Ngôn Tình Phu Nhân Em Là Của Anh

Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 80: 80: Vật Ra Chuyền


Lâm Hy ngủ đến 8 giờ mới dậy, cô nhìn sang bên cạnh thấy không có ai cô đưa tay lên sờ thử thì thấy giường đã lạnh lên đoán là anh đã rời giường từ lâu.

Cô thay đồ rồi đi xuống tầng.

Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi thấy cô xuống thì trêu chọc
- Đường thiếu phu nhân, bây giờ cậu mới tỉnh sao?
- Có phải hôm qua Đường thiếu gia khiến cậu mất ngủ?
Lâm Hy bị trêu chọc mặt đỏ như trái cà chua, bà Đường thấy cô ngượng ngùng liền đánh nhẹ vào tay Tuyết Linh sau đó gọi Lâm Hy lại
- Lâm Hy, con lại đây
- Dạ bác
Bà Đường nghe Lâm Hy gọi là bác thì nhíu mày, Lâm Hy cũng cảm thấy mình nói sai lên hết sức ngượng ngùng.

Đường Tuyết Linh thấy thế liền nói
- Cậu phải gọi ba mẹ mình bằng ba mẹ không phải bằng bác.

Thậm chí nếu cậu muốn mình có thể gọi cậu bằng chị dâu
- Không cần đâu, cậu cứ gọi mình như bình thường là được
Lâm Hy nhìn Đường Tuyết Linh nói sau đó quay sang nhìn ông bà Đường.

Cô dè dặt lên tiếng
- Ba! Mẹ!
Ông bà Đường nghe cô gọi gật đầu hài lòng lòng.

Bà Đường mỉm cười gọi Lâm Hy lại
- Con lại đây đi
- Vâng
Lâm Hy từ từ bước đến ngồi vào ghế, ông bà Đường nhìn cô rồi gọi quản gia đến.

Quản gia đi đến và đưa cho cô một chiếc hộp.

Lâm Hy nhìn chiếc hộp rồi nhìn ông bà Đường
- Đây là gì ạ?
- Là vật gia truyền của Đường gia chúng ta truyền cho con dâu
- Nhưng...!
- Bây giờ con là dâu của Đường gia vì thế lên con cần đeo nó
Lâm Hy không muốn bà Đường buồn lên miễn cưỡng mở chiếc hộp ra.

Bên trong là một chiếc lắc tay bằng bạc và phủ một lớp bột kim cương bên ngoài.

Lâm Hy bất ngờ nhìn ông bà Đường
- Cái này...con...!
- Con cứ nhận đi, chỉ cần là con gái hay con dâu Đường gia đều có
Ông Đường ôn tồn giải thích cho Lâm Hy.

Đường Tuyết Linh nghe cha nói vậy nghi hoặc lên tiếng.

Ngôn Tình Hài
- Thế sao con không có?
Tất cả mọi người trong bàn ăn đều quay sang nhìn Đường Tuyết Linh.

Ông Đường đưa tay lên cốc đầu con gái một cái rồi giọng nghiêm nghị nói
- Ai nói con không có?
- Con đâu có thấy
- Vậy chiếc lắc tay khi con sinh nhật 18 tuổi ba đưa con đâu?
- Ở Bạch Viên ạ
- Thế mà con dám kêu không có
- Ơ...thế đó là đồ gia truyền ạ?
- Cũng không hẳn.

Vì mỗi người phụ nữ trong Đường gia đều đeo một cái khác nhau.

Có người đem theo nó đến khi chết cũng không tháo.

Có người lại truyền lại cho con cháu thế hệ sau mà họ muốn giao lại.

Thứ gia truyền là kết cấu của chiếc vòng qua nhiều thế hệ.

- Vậy nó có từ bao giờ vậy ạ?
- Vào thời các cụ ngày xưa rồi
- Ba kể con nghe đi
- Hazz, ăn xong sẽ kể.

Giờ tụi con mau ăn đi
Cố Yên Nhi, Đường Tuyết Linh và Lâm Hy nghe ông Đường nói nhanh chóng tập trung ăn thật nhanh để nghe kể chuyện.

Bọn họ đều có chung một sở thích đó là nghe người khác kể chuyện.

Họ có thể ngồi nghe cả ngày mà không chán.

Với Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi thì nghe vì tò mò vì đam mê.

Còn với Lâm Hy thì là nghe để học hỏi rút kinh nghiệm và tìm ra những điều thú vị trong câu chuyện được nghe.

Ba người tuy tính cách khác nhau nhưng có rất nhiều sở thích chung.

Chính vì thế lên cả ba rất thân với nhau.

Sau khi ăn sáng xong ba cô gái ngồi ngay ngắn ở phòng khách chờ ông Đường tiếp tục kể chuyện.

Ông Đường nhìn ba người rồi thong thả uống trà.

Đường Tuyết Linh thấy thế liền hối thúc
- Ba! Ba kể cho tụi con nghe đi.

- Nghe gì?
- Ba!
Đường Tuyết Linh thấy ông Đường tỏ vẻ không hiểu liền đi đến ôm cánh tay ông làm nũng.

Ông Đường không chống đỡ được sự đáng yêu của Tuyết Linh lên bị cô hạ gục
- Được rồi ba kể!
- Ba mau kể con nghe đi.

Đường Tuyết Linh dụi đầu vào cánh tay ông Đường làm nũng.

Ông Đường mỉm cười xoa đầu con gái
- Từ thời các cụ ngày xưa họ Đường nhà chúng ta đã rất coi trọng con gái hơn con trai.

Các cụ ngày xưa ai cũng yêu thương vợ con gái và các chị em gái trong nhà.

Họ biết rằng là con gái chịu rất nhiều thiệt thòi vì thế họ rất nâng niu và trân trọng những người phụ nữ của mình.

Sau thời kỳ chiến tranh thì dòng họ nhà ta trở lên khá giả và bình an.

Những người đàn ông trong gia tộc đều biết họ có được ngày hôm nay là nhờ những người phụ nữ của mình vì thế lên họ đã làm ra chiếc lắc tay này để cảm ơn những người phụ nữ.

Các cụ bà vì muốn trân trọng và muốn con cháu sau này học theo đức tính đó của các cụ ông lên đã bắt đầu truyền nó lại.

Ban đầu là tính sẽ dùng chiếc từ thời kì đầu để truyền lại nhưng các cụ ông đã phản đối và đã làm một bản thiết kế để truyền lại.

Chiếc lắc qua từng thời đại đã khác đi rất nhiều nhưng vẫn giữ được một nét riêng
- Đó là gì ạ?
Đường Tuyết Linh nghe ông Đường nói đến nét riêng liền tò mò muốn biết đó là gì.

Mặt Cố Yên Nhi cũng tò mò không kém chỉ có Lâm Hy là im lặng lắng nghe.

Ông Đường nhìn ba người rồi nói
- Đó là ký hiệu của Đường gia
- Hả?
- Lâm Hy, con đưa ba mượn chiếc lắc tay của con một chút
Lâm Hy nghe ông Đường nói liền đưa chiếc lắc ra.

Ông Đường cầm chiếc lắc tay lên và đưa ra cho ba người xem ký hiệu trên đó.

Ba người nhìn ký hiệu trên lắc tay rồi nhìn ông Đường.

Ông Đường biết ba người đang tò mò điều gì liền nhẹ nhàng cầm tay bà Đường lên rồi chỉ ký hiệu tương tự trên lắc tay của bà Đường.

Ba người nhìn vào hai ký hiệu mà mắt chữ a mồm chữ o không thể tin được.

Cả ba cứ ngắm nghía ký hiệu đó mãi không thôi.

- ------
Xin lỗi mọi người nha vì thời gian qua mình bận viết bộ mới vì thế lên không có nhiều thời gian viết bộ này.

Hôm qua mình có viết một chap nhưng không biết mình lưu thế nào để nó lạc mất thế lên hôm nay mình viết lại nhưng khi lưu mình lại tìm thấy chap hôm qua viết thế lên mình đăng cả hai chap để xin ý kiến mọi người xem mọi người thích chap nào hơn để mình sẽ tiếp tục cốt truyện theo chap đó.

Mọi người cho ý kiến vào phần bình luận giúp mình và nhờ like cũng như vote để mình có động lực viết tiếp nhé.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 81: 81: Chợ Ẩm Thực


Khi Lâm Hy dậy đã là 8 giờ sáng cô ngượng ngùng đi xuống nhà.

Vừa xuống đến nơi thì Lâm Hy đã bị Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh trêu chọc
- Đường thiếu phu nhân, bây giờ cậu mới tỉnh sao?
- Có phải đêm qua Đường thiếu khiến cậu cả đêm không ngủ?
Lâm Hy nghe hai cô bạn trêu chọc mà mặt đỏ lên như quả cà chua
- Hai cậu đừng chọc mình
Bà Đường thấy Lâm Hy xấu hổ thì vỗ nhẹ vào tay Tuyết Linh sau đó gọi Lâm Hy
- Lâm Hy, con lại đây
- Dạ bác
Bà Đường nghe Lâm Hy gọi mình là bác thì nhăn mày
- Bây giờ con còn gọi là bác
- Phải gọi là mẹ chứ
Đường Tuyết Linh giúp Lâm Hy chỉnh lại cách xưng hô.

Lâm Hy ngượng ngùng sau đó nhỏ giọng gọi
- Mẹ
- Tốt lắm
Bà Đường nghe được thì cười tươi, ông Đường ngồi bên cạnh nhìn Lâm Hy.

Lâm Hy cũng nhẹ giọng gọi
- Ba
- Ừm, con ngồi xuống ăn đi.

Đều là người nhà không cần khách sáo.

Lâm Hy nở nụ cười với mọi người.

Sau khi ăn xong Đường Tuyết Linh cùng Cố Yên Nhi kéo Lâm Hy đi mua sắm.

Mặc dù Lâm Hy không muốn nhưng ông bà Đường kêu cô cứ đi.

Lâm Hy không còn cách nào khác đành bị hai cô bạn kéo đi vào trung tâm thương mại
- Lâm Hy, cậu muốn mua gì?
- Mình không muốn mua gì hết
- Cậu sao vậy?
- Không có gì
Đường Tuyết Linh nhìn Lâm Hy biết chắc cô có chuyện lên kéo cô vào quán nước gần đó.

Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh nhìn chằm chằm Lâm Hy
- Nói mau, cậu có chuyện gì
- Là sao?
Lâm Hy nhìn hai cô bạn khó hiểu.

Cô chỉ là mới về Đường gia lên lạ nhà không ngủ được lên hôm nay không có tâm trạng thôi mà.

Hai cô bạn của cô có cần làm vẻ mặt nghiêm trọng này không.

Đường Tuyết Linh thấy Lâm Hy không trả lời liền nay một cái
- Cậu sao vậy, sao không trả lời?
- Trả lời gì?
- Thì cậu bị làm sao đó?
- Mình bị làm sao?
Đường Tuyết Linh cùng Cố Yên Nhi nhíu mày nhìn Lâm Hy.

Cả hai khoanh tay lại ra vẻ giận dỗi.

Lâm Hy thấy thế cười xòa
- Hai cậu sao vậy?
- Cậu không coi tụi mình là bạn
- Đúng vậy
Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh nói xong thì quay mặt đi không nhìn Lâm Hy nữa.

Lâm Hy thấy hai cô bạn giở tính trẻ con thì lắc đầu
- Mình sao lại không coi hai cậu là bạn, mình chỉ là không hiểu hai cậu đang muốn nói gì
- Tụi mình hỏi cậu bị làm sao mà
- Nhưng mình đâu có sao
- Vậy sao mặt câu buồn thiu
- Mình chỉ là tối qua không ngủ được do lạ nhà thôi
Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh nghe thế thì quay đầu lại nhìn Lâm Hy.

Hai người họ lúc này mới thấy quầng thâm trên mắt Lâm Hy.

Vẻ mặt Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh từ giận dỗi trở lên có lỗi.

Lâm Hy thấy hai cô bạn như vậy thì đứng dậy
- Mình đến chịu hai cậu, đi thôi chúng ta đi dạo một lượt quanh chỗ này
- Ừm, nhưng đi lấy nước trước đã
Cả ba đi ra quầy lấy nước rồi cầm theo đi quanh trung tâm thương mại.

Sau khi đi một lượt tất cả các quầy hàng họ cũng không mua được gì lên đi về.

Trên đường về Cố Yên Nhi níu Lâm Hy và Đường Tuyết Linh lại
- Chúng ta đi ăn đi
- Ở đâu
- Ở chợ
- Chợ?
- Ừm, mình nghe nói ở đó có rất nhiều đồ ăn ngon.

Chúng ta đi thử đi
- Vậy đi thôi
Cả ba lại bắt xe đi đến khu chợ ẩm thực.

Vừa xuống xe Cố Yên Nhi đã bị mùi hương của thịt xiên thu hút liền kéo theo Lâm Hy và Đường Tuyết Linh chạy đến quầy thịt xiên
- Bác ơi, cái này bán thế nào vậy ạ?
- Cái này sao? Bán theo xiên, mỗi xiên 2 tệ
- Rẻ vậy sao ạ?
- Các cháu là lần đầu đến đây sao?
- Vâng
Cả ba cùng gật đầu trả lời, bác chủ quán thấy vậy thì đưa cho mỗi người một tờ giấy
- Đây là tờ foodtour của chợ, các cháu đi đến những quán này sẽ có món ngon của chợ
Ba người nhìn tờ foodtour một lượt rồi nhìn bác bán hàng khó hiểu hỏi
- Ở trong này không có quán bác ạ?
- Không có
- Vậy tại sao bác vẫn đưa nó cho chúng cháu ạ? Bác không sợ chúng cháu sẽ bỏ đi và không mua hàng của bác ạ?
- Tại sao lại sợ?
- Vì như thế bác sẽ không bán được hàng, ai cũng như chúng cháu thì cửa hàng bác không bán được tý gì hết
- Đây là khu chợ du lịch, nó thường bán đồ ăn cho những khách đến đây tham quan du lịch.

Đây cũng là những đặc sản của khu chợ này các cháu lên thử.

Cả ba thấy bác bán hàng thân thiện như vậy thì mỉm cười sau đó Đường Tuyết Linh cầm lấy tờ giấy cất đi sau đó nhìn hai cô bạn thân.

Hai người còn lại hiểu ý liền gật đầu sau đó ba người đồng thanh nói
- Cho tụi cháu mỗi người 5 xiên
Bác bán hàng nhìn ba người ngạc nhiên.

Đường Tuyết Linh cũng không vòng vo cô đưa ra tờ 50 tệ
- Chúng cháu muốn ăn ở cửa hàng bác
- Vậy các cháu ăn ít thôi để còn thử các món khác
- Dạ không cần, chúng cháu ăn được bao nhiêu thì sẽ ăn còn không sẽ đem về nhà chia cho mọi người ở nhà.

Bác bán hàng nghe vậy mới gật đầu sau đó nướng lại xiên cho ba người và bỏ vào túi giấy.

Gói xong bác còn không quên dặn dò
- Các cháu nếu không ăn hết mà đem về nhà thì phải bỏ vào tủ lạnh bảo quản, khi nào ăn thì đem chiên hoặc cho vào lò vi sóng cũng được
- Dạ
Cả ba đồng thanh đáp sau đó nhận xiên và tiền thừa rồi tạm biệt bác đi vào trong chợ
- ----
Xin lỗi mọi người nha vì thời gian qua mình bận viết bộ mới vì thế lên không có nhiều thời gian viết bộ này.

Hôm qua mình có viết một chap nhưng không biết mình lưu thế nào để nó lạc mất thế lên hôm nay mình viết lại nhưng khi lưu mình lại tìm thấy chap hôm qua viết thế lên mình đăng cả hai chap để xin ý kiến mọi người xem mọi người thích chap nào hơn để mình sẽ tiếp tục cốt truyện theo chap đó.

Mọi người cho ý kiến vào phần bình luận giúp mình và nhờ like cũng như vote để mình có động lực viết tiếp nhé
Mở DHA Real Căn hộ ngay Chợ Lớn.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 82: 82: Hôm Nay Em Đi Đâu


Cả ba đi loanh quanh chợ thử hết tất cả các quán có tên trong foodtour.

Ba người đi ăn đến quên cả thời gian.

Ăn hết các quán thì ba người mới đi về.

Khi bắt taxi về ba người mới để ý đường xá bên ngoài rất vắng.

Cả ba quay ra hỏi bác tài xế
- Bác ơi bây giờ là mấy giờ rồi ạ?
- 11 giờ khuya rồi các cháu.

Con gái tụi cháu bây giờ thật là...!
Bác tài xế nói thời gian cho ba người sau đó thêm một câu ngao ngán cho giới trẻ bây giờ.

Đường Tuyết Linh, Cố Yên Nhi và Lâm Hy ngượng ngùng nhìn bác tài xế không biết nói gì.

Không khí im lặng cho đến khi xe dừng trước biệt thự Đường gia.

Đường Tuyết Linh gửi tiền xe cho bác tài xế và tặng bác một bịch đồ ăn họ mua trong chợ mang về.

Tạm biệt bác tài xế xong cả ba dè chừng đi vào nhà.

Vừa mở cửa ra đã thấy ông bà Đường, Đường Gia Bách, Bạch Nhất Phong đang đứng trước cửa.

Đường Tuyết Linh, Lâm Hy và Cố Yên Nhi có chút giật mình.

Ông Đường nhìn ba người mặt nghiêm nghị hỏi
- Ba đứa đi đâu giờ này mới về?
- Tụi con...!
Cả ba dè chừng không biết phải trả lời như thế nào.

Bà Đường nhìn đống đồ ăn trên tay ba người cũng đoán được ba người đi đâu lên chỉ lắc đầu
- Ba đứa cất đồ đi rồi lên phòng nghỉ ngơi.

Lần sau đi đâu nhớ chú ý thời gian và điện thoại.

- Vâng
Cả ba nhanh chóng đáp rồi đem hết chỗ đồ kia bỏ vô tủ lạnh nhưng mỗi người vẫn cầm một túi lên phòng.

Ông bà Đường, Bạch Nhất Phong và Đường Gia Bách thấy ba người đã trở về bình an thì trút bỏ được lo lắng.

Sau khi thấy Cố Yên Nhi, Lâm Hy và Đường Tuyết Linh đi lên phòng thì bốn người cũng trở lại phòng mình.

Đường Tuyết Linh trở về phòng đặt túi đồ ăn lên bàn sau đó đi vào nhà tắm.

Khi Bạch Nhất Phong đi vào thấy trong phòng không có ai chỉ có túi đồ ăn trên bàn và tiếng nước trong nhà tắm.

Anh ngồi vào ghế vẻ mặt không biểu cảm chờ Đường Tuyết Linh đi ra.

Khi Đường Tuyết Linh đi ra thấy Bạch Nhất Phong cô có chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gạt nó qua một bên rồi đi lại ghế ngồi đối diện anh.

Bạch Nhất Phong nhìn cô chằm chằm sau đó lạnh lùng lên tiếng mặt vẫn không biểu cảm
- Hôm nay em đi đâu?
- Em...!
Đường Tuyết Linh không biết phải trả lời anh như thế nào.

Nếu như cô trả lời nay cô đi ăn anh chắc chắn sẽ không tin vì làm gì có ai đi ăn nguyên một ngày đến tận khuya mới về.

Bạch Nhất Phong thấy cô lưỡng lự thì đứng dậy đi đến trước mặt cô.

Đường Tuyết Linh vừa buông bỏ được sợ hãi trong lòng thì khi thấy anh đi đến nỗi sợ ấy lại dâng lên
- Anh...anh làm gì vậy?
Bạch Nhất Phong không nói gì chống hai tay bên cạnh cô từ từ lại gần khiến Đường Tuyết Linh sợ hãi dựa sát vào thành ghế
- Anh...anh...ưm...!
Đường Tuyết Linh chưa kịp nói gì thì đã bị Bạch Nhất Phong chặn lại.

Đường Tuyết Linh sợ hãi đẩy anh ra nhưng bị Bạch Nhất Phong giữ hai tay không thể phản kháng.

Bạch Nhất Phong đã đưa lưỡi vào miệng cô tham lam m*t chọn hương vị ngọt ngào.

Đường Tuyết Linh thấy không thể chống lại được Bạch Nhất Phong thì mặc kệ anh.

Sau một hồi thì Bạch Nhất Phong cũng buông đôi môi sưng tấy của Đường Tuyết Linh ra
- Em có biết anh lo cho em thế nào không hả?
- Em...em xin lỗi
Đường Tuyết Linh cúi thấp mặt xuống xin lỗi.

Bạch Nhất Phong nhìn cô rồi đưa tay nâng cằm cô lên nhìn thẳng vào mắt anh
- Hôm nay em đi đâu?
- Em...!
- Hửm?
- Em...em đi ăn..

Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh với ánh mắt dò xét.

Đường Tuyết Linh biết anh không tin liền mặt mày ủ rũ.

Cô nhắm mắt lại không nhìn anh nữa.

Bạch Nhất Phong thấy cô nhắm mắt lại thì hỏi
- Sao lại nhắm mắt?
- Anh không tin em?
- Tin
- Vậy vẻ mặt của anh là sao?
Đường Tuyết Linh mở mắt ra nhìn anh ánh mắt long lanh.

Bạch Nhất Phong phì cười buông cằm cô ra sau đó bế cô ngồi lên đùi anh.

Bạch Nhất Phong dựa đầu vào hõm cổ Đường Tuyết Linh không ngẩng mặt lên trả lời
- Anh chỉ thắc mắc cái bụng nhỏ của em hôm nay ăn được bao nhiêu thứ rồi mà quên cả về nhà với anh?
- Em thử mỗi thứ một chút, đồ ăn ở đó rất ngon
- Vậy sao?
- Ừm, cái đó là cho anh đó
Đường Tuyết Linh chỉ tay về phía túi đồ để trên bàn nhưng Bạch Nhất Phong vẫn không ngẩng đầu lên nhìn.

Đường Tuyết Linh vỗ nhẹ vào vai Bạch Nhất Phong
- Nhất Phong?
- Hửm?
- Em mua đồ ăn cho anh
- Ừm
Bạch Nhất Phong vẫn không có ý định nhìn túi đồ ăn mà tiếp tục vùi đầu vào hõm cổ Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh bị tóc của anh chọc vô có chút nhột liền đẩy anh ra.

Bạch Nhất Phong ngẩng đầu lên nhìn Đường Tuyết Linh rồi hôn chụt lên môi cô một cái sau đó định vùi đầu vào hõm cổ Đường Tuyết Linh tiếp nhưng bị cô ngăn lại
- Em mua nó cho anh
- Ừm
- Anh không muốn ăn?
- Anh nhớ em
Đường Tuyết Linh bất ngờ trước câu nói của Bạch Nhất Phong.

Cô nhìn anh chằm chằm sau đó mỉm cười với người ra lấy túi đồ ăn trên bàn mở ra lấy một miệng đưa đến trước mặt Bạch Nhất Phong
- Anh thử đi xem có ngon không?
Bạch Nhất Phong nhìn cô sau đó cắn thử một miếng.

Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phong không rời mắt.

Sau khi anh ăn xong cô háo hức hỏi
- Ngon không?
- Ừm.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 83: 83: Cho Anh Sao


### Đường Tuyết Linh mỉm cười đưa miếng bánh Bạch Nhất Phong vừa cắn dở lên miệng ăn nốt.

Cô vừa nhai vừa đưa túi bánh cho Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong nhận lấy túi bánh rồi nhìn cô ăn.

Đường Tuyết Linh nhai hết miếng bánh trong miệng nhưng vẫn chưa thấy Bạch Nhất Phong ăn cô thắc mắc hỏi
- Không phải anh nói ngon sao? Sao anh không ăn vậy?
- Bây giờ tối rồi
- Có một ít thôi
- Nhưng vẫn sẽ gây khó tiêu
- Thì lát ăn xong em với anh đi dạo quanh vườn một lượt
- Vậy em ăn cũng anh
Bạch Nhất Phong vừa nói vừa đưa một miếng bánh lên miệng Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh nhanh chóng ăn miếng bánh rồi lấy một miếng đút cho Bạch Nhất Phong.

Cả hai vừa ăn bánh vừa nói chuyện linh tinh mặc dù đã muộn.

Lâm Hy sau khi vào phòng thì cũng để túi bánh lên bàn và ngồi chờ Đường Gia Bách.

Khi Đường Gia Bách vào thì thấy Lâm Hy đang ngồi ủ rũ trên sô pha.

Anh đi đến ngồi xuống ghế đối diện hỏi
- Em sao vậy?
- Dạ?
Lâm Hy ngơ ngác trả lời khiến Đường Gia Bách bật cười.

Nụ cười của Đường Gia Bách khiến Lâm Hy đã si mê nay lại càng si mê hơn.

Cô ngây ngốc nhìn Đường Gia Bách thậm chí anh đã không còn cười nữa cô vẫn nhìn.

Đường Gia Bách lắc đầu nhẹ sau đó lên tiếng
- Em ngắm đủ chưa?
- A, em xin lỗi
Lâm Hy ngượng ngùng cúi đầu.

Đường Gia Bách vẫn để ý từng vẻ mặt của Lâm Hy dù cô đang cúi đầu.

Anh liếc nhìn trên bàn thấy cái túi cô vừa mang lên liền hỏi
- Đây là gì?
- Dạ, là đồ ăn
- Cho anh sao? Hay là của em?
- Là cho anh
Lâm Hy ngẩng mặt lên ánh mắt ngượng ngùng nhìn Đường Gia Bách.

Đường Gia Bách cũng không nói gì chỉ lấy túi đồ ăn trên bàn mở ra xem.

Nhìn thấy thứ trong túi giấy Đường Gia Bách nghi hoặc hỏi
- Gà sốt cay?
- Vâng
- Sao em lại mua thứ này
- Là vì anh thích
- Sao em biết anh thích?
- Tuyết Linh nói
Đường Gia Bách gật đầu sau đó lấy đũa gắp một miếng lên ăn thử.

Lâm Hy nhìn hành động của Đường Gia Bách cảm thấy rất cuốn hút.

Cô lại ngây ngốc nhìn anh.

Đường Gia Bách ăn xong miếng gà ngẩng lên thì thấy Lâm Hy lại nhìn anh bằng ánh mắt si mê thì có chút bất lực.

Anh lấy một đôi đũa khác đưa cho Lâm Hy
- Em ăn cùng anh đi, nó có vẻ nhiều mình anh không ăn hết
- Dạ
Lâm Hy ngờ vực nhìn anh, Đường Gia Bách mỉm cười sau đó đưa chiếc đũa vào tay cô.

Lâm Hy nhìn anh rồi nhìn đôi đũa trong tay
- Được sao ạ?
- Có gì mà không được, đây là đồ ăn em mua mà?
- Nhưng...!
- Không nhưng nhị gì hết, em mau ăn đi
- Em...em không đói
- Anh cũng đâu có đói
Đường Gia Bách vừa nói vừa đi đến bên cạnh Lâm Hy.

Anh đặt túi đồ ăn vào trong tay cô rồi lấy đũa trên tay cô bóc ra đưa cho cô.

Lâm Hy nhận lại đũa nhưng vẫn không có ý định ăn.

Đường Gia Bách thấy thế thì gắp một miếng đưa lên miệng cô
- Ăn đi
Lâm Hy nhìn anh sau đó há miệng ra ăn nó.

Đường Gia Bách đút cô ăn xong cũng gắp một miếng nữa lên bỏ vào miệng mình.

Vừa gắp anh vừa hỏi
- Ngon không?
- À, ngon
Đường Gia Bách thấy Lâm Hy ngượng ngùng thì khó hiểu.

Anh đưa miếng thịt vào miệng rồi tiếp tục hỏi
- Em sao vậy?
- Không...không sao..

- Hửm?
- Thật ra thì em đã thử món này lúc ở chợ rồi thấy ngon mới mua về cho anh
Đường Gia Bách ngạc nhiên nhìn Lâm Hy sau đó mỉm cười.

Anh gắp một miếng nữa đút cho Lâm Hy.

Lâm Hy nhìn miếng gà sau đó lắc đầu
- Anh ăn đi em tự gắp được mà
- Nhưng anh không thấy em gắp
- Bây giờ em gắp
Sau đó Lâm Hy nhanh chóng gắp một miếng đưa lên miệng.

Đường Gia Bách đành bỏ miếng gà vừa gắp vào miệng mình.

Ăn xong Lâm Hy đi vào tắm rửa rồi đi ra.

Khi đi ra cô vẫn thấy Đường Gia Bách ngồi ở sô pha.

Cô khó hiểu đi đến hỏi
- Sao anh không đi ngủ?
- Chờ em
- Làm gì ạ?
- Chúng ta ra ngoài đi dạo chút cho dễ tiêu hóa

Nói xong anh đứng dậy đi ra ngoài.

Lâm Hy vẫn đứng ngẩn ra đó không động đậy.

Đường Gia Bách thấy Lâm Hy vẫn đứng yên đó thì quay đầu lại nhắc nhở
- Đi thôi
Lâm Hy giật mình nhanh chóng đi theo anh.

Cả hai đi xuống vườn dạo một vòng quanh đó.

Đi được một nửa thì hai người bắt gặp Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong.

Đường Tuyết Linh tò mò nhìn hai người
- Hai người đang làm gì vậy?
- Đi dạo
Đường Gia Bách nhàn nhạt nói không quan tâm đến Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh nhìn anh trai với ánh mắt khinh bỉ sau đó đi đến gần anh trai
- Có phải anh thích Lâm Hy rồi?
Đường Gia Bách nhìn Đường Tuyết Linh chằm chằm sau đó đưa tay lên gõ nhẹ vào mũi Đường Tuyết Linh
- Bớt tào lao lại
Đường Tuyết Linh ôm chiếc mũi nhìn anh trai.

Đường Gia Bách cũng không thèm để ý cầm tay Lâm Hy tiếp tục đi dạo.

Đường Tuyết Linh nhìn hai người cau có ôm mũi nói
- Anh đúng là đồ không có lương tâm
Ngày mai mình sẽ ra bão khoảng 2 chap nha mọi người, nay đến đây thôi.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 84: 84: Anh Giận Em


Bạch Nhất Phong lắc đầu nhìn Đường Tuyết Linh sau đó cầm tay cô dẫn cô tiếp tục đi dạo
- Chúng ta đi thôi
Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phong sau đó đi theo anh.

Đi được một lúc thì Đường Tuyết Linh kéo tay Bạch Nhất Phong lại.

Bạch Nhất Phong nhìn tay hai người đang nắm rồi nhìn cô
- Sao vậy?
- Anh nghĩ anh trai em và Lâm Hy liệu có kết quả không?
Bạch Nhất Phong nghe cô hỏi thì nhìn cô sau đó dẫn cô đi đến chiếc ghế gần đó ngồi.

Đường Tuyết Linh ngồi xuống mắt vẫn dõi theo Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong nhìn tay Đường Tuyết Linh trống không thì trả lời
- Anh nghĩ sẽ có
- Anh sao vậy?
Đường Tuyết Linh nhận ra sự khác thường của Bạch Nhất Phong liền quay sang hỏi.

Bạch Nhất Phong cầm tay Đường Tuyết Linh ngắm nghía không trả lời.

Đường Tuyết Linh nhìn tay mình rồi nhìn Bạch Nhất Phong sau đó cô rụt tay lại.

Bạch Nhất Phong quay sang nhìn cô rồi đứng dậy.

Đường Tuyết Linh hoảng hốt vội đuổi theo
- Anh sao vậy?
Bạch Nhất Phong vẫn không trả lời đi thẳng lên phòng.

Anh đi đến giường lấy gối đem ra sô pha trong phòng.

Đường Tuyết Linh thấy anh nằm trên sô pha liền đi đến lay anh
- Nhất Phong
- Anh ngủ ở đây em về giường ngủ đi
Đường Tuyết Linh nghe Bạch Nhất Phong nói vậy thì mặt nghệt ra không hiểu chuyện gì.

Nhìn thái độ của anh thì cô cũng biết là anh đang giận nhưng giận vì chuyện gì chứ.

Không lẽ anh giận cô vì khi nãy anh đang cầm tay cô rút ra.

Càng nghĩ Đường Tuyết Linh càng không hiểu cô lay người Bạch Nhất Phong lần nữa
- Nhất Phong
- Em mau đi ngủ đi
- Nhất....!
- Anh nói em đi ngủ
Bạch Nhất Phong gằn giọng khiến Đường Tuyết Linh có chút sợ vội trở về giường nằm xuống.

Đường Tuyết Linh nằm trên giường nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía Bạch Nhất Phong.

Cô biết anh giận nhưng không biết lý do.

Cô muốn để anh nguôi giận thì nói chuyện nhưng...không có anh cô không ngủ được.

Đường Tuyết Linh loay hoay trên giường mãi vẫn không ngủ được cô liền bật dậy ra ngoài ban công ngồi.

Bạch Nhất Phong nghe tiếng mở cửa phát ra từ ban công thì quay người lại nhìn về phía giường nhưng không thấy cô đâu.

Anh vội bật dậy ra ngoài ban công thì thấy cô đang ngồi ôm gối.

Anh đi đến gần bế cô lên.

Đường Tuyết Linh nhìn anh cũng không có biểu cảm gì.

Bạch Nhất Phong đặt Đường Tuyết Linh trở lại giường xong đang định quay lại sô pha thì bị kéo lại.

Mắt Đường Tuyết Linh không biết từ khi nào đã rưng rưng.

Bạch Nhất Phong đưa tay lên định gỡ tay cô ra thì giọt nước mắt đã tràn khóe mi.

Bạch Nhất Phong lau nước mắt cho cô rồi định gỡ tay cô ra tiếp.

Nhưng ai dè Đường Tuyết Linh càng bám chặt hơn ôm lấy anh dứt khoát không buông
- Nhất Phong, anh đừng bỏ em mà
- Em ngủ đi
- Không
- Tuyết Linh!
Bạch Nhất Phong tức giận có chút không đành với Đường Tuyết Linh.

Anh muốn gỡ tay cô ra khỏi cổ nhưng cô lắc đầu không chịu.

Bạch Nhất Phong đành để yên cho cô ôm.

Sau một lúc Đường Tuyết Linh ngẩng mặt lên nhìn Bạch Nhất Phong
- Nhất Phong
- Hửm?
- Anh giận em?
- Ừm
- Vì sao?
Bạch Nhất Phong trầm mặc không trả lời.

Đường Tuyết Linh thấy anh như vậy thì chồm lên hôn anh.

Bạch Nhất Phong bất ngờ trước hành động của Đường Tuyết Linh, anh nhìn cô không rời.

Đường Tuyết Linh rời khỏi môi anh mặt ủ rũ
- Anh đừng giận nữa được không?
- Ai chỉ em làm trò này?
Mặt Bạch Nhất Phong trở lên nghiêm túc khiến Đường Tuyết Linh cúi thấp mặt.

Thấy cô không trả lời mà cúi mặt xuống Bạch Nhất Phong đưa tay lên gỡ tay cô khỏi cổ anh.

Đường Tuyết Linh thấy anh gỡ hoảng sợ ôm chặt lấy không buông
- Nhất Phong!
- Nói.

Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong nói cộc lốc liền vùi mặt vào cổ anh trả lời
- Em học trên mạng
Bạch Nhất Phong nghe được câu trả lời thì đến bó tay.

Đường Tuyết Linh thấy anh trầm mặc liền ngẩng lên nhìn anh
- Em làm gì sai sao?
Bạch Nhất Phong vẫn trầm mặc không trả lời.

Đường Tuyết Linh lay tay anh
- Nhất Phong!

- Đi ngủ
Bạch Nhất Phong vẫn không trả lời mà nằm xuống giường kéo cô nằm xuống cùng.

Đường Tuyết Linh định ngồi dậy hỏi tiếp nhưng bị Bạch Nhất Phong nói trước
- Nếu em còn nói nữa anh sẽ ra sô pha ngủ hoặc sang phòng khác
Đường Tuyết Linh nghe xong liền câm nín không biết làm thế nào.

Bạch Nhất Phong ôm Đường Tuyết Linh trong lòng vỗ nhẹ vào lưng cho cô dễ ngủ.

Một lúc sau Đường Tuyết Linh cũng không chống lại được cơn buồn ngủ mà ngủ mất.

Cảm thấy hơi thở Đường Tuyết Linh đã đều Bạch Nhất Phong nhìn xuống thấy cô đang ngủ ngon lành.

Anh lại cầm tay cô lên tiếp tục ngắm nhìn bàn tay thon dài.

Nhưng tiếc là nó thiếu một thứ đó là...!Bạch Nhất Phong nhìn tay cô không biết lên nói thế nào nữa
- Vì sao em lại không đeo nó chứ
- ...!
- Là vì không tin tưởng anh, không muốn ở bên anh hay là...em chỉ nhất thời quên mất
- ...!
- Rốt cuộc anh lên làm thế nào đây
- ....!
- Anh rất yêu em, em biết không hả?
- ...!
Bạch Nhất Phong nhìn tay Đường Tuyết Linh mà độc thoại một mình.

Sau khi độc thoại xong thì anh hôn lên trán cô một cái và nhắm mắt ngủ.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 85: 85: Anh Muốn Có Con


Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh bị ánh nắng chiếu vào làm cho tỉnh giấc.

Đường Tuyết Linh nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ hết sức bình yên.

Cô đang mãi ngắm nhìn thì eo bỗng nhiên bị siết lại.

Cô nhìn xuống thì thấy hai tay anh đang ôm chặt cô.

Đường Tuyết Linh gỡ một tay anh ra.

Bạch Nhất Phong bị hành động của cô làm cho tỉnh giấc
- Em làm sao vậy?
- Anh siết chặt quá em không thở nổi
- Ừm, anh xin lỗi
Bạch Nhất Phong buông lỏng cô ra để cho cô thở.

Đường Tuyết Linh cầm tay anh lên muốn ngắm thử.

Bạch Nhất Phong cũng không để tâm mặc cho cô muốn làm gì thì làm.

Đường Tuyết Linh lướt nhẹ từng ngón tay Bạch Nhất Phong bỗng cô dừng lại ở ngón áp út của anh.

Cô buông tay anh xuống rồi quay sang nhìn anh
- Anh đeo nhẫn cưới
- Lạ lắm sao?

- Nhưng...không phải trước kia anh không đeo sao?
- Khi nào?
- Khí đó
- Là khi nào? Anh luôn đeo nó từ lúc kết hôn.

Đường Tuyết Linh nhìn anh rồi đưa tay đeo nhẫn của mình lên nhưng cô thấy tay mình trống trơn.

Đường Tuyết Linh vội bật dậy nhìn xung quanh
- Nhẫn của em đâu?
Bạch Nhất Phong nhìn cô không trả lời.

Đường Tuyết Linh vẫn loay hoay tìm nhẫn cưới.

Bỗng cô nhớ ra gì đó chạy tót xuống giường rồi vào nhà tắm.

Bạch Nhất Phong dõi theo cô vẫn trầm mặc không nói gì.

Một lát sau Đường Tuyết Linh cũng đi ra miệng lẩm bẩm
- May mà chưa mất
Đường Tuyết Linh đi ra rồi nhìn Bạch Nhất Phong.

Cô đi đến gần giường hỏi anh
- Anh muốn ngủ tiếp không?
- Ừm
- Vậy anh ngủ đi em xuống dưới nhà
- Lại đây đi
- Anh sao vậy?
Bạch Nhất Phong không trả lời mà kéo cô vào lòng.

Đường Tuyết Linh khó hiểu quay lại nhìn anh
- Anh sao vậy?
- Không sao
- Anh vẫn còn giận
- Không có
- Vậy anh làm sao?
- Không sao cả.

Chỉ là...anh muốn ôm em ngủ một chút
Đường Tuyết Linh bỗng trở lên trầm tư nhìn Bạch Nhất Phong.

Bỗng Đường Tuyết Linh ôm chầm lấy Bạch Nhất Phong khiến anh giật mình
- Nhất Phong, hôm qua em làm gì sai sao?
- Không...không có
- Anh giấu em, hôm qua anh nói đi ngủ dậy sẽ nói em nghe mà

- Anh có nói vậy sao?
- Anh....!
Đường Tuyết Linh buông Bạch Nhất Phong ra định bỏ đi nhưng bị anh giữ lại.

Bạch Nhất Phong ôm chặt cô trong lòng như sợ chỉ cần buông lỏng cô ra một chút cô sẽ biến mất vậy.

Đường Tuyết Linh bỗng nhiên bị ôm chặt có chút khó thở cô liền đánh nhẹ vào tay anh
- Khó thở
Tưởng là Bạch Nhất Phong sẽ buông lỏng cô ra ai ngờ anh lại đè cô xuống giường.

Đường Tuyết Linh ngạc nhiên nhìn anh
- Anh làm gì vậy
- Tuyết Linh, anh muốn có con
Đường Tuyết Linh trợn tròn mắt khi nghe câu nói của Bạch Nhất Phong.

Cô muốn đẩy anh ra nhưng bị anh đoán trước được giữ hai tay cô trên đỉnh đầu.

Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phong không biết phải làm thế nào.

Bạch Nhất Phong hôn lên môi cô một cái rồi nói
- Anh muốn em sinh con cho anh
- Nhưng...!
- Chỉ một đứa thôi
- Nhưng...em chưa sẵn sàng
- Em chỉ cần đồng ý sinh thôi còn những việc còn lại để anh lo
Đường Tuyết Linh khó hiểu nhìn anh, cô không hiểu tại sao tự nhiên anh lại muốn có em bé.

Đường Tuyết Linh đang miên man suy nghĩ thì bị Bạch Nhất Phong cúi xuống hôn.

Đường Tuyết Linh mặc dù có chút ngạc nhiên nhưng vẫn vụng về đáp trả Bạch Nhất Phong.

Sau một hồi triền miên thì Bạch Nhất Phong cũng buông tha cho đôi môi sưng tấy của Đường Tuyết Linh.

Anh hôn lên trán cô nhẹ nhàng hỏi
- Tuyết Linh, cho anh được không?
Đường Tuyết Linh không biết trả lời thế nào đành quay mặt đi.

Bạch Nhất Phong cúi xuống hôn khắp mặt Đường Tuyết Linh rồi chuyển xuống cổ.

Anh thì thầm bên tai cô
- Cho anh được không?
- Em...!
- Hửm?
Đường Tuyết Linh đang ngượng ngùng không biết trả lời như thế nào thì bên ngoài có tiếng gõ cửa
- Tuyết Linh, Nhất Phong hai đứa dậy chưa?
Đường Tuyết Linh giật mình đẩy Bạch Nhất Phong ra.

Cô vội vàng chỉnh lại quần áo rồi ra mở cửa
- Tụi con dậy rồi mẹ
- Ừm, xuống ăn sáng đi
- Vâng
Bà Đường nói xong thì đi xuống nhà để cho hai người tự nhiên.

Đường Tuyết Linh đóng cửa phòng lại rồi vào nhà tắm.

Bạch Nhất Phong cũng dậy nhanh chóng vào theo..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 86: 86: Nhớ Bạch Nhất Phóng


Khi Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong xuống thì trên bàn ăn chỉ có ông bà Đường, Lâm Hy cùng Cố Yên Nhi ở trên bàn ăn.

Đường Tuyết Linh ngồi xuống bàn nhìn quanh tìm Đường Gia Bách nhưng không thấy.

Cô quay sang nhìn Lâm Hy hỏi
- Anh trai mình đâu?
- Mình không biết
Đường Tuyết Linh khó hiểu trước câu trả lời của Lâm Hy, không phải hai người là vợ chồng sao, sao lại không biết.

Đường Tuyết Linh tiếp tục quay sang hỏi ba mẹ
- Ba mẹ, anh con đâu?
- Nó đi làm từ sớm rồi
- Anh ấy không ăn sáng ạ?
- Không, mẹ có bảo nó ăn sáng xong hẵng đi nhưng thằng bé nói công ty bận lên đi luôn
Đường Tuyết Linh nghe bà Đường nói thì gật gù nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu.

Sau khi ăn xong thì Lâm Hy, Cố Yên Nhi cùng Đường Tuyết Linh phải đến trường lên Bạch Nhất Phong đề nghị chở ba người đi.

Cả ba nhanh chóng đồng ý và tạm biệt ông bà Đường để đến trường.

Khi ba người xuống xe Bạch Nhất Phong có hỏi giờ tan trường để đến đón ba người.

Đường Tuyết Linh nói giờ cho anh rồi cùng hai người bạn thân vào trường.

Đến giờ tan trường Đường Tuyết Linh, Cố Yên Nhi và Lâm Hy ra ngoài cổng trường đã thấy xe Bạch Nhất Phong đang chờ bên đường.

Cả ba lên xe cùng trở về Đường gia.

Trên đường đi Đường Tuyết Linh chợt nhớ đến Bạch Nhất Phóng liền quay sang hỏi Bạch Nhất Phong
- Nhất Phong, Tiểu Phóng thằng bé...!
- Nó đi du lịch với ba mẹ và Tiểu Anh rồi
- Vậy khi nào thắng bé về
- Khoảng hơn một tháng nữa
- Lâu vậy sao?
- Ừm
Đường Tuyết Linh buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bạch Nhất Phong nhận ra cô đang buồn vì nhớ Bạch Nhất Phóng liền cầm tay cô an ủi
- Nếu em nhớ thằng bé tối nay chúng ta gọi video call
- Có thể sao?
- Ừm, em có thể gọi cho ba mẹ hoặc Tiểu Anh để họ đưa máy cho thằng bé
- Vậy tối nay anh cùng em gọi điện cho thằng bé
- Ừm
Đường Tuyết Linh lại trở lên vui vẻ bình thường.

Bạch Nhất Phong nhìn cô vui vẻ thì mỉm cười sau đó tập trung lái xe.

Chỉ có điều hình như hai người quên mất sự tồn tại của Lâm Hy và Cố Yên Nhi.

Cố Yên Nhi và Lâm Hy ngồi đằng sau bị phát cơm chó không biết lên nói gì chỉ cầu mau nhanh chóng đến nơi.

Xe vừa dừng Cố Yên Nhi và Lâm Hy liền đi vào nhà không để tâm Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong cùng Đường Tuyết Linh ngơ ngác nhìn bóng dáng chạy như gặp ma của Lâm Hy và Cố Yên Nhi thì lắc đầu.

Tối đến ăn uống rồi dọn dẹp xong Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong trở về phòng gọi điện thoại cho Bạch Nhất Phóng.

Điện thoại vừa kêu lên một tiếng thì đầu dây bên kia đã bắt máy.

Đầu dây bên kia chuyền đến giọng nói non nớt
- Baba
Đường Tuyết Linh ngạc nhiên nhìn Bạch Nhất Phong sau đó quay lại màn hình nhìn Bạch Nhất Phóng
- Con không chào mẹ?
- Con xin lỗi mẹ, con chưa kịp chào.

Chào mẹ
Bạch Nhất Phóng mỉm cười ánh mắt long lanh hiện lên trong màn hình khiến Đường Tuyết Linh lụi tim.

Bạch Nhất Phong ngồi bên cạnh không biểu cảm gì hỏi Bạch Nhất Phóng
- Hôm nay con thế nào rồi, có muốn trở về chưa
- Hôm nay con vẫn như hôm qua nhưng con cảm thấy hôm nay con lớn hơn hôm qua một chút
Quảng cáo sau 2 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
- Vậy con muốn về chưa?
- Baba, con chưa muốn về.

Baba cho con ở đây chơi nữa đi.

Ở đây rất vui
- Vui vậy sao?
- Dạ vâng, con quen được rất nhiều bạn mới yêu thương bảo vệ con
- Vậy ở đây không như vậy?
Nghe câu hỏi của Bạch Nhất Phong, Bạch Nhất Phóng bỗng trở lên ủ rũ.

Sau một lúc cậu bé mỉm cười nói với Bạch Nhất Phong
- Ở đó các bạn cũng tốt nhưng con thích các bạn ở đây hơn
- Tiểu Phóng, có phải con ở trường bin bắt nạt
- Dạ không có
Bạch Nhất Phóng vẫn cố nở nụ cười trên môi.

Bạch Nhất Phong thấy con trai như thế thì đau lòng.

Nét mặt anh trở lên dịu dàng nói
- Con mói baba biết ở trường ai bắt nạt con
- Không có thật mà baba
Bạch Nhất Phóng vẫn cố che giấu những chuyện xảy ra ở trường khiến Bạch Nhất Phong tức giận.

Anh thay đổi sắc mặt giọng lạnh băng hỏi
- Baba hỏi con lại lần nữa, ai bắt nạt con
Mở DHA Real Căn hộ ngay Chợ Lớn
DHA Real
Mở
Căn hộ ngay Chợ Lớn.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 87: 87: Bạch Nhất Phóng Bị Bắt Nạt


Bạch Nhất Phóng thấy Bạch Nhất Phong gằn giọng và có phần tức giận thì cậu bé trở lên sợ hãi.

Nhưng cậu bé không muốn cho ai biết chuyện cậu bị bắt nạt ở trường vì cậu bé sợ mọi người sẽ trách phạt thêm giống ở nhà ngoại.

Cậu bé không trả lời Bạch Nhất Phong mà đánh trống lảng sang Đường Tuyết Linh
- Mẹ, mẹ đến đây chơi với con đi
Đường Tuyết Linh nhìn cậu bé trong màn hình điện thoại cũng biết cậu bé đang dùng cô để đánh trống lảng nhưng cô không giúp cậu bé.

Đường Tuyết Linh nghiêm mặt nhìn Bạch Nhất Phóng trong màn hình điện thoại
- Tiểu Phóng, con còn nhớ mẹ và bác Gia Bách đã nói gì với con không?
- Dạ?
- Nếu con xem mọi người là gia đình thì phải chia sẻ niềm vui nỗi buồn của con để mọi người biết
- Nhưng...!
- Con không lên giấu mọi người chuyện con bị bắt nạt
- Con...!
- Mẹ biết con ở trường bị bắt nạt đúng không? Con kể cho ba mẹ và mọi người, mọi người sẽ giải quyết giúp con
Bạch Nhất Phóng nhìn Đường Tuyết Linh trong màn hình điện thoại ánh mắt rưng rưng.

Bỗng cậu bé bật khóc bất ngờ
- Huhu...mẹ...các bạn nói...con là đứa trẻ không có ba mẹ...huhu...các bạn còn đánh con nữa...huhu
Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phóng khóc trong lòng nhói lên.

Cô cầm điện thoại lên nói với Bạch Nhất Phóng
- Tiểu Phóng, con có thể nói mẹ biết ai bắt nạt con không?
- Dạ...hức...rất nhiều...!
- Vậy...con ở đó chơi cùng mọi người vài ngày nữa thì về được không? Sau đó ba mẹ cùng con đến trường, ba mẹ sẽ không để các bạn bắt nạt con nữa
- Dạ? Thật sao ạ?

- Ừm
Bạch Nhất Phóng nghe Đường Tuyết Linh nói thì dần nín khóc và hỏi lại.

Khi thấy Đường Tuyết Linh gật đầu chắc nịch thì cậu bé không khóc nữa mà mỉm cười.

Nhưng cậu bé thấy ba bên cạnh vẫn đen mặt giận dữ.

Cậu bé ánh mắt long lanh gọi Bạch Nhất Phong
- Baba
- ....!
- Baba, baba đừng giận con mà
- ...!
Bạch Nhất Phong vẫn không trả lời Bạch Nhất Phóng mà im lặng sau đó đứng dậy lên giường.

Bạch Nhất Phóng thấy baba bỏ đi thì ánh mắt lại rưng rưng muốn khóc.

Đường Tuyết Linh thấy thế liền an ủi Bạch Nhất Phóng
- Tiểu Phóng, con đừng khóc.

Để mẹ nói chuyện với baba được không? Đến khi con về baba sẽ hết giận
- Vâng...!
- Được rồi, con đi chơi với mọi người đi nha.

Tạm biệt
- Dạ
Sau khi tạm biệt Bạch Nhất Phóng, Đường Tuyết Linh đi đến bên giường ngồi cạnh Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong thấy cô ngồi bên vẫn dứt khoát không nói gì muốn đi ngủ nhưng bị Đường Tuyết Linh cản lại
- Anh không tính giải quyết hả?
- Giải quyết gì?
- Chuyện của Tiểu Phóng
- Có
- Vậy anh...!
- Anh sẽ giải quyết, em cứ cùng Tiểu Phóng đến trường xem đó là kẻ nào
- Anh phải đi cùng em chứ
- Anh bận
- Có mà anh trẻ con thì có
Bạch Nhất Phóng nhìn Đường Tuyết Linh không nói gì.

Đường Tuyết Linh biết anh giận Bạch Nhất Phóng vì cậu bé không chịu nói chuyện ở trường bị bắt nạt ra mà giấu trong lòng một mình chịu ấm ức.

Cô biết Bạch Nhất Phong rất thương Bạch Nhất Phóng vì thế lên chuyện anh giận cậu bé là hết sức bình thường.

Anh là vì quan tâm lên mới giận khi cậu bé dấu giếm.

Đường Tuyết Linh đẩy Bạch Nhất Phong ra ngồi lên người anh.

Bạch Nhất Phong bất ngờ trước hành động này của Đường Tuyết Linh.

Anh muốn đẩy cô xuống nhưng bị cô ôm chặt không thể làm gì
- Anh phải đến trường với em.

Đó là con trai anh
Bạch Nhất Phong không nói gì mặc kệ Đường Tuyết Linh muốn làm gì thì làm.

Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong mặc kệ thì dụi đầu vào ngực anh làm nũng
- Nhất Phong!
- Đi xuống!
Bạch Nhất Phong bị Đường Tuyết Linh khơi dậy d*c v*ng ánh mắt trở lên đục ngầu, giọng anh gằn lên nói với Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh ngẩn đầu nhìn anh không biết gì vẫn ôm chặt lấy.

Bạch Nhất Phong thấy không đẩy được cô ra liền đe dọa
- Nếu em không buông ra thì đừng trách anh nha
- Anh làm gì em?
- Anh cho em dính bầu ngay lập tức
Đường Tuyết Linh giật mình nhìn Bạch Nhất Phong nhưng vẫn quyết định không xuống khỏi người anh.

Bạch Nhất Phong thấy cô vẫn ở lì trên người mình thì lật người để cô nắm dưới
- Đây là em chọn?
- Ừm
- Em chắc chắn?
- Ừm
- Không phải hôm qua em còn không muốn sao?
- Anh hỏi nhiều vậy
Đường Tuyết Linh không biết trả lời câu hỏi của Bạch Nhất Phong như thế nào liền đánh trống lảng.

Bạch Nhất Phong nhìn là biết Đường Tuyết Linh muốn mang thai nhưng anh không hiểu tại sao cô thay đổi quyết định nhanh vậy.

Anh quay mặt Đường Tuyết Linh lại hôn nhẹ lên đôi môi anh đào của cô
- Em chắc chắn không hối hận với quyết định của mình?
- Ừm
Đường Tuyết Linh gật đầu nhìn anh.

Bạch Nhất Phong nhìn cô ánh mắt phức tạp xong cũng không nói gì.

Đường Tuyết Linh thấy anh lại im lặng thì hỏi
- Anh thay đổi quyết định?
- Không.

Anh chỉ sợ...!
- Em sẽ không hối hận
- Ừm.

Nhưng anh không phải sợ em hối hận mà là sợ em sẽ bị đau
- Hả?
- Em không biết mang thai sẽ rất đau sao?
Đường Tuyết Linh nhìn anh lắc đầu.

Bạch Nhất Phong nằm xuống bên cạnh ôm Đường Tuyết Linh vào lòng.

Đường Tuyết Linh ngẩng mặt lên tò mò nhìn anh
- Bộ rất đau sao?
- Ừm.

Đau hơn khi em bị đến tháng mấy lần đó
- Ghê vậy sao?
- Ừm, còn muốn mang thai nữa không?
- Có
- Hả?.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 88: 88: Kẻ Bắt Nạt Bạch Nhất Phóng


Bạch Nhất Phong hơi bất ngờ với quyết định của Đường Tuyết Linh nhưng anh vẫn đồng ý.

Chỉ là Bạch Nhất Phong chưa muốn Đường Tuyết Linh mang thai ngay lúc này.

Anh muốn giải quyết chuyện của Bạch Nhất Phóng xong rồi mới tính tiếp.

Đường Tuyết Linh nghe xong suy nghĩ của anh cũng gật đầu đồng ý.

Dù sao cô cũng phải tìm hiểu và chuẩn bị một chút trước khi mang thai.

Sau ngày hôm đó mọi chuyện trở về quỹ đạo ban đầu.

Đường Tuyết Linh đến công ty Đường Gia Bách tiếp tục hoàn toàn nốt kỳ thực tập.

Lâm Hy và Cố Yên Nhi thì vẫn thực tập ở công ty gia đình.

Bạch Nhất Phóng cùng mọi người ở Bạch gia đi chơi 2 tuần ở biển thì cũng trở về.

Vợ chồng Đường Tuyết Linh lại dọn về Bạch Viên để tránh làm phiền ông bà Đường.

Bạch Nhất Phóng cũng trở lại trường sau một thời gian nghỉ.

Bạch Nhất Phong vì bận với một số dự án quan trọng của công ty lên chưa có thời gian giải quyết chuyện của Bạch Nhất Phóng.

- ---
Khoảng một tháng sau
Công việc của Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong cũng đã được xử lý ổn thỏa lên hai người quyết định ngày mai sẽ đến trường của Bạch Nhất Phóng giải quyết chuyện kia.

Sáng hôm sau Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đích thân đưa Bạch Nhất Phóng vào tận lớp.

Khi đến cửa lớp hai người cho Bạch Nhất Phóng vào trước và đứng ngoài quan sát.

Khi Bạch Nhất Phóng vào lớp thì có một cậu bé đi đến
- Đồ con hoang, hôm nay cậu có mang đồ cho tôi không?
- Không
Bạch Nhất Phóng nhỏ giọng nói, cậu bé kia thấy thế không vui liền đẩy Bạch Nhất Phóng.

Bạch Nhất Phóng bị đẩy ngã nhanh chóng đứng dậy xô lại.

Lúc này cô giáo đi đến cậu bé kia liền khóc lóc với cô giáo
- Huhu...cô ơi...bạn Nhất Phóng đánh em...hức...!
- Nhất Phóng, tại sao em lại đánh bạn?
Cô giáo nghe cậu bé kia nói liền quay sang quát Bạch Nhất Phóng.

Bạch Nhất Phóng thấy thế liền giải thích
- Là bạn đẩy con trước thì con mới đẩy lại
- Cô không quan tâm, con đánh Minh Khai là con sai.

Mau xin lỗi bạn
Cậu bé kia thấy thế liền đắc ý tiếp tục nói
- Hôm qua con nói cậu ấy mang đồ chơi cho con mượn vậy mà cậu ấy không mang
- Đó là đồ của con
Cô giáo nghe Bạch Nhất Phóng nói xong thì không vui.

Cô quay sang túm lấy tay Bạch Nhất Phóng.

Đọc‎ t????u????ện‎ ha????,‎ t????u????‎ cập‎ nga????‎ [‎ T????U????T‎ ????u????en.????n‎ ]
- Con mang cho bạn mượn thì sao hả?
Vừa nói cô giáo vừa định đưa tay lên đánh Bạch Nhất Phóng nhưng Đường Tuyết Linh kịp thời đi đến ngăn lại
- Cô làm gì con trai tôi vậy hả?
Cô giáo nhìn thấy Đường Tuyết Linh thì có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng gạt sang một bên.

Cô ta nhìn Đường Tuyết Linh mặc toàn những đồ không rõ thương hiệu liền nghĩ đó là đồ chợ lên đoán gia đình Bạch Nhất Phóng là gia đình bình thường.

Vì thế lên cô ta không sợ mà tiếp tục vênh mặt
- Thắng bé đánh vạn lên tôi chỉ dạy dỗ nó một chút thôi
- Con trai tôi từ khi nào đến lượt mấy người dạy dỗ
Bạch Nhất Phong lạnh giọng tiến vào với tư thế cao ngạo.

Cô giáo nhìn phong thái của anh cũng có chút sợ nhưng cô ta vẫn giữ suy nghĩ ban đầu là gia đình Bạch Nhất Phong là gia đình bình thường.

Cô ta vẫn cao giọng đáp lại Bạch Nhất Phong
- Con trai anh hư chúng tôi có quyền dạy dỗ, đây là trường học
- Cô cũng biết đây là trường học sao? Trường học cho phép giáo viên đánh học sinh sao?
- Anh...tôi chỉ là dọa thằng bé...tôi đã đánh đâu...!
- Nếu chúng tôi không ở đây cô đã đánh rồi.

Hơn nữa không phải lỗi sai từ con trai chúng tôi trước mà do cậu bé này.

Cô không bênh vực lẽ phải thì thôi còn có ý định đánh con tôi.

- Tôi...!
Cô giáo bị Bạch Nhất Phong nói cho á khẩu không biết làm thế nào.

Cậu bé Minh Khai kia thấy thế liền đi đến vênh váo nói
- Cô giáo bênh tôi thì sao chứ? Gia đình tôi có điều kiện dĩ nhiên cô giáo không dám động vào tôi.

Không ngư đồ nghèo các người
- Cậu bé, ở trường không có chuyện phân biệt giàu nghèo các con đều là bạn bè mà
- Ai thèm làm bạn bè với cậu ta.

Đồ con hoang
Bạch Nhất Phóng nghe được hai từ “ con hoang” thì có chút buồn.

Bạch Nhất Phong nhận ra nét mặt của con trai liền bế cậu bé lên sau đó cao giọng nói với cậu bé
- Ai dạy cháu nói vậy hả? Bố mẹ cháu không biết dạy cháu hay sao?
Cậu bé đang yên đang lành bị mắng liền ăn vạ tại chỗ.

Cô giáo thấy thế thì hoảng loạn nhanh chóng bế cậu bé lên dỗ dành.

Nhưng cậu bé khóc bù lu bù loa lên đòi ba mẹ
- Huhu...chú quát tôi...huhu...tôi sẽ gọi điện cho ba tôi đuổi học con trai chú...huhu...cô mau gọi cho ba...!
Cô giáo nghe cậu bé vừa khóc vừa nói thì cũng nhanh chóng gọi cho gia đình cậu bé đến.

Ba mẹ cậu bé sau khi nhận được điện thoại từ trường học con trai thì nhanh chóng đến trường.

Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh vẫn kiên nhẫn đứng đó chờ ba mẹ cậu bé kia đến để giải quyết.

Chưa đến 30 phút ba mẹ cậu bé kia đã đến và ôm lấy con trai từ tay cô giáo
- Rốt cuộc con trai của tôi bị sao hả?
Ba cậu bé nhìn con trai khóc lóc trên tay vợ thì tức giận hỏi.

Cô giáo thấy thế liền chỉ ra phía vợ chồng Bạch Nhất Phong đang đứng nói
- Là họ
Cậu bé Minh Khai cũng mếu máo chỉ về phía Bạch Nhất Phong nói
- Chú ta quát con
Ba mẹ cậu bé kia nghe xong thì quay sang nhìn hai người sau đó tức giận chỉ thẳng mặt Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh nói

- Ai cho mấy người làm vậy với con trai tôi hả?
- Vậy ai cho con trai anh cái quyền bắt nạt và đánh con trai tôi
Bạch Nhất Phong lạnh giọng trả lời lại.

Ba cậu bé kia nghe xong thì cười khẩy một cái rồi nói
- Con trai mấy người là cái quái gì.

Con trai tôi muốn bắt nạt ai trả được
- Vậy sao? Vậy con trai anh là cái thá gì mà tôi không được quát
Bạch Nhất Phong đanh giọng đáp lại không chút e dè.

Gia đình kia cũng cùng suy nghĩ với cô giáo cho rằng gia đình Bạch Nhất Phong nghèo nên lên mặt
- Anh có tin tôi đuổi con trai anh ra khỏi trường không hả? Chỉ cần tôi muốn sẽ không một trường nào dám nhận con trai anh vào học
- Vậy sao? Tôi lại muốn thử xem bản lĩnh của anh lớn đến đâu
- Ha...chỉ cần ông đây muốn thì không một trường nào dám nhận.

Ngoại trừ...!
- Ngoại trừ?
- Ngoại trừ mấy trường quốc tế dành cho giới thượng lưu.

Nhưng mà gia đình anh làm sao đủ tiền cho con theo học mấy trường đó.

Có khi tiền học ở trường quốc tế phổ thông thế này còn không lo được
Bạch Nhất Phong nghe anh ta nói thì nhếch mép cười sau đó lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý.

Chưa đầy 5 phút anh trợ lý đã xuất hiện cùng thầy hiệu trưởng
- Bạch tổng
- Bạch tổng.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 89: 89: Đây Chỉ Là Cảnh Cáo


Thầy hiệu trưởng và trợ lý của Bạch Nhất Phong đi đến khúm núm chào.

Cô giáo và ba mẹ của Minh Khai thấy thầy hiệu trưởng khúm núm thế thì có chút bất ngờ.

Cô giáo nhìn thầy hiệu trưởng tò mò hỏi
- Thưa thầy, đây là...!
- Vị này là Bạch tổng – Chủ tịch của Bạch Nhất và là nhà đầu tư chính của mình.

- Chuyện này...!
Bạch Nhất Phong thấy bộ dạng hốt hoảng của cô giáo và ba mẹ của Minh Khai thì nhếch mép cười.

Bạch Nhất Phong đưa Bạch Nhất Phóng cho Đường Tuyết Linh bế sau đó ra hiệu cho trợ lý
- Đuổi việc vị giáo viên này cho tôi
- Dạ
Anh trợ lý nghe xong quay sang nhìn thấy hiệu trưởng.

Thầy hiệu trưởng hiểu ý của Bạch Nhất Phong nhưng ông không hiểu vì sao anh lại muốn đuổi cô ấy đi.

Anh trợ lý đã được Bạch Nhất Phong nói chuyện này từ khi Bạch Nhất Phóng nói ra lên anh trợ lý trả lời thay
- Vị tiểu thư này là người đã tiếp tay cho các bạn học khác bắt nạt con trai của chủ tịch chúng tôi.

Thế lên...tôi nghĩ ông sẽ hiểu
- Dạ, nếu vậy thì tôi sẽ lập tức đuổi việc cô ấy
Thầy hiệu trưởng nhanh chóng đáp lời anh trợ lý.

Bạch Nhất Phong quay sang nhìn ba người đang đứng e dè dặt đối diện lạnh lùng nói
- Đây chỉ xem là cảnh cáo cho mấy người.

Tôi chỉ đuổi việc cô ra khỏi trường này vì không muốn hủy hoại tương lai của cô và coi như làm gương cho con trai tôi.

Còn hai người, tôi nghĩ hai người lên dạy lại con cái của mình đi.

Nó chỉ là một đứa trẻ, như trang giấy trắng vậy.

Hãy dạy nó những điều tốt đừng để sau này nó trở thành một kẻ côn đồ đầu đường xó chợ.

Bạch Nhất Phong nói xong thì quay sang bế lại Bạch Nhất Phóng ra về.

Anh trợ lý hiểu ý ở lại trường làm thủ tục chuyển trường cho Bạch Nhất Phóng.

Đường Tuyết Linh cùng Bạch Nhất Phong ra xe đi về.

Trên xe Đường Tuyết Linh quay qua nói với Bạch Nhất Phong
- Em muốn chuyển trường cho Tiểu Phóng
- Ừm, anh đang làm giấy tờ rồi
- Anh có ý định này từ đầu rồi?
- Ừm, từ hôm thằng bé nói
- Vậy anh đã tìm được trường rồi?
- Ừm
Đường Tuyết Linh nghe xong thì mỉm cười với Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong chỉ nhìn cô một lát sau đó quay sang nhìn Bạch Nhất Phóng
- Baba chuyển trường cho con, sang trường mới có chuyện gì phải nói với baba, không được giấu
- Vâng
- Vậy hôm nay con nghỉ, muốn đến công ty với baba không? Hay baba đưa con về nhà với ông bà nội?
- Con muốn đến công ty với baba
- Được
Bạch Nhất Phong xoa đầu Bạch Nhất Phóng sau đó lại quay sang nhìn Đường Tuyết Linh
- Nay em có phải đến công ty không?
- Em xin nghỉ rồi
- Vậy hay là chúng ta đi chơi
- Nhưng công việc của anh...!
- Tối về anh sẽ làm sau, hôm nay công ty không có gì quan trọng mấy
- Vậy được.

Vậy là Bạch Nhất Phong đã giao hết công việc ngày hôm nay cho anh trợ lý rồi đưa mẹ con Đường Tuyết Linh đi chơi.

Bạch Nhất Phóng nghe thấy được đi chơi thì rất háo hức.

Bạch Nhất Phong nhìn thấy dáng vẻ háo hức mong chờ của Bạch Nhất Phóng thì mỉm cười.

Đường Tuyết Linh cũng không ngoại lệ.

Cả ngày hôm đó Bạch Nhất Phong đưa mẹ con Tuyết Linh đi khắp công viên và thủy cung thăm thú.

Bạch Nhất Phóng rất vui vẻ chơi đùa cả ngày.

Đến khi đi về thì Bạch Nhất Phóng đã mệt và ngủ gục trong lòng Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong thấy Bạch Nhất Phóng đã ngủ liền quay sang nói với Đường Tuyết Linh
- Em cũng ngủ đi, khi nào đến nhà anh sẽ gọi
- Không cần đâu
- Không mệt sao?
- Có, nhưng em muốn ngắm cảnh một chút
- Ừm
Cứ như vậy cả hai im lặng trên suốt đoạn đường về nhà.

Khi về đến nhà thì Bạch Nhất Phóng tỉnh giấc.

Cậu bé quay ra nhìn ba mẹ rồi nói
- Baba, hôm nay con muốn ngủ cùng baba và mẹ
Bạch Nhất Phong nghe thấy thì quay sang nhìn Đường Tuyết Linh hỏi ý kiến.

Đường Tuyết Linh gật đầu đồng ý với Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong liền gật đầu với Bạch Nhất Phóng
- Ừm, vậy chúng ta đi tắm xong quay trở lại phòng
- Vâng
Bạch Nhất Phong bế Bạch Nhất Phóng đi tắm rồi quay trở lại phòng lên giường ngủ.

Bạch Nhất Phóng được nắm trong lòng Đường Tuyết Linh ôm cô ngủ.

Cả nhà ba người đêm đó ôm nhau ngủ ngon lành mà quên mất rằng Bạch Nhất Phong còn công việc chưa giải quyết.

Sáng hôm sau cả nhà ba người đều ngủ dậy trễ khiến cả ba muộn mất giờ làm và giờ đến trường.

Bạch Nhất Phong liền rời lịch đến trường của Bạch Nhất Phóng và đưa cậu bé đến công ty.

Đường Tuyết Linh cũng được Bạch Nhất Phong trở đến công ty để hoàn thành nốt một số việc việc quan trọng.

Khi Bạch Nhất Phong đưa Bạch Nhất Phóng đến công ty mọi người ai cũng xôn xao bàn tán về cậu bé.

Bạch Nhất Phong thì không để tâm đến mọi người hiên ngang bế cậu bé lên phòng.

Đến phòng làm việc anh bế cậu bé trong lòng cùng anh làm việc.

Bạch Nhất Phóng cũng rất ngoan ngoãn ngồi xem anh làm việc.

Bạch Nhất Phong thấy cậu bé chăm chú nhìn thì tò mò hỏi cậu bé
- Con hiểu những gì baba đang làm sao?
- Dạ, hiểu một chút
- Ai dạy con mà con biết?
- Con tự học nhưng có một số chỗ vẫn không hiểu
- Có muốn baba dạy con?
- Được sao ạ?
- Ừm
Cậu bé ánh mắt long lanh nhìn anh khiến Bạch Nhất Phong đứng hình.

Sau đó anh lấy một chiếc ghế đặt cậu bé bên cạnh.

Anh đối diện với cậu bé hỏi
- Con biết được những gì rồi?
- Dạ, về hệ thống điều hành mạng lưới
- IT?
- Vâng
- Vậy baba cho con trau dồi kiến thức về IT sau này sẽ cho con biết thêm về những chuyện khác
- Vâng.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 90: 90: Trường Học Mới


Ngày hôm đó Bạch Nhất Phong vừa làm việc vừa chỉ thêm cho Bạch Nhất Phóng một số kiến thức cao hơn của IT.

Khi hướng dẫn cậu bé Bạch Nhất Phong rất kinh ngạc với khả năng của Bạch Nhất Phóng.

Những gì cậu bé biết gần như ngang hàng với những nhân viên của anh.

Có điều do cậu bé tự học lên một số ngôn ngữ vẫn chưa nắm vững.

Bạch Nhất Phong ngồi chỉ dẫn cậu bé những ngôn ngữ đó và cho cậu bé đến phòng IT của công ty làm việc thử.

Ban đầu khi Bạch Nhất Phong đề nghị cho Bạch Nhất Phóng thử ai lấy cũng nghi ngờ về cậu bé.

Nhưng khi thấy cậu bé thoăn thoắt trên máy tính ai lấy cũng sững sờ và nể phục.

Mấy người trong phòng IT còn có chút ganh tị với sếp vì có cậu con trai nhỏ tuổi mà tài giỏi như vậy.

Ở tuổi cậu bé đáng lý ra là phải đang vui chơi vậy mà cậu bé biết những thứ này.

Đến chiều tối thì Bạch Nhất Phong đã dẫn Bạch Nhất Phóng tan làm và đến công ty đón Đường Tuyết Linh.

Bạch Nhất Phóng ngồi trên xe rất vui vẻ chờ Đường Tuyết Linh để khoe với cô chuyện ở công ty Bạch Nhất Phong hôm nay.

Vừa thấy Đường Tuyết Linh vào xe cậu bé đã xà vào lòng cô
- Mẹ, hôm nay con được baba cho học về IT
- IT? Không phải con biết rồi sao?
- Đúng, nhưng có một số thứ con không hiểu thế lên hôm nay baba đã chỉ con

- Vậy là con biết hết về nó rồi
- Có thể coi là như vậy ạ.

Nhân viên của baba ai cũng khen con giỏi hết
- Vậy con có vui không?
- Dạ vui.

Các chú rất yêu quý con.

Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phóng vui vẻ nói chuyện với nhau về IT.

Mà Đường Tuyết Linh thì không có chút ngạc nhiên về khả năng của Bạch Nhất Phóng lên anh thắc mắc hỏi.

- Em không ngạc nhiên?
- Em biết từ trước rồi, có gì phải ngạc nhiên
- Cái gì?
- Lúc đồng ý phẫu thuật cho Tiểu Phóng, Mạc Phỉ đã nói cho em và mọi người biết.

Bộ anh không biết sao?
Bạch Nhất Phong nghe xong thì càng ngạc nhiên hơn.

Vậy là chỉ có mình anh không biết con trai mình rất giỏi.

Chỉ có mình anh không biết con trai anh là thiên tài.

Bạch Nhất Phong bỗng dưng mặt đen lại khiến Đường Tuyết Linh khó hiểu
- Anh sao vậy?
- Không có gì
Sau đó Bạch Nhất Phong im lặng tập trung lái xe không nói chuyện nữa.

Về đến nhà anh cũng không nói năng gì mà đi thẳng lên thư phòng.

Đường Tuyết Linh khó hiểu nhưng cũng không đuổi theo.

Còn Bạch Nhất ph*ng t*nh ý lên phát hiện ra có lẽ baba đang giận mình lên lập tức đuổi theo anh lên thư phòng.

Cậu bé với chân mở cửa phòng rồi đi vào
- Baba?
- Sao vậy?
- Baba đừng giận mà?
- Baba không có giận
- Con không tin
Bạch Nhất Phóng nói xong lon ton chạy đến leo lên đùi Bạch Nhất Phong ngồi.

Bạch Nhất Phong cũng không bế cậu bé xuống mà để yên cho cậu bé ngồi.

Bạch Nhất Phóng ngồi trong lòng Bạch Nhất Phong thấy anh đang xem tài liệu thì tò mò chăm chú xem.

Bạch Nhất Phong cũng để yên cho cậu bé xem hết thì mới hỏi
- Hiểu không?
- Dạ không
- Vậy mà nhìn con xem nghiêm túc vậy?
- Con không hiểu một số từ
- Ừm, con mới 4 tuổi từ từ học
Nói xong Bạch Nhất Phong ôm Bạch Nhất Phóng trong lòng tiếp tục làm việc.

Bạch Nhất Phóng cũng ngồi yên trong lòng anh chăm chú xem cách anh làm việc.

Khi Đường Tuyết Linh mở cửa vào thấy cảnh này thì có chút kinh ngạc
- Hai người đang làm gì vậy?
- Con đang xem baba làm việc
Bạch Nhất Phóng nhanh nhảu trả lời Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh nhìn hai ba con rồi đi vào xem thử xem rốt cuộc hai người đang xem gì.

Nhưng khi cô nhìn thì thấy đây là tài liệu kinh doanh chứ đâu liên quan gì đến IT.

Đường Tuyết Linh quay sang nhìn Bạch Nhất Phóng hỏi
- Con hiểu?
- Dạ không
- Vậy tại sao con xem chăm chú như vậy?
- Vì con muốn học hỏi từ baba
Bạch Nhất Phong nghe xong thì xoa đầu cậu bé xong quay sang nhìn Đường Tuyết Linh ngạc nhiên bên cạnh
- Có cơm rồi sao?
- Ừm, hai người xuống ăn đi
- Ừm
Bạch Nhất Phong bế Bạch Nhất Phóng rồi cùng Đường Tuyết Linh xuống tầng ăn tối.

Sau khi ăn xong Bạch Nhất Phong lại đưa Bạch Nhất Phóng đi tắm và trở về phòng anh cùng Đường Tuyết Linh.

Hôm sau Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong dậy sớm để đưa Bạch Nhất Phóng đến trường mới.

Lần này Bạch Nhất Phong đích thân dẫn con trai đến lớp học và nhờ cậy cô giáo quan tâm cậu bé.

Đến trường học mới Bạch Nhất Phóng có chút sợ hãi nhưng vẫn cố gắng làm quen với các bạn.

Đến chiều Bạch Nhất Phong đến trường đón Bạch Nhất Phóng tan học xong mới đi đón Đường Tuyết Linh ở công ty.

Trên đường đi Bạch Nhất Phong hỏi Bạch Nhất Phóng về tình hình ở lớp mới hôm nay
- Hôm nay con ở lớp thế nào?
- Dạ vui.

Các bạn và cô giáo ở đây không giống ở trường học cũ.

Mọi người ai cũng rất dễ gần và yêu quý con và đặc biệt con quen được rất nhiều bạn mới nữa
- Vậy thì tốt.

Có gì con phải nói với baba biết không?
- Dạ vâng ạ
Hương Trà
ui cha!
gia đình này thật đáng yêu ????

2
26/06
Hoàng.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 91: 91: Hãy Chủ Động Hỏi


Sau đó Bạch Nhất Phong và Bạch Nhất Phóng tiếp tục nói một số chuyện ở trường ngày hôm nay.

Bạch Nhất Phong vừa tập trung lái xe vừa nghe Bạch Nhất Phóng kể chuyện.

Đến khi Đường Tuyết Linh lên xe Bạch Nhất Phóng lại kể lại lần nữa cho cô nghe.

Xe dừng trong sân Đường gia, Bạch Nhất Phóng nhìn ra ngoài thấy Đường Gia Bách và Lâm Hy thì nhanh nhẹn mở cửa xuống xe chạy đến chỗ họ.

Đường Gia Bách thấy Bạch Nhất Phóng lon ton chạy đến thì bước nhanh đến bế cậu bé lên
- Nhất Phóng, con dạo này sao rồi?
- Rất vui ạ, con đã chuyển trường mới rồi, có rất nhiều bạn bè
- Tốt, bác xin lỗi vì thời gian qua bận việc quên mất chuyện của con
- Không sao, baba đã giúp con chuyển trường rồi, sẽ không bị bắt nạt nữa
- Hazz, con đúng là thiên vị nha.

Bác nói bác chuyển trường cho con con không chịu.

Ba con chuyển con liền đồng ý
- Vì baba đóng tiền học cho con mà.

Baba nuôi con
- Bác cũng có thể nuôi con, bác đâu có thiếu số tiền cỏn con đó
Hai bác cháu mải nói chuyện mà không biết Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong đã đi tới từ lúc nào.

Nghe hai người nói chuyện Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đều sửng sốt.

Đường Tuyết Linh nghi hoặc hỏi
- Anh, anh biết chuyện Tiểu Phóng bị bắt nạt
- Ừm, nhưng thằng bé không cho anh ra mặt.

Sao vậy?
- Anh biết từ lúc nào?
- Khi em tổ chức sinh nhật cho thằng bé
- Làm sao anh biết?
- Từ khi Mạc Phỉ mất thì ngày nào anh cũng nói chuyện với thằng bé.

Thế lên anh biết
Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong nghe xong rất bất ngờ.

Đặc biệt là Bạch Nhất Phong, anh không ngờ Bạch Nhất Phóng lại chuyện gì cũng chia sẻ với Đường Gia Bách nhưng chưa từng chia sẻ với anh.

Bạch Nhất Phong đứng đờ đẫn ở đó khiến Đường Gia Bách khó hiểu
- Cậu sao vậy?
- À, không sao.

Chúng ta vào nhà thôi
Nói xong anh đi vào nhà bỏ mặc mọi người đằng sau.

Đường Gia Bách và Lâm Hy khó hiểu nhìn sang Đường Tuyết Linh thấy cô cũng thơ thẩn không khác gì Bạch Nhất Phong.

Đường Gia Bách định đi lên hỏi nhưng Đường Tuyết Linh đã đi vào nhà trước.

Đường Gia Bách cùng Lâm Hy nhìn theo bóng lưng của Đường Tuyết Linh sau đó nhìn nhau khó hiểu rồi đi vào nhà.

Ông bà Đường thấy Bạch Nhất Phóng thì rất vui vẻ từ trong nhà bếp đi ra.

Trên tay ông bà còn cầm một khay bánh nóng hôi hổi vừa mới ra lò.

Ông bà đem bánh ra bàn sau đó gọi Bạch Nhất Phóng đang trên tay Đường Gia Bách
- Tiểu Phóng, con mau lại đây.

Ông bà vừa làm bánh cho con nè
Bạch Nhất Phóng nghe ông bà nói thì vỗ vai Đường Gia Bách.

Đường Gia Bách hiểu ý ngồi xuống thả cậu bé xuống cho cậu bé tự đi đến chỗ ông bà Đường.

Bạch Nhất Phóng lon ton chạy đến bên cạnh ông bà Đường ngồi trong lòng ông bà.

Đường Gia Bách thì sải bước đi đằng sau cậu bé ánh mắt hướng về phía Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh.

Thấy hai người trầm mặc anh cũng không biết hai người này bị làm sao và cũng không biết mở lời như thế nào.

Lâm Hy đi bên cạnh Đường Gia Bách cũng khó hiểu không kém anh.

Tối hôm đó gia đình Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong ở lại Đường gia ăn cơm và ngủ lại.

Suốt cả tối đó đến sáng hôm sau Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đều trầm mặc không nói gì.

Ông bà Đường vì có Bạch Nhất Phóng lên không để ý đến hai người họ chỉ có vợ chồng Đường Gia Bách nhìn ra.

Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh ngồi xe Bạch Nhất Phong đến công ty.

Đường Gia Bách và Lâm Hy đề nghị đưa Bạch Nhất Phóng đến trường mới xem thử và nói Bạch Nhất Phong đưa Đường Tuyết Linh đến công ty trước.

Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh cũng gật đầu đồng ý và lên xe đi làm trước.

Sau khi đưa Bạch Nhất Phóng đến trường mới và gặp mặt cô giáo thì Đường Gia Bách đưa Lâm Hy đến công ty sau đó anh mới trở về công ty.

Đường Gia Bách vừa đến công ty đã cho gọi Đường Tuyết Linh vào phòng làm việc.

Đường Tuyết Linh không biết anh gọi có chuyện gì lên nhanh chóng gác lại công việc đi đến phòng làm việc của Đường Gia Bách.

Vừa vào cô đã thấy anh đang chăm chú xem tài liệu.

Đường Tuyết Linh đi đến ghế đối diện ngồi xuống hỏi
- Có chuyện gì sao anh?
- Qua giờ em với Bạch Nhất Phong sao vậy?
- Dạ?
- Từ qua giờ anh thấy em với cậu ta cứ thẫn thờ không nói năng gì cả
- Bọn em bình thường mà ạ
- Có phải là vì chuyện Bạch Nhất Phóng thường xuyên nói chuyện với anh?
- Dạ? Không có đâu ạ.

- Em không cần giấu.

Mặc dù chưa làm ba mẹ nhưng anh hiểu cảm giác đó.

Bọn em là muốn việc gì Nhất Phóng cũng chia sẻ với cha mẹ như bọn em trước.

Vì bọn em là người ngày ngày ở bên và chăm sóc thằng bé, gặp thằng bé rất nhiều.

Thật ra thằng bé từng nói với anh nó cũng muốn nói chuyện với em và Bạch Nhất Phong.

Nhưng nó sợ hai người sẽ chê nó phiền giống ba mẹ Mạc Phỉ.

Nó chọn kể mọi chuyện với anh vì nó nghĩ anh sẽ không giống với họ vì anh rất biết cách bảo vệ những người xung quanh.

Lần đầu tiên nó nói chuyện với anh là khi anh hỏi về ông bà ngoại ruột của nó.

Khi đó nhìn nét mặt nó rất gượng ép.

Nó rất muốn khóc nhưng lại cố tỏ ra mạnh mẽ và không khóc.

Khi đến đám tang của Mạc Phỉ nó đã khóc nhưng khi thấy anh đi vào nó liền lau nước mắt.

Anh có hỏi nó vì sao lại không khóc nữa thì nó nói với anh khóc là xấu sẽ không ai thương nó.

Nó không muốn anh, em, Bạch Nhất Phong, ba mẹ chúng ta hay Bạch gia ghét nó.

Nó cố tỏ ra mạnh mẽ ngoan ngoãn không mè nheo để mong được mọi người yêu thương.

Đường Gia Bách nói nửa chừng thì dừng lại nhìn Đường Tuyết Linh.

Nước mắt cô đã lăn dài trên má.

Đường Gia Bách lấy giấy đưa cho Đường Tuyết Linh lau nước mắt rồi nói tiếp
- Không phải là thằng bé không muốn chia sẻ với bọn em mà là không dám chia sẻ.

Nếu tụi em muốn thắng bé chia sẻ thì hãy chủ động hỏi chuyện thằng bé thường xuyên.

Như vậy có lẽ thằng bé sẽ hình thành thói quen chia sẻ mọi chuyện với tụi em
- Dạ
- Hãy cố gắng quan tâm thằng bé vì nó không giống những bạn bè cùng trang lứa
- Vâng
- Được rồi, em về làm việc đi
- Dạ vâng, tạm biệt anh
- À, khoan đã
- Về chuyện công ty, sau khi tốt nghiệp anh muốn em về công ty giúp anh
- Cái này...!Để em suy nghĩ đã.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 92: 92: Hạnh Phúc


Sau cuộc nói chuyện với Đường Gia Bách, Đường Tuyết Linh cũng nhận ra Bạch Nhất Phóng không giống những đứa trẻ khác.

Cô trở về phòng làm việc ngồi suy nghĩ về Bạch Nhất Phóng.

Quả thật là cậu bé khác xa với những đứa trẻ cùng tuổi mà cô từng gặp.

Đường Tuyết Linh vừa suy nghĩ đến Bạch Nhất Phóng vừa thầm cảm thán khả năng quan sát của Đường Gia Bách.

Anh có thể nhận ra được những điều rất nhỏ như vậy và nắm bắt được tâm lý của người khác rất tốt.

Bỗng nhiên cô nghĩ đến Bạch Nhất Phong liền lấy điện thoại gọi cho anh
- Alo?
- Anh đang làm gì vậy?
- Hửm?
- Em lộn, anh sao rồi?
- Ừm
- Em muốn gặp anh
- Bây giờ?
- Ừm
- Chờ anh một chút
Sau đó Bạch Nhất Phong cúp điện thoại luôn.

Đường Tuyết Linh cũng nhanh chóng đứng dậy đi đến phòng Đường Gia Bách.

Đường Gia Bách thấy Đường Tuyết Linh vào thì ngạc nhiên hỏi
- Sao vậy?
- Em muốn xin nghỉ
- Bây giờ?
- Vâng
- Có chuyện gì sao?
- Đi hẹn hò
Đường Gia Bách nghe xong thì khựng lại không biết lên nói gì tiếp.

Cuối cùng anh bất lực thở dài vẫy tay ý bảo Đường Tuyết Linh đi di.

Đường Tuyết Linh vui vẻ chạy đến hôn lên má Đường Gia Bách một cái rồi chạy đi.

Đường Gia Bách bị hôn bất ngờ liền ngơ ngác một lúc sau mới phản ứng kịp
- Cái con bé này!
Nhưng chỉ mình Đường Gia Bách nghe vì Đường Tuyết Linh đã chạy đi từ lâu rồi.

Sau khi về phòng dọn đồ xong Đường Tuyết Linh cầm túi đi xuống tầng đã thấy Bạch Nhất Phong đang chờ ngoài cửa.

Cô đi đến ôm chầm lấy anh.

Bạch Nhất Phong bất ngờ trước hành động của Đường Tuyết Linh nhưng vẫn không đẩy cô ra.

Sau một lúc Đường Tuyết Linh cũng buông anh ra rồi lên xe.

Bạch Nhất Phong cũng nhanh chóng lên xe rồi khởi động.

Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh đang vui vẻ thì hỏi
- Nay em sao vậy?
- Ổn mà
- Có chuyện gì vui sao?
- Em vừa nói chuyện với anh Gia Bách
- Về cái gì?
- Về Tiểu Phóng
- Ừm
Bạch Nhất Phong nghe xong chỉ đáp lại một tiếng rồi tập trung lái xe.

Đường Tuyết Linh thấy anh như thế thì cầm lấy một tay anh đang để trên vô lăng
- Hôm nay em muốn đi hẹn hò?
- Đi đâu?
Bạch Nhất Phong nghi hoặc nhìn sang rồi hỏi lại.

Đường Tuyết Linh thấy vẻ mặt hoài nghi của anh thì phì cười sau đó nhắc lại

- Em muốn đi hẹn hò
- Nay em bị sao vậy? Tự nhiên lại muốn đi hẹn hò
- Vì mấy nay chúng ta đều lo việc riêng sau đó lại là việc của Tiểu Phóng không có thời gian bên nhau lên em có chút nhớ anh
Bạch Nhất Phong nghe xong thì nhìn cô định nói gì đó nhưng lại thôi.

Đường Tuyết Linh buông tay ra để anh lái xe sau đó nhìn ra cửa sổ.

Bạch Nhất Phong thu tay về lái xe rồi quay sang nhìn cô một cái hỏi
- Em muốn đi đâu?
- Em không biết, chỉ là tự nhiên muốn đi thôi.

Hay anh trở em đến nơi nào ngắm cảnh đi
- Đến nơi chúng ta chụp ảnh cưới?
- Được
Đường Tuyết Linh nhanh chóng đồng ý và hai người đi đến nơi trước kia từng chụp ảnh cưới.

Vừa đến nơi Đường Tuyết Linh đã bị vẻ đẹp của những bông hoa thu hút và chạy đến đó.

Bạch Nhất Phong mỉm cười đi phía sau cô.

Chẳng bao lâu hai người đã ở giữa đám hoa.

Bạch Nhất Phong lấy điện thoại ra chụp Đường Tuyết Linh đang vui vẻ nghịch những cánh hoa.

Cả hai vui vẻ ngắm cảnh đến chiều mới trở về.

Trên đường về Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh có vẻ tiếc nuối thì hỏi
- Sao vậy?
- Nó thật đẹp
- Em rất thích hoa?
- Ừm, đặc biệt là hoa...!

- Phi yến
Đường Tuyết Linh chưa kịp nói thì Bạch Nhất Phong đã nói trước cô.

Đường Tuyết Linh kinh ngạc nhìn sang anh ánh mắt không thể tin được
- Sao anh biết?
- Em nói
- Khi nào chứ?
- Khi mà Mạc Phỉ bỏ đi em rất hay đến chỗ anh an ủi anh và kể anh nghe rất nhiều chuyện
- Anh nhớ hết?
- Ừm, từ việc em thích gì, ghét gì, dị ứng gì đều nhớ
Đường Tuyết Linh nghe xong thì cảm thấy rất hạnh phúc cô nhìn anh sau đó chồm người lên hôn vào má anh một cái rồi nói
- Bạch Nhất Phong, em yêu anh
Bạch Nhất Phong bị hôn rất bất ngờ nhưng khi cô nói cô yêu anh thì anh như bị đứng hình nhưng sau đó anh liền tỉnh táo.

Anh đưa tay lên má cô vuốt nhẹ
- Anh cũng yêu em
Bầu không khí trong xe bỗng chốc trở lên vô cùng ngọt ngào.

Cả hai mỉm cười hạnh phúc lái xe về nhà.

Có lẽ với Đường Tuyết Linh hôm nay là ngày hạnh phúc nhất vì cuối cùng tình yêu của cô cũng được đáp trả.

Và Bạch Nhất Phong cũng không ngoại lệ, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời anh vì cuối cùng anh cũng có thể nói ra được lời cất giấu trong lòng mình bấy lâu nay..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 93: 93: Ông Cụ Non


Về đến nhà hai người thấy Bạch Nhất Phóng đang buồn thiu đứng ngoài cửa.

Bạch Nhất Phong khó hiểu đi đến hỏi cậu bé
- Con sao vậy? Có chuyện gì sao?
- Ba mẹ, hai người bỏ quên con!
Đường Tuyết Linh nghe vậy thì bật cười đi đến ngồi xuống trước mặt cậu bé
- Ba mẹ xin lỗi, lần sau ba mẹ sẽ dẫn con theo, được không?
- Dạ
Cậu bé không nghĩ nhiều lập tức gật đầu đồng ý sau đó cùng Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong vô nhà.

Hôm nay Bạch Nhất Phong đích thân xuống bếp nấu ăn khiến mẹ con Đường Tuyết Linh rất mong chờ.

Cả hai nếm thử thấy vô cùng vừa miệng liền nhìn Bạch Nhất Phong nói
- Con/Em thấy từ mai nhà chúng ta không cần thuê người giúp việc nữa rồi!
Hai người nói xong nhìn nhau bật cười, bác quản gia đứng bên cạnh liền nói
- Nếu Bạch tổng không thuê giúp việc nữa thì chúng tôi thất nghiệp mất!
Bạch Nhất Phóng nghe bà quản gia nói vậy liền buông đũa xuống đi đến chỗ bà ôm chân
- Bà yên tâm, con sẽ không để ba đuổi ông bà đâu

- Sau này ông bà già rồi thì nhà con sẽ tuyển người khác thôi
Bà quản gia thấy vậy trêu chọc cậu bé.

Cậu bé nhìn bà quản gia và nhìn ông quản gia đang đi từ xa tới im lặng suy nghĩ gì đó một lúc sau cậu bé chạy đến chỗ bàn ăn lấy một hết chỗ thức ăn cậu bé đã động đến bỏ sang một bên để lại chỗ thức ăn chưa động đến di chuyển chỗ thức ăn đó sang một chỗ trống trên bàn.

Xong xuôi cậu bé kéo hai cái ghế ra rồi đi đến chỗ ông bà quản gia lần lượt kéo từng người ngồi vào ghế sau đó nói
- Sau này ông bà già con sẽ nuôi ông bà, bây giờ con còn nhỏ chưa kiếm được tiền thì con chia thức ăn của con cho ông bà ăn chung.

Sau này con lớn kiếm được ra tiền con sẽ mua cho ông bà nhiều đồ ăn hơn
Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh nãy giờ ngồi im lặng quan sát mọi hành động của cậu bé.

Thấy cậu bé vỗ ngực tuyên bố dõng dạc như vậy cả hai liền bật cười.

Ông bà quản gia nghe cậu bé nói vậy cũng mỉm cười ôm cậu bé vào lòng nói
- Cảm ơn tiểu thiếu gia đã có lòng với ông bà già này!
- Ông bà đừng gọi con là tiểu thiếu gia cứ gọi tên con là được
Bạch Nhất Phóng thấy ông bà gọi mình là tiểu thiếu gia liền đua ra đề nghị.

Đường Tuyết Linh thấy vậy cũng gật đầu đồng tình
- Đúng vậy, mọi người gọi vậy con thấy cũng xa lạ nha!
Ông bà quản gia nghe vậy cảm thấy khó xử nhìn sang Bạch Nhất Phong.

Anh gật đầu với hai người xem như đồng tình với ý kiến của Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phóng
- Hai người cứ làm như những gì mẹ con cô ấy muốn, tôi không có ý kiến.

Dù sao hai người ở bên cạnh tôi cũng lâu, tôi tin tưởng hai người
Ông bà quản gia nghe vậy gật đầu đồng ý với Bạch Nhất Phong.

Sau đó hai người nhìn Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phóng
- Vậy thì khi không có người chúng tôi sẽ gọi hai người là Tiểu Phóng và Tiểu Linh còn khi ông bà chủ đến thì tôi sẽ gọi theo cách xưng hô cũ
- Được ạ
Bạch Nhất Phóng và Đường Tuyết Linh nhanh chóng đồng ý.

Sau khi thấy Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phóng đồng ý thì ông bà quản gia đang tính đứng dậy rời khỏi bàn ăn nhưng bị Bạch Nhất Phóng giữ chân
- Ông bà ở lại ăn với con đi
- Hai người cứ ngồi lại ăn như người trong nhà đi
Bạch Nhất Phong cũng nhanh chóng lên tiếng giữ chân hai người lại.

Ông bà quản gia thấy vậy thì ngơ ngác nhìn anh.

Anh thấy hai người họ vẫn có vẻ ái ngại liền nói
- Hai người chăm sóc con từ nhỏ đến giờ, cũng có thể coi là người một nhà rồi
Ông bà quản gia thấy vậy thì mỉm cười.

Thật ra trước giờ không phải ông bà chưa từng ngồi ăn chúng với Bạch Nhất Phong.

Ông bà từng ngồi ăn với Bạch Nhất Phong rất nhiều lần, chỉ là mỗi lần chỉ có mình anh.

Ngồi ăn riêng lẻ với Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phóng cũng rồi nhưng cũng chỉ chung với một.

Bây giờ ngồi ăn chung với cả ba có lẽ là lần đầu.

Đường Tuyết Linh thấy hai người có vẻ phân vân liền đứng dậy lấy thêm bát đũa.

Bạch Nhất Phong cũng đứng dậy lấy thêm đồ ăn.

Anh chia lại đồ ăn cho Bạch Nhất Phóng sau đó nói
- Con đang tuổi phát triển không được ăn thiếu chất
- Nhưng con muốn nuôi ông bà nữa
Bạch Nhất Phong nhìn con trai rồi nhìn ông bà quản gia sau đó xoa đầu Bạch Nhất Phóng
- Vậy bây giờ ba cho con vay trước, sau này con lớn con trả lại ba
Bạch Nhất Phóng nghe xong trầm tư suy nghĩ một chút rồi mới gật đầu
- Vậy ba cho con vay cả tiền nuôi mẹ, nuôi ông bà nội, ông bà ngoại và ông bà quản gia còn cả cụ nội nữa.

Sau này lớn con sẽ trả ba cả gốc lẫn lãi
Mọi người nghe giọng điệu ông cụ non của cậu bé thì bật cười.

Bạch Nhất Phong còn cố ý trêu chọc
- Nếu vậy con không nuôi ba, không nuôi bác Gia Bách, bác Nhất Minh, cô Tiểu Anh, chú Nhất Phàm nữa.

Con không nuôi sao?.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 94: 94: Đường Tuyết Linh Muốn Học Diễn Viên


Bạch Nhất Phóng nghe Bạch Nhất Phong nói vậy thì trầm mặc một chút sau đó mỉm cười nói
- Vậy ba cho con vay thêm con sẽ nuôi thêm cả cô Tiểu Anh, cô Tiểu Hy và cả cô Yên Nhi nữa.

Còn ba và các bác các chú thì phải tự nuôi bản thân chứ.

Mọi người là người lớn không thể lười biếng
- Không phải mẹ con, các ông bà và các cô đều là người lớn sao?
- Nhưng họ đều là phụ nữ và người già không thể làm việc nặng nhọc được.

- Vậy sau này ba già thì sao?
- Khi đó con sẽ trả nợ ba
- Nếu ba dùng hết?
Bạch Nhất Phóng nghe vậy mở tròn mắt kinh ngạc sau đó lắc đầu nói
- Ba thật không biết tiết kiệm gì hết, chỗ con nợ ba nuôi được gần chục người vậy mà ba nói sài hết.

Thật hoang phí!
Bạch Nhất Phong nghe cậu bé nói vậy thì bật cười sau đó chống cằm nói
- Ba đem đầu tư bị thua lỗ không phải sẽ hết sao?
- Hừm..m...m...!nếu vậy con cũng sẽ nuôi ba và các bác các chú
- Con không sợ phiền sao?
- Sẽ không, vì bây giờ con nhỏ mọi người nuôi con mà sau này con lớn con phải báo đáp mọi người

Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh nghe xong thì mỉm cười xoa đầu cậu bé
- Vậy ba mẹ và mọi người phải cảm ơn con rồi
- Mọi người không được cảm ơn, đó là trách nhiệm của con mà
Mọi người trong bàn ăn nghe vậy thì bật cười với suy nghĩ của cậu bé.

Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong cũng cảm thấy vui vì Bạch Nhất Phóng còn nhỏ vậy mà biết đến hai từ trách nhiệm.

Bữa ăn diễn ra với tiếng cười vui vẻ của mọi người và giọng điệu ông cụ non của Bạch Nhất Phóng.

Sau khi xong xuôi Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đang định đi ngủ thì nghe tiếng gõ cửa.

Bạch Nhất Phong đi ra mở cửa phòng thấy Bạch Nhất Phóng đang khệ nệ ôm gối trước cửa
- Ba mẹ cho con ngủ chung đi!
- Con không ngủ ở phòng sao lại sang đây?
- Con muốn ngủ với ba mẹ
Đường Tuyết Linh đúng lúc này đi ra ngó xem là ai thì thấy Bạch Nhất Phóng đang ôm gối.

Nhìn bộ dạng khệ nệ của cậu bé cô bất giác bật cười
- Tiểu Phóng, sao con lại sang đây?
Vừa nói cô vừa lấy chiếc gối và chiếc chăn nhỏ trong tay Bạch Nhất Phóng đang ôm.

Bạch Nhất Phóng thấy cô thì mỉm cười noi
- Con muốn ngủ với ba mẹ
Đường Tuyết Linh gật đầu sau đó kéo Bạch Nhất Phong sang một bên cho cậu bé đi vào.

Bạch Nhất Phóng vào phòng ngoan ngoãn trèo lên giường.

Bạch Nhất Phong thấy vậy liền hỏi
- Con đã vệ sinh cá nhân chưa
- Dạ rồi
Cậu bé gật đầu lia lịa, Bạch Nhất Phong thấy vậy thì đi đến công tắc đèn nói với Đường Tuyết Linh
- Em lên giường đi để anh tắt đèn
Đường Tuyết Linh cũng gật đầu đi lên giường.

Rèm cửa được Bạch Nhất Phong kéo ra để ánh trăng rọi vào.

Bạch Nhất Phong cũng quay trở lại giường nằm bên cạnh Đường Tuyết Linh.

Bạch Nhất Phóng thấy vậy liền trèo vô nằm giữa hai người.

Bạch Nhất Phong khó hiểu hỏi cậu bé
- Con làm gì vậy?
- Con muốn nằm với ba
- Nhưng ba muốn nằm với mẹ
- Vậy...con sang bên này
Cậu bé nói xong lại trèo qua bên kia người Bạch Nhất Phong nằm xuống.

Bạch Nhất Phong thấy con trai trèo qua trèo lại trên người liền nói
- Con không được trèo qua như vậy biết không hả? Phải đi dưới chân không được trèo qua hay bước qua người người khác
- Dạ
Bạch Nhất Phóng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Bạch Nhất Phong liền quay sang vỗ nhẹ lưng ru cậu bé ngủ
- Con ngủ đi, mai còn đến trường
Bạch Nhất Phóng nghe vậy gật đầu sau đó đến gần rúc vào ngực anh nhằm mắt.

Sau một lúc cảm nhận được hơi thở đều đều của cậu bé Bạch Nhất Phong cúi xuống nhìn thấy cậu bé đã ngủ liền quay sang nhìn thử Đường Tuyết Linh.

Thấy cô vẫn còn thức anh hỏi
- Sao em chưa ngủ?
- Đang suy nghĩ một số chuyện á
Bạch Nhất Phong nghe vậy liền nhẹ nhàng rút tay đang gối đầu cho Bạch Nhất Phóng ra quay sang cô
- Sao vậy?
- Về chuyện công việc thôi
- Em gặp khó khăn gì sao?
- Không có chỉ là em đang suy nghĩ về dự định cho tương lai thôi

- Hửm?
Bạch Nhất Phong nghe đến đây liền trở lên có hứng thú liền quay sang ôm cô hỏi
- Có dự định gì sao? Kể anh nghe
Đường Tuyết Linh quay sang nhìn Bạch Nhất Phong do dự nhưng cuối cùng vẫn kể cho anh nghe
- Em dự định học xong sẽ tiếp tục học tiếp...!
- Em muốn học lên cao?
- Không phải, em muốn học diễn xuất
- Diễn xuất?
Bạch Nhất Phong kinh ngạc hỏi lại, Đường Tuyết Linh vẫn điềm tĩnh nói
- Trước kia em cũng từng phân vân giữa kinh tế và nghệ thuật nhưng cuối cùng em chọn kinh tế..

- Vì sao lại chọn kinh tế?
- Khi đó anh trai em có dự định mở công ty vậy lên em cũng muốn giúp một chút.

Nhưng vẫn chưa xác định hẳn, về sau thêm việc công ty của gia đình anh lên em mới chọn
- Vậy là vì anh?
Đường Tuyết Linh nghe vậy thì lắc đầu sau đó nói tiếp
- Vì Lâm Hu và Yên Nhi cũng chọn nữa lên em mới quyết định
- À
- Nhưng bây giờ em lại cảm thấy có hứng thú lên mới muốn học lại diễn xuất.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 95: 95: Nhan Tuyết Linh


Bạch Nhất Phong nghe cô nói chỉ gật đầu không nói gì thêm.

Đường Tuyết Linh vẫn đăm chiêu suy nghĩ về vấn đề đó.

Bạch Nhất Phong thấy đã khuya liền ôm cô vào lòng
- Ngủ đi
Đường Tuyết Linh ngước lên nhìn anh gật đầu đồng ý rồi ôm anh ngủ.

Đến đêm Bạch Nhất Phóng giật mình tỉnh giấc thấy Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đang ôm nhau ngủ liền kéo Bạch Nhất Phong lại.

Bạch Nhất Phong mơ màng tỉnh giấc hỏi
- Con sao vậy?
- Ba ôm con nữa
Bạch Nhất Phong thở dài sau đó duỗi nốt cánh tay còn lại ra cho Bạch Nhất Phóng gối đầu.

Sau đó cả hai lại chìm vào giấc ngủ.

- ---
Sau khi Đường Tuyết Linh hoàn thành xong công việc còn dang dở ở TL thì cũng đến gần cuối năm học.

Đường Tuyết Linh lại dừng công việc ở TL và quay trở lại trường ôn thi.

Lâm Hy và Cố Yên Nhi cũng giống cô đều kết thúc công việc thực tập và trở lại trường ôn thi.

Khi quay trở lại trường Đường Tuyết Linh có kể cho Lâm Hy và Cố Yên Nhi nghe về dự định của mình.

Lâm Hy và Cố Yên Nhi cũng ủng hộ cô vì họ biết điều cô muốn làm là gì.

Họ khuyên cô hay bảo lưu kết quả học tập ở đây tập trung thi vào đại học nghệ thuật trước rồi tính sau.

Nhưng Đường Tuyết Linh đã từ chối và muốn cùng họ thi tốt nghiệp ở đây trước.

Lâm Hy và Cố Yên Nhi cũng chỉ là đưa ra ý kiến lên khi cô từ chối họ cũng gật đầu.

Cả ba cùng nhau ở lại ký túc xá trường ôn thi và không về nhà.

Sau ba tháng ôn thi cuối cùng thì họ cũng thuận lợi thi xong.

Khi kết thúc kì thi cả ba hẹn nhau đi chơi để giải khuây và chưa trở về nhà vội.

Sau khi cả ba đi chơi về thì cũng có kết quả điểm thi.

Cả ba đều thuận lợi tốt nghiệp.

Đường Tuyết Linh sau khi nghỉ ngơi lại tiếp tục luyện tập và ôn thi để thi vào đại học nghệ thuật.

Mọi người thấy cô vất vả ôn thi liền khuyên cô nghỉ ngơi một chút nhưng Đường Tuyết Linh và muốn giành được học bổng của đại học nghệ thuật.

Ngày cô đi thi rất nhiều người đến cổ vũ cho cô.

Khi thi xong ban giám khảo đánh giá rất cao tài năng diễn xuất của Đường Tuyết Linh và kêu cô về chờ kết quả trong vòng 1 tháng.

Trong thời gian chờ kết quả Đường Tuyết Linh đã đi thử vai phụ ở một số bộ phim và học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm.

Mặc dù Bạch Nhất Phong và Đường Gia Bách đã nhiều lần muốn giúp đỡ cô nhưng đều bị cô từ chối.

Đường Tuyết Linh đã tự đi lên bằng thực lực của mình và thành công vào được đại học nghệ thuật.

Ngoài việc học ra Đường Tuyết Linh tham gia rất nhiều sự kiện ở trường và thử qua rất nhiều những vai diễn nhỏ.

Tuy chỉ là vai nhỏ nhưng Đường Tuyết Linh đều rất vui vẻ đón nhận và hoàn thành chúng một cách xuất sắc.

Năm Đường Tuyết Linh học năm hai thì được nhà trường giới thiệu một công ty quản lý và cô thành công ký kết hợp đồng với công ty đó.

Sau khi vào đó Đường Tuyết Linh được sắp xếp quản lý riêng và chị ấy giúp cô sắp xếp công việc rất tốt.

Sau khi có chị ấy Đường Tuyết Linh không phải mệt mỏi vì sắp xếp công việc.

Có lần chị ấy đưa lịch trình sắp xếp cho Đường Tuyết Linh xem khiến cô không khỏi thốt lên
- Chị Du, có chị thật tốt.

Em đỡ phải ngày nào cũng thức khuya sắp xếp lịch trình
- Người nhìn thấy bảng lịch trình này thấy nhiều còn em nghe có vẻ thấy nhàn rỗi thì phải?
- Thì là vậy mà, em thấy mệt nhất vẫn là sắp xếp lịch trình bây giờ đã có chị sắp xếp lịch trình cho em rồi không phải quá nhàn sao
Du Mẫn Mẫn nghe vậy mỉm cười sau đó đưa cho Đường Tuyết Linh một túi đồ ăn
- Em ăn đi chiều còn có lịch quay quảng cáo
- Vâng
Đường Tuyết Linh nhận túi đồ ăn từ tay chị Du mở ra đặt lên bàn.

Chị Du nhìn cô sắp xếp đồ ăn rồi ngồi xuống đối diện

- Nhan Tuyết Linh, em không cảm thấy mấy công việc này hoàn toàn không có lợi và phát triển sự nghiệp của em sao?
- Em thấy, nhưng bây giờ em chỉ là sinh viên có công việc không phải tốt rồi sao
- Ai bước chân vào giới này cũng nghĩ đến tiền đồ và lợi ích của bản thân...!
- Em biết, nhưng những người bước chân vào giới này ai cũng đều có người chồng lưng cả, em không có dĩ nhiên phải bước từ từ
- Nhưng cũng có không ít người không có chống lưng mà vẫn nổi tiếng
- Họ là những người tài ba xuất chúng còn em thì phải học hỏi họ nhiều
- Được rồi, chị sẽ luôn ở bên em
- Cảm ơn chị
Du Mẫn Mẫn gật đầu sau đó ra ngoài, Đường Tuyết Linh cũng bắt đầu ăn.

Đến đầu giờ chiều thì Du Mẫn Mẫn quay lại và đón Đường Tuyết Linh đến địa điểm quay.

Trên xe Du Mẫn Mẫn nói với Đường Tuyết Linh
- Hiện tại công ty chưa sắp xếp xe riêng cho em vì thế nên tạm thời chúng ta di chuyển bằng xe của chị.

Hơi kém một chút lên em cố gắng.

- Dạ không sao, sau này cát xê cao hơn thì chúng ta sẽ đổi xe
- Ừm.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 96: 96: Quay Quảng Cáo


Đường Tuyết Linh đến địa điểm quay thấy mọi người liền đi đến cúi đầu chào hỏi tất cả
- Chào mọi người, tôi là Nhan Tuyết Linh.

Mong mọi người giúp đỡ
Mọi người đang làm việc thấy cô lên tiếng chào hỏi thì quay lại nhìn sau đó đạo diễn đi đến chỗ cô
- Cô là diễn viên mới?
- Dạ vâng, đúng ạ
Đạo diễn gật đầu nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới tỉ mỉ đánh giá vẻ bề ngoài của cô.

Sau một hồi quan sát ông ấy lắc đầu
- Hazz, cô đi thay đồ đi chúng ta chuẩn bị quay
Đường Tuyết Linh khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo nhân viên đi thay đồ.

Sau khi cô thay đồ xong ra phim trường đạo diễn liền chuẩn bị quay.

Đường Tuyết Linh chuẩn bị tâm lý sau đó bắt đầu quay.

Đường Tuyết Linh quay rất tốt không phạm phải bất cứ lỗi sai gì.

Buổi quay quảng cáo nhanh chóng kết thúc sớm hơn dự định.

Đạo diễn ban đầu cứ tưởng sẽ chậm tiến độ nhưng không ngờ lại nhanh hơn tiến độ.

Đường Tuyết Linh đi đến cảm ơn đạo diễn
- Cảm ơn ông
- Không có gì, tôi không ngờ kỹ năng diễn xuất của cô lại tốt đến vậy.

Quả là một người vừa có ngoại hình vừa có tài năng
Đạo diễn cười và hết lời khen ngợi kỹ năng diễn xuất của cô.

Đường Tuyết Linh cũng mỉm cười cảm ơn.

Sau khi thay đồ xong Đường Tuyết Linh cũng không đi về luôn mà quay trở lại phim trường giúp mọi người thu dọn.

Người phụ trách thấy vậy lên tiếng
- Nhan tiểu thư, cô quay mệt rồi hay là cô cứ về nghỉ ngơi đi chuyện này cứ để chúng tôi làm
- Không sao đâu, mọi người cũng làm việc mệt rồi.

Tôi phụ mọi người một chút cho nhanh
- Nhưng mà...!
- Không sao đâu
Người phụ trách còn muốn ngăn cản nhưng Đường Tuyết Linh đã mở lời trước.

Thấy vậy cô ấy có ái ngại nhưng vẫn gật đầu để cô làm.

Sau khi thu dọn đồ đạc xong mọi người cùng ra về.

Đường Tuyết Linh ra khỏi và chào tạm biệt mọi người.

Mọi người ai cũng vui vẻ chào tạm biệt cô và cảm ơn cô rất nhiều lần.

Đường Tuyết Linh cũng mỉm cười cảm ơn lại và ra về.

Khi Đường Tuyết Linh ra thấy chị Du đang đứng chờ ở ngoài.

Thấy cô vui vẻ trò chuyện và chào tạm biệt mọi người chị ấy hỏi
- Có chuyện gì sao?
- Dạ không có gì, em chỉ phụ mọi người dọn đồ một chút lên họ cảm ơn em thôi ạ
- Ừm, lên tạo mối quan hệ thân thiện một chút như vậy sẽ được yêu quý hơn
- Vâng
Nói xong hai người lên xe và trở lại trường của cô.

Đường Tuyết Linh tạm biệt chị Du sau đó quay trở lại trường.

Khi Đường Tuyết Linh trở về phòng thì thấy mở cửa.

Cô lo sợ bước vào nhìn xung quanh, thấy trên giá dép mất một đôi dép đi trong nhà và có thêm một đôi giày tây.

Nhìn kỹ một chút cô mới thấy đôi giày này có chút quen mắt liền xỏ thay giày cao gót ra và đi đôi dép trong nhà vào.

Khi vào nhà thì cô thấy Bạch Nhất Phong đang ngồi im lặng trên sofa, nghe thấy động tĩnh anh ngước mắt nhìn
- Em về rồi?
- Ừm, sao anh lại ở đây?
- Nhớ em
Đường Tuyết Linh nhìn anh thấy tài liệu trên tay anh liền tò mò hỏi
- Anh ở đây bao lâu rồi?
- Khoảng 5 tiếng
- Vậy anh ăn tối chưa?
- Chưa
Đường Tuyết Linh nghe vậy thì thở dài sao đó đi vào phòng ngủ cất đồ rồi đi ra.

Cô cầm điện thoại trên tay hỏi Bạch Nhất Phong
- Anh ăn gì để em đặt?
- Gì cũng được
Đường Tuyết Linh gật đầu sau đó chăm chú xem menu rồi đặt đồ ăn cho hai người.

Sau khi đặt đồ xong Đường Tuyết Linh ngồi xuống bên cạnh Bạch Nhất Phong và cầm một tờ tài liệu lên
- Dự án năng lượng mới?
- Ừm
Mở DHA Real Căn hộ ngay Chợ Lớn.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 97: 97: Nhớ Hay Không


Đường Tuyết Linh nhìn tập tài liệu trong tay cảm thấy khó hiểu.

Dự án này là do cô phụ trách ở giai đoạn đầu và không có sự giúp đỡ của bên khác, hơn nữa đây là dự án của TL bây giờ nó lại trong tay Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong thấy cô nhìn chăm chú tài liệu thì mở lời
- Giai đoạn hai này vẫn do những người trước kia làm việc cùng em phụ trách nhưng thêm sự giúp đỡ của công ty anh
- À
- Vì những người trước kia làm cùng em không đưa ra được kế hoạch tiếp nối đợt đầu của em lên bên anh đã đưa ra ý kiến và cũng có thể coi là tiếng nối được lên Đường Gia Bách để công ty anh tiếp quản
- Vậy tiến độ đến đâu rồi
- Bước đầu đã xong nhưng vẫn còn chút vướng mắc
- Có cần em giúp gì không?
- Không cần đâu, em nghỉ ngơi đi
Bạch Nhất Phong lấy lại tài liệu trên tay Đường Tuyết Linh, khi cô đang định nói gì đó thì chuông cửa vang lên.

Bạch Nhất Phong nhìn cánh cửa rồi nhìn Đường Tuyết Linh
- Chắc là đồ ăn được giao đến, em ra xem thử đi
Đường Tuyết Linh do dự một chút nhưng vẫn đứng dậy mở cửa.

Sau khi nhận đồ ăn Đường Tuyết Linh đi vào bàn ăn bày đồ ăn ra và gọi Bạch Nhất Phong
- Nhất Phong, anh vào ăn đi
- Anh biết rồi
Bạch Nhất Phong nói vọng vào sau đó sắp xếp lại đống tài liệu gọn gàng rồi mới đi vào.

Thấy Đường Tuyết Linh vẫn chưa động đũa anh ngồi xuống hỏi
- Sao không ăn trước
- Em chờ anh
Bạch Nhất Phong gật đầu sau đó gắp đồ ăn cho Đường Tuyết Linh.

Cô nhanh chóng đưa lên thử sau đó hỏi Bạch Nhất Phong đang ăn
- Nay anh ở đây không?
- Ừm
Bạch Nhất Phong gật đầu sau đó cả hai đều im lặng.

Sau khi ăn xong Bạch Nhất Phong dọn dẹp bàn ăn còn Đường Tuyết Linh thì đi tắm.

Khi cô đi ra đã thấy Bạch Nhất Phong đang ngồi trên giường nhìn chằm chằm cô.

Đường Tuyết Linh ngượng ngùng hỏi
- Sao vậy?
- Lại đây!
Đường Tuyết Linh dè dặt bước đến, khi còn cách anh một bước chân thì cô dừng lại nhưng ai ngờ Bạch Nhất Phong lại vươn tay ra kéo cô lại
- Ưm
Đường Tuyết Linh chưa kịp phản ứng thì đã bị Bạch Nhất Phong hôn.

Cô bất ngờ mở to hai mắt nhìn anh không ngừng phản kháng.

Nhưng cô càng phản kháng anh càng ôm chặt.

Đến khi hô hấp cửa cô trở lên khó khăn anh mới chịu buông ra
- Anh làm gì vậy
- Anh hôn vợ anh không được sao?
Bạch Nhất Phong bày ra bộ mặt thản nhiên trả lời cô, Đường Tuyết Linh không biết lên nói gì liền đẩy anh ra định đứng dậy nhưng đã bị anh đoán trước ôm chặt lấy cô
- Không nhớ anh sao?
- Không
Đường Tuyết Linh mạnh miệng trả lời nhưng trong lòng cô lại rất nhớ anh, khi nhìn thấy anh cô quả thực rất vui.

Bạch Nhất Phong biết thừa là cô nhớ anh nhưng vẫn mạnh miệng liền hâm dọa cô
- Vậy anh trở về?
Bạch Nhất Phong nói xong liền buông Đường Tuyết Linh ra giả bộ đứng dậy nhưng chưa kịp bước thì Đường Tuyết Linh đã ngăn anh lại
- Em sao vậy, không lỡ?
- Em mới không thèm, em chỉ lo bây giờ khuya rồi anh lái xe không an toàn nhỡ may bị sao em lại phải chăm sóc
- Em yên tâm, trước giờ anh vẫn lái xe về nhà giờ này
- Nhưng mà...!
- Sao hả?
Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh do dự thi thì nhướng mày hỏi.

Đường Tuyết Linh vẫn nắm chặt tay anh không buông.

Bạch Nhất Phong nhìn tay cô đang nắm chặt tay anh thì hỏi lại
- Sao vậy, nhớ anh không?
- K..kh.....ông
- Vậy anh trở về
- Đừng mà...!
- Vậy anh hỏi lại, có nhớ anh không hả?
- C...c..ó
Bạch Nhất Phong nghe được câu trả lời vừa ý liền mỉm cười sau đó cúi xuống ngậm lấy cánh môi của Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh lần này không phản kháng nữa mà đáp trả anh một cách vụng về.

Thấy Đường Tuyết Linh đáp trả Bạch Nhất Phong hôn một cách điên cuồng hơn đến khi Đường Tuyết Linh hô hấp khó khăn mới chịu buông.

Anh đưa tay kéo một bên dây áo xuống khiến Đường Tuyết Linh giật mình vội lấy tay che lại.

Bạch Nhất Phong đặt cô nằm xuống giường sau đó kéo tay đang che chắn của cô ra
- Sao vậy? Sợ sao?
- A..anh
- Không phải nãy vẫn mạnh miệng sao?
- E..em không có mà
- Còn chối
Bạch Nhất Phong nói xong cúi xuống cắn lấy ngực cô để lại trên đó một dấu hôn.

Đường Tuyết Linh nhìn dấu hôn trên cơ thể sau đó khó chịu nhìn Bạch Nhất Phong
- Anh làm gì vậy, ngày mai em còn có lịch trình?
- Dấu hôn ở đây không lộ được, nếu em dám làm lộ anh liền phạt em
- Nhưng rõ ràng là anh để lại

- Nhưng nếu em không c** đ* ra thì không ai biết được, kể cả em có mặt bikini
Đường Tuyết Linh nghe vậy nhìn lại dấu vết cảm thấy lời anh nói có chút có lý nhưng vẫn tức giận
- Nhưng anh làm em đau?
- Đó là hình phạt của em vì dám nói dối
- Em nói dối hồi...hồi nào chứ?
- Ồ, vậy anh phạt sai sao?
- Đ...đúng vậy
- Vậy là rốt cuộc em có nhớ hay không?
- Em...!
- Nếu em sợ anh về nhà nguy hiểm vậy anh ra sofa ngủ
Bạch Nhất Phong nói xong liền rời khỏi người cô tính đứng dậy lần nữa nhưng Đường Tuyết Linh vẫn ngăn anh lại ôm chặt lấy anh
- Đừng mà, em nhớ anh rồi
- Không phải em ban đầu nói không nhớ sao?
- Em sai rồi
- Anh không chấp nhận
Nói xong Bạch Nhất Phong đưa tay gỡ tay Đường Tuyết Linh ra khỏi eo mình.

Đường Tuyết Linh thấy vậy liền giả bộ khóc.

Bạch Nhất Phong đành quay lại nhìn cô
- Em khóc gì chứ?
- Anh bỏ lại em.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 98: 98: Đánh Dấu Chủ Quyền


- Ừm
Đường Tuyết Linh nghe được câu trả lời thì sốc đến lỗi không thể tin được.

Cô buông anh ra không ôm nữa cúi mặt không nói gì.

Bạch Nhất Phong thấy vậy đưa tay nâng cằm cô lên
- Là em không cần anh mà?
- Hồi nào chứ?
- Không phải không vui khi nhìn thấy anh sao?
- Không có!
- Vậy...!người nào nói không nhớ anh...nếu như không nhớ vậy gặp làm gì.

Không phải không vui khi nhìn thấy sao?
- E...em...!
Bạch Nhất Phong nói xong buông cằm cô ra đi ra khỏi phòng.

Đường Tuyết Linh nhìn cánh cửa bị đóng lại có chút nhói lòng.

Cô nằm trong phòng mãi vẫn không ngủ được liền đứng dậy ra phòng khách xem thử.

Thấy Bạch Nhất Phong đang ngủ cô liền đi đến nằm vào trong lòng anh, ôm lấy anh muốn ngủ.

Bạch Nhất Phong ngủ không sâu lên khi cô nằm vào lòng anh anh đã tỉnh giấc.

Thấy cô ôm anh và muốn ngủ anh liền nói
- Về phòng ngủ đi, mai em còn đi quay
- Không!

Đường Tuyết Linh vừa trả lời vừa dụi dụi đầu vào ngực anh.

Bạch Nhất Phong thấy thế liền cản cô lại
- Mau trở về phòng của em
- Không, em không ngủ được
- Vì sao? Không phải thường ngày em vẫn ngủ sao?
- Em nhớ anh
Bạch Nhất Phong thở dài không muốn trêu chọc cô nữa lên ngồi dậy muốn cùng cô trở về phòng ngủ nhưng ai dè Đường Tuyết Linh thấy anh ngồi dậy tưởng anh vẫn giận không muốn ở cùng cô thế là liền ôm chặt anh
- Em xin lỗi
- Mai mấy giờ em quay?
- 3 giờ chiều
Bạch Nhất Phong vừa xoa đầu cô vừa hỏi, Đường Tuyết Linh cũng nhanh chóng trả lời.

Bạch Nhất Phong nghe được câu trả lời liền gỡ tay cô đang ôm chặt mình ra nói
- Chúng ta về phòng ngủ
Đường Tuyết Linh nghe vậy nửa tin nửa ngờ liền ngồi dậy ôm chặt lấy anh.

Bạch Nhất Phong không còn cách nào khác đành ôm cô cùng trở về phòng.

Sau khi đặt Đường Tuyết Linh xuống giường Bạch Nhất Phong muốn dậy tắt đèn nhưng Đường Tuyết Linh không chịu buông cổ anh ra dù cho Bạch Nhất Phong có gỡ thế nào
- Anh đi tắt đèn
Đường Tuyết Linh nghe xong vẫn lắc đầu không buông, Bạch Nhất Phong cảm thấy cô rất đáng yêu liền trêu chọc
- Em không cảm thấy tư thế này rất kì sao?
Ai dè Đường Tuyết Linh vẫn lắc đầu.

Bạch Nhất Phong liền thuận thế cúi xuống hôn cô.

Nhưng Đường Tuyết Linh không phản kháng mà còn đáp lại.

Bạch Nhất Phong cảm thấy bản thân sắp không khống chế được liền đứng dậy nhưng vẫn bị Đường Tuyết Linh ôm.

Bạch Nhất Phong đành đe dọa
- Nếu em không buông ra hậu quả em tự chịu
Nhưng Đường Tuyết Linh vẫn không buông mà gật đầu.

Bạch Nhất Phong cũng không kiềm chế được mà kéo một bên ngực của cô xuống bóp rồi ngậm lấy nhũ h0a của cô.

Đường Tuyết Linh cúi xuống nhìn anh muốn đẩy ra nhưng bị Bạch Nhất Phong giữ chặt tay.

Sau khi nhũ h0a bị Bạch Nhất Phong làm cho sưng tấy thì anh mới buông ra.

Bạch Nhất Phong ngẩng lên nhìn Đường Tuyết Linh sau đó nhìn nhũ h0a của cô cười một cách gian tà
- Giờ em hối hận cũng muộn rồi
- Nhất Phong, mai em còn phải đi quay
- Yên tâm, sẽ nhanh thôi
- Đừng...!
Chưa kịp để Đường Tuyết Linh phản ứng lại Bạch Nhất Phong đã khống chế hai tay cô lên đ ỉnh đầu sau đó nhanh chóng c ởi đồ cô ra.

Bạch Nhất Phong nhìn cơ thể trần như nhộng của cô cúi xuống hôn lên môi cô

- Đường...!Tuyết..

Linh...!
- Ưm...!
- Rốt cuộc em nhớ anh nhiều không hả?
- C...có
- Vậy là khi nãy em nói dối?
- E...em...!
- Vậy khi nãy anh phạt em là đúng hay sai hả?
- E...em...em không biết...!
Nghe được câu trả lời của Đường Tuyết Linh, Bạch Nhất Phong có chút không vui liền dang rộng hai chân cô ra bất ngờ đâm vào bên trong cô khiến Đường Tuyết Linh có chút bất ngờ.

Đường Tuyết Linh muốn khép chân lại nhưng lại bị anh th úc mạnh vào khiến cô từ bỏ ý định đó.

Bạch Nhất Phong đâm sâu vào bên trong cô nhướng mày hỏi
- Còn muốn phản kháng anh?
- Anh làm em đau
Đường Tuyết Linh rơm rớm nước mắt trả lời, Bạch Nhất Phong nghe vậy cũng nhẹ nhàng hơn.

Bạch Nhất Phong đưa tay vén vài sợi tóc vướng trên mặt cô ra
- Thả lỏng chút
Đường Tuyết Linh làm theo lời anh nói từ từ thả lỏng cơ thể, Bạch Nhất Phong mỉm cười sau đó hôn nhẹ lê môi cô
- Theo anh...!Lần sau còn như vậy nữa thì anh cho em khỏi xuống giường
Cứ như vậy Đường Tuyết Linh bị Bạch Nhất Phong hành cho đến 1 giờ sáng mới xong.

Bạch Nhất Phong đưa cô vào phòng tắm ngâm nước ấm tắm rửa rồi mới đi ngủ.

Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh tỉnh dậy mặt trời đã lên cao.

Cô khẽ cựa quậy liền cảm thấy có người đang ôm mình lên mở mắt ra.

Đập vào mắt cô là khuôn mặt điển trai của Bạch Nhất Phong đang mơ màng tỉnh dậy.

Sau khi anh mở mắt ra thấy cô đang nhìn mình liền hỏi
- Em không ngủ tiếp sao?

- Không ngủ được nữa
- Giận anh?
- Mới không thèm
- Muốn bị phạt tiếp không hả?
- Bạch Nhất Phong, anh lưu manh
Bạch Nhất Phong gật đầu sau đó đưa tay ôm cô vào lòng với lấy điện thoại để xem giờ.

Đường Tuyết Linh bị ôm chặt liền đẩy anh ra
- Bạch Nhất Phong, anh làm gì vậy? Muốn gi3t chết em sao?
- Anh chỉ xem giờ thôi mà
- Xem giờ thì xem giờ, anh ôm chặt em như vậy làm gì?
- Anh bày tỏ lỗi nhớ thôi
Đường Tuyết Linh nghe xong muốn đạp cho anh một phát nhưng không đủ sức đành lườm anh một cái sau đó từ từ xuống giường.

Bạch Nhất Phong nhìn cô chỉ cười nhưng không giúp đỡ.

Đến khi Đường Tuyết Linh đau quá ngã xuống Bạch Nhất Phong vẫn ung dung ngồi đó.

Đường Tuyết Linh thấy vậy quát lên
- Anh không biết đường đỡ em sao?
- Anh tưởng em không cần chứ
Nói xong liền xuống giường bế cô lên đi vào phòng thay đồ.

Đường Tuyết Linh thấy vẻ mặt nhởn nhơ của anh liền tức giận cắn vào bả vai anh.

Bạch Nhất Phong cũng không cản cô để mặc cô cắn sau đó buông ra một câu
- Hóa ra vợ anh muốn đánh dấu chủ quyền.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 99: 99: Lên Phạt


Đến chiều Đường Tuyết Linh đến sảnh một khách sạn, thấy chị Du đang đứng ở đó cô vội đi đến chỗ chị ấy
- Chị Du
- Sao em đến muộn vậy, mọi người sắp về hết rồi
- Em xin lỗi
- Thôi nhanh vào trong đi
Đường Tuyết Linh gật đầu sau đó đi vào phim trường.

Thấy đạo diễn Lý đang quay phim cô liền bước đến chào hỏi
- Chào đạo diễn, tôi là Nhan Tuyết Linh, người sẽ thử vai trong bộ phim mới của ông ngày mai
Đạo diễn Lý nổi tiếng là người cương trực lên chỉ nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới sau đó tỏ vẻ ngán ngẩm nói
- Tôi chỉ cần người có thực lực còn những người chỉ có tí nhan sắc mà dùng thử đoạn không có thực lực tôi không cần
Đạo diễn Lý nói xong làm ngơ cô tiếp tục làm việc của mình.

Bỗng có người vỗ vai cô, Đường Tuyết Linh quay đầu lại thì thấy là giám chế Trần cô liền cúi đầu chào hỏi
- Xin chào giám chế Trần
- Cô là Nhan Tuyết Linh?
- Dạ...phải
- Tôi có xem một số bộ phim cô đóng, thực lực không tồi.

Hay là ngày mai tôi giúp cô thử vai?
- Thật sao ạ?
- Ừ
Ông ấy nói xong lấy một tờ danh thiếp đưa cho cô và rời đi.

Đường Tuyết Linh nhìn tờ danh thiếp không thể tin nổi.

Cô thất thần đi ra ngoài sảnh.

Chị Du thấy cô thất thần như vậy liền đi đến hỏi
- Sao rồi?
- Chị Du, ngày mai em có cơ hội thử vai rồi.

Là giám chế Trần cho em cơ hội, ông ấy còn biết em nữa
- Giám chế Trần? Em không đùa chứ?
- Em không đùa, chị xem em còn lấy được cả danh thiếp của ông ấy
Đường Tuyết Linh nói xong lấy tờ danh thiếp ra đưa cho chị Du xem.

Chị Du nhìn tờ giấy một lượt cảm thấy khó tin liền nói
- Sao có thể?
- Có lẽ ông ấy nhìn thấy tài năng của em.

Ông ấy nói ông ấy từng xem phim em đóng
Chị Du nghe đến đây càng nghi ngờ vì phim Đường Tuyết Linh đóng đều là vai phụ không mấy nổi bật làm gì có ai để ý chứ.

Nhưng dù sao Đường Tuyết Linh cũng được thử vai, đây là chuyện tốt
- Được rồi, dù không hiểu lý do tại sao đạo diễn Lý lại đề xuất em nhưng chị mong em hoàn thành tốt buổi thử vai
- Dạ
Đường Tuyết Linh gật đầu đồng ý sau đó tạm biệt chị Du ra về.

Vì nay cô về Bạch Viên lên không muốn chị Du để ý liền bắt taxi về nhà.

Về đến nhà thấy Bạch Nhất Phong đang ngồi xem tài liệu ở ghế sofa liền đi đến hỏi
- Nay anh không đi làm?
- Chờ em
- Chờ em? Sao anh biết nay em sẽ về
- Đoán thôi
Bạch Nhất Phong nói xong vươn tay ra kéo Đường Tuyết Linh vào trong lòng mình để cô ngồi trên đùi anh.

Đường Tuyết Linh muốn đứng dậy nhưng bị anh ngăn lại
- Ngồi yên, nay buổi thử vai thế nào?
Đường Tuyết Linh nghe anh hỏi về buổi thử vai liền vui mừng không để ý tại sao anh biết mà kể anh nghe mọi chuyện.

Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh vui vẻ như vậy thì mỉm cười theo
- Em có vẻ rất vui
- Dĩ nhiên, giám chế Trần cũng là một trong những người khó tính nhất giới showbiz không kém đạo diễn Lý.

Được ông ấy biết đến là rất khó nhưng ai đã được ông ấy để ý đều sẽ rất thành công.

Ông ấy chỉ trọng dụng những người có tài thôi, vậy lên em rất may mắn
Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh tự đắc thì cảm thấy cô khá tự cao nhưng cũng rất đáng yêu.

Anh giữ gáy cô bất ngờ hôn đến
- Ưm...a..anh
Đường Tuyết Linh chống tay muốn đẩy anh ra nhưng không được.

Bạch Nhất Phong sau khi hôn xong liền rời môi cô ra
- Em lên học làm quen với chuyện này đi, dù sao chúng ta cũng là vợ chồng chuyện này sẽ là bình thường và sẽ diễn ra rất thường xuyên
- Em mới không thèm, ai thèm hôn anh chứ
- Em không muốn anh vẫn cứ hôn, em phản kháng được sao
- Anh...!
Đường Tuyết Linh đang tính thì bên ngoài cửa chuyền đến tiếng bước chân.

Đường Tuyết Linh quay mặt ra nhìn thì thấy là Bạch Nhất Phóng.

Bạch Nhất Phóng khi nhìn thấy cô liền chạy đến
- Mẹ! Con nhớ mẹ lắm
Đường Tuyết Linh bế Bạch Nhất Phóng lên hôn một cái lên trán cậu bé.

Bạch Nhất Phong thấy vậy liền không vui nói với cậu bé
- Nay con đi học thế nào
Cậu bé nhìn sắc mặt anh không tốt cảm thấy khó hiểu nhìn Đường Tuyết Linh sau đó nhìn Bạch Nhất Phong
- Rất tốt ạ, nhưng ba sao vậy.

Ba mẹ cãi nhau ạ?
- Không có, mà Tiểu Phóng nhớ mẹ không
- Dạ nhớ

Bạch Nhất Phóng hỏi nhưng Bạch Nhất Phong chưa kịp trả lời đã bị Đường Tuyết Linh giành trả lời trước.

Bạch Nhất Phong thấy vậy càng không vui nhưng vẫn cố mỉm cười
- Ba không sao, chỉ là...!
- Sao vậy ạ?
- Mẹ con hình như không nhớ ba
Cậu bé nghe vậy nhìn Đường Tuyết Linh sau đó nhảy xuống khỏi lòng cô nhìn Bạch Nhất Phong nghiêm túc nói
- Mẹ như vậy là không ngoan, ba lên phạt mẹ
- Được sao?
- Dạ, nhưng ba đừng phạt nặng quá mẹ sẽ đau
- Được
Đường Tuyết Linh ngồi một bên nghe hai ba con nhà này nói chuyện mà lạnh cả sống lưng.

Mặt cô sợ hãi khi nghe Bạch Nhất Phong sẽ phạt cô.

Đường Tuyết Linh vội đứng dậy muốn đi nhưng bị Bạch Nhất Phong ngăn lại.

Bạch Nhất Phong quay sang nói với Bạch Nhất Phóng
- Còn ở đây chơi một mình ba mẹ lên phòng một lát
- Dạ
Bạch Nhất Phong nhanh bế ngang Đường Tuyết Linh đi lên lầu.

Đường Tuyết Linh sợ hãi vùng vẫy nhưng không thành vẫn bị anh bắt lên phòng.
 
Back
Top Dưới