Nhiệm vụ cửa ải thứ ba đã cập nhật.
Tình hình tốt hơn dự đoán của Vân Thời, hai người không bị tách ra mà cùng nhau xuất hiện dưới chân núi nhưng thanh kỹ năng của Vân Thời vẫn bị khóa.
Lâm Ngọc mỉm cười nhìn hai người, nói một câu: "Cố lên."
Vân Thời:......
Lâm Ngọc cũng không có ý chờ hai người đáp lại, nói xong liền rời đi.
NPC đi rồi, Vân Thời xem kỹ nhiệm vụ, cửa ải thứ ba yêu cầu là lên đến đỉnh núi, dĩ nhiên có giới hạn là thời gian, trong vòng nửa tiếng, Vân Thời và Bạc Hòa phải đạt mục tiêu, nếu không coi như vượt ải thất bại.
Ngọn núi cao hơn 60 mét, nếu Bạc Hòa mang theo Vân Thời sử dụng kỹ năng dịch chuyển nhiều lần dù không bay thẳng lên đỉnh thì ít nhất cũng có thể leo dần, chỉ cần giữa đường có chỗ dừng chân muốn đi lên cũng không quá khó.
Nhưng phó bản này nếu tồn tại, vậy nhất định là dành cho tất cả mọi người.
Điều này cũng có nghĩa là, những nhân vật không có skill dịch chuyển cũng sẽ có cách đi lên.
Nhưng nếu hai người họ có thì đương nhiên là tiện lợi, nhanh chóng hơn rồi.
Chỉ là, Vân Thời nhìn Bạc Hòa đưa tay về phía mình, nghĩ tới phó bản này vốn là phó bản tình nhân, cậu cảm thấy ngượng ngùng.
Nói thì là vậy, Vân Thời không có lý do gì để từ chối Bạc Hòa, họ hợp tác là để vượt phó bản, chứ không có mục đích gì khác.
Vân Thời một lần nữa được Bạc Hòa nửa ôm vào lòng, dịch chuyển từng đoạn một lên phía trên.
Cảnh tượng quen thuộc này dường như quay lại trận đầu tiên của hoạt động "Cuộc đua", trong những giây phút cuối cùng của trận đấu cũng là Bạc Hòa ôm lấy cậu mà di chuyển.
Tình cảnh lặp lại, cảm xúc của Vân Thời đối với người bên cạnh tự nhiên cũng thay đổi, lúc trước khi bị Bạc Hòa dùng cách thức thế này đưa đi, Vân Thời mang tâm lý cảnh giác, ý niệm ban đầu là muốn chết cùng, không ngờ lại được y giúp đỡ, trong lòng chỉ có sự cảm kích.
Nhưng bây giờ, Bạc Hòa không chỉ là người bạn thân thiết nhất trong game thậm chí còn giúp cậu ở ngoài đời.
Bao nhiêu chuyện như vậy...
Tư thế thân mật như thế, khoảng cách gần như thế, hai người lại vô cùng ăn ý — im lặng, không ai nói chuyện.
Có lẽ, là vì nếu mở miệng, có thể vô tình để lộ ra một chút cảm xúc khác biệt so với ngày thường.
Vách núi dựng đứng nhưng chỉ cần nhắm tốt điểm dừng chân, đối với Bạc Hòa mà nói, dịch chuyển là chuyện rất nhẹ nhàng.
Ba lần kỹ năng di chuyển vị trí dùng xong đang vào giai đoạn hồi chiêu.
Lúc này, hai người đang dẫm lên một tảng đá hẹp.
Tảng đá này nhô ra từ vách đá có diện tích cực kỳ nhỏ, chỉ đủ để chứa một bàn chân, hai người hiện tại mỗi người chỉ dẫm nửa bàn chân, thân thể tựa vào vách đá.
Dữ liệu về mọi phương diện trog [SINH TỨC] đều gần với hiện thực, trọng lượng cơ thể con người và khả năng chịu tải của vật thể tự nhiên cũng vậy, nếu sơ suất, cả hai đều có khả năng rơi xuống từ độ cao này.
Chỉ là cứ như vậy, trong mấy chục giây chờ kỹ năng hồi chiêu, khoảng cách giữa Vân Thời và Bạc Hòa lại càng gần hơn.
Diện tích chỗ dừng chân có hạn, hai người muốn điều chỉnh tư thế cũng không làm được mà trớ trêu thay khi họ dừng ở đây lại là tư thế mặt đối mặt.
Có thể là do độ cao tăng lên, không khí loãng trên núi, khiến hơi thở của cả hai trong chốc lát đồng bộ và chậm lại.
Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, cảm giác không khí bị rút cạn dường như càng rõ ràng hơn.
Hai người đồng thời nín thở, ngay sau đó song song bật cười thành tiếng.
"Cái phó bản này..."
Mắt Bạc Hòa cong lên, mặc dù đôi mắt trong game không đẹp như người thật nhưng ý cười chạm đến đáy mắt, rõ ràng bản thân y đang vui vẻ.
"Chắc sẽ có rất nhiều người thích" Vân Thời hơi nghiêng đầu, nhìn ra bên ngoài.
Từ vị trí cao nhìn xuống, gió nhẹ thổi qua, từng đợt sóng hoa trong biển hoa cuộn lên, cảnh tượng mỹ lệ lại dịu dàng.
Nếu là hai người có cảm tình, tựa vào bên nhau lặng lẽ thưởng thức, chắc chắn sẽ cảm nhận được hương vị khác biệt của nơi này.
"Ừm, đúng là phong cảnh rất đẹp."
Giọng Bạc Hòa vang lên bên tai Vân Thời, chỉ là một nửa tầm dừng lại trên biển hoa, nửa còn lại dừng trên mặt nghiêng của Vân Thời.
Vân Thời không nhận ra có vấn đề gì, chủ động nói: "Tôi định mua một căn nhà có an ninh tốt trên Tinh cầu MX, rồi trồng một ít rau củ trong vườn, đợi tới khi rau dưa chín không biết có thể mời anh tới nếm thử không?"
Vân Thời nói rồi, nghiêng đầu lại, nhìn về phía Bạc Hòa.
Niềm vui bất ngờ?
Ý cười trong mắt Bạc Hòa càng tăng lên, y đáp: "Được chứ!"
Có sự đồng ý của Bạc Hòa, Vân Thời cũng không nhịn được mà cong khóe miệng. (Editor: Hê hê!)
Lúc này, kỹ năng của Bạc Hòa cũng cd xong, hơi tiếc nuối một chút nhưng y không nói gì chỉ lần nữa mang theo Vân Thời tiếp tục tiến lên.
Nửa tiếng đối với Bạc Hòa có kỹ năng dịch chuyển nhiều lần mà nói là quá dư dả.
Cửa ải này, cũng là cửa ải hai người hoàn thành nhanh nhất.
Một phần cũng là vì người vượt ải chính là bọn họ, nếu là người khác mà nói dù có kỹ năng dịch chuyển vị trí cấp cao đến mấy, cũng chưa chắc đã lên được đỉnh núi nhanh như vậy.
Dù sao đây không phải là cách giải chính thống của cửa ải này, trên vách đá hầu như không có chỗ cho người chơi làm bệ đỡ giảm tốc độ.
Nếu muốn trực tiếp đi lên từ vách đá, kết quả không rơi thì cũng rớt.
Nói tóm lại, hai người vượt ải nhanh như vậy là chuyện không bình thường.
Quả nhiên, Lâm Ngọc sau khi nhận được thông báo hai người hoàn thành nhiệm vụ cũng ngây người, không khỏi nói: "Nhanh vậy?"
Đương nhiên, NPC nói xong cũng không có ý muốn hai người trả lời, tuyên bố hai người đã qua cửa ải thứ ba.
Ban đầu dự tính, thời gian hoàn thành cửa ải này sẽ là dài nhất, nhưng hai người lại hoàn thành sớm, mà NPC chỉ thiết lập ba cửa ải này, tâm tính muốn chơi đùa người chơi của Lâm Ngọc dường như không được thỏa mãn.
"Biển hoa này đẹp không?"
Lâm Ngọc cúi đầu nhìn xuống thung lũng.
Vân Thời nói: "Rất đẹp."
Bạc Hòa tiếp lời: "Nhưng dù đẹp đến mấy, chúng tôi cũng phải rời đi."
Lâm Ngọc liếc nhìn Bạc Hòa một cái, không nghi ngờ gì, câu nói này là đang nhắc nhở anh ta nên thực hiện lời hứa.
Trò chơi kết thúc, cửa ải cũng đã vượt xong, đã đến lúc nên đưa họ rời khỏi thung lũng này, hơn nữa, còn có phần thưởng mà hắn đã hứa.
Lâm Ngọc cô đơn nói: "Yêu cầu nhỏ cuối cùng, ở lại ngắm biển hoa với tôi một lát đi, đã lâu rồi không có ai tới đây."
Câu thoại này bị lặp lại nhưng nếu NPC Lâm Ngọc này vẫn luôn một mình ở thung lũng này thì cũng có thể hiểu được việc anh ta lặp lại nhiều lần.
Dù sao con người là sinh vật quần thể, luôn ở một mình, tự nhiên sẽ khao khát giao tiếp với người khác.
Yêu cầu này cũng chẳng tính là gì to tát.
Từ lúc Vân Thời và Bạc Hòa vào phó bản đến giờ, tổng cộng đã qua khoảng một tiếng, lúc này thời gian trong game cũng từ sáng sớm chuyển sang giữa trưa.
Mùa trong game là mùa hè nhưng nhiệt độ không khí trong thung lũng thấp hơn nhiều so với những nơi khác.
Lúc này, ánh nắng giữa trưa ngoài việc hơi chói mắt ra thì cũng không quá nóng bức, ngược lại mang lại ánh sáng cho toàn bộ thung lũng, làm cho những bông hoa và cây cối thấm đẫm sương đêm có màu sắc càng bắt mắt hơn.
Đây lại là một vẻ đẹp khác.
Thung lũng này, dường như đang trình diễn một ảo thuật tinh xảo dành riêng cho người chơi.
Vân Thời yên tĩnh thưởng ngoạn cảnh đẹp, thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng cậu không chú ý tới, Lâm Ngọc phía sau cậu đột nhiên khẽ nâng cổ tay, một dây hoa lặng lẽ xuất hiện, đột ngột tấn công về phía Vân Thời.
Khoảnh khắc ấy Vân Thời cảm nhận được bất thường nhưng nhanh hơn cậu, là Bạc Hòa bên cạnh.
Đòn tấn công của Lâm Ngọc vô cùng đột ngột và cực nhanh, dù Bạc Hòa có muốn dùng dịch chuyển lần nữa đưa Vân Thời đang nằm trong phạm vi tấn công đi cũng không kịp.
Kỹ Năng của Vân Thời ở cửa ải thứ ba vẫn bị khóa, lúc này cũng không thể xác định đã được mở khóa chưa, để đề phòng bất trắc, đòn này, Bạc Hòa đỡ thay Vân Thời.
Phát hiện công kích rơi xuống người Bạc Hòa, vẻ mặt Lâm Ngọc trở nên sâu thẳm nhưng anh ta không dừng tay.
Vô số dây hoa cùng lúc xuất hiện, tất cả đều tấn công về phía hai người.
Kỹ năng công kích này không thể hóa giải, dấu hỏi ngay dòng cấp bậc của Lâm Ngọc đã sớm nói lên vấn đề.
Dù Bạc Hòa có lợi hại đến mấy cũng không thể né tránh những đòn tấn công này.
Bạc Hòa bị dồn ép đến không ngừng lùi về phía sau, nửa bàn chân đã lơ lửng.
Đến lúc này thanh kỹ năng của Vân Thời vẫn bị khóa, thật sự vô cùng khó hiểu, chẳng lẽ ngay từ đầu họ đã đi sai hướng?
Boss của phó bản này, chính là Lâm Ngọc, họ cần phải đánh bại anh ta?
Kỹ năng của Vân Thời bị khóa là vì từ đầu họ đã đưa ra lựa chọn sai, cho nên Boss chơi đùa xong, kết cục của họ chính là chết?
Mặc kệ ra sao Vân Thời vẫn theo bản năng đưa tay kéo lấy Bạc Hòa, cậu không thể nhìn y bị đẩy xuống vực thẳm.
Ngay khoảnh khắc Vân Thời nắm chặt Bạc Hòa, Bạc Hòa đã hoàn toàn lơ lửng, rơi xuống.
Vân Thời bị kéo theo ngã xuống đất, tay còn lại cuống quýt nắm chặt một dây đằng, vì quán tính, nửa người Vân Thời cũng bị treo lơ lửng bên ngoài.
Đây là trò chơi, Bạc Hòa ngước nhìn bàn tay Vân Thời đang nắm lấy mình, không bảo đối phương buông ra.
Ánh mắt y tiếp tục hướng về phía trước, dừng lại trên người Lâm Ngọc đang đứng sau Vân Thời.
Công kích của Lâm Ngọc lại dừng lại vào lúc này.
Hắn tiếc nuối thở dài: "Đáng tiếc, các vị đã vượt qua cửa ải thứ ba."
Cái gì?
Vân Thời nhíu mày, khó khăn quay đầu một chút, còn chưa nhìn thấy mặt NPC, theo lời nói của Lâm Ngọc, cậu nhận được thông báo hệ thống nhiệm vụ hoàn thành.
Không chỉ có thế, hai dòng phụ đề màu vàng lại lần nữa hiện lên giữa không trung.
[Hệ thống: Chúc mừng [Vân Đạm Phong Lưu], [Vụ Lí Khán Hoa] trở thành người chơi lần đầu thông quan [Sơn Cốc Bí Mật]! ]
[Hệ thống: [Vân Đạm Phong Lưu] và [Vụ Lí Khán Hoa] trải qua sóng gió, hai người tâm hữu linh tê, sống chết có nhau, tình cảm chân thành này, khiến người khác phải ghen tị! [Lâm Ngọc] tặng [Sống Chết Có Nhau] cho hai bạn! ]
Lâm Ngọc tiếp tục nói: "Ban đầu, tôi muốn một trong hai người các vị trở nên giống tôi.
Nhưng mà... thôi, các vị muốn khi nào rời đi cứ đến nhà gỗ nói với tôi một tiếng là được."
Dứt lời, mặc kệ hai người còn đang treo lơ lửng bên cạnh vực thẳm, anh ta nhanh chóng biến mất.
Lâm Ngọc vừa đi, thanh kỹ năng của Vân Thời cuối cùng cũng được mở khóa, lập tức cậu lấy ra con dao găm cắm vào mặt đất, từng chút một kéo mình lên, rồi kéo Bạc Hòa lên theo.
Chờ hai người đều an toàn ngồi trên đỉnh núi, trong lòng Vân Thời chỉ có cạn lời và mệt mỏi.
Bạc Hòa nín cười nhìn dòng phụ đề còn đang cuộn lên, nói: "Nghỉ ngơi một lát rồi hẵng ra ngoài?"
Vân Thời gật đầu, một lần nữa nhìn về phía biển hoa, sau đó phân tích ý nghĩa thao tác và lời nói vừa rồi của NPC Lâm Ngọc.
Hai người đã thoát khỏi nguy cơ lại không ngờ, kênh Thế Giới vì hai tin tức này, đã nổ tung nồi.
"???
Ủa?
Ê!
Tôi vừa thấy cái gì vậy?"
"[Tâm Linh Tương Thông], [Sống Chết Có Nhau], à, thì ra là thế!"
"Đó mấy người thấy chưa.
Tôi nói hai sếp có mùi với nhau mà mấy người không tin!"
"Nói cái gì dzị ba!
Mùi gì ở đây ba?
Lạng quạng hai sếp vặt đầu ông bây giờ!
Vợ chồng son nhà người ta đang công khai đó có biết không? [đầu chó]"
"Ha ha ha!
Câu tuyên truyền này của hệ thống còn được gọi tắt là công khai quan hệ phải không!"
"Trời thần đất mẹ ơi!
Em hông ngờ Vân Đạm Phong Lưu quyết định ra khỏi đấu trường là vì muốn cùng sếp Vụ vượt phó bản tình nhân luôn ớ!"
"Kích thích quạ!
Kích thích quạ!"
"À...
Bây giờ xin kẹo cưới được chưa?"
"Hí hí hí hí, sao nhà phát hành còn chưa ra hệ thống tình yêu và hôn nhân vậy?
Đáng lí cái này phải ra lâu rồi đó chớ!"
"Cho nên, [Sơn Cốc Bí Mật] là một phó bản tình nhân à?"
"Ầy, biết ngay mà, làm sao mà Nam Thành vẫn còn phó bản đàng hoàng nào!
Nhưng mà phó bản tình nhân là chơi cái gì vậy?
Hơi tò mò nhen."
"Ủa, có mình tôi quan tâm đến kỹ năng [Sống Chết Có Nhau] thôi hả?
Đây là kỹ năng hồi sinh đó!
Kỹ năng hồi sinh có thể sử dụng trong chiến đấu đó!"
"Ờ đúng rồi ha!
Toàn hóng hớt chuyện của đại lão mà không để ý đến kỹ năng!"
"Mẹ ơi!
Con muốn lấy kỹ năng này!
Quý vị ơi em cũng muốn đánh phó bản này!
Thiếu người iu thì thêm em nha!"
"@Vân Đạm Phong Lưu @Vụ Lí Khán Hoa, hai sếp ới, hôm ngày lành tháng tốt, hai sếp cho chúng em hít tí ke của hai sếp được không, tọa độ phó bản ở đâu dzị?"
Vân Thời vốn đang hồi tưởng lại hành động của Lâm Ngọc nhưng khi liếc mắt nhìn kênh Thế Giới tâm trạng cậu hơi phức tạp.
Nếu mà giải thích với mọi người đây chỉ là một phó bản thôi, hình như có chút thừa thãi nhưng nếu không giải thích, hình như lại càng không nói rõ được.
Lại nhìn Bạc Hòa, thấy y cũng chú ý tới nhưng có lẽ không quan tâm những chuyện này càng không có bất kỳ phản ứng gì.
Vân Thời nghĩ nghĩ, cũng đúng, không cần thiết.
Bỏ qua sự đặc biệt của phó bản này, kỹ năng [Sống Chết Có Nhau] này thật sự là rất tốt.
Kỹ năng này là phẩm Cam, trong quá trình chiến đấu, khi người dùng rơi vào trạng thái trọng thương do lượng máu giảm xuống thấp, có thể tiêu hao một nửa máu của bản thân để cứu đồng đội, người được cứu tự động hồi phục 10% lượng máu.
Nếu là đánh đội, kỹ năng này có khả năng xoay chuyển cục diện.
Mà trong phó bản, hiệu quả lại càng không cần phải nói.
Ngoài kỹ năng ra, Lâm Ngọc còn tặng cho hai người một danh hiệu, chỉ là nói sao nhỉ đeo vào hơi xấu hổ.
"Vân Đạm Phong Lưu Chí Ái", "Vụ Lí Khán Hoa Chí Ái".
*Chí ái: tình yêu sâu đậm.
Danh hiệu yêu cầu cả hai phải cùng đeo và phải cùng đội hoặc cùng đoàn mới có hiệu quả.
Hiệu quả này cũng tương đối tốt, Ttng 10% giới hạn máu, tăng 10% công kích.
Nếu khi ở ngoài dã gặp người chơi khác bao vây tấn công, hoặc trong phó bản, thì hiệu quả tăng cường mà danh hiệu này mang lại cũng không hề thua kém mấy danh hiệu hiếm khác mà người ta phải tốn công sức mới có được.
Nhưng mà một khi danh hiệu được đeo lên, những người chơi khác đều có thể nhìn thấy.
Thứ đồ chói mắt như vậy, nội dung lại như thế...
Vân Thời không đeo!
Tạm thời không nghĩ đến chuyện này, Vân Thời quay lại với NPC Lâm Ngọc.
Từ cửa ải thứ nhất, kỳ thực NPC này đã bộc lộ ra ác ý, một biển hoa lớn như vậy, chỉ cho người chơi có ba phút, nếu hai người chơi vào phó bản phối hợp không ăn ý, ở cửa ải này, một trong hai người sẽ phải chết, trở thành phân bón hoa trong miệng NPC.
Còn cửa ải thứ hai, mặc dù Lâm Ngọc không nói rõ thất bại sẽ có hình phạt gì nhưng cận thận nhớ lại cuộc đối thoại khi cửa ải bắt đầu "nếu chơi vui", NPC mới đưa họ an toàn rời đi.
Thất bại, đương nhiên là không vui, sẽ không đưa người chơi an toàn rời đi, kết cục tự nhiên cũng sẽ không quá đẹp.
Đến cửa ải thứ ba thì khác cách giải nhưng vẫn đúng đáp án, tới đây nhiệm vụ của họ - theo lời của NPC đã thực sự đã hoàn thành.
Mà Lâm Ngọc cũng nói sẽ cho họ qua ải nhưng sau đó anh ta lại yêu cầu người chơi ở lại cùng nhau ngắm hoa, người chơi tự nhiên sẽ thả lỏng cũng làm tăng xác suất đánh lén thành công.
Mục tiêu của Lâm Ngọc kỳ thực là Vân Thời, người bị khóa kỹ năng từ đầu.
Không có kỹ năng, Vân Thời ngay cả một vũ khí cũng không thể lấy ra, trong trạng thái này chỉ một chút công kích từ dây hoa kia thì khả năng rơi xuống vực thẳm rất cao.
Đây là phó bản tình nhân, một người trong đội chết, phó bản thất bại.
Nhờ Bạc Hòa đỡ thay Vân Thời đòn công kích đó cậu mới không bị rơi xuống vực thẳm.
Sau khi Bạc Hòa sắp rơi xuống, Vân Thời lại kéo y lại.
Đoạn này mới là khó khăn thực sự của ải thứ ba, nếu hai người chơi phản ứng chậm, không chỉ nhiệm vụ thất bại, không chừng tình cảm vốn khá tốt còn sẽ xuất hiện vết rạn nứt, ví dụ như, một người trách móc sao anh không đỡ cho em, một người trách móc sao em không kéo anh lên.
Nghĩ tới đó...
Vân Thời bỗng nhiên cảm thấy, các cặp đôi yêu nhau không nên vào phó bản này sẽ tốt hơn.
Còn chuyện Lâm Ngọc nói "Giống tôi" rõ ràng là cũng có cốt chuyện đằng sau.
Phần thưởng của phó bản này chủ yếu là kỹ năng và danh hiệu, lúc này đã có rất nhiều người hỏi Vân Thời mua hướng dẫn, trong đó cũng có mấy hiệp hội lớn.
Hiệp hội vào phó bản tình nhân, cũng là vì kỹ năng.
Rất rõ ràng chỉ cần vượt ải thành công là có thể nhận được gói quà siêu giá trị.
Đây là phó bản khảo nghiệm tình lữ, Vân Thời hiện tại lại không thiếu tiền, nếu nói hết nội dung phó bản ra thì còn gì là thú vị nữa, thêm vào đó các ải phó bản này đều là sau khi Lâm Ngọc đưa ra đề bài mới mở, Vân Thời cũng không thể khẳng định mỗi cặp người chơi vào phó bản đều có nhiệm vụ giống với hai người họ.
Lỡ như Lâm Ngọc đổi nhiệm vụ thì sao?
Còn tọa độ, dù tiền cậu không thiếu nhưng nhiều thì cậu không kén.
Vân Thời và Bạc Hòa thương lượng một chút, liền nhất trí bán tọa độ, không bán hướng dẫn, số tiền thu được, hai người chia đều.
Việc làm ăn đầu tiên thỏa thuận xong, Vân Thời cũng nghỉ ngơi đầy đủ, bây giờ đi xuống núi.
Cửa ải thứ ba này đã thông, đường xuống núi kỳ thực đã có, nhưng Bạc Hòa vẫn đưa tay về phía Vân Thời.
Vân Thời không từ chối, mặc dù kỹ năng của cậu đã mở khóa, bản thân cậu cũng có một kỹ năng dịch chuyển.
Tốc độ đi xuống so với khi đi lên chậm hơn rất nhiều, lên núi dễ xuống núi khó, điều này rất bình thường, còn trong quá trình có chỗ nào không bình thường hay không, vậy chỉ có trời biết đất biết, Bạc Hòa tự biết.
Từ trên núi nhìn xuống, căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Ngọc khá dễ thấy, nên khi hai người men theo đường núi xuống, chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Lâm Ngọc lúc này đang chuyển cây hoa vô cùng lớn trong sân đến nơi không có ánh nắng gay gắt, thấy hai người tới, liền hỏi: "Đi bây giờ à?"
Vân Thời không vòng vo, trực tiếp hỏi: "Vừa rồi trên núi, anh nói, 'giống anh' nghĩa là gì?"
Lâm Ngọc ngẩng đầu, nhìn về phía hai người, nghịch lá hoa, "Đúng vậy, giống tôi.
Tôi đã không có được người mình yêu thương nhất đời này, thấy các cậu có thể kề vai sát cánh, tôi muốn một trong hai cậu trở nên giống tôi, không phải rất bình thường sao?"
"......"
Bình thường?
Cái này mà bình thường hả?
Lời lẽ cố chấp biến thái như vậy, cùng với ác ý mà NPC đã bộc lộ từ đầu, phó bản [Sơn Cốc Bí Mật] cuối cùng cũng thật sự hiện ra mối liên hệ với "Tận Thế".
Bạc Hòa thì lại không ngạc nhiên với lời nói của NPC, ngược lại hỏi: "Cây hoa này, hình như không phải là loại hoa bình thường."
Nghe Bạc Hòa đề cập đến hoa của hắn, vẻ mặt Lâm Ngọc thay đổi, khuôn mặt đẹp đẽ kia, lần đầu tiên lộ ra thần sắc dịu dàng, anh ta âu yếm lá hoa, "Đúng vậy, đương nhiên không phải hoa bình thường.
Đây là người yêu của tôi."
Hoa?
Người?
Vân Thời có chút nghi ngờ nhìn cây hoa.
Thảm họa trên hành tinh này sẽ khiến một số sinh vật xảy ra dị biến nhưng dù người có biến dạng, vẫn giữ lại hình người ở mức độ nào đó, thực vật cũng tương tự, cùng lắm là hòa lẫn một phần hình thể, hai thứ chồng lên nhau, chỉ có cây nấm gặp phải trên đường cao tốc lúc trước.
Nhưng loại nấm bào tử kia là sinh vật "ký sinh", còn cây hoa này thì không giống.
Cây hoa này rất lớn, thậm chí cao hơn cả người nhưng ngoại hình nhìn thế nào cũng chỉ là hoa, không liên quan gì đến con người.
Nhưng nhìn vẻ mặt của Lâm Ngọc, cũng hoàn toàn không giống như đang nói dối, lẽ nào, thật sự có nhân loại dị biến thành thực vật?
Trong đầu Vân Thời nảy ra một suy nghĩ táo bạo như vậy, nhưng lại nhanh chóng tự phủ nhận.
Cậu nghĩ đến một từ khác.
Phân bón hoa.
Cây hoa này, quả thực có thể là thực vật đột biến, còn người yêu trong miệng Lâm Ngọc, không phải là biến thành hoa, mà là bị cây hoa hấp thu, trở thành phân bón cho nó.
Người yêu chết vì thực vật biến bị, mà Lâm Ngọc lại thức tỉnh dị năng hệ Mộc, có hơi mỉa mai.
Nhưng hình như cái kiểu "bình thường" biến thái mà Lâm Ngọc nói lúc nãy, cũng trở nên hợp lý.
Vân Thời và Bạc Hòa không đào sâu thêm đề tài này nhưng Lâm Ngọc lại chủ động nhắc đến: "Nó đã ăn cô ấy, mà tôi thuần hóa nó.
Các vị nói xem có nực cười không?
Tôi muốn làm cho nó héo tàn nhưng nghĩ đến nó cũng là máu thịt của người tôi yêu, lại không đành lòng."
"Vì thế, tôi tìm khắp Nam Thành, tìm cho nó một nơi đẹp nhất để an cư.
Các vị nói, nơi này đẹp không?"
"Rất đẹp đúng không, đáng tiếc, cô ấy vĩnh viễn sẽ không bao giờ đáp lại tôi nữa."
Nhưng đúng lúc này, cây hoa như nghe hiểu lời Lâm Ngọc nói, những chiếc lá được chăm sóc tỉ mỉ, tự động rung nhẹ không cần gió, khẽ chạm vào cánh tay Lâm Ngọc, như một lời đáp lặng lẽ.
Nhưng nếu gạt sang một bên chuyện tình bi thương kia mà nhìn, có lẽ tất cả chỉ là bản năng kẻ yếu thần phục kẻ mạnh.
Nó chỉ là một loài thực vật, và như chính Lâm Ngọc nói — anh ta đã thuần hóa nó.
Để không bị bỏ mặc, nó chỉ có thể ra sức lấy lòng chủ nhân.
Dù sao, sự thật như thế nào cũng không còn quan trọng nữa, tự lừa mình dối người để tìm chút an ủi trong tâm tưởng, thế cũng đủ rồi.
Đây cũng chỉ là một câu chuyện bí ẩn dưới thời kỳ mạt thế, kể xong, Lâm Ngọc cũng không nói thêm gì, đưa hai người ra khỏi thung lũng.
Sau khi ra ngoài, nhiệm vụ hàng ngày vẫn phải tiếp tục.
Dưới sự đồng hành của Bạc Hòa, Vân Thời hoàn thành nhiệm vụ dã ngoại rồi cùng về lại quảng trường trung tâm giao nhiệm vụ.
Vừa đến nơi có người, không khí liền bắt đầu trở nên vi diệu.
Kênh Thế Giới đã đổi chủ đề nhưng chuyện của hai người vừa xuất hiện trước mặt mọi người vẫn chưa thể phai nhanh như vậy.
Vì thế, bất kể gặp người quen hay không, ánh mắt nhìn về phía hai người đều mang một chút mập mờ, khóe miệng còn ẩn hiện nụ cười kỳ quái.
Vân Thời:......
Giờ mà mở miệng giải thích, trong mắt những người đó chẳng phải càng giống như đang giấu đầu lòi đuôi sao?
Chứ gì nữa.
Ngay cả khi tránh những nơi có nhiều người mà quay lại đảo, gặp gỡ những người trong cùng hội và hội đồng minh, ánh mắt mọi người đó cũng chẳng khác gì nhau.
Đặc biệt là Thường Nhất Minh, khi gặp hai người, ánh mắt lướt qua lướt lại giữa hai người, cái vẻ hóng hớt hoàn toàn không che giấu.
Hắn nhìn Bạc Hòa như là muốn nói: Sao thế?
Chính thức bên nhau rồi à?
Tuy nhiên hắn cũng không phải là kẻ vô tri, thấy Vân Thời không muốn nói nên cũng không nhiều chuyện, chỉ nói: "Tôi vừa mua được tuyến đường đến Hoa Đường Thành rồi nè, chia cho hai cậu một phần nhé."
Bạc Hòa không khách khí với Thường Nhất Minh, cũng nhận lấy thay Vân Thời.
Mặc dù cấp độ của hai người vẫn chưa đạt đến cấp thấp nhất 65 của Hoa Đường Thành nhưng đến nhìn Chủ Thành mới một cái chắc cũng không thành vấn đề.
HẾT CHƯƠNG 101