Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 700: Chương 700


Yến Quy Lộ cười nói: “Công tử tới cương quốc Nam Yến, chúng ta không nghênh đón đã là một tội.

Hôm nay hai huynh đệ ta tự mình tới đón công tử tới Đế đô, thưởng thức phong thái của cương quốc Nam Yến chúng ta”.

“Ta cũng muốn thưởng thức nhưng những kẻ này lại không để ta thưởng thức”.

Tần Ninh từ tốn nói: “Kiếm gia có chút quan hệ với ta, đối phó với Kiếm gia cũng là đối phó với ta”.

“Đối phó với ta thì phải chết”.

Lời này vừa nói ra, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh đều tái mét mặt.

Tần Ninh tức giận thật rồi.

“Tần công tử, chuyện này là hoàng thúc của ta đã sai.

Ta xin tạ tội với Tần công tử tại đây”.

Yến Quy Lộ lại nói.

“Hừ, ta đường đường là vương gia của cương quốc Nam Yến, sao phải sợ một thằng nhãi vô danh tiểu tốt?”
Lúc này, Yến Hàn đột nhiên gằn giọng nói: “Tần Ninh, kể cả ngươi có cương quốc Đại Sở và cương quốc Hỏa Hầu chống lưng thì Yến Hàn ta cũng không sợ.

Nếu ngươi dám giết ta thì Yến Đế bệ hạ nhất định sẽ giết cả chín dòng họ nhà ngươi!”
Lời này vừa nói ra, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh hoàn toàn sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu.

“Vương thúc!”
“Vương thúc, không được nói lung tung!”
“Nói lắm lời quá, Thiên Cơ Tiên Tử còn sững ra đó làm gì?”, Tần Ninh cười lạnh nói: “Từ khi Hâm Hâm chết, ta đã biết một điều, giết người không thể nương tay”.

“Vâng!”, Thiên Cơ Tiên Tử giơ tay, dao găm chém ra.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng bốp vang lên.

Thiên Cơ Tiên Tử vẫn chưa ra tay thì bóng người của Yến Hàn kia đã đập vào trong xe ngựa phía sau ầm một tiếng, khiến cả xe ngựa rung động.

Một người xuất hiện phía trước xe ngựa, lạnh lùng nói: “Tùy tiện làm bậy, xem ra thường ngày Đế ta đã để ngươi buông thả quá rồi!”
Một người mặc long bào tơ lụa màu xanh, đầu đội mũ vàng, chân mang ủng vàng, uy võ phi thường.

“Tham kiến Yến Đế bệ hạ”.

Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh đều hành lễ, những kẻ khác thì biến sắc mặt, vội vàng quỳ sụp xuống đất.

Vị này chính người đứng đầu cương quốc Nam Yến, Yến Đế bệ hạ.

Cương quốc Nam Yến, cũng nằm trong tay Yến Đế bệ hạ này, là một trong 4 cương quốc lớn.

Lúc này, Kiếm Minh Sơn, Kiếm Thương Tùng và những người khác đã không biết thế nào.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 701: Chương 701


Chuyện hôm nay đã khiến họ quá chấn động.

Thành chủ Cam Thịnh xuất hiện.

Vương gia Yến Hàn xuất hiện.

Hai vị hoàng tử Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh xuất hiện.

Bây giờ, đến cả bá chủ cương quốc Nam Yến, Yến Đế cũng đích thân xuất hiện, có khi nào cả Địch Đế và Sở Đế cùng xuất hiện không?
Mà tất cả những điều này đều vì Tần Ninh.

Yến Đế lạnh lùng nhìn vương gia Yến Hàn đang bò ra từ trong xe ngựa, lạnh giọng nói: “Quỳ xuống, câm miệng!”
Lúc này, Yến Hàn câm như hến.

Thường ngày, Yến Đế luôn quan tâm tới mình, thế mà hôm nay lại có ý muốn giết mình.

Lẽ nào Tần Ninh này thật sự là nhân vật lớn nào đó không thể chọc vào?
Yến Đế xoay người lại nhìn Tần Ninh, chắp tay, cười nói: “Đã nghe đại danh của Tần công tử từ lâu, hôm nay vừa gặp mặt đã thấy quả nhiên là thiếu niên xuất anh hùng”.

“Tại hạ Yến Bắc Thần, hoàng đế cương quốc Nam Yến, xin chào Tần công tử”.

Thấy Yến Đế hành lễ, tất cả mọi người đều cảm thấy tim đập thình thịch.

Yến Đế nhìn thấy Tần Ninh, thật sự… kêu là Tần công tử, lịch sự lễ độ mà hành lễ.

“Cương quốc Nam Yến của ông, ai ai mở miệng ra cũng là nói lời ngông cuồng.

Một tiếng Tần công tử này ta không gánh vác nổi”.

Tần Ninh thản nhiên nói.

“Tần công tử xin thứ lỗi, là do ngày thường ta đã dung túng Yến Hàn này quá rồi, quả thật xin lỗi”.

.

Truyện Sủng
Yến Đế bất lực nói: “Mời Tần công tử tới Đế Đô một chuyến, để tại hạ mở tiệc tẩy trần cho Tần công tử”.

“Mở tiệc tẩy trần thì thôi!”
Tần Ninh lại nói: “Yến Hàn kia muốn giết ta, nên xử lý thế nào đây?”
Tần Ninh không định bỏ qua cho Yến Hàn.

Lúc đầu, Tần Hâm Hâm chết đã khiến hắn hiểu rõ, có những chuyện, nên dùng vũ lực để giải quyết thì dùng vũ lực để giải quyết.

Nếu lúc đầu, hắn khiến thượng quốc Cảnh Thiên và thượng quốc Đại Minh phải kinh sợ thì có lẽ bây giờ Hâm Hâm vẫn còn ở bên cạnh hắn.

Hôm nay, Kiếm gia, không thể đi vào vết xe đổ đó.

Nghe lời này, Yến Bắc Thần cau mày.

Rõ ràng là Tần Ninh không định bỏ qua cho Yến Hàn.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 702: Chương 702


“Thế nào? Không nỡ giết lão ta sao?”
Tần Ninh cười lạnh nói: “Ta cho ông thời gian cân nhắc”.

Vừa dứt lời, Tần Ninh xoay người, muốn đi vào Kiếm phủ.

“Người đâu!”
Yến Đế hô lên một tiếng hạ lệnh.

“Yến Hàn khiêu khích công tử Tần Ninh, tội đáng muôn chết.

Xóa bỏ hoàng tịch của huyết mạch Yến Hàn, kéo Yến Hàn ra, chém đầu thị chúng”.

Yến Đế bỗng nhiên khẳng định chắc nịch, khí thế bừng bừng quát lên.

Lời này vừa nói ra, mọi người đều choáng váng.

Chém đầu!
Chỉ vì Yến Hàn khiêu khích Tần Ninh nên chém đầu lão ta?
Mà lúc này, Sở Vô Song và Thiên Cơ Tiên Tử đứng một bên, không lên tiếng.

Hai người họ là tầng lớp cao cấp của cương quốc Đại Sở và cương quốc Hỏa Hầu, nên hiểu biết cũng khá nhiều.

Lão nô bộc bên cạnh Tần Ninh, vừa ra tay đã chém chết Hạng Đế cảnh giới Thiên Nguyên.

Chuyện này, chắc chắn Yến Đế cũng biết.

Nên làm thế nào, Yến Đế tự trong lòng mình cũng hiểu rõ.

Lúc này, Tần Ninh liếc nhìn Yến Đế, nói: “Yến Quy Phàm còn biết cách lựa chọn hơn Yến Đế như ông”.

Lời vừa nói ra khiến Yến Đế giật mình.

Ông ta đã nghe Yến Quy Phàm kể lại chuyện trong Đại Hoang Cổ.

Nếu không phải nhờ Tần Ninh, thì thiên chi kiêu tử của 3 cương quốc lớn sẽ không thể chết hết, Yến Quy Phàm cũng không thể giành được lệnh bài nòng cốt Kiếm Các.

Về điểm này mà nói, cương quốc Nam Yến nên cảm tạ Tần Ninh.

“Tại hạ mạo phạm, hi vọng Tần công tử đừng trách tội”, Yến Đế chắp tay, nói với giọng điệu vô cùng khiêm tốn.

Tần Ninh cũng lười nói nhiều, xoay người đi vào trong sân.

Ba ông cháu Kiếm Minh Sơn, Kiếm Thương Tùng và Kiếm Tiểu Minh lần lượt đi theo.

“Bây giờ, có thể tới từ đường Kiếm gia các người xem chút không?”, Tần Ninh chợt lên tiếng.

Ông cháu 3 người đều sững sờ.

Kiếm Minh Sơn phản ứng đầu tiên, vội vàng nói: “Đương nhiên là được!”

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 703: 703: Tuyết Linh Chi 7 Ngàn Năm Tuổi


“Tần Ninh… ồ, không đúng, Tần công tử”.

Kiếm Tiểu Minh run rẩy nói: “Trước đây ta đã nghi ngờ công tử, quả thật xin lỗi”.

“Ngươi không phải sợ ta!”
Tần Ninh nhàn nhạt nói: “Ta bảo vệ Kiếm gia các ngươi thì sẽ không hại các ngươi”.

.

Đọc truyện hay, truy cập ngay ( TRU Мtrцyen.

ME )
Kiếm Tiểu Minh nghe thấy lời này thì thở phào một hơi, dẫn đường đưa Tần Ninh tới từ đường.

“Ồ, đúng rồi, ta muốn yên tĩnh một chút, bảo những người kia đừng vào”, Tần Ninh chậm rãi nói.

Nghe vậy, Kiếm Minh Sơn và Kiếm Thương Tùng gật đầu nghe theo.

Thẩm Văn Hiên ôm kiếm bằng hai tay, đi theo Tần Ninh, Kiếm Tiểu Minh, đi vào sân trong Kiếm phủ.

“Nhanh, lập tức dặn dò tất cả người trong phủ, cẩn thận một chút, kẻ nào phát ra một tiếng động nhỏ thì xử theo gia quy”.

Kiếm Minh Sơn nói ngay lập tức.

“Vâng vâng vâng!”, Kiếm Thương Tùng không dám chất vấn.

Kiếm Minh Sơn tới ngoài cửa lớn, nhìn Yến Đế và một ngàn người khác.

“Bệ hạ!”
Kiếm Minh Sơn dập đầu bái lạy, dè dặt nói: “Tần công tử nói muốn yên tĩnh một chút, bảo mọi người không được lên tiếng làm phiền”.

“Mau đứng lên”.

Lúc này, Yến Đế thân thiện gần gũi, nào giống bá chủ cương quốc, dìu Kiếm Minh Sơn đứng lên, cười nói: “Nghe nói lão trưởng tộc Kiếm bệnh nặng vừa khỏi.

Đây là Tuyết linh chi 7 ngàn năm tuổi, vừa hay biếu ông dưỡng thương, hồi phục thân thể”.

Lời này vừa nói ra, Kiếm Minh Sơn vừa đứng lên đã suýt nữa ngã vật trên đất.

Tuyết linh chi 7 ngàn năm tuổi?
Tuyết linh chi vốn sinh trưởng trong điều kiện khắc nghiệt, đừng nói 7 ngàn năm tuổi, mà 1 ngàn năm tuổi cũng là của hiếm.

Yến Đế vừa ra tay đã khiến ông ta sốc luôn.

Lúc này, trong lòng Yến Đế lại chỉ đành cười khổ.

Tần Ninh giết thiên chi kiêu tử của 3 cương quốc lớn, tiêu diệt tất cả cao thủ vô địch cảnh giới Thiên Nguyên của cương quốc Vân Hải, giết Hạng Đế, Đế vương của cương quốc Thiên Tượng.

Thiếu niên nhìn như mới 17 tuổi này lại suy nghĩ như người 70 tuổi.

Hơn nữa, những việc đã làm thì không tuân theo lẽ thường.

Điều quan trọng hơn là, trời không sợ, đất không sợ, mà trên thực tế, tới giờ, hắn quả thực không cần phải sợ.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 704: 704: Hình Như Cuộc Sống Xoay Chuyển Quá Nhanh Rồi Đấy!


Mà trái lại ông ta, mới phải sợ Tần Ninh.

“Cam gia, Nhạc gia và Phần gia, chỗ nào cũng là thù với Kiếm gia.

Ông Kiếm, ông xem nên xử lý thế nào?”, Yến Đế từ tốn nói.

Nghe vậy, Kiếm Minh Sơn lại mềm nhũn cả người.

Đường đường là cương vương, hỏi ông ta xử lý thế nào, điều này thật khiến người ta không thể chấp nhận được.

“Bệ hạ, người làm thế nào cũng được ạ…”, Kiếm Minh Sơn lau mồ hôi trên trán, không nhịn được thở dài một hơi.

“Vậy được!”, Yến Đế từ tốn quay ra, nhìn đám người, ánh mắt rơi xuống Cam Thịnh, Nhạc Hoành và Phần Viên.

“Cam Thịnh, Nhạc Hoành, Phần Viên, 3 ngươi ngông nghênh làm bậy, giết hại Kiếm gia, tội đáng muôn chết, thành viên nòng cốt của 3 gia tộc lớn đều bị chém đầu, giết không tha!”
Yến Đế chậm rãi nói: “Những kẻ này, giao cho Kiếm gia xử lý, kẻ nào phản kháng, chu di cửu tộc!”
Lời này vừa nói ra khiến đám Cam Thịnh vẫn chưa nhảy lên mà Kiếm Minh Sơn đã ngồi bệt xuống đất.

Hình như cuộc sống xoay chuyển quá nhanh rồi đấy!
Vừa rồi, Kiếm gia bị dồn vào đường cùng, bây giờ lại được sống, không đúng, không phải được sống, mà là sống lại.

Tất cả những điều này là vì Tần Ninh.

Thiếu niên trông chỉ mới 16, 17 tuổi.

Mà từ hôm nay trở đi, vốn dĩ Kiếm gia lung lay sắp đổ lại chuẩn bị đổi đời trở thành thành chủ thành Cam Ninh.



Lúc này, trong sân sau Kiếm phủ, quanh co qua tầng tầng lớp lớp hoa viên, sau một hòn non bộ, Kiếm Tiểu Minh mở cơ quan ra thì xuất hiện một cửa lớn.

“Tần công tử, phía sau hòn non bộ này chính là từ đường của Kiếm gia, nhưng vẫn luôn là người của Kiếm gia đi vào, Tần công tử cẩn thận một chút”.

Kiếm Tiểu Minh lại nói: “Bên trong rất âm u, nhưng theo quy tắc của lão tổ tông thì vẫn luôn bố trí như vậy, cũng đều không được thay đổi bất cứ thứ gì”.

“Ừ!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Ta hiểu rồi, kiếm Âm Càn đâu đưa cho ta!”
Thẩm Văn Hiên đưa kiếm cho hắn, đứng ở lối vào.

“Các ngươi đợi ta ở đây, ta không nói thì không ai được vào”.

“Vâng!”
“Vâng!”
Tần Ninh sải bước đi thẳng vào trong từ đường.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 705: 705: Không Gọi Chúng Ta Thì Không Thể Đi Vào!”


Men theo bậc thang, từng bước đi xuống từ đường.

Từ đường của các gia tộc bình thường thì đều xây hoành tráng, to lớn ở trên mặt đất, nhưng từ đường của Kiếm gia thì lại ở dưới mặt đất, hơn nữa còn khiến người ta có cảm giác vô cùng u ám.

Tần Ninh cầm kiếm Âm Càn, chậm rãi đi vào trong từ đường.

Diện tích của cả từ đường không lớn lắm, chứa được khoảng trăm người.

Mà ở trung tâm từ đường đặt rất nhiều linh vị, linh vị ngay ở giữa là một cái tên khiến Tần Ninh sững sờ.

“Kiếm Âm Sơn!”
Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Cả ngươi cũng… đi rồi…”
Sau đó, Tần Ninh nhìn xung quanh từ đường, rồi khẽ cười: “Xem ra, những thứ năm đó ta dạy ngươi, ngươi đều giữ trong lòng”.

Lúc này, trong đại sảnh của từ đường, ở lối vào có đặt một bàn cờ, bên trái là một cây đàn, bên phải là một bức tranh, ở giữa là một quyển sách.

Cầm kỳ thư họa, tất cả đều có đầy đủ.

“Nếu thế này thì có lẽ, ngươi vẫn còn giữ lại một tia ý niệm, ở đây chờ đợi điều gì…”
Tần Ninh vừa nói vừa rút kiếm Âm Càn trong tay ra.

Vù…
Một tiếng kiếm ngâm vang lên, lúc này, trong từ đường, cầm kỳ thư họa kia xoay thành vòng tròn.

Mà ở giữa là một bóng hình, từ trong linh bài bước ra.

Một thân áo dài màu xám, lưng mang đai lụa, tóc búi lên, thân thể cao lớn, vẻ mặt trẻ trung, cương nghị, bước một bước như thế đã tới trước mặt Tần Ninh.

Vù…
Lúc này, trong toàn Kiếm Phủ sát khí kiếm ý xung thiên, sóng động lan ra, cuốn sạch hơn trăm dặm.

“Có chuyện gì vậy?”, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên đứng bên ngoài từ đường, nhìn kiếm ý xung thiên thì kinh ngạc vạn phần.

“Đi vào xem sao!”
“Không được!”
Thẩm Văn Hiên ngăn lại: “Ngươi quên sư tôn đã nói rồi sao? Không gọi chúng ta thì không thể đi vào!”
“Nhưng…”
Kiếm Tiểu Minh còn muốn nói gì nữa, nhưng nghĩ tới biểu hiện của Tần Ninh trước đây thì không nói nhiều nữa, mà yên lặng chờ đợi.

Mà lúc này, ngoài Kiếm phủ, mọi người cùng đồng thời cảm thấy kiếm ý xung thiên.

“Tần công tử xảy ra chuyện gì rồi sao?”, Yến Đế bỗng chốc tỏ ra lo lắng.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 706: Chương 706


Sở Vô Song và Thiên Cơ Tiên Tử cũng lộ ra vẻ âu lo.

Sở Đế và Địch Đế đã hạ lệnh cho họ phải bảo vệ Tần Ninh, nhỡ Tần Ninh xảy ra chuyện gì thì bọn họ cũng khó ăn nói.

“Đi vào xem thế nào!”, Yến Đế gấp gáp nói.

“Bệ hạ”, Kiếm Minh Sơn lại ngăn cản nói: “Tần công tử đã nói muốn yên tĩnh.

Bây giờ đi vào, nhỡ làm phiền công tử…”
“Nhưng Tần công tử đang gặp nguy hiểm cận kề!”, Yến Đế vội vàng nói.

Ông ta vẫn chưa quên, Hạng Vũ đã chết thế nào.

“Cái này…”
Kiếm Minh Sơn cũng đang lưỡng lự, chọc cho Tần Ninh mất hứng cũng không được, nhưng nhỡ Tần Ninh gặp phải nguy hiểm…

“Bảo các ngươi ở đây đợi thì cứ ở đây đợi là được rồi”.

Lúc này, một giọng nói lười biếng vang lên.

Bên ngoài cửa lớn của Kiếm phủ, bỗng nhiên một người xuất hiện bên cạnh con sư tử đá, bước chân khập khiễng, tóc trắng xóa, mặc một thân áo xanh, lảo đảo đi tới trước Kiếm phủ ngồi xuống.

Phía sau ông già là một con thanh ngưu, lúc này cũng khệnh khạng ngẩng cao đầu mà đi.

“Ngài ấy nói gì thì các ngươi cứ nghe vậy là được”.

Ông già vừa dứt lời, ngồi trên bậc thang, dựa vào con sư tử đá, khẽ khép đôi mắt, không nói nhiều nữa.

“Xin chào tiền bối”.

Lúc này, Yến Đế lại chắp tay hành lễ, không dám sơ xuất.

Đây chính là ông già bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh Tần Ninh!
Lão Vệ!
Mà lúc này, Sở Vô Song và Thiên Cơ Tiên Tử nhìn thấy lão Vệ thì đều tò mò không thôi.

Hai người chính là lớp thánh hiền kiệt xuất trong cương quốc Hỏa Hầu và cương quốc Đại Sở, thực lực mạnh mẽ, tới Sở Đế và Địch Đế cũng phải khách sáo như thường.

Họ cũng nghe nói về lão Vệ cạnh Tần Ninh, thực lực phi thường, một chưởng đập chết nhân vật như Hạng Đế.

Ông già này rốt cuộc là có thế lực tới đâu.

Cự phách cảnh giới Thiên Nguyên Đại Tam Nguyên? Hay là cảnh giới Thông Thiên vượt qua cảnh giới Thiên Nguyên?
Hai người vốn là nhân vật anh hùng, lúc này nhìn thấy lão Vệ, ngứa nghề, không nén nổi xuất là một tia linh khí thăm dò, muốn xem tu vi của lão Vệ.

“Hử?”
Chính vào lúc này, đôi mắt lão Vệ chợt ngước lên, hừ một tiếng.

“Phụt…”
“Phụt…”.
 
Phong Thần Châu
Chương 707: 707: Không Có Bất Kỳ Mất Kiên Nhẫn Nào


Dường như là đồng thời, Sở Vô Song và Thiên Cơ Tiên Tử đều tái mét mặt mà nôn ra một ngụm máu.

Hai người chính là vô địch cảnh giới Thiên Võ 7 biến, nhưng bây giờ, căn bản là không chịu nổi một đòn tấn công của lão Vệ.

Quá khủng khiếp.

Yến Đế nhìn thấy cảnh tượng này thì sắc mặt kinh ngạc vô cùng.

Quá mạnh!
Một hơi thở đã có thể khiến cao thủ đỉnh cấp cảnh giới Thiên Võ 7 biến bỗng chốc bị thương nặng.

“Xin tiền bối đừng tức giận, là thủ hạ của ta đường đột”.

Một tiếng cười nhạt vang lên, một người chợt đến, hạ xuống trước cửa Kiếm phủ.

“Sở Đế!”
Sở Vô Song chắp tay, cung kính nói.

“Thiên Cơ, tại sao lại vô lễ như thế, muốn thăm dò thực lực của Vệ đại nhân sao?”, một tiếng trách móc chợt vang lên.

“Địch Đế!”
Nhìn thấy người tới, Thiên Cơ Tiên Tử cũng khom lưng hành lễ.

Kiếm Minh Sơn cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.

Yến Đế, Sở Đế, Địch Đế đều là nhân vật lớn mà ngày thường, à không, đời này ông ta không thể gặp, lúc này lại có mặt đầy đủ ở đây.

Đều vì một người tên là Tần Ninh.

Lão Vệ cũng không nói nhiều, nhìn mấy người, khẽ khép mắt, dựa lên con sư tử đá, nhìn như đang ngủ.

Mấy vị đế vương tụ họp, đưa mắt nhìn nhau, đều không lên tiếng.

Tuy họ là hoàng đế của một nước, nắm giữ hàng tỷ sinh mệnh, nhưng đối diện với nhân vật có thực lực lớn hơn họ thì vẫn phải đặt tôn nghiêm của mình xuống, khách sáo, cung kính đối đãi.

Huống hồ, trên toàn Cửu U đại lục, các quốc gia lập nên như rừng, chỉ có thể gọi là ngoại vi, cốt lõi Cửu U thực thụ thì là vùng đất Cửu U được dãy núi Cửu U bao quanh.

Ở đó, có diện tích tương đương với ngoại vi, tông môn san sát, thậm chí còn có cổ gia, cổ quốc tồn tại.

Ở đó, cảnh giới Thiên Nguyên chỉ có thể chống đỡ một môn phái mà thôi, hơn nữa là môn phái thấp nhất.

Mà tứ đại tông môn hạng nhất, Thánh Đan Các và những môn phái lớn khác, không chỉ có cảnh giới Hóa Thần mà thậm chí còn tồn tại vượt qua cảnh giới Hóa Thần.

Cửu U đại lục lấy thực lực làm trọng.

Đây là thế giới của võ giả, thực lực chính là cái vốn để nói chuyện.

Ba vị Đế vương lúc này cũng yên lặng chờ đợi, không có bất kỳ mất kiên nhẫn nào.

phong-than-chau-707-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 708: 708: Kiếm Âm Sơn Sững Sờ


“Thiên đạo bất nhân, kiếm đạo bất xương, nhân đạo bất thánh, tâm đ*o bất vong”.
“Một kiếm của ta, có thể phá tan các trời!”
“Đời này như kiếm, khiến nhân sinh say sưa, kiếm ý tiêu sầu!”
“Nếu không có kiếm, võ đạo của ta sẽ không cần tồn tại nữa”.
Tần Ninh từ tốn lên tiếng, lời nói nối tiếp nhau từng câu lại từng câu.
“Kiếm Âm Càn, tạo ra từ thiên thạch Cửu U, tính âm lãnh, ngươi có thể dựa vào kiếm ý Dương Cương để nắm giữ kiếm này”.
Bụp…
Nghe vậy, bóng hình Kiếm Âm Sơn lúc này quỳ sụp trên mặt, bụp một cái.
“Ngươi, biết ta là ai chưa!”
“Nghịch đồ Kiếm Âm Sơn, bái kiến sư tổ!”
Kiếm Âm Sơn quỳ hai gối dập đầu bùm bụp, rất lâu không đứng dậy.

“May mà ngươi còn nhớ ta!”
Tần Ninh lẩm bẩm nói.
“Sư tổ thứ tội, Âm Sơn bất hiếu, xin sư tổ trách phạt!”
Kiếm Âm Sơn tỏ vẻ bi thương, dập đầu trên mặt đất, thân thể run rẩy.
Sau đó, trong đại sảnh chìm vào yên lặng.
Không lâu sau, một đôi tay đỡ lấy Kiếm Âm Sơn.
Nhìn thấy một tia ý niệm của đồ đệ yêu thương ngày đó, trong lòng Tần Ninh vô cùng cảm động.
“Đứng lên đi”, Tần Ninh nhàn nhạt nói: “Chuyện năm đó, sư tôn chưa chắc đã đúng, lựa chọn của ngươi, ngươi thấy vui là được”.
“Có lẽ, lúc đầu, với tư cách là Cửu U Đại Đế, ta quyền cao chức trọng, tất cả mọi người đều phải thuận theo ta, duy chỉ có ngươi lại không làm vậy.

Có lẽ ta tức giận, cũng là do ta hẹp hòi”.

“Không, không phải”, đôi mắt Kiếm Âm Sơn phủ đầy sương mù, lắc đầu nói: “Sư tổ và sư tôn đều đúng ạ, là do đồ nhi quá ngang ngạnh, lấy giết chóc để nhập đạo, suýt nữa thì đi vào con đường của tôn giả Đại Hoang.

Mà Kiếm gia, cũng vì chấp niệm của con mà sa sút tới tình cảnh hiện tại”.
Nghe vậy, Tần Ninh vỗ vỗ bờ vai của Kiếm Âm Sơn.
“Được rồi, không sao, tất cả đã qua!”, Tần Ninh thở dài, nói: “Thiên Thanh Thạch bị bắt, Minh Uyên đã chết, ngươi cũng đã qua đời từ lâu, vốn nghĩ trải qua 10 đời, có thể gặp lại các ngươi cũng khiến ta vô cùng vui mừng, nhưng bây giờ, lại khiến tâm tình của lão già như ta vô cùng nặng nề”.
“Minh Uyên sư huynh…”
Kiếm Âm Sơn sững sờ.
“Ừ, ta sẽ điều tra ra, kẻ nào ra tay ác độc.

Năm đó ta từng nói, ta đi rồi nhưng sớm muộn sẽ quay lại.

Ta hi vọng có thể nhìn thấy đồ nhi và đồ tôn của ta được an ổn mà sống”.
“Có kẻ cứ thích làm trái thì ta đành phải giết chúng”.
Kiếm Âm Sơn tỏ ra bi thương..
 
Phong Thần Châu
Chương 709: 709: “ý Của Ngươi Là… Biển Vô Tận”


“Thực lực của Minh Uyên sư huynh còn mạnh hơn con nhiều, kẻ nào có thể giết huynh ấy?”, Kiếm Âm Sơn siết nắm đấm, hung hăng nói: “Tất cả đều tại con.

Năm đó, Thiên Thanh Thạch sư huynh và Minh Uyên sư huynh cũng nhau gây dựng nên Bắc Minh, con lại…”
“Đều qua rồi.

Ta đã nói, năm đó chưa chắc ta đã đúng, còn ngươi cũng chưa chắc đã sai”.

“Nếu ta có thể tôn trọng suy nghĩ của ngươi, không chuyên quyền như thế, có lẽ bây giờ người sẽ không có bộ dạng này”.

Nghe vậy, Kiếm Âm Sơn lại càng hổ thẹn.

Sư tổ thân là Cửu U đại đế, tấm lòng độ lượng và bao dung khiến ông ta không thể so bì.

Sư tổ đã từng nói cho họ biết, cuối cùng cũng có một ngày sẽ quay lại, đưa bọn họ chinh chiến các trời, trở thành kẻ thống trị trời đất.

Nhưng không ngờ, bây giờ vật còn người mất, sư tổ biến thành dáng vẻ này quay về đây.

“Lúc đầu, khi ta gặp Thương Hư, nó từng nói, khi nó kẹp máu sống thọ thì có người muốn giết nó”, Tần Ninh nhìn Kiếm Âm Sơn nói: “Ngươi có biết, trên Cửu U này, có kẻ nào có thể sánh với hậu nhân của ta không?”
Minh Uyên đã chết, Thiên Thanh Thạch bị bắt, Thương Hư từng bị người ám sát.

Chuyện này thật quá kỳ lạ, dường như có kẻ muốn đối phó với hắn mà tới.

“Sư tổ còn nhớ 3 hoàng 7 vương không ạ?”
“Ừ!”
“Có lẽ 3 hoàng có thể điều tra”, Kiếm Âm Sơn nói: “Năm đó con một lòng tu kiếm, nhưng sau đó, tình hình của Cửu U đại lục và vùng đất Cửu U con cũng có hiểu biết”.

“3 hoàng kia, không phải người thường, mà có thể giết Minh Uyên sư huynh thì con đoán, có lẽ… không chỉ là hành động của người trên Cửu U”.

Lời này vừa nói ra, Tần Ninh khẽ sững sờ.

“Ý của ngươi là… biển Vô Tận”.

Lúc này, ánh mắt Tần Ninh lạnh lẽo.

“Vâng!”, Kiếm Âm Sơn gật đầu nói: “Sư tôn từng nói cho chúng con biết, nơi chúng ta đang sống, thế giới các thần chính là cội nguồn của vạn nơi.

Thế giới này từng là nhưng không gian ngăn cách nhau, địa vực chính là kỷ nguyên mới mở ra, thế giới hóa thành từng mảnh đại lục”.

“Đại lục vô cùng, vô tận, Cửu U chỉ là một trong số đó”.

“Bên ngoài Cửu U đại lục, chính là biển lớn vô tận, được gọi là biển Vô Tận.

Biển Vô Tận lại bị một mảnh đại lục rộng lớn vô tận bao vây, đại lục đó chính là đại lục Thương Lan!”
Kiếm Âm Sơn lên tiếng nói: “Chỉ là thế lực đỉnh cấp, nhân vật trên Cửu U đại lục thì có lẽ là chúng hợp lực lại cũng không thể giết được Minh Uyên sư huynh, sợ là duy chỉ có một vài kẻ mưu mô của biển Vô Tận ra tay”.

Tần Ninh nghe lời nói của kiếm Âm Sơn thì khẽ giật mình.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 710: 710: “đa Tạ Sư Tổ!”


Hắn cứ để mắt trong vùng đất Cửu U, lại không nhìn xa bằng Kiếm Âm Sơn.

“Ta hiểu rồi”.

Tần Ninh khẽ gật đầu nói: “Âm Sơn, nếu người đã quay về rồi, thì tại sao giữ lại một tia ý niệm? Còn có… kiếm Âm Càn này?”
Tần Ninh vừa nói, vừa nhìn kiếm Âm Càn trong tay, nói: “Ta biết ngươi có tâm đợi ta quay lại, nếu không trong lòng bất an, nhưng cũng không phải chỉ vì nguyên nhân này chứ?”
Nghe vậy, Kiếm Âm Sơn sững người.

Phụp một tiếng, ông ta lại quỳ gối trên đất.

“Xin sư tổ thương xót!”
Kiếm Âm Sơn vô cùng cung kính nói: “Bây giờ Kiếm gia đã sa sút, nhưng đồ tôn vẫn luôn lo lắng, không nhẫn tâm để Kiếm gia cứ thế biến mất”.

“Lĩnh ngộ đời này của đồ nhi đều tập hợp trong một hạt giống kiếm, muốn truyền cho hậu nhân”.

“Chỉ vì đợi sư tổ nên vẫn luôn chưa truyền cho hậu nhân, hạt giống kiếm một khi được chuyển giao thì đồ tôn cũng hoàn toàn biến mất, cho nên hôm nay gặp được sư tổ, hoàn thành tâm nguyện, xin sư tổ bằng lòng, đưa hạt giống kiếm ngưng tụ lĩnh ngộ kiếm ý một đời của con đưa cho con cháu Kiếm gia”.

Thấy thái độ của Kiếm Âm Sơn cung kính như vậy, Tần Ninh khẽ cười.

“Nhóc thối này, đây là chuyện của ngươi sao lại phải có sự đồng ý của ta”.

“Sư tổ đối xử với con như cháu ruột, Âm Sơn sao có thể không hỏi sư tổ?”, Kiếm Âm Sơn thành khẩn nói.

“Thằng nhóc thối, nhanh mồm nhanh miệng là giỏi”.

Tần Ninh xua xua tay, tỏ ý bảo Kiếm Âm Sơn đứng dậy, nói: “Ta thấy Kiếm Tiểu Minh cũng không tệ, ngươi truyền hạt giống kiếm này cho cậu ta đi”.

“Sư tổ, đồ tôn còn có một thỉnh cầu”.

“Ta biết, nếu ngươi truyền hạt giống kiếm cho Kiếm Tiểu Minh thì ta có thể đem cậu ta bên mình, tận tâm chỉ dạy”.

“Đa tạ sư tổ!”
Kiếm Âm Sơn kích động đến run cả người.

Lúc này, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên đang đợi ở ngoài từ đường.

Thời gian chậm rãi trôi qua, kiếm khí xung thiên kia vẫn chưa tan biến.

“Thẩm huynh, sẽ không có vấn đề gì chứ?”, Kiếm Tiểu Minh lo lắng nói.

Nếu Tần Ninh gặp chuyện ở Kiếm gia thì sợ là người của 3 cương quốc lớn bên ngoài sẽ chém nát Kiếm gia mất.

“Yên tâm, không sao đâu…”.
 
Phong Thần Châu
Chương 711: 711: Cái Này Cũng Quá Hung Ác Rồi


Nghe thấy tiếng nói đó, Kiếm Tiểu Minh cũng sửng sốt.

Rất rõ ràng, đó cũng không phải là giọng nói của Tần Ninh.

Lúc này, ở bên trong từ đường, còn có người khác nữa sao?
Kiếm Tiểu Minh mang theo nỗi lòng thấp thỏm bất an, đi vào bên trong từ đường.

Bước vào bên trong từ đường, Kiếm Tiểu Minh nhất thời giật mình.

Giờ phút này, ở bên trong từ đường, Tần Ninh đứng vững, bên cạnh hắn còn có một bóng dáng khác.

Nhìn bóng dáng đó, rồi lại đưa mắt nhìn vào hình người bên trong bức ảnh trong từ đường, Kiếm Tiểu Minh bỗng ngây ngốc.

“Ông! Ông là!.

Ông ấy!.

Ông là! lão tổ tông? Kiếm Âm Sơn?”
Kiếm Tiểu Minh lúc này lắp bắp, nói không nên lời.

“Còn không quỳ xuống!”
Lúc này, Kiếm Âm Sơn mở miệng nói.

“Quỳ xuống, quỳ quỳ quỳ!.


Kiếm Tiểu Minh phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, vội vàng hô lớn: “Tham kiến lão tổ tông, tham kiến lão tổ tông”.

“Kiếm Tiểu Minh, ngươi là hậu duệ của Kiếm Âm Sơn ta, ta sẽ truyền thụ cho ngươi về lĩnh ngộ kiếm ý cả đời của ta, lấy đấy làm nền tảng, trên con đường kiếm đạo, ngươi sẽ càng đi càng xa”.

“Nhưng trước đó, ta muốn ngươi phải lập một lời thề, lấy truyền thừa vài vạn năm của Kiếm gia ta thề!”

Kiếm Tiểu Minh nghe thấy lời nói trịnh trọng của lão tổ nhà mình, kinh ngạc gật đầu.

“Bắt đầu từ hôm nay, ngươi, bao gồm cả Kiếm gia, đời đời kiếp kiếp, phải tôn Tần Ninh làm chủ, phụng dưỡng Tần Ninh như chủ thượng!”
Kiếm Âm Sơn bình tĩnh nói: “Nếu như làm trái lời thề này, thì ngươi, bao gồm cả Kiếm gia ta, sẽ hoàn toàn bị diệt tộc”.

Lời này vừa nói ra, Kiếm Tiểu Minh bỗng chốc ngây ngẩn.

Phụng dưỡng Tần Ninh như chủ thượng?
Nếu vi phạm lời thề, thì Kiếm gia sẽ bị diệt tộc?
Cái này cũng quá hung ác rồi?
Hôm nay Tần Ninh cứu Kiếm gia, thế nhưng lời thề này chẳng khác nào đời đời kiếp kiếp Kiếm gia phải làm nô bộc, đối với Tần Ninh phải cúi đầu xưng thần.

Một lần mang ơn cứu mạng mà phải lập ra lời thề lớn như vậy sao?
“Thề cho ta!”, Kiếm Âm Sơn lúc này khí phách hùng hồn nói.

“Vâng!”
Kiếm Tiểu Minh khẽ cắn môi, cho dù như thế nào đi chăng nữa thì đây cũng là mệnh lệnh của lão tổ tông, cậu ta không thể chống lại.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 712: 712: “tiếp Nhận Truyền Thừa!”


Lời thề “lời lời châu ngọc” được Kiếm Tiểu Minh nói ra từng câu từng chữ.

Thấy cảnh này, Kiếm Âm Sơn gật gật đầu.

.

Kiếm Hiệp Hay
“Hôm nay ta sẽ truyền cho ngươi lĩnh ngộ ắt thắng, một viên hạt giống kiếm ý, trong này có chứa lĩnh ngộ hơn vạn năm kiếm đạo của ta, ngươi không được tham lam, rất nhanh ngươi sẽ lĩnh ngộ được”.

Kiếm Âm Sơn nói rồi nhìn về phía Tần Ninh.

“Tần công tử, đa tạ!”
“Ừm!”
Tần Ninh gật gật đầu, xoay người rời khỏi từ đường, kiếm Âm Càn kia, hắn đã để lại rồi.

Kiếm chủng truyền thừa*, cũng không phải đơn giản, Kiếm Tiểu Minh có chịu được hay không thì phải xem bản thân hắn như nào.

(*Kiếm chủng truyền thừa: hạt giống kiếm ý truyền thừa)
Trong từ đường chỉ còn lại hai người là Kiếm Tiểu Minh và Kiếm Âm Sơn.

“Lão tổ, Tiểu Minh có một chuyện chưa hiểu rõ, Tần công tử có ơn cứu mạng với Kiếm gia ta, chuyện này là đúng, nhưng Kiếm gia ta đời đời kiếp kiếp phải làm nô bộc, cái này có phải là báo ân vượt mức rồi không”.

Nghe thấy lời này của Kiếm Tiểu Minh, Kiếm Âm Sơn đắng chát cười một tiếng.

“Tiểu Minh, chuyện này, tương lai con sẽ hiểu”.

“Được rồi, bây giờ chuẩn bị, tiếp nhận truyền thừa đi!”
“Vâng!”
Kiếm Tiểu Minh không nói thêm lời nào nữa.

Mà giờ phút này, trong lòng Kiếm Âm Sơn cũng rất buồn bực.

Trông Kiếm Tiểu Minh chẳng giống người xuất chúng, Tần Ninh lại đề cử cậu ta đến tiếp nhận truyền thừa của mình, chuyện này quá mức kỳ lạ.

Mà giờ phút này, bên ngoài từ đường, nhìn thấy Tần Ninh xuất hiện, Thẩm Văn Hiên cũng nhẹ nhàng thở ra.

Tuy nói cậu ta rất có lòng tin với sư tôn, nhưng cái kia là kiếm khí xuyên trời, quá mức loá mắt, không thể không khiến người khác phải lo lắng được.

“Kiếm Tiểu Minh đâu rồi?”, Thẩm Văn Hiên chắp tay nói.

“Tiếp nhận truyền thừa!”
“À?”
Thẩm Văn Hiên nghe thấy lời này, trong lòng đã có phỏng đoán.

Từ từ, Thẩm Văn Hiên lại nói: “Sư tôn nhìn thấy Tiểu Minh, có phải là nhớ đến một người không?”
Nghe thấy lời này, ánh mắt Tần Ninh nhìn về phía Thẩm Văn Hiên.

“Ừ, là nhớ đến một người, thế nhưng là nhớ đến, không chỉ một người!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 713: 713: “lần Này Đa Tạ Sở Đế Và Địch Đế!”


Lời này vừa nói ra, Thẩm Văn Hiên cũng không hiểu cho lắm.

Tần Ninh đương nhiên hiểu rõ, người mà Thẩm Văn Hiên nói đến là ai.

Hâm Hâm!
Trông Kiếm Tiểu Minh khá giống Hâm Hâm, cũng chính bởi vì như thế, hắn mới có thể đề cử Kiếm Tiểu Minh tiếp nhận truyền thừa của Kiếm Âm Sơn.

Thế nhưng hôm nay, nhìn thấy Kiếm Âm Sơn, lại khiến hắn cảm thấy bùi ngùi nhiều hơn.

Năm đó, thân là Cửu U Đại Đế, hắn nghĩ rằng, bản thân trở về Cửu Thiên Vân Minh, đến lúc đó cố nhân chín đời chín kiếp, huynh đệ bằng hữu, đồ tôn đồ đệ, hắn sẽ đưa tất cả bọn họ vào trong Cửu Thiên Vân Minh.

.

||||| Truyện đề cử: Mỗi Ngày Đều Bị Anh Rể Thao |||||
Thế nhưng thế sự khó lường, kiếp thứ mười mở ra, hắn lại một lần nữa trở về Cửu U đại lục.

Thế nhưng lần này nhìn thấy, lại là vật còn người mất.

Ba đồ tôn mà hắn quan tâm nhất, hai người giờ đã mất, còn một người, thì bị giam cầm trong ngục tù.

Mà quan trọng nhất là chuyện này cho đến bây giờ hắn vẫn không có manh mối nào cả.

Loại cảm giác này khiến hắn rất khó chịu.

“Đợi Tiểu Minh tiếp nhận truyền thừa xong, chúng ta liền rời khỏi chỗ này, đi đến vùng đất Cửu U!”
“Vâng!”
Tần Ninh lúc này xoa đầu.

“Thiên Thanh Thạch, tiểu tử ngươi nhất định phải chờ ta!”
Bên ngoài Kiếm phủ chật kín người, ai ai cũng ngóng đợi.

Từ từ, hai bóng người đi ra.

Chính là Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên.

“Tần công tử”.

Lúc này, đám người tiến lên phía trước, ba vị vua dẫn đầu, lúc này cũng chắp tay.

“Lần này đa tạ Sở Đế và Địch Đế!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Hai người các ngươi, công tội bù nhau, sau này, cương quốc Đại Sở và cương quốc Hoả Địch yên bình là được rồi, phát triển Bắc Minh, tuỳ thuộc vào chính bọn họ”.

“Vâng!”
“Vâng!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 714: 714: “phái Tuyệt Trần!”


Nghe thấy lời này, trái tim Yến Đế bỗng nảy lên một cái.

Nếu như hắn ta trợ giúp Tần Ninh tìm Kiếm gia, đồng thời biết trước Kiếm gia đang ở thành Cam Ninh, bảo vệ Kiếm gia, thêm việc trước đó Yến Quy Phàm và Tần Ninh có kết giao bạn bè, có lẽ cương quốc Nam Yến sẽ được lợi nhiều hơn.

Nghĩ đến đây, Yến Đế ở trong lòng cảm thán một trận.

“Yến Bắc Thần!”
Tần Ninh nhìn về phía Yến Bắc Thần, nói: “Yến Quy Phàm đã đi vào Kiếm Các rồi chứ?”
“Ừm, chuyện này, còn phải đa tạ Tần công tử”.

Lúc này, Yến Đế chắp tay nói.

“Yến Quy Phàm thức thời, còn mạnh hơn ngươi nhiều”.

Nghe thấy lời này, Yến Đế trong lòng cười khổ một tiếng.

“Tần công tử, bắt đầu từ hôm nay, thành Cam Ninh sẽ thuộc sự quản lý của Kiếm gia, Kiếm gia thậm chí có thể dùng luôn toà thành này để làm căn cơ lập quốc, cương quốc Nam Yến ta tuyệt đối sẽ không quấy rầy”.

Tần Ninh nghe thấy vậy, gật gật đầu.

Lập tức nhìn về phía Kiếm Minh Sơn và Kiếm Thương Tùng.

“Tiểu Minh vẫn còn đang tiếp nhận truyền thừa của tổ tiên nhà ngươi, có lẽ cần thời gian vài ngày, trong mấy ngày này, ta sẽ ở lại trong phủ”.

“Vâng vâng vâng!”
Kiếm Minh Sơn lúc này vội vàng gật đầu, một ông lão mấy chục tuổi lại phấn khích như đứa trẻ nhỏ.

Tần Ninh liếc nhìn đám người, gật đầu nói: “Đã không còn việc gì nữa rồi, các ngươi giải tán đi!”
Mọi người đều thở phào một hơi.

Nhìn Tần Ninh, thật sự khiến người ta không thể thở nổi.

“Sở Đế, Địch Đế, Yến Đế, các ngươi chờ một chút!”
Tần Ninh đột nhiên mở miệng, nhìn ba người, nói: “Các ngươi dù sao cũng là cương vương của cương quốc, đối với vùng đất Cửu U hiện tại, hẳn là hiểu biết hơn nhiều, có lẽ biết một số chuyện ở bên trong Cửu U”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Các ngươi có biết, trong mấy vạn năm nay, bên trong vùng đất Cửu U, có thế lực môn phái nào mới nổi không?”
Lời này vừa mới nói ra, ba người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

Sở Đế bước ra, nói: “Tần công tử nói như vậy, ngược lại khiến tôi nhớ đến một môn phái”.

Một môn phái sao?
Tần Ninh nhìn về phía Sở Đế.

“Phái Tuyệt Trần!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 715: 715: Đó Chính Là Rèn Luyện Cơ Thể


Sở Đế chậm rãi nói: “Môn phái này có thể nói là nhân tài mới nổi ở bên trong vùng đất Cửu U, phát triển vượt bậc”.

“Ngay cả bốn môn phái lớn, Thánh Đan Các cũng như Cổ Lão thế gia, Cổ Quốc hình như cũng có chút kiêng kị đối với môn phái này”.

“Phái Tuyệt Trần?”
Nghe thấy cái tên này, Lão Vệ đứng ở bên cạnh hai mắt trợn tròn.

Tần Ninh lẩm bẩm: “Phái Tuyệt Trần ư, thật sự là một cái tên rất hay! ”
Ba người Sở Đế lúc này đều không hiểu, Tần Ninh hỏi thăm chuyện này để làm gì?
Đám người cuối cùng tản đi, Kiếm phủ lại khôi phục bộ dáng cũ.

Chỉ là lần này có sự khác biệt, trong Kiếm phủ, có một vị khách quý ở lại.

Mà chuyện càng khác biệt đó chính là, Kiếm gia trong khoảng thời gian này thật sự rất thiếu nhân công.

Ba nhà Cam gia, Phần gia và Nhạc gia đều đã hoàn toàn thu về môn hạ ở Kiếm gia, tuy có sự trợ giúp của cương quốc Nam Yến, thế nhưng tất cả những chuyện lớn nhỏ dường như Kiếm gia đều phải phái người trông coi, chạy đông chạy tây đầu tắt mặt tối.

Thế nhưng mỗi người trong Kiếm phủ đều cực kì vui vẻ.

Từ chỗ đứng trước nguy cơ bị diệt vong đến đứng đầu thành trì, bước xoay chuyển này đổi lại là bất cứ ai cũng đều không thể diễn tả được tâm tình của mình.

Bên trong từ đường Kiếm gia, Kiếm Tiểu Minh vẫn đang tiếp nhận truyền thừa, không ai dám quấy rầy.

Còn Tần Ninh thì đang ở trong Kiếm phủ, Lão Vệ, Thẩm Văn Hiên, Tiểu Thanh, hai người một bò cũng lẳng lặng chờ đợi.

Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi và Lăng Tiểu Phi cũng được Lão Vệ hộ tống đến ba môn phái lớn, Lão Vệ còn đặc biệt ở lại thêm vài ngày, lo lắng cho an nguy của ba người.

Thời gian chậm rãi trôi qua, dần dần trong lòng Tần Ninh cũng càng thêm yên ổn.

Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn củng cố đan điền của mình, vì thế cho đến bây giờ vẫn như cũ là cảnh giới Địa Võ tầng một.

Mà bây giờ đến cảnh giới Địa Võ, hắn lại đứng trước một vấn đề mới, đó chính là rèn luyện cơ thể.

Trên con đường võ đạo, bất kể là ở thời điểm nào, thì cơ thể cũng là nền tảng cơ bản nhất, nếu như thân thể chưa được rèn luyện vững chắc thì khó mà đạt được đến cảnh giới cao thâm hơn.

Âm Dương Ly Hợp Kim thể bây giờ đã đạt đến cấp cao nhất, đối với cảnh giới Địa Võ thì cường độ của kim thể rất rõ ràng là không đủ.

Lúc này Tần Ninh nhắm mắt trầm tư, ngồi ngay ngắn ở bên trong đình viện.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 716: 716: “chính Là Ngươi!”


Hắn đang lựa chọn, rốt cuộc là nên chọn loại thể quyết nào để tu hành.

Trong chín đời chín kiếp, vào kiếp thứ tám, hắn chính là Thông Thiên Đại Đế, được người người tôn xưng là Thể Đế, nghiên cứu và phân tích thể thuật của vạn giới, mở ra thăng hoa của thể thuật.

Âm Dương Ly Hợp Kim thể chính là thể thuật do hắn tự mình sáng tạo ra.

Mà ở trong đầu, những thể thuật ở kiếp thứ tám nhiều vô số kể.

Thế nhưng mà đôi lúc, quá nhiều linh quyết cũng là một loại phiền phức, lựa chọn đến phát phiền.

Trong đầu liên tục chọn lọc, cuối cùng Tần Ninh quyết định chọn một môn thể thuật.

“Ngọc Lôi thể!”
Tần Ninh cuối cùng cũng đã quyết định.

Khoảng thời gian này, hắn vẫn liên tục tu hành Âm Dương Ly Hợp Kim thể, cường độ của thân thể cũng đã đủ mạnh.

Thế nhưng cho dù có mạnh, thế nhưng vẫn thiếu một loại khí phách một phát g**t ch*t.

Mà Ngọc Lôi thể vừa khéo bù đắp vào vấn đề khiếm khuyết của Kim thể.

“Chính là ngươi!”
Trong đầu của Tần Ninh, pháp quyết của Ngọc Lôi thể từng cái từng cái hiện ra.

“Ngọc Lôi thể, chia thành bảy tầng, tầng một đến tầng ba, Lôi Hồ Quang, Lôi Linh Cầu, Lôi Nguyên Hải!”
“Tầng thứ nhất, ngưng tụ Lôi Hồ Quang, vào lúc Lôi Đình (sấm sét) b*n r*, Hồ Quang chợt hiện”.

“Tầng thứ hai, lột xác Lôi Linh Cầu, lấy lực của Lôi Đình, ngưng tụ Linh Cầu, bộc phát mạnh mẽ”.

“Tầng thứ ba, tập hợp Lôi Nguyên Hải, dậy sóng không ngừng, lực của Lôi Đình đủ để đánh chết cao thủ Địa Võ tầng chín”.

Tần Ninh giờ phút này im lặng nhủ thầm trong lòng.

“Tu hành Ngọc Lôi thể thì cần phải rèn luyện Linh Lôi, tăng cường ngưng tụ Ngọc Lôi thể”.

Nghĩ đến đây, Tần Ninh khẽ gật đầu.

.

Truyện Dị Năng
Loại linh vật trời đất Linh Lôi này, giống như thú hoả, sẽ được sinh ra ở bên trong một số linh thú.

Cao cấp hơn, còn có Thiên Lôi, Thần Lôi, mà loại này thì còn cần phải xem cơ duyên và vận may.

Thiên Lôi đến từ chín tầng trời, sinh ra trong điều kiện hà khắc, nhưng uy lực lại cực kì mạnh mẽ, có thể nói, cho dù có là Linh thú cấp bậc cao nhất, có là lôi lực sinh ra từ bên trong cơ thể của Thánh Thú, Thần Thú đi chăng nữa thì cũng không thể nào sánh bằng Thiên Lôi.

Còn về phần Thần Lôi thì lại càng không phải nói nữa.

Tu luyện Ngọc Lôi thể, trước tầng ba thì chỉ cần có Linh Lôi là đủ.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 717: 717: Kiếm Gia Ồn Ào Náo Nhiệt


“Xem ra lúc đi đến vùng đất Cửu U, xuyên qua dãy núi Cửu U, thì có thể đẩy nhanh tu luyện Ngọc Lôi thể tầng một”.

Hạ quyết tâm, Tần Ninh nhắm mắt trầm tư, chậm rãi rèn luyện Ngọc Lôi thể.

Thời gian chậm rãi trôi đi, sau hai tháng ở trong Kiếm phủ chờ đợi, Kiếm Tiểu Minh cuối cùng cũng hoàn thành xong tiếp nhận truyền thừa.

Một ngày này, trong đại sảnh Kiếm phủ, người đến ngươi lui vô cùng náo nhiệt, các nhân vật của gia tộc ở thành Cam Ninh, tất cả đều đến trình diện, bóng người đông đảo, từng người đi ra.

“Chúc mừng Kiếm lão tộc trưởng, Kiếm tộc trưởng!”
“Chúc mừng, chúc mừng!”
“Kiếm gia sau này có thể nói là đứng đầu thành rồi, ta sẽ như Thiên Lôi, sai đâu đánh đó!”
Tiếng chúc mừng vang lên không ngớt.

Hai người Kiếm Minh Sơn và Kiếm Thương Tùng vẻ mặt tươi cười.

Một bước xuống địa ngục, một bước lên trời cao, Kiếm gia bây giờ chính là đang ở trên trời cao.

“Tiểu Minh, Tiểu Minh!”
Kiếm Thương Tùng nhìn thấy Kiếm Tiểu Minh chiêu đãi khách, hỏi: “Tần công tử đâu?”
“Tần công tử? Hắn nói không thích náo nhiệt, ở hậu viện thanh tịnh, cho nên không đến!”
Kiếm Tiểu Minh bây giờ cơ thể mập mạp, để tóc ngắn trông khá khoẻ khoắn, mặc một bộ võ phục màu xanh, mặc dù mập, nhưng trông lại có vẻ rất thông minh giỏi giang.

“Cha, đợi yến khách hôm nay kết thúc, con sẽ theo Tần công tử đi đến vùng đất Cửu U, đây là di huấn của lão tổ tông”.

“Được, được!”
Kiếm Thương Tùng vỗ vai con trai mình, nói: “Là đại bàng thì phải nên bay lượn, bây giờ con đã tiếp nhận truyền thừa của lão tổ tông, đã đạt đến tầng chín của cảnh giới Linh phách, nên đi ra ngoài một chút!”
“Vâng, nhi tử nhất định sẽ không phụ sự kì vọng của phụ thân!”
Kiếm gia ồn ào náo nhiệt.

Mà ở hậu viện Kiếm phủ lúc này, Tần Ninh cũng thở phào một hơi đứng dậy.

“Đại khái đã thăm dò được tầng một của Ngọc Lôi thể, nhiều năm như vậy quả thật có chút không quen”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Lão Vệ, Văn Hiên, chuẩn bị lên đường đi!”
“Vâng!”
Yến tiệc ở Kiếm phủ chạng vạng tối thì kết thúc.

Một nhóm bốn người lên xe ngựa, rời khỏi Kiếm phủ, rời khỏi thành Cam Ninh.

Mà lúc này, trên cổng thành Cam Ninh có mấy bóng người đang đứng.

Lúc này, Yến Bắc Thần, Yến Bình Sinh, Yến Quy Lộ, cha con ba người nhìn mấy người Tần Ninh đi xa, trầm mặc không nói.

“Cuối cùng cũng đi rồi!.

”.
 
Phong Thần Châu
Chương 718: 718: Lão Nô Bộc


Yến Bắc Thần lúc này không nhịn được mà thở phào một hơi, phá vỡ sự im lặng.

“Bình Sinh, nói với lão lục của con, tu hành ở trong Kiếm các thì đừng quên thân thiết với Tần Ninh thêm một chút”, Yến Bắc Thần dặn dò: “Kẻ này tương lai nhất định không tầm thường”.

“Chưa đầy hai năm, một đường đi từ đế quốc Bắc Minh đến thành Lăng Vân, khuấy động tất cả chư quốc ở Cửu U Đại Lục long trời lở đất, kẻ này, tuyệt đối không phải là vật trong ao!”
“Vâng!”
Yến Bình Sinh gật gật đầu.

“Nếu có thể có quan hệ tốt với Tần Ninh, thì đối với Yến gia sẽ là mấy trăm năm, thậm chí là mấy ngàn năm được an ổn!”
Nghe thấy lời phụ hoàng nói lúc này, hai người Yến Bình Sinh và Yến Quy Lộ đều gật đầu.

“Phụ hoàng!”
Yến Quy Lộ nhịn không được nói: “Lão giả bên cạnh Tần Ninh kia rốt cuộc là người phương nào? Ở trên Cửu U Đại Lục chúng ta từ khi nào lại có một nhân vật lợi hại như thế?”
“Họ Vệ, ta cũng không biết, có lẽ là nhân vật ở trong vùng đất Cửu U!”

Yến Bắc Thần không nhịn được, thở dài nói: “Nhưng mà theo như ta biết, bên trong vùng đất Cửu U, nhân vật tầm cỡ như này thì cũng phải là nhân vật có thanh danh hiển hách mới đúng chứ”.

“Nghe nói, mấy vạn năm trước cũng có một vị cường giả họ Vệ, thực lực đầy mình, cực kỳ mạnh mẽ, ngay cả tôn giả Thanh Vân đối với ông ta cũng vô cùng tôn kính, khiến người khác không thể không cân nhắc kiêng dè.

Mà người này, nghe nói là lão nô bộc bên cạnh Cửu U Đại Đế!”
Lão nô bộc?.

Ngôn Tình Hài
Mới chỉ là một lão nô bộc mà đã lợi hại như thế, vậy thì Cửu U Đại Đế năm đó.
 
Phong Thần Châu
Chương 719: Chương 719


Lão Vệ và Thẩm Văn Hiên nhìn thấy cảnh này thì không khỏi cười lớn.

Trên đường đi, quả thật, Kiếm Tiểu Minh nói chuyện quá nhiều.
Yên tĩnh được một lát, Kiếm Tiểu Minh lại không nén nổi mà nói: “Tần đại ca, ta còn không biết cái gì là Cửu U đại lục, cái gì là vùng đất Cửu U cơ? Huynh có thể giải thích cho ta xem sao không?”
Nghe vậy, Tần Ninh hoàn toàn bó tay với Kiếm Tiểu Minh rồi, thằng nhóc này chính là bị bệnh nói nhiều!
“Nhìn kỹ nhé!”
Tần Ninh khẽ điểm ngón tay, một luồng linh khí b*n r*.

Linh khí đó lượn quanh mặt đất dưới chân, vẽ ra một vòng tròn đường kính một mét.
“Mảnh này, chính là Cửu U đại lục mà chúng ta đang sống!”

Tần Ninh vừa nói, vừa vẽ một hình tròn có đường kính nửa mét trong hình tròn kia.
“Vị trí mà hình tròn này bao quanh, là các cương quốc lớn, thượng quốc, đế quốc chiếm giữ, cũng chính là Cửu U đại lục mà chúng ta thường gọi, thật ra, nói chính xác là ngoại vi của Cửu U đại lục!”
“Mà hình tròn ở trung tâm, chính là vùng đất Cửu U, cũng là nội vi của Cửu U đại lục”.
“Bên trong đường tròn, bốn phía là núi Cửu U.

Núi Cửu U phân toàn bộ Cửu U đại lục thành nội vi và ngoại vi”.
“Chuyến đi này, chúng ta phải đi tới nội vi, vùng đất Cửu U”.
“Ở đây, có tứ đại tông môn đỉnh cấp, Kiếm Các, Đại Nhật Thần Giáo, Thánh Vương Phủ, U Minh tông.

Đương nhiên, còn có những tông môn khác, ví dụ như Thánh Đan Các, thế gia cổ, cổ quốc vân vân, cũng không hề yếu hơn tứ đại tông môn”.

“Mà tứ đại tông môn, được gọi là tông môn hạng nhất, bên dưới còn có tông môn hạng hai, hạng ba vân vân…”
Nghe Tần Ninh nhẫn nại giải thích, lão Vệ và Thẩm Văn Hiên đều sửng sốt.
Họ rất ít nhìn thấy bộ dạng nhẫn nại, tỉ mỉ như vậy của Tần Ninh.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Kiếm Tiểu Minh, hai người cũng dần hiểu ra.
Tần Ninh, thật sự là một người cực kỳ niệm tình.
Trong lòng lão Vệ lại càng hiểu rõ, vị Đại Đế này, ngày đó cũng như vậy.

Cho dù thoát xác qua chín đời chín kiếp thì trái tim bao dung độ lượng này cũng không thay đổi.
“Kinh thật, kinh thật!”, Kiếm Tiểu Minh kinh ngạc nói: “Tần đại ca, nói như huynh thì vùng đất Cửu U có diện tích tương đương với ngoại vi.

Trời ạ, lúc đầu ta chỉ biết, cương quốc Nam Yến có hàng ngàn tỷ nhân khẩu, rộng lớn vô biên, nhưng cũng chỉ là một cương quốc trong vạn quốc gia trên Cửu U, không ngờ, vùng đất Cửu U lại lớn như ngoại vi”.
“Điều mà ngươi không ngờ tới còn nhiều lắm!”
Tần Ninh gõ gõ vào trán Kiếm Tiểu Minh, nói: “Con đường tu luyện này, vốn là theo đuổi sự mạnh mẽ tột cùng, vẫn luôn là chọn lọc tự nhiên, người hướng lên cao, nước chảy xuống thấp..
 
Back
Top Bottom