Ngôn Tình Phu Nhân Em Là Của Anh

Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 60: 60: Bình An


Xe vừa dừng thì có đội ngũ bác sĩ chờ sẵn ở đó đưa anh vào phòng cấp cứu.

Ông bà Bạch và ông bà Đường cũng nhanh chóng có mặt trước cửa phòng cấp cứu.

Đường Tuyết Linh vừa đến cửa phòng cấp cứu thì ngất đi được đưa đến phòng bệnh.

Còn Bạch Nhất Phóng thì ngồi trên ghế chờ trước cửa phòng cấp cứu im lặng kìm chế cảm xúc.

Mọi người ai thấy cậu bé như vậy cũng không khỏi sót xa.

Cấp cứu được 2 tiếng thì Bạch Nhất Phong đã qua khỏi nguy hiểm và được chuyển đến phòng bệnh.

Vì viên đạn không bắn vào nội tạng và những chỗ nguy hiểm lên chỉ cần gắp được hết mảnh đạn ra là qua cơn nguy hiểm không có gì đáng ngại.

Sau khoảng 3 tiếng thì thuốc mê hết tác dụng và Bạch Nhất Phong từ từ tỉnh lại
Bạch Nhất Phong nhìn xung quanh thì thấy bên cạnh có một chiếc giường nữa, nhìn kỹ anh mới thấy đó là Đường Tuyết Linh đang chuyền nước.

Bạch Nhất Phong định ngồi dậy nhưng bị bà Bạch ngăn lại
- Nhất Phong, con tỉnh rồi thì nghỉ ngơi một chút, đừng để ảnh hưởng đến vết thương.

Tuyết Linh chỉ vì hoảng sợ lên ngất đi thôi không có gì nguy hiểm, nếu con bé tỉnh dậy mà thấy con lại vì vết thương mà vào phòng cấp cứu tiếp thì con bé sẽ ngất đi tiếp mất
Bạch Nhất Phong nghe bà Bạch nói thì nằm lại xuống giường nhưng mắt vẫn hướng về cô.

Bà Bạch nhìn con trai rồi đắp chăn lên cho anh
- Con ngủ một chút đi, khi Tuyết Linh tỉnh dậy thì hai đứa nói chuyện.

Bác sĩ nói có lẽ đến đêm Tuyết Linh mới tỉnh
- Dạ mẹ
Bạch Nhất Phong quay mặt sang hướng ngược lại định đi ngủ thì thấy Bạch Nhất Phóng đang nằm ngủ ở sô pha.

Anh ngước mắt lên nhìn mẹ, bà Bạch liền giải thích
- Thằng bé không chịu về muốn ở đây với con và Tuyết Linh.

Một lát thằng bé dậy thì con khuyên nó về nhà giúp mẹ
- Không cần đâu mẹ, cứ để thằng bé ở đây
- Chuyện này...!
- Mẹ bế nó lên đây giúp con
Bà Bạch muốn từ chối lời nói của Bạch Nhất Phong nhưng bị anh ngăn lại, bà không cách nào khác đành đi đến bế Bạch Nhất Phóng đến cho anh.

Vừa đặt Bạch Nhất Phóng xuống giường thì cậu bé đã tỉnh
- Baba
- Ừm
Cậu bé dụi dụi mắt khi thấy Bạch Nhất Phong, Bạch Nhất Phong nhẹ sờ mặt cậu bé rồi đưa tay ra gối đầu cho cậu bé
- Con ngủ thêm một lúc đi, lát mẹ sẽ dậy
- Vâng
Bạch Nhất Phóng lại gần Bạch Nhất Phong dụi đầu vào ngực anh.

Bạch Nhất Phong nhẹ nhàng vỗ lưng để ru cậu bé ngủ.

Sau khi cảm nhận được hơi thở đều đều của cậu bé thì Bạch Nhất Phong nhìn bà Bạch
- Mẹ, mẹ về nghỉ ngơi đi, bọn con không sao đâu
- Không được, con và Tuyết Linh hơn nữa còn có Nhất Phóng tụi con không thể...!
- Mẹ, không sao đâu mà, mẹ về nghỉ ngơi đi có gì con sẽ gọi trợ lý
- Vậy...!
- Mẹ phải lo cho sức khỏe của mình chứ, về nghỉ ngơi đi mà
Bà Bạch không thể thuyết phục được Bạch Nhất Phong lên đành đi về.

Sau khi bà Bạch về một lúc thì Bạch Nhất Phong mơ mơ ngủ nhưng bỗng anh nghe thấy tiếng Đường Tuyết Linh
- Nhất Phong, đừng bỏ em mà, đừng mà Nhất Phong
Đường Tuyết Linh mê man nói rồi ngồi bật dậy.

Bạch Nhất Phong nhìn cô, Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong đang nằm ở giường bên cạnh thì chạy đến
- Nhất Phong...huhu...anh không sao rồi
Bạch Nhất Phong xoa đầu cô rồi một tay nhấc cô lên giường nằm cạnh anh.

Đường Tuyết Linh ôm Bạch Nhất Phong khóc thút thít, anh không cách nào bèn nói nhỏ vào tai cô
- Em nhỏ thôi, Nhất Phóng đang ngủ
Đường Tuyết Linh nghe anh nói nhìn lên thấy cánh tay bên kia của anh đang gối đầu cho Bạch Nhất Phóng, cậu bé ôm anh ngủ ngon lành.

Bạch Nhất Phong xoa đầu Đường Tuyết Linh thủ thỉ
- Anh không sao cả nhưng bây giờ anh có chút buồn ngủ, em ngủ với anh đi
- Nhưng...anh buông em ra trước đã...em sợ sẽ đông vào vết thương của anh
- Yên tâm, vết thương của anh ở bên Tiểu Phóng đang ngủ
- Vậy...anh cho thằng bé sang bên này đi, em sợ thằng bé cựa quậy sẽ va phải vết thương của anh
- Em yên tâm, thằng bé ngủ ngoan hơn em nhiều
- Nhưng...!
- Ngủ đi
Không để Đường Tuyết Linh nói hết Bạch Nhất Phong đã ôm chặt cô nhắm mắt.

Đường Tuyết Linh thấy anh như vậy thì có chút lo lắng nhưng vẫn nghe theo lời anh, nhắm mắt ngủ.

Cả ba ôm nhau ngủ đến 4 giờ sáng.

Bạch Nhất Phóng vì đói bụng lên thức dậy, cậu bé mở mắt thấy Đường Tuyết Linh đang nằm bên cạnh Bạch Nhất Phong.

Vì sợ baba và mẹ tỉnh giấc lên cậu bé vẫn nằm im không cựa quậy.

Một lát sau thì Bạch Nhất Phong cũng đói bụng mà tỉnh dậy.

Bạch Nhất Phong tỉnh dậy nhưng vẫn không dám cựa quậy vì sợ hai người bên cạnh sẽ tỉnh giấc.

Anh mở mắt nhìn lên trần nhà, đang đăm chiêu thì bên cạnh có người giật nhẹ áo anh
- Baba
Bạch Nhất Phóng nhỏ tiếng gọi, Bạch Nhất Phong nghe tiếng thì thầm của cậu bé thì nhìn xuống thấy cậu bé đã tỉnh anh nhỏ nhẹ hỏi
- Con tỉnh rồi sao? Sao không ngủ tiếp?
- Con đói
Bạch Nhất Phong nghe cậu bé nói mà suýt bật cười thành tiếng, anh xoa đầu cậu bé nói
- Baba cũng đói nhưng mẹ vẫn ngủ lên baba không thể đi lấy đồ ăn được
Bạch Nhất Phóng nghe anh nói thì ngồi dậy nằm gối đầu lên bụng anh để nhìn cô đang ngủ
- Baba, mẹ thật đẹp
- Ừm, rất đẹp

Bạch Nhất Phong nghe cậu bé nói thì tán thưởng theo rồi đưa tay lên vuốt lưng cho cậu bé, anh vừa xoa vừa hỏi cậu bé
- Sao con không nằm xuống mà lại ngồi dậy
- Cho baba đỡ mỏi tay, baba không cần xoa lưng cho con
- Ưm
Hai người đang nói chuyện thì Đường Tuyết Linh cựa quậy tỉnh dậy.

Cô nhìn hai người đàn ông đang nhìn chằm chằm cô nhíu mày
- Sao hai người nhìn em dữ vậy?
- Vì đẹp
Cả hai ba con Bạch Nhất Phong đồng thanh đáp rồi nhìn nhau cười.

Đường Tuyết Linh nhìn hai ba con như vậy thì cảm thấy hạnh phúc trong lòng
- Mà sao hai người dậy sớm vậy?
- Vì đói quá
Cả hai lại ăn ý đáp, Đường Tuyết Linh nghe vậy thì ngồi dậy.

Bạch Nhất Phong cũng ngồi dậy theo rồi bế Bạch Nhất Phóng lên và cầm tay Đường Tuyết Linh
- Chúng ta đi ăn thôi
- Anh...đưa Tiểu Phóng cho em bế
Đường Tuyết Linh chìa tay ra muốn bế Bạch Nhất Phóng nhưng bị Bạch Nhất Phong từ chối.

Bạch Nhất Phong cầm tay cô đi
- Anh chỉ bị thương nhẹ không đến nỗi không bế được con
Đường Tuyết Linh cũng không thể nói gì theo anh xuống căng tin bệnh viện ăn sáng..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 61: 61: Tìm Người Phụ Nữ Khác


Vì vết thương không quá nghiêm trọng lên Bạch Nhất Phong chỉ ở viện 3 ngày thì về nhà.

Mặc dù sức khỏe của Đường Tuyết Linh không nghiêm trọng nhưng mọi người vẫn kêu cô ở lại theo dõi thêm vì thế lên cô ở lại viện thêm vài ngày và xuất viện cùng ngày với anh.

Khi Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong về nhà thì ông bà quản gia và người làm trong nhà ai cũng vui mừng.

Bà quản gia vì mừng quá lên chạy đến ôm trầm lấy cô
- Thiếu phu nhân, cô cuối cùng cũng về, cô làm tôi lo quá
Đường Tuyết Linh bị ôm đến nghẹt thở cô vỗ vỗ lưng bà quản gia rồi khó khăn lên tiếng
- Dì Từ, dì ôm lỏng thôi, con khó thở
Bà quản gia nghe cô nói thì buông cô ra rối rít xin lỗi
- Xin lỗi thiếu phu nhân, tại tôi kích động quá
- Không sao đâu mà, tại dì ôm chặt quá con không thở nổi lên mới nói vậy
- Được rồi, mọi người để Tuyết Linh nghỉ ngơi có gì đến chiều thì nói chuyện
Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh khó xử liền giúp cô giải vây.

Anh cầm tay cô đưa cô lên tầng nhưng cô kéo tay anh lại rồi quay ra nói với ông bà quản gia
- Dì Từ, bác Trung hai người giúp con chuẩn bị đồ ăn, một lát con dậy chúng ta ăn mừng
- Được
Ông bà quản gia nghe thế vui vẻ đáp, sau khi nghe xong thì cùng Bạch Nhất Phong lên tầng.

Cả hai vừa về đến phòng thì Bạch Nhất Phong vội kéo Đường Tuyết Linh lên giường

- Anh làm gì vậy
Bạch Nhất Phong không trả lời mà nhìn cô rồi cúi xuống hôn
- Ưm...!Ưm...buông...bu..buông...em ra...!
Đường Tuyết Linh hoảng sợ đẩy mạnh Bạch Nhất Phong ra.

Bạch Nhất Phong nhìn cô, anh biết cô vẫn còn hoảng sợ chuyện lần trước lên đi đến nhẹ nhàng ôm cô vào lòng
- Anh...đừng như vậy mà...!
- Em còn sợ?
- Em...!
Bạch Nhất Phong dụi đầu vào hõm cổ cô thì thào
- Vợ, anh không kiềm chế được nữa
- Nhất Phong, có phải em làm sai gì không? Anh nói đi em sẽ thay đổi mà
- Em có làm gì sai đâu, chỉ là anh muốn em
- Anh...!
- Anh kiềm chế mấy tháng nay rồi, em định cho anh ăn chay đến khi nào đây?
- Em...đâu biết gì đâu...nếu anh muốn ăn thịt thì phải tìm bác quản gia chứ
- Anh muốn ăn em, tìm bác quản gia làm gì?
- Anh...nhưng em không muốn...rất đau...!
Bạch Nhất Phong nghe Đường Tuyết Linh nói vậy đưa tay lên sờ mặt cô, anh nhìn cô một lúc rồi nhẹ nhàng nói
- Lần này sẽ không đau nữa
Bạch Nhất Phong nhẹ nhàng dụ dỗ nhưng Đường Tuyết Linh không bị anh dụ mà lắc đầu nhìn anh
- Không
- Vợ..

- Anh đừng như vậy
Bạch Nhất Phong muốn làm nũng để cô đồng ý nhưng cô vẫn lắc đầu.

Thấy kế hoạch này không khả thi Bạch Nhất Phong liền đổi kế hoạch khác
- Vợ à, em cho anh ăn thịt rồi bây giờ bắt anh ăn chay anh làm sao chịu được
- Nhất Phong...!
- Nếu như em không cho anh ăn vậy anh ra ngoài kiếm người phụ nữ khác giải tỏa đó
- Bạch Nhất Phong, anh dám
- Anh cũng có d*c v*ng của bản thân nếu em không đáp ứng thì anh phải tìm người khác chứ
Bạch Nhất Phong muốn trêu chọc cô ghen một chút nhưng ai ngờ Đường Tuyết Linh đẩy anh ra đứng phắt dậy
- Anh đi luôn đi đừng về nữa
Bạch Nhất Phong chỉ là trêu đùa cô một chút nhưng ai ngờ cô phản ứng dữ như thế lên anh đành ra ngoài chờ cô hết giận thì về xin lỗi sau.

Đường Tuyết Linh thấy anh đi thật thì trái tim nhói lên, cô muốn đuổi theo giữ anh lại nhưng cô thật sự chưa sẵn sàng cho chuyện đó lên đã ngồi sụp xuống.

Tối đó Bạch Nhất Phong đi cả đêm không về, Đường Tuyết Linh ngồi trong phòng chờ anh đến tận sáng vẫn chưa thấy anh về.

Cô buồn tủi đi vệ sinh cá nhân thay quần áo rồi đến trường luôn.

Đến trường thì Cố Yên Nhi và Lâm Hy đã đang chờ cô ở cổng, thấy cô đi đến họ liền xúm lại.

Nhìn vẻ mặt cô nhợt nhạt họ tò mò hỏi
- Tuyết Linh, cậu sao vậy? Đêm qua không ngủ sao?
- Hay là đêm qua cậu và Bạch tổng làm chuyện xấu lên không ngủ
Đường Tuyết Linh nhìn hai cô bạn thân tò mò thì chỉ cười trừ sau đó đi vào trường.

Cố Yên Nhi và Lâm Hy thấy thế liền chạy theo
- Cậu sao vậy? Sao không trả lời bọn mình?
- Đúng vậy, hay cậu có chuyện gì? Không khỏe sao?
Đường Tuyết Linh thấy hai cô bạn thân chạy theo gặng hỏi thì chán nản lắc đầu rồi cùng hai người họ vào lớp.

Suốt cả buổi học Đường Tuyết Linh cứ thơ thẩn không tập trung khiến hai cô bạn thân lo lắng.

Vừa hết giờ học Cố Yên Nhi và Lâm Hy kéo Đường Tuyết Linh đến một quán cà phê gần trường rồi nhìn cô chằm chằm
- Nói đi, rốt cuộc cậu sao vậy hả?
- Mình không sao mà
- Cậu không xem tụi mình là bạn?
Cố Yên Nhi hỏi Đường Tuyết Linh nhưng cô vẫn không chịu nói, Lâm Hy tức giận đập bàn khiến Đường Tuyết Linh giật mình cuối cùng thì cô không cách nào đành nói hết chuyện xảy ra ngày hôm qua.

Hai cô bạn cô chăm chú nghe, cứ tưởng nghe xong họ sẽ an ủi và đồng cảm với cô ai ngờ họ mỗi người cốc trán cô một cái lắc đầu
- Đường tiểu thư ơi là Đường tiểu thư, mình thua cậu rồi
- Đúng vậy, cậu đúng là dâng chồng cho người phụ nữ khác
Cố Yên Nhi và Lâm Hy ngao ngán nhìn cô.

Đường Tuyết Linh khó hiểu nhìn hai cô bạn thân rồi hỏi

- Hai cậu nói vậy là có ý gì?
Hai cô bạn nhìn nhau rồi chắp tay vào lạy luôn cô một lạy
- Hết chỗ nói
Đường Tuyết Linh tức giận nhìn hai cô bạn thân đang đùa cợt, cô đứng dậy muốn bỏ đi nhưng bị họ kéo lại
- Cậu đi đâu?
- Về nhà
- Làm gì?
- Vậy chứ ở đây làm trò đùa cho hai cậu à
- Được rồi, cậu ngồi xuống đây chúng ta nói chuyện đàng hoàng
Đường Tuyết Linh cũng nghe theo ngồi xuống uống một hớp nước rồi hất cằm với hai cô bạn, Cố Yên Nhi và Lâm Hy thấy thế thì đưa ra lời khuyên
- Hay là cậu đi xin lỗi Bạch tổng đi
- Nhưng làm sao xin lỗi?
- Thì cậu dâng hiến bản thân lên cho anh ấy
- Nhưng mình chưa sẵn sàng
- Hai người đã là vợ chồng gần một năm rồi bây giờ cậu nói chưa sẵn sàng
- Bọn mình mới quan hệ một lần mà
- Trời, vậy mà bây giờ cậu mới mất chồng
- Hai cậu có thôi đi không hả?
Lâm Hy thấy Đường Tuyết Linh giận liền đá chân Cố Yên Nhi kêu cố ấy đừng trêu cô nữa.

Cố Yên Nhi cũng nghe theo ngồi yên không nói gì..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 62: 62: Anh Thật Sự Tìm


Lâm Hy chăm chú nhìn sắc mặt Đường Tuyết Linh, thấy cô không còn giận nữa cô ấy mới chầm chậm nói
- Tuyết Linh, mình thấy cậu lên đặt mình vào vị trí của Bạch tổng để xem thử cảm nhận của ngài ấy
- Nhưng mình...!
- Mình biết cậu sợ vì lần đầu cậu và ngài ấy quan hệ rất đau
- Sao cậu biết
Cố Yên Nhi đang ngồi im lặng nghe thì thấy Đường Tuyết Linh hỏi câu này cô ấy nhíu mày cầm quyển sách trên bàn lên đập cho Đường Tuyết Linh một cái vào trán
- Cậu bị ngốc hả? Lần đầu của ai mà không đau
- Hả?
- Hả cái gì mà hả, mình đọc trên mạng, sách và nghe những người xung quanh nói lần đầu của con gái rất đau nhưng sau đó thì sẽ không thế nữa, bộ cậu chưa từng đọc cũng chưa từng nghe qua sao?
Đường Tuyết Linh nghe Cố Yên Nhi nói thì nghi hoặc nhìn sang hướng Lâm Hy, Lâm Hy thấy cô nhìn thì gật đầu đồng ý với những Cố Yên Nhi vừa nói.

Đường Tuyết Linh mặt ủ rũ nói với hai cô bạn
- Vậy bây giờ mình phải làm sao?
- Đi tìm Bạch tổng nói chuyện chứ còn làm sao
Cố Yên Nhi thấy cô vẫn ngu ngơ thì đáp lời.

Đường Tuyết Linh nghe xong thấy cũng có lý liền tạm biệt hai cô bạn rồi gọi điện cho tài xế đến đón cô.

Đường Tuyết Linh yêu cầu tài xế đưa cô đến tập đoàn của Bạch Nhất Phong, anh tài xế nghe xong thì chở cô đến rồi đi về.

Đường Tuyết Linh đi vào bên trong hỏi tiếp tân xem anh có ở đây không.

Nhân viên ở đây vừa nhìn đã nhận ra cô là vợ anh lên nhanh chóng đáp
- Thưa phu nhân, Bạch tổng có ở đây nhưng hiện tại tôi nghĩ là Bạch tổng đang bận
- Anh ấy đang họp sao?
- Dạ, chuyện này...!

- Vậy anh ấy đang ở tầng nào?
Đường Tuyết Linh cảm thấy có gì đó không ổn lên trực tiếp hỏi tiếp tân xem Bạch Nhất Phong đang ở tầng nào.

Tiếp tân bị cô hỏi bối rối không biết trả lời như thế nào.

Đường Tuyết Linh thấy cô ấy như vậy liền nhíu mày
- Trả lời nhanh, anh ấy đang ở tầng nào?
- Dạ..tầng...tầng 28
Tiếp tân bị khí thế của cô dọa sợ lắp bắp nói.

Đường Tuyết Linh sau khi nghe được lập tức vào thang máy đi lên tầng 28.

Vừa lên đến nơi thì cô gặp trợ lý của anh
- Thiếu phu nhân, sao cô lại ở đây?
- Tôi đến tìm Nhất Phong, đưa tôi đến phòng anh ấy
- Chuyện này...tôi sợ
- Nếu như anh không dẫn tôi đi tôi sẽ nói với ba và ông nội sa thải anh.

Đường Tuyết Linh biết không thể nói chuyện được liền đe dọa.

Anh trợ lý nghe xong lập tức dẫn cô đến phòng làm việc của Bạch Nhất Phong.

Dừng trước cửa phòng làm việc anh trợ lý chắn cô vẫn muốn khuyên
- Thiếu phu nhân, hay là để tôi vào thông báo với Bạch tổng trước
- Không cần, tránh ra
Đường Tuyết Linh đẩy anh trợ lý sang một bên rồi mở cửa ra nhưng cảnh tượng trước mắt làm cô không thể tin được.

Cô đi đến lôi cô gái đang ngồi trên người của Bạch Nhất Phong ra
- Ra ngoài
Đường Tuyết Linh lạnh lùng ra lệnh cho cô gái kia nhưng cô ta vẫn không biết sợ tiến đến gần Bạch Nhất Phong nũng nịu
- Nhất Phong, anh để cô ta đẩy em như vậy sao?
Bạch Nhất Phong thấy cô ta như vậy nhưng không nói gì chỉ nhìn Đường Tuyết Linh, còn Đường Tuyết Linh thấy cô ta như vậy thì tức giận nhìn sang anh trợ lý đang ở ngoài cửa
- Anh lôi cô ta ra ngoài cho tôi
Anh trợ lý nghe cô nói lập tức đi vào lôi cô gái kia ra rồi đóng cửa lại cho hai người nói chuyện.

Sau khi cô gái kia đi ra Đường Tuyết Linh hỏi Bạch Nhất Phong
- Anh thật sự muốn ra ngoài kiếm người phụ nữ khác
Bạch Nhất Phong nghe cô hỏi nhưng im lặng không trả lời chỉ ngồi đó nhìn cô.

Đường Tuyết Linh thấy anh không trả lời thì tức giận
- Vậy là anh thật sự muốn vậy?
Bạch Nhất Phong vẫn im lặng không đáp khiến Đường Tuyết Linh như hiểu câu trả lời của anh
- Được, nếu như vậy em chúc phúc cho anh.

Nói rồi cô quay người đi ra nhưng chưa ra được đến cửa thì bị Bạch Nhất Phong ôm lại
- Em thật sự muốn nhường anh cho người khác?
Đường Tuyết Linh nghe anh hỏi thì lắc đầu, nước cô đã không kiềm chế được mà tuôn ra
- Không, nhưng em tôn trọng quyết định của anh

- Vậy nếu anh muốn em ở cạnh anh thì sao?
- Bạch Nhất Phong, anh quá tham lam rồi.

Anh đã có người phụ nữ khác tại sao lại muốn em ở bên cạnh chứ?
Bạch Nhất Phong không trả lời bế cô đi về hướng phòng nghỉ bên cạnh.

Đường Tuyết Linh bị anh bế lên vùng vẫy kịch liệt nhưng anh vẫn ôm chặt cô vì sợ cô ngã.

Anh đến giường định đặt cô xuống nhưng cô lắc đầu nguây nguẩy và trốn tránh chiếc giường
- Đừng mà
Bạch Nhất Phong cứ nghĩ cô sợ anh làm gì cô lên mới như vậy nên anh dứt khoát đặt cô xuống nhưng ai ngờ vừa đặt xuống thì cô đã ngồi dậy đi ra khỏi giường.

Bạch Nhất Phong nhíu mày kéo cô lại
- Em làm gì vậy?
- Em không muốn ở đây...!Hức...rất bẩn...!
Bạch Nhất Phong bất ngờ trước câu trả lời của cô anh ôm cô vào lòng nhưng cô lại đẩy anh ra rồi đi ra xa
- Anh đừng chạm vào em, bẩn lắm
Bạch Nhất Phong khó hiểu kéo Đường Tuyết Linh lại rồi hỏi cô
- Anh làm gì mà bẩn chứ, em sao vậy?
- Anh...anh...muốn ly hôn với em
Bạch Nhất Phong ngờ vực nhìn cô sau đó đưa tay lên lau nước mắt cho cô
- Anh nói muốn ly hôn khi nào chứ?
- Nhưng...anh đã có người phụ nữ khác rồi
Bạch Nhất Phong biết Đường Tuyết Linh vẫn để tâm lời nói hôm qua của anh cộng thêm việc hôm nay cô nhìn thấy lên chắc là đang hiểu nhầm anh.

Anh dứt khoát bế cô đặt lên giường rồi ghì chặt dù cho Đường Tuyết Linh có phản kháng thế nào
- Đường Tuyết Linh, em thật sự nhường anh cho người khác mà không dành lại
- Hức...em không muốn dành, cũng không thể dành
- Tại sao lại không thể dành?
- Vì em chỉ là cô vợ hợp đồng của anh, em có tư cách gì dành lại chứ?
Bạch Nhất Phong nghe Đường Tuyết Linh nói vậy trong lòng anh bất giác nhói lên, anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô rồi nói
- Em là vợ anh, em không dành lại, cứ thế để cho người khác cướp anh đi rồi nói không đủ tư cách sao?
- Em không có

- Em là vợ được gia đình anh cưới hỏi đàng hoàng, được pháp luật công nhận bây giờ lại nói mình không đủ tư cách
- Nhưng em và anh có bản....!
- Anh chỉ dùng bản hợp đồng đó để giữ em bên cạnh
- Nhưng...!Ưm...!
Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh vẫn khóc liền cúi xuống hôn cô.

Đường Tuyết Linh bị hôn bất ngờ tay đập loạn xạ
- Em là vợ anh vì thế lên em muốn làm cũng được và có tư cách hơn ai hết
- Nhưng...!
- Được rồi, em ngủ đi.

Cả đêm qua em không ngủ đúng không? Mắt thâm quầng rồi này
Đường Tuyết Linh nhìn anh lắc đầu từ chối
- Nơi này rất bẩn
- Hửm
Bạch Nhất Phong khó hiểu vì nãy giờ cô hết nói anh bẩn rồi lại nói giường bẩn trong khi giường anh vừa có người dọn xong chưa được tiếng đồng hồ.

Anh v**t v* mặt Đường Tuyết Linh rồi hỏi
- Rốt cuộc bẩn chỗ nào chứ? Vừa dọn dẹp.

- Anh cùng người phụ nữ khác đã ngủ ở đây, rất bẩn
TikTok
Nhanh chóng, đơn
giản và miễn phí.

Cài đặt.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 63: 63: Đừng Nói Ly Hôn Với Anh


Bạch Nhất Phong nghe cô nói xong thì bật cười nằm xuống bên cạnh ôm cô
- Ngủ đi
- Bạch Nhất Phong, em nói là rất bẩn, em không muốn, anh mau buông em ra
- Không, em mau ngủ đi
- Bạch Nhất Phong! Anh mà không buông ra em sẽ về nói với ông nội và ba mẹ là anh ngoại tình.

- Có sao?
- Anh!
- Em mà không ngủ thì chúng ta làm việc khác
- Anh buông em ra.

Em nói là em không ngủ, rất bẩn
Đường Tuyết Linh gạt tay anh ra ngồi dậy.

Bạch Nhất Phong thấy thế liền đè cô xuống
- Em muốn gì đây
- Anh buông em ra, em muốn ly...!
- Đừng có nói ly hôn với anh
- Anh...!
Đường Tuyết Linh chưa nói xong thì bị Bạch Nhất Phong ngắt lời, cô tức giận nhìn anh.

Bạch Nhất Phong cảm thấy cô đang rất giận lên bất lực

- Được rồi, anh không có đi tìm người khác hôm qua là anh lỡ lời.

- Anh nói dối rõ ràng vừa anh...!
- Là cô ta ngồi lên đùi anh, anh chưa kịp đẩy ra thì em vào
- Nhưng tay anh rõ đặt ở eo cô ấy
- Anh là đang định đẩy thì em mở cửa đi vào làm anh không kịp phản ứng
Bạch Nhất Phong nói xong thì ôm cô vào lòng.

Đường Tuyết Linh biết mình không thể buông bỏ anh lên đã tha thứ.

Cô vòng tay qua ôm eo anh
- Bạch Nhất Phong, anh đừng bỏ em lại được không?
Bạch Nhất Phong nghe ra giọng cô nghẹn ngào sắp khóc liền ôm chặt cô.

Anh biết cô rất dễ khóc cũng rất thiếu cảm giác an toàn khi ở bên anh.

Bạch Nhất Phong biết anh rất ích kỷ khi giữ cô ở bên cạnh.

Thật ra anh đã yêu cô từ hơn 4 năm về trước.

Khi xung quanh anh chỉ còn toàn là bóng tối cô đã đi đến và thắp lên giúp anh một ánh đèn để anh có thể nhìn thấy ánh sáng.

Anh đã bị sự ấm áp, kiên trì của cô làm cho cảm động.

Anh đã yêu cô từ đó và quên đi mối tình sâu đậm đầy đau thương.

Nhưng khi anh muốn bên cạnh cô thì cô đã kể anh nghe về một con người khác của anh mà anh không biết, anh cứ nghĩ nó là một người khác.

Anh đã từng rất vui khi ba mẹ anh yêu cầu anh kết hôn với cô nhưng anh lại sợ, anh sợ anh sẽ phá vỡ hạnh phúc của cô.

Bản hợp đồng anh làm ra chỉ là muốn cô thoải mái và không bị gò bó bởi anh.

Khi cô thổ lộ lòng mình với anh, anh đã muốn bỏ bản hợp đồng đó nhưng anh lại sợ rằng bản thân đã làm tổn thương cô nó sẽ khiến cô rời xa anh mãi.

Bạch Nhất Phong lúc nào cũng cảm thấy rất sợ rằng Đường Tuyết Linh sẽ bỏ anh đi như cách Mạc Phỉ đã làm.

Anh cúi xuống nhìn cô đang nằm trong lòng mình rồi hôn lên môi cô.

Đường Tuyết Linh bất ngờ bị hôn theo phản xạ cô đã đẩy anh ra.

Bạch Nhất Phong nhìn cô, Đường Tuyết Linh thấy thế vội tiến đến muốn hôn lại nhưng bị anh tránh đi
- Em làm gì vậy?
- Em xin lỗi...em...!
Đường Tuyết Linh thấy bản thân đã làm sai vội vàng xin lỗi.

Bạch Nhất Phong thấy cô xin lỗi thì nhíu mày ngồi dậy đi ra ngoài.

Đường Tuyết Linh cũng ngồi dậy muốn đuổi theo anh nhưng bị anh ngăn lại
- Em nằm yên đó ngủ đi anh ra ngoài xử lí công việc
Đường Tuyết Linh nghe vậy thì nằm lại xuống cố gắng ngủ vì sợ anh giận.

Nhưng cô nằm một lúc vẫn không thể ngủ thì quyết định xuống giường ra ngoài tìm anh.

Cô mở cửa phòng nghỉ ra thấy anh đang chăm chú làm việc.

Bạch Nhất Phong là người rất nhạy bén lên khi cô mở cửa anh đã nhận ra
- Sao không ngủ?
- Em...không ngủ được...!
Đường Tuyết Linh vừa nói vừa đi đến chỗ Bạch Nhất Phong.

Cô đi đến bên cạnh anh thì đứng đó vò chặt váy.

Bạch Nhất Phong đang xử lí công việc thấy cô đi đến rồi cứ đứng đó thì đặt bút xuống nhìn cô
- Em làm gì?
- Em...!
Đường Tuyết Linh chưa kịp trả lời thì bị Bạch Nhất Phong kéo ngồi lên đùi.

Cô bất ngờ nhìn anh nhưng anh chỉ lạnh lùng cầm bút lên không nói gì.

Đường Tuyết Linh thấy thế cũng không dám làm gì thêm ngồi yên không nhúc nhích trong lòng anh
- Em làm gì?
- Em...!
Bạch Nhất Phong thấy cô cứ ngồi yên như tượng gỗ thì lên tiếng hỏi nhưng Đường Tuyết Linh không biết anh muốn hỏi gì lên ngập ngừng không thể trả lời.

Bạch Nhất Phong không biết làm thế nào với cô liền cầm điện thoại lên
- Anh gọi cho trợ lý đưa em về nhà nghỉ ngơi
- Đừng mà, em không muốn.

Đường Tuyết Linh nghe thấy anh bảo muốn đưa cô về nhà thì lập tức giật lấy điện thoại rồi ôm chặt lấy anh.

Bạch Nhất Phong tách cô ra khỏi người anh rồi hỏi
- Tuyết Linh, hôm nay em sao vậy?
Đường Tuyết Linh không nói gì chỉ lắc đầu, Bạch Nhất Phong đưa tay lên vuốt tóc cô rồi nhẹ nhàng nói
- Em sao vậy? Nói anh nghe đi
- Không có
- Hôm nay em sao vậy? Không phải lúc nãy anh kêu em ở lại em kêu bẩn không muốn ở mà sao bây giờ anh cho em về lại không đi
- Em muốn ở lại với anh
Đường Tuyết Linh nói xong lại ôm chặt lấy anh, lần này anh không tách cô ra khỏi người anh mà nhẹ nhàng vuốt lưng cô.

Đường Tuyết Linh mặc dù rất muốn khóc nhưng cô vẫn cố gắng không để bản thân rơi nước mắt vì cô sợ anh chê cô phiền..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 64: 64: Anh Đồng Ý Ly Hôn


Bạch Nhất Phong ôm Đường Tuyết Linh một lúc thì sợ cô mệt lên lại đề nghị với cô
- Tuyết Linh, em về nhà nghỉ ngơi một chút đi
- Không, em muốn ở đây với anh
Bạch Nhất Phong bất lực thở dài anh không hiểu rốt cuộc cô bị sao nữa rõ ràng ở đây không thoải mái nhưng vẫn muốn ở lại.

Anh gỡ hai tay cô đang ôm chặt anh ra rồi tách cô ra khỏi người anh
- Tuyết Linh, hôm nay em sao vậy? Rõ ràng ở đây không thoải mái nhưng lại không chịu về nhà nghỉ ngơi?
- Nhất Phong, anh đừng đuổi em đi mà
Bạch Nhất Phong nhìn cô chằm chằm như người ngoài hành tinh “Ủa? Anh đuổi em đi hồi nào vậy???”
- Anh đâu có đuổi em, anh thấy em ở đây không thoải mái lên muốn em về nhà nghỉ ngơi thôi mà
- Em không cần, em muốn ở cạnh anh
Đường Tuyết Linh vẫn một mực không chịu lắc đầu nói.

Bạch Nhất Phong thấy cô như vậy thì không biết phải làm như thế nào, cô từ hôm qua đến giờ không nghỉ ngơi khiến anh rất lo lắng.

Bầu không khí trong phòng đang im lặng thì một âm thanh phát ra “ọt ọt”.

Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh cô ngượng ngùng quay mặt đi.

Bạch Nhất Phong nhất thời tức giận đẩy cô ra rồi đứng lên.

Anh nhìn chằm chằm Đường Tuyết Linh rồi bỏ ra khỏi phòng.

Đường Tuyết Linh thấy thế vội đuổi theo níu anh lại
- Nhất Phong, anh sao vậy? Tại sao anh lại bỏ đi?
- Đường Tuyết Linh, rốt cuộc em muốn gì đây hả? Em muốn hành anh đến khi nào đây?
- Em đâu có làm gì
- Em không làm gì? Em biết em vừa xuất viện ngày hôm qua về nhà không hả? Em có biết lý do em nhập viện là gì không? Em thật sự không cần sức khỏe của mình đúng không? Em cũng không để tâm đến những người xung quanh lo lắng cho em như thế nào đúng không?
- Em...!
- Không phải em muốn ly hôn sao? Bây giờ anh đồng ý, một lát anh bảo quản gi đưa em về Đường gia để cho ba mẹ và Gia Bách chăm sóc em anh mệt rồi.

Bạch Nhất Phong nói rồi quay lưng bỏ đi, anh thật sự không thể chăm sóc được cô nữa rồi.

Anh cảm thấy có lỗi với ba mẹ cô vì cô từ khi kết hôn với anh đã phải nhập viện hai lần rồi.

Bạch Nhất Phong gọi điện kêu quản gia chuyển hành lý đến Đường gia cho cô.

Anh muốn cô về Đường gia có lẽ như vậy sức khỏe của cô sẽ tốt lên.

Sau khi sắp xếp cho cô xong Bạch Nhất Phong lại lái xe đến quán bar Tadioto của Lục Quang Huy uống rượu.

Anh vừa đến Lục Quang Huy đã thấy Lục Quang Huy đang ngồi ở bàn rồi
- Sao vậy? Vừa về lúc sáng bây giờ lại đến
- Việc mình nhờ cậu đến đâu rồi?
- Tra ra rồi, là Lục tiểu thư của nước C.

- Là Lục Sơ Hạ?
- Cậu biết cô ta?
- Ừm.

Ba cô ta là thủ tướng của nước C, mình từng nói chuyện với ông ấy.

- Vậy bây giờ cậu tính thế nào?

- Để anh cả giải quyết
Bạch Nhất Phong nói xong chút cả ly rượu vào miệng uống hết.

Lục Quang Huy nhận ra anh có tâm sự liền chắt một ly nữa cho anh hỏi
- Cậu có chuyện gì sao?
- Cô ấy từ hôm qua đến giờ không ăn uống cũng không nghỉ ngơi.

Mình cảm thấy từ khi kết hôn với mình cô ấy chịu rất nhiều tổn thương
- Vậy cậu...!
- Mình đã đồng ý ly hôn với cô ấy để cô ấy về nhà ba mẹ có lẽ họ sẽ chăm sóc cô ấy tốt hơn mình và có lẽ sau này cô ấy cũng sẽ tìm được người đàn ông tốt hơn mình chăm sóc cho cô ấy
- Cậu thật sự đành lòng buông bỏ người cậu yêu 5 năm qua?
- Chứ còn cách nào khác sao? Mình từng nghĩ sẽ dùng bản hợp đồng để giữ cô ấy bên cạnh mình cả đời nhưng chỉ thời gian ngắn như vậy mà cô ấy đã nhập viện hai lần trong khi trước kia ở với ba mẹ cô ấy cô ấy chưa từng phải bước chân vào viện.

Bạch Nhất Phong vừa nói vừa uống hết ly này đến ly khác.

Lục Quang Huy thấy anh uống rượu như uống nước thì vội ngăn anh lại
- Cậu uống vừa thôi, muốn chết sao?
- Có lẽ như vậy cũng tốt
- Đồ điên
Bạch Nhất Phong nữa đùa nữa thật nói khiến cánh tay đang cản anh bỏ ra và thêm một câu chửi đi kèm.

Lục Quang Huy gọi thêm mấy cô em xinh đẹp đến rồi nhìn sang Bạch Nhất Phong hỏi anh
- Cần một vài em không? Tôi tặng cậu
- Không cần giữ lại mà dùng

- Được thôi.

Mà cậu với vợ cậu động phòng lần nào chưa vậy?
Bạch Nhất Phong nghe hỏi thì liếc xéo anh một cái rồi lạnh lùng nói một câu
- Liên quan gì đến cậu?
Hai người đang nói chuyện thì Ngôn Nhất Trì đến.

Anh ngồi xuống nhìn hai người bạn thân của mình đang chí chóe với nhau thì hỏi
- Sao vậy?
- Cậu ấy cãi nhau với vợ rồi lôi mình ra đây uống rượu
- Sao vậy?
Ngôn Nhất Trì hất cằm nhìn Bạch Nhất Phong tay đưa ly rượu lên nhấp một ngụm.

Bạch Nhất Phong không nói gì chỉ lắc đầu.

Ngôn Nhất Trì cũng không muốn hỏi thêm.

Cả ba chỉ ngồi uống rượu và không bàn luận gì thêm gì nữa..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 65: 65: Giải Thích


Bên này Đường Tuyết Linh về lại Đường gia nhưng tâm trạng rất tệ.

Cô đi về phòng rồi khóa cửa nhốt mình trong phòng.

Cả ngày hôm đó cô lại tiếp tục không ăn gì và ngồi thất thần trong phòng.

Dù mọi người có gọi hay khuyên cô thế nào cũng không được.

Sáng hôm sau cô cũng không đến trường học.

Ông bà Đường hết cách đành gọi cho Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong 6 giờ sáng mới về nhà, anh được người của quán bar đưa về và giờ này vẫn chưa tỉnh.

Khi anh đang ngủ thì điện thoại reo lên anh đành lấy điện thoại nghe máy
- Alo
- “Nhất Phong”
- Mẹ, có chuyện gì sao
- “Con có thể đến khuyên Tuyết Linh một câu giúp mẹ được không? Con bé từ hôm qua đến giờ không chịu ăn uống gì? Vợ chồng có cãi nhau con cũng không lên để nó xách đồ về đây hoài như vậy chứ?”
- Mẹ nói cái gì cơ ạ? Cô ấy từ qua đến giờ không ăn?
Bạch Nhất Phong nghe bà Đường nói mà tỉnh luôn rượu.

Anh ngồi phắt dậy hỏi lại bà, bà Đường thấy anh như thế cũng trả lời luôn

- “Đúng vậy”
- Mẹ chờ con một chút con đến ngay
Bạch Nhất Phong nói xong cúp điện thoại rồi đi vào nhà vệ sinh tắm rửa vệ sinh rồi lái xe đến Đường gia ngay lập tức.

Anh vừa vào thì ông bà Đường đã ra đón
- Nhất Phong, cuối cùng con cũng đến, rốt cuộc hai đứa xảy ra chuyện gì mà lại thành ra như vậy?
- Cô ấy đâu rồi ạ?
- Nó ở trên phòng
- Con xin phép lên đó ạ
- Ừm
Bạch Nhất Phong nhanh chóng đi lên phòng cô thấy Đường Gia Bách đang đứng ngoài cửa.

Anh đi đến nhìn thấy đồ ăn trên tay liền hỏi
- Là cho Tuyết Linh sao?
- Ừm, nhưng con bé không chịu mở cửa
- Có chìa khóa phòng không?
- Có
- Lấy giúp tôi đến đây
- Chờ một chút
Đường Gia Bách nói xong thì đưa khay cơm cho anh rồi đi xuống lầu.

Một lúc sau thì quản gia đi lên
- Thiếu gia, chìa khóa đây
- Bác mở giúp con
- Được, cậu khuyên tiểu thư giúp chúng tôi
- Vâng
Bác quản gia mở cửa giúp anh rồi lui xuống.

Bạch Nhất Phong đi vào phòng thấy cô đang ngồi bó gối trên giường liền đặt khay cơm lên chiếc tủ đầu giường rồi đi đến chỗ cô
- Vì sao không ăn?
- ...!
- Anh đang hỏi em đó?
- ...!
Đường Tuyết Linh vẫn không trả lời chỉ ngước lên nhìn anh nước mắt rơi xuống.

Bạch Nhất Phong đưa tay lên lau nước mắt cho cô
- Em sao vậy? Anh đưa em về đây để ba mẹ chăm sóc nhưng em vẫn không ăn uống nghỉ ngơi là sao?
- ...!
Đường Tuyết Linh không trả lời chỉ ngồi yên đó rơi nước mắt, cô gục đầu xuống khóc tránh cánh tay anh.

Bạch Nhất Phong thấy cô khóc dữ hơn thì kéo cô ngồi lên đùi anh
- Tuyết Linh, em đừng khóc nữa, rốt cuộc em sao vậy hả? Nói anh nghe đi.

Đường Tuyết Linh vẫn không nói gì nhìn chằm chằm về phía cửa sổ.

Bạch Nhất Phong thấy cô như vậy thì xoay mặt cô lại hỏi
- Tuyết Linh, em sao vậy? Có chuyện gì em phải nói ra chúng ta cùng giải quyết.

Em cứ giữ một mình như vậy khiến cả hai chúng ta thêm đau mà thôi.

Đường Tuyết Linh nghe anh nói thì ôm chầm lấy anh.

Bạch Nhất Phong vuốt nhẹ lưng cô an ủi.

- Tuyết Linh, từ hôm kia đến giờ em không ăn gì rồi, em ăn một chút gì đó rồi chúng ta nói chuyện được không?
Bạch Nhất Phong nhẹ nhàng nói với cô nhưng Đường Tuyết Linh lắc đầu nói
- Nhất Phong, em muốn về nhà
- Nhà?
- Em muốn về nhà của chúng ta, anh đừng đuổi em đi mà
Đường Tuyết Linh vừa nói vừa khóc thút thít, Bạch Nhất Phong thấy cô khóc nhẹ nhàng dỗ dành
- Em đừng khóc, anh không có đuổi em đi mà, anh chỉ là thấy ở bên cạnh anh em càng ngày càng yếu đi sức khỏe không tốt hơn nữa còn hay buồn lên anh muốn em về Đường gia để mẹ chăm sóc và vui vẻ hơn thôi
Đường Tuyết Linh nghe anh nói cũng dần dần bình tĩnh lại, cô dừng khóc nhưng vẫn ôm anh.

Bạch Nhất Phong vỗ nhẹ tay cô
- Em ăn một chút gì đi được không? Em vừa mới xuất viện về bỏ bữa không tốt.

Đường Tuyết Linh cũng từ từ buông anh ra.

Bạch Nhất Phong thấy thế liền đặt cô xuống giường rồi đi đến lấy đồ ăn trên tủ rồi đưa cho cô

- Em ăn đi
Đường Tuyết Linh nhận lấy đồ ăn rồi từ từ ăn.

Bạch Nhất Phong ngồi bên cạnh chăm chú nhìn cô ăn.

Sau khi cô ăn hết anh nhận lấy khay cơm định đi xuống cất nhưng bị cô kéo lại.

Anh quay lại nhìn cô
- Sao vậy?
- Anh đừng bỏ em
- Anh đi xuống cất cái này
Bạch Nhất Phong xoa đầu cô giải thích nhưng cô lắc đầu nhất quyết giữ lấy tay anh.

Bạch Nhất Phong không còn cách nào khác đành để khay lại mặt tủ rồi đi đến chỗ cô ngồi xuống
- Em sao vậy? Là vì lời tối đó anh nói sao?
- Vâng
Đường Tuyết Linh thành thật gật đầu, Bạch Nhất Phong ôm cô vào lòng nói
- Lời hôm đó là nói đùa, anh nhất thời nói ra, anh xin lỗi
- Nhưng tối đó anh không về, hôm sau anh cũng thật sự ôm người khác
- Tối đó anh ra ngoài uống rượu vì lúc đó anh tức giận khi em thật sự bảo anh đi tìm người phụ nữ khác.

Còn chuyện trong văn phòng anh cũng đã giải thích rồi, anh thật sự không có gì với cô ta.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 66: 66: Ở Lại Đường Gia


Đường Tuyết Linh im lặng ngồi nghe anh nói, tay cô đưa lên sờ mặt anh.

Bạch Nhất Phong nắm lấy tay cô rồi hôn lên
- Anh xin lỗi
Đường Tuyết Linh lắc đầu nhìn anh, Bạch Nhất Phong xoa đầu cô rồi đứng dậy
- Em đi ngủ đi
- Anh ngủ cùng em
Đường Tuyết Linh kéo tay Bạch Nhất Phong lại anh cũng gật đầu đồng ý sau đó cùng cô leo lên giường.

Đường Tuyết Linh chủ động ôm Bạch Nhất Phong anh cũng ôm lại cô.

Một lúc sau Bạch Nhất Phong cảm thấy hơi thở đều đều của cô nhìn xuống thấy cô đã ngủ anh mới yên tâm ngủ.

Cả hai ngủ đến chiều thì Bạch Nhất Phong thức dậy trước, anh đang định dậy thì thấy cô nằm trong lòng anh vẫn ngủ ngon lành lên anh đành nằm yên.

Đường Tuyết Linh vẫn tiếp tục ngủ đến khi cô đói bụng mới thức dậy.

Vừa mở mắt ra cô đã thấy Bạch Nhất Phong đang mải mê nhìn cô
- Em dậy rồi?
- Vâng
- Vậy đi vệ sinh cá nhân đi rồi xuống ăn gì đó
- Vâng
Đường Tuyết Linh dậy đi vào nhà vệ sinh còn Bạch Nhất Phong thì đi xuống dưới nhà nhờ quản gia chuẩn bị đồ ăn.

Khi Đường Tuyết Linh xuống đã thấy anh đang ngồi ở bàn ăn chờ cô
- Anh thôi
Đường Tuyết Linh cũng nhanh chóng lại bàn ngồi ăn.

Vì hôm nay ông bà Đường ra ngoài lên trong nhà chỉ còn Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh cùng người làm.

Cả hai ăn xong thì đứng dậy ra ngoài đi dạo.

Đi được một lúc thì Bạch Nhất Phong nhận được điện thoại
- Alo
- “Tổng Giám đốc, anh có cuộc họp quan trọng vào một tiếng nữa”
Bạch Nhất Phong nhìn đồng hồ rồi chợt nhớ ra cuộc họp ngày hôm nay mà anh trợ lý đang nói.

Anh vội vàng cúp điện thoại rồi quay sang nói với Đường Tuyết Linh
- Anh có cuộc họp quan trọng bây giờ phải đến công ty, em ở lại nha
Nói xong anh vội đi luôn không để cho Đường Tuyết Linh trả lời, cô chỉ biết đứng nhìn bóng lưng anh rồi buồn rầu đi vào nhà.

Đến chiều tối ông bà Đường và Đường Gia Bách cũng về nhưng lại thấy Đường Tuyết Linh trầm mặc.

Ông Đường đi đến bên cạnh cô hỏi
- Con sao vậy?
- Dạ không có gì
Đường Tuyết Linh lắc đầu không nói ra nguyên nhân nhưng ông Đường cũng biết là do cãi nhau với Bạch Nhất Phong.

Ông Đường vỗ tay Đường Tuyết Linh an ủi
- Vợ chồng sẽ có những lúc cãi nhau và hiểu lầm nhưng con không lên giữ trong lòng mãi.

Hãy nói ra để Nhất Phong cùng con giải quyết, hơn nữa con cũng lên lo cho sức khỏe của mình vì nếu con không lo cho mình mà bỏ bê sức khỏe bản thân thì cũng khiến cho hai đứa cãi nhau
- Vì sao ạ?
- Vì nếu người thật sự yêu con sẽ muốn con tốt hơn và bình an hơn lúc không có họ.

Nhưng khi đã có họ mà con không thể tốt hơn không bình an hơn thì có lẽ chọn họ là sai lầm của con.

Và họ sẽ không muốn con tiếp tục sai lầm lên sẽ buông con ra để con tìm được cuộc sống tốt hơn
- Vậy ba từng có ý định buông bỏ mẹ chưa?
- Đã từng, nhưng khi thấy mẹ con rời xa ba còn tồi tệ hơn nữa thì ba không đành lên quyết định giữ mẹ con bên cạnh và chăm sóc mẹ con tốt hơn
- Vậy ba rất thương mẹ
- Thương chứ, không chỉ thương mà còn yêu
- Con thật sự rất muốn hạnh phúc như ba mẹ
- Rồi sẽ được

Hai người đang nói chuyện thì Bạch Nhất Phong đi đến.

Đường Tuyết Linh sững sờ khi nhìn thấy anh, cô không ngờ anh sẽ đến đây.

Bạch Nhất Phong đi đến chỗ Đường Tuyết Linh đưa cô một chiếc bánh tráng nướng
- Ba!
- Ừm, hôm nay con ở lại đây sao?
- Vâng, con tính xin phép ba mẹ cho tụi con ở đây vài tuần cho Tuyết Linh chơi
- Được, muốn ở bao lâu cứ ở
Ông Đường nói xong thì ra ngoài cho Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong có không gian riêng.

Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh đang ăn bánh thì hỏi
- Em ăn cơm chưa?
- Chưa
- Ừm, vậy ăn cái này nhanh lên rồi ra ngoài kia ăn cơm, anh ra xem có giúp gì được mọi người không
- Đừng
Đường Tuyết Linh một tay cầm bánh ăn một tay níu anh lại miệng vừa nhai vừa nói.

Bạch Nhất Phong xoa đầu cô rồi gỡ tay cô ra
- Em ngoan đi
Nói xong anh đi ra ngoài phòng bếp giúp mọi người.

Đường Tuyết Linh thấy anh đi cũng nhanh chóng cầm bánh tráng đi theo anh.

Cô đứng ngoài nhìn anh phụ giúp mọi người.

Sau khi nấu ăn và bày chí xong thì người làm đi gọi Đường Gia Bách còn Bạch Nhất Phong đang định đi gọi cô thì thấy cô đã đứng ngoài cửa
- Em đứng đó bao lâu rồi?
- Từ lúc anh vào trong này
- Vậy sao không đi vào?

- Em sợ ba mẹ mắng em phá đám chứ bộ
Đường Tuyết Linh vừa nói vừa nhìn sang ba mẹ mình đang đứng phía sau anh.

Ông bà Đường và Bạch Nhất Phong nghe xong thì bật cười
- Anh thấy cũng có lý
- Anh này
Đường Tuyết Linh bị Bạch Nhất Phong trêu chọc đi đến đánh nhẹ lên người anh.

Bạch Nhất Phong rút một tờ giấy ăn đưa cho cô.

Đường Tuyết Linh nhìn tờ giấy ăn ngơ ngác
- Làm gì?
Bạch Nhất Phong nghe xong thì thở dài cầm luôn giấy đưa lên lau miệng cho cô.

Anh vừa lau vừa nói
- Em ăn mà không để ý sao, dính tèm lem trên miệng
Anh vừa nói vừa tỉ mỉ lau cho cô, Đường Tuyết Linh nhìn anh mỉm cười.

Bạch Nhất Phong thấy cô cười thì buông tờ giấy ăn xuống hỏi
- Em cười gì?
- Hạnh phúc thì cười thôi
- Tào lao.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 67: 67: Em Muốn Anh


Ở Đường gia tối đó mọi người ăn uống rất vui vẻ.

Khi nói chuyện xong đi ngủ thì Đường Tuyết Linh đã chuồn lên phòng trước.

Cô đi vào phòng tắm thay một bộ đồ ngủ xexy mà Cố Yên Nhi đã gửi cho cô.

Đường Tuyết Linh nhìn mình trong gương cảm thấy xấu hổ, bộ đồ ngủ này mặc như không mặc vậy.

Phía trên thì khoét sâu chỉ cần cúi nhẹ xuống là sẽ lộ hết ngực, phía dưới thì ngắn chỉ dài qua mông.

Bạch Nhất Phong nói chuyện xong với ông bà Đường và Đường Gia Bách thì đi lên phòng.

Vừa vào phòng anh đã thấy Đường Tuyết Linh mặc một bộ đồ ngủ hết sức quyến rũ đi từ phòng tắm đi ra.

Bạch Nhất Phong nhìn cô nhíu mày
- Em đang làm cái gì vậy?
- Thì...thì...em đi ngủ
- Đi ngủ?
- Vâng
- Vậy thì đi ngủ đi
Bạch Nhất Phong nói xong thì lấy quần áo đi vào phòng tắm.

Khoảng một lúc sau anh đi ra trên người mặc bộ đồ ngủ nhưng áo chưa cài hết khuy.

Tay anh vẫn đang cầm chiếc khăn để lau tóc, anh vừa lau vừa đi đến tủ lấy máy sấy sấy tóc.

Anh vừa sấy tóc vừa nhìn Đường Tuyết Linh
- Sao chưa ngủ?
- Em...chờ anh
- Ừm, vậy em nằm xuống ngủ trước đi anh sắp xong rồi
Bạch Nhất Phong vừa nói tay vẫn sấy tóc, chưa đầy 2 phút anh đã tắt máy rồi cài lại khuy áo từ tiến đến giường rồi nằm vào trong chăn
- Ngủ thôi
Bạch Nhất Phong nói xong mặt cũng từ từ nhắm, Đường Tuyết Linh thấy anh như vậy thì tiến đến ôm anh cố gắng áp ngực vào tay anh
- Nhất Phong
- Hửm?
Bạch Nhất Phong trả lời nhưng mắt vẫn nhắm.

Đường Tuyết Linh thấy anh như vậy thì cũng không biết phải làm sao.

Cô nhớ đến lời của Cố Yên Nhi nói với cô lúc chiều qua điện thoại “Cậu phải làm sao cho Bạch Nhất Phong muốn cậu và làm chuyện đó với cậu chứ không phải với người khác.

Còn nếu anh ta không chủ động làm thì cậu phải chủ động nếu không sẽ mất chồng”
Đường Tuyết Linh quýnh quá làm liều cô tốc chăn ra ngồi lên người Bạch Nhất Phong rồi chủ động hôn anh.

Cứ tưởng Bạch Nhất Phong sẽ đáp lại cô ai ngờ anh lại đẩy cô ra
- Em làm gì vậy?
- Em...anh...không muốn em...!
Bạch Nhất Phong không biết làm thế nào, không phải anh không muốn mà anh nỡ ép buộc cô phải làm những việc cô không thích.

Bạch Nhất Phong kéo Đường Tuyết Linh ra khỏi người anh rồi ôm cô vào lòng
- Nếu không muốn thì đừng ép bản thân phải làm
- Không phải, em muốn
Đường Tuyết Linh vừa nói vừa đẩy Bạch Nhất Phong ra, Bạch Nhất Phong nhìn cô rồi nhíu mày không vui
- Em muốn gì? Không phải hôm trước em còn không muốn sao? Tại sao bây giờ lại thay đổi? Em không cần phải ép bản thân làm theo ý anh, biết không hả? Bây giờ thì mau ngủ đi
- Nhưng em muốn
- Đừng ép buộc bản thân, mau ngủ đi
Bạch Nhất Phong nói xong đang thì muốn ôm Đường Tuyết Linh ngủ nhưng ai ngờ cô dùng hết sức đẩy anh nằm ngửa ra giường rồi leo lên người anh
- Em muốn thử
- Thử gì chứ? Mau xuống cho anh
Bạch Nhất Phong cầm tay muốn kéo Đường Tuyết Linh xuống khỏi người anh nhưng cô gạt tay anh ra và lắc đầu
- Em muốn anh, lần trước từ chối vì em sợ đau nhưng hôm sau em kể với hai đứa bạn thân em chúng nó nói chỉ lần đầu mới đau còn những lần sau thì không bị nữa
Bạch Nhất Phong nghe cô nói mà chớp chớp mắt nhìn.

Nhưng anh vẫn muốn kéo cô xuống, Đường Tuyết Linh thấy vậy liền nằm sấp xuống ôm anh
- Nhất Phong, đừng mà
Bạch Nhất Phong tách cô ra nhưng dù làm thế nào cũng không thể anh đành buông bỏ ý định đẩy cô ra và bắt đầu đe dọa
- Ai nói với em chỉ lần đầu mới đau? Đã đau thì lần nào chả đau, mau xuống.

Đường Tuyết Linh nghe anh dọa nhưng dứt khoát lắc đầu
- Anh cho em thì em xuống
- Được được, mau xuống
- Nếu anh dám lừa em, em ra ngoài tìm trai bao
- Em dám
Bạch Nhất Phong nghe cô nói dám ra ngoài tìm trai bao thì tức giận lật ngược lại để cô nằm dưới
- Lần này em chết chắc rồi
Bạch Nhất Phong nói xong thì cúi xuống hôn lấy môi cô, Đường Tuyết Linh cũng rất phối hợp đưa hai tay lên ôm cổ anh.

Tay Bạch Nhất Phong bắt đầu sờ s0ạng lung tung khắp người cô.

Đường Tuyết Linh bị k1ch thích uốn éo người
- Ưm...Nhất Phong, anh đừng sờ lung tung
- Không sờ thì sao làm được
Bạch Nhất Phong thì thầm vào tai cô khiếns tai cô đỏ ửng.

Tay Bạch Nhất Phong gạt một bên dây áo của Đường Tuyết Linh ra để lộ một bên ngực trắng nõn.

Đường Tuyết Linh thấy thế vội che lại
- Nhất Phong, đừng nhìn
- Rất đẹp mà, tại sao không cho anh nhìn chứ
Bạch Nhất Phong nói xong gỡ tay cô ra khỏi ngực rồi cúi xuống ngậm lấy đóa hoa đỏ ửng kia.

Đường Tuyết Linh khó chịu đẩy anh ra
- Ưm...Nhất Phong, kh...khó...chịu
- Chụt chụt
Bạch Nhất Phong nghe Đường Tuyết Linh nói không những không buông tha mà còn m*t mạnh hơn.

Bên kia cũng nhanh chóng được anh kéo xuống và lộ lốt bên ngực còn lại.

Bạch Nhất Phong đưa tay lên x0a nắn cả hai bên khiến Đường Tuyết Linh khó chịu uốn éo.

Bạch Nhất Phong hôn lên môi cô triền miên rồi hỏi
- Còn muốn nữa không?
Bạch Nhất Phong thì thầm bên tai hai tay đang x0a nắn cũng dừng lại.

Đường Tuyết Linh cảm thấy cả người khó chịu khi Bạch Nhất Phong dừng lại liền lắc đầu
- Em muốn tiếp tục, khó chịu...!
Shopee
ShopeeFood Tặng
Khách Hàng Mới 60K
Cũng Nhiều Ưu Đãi…
Cài đặt.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 68: 68: Em Học Theo Anh Thôi


Đường Tuyết Linh uốn éo cơ thể, Bạch Nhất Phong nhìn cô như vậy thú tính của anh đã nổi lên nhưng anh vẫn cố gắng kìm nén lại hỏi tiếp
- Vậy lát đau không được xin tha?
Đường Tuyết Linh có chút do dự, Bạch Nhất Phong thấy thế định đứng dậy đi vào phòng tắm giải quyết nhưng Đường Tuyết Linh lại kéo cổ áo anh lại
- Đ...được...!
Bạch Nhất Phong nhìn cô nhíu mày, anh đưa tay lên mặt cô sờ
- Em chắc chắn?
- Vâng
Đường Tuyết Linh dè dặt gật đầu, Bạch Nhất Phong thuận theo ý cô cúi xuống hôn, nụ hôn của anh nhẹ nhàng nhưng triền miên khiến Đường Tuyết Linh ngây dại.

Bạch Nhất Phong cởi chiếc váy trên người cô ra, cơ thể cô chỉ sót lại một chiếc quần nhỏ duy nhất.

Bạch Nhất Phong hôn lên trán Đường Tuyết Linh rồi cầm tay cô đặt lên cúc áo của anh
- Cởi giúp anh
Đường Tuyết Linh nghe theo lời anh nhắm mắt lần mò từng chiếc cúc để cởi.

Bạch Nhất Phong thấy cô như vậy gõ nhẹ lên mũi cô
- Mở mắt ra
- Nhưng...!
- Có gì đâu chứ, mở mắt ra đi
Đường Tuyết Linh nghe theo anh mở mắt ra và tiếp tục mở cúc áo.

Sau khi cởi xong Đường Tuyết Linh cứ nhìn chằm chằm cơ bụng của anh không rời.

Bạch Nhất Phong lật người lại để cô nằm trên rồi cầm tay cô đặt lên cơ bụng của anh
- Của em tất
- Nhất Phong, anh có đi tập gym sao?
- Ừm, tập ở nhà.

Thấy đẹp không?
- Rất đẹp
Đường Tuyết Linh thuận miệng trả lời nói xong mới thấy bản thân nói sai vội che miệng lại.

Bạch Nhất Phong thấy cô xấu hổ như vậy thì bật cười.

Đường Tuyết Linh sờ một lúc thì nhìn Bạch Nhất Phong
- Nhất Phong
- Hửm?
- Em muốn
Bạch Nhất Phong đang nằm nghe cô nói thì lật người cô lại để cô nằm dưới sau đó cởi nốt vật duy nhất còn sót lại trên người cô.

Đường Tuyết Linh ngượng ngùng khép chân lại nhưng Bạch Nhất Phong lại mở ra và đưa tay chạm vào nơi thần bí của cô
- Ưm...!
Đường Tuyết Linh bị chạm vào vội vã khép chân lại nhưng Bạch Nhất Phong đã đưa người anh vào giữa.

Bạch Nhất Phong đưa một ngón tay vào bên trong cô thăm dò
- Ưm...!
Đường Tuyết Linh bị xâm nhập bất ngờ vừa thấy đau nhưng vừa tê dại.

Bạch Nhất Phong vừa đưa tay vào cảm thấy rất khít lên không di chuyển.

Sau một lúc thì bên dưới Đường Tuyết Linh tiết ra nhiều d1ch thủy hơn Bạch Nhất Phong cũng bắt đầu di chuyển từ từ.

Sau đó Bạch Nhất Phong lại thêm một ngón tay nữa vào, chưa bao lâu thì Đường Tuyết Linh đạt đến cao trào và dụi lơ.

Bạch Nhất Phong rút tay ra rồi hôn lên môi cô
- Hôm nay chúng ta đến đây thôi
Bạch Nhất Phong nói xong đứng dậy đi vào phòng tắm, Đường Tuyết Linh thấy anh bỏ đi cũng đứng dậy lấy chiếc khăn quấn quanh người rồi đi theo anh.

Đường Tuyết Linh mở cửa phòng tắm ra thấy Bạch Nhất Phong đang tắm, cô đưa tay ra định tắt vòi nước của anh nhưng chạm phải nước vội rụt tay lại
- Nhất Phong, anh tắm nước lạnh trời này sao?
- Em vào đây làm gì?
- Em thấy anh vừa tắm xong bây giờ lại thấy anh vào nhà tắm lên xem thử
- Ừm
- Mà sao anh tắm nước lạnh?
- Không có việc của em, ra ngoài
Bạch Nhất Phong lạnh lùng nói, Đường Tuyết Linh có chút sợ nhưng cô vẫn không đi ra.

Đường Tuyết Linh đi dần vào phòng tắm tay cô đưa ra hướng nước lạnh đến khi cô đi đến gần vòi nước lạnh thì Bạch Nhất Phong nhanh chóng tắt vòi nước
- Em làm gì vậy?
Giọng Bạch Nhất Phong lạnh lùng mang chút đe dọa, Đường Tuyết Linh có chút rén nhưng vẫn đáp lại anh
- Thì anh tắm nước lạnh em học theo anh thôi
Bạch Nhất Phong nhíu mày nhìn cô lạnh lùng ra lệnh
- Ra ngoài cho anh
Nhưng Đường Tuyết Linh không sợ cũng không chịu nghe theo lắc đầu nói
- Không
Bạch Nhất Phong nhìn cơ thể cô lấp ló trong chiếc khăn không kìm nén được d*c vọng nữa liền kéo tay Đường Tuyết Linh ép cô vào tường
- Đường Tuyết Linh, đêm nay em chết chắc rồi
Bạch Nhất Phong nói xong cúi xuống hôn cô, một tay anh dựt chiếc khăn trên người cô ra một tay đưa chân cô lên rồi từ từ đưa người anh em của anh tiến vào.

Đường Tuyết Linh bị bất ngờ vội ôm lấy bả vai Bạch Nhất Phong môi cũng tách ra khỏi môi anh gục đầu trên vai.

Bạch Nhất Phong cúi xuống hôn hõm cổ trắng trẻo của cô
- Tuyết Linh, ôm anh

Đường Tuyết Linh nghe theo hai tay ôm lấy anh chân cũng quặp chặt hông anh.

Bạch Nhất Phong ôm cô đi về phía bồn rửa tay.

Mỗi bước chân của anh đều khiến vật t0 lớn kia đâm sâu vào bên trong cô
- Ưm...ư...a...!
Bạch Nhất Phong đặt cô ngồi lên bồn rửa tay rồi bắt đầu ra vào nhanh dần.

Đường Tuyết Linh đắm chìm trong d*c vọng miệng không ngừng r3n rỉ
- Ưm...Nhất Phong...ưm...chậm thôi...a
- Ưm...Nhất Phong...đừng...!
Cả hai cứ như vậy có một đêm mất ngủ, hai người biến từ phòng tắm ra đến phòng ngủ đâu đâu cũng là chiến trường của hai người.

Đến khi Bạch Nhất Phong thỏa mãn mới tha cho Đường Tuyết Linh và bế cô đi tắm rửa sạch sẽ rồi ôm cô ngủ.

- -------
Hôm nay về lại một chap nha mn, tại nay mình lại bị ốm lên chỉ mới viết được 1 chap.

Mn thông cảm nha, đến khi nào khỏi mình sẽ ra bão để đền bù cho mn
Cảm ơn mn rất nhiều vì đã ủng hộ mình trong thời gian qua ❤????????.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 69: 69: Bị Trêu Chọc


Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh bị ánh nắng chiếu vào làm cho tỉnh giấc, cô mở mắt ra thấy toàn thân mệt mỏi.

Đường Tuyết Linh đang định ngồi dậy thì Bạch Nhất Phong ôm lấy cô
- Không mệt sao?
- Anh chưa đi làm?
- Nghỉ một hôm không sao đâu
Nói xong anh kéo Đường Tuyết Linh nằm xuống nhưng cô lại đẩy anh ra rồi với tay lấy quần áo rơi dưới sàn
- Em phải đi tắm rồi còn đến trường
- Hôm qua anh tắm cho em rồi, hơn nữa bây giờ là 10 giờ rồi, em đến trường với ai hả?
- Hả? Muộn thế sao anh không gọi em dậy, hôm qua em đã bỏ học rồi
Đường Tuyết Linh nói xong đứng dậy định chạy vô nhà tắm thay quần áo nhưng chưa chạy được 3 bước cô đã ngã khụy.

Bạch Nhất Phong thấy thế đi đến bế cô lên đưa cô vào phòng thay đồ
- Anh gọi điện cho thầy hiệu trưởng trường em xin nghỉ rồi, không cần lo
- Nhưng em vẫn muốn đến trường
- Anh thay quần áo cho em thay xong chúng ta xuống ăn sáng rồi chiều anh đưa em đến trường
- Không cần, em tự thay
Bạch Nhất Phong cũng không phản đối chọn quần áo trong tủ rồi đưa cho cô tự mặc sau đó anh ra ngoài

- Khi nào xong gọi anh
- Vâng
Đường Tuyết Linh ngoan ngoãn đồng ý vì bây giờ cả người cô mềm nhũn không thể tự đi được.

Bạch Nhất Phong thay đồ xong thì vào trong xem Đường Tuyết Linh thấy cô đang chật vật kéo khóa váy, anh đi đến giúp cô kéo lên
- Sao không gọi anh?
- Em sợ phiền anh
- Lần sau có chuyện gì gọi anh, không phiền
- Vâng
Bạch Nhất Phong kéo khóa xong thì bế cô ra ngoài, anh đặt cô xuống giường rồi lấy típ thuốc mỡ ra định bôi cho cô nhưng cô ngăn lại
- Để em tự bôi
- Em có nhìn thấy để bôi sao? Ngồi yên đi.

Bạch Nhất Phong cẩn thận giúp cô bôi thuốc miệng không ngừng trách móc
- Không phải anh nói sẽ đau sao, còn cố tình vào dụ dỗ anh
Đường Tuyết Linh nhìn anh chăm chú bôi thuốc cho cô miệng không ngừng trách móc thì mỉm cười xoa mặt anh
- Không đau thật mà, chỉ là hơi mỏi một chút
- Nó sưng đỏ lên thế này em còn nói không đau
- Thì cũng tại anh mà
Bạch Nhất Phong ngẩng mặt lên nhìn cô ánh mắt tội lỗi
- Anh xin lỗi
Đường Tuyết Linh nghe anh xin lỗi thì bật cười cô nhìn anh lắc đầu
- Haha Nhất Phong anh đừng xin lỗi nữa, em thấy gần đây anh xin lỗi rất nhiều, nhìn trông rất buồn cười
Bạch Nhất Phong thấy thuốc đã khô kéo quần lên cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh ôm cô vào lòng
- Vậy hả?
- Ừm ừm, anh đừng xin lỗi nữa, mỗi lần anh xin lỗi nhìn vẻ mặt anh rất buồn cười
- Nhưng anh có lỗi mà, không xin lỗi sao được
Đường Tuyết Linh nghe anh nói thì mặt nghiêm túc lại suy nghĩ.

Bạch Nhất Phong nhìn vẻ mặt này của cô cảm thấy rất đáng yêu liền véo má cô
- Tuyết Linh, hay em về lại công ty anh thực tập đi
- Về lại?

- Ừm, lúc trước khi em xin bảo lưu kết quả học tập trước phẫu thuật hiến tủy cho Tiểu Phóng anh đã âm thầm kêu hiệu trưởng không bảo lưu kết quả thay vào đó là chuyển hồ sơ đến công ty anh để thực tập
- Vậy là thời gian đó em không nghỉ học?
- Ừm, em là đi thực tập, vẫn được tính là đi học
Đường Tuyết Linh đăm chiêu suy nghĩ gì đó rồi quay sang nhìn Bạch Nhất Phong
- Vậy khi em tỉnh lại em đã vô TL...!
- Khi em tỉnh lại anh đã trả hồ sơ của em về trường với kết quả hoàn thành tốt công việc rồi
- Vậy là em vào TL hoàn toàn không sao?
- Ừm.

Bạch Nhất Phong nghe anh nói xong thì mỉm cười, Bạch Nhất Phong thấy vậy thì hỏi cô
- Vậy bây giờ có thể về lại công ty anh không?
- Chưa được
- Vì sao?
- Em vẫn là thực tập sinh của TL
- Vậy nghỉ đi
- Để em suy nghĩ đã, bây giờ chúng ta xuống ăn thôi, em đói bụng rồi
Bạch Nhất Phong gật đầu đồng ý sau đó bế cô lên, Đường Tuyết Linh vội vã ôm lấy cổ anh
- Anh làm gì vậy?
- Bế em xuống nhà ăn
- Không cần, anh đặt em xuống, em tự đi
Nhưng Bạch Nhất Phong không đặt cô mà bế cô xuống nhà mặc cô dãy dụa.

Xuống nhà thấy ông bà Đường đang nấu ăn Bạch Nhất Phong đặt cô xuống ghế rồi ra phụ giúp ông bà nấu ăn.

Đường Tuyết Linh ngồi nhìn ngắm Bạch Nhất Phong đến khi ông bà Đường ngồi xuống vẫn không biết
- Con làm gì mà nhìn thằng bé mãi thế?
- Không có mà mẹ
Đường Gia Bách vừa về nhà thấy cô như vậy thì trêu chọc
- Em không nhìn mà anh thấy em như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta vậy
- Anh!
Cả nhà cùng nhau trêu chọc Đường Tuyết Linh khiến cô ngượng ngùng ngồi ăn cơm, Bạch Nhất Phong cũng chỉ nhìn cô cười không nói gì.

Đến chiều thì Bạch Nhất Phong trở Đường Tuyết Linh đến trường rồi anh đến công ty làm việc.

Đường Tuyết Linh vừa vào trường thì hai cô bạn thân đi đến tiếp tục trêu chọc cô
- Bạch phu nhân, cuối cùng cũng chịu đi học sao?
- Hay là đêm qua cậu và Bạch tổng...!
- Hai cậu đừng trêu mình nữa!
Cố Yên Nhi và Lâm Hy cười phá lên rồi cùng cô đi vào lớp học..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 70: 70: Kết Hôn Phải Có Tình Yêu


Đến chiều Bạch Nhất Phong đến đón cô rồi trở về Đường gia.

Khi ra về Cố Yên Nhi và Lâm Hy lại trêu chọc cô khiến cô đỏ mặt.

Bạch Nhất Phong thấy cô đi vào hai má đỏ ửng thì quan tâm hỏi
- Em sao vậy, sốt sao?
- K...không có
- Vậy sao mặt em đỏ vậy?
- Em...!
Đường Tuyết Linh nghe anh nói thì đưa tay lên sờ mặt không biết trả lời thế nào.

Bạch Nhất Phong thấy cô không trả lời thì đưa tay lên sờ trán cô xem thử
- Đâu có sốt đâu, hay em thấy không khỏe chỗ nào?
- Kh...không có, chắc do trời nắng lên thế thôi
- Vậy thì tốt
Bạch Nhất Phong buông tay xuống rồi tăng nhiệt độ trong xe lên.

Đường Tuyết Linh quay mặt ra cửa sổ không dám nhìn anh.

Bạch Nhất Phong cũng không để ý lái xe về nhà rồi phụ giúp ông bà Đường chuẩn bị bữa tối.

Bạch Nhất Phong cảm thấy ở Đường gia rất tốt, mặc dù là gia đình có điều kiện nhưng họ cũng không phụ thuộc quá nhiều vào người làm và người làm cũng rất ít.

Hơn nữa giúp việc trong Đường gia cũng rất thân thiết với chủ như người cùng một nhà vậy.

Bây giờ thì anh cũng hiểu tại sao Tuyết Linh lại rất quan tâm đến người làm trong nhà anh, là vì thói quen.

Ông bà Đường nhìn Bạch Nhất Phong cảm thấy anh rất khác so với hai đứa con của ông bà, hai người đều rất ghét bếp núc.

Cùng là con nhà có điều kiện nhưng Bạch Nhất Phong lại rất giỏi nấu ăn và nấu ăn cũng rất ngon.

Thấy Bạch Nhất Phong như vậy ông bà cũng khá yên tâm về Đường Tuyết Linh.

Làm cơm xong Bạch Nhất Phong kêu ông bà Đường ngồi xuống trước để anh dọn ra cho.

Ông bà Đường không từ chối được lên đành ngồi xuống chờ anh dọn cơm lên.

Khi Đường Gia Bách về đang định ngồi xuống thì bà Đường ngăn lại
- Con mau ra phụ Nhất Phong dọn cơm lên đi
- Vì sao con phải làm
Đường Gia Bách lạnh nhạt đáp rồi ngồi xuống ai ngờ ông Đường lôi đâu ra chiếc chổi lông gà
- Bây giờ con có dọn không?
Đường Gia Bách thấy ba lôi chổi lông gà ra vội vàng đứng dậy vội giúp Bạch Nhất Phong dọn cơm lên.

Lúc này ông Đường mới buông cây chổi xuống hài lòng nói
- Như vậy từ đầu có phải tốt hơn không, cứ để phải dùng đến biện pháp mạnh
- Ba lúc nào cũng vậy
- Như vậy mới trị được anh
- Vậy tại sao ba chưa từng dùng nó với Tuyết Linh?
- Vì con bé là con gái ta
- Chắc con không phải?
- Anh là con trai, muốn so bì với con bé
Đường Gia Bách thấy ông Đường lại giơ chổi lên liền chịu thua
- Được rồi mà ba, con không so bì với con bé nữa
Đường Tuyết Linh thấy anh trai như vậy liền muốn thêm dầu vào lửa
- Ba! Anh ấy tầm tuổi này chưa có bạn gái thế lên không có tư cách lên tiếng, đúng không ba?

Ông Đường nghe cô nói vội vàng tán thành với ý kiến của con gái đưa ra
- Đúng vậy, gần 30 tuổi rồi mà chưa có mảnh tình vắt vai
- Tuyết Linh! Em muốn chết có phải không hả?
Đường Tuyết Linh bị anh trai đe dọa nhưng không có gì là sợ trực tiếp lên mặt luôn
- Em nói sai sao, đồ ế mốc meo
- Em! Mẹ! Mẹ xem con gái mẹ kìa
Bà Đường thấy Đường Gia Bách gọi cũng không bênh vực anh mà đứng về phía Đường Tuyết Linh
- Mẹ thấy em con nói đúng, con cũng 28 tuổi rồi, mau kiếm cho mẹ cô con dâu đi
- Mẹ!
Đường Gia Bách thấy ngay cả mẹ cũng không bênh vực anh lập tức than trời.

Bạch Nhất Phong thấy anh như vậy lập tức nói đỡ
- Ba mẹ đừng giục anh ấy, tình cảm đâu thể ép buộc được ạ, dù 40 tuổi nhưng không tìm được người hiểu mình và yêu mình thì cũng không thể kết hôn
Đường Tuyết Linh nghe Bạch Nhất Phong nói thì nhìn chằm chằm anh, sau đó cô lập tức phản bác
- Kết hôn xong rồi yêu cũng được mà
- Không có khả năng
- Vậy...!
- Anh và em không giống vậy
- Có gì đâu mà không giống
Đường Tuyết Linh thấy anh nói thế lầm bầm trong miệng nhưng ai cũng nghe được, Đường Gia Bách lập tức nói luôn
- Em và cậu ta là yêu nhau rồi mới kết hôn
- Không có
Đường Tuyết Linh lập tức nói to phản bác lời Đường Gia Bách nói, Đường Gia Bách lại nói luôn chuyện anh biết của hai người
- Em yêu cậu ta từ trước khi kết hôn, cậu ta cũng yêu em từ trước khi kết hôn.

Như vậy không phải yêu nhau trước khi kết hôn thì là gì
Đường Tuyết Linh nghe anh trai nói vậy lập tức nhìn sang Bạch Nhất Phong nhưng Bạch Nhất Phong không nói gì chỉ ngồi xuống xới cơm cho mọi người
- Ăn cơm thôi
Suốt cả bữa cơm Đường Tuyết Linh cứ vừa ăn vừa trầm mặc nhìn anh chằm chằm, Bạch Nhất Phong nhận ra nhưng vẫn không nói gì chỉ im lặng ăn cơm và nói chuyện với mọi người.

Sau khi ăn xong Đường Tuyết Linh lập tức kéo Bạch Nhất Phong lên phòng, Bạch Nhất Phong không hiểu cô muốn làm gì nhưng vẫn im lặng đi theo.

Vào đến phòng Đường Tuyết Linh lập tức khóa cửa lại rồi chất vấn anh
- Lời vừa nãy anh trai em nói là sao hả?
- Lời nào?
- Chính là chuyện anh yêu em trước khi kết hôn
- Anh đâu biết, em đi hỏi anh trai em đi
- Anh đừng chối, rõ ràng anh đã kể cho anh trai em
- Ừm
- Vậy tại sao không kể cho em?
- Không thích
- Bạch! Nhất! Phong!
- Anh đi xuống phụ bác quản gia dọn dẹp
Bạch Nhất Phong nói xong lập tức mở cửa chuồn đi luôn để Đường Tuyết Linh ôm cục tức ở trong phòng..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 71: 71: Em Muốn Có Chị Dâu


Đến khi Bạch Nhất Phong lên phòng đã thấy Đường Tuyết Linh ngủ rồi.

Anh nhẹ nhàng chui vào chen rồi ôm cô ngủ.

Sáng hôm sau vì công ty có cuộc họp lên anh dậy sớm và đến công ty lên khi Đường Tuyết Linh tỉnh dậy đã thấy chỗ anh không còn hơi ấm, cô cũng không để tâm thay quần áo đến trường.

Khi Đường Tuyết Linh đến trường lại thấy hai cô bạn thân đang đứng chờ cô ở cổng trường.

Thấy cô đi xuống họ vội vẫy tay với cô
- Tuyết Linh, bên này
Đường Tuyết Linh nhanh chóng đi về phía hai cô bạn rồi đưa cho hai người họ một ít bánh lúc sáng mẹ cô đưa cô nói cô chia cho bọn họ cùng ăn.

Cố Yên Nhi thấy hôm nay cô đi cùng anh trai thì vội vàng hỏi
- Sao hôm nay chồng cậu không đưa cậu đi học vậy?
- Mình không biết, sáng dậy đã không thấy anh ấy
- Cậu với Bạch tổng lại cãi nhau sao?
- Đâu có, vẫn bình thường mà
- Vậy thì tốt
Lâm Hy vừa nói vừa nhìn vào trong xe của Đường Gia Bách sau đó cô ấy hỏi Đường Tuyết Linh
- Tuyết Linh, bộ Đường tổng không có bạn gái sao? Mình thấy anh ấy rất hay đi một mình
- Anh ấy thì ai thèm yêu chứ
- Cậu sao lại nói vậy, anh cậu có rất nhiều người thích nha, mình nghĩ có lẽ anh ấy kén chọn thôi
Cố Yên Nhi thấy cô nói thế vội phản đối ngay, Đường Tuyết Linh nghe cô ấy nói vậy thì hào hứng nhìn qua Cố Yên Nhi
- Sao cậu biết vậy? Mau kể mình nghe đi

Lâm Hy và Cố Yên Nhi thấy cô mù mờ về anh trai như vậy thì lắc đầu ngao ngán, sau đó Lâm Hy nói với cô
- Đường tổng rất hay lên báo lên rất nhiều cô gái mê đắm vẻ đẹp của cô ấy
- Vậy sao?
- Ừm
Đường Tuyết Linh hai mắt sáng rực sau đó vỗ tay hai cô bạn nói với họ
- Mẹ mình đang tuyển con dâu, hay mai chúng ta tìm giúp anh mình một người phù hợp
Cố Yên Nhi thì gật đầu đồng ý nhưng Lâm Hy lại không nói gì, Đường Tuyết Linh nhận ra vẻ mặt khác thường của Lâm Hy liền hỏi cô
- Cậu sao vậy?
- Kh...không sao
Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi không tin liền kéo cô ấy vào lớp sau đó bắt đầu hỏi
- Nói đi, vẻ mặt đó của cậu là sao hả?
- Mình thấy cậu không bình thường, khai mau?
Mặc cho hai cô hỏi nhưng Lâm Hy vẫn không nói gì.

Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh thấy cô ấy không chịu nói liền tỏ vẻ giận dỗi
- Cậu không xem tụi mình là bạn
- Đúng vậy, bọn mình có chuyện gì cũng kể cho cậu vậy mà cậu giấu tụi mình.

Lâm Hy thấy hai cô bạn thân giận nhưng cô vẫn không muốn nói ra cho họ nghe, cô sợ họ sẽ vì chuyện của cô mà phải suy nghĩ và mất tình bạn này.

Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi nhìn là biết tâm tình của Lâm Hy nhưng họ muốn cô nói ra.

Nhưng cô không nói lên họ chỉ còn cách vạch trần nó ra
- Cậu thích anh mình đúng không?
- Khai mau vẻ mặt cậu nhìn Đường Gia Bách là sao hả?
Lâm Hy ngạc nhiên khi hai cô bạn hỏi vậy nhưng cô vẫn giấu
- Có đâu
Chơi với nhau lâu lên Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh dĩ nhiên hiểu tính của Lâm Hy như thế nào.

Đường Tuyết Linh lập tức ủng hộ chuyện Lâm Hy thích anh trai mình
- Cậu không cần phải dấu, nếu cậu thích anh mình, mình sẽ làm mai cho hai người
Cố Yên Nhi nghe Đường Tuyết Linh nói cũng gật đầu tán thành sau đó lập tức ủng hộ
- Cậu phải mạnh dạn lên, tụi mình ủng hộ cậu.

Nhìn cậu và Đường Gia Bách cũng rất xứng đôi mà
Đường Tuyết Linh nghe Cố Yên Nhi cứ gọi thẳng tên anh trai cô như vậy lập tức chỉnh đốn cô bạn
- Cậu gọi anh mình như vậy là sao hả Yên Nhi, thêm từ anh vào cho mình
- Sao phải thêm, gọi cả họ tên cho nhanh
Lâm Hy nghe Đường Tuyết Linh nói có lý lập tức tán thành ý kiến
- Đúng vậy, gọi cả tên họ như vậy không hay, Đường tổng dù sao cũng lớn hơn chúng ta 7 tuổi
Cố Yên Nhi không nói lại được hai cô bạn mình đành chịu thua
- Được được mình sẽ gọi là anh
Cố Yên Nhi vừa nói xong thì chuông báo vào lớp vang lên ba người họ vội bỏ sách vở ra để vào tiết học.

Sau khi tan học cả ba kéo nhau đi chơi mua sắm đến tối mới về.

Đường Tuyết Linh về nhà thấy Bạch Nhất Phong đã về và đang dọn cơm như mọi khi, cô đi đến đưa đồ nhờ bác quản gia cất họ rồi tiến vào phòng bếp ngồi xuống
- Ba, mẹ con mới về
- Ừm, đi gọi anh con xuống để ăn cơm
- Vâng
Đường Tuyết Linh gật đầu đi lên phòng Đường Gia Bách gọi anh xuống.

Đường Gia Bách vừa mở cửa đi ra thì Đường Tuyết Linh đã nhảy lên lưng anh, Đường Gia Bách đánh nhẹ lên tay cô trách
- Em có chồng rồi mà như trẻ con vậy, còn làm mẹ rồi chứ
- Kệ đi, về nhà em vẫn là trẻ con.

Hơn nữa đâu có Tiểu Phóng ở đây
Đường Gia Bách lắc đầu ngao ngán với cô em gái này.

Anh cõng cô đi xuống tầng, vừa đi đến cầu thang Đường Tuyết Linh nhớ đến Lâm Hy liền hỏi Đường Gia Bách
- Anh, anh có thích ai chưa?
Đường Gia Bách có chút ngạc nhiên khi nghe cô hỏi nhưng vẫn vừa đi vừa đáp
- Chưa, anh muốn tập trung cho sự nghiệp
- Nhưng em muốn có chị dâu
- Vậy em kiếm đi, nếu em thích anh sẽ kết hôn
- Anh không để ý đến việc anh không thích người đó
- Ừm, chỉ cần em thích và người đó tốt với em là được
- Vậy em sẽ nói với ba mẹ ngày mai đi hỏi cưới người đó luôn
- Tùy em, xuống đi
Đường Tuyết Linh đi xuống khỏi lưng anh ngồi vào ghế.

Bữa cơm nhanh chóng diễn ra.

Ăn cơm xong Đường Tuyết Linh lên phòng tắm rửa rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau cô dậy sớm rồi xuống nhà tìm ba mẹ để nói chuyện.

Vừa thấy ba mẹ và anh trai đang ngồi trong bếp, Bạch Nhất Phong thì đang uống cà phê cô vội kéo ghế ngồi xuống
- Ba, mẹ
- Sao vậy
Ông bà Đường nghe cô hỏi thì nhanh chóng trả lời con gái, Đường Tuyết Linh trực tiếp vào thẳng vấn đề
- Anh Gia Bách muốn lấy vợ
- Phụt
Cả nhà đang uống trà và cà phê vội phun ra.

Đường Tuyết Linh nhíu mày nhìn cả nhà, Đường Gia Bách thì không ngờ em gái lại làm thật liền thở dài mặc kệ cô.

Chỉ có ông bà Đường và Bạch Nhất Phong ngạc nhiên.

Ông bà Đường vội hỏi Đường Tuyết Linh
- Ai nói với con vậy?
- Anh đó
Đường Tuyết Linh chỉ luôn Đường Gia Bách, Đường Gia Bách bị cô chỉ thì ngơ ngác vài giây sau đó gật đầu.

Ông bà Đường vội hỏi anh
- Vậy con muốn lấy ai?
- Con không biết, ba mẹ hỏi Tuyết Linh đi
- Sao lại hỏi con bé?
- Con bé muốn có chị dâu thì con đồng ý thôi, con có biết đó là ai đâu.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 72: 72: Đến Nhà Chơi


Cả nhà nghe xong thì bó tay với Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh, ông bà Đường và Bạch Nhất Phong chỉ biết đỡ trán.

Ông Đường lập tức cốc đầu Đường Gia Bách
- Con muốn lấy vợ mà không biết là ai, con bị ngốc à?
- Ba, con lấy ai mà chẳng được, dù sao con cũng không muốn yêu đương, nếu Tuyết Linh muốn ai làm chị dâu thì cứ thuận theo em ấy đi
Ông bà Đường nghe anh nói không muốn yêu đương thì cũng không biết làm thế nào với anh.

Ông bà dĩ nhiên biết anh chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp còn những chuyện khác anh đều không quan tâm.

Nếu như anh đã nói muốn để Tuyết Linh chọn chị dâu thì lên trông cậy vào mắt nhìn của Tuyết Linh rồi.

Ông bà Đường vội quay sang hỏi Đường Tuyết Linh
- Vậy con chọn được người rồi sao?
- Vâng, cậu ấy thích anh Gia Bách
- Tốt, là ai vậy
- Lâm Hy
- Là Hy Hy sao?
- Vâng, là cậu ấy
- Vậy thì quá tốt rồi, mẹ cũng rất muốn con bé làm con dâu, con đúng là rất hiểu ý mẹ
Bà Đường rất vui mừng khi nghe Đường Tuyết Linh nói, ông Đường cũng gật gù tán thưởng.

Bạch Nhất Phong thì nhìn mọi người không biết lên nói gì.

Còn Đường Gia Bách thì trầm mặc không nói gì và cũng có vẻ không quan tâm.

Sau khi ăn sáng xong Đường Tuyết Linh cùng Bạch Nhất Phong đến trường.

Trên đường đi Bạch Nhất Phong hỏi chuyện Đường Tuyết Linh
- Tại sao em lại muốn Gia Bách lấy vợ
- Vì em muốn có chị dâu
- Không chỉ đơn giản như vậy đúng chứ?
- Thì...!Lâm Hy thích anh trai em, em chỉ là muốn hỏi ý kiến anh ấy, ai ngờ anh ấy nói với em: nếu em thích ai thì cứ nói, anh sẽ cưới
- Em không sợ sau này sẽ khổ cho cả hai sao?
- Vì sao?
- Anh trai em không thích bạn em
- Không phải trước kia anh cũng không thích em sao, sau khi kết hôn về anh cũng có tình cảm với em đấy thôi
- Không giống nhau, thôi em vào lớp đi, tối về chúng ta nói chuyện
Đường Tuyết Linh xuống xe và đi vào lớp.

Vào lớp cô vội đến chỗ hai cô bạn thân kể lại chuyện tối qua và sáng nay cho họ nghe.

Sau khi nghe xong Lâm Hy liền trầm mặc, Đường Tuyết Linh thấy vậy liền hỏi
- Cậu sao vậy, không phải anh mình đã đồng ý rồi sao
- Mình cảm thấy anh ấy đồng ý là vì cậu chứ hoàn toàn không có cảm giác gì với mình
- Thì hai người cứ kết hôn rồi từ từ vun đắp tình cảm, giống như mình và Nhất Phong vậy
Cố Yên Nhi cũng gật đầu đồng ý với lời Đường Tuyết Linh vừa nói.

Lâm Hy nhìn hai cô bạn cũng cảm thấy bớt lo lắng phần nào.

Sau khi tan học Đường Tuyết Linh liền rủ hai cô bạn thân về nhà cô chơi.

Cố Yên Nhi lập tức đồng ý, Lâm Hy thì chần chừ mãi mới đồng ý đi.

Cả ba cùng nhau lên xe của Bạch Nhất Phong đi về Đường gia.

Đến nơi Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi vui vẻ vào nhà trước còn Lâm Hy và Bạch Nhất Phong trầm mặc đi sau.

Bạch Nhất Phong quan sát Lâm Hy một lúc rồi hỏi
- Cô thì muốn tiến đến hôn nhau với Gia Bách
- Tại sao Bạch tổng lại hỏi vậy?
- Cô nghĩ hôn nhân không có tình yêu sẽ hạnh phúc sao?
Bạch Nhất Phong không trả lời câu hỏi của Lâm Hy mà hỏi cô ấy thêm một câu hỏi khác.

Lâm Hy nghe xong thì trầm mặc nhưng vẫn đáp
- Không phải Bạch tổng và Tuyết Linh cũng vậy sao?
- Rất khác, tôi yêu Tuyết Linh từ trước khi kết hôn với cô ấy
- Trước khi kết hôn?
- Ừm, từ khi Mạc Phỉ bỏ tôi đi một thời gian.

Thế lên chuyện của chúng tôi và chuyện của cô khác nhau
- Tôi biết, nhưng tôi vẫn muốn đặt cược
- Rồi sẽ thua trắng tay thôi vì trong một ván cược, cược càng nhiều càng thua
- Dù mất hết tất cả tôi vẫn muốn cược, cảm ơn Bạch tổng đã cho lời khuyên
Cả hai đi vào trong đã thấy Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi đang làm nũng với bác quản gia rồi.

Bà Đường thấy Lâm Hy vội đi đến
- Lâm Hy, bác chờ con nãy giờ
- Con chào hai bác ạ
- Ừm, con mau ngồi đi bác quản gia đang làm bánh
- Vâng
Lâm Hy nói xong ngồi xuống cùng bà Đường.

Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh thấy cô vào cũng chạy ra ngồi xuống cùng cô
- Lâm Hy, sao cậu đi chậm rì rì vậy?
- Mình nói chuyện với Bạch tổng một chút ý mà
Đường Tuyết Linh thấy thế liền tò mò đi đến hỏi Bạch Nhất Phong
- Anh và cậu ấy nói chuyện gì vậy?
- Không có gì, tối anh nói chuyện với em
- Có gì đâu mà nói chứ, anh thật khó hiểu
- Ừm.

||||| Truyện đề cử: Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí |||||
Bạch Nhất Phong nhàn nhạt trả lời, Đường Tuyết Linh cũng không để tâm đến anh đi sang chỗ Lâm Hy nói chuyện phiếm với mọi người.

Bác quản gia bê bánh ra thì Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi vội tranh nhau ăn, Lâm Hy thấy hai người họ như vậy thì mỉm cười nói với bác quản gia
- Chắc chỉ có đồ ăn ở đây mới khiến tình bạn của tụi cháu sứt mẻ
- Cô Lâm Hy cứ nói đùa, đồ ăn ở đây làm sao ngon bằng mấy món của giới trẻ các cô ngoài cổng trường
- Cháu thấy đồ ăn ở đây là ngon nhất thế lên lần nào đến đây mà có đồ ăn kiểu gì tụi cháu cũng tranh nhau
- Nhưng có vẻ hôm nay không có món cô yêu thích, thế lên cô mới không tranh nhau với hai người họ

- Cũng không hẳn ạ, chỉ là không có món làm cháu mê thôi chứ vẫn có món cháu thích
- Vậy sao?
- Cháu với bác cá cược đi, kiểu gì lát các cậu ấy giành nhau xong vẫn còn món cháu thích
- Hả?
- Bác tin cháu đi
Lâm Hy vội chỉ tay vào món bánh matcha trên bàn bị bỏ quên.

Bác quản gia nhìn thế chỉ mỉm cười
- Đúng là chỉ có cô Lâm Hy là điềm tĩnh quan sát nhất
Bác quản gia nói xong thì lui xuống làm việc.

Và đúng như Lâm Hy dự đoán sau khi Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi giành nhau xong thì món bánh matcha vẫn còn lại cuối cùng.

Cô vội cầm một chiếc bánh matcha vào khoe với bác quản gia
- Ten tèn, bác thấy cháu nói đúng không?
- Sao cô đoán được hay vậy?
- Là rút kinh nghiệm bác ạ, lần nào tụi cháu cũng tranh nhau rồi cuối cùng có ai chọn giống ai đâu, hoàn toàn khác biệt lên cháu dần không tranh dành nữa mà chờ đợi
- Cô thật giỏi
- Cảm ơn bác, bánh rất ngon
- Vậy lần sau tôi sẽ làm và nhờ cô Tuyết Linh đưa đến cho cô
- Vâng, cháu ra ngoài nha bác
Lâm Hy nói xong thì ra ngoài tiếp tục nói chuyện với mọi người.

vietfoodbeverage-thang-11-2022-ha-noi.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 73: 73: Em Còn Muốn Kết Hôn Với Anh Không


Mọi người đang nói chuyện thì Đường Gia Bách về, thấy Lâm Hy đang ngồi nói chuyện với mọi người anh có chút trầm mặc
- Ba! Mẹ! Mọi người!
- Anh!
Đường Tuyết Linh thấy anh trai về lập tức chạy ra ôm lấy cổ anh sau đó đưa cho anh chiếc bánh cô vừa dành được
- Cho anh, bánh matcha anh thích
- Ừm, cảm ơn em
Đường Gia Bách cầm tay Đường Tuyết Linh đi vào phòng khách, Cố Yên Nhi và Lâm Hy vẫy tay chào anh.

Đường Gia Bách ngồi xuống ghế lên tiếng
- Hai em mới đến sao?
- Vâng, mới đến được một lúc
Cố Yên Nhi nhanh nhảu trả lời, Đường Tuyết Linh thấy cô bạn mình nói sai lập tức phản bác
- Cậu vừa mới đến mà ăn hết 6 cái bánh
- Tuyết Linh!
Đường Tuyết Linh trêu chọc cô bạn xong vội ôm lấy Đường Gia Bách lấy anh làm lá chắn
- Mình đâu nói sai đâu, cậu thật sự ăn hết 6 cái bánh mà
Đường Gia Bách thấy em gái tinh nghịch như vậy thì mỉm cười, nụ cười của anh đã thu gọn vào tầm mắt Lâm Hy.

Nhận thấy có người đang nhìn mình chằm chằm Đường Gia Bách quay sang nhìn thì bắt gặp ánh mắt của Lâm Hy.

Đường Gia Bách nhìn cô một lúc rồi ra hiệu cô ra ngoài nói chuyện.

Lâm Hy nhìn thấy cũng đứng dậy và theo anh ra ngoài.

Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi vẫn tiếp tục đấu khẩu nhau không để ý xung quanh.

Ra đến bên ngoài Đường Gia Bách dẫn Lâm Hy đến sau vườn rồi quay lại nói với cô
- Em thích anh đúng chứ?
- Chuyện này...!
- Em không cần sợ, anh không làm gì em cả
- Em biết
- Thật ra hôm qua Đường Tuyết Linh nói đến chuyện muốn anh kết hôn anh cũng đoán ra được rằng em hoặc Yên Nhi thích anh nhưng sáng nay Tuyết Linh nói anh mới biết đó là em
- Vâng
- Tại sao em lại thích anh?
- Em thật sự cũng không biết nữa, chỉ biết là khi nhìn thấy em thì trái tim em lại đập liên hồi như muốn rớt ra ngoài vậy
Lâm Hy vừa nói vừa đi đến ngồi lên chiếc xích đu nhìn anh.

Đường Gia Bách nhìn Lâm Hy rồi mỉm cười lắc đầu
- Thật ra anh không quan trọng hôn nhân cũng như tình yêu...!
- Vì anh đã từng tổn thương
Đường Gia Bách chưa kịp nói hết thì Lâm Hy đã nói xen vào.

Đường Gia Bách bây giờ khi Lâm Hy nói vậy, Lâm Hy cũng nhận ra mình đã xen vào câu chuyện của anh lên xin lỗi
- Em xin lỗi vì đã xen vào lời của anh
- Không sao, chỉ là anh hơi bất ngờ, tại sao em lại biết chuyện đó?
Đường Gia Bách nhìn Lâm Hy đầy thắc mắc, Lâm Hy cũng không giấu diếm trực tiếp nói ra nguyên nhân
- Thật ra từ khi anh đi du học, mỗi năm đến dịp nghỉ hè em sẽ bay sang chỗ anh, chỉ là em chưa một lần gặp anh.

Năm thứ hai khi qua đó em đã thấy anh đi cùng một cô gái cử chỉ rất thân mật, sau một thời gian gian thì em biết hai người yêu nhau.

Đến năm anh chuẩn bị về nước em cũng sang đó nhưng lại thấy anh đang cãi nhau cùng cô ấy, em đã nghe được cuộc nói chuyện
- Ra vậy

Cả hai im lặng một lúc, Lâm Hy cảm thấy cả hai đã nói chuyện xong muốn đứng dậy đi vào thì Đường Gia Bách lại nói
- Vậy em cũng biết lý do tụi anh chia tay?
- Vâng, là do anh muốn tập trung vào sự nghiệp nhiều hơn yêu đương
- Thế em còn muốn kết hôn với anh không
- Dạ?
- Tuyết Linh thích em làm chị dâu con bé vì thế lên anh muốn kết hôn với em
- Anh...!
- Anh sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của em và chúng ta cũng có thể từ từ vun đắp tình cảm
- Nếu anh đã nói vậy thì em cũng muốn thử
Lâm Hy nhìn Đường Gia Bách mỉm cười trả lời, Đường Gia Bách cũng gật đầu sau đó hai người cùng nhau đi vào.

Đường Tuyết Linh thấy hai người đi vào vội tiến đến hỏi
- Hai người ra đó làm gì vậy hả?
- Nói chuyện thôi
Đường Gia Bách gõ trán Đường Tuyết Linh một cái rồi trả lời, Đường Tuyết Linh vừa xoa trán vừa tiếp tục hỏi
- Vậy hai người nói chuyện gì?
- Không phải chuyện của em
- Anh mau kể em nghe đi mà
- Bạch Nhất Phong, cậu mau giữ vợ cậu lại đừng để con bé đi quậy phá lung tung
Đường Gia Bách nói xong cùng Lâm Hy đi vào phòng bếp.

Bạch Nhất Phong cũng nhanh chóng đi đến cầm tay Đường Tuyết Linh dẫn cô vào phòng bếp
- Chúng ta đi ăn thôi
Cố Yên Nhi bị mọi người bỏ lại, bà Đường thấy thế thì đi đến nói với Cố Yên Nhi

- Yên Nhi, chúng ta đi ăn thôi
- Vâng thưa bác, chỉ có bác để ý con thôi
Cố Yên Nhi được bà Đường an ủi thì ôm bà đi vào phòng bếp cùng mọi người ăn cơm.

Không khí bữa ăn hôm nay rất vui vẻ và không có chút gì là trầm mặc cả.

Sau khi ăn xong thì Đường Gia Bách lái xe đưa Lâm Hy và Cố Yên Nhi về nhà.

Sau khi giao trả Cố Yên Nhi cho Cố gia Đường Gia Bách tiếp tục lái xe đưa Lâm Hy về nhà.

Về đến Lâm gia Lâm Hy mở lời muốn mời Đường Gia Bách vào trong chơi
- Anh có muốn vào trong ngồi một lát
Đường Gia Bách nhìn đồng hồ rồi nói với Lâm Hy
- Trễ rồi, em vào nhà đi, khi khác anh đến
- Vâng
Lâm Hy nói xong vẫy tay chào tạm biệt với Đường Gia Bách, anh cũng chỉ gật rồi ngồi trong xe nhìn cô vào nhà.

Sau khi xác nhận cô đã vào nhà anh mới lái xe ra về.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 74: 74: Anh Sợ Nhiều Thứ Quá Ha


Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh ăn và nói chuyện mọi người xong thì lên phòng nghỉ ngơi.

Đường Tuyết Linh vừa vào phòng thì Bạch Nhất Phong đi đằng sau khóa cửa lại
- Chúng ta nói chuyện
- Có chuyện gì đâu mà nói chứ, em muốn đi tắm
Đường Tuyết Linh nói xong đang định chuồn thì Bạch Nhất Phong kéo cô lại.

Anh ép cô xuống giường hỏi
- Sao em lại muốn Gia Bách và cô ấy kết hôn?
- Vì Lâm Hy thích anh Gia Bách
- Em chưa từng hỏi Gia Bách có thích cô ấy không?
- Có thể từ từ vun đắp mà, giống em và anh vậy
- Anh nói rồi, nó hoàn toàn không giống
- Có gì mà không giống chứ, mà sao hôm nay anh lại quan tâm đến chuyện này
- Cảm thấy bất bình thay anh trai em
Đường Tuyết Linh nghe xong thì bật cười cô đánh nhẹ lên vai anh
- Có gì mà bất bình chứ
Bạch Nhất Phong túm cái tay đang làm loạn của cô lại gõ nhẹ lên trán cô
- Em không cảm thấy mình quá đáng?

- Có gì mà quá đáng
- Hết nói nổi em
- Em cũng đâu có nói nổi anh
Bạch Nhất Phong nghe cô nói xong thì bật cười anh nhìn cô chằm chằm rồi hỏi
- Em muốn nói lại anh cái gì?
Đường Tuyết Linh bỗng trở lên trầm mặc, cô nhìn Bạch Nhất Phong rồi cầm tay anh lên
- Nhất Phong, anh kể em nghe chuyện anh có tình cảm với em từ trước kết hôn đi
Bạch Nhất Phong cười búng vào trán cô đầy cưng chiều hỏi
- Em muốn biết gì?
Đường Tuyết Linh lập tức trở lên hào hứng khi thấy anh đồng ý, hai mắt cô sáng rực
- Tất cả
Bạch Nhất Phong phì cười lắc đầu nhìn cô
- Tham lam
Đường Tuyết Linh lập tức mỉm cười ánh mắt háo hức chờ anh kể.

Bạch Nhất Phong nhìn cô đầy bất lực hỏi
- Em muốn nghe từ đâu?
Đường Tuyết Linh lập tức đi đến ôm Bạch Nhất Phong dụi đầu vào ngực anh đáp
- Từ đầu
- Từ đầu? Là chỗ nào?
- Nhất Phong!
Đường Tuyết Linh nghe anh hỏi vặn lại thì nhăn mặt khó chịu, Bạch Nhất Phong dù không thấy vẻ mặt cô như nào nhưng biết cô đang tức giận liền nói
- Hay anh kể từ lúc bắt đầu có tình cảm với em
- Ừm
Đường Tuyết Linh hài lòng gật đầu, Bạch Nhất Phong cũng thở phào nhẹ nhõm bắt đầu kể cho cô nghe
- Ừm...!Anh...!
- Hửm?
- Anh không biết kể thế nào, hay em muốn hỏi gì thì hỏi rồi anh trả lời
Đường Tuyết Linh nghe xong buông anh ra ngồi lại về giường liếc xéo Bạch Nhất Phong một cái rồi bắt đầu hỏi
- Anh có tình cảm với em từ khi nào?
- 5 năm trước
- Cụ thể hơn?
- Khi Mạc Phỉ đi và em ngày nào cũng đến an ủi anh
- Vậy...tại sao khi đó anh đang suy sụp tinh thần lại vực dậy

- Vì em
- Vì em?
- Ừm, khi đó anh dần lấy lại được tinh thần nhưng vẫn còn có chút mất mát.

Sau đó anh nghe nói em sắp tỏ tình với người em thích, từ đó anh trở lại phong thái lúc trước
- Khoan khoan, nó có liên quan gì đến chuyện em tỏ tình
- Thì khi đó anh đã có tình cảm với em, khi nghe mọi người nói em sẽ tỏ tình với người em thích.

Khi đó anh rất mong chờ người đó là anh nhưng cuối cùng lại không thấy
- Vậy...anh...!
- Còn nhớ khi anh hỏi người em thích là người thế nào chứ?
- Ừm
- Em nói người đó là một người rất hoàn hảo, học giỏi, phong độ, đẹp trai và kinh doanh rất giỏi, anh ấy có hàng trăm người theo đuổi và không vướng bận vào những cuộc vui không lối ra
- Ừm, người đó là anh mà
- Nhưng khi đó anh ngày đêm uống rượu và sa vào những cuộc vui vì thế lên anh đã dần tin rằng nó không phải anh
- Hả?
- Khi đó anh có hỏi em rằng em tỏ tình chưa, em nói em đã tỏ tình và bị từ chối nhưng em vẫn rất thích người đó và sẽ theo đuổi đến cùng
- Cái này thì đúng mà...!
- Nhưng khi đó em không tỏ tình anh vì thế lên anh đã chắc chắn rằng người em thích không phải anh
- Em có tỏ tình với anh mà, sau đó anh đã từ chối vì anh hoàn toàn không muốn bị tố lần nữa
- Em tỏ tình anh khi nào chứ?
- Hình như hôm đó là sinh nhật em
- Anh nhớ là đâu có đâu
- Có lẽ khi đó anh say lên không nhớ, khi đó em tỏ tình còn có hai người bạn thân của anh, anh có thể đi hỏi họ thử
- Thật?

- Ừm, thật mà
Bạch Nhất Phong bỗng trở lên im lặng như đang suy nghĩ gì đó.

Đường Tuyết Linh đi đến trước mặt anh ôm lấy anh
- Vậy tại sao khi đó anh không đồng ý kết hôn với em?
- Anh sợ sẽ phá vỡ hạnh phúc của em
- Vậy tại sao lại lạnh nhạt với em?
- Anh sợ bản thân sẽ rung động với em lần nữa
- Vậy hợp đồng hôn nhân
- Là sợ em rời xa anh lên mới làm vậy để giữ em bên cạnh
Đường Tuyết Linh nghe xong lập tức đạp cho Bạch Nhất Phong một cái vào chân tức giận nói
- Anh sợ nhiều thứ quá ha? Anh có biết vì cái sợ của anh mà em khóc rất nhiều không hả?
Bạch Nhất Phong nghe cô nói cô khóc rất nhiều liền cảm có lỗi vội ôm chặt cô vào lòng
- Anh xin lỗi, từ giờ anh sẽ không để em phải khóc nữa
- Anh thề đi
- Anh thề
Bạch Nhất Phong nhanh chóng giơ ba ngón tay lên thề, Đường Tuyết Linh thấy anh như vậy cũng không chấp nhặt anh lập tức gật đầu
- Tạm tha cho anh.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 75: 75: Ghen Với Trẻ Con


Vì sáng hôm sau là chủ nhật lên Đường Tuyết Linh yêu cầu Bạch Nhất Phong đưa cô về nhà chính chơi với Nhất Phóng, Bạch Nhất Phong cũng đồng ý và đưa cô trở về Bạch gia.

Xe vừa dừng lại đã thấy Bạch Nhất Phóng lon ton chạy ra ngoài đón hai người, Bạch Nhất Phong liền bế cậu bé lên thơm một cái lên má rồi hỏi
- Con có nhớ baba không?
- Dạ nhớ
Bạch Nhất Phóng miệng chúm chím trả lời, Đường Tuyết Linh đi đến bên cạnh sờ má cậu bé
- Vậy con có nhớ mẹ không?
- Dạ nhớ, con nhớ cả baba và mẹ, nhớ cả ông bà ngoại và bác Gia Bách nữa
Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong nghe cậu bé nói thế thì mỉm cười, Bạch Nhất Phong véo cái má bánh bao của cậu bé hỏi
- Vậy con có muốn đi chơi không?
- Dạ có
Bạch Nhất Phong bế cậu bé vào nhà rồi nói chuyện với ông nội Bạch và ông bà Bạch
- Ông nội, ba mẹ hay là chúng ta tổ chức đi chơi gia đình đi, cho Tiểu Phóng có nhiều kỷ niệm
- Nhưng anh con và hai đứa kia
- Kệ bọn họ đi, chúng ta có bao nhiêu đi bấy nhiêu

Ông nội Bạch thấy anh nói có lý lập tức tán thưởng
- Con nói đúng, chúng ta có bao nhiêu đi bấy nhiêu cho vui
- Vậy tháng sau chúng ta đi, để con và Gia Bách sắp xếp công việc
- Gia Bách cũng đi sao?
- Vâng, anh ta nói nhớ Tiểu Phóng lên đưa ra ý kiến tổ chức đi chơi
Ông nội Bạch nghe xong gật đầu, Đường Tuyết Linh thấy Đường Gia Bách cũng đi lập tức hỏi Bạch Nhất Phong
- Vậy em có thể mời bạn đi cùng không?
- Em vẫn chưa từ bỏ?
- Thôi mà anh, anh Gia Bách cũng đâu có ý kiến
Bạch Nhất Phong bất lực nhìn cô, ông nội Bạch và ông bà Bạch thấy cô và anh như vậy liền hỏi
- Gia Bách có chuyện gì sao?
- Dạ không, chỉ là Tuyết Linh muốn anh ấy cưới vợ
- Hả?
- Cô ấy chỉ thiếu nước chuẩn bị sẵn hôn lễ rồi chờ anh ấy tiến vào
Mọi người nghe xong thì đều ngạc nhiên về Đường Tuyết Linh, Bạch Nhất Phong ở lại Bạch gia chơi đến trưa thì xin phép ông nội Bạch cùng ông bà Bạch về Đường gia
- Ông nội, ba mẹ, con xin phép dẫn Tuyết Linh và Tiểu Phóng về Đường gia
- Ừm, đi đường cẩn thận
- Vâng
Bạch Nhất Phong lái xe đưa hai mẹ con Đường Tuyết Linh đến Đường gia ăn trưa cùng mọi người.

Ông bà Đường thấy Bạch Nhất Phóng thì rất vui mừng ôm cậu bé
- Tiểu Phóng, con có nhớ ông bà không?
- Dạ có, con nhớ cả bác Gia Bách nữa
- Vậy chúng ta vào trong rửa chân tay chuẩn bị ăn cơm, bác Gia Bách cũng sắp về rồi
- Dạ
Bạch Nhất Phóng theo chân ông bà Đường đi rửa chân tay, Đường Tuyết Linh nhìn theo hai người họ mà cảm thán
- Có cần như vậy không, chỉ là một đứa trẻ thôi mà tận hai người đi
- Em đang ghen với trẻ con sao?

- Đúng vậy, trước kia không có thằng bé thì em là tâm điểm của mọi người bây giờ đều bị thằng bé cướp hết rồi
Bạch Nhất Phong bật cười vì câu nói của Đường Tuyết Linh, anh cầm tay cô đi vào trong phòng bếp
- Đừng buồn, có ai tranh với em đâu chỉ là thằng bé nhỏ hơn lên được mọi người quan tâm hơn
Đường Tuyết Linh cũng không nói gì chỉ ngồi xuống ghế trông ngóng, thấy anh trai về cô vội vẫy tay
- Anh
- Ừm, nay không đi học sao?
- Nay chủ nhật em được nghỉ, mà Tiểu Phóng qua đó
- Ừm, em ăn chưa?
- Chưa, còn chờ Tiểu Phóng
Đường Tuyết Linh buồn bã lắc đầu, Đường Gia Bách thấy cô buồn như vậy thì lấy ra một thanh socola trong túi đưa cho cô
- Cho em
- Cảm ơn anh, chỉ có anh là không bỏ em
- Xàm xí, mau ăn nhanh lên để ăn cơm
- Vâng
Đường Tuyết Linh lấy thanh socola ra ăn một ít còn một ít gói lại cất đi.

Khi Bạch Nhất Phóng ra thấy Đường Gia Bách thì chạy tới ôm trầm lấy anh
- Bác, con nhớ bác lắm
- Vậy chúng ta đi ăn rồi tối nay con ở lại đây ngủ với bác nha
- Được sao ạ?

- Ba mẹ con ở nhà bác vài tuần vì thế lên con có thể ở đây
- Yeah
Bạch Nhất Phóng vui mừng vỗ tay, Đường Gia Bách bế cậu bé ngồi xuống bàn ăn
- Nhất Phóng, con ăn gì?
- Con muốn ăn canh
- Được, bác lấy cho con
Tất cả mọi người đều vây quanh Bạch Nhất Phóng khiến Đường Tuyết Linh ganh tị cô ngồi một bên ủ rũ nhìn mọi người.

Đường Gia Bách thấy cô không ăn thì gõ bàn
- Em không ăn sao?
- Có
- Vậy mau ăn đi, món thịt băm em thích nè
Đường Gia Bách nói rồi gắp vào bát Đường Tuyết Linh một miếng thịt băm vo viên, Đường Tuyết Linh mỉm cười nhìn anh trai sau đó mau chóng ăn.

Đường Gia Bách đến phục độ trẻ con của em gái.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 76: 76: Về Lại Bạch Viên


Sau khi ở Đường gia một thời gian, Bạch Nhất Phong quyết định đưa mẹ con Tuyết Linh về nhà để tránh làm phiền ông bà Đường.

Khi ba người về ông bà Đường rất lưu luyến không thôi nhưng là lưu luyến Bạch Nhất Phóng.

Đường Tuyết Linh dạo gần đây bận rộn với việc hoàn thành kỳ thực tập lên không để ý đến chuyện ông bà Đường quá quan tâm Bạch Nhất Phóng mà bỏ quên mình nữa.

Cả ba về đến nhà ông bà quản gia và người giúp việc đều vui mừng ra chào đón.

Bạch Nhất Phóng vì không quen với việc đông người lên khó chịu, Đường Tuyết Linh thì vui vẻ chào đón họ, Bạch Nhất Phong thì không có thái độ gì.

Bà quản gia nhiệt tình đem mấy món tráng miệng ra cho Đường Tuyết Linh thử
- Thiếu phu nhân, người mau thử món mới tôi làm xem thế nào.

Người thử rồi cho tôi ý kiến
Đường Tuyết Linh cầm một miếng lên thử, mỗi thứ cô thử một chút rồi gật đầu vui vẻ
- Dì Từ, thật sự rất ngon, mai dì làm cho con đi
- Được, phu nhân thích là được
- Dì làm nhiều một chút, con đi chia cho hai cô bạn thân của con nữa
- Được, ngày mai tôi sẽ làm nhiều
Đường Tuyết Linh nhận lấy cả đĩa đồ ăn từ trên tay bà quản gia rồi chọn tới chọn lui cuối cô lấy một chiếc bánh chocolate đưa cho Bạch Nhất Phong
- Anh thử đi, nó có chút vị đắng của chocolate nguyên bản và cũng có chút ngọt của chocolate sữa

Bạch Nhất Phong nhìn miếng bánh rồi miễn cưỡng thử, nhưng khi ăn vào rồi anh cảm thấy nó khá ngon vừa có chút đắng vừa có chút ngọt.

Hai thứ này hòa quyện với nhau quả thật rất hài hòa.

Bạch Nhất Phóng nhìn ba mẹ ăn bánh cậu bé cũng có chút thèm nhưng cậu bé không muốn dành đồ ăn với ba mẹ lên với bà quản gia
- Bà à, cháu cũng muốn ăn
- Được, tiểu thiếu gia chờ chút để tôi lấy thêm
Bà quản gia nhanh chóng đi vào trong bếp lấy thêm bánh, ông quản gia thì tiến đến chỗ Bạch Nhất Phóng.

Ông cúi người xuống nói với cậu bé
- Tiểu thiếu gia, hay là tôi bế cậu vô trong ăn để thiếu gia và thiếu phu nhân có không gian riêng
Bạch Nhất Phóng nghe xong thì nhìn qua Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đang đứng nói cười rất vui vẻ.

Cậu bé quay lại nhìn ông quản gia rồi giơ hai tay lên
- Vậy ông bế con vào, sau này ông cũng không cần cúi người với con, sẽ đau lưng
Ông quản gia nghe xong thì bật cười bởi độ đáng yêu của Bạch Nhất Phóng, ông lắc đầu nói với cậu bé
- Tuy tôi già nhưng sức khỏe vẫn rất tốt
- Nhưng ông cũng phải chú ý, nếu ông hoặc bà bị bệnh baba và mẹ sẽ rất buồn
- Vậy sau này tôi sẽ chú ý
Ông quản gia không chịu nổi trước sự đáng yêu của Bạch Nhất Phóng đành chấp nhận thỏa hiệp cùng cậu bé.

Bạch Nhất Phóng thấy ông đồng ý với mình lập tức hôn lên má ông một cái.

Ông quản gia giật mình nhìn cậu bé, cậu bé lập tức cúi đầu
- Con làm sai rồi sao?
Ông quản gia thấy vẻ mặt đầu tội lỗi đó liền xoa đầu cậu bé an ủi
- Tiểu thiếu gia không có sai, chỉ là tôi cảm thấy hơi bất ngờ một chút
- Vậy ông không giận con
- Tôi không có giận, tiểu thiếu gia đáng yêu như vậy sao tôi lỡ giận
Nói xong ông đặt cậu bé xuống bàn rồi đưa bán đến cho cậu bé
- Tiểu thiếu gia ăn đi
Bạch Nhất Phóng nhìn ông bà quản gia rồi níu tay hai người
- Hai người ăn với con đi
- Chuyện này...!
- Đi mà
Bạch Nhất Phóng bày ra vẻ mặt vừa tội nghiệp vừa đáng yêu nhìn ông bà quản gia.

Ông bà không cưỡng lại được sự đáng yêu này lập tức bị hạ gục
- Được, được, chúng tôi ngồi ăn với cậu
- Yeah
Bạch Nhất Phóng thấy ông bà quản gia đồng ý vui mừng hô lên, ông bà thấy nụ cười của Bạch Nhất Phóng thì thấy ấm lòng.

Họ chăm sóc hai anh em Bạch Nhất Phong và Bạch Nhất Minh từ nhỏ lên coi hai người như con cái trong nhà vậy.

Bây giờ thấy một trong hai người đã lập gia đình và yên bề gia thất họ rất vui.

Bà quản gia sờ chiếc má bánh bao của Bạch Nhất Phóng cảm thán
- Nhìn tiểu thiếu gia chẳng khác gì nhị thiếu gia ngày nhỏ
- Không chỉ giống nhị thiếu gia mà còn giống cả đại thiếu gia và tam thiếu gia
Ông quản gia thấy bà quản gia nói có chút thiếu liền bổ sung vào.

Bà quản gia nghe ông nói cảm thấy cũng có lý liền gật đầu
- Đúng thật, quả nhiên gen của Bạch gia rất trội
- Tôi cũng thấy vậy
Ông bà quản gia không ăn miếng đồ ăn nào chỉ tập trung tranh luận.

Bạch Nhất Phóng ngồi bên cạnh thì vừa ăn đồ ăn vừa ngồi nghe hai người nói chuyện.

Sau một hồi cậu bé mới hỏi ông bà
- Bộ baba có anh trai sao ạ?
- Đúng vậy, không chỉ có anh trai mà ba con còn có em trai và em gái nữa
- Vậy anh trai, em trai, em gái để làm gì ạ?
- Để chơi với chúng ta đó, con không biết sao?
- Dạ không

Bạch Nhất Phóng nghe hỏi liền lắc đầu, ông bà quản gia nghi hoặc hỏi cậu bé
- Nếu cậu không biết vậy tại sao lần trước lại nói muốn có em
- Con nghe ba mẹ bạn Tiểu Cần nói vậy
- Họ nói với cậu sao?
- Vâng.

Họ nói con lên bảo baba và mẹ có em bé, như vậy họ mới không cãi nhau nữa
Hai người nghe xong thì trầm mặc sau đó nói với Bạch Nhất Phóng
- Cậu cũng là con họ vì vậy cậu cũng có thể khiến hai người họ không cãi nhau
- Thật sao ạ?
- Đúng vậy, chỉ cần mỗi lần hai người họ cãi nhau tiểu thiếu gia đòi ngủ chung với hai người họ là được
- Như vậy thì giúp gì được ạ?
- Như vậy sẽ giúp hai người họ gần nhau hơn và không thể cách xa nhau
- Vậy sẽ không giận được nhau nữa, đúng không ạ?
- Đúng thế, tiểu thiếu gia thật thông minh
- Vậy con biết phải làm thế nào rồi
Mở DHA Real Căn hộ ngay Chợ Lớn
DHA Real
Mở
Căn hộ ngay Chợ Lớn.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 77: 77: Hôn Lễ Của Đường Gia Bách Và Lâm Hy


Sau khoảng 3 tháng tìm hiểu Lâm Hy và Đường Gia Bách cuối cùng cũng tính đến chuyện kết hôn.

Khi ba mẹ Đường Tuyết Linh đến nhà hỏi cưới thì ba mẹ Lâm Hy cảm thấy rất ngạc nhiên.

Dù có chút nhanh chóng nhưng ba mẹ Lam Hy cũng cảm thấy được sự chân thành của ba mẹ Đường Tuyết Linh.

Khoảng 1 tháng sau khi gia đình hai bên gặp mặt thì hôn lễ cũng diễn ra.

Đám cưới của Lâm Hy và Đường Gia Bách mặc dù không tổ chức lớn như của Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong nhưng cũng là một đám cưới thế kỷ mà mọi cô gái mong ước.

Lâm Hy ngồi trong phòng trang điểm hết sức hồi hộp, Đường Tuyết Linh từ ngoài tiến vào dẫn theo Bạch Nhất Phóng đi cùng
- Bảo bối mình đưa con trai đến làm phù rể cho cậu nè
Lâm Hy nghe tiếng Đường Tuyết Linh thì quay người lại thấy trên tay cô dắt một đứa bé thì cảm thán
- Đây là con trai cậu
- Ừm, dễ thương đúng không?
Lâm Hy nhìn Bạch Nhất Phóng đến mức mê mẩn, Đường Tuyết Linh thấy cô ấy như thế lập đi đến tứng chán cô ấy một cái
- Cậu làm gì mà nhìn thằng bé chằm chằm vậy
- Dễ thương quá
Lâm Hy ánh mắt thất thần nhìn Bạch Nhất Phóng, Bạch Nhất Phóng cảm thấy người có chút đáng sợ liền núp sau lưng Đường Tuyết Linh.

Lâm Hy thấy cậu bé rụt rè như vậy thì tiến đến làm quen
- Chào con, cô là bạn thân của mẹ con
Bạch Nhất Phóng không nói gì chỉ ló mặt ra nhìn Lâm Hy, Đường Tuyết Linh thấy cậu bé rụt rè như vậy liền cầm tay cậu bé đi đến gần Lâm Hy hơn
- Tiểu Phóng, sau này cô ấy không chỉ là bạn thân của mẹ mà còn là vợ của bác Gia Bách
- Vậy bao giờ hai người họ kết hôn?
- Một lát nữa
- Thế...con có thể cầm nhẫn mang lên cho hai người được không
Bạch Nhất Phóng nghe Tuyết Linh bảo một lát hai người kết hôn thì không còn rụt rè với Lâm Hy nữa.

Cậu bé nhìn Lâm Hy chủ động đưa ra lời đề nghị.

Lâm Hy nhìn cậu bé có chút do dự
- Cái đó...nhẫn ở chỗ Gia Bách
- Vậy cô đồng ý?
- Ừm, nhưng con phải nói với bác Gia Bách của con trước, cô không quyết định được
- Con cảm ơn cô
Bạch Nhất Phóng cúi đầu cảm ơn Lâm Hy sau đó chân ngắn chạy ra ngoài muốn đi tìm Đường Gia Bách.

Đường Tuyết Linh thấy cậu bé chạy có chút lo lắng nhưng vẫn không đi theo.

Cô lấy điện thoại ra gọi
- Tiểu Phóng vừa chạy ra khỏi phòng cô dâu, anh tìm nó giúp em, em muốn nói chuyện với Lâm Hy một chút
- “Em yên tâm, thằng bé ra đến đây rồi”
- Vậy anh trông giúp em
- “Anh biết rồi, em cứ nói chuyện đi”
Sau khi cúp điện thoại Đường Tuyết Linh nhìn Lâm Hy rồi lấy trong túi xách ra một chiếc hộp rất tinh xảo đưa cho Lâm Hy
- Tặng cậu, chúc cậu trăm năm hạnh phúc sớm sinh quý tử
- Cái gì vậy?.

truyện teen hay
Lâm Hy nhìn Đường Tuyết Linh ánh mắt tò mò, Đường Tuyết Linh không nói chỉ chiếc hộp
- Cậu tự mở đi, là Tiểu Phóng giúp mình chọn đó
Lâm Hy tò mò từ mở chiếc hộp ra nhưng trong đó chưa một sợi dây chuyền và một tờ giấy bất đồng sản.

Lâm Hy kinh ngạc nhìn sợi dây chuyền và tờ giấy
- Cái này
- Là Tiểu Phóng và Nhất Phong chuẩn bị, mình muốn chọn nhưng họ nói cứ yên tâm giao cho họ lên mình để họ chọn

- Nhưng nó cũng quá quý giá mình...!
- Cậu cứ nhận đi, họ không thiếu mấy thứ này
Lâm Hy muốn từ chối nhưng bin Đường Tuyết Linh ngăn lại.

Cảm thấy lời Đường Tuyết Linh cũng có lý lên Lâm Hy không từ chối nữa mà cầm sợi dây chuyền lên
- Cậu đeo cho mình
Đường Tuyết Linh đi đến giúp Lâm Hy đeo dây chuyền.

Sau khi đeo xong cả hai nhìn ngắm nó rồi cùng gật đầu tán thưởng
- Hai người họ cũng có mặt thẩm mỹ
- Đúng vậy, chọn rất phù hợp với nhiều kiểu đầm dạ hội
- Có mặt nhìn
Cả hai đồng thanh đáp rồi dơ ngón tay cái lên.

Khi hai người đang nói chuyện thì Cố Yên Nhi vội vã đẩy cửa chật vào thở không ra hơi
- X...xin...lỗi...kẹt xe...nên mình đến hơi trễ
- Sao cậu không để kết thúc hôn lễ rồi đến
- Gần đến giờ làm lễ luôn rồi
Lâm Hy và Đường Tuyết Linh trách móc Cố Yên Nhi, cô ấy cũng im lặng ngồi nghe hai người trách móc mà không có ý kiến gì.

Khi Lâm Hy và Đường Tuyết Linh đang trách móc say sưa thì ông Lâm tiến vào
- Con gái, chuẩn bị đến giờ làm lễ rồi
- Vâng, con chuẩn bị xong rồi
Lâm Hy gật đầu với ba mình, ông Lâm quan sát Lâm Hy một chút, thấy cô đã xinh đẹp thì mỉm cười sau đó quay sang nói với Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh
- Hai con cũng mau chuẩn bị để ra ngoài đó, sắp đến giờ rồi
- Vâng thưa bác

Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh gật đầu với ông Lâm rồi chỉnh trang lại quần áo.

Sau khi xong hai người họ nhìn cha con Lâm Hy
- Xong rồi ạ
- Vậy chúng ta đi thôi
Lâm Hy được ông Lâm đưa đến trước cửa lễ đường, tâm trạng cô lúc này rất hồi hộp.

Tiếng của MC vâng lên
- “Mời cô dâu tiến vào lễ đường”
Ông Lâm dẫn Lâm Hy tiến dần đến chỗ Đường Gia Bách đang đứng, khi lên đến nơi ông Lâm cầm tay Lâm Hy đặt lên tay Đường Gia Bách
- Sau này con bé nhờ vào con
- Dạ, con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy
1
28/05
Hoàng
hay quá đi

1
28/05.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 78: 78: Náo Động Phòng


Hôn lễ sau khi hoàn thành thì Lâm Hy cùng Đường Gia Bách phải đi tiếp khách khứa vì trong bữa tiệc này toàn người trong giới kinh doanh.

Lâm Hy chỉ đi cùng Đường Gia Bách tiếp những vị khách quan trọng còn những người chỉ là giao tiếp xã giao thì Đường Gia Bách kêu Lâm Hy không cần đi.

Lâm Hy tiếp khách xong thì đến chỗ Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi.

Hai người thấy Lâm Hy đi đến liền tặng quà cho cô.

Lâm Hy nhìn món quà của cả hai rồi nhìn sang Đường Tuyết Linh
- Không phải cậu vừa tặng rồi sao?
- Đó là quà của tôi và Tuyết Linh, còn đây là quà của Tiểu Phóng
Bạch Nhất Phong thay Đường Tuyết Linh trả lời.

Cô nhìn anh rồi quay lại Lâm Hy gật đầu.

Lâm Hy nhìn hai vợ chồng Đường Tuyết Linh cảm thấy có chút ghen tị.

Đường Tuyết Linh nhìn ra Lâm Hy có chuyện muốn nói liền hỏi
- Có chuyện gì sao?
- Không có gì
- Thật?
Đường Tuyết Linh gằn giọng hỏi, Lâm Hy vội vàng đáp
- Chỉ là mình thấy ngưỡng mộ vợ chồng cậu thôi mà

- Cô không cần ghen tị đâu tôi tin sau này cô và Gia Bách sẽ hạnh phúc
Bạch Nhất Phong nhìn Lâm Hy nói một cách chân thành, Đường Tuyết Linh cũng gật đầu tán thưởng.

Nhưng Lâm Hy vẫn nhìn Bạch Nhất Phong với anh mắt kì quái, Bạch Nhất Phong nhận ra liền nói
- Thật ra tôi không có thành kiến với cô, chỉ là cảm thấy hai người làm vậy là quá đáng với Gia Bách lên nên tiếng thay
- Bạch tổng là thấy anh với Đường tổng cùng cảnh ngộ sao?
- Không phải, mà là sợ hai người khiến Gia Bách đánh mất hạnh phúc
- Hả?
- Lúc đó tôi nghĩ chắc Gia Bách có bạn gái bên ngoài chỉ là không muốn mọi người biết lên giấu.

Khi anh ta đồng ý với yêu cầu của Tuyết Linh tôi vẫn nghĩ vì anh ấy chiều em gái.

Nhưng khi thấy anh ta ra nói chuyện với cô thì lúc đó tôi biết, anh ta là thật lòng.

Chỉ là không yêu có lẽ muốn thử
Lâm Hy nhìn Bạch Nhất Phong với ánh mắt thán phục rồi từ từ mỉm cười
- Thật khâm phục khả năng quan sát của Bạch tổng
- Là do yếu tố công việc thôi
Sau đó Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi cũng dần xen vào và nói chuyện với hai người.

Bốn người bàn luận về việc kinh doanh, Bạch Nhất Phong cảm thấy nói chuyện với ba người phụ nữ này cũng rất thú vị lên ở lại nói chuyện với họ và không đi đâu hết.

Lời của tác giả *Thật ra là anh bám vợ không chịu buông ý mà*
Đến khi bữa tiệc kết thúc thì bốn người cùng ra ngoài tiễn khách.

Đường Gia Bách cũng đi đến chỗ Lâm Hy cùng bốn người tiễn khách.

Sau khi tiễn khách về khách sạn thì một số người ở lại bắt đầu công cuộc đại náo động phòng.

Sau khi Đường Gia Bách cùng Lâm Hy về phòng mọi người bắt đầu chuẩn bị đồ để đến náo động phòng của Lâm Hy và Đường Gia Bách.

Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi là người cầm đầu cho trò này.

Lâm Hy và Đường Gia Bách vừa vào phòng thì có tiếng gõ cửa
- Sao vậy?
Đường Tuyết Linh, Cố Yên Nhi cùng một số người khác đi vào phòng tân hôn của họ mà không nói gì.

Lâm Hy thấy Đường Tuyết Linh và Cố Yên Nhi đi vào thì hỏi
- Hai cậu đang làm gì vậy?
- Náo động phòng hai người đó

Đường Gia Bách nghe xong thì liếc nhìn mọi người một lượt rồi nhìn Bạch Nhất Phong
- Mấy người đến đây làm loạn? Còn cậu nữa, dung túng cho con bé làm càn?
- Tôi có cách nào từ chối cô ấy sao?
Đường Gia Bách đang định đuổi tất cả mọi người ra thì Bạch Nhất Phong đã nói trước
- Chỉ là chơi một vài trò chơi thôi mà, anh có cần như vậy không?.

Truyện Đoản Văn
- Được rồi
Đường Gia Bách không còn cách nào khác đành thuận theo mọi người.

Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh vui vẻ lấy chai rượu và hai cái ly ra.

Đường Gia Bách nhíu mày nhìn hai ly rượu
- Hai người làm gì?
- Hừm, uống rượu giao bôi
Đường Gia Bách mặc dù khó chịu nhưng vẫn cầm lấy ly rượu.

Lâm Hy cũng nhận lấy ly rượu trên tay Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh nhìn hai người đã cầm ly rượu thì vui vẻ nói
- Uống hết nha
- Không được
- Vì sao?
- Anh uống thay Lâm Hy, vừa nãy tiếp khách cô ấy đã uống 5 ly rồi
Đường Tuyết Linh thấy anh trai phản đối thì quay qua hỏi nhưng câu trả lời lại khiến cô bó tay.

Đường Tuyết Linh không muốn bỏ qua liền lắc đầu từ chối
- Không được, dù sao say cũng đâu việc gì, tối rồi.

- Đúng vậy, dù sao cũng đi ngủ mà
Lâm Hy đang định đưa ly rượu lên uống hết thì Đường Gia Bách ngăn lại, anh nhìn sang Cố Yên Nhi và Đường Tuyết Linh
- Uống nhiều sẽ đau đầu, cô ấy uống một chút, còn lại anh uống nốt
- Vậy cũng được
Đường Tuyết Linh cũng không làm khó anh trai, đồng ý với anh.

Sau khi hai người uống rượu sau Cố Yên Nhi lại lôi ra một cây gậy có treo quả táo
- Lại trò gì nữa vậy!
Đường Tuyết Linh thấy anh trai hỏi vội đáp
- Anh, đây là trái tình yêu đó.

Đơm hoa rồi sẽ kết quả, hai người phải cùng ăn nó thì mới viên mãn được.

Đường Gia Bách bất lực với mấy trò nghịch ngợm của Đường Tuyết Linh.

Anh quay sang nhìn Bạch Nhất Phong
- Náo loạn, Bạch Nhất Phong cậu mau quản vợ mình đi!
- Tôi sao có thể quản được cô ấy.

Một trái táo gặm mấy miếng là hết ý mà.

Cậu mau ăn đi!.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 79: 79: Nhói Lòng


Bạch Nhất Phong đẩy Đường Gia Bách về phía trái táo.

Lâm Hy và Đường Gia Bách đành phải làm theo.

Cố Yên Nhi đứng cầm cây gậy nói
- Ăn xong trái tình yêu...!Tình yêu sẽ kết trái, con cái đầy nhà.

Lâm Hy và Đường Gia Bách không quan tâm đến lời Cố Yên Nhi nói đang đến gần thì Cố Yên Nhi kéo trái táo ra chạy đi.

Mọi người cũng nhanh chóng chạy theo, Bạch Nhất Phong ôm Đường Tuyết Linh chạy
- Vợ à, chúng ta mau đi thôi.

Lâm Hy và Đường Gia Bách vì mất thằng bằng lên ngã vào nhau và vô tình chạm môi.

Đường Gia Bách nhanh chóng đứng dậy nhìn ra phía cửa
- Tuyết Linh, cái con bé này!
Sau đó anh đưa tay ra đỡ Lâm Hy đứng dậy
- Em có sao không?
- Ừm, không sao
Đường Gia Bách buông Lâm Hy ra rồi đi vào tủ đồ lấy quần áo rồi quay ra nói với Lâm Hy
- Tôi đi tắm, em thay đồ rồi đi ngủ
- Vâ..vâng
Sau đó Đường Gia Bách đi vào phòng tắm.

Lâm Hy đi ra chỗ hành lý lấy một bộ đồ ngủ rồi đi vào phòng thay đồ.

Cô định cởi chiếc váy cưới ra nhưng lần mò mãi không thấy chỗ cởi.

Cô loay hoay mãi không biết phải làm sao.

Đường Gia Bách tắm xong ra ngoài nhưng không thấy Lâm Hy đâu anh nghĩ cô đang thay đồ lên ngồi trên giường đợi.

Nhưng 30 phút vẫn chưa thấy cô ra, Đường Gia Bách đi về phía phòng thay đồ
- Lâm Hy, em có trong đó không?
- D...dạ...có
Lâm Hy đang loay hoay thì Đường Gia Bách gọi khiến cô giật mình lắp bắp trả lời.

Đường Gia Bách nghe được giọng cô thì hỏi thăm
- Em có sao không? Sao ở trong đó lâu vậy?
- Em...!
- Sao vậy?
- Em không thấy chỗ mở khóa váy
Đường Gia Bách nghe xong thì tiến vào trong, Lâm Hy thấy anh tiến vào thì ngạc nhiên
- Anh...sao lại vào đây?
- Quay lại đây tôi tìm giúp em.

Đường Gia Bách nói rồi từ từ tiến đến chỗ Lâm Hy.

Nhưng Lâm Hy ngượng ngùng không quay lưng, Đường Gia Bách đành đi ra phía sau.

Lâm Hy muốn tránh nhưng bị anh giữ lại
- Đứng yên
Sau đó Đường Gia Bách tỉ mỉ nhìn chiếc váy cuối cùng cũng tìm ra chỗ cởi.

Anh đưa tay lên tháo nút buộc ra rồi từ từ gỡ từng nút.

Chiếc váy lỏng dần ra, Lâm Hy đưa tay lên giữ chiếc váy rồi tiến lên một bước
- Anh...anh ra ngoài đi, em có thể tự cởi được
Đường Gia Bách đang gỡ thì Lâm Hy tiến lên khiến tay anh giơ trên không trung nhưng Đường Gia Bách lại nhanh chóng kéo cô lại
- Đứng yên, nó rất khó cởi, tôi mở hết nút thì sẽ ra ngoài
Đường Gia Bách một tay giữ eo Lâm Hy một tay tiếp tục cởi.

Lâm Hy sợ hãi đứng im như tượng không dạ cử động.

Sau khi cởi xong thì Đường Gia Bách ra ngoài.

Lâm Hy thay đồ xong thì cũng đi ra.

Cô vẫn để nguyên tóc và lớp makeup.

Đường Gia Bách thấy thế nhíu mày
- Em không tẩy trang sao?
- Em không dùng đồ tẩy trang vì thế không có, mà bây giờ cũng muộn rồi em không muốn phiền chị makeup lên để vậy sang mai em sẽ tẩy trang
Đường Gia Bách càng ngày càng cảm thấy Lâm Hy giống với Đường Tuyết Linh.

Anh nhìn cô rồi hỏi
- Bộ bình thường em không trang điểm sao?
- Chỉ khi đi tiệc thôi
- Vậy những lúc đó em tẩy trang thế nào?
- Có người tẩy trang cho em
- Anh trai sao?
- Vâng
Đường Gia Bách nghe xong câu trả lời thì lắc đầu sau đó kéo cô lại bàn trang điểm.

Anh thuần thục lấy những lọ trên bàn rồi tẩy trang cho cô.

Lâm Hy nhìn anh như vậy không hiểu sao trong lòng có chút nhói.

Sau một lúc thì Đường Gia Bách cũng tẩy trang và tháo các đồ trang trí trên tóc cô ra.

Anh đặt đống kẹp tóc và mấy món trang trí lên bàn rồi nói với cô
- Được rồi, đi ngủ thôi
Lâm Hy nhìn anh đang rồi đi đến lấy gối rồi đi ra sô pha, Đường Gia Bách nhìn hành động của cô không khỏi nhíu mày
- Em làm gì vậy?
- Em sẽ ngủ ở đây, anh cứ ngủ đi, kệ em
- Vì sao?
- Em...!
- Mau quay lại giường, em biết ngủ ở đó rất đau lưng không hả, hơn nữa bây giờ chúng ta là vợ chồng
Giọng Đường Gia Bách gằn lại nhưng Lâm Hy vẫn không chịu nghe theo nằm xuống ghế.

Đường Gia Bách tức giận đứng dậy đi đến chỗ cô trực tiếp bế cô lên.

Lâm Hy bị nhấc lên vội ôm lấy cổ Đường Gia Bách
- Anh làm gì vậy?
- Em nằm yên đây cho anh
- Không cần...!
Lâm Hy bị đặt xuống giường đang định dậy thì Đường Gia Bách tiến gần đến ép cô.

Lâm Hy vội tránh ra Đường Gia Bách càng ép xuống
- Anh nói rồi, chúng ta thử xem.

Vì thế lên ngủ trên giường đi, nó rất rộng
- Nhưng...!
- Còn nếu em cảm thấy không thoải mái thì anh có thể ra sô pha
- Không cần em....!
- Nếu em dứt khoát muốn ngủ ở đó thì anh sẽ ngủ dưới đất
- Vậy...!
Lâm Hy nhìn ghế sô pha, nhìn cái giường rồi nhìn anh.

Cuối cùng cô lấy chiếc gối ôm đặt giữa giường rồi nói với Đường Gia Bách
- Anh ngủ ở đây đi, dù sao giường cũng rộng.

Em sẽ không qua chỗ của anh
- Ừm
Đường Gia Bách nhìn cô mỉm cười sau đó đi về phía giường của mình nằm ngủ.

Tối đó Lâm Hy nằm bên cạnh nhìn Đường Gia Bách mà gần như cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau dậy thì Đường Gia Bách đã thấy cô nằm trong lòng anh.

Đường Gia Bách nhìn Lâm Hy cảm thấy có chút gì đó vui.

Nếu là người khác có lẽ anh đẩy ra rồi nhưng với cô cảm giác rất dễ chịu, có lẽ là do cô giống Tuyết Linh..
 
Back
Top Dưới