Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1140: “Trực tiếp giết chết!”


Thấy đám người này, ánh mắt Tần Ninh trở nên lạnh lùng, hạ xuống đất.

“Là ngươi!”

Trong đám người, có hai bóng dáng khóa chặt vào Tần Ninh.

Vương Khiếu Lâm của Thánh Vương Phủ!

Cổ Thu Sương của Cổ gia!

Vương Khiếu Lâm thấy Tần Ninh thì giận dữ hét lên: “Là ngươi giết Vương Thanh Trạch của Thánh Vương Phủ ta, nhãi con, ngươi còn dám xuất hiện ở đây à”.

Cổ Thu Sương lúc này cũng sầm mặt nhìn Tần Ninh, chưa lên tiếng.

“Dừng tay!”

Tần Ninh nhìn mấy kẻ muốn mạnh mẽ phá vỡ phong ấn của Mặc cốc, quát lên: “Đây không phải nơi các ngươi có thể đến, nên cút về đâu thì cút đi!”

“Ha ha...”, Vương Khiếu Lâm lúc này cười ha hả: “Nhãi con, ngày chết của ngươi đến rồi đó, không biết à?”

“Giết đệ tử Thánh Vương Phủ, coi như là thiên thần hạ phàm cũng không cứu được ngươi”.

Vương Khiếu Lầm hừ nói: “Hôm nay, ta sẽ giải quyết ngươi trước, rồi cùng các vị phá Mặc cốc này ra”.

Vương Khiếu Lâm vừa nói vừa sải bước đi ra, tu vi của cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển trực tiếp bộc lộ ra ngoài.

“Ha ha, suốt dọc đường đi chưa làm được gì, dạng nhãi nhép này để tôm gia ta giúp Tần đại gia xử lý...”

Một tiếng cười ha ha vừa vang lên, đột nhiên bóng dáng của tôm cát nhỏ biến mất, một tiếng thổi vù vang lên, máu chảy khắp cổ của Vương Khiếu Lâm, đầu của ông ta rơi xuống đất.

Cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển đã bị g**t ch*t.

Trong khoảnh khắc đó, đám người của Thánh Vương Phủ đều sững sờ.

Chuyện này là sao vậy?

Cổ Thu Sương lúc này cũng lộ ra vẻ kinh hãi, hoảng sợ nhìn Tần Ninh.

Bên cạnh tên tiểu tử này vậy mà lại có một vị cường giả tuyệt thế?

“Tên này thì sao?”

Tôm cát nhỏ nhìn về phía Tần Ninh, cười hì hì nói.

“Trực tiếp g**t ch*t!”

Lúc này, sắc mặt của Tần Ninh lạnh nhạt, ngữ khí kiên định không một chút dao động.

Cổ Thu Sương lúc này quát lớn: “Ta chính là người của Cổ gia Lĩnh Nam, ngươi dám giết ta, Cổ gia nhất định sẽ không tha cho ngươi”.

“Không tha cho ta? Hôm nay ai dám đi vào Mặc Cốc, giết không tha”.

Tần Ninh sải bước đi ra, nhìn về phía trước, một luồng sát ý dần dần hiện ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 1141: Loại cảm giác này thật sự quá bất thường.


Cùng lúc đó, lão Vệ cũng thản nhiên nhìn xung quanh.

Lần này, Tề U Ngữ, Kiếm Phong Tuyết và người của Hoàng Phủ gia, Vũ gia, Hoang gia cũng không dám l* m*ng.

Tần Ninh đã chứng minh một điều, cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển ở trước mặt hắn chẳng là cái gì hết.

Các trưởng lão thế gia, cường giả các môn phái lúc này đều căng thẳng nhìn Tần Ninh.

Người đàn ông dẫn đội của Hoang gia nhìn về phía Tần Ninh, chậm rãi nói: “Tần công tử, không biết ngài có suy nghĩ như nào?”

Kiếm Phong Tuyết cũng nhìn về phía Tần Ninh, nói: “Tần tông chủ, Mặc Cốc có thể nói là nơi bí ẩn nhất trong Thiên Thận Cung, chẳng lẽ ngài muốn độc chiếm sao?”

“Cho dù ngài có thể khống chế bọn ta ở chỗ này, nhưng một khi rời khỏi đây thì ngài dường như cũng không thể bắt các môn phái khác cúi đầu được?”

Ý tứ của Kiếm Phong Tuyết rất rõ ràng.

Bên cạnh Tần Ninh có cao thủ hội tụ, có thể áp chế bọn họ ở chỗ này.

Nhưng một khi rời khỏi Thiên Thận Cung, các trưởng lão và các môn phái cùng ra tay thì đến khi ấy, Tần Ninh có cái gì phải nhả ra hết, nếu không hậu quả không thể gánh nổi đâu.

Tần Ninh nhìn về phía đám người, chậm rãi nói: “Ta lười giải thích với các ông, chỗ này ai dám tiến vào giết không tha, không tin lời ta nói thì các ông cứ thử xem!”

Tần Ninh đi thẳng đến trước Mặc Cốc, nhìn đám người, nói tiếp: “Ta thật sự rất mong các ông thử một chút!”

Tôm cát nhỏ nhìn đám người, trên hai cái càng vẫn còn dính máu đỏ tươi, còn lão Vệ cũng im lặng đứng ở bên cạnh Tần Ninh.

Đám người Thiên Đạo Nhất, Lý Nhất Phàm lần lượt đi đến.

Kiếm Tiểu Minh lúc này đang vác một pho tượng, bộ dạng trông rất buồn cười.

Mấy người thế hệ trẻ đứng ở trong đám người nhìn thấy trận thế này cũng rất kinh ngạc.

Dường như đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Tần Ninh tức giận như vậy.

Hơn nữa lần đối đầu này là các trưởng lão thế gia và Tứ đại tông môn.

Hoàng Phủ gia còn dễ nói chuyện, dù sao thì Hoàng Phủ Hùng vẫn còn phải nhờ Tần Ninh chữa bệnh.

Vũ gia cũng không phải bàn, có tôm cát nhỏ ở đây Vũ gia cũng không dám làm bừa.

Thế nhưng Hoang gia và Cổ gia Lĩnh Nam thì cũng không phải dạng dễ trêu chọc.

Hơn nữa hậu nhân của Mộ Vương - Mộ gia cũng đang nhìn chòng chọc như hổ đói.

Tần Ninh không ngại đối đầu với các thế gia, môn phái lớn, chẳng lẽ là vì đồ vật ở bên trong Mặc Cốc.

Rốt cuộc là báu vật gì mà lại quý giá như vậy?

Ánh mắt của Tần Ninh quét qua đám người, Vương Khiếu Lâm đã trực tiếp bỏ mạng, bây giờ không một ai dám động vào xúi quẩy.
 
Phong Thần Châu
Chương 1142: Càng lên cao hình như càng quý giá.


Tất cả mọi người đều không ngờ được rằng bên cạnh Tần Ninh lại có một vị cảnh giới Hoá Thần mạnh mẽ như vậy.

Nhìn thấy tất cả mọi người đều im lặng không nói, Tần Ninh hừ một tiếng, sải bước đi ra.

Lúc này, mấy người nhóm Thiên Linh Lung nhìn thấy rõ khi Tần Ninh xoay người hai tay chạm vào cửa cốc, đôi tay ấy đang run rẩy.

Mấy người đương nhiên biết Tần Ninh cũng không phải sợ mà phát run.

Lúc trước đối mặt với tông chủ U Minh Tông U Động Thiên, Tần Ninh vẫn cười nói thản nhiên, bây giờ chỉ là cường giả cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển của mấy thế gia, đại tông môn, hắn sẽ không sợ.

Ngay cả trong lòng mấy người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Thiên Linh Lung và Kiếm Tiểu Minh cũng nghĩ dường như ở trong trời đất này không có thứ gì khiến Tần Ninh sợ hãi hết.

Mà giờ phút này, hai tay của Tần Ninh đang run lên, hoàn toàn không phải là vì các thế lực đông đảo đang bao vây nhưng một cử động nhỏ cũng không dám động.

Mà là do đồ vật ở bên trong Mặc Cốc.

“Công tử...”

Lão Vệ đột nhiên gọi to một tiếng khiến Tần Ninh đột nhiên bừng tỉnh.

“Hả?”

Tần Ninh bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía lão Vệ, chậm chạp nói: “Ta...”

“Không sao cả!”

Lão Vệ ôn hoà cười nói: “Công tử yên tâm đi!”

Tần Ninh lúc này gật đầu, đáy mắt hiện lên một tia nhẹ nhõm.

Đợi hơn mười vạn năm cuối cùng cũng đã chờ được, trải qua bao lần luân hồi, vùng đất nhớ nhung vạn lần đang ở ngay trước mắt, có gì mà phải sợ.

Hai tay chạm vào nơi mở cửa trên cửa cốc, cùng lúc đó, trong lòng bàn tay của Tần Ninh hiện lên từng đường linh văn, những đường linh văn này bắt đầu tản ra, giống như những con cá bơi vào biển cả, lúc này biến mất không một dấu vết.

Đại môn sơn cốc lúc này chậm rãi mở ra.

Lão Vệ nhìn đám người nhóm Thiên Đạo Nhất, nhận lấy bức tượng từ trong tay của Kiếm Tiểu Minh, dặn dò: “Các ngươi đứng ở chỗ này chờ ta”.

Đám người nhóm Thiên Đạo Nhất gật đầu.

Cho tới tận bây giò bọn họ cũng không biết Tần Ninh rốt cuộc muốn làm gì.

Chỉ có một người duy nhất trong đám người là Thiên Linh Lung hơi nhíu mày.

Ba người Tần Ninh, lão Vệ và tôm cát nhỏ chầm chậm bước vào bên trong Mặc Cốc.

Lúc này, Tần Ninh đi vào bên trong Mặc Cốc, cả cơ thể đột nhiên run lên.

Soạt...

Sau đó, bóng hình của Tần Ninh biến mất, trực tiếp tiến vào bên trong cốc.

Lối vào sơn cốc đủ cho mười người cùng đi song song, sau khi đi qua một thông đạo dài hơn một trăm mét, chỗ sâu nhất có bố cục giống như một vại nước vậy.

Giờ phút này, ở nơi sâu nhất sơn cốc, vùng trung tâm có một cây cổ thụ che trời mọc ra khỏi mặt đất.

Lá cây cổ thụ đó rất kỳ lạ, trông giống như mảnh dao vỡ vụn.

Nhưng bây giờ, trên mỗi cành của cây cổ thụ ấy đều có một báu vật không tầm thường.

Tôm cát nhỏ nhìn cây cổ thụ đầy rẫy bảo vật trời đất ở ngay trước mặt, lập tức nghẹn họng nhìn trân trân.

“Tử Tu Linh Căn mười bảy vạn năm”.

“Lục Mặc Ô Tham ba mươi vạn năm”.

“Đây là... Tử Quỳnh Ngọc Tương bảy mươi vạn năm!”

“...”

Nhìn thấy những bảo vật thần thánh trên thân cây đại thụ, hai mắt của tôm cát nhỏ sắp rớt ra ngoài.

Cái này... quả thật đúng là thiên đường trong mộng, là vùng đất thiên đường của các võ giả tu hành.

Hơn nữa cây đại thụ cao ngút không thấy điểm cuối, có thể tưởng tượng được nơi đây đầy rẫy vô số bảo vật của đất trời.

Càng lên cao hình như càng quý giá.

Chỉ tính riêng Tử Tu Linh Căn mười bảy vạn năm kia thôi cũng đủ khiến mấy lão già của cổ quốc, những thế gia cổ xưa trên toàn bộ Cửu U Đại Lục đích thân ra tay tranh đoạt, đủ khiến Cửu U Đại Lục này máu chảy thành sông.

Thế nhưng ở nơi đây thì nó chỉ được coi là đồ có giá trị thấp nhất mà thôi.

Tôm cát nhỏ nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Đại đế, ngài trước đây rốt cuộc đã tiêu hao bao nhiêu bảo vật trời đất vậy!”

“Mà tia thần thức ở đây sau chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm liên tục thu thập hội tụ...”

“Hơn nữa trước đây bởi vì đại đế thu thập thần bảo gây ra động tĩnh quá lớn cho nên mới quyết định bố trí mật địa ở trong Thiên Thận Cung để che giấu tai mắt người ngoài!”

Nghe thấy lời này của lão Vệ, hai mắt tôm cát nhỏ trợn trừng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1143: “Pho tượng này được làm bằng gì vậy?”


Chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín loại?

Chín vạn chín ngàn năm?

Thần thuật vô thượng?

Những chuyện này ngoại trừ Cửu U Đại Đế ra thì còn ai có thể làm được nữa chứ?

Chỉ xét riêng chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín loại bảo vật trời đất, đừng nói là vùng đất Cửu U, thậm chí toàn bộ đại lục Thương Lan mênh mông vô tận cũng sẽ khiến những chư thánh vô cùng mạnh mẽ phát điên.

“Khải tử hoàn sinh, khải tử hoàn sinh, vậy mà thật sự có thể thành công sao?”

“Không!”

Tần Ninh lúc này đột nhiên mở miệng nói.

“Không phải khải tử hoàn sinh mà Kinh Mặc đại ca vẫn chưa chết!”

Tần Ninh lúc này mạnh mẽ nói: “Lúc trước ta bị ba vị thần tử của Cực Thượng Thần Điện bắt, trói ở trong núi Vô Cực Thần Sơn, Kinh Mặc đại ca không để ý đến môn quy của Cực Thượng Thần Điện đi vào bên trong núi Vô Cực Thần cứu ta”.

“Kết quả phát hiện ra bí mật lớn, Cực Thượng Thần Điện cấu kết với ma tộc dưới lòng đất, Cực Thượng Thần Điện không phải là không thể cứu được vị Thần Tử này mà căn bản là không có ý định cứu!”

“Nhưng bọn họ ngàn tính vạn tính lại không tính ra được sẽ có một ngày ta ở bên trong núi Vô Cực Thần thức tỉnh được ký ức bản thân ta là thiếu chủ của Cửu Thiên Vân Minh!”

“Mà để thức tỉnh được thì cái giá phải trả chính là tính mạng của Kinh Mặc đại ca”.

“Một kiếp người có ba hồn bảy vía, ta vì muốn giữ lại một hồn của Kinh Mặc đại ca mà mất khoảng ba năm để đạt đến đỉnh cao, tiêu diệt Cực Thượng Thần Điện, mang theo một hồn của Kinh Mặc đại ca đi khắp thế giới Đại Thiên tìm bảo vật”.

“Dùng thuật Đại Tác Mệnh của phụ đế đổi mạng với trời, lưu giữ một hồn của Kinh Mặc đại ca và nuôi dưỡng nó ở đây!”

Tần Ninh tự nói với mình: “Cũng chính vì thế mà ta đã đắc tội với rất nhiều thế lực và nhân vật ở ngàn vạn đại lục, cho nên mới đem một hồn của Kinh Mặc đại ca đặt ở vùng đất Cửu U này”.

“So với ngàn vạn đại lục thì vùng đất Cửu U là bình thường nhất”.

Tần Ninh nói đến đây, tôm cát nhỏ cũng kinh hãi khiếp sợ.

Chuyện này thật sự quá khó tin.

Lão Vệ lúc này ánh mắt bình thản nhìn Tần Ninh, nhưng khuôn mặt lại đăm chiêu suy nghĩ.

“Cho đến hôm nay, chúng ta đã chờ hơn chín vạn năm, mặc dù không phải trở về trong bộ dạng tưởng tượng của ta, nhưng ta đến đợi huynh ấy!”

Tần Ninh lúc này nhìn cây đại thụ, nói tiếp: “Lão Vệ...”

Lão Vệ gật đầu, đặt pho tượng trong tay xuống.

Suýt...

Trong sơn cốc chỉ có ba người là Tần Ninh, lão Vệ và tôm cát nhỏ.

Thế nhưng khi nghe thấy bốn chữ Ngũ Thái Thần Thạch, cơ thể của tôm cát nhỏ không tự chủ được mà co quắp.
 
Phong Thần Châu
Chương 1144: “Kinh Mặc đại ca...”


“Thật sự có Ngũ Thái Thần Thạch sao? Nghe nói ở kỷ nguyên trước, Vô Thượng Thần Đế đã dùng nó để đắp trời, cái này không phải sớm đã biến mất ở kỷ nguyên trước rồi sao?”

Tất cả mọi thứ có ở trong truyền thuyết đều có thể tồn tại ở trong thực tế”.

Tần Ninh thở dài một hơi, bước lên phía trước.

“Lão Vệ, ngươi làm hộ pháp cho ta!”

“Tôm cát nhỏ, đến lúc cần đến ngươi rồi!”

Tần Ninh mạnh mẽ nói: “Ta dùng Ngũ Thái Thần Thạch đắp nặn thân thể cho Kinh Mặc đại ca, một hồn được nuôi dưỡng cho đến nay có lẽ đã sớm hoàn chỉnh rồi”.

“Bây giờ cần máu thần làm chất dẫn...”

“Trong cơ thể của ngươi chảy dòng máu của Thượng Cổ Thần Long, ta cần... máu của ngươi...”

Tôm cát nhỏ lúc này hào phóng đáp: “Yên tâm đi, không thành vấn đề!”

Tần Ninh gật đầu, sau đó đứng vững, hai tay tạo kết ấn, từng ấn phù lờ mờ hiện ra.

Giờ phút này trong mắt của lão Vệ hiện lên sự lo âu, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Tần Ninh tập trung nhìn cây cổ thụ trước mặt.

Tôm cát nhỏ kích động, đã chuẩn bị sẵn sàng, pho tượng bây giờ đứng bất động dưới gốc cây cổ thụ.

“Mở!”

Tần Ninh quát khẽ một tiếng, vung tay lên, từng luồng khí tức dồi dào lan toả ra.

Mỗi một báu vật trời đất đều có thể khiến toàn bộ Cửu U Đại Lục gào thét, khiến ngàn vạn đại lục sôi trào trên thân cây cổ thụ lúc này đang chảy vào bên dưới gốc cây cổ thụ từng cái từng cái một.

Khi tập hợp đến dưới gốc cây cổ thụ liền đi thẳng vào bên trong cơ thể được làm bằng Ngũ Thái Thần Thạch.

Ngay lập tức, toàn bộ cơ thể lúc này như sống lại.

Một tia sáng từ bên trong cơ thể chiếu ra, khiến không gian xung quanh sáng ngời rực rỡ.

Một luồng sáng mạnh mẽ lan toả, một luồng khí tức mát lòng mát dạ di chuyển.

Đúng lúc này, hai tay của Tần Ninh run lên.

“Tôm cát nhỏ!”

“Đến đây!”

Tôm cát nhỏ không chút do dự, cơ thể bỗng biến hoá cao lớn trăm trượng, cái càng cắm xuống đất, xuất hiện một vết thương, máu tí tách chảy ra nhưng không đau đớn chút nào.

Tần Ninh lúc này tập hợp những giọt máu đó xung quanh cơ thể.

“Kinh Mặc đại ca...”

Vì chuyện này mà hắn đã tốn mấy vạn năm đi khắp ngàn đại lục, thu thập báu vật, hắn không tiếc trả giá bằng vạn năm tuổi thọ của mình để lưu giữ một hồn của Kinh Mặc.
 
Phong Thần Châu
Chương 1145: Đây là đất gì thế...”


Hôm nay chính là lúc mọi thứ đơm hoa kết quả.

Tí tách tí tách...

Một ít máu lúc này tí tách đi vào trong pho tượng.

Cùng lúc đó, một cái bóng mờ nhạt từ trong cây cổ thụ chậm rãi bước ra.

Tất cả đều phát triển như Tần Ninh mong chờ.

Mà bây giờ chỉ còn một bước cuối cùng.

Dẫn một hồn của Tần Kinh Mặc tiến hành hợp nhất với cơ thể của Tần Kinh Mặc.

Tần Ninh sải bước đi đến gần gốc cây cổ thụ, hai tay bắt đầu đào bới gì đó ở phía dưới mặt đất.

Nhưng cùng với hành động của Tần Ninh, sắc mặt của lão Vệ càng trở nên nghiêm trọng.

Nụ cười trên khuôn mặt của Tần Ninh dần biến mất, đôi mắt trước nay vốn luôn bình tĩnh lúc này trở nên đỏ bừng.

Hai tay của hắn vẫn không ngừng đào bới, lớp đất cứng như khối sắt thép, cho dù bây giờ cường độ nhục thể của Tần Ninh đã là cảnh giới Thiên Võ thất biến nhưng máu vẫn liên tục chảy ra từ mười ngón tay.

Nhưng hắn vẫn không dừng lại.

Linh dược báu vật!

Tinh hoa của máu rồng!

Đắp nặn thân thể!

Hắn đã làm xong tất cả rồi, chỉ còn thiếu lực nhất hồn!

Lực nhất hồn kia đâu?

Mười ngón tay của Tần Ninh liên tục đào bới, dưới gốc cây dần dần bị đào ra một hố sâu nửa mét.

Thế nhưng vẫn không có gì cả!

“Lão Vệ...”

Giọng nói của Tần Ninh lúc này cũng biến đổi, nói: “Ta không nhớ nhầm đâu, một hồn đó lúc trước ta đặt ở bên trong ngọc Cửu Thiên Linh Hải, chôn ở dưới gốc cây cổ thụ này, dùng tinh khí của cây cổ thụ để nuôi dưỡng, sao bây giờ lại không thấy đâu rồi?”

“Công tử...”

Lão Vệ lúc này đột nhiên thở dài một tiếng.

“Tôm cát nhỏ, đến đây giúp ta đào lên...”, Tần Ninh vội vàng nói.

Keng...

Nhưng vừa mới cắm xuống đất, tôm cát nhỏ ngay lập tức bị chấn động đến mức hai càng run lên, hàm răng va vào nhau lập cập.

“Mẹ nó... Đây là đất gì thế...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1146: Ta cũng có thể nhớ nhầm!”


Tần Ninh lúc này trầm giọng nói: “Cây này là cây Linh Sơn Thần Thuật, cũng không phải cây thật mà là gỗ, nơi chôn nó chính là đất Thất Nguyên”.

Nghe thấy lời này, tôm cát nhỏ gần như muốn gục ngã.

Ngọc Cửu Thiên Linh Hải!

Cây Linh Sơn Thần Thuật!

Đất Thổ Nguyên!

Ba thứ này hắn ta cũng đã từng được nghe nói đến, chỉ cần một thứ xuất hiện trên đại lục thôi cũng sẽ tạo ra một sự chấn động lớn.

Trước đây Tần Ninh rốt cuộc là làm như thế nào để thu thập mấy thứ này vậy!

Ngọc Cửu Thiên Linh Hải có tác dụng nuôi dưỡng linh hồn cực kỳ tốt.

Mà cây Linh Sơn Thần Thuật thì lại càng là vật chí bảo để nuôi dưỡng linh hồn, cũng là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Đất Thất Nguyên có thể hấp thụ sức mạnh của đại địa, nuôi dưỡng hồn phách, nhưng thứ này vô cùng cứng rắn.

Mà Tần Ninh chỉ là cảnh giới Thiên Võ, sao có thể đào được loại đất này?

Ba thứ này đều có tác dụng nuôi dưỡng linh hồn rất tốt.

Từ đây đủ để nhìn ra được, Tần Ninh vì muốn làm cho Tần Kinh Mặc sống lại đã chuẩn bị bao nhiêu thứ.

Tôm cát nhỏ bây giờ cũng hiểu rõ chuyện này có ý nghĩa như thế nào đối với Tần Ninh, lập tức không dám qua loa, bắt đầu vận linh khí đào bới.

“Lão Vệ, đến đây cùng giúp một tay đi!”, Tần Ninh lúc này vội vàng hét lớn.

Trong mắt của lão Vệ hiện lên một tia do dự, chậm rãi nói: “Công tử, kí ức của ngài là tuyệt thế vô song, trước đây ngài có nói với lão nô dưới ba tấc đất Thất Nguyên có cất giấu ngọc Cửu Thiên Linh Hải, dùng cây Linh Sơn Thần Thuật truyền dẫn, đem linh lực của chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín báu vật dẫn vào bên trong một hồn trong ngọc Cửu Thiên Linh Hải...”

“Năm đó ngài có nói, cho dù ngài có chết cũng sẽ không quên vị trí chôn giấu ấy...”

Nghe thấy lời này, Tần Ninh cười nói: “Đã là con người thì ai cũng sẽ mắc sai lầm, ta cũng vậy, nhất định là ta đã nhớ nhầm rồi...”

“Công tử...”

Lão Vệ lúc này thấp giọng quát một tiếng, tôm cát nhỏ lúc này mới cảm thấy hình như sự việc có chút không thích hợp.

“Công tử, lão nô cầu xin ngài!”

Lão Vệ giờ phút này bỗng quỳ rạp trên mặt đất, bịch một tiếng, dập đầu xuống đất, trầm giọng nói: “Công tử, ngài cũng đã sớm phát hiện ra rồi, từ khi chúng ta bước vào Thiên Thận Cung, trận pháp trên dãy núi đó đã bị người khác động vào, ngài biết...”

“Âm Dương Vô Cực trận trên đại môn Mặc Cốc cũng đã bị người khác động vào...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1147: “Điều tra?”


“Chính là chỗ này bên trong cốc, ngài còn gia tăng thêm một Vô Thượng Thần Ấn, Ấn Phong Thiên, nhưng từ lúc chúng ta đi vào cho đến bây giờ, Ấn Phong Thiên vẫn chẳng hề có động tĩnh gì cả”.

“Lão nô cầu xin ngài đừng tự lừa mình dối người nữa!”

Tôm cát nhỏ lúc này dần dần hiểu ra.

Nơi đây đã bị kẻ khác động vào!

Chẳng trách, chẳng trách toàn bộ báu vật của trời đất bên trong Thiên Thận Cung đều không cánh mà bay.

Nhưng hình như toàn bộ báu vật của trời đất bên trong Thiên Thận Cung còn chẳng bằng một bảo vật ở chỗ này? Vì sao người kia lại không lấy bảo vật ở chỗ này đi?

Tí tách...

Tí tách...

Trong sơn cốc yên tĩnh dường như chỉ nghe thấy tiếng máu nhỏ xuống đất từ đầu ngón tay của Tần Ninh.

Lúc này, Tần Ninh quỳ xuống mặt đất, ở trong hố sâu cúi đầu im lặng không nói.

“Tại sao...”

Lúc sau, Tần Ninh mới khàn khàn lên tiếng.

“Tại sao ta ngàn tính vạn tính, trải qua vô số kiếp nạn...”

“Tại sao ta hao tổn vạn năm tuổi thọ lại đổi lấy kết quả như thế này....”

“Tại sao ta chỉ muốn Kinh Mặc đại ca sống lại thôi mà....”

Hắn gằn từng chữ khiến lão Vệ than thở bật khóc, nhìn Tần Ninh thấp giọng nói: “Công tử, việc đã đến nước này thì không thể cứu chữa được, rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay, chúng ta phải điều tra...”

“Điều tra?”

Tần Ninh lúc này đứng dậy, nhìn cây cổ thụ, tự giễu nói: “Cho dù điều tra ra được là ai đã ra tay thì Kinh Mặc đại ca sẽ trở về sao?”

“Cho dù tra ra được là ai làm thì Uyên Nhi sẽ trở về sao? Hâm Hâm sẽ trở về sao?”

“Công tử...”

Lão Vệ hiểu rất rõ công tử nhà mình là một người trọng tình trọng nghĩa đến nhường nào.

Tần Kinh Mặc chết, Tần Ninh tìm được ông ta, mang theo ông ta đi khắp thiên sơn vạn thuỷ, vì muốn làm cho Tần Kinh Mặc sống lại, Tần Ninh đã phải trả giá như thế nào, ông ta đều biết hết.

Bây giờ nhất hồn của Tần Kinh Mặc bỗng biến mất không một dấu vết, chuyện này đủ để chứng mình là có người cố ý gây ra.

Nơi đây thiết kế tầng tầng lớp lớp trận pháp ngăn chặn, toàn bộ Cửu U Đại Lục không ai có thể mở ra được.
 
Phong Thần Châu
Chương 1148: “Ta lấy ngàn năm tuổi thọ đổi mạng với trời!”


Người ra tay kia nhất định biết tất cả về Tần Ninh, thậm chí cả về thân thế cửu mệnh thiên tử của Tần Ninh.

“Ta không tin!”

Lúc này, tóc của Tần Ninh bay tán loạn, quần áo trên người cũng lay động.

“Năm đó ta có thể làm được thì bây giờ cũng có thể!”

Tần Ninh vừa nói xong, cơ thể của lão Vệ bỗng run lên.

“Công tử... công tử không được... công tử, không được đâu!”, lão Vệ vội vàng hét lên: “Trước kia ngài vượt qua cảnh giới Hoá Thần, một thân thực lực đạt đến đỉnh cao, tuổi thọ hơn vạn năm, nhưng bây giờ ngài không phải như thế...”

“Muộn rồi!”

Tần Ninh vừa dứt lời, hai tay chắp trước ngực, sáu ngón tay gập lại, bốn ngón tay dựng thẳng.

“Thuật Đại Tác Mệnh, mở!”

Một tiếng quát trầm thấp vang lên, sắc mặt của lão Vệ hoàn toàn kinh hãi.

“Ta dùng mạng của ta, giác quan thượng thiên, thiên hoàng, địa can, ngũ hành, thất nguyên, cửu quy, hợp nhất!”

“Thiêu đốt!”

Tần Ninh vừa nói xong, bỗng chốc sự sống bên trong cơ thể của hắn dần dần bị thiêu đốt.

Bề ngoài cơ thể của hắn không có bất cứ thay đổi bất thường gì, nhưng lục phủ ngũ tạng, cơ bắp kinh mạch bên trong cơ thể lúc này đang dần chậm lại.

Mái tóc đen lúc này đang dần chuyển sang màu bạc, sau đó biến thành màu trắng.

Ngay cả bản thân hắn là cảnh giới Thiên Võ thất biến, nắm giữ tuổi thọ ngàn năm, mà giờ phút này gần như bị thiêu đốt ngay lập tức.

Chớp mắt đã bạc đầu!

“Công tử, ngài sẽ chết mất...”, lão Vệ lúc này dập đầu liên tục, nước mắt tuôn rơi đầy mặt.

Không một ai có thể hiểu rõ hơn ông ta rằng tại sao Tần Ninh lại cố chấp như thế.

Còn tôm cát nhỏ lúc này hoàn toàn sững sờ, nó đứng ngây tại chỗ, không biết phải làm như nào mới phải.

“Ta lấy ngàn năm tuổi thọ đổi mạng với trời!”

Tần Ninh vừa nói xong, ngay lập tức sự sống vô tận biến mất, một sức mạnh tang thương phảng phất đến từ hư không.

Đúng lúc này, một tiếng gọi đột nhiên vang lên.

Bỗng chốc bên trong cây cổ thụ xuất hiện một vệt sáng lơ lửng, một bóng người chậm rãi đi ra.

Thân ảnh hư ảo đó không chân thật không chất, giống như một trận gió khẽ thổi qua cũng có thể biến mất.
 
Phong Thần Châu
Chương 1149: “Tiểu tử thối, khóc cái gì!”


“Kinh Mặc đại ca!”

“Kinh Mặc công tử!”

Tần Ninh vội vàng đứng dậy nhìn hư ảnh kia, gấp gáp nói: “Kinh Mặc đại ca, Kinh Mặc đại ca...”

“Tiểu Mặc, là đệ sao?”

Hư ảnh ấy vươn tay lướt nhẹ qua gò má của Tần Ninh.

Trong khoảnh khắc đó, cơ thể của Tần Ninh run lên một cái, hoàn toàn cứng đờ.

“Kinh Mặc đại ca...”, giọng nói của Tần Ninh trở nên nghẹn ngào.

“Không sao, sống chết do trời…”

Tần Kinh Mặc cười nói: “Trước đây, một tia hồn phách của ta được giữ lại, ta biết là đệ, ta đã thấy tất cả mọi chuyện mà đệ làm”.

“Vất vả cho đệ rồi cậu nhóc!”

“Huynh...”

Tần Ninh lúc này cũng không thể kiềm chế được, nước mắt bắt đầu tí tách rơi xuống.

Chín kiếp làm người, nhìn thế gian trải qua thiên biến vạn hoá, thế nhưng bây giờ hắn vẫn không thể kiềm chế được cảm xúc của mình.

“Tiểu tử thối, khóc cái gì!”

Tần Kinh Mặc cười nói: “Sống chết có số, tất cả đã kết thúc rồi, ta nên biến mất sớm”.

Hai tay Tần Ninh nắm chặt thành nắm đấm, máu tươi rơi xuống tí tách.

“Ban đầu cũng có nhiều lời muốn nói với đệ, nhưng hình dạng này của ta cũng duy trì không được bao lâu”.

Tần Kinh Mặc cười nói: “Ngược lại nhìn thấy dáng vẻ Tiểu Mặc đệ bây giờ hình như còn anh tuấn hơn lúc đầu rất nhiều. Ừ ừ, không tồi, kiếp này phải cố gắng quý trọng người trước mắt, cố gắng sống tiếp”.

“Đại ca Kinh Mặc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tần Ninh nói lại một lần nữa.

“Cái này…”

Tần Kinh Mặc do dự chốc lát, hắn ta nói: “Năm đó sau khi đệ rời khỏi, lực nhất hồn của ta lại ngủ yên một lần nữa, ngày đêm lớn mạnh, ba hồn bảy vía quả thật đã dần dần phát triển, có ý thức”.

“Mãi đến một ngày, một đám người tới, bọn chúng xông vào mang ý đồ phá hủy nơi đây, Ấn Phong Thiên đệ lưu lại đã ngăn chặn được bọn họ”.

Lúc này thân hình Tần Ninh khẽ run rẩy nói: “Kẻ nào?”

“Đệ chưa từng nghe qua sự tồn tại của Thiên Đế Các”.

Lời vừa nói ra, lòng bàn tay Tần Ninh siết chặt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1150: “Ngươi không có tên sao?”


Thiên Đế Các, mặc dù hắn đã đi qua hàng ngàn hàng vạn đại lục và thế giới Đại Thiên, hắn cũng chưa từng nghe qua sự tồn tại của một thế lực như vậy.

Chẳng qua là có thể phá hủy hoàn toàn Ấn Phong Thiên mà hắn để lại, phóng tầm mắt nhìn ra toàn bộ hàng ngàn hàng vạn đại lục, chỉ có người trong đại lục Thương Lan mới có thể làm được.

“Ta nói cho đệ biết, cũng không phải để cho đệ báo thù, bọn chúng không hề nhắm vào ta mà là vì nhắm vào đệ”.

Tần Kinh Mặc cười nói: “Tiểu Mặc, về sau nhất định phải cố gắng, mặc dù ta không thể ở bên đệ, nhưng đệ cũng phải sống tốt”.

“Đệ không cần!”

Lúc này Tần Ninh lắc đầu, hai tay muốn ôm thân ảnh kia, nhưng trước mắt chỉ là tồn tại một tia ý niệm, không có thứ gì khác, hắn không thể ôm được.

“Đệ không cần, đệ không cần… Đệ chỉ cần huynh sống lại thôi”.

Nước mắt Tần Ninh hiện giờ rơi xuống như mưa, toàn thân giống như điên dại.

Thế nhưng hư ảnh trước mắt lại dần dần biến đi và u ám.

“Tiểu Mặc, đệ vốn không tầm thường, chính là người của Cửu Thiên Vân Minh, đệ đến từ thế giới các thần, đệ có trách nhiệm phải gánh vác, đệ hiểu không?”

“Nếu có kẻ muốn đối phó với đệ, không muốn để đệ quay về Cửu Thiên Vân Minh, quay về thế giới các thần, vậy thì đệ càng nên quay về”.

“Ta sẽ… luôn theo dõi đệ…”

Hư ảnh đó dần dần tan biến, hoàn toàn biến mất giữa trời đất.

Một tiếng phù phù đột nhiên vang lên, Tần Ninh quỳ gối xuống, nước mắt rơi tí tách dưới đất.

Mái tóc bạc đó rực rỡ dưới ánh sáng chói rọi.

Lúc này Tần Ninh đờ người ra, hắn quỳ xuống dưới cây cổ thụ, không nói một câu.

“Ngươi tên gì?”

Ánh mặt trời vừa vặn, thời tiết hơi mát mẻ, ở trên đường kia, một thân ảnh cuộn tròn đang quỳ dưới cổng thành.

Một thiếu niên khẽ lộ ra nụ cười như gió xuân ấm áp, khiến lòng người yên ổn.

“Ngươi không có tên sao?”

“Nếu đã như vậy, sau này đi theo ta được không? Ta tên Tần Kinh Mặc, ngươi thì gọi là Tần Tiểu Mặc đi!”

Hai người từ đó như hình với bóng.

Giữa rừng núi hoang sơ, hết lần này đến lần khác bị linh thú đuổi giết, bị bọn lính đánh thuê bắt nạt sỉ nhục và bị thương…

“Tiểu Mặc, giấc mộng của ta chính là bái nhập vào trong Cực Thượng Thần Điện, trở thành một trong những Thần Tử ở đó, tương lai sẽ trở thành điện chủ của Cực Thượng Thần Điện, uy chấn Cửu U!”

Trong Vô Cực Thần Sơn tối đen như mực, ma khí quay cuồng.

“Tiểu Mặc, đệ đang ở đâu?”

“Tiểu Mặc, đệ mau ra đây đi…”
 
Phong Thần Châu
Chương 1151: Cảnh giới Hóa Thần thất chuyển!


“Đệ ra trước, ta đệm theo sau, mau lên…”

Bàn tay ma ảnh đó vung ra, cứng rắn cắt thân ảnh gầy gò kia thành hai đoạn ngay trước mặt mình.

“Tiểu Mặc, xin lỗi, Kinh Mặc ca ca không có bảo vệ tốt cho đệ, đệ… nhất định phải sống tiếp…”

Mọi thứ cho dù cách nhau chín vạn năm, nhưng dường như vẫn chỉ mới ngày hôm qua.

Từng hình ảnh ký ức hiện ra khiến hai mắt Tần Ninh mơ hồ.

“A…”

Đột nhiên trong sơn cốc vang lên một tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc.

Soạt soạt soạt…

Chính vào lúc này, một đoàn thân ảnh xông vào trong Mặc Cốc.

Người của các đại thế gia và môn phái rốt cuộc đã không đợi được, lúc này liền xông vào Mặc Cốc.

Sóng khí mạnh mẽ thổi quét qua.

Là đám người Hoàng Phủ gia, Vũ gia, Cổ gia Lĩnh Nam, Hoang gia, U Minh Tông và Kiếm Các.

Lúc này hàng ngàn thân ảnh đổ vào trong sơn cốc.

“Chính là hắn!”

Một tiếng hét vang lên, Viêm Khô của Viêm gia chỉ tay nhìn Tần Ninh quát lớn: “Chính là Tần Ninh!”

Hiện giờ đằng sau Viêm Khô có ba thân ảnh đứng vững.

Khí tức trong nội thể ba người đó không thua kém Viêm Khô chút nào, cảm giác áp bức toàn thân trên dưới cực kỳ ngang tàng.

“Khai thiên thủ Khánh gia Khánh Phong Dự!”

“Thất trưởng lão Lệ gia Lệ Kế Mãn!”

“Vị đó là… một trong những lão tổ của Viêm gia, Viêm Khắc!”

Phía ba thân ảnh đó, mấy chục thân ảnh đuổi theo sau, lúc này lần lượt đi ra, nhìn về phía trước, vẻ mặt hờ hững.

“Thằng nhóc Tần Ninh, ta giết ngươi…”

Lão tổ Viêm Khắc của Viêm gia kia vừa mở miệng liền khiến tất cả sắc mặt mọi người đều run sợ.

Cảnh giới Hóa Thần thất chuyển!

Thực lực mức độ này đã vượt qua cấp bậc của lão cổ hủ trong Tứ đại tông môn, ở toàn bộ vùng đất Cửu U này tuyệt đối thuộc vào sự tồn tại đỉnh cao.

Không chỉ lão ta, những người còn lại bây giờ cũng trợn mắt há mồm.

Trên cây cổ thụ ở sơn cốc mọc các loại quả hiếm thấy quý báu lại khác thường, mấy lão cổ hủ cảnh giới Hóa Thần có mặt chỉ có thể nhận ra một phần trong đó, nhưng phần lớn bọn họ cũng không biết.

Tần Ninh đẩy cây cổ thụ, linh tài trên cây cổ thụ cũng không hoàn toàn tiêu hao.
 
Phong Thần Châu
Chương 1152: Huyết Ngọc Lô Hỏa


Cho dù là tôm cát nhỏ hiểu biết sâu rộng, nhìn thấy những linh tài kia cũng trợn mắt há mồm, giống như tên ngốc, chứ đừng nói đến cảnh giới Hóa Thần của thế gia và các môn phái lớn này.

Lúc này Viêm Khô gần như sắp khóc, lão ta nhìn một loại quả đỏ rực trên cây cổ thụ, giọng nghẹn ngào nói: “Đó là… đó là linh quả Huyết Ngọc Lô Hỏa. Ôi trời ơi loại quả này thật sự tồn tại, thật sự tồn tại!”

Lão già Mộ Kỳ của Mộ gia sắc mặt cũng đỏ lên, hô hấp gấp gáp: “Đó là… mười bảy lá sen xanh… Thứ đồ này nghe nói chỉ cần mở chạc cây cũng phải mấy chục vạn năm…”

“Còn có cái kia là… quả Đế La Hỏa, nghe nói sinh trưởng trên Hỏa La Đại Lục, nghe nói ở Hỏa La Đại Lục một vạn năm mới có thể khai thác một quả…”, Cổ Thu Sương bây giờ cũng đã sững sờ.

Nói không chừng có thể đủ bồi dưỡng vị Cửu U Đại Đế thứ hai thống trị Cửu U Đại Lục.

“Cút!”

Đột nhiên trong sơn cốc, một giọng nói u ám vang lên rồi vọng lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 1153: Cổ quốc là gì?


Con cháu của Viêm hoàng, lão tổ Viêm gia là Viêm Khắc bật cười bước lên.

“Nhóc con, hôm nay, nếu ngươi chỉ dựa vào hai vị bên cạnh kia thì tuyệt đối không có khả năng ngăn cản được chúng ta đâu!”

Viêm Khắc cười nói: “Nơi đây có cực kỳ nhiều chí bảo, khó trách tên nhãi nhà ngươi chấn nhiếp bọn họ, để bọn họ không dám đi vào. Nhưng ngươi không nuốt hết được số bảo vật này đâu”.

“Viêm gia ta nhìn trúng nơi đây rồi, ai dám ngăn cản, giết không tha!”

“Haha, lão Viêm Khắc, nơi này, không thể nói là một mình Viêm gia ngươi lấy hết chứ?”, một giọng nói chế nhạo vang lên, có mấy chục bóng người bước tới.

Lúc này, áo khoác mấy người rơi xuống, lộ ra mặt thật.

Trên bả vai mỗi người đều có một chữ thêu màu vàng nhạt, cực kỳ bắt mắt.

Hạ!

Thấy chữ cổ đó, tất cả đều sửng sốt.

Bốn con cháu của tam Hoàng thất Vương là Viêm Khắc, Mộ Kỳ, Lệ Kế Mãn, Khánh Phong Dự đều thay đổi sắc mặt.

Mà Tề U Ngữ của U Minh Tông và Kiếm Phong Tuyết của Kiếm Các cũng trở nên trịnh trọng.

Hai gia tộc cổ vẫn dừng chân ở đây như cũ là Cổ gia Lĩnh Nam như Cổ Thu Sương và Hoang gia như Hoang Bình Hải, đều trở nên do dự.

Chữ “Hạ” đó khiến cho các tông môn, thế gia, gia tộc con cháu của tam Hoàng thất Vương đều cảm thấy cực kỳ đè nén.

Nhưng một vài đệ tử trẻ tuổi thì cũng không biết rốt cuộc đây là ai!

Hoàng Phủ Yên Nhiên lúc này tò mò hỏi ông nội Hoàng Phủ Hùng.

“Ông nội, bọn họ là ai vậy?”

Nghe Hoàng Phủ Yên Nhiên hỏi, Hoàng Phủ Hùng từ từ đáp: “Cổ quốc Đại Hạ, người đứng đầu có lẽ là Hạ Thất Vương của cổ quốc Đại Hạ!”

Cổ quốc!

Khi hai chữ này hiện ra, đám tiểu bối như Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh, Thiên Linh Lung và Thẩm Văn Hiên đều tái mặt.

Cổ quốc là gì?

Trên Cửu U đại lục này, từ khi có kỷ nguyên mới, thì đã có vô số nhân tài xuất hiện.

Mà từ đầu đến cuối, thế lực tồn tại cực kỳ mờ mịt và mơ hồ chính là cổ quốc!

Ví dụ như cương quốc Đại Sở, Nam Yến và các thượng quốc, đế quốc mà đứng trước mặt cổ quốc thì không khác gì con kiến hôi, không đáng nhắc tới.

Cho dù là bốn tông môn lớn hay gia tộc con cháu của tam Hoàng thất Vương, gia tộc cổ mà đối mặt với cổ quốc thì cũng cực kỳ áp lực.

Cổ quốc đã tồn tại từ mười vạn năm trước.

Những cổ quốc đó có dân số vài chục vạn người, vài trăm vạn người, cũng có thể là vài vạn người, vài ngàn người, nhưng chưa một người nào nghi ngờ liệu cổ quốc có tồn tại hay không, liệu cổ quốc có mạnh mẽ hay không.

Có thể vượt qua tất cả các thế lực truyền thừa, thì đó đã là một sự chứng minh bản thân rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1154: Âm Dương Vô Cực trận


Cổ quốc Đại Hạ xuất hiện ở đây khiến người ta thật bất ngờ.

“Hạ Thất Vương!”

Nhìn thấy người đàn ông trung niên có cặp mắt xếch kia, dù là Viêm Khắc cũng cảm thấy sửng sốt.

“Lão đầu Viêm Khắc, ta cũng không ngờ Thiên Thận cung lại có nơi tốt thế này!”

Hạ Thất Vương cười nói: “Nhưng nơi tốt thế này, ta nghĩ Viêm gia các ngươi mà đòi độc chiếm thì e là không thích hợp đâu?”

Lời này nói ra, sắc mặt Viêm Khắc trở nên khó coi.

Cổ quốc Đại Hạ chính là cổ quốc, tuy ông ta là con cháu Viêm Hoàng nhưng cũng không dám nhiều lời.

Nghe nói cổ quốc có những lão yêu quái sống trên vạn năm, dường như còn là đại năng vô địch trên cả cảnh giới Hóa Thần.

Lúc này, bầu không khí trong cốc trở nên dồn dập.

Hơi thở đè nén tràn ngập ra.

Rất nhiều tông môn hạng hai đều không muốn từ bỏ, bao nhiêu thiên tài địa bảo trên cây cổ thụ kia thật sự khiến người ta phát điên.

“Hoặc là bây giờ cút xéo, hoặc là ở lại chôn cùng đi!”

Giọng nói đạm bạc vang lên một lần nữa, đôi mắt của Tần Ninh đằng đằng sát khí, nhìn tất cả mọi người.

Hai người Viêm Khắc cùng Hạ Thất Vương đều ngẩn ra.

Viêm Khắc đột nhiên cười nói: “Hạ Thất Vương, nên chia bảo vật thế nào, mọi người lát nữa cùng tính sau. Bây giờ cái con châu chấu này cứ líu ríu không ngừng, thật sự quá là khó chịu!”

“Ta cũng cảm thấy thế”.

Hạ Thất Vương đứng chắp tay, hai người nhìn về Tần Ninh.

Những thế lực có ân oán với Tần Ninh cũng có ánh mắt lạnh băng.

Lĩnh Nam Cổ gia, Đại Nhật Thần Giáo cùng với Thánh Vương phủ, Lệ gia cùng Khánh gia, lúc này đều đằng đằng sát khí.

Tần Ninh đi vào Thiên Thận cung, làm xằng làm bậy bao lâu nay, sống đến bây giờ, nếu không phải là bên người có người thủ hộ, thằng nhãi này đã sớm chết.

Hiện tại, lão tổ Viêm gia cùng Hạ Thất Vương của cổ quốc Đại Hạ đích thân xuất hiện, Tần Ninh sao còn dám gào to ở đây.

Cái tên này, đến lúc chết rồi.

Hai người có ánh mắt lạnh lẽo, nhìn Tần Ninh, nhưng cũng chỉ chú ý đến lão Vệ cùng tôm cát nhỏ thôi.

Nếu là không có Lão Vệ cùng tôm cát nhỏ, Tần Ninh không biết chết bao nhiêu lần.

“Nhãi con, ngươi chẳng qua chỉ biết dựa vào hai người này mà thôi. Không có bọn họ, ngươi chả là cái đếch gì cả...”, Viêm Khô giễu cợt nói.

“Những kẻ ở đây đều không chịu rời đi đúng không?”

Tần Ninh quét mắt nhìn một loạt, nói: “Xem ra các ngươi không chịu nghe lời của ta, vậy thì...”

“Âm Dương Vô Cực trận, mở!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1155: Viêm Hoàng lệnh thuẫn.


Tiếng quát của Tần Ninh lúc này vang lên.

Ầm...

Trong nháy mắt, mặt đất toàn bộ sơn cốc lúc này rung lên thành tiếng.

Khi mặt đất nứt ra, sơn cốc rung động ầm ầm.

Dưới chân mọi người đột nhiên xuất hiện những vết rách.

Nhưng vết rách đó không phải do mặt đất nứt ra mà là cứ thế xuất hiện.

Giống như những cái râu của động vật vậy, lan tràn khắp nơi.

“Âm Dương Vô Cực trận...”

Hạ Thất Vương thấy vậy, sắc mặt căng thẳng.

“Cửu Hoang chiến xa, ra!”

Tiếng rầm rầm lúc này chợt vang lên.

Trước mặt Hạ Thất Vương có một chiếc chiến xa đột nhiên xuất hiện.

Trước chiến xa này không phải là ngựa hay người, mà là chín con giao long, mỗi con dài ba mét, nhưng hội tụ ở trước chiến xa thì cũng tạo ra khí thế đè nén cực mạnh.

Mà ở trục xe có một màu vàng chói lọi, phảng phất như ám kim lưu động, chói mắt vô cùng.

Quan trọng nhất là cả chiếc xe này được xây dựng cực kỳ hoàn mỹ, không có điểm yếu, như là sát khí cổ xưa được tìm từ mười mấy vạn năm trước, nhưng lại giống một chiếc chiến xa huy hoàng vừa mới ngưng tụ thành.

Vô cùng kỳ diệu!

“Cửu Hoang Chiến xa của cổ quốc Đại Hạ!”

Viêm Khắc lúc này sắc mặt cả kinh, thốt lên: “Một trong ba bảo vật trấn quốc của cổ quốc Đại Hạ!”

Viêm Khắc hiểu được, cổ quốc Đại Hạ hôm nay là có chuẩn bị mà tới.

Ba bảo vật trấn quốc có tầm quan trọng vô cùng lớn trong cổ quốc Đại Hạ. Hôm nay bọn họ lấy ra, đủ để nhìn thấy cổ quốc Đại Hạ cực kỳ muốn có được Thiên Thận cung.

Hạ Thất Vương vung tay, cả người bay dựng lên, đứng bên trong chiến xa.

“Hạ Thanh, đi theo ta!”

Hạ Thất Vương gọi Hạ Thanh kia lên Cửu Hoang chiến xa, trầm giọng quát lên.

Viêm Khắc lúc này sầm mặt, bàn tay vung lên, một cái khiên vào lúc này xuất hiện.

“Lão Khắc... Viêm Hoàng lệnh thuẫn...”

“Ừ!”, Viêm Khắc nghiêm mặt nói: “Đây là trọng bảo họ Viêm nhà ta lưu truyền, mặc dù là cảnh giới Hóa Thần chín chuyển cũng không thể công phá!”

“Lần này Thiên Thận cung có những bảo vật ngoài dự đoán của mọi người, Viêm Hoàng lệnh thuẫn xuất hiện cũng đáng giá!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1156: Điên cuồng ngu dốt


Viêm Khô gật đầu, trong lòng càng thêm chấn động.

Viêm Hoàng lệnh thuẫn chính là một trong số những linh khí mạnh mẽ mà Viêm gia truyền đời xuống, uy lực tuyệt đỉnh, không yếu hơn Cửu Hoang chiến xa là bao.

Lúc này, gia tộc Viêm Hoàng và cổ quốc Đại Hạ đều toàn lực ứng phó.

Những người khác cũng trở nên cẩn thận hơn, dồn dập lấy ra linh khí mạnh mẽ để phòng thủ.

Ngoài Hoàng Phủ gia và Vũ gia đã rút lui thì Khánh gia, Lệ gia cùng Thánh Vương Phủ, Kiếm Các, Đại Nhật Thần Giáo và U Minh Tông đều chưa đi.

Đối diện với linh bảo tuyệt đỉnh trong Mặc cốc, không một ai muốn buông tay.

“Viêm Hoàng lệnh thuẫn?”

Tần Ninh cười giễu, thần sắc lạnh lùng tàn khốc.

“Bao nhiêu năm rồi mà các ngươi vẫn coi nó là kinh điển à? Xem ra với những đồ có lợi thì các ngươi mới biết giữ lại, còn di huấn của lão tổ tông thì quên sạch sành sanh rồi”.

“Tần Ninh, ngươi chớ ngông cuồng như vậy. Nếu biết điều thì mau chóng rời khỏi đây đi!”, Viêm Khắc lúc này nói: “Ta có thể tha cho tội giết người Viêm gia chúng ta”.

Mặc dù ông ta cầm Viêm Hoàng lệnh thuẫn trong tay, nhưng cũng kiêng kỵ lão Vệ và Hà Tôn cùng lão gia tử Hoàng Phủ Hùng đứng cạnh Tần Ninh.

“Tha cho tội giết người? Bảo các ngươi cút các ngươi không cút, hôm nay ta sẽ ở đây đại khai sát giới!”

Tần Ninh hừ lạnh, sải bước ra.

Roẹt roẹt roẹt...

Trong nháy mắt, vết rách trên mặt đất khuếch tán càng thêm dày đặc hơn.

“Điên cuồng ngu dốt, chết đi!”

Cổ Thu Sương lúc này xung trận lên trước, trực tiếp xông ra.

“Lão già, ngươi tưởng ta không dám giết ngươi à?”

Tần Ninh vung tay.

Rầm rầm rầm...

Trong nháy mắt, vết rách dưới đất như là bóng với hình tụ lại thành một thanh kiếm dài, xuất hiện trong tay Tần Ninh.

Mà cùng lúc đó, mặt đất nơi Cổ Thu sương đứng xuất hiện những dây leo dài.

Những vết rách bao trùm trên mặt đất lúc này hóa thành dây leo trói chặt thân thể Cổ Thu Sương.

“Giết!”

Tần Ninh quát thấp, cầm kiếm dài hội tụ từ bóng đen trong tay, trực tiếp tuôn ra.

Phập...

Trong nháy mắt, tất cả đều đứng như trời chồng.

Cảnh giới Hóa Thần ba chuyển, ở dưới tình hình này mà không có chút sức mạnh gì, bị Tần Ninh trực tiếp chém giết.
 
Phong Thần Châu
Chương 1157: “Khinh người quá đáng?”


Thật sự quá ảo ma.

Đây có còn là cảnh giới Thiên Võ nữa không vậy?

“Chạy mau!"

Tức thì, một vài võ giả của tôn môn hạng hai đã hiểu ra.

Ở đây có trận pháp mạnh mẽ, trở thành vũ khí giết người của Tần Ninh. Cảnh giới Hóa Thần ba chuyển mà dễ dàng bị g**t ch*t, bọn họ mà ở đây thì chết sẽ càng nhanh hơn.

“Bây giờ chạy? Quá muộn!”

Tần Ninh đứng yên tại chỗ, không hề chuyển động, bàn tay khẽ nâng lên.

Tức thì, các vết rách che lấp trên mặt đất hóa thành từng cái xúc tu, trói buộc tất cả những ai đang chạy về cửa cốc.

Không chỉ vậy.

Những xúc tu không ngừng dài ra, bao vây lấy toàn bộ những người đó. Nhất thời, mấy trăm người như một bóng đen, bị bọc không nhúc nhích nổi.

“Nổ!”

Rầm rầm rầm...

Một câu của Tần Ninh làm toàn bộ những ai bị trói trong sơn cốc nổ tung, mùi máu tươi tràn ngập mọi nơi.

Trong nháy mắt, sơn cốc cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió thổi.

Tất cả mọi người sững sờ nhìn cảnh tượng ấy.

Ánh mắt Tần Ninh khẽ xoay chuyển, nhìn sang những người khác.

Tề U Ngữ của U Minh Tông đã tái mặt.

“Tần tông chủ, nơi này, chúng ta không cần nữa!”

Tề U Ngữ coi như nhìn ra được Tần Ninh là một ác quỷ giết người không tha ai.

Người bình thường nở nụ cười bình tĩnh, nhưng nếu biến thành bộ dạng tàn khốc vô tình như hôm nay thì sẽ giết người không nể mặt.

“Ta cho ngươi đi rồi à?”

Nghe vậy, sắc mặt Tề U Ngữ trắng bệch.

“Tần tông chủ, tông chủ nhà ta và Thanh Vân tông có quan hệ cực tốt, chuyện hôm nay là Tề U Ngữ ta lòng tham không đáy, xin Tần tông chủ nể mặt tông chủ nhà ta mà tha cho tại hạ!”, Tề U Ngữ thành khẩn nói.

“Mặt mũi của U Động Thiên?”

Tần Ninh từ từ nói: “Ông ta có tư cách gì mà để ta phải nể mặt?”

Lời này của Tần Ninh khiến các gia tộc và tông môn đều phải phẫn nộ.

Một tông chủ của tông môn nho nhỏ có thêm hai cao thủ không rõ lai lịch mà thôi, thế mà tưởng rằng không ai cản nổi mình chắc?

U Động Thiên chính là tông chủ của U Minh Tông, cảnh giới Hóa Thần vô địch. Lời này của Tần Ninh căn bản là không coi U Động Thiên ra gì!

“Tần tông chủ, xin đừng khinh người quá đáng, U Minh Tông ta...”

“U Minh Tông nhà ngươi? U Minh Tông mà dám làm phiền ta, ta tiêu diệt cả U Minh Tông thì làm sao?”

Lời này nói ra, Tần Ninh nhìn về bức tượng phía sau, lẩm bẩm: “Nếu không phải là ta quá mềm lòng, có lẽ... huynh ấy sẽ không chết...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1158: “Bay lên? Có tác dụng chắc?”


“Tần Ninh, ngươi thật sự muốn vô tình vậy sao?”

Kiếm Phong Tuyết của Kiếm Các lúc này hờ hững nói: “Thanh Vân tông của ngươi ở Kiếm Các của ta, nếu ngươi tùy ý làm bậy...”

Rẹt rẹt...

Kiếm Phong Tuyết kia còn chưa nói hết thì Tần Ninh đã vung tay lên, những xúc tu màu đen bao vây kín mít lấy người của Kiếm Các và U Minh Tông.

“Ta nghe chán mấy câu đó rồi, chết hết đi...”

Tần Ninh nhàn nhạt mở miệng, tiếng nổ ầm ầm vang lên bên tai.

Hơn trăm người của U Minh Tông và Kiếm Các đều nổ tung.

Chỉ có một bóng người xinh đẹp đứng yên tại chỗ.

Chính là Lâm Vi Vũ!

Lúc này, gương mặt Lâm Vi Vũ trắng bệch, cả người run rẩy nhìn Tần Ninh, sắc mặt hoảng sợ.

Mấy lần cô ta gặp Tần Ninh, Tần Ninh đều đem lại cảm giác nhàn rỗi, tự tin. Rõ là một thanh niên mười tám, mười chín tuổi, thế mà lúc nào cũng dạy dỗ cô ta.

Nhưng hôm nay, Tần Ninh đã thay đổi.

Lạnh lùng vô tình, giết người như ma!

“Ta không giết cô, cô đi đi!”, Tần Ninh nhìn Lâm Vi Vũ, thản nhiên nói: “Nói với cha cô, Thanh Vân tông ta không cần có được sự công nhận của Kiếm Các nữa!”

Lâm Vi Vũ lúc này chật vật bước đi, nhưng bước chân nặng nề vô cùng.

Thấy Lâm Vi Vũ rời khỏi sơn cốc, sắc mặt Tần Ninh vô cảm.

“Xem ra các ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định!”

Lúc này, đám người Viêm Khắc và Hạ Thất Vương vẫn nhìn chằm chằm mấy người Tần Ninh như cũ.

Viêm Khắc hừ lạnh: “Ngươi cho là giết người lập uy thì chúng ta sẽ sợ à?”

Bất kể là bốn tông môn lớn hay là thế gia cổ, đều không có quan hệ gì lớn với bọn họ. Chết thì chết thôi, Tần Ninh giết họ thì cũng giảm bớt phiền phức.

Có điều, nếu chỉ dựa vào những thủ đoạn đơn giản như vậy mà đòi trấn áp bọn họ thì lại quá coi thường nội tình của con cháu tam Hoàng thất Vương và cổ quốc rồi.

“Viêm Hoàng, Lệ Vương, Khánh Vương năm đó coi như tận tâm trụng thành, đến đời con cháu các ngươi thì lại thế này đây!”, Tần Ninh cảm thán: “Đã vậy, cũng đừng trách ta!”

Từng tiếng ầm ầm đột nhiên vang lên.

Tức thì, xúc tu màu đen dưới chân đám người Viêm Khô, Lệ Kế Mãn, Khánh Phong Dự lại bay lên một lần nữa.

“Bay lên? Có tác dụng chắc?”

Tần Ninh nói xong, nắm chặt bàn tay.

Rầm rầm!
 
Phong Thần Châu
Chương 1159: Cửa cốc đột nhiên khóa chặt.


Từ trên đỉnh sơn động, những xúc tu màu đen rơi xuống, trói lại mười mấy người này.

Nhất thời, xúc tu trên dưới bắt lấy người của ba tộc lớn. Lực xé rách kinh khủng đến nỗi, dù là Viêm Khô cảnh giới Hóa Thần hai chuyển cũng khó mà chịu nổi.

“Lão Khắc!”

“Ta biết!”

Viêm Khắc không thể trừng mắt nhìn người của ba nhà Viêm, Lệ, Khánh chết đi.

“Viêm Hoàng lệnh thuẫn, mở!”

Viêm Khắc khẽ quát, linh khí dày đặc trong cơ thể nhất thời tuôn ra.

Hơi thở mạnh mẽ kia khiến người ta phải căng thẳng.

Đây chính là chỗ mạnh mẽ của cảnh giới Hóa Thần bảy chuyển sao?

Cảnh giới Hóa Thần ở Cửu U đại lục có thể nói là sự tồn tại vô địch.

Cảnh giới Hóa Thần chín chuyển, một chuyển một tầng trời, cũng không phải là tự nhiên nói vậy.

Tề U Ngữ, Kiếm Phong Tuyết kia đều là cảnh giới Hóa Thần một chuyển, nhưng so với Viêm Khắc thì chỉ như đồ đệ gặp sư phụ mà thôi.

Viêm Khắc nói xong, lệnh bài to cỡ nắm tay trong tay lúc này phiêu đãng trên không trung.

Tiếng chấn động vang lên, đánh gãy không khí xung quanh.

Tấm khiên lúc này hóa thành trăm mét, trung tâm xuất hiện một đồ án hình lửa rất sống động, giống như muốn chuyển động theo cái khiên vậy.

“Viêm Hoàng lệnh thuẫn, cắt!”

Viêm Hoàng khẽ quát, đứng vững trên tấm khiên, chỉ tay một cái, đường vân hỏa diễm bên trong tấm khiên lúc này nhảy ra, hóa thành các đám mây màu đỏ, chặt đứt xúc tu màu đen kia.

“Các ngươi chạy trước đi!”

Viêm Khắc lúc này quát lớn.

Ông ta còn phải dùng Viêm Hoàng lệnh thuẫn chiến đấu với Tần Ninh, nếu phân tâm đến bọn họ thì sẽ không chiếm được ưu thế.

Đám Viêm Khô, Khánh Phong Dự, Lệ Kế Mãn lập tức dẫn người của ba tộc chạy về phía cửa cốc.

Mà đám người của Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo cùng người nhà Cổ gia Lĩnh Nam cũng muốn thừa dịp loạn mà chạy đi.

Từng cánh tay xúc tu bị chém đứt, Tần Ninh lúc này dường như đã hết cách.

Mắt thấy mấy trăm người chạy đến cửa sơn cốc, đột nhiên, một tiếng kịch liệt vang lên.

Ầm...

Cửa cốc đột nhiên khóa chặt.

Tần Ninh lại quát lên, từ trong cánh cửa màu đen có những xúc tu đen nhánh tỏa ra.

Tiếng nổ rầm rầm vang lên, phàm là những kẻ muốn ra ngoài thì đều bị xúc tu bắt lại và nổ tung.
 
Back
Top Bottom