Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1180: Ba bóng người đứng đối lập nhau.


“Công tử tắm rửa trước đi!”

Diệp Viên Viên lúc này nói: “Chứ cứ thế đi ra ngoài thì người ta sẽ sợ hãi mất”.

Tần Ninh gật đầu.

Trong phòng, nước nóng bốc hơi lên, Tần Ninh ngồi ngay ngắn trong thùng gỗ, thần sắc bình tĩnh.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này thuần thục thay đồ, rửa mặt giúp Tần Ninh.

Nếu bị người khác thấy cảnh này thì e là chỉ muốn chém Tần Ninh thành trăm mảnh.

Hai vị mỹ nữ tuyệt thế như vậy mà lại ở nơi đơn sơ này tắm rửa cho Tần Ninh, đúng là phí của trời.

Ba năm, Tần Ninh không chỉ đạt cảnh giới Thông Thiên một bước, mà da thịt thân thể còn được Ngọc Lôi thể rèn luyện, có thể nói là hoàn mỹ.

Lúc này, vẻ ngoài cơ thể Tần Ninh giống như một viên ngọc trơn tuột nhẵn nhụi.

Mày kiếm mắt sắc, mặc dù vẫn thư sinh như cũ nhưng lại càng mê người hơn.

Hơn nữa đường cong thân thể cũng gần hoàn mỹ rồi, kết hợp với da thịt trơn tuột đúng là khiến người ta say mê.

Nhất thời, đến cả Diệp Viên Viên cùng Vân Sương Nhi cũng phải thấy xuất thần.

Ba năm qua, hai người các cô luôn tu hành chăm chỉ, nhưng vẫn nhớ kỹ lời Tần Ninh nói, vững chắc nền móng, đạt đến cảnh giới Thông Thiên ba bước.

Mà ba năm này, Tần Ninh lại đạt đến cảnh giới Thông Thiên một bước, là điều mà các cô không nghĩ đến.

“Có đẹp không?”

Tần Ninh hơi nheo mắt lại, đột nhiên mở miệng khiến sắc mặt của cả hai cô gái cùng đỏ bừng.

Lúc trước nghe lão Vệ nói, hai cô lo cho Tần Ninh vô cùng. Mà bây giờ thấy Tần Ninh đi ra, bọn họ cũng yên lòng hơn.

“Công tử lại trêu chúng ta!”, Vân Sương Nhi mỉm cười: “Thân là tỳ nữ, sao có thể nói công tử nhà mình xấu cho được?”

“Cô là kiểu người không muốn nói thật à?”

Tần Ninh cười nhạt: “Vốn định chờ hai cô đạt cảnh giới Thiên Nguyên thì rời khỏi hai tông môn lớn, xem ra ba năm nay có lẽ đã làm chậm trễ thời gian tu hành của các cô rồi”.

“Lát nữa ta sẽ kiểm tra thực lực các cô, để xem có sai lệch chút nào không”.

Nghe vậy, ánh mắt của Vân Sương Nhi cùng Diệp Viên Viên đều lóe sáng.

Hai cô biết Tần Ninh có thực lực không tệ, nhưng hiện hay cả hai bọn đều bộc phát ra tiềm lực của Hỗn Độn thể và Cửu Chuyển Linh Lung thể rồi.

Ba bóng người đứng đối lập nhau.

Diệp Viên Viên mặc đồ xanh, tóc đen dài mượt như thác nước, khẽ bay theo gió.

Vân Sương Nhi xinh đẹp đứng vững, khuôn mặt cũng vô cùng nghiêm túc.
 
Phong Thần Châu
Chương 1181: Cứ việc tấn công toàn lực!”


Tuyệt đại giai nhân chính là đây chứ đâu!

Mà ở trước mặt hai người, Tần Ninh mặc đồ trắng, chắp tay, mỉm cười nhìn cả hai.

“Công tử, ta và Sương Nhi đều đạt cảnh giới Thông Thiên ba bước, đạo tu hành của võ giả, đến cảnh giới Địa Võ, chế tạo đan điền, cảnh giới Thiên Võ chế tạo đan hải”.

“Mà cảnh giới Thiên Nguyên chính là biến đổi linh khí, linh khí trong cơ thể võ giả phát sinh lột xác, uy lực tăng gấp bội”.

“Cảnh giới Thông Thiên, đúc ra thiên đài, thiên đài đặt dưới chân có thể khiến cho võ giả phi hành trên không với tốc độ cao, linh khí tiêu hao ít, mà thiên đài vững, cơ thể võ giả cũng kiên cố vạn phần, khó có thể lay động”.

Diệp Viên Viên tiếp tục nói: “Tuy công tử chỉ chênh lệnh với chúng ta hai bước, nhưng chênh lệch này rất lớn đó!”

“Xem ra ba năm nay các cô học không uổng công nha, nhưng yên tâm đi, cứ việc tấn công toàn lực!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Nếu ta thua tỳ nữ của mình thì thà quay về làm vườn còn hơn!”

Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên lúc này nhoẻn miệng cười, trong nháy mắt xông lên tấn công.

Năm đó, Tần Ninh với cảnh giới Linh Luân tầng ba đối diện với đối thủ cảnh giới Linh Luân bảy tầng mà khiến cho đối phương phải thua trận, điều này đã làm cả hai người kinh ngạc

Nhưng bây giờ không giống ngày xưa nữa.

Cảnh giới Thông Thiên chỉ có năm bước, mà năm bước này đều cần phải xây dựng một tầng thiên đài.

Năm thiên đài kiến tạo dưới chân, nền tảng của võ giả so với núi cao vạn trượng còn lớn hơn gấp mấy lần.

Cảnh giới càng cao, chênh lệch càng lớn.

Soạt soạt...

Hai bóng người lúc này vọt thẳng ra.

Vân Sương Nhi không nương tay chút nào, Hỗn Độn thể mở ra, linh khi hóa thành chân nguyên, thực lực cảnh giới Thông Thiên ba bước hoàn toàn mở ra.

Mà một bên khác, Diệp Viên Viên hoàn toàn mở ra Cửu Chuyển Linh Lung thể, một luồng thiên uy thánh khiết mênh mông ầm ầm giáng xuống.

Hai cô gái tung ra bản lĩnh xuất chúng, uy thế bức người.

Mà lão Vệ lúc này đứng ở một bên thảo nguyên, mỉm cười nhìn cả ba so đấu.

Tần Ninh hiện nay coi như đã khôi phục khí phách ban đầu. Ông ta biết, Tần Ninh sẽ không sa sút tinh thần mãi, nhưng không ngờ cái chết của Tần Kinh Mặc lại khiến cho Tần Ninh không ra khỏi Mặc cốc trong vòng ba năm.

Cũng may, hiện giờ Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên quay lại, Tần Ninh lại vui hơn trước một chút.

Oanh...

Trong nháy mắt, bên trên thảo nguyên phát ra những tiếng nổ lớn.

Diệp Viên Viên cùng Vân Sương Nhi tấn công, lúc thì lạnh lùng, khi thì bá đạo, lúc thì thoăn thoắt như sấm sét, khi thì chậm rãi như rùa thần.

“Không tệ, xem ra ba năm nay cũng làm theo lời ta nói nhỉ!”

Tần Ninh đối diện với chiêu tấn công kịch liệt của hai người, vẫn nhàn hạ như cũ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1182: “Công tử tu cái gì vậy?


Hơn nữa, từ đầu đến cuối, Tần Ninh chỉ trốn tránh chứ chưa đánh trả.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi không khỏi buồn bực, bọn họ hiểu được, bản thân vẫn chưa khiến Tần Ninh phải xuất ra toàn lực.

Hai cô gái hợp tác lại, nhìn nhau, gật đầu.

Đột nhiên, hai bóng người tách ra về hai phía trái phải.

“Cửu Chuyển Linh Lung thể, Linh Lung Cửu Chuyển quyền!”

Diệp Viên Viên phiêu đãng giữa không trung, bàn tay vung ra, linh khí mạnh mẽ chuyển động, cuồn cuộn trôi ra.

Diệp Viên Viên đứng vững như Cửu Thiên Huyền Nữ, ngạo nghễ ở trên không, sát khí toàn thân ngưng tụ đến cực điểm, rồi buông thả ra trong nháy mắt, từng quyền ảnh trực tiếp xông về phía Tần Ninh.

“Hỗn Độn thể, Hỗn Độn Ngọc Miên chưởng!”

Vân Sương Nhi đột nhiên xuất hiện, hai tay thành chưởng, từng đòn từng đòn vung ra, hóa thành chưởng ảnh hướng thẳng đến Tần Ninh.

Nhìn hai cô gái bức ép tới, rốt cuộc cũng vung ra toàn lực, Tần Ninh cũng không hề chỉ chằm chặp phòng ngự nữa.

“Ngọc Lôi thể, mở!”

Ngọc Lôi thể có tổng cộng bảy tầng, mà tu luyện đến tầng sáu thì sẽ ngưng tụ thành Phách Lôi thể.

Phách Lôi thể mở ra, cơ thể võ giả như có sấm rền cuồn cuộn.

Tần Ninh lúc này bùng nổ Phách Lôi thể, khí thế mạnh mẽ hoàn toàn tỏa ra. Cả người hắn lúc này như chịu sự tôi luyện của vô tận linh lôi, càng giống như một đám mây sét tụ vào và có thể bộc phát bất cứ lúc nào.

“Phá!”

Tần Ninh vung hai tay, hai quyền ảnh trực tiếp xé gió, kéo ra thiên lôi cuồn cuộn, ầm ầm tuôn ra.

Đùng!!!

Đùng!!!

Trong nháy mắt, hai quyền ảnh vô hình vô ảnh cũng hung hãn tuôn ra, lực bộc phát mạnh mẽ đến mức tận cùng, phá vỡ công kích của Diệp Viên Viên cùng Vân Sương Nhi.

Rầm rầm...

Hai cô gái lúc này đột nhiên lui lại, thần sắc hoảng sợ.

“Không đánh nữa, không đánh nữa!”

Sương Nhi lúc này bưng mặt, thở hồng hộc nói: “Công tử bắt nạt chúng ta!”

“Công tử tu cái gì vậy? Vốn là phàm thể, nhưng hai chúng ta không thể tới gần công tử thì sao mà đánh được?”

Diệp Viên Viên cũng cảm thấy vô lực.

Tuy biết Tần Ninh mạnh mẽ, nhưng không ngờ là mạnh đến mức này.

“Làm sao? Không vui à?”, Tần Ninh cười nói: “Ta vẫn còn một phần sức mạnh chưa thi triển ra đó!”

Ngọc Lôi thể.
 
Phong Thần Châu
Chương 1183: Căn cơ của võ giả.


Thể thuật này là do hắn chuyên môn nghiên cứu khi còn là Thông Thiên Đại Đế ở đời thứ tám.

Lấy linh lôi tôi thể, tôi luyện đến tận cùng, cường độ cơ thể có thể so với linh khí bát phẩm, còn tính bộc phát thì có thể so với linh khí cửu phẩm.

Nếu không, hắn sẽ không đi tốn bao nhiêu công để tôi luyện Ngọc Lôi thể như vậy.

Hiện nay, hắn đã tu hành đến viên mãn, Ngọc Lôi thể quả nhiên không làm hắn thất vọng.

Chín đời làm người, Tần Ninh hiểu sâu sắc, căn bản nhất trong tu vi cảnh giới chính là cường độ của thân thể.

Một vài cường giả dùng cả đời để tu luyện thân thể, nhưng cuối cùng vẫn trở thành nhân vật truyền kỳ.

Thân thể, là căn cơ của võ giả.

Căn cơ không vững, sao xây được lầu cao?

Nhìn dáng vẻ bị đả kích của hai cô gái, lão Vệ cười nói: “Hai vị cô nương đừng tức giận, đừng nói là hai người, chỉ cần là dưới cảnh giới Hóa Thần thì không một ai phá được phòng ngự của công tử”.

“Chúng ta là Hỗn Độn thể và Cửu Chuyển Linh Lung thể cơ mà...”, Vân Sương Nhi không phục.

“Công tử bất công quá, tu hành một thể thuật cao siêu như thế mà không truyền cho chúng ta?”, Diệp Viên Viên trêu ghẹo.

Tần Ninh cười khà khà đáp: “Không phải không truyền mà là ta biết, nếu để các cô tu hành thể thuật đó thì cũng chẳng bằng tự mình tôi luyện thân thể của mình đến tận cùng”.

“Cửu Chuyển Linh Lung thể có thể tu hành đến thể chất vô thượng như Thần thể, mà Hỗn Độn thể cũng là thể chất thiên tài vạn năm khó gặp. Hai cô không cần phải tu hành thể thuật khác, chỉ cần tôi luyện thân thể của mình là được!”

“Tuy giờ hai cô chưa phải đối thủ của ta nhưng sau này, đạt đến đỉnh phong, hai cô sẽ có hào quang vạn trượng!”

Hai cô gái nghe vậy thì đều gật đầu.

Tần Ninh sẽ không lừa hai cô.

Tần Ninh nhìn quanh, từ từ nói: “Thiên Thận cung nên biến mất vĩnh viễn khỏi tầm mắt của con người. Chúng a, cũng nên rời khỏi đây thôi!”

Lần này, Tần Ninh đã hạ quyết tâm.

Hiện nay, ở Cửu U này, rất nhiều người đã quên đi sự đáng sợ của Cửu U Đại Đế ngày xưa. Vậy thì hắn liền giúp đỡ đám người đó nhớ lại, cảm giác sợ hãi khi bị hắn chi phối năm xưa!

Một đoàn bốn người từ từ rời khỏi Thiên Thận cung...

Thanh Vân tông, vùng đất Cửu U!

Ba năm sau khi sự kiện ở Thiên Thận cung kết thúc.

Ba năm này, các tông môn lớn, các thế lực lớn lại yên ổn và bình tĩnh ngoài dự liệu của mọi người.

Bên trong Thanh Vân tông cũng như vậy.

Nhưng ba năm qua, Cửu U đại lục lại yên tĩnh đến kỳ lạ, năm đại trưởng lão không thể sợ hãi mãi được, Thanh Vân tông dần dần đi theo quỹ đạo.

Lại nói, Thiên Đạo lâu hiện nay coi như gắn chặt với Thanh Vân tông, nếu thật sự gặp nguy hiểm thì vị vô địch cảnh giới Hóa Thần một chuyển này cũng sẽ không ngồi yên mặc kệ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1184: Cậu ta là người chăm chỉ nhất.


Hôm ấy, đến ngày chiêu sinh mỗi năm một lần của Thanh Vân tông.

Hiện nay Thanh Vân tông có gần vạn đệ tử, ba năm trước, Tần Ninh phân chia các đẳng cấp như đệ tử ngoại môn, nội môn, chân truyền, hạch tâm, đến giờ coi như hoàn toàn thi triển ra được.

Thanh Vân tông hiện nay có đến mấy chục đệ tử nòng cốt cảnh giới Thiên Võ.

Mà đệ tử chân truyền cảnh giới Địa Võ cũng có hơn trăm người.

Ba năm thời gian, Thanh Vân tông dựa vào Tàng Linh các, nên không bị hạn chế trong tình cảnh thiếu linh quyết.

Mà tất cả đều nhờ có Tần Ninh.

Lúc này, trước đại điện Thanh Vân trong Thanh Vân tông.

Năm đại trưởng lão ngồi yên vị.

Đại trưởng lão Lý Dương Chiêu hiện nay chính là cao thủ cảnh giới Thông Thiên năm bước, trên Cửu U đại lục cũng có cấp bậc gần bằng bốn tông môn lớn và các thế gia kia.

Bên cạnh đại trưởng lão là bốn đại trưởng lão khác cùng Thiên Đạo Nhất, lâu chủ Thiên Đạo lâu.

Từ lúc quay về từ Thiên Thận cung, Thiên Đạo lâu và Thanh Vân tông có thể coi như người một nhà, không còn chia rẽ.

Trên võ trường ở đại điện Thanh Vân, tiếng người đã vô cùng huyên náo.

Ba năm qua đi, Thiên Linh Lung từ cảnh giới Thiên Nguyên một nguyên lên cảnh giới Thông Thiên hai bước. Cô ta vốn đã có Linh Lung tâm, thiên phú hơn người, hiện nay, đảm nhiệm vị trí các chủ Võ các của Thanh Vân tông.

Mà lúc này, số đệ tử muốn gia nhập Võ các của Thiên Linh Lung là nhiều nhất.

Thiên Linh Lung không chỉ mạnh mà còn xinh đẹp nữa, có một các chủ như thế chỉ đạo, đương nhiên các đệ tử tân sinh sẽ muốn tham gia vào nhất rồi.

Trước viện kiếm đạo cũng có không ít đệ tử ủng hộ.

Dù sao thì kiếm tu cũng là thứ mà phần đa đệ tử và võ giả trông mong.

Kiếm Tiểu Minh cũng đã đạt cảnh giới Thông Thiên một bước. Mang truyền thừa kiếm thuật của tổ tiên nhà mình, lại thêm ba năm Tần Ninh biến mất khiến cậu ta càng thêm kiên định về võ đạo của mình.

Nhất định phải nỗ lực tu hành, giúp đỡ Tần Ninh.

Ba năm qua, cậu ta là người chăm chỉ nhất.

Mà Thẩm Văn Hiên là các chủ Đan các, bây giờ là linh đan sư bát phẩm, tuổi còn trẻ mà đã có thành tựu thế này rồi, nên danh tiếng càng vang xa trên Cửu U đại lục.

Thật ra, bất kể là Thiên Linh Lung, Kiếm Tiểu Minh hay Thẩm Văn Hiên thì trong ba năm qua, danh tiếng của bọn họ trên Cửu U đại lục đều vô cùng vang dội.

Tuổi còn trẻ mà đã là linh đan sư bát phẩm, cao thủ cảnh giới Thông Thiên, đến cả thế gia cổ quốc cũng sinh lòng chào mời.

Ba người cùng tông chủ tạm thời của Thanh Vân tông là Lý Nhất Phàm, được rất nhiều thế lực trên Cửu U đại lục xưng là Thanh Vân Tứ Kiệt!

Mà ba năm này, danh tiếng của Thanh Vân Tứ Kiệt thậm chí còn vượt qua cả những yêu nghiệt có thiên tư trác tuyệt của bốn tông môn lớn, thế gia cổ.

Danh xưng này không chỉ là danh tiếng, mà còn là lời tán thưởng của Cửu U đại lục với bốn người.

Lúc này, bên trong võ trường, có mấy người cùng đứng một chỗ.

5977657-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1185: “Yến Bất Ngữ đâu?”


“Yến Bất Ngữ, nghe nói ca ca hoàng tử của ngươi ở Kiếm Các, sao ngươi không đi Kiếm Các đi!”, thiếu niên tên Minh Tung liền phản bác.

“Đó là ý của Phụ hoàng ta, sao ta dám làm trái chứ?”

“Vậy cũng chịu thôi, ta cũng nghe lệnh Phụ hoàng mà”, Minh Tung nói: “Tông chủ Tần Ninh là ân nhân lớn của thượng quốc Bắc Minh chúng ta, Phụ hoàng sai người xây dựng một tượng đồng cao trăm trượng trong hoàng cung Đế Đô, biểu thị lòng biết ơn!”

“Vậy có là gì?”, Yến Bất Ngữ phản bác: “Cương quốc Nam Yến ta còn đem phần mộ của Tần Hâm Hâm ở thượng quốc Cảnh Thiên bao lại, phái người canh gác cẩn mật, hàng năm đều dọn dẹp sạch sẽ!”

“Ngươi không biết đâu, hiện nay một trong Thanh Vân Tứ Kiệt ở viện kiếm đạo đó chính là Kiếm Tiểu Minh, là người của cương quốc Nam Yến ta đó!”

“Ta...”

“Thôi thôi được rồi, hai ngươi đừng cãi nhau nữa!”

Thiếu nữ vẫn chưa nói chuyện, lúc này khuyên can: “Nơi này chính là Thanh Vân tông, ba năm này, Thanh Vân tông phát triển lớn mạnh không kém gì các tông môn hạng hai, thiếu duy nhất đó là nội tình thôi!”

“Nhưng Thanh Vân tông ban đầu cũng có nội tình mạnh mẽ, lúc trước Thanh Vân tông trông giữ núi mà có biết bảo bối đâu, nghe nói Tần tông chủ mở ra Tàng Linh các, bên trong có vô số linh quyết đấy”.

“Ở đây gây chuyện, cho dù là Phụ hoàng các ngươi cũng không bảo vệ được mạng sống của các ngươi đâu!”

Nghe thiếu nữ này nói, hai người không lèm bèm nữa mà đều nhìn quanh.

Thế lực tông môn bên trong vùng đất Cửu U quả nhiên là mạnh hơn các thượng quốc, cương quốc bọn họ nhiều lắm.

Cảnh giới Thiên Võ, Thiên Nguyên ở quốc gia bọn họ đã là cao thủ hàng đầu, nhưng mấy vị các chủ khoảng hai mươi tuổi trong Thanh Vân tông đều là cảnh giới Thông Thiên, thật sự không thể tin nồi.

Đây mới là tông môn lớn chứ!

“Ba người các ngươi đến từ thượng quốc Bắc Minh, cương quốc Nam Yến và cương quốc Đại Sở đúng không?”

Một giọng nói lúc này vang lên.

Kiếm Tiểu Minh đi lại bình ổn, xuất hiện trước mặt.

Sau ba năm, Kiếm Tiểu Minh thoạt nhìn hơi gầy, nhưng hành động nào cũng lộ ra sự thành thục.

Hơn nữa, hơi thở quanh người cũng thâm thúy mạnh mẽ, khiến cả ba người đều khẩn trương.

Kiếm Tiểu Minh thoạt nhìn chưa được hai mươi, mà đã là cao thủ cảnh giới Thông Thiên, với bọn họ thì gần như là thần.

“Đúng vậy...”

Kiếm Tiểu Minh nhếch miệng cười nói: “Yến Bất Ngữ đâu?”

“Ta... Chính là ta...”

Yến Bất Ngữ hồi hộp.

“Đến từ cương quốc Nam Yến, không tệ, nhóc con, ta cũng là người cương quốc Nam Yến đấy, có muốn bái vào viện kiếm đạo của ta không?”, Kiếm Tiểu Minh cười hì hì nói: “Viện kiếm đạo có nhiều mỹ nữ lắm!”

“Kiếm viện chủ, ngươi dù gì cũng là chủ một viện, sao có thể lừa dối đệ tử mới như vậy chứ?”

Một giọng nói trêu tức vang lên, Thẩm Văn Hiên mặc đan bào xuất hiện. Thẩm Văn Hiên mới hơn hai mươi, lúc này nhìn rất đạo mạo, phong lưu phóng khoáng và thành thục vô cùng.

Hơn nữa, Thẩm Văn Hiên hiện nay còn là linh đan sư bát phẩm.

Yến Bất Ngữ lúc này sùng bái nói: “Nghe nói ngài là đệ tử của Tần tông chủ, ta có thể bái vào Đan các chứ?”

Yến Bất Ngữ kích động đến mức nói năng lộn xộn: “Giờ ta đã là linh đan sư nhị phẩm rồi!”

Nghe vậy, mặt Kiếm Tiểu Minh tức thì đen lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 1186: Bây giờ, cuối cùng cũng gặp được.


“Tuổi còn nhỏ mà đã là linh đan sư nhị phẩm rồi, không tệ, có thể đến bên kia báo danh vào Đan các!”, Thẩm Văn Hiên cười nhạt.

“Cảm ơn Thẩm các chủ!”

Yến Bất Ngữ kích động nói.

“Nè nè...”

Kiếm Tiểu Minh không vui kéo Thẩm Văn Hiên: “Tông chủ là sư tôn của huynh, cũng là đại ca của ta, huynh đào góc tường ta như thế mà được à?”

Thẩm Văn Hiên lúng túng cười: “Cũng đâu phải ta đào, là cậu ta tự nguyện mà!”

“Hai người các ngươi vẫn rảnh quá nhỉ? Không sợ bị tông chủ tạm thời trị tội à”, một giọng nói rung động lòng người chợt vang lên.

Thiên Linh Lung mặc váy đỏ, nhẹ nhàng xuất hiện, như trăm hoa đua nở, làm cho một vài thiếu nam dâng trào cảm xúc, một ít thiếu nữ thì đỏ mặt.

“Thiên Linh Lung, cô là các thủ Võ các mà cũng rảnh quá còn gì!”, Kiếm Tiểu Minh tới gần, khoác vai Thiên Linh Lung, cười hì hì: “Dù gì chúng ta cũng là Thanh Vân Tứ Kiệt thanh danh hiển hách, tình cảm tiến thêm bước nữa được không?"

“Thanh Vân Tứ Kiệt?”, Thiên Linh Lung cười tự nhiên: “Có tin ta đánh cho một trong Thanh Vân Tứ Kiệt nhà ngươi không còn mặt mũi trong Thanh Vân tông nữa không?”

“Khụ khụ...”

Thấy dáng vẻ chịu thiệt của Kiếm Tiểu Minh, Thẩm Văn Hiên cũng mỉm cười.

“Ba người nhàn rỗi phết đấy nhỉ!”

Lý Nhất Phàm cất bước tới, toàn thân áo đen, đầu đội mũ đen, biểu lộ vẻ lạnh lùng trầm tĩnh.

Ban đầu Tần Ninh đi vào Thanh Vân tông, cũng đề bạt thanh niên tuấn tài, Lý Nhất Phàm càng trực tiếp bị Tần Ninh bổ nhiệm là tông chủ đời tiếp theo.

Mà ba năm qua, Tần Ninh không ở trong Thanh Vân tông, Lý Nhất Phàm làm tông chủ tạm thời nên cũng bận rộn hơn nhiều.

Thế nhưng Lý Nhất Phàm hai mấy tuổi mà cũng rất thành thục, một Thanh Vân tông to lớn như thế mà cũng có thể phát triển yên ổn, vị thế càng cao hơn trước.

Tất thảy đều liên quan chặt chẽ đến vị tông chủ tạm thời trẻ tuổi này.

“Lý tông chủ!”

Nhìn thấy Lý Nhất Phàm, cả ba cũng cung kính thi lễ.

Minh Tung, Yến Bất Ngữ và Sở Thanh Nguyệt đều kích động không thôi.

Thanh Vân Tứ Kiệt sống sờ sờ đang đứng ngay trước mặt bọn họ.

Ba năm nay, toàn bộ Cửu U đại lục có vô số câu chuyện về Thanh Vân Tứ Kiệt.

Kiếm các, người sở hữu Linh Lung tâm, đan sư cao siêu, tông chủ cơ trí.

Lý Nhất Phàm nhìn ba người, nói: “Đều là các chủ, là cánh tay đắc lực, cũng phải ra dáng một tí chứ?”

“Khụ khụ...”

Kiếm Tiểu Minh ho khan: “Không phải là bọn ta không ra dáng, quan trọng là các đệ tử nhiệt tình quá ấy chứ... Hơn nữa, ta chỉ hơn bọn họ có mấy tuổi thôi mà!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1187: Thật là một điều bí ẩn.


Thiên Linh Lung nhổ một bãi, cười mắng: “Ngươi đang tự khen mình đấy à?”

“Ặc...”

Kiếm Tiểu Minh nghiêm nghị nói: “Để trợ giúp Tần đại ca, ta khổ tu ba năm, đạt cảnh giới Thông Thiên, chỉ không biết dạo này Tần đại ca sao rồi...”

“Yên tâm đi, có Vệ tiên sinh ở đó, chắc chắn không sao đâu...”

“Ta cũng không lo lắng cho sự an nguy của Tần đại ca”, Kiếm Tiểu Minh nghiêm túc nói: “Mà là tâm trạng của Tần đại ca, ta chưa bao giờ thấy sự sa sút chán chường như vậy ở huynh ấy...”

“Lúc chúng ta chưa vào Mặc cốc, không biết trong đó đã xảy ra chuyện gì...”

Mọi người cũng trở nên buồn bã.

Tần Ninh lúc ấy thực sự rất đáng sợ.

Ngoài lão Vệ và tôm cát nhỏ ra, chắc cũng không ai biết là có chuyện gì.

Nhưng tôm cát nhỏ quay về ốc đảo Đại Vũ, lão Vệ làm bạn bên cạnh Tần Ninh, hai người này chắc chắn sẽ không nói gì.

Thật là một điều bí ẩn.

Thiên Linh Lung có Linh Lung tâm, nhạy cảm thông tuệ, như đoán ra được gì đó, nhưng cũng không dám tin.

Bởi vì điều đó quá mức khó tin, vượt qua sự nhận thức và lí giải của cô ta.

“Được rồi, tông chủ nhất định sẽ ổn mà, ngài ấy chỉ đang cần thời gian thôi. Chúng ta chỉ cần ở đây chờ ngài ấy quay về nhìn thấy một Thanh Vân tông thịnh vượng là được.

“Đúng vậy!”

“Ừm!”

Bốn người nhìn nhau cười, ánh mắt tràn ngập ý chí chiến đấu.

Keng...

Đại điện Thanh Vân có tiếng chuông vang lên.

Dãy núi Thanh Vân to lớn có hơn ngàn đệ tử tân sinh đang tụ tập trước đại điện Thanh Vân.

Lý Nhất Phàm mặc đồ đen, khoác áo vân mây, đẹp trai phi phàm.

Nhìn các đệ tử bên dưới, Lý Nhất Phàm cũng cảm khái không thôi.

Thanh Vân tông thật sự trở nên rực rỡ và thay đổi toàn bộ như Tần Ninh nói.

Lý Nhất Phàm nhìn bên dưới, lên tiếng nói: “Hôm nay là ngày Thanh Vân tông chúng ta kiểm tra đệ tử mới vào, các ngươi tự căn cứ vào năng lực của mình mà đăng ký vào Đan các, Khí các, Trận các, Võ các hay viện Kiếm Đạo”.

“Thanh Vân tông hiện nay chưa phải là tông môn mạnh mẽ nhất vùng đất Cửu U, nhưng sẽ là tông môn che chở đệ tử nhất vùng đất Cửu U!”

Rất nhiều đệ tử nghe Lý Nhất Phàm nói vậy thì đều nghị luận ầm ầm.

“Sớm nghe nói Thanh Vân tông bảo vệ đệ tử, không lẽ là thật?”

“Giả sao được chứ? Năm ngoái có một vị đệ tử chân truyền bị giết, năm đại trưởng lão đích thân xuất hiện đòi lại công bằng đó!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1188: “Cảnh giới Hóa Thần một chuyển”.


“Thật đó hả?”

“Đương nhiên là thật rồi...”

Rất nhiều đệ tử lúc này cảm xúc dâng trào, vùng đất Cửu U này chính là thiên hạ của võ giả.

Đệ tử tông môn phần lớn đều xuất lực vì tông môn, được tông môn che chở, nhưng rất nhiều tông môn sẽ không vì một đệ tử nào mà gây chiến với bên khác.

Thanh Vân tông dường như lại không như vậy.

Đây mới là phong phạm của tông môn lớn chứ.

“Haha... Một Thanh Vân tông nho nhỏ mà cũng dám điên cuồng như thế à, nghe mà tức cười!”

Đột nhiên có một tiếng cười giễu phát ra.

Một giọng nói chế nhạo lúc này vang lên, những âm thanh xé gió lần lượt vang lên.

Trong nháy mắt, bốn phía Thanh Vân tông xuất hiện rất nhiều người.

Những người đó mặc đồ xanh, ai cũng mang theo kiếm, uy vũ bất phàm.

“Vạn Kiếm tông!”

Đại trưởng lão thấy trận thế này thì kinh ngạc hô lên.

Vạn Kiếm tông, tông môn hạng hai phụ thuộc Thánh Vương Phủ, thực lực mạnh mẽ hơn cả Hàn Quảng cung.

Mà trước mặt mấy trăm người đó, có một người gầy gò đứng vững, khí thế kéo dài, từng cử động đều vô cùng hóa hợp.

“Tông chủ Vạn Kiếm tông – Vạn Kiếm Nhất!”

“Cảnh giới Hóa Thần một chuyển”.

Lúc này, các trưởng lão cùng một vài thành viên cấp cao trong Thanh Vân tông hơi thay đổi sắc mặt.

“Chậc chậc, Thanh Vân tông nho nhỏ mà dám nói những lời ngông cuồng như thế, đúng là mắc cười”.

Một giọng nói lạnh lẽo cũng vang lên, trên không trung cũng có mấy trăm người chạy như bay tới.

“Các chủ Cực Lạc các, Tề Thiên Lạc!”

Tề Thiên Lạc kia tướng mạo không đứng đắn, xấu xí vô cùng, mỉm cười lên nhìn như con chuột, cực kỳ tởm lợm.

Mà cùng với Tề Thiên Lạc, còn có một đám người tiến tới áp sát võ trường bên ngoài đại điện Thanh Vân.

“Bá Đông Phong ta hôm nay liền g**t ch*t đệ tử Thanh Vân tông các ngươi, để xem các ngươi còn bảo vệ thế nào? Khà khà...”

Kẻ cầm đầu kia thân thể uy mãnh, sát khi tỏa ra, khí lực mạnh mẽ khiến người ta cảm thấy áp bách.

“Bá Đông Phong, tông chủ Khai Sơn môn!”

“Khởi bẩm Lý tông chủ, tứ phía Thanh Vân tông xuất hiện hàng loạt người ngựa của Tam đại tông môn!”

“Thủ vệ phía sau núi đã bị chém giết toàn bộ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1189: Lại là một vị vô địch cảnh giới Hóa Thần.


“Bên trong Tàng Linh các cũng bị bọn chúng tấn công…”

Lúc này từng thân ảnh lao vùn vụt đến, thần sắc căng thẳng.

Trước quảng trường, mấy đệ tử mới nhập môn giờ phút này sắc mặt cũng hoang mang sợ hãi.

Bọn họ chỉ là đến bái nhập Thanh Vân tông để tu hành, ai mà nghĩ sẽ xảy ra chuyện này.

Lý Dương Chiêu thân là đại trưởng lão, ổn định nhất.

“Thời gian cách đó đã ba năm, Thánh Vương Phủ không ngờ là không nhịn nổi đầu tiên…”

Bốn vị trưởng lão còn lại lúc này sắc mặt cũng nghiêm nghị.

Điều gì phải đến thì sẽ đến.

Toàn bộ Thanh Vân tông bây giờ đại loạn hoàn toàn.

“Yên lặng!”

Lý Dương Chiêu quát lên một tiếng, tu vi cảnh giới Thông Thiên 5 bước chấn động khiếp sợ, tất cả các đệ tử đều ngây ra.

Một bước đi ra, Lý Dương Chiêu nhìn người của Tam đại tông môn, hô lớn: “Tam vị, Thanh Vân tông ta cùng Vạn Kiếm tông, Cực Lạc các, Khai Sơn môn trước nay không hề có mâu thuẫn, hôm nay các vị tới đây là có ý gì?”

“Khà khà…”, các chủ Cực Lạc các Tề Thiên Lạc cười khà khà nói: “Không có ý gì, chỉ là thấy trong Tàng Linh các của Thanh Vân tông các ông ẩn chứa một lượng lớn linh quyết, bọn ta cũng muốn xem xem”.

“Tề Thiên Lạc, lời này của ông nói ra chính là muốn ức h**p sỉ nhục Thanh Vân tông của ta?”, nhị trưởng lão Hoa Vinh phẫn nộ quát.

“Thì làm sao?”, Tề Thiên Lạc nhếch miệng cười nói: “Ức h**p Thanh Vân tông các ông không phải là chuyện hết sức bình thường sao?”

“Ông…”

Bá Đông Phong của Khai Sơn môn cũng nhếch miệng cười nói: “Giao ra linh quyết của Tàng Linh các, tha cho Thanh Vân tông các ông không chết. Có điều các ông đã không có linh quyết, khai tông cũng chẳng có ý nghĩa nữa, vì vậy đệ tử tông môn có thể lựa chọn nương nhờ Tam đại tông môn ta!”

Nhất thời người của Tam đại tông môn quây vòng xung quanh, sát khí bừng bừng.

“Hành động của ba vị có hơi khinh người quá đáng không?”

Lúc này Thiên Đạo Nhất bước ra, thản nhiên nói.

Quan hệ giữa Thanh Vân tông và Thiên Đạo Lâu đến bây giờ có thể nói là ảnh hưởng cực sâu đậm.

Bỏ qua những điều này không nói, ông ta có thể bước vào cảnh giới Hóa Thần cũng là nhờ vào sự giúp đỡ của Tần Ninh, bây giờ đương nhiên là phải đứng ra ra mặt cho Thanh Vân tông.

“Thiên Lâu chủ, chuyện này không liên quan đến Thiên Đạo Lâu, ta nghĩ ông đừng nên xen vào thì tốt hơn”.

Lại là một vị vô địch cảnh giới Hóa Thần.

“Thần Bắc!”

Nhìn thấy người đó đến, đáy lòng Thiên Đạo Nhất phát lạnh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1190: “Cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển…”


Lần này Tam đại tông môn đánh mạnh vào Thanh Vân tông, rõ ràng không phải tùy ý làm bậy, phía sau lưng có Thánh Vương Phủ ra mặt.

Nếu không thì Thần Bắc thân là một trong Tứ đại thánh hộ của Thánh Vương Phủ sẽ không thể xuất hiện ở Thanh Vân tông.

Đối mặt với Thần Bắc, cho dù là Thiên Đạo Nhất, lúc này cũng không thể không cẩn trọng.

Vốn là thánh hộ Thần Bắc, chính là cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển, nhưng hai năm trước nghe đồn người này đã lại tiến thêm một bước, đạt đến cảnh giới Hóa Thần nhị chuyển.

Nhất chuyển và nhị chuyển, nghe thì chỉ khác biệt một chữ, nhưng thực lực lại khác nhau một trời một vực.

Lúc này Thần Bắc đứng khoanh tay, lạnh nhạt nói: “Thánh Vương Phủ ta nhận được tin tức, trưởng lão Vương Khiếu Lâm và đệ tử phụ trợ Vương Thanh Trạch của Thánh Vương Phủ đã bị Tần Ninh g**t ch*t ở trong Thiên Thận Cung”.

“Chuyện này ba năm nay Thánh Vương Phủ ta không động cũng là để điều tra chuẩn xác, tránh cho Thanh Vân tông các ông bị oan”.

“Hôm nay, Thánh Vương Phủ ta đến đây chính là để hỏi tội Thanh Vân tông các ông. Tông chủ Tần Ninh nếu không ra mặt, đại quân tướng soái của Thánh Vương Phủ ta sẽ san phẳng Thanh Vân tông!”

Lời của thánh hộ Thần Bắc vừa dứt, trong chốc lát toàn bộ người của Thanh Vân tông trong lòng hoảng sợ.

Thanh Vân tông phát triển ba năm nay, con đường thuận lợi, nền tảng dần trở nên hùng mạnh, nhưng so với tông môn hạng hai đỉnh cấp thì vẫn yếu hơn một chút, chứ đừng nhắc đến đối phương là Thánh Vương Phủ một trong Tứ đại tông môn truyền thừa đã lâu.

Thánh Vương Phủ đó chính là bá chủ của cả vùng đất Cửu U.

“Thanh Vân tông ta hà cớ gì ông nói hủy thì có thể hủy được!”, Lý Dương Chiêu lúc này không kìm được phẫn nộ.

Rất rõ ràng, Thánh Vương phủ vẫn đang chờ đợi.

Ba năm qua, có lẽ Tần Ninh sống hay chết cũng không biết. Thánh Vương Phủ đã không thể chờ đợi tiếp.

Báo thù là thật, mưu đồ với Tàng Linh các của Thanh Vân tông cũng là thật!

“Khà khà, quả nhiên là ngu dốt…”

Tông chủ Vạn Nhất Kiếm của Vạn Kiếm tông cười giễu cợt một tiếng, thân ảnh trong phút chốc lao ra.

Lý Dương Chiêu lúc này ra mặt chặn lại.

Ầm…

Một thanh kiếm quang chém xuống, hai tay Lý Dương Chiêu hợp lại, cứng rắn đỡ thanh kiếm quang đó.

“Phụt…”

Chỉ là giây tiếp theo, Lý Dương Chiêu nhất thời phun một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

“Cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển…”

Vạn Kiếm Nhất tông chủ Vạn Kiếm tông cũng đột phá ràng buộc của cảnh giới Thông Thiên, đạt đến cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển.

Ngay lúc này, trong lòng tất cả đệ tử đều bao phủ mây đen.

Thanh Vân tông đến bây giờ phát triển quả thật không tầm thường, nhưng đối mặt với Tam đại tông môn hạng hai đỉnh cấp và có Thánh Vương Phủ ra mặt, sao có thể ngăn cản được?
 
Phong Thần Châu
Chương 1191: “Một đám không biết sống chết”.


“Một đám không biết sống chết”.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, đột nhiên Kiếm Tiểu Minh quát: “Ta thấy các ông quên quan hệ giữa Thanh Vân tông ta và U Minh tông, đã quên sự tồn tại của tông chủ Tần Ninh của Thanh Vân tông ta!”

“Thần Bắc, ông vẫn nhớ lần trước ông chuồn đi ảo não thế nào không?”

Lời này Kiếm Tiểu Minh vừa nói ra khiến rất nhiều lão đệ tử Thanh Vân tông trong lòng có hy vọng.

Tần Ninh mới là tông chủ của Thanh Vân tông bọn họ.

Năm đó, Tần Ninh đối mặt với chất vấn của Thánh Vương Phủ, mặt không đổi sắc.

Thanh Vân tông bọn họ không cần phải e ngại Thánh Vương Phủ.

“Khà khà, tiểu tử, ngươi bớt mượn oai hùm ở đây đi!”

Thần Bắc khinh thường nói: “Hộ pháp Tề U Ngữ của U Minh tông cũng đã chết ở Thiên Thận Cung, Tề Vương Phủ bọn ta biết chuyện này không thoát khỏi liên quan đến tông chủ kia của các ngươi, ngươi cho rằng U Động Thiên vẫn sẽ đến bảo vệ Thanh Vân tông của các ngươi sao?”

“Hơn nữa, vị Tần Ninh tông chủ kia trong lời ngươi nói ba năm trước đã biến mất theo Thiên Thận cung rồi, Thanh Vân tông các ngươi không còn Tần Ninh thì không đáng nhắc tới”.

“Trong thời gian ba năm này, mọi người đều đang chờ đợi Tần Ninh xuất hiện, đáng tiếc thằng nhãi đó e rằng đã chết trong Thiên Thận Cung rồi”.

“Đến bây giờ các thế lực năm đó chịu tổn thất nặng nề trong Thiên Thận Cung đã không kiềm chế nổi, chỉ có điều là không ai muốn ra tay trước”.

“Nếu đã như vậy thì Thánh Vương Phủ ta sẽ ra tay trước tiên, ngược lại ta muốn xem Thanh Vân tông các ngươi còn có thể có át chủ bài gì?”

“Giờ này ngày hôm nay, Tần tông chủ đó của các ngươi còn dám liều lĩnh buông tay vật lộn?”

Thần Bắc lạnh lùng kiêu ngạo nói: “Nếu hắn chưa chết, sao không dám xuất hiện?”

“Ngươi xem, cho dù hắn chưa chết, đã đắc tội với toàn bộ các thế lực lớn trên Cửu U đại lục, hắn cũng không dám xuất hiện đâu, một đám ngu xuẩn”.

Lời này Thần Bắc vừa nói ra, sắc mặt đám người Lý Dương Chiêu, Kiếm Tiểu Minh lập tức hơi thay đổi.

Lời Thần Bắc nói không sai.

Tần Ninh cho dù không sao cả, nếu như xuất hiện trong Thanh Vân tông, vậy thì ắt sẽ khiến cho các bên cường hào trên toàn bộ Cửu U đại lục cùng đến tấn công.

“Ta xuất hiện hay không thì có liên quan đến ông sao?”

Một giọng nói khinh thường lạnh nhạt đột nhiên vang lên, truyền khắp cả Thanh Vân tông.

Tần Ninh quay về!

Người đứng ở hai bên trái phải là Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành cùng với dáng người uyển chuyển đẹp rung động lòng người, hai người như thần nữ đến từ Cửu Thiên không thể mạo phạm.

Lão Vệ thì vẫn hơi nheo mắt, im lặng đứng phía sau ba người, biểu cảm trầm tĩnh như cũ, dường như không một chuyện gì có thể thu hút sự chú ý của ông ta.

Chủ tớ bốn người bỗng nhiên xuất hiện lúc này.
 
Phong Thần Châu
Chương 1192: “Tiểu tử, chịu chết đi!”


“Tông chủ!”

Cùng lúc đó, năm vị trưởng lão cùng nhóm đệ tử Lý Nhất Phàm đều chấn động trong lòng.

Tần Ninh xuất hiện rồi!

“Bản tông chủ chẳng qua chỉ bế quan có ba năm, không ngờ lại có người được đà lấn tới, dám giẫm đạp lên Thanh Vân tông của ta, thật sự đúng là không biết sống chết”.

Hai tay của Tần Ninh chắp sau lưng, thản nhiên nói: “Thế nhưng ta cũng khỏi phải mất công đi tìm các ngươi!”

“Nói khoác không biết ngượng!”

Tông chủ Khai Sơn môn Bá Đông Phong hừ một tiếng, quát: “Thằng nhãi to mồm, hôm nay bản tôn sẽ tiêu diệt Thanh Vân tông ngay trước mặt ngươi xem ngươi có thể làm được gì!”

Bá Đông Phong thân là tông chủ của Khai Sơn môn, có tu vi là cảnh giới Thông Thiên 5 bước, thuộc vào hàng ngũ hào cường đương thời, danh tiếng vang dội.

Hôm nay có Thánh Vương Phủ làm chỗ dựa, Tam đại tông môn tề tụ ở đây hoàn toàn không phải sợ gì hết.

Cho dù trời có sập xuống thì vẫn có Thánh Vương Phủ chống đỡ!

“Chỉ là một tông chủ của tông môn hạng hai mà cũng dám đứng trước mặt Thanh Vân tông của ta la lối om sòm?”

Tần Ninh sải bước đi ra, chế giễu nói: “Cũng được, lần này ta xuất quan vốn muốn khiến Cửu U đại lục long trời lở đất, vậy thì bắt đầu từ tông chủ cảnh giới Thông Thiên nho nhỏ là ngươi trước đi!”

Nghe thấy lời này, Bá Đông Phong tức đến mức suýt ói ra máu.

Ông ta đường đường là cảnh giới Thông Thiên 5 bước, khinh thường Cửu U, ngoại trừ những vô địch cảnh giới Hoá Thần ra thì ít người là đối thủ của ông ta, vậy mà lại bị một tên tiểu bối miệt thị như vậy.

“Hôm nay lão tử sẽ lột da ngươi!”

Bá Đông Phong vừa nói xong liền lao thẳng về phía của Tần Ninh.

“Bảo vệ tông chủ!”

Đại trưởng lão thấp giọng hô một tiếng rồi lập tức phóng đến.

“Tránh sang một bên đi!”

Tần Ninh lúc này phất tay một cái, nói: “Ta thân là tông chủ của Thanh Vân tông lại phải để các ngươi bảo vệ, thế thì mặt mũi của Thanh Vân tông để ở đâu hả?”

“Nhưng mà...”

Đại trưởng lão còn muốn nói thêm gì đó nhưng Bá Đông Phong đã lao đến.

Thiên Đạo Nhất lúc này muốn ra tay, nhưng thánh hộ Thần Bắc cứ nhìn ông ta chằm chằm khiến ông ta không thể xuất thủ được.

“Tay Thần Khai Sơn!”

Bá Đông Phong nhìn thấy Tần Ninh vẫn khinh thường trước đòn tấn công của mình thì trong lòng càng tức giận hơn.

Nhưng nhiều hơn thế là mang theo sự đáng thương nhìn Tần Ninh.

Tay Thần Khai Sơn chính là linh quyết truyền thừa của Khai Sơn môn, uy lực mạnh mẽ, hai cánh tay có thể luyện thành cứng rắn như tường đồng vách sắt, không chỉ có sức phòng ngự khủng khiếp mà sức tấn công còn bá đạo hơn, cho dù là một ngọn núi cao ngàn mét cũng có thể đánh sập.

Tần Ninh nếu như có gan dám cản một chiêu này thì chắc chắn phải chết!

“Tay Thần Khai Sơn? Không phải chỉ là hai cánh tay thôi sao, rèn luyện rồi rèn luyện cũng dám gọi là tay thần? Đúng là không biết xấu hổ!”

Tần Ninh lao ra, chế giễu nói: “Ta sẽ cho ngươi mở mang kiến thức một chút, cái gì mới là tay thần thật sự!”

Bỗng chốc hai tay của Tần Ninh vào lúc này xuất hiện một tầng ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, hai cánh tay như hoá thành ngọc bích toả ra ánh sáng thần thánh lóng lánh như phỉ thuý.

“Lôi Hồ Quang!”

Trong chốc lát, một tiếng sấm vang rền phát ra giữa hai cánh tay.

Ầm...

Tiếng sấm vang lên khiến không khí cũng bị rung chuyển.

“Tiểu tử, chịu chết đi!”

Bá Đông Phong lúc này cũng đã nhận ra.

5977698-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1193: “Đúng là yếu ớt đến đáng thương!”


Thanh Vân tông có một vị tông chủ có thiên phú kiệt xuất như thế, lại thêm tứ kiệt thanh danh vang dội ba năm gần đây thì muốn không nổi cũng khó.

Mà giờ phút này, bốn người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh và Thiên Linh Lung đều ngạc nhiên.

Cảnh giới Thông Thiên!

Tần Ninh đã đạt đến cảnh giới Thông Thiên!

Trong lòng của bốn người bỗng cảm thấy bối rối.

Cho dù là Kiếm Tiểu Minh hay là Thiên Linh Lung đạt đến cảnh giới Thông Thiên thì cũng là điều dễ hiểu, Kiếm Tiểu Minh nắm giữ truyền thừa của Kiếm Thánh, Thiên Linh Lung thì có một trái tim linh lung và cảnh giới cao hơn Tần Ninh.

Vậy mà chỉ trong thời gian ba năm, Tần Ninh đã trực tiếp vượt qua cảnh giới Thiên Nguyên, lên đến cảnh giới Thông Thiên.

Chuyện này thật khó có thể tưởng tượng.

“Nhận lấy cái chết phải là ngươi!”

Tần Ninh lúc này đẩy hai tay ra.

Bùm bùm...

Hai thân ảnh va chạm với nhau.

Bốn cánh tay chạm nhau phát ra tiếng bùm bụp trầm thấp, khiến không khí xung quanh hai người cũng nổ tung.

“Là ai phải chết đây?”

Khoảng cách gần trong gang tấc, Tần Ninh nhìn chằm chằm Bá Đông Phong, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Tách tách tách...

Đột nhiên, hai cánh tay của Bá Đông Phong giống như đồ sứ xuất hiện rất nhiều vết nứt, ngay sau đó, các vết nứt đạt đến cực hạn, lách cách một tiếng, hai cánh tay của Bá Đông Phong vỡ tan, máu bắn tung toé.

“A...”

Trong khoảnh khắc, tiếng kêu thảm thiết của Bá Đông Phong vang lên chấn động toàn bộ Thanh Vân tông.

“Chói tai thật đấy!”

Tần Ninh vung tay lên trực tiếp nện một quyền xuống.

Bùm!

Hình bóng của Bá Đông Phong lúc này biến thành thi thể ngã xuống đất.

Một cuộc chiến nước chảy mây trôi, chỉ hai chiêu g**t ch*t Bá Đông Phong.

Trong lúc nhất thời, trước đại điện Thanh Vân toàn bộ im lặng như tờ.

Bất kể là ai cũng đều không thể tin vào một màn xảy ra trước mặt.

Hào cường đứng đầu cảnh giới Thông Thiên 5 bước, tông chủ Khai Sơn môn Bá Đông Phong nổi danh xưa nay uy chấn tám phương.

Thế nhưng lại bị một thanh niên cảnh giới Thông Thiên 1 bước dùng hai chiêu trực tiếp g**t ch*t.

Bây giờ, một đám tân sinh nhìn thấy cảnh này đã hoàn toàn sững sờ.

Minh Tung kéo Yến Bất Ngữ đứng ở bên cạnh, thấp giọng nói: “Ngươi tát ta hai cái, nói cho ta biết đây không phải là sự thật đi!”

Bốp bốp!

“Mẹ nó chứ ngươi đánh thật đấy à…”

Bàn tay của Yến Bất Ngữ run lên nhè nhẹ, nói: “Ta cũng muốn biết có phải là thật không...”

Sở Thanh Nguyệt nhìn bóng hình đứng vững hiên ngang kia, một thân đồ đen, mái tóc bạc phơ, tung bay trong gió, uy vũ phi phàm, trong lúc nhất thời gương mặt bỗng ửng hồng.

Đâu chỉ riêng ba người mà tất cả đệ tử Thanh Vân tông cũng đều ngây người.

Cho dù là người mới hay người cũ thì nhìn thấy Tần Ninh với mái tóc bạc lúc này, trong lòng đều kích động như núi lửa muốn phun trào.

Đây chính là tông chủ của Thanh Vân tông bọn họ!

Chỉ dùng hai chiêu đã trực tiếp hạ gục cường địch là cao thủ cảnh giới Thông Thiên 5 bước.

Đám người Lý Nhất Phàm và năm trưởng lão cũng cảm thấy da đầu tê dại.

Tần Ninh vẫn tàn nhẫn như thế.

“Đúng là yếu ớt đến đáng thương!”

Tần Ninh lúc này phủi tay, lạnh nhạt nói.

Cảnh giới của hắn kém 4 bước!

Bây giờ bắt đầu lại từ đầu, thuật Âm Dương Ly Hợp Kim thể và Ngọc Lôi thể mà hắn chọn đều là những thuật luyện thể đẳng cấp nhất trong thế giới này.

Dùng thuật luyện thể đứng đầu mà hắn không làm thịt được Bá Đông Phong thì như thế mới là chuyện kì lạ!
 
Phong Thần Châu
Chương 1194: “Linh kiếm Quy Nguyên!”


Phủi hai tay, Tần Ninh nhìn về phía trước.

“Người tiếp theo là ai nào?”

Lời này vừa được nói ra, trong lòng đám đệ tử Thanh Vân tông lập tức kích động, nếu bây giờ không phải là thời khắc sinh tồn của Thanh Vân tông thì bọn họ thật sự muốn hét lớn thành tiếng.

Một câu này của Tần Ninh quả thật quá ngầu, quá bá đạo!

Kiếm Tiểu Minh lúc này không nhịn được nói: “Huynh ấy ngầu thế!”

Nhìn thấy hành động của Kiếm Tiểu Minh, Thẩm Văn Hiên và Thiên Linh Lung đứng ở bên cạnh không nhịn được dở khóc dở cười.

Kiếm Tiểu Minh vẫn luôn coi Tần Ninh là đại ca, là thần tượng, mục tiêu theo đuổi, khó tránh khỏi việc kích động như thế.

Nhưng câu nói của Kiếm Tiểu Minh quả thật rất đúng.

Cho dù như thế nào, Tần Ninh vẫn tiến thẳng không lùi, không hề sợ hãi.

Ba năm qua, Tần Ninh dường như không còn sa sút tinh thần nữa, Tần Ninh, Tần tông chủ đã trở về rồi!

“Tiểu tử ngông cuồng!”

Bỗng lúc này, một tiếng quát vang lên, tông chủ Vạn Kiếm tông Vạn Kiếm Nhất sải bước đi ra, nhìn Tần Ninh, đáy mắt lấp loé sát ý lạnh lẽo.

Tam đại tông môn Khai Sơn môn, Cực Lạc Các, Vạn Kiếm tông cũng là ba tông môn thuộc hạ đỉnh cấp dưới trướng của Thánh Vương Phủ.

Mà nội tình của Vạn Kiếm tông của ông ta mạnh hơn so với Cực Lạc Các và Khai Sơn môn.

Bản thân ông ta cũng là một cường giả vô địch cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển.

Cảnh giới Hoá Thần chính là sự tồn tại cao nhất ở trên Cửu U đại lục.

Mà ông ta chính là một trong số đó.

Bây giờ, nhìn thấy Tần Ninh dùng hai chiêu g**t ch*t Bá Đông Phong, lại còn khoác loác không biết ngượng, khiêu khích tất cả mọi người trong nhóm của ông ta.

Thánh hộ Thần Bắc vẫn luôn quan sát Thiên Đạo Nhất, nếu đã như vậy thì ông ta đành phải đích thân ra tay g**t ch*t Tần Ninh rồi.

“Ta ngông cuồng thì ông có thể làm gì được ta?”, Tần Ninh khinh miệt nói: “Không có bản lĩnh giết ta thì bớt nói nhảm lại, không biết trời cao đất rộng thì cũng đừng nói nhảm, nói nhảm đến cuối cùng, khiến bản thân chết một cách nhảm nhí, có hối cũng không kịp đâu!”

“Ta cứ nói nhảm đấy, ngươi làm gì được ta?”

“Ha ha...”

Vạn Kiếm Nhất vừa nói xong, xung quanh bỗng vang lên một tràng cười ha ha.

Vạn Kiếm Nhất đột nhiên ý thức được bản thân đã nói sai, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

“Tiểu tử thối, ta làm thịt ngươi!”

Trong chốc lát, Vạn Kiếm Nhất sải bước đi ra, không khí xung quanh cơ thể cũng tự động xoay tròn theo khí tức của ông ta.

Cảnh giới Hoá Thần, một sự thay đổi khí tức cũng có thể uy h**p được đối thủ.

Vạn Kiếm Nhất vung tay ra, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

“Linh kiếm Quy Nguyên!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1195: “Kiếm ý?”


Có người nhận ra thanh trường kiếm trong tay Vạn Kiếm Nhất, thấp giọng nói: “Thanh kiếm này chính là linh khí bát phẩm hàng đầu, nghe nói trước đây Vạn Kiếm Nhất dùng thanh kiếm này chém chết hết mười bảy kẻ thù cảnh giới Thông Thiên, cuối cùng lĩnh ngộ đại đạo, đạt đến cảnh giới Hoá Thần!”

“Không chỉ có thế thôi đâu!”, cũng có người thấp giọng nói: “Bởi vì Vạn Kiếm Nhất thông linh với kiếm, đạt đến cảnh giới Hoá Thần, linh kiếm Quy Nguyên cũng tấn thăng thành linh kiếm cửu phẩm, có thể nói là kỳ tích trời đất!”

“Nghe nói sau khi Vạn Kiếm Nhất đạt đến cảnh giới Hoá Thần đã lĩnh ngộ được kiếm ý, uy năng của kiếm thuật, những cường giả vô địch cảnh giới Hoá Thần nhị chuyển cũng không muốn chọc vào ông ta đâu”.

Lúc này, xung quanh có vẻ hơi xao động.

Vạn Kiếm Nhất khác Bá Đông Phong.

Cảnh giới Thông Thiên có thể nói là đỉnh cảo của võ giả, thế nhưng cảnh giới Hoá Thần lại gần sát thần, linh khí mạnh mẽ bá đạo, linh quyết uy lực hùng mạnh.

Một cái phất tay trời đất hoà hợp, đây chính là cảnh giới Hoá Thần.

Vạn Kiếm Nhất bây giờ khiến cho người khác có cảm giác này.

Từng bước đi ra, hoà hợp đất trời, linh khí xung quanh dường như đều phủ phục dưới chân của ông ta.

“Kể từ khi ta tấn thăng đến cảnh giới Hoá Thần, linh kiếm Quy Nguyên và ta chỉ chiến đấu với cảnh giới Hoá Thần, hôm nay phá lệ vì ngươi xuất kiếm một lần, ngươi chết cũng đáng giá!”

“Chỉ dựa vào ngươi mà cũng muốn ta chết?”

Tần Ninh cười nhạo nói: “Ngươi cũng không soi mặt vào bãi nước tiểu xem bộ dáng chó chết của ngươi như nào, nếu như ngươi có thể giết ta thì ta cũng không cần ngươi phải ra tay, ta tự sát cho xong!”

Nghe đến đây, Vạn Kiếm Nhất nắm chặt linh kiếm trong tay, sát khí không ức chế được khuếch tán ra ngoài.

Tần Ninh quá độc miệng!

Rầm...

Một cơn lốc rơi xuống, một tiếng rầm vang lên, Vạn Nhất Kiếm di chuyển.

Tốc độ nhanh đến cực hạn, thậm chí còn để lại dư ảnh tại chỗ.

Bỗng chốc, một bóng kiếm đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Tần Ninh.

Trường kiếm giết ra, kiếm quang lấp loé, kiếm khí dài mấy trăm mét kết hợp cùng linh khí, ngưng tụ thành một kiếm mang bổ thẳng về phía Tần Ninh.

“Tông chủ cẩn thận!”

Lúc bấy giờ, sắc mặt của các vị trưởng lão Thanh Vân tông đều trắng bệch.

Vạn Kiếm Nhất vừa ra tay đã ra sát chiêu, quả thật quá khủng khiếp.

Cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển đối phó với cảnh giới Thông Thiên 1 bước lại thận trọng như thế.

Một trận cuồng phong nổi lên thổi bay mái tóc bạc phơ của Tần Ninh.

“Ngọc Lôi Thể tầng thứ 6, Bá Lôi Thể, mở!”

Bỗng chốc, một cơn lốc xoáy ngưng tụ trên bề ngoài cơ thể của Tần Ninh, toàn thân từ trên xuống dưới không có thay đổi rõ ràng, thế nhưng nếu nhìn kĩ thì có thể phát hiện ra mặt ngoài thân thể dường như xuất hiện một tầng ánh sáng nhàn nhạt bao phủ khắp cơ thể của hắn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1196: Đây mới thật sụ là trận chiến với người trời!


Tầng ánh sáng nhàn nhạt ấy hiện ra màu xám đen, tia sáng di chuyển khiến cơ thể của Tần Ninh nhìn từ xa trông rất huyền ảo kỳ diệu.

Keng...

Kiếm mang rơi xuống.

Trực tiếp bổ vào Tần Ninh không một chút nghiêng lệch!

Tất cả mọi người lúc này đều ngừng thở, nhìn kiếm mang thần kinh căng thẳng.

Đỡ được rồi!

Phút chốc, ánh mắt của tất cả mọi người tập trung đổ dồn về phía kiếm mang.

Thân hình cao lớn của Tần Ninh giờ khắc này ở dưới kiếm mang mấy trăm trượng lại trông nhỏ bé vô cùng.

Nhưng chính con người tưởng chừng nhỏ bé ấy hai tay chắp trước ngực, trực tiếp đón lấy kiếm mang kia khiến kiếm mang không thể tiến thêm được nữa.

Tất cả mọi người từ trên xuống dưới trong Thanh Vân tông, lòng bàn tay đều ướt đẫm mồ hôi.

Đây không phải chỉ đơn giản là dùng tay không đỡ đao kiếm!

Mà đây là cảnh giới Thông Thiên 1 bước đỡ một chiêu chết người của cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển!

Tần Ninh đúng là biết cách trêu đùa tâm tình!

Thế nhưng là đang trêu đùa tâm tình của bọn họ!

Cho đến bây giờ, những đệ tử, trưởng lão mới hổn hển hít thở từng ngụm, chỉ cảm thấy bản thân như vừa mới dạo quanh địa ngục một vòng.

“Hả?”

Vạn Kiếm Nhất lúc này cũng tràn ngập kinh hãi.

Tần Ninh vậy mà chỉ dùng hai tay đã tiếp được công kích kiếm thuật của ông ta.

Chỉ là một tên cảnh giới Thông Thiên 1 bước sao có thể làm được chuyện này?

“Chẳng qua cũng chỉ có thế...”

Lúc này, bàn tay của Tần Ninh bắt lấy lưỡi kiếm của kiếm mang, nói tiếp: “Không biết liệu ngươi có thể đỡ được một đòn tấn công kiếm thuật của mình không?”

Xát...

Chợt, hắn hất hai tay lên, kiếm mang lúc này đột nhiên đổi hướng bay về phía Vạn Kiếm Nhất.

Tốc độ còn nhanh hơn cả lúc nãy.

“Chết tiệt!”

Vạn Kiếm Nhất lật tay một cái, Linh kiếm Quy Nguyên trực tiếp xuất ra một kiếm mang mới.

Đây mới thật sụ là trận chiến với người trời!

Cảm xúc của các đệ tử lúc này cũng vỡ oà!

Tần Ninh là cảnh giới Thông Thiên 1 bước, thân là tông chủ Thanh Vân tông lại đối kháng được với tông chủ Vạn Kiếm tông cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển!
 
Phong Thần Châu
Chương 1197: “Hồn Thiên Lạc Nhật Trảm!”


Chuyện này mà truyền ra ngoài nhất định sẽ khiến toàn bộ Cửu U đại lục phải xôn xao.

“Tới lượt ta!”

Kiếm mang tản đi, hai ray của Tần Ninh lúc này nắm chặt thành quyền, vọt thẳng ra.

“Lôi Nguyên Hải!”

Một quyền đánh ra, giờ phút này dường như toàn bộ sức mạnh trong cơ thể của Tần Ninh đều hội tụ ở trước mặt.

Mọi người đều nhìn thấy hai tay của Tần Ninh như đang kéo cái gì đó, nhưng mọi người lại không nhìn ra được đó là cái gì.

Bùm...

Ngay sau đó, một tiếng nổ rung trời vang lên.

Sức mạnh vô hình bùng nổ ngay lúc này như sấm rền, chấn động bên tai.

Sấm vốn là vô hình, chỉ khi kết hợp với điện mới có thể ngưng tụ thành hình.

Từ xưa đến nay, sấm chớp vốn được cho rằng là một, trên thực tế, sấm bá đạo, chớp điện sắc bén kết hợp với nhau quả thật uy vũ bất phàm.

Nhưng nếu chỉ xét riêng sức mạnh của sấm sét thì cũng đủ để gọi là vô cùng bá đạo.

Một bóng hình lúc này liên tục lùi về sau, dần dần ổn định lại chính là Vạn Kiếm Nhất.

Chỉ là Vạn Kiếm Nhất lúc này trông không được tốt cho lắm, không nói đến chuyện quần áo xuất hiện nhiều vết rách mà chính ông ta cũng cảm thấy hai tai ong ong, tầm nhìn trước mắt cũng bắt đầu trở nên méo mó.

Sức mạnh sấm sét bộc phát rất nhiều đòn tấn công sóng âm bá đạo.

Linh khí phòng ngự không có tác dụng gì hết trước loại sóng âm này.

Tần Ninh sải bước đi ra, xuất thêm một quyền nữa.

Không có bất kỳ sự dao động linh khí nào nhưng nắm đấm của Tần Ninh dường như vẫn đang kéo lấy thứ gì đó.

Vạn Kiếm Nhất giờ đã hoàn toàn hiểu ra, đòn tấn công của Tần Ninh rất khác, ông ta không dám khinh suất, trực tiếp sải bước, chém ra một kiếm.

Cho dù như thế nào thì chỉ cần không để Tần Ninh đến gần mình là được.

Nếu hôm nay thua trong tay Tần Ninh thì đó sẽ là thành tựu uy danh của Tần Ninh, nhưng Vạn Kiếm Nhất ông ta sẽ bị cả Cửu U đại lục chê cười, thậm chí còn bị ghi lại lưu danh sử sách muôn đời.

Ông ta tuyệt đối không cho phép loại sỉ nhục đấy!

Mỗi một đường kiếm mang đều kèm theo những dao động linh lực mạnh mẽ, trong chốc lát, linh kiếm đã bay xa vài trăm mét, phía sau để lại khoảng hơn ngàn kiếm ảnh.

Mỗi một kiếm ảnh cũng kèm theo dao động linh khí cực lớn, hơn một ngàn kiếm ảnh đủ để huỷ diệt toàn bộ đại điện Thanh Vân.

Nhìn thấy kiếm ảnh tụ lại rồi trực tiếp bay thẳng về phía Tần Ninh, trong lòng mọi người đều cảm thấy căng thẳng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1198: “Người phải chết là ngươi!”


Cho dù Tần Ninh có bản lĩnh nghịch thiên nhưng chung quy thì cũng chỉ là cảnh giới Thông Thiên 1 bước, còn Vạn Kiếm Nhất là cảnh giới Hoá Thần.

Cảnh giới Thông Thiên và cảnh giới Hoá Thần, nghe thì có vẻ chỉ chênh lệch một cảnh giới, nhưng khoảng cách giữa sự chênh lệch này là một trời một vực.

Hơn ngàn đường kiếm ảnh trực tiếp bao vây Tần Ninh.

“Cút đi!”

Tần Ninh lúc này bỗng vung tay lên, từng làn sóng khí bao trùm.

“Lôi Long Xà Triển!”

Trong chốc lát, khối khí vô hình tập hợp trước mặt của Tần Ninh lúc này đột nhiên hoá thành một luồng sáng lạnh lẽo, nháy mắt khuếch tán ra.

Khối không khí vô hình kia dường như bị chia cắt thành ngàn vạn phần, từng phần từng phần tản ra.

Ầm...

Ầm ầm ầm...

Đột nhiên, phía trên không trung liên tục vang lên từng tràng tiếng nổ trầm muộn.

Bóng hình Vạn Kiếm Nhất lúc này bị đánh lui liên tục.

“Lôi Long Ngâm!”

Tần Ninh lơ lửng trên không trung, một tiếng quát trầm thấp vang lên.

“Gầm...”

Nháy mắt, tiếng gào thét giống như tiếng rồng ngâm truyền ra từ trong miệng của Tần Ninh, âm thanh ầm ầm vang dội hết đợt này qua đợt khác.

“A...”

Trong đầu của Vạn Kiếm Nhất như đang có hàng vạn con ngựa chạy qua, gần như muốn nổ tung.

Sức mạnh ầm ầm của sấm sét đánh thẳng vào não khiến ông ta không thể chịu đựng được.

“Đầu của ta... a... đầu của ta...”

Vạn Kiếm Nhất liên tục rống lên, mười ngón tay gắt gao ôm chặt lấy đầu của mình, thanh âm xoẹt xoẹt vang lên không ngớt, mười ngón tay của Vạn Kiếm Nhất bấu chặt đầu, trực tiếp xé nát đầu của mình.

Một màn này khiến tất cả các đệ tử xung quanh cảm thấy da đầu tê rần.

Trực tiếp xé nát đầu của mình!

Lúc này, bóng hình của Tần Ninh bay đến, cầm lấy linh kiếm Quy Nguyên trong tay.

“Người phải chết là ngươi!”

Trường kiếm vẽ ra một đường kiếm mang, một tiếng vù vù vang lên, cơ thể của Vạn Kiếm Nhất hoàn toàn nổ tung.

Lại một lần nữa, vạn vật im lặng!

5977731-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1199: “Kế tiếp là ai nữa?”


Ngón tay của Tần Ninh điều khiển linh kiếm Quy Nguyên, trong lòng trầm xuống.

“Kiếm này không tồi, nhưng mà... lại thông linh với Vạn Kiếm Nhất, thật quá lãng phí, chi bằng quy thuận ta đi!”

Tần Ninh lật tay một cái, linh khí tràn vào bên trong linh kiếm.

Giờ phút này, khí tức bài xích ở bên trong linh kiếm Quy Nguyên dần dần yếu đi, thay vào đó là sự dịu dàng ngoan ngoãn, nghe lời Tần Ninh.

Thanh kiếm này cứ như vậy mà bị Tần Ninh thu phục rồi sao?

Ngay lập tức, tất cả mọi người đều sững sờ.

Chuyện này là sao?

Một thanh linh kiếm cửu phẩm lại bị Tần Ninh thu phục một cách dễ dàng như trở bàn tay vậy sao?

Đây chính là thanh linh kiếm đã đi theo Vạn Kiếm Nhất hơn một trăm năm.

Nếu như Vạn Kiếm Nhất mà biết, e rằng chết rồi cũng phải tức giận bật dậy.

Đệ tử bình thường không nhìn ra được thì thấy khó tin, nhưng rất nhiều võ giả cảnh giới Thông Thiên, cảnh giới Hoá Thần lại hiểu rõ.

Muốn thay đổi sự chuyển hoá của một thanh linh kiếm cửu phẩm thì cần phải sửa đổi khí văn.

Cho dù là linh khí sư cửu phẩm mạnh mẽ cũng không thể làm được giống như Tần Ninh, linh khí đi vào bên trong linh kiếm ngay lập tức có thể thay đổi cấu tạo khí văn của linh kiếm cửu phẩm.

Thằng nhóc này rốt cuộc đã làm như thế nào?

Tần Ninh thì chẳng thèm quan tâm đám người này nghĩ gì.

Kiếp thứ sáu của hắn là Luyện Thiên Đại Đế, biên soạn cuốn sách vạn khí, trong thiên hạ này không có linh khí nào mà hắn không luyện chế thành!

Linh kiếm Quy Nguyên chẳng qua linh tính đến cấp cửu phẩm, khí văn bên trong thì chưa đạt đến cấp cửu phẩm, chênh lệch còn rất xa.

Khí văn là một phần cốt lõi của linh khí, chuyện cải tạo khí văn của một linh khí cửu phẩm đối với Tần Ninh mà nói thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

“Kế tiếp là ai nữa?”

Giọng nói lãnh đạm chầm chậm vang lên, Tần Ninh đưa mắt nhìn về phía trước.

Thánh hộ Thần Bắc lúc này trong lòng cũng cảm thấy căng thẳng.

Tần Ninh mạnh mẽ vượt xa dự đoán của mọi người là chuyện mà ông ta chưa tính đến.

Thanh Vân tông cùng lắm thì chỉ được coi là một tông môn hạng hai, ngũ đại trưởng lão trong tông môn đều là cảnh giới Thông Thiên, chỉ có Thiên Đạo Nhất mới có khả năng ra tay.

Thế nhưng không ngờ, Tần Ninh vừa ra tay đã liên tiếp g**t ch*t Bá Đông Phong và Vạn Kiếm Nhất, chuyện này thật sự khó mà tin được.

Cùng lúc đó, bên trong Thanh Vân tông vang lên tiếng hô chấn động đất trời.

Sự sát phạt của Tần Ninh là điều mọi người chưa hề nghĩ đến.
 
Back
Top Bottom