Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 680: 680: Chẳng Lẽ Là Nhờ Vào Thiếu Niên Này Sao


Đúng lúc này, bỗng nhiên có hai bóng người ngăn cản bước chân của Kiếm Tiểu Minh và Tần Ninh.

Bọn họ chính là Nhạc Duyệt Nhi và Phần Kình.

"Kiếm Tiểu Minh, không bán thần kiếm tổ truyền nữa à?"
Phần Kình nhìn Kiếm Tiểu Minh, cười khà khà nói: "Thế này nhé, thiếu gia đây thương hại ngươi, ta ra giá một trăm linh thạch, bán nó cho ta đi!"
Phần Kình mỉm cười đắc ý, ngả ngớn nhìn Kiếm Tiểu Minh.

"Không bán, không bán".

Kiếm Tiểu Minh không nhịn được nói: "Phần Kình, hôm nay Kiếm gia ta sẽ trả toàn bộ số tiền nợ Nhạc gia và Phần gia, thằng ranh nhà người sau này chớ có trêu chọc ta!"
Lúc này, Kiếm Tiểu Minh rất có lòng tin.

Một món linh kiếm thất phẩm đáng giá mấy triệu linh thạch, dư sức trả hết nợ nần của Kiếm gia.

Hả?
Nghe thế, Phần Kình bất ngờ.

Nét mặt của Kiếm Tiểu Minh hình như có gì đó hơi sai.

Vừa rồi, cậu ta còn ngồi khư khư một cục mà giờ lại khí định thần nhàn như đã tính trước mọi việc, điều này rõ ràng là không hợp lý.

Chẳng lẽ là nhờ vào thiếu niên này sao?
Nhìn cách ăn mặc của Tần Ninh không giống như con em nhà giàu, cuối cùng, ánh mắt Phần Kình rơi vào vật trên tay Thẩm Văn Hiên đang đứng sau lưng Tần Ninh, cậu ta lập tức sửng sốt.

Đó chẳng phải là thanh kiếm mà Kiếm Tiểu Minh cầm tới sao?
"Vị công tử này".

Phần Kình nhìn Tần Ninh, chắp tay cười nói: "Tên Kiếm Tiểu Minh này mồm mép dẻo quẹo, nói năng bậy bạ, phải cẩn thận ngàn lần không nên bị tên này lừa gạt đấy!"
Tần Ninh hơi nhíu mày, nói: "Cảm ơn, nhưng ta rất thích thanh kiếm này nên mới mua nó!"
Phần Kình nhìn thần thái không kiêu ngạo không xu nịnh của Tần Ninh, bèn nói: "Vị công tử này, ta có lòng tốt nhắc nhở, cảm giác bị lừa gạt không dễ chịu chút nào đâu!"
"Cảm ơn, ta biết mình đang làm gì", Tần Ninh nghiêm túc nói lại.

"Phần Kình, quan tâm hắn làm gì?".

Tiên Hiệp Hay
Nhạc Duyệt Nhi đứng bên không nhịn được nói: "Người bị Kiếm Tiểu Minh lừa gạt như vậy là tự mình cam tâm tình nguyện tiêu tiền như rác, ngươi quản được à? Người ta đây là có tiền không biết tiêu vào đâu đó".

Nghe thế, chân mày Tần Ninh hơi nhíu.

"Vị cô nương này, hình như cô hơi nhiều chuyện rồi đấy!", Tần Ninh chậm rãi nói: "Tiền của ta, ta thích mua gì, dường như! không mấy liên quan đến cô nhỉ?"
"Đúng vậy!", Kiếm Tiểu Minh bực bội nói.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 681: 681: Ta Nói Cô Cút Đi


Sự thật đã chứng minh rằng, thanh kiếm của cậu ta không phải là thanh kiếm gỉ, tuy vỏ kiếm loang lổ vết gỉ sắt, nhưng thân kiếm vô cùng lành lặn, tuyệt đẹp mỹ miều.

"Tên oắt con, lòng tốt coi như lòng lang dạ thú, tiểu thư đây lười so đo với ngươi, nơi này chính là thành Cam Ninh, ở đây Nhạc gia của ta là! "
"Cút!", bỗng nhiên có một âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên.

Hắn vừa dứt lời, bên trong đại sảnh lập tức yên lặng như tờ.

"Ngươi nói gì đó?", gương mặt xinh xắn của Nhạc Duyệt Nhi phủ đầy sương giá.

"Ta nói cô cút đi".

Tần Ninh thong thả nói: "Ta mua gì, làm gì thì liên quan gì đến cô? Lòng tốt coi như lòng lang dạ thú hả? Cô có hảo tâm thật hay không, trong lòng mình không biết sao?"
"Ngươi! "
Lúc này, Nhạc Duyệt Nhi tức nổ phổi, thở hồng hộc, nhìn Phần Kình, không nhịn được mà thay đổi giọng điệu thảo mai nói: "Phần Kình, ngươi cứ đứng đó nhìn tên oắt này ức h**p ta sao?"
Phần Kình nhướng lông mày, nhìn về Tần Ninh.

"Vị công tử này, bọn ta chỉ có lòng tốt muốn nhắc nhở thôi, ngươi nói thế có phải hơi quá lời rồi không, hay là như này, ngươi nói lời xin lỗi với Nhạc tiểu thư, rồi chuyện này coi như bỏ qua!"
"Xin lỗi à?"
Tần Ninh mỉm cười nói: "Não ngươi không phải bị úng nước đấy chứ, chuyện này vốn không liên quan gì đến mình, mà cứ thích chạy tới để người ta mắng, rồi giờ còn bảo ta xin lỗi là sao?"
Kiếm Tiểu Minh nghe Tần Ninh nói thế, đứng hình trong chốc lát.

Xem ra vị Tần Ninh này cũng khá là cứng đầu đấy.

Nhưng cậu ta còn nuôi hy vọng Tần Ninh cứu ông nội mình, bèn khẽ kéo vạt áo Tần Ninh, nhẹ giọng nói: "Ở trong thành Cam Ninh này, Phần gia và Nhạc gia có địa vị độc tôn, chỉ đứng sau phủ thành chủ thành Cam Ninh, Cam phủ, mà thôi".

"Hơn nữa, năm đó, Cam gia trợ giúp cương quốc Nam Yến giải quyết nguy cơ, mà khi ấy, hai vị tộc trưởng của hai nhà Phần gia và Nhạc gia là đại thống lĩnh dưới trướng Cam gia! "
"Khi đó, Kiếm gia chúng ta còn chưa bước chân vào thành Cam Ninh, vì thế đắc tội hai nhà này sẽ rất khó đặt chân ở thành Cam Ninh! "
Tần Ninh nghe Kiếm Tiểu Minh nói vậy, khẽ gật đầu rồi nói: "Ồ!"
Ồ!
Ồ?
Kiếm Tiểu Minh tràn đầy kinh ngạc nhìn Tần Ninh.

Rốt cuộc là người này nghe hiểu hay không hiểu vậy?.
 
Phong Thần Châu
Chương 682: 682: Sắc Mặt Thẩm Văn Hiên Vẫn Không Thay Đổi


"Tần công tử, chúng ta đi trước đi!", Kiếm Tiểu Minh kéo Tần Ninh định rời khỏi đây.

Thôi đừng quan tâm Tần Ninh hiểu hay không, cứ lôi người nọ đi trước rồi tính.

Nếu hắn lỡ mạo phạm Nhạc gia và Phần gia thì không có quả ngon để ăn đâu.

Phần Kình với Nhạc Duyệt Nhi đều là đệ tử nòng cốt của hai nhà này, không việc gì phải nảy sinh mâu thuẫn với hai người họ cả.

“Đứng lại đó!”
Phần Kình thấy hai người định rời đi, tưởng rằng bọn họ sợ hãi.

"Muốn đi cũng được, hôm nay, bổn công tử mở lòng từ bi, ngươi tặng thanh kiếm này cho Nhạc tiểu thư, chuyện này coi như chấm dứt, bằng không! "
Sau lưng Phần Kình bỗng nhiên có mấy người xông tới.

"Kiếm tốt như vậy, mắc gì phải tặng cho cô ta?", Tần Ninh lắc đầu, cười nói: "Ta lặp lại lần nữa, cút!"
“Ngươi tự tìm đường chết!”
Phần Kình không ngờ rằng Tần Ninh này không biết cái gì là lễ độ, sắc mặt cậu ta run lên, rồi bước một bước, lộ bàn tay ra.

"Chết đi!"
Chính vào lúc này, Thẩm Văn Hiên nhúc nhích.

Hắn ta vốn dĩ là thiên kiêu chi tử của Thẩm gia, không những có thuật luyện đan siêu việt, mà thực lực cũng chả kém cạnh gì.

Hôm nay, hắn ta vừa mới hai mươi tuổi, đạt cảnh giới Địa Võ tầng ba, tuy không nghịch thiên như Lăng Tiểu Phi, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi nhưng cũng không thể khinh thường.

Vừa bước ra một bước, khí tức của Thẩm Văn Hiên bùng nổ.

"Cảnh giới Địa Võ!"
Lúc này, tất cả bọn họ đều trợn tròn mắt.

Rầm!
Cùng lúc đó, một tiếng rầm vang lên, Phần Kình chỉ cảm thấy cánh tay mình bỗng mất đi cảm giác, rồi vang lên tiếng răng rắc, Thẩm Văn Hiên đã dùng một quyền đánh nát cánh tay kia.

Bên trong đại sảnh, máu chảy thành sông, tràn lan khắp mặt đất.

Sắc mặt Thẩm Văn Hiên vẫn không thay đổi.

Khoảng thời gian này, hắn ta đi theo Tần Ninh không phải là uổng phí, tốn công vô ích.

Hắn ta luôn mày mò nghiên cứu tính tình của Tần Ninh, nên bây giờ tự biết bản thân mình phải làm gì.

Lúc này đây, Phần Kình liên tục r*n r* vì đau đớn, Nhạc Duyệt Nhi há hốc mồm, Kiếm Tiểu Minh trợn tròn mắt.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 683: 683: Vậy Sao Kiếm Gia Các Ngươi Không Dọn Đi


Lúc này, mí mắt Kiếm Tiểu Minh khẽ giật, không dám làm ra cử động nhỏ nào.

Cảnh giới Địa Võ!
Cha mình mới chỉ đến cảnh giới Địa Võ tầng một mà ở trong cái thành Cam Ninh này đã thuộc về cao thủ hàng đầu.

Kiếm Tiểu Minh không ngờ rằng Thẩm Văn Hiên vừa ra tay đã là cảnh giới Địa Võ, hơn nữa người này còn là một vị linh đan sư ngũ phẩm rất lợi hại đấy.

Thật là kỳ lạ!
Điều quan trọng nhất là, con cưng của trời như vậy mà lại cam tâm tình nguyện làm đệ tử của Tần Ninh.

Vậy người tên Tần Ninh này là thần thánh phương nào?
Lẽ nào hắn đến từ vùng đất Cửu U, là con ông cháu cha ở những tông môn cường đại kia sao?
"Đi thôi!"
Sắc mặt Tần Ninh rất bình tĩnh.

Nhạc Duyệt Nhi đã sợ đến hoa mắt chóng mặt từ lâu, nào dám ngăn cản nữa.

Kiếm Tiểu Minh vội vã lẽo đẽo đi theo Tần Ninh rời khỏi đây.

"Phần Kình, ngươi sao rồi?", Nhạc Duyệt Nhi sợ hãi tái hết mặt mày.

"Đi, đi nói với cha ta nhanh, bảo là Kiếm Tiểu Minh dẫn người chặt đứt một cánh tay của ta, thù này không báo, đời này không yên".

Sắc mặt Phần Kình trắng bệt, quát to: "Lần này, ta nhất định phải cho Kiếm gia đi đời nhà ma".

Ở bên kia, Kiếm Tiểu Minh đi trên đường chính, ấp a ấp úng hồi lâu không dám mở miệng.

"Muốn nói gì thì nói đi!"
"Công tử Tần Ninh, vậy ta nói nhé, chủ nhân của thành Cam Ninh, Cam gia, chống lưng cho hai nhà Nhạc gia và Phần gia, mà năm đó, Cam gia còn có ân lớn với cương quốc Nam Yến, đồng thời còn có quan hệ khá sâu xa với hoàng thất Nam Yến".

"Đây cũng là lý do vì sao, bọn họ ức h**p Kiếm gia ta hết lần này ta lần khác mà Kiếm gia chỉ có thể im lặng chịu nhục".

Kiếm Tiểu Minh khổ sở cười nói.

"Vậy sao Kiếm gia các ngươi không dọn đi?"
"Dọn đi sao?"
Kiếm Tiểu Minh bất đắc dĩ nói: "Kiếm gia chúng ta đến từ vùng đất Cửu U, sau dời đến cương quốc Nam Yến, nghe bảo năm ấy, Kiếm gia cũng là một đại tông môn, nhưng sau đó lại bị buộc rời khỏi Cửu U, thành lập quốc gia, chẳng bao lâu sau, quốc gia sụp đổ! "
"Nếu dọn lần nữa! e là thời điểm Kiếm gia tan vỡ cũng không xa!"
Nghe đến đây, chân mày Tần Ninh khẽ nhíu.

Ba người đi thẳng một mạch, chậm rãi tới Kiếm gia.

Ở ngoài cửa lớn Kiếm phủ, có hai bóng dáng đứng yên, sừng sững đứng ngay trước cửa khiến người ta vừa trông đã khiếp sợ.

Tuy nói thành Cam Ninh chỉ là thành trì triệu dân, nhưng vẫn cao cấp hơn nhiều so với thành Lăng Vân.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 684: 684: Tiểu Minh Không Được Vô Lễ!


"Minh công tử!"
Hộ vệ thấy Kiếm Tiểu Minh, bèn cung kính hành lễ.

"Cha ta đâu?"
"Tộc trưởng đang ở bên trong phủ, nghe bảo hôm nay bệnh tình lão thái gia trở nặng, lão gia và các vị tộc lão khác đang yên lặng chờ đợi".

Nghe thế, Kiếm Tiểu Minh biến sắc, vội vàng chạy vào trong phủ.

Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên cũng theo sát phía sau.

Họ đi xuyên qua nhà chính tới hậu viện, chỉ thấy có một đám đông đang vây quanh một toà đình viện.

"Ông nội!"

Kiếm Tiểu Minh xông thẳng vào nội viện.

Bên trong sân, có một bóng người đang mặc quần áo xám tro, sắc mặt ảm đạm, còn hơi tái nhợt, dường như vừa chịu đả kích rất lớn.

"Cha, ông nội sao rồi?"
Kiếm Tiểu Minh sốt ruột hỏi.

"Ông nội con...vết thương chuyển nặng, chỉ sợ là..."
"Không, không đâu!", Kiếm Tiểu Minh vội vã nói: "Cha, vị này là Tần công tử Tần Ninh, Thẩm công tử Thẩm Văn Hiên, Thẩm công tử là một linh đan sư ngũ phẩm, chắc chắn sẽ có cách gì đó".

Người đàn ông trung niên kia ngơ ngác nhìn Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên.

"Tại hạ là Kiếm Thương Tùng!"

"Chào tộc trưởng Kiếm!", Thẩm Văn Hiên chắp tay, khẽ mỉm cười nói.

Két...!
Đúng lúc này, bỗng có một tiếng két, cửa phòng mở ra.

Lúc này, có một người đàn ông trung niên lững thững đi ra, thần thái lão ta rất là ngạo mạn.

"Lộc đại sư! Lộc đại sư, cha ta thế nào rồi?", Kiếm Thương Tùng sốt ruột hỏi.

"Bổn tọa đã dùng hết sức rồi, đáng tiếc là thương thế của lão tộc trưởng Kiếm trầm trọng hơn, chỉ sợ không qua nổi đêm nay..."
"Lộc Hàn Thiên, ngươi không phải là linh đan sư ngũ phẩm sao? Không phải khi trước ngươi nói có thể trị hết bệnh của ông nội ta à?", đôi mắt Kiếm Tiểu Minh đỏ bừng, không nhịn được quát to.

"Tiểu Minh, không được vô lễ!"
Kiếm Thương Tùng trầm giọng quát: "Dẫu Lộc đại sư có là linh đan sư ngũ phẩm, cũng chưa chắc một trăm phần trăm thành công cứu mạng người, Lộc đại sư cũng không mong thấy ông nội con xảy ra chuyện".

phong-than-chau-684-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 685: 685: Cứ Thế Này Thì Kiếm Gia Thật Sự Sẽ Chết Mất!


Tần Ninh thấy Kiếm Tiểu Minh quỳ xuống, ánh mắt hiện ra vẻ tán thưởng.

Đầu gối nam nhi là vàng, đúng vậy, nhưng trong thời gian ngắn tiếp xúc, đủ để nhìn ra bản tính của Kiếm Tiểu Minh.

Với gia tộc, với người thân, cậu ta có một trái tim tinh khiết, đây là điều cực kỳ khó có được.

Thẩm Văn Hiên lúc này gật đầu nói: “Ta cần xem tình hình của ông ngươi lúc này rồi tính tiếp”.

“Vậy mời đi theo ta”.

Kiếm Tiểu Minh vội vàng nói.

“Hừ, vị này nhìn thật lạ mắt, không biết đến từ đâu?”, Lộc Hàn Thiên kia lúc này hừ lạnh, sắc mặt bất thiện.

“Ta là bạn của Tiểu Minh!”, Thẩm Văn Hiên không kiêu không nịnh đáp.

“Ồ? Kiếm lão gia tử bị bệnh nguy kịch lắm rồi, nhưng nếu lão phu xuất thủ luyện chế đan dược thì còn sống được ba tháng đấy”.

Lộc Hàn Thiên kiêu ngạo nói: “Trưởng tộc Kiếm, nếu để người khác tùy tiện nhúng tay vào, hôm nay lão gia tử mà xảy ra vấn đề gì thì ta không chịu trách nhiệm đâu!”
Nghe vậy, sắc mặt Kiếm Thương Tùng hơi thay đổi.

Lộc Hàn Thiên nói rất rõ ràng, nếu Thẩm Văn Hiên ra tay thì lão ta sẽ không chịu trách nhiệm.

“Thích đi đâu thì đi!”
Kiếm Tiểu Minh hừ nói: “Ông nội ta sắp chết dưới tay ông rồi, chúng ta tìm người khác thì làm sao? Nếu không vì ông thì Kiếm gia cũng chẳng rơi đến bước đường này!”
“Ngươi ngươi ngươi! ”
Kiếm Tiểu Minh lúc này chẳng quan tâm xem Lộc Hàn Thiên có tâm trạng gì, chỉ kéo Thẩm Văn Hiên đi vào trong.

Mà lúc này Tần Ninh cũng đi vào cùng.

Lộc Hàn Thiên thấy vậy mà tức điên lên.

“Lộc đại sư, con ta tuổi nhỏ nên bồng bột, quan tâm lão trưởng tộc quá đà, thật sự xin lỗi”.

Kiếm Thương Tùng cũng không ngăn cản.

Lộc Hàn Thiên đã nói, lão gia tử sống không quá ngày hôm nay, Lộc Hàn Thiên tuy có biện pháp giúp lão gia tử sống thêm ba tháng nữa, nhưng Kiếm gia ông ta thật sự không gánh vác nổi.

Nếu đã thế thì không bằng còn nước còn tát, để Thẩm Văn Hiên chữa xem thế nào.

Những ngày qua, số linh thạch Kiếm gia tiêu tốn đã lên đến hàng triệu, dốc toàn bộ của cải vào trong đó.

Hơn nữa tiền lãi từ việc vay linh thạch của Phần gia và Nhạc gia đã lên đến mấy triệu nữa.

Cứ thế này thì Kiếm gia thật sự sẽ chết mất!.
 
Phong Thần Châu
Chương 686: Chương 686


Lộc Hàn Thiên hừ một tiếng: “Ta cũng muốn xem xem hai thằng nhãi đó có thể làm ra chuyện gì!”
Lúc này, mọi người đều lo lắng tột độ.

Ở trong phòng, Thẩm Văn Hiên nhìn ông cụ trên giường, hơi nhíu mày.

Nhìn vóc người khá cân xứng, nhưng gương mặt già lại đầy vết độc màu đen, hơn nữa da thịt toàn thân khô khốc, vết nhăn tràn đầy.

“Sư tôn, đây là độc của cỏ Thiết Tuyến!”
Thẩm Văn Hiên vội vàng nói.

“Cỏ Thiết Tuyến? Là cái gì?”, Kiếm Tiểu Minh không hiểu hỏi.

“Cỏ Thiết Tuyến chính là cỏ Thiết Tuyến đấy”.

Thẩm Văn Hiên nhìn Kiếm Tiểu Minh, trầm giọng nói: “Ông nội ngươi trúng độc, có thể giải đươc, nhưng qua thời gian này cũng đã bỏ lơ thời cơ tốt nhất, xem ra Lộc Hàn Thiên kia không phải loại tốt lành gì”.

Nghe đến đây, hai mắt Kiếm Tiểu Minh đỏ ngầu.

“Đáng chết, Kiếm gia ta tốn tiền tốn của mời lão ta đến, kẻ này một hai nói có thể cứu được ông nội ta, nhưng lúc này lại xuất hiện tình trạng này! ”
“Ta đến tìm lão ta tính sổ!”
“Đứng lại!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Ngươi tìm một linh đan sư ngũ phẩm để nói lí luận à? Ai tin ngươi?”
“Nhưng mà! ”
Kiếm Tiểu Minh còn muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Văn Hiên đã lên tiếng: “Trong mắt của ta thì là bỏ lỡ thời gian tốt nhất, nhưng với sư tôn thì có lẽ không là gì cả”.

Thẩm Văn Hiên nói xong, nhìn sang Tần Ninh.

“Tần công tử, cầu xin ngài hãy cứu ông nội của ta!”

Kiếm Tiểu Minh cũng chắp tay quỳ xuống, vẻ mặt thành khẩn.

“Ta có thể cứu ông nội ngươi, nhưng ta muốn vào trong từ đường Kiếm gia một lần”.

Nghe vậy, ánh mắt Kiếm Tiểu Minh sáng lên.

“Nếu ngài cứu được ông nội ta thì cha ta chắc chắn sẽ đồng ý”.

Tần Ninh gật đầu, không nói nhiều nữa mà ngồi xuống.

“Văn Hiên, ban nãy ngươi nói rất đúng, độc tố của cỏ Thiết Tuyến, nhưng rõ ràng là độc ban đầu mà lão gia tử trúng không phải là cỏ Thiết Tuyến”.

Tần Ninh từ từ nói: “Mà là độc rắn Tử Uyên!”
“Độc rắn Tử Uyên?”
“Ừ, độc rắn Tử Uyên, thuộc tính lạnh lẽo, sau khi trúng độc sẽ khiến cơ thể võ giả không lưu thông khí được, linh khí tán loạn, mà cỏ Thiết Tuyến tuy là độc dược nhưng cũng là loại độc tốt để giải trừ độc rắn Tử Uyên”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 687: Chương 687


“Lộc đại sư Hàn Thiên này không phải là không biết gì cả”.

“Nhưng rõ ràng là Lộc đại sư này không muốn cứu người, nếu không lão gia tử sẽ không cần tốn mấy triệu linh thạch để chữa”.

Tần Ninh nói: “Lộc đại sư này có lẽ là cố ý dùng số lượng lớn cỏ Thiết Tuyến, tuy đã giải được độc rắn Tử Uyên, nhưng lại hạ thêm độc mới cho lão gia tử”.

“Mà khi độc Thiết Tuyến tăng lên, độc rắn Tử Uyên lúc trước bị áp chế cũng bắn ngược lại, hai độc tương khắc, ông cụ không chết mới lạ”.

Kiếm Tiểu Minh tức thì giận không kiềm được.

“Ta biết ngay cái lão già này chẳng phải loại tốt lành gì”.

Tần Ninh ngồi xuống, nhìn Thẩm Văn Hiên nói: “Còn nhớ những gì ta nói không? Cơ thể của con người giống như một vật chứa, khi vật chứa xuất hiện hỗn loạn, đôi khi, thuốc thang quá liều lúc này mà cho thêm loại thuốc mới cũng không phải là chuyện tốt”.

“Nếu có thể đem độc trong cơ thể kết hợp và giải trừ lẫn nhau thì là tốt nhất”.

Tần Ninh vừa nói vừa chỉ ngón tay.

Từng tiếng soạt soạt vang lên, Tần Ninh không ngừng chỉ vào ngực của Kiếm Minh Sơn.

Tiếng phụt vang lên liên tục, Kiếm Minh Sơn lúc này phun ra từng mảng máu đậm sẫm, sắc mặt cực kỳ đau đớn.

Thẩm Văn Hiên ở bên cạnh ánh mắt sáng như đèn pha, kinh ngạc không thôi.

Kiếm Tiểu Minh chứng kiến sự đau đớn của ông nội, muốn ngăn cản, nhưng nhìn đến ánh mắt ngạc nhiên của Thẩm Văn Hiên thì cậu ta hiểu Tần Ninh đang cứu người thật.

Sau đó, một mùi tanh hôi truyền khắp căn phòng.

Tần Ninh dừng tay.

“Tần đại sư, sao rồi ạ?”
“Tiểu Minh! ”
Mà lúc này, một giọng nói kinh ngạc vang lên.

“Ông nội!”
Thấy Kiếm Minh Sơn ngồi dậy, ngoài khuôn mặt hơi tái ra thì không còn vấn đề gì khác, Kiếm Tiểu Minh thấy sống mũi cay cay.

“Ông nội, không lẽ! không lẽ đây là! hồi quang phản chiếu của ông sao?”
“Hồi quang! cái đầu thằng nhóc nhà ngươi!”
Ông lão vỗ đầu Kiếm Tiểu Minh, mắng rằng: “Nhóc con, muốn ông chết sớm vậy à?”
“Ông nội, ông khỏe rồi sao?”
Kiếm Tiểu Minh ngây người.

Tần Ninh quả giống như một tên lừa đảo trên giang hồ, một câu một cái diệu thủ hồi xuân.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 688: Chương 688


Người này đúng là diệu thủ hồi xuân thật!
“Hai vị là! ”, Kiếm Minh Sơn mặc dù nhìn có vẻ già nua nhưng bây giờ đã khỏe lại, ánh mắt mang theo tia nhạy bén.

Ông ta cảm nhận được một hơi thở đặc biệt từ Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên.

Ngay sau đó, Kiếm Tiểu Minh kể cho Kiếm Minh Sơn những chuyện xảy ra gần đây.

“Khốn kiếp!”
Một tiếng quát thấp vang lên, Kiếm Minh Sơn giận dữ vô cùng: “Phần gia và Nhạc gia ỷ vào Cam gia là chỗ dựa, muốn làm gì thì làm, sớm muốn nuốt chửng Kiếm gia chúng ta, không ngờ lại dám đi đến mức này”.

“Ông nội yên tâm, cháu có cách trả lại linh thạch cho Phần gia và Nhạc gia rồi”.

Kiếm Tiểu Minh cười đáp: “Chỉ cần ông nội khỏe thì Kiếm gia nhà chúng ta sẽ không có việc gì”.

“Trả lại?”
Kiếm Minh Sơn nhìn cháu trai, chỉ thấy đau lòng.

Kiếm Tiểu Minh chẳng qua mới chỉ mười sáu tuổi mà đã phải gánh vác nhiều như vậy, người làm ông nội như ông ta lại còn khiến cháu trai lo lắng.

“Ông nội, giờ chúng ta phải trừng phạt cái lão Lộc Hàn Thiên kia, lão ta mang ý xấu, không chừng có liên quan đến Phần gia và Nhạc Gia”.

Sắc mặt Kiếm Tiểu Minh lạnh lùng.

Không ngờ rằng những kẻ tính kế Kiếm gia kia lại tính đến bước này.

“Đương nhiên là phải vậy rồi!”
Mà lúc này, bên ngoài phòng, trong đình viện có mười mấy người đứng.

Lộc Hàn Thiên lạnh lùng, hừ nói: “Ta thấy, lâu như vậy còn không có động tĩnh thì hẳn là lão gia tử đã bị hai thằng nhóc miệng còn hôi sữa này! ”
Lộc Hàn Thiên nói vậy, Kiếm Thương Tùng cũng nắm chặt tay.

Nếu là như vậy, Kiếm Tiểu Minh chỉ sợ đã khóc rung nhà lên rồi.

“Trưởng tộc, không thể chờ thêm được nữa!”
Một người trong tộc chắp tay nói: “Sự an nguy của lão gia tử vẫn quan trọng hơn, hai tên nhóc đó không biết sẽ làm ra chuyện gì, thiếu trưởng tộc trẻ người non dạ, sợ là bị người ta lừa dối”.

“Đúng vậy đó, trưởng tộc!”
“Không sai!”
Mấy người xung quanh cũng lo lắng không thôi.

Dù sao Kiếm Minh Sơn cũng là cường giả cảnh giới Địa Võ tầng năm duy nhất trong Kiếm gia, có ông ta thì Kiếm gia mới không ngã.

“Có ta ở đây thì sẽ loạn thế nào được? Chẳng lẽ ta sẽ hại ông nội mình chắc?”
Một tiếng lạch cạch vang lên, cửa phòng mở ra, ba bóng người cất bước ra ngoài.

“Tiểu Minh, ông nội sao rồi!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 689: 689: Không Lẽ Trời Muốn Diệt Kiếm Gia Sao


Kiếm Thương Tùng vội vàng nói.

“Cha, giữ cái lão già này lại đã!”
Kiếm Tiểu Minh nhìn Lộc Hàn Thiên, tức thì mở miệng: “Lão khốn nạn này căn bản không cứu ông nội, mà là một mực hại ông nội, cha mau bắt lão ta lại”.

“Vớ va vớ vẩn!”
Tay Lộc Hàn Thiên bên trong ống tay áo run rẩy, quát rằng: “Nếu không có bản tôn, ông nội các ngươi đã chết lâu rồi, sao sống được đến ngày hôm nay nữa”.

“Ồ? Vậy sao? Vậy lão phu còn phải cảm ơn ân cứu mạng của đại sư Lộc đấy?”
Một giọng nói uy nghiêm lúc này vang lên.

“Cha! ”
“Lão gia tử! ”
“Lão trưởng tộc!”

Nhất thời, mười mấy người trong đình viện đều kinh ngạc vạn phần, ánh mắt mang theo sự mừng rỡ.

Lão gia tử bình yên vô sự.

Đây quả thực là kỳ tích.

Kiếm Minh Sơn quát lên: “Người đâu, bắt giữ Lộc Hàn Thiên lại cho ta, thẩm vấn tỉ mỉ”.

“Ngươi dám!”
Lộc Hàn Thiên thay đổi sắc mặt, quát lên: “Biết ta là ai không? Ta chính là phụ tá của vương gia Yến Hàn của cương quốc Nam Yến, thân là linh đan sư dưới trướng vương gia Yến Hàn.

Các ngươi dám đụng đến ta thì chờ diệt tộc đi!”
Lời này nói ra, những người định động thủ đều ngừng lại.

Vương gia Yến Hàn!
Là em trai thứ sáu của bệ hạ cương quốc Nam Yến, thân là vương gia cương quốc, quyền cao chức trọng.

Lộc Hàn Thiên lại là thuộc hạ của vương gia Yến Hàn!
“Hừ, nói thật cho các ngươi biết, Nhạc gia và Phần gia mời ta tới đây đấy, nếu không lão phu còn lâu mới thèm đến”.

Liễu Thương Hải hừ nói: “Hai tên trưởng tộc Phần Viên và Nhạc Hoành đó vốn muốn bảo lão phu giết Kiếm Minh Sơn ông, chẳng qua ta có ý tốt nên không muốn giết ông luôn”.

“Kiếm gia các người sớm muộn rồi cũng sẽ diệt vong, nếu biết điều thì quy thuận Nhạc gia với Phần gia đi!”
“Nếu không, không chỉ là Cam gia thành Cam Ninh đâu mà còn liên đới đến vương gia Yến Hàn, rồi ngài ấy sẽ khiến Kiếm gia các ngươi chết không có chỗ chôn”.

Lộc Hàn Thiên nói ra, sắc mặt của tất cả đều thay đổi.

Nói như vậy, Kiếm gia chẳng phải sẽ phải chết hay sao.

Không ngờ rằng, không chỉ có Nhạc gia và Phần gia mà còn có cả Cam gia ở sau lưng nhúng tay nữa.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 690: Chương 690


“Kẻ nào dám bắt ta, thì chờ diệt tộc đi!”
Lộc Hàn Thiên ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tần Ninh.

“Vốn dĩ lão phu sắp thành công, nhưng ngươi lại dám cắt đứt kế hoạch của lão phu, hôm nay, ngươi phải chết”.

Nói xong, Lộc Hàn Thiên vung tay lên, hướng về phía Tần Ninh.

“Làm càn!”
Kiếm Minh Sơn quát lên, trực tiếp xông ra.

Oanh!
Hai chưởng đụng nhau, sắc mặt Lộc Hàn Thiên trắng bệch.

Lão ta vốn là cảnh giới Địa Võ tầng bốn, nhưng Kiếm Minh Sơn lại là cảnh giới Địa Võ tầng năm.

“Xem ra Kiếm gia không muốn sống nữa rồi”.

“Dĩ nhiên là muốn sống!”
Kiếm Minh Sơn trầm giọng nói: “Chẳng qua Kiếm gia ta chính là con cháu của Kiếm Thánh Kiếm Âm Sơn, sao có thể bội bạc? Hai vị huynh đài này đã cứu mạng của lão phu, hôm nay đừng nói là ngươi, con như vương gia Yến Hàn có tới, ta cũng không cho phép bất kỳ ai động đến một cọng lông của Tần tiểu huynh đệ”.

Lời này nói ra, nhóm người Kiếm gia cũng sát khí bừng bừng.

Bọn họ không thể bôi nhọ danh dự của tổ tiên được.

“Kiếm Âm Sơn? Đồ nhi bị tôn giả Thanh Vân đuổi đi? Không ngại hay sao mà còn nói từ bội bạc?”
Lộc Hàn Thiên giễu cợt nói: “Ta thấy Kiếm gia các ngươi đúng là nên bị tiêu diệt đi”.

“Trưởng tộc, trưởng tộc, có chuyện lớn!”
Có giọng nói đột ngột vang lên.

“Nhạc gia và Phần gia cho cao thủ tới vây Kiếm gia chúng ta rồi”.

“Haha! ”
Lộc Hàn Thiên lúc này cười ha ha nói: “Kiếm Minh Sơn, Kiếm Thương Tùng, hôm nay Kiếm gia các ngươi coi như xong!”
Soạt!
Lộc Hàn Thiên nói xong, bóng người lóe lên rồi biến mất.

Nhóm Kiếm Minh Sơn không ngăn cản.

“Tiểu Minh!”
Kiếm Minh Sơn nhìn cháu trai mình và nói: “Cháu là hy vọng của Kiếm gia ta, hôm nay Kiếm gia sẽ phải tổn thất thảm bại, cháu mang dẫn theo hai tiểu huynh đệ rời khỏi đây đi.

Đây là tai nạn của Kiếm gia ta, không thể liên lụy đến bọn họ!”
“Ông nội, cháu không đi!”
Kiếm Tiểu Minh nghiêm túc nói: “Cháu muốn g**t ch*t tất cả lũ người đó”.

“Hư đốn, không chịu nghe lời ông nội nữa à?”
Kiếm Minh Sơn phẫn nộ quát lên.

“Ừm! ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 691: 691: Thật Sự Quá Nhục Nhã!


Tần Ninh sờ mũi, bước ra cười nói: “Có thể là Nhạc gia và Phần gia đến tìm ta đó”.

“Muốn nói đến phiền phức thì ta đúng là có dẫn đến một cái.

Phần Kình đó bị đồ nhi của ta phế hai cánh tay, e là bọn chúng sẽ lấy chuyện này làm lí do”.

Nghe vậy, tất cả đều sửng sốt.

Phần Kình là con cháu dòng chính của Phần gia, thế mà bị phế hai cánh tay?
Kiếm Tiểu Minh nhìn ông nội và cha mình rồi gật đầu.

“Ra ngoài rồi nói đi!”
Tần Ninh cười nhạt, bước ra.

“Tiểu Minh, rốt cuộc sao cháu lại quen người này?”

“Cháu vừa quen hôm nay ạ”, Kiếm Tiểu Minh nhìn ông nội mình, cúi đầu đáp: “Nhưng cháu thấy Tần công tử không có ác ý, hắn chỉ muốn đi vào trong từ đường của Kiếm gia ta thôi”.

Từ đường?
Kiếm Minh Sơn cùng Kiếm Thương Tùng đều ngẩn ra.

“Từ đường Kiếm gia ta di truyền theo các đời, làm theo di ngôn của lão tổ mà bày biện.

Có người nói trong từ đường có bí mật liên quan đến việc Kiếm gia ta có thể thịnh vượng lại được hay không.

Nhưng từ đời lão tổ đến giờ thì vẫn chưa phát hiện bất kỳ điều gì đặc biệt”, Kiếm Minh Sơn thở dài nói: “Đi thôi, là phúc không phải họa, là họa thì không tránh khỏi, hôm nay ba ông cháu chúng ta cùng nhau đối mặt!”
Lúc này, bên ngoài Kiếm phủ có mấy trăm người ưỡn ngực đứng, khí thế bức người.

Hai người đứng đầu khí phách càng mạnh, có cảm giác chỉ cần một cái hất tay là cả thế giới sẽ biến đổi.

“Phần Viên huynh, vết thương của lệnh lang sao rồi?”

Nhạc Hoành mặc đồ đen nhìn tộc trưởng Phần gia Phần Viên, quan tâm hỏi.

Nhìn con trai Phần Kình bị đứt hai tay, Phần Viên giận dữ không thôi.

“Kiếm Tiểu Minh đó thật sự quá láo xược, hôm nay Kiếm gia không cho ta một câu trả lời thì Phần Viên ta thề sẽ tiêu diệt Kiếm gia”.

Phần Viên lúc này tức muốn điên.

Phần Kình là con trai trưởng dòng chính trong Phần gia, tương lai thừa kế chức trưởng tộc của lão ta.

Nhưng giờ lại bị chặt mất hai cánh tay!
Thật sự quá nhục nhã!
“Phần Viên huynh đừng nổi giận, Kiếm gia vốn sắp suy sụp, lại lấy ba trận tỉ thí g**t ch*t lứa thiên tài nhỏ tuổi của Kiếm gia, như vậy Kiếm gia sẽ tự khác sụp đổ.

Giờ xem ra Kiếm gia là muốn ép chúng ta động võ đấy”.

“Đã vậy, hôm nay chúng ta cũng không khách khí, để xem kết cục của Kiếm gia sẽ là thế nào”.

“Cha!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 692: Chương 692


Phần Kình lúc này băng bó hai tay, nhìn cha mình, hung ác nói: “Còn Tần Ninh đó, chính là hắn, đã chặt hai cánh tay của con, con muốn hắn phải chết”.

“Yên tâm, hôm nay không ai sống sót được đâu”.

“Tần Ninh?”
Một giọng nói kinh ngạc vang lên, đột nhiên một người xuất hiện trước mặt Phần Viên và Nhạc Hoành.

Chính là Lộc Hàn Thiên chạy ra từ Kiếm phủ.

“Đại sư Lộc, Kiếm Minh Sơn kia chết chưa?”
Thấy Lộc Hàn Thiên xuất hiện, cả hai không khỏi dò hỏi.

“Suýt nữa”.

Sắc mặt Lộc Hàn Thiên khó coi nói: “Bị một thằng nhóc tên Tần Ninh phá rối kế hoạch, lão phu cũng muốn nghiền chết thằng nhóc này để giải hận!”
Nghe vậy, Phần Viên và Nhạc Hoành đều ngẩn ra.

Lộc Hàn Thiên là linh đan sư ngũ phẩm, là ai lại chọc cho người này khó chịu vậy?
“Tần Ninh đó ra tay làm hỏng chuyện của ta, còn cứu sống Kiếm Minh Sơn”.

Cái gì!
Nghe vậy Phần Viên và Nhạc Hoành đều thay đổi sắc mặt.

Kiếm Minh Sơn khỏi hẳn? Sao có thể?
Lão già kia rõ ràng phải chết, thế mà lại được cứu sống.

“Việc này lão phu tuyệt đối không bỏ qua!”
Lộc Hàn Thiên lại nói: “Ta đã thông báo cho vương gia Yến Hàn, tin rằng ngài sẽ dẫn người đến đây và g**t ch*t thằng nhãi đó”.

Nghe vậy, Nhạc Hoành cùng Phần Viên cũng là thở phào.

Nếu vương gia Yến Hàn có thể ra tay thì quá tốt rồi.

“Không biết Tần Ninh kia đến từ nơi nào? Nếu thật sự như đại sư Lộc nói thì chỉ e kẻ này có lai lịch không tầm thường”, Nhạc Hoành lo lắng nói.

“Hừ, dù có không đơn giản thì sao bằng được vương gia Yến Hàn?”
Lộc Hàn Thiên quát lên: “Ngăn cản kế hoạch của ta, hôm nay ta sẽ chém chết Tần Ninh này làm vạn mảnh”.

“À thế à?”
Một giọng nói nhàn nhạt từ Kiếm phủ vang lên.

Tần Ninh dẫn theo Thẩm Văn Hiên đi ra, nhìn trận thế bên ngoài.

“Đến cả rồi, náo nhiệt phết nhỉ! ”
Tần Ninh cười nói: “Có chuyện gì hay muốn gây sự với ta thì nói đi, ta không muốn mọi chuyện liên lụy đến Kiếm gia”.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 693: Chương 693


“Phần Viên, đây là Kiếm phủ của ta, Tần Ninh là khách quý của Kiếm phủ, ngươi dám động vào cậu ấy thì lão phu sẽ không tha thứ đâu”.

Một tiếng quát rền như sấm vang lên.

Kiếm Minh Sơn dẫn theo người Kiếm phủ bước ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thế trận bên ngoài.

Kiếm Minh Sơn!
Người này thật sự đã khôi phục!
Phần Viên và Nhạc Hoành đưa mắt nhìn nhau.

Cả hai lão ta đều là cảnh giới Địa Võ tầng một, nhưng Kiếm Minh Sơn lại là Địa Võ tầng năm.

Kiếm Minh Sơn mà không tọa trấn thì Kiếm gia đã xong đời từ lâu.

“Kiếm lão gia tử, sao mà tức giận thế?”
Đột nhiên, có một đội người xông đến, người cầm đầu vóc người trung đẳng, mặt tròn tai dài, cười nói: “Ta nhớ không lầm là Kiếm gia còn thiếu Phần gia và Nhạc gia linh thạch đấy?”
“Thành chủ Cam Thịnh!”
“Thành chủ Cam Thịnh!”
Thấy người này đến, sắc mặt Phần Viên và Nhạc Hoành cũng vui vẻ.

Cam Thịnh chính là tộc trưởng Cam gia.

Mà Cam gia năm đó có đại ân với cương quốc Nam Yến.

Mặc dù nói Cam gia chỉ là bá chủ của thành Cam Ninh này, mà thành Cam Ninh trong cương quốc Nam Yến cũng không phải hạng lớn gì, nhưng địa vị của Cam gia không dễ lay động.

“Cam Thịnh!”
Kiếm Minh Sơn nhìn Cam Thịnh, hừ nói: “Nhạc Hoành cùng Phần Viên trăm phương ngàn kế liên hợp với Lộc Hàn Thiên âm mưu tính kế Kiếm gia ta, trả lại linh thạch? Lão phu không tìm chúng gây sự đã là khách sáo rồi!”
“Vớ vẩn!”
Phần Viên lại nói: “Nói vậy, Kiếm gia đây là không chịu trả nợ đúng không, làm trái với đạo nghĩa nhân tâm, Kiếm gia các ông còn muốn sống ở trong thành Cam Ninh này không hả?”
“Phần Viên, nói ít lại, nếu ngươi muốn đánh thì Kiếm Thương Tùng ta tiếp chiêu!”
Nghe vậy, Phần Viên cười ha ha: “Được, đánh thì đánh, hôm nay Tần Ninh phải chết, Kiếm gia ngươi cũng sẽ xong đời”.

Trong nháy mắt, chiến ý của hai phe dâng trào, không hề nhường nhịn nhau, sát khí đằng đằng.

“Thành chủ Cam Thịnh, Kiếm Minh Sơn kia, phiền ngài!”, Phần Viên chắp tay nói: “Còn Kiếm Thương Tùng, ta sẽ tự tay g**t ch*t hắn”.

“Không thành vấn đề”, Cam Thịnh lúc này cũng lười ngụy trang, trực tiếp vạch mặt.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 694: Chương 694


Hôm nay đã muốn tiêu diệt Kiếm gia thì cùng nhau ra tay để diệt trừ hậu hoạn.

Lộc Hàn Thiên lúc này âm trầm nói: “Tần Ninh kia, ta đích thân ra tay giết hắn”.

Lộc Hàn Thiên nhìn Tần Ninh, sát cơ mở ra.

“Thú vị đấy, ngươi mà cũng xứng giết ta à?”
Tần Ninh cười nhạt: “Kiếm gia cùng ta có quan hệ sâu xa, không ngờ hôm nay tìm đến cũng đúng lúc, muộn hơn một chút là không tìm được nữa rồi”.

“Nói khoác mà không biết ngượng, đi chết đi!”
Lộc Hàn Thiên trực tiếp tấn công.

“Làm càn!”
Thẩm Văn Hiên sắc mặt lạnh lẽo, sải bước ra, sát khí tung hoành.

“Cảnh giới Địa Võ tầng ba!”

Trong lúc này, tất cả đều sửng sốt.

Thẩm Văn Hiên chẳng qua mới khoảng hai mươi tuổi, còn trẻ như thế mà đã đạt cảnh giới Địa Võ, thật sự không ngờ tới.

Thẩm Văn Hiên bước ra, tấn công Lộc Hàn Thiên.

Tần Ninh đứng tại chỗ, cũng không chuyển động.

“Xem ra tên nhóc này làm hỏng chuyện lớn của chúng ta, hôm nay, ta sẽ đích thân giết ngươi!”
Trưởng tộc Nhạc Hoành thấy Tần Ninh lẻ loi một mình, không có Thẩm Văn Hiên bảo vệ.

Thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi này cùng lắm là cảnh giới Linh Phách, giết cũng dễ dàng.

“Thiên Miên Linh chưởng!”
Nhạc Hoành xông ra, đối mặt với Tần Ninh.

“Tần công tử cẩn thận!”
Kiếm Tiểu Minh thấy vậy, định đi ngăn cản, nhưng cảnh giới Linh Phách như cậu ta sao có thể nhanh bằng Nhạc Hoành.

Một chưởng kia đã xông đến Tần Ninh.

Lúc này, Kiếm Minh Sơn và Kiếm Thương Tùng cũng thấy cảnh đó.

Hôm nay Tần Ninh có thể nói là ân nhân của Kiếm gia bọn họ, nếu ân nhân chết trước thì Kiếm gia còn mặt mũi gì nữa?
Kiếm Minh Sơn bị thành chủ Cam Thịnh cuốn lấy, mà Kiếm Thương Tùng bị Phần Viên dây dưa kéo lại.

Các cảnh giới Địa Võ còn lại của Kiếm gia đều bị võ giả của ba gia tộc lớn Phần, Nhạc, Cam áp chế, căn bản không ai cứu được Tần Ninh.

“Cút!”, thấy bóng người cùng chưởng ấn chạy như bay tới, Tần Ninh lúc này nhàn nhạt quát lên.

Ầm!
Trong giây lát, một tiếng nổ ầm vang lên.

“Phụt! ”
Mà sau đó, thân thể Nhạc Hoành như diều đứt dây, phiêu đãng bay ra sau, máu tươi đầy miệng.

“Cha!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 695: Chương 695


Thấy cảnh ấy, Nhạc Duyệt Nhi hoàn toàn sửng sốt.

Cha cô ta là cảnh giới Địa Võ tầng một, thế mà lại bị Tần Ninh đạp bay trong một cước? Sao có thể?
Không chỉ có Nhạc Duyệt Nhi mà tất cả đều phải sững sờ.

Cảnh giới Địa Võ!
Tần Ninh nhìn chỉ mới mười bảy tuổi, thế mà đã đạt cảnh giới Địa Võ!
Đùa hay gì!
Tần Ninh thu chân, di di chân mình, cạn lời nói: “Hình như dùng sức hơi mạnh, suýt thì trật mắt cá chân”.

Mà ở một góc khác, Nhạc Hoành lúc này ngã nhào xuống đất, cả người co quắp.

Lúc này cả hai bên tạm ngừng đánh nhau.

Kiếm Minh Sơn, Kiếm Thương Tùng đứng bên cạnh Tần Ninh, sắc mặt hoảng sợ nhìn thiếu niên này.

Cảnh giới Địa Võ, nhưng coi như Tần Ninh có cảnh giới Địa Võ mà đạp Nhạc Hoành chỉ trong một cú rồi khiến lão ta thành ra như thế cũng là quá kh*ng b*.

Cam Thịnh, Phần Viên, Lộc Hàn Thiên kia cũng bất ngờ không thôi.

Tần Ninh không chỉ có Thẩm Văn Hiên sức mạnh to lớn bên cạnh mà thực lực bản thân cũng mạnh mẽ bất ngờ.

“Muốn giết ta, các ngươi còn chưa đủ tư cách”.

Tần Ninh lại nói: “Coi như hoàng đế hiện giờ của cương quốc Nam Yến các ngươi gặp công tử ta cũng phải khách khí gọi một câu Tần công tử, chứ đừng nói mấy con tép riu các ngươi”.

Điên cuồng!
Cương vương cương quốc Nam Yến là người thế nào chứ?
“Làm càn!”

Một tiếng quát trầm thấp vang lên.

“Đế vương cương quốc Nam Yến ta có thân phận tôn quý cỡ nào chứ, còn ngươi, là cái thá gì”.

Những âm thanh xé gió vang lên, mấy bóng người lúc này cưỡi gió mà tới, đáp xuống trước cửa Kiếm phủ.

Những người này có khí tức mạnh mẽ khiến người ta không dám nhìn thẳng, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Địa Võ tàng năm, cũng có những người trên cả cảnh giới Địa Võ.

“Vương gia Yến Hàn!”
“Vương gia Yến Hàn!”
Thấy người này, đám người Cam Thịnh, Phần Viên vội vàng quỳ xuống.

Sắc mặt Kiếm Minh Sơn đen lại, nhưng không thể không quỳ.

Vương gia Yến Hàn chính là Hoàng tộc cương quốc Nam Yến, càng là em trai thứ sáu của đương kim hoàng đế, ông ta phải quỳ.

Đám người tránh ra, một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại, một người mặc long bào ám kim bước xuống.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 696: Chương 696


Chính là vương gia Yến Hàn!
Thấy vương gia Yến Hàn đích thân đến, Lộc Hàn Thiên lúc này hưng phấn không thôi.

Sự tồn vong của Kiếm gia cũng chỉ bằng một câu nói của vương gia Yến Hàn!
“Khẩu khí lớn thật, cương quốc Nam Yến ta dù có gặp phải người của cương quốc Đại Sở cũng chẳng sợ hãi, ngươi là cái thá gì mà ở đây nói linh tinh, dĩ hạ phạm thượng”.

Vương gia Yến Hàn xuất hiện, nhìn Tần Ninh, quát nói.

“Cho mặt mũi mà còn không biết điều”.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Cương quốc Nam Yến trong mắt ta có là cái thá gì đâu?”
Lời này nói ra, tất cả đều im lặng.

Mọi người đều nhìn Tần Ninh với ánh mắt chế nhạo.

Kiếm Minh Sơn lúc này quỳ dưới đất, nói nhỏ: “Tần công tử, vương gia Yến Hàn chính là em trai ruột của hoàng đế Yến Vương hiện giờ, quyền cao chức trọng, không thể vô lễ”.

“Ta nói rồi, đừng nói là một vương gia, hoàng đế có đến thì cũng phải cung kính gọi ta là Tần công tử”.

Tần Ninh lại nói: “Đứng trước mặt ta thì thu lại cái tác phong hoàng thất đi, ta ghét nhất cái này đấy”.

Tần Ninh nói ra, mọi người hoàn toàn cạn lời.

Tần Ninh nói thật đấy à?
Đây là vương gia Yến Hàn, là người chỉ đứng sau đương kim bệ hạ!
“Ha ha! ”
Vương gia Yến Hàn bật cười.

“Thú vị đấy, thú vị đấy, không ngờ ở đây lại gặp được một thằng nhãi không biết trời cao đất dày”.

“Đã là vậy, Yến Mãnh, giết”.

Yến Hàn kia vung tay, sắc mặt lãnh đạm.

Trong mắt lão ta, Tần Ninh chỉ là cái loại điên cuồng mà thôi, lão ta lười nói nhiều với Tần Ninh.

“Ngươi mà dám động thủ thì ta cam đoan, hôm nay Yến Đế có ở đây thì ngươi cũng sẽ phải chết!”

Tần Ninh nói vậy, đạm bạc tự nhiên.

“Nực cười!”
Yến Hàm hừ lạnh, vung tay lên, Yến Mãnh kia xông đến Tần Ninh trong nháy mắt.

Đám người Lộc Hàn Thiên, Phần Viên lúc này đều lộ vẻ hả hê.

Vốn chỉ cần vương gia Yến Hàn ra mặt là đủ, thế là trấn áp được Kiếm gia.

Nhưng không ngờ, ân nhân cứu mạng được Kiếm gia tôn sùng lại không biết trời cao đất dày, đắc tội vương gia Yến Hàn, vậy đúng là muốn chết.

Lần này, bọn lão ta chẳng cần ra tay, một mình vương gia Yến Hàn là giết được Tần Ninh rồi.

Tần Ninh thấy người kia đánh tới, bật cười chế nhạo.

“Muốn chết, ta cho các ngươi toại nguyện!”
Tần Ninh sải bước ra, ngưng tụ sát khí.

Vụt!
Nhưng lúc này, một thân ảnh càng nhanh hơn cũng đang ngăn trở trước mặt Tần Ninh, quét kiếm ra.

Một tiếng phụp, Yến Mãnh kia đầu lìa khỏi cổ, máu tươi chảy tung tóe.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 697: Chương 697


Một người xuất hiện trước mặt Tần Ninh.

Người này mặc đồ tím, đầu đội mũ rơm, lưng đeo vỏ kiếm, tay cầm kiếm dài màu xanh.

Yến Mãnh chính là kẻ mạnh cảnh giới Thiên Võ một biến, nhưng bị người ta một kiếm chém chết.

Vương gia Yến Hàn sững sờ.

“Ngươi...!ngươi là ai!”
Yến Hàn lúc này run rẩy nhìn kẻ mới xuất hiện, lạnh lùng quát lên, hộ vệ quanh người đã xông tới.

“Tại hạ Sở Vô Song!”
Người đàn ông mặc đồ tím cất kiếm ở sau lưng rồi cười nhạt nhìn Yến Hàn, nói: “Phụng mệnh lệnh của Sở Đế, ở thành Cam Ninh chờ Tần công tử đến, bảo vệ cho Tần công tử an toàn!”
“Sở Vô Song!”
“Kiếm khách số một cương quốc Đại Sở, Sở Vô Song!”
“Được xưng là Vô Song áo tím, Sở Vô Song!”
Tức thì, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Tương truyền rằng, Sở Vô Song là một nhân vật truyền kì, là con em của cương quốc Đại Sở, nhưng từ nhỏ không thể tu hành, bị Hoàng tộc Đại Sở chối bỏ.

Nhưng khi xuất hiện trước mắt mọi người một lần nữa thì đã trở thành kiếm khách khiến người ta phải sợ mất mật khi nghe nói đến.

Cũng không biết Sở Đế đã làm thế nào mà đem người này kéo về lại cương quốc Đại Sở, trở thành một mũi dao sắc bén của cương quốc Đại Sở.

Nhưng không quan trọng, quan trọng là vì sao Sở Đế lại phái Sở Vô Song đến đây bảo vệ Tần Ninh?
Một Đế vương tuyệt đại của cương quốc số một cao cao tại thượng từ khi nào có mối quan hệ với một thiếu niên vô danh chứ!
“Haha...!Sở tiên sinh thao tác nhanh thật đấy, nô gia vừa chuẩn bị xuất thủ thì kiếm khách Sở đã giết người rồi!”
Một giọng cười yếu ớt vang lên, Yến Hàn chỉ cảm thấy cổ mình mát lạnh.

Một con dao găm đã xuất hiện ở trên cổ lão ta lúc nào không biết.

Đây là ai nữa?
Có thể hành động ngay trong vòng bảo vệ nghiêm ngặt của lão ta, uy h**p tính mạng lão ta.

phong-than-chau-697-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 698: Chương 698


Yến Hàn nói ra lời này cũng có nghĩa là lão ta đã chuẩn bị bước nhượng bộ.

Mọi người nhìn về phía Tần Ninh.

“Ra tay với ta? Chuyện hôm nay, ta cứ chen vào đấy!”
Tần Ninh lại nói: “Ta chắc chắn sẽ bảo vệ Kiếm gia”.

“Ngươi…”
Yến Hàn không ngờ, thế mà Tần Ninh lại được nước lấn tới.

Nhưng Sở Đế và Địch Đế đều bảo vệ Tần Ninh, lẽ nào thằng nhóc này lại có quan hệ gì đó với Sở Đế và Địch Đế?
“Tần Ninh, đừng cho rằng ôm được cái đùi lớn của Sở Đế và Địch Đế thì có thể làm gì thì làm, cương quốc Nam Yến ta không sợ đâu”.

Ôm đùi lớn?
Tần Ninh mỉm cười nói: “Ngươi hiểu lầm rồi, đối với ta mà nói, họ không được coi là chỗ dựa đâu.

Hôm nay Sở Vô Song và Thiên Cơ Tiên Tử không đến mà ta muốn giết ngươi thì cũng cứ giết thôi”.

Ngông cuồng, ngu si.

Lúc này, trong lòng Yến Hàn phát điên lên.

Nếu không phải Sở Vô Song và Thiên Cơ Tiên Tử ở đây thì Tần Ninh đã sớm trở thành một cái xác rồi.

Vừa dứt lời, Tần Ninh liếc nhìn Thiên Cơ Tiên Tử, cười nói: “Nếu Địch Đế bảo cô tới thì giết lão ta đi!”
Lời này vừa nói ra, toàn hiện trường trở nên nhốn nháo.

“Giết thật à?”, Thiên Cơ Tiên Tử khẽ giật mình.

“Thế nào? Lẽ nào Địch Đế không nói cho cô biết, bảo vệ ta là phải nghe theo lời ta sao?”
Nghe lời nói của Tần Ninh, Thiên Cơ Tiên Tử cau mày.

Quả thực, Địch Đế có nói như vậy.

“Được!”
“Hạ thủ lưu tình!”
Bỗng nhiên, một tiếng thét cùng hơi thở dồn dập, theo tiếng phá không soạt soạt soạt lần lượt vang lên.

Mấy chục người hạ xuống từ trên không.

Hai người dẫn đầu, vội vàng đi đến phía trước Tần Ninh.

Bụp bụp…
Hai người này chợt quỳ trên mặt đất, nhìn Tần Ninh.

“Tần công tử!”
“Tần công tử!”
Hai người cùng nhau hành đại lễ, mọi người xung quanh đều choáng váng.

“Thất hoàng tử!”
“Cửu hoàng tử!”
Vương gia Yến Hàn cũng sững sờ.

“Hai vị hoàng tử, các người làm gì vậy?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 699: 699: Lúc Này Hai Người Thật Sự Rất Đau Đầu


Nhìn thấy người tới, Tần Ninh hơi sững người, cười nhạt nói: “Hóa ra là các ngươi, đứng dậy đi”.

Hai người này, chính là Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh đã luôn đi theo hắn trong Đại Hoang Cổ.

Tần Ninh lại nói: “Ta nhớ không lầm thì đã cho các ngươi hai tấm lệnh bài tông môn, tại sao vẫn chưa đi báo danh?”
“Khởi bẩm Tần công tử”, Yến Quy Lộ chắp tay nói: “Ta giữ lệnh bài tông môn hạng 3 nên không gấp gáp, còn Lục ca Yến Quy Phàm đã đến Kiếm Các rồi”.

“Không biết Tần công tử tới cương quốc Nam Yến, là sơ suất của ta”, Yến Bình Sinh cũng dè dặt nói.

Tần Ninh lại xua tay, nhàn nhạt nói: “Ta chỉ thuận tiện tới thăm thú chút thôi, nhưng không ngờ lại bị chuyện bé xé ra to”.

Vừa nói ra lời này, Tần Ninh quét mắt nhìn mọi người.

Yến Hàn, Nhạc Hoành, Phần Viên, Lộc Hàn Thiên và những kẻ khác lúc này vô cùng sửng sốt.

Cương quốc Nam Yến, thất hoàng tử Yến Quy Lộ, cửu hoàng tử Yến Bình Sinh đều được Yến Đế coi trọng.

Vậy mà hôm nay hai người này đối diện với Tần Ninh lại quỳ xuống trước mặt mọi người.

Nào còn có chút uy nghiêm của hoàng tử cương quốc?
Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh lúc này thì lại lo lắng bất an trong lòng.

Cho dù là trong Đại Hoang Cổ hay ngoài Đại Hoang Cổ, họ đều đã được thấy thủ đoạn của Tần Ninh.

Cương quốc Vân Hải kia, toàn bộ vô địch cảnh giới Thiên Võ đã bị tiêu diệt.

Tới giờ đã bị những cương quốc khác ngấm ngầm thâm nhập, cương quốc Vân Hải không có cảnh giới Thiên Võ thì khó tránh khỏi bị giáng cấp.

Từ lần trước chia tay, Yến Quy Phàm rời cương quốc Nam Yến, gia nhập Kiếm Các trong Cửu U tu hành, trước khi đi đã dặn dò họ đi báo danh muộn một chút.

Ngộ nhỡ Tần Ninh tâm huyết dâng trào, tới cương quốc Nam Yến tìm họ, nhất định phải cẩn thận mà đối đãi.

Nhưng bây giờ, hoàng thúc nhà mình lại muốn giết Tần Ninh.

Lúc này hai người thật sự rất đau đầu.

Điều quan trọng nhất là, trước đây không lâu, Hạng Đế của cương quốc Thiên Tượng đã bị Tần Ninh giết.

Chuyện này người biết cực ít, nhưng họ biết rất rõ.

Tần Ninh này, thật sự là trời không sợ, đất không sợ.

Ông già lợi hại đó tuy không ở cạnh Tần Ninh, nhưng có trời mới biết lão già đó đang ở đâu.

Cương quốc Nam Yến còn yếu hơn một chút so với cương quốc Thiên Tượng, mà Yến Hàn so với Hạng Đế thì còn yếu hơn mấy bậc.

Tần Ninh còn dám giết cả Hạng Đế, huồng hồ là Yến Hàn?

ppjpg

.
 
Back
Top Bottom