Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 780: “Tìm linh quyết?”


Tần Ninh cười mắng: “Kiếm Tiểu Minh, ngươi mà không đột phá được lên cảnh giới Địa Võ thì ta phế cái chức vụ viện trưởng viện kiếm đạo của ngươi đó!”

“Ca, cảnh giới Địa Võ này nào có dễ như vậy!”

“Mà ta vừa mới tiếp nhận truyền thừa, còn chưa nắm rõ mà!”

“Cút!”, Tần Ninh mắng: “Một tháng sau mà không lên được cảnh giới Địa Võ, bỏ chức viện trưởng của ngươi”.

“Hả?”

Tần Ninh nhìn Thẩm Văn Hiên nói: “Bây giờ ngươi là linh đan sư ngũ phẩm, tiếp quản Đan các là cũng đủ khả năng, hơn nữa cũng nắm rõ đan điển hơn nhiều rồi, sau này cần đào tạo đệ tử Thanh Vân tông nhiều hơn. Có đôi khi, giáo dục người khác cũng là một loại tự dạy bản thân”.

“Đồ nhi hiểu ạ”, Thẩm Văn Hiên chắp tay nói.

“Ừ, từ nay trở đi là bận rồi đấy!”

Thời gian trôi qua, sáng sớm hôm sau, Tần Ninh đã dậy.

Lão Vệ nhàn nhã ngồi trong đình nghỉ mát trên đỉnh Huyền Trần. Trong mắt Thẩm Văn Hiên và Kiếm Tiểu Minh, lão Vệ dường như không muốn nghỉ ngơi gì cả, việc duy nhất ông ta làm chỉ là đi theo Tần Ninh.

Tận tâm và trung thành như vậy khiến cả hai không thể hiểu nổi.

Nhưng bọn họ không hỏi, vì dù có hỏi lão Vệ cũng chẳng đáp, hỏi Tần Ninh thì càng không có được câu trả lời.

Dù sao cũng chỉ cần ghi nhớ, lão Vệ trung thành tận tâm, bảo vệ Tần Ninh như hình với bóng là được.

Mấy bóng người đi xuống núi, năm vị trưởng lão đã xếp hàng chờ đợi.

“Tông chủ, các trưởng lão của Chúc Long tông đến rồi ạ”.

“Ồ? Nhanh vậy”.

Tần Ninh phất tay: “Bảo chúng thả đồ xuống rồi đi đi, ta đưa mọi người đến nơi này!”

“Đến nơi này?”

“Linh quyết hiện giờ của Thanh Vân tông quá ít, ta đưa mọi người đi tìm linh quyết”.

“Tìm linh quyết?”

Nghe vậy, năm trưởng lão càng không hiểu.

Tần Ninh cũng không giải thích, dẫn bọn họ đi về phía sau Thanh Vân tông.

Toàn bộ Thanh Vân tông chiếm một dãy núi, đình đài lầu các đủ chứa hơn vạn người.

5975599-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 781: “Chuẩn bị mở rộng tầm mắt đi!”


Tần Ninh dẫn mọi người đi ra sau núi, tới một chân núi rồi dừng lại.

“Tàng Linh các!”

Nhìn thấy ba chữ lớn được chạm khắc dưới chân núi, Lý Dương Chiêu tức thì hiểu ý Tần Ninh.

“Công tử, Tàng Linh các này mấy vạn năm trước đúng là có hàng vạn linh quyết, là lão tổ đích thân đưa đệ tử tới đây xây dựng”.

Đại trưởng lão cười khổ: “Nhưng vài vạn năm trôi qua, khi Thanh Vân tông suy tàn, những linh quyết này đã bị người ta đánh cắp đến rỗng!”

“Ta biết!”

Tần Ninh nhìn đỉnh núi, nói: “Nhưng bảo bối chân chính thì có kẻ muốn trộm cũng không trộm được”.

Hả?

Lời này nói ra, năm vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, không hiểu vì sao.

Tần Ninh cũng không giải thích nhiều, nhìn đỉnh nói, nói: “Chuẩn bị mở rộng tầm mắt đi!”

Mọi người lên núi, ven đường đi, từng cung điện hiện ra, tuy tồi tàn nhưng được xây trên vách núi, chỉ nhìn khung thôi cũng đủ thấy sự tráng lệ.

Kiếm Tiểu Minh than thở: “Trời ơi, không ngờ một Thanh Vân tông nho nhỏ lại có những kiến trúc nguy nga đến vậy...”

Nhị trưởng lão tự hào nói: “Đương nhiên rồi, mấy vạn năm trước Thanh Vân tông nhìn thì có vẻ không mạnh mẽ, nhưng có tôn giả Thanh Vân tọa trấn, thêm hơn mười đệ tử môn hạ ưu tú, không ai dám động vào, cho nên xây dựng cũng phải xa hoa chứ”.

“Vẫn bị mấy người các ông làm cho lụi bại còn gì...”

“...”

Tần Ninh nhìn kiến trúc bên sườn núi, liên tục gật đầu, bộ dáng như rất hài lòng.

Năm vị trưởng lão lúc này cũng không biết đến cùng Tần Ninh đang nghĩ gì.

Nhưng vị tông chủ này có phong cách làm việc kỳ lạ, bọn họ cũng chỉ có thể chờ.

Thẩm Văn Hiên đi theo Tần Ninh, cũng chẳng nói lời nà.

Mà cũng nhờ đó, đế quốc Bắc Minh mới đi được đến bước kia, mà Tần Ninh cũng không quá quan tâm, liền đến vùng đất Cửu U.

Nhưng lần này thì khác.

Tần Ninh không những chủ động đến Thanh Vân tông làm tông chủ, mà còn vạch xong kế hoạch.
 
Phong Thần Châu
Chương 782: Kiếm Tiểu Minh gần như là nhảy lên.


Sắp xếp năm tầng đệ tử nòng cốt, chân truyền, nội môn, ngoại môn, tạp dịch, đủ để thấy Tần Ninh có dự định ở lại Thanh Vân tông lâu dài.

Hắn ta nhìn ra Tần Ninh có cảm tình với Thanh Vân tông.

Hắn ta không nói rõ được là tình cảm gì, nhưng có thể xác định.

Mọi người lên đến đỉnh núi, vừa nhìn cảnh phía dưới, Tần Ninh thở dài.

“Linh quyết của Thanh Vân tông có khoảng một vạn ba ngàn loại, từ linh quyết nhất phẩm đến cửu phẩm đều có đủ”.

“Tàng Linh các bên trong có huyền cơ, năm đó cũng chỉ có Thanh Vân, Minh Uyên và Thiên Thanh Thạch là biết. Các ông không biết cũng phải”.

Tần Ninh nói vậy, năm đại trưởng lão cũng càng không hiểu.

Tần Ninh cười nhạt, sải bước ra trung tâm đỉnh núi.

“Thực ra, năm đó Thanh Vân tông không chỉ có một Tàng Linh các, mà là hai!”

Nói xong, Tần Ninh đến trung tâm, nhìn mặt đất, ngẩng đầu ngắm trời. Cái nhìn này kéo dài những ba canh giờ, đến khi chiều tà bóng ngả về tây, Tần Ninh mới cúi đầu.

Trong giây lát, hắn điểm ngón tay, lấy bản thân làm trung tâm, mặt đất xuất hiện bảy điểm sáng.

Điểm sáng đó ban đầu cực kỳ ảm đạm, nhưng qua thời gian, màn đêm buông xuống, sao trời như hạ xuống, tức thì ánh sáng lúc này sáng tỏ.

Dần dần, những ánh sáng đó như bốc cháy lên, không ngừng khuếch tán.

Sau đó, từng tảng đá của toàn bộ ngọn núi Tàng Linh các đều lập lòe ánh sáng, lơ lửng bay lên.

Hơn vạn tảng đá, có lớn có nhỏ, lúc này giống như đang chiếu sáng toàn bộ đỉnh núi.

“Đại trưởng lão, mau nhìn kìa, đó là... Bách Ấn Phong Sơn pháp đã thất truyền!”, ngũ trưởng lão Liễu Thương Hải run rẩy chỉ vào một khối đá lớn mà nói.

Nhưng lúc này, đâu chỉ có mình ông ta kích động?

“Sao Bách Ấn Phong Sơn pháp lại được khắc trên một tảng đá chứ?”

Đại trưởng lão run rẩy, quỳ xuống đất, giơ hai tay lên, tang thương nói: “Đúng như rùa thần nói, lão tổ hiển linh rồi!”

Kiếm Tiểu Minh gần như là nhảy lên.

Những tảng đá phiêu đãng khắp trời,

5975610-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 783: Nhưng không thể nói giết là giết được.


Tần Ninh lúc này nói: “Đây không phải là tổ tiên hiển linh, mà là ảo ảnh mà tôn giả Thanh Vân để lại năm đó”.

“Những linh quyết này tuy có thể xuất hiện lại, nhưng nếu muốn tu hành thì bắt buộc phải ở trong Tàng Linh các này, không được ra ngoài!”

Năm trưởng lão lập tức gật đầu.

Được tu hành đã là tốt lắm rồi, không được đem ra ngoài chính là để đảm bảo linh quyết không bị lộ ra bên ngoài.

“Tông chủ đúng là thần mà!”, Lý Dương Chiêu than thở.

“Đúng vậy, đúng vậy...”

Năm trưởng lão lúc này vui vẻ đến cực điểm, linh quyết tính bằng đơn vị hàng vạn, Thanh Vân tông có gần ngàn đệ tử, đủ cho bọn họ chọn hoa mắt.

Ngũ trưởng lão Liễu Thương Hải lúc này rất muốn hỏi một câu, lo lắng nói: “Những linh quyết này đều là lão tổ tông năm đó tích lũy truyền thụ, lúc trước Thanh Vân tông bị người cướp mất, hiện tại chúng xuất hiện một lần nữa, chỉ sợ...”

“Chỉ sợ những kẻ có lòng tham sẽ ra tay với Thanh Vân tông chúng ta”, đại trưởng lão lo lắng nói.

“Nhìn bộ dáng sợ hãi của các ông kìa!”

Kiếm Tiểu Minh hào phóng nói: “Ai dám đến, giết là được!”

“Ừ, nếu có ai dám cướp, Tiểu Minh, ngươi đứng ra giết kẻ đó!”

“Ấy, ca, ta chỉ sợ huynh nói mệt nên nói giúp huynh thôi mà... ha ha... hi hi...”, Kiếm Tiểu Minh lập tức sợ hãi.

Tần Ninh không vui nhìn Kiếm Tiểu Minh, tùy tiện nói: “Tiểu Minh nói không sai, kẻ nào dám đến thì giết là được”.

Mấy vị trưởng lão cũng gật đầu.

Vị chủ này lúc nào cũng nói vậy.

Nhưng không thể nói giết là giết được.

Lúc trước giết tông chủ Chúc Long tông, một đám trưởng lão Chúc Long tông tuy là sợ mất mật, nhưng Phi Hồng Môn lại là tông môn đứng sau bọn chúng.

Mà bên trong Phi Hồng Môn cũng có cự phách cảnh giới Thiên Nguyên Đại Tam Nguyên.

Không biết lão Vệ bên cạnh Tần Ninh có thực lực đó để bảo vệ Thanh Vân tông hay không.

Tần Ninh lại nói: “Đan các, Khí các, Trận các, Võ các và viện kiếm đạo cũng nên chuẩn bị để xây dựng thôi, nếu muốn Thanh Vân tông phát triển thì cũng phải có chút khí phách mới được”.

“Đương nhiên ta cũng biết chuyện này cần thời gian”.

“Nhưng có một điểm là Thanh Vân tông hiện giờ sẽ không có mấy người nguyện ý tiến vào, nhưng sau này e là bọn họ sẽ đạp phá cửa mà xin vào mất”.
 
Phong Thần Châu
Chương 784: “Gọi các đệ tử tập hợp đi!”


“Cho nên việc chiêu mộ đệ tử của Thanh Vân tông nhất định phải thật nghiêm ngặt. Thanh Vân tông ta đồng ý che chở bất kỳ ai, nhưng có kẻ dám phản bội thì đi đến chân trời góc bể ta cũng giết không tha”.

“Lão hủ đã hiểu”.

Nhóm Lý Dương Chiêu lúc này đã hoàn toàn thở phào.

Rùa thần lên tiếng, bọn họ nghe theo Tần Ninh là được.

Thời của Thanh Vân tông sắp tới rồi.

“Tông chủ, tạm thời linh thạch Chúc Long tông đưa tới, cộng thêm sau này thu lại ba thành trì lớn của Chúc Long tông nữa, có lẽ sẽ không đáng lo”.

Lý Dương Chiêu chắp tay nói: “Chỉ là việc tu hành của đệ tử, một là linh quyết, hai là dạy dỗ, nhân thủ của Thanh Vân tông ta cũng không đủ”.

Nghe vậy, Tần Ninh gãi đầu.

Cũng đúng.

Nếu Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ở đây thì tốt rồi.

Hai cô gái đều ở cảnh giới Địa Võ, thiên phú bậc một, lĩnh ngộ tu hành cũng là việc người thường không theo kịp, có thể giúp hắn dạy dỗ.

“Gọi các đệ tử tập hợp đi!”

“Dạ?”

“Dạ cái gì, ta đích thân dạy!”

“Hả?”

Tất cả sửng sốt.

Tần Ninh, đích thân dạy?

...

Thanh Vân tông, đại điện Thanh Vân.

Lúc này, trong đại điện, năm vị trưởng lão, chấp sự và đường chủ, tổng cộng hơn mười người đã đứng vững.

Chính giữa đại điện, một người đứng thẳng là đệ tử số một trong năm đại đệ tử, Lý Nhất Phàm.

Cùng lúc đó, toàn bộ đệ tử bên ngoài đại điện Thanh Vân xếp hàng, yên tĩnh chờ đợi.

Chính là gần một ngàn đệ tử của Thanh Vân tông.

“Đúng vậy, không lẽ còn giỏi hơn cả các đường chủ sao?”

“Chẳng qua nếu là tông chủ của chúng ta thì chắc cũng phải có tài năng...”

Nhóm đệ tử nghị luận ầm ĩ.
 
Phong Thần Châu
Chương 785: “Kiếm Viêm Huyền!”


Lúc này, ở trong đại sảnh, Lý Nhất Phàm chắp tay nói: “Khởi bẩm tông chủ, các vị trưởng lão, đệ tử tu hành ba tầng đầu của Huyền Thiên kiếm quyết, xin phép thi triển ra cho tông chủ và các trưởng lão xem ạ!”

“Bắt đầu đi!”

Tần Ninh ngồi trên thản nhiên nói.

Lý Nhất Phàm gật đầu, tuy hắn ta thua Tần Ninh, nhưng giờ Tần Ninh đã khác, trở thành tông chủ, còn nói muốn đích thân dạy dỗ các đệ tử.

Khiến hắn ta không phục cho lắm.

Coi như Tần Ninh có chút bản lĩnh, thì dạy dỗ tất cả cũng rất khó đấy?

Lần này, hắn ta muốn xem xem, Tần Ninh sẽ nói ra những lời kinh thiên động địa gì.

Tiếng vù vù vang lên, kiếm dài trong tay Lý Nhất Phàm vung ra.

“Kiếm Viêm Huyền!”

Một kiếm đâm ra, trong nháy mắt, kiếm khí cộng hưởng, một luồng kiếm khí nóng rực tỏa ra.

“Được rồi!”

Lý Nhất Phàm vừa vung kiếm, Tần Ninh đã cắt ngang.

“Tông chủ, đệ tử còn chưa thi triển hết!”

“Không cần, ta đã nhìn ra vấn đề của ngươi rồi!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Ngươi tu hành Huyền Thiên kiếm quyết, chính là thứ tôn giả Thanh Vân năm đó luyện tập. Kiếm quyết này không phải ai cũng luyện được”.

“Kiếm Viêm Huyền, lấy kiếm khí ẩn chứa viêm khí, bổ sung thêm lực xung kích mạnh mẽ, nhưng uy lực mạnh mẽ nhất của chiêu này không phải là viêm khí mà là kiếm khí, tụ ở một điểm, bộc phát ra, lấy viêm khí chỉ dẫn!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Ngươi đã đi sai con đường rồi”.

Lý Nhất Phàm vốn hơi không cam lòng, nhưng từng câu từng chữ Tần Ninh nói ra, vẻ mặt của hắn ta đã thay đổi.

“Nếu làm thế này...”

Tần Ninh đi xuống khỏi bảo tọa, lấy kiếm của Lý Nhất Phàm, vung ra.

Vụt...

Một kiếm khí khuếch tán ra, nơi nào kiếm khí dính phải thì đều không cảm thấy cực nóng.

5975626-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 786: chỉ điểm đúng là rất bất ngờ.


Tần Ninh ở cảnh giới Địa Võ tầng hai, mà hắn ta là tầng năm.

Nhưng cùng một chiêu, uy lực Tần Ninh bộc phát ra mạnh không chỉ gấp mười lần hắn ta.

Hắn ta hiểu, đây là vì Tần Ninh lĩnh ngộ được nhiều kiếm Viêm Huyền hơn hắn ta.

Các trưởng lão khác cũng hơi biến đổi sắc mặt.

Tần Ninh tu hành Huyền Thiên kiếm quyết rồi sao?

Đây là linh quyết bí mật của Thanh Vân tông bọn họ, hiện nay chỉ còn ba tầng đầu, sao Tần Ninh lại biết?

“Xin tông chủ nói rõ hơn ạ!”, Lý Nhất Phàm lúc này đã không còn bất mãn nữa, chắp tay nói.

Lần này là cực kỳ thành kính.

“Ngươi không nắm được căn bản về lĩnh ngộ chiêu thức”.

“Huyền Thiên Kiếm quyết này quá tối nghĩa, thế này đi, ngươi đến Tàng Linh các chọn kiếm quyết Huyền Âm, kiếm quyết này thoát ly từ Huyền Thiên Kiếm quyết mà ra, ngươi tu luyện nó trước đã rồi hẵng luyện lại Huyền Thiên kiếm quyết sau, lúc ấy lại đến tìm ta!”

“Vâng!”

Lý Nhất Phàm kích động, chắp tay rời đi.

Hắn ta ra khỏi đại điện, cũng không còn khinh nhờn Tần Ninh nữa.

Sắc mặt mang theo sự kiên quyết, hắn ta tu hành Huyền Thiên kiếm quyết bảy năm, nhưng vẫn không thể bộc phát ra được cái uy của nó.

Giờ hắn ta đã ngộ ra.

Những gì Tần Ninh nói là có đạo lý, cần thời gian để thực hiện.

“Người tiếp theo...”

Tần Ninh phất tay nói.

Đệ tử Thanh Vân tông xếp hàng lần lượt đi vào.

Tần Ninh chỉ điểm từng người một, một ngày nháy mắt trôi qua, hắn cũng chỉ chỉ điểm được hơn một trăm đệ tử.

Đêm buông xuống, Tần Ninh duỗi eo nói: “Hôm nay đến đây thôi!”

“Dạ vâng...”

Lý Dương Chiêu chắp tay nói: “Tông chủ hôm nay cũng mệt rồi, nhưng lão hủ có một chuyện chưa hiểu lắm!”

Hôm nay Tần Ninh chỉ điểm đúng là rất bất ngờ.

Hơn trăm đệ tử tu hành đa số đều là linh quyết của Thanh Vân tông, nhưng Tần Ninh chỉ vừa mới đến Thanh Vân tông, mà đã như thuộc lòng linh quyết ấy.

Điểm này thật sự quá kỳ lạ.
 
Phong Thần Châu
Chương 787: “Ông cũng khéo nịnh!”


Lý Dương Chiêu lúc này chép miệng, ngại ngùng nói: “Tông chủ, lão hủ tu hành một trong bốn đại linh quyết của Thanh Vân tông chúng ta, Thái Thương Thủ”.

“Thái Thương Thủ này có năm thức nhưng giờ chỉ còn ba, lão hủ nghiên cứu cả đời nhưng luôn cảm giác vẫn không nắm bắt được, xin tông chủ dạy dỗ cho!”

Đại trưởng lão vừa nói, bốn vị trưởng lão còn lại đều sửng sốt.

Nhưng nghĩ đến kiến giải và tri thức của Tần Ninh hôm nay thì họ cũng hiểu được.

Nhị trưởng lão Hoa Vinh chắp tay nói: “Tông chủ, lão phu tu hành Vạn Sơn Chưởng cũng có nhiều chỗ khó giải đáp...”

“Đúng đúng, ta cũng vậy, ta cũng vậy!”, tam trưởng lão Lữ Khí vội vàng lên tiếng.

Kiến thức của Tần Ninh đã thuyết phục được bọn họ.

Nếu có thể nhờ Tần Ninh chỉ điểm một hai, khiến bọn họ đột phá gông cùm bản thân, nói không chừng cũng đột phá tu vi.

Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm: “Một phường già mà không biết xấu hổ...”

Mãi đến nửa đêm, Tần Ninh mới ngừng lại.

Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên cũng đều mệt mà tự về nghỉ ngơi.

Tần Ninh đi về phía đỉnh Huyền Trần, ngồi yên lặng bên cạnh rùa đá dưới đình nghỉ mát.

“Công tử hôm nay đã mệt, nên nghỉ sớm thôi ạ!”

Lão Vệ nói: “Lấy kiến thức của công tử, chỉ e toàn bộ Cửu U đại lục này ai mà có được một chút chỉ giáo của công tử cũng là phúc khí ba đời của kẻ đó”.

“Ông cũng khéo nịnh!”

“Lão hủ chỉ nói thật mà thôi!”, lão Vệ mỉm cười.

Tần Ninh vỗ áo: “Mấy việc này phiền thật, chẳng thoải mái bằng tiêu dao một mình”.

“Công tử trọng tình trọng nghĩa, nếu không cũng chẳng làm những chuyện này”.

Tần Ninh im lặng trong chốc lát, không nói gì.

Mấy ngày sau đó, mỗi ngày Tần Ninh đều chỉ điểm cho rất nhiều đệ tử Thanh Vân tông, bận rộn vô cùng.

Mặc dù ít người nhưng năm đại trưởng lão cũng không hề buông lỏng, làm theo lời Tần Ninh nói, kiến tạo như khí thế của bốn tông môn lớn.

Nhất thời, toàn bộ Thanh Vân tông biểu lộ ra một dáng dấp khá là hưng thịnh.

Phải đến nửa tháng sau, Tần Ninh mới coi như dễ thở hơn chút.
 
Phong Thần Châu
Chương 788: “Chuyện ngoài ý muốn?”


Tất cả sự vụ đã thỏa đáng, những sự chỉ điểm lúc trước đã giúp rất nhiều đệ tử tìm được phương hướng tu luyện của mình, lại thêm việc tông môn đã không thiếu linh thạch như trước, Thanh Vân tông cuối cùng đã hiện ra một tư thái phồn vinh thịnh vượng.

Một hôm, Tần Ninh ở trên đỉnh Huyền Trần, khoanh chân ngồi tu hành.

Khoảng thời gian này, tu hành của hắn đã bị tụt xuống, hiện giờ cảnh giới Địa Võ tầng hai, đan điền đã đến hồi đột phá.

Tần Ninh ngồi thẳng, hai tay nắm chặt năm viên nguyên thạch hệ Lôi.

Năm viên nguyên thạch hệ Lôi này lấy từ chỗ Lâm Vi Vũ của Kiếm Các.

Lúc này, Ngọc Lôi thể tầng một đã thành.

Đột phá cảnh giới lúc đầu không liên quan đến tu luyện Ngọc Lôi thể, nhưng Tần Ninh luôn yêu cầu bản thân phải hoàn hảo.

Lần này, dựa vào năm viên nguyên thạch hệ Lôi, đem Ngọc Lôi thể càng thêm hoàn mỹ, đột phá cảnh giới là tốt nhất.

Một lần ngồi mất những mười ngày.

Trong mười ngày, đan điền lớn lên gấp đôi, cũng không phải bản thân đan điền lớn lên, mà là linh khí ẩn chứa bên trong đó gia tăng hơn hai lần.

Cảnh giới Địa Võ đã đến!

Tần Ninh hít một hơi, nắm hai tay.

Tĩnh tọa nâng cấp cảnh giới thế này đúng là chậm rãi.

Đến Thanh Vân tông được một tháng, hiện giờ, Thanh Vân tông cũng phát sinh thay đổi long trời lở đất.

Sự thay đổi này, trực quan nhất vẫn là tinh thần và diện mạo của đệ tử Thanh Vân tông.

Về tu hành, bọn họ không còn mờ mịt nữa mà tràn đầy ý chí chiến đấu.

“Công tử!”

Thấy Tần Ninh kết thúc tu hành, lão Vệ đến, chắp tay nói: “Năm vị trưởng lão đang ở ngoài điện chờ, hình như xảy ra chuyện không hay”.

“Ồ?”

Tần Ninh kinh ngạc: “Phi Hồng Môn tấn công rồi à?”

“Cũng không phải, tựa hồ trong thời gian thu lại thành Thanh Phong, Thanh Nguyệt và Thanh Hải đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn”.

“Chuyện ngoài ý muốn?”

Tần Ninh đứng dậy, xuống núi.

Đi đến đại điện Thanh Vân, năm vị trưởng lão đang đứng yên.

“Có chuyện gì thế?”

5975642-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 789: Thế nhưng bây giờ vẫn xuất hiện vấn đề.


“Ừm?”

Tần Ninh lạnh mặt, nói: “Xem ra là tìm được người giúp đỡ đấy”.

“Tông chủ, chuyện này nên xử lí thế nào ạ?”

“Xử lí thế nào?”

Tần Ninh cười nhạt: “Dám giết chấp sự của Thanh Vân tông ta, đương nhiên chúng ta không thể nhịn”.

“Đại trưởng lão, ông đi cùng ta một chuyến, để xem xem là kẻ nào to gan đến thế!”

Nghe vậy, đại trưởng lão gật đầu. Vị chủ này, xem ra lại muốn giết người rồi!

Bên ngoài sơn môn Thanh Vân, Tần Ninh ngồi trên thân Thanh Ngưu ung dung thảnh thơi xuất phát, hai người đại trưởng lão và Kiếm Tiểu Minh đi theo sau.

Lúc này, sắc mặt của đại trưởng lão không được tốt cho lắm, nói: “Tông chủ không dẫn theo lão Vệ đi cùng sao?”

“Dẫn ông ta đi theo làm gì?”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Một mình ta là đủ rồi, dẫn theo ông đi cũng chỉ là để ông dẫn đường thôi. Dù sao thì đối với cái khu vực Đông Bắc này ta cũng không quen thuộc lắm”.

“Thế nhưng mà...”

“Không có nhưng nhị gì hết, chuẩn bị lên đường đi!”

Tần Ninh lúc này trái lại rất thản nhiên lạnh nhạt.

Ở Vùng đất Cửu U có rất nhiều môn phái, mà phía dưới mỗi môn phái chính là các toà thành trì.

Ba toà thành: thành Thanh Nguyệt, thành Thanh Phong, thành Thanh Hải đều thuộc về phái Chúc Long.

Mà ba toà thành này đều có vật tư giàu có, cũng có một vài gia tộc nhỏ, môn phái nhỏ sinh sống, bọn họ muốn sống yên ổn thì nhất định phải cống nạp cho phái Chúc Long.

Nhưng cùng với việc tông chủ phái Chúc Long bị giết, tất cả các trưởng lão cùng đệ tử như rắn mất đầu, phái Thanh Vân cũng đã lên tiếng tiếp quản ba toà thành này.

Thế nhưng bây giờ vẫn xuất hiện vấn đề.

Lúc này đây, bên trong đại sảnh, từng bóng người lần lượt đi về chỗ ngồi.

Mà người ngồi ở vị trí trên cùng kia là một thanh niên tay cầm quạt lông, mắt nhìn xuống dưới.

“Tông chủ phái Chúc Long Chúc Tuyết Ưng đã bị giết, vậy thì kế tiếp phái Chúc Long sẽ thuộc về phái Phi Hồng ta rồi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 790: Thù này sao có thể nuốt xuống được?


Người thanh niên nở một nụ cười chân thành nói: “Các vị đang ngồi ở đây sẽ không thật sự cho rằng nếu Tuyết Ưng bị phái Thanh Vân giết thì kế tiếp các ngươi sẽ thuộc sự cai quản của phái Thanh Vân đấy chứ?”

“Không dám không dám”.

Người đàn ông trung niên ngồi phía dưới khuôn mặt vuông vức, một thân áo tím, khí tức tu vi bản thân rõ ràng là cảnh giới Thiên Võ, thế nhưng giờ phút này, đối mặt với người thanh niên ngồi ở phía trên lại hoàn toàn không có bất cứ dáng vẻ gì của cảnh giới Thiên Võ cả.

“Thiếu môn chủ Hồng Dĩnh đích thân đến đây, ta đương nhiên phải lấy thiếu môn chủ Hồng Dĩnh làm đầu rồi”.

“Đúng vậy đúng vậy”.

“Không sai”.

Đám người phía bên dưới lúc này đều đồng loạt gật đầu đáp.

“Hừ, Phong Tồn Ô, lúc trước ngươi không nói như này!”, một vị trưởng lão bên cạnh thiếu môn chủ Hồng Dĩnh hừ lạnh nói.

Người này chính là đại trưởng lão của phái Chúc Long Chúc Hán Lương. Ngày mà Chúc Tuyết Ưng bị giết, ông ta sớm đã sợ vỡ mật.

Sau đó Tần Ninh cho đám trưởng lão phái Chúc Long bọn hắn ăn một viên đan dược, cứ tưởng rằng là độc đan, ngày thứ hai không dám thở mạnh, vội vàng đem tất cả vốn tích luỹ mấy trăm năm của phái Chúc Long ra giao cho phái Thanh Vân để xin đổi lấy thuốc giải.

Thế nhưng ngay cả mặt Tần Ninh cũng chẳng thấy đâu, đồng thời cũng biết được, thứ mà bọn họ ăn không phải là độc đan mà chỉ là Linh đan thông thường tráng thận mà thôi!

Hoàn toàn bị Tần Ninh trêu đùa một trận.

Thù này sao có thể nuốt xuống được?

Cũng may hiện tại phái Phi Hồng đã ra mặt.

Phái Phi Hồng chính là môn phái có chút tiếng tăm ở nấc thang thứ ba trong khu vực Đông Bắc.

Tông chủ Hồng Điền chính là cự phách lục nguyên cảnh giới Thiên Nguyên.

“Lúc trước phái Phi Hồng ta bận đối phó với Lạc Vũ Quan, gần đây vừa mới tiêu diệt xong Lạc Vũ Quan, lúc này mới rảnh tay”.

Quán chủ Lạc Vũ Quan nghe nói là ngũ nguyên cảnh giới Thiên Nguyên, cứ như thế mà đã bị tiêu diệt rồi sao?

Sự mạnh mẽ của phái Phi Hồng thật sự không thể khinh thường được, xem ra phái Phi Hồng định sẽ nuốt hết những thực lực tầm thường này, dựa vào căn cơ để tấn thăng lên làm môn phái trong nấc thang thứ hai.

Lúc này, Hồng Dĩnh thản nhiên nói: “Một phái Thanh Vân cỏn con chỉ vì một tên tiểu tử không rõ căn cơ mà cuồng vọng đến thế rồi sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 791: Cái này cũng quá là bất thường rồi!


“Hôm nay ta đến đây, tạm thời thu hồi quyền quản lý trật tự thành vào tay phái Phi Hồng ta, xử lý tốt chuyện này thì ta sẽ dẫn các ngươi trực tiếp đánh thẳng vào bên trong phái Thanh Vân”.

“Chỉ là một thế lực tầm thường nghèo nát mà thật sự coi mình là ông trời sao!”

“Có coi bản thân là ông trời hay không thì không biết, nhưng tóm lại đối với ông trời này thì phái Phi Hồng ngươi cũng chẳng là cái gì hết”.

Một giọng nói nhàn nhạt vang lên ở bên ngoài đại sảnh.

Lúc này, mọi người đều khẽ giật mình.

Ai mà lại to gan như vậy?

Lộp cộp lộp cộp...

Ngay lập tức, từng bóng hình bước vào.

Tần Ninh lúc này một thân áo trắng, cất bước tiến vào bên trong đại sảnh.

“Chư vị tề tụ một chỗ, ngược lại tránh cho ta khỏi phải đến hỏi từng người một!”

Nhìn thấy nhóm chưởng quản ba thành ở trong đại sảnh sắc mặt khó coi, Tần Ninh khẽ cười nói: “Đều đã có mặt chỗ này cũng tốt, phái Thanh Vân ta tiếp nhận quyền quản lý ba thành trì, sau này các ngươi nên cung phụng phái Thanh Vân ta, phái Thanh Vân ta cũng sẽ che chở cho các ngươi được yên ổn”.

“Bây giờ ngồi ở chỗ này làm cái gì?”

“Còn nữa, ta cũng muốn hỏi, mấy vị chấp sự giao nhận của phái Thanh Vân ta là do ai giết?”, lúc nói lời này, nét mặt của Tần Ninh rất lạnh lùng.

Chúc Hán Lương lúc này cũng nhảy dựng lên, khẩn trương nói: “Hồng Dĩnh công tử, chính là hắn, chính là tên tiểu tử này, hắn là tông chủ phái Thanh Vân”.

Lời này vừa nói ra, tất cả người ở trong đại sảnh đều giật mình.

Bọn họ đã nghe nói, tông chủ tân nhiệm của phái Thanh Vân là một thanh niên, nhưng bọn họ không ngờ được rằng người thanh niên ấy lại trẻ như này.

Tần Ninh trước mắt này hình như còn chưa đến mười chín tuổi?

Cái này cũng quá là bất thường rồi!

Một đám trưởng lão phái Thanh Vân tại sao lại đồng ý để kẻ này đảm nhiệm vị trí tông chủ của bọn hắn?

Hồng Dĩnh lúc này thản nhiên nói.

Nghe thấy lời này, tất cả mọi người có mặt đều không dám thở mạnh.

Tuy nói bọn họ là chủ quản của ba thành, thế nhưng cho dù là phái Thanh Vân hay là phái Phi Hồng đi chăng nữa thì bọn họ đều không thể đắc tội được.
 
Phong Thần Châu
Chương 792: “Phi Hồng Lạc Hà Trảm!”


Phái Thanh Vân là sói thì phái Phi Hồng chính là hổ, mà bọn họ nhiều nhất chỉ có thể được xem là dê, mặc cho người khác chém giết.

“Ngươi là cái thá gì, chủ quyền của ba thành là do phái Thanh Vân ta lấy được từ trong tay phái Chúc Long, ngươi nói là của ngươi thì chính là của ngươi à?”

Tần Ninh lại không hề khách sáo chút nào nói.

Lời này vừa nói ra, bên trong đại điện lập tức trở nên im ắng.

“Hay, được, được lắm!”

Hồng Dĩnh cười lớn, bỗng nhiên đập bàn một cái, quát lớn: “Chúc Hán Lương, trưởng lão Hồng Nham, g**t ch*t tên này cho ta”.

Lời vừa dứt, hai bóng người lập tức lao ra.

Bản thân Chúc Hán Lương kiêng dè Tần Ninh, thế nhưng là sợ lão giả thần bí bên cạnh Tần Ninh.

Nhưng hôm nay không biết tại sao lão giả thần bí kia thế mà lại không đến.

Thằng nhãi này, thật sự nghĩ không còn lão già kia bên cạnh thì bản thân hắn là cái gì chứ?

“Giết ta, ngươi còn chưa đủ tư cách”.

Lời này của Tần Ninh vừa nói ra, đại trưởng lão vội vàng xông đến.

Chúc Hán Lương hừ lạnh một tiếng, trực tiếp giết về hướng đại trưởng lão.

Hai người đều là cao thủ tam nguyên cảnh giới Thiên Nguyên, thậm chí còn ngang tài ngang sức.

Còn đại trưởng lão Hồng Nham, bản thân chính là cảnh giới Thiên Võ 7 biến, giết một tên cảnh giới Địa Võ như Tần Ninh há chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.

Nét mặt Hồng Nham lạnh lẽo, nhìn về phía Tần Ninh, khẽ nói: “Tiểu tử ngu dốt, không biết sống chết, hôm nay lão phu sẽ kết liễu ngươi”.

“Lão già ngươi cũng xứng sao?”

Tần Ninh không nhường chút nào, vừa sải bước đi ra.

“Hôm nay ta cứ đứng ở chỗ này, xem ngươi có thể giết được ta không?”

Hồng Nham bị Tần Ninh chọc giận không nhẹ.

Hai bên bất kể là ai thắng ai thua, bọn họ chỉ cần tôn bên thắng làm chủ, mỗi năm cống nạp vật phẩm là được, chứ bây giờ mà nhảy vào thì chắc chắn là chết không phải nghi ngờ.

“Phi Hồng Lạc Hà Trảm!”
 
Phong Thần Châu
Chương 793: “Phi Hồng Quyết!”


Lúc này Hồng Nham khẽ quát một tiếng, bóng người trực tiếp lao ra, hoá thành một dư ảnh, chưởng phong hoá thành đao, một đao chém ra.

“Phái Phi Hồng năm đó cũng là một môn phái rất có tiếng tăm ở trong nấc thang thứ hai, cho dù bây giờ suy bại đến tình trạng này thật đúng là buồn cười”, Tần Ninh không thèm để ý chút nào cười lạnh một tiếng, vừa sải bước đi ra.

“Ngươi tìm cái chết!”

Bị người ở trước mặt chỉ trích môn phái mình không còn như trước, trưởng lão Hồng Nham tức giận không thể nhẫn nhịn được nữa.

“Dừng!”, Tần Ninh cắt ngang một tiếng, miệng lẩm bẩm nói: “Phi Hồng Quyết, dùng Linh khí thông suốt huyệt Hội Quan, huyệt Minh Thần, huyệt Bắc Nham, rót Linh khí vào huyệt Ngọc Chẩm ở hai tay, tập trung tinh thần ở huyệt Cốc Quan, Phi Hồng Lạc Hà Trảm, dùng linh khí tụ ở hai tay, ngưng tụ hai tay vung chém đao khí, biến chưởng thành đao, đao thành hình, chưởng như đao!”

Tần Ninh lúc này đột nhiên nói ra một đống lời kỳ quái, chỉ thấy giờ phút này sắc mặt của Hồng Nham lại biến hoá khó lường, lúc xanh lúc đỏ.

Bàn tay thành đao, khí tức đao phong kia vậy mà dần dần yếu đi.

“Giết ta, ngươi không đủ tư cách!”

Tần Ninh tiếp tục nói mấy câu lộn xộn, thế nhưng mà dần dần trưởng lão Hồng Nham lại càng lúc càng kì lạ.

“Phụt...”

Trong lúc đó, chưởng đao tán loạn, một tia đao khí lúc này đã hoàn toàn khuếch tán, cơ thể của Hồng Nham bay ra ngoài, rầm một tiếng ngã nhào trên mặt đất, miệng liên tục phun ra máu.

Tần Ninh lúc này vẫn chưa dừng lại, tiếp tục nói: “Thu Linh khí lọt vào tai, thả Linh khí qua hơi thở...”

“A...”

Đột nhiên trưởng lão Hồng Nham đang ngã ngồi trên mặt đất hét lên một tiếng, thất khiếu chảy máu, một tiếng rầm vang lên, ông ta ngã nằm trên mặt đất, hai chân duỗi thẳng, trực tiếp tắt thở!

Trong nháy mắt này, tất cả mọi người đều sững sờ.

Một cường giả đứng đầu thất biến cảnh giới Thiên Võ lại có thể nói tắt thở mà tắt thở thật rồi.

Tại sao có thể như vậy được?

Hồng Dĩnh lúc này cũng sững sờ.

Tần Ninh nhìn thi thể nằm trên mặt đất, hai tay lại chắp sau lưng, thản nhiên nói: “Cho dù là đích thân lão tổ tông phái Phi Hồng ngươi Phi Hồng Tiên Tử đến đây, ta cũng có thể nói chết nàng ta!”

Nhưng sau khi Phi Hồng Tiên Tử chết, phái Phi Hồng cũng không còn được như xưa.

Nhưng mà vấn đề không phải là ở chỗ này, mà là ở Tần Ninh. Hắn vừa mở miệng là đã có thể g**t ch*t một trưởng lão cảnh giới Thiên Võ 7 biến.

“Phi Hồng Quyết!”
 
Phong Thần Châu
Chương 794: “Lời của ngươi ta sẽ truyền lại!”


Hồng Dĩnh ngay lập tức phản ứng lại, quát: “Tại sao ngươi lại biết tâm pháp của Phi Hồng Quyết!”

Hồng Dĩnh hiểu rõ, lời mà Tần Ninh vừa nói chính là tâm pháp của Phi Hồng Quyết, nhưng mà trình tự đã bị xáo trộn.

Trưởng lão Hồng Nham thi triển Phi Hồng Quyết, trong lúc vô tình đã bị Tần Ninh dẫn dắt loạn, dẫn đến linh khí trong cơ thể tán loạn, khí huyết toàn thân chảy ngược, bị Tần Ninh nói mà tắt thở.

“Ta cũng biết kha khá!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Chỉ là phái Phi Hồng mà cũng dám tranh đoạt thành trì với phái Thanh Vân ta sao? Tranh đoạt thức ăn với hổ thì cũng phải nhìn xem bản thân mình có đủ tư cách không đã”.

Phái Phi Hồng chính là môn phái trong nấc thang thứ ba, phụ thân của hắn ta là Hồng Điền, là cự phách lục nguyên cảnh giới Thiên Nguyên mà bị Tần Ninh nói là không có tư cách tranh đoạt cùng với phái Thanh Vân?

Giờ phút này, Kiếm Tiểu Minh đứng ở bên cạnh hai mắt cũng trợn tròn.

Bình thường hình dung người miệng lưỡi khéo léo, có thể khiến người chết đi sống lại, nhưng cái đó là giả.

Nhưng hôm nay cậu ta đã tận mắt được chứng kiến Tần Ninh dựa vào lời nói, nói chết một vị cao thủ thất biến cảnh giới Thiên Võ.

Đây thật sự đúng là miệng lưỡi khéo léo!

“Bắt đầu từ hôm nay phái Phi Hồng cút ra khỏi ba thành, nếu như để ta lại nhìn thấy người phái Phi Hồng xuất hiện ở trong ba thành, ta sẽ thẳng tay chém không tha”.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Quay về nói với phụ thân ngươi Hồng Điền, nếu như không muốn phái Phi Hồng xong đời trong tay hắn thì tốt nhất đừng có trêu chọc đến phái Thanh Vân ta, nếu không ta sẽ đạp lên phái Phi Hồng, diệt phái Phi Hồng các ngươi!”

Hồng Dĩnh lúc này còn muốn nói thêm gì đó, thế nhưng nhìn thấy Chúc Hán Lương đang bị Lý Dương Chiêu cuốn lấy, bản thân hắn đi một chuyến này chỉ dẫn theo cao thủ cảnh giới Thiên Nguyên, nếu muốn giết Tần Ninh thì hiện tại đương nhiên là không thể nào.

Hảo hán phải biết tránh đi cái hại trước mắt, rút lui trước đã rồi nói sau.

“Lời của ngươi ta sẽ truyền lại!”, Hồng Dĩnh đứng dậy, vội vàng rời đi.

“Bắt đầu từ hôm nay, ba thành hoàn toàn thuộc về phái Thanh Vân, nếu như lần sau lại để ta nghe thấy việc giữ gìn trật tự thành thị xảy ra vấn đề, có lẽ ta sẽ cân nhắc việc thay chưởng quản quản lý!”

Lời này của Tần Ninh vừa nói ra, những nhân vật có máu mặt ở ba thành đều vội vàng quỳ xuống đất dập đầu.

Phong Tồn Ô thân là thành chủ thành Thanh Phong cười khổ nói: “Tần tông chủ, không phải là ta muốn phản bội ngài, mà là chuyện sống chết không tự làm chủ được”.
 
Phong Thần Châu
Chương 795: “Kéo ra ngoài chặt đi!”


“Kể từ ngày hôm nay, ai dám ra tay với các ngươi thì cứ báo với phái Thanh Vân một tiếng là được”.

“Các người đã là thuộc hạ của phái Thanh Vân, phái Thanh Vân đương nhiên sẽ bảo vệ các ngươi thật tốt”.

“Vâng vâng vâng!”

Cả một đám người lúc này liên tục gật đầu.

Bên ngoài đại sảnh, Chúc Hán Lương nhìn thấy Hồng Nham bị giết, Hồng Dĩnh mặt mũi xám ngoét bỏ chạy, trong lòng lập tức trở nên lo lắng, muốn bỏ chạy, thế nhưng Lý Dương Chiêu lại không hề cho ông ta cơ hội.

“Lý Dương Chiêu, ngươi không giết được ta đâu!”, Chúc Hán Lương quát: “Ngươi và ta đều là cảnh giới tam nguyên, hai người chúng ta không ai có thể làm gì được đối phương hết!”

“Thế thì chưa chắc!”

Lý Dương Chiêu lúc này lại hừ một tiếng, hai tay chắp trước ngực, một luồng khí tức mênh mông tràn ra.

“Hả? Cảnh giới tứ nguyên!”

Đột nhiên, sắc mặt của Chúc Hán Lương trở nên tái mét.

Ông ta và Lý Dương Chiêu đều là trưởng lão của môn phái, đến tầng này của bọn họ, muốn tấn thăng thêm một cảnh giới nữa gần như là không thể nào.

Thiên phú như vậy, cộng thêm căn cơ hạn chế, đời này bọn hắn muốn tấn thăng cao hơn gần như là không thể nào.

Thế nhưng giờ phút này, Lý Dương Chiêu vậy mà đạt đến cảnh giới tứ nguyên!

“Bây giờ thì ta đã có thể giết ngươi được chưa?”

Khí thế toàn thân Lý Dương Chiêu phóng đại, vừa sải bước đi ra, Thái Thương Thủ lúc này trực tiếp phủ xuống.

Rầm...

Trong nháy mắt, tiếng nổ vang lên, cơ thể của Chúc Hán Lương bị Lý Dương Chiêu bắt được, nện xuống mặt đất.

Trong phủ thành chủ, mặt đất ầm ầm vỡ nứt.

Âm thanh rầm rầm rầm, từng tiếng từng tiếng vang lên, đối mặt với Lý Dương Chiêu cảnh giới tứ nguyên, Chúc Hán Lương bị ném lên giống như một con gà con, không có chút sức lực chống đỡ nào cả.

Dần dần tiếng động bên ngoài đại sảnh biến mất, Lý Dương Chiêu tay xách Chúc Hán Lương đi vào, ném ông ta xuống đất.

Trong đại sảnh, hơn mười nhân vật có máu mắt ở ba thành đều câm như hến.

“Tông chủ”.

Lý Dương Chiêu lúc này cảm thấy hít thở thoải mái hơn rất nhiều.

Nếu không phải do Tần Ninh chỉ điểm, khiến ông ta lĩnh ngộ sâu sắc về Thái Thương Thủ, để ông ta đột phá được, nếu không e rằng Chúc Hán Lương này sớm đã chạy thoát rồi.

Đơn giản chỉ một điểm này, kiến thức của Tần Ninh từng câu sáng rõ, quả thực phi phàm.

“Kéo ra ngoài chặt đi!”

Tần Ninh phất tay, nói: “Lần sau người của phái Phi Hồng còn dám tới thì lập tức thông báo cho phái Thanh Vân, đến một người giết một người, đến hai người chém cả đôi!”

“Vâng vâng vâng!”

5975677-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 796: "Thất Tinh Cung mạnh lắm sao?"


"Các vị đã nghe rõ chưa?", Phong Tồn Ô mở miệng nói: "Thanh Vân tông bây giờ không phải như trước kia, sau này, có đưa ra quyết định gì thì mọi người phải để tâm thêm một chút".

"Chúng ta hiểu rồi!"

Hành động lần này của Tần Ninh chỉ nhắm tới mục đích giết gà dọa khỉ.

"Tông chủ, giờ chúng ta đi về à?"

"Gấp gáp như thế làm gì".

Tần Ninh bình thản nói: "Khó khăn lắm mới ra ngoài một lần, dẫu sao thành Thanh Phong đây cũng là một tòa thành trì không tồi ở vùng đất Cửu U, ở đây rất thích hợp thăm dò tin tức".

Ba người một bò đi vào một toà tửu lâu trong thành Thanh Phong, thong dong ngồi xuống ngâm trà.

Lúc này, trong tửu lâu, tiếng người ồn ào náo nhiệt.

Ba người Tần Ninh vừa ngồi xuống đã nghe từng lời bàn luận hăng say.

"Bây giờ, thời thế ở vùng đất Cửu U này đúng là thay đổi thất thường, hai ngày trước ta vừa mới nghe người ta bảo rằng Lạc Vũ Quán bị Phi Hồng Môn tiêu diệt".

"Ối giời, những tông môn nhỏ nhoi này bị diệt không phải là điều rất bình thường sao? Ngươi coi thử những tông môn cấp hai kia đi, có cái nào dễ dàng bị diệt như vậy chứ?"

"Nhưng mà cũng phải nói, gần đây dã tâm của Phi Hồng Môn không nhỏ chút nào".

"Cái này ngươi còn không biết à?", một người tỏ vẻ bí ẩn nói: "Nghe đồn con trai trưởng của môn chủ Phi Hồng Môn, Hồng Quan Vũ, chuẩn bị thành thân với Tam tiểu thư của Thất Tinh Cung, Yến Minh Phi, Phi Hồng Môn dựa dẫm vào tông môn cấp hai cỡ Thất Tinh Môn thì tất nhiên có cơ sở lộ ra hùng tâm tráng chí của mình rồi".

Nghe thế, sắc mặt đại trưởng lão trở nên khó coi.

"Tông chủ, chúng ta coi như đã đắc tội Phi Hồng Môn, e là, một khi Thất Tinh Cung và Phi Hồng Môn nắm tay bước đi, sẽ càng khó đối phó hơn".

"Thất Tinh Cung mạnh lắm sao?"

Nghe vậy, trong lòng đại trưởng lão không biết phải nói gì.

"Mà dưới trướng Kiếm Các còn có hàng chục tông môn cấp hai, nhưng lớn mạnh nhất trong số đó chỉ có bảy tông môn".

"Đó là Thất Tinh Cung, Độc Tàm Tông, Thi Cốt Môn, Thuần Dương Điện, Thiên Đạo Lâu, Thiên Cương Phái cùng với Phục Ma Tông".

"Bảy thế lực lớn này có Kiếm Các chống lưng, bên trong đều có cao thủ vô song cảnh giới Thông Thiên trấn giữ, còn chiếm giữ hàng chục thành trì".
 
Phong Thần Châu
Chương 797: Mặt mày họ đều tràn đầy hớn hở.


Nghe thế, Tần Ninh khẽ gật đầu.

Mấy tên này có vài cái tương đối quen thuộc với hắn.

Xem ra, mấy chục ngàn năm này, ví dụ như Thanh Vân tông, Phi Hồng Môn này, có bên lại xuống dốc, có bên lại lên như diều gặp gió.

Cùng lúc đó, mấy người lại tiếp tục bàn luận rôm rả nói: "Nhưng mà gần đây, trên toàn Cửu U xảy ra không ít chuyện".

"Ồ? Nói nghe thử nào!"

"Nghe bảo Đại Nhật Thần Giáo vừa nhận một vị thiếu niên mới tròn mười tuổi cách đây không lâu, nhưng vô cùng kinh khủng, nhỏ vậy mà đã đến cảnh giới Địa Võ, được Đại Nhật Thần Giao cưng chiều như bảo bối, còn nghe đồn rằng mấy lão cổ hủ trong Đại Nhật Thần Giáo còn tranh cãi, náo loạn đến phong ba bão táp chỉ vì cô bé ấy".

"Trời ạ, mới mười tuổi mà đã đạt cảnh giới Địa Võ, đây là người thật à?"

"Ối, đúng là một thiên tài kh*ng b* mà, thật là một đời so với một đời càng khiến cho người ta khó lòng chấp nhận".

"Không chỉ ở đó đâu, nghe nói ở Thánh Vương Phủ cũng xuất hiện một thiên chi kiêu nữ, chỉ mới nhập môn cách đây mấy tháng mà đã được phủ chủ Thánh Vương Phủ thu làm đệ tử cuối cùng".

"Còn ở U Minh Tông cũng xuất hiện một vị thiên tài kiệt xuất, hơn nữa còn xinh đẹp tuyệt trần, nghe đồn vị thiên tài này còn làm một lão cổ hủ Phong Tồn ở U Minh Tông đích thân xuất quan để dạy dỗ cô ấy".

Mọi người bàn luận sôi nổi, mặt mày họ đều tràn đầy hớn hở.

Từ xưa đến nay, thiên tài đi đến đâu cũng đều hấp dẫn ánh mắt của người đời.

Tần Ninh nghe thế cũng hiểu rõ tình hình hơn chút.

Có vẻ như, tình hình hiện tại của cả ba cô gái đều không tệ chút nào.

Sợ rằng, sau này gặp lại, thực lực của cả ba sẽ tăng tiến gấp bội.

Tần Ninh sớm đoán được điều này.

Hắn không quá cố chấp đối với việc đột phá mà bình tĩnh như nước, thuận thời thuận thế, nước sẽ tự khắc dâng lên.

Dù sao, hắn cũng không phải là chủng tộc Cửu U Chu Tước mạnh mẽ như Tiểu Phi, chẳng phải là Hoàng thể như Viên Viên, càng không phải là hỗn độn thể như Sương Nhi.

Ăn uống no nê xong, cả ba người rời khỏi tửu lâu, sau vài ngày đi dạo lang thang trong thành Thanh Phong, Tần Ninh trở lại Thanh Vân tông.

Mấy ngày tiếp theo, liên tục có đệ tử đi tìm Tần Ninh giải đáp nghi vấn, cuộc sống của hắn dường như trở nên yên bình, thư thả hơn.

Tần Ninh ngày ngày tu luyện, cố gắng lĩnh ngộ Ngọc Lôi thể, chế tạo Lôi thể.
 
Phong Thần Châu
Chương 798: "Mời Sở Đạo sứ!"


Hôm nay, ở bên ngoài Thanh Vân Tông bỗng nhiên xuất hiện một hồi xé gió bay tới.

Từng tiếng xé gió kia làm bật lên khí tức của người xuất hiện.

Đệ tử trông coi thấy thế, bèn vội vã đi bẩm báo cho các vị trưởng lão.

Tứ trưởng lão Từ Phàm và Ngũ trưởng lão Liễu Thương Hải nghe tin lập tức đi ra, thấy người đến, hai người họ âm thầm thở phào.

Bọn họ cứ ngỡ người tới là người của Phi Hồng Môn, nên lúc nãy lòng họ rất u sầu.

Ai ngờ người vừa xuất hiện không phải là người của Phi Hồng Môn.

"Ha ha ha..."

Người cầm đầu đám người đến kia cười ha ha, chắp tay chào hỏi Từ Phàm và Liễu Thương Hải.

"Từ huynh, Liễu huynh, lâu ngày không gặp, hai người có khoẻ không?"

Người kia mặc áo bào màu xanh, mặt mũi hoà nhã, nhìn qua khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhưng khí tức cả người đều rất hùng mạnh.

"Thì ra là Sở Đạo sứ của Thiên Đạo Lâu".

Gương mặt già nua của Từ Phàm lộ ra nụ cười ôn hoà.

Thiên Đạo Lâu chính là tông môn cấp hai tiếng tăm lẫy lừng ở khu vực Đông Bắc này, nội tình thâm hậu, hơn nữa, bản thân lâu chủ Thiên Đạo Nhất còn là một vị cao thủ hàng đầu của cảnh giới Thông Thiên.

"Mời Sở Đạo sứ!"

Từ Phàm và Liễu Thương Hải đều vô cùng khiêm nhường, kính trọng người nọ.

Vốn dĩ Thanh Vân tông và Thiên Đạo Lâu không có quan hệ gì, nhưng mấy năm trước có xảy ra một chuyện khiến cho cả hai tông môn giao thiệp với nhau.

Đạo sứ là một chức vị ở Thiên Đạo Lâu.

Thiên Đạo Lâu là tông môn cấp hai hàng đầu, lâu chủ Thiên Đạo Nhất tất nhiên là người nói một không hai.

Mà chỉ dưới lâu chủ Thiên Đạo Nhất chính là ngũ đại đạo sứ.

Sở Nhân Kiệt chính là một trong ngũ đại đạo sứ, thực lực của hắn ta càng thâm sâu khó lường.

Nhưng mà hai người họ không biết vì sao bỗng nhiên Thiên Đạo Lâu lại đến Thanh Vân tông, lẽ nào họ định thực hiện cam kết khi ấy sao?

Nếu là thế thật, thì có thể nói rằng Thanh Vân tông có chỗ dựa vững chắc như Thiên Đạo Lâu rồi, không việc gì cần phải lo lắng về Phi Hồng Môn.

Tần Ninh nhìn ba người, thuận miệng hỏi.

"Tông chủ, người của Thiên Đạo Lâu đến, tốt nhất là tông chủ vẫn nên đi gặp họ một lát!"
 
Phong Thần Châu
Chương 799: "Đã thế thì cứ đi xem thử thôi!"


Nghe thế, Tần Ninh hơi bất ngờ.

"Thiên Đạo Lâu sao? Bọn họ đến đây làm gì?"

Thiên Đạo Lâu là một trong bảy tông môn cấp hai, thực lực của họ không hề tầm thường, nhưng Thanh Vân tông hiện đang sa sút, hình như không có qua lại gì với bọn họ mà nhỉ?

"Tông chủ, lão phu đoán rằng hẳn là Thiên Đạo Lâu đến để thực hiện cam kết".

Đại trưởng lão thấy Tần Ninh thắc mắc, bèn nói tiếp: "Có vài thứ tông chủ không biết".

"Năm năm trước, Thanh Vân tông chúng ta đã làm một giao dịch với Thiên Đạo Lâu".

"Giao dịch gì?", Tần Ninh càng cảm thấy tò mò.

Thanh Vân tông như mặt trời sắp lặn, còn Thiên Đạo Lâu lại luôn tỏa sáng như mặt trời ban trưa, hiển nhiên là cả hai bên không ăn khớp với nhau, sao có thể làm giao dịch gì!

Đại trưởng lão chậm rãi nói: "Năm năm trước, trong Thiên Đạo Lâu xuất hiện một chuyện lạ, dòng dõi của lâu chủ Thiên Đạo lâu Thiên Đạo Nhất xảy ra vấn đề, con cái bắt đầu có bệnh lạ, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng".

"Lúc ấy, tuy Thiên Đạo Nhất là cường giả vô song cảnh giới Thông Thiên nhưng vẫn phải bó tay, sau đó tình cờ biết trong Thanh Vân tông chúng ta có một bảo bối bí mật, bèn đến Thanh Vân tông hỏi mượn".

Nghe đến đây, Tần Ninh bỗng thốt lên: "Là Bách Linh Như Ý phải không?"

Nghe Tần Ninh đột nhiên lên tiếng, đại trưởng lão bất ngờ, nhưng lập tức gật đầu nói: "Đúng vậy, là Bách Linh Như Ý".

"Bách Linh Như Ý kia đã giúp Thiên Đạo Lâu giải quyết vấn đề nhức nhối này, nhưng khi ấy Bách Linh Như Ý lại bị hư hỏng, nên Thiên Đạo Lâu hứa hẹn với chúng ta một mối hôn sự!"

"Một hôn sự sao?", Tần ninh cảm thấy hơi thú vị, hỏi.

"Lâu chủ Thiên Đạo Lâu Thiên Đạo Nhất có thực lực cường đại, là người đứng hàng đầu trong cảnh giới Thông Thiên, người này có tu vi hùng mạnh, con cái cũng chẳng hề kém cạnh".

Đại trưởng lão tiếp tục nói: "Mà con gái của Thiên Đạo Nhất được tôn kính xưng là Thánh nữ Thiên Đạo của Thiên Đạo Lâu, vị Thánh nữ này có thiên phú vô cùng cao, nghe nói hiện đã đạt đến cảnh giới Thiên Võ".

"Năm đó Thiên Đạo Nhất đã hứa hẹn đến khi Thánh nữ Thiên Đạo tròn hai mươi tuổi xuân thì sẽ hứa hôn với đệ tử giỏi nhất của Thanh Vân tông".

Nghe vậy, Tần Ninh khẽ nhíu mày.

Thiên Đạo Lâu chính là tông môn cấp hai uy danh hiển hách ở khu vực Đông Bắc, nội tình chỉ đứng sau Kiếm Các, còn mạnh mẽ hơn cả Thất Tinh Cung, mà Thanh Vân tông này chỉ nằm đứng dưới đáy kim tự tháp, e rằng hôn sự này không đơn giản như vậy.

5975698-0.jpg

 
Back
Top Bottom