Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1100: “Nói khoác mà không biết ngượng!”


“Cho dù là ở trong rừng Thận Mộng, ngươi bị bọn họ giết, sen Cửu Chuyển Thiên Tiên ngươi cũng không mang đi được đâu”.

“Vi Vũ, qua đây!”

Lúc này Kiếm Phong Tuyết sắc mặt lạnh dần đi.

Thanh niên đột nhiên xuất hiện này gần như có dự tính khác.

Viêm Khô nhìn màn này cũng không hề tức giận, bàn tay vung lên cười nói: “Vị Tần tông chủ này nếu như linh khi lục phẩm không đủ, vậy thanh linh kiếm bát phẩm chắc là đủ rồi?”

Trong mắt Viêm Khô, Tần Ninh chẳng qua chỉ là muốn tranh công xin thưởng mà thôi.

Nếu không phải sen Cửu Chuyển Thiên Tiên kia nằm trong tay Tần Ninh, lão ta lo lắng Tần Ninh tức nước vỡ bờ làm tổn hại nó rồi lại sôi hỏng bỏng không, lão ta sớm đã động thủ rồi.

“Là ngươi ngốc hay là ta ngốc?”

Tần Ninh nhìn Viêm Khô, cười nói: “Một bông sen Cửu Chuyển Thiên Tiên, giá trị ngang bằng một linh kiếm cửu phẩm tuyệt đỉnh, ông lấy một linh kiếm bát a phẩm mà đổi lấy sen Cửu Chuyển Thiên Tiên của ta?”

“Của ngươi, lúc nào đã thành của ngươi rồi?”

Đỗ Triết của Đại Nhật Thần Giáo lúc này cũng phẫn nộ nói.

“Thứ nhất, sen Cửu Chuyển Thiên Tiên ta sớm đã biết nó ở đất này, tiểu thư Lâm Vi Vũ của Các Kiếm có thể chứng minh cho ta!”

“Thứ hai, sen Cửu Chuyển Thiên Tiên này chính là vật vô chủ, đúng chứ?”

“Hơn nữa, các ông không lấy được, ta có thể lấy được. Thứ đồ này không phải của ta lẽ nào là của các ông?”

Tần Ninh nhìn đám người, hắn cười mỉm nói: “Các ông cũng thật có ý tứ”.

Lời nói vừa dứt, Tần Ninh cất bước rời đi.

Cảnh này hoàn toàn khiến đám người ngây ngốc.

“Đứng lại!”

Đột nhiên hai người Lệ Sinh Phong va Khánh Trạch Thiên đã chặn đường Tần Ninh.

“Tiểu tử, ta thấy ngươi đang tìm cái chết đấy!”

“Sao hả? Không biết lẽ phải à!”, Tần Ninh nhìn đám người chặn mình lại, hắn cười nói: “Ta một là không có cướp, hai không trộm. Ta quang minh chính đại dựa vào năng lực của bản thân có được sen Cửu Chuyển Thiên Tiên, các ông muốn cướp sao?”

“Cướp thì làm sao?”

Lệ Sinh Phong quát lên: “Tiểu tử, vật hiếm có này không phải người nào cũng có thể lấy được, nếu thức thời một chút thì đặt sen Cửu Chuyển Thiên Tiên xuống. Bằng không ta chờ xé toác ngươi ra, hủy diệt phái Thanh Vân chó má đó của ngươi!”

Nhìn thấy tư thế và dáng vẻ ngông cuồng của Tần Ninh, Lệ Sinh Phong hoàn toàn tức điên lên.

Chỉ là một tiểu tử cảnh giới Thiên Võ mà dám khiêu khích uy nghiêm của ông ta.

Thằng nhóc này đơn giản là tìm đến cái chết.
 
Phong Thần Châu
Chương 1101: “Ngươi cũng quá nhát rồi đấy?”


“Tên khốn kiếp, hôm nay sen Cửu Chuyển Thiên Tiên không còn, không chỉ mình ngươi phải chết mà cả môn phái Thanh Vân chó má của ngươi lão phu cũng phải tiêu diệt!”

Lệ Sinh Phong lúc này đã toàn toàn bị chọc giận.

Ông ta sải từng bước đi đến chỗ của Tần Ninh, linh khí ở giữa lòng bàn tay phun trào, điên cuồng gào thét ngưng tụ thành gió lốc.

“Ông Kiếm, ông mau cứu Tần Ninh đi...”

Lâm Vi Vũ lúc này gấp gáp nói: “Thằng nhóc này là người tốt, mặc dù tính cách hơi kiêu ngạo một chút thế nhưng hắn đã cứu cháu hai lần!”

Kiếm Phong Tuyết nghe vậy, vẻ mặt hơi do dự, thấp giọng nói: “Một mình ta thì không phải là đối thủ của Lệ Sinh Phong, cho dù ta muốn cứu hắn cũng không cứu nổi!”

“Thằng nhóc này đúng là quá không biết trời cao đất rộng, Lệ gia và Khánh gia là gia tộc hậu nhân của Thất Vương, nội tình không thua kém so với Kiếm Các, đắc tội với bọn họ thì hắn đúng là tìm cái chết mà”.

Nghe thấy lời này, trong lòng của Lâm Vi Vũ cũng không ngừng đấu tranh.

Cô ta bây giờ ở trong cảnh giới Hoá Thần cũng chưa là gì cả, không thể giúp đỡ Tần Ninh được.

Nếu có phụ thân ở đây cũng không dám chắc vì Tần Ninh mà đắc tội với ba gia tộc lớn.

Viêm gia chính là hậu nhân của Viêm Hoàng, đứng đầu Tam Hoàng, Lệ gia và Khánh gia cũng là hậu nhân của Lệ Vương và Khánh Vương thanh danh hiển hách.

Thế nhưng Tần Ninh cho đến tận bây giờ vẫn không biết tiết chế.

Rốt cuộc là thằng nhóc này đã có sự chuẩn bị hay chỉ là đang khoe khoang?

Trong lúc nhất thời, Lâm Vi Vũ cũng không nhìn thấu được.

Nhưng cho dù Tần Ninh đã có sự chuẩn bị thì ở chỗ này, cũng không nhìn thấy bóng dáng của lão Vệ đâu hết!

Thằng nhóc này...

Lúc này, Lệ Sinh Phong cũng không trực tiếp giết Tần Ninh mà chỉ chậm rãi đi từng bước một về phía Tần Ninh.

Trong lòng của ông ta cũng lo lắng không biết Tần Ninh rốt cuộc có âm mưu gì, nếu không thì một tên tiểu tử cảnh giới Thiên Võ sao có thể miệt thị cảnh giới Hoá Thần như vậy được.

Nhưng các gia tộc lớn, môn phái lớn ở đây lại không cảm nhận được nguy hiểm nào hết.

“Ngươi cũng quá nhát rồi đấy?”

Tần Ninh lúc này nhìn Lệ Sinh Phong, bĩu môi nói: “Chỉ có mình ta ở chỗ này, ngươi sợ cái gì?”

“Ngươi...”

“Cái này là do ngươi tự chuốc lấy!”

Lệ Sinh Phong hừ một tiếng, vung tay ra vọt thẳng về phía Tần Ninh.

Ông ta nhất định phải bảo đảm đánh trúng Tần Ninh trong nháy mắt, khống chế được Tần Ninh, tuyệt đối không thể để tên tiểu tử này huỷ sen Cửu Chuyển Thiên Tiên.
 
Phong Thần Châu
Chương 1102: “Tiểu tử thối!”


Nhìn thấy Lệ Sinh Phong vọt tới, khoé miệng của Tần Ninh chậm rãi nở một nụ cười.

“Mười!”

“Chín!”

“Tám!”

...

“Hai!”

“Một!”

“Ngã xuống!”

Tần Ninh lúc này cười nhạt một tiếng.

Bỗng nhiên một tiếng bịch đột nhiên vang lên, toàn bộ cơ thể của Lệ Sinh Phong bất khả chiến bại lúc này giống như vừa bị sét đánh trúng, dừng lại đột ngột, phụt một tiếng, phun ra một ngụm máu rồi quỳ rạp xuống đất.

“Lão Lệ!”

Lập tức, đám người Lệ gia trở nên hoảng hốt.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Vẻ mặt của những người còn lại cũng hoảng hốt không thôi.

Lệ Sinh Phong lúc nãy vẫn còn tốt mà, sao bây giờ đột nhiên lại... ngã xuống đất rồi?

Tần Ninh nhìn Lệ Sinh Phong nằm rạp trên mặt đất liên tục phun ra máu, cười nhạt nói: “Ngay cả việc đến gần ta ngươi cũng không thể mà còn đòi giết ta?”

“Tiểu tử thối, nói mau, ngươi rốt cuộc đã làn cái quỷ gì?”

Một vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên của Lệ gia trầm giọng quát: “Ngươi mà không nói có tin ta làm thịt ngươi không!”

“Ngươi có thể thử xem!”

“Chính ngươi tự tìm cái chết!”

Vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên kia trực tiếp lao về phía Tần Ninh.

Thế nhưng trong lúc đó còn chưa đến gần Tần Ninh thì đã bịch một tiếng ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt, khoé miệng rỉ máu.

“Tại sao lại có thể như vậy...”

Cơ thể của vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên run lên, hắn ta chỉ cảm thấy cơ thể của mình lúc này như đang bị sâu bọ gặm nhấm, đau đớn không thể chịu nổi.

Lệ Sinh Phong lúc bấy giờ trầm giọng quát: “Các vị, không được điều động linh khí!”

“Chỗ này có vấn đề, nếu điều động linh khí sẽ khiến toàn thân như bị sâu bọ gặm nhấm, mọi người nhất định không được vận dụng linh khí!”

Một vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên khác của Lệ gia bước ra.

“Ta còn tưởng rằng ngươi giở thủ đoạn gì, hoá ra ngươi đã sớm biết nơi này không thể vận dụng linh khí, bảo sao lại không cảm thấy sợ hãi!”

“Lệ Phong, không được xem thường!”, Lệ Sinh Phong lúc này gắng gượng đứng dậy, thế nhưng vẻ mặt rất ảm đạm, thấp giọng quát: “Cho dù không thể vận dụng linh khí thì sử dụng cường độ của nhục thể, ngươi vẫn có thể g**t ch*t hắn, cẩn thận một chút!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1103: Cảnh giới Thông Thiên bị giết chết rồi!


“Vâng!”

Người đàn ông trung niên tên là Lệ Phong nhìn Tần Ninh, ánh mắt lạnh lẽo.

“Ta chỉ cần phong bế linh khí vận chuyển trong kinh mạch bên trong cơ thể, đơn giản dùng cường độ của nhục thể thì một tên cảnh giới Thiên Võ như ngươi cũng không phải là đối thủ của cảnh giới Thông Thiên!”

“Vậy sao?”

Tần Ninh vẫn giữ nụ cười nhạt: “Xem ra những gia tộc của các ngươi đã huy hoàng trong một thời gian dài nên đã quên rất nhiều chuyện rồi”.

“Bớt ra vẻ thần bí ở đây đi, biết rõ nơi này kì lạ nhưng giết ngươi vẫn là chuyện vô cùng đơn giản!”

Lệ Phong giơ nắm đấm vọt thẳng về phía Tần Ninh.

Cảnh giới Thông Thiên cho dù không thể dựa vào linh khí mà chỉ sử dụng cường độ của nhục thể thì cũng có thể nghiền nát cảnh giới Thiên Võ.

“Ngươi không thể vận dụng được linh khí nhưng không có nghĩa là ta không thể”.

Tần Ninh nhếch miệng nở một nụ cười, sải bước đi ra.

“Lôi Hồ Quang!”

Xuất ra sát chiêu của Ngọc Lôi thể, linh khí lũ lượt hội tụ, tạo thành một vòng cung sấm sét trực tiếp giết ra.

Bùm...

Một tiếng nổ bùm va chạm vang lên.

Lôi Hồ Quang đè ép không khí, trực tiếp bắn phá cơ thể của Lệ Phong.

Không có linh khí chống đỡ, chỉ dựa vào nhục thể thì cảnh giới Thông Thiên hoàn toàn không đủ mạnh để có thể đỡ được đòn công kích của Linh quyết linh khí của cảnh giới Thiên Võ thất biến.

Phụt...

Lệ Phong phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

Một tiếng soạt vang lên, Tần Ninh điều động linh khí, dùng tốc độ cực nhanh phóng đến trước mặt Lệ Phong.

“Vốn chỉ định lấy sen Cửu Chuyển Thiên Tiên không thèm so đo với các ngươi, nhưng bây giờ xem ra các ngươi quả thật đáng chết!”

“Lôi Linh Cầu!”

Một quả cầu sấm sét vô hình được ngưng tụ ra, đè ép không khí, ở trong lòng bàn tay của Tần Ninh trực tiếp chụp vào bụng của Lệ Sinh.

Bùm...

Trong khoảnh khắc này, người của Tam đại gia tộc lớn và Tam đại tông phái đều hoàn toàn sững sờ.

Bọn họ không thể thi triển được linh khí nhưng Tần Ninh lại có thể!

Không có linh khí mà chỉ dựa vào cường độ và tốc độ của nhục thể thì làm sao có thể chống lại được linh khí của Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1104: Ngươi đừng quá cuồng vọng!”


Cảnh giới Thiên Võ thất biến điều khiển linh khí đã rất thành thục rồi, cho dù nhục thể của cảnh giới Thông Thiên và cảnh giới Hoá Thần có mạnh đến mức nào đi nữa cũng không thể ngăn cản được!

Thế nhưng tại sao thằng nhóc này có thể thi triển được linh khí mà không hề bị thương một chút nào hết?

Lệ Sinh Phong kia là ví dụ điển hình, là minh chứng cho việc không thể sử dụng linh khí ở chỗ này được.

“Đáng chết!”, sắc mặt của đám người Lệ gia lúc này vô cùng khó coi.

Vẻ mặt của lão già Viêm Khô lúc này cũng lộ ra sự âm trầm.

Sự việc trái lại trở nên phiền phức hơn rồi!

Không ngờ chỉ là một tên cảnh giới Thiên Võ thất biến lại có thể gây ra cho bọn họ phiền toái lớn như thế!

“Vốn không muốn so đo với các ngươi, đáng tiếc từng người các ngươi lại cứ muốn lao lên chịu chết!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Nếu đã như thế thì, còn ai muốn cướp sen Cửu Chuyển Thiên Tiên của ta nữa không?”

“Tần Ninh, ngươi đừng quá cuồng vọng!”

Khánh Trạch Thiên lúc này trầm giọng quát: “Ở chỗ này không thể vận dụng linh khí, nhưng một khi rời khỏi đây, chỉ cần bọn ta có thể sử dụng được linh khí thì giết người là chuyện dễ như trở bàn tay!”

“Vậy sao?”

Tần Ninh cười nói: “Nói thật cho các ngươi biết, chỉ cần đã lên đến đỉnh núi Thiết Phong này thì dù các ngươi rời đi nhưng vẫn còn ở bên trong rừng Thận Mộng thì cũng không thể thi triển được linh khí đâu”.

“Trừ phi các ngươi rời khỏi rừng Thận Mộng...”

“Nhưng nếu rời khỏi rừng Thận Mộng vẫn muốn giết ta... Ta đoán các ngươi sẽ chết càng khó coi hơn đấy”.

Lời này vừa nói ra, nét mặt của mọi người lập tức trở nên khó chịu.

Một thanh niên chỉ mười tám, mười chín tuổi lại hiểu biết rất rõ về chỗ này, hoàn toàn không sợ hãi một chút nào.

“Nhưng dù sao thì các ngươi cũng nhắc nhở ta một chuyện!”

Tần Ninh lúc này khoan thai cười nói: “Nếu không may các ngươi trả thù thì ta biết phải làm sao? Cho nên dứt khoát để tất cả các ngươi ở lại chỗ này là được rồi”.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của những người thuộc Tam đại tông môn và Tam đại gia tộc và đều trở nên căng thẳng.

Ở chỗ này, bọn họ giống như cá không có nước, không một ai có thể phát huy ra được thực lực mạnh mẽ của mình.

Duy chỉ có Tần Ninh là không hề thay đổi.

Thế nhưng đứng giằng co ở đây cũng chẳng làm được gì, chi bằng rời đi trước rồi tính sau.

“Đạ tạ!”

Tề U Ngữ chắp tay, dẫn người rời đi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1105: “Đi thôi đừng dừng lại!”


Ông ta cũng không phải là một người không hiểu chuyện.

Nếu tiếp tục ở lại đây e rằng tính mạng cũng khó giữ được.

Người thanh niên mười tám mười chín tuổi trước mặt cũng không phải dạng thiện lương gì.

Ngay cả một vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên của Lệ gia, thằng nhóc này nói giết liền giết luôn.

“Lâm Vi Vũ, cô cũng dẫn người của Kiếm Các rời khỏi đây đi!”

Tần Ninh phất tay nói.

Lâm Vi Vũ lúc này lo lắng nhìn Tần Ninh.

“Ta chờ ngươi ở bên ngoài rừng Thận Mộng!”, Lâm Vi Vũ nói nhỏ một câu rồi dẫn theo người của Kiếm Các rời đi.

Ánh mắt của Tần Ninh cuối cùng liếc qua Đỗ Triết của Đại Nhật Thần Giáo.

“Tiểu Phi ở trong Đại Nhật Thần Giáo của các ngươi mạnh khoẻ, hôm nay ta tạm tha cho các ngươi một mạng, trở về nói với đám lão già ở Đại Nhật Thần Giáo dạy dỗ Tiểu Phi cho tốt!”

Lúc này, vẻ mặt của Đỗ Triết rất hung dữ.

“Cho dù có chết ở chỗ này thì cũng chỉ là rời khỏi rừng Thận Mộng mà thôi, tiểu tử, ta không tin người điều động linh khí có thể phá bỏ được lớp phòng ngự của nhục thể cảnh giới Hoá Thần của ta!”

Đỗ Triết bây giờ dữ dằn nói.

Nghe thấy lời này, Kiếm Phong Tuyết vốn đang chuẩn bị dời đi đột nhiên dừng bước.

Lâm Vi Vũ vội vàng kéo Kiếm Phong Tuyết, thấp giọng nói: “Đi thôi đừng dừng lại!”

“Ồ?”

“Nếu như là bị người khác giết thì có thể chỉ là tỉnh mộng mà thôi, nhưng nếu là bị Tần Ninh g**t ch*t thì chắc chắn là chết thật đấy!”

Cái gì!

Nghe thấy lời này, sắc mặt của Kiếm Phong Tuyết tái nhợt, vốn trong lòng vẫn còn đang do dự có nên liều mạng một lần không nhưng giờ khắc này đã hoàn toàn biến mất không sót một chút gì.

Cái tên Tần Ninh này thật sự khiến người khác không thể nhìn thấu được.

“Ồ? Ngươi cho rằng chết ở chỗ này thì chỉ là tỉnh mộng sao?”

Khoé miệng Tần Ninh khẽ nhếch lên, ngẩng đầu nhìn Đỗ Triết.

“Không ngờ qua mấy vạn năm, Đại Nhật Thần Giáo vẫn giữ tư thái ta là nhất giữa trời đất bao la này”.

Đỗ Triết hừ một tiếng: “Bản toạ không tin sẽ thua dưới tay ngươi!”

Đỗ Triết vừa nói xong lập tức sải bước đi ra, toàn thân từ trên xuống dưới toả ra khí tức mạnh mẽ, cuộn trào sục sôi.

Đó mới chỉ là sức mạnh của cơ thể mà đã tràn đầy khí tức nổ tung rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1106: “Lôi Nguyên Hải!”


Võ giả cảnh giới Thiên Võ khí hải mở rộng, tích trữ một số lượng lớn linh khí.

Mà cảnh giới Thiên Nguyên lục nguyên là sự chuyển hoá linh khí.

Sau cảnh giới Thiên Nguyên chính là cảnh giới Thông Thiên, cảnh giới Thông Thiên có năm bộ, mà mỗi bộ trong năm bộ đều quan trọng để bước vào cảnh giới Hoá Thần, nhất bộ tạo ra nhất Thiên Đài, ngũ bộ tiến lên ngũ Thiên Đài!

Khi võ giả đạt đến cảnh giới Hoá Thần, cơ thể sẽ trải qua chín lần biến hoá, ngưng kết thành linh thể.

Linh thể Cửu Chuyển, mỗi một chỗ trong cơ thể đều tràn ngập linh khí mạnh mẽ.

Đến cảnh giới Hoá Thần mới thật sự là chúa tể trên Cửu U Đại Lục này, khống chế mọi sự tồn tại.

Đỗ Triết chính là cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển, nhục thể đã trải qua rèn luyện linh khí, chuyển hoá một lần.

Cường độ này lợi hại hơn cảnh giới Thông Thiên nhiều.

Hai người Kiếm Phong Tuyết và Lâm Vi Vũ rời đi là bởi vì bọn họ sợ, cho dù nhục thể của bọn họ là cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển thì cũng không thể chống lại đòn tấn công linh quyết của Tần Ninh cảnh giới Thiên Võ thất biến được.

Thế nhưng ông ta không sợ!

Nói trắng ra là mặc dù ông ta sợ nhưng sen Cửu Chuyển Thiên Tiên đã b*p ch*t loại sợ hãi này rồi.

Sen Cửu Chuyển Thiên Tiên thật sự quá mê người!

Ông ta thật sự không cam tâm cứ bỏ đi như vậy.

Bàn tay của Đỗ Triết hoá thành một thanh đao, trực tiếp bổ về phía Tần Ninh.

Không thể điều động được linh khí, linh quyết và linh khí không thể sử dụng được, chỉ có thể dựa vào cường độ thân thể để đối phó với Tần Ninh.

Đỗ Triết lao ra, toàn thân từ trên xuống dưới đằng đằng sát khí.

“Không biết sống chết...

Tần Ninh mím môi vọt thẳng ra.

“Lôi Nguyên Hải!”

Một tay vung ra, sức mạnh của sấm sét ầm ầm vang dội, ngưng tụ thành một biển sét, tiếng sấm cuồn cuộn chấn động lan ra khắp xung quanh.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Rất không may, ta tu thuật luyện thể là thuộc tính sấm sét, thuật luyện thể này cho dù thân thể của ngươi có mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chẳng là cái thá gì hết!”

“Dù sao thì ta cũng chẳng phải muốn phá vỡ phòng ngự nhục thể của ngươi!”

Ầm...

Tần Ninh vừa nói xong, một tiếng ầm trực tiếp nổ tung.

Tiếng nổ đùng đoàng làm người ta sợ hãi bao phủ toàn bộ đỉnh núi.

“Hỏng rồi!”

Một vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên trong Đại Nhật Thần Giáo lúc này sắc mặt vô cùng khó coi, nói: “Sức mạnh sấm sét của tên tiểu tử này bộc phát rồi, trực tiếp xuyên qua nhục thể của Đỗ đại nhân, bắn phá nội tạng và não của ông ấy rồi!”

Kỳ thật không cần hắn phải nói thì đám người kia cũng đã nhìn ra được.
 
Phong Thần Châu
Chương 1107: “Mau tự sát đi!”


Sức mạnh của sấm sét là do trời đất sinh ra, là thứ cứng cáp nhất, cho dù là sức mạnh của kim linh cũng không thể so sánh được.

Đòn tấn công của Tần Ninh hoàn toàn bỏ qua lớp phòng ngự của nhục thể mà công phá thẳng vào vị trí trọng yếu là não và tim của võ giả.

Cho dù mạnh mẽ như cảnh giới Hoá Thần thì cũng chưa bắt đầu tu luyện thuật hồn.

Tần Ninh ở chỗ này quả thật là bất khả chiến bại!

Lần này, sắc mặt của tất cả mọi người đều tái nhợt.

“Hừ, tiểu tử thối, giết ta đi!”

Đỗ Triết bây giờ đã hoàn toàn hiểu rõ ở trên đỉnh núi Thiết Phong này, ông ta căn bản không thể đánh bại Tần Ninh.

“Nhưng ngươi nhớ kỹ, rời khỏi rừng Thận Mộng nhớ cẩn thận đừng gặp phải ta bằng không ngươi sẽ chết rất khó coi!”

“Vậy sao?”

Tần Ninh cười nhạt một tiếng.

“Ngươi cũng đã nói đến vậy, hình như ta không giết ngươi thì không được rồi”.

Một tiếng soạt vang lên, bóng hình của Tần Ninh loé lên, trực tiếp nện một quyền xuống.

Một tiếng bụp vang lên, cơ thể của Đỗ Triết lúc này yếu ớt ngã xuống đất.

Trong nháy mắt, sắc mặt của rất nhiều võ giả của Đại Nhật Thần Giáo đứng xung quanh đều trắng bệch.

“Mau tự sát đi!”

Âm thanh xoạt xoạt vang lên, vô số người lúc này đều trực tiếp nâng đao tự sát.

Tần Ninh liếc đám người một cái, nói: “Động tác nhanh đấy!”

“Đã như thế, giờ thì chỉ còn lại các ngươi thôi!”

Ánh mắt khẽ động, Tần Ninh nhìn về phía đám người của ba gia tộc lớn.

...

Cùng lúc đó, ở một bên khác, chỗ lối vào rừng Thận Mộng.

Hơn mười người lần lượt tỉnh dậy.

“Đáng chết, thế mà lại bị một tên cảnh giới Thiên Võ ép đến bước phải tự sát”.

“Cảm giác này thật đúng không dễ chịu tý nào”.

“Đỗ đại nhân, tỉnh lại đi, Đỗ đại nhân...”

Lúc này, một võ giả lay cơ thể của Đỗ Triết, sắc mặt trắng bệch.

“Đỗ đại nhân... chết rồi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1108: Chuyện này thật sự không thể tin nổi.


Bùm...

Lời này vừa nói ra, giống như một tảng đá lớn ném xuống hồ nước tạo nên một trận sóng to gió lớn.

Sắc mặt của hơn mười võ giả lúc này kinh ngạc sợ hãi.

“Sao có thể như vậy được?”

“Đúng vậy, không phải là chết ở trong rừng Thận Mộng này thì sẽ tỉnh mộng thôi sao, Đỗ Triết đại nhân sao có thể chết được!”

“Không đúng không đúng!”

Đột nhiên một võ giả thấp giọng quát: “Chúng ta đều là tự sát chết nên không bị sao cả, chỉ có duy nhất Đỗ Triết đại nhân là... bị Tần Ninh g**t ch*t!”

Lời này vừa nói ra, cả đám người lập tức rơi vào im lặng.

Người thanh niên cười lên một cái đậm chất tao nhã lịch sự lại có thể... g**t ch*t người ở trong rừng Thận Mộng!

Chuyện này sao có thể chứ!

Chỗ này chính là rừng Thận Mộng do lão nhân Thiên Thận để lại đấy!

Vào lúc vô số võ giả của Đại Nhật Thần Giáo đều tỏ ra sợ hãi thì trên đỉnh núi Thiết Phong, một mình Tần Ninh đối đầu với đám người của ba gia tộc lớn.

Nhìn hơn mười người trước mặt, nét mặt của Tần Ninh lạnh nhạt.

“Nhìn thấy các ngươi là hậu nhân của Tam Hoàng Thất Vương, ta vốn không thuận mắt nhưng vào bên trong Thiên Thận Cung để gặp ông bạn già, tâm trạng của ta tốt nên ta không muốn so đo với các ngươi, thế nhưng các ngươi lại cứ hết lần này đến lần khác tự mình dâng đến tận cửa để ta giết”.

“Tần công tử!”

Viêm Khô lúc này chắp tay nói: “Ngài đã có được sen Cửu Chuyển Thiên Tiên rồi thì bây giờ có thể để chúng tôi đi được không?”

“Chuyện lúc trước là do chúng tôi không đúng, chúng tôi xin tạ tội với ngài!”

“Tạ tội?”

Trần Ninh cười nhạo nói: “Ba lão tổ của nhà các ngươi nên có di ngôn nếu như hoàng thất của Bắc Minh xuống dốc thì người của Tam Hoàng Thất Vương cần phải giúp đỡ!”

“Nhưng vạn năm trôi qua, ta thấy ba gia tộc của các ngươi sống rất tốt, ngược lại thì hoàng thất càng ngày càng xuống dốc...”

Ba người Viêm Khô, Khánh Trạch Thiên và Lệ Sinh Phong nhìn Tần Ninh.

Tên này vậy mà lại biết rõ ràng mối quan hệ của bọn họ với hoàng thất Bắc Minh!

“Hoàng thất Bắc Minh đắm mình trong truỵ lạc, ba nhà chúng ta đã từng âm thầm ra tay tương trợ thế nhưng Minh gia bọn họ chính là bức tường bùn nhão không thể chống đỡ được!”

“Vậy sao?”

Tần Ninh cười nhạo nói: “Dùng mấy lời này đi lừa trẻ con còn được, chứ đòi gạt ta mà nghe được sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1109: “Khô lão yên tâm!”


“Thật sự tưởng ta không biết gì chắc?”

“Thương Hư, một nguyên soái trong Cửu Soái kẹp máu sống thọ, bảo vệ Bắc Minh, lúc Bắc Minh bị người khác tấn công đã có người đã âm thầm ra tay đả thương hắn khiến hắn không thể tiếp tục kẹp máu sống thọ”.

“Cái người âm thầm ra tay kia hẳn là các ngươi nhỉ?”

Cái gì?

Lời này vừa nói ra, ngay cả Viêm Khô cũng phải biến sắc.

Chuyện này chỉ có mấy người cấp bậc cao trong gia tộc bọn họ biết, tại sao Tần Ninh lại biết được?

“Đừng kinh ngạc như thế!”

Tần Ninh xua tay tiếp tục nói: “Những thủ đoạn mà lão tổ của tất cả các ngươi truyền lại ta đều vô cùng am hiểu, Thương Hư nói lại cho ta, ngược lại ta biết rõ chính là các ngươi”.

“Cương quốc Bắc Minh năm đó sánh ngang với Tứ đại tông môn, ở trong Cửu U Đại Lục cũng gọi là có thanh danh hiển hách, cho dù Minh Uyên đã chết, Thanh Thạch mất tích thì cũng sẽ không có người dám động đến cương quốc Bắc Minh”.

“Kẻ thật sự dám động đến cương quốc Bắc Minh chỉ có các ngươi mà thôi”.

“Bản thân cho rằng việc mình làm thì thần không biết quỷ không hay à?”

Tần Ninh nói tiếp: “Không thừa nhận cũng không sao, kiếm Thăng Luân của Khánh Vương xưa kia uy vũ phi thường, thế nhưng Khánh Vương lại không thể điều khiển thành thục được, về sau liền chủ động trả lại cho cương vương Minh Uyên”.

“Khánh Trạch Thiên, kiếm Thăng Luân người vừa cầm trong tay rốt cuộc từ đâu mà có được?”

“Mọi thứ của lão tổ tông nhà các người đều do Minh gia cho, ta cũng không bắt các ngươi đời đời kiếp kiếp làm người hầu cho nhà Minh, thế nhưng ân tình không được phép quên, ít nhất lúc nhà Minh xuống dốc, người khác có thể đạp lên một cước nhưng các ngươi thì tuyệt đối không được!”

“Vậy mà các ngươi không chỉ đạp lên một cước, thậm chí kẻ khởi xướng lại còn là chính các ngươi”.

Ánh mắt của Tần Ninh quét qua tùng người, lạnh lùng nói: “Vốn dĩ ta nghĩ chuyện cũng đã qua rồi, dù sao thì các ngươi cũng là hậu nhân của Tam Hoàng Thất Vương, bây giờ nhà Minh đã có ta, tốt xấu gì thì xem như cũng đã yên ổn, Minh Uyên trên trời có linh thiêng cũng có thể được nghỉ ngơi, thế nhưng hôm nay, các ngươi lại cứ chọc ta hết lần này đến lần khác”.

“Vừa hay, khẩu khí này bị các ngươi nhắc này, ta không nuốt trôi được!”

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Viêm Khô nhìn Tần Ninh, ánh mắt dấy lên sự hoảng sợ.

“Khô lão, quan tâm chuyện hắn ta là ai làm gì, cứ g**t ch*t là xong!”

Lúc này một tiếng hừ lạnh đột nhiên vang lên.

Lúc này trong đám người nhà họ Viêm có ba người thanh niên bước ra.

“Bách Vũ, không được hành động thiếu suy nghĩ”.

Viêm Khô lúc này bình tĩnh nói.

“Khô lão yên tâm!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1110: “Vậy ngươi thật sự lợi hại rồi!”


Viêm Bách Vũ vừa nói xong vung tay, một ít linh khí tụ tập ở trong lòng bàn tay.

“Ngươi...”

“Vừa nãy ta đã thử rồi”, Viêm Bách Vũ cười nói: “Chỗ này áp chế linh khí nhưng lại vô hiệu đối với cảnh giới Thiên Võ và cảnh giới Thiên Nguyên”.

“Ta đoán không sai, hẳn chỉ là áp chế cảnh giới Thông Thiên và cảnh giới Hoá Thần thôi”.

Viêm Bách Vũ nhếch miệng cười nói: “Dù sao thì ta cũng là cảnh giới Thiên Nguyên tam nguyên, hai người Viêm Hạc và Viêm Song cũng là cảnh giới Thiên Nguyên nhị nguyên”.

Khuôn mặt Viêm Bách Vũ tràn ngập ý cười, nhìn Tần Ninh chế giễu nói: “Tiểu tử, có lẽ ngươi cũng biết cảnh giới Thiên Nguyên ở chỗ này sẽ không bị áp chế, nhưng ngàn tính vạn tính cũng không ngờ được rằng bản thiếu gia là cảnh giới Thiên Nguyên đúng không?”

“Tính toán?”

Tần Ninh cười nói: “Ta lười làm cái đấy”.

“Mạnh miệng mà thôi!”

Viêm Bách Vũ đứng thẳng, nói: “Bây giờ nếu ngươi nhận sai, dập đầu với bản công tử, có lẽ ta sẽ cân nhắc không nghiền nát ngươi, để ngươi chết một cách sung sướng hơn, dù sao thì cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi!”

“Chủ động giao nộp sen Cửu Chuyển Thiên Tiên ra đây, ta sẽ để ngươi chết một cách sảng khoái, cái chết này đương nhiên là cái chết thật sự của ngươi sau khi rời khỏi rừng Thận Mộng, đến lúc đó thì ta sẽ có thể bỏ qua cho phái Thanh Vân của ngươi!”

“Còn nếu không...”

“Ồ? Nếu không thì sao?”

“Ta sẽ diệt phái Thanh Vân của ngươi!”, Viêm Bách Vũ tự tin nói.

Cao thủ cảnh giới Thông Thiên và cảnh giới Hoá Thần ở chỗ này đều bị áp chế linh khí, thế nhưng cảnh giới thấp hơn cảnh giới Thông Thiên thì lại hoàn toàn vô hiệu.

Có lẽ Tần Ninh đã tính toán chu toàn tất cả, thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không ngờ được rằng, Viêm Bách Vũ hắn ta lại là cảnh giới Thiên Nguyên.

Chỉ có thể trách tên tiểu tử này quá ngu dốt, xem thường hậu nhân của Viêm Hoàng đứng đầu Tam Hoàng!

“Vậy ngươi thật sự lợi hại rồi!”

Giọng điệu của Tần Ninh bình tĩnh.

“Viêm Bách Vũ công tử, vậy thì làm phiền rồi!”, lúc này Khánh Trạch Thiên cũng lạnh lùng nói: “Nhưng bây giờ giết tên tiểu tử này cũng không sao, đợi sau khi chúng ta rời khỏi rừng Thận Mộng thì phải bắt sống hắn”.

Hậu nhân của Tam Hoàng Thất Vương có mưu đồ với Minh gia.

Chuyện này nếu như truyền ra ngoài thì danh tiếng của Viêm gia bọn họ ở trên Cửu U Đại Lục nhất định sẽ bị huỷ hoại toàn bộ.

Tần Ninh cũng chỉ là một tên cảnh giới Thiên Võ thất biến, không thể biết những bí mật này được.
 
Phong Thần Châu
Chương 1111: “Lôi Long Xà Triển!”


Viêm Khô đưa ra kết luận, đứng sau hắn nhất định còn có kẻ khác.

“Tiểu tử, ta nhất định sẽ lột da ngươi, rút gân của ngươi!”

Viêm Bách Vũ lúc này hung ác nói: “Ta sẽ khiến ngươi hiểu rõ, uy h**p ta là chuyện ngu xuẩn nhất mà ngươi đã làm ở kiếp này”.

Viêm Bách Vũ đã hoàn toàn nổi giận.

Từ nhỏ đến lớn hắn ta đã được giáo dục tư tưởng, hắn ta chính là hậu nhân của Viêm gia, Viêm gia mấy vạn năm trước đã cực kỳ nổi danh ở trên Cửu U Đại Lục.

Hắn ta có một cảm giác ưu việt trời sinh từ trong tận xương tuỷ.

Cảm giác ưu việt này tỏa ra từ hắn ta mà không có bất kỳ chủ ý nào cả, nó xuất hiện một cách rất tự nhiên.

Vù vù...

Ngay lập tức, hai người Viêm Hạc và Viêm Song một trái một phải vây quanh Tần Ninh.

Viên Bách Vũ trực tiếp đi đến trước mặt Tần Ninh, vẻ mặt hờ hững.

“Ở chỗ này cảnh giới Thông Thiên và cảnh giới Hoá Thần sẽ bị áp chế nhưng cảnh giới Thiên Nguyên và cảnh giới Thiên Võ thì không”.

“Ngươi nói xem, cảnh giới Thiên Nguyên tam nguyên và cảnh giới Thiên Võ thất biến thì ai sẽ thắng nhỉ?”

“Ngươi tự tin quá rồi đấy!”

Tần Ninh nói một câu, lười nhác nhìn Viêm Bách Vũ.

Ánh mắt dừng lại trên đám người Khánh Trạch Thiên, Lệ Sinh Phong và Viêm Khô, Tần Ninh tiếp tục nói: “Ta nghĩ chỉ dựa vào các ngươi thì cũng chưa đủ để quật ngã cương quốc Bắc Minh như mặt trời buổi trưa đâu, đằng sau các người hẳn là vẫn còn người khác nhỉ?”

Lời này vừa được nói ra, cơ thể của Viêm Khô lập tức trở nên cứng đờ.

“Viêm Bách Vũ!”, Viêm Khô trực tiếp gọi thẳng tên, quát: “Giết hắn đi!”

“Yên tâm Khô lão, ta tuyệt đối sẽ không để cái miệng của hắn phát ngôn lung tung nữa”.

Viêm Bách Vũ chân đạp đất, cả cơ thể lúc này trong nháy mắt bỗng lao vùn vụt về phía của Tần Ninh.

“Cút!”

Môi Tần Ninh mấp máy, chỉ đơn giản nói ra một chữ.

“Lôi Long Xà Triển!”

Bùm bùm bùm...

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, Viêm Bách Vũ một mặt kiêu ngạo không ai bằng đối diện với âm thanh bùm bùm nặng nề trong nháy mắt bị nghiền ép.

Tần Ninh lúc này hai tay nắm chặt, âm thanh lách cách liên tục vang lên.

“Thiếu chủ!”

Viêm Song và Viêm Hạc lúc này biến sắc, hai người là hộ vệ thân cận của Viêm Bách Vũ được bồi dưỡng từ luyện từ nhỏ đến lớn, nếu như Viêm Bách Vũ chết thì bọn họ cũng không thể sống sót.

Vù vù...
 
Phong Thần Châu
Chương 1112: “Hi vọng cuối cùng của các ngươi tan vỡ rồi!”


Hai bóng hình vọt thẳng về phía Tần Ninh.

“Cút!”

Tiếng quát trầm thấp vang lên, bỗng hoá thành tiếng rồng lao thẳng về phía hai người kia, không khí lúc này cũng bị chấn động trở nên méo mó.

Phốc phốc...

Hai cơ thể gần như không có sức chống cự trong nháy mắt bị đánh bay, máu từ trong thất khiếu chảy ra, trực tiếp bị đánh chết.

Cảnh giới Thiên Nguyên nhất nguyên lại bị Tần Ninh cảnh giới Thiên Võ thất biến trực tiếp đánh chết!

Vào khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều không thể giữ nổi bình tĩnh.

“Thả ta ra, thả ta ra…”

Viêm Bách Vũ giãy dụa, hoàn toàn không thể thoát khỏi sự trói buộc của Tần Ninh.

“Thả ngươi ra sao?”

Khoé miệng của Tần Ninh khẽ nhếch lên, nắm chặt bàn tay lại.

Bùm...

Cơ thể của Viêm Bách Vũ lúc này trực tiếp nổ tung.

Đời này của hắn tuy là phàm thể, nhưng hắn lại tu luyện thuật luyện thể hàng đầu.

Cho dù là Âm Dương Ly Hợp Kim thể hay là Ngọc Lôi thể thì ở trong thế giới Đại Thiên này không có bất cứ một môn linh quyết khác nào phù hợp hơn với ranh giới mà hắn tu hành đến.

Vì thế hắn thậm chí còn cố ý làm giảm tốc độ tấn thăng cảnh giới của mình.

Nếu không thì chín kiếp chuyển thế làm người, cộng thêm kinh nghiệm của bản thân khi làm thiếu minh chủ Cửu Thiên Vân Minh thì bây giờ có đạt đến cảnh giới Hoá Thần cũng chẳng có gì lạ.

Cảnh giới thăng tiến nhanh là tốt, nhưng Tần Ninh biết rõ, nền tảng ổn định mới là điều quan trọng nhất.

Mà hiện nay hắn đã tu luyện đến tầng thứ năm Ngọc Lôi thể, cảnh giới Thiên Võ đã đạt đến mức viên mãn, thân thể dưới sự rèn luyện cực hạn cũng gần đạt đến trạng thái hoàn hảo nhất trong cảnh giới Thiên Võ.

Thậm chí còn có thể nói, cơ thể của hắn bây giờ vượt trội hơn hẳn những thiên tài linh thể, tương đương so với Thánh Thể.

Nếu Ngọc Lôi thể đạt đến trạng thái hoàn hảo thì cơ thể của hắn thậm chí còn vượt trội hơn cả Thánh thể, sánh ngang với Vương thể.

Ba người Viêm Khô, Lệ Sinh Phong và Khánh Trạch Thiên hoàn toàn sụp đổ.

“Hi vọng cuối cùng của các ngươi tan vỡ rồi!”

Tần Ninh sải bước đi về chỗ hơn mười người kia.
 
Phong Thần Châu
Chương 1113: Đó là sức mạnh gì vậy?


Những người này đều là cao thủ vô địch cảnh giới Thông Thiên và cảnh giới Hoá Thần.

Nếu ở trong vùng đất Cửu U thì đủ để xây dựng chống đỡ một môn phái hạng hai đấy.

Giậm chân một cái đủ để khiến vùng đất Cửu U rung lên ba lần.

Thế nhưng bây giờ, đối mặt với thân hình hơi gầy đang bước đến, trong lòng bọn họ hoảng sợ không thôi, sắc mặt tái nhợt.

“Mau, mau tự sát!”, Viêm Khô lúc này quát to.

Trong chốc lát, hơn mười vị cảnh giới Thông Thiên và cảnh giới Hoá Thần đồng loạt nhấc đao lên, bọn họ chưa bao giờ muốn tự sát như bây giờ, chỉ muốn chấm dứt cơn ác mộng này.

“Đã muộn rồi!”

Tần Ninh lúc này chắp hai tay trước ngực, thấp giọng quát: “'Ngọc Lôi thể, Lôi Long Xà Triển!”

Ầm ầm...

Một âm thanh trầm thấp vang lên, cùng với lúc đó, mấy chục bóng hình đột nhiên bị khống chế, thận chí đao đã kề sát cổ cũng không thể điều khiển được.

Xoẹt...

Một tiếng xoẹt vang lên, Viêm Khô trực tiếp cứa cổ tự sát.

“Tần Ninh, ngươi nhất định phải chết, ngươi chết chắc rồi, gia tộc Viêm Hoàng sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”, Viêm Khô trước lúc chết hung dữ nhìn chằm chằm Tần Ninh, nghiến răng lạnh giọng nói.

Ông ta có một dự cảm rất xấu, rằng nếu như bị Tần Ninh giết thì rất có thể... sẽ chết thật!

“Một tên chạy rồi à?”

Ánh mắt của Tần Ninh liếc về phía hai người Lệ Sinh Phong và Khánh Trạch Thiên.

Tần Ninh khống chế hơn mười người nhưng ánh mắt lúc này lại khoá chặt hai người.

“Ngươi... ngươi muốn làm gì?”, Lệ Sinh Phong run rẩy nói: “Cho dù chúng ta có chết ở đây thì cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi, Tần Ninh, sau khi chúng ta tỉnh mộng thì đó chính là ngày chết của ngươi!”

“Bớt nói nhảm đi!”

Tần Ninh nắm chặt bàn tay lại, bịch một tiếng, khoé miệng của Lệ Sinh Phong rỉ máu, cơ thể run rẩy.

Đó là sức mạnh gì vậy?

“Ngươi không nói cũng được, ta hành hạ ngươi đến chết sau đó sẽ quay sang hỏi từng người một, ta nghĩ cuối cùng cũng sẽ có tên không chịu được mà mở miệng nói ra thôi”.

“Nếu như ngươi nói thì ta có thể cho ngươi chết một cách sung sướng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1114: Nước sông Hồng Huyết!


Tần Ninh bây giờ giống như sát thần, không còn bất kì sự dịu dàng thường ngày nào cả.

“Ta nói, ta nói...”

Lệ Sinh Phong vội vàng nói: “Là phái Tuyệt Ninh!”

“Là phái Tuyệt Trần, phái Tuyệt Trần và Viêm gia, Lệ gia và Khánh gia đều có quan hệ rất sâu sắc!”

“Còn chuyện hợp tác như thế nào thì ta bây giờ chỉ là cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển, những việc sâu xa hơn ta cũng không rõ”.

“Ta chỉ biết những chuyện này mà thôi!”

Lệ Sinh Phong lúc này thở hổn hển nói: “Ngươi để ta chết một cách sảng khoái đi!”

Ông ta bây giờ chỉ muốn chết, chết nhanh một chút, chết một cách sảng khoái sung sướng, cơn ác mộng này quả thật quá đáng sợ!

Tần Ninh chính là ma quỷ.

“Các ngươi còn bổ sung gì không?”

Ánh mắt Tần Ninh lạnh lẽo, nhìn những người khác.

“Nếu như không có, vậy ta sẽ cho các ngươi trải nghiệm mùi vị của địa ngục!”

Tần Ninh không hề dọa đám người này.

Đời thứ tám, hắn là Thông Thiên Đại Đế, và được người đời tôn là Thể Đế. Hắn nghiên cứu về thể thuật phải gọi là không một ai sánh bằng.

Hắn nghiên cứu đến mức tận cùng về sự khống chế thân thể, cửu môn, khí hải, đan hải, linh thể chín chuyển cùng tu luyện hồn phách.

Hắn hiểu được, khi võ giả không ngừng tăng cấp cảnh giới, thì lực thích ứng với sự đau khổ sẽ dần tăng lên, nhưng hắn cũng có trăm ngàn biện pháp khiến bọn chúng mắc kẹt trong sự đau đớn, muốn sống không được, muốn chết không xong!

“Ta nói, ta nói!”

Một vị cao thủ của Khánh gia vội vàng nói: “Thật ra còn một thế lực khác tồn tại!”

“Là Mộng Các!”

“Mộng Các?”

“Đúng!”, vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên của Khánh gia đó đáp: “Người Mộng Các ban đầu ta có gặp, tụ tập với trưởng tộc Khánh gia chúng ta, nhưng ta không biết rốt cuộc là vì chuyện gì”.

“Cho ta một cái chết thoải mái đi!”

Sự dằn vặt của Tần Ninh khiến người ta sụp đổ, kẻ này thật sự không chịu được nữa.

“Được!”

Tần Ninh nhấc tay lên, hơn mười người lúc này bị kéo lên trên không trung.

“Nơi này tên là đỉnh núi Thiết Phong, bốn phía sinh trưởng cây Thiết Phong, có tính áp chế cực mạnh với võ giả cảnh giới Thông Thiên và Hóa Thần”.

“Sen Cửu Chuyển Thiên Tiên mặc dù có thể sinh trưởng ở nơi này vài vạn năm thời gian, hoa nở hoa tàn, luân hồi không ngừng, chính là vì nước sông Hồng Huyết này!”

Nước sông Hồng Huyết!
 
Phong Thần Châu
Chương 1115: Đó chính là Viêm Khô.


Lời này nói ra, cả người Lệ Sinh Phong run rẩy.

Ông ta có một dự cảm không lành.

“Ở trong núi Thận Mộng này, kẻ bị ta giết chắc chắn phải chết. Mà nếu chết dưới nước sông Hồng Huyết, x*c th*t không chỉ bị ăn sạch, mà hồn phách cũng sẽ phải chịu luân hồi vô tận, sống và chết, luân hồi không ngừng, hơn nữa dù sống hay chết thì sẽ đều phải chịu sự đau đớn tột cùng!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Ở nơi này, chết, chính là chết thật!”

“Tần Ninh, ngươi nói mà không giữ lời!”

“Thật không?”

Tần Ninh hỏi vặn lại: “So với việc các ngươi nói không giữ lời, thì ta dường như vẫn chưa làm trái lời mình nói đâu. Ta bảo là, sẽ cho các ngươi chết sảng khoái chút. Cái chết này, là tử vong thật. Còn sau khi các ngươi chết có sảng khoái hay không... thì ta cũng đâu có hứa nhỉ!”

Nhìn dáng vẻ thản nhiên của Tần Ninh, Khánh Trạch Thiên cùng Lệ Sinh Phong chỉ cảm thấy cơ thể mình căng cứng lại.

Cái người này, nhất định không phải người, mà là ma quỷ, ác ma!

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Khánh Trạch Thiên lúc này dữ tợn vô cùng.

“Ta?”

Tần Ninh nắm chặt tay lại, tiếng nổ tung vang lên, hơn mười thân ảnh rơi vào nước sông Hồng Huyết trong ao máu.

“Ta chính là Tần Ninh, Cửu U Đại Đế!”

Lời nói lãnh đạm quanh quẩn quanh núi, nhưng lại không ai nghe được.

“Cuối cùng cũng biết một ít tin tức liên quan đến việc Minh Uyên bỏ mình. Mộng Các là một trong ba thế lực sát thủ lớn của Cửu U, còn Tuyệt Ninh tông...”

“Cái tên này dường như là đặt ra vì ta thì phải”.

Một lúc lâu sau, Tần Ninh đứng vững ở đỉnh núi, nhìn quanh.

Sau đó, Tần Ninh thở ra, một nụ cười lập tức hiện lên trên khuôn mặt hắn.

“Bỏ đi, không nghĩ nữa, ta sắp được gặp đại ca Kinh Mặc rồi...”

“Sen Cửu Chuyển Thiên Tiên, không có thứ gì quý giá, đẹp đẽ hơn nó cả. Đại ca Kinh Mặc nhất định sẽ thích...”

“Vài vạn năm qua đi, đổi một thân thể khác, đại ca Kinh Mặc chắc sẽ không nhận ra ta đâu nhỉ?”

Tần Ninh lúc này rất lo lắng, giống như một thanh niên mười tám, mười chín tuổi thật sự vậy. Sự trầm tĩnh thường ngày lúc này không còn sót lại chút gì.

“Nên kết thúc hành trình trong rừng Thận Mộng thôi!”

Hắn đi vào rừng Thận Mộng chính là vì sen Cửu Chuyển Thiên Tiên, lúc này đã đắc thủ, còn đạt cảnh giới Thiên Võ bảy biến, là đẹp cả đôi đường.

Đi vào Thiên Thận cung, nguyên bản không phải muốn lấy bảo bối của Thiên Thận cung. Lần này tỉnh dậy, hắn sẽ trực tiếp đến Mặc cốc.

Tần Ninh quyết định xong, chỉ vào mi tâm mình, rồi từ từ biến mất.

Cùng lúc đó, ở bên rìa rừng Thận Mộng.

Hơn mười người lúc này nằm ngang dưới đất.

“Phù phù...”

Bỗng nhiên, một tiếng th* d*c vang lên. Một bóng người cao thẳng tắp trừng lớn hai mắt, cả người đầy mồ hôi.

“Tỉnh rồi...”

Đó chính là Viêm Khô.

Lúc này, sắc mặt Viêm Khô rất khó coi, cơ thể gầy đét dính đầy mồ hôi.

“Tần Ninh, Tần Ninh!”

5977301-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1116: “Năm đó ngài đã nuôi sống được sao?”


Viêm Khô lúc này hô to, nhưng không một ai để ý lão ta.

Lão ta căng thẳng, nhìn quanh, nhưng không ai trả lời. Lão ta ngồi xổm xuống, níu một người, rồi đột nhiên thân thể lão ta căng lại.

“Chết rồi...”

Viêm Khô kiểm tra mấy người liên tiếp, mồ hôi trên mặt ngày càng nhiều.

“Chết rồi... Chết hết rồi... Sao lại chết thế này...”

Sắc mặt Viêm Khô trắng bệch, thân thể run rẩy.

Người bị Tần Ninh giết, đều chết, là chết thật.

Chỉ có mình lão ta tự sát thì không chết hẳn.

Quả nhiên lão ta nghĩ đúng, Tần Ninh kia, không đơn giản.

“Lâm nguy rồi...”

Sắc mặt Viêm Khô cực kỳ xấu xí, bàn tay chắp trước ngực, sau đó lòng bàn tay lão ta hiện ra một cái hộp.

Lão ta mở hộp ra, một ánh sáng lóe lên rồi biến mất.

“Phải quay về tộc bẩm báo lại sự kỳ lạ của nơi đây. Lần này, đến cả cảnh giới Hóa Thần hai chuyển như ta cũng không làm gì được, Tần Ninh này quá đáng sợ...”

Lúc này, ở bên kia, Tần Ninh từ từ tỉnh dậy.

Lão Vệ chứng kiến Tần Ninh, hơi chắp tay, đứng dậy.

“Ông bây giờ cũng không được như ngày trước nữa rồi, sao không vào tôi luyện đi?”

“An nguy của công tử quan trọng hơn”.

Lão Vệ khách sáo nói.

“Khà khà, có đại nhân Hà Tôn ta ở đây, ai có thể làm hại đến công tử được cơ chứ? Ngươi lo nhiều quá cơ”.

“Ngươi nói cũng nhiều lắm”.

Tần Ninh nhìn sang mấy người còn lại.

Thiên Đạo Nhất, năm vị trưởng lão cùng mấy người Thiên Linh Lung, Kiếm Tiểu Minh vẫn chưa dậy.

“Chờ thêm chút đi!”

Tần Ninh ngồi xuống, lấy ra một bình ngọc, ngắm nghía trong tay.

“Chậc chậc, sen Cửu Chuyển Thiên Tiên?”

Tôm cát nhỏ nhảy sang vai của Tần Ninh, kinh ngạc nói: “Thứ này hiếm có, cũng chưa chắc đã sống được chứ?”

“Năm đó ngài đã nuôi sống được sao?”

“Trên đời này còn có thứ ta không nuôi sống được à?”, Tần Ninh cười tủm tỉm.

Nghe vậy, Tần Ninh bĩu môi, lườm tôm cát nhỏ: “Nhiều năm không gặp, thực lực chẳng thay đổi gì mà mặt thì dày hơn hẳn!”

Nghe vậy, tôm cát nhỏ tức thì đỏ bừng mặt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1117: Tính toán thì cũng sắp đến rồi đó!”


“Đại Đế, việc gì phải keo kiệt thế?”

“Phải keo kiệt chứ!”

Tần Ninh mỉm cười: “Đây là lễ vật cho đại ca Kinh Mặc, một gốc cũng không thể cho ngươi được!”

“Chờ ta đón đại ca Kinh Mặc ra ngoài, sen Cửu Chuyển Thiên Tiên này sẽ được trồng ở trong đình viện của huynh ấy, để ngày nào huynh ấy cũng nhìn thấy nó”.

Kinh Mặc...

“Tần Kinh Mặc?”

Tôm cát nhỏ lúc này giật mình, chỉ cảm thấy mồ hôi đầy người.

“Đại Đế, ngài đừng đùa chứ...”, tôm cát nhỏ run rẩy nói: “Năm đó Tần Kinh Mặc vì cứu ngài, lấy hồn phách mình làm ấn, phong ấn hoàn toàn Ma tộc dưới lòng đất ở Mặc cốc, nên đã... chết từ lâu rồi mà?”

Khi chữ “chết” được thốt ra, tôm cát nhỏ chỉ cảm thấy một sát cơ lạnh thấu xương từ cơ thể Tần Ninh b*n r*.

Tôm cát nhỏ vội vàng nói: “Ngài đừng giận, đừng giận, ta...”

“Huynh ấy không chết!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Năm đó ta lấy tuổi thọ vạn năm, thi triển thuật Đại Tác Mệnh, đổi mệnh với trời!”

“Có điều loại đổi mệnh này cần một thời gian dài ngủ say, không nhiều không ít, chín vạn năm. Tính toán thì cũng sắp đến rồi đó!”

“Trời đất ơi... nghịch thiên đổi mệnh...”

Tôm cát nhỏ lúc này cảm thấy đầu mình trống rỗng.

Thủ đoạn đến quỷ thần còn khó lường thế này, cũng chỉ có vị Đại Đế này làm được thôi.

Có điều, mặc dù là Cửu U Đại Đế thì lúc ấy, tuổi thọ cũng chỉ hơn vạn năm. Một hơi bỏ ra, cơ hồ là tiêu hao tuổi thọ cả đời mình.

Nếu là người khác, tôm cát nhỏ sẽ kinh ngạc, nhưng đây là vì Tần Kinh Mặc, tôm cát nhỏ cũng không bất ngờ nữa.

“Thảo nào ngài muốn ta cùng đi với ngài, ta hiểu rồi!”

Tôm cát nhỏ lĩnh ngộ gật đầu, cười hì hì: “Vậy tôm cát nhỏ xin chúc mừng Đại Đế sắp tương phùng với huynh đệ của mình!”

“Yên tâm đi, bảo ngươi tới, đương nhiên là sẽ có chỗ tốt”.

Nghe thấy lời hứa của Tần Ninh, tôm cát nhỏ sáng cả mắt, vội vàng đứng dậy, cười hỏi: “Chỗ tốt gì vậy?”

“Bảo đảm khi gặp đại ca Kinh Mặc, sẽ không lại đưa ngươi thành món ăn trong tiệc khánh thành nữa!”

“...”

Thiên Đạo Nhất cùng năm vị trưởng lão Lý Dương Chiêu lúc này mới hoàn toàn củng cố được cảnh giới tu vi của mình.

Lý Dương Chiêu gặp lại Tần Ninh, hai mắt b*n r* sự tôn sùng Tần Ninh từ trong thâm tâm.

“Tông chủ, lần này năm bộ xương già chúng ta có thể tăng cấp lên cảnh giới Thông Thiên đều là nhờ có tông chủ. Sau này, tông chủ dù có muốn chúng ta lên núi đao...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1118: “Những tên đó thực sự rất đáng ghét!”


“Rồi rồi!”

Tần Ninh không nhịn được nói: “Khi nào bảo các ông xông lên, cứ xông lên là được rồi. Giờ nói gì cũng vô dụng thôi mà”.

Năm vị trưởng lão cười ha ha, gật đầu.

Bọn họ coi như vẫn hiểu được tính tình của Tần Ninh.

Sau đó, Lý Nhất Phàm Thiên Linh Lung, Thẩm Văn Hiên, Trần Húc cũng lần lượt tỉnh lại.

Chỉ có Kiếm Tiểu Minh là một mạch ngồi dưới đất chưa tỉnh lại.

“Tính toán thời gian thì cũng phải được rồi chứ...”

Tần Ninh đi đến bên cạnh Kiếm Tiểu Minh, đưa ngón tay ra thăm dò, hơi nhíu mày.

Chỉ thấy Tần Ninh dùng bốn ngón tay giao nhau, trực tiếp b*n r*, điểm vào bốn huyệt vị của Kiếm Tiểu Minh.

“Cút hết, cút hết, chờ ông đây ra ngoài, chắc chắn sẽ làm thịt đám nhãi con các ngươi”.

Kiếm Tiểu Minh đột nhiên hét lên, trực tiếp đấm về phía Tần Ninh.

“Tiểu Minh, là ta đây!”

Tần Ninh nắm chặt hai tay Kiếm Tiểu Minh.

“Ca...”

Nhìn nhóm Tần Ninh, Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh biết mình tỉnh lại, tức thì mắng to một tiếng: “Con mẹ nó!”

“Làm sao vậy?”

Tần Ninh thấy tinh thần hỗn loạn của Kiếm Tiểu Minh, không khỏi hỏi.

“Ta đụng phải đám con cháu Cổ gia, ta vốn đang luyện kiếm thuật, tiến bộ nhanh chóng, giết linh hươu, định hái nhung hươu của nó thì chúng nhảy ra cướp của ta!”

“Ta vốn là con cháu của Kiếm Thánh Kiếm Âm Sơn, sao có thể quỳ xuống cầu xin tha thứ, nhường nhung hươu được?”

“Nói thật!”

Tần Ninh nhìn Kiếm Tiểu Minh, nghiêm túc nói.

“Được thôi...”, Kiếm Tiểu Minh ủ rũ, từ từ nói: “Ta thấy đông người, chắc chắn không phải đối thủ, bèn đưa nhung hươu cho chúng, nhưng đám khốn kiếp ấy dám nói nhìn ta ngứa mắt, bắt ta làm chó dò đường cho chúng. Ta không đồng ý, liền đánh nhau loạn xạ!”

“Kết quả, ta bị đánh rất thảm. Đám đó có người ở cảnh giới Thiên Nguyên, luôn miệng nói mình đến từ Cổ gia gì đó”.

“Cổ gia Lĩnh Nam?”, Thiên Linh Lung kinh ngạc nói.

Kiếm Tiểu Minh nói đến đây thì không nói nữa.

Không cần nghĩ cũng biết là một vài cách trả đũa bẩn thỉu.

“Những tên đó thực sự rất đáng ghét!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1119: Giống Vũ gia và Hoàng Phủ gia?


Kiếm Tiểu Minh nói, thanh âm nghẹn ngào. Cậu ta vốn không muốn làm Tần Ninh lo lắng, nhưng cậu ta không nín nhịn nổi.

“Cổ gia Lĩnh Nam...”

Tần Ninh đứng dậy, giãn gân cốt, nói: “Chờ ra khỏi Thiên Thận cung, ta dẫn ngươi đến Cổ gia Lĩnh Nam, ta cũng muốn xem xem kẻ nào dám bắt nạt huynh đệ của ta đấy!”

Kiếm Tiểu Minh vội vàng kéo Thiên Linh Lung lại hỏi nhỏ: “Cổ gia Lĩnh Nam là ai thế?”

Thiên Linh Lung lắc đầu nói: “Ta chỉ nghe nói đến thôi chứ không hiểu lắm”.

Tôm cát nhỏ nhếch miệng cười nói: “Không là gì cả, cũng chỉ có chút truyền thừa như Vũ gia với Hoàng Phủ gia của Hoàng Phủ cá chạch mà thôi”.

Giống Vũ gia và Hoàng Phủ gia?

Kiếm Tiểu Minh tức thì kéo góc áo Tần Ninh, nói: “Ca à, hay là thôi đi!”

“Thôi?”

Tần Ninh mỉm cười, vỗ vai Kiếm Tiểu Minh, nói: “Không được đâu!”

“Được rồi, mọi người chuẩn bị xuất phát thôi!”

“Đi dạo một vòng ngoại vi rồi, chúng ta cũng nên tiến vào bên trong thôi”.

Ánh mắt Tần Ninh sáng như đuốc, phảng phất như xuyên qua tầng tầng núi non vậy...

Một đoàn người rời khỏi nơi đây, theo Tần Ninh, tiếp tục đi về phía trước.

“Công tử...”

Lão Vệ lúc này nói nhỏ bên tai Tần Ninh: “Lão gia tử Hoàng Phủ cùng Hoàng Phủ Yên Nhiên đến nơi mà ngài nói, vẫn chưa trở về đâu, có cần thông báo cho họ hay không...”

Tần Ninh gật đầu nói: “Được, độc tố bên trong thân thể Hoàng Phủ Hùng không phải một sớm một chiều là giải quyết được, chỗ đó chỉ áp chế một chút thôi, ông bảo bọn họ qua đây đi!”

“Ừm!”

Thân ảnh Lão Vệ lóe lên rồi biến mất.

Lúc mới tiến vào Thiên Thận cung, Tần Ninh đã để Hoàng Phủ Hùng và Hoàng Phủ Yên Nhiên đến một nơi có thể ngăn chặn tạm thời độc tố bên trong cơ thể Hoàng Phủ Hùng, ít nhất giữ cho nó không khuếch tán tiếp.

Hiện tại, đi vào càng sâu thì càng nguy hiểm, hai người ấy mà ở bên ngoài thì e là sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn.

Sau khi lão Vệ rời đi một hồi lâu, ba người lần nữa trở về.

Mà lúc này, Thiên Đạo Nhất cùng mấy người đại trưởng lão cũng phát hiện một vài điểm lạ.

Hoàng Phủ Hùng lúc này tuy không có lực áp bách mạnh mẽ như trước, nhưng khi nhìn thì cũng không thấy vẻ bệnh tật như ban đầu, đúng là lạ thật.

Xem ra nơi mà Tần Ninh bảo hai người họ đến không tầm thường chút nào.
 
Back
Top Bottom