Ngôn Tình Phu Nhân Em Là Của Anh

Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 40: 40: Xuất Viện


Đang nói chuyện thì Bạch Nhất Phong nhớ đến chuyện Đường Tuyết Linh đã dọn ra ngoài lên mở lời muốn cô về lại biệt thự
- Tuyết Linh! Chuyện lần trước l...à...anh không có ý định đưa Mạc Phỉ về...thế lên...em...!
- Em biết.

Lần đó là em không suy xét.

- Vậy...sau khi...xuất viện anh đón em về biệt thự nhà chúng ta.

- Hả? Ừm.

Đường Tuyết Linh hơi bất ngờ khi Bạch Nhất Phong kêu cô về nhà của “chúng ta” nhưng cô vẫn đồng ý.

Đường Tuyết Linh đồng ý chuyện này vì hôm trước mẹ cô có nói cô bỏ về nhà mẹ đẻ mà không tìm hiểu mọi chuyện là cô sai.

Bà muốn cô sau khi xuất viện thì về lại Bạch Viên với Bạch Nhất Phong nhưng ba cô đã phản đối.

Ông có suy nghĩ ngược lại với mẹ cô, ông nghĩ chuyện này là Bạch Nhất Phong sai nếu như không xin lỗi và đến nhà đón về cẩn thận thì ông không cho cô về.

Đường Tuyết Linh lúc đó cũng nghĩ giống ba cô nhưng bây giờ anh đã mở lời rồi vậy thì cô sẽ đồng ý trở về.

Cô không muốn làm khó ai cả.

Cả ba đang ăn hoa quả thì bác sĩ đến xem tình hình của Đường Tuyết Linh.

Ông bác sĩ khám rất tỉ mỉ cho Đường Tuyết Linh sau đó mỉm cười khi thấy sức khỏe của Đường Tuyết Linh hồi phục khá nhanh
- Rất tốt.

Con cố gắng tĩnh dưỡng thêm vài ngày nữa là xuất hiện được rồi.

- Dạ bác.

- Ừm.

Con nhớ chú ý vết thương nha! Để dính nước là ở đây khéo cả tháng nữa đó.

- Hả?
Đường Tuyết Linh mếu máo nhìn vị bác sĩ kia phụng phịu.

Vị bác sĩ thấy vậy thì bật cười xoa đầu cô cưng chiều nói
- Cháu cố gắng đi, da cháu là da dữ, nếu để dính nước sẽ nhiễm trùng, mà đó là vết khâu lên cháu để dính nước thì ở đây với ta thêm tháng nữa.

- Dạ..

Đường Tuyết Linh buồn hiu đáp, vị bác sĩ thấy vậy cũng không nói gì nữa, xoa đầu cô một cái nữa rồi đi ra ngoài.

Sau khi xác nhận ra rằng vị bác sĩ kia đã đi xa Bạch Nhất Phong mới hỏi Đường Tuyết Linh
- Vị bác sĩ đó là sao vậy?
- Hả? Bác ấy là bạn học của mẹ em.

- Bộ rất thân sao?
- Ừm.

Bác ấy vừa là bạn của mẹ vừa là bác sĩ riêng của nhà em.

Con trai bác ấy cũng vậy.

Bạch Nhất Phong thấy cô nói cũng thân với người con trai khác không hiểu sao trong lòng khó chịu.

Anh đi đến đẩy Đường Tuyết Linh nằm ra giường còn anh thì ở trên.

Bạch Nhất Phong đang định cúi xuống hôn Đường Tuyết Linh nhưng nữa chừng thì dừng lại.

Đường Tuyết Linh thấy anh như vậy thì chống hai tay đẩy anh ra nhưng không được lên ngập ngừng hỏi
- A...anh..làm..gì...!
- Rốt cuộc em với tên đó có quan hệ gì hả?
- A..ai?
- Con trai của vị bác sĩ kia
Đường Tuyết Linh nhìn chằm chằm Bạch Nhất Phong khi nghe anh hỏi vậy.

Cô thật muốn nghĩ rằng anh đang ghen lên mới như vậy nhưng cô biết rằng anh không phải đang ghen mà có lẽ đang bảo vệ thôi.

Anh bảo vệ danh dự của anh và nhà họ Bạch chứ không phải là đang ghen.

Đường Tuyết Linh tự cười bản thân mình và vẫn không trả lời câu hỏi của Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong thấy vậy liền sát gần cô hơn

- Sao không trả lời?
Đường Tuyết Linh nhìn chằm chằm vào Bạch Nhất Phong rồi quay đi
- Vì sao phải trả lời?
- Em là vợ tôi.

- Vợ hợp đồng.

- Em...!
Đường Tuyết Linh đẩy mạnh Bạch Nhất Phong ra rồi đi vào nhà vệ sinh.

Bạch Nhất Phong vẫn đứng im tại chỗ nhìn theo bóng lưng của Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh ở trong nhà vệ sinh mãi không chịu ra lên Bạch Nhất Phong đành đưa Mạc Nhất Phóng về.

Sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa Đường Tuyết Linh mới ngó đầu ra ngoài để xem thử, thấy Bạch Nhất Phong đã đi cô mới ra ngoài.

Đường Tuyết Linh ra ngoài ngồi trên cửa sổ suy nghĩ về việc làm vừa rồi của Bạch Nhất Phong.

Cô thật sự không hiểu anh làm vậy là có ý gì.

Còn Bạch Nhất Phong khi về nhà thì đứng ngoài hành lang hút thuốc nghĩ về phản ứng hôm nay của Đường Tuyết Linh.

Có lẽ chuyện vừa rồi của Mạc Phỉ đã tạo ra khoảng cách giữa hai người.

Từ hôm đó đến hôm nay là ngày cô xuất viện cũng không thấy anh đến nữa.

Đường Tuyết Linh đang định đi về Đường gia thì lại thấy Bạch Nhất Phong.

Anh nhìn thấy cô đang định lên xe của Đường gia thì hỏi
- Em đang định đi đâu?
- Về Đường gia.

- Không phải đã nói sẽ về Bạch Viên sao?
- Nhưng...!
Đường Tuyết Linh muốn nói đến chuyện anh không quan tâm cô cũng không đến đón cô xuất viện lên cô muốn về Đường gia.

Khi trước cô đã bỏ đi bây giờ không ai đón cứ thế quay về không phải rất mất mặt sao.

Bạch Nhất Phong như nhìn thấu suy nghĩ của cô nhẹ nhàng bảo
- Bây giờ anh đến đón rồi, chúng ta về Bạch Viên
- Em không muốn nữa
- Đi thôi, ở nhà có bất ngờ cho em đó.

Bạch Nhất Phong bật cười trước hành động trẻ con của Đường Tuyết Linh anh nhẹ nhàng cầm tay cô rồi đưa cô ra xe anh.

Đường Tuyết Linh cũng không phản kháng mà đi theo anh.

Bạch Nhất Phong mở cửa cài dây an toàn cho Đường Tuyết Linh xong thì đi đến chỗ tài xế xe của Đường gia
- Chú cho tôi lấy đồ của Tuyết Linh
- À dạ được
- Và phiền chú chuyển lời đến ba mẹ vợ cháu là cháu đưa Tuyết Linh về nhà cháu.

Một lát cháu sẽ kêu người qua lấy đồ của cô ấy.

- À, không cần đâu, lát nữa tôi sẽ chuyển qua giúp cậu.

Bà chủ cũng đã dặn dò rồi.

- Vậy cảm ơn, phiền chú rồi.

- Không có gì, đó là việc của tôi..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 41: 41: Sợi Dây Chuyền


Sau khi nói chuyện với tài xế xong Bạch Nhất Phong lên xe chở Đường Tuyết Linh đến trung tâm thương mại.

Khi xe dừng lại Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phong với ánh mắt thắc mắc, Bạch Nhất Phong thấy thế thì trả lời
- Chúng ta đến đây mua một ít đồ
Đường Tuyết Linh nhìn dòng người đông đúc ở trong trung tâm thương mại rồi nhìn Bạch Nhất Phong.

Đường Tuyết Linh đang ngờ vực, liệu anh có đủ kiên nhẫn khi vào đây với tình trạng này không.

Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh vẫn ngồi trong xe thì nhẹ nhàng kéo cô ra
- Đi thôi, sau khi mua đồ xong chúng ta về nhà
Bạch Nhất Phong nằm tay Đường Tuyết Linh đi mua rất nhiều đồ trong trung tâm thương mại.

Đến cửa hàng nào anh cũng mua và kêu họ chuyển đồ đến Bạch Viên.

Sau khi đi được khoảng 1 tiếng đồng hồ thì Đường Tuyết Linh cảm mệt, cô vội dừng chân lại
- Bạch Nhất Phong, anh mua xong chưa? Em mệt rồi.

- Vậy sao? Vậy chúng ta đi mua thêm một ít đồ cho em nữa rồi đi về.

- Không.

Đường Tuyết Linh từ chối luôn sau đó ngồi xổm xuống đất.

Bạch Nhất Phong thấy vậy thì đi đến bế cô lên và đi về hướng quầy trang sức.

Đường Tuyết Linh bị bế thì ôm cổ anh giãy giụa.

Bạch Nhất Phong thấy cô như vậy thì đe dọa
- Nếu như em muốn cả hai chúng ta bị ngã thì giãy tiếp đi.

Đường Tuyết Linh nghe anh nói vậy thì cũng không giãy giụa nữa nhưng ánh mắt vẫn phản đối nhìn Bạch Nhất Phong
- Anh đưa em đến đây làm gì?
- Mua đồ
- Mua đồ gì chứ? Em không mua.

Đường Tuyết Linh quay mặt đi không thèm nhìn đống trang sức trong quầy.

Bạch Nhất Phong thấy vậy thì thả cô xuống rồi hỏi
- Em thích gì chọn đi.

- Em không muốn
- Nếu vậy thì anh mua tất cả về cho em chọn dần
Đường Tuyết Linh nghe đến đây thì hoảng hốt vội lấy tay che miệng Bạch Nhất Phong đang định kêu nhân viên đến gói tất cả
- Đừng, em chọn
- Ừm.

Chọn đi, tôi mua cho em.

- Không cần
- Hửm?
- À...em chọn mà...!
Đường Tuyết Linh bị Bạch Nhất Phong “dọa” đành phải chọn, cô đang tính chỉ đại một món thì Bạch Nhất Phong lại “dọa”
- Nếu em chọn đại cho nhanh thì anh sẽ mua cả cửa hàng về cho em từ từ chọn.

- E..em biết rồi.

Đường Tuyết Linh không còn cách nào khác đành nghiêm túc chọn lựa, cô nhìn quanh một lượt bỗng ánh mắt cô va phải một chiếc vòng cổ.

Đường Tuyết Linh vỗ vỗ vai Bạch Nhất Phong rồi chỉ về phía chiếc vòng
- Em muốn mua cái đó.

- Là cái bằng ngọc đó sao?
- Không phải, là cái bằng bạc
- Cái bé tý đó sao?
- Đúng vậy, em muốn cái đó
- Hả?
Đường Tuyết Linh thấy anh như vậy thì không còn hưng phấn nữa ủ rũ bỏ tay xuống.

Cô buồn hiu muốn bỏ đi nhưng bị Bạch Nhất Phong giữ lại
- Em đi đâu vậy? Chưa chọn đồ mà
- Em chọn rồi.

Là anh không muốn mua
- Ha...vậy là em thật sự thích cái vòng đó?

- Ừm.

Đường Tuyết Linh buồn bã trả lời, đây là lần thứ hai cô nhìn thấy chiếc vòng này và muốn mua nó.

Lần đầu tiên là đi cùng mẹ cô và cùng một câu hỏi cùng một câu trả lời nhưng cuối cùng đi về cùng cô là một món khác.

Và đây là lần thứ hai cũng cùng một câu hỏi và cùng một câu trả lời, và có lẽ lần này kết quả cũng giống lần thứ nhất thôi.

Bạch Nhất Phong nhận ra thái độ của cô, anh đi đến chỗ nhân viên kêu họ lấy cho anh xem sợi dây chuyền.

Anh đi đến kéo Đường Tuyết Linh ra trước cái gương nhỏ rồi nhận lấy sợi dây chuyền từ tay nhân viên đeo lên cổ cho cô.

Anh nhìn ngắm nó rồi đưa thẻ cho nhân viên
- Thanh toán giúp tôi.

- Dạ.

Đường Tuyết Linh thấy anh thanh toán thì vui vẻ nhìn anh rồi ngờ vực hỏi
- Anh thật sự mua sao?
- Ừm.

Em thích gì anh cũng cho em.

Đường Tuyết Linh vui sướng ôm chầm lấy anh một cái rồi chạy đi.

Bạch Nhất Phong mỉm cười nhìn cô sau đó nhận thẻ tín dụng từ tay nhân viên đi theo sau.

Cả hai sau khi mua đồ xong thì về nhà.

Đường Tuyết Linh vẫn vui vẻ đắm chìm trong sợi dây chuyền mới.

Cô nhìn nó suốt cả đoạn đường mà không để ý xung quanh.

Bạch Nhất Phong thấy cô vui mừng quá mức như vậy thì thắc mắc hỏi

- Chỉ là một sợi dây chuyền không đáng giá mà khiến em vui vậy sao?
- Anh không biết đâu, em đã thích sợi dây chuyền này rất lâu rồi nhưng mẹ nói sợi dây chuyền này quá nhỏ không phù hợp với xuất thân của em lên mẹ muốn em chọn món có giá trị hơn.

Mẹ nghĩ là em tiết kiệm lên mới chọn nó nhưng thật chất là em thích nó lên mới muốn mua.

- Anh thấy mẹ em nói đúng mà, anh nghĩ những tiểu thư con nhà danh giá như em sẽ thích những thứ đắt đỏ chứ.

- Không, anh sai rồi, đó là họ chứ em thích những thứ nhỏ gọn tinh tế và sợi dây chuyền này chính là tiểu biểu của nó.

Nhỏ nhắn, tinh tế và nó còn thể hiện niềm hi vọng nữa.

- Hi vọng?
- Ừm.

Ngôi sao sẽ mang đến cho chúng ta hi vọng.

- Hửm?
- Là em tự nghĩ thế thôi
Bạch Nhất Phong nghe vậy thì mỉm cười.

Cả hai vui vẻ lái xe về nhà.

Quảng cáo sau 5 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Bạch Nhất Phong nghe vậy thì mỉm cười.

Cả hai vui vẻ lái xe về nhà..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 42: 42: Ngủ Chung Phòng


Cả hai về đến biệt thự thì thấy Mạc Nhất Phóng đang chơi ở bên ngoài chờ hai người về.

Đường Tuyết Linh vội chạy đến ôm cậu bé rồi hôn lung tung khắp mặt cậu bé.

Cô vừa hôn cậu bé vừa cười hỏi
- Nhất Phóng, con có nhớ cô không?
Mạc Nhất Phóng bị Đường Tuyết Linh hôn đến nỗi không phản ứng kịp hai tay cứ khua khoắng loạn xạ lên để đẩy Đường Tuyết Linh ra.

Bạch Nhất Phong nhận ra con trai đang bất lực với Đường Tuyết Linh liền đi đến ngăn cô
Quảng cáo sau 2 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
- Tuyết Linh, thằng bé khó chịu.

Đường Tuyết Linh nghe Bạch Nhất Phong nói thì ngừng hôn Mạc Nhất Phóng nhìn cậu bé.

Thấy cậu bé nhăn mày cô ủ rũ hỏi
- Nhất Phóng, con không thích cô sao?
- Không phải, nhưng cô đừng hôn hôn nhiều như vậy, bẩn hết mặt con rồi.

- Vậy cô hôn ít là được đúng không?
- Dạ
Đường Tuyết Linh nghe vậy lại hôn chụt một cái vào má cậu bé rồi bế cậu vô nhà.

Bạch Nhất Phong thấy thế liền đi đến ngăn cô lại

- Em vừa xuất viện sức khỏe chưa ổn định, em đưa anh bế thằng bé cho.

Đường Tuyết Linh cũng không phản đối đưa Mạc Nhất Phóng cho Bạch Nhất Phong.

Cả ba đi vô nhà thấy bàn ăn đã dọn rất nhiều món.

Bạch Nhất Phong đặt Mạc Nhất Phóng vào ghế rồi quay qua nói với cô
- Là đồ lúc chúng ta mua, để ăn mừng em xuất viện
- Nhiều vậy sao?
- Ừm.

Đến mai ba mẹ anh lại mời chúng ta và gia đình em đến nhà ăn mừng.

Thế lên hôm nay chỉ có ba người chúng ta ăn trước một bữa.

- Không cần thiết đâu
- Cần chứ, không chỉ mừng em xuất viện và còn cả Tiểu Phóng nữa.

Đường Tuyết Linh thấy vậy cũng đúng lên không nói gì nữa ngồi vào bàn ăn.

Phòng ăn rất lớn và đồ ăn cũng nhiều, Đường Tuyết Linh thấy ba người bọn họ ăn cũng không hết lên cô muốn mời người làm trong nhà ngồi xuống ăn cùng.

Nghĩ là làm Đường Tuyết Linh liền gọi quản gia đến
- Bác quản gia!
Bà quản gia nghe vậy thì đi đến cúi đầu đáp ( lý giải cho ai thắc mắc rằng tại sao lúc thì ông quản gia lúc lại là bà quản gia: vì Bạch Nhất Phong có một vú nuôi từ nhỏ và hai vợ chồng bà vú nuôi chăm sóc Bạch Nhất Phong khi ở nhà chính lên khi Bạch Nhất Phong dọn ra ở riêng anh thuê cả hai người làm quản gia để quản lí giúp việc trong nhà)
- Thiếu phu nhân cho gọi ạ
- Bà gọi tất cả mọi người lại đây ngồi ăn chung đi
- Chuyện này...!
Bà quản gia dè dặt nhìn Bạch Nhất Phong như muốn bảo anh ngăn Đường Tuyết Linh lại nhưng Đường Tuyết Linh nhanh nhẹn hơn cô quay ra Bạch Nhất Phong nói
- Không phải anh nói muốn ăn mừng sao? Vậy thì kêu mọi người vô ăn chung chứ ăn có 3 người chán chết.

Bạch Nhất Phong nghe cô nói thế cũng thuận theo không phản đối, anh quay ra nói với quản gia
- Vú đi gọi mọi người lại ăn chung đi, Tuyết Linh đã mở lời rồi
- Thiếu gia...!
- Không sao đâu
Bà quản gia vẫn muốn từ chối nhưng Bạch Nhất Phong đã mở lời trước, cuối cùng bà quản gia cũng đồng ý và đi gọi mọi người.

Sau một hồi thuyết phục thì mọi người cũng ngồi xuống bàn ăn.

Bữa ăn đó Đường Tuyết Linh cảm thấy rất vui và ấm áp.

Ăn xong Đường Tuyết Linh muốn cùng mọi dọn dẹp nhưng bị từ chối vì cô vẫn chưa khỏe.

Cô muốn nhờ Bạch Nhất Phong nói với mọi người nhưng Bạch Nhất Phong lại đồng tình với mọi người lên cô đành ngồi nghỉ.

Nghỉ ngơi được một lúc thì Đường Tuyết Linh muốn tắm rửa đi ngủ.

Cô đi lên tầng định đi đến căn phòng lần trước nhưng bị Bạch Nhất Phong ngăn lại
- Em đi đâu?
- Lên phòng
- Phòng nào?
- Phòng...dĩ nhiên là phòng trước đây từng ở
- Đến phòng của anh
- Vì sao?
- Chúng ta là vợ chồng
- Nhưng...chỉ là...mà đồ của em để ở phòng đó thế lên em sẽ về đó
- Anh chuyển nó sang phòng anh rồi, sau này đó là phòng của chúng ta
Đường Tuyết Linh muốn nói gì đó nhưng Bạch Nhất Phong đã bế cô lên và đi thẳng về phòng làm Đường Tuyết Linh không kịp phản ứng.

Sau khi đặt Đường Tuyết Linh lên giường thì Bạch Nhất Phong đi vào phòng tắm.

Đường Tuyết Linh ngồi trên giường nghĩ ngợi gì đó rồi lấy chăn gối ra sô pha.

Bạch Nhất Phong sau khi tắm xong ra ngoài thấy Đường Tuyết Linh đang nằm trên sô pha, anh nhíu mày hỏi
- Em làm gì vậy?
- Thì...chúng ta ngủ riêng...em sẽ ngủ trên sô pha anh ngủ trên giường.

- Không phải giường rất rộng sao? Chúng ta chia đôi ra là được?
- Không cần.

Em sẽ ngủ ở đây.

Nói xong Đường Tuyết Linh chùm chăn không thò mặt ra.

Bạch Nhất Phong còn muốn tiếp tục tranh luận nhưng thấy cô như vậy thì im lặng không thể nói gì.

Anh đứng nhìn Đường Tuyết Linh đang nằm cuộn tròn trong chăn rồi lên giường đi ngủ.

Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh tỉnh dậy nhìn ra giường nhưng không thấy ai.

Cô nghĩ anh đã đi làm lên không quan tâm đi vệ sinh cá nhân rồi xuống tầng.

Khi xuống cô thấy Bạch Nhất Phong và Mạc Nhất Phóng đang ngồi ăn sáng rất tao nhã.

Cô đi xuống ngồi bên cạnh Mạc Nhất Phóng rồi hỏi Bạch Nhất Phong
- Nay anh không đi làm sao?
- Không.

Đến chiều mới phải đến vì có cuộc họp.

- Ừm.

Và bữa sáng cứ thế trôi qua một cách im ắng..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 43: 43: Bí Mật


Sau khi ăn sáng xong Bạch Nhất Phong dẫn Mạc Nhất Phóng ra ngoài vườn.

Đường Tuyết Linh thì đi vào phòng bếp nhờ bà quản gia chỉ cho cách làm mấy món tráng miệng.

Khi Đường Tuyết Linh làm xong một ít bánh và một ít đồ ăn vặt xong thì đem ra ngoài vườn cho ba con Bạch Nhất Phong.

Nhưng khi Đường Tuyết Linh vừa đi ra chưa tới vườn thì đã bị ba con Bạch Nhất Phong chặn lại
- Cô Tuyết Linh, cô đi đâu vậy?
- Đúng vậy, Tuyết Linh em định đi đâu thế?
Cả hai ba con đều hỏi cô một câu hỏi khiến cô nghi hoặc, Đường Tuyết Linh nhíu mày nhìn hai ba con
- Hai người sao thế? Em mang đồ ăn ra cho hai người thôi mà.

- Không cần đâu, anh với Tiểu Phóng đang định vô nhà chúng ta vào nhà ăn
- Đúng vậy, cô Tuyết Linh chúng ta vào nhà ăn đi, bây giờ ngoài vườn nắng nếu ngồi ngoài đó ăn sẽ bị ốm đó
Hai ba con Bạch Nhất Phong vừa nói kéo Đường Tuyết Linh vào nhà.

Đường Tuyết Linh muốn phản đối nhưng không kịp.

Cô bị hai người đưa đến sô pha rồi ấn cô ngồi xuống.

Đường Tuyết Linh nghi ngờ nghiêm mặt hỏi
- Hai người rốt cuộc giấu gì hả? Tại sao không cho em ra vườn?
Bạch Nhất Phong nghe cô hỏi vội đánh trống lảng sang chuyện khác

- Tiểu Phóng, con thấy đồ co Tuyết Linh làm có ngon không hả?
- Dạ ngon
Hai ba con phối hợp với nhau rất ăn ý nhưng Đường Tuyết Linh hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cô nghiêm mặt hỏi lần nữa
- Rốt cuộc hai người giấu chuyện gì hả?
- Có chuyện gì đâu
- Nếu hai người không nói em về lại Đường gia
- Đừng...đừng mà...!
- Vậy hai người nói đi
- Chuyện này...hay để đến sinh nhật em tụi anh sẽ nói.

Được không?
- Không...!
- Tuyết Linh...!
- Cô Tuyết Linh, để đến sinh nhật cô cô mới được biết vì đó là quà sinh nhật bất ngờ lên bây giờ không nói được.

Đường Tuyết Linh thấy chất vấn hai người không được liền chuyển qua hâm dọa nhưng ai dè vẫn không được vì sự đáng yêu của Mạc Nhất Phóng.

Bạch Nhất Phong thấy vấn đề được giải quyết thì thở phào nhẹ nhõm.

Đến trưa cả ba lại ngồi ăn cơm với nhau và không nhắc đến chuyện khu vườn nữa.

Ăn cơm xong thì Bạch Nhất Phong đến công ty luôn để chuẩn bị cho cuộc họp.

Còn Đường Tuyết Linh thì đi cho Mạc Nhất Phóng nghỉ ngơi.

Khoảng chiều tối thì Bạch Nhất Phong gọi điện về cho Đường Tuyết Linh kêu cô chuẩn bị để anh về đón cô và Mạc Nhất Phóng ra ngoài.

Đường Tuyết Linh nghe xong thì đưa Mạc Nhất Phóng đi tắm rửa mặc quần áo rồi cô mới chuẩn bị cho mình.

Bạch Nhất Phong về nhà thấy Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng đã chuẩn bị xong và đang ngồi xem tivi.

Anh đi đến bế Mạc Nhất Phóng lên rồi nói với Đường Tuyết Linh
- Đi thôi.

- Được
Đường Tuyết Linh vội đáp và tắt tivi đi theo anh ra ngoài xe.

Xe bắt đầu lăn bánh, trên cả đoạn đường Mạc Nhất Phóng và Đường Tuyết Linh không ngừng nói chuyện.

Khi đến nơi thì đã thấy ông bà Bạch và ông bà Đường đang đứng ngoài cửa cùng mấy anh em của Bạch Nhất Phong và thêm cả Đường Gia Bách nữa.

Đường Tuyết Linh thấy anh trai thì vội chạy đến ôm chầm lấy

- Anh trai, em nhớ anh lắm lắm luôn.

- Giả tạo
- Mới không có, em thật lòng chứ bộ
- Được rồi, vào trong thôi
Mọi người đi vào và Đường Tuyết Linh đang đi cùng mọi người không hiểu sao một lúc sau lại trên lưng Đường Gia Bách.

Mọi người ngồi xuống và ánh mắt bắt đầu hướng Mạc Nhất Phóng, ông bà Đường lên tiếng trước
- Nhất Phóng, sức khỏe cháu thế nào rồi?
- Dạ cháu khỏe hơn rồi
- Vậy...ông bà có thể...bế cháu không
Mạc Nhất Phóng nghe vậy thì đi xuống khỏi người Bạch Nhất Phong và đi đến chô ông bà Đường
- Dạ được
Ông bà Đường nghe thế liền bế cậu bé lên cưng nựng, Mạc Nhất Phóng cũng rất vui vẻ khi ngồi cùng ông bà Đường.

Mọi người tập trung hỏi thăm Mạc Nhất Phóng một lúc rồi bắt đầu chuyển qua Đường Tuyết Linh
- Tuyết Linh, con cảm thấy trong người thế nào?
- Có cảm thấy khó chịu ở đâu không?
- Có thấy tốt hơn chưa?
- ....!
Và nhiều câu hỏi tương tự Đường Tuyết Linh chỉ đành đáp lại qua loa và tập trung vào ăn.

Ăn xong thì mọi người ra về Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh ra một chỗ khác nói chuyện
- Em thấy thế nào rồi?
- Rất tốt
- Vậy em có tính đến công ty anh làm không?
- À, em sém quên mất, đến tháng sau em sẽ đến
- Ừm, nhớ chú ý sức khỏe
- Vâng, mà dự án đó...!
- Bạch Nhất cũng muốn tham gia hợp tác cùng nhưng anh chưa quyết định vì anh tính để dự án này cho em thử sức

- Vâng
- Mà em có định cho Bạch Nhất tham dự vào không
- Dự án này có ảnh hưởng gì đến Bạch Nhất không?
- Nếu như không tham gia được vào dự án này thì có khả năng Bạch Nhất sẽ phá sản vì họ đã dốc gần hết tài nguyên vào dự án này
- Vậy nếu lúc đó TL thua cũng sẽ có kết cục như Bạch Nhất sao?
- Không.

TL không phát triển về mình nó lên có hay không cũng không quan trọng
- Vậy...!
- Khi đó anh cảm thấy cậu ta không tốt với em lên anh đã bắt đầu đấu thầu dự án đó.

Ban đầu khi em kết hôn với cậu ta anh có ý định để cho cậu ta và TL sẽ rút lui nhưng khi em về Đường gia anh đã yêu cầu ban kế hoạch bắt đầu dành lại dự án lúc đó
- Ừm.

Cảm ơn anh.

- Em...không trách anh sao?
- Vì sao phải trách anh?
- Vì...!
- Là thương trường thì bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Hai anh em Đường Tuyết Linh nói chuyện một lúc thì cũng ra chỗ mọi người để đi về..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 44: 44: Muốn Ngủ Chung


Ngồi trên xe về Bạch Viên Đường Tuyết Linh đã đề cập với Bạch Nhất Phong về chuyện cô muốn đến công ty anh trai cô làm việc
- Nhất Phóng!
- Hửm?
- Em muốn đi thực tập vì bọn em sắp nghỉ hè rồi lên em muốn dành thời gian này để thực hành lấy kiếm thức thực tế
- Ừm, khi nào em muốn thì nói với anh, anh sẽ sắp xếp công việc ở công ty cho em
- Không, không phải.

Ý em là em không muốn vào Bạch Nhất mà là một công ty khác
- Công ty nào?
- TL
- TL? Vì sao em lại muốn vào đấy.

- Vì ở đó có thứ em muốn biết và tìm hiểu.

- Tùy em, dù sao đó cũng là công ty của anh trai em, em vào đó cũng sẽ không bị gây khó dễ.

- Vâng
Cả hai nói chuyện suốt dọc đường, Mạc Nhất Phóng ngồi nghe hai người nói chuyện mà ngủ quên trên đùi Tuyết Linh.

Khi về đến biệt thự Đường Tuyết Linh đã bế Mạc Nhất Phóng đi và quay lại nói với Bạch Nhất Phong
- Tối nay em muốn ngủ cùng với Nhất Phóng lên sẽ không về phòng, anh cứ ngủ trước đi.

- Không được.

Nếu em muốn ngủ với Tiểu Phóng thì đem thằng bé đến phòng chúng ta.

Ba người chúng ta ngủ chung.

- Không cần đâu, anh cứ ngủ trước đi.

- Anh nói rồi anh không muốn, anh muốn ngủ với em
Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phong với ánh mắt nghi ngờ.

Kể từ khi cô về đây cô thấy anh rất lạ, anh rất quan tâm cô và đặc biệt là rất hay làm những hành động thân mật.

Mặc kệ những nghi ngờ của bản thân Đường Tuyết Linh bế Mạc Nhất Phóng vào phòng cậu bé bỏ mặc lời nói của Bạch Nhất Phong
Bạch Nhất Phong đỗ xe xong về phòng không thấy ai liền sang phòng Mạc Nhất Phóng.

Quả như anh dự đoán cả Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng đều ở bên này.

Bạch Nhất Phong lay người Đường Tuyết Linh dậy nói
- Tuyết Linh, em mau dậy chúng ta sang bên kia
- ...!
- Tuyết Linh
- ...!
- Đường Tuyết Linh
Bạch Nhất Phong lay người Đường Tuyết Linh để cô tỉnh dậy nhưng dù có lay và gọi thế nào cô cũng không dậy.

Như đoán ra được điều gì đó Bạch Nhất Phong đặt Mạc Nhất Phóng ra sô pha rồi quay lại chỗ Đường Gia Bách
- Bây giờ em tự dậy hay để anh dùng cách thức đặc biệt để gọi em dậy đây
- ...!
Đường Tuyết Linh cố gắng bình tĩnh tiếp tục vẫn giả vờ ngủ như không nghe thấy gì.

Bạch Nhất Phong thấy vậy thì càng sát lại gần cô hơn
- Nếu em không dậy anh sẽ lập tức thịt em

- Nhất Phóng, anh chơi xấu
- Anh có chơi gì với em sao mà chơi xấu với chơi đẹp
- Cho em 1 phút theo anh về phòng nếu không anh sẽ thực hiện lời anh vừa nói
- Anh...anh
Bạch Nhất Phong nói xong thì bỏ đi làm cho Đường Tuyết Linh không nói được gì đành ngậm ngùi đi theo.

Về đến phòng Bạch Nhất Phong đặt Mạc Nhất Phóng vào giữa rồi quay qua Đường Tuyết Linh
- Em mau lên giường ngủ đi anh đi thay đồ đã
Đường Tuyết Linh vẫn ngồi đó chờ Bạch Nhất Phong đi ra.

Bạch Nhất Phong đi ra thấy Đường Tuyết Linh đang ngồi mặt có chút buồn, anh thắc mắc hỏi
- Tuyết Linh, em sao vậy? Không khỏe ở đâu sao?
- Bạch Nhất Phong, rốt cuộc anh có ý gì? Rồi anh muốn làm gì hả?
- Em nói vậy là sao?
- Rồi mấy ngày nay ai nhập anh vậy hả?
- Hả?
- Tại sao anh lại trở lên như vậy?
- Anh như nào chứ?.

Truyện Dị Năng
- Anh không phải Bạch Nhất Phong
Bạch Nhất Phong nghe cô nói xong thì phì cười đi đến xoa hai bên má cô
- Sao anh lại không phải Bạch Nhất Phong?
- Bạch Nhất Phong sẽ không đối xử với em như vậy.

- Anh xin lỗi về chuyện trước đây, sau này anh sẽ không như vậy nữa
- Tại sao anh lại trở lên như vậy?
- Anh...!
- Có phải anh xem em là thế thân của Mạc Phỉ?
Bạch Nhất Phong sầu não thở dài ôm cô vào xem như an ủi
- Ngoan, anh không xem em là thế thân của ai cả, em là em.

- Nhưng trước kia anh không đối xử với em như vậy.

- Thật ra, có một số chuyện bây giờ anh chưa thể nói với em được, để khi nào có thời gian anh nói.

Nói chuyện xong cả hai lên giường đi ngủ đến 9 giờ mới dậy.

Khi tỉnh dậy Đường Tuyết Linh thấy mình đang nằm trong lòng anh mà xấu hổ nhẹ nhàng đi ra.

Bạch Nhất Phong cũng không ngăn cản mà thuận theo cô.

Đến khi Đường Tuyết Linh vệ sinh cá nhân xong thì Bạch Nhất Phong mới giả vờ như vừa tỉnh dậy..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 45: 45: Bắt Đầu Làm Việc


Đường Tuyết Linh ăn sáng xong thì nhờ tài xế chở đến tập đoàn TL để làm việc.

Vì hôm nay là ngày đầu tiên lên cô đã đi đến phòng nhân sự để nhờ họ sắp xếp công việc.

Nhân viên cũng nhanh chóng sắp xếp công việc cho cô khi cô đến.

Vì khi muốn vào đây làm việc Đường Tuyết Linh đã kêu anh trai xem cho mình hồ sơ để xem mình có đủ điều kiện vào không, nếu không đủ điều kiện cô sẽ xin vào công ty khác bởi cô không muốn đi cửa sau.

Đường Gia Bách cũng thuận theo cô và làm theo đúng trình tự.

Nhưng điều anh không ngờ tới là khi xem hồ sơ của cô thì Ban Giám đốc ai cũng tán thưởng bởi học bạ của cô và lập tức đồng ý cho cô vào làm.

Giờ phút này khi vào phòng nhân sự cô vẫn run và đặc biệt khi xem hồ sơ của cô xong thì họ lập tức đưa cô lên phòng họp.

Ở đây toàn những người nắm trong Ban Giám đốc của công ty.

Đường Tuyết Linh nhìn họ mà thấy sợ trong lòng nhưng trái ngược với cô họ lại rất tán thưởng
- Quả nhiên tôi đoán không sai
- Đúng vậy, không hổ là em gái của chủ tịch
- Mà sao cô ấy lại dùng thân phận khác để xin vào công ty

- Vừa nhìn là biết cô ấy là người đứng đắn và tài giỏi
- Đúng vậy...!
- Đúng vậy...!
Mọi người trong Ban Giám đốc thi nhau tán thưởng làm cho Đường Tuyết Linh ngơ ngác.

Đường Gia Bách thì vẫn ung dung mặc kệ mọi người.

Nhưng ung dung không được bao lâu thì Đường Gia Bách lại bị “tập kích”
- Đường tổng, cậu không giải thích chút sao?
- Đúng vậy...!
- Ừm...!
Đường Gia Bách mỉm cười rồi ra hiệu với Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh ngoan ngoãn đi đến cạnh anh
- Đây là em gái tôi Đường Tuyết Linh và cũng là Nhan Tuyết Linh
- Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
- Vì em gái tôi muốn công bằng cho tất cả những người khác lên lấy thân phận khác để vô tập đoàn.

- Nhưng mà như vậy...!
- Tôi biết là mọi người sẽ không tin vì hầu như ai cũng biết tôi rất cưng chiều em gái nhưng chuyện này tôi không can thiệp vào vì tôi đã hứa với con bé rồi
Mọi người nghe xong đều vỗ tay tán thưởng cho Đường Tuyết Linh.

Một trong số những người ở đó đại diện lên tiếng
- Nếu như đã vậy thì chúng tôi sẽ xét theo công tâm và không có đặc quyền
- Được thưa các vị
Chưa để anh trai lên tiếng thì Đường Tuyết Linh đã lên tiếng trước và đồng ý với ý kiến vừa rồi.

Đường Gia Bách thấy thế cũng không nói gì.

Các người khác cũng tán thưởng và nhìn nhau ám hiệu.

Một trong số đó đứng lên
- Cảm ơn Đường tổng đã công tâm như vậy để công ty chúng ta tìm được những nhân tài và mang lại lợi ích cho công ty
- ...!
- Thật ra, gọi Đường tiểu thư đến đây chúng tôi không phải muốn xác nhận thân phận mà là muốn tuyển người
- Ý ông là...!
- Chúng tôi là nhìn hồ sơ nhận người chứ không nhìn quan hệ, nếu như muốn nhờ quan hệ vậy thì không cần nộp hồ sơ và đã nộp hồ sơ thì sẽ là có thực lực

- Ừm...!
- Cảm ơn Đường tiểu thư đã cho chúng tôi thấy thực lực và bản lĩnh của cô
- Dạ
Ông ấy đưa tay về phía Đường Tuyết Linh, Đường Tuyết Linh cũng nhanh chóng đưa tay lên bắt tay ông ấy
- Chào mừng cô đến với TL
- Dạ
Đường Gia Bách thấy mọi chuyện đã ổn thỏa thì liền gọi trợ lý đem tài liệu đến.

Anh trợ lý nhanh chóng đem đến và đứng sau Đường Gia Bách
- Thật ra, tôi để em gái vào đây là cho con bé thử sức vì tập đoàn này lập lên vì con bé và bây giờ nó muốn làm gì thì tôi cũng sẽ cho con bé làm
- Ý Đường tổng là...!
- Dự án năng lượng mới sẽ do con bé cùng tôi tiếp quản và điều hành nó
- Nếu là vấn đề này thì chúng tôi không có ý kiến vì nếu thất bại cũng sẽ tổn thất cho cậu chứ không phải cho chúng tôi.

Hơn nữa nếu dự án này Đường tiểu thư đây thành công thì không chỉ chứng minh được thực lực mà còn đem lại lợi ích cho công ty, chuyện này với chúng tôi chỉ có lợi chứ không có hại
- Nếu như vậy thì xong rồi.

Chúng ta dừng lại ở đây
- Được
Rất nhanh sau đó mọi người đều giải tán chỉ còn lại 4 người trong phòng là: Đường Tuyết Linh, Đường Gia Bách, anh trợ lý và giám đốc bộ phận nhân sự.

Đường Gia Bách đưa tài liệu cho Đường Tuyết Linh và nói với giám đốc phòng nhân sự
- Cậu sắp xếp cho cô ấy một chút.

Bàn làm việc của cô ấy đặt cạnh bàn làm việc của tôi.

Còn đám nhân viên, tôi không muốn ai biết Tuyết Linh là em gái tôi lên hai cậu biết phải làm gì rồi đấy
- Dạ
- Dạ
Hai người kia sau khi nghe Đường Gia Bách dặn dò xong thì ra ngoài.

Đường Gia Bách đứng dậy ra ngoài
- Theo anh về văn phòng
- À..được...!
Đường Tuyết Linh vừa về đến văn phòng của Đường Gia Bách thì ngã người ra sô pha.

Đường Gia Bách thấy em gái như vậy thì nhíu mày
- Em làm gì vậy hả?
- Hazz, hôm nay dọa chết em rồi.

- Sao vậy?
- Anh nói xem, lần đầu đi làm việc mà bị gặp cấp trên như vậy.

Hazz, thật mệt mà
- Được rồi, hôm nay dừng lại ở đây đi, em ở đây nghỉ ngơi một chút rồi khi nào muốn làm việc bảo anh, anh chỉ việc cho em
- Oki.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 46: 46: Ngoại Tình


Nhưng đời quả thật không như mơ, Đường Tuyết Linh vào phòng nghỉ của Đường Gia Bách nghỉ đến tận chiều mới dậy.

Khi cô dậy thì đã là 2 giờ chiều, Đường Tuyết Linh ra ngoài tìm Đường Gia Bách.

Đường Gia Bách đang làm việc thấy Đường Tuyết Linh ra thì mỉm cười
- Đồ ăn của em ở kia
- Em biết rồi, ăn xong anh giao việc cho em làm
- Ừm
Đường Tuyết Linh nhanh chóng ăn đồ ăn rồi dọn dẹp quanh phòng một chút, Đường Gia Bách ngăn lại nhưng cô vẫn cố chấp đi dọn dẹp rồi mới ngồi vào bàn làm việc của mình.

Đường Gia Bách cũng không cản nữa để cô làm rồi đưa một số tài liệu lên bàn làm việc vừa chuyển đến.

Đường Tuyết Linh cũng nhanh chóng bắt đầu làm việc của mình.

Công việc hôm nay của Đường Tuyết Linh khá thuận lợi và suôn sẻ.

Cô làm việc một mạch đến tận 7 giờ tối mới xong.

Đường Tuyết Linh còn định lấy thêm việc của Đường Gia Bách làm nhưng bị anh ngăn lại
- Em làm xong việc của mình rồi thì về đi, chỗ còn lại là việc của anh
- Nhưng em muốn giúp anh
- Không cần đâu, anh làm xong nhanh thôi, em về với Mạc Nhất Phóng đi, chắc thằng bé đang chờ em
- Vậy...em về trước
- Ừm

Đường Tuyết Linh cũng nghe lời Đường Gia Bách và dọn đồ đi về.

Khi cô đi về thì cũng là giờ tan làm của mọi người lên rất đông.

Mọi người ai cũng nhìn cô với ánh mắt cảm thán rồi bàn tán.

Đường Tuyết Linh không để tâm đi thẳng ra ngoài bắt taxi về.

Cô về đến nhà thì thấy Bạch Nhất Phong cùng Mạc Nhất Phóng đang ngồi viết viết gì đó.

Đường Tuyết Linh tò mò đi đến
- Hai ba con đang làm gì vậy cho cô làm với được không?
- Aaa...cô Tuyết Linh về
- Em vừa về sao?
- Ừm
Đường Tuyết Linh nhẹ nhàng đáp lại Bạch Nhất Phong rồi ôm Mạc Nhất Phóng lên hôn.

Mạc Nhất Phóng vui vẻ hôn đáp lại cô rồi cậu bé chỉ chỉ về phía Bạch Nhất Phong nói
- Cô Tuyết Linh hôn baba nữa
- Chuyện này...không được
- Vì sao ạ?
- Vì baba lớn rồi không cần hôn nữa đâu
- Vậy sao?
- Ừm
Mạc Nhất Phóng nhìn nhìn cả hai rồi không nói gì.

Đường Tuyết Linh ngượng ngùng trả cậu bé về với Bạch Nhất Phong rồi lên phòng.

Bạch Nhất Phong không bỏ qua cho cô dỗ dành Mạc Nhất Phóng ngồi lại chơi với bà quản gia rồi anh lên phòng.

Đường Tuyết Linh đang định đi tắm thì Bạch Nhất Phong đi vào
- Ai nói với em là lớn rồi không cần hôn vậy hả?
- Anh..anh...sao lại vào đây?
- Đây cũng là phòng anh mà
- Vậy mai em chuyện sang phòng khác
- Không được
- Vì sao?
- Anh lại nữa
- Được rồi nếu em không muốn anh sẽ không nhắc nữa
Bạch Nhất Phong biết bản thân không thể trêu Đường Tuyết Linh nữa lên anh dừng lại trước khi cô tức giận.

Đường Tuyết Linh vì không muốn nhìn thấy anh mà bỏ vô phòng tắm.

Bạch Nhất Phong thấy cô đi thì cũng đi xuống nhà.

Sau khi ăn tối xong Đường Tuyết Linh cũng bỏ mặc Bạch Nhất Phong không quan tâm.

Vậy là cả ngày hôm đó Bạch Nhất Phong còn chưa nhìn vợ được 1 tiếng đồng hồ.

Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh thức dậy sớm và đi làm luôn không nói chuyện với Bạch Nhất Phong, tối thì đến khi anh ngủ cô mới về.

Cứ như vậy suốt một tuần liền.

Hôm nay khi Đường Tuyết Linh đi xuống lấy cà phê thì nghe mọi người bàn tán
- Hazz, đúng thật là đẹp trai thì đào hoa mà
- Đúng vậy, không ngờ Bạch tổng lại là người như vậy
- Ừm, nhìn bề ngoài nghiêm túc lạnh lùng tưởng là sẽ chính chắn ai ngờ
- Đàn ông mà, đều sống bằng nửa th*n d***
Đường Tuyết Linh nghe mọi người bàn tán một hồi thì cũng đoán ra được người bọn họ đang đoán là ai.

Cô cầm cốc cà phê đi đến chỗ bọn họ bình thản hỏi
- Mọi người đang bàn luận về Bạch tổng của Bạch Nhất sao?
- Đúng thế mà cô là ai vậy?
- À, tôi là em họ của Đường tổng- Nhan Tuyết Linh
- Nhan Tuyết Linh, tên rất giống tên em gái Đường tổng chỉ khác họ
- Đúng vậy, mà mọi người đang bàn luận về Bạch tổng đúng không?
- Ừm, sao vậy?
- Là vấn đề gì vậy?
Mấy người kia nhìn Đường Tuyết Linh như người ngoài hành tinh rồi vẫy vẫy tay ra hiệu cô đi lại gần họ một chút.

Đường Tuyết Linh vì tò mò lên cũng đi lại gần chỗ bọn họ để hóng hớt
- Bạch tổng có bồ nhí ở ngoài.

- Sao cô biết?
- Cô không đọc tin tức sao?
- Không có
- Hazz, cô lại đây đi.

truyện đam mỹ
Một trong số đó kéo cô lại gần thêm và mở điện thoại lên cho cô xem.

Đường Tuyết Linh nhìn dòng chữ trên điện thoại “ Chủ tịch Bạch Nhất và tiểu thư Lục gia có mối quan hệ không bình thường”.

Và kèm theo dòng tin tức đó là bức ảnh Bạch Nhất Phòng cùng tiểu thư Lục gia- Lục Sơ Hạ đang khoác tay nhau đi ra từ khách sạn.

Đường Tuyết Linh nhìn thấy tin tức nhà sốc, tay cô run run.

Cô đồng nghiệp thấy cô run run thì lấy điện thoại lại sau đó lay lay người cô
- Sao hả? Sốc đúng không?
Đường Tuyết Linh không nói gì run run bỏ đi, cô gái kia thấy cô như vậy thì trách móc
- Cô làm sao vậy? Hỏi mà không trả lời
Hôm nay đến đây thui nha mọi người.

Đến 7h ngày mai mình phải đi thi lên dừng lại ở đây thui.

Ai chúc mình thi tốt ik????.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 47: 47: Công Tác


Đường Tuyết Linh thẫn thờ trở về phòng làm việc, Đường Gia Bách tập trung làm việc lên không để ý sắc mặt của Đường Tuyết Linh.

Đến tối Đường Tuyết Linh nhốt mình trong phòng không ra ngoài, Bạch Nhất Phong vẫn nghĩ cô giận chuyện tối qua lên không nói gì.

Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh dậy muộn hơn lên Bạch Nhất Phong đã đi làm.

Mạc Nhất Phóng thì ngồi ở bàn ăn chờ cô, thấy cô xuống cậu bé vui mừng chạy đến
- Cô Tuyết Linh, dạo này cô bận lắm sao? Con từ hôm qua đến giờ bây giờ mới được gặp cô
- À, đúng vậy, công việc của cô hơi bận
- Vậy cô nhớ giữ gìn sức khỏe không được làm việc mệt quá
- Cô biết rồi mà.

Mà lát nữa cô phải đi công tác hơn một tháng con ở nhà ngoan nha
- Lâu vậy sao cô?
- Ừm, thế lên con ở nhà phải ngoan nha
- Vâng con biết rồi, cô nhớ về sớm nha
- Cô nhớ rồi, chúng ta đi ăn sáng thôi, ăn xong cô đưa con đến trường
- Vâng
Sau khi đưa Mạc Nhất Phóng đến trường học Đường Tuyết Linh đi luôn ra sân bay mà không báo cho Bạch Nhất Phong.

Hôm qua sau khi đọc xong tin tức của Bạch Nhất Phong, Đường Tuyết Linh đã xin Đường Gia Bách cho đi công tác một tháng ở thành phố H.

Bạch Nhất Phong tối đó đi làm về đã mua một bó hoa để dỗ dành Đường Tuyết Linh nhưng không thấy cô ở nhà.

Bạch Nhất Phong hỏi người giúp việc trong nhà thì biết cô sáng nay đã cầm hành lý đi rồi.

Bạch Nhất Phong nghe xong thì vội lấy xe đi đến Đường gia.

Đường Gia Bách vừa về đến nhà đang định đi vào thì thấy xe Bạch Nhất Phong đi vào, Đường Gia Bách đúng đợi anh ở cửa.

Bạch Nhất Phong thấy Đường Gia Bách đứng đó thì vội đi đến hỏi
- Tuyết Linh đâu rồi? Tại sao cô ấy về Đường gia mà không nói gì với tôi hết vậy?
- Ai nói với cậu là côn bé về Đường gia?
- Không phải cô ấy giận tôi lên bỏ về Đường gia sao?
- Con bé đi công tác, hơn nữa cậu làm gì mà con bé giận
- Thì...tôi chọc cô ấy một chút rồi cô ấy bỏ mặc tôi, tôi nghĩ cô ấy giận lên...!
- Được rồi, dù sao cũng là chuyện vợ chồng cậu, tôi không can thiệp
- Vậy tôi về trước
- Ừm
Bạch Nhất Phong biết cô đi công tác lên anh đi về nhà xử lí công việc, và cho Mạc Nhất Phóng ngủ.

Kể từ hôm đó đến nay đã được 5 ngày, Đường Tuyết Linh không nói chuyện với Bạch Nhất Phong mà chỉ nói chuyện với Mạc Nhất Phóng.

Cứ mỗi lần Bạch Nhất Phong muốn nói chuyện thì Đường Tuyết Linh lại lấy lý do trốn tránh.

Bạch Nhất Phong không biết làm cách nào để cô nguôi giận lên có ý định đi đến chỗ cô trước đã.

Bạch Nhất Phong dụ dỗ Mạc Nhất Phóng ở nhà với ông bà nội để anh đi đến đó.

Anh lấy lý do là đi công tác lên gửi cậu bé đến Bạch gia.

Cứ ngỡ cuộc gặp sẽ vui vẻ nhưng khi Bạch Nhất Phong đến chỗ Đường Tuyết Linh thì thấy cô đang đi bên cạnh một người đàn ông lạ mặt.

Bạch Nhất Phong không thể nhìn nổi hành động thân mật của hai người lên đi đến tách hai người họ ra và đấm chàng trai kia.

Đường Tuyết Linh đang cùng Tần Khanh bàn về việc hợp tác thì mắt cô dính bụi lên Tần Khanh giúp cô thổi nó.

Nhưng khi Tần Khanh vừa thổi thì cô cảm thấy mình bị đẩy nhẹ, mở mắt ra thì thấy Bạch Nhất Phong đang túm cổ áo Tần Khanh định đánh.

Đường Tuyết Linh nhanh chóng đi đến ngăn lại
- Bạch Nhất Phong, anh làm gì vậy hả?
- Anh...!
- Tần Khanh anh có sao không?
Bạch Nhất Phong chưa kịp trả lời thì Đường Tuyết Linh đã quay qua hỏi thăm Tần Khanh.

Bạch Nhất Phong thấy hành động này của Đường Tuyết Linh thì tức giận, anh kéo cô đi rất nhanh.

Đường Tuyết Linh đang đứng thì bị kéo đi, cô loạng choạng bước về phía lực kéo đó mà mặt nhăn lại
Tần Khanh thấy Đường Tuyết Linh khó chịu liền đi đến giật tay Bạch Nhất Phong đang nắm Đường Tuyết Linh ra
- Bạch tổng, anh làm gì vậy hả? Anh không thấy Tuyết Linh đau sao?
Hai chữ “Tuyết Linh” như đánh thức con thú trong người Bạch Nhất Phong.

Anh không nói không rằng dơ cú đấm lên đánh thẳng vào mặt Tần Khanh khiến cho anh ta chảy máu miệng.

Đường Tuyết Linh lúc này hoàn toàn tức giận với hành động của Bạch Nhất Phong, cô tức giận hét lơn
- Bạch Nhất Phong, anh làm gì vậy hả? Tại sao anh lại đánh anh ấy?
- Ha tại sao? Cái này không phải lên hỏi em và cậu ta sao?
- Anh có ý gì?
- Ý gì, em có biết em là người phụ nữ đã có chồng không, đi theo anh

Bạch Nhất Phong nói xong thì bế cô lên theo kiểu công chúa chứ không kéo nữa.

Tần Khanh thấy cô bị bế đi muốn ngăn Bạch Nhất Phong lại nhưng Bạch Nhất Phong lại cảnh cáo anh trước
- Đây là chuyện vợ chồng tôi tốt nhất anh đừng xen vào, nếu không hậu quả tự chịu
Tần Khanh nghe anh nói hai từ “vợ chồng” thì đành để anh đem Đường Tuyết Linh đi.

Bạch Nhất Phong bế Đường Tuyết Linh về khách sạn của anh gần đó.

Cả hai đi về phòng tổng thống Bạch Nhất Phong ném Đường Tuyết Linh xuống giường.

“A” vì đau quá lên Đường Tuyết Linh kêu lên một tiếng, cô đang định ngồi dậy nhưng Bạch Nhất Phong đã đè cô xuống.

Đường Tuyết Linh muốn đẩy anh ra nhưng sức lực không đủ lên cô tức giận đánh liền túc vào ngực Bạch Nhất Phong và trách móc
- Anh làm gì vậy hả? Rốt cuộc anh muốn gì? Tại sao lại đánh anh ấy
- Em lo cho anh ta
- Đúng vậy
Nghe xong hai chữ này Bạch Nhất Phong liền chế ngự hai tay cô rồi nâng cằm cô lên cúi xuống hôn ngấu nghiến
- Ư..ưm...b...bu..buông....
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 48: 48: Thực Hiện Nghĩa Vụ Của Một Người Chồng


Đường Tuyết Linh bị hôn bất ngờ lên chân cứ đập loạn xạ xuống giường miệng cố gắng nói.

Nhưng việc cô cố gắng nói chỉ làm cho Bạch Nhất Phong dễ dàng đưa chiếc lưỡi của anh vào mươn trớn lưỡi của cô.

Đường Tuyết Linh khó chịu không làm gì được lên bật khóc.

Bạch Nhất Phong thấy cô khóc thì buông tha cho đôi môi và tay của cô ra tức giận nói
- Sao vậy? Sao lại khóc? Em cảm thấy uất ức hay là vì người đó là tôi lên mới cảm thấy thế
Đường Tuyết Linh không nói gì chỉ lấy tay lau môi mình và lau nước mắt.

Bạch Nhất Phong thấy cô không trả lời càng tức giận hơn
- Sao không trả lời? Hay tôi nói đúng quá lên em không thể phản bác
- Anh...!
- Tôi sao hả? Không phải lúc nãy khi với ở cậu ta em còn vui vẻ sao? Sao bây giờ ở với tôi lại khóc
- Liên quan gì đến anh?
- Hừ rốt cuộc em với cậu ta có quan hệ gì hả?
Bạch Nhất Phong tức giận quát lớn, Đường Tuyết Linh cũng không quan tâm cô dùng hết sức lực đẩy anh ra rồi chạy ra khỏi giường.

- Anh có tư cách gì mà chấp vấn em chứ
- Tôi là chồng em

- Chỉ là chồng trên hợp đồng, hơn nữa chuyện của anh em cũng không tham dự vào vậy bây giờ anh lấy tư cách gì tham dự vào chuyện của em?
Cả hai lớn tiếng qua lại, Bạch Nhất Phong hoàn toàn mất kiểm soát anh tháo cà vạt và cúc áo sơ mi rồi từ từ tiến đến chỗ Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh muốn chốn nhưng phòng đã bị Bạch Nhất Phong khóa lại và cất chìa ra trong túi quần.

Bạch Nhất Phong biết thừa ý định của cô lên nhanh chóng đi đến kéo cô lại
- Còn muốn trốn?
- Bạch Nhất Phong, anh muốn làm? Mau buông em ra?
- Muốn làm gì? Tôi muốn thực hiện nghĩa vụ của một người chồng
- Đừng...đừng mà..ư..ưm
Đường Tuyết Linh chưa kịp nói hết câu thì Bạch Nhất Phong đã chiếm lấy môi cô.

Đường Tuyết Linh không biết phải làm sao liền cắn vào môi Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong vì đau quá lên buông đôi môi của cô ra
- Bạch Nhất Phong, anh không có tư cách làm vậy với em
Đường Tuyết Linh vừa nói vừa hoảng sợ trốn tránh nhưng Bạch Nhất Phong không tha cho cô anh nhanh chóng bắt gọn cô lại
- Tôi là chồng em, sao lại không đủ tư cách?
- Anh chỉ là chồng trên danh nghĩa
- Tôi là chồng hợp pháp của em
Nói xong Bạch Nhất Phong đưa tay lên xé chiếc váy trên người Đường Tuyết Linh ra, chiếc áo bra cũng bị anh thuần thục tháo ra.

Đôi gò b ồng trắng trẻo hiện ra khiến Đường Tuyết Linh lấy tay che lại, nhưng Bạch Nhất Phong lại gạt ra để ngắm nghía
- Sao lại che? Nó rất đẹp mà
- Nhất Phóng...em...em..

- Hửm?
- Em xin anh tha cho em đi, em không muốn...hức...!
Bạch Nhất Phong không nói gì cúi xuống hôn một bên gò bồng còn bên còn lại thì dùng tay bóp.

Đường Tuyết Linh khó chịu đẩy đầu anh ra
- Ư...ưm...Bạch Nhất Phong...đừng...mà...!
Nhưng lúc này Bạch Nhất Phong đâu nghe lọt được chữ nào anh điên cuồng cắn m*t nhị hoa của cô.

Đường Tuyết Linh thấy anh vẫn cố chấp thì đánh liên tục vào lưng anh
- Buông...buông em ra...đừng...mà...em không muốn...híc...!

- Vậy em muốn ai hả? Tần Khanh?
- Hức...không phải...!
Bạch Nhất Phong nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Đường Tuyết Linh tay anh di chuyển dần xuống cấm địa của cô, vật duy nhất còn sót lại cũng bị anh cởi nốt ra.

Tay Bạch Nhất Phong từ đưa vào trong thăm dò, Đường Tuyết Linh lần đầu làm loại chuyện này lên khi bị xâm nhập vào hai chân cô khép lại
- Hức...Bạch Nhất Phong....anh là đồ...khốn...hức...!
Bạch Nhất Phong thấy cô khóc đưa tay lên lau nước mắt cho cô nhưng Đường Tuyết Linh lại càng khóc lớn hơn và liên tục đánh vào tay anh đang lau nước mắt cho cô
- Hức...anh bỏ..hức...ra...ngoài...!
Bạch Nhất Phong nghe theo rút tay ra Đường Tuyết Linh thấy vậy thì vui mừng nhưng chưa để cô mừng chưa được 1 phút thì Bạch Nhất Phong đã đưa vật t0 lớn của anh không biết được giải phóng từ bao giờ vào bên trong cô.

Đường Tuyết Linh cảm thấy bên dưới như bị xé ra vậy, cô đau đớn vừa mới nín lại khóc trở lại
- Aaa..đau..đau...hức...ra..ngoài...đau...!
- Ngoan, thả lỏng ra sẽ không đau nữa
Bạch Nhất Phong vừa cho vào đã bị cô kẹp chặt, anh không thể tiếp tục đi vào lên cúi xuống tai cô dụ dỗ.

Nhưng Đường Tuyết Linh không thả lỏng dù thế nào cũng không chịu lắc đầu muốn anh ra
- Không...hức...đau...anh...mau...ra..ngoài...hức
- Ngoan, em phải thả lỏng ra anh mới di chuyển được, em kẹp chặt như vậy anh không thể di chuyển
Bạch Nhất Phong vừa nói vừa hôn lên môi cô, Đường Tuyết Linh vì đau quá lên cũng nghe theo anh dần thả lỏng.

Qua một lúc thì cảm giác đau đớn cũng qua mà thay vào đó là cảm giác trống rỗng.

Bạch Nhất Phong thấy cô không còn nhăn nhó nữa thì biết là cô đã thích ứng được kích thước của anh.

Đường Tuyết Linh bắt đầu cảm thấy khó chịu bắt đầu uốn éo.

Cô khó chịu nhìn Bạch Nhất Phong
- Ưm...!Nhất Phong...!
- Hửm?
- Anh...!
- Anh sao hả?
Bạch Nhất Phong làm sao không nhận ra cô đang muốn gì nhưng anh muốn cô nói ra
- Bảo bối, em muốn gì sao?
- Ưm...em muốn....!
- Em muốn gì nói ra anh đáp ứng em
Đường Tuyết Linh không muốn nói ra những lời xấu hổ đó nhưng Bạch Nhất Phong muốn ép cô nói.

Đường Tuyết Linh bực mình muốn lùi lại nhưng bị Bạch Nhất Phong giữ
- Em muốn đi đâu hả?
- Ưm...anh buông ra...!
Bị Bạch Nhất Phong giữ lại lên vật đó của anh đâm xâu vào bên trong cô làm cô vừa đau vừa sướng kêu lên.

Nhưng ngay sau đó lại khó chịu vì anh không di chuyển, Đường Tuyết Linh đánh vào người anh
- Hức...anh làm gì vậy hả...buông em ra...anh khốn nạn...hức
- Lại mắng anh? Anh làm gì em sao?.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 49: 49: Chiếm Đoạt


Đường Tuyết Linh uất ức cắn vào tay Bạch Nhất Phong rồi quay mặt đi nức nở khóc
- Bạch Nhất Phong...anh khốn nạn...anh không yêu em...tại sao muốn làm chuyện này với em...!
Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh áp chế hai tay cô lên đ ỉnh đầu rồi cúi xuống hôn cô
- Ai nói với em là tôi không yêu em? Hửm?
Bạch Nhất Phong hôn cái cổ trắng nõn của cô đến nỗi trên đó hiện một dấu đỏ.

Bạch Nhất Phong nhìn dấu đỏ đó hài lòng cười sau đó quay mặt cô lại chiếm lấy đôi môi đỏ mọng
- Ưm...ưm...!
Đường Tuyết Linh bị hôn và bên dưới khó chịu cô càng nghĩ càng uất ức khóc lớn hơn.

Bạch Nhất Phong nhìn cô khóc mà đau lòng lên anh bắt đầu di chuyển từ từ
- Đừng khóc nữa, tôi cho em
- Hức...em...không cần...anh đi tìm người phụ nữ kia mà làm...!
- Người phụ nữ kia?
Bạch Nhất Phong nhăn mày khó hiểu nhìn cô, anh buông tay cô ra và bế cô ngồi lên.

Anh xoa xoa tấm lưng mảnh mai của Đường Tuyết Linh rồi dựa đầu vào hõm cổ cô
- Người phụ nữ kia là ai mà em muốn anh làm chuyện này với cô ta?
- Hức...!Là người phụ nữ cùng anh vào khách sạn..

- Người phụ nữ cùng anh vào khách sạn? Có sao?
- Hức...!Anh còn chối, ai cũng biết anh anh vào đó với cô ấy

- Em nói thử xem cô gái đó là ai, còn theo như anh nhớ thì đây là lần đầu tiên anh vào anh khách sạn với người khác.

- Anh...đừng có chối, rõ ràng tin tức có nói...hơn nữa còn có ảnh chụp anh cùng cô ấy đi ra từ khách sạn, cử chỉ rất thân mật...ưm...!
Đường Tuyết Linh đang nói thì Bạch Nhất Phong th úc mạnh vào bên trong cô khiến cô kêu lên.

Anh cười gian tà một cái rồi tay bắt đầu làm loạn khắp người cô khiến Đường Tuyết rùng mình.

Bạch Nhất Phong bóp nhẹ một bên gò bồng của cô một cái rồi thì thầm vào tai cô
- Hóa ra anh vào khách sạn với người phụ nữ khác mà anh không biết, hay là em bịa chuyện đây
Bạch Nhất Phong vừa nói vừa áp mặt của anh vào mặt của Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh giận quá đẩy anh ra tát vào mặt anh một cái
- Bạch Nhất Phong, anh dám làm mà không dám nhận
Bạch Nhất Phong đang yên đang lành bị đánh rồi còn xém nữa mất vợ lên bực mình ôm cô đặt xuống giường ra vào nhanh hơn.

Đường Tuyết Linh bị anh điên cuồng xâm nhập vừa sướng nhưng cũng rất khó chịu.

Cô không phản kháng cũng không nói gì nằm yên bất động mặc anh muốn làm thì làm.

Quảng cáo sau 2 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Bạch Nhất Phong thấy cô nằm yên bất động thì dừng lại nhìn cô.

Anh không thấy cô khóc nhưng nước mắt vẫn trực trào ra.

Anh đưa tay lên muốn lau giọt nước mắt vừa trào ra nhưng bị cô né tránh.

Anh xoay mặt cô lại hôn lên mắt Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh nhắm mắt lại nước mắt toàn bộ tuôn ra, cô khó chịu gạt tay anh ra rồi lại xoay mặt đi.

Bạch Nhất Phong nhìn cô như vậy thì rút vật t0 lớn của anh ra và đi vào nhà tắm.

Sau khi anh giải quyết xong vật bên dưới thì ra.

Thấy cô vẫn bất động nằm đó anh đi đến bế cô lên đưa vào phòng tắm.

Sau khi Bạch Nhất Phong xả nước ấm và đặt cô vào trong thì đi ra.

Nhìn vệt máu trên drap giường Bạch Nhất Phong không biết lên vui hay lên buồn.

Anh thu dọn giường rồi cầm khăn tắm đem vào bên trong.

Khi vào anh thấy cô vẫn ngồi bất động như cũ anh khó chịu đi đến giúp cô tắm rửa qua rồi lại quấn khăn bế cô ra ngoài.

Đặt Đường Tuyết Linh xuống giường xong anh đi lấy máy sấy đến muốn sấy tóc cho cô nhưng máy sấy vừa chĩa đến thì cô đã né tránh rồi cười nhạt.

Bạch Nhất Phong tức giận ấn Đường Tuyết Linh ngồi xuống rồi sấy tóc cho cô.

Khi anh quay người cô lại thì thấy cô lại đang khóc anh bực dọc bỏ máy sấy xuống rồi nâng cắm cô lên nhìn thẳng vào anh
- Rốt cuộc em vậy hả? Em muốn anh làm em mới vừa lòng?
Đường Tuyết Linh nhìn chằm chằm Bạch Nhất Phong không nói, Bạch Nhất Phong nhăn mày nhìn cô
- Em muốn anh phải thế nào đây hả? Rõ ràng là em sai nhưng bây giờ lại như thế này cứ như là anh sai vậy
Đường Tuyết Linh nghe anh nói xong thì cười nhạt, cô gạt tay anh ra rồi nặng nề đứng dậy.

Bạch Nhất Phong nhìn theo cô lòng bàn tay cuộn tròn lại.

Đi đến cửa Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phong rồi lên tiếng
- Mở cửa
Bạch Nhất Phong nghe giọng lạnh lùng của cô thì tức giận, anh đi đến nắm chặt hai bả vai cô
- Rốt cuộc em làm sao hả?
- Không sao cả, anh mở cửa đi.

Bạch Nhất Phong không thể kiềm chế nữa tức giận đẩy mạnh cô vào tường rồi đấm một phát vào nó.

Khoảng cách đó chỉ cách cô có vài mm.

Đường Tuyết Linh không hề sợ hãi mà nhìn chằm chằm anh
- Mở cửa!
- Nếu tôi nói không thì sao?

Đường Tuyết Linh như đoán trước được câu trả lời cô đi đến lấy điện thoại trong túi sách ra gọi điện
- Alo, Tần Khanh
- ...!
- Anh đến đón em được không? Em muốn về nhà
- ....!
Bạch Nhất Phong không nghe được bên kia nói nhưng anh cũng hiểu được.

Anh đi đến ngắt điện của Đường Tuyết Linh
- Em đây là muốn thách thức giới hạn của tôi?
- Vậy sao? Hóa ra giới hạn của Bạch tổng là vậy
- Em...!
Bạch Nhất Phong giật phăng chiếc khăn trên người Đường Tuyết Linh ra rồi cũng cởi chiếc khăn trên người anh ra.

Anh xoay Đường Tuyết Linh ra sau rồi trực tiếp đâm vào bên trong cô mà không có màn dạo đầu.

Đường Tuyết Linh bên trong khô khốc lên khi anh đâm vào cô rất đau, tay cô đập loạn xạ vào tay anh
- Bạch...Nhất...Phong...đau...!hức...!
- Đây là trừng phạt của em vì dám thách thức tôi
- Hức...anh...!
Cứ như vậy cả hai triền miên đến khi Đường Tuyết Linh ngất đi hoàn toàn anh mới buông tha và bế cô vào phòng tắm vệ sinh lại một lần nữa.

Tắm rửa cho cả hai xong Bạch Nhất Phong bế cô đặt lên giường rồi ôm cô ngủ..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 50: 50: Ly Hôn


Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh bị ánh nắng chiều vào mắt mà từ từ tỉnh lại.

Cô cảm thấy cả thân thể đau đớn rồi bất giác nhớ đến chuyện hôm qua.

Cảm nhận được có hơi thở đều đều đang phả sau cổ cô quay lại nhìn.

Khi thấy Bạch Nhất Phong ôm cô ngủ ngon lành làm cô cảm thấy tủi thân.

Đường Tuyết Linh ngồi dậy đang tính đi đến với lấy chiếc khăn ở dưới sàn thì bị kéo lại
- Em muốn đi đâu.

Bạch Nhất Phong ôm cô lại giọng trầm trầm lên tiếng nhưng mắt vẫn nhắm.

Đường Tuyết Linh bị anh kéo lại thì khó chịu gỡ tay anh ra.

Nhưng Bạch Nhất Phong nào để cô toại nguyện, anh ôm chặt cô hơn
- Bạch tổng, phiền anh buông tôi ra
- Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không?
Bạch Nhất Phong vừa nói vừa dụi mặt vào cổ Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh vẫn cố gắng thoát ra khỏi anh
- Bạch tổng nói đùa rồi, tôi làm sao dám cãi nhau với ngài
Bạch Nhất Phong tức giận trừng mắt nhìn cô rồi đè cô xuống dưới thân anh
- Đường Tuyết Linh, có phải em xem nhẹ lời nói của tôi?
- Ha tôi nào dám
- Em...!

- Bạch tổng, bản hợp đồng của chúng ta là do anh soạn trong đó có ghi rằng không được can thiệp vào cuộc sống của nhau và giữa hai chúng ta không được phát sinh quan hệ nếu như ai vi phạm sẽ phải đền bù?
Bạch Nhất Phong nghe cô nói thì với tay ra chiếc ví để trên tủ đầu giường rồi đưa cho cô một chiếc thẻ đen
- Đây là thẻ phụ của tôi, em muốn bao nhiêu cứ lấy
Đường Tuyết Linh nhìn chiếc thẻ nhướng mày khinh bỉ rồi gạt nó đi
- Bạch tổng nghĩ tôi thiếu tiền?
Bạch Nhất Phong nhìn Đường Tuyết Linh nhíu mày sau đó nâng cằm cô lên
- Không phải em muốn tôi bồi thường sao?
- Đúng.

Nhưng trong hợp đồng có ghi là người bồi thường sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của người được bồi thường
- Vậy em muốn gì?
- Chúng ta ly hôn đi.

Bạch Nhất Phong nhìn chằm chằm Đường Tuyết Linh rồi cuộn tròn nắm đấm lại
- Đường Tuyết Linh em xem anh là gì?
- Là gì? Câu này phải tôi hỏi Bạch tổng mới phải
Bạch Nhất Phong sáng ra đã bị chọc giận lúc này anh rất muốn phát ti3t.

Nãy giờ anh đã cố nhịn nhưng Đường Tuyết Linh lại cố chọc giận anh thêm.

Bạch Nhất Phong không nhịn nữa anh lập tức phát ti3t ra.

Bạch Nhất Phong ngồi dậy dang rộng hai chân Đường Tuyết Linh ra rồi từ từ đưa vật t0 lớn vào.

Đường Tuyết Linh không chuẩn bị trước tâm lý bị anh đâm vào bất ngờ khiến bên dưới của cô đau đến lỗi tê dại
- Ư..ưm...Bạch...Nhất...!Phong...anh ra...ngoài...đau...!
- Tôi nói rồi, em đừng có thách thức giới hạn của tôi
Bạch Nhất Phong bắt đầu tăng dần tốc độ khiến Đường Tuyết Linh đau quằn quại.

Cứ như vậy Bạch Nhất Phong ra vào với cô đủ tư thế.

Đến khi Đường Tuyết Linh kiệt sức nằm bệt xuống giường thì Bạch Nhất Phong mới tha cho cô.

Đường Tuyết Linh sau khi thấy anh dừng lại thì cố gắng đứng dậy đi vào nhà tắm.

Vì bị anh làm từ tối qua đến sáng nay lên bên dưới của cô rất đau.

Đường Tuyết Linh vừa đi được 3 bước thì ngã khuỵu xuống sàn.

Bạch Nhất Phong đi đến đỡ cô nhưng bị cô né tránh
Bạch Nhất Phong không cho cô toại nguyện trực tiếp bế thẳng cô lên đi vào phòng tắm.

Vừa đặt cô vào bồn tắm đang định đứng dậy ra ngoài thì anh bị cô kéo lại
- Phiền Bạch tổng đi mua giúp tôi vỉ thuốc tránh thai
- Em uống thứ đó làm gì?
- Tôi không muốn xon của tôi sinh ra vào lúc này
Bạch Nhất Phong nhìn cô rồi gạt tay cô ra nhàn nhạt lên tiếng

- Em yên tâm hôm qua tôi cho ra ngoài
- Nhưng lúc nãy ngài cho vào trong
Bạch Nhất Phong cười nhạt khi cô gọi anh là “ ngài”.

Anh đi đến bế cô lên rồi đưa tay xuống bên dưới của cô.

Đường Tuyết Linh sợ hãi lùi lại nhưng bị Bạch Nhất Phong bắt được, anh ôm cô lại gần rồi nói
- Tôi không làm nữa, để tôi lấy ra cho em, không cần uống thuốc tránh thai, có hại cho sức khỏe
- Nhưng...!
- Nghe tôi
- Tùy anh.

Bạch Nhất Phong nhẹ nhàng hôn lên môi cô rồi tay từ từ đưa xuống dưới
- Thả lỏng đi
- Nhưng...!
- Sao vậy?
- Nó...đau...!
Bạch Nhất Phong mỉm cười rồi đưa tay lên xoa mặt cô an ủi
- Cố một chút
- Đ...đư..ợ...c
Bạch Nhất Phong đưa tay vào bên trong bắt đầu giúp cô lấy hết mấy thứ mà vừa nãy anh đã cho vào.

Sau khi xong anh ra ngoài cho cô tắm rửa.

Một lát sau Đường Tuyết Linh bước ra trên người quấn mỗi chiếc khăn
- Anh...anh...có...!
- Sao vậy?
- Đồ của tôi...!
- Không cần
- Nhưng...!
- Lại đây, chúng ta nói chuyện
Đường Tuyết Linh dù không muốn nhưng vẫn dè dặt tiến lại gần.

Khi cô vừa đến gần thì anh đã kéo cô nằm xuống giường và dang rộng hai chân cô ra

- Anh...!
- Nằm yên, đừng cử động
Đường Tuyết Linh nhắm mắt chờ cơn đau chuyền đến từ hạ th@n nhưng lại không thấy cô từ từ mở mắt thấy Bạch Nhất Phong một tay đang cầm tuýp thuốc một tay đang bôi vào nơi đó.

Bạch Nhất Phong lấy thêm một ít thuốc rồi bôi thêm vào bên trong khiến cô giật mình đẩy tay anh ra
- Yên đi, tôi giúp em bôi thuốc
- Không...không cần
- Em ghét tôi vậy sao?
- Không...không có
- Vậy tại sao luôn trốn tránh tôi, là do tôi không đủ tốt sao?
- Không phải
- Vậy tại sao?
- Vì...!
- Được rồi, em không cần trả lời đâu, tôi biết rồi.

Bạch Nhất Phong nói xong thì đứng lên đi đến bàn lấy một chiếc túi đưa cho cô rồi anh cầm chiếc còn lại đi vào phòng tắm.

Đường Tuyết Linh ngơ ngác nhìn anh rồi nhìn chiếc túi.

Sau khi thấy trong đó là quần áo thì cô mặc vào sau đó ngồi ngơ ngẩn vì câu nói của anh.

Bạch Nhất Phong thay quần áo xong đi ra thì thấy Đường Tuyết Linh ngồi đó anh không nói đi đến góc phòng lấy hành lý rồi kéo đi.

Ra đến cửa anh dừng lại nói với cô
- Nếu ly hôn với tôi khiến em thoải mái thì tôi sẽ đồng ý.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 51: 51: Làm Hòa


Bạch Nhất Phong nói xong thì mở cửa đi ra khỏi phòng, Đường Tuyết Linh nhìn theo bóng lưng của anh trái tim đau nhói.

Trước giờ cô luôn là người hiểu chuyện, rất giỏi che giấu cảm xúc và tình cảm của mình.

Nhưng lần này cô không muốn che giấu nó nữa, cô muốn nói ra.

Đường Tuyết Linh đứng dậy chạy ra khỏi phòng để đuổi theo anh.

Mặc dù bên dưới rất đau nhưng Đường Tuyết Linh vẫn cố gắng chạy ra tìm anh để nói hết lòng mình
Đường Tuyết Linh chạy được đến chỗ gần thang máy thì thấy anh đang đứng trước cửa thang máy để chờ.

Đường Tuyết Linh cố gắng chạy nhanh hết sức đi đến ôm anh từ phía sau
- Bạch Nhất Phong, anh...anh...quá đáng...!Tại sao lại làm như vậy với em chứ...hức
Bạch Nhất Phong đang đứng thì bị ôm từ phía sau anh giật mình đang định đẩy ra thì nghe thấy tiếng cô.

Nghe giọng cô nói anh cũng biết cô khóc anh gỡ hai tay cô ra rồi quay lại nhìn cô
- Tôi xin lỗi, là tôi mất kiểm soát khiến em tổn thương
- Hức...không phải chuyện đó
- Vậy...em muốn nói chuyện nào.

Ngoài chuyện hôm qua thì tôi đâu đối xử tệ với em
- Hức...anh quá đáng...vì sao lại ngoại tình chứ?
Đường Tuyết Linh vừa nói vừa khóc càng lợi hại hơn.

Bạch Nhất Phong thấy cô càng ngày càng khóc lớn thì nhất thời hoảng loạn

- Tuyết Linh, em đừng khóc nữa, anh không có ngoại tình
- Anh còn chối...hức
Đường Tuyết Linh vừa nói vừa đánh liên tục vào ngực anh, Bạch Nhất Phong cũng không ngăn cản để mặc cho cô đánh.

Đến khi đánh mệt rồi thì Đường Tuyết Linh ôm lấy anh trách móc
- Anh nói đi, tại sao lại làm vậy?
- Hazz, Tuyết Linh.

Anh nói rồi anh không có.

Em nói anh nghe rốt cuộc là khi nào
- Anh còn chối rõ ràng...!
- Em còn không nói cụ thể anh bế em về phòng tiếp tục làm thịt em
Đường Tuyết Linh chưa nói xong thì Bạch Nhất Phong đã lên tiếng đe dọa cô.

Đường Tuyết Linh sợ hãi lắc đầu, Bạch Nhất Phong thấy thế chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô1
- Nói đi
- Hôm trước em thấy tin tức anh ngoại tình
- Tin tức?
- Ừm, hai người còn rất thân mật bước ra khỏi khách sạn
- Hả?
Bạch Nhất Phong nghe đến đây thì mắt chữ “a” mồm “o” nhìn cô, Đường Tuyết Linh tiếp tục nói
- Anh rốt cuộc tại sao lại đối xử với em như vậy? Tại sao trước giờ chưa từng để ý em dù một lần
- Nói anh nghe là tin tức như thế nào? Mấy hôm nay anh bận không có thời gian xem tin tức
- Nhưng...!Em để quên điện thoại trong phòng rồi
- Vậy lấy điện thoại của anh
Đường Tuyết Linh nhận lấy điện thoại của Bạch Nhất Phong rồi tìm kiếm tin tức sau đó quay ra cho anh xem
- Đây nè
Bạch Nhất Phong nhìn tin tức trên màn hình mà tức giận không thôi, anh lấy lại điện thoại gọi cho trợ lý
- Chuẩn bị vé máy bay cho tôi và Tuyết Linh quay về
Tắt máy Bạch Nhất Phong kéo Đường Tuyết Linh và vali vào thang máy.

Đường Tuyết Linh khó chịu nhìn anh
- Tại sao lại cả em
- Theo anh quay về anh giải thích và đưa chứng cứ cho em
- Chứng cứ gì?
- Anh không ngoại tình, người anh yêu là em
- Anh...anh lại nói dối
- Anh nói thật.

Em không tin anh
- Là không thể tin
Đường Tuyết Linh vừa nói mặt lại mang vẻ u sầu.

Bạch Nhất Phong thấy cô như sắp khóc thì đưa tay cô đặt lên ngực mình

- Tin anh lần này được không? Trái tim anh là đang vì em mà đập
Đường Tuyết Linh cảm nhận được nhịp tim của Bạch Nhất Phong đang đập rất nhanh.

Cô nghi hoặc nhìn anh
- Nó là thật sao?
- Ừm
Đường Tuyết Linh đi đến ôm trầm lấy anh.

Cô dụi đầu vào ngực Bạch Nhất Phong để cảm nhận nhịp tim đó
- Anh thật sự không lừa em?
- Ừm.

Bây giờ theo anh về được không?
- Vâng
Sau đó Bạch Nhất Phong đưa Đường Tuyết Linh về lại thành phố M và đi đến khách sạn lần trước Bạch Nhất Phong bị chụp được.

Đường Tuyết Linh im lặng theo anh.

Đến nơi cả hai đi thẳng vào phòng giám đốc
- Bạch tổng?
- Tội muốn xem giấy tờ thuê phòng từ hôm tôi đến thuê đến khi trả phòng
- À, dạ
Sau đó giám đốc khách sạn đã đưa cho họ giấy tờ cả tháng đó chứ không chỉ vài ngày Bạch Nhất Phong thuê để cho hai người xác nhận.

Nhìn được giấy tờ và camera Đường Tuyết Linh mới tin lời Bạch Nhất Phong nói là thật.

Giải thích xong chuyện hiểu lầm Bạch Nhất Phong đưa Đường Tuyết Linh về Bạch Viên.

Vì đến trưa mới về đến thành phố M rồi đi lo việc tin tức lên đến khuya hai người mới về và đi ngủ luôn.

Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh vẫn ngủ riêng.

Sáng hôm sau dậy thì Đường Tuyết Linh vội vàng đến công ty báo cáo công việc và chuẩn bị tiến hành làm dự án năng lượng mới.

Cô bận bịu đến khuya mới trở về nhà và tắm rửa luôn.

Vì Bạch Nhất Phong muốn gặp người quản lý dự án mới của TL lên anh cũng rất hay về muộn.

Cả hai lo cho công việc của mình và không có thời gian nói chuyện với nhau
Khoảng một tháng sau khi trở lại thành phố M thì dự án năng lượng mới bắt đầu bàn bạc tìm đối tác.

Bạch Nhất cũng tham gia và người đến bàn hợp đồng lại là Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đều bất ngờ khi nhìn thấy đối phương nhưng vẫn phải tỏ ra bình thường.

Khi các công ty hợp tác đã đến đủ thì Đường Tuyết Linh mời tất cả đến phòng họp và cô là người chỉ đạo.

Nghe xong tất cả các ý kiến thì Đường Tuyết Linh đã chọn Bạch Nhất là đối tác.

Mọi người đều bất bình với sự việc này, một trong số các công ty ở đó lên tiếng
- Nhan tiểu thư, có phải cô đang thiên vị Bạch Nhất vì Bạch tổng là em rể của chủ tịch các người không?
- Thứ nhất gọi tôi là quản lý Nhan, thứ hai chúng tôi cần người hợp tác và Bạch Nhất là tập đoàn sẽ dành được dự án này nếu chúng tôi không tham dự vào.

Vì vậy chọn Bạch Nhất là hợp lý nhất của chúng tôi, chúng tôi cần một đối tác xứng đáng.

Thứ ba là TL sẽ không thiên vị bất cứ ai cả, chỉ cần không có thực lực thì không xứng đáng làm việc với TL.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 52: 52: Công Tư Phân Minh


Đường Tuyết Linh vừa nói xong thì mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt thán phục và có phần dè chừng.

Không khí trong phòng họp lúc này đang rất im ắng bỗng có tiếng “bốp bốp bốp” vang lên, mọi người ai cũng nhìn ra hướng phát ra âm thanh thì thấy Đường Gia Bách đang đứng đó dựa vào tường vỗ tay và anh trợ lý đang khép nép đứng đằng sau
- Bây giờ thì anh khẳng định một điều rằng lựa chọn của anh là vô cùng đúng đắn.

KHÔNG Q????ẢNG CÁO, đọc ????????u????ệ???? ????ại ⩵ T ????????mT????u????ệ????.v???? ⩵
- Anh!
- Tuyết Linh, em làm rất tốt biết minh bạch trong công việc, không để việc cá nhân xen vào anh rất tán thưởng
- Chuyện này...!
- Lựa chọn của em rất giống với những gì anh anh mong muốn
- Hả?
Đường Tuyết Linh khó hiểu nhìn anh trai, Đường Gia Bách cũng không vòng vo nói luôn ra những chuyện anh nghĩ
- Anh tưởng em sẽ chọn một công ty khác có năng lực gần bằng Bạch Nhất để hợp tác chứ
- Tại sao ạ?
- Vì em có thành kiến với Bạch Nhất mà
- Hả?
Đường Tuyết Linh nghe Đường Gia Bách nói xong mà ngơ ngác luôn “Ủa, cô có thành kiến với Bạch Nhất khi nào? Ai nói với anh trai cô như vậy? Ai giải thích cho cô điều gì đang xảy ra đi”.

Và một đống câu hỏi khác xuất hiện trong đầu.

Đường Gia Bách sau khi nói xong thì mỉm cười nháy mắt với Đường Tuyết Linh rồi ra ngoài để Đường Tuyết Linh ở lại ngơ ngác và mọi người trong phòng họp bắt đầu nhốn nháo.

Đường Tuyết Linh nhìn sang Bạch Nhất Phong để xem sắc mặt anh như thế nào nhưng mặt anh không lộ chút biểu cảm gì chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Sau khi cuộc họp kết thúc thì mọi người ra về trước chỉ còn lại Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh.

Bạch Nhất Phong đứng dậy đi đến rồi ngồi xuống một chiếc ghế gần Đường Tuyết Linh, hai người trợ lý hiểu ý đi ra ngoài.

Bạch Nhất Phong nhìn theo hướng đi của hai người trợ lý đến khi xác nhận họ đã ra ngoài anh mới nhìn Đường Tuyết Linh
- Em có thành kiến với tập đoàn anh?
- Hả? Em đâu có đâu
- Anh trai em vừa nói mà?
- Em đâu biết đâu, tự nhiên anh ấy nói vậy chứ bộ.

- Sẽ không tự nhiên mà anh ấy nói vậy?
- Em...em đâu biết
- Vậy là em không ghét tập đoàn anh?
- Ừm
Đường Tuyết Linh nghe Bạch Nhất Phong nói mà gật đầu chắc nịch.

Bạch Nhất Phong không hỏi thêm gì nữa gật đầu cười gõ trán cô một cái
- Dù em có ghét anh cũng khiến em thích
- Em biết rồi
Đường Tuyết Linh vừa xoa trán vừa đáp lại Bạch Nhất Phong.

Nghe xong câu trả lời của Đường Tuyết Linh, Bạch Nhất Phong vui lên hẳn, anh đứng dậy nắm tay cô muốn đi ra ngoài nhưng bị cô giật ra.

Bạch Nhất Phong nhíu mày nhìn cô
- Em...em không muốn bị mọi người bàn tán
- Được rồi, vậy anh ra ngoài trước, một lát em ra sau
- Vâng
- Vậy lát gặp
- Dạ
Thế là Bạch Nhất Phong ra ngoài trước đứng chờ cô ở đường đối diện công ty.

Đường Tuyết Linh sau một lúc mới ra và hai người đi ăn trưa với nhau luôn.

Khi ngồi xuống bàn thì Bạch Nhất Phong bất ngờ hỏi về chuyện dự án

- Tại sao anh trai em lại để em tiếp quản dự án này vậy?
- Em không biết, em chỉ kêu anh ấy cho em tham gia vào dự án nhưng anh ấy cho em quản lý nó luôn
- Vậy là em không biết?
- Vâng, mà sao anh hỏi vậy?
- Vì lúc trước anh có đến tìm anh trai em để bàn về chuyện dự án nhưng anh trai em nói đã giao nó cho người khác và bảo anh đợi người đó
- À, ra vậy.

Không khí lại trở lên im lặng, Bạch Nhất Phong thấy vậy cũng không nói gì tập trung gọi đồ ăn sau đó đưa cho Đường Tuyết Linh một chiếc hộp.

Đường Tuyết Linh ngơ ngác nhận lấy
- Cái gì vậy?
- Là lắc tay, nó gần giống với chiếc dây chuyền của em
- Anh mua khi nào vậy?
- Hôm em đi
- Hả?
- Hôm đó anh còn mua cả hoa hồng về để xin lỗi em nhưng em lại không có ở nhà
- Em xin lỗi
- Không sao, bây giờ không phải em nhận được rồi sao
Khi hai người đang nói chuyện thì nhân viên gõ cửa và mang đồ ăn vào.

Bạch Nhất Phong nhìn đồ ăn đã dọn hết lên bàn thì cầm dĩa lên cắt một miếng bít tết đưa cho Đường Tuyết Linh
- Em ăn đi
- Cảm ơn
Xong cả hai im lặng suốt bữa ăn mà không nói với nhau câu nào.

Ăn xong Bạch Nhất Phong cầm tay Đường Tuyết Linh ra ngoài

- Chúng ta về Bạch gia đi
- Tại sao?
- Nhất Phóng nhớ em, lát anh gọi điện xin anh trai em cho em nghỉ, chúng ta đi chơi một buổi
- Vậy còn anh?
- Anh thì sao?
- Công việc của anh?
- Anh là chủ muốn nghỉ lúc nào không được.

- Tùy hứng
- Được, anh tùy hứng, không bàn luận nữa.

Giờ chúng ta đi đón Nhất Phóng, chắc giờ này ông bà cũng cho thằng bé ăn xong rồi
- Vậy giờ ta đi luôn
- Ừm.

Cả hai vui vẻ thanh toán hóa đơn rồi lấy xe đi thẳng về nhà chính Bạch gia.

Đường Tuyết Linh vì mấy hôm nay mệt mỏi lên vừa lên xe được một lúc thì ngủ thiếp đi.

Bạch Nhất Phong đang lái xe thấy cô không phản ứng gì thì quay ra nhìn thấy cô đã ngủ anh liền tìm chỗ chầm chậm dừng xe rôi cởi áo vest ngoài ra đắp lên cho cô rồi mới tiếp tục lái xe..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 53: 53: Khu Vui Chơi


Đường Tuyết Linh ngủ đến khi giật mình thức dậy thì đã thấy đây là công viên giải trí.

Cô quay ra nhìn phí ghế lái phụ thì thấy có hai người đàn ông nãy giờ vẫn nhìn cô rất say sưa
- Sao hai người nhìn em như vậy?
- Tại em/cô đẹp
Bạch Nhất Phong và Mạc Nhất Phóng đồng thanh cùng nói làm Đường Tuyết Linh ngượng ngùng.

Bạch Nhất Phong nhìn ra cô đang xấu hổ thì đưa tay lên má cô
- Em xấu hổ gì chứ? Tụi anh nói thật mà
- Anh đừng có trêu em, xấu muốn chết mà kêu đẹp
- Oh, xấu sao? Theo như anh biết thì em là hoa khôi của trường, nếu em mà xấu thì chắc không có ai đẹp.

Truyện Nữ Phụ
- Là mọi người làm quá lên thôi mà
- Ha, đó là em nghĩ vậy thôi chứ ai nhìn em cũng thấy ghen tị với vẻ đẹp này
- Aaa, anh đừng có chọc em nữa mà
- Haha được rồi, của em.

Chúng ta xuống mua vé
Bạch Nhất Phong đưa cho Đường Tuyết Linh một ly nước, Đường Tuyết Linh nhìn ly nước rồi mỉm cười nhận lấy.

Đó là đồ uống yêu thích của cô, cô không ngờ anh lại biết cô thích uống gì.

Bạch Nhất Phong đưa ly nước xong thì bế Mạc Nhất Phóng xuống xe rồi ra mở cửa cho cô.

Đường Tuyết Linh nhìn anh sau đó câu cổ anh xuống hôn một cái lên má.

Mạc Nhất Phóng thấy vậy liền đưa hai tay lên che mắt chu miệng nhỏ nói
- Con không thấy gì hết, không thấy
- Haha
Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong cười rộ lên vì câu nói của Mạc Nhất Phóng, Mạc Nhất Phóng mặc dù không hiểu hai người đang cười gì nhưng cũng cười theo.

Cả ba vui vẻ cười rồi tiến vào bên trong khu vui chơi.

Đang đi bỗng Mạc Nhất Phóng kéo kéo tay Bạch Nhất Phong
- Con sao vậy?
Bạch Nhất Phong nhìn xuống Mạc Nhất Phóng rồi ngồi xuống trước mặt cậu bé xoa đầu hỏi.

Mạc Nhất Phóng nhìn những bạn nhỏ xung quanh rồi ôm lấy Mạc Nhất Phóng buồn tủi nói
- Baba có thể cho con ngồi lên vai baba giống như các bạn nhỏ khác không?
Bạch Nhất Phong ngẩng đầu lên nhìn xung quanh một lượt thấy hầu hết những bạn nhỏ ở đây đều được ba cho người lên vai vui vẻ nô đùa.

Mạc Nhất Phóng thấy anh không trả lời liền kéo áo một lần nữa
- Được không baba?
- Anh cho thằng bé ngồi đi!
Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong không biểu hiện gì thì ngồi xuống bên cạnh Mạc Nhất Phóng nói giúp.

Bạch Nhất Phong nhìn hai người rồi mỉm cười
- Baba đưa con lên
- Yeah! Baba tuyệt nhất!
Bạch Nhất Phong nhấc bỗng Mạc Nhất Phóng lên rồi để cậu bé ngồi trên vai.

Sau đó Bạch Nhất Phong dặn dò cậu bé
- Con phải bám chắc vô kẻo ngã, khi nào không muốn bám nữa hoặc thế nào đó thì nói với baba, baba giúp con
- Dạ
Sau khi xác nhận Mạc Nhất Phóng đã bám chắc Bạch Nhất Phong từ từ buông ra.

Đường Tuyết Linh thấy trên tay Mạc Nhất Phóng vẫn cầm hai ly nước sợ cậu bé sẽ ngã lên cô đưa tay về phía cậu bé
- Con đưa cô cầm nước cho khi nào cần thì nói cô, cô đưa
- Của con thì không cần nhưng của baba thì cô cầm giúp con

- Vậy đưa cô
- Baba đỡ con
Mạc Nhất Phóng thả một tay ra tay còn lại vẫn nắm thật chặt.

Bạch Nhất Phong thấy thế đỡ phía sau cậu bé.

Đường Tuyết Linh nhận lấy ly nước, cậu bé đưa cho cô xong thì lại bám lấy Bạch Nhất Phong
- Được rồi, baba buông con ra
Bạch Nhất Phong nghe cậu bé nói cũng buông hai tay đỡ sau lưng cậu bé ra nhưng một tay vẫn giữ lấy chân cậu bé tay còn lại nắm lấy tay Đường Tuyết Linh.

Cả ba đi xếp hàng mua vé vào khu vui chơi.

Cả ba thử hết trò này đến trò khác đến tận khi trời tối.

Còn một trò cuối cùng đó là trò đu quay, Mạc Nhất Phóng lại giật tay Bạch Nhất Phong
- Baba, chúng ta chơi nốt đi
- Được, mà sao con không hỏi cô Tuyết Linh mà chỉ hỏi baba vậy?
- Vì cô Tuyết Linh sẽ luôn luôn đồng ý nhưng baba có khi sẽ không
- Vậy sao?
- Vâng, chúng ta đi thôi
Cả ba cầm tay nhau lên vòng đu quay, Mạc Nhất Phóng rất thích lên mải mê ngắm cảnh bên ngoài.

Khi vòng quay đang dần lên cao cậu bé quay ra nhìn Bạch Nhất Phong
- Baba, con muốn có em
- Hả?
Cả Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng đều rất ngạc nhiên vì câu nói của cậu bé.

Bạch Nhất Phong bế cậu bé lại đặt lên đùi mình rồi xoa đầu hỏi
- Ai dạy con nói như vậy?
- Không ai dậy con cả, chỉ là con muốn có em để chơi chung, bà nội nói con lên nói với baba và cô Tuyết Linh hai người sẽ sinh em cho con
Đường Tuyết Linh nghe cậu bé nói mà hai mà đỏ dần lên, ánh mắt của cô cũng trốn tránh.

Bạch Nhất Phong tinh ý nhận ra, anh biết cô vẫn chưa sẵn sàng để làm mẹ và chăm sóc cho người khác, kết hôn với anh cũng là việc khó nhưng nó không áp lực bằng việc chăm sóc một đứa trẻ.

Hơn nữa bây giờ cô còn bất đắc dĩ phải chăm sóc Mạc Nhất Phóng như thế này nữa thế lên chắc cô rất sợ.

Bạch Nhất Phong nắm lấy tay cô rồi nói với Mạc Nhất Phóng
- Tiểu Phóng, hiện tại baba và cô Tuyết Linh không thể sinh em cho con được
- Tại sao ạ?
- Vì cả baba và cô Tuyết Linh đều chưa sẵn sàng làm ba mẹ, cũng không thể chăm sóc em, nếu bây giờ có em thì con sẽ thiếu tình thương.

Baba và cô Tuyết Linh không muốn như vậy, để khi nào con lớn hơn có thể chăm em thì lúc đó chúng ta tính, được không?
- Dạ
Hai người mải nói chuyện lên vòng quay đã xuống đến nơi.

Bạch Nhất Phong bế Mạc Nhất Phóng xuống rồi đỡ Đường Tuyết Linh.

Bạch Nhất Phong dẫn hai người đến nhà ăn trong khu vui chơi mua tạm một ít đồ ăn nhanh rồi ra xe đi đến nhà hàng ăn tối..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 54: 54: Cô Làm Mẹ Con Nha


Ăn tối xong Bạch Nhất Phong dẫn hai người về.

Anh kêu Đường Tuyết Linh đi về phòng tắm rửa trước để anh tắm rửa cho Mạc Nhất Phóng rồi về phòng sau.

Đường Tuyết Linh nghe theo anh nói đi về phòng tắm rửa rồi cô ngồi trên giường ngắm cảnh bên ngoài.

Khi Bạch Nhất Phong trở lại thì trên người anh đã mặc bộ đồ ở nhà
- Anh tắm rồi sao?
- Ừm, anh tắm luôn với Tiểu Phóng
Bạch Nhất Phong vừa nói vừa đi đến giường ôm Đường Tuyết Linh từ phía sau.

Đường Tuyết Linh nhận ra anh có tâm sự lên ôm lấy cánh tay anh
- Anh có chuyện gì sao?
- Ừm
- Sao vậy?
- Không có gì.

Đường Tuyết Linh gỡ tay anh ra rồi xoay người lại nhìn anh
- Nói em nghe đi
Bạch Nhất Phong vẫn không muốn trả lời lên muốn né tránh, Đường Tuyết Linh nhận ra lên đã nắm lấy tay anh
- Nhất Phong!
- Là chuyện của Tiểu Phóng
Bạch Nhất Phong thấy ánh mắt của cô thì cũng nói ra vấn đề.

Đường Tuyết Linh ngạc nhiên khi chuyện đó lại liên quan đến Mạc Nhất Phóng
- Sao vậy? Thằng bé có chuyện gì sao?
- Là chuyện về mẹ thằng bé
- Mạc Phỉ?
- Không.

Là em
- Em?
- Ừm.

Thằng bé muốn em làm mẹ nó và muốn gọi em là mẹ
- Chuyện này...!Em...!
- Anh biết.

Nếu em không muốn thì không cần cố ép buộc bản thân.

Anh có thể nhìn ra em thật lòng thương thằng bé
- Thật ra...thật ra không phải em không muốn mà...!
- Có vấn đề gì sao?
- Em sợ thằng bé sẽ quên đi Mạc Phỉ
- Đó không phải chuyện tốt sao?
- Không.

Mạc Phỉ là người sinh ra thằng bé, vì thế em muốn Nhất Phóng nhớ đến cô ấy
- Bây giờ thằng bé cũng không còn quá nhỏ, cái gì lên nhớ cái gì không lên nhớ đều ở sẵn trong lòng thằng bé.

Nếu như thằng bé thật sự quên thì sau này đến khi nó đủ tuổi để biết chúng ta sẽ cho thằng bé biết
- Nhưng...!
- Chuyện này tạm thời không nói nữa, để khi nào có thời gian chúng ta nói chuyện trực tiếp với thằng bé
- Vâng
- Được rồi, đi ngủ thôi
Bạch Nhất Phong nói xong thì kéo Đường Tuyết Linh xuống ôm cô ngủ.

Sáng hôm sau Bạch Nhất Phong dậy trước vệ sinh cá nhân rồi sang phòng Mạc Nhất Phóng giúp cậu bé rời giường và chuẩn bị quần áo đến trường.

Sau khi chuẩn bị cho Mạc Nhất Phóng xong thì Bạch Nhất Phong mới gọi Đường Tuyết Linh dậy và thay quần áo.

Bạch Nhất Phong đưa Mạc Nhất Phóng đến trường sau đó đưa Đường Tuyết Linh đến TL rồi anh mới đến tập đoàn.

Đến chiều anh lại đến TL đón Đường Tuyết Linh sớm rồi đi đến trường học đón Mạc Nhất Phóng.

Cả ba về nhà ăn tối.

Ăn xong thì Bạch Nhất Phong gọi Mạc Nhất Phóng lại sô pha nói chuyện với anh và Đường Tuyết Linh.

Đam Mỹ Cổ Đại
- Tiểu Phóng, con lại đây đi
- Dạ
Mạc Nhất Phóng nghe anh gọi thì bước xuống từ bậc thang nhỏ đang đi xuống.

Cậu bé đi lại gần rồi ngoan ngoãn ngồi xuống ghế đối diện anh và Đường Tuyết Linh
- Chuyện hôm qua con nói với baba bây giờ con nói với cô Tuyết Linh đi.

Mạc Nhất Phóng thấy anh nhắc đến chuyện hôm qua hai người nói riêng với nhau thì sụ mặt xuống không nói gì.

Bạch Nhất Phong thấy vậy thì lên tiếng an ủi cậu bé
- Con sao vậy? Nếu như con muốn gì con phải nói ra mọi người mới biết được
- Nhưng...!
- Không sao đâu
Mạc Nhất Phóng vẫn do dự không muốn nói.

Đường Tuyết Linh nhìn Bạch Nhất Phong rồi đứng dậy muốn bỏ đi, Bạch Nhất Phong hiểu ý cô liền quay qua nói với Mạc Nhất Phóng
- Tiểu Phóng, con không nói làm cô Tuyết Linh bỏ đi rồi
Mạc Nhất Phóng thấy cô đứng dậy thì vội với đôi chân ngắn xuống ghế sô pha rồi đi đến ôm chân Đường Tuyết Linh
- Cô Tuyết Linh đừng đi mà, con sẽ nói
Đường Tuyết Linh bế cậu bé lên rồi đi lại ghế ngồi bên cạnh Bạch Nhất Phong và để cậu bé ngồi trên đùi cô
- Con nói đi
- Con...con muốn cô làm mẹ con
- Chuyện này...!
- Không được sao ạ?
- Không phải là không được, chỉ là...!

- Sao ạ?
- Không phải con đã có mẹ Mạc Phỉ rồi sao? Bây giờ con gọi cô là mẹ, mẹ Mạc Phỉ sẽ rất buồn
- Mẹ nói mẹ muốn con nhận cô là mẹ vì cô là người tốt, cô đã cứu con trong người con còn có một bộ phận của cô cho nữa
- Vậy con có nhớ mẹ không?
- Con...con nhớ, nhưng mẹ bảo con không được vì nhớ mẹ mà khóc nhè.

Mẹ nói mẹ ở trên thiên đường sẽ dõi theo con, nếu mẹ thấy con buồn mẹ sẽ buồn theo.

- Vậy, tại sao con lại muốn cô là mẹ con?
- Vì cô chăm sóc con rất giống với mẹ, cô rất tốt với con thế lên con muốn cô làm mẹ con
- Vậy...!Con không sợ sau này cô có em bé sẽ đối xử không tốt với con sao?
- Không, vì nếu như vậy thì cô đã có em bé ngay rồi
- Vậy là hôm qua con thử lòng cô?
- Con không có..haha..cô Tuyết Linh...cô dừng lại...đừng mà...haha
Đường Tuyết Linh cù léc Mạc Nhất Phóng làm cậu bé co dúm chịu thua.

Bạch Nhất Phong thấy hai người như vậy thì mỉm cười đi vào nhà bếp lấy một chút đồ tráng miệng ra.

Sau khi đồ tráng miệng ra thì Bạch Nhất Phong đã dẹp trật tự cho ngôi nhà.

Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng thấy đồ ăn ra thì vội trật tự và ngồi ăn.

Ăn xong thì ai về phòng lấy đi ngủ..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 55: 55: Đồng Ý Làm Mẹ


Ăn tối xong cả ba đi về và vẫn như mọi khi Đường Tuyết Linh về phòng tắm gội còn Bạch Nhất Phong thì giúp Mạc Nhất Phóng.

Đến khi Bạch Nhất Phong về phòng thì Đường Tuyết Linh đang ngồi ngoài hiên, thấy Bạch Nhất Phong đã trở về Đường Tuyết Linh đi đến ôm anh trước mà không cần anh đi đến ôm cô như mọi khi
- Nhất Phong!
- Hửm? Sao lại ở ngoài đấy vậy?
- Em sấy tóc
- Sao không dùng máy sấy?
- Em không thích
- Vậy thì em phải mặc thêm đồ vào rồi hẵng ra ngoài đó chứ, rất lạnh biết không
- Em biết rồi, lần sau em sẽ chú ý
- Ừm.

Bạch Nhất Phong đáp lại lời cô ray thì sờ tóc và hai bên vai, cánh tay.

Sau cùng anh buông cô ra và lấy áo choàng đến khoác lên người cô rồi ôm cô vào lòng
- Người em lạnh toát rồi này
- Em xin lỗi
- Nhưng tóc vẫn chưa khô, hay chúng ta dùng máy sấy
- Không, hay ra ngoài thêm một lúc nữa đi?
- Lạnh
- Nhưng em muốn, đi mà anh

Đường Tuyết Linh dùng khuôn mặt đáng thương nhìn Bạch Nhất Phong muốn anh đồng ý nhưng Bạch Nhất Phong lại phũ phàng lắc đầu.

Đường Tuyết Linh dụi đầu vào ngực anh làm nũng
- Nhất Phong!
- Được rồi, chỉ một lúc thôi
Bạch Nhất Phong cuối cùng không qua được ải mỹ nhân lên đã đồng ý.

Đường Tuyết Linh được Bạch Nhất Phong đồng ý liền buông anh ra đi ra ghế ngoài hiên ngồi.

Bạch Nhất Phong đi đến bế cô lên rồi ngồi xuống để cô ngồi trong lòng anh.

Đường Tuyết Linh cũng không phản đối mà rất hưởng thụ
- Tuyết Linh
- Dạ
- Chuyện đó...!Em đồng ý...!
- Chuyện gì?
- Là chuyện..

- Ừm
- Hả
- Chuyện của Nhất Phóng em đồng ý, nếu thằng bé đã muốn thì em sẽ thuận theo
- Cảm ơn em
Bạch Nhất Phong nói xong thì nâng nhẹ cằm Đường Tuyết Linh lên hôn nhẹ lên chán.

Đường Tuyết Linh quay lại ôm lấy anh
- Cảm ơn em vì tất cả
Hai người cứ thế im lặng tình bể tình với nhau, bầu trời đêm cũng rất thơ mộng khiến không gian rất chi là ngọt ngào.

Đường Tuyết Linh từ tách Bạch Nhất Phong ra
- Nhất Phong, hay chúng ta đổi họ cho Nhất Phóng đi
- Em...!
- Em muốn làm lại giấy khai sinh cho Nhất Phóng, trước kia em cũng đã nói với Mạc Phỉ rồi
- Anh biết, Mạc Phỉ cũng từng nói chuyện này với anh
- Vậy chúng ta đổi cho thằng bé đi.

Em muốn thằng bé có một gia đình thật sự
- Được rồi, vậy đến khi nào có thời gian chúng ta đi làm
- Vâng

- -- Hai tháng sau ---
Thời gian này cả Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh đều tập trung vào dự án năng lượng mới.

Hai người rất cố gắng và mong chờ cho dự án này.

Và không phụ sự kì vọng của cả hai dự án tung ra thị trường rất được đón nhận và có nhiều đóng góp tích cực.

Hai tập đoàn đều có ý định tổ chức tiệc ăn mừng ngay sau khi nó ra mắt thành công nhưng Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong đã không đồng ý vì hôm đó họ có việc quan trọng hơn phải làm.

Ai cũng không hiểu được hai người vì họ không nghĩ hai người kia có mối quan hệ.

Bởi ai cũng biết Bạch Nhất Phong đã có vợ, cả hai cũng không nói gì về chuyện này
Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh về nhà nghỉ ngơi một hôm sau thời gian làm việc.

Sáng hôm sau họ lại dậy sớm ăn sáng với Mạc Nhất Phóng và đưa cậu bé đến trường.

Sau khi đưa cậu bé đến trường thì hai người lại đến cục dân chính
Buổi chiều khi đón Mạc Nhất Phóng về nhà thì hai người đã đưa cậu bé đến nhà chính.

Đường Tuyết Linh dắt cậu bé vào trong còn Bạch Nhất Phong cầm một tập hồ sơ theo sau
- Cụ cố, ông nội, bà nội
- Ông nội, ba, mẹ
Cả ba bước vào chào hỏi người lớn rồi ngồi xuống sô pha.

Ông nội Bạch như cảm nhận được hôm nay Bạch Nhất Phong về đây là có chuyện lên chuẩn bị tâm lý.

Và đúng như ông cảm nhận Bạch Nhất Phong ngồi một lúc thì đưa tập hồ sơ trên tay cho ông nội Bạch và ông bà Bạch.

Ba người giở ra xem và bất ngờ với những thứ trong đó
- Nhất Phong! Tuyết Linh! Chuyện này....!
- Ông nội, ba, mẹ, tụi con muốn cho Nhất Phóng một gia đình trọn vẹn vì thế nên chúng con muốn mọi người ủng hộ quyết định này của chúng con
- Chuyện này...!
- Mọi người yên tâm con cũng sẽ nói chuyện với ba mẹ vợ con về chuyện này
- Nếu như nhà Tuyết Linh không phản đối thì nhà ta cũng không có ý kiến gì
Cả nhà nghe ông Bạch nói thì gật đầu đồng ý.

Vợ chồng Đường Tuyết Linh ở lại ăn cơm tối xong thì mới đi về.

Sáng hôm sau là chủ nhật lên Đường Tuyết Linh ngủ nướng một chút sau khi tỉnh dậy thì cùng Bạch Nhất Phong đưa Mạc Nhất Phóng về Đường gia.

Khi về Đường gia thì Bạch Nhất Phong nói luôn về chuyện của Mạc Nhất Phóng và được gia đình Tuyết Linh rất tán thành và ủng hộ với chuyện này.

Sau khi nói chuyện xong thì Bạch Nhất Phong để Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng ở lại Đường gia chơi còn anh thì ngồi thưởng trà với ông Đường và Đường Gia Bách.

Cả ba ở lại Đường gia chơi đến hôm sau mới về.

Khi về nhà thì Mạc Nhất Phóng rất muốn ở lại thêm nhưng sau khi Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong dỗ dành thì cũng chịu đi về để đi học..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 56: 56: Bạch Nhất Phóng


Kể từ ngày hôm đó ông bà Đường rất hay sang nhà cô để chơi với Mạc Nhất Phóng còn không thì Mạc Nhất Phóng cũng sẽ kêu Bạch Nhất Phong cho cậu bé đến Đường gia.

Khoảng một tháng sau lần về Bạch gia thì Bạch Nhất Phong tổ chức tiệc và mời rất nhiều người có địa vị đến dự.

Bữa tiệc được tổ chức rất lớn và gần như ngang hàng với lễ đính hôn của Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh.

Nhưng mọi người đều tò mò vì trong thiệp mời ghi là tiệc sinh nhật nhưng người nhà họ Bạch ai cũng nổi tiếng và hầu như mọi đều nhớ đến sinh nhật.

Còn sinh nhật của Đường Tuyết Linh thì ai cũng biết vì Đường Gia Bách cũng là người có tiếng nói trong giới kinh doanh, Đường gia cũng khá nổi tiếng và mỗi năm hon đều tổ chức tiệc sinh nhật cho Đường Tuyết Linh rất lớn lên rất nhiều người biết sinh nhật cô.

Nhưng dù mọi người có tò mò đến đâu cũng không đoán ra được hôm đó là sinh nhật ai trong Bạch.

Hơn nữa yêu cầu của bữa tiệc này cũng cao hơn so với những bữa tiệc trước kia Bạch gia tổ chức.

Đến ngày bữa tiệc diễn ra thì người của Bạch gia rất ít, chỉ thấy ông nội Bạch và ông bà Bạch tiếp khách.

Nhưng bữa tiệc lần này Đường gia cũng đến tiếp khách khiến quan khách đến đoán già đoán non rằng đây là sinh nhật Đường Tuyết Linh.

Ai cũng mong chờ đến thời gian diễn ra tiệc để biết lý do nhưng chưa đến giờ diễn ra tiệc thì họ đã biết rồi.

Bạch Nhất Phong đến giờ gần diễn ra tiệc mới đưa Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng đến.

Khi ba người tiến vào làm ai lấy cũng ngạc nhiên.

Bạch Nhất Phong cũng không để ý mà dẫn Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng lên sân khấu.

Ông bà Đường và ông bà Bạch cùng ông nội Bạch cũng đi lên.

Bạch Nhất Phong nhìn mọi người trên sân khấu và dưới sân khấu một lượt rồi nhận lấy mic từ tay của MC bữa tiệc
- Xin chào tất cả cả mọi người, tôi là Bạch Nhất Phong và hôm nay tôi muốn mời mọi người đến đây để chúc mừng sinh nhật con trai tôi.

Đồng thời tôi cũng muốn giới thiệu con trai tôi đến với mọi người
Bạch Nhất Phong nói xong cúi xuống bế Mạc Nhất Phóng đang đứng bên cạnh lên.

Anh đưa mic lên miệng nhỏ của Mạc Nhất Phóng cho cậu bé
- Tiểu Phóng con giới thiệu mình với mọi người đi
Mạc Nhất Phóng gật đầu đưa hai tay nhỏ ra cầm lấy mic từ tay Bạch Nhất Phong miệng nhỏ chúm chím nói
- Xin chào tất cả mọi người, con là Bạch Nhất Phóng, là con trai của ba Bạch Nhất Phong và mẹ Đường Tuyết Linh
Đường Tuyết Linh nghe cậu bé giới thiệu thì mỉm cười đưa tay lên véo yêu cái má phúng phính của cậu bé rồi chìa tay ra lấy mic từ tay Bạch Nhất Phóng
*Từ đây gọi Mạc Nhất Phóng thành Bạch Nhất Phóng nha mọi người *
- Tôi biết có rất nhiều người thắc mắc rằng tại sao Bạch Nhất Phóng lại là con trai của tôi và Nhất Phong trong khi cậu bé đã 4 tuổi mà tôi còn chưa đến 21 tuổi.

Nhân đây tôi cũng giải thích luôn:Bạch Nhất Phóng là con trai ruột của Nhất Phong và bạn gái cũ của anh ấy -Mạc Phỉ.

Lý do hiện tại cậu bé là con trai tôi và Nhất Phong vì mẹ ruột cậu bé đã mất và khi mất thì cô ấy được Bạch gia tổ chức tang lễ cho chắc mọi người cũng biết.

Trước khi mất thì chị Mạc Phỉ có yêu cầu tôi làm mẹ của Bạch Nhất Phóng vì tôi từng hiến tủy cho cậu bé và cậu bé cũng rất gần gũi với tôi.

Thời gian mới phẫu thuật xong tôi bị hôn mê lên có rất nhiều tin đồn rằng chồng tôi vì tình cũ mà bỏ rơi tôi bây giờ thì kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác gặp báo ứng.

Nhưng thực ra Mạc Phỉ cũng bị bệnh và không qua khỏi vì thế lên tin đồn hoàn toàn thất thiệt.

Không khí trong bữa tiệc lúc này rất căng thẳng.

Nhưng nhà họ Bạch và nhà họ Đường vẫn muốn dằn mặt những kẻ trước đây dám đặt điều lung tung về chuyện của Bạch Nhất Phong trong bữa tiệc này.

Bạch Nhất Phong lấy mic từ Đường Tuyết Linh dõng dạc lên tiếng
- Nếu như ai dám đặt điều cho cuộc hôn nhân của tôi thì tôi sẵn sàng khiến kẻ đó không có chỗ dung thân trong nước S này
Ông Đường cũng đi đến lấy mic từ chỗ Bạch Nhất Phong lên tiếng
- Bạch Nhất Phóng bây giờ là cháu ngoại của Đường gia nếu kẻ nào dám đặt điều lung tung về chuyện này Đường sẵn sàng đấu với họ đến cùng
Ông Bạch cũng không kém cạnh đi đến nhận mic từ tay Ông Đường dõng dạc tuyên bố
- Bạch Nhất Phóng là cháu của Bạch cũng là một trong những người thừa kế.

Đường Tuyết Linh mãi là con dâu thứ hai của Bạch chúng tôi, điều này là chắc chắn.

Nếu như kẻ nào dám lên tiếng chỉ trỏ Bạch gia chúng tôi sẽ không lương tay
Khi đến đây mọi người cứ tưởng là một bữa tiệc bình thường nhưng thực chất lại là lời cảnh cáo của Đường gia và Bạch gia với những người nhiều chuyện dám đặt điều lung tung.

Khí thế của hai gia tộc làm cho mọi người trong bữa tiệc ai lấy cũng phải khiếp sợ.

Bữa tiệc vẫn tiếp tục sau lời tuyên bố của Đường gia và Bạch gia nhưng mọi người trong bữa tiệc đều tiếp tục rất gượng ép và dè chừng.

Hai bên gia đình cũng không để ý vì mục đích của họ là cảnh cáo những kẻ dám ăn nói lung tung về chuyện gia đình họ.

TikTok
Tất cả đều diễn
ra trên TikTok
Cài đặt
Cài đặt.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 57: 57: Bình Yên Trước Dông Tố


Sáng hôm sau tất cả các tin tức, báo chí đều đầy rẫy những tin tức về Bạch Nhất Phóng.

Rất nhiều bài báo đã đưa tin về bữa tiệc ngày hôm qua những hoàn toàn không có bức ảnh nào vì bữa tiệc ngày hôm qua cấm những khách mời chụp ảnh.

Hơn nữa Bạch Nhất Phóng cũng được bảo vệ rất tốt lên khi ở ngoài bữa tiệc cũng không chụp được ảnh
Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh ngồi ở phòng khách đọc mấy bài báo đưa tin mà chỉ lắc đầu không nói gì.

Mở tivi ra cũng thấy đưa tin về chuyện này khiến Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh thở dài.

Khác với không khí bất lực ở phòng khách Bạch Viên thì lúc này ở trong phòng ngủ của Lục Sơ Hạ đồ đạc bị ném lung tung trên sàn.

Lục Sơ Hạ thì bóp chặt chiếc điện thoại trên tay.

Sáng ra cô ta vào tin tức xem có chuyện gì không nhưng ai ngờ lại thấy cảnh này.

Cô ta thật không ngờ Bạch Nhất Phong đã có con trai và thằng bé đó lại được Bạch gia công nhận là một trong những người thừa kế của gia tộc hơn thế nữa Bạch gia còn tuyên bố rằng chỉ công nhận Đường Tuyết Linh là con dâu thứ hai của Bạch gia và là nữ chủ nhân của Bạch Nhất sau này.

Cô ta không ngờ rằng việc cô ta dày công sắp đặt để tạo ra hiểu lầm giữa Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh lại thất bại.

Cô ta cứ nghĩ sau khi đọc được tin tức Đường Tuyết Linh sẽ đòi ly hôn với Bạch Nhất Phong như lần trước nhưng không ngờ hai người họ lại ân ái hơn trước.

Lục Sơ Hạ tức giận đập điện thoại vào tường sau đó thay quần áo lái xe đến quán bar Nineteen Bar.

Khi Lục Sơ Hạ bước vào thì có một người đàn ông đô con ra tiếp đón
- Người đẹp, sao nay em lại có hứng thú đến đây vậy
- Tôi muốn gặp anh Đỗ
- Được thôi, đi theo tôi
Người đàn ông dẫn Lục Sơ Hạ đến một căn phòng ở dưới hầm.

Trong căn phòng có rất nhiều người và có một chiếc ghế đang quay lưng về phía cửa.

Người đàn ông ông vừa đưa Lục Sơ Hạ đến cúi đầu
- Đại ca, có người tìm anh
Người trên ghế quay lại trên mặt có một vết sẹo sần sùi nhìn trông rất dữ tợn.

Người đàn ông đó tay cầm điếu xì gà hít một hơi rồi nhả khói ra khắp căn phòng
- Lục tiểu thư, không biết cô đến đây tìm tôi có chuyện gì?
- Tôi muốn nhờ anh giúp tôi dạy dỗ một người
- Không biết ai mà lại dám chọc đến Lục tiểu thư vậy?
- Đường, Tuyết, Linh
- Đường tiểu thư -con gái cưng của Đường gia, phu nhân của Bạch Nhất
- Cô ta không xứng, tôi muốn anh cảnh cáo cô ta cút khỏi vị trí Bạch phu nhân
- Haha, Lục tiểu thư thật biết đùa.

Cô ấy là người có địa vị hơn cô nhiều, cô nghĩ chúng tôi dám động đến sao?
- Chỉ cần các anh có thể làm được bao nhiêu tôi cũng đáp ứng
- Tiền bạc thì chúng tôi không thiếu nhưng...!
- Anh muốn gì?
- Tôi muốn Lục tiểu thư đây
- Mấy anh biết tôi là ai không hả?
- Dĩ nhiên biết nhưng việc lần này Lục tiểu thư nhờ chúng tôi quá khó

- Ngoài việc này ra thì cái gì cũng được
- Vậy thì tiếc quá, chúng ta không có duyên hợp tác rồi
- Anh...được...!Tôi đồng ý, chỉ cần mấy anh làm được tôi sẽ đáp ứng
- Vậy được, quyết định thế đi
Sau khi nói chuyện xong với Đỗ Tấn thì Lục Sơ Hạ đi về Lục gia chờ tin từ hắn.

Cô ta rất tin tưởng vào Đỗ Tấn và tin chắc anh ta sẽ không làm thất vọng.

Đường Tuyết Linh bên này vẫn không cảm nhận được nguy hiểm sắp tới, cô vẫn vui vẻ ngồi ăn đồ ăn vặt xem tivi.

Bạch Nhất Phong vừa xử lý công việc xong đi xuống thấy cô và Bạch Nhất Phóng đang chăm chú xem tivi tay liên tục đưa đồ ăn lên miệng thì lắc đầu đi đến
- Hai người làm gì mà quên trời quên đất vậy, đồ ăn dì Từ làm nguội hết rồi
- Em và Tiểu Phóng đang xem phim, lát nữa tụi em ăn sau
- Mẹ con hai người không biết lo cho sức khỏe bản thân hay sao?
- Baba, cho con với mẹ ăn muộn một hôm nay thôi
Bạch Nhất Phóng chu mỏ cầu xin, Bạch Nhất Phong nhìn đống đồ ăn vặt trên bàn thì nhíu mày cầm lấy một túi lên xem thử.

Đường Tuyết Linh thấy anh cầm lên thì chỉ liếc nhìn một cái rồi tiếp tục xem phim
- Anh cũng muốn ăn sao?
Bạch Nhất Phong nghe cô nói thì ngồi xuống sau đó kéo cô ngồi lên đùi anh, Bạch Nhất Phong nhìn mấy gói đồ ăn vặt sau đó dứt khoát dựt hai gói trên tay Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phóng vứt xuống bàn.

Bạch Nhất Phóng không bị anh giữ lên nhanh chóng với ra lấy lại và ngồi cách xa anh ra.

Bạch Nhất Phong liếc xéo cậu bé một cái rồi nhìn Đường Tuyết Linh
- Em đang dạy hư con biết không hả?
- Em có làm gì đâu
Đường Tuyết Linh tỏ vẻ đáng thương nhìn Bạch Nhất Phong nhưng anh không quan tâm đánh nhẹ lên trán cô
- Em không biết lo cho sức khỏe bản thân sao
- Đau, em biết chứ bộ
Đường Tuyết Linh vừa xoa xoa đầu vừa nói.

Bạch Nhất Phóng nhìn Bạch Nhất Phong đánh Đường Tuyết Linh mà sợ hãi cậu bé nhanh chóng buông đồ ăn vặt trong tay ra.

Bạch Nhất Phong nhìn hai người rồi nhấc Đường Tuyết Linh đứng dậy
- Đi ăn cơm
Bạch Nhất Phóng nghe ba nói vậy nhanh chóng chân nhỏ với xuống đất chạy theo.

Vào phòng bếp cậu bé nhanh chóng tự mình leo lên ghế ngồi ngay ngắn ăn cơm.

Bạch Nhất Phong đưa đũa cho cả hai rồi ăn cơm..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 59: 59: Trúng Đạn


Bạch Nhất Phong vì không muốn chậm trễ thời gian cứu Đường Tuyết Linh lên nhanh chóng đồng ý, hơn nữa anh cũng có một phần tin tưởng Bạch Nhất Phóng lên đã bế cậu bé theo.

Khi Bạch Nhất Phong đi xuống bế theo cả Bạch Nhất Phóng khiến đám thuộc hạ của anh rất ngạc nhiên.

Bạch Nhất Phong cũng không để tâm trực tiếp hỏi tình hình
- Sao rồi?
- Vẫn chưa rõ tình hình bên trong thưa Bạch tổng
- Sao lại như vậy?
- Vì đây là khu bỏ hoang lên không rõ địa hình chúng tôi không dám làm liều
Bạch Nhất Phong nghe xong thì nhíu mày đang định mắng cho họ một trận thì Bạch Nhất Phóng vỗ vỗ vai anh.

Bạch Nhất Phong quay sang nhìn con trai thì thấy cậu bé lại đưa máy tính bảng ra, trên đó hiển thị kết cấu của căn nhà bỏ hoang này.

Bạch Nhất Phong đưa máy tính bảng cho đám thuộc hạ
- Nhanh chóng lập đội hình đi
- Baba
Bạch Nhất Phong vừa nói xong thì Bạch Nhất Phóng lại vỗ vai anh gọi, anh lại quay sang nhìn cậu bé
- Sao vậy?
- Đưa con
Bạch Nhất Phong khó hiểu nhưng vẫn đưa máy tính bảng cho cậu bé.

Cậu bé chăm chú nhấn nhấn một hồi rồi đưa lại máy tính cho thuộc hạ của anh
- Các chú làm như này đi
Đám thuộc hạ nghi hoặc nhìn Bạch Nhất Phong nhưng anh lại gật đầu ý bảo bọn họ làm theo.

Đám thuộc hạ nhận được lệnh từ anh nhanh chóng phân chí nhau ra.

Bạch Nhất Phóng không chờ bọn họ phân chia xong mà vỗ vai Bạch Nhất Phong
- Baba, chúng ta đi trước
- Hửm?
- Baba leo được lên kia không? Bế con leo lên đó
Cậu bé vừa nói vừa chỉ tay lên chiếc cửa sổ tầng hai, vẫn còn một số giáo thi công.

Bạch Nhất Phong nhìn một lượt rồi gật đầu
- Được
Sau đó anh bế cậu bé leo lên giáo trèo được vào cửa sổ tầng hai.

Khi vào bên trong thì Bạch Nhất Phong thấy được Đường Tuyết Linh đang bị trói trên ghế bên cạnh có một vài người.

Bạch Nhất Phóng nhìn tình hình rồi lấy giấy ra vẽ vời sau đó lấy một viên đá nhỏ ném vào thuộc hạ của Bạch Nhất Phong ở bên ngoài để gọi.

Đám thuộc hạ bị ném nhìn theo hướng đó thì thấy Bạch Nhất Phong và Bạch Nhất Phóng đang ngồi trên đó, Bạch Nhất Phóng giơ tờ giấy lên ra hiệu sau đó cuộn vào một viên đá ném xuống chỗ họ.

Bọn họ nhận lấy giấy rồi nhanh chóng tiến hành kế hoạch
Bạch Nhất Phóng muốn đánh lạc hướng bọn bắt cóc lên đã cầm một viên đá gần bằng bàn tay cậu bé rồi ném về phía cửa đằng sau bọn bắt cóc.

Sau khi ném xong cậu bé quay sang Bạch Nhất Phong
- Baba đi đánh lạc hướng bọn chúng con đi cởi trói cho mẹ
- Được
Bạch Nhất Phong nhìn cậu bé rồi làm theo.

Anh chạy về hướng bọn chúng cầm một viên đá tiếp tục ném.

Đến khi bọn chúng chạy ra ngoài xem xét không thấy ai đang định đi vào thì bị Bạch Nhất Phong đánh kêu lên.

Hai tên bên trong thấy thế đi ra theo thì thấy Bạch Nhất Phong đã đánh chết một tên.

Hai tên kia thấy thế cầm thanh gỗ dưới đất xông lên.

Bạch Nhất Phóng nhân cơ hội mấy tên bắt cóc đi hết chạy đến cởi trói cho Đường Tuyết Linh.

Cảm nhận được có người đang cởi trói cho mình Đường Tuyết Linh mở mắt ra thì thấy Bạch Nhất Phóng
- Tiểu Phóng?
- Mẹ, nhỏ tiếng thôi, baba đang đánh nhau với bọn bắt cóc nhưng chắc bọn chúng vẫn còn người
- Ừm, tổng cộng có 8 tên
- Vậy là còn 5
Sau khi cởi trói cho Đường Tuyết Linh xong thì Bạch Nhất Phóng dẫn Đường Tuyết Linh đi theo hướng Bạch Nhất Phong đang đánh nhau lên tầng hai.

Bạch Nhất Phong sau khi hạ gục 3 tên thì đi về phía Đường Tuyết Linh bị trói.

Anh nghĩ Bạch Nhất Phóng đã dẫn Đường Tuyết Linh lên tầng hai lên đã đi về phía trước để lên tầng hai.

Nhưng lúc này anh đã bị 5 tên mai phục
Mấy tên còn lại mai phục gần phía lên cầu thang vừa thấy Bạch Nhất Phong thì lao lên đánh.

Bạch Nhất Phong nhanh nhẹn tránh được tất cả, tên cầm đầu đi lên vỗ tay
- Đúng là thân thủ tốt, nhưng xin lỗi anh bạn gặp phải bọn này thì anh bạn tới số rồi
Vì xung quanh rất tối lên bọn chúng không nhận ra Bạch Nhất Phong mà lên tiếng chế giễu.

Bạch Nhất Phong nghe xong chỉ cười nhạt
- Để tao xem hôm nay tao tới số hay chúng mày tới số

Nói xong hai bên lao vào nhau, thuộc hạ của Bạch Nhất Phong ngay lúc này đã xuất hiện áp chế tất cả bọn chúng.

Tên cầm đầu thấy tình hình không ổn liền rút súng ra bắn về phía Bạch Nhất Phong sau đó liền bị thuộc hạ của anh áp chế
Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phóng ở trên tầng hai nghe thấy tiếng súng thì vội đi xuống xem thấy Bạch Nhất Phong đã máu me đang ngã trên dần xuống nền đất.

Hai người họ nhanh chóng đi đến chỗ anh
- Nhất Phong
- Baba
- Bạch tổng
Tuyết Linh, Nhất Phóng và đám thuộc hạ của Bạch Nhất Phong kêu lên khi Bạch Nhất Phong ngã xuống nền đất.

Đường Tuyết Linh nhanh chóng đi đến đỡ lấy đầu anh
- Nhất Phong, anh sao vậy? Anh đừng làm em sợ mà
- Mau gọi cấp cứu
Đường Tuyết Linh hoảng sợ lay người anh, Bạch Nhất Phóng thì lạnh lùng ra lệnh cho đám thuộc hạ của anh nước mắt cậu bé chảy ra.

Đám thuộc hạ nhanh chóng gọi cấp cứu và khiêng anh ra xe trở đến bệnh viện.

Xe của họ lao như điên trên đường vượt qua biết bao nhiêu đèn đỏ.
 
Back
Top Dưới