Ngôn Tình Phu Nhân Em Là Của Anh

Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 100: 100: Anh Lên Phạt Em


Bạch Nhất Phong khóa cửa phòng lại đặt Đường Tuyết Linh lên giường.

Vừa bị đặt xuống giường Đường Tuyết Linh đã muốn chuồn nhưng bị Bạch Nhất Phong bắt lại
- Muốn trốn?
- Bạch Nhất Phong!
- Hửm?
- Anh muốn làm gì hả?
- Thì Tiểu Phóng đã nói rồi mà, anh lên phạt em?
- Nhưng anh đã phạt rồi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Hôm Nay, Vợ Chồng Cậu Ba Bỏ Nhau Chưa?
2.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
3.

Gặp Em Đúng Lúc
4.

Cô Vợ Hờ Của Cố Tổng
=====================================
Đường Tuyết Linh cố gắng phản kháng nhưng vẫn bị Bạch Nhất Phong giữ chặt.

Bạch Nhất Phong cúi xuống hôn lên vành tai cho thi thầm

- Em còn chống đối nữa đừng trách anh
- Bạch Nhất Phong, anh quá đáng!
- Ừm, ai biểu em hôn Tiểu Phóng mà không chịu hôn anh.

Anh với em mới là vợ chồng nha!
Đường Tuyết Linh nghe vậy nhìn anh không phản kháng nữa.

Bạch Nhất Phong ngẩng lên nhìn cô đưa tay vuốt v3 mặt cô rồi bất ngờ hôn xuống
- Ưm...!
Bạch Nhất Phong đưa lưỡi vào thăm dò từng ngóc ngách trong miệng cô.

Tay cũng không rảnh rỗi mà c ởi đồ của hai người ra.

Đến khi trên người cả hai không còn mảnh vải che thân Bạch Nhất Phong mới tách khỏi môi cô.

Anh nhìn cơ thể trắng nõn của cô không khỏi cảm thán
- Rất đẹp
Đường Tuyết Linh nghe vậy vội lấy chăn che cơ thể mình lại quay mặt đi.

Nhưng Đường Tuyết Linh vừa che xong Bạch Nhất Phong đã kéo ra
- Em xấu hổ làm gì chứ, không phải anh chưa từng nhìn thấy
- Bạch Nhất Phong, chúng ta vừa làm hôm qua
- Nhưng bây giờ anh lại muốn em rồi
- Đừng mà, em rất mệt
- Chỉ một lần thôi
Bạch Nhất Phong vừa nói vừa hôn xuống vai và cổ Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh nghe vậy thì không phản kháng nữa xem như ngầm đồng ý.

Bạch Nhất Phong thấy thế mỉm cười sau đó hôn nhẹ lên môi cô rồi xuống cổ, xương quai xanh và rồi xuống ngực.

Bạch Nhất Phong ngước lên nhìn Đường Tuyết Linh rồi ngậm lấy nhũ h0a của cô
- Ưm...!Nhất...Pho...ng
Đường Tuyết Linh đưa tay đẩy đầu Bạch Nhất Phong ra nhưng bị anh nắm lấy tay.

Đến khi nhu hoa bị anh làm dựng lên ướt át Bạch Nhất Phong mới chịu buông tha.

Bạch Nhất Phong tách hai chân Đường Tuyết Linh nhìn bên dưới rồi đưa tay ra chạm vào.

Đường Tuyết Linh xấu hổ muốn khép chân lại nhưng bị Bạch Nhất Phong ngăn
- Anh muốn ngắm nó
- Đừng mà...!
- Nó rất đẹp
- Ư...ưm...!
Bạch Nhất Phong nói xong liền cúi xuống hôn, Đường Tuyết Linh cúi xuống nhìn anh đang ngậm lấy chỗ đó lắc đầu
- Nhất...Ph..o...ng....đừ...ng...r...ất...bẩn...a
- Không bẩn, rất ngọt
Bạch Nhất Phong nói xong đan một tay vào tay cô, tay còn lại đưa một ngón tay vào bên trong cô thăm dò.

Đường Tuyết Linh bất ngờ bị xâm nhập liền cong người lại, cả cơ thể trở nên căng thẳng.

Bạch Nhất Phong chầm chậm di chuyển sau đó là nhanh dần khiến cả người Đường Tuyết Linh run rẩy.

Anh ngước lên nhìn vẻ mặt xấu hổ của Đường Tuyết Linh sau đó cười nhẹ chen cơ thể vào giữa hai ch ân cô.

Bạch Nhất Phong rút tay ra khiến Đường Tuyết Linh trở nên trống rỗng.

Cô ánh mắt long lanh nhìn anh.

Bạch Nhất Phong đưa tay lên vuốt má Đường Tuyết Linh cố tình hỏi
- Sao vậy?
Đường Tuyết Linh nghe anh hỏi quay mặt đi không trả lời.

Bên dưới của cô lại bị Bạch Nhất Phong trêu chọc càng cảm thấy trống rỗng hơn muốn anh lấp đầy.

Bạch Nhất Phong nhìn bên dưới cô chảy ra rất nhiều mật dịch, rất muốn anh tiến vào mà cô không chịu mở miệng thì càng muốn trêu chọc.

Anh đưa vật t0 lớn của mình vào một chút rồi rút ra.

Đường Tuyết Linh thấy vậy lườm nguýt anh
- Bạch Nhất Phong!
- Hửm?
- Anh cố tình?
- Chuyện gì?
- Anh...em không cần nữa, anh đi ra cho em...!
- Không!
- Anh!
Đường Tuyết Linh giơ chân lên muốn đạp anh nhưng bị anh bắt lại.

Bạch Nhất Phong nhìn cô rồi ngậm lấy chân cô cắn m*t còn tay kia không ngừng trêu chọc vách động cô
- Ư...ưm...B..bạch....Nh...ất...Pho...ng
- Ừ
- Anh...dừ...ng...lại...ch..o....em
Bạch Nhất Phong nghe thấy liền dừng lại đúng theo lời cô nhưng tay anh vẫn đặt ở bên ngoài vách động và miệng anh vẫn đang ngậm ngón chân cô.

Đường Tuyết Linh bị hành động này của anh làm cho tức đến nỗi bật khóc.

Bạch Nhất Phong thấy vậy liền buông chân cô ra
- Sao lại khóc rồi?
- ....!
- Hình như em càng ngày càng mít ướt rồi
- Em mới không có
- Ồ
Đường Tuyết Linh nói xong đưa tay lau nước mắt của mình.

Bạch Nhất Phong thấy vậy liền phì cười sau đó đưa tay lên cầm lấy tay cô nhẹ nhàng hôn lên
- Được rồi, đừng khóc! Anh cho em
Bạch Nhất Phong không trêu chọc cô nữa từ từ đưa "người anh em của mình vào bên trong vách động của cô.

Bạch Nhất Phong cong người đón nhận sự xâm nhập bất ngờ của anh.

Căn phòng nhanh chóng chìm vào d*c vọng với những tiếng va chạm da thịt và tiếng rên ngắt quãng của Đường Tuyết Linh.

Âm thanh d*c vọng đến tận 3 giờ sáng mới dừng lại và thay vào đó là tiếng thở d ốc của cả hai.

Bạch Nhất Phong sau khi lấy khăn ướt vệ sinh cho cả hai xong thì nằm xuống ôm Đường Tuyết Linh vào trong lòng.

Đường Tuyết Linh đã mệt mỏi ngủ đi từ lâu lên mặc kệ anh muốn làm gì thì làm không thèm phản ứng.

Bạch Nhất Phong hôn nhẹ lên trán cô sau đó cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 101: 101: Casting


Sáng hôm sau khi tỉnh dậy Đường Tuyết Linh đã không thấy Bạch Nhất Phong trong phòng.

Cô cũng không muốn để tâm đến anh bước xuống giường lấy quần áo đi vào nhà tắm.

Sau khi đi xuống thấy Bạch Nhất Phong và Bạch Nhất Phóng đang ngồi ăn sáng với nhau.

Bạch Nhất Phóng thấy cô đi xuống liền buông muỗng ăn xuống chạy đến chỗ cô
- Mẹ qua ăn sáng
- Được, hôm qua con ngủ có ngon không
- Dạ
Bạch Nhất Phóng gật đầu sau đó kéo ghế cho cô ngồi xuống.

Đường Tuyết Linh nhìn cậu bé vui vẻ kéo ghế ra dáng một quý ông thì xoa đầu cậu bé
- Mẹ tự làm được, ghế rất lớn con kéo sẽ rất nặng
- Không sao, con làm được
Đường Tuyết Linh cười sau đó ngồi xuống ghế không thèm để ý đến Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong dĩ nhiên nhận ra nhưng anh không nói gì vẫn im lặng ngồi ăn.

Bạch Nhất Phóng sau khi ăn xong thì nhìn Bạch Nhất Phong nói
- Ba ăn xong chưa?
- Ừm
- Vậy ba đưa con đi học đi, cô giáo con muốn gặp ba
- Có chuyện gì sao?
- Dạ

- Vậy con lấy cặp sách đi rồi chúng ta đi
Bạch Nhất Phóng gật đầu leo xuống ghế rồi đi lên phòng lấy cặp.

Khi Bạch Nhất Phóng vào trong phòng Bạch Nhất Phong quay sang Đường Tuyết Linh hỏi
- Sao vậy?
- Không sao
- Giận hả
- Không
- Nay em về lại trường sao?
- Ừm
- Cần anh đưa đi luôn không?
- Không, anh đến trường xem Tiểu Phóng đi
Bạch Nhất Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Bạch Nhất Phóng cũng đúng lúc đi từ trên lầu xuống đeo một chiếc balo.

Tuy đã chọn loại balo nhỏ nhất nhưng cũng phải vừa với sách vở lên khi cậu bé đeo lên người trông vẫn khá to.

Đường Tuyết Linh thấy thế liền đưa ra đề nghị
- Tiểu Phóng, con có muốn đổi balo không chứ cái này to quá
- Không được đâu mẹ, đổi cái nhỏ hơn làm sao mang được sách
- Nhưng con đã dùng đến sách đây
- Có mà mẹ, con đang tập viết với tập tính cộng rồi
- Nhưng đó là chương trình dành cho học sinh lớp 1 mà
- Thì hôm nay cô giáo kêu con gọi phụ huynh đến là vì chuyện đó mà
Đường Tuyết Linh nghe vậy thì mắt chữ A mồm chữ O không thể tin liền ngờ vực hỏi lại
- Con đừng nói với mẹ cô giáo muốn đề nghị cho con nhảy lớp nha
- Vâng
Bạch Nhất Phóng thản nhiên nói, Đường Tuyết Linh thì ngước mắt nhìn Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong cũng không phản ứng gì vẫn rất bình thản khi nghe điều này nhưng khi thấy Đường Tuyết Linh nhìn thì nhíu mày lại hỏi cô
- Bộ có chuyện gì sao?
- Anh định cho thằng bé nhảy lớp thật
- Không phải chuyện tốt sao?
- Không
Đường Tuyết Linh thẳng thừng phản đối, Bạch Nhất Phong nghe vậy thì nhíu mày.

Bạch Nhất Phóng cũng khó hiểu nhìn cô hỏi
- Sao lại không tốt hả mẹ?
- Tạm thời mẹ chưa có thời gian giải thích kĩ với con, để cuối tuần mẹ về nhà chúng ta nói chuyện được không
- Vâng
Bạch Nhất Phóng nghe cô dịu dàng nói thì vui vẻ gật đầu sau đó quay sang nói với Bạch Nhất Phong
- Vậy tạm thời chúng ta chờ mẹ về đã
Bạch Nhất Phong cũng không nói gì dẫn cậu bé ra ngoài.

Đường Tuyết Linh sau khi ăn sáng xong thì đi đến buổi casting thử vai.

Khi đến nơi chị Du đang đứng đợi ở ngoài
- Em chọn được vai muốn thử chưa
- Dạ rồi, là vai thầy bắt ma
- Em chắc chắn?
- Vâng
- Vậy cố lên
Đường Tuyết Linh gật đầu.

Cô cùng chị Du đứng đợi ở ngoài chờ đến lượt.

Không biết bao nhiêu người đi ra với vẻ mặt buồn rầu và sự lắc đầu của người đi cùng.

Ai đi ra cũng đều là những tiếng than vãn với yêu cầu của bộ phim.

Chị Du thấy vậy càng thêm lo lắng.

Đến khi các cái tên được gọi và những người chờ casting càng vắng thì cuối cùng cũng có người đi
- Nhan Tuyết Linh
Đường Tuyết Linh và chị Du cùng nhau bước vào trong phòng thử vai.

Đạo diễn nhìn khuôn mặt trẻ đẹp của cô lắc đầu Rốt cuộc ai nhét người này vào vậy? Nhìn thì xinh đẹp nhưng không biết có làm được trò trống gì không?.

Đạo diễn vẫy nhẹ tay
- Diễn đi
Đường Tuyết Linh gật đầu giới thiệu một chút về bản thân và vai diễn mình muốn thử sau đó bắt đầu diễn.

Cô nhanh chóng hòa mình vào với vai diễn khiến đạo diễn ngồi quan sát phải nhìn cô với ánh mắt khác.

Sau khi kết thúc vai diễn đạo diễn hỏi lại cô

- Cô là Nhan Tuyết Linh?
- Dạ vâng
- Rất tốt, cô về chờ tin tức.

Có gì chúng tôi sẽ liên lạc với cô
- Vâng, cảm ơn mọi người
Đường Tuyết Linh cúi đầu chào sau đó cùng chị Du ra ngoài.

Khi ra ngoài chị Du liền tán dương cô
- Hôm nay em làm rất tốt
- Cảm ơn chị
- Bây giờ chị đưa em về trường, có gì chị sẽ báo.

Tạm thời chúng ta chưa có lịch trình khác
- Vâng
Sau khi về trường Đường Tuyết Linh liền nghỉ ngơi hôm sau đến lớp học.

Khi Đường Tuyết Linh vừa bước vào lớp đã bị mấy người khác ngăn lại kiếm chuyện
- Sao hả? Người như mày mà xứng với phim của đạo diễn Lý sao?
- Liên quan gì đến cô
- Xí, tốt nhất cô lên bỏ cuộc đi người như coi không xứng
- Vậy không lẽ cô xứng?
- Ba tao là nhà đầu tư của bộ phim đó, tao sẽ nói với ba tao loại mày ra khỏi đó
- Vậy phải xem thế nào rồi, thử xem ba cô có đủ bản lĩnh đó không.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 102: 102: Lâm Hy Bỏ Đi Rồi!


Đường Tuyết Linh nói xong bước qua cô ta đi vào lớp, cô ta tức giận vẫn muốn đi đến chỗ Đường Tuyết Linh kiếm chuyện nhưng tiếng chuông vào giờ vang lên khiến cô ta giậm chân đi về chỗ.

Đường Tuyết Linh cũng không để tâm hay mảy may gì chỉ liếc cô ta một cái đầy khinh thường.

Cô ta dĩ nhiên nhìn thấy ánh mắt đó của Đường Tuyết Linh tức giận đập bàn muốn đi đến chỗ cô dạy dỗ nhưng đúng lúc này giảng viên đi vào lên tiếng
- Em kia sao còn chưa ngồi xuống, chuông reo nãy giờ rồi.

Ngồi xuống cho tôi
Đường Tuyết Linh cười khẩy một cái rồi lấy sách vở ra học không để tâm đến cô ta.

Sau khi tiết học kết thúc đám người Tần Quán Quán tức giận đi đến chỗ cô.

Đường Tuyết Linh bình thản gửi một tin nhắn rồi ngồi đó thản nhiên.

Tần Quán Quán thấy dáng vẻ không biết sợ của cô đi đến đập bàn
- Nhan Tuyết Linh, cô ra vẻ gì hả.

Cô nghĩ cô là ai mà có quyền lên mặt ở đây hả?
- Vậy cô nghĩ cô có quyền lên mặt chắc
- Cô....!.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Hôm Nay, Vợ Chồng Cậu Ba Bỏ Nhau Chưa?
2.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
3.

Gặp Em Đúng Lúc
4.

Cô Vợ Hờ Của Cố Tổng
=====================================
- Mấy em đang làm gì vậy hả?
Tần Quán Quán đang định đưa tay lên tát cô thì có tiếng thầy hiệu trưởng ngoài cửa.

Bọn họ quay ra nhìn với ánh mắt ngạc nhiên còn Đường Tuyết Linh vẫn rất bình thản.

Đám người kia thấy thầy hiệu trưởng liền giả nai
- Thưa thầy là bạn học Nhan Tuyết Linh muốn đánh bạn em chỉ chắn nó thôi
- Đúng vậy
- Đúng đấy ạ
- ....!
Một trong số những người đi cùng Tần Quán Quán lên tiếng rồi mấy người còn lại của cô ta cũng đồng loạt tán thành.

Bọn họ nghĩ lần này Đường Tuyết Linh chết chắc nhưng ai ngờ thầy hiệu trưởng nghe bọn họ nói vậy càng tức giận hơn quát lớn
- Mấy em nghĩ tôi mù hay sao mà không thấy, còn muốn giả bộ
- Thầy à....!
Tần Quán Quán lúc này mới lên tiếng nói với thầy hiệu trưởng để thầy cho qua chuyện này vì dù sao ba cô cũng là nhà đầu tư của trường.

Nhưng thầy hiệu trưởng thấy cô ta cũng không nể mặt mà lập tức chỉ trích cô ta
- Là em bày ra phải không, em muốn bị đuổi học
- Thầy à, em là Tần Quán Quán
- Dù là ai kiếm chuyện ở trường tôi đều sẽ bị đuổi
Tần Quán Quán tiếng muốn nói với thầy hiệu trưởng về thân phận của mình nhưng ai dè thầy hiệu trưởng vẫn không quan tâm mà vẫn giận dữ.

Tần Quán Quán thấy vậy tức giận cô ta nói lớn
- Ba em là nhà đầu tư của trường đấy thầy biết không hả?
- Thì sao? Em nghĩ ba em là nhà đầu tư thì tôi phải cung phụng em sao? Trong trường này có hơn trăm gia đình đầu tư rất nhiều thứ cho trường, con cái họ ai cũng học ở đây.

Không lẽ ai tôi cũng cung phụng để biến trường này loạn hết sao? Không có nhà em thì sẽ có gia đình khác đầu tư!
- Thầy....!
- Các em lên phòng hội đồng kỉ luật viết bản kiểm điểm cho tôi
- Vì sao chứ?

- Vì mấy em kiếm chuyện trong trường
Thầy hiệu trưởng nghiêm mặt nhìn bọn họ sau đó nói với Đường Tuyết Linh
- Bạn học Nhan, gia đình em đón có việc em mau ra đi về
- Dạ vâng thưa thầy
- Còn mấy em kia theo tôi lên viết bản kiểm điểm
Thầy hiệu trưởng nói xong quay lưng bước đi.

Đường Tuyết Linh cũng bình thản dọn dẹp sách vở rồi thong thả đi ra.

Đám người Tần Quán Quán tức giận nhưng cũng không dám làm Tần Quán Quán chỉ giậm chân cùng nhau đến phòng kỉ luật.

Đường Tuyết Linh bước ra cổng trường thấy Đường Gia Bách đang đứng ngoài cổng chờ cô đi lên xe rồi hỏi
- Em chỉ nhờ anh đánh tiếng với thầy hiệu trưởng chút sao anh lại đến đây rồi?
- Có chuyện muốn nói
- À mà chuyện đó
- Anh nói với thầy ấy rồi, sẽ không ai biết thân biết phận của em
- Ừ, mà anh tìm em có chuyện gì?
- Tìm chỗ rồi nói
Đường Tuyết Linh gật đầu ngồi trên xe im lặng ngắm cảnh vật bên ngoài.

Đường Gia Bách lái xe đến một quán đồ ngọt.

Đường Tuyết Linh nhìn cách trang trí của quán một lượt rồi đi vào.

Hai người chọn một chỗ gần cửa sổ rồi ngồi xuống
- Có chuyện gì ạ?
- Mấy nay em có liên lạc với Lâm Hy không?
- Không có, mấy nay em bận lên không liên lạc được với cô ấy.

Có chuyện gì sao ạ?

- Mấy nay cô ấy không về nhà rồi, anh liên lạc thế nào cũng không được
- Ba mẹ biết không?
- Biết, khi cô ấy đi có nói với ba mẹ
- Vậy Lâm gia?
- Ừm, đều biết
- Anh và cô ấy xảy ra chuyện gì rồi?
Đường Tuyết Linh cảm thấy rất khó hiểu, Lâm Hy vốn rất trầm tính và hiền lành.

Nếu không phải chuyện gì quá đáng cô ấy sẽ không bỏ đi lên chắc chắn anh trai cô và cô ấy đã xảy ra chuyện.

Nhưng Đường Gia Bách nghe cô hỏi vậy chỉ lắc đầu
- Anh không biết, hôm anh đi dự tiệc ở công ty về đã không thấy cô ấy rồi
- Đồ của cậu ấy còn ở nhà không?
- Còn
Đường Tuyết Linh suy nghĩ mãi vẫn không hiểu lý do tại sao Lâm Hy lại rời đi.

Còn là sau khi anh trai cô tham gia tiệc công ty.

Không lẽ ở tiệc công ty xảy ra chuyện
- Hôm đó cô ấy có biểu hiện gì lạ ở bữa tiệc không?
- Hôm đó cô ấy không đi
- Vậy anh đi một mình?
- Không, anh đi với Tố Nhã.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 103: 103: Có Lẽ Lâm Hy Buông Tay Anh Rồi


- Là ai?
Đường Tuyết Linh nghe xong cái tên có chút hoang mang không biết người đó là ai.

Đường Gia Bách không nhanh không chậm trả lời
- Là bạn
- Bạn?
Đường Tuyết Linh nghe Đường Gia Bách nói như thế càng nghi ngờ.

Cô suy nghĩ một chút về cái tên Doãn Tố Nhã này xem đã xuất hiện ở đâu.

Sau một hồi suy nghĩ cô mới nhớ ra
- Doãn Tố Nhã là bạn gái cũ của anh!
- Em nói gì vậy?
- Lâm Hy từng kể với em về cô gái đó rồi.

Lâm Hy nói mặc dù cô gái ấy không phải mối tình đầu của anh nhưng cũng là người mà anh có thể hy sinh mạng sống của mình.

Cậu ấy còn nói...khi chia tay cô ấy anh đã rất lâu mới có thể quay trở lại bình thường.

Khi kết hôn với anh cậu ấy cũng từng nói...!
- Nói gì?
- Anh chưa quên được Doãn Tố Nhã, anh cưới cậu ấy chỉ là làm tròn trách nhiệm của mình.

Nếu như một ngày Doãn Tố Nhã xuất hiện cậu ấy sẽ từ bỏ anh

- Hoang đường
Đường Gia Bách nghe cô nói xong tức giận đập bàn khiến mọi người trong quán đều nhìn vào hai người.

Đường Tuyết Linh nhìn anh trai lắc đầu sau đó nhẹ nhàng nói
- Bây giờ anh cũng không cần ép buộc bản thân phải làm tròn trách nhiệm với Lâm Hy nữa.

Cậu ấy buông tay rồi anh cũng có thể quay lại với Doãn Tố Nhã.

Về ba mẹ em sẽ nói giúp anh...!
- Không cần!
Đường Tuyết Linh thấy Đường Gia Bách tỏ thái độ như vậy cũng chỉ nhún vai bất lực sau đó đứng lên ra quầy thanh toán hóa đơn rồi mua thêm hai phần bánh nữa.

Sau đó cô đi ra ngoài để Đường Gia Bách ở trong đó tự suy nghĩ.

Đường Tuyết Linh lấy điện thoại ra gọi cho Bạch Nhất Phong
- Alo
- Đến đón em
- Nay em không đi học sao?
- Trốn học
- Phá phách! Em đang ở đâu?
Đường Tuyết Linh nhanh chóng nói địa chỉ rồi ngồi xuống ghế đá chờ anh.

Khi Bạch Nhất Phong đến Đường Tuyết Linh đang ngồi mải mê ngắm một gia đình đang vui đùa bên cạnh cô.

Bạch Nhất Phong đi đến bên cạnh cô cũng không biết
- Ở bọn họ có gì sao?
- Hả? Anh đến khi nào vậy
Đường Tuyết Linh đang mải mê không để ý xung quanh, khi Bạch Nhất Phong lên tiếng khiến cô giật mình nhìn lại.

Thấy anh cô liền thắc mắc anh đến khi nào mà sao cô không biết.

Bạch Nhất Phong ngồi xuống bên cạnh cô nhìn sang gia đình đó
- Đến khi em đang mải nhìn họ
- Thật hạnh phúc, phải không?
Bạch Nhất Phong nhìn nụ cười trên môi ba người họ gật đầu sau ôm lấy eo Đường Tuyết Linh
- Chúng ta cũng có thể
- Ừm
Đường Tuyết Linh nói xong thoát ra khỏi vòng tay của Bạch Nhất Phong rồi lên xe của anh đang đậu bên đường.

Bạch Nhất Phong cũng nhanh chóng lên theo.

Khi anh lên Đường Tuyết Linh đang thắt dây an toàn.

Anh thấy vậy liền tò mò
- Em đi đâu mà gấp vậy?
- Đi đón Tiểu Phóng
- Nhưng thằng bé ăn bán trú ở trường
- Thì xin nghỉ một bữa, em muốn nói chuyện với thằng bé về chuyện nhảy lớp
- Được
Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh một chút rồi đồng ý.

Hai người đến đón Bạch Nhất Phóng khiến cậu bé rất vui.

Cậu bé chân lon ton chạy đến chỗ Đường Tuyết Linh
- Ba mẹ
- Nay con đi học thế nào
- Rất tốt ạ
Bạch Nhất Phong cầm cặp cho cậu bé sau đó hỏi về ngày học ngày hôm nay.

Bạch Nhất Phóng cũng vui vẻ nói chuyện ở lớp cho hai người nghe.

Khi đến nhà hàng cậu bé mới thấy hôm nay là lạ
- Mà sao nay ba mẹ lại đón con giờ này?
- Mẹ con có chuyện muốn nói
Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh trả lời cậu bé.

Bạch Nhất Phóng nghe vậy nhìn Đường Tuyết Linh hỏi
- Có chuyện gì vậy mẹ?
- Về chuyện nhảy lớp của con đó
- Mẹ không thích sao ạ?
- Mẹ không phải không thích con nhảy lớp mà là không muốn
- Sao vậy ạ?
- Mẹ muốn con trải qua tuổi thơ bình thường không bị áp lực.

Con bây giờ còn nhỏ nếu con nhảy lớp sẽ rất mệt vì nó là quá sức.

Mẹ biết con rất thông minh nhưng mẹ không muốn con quá giỏi về một thứ gì đó mà bỏ quên những thứ khác.

Mẹ muốn con biết mỗi thứ một chút, thứ gì cũng có thể học có thể làm chứ không phải theo đuổi một cái gì đó mà bỏ quên mất những thứ lên trải qua
- Hả?
- Nếu như bây giờ con nhảy lớp con sẽ phải làm quen với những con số những bài học mà không có thời gian vui chơi.

Nhưng tuổi này của con là tuổi vui chơi không phải suy nghĩ gì cả.

Mẹ muốn con trải qua được tất cả những kỉ niệm ở mọi lứa tuổi chứ không phải như ba con
- Anh có làm gì đâu
Bạch Nhất Phong đang ngồi nghe tự nhiên bị cô nhắc đến liền hoang mang không hiểu chuyện gì.

Đường Tuyết Linh chỉ nhìn anh một cái rồi nhìn Bạch Nhất Phóng
- Ba con ngày xưa cũng nhảy lớp lên không được vui đùa vậy lên bây giờ mặt cứ như tảng băng vậy.

Thế lên mẹ không muốn con giống ba con, thừa hưởng cái IQ đó được rồi đừng thừa hưởng thêm cái EQ nữa
- EQ của anh làm sao hả?
Bạch Nhất Phong thấy cô nói vậy liền kéo cô lại hỏi.

Đường Tuyết Linh cũng không sợ gì mà nhìn anh nói
- IQ của anh của anh là 250 nhưng EQ của anh chắc chỉ có 50.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 104: 104: Giận


Bạch Nhất Phóng nghe Đường Tuyết Linh giơ tay like rồi gật đầu đồng ý với ý kiến của cô.

Bạch Nhất Phong nhìn hai mẹ con Đường Tuyết Linh bày trò nhưng cũng không thể làm gì chỉ có thể liếc xéo hai người.

Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong liếc mình liền nói
- Em nói sai sao mà anh còn nhìn, đồ EQ 50
- Em chưa biết sợ phải không?
- Anh...anh...!
- Hửm?
Đường Tuyết Linh tức giận quay mặt đi không nhìn anh nữa tập trung ăn cơm và gắp đồ ăn cho Bạch Nhất Phóng.

Bạch Nhất Phong thấy cô lơ mình liền kéo ghế ngồi sát lại cô ăn miếng cá cô vừa gỡ xương đang định đưa lên miệng.

Đường Tuyết Linh bị giành ăn trừng mắt nhìn anh
- Anh làm gì vậy?
- Ăn
- Nhưng đó là đồ của em
- Là đồ anh gọi và anh trả tiền mà
- Anh...nếu vậy anh ăn đi em không ăn nữa
Đường Tuyết Linh nói xong đứng dậy định bỏ đi nhưng Bạch Nhất Phong đã kéo cô lại vào lòng anh sau đó lấy đũa gắp một miếng cá gỡ xương ra rồi bỏ vào bát cô
- Trả em, ăn đi
- Em không thèm
- Giận rồi?
- Không
Bạch Nhất Phong nghe cô trả lời cũng đủ hiểu là cô đang giận liền gắp miếng cá vừa gỡ rồi đưa lên miệng cô
- Há miệng

- Không
- Cần anh dùng cách khác đút em ăn không
- Em không ăn
- Anh dùng miệng đút em ăn?
- Anh
- Nào
Bạch Nhất Phong đưa miếng cá lên miệng Đường Tuyết Linh lần nữa, lần này Đường Tuyết Linh há miệng ra ăn.

Bạch Nhất Phong đút xong chống cằm lên vai cô hỏi
- Nay em không đi học
- Em nghỉ
- Lý do?
- Thì...!
- Trả lời anh
- Có người kiếm chuyện lên nghỉ
- Ai?
- Anh Gia Bách giải quyết rồi
Bạch Nhất Phong nghe vậy vòng tay ôm cô siết chặt lại.

Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong ôm chặt vậy có chút khó thở liền nói
- Em khó thở
- Ừm
Bạch Nhất Phóng nhìn sắc mặt của Bạch Nhất Phong và nghe câu nói của Đường Tuyết Linh cậu bé biết ba giận rồi liền nhắc nhở mẹ
- Mẹ, ba giận rồi
- Mẹ biết
Đường Tuyết Linh gật đầu với lời nói của Bạch Nhất Phóng.

Nhưng Bạch Nhất Phong nghe cô trả lời liền siết chặt lần nữa giọng trầm thấp lạnh lùng nói
- Vì sao không phải là anh?
- Anh rất bận mà
- Vậy Gia Bách rảnh?
- Không có, chỉ là...em không muốn mọi người biết mối quan hệ của chúng ta
- Nó khiến em xấu hổ?
Giọng nói của Bạch Nhất Phong không mang chút hơi ấm nào hỏi Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh nghe giọng điệu này của Bạch Nhất Phong biết anh rất giận liền cố gắng nới lỏng tay Bạch Nhất Phong ra quay lại ôm anh
- Em chỉ sợ anh bị ảnh hưởng thôi.

Hơn nữa em là người của công chúng không thể nói mình đã có chồng rồi còn tài giỏi như vậy.

Họ sẽ bảo em nói xạo có khi chỉ là tình nhân được anh bao nuôi vậy mà mơ tưởng muốn trèo cao.

- Vậy anh sẽ chứng minh
- Nhưng anh sẽ bị ảnh hưởng, trong giới giải trí này có hàng trăm thứ thị phi.

Nó sẽ ảnh hưởng đến anh và cả Tiểu Phóng nữa
Bạch Nhất Phong nhìn cô nghe cô phân tích vấn đề không nói gì.

Sau một lúc mới đưa tay xoa má cô nói
- Anh có thể bảo vệ em và gia đình nhỏ của chúng ta
- Em biết
- Được rồi, ăn đi còn đưa Tiểu Phóng quay trở lại trường
Bạch Nhất Phong nói xong cả hai quay sang nhìn Bạch Nhất Phóng thấy cậu bé say sưa ăn chẳng mảy may chút nào về ba mẹ thì Bạch Nhất Phong không khỏi cảm thán
- Ham ăn giống y em
- Em mới không ham ăn nha
- Ừ, nhưng chỉ cần cho em đồ ăn là em đồng ý liền
Đường Tuyết Linh tức giận ngồi lại ghế của mình.

Bạch Nhất Phong cũng không ngăn cản cô.

Đường Tuyết Linh ngồi ăn được hai miếng chợt nghĩ tới chuyện của Đường Gia Bách và Lâm Hy cô liền lấy điện thoại ra.

Bấm điện thoại gọi cho Lâm Hy nhưng không thấy cô ấy nhấc máy.

Đường Tuyết Linh gọi lại hai cuộc nhưng vẫn vậy.

Đường Tuyết Linh liền gọi Cố Yên Nhi hỏi thử.

Chuông vừa đổ một lúc thì đầu dây bên kia nhấc máy
- Alo
- Cậu đang làm gì vậy?
- Đi làm.

Sao vậy?
- Mấy nay cậu có liên lạc được với Lâm Hy không?
- Lâm Hy? Mình không liên lạc với cậu ấy hơn tuần rồi, tại dạo này ba giao cho mình khá nhiều việc lên không có thời gian.

Mà sao vậy? Có chuyện gì sao?
- Cậu ấy bỏ đi rồi, mình không liên lạc được
- Có chuyện gì sao?
- Cậu ấy với anh Gia Bách có chuyện

- Cãi nhau?
- Không phải, chuyện khá dài.

Để hôm nào chúng ta nói chuyện.

Bây giờ mình phải tìm cách liên lạc với Lâm Hy đã
- Ừ, vậy để mình cũng thử xem
- Cảm ơn cậu
- Không có gì, tạm biệt
Sau khi cúp máy Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phong sau đó nói
- Anh giúp em tìm cách liên lạc với Lâm Hy
- Có chuyện gì sao?
- Anh Gia Bách tham gia tiệc công ty nhưng không đưa Lâm Hy theo mà đưa theo người khác đi cùng
- Không phải bình thường sao, anh nhiều khi không phải cũng vậy
- Khác.

Anh là đi với người được công ty sắp xếp nhưng anh ấy là người khác
- Người khác?
- Nói chung là anh giúp em tìm hiểu đi.

Hỏi nhiều!
- Được rồi, anh sẽ cho người điều tra.

Rất nhanh sẽ có kết quả thôi
- Ừm.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 105: 105: Kết Hôn Với Anh Em Cũng Không Vui Mừng Như Vậy


Sau khi ăn xong Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đưa Bạch Nhất Phóng về lại trường học rồi Bạch Nhất Phong đưa Đường Tuyết Linh đến công ty anh.

Sau khi đến công ty Bạch Nhất Phong thì trở lại làm việc còn Đường Tuyết Linh thì vào phòng nghỉ của anh ngủ.

Đến chiều khi Đường Tuyết Linh còn đang ngủ thì chuông điện thoại của cô reo lên.

Đường Tuyết Linh mơ màng tìm điện thoại nhưng lại cảm nhận có gì đó đang đè lên người mình.

Chiếc điện thoại được đưa đến trước mặt cô
- Ở đây
Đường Tuyết Linh cố mở mắt ra thì thấy là Bạch Nhất Phong đang khuôn mặt ngái ngủ đưa điện thoại đến chỗ cô.

Đường Tuyết Linh nhận lấy điện thoại thấy tên trên đó là chị Du vội vàng nghe máy
- Alo
- Em làm gì mà giờ này mới nghe máy vậy cô nương?
- Em vừa nãy đang ngủ
- Trời ơi, giờ này là giờ nào rồi mà em còn có tâm trạng ngủ.

Em không xem tin nhắn chị gửi sao?
- Dạ? Tin nhắn gì ạ?

- Bên đoàn phim gửi mail cho em thông báo em casting thành công, chị đọc được lên nhắn tin nhắc nhở em đó
- Em xin lỗi, em ngủ quên mất
- Hazz, dù sao cũng chúc mừng em, thử vai thành công rồi
- Dạ
Chị Du nhanh chóng cúp máy.

Đường Tuyết Linh cầm điện thoại trong tay vẫn thất thần.

Bạch Nhất Phong nằm bên cạnh thấy vậy liền hỏi
- Có chuyện gì mà nhìn em thất thần vậy?
- Bạch Nhất Phong, em đậu casting rồi
Đường Tuyết Linh nói xong nhào vào ôm lấy Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong thấy cô như một đứa trẻ như vậy chỉ lắc đầu
- Vui vậy sao?
- Dĩ nhiên, cơ hội nổi tiếng đang đến gần với em mà
- Khi kết hôn với anh em cũng không vui mừng như vậy
Bạch Nhất Phong nói nhỏ nhưng cũng đủ cho Đường Tuyết Linh nghe thấy.

Cô không trả lời chỉ nhẹ nhàng đứng dậy rời khỏi người anh.

Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh nằm xuống bên cạnh cũng im lặng quay sang ôm cô vào lòng rồi nhẹ nhàng nói
- Ngủ đi
Nói xong anh đứng dậy ra khỏi phòng.

Sau khi nghe tiếng đóng cửa Đường Tuyết Linh quay lại nhìn cánh cửa.

Nước mắt cô khẽ rơi
- "Không phải em không vui vẻ khi kết hôn với anh...chỉ là...!khi em cảm thấy vui thì anh là người đã dập tắt niềm vui đó của em thôi.

Và bây giờ nó cũng chẳng còn như khi đó nữa...!
Đường Tuyết Linh nhìn cánh cửa thật lâu rồi bước xuống giường mở cửa sổ ra.

Cơn gió lạnh lùa vào khiến Đường Tuyết Linh cảm thấy lạnh nhưng có lẽ nó không lạnh bằng trái tim cô.

Cô cố tỏ ra mạnh mẽ, cố tỏ ra mình không để tâm đến chuyện của Mạc Phỉ, cố tỏ ra rằng mình đã tha thứ cho anh như chưa từng có chuyện gì.

Nhưng tất cả chỉ là che đậy, chỉ cô mới biết trong trái tim cô đã có một vết sẹo không thể lành lại.
Đường Tuyết Linh ngồi đó thật lâu đón cơn gió mùa đông đầy lạnh lẽo.

Nhìn khung cảnh xung quanh cô cảm thấy nó như tâm trạng mình vậy, thật rộn ràng nhưng cũng thật yên ắng.

Nhưng hạt mưa phùn bắt đầu rơi xuống làm thêm cái lạnh buốt của mùa đông.

Đường Tuyết Linh nhìn khung cảnh bên ngoài một lượt rồi nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại.
Khi Đường Tuyết Linh đi ra Bạch Nhất Phong đã quay trở lại dáng vẻ nghiêm túc.

Anh tập trung làm việc những ngon tay di chuyển thoăn thoắt trên bàn phím khiến Đường Tuyết Linh cảm thấy thu hút.

Quả thật, dáng vẻ của anh khi lạnh lùng, nghiêm túc sẽ phù hợp hơn là khi anh mang dáng vẻ ấm áp, ôn nhu.
Bạch Nhất Phong đang làm cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình thì ngẩng đầu lên thấy Đường Tuyết Linh đang đứng đó.

Anh đặt tài liệu xuống rồi nhìn cô
- Em không ngủ nữa sao?
- Không, muộn rồi
- Muốn ăn gì không?
- Không, giờ em muốn về nhà
Bạch Nhất Phong nghe cô nói vậy cúi xuống nhìn đồng hồ trên tay sau đó nhìn chỗ tài liệu trên bàn rồi nhìn cô nhẹ nhàng nói
- Chờ anh một lát, anh xử lý tập tài liệu này đã rồi chúng ta về
- Không cần đâu, anh có việc thì cứ làm đi.

Em tự bắt xe về được
- Nếu vậy để anh đưa em về
- Bạch Nhất Phong!
- Hả?
- K...không có gì, anh làm việc đi.

Em chờ
- Nhưng...
- Không sao, anh làm đi
Bạch Nhất Phong ngờ vực nhìn Đường Tuyết Linh thấy cô ngồi xuống ghế anh mới nhanh chóng cầm lại tập tài liệu vừa bỏ xuống tiếp tục làm.

Trở lại với dáng vẻ lạnh lùng ít nói, khiến Đường Tuyết Linh thấy dễ chịu hơn nhiều.

Đường Tuyết Linh không thích dáng vẻ ôn nhu, ấm áp của Bạch Nhất Phong.

Nó cho cô cảm giác như anh đang thương hại và cố gắng lấy lòng cô vậy.

Đường Tuyết Linh ghét cảm giác ấy!.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 106: 106: Bạch Nhất Phàm


Tối qua sau khi về nhà Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong đều im lặng không nói câu nào.

Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh thức dậy đã không thấy Bạch Nhất Phong.

Cô cũng không để tâm đi xuống giường vệ sinh cá nhân và trang điểm để ra ngoài.

Khi cô thay đồ xong chuẩn bị ra ngoài lúc đi qua người làm trong nhà cô tiện hỏi
- Bạch Nhất Phong đâu rồi
- Tiên sinh đêm qua ngủ không ngon, sáng sớm thức dậy đã đi rồi
- Ừ, tôi ra ngoài đây
- Phu nhân đi thong thả
Đường Tuyết Linh chào tạm biệt cô hầu đó rồi đi ra ngoài.

Hôm nay là bữa tiệc khởi động máy quay, đoàn phim đã tụ tập về ảnh thị thành để tuyên truyền cho bộ phim truyền hình chính thức ra mắt lần đầu tiên.

Vậy lên Đường Tuyết Linh đã bắt taxi đi đến vì không muốn mọi người để ý đến mình.
Trong bữa tiệc mọi người ai cũng đi đến chỗ Đường Tuyết Linh trò chuyện và mời rượu khiến Đường Tuyết Linh cảm thấy ngượng ngùng.

Cô chỉ là một diễn viên mới vậy mà rất nhiều người đến chào hỏi.

Không lẽ cô nổi tiếng đến vậy.

Khi Đường Tuyết Linh đang không biết phải làm thế nào thì nữ chính bộ phim - Mộc Phỉ Nhiên đến khiến chú ý của mọi người dồn về cô ấy.
Lần đầu tiên Đường Tuyết Linh được nhìn Mộc Phỉ Nhiên ở cự ly gần như vậy lên không khỏi cảm thán: Đại mỹ nhân! Ôi xinh đẹp quá! Thật không hổ danh là thủ tịch tiểu hoa đán của Đại Lục mà! Nhưng khi Đường Tuyết Linh đang chìm đắm trong thế giới đầy minh tinh nổi tiếng thì sự xuất hiện của Tần Quán Quán khiến Đường Tuyết Linh giật mình: Quả nhiên là Tần Quán Quán có đến thật, tìm một góc khuất nào đó trốn mới được
Khi Đường Tuyết Linh đang trốn thì chị Du bất ngờ đi đến cướp lấy ly rượu trong tay cô
- Em làm gì vậy? Không được uống nhiều rượu
- Chị Du, hôm nay chị thật xinh đẹp
Đường Tuyết Linh thấy chị ấy trách móc mình vội vàng đánh trống lảng.

Chị Du vừa nhìn đã biết liền tỏ ra bất lực nói
- Bên kia Bạch Nhất Phàm đã đến rồi nhanh đi chào hỏi đi, nhớ lấy lòng anh ta cho tốt vào
Nói xong chị ấy kéo cô đi đến chỗ Bạch Nhất Phàm.

Khi nhìn thấy Bạch Nhất Phàm Đường Tuyết Linh không khỏi giật mình trái tim đập thình thịch vì lo lắng: Xem hình dáng có chút hao hao giống Bạch Nhất Phong.

Chị Du thấy Đường Tuyết Linh chần chừ thì vội đẩy cô đến
- Đi nhanh đi
Đường Tuyết Linh vừa bước đến trong đầu vừa thầm nghĩ: Nói thế nào thì trên danh nghĩa Bạch Nhất Phong cũng là chồng mình.

Vì vậy Bạch Nhất Phàm trên danh nghĩa cũng là em chồng mình? Vả lại...!Đường Tuyết Linh đang suy nghĩ thì Bạch Nhất Phàm bất ngờ quay đầu lại nhìn.

Đường Tuyết Linh thấy vậy vội cúi người 90°
- ...Nhất Phàm tiền bối, chào anh
- Vị này là Nhan Tuyết Linh, là người đóng vai Trần Ý Hàm
Quản lý của Bạch Nhất Phàm thấy Đường Tuyết Linh đến chào hỏi thì giới thiệu cô cho anh.

Nhưng Đường Tuyết Linh chào hỏi xong thì sắc mặt rất kém.

Bạch Nhất Phàm thấy vậy liền bước tới gần cô hỏi
- Hêy, nhìn tôi hung dữ lắm sao?
- Hả? Không...!không có
Đường Tuyết Linh nghe anh ta đến gần hỏi liền giật mình lùi lại một chút rồi mới trả lời.

Bạch Nhất Phàm nghe vậy liền khó hiểu hỏi tiếp
- Vậy tại sao cô không dám nhìn tôi vậy?
Đường Tuyết Linh nghe vậy liền lắp bắp không biết trả lời như thế nào.

Cô dĩ nhiên không dám nhìn vì càng nhìn lại càng thấy anh và Bạch Nhất Phong giống nhau.

Mà khi nhớ đến Bạch Nhất Phong thì...
Bạch Nhất Phàm vẫn nhìn cô chăm chú chờ câu trả lời.

Đường Tuyết Linh mặt càng trở lên sợ hãi hơn.

Bạch Nhất Phàm nhìn cô như vậy chẳng khác với ánh mắt Bạch Nhất Phong nhìn cô dò xét là bao.

Rất đáng sợ nha.

Đường Tuyết Linh nuốt một ngụm nước bọt trả lời
- Tôi...Tôi chỉ là, có...có chút không khỏe...lắm, Nhất Phàm tiền bối dạo tiếp đi ha, tôi...xin phép đi trước nha
Đường Tuyết Linh nói xong lập tức co giò bỏ chạy.

Làm sao dám nói rằng cô vì Bạch Nhất Phong mà sợ Bạch Nhất Phàm được chứ.

Bạch Nhất Phàm nhìn bộ dạng như bị ma đuổi của cô liền quay sang hỏi quản lý đứng bên cạnh
- Bộ dạng của tôi trông đáng sợ lắm sao?

- Làm gì có
Anh quản lý nghe Bạch Nhất Phàm hỏi vậy lập tức phủ nhận.

Bạch Nhất Phàm nghe vậy có chút khó hiểu
- Vậy tại sao cô ấy chạy nhanh như vậy?
- Anh là thần tượng của biết bao nhiêu người đấy, có lẽ cô ấy quá ngưỡng mộ anh lên nhìn thấy anh vui mừng quá ấy mà
Bạch Nhất Phàm cảm thấy cũng có lý liền gật đầu hài lòng đi vào bên trong bữa tiệc.

Đường Tuyết Linh sau khi tạm biệt Bạch Nhất Phàm thì kiếm một góc ngồi để tránh chạm mặt Tần Quán Quán.

Cô cầm rượu ngồi trên một chiếc ghế trong sảnh nhâm nhi.

Đúng lúc Bạch Nhất Phàm đi vào nhìn thấy cô liền đi đến chỗ cô
- Hêy, chỗ này không có người ngồi chứ?
Đường Tuyết Linh giật mình khi thấy sự xuất hiện của Bạch Nhất Phàm.

Mặc dù ngạc nhiên nhưng cô vẫn trả lời Bạch Nhất Phàm theo phản xạ
- Không có.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 107: 107: Ba Chỉ Là Ghen Thôi


Khi Đường Tuyết Linh đi quay về trời đã tối muộn cô nhẹ nhàng đi vào phòng vì sợ đánh thức Bạch Nhất Phong nhưng ai dè khi cô vừa bước vào phòng đã thấy anh ngồi thù lù trên giường nhìn ra Đường Tuyết Linh thấy anh thì giật mình
- B..Bạch Nhất Phong sao anh vẫn chưa ngủ vậy?
- Không ngủ được
- S..s..sao vậy
- Em biết mình bị lên hotseach không
- C...cái...cái đó...chỉ là hiểu lầm thôi
- Hiểu lầm?
Bạch Nhất Phong lạnh lùng hỏi ngược lại cô khiến Đường Tuyết Linh rùng mình.

Mặc dù thời tiết không lạnh nhưng cô vẫn thấy rét run.

Đường Tuyết Linh lắp bắp giải thích
- Kh...không phải như anh nghĩ đâu
- Anh nghĩ gì, em biết không?
- E...em thật ra em và Nhất Phàm không có chuyện gì cả chỉ là cánh nhà báo làm quá lên thôi
Bạch Nhất Phong nghe vậy chỉ cười lạnh, anh quả thật không hiểu rốt cuộc cô xem anh là gì nữa
- Đường Tuyết Linh, em có biết Nhất Phàm trước giờ chưa từng có tin đồn tình cảm không?
- E...em...a..anh....
- Anh em không có tình cảm với thẳng bé nhưng nó thì anh không chắc
Bạch Nhất Phong nói xong đứng dậy ra khỏi phòng để lại Đường Tuyết Linh trong phòng.

Đường Tuyết Linh thấy anh bỏ đi cũng không có ý định đuổi theo.

Nếu như anh đã không tin tưởng thì cô cũng không muốn giải thích.

Cô đã quá mệt với việc chạy theo anh...bây giờ....!cô không muốn tiếp tục chạy theo anh nữa.
Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh cứ như vậy không ai nói chuyện với ai hơn một tháng nay.

Đường Tuyết Linh ngày nào cũng đến phim trường từ sáng sớm và tới đêm mới về nhà.

Bạch Nhất Phong thì tối ngày ở công ty không về nhà.
Bạch Nhất Phóng để ý thấy ba mẹ mình không ổn liền liên lạc với ông bà nội và ông bà ngoại.

Sau khi nghe tin ông bà Đường và ông bà Bạch liền nghĩ cách giúp hai người làm hòa.
Ông cụ Bạch sau khi nghe tin Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong cãi nhau liền tức giận.

Ông chắc chắn rằng cháu trai ông là người có lỗi với cháu dâu ông trước.
Hôm sau Đường Tuyết Linh vừa ra khỏi phim trường thì thấy xe của Bạch Nhất Phong.

Cô định làm ngơ nhưng Bạch Nhất Phong lại chủ động bước xuống xe nói với cô
- Anh đưa em về
- Không cần đâu
- Nay chúng ta về nhà chính.

Ba mẹ em đang ở đó nữa
- Có chuyện gì sao?
- Họ nói muốn họp mặt
Đường Tuyết Linh nghe vậy thì mới lên xe cùng anh cùng anh trở về nhà chính.

Trên xe hai người không ai nói với ai câu nào.

Đến nhà chính xe vừa dừng Đường Tuyết Linh đã bước xuống xe trước để Bạch Nhất Phong đi sau.
Mọi người đều ở phòng khách lên khi Đường Tuyết Linh vừa vào nhà đã thấy mọi người đang nói chuyện với nhau rất vui vẻ.

Thấy cô bước vào ông cụ Bạch liền gọi
- Tuyết Linh, con đến rồi mau lại đây với ông
- Ông nội, ba mẹ
- Ừ
Ông bà Đường và ông bà Bạch gật đầu ừ một tiếng rồi tiếp tục nói chuyện với nhau và chơi với Bạch Nhất Phóng.

Đường Tuyết Linh đi đến ngồi cạnh ông cụ Bạch làm nũng

- Ông nội, con nhớ ông quá đi thôi
- Vậy sao con không về chơi với ông già này?.

||||| Truyện đề cử: Hợp Đồng Tình Nhân: Sa Vào Vòng Tay Của Ác Ma |||||
- Tại gần đây còn bận quay phim mà ông
- Con đó, công việc có bận bịu đến đâu cũng nhớ chú ý sức khỏe biết không.

Mà thằng bé Nhất Phàm nó ở đoàn phim con có gì khó khăn cứ nói thằng bé giúp đỡ
- Con biết rồi ông, ông không thấy dạo này còn béo lên sao?
- Vẫn gầy thế này mà kêu béo, giới trẻ các con bây giờ chả thèm quan tâm đến sức khỏe cứ cho là cái gì mà...càng gầy càng nhỏ thì càng đẹp.

Chỉ biết làm hại đến sức khỏe
- Con đâu có đâu ông
- Con còn cãi
- Ông nội, ba mẹ
Đường Tuyết Linh và ông cụ Bạch đang nói chuyện thì Bạch Nhất Phong từ ngoài bước vào.

Mọi người nghe tiếng anh đều nhìn về phía anh.

Ba mẹ cô nãy cô bước vào thì ngó lơ cô bây giờ thấy anh thì niềm nở
- Nhất Phong,con lại đây
- Dạ vâng
Nói rồi anh sải bước đến chỗ mọi người đang ngồi với nhau.

Bạch Nhất Phóng ngồi ở phía ngoài lên khi Bạch Nhất Phong tiến đến anh liền bế cậu bé lên rồi ngồi xuống chỗ cậu bé và để cậu bé ngồi trên đùi anh.
Ba mẹ Đường vừa nhìn qua đã thấy Bạch Nhất Phong dạo này gầy đi.

Mặt mày hốc hác xanh xao, đôi mắt cũng có phần ủ rũ.

Hai người nhìn vậy thì lắc đầu sau đó nói với Bạch Nhất Phong
- Con dạo này không ăn uống đầy đủ sao mà trông mặt hốc hác như vậy.

Chăm vợ thì cũng phải chăm bản thân nữa chứ con
Bạch Nhất Phong nghe ông bà Đường nói vậy thì lắc đầu nói
- Dạo này công việc con bận lên không có thời gian chăm sóc cho bản thân và mẹ con Tuyết Linh, con xin lỗi
Đường Tuyết Linh từ khi anh bước vào vẫn cứ nhìn anh chằm chằm.

Khi nghe ba mẹ mình nói cô mới nhận ra, quả thật dạo này anh gầy đi rồi, vậy mà nãy cô với anh ngồi chung xe mà cô không nhận ra điều đó.
Ông cụ Bạch ngồi bên nhận ra sắc mặt quan tâm của Đường Tuyết Linh dành cho Bạch Nhất Phong thì liền giúp cô hỏi thăm luôn
- Dạo này công ty có việc gì bận sao?
- Dạ vâng, có thêm một dự án mới với một công ty lớn ở nước ngoài thưa ông
- Vậy con cũng lên dành nhiều thời gian quan quan tâm đến vợ con mình
- Dạ vâng, con sẽ cố gắng
Đường Tuyết Linh ngồi nghe cuộc trò chuyện của Bạch Nhất Phong và ông cụ Bạch cảm giác như chút được gánh nặng trong lòng.

Bạch Nhất Phóng ngồi trong lòng Bạch Nhất Phong bất ngờ lên tiếng
- Mẹ ơi, mẹ đừng giận ba nữa.

Ba chỉ là ghen một chút thôi, ba làm vậy cũng vì sợ mất mẹ thôi.
 
Back
Top Dưới