Lý Huyên vẫn ngơ ngác.
Tô Hạnh Xuyên nhìn cậu hỏi: "Sao lại lấy danh nghĩa nữ sinh đưa cháo cho tớ?"
Lý Huyên không ngờ Tô Hạnh Xuyên sẽ đoán ra ngay nên vừa mừng vừa kinh ngạc, cậu lí nhí trả lời: "Cậu tớ nói làm vậy sẽ không ảnh hưởng đến thanh danh của cậu, sẽ tôn trọng cậu hơn."
"Cậu cũng biết trước đây mình không tôn trọng tớ à?"
Lý Huyên cúi đầu xuống, nhìn rất tội nghiệp.
"Ảnh hưởng thanh danh của tớ..."
Ánh mắt Tô Hạnh Xuyên hơi phức tạp, "Vậy cậu nghĩ đồng tính sẽ ảnh hưởng đến thanh danh à?"
"Tớ không nghĩ vậy, nhưng cậu tớ nói không phải ai cũng nghĩ như tớ cả."
Lý Huyên nói hết sức nghiêm túc.
Tô Hạnh Xuyên nhìn Lý Huyên thật sâu, tựa như lần đầu quen biết cậu.
Lý Huyên hỏi: "Cậu hết sốt chưa?"
Tô Hạnh Xuyên không nói gì.
Lý Huyên nhìn người qua lại trước ký túc xá, suy nghĩ giây lát rồi lùi lại một bước: "Tớ lo cho cậu lắm."
Tô Hạnh Xuyên sắp sửa cảm động.
Thì Lý Huyên nói tiếp: "Nếu tụi mình sống chung thì tốt quá."
"..."
Có lẽ Lý Huyên thật sự chạy khắp mấy cửa tiệm nên hơi thở vẫn chưa ổn định, gò má ửng đỏ, tóc mái cũng hơi rối, khi cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo đẹp đến khó tả.
Tô Hạnh Xuyên nhìn mà ngẩn ngơ, đôi khi cậu rất giống mèo con.
Còn là mèo Ragdoll thuần chủng quý giá.
Ánh mắt anh dời xuống môi Lý Huyên.
Bắt gặp ánh mắt Tô Hạnh Xuyên, Lý Huyên bậm môi một cái rồi nhả ra, đôi môi mấp máy, Tô Hạnh Xuyên nghe thấy Lý Huyên hỏi: "Cậu muốn hôn tớ hả?"
Tô Hạnh Xuyên bỗng nhiên hoàn hồn.
Mặt anh biến sắc như gặp ma.
"Không phải, làm sao có thể?"
Lý Huyên hừ một tiếng.
Tô Hạnh Xuyên nhìn đi chỗ khác, lạnh giọng nói: "Cảm ơn cháo của cậu, sau này đừng đưa nữa, tớ gần khỏi bệnh rồi."
Đôi mắt sáng ngời của Lý Huyên dần trở nên ảm đạm.
"Tớ về đây," Lý Huyên quay đầu nhìn Tô Hạnh Xuyên rồi lẩm bẩm: "Cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Tô Hạnh Xuyên không tả được cảm xúc trong lòng.
Chua xót, mềm mại, nghẹn ứ.
Anh dõi theo Lý Huyên chạy xa, trong đầu chợt hiện ra câu nói lúc nãy của cậu —— "Nếu tụi mình sống chung thì tốt quá."
Tô Hạnh Xuyên giật mình, anh đang nghĩ lung tung gì thế?
Lý Huyên thật đáng sợ, chỉ mới xuất hiện nửa tháng ngắn ngủi mà đã khuấy đảo thế giới tinh thần của Tô Hạnh Xuyên, con đường trai thẳng hai mươi năm kiên định không đổi đột nhiên lung lay sắp đổ, thậm chí còn hoài nghi bản thân, chắc là... chắc là anh chưa thay đổi đâu nhỉ.
Sao có thể thay đổi dễ dàng vậy chứ?
Tô Hạnh Xuyên trở về húp cháo.
Mùi cháo thơm lừng khiến nỗi bất an trong lòng anh từ từ dịu xuống, Tô Hạnh Xuyên ăn cháo, nghĩ ngợi một lát rồi chuyển tiền cho Lý Huyên.
Anh chuyển năm mươi tệ.
Lý Huyên từ chối nhận.
Lần này Lý Huyên không nhắn "Tớ ghét cậu", nhưng đây là lần đầu tiên Tô Hạnh Xuyên mong cậu nhắn như vậy.
Đôi khi Tô Hạnh Xuyên cảm thấy mình rất mâu thuẫn, vừa mong Lý Huyên chủ động từ bỏ vừa không muốn cậu đau lòng.
Anh chờ cả đêm nhưng vẫn không thấy Lý Huyên nhắn gì.
Anh nghĩ: Lý Huyên đúng là không biết cách theo đuổi thật.
Kết quả vừa qua mười hai giờ đêm, anh nhận được tin nhắn đến muộn của Lý Huyên.
Đầu Mèo: [ Ngủ ngon.]
Tô Hạnh Xuyên sững sờ, lật lại lịch sử trò chuyện.
Anh đếm tin nhắn, quả nhiên hôm qua Lý Huyên đã gửi cho anh mười tin, cho nên tin nhắn chúc ngủ ngon đêm nay phải dời lại sau mười hai giờ.
Tô Hạnh Xuyên dở khóc dở cười, rốt cuộc ai đã bảo cậu một ngày chỉ được nhắn mười tin vậy?
Nhưng thấy hai chữ "Ngủ ngon", Tô Hạnh Xuyên bỗng thở phào một hơi.
Anh cũng không biết mình thấy nhẹ nhõm vì Lý Huyên chưa từ bỏ hay vì Lý Huyên không đau lòng.
Tóm lại là anh lập tức trả lời: [ Ngủ ngon.]
Dưới nick Đầu Mèo liên tục hiển thị "đang gõ chữ", Tô Hạnh Xuyên đoán Lý Huyên xóa đi sửa lại, mấy phút sau, rốt cuộc tin nhắn của cậu cũng hiện ra.
Đầu Mèo: [ Ngủ ngon.]
Tô Hạnh Xuyên phì cười.
Sửa đi sửa lại... chỉ có vậy thôi sao?
Bạn cùng phòng rửa mặt xong đi ra, nghe Tô Hạnh Xuyên cười thì tò mò hỏi: "Xem gì mà cười vậy?"
Tô Hạnh Xuyên trở mình, "Xem đồ ngốc."
.
Tô Hạnh Xuyên chỉ bị sốt một đêm, may mà anh thường xuyên vận động, thể trạng khỏe mạnh, lại là thanh niên trai tráng nên uống một liều thuốc rồi uống nhiều nước ấm, qua hôm sau lại hăng hái phấn chấn.
Năm hai lịch học dày nhất, Tô Hạnh Xuyên vừa học xong lý thuyết xác suất trong giảng đường, mua một lon Coca ở máy bán hàng tự động rồi chạy đến dãy lầu phía Đông để học tài chính quốc tế.
Anh đến sớm hai phút rồi tìm chỗ ngồi, chưa kịp lấy sách ra thì có người ngồi xuống bên cạnh.
Mùi hương quen thuộc, cảm giác quen thuộc.
Anh quay đầu sang, quả nhiên trông thấy Lý Huyên.
Hôm nay Lý Huyên mặc áo ngắn tay màu đen giống Tô Hạnh Xuyên, cánh tay mảnh khảnh đung đưa dưới tay áo, cậu nháy mắt mấy cái với Tô Hạnh Xuyên rồi thản nhiên lấy từ ba lô ra một cuốn sách tài chính quốc tế, nói với Tô Hạnh Xuyên: "Tớ đến dự thính."
"...
Thiếu gia, sao cậu tới được đây?"
"Hỏi bạn học lớp cậu."
"Cậu hỏi à?"
Lý Huyên mà lại chủ động bắt chuyện với người lạ chỉ để dò la tin tức sao?
Tô Hạnh Xuyên tỏ vẻ hoài nghi.
Lý Huyên hết sức thẳng thắn: "Bỏ tiền thuê người hỏi."
Tô Hạnh Xuyên bất đắc dĩ lắc đầu: "Còn hỏi được gì nữa không?"
Lý Huyên nghiêm túc nói: "Thời khóa biểu và thứ hạng của cậu, điểm số của cậu rất cao, tớ hài lòng lắm."
Tô Hạnh Xuyên nhíu mày, "Xâm phạm quyền riêng tư của tớ, khoa luật ở ngay bên cạnh, khi nào tan học sẽ bắt cậu."
Lý Huyên chìa hai tay ra trước mặt Tô Hạnh Xuyên.
Bộ dạng như đang chờ anh đeo còng tay.
Chẳng biết Tô Hạnh Xuyên nghĩ đến chuyện gì mà ho khẽ mấy tiếng rồi giơ ngón tay đẩy tay Lý Huyên ra, thấp giọng nói: "Gần nửa tháng rồi còn quấn băng, ai không biết còn tưởng cậu bị gãy xương nữa đấy."
Lý Huyên gác tay phải của mình lên tay Tô Hạnh Xuyên.
Tô Hạnh Xuyên làm bộ tháo nơ con bướm trên băng, Lý Huyên giận dỗi nhét tay vào túi, không cho anh đụng.
Tô Hạnh Xuyên cười khẽ một tiếng rồi mở laptop ra.
Phó giáo sư giảng bài bước vào, Lý Huyên rất hiểu chuyện, trong giờ học không hề quấy rầy Tô Hạnh Xuyên mà chỉ lật từng trang sách tài chính quốc tế, yên lặng ngồi đọc.
Tô Hạnh Xuyên vốn chê cậu phiền, nhưng dần dà anh nhận ra chính mình mới hay liếc trộm Lý Huyên, quan sát nhất cử nhất động của cậu, nhưng Lý Huyên không hề nhúc nhích.
Hình như cậu rất có hứng thú với tài chính quốc tế, các sinh viên xung quanh nghe giảng đều ngủ gật, còn cậu lại nghiêm túc đọc đến trang bốn mươi hai.
Còn đọc một cách say mê.
Khi chuông giải lao reo lên, cậu xích lại gần nhìn số trang của Tô Hạnh Xuyên rồi nhếch miệng cười: "Tiến độ học của cậu còn chậm hơn tớ nữa!"
Lúc không cười cậu giống như búp bê lạnh lùng, khi cười vẻ lạnh lùng biến mất, nhìn đáng yêu hơn rất nhiều.
Tô Hạnh Xuyên không cách nào dời mắt đi.
"Tớ thấy cái này thú vị lắm."
Lý Huyên chỉ vào chương "Cán cân thanh toán quốc tế".
Cậu đảo khách thành chủ, nói với Tô Hạnh Xuyên về nội dung tài chính quốc tế khiến người xung quanh liên tục nhìn sang, Tô Hạnh Xuyên nghe bên phải có bạn học xì xào, nếu là trước kia anh sẽ thấy khó chịu vì không thích bị người khác bàn tán.
Nhưng bây giờ nhìn vẻ dửng dưng của Lý Huyên, anh lại thấy chẳng có gì quan trọng cả.
Lý Huyên xoa bụng, "Tớ đói rồi."
Tô Hạnh Xuyên lấy một gói bánh quy ra khỏi ba lô đưa cho Lý Huyên: "Ăn đỡ cái này đi."
Lý Huyên nhếch miệng, "Không thích vị mè đâu."
Tô Hạnh Xuyên vốn định vặc lại "không thích thì đừng ăn", nhưng nhất thời lanh mồm lanh miệng hỏi: "Vậy cậu thích vị gì?"
"Sữa và phô mai."
Lý Huyên đã quen với kiểu được đà lấn tới.
Tô Hạnh Xuyên cố ý nói: "Ăn ngọt nhiều dễ nổi mụn lắm đấy."
Lý Huyên lắc đầu, hai chân đung đưa, đắc ý nói: "Từ nhỏ đến lớn tớ chẳng bao giờ nổi mụn cả, da tớ đẹp lắm."
Ánh mắt Tô Hạnh Xuyên dời từ bánh quy trên tay Lý Huyên sang khuôn mặt cậu, yết hầu vô thức nhấp nhô.
Hình như đẹp thật.
Mịn màng căng bóng, trắng trẻo hồng hào.
Dừng lại ——
Tô Hạnh Xuyên đột ngột dời mắt đi, ngồi thẳng lên rồi quay mặt về phía bục giảng, kết quả bắt gặp ánh mắt trêu chọc cười như không cười của Vu Thanh Lan, vẻ mặt anh cứng đờ, đang định giải thích thì Lý Huyên giơ giò heo của mình lên gõ vào cánh tay anh một cái.
"Không được nhìn cô ta."
Lý Huyên tức giận nói.
"...
Bọn tớ là bạn thân từ nhỏ mà."
"Vậy càng không được nhìn!"
Tô Hạnh Xuyên phát hiện Lý Huyên đúng là rất giỏi được đằng chân lân đằng đầu, anh nói: "Tại sao?
Cậu cũng đâu phải người yêu của tớ."
Lý Huyên bĩu môi, Tô Hạnh Xuyên không trúng chiêu này của cậu, "Nũng nịu cũng vô ích, tớ không thích nam đâu."
Lý Huyên ném gói bánh quy cho Tô Hạnh Xuyên rồi quay lưng về phía anh đọc sách tiếp.
Đây là lần đầu tiên Tô Hạnh Xuyên thấy Lý Huyên tức giận nên nhất thời luống cuống, anh bối rối xoa trán, mặc kệ ánh mắt càng lúc càng lộ liễu của Vu Thanh Lan ngồi phía trước, đưa tay đụng vai Lý Huyên.
"Không ăn bánh quy à?
Không ăn thì tớ ăn nhé?"
Anh xé gói bánh ra.
Lý Huyên làm ngơ anh.
Lúc đó Tô Hạnh Xuyên vẫn chưa biết cách dỗ dành Lý Huyên mà chỉ đứng ngồi không yên, luống cuống tay chân, thỉnh thoảng ho khan một tiếng.
Lúc đó Lý Huyên cũng chưa đỏng đảnh quá mức, thấy Tô Hạnh Xuyên cố thu hút sự chú ý của mình thì nhượng bộ quay người lại rồi chìa tay ra với anh, "Đưa cho tớ."
Tô Hạnh Xuyên đặt bánh quy vị mè vào lòng bàn tay Lý Huyên.
Lý Huyên ăn một miếng, "Cũng được đấy."
Tô Hạnh Xuyên cố gắng không nhìn cặp má phồng căng như sóc con của cậu, né tránh ánh mắt cậu rồi cố tỏ vẻ bình tĩnh học tiếp.
Mấy phút sau, Tô Hạnh Xuyên nhận được tin nhắn của Vu Thanh Lan: [ Yên tâm đi, tớ nói với đàn em rồi, để em ấy đừng đặt hy vọng vào một chàng trai cảm thấy một chàng trai khác đáng yêu nữa.]
...
Cái gì với cái gì vậy.
Tô Hạnh Xuyên bỗng thấy nhức đầu.
Chuông tan học reo lên, Lý Huyên theo anh đến căn tin.
Buổi tối đồ ăn ở căn tin rất phong phú, Lý Huyên đứng trước quầy nửa ngày, rốt cuộc cũng chọn được món mình thích.
Ngoài miệng Tô Hạnh Xuyên nói "đúng là thiếu gia" nhưng vẫn giữ chỗ cho cậu rồi lấy đũa và thìa.
Nhưng không dùng đũa.
Lần này Tô Hạnh Xuyên chủ động đút cậu ăn.
Đây là lần đầu tiên không cãi nhau về chuyện đút cơm nên Lý Huyên có chút không quen, mới đầu còn rung đùi, sau đó lại sợ đây là bữa ăn cuối cùng, ăn nửa chừng cậu cầm lấy thìa rồi giả bộ ngoan ngoãn nói: "Thật ra tay tớ lành rồi, sau này để tớ tự ăn cũng được."
Tô Hạnh Xuyên nhìn lòng bàn tay trống rỗng.
Bỗng thấy hơi hụt hẫng.
Ra khỏi căn tin, Lý Huyên theo Tô Hạnh Xuyên đến ký túc xá, trước khi anh lên lầu, cậu nói: "Cậu tháo cái này giùm tớ đi."
Cậu giơ tay phải lên trước mặt Tô Hạnh Xuyên.
Rốt cuộc cậu không cần giò heo bán thảm nữa.
"Sao tự dưng lại muốn tháo?"
"Tắm rửa bất tiện lắm."
Tô Hạnh Xuyên kéo cậu đến cạnh bãi xe đạp rồi mượn ánh đèn đường tháo băng trên tay Lý Huyên.
Khoảng cách rất gần làm Tô Hạnh Xuyên cảm thấy bất an, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện Lý Huyên đang nhìn mình chằm chằm, sau đó chép miệng.
"Hôn được không?"
Lý Huyên hỏi.
Lần này Tô Hạnh Xuyên không xù lông mà cúi đầu kìm lại cảm xúc, cự tuyệt Lý Huyên: "Không được."
Sau đó lại nói thêm: "Hôn má cũng không được."
Lý Huyên "à" một tiếng, không nói gì nữa.
Lớp băng bị tháo ra từng vòng.
Rốt cuộc tay phải Lý Huyên cũng được tự do, vết trầy trên mu bàn tay đã đóng vảy, cậu chìa hai tay ra với Tô Hạnh Xuyên.
"Ai thèm nhìn tay cậu chứ?"
Lý Huyên đột nhiên tủi thân: "Dữ muốn chết, cậu chỉ hung dữ với tớ thôi, rõ ràng lúc gặp bạn học với mấy người chơi bóng rổ cậu dịu dàng lắm mà."
Tô Hạnh Xuyên cạn lời.
Đây là vừa ăn cướp vừa la làng sao?
Anh lạnh mặt nói: "Những người kia đâu có hôn tớ."
Lý Huyên giảo biện: "Hôn má không tính, có hôn môi đâu."
Lúc nói chuyện cậu luôn vô thức bĩu môi, đôi môi đỏ hồng khi tỏ khi mờ trước mắt Tô Hạnh Xuyên.
Tô Hạnh Xuyên thẹn gần chết, khàn giọng nói: "Hôn chỗ nào cũng tính, kỳ cục lắm."
Lý Huyên trừng anh, "Rõ ràng cậu rất quan tâm tớ mà."
Tô Hạnh Xuyên lập tức hoảng hồn, cao giọng phủ nhận: "Ai bảo thế?"
Lý Huyên cũng không nói ra được nguyên cớ, chỉ buồn buồn nói: "Dù sao cậu cũng rất quan tâm tớ, tớ không thèm cãi với cậu nữa."
Cậu ném băng gạc vào thùng rác bên cạnh, sau đó quay người đi, bỏ lại Tô Hạnh Xuyên ngồi thừ cạnh bãi xe đạp.
Tim đập loạn xạ.
Nửa tiếng sau anh mới bình tĩnh lại, gió đêm hè thổi qua, anh thẫn thờ trở về ký túc xá.
Ban đêm trước khi ngủ, anh lại nhận được tin nhắn của Lý Huyên.
Đầu Mèo: [ Hình ảnh ]
Đầu Mèo: [ Mẹ tớ mua cánh nhỏ cho BoBo nè.]
Chú mèo Anh lông ngắn của Lý Huyên không hề giống cậu mà ục ịch ngốc nghếch, mặt to như cái chậu, Tô Hạnh Xuyên nghĩ: Lý Huyên không phải mèo Anh lông ngắn mà là mèo Ragdoll, hệt như công chúa nhỏ vậy.
Nhưng anh chưa từng nuôi mèo Ragdoll nên không biết tính tình mèo Ragdoll có tốt không, dù sao Đầu Mèo cũng rất xấu tính.
Anh trả lời: [ Ừ, xinh lắm.]
Đầu Mèo: [ Nó ngoan cực kỳ, còn bám người nữa, khi nào cậu gặp nó sẽ biết, ngủ ngon nhé.]
Tô Hạnh Xuyên cứ tưởng mình sẽ mất ngủ.
Nhưng may mắn là nhắm mắt chưa bao lâu anh đã ngủ mất.
Anh nằm mơ.
Mơ thấy mình bước vào một không gian lạ lẫm.
Bối cảnh là phòng khách trong nhà Lý Huyên, sofa trắng tinh bên cạnh lò sưởi âm tường, thảm vuông màu đỏ mận, anh nhìn quanh một vòng, chợt thấy Lý Huyên ngoẹo đầu ngủ trên sofa.
Trong ngực cậu ôm một con mèo Anh lông ngắn béo ú đang ngủ say.
Cảm nhận được Tô Hạnh Xuyên tới gần, con mèo cảnh giác mở mắt ra, sau đó chạy vụt đi, Lý Huyên mơ màng tỉnh lại, vừa thấy Tô Hạnh Xuyên thì lập tức chìa tay ra.
Dáng vẻ lười biếng vươn vai chẳng khác gì mèo con, Tô Hạnh Xuyên đặt tay lên tay cậu, Lý Huyên lập tức nắm lấy.
Lòng bàn tay ấm áp, đầu ngón tay mềm mại.
Lý Huyên rúc vào ngực Tô Hạnh Xuyên, cánh tay gác lên vai anh, lẩm bẩm nói: "Tô Hạnh Xuyên, buồn ngủ quá à."
Tô Hạnh Xuyên ngồi xuống, Lý Huyên mau chóng tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh rồi nghiêng người nằm xuống.
Thân thể Lý Huyên vừa mềm vừa ấm, vòng eo nhỏ xíu, nhìn thấy đường cong lõm xuống qua áo ngủ khiến người ta rất muốn đặt tay lên đó, gò má cậu cũng thu hút sự chú ý của Tô Hạnh Xuyên.
Rất muốn véo.
Có lẽ cậu sẽ không giận mà còn nũng nịu.
Lý Huyên là chúa nhõng nhẽo, giỏi nhất là làm nũng.
Lý Huyên mơ màng ngủ trong lòng anh chốc lát rồi tỉnh dậy, cậu ngẩng đầu nhìn Tô Hạnh Xuyên, nũng nịu nói: "Tớ đói rồi, muốn ăn cơm nạm bò xốt cà chua."
Tô Hạnh Xuyên véo má cậu.
Rốt cuộc anh cũng cảm nhận được "da đẹp" mà Lý Huyên nói.
Đúng là rất đẹp.
Lý Huyên chu môi nói: "Muốn hôn trước cơ."
Tô Hạnh Xuyên cúi đầu hôn cậu, Lý Huyên trở nên chủ động, cánh tay ôm chặt cổ Tô Hạnh Xuyên, vừa tiếp nhận nụ hôn của anh vừa rên hừ hừ, vô cùng yếu ớt.
Tô Hạnh Xuyên đè cậu xuống sofa, cậu cũng không phản kháng, nhưng khi anh vén áo ngủ cậu lên rồi từ từ thăm dò thì cậu chợt hỏi: "Tô Hạnh Xuyên, cậu vẫn còn là trai thẳng sao?"
—— Tô Hạnh Xuyên, cậu vẫn còn là trai thẳng sao?
Tô Hạnh Xuyên cảm nhận được cả người mình run lên.
Anh mở mắt ra, nhìn thấy trần phòng ký túc xá.
Dư vị của giấc mộng kiều diễm vẫn còn đọng lại, lồng ngực Tô Hạnh Xuyên phập phồng lên xuống, hơi thở rối loạn.
Đúng là điên thật rồi.
Anh thế mà... thế mà lại mơ thấy chuyện kia.
Nhân vật chính trong mơ là anh và Lý Huyên.
Hôm sau ngủ dậy, anh nhắn tin cho bạn thân: [ Hỏi cậu một chuyện nhé.]
Bạn thân: [ Cậu nói đi.]
Tô Hạnh Xuyên: [ À thì, cậu biết đấy, tớ là trai thẳng, đây là điều không thể nghi ngờ, nhưng trai thẳng cũng có lúc mơ thấy trai khác đúng không?]
Bạn thân: [?]
Tô Hạnh Xuyên: [ Chúng ta phải tôn trọng bao dung các cộng đồng thiểu số trong xã hội, hơn nữa có mấy chàng trai thực sự khiến người ta muốn bảo vệ, cho nên thỉnh thoảng đụng chạm thân mật hay hôn một cái cũng là điều hết sức bình thường, cậu thấy đúng không?]
Bạn thân: [ Xuyên à, cong từ lúc nào thế?]
Tô Hạnh Xuyên: [...
Tớ là trai thẳng mà.]
Bạn thân: [ Thấy trai là thẳng ấy hả?]
.
Tô Hạnh Xuyên làm thế nào cũng nghĩ không ra.
Người bị theo đuổi lại lo được lo mất.
Anh đợi ở cửa căn tin số một hai mươi phút mà vẫn không thấy bóng dáng Lý Huyên, Vu Thanh Lan đi ngang qua hỏi anh đứng đây làm gì, Tô Hạnh Xuyên cũng rất muốn hỏi bản thân: Mình đang làm gì thế này??
Đang chờ Lý Huyên ăn cơm sao?
Bực bội hối hận xen lẫn một nỗi chờ mong thầm kín khiến mấy ngày nay anh bồn chồn không yên.
Tối qua Lý Huyên hẹn anh đến căn tin số một ăn cơm, người bị theo đuổi là anh không chỉ đến mà còn đứng đợi ở cửa hai mươi phút, kết quả Lý Huyên không tới.
Anh lấy điện thoại ra định nhắn tin cho Lý Huyên.
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không gửi đi.
Anh quay người đi vào với Vu Thanh Lan, cô hỏi anh: "Bé yêu đâu rồi?"
Tô Hạnh Xuyên nhíu mày, "Bé yêu nào?"
"Thì cậu bạn kia kìa, ngoại hình đẹp thật, nghe nói học ở khoa Y, tớ thật không dám tưởng tượng cảnh cậu ấy đứng bên bàn mổ, cảm giác như em bé cố làm ra vẻ cool ngầu vậy," Vu Thanh Lan nheo mắt, cầm hai cây đũa giả bộ như đang mổ rồi nói: "Mới đầu tớ cảm thấy chuyện cậu đột nhiên biến thành gay thật quá khó tin, nhưng đối tượng lại là bé yêu, haizz, nên tớ thấy chuyện này cũng dễ hiểu thôi!"
Tô Hạnh Xuyên: "...
Tớ đâu phải gay."
Vu Thanh Lan giống nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm, nhại giọng anh nói: "Vậy cậu thích ăn vị gì?
Không được bán thảm, lại giả bộ ngoan nữa rồi, sao thế?
Cậu cũng đâu phải người yêu của tớ, cậu có đói không?
Đói không?
Đói không ——"
Tô Hạnh Xuyên buồn bực ngắt lời cô: "Phiền chết đi được, ăn cơm cũng không chặn nổi miệng cậu!"
Vu Thanh Lan nhíu mày, "Thấy chưa, thái độ của cậu đối với tớ thế nào, đối với cậu ấy thế nào?"
Tô Hạnh Xuyên nghĩ thầm: Vậy mà cậu ấy còn chê mình dữ nữa cơ.
Vừa ngẩng đầu lên thì thấy Lý Huyên đeo ba lô đứng cách đó không xa dáo dác nhìn quanh.
Tô Hạnh Xuyên hơi chột dạ.
Một giây sau, Lý Huyên nhìn thấy anh, còn thấy Vu Thanh Lan ngồi đối diện anh, cậu đứng im hai giây rồi bỗng dưng xụ mặt, lách mình qua đám đông tự đi mua cơm.
Tô Hạnh Xuyên nhìn cậu bưng khay tới một góc vắng người.
Ngồi xuống rồi yên lặng ăn cơm một mình.
Hai phút sau.
Tô Hạnh Xuyên ngồi xuống chỗ đối diện với cậu.
Lý Huyên ngước mắt nhìn anh rồi hừ một tiếng.
"Chỉ biết giả bộ tội nghiệp."
Lý Huyên trừng anh, "Tớ mới làm thí nghiệm trễ hai mươi phút mà cậu đã ăn cơm với cô gái khác rồi."
Tô Hạnh Xuyên nhún vai, hời hợt đáp, "Tớ có hứa ăn chung với cậu đâu."
Lý Huyên quay đầu đi chỗ khác.
Tô Hạnh Xuyên buột miệng hỏi: "Sao cậu đỏng đảnh thế hả?"
"Nếu cậu làm bạn trai tớ thì tớ sẽ ngoan cực kỳ."
"..."
Lý Huyên lại bắt đầu chào hàng mình: "
Sau này tớ nhất định sẽ không nổi cáu với cậu đâu, tớ còn có thể chăm sóc cậu nữa cơ."
Cậu đẩy tô canh chua cá mình cố ý mua tới trước mặt Tô Hạnh Xuyên, "Mua món ngon cho cậu nè."
Không phải nghi ngờ.
Nãy giờ Lý Huyên chỉ đang giả bộ tội nghiệp để anh chú ý thôi.
Nếu không tại sao cậu lại cố ý mua thêm một phần canh chua cá chứ?
Lý Huyên thật biết cách nắm thóp anh.
Tô Hạnh Xuyên vô thức hỏi: "Cậu...
Cậu hẹn hò mấy người rồi?"
Lý Huyên không hiểu: "Hả?"
"Tớ thấy cậu có vẻ sành sỏi lắm," Tô Hạnh Xuyên ấp úng nói không nên lời nhưng vẫn tò mò hỏi: "Cậu từng quen mấy người bạn trai rồi?"
"Chưa quen ai cả, cậu là người đầu tiên đó."
Tô Hạnh Xuyên không tin.
"Lần đầu thật mà!"
Lý Huyên sốt ruột muốn chứng minh, nhưng lại không biết chứng minh thế nào nên chỉ có thể nói: "Ai xạo làm chó con!"
Cậu đụng nhẹ mũi giày Tô Hạnh Xuyên.
"Tớ chưa hẹn hò lần nào hết, thật đó."
Thật ra chẳng có cách nào để chứng minh, nhưng Lý Huyên không bao giờ nói dối cả.
Tô Hạnh Xuyên chợt cảm nhận được một niềm vui sướng lan tràn khắp toàn thân, không nói rõ được cũng không tả rõ được, tựa như đạt được thứ gì đó khiến anh vô cùng mãn nguyện, khóe môi cong lên.
Lý Huyên gắp một miếng cá bỏ vào khay của Tô Hạnh Xuyên, lần này anh không từ chối mà gắp lên ăn hết.
Lý Huyên vui vẻ rung đùi, thỉnh thoảng đụng vào đùi Tô Hạnh Xuyên, hai chân bắt đầu đung đưa qua lại.
Tô Hạnh Xuyên không chê cậu phiền mà chỉ nói: "Mau ăn đi."
Ăn cơm xong, anh và Lý Huyên ra khỏi căn tin.
Lý Huyên kéo anh vào rừng cây, Tô Hạnh Xuyên biết rõ sẽ xảy ra chuyện gì nhưng vẫn để cậu kéo, Lý Huyên ôm cánh tay Tô Hạnh Xuyên bằng cả hai tay rồi kể lể: "Tay tớ mỏi ơi là mỏi, làm thí nghiệm cả buổi sáng luôn."
Tô Hạnh Xuyên hỏi cậu làm thí nghiệm gì.
Cậu thành thật trả lời.
Nghe những thuật ngữ chuyên môn lạ lẫm thốt ra từ miệng Lý Huyên, Tô Hạnh Xuyên chợt nhớ lại lời Vu Thanh Lan nói.
Không dám tưởng tượng cảnh cậu đứng bên bàn mổ.
Tô Hạnh Xuyên cũng không dám tưởng tượng dáng vẻ trưởng thành của Lý Huyên.
Năm năm sau, mười năm sau cậu sẽ thế nào?
Liệu có trở thành một người tẻ nhạt không?
Sau đó lại nghĩ nếu cậu được cưng chiều, được sống trong tình yêu thương vô bờ thì có mãi vô ưu vô lo như vậy không?
Tay Lý Huyên từ từ trượt xuống, ngón tay chạm vào cổ tay Tô Hạnh Xuyên, anh vô thức chụp lấy tay cậu.
Tay Lý Huyên hơi nắm lại, tay Tô Hạnh Xuyên lớn hơn cậu, vừa đủ nắm trọn tay cậu.
Lý Huyên sửng sốt.
Thời gian như ngừng trôi, Tô Hạnh Xuyên có thể nghe thấy tiếng hít thở của Lý Huyên.
Lý Huyên nhìn vào mắt Tô Hạnh Xuyên, hàng mi chớp nhẹ, muốn chồm sang hôn anh nhưng không dám, vẻ mặt Tô Hạnh Xuyên vẫn như mọi khi, không từ chối mà cũng không ngầm đồng ý, hơi thở quấn giao, nhiệt độ không khí tăng lên.
Cuối cùng Lý Huyên chỉ có thể tựa đầu lên vai Tô Hạnh Xuyên, áp mặt vào vai anh thì thầm: "Hôn một cái được không?"
Tô Hạnh Xuyên trầm giọng nói: "Lý Huyên, tớ khác với cậu, tớ không thể tuỳ tiện rẽ sang một con đường khác được, tớ sợ sau này sẽ phải hối hận."
Lần này Lý Huyên đã nghe rõ, cậu "ừ" một tiếng.
Tô Hạnh Xuyên không nói "được" hay "không được".
Mà chỉ nói không dám.
Anh chỉ mới hai mươi tuổi nên không dám chịu trách nhiệm với Lý Huyên.
Lý Huyên không chế giễu sự nhát gan của anh mà dựa vào vai anh nói: "Cậu tớ nói nếu cậu nhận lời tớ ngay thì chứng tỏ cậu không phải người tốt, cho nên tớ cảm thấy cậu tốt lắm."
Tiếng chim trong rừng khuấy động tâm tư hai người.
Lý Huyên nói: "Tớ không gấp đâu."
Tháng Sáu ở Giang Thành sắp qua đi.
Còn mười ngày nữa sẽ được nghỉ hè, trước lúc đó còn có đợt thi cuối kỳ khiến người ta đau đầu nhất, Lý Huyên và Tô Hạnh Xuyên đều bận túi bụi.
Ngày thường họ chỉ thỉnh thoảng ăn chung một bữa cơm hoặc cùng ôn bài trong thư viện.
Không thể ngày ngày ở bên nhau là vì Tô Hạnh Xuyên phát hiện Lý Huyên thật sự rất dễ làm mình phân tâm, chỉ cần Lý Huyên ngồi cạnh anh rung đùi một cái thì Tô Hạnh Xuyên lại nhịn không được ngắm cậu.
Lý Huyên nhắc anh: "Cậu ôn bài xong chưa?"
Tô Hạnh Xuyên giật mình bừng tỉnh, xụ mặt nói: "Tớ học xong lâu rồi, đây là môn sở trường của tớ mà."
Lý Huyên hừ một tiếng.
Tô Hạnh Xuyên bắt chước cậu hừ một tiếng.
Vì đang ở trong thư viện nên Lý Huyên không dám nói to, đành phải lấy điện thoại ra nhắn tin cho Tô Hạnh Xuyên.
Đầu Mèo: [ Cậu nhìn lén tớ.]
Tô Hạnh Xuyên: [ Tự luyến.]
Đầu Mèo: [ Rõ ràng cậu nhìn lén tớ còn gì, góc nghiêng của tớ đẹp thế cơ mà.]
Tô Hạnh Xuyên phì cười.
Lý Huyên rất quý hạn mức mười tin nhắn một ngày nên không vạch trần Tô Hạnh Xuyên, để điện thoại xuống rồi đọc sách tiếp.
Lần này Tô Hạnh Xuyên quang minh chính đại ngắm cậu.
Góc nghiêng rất đẹp.
Có lẽ Lý Huyên vẫn chưa trưởng thành hết nên góc nghiêng rất đáng yêu, nếu không có vẻ bầu bĩnh của trẻ con, các đường nét trên khuôn mặt góc cạnh hơn thì lại càng đẹp.
Thi xong môn cuối cùng, Tô Hạnh Xuyên chờ Lý Huyên dưới tòa nhà thí nghiệm, đợi nửa ngày vẫn chẳng thấy cậu đâu.
Anh nhìn đồng hồ, lẽ ra phải xong lâu rồi mới đúng.
Nghĩ một hồi, anh đi vào tìm Lý Huyên.
Lên đến lầu hai thì phát hiện Lý Huyên bị người khác gọi lại.
Lý Huyên đeo ba lô đứng ở góc cầu thang, quay đầu nhìn nam sinh sau lưng, người này cao hơn cậu chút xíu.
Nam sinh hỏi cậu: "Nghỉ hè cậu về nhà à?"
Lý Huyên cảm thấy câu hỏi này rất kỳ quái, "Tất nhiên rồi."
"Tớ...
Tớ có thể xin số liên lạc của cậu không?
Tớ...
Tớ có mấy bài thí nghiệm muốn hỏi cậu."
Ý đồ hết sức rõ ràng.
Ánh mắt Tô Hạnh Xuyên lập tức lạnh đi.
Anh nghiêng người đứng ở chỗ Lý Huyên không thấy được rồi chờ cậu trả lời.
"Nhưng tớ có bạn trai rồi."
Lý Huyên nói.
Cậu nói vô cùng thẳng thắn và nghiêm túc.
Tựa như một lời tuyên thệ.
Tô Hạnh Xuyên cảm thấy nhịp tim mình tăng vọt.
Nam sinh kia cũng hiểu nên không dây dưa nữa.
Lý Huyên đi xuống, trông thấy Tô Hạnh Xuyên ở góc cầu thang thì kinh ngạc mở to mắt, sau đó chạy nhanh tới.
Nhất thời hai người đều quên hết chừng mực.
Cậu sà vào lòng Tô Hạnh Xuyên, Tô Hạnh Xuyên ôm cậu.
Nam sinh kia thò đầu ra thấy cảnh này, Tô Hạnh Xuyên ngước mắt nhìn hắn, vẻ mặt nam sinh sa sầm, hậm hực quay người lên lầu.
Lý Huyên rất thông minh nên hỏi thẳng: "Cậu nghe thấy rồi à?"
Tô Hạnh Xuyên không trả lời.
"Cậu vui không?"
Lý Huyên cười hỏi anh.
Tô Hạnh Xuyên cảm thấy có thứ gì đó đang manh nha trỗi dậy theo cơn ghen của mình, anh rất muốn đè nó xuống, đè nén tình cảm không đúng đắn, chệch khỏi quỹ đạo, rất có thể tương lai sẽ khiến mình hối hận này.
Nhưng đôi mắt và bờ môi Lý Huyên đang gần kề trước mắt.
Thật sự phải đi đến bước này sao?
Tô Hạnh Xuyên không phải trẻ con tùy hứng, khác với Lý Huyên, từ nhỏ đến lớn anh luôn là "con nhà người ta" điển hình, từ cấp một đã làm lớp trưởng, thi vào cấp ba, thi vào đại học A, mỗi kỳ nghỉ về nhà xem tivi với bố mẹ, phụ bố mẹ quét dọn, hàng xóm đều rất thích anh...
Tô Hạnh Xuyên chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Mình có muốn trở thành người đồng tính vì chàng trai trước mặt này không?
Đồng tính, cộng đồng lạ lẫm này.
Có muốn không?
Anh vẫn chưa quyết định được.
Anh buông Lý Huyên ra rồi hoang mang đi tới phía trước, Lý Huyên đuổi theo nắm tay anh, "Tớ không hỏi, không hỏi nữa đâu, vậy còn không được sao?
Tô Hạnh Xuyên, chờ tớ với!"
Trước kia anh cảm thấy Lý Huyên hoàn toàn không biết cách theo đuổi.
Giờ mới nhận ra Lý Huyên kiên trì cỡ nào, anh từ chối một tháng, thế là Lý Huyên theo đuổi một tháng, không lười biếng ngày nào.
Từ nỗi bực bội ban đầu dần biến thành đau lòng.
Thật ra nhiều lúc anh cũng muốn buông xuôi, thật ra anh đã mơ thấy Lý Huyên đến mấy lần, mức độ ngày một tăng lên.
Anh biết cứ tiếp tục như vậy.
Sớm muộn gì mình cũng chìm đắm.
Từ trước đến giờ anh luôn là người dứt khoát, không thích lãng phí thời gian, nhưng trong chuyện này lại do dự phân vân, mãi vẫn không quyết định được.
Anh thu dọn hành lý với tâm thái trốn chạy.
Lý Huyên nhắn tin cho anh.
Đầu Mèo: [ Mấy ngày nữa là sinh nhật tớ, cậu phải về nhà nên tụi mình không thể đón sinh nhật với nhau.]
Đầu Mèo: [ Tớ mua một ổ bánh kem, tụi mình đón sinh nhật sớm ở quán ăn cạnh trường được không?]
Lý Huyên đã nhượng bộ đến mức này.
Tô Hạnh Xuyên cảm thấy tim mình nặng trĩu, nặng đến phát đau.
Anh trả lời: [ Tớ mua vé tàu về nhà lúc hai giờ chiều nay rồi, chắc không đi được đâu.]
Lý Huyên không nhắn gì nữa.
Vé tàu anh mua từ tháng trước, lúc đó vẫn chưa gặp Lý Huyên, vé từ Giang Thành về Lăng An rất khó giành, Tô Hạnh Xuyên cũng không cách nào trả vé, mẹ anh vẫn đang chờ anh về nhà.
Tô Hạnh Xuyên tự nhủ: Thôi kệ.
Cứ xem như Lý Huyên chưa từng xuất hiện đi, mình không thể biến thành gay, không thể hẹn hò với một chàng trai được.
Anh không biết nhiều về cộng đồng này mà chỉ nghe được mấy tin tức tiêu cực, vì vậy không khỏi e ngại.
Anh luôn điềm tĩnh thực tế nên không thể làm chuyện khác người.
Hai giờ chiều mới lên tàu mà mười hai giờ anh đã tới nhà ga.
Ngồi trong sảnh chờ, anh nhìn đồng hồ liên tục.
Thời gian vì sự nôn nóng của anh mà càng trôi nhanh hơn, anh rất muốn nhắn gì đó cho Lý Huyên, anh biết giờ này chắc hẳn cậu rất đau lòng, anh rất muốn an ủi Lý Huyên.
Nhưng hai mươi phút nữa anh phải lên tàu.
Cuối cùng anh vẫn nhịn không được nhắn tin cho Lý Huyên: [ Tớ sắp lên tàu rồi.]
Giây lát sau, dưới nick Lý Huyên hiển thị "đang gõ chữ".
Đầu Mèo: [ Ừ.]
Tô Hạnh Xuyên: [ Chúc mừng sinh nhật cậu trước nhé, chờ khai giảng tớ sẽ đưa quà sinh nhật cho cậu.]
Tô Hạnh Xuyên: [ Xin lỗi, Lý Huyên, không phải do cậu đâu, tại tớ không thể thôi, tụi mình có thể tiếp tục làm bạn.]
Thật lâu sau cậu vẫn chưa trả lời.
Tô Hạnh Xuyên nghĩ: Chắc lại ghét mình nữa rồi.
Có lẽ sắp tới cậu sẽ làm ngơ mình một thời gian dài.
Mấy phút sau, điện thoại rung lên, rốt cuộc Lý Huyên cũng trả lời, Tô Hạnh Xuyên lập tức mở ra xem.
Đầu Mèo: [ Vậy thì làm bạn đi.]
Con ngươi Tô Hạnh Xuyên run lên.
Trong nháy mắt sắc mặt anh xám như tro.
Anh cứ tưởng mình nhìn lầm, nhưng mấy chữ sáng rực hiện trên màn hình đúng là do Lý Huyên nhắn.
Tô Hạnh Xuyên cố giữ bình tĩnh: [ Là sao?]
Đầu Mèo: [ Nếu cậu thật sự không thích nam thì tớ cũng đâu thể ép cậu, làm bạn cũng được.]
Lần đầu tiên Lý Huyên hiểu chuyện nhưng Tô Hạnh Xuyên lại không cách nào bình tĩnh.
Rõ ràng đây là điều mình muốn.
Nhưng anh lại không hề vui vẻ.
Giờ phút này anh mới hiểu được khi mình nhắn cho Lý Huyên câu kia, thật ra trong lòng đang chờ mong Lý Huyên nói: Không muốn.
Chờ cậu nói "Tớ không muốn làm bạn với cậu đâu".
Nói bằng giọng nũng nịu như mọi khi, hung dữ trừng Tô Hạnh Xuyên một cái, sau đó đụng chân anh dưới gầm bàn.
Nhưng Lý Huyên đã từ bỏ.
Cậu từ bỏ rồi.
Về chuyện của mình và Lý Huyên, Tô Hạnh Xuyên đã nghĩ đến rất nhiều kết cục nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ kết thúc đột ngột như vậy.
Bạn cùng phòng đọc tiểu thuyết hay phàn nàn về kết cục đầu voi đuôi chuột, trước kia Tô Hạnh Xuyên không để ý, giờ ở trong hoàn cảnh này mới thấy đồng cảm.
Thật sự... cứ như vậy sao?
Loa phát thanh nhắc nhở: "Tàu G7096 hiện đang soát vé."
Tô Hạnh Xuyên nhìn đồng hồ, còn năm phút nữa.
Anh nhìn vé tàu cao tốc trong tay.
Từ Giang Thành đến Lăng An hơn bốn trăm cây số.
Loa phát thanh nhắc lại: "Tàu G7096 sắp kết thúc soát vé, tàu G7096 sắp kết thúc soát vé."
Tô Hạnh Xuyên đứng dậy ném vé tàu đi.
Kéo hành lý ra cổng ga.
Anh nghĩ: Ít nhất cũng phải mừng sinh nhật hai mươi tuổi của Lý Huyên đã.