Ngôn Tình Phu Nhân Em Là Của Anh

Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 20: 20: Bạch Nhất Gặp Chuyện


Nhưng không phải những công ty đó không biết hợp tác với tập đoàn TL còn khó hơn cả dành dự án.

Vì tất cả đều biết người điều hành của TL là người rất có tham vọng và cũng là thiên tài trong giới kinh doanh.

Tập đoàn TL có thể một mình hoàn thành dự án năng lượng này mà không gặp chút khó khăn gì vì TL là tập đoàn phát triển về tất cả các lĩnh vực và họ cũng đủ mọi thứ để làm dự án.

Nhưng bây giờ các công ty đó không cách nào khác đành cố gắng tập trung hết sức để hợp tác.

Họ dốc hết sức để làm tốt hợp đồng này và lấy lòng Đường Gia Bách để mong có thể hợp tác.

Còn ở Bạch Nhất lúc này cũng không khác các công ty kia là bao tình hình đang rất hỗn loạn, mấy vị cổ đông đang nhốn nháo với tình hình của tập đoàn.

Bạch Nhất Phong từ sau khi Đường Tuyết Linh bỏ đi tâm trạng đã không tốt nay thêm mớ lộn xộn của công ty khiến tâm trạng anh rất tệ.

Bạch Nhất Phong ngồi ở vị trí chủ trì nhìn mấy kẻ gió thổi chiều nào theo chiều đó, chỉ biết ăn không ngồi rồi không làm gì, không có đóng góp gì nhưng vẫn được hưởng lợi bây giờ họ lại chỉ trích đổ lỗi cho nhau mà mặt anh càng ngày càng đen lại.

Anh trợ lý đứng đằng sau thì toát mồ hôi hột
- Mấy người có thôi đi không hả? Im hết cho tôi.

Đám người kia đang tranh luận rất sôi nổi và gay gắt nghe anh nói thì im re không dám hó hé, Bạch Nhất Phong nhìn đám người này một cách khinh thường rồi nói
- Lúc mấy người ngồi không hưởng lợi sao không thấy than trách đùn đẩy, bây giờ gặp chuyện chỉ biết than trách đùn đẩy nhau.

- Bạch tổng.....!chuyện này...bây giờ tập đoàn xảy ra chuyện sắp không xong rồi cậu bảo bọn tôi không tranh luận, không chỉ trích sao được.

Chúng tôi còn mẹ già con thơ, còn vợ còn còn con còn gia đình, chúng tôi không thể không có ý kiến gì được, như vậy chỉ có mất tay trắng, gia đình chúng tôi sẽ như thế nào.

- Đúng vậy!
- Đúng vậy!
- ....!
Rất nhiều người lên tiếng đồng loạt tán thành, mặt Bạch Nhất Phong lúc này còn đen hơn, nhưng sau đó liền trở lại bình thường.

Bạch Nhất Phong thừa biết đám cáo già này không mấy tốt đẹp, lúc có phúc thì muốn người khác chia sẻ nhưng khi gặp nạn thì là ai làm người đó chịu trách nhiệm, bọn họ thì chỉ biết trốn tránh.

Nếu như đã như vậy thì nhân chuyện này anh sẽ giải quyết luôn một số con ruồi con nhặng này
- Nếu như mấy đã như vậy tại sao mấy người không rút luôn vốn đầu tư ra khỏi tập đoàn và rút luôn khỏi Hội đồng quản trị.

Bây giờ giá cổ phiếu vẫn còn cao bán đi lúc này còn có lợi.

Chứ....để đến lúc phá sản số cổ phiếu đó chỉ là đồ bỏ đi.

Còn nếu như mấy người không tìm được người mua hoặc không thể bán được thì đến tìm tôi, tôi giúp mấy người.

Bạch Nhất Phong nói xong thì đứng dậy ra khỏi phòng họp hội đồng về lại phòng làm việc.

Anh trợ lý cũng nhanh chóng đi theo, Bạch Nhất Phong trở về phòng làm việc sau đó lấy thuốc ra ngồi hút rồi nhàn nhạt nói với anh trợ lý
- Mạnh Kì
- Dạ?
- Dự án hợp tác với Tl chuẩn bị đến đâu rồi?
- Đã chuẩn bị xong cả rồi.

Chỉ là tôi sợ....!
- Hửm?
- Tôi sợ Đường tổng sẽ không đồng ý bởi vì chuyện của ngài và thiếu phu nhân.

- Cậu không cần lo,cứ về chuẩn bị hợp đồng thật tốt đi.

Còn về chuyện của tôi và Tuyết Linh, tôi sẽ tự lo liệu và giải quyết.

- Vâng
Cậu ta sau khi nói chuyện xong thì cúi đầu chào rồi ra ngoài còn Bạch Nhất Phong thì vẫn ngồi trong phòng trầm ngâm hút thuốc.

Bỗng nhiên điện thoại anh gieo lên, Bạch Nhất Phong nhìn cái tên trên điện thoại thì nhanh chóng nghe máy
- Sao vậy?
- “Nhất Phong, Tiểu Phóng thằng bé...thằng bé...”
- Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì em bình tĩnh lại rồi nói anh nghe xảy ra chuyện gì?
- “Tiểu Phóng thằng bé...thằng bé...chảy máu mũi rồi”
- Cái gì? Bây giờ em phải thật bình tĩnh, em cầm máu cho thằng bé rồi thu gọn đồ đạc bây giờ anh trở về rồi đưa thằng bé đến bệnh viện.

Sau khi cúp máy Bạch Nhất Phong vội vàng lấy áo vest mặc vào rồi lấy xe lao điên cuồng trên đường, về đến Bạch Viên thấy Mạc Phỉ đã cầm máu cho Mạc Nhất Phóng, đồ đạc cũng đã thu dọn xong xuôi để bên cạnh.

Bạch Nhất Phong thấy như vậy vội đến bế Mạc Nhất Phóng ra xe, Mạc Phỉ cũng nhanh chóng cầm theo đồ dùng rồi ngồi ra xe.Bạch Nhất Phong lái thẳng một một mạch không biết có bao nhiêu cái đèn đó.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 21: 21: Mạc Nhất Phóng Nhập Viện


Sau khi đến bệnh viện thì Mạc Nhất Phóng được đưa thẳng vào phòng cấp cứu, Bạch Nhất Phong cũng nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện và đóng viện phí.

Sau khi Bạch Nhất Phong đóng tiền viện phí và làm thủ tục nhập viện xong thì quay lại phòng cấp cứu chờ nhưng anh vừa quay lại chưa lâu thì bác sĩ đã đi ra
- Cho hỏi ai là người nhà của bệnh nhân Mạc Nhất Phóng?
- Là tôi thưa bác sĩ, tôi là ba thằng bé, con trai tôi thế nào rồi bác sĩ?
Bạch Nhất Phong nghe bác sĩ hỏi thì nhanh chóng đứng lên trả lời sau đó hỏi thăm tình hình của con trai.

Nhưng bác sĩ khi nghe anh hỏi đến tình hình bệnh nhân thì lắc đầu rôi đưa cho anh tờ giấy cam kết
- Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức nhưng hiện tại bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch, nếu vượt qua được thì cần nhanh chóng ghép tủy nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng, anh lên liên lạc với người nhà để tìm tủy thích hợp.

Mạc Phỉ sau khi nghe xong thì rất sốc cô ấy ngất luôn tại chỗ may mà Bạch Nhất Phong nhanh tay đỡ kịp sau đó anh ký giấy cam kết đưa cho bác sĩ.

Bác sĩ sau khi nhận giấy cam kết thì đi vào trong, Bạch Nhất Phong cũng nhanh chóng đưa Mạc Phỉ đến một phòng bệnh dặn dò y tá chăm sóc cô ấy cẩn thận rồi anh ra ngoài gọi điện thoại.

Bạch Nhất Phong gọi điện về cho ông cụ Bạch kêu ông bảo mọi người đến bệnh viện.

Ông cụ Bạch nghe xong tưởng anh gặp chuyện gì lên nhanh chóng gọi hết người trong nhà đến bệnh viện.

Nhưng sau khi mọi người đến lại thấy anh đang đứng trước cửa phòng phẫu thuật mọi người cũng không để ý đi đến chỗ anh
- Nhất Phong, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Con không bị làm sao chứ? Có bị thương...!
- Ông nội, con không sao.

- Nếu con không sao thì gọi mọi người đến bệnh viện làm gì?
- Con muốn mọi giúp con làm xét.

- Xét nghiệm? Xét nghiệm gì chứ? Tại sao lại cần tất cả mọi người?
- Nhất Phóng bị bệnh máu trắng, bây giờ thằng bé cần tủy thích hợp để ghép nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Mọi người nghe xong đều rất kinh ngạc, không ai nói gì.

Bạch Nhất Phong thấy mọi người như vậy không biết phải làm thế nào để thuyết phục họ lên đành nói ra lý do Mạc Phỉ đưa Mạc Nhất Phóng về đây để mọi người biết và để họ có thể đồng ý xét nghiệm
- Lý do Mạc Phỉ đưa Nhất Phóng về đây là để chữa bệnh cho thằng bé và sau đó là giao nó lại cho con chăm sóc.

- Cái gì?
- Thật ra thằng bé bị mắc bệnh máu trắng là do di truyền, Mạc Phỉ cô ấy cũng bị và cô ấy chỉ còn sống được 2 tháng nữa.

Vì vậy nên cô ấy đưa Nhất Phóng về đây để con chăm sóc và tìm người ghép tủy chữa khỏi bệnh cho thằng bé.

- Vậy...!
- Cô ấy không nói với con lý do khi đó bỏ đi chỉ muốn con chấp nhận thằng bé chữa bệnh cho nó và sau này giúp cô ấy chăm sóc Nhất Phóng.

Cô ấy không có ý định quay lại để cướp vị trí Bạch phu nhân của Tuyết Linh cũng không có ý định sẽ trở thành Bạch phu nhân từ khi cô ấy bỏ đi.

Vậy nên con mong mọi giúp con cứu thằng bé.

- Được.

Mọi người nghe xong thì đồng ý đi xét nghiệm thử, sau khi xét nghiệm xong thì mọi người ở lại chờ kết quả luôn, không ai ra về.

Chờ khoảng một lúc thì bác sĩ mang kết quả ra và gọi Bạch Nhất Phong vào phòng.

Mọi người ở bên ngoài rất hồi hộp chỉ mong một trong số họ có thể trùng khớp và có thể cứu Mạc Nhất Phóng.

Nhưng đời không như những gì ta mong muốn, bác sĩ đưa kết quả cho Bạch Nhất Phong va nói không có ai trong số họ là trùng khớp cả.

Bạch Nhất Phong sau khi xem kết quả thì không thể tin được anh ngờ vực hỏi bác sĩ
- Nếu người nhà không trùng khớp vậy những người không cùng huyết thống có khả năng trùng khớp không?
- Cũng không phải không thể nhưng khả năng rất thấp vì tủy của cậu bé là tủy hiếm đến người nhà còn không trùng khớp thì người ngoài khả năng trùng khớp chỉ có 1% thôi.

Bạch Nhất Phong nghe bác sĩ trả lời vậy anh cũng rất lo lắng nhưng anh vẫn muốn thử vận may dù chỉ là 1% thôi nhưng nó cũng là tia sáng và anh không thể bỏ lỡ tia sáng cuối cùng này được.

Anh muốn hi vọng vào tia sáng cuối cùng này để cứu con trai
- Vậy anh giúp tôi tìm thử, chỉ cần có hi vọng tôi sẵn sàng thử dù phải trả bất cứ giá nào.

Nếu như có người phù hợp tôi sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của người đó.

- Được.

Vậy anh chờ tôi một chút tôi thông báo với bên phía phòng gen tra thử.

- Được.

Phiền bác sĩ rồi.

Sau đó bác sĩ đứng dậy ra khỏi phòng làm việc còn Bạch Nhất Phong vẫn ngồi trong đó kiên trì chờ bác sĩ quay trở lại.

Sau khoảng 1 tiếng đồng hồ thì cuối cùng bác sĩ cũng quay trở lại với bản kết quả trong tay
- Sao rồi bác sĩ?
- Đúng như dự đoán gen của cậu bé rất khó có thể tìm được người thích hợp để ghép tủy....
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 22: 22: Yêu Cầu Hiến Tủy


- Vậy...!không có sao?
- Không phải...!Có duy nhất một người...!nhưng người đó....!
- Người đó làm sao thưa bác sĩ?
- Bạch tổng, tôi nghĩ anh tự xem sẽ tốt hơn.

Bác sĩ nói xong đưa bảng kết quả trên tay cho Bạch Nhất Phong, Bạch Nhất Phong nhận lấy kết quả từ tay bác sĩ và xem một lượt cuối cùng khi nhìn thấy cái tên có độ tương thích cao anh dừng lại và vô cùng sửng sốt, vậy mà lại là cô ấy.

Bạch Nhất Phong cầm bảng kết quả ra ngoài, người nhà anh đứng đợi ở ngoài thấy anh ra liền xúm lại hỏi
- Nhất Phong, sao rồi?
- Nhất Phong, có ai phù hợp không?
- Kết quả sao rồi anh?
Bạch Nhất Phong vẫn không nói gì đưa kết quả mà mọi người vừa xét nghiệm ra mọi người nhìn một lượt rồi nhíu mày, lúc này anh mới lên tiếng
- Trong số những người ở đây không có ai là phù hợp cả.

- Cái gì? Vậy thằng bé....!
- Có khả năng cứu sống chỉ là không biết cô ấy có đồng ý hiến tủy không.

- Hả?

Mọi người nghe anh nói như vậy thì tất cả đều khó hiểu không biết rốt cuộc anh đang nói gì nhưng lúc này anh đưa đến một bản kết quả khác sau đó giải thích
- Bác sĩ nói không nhất thiết là những người có cùng huyết thống mới có khả năng tương thích mà những người không cùng huyết thống cũng có khả năng
- Vậy con mau tìm thử đi, biết đâu chúng ta có hi vọng.

- Con...đã nhờ bác sĩ tìm thử rồi.

- Vậy kết quả thế nào?
- Chỉ có duy nhất một người thôi, ở trong bảng kết quả có ghi.

- Là ai?
- Đường Tuyết Linh.

Tất cả mọi người nghe xong cái tên anh vừa nói mà kinh ngạc không thôi, họ không ngờ người đó lại là cô.

Họ không ngờ Đường Tuyết Linh lại có duyên với gia đình họ như vậy, cô cứ như vị cứu tinh của nhà họ Bạch vậy.

Khi nhà họ Bạch gặp khó khăn thì kiểu gì cô cũng sẽ xuất hiện và mọi chuyện sau đó đều được giải quyết.

Nhưng lần này mặc dù họ đang gặp khó khăn và cô cũng xuất hiện nhưng họ không giám trông cậy gì vào cô nữa rồi vì họ đã nợ quá nhiều, bây giờ họ không thể để cô giúp được.

Mọi người ai lấy đều không biết phải làm như thế nào, không biết lúc này ai nên đi nhờ vả cô và Bạch Nhất Phong cũng vậy.

Tất cả mọi người đều im lặng và rất có xử.

Nhưng họ không biết cuộc nói chuyện này đã bị một người nghe hết tất cả mọi việc.

Người đó nhấc điện thoại sau đó gọi cho ai đó
- “Alo”
- Đường tiểu thư, là tôi.

- “ Mạc Phỉ”
- Đúng vậy.

Người nghe được cuộc trò chuyện của nhà họ Bạch không ai khác chính Mạc Phỉ.

Cô ấy sau khi nghe được rằng Đường Tuyết Linh là người có tủy phù hợp với con trai mình thì lập tức gọi điện cho cô.

Đường Tuyết Linh nhận được điện thoại thì cảm thấy lạ vì cô không cho người lạ số nhưng cô vẫn nghe sau khi nghe thì cô biết người gọi là Mạc Phỉ, cô không biết cô ta gọi mình làm gì trực tiếp vào vấn đề
- “Cô gọi cho tôi có việc gì và tại sao cô lại có số của tôi?”
- Số điện thoại của cô là tôi tìm ra còn về việc tôi tìm cô có việc gì thì chúng ta gặp mặt tôi sẽ nói trực tiếp vì nói qua điện thoại không tiện.

- “Tại sao tôi phải gặp cô, giữa chúng ta không có gì để nói cả.”
- Hẹn gặp cô ở quán cà phê gần trường cô, chuyện này có liên quan đến hôn nhân của cô và Nhất Phong
Mạc Phỉ nói xong thì cúp điện thoại không để Đường Tuyết Linh nói thêm gì, còn Đường Tuyết Linh thấy Mạc Phỉ đã cúp điện thoại cô không biết bản thân có lên đến hay không nhưng cuối cùng cô vẫn đến gặp Mạc Phỉ.

Đường Tuyết Linh đi ra khỏi cổng trường đến quán cà phê đã hẹn, khi cô đến thì đã thấy Mạc Phỉ ngồi ở một bàn gần cửa sổ.

Cô đi đến chỗ cô ấy rồi ngồi xuống
- Nói đi, rốt cuộc chị tìm tôi có chuyện gì?
- Là chuyện của tôi, cô và Nhất Phong.

- Nếu vậy thì tôi nghĩ không cần thiết, tôi xin phép.

Đường Tuyết Linh nói xong đang định rời khỏi thì Mạc Phỉ giữ cô lại sau đó quỳ xuống khóc lóc
- Đường tiểu thư tôi xin cô nghe tôi nói, thật ra tôi và Nhất Phong không có gì với nhau cả, mục đích tôi về đây là giao con trai của chúng tôi cho anh ấy chăm sóc, tôi hoàn toàn không có ý định ngồi vào vị trí Bạch phu nhân.

- Cô...cô mau đứng lên đi mọi người đang nhìn kìa.

- Chỉ cần cô nghe tôi nói hết tôi sẽ đứng lên.

- Được...!được rồi, cô mau đứng lên đi, tôi nghe cô nói.

Đường Tuyết Linh bị mọi người xung quanh nhìn không cách nào khác đành đồng ý.

Mạc Phỉ thấy cô như vậy thì nhanh chóng đứng lên, sau khi thấy Đường Tuyết Linh ngồi thì cô ta cũng ngồi xuống theo rồi kể cho cô mọi chuyện
- Thật ra Tiểu Phóng bị bệnh máu trắng vì vậy tôi mới đưa thằng bé về đây chữa bệnh và nhờ Nhất Phong tìm thử tủy thích hợp.

- Vậy liên quan gì đến tôi?
- Người nhà anh ấy và người nhà tôi không ai phù hợp cả chỉ có...cô là người thích hợp.

- Vì vậy....!
- Đúng thế...!Tôi xin cô hãy giúp thằng bé.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 23: 23: Từ Chối Hiến Tủy


- Tại sao tôi phải giúp, người nhà họ Bạch không được tại sao không tìm đến người nhà họ Mạc của cô.

Bọn họ cũng có huyết thống mà tại sao phải nhờ vả người ngoài như tôi chứ?
- Vì...họ không có ai tương thích cả hơn nữa từ khi tôi bỏ Nhất Phong họ cũng đoạn tuyệt quan hệ với tôi rồi vì vậy nên bọn họ có phù hợp cũng sẽ không hiến tủy cho thằng bé.

- Vậy cô nghĩ tôi sẽ hiến sao?
- Tôi....!
- Cô nghĩ tôi sẽ cứu người phá hoại hạnh phúc gia đình tôi sao?
- Tôi...hoàn toàn không phải vậy.

- Không phải vậy? Chúng tôi đang yên đang lành cô quay lại mang theo một đứa con, anh ấy muốn cho mẹ con hai người danh phận, cô lấy mất chồng tôi bây giờ còn kêu tôi hiến tủy cho con trai hai người, hai người nghĩ hai người là ai mà có tư cách đó.

Hai người không xứng.

Đường Tuyết Linh đứng dậy cầm balo nhưng khi cô vừa đứng lên thì Mạc Phỉ lại quỳ xuống khóc lóc
- Đường tiểu thư, tôi xin cô làm ơn hãy cứu con trai tôi cô muốn tôi làm gì cũng được...!Đường tiểu thư.

- Hừ.

Tôi nói rồi không bao giờ dù là cô hay anh ấy ai cũng không có quyền yêu cầu tôi làm bất cứ việc gì mà tôi không muốn cả.

Lần này Đường Tuyết Linh không nhân nhượng cũng không sợ hãi trốn tránh gì nữa mà trực tiếp đáp trả.Mạc Phỉ không ngờ cô sẽ cứng rắn như vậy cô ta thoáng chốc bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng dẹp bỏ qua một bên và tiếp tục khóc lóc cầu xin
- Đường tiểu thư cô làm ơn hãy...!
- Tôi đã nói là không, cô đừng có cố nữa.

Đường Tuyết Linh bực mình muốn rút chân lại nhưng Mạc Phỉ càng ôm chặt hơn, mọi người xung quanh cũng bắt đầu vây quanh chỉ trỏ khiến Đường Tuyết Linh càng tức, cô rụt mạnh chân ra quát lớn
- Cô có thôi đi không hả? Tại sao tôi phải giúp cô? Cô là người phá hoại hạnh phúc của tôi bây giờ cô khóc lóc cầu xin? Cô nghĩ tôi sẽ tin sao? Ai biết đứa bé có bị bệnh thật không? Hôm cô dẫn nó về nhà nó còn mạnh dạn chỉ thẳng mặt tôi và ba mẹ Nhất Phong là đồ xấu xa cơ mà trong khi tôi chưa nói gì chưa làm gì chưa có thái độ gì với người đã xen vào cuộc hôn nhân của tôi? Rốt cuộc tôi đã làm gì hả?
Đường Tuyết Linh rút chân ra khiến cho Mạc Phỉ mất điểm tựa ngã nhào xuống đất, bộ dạng của cô ta rất thảm hại nhưng cô ta vẫn cố gượng dậy
- Tôi...!Thằng bé nó không biết gì cả nó chỉ là...!.

Chính chủ, rủ bạn đọc chung ( trùmtruy ện.Vn )
- Chỉ là sao hả? Chỉ là cảm thấy mẹ nó bị nói quá đúng chỉ là thấy mẹ nó bị ba Nhất Phong nói quá đúng mà không thể cãi lại nên mới đứng lên bảo vệ.

- Không...không phải.

- Cô nghĩ tôi sẽ là con thỏ trắng nhút nhát chỉ biết sống trong vỏ bọc của người khác mà không biết phản kháng sao? Cô nghĩ tôi sẽ mặc cho người khác muốn nói gì tôi thì nói muốn tôi làm như thế nào thì tôi phải làm sao? Tôi chỉ nhút nhát nhu nhược trước mắt những người tôi yêu thương, người đó trước kia có cả Bạch Nhất Phong nhưng kể từ giây phút anh ấy đưa mẹ con cô về thì mọi việc đã chấm dứt rồi.

- Đường tiểu thư...cô làm ơn đừng như vậy...xin cô hãy cứu Nhất Phóng
- Muốn tôi cứu thằng bé?
- Đúng...đúng vậy..

- Vậy cô đáp ứng tôi một điều kiện tôi sẽ cứu thằng bé
- Được...được, tôi đồng ý.

- Cô không hỏi nó là gì sao?
- Chỉ cần cứu được Nhất Phóng cô kêu tôi làm gì cũng được kể cả chết.

- Chết thì không cần.

Không phải cô muốn giao Mạc Nhất Phóng cho Nhất Phong sao?
- Đúng vậy...cô muốn...!
- Tôi muốn cô ngay bây giờ giao thằng bé cho Nhất Phong và cô không được ở bên cạnh Nhất Phong nữa.

- Chuyện này...!
- Sao hả? Không làm được?
- Tôi...!
- Tôi nghĩ mọi chuyện đến đây thôi, tôi xin phép.

Đường Tuyết Linh nói xong đi luôn để lại Mạc Phỉ ngồi đó không biết làm như thế nào.

Cuối cùng cô ta vẫn phải đứng dậy chỉnh trang lại đầu tóc quần áo rồi về lại bệnh viện.

Còn Đường Tuyết Linh sau khi ra khỏi quán cà phê thì cô đi đến phòng trọ của hai cô bạn thân chơi và gọi điện cho anh trai đến đón.

Đường Gia Bách thấy Đường Tuyết Linh gọi điện kêu anh đến trường đón cô thì anh lập tức bỏ tất cả công việc việc lập tức lấy xe đi đón em gái.

Đường Tuyết Linh ở chơi với bạn một lúc thì anh trai đến đón lên cô tạm biệt hai cô bạn thân và ra về.

Khi vào xe Đường Gia Bách thắt dây an toàn cho cô rồi lái xe, đi được một lúc thì anh hỏi
- Em có chuyện gì muốn kể với anh, kể đi anh nghe.

- Sao anh biết là em có chuyện muốn kể?
- Anh hiểu em quá mà.

Đường Gia Bách thừa biết Đường Tuyết Linh có gì muốn tâm sự với anh vì anh rất hiểu em gái mình, cô sẽ không tự nhiên kêu anh đến trường đón như vậy trừ khi có chuyện muốn nói trước giờ luôn là vậy.

Còn Đường Tuyết Linh thấy anh trai đã nắm thóp mình như vậy cũng không giấu diếm gì mà trực tiếp kể
- Hôm nay Mạc Phỉ đến gặp em.

- Làm gì?
- Cô ta muốn em hiến tủy cho con trai cô ta.

- Em đồng ý?
- Anh thấy em có bị thần kinh không mà đồng ý, em từ chối.

- Vậy thì tốt.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 24: 24: Đường Tuyết Linh Muốn Vào Tl


Đường Gia Bách không nói gì nữa bỗng nhiên anh đang lái xe lại nghĩ gì đó rồi quay sang hỏi cô
- Vậy là câu chuyện của em hết rồi?
- ???
Đường Tuyết Linh đơ luôn cô không biết rốt cuộc anh trai mình có ý gì tự nhiên đang lái xe lại quay ra hỏi cô một câu không đâu vào đâu.

Đường Gia Bách thấy Đường Tuyết Linh im lặng lại tiếp tục hỏi
- Nó hết rồi phải không?
- Hết cái gì mới được hả anh.

Đường Tuyết Linh bị anh hỏi thì không biết trả lời thế nào đành hỏi lại xem anh trai đang muốn hỏi vấn đề gì nhưng khi cô hỏi xong thì bị anh cô đánh nhẹ vào chán
- Cái con bé này, em đang nói chuyện em gặp Mạc Phỉ mà?
- À, mà sao nữa hả anh?
- Trời ạ! Em có nói không? Đừng giả ngu với anh.

Em tính thế nào hả?
- Thì...!
- Sao hả? Tốt nhất là đừng có dấu anh.

- Em chưa có dự định gì cho chuyện này cả, hiện tại em không muốn nghĩ đến chuyện của bọn họ.

- Vậy là em có ý định hiến tủy?
- Nếu như Mạc Nhất Phóng thật sự bị bệnh máu trắng cần tủy mà người thích hợp là em thì em sẽ hiến.

- Tại sao?
- Vì đó là một mạng người.

- Vậy em muốn...!
- Đúng vậy, em muốn anh giúp em điều tra xem thứ nhất là có phải Mạc Nhất Phóng bị bệnh máu trắng cần hiến tủy không, thứ hai là xem thử xem có phải chỉ mình em có tủy thích hợp hay không hay chỉ là cô ta đang nói dối.

- Được, anh sẽ lập tức cho người điều tra còn bây giờ thì về nhà ăn cơm thôi.

Đường Gia Bách nói xong tăng tốc xe chạy nhanh về nhà.

Xe vừa đỗ thì cả hai người đã xuống xe rồi chạy một mạch vào trong nhà hô to
- Ba mẹ, hai người đừng ở trên đó tình cảm nữa mau xuống đây đón con của hai người này.

- Hai cái đứa này lúc nào cũng vậy bao giờ mới chịu lơn đây hả? Đứa nào ở ngoài cũng lạnh lùng, khó gần, nghiêm túc vậy mà về đến nhà cái là thi nhau dở thói trẻ con.

- Vì hai người là ba mẹ tụi con hai người sẽ bao dung tất cả mọi thứ cho tụi con dù tụi con có làm gì có như thế nào.

- Được rồi, được rồi đi lên phòng thay quần áo rồi xuống ăn cơm đi hai cô cậu ạ.

- Vâng thưa mẹ
Đường Tuyết Linh và Đường Gia Bách sau khi chóc phá ba mẹ mình thì nhanh chóng lên phòng thay lại quần áo.

Khi hai người bước xuống thì bộ trang phục gò bó đã được thay thế bằng bộ đồ thoải mái đơn giản.

Đường Tuyết Linh và Đường Gia Bách đi đến bàn ăn thấy mọi thứ đã dọn lên đầy đủ và nhìn trông rất hấp dẫn nhưng ba mẹ hai người vẫn chưa động đũa
- Sao hai người vẫn chưa ăn vậy?
- Thì chờ hai đứa xuống ăn đó.

- Dạ.

- Mà sao hôm nay hai đứa lại về cùng nhau vậy.

.

Ngôn Tình Xuyên Không
Đường Tuyết Linh và Đường Gia Bách nghe ba mẹ hỏi thì nhìn nhau sau đó lắc đầu cười
- Bộ bọn con không thể về cùng nhau sao? Tụi con là anh em về cùng nhau là chuyện bình thường mà.

Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh biết ba mẹ mình đang nghi ngờ hai anh em có vấn đề nhưng họ không muốn nói chuyện này, hai ông bà cũng có tuổi rồi có thể bớt lo nghĩ được đến đâu thì đến.

Ông bà Đường thấy hai đứa con mình không chịu nói cũng không gặng hỏi nhiều vì ông biết Đường Gia Bách có khả năng lo liệu và sắp xếp mọi thứ ổn thỏa lên ông bà cũng không quá lo lắng.

Có lẽ hai người là cha mẹ lên rất hiểu con mình Đường Tuyết Linh có chuyện gì sẽ không tìm cha mẹ mà tìm anh trai, Đường Gia Bách thì luôn tự lập có thể lo liệu tất cả trừ khi việc đó quá khó còn nếu không hai người cũng không cần can thiệp vào chuyện của con.

Nhưng lần này ông bà Đường có chút lo vì Đường Tuyết Linh lên ông Đường dặn dò
- Hai đứa cũng lớn rồi ba biết hai đứa không muốn làm phiền cha mẹ nhưng nếu có chuyện gì cũng phải báo cho hai ông bà già này biết để còn chuẩn bị tâm lý chứ nếu anh chị xảy ra chuyện gì thì ông bà già này cũng xảy ra chuyện theo anh chị đó
- Con biết rồi mà ba.

Đường Tuyết Linh nghe ba dặn dò như vậy thì vui vẻ trả lời khiến ông bà Đường có chút yên tâm.

Ăn cơm xong thì Đường Tuyết Linh cầm sách vở sang thư phòng anh hai
- Em còn có chuyện gì sao?
- Ừm.

- Hửm?
- Anh dành được dự án năng lượng mới rồi đúng không?
Đường Gia Bách nghe Đường Tuyết Linh hỏi vậy có chút ngỡ ngàng.

Trước kia anh cũng từng nói với em gai về chuyện dự án và chuyện nhường nó lại cho Bạch Nhất nhưng bây giờ dự án lại nằm trong tay anh, anh sợ em gái mình sẽ trách anh quá đáng, không giữ lời.

Nhưng ai dè Đường Tuyết Linh lại mở lời trước
- Nếu thật sự là tập đoàn anh dành được dự án thì anh cho em tham gia đi, em muốn tìm hiểu về cái đó.

- Hả?
- Em muốn đến tập đoàn anh thực tập về dự án đó.

Đường Gia Bách như nghe phải bí mật động trời vậy, anh nhìn chằm chằm em gái rồi nhéo má cô một cái Đường Tuyết Linh bị anh nhéo đâu quá thét lên
- Anh, đau...đau mau buông ra.

Đường Gia Bách lúc này mới tin những gì mình vừa nghe được là thật, anh thu tay lại rồi chống cằm hỏi cô
- Nói đi rốt cuộc em muốn làm gì hả? Tự nhiên muốn đến tập đoàn anh làm việc, em có ý đồ gì hả?
- Anh mới có ý đồ ý.

Em học kinh tế bây giờ em mới được thầy cô cho đi thực tập lên muốn xin vào tập đoàn anh làm việc vì em có hứng thú với dự án năng lượng mới thôi.

Nếu tập đoàn anh không dành được thì em xin vào nơi dành được chứ có ý đồ gì.

- Vậy là em muốn vào tập đoàn anh vì dự án?
- Vâng.

- Nếu tập đoàn nào dành được thì em vào tập đoàn đó?
- Ừm.

- Kể cả đó là Bạch Nhất?
- Ừm.

Mà tự nhiên anh hỏi nhiều vậy.

- À, không có gì.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 25: 25: Được Vào Tl


Đường Gia Bách lập tức trốn tránh câu hỏi của Đường Tuyết Linh, anh mở tài liệu ra tiếp tục đọc và xem xét, Đường Tuyết Linh ngồi bên cạnh thấy anh trai như vậy thì bực mình rõ ràng là đang nói chuyện với cô nhưng tự nhiên lại mở tài liệu ra đọc
- Anh làm sao vậy hả?
- Hả??
- Hả hả cái con khỉ ý, em đang nói chuyện với anh về việc em đến tập đoàn anh mà.

- À, cái này thì em hỏi ý kiến ba mẹ đi còn anh thì sao cũng được, thậm chí em đến tập đoàn chơi không cũng được.

- Em muốn đến làm việc không muốn đến chơi.

- Thế lên anh mới bảo em hỏi ba mẹ.

- Vậy anh đứng dậy.

- Làm gì?
- Đi với em.

- Đi đâu?
- Đến phòng ba mẹ.

Sau đó Đường Tuyết Linh cầm tay Đường Gia Bách đi đến phòng ba mẹ.

Hai người đứng ngoài gõ cửa hồi lâu nhưng không thấy ba mẹ ra mở cửa lại tiếp tục gõ, lúc này ông bà Đường mới đi ra
- Hai đứa lại có chuyện gì nữa hả?
- Bọn con có chuyện muốn nói.

- Vậy vào trong đi.

Ông bà Đường cho hai người vào trong, Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh tự kiếm chỗ ngồi sau đó Đường Gia Bách mở lời trước giúp cô nói chuyện với ba mẹ
- Tuyết Linh muốn đến tập đoàn con làm việc.

- Hả? Tại sao tự nhiên lại muốn đến tập đoàn con làm việc.

Ông bà Đường rất kinh ngạc khi nghe Đường Gia Bách nói lên hỏi luôn xem rốt cuộc tại sao tự nhiên Đường Tuyết Linh lại muốn đến TL làm việc.

Đường Tuyết Linh thấy ba mẹ hỏi tại sao thì nhanh nhảu trả lời
- Vì tập đoàn anh dành được dự án năng lượng mới.

- Thì sao?
Ông Đường vẫn cảm thấy thắc mắc về lý do, TL dành được dự án năng lượng mới thì liên quan gì đến con gái ông mà tự nhiên con bé lại muốn vào tập đoàn lẽ nào nó muốn vào tập đoàn để giúp Bạch Nhất Phong
- Tập đoàn dành được dự án thì cũng đâu liên quan đến con mà con vào, không lẽ con còn tình cảm với Bạch Nhất Phong lên muốn vô đó để giúp nó.

- Ba, con muốn vô vì con muốn tìm hiểu về năng lượng mới, còn về Bạch Nhất Phong...đúng là con còn tình cảm nhưng con sẽ không giúp anh ấy.

- Nói vậy con vào tập đoàn chỉ vì năng lượng mới?
- Vâng, nếu tập đoàn nhà mình không dành được thì con cũng sẽ không vào, mà sẽ xin vào công ty dành được dự án, dù nó có là Bạch Nhất.

- Hừm....!
- Ba!
- Nếu vậy thì con kêu anh trai cho vô, ba đồng ý vì con cũng không còn nhỏ nữa lên vào tập đoàn giúp anh trai quản lý nó.

Đường Gia Bách nghe ba nói vậy có chút buồn cười, em gái anh quản thân còn chưa được mà ba lại kêu nó giúp anh quản lý tập đoàn, đay là đưa cho nó một tảng đá sao.

- Ba, ba để cho con bé tự do đi, chuyện tập đoàn con tự quản lý được, hơn nữa em gái con còn rất nhỏ ba cứ để nó làm những việc nó thích.

- Con đừng có chiều hư con bé.

- Con chính là muốn như vậy.

Đường Tuyết Linh nghe anh trai nói như vậy lập tức ra đằng sau kề tay lên cổ anh nói
- Anh muốn gì hả? Anh chiều hư em làm gì? Anh muốn không ai lấy em hay gì?
- Aaaa...đau...đau...em mau buông anh ra.

- Không, ai bảo anh dám chiều hư em.

- Được rồi, được rồi mau buông anh con ra đi ngạt thở nó bây giờ.

Đường Tuyết Linh nghe thấy mẹ bảo vậy thì buông Đường Gia Bách ra nhưng vẫn ở trên lưng anh không chịu xuống.

Đường Gia Bách cũng không nói gì cõng luôn cô đứng dậy đi về phòng.

Đường Tuyết Linh thấy anh trai đứng dậy lập tức ôm chặt anh vì sợ ngã, Đường Gia Bách bị ôm chặt có chút khó thở, anh đánh nhẹ vào tay cô trách móc
- Em thả lỏng một chút, muốn mưu sát anh hay gì?
- Em biết rồi.

Cuối cùng Đường Gia Bách đưa cô về phòng ngủ rồi mới trở về thư phòng.

Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, cô lần mò điện thoại nghe máy nhưng mắt vẫn nhắm nghiền
- Alo
- “Là tôi, Đường tiểu thư”
- Cô gọi tôi có chuyện gì?
- “Là chuyện hôm qua.”
- Tôi nghĩ là không cần thiết
- “Tôi sẽ kể cho cô lý do khi đó tôi rời đi”
- Tôi nghĩ là tôi không cần biết, người cần biết là Bạch Nhất Phong.

- “Tôi sẽ đợi cô ở quán hôm qua tôi sẽ đợi cô đến khi cô đến.”
Mạc Phỉ cũng như lần trước không để cô nói hết mà trực tiếp ngắt máy, Đường Tuyết Linh bực mình ném điện thoại xuống giường sau đó đứng dậy vệ sinh cá nhân thay quần áo đến trường.

Cô thật sự không muốn để tâm đến lời Mạc Phỉ nói đi thẳng đến trường học, sau khi học xong cô gọi điện xin phép ba mẹ và anh trai cho cô đến kí túc xá ở đêm nay, mọi người đều đồng ý lên cô trở về ký túc xá luôn nhưng khi chơi được một lúc với đám bạn cô chợt nhớ ra Mạc Phỉ, Đường Tuyết Linh nhìn đồng hồ thấy đã 7h cô không biết Mạc Phỉ còn ở đó không cuối cùng cô vẫn đến xem thử.

Khi Đường Tuyết Linh đến vẫn thấy Mạc Phỉ ngồi ở chỗ cũ đợi cô, Đường Tuyết Linh không vào luôn mà đứng ở đó một lúc như đang suy nghĩ gì đó, cuối cùng thì Đường Tuyết Linh vẫn chọn bước vào
Cài đặt.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 26: 26: Yêu Cầu Hiến Tủy 2


- Đường tiểu thư cô đến rồi, tôi còn tưởng cô không đến nữa chứ.

- Được rồi, cô nói luôn đi tôi không có thời gian.

Mạc Phỉ còn muốn chào hỏi thêm nhưng nghe Đường Tuyết Linh nói vậy thì không dám lan man chuyện ngoài lề nữa
- Thật ra khi đó tôi rời đi là vì gia đình Nhất Phong gặp khó khăn, bố mẹ tôi không muốn tôi theo anh ấy chịu khổ muốn tìm cho tôi người khác tốt hơn nên đưa tôi ra nước ngoài.

Vì đang trong thời gian phát triển sự nghiệp nên tôi đồng ý đi nhưng qua đó không lâu thì tôi phát hiện ra mình mang thai.

Ban đầu tôi có ý định bỏ đứa bé nhưng rồi cuối cùng không đành lòng lên giữ lại.

Ba mẹ tôi sau khi biết tôi mang thai đã rất tức giận kêu tôi bỏ thai nhưng lúc đó tôi sống chết không chịu bỏ lên ba mẹ tôi đã từ mặt tôi.

Sau khi ba mẹ tôi đi thi thì tôi ở lại và sinh ra Nhất Phóng, nhưng khi sinh thằng bé thì tôi phát hiện ra mình bị bệnh máu trắng, bác sĩ nói khả năng cứu sống của đứa bé rất thấp mà nếu cứu được thì khả năng nó bị di truyền căn bệnh máu trắng của tôi là rất cao.

Nhưng may mắn là Nhất Phóng được sinh ra bình an và khi sinh ra cũng không phát hiện căn bệnh máu trắng.

Hằng tháng tôi vẫn đưa nó đi khám bệnh thường xuyên nhưng phải đến một tháng trước khi tôi đưa thằng bé đi khám sức khỏe và chuẩn bị đưa nó về với Nhất Phong thì lại phát hiện ra thằng bé cũng bị bệnh máu trắng nhưng tỷ lệ bạch cầu của thằng bé tăng nhanh hơn người bình thường rất nhiều.

Thật ra chúng tôi mắc bệnh là do di truyền lên bệnh của chúng tôi là bạch cầu dòng tủy và cần tủy cấy ghép.

Nhưng có lẽ do gen của chúng tôi khá đặc biệt lên cả hai mẹ con tôi rất khó tìm người hợp để ghép tủy.

Tôi đã thử tìm tủy thích hợp ở nước ngoài nhưng không có lên đã về nước và kết quả là ở trong nước cũng không có tủy thích hợp cho tôi chỉ có của Nhất Phóng.

- Và người đó là tôi, đúng chứ?
- Đúng vậy, vì vậy xin cô hay cứu thằng bé, điều kiện trước kia của cô tôi đồng ý, tôi đồng ý rời xa Nhất Phong vì dù sao tôi cũng chỉ còn 2 tháng để sống.

- 2 tháng?
- Đúng vậy, thế nên tôi sẽ rời xa Nhất Phong và để Tiểu Phóng lại, tôi mong cô giúp tôi chăm sóc thằng bé.

- Cô...cô là muốn giao thằng bé lại cho tôi nữa sao?
- Đúng vậy, vì dù sao cô cũng là vợ của Nhất Phong mà
- Nhưng...nó sắp không phải rồi.

Mạc Phỉ nhìn Đường Tuyết Linh, cô cảm thấy Đường Tuyết Linh thấy cô ấy có chút ngốc nghếch hoặc cũng có thể cô là người ngoài cuộc lên có thể hiểu rõ chuyện của Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong.

Khi Mạc Phỉ trở về cô đi gặp Bạch Nhất Phong cô nghĩ anh vẫn còn tình cảm với cô nhưng khi nhìn thấy cô gái trong màn hình chính của Bạch Nhất Phong thì cô đã hiểu ra anh không còn yêu cô mà người anh yêu là Đường Tuyết Linh chỉ là anh không nói ra mà thôi.

Mạc Phỉ dù sao cũng không còn nhiều thời gian lên cô muốn làm một chuyện cuối cùng để giúp Bạch Nhất Phong xem như là bù đắp
- Cô nghĩ anh ấy sẽ để cô đi như vậy sao? Anh ấy sẽ không dễ dàng để cô đi đâu...!
- Cô nói vậy là có ý gì?
- Không có gì...!Vậy cô có thể giúp tôi rồi chứ?
- Được.

Mạc Phỉ nghe cô đồng ý luôn như vậy có chút ngạc nhiên, không phải lúc trước Đường Tuyết Linh phòng bị cô lắm sao, tại sao bây giờ lại...!
- Cô sao vậy?
Đường Tuyết Linh thấy Mạc Phỉ thất thần không nghe cô nói thì gõ nhẹ vào tay cô ấy, Mạc Phỉ giật mình về lại thực tại sao đó ngượng ngùng đưa ly cà phê lên
- Cô đang nghĩ gì sao?
- À.

Không có gì.

Đường Tuyết Linh thấy cô ấy không muốn nói cũng không bắt ép vì cô đã biết được những chuyện cô cần biết rồi.

Cả hai ngồi lại nói chuyện với nhau một lúc về bệnh tình của Mạc Nhất Phóng, sau khi thảo luận xong thì tạm biệt nhau đi về.

Đường Tuyết Linh mở điện thoại ra sau đó nhìn giờ rồi bấm điện thoại gọi
- “Alo”
- Anh, anh về nhà chưa vậy, hay anh vẫn đang tăng ca ở tập đoàn đó
- “Anh vẫn đang tăng ca ở tập đoàn, sao vậy?”
- Vậy anh ăn gì chưa?
- “Chưa, lát anh ăn sau, giờ anh xử lý công việc đã.”
- Được rồi, anh xử lý công việc đi em cúp máy đây.

- “Ừm”
Sau đó Đường Tuyết Linh cúp máy đi đến nhà hàng gần đó gọi bốn phần ăn nhưng cô chỉ lấy hai phần đi trước và dặn dò nhà hàng hai phần kia để lát quay về lấy sau.

Nhà hàng nghe cô dặn dò thì cũng đồng ý, sau đó cô cầm hai phần ăn ra ngoài gọi một chiếc taxi đi đến tập đoàn TL.

Khi Đường Tuyết Linh vào trong thì gặp tiếp tân nói muốn gặp Đường Gia Bách nhưng tiếp tân sau khi nghe cô yêu cầu thì cười mỉa mai cô rồi từ chối liên hệ giúp.

Đường Tuyết Linh không còn cách nào khác đành nhấc điện thoại gọi cho Đường Gia Bách.

Đường Gia Bách đang xử lý công việc thì thấy cô lại gọi đành bất lực nhấc điện thoại lên nghe
- “Sao nữa vậy cô nương?”
- Em đang ở dưới sảnh tập đoàn anh.

- “Hả!?”.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 27: 27: Đồng Ý Hiến


- Hả cái gì? Anh mau xuống đây, em mỏi chân lắm rồi
Đường Gia Bách nghe thấy Đường Tuyết Linh nói đang ở tập đoàn anh thì anh lập tức cúp điện thoại rồi đi ra khỏi phòng làm việc và vào thang máy chuyên dụng đi xuống tầng.

Khi anh đến sảnh thì thấy Đường Tuyết Linh đang đứng đợi anh trên tay còn cầm rất nhiều đồ, Đường Gia Bách thấy vậy vội vàng chạy đến xách đồ giúp cô rồi hỏi han
- Em sao lại đến đây?
- Thăm anh đó.

- Có chuyện gì sao?
- Ừm.

- Mà anh khỏe mạnh như vậy em thăm nom gì? Còn mang nhiều đồ như vậy nữa?
- Thì em gọi xuất cho 2 người thì người ta sắp vậy, em có biết gì đâu?
- Hai người?
- Thì anh bảo anh chưa ăn tối mà em mang đồ đến anh chung với anh cho vui.

- Vậy sao? Nếu thế thì lên trên văn phòng anh ăn chứ không thể đứng ở đây sẽ mỏi chân.

- Được.

Nói xong cả hai mang đồ đi vào thang máy lên tầng, Đường Gia Bách dẫn Đường Tuyết Linh vào văn phòng rồi bày đồ ăn lên bàn tiếp khách rồi đi đến tủ lấy ra hai bộ bát đũa.

Đường Tuyết Linh ngồi một bên nhìn anh trai, cô không nghĩ công ty anh lại to đến vậy hơn nữa trong văn phòng của anh lại rất đầy đủ và lý tưởng.

Đường Tuyết Linh mặc anh trai dọn đồ ăn lên cô đi đến cửa kính đằng sau bàn làm việc của anh nhìn khung cảnh toàn thành phố, vì bây giờ là tối lên khung cảnh nhộn nhịp ánh đèn xe cộ tấp nập trông rất thơ mộng.

Đường Tuyết Linh mải mê ngắm nhìn, một lúc thì cô quay vào nói với anh trai
- Anh!
- Hả!?
- Tòa nhà này anh thuê bao nhiêu tiền một tháng vậy? Có phải rất đắt không?
- Cái này còn phụ thuộc vào em vì tòa nhà này anh đã mua lại khi mở tập đoàn và để nó đứng tên em.

- Vậy anh mua với giá bao nhiêu?
- Khoảng 46 triệu...!
- Anh đùa em à nếu là 46 triệu thì em mua được cả cái thành phố này.

- Anh chưa nói hết mà, con bé này, là 46 triệu USD
- Cái gì? Vậy là nó có giá hơn 1 nghìn tỷ tiền nước ta.

- Ừm.

- ....!
Đường Tuyết Linh nghe xong giá tòa nhà thì sốc không thể tin được, vậy mà cô nghĩ nó cũng không đắt lắm chỉ bằng một hai căn biệt thự thôi nhưng mà giá thật của nó chắc bằng 100 căn biệt thự thậm chí có thể hơn thế nữa.

Mà nó lại còn là của cô, biết vậy cô đã không hỏi tự nhiên thấy cảnh đẹp rồi đi hỏi giá trị của tòa nhà này làm chi.

Đường Tuyết Linh bất lực thở dài Đường Gia Bách thấy cô như vậy thì lại cầm tay cô an ủi rồi dẫn cô đến bàn thức ăn.

Đường Tuyết Linh đói bụng réo lên biểu tình nên cô cũng nhanh chóng dẹp chuyện tòa nhà sang một bên mà tập trung ăn, hai người ăn xong thì dọn dẹp sau đó Đường Tuyết Linh ngồi luôn vào bàn làm việc của Đường Gia Bách
- Nói đi, lại có chuyện gì sao?
Đường Gia Bách trực tiếp vào thẳng vấn đề mà không hề vòng vo, tính anh luôn thẳng thắn và làm việc nhanh gọn lẹ lên không thích vòng vo.

Và có một điều nữa là anh quá hiểu tính của Đường Tuyết Linh lên trực tiếp hỏi thẳng.

Đường Tuyết Linh cũng rất hiểu anh trai cô không vòng vo mà nói luôn
- Hôm nay Mạc Phỉ lại tìm em.

- Vẫn là chuyện hiến tủy?
- Ừm.

- Vậy em...!
- Lần này em đồng ý.

Đường Gia Bách ngạc nhiên trước lời nói của em gái, không phải vừa hôm qua vẫn từ chối kêu anh điều tra mọi việc sao? Tại sao bây giờ lại đồng ý khi kết quả điều tra chưa có?
- Nhưng việc này...!
- Anh cứ điều tra đi có kết quả thì nói với em, còn về lý do đồng ý...cô ấy đã kể cho em lý do cô ấy rời đi và quay trở lại.

Hơn nữa...cô ấy cũng chỉ con 2 tháng để sống.

Và em cũng tin cô ấy vì cô ấy là một người mẹ sẽ không đem con mình ra để chuộc lợi cho bản thân.

Mà nếu cô ấy muốn chuộc lợi thì đã về từ khi biết đến sự tồn tại của đứa bé, vì vậy lần này em quyết định tin cô ấy.

Đường Gia Bách nghe Đường Tuyết Linh nói cảm thấy cô nói cũng có lí lên không nói gì, anh đưa đến chỗ cô một chiếc bánh kem nhỏ rồi nói
- Anh mong niềm tin của em đặt đúng người và không nhìn nhầm.

Mặc dù anh muốn cưng chiều em để em toàn quyền làm những việc em thích nhưng em cũng lớn rồi lên tiếp xúc nhiều với những thử thách.

- Em biết rồi.

Mà dù sao giờ vẫn sớm hay anh chỉ em một chút về việc kinh doanh đi.

- Được.

Đường Gia Bách đi đến đưa cho Đường Tuyết Linh một số tài liệu cơ bản để cô thử sức và cũng để Đường Gia Bách nắm chắc trình độ của Đường Tuyết Linh ở mức nào.

Đường Gia Bách lấy một cái ghế nữa ngồi xử lý công việc của mình và thi thoảng cũng hướng dẫn Đường Tuyết Linh.

Và quả Đường Tuyết Linh đúng là con nhà người ta chính hiệu, cô làm chỉ khoa khăn lúc ban đầu vì chưa quen nhưng về sau khi quen rồi thì làm cũng nhanh
Cả hai người xử lý công việc đến 9h thì Đường Gia Bách đưa Đường Tuyết Linh về kí túc xá vì cô không muốn về nhà, Đường Gia Bách cũng không nói gì đưa cô đến của ký túc xá thì rời đi.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 28: 28: Ông Bà Đường Biết Chuyện Hiến Tủy


Sáng hôm sau Đường Tuyết Linh từ ký túc xá đến trường cùng hai cô bạn thân sau đó khi về thì cô gọi điện cho tài xế nhà họ Đường đến đón.

Đường Tuyết Linh không về nhà mà kêu tài xế lái xe đến tập đoàn của anh trai.

Khi Đường Tuyết Linh vào trong thì vẫn gặp tiếp tân xin hẹn như hôm qua nhưng nhân viên hôm qua sau khi biết thân phận của cô thì hôm nay thái độ của họ rất khác, họ không mỉa mai châm biếm nữa mà trực tiếp đưa cô lên tầng của giám đốc vì hôm qua họ đã biết cô là em gái cưng của Tổng Giám đốc.

Đường Tuyết Linh theo một nhân viên đi lên tầng thì cô ấy để cô tự lên rồi cô ấy quay lại thang máy đi xuống làm việc.

Vì hôm qua đã đến đây lên Đường Tuyết Linh biết phòng làm việc của anh trai, cô tự mình đi đến và không gõ cửa trực tiếp đi vào
- Mấy người chán sống hả? Ai cho mấy người vào phòng tôi mà không gõ cửa? Cút ra ngoài cho tôi.

Đường Gia Bách nghe thấy tiếng mở cửa và tiếng bước chân thì tức giận quát nhưng mắt vẫn dán vào xử lý đống văn kiện mà không buồn ngẩng lên, anh nghe một lúc lâu vẫn không thấy người kia đi ra và cũng không lên tiếng anh tức giận đập bút xuống bàn
- Bộ điếc hả tôi bảo...mấy người...r...ra...ngoài...m...mà.

Giọng nói của Đường Gia Bách giảm dần xuống thấy Đường Tuyết Linh đang khoanh tay trước ngực đứng ở cửa.

Đường Gia Bách bất ngờ nhưng sau đó anh đã nhanh chóng đi đến chỗ Đường Tuyết Linh hỏi han

- Sao em lại đến đây nữa rồi? Tại sao đến mà không báo trước cho anh, để anh xuống đón em?
Đường Tuyết Linh phì cười nhìn anh trai đang hoảng loạn, cô biết anh trai đang sợ cô sẽ giận dỗi và không quan tâm anh lên anh mới hoảng loạn.

Thật ra Đường Gia Bách rất thương Đường Tuyết Linh lên trước giờ anh chưa bao giờ lớn tiếng trước mắt Đường Tuyết Linh cả, có lẽ đây là lần đầu tiên
- Hứ, vừa nãy còn đuổi em cơ mà? Sao bây giờ lại đòi xuống đón em rồi?
- Tại lúc nãy anh không biết đó là em lên anh mới lớn tiếng, anh cứ tưởng là đám nhân viên to gan lớn mật tự tiện vào phòng anh mà không hỏi ý kiến, không coi anh ra gì.

Đường Tuyết Linh bơ luôn anh trai không nói gì nữa Đường Gia Bách thấy em gái như vậy liền biết mình không dỗ được cô đành đánh trống lảng sang việc khác
- Mà em đến tìm anh có việc gì sao?
- Không có gì.

Chỉ là muốn đến phụ anh thôi.

- Sao vậy? Em thật sự có hứng thú với kinh doanh hả?
- Ừm.

Anh chỉ em tiếp đi.

- Được, ngồi đi.

Đường Gia Bách nói xong đi ra lấy một chiếc ghế đến bàn làm việc đặt cạnh chiếc ghế của anh sau đó anh ngồi vào ghế của mình.

Đường Gia Bách mở tất cả đống tài liệu trên bàn ra xem qua một lượt rồi đưa cho cô hai tập
- Em giúp anh xử lý hai tập tài liệu này xem sai xót ở đâu, có gì không hiểu hỏi anh.

- Vâng, em biết rồi.

Đường Tuyết Linh nói xong mở tập tài liệu ra giúp anh trai xử lý còn Đường Gia Bách cũng nhanh chóng làm nốt số tài liệu còn lại.

Cả hai ai làm việc lấy không nói chuyện với nhau câu nào.

Mặc dù số công việc này trước giờ Đường Tuyết Linh chưa từng làm và cũng chưa từng học qua nhưng cô từng đọc sách cộng thêm việc hôm qua anh trai hướng dẫn lên cô cũng có thể tự mình làm được nhưng có điều hơi lâu một chút.

Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh làm việc đến 7h thì xong việc và về cùng giờ với nhân viên.

Khi nhân viên trong tập đoàn ai nhìn thấy cô cũng đều cảm thán bởi vẻ đẹp và độ giống nhau của cả hai.

Cả hai về nhà thấy ông bà Đường đang ngồi ở phòng khách, hai người đưa balo và cặp táp cho người giúp việc cất hộ rồi đi đến chỗ ba mẹ
- Ba! Mẹ!
Đường Tuyết Linh và Đường Gia Bách đồng thanh chào, ông bà Đường quay qua nhìn thấy cả hai lại đi cùng nhau thì nhíu mày
- Hai đứa nói cho ba biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Ông Đường ngồi yên để hai đứa con mình tự giải quyết nữa, trước giờ dù chuyện có thế nào Đường Tuyết Linh cũng chỉ chạy đến chỗ Đường Gia Bách một lần thôi còn sau đó có chuyện gì đều về nhà nói chuyện bàn bạc.

Nhưng lần này hai người lại đi về cùng nhau đến hai lần, hơn nữa Đường Tuyết Linh và Bạch Nhất Phong còn đang như vậy lên ông không yên tâm.

- Dạ.

Đường Tuyết Linh biết không thể dấu ba mẹ mãi được vì đến lúc cô phẫu thuật kiểu gì ba mẹ cũng biết lên không định giấu thêm.

Nhưng Đường Gia Bách lại muốn cản cô lại vì sợ ba mẹ sốc và lo lắng nhưng cuối cùng anh vẫn phải để cô nói
- Thật ra Mạc Phỉ tìm con muốn con hiến tủy cho con trai cô ấy.

- Vậy con...con...!
- Con đồng ý rồi.

- Con...có phải con bị điên rồi không? Tại sao lại muốn hiến tủy cho nó?
- Vì đó là một mạng người thưa ba, hơn nữa Mạc Phỉ cũng đã nói rõ với con rồi cô ấy về đây là để giao Mạc Nhất Phóng cho Nhất Phong.

- Ai nói với con như vậy?
- Là cô ấy.

- Con tin?
- Vâng, vì đó là một mạng người.

- Gia Bách, con biết chuyện này đúng không?
- Vâng, con biết.

- Con...con...hồ đồ, con bé dễ tin người thì không nói nhưng ngay cả con cũng vậy....
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 29: 29: Phản Đối


- Con nghĩ Tuyết Linh cũng lớn rồi, ba cứ để em ấy tự quyết định cuộc đời mình đi.

- Con...con...không phải hôm trước con vẫn nói sẽ không để con bé chịu thiệt sao? Còn nói sẽ bảo vệ con bé thật tốt sao? Tại sao bây giờ lại đồng ý cho con bé làm càn như vậy.

- Ba! Con không làm càn.

Đường Tuyết Linh thấy ba nói anh trai như vậy hơn nữa còn kêu cô làm càn lên cô không chịu bèn lên tiếng phản bác.

Ông Đường thấy con gái vẫn cố chấp thì tức giận đặt mạnh tách trà xuống bàn thật mạnh, bà Đường thấy vậy thì vội níu tay ông lại rồi nhắc nhở hai đứa con của mình
- Hai đứa hồ đồ, không phải hai đứa không biết vì ai mà hôn nhân của Tuyết Linh lại như vậy.

- Mẹ! Con không phải không biết vì ai mà hôn nhân của con trở lên như vậy.

Nhưng cũng không phải hoàn toàn là lỗi của cô ấy.

- Con...con...đúng là mắt mù mới tin lời cô ta nói.

Mẹ cô không thể khuyên được cô cũng không cách nào cản được cô làm bừa liên tức giận không thôi.

Còn ba cô thấy con gái cố chấp thì bực mình đập bàn
- Ta nói rồi, ta không đồng ý.

Nếu hai đứa muốn hiến tủy cho con trai cô ta thì đừng gọi ông già này là ba nữa.

- Ba!
Ông Đường nói xong bỏ lên lầu, Đường Tuyết Linh và Đường Gia Bách gọi ông nhưng ông cũng không chịu trả lời, mẹ cô thấy vậy cũng đi theo bỏ mặc hai người ở đó.

Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh không thể nói chuyện được với ba mẹ thì cũng lên lầu thay quần áo chờ đến bữa cơm nói chuyện tiếp.

Nhưng đến bữa cơm ông bà Đường cũng không chịu xuống ăn, Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh biết ba mẹ giận lên cũng không ai dám lên gọi chỉ đành ngồi ăn.

Hai người vừa cầm đũa lên thì nói với giúp việc mang đồ ăn lên cho ba mẹ, đợi người giúp việc mang đồ ăn lên thì họ mới ăn.

Thế là ông bà Đường giận dữ mà không nói chuyện với Đường Tuyết Linh và Đường Gia Bách cả buổi tối hôm đó đến sáng hôm sau vẫn chưa nguôi ngoai.

Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh biết lúc này có nói gì ba mẹ cũng sẽ càng tức giận hơn lên hai người không nói gì đến, hai người người thì đến trường học, người thì đến công ty làm việc của mình.

Sáng nay Đường Gia Bách thấy ba mẹ vẫn giận lên đã đưa Đường Tuyết Linh đến trường rồi mới đến công ty.

Vừa vào đến sảnh thì Đường Gia Bách đã thấy cậu trợ lý đang đứng đợi ở sảnh
- Có chuyện gì sao?
- Tổng Giám đốc! Bạch tổng của Bạch Nhất đến nói là muốn gặp anh, bây giờ họ đang ở phòng dành cho khách chờ anh.

- Đưa họ đến văn phòng tôi và chuẩn bị trà bánh đến tiếp đãi họ.

- Vâng.

Anh trợ lý nhanh chóng đi chuẩn bị còn Đường Gia Bách thì đi vào thang máy để lên văn phòng.

Đường Gia Bách ngồi được một lúc thì Bạch Nhất Phong đi vào
- Bạch tổng, đã lâu không gặp.

Đường Gia Bách thấy Bạch Nhất Phong đi vào thì đứng dậy chào hỏi, Bạch Nhất Phong thấy vậy cũng dừng bước để chào hỏi
- Đúng vậy, đã lâu không gặp.

Đường tổng!
- Không biết hôm nay sao Bạch tổng lại có nhã hứng đến gặp tôi vậy?
- Hôm nay tôi đến là muốn hợp tác với TL về dự án năng lượng mới.

- Vậy sao?
Đường Gia Bách hơi kinh ngạc vì lý do hôm nay Bạch Nhất Phong đến đây, anh cứ tưởng cậu ta đến đây vì Tuyết Linh hoặc cậu con trai của cậu ta nhưng không ngờ...lại là vì dự án
- Tôi cứ nghĩ Bạch tổng đến đây là vì vợ hoặc con trai anh chứ.

Thật không ngờ...anh lại đến vì dự án.

- Khiến Đường tổng bận tâm rồi, nếu là về việc của vợ hoặc con trai tôi thì tôi sẽ đến Đường gia.

- Nhưng mà dự án này...tôi nghĩ anh tìm sai người rồi.

- Ý anh là...!
- Dự án này do người khác tham dự, tôi đã đưa nó cho người ấy rồi, xin lỗi.

- Không phải người của TL!?
- Cũng không hẳn, sắp rồi.

- Vậy sao? Nếu vậy tôi không làm khó Đường tổng, xin phép.

Bạch Nhất Phong nghe thấy dự án này đã được đưa cho người khác có chút ngạc nhiên nhưng sau đó anh cũng quyết định rời đi vì anh biết không thể làm gì được.

Nhưng khi Bạch Nhất Phong vừa quay lưng đi thi thì Đường Gia Bách gọi anh lại
- Khoan đã.

- Có chuyện gì nữa sao Đường tổng?
- Tiện nói chuyện gia đình với tôi một chút không?
- Chuyện gia đình?
- Là chuyện của Tuyết Linh.

- Được.

Bạch Nhất Phong nói xong quay lại ngồi xuống ghế nghe Đường Gia Bách nói
- Anh có tình cảm với em gái tôi không?
- Tình cảm? Ý anh là

- Là tình cảm nam nữ.

- Chuyện này...!Nếu anh anh hỏi với tư cách là người điều hành TL thì tôi xin phép từ chối.

- Tôi đứng trên tư cách anh trai.

- Nếu vậy thì...!Câu trả lời của tôi là....!
- Hửm?
- Có.

- Có?
- Đúng vậy.

Tôi thích cô ấy.

Mà có lẽ có không còn là thích nữa mà là yêu.

Tôi yêu cô ấy, rất yêu.

- Vậy tại sao anh...!
- Ý anh là tại sao tôi lại luôn tỏ ra lạnh nhạt, không quan tâm và thơ ơ trước cô ấy đúng không?
- Ừm...!Và còn...chuyện lần này nữa...tại sao?.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 30: 30: Bạch Nhất Phong Có Tình Cảm Với Đường Tuyết Linh


- Thật ra, tôi có tình cảm với cô ấy kể từ khi cô ấy đến chăm sóc tôi khi Mạc Phỉ bỏ đi, chỉ là khi đó tôi nghe nói cô ấy sẽ đi tỏ tình người cô ấy thích lên tôi không dám thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy.

- Không phải người đó là cậu sao?
- Tôi cũng nghĩ vậy nhưng hôm đó cô ấy chỉ đến khuyên tôi rồi đi không có nói gì cả.

Và cô ấy nói với tôi người cô ấy thích rất hoàn hảo rất giỏi nhưng khi đó tôi rất tệ vì thế lên tôi mới lấy lại phong độ nhưng vẫn không giám thổ lộ vì sợ sẽ đánh mất tình yêu của cô ấy, sợ cô ấy sẽ rời xa tôi.

- Ra là vậy.

- Thật ra khi cô ấy đi cô ấy đã kể cho tôi mọi chuyện rồi.

- Vậy bây giờ anh tính thế nào?
- Không tính thế nào cả, dù sao thì cũng là tôi có lỗi với cô ấy, cô ấy muốn như nào cũng được tôi sẽ đáp ứng.

Cả hai ngồi nói chuyện với nhau một lúc thì bỗng nhiên Đường Gia Bách nhớ đến chuyện của Mạc Nhất Phóng lên hỏi Bạch Nhất Phong
- Vậy...con trai anh thế nào rồi?
- Sao anh biết?
- Có điều tra.

- Ra vậy...!

- Vậy anh tính thế nào nào?
Bạch Nhất Phong nghe Đường Gia Bách hỏi vậy thì im lặng trầm mặc hồi lâu rồi đáp
- Không biết nữa, nếu anh điều tra thì cũng biết chỉ có Tuyết Linh phù hợp ghép tủy cho thằng bé.

Nhưng tôi lại không muốn Tuyết Linh ghép tủy cho thằng bé vì nó là con trai tôi, tôi đã nợ cô ấy quá nhiều rồi không thể nợ thêm cô ấy bất cứ thứ gì cả.

Có lẽ bây giờ tôi chỉ muốn bù đắp cho cô ấy thôi.

Đường Gia Bách nghe Bạch Nhất Phong nói đến chuyện không muốn Tuyết Linh đi hiến tủy thì rất bất ngờ, lẽ nào Mạc Phỉ chưa nói cho Bạch Nhất Phong biết.

Đường Gia Bách muốn nói cho Bạch Nhất Phong biết nhưng sợ em gái giận lên chỉ đành thăm dò trước
- Vậy nếu Tuyết Linh muốn hiến thì sao?
- Sẽ không..

- Nhưng con bé đã đồng ý hiến rồi.

- Cái gì? Vậy anh không cản cô ấy lại sao? Sức khỏe của cô ấy không tốt làm sao hiến được chứ?
- Con bé quyết định rồi tôi không quản được.

- Bây giờ cô ấy đang ở đâu?
Đường Gia Bách thấy Bạch Nhất Phong hỏi thì nhìn đồng hồ một chút rồi mới đáp lại
- Giờ này có lẽ đang ở nhà.

- Cảm ơn.

Bạch Nhất Phong cảm ơn xong thì vội vàng chạy ra ngoài.

Đường Gia Bách biết Bạch Nhất Phong định đi đâu lên không nói gì chỉ lấy điện thoại ra nhắn tin cho em gái
- “Bạch Nhất Phong đang đến nhà chúng ta tìm em, là về chuyện hiến tủy”.

Đam Mỹ Cổ Đại
Đường Gia Bách nhắn tin xong thì cất điện thoại đi rồi tập trung làm việc.

Anh kêu trợ lý mang một số tài liệu liên quan đến dự án năng lượng mới để anh chuẩn bị một chút trước khi Đường Tuyết Linh vào công ty và tiếp nhận dự án này.

Còn Đường Tuyết Linh thì bây giờ đang ở nhà ngồi nói chuyện với ba mẹ để thuyết phục hai người đồng ý chuyện hiến tủy.

Cô vừa được anh trai chở đến trường học lấy đề luận án về để chuẩn bị đi thử việc, sau khi lấy đề xong cô bắt taxi về nhà và thuyết phục ông bà Đường.

- Ba! Mẹ! Ba mẹ đồng ý đi mà!
- Ta nói rồi không thể nào, chắc chắn là cô ta đang lừa con.

- Thật mà ba! Con đảm bảo với ba luôn đó.

- Ta không tin trừ khi con có thể chứng minh rằng cô ta đang nói thật.

Đường Tuyết Linh đang không làm sao thì bên ngoài có tiếng chuông.

Đường Tuyết Linh vội vàng chạy ra mở cửa thì thấy là người của anh trai.

Anh ta đưa cho cô một sấp giấy tờ rồi nói
- Tiểu thư đây là kết quả điều tra mà Đường kêu tôi làm.

- Kết quả ra sao?
- Những gì Mạc tiểu thư nói là thật ạ.

- Tốt.

Tất cả những gì điều tra được đều ở đây, đúng chứ?
- Vâng.

Đường Tuyết Linh nghe vậy thì vui mừng vội vàng cảm ơn anh ta rồi đóng cửa nhảy chân sáo vào chỗ ba mẹ mình.

Ông bà Đường thấy con gái vừa nãy nghiêm túc khẩn cầu nhưng bây giờ lại vui vẻ nhảy chân sáo thì tò mò không biết cô vừa ra đó có chuyện gì mà vui như vậy lên hỏi
- Có chuyện gì mà con vui như vậy?
- Ba!
- Hả!?
Ông Đường đang tò mò thì tự nhiên con gái gọi ông khiến ông giật mình sém nữa làm rơi ly trà
- Ba nói nếu con lấy ra được bằng chứng chứng minh ba sẽ đồng ý cho con hiến tủy đúng chứ?
Ông Đường nghe cô hỏi thì hoang mang, không lẽ cô đã tìm được bằng chứng chứng minh rằng lời Mạc Phỉ nói là thật, nhưng ông chỉ mới nói hồi nãy thôi mà sao con gái ông lại tra được ra nhanh vậy.

Ông Đường ngờ vực đặt tách trà trên tay xuống hỏi Đường Tuyết Linh
- Đúng...v...vậy, không lẽ...con...!
- Vâng, con tìm được rồi.

Đây nè, ba xem đi.

Đường Tuyết Linh nói rồi đưa tập giấy tờ trên tay cho ông Đường.

Ông Đường ngờ vực nhận lấy rồi mở ra đọc, ông đọc một hồi rồi ngước mắt nhìn Đường Tuyết Linh tay thì run run
- Chuyện...c..ch..chuyện này...!
- Con đã tìm được, bay giờ ba mẹ không được phản đối con nữa..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 31: 31: Bạch Nhất Phong Phản Đối


Ông Đường không ngờ con gái ông lại nhanh như vậy.

Ông không muốn đồng ý nhưng mà ông đã nói nếu như cô tìm được bằng chứng chứng minh Mạc Phỉ nói thật thì sẽ đồng ý nên bây giờ ông không đồng ý không được.

Nhưng ông muốn biết con gái ông lấy kết quả điều tra được đâu, nếu cô lấy kết quả từ Mạc Phỉ thì ông sẽ không đồng ý
- Con lấy kết quả này ở đâu?
- Anh trai cho con.

- Không phải...!
- Thật ra cô ấy gặp con hai lần rồi.

- Hai lần?
- Vâng.

Lần đầu tiên con đã từ chối và kêu anh Gia Bách điều tra thử.

Sau đó một ngày cô ấy đã tìm con và nói mọi chuyện lên con đồng ý.

- Chuyện gì?
- Không có gì đâu ba.

- Được rồi.

Con không muốn nói thì thôi
- Vậy ba đồng ý.

- Ừm.

- Yeah.

Ba tuyệt nhất.

- Con phản đối.

Đường Tuyết Linh vừa vui mừng thì bên ngoài có tiếng phản đối.

Ông bà Đường và Đường Tuyết Linh quay ra nhìn phía ngoài cửa thì thấy Bạch Nhất Phong đang thở hổn hển ngoài cửa.

Đường Tuyết Linh hơi giật mình vì sao anh lại mở được cửa nhưng cô chợt nhớ ra, không phải do anh mở mà là lúc nãy cô lấy được kết quả điều tra tra vui mừng quá quên đóng cửa.

Nhưng cô vẫn thắc mắc anh đến đây làm gì
- Sao anh lại ở đây?
- Em bị ngốc à mà đi hiến tủy cho Nhất Phóng?
- Vì sao em không được hiến?
- Ai mượn em hiến chứ, sức khỏe em tốt lắm sao mà hiến tủy cho thằng bé.

- Anh không mượn nhưng Mạc Phỉ mượn Mạc Nhất Phóng mượn.

- Anh tự có cách cứu thằng bé, không cần em giúp.

- Anh làm thế nào giúp thằng bé? Anh nghĩ thằng bé còn nhiều thời gian sao?
- Anh...anh...!
- Anh không biết làm thế nào đúng chứ?
- Anh...nhưng dù sao anh cũng không muốn em làm như vậy, rất nguy hiểm.

- Anh mặc kệ em, quan tâm làm gì?
- Em nói vậy mà nghe được.

- Dù sao nó cũng là chuyện của em không liên quan gì đến anh cả.

Đường Tuyết Linh nói xong thì đứng dậy bỏ đi lên phòng.

Bạch Nhất Phong muốn đuổi theo nhưng anh không dám, hơn nữa anh muốn ở lại thuyết phục ông bà Đường vì nếu ông bà Đường không đồng ý thì chắc chắn cô sẽ không hiến được
- Ba mẹ, hai người giúp con khuyên Tuyết Linh với ạ.

Sức khỏe của cô ấy không tốt, hiến tủy sẽ rất nguy hiểm.

- Hazz, ta khuyên rồi nhưng không được, tính con bé cứng đầu ta không khuyên được, hơn nữa thằng bé Gia Bách còn ủng hộ nó nữa.

- Vậy...ba, mẹ cho con lên nói chuyện với Tuyết Linh một chút.

- Được, con đi đi.

Trước kia khi Đường Tuyết Linh về ông bà Đường cảm thấy Bạch Nhất Phong không tốt, làm tổn thương con gái cưng của hai người.

Nhưng hôm nay ông bà lại có suy nghĩ khác về Bạch Nhất Phong, hơn nữa ông bà Đường cũng cảm thấy Bạch Nhất Phong có tình cảm với Tuyết Linh.

Ông bà thật mong Bạch Nhất Phong và Đường Tuyết Linh sẽ về bên nhau và sống hạnh phúc.

Bạch Nhất Phong được ông bà Đường đồng ý thì đi lên phòng Đường Tuyết Linh.

Anh đi lên nhìn khắp các căn phòng một lượt nhưng không biết phòng nào của cô, thấy một giúp việc đi qua anh vôi hỏi thì được cô ấy chỉ cho.

Bạch Nhất Phong đi đến trước phòng Đường Tuyết Linh đứng một chút rồi gõ cửa
- Tuyết Linh! Anh có chuyện muốn nói.

- Em không muốn nói chuyện với anh, anh đi đi.

Đường Tuyết Linh không ra mở cửa mà chùm chăn trên giường nói vọng ra.

Bạch Nhất Phong thấy cô không chịu ra mở cửa thì tiếp tục gõ cửa
- Tuyết Linh!
- Em nói rồi.

Em không muốn nói chuyện với anh, anh về đi.

Đường Tuyết Linh vẫn cố chấp không chịu mở cửa mà ở ru rú trong phòng.

Bạch Nhất Phong có chút mất kiên nhẫn, anh tiếp tục gõ cửa phòng Đường Tuyết Linh
- Tuyết Linh! Mau mở cửa cho anh, em đừng trẻ con như thế được không?
- Anh kệ em, mau về đi.

- Nếu em không mở cửa thì đừng trách anh.

- Anh...anh
Đường Tuyết Linh biết anh có ý định làm gì, cô nghĩ đây là Đường gia lên chắc anh không dám làm gì, nên cô mặc kệ
- Em đừng nghĩ đây là Đường gia mà anh không dám làm gì.

Mau mở ra.

Đường Tuyết Linh nghe anh nói vậy thì liền từ bỏ suy nghĩ của mình vừa rồi.

Anh là Bạch Nhất Phong mà lên có gì anh không dám làm chứ.

Đường Tuyết Linh đành ngậm ngùi ra mở cửa
- Em mở là được chứ gì?
Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh mở cửa ra, mặt thì phụng phịu.

Anh thấy cô như vậy có chút đáng yêu và buồn cười.

Anh đưa tay lên đánh nhẹ vào mũi cô rồi đi vào phòng cô ngồi trên giường.

Đường Tuyết Linh thấy anh tự tiện vào phòng mình như vậy thì bực mình giẫm chân
- Ai cho anh tự tiện vào phòng em như vậy hả? Mau ra ngoài.

- Tại sao anh phải ra ngoài?
- Đây là phòng của em.

- Em là vợ anh.

- Không phải!
- Không phải? Em được ba mẹ anh đến hỏi cưới đàng hoàng, hơn nữa em còn ở hộ khẩu nhà anh, có tên trong giấy đăng ký kết hôn của anh.

Như vậy em không phải vợ anh thì là gì?
- Em...em...!
- Hửm?
Đường Tuyết Linh đang định nói là sắp không phải rồi nhưng cuối cùng cô lại thôi..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 32: 32: Được Hiến Tủy


Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh không nói gì thì biết cô đang bực lên muốn trêu chọc cô
- Sao vậy? Không phản bác nữa sao?
- Anh thôi đi nha.

Em nói anh biết: Em không phải vợ anh.

- Nhưng trên tất cả phương diện thì em là vợ anh.

- LÀ VỢ HỢP ĐỒNG.

Đường Tuyết Linh nghe Bạch Nhất Phong nói đến tất cả các phương diện thì nhắc nhở anh.

Còn Bạch Nhất Phong sau khi nghe Đường Tuyết Linh nói cô chỉ là vợ hợp đồng thì lập tức đen mặt, nhưng anh cũng không thể phản bác vì nó thật sự là vậy
Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong không nói gì nữa, cô nghĩ anh đã nói hết chuyện lên đứng dậy mở cửa và làm bộ mặt tiễn khách nhìn về hướng Bạch Nhất Phong
- Nếu Bạch tổng không còn vấn đề gì nữa thì mời về cho.

- Em...em...!
Bạch Nhất Phong nghe Đường Tuyết Linh gọi là Bạch tổng thì tức đến xì khói.

Anh nghĩ trong đầu: “ Có phải anh chưa làm gì cô lên cô không biết sợ cứ muốn chọc anh nổi điên không”.

Nhưng nghĩ thì nghĩ thế thôi chứ anh thật sự không dám làm gì cô thật.

- Anh ra ngoài đi.

- Anh chưa nói xong.

- Kệ anh.

Ra ngoài.

Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong vẫn muốn lì lợm thì đi đến kéo tay anh muốn lôi ra ngoài.

Nhưng khổ nỗi sức phụ nữ làm sao so được với sức đàn ông, Bạch Nhất Phong cầm luôn tay Đường Tuyết Linh đang kéo anh mà kéo lại vào lòng.

Đường Tuyết Linh bị kéo bất ngờ ngã luôn vào anh
- Anh...anh làm gì vậy hả?
- Không làm gì cả.

Anh chỉ muốn nói chuyện với em, vì thế lên ngoan ngoãn một chút
- Vậy...vậy anh buông em ra trước đã.

Bạch Nhất Phong thấy Đường Tuyết Linh nói vậy thì dù không muốn nhưng vẫn phải buông cô ra.

Đường Tuyết Linh được Bạch Nhất Phong thả ra thì nhanh chóng lùi lại cách xa anh 2m.

Bạch Nhất Phong thấy vậy thì nhíu mày không vui
- Em đứng xa vậy làm gì?
- Kệ em.

Không phải chỉ là nói chuyện thôi sao, đứng đâu chả được.

- Nhưng....!
- Vậy bây giờ anh có nói không?
- Được rồi.

- Ừm.

Vào luôn vấn đề chính.

Không cần vòng vo.

Bạch Nhất Phong nghe Đường Tuyết Linh nói vậy chỉ cười nhạt chứ không nói gì phản bác lại.

Sau đó anh vào luôn vấn đề
- Anh muốn em không hiến tủy.

- Tại sao?
- Không thích hợp.

- Có cái gì không thích hợp chứ? Tủy của em hoàn toàn tương thích với Mạc Nhất Phóng
- Nhưng sức khỏe em không thích hợp
- Ai nói? Sức khỏe em bình thường, đủ khả năng hiến tủy.

- Em đừng cố chấp.

- Đó là chuyện của em, liên quan gì đến anh.

- Em là vợ anh.

- Anh đừng quên trên hợp đồng có ghi: “ Không được xen vào cuộc sống riêng tư của nhau.”
- Em...tùy em.

Bạch Nhất Phong thấy không nói được cô thì tức giận bỏ về nghĩ cách khác.

Đường Tuyết Linh thấy Bạch Nhất Phong bỏ về thì chạy xuống nhà nói với ba mẹ mình đang ngồi ở dưới
- Ba! Mẹ! Hai người đồng ý rồi thì không được nuốt lời.

Ngày mai con đến bệnh viện một chút xem tình hình.

Ba mẹ giúp con nói chuyện với ba mẹ Nhất Phong.

- Được.

Ông bà Đường không cách nào khuyên ngăn con gái lên đành ủng hộ cô.

Ông bà sợ nếu còn phản đối thì cô vẫn sẽ làm nhưng tinh thần sẽ lo lắng đến lúc đó sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe ca phẫu thuật sẽ gặp chuyện.

Ông bà Đường rất sợ Đường Tuyết Linh sẽ gặp nguy hiểm lên ông bà đồng ý để tinh thần cô thoải mái và như vậy sẽ tốt hơn cho ca phẫu thuật.

Sau khi đồng ý với Đường Tuyết Linh thì ông bà Đường cũng chuẩn bị đi đến nhà họ Bạch để nói chuyện với ông bà Bạch.

Cả hai có gọi điện trước cho bà Bạch để hỏi xem hai người họ đang ở đâu rồi mới đến.

Biết được ông bà Bạch đều đang ở Bạch gia và ông cụ Bạch cũng đang ở đó lên mới đến đó.

Vì ông bà Đường có gọi điện báo trước là sẽ đến lên ông cụ Bạch và ông bà Bạch đều có mặt ở phòng khách đẻ ra tiếp đón.

Khi ông bà Đường đi vào thì thấy ông cụ Bạch và ông bà Bạch đã ngồi sẵn ở phòng khách trên bàn còn bày rất nhiều đồ.

Ông bà Đường cũng không chần chừ mà đi vào
- Bác Bạch, Nhất Trung, Hoàng Mai.

Để 3 người đợi lâu rồi.

- Không sao...không sao chúng tôi cũng mới.

Ông cụ Bạch thấy ông bà Đường nói vậy thì vội lên tiếng đáp lời sau đó mời hai người ngồi xuống
- Không biết hôm nay hai người đến đây có việc gì?
Sau khi ông bà Đường ngồi xuống thì ông cụ Bạch liền hỏi lý do ông bà Đường đến đây.

Ông bà Đường cũng không vòng vo mà trả lời
- Hôm nay hai tụi cọn đến đây là vì chuyện của con trai Nhất Phong
- Nhất Phóng?
- Vâng.

Ba người nhà họ Bạch nghe vậy thì nhìn nhau sau đó liền cảm thấy có lỗi
- Đường Lâm! Quế Chi! Thành thật xin lỗi hai người về chuyện của Tuyết Linh
- Chị không lên nói như vậy, anh chị đâu có lỗi.

Hơn nữa đây là chuyện của bọn nhỏ thì để bọn nhỏ giải quyết.

- Cảm ơn hai người đã không trách chúng tôi.

- Không có gì.

- Hay anh chị ở lại ăn bữa cơm với chúng tôi cho vui, dù sao cũng sắp đến giờ cơm rồi.

- Không cần đâu để khi khác có dịp chúng tôi sẽ đến dùng bữa.

- Dù sao thì...!
- Tuyết Linh nó ở nhà một mình lên chúng tôi về ăn chung với con bé cho vui.

- À, vậy để khi khác.

- Thật ra hôm nay đến đây là thay Tuyết Linh muốn nói với anh chị về chuyện hiến tủy
- Chuyện này...!
- Con bé muốn hiến tủy.

Vì vậy mong anh chị và bác Bạch cho con bé hiến tủy.

- Nhưng...!
- Tôi biết anh chị và mọi người lo cho sức khỏe của con bé.

Chúng tôi cũng vậy, nhưng tính con bé cứng đầu, một khi đã quyết sẽ không thay đổi.

Lên tôi muốn gia đình bên này đồng ý để con bé đỡ áp lực và chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật.

- Nếu đã như vậy thì chúng tôi cũng không giám có ý kiến.

Thật sự rất cảm ơn gia đình..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 33: 33: Thăm Bệnh


Mọi người ngồi lại nói chuyện với nhau thêm một lúc thì ông bà Đường xin phép ra về vì đã gần đến giờ trưa.

Ông bà Đường vừa về đến nhà thì Đường Tuyết Linh đã chạy vội ra
- Ba! Mẹ! Mọi chuyện thế nào rồi?
- Ừm.

- Là sao? Ba à!!!
- Họ đồng ý để con hiến tủy rồi.

- Yeah!!! Con biết ngay hai người sẽ giúp được con mà.

Cảm ơn hai người.

Con yêu hai người nhất.

- Được rồi cô nương.

Mau vào ăn cơm thôi.

- Dạ.

Đường Tuyết Linh khoác tay hai người vào nhà.

Cả ba ăn cơm xong thì ai về phòng đấy.

Đến chiều, sau khi nghỉ ngơi xong Đường Tuyết Linh sang phòng ông bà Đường xin phép đến công ty của Đường Gia Bách.

Ông bà cũng không hỏi xem Đường Tuyết Linh đến đó làm gì mà đồng ý cho cô đi luôn.

Sau khi được ba mẹ đồng ý Đường Tuyết Linh liền kêu tài xế trở mình đến thẳng TL.

Khi Đường Tuyết Linh vào vẫn đến quầy tiếp tân để hẹn gặp mặt như hai lần trước và tiếp tân cũng nhiệt tình cử người đưa Đường Tuyết Linh lên văn phòng của Đường Gia Bách và liên lạc với anh để báo cáo.

Vì hôm nay đã được biết trước là Đường Tuyết Linh sẽ đến lên Đường Gia Bách cũng không nổi giận khi cô không gõ cửa
- Em lại có chuyện gì sao? Đừng nói là lại muốn làm việc lên đến đây!
- Không có.

Em đến kêu anh trở em đi khám sức khỏe.

- Khám sức khỏe?
- Thì em sắp làm phẫu thuật mà, cần khám để biết sức khỏe của mình chứ.

Đường Gia Bách nhìn Đường Tuyết Linh một lúc rồi lấy áo vest đi ra ngoài.

Đường Tuyết Linh thấy anh trai bỏ đi như vậy thì kéo lại
- Anh đi đâu vậy?
- Không phải em bảo đưa em đi khám sao? Đi thôi.

Đường Tuyết Linh nhìn anh trai bật cười sau đó liền đi theo.

Đường Gia Bách lái xe chở Đường Tuyết Linh đến bệnh viện Mạc Nhất Phóng nằm để kiểm tra sức khỏe.

Sau khi kiểm tra tra sức khỏe xong thì Đường Tuyết Linh kéo anh trai đi thăm Mạc Nhất Phóng.

Ban đầu Đường Gia Bách không đồng ý nhưng bị Đường Tuyết Linh cố chấp kéo đi lên đành.

Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh đến phòng bệnh thì thấy Mạc Phỉ đang một mình chăm sóc Mạc Nhất Phóng lên mệt quá ngủ gật bên cạnh giường bệnh.

Còn Mạc Nhất Phóng thì đã tỉnh dậy đang ngồi im lặng nhìn mẹ mình.

Đường Tuyết Linh thấy thế nhẹ nhàng lên tiếng
- Nhất Phóng!
- Là cô?
Đường Tuyết Linh cố gắng nhỏ giọng gọi Mạc Nhất Phóng nhưng cậu bé thấy cô gọi thì kinh ngạc nói lớn.

Đường Tuyết Linh thấy cậu bé như vậy liền đưa một ngón tay lên ra hiệu c** nh* tiếng.

Mạc Nhất Phóng thấy vậy thì vội nhìn mẹ mình sau đó cũng nhỏ tiếng lại
- Cô đến đây làm gì?
- Thăm cháu với mẹ cháu.

- Hửm?
- Nói sau đi.

Sau đó Đường Tuyết Linh đi đến chỗ Mạc Phỉ lấy một cái chăn ở trong ngăn kéo đắp lên cho cô ấy.

Sau khi Đường Tuyết Linh làm xong thì nhẹ nhàng nói với Mạc Nhất Phóng
- Sao mẹ cháu lại ở đây? Không phải cô ấy lên nghỉ ngơi sao? Cô ấy đang bị bệnh mà?
- Cái gì? Mẹ bị bệnh?
- Cháu không biết sao?
- Không.

- Vậy thôi.

- Cô mau nói cháu biết.

- Cô không thể.

Đây là chuyện gia đình cháu, cô không thể xen vào.

- Nhưng....!

- Mẹ cháu chỉ muốn tốt cho cháu thôi.

Đường Tuyết Linh vừa nói tay vừa lấy hoa quả vừa mang đến bỏ ra rổ rồi đi rửa.

Mạc Nhất Phóng nhìn mọi hành động của cô nhưng không nói gì.

Sau khi rửa hoa quả xong Đường Tuyết Linh lấy dao ra gọt hoa quả bỏ vào đĩa rồi đưa cho Mạc Nhất Phóng
- Này ăn đi.

Cô vừa mua xong
- Cô làm vậy để làm gì? Không phải cô lên ghét cháu và mẹ bị cháu và mẹ đã cướp mất baba sao?
- Tại sao cháu nghĩ vậy?
- Vì các bạn cháu nói vậy.

- Cháu đi học rồi?
- Vâng.

Từ khi 2 tuổi.

- Sớm vậy sao?
Mạc Nhất Phóng nghe Đường Tuyết Linh hỏi vậy thì trầm lặng, mặt có chút mang mác buồn nhưng cậu bé lại nhanh chóng nở nụ cười gượng gạo nói
- Không sớm.

Cháu phải đi học mẹ cháu mới có thể đi làm
Đường Tuyết Linh thấy Mạc Nhất Phóng cố gắng nở nụ cười để che giấu sự yếu đuối của mình thì có chút chua xót.

Cô đưa tay lên chọt chọt vào má cậu bé
- Không muốn cười thì đừng cười.

Thật xấu.

- Cháu mới không xấu.

Có cô xấu ý.

Đường Tuyết Linh nghe vậy thì bật cười ha hả.

Tiếng cười của cô làm cho Mạc Phỉ đang ngủ tỉnh giấc.

Đường Tuyết Linh thấy mình làm cho Mạc Phỉ dậy thì vội vàng xin lỗi
- Xin lỗi cô tôi không cố ý.

- Không sao đâu
Mạc Phỉ thấy cô xin lỗi cũng vội nói không sao.

Nhưng Mạc Nhất Phóng thấy mẹ mình bị Đường Tuyết Linh làm thức giấc thì liền sụ mặt xuống trách móc
- Hứ.

Cô làm mẹ thức giấc rồi kìa.

Thật không ra gì.

- Nhất Phóng
Mạc Phỉ thấy Mạc Nhất Phóng vô lễ với người lớn thì lên tiếng nhưng Đường Tuyết Linh lại phì cười vì câu nói của cậu nhóc
- Haha..ha...nhóc con, ai dậy nhóc nói như vậy.

Người thì bé tý mà nói giọng như ông cụ.

- Nè...nè...nè cô có ý gì hả?
- Cô có ý gì đâu ha...ha
- Aaa...bà cô xấu xa.

- Lè...lêu lêu
Đường Tuyết Linh thấy Mạc Nhất Phóng hét lên vì tức giận thì lè lưỡi trêu chọc cậu bé.

Mạc Nhất Phóng bị trêu chọc có ý định xuống giường đi đến chỗ cô nhưng may Đường Gia Bách ở đó thấy được vội đi đến giữ cậu bé lại
- Nhóc con, cháu đang bị bệnh không được chạy nhảy lung tung.

Tay cháu còn đang có kim, nếu cháu chạy lung tung sẽ bị chảy máu.

Mạc Nhất Phóng lúc đầu bị giữ lại vẫn có ý định xuống giường nhưng khi nghe Đường Gia Bách nói đến việc chạy lung tung sẽ bị chảy máu thì ngoan ngoãn ngồi yên.

Cậu bé ngồi im lặng quan sát Đường Gia Bách một thật lâu rồi mở miệng nói
- Cảm ơn chú đẹp trai..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 34: 34: Tẩm Bổ


Đường Tuyết Linh nghe vậy lập tức kéo anh trai về phía mình rồi nhìn Mạc Nhất Phóng nói
- Nè..nè người của cô.

Không phải để con khen.

Đường Gia Bách nhìn Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng chành chọe nhau không ai nhường ai thì phì cười xoa đầu Đường Tuyết Linh
- Được rồi, được rồi.

Em chấp trẻ con làm.

- Cháu không trẻ con.

- Anh nhìn giọng điệu và thái độ của nó xem có chỗ nào giống trẻ con.

Mạc Nhất Phóng và Đường Tuyết Linh nghe Đường Gia Bách bảo Mạc Nhất Phóng trẻ con thì cả hai lên tiếng phản bác lại.

Đường Gia Bách đành chịu thua, anh lắc đầu rồi đi lại cái ghế ngồi xuống rồi chìa tay ra, ra hiệu cho Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng tiếp tục.

Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng thấy vậy thì tiếp tục thật.

Cả hai không nói vè Bạch Nhất Phong nữa mà nói về Đường Gia Bách
- Con muốn chú ấy là của con, cô không được dành.

- Hứ, là anh trai cô lên là người của cô.

- Không được! Con muốn chú ấy
- Kệ con.

- Aaa
- Hay là con nhận cô Tuyết Linh làm mẹ.

Như vậy chú Gia Bách sẽ là bác của con.

Bầu không khí trong phòng đang căng thẳng đến độ Đường Gia Bách cũng không thể làm gì thì Mạc Phỉ lại nhanh chóng cho ý kiến.

Đường Tuyết Linh nghe đến việc Mạc Nhất Phóng nhận mình làm mẹ thì nhìn chằm chằm Mạc Phỉ
- Mạc Phỉ...!Cô....!
- Tôi nói rồi.

Tôi muốn sau này cô giúp tôi chăm sóc Tiểu Phóng.

Đường Tuyết Linh nghe vậy thì có chút kinh ngạc, mặc dù Mạc Phỉ đã từng đề nghị.

Đường Tuyết Linh đang muốn từ chối thì Mạc Nhất Phóng lên tiếng trước
- Mẹ! Mẹ không được bỏ con.

- Tiểu Phóng ngoan, mẹ không còn nhiều thời gian bên con nữa rồi.

- Con không muốn
Sắc mặt Mạc Nhất Phóng rất khó coi.

Dường như cậu bé rất muốn khóc nhưng lại cố gắng để bản thân không khóc.

Đường Tuyết Linh thấy cậu bé như vậy trái tim có chút nhói đau
Mạc Phỉ thì cố gắng thuyết phục cậu bé chấp nhận.

Chuyện này với cậu bé quá sức chịu đựng lên cậu bé đã ngất đi.

Mạc Phỉ thấy con trai ngất đi thì cũng rất lo lắng lên cũng ngất.

Đường Gia Bách và Đường Tuyết Linh nhanh chóng gọi bác sĩ đến cho hai người.

Sau một hồi thì tình hình cũng ổn hơn.

Đường Tuyết Linh và Đường Gia Bách ngồi ngoài phòng chờ hai người kia tỉnh lại.

Khoảng một lúc sau thì Mạc Nhất Phóng tỉnh lại trước, y tá đến báo cho hai
- Thưa Đường tổng, Đường tiểu thư tiểu thiếu gia tỉnh rồi ạ.

Đường Tuyết Linh và Đường Gia Bách nghe vậy vội vàng đi vào phòng bệnh của cậu bé

- Chú Gia Bách, cô Tuyết Linh! Mẹ con đâu?
- Mẹ con...sau khi con ngất thì cô ấy cũng ngất theo rồi.

Mạc Nhất Phóng nghe thế thì mặt méo mó ngồi im lặng.

Đường Tuyết Linh thấy vậy trái tim lại nhói lên lần nữa.

Cô đi đến ngồi bên cạnh cậu bé xoa đầu
- Nhất Phóng! Con muốn khóc có thể khóc, không cần tỏ ra mạnh mẽ.

- Con không muốn khóc.

- Cô sẽ là chỗ dựa của con, con không cần phải như vậy.

Con chỉ là một cậu bé 3 tuổi, không cần phải tỏ ra trưởng thành.

Con hãy sống đúng với độ tuổi của mình.

Mạc Nhất Phóng nghe Đường Tuyết Linh nói vậy thì nhìn cô, sau đó ôm trầm lấy cô vừa khóc vừa mếu máo nói.

- Huhu..con...không muốn..thành...đứa trẻ..không có mẹ...đâu..huhu
- Con sẽ không trở thành đứa trẻ không có mẹ đâu..baba con chắc chắn sẽ tìm cho con một người mẹ khác.

Mạc Nhất Phóng nghe vậy cũng nín khóc nhưng vẫn sụt sùi.

Bỗng lúc này cửa phòng mở ra, Mạc Phỉ chạy vội vào ôm lấy Mạc Nhất Phóng
- Con trai, con không sao chứ?
- Dạ.

Mạc Nhất Phóng thấy mẹ mình thì vội lau sạch nước mắt mà nở nụ cười.

Đường Gia Bách gọi điện cho Bạch gia rồi đưa Đường Tuyết Linh về nhà.

Khi hai người về nhà thì ông bà Đường đang ngồi uống trà.

Thấy hai đứa con của mình như vậy ông bà Đường có chút phiền lòng nhưng không thể làm gì được.

Đường Tuyết Linh đi vào nhà đưa kết quả kiểm tra sức khỏe hôm nay cho ba mẹ.

Ông bà Đường nhận lấy nhưng không đọc mà nghe Đường Tuyết Linh nói
- Đây là kết quả kiểm tra của con.

Mọi thứ đều rất tốt lên con có thể hiến tủy.

Con đã kêu bác sĩ phẫu thuật chuẩn bị vào tuần sau.

Vì nếu như cứ kéo dài thì Mạc Nhất Phóng sẽ không có thời gian bên cạnh mẹ nó.

- Ừm..

- Vậy để mẹ đi kêu người chuẩn bị đồ ăn tẩm bổ cho con
Ông Đường nghe Đường Tuyết Linh nói thì không có phản ứng gì chỉ “ừm” một tiếng rồi thôi.

Còn bà Đường thì lo lắng đủ đường lên nhanh chóng đi xuống bếp kêu người chuẩn bị đồ tẩm bổ ngay sau khi cô nói.

Đường Gia Bách không nói gì cũng không có phản ứng gì chỉ nhàn nhạt rồi xuống rồi tao nhã rót cho mình một chén trà ngồi thưởng thức.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 35: 35: Phẫu Thuật


Cả tuần nay Đường Tuyết Linh bị bà Đường tẩm bổ cho đến nỗi cô nhìn thấy đồ ăn là thấy sợ.

Kể từ hôm xác định ngày phẫu thuật thì Đường Tuyết Linh rất ít khi đến trường.

Trước hôm phẫu thuật Đường Tuyết Linh đã đến trường xin bảo lưu kết quả học tập để phòng cho trường hợp xấu nhất.

Hôm nay là ngày Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng phải phẫu thuật.

Bên ngoài của phòng phẫu thuật rất nhiều người đang đứng chờ.

Khi Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng được y tá đẩy đến thì mọi người ai lấy đều lo lắng.

Hai cô bạn thân của Đường Tuyết Linh là Lâm Hy và Cố Yên Nhi khóc sướt mướt
- Tuyết Linh! Cậu không được xảy ra chuyện biết không? Cậu phải bình an vô sự đó.

- Cậu mà xảy ra chuyện là tụi mình bỏ cậu đó.

Đường Tuyết Linh nghe hai cô bạn mình nói mà bật cười, sau đó cô lau nước mắt cho hai cô bạn thân
- Hai cậu mít ướt quá đó.

Mình sẽ không sao đâu.

- Ừm
- Ừm
Hai cô bạn nghe cô nói cũng yên tâm hơn không còn khóc lóc sướt mướt nữa.

Ông bà Đường sau khi để cô nói chuyện với bạn thân xong thì đi đến
- Cố lên, ba mẹ chờ con.

- Dạ.

Đường Tuyết Linh đáp lại ông bà Đường rồi ôm hai người.

Sau đó cô nhìn anh trai và Bạch Nhất Phong đang đứng cạnh nhau.

Đường Gia Bách hiểu ý em gái liền đi đến ôm cô
- Cố lên, anh chờ.

- Dạ.

Đường Tuyết Linh ôm Đường Gia Bách nhưng ánh mắt vẫn hướng về chỗ Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong nhận ra ánh mắt của cô nhưng trốn tránh đi đến chỗ Mạc Nhất Phóng
- Nhất Phóng, con phải cố lên nha.

- Dạ ba, mà...!
- Sao vậy?
- Con muốn ba gọi con giống mẹ vậy.

Trước giờ ba chưa từng gọi con như vậy.

- Vậy con phải vượt qua cuộc phẫu thuật, sau khi con tỉnh dậy ba sẽ gọi như vậy, được không?
- Dạ.

Nhưng...!
- Con lại sao nữa vậy?
- Huhu...ba..ơi..hu..con...con..sợ..huhu
- Được rồi, Tiểu Phóng ngoan, cô Tuyết Linh vào trong đó với con mà!
Bạch Nhất Phong nhẹ nhàng nói chuyện với con trai, nhưng bỗng cậu bé òa khóc khiến Bạch Nhất Phong lúng túng.

Dù vậy Bạch Nhất Phong vẫn nhẹ nhàng dỗ dành, nhưng có lẽ cậu bé rất sợ lên vẫn khóc và ôm chặt lấy anh.

Sau một hồi dỗ dành chán chê thì cậu bé cũng nín khóc và đồng ý vào phòng phẫu thuật.

Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng được đưa vào phòng cấp cứu và tiến hành tiêm thuốc mê cùng lúc.

Trước khi chìm vào hôn mê, Mạc Nhất Phóng nhìn Đường Tuyết Linh và nói
- Nếu cháu phẫu thuật thành công cô có thể làm mẹ cháu không.

Mẹ cháu còn rất ít thời gian, sau khi mẹ đi cháu muốn cô làm mẹ cháu.

Cháu không muốn trở thành đứa trẻ không có mẹ.

Đường Tuyết Linh nhìn cậu bé hiểu chuyện như vậy vừa chua xót vừa buồn cười.

Cô nghe cậu bé nói, cô có chút muốn nhưng cô biết, chuyện này không phải di cô quyết định
- Cô không biết, nó phụ thuộc vào ba cháu.

Sau khi Đường Tuyết Linh nói xong thì thuốc mê bắt đầu ngấm.

Cả hai dần dần chìm vào trạng thái hôn mê và bác sĩ cũng bắt đầu tiến hành phẫu thuật.

Ở bên ngoài mọi người ai lấy cũng lo lắng chờ ở ngoài.

Bỗng cửa phòng phẫu thuật mở ra, một vị bác sĩ đi ra
- Cho hỏi ai là người nhà bệnh nhân Đường Tuyết Linh?
- Là chúng tôi.

Ba người nhà họ Đường nghe bác sĩ hỏi thì run run đứng dậy trả lời.

Bác sĩ nhìn bọn họ chau mày khó chịu rồi đưa cho ba người bản cam kết
- Mau ký đi.

Bệnh nhân đang gặp nguy hiểm.

Tại sao bệnh nhân bị dị ứng với Propofol mà không nói trước vậy.

Mà trong quá trình khám sơ bộ cũng không phát hiện được.

- Chuyện này...!
Mọi người ở đó nghe bác sĩ nói cô bị dị ứng với canxi thì rất bất ngờ chỉ có Đường Gia Bách vẫn bình tĩnh.

Đường Gia Bách đi đến chỗ bác sĩ bình tĩnh hỏi
- Chuyện này có ảnh hưởng sao?
- Đúng vậy.

Trong thuốc mê có Propofol và bây giờ cô ấy đang có dấu hiệu dị ứng.

- Vậy...!
- Hiện giờ đã lấy tủy sống ra nhưng bây giờ cô ấy mới xảy ra dị ứng và dẫn đến tình trạng khó thở lên đang nguy hiểm.

Đường Gia Bách nghe vậy không nói gì nữa.

Ông Đường ký giấy cam kết xong thì đưa cho bác sĩ.

Bác sĩ nhận lấy rồi nhanh chóng quay lại phòng phẫu thuật.

Cuộc phẫu thuật diễn ra được 2 tiếng thì Mạc Nhất Phóng được đưa ra.

Còn Đường Tuyết Linh thì 3 tiếng sau khi Mạc Nhất Phóng ra thì cô mới ra.

Mạc Nhất Phóng được chuyển về lại phòng bệnh vip còn Đường Tuyết Linh thì chuyển đến phòng hồi sức.

- Bác sĩ, con gái tôi...!
- Đã qua được nguy hiểm nhưng ý chí sống của cô ấy rất kém
- Cái gì?
Mọi người ở đó nghe xong thì ai lấy cũng sốc và cũng chỉ có Đường Gia Bách bình tĩnh như không.

Lý do anh như vậy rất đơn giản: anh biết hết mọi chuyện của Đường Tuyết Linh dù cô có luôn giấu mọi người.

Đường Gia Bách rất hiểu Đường Tuyết Linh và anh cũng không thể can thiệp được quá nhiều vào chuyện của em gái.

Xin chào mọi người, mình xin lỗi vì hôm nay ra cháp muộn như vậy.

Tại mình đang có ý định là mình sẽ ngưng viết một thời gian để tập trung ôn thi sau đó thì sẽ quay lại sau.

Nhưng đó mới chỉ là ý định vì hiện tại mình viết ra giấy đến chap 40 rồi.

Lên mình đa số có ý định khác là ra hết chap 40 rồi mới dừng.

Mọi người thấy thế nào ạ?.
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 36: 36: Con Muốn Cô Ấy Tỉnh Lại


Đường Gia Bách sau khi bác sĩ nói xong tình hình của Đường Tuyết Linh xong thì đi đến trước phòng hồi của cô ngồi.

Đường Gia Bách đang ngồi thì Bạch Nhất Phong đi đến
- Anh biết hết tất cả đúng chứ?
- Ừm.

- Vậy tại sao anh còn...!
- Vì đó là điều con bé muốn.

Bạch Nhất Phong chưa nói hết thì Đường Gia Bách đã trả lời.

Bạch Nhất Phong nghe vậy được câu trả lời thì im lặng một lúc rồi lên tiếng
- Có phải tất cả là do tôi?
- Không hẳn.

Bạch Nhất Phong nghe Đường Gia Bách nói vậy nhìn anh.

Cả hai nhìn nhau và trong mắt đều tỏ rõ vẻ bất lực của bản thân.

Cả hai ngồi trước phòng hồi sức của Đường Tuyết Linh hồi lâu rồi Bạch Nhất Phong bỗng nhiên lên tiếng
- Có thể để tôi ở cạnh cô ấy không?
- Tùy anh.

Đường Gia Bách nói xong thì đứng dậy đi ra ngoài.

Còn Bạch Nhất Phong bây giờ vẫn đang ngồi trước phòng hồi sức mà nhìn Đường Tuyết Linh.

Trên người cô lúc này đầy rẫy những dây dợ chằng chịt, Bạch Nhất Phong thấy cô như vậy trái tim anh nhói đau.

Đây không phải lần đầu tiên tim anh như vậy, nó đã từng nhói lên rất nhiều lần vì cô.

Chỉ là...có lẽ anh không thể nào nói cho cô nghe được, anh muốn thấy cô hạnh phúc.

Bạch Nhất Phong ngồi trước tấm kính ánh mắt lạnh lùng thường ngày nay đã đượm buồn.

Ánh mắt của anh vô hồn và bỗng trên khuôn mặt điển trai ấy xuất hiện một vệt nước.

Không sai, anh đã khóc, anh cảm thấy bản thân mình hoàn toàn bất lực trước cô.

Anh không thể cản cô làm những thứ nguy hiểm, không thể cản cô rời đi và không thể cản cô yêu người khác nếu cô muốn.

Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật thì đều hôn mê.

Nhưng Mạc Nhất Phóng hôn mê đến ngày thứ hai là tỉnh và được Mạc Phỉ cùng người nhà họ Bạch chăm sóc.

Còn Đường Tuyết Linh vẫn tiếp tục hôn mê và chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

Trong thời gian Đường Tuyết Linh hôn mê, ngày nào Bạch Nhất Phong cũng đến trước phòng hồi sức nhìn cô.

Mạc Phỉ chăm sóc Mạc Nhất Phóng được khoảng hai tuần thì sức khỏe cũng yếu đi và không thể đi lại.

Khoảng hơn một tuần sau đó thì cũng qua đời.

Khi cô qua đời thì Bạch gia đã đứng ra tổ chức tang sự.

Mạc Nhất Phóng cũng được đưa đến dự đám tang của mẹ và cậu bé đã khóc rất nhiều.

Tình trạng của Đường Tuyết Linh sau khi làm một số trị liệu cũng đã cải thiện rất nhiều.

Cô được chuyển về phòng bệnh.

Mạc Nhất Phóng sau khi khóc vì thiếu mẹ một thời gian sau cũng bình thường hơn.

Cậu bé ngày nào cũng kêu ông bà Bạch đưa đến bệnh viện để thăm Đường Tuyết Linh.

Hôm nay là ngày cậu bé nhập học, sau khi về cậu bé liền kêu ông bà cho đến chỗ Đường Tuyết Linh luôn.

Ông bà Bạch muốn cho cậu bé về nhà trước rồi đến sau nhưng cậu bé không chịu, cuối cùng ông bà cũng đành phải cho cậu bé đến bệnh viện.

Xe vừa dừng lại Mạc Nhất Phóng đã chạy luôn xuống xe và đi vào trong bệnh viện.

Ông bà Bạch thấy vậy muốn đuổi theo nhưng cậu bé đã vào thang máy và bấm lên tầng trước.

Ông bà Bạch vì lo lắng lên đã đi thang bộ để đuổi theo.

Mạc Nhất Phóng sau khi vào thang máy thì bấm lên tầng mà Đường Tuyết Linh đang nằm.

Sau khi cửa thang máy mở ra cậu bé nhanh chóng chạy vào phòng bệnh của Đường Tuyết Linh rồi khóa cửa lại.

Khóa cửa xong cậu bé mới bỏ cặp trên vai xuống leo lên giường bệnh của cô ôm cô khóc
- Huhu...cô thật xấu...cô nói dối...không phải cô đồng ý làm mẹ con sao? Bây giờ cô nằm đây ngủ không quan tâm con...huhu..

- ...!
- Cô mau dậy đi..dậy theo con đến trường...nói với các bạn cô là mẹ con...nói con có mẹ..huhu
- ...!
Cậu bé ôm cô mếu máo khóc, cậu bé lay người cô, nói chuyện với cô nhưng chỉ thấy cô im lặng.

Thấy cô như vậy cậu bé càng òa lên khóc lớn hơn
- Huhu..cô mau dậy đi mà..huhu..đừng ngủ nữa...cô mau dậy đi...huhu...con sẽ ngoan mà...hức..

- ...!
Ông bà Bạch chạy lên đến phòng bệnh của cô định mở cửa nhưng thấy nó đã khóa bên trong còn chuyền đến tiếng khóc của Mạc Nhất Phóng lên khiến ông bà rất lo lắng.

Không biết làm thế nào lên đành gọi cho Bạch Nhất Phong
- “Alo”
- Nhất Phong, con mau đến đây đi.

- “Có chuyện gì sao mẹ.”
- Thằng bé Tiểu Phóng sau khi từ trường trở về liền đòi lằng lặc đến bệnh viện, sau khi đến bệnh viện thì một mình chạy vào phòng bệnh của Tuyết Linh.

Ba mẹ đuổi theo không kịp lên thằng bé đã chạy vào phòng Tuyết Linh trước và khóa cửa, bây giờ thằng bé còn đang ở trong đó khóc nữa.

- “Ba mẹ thử kêu thằng bé mở cửa ra xem có chuyện gì, bây giờ con sẽ đến ngay”
Ông bà Bạch nghe theo con trai nói gõ cửa phòng bệnh của Đường Tuyết Linh gọi
- Nhất Phóng, mở cửa cho ông bà.

- Nhất Phóng con sao vậy? Tại sao lại khóa cửa như vậy?
- Nhất Phóng...!
- Nhất Phóng...!
Và ông bà Bạch thi nhau gọi nhưng Mạc Nhất Phóng vẫn không chịu ra mở cửa mà vẫn ở trong đó khóc.

Bạch Nhất Phong sau khi đến thì không gõ cửa cũng không gọi mà kêu y tá lấy chìa khóa mở cửa.

Cửa được mở ra chỉ thấy Mạc Nhất Phóng đang nằm trên người Đường Tuyết Linh khóc lóc, balo thì vứt ở giữa sàn.

Bạch Nhất Phong thấy cảnh này có chút tức giận đi đến chỗ Mạc Nhất Phóng kéo cậu bé ra, nhưng cậu bé dứt khoát ôm chặt Đường Tuyết Linh không chịu buông
- Mạc Nhất Phóng! Con mau bỏ cô ấy ra!
- Huhu...con không muốn, con muốn cô ấy tỉnh lại, không được ngủ nữa..huhu..

- Con....
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 37: 37: Tỉnh Lại


Bạch Nhất Phong muốn lên tiếng trách móc cậu bé nhưng thấy cậu bé khóc lóc như vậy lại không đành.

Bạch Nhất Phong nhẹ nhàng đi đến chỗ Mạc Nhất Phóng chạm vào vai cậu bé
- Tiểu Phóng!
- Dạ? Hức.

- Con buông cô Tuyết Linh ra trước, bây giờ cô đang bệnh.

Nếu con nằm lên người cô như vậy cô sẽ bệnh thêm và sẽ ngủ lâu hơn.

- Nhưng...!
- Sao vậy?
- Con muốn baba bế con.

Bạch Nhất Phong nghe vậy thì mỉm cười, rồi anh giang tay ra ôm cậu bé
- Được, baba bế con.

Mạc Nhất Phóng được Bạch Nhất Phong bế trong lòng nhưng anh mắt cậu bé vẫn hướng về Đường Tuyết Linh.

Bỗng cậu bé lại khóc lên
- Huhu...nhưng con muốn...hức...cô ấy...bế con.

- Tiểu Phóng!
- Cô ấy nói dối...huhu...cô ấy nói sẽ đồng ý làm mẹ con mà...cô ấy không được ngủ...huhu...mẹ ơi...huhu
Mạc Nhất Phóng bỗng nhiên gọi mẹ khiến cho mọi người lúng túng.

Bỗng tiếng máy nhịp tim của Đường Tuyết Linh kêu lên.

Mọi người đều nhìn sang thấy tay của cô đang động đậy.

Bạch Nhất Phong thấy thế nhanh chóng thả Mạc Nhất Phóng xuống và bấm nút gọi bác sĩ.

Sau khi bác sĩ vào khám một hồi thì cũng đi ra và nở nụ cười
- Gia đình yên tâm, rất nhanh cô ấy sẽ tỉnh lại.

- Cảm ơn bác sĩ.

Bạch Nhất Phong nhanh chóng cảm ơn bác sĩ rồi đi vào phòng với Đường Tuyết Linh.

Mạc Nhất Phóng vẫn tiếp tục đòi Đường Tuyết Linh phải tỉnh lại.

Cậu bé đi đến bên giường bệnh lay lay người Đường Tuyết Linh
- Cô dậy đi..hức..

Bạch Nhất Phong thấy vậy vội đi đến ngăn cậu bé lại không để cậu bé làm càn
- Tiểu Phóng, con dừng lại cho ba!
- Huhu..

Mạc Nhất Phóng bị Bạch Nhất Phong mắng khóc càng to hơn.

Đường Tuyết Linh nghe tiếng khóc của Mạc Nhất Phóng cũng từ từ mở mắt.

Cô nhìn thấy một màu trắng của trần nhà và mùi thuốc sát trùng, bên cạnh còn có tiếng khóc không ngừng.

Đường Tuyết Linh cảm thấy được có người đang bấu chặt trên người cô không buông.

Đường Tuyết Linh cố gắng nhìn xuống thì thấy một cậu bé.

Đường Tuyết Linh mỉm cười, dù không nhìn mặt nhưng cô cũng biết cậu bé ấy là ai.

Đường Tuyết Linh từ đưa tay lên sờ đầu cậu bé.

Mạc Nhất Phóng cảm nhận được có người đang sờ đầu mình lập tức vùng dậy nhìn thì thấy tay cô ở trên không trung.

Mọi người ai lấy đều kinh ngạc, ông bà Đường vừa mới tới thấy cảnh này cũng làm rơi luôn giỏ hoa.

- Tuyết Linh...!
- Tuyết Linh..

- Huhu..

Cô tỉnh rồi...!
Mọi người ai cũng gọi tên cô chỉ có Mạc Nhất Phóng là ngồi trên người cô khóc thút thít.

Bác sĩ cũng nhanh chóng đi vào khám cho cô nhưng Mạc Nhất Phóng dứt khoát không chịu xuống.

Bác sĩ và mọi người không làm gì được đành để cậu bé ngồi đó.

Sau khi thăm khám xong thì bác sĩ cũng rời đi.

Mạc Nhất Phóng lại bắt đầu khóc lóc.

- Huhu..cô..xấu xấu..

Đường Tuyết Linh không nói gì chỉ nhìn anh trai mình vừa mới tới.

Đường Gia Bách hiểu ý đi đến đỡ cô ngồi lên.

Đường Tuyết Linh ngồi lên nhưng cục bột trong lòng vẫn không chịu buông
- Không phải con không thích cô sao? Sao bây giờ lại ngồi trên người cô khóc thế này? Hửm?
- Hức...!
Mạc Nhất Phóng không nói gì chỉ lấc lên một cái.

Đường Tuyết Linh mỉm cười xoa đầu cậu bé.

Mạc Nhất Phóng lúc này càng ôm chặt cô hơn
- Cục bột nhỏ!
- Dạ?
- Những lời con nói lúc cô ngủ có được tính không?
- Dạ.

Mạc Nhất Phóng thấy cô nhắc đến chuyện này lập tức vui vẻ đồng ý.

Đường Tuyết Linh cũng vui vẻ cười ôm Mạc Nhất Phóng.

Cả hai trò chuyện đến tận khi trời nhá nhem tối.

Ông bà Đường và ông bà Bạch sau khu Đường Tuyết Linh tỉnh dậy một lúc thì đi về để cho mấy người trẻ nói chuyện.

Đường Gia Bách thấy Đường Tuyết Linh nói chuyện trên trời dưới đất với đất với Mạc Nhất Phóng mà quên giờ giấc nên đành lặng lẽ đi mua đồ ăn cho mọi người.

Khi anh mang đồ ăn về Đường Tuyết Linh cũng không để ý đến sự tồn tại của hai người đàn ông.

Cô lấy hết đồ ăn từ tay Đường Gia Bách rồi nhìn Mạc Nhất Phóng
- Nhất Phóng! Con ăn gì?
- Cô ăn gì con ăn cái đấy.

- Được.

Hai người vui vẻ lấy đồ ăn ăn mà bỏ mặc hai người đàn ông đang hiện diện trong phòng.

Hai người bất lực lên tiếng
- Khụ khụ, bọn anh còn tồn tại nha.

Đường Tuyết Linh không nói gì liếc xéo Đường Gia Bách một cái rồi tiếp tục ăn.

Đường Gia Bách biết em gái mình sẽ không quan tâm lên tự lấy đồ cô bỏ lại ra ăn.

Sau khi ăn xong Đường Tuyết Linh và Mạc Nhất Phóng vẫn ngồi nói chuyện.

Nhưng Bạch Nhất Phong thấy đã muộn nên muốn kêu Mạc Nhất Phóng đi về
- Tiểu Phóng! Chúng ta về thôi cho cô Tuyết Linh nghỉ ngơi, ngày mai chúng ta lại tới.

- Không! Con không muốn!
- Tiểu Phóng ngoan, chúng ta đi về, mai con còn phải đi học, khi nào đi học về thì con lại đến thăm cô được không?
- Không! Con không muốn! Con muốn ở đây với cô Tuyết Linh.

Bạch Nhất Phong đã nói hết lời nhưng Mạc Nhất Phóng vẫn không chịu theo anh về.

Bạch Nhất Phong bất lực nhìn Đường Tuyết Linh muốn cô giúp anh khuyên con trai.

Đường Tuyết Linh hiểu ý liền đưa hai tay lên má Mạc Nhất Phóng
- Nhất Phóng ngoan, bây giờ con đi về với ba, ngày mai con lại đến đây được không?
- Nhưng...!
- Ngoan, cô cần phải nghỉ ngơi mới khỏe lại được, mới có thể xuống giường và bế con.

Mạc Nhất Phóng suy nghĩ một chút rồi gật đầu xem như đồng ý rồi đi đến chỗ Bạch Nhất Phong..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 38: 38: Trồng Cây


Bạch Nhất Phong đưa Mạc Nhất Phóng về nhà rồi dỗ cậu bé ngủ.

Sau khi xác nhận rằng cậu bé đã ngũ Bạch Nhất Phong mới đắp chăn cẩn thận cho cậu bé rồi đi ra.

Bạch Nhất Phong không trở về phòng ngủ của anh mà sang phòng lúc trước Đường Tuyết Linh ở.

Dù ở đây có hai tuần nhưng đồ đạc của cô đã được chuyển đến đủ và khi rời đi cô cũng chỉ mang một vài đồ cần thiết nên trong phòng còn rất nhiều đồ của cô.

Bạch Nhất Phong nhìn từng món đồ rồi trầm mặc một lúc và ra khỏi phòng.

Sang hôm sau khi Mạc Nhất Phóng tỉnh dậy thấy mọi người trong nhà đang rất bận.

Cậu bé nghiêng đầu ngó quanh nghi hoặc mà kéo một người làm đang đi qua
- Chị chị mọi người đang làm gì vậy? Nhìn rất bận rộn a
Người làm bị kéo lại có chút giật mình nhưng khu nhìn thấy Mạc Nhất Phóng thì vui vẻ véo má cậu một cái rồi mới trả lời
- Đang dọn đồ đó, tiểu thiếu gia.

- Đồ gì vậy?
- Là đồ lúc trước của...thiếu phu nhân...!
- Của cô Tuyết Linh sao.

- Hả? Ừm.

Là của cô ấy
Người làm có chút dè dặt khi nhắc đến Đường Tuyết Linh trước mặt Mạc Nhất Phóng vì họ sợ cậu bé sẽ khó chịu.

Mặc dù Mạc Nhất Phóng rất đáng yêu và dễ gần nhưng đó là với mọi người còn với Đường Tuyết Linh thì chưa chắc.

Họ nghĩ như thế vì lần đầu tiên Mạc Nhất Phóng về đây đã lớn tiếng mắng Đường Tuyết Linh xấu xa.

Thấy Mạc Nhất Phóng đăm chiêu không tỏ thái độ gì cô ấy càng lo hơn
- Tiểu thiếu gia...cái này là thiếu gia kêu chúng tôi làm...chúng tôi chỉ nghe theo lệnh.

- Vâng.

Em đi tìm baba.

Mạc Nhất Phóng nói xong thì bỏ đi còn cô người làm kia vẫn đứng đó lo sợ.

Quản gia đi ngang thấy cô ấy như vậy liền đi đến vỗ vai
- Này, cô đứng đây làm gì? Sao không đi làm việc đi?
- Tôi...tôi...tiểu thiếu gia..

- Rốt cuộc là có chuyện gì?
- Tôi vừa gặp tiểu thiếu gia...cậu ấy có hỏi tôi đang làm gì...tôi nói chuyển đồ của thiếu phu nhân...nhưng cậu ấy...nghe xong hình như...không vui...!
- Chắc không sao đâu, quan hệ của hai người họ hình như cũng tốt.

- Thật sao...nhưng...!
- Yên tâm.

Đi làm việc đi.

Cô ấy nghe theo ông quản gia đi làm việc của mình trong lòng vẫn có chút lo sợ nhưng cũng đã giảm đi rất nhiều.

Còn Mạc Nhất Phóng đã tìm thấy Bạch Nhất Phong đang ngồi uống cà phê ngoài sân.

Cậu bé nhanh nhẹn chạy đến chỗ Bạch Nhất Phong ngồi lên đùi Bạch Nhất Phong Bạch Nhất Phong thấy cậu bé trèo lên cũng buông ly cà phê xuống rồi đỡ cậu bé.

Cậu bé sau khi ngồi được lên đùi thì đưa tay lên sờ mặt Bạch Nhất Phong rồi buông xuống dựa vào ngực anh thủ thỉ
- Baba, hôm nay là ngày nghỉ, một lát ba đưa con đến bệnh viện thăm cô Tuyết Linh nha.

Bạch Nhất Phong nhìn con trai rồi đưa tay lên xoa đầu cậu bé dịu dàng nói
- Đến chiều chúng ta đi, hôm nay baba nghỉ đưa con đi chơi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Hôm Nay, Vợ Chồng Cậu Ba Bỏ Nhau Chưa?
2.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
3.

Gặp Em Đúng Lúc
4.

Cô Vợ Hờ Của Cố Tổng
=====================================
- Không, baba đưa con đến chơi với cô Tuyết Linh đi.

Con muốn chơi với cô Tuyết Linh.

- Tiểu Phóng, cô Tuyết Linh chưa khỏe hẳn, chúng ta để cô nghỉ ngơi.

Sau này chúng ta sẽ có thời gian mà, con không cần lo.

- Nhưng...!
- Ngoan, chúng ta lên thay đồ rồi baba đưa con đi chơi rồi chiều thăm cô Tuyết Linh.

- Không, nếu như không được đi thăm cô Tuyết Linh luôn vậy con ở nhà, đến chiều sẽ đi.

- Hazz, con sao vậy?
- Con không muốn chỉ có baba và con đi chơi, như vậy rất buồn.

- Vì sao?
- Vì không có cảm giác gia đình.

Đợi cô Tuyết Linh khỏe lại chúng ta cùng đi.

Bạch Nhất Phong thấy cậu bé như vậy có chút xót xa, ở tuổi cậu bé có lẽ không mấy người hiểu chuyện được như vậy.

Có lẽ hôm nay Bạch Nhất Phong mới nhận ra được rất nhiều điều khác với độ tuổi của Mạc Nhất Phóng.

Cậu bé trưởng thành không nhõng nhẽo, trầm tính chứ không tinh nghịch, cậu bé cũng có đôi chút lạnh lùng mặc dù vẻ mặt rất đáng yêu.

Bạch Nhất Phong đăm chiêu nhìn ngắm và suy nghĩ một hồi rồi ôm cậu bé lên đi ra ngoài vườn hoa.

Ra đến vườn hoa Mạc Nhất Phóng vẫn không biết baba đưa cậu ra đây làm gì.

Cậu bé nhìn Bạch Nhất Phong chu môi hỏi
- Baba chúng ta ra đây làm gì?
- Trồng hoa.

- Trồng hoa?
Mạc Nhất Phóng nghe baba nói trồng hoa lại càng thắc mắc.

Cậu bé nhìn vườn hoa thấy có rất ít hoa nhưng tự nhiên baba lại bế cậu trồng hoa làm gì? Không phải nhà có người làm vườn sao, họ có thể trồng mà.

Bạch Nhất Phong thấy Mạc Nhất Phóng vẻ mặt nghi hoặc thì giải thích
- Cô Tuyết Linh thích hoa phi yến thế lên chúng ta trồng hoa phi yến tặng cô ấy.

- Vậy tại sao không mua?
- Trồng ở vườn để khi nào cô ấy về đây sẽ bất ngờ khi thấy chúng.

Mạc Nhất Phóng nghe vậy rất thích thú, cậu bé liền nhanh chóng đi xuống từ trên tay Bạch Nhất Phong rồi đi đến góc vườn lấy hai chiếc xẻng nhỏ.

Cậu bé đi đến đưa cho Bạch Nhất Phong một chiếc
- Vậy trồng thôi!
- Chưa trồng được luôn đâu.

- Vì sao ạ?
- Chúng ta chưa có cây giống mà.

Bây giờ con lấy mấy hòn đá nhỏ đánh giấu chỗ trồng rồi chúng ta đi mua cây giống.

- Không cần đâu.

Chúng ta trồng hết cả vườn luôn.

- Không được.

Như vậy sẽ rất xấu, hơn nữa chúng ta trồng thêm một ít hoa quả và rau củ trong vườn.

Như vậy sẽ rất đẹp và rất tốt.

- Hừm...vâng.

Vậy chúng ta mua thật nhiều loại.

- Ừm.

Đi thôi..
 
Phu Nhân Em Là Của Anh
Chương 39: 39: Trồng Cây 2


Hai người đi mua giống cây trồng, Mạc Nhất Phóng vui vẻ chạy nhảy phía trước, Bạch Nhất Phong mỉm cười sải bước theo sau cậu bé.

Đến xe Bạch Nhất Phong bế Mạc Nhất Phóng lên ghế lái cho cậu bé ngồi trong lòng anh.

Cả hai vui vẻ lái xe đến chỗ mua giống cây, vì Mạc Nhất Phóng đang ngồi trong lòng anh không được thắt dây an toàn cẩm thận lên Bạch Nhất Phong lái xe đi chậm.

Khoảng một tiếng sau thì hai người mới đến chỗ mua giống cây.

Bạch Nhất Phong bế Mạc Nhất Phóng xuống xe cưng chiều hỏi cậu bé
- Tiểu Phóng, con muốn mua cây gì nè.

Chúng ta mua nhiều loại một chút cho vườn phong phú.

- Vâng.

Mạc Nhất Phóng vui vẻ chạy vô trong chọn lựa giống cây cậu bé muốn còn Bạch Nhất Phong thì đi gặp chủ cửa hàng để hỏi về giống cây hoa phi yến.

Chủ cửa hàng thấy anh thì khúm núm chào hỏi
- Bạch tổng! Không biết ngài cần gì ạ?
- Ở đây có hoa phi yến không?
- Dạ, là cây giống sao ạ?
- Đúng vậy.

Anh có không.

- À, dạ có...nhưng anh muốn mua loại nào ạ?
- Loại nào?
- Dạ.

Phi yến có rất nhiều loại và chúng mang màu sắc khác nhau.

Mỗi một màu sắc sẽ mang đến một ý nghĩa khác nhau ạ.

- Vậy có những loại nào?
- Dạ nó được chia theo màu sắc, và có 4 màu chủ yếu ạ.

- Vậy lấy cho tôi tất cả 4 loại đi.

- Dạ.

Anh chủ tiệm sau khi nghe xong nhanh chóng đi lấy giống cây cho Bạch Nhất Phong.

Còn Bạch Nhất Phong thì đi đến chỗ Mạc Nhất Phóng đang chọn sờ đầu cậu bé hỏi
- Con chọn được đến đâu rồi?
- Dạ đây ạ.

Nói xong cậu bé chìa một đống gói hạt giống trong lòng ra cho Bạch Nhất Phong xem.

Bạch Nhất Phong thấy nhiều như vậy thì phì cười
- Nhiều vậy sao?
- Dạ.

- Vậy con trồng được hết không?
- Hừmm...con sẽ cố gắng.

Cậu bé suy nghĩ một chút rồi khẳng định chắc nịch, Bạch Nhất Phong cũng không nói đi đến nhận lấy số cây giống từ tay chủ tiệm rồi xin anh ấy một cái túi.

Sau khi nhận được cái túi anh bỏ hết đống hạt giống mà Mạc Nhất Phóng vừa chọn được và số trên tay vào, xong xuôi anh bế Mạc Nhất Phóng ra xe đi về nhà.

Lần này anh để Mạc Nhất Phóng ngồi trên ghế phụ và thắt dây an toàn đàng hoàng lên tốc độ của anh nhanh hơn 30 phút là về đến biệt thự.

Sau khi vào biệt thự thì anh chưa cho Mạc Nhất Phóng đi trồng cây luôn mà dẫn cậu bé vào nhà gọi thêm mấy người làm vườn ra làm cùng.

Mọi người loay hoay cả buổi đến đầu giờ chiều mới trồng được tất cả số hạt giống.

Bạch Nhất Phong nhìn đồng hồ rồi bế Mạc Nhất Phóng đi lên phòng
- Chúng ta lên tắm rửa thay đồ đi đến chỗ cô Tuyết Linh thôi, chiều rồi.

Anh vừa bế Mạc Nhất Phóng vừa nói với cậu bé.

Xong nhớ ra mọi người anh quay lại nói với họ
- Muộn rồi.

Mọi người vào ăn trưa đi rồi làm sau.

Mọi người nghe anh nói cũng đi vào nhà ăn cơm.

Bạch Nhất Phong thì tắm rửa cùng Mạc Nhất Phóng xong đi đến bệnh viện luôn.

Khi đến bệnh viện thì Đường Tuyết Linh đang ngồi ngắm cảnh ngoài cửa sổ.

Bạch Nhất Phong đi đến vỗ vai cô
- Em làm gì vậy?
- Aaa.

Đường Tuyết Linh giật mình lùi người lại ánh mắt ngơ ngác nhìn Bạch Nhất Phong.

Bạch Nhất Phong thấy vậy cũng không lạ vì anh biết cô đang rất tập trung ngắm cảnh.

Anh đi đến tủ đầu giường đặt giỏ hoa quả vừa mang đến rồi hỏi cô
- Em ăn cơm chưa?
- Ch...chưa
Đường Tuyết Linh nghe anh hỏi thì ngập ngừng trả lời.

Bạch Nhất Phong nghe vậy thì nhíu mày
- Em làm gì mà giờ này chưa ăn.

Đã là đầu giờ chiều rồi.

- E...em...quên mất...!
- Hazz.

Bó tay với em.

Bạch Nhất Phong nghe xong thì mày cũng giãn ra thở dài rồi đi ra ngoài.

Đường Tuyết Linh thấy anh bỏ đi ra ngoài tưởng anh giận liền kéo tay anh lại
- Anh...anh giận sao?
- Không có
- Vậy sao anh bỏ đi?
- Anh đi mua đồ ăn, Tiểu Phóng và anh cũng chưa ăn gì vì mải chơi.

Thằng bé háo hức muốn gặp em lên anh định đưa nó đến đây một lúc rồi đi ăn.

Nhưng em cũng chưa ăn thì anh ra ngoài mua về chúng ta cùng ăn.

Đường Tuyết Linh nghe anh nói thế thì buông tay anh ra.

Bạch Nhất Phong nhanh chóng đi ra ngoài mua đồ ăn rồi quay trở lại.

Khi quay trở lại trên tay là ba túi đồ ăn khác nhau.

Bạch Nhất Phong bày đồ ăn lên bàn rồi bế Mạc Nhất Phóng ra, sau đó bế luôn cả Đường Tuyết Linh.

Đường Tuyết Linh bị anh bế lên theo phản xạ ôm chặt cổ anh
- Anh..anh làm gì vậy?
- Đưa em ra ăn cơm.

- E..em...em tự đi được.

- Ừm.

Bạch Nhất Phong cũng không nói gì ậm ừ cho qua.

Đường Tuyết Linh bin anh bế thì ngượng ngùng hai má đỏ ửng.

Bạch Nhất Phong thấy thế tưởng cô sốt nên sờ lên trán của cô kiểm tra thử
- Em bị sốt sao?
- K..kh..không có, chỉ là trong phòng nóng quá thôi.

- Ừm.

Bạch Nhất Phong lại ậm ừ cho qua rồi lấy đũa đưa cho cô.

Đường Tuyết Linh nhận lấy mặt vẫn có chút đỏ.

Cả ba ăn cơm xong thì dọn dẹp rồi bổ hoa quả ra ăn rồi nói chuyện vu vơ trên trời dưới đất..
 
Back
Top Dưới