Khác Phong lưu Sa lạc

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
158,856
0
0
387708404-256-k923953.jpg

Phong Lưu Sa Lạc
Tác giả: iampeNhi
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[Trích]

"Cơn 'Phong' dung túng mọi quá khứ 'Sa' đọa của em."

Sáng tác : 6/1/2024
Số chương: Chưa xác định
Thể loại : Ngôn tình học đường, thích thầm, badgirl, goodboy
Nền tảng đăng tải: Wattpad.



txvt​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT][Edit][Hoàn] Phong hoa tuyết - Ái Hữu Đa Viễn
  • [BHTT-NP] [EDIT] [Hoàn] Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng...
  • Du Phong Phi Vũ
  • Linh Môi - Phong Lưu Thư Ngốc
  • [BL/Full] Cúp điện tôi bị bạn cùng phòng hôn trộm
  • [BL/Full] Vào trúng phòng khám nam khoa của tình cũ
  • Phong Lưu Sa Lạc
    Chương 1: Con gái hiệu trưởng


    Warning*:

    - Tất cả sự kiện, nhân vật, và tình tiết trong tiểu thuyết này đều là hư cấu.

    Mọi sự tương đồng với người thật hay sự kiện có thật chỉ là ngẫu nhiên.

    - Tác phẩm "Phong ưu Sa lạc" là kết quả của sự sáng tạo và thuộc quyền sở hữu của tác giả iampeNhi, bất kỳ hình thức sao chép hay sử dụng không có sự cho phép đều là hành vi vi phạm bản quyền.

    Tác giả là người mới chập chững bước vào con đường văn chương, vì vậy không tránh khỏi những thiếu sót và sai sót.

    Mong quý độc giả thông cảm và góp ý để tác giả có thể hoàn thiện hơn trong những tác phẩm sau!!!

    Xin chân thành cảm ơn!

    ________________________

    Giữa tháng chín, cái nắng gay gắt vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt, dưới góc sân trường VN Creative School là cây phượng sừng sững phủ đầy tán lá xanh rờn, bông phượng đỏ rực báo hiệu đã đến lúc phải lìa cành, một chấm màu đỏ sẫm đang liệng thành vòng tròn xoay xoay trước gió như nữ vũ công đang nhảy múa giữa không trung, rồi khẽ chạm xuống mặt đất.

    Tiếng ve râm ran, tạo thành một bản tình ca lúc thăng lúc trầm ngân vang mãi.

    Thấp thoáng, vài cô cậu mặc đồng phục in logo của ngôi trường danh tiếng nhất, nhì thành phố, nét mặt vội vã chạy về từng khu lớp học, tiếng bước chân dồn dập vang vọng khắp hành lang.

    Tôi chống tay lên mặt bàn, nhìn qua cửa kính trong suốt, miệng tôi phả nhẹ làn khói, chúng bay lơ lửng quấn lấy tôi như một bóng ma vô hình.

    Tôi chậm rãi cởi chiếc áo vest ngoài của bộ đồng phục đắt đỏ vắt lên thành ghế, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay tôi bị quăng vào thùng rác.

    Ánh mắt tôi dán chặt lên ô cửa sổ một lần nữa, thứ khiến tôi chú ý giữa biển người qua lại là một anh Grab...

    À không, thứ thu hút tầm mắt tôi lúc này chính là ở ngay trước cổng trường xuất hiện một bóng dáng cao ráo, mặc dù quan sát với khoảng cách khá xa, nhưng đủ phát hiện làn da trắng đến mức kinh ngạc.

    Người này đang chậm rãi bước xuống từ chiếc xe Grab và tiến thẳng vào trường, tôi hơi nheo mày, con ngươi trong veo của tôi vẫn dán chặt lên bóng dáng ung dung ấy.

    Người nọ sải bước thật dài và gọn gàng bước vào trong phòng hiệu trưởng, nơi bố tôi làm việc.

    Chuông trường vừa hay reo lên, mọi học sinh ồ ạt đổ về từng lớp như những chú kiến vỡ tổ, mấy đứa lớp tôi cũng khẩn trương quay trở về chỗ ngồi.

    Tuy là trường Quốc tế, nhưng trường tôi vẫn như bao ngôi trường khác, có tiết truy bài đầu giờ.

    Thật vậy, nhưng đối với tôi, truy bài là thời gian vô cùng thừa thãi.

    Cùng bàn tôi là Tú Quỳnh, nó cũng là bạn thân nhất của tôi, một đứa con gái có ngoại hình xinh đẹp, đứng top hoa khôi trong trường tôi, nó cầm chiếc gương giơ lên, phản chiếu hình ảnh xinh đẹp của nó.

    Cây son Dior đỏ thẫm chạm nhẹ vào cánh môi dưới của nó, nó dùng tay tán đều lớp son, vừa dùng chất giọng lanh lảnh hỏi tôi: "Này Sa, mày không đeo bảng tên à?"

    Ngón tay tôi khẽ xoay xoay chiếc bút, ánh mắt vẫn đăm đăm hướng về chiếc gương nó đang soi, còn tôi hững hờ trả lời: "Không đeo cái đấy lên người, chết được à?"

    Tú Quỳnh ngán ngẩm, gần như quá đỗi quen thuộc với mấy câu trả lời lặt lẽo và thái độ bất cần của tôi, mái tóc màu nâu hạt dẻ của tôi khẽ xõa xuống, nghiêng tầm mắt ra cổng trường lần nữa, tôi nhớ đến bóng dáng vừa rồi mình nhìn thấy, quay sang hỏi Quỳnh.

    "Trường mình có học sinh mới à?"

    Chiếc miệng xinh xắn của nó khẽ nhếch lên, đôi tay không nhanh, cũng không chậm chải mái tóc xoăn dài của nó, đôi tay uyển chuyển và xinh đẹp dừng lại trước không trung trong giây lát.

    "Mày nghĩ xem đứa như tao có giống người chuyện gì cũng biết không?"

    Quỳnh tiếp tục chải tóc, tôi cũng chẳng thèm hỏi nữa, nó thậm chí còn cập nhật thông tin trong trường chậm hơn tôi, huống chi là có câu trả lời chính xác cho tôi mong muốn.

    Tôi vẫn đang tò mò về cái người tới trường bằng Grab kia là ai, tại sao trong ngôi trường này cũng có kiểu học sinh tầm thường như thế, hay do bố tôi đã hạ thấp tiêu chí lựa chọn học sinh của trường?

    Cả lớp 11A1 toàn là học sinh gương mẫu, điểm thi không bao giờ dưới chín phẩy, học sinh từng lớp dựa trên chọn lọc kĩ càng, khắt khe vô cùng.

    Nhưng vì là con gái của hiệu trưởng, nên tôi với Quỳnh được cho vào một lớp, rõ ràng là không có sự công bằng ở đây, nhưng do bố tôi muốn thế, nên tôi phải nghe theo.

    Tôi ghét cái kiểu cha đặt đâu, con ngồi đấy.

    Mặc dù điểm thi của tôi, may lắm mới được năm điểm.

    Học ở lớp chọn như này chẳng dễ dàng gì, tôi bị mang tiếng là con gái hiệu trưởng, nhưng lại học hành chẳng đâu vào đâu.

    Nói đúng thì, làm con gái hiệu trưởng vừa là một ưu điểm, cũng vừa là một nhược điểm.

    Ngày hôm nay của tôi vô cùng nhạt nhẽo, cảm thấy bực bội trong người, có lẽ cộng thêm cái thời tiết oi ả của cái nắng nóng nên sự bực dọc không lí do của tôi tăng lên gấp bội.

    Thằng Hoàng quay xuống khẽ gõ lên mặt bàn, kéo tôi khỏi sự tập trung ra bên ngoài cửa sổ.

    Tôi nhìn nó, Hoàng bắt đầu đẩy bức thư tay tới trước mặt tôi, ánh mắt nó chẳng mấy bất ngờ khi có người gửi thư cho tôi.

    Tôi khẽ đánh giá chiếc thiệp nhỏ đã bị bóc, lộ ra thư tay màu hồng nhạt bên trong, tôi chẳng thèm nhìn tới lần thứ hai, thẳng tay ném vào thùng rác như số phận bao bức thư khác, tôi tiếp tục đánh tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

    Hoàng cứ thế nhìn tôi quẳng bức thư đi như chẳng có gì lạ, mặt nó thản nhiên: "Trương Anh Tuấn 12A10, gửi mày."

    Thấy tôi không nói gì, nó chuyển câu hỏi: "Người thứ mấy gửi thư cho mày rồi?"

    "Hai người."

    Thằng Hoàng khó hiểu, rõ ràng nó cũng tùy tiện đọc nội dung bên trong bức thư, nên mới biết người gửi là ai, nhưng tôi cũng chẳng mấy để tâm, nó vẫn giữ nguyên ánh mắt không tin vào lời tôi nói.

    "Tao nhớ là nhiều hơn thế mà, hai người hình như hơi ít."

    Tôi quay lại nhìn nó, thở dài, thú thật thì tôi lười trả lời mấy câu hỏi chẳng liên quan đến mình, nhưng cũng đáp Hoàng một cách qua loa.

    "Hai người lớp 12A10, chắc chung một hội."

    Nó "ồ" lên một tiếng nhạt nhẽo, rồi chẳng nói gì thêm, Quỳnh bên cạnh tôi tiếp tục với công việc trang điểm, nó khẽ chuốt mi, rồi lên giọng như muốn đấu khẩu.

    "Chưa mối tình nào, mày chọn ế bằng thực lực à, rốt cuộc người như nào mới làm mày hứng thú?"

    Mặc dù chơi thân với Quỳnh mười mấy năm, nhưng tôi không thích mấy câu hỏi liên quan đến tình yêu của nó.

    Chuyện tình cảm đối với tôi chưa bao giờ nằm trong từ điển, nó là một chuyện khá thừa thãi.

    Tôi cũng chẳng thích mấy đứa con gái than ngắn thở dài vì tình yêu, càng chẳng ưa gì mấy đứa khóc lóc thảm thiết mong cầu tình cảm.

    Giống như thiếu thốn tình yêu thương lắm ấy.

    Thật sự vô cùng tầm thường và ngu ngốc!

    Quỳnh hỏi tôi không biết bao nhiêu lần về câu hỏi này.

    Tôi với nó cũng mâu thuẫn khá nhiều về chuyện vặt vãnh như thế, Quỳnh ra sức khuyên tôi nên chọn người như thế này, nên yêu người như thế kia, mặc nó muốn tốt cho tôi thế nào, thì chuyện đó với tôi chẳng cần thiết, cũng chẳng để lọt chữ nào của Quỳnh vào tai.

    Quỳnh thì trái lại với tôi hoàn toàn, số người yêu và mập mờ cũ thậm chí còn nhiều hơn số tuổi.

    Thế nên, việc nó khuyên tôi nên yêu đương cũng do góc nhìn phiến diện của nó, một phần cũng do nó tìm kiếm được thú vui trong chuyện tình yêu.

    Tôi liếc Quỳnh một cái, giọng bình rất bình tĩnh, nhưng trong lòng dậy sóng cơn tức giận vì nó cứ lèm bèm: "Yêu đương chẳng khác m* gì nước t**u, ban đầu thì ấm, về sau thì khai."

    Ánh mắt tôi nhìn đôi mắt sắc như dao găm của Quỳnh, trêu chọc nó "Chỉ có Tú Quỳnh của tao mới chịu được mùi này thôi."

    Nó buông cây chuốt mi xuống, liếc tôi, đang định nói điều gì đó, thì lớp trưởng lớp tôi lên tiếng.

    "Gia Cát Tuệ Sa á?"

    Cả lớp hướng toàn bộ ánh mắt về phía tôi, Quỳnh cũng dừng hành động của nó lại nhìn tôi khó hiểu, trong khi đó.

    Tôi cũng giống Quỳnh, chưa hiểu chuyện gì cả, ngoài cửa lấp ló bóng dáng của một cậu trai, cậu ta biết tôi đang nhìn, tiến thẳng vào cuối lớp chỗ tôi đang ngồi.

    Trước ánh mắt kinh ngạc của cả lớp, cậu ta tiến ngày một gần hơn, tôi thấy quen mắt lắm, dáng người cao ráo, gầy, khoảng chừng một mét tám đổ lên, nước da trắng đến mức phát sáng, khiến đứa con gái như tôi còn phải bất ngờ, mái tóc là điểm đáng chú ý nhất, cũng mang màu nâu hạt dẻ, nhưng đậm hơn tôi một chút.

    Tổng thể ngoại hình trông khá đẹp trai, thuộc top Hotboy trong trường, ánh mắt cậu ta dừng lại ở chỗ tôi.

    Ồ, thú vị thật, lần đầu có ai thích tôi mà tiến thẳng vào lớp để gặp tận mặt thế này.

    Tôi chưa dừng việc đánh giá ở đó, ánh mắt tạm dừng trên tay áo của cậu bạn, hóa ra là sao đỏ, lần này tôi ngẩng đầu, định xem cậu ta sẽ nói gì.

    "Cậu tên Gia Cát Tuệ Sa à?"

    Tôi nhướng mày: "Ừ hứm!"

    "Đeo bảng tên của mình vào giúp tôi."

    Ngón tay tôi vẫn linh hoạt xoay cây bút, ánh mắt tôi chạm mắt cậu ta.

    Lần đầu tiên có người cứng rắn với tôi kiểu này, xung quanh lớp tôi, ai cũng chẳng tin nổi vào mắt khi lại có người dám kêu tôi đeo bảng tên.

    Đơn giản vì lần đầu có ai ra lệnh cho tôi như thế, ánh mắt tôi khẽ cong lên, mỉm cười với cậu ta.

    "Cậu cũng đâu có đeo bảng tên, trong khi cậu còn là sao đỏ."

    Người này dường như không có ý định bỏ cuộc, đôi mắt cậu ta khẽ lay động nhìn tôi, lần đầu tôi có cảm giác muốn tiếp xúc với một người con trai thế này.

    Cậu ta vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi: "Bảng tên của tôi bị in nhầm tên lớp, nên chưa có để đeo."

    Lớp tôi bắt đầu xì xào bàn tán, ai cũng mang theo ánh mắt tò mò, không khỏi ngạc nhiên trước cậu ta, đương nhiên tôi cũng không là ngoại lệ.

    Đã vào học được vài tuần rồi, tại sao đến cái bảng tên cũng chưa có?

    Lại còn là người không có bảng tên đi chấm điểm thi đua nữa?

    Bố tôi sao lại sơ ý như thế, tiêu chuẩn trường tôi sẽ bị hạ mất.

    Tú Quỳnh bên cạnh tôi cũng coi như đang hóng kịch hay, nó ngước lên nhìn cậu bạn kia một cái, gật đầu như rất ưng ý.

    Hóa ra Quỳnh vẫn âm thầm đánh giá cậu trai này từ nãy đến giờ.

    Đợi cậu ta nói hết câu, Quỳnh như sợ bị tôi cướp lời, nó nói với giọng điệu thích thú: "Cậu không thể theo đuổi Tuệ Sa như thế được đâu, thậm chí còn không có cả quà để tặng, nhưng cho cậu 10 điểm can đảm đấy!"

    Ánh mắt cậu ta chẳng thèm quan tâm lời tán thưởng của Quỳnh, vẫn chăm chăm nhìn tôi, như thể nhìn cái gì cần quan tâm nhất thì nhìn.

    Quỳnh vừa nói xong tôi lườm nó một cái, rồi nhìn cậu trai kia tiếp: "Nếu cậu không có bảng tên, đừng nghĩ tôi sẽ đeo nó."

    Hình như cái cậu sao đỏ này hơi cứng đầu thì phải, cậu ta vẫn tiếp tục nói chuyện với tôi: "Tôi đành phải ghi tên cậu vào rồi, bởi tôi có lý do hợp lý, cậu thì không...

    Tuệ Sa phải không nhỉ?"

    Lớp tôi "ồ" lên một tiếng lớn, tôi cũng theo đó mà mỉm cười.

    Lần đầu tôi gặp phải một thanh niên cứng như này, dám ghi tên con gái hiệu trưởng vào sổ sao đỏ á?

    Cậu ta đúng là chưa biết mùi quan tài thế nào, nên chưa đổ lệ đây mà.

    Tôi vẫn giữ nguyên vẻ bình thản trước sự cứng rắn và nghiêm túc của cậu sao đỏ kia, đến khi cậu ta rời đi, tôi mới bị lớp trưởng nói một tràng xối xả đến đinh tai nhức óc.

    Nhưng tôi chẳng quan tâm, lần đầu bị ghi như thế, không những không buồn bực mà tôi còn thấy khá thú vị đấy chứ.

    Quỳnh nghiêng mặt, nó ghé gần tôi hơn: "Đ* m*, lần đầu gặp bạn nam nào đẹp trai thế, không biết lớp nào, mày cũng không ấn tượng à?"

    Thằng Hoàng, cùng cái Trâm Anh nghe thấy tiếng Quỳnh hỏi tôi đều quay xuống hóng hớt, chúng nó biết tính tôi, có lẽ cho rằng tôi sẽ trả lời vỏn vẹn một chữ "không", nhưng lần này xem ra, tôi không thể tuỳ tiện phát ngôn nữa rồi.

    "Tên bạn sao đỏ là gì?"
     
    Phong Lưu Sa Lạc
    Chương 2: Biết tên?


    Trước câu hỏi của tôi, cả ba không khỏi kinh ngạc, đặc biệt là Tú Quỳnh, chắc chắn con bạn thân của tôi không thể ngờ rằng, có ngày tôi lại hỏi câu hỏi ấy.

    Nhưng tôi cũng là con người mà, cũng biết đâu là đúng sai, đâu là phải trái, đương nhiên cũng biết tò mò những chuyện mà tôi muốn biết.

    Quỳnh dùng mu bàn tay áp vào chán tôi, nó có lẽ vẫn chưa tin vào tai mình, tôi khẽ hất tay nó ra: "Thôi, chúng mày đừng lố như thế nữa, chỉ là muốn biết cái tên thôi mà."

    Tôi đang lười giải thích cho cái lũ rắc rối này hiểu thì giáo viên bước vào lớp, tôi chẳng buồn đôi co nữa, im lặng đứng lên chào giáo viên.

    Quỳnh thì thầm: "M* kiếp, cũng có ngày đứa như mày phải hỏi tên người ta."

    Mắt tôi liếc nó, rồi ghì móng tay đâm vào mu bàn tay nó trên mặt bàn, tôi nghiến răng, Quỳnh phát ra một "á", tuy nhỏ nhưng mấy đứa ngồi gần đó đủ nghe thấy, tôi bật cười, nhìn Quỳnh đánh lại trả thù tôi.

    "Tuệ Sa!"

    Tôi giật mình, tưởng rằng giáo viên phát hiện tôi và Quỳnh đang trêu chọc nhau gây mất trật tự, nên cũng im lặng, rồi nghe cô giáo nói tiếp.

    "Xuống phòng hiệu trưởng, thầy Hưng tìm em."

    Cả lớp ngoảnh lại nhìn tôi, nhưng không một ai biểu đạt cảm xúc bất ngờ, vì cái chuyện tôi xuống phòng hiệu trưởng đã thành chuyện cơm bữa, tôi kéo ghế, vẫy tay với Quỳnh, nói nhỏ: "Bye, bye bé iu~", lại phải tạm xa nhỏ bạn thân yêu dấu mất rồi.

    Tôi chậm bước tới thang máy, hiện tôi đang ở tầng thứ năm của trường, vừa bước ra khỏi cửa, tôi chạm mặt với một gương mặt rất quen thuộc, cụ thể là mới có khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi khoảng năm phút trước.

    Dáng vẻ của cậu sao đỏ vừa nãy, nhìn thôi cũng khiến mấy đứa con gái phải động lòng, tôi không chắc có phải mình cũng vậy hay không, nhưng trông cái khuôn mặt đẹp trai ấy, cũng không tệ, khá phù hợp với tôi đấy chứ.

    Rõ ràng cậu ta cũng thấy tôi, nhưng lại chẳng nói lời nào, nhưng tôi nào để yên như thế, bước chân của tôi dần rút ngắn khoảng cách giữa tôi và cậu ta, mỗi bước tiến của tôi, cậu ta lùi lại, cứ hễ một người tiến, người kia sẽ lùi.

    Không những thế, còn không nhìn tôi lấy một cái, mà cứ thế đăm đăm tiến thẳng về phía trước.

    D* m*!

    Tôi không phải là biến thái để cậu ta né như né tà thế chứ.

    Hai cánh tôi vắt tay ra sau hông, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh nhất, đi bên cạnh cậu ta, cuối cùng người con trai lạnh lùng này cũng chịu cúi xuống liếc tôi một cái: "Có vấn đề gì à?"

    Tôi khẽ nhíu mày, không bằng lòng với câu hỏi của cậu ta: "Cứ có vấn đề gì mới được đi cạnh cậu à?"

    Bước chân cậu ta nhanh hơn, tôi liền chạy đến chắn trước mặt cậu ta, còn cố tình đi lùi bước, buộc cậu ta phải nhìn vào mắt tôi trong veo của mình.

    Có tôi ở đây, đứa con gái xinh đẹp thế này, mà lại không thèm ngó đến dù chỉ một cái, chưa từng có ai làm vậy với tôi, nên tôi không cam tâm.

    Cho đến khi bước chân kia sải dài ra, dồn dập đến mức khiến tôi sơ xuất vấp vào một bậc cầu thang mà không hay biết.

    Tôi thầm nghĩ, cứ thế này mình sẽ ngã mất, thế thì sẽ mất mặt lắm, tôi nhắm nghiền mắt trong an phận.

    Khi cơ thể sắp chạm đất thì một bàn tay đột ngột kéo tay tôi lại, lực hơi mạnh, tôi hé mở mắt, tay của cậu sao đỏ kia, đang níu lấy tay tôi.

    Có nghĩa là vừa giúp tôi khỏi bị ngã.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Chưa kịp cảm ơn, tôi đã bị cậu ta lơ đi lần nữa, cứ như sợ tôi ăn thịt ấy.

    Cậu ta bước thẳng vào phòng hiệu trưởng, tôi cau mày khó chịu, đuổi theo sau.

    Bước vào căn phòng quen thuộc, trên bàn làm việc có chữ dòng Hiệu Trưởng Gia Thịnh Hưng to tướng, còn ngồi trên ghế đối diện chính là bố tôi.

    Ông ấy nhìn thấy tôi và cậu sao đỏ kia thì mới ngẩng lên.

    Bố tôi nhìn cậu trai bên cạnh tôi trước: "Bảng tên của em xong rồi, à, còn một vấn đề nữa nhắc em."

    Ông ấy đeo cặp kính lên, nhìn vào tờ giấy trên bàn, rồi đọc: "Học lực tốt thế này, em chuyển từ 11A2 lên 11A1 nhé!"

    Tôi thoáng ngẩng đầu lên vì khá bất ngờ, bởi cậu ta sẽ chuyển vào lớp tôi học, chẳng hiểu sao ngoài cái cảm giác kinh ngạc, tôi cảm thấy mình có chút vui vẻ.

    Cậu ta gật đầu, nhận lấy bảng tên: "Dạ vâng thưa thầy!"

    Bố tôi hỏi tiếp: "Em trực sao đỏ lớp nào nhỉ?"

    "Dạ, tuần này là 11A1 ạ."

    "Ồ, vậy chuyển cho người khác nhé!"

    "Vâng!"

    Bố tôi bắt đầu đứng lên, nói cả hai chúng tôi ngồi xuống ghế trước, cả hai đều gật đầu.

    Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa vừa thoải mái, vừa quen thuộc, ánh mắt liếc nhìn bố tôi ngồi xuống phía đối diện cả hai.

    Ông ấy nhìn người bên cạnh tôi điềm đạm bao nhiêu, thì ánh mắt chuyển sang tôi lại tối sầm bấy nhiêu.

    Tôi khẽ thở dài, biết ông ấy sắp bắt đầu một tràng bài học đạo lí dạy dỗ mình.

    Chỉ trong một tuần, tôi phạm kha khá lỗi, nên cũng chẳng thể nhớ mình đã gây ra những lỗi lầm gì.

    Chưa kể, tôi còn cúp tiết, chính vì những hôm trốn học như thế nên mới không có lỗi.

    Ngược lại, nếu mỗi ngày tôi ở trên trường, không có lỗi, thì không phải một ngày bình thường.

    Bố tôi chỉnh gọng kính, khuôn mặt nghiêm khắc bắt đầu hỏi: "Bố cho con tự nói, con đã phạm lỗi trong tuần vừa qua?"

    Tôi khẽ nhún vai: "Thì... ngoài cúp học, con chẳng còn lỗi gì nữa."

    Mất mặt quá!

    Bố tôi lại hỏi chuyện này trước mặt cậu ấy, nhưng mà... tôi đang xấu hổ vì chuyện tôi thường làm ư?

    Cái này, lần đầu tiên tôi có cảm giác như vậy, tại sao tôi lại phải xấu hổ chứ?

    Chẳng phải cũng chỉ là nói ra những lỗi lầm mà tôi vẫn hay gây ra thôi hay sao?

    Tôi lén nhìn trộm thái độ của sao đỏ, cậu ta vẫn giữ cái vẻ ngoài lạnh như băng, mọi sự chú ý của tôi gần như dồn vào phía người con trai bên cạnh, cậu ta khiến tôi không khỏi phân tâm, quên luôn mình đang bị bố "hỏi han".

    Mất vài giây im ắng, bố tôi nhấc chén trà lên nhấp một ngụm, rồi đặt xuống bàn, hành động của bố tôi chậm rãi, nét mặt hôm nay hình như không còn tức giận khi nghe mấy câu trả lời chống đối của tôi như mọi ngày.

    Trái lại ông ấy thu về ánh mắt tra khảo, rồi thở dài một hơi, nhìn tôi rồi lại liếc sang cậu trai bên cạnh.

    Bố tôi bắt đầu hạ giọng nói: "Từ nay, bạn Phong sẽ là người kèm con học, Phong có hoàn cảnh giống con, chỉ là mẹ bạn ấy..."

    Nói đến đây, tôi khẽ quay đầu nhìn cậu ta, trong lòng khẽ nhói lên, một cảm xúc lạ dâng lên trong tôi, không hiểu sao, sống mũi tôi có cảm giác cay cay nhẹ thoáng qua, ngập ngừng mãi, bố tôi mới nói tiếp, "Bố biết tất cả việc con làm, thế nên việc bố hỏi con chỉ có mục đích xác nhận, từ nay bạn Phong thay bố quản lí con!"

    Tôi khẽ ngước mắt lên nhìn bố, trước giờ nào có ai dám quản tôi. bố tôi từ bao giờ trở nên khắt khe như này.

    Tôi ban đầu định từ chối vì thật sự bản thân tôi còn chưa thấy thoải mái với việc mình được tự do, bây giờ lại bị một người chẳng thân quen gì cấm đoán, có hơi khó tiếp nhận.

    Nhưng bù lại, tôi thấy... một người đẹp trai như thế kèm học cho mình, cũng không phải trải nghiệm tệ lắm.

    Tôi khẽ gật đầu, bố tôi cũng khá khó tin trước hành động đó của tôi.

    Tôi thậm chí cũng chẳng tin nổi bản thân sẽ gật đầu đồng ý với yêu cầu đó, nhưng không hiểu sao cậu sao đỏ kia cũng quay sang nhìn tôi như người mất hồn, giống như thấy tôi ngoan ngoãn đồng ý cũng bất ngờ lắm ấy.

    Bố tôi đứng lên phấn khích, khẽ vỗ vỗ lên đỉnh đầu tôi, ông cười ôn hòa.

    "Thế là Phong, bạn ấy đành phải kèm con học thật rồi!"

    Tôi nhìn cậu ta, hoá ra người này tên là Phong.

    Không biết từ bao giờ, tôi lại khao khát được biết họ tên của người một đến thế, ánh mắt Phong hơi ngưng lại một chút trên khuôn mặt tươi cười của tôi, nhưng cũng lặng lẽ gật đầu, giống như không cam tâm tình nguyện.

    Có khi nào, cậu ta nghĩ tôi sẽ từ chối yêu cầu đó của bố, nên mới không khỏi bất ngờ trước câu trả lời dứt khoát của tôi?

    Đôi môi đỏ bóng màu anh đào của tôi khẽ cong lên, nhìn Phong, cậu ta vẫn né tránh ánh mắt đó của tôi.

    Một khuôn mặt như đang đứng trước cửa tử, vậy mà lại không khiến tôi cảm thấy có lỗi.

    Thậm chí trong lòng lại muốn nhìn thấy cậu ta như thế nhiều hơn, thú vị chết đi được.

    Tôi chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi bố: "Bố, trường mình có học sinh mới à?

    Con thấy bạn này đi tới trường bằng Grab, thật tầm thường..."

    Chưa kịp nói xong, bố tôi vội phát ra âm thanh lớn, nghiêm mặt với tôi: "E, hèm!"

    Khiến tôi chợt nhận ra điều gì đó, quay lại nhìn Phong lần nữa, tôi thấy Phong siết chặt tay thành nắm đấm, nhưng vẫn tỏ thái độ bình tĩnh nhìn tôi, ánh mắt kia sắc quá, sắc đến mức nhìn tôi, nhưng cũng đủ khiến tim tôi phải đập loạn, bố tôi trau mày nhìn tôi nói tiếp: "Vả lại, quên chưa nhắc con, Phong chuyển tới ở chung với nhà chúng ta, từ mai sẽ đi học cùng con!"

    Mắt tôi mở lớn, không tin vào tai mình: "Dạ?"

    "Bố nói, Phong tới ở nhà mình, bạn ấy nhỏ hơn con một tuổi, nhờ vượt cấp, học bổng và còn là người giúp bố thoát nạn hôm trước, bố kể cho con rồi nhớ chứ?"

    Tôi hết nhìn bố, rồi nhìn Phong, cái người con trai này... rốt cuộc còn có điều gì mà tôi còn chưa biết nữa không vậy?

    Cậu ta có quá nhiều thứ khiến tôi không khỏi tò mò, hóa ra cũng có ngày, tôi lại phải thắc mắc về một kẻ tầm thường như này ư?

    Sau khi bố tôi nói xong, tôi sợ mình sẽ tò mò quá nhiều, mất mặt lắm.

    Cũng may bố tôi cho cả hai về lớp, chúng tôi đứng dậy rời đi.

    Tôi đi cạnh Phong, cậu ta vẫn giữ thái độ không ưa tôi cho lắm, gần như không nhận thấy chút nhượng bộ nào, tôi khẽ nhìn cậu ta cẩn thận cài bảng tên lên áo.

    Nhìn một lúc tôi mới nhận ra tên đầy đủ của Phong.

    Miệng tôi khẽ lẩm bẩm ba chữ: "Bá Gia Phong!"

    Tôi không biết khi mình nói nhỏ như thế, vẫn đủ để Phong nghe tiếng, cậu ta dừng lại, ánh mắt lộ rõ sự tức giận hỏi tôi: "Rõ ràng cậu cũng không thích tôi?

    Sao lại đồng ý để tôi kèm cậu, người như cậu không giống kiểu thích bị kiểm soát?"

    Tôi ngước đôi mắt mình lên bầu trời, ngón tay tôi khẽ gõ gõ trên cằm tỏ vẻ suy nghĩ, rồi nhanh chóng cho cậu ta một câu trả lời: "Thích!"

    Phong chẳng buồn nói nữa, cậu ta lại bước đi, cơ mặt cuối cùng cũng chịu giãn ra một chút, nhưng tôi biết trong lòng cậu ta chẳng vui vẻ gì, không sao, tôi thấy vui là được.

    Chỉ có điều, khi bố tôi nhắc đến mẹ của Phong, khiến tôi cảm thấy đồng cảm vô cùng, lúc ấy tim tôi nhẽ nhói lên, nét mặt bố tôi cũng trầm xuống.

    Bởi vì tôi và cậu ta giống nhau, mẹ tôi đã qua đời cách đây sáu năm rồi, do một căn bệnh quái ác.

    Lúc đó tôi đã khóc rất nhiều, bố tôi cũng thế.

    Lần đầu tiên tôi cảm thấy tiền bạc vô dụng đến thế, không thể mua được tính mạng cho mẹ tôi, tôi vẫn nhớ mẹ lắm, vẫn khó chấp nhận chuyện mẹ rời xa bố con chúng tôi.

    Cảm giác mất đi người thân giống như mất đi cả thế giới ấy, nhưng mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn cả, tôi chắc chắn mẹ luôn rõi theo tôi, luôn mong cầu cho tôi hạnh phúc... và tôi mong Phong cũng thế.

    Đó là thứ duy nhất, tôi có thể đồng cảm với cậu ta, hy vọng rằng khi ở bên cạnh bố, cậu ta sẽ hạnh phúc giống tôi bây giờ.

    • • •

    Tôi trở lại lớp, liền thấy khuôn mặt vui vẻ của Tú Quỳnh, nó nhìn tôi ngồi xuống, lúc này mới ôm tay tôi nũng nịu như xa tôi cả chục năm ấy nhưng tôi cũng không ghét điều này ở nó.

    Vù từ nhỏ đến lớn, Quỳnh đều quấn lấy tôi như thế.

    Chỉ là, tính cách cả hai chúng tôi có hơi khác biệt.

    Ví dụ: Quỳnh thích học đàn, tôi lại thích học võ.

    Quỳnh đã tham gia nhiều cuộc thi nghệ thuật từ nhỏ cho tới lớn, thậm chí xuất hiện không ít lần trên truyền hình với cuộc thi tài năng.

    Cái tên Quản Tú Quỳnh cũng như một hiên tượng nổi lên ở trên khắp diễn đàn trường, báo chí và các trang Facebook.

    Còn tôi, năm ngoái giành giải Nhì võ Vovinam nữ, mặc dù tôi học bộ môn này không hẳn giúp bản thân tự vệ, mà cò bảo vệ cho Quỳnh nữa, nó từ bé đến lớn đều mít ướt, lại khó dỗ dành, nếu không bảo vệ, có lẽ cả thế giới một ngày cũng chẳng yên ổn.

    Không chỉ khác ở sở thích, mà quan điểm của cả hai cũng hoàn toàn khác nhau.

    Quỳnh luôn cho rằng, chuyện tình yêu tuổi học trò là thứ thật sự cần thiết và vô cùng lãng mạn, vì thế nó luôn khuyên tôi mở lòng.

    Còn tôi thì rõ rồi đấy, chưa từng dây dưa với lũ con trai, thậm chí còn có phần "mạnh mẽ" hơn chúng nó, mặc dù ai cũng nói tôi xinh xắn theo kiểu rất đáng yêu, nhưng chẳng hiểu sao, tôi luôn muốn bản thân phải mạnh mẽ, không muốn vì chuyện tình cảm vớ vẩn mà làm chệch đi tâm quỹ đạo của cảm xúc.

    Tôi khẽ đẩy nhẹ Quỳnh ra, nó huých tay tôi nhìn tôi bằng đôi mắt vô cùng ẩn ý: "Mày với cậu bạn kia, đẹp đôi đấy!"

    Mắt tôi mở lớn nhìn nó: "Gì?"

    Nó rút điện thoại ra cười phấn khích, rồi lén lút giấu khỏi tầm mắt giáo viên đưa ra trước mặt tôi, đôi con ngươi đen tuyền của tôi hơi xao động nhìn vào điện thoại nó.

    Vl, từ nãy đến giờ khi ngồi trên tầng năm nhìn xuống, nó đã thấy bóng dáng tôi chạy theo Gia Phong phía dưới sân trường rồi rút điện thoại ra quay lại.

    Thôi hỏng rồi, để Quỳnh biết chuyện thế này thì đau đầu lắm, tôi khẽ lờ đi, nhưng bị Quỳnh ghé sát ánh mắt tra hỏi vào mặt mình, nó ép tôi phải đối diện với nó.

    "Giải thích đi chứ, có phải mày thích bạn nam đó rồi không?"

    Thích á?

    Tôi chưa từng thích ai, cũng không hiểu khái niệm rung động với một người là như thế nào, tôi khẽ cắn lấy cánh môi đo đỏ của mình, nhìn Quỳnh muốn hỏi cho rõ.

    Thích là gì?

    Nhưng lại ngại đến mức, mặt đỏ tía tai, tôi còn chẳng phát hiện mình đang hèn hạ đến thế, Quỳnh cười khúc khích, nó nháy mắt với tôi, ghé tai thì thầm: " Người ta thường nói: Bắt đầu đỏ mặt, chứng tỏ đã thích rồi!"

    "Thích á?"

    Tôi không cãi lại Quỳnh nữa, chỉ im ỉm lắng tai nghe nó nói, vì tôi chẳng biết cái quái gì về tình yêu cả, bình thường tôi đâu có đỏ mặt, cơ địa cũng rất ổn định, tôi thật sự thích Phong ư?

    "Ừ!"

    ...

    Sau giờ học buổi sáng, chúng tôi xuống căn tin, chỗ này đông người đến nghẹt thở, bao học sinh trong trường chen chúc, tôi cùng Quỳnh, thằng Hoàng đi lấy khẩu phần ăn của mình, rồi tìm một chỗ ngồi gần đó.

    Sau khi ổn định.

    Hoàng khẽ nhìn tôi, khi tôi đang định ăn miếng cơm đầu tiên thì nó khẽ gõ "cạch cạch" tạo tiếng kêu trên mặt bàn.

    "Tao nghĩ bọn mình nên chuyển chỗ thì hơn."

    Quỳnh cũng ngẩng lên, miệng nó đang ăn ngon lành, cũng phải uống vội miếng nước thắc mắc: "Gì thế?

    Sao phải chuyển?"

    Hoàng khẽ đánh mắt sang phía bên phải cách chỗ chúng tôi ngồi không xa, có một nhóm nam sinh ngồi ở đó.

    Theo như tôi biết thì đó là học sinh lớp 11A2, nhưng tôi lại không thân với họ, thậm chí không còn chưa từng bắt chuyện, chỉ có Hoàng với Quỳnh là hai đứa chơi thân duy nhất.

    Tôi trau mày, dùng ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng về phía họ.

    Hóa ra họ giơ điện thoại lên chụp lén tôi với Quỳnh, mà còn quên tắt flash, không may thằng Hoàng phát hiện, tôi vừa lườm một cái, chiếc máy trên tay đám con trai 11A2 liền hạ xuống vì phát hiện ánh mắt sắc như đanh của tôi.

    Tôi nghĩ bọn họ nên dẹp đi cái ý định ngu ngốc đó, vì nếu còn có lần thứ hai cho việc chụp trộm hay làm quen, tôi sẽ không để yên nữa.

    Ba chúng tôi ăn cơm ngon lành, nhưng một lúc sau, Hoàng ngồi đối diện tôi lại nháy mắt ra hiệu cho tôi thấy bọn phiền phức kia tiếp tục giơ cam lên chụp tiếp.

    Tôi đặt đôi đũa xuống định đứng lên xử lí lũ rách việc này, thì chợt khựng lại.

    Bất ngờ một bóng người cao gầy xuất hiện ở bàn ăn đó, ngồi đối diện đám người kia, bình thản chặn cái camera đang hướng về phía tôi.

    Không biết là cố tình hay vô ý làm vậy, nhưng tôi khẽ lặng người, trái tim lại không nghe lời lên tiếng.

    Môi tôi khẽ mấp máy: "Bá...

    Gia...

    Phong!"

    Khuôn mặt thờ thẫn của tôi khiến Quỳnh và Hoàng đều phát hiện, chẳng biết lời nói thủ thỉ từ miệng mình vừa rồi lại bị hai đứa nó nghe thấy.

    Quỳnh cười khoái trá nhìn Hoàng, lần đầu chúng nó thấy con gái hiệu trưởng từng rất ngông cuồng, bây giờ lại ngẩn ngơ vì mới biết yêu, giọng Quỳnh tíu tít vì mừng rỡ: "À, hoá ra em trai họ Bá kia tên Gia Phong!

    Cái tên hay phải biết!"

    Tôi không nói gì nữa, chỉ cúi xuống lặng lẽ ăn cơm, tôi không muốn bị hai đứa này trêu chọc, nhưng có vẻ im lặng không khiến chúng nó ngừng việc trêu đùa.

    Thằng Hoàng cất giọng mỉa mai: "Vậy mà cứ nghĩ Tuệ Sa nhỏ bé của chúng ta thật sự không biết yêu!"

    Nói rồi cả Quỳnh và Hoàng cùng nhau bật cười, tôi thoáng đỏ mặt, nhìn cái điệu bộ vui vẻ đang cười hi hi ha ha của chúng nó mà tức giận, nhưng lại không giấu nổi sự xấu hổ.

    Tại sao cảm giác bị bạn bè trêu chọc về người mình thích lại vừa len lỏi chút thích thú, lại xen lẫn cảm giác bực bội thế này?

    Giống như vừa muốn nghe cái tên của đối phương vang vọng mãi, nhưng lại chẳng dám thừa nhận tôi thật sự đã có tình cảm với người đó.

    Tôi nắm mái tóc bạch kim của thằng Hoàng kéo xuống, cắn răng ra lệnh.

    "Thằng chó, câm m* mõm vào!"
     
    Phong Lưu Sa Lạc
    Chương 3: Chung nhà với nam thần


    Độ năm giờ ba mươi phút chiều, toàn bộ học sinh trường tôi hoàn thành các tiết học, cổng trường đông nghịt người, vô số siêu xe và các hãng xe lớn dừng lại trước cổng trường đưa đón học sinh, tôi cùng thằng Hoàng và Tú Quỳnh dẫn nhau ra cổng trường.

    Thường thường, trước ngày Chủ Nhật, tôi và hai đứa nó sẽ đi chơi, nhưng hôm nay ngoài dự tính, tôi phải về nhà để đón "người thân mới" nhưng lại không nói với chúng nó, chỉ dám nói là bận, hai đứa nó đành phải ngậm ngùi về cùng tài xế riêng nhà Quỳnh, tôi thở phào nhìn chúng nó rời đi.

    Sáng nay trời còn nắng gắt đến nỗi chảy mỡ, không một gợn mây, vậy mà bây giờ đã có mây đen kéo tới ùn ùn phủ kín cả bầu trời.

    Tôi nép mình trước cửa phòng hiệu trưởng, nhìn vài hạt mưa bắt đầu lũ lượt rủ nhau đổ xuống, mưa giăng giăng trong không trung và bóng học sinh vơi dần trong biển người đưa đón.

    Phòng hiệu trưởng, nơi bố tôi làm việc, đã khóa cửa gọn gàng, không có người ở đây, tôi thầm nghĩ có lẽ ông ấy đang đánh xe ô tô ra.

    Tranh thủ lúc đợi, tôi nhấc điếu thuốc cuối cùng và chiếc bật lửa ra khỏi cặp, đôi môi tôi khẽ ngậm lấy thuốc, bàn tay lành lạnh từ từ bật chiếc bật lửa lên, khẽ phát ra một tiếng "phập" rồi lóe sáng.

    Tôi rít một hơi sâu, làn khói được nhả ra va chạm với không khí tạo ra lớp phủ trắng xóa mờ ảo, khi khói tan, tôi phát hiện một bóng dáng đang từ từ tiến về phía mình.

    Theo bản năng, tôi vứt phăng điếu thuốc rồi lấy chân dẵm lên nhằm mục đích che giấu, người nọ tiến tới, cầm chiếc ô tiến tới phía tôi, ánh mắt tôi chăm chú, phút chốc đôi chân dài kia đã bước tới, bóng người cao ráo sừng sững trước mặt tôi, tôi hơi nhoẻn miệng cười.

    "Đón chị về à?"

    Gia Phong khẽ quay mặt đi, chiếc ô khẽ nghiêng về phía tôi một chút, vẫn là điệu bộ lạnh lẽo hệt như băng, làn da trắng đến ghen tỵ, cậu ta đáp lại vừa hời hợt lại mang theo chút khó chịu.

    "Chị?"

    "Nhỏ hơn một tuổi, thì gọi tôi là chị."

    Phong không đôi co chuyện này với tôi nữa, cậu ta xoay người, tôi cũng chạy theo bên cạnh, thấy cậu ta có vẻ trầm mặc, tôi dù ít nói nhưng tính tình lại vốn là hiếu kì, muốn hỏi cậu ta một vài điều.

    "Bố tôi đâu?"

    "Dặn tôi đón cậu ra xe đợi thầy ấy có chút việc."

    Tôi gật gật đầu hỏi thêm: "Cậu bây giờ sống chung cùng bố à?"

    Phong quay đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt kia nhìn tôi lần nữa như mang chút hiềm khích, tôi vẫn chưa hiểu mình làm sai điều gì khiến cậu ta luôn tỏ thái độ như vậy, tôi vẫn đợi câu trả lời của Phong, nhưng nhận lại chỉ là sự im lặng đến ngột ngạt, bước chân vẫn rất đều hoà lẫn tiếng mưa tí tách.

    Giọng tôi có hơi chán nản nói tiếp: "Học sinh ngoan cái gì cũng biết, nhưng không biết phép tắc!"

    Rất nhanh thôi, cậu ta vội vàng đáp: "...

    Tôi sống cùng bà và em trai."

    Đôi chân chúng tôi vừa hay dừng lại ở nhà xe, tôi nhìn Phong, Phong cũng thế, hai người chôn chân đối diện nhau.

    Một bên là học sinh ưu tú, bên còn lại là đứa con gái chẳng ai dám đụng.

    Chẳng ngờ có ngày, tôi lại tiếp xúc với đứa con trai ngoan ngoãn như này, trông cậu ta còn có vẻ không mấy thích thú với con gái của hiệu trưởng như những người khác.

    Tôi hỏi tiếp: "Bố cậu đâu?"

    Phong nhìn tôi hơi bất lực, thở dài: "Không biết!"

    "Nói chuyện với cậu khó hiểu vl!"

    "Vậy đừng nói nữa!!"

    Lần này tôi chẳng nói gì nữa thật, cứ hễ nhắc đến bố của Phong, là cậu ta lại tỏ thái độ chẳng mấy vui vẻ, một mực không trả lời những câu hỏi liên quan về người bố của mình.

    Nhưng Phong là người đầu tiên khiến tôi muốn nói chuyện và thắc mắc nhiều như thế, tiếc điều, cậu ta lại chẳng thích tôi hỏi han cho lắm.

    Đến khi bố tôi tới, cả hai chúng tôi lên xe, tôi sợ bố tôi lại nhắc đến việc học hành của mình một lần nữa trước mặt Phong, tay tôi rút chiếc thoại ra, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nhưng ánh mắt lại lén nhìn Phong, cậu ta đang hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

    Bố tôi đột nhiên gọi tên: "Tuệ Sa!"

    "Dạ!"

    "Con hút thuốc à?"

    Bố tôi lại tra hỏi tôi sau mỗi lần như thế, tôi vẫn luôn thẳng thắn mặc bố cấm đoán tôi, tôi đã quen với việc hút thuốc khi lên lớp mười, bởi bố tôi cũng thường như thế.

    Ông từng nói lúc mẹ mới biến mất khỏi thế gian này rằng: "Việc hút thuốc để giảm suy nghĩ tiêu cực, nó như một công cụ để giải toả căng thẳng."

    Cho đến khi lớn tần suất bố tôi hút thuốc càng nhiều, khiến tôi không khỏi tò mò mà thử theo, khi bố biết rất tức giận và cấm tôi hút chúng, không biết bao nhiêu lần bị mắng, nhưng tôi vẫn cứng đầu.

    Cho dù bình thường tôi vẫn luôn thẳng thắn nhưng có Phong ở đây, tôi lại ngại trả lời, người như cậu ta hẳn rất ghét người hút thuốc.

    Tôi lạnh lùng bác bỏ: "Con không..."

    Bố tôi nhìn qua chiếc gương chiếu về phía tôi, ánh mắt bất lực: "Bỏ ngay việc hút thuốc, tần suất ít hay nhiều cũng phải bỏ, bố cấm con."

    "Bố cũng hút mà..."

    "Nhưng con là con gái!"

    "Con gái thì đã sao ạ?

    Con cũng giống bố, cũng có căng thẳng mà."

    "Học hành không đến nơi đến chốn, căng thẳng chỗ nào?"

    Tay tôi nắm thành nắm đấm túm chặt đến góc áo sơ mi trở nên nhàu nhĩ, tôi vừa khó chịu lại mang chút xấu hổ khi bị bố mắng, tôi nhìn Phong lần nữa, lần này quang minh chính đại, cậu ta bất ngờ rút cả bao thuốc lá ra, bên trong trống rỗng, lại rất quen mắt, nhân lúc dừng đèn đỏ, cậu ta mở cửa sổ xe vứt nó vào cái thùng rác bên bệ đường.

    Cả tôi và bố đều nhìn Phong bằng ánh mắt kinh ngạc, người như Phong cũng dùng thứ này à?

    Học sinh ngoan cũng dùng thứ như này, tôi có nhìn nhầm không?

    Bố tôi lên tiếng, không khỏi hoảng hốt: "Em dùng thuốc lá?"

    Phong khẽ đóng cửa sổ lại, nhìn bố tôi nói: "Không ạ!

    Hộp này em nhặt được ở chỗ bạn Sa."

    Ánh mắt Phong liếc qua tôi, giọng hạ xuống, "

    Sau này với tư cách người dạy bạn ấy học, muốn cấm bạn ấy hút thuốc, ảnh hưởng tới em... và bạn ấy nữa!"

    Hóa ra cậu ta nhặt được khi nãy tôi hút điếu thuốc cuối cùng mà vứt bừa ra đó.

    Tôi nhíu mày, nhìn Phong, cậu ta muốn thay bố cấm tôi chuyện này.

    Tôi đúng là có chút hứng thú với Phong, nhưng bây giờ cậu ta chưa dạy tôi lấy nửa chữ đã muốn quản tôi.

    Ngoài cái mặt lạnh, giọng điệu nghiêm khắc hóa ra nội tâm lại ngầm quản lý tôi như thế.

    Bố tôi gật đầu hài lòng: "Con nghe rõ rồi chứ, muốn tiến bộ, thì phải học từ cái nhỏ nhặt nhất!"

    Chưa nói hết, bố tôi liếc nhìn tôi qua gương, giọng răn đe, "...

    Bố cũng học cách cai thuốc, vì mẹ con cũng không thích vậy!"

    • • •

    Phong mất nửa ngày mới thu xếp và dọn đồ vào phòng của mình.

    Ngày mai được nghỉ, nhưng bố tôi lại phải lên trường vì một vài chuyện đột xuất, chỉ còn tôi và Phong ở nhà.

    Tôi lần đầu ở chung nhà với nam thần như cậu ta, đây là người đầu tiên tôi cho phép bản thân hạ mình thế này, lúc Phong đang hí hoáy trong bếp, tôi mới ngó vào nhìn cậu ta.

    "Cậu biết nấu cơm à?"

    Phong lạnh lùng đáp: "Ừ!"

    "Bà và em trai cậu may mắn thật đấy!"

    "Ừm!"

    Bàn tay Phong vẫn rất khéo léo thái từng thớ thịt, tay kia mở vung nồi, nhà tôi thường có cô giúp việc, nhưng cách đây một tuần, cô ấy xin nghỉ vì có việc gia đình, bố con tôi lại vụng về việc bếp núc, nên thường đi nhà hàng.

    Hôm nay vừa hay tôi thèm cơm nhà, lại được chính Phong nấu, có điều tôi thấy bản thân mình là con gái, mà lại chẳng nấu món nào ra hồn nên không dám phụ, xấu hổ chết mất.

    Tôi tiến tới, không nói năng gì, chỉ bê từng đĩa đồ đặt lên trên mặt bàn, rồi dọn bát đũa, sau đó lại đứng nhìn Phong trổ tài.

    Ánh mắt tôi không khỏi thích thú: "Nhóc con giỏi thật!"

    Phong liếc tôi một cái, nhưng lại thốt lên câu khiến tôi bất ngờ: "Vâng, chị gái!"

    Tôi hơi ngưng hành động của mình lại một chút, không tin vào tai mình, Phong thì vẫn tập trung với chuyên môn, tay cậu ta tiếp tục bóc tôm ra đĩa.

    "Chịu gọi chị rồi à?"

    Phong bê đĩa tôm ra bàn, vừa đáp: "Xét về vai vế, tôi vẫn thua chị một tuổi."

    Ánh mắt cậu ta nhìn tôi bớt lạnh lùng hơn một chút, thay vào đó, chuyển sang mỉa mai: "Chỉ hơn ở điểm, não tôi nhiều nếp nhăn hơn chị!"

    Tôi trau mày, cậu ta nhân cơ hội này còn đá đểu tôi, tôi không cam tâm lắm, ngồi xuống bàn ăn đối diện với cậu ta lòng hậm hực, nhưng lại không thể hiện ra mặt.

    Giọng tôi chắc nịch: "Có ngày chị giỏi hơn cưng cho xem!"

    "Ừm, chờ ngày chị quản ngược lại thằng này!"

    "..."

    Khốn nạn!

    Cả hai chúng tôi ngồi xuống bàn và bắt đầu ăn, tôi vốn rất kén ăn nên nãy giờ chỉ chăm chăm lấy đĩa thịt, thậm chí đĩa rau còn chẳng liếc lấy một cái.

    Món nào cũng ngon, nhưng ngoại trừ rau, nói chung là mấy thứ có màu xanh có mặt trên bàn ăn tôi đều rất ghét.

    Phong dừng việc ăn uống lại thoáng nhìn tôi.

    Lúc phát hiện con người kia vừa ăn, vừa dán ánh mắt khó hiểu lên người tôi, tôi mới không mấy tự nhiên mà đứng lên chạy vào bếp rót ly nước uống.

    Lúc quay lại, chẳng biết từ khi nào trong bát đã có mấy cọng rau muống xào, với vài con tôm được bóc sẵn.

    Ban nãy tôi không hiểu tại sao Phong chỉ bóc một nửa số tôm đã luộc, nhưng do tôi không đụng đến món này nên cũng không có ý định hỏi.

    Rau xanh là thứ tôi ghét đặc nên nhìn Phong bằng ánh mắt đầy ái ngại: "Chị không ăn rau đâu..."

    Phong hơi trau mày nhìn tôi một chút, tuy chỉ mới tiếp xúc với cậu ta chưa đầy một ngày nhưng tôi phát hiện cậu ta rất đáng sợ, cứ hễ không hài lòng chuyện gì thì lập tức tỏ thái độ ra mặt cho tôi hay, cho dù đẹp trai đến đâu, lần đầu tiên tôi có cảm giác không thể chống đối, ấp úng nói tiếp, "K...

    Không ăn có được không?

    Chị ăn một chút rau là sẽ nôn ra đây mất!"

    "Không ăn tức là chê tôi nấu ăn giở tệ à?"

    Tôi luống cuống: "Không phải!

    Phong hiểu lầm ý chị rồi!"

    "...

    Chẳng qua là do món rau quá tệ thôi!"

    Phong vẫn giữ bộ mặt nghiêm túc đó nhìn tôi, trông tôi lúc này cứ lấp lửng chẳng khác nào tội đồ, ánh mắt thâm thuý kia không rời khỏi tôi nửa centimet.

    "Thì nghĩa là do tôi rồi còn gì?"

    "Không phải mà!"

    Tôi bất lực trước câu hỏi của Phong, thật sự đây là lần đầu khiến tôi cảm thấy khó đối phó với người ép mình ăn rau như này.

    Đến cuối cùng, tôi vẫn phải miễn cưỡng đút chỗ rau kia vào miệng, nhai một lúc, tôi cũng cảm thấy hóa ra rau cũng không tệ đến mức không nuốt nổi.

    Lúc này Phong mới ăn tiếp, tôi nhẹ nhõm hẳn, tôi vẫn chẳng hiểu sao mình lại sợ mất lòng một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn mình như bây giờ.

    Trong khi ăn nốt mấy miếng rau, Phong lại nói tiếp: "Chị không đụng đến một con tôm nào à?"

    Tôi hơi ngưng lại nhìn Phong: "Bị dị ứng."

    Phong gật gật đầu, cậu ta tự mình gắp con tôm trong bát tôi ra.

    Cũng may, nhóc con không bắt tôi ăn như món rau kia, nhưng tôi bỗng nhiên thắc mắc.

    "Sao nãy không bóc hết tôm?"

    "Định bụng bóc cho chị vài con thôi, nghĩ mấy cô tiểu thư như chị không chịu bóc vỏ tôm bao giờ."

    Tôi khẽ mím môi, hóa ra cậu ta lại nghĩ sâu xa đến thế, có chút khiến tôi thích thú lắc chân qua lại.

    "Cưng ăn đi."

    Phong đặt con tôm xuống đĩa, lắc đầu: "Không ăn!"

    "Sao thế?"

    "Không thích!"

    Tôi bắt đầu trêu chọc, coi như trả đũa cho ánh mắt ép buộc của Phong khóa chặt vào tôi lúc nãy: "Cưng chê đồ nhà chị mua à?"

    Phong không đáp lại, cùng lúc đó, tôi chỉ nhận lại một ánh mắt trêu đùa.

    "Ngay cả chị tôi còn chê!"

    "..."

    Tôi không ít lần sa mạc lời nói với cậu ta trong cả ngày hôm nay, chỉ thầm chửi thề trong miệng: "Nhóc con là đồ đáng chết!"

    "Tôi cho phép chị gọi tôi là nhóc, em hay cưng gì đó ở nhà cũng được, đến trường đừng mong gọi vậy."

    "Ừ, bé cưng!"

    Tròn 20 votes có chương mới ạ!!!
     
    Back
    Top Dưới