Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 720: Chương 720


“Vùng đất Cửu U, chính là cốt lõi của toàn bộ Cửu U đại lục, linh khí dồi dào, dược liệu phong phú đối với tu luyện có lợi ích rất lớn”.

“Cho nên trong vùng đất Cửu U, cho dù là tông môn cấp 3, thì cũng thu nhận đệ tử từ cảnh giới Linh Phách trở lên”.

Nghe vậy, Kiếm Tiểu Minh lại kinh ngạc đến nỗi há hốc mồm không khép lại được.

“Đúng rồi, Tần đại ca, huynh trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, trái hiểu luyện đan, phải thông luyện khí, giữa giỏi luyện trận…”
“Nói thẳng vào vấn đề!”, Tần Ninh cắt ngang lời cậu ta nói.

“Hi hi, sau cảnh giới Linh Phách, huynh có thể nói cho ta về cảnh giới.

Ta đã từng hỏi cha và ông nội, đều chỉ nói là cảnh giới Thiên Võ, cảnh giới Thiên Nguyên là hết không biết nữa”.

Tần Ninh nhếch miệng, nói: “Lão Vệ, ông nói đi!”

“Vâng!”
Lão Vệ chắp tay, cười nói: “Võ giả tu hành, cơ bản là chín cửa cảnh giới, sau là cảnh giới tứ linh, những cảnh giới này Kiếm công tử đều biết rồi”.

“Vâng!”
“Sau cảnh giới tứ linh chính là cảnh giới Địa Võ, chín tầng cảnh giới, ngưng tụ đan điền, đan điền lưu trữ linh khí, phong phú dị thường, võ giả có thể bay trên không”.

“Mà sau cảnh giới Địa Võ, chính là cảnh giới Thiên Võ, Thiên Võ 7 biến, 1 biến 1 tầng trời.

Đến lúc này, đan điền lột xác thành đan hải, đan hải đan điền nghe tên là biết không giống nhau rồi đúng không?”
“Sau cảnh giới Thiên Võ là cảnh giới Thiên Nguyên, đều nói, Tiểu Tam Nguyên, Đại Tam Nguyên, thật ra nói cặn kẽ chính là cảnh giới Sáu Nguyên”.

“Cảnh giới Sáu Nguyên của cảnh giới Thiên Nguyên không phải là sự tăng cường về lượng của linh khí mà là sự lột xác về chất!”
Kiếm Tiểu Minh sững sờ, nói: “Lột xác về chất?”
“Ừ, ví dụ, đều là một luồng linh khí, cảnh giới Thiên Võ có thể bắn nát cây cao 10 trượng, mà cảnh giới Thiên Nguyên có thể bắn nát cây cao trăm trượng.

Đây là điểm không giống nhau trong sự lột xác của linh khí”.

“Ta hiểu rồi, chính là càng ngưng luyện thì uy lực càng lớn”.

“Cũng tương tự!”
Lão vệ lại nói: “Sau cảnh giới Thiên Nguyên chính là cảnh giới Thông Thiên, cảnh giới Thông Thiên phân thành 5 bước, Thông Thiên 5 bước, mỗi bước một lột xác.

Đây là sau khi linh khí biến chất xong thì võ đạo gần như phản tổ, dựa vào sự biến chất của linh khí dẫn đến sự biến chất của da thịt”.

“Sau cảnh giới Thông Thiên chính là cảnh giới Hóa Thần”.

“Cảnh giới Hóa Thần chín tầng, đó mới là tu vi đỉnh thiên nhất trong vùng đất Cửu U, muốn nâng cấp 1 tầng thì tương đương với bước qua một ngọn núi cao”.

Kiếm Tiểu Minh nghe thấy vậy thì cảm thấy vô cùng cuốn hút.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 721: Chương 721


“Cảnh giới Địa Võ chín tầng, cảnh giới Thiên Võ bảy biến, cảnh giới Thiên Nguyên sáu nguyên, cảnh giới Thông Thiên năm bước, cảnh giới Hóa Thần chín tầng!”
Kiếm Tiểu Minh không khỏi xuýt xoa: “Đây mới là võ tu thực thụ!”
“Bây giờ ta chỉ là cảnh giới Linh Phách tầng 9, quá yếu, quá yếu, đến vùng đất Cửu U, sợ là không đủ cho người ta tát một cái đã chết nhăn răng”.

Kiếm Tiểu Minh bỗng nhiên đứng bật dậy, kiếm Âm Càn siết chặt trong tay, chợt kiếm rút ra, một tiếng vù vang lên, ánh kiếm vẽ lên trời đêm.

“Ta Kiếm Tiểu Minh, sẽ dùng kiếm Kim Càn trong tay, trưởng thành một đời kiếm thánh trên Cửu U đại lục, vượt qua lão tổ!”
Thấy bộ dạng ý chí ngời ngời của Kiếm Tiểu Minh, Tần Ninh khẽ cười.

“Ngươi sẽ làm được, ngươi… sẽ làm được”, Tần Ninh lẩm bẩm, lúc này trên trời cao, ánh sao lấp lánh, Tần Ninh nhìn ánh sao kia, lẩm bẩm nói: “Cuối cùng sẽ có một ngày, ta cũng đứng vững trên sông sao chín trời, ngạo nghễ nhìn vạn giới!”
Trong thời gian gần 3 tháng, 4 người một đường ngồi xe ngựa đi tới núi Cửu U.

Dãy núi Cửu U bao quanh vùng đất Cửu U, kéo dài bất tận, mà vừa hay bao thành một vòng tròn, rộng cũng mấy trăm dặm.

Trong dãy núi Cửu U có linh thú cấp 1 tới cấp 9, thậm chí còn tồn tại những dấu vết cổ của mấy trăm vạn năm trước và một vài thiên tài địa bảo hiếm gặp.

Nói về dãy núi Cửu U thì có quá nhiều lời đồn đại.

Có người nói, là trời giáng thần long tọa hóa ở đây, thời gian trôi qua thật lâu, vùng đất này liền trở thành dãy núi kéo dài bất tận.

Cũng có người nói, là sông sao chín trời giáng xuống, khiến vùng đất Cửu U thành nơi linh thú ùn ùn kéo đến, thiên tài địa bảo tụ hợp.

Càng có người nói, đây chính là trận pháp thiên địa do một vi đại năng luyện ra từ kỷ nguyên trước, lấy trời làm dẫn, lấy đất làm bùa, trải qua trời gian đổi dời, mới có dáng vẻ như bây giờ.

Tóm lại, muôn hình vạn trạng, không biết thật giả.

Thấy dãy núi cao ngất kia, từng quần thể núi san sát, cao lớn tới vạn trượng, liếc mắt không thể nhìn thấy đầu, người đứng dưới chân núi, chỉ nhỏ như con kiến mà thôi.

Kiếm Tiểu Minh không khỏi cảm khái.

“Rốt cuộc sẽ có một ngày, ta sẽ đứng trên đỉnh núi, cầm kiếm chỉ Cửu U, hét lớn một câu: Còn kẻ nào?”
“Ta thấy ngươi bị bệnh hoang tưởng rồi đó!”
Thẩm Văn Hiên gõ gõ vào đầu Kiếm Tiểu Minh, cười nói: “Cẩn thận sư tôn đánh ngươi”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 722: 722: Kiếm Thánh Tiểu Minh


“Ha ha, ta còn chưa nói xong!”, Kiếm Tiểu Minh cười hê hê nói: “Còn kẻ nào dám đối phó Tần đại ca của ta, Kiếm Thánh Tiểu Minh ta sẽ giết không tha!”
Kiếm Thánh Tiểu Minh?
Nghe vậy, đám người Tần Ninh nhìn Kiếm Tiểu Minh, như nhìn một kẻ điên.

Kiếm Tiểu Minh cũng không hề để ý đến điều đó.

“Lão Vệ!”
Tần Ninh lên tiếng nói: “Ông đến vùng đất Cửu U trước đi, thăm dò tin tức liên quan đến Thanh Vân tông, ta cần dừng lại nơi này một thời gian!”
“Khởi bẩm công tử, thuộc hạ đã thăm dò được rồi ạ!”
Lão Vệ chắp tay cười nói: “Đến giờ, Thanh Vân tông quả thật đang tồn tại, nhưng đã sa sút không thể nhìn nổi”.

Tần Ninh nhìn lão Vệ một cái, cũng không nói nhiều.

“Nếu đã như thế, thì mấy ngày này chúng ta sẽ tôi luyện trong dãy núi Cửu U, nhớ kỹ, không thể đi sâu vào trong”.

“Tiểu Minh”.

“Tần đại ca”.

Tần Ninh khẽ gật đầu nói: “Ngươi hoạt động ở vùng ngoài, chém giết linh thú đỉnh cấp cấp 4, tôi luyện kiếm thuật của mình, không thể lãng phí truyền thừa của lão tổ ngươi”.

“Vâng!”
“Văn Hiên”.

“Có đồ nhi”.

Tần Ninh lại nói: “Trong dãy núi Cửu U có rất nhiều linh thảo, vừa hay ngươi có thể thực hành Cửu Nguyên đan điển ta dạy ngươi”.

“Lão Vệ sẽ bảo vệ trên đường, hai người các ngươi đừng đi quá xa”.

“Vâng!”
Tần Ninh dặn dò xong thì xoay người muốn đi.

“Tần đại ca, còn huynh?”
“Ta?”
Tần Ninh từ tốn nói: “Ta cần tu luyện một môn thể thuật, cho nên tạm thời tách ra với các ngươi, sau một tháng thì tập hợp!”
“Đến lúc đó, chúng ta sẽ đi xuyên thẳng qua hẻm núi, tiến vào vùng đất Cửu U”.

“Sư tôn, một mình người có thể gặp nguy hiểm đó ạ?”
“Lo lắng cho ta, không bằng tự thực hành đan thuật đi”.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 723: Chương 723


Tần Ninh vừa dứt lời thì cưỡi Thanh Ngưu, biến mất không thấy đâu.

Thẩm Văn Hiên và Kiếm Tiểu Minh vẫn có chút lo lắng.

“Yên tâm đi!”
Nhìn dáng vẻ lo lắng của hai người, lão Vệ từ tốn nói: “Không ai hiểu rõ về dãy núi Cửu U hơn ngài ấy”.


Ầm…
Trong dãy núi Cửu U, bên ngoài một sơn cốc, những tiếng ầm ầm cực lớn vang lên.

Một bóng hình cao lớn trăm mét, bỗng nhiên đổ ầm xuống đất.

“Giải quyết xong mãng xà Tử Lôi!”

Tần Ninh thở phào một hơi, linh khí ở đầu ngón tay dần tan biến.

Mãng xà Tử Lôi, linh thú cấp 5, thú hạch mang theo sấm sét cực dồi dào.

Loại linh thú này dùng để tu luyện Ngọc Lôi thể thì quá thích hợp.

Khoanh chân ngồi thiền, trong lòng là một mảnh trấn tĩnh, lúc này Tần Ninh đang vận chuyển khẩu quyết linh quyết của Ngọc Lôi thể, linh khí trong cơ thể dần dần được điều chuyển.

Trong tay siết chặt thú hạch của mãng xà Tử Lôi, Tần Ninh chậm rãi thở một hơi dài.

Những tiếng sấm rền nổ vang trong cơ thể của Tần Ninh.

Âm thanh cuồng bạo, sóng này tiếp sóng khác, dường như muốn nổ tung cơ thể của hắn.

Luồng dao động này vẫn tiếp diễn, đủ thời gian nửa ngày mới dừng lại.

Đông!
Tần Ninh mở đôi mắt, trên miệng hiện lên nụ cười, một tiếng nổ sấm rền vang lên.

“Tầng 1, Lôi Hồ Quang, thành rồi!”
Bàn tay vung lên, giữa hai tay hắn trống không, nhưng một tay vung lên thì tiếng sấm rền lại bất chợt vang vọng, cánh rừng phía trước bị nổ tung ngay lập tức.

Một vết nứt cực lớn hơn trăm mét bỗng nhiên hiện ra.

Tiểu Thanh ở một bên, chợt ngẩng đầu, nheo nheo đôi mắt rồi cuối cùng mới cúi đầu xuống.

Hình như nó không lạ lẫm gì với chuyện này.

“Thời gian 10 ngày, đại thành Ngọc Lôi thể tầng 1, còn nhanh hơn dự tính của ta”.

Tần Ninh vô cùng hài lòng, nhìn Tiểu Thanh lười biếng ở bên cạnh.

“Tiểu Thanh, nếu đã như vậy thì bắt đầu con đường tu luyện của ngươi đi?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 724: Chương 724


Nghe vậy, đôi mắt bò của Tiểu Thanh mở lớn tròn long lanh, nhìn Tần Ninh, tỏ vẻ sợ hãi.

“Tổ thượng của ngươi chính là Thương Thanh Quỳ Ngưu, tổ thượng của Thương Thanh Quỳ Ngưu lại chính là Quỳ Ngưu thần thú”.

“Nếu ngươi có thể phát huy huyết mạch biến dị, thì tương lai có thể nâng cấp thành thánh thú, thần thú, hóa thành hình người cũng vô cùng đơn giản.

Đến lúc đó, tốc độ tu hành chính là một ngày đi vạn dặm”.

Nghe thấy những lời nói như lừa phỉnh của Tần Ninh, Tiểu Thanh vẫn không chút động lòng.

“Xem ra không lừa được ngươi rồi, vậy thì chỉ đành dùng biện pháp mạnh”.

Lời này vừa nói ra, Tiểu Thanh chợt giật mình, đứng thẳng người, nhìn Tần Ninh, bộ dạng chỉ đâu đánh đấy.

“Nếu đã như vậy thì bắt đầu nhé”.

Tần Ninh mỉm cười nói: “Ta nhớ gần đây có địa bàn của hổ Hắc Mạc, ngươi đi khiêu khích nó đi!”
Nghe vậy, Tiểu Thanh chợt than khóc một tiếng nhưng không thể không xuất phát.

Thời gian trôi qua lững lờ, một tháng chỉ còn lại mấy ngày cuối, Tần Ninh đem theo Tiểu Thanh, nhưng không đi sâu vào dãy núi Cửu U, mà chỉ không ngừng tìm một vài linh thú cấp năm để giúp Tiểu Thanh tôi luyện thực lực.

Cũng thuận tiện săn giết những linh thú cấp 5 thuộc tính Lôi, tăng cường sức mạnh cho Ngọc Lôi thể.

Tới giờ, bề mặt cơ thể của hắn đã có một tầng sức mạnh vô hình tỏa ra, dường như trong cơ thể ngưng tụ một đám mây sấm, lúc nào cũng có thể nổ tung.

Một ngày này, mặt trời lên cao, Tần Ninh mở đôi mắt, khẽ thở một hơi dài, đứng dậy.

Một đêm tu hành, lần này cuối cùng đã đạt tới cảnh giới Địa Võ tầng 2.

Lần này, mất gần nửa năm, hắn gần như không nâng cấp cảnh giới, mà đi hành tẩu ngoại vi đại lục thì mới bắt đầu tu luyện vào một tháng này.

“Không biết Viên Viên và Sương Nhi, Tiểu Phi tới giờ đã đến cảnh giới nào rồi”.

Tần Ninh biết rõ, ba người đều phi thường, hơn nữa lại chăm chỉ tu hành, nên chắc chắn sẽ vượt xa hắn.

Nhưng đời này, Tần Ninh lại không chú trọng nâng cấp cảnh giới, mà chú trọng ngưng luyện cơ thể của mình.

Vì với kinh nghiệm trải qua chín đời chín kiếp của mình khiến hắn hiểu rõ ràng rằng, muốn đi càng xa thì điều đầu tiên chính là phải có một thân thể mạnh mẽ!
“Tiểu Thanh, chuẩn bị xuất phát, đi hội hợp với nhóm Văn Hiên thôi!”, Tần Ninh nói.

Những ngày này Tiểu Thanh bị hắn giày vò không ít, ngày nào cũng chiến đấu, nhìn gầy đi nhiều lắm.

Quan trọng hơn là nhìn cơ thể nó cũng cứng cỏi hơn nhiều.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 725: 725: Không Phải Một Người Mà Là Một Đôi!


Đi tới bờ suối, Tần Ninh đứng ở bờ sông, nhìn bóng mình dưới nước.

Bóng dáng dưới nước kia cao xấp xỉ một mét tám, thoạt nhìn không quá cường tráng nhưng đường nét thân thể lại rất ưu nhã.

Một thân đồ trắng, gương mặt thanh tú lại đẹp trai, đúng là rất mê người.

Hắn của hiện tại đã gần mười tám, gần vào nhóm thanh niên, ký ức đã giải phóng được gần hai năm rồi!
Tần Ninh nhìn bóng mình dưới nước, khẽ thở dài.

Nhưng bóng nước kia trong mắt Tần Ninh cũng đang không ngừng thay đổi, từ một gương mặt thanh tú dần dần hóa thành một dung nhan khiến người ta phải sửng sốt.

Rào rào!

Một tiếng nước chảy rẽ nước tràn ra, một gương mặt cười hiện ra trước mặt Tần Ninh.

Sau khi thân thể ấy trồi lên mặt nước, quần áo của Tần Ninh cũng bị ướt nhẹp.

Mà thân thể mềm mại đó cũng trực tiếp xuất hiện trước mặt Tần Ninh, không mặc gì, da thịt trắng tinh, nước sông lấm tấm.

Là một cô gái đẹp đương tuổi thanh xuân.

Tần Ninh lúc này hơi kinh ngạc, nhìn vào cơ thể của cô gái.

Tiểu Thanh phía sau lưng cũng nhìn đến tròn xoe mắt, tỉ mỉ nhìn toàn thân cô gái, cái đầu bò của nó suýt thì đâm xuống nước.

Lâm Vi Vũ lúc này cũng hoàn toàn sửng sốt.

Cô ta bị truy sát, nhảy vào dòng sông trong vùng núi này, kết quả gặp phải đám cá, sau mấy lần đánh nhau thì mới lưu lạc đến đây, nhưng quần áo đã bị đám cá kia cắn xé thành mảnh vụn.

Khó khăn lắm mới thoát khỏi việc bị đuổi theo, vừa muốn lên bờ thì lại đụng phải một tên háo sắc!
Không phải một người, mà là một đôi!
Một người một bò, nhìn vào thân thể cô ta mà không nể nang gì, thật sự quá ghê tởm.

“Aaaa! ”
Tiếng kêu sợ hãi vang vọng khắp núi rừng.

Lâm Vi Vũ vội vàng lấy tay che ngực, nửa quỳ trong nước nói: “Ngươi là ai? Cái đ* h** s*c!”
Khoan đã? Háo sắc?
Tần Ninh nhìn cô gái trước mặt, nói: “Cô nương, ta ở bờ sông thưởng thức vẻ đẹp trai của chính mình, là! cô tự dưng chui ra, quấy rối ta đấy chứ?”
“Vô sỉ, vô sỉ!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 726: Chương 726


Lâm Vi Vũ hét lên: “Ta bị ép nhảy xuống đây, sự tình bất đắc dĩ mới vậy, ngươi! ngươi ngươi ngươi còn xem à!”
“Xì, như kiểu ta thèm lắm vậy, không nhìn thì thôi!”
Tần Ninh xoay người rời đi.

“Nè, ngươi đứng lại!”
Lâm Vi Vũ đột nhiên nói: “Ta! Ta không có quần áo, ngươi cho ta mượn một bộ!”
Tần Ninh lắc đầu, quay lại.

“Ai cho ngươi quay người!”
“Không quay thì ném đồ vào nước chắc?”
“Đặt xuống đất là được!”, Lâm Vi Vũ vội vã nói: “Ta tự đi ra mặc!”
Tần Ninh thở dài bất đắc dĩ, đặt quần áo ở bờ sông, quay người rời đi.

“Khoan đã!”
“Lại sao nữa?”
Tần Ninh quay lại, không khỏi nhíu mày.

Lâm Vi Vũ vội vàng che ngực, ngồi xổm xuống nước, chỉ một bên, nói: “Kéo cả con bò háo sắc kia đi nữa!”
Tần Ninh thoáng nhìn Tiểu Thanh, tức thì vỗ trán, cái con bò ngốc này, thật mất mặt mà!
Lúc này Tiểu Thanh thò cả đầu xuống nước, hai tròng mắt tròn xoe đỏ bừng.

“Tiểu Thanh! Đi!”
Tần Ninh gọi, nhưng Tiểu Thanh không buồn quan tâm.

“Có đi không hả?”
Tần Ninh kéo lấy đuôi Tiểu Thanh, không nói thêm nữa, kéo nó đi!
Lâm Vi Vũ ở bên sông đỏ bừng mặt, từ nhỏ đến giờ, cô ta chưa bao giờ bị xúc phạm đến mức này, giờ cái con bò này hưởng hết.

Lúc này, ở một gốc cổ thụ, Tiểu Thanh lắc đầu rời đi.

.

ngôn tình tổng tài
“Con bò háo sắc này, đi theo công tử ta chẳng học được cái điều gì nhưng lại tự học cái thói nhìn lén à?”
Tần Ninh lúc này cười mắng.

Tiểu Thanh không phục lắc đầu, liếc Tần Ninh, vẻ mặt vô sỉ.

“Nhìn ta làm gì, ta thèm vào ấy, cũng chẳng lớn gì! ”
Lời này nói ra, bóng dáng xinh đẹp ở gốc cây kia liền lảo đảo, suýt thì ngã xuống đất.

Nhất thời, hai người nhìn nhau, không biết nói gì.

Lúng túng, rất lúng túng!.
 
Phong Thần Châu
Chương 727: Chương 727


“Ngươi tên gì?”, Lâm Vi Vũ mở miệng nói: “Cô nương ta là Lâm Vi Vũ, đến từ Kiếm Các ở vùng đất Cửu U”.

“Tần Ninh, đế quốc Bắc Minh”.

Tần Ninh ngồi xuống, không nói nhiều.

“Chuyện hôm nay, ngươi biết ta biết, và con bò này cũng biết.

Nếu để người thứ ba biết được, ta nhất định sẽ giết ngươi!”, Lâm Vi Vũ ngữ khí mạnh mẽ.

Chỉ là nhìn dáng vẻ thì người uy h**p cũng chẳng có chút gì đáng sợ, ngược lại thêm mấy phần hài hước.

“Cô yên tâm, hai ta không quen nhau, ta sẽ không lắm lời làm gì”.

Tần Ninh mỉm cười nói: “Vậy, cáo từ!”
“Ơ! Chờ đã! ”
Lâm Vi Vũ đột nhiên lên tiếng.

“Sao?”
“Hiện giờ ta rất suy yếu, những kẻ đuổi giết ta chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, ngươi có thể đưa ta đến vùng đất Cửu U không?”
“Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi làm không công”.

Lâm Vi Vũ vội vàng nói: “Đây có một ngàn viên linh thạch, xem như là thù lao trả trước, khi nào đưa ta đến nơi an toàn, ta sẽ đưa ngươi thêm một ngàn!”
Nghe vậy, Tần Ninh hơi nhíu mày.

“Ta biết ngươi thấy một ngàn linh thạch rất ít, nhưng hãy nhìn kỹ đi, đây mới là linh thạch thật”.

Lâm Vi Vũ vội vàng nói: “Linh thạch mà những đế quốc, thượng quốc, cương quốc bên ngoài Cửu U đại lục lưu thông đều là hàng thứ phẩm, linh khí không tinh khiết, căn bản không bằng linh thạch trong Cửu U”.

“Linh khí trong linh thạch này cực kỳ nhiều, hơn nữa gần như không có tạp chất.

Ngươi chắc cũng hiểu sự khác nhau giữa có tạp chất và không có tạp chất nhỉ”.

Điểm này đương nhiên Tần Ninh hiểu.

Bên trong vùng đất Cửu U, linh thạch mà tông môn tu hành đều cực kỳ tinh khiết, tràn đầy linh khí, tạp chất cực ít.

Mấy linh thạch bán ra bên ngoài cũng chỉ là đồ còn dư mà tông môn bên trong dùng thừa mà thôi.

Cho nên giao dịch linh thạch trong vùng đất Cửu U là một loại ước lượng giá trị.

Một ngàn viên linh thạch trong Cửu U đủ để mua một linh khí ngũ phẩm.

“Ta không cần linh thạch!”, Tần Ninh nói.

“Vậy ngươi cần gì? Ta đều có thể cho ngươi!”, Lâm Vi Vũ vội vã nói.

Cô ta có thể thấy được Tần Ninh tầm tuổi mình, dám tự xông vào dãy núi Cửu U một mình chắc chắn là có chỗ dựa.

Giờ cô ta hao tổn thực lực, nếu lại gặp phải nguy hiểm nữa thì rất khó tự bảo vệ mình.

Tần Ninh không giống người xấu, nên cô ta mới giao dịch.

Dù sao, nếu Tần Ninh là kẻ xấu thì chỉ e là đã xông đến từ khi thấy cơ thể mỹ miều của cô ta rồi.

Nếu như Tần Ninh biết được sự đánh giá trong lòng Lâm Vi Vũ thì nhất định sẽ cười khổ.

Lâm Vi Vũ tuy rất đẹp, nhưng so với Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi thì vẫn có chút kém cạnh.

Xông vào? Không bao giờ!.
 
Phong Thần Châu
Chương 728: 728: “ngươi Sẽ Không Làm Vậy!”


“Ta cần nguyên thạch hệ Lôi, hoặc thú hạch của linh thú có thuộc tính Lôi là được!”, Tần Ninh từ từ nói: “Càng nhiều càng tốt, cô đưa càng nhiều thì ta càng đảm bảo cho sự an toàn của cô”.

Nguyên thạch hệ Lôi?
Nghe đến đây, Lâm Vi Vũ ngạc nhiên nhìn Tần Ninh.

“Ngươi cũng biết một viên nguyên thạch hệ Lôi có giá trị hơn vạn linh thạch, ngươi tham vừa thôi chứ?”
“So với mạng của cô thì ta nghĩ nguyên thạch hệ Lôi chẳng đáng là gì đâu?”
Nghe đến đây, Lâm Vi Vũ cắn răng.

“Được, ta cho ngươi là được!”
Lâm Vi Vũ vung tay, một viên nguyên thạch hệ Lôi rơi vào tay.

Nhìn ánh mắt giãy giụa của Lâm Vi Vũ, Tần Ninh cười đáp: “Cô có hơi ngu ngốc đấy!”
“Hả? Ý gì?”
“Giờ cô đã đưa cho ta nguyên thạch hệ Lôi rồi, nếu gặp phải nguy hiểm, ta có thể bỏ mặc cô để chạy đấy”.

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Vi Vũ hơi thay đổi, nói: “Ngươi sẽ không làm vậy!”
“Ta không phải là loại người đó thật, nhưng lần sau thì đừng ngu ngốc như vậy nữa”.

“Ta biết rồi”, Lâm Vi Vũ gật đầu, rồi lập tức phản ứng lại: “Ngươi mới ngu á, ngươi và con thanh ngưu này đều là loại ngu ngốc”.

Ồ?
Tần Ninh sửng sốt, thanh ngưu cũng sửng sốt.

Tần Ninh cũng không phải dạng thiếu nguyên thạch hệ Lôi, chỉ là thấy Lâm Vi Vũ tâm địa đơn thuần, mà cô gái này chắc hẳn là cành vàng lá ngọc, được nuông chiều từ bé, e là chưa từng ra ngoài một mình bao giờ.

“Một viên nguyên thạch hệ Lôi, ta sẽ ngăn cản cảnh giới Địa Võ cho cô”.

“Mười viên nguyên thạch hệ Lôi, ta sẽ ngăn cản cảnh giới Thiên Võ cho cô”.

“Một trăm viên, ta sẽ! ”
“Thôi thôi!”
Hai người một bò đi giữa rừng, Tần Ninh vừa mới lên tiếng thì Lâm Vi Vũ đã nói: “Ngươi chẳng qua cũng chỉ là cảnh giới Địa Võ mà thôi? Chặn lại tấn công của cảnh giới Thiên Võ? Mơ đi”.

“Những người đuổi theo ta cũng chỉ mới ở cảnh giới Địa Võ mà thôi”.

Nghe vậy, Tần Ninh cũng chỉ cười chứ không nói gì.

Theo lộ trình trong ký ức, Tần Ninh đi về phía cùng nhóm lão Vệ tụ họp.

“Hửm?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 729: 729: “còn Không Đứng Dậy”


Chỉ là trong lúc đang đi, Tần Ninh cũng nhíu mày lại.

“Xem ra mấy kẻ này cũng có chút thủ đoạn đấy, chưa gì đã đuổi theo rồi!”, Tần Ninh nhíu mày.

“Nào có ai đâu?”
Lâm Vi Vũ xen vào.

Nhưng ngay lúc ấy, Tần Ninh bước ra, một tay ôm Lâm Vi Vũ vào trong ngực, lăn sang một bên.

Soạt soạt soạt!
Từng âm thanh xé gió vang lên, vị trí của hai người ban nãy lập tức bị bắn thành tổ ong vò vẽ.

Thấy cảnh này, Lâm Vi Vũ cả kinh không thôi.

“Sao ngươi lại biết?”

“Đoán!”
Tần Ninh ghé sát vào người Lâm Vi Vũ, nhìn quanh.

“Xem ra người truy sát cô không đơn giản đâu, tinh thông đạo ám sát đấy”.

Lâm Vi Vũ bị Tần Ninh đè xuống, chỉ cảm thấy khó hô hấp, khuôn mặt đỏ ửng.

Hôm nay không may chút nào, bị Tần Ninh nhìn thấy cơ thể, rồi giờ lại bị Tần Ninh đè xuống, đúng là quá mất mặt mà.

“Còn không đứng dậy?”
“Đừng vội!”
Tần Ninh mỉm cười: “Lâm cô nương có mùi thơm lắm, ta chẳng nỡ đứng dậy”.

“Ngươi! ”
Soạt soạt soạt!
Mà lúc này, từng tiếng xé gió vang đến.

Mũi tên lại bay vù vù tới, sát khí đằng đằng.

“Tiểu Thanh!”
Tần Ninh lập tức quát lên.

Soạt!
Bóng dáng màu xanh lúc này phình lông ra cứng rắn như sắt thép, liều chết đi ra ngoài.

“Aaaaaa! ”
Không bao lâu sau, có tiếng kêu thảm thiết vọng khắp núi rừng.

Tần Ninh lúc này mới đứng dậy, nhìn về phía trước.

“Đến thì đến rồi, sao mà cứ phải trốn chui trốn lủi thế”.

“Không ngờ chúng ta lại đánh giá thấp Lâm tiểu thư đấy, cô còn có trợ thủ cơ à”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 730: 730: “bệnh Sĩ Chết Trước Bệnh Tim Đấy”


Một tiếng nói khàn khàn vang lên, phía sau thân cây có mười mấy bóng người xuất hiện.

Những người này mặc đồ có màu tương tự màu cây cỏ, chính vì thế nên mới càng khó phát hiện.

Mười mấy bóng người, lúc này thấy đa số đều là cảnh giới Linh Phách tầng chín, bốn năm người đứng đầu thì mạnh hơn, ít nhất là cảnh giới Địa Võ.

“Cô cũng ghê thật!”, Tần Ninh cười nhạt: “Những năm tên cảnh giới Địa Tạng đến giết cô, ta thấy một người là đã đủ rồi chứ”.

“Ngươi! ”
Lâm Vi Vũ tức tối, Tần Ninh này quá khốn nạn.

“Người bạn này, chuyện này không liên quan đến ngươi, chúng ta cũng là lấy tiền làm việc, giết người lấy tiền, mong ngươi đừng xen vào”.

Người đàn ông đứng đầu đeo mạng che mặt, giọng nói khàn khàn.

“Lấy tiền làm việc? Khéo quá, ta cũng vậy!”

Tần Ninh cười nhạt: “Các ngươi là ai? Người của Ám Dạ? Độc Ưng? Hay là Mộng Các?”
Tần Ninh nói xong, mười mấy người liền sửng sốt.

Lâm Vi Vũ cũng kinh ngạc nhìn Tần Ninh.

Ba thế lực lớn này mặc dù có truyền thừa vạn năm, nhưng danh tiếng bên trong Cửu U không lớn, giống như buôn bán, bồi dưỡng sát thủ, lấy tiền giết người.

Nhưng mà cực kỳ ít người biết đến.

Tần Ninh đến từ đế quốc Bắc Minh, chỉ là một đế quốc, thế mà lại hiểu rõ về Cửu U như vậy?
“Người chết thì không cần biết!”
Người đàn ông dẫn đầu vung tay, mười mấy bóng người lao lên một loạt.

“Tiểu Thanh, bảo vệ tiểu thư Lâm Vi Vũ”.

Tiểu Thanh nghe vậy liền nhếch miệng, ánh mắt đảo quanh, đến gần Lâm Vi Vũ, thân mật chà xát.

“Con bò háo sắc, cút ngay!”, Lâm Vi Vũ tức giận nói: “Chủ nhân nhà ngươi mới chỉ ở cảnh giới Địa Võ tầng hai, ngươi nên cẩn thận không hắn chết đấy!”
Nghe đến đây, Tiểu Thanh liếc mắt nhìn Tần Ninh, suy nghĩ một lúc, rồi cụp tai xuống, lại thân mật cọ xát eo Lâm Vi Vũ, ngửi cho bằng sạch, bộ dáng say mê.

Lâm Vi Vũ liền cạn lời.

Con thanh ngưu này rõ ràng không phải bò bình thường, rốt cuộc nó là gì chứ!
Một chủ một tớ này quá kỳ quái đi.

“Bệnh sĩ chết trước bệnh tim đấy”.

Người đàn ông dẫn đầu hừ một tiếng, sải bước ra.

Hắn ta là cảnh giới Địa Võ tầng ba, bốn người xung quanh là cảnh giới Địa Võ tầng hai, giết Tần Ninh không khó.

“Ta không thích sĩ diện”.

Tần Ninh mỉm cười, bước ra.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 731: 731: “cảnh Giới Thiên Võ”


“Lôi Hồ Quang, Hồ Quang chém!”
Tần Ninh sải bước ra, hai tay vung lên, giữa hai tay không có chút sóng linh khí nào, nhưng chỉ bước ra liền có một ánh sấm rền cuồn cuộn xông ra.

“Nổ!”
Đoàng!
Giây phút ấy, tiếng sấm cuồn cuộn, bốn năm người ở gần, lúc này cơ ngực vỡ ra, máu bắn tung tóe.

Kể cả tên đứng đầu trong năm cảnh giới Địa Võ kia cũng mất mạng trong nháy mắt.

Giây phút này, ngoài tiếng sấm còn xót lại ra thì yên lặng vô cùng.

Tiểu Thanh vốn đang cụp tai, giờ lập tức dựng thẳng.

Còn đám người kia thì há hốc mồm, không nói lời nào, xoay người biến mất.

Lâm Vi Vũ lúc này kinh ngạc không thôi, nhìn Tần Ninh nửa ngày cũng không tỉnh táo lại.

Cảnh giới Địa Võ tầng hai, một kích, g**t ch*t năm người.

Tần Ninh này thật sự đến từ đế quốc Bắc Minh sao?
“Giải quyết xong phiền phức!”
Tần Ninh vỗ tay, nhìn Lâm Vi Vũ, cười nói: “Ta khuyên cô một câu, dãy núi Cửu U này, linh thú nguy hiểm, nhưng người, còn nguy hiểm hơn”.

“Cô muốn tự tôi luyện bản thân, nhưng tốt nhất nên làm từng bước.

Lâm Vi Vũ hừ lạnh: “Mắc mớ gì đến ngươi”.

“Phiền phức đã giải quyết, chúng ta có thể tạm biệt nhau rồi đấy!”, Tần Ninh vỗ đầu Tiểu Thanh, cười nói.

“Khoan đã!”
Lâm Vi Vũ vội vàng nói: “Người truy sát ta không chỉ có cảnh giới Địa Võ mà còn có sát thủ cảnh giới Thiên Võ nữa, ngươi đừng đi”.

Thực lực bản thân cô ta không thấp, nếu không có cảnh giới Thiên Võ xuất thủ thì sao cô ta bị thương được.

“Cảnh giới Thiên Võ?”
Tần Ninh thư thái nói, phất tay: “Mười viên nguyên thạch hệ Lôi!”
“Ngươi! ”
Cái tên này nghèo đến điên à!
Mười viên nguyên thạch hệ Lôi, giá trị mười vạn linh thạch.

Đúng là ăn tham mà.

Nhưng hiện tại cô ta cần dựa vào Tần Ninh, nếu không thì, không ra khỏi dãy núi Cửu U.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 732: 732: “tên Nhóc Nhà Ngươi Cũng Dám Trêu Ta”


“Giờ ta chỉ có bốn viên, năm viên khác chờ khi nào đến Kiếm Các an toàn, ta sẽ bảo người cho ngươi!”
“Được!”
Tần Ninh nhận bốn viên nguyên thạch hệ Lôi, gật đầu, xoay người dẫn đường.

Sau đó, vẫn chưa xuất hiện chuyện nào bất ngờ.

Tần Ninh cùng lão Vệ, Thẩm Văn Hiên và Kiếm Tiểu Minh hội hợp xong thì xuất phát đến vùng đất Cửu U.

“Tiểu tỷ tỷ xinh đẹp, xin chào, tên ta là Kiếm Tiểu Minh, Kiếm trong tay kiếm số một Cửu U”, Kiếm Tiểu Minh nhìn Lâm Vi Vũ, ánh mắt muốn thẳng ra.

Nhìn dáng vẻ của Kiếm Tiểu Minh, Lâm Vi Vũ nhíu mày.

Con thanh ngưu đã thế, tên mập này giờ cũng vậy.

“Tay kiếm số một Cửu U?”
Lâm Vi Vũ cười khẩy: “Tay kiếm số một Cửu U chính là các chủ Kiếm Các Lâm Thiên Nhai, ngươi cũng xứng làm số một Cửu U à?”
Da mặt Kiếm Tiểu Minh dày lắm đấy? Vốn chẳng thèm để ý sự châm chọc của Lâm Vi Vũ, cười nói: “Lâm Thiên Nhai sao? Qua mấy năm thì ông ta sẽ chẳng phải là tay kiếm số một Cửu U nữa đâu!”
“Vậy là ngươi à?”
“Đương nhiên không phải ta, là đại ca Tần Ninh của ta”, Kiếm Tiểu Minh tự hào nói: “Đương nhiên, ta cũng không yếu, sẽ thành tay kiếm số hai Cửu U!”
Lâm Vi Vũ càng cạn lời.

Quả nhiên là kỳ lạ xứng đôi với kỳ lạ.

Tần Ninh thoạt nhìn không giống người bình thường, Kiếm Tiểu Minh này cũng vậy.

Người nhìn có vẻ bình thường duy nhất này chính là Thẩm Văn Hiên.

Nhưng Thẩm Văn Hiên vừa lên tiếng thì Lâm Vi Vũ đã cảm thấy là mình thực sự đã sai.

“Sư tôn, cô nương này là! ”
Sư tôn?
Thẩm Văn Hiên nhìn còn lớn tuổi hơn cả Tần Ninh, thế mà gọi Tần Ninh là sư tôn?
“Lấy tiền làm việc thôi, dạo này sẽ dẫn theo cô nương Lâm Vi Vũ này theo!”, Tần Ninh mỉm cười đáp.

Thẩm Văn Hiên cười khà khà: “Con còn tưởng đây là tỳ nữ sư tôn mới nhận đấy! ”
“Tên nhóc nhà ngươi cũng dám trêu ta?”
“Dạ không dám!”, Thẩm Văn Hiên cười hì hì.

Tần Ninh chậm rãi nói với lão Vệ: “Có lẽ sẽ có sát thủ cảnh giới Thiên Võ đấy, lão Vệ chú ý chút”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 733: 733: Động Thủ Ở Khe Núi


“Vâng, công tử!”
Lâm Vi Vũ nhìn bốn người một bò, cảm thấy rất không bình thường.

Lão hộ vệ tóc bạc?
Đồ nhi còn lớn tuổi hơn cả sư tôn?
Kiếm khách mập mạp?
Thanh ngưu háo sắc?
Lâm Vi Vũ chỉ cảm thấy kỳ lạ không thôi.

Mấy ngày sau đó, năm người đi xuyên qua rừng núi.

Muốn đi vào vùng đất Cửu U, chắc chắn phải đi qua dãy núi Cửu U.

Nếu không, muốn bay ngang qua dãy núi để đi vào Cửu U thì không khác nào đòi chết.

Cho dù là cảnh giới Địa Võ, Thiên Võ có thể phi hành thì cũng không dám làm vậy.

Dãy núi Cửu U dài mấy trăm dặm, cũng không chỉ có linh thú trên mặt đất mà có cả linh thú biết bay nữa, không phải dạng vừa đâu.

“Phía trước chính là khe núi!”
Lâm Vi Vũ cuối cùng cũng được thở phào.

Đã nhiều ngày đi cùng nhóm Tần Ninh, thật là tổ hợp quái dị.

“Xem ra mấy kẻ đó đã rút lui rồi!”
Lâm Vi Vũ thấy an ổn lại.

“Không hề!”
Lão Vệ nhìn phía trước, từ từ nói: “Xem ra mấy tên đó định động thủ ở khe núi, ngăn cản chúng ta!”
Động thủ ở khe núi?

Lâm Vi Vũ sửng sốt, nhìn phía trước.

Đám người này đúng là không chịu bỏ cuộc mà.

“Đi thôi, dù gì chúng ta cũng phải tiến vào Cửu U mà!”
“Ừm!”
Lão Vệ híp mắt, đi phía trước, Tần Ninh chắp tay đi sau, dương dương tự đắc.

Lâm Vi Vũ lúc này cũng thấp thỏm bất an.

Nếu thật sự có người ngăn cản thì lần này thật sự sẽ có cảnh giới Thiên Võ.

Vẻn vẹn mấy người bọn họ căn bản không thể ngăn cản.

Cô ta không tin ông già tóc bạc kia lại là một cao thủ tuyệt thế.

Cũng chẳng phải ai già cũng là võ giả mạnh mẽ.

“Lâm tiểu thư, chờ cô đã lâu!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 734: 734: Lâm Thiên Nhai Là Ai Ấy Nhỉ


Một giọng cười yếu ớt đột nhiên vang lên.

Ở khe núi có hơn mười bóng người lúc này xuất hiện, chặn lối đi của nhóm Tần Ninh.

Đây cũng không phải ám sát mà là quang minh chính đại đánh giết!
“Các ngươi rốt cuộc là ai? Giết ta, không sợ cha ta sẽ giết các ngươi sao?”
Lâm Vi Vũ quát lên.

“Giết cô rồi, ai sẽ biết chúng ta là ai chứ?”, người đàn ông dẫn đầu sải bước ra, uy áp bung tỏa.

Cảnh giới Thiên Võ, bảy biến!
Lúc này, sắc mặt Lâm Vi Vũ triệt để khó coi.

“Được rồi, không nói nhiều nữa, vì Lâm tiểu thư mà chúng ta đã hao tổn mất hơn mười huynh đệ đấy”.

Kẻ đứng đầu lạnh nhạt nói, nhìn sang Tần Ninh.

“Hình như là ngươi đã giết mấy vị tướng tâm phúc của ta phải không?”
“Ngươi nói đến mấy tên cảnh giới Địa Võ đấy à? Là ta đấy!”, Tần Ninh mỉm cười: “Không khó đánh lắm, chỉ một chiêu là xong! ”
Nghe thấy lời này, người đàn ông dẫn đầu siết chặt tay, sát khí tràn ngập.

Lâm Vi Vũ càng không có gì để nói, cái tên này cứ phải kích động thủ lĩnh sát thủ mới được à?
“Tốt, tốt lắm, xem ra Lâm tiểu thư đúng là có vài phần thủ đoạn.

Ở trong dãy núi Cửu U, tứ cố vô thân, thế mà vẫn tìm được người cam tâm tình nguyện bảo vệ cô mà không tiếc tính mạng, không hổ là con gái của Lâm Thiên Nhai”.

Con gái của Lâm Thiên Nhai?
Kiếm Tiểu Minh sửng sốt.

Lâm Thiên Nhai là ai ấy nhỉ?
Tay kiếm số một Cửu U? Các chủ Kiếm Các?
Kiếm Tiểu Minh mắt chữ A mồm chữ O, nhìn chằm chằm Lâm Vi Vũ, sắc mặt dại đi.

Tần đại ca có vận may tốt quá đi? Ra ngoài một tháng là nhặt được một hòn ngọc quý trên tay một vị các chủ?
“Không nói nữa, lấy tiền làm việc, thay người trừ họa, Lâm tiểu thư, xin lỗi!”
Soạt soạt soạt!
Trong nháy mắt, mấy bóng người tức khắc tuôn ra.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 735: 735: Cảnh Giới Thiên Võ Còn Khó Tránh


Huấn luyện bài bản thế này, phối hợp lại chặt chẽ, tuyệt đối là đến từ một trong ba thế lực sát thủ lớn, nhưng rốt cuộc là bên nào đây?
“Chạy mau!”
Sắc mặt Lâm Vi Vũ lo lắng, vội vàng quát lên: “Trận này kết xuất, cảnh giới Thiên Võ còn khó tránh”.

“Lấy tiền làm việc, thay người trừ họa, lấy nguyên thạch hệ Lôi của cô rồi thì cũng phải giúp cô trừ họa chứ!”, Tần Ninh mỉm cười, nhìn lão Vệ và nói: “Ông cũng biết, ba thế lực sát thủ lớn được huấn luyện nghiêm ngặt, chẳng moi được gì từ người sống đâu”.

“Thuộc hạ hiểu!”
Soạt soạt soạt! trong nháy mắt, lão Vệ xông ra.

“Lão bất tử, tuổi đã cao rồi thì nên lăn vào quan tài đi!”
Người đàn ông dẫn đầu nói xong, vung kiếm dài lên.

Kiếm dài lúc này vung lên, mà mười mấy người phía sau người đàn ông kia cũng tỏa ra khí sát phạt, tụ lại trong nháy mắt rồi xông vào cơ thể của hắn ta.

Trong giây phút ấy, toàn thân hắn ta bành trướng khí thế, trực tiếp xông đến cảnh giới Thánh Nguyên, một kích này có sức mạnh hùng hậu, có uy lực của mười mấy người.

Lão Vệ nhìn cảnh tượng này, bàn tay khẽ vung ra.

Chỉ một cái vung tay này khiến cho cả trời đất giống như bị cố định lại.

Mười mấy bóng người này vẫn không nhúc nhích.

Bùm!
Một tiếng nổ vang lên.

Một trong mười mấy sát thủ đó trực tiếp nổ thành máu và biến mất.

Mà đồng thời, tiếng thình thịch vang lên, chúng đã không thể chịu được nữa, bắt đầu nổ tung.

Mười mấy bóng người nổ như pháo hoa, vang lên liên tục.

Có điều đây là ánh máu hóa thành, nở rộ trong không gian.

Giờ khắc này, Lâm Vi Vũ há hốc mồm, Kiếm Tiểu Minh cũng há hốc mồm.

Lâm Vi Vũ không dám tin ông già nhìn có vẻ tầm thường bên cạnh Tần Ninh lại là một cường giả tuyệt thế.

Nhưng thực lực mạnh mẽ cỡ này, nếu ở bên trong Cửu U sẽ không thể là người vô danh được, cô ta không thể không biết.

Kiếm Tiểu Minh thì sửng sốt, vì đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy lão Vệ thi triển thực lực.

Từ trước đến giờ, khoảng thời gian này, lão Vệ ở bên cạnh Tần Ninh chưa từng đứng thẳng lưng, giống như một lão nô bộc bưng trà rót nước vậy.

Ai mà ngờ được lão Vệ lại là một cường giả cái thế chứ?.
 
Phong Thần Châu
Chương 736: 736: “vậy Thì Cáo Từ!”


Tần Ninh nhìn phía trước, hơi nhíu mày.

Lão Vệ chắp tay nói: “Ngại quá, công tử, hơi máu tanh một chút! ”
“Giải quyết xong phiền phức rồi, đi thôi!”, Tần Ninh không nói nhiều.

“Xem ra, sau mấy vạn năm, vùng đất Cửu U hiện giờ đúng là trăm hoa đua nở đấy, náo nhiệt vô cùng.

Nhưng giờ ta đã trở về, trăm hoa cũng phải tàn thôi!”
“Xì, vùng đất Cửu U luôn là sát phạt loạn lạc, ngươi nghĩ ngươi là Cửu U Đại Đế hay sao mà trăm hoa phải tàn! ”, Lâm Vi Vũ hứ một tiếng.

Lão Vệ chỉ mỉm cười, lui sang một bên.

Nhưng mấy người vừa mới bước ra thì lão Vệ đã nhăn mày lại.

“Vẫn còn người à?”, Tần Ninh nhìn lão Vệ, không khỏi nói.

“Lần này chắc là đến đón Lâm tiểu thư rồi!”, lão Vệ híp mắt, không nói nữa.

Không bao lâu sau, phía khe núi có hơn trăm người xé gió xông đến, một kiến ý xung thiên ngưng tụ bùng nổ, bao phủ toàn bộ khe núi.

“Tần thúc!”
Thấy người này, Lâm Vi Vũ vẫy tay, vui vẻ không thôi.

Người đàn ông đứng đầu chắp tay phía sau, thấy Lâm Vi Vũ, khuôn mặt lo lắng lập tức thở phào.

Ông ta h* th*n xuống, đánh giá nhóm Tần Ninh một cái rồi nhìn Lâm Vi Vũ.

“Tiểu Vũ!”
Người này mặc áo xanh, tóc dài cột lại, khuôn mặt nhìn có vẻ hòa ái dễ gần, nhìn Lâm Vi Vũ cực kỳ cưng chiều.

“Cha cháu lo muốn chết rồi đó, lần này trở về, chắc chắn cháu không thoát khỏi trừng phạt đâu!”
Lâm Vi Vũ lè lưỡi nói: “Cháu vẫn ổn đấy thôi?”
“Bọn họ là ai?”, người đàn ông nhìn về nhóm Tần Ninh, cẩn thận nói.

“Đây là Tần Ninh, hắn đã cứu cháu!”
Lâm Vi Vũ cười hì hì nói.

“Cảm ơn các vị xuất thủ tương trợ, tại hạ là Tần Triết của Kiếm Các, nếu như quý vị rảnh có thể đến Kiếm Các nghỉ ngơi mấy hôm, các chủ Kiếm Các nhất định sẽ cảm tạ thật long trọng!”
“Vậy thì không cần đâu!”
Tần Ninh phất tay nói: “Lâm Vi Vũ, năm viên nguyên thạch hệ Lôi còn lại, ta cũng không cần nữa”.

“Nhưng cũng cần một ân tình của cô, bên trong Kiếm Các của cô có một đệ tử mới vào, tên Yến Quy Phàm, người này có chút quen thuộc với ta, mong cô giúp ta chăm sóc hắn ta, đừng để ai bắt nạt hắn ta!”
“Được được!”, Lâm Vi Vũ gật đầu đáp: “Trong Kiếm Các, người Lâm Vi Vũ ta muốn bảo vệ thì không kẻ nào dám bắt nạt đâu!”
“Vậy thì cáo từ!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 737: 737: Không Lẽ Là Đại Năng Cảnh Giới Thông Thiên


“Khoan đã, ngươi không đi thăm hắn ta à? Thấy các ngươi có quan hệ không tệ, hay là ngươi đi cùng ta vào đó xem đi?”
“Không cần đâu”, Tần Ninh thản nhiên đáp: “Sớm muộn cũng sẽ gặp lại thôi, không vội lắm đâu, hơn nữa ta cũng có chút việc”.

Nói xong, Tần Ninh dẫn theo mấy người rời khỏi đây.

“Nhưng cũng là một kẻ kỳ lạ!”, Tần Triết chậm rãi nói: “Kiếm Các ta trong vùng đất Cửu U là một trong bốn bá chủ lớn, thanh niên này hình như không muốn có liên quan với chúng ta gì cả”.

“Kiểu hắn phải thế đấy”.

Lâm Vi Vũ hừ một tiếng, nhìn Tần Triết: “Tần thúc thúc, thúc là một trong chín Kiếm Vương của Kiếm Các, không biết nếu đối mặt với mười sát thủ đỉnh cao, đứng đầu là cảnh giới Thiên Võ bảy biến ngưng tụ sát trận, thúc có thể! ”
Lâm Vi Vũ vừa nói vừa bước ra, vung tay lên.

“Như thế này, g**t ch*t hơn mười sát thủ trong nháy mắt, khiến chúng nổ tung như pháo hoa không?”
Nghe vậy, Tần Triết hơi sửng sốt.

“Mặc dù ta là cảnh giới Thiên Nguyên sáu nguyên, linh khí mạnh mẽ, nhưng ta không thể làm được như những gì cháu nói”.

Tần Triết lại nói: “Nhưng các chủ và ba vị phó các chủ chắc chắn là sẽ làm được”.

“Tiểu Vũ, cháu thấy ai làm được chuyện đó vậy?”
“Chính là ông già bên cạnh Tần Ninh kia, vung tay lên là hơn mười người liền chết”.

Lời này nói ra, Tần Ninh hơi thay đổi sắc mặt.

Ông già kia?.

Ra chương nhanh nhất tại # trùm truуện.

мE #

Vừa rồi ông ta đã tỉ mỉ điều tra, phát hiện đó chỉ là một người cực kỳ bình thường.

Giờ xem ra là không phải như vậy, cũng chỉ là một loại khả năng mà thôi, ông già này có thực lực còn mạnh hơn ông ta mấy lần!
Không lẽ là đại năng cảnh giới Thông Thiên?
Một tên nhóc đến từ đế quốc Bắc Minh, bên cạnh có cảnh giới Thông Thiên bảo vệ, Tần Ninh này rốt cuộc là ai?
“Nơi này không an toàn, chúng ta đi đã!”
“Vâng!”
Đoàn người nhanh chóng rời đi.

Khe núi cũng dần khôi phục lại sự yên lặng.

Nhưng trong đó có hai bóng đen xuất hiện.

“Ám sát thất bại, về bẩm báo đại nhân!”
“Dạ!”
Nói xong, cả hai cũng ào ào biến mất.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 738: 738: Nhưng Sau Này Thì Chắc Chắn Sẽ!”


Mà lúc này, khe núi liền trở nên yên lặng.

Nhóm Tần Ninh đi vào trong Cửu U, đi về một phương hướng.

“Tần đại ca, ta cứ tưởng những tông môn lớn đó ở nơi rừng sâu núi hiểm, không ngờ thành trì ở đây cũng đồ sộ như vậy”.

Kiếm Tiểu Minh kích động không thôi.

“Vùng đất Cửu U, tông môn san sát, quyền cai quản thành trì cũng nằm trong tay mấy tông môn lớn”.

“Nếu không chẳng lẽ lại bắt đệ tử tự đi hái linh thạch, linh tài chắc?”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Tông môn cũng chỉ là sự tồn tại tương đương với quốc gia mà thôi, tông môn lớn mạnh, ở trong Cửu U cũng là nơi cai quản khu vực hàng trăm vạn dặm”.

Kiếm Tiểu Minh kinh ngạc không thôi.

Được xưng là tông môn trong vùng đất Cửu U ít nhất cũng phải có cảnh giới Thiên Nguyên tọa trấn, chỉ điểm này cũng đủ để hạ thấp mấy cương quốc.

Chẳng trách cương quốc nào cũng muốn con em nhà mình đi vào tông môn trong Cửu U tu hành.

“Vậy Thanh Vân tông nơi chúng ta đi tới chắc là ghê gớm lắm?”
Kiếm Tiểu Minh đột nhiên hỏi.

Tần Ninh cười đáp: “Cũng không phải, trước đây không ghê gớm, giờ cũng không,.
 
Phong Thần Châu
Chương 739: 739: Yến Quy Phàm Lại Đang Luyện Kiếm À”


Mà cùng lúc đó, ở một bên khác, Kiếm Các!
Thân là một thế lực trong tứ đại bá chủ ở vùng đất Cửu U, Kiếm Các có thể nói là thanh danh hiển hách, đệ tử của Kiếm Các ra ngoài đều hơn người khác một bậc.

Kiếm Các toạ lạc ở giữa một dãy núi chạy dài.

Bên trong dãy núi, đình đài lầu các nhiều vô số kể.

Chỉ tính riêng đệ tử ngoại môn cũng đã có khoảng mười vạn người.

Toàn bộ Kiếm Các cũng là “lão đại đứng đầu” của khu vực Đông Bắc vùng đất Cửu U, thân là thế lực đứng đầu nấc thang thứ nhất thì những thế lực đứng ở nấc thang thứ hai khu vực Đông Bắc, thế lực đứng ở nấc thang thứ ba và những thế lực tầm thường khác cũng đều phải tôn Kiếm Các lên đầu.

Giờ phút này, trên đỉnh một ngọn núi ở Kiếm Các.

Đỉnh này có tên là đỉnh Thương Vương.

Bên trong Kiếm Các, đỉnh núi san sát, mà đỉnh Thương Vương thì lại là một đỉnh núi tiếng tăm lẫy lừng ở Kiếm Các.

Chính là bởi vì chủ nhân của đỉnh núi này là một trong Cửu Vương Kiếm Các, Kiếm Vương Đỗ Thương.

Giờ phút này, dưới chân núi, có một bóng người tay cầm trường kiếm, trán nhễ nhại mồ hôi đang ra sức tu luyện kiếm thuật.

“Vẫn không được! ”
Từ từ, bóng hình ấy dừng tu luyện, lau mồ hôi.

Nhìn cây cối tươi tốt phủ xanh núi đồi cùng linh thú bay tới bay lui, người thanh niên khẽ thở dài.

“Ai da, Yến Quy Phàm lại đang luyện kiếm à?”
Một giọng nói bỡn cợt vang lên.

Người đang luyện kiếm này chính là Yến Quy Phàm.

Yến Quy Phàm vào trong Kiếm Các đã được mấy tháng, thế nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa đột phá được cảnh giới Địa Võ, chuyện này khiến hắn ta vô cùng buồn rầu.

“Lý Hạc, có chuyện gì không?”, vẻ mặt Yến Quy Phàm lạnh lùng.

“Khà khà, Yến sư đệ đừng khách khí như thế!”, người thanh niên tên Lý Hạc kia dẫn theo một đám người lặng lẽ vây quanh Yến Quy Phàm.

“Không phải là linh thạch mà môn phái ban phát ở trong tay của ngươi sao? Có phải là nên hiếu kính với các sư huynh một chút không?”, Lý Hạc cười khà khà nói.

Nghe thấy lời này, nét mặt của Yến Quy Phàm càng thêm lạnh lùng.

Vào Kiếm Các, vốn tưởng rằng sẽ lên như diều gặp gió, tương lai nhất định có thể trở thành một cường giả lẫy lừng một phương, khiến cương quốc Nam Yến mạnh lên vượt trội hơn hẳn ba cương quốc lớn.

Thế nhưng sau khi vào trong Kiếm Các, Yến Quy Phàm mới biết được hắn đã quá ngây thơ rồi.

.
 
Back
Top Bottom