Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 760: “Rốt cuộc là có được không?”


Đó là chỗ ở của lão tổ Thanh Vân tông – tôn giả Thanh Vân năm đó, ngoại trừ các đời tông chủ ra thì cũng chỉ có trưởng lão và một vài đệ tử có địa vị tương đối cao đi vào.

Lúc này, có rất nhiều đệ tử đứng ở phía dưới, năm đại trưởng lão dẫn theo năm đại đệ tử đi cũng nhóm Tần Ninh l*n đ*nh núi.

Ở trên đỉnh núi có một cái đài cao.

Xung quanh đài có những cung điện, nhìn có vẻ cổ xưa.

Mặc dù nơi này không có người ở, nhưng có thể thấy nơi này quanh năm được quét dọn, khá là yên tĩnh.

Thấy cảnh này, Tần Ninh chậm rãi gật đầu. Mà ở trên đỉnh núi cảm giác hơi lạnh lẽo, toàn bộ kiến trúc trên đỉnh núi nhìn khá có phong cách của tứ hợp viện.

Đi vào cửa, chếch về phía bên trái có một đình nghỉ mát đập vào mắt mọi người.

Đình nghỉ mát này vì bị tàn phá, gần như lung lay sắp đổ, nhưng ở bên cạnh lan can của đình thì có một pho tượng đá yên lặng sừng sững.

“Đây chính là con rùa đá đó à?”

Kiếm Tiểu Minh nhìn về rùa đá, bĩu môi.

“Rùa đá này vốn là vật chết, sao có thể sống lại chứ”.

Lý Dương Chiêu nhìn Tần Ninh, chắp tay nói: “Tần công tử, nếu ngươi có thể gọi tỉnh rùa đá, toàn bộ Thanh Vân tông ta lập tức thực hiện lời hứa”.

Nếu rùa đá thật sự tồn tại, thì có thể giải quyết một phiền toái lớn mà Thanh Vân tông đang gặp phải.

Chỉ cần điểm này thôi, để Tần Ninh làm tông chủ cũng không phải chuyện gì khó chấp nhận.

Dù gì thì phiền phức kia mới là việc cấp bách hiện tại.

“Được!”

Tần Ninh chắp tay sau lưng, đi đến phía dưới đình nghỉ mát rồi ngồi xuống.

Kiếm Tiểu Minh đi tới chỗ rùa đá, sờ cái đầu trơn bóng của nó, không khỏi nói: “Rùa đá thành tinh mới thật sự là ảo ma này...”

Cậu ta cũng không hiểu vì sao Tần Ninh lại có lòng tin như vậy.

Lần này, năm trưởng lão cũng lo lắng không thôi.

Rùa đá tượng trưng cho thần thủ hộ của Thanh Vân tông, hơn nữa lão tổ cũng có lời, rùa đá sống lại, chính là đạo đại hưng của Thanh Vân tông.

Nếu Tần Ninh có thể làm được, nói không chừng người này chính là khởi đầu của sự phục hưng Thanh Vân tông.

Chỉ thấy

5975500-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 761: “Ông biết ta là ai chứ nhỉ?”


“Tên nhóc này đang lừa chúng ta đấy à?”

“Hay là lấy chúng ta ra làm trò cười đây?”

Mấy trưởng lão và đệ tử không khỏi lầm bầm.

“Câm miệng!”

Lão Vệ ngẩng đầu, mở mắt, nói: “Từ từ chờ là được”.

Lời này nói ra, mọi người đều run rẩy ngậm miệng, không nói thêm nữa.

Uy phong của lão Vệ khiến bọn họ không dám đụng vào.

Tần Ninh ngồi trên ghế đá, nhìn bàn đá trước mặt, hai tay chậm rãi xoa.

“Đã bao nhiêu năm rồi...”

Một câu ca thán nhàn nhạt, một sự hoài niệm nhàn nhạt.

“Lão rùa, có lẽ ông đã quên ta rồi nhỉ?”

Tần Ninh nhẹ gõ lên bàn đá, lúc này bàn đá hiện ra một bàn cờ, quân đen quân trắng tranh nhau không phân cao thấp.

“Huyền Thiên!”

“Minh Nguyệt!”

“Kim Khai!”

“Giáp Trụ!”

“Quy Hàng!”

Tần Ninh như đang lẩm bẩm một mình, giống một vị thần.

Mà bàn cờ lúc này càng ngày càng rõ ràng.

Trong chớp nhoáng, bóng dáng Tần Ninh vẫn ở tại chỗ, nhưng trong đầu đã là một cảnh tượng khác.

Trên bàn cờ to lớn, hai bóng người chậm rãi đứng vững vàng.

Tần Ninh toàn thân áo trắng, hai tay chắp sau lưng, thản nhiên không nói.

Trước hắn là một ông già, cũng từ từ đứng dậy, giống như tỉnh lại từ rất lâu.

Lão ta mở mắt, nhìn thấy người trước mặt mình, thân thể liền run lên.

“Ông biết ta là ai chứ nhỉ?”, Tần Ninh chậm rãi nói.

“Biết ạ!”

“Không được không được!”, ông già chắp tay nói: “Nếu không có Đại Đế thì lão hủ đã sớm về dưới suối vàng rồi, đám đồ tử đồ tôn của lão hủ cũng phải chịu tai họa ngập đầu!”

Nghe vậy, Tần Ninh không nói gì nữa.

“Giờ ta đã quay lại!”
 
Phong Thần Châu
Chương 762: “Lão nô hiểu!”


Tần Ninh lại nói: “Cho nên tất thảy đều sẽ thay đổi, ta vốn không định gọi ông dậy, nhưng năm đó ta đem hồn phách ông phong ấn trong rùa Huyền Minh Kim Giáp này, giúp ông sống sót, có lẽ giờ ta cũng nên gọi ông dậy”.

“Dù sao, ta muốn khôi phục lại Thanh Vân tông, nếu đám đồ tử đồ tôn kia của ông không chịu mở to mắt ra mà nhìn, hay là chọc tới ta, mà ta giết sạch bọn họ thì ông sẽ rất đau lòng!”

Lời này nói ra, thân thể ông già run lên, vội vàng nói: “Đại Đế anh minh quyết đoán, những tên kia nếu như dám ngỗ nghịch Đại Đế, sẽ không cần người đích thân ra tay mà lão nô sẽ g**t ch*t đám súc sinh bất hiếu kia trước!”

“Ngủ say mấy vạn năm, giờ lòng dạ cũng độc ác quá đi?”

Tần Ninh cười nhạt nói: “Ta chỉ đề phòng bất chợt mà thôi, dù gì những đồ tử đồ tôn kia của ông cũng không biết gì, ta sợ chúng tự cao quá lại khiến ta khó chịu”.

“Không đâu, sẽ không đâu ạ, Đại Đế yên tâm, bọn chúng mà dám thì lão nô nhất định sẽ chém không tha!”

“Được!”

Tần Ninh lại nói: “Nếu đã tỉnh rồi thì quay lại đi, mặc dù ta nói để ông lấy rùa Huyền Minh Kim Giáp làm vật chứa, tủi thân ông, nhưng năm đó ta cũng không còn cách nào khác”.

“Đại Đế khách sáo quá, tiểu nhân trong lòng cảm kích vô cùng”.

“Nếu không có Đại Đế trấn áp cái vật dưới phái của lão hủ thì phái của lão hủ nhất định đã sớm mai danh ẩn tích, hiện giờ giữ được sự phồn hoa cũng là rất tuyệt vời. Thật sự cảm ơn Đại Đế đã giúp đỡ, lão nô nhặt được cái mạng về đã là may mắn lắm rồi!”

Nghe vậy, Tần Ninh phất tay, ý bảo lão ta đứng dậy.

Nhưng lão ta vẫn quỳ dưới mặt đất như cũ, không hề nhúc nhích.

Tần Ninh không để ý, lại nói: “Bao nhiêu năm qua, mấy thứ dưới đất có chút gì chuyển động không?”

“Hồi bẩm Đại Đế, không có ạ!”, ông già vội vàng nói: “Có lẽ uy của Đại Đế năm đó đã khiến bọn chúng hồn phi phách tán, mà nếu không có Hoàng mới sinh ra, những tên đó cũng chẳng dám lộ diện”.

“Không có sao...”

Tần Ninh từ từ nói: “Xem ra Minh Uyên không phải là bị mấy thứ đó g**t ch*t”.

“Cái chết của công tử Minh Uyên có lẽ không liên quan đến mấy tông môn bên trong Cửu U, có thể là đến từ đại lục khác...”

Ông già chậm rãi nói: “Dù sao, ai cũng muốn có được cội nguồn của lục địa, trái tim của Cửu U chính là cội nguồn của Cửu U đại lục, là thứ bao nhiêu người mơ tưởng...”

“Thú vị...”

“Lão nô hiểu!”

Tần Ninh đứng trong bàn cờ, thở dài.

Thời gian thấm thoắt, mọi thứ đổi thay.
 
Phong Thần Châu
Chương 763: “Đại nhân rùa thần!”


Tông môn trong Cửu U san sát, đấu đá nhau, nhưng không biết rằng dưới chân bọn họ còn những tồn tại đáng sợ hơn.

Mà những nơi liền với Cửu U đại lục cũng có người đem lòng thèm thuồng.

Có lẽ Minh Uyên bị chính những kẻ đó g**t ch*t, Thiên Thanh Thạch cũng là bị chúng giam cầm.

Hết thảy, hắn nhất định sẽ bắt được hung thủ sau màn.

Lúc này, Tần Ninh ngồi trong đình nghỉ mát, nhắm mặt lại, tựa như đang ngủ.

Kiếm Tiểu Minh lúc này không thể chờ được nữa rồi.

Cậu ta ngồi lên đầu rùa đá, hai chân kẹp đầu rùa, không khỏi vỗ đầu nó: “Rùa đá ơi là rùa đá, ngươi chỉ là một tảng đá mà thôi, nói xem ngươi thức dậy kiểu gì chứ? Ninh ca của ta ngây thơ quá đi mà”

“Kẻ nào đang sờ đầu ta đó?”

Bỗng nhiên, một giọng nói già nua vang lên. Phù một tiếng, cả người Kiếm Tiểu Minh ngã xuống đất, nhìn chằm chằm rùa đá mà mình vừa mới ngồi lên. Rùa đá thật sự... sống lại rồi!

Kiếm Tiểu Minh lúc này ngã nhào trên mặt đất, nhìn lão rùa, run rẩy chỉ: “Ông ông ông... ông thành tinh thật à?”

Lúc này, tầng vôi trắng bóc bên ngoài lão rùa tách ra, lộ mai rùa màu vàng sậm, đôi mắt từ vô thần trống rỗng thành thâm thúy không thấy đáy.

Đám Lý Dương Chiêu lúc này mới hoàn toàn há hốc mồm.

Các đời tổ tông bọn họ đều dùng đủ mọi biện pháp từ bạo lực đến mềm dẻo, nhưng rùa đá không hề động đậy.

Nhưng Tần Ninh chỉ ngồi trong đỉnh nghỉ mát mà đã gọi được lão rùa dậy rồi?

Đời như hề!

Năm đại trưởng lão lúc này cảm thấy khóc không ra nước mắt.

Kiếm Tiểu Minh cũng bị dọa đến ngây người, không dám nói câu nào, ngồi trên mặt đất, run lẩy bẩy.

Con mẹ nó! Rùa đá sống lại, trở thành rùa vàng!

Đúng là rợn người mà.

“Gọi ta tỉnh dậy là có chuyện gì?”

Lý Dương Chiêu quỳ xuống, dập đầu nói: “Thanh Vân tông chúng ta hiện tại đã đến bước đường cùng, chúng đệ tử không thể kiên trì thêm được nữa!”

“Chúc Long tông kia dựa vào Phi Hồng Môn, ép buộc Thanh Vân tông chúng ta quy thuận, nếu không liền diệt cơ nghiệp của chúng ta!”

“Cầu xin thần rùa chỉ điểm một hai, giúp cho cơ nghiệp Thanh Vân tông chúng ta không bị hủy diệt!”
 
Phong Thần Châu
Chương 764: Thức tỉnh rùa thần!


Mấy vị trưởng lão dẫn theo đệ tử cúi lạy trên mặt đất.

Lão rùa lúc này híp mắt, thân thể nặng nề, tập tễnh leo lên, nhìn mọi người: “Lão tổ đã cho các ngươi cơ duyên mà còn chưa nhìn ra à?”

Cho cơ duyên?

Mấy trưởng lão nhìn nhau ngơ ngác.

Đột nhiên, ánh mắt Lý Dương Chiêu rơi vào người của Tần Ninh bên trong đình nghỉ mát.

Lẽ nào cơ duyên mà rùa thần nói chính là Tần Ninh?

Lý Dương Chiêu lúc này như có điều suy nghĩ.

Thanh Vân tông suy tàn, đã là sào sâu khó nhổ, Tần Ninh sớm không đến muộn không đến, lại xuất hiện vào lúc này. Hơn nữa, nếu nói Tần Ninh có mưu đồ, vậy ông ta cũng chẳng nghĩ nổi Tần Ninh đang mưu đồ chuyện gì nữa?

Mưu đồ cục diện rối rắm này của Thanh Vân tông sao? Đương nhiên là không.

Hơn nữa, hôm nay Tần Ninh đến, rùa thần liền thức tỉnh, bọn họ thử trăm ngàn cách đều không được, Tần Ninh ngồi ở đó, bày một bàn cờ, như là ngủ một giấc, rùa thần liền tỉnh?

Dĩ nhiên là có chuyện mà bọn họ không biết bên trong.

“Tham kiến tông chủ!”

Lý Dương Chiêu bái lạy Tần Ninh, cúi thấp đầu.

Tần Ninh đã dùng hành động chứng minh, hắn không hề nói dối.

Hắn làm được!

Thức tỉnh rùa thần!

Bọn họ không có lí do gì để phản bác Tần Ninh.

Mà lời nói của rùa thần cũng có ngụ ý.

Lúc này, ngoài nói đến Tần Ninh ra thì còn ai nữa?

Hoa Vinh, Lữ Khí, Từ Phàm cùng Liễu Thương Hải cũng từng người lễ bái một.

Mọi chuyện đã định.

Tần Ninh lúc này, khẽ mở mắt, nhìn năm vị trưởng lão.

“Từ nay trở đi, ta đảm nhiệm vị trí tông chủ Thanh Vân tông, nếu các ông có ý kiến thì có thể nói ngay, còn không, đến lúc làm trái lời ta, ta sẽ chém không tha”.

“Dạ!”

Rùa thần nhắm hai mắt lại, cảm xúc hưởng thụ, làm cho năm vị trưởng lão hoàn toàn không có gì để nói.

Tần Ninh này, thật sự không đơn giản.

Rùa thần chậm rãi nói: “Hiện giờ tông chủ mới đã xuất hiện, các ngươi chỉ cần làm theo những gì tông chủ mới nói, thời hưng thịnh của Thanh Vân tông sắp tới rồi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 765: “Chỉ giỏi nói nhiều!”


“Nếu dám ngỗ nghịch trái lời, ta nhất định sẽ ra tay, giết không tha!”

“Vâng!”

Lần này, năm vị trưởng lão hoàn toàn không dám cãi.

Tần Ninh nhìn năm người, nói: “Triệu tập toàn bộ đệ tử lại, ta cần nói cho mọi người biết, tông chủ hiện nay, chính là Tần Ninh ta”.

“Thứ hai, bắt đầu chỉnh đốn Thanh Vân tông từ hôm nay”.

“Đem đệ tử Thanh Vân tông chia làm năm đẳng cấp, đệ tử đạt cảnh giới Linh Hải, dưới cảnh giới Linh Luân, là đệ tử tạp dịch, mà đệ tử tạp dịch cũng chia làm các cấp khác nhau”.

“Cảnh giới Linh Luân làm đệ tử ngoại môn, cảnh giới Linh Phách là đệ tử nội môn, cảnh giới Địa Võ là đệ tử chân truyền, cảnh giới Thiên Võ là đệ tử nòng cốt”.

Lời này nói ra, sắc mặt năm đại trưởng lão trở nên khổ sở.

“Tần công... Tần tông chủ!”

Lý Dương Chiêu khổ não nói: “Thanh Vân tông chúng ta không có đệ tử cảnh giới Thiên Võ...”

“Vậy cứ để trống!”

Tần Ninh lãnh đạm nói: “Chế độ cấp bậc chính là căn bản, phân chia chức trách các đường chủ, chấp sự, trưởng lão cũng nên chính xác”.

“Vâng!”

Cảnh giới Thiên Võ làm đệ tử nòng cốt?

Chỉ có bốn tông môn lớn trong Cửu U mới làm được thế.

Thanh Vân tông vốn chỉ có hơn một ngàn đệ tử, hơn phân nửa là cảnh giới Linh Luân, chỉ có mười người đến cảnh giới Linh Phách.

Còn cảnh giới Địa Võ cũng chỉ có năm đại đệ tử.

So với bốn tông môn lớn, Thanh Vân tông căn bản là không có tư cách.

“Làm theo phân phó của ta đi, hôm nay, ta kế thừa vị trí tông chủ!”, Tần Ninh phất tay.

Năm người Lý Dương Chiêu lập tức bận rộn.

Rùa thần sống lại, lời nói của lão tổ hiển linh, có lẽ, Thanh Vân tông thật sự sẽ phát dương quang đại khi ở trong tay Tần Ninh.

Dù thế nào thì cũng tốt hơn là rơi vào cảnh chết, không có biện pháp.

Ở trên đỉnh Huyền Trần, Tần Ninh đứng chắp tay.

“Lão hủ là cười Đại Đế, nghiêm túc vô cùng, chỉ tiếc bọn chúng chưa hiểu được nỗi khổ tâm của Đại Đế”.

Lão Vệ lắc đầu nói: “E là họ còn tưởng rằng Đại Đế đang liều lĩnh. Nhưng cũng đành chịu thôi, nếu không, có ngài làm tông chủ là điều mà cả ngàn đời bọn họ cầu mong cũng không được”.

“Chỉ giỏi nói nhiều!”
 
Phong Thần Châu
Chương 766: Vị Đại Đế này giờ mới thấy sợ phiền phức đấy.


Lão Vệ cười khà khà: “Không ngờ năm đó Đại Đế lại cứu lão cáo già đó, chẳng lẽ là ý của tôn giả Thanh Vân sao ạ?”

Lão Vệ hiểu được, bản thể của rùa thần chính là rùa Huyền Minh Kim giáp, nhưng lúc này, hồn phách bên trong nó lại là một người khác.

Năm đó trong Cửu U đại lục, Cửu U Đại Đế chính là thần, là sự tồn tại không gì không thể.

Dù là bốn tông môn lớn, là những cổ gia, cổ quốc hay là những thế lực khác, lão bất tử gì đó, thấy Đại Đế còn phải cung kính chào, ba quỳ chín lạy.

Mặc dù bọn họ có truyền thừa lâu đời, bên trong tông môn không chỉ có tông chủ, các chủ, trưởng tộc như vẻ bề ngoài, nhưng mấy lão bất tử kia cũng phải cung kính đối đãi với Đại Đế.

Không có lí do nào khác, vì Tần Ninh khi đó là Cửu U Đại Đế, là chúa tể của Cửu U đại lục!

“Lão quỷ U Phần Thiên năm đó cầu xin ta khắp chốn, ta không cứu lão ta thì lão ta sẽ chết, như vậy cũng sẽ không có U Minh Tông của bây giờ nữa”.

“Mặc dù cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ta, nhưng vùng đất Cửu U phát sinh ra chuyện lớn lại là chuyện ta không muốn nhìn thấy”.

“Giải quyết được những phiền phức đó, ta cũng tiện tay giúp lão ta sống sót, mà đến hôm nay cũng coi như đỡ chút rắc rối. Lão quỷ đó còn sống cũng tốt, Tiểu Phi đi vào U Minh Tông, mấy lão cổ hủ kia mà không dạy dỗ con bé cho tốt thì ta cũng đỡ phải nhúng tay vào”.

“Đến lúc ấy cho lão U Quỷ ra mặt, xem sắc mặt của đám đồ tử đồ tôn của lão ta”.

Lão Vệ nghe vậy thì cười khổ. Vị Đại Đế này giờ mới thấy sợ phiền phức đấy.

“Giờ xem ra không chỉ có chuyện bên trong Cửu U đại lục mà người từ đại lục khác cũng đến nhúng tay nhúng chân vào đấy!”

Tần Ninh cười nói: “Mấy người bạn cũ kia không biết có còn sống hay không, ta khá là nhớ chúng đấy!”

Nghe vậy, lão Vệ cười khổ.

Xem ra, vị Đại Đế này đang tức giận không ít.

Chỉ e là mấy người kia phải chịu khổ rồi.

“Tần công... Tần tông chủ!”

Lý Dương Chiêu lúc này xuất hiện, chắp tay về phía Tần Ninh, nói: “Đệ tử đã triệu tập xong các đệ tử khác rồi ạ, tông chủ có thể bắt đầu kế thừa đại vị!”

“Ừ!”

“Tông chủ, đây chính là đồ nhi của lão hủ, tên là Tống Đại Hải, một trong năm đại đệ tử, cảnh giới Địa Võ tầng hai”.

Lý Dương Chiêu chắp tay nói: “Tống Đại Hải cũng nhanh nhẹn, có chuyện gì tông chủ có thể sai sử hắn ta”.

“Cũng được!”

Tần Ninh hiểu được, vì lão U Quỷ thức tỉnh, đám Lý Dương Chiêu đã sợ hắn.

Bọn họ cũng muốn Thanh Vân tông hưng thịnh, rùa thần sống lại, đây là di huấn của lão tổ, bọn họ không dám làm trái, nên chấp nhận hắn là tông chủ.

Nếu đã vậy thì cũng phải nghĩ biện pháp bảo đảm cho địa vị của mình.

“Đệ tử Tống Đại Hải bái kiến tông chủ”.

Tống Đại Hải mặc áo xám, nhìn có vẻ đàng hoàng, nhưng trở thành một trong năm đại đệ tử của Thanh Vân tông thì cũng là có tài năng.

“Đi thôi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 767: Tần Ninh thật sự trở thành tông chủ!


Tần Ninh cất bước đi thong thả.

Trong lòng Lý Dương Chiêu không khỏi cảm khía, thanh niên nhìn qua khoảng mười tám tuổi này, bây giờ lại cho người ta cảm giác như nắm vững mọi thứ trong tay, nói chuyện tự tin, thật sự khiến người ta bội phục.

Có lẽ Thanh Vân tông ở trong tay hắn sẽ trở nên khác biệt.

Lúc này, trước sân của đại điện Thanh Vân có những bóng người tụ tập.

Các đệ tử bị gọi đến đều cảm thấy khó hiểu.

Tên Tần Ninh nói muốn làm tông chủ rốt cuộc là sao? Các trưởng lão gọi bọn họ đến tụ tập là vì sao?

Tất cả đều rất mơ hồ.

“Tới rồi kìa!”

“Đại trưởng lão xuất hiện rồi, ơ, nhìn kìa, đó có phải Tần Ninh không?”

“Đi cùng đại trưởng lão, không lẽ là chuẩn bị kế thừa vị trí tông chủ thật?”

Nhất thời, đám đông đệ tử liền ồn ào hết lên.

“Yên lặng!”

Lý Dương Chiêu mở miệng, tất cả đều câm như hến.

Năm đại trưởng lão của Thanh Vân tông đều ở cảnh giới Thiên Nguyên, có uy nghiêm rất lớn.

“Kể từ hôm nay trở đi, Thanh Vân tông của ta sẽ không phải một tông môn không có tông chủ nữa”.

Lý Dương Chiêu trầm giọng nói: “Từ hôm nay, Tần Ninh, chính là tông chủ của Thanh Vân tông chúng ta. Các đệ tử phải nghe theo Tần tông chủ, nếu ai dám trái lời, xử theo tông quy”.

Lời này nói ra, tất cả đều ồn ào cả lên.

Tần Ninh thật sự trở thành tông chủ!

Không lẽ rùa đá đã sống lại, lời đồn là thật sao?

Lúc này, Tần Ninh đi lên trước, phất tay.

Lần đại điển đăng vị này rất đơn giản, Tần Ninh trước giờ không thích phiền phức.

“Thứ nhất, kể từ hôm nay, Tần Ninh ta đảm nhiệm vị trí tông chủ Thanh Vân tông, ai không phục thì rời khỏi Thanh Vân tông ngay lập tức, nếu không sau này dám làm trái, ta sẽ không khách khí”.

Tần Ninh quét mắt nhìn mọi người, ngữ khí đạm bạc.

“Thứ hai, kể từ hôm nay, đệ tử Thanh Vân tông ưỡn ngực ngẩng cao đầu, các ngươi phải nhớ kỹ, Thanh Vân tông bây giờ tuy tàn phá bất kham, nhưng Thanh Vân tông sau này sẽ là tông môn sáng nhất vùng đất Cửu U, không ai sánh bằng”.
 
Phong Thần Châu
Chương 768: “Tông chủ đại nhân!”


“Cho nên, các ngươi cần tự tin, nhớ kỹ, các ngươi không còn là đệ tử của tông môn đội sổ nữa, mà là đệ tử của tông môn mạnh nhất”.

Lời này nói ra, mọi người nghị luận ầm ầm.

Tần Ninh mặc kệ, nói tiếp: “Thứ ba, kể từ hôm nay, đệ tử Thanh Vân tông ra ngoài rèn luyện, tự ý khiêu khích người khác, chết là đáng đời, tông môn sẽ không xả tức cho các ngươi”.

“Nhưng nếu có người khiêu khích các ngươi, các ngươi còn nhẫn nhịn như rùa rụt đầu, thì Tần Ninh ta là người đầu tiên không tha cho các ngươi!”

Có đệ tử nói: “Không nhẫn nhịn thì phải làm sao? Bọn ta đánh không lại mà!”

“Quay về nói cho ta biết!”

Tần Ninh khí phách nói: “Nói cho tông chủ là ta biết, kẻ nào bắt nạt các ngươi, ta ra mặt cho các ngươi, bất luận là kẻ nào, dám to gan bắt nạt đệ tử Thanh Vân tông, giết không tha!”

Lời này nói ra, tiếng ồn ào vang lên không dứt.

Những lời này nghe quá khí phách.

“Tông chủ địa nhân, nếu là người của bốn tông môn lớn hay Thánh Đan các thì sao?”, có đệ tử không khỏi nói.

“Hỏi hay lắm!”

Tần Ninh nhìn xuống phía dưới, nói lại: “Ta nói lại lần nữa, bất kể là ai!”

“Cho dù là bốn tông môn lớn, hay gia tộc cổ, dám sỉ nhục các ngươi, không cần sợ, đánh được thì đánh, không đánh được thì chạy, quay về nói cho ta!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Ta đưa các ngươi đến gặp chúng, để chúng xin lỗi các ngươi”.

“Nếu không, giết là được!”

Trong giây phút ấy, tất cả mọi người lại ầm ĩ lên.

Tần Ninh nói nghe rất khí phách.

Nhưng khí phách thì khí phách, làm gì có căn bản cho người ta tin.

Thanh Vân tông đã lung lay sắp đổ, người khác xông đến cửa, bọn họ chỉ có thể bịt mũi chịu đựng.

“Tông chủ đại nhân!”

Lời này nói ra, Tần Ninh nhìn năm đại trưởng lão bên cạnh.

“Có việc này không?”

“Đúng là có ạ!”, Lý Dương Chiêu khổ não nói: “Hơn nữa dạo này bên Chúc Long tông lại phái người đến truyền lời, nếu không muốn sát nhập thì chuẩn bị chờ tông môn bị tiêu diệt!”
 
Phong Thần Châu
Chương 769: “Gây chiến thì làm sao?”


Nghe vậy, Tần Ninh mỉm cười.

“Vừa vặn cho ta một cơ hội làm tròn lời hứa!”

Tần Ninh nhìn đệ tử vừa nói ban nãy, đáp: “Chúc Long tông bắt nạt các ngươi như thế nào, tông chủ ta sẽ lấy danh dự lại cho các ngươi như thế”.

“Thanh Vân tông sẽ là tông môn bao che đệ tử nhất Cửu U đại lục, kẻ nào dám bắt nạt các ngươi, ta sẽ khiến cho kẻ đó cảm thấy hối hận vì đã làm vậy”.

“Nhưng, ta hy vọng các ngươi nhớ kỹ, ta có thể che chở các ngươi, nhưng cũng sẽ không dễ dàng tha thứ bất kỳ sự phản bội nào. Kẻ nào phản bội Thanh Vân tông, bất luận lý do gì, giết không tha!”

Bên dưới, các đệ tử đều phấn chấn vỗ tay.

Dù thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên Tần Ninh nói ra những câu này dưới danh nghĩa tông chủ.

Nếu không làm được thì chính là tự mình mất mặt.

Huống hồ, rùa thần Thanh Vân tông sống lại, thời kỳ đại hưng của Thanh Vân tông sắp xuất hiện.

“Hahaha...”

Đột nhiên, một tiếng cười vang lên vào lúc này.

Hơn trăm người lướt gió đến, từng hơi thở kinh người cuốn theo gió xông ra, phiêu đãng ở bên trên quảng trường trước đại điện.

“Lý Dương Chiêu, ngươi không muốn Thanh Vân tông bị Chúc Long tông ta chiếm đoạt, thì cũng đừng tìm một tên tông chủ thí mạng như thế để Chúc Long tông chúng ta ngăn lại lửa giận chứ?”, người đàn ông đứng đầu lúc này bật cười ha hả.

“Chúc Tuyết Ưng!”

Nhìn thấy người đàn ông trung niên dẫn đầu, sắc mặt của Lý Dương Chiêu vô cùng khó coi, không nhịn nổi mà quát lên: “Đây là Thanh Vân tông, ngươi hùng hổ như thế đến Thanh Vân tông là có ý gì?”

“Ngươi muốn gây chiến giữa tông môn hai bên sao?”

“Gây chiến thì làm sao?”

Chúc Tuyết Ưng mặc áo choàng trắng, khuôn mặt sắc lạnh, trông cực kỳ lạnh lùng và kiêu ngạo.

“Lý Dương Chiêu, Chúc Long Tông của ta đã cho các ngươi cơ hội rồi, ngươi lại không biết trân trọng, vậy thì chết đi”.

Chúc Tuyết Ưng thản nhiên nói: “Hôm nay là cơ hội cuối cùng của các ngươi. Chúc Long Tông của ta tới chính là muốn nghe một câu nói của ngươi, hàng hay không hàng? Hàng thì ta có thể tha cho hơn ngàn đệ tử của Thanh Vân tông ngươi, thu nhận dưới trướng của Chúc Long tông ta, đối đãi như đệ tử của mình”.

“Không hàng, vậy thì hôm nay,

5975544-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 770: “Trần Sở Sinh, ngươi là đồ súc vật!”


“Nếu bây giờ các ngươi sẵn sàng quy hàng thì Chúc Tuyết Ưng ta đảm bảo, các ngươi sẽ trở thành đệ tử của Chúc Long tông, hưởng đãi ngộ giống như những đệ tử chính thức của Chúc Long tông!”

Chúc Tuyết Ưng cười lớn: “Cho nên, hi vọng các ngươi có thể biết, ý nghĩ của câu nói này là gì!”

Chúc Tuyết Ưng vừa dứt lời thì đám người đã xôn xao bàn luận.

Lời nói vừa rồi của Tần Ninh vẫn còn văng vẳng trong tai.

Nhưng bây giờ, vị tông chủ này lại không lên tiếng.

Bị dọa ngu rồi sao?

“Tông chủ, nên làm thế nào mới được ạ?”, Lý Dương Chiêu không nhịn được nói: “Không bằng triệu hồi rùa thần, đối phó với kẻ địch mạnh?”

“Không cần!”

Tần Ninh lại không gấp gáp lên tiếng, mà nhìn xuống phía dưới.

Hắn muốn xem xem, những đệ tử của Thanh Vân tông chọn lựa như thế nào.

Nếu lúc này, khi mà Thanh Vân tông đã sa sút tới cực điểm mà bọn họ vẫn còn kiên trì trấn giữ vậy thì bất kể thiên phú ra sao, chỉ cần có phần tình này đã là đáng để bồi dưỡng.

Nếu không… giết là xong.

“Thế nào?”

Chúc Tuyết Ưng nhìn đám đệ tử, cười lớn nói: “Không có nhiều thời gian để các ngươi ngẫm nghĩ đâu, nếu các ngươi không biết nắm bắt, vậy thì…”

“Ta đồng ý!”

Bỗng nhiên, một tiếng hô vang lên.

“Trần Sở Sinh!”

Nhìn người kia, năm đại trưởng lão kinh ngạc vạn phần, tất cả đệ tử cũng vô cùng khó hiểu.

Trần Sở Sinh xếp thứ hai trong năm đại đệ tử, có thể gọi là tấm gương tốt của đệ tử Thanh Vân tông.

Lúc này lại đứng ra đầu tiên.

“Đa tạ tông chủ”.

Trần Sở Sinh khẽ cười, đi ra khỏi đám người.

“Trần Sở Sinh, ngươi là đồ súc vật!”
 
Phong Thần Châu
Chương 771: Bây giờ lại như bị dọa thành ngốc luôn”.


Bỗng nhiên, một tiếng thét lớn vang lên, Phù Hoán lúc trước giao đấu với Tần Ninh đứng ra sừng sững, quát mắng: “Ngươi đã quên, lúc đầu, để bồi dưỡng cho ngươi đột phá cảnh giới Địa Võ, năm vị trưởng lão đã tiêu phí cực lớn, mua một viên linh đan Bích Hải. Bây giờ ngươi lại muốn phản bội tông môn sao?”

“Phù Hoán, ngươi hô hoán ít thôi!”

Trần Sở Sinh cười chế giễu nói: “Thanh Vân tông đã là mặt trời sắp lặn. Ta bây giờ bỏ tối theo sáng, tông môn bồi dưỡng ta? Ha ha… những năm nay, ta đã đích thân dạy dỗ rất nhiều đệ tử mới gia nhập tông môn rồi”.

Bàn tay Trần Sở Sinh vung lên, nói: “Các vị, kẻ biết thức thời mới là trang tuấn kiệt, con đường võ đạo cần tông môn thật tốt, Thanh Vân tông chỉ làm lỡ thời gian tu hành tốt nhất của chúng ta!”

Nghe thấy vậy, hơn ngàn đệ tử chợt bàn tán xôn xao.

Năm đại trưởng lão thì đau đớn vạn phần.

Lý Dương Chiêu nhìn Tần Ninh, hi vọng Tần Ninh có thể thể hiện điều gì đó.

Nhưng lúc này, Tần Ninh chỉ yên lặng nhìn tất cả, không hề động đậy cũng không nói một câu, dường như bị ngốc vậy.

“Thanh Vân tông sắp tàn là sự thật, Chúc Long tông lại cùng tông môn hạng 3 Phi Hồng Môn hợp tác, nuốt hết các thế lực xung quanh cũng là điều tất nhiên”.

Trần Sở Sinh ngạo mạn nói: “Các vị, ta nghĩ các ngươi nên biết chọn lựa thế nào rồi chứ!”

“Trần sư huynh, đợi ta!”

Bỗng nhiên, mấy người đi ra, chạy về phía Trần Sở Sinh.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Trần Sở Sinh vui mừng trong lòng.

Những đệ tử này đi theo hắn ta tới Chúc Long tông thì hắn ta càng có chỗ đứng ở Chúc Long tông mà lôi kéo những đệ tử khác. Chúc Tuyết Ưng nhìn vào phần cố gắng đó, nhất định sẽ không thiệt thòi mình.

“Các vị, hãy nhìn xem tông chủ mới của Thanh Vân tông vừa mở miệng ngông cuồng như thế, bây giờ lại như bị dọa thành ngốc luôn”.

Trần Sở Sinh chợt cười lớn nói: “Không phải vừa rồi còn nói, kẻ nào bắt nạt chúng ta thì sẽ giết kẻ đó sao?”

“Nhưng bây giờ, lại hoàn toàn choáng váng, bị Chúc tông chủ dọa đờ người rồi!”

“Các vị, bây giờ không quy hàng, đợi đến khi Thanh Vân tông hoàn toàn sa sút thì đã muộn rồi!”

Nhìn thấy có người dao động, Trần Sở Sinh lại càng chọc vào.

Đủ gần trăm đệ tử, lúc này đi sang phía Trần Sở Sinh.

Lý Nhất Phàm, Tân Húc, Phù Hoán, Tống Đại Hải, bốn đại đệ tử nhìn Trần Sở Sinh, đều tỏ ra tức giận.
 
Phong Thần Châu
Chương 772: “Các vị trưởng lão, đệ tử nghe lệnh!”


Tuy nói bọn họ cũng có ít nhiều không phục với tông chủ mới Tần Ninh, nhưng rùa thần hiển linh, bọn họ cũng hiểu, không thể thay đổi được tổ huấn.

Nhưng bọn họ vẫn có vô cùng cảm tạ sự bồi dưỡng của Thanh Vân tông với họ.

Nhưng Trần Sở Sinh, hành động đó của hắn ta chính là phản bội tông môn, thậm chí vì chỗ đứng của mình trong tông môn mới lại còn lôi kéo đệ tử tông môn, quả thật là đáng ghét.

Lúc này, những đệ tử khác cũng tức đầy lồng ngực.

Năm đại trưởng lão cùng một số chấp sự, đường chủ đều tức tối không thôi.

“Mọi người đều đưa ra lựa chọn rồi chứ?”

Mà đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

Tần Ninh nhìn tất cả sự việc diễn ra, rốt cuộc cũng lên tiếng.

“Những người ở lại, sẵn lòng vào sinh ra tử với Thanh Vân tông đúng không?”

Tần Ninh nhìn mọi người.

“Những con chó hùa theo đàn kia, dù ông đây chết cũng không muốn cùng một giuộc với chúng!”, Phù Hoán quát mắng nói.

“Tuy thực lực của ta không ra sao, nhưng vẫn biết cách làm người cơ bản!”

Tống Đại Hải cũng tức giận vô cùng: “Ta nguyện cùng Thanh Vân tông vào sinh ra tử”.

Nhìn vẻ kiên trì của những đệ tử còn lại, Tần Ninh không khỏi tỏ vẻ tán thưởng.

“Không tệ, tốt lắm, ta thích các ngươi rồi đấy. Không có thiên phú, thiên phú không mạnh, chỉ cần có chút khả năng học hỏi thì ta đều có thể bồi dưỡng, nhưng nếu tâm tính cơ bản thối nát thì không cứu được!”

Tần Ninh nhìn năm vị trưởng lão, cười nhạt nói: “Xem ra, mấy năm qua, năm vị trưởng lão không phải là không có gì, ít nhất là bồi dưỡng đệ tử dưới trướng cũng được”.

Cái được này, đương nhiên là chỉ tâm tính của đệ tử.

Lý Dương Chiêu, Hoa Vinh năm người lúc này lộ vẻ mặt hổ thẹn.

Hơn trăm đệ tử, không hề ngần ngại chọn lựa phản bội, thực tế khiến bọn họ vô cùng mất mặt.

“Ít ở đó mà bốc phét nữa đi!”, Trần Sở Sinh hừ lạnh nói: “Tần Ninh, Chúc Long tông và Phi Hồng Môn hợp tác thì Thanh Vân tông chết không nghi ngờ gì nữa. Đáng thương cho tông chủ bù nhìn nhà ngươi, chưa tại chức được một ngày đã xong đời”.

“Có!”

“Tất cả mọi người…”

Tần Ninh vừa nói ra lời này, tất cả mọi người đều nắm chắc binh đao trong tay, chuẩn bị chiến đấu một trận máu tanh.
 
Phong Thần Châu
Chương 773


Nhưng câu tiếp theo của Tần Ninh lại khiến mọi người choáng váng: “Tất cả mọi người, ngồi xuống, xem kịch!”

Ngồi xuống? Xem kịch?

Lúc này, tất cả mọi người đều choáng váng.

Đây là trò gì?

Họ vốn cho rằng, Tần Ninh sẽ hạ lệnh chuẩn bị thề chết mà huyết chiến, mà họ cũng đã làm tốt chuẩn bị không đổ máu thì không ngừng.

Nhưng Tần Ninh lại bảo họ ngồi xuống, xem kịch?

Đùa gì vậy?

“Tông chủ…”

Lý Dương Chiêu kéo tay áo Tần Ninh, thấp giọng nói: “Chúc Tuyết Ưng chính là cảnh giới Thiên Nguyên tam nguyên, tương đương với cảnh giới của lão hủ. Nhưng nếu thật sự chiến đấu thì lão hủ cũng không phải đối thủ”.

“Hơn nữa, ở trong Chúc Long tông, võ giả cảnh giới Thiên Nguyên có tới 10 người, trong Thanh Vân tông ta chỉ có 5 người?”

“Thì thế nào?”, Tần Ninh nhìn Lý Dương Chiêu.

Thì thế nào?

Lý Dương Chiêu hoàn toàn cạn lời.

Cái gì mà thì thế nào? Câu nói này phải là ông ta hỏi Tần Ninh mới đúng chứ?

Chết đến nơi rồi mà bảo họ ngồi xuống xem kịch? Xem kịch của ai? Xem kịch mình bị giết à?

“Tông chủ…”

“Được rồi, đại trưởng lão, nghe lời ta, ngồi xuống”.

Tần Ninh lại nói: “Ta là tông chủ, bây giờ đến lời nói của tông chủ cũng không nghe sao?”

Lời này vừa nói ra, đại trưởng lão không biết làm sao.

“Thuộc hạ không dám!”

Đại trưởng lão khoanh chân mà ngồi.

“Thế nào, các ngươi không nghe lời nói của tông chủ sao?”

Tần Ninh nhìn xuống đám đệ tử bên dưới, lại nói.

Từng đệ tử, thấy các đại trưởng lão ngồi xuống thì tuy không hiểu ra sao nhưng cũng lần lượt ngồi xuống.

Cảnh tượng này giống như đại năng Nho gia giảng đạo,

5975564-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 774: “Tông chủ, cứu ta!”


Tần Ninh nhìn Tống Đại Hải, nói: “Tống Đại Hải, ngươi nói đi”.

“Vâng!”

Tống Đại Hải lên tiếng nói: “Thanh Vân tông, sẽ trở thành tông môn che chở nhất cho các đệ tử trên toàn Cửu U đại lục, ai dám bắt nạt họ thì ta sẽ khiến chúng hối hận vì đã tới thế giới này”.

“Nhưng ta hi vọng các ngươi nhớ kỹ một điều, ta có thể che chở cho các ngươi thì cũng không cho phép bất kỳ sự phản bội nào. Kẻ nào to gan phản bội Thanh Vân tông, cho dù là vì lý do gì, giết không tha!”

Tống Đại Hải nói xong thì sắc mặt kỳ lạ.

“Nói cũng được, nhưng không có khí thế của ta!”

Tần Ninh chỉ tay xuống phía dưới nói: “Thanh Vân tông sẽ trở thành tông môn che chở nhất cho đệ tử trên toàn Cửu U đại lục, kẻ nào dám bắt nạt các ngươi giết không tha, mà đệ tử Thanh Vân tông dám phản bội thì cũng giết không tha!”

“Xem ra có một số kẻ coi lời nói của ta như gió thổi bên tai rồi!”

“Nếu đã như vậy thì tông môn là ta không ngại giết không tha!”

Soạt…

Lúc này, bóng dáng của Tần Ninh sải bước ra.

Cảnh giới Địa Võ tầng 2, tốc độ nhanh tột độ, xông tới đám Trần Sở Sinh.

Thương Trảm Vũ trong tay giải phóng ra ánh sáng chấn động lòng người, khiến ai ai cũng hồi hộp.

“Tông chủ, cứu ta!”

Nhìn thấy Tần Ninh lại giết về phía mình, Trần Sở Sinh chợt hét lớn.

Chúc Tuyết Ưng hừ nói: “Trước mặt ta mà giết đệ tử của ta, cũng to gan thật!”

Chúc Tuyết Ưng vừa dứt lời, bóng hình cũng xông lên.

Nhưng, đúng vào lúc này, Chúc Tuyết Ưng lại cảm thấy, cơ thể mình như có một cấm chế mạnh mẽ, khiến lão ta không thể nào xông lên.

“Tông chủ, cứu ta!”

Trần Sở Sinh đã tận mắt nhìn thấy, Lý Nhất Phàm bại trong tay Tần Ninh thế nào.

Hắn ta căn bản không phải là đối thủ của Tần Ninh.

Thương Trảm Vũ phóng ra, ánh thương giải phóng, Tần Ninh đâm thẳng một thương ra.

Màu máu lóe lên, lúc này, Trần Sở Sinh chỉ cảm thấy giữa cổ mát lạnh, máu tươi phọt ra.

Trong khoảnh khắc, đầu hắn ta đã lìa khỏi cổ.
 
Phong Thần Châu
Chương 775: “Sau đây sẽ là lúc ta thực hiện lời hứa!”


Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người kinh ngạc vạn phần.

Những đệ tử Thanh Vân tông ngồi khoanh chân kia, ai ai cũng siết chặt nắm đấm, trong lòng dường như được giải tỏa cơn tức giận.

“Giết hay lắm!”

Phù Hoán kêu lên.

“Các vị không nghe lời ta, vậy thì xin lỗi nhé!”

Tần Ninh nhìn trăm người còn lại, không nói hai lời, đâm thương thẳng ra…

Dưới cảnh giới Địa Võ, gần như không thể chặn nổi sát khí của Tần Ninh, trăm người kia không có đường thoát th*n d*** ánh thương dao động.

Không lâu sau, trên quảng trường tràn ngập mùi máu tanh.

Tần Ninh chống thương đứng đó, một thân áo trắng không hề nhuốm một giọt máu tươi.

Mà lúc này, Chúc Tuyết Ưng đã tức chết.

Lão ta vừa nói, những kẻ kia không chết, nhưng Tần Ninh lại giết chúng ngay.

“Thứ khốn nạn, thứ khốn nạn, ta giết ngươi!”, Chúc Tuyết Ưng gầm lên, sắc mặt hung tợn.

Tần Ninh liếc mắt, nhìn rất nhiều đệ tử phía sau.

“Ta nói rồi, ta có thể cho các ngươi những thứ tốt nhất, mà nếu các ngươi phải nhận bất cứ sự sỉ nhục nào thì Thanh Vân tông cũng sẽ đều cho các ngươi sự hậu thuẫn lớn nhất”.

“Nhưng kẻ phản bội thì phải chết không thể khác!”

Ánh mắt Tần Ninh nhìn mọi người nói: “Con người ta, có một tính xấu là, người của ta thì ta bảo vệ, người phản bội ta thì ta giết”.

Nhìn thấy hơn trăm thi thể trên mặt đất, tất cả đệ tử đều không khỏi cảm thán.

Lời này của Tần Ninh nghe bá đạo, những kẻ này cũng bị giết theo cách bá đạo.

“Sau đây sẽ là lúc ta thực hiện lời hứa!”

Tần Ninh lại nói: “Đệ tử Chúc Long tông bắt nạt đệ tử Thanh Vân tông ta. Chúc Tuyết Ưng, hôm nay còn tới mưu đồ hủy diệt Thanh Vân tông ta. Với tư cách là tông chủ, có trách nhiệm bảo vệ tông môn, cho nên xin lỗi, ông phải chết!”

“Ha ha…”

Nghe vậy, Chúc Tuyết Ưng đột nhiên cười lớn.

“Tần Ninh, ngươi bỏ vở kịch quỷ quái này đi được rồi đấy. Chúc Tuyết Ưng ta sẽ đích thân giết ngươi!”

Một tiếng phá không soạt soạt vang lên. Lúc này, phía sau Chúc Tuyết Ưng, bóng hình của lão Vệ như ma quỷ xuất hiện, một tay vồ ra.

Phụp một tiếng, phía sau gáy Chúc Tuyết Ưng máu thịt lẫn lộn, tủy sống vỡ nát trong tay lão Vệ.

Bụp…
 
Phong Thần Châu
Chương 776: Nếu bọn chúng không tới thì chết chắc.


Một tiếng rơi vang lên, Chúc Tuyết Ưng lúc này đổ ầm xuống đất.

Tất cả, chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Chúc Tuyết Ưng cảnh giới tam nguyên cứ thế ngã xuống.

Chúc Tuyết Ưng sống dở chết dở, thân thể co giật trên mặt đất.

Một đám cường giả của Chúc Long tông lúc này cũng mở to mắt kinh ngạc.

Tần Ninh nhìn những cường giả kia, lạnh lùng nói: “Hôm nay không giết các ngươi, trở về Chúc Long tông, đem hết báu vật trong Chúc Long tông tới đây, nếu dám chạy trốn, lấy trộm…”

Lúc này, lão Vệ sải bước ra, sát khí phừng phừng.

Trong chớp mắt, hơn trăm kẻ kia cứng ngắc toàn thân.

Bàn tay Tần Ninh vung lên, những viên linh đan rơi vào trong miệng của những cường giả kia, nói: “Cho các ngươi 1 ngày, mang linh thạch, bảo vật giao cho Thanh Vân tông, giải tán Chúc Long tông, giao những thành trì phụ thuộc Chúc Long tông cho Thanh Vân tông”.

Lúc này, hơn trăm cường giả đều tỏ vẻ khó coi.

Không cần hỏi, thứ mà Tần Ninh cho bọn chúng chắc chắn là đan độc.

Nếu bọn chúng không tới thì chết chắc.

Soạt soạt soạt…

Nhất thời, hơn trăm tên vội vàng lao đi.

Mà lúc này, đám đệ tử có mặt ở đây đã hoàn toàn sững sờ.

Không chỉ rất nhiều đệ tử mà năm đại trưởng lão cũng chết lặng. May mà, may mà bọn họ ngồi trên mặt đất xem kịch, nếu không bây giờ sợ là không đứng vững nổi.

Trong nháy mắt, mọi người sửng sốt không thôi.

Những thi thể trên mặt đất đã bị bọn họ lãng quên hoàn toàn.

Bây giờ, nhớ lại những lời Tần Ninh vừa nhấn mạnh ban nãy, thật đáng tin biết bao.

“Thôi, giải tán đi!”

Tần Ninh vỗ tay, nhìn tất cả.

Lão Vệ lúc này hạ xuống, đứng bên cạnh Tần Ninh, không nói không rằng.

Năm đại trưởng lão nhìn lão Vệ, lo lắng vô cùng.

Mặc dù lúc đầu Lý Dương Chiêu cảm thấy lão Vệ không đơn giản, nhưng ông ta không ngờ, lại là đến mức này.

Một chiêu đó đúng là chấn động nhân tâm.

Trong toàn bộ khu vực Đông Bắc của vùng đất Cửu U, Kiếm Các chính là sự tồn tại đỉnh nhất có một không hai, ngoài ra là mấy chục tông môn hạng hai, mấy trăm tông môn hạng ba, cùng hàng vô số các tông môn không được xếp hạng.

Trong số các thế lực ấy, Thanh Vân tông coi như là hạng bét.

Mà Chúc Long tông trong số các tông môn không được xếp hạng cũng coi như là số một số hai, thêm chỗ dựa là Phi Hồng Môn nữa, lại càng kiêu ngạo hơn.

Nhưng hôm nay, Tần Ninh cứ như vậy g**t ch*t Chúc Tuyết Ưng.

Lão Vệ đó lại càng sâu không lường được.

Tần Ninh ngồi trên bảo tọa của tông chủ, nhìn xuống năm trưởng lão cùng bốn đại đệ tử.

“Thôn tính Chúc Long tông đúng là đã giải quyết được việc cấp bách phía trước, nhưng Phi Hồng Môn đứng phía sau Chúc Long tông, chỉ sợ lần này chúng ta đã đánh vào mặt bọn chúng một cái thật đau, Phi Hồng Môn sẽ không từ bỏ ý đồ đâu”.

“Không sao cả, kẻ nào tới thì giết kẻ đó là được, đến khi chúng không dám xuất hiện nữa!”
 
Phong Thần Châu
Chương 777: “Cẩn tuân mệnh lệnh của tông chủ!”


Tần Ninh thản nhiên nói: “Sau khi tài sản của Chúc Long tông được đưa tới thì đại trưởng lão hãy điều hành và cho các đệ tử tu hành sử dụng”.

“Vâng!”, Lý Dương Chiêu chắp tay nói.

Tần Ninh trầm ngâm trong chốc lát rồi nói: “Kể từ hôm nay, Thanh Vân tông chia thành bốn các lớn là Đan các, Khí các, Trận các, Võ các do bốn trưởng lão tiếp quản”.

“Sao?”

Ngũ trưởng lão Liễu Thương Hải cười khổ nào: “Nhưng thuộc hạ lại không biết những thứ này!”

“Cũng phải!”

Tần Ninh lại nói: “Đã vậy, Đan các cho Thẩm Văn Hiên tạm thời quản lý, Khí các và Trận các để ta quản lý, Võ các thì để cả bốn vị trưởng lão cùng phụ trách!”

“Ca, ca...”

Kiếm Tiểu Minh lúc này liếc Tần Ninh, nhỏ giọng nói: “Huynh mở thêm cái viện kiếm đạo đi? Ta tiếp nhận truyền thừa của lão tổ rồi, cực kỳ hiểu rõ kiếm thuật đó nha!”

“Ừ!”

Kiếm Tiểu Minh cũng kích động không thôi.

Mặc dù Thanh Vân tông chỉ là một tông môn nhỏ, nhưng có Tần Ninh tọa trấn ở dây.

Tương lai, chắc chắn nó sẽ phát triển rất tốt.

Đến lúc ấy, thân là viện trưởng của viện kiếm đạo, địa vị của cậu ta sẽ cực cao.

Tần Ninh nhìn mọi người nói: “Thanh Vân tông có rất nhiều công việc chưa làm, nhưng cấp bách nhất là việc tu hành của đệ tử tông môn”.

“Ta đã là tông chủ thì tự nhiên không thể để Thanh Vân tông tiếp tục suy yếu, cho nên về sau các vị sẽ phải bận rộn hơn một chút rồi”.

“Cẩn tuân mệnh lệnh của tông chủ!”

Lúc này, năm vị trưởng lão có một loại cảm giác, rằng Thanh Vân tông không chừng sẽ trở nên tốt hơn.

Năm người họ ban đầu đều vì lợi ích, nên mới không ổn định vị trí tông chủ.

Nhưng Tần Ninh lúc này cũng đã giải quyết được phiền toái đó.

“Đây cũng là chuyện quan trọng nhất với Thanh Vân tông hiện giờ”.

“Ừ!”

Tần Ninh gật đầu nói: “Linh thạch, chắc ngày mai Chúc Long tông sẽ đưa đến!”
 
Phong Thần Châu
Chương 778: “Vậy là giải quyết được vấn đề linh thạch!”


Kiếm Tiểu Minh cười nói: “Đúng vậy, mấy lão già đó bị Ninh ca ép ăn đan độc, chắc chắn sẽ vội vã đưa tới”.

“Ai bảo là ta cho chúng đan độc? Chẳng qua là đan tráng thận mà thôi!”

Lời này nói ra, ánh mắt mọi người sáng lên, tức thì hiểu được, cũng không khỏi bật cười.

Bất kể Tần Ninh cho bọn chúng ăn gì, chỉ cần sau khi ăn mà cảm thấy cơ thể có chút không thích hợp, thì chắc chắn sẽ sợ muốn chết rồi. Chạy? Chắc chắn là không dám.

Đến lúc ấy, đành phải ngoan ngoãn đưa ra tích lũy của Chúc Long tông.

“Hơn nữa, bên dưới Chúc Long tông chắc cũng có thành trì lệ thuộc nhỉ? Thanh Vân tông có thể qua đó tiếp quản, đến lúc ấy coi như sẽ không thiếu linh thạch”.

Lý Dương Chiêu gật đầu đáp: “Thanh Vân tông suy tàn, các thành trì lệ thuộc đều dần dần bị bán đi, chẳng qua Chúc Long tông này có ba thành trì, tuy số lượng không nhiều nhưng cũng là những nơi có nhân khẩu đến mấy triệu, vật tư đông đúc và giàu có, cũng đủ cho Thanh Vân tông chúng ta tu hành hàng ngày. Ba thành trì này lần lượt là thành Thanh Phong, Thanh Nguyệt và Thanh Hải”.

“Vậy là giải quyết được vấn đề linh thạch!”

Tần Ninh lại nói: “Thế còn linh quyết, chắc tông môn cũng không thiếu đâu nhỉ?”

“Chuyện này...”

Mấy người Lý Dương Chiêu liền trở nên lúng túng.

Nhị trưởng lão Hoa Vinh nói: “Tông chủ, Thanh Vân tông chúng ta ban đầu có cuốn từ điển linh quyết, có đến hơn ngàn loại, nhưng bây giờ chỉ còn hơn trăm loại, phần lớn đều... bị mất hết!”

Nghe vậy, Tần Ninh cũng không bất ngờ, đáp: “Ta có cách rồi, các ông không cần lo”.

Có cách?

“Năm đó tôn giả Thanh Vân để lại bốn đại linh quyết, uy lực không tầm thường, thông thiên triệt địa, ta có thấy Lý Nhất Phàm thi triển Huyền Thiên Kiếm quyết, nhưng cũng là không đầy đủ hả?”

“Bốn đại linh quyết của lão tổ tông có hai cái là Thái Thương Thủ và Huyền Thiên kiếm quyết quả thực vẫn còn, nhưng chỉ là tàn dư, lão hủ bất tài, tu luyện Thái Thương Thủ, Lý Nhất Phàm tu luyện Huyền Thiên kiếm quyết”.

“Còn về Bách Ấn Phong Sơn pháp, Thạch Thuẫn thuật là hai linh quyết mạnh nhất thì đã sớm thất truyền”.

Lý Dương Chiêu sửng sốt.

“Ta có!”

Lời này nói ra, hai người Lý Dương Chiêu và Lý Nhất Phàm đều sửng sốt, hô hấp trở nên nặng nề.
 
Phong Thần Châu
Chương 779: “Được rồi, mọi chuyện cứ tạm thế đi đã”.


Hai bọn họ tu hành Thái Thương Thủ và Huyền Thiên kiếm quyết đã lâu, uy lực của tàn dư cũng rất mạng mẽ, nhưng tàn dư cũng chỉ là tàn dư.

Tần Ninh lại nói là hắn có.

“Mấy ngày sau, ta sẽ nói cho!”

Tần Ninh lại nói: “Vấn đề cuối cùng chính là dạy dỗ tu luyện!”

“Từ ngày mai, toàn bộ đệ tử tông môn lần lượt đến trước mặt ta, diễn luyện linh quyết mình tu hành, ta đích thân chỉ đạo”.

Lời này nói ra, năm vị trưởng lão không khỏi thắc mắc.

Còn lão Vệ thì lại chấn kinh.

Mặc dù năm vị trưởng lão thừa nhận Tần Ninh giỏi, nhưng dù sao hắn mới chỉ mười tám, có giỏi hơn nữa thì cũng không thể có kiến giải về tu luyện nhiều bằng được bọn họ chứ?

Mà lão Vệ thì biết, so với Tần Ninh, năm vị trưởng lão không khác nào đom đóm với ánh trăng.

Tần Ninh thế mà đích thân giáo dục, ông ta đúng là không ngờ đến.

Xem ra lần này Tần Ninh nghiêm túc thật.

“Được rồi, mọi chuyện cứ tạm thế đi đã”.

“Còn việc chiêu mộ đệ tử tông môn, đừng dùng những cách bẩn thỉu kia nữa, ai thích thì tới, không lôi kéo ai hết”.

Tần Ninh nghiêm túc nói: “Qua một thời gian nữa, dù bọn họ muốn bái nhập Thanh Vân tông thì cũng phải trải qua từng tầng thử thách”.

“Vâng!”

Tần Ninh phất tay, mọi người giải tán.

“Lúc trước không nhận ra là làm tông chủ cũng phiền thật đấy”, Tần Ninh không khỏi nói.

“Công tử thấy phiền thì cũng có thể buông tay giao cho bọn họ đi làm”, lão Vệ chắp tay nói.

Tần Ninh mỉm cười: “Không được đâu, phiền ta cũng phải làm, nếu không sao có thể khiến cho mấy tên không an phận kia trồi lên mặt nước chứ?”

“Thanh Vân tông là do Thanh Vân xây dựng, liên quan đến tôn giả Thanh Vân và Cửu U Đại Đế, ta nghĩ mấy kẻ có lòng ắt sẽ phải động tâm mà thôi”.

“Thẩm huynh, chúc mừng huynh, từ nay về sau huynh cũng là các chủ Đan các. Sau này Thanh Vân tông trở thành tông môn số một Cửu U, ta chính là kiếm khách số một, còn huynh là đan sư số một!”

Kiếm Tiểu Minh cười ha hả, nghĩ như kiểu cậu ta đã trở thành kiếm khách số một vậy.
 
Back
Top Bottom