Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 160


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 160 - Cô Không Cần Cho Hắn Đội Nón Xanh.
https: //gacsach.com

Nhiều năm qua Mộ Sơ Tình vẫn luôn như vậy, hiện tại cô liền thấy được bên trong phòng kia chính là Hoắc Bắc Cảng.

Mẹ nó! Cô muốn giết người!

Hoắc Bắc Cảng luôn mồm nói cái gì, cô không cần cho hắn đội nón xanh, kết quả hắn tới nơi này cho cô leo tường, còn có vương pháp hay không?

Chỉ cho phép Hoắc Bắc Cảng hẹn hò lăng nhăng, lại không cho Mộ Sơ Tình ngó nghiêng à!

Mộ Sơ Tình tức giận mắt đều phải toé ra ánh lửa, mẹ nó hắn không sợ bị bệnh à?

Muốn một tá mỹ nữ tới hầu hạ! Đến tột cùng có bao nhiêu cô đơn tịch mịch? Cẩn thận bị bệnh, bệnh độc chết hắn!

Tống Yên Hỏa đeo mặt nạ lên, lúc sau thấy được vẻ mặt tức giận của Mộ Sơ Tình, cô hoảng sợ: "Sơ Tình, cô xảy ra chuyện gì? Cô cái dạng này, thoạt nhìn như muốn giết người vậy..."

Mộ Sơ Tình nghiến răng nghiến lợi mang mặt nạ lên, ngoài cười nhưng trong không cười, "Tôi thấy được một con ngựa giống!"

Tống Yên Hỏa lúc ấy liền kích động, "Ai? Tôi cũng phải nhìn! Lớn lên có đẹp trai hay không? Dáng người có được không?"

"Xấu hoắc, tôi thấy là hết muốn ăn, còn muốn ói cả cơm đã ăn từ tháng trước ra nữa."

Tống Yên Hỏa: "..." Khẳng định như vậy sao?!

Hoắc Bắc Cảng ngồi ở trên sofa hút một điếu thuốc, hắn ngồi nhìn qua cửa pha lê, nhìn ra bên ngoài.

Vị trí này vừa vặn như thế, hắn vừa nhấc đầu nhìn đến chính là vị trí sân khấu bên kia.

Tầm mắt Hoắc Bắc Cảng không phải bị sân khấu bên kia hấp dẫn, mà là bị một cô gái ở gần sân khấu hấp dẫn.

Bởi vì cô gái kia, mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Quen thuộc.

Rất quen thuộc.

Cực kỳ giống cái người kia trong nhà hắn, có cái ánh mắt câu hồn người khác như thế.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Hoắc Bắc Cảng còn đang ngồi đoán coi cô gái kia là ai, mà Mộ Sơ Tình thấy Hoắc Bắc Cảng đang nhìn mình, đột nhiên vươn một ngón giữa chỉ qua với Hoắc Bắc Cảng.

Cứ như vậy, cô khiêu khích làm ngón tay thối với Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng này lại nổi nóng!

Hắn suy nghĩ một giây, cảm thấy không thích hợp.

Không có khả năng là Mộ Sơ Tình.

Cô gái kia ăn mặc chính là một thân quần áo gợi cảm, lộ ngực lộ lưng, ăn mặc ph*ng đ*ng như thế, làm sao có thể là Mộ Sơ Tình?

Mộ Sơ Tình chính là gái ngoan, sẽ không mặc quần áo thế này, còn tới mấy chỗ quán bar như vậy.

Nếu đây là Mộ Sơ Tình, Hoắc Bắc Cảng cam đoan sẽ túm cổ khiêng về nhà, đánh mông cô một trận.

ph*ng đ*ng, dâm loạn, đây là chỗ nào, là chỗ phụ nữ mọi nhà có thể tới sao?

Lại còn là vợ hắn, gả cho hắn, đã là vợ người ta, mấy chỗ thế này càng không nên tới, cần phải an phận thủ thường.

Hoắc Bắc Cảng cảm thấy bản thân hẳn là bị Mộ Sơ Tình chọc cho sôi máu, cho nên hiện tại nhìn ai cũng cảm thấy giống Mộ Sơ Tình.

Cái cửa này chỉ có thể ở trong nhìn ra bên ngoài, bên ngoài lại không có cách nào nhìn thấy bên trong, cho nên cô gái kia, làm ngón tay thối hẳn là không phải đối với hắn.

Hoắc Bắc Cảng thu tầm mắt, không tiếp tục nhìn nữa.

Tiểu Tam Nhi lúc này bưng theo một thùng rượu tiến vào.

Hắn trực tiếp chuyển đến một sofa, ngồi xuống, rồi mới lấy dụng cụ mở chai, khui một chai rượu vang đỏ rót rượu cho một đám anh em.

"Các vị, mấy anh em chúng ta đã lâu không có cùng nhau uống rượu, đêm nay nhất định phải không say không về."

Tiểu Tam Nhi rót xong, đưa cho Hoắc Bắc Cảng, còn hắc hắc cười cười nhạo một câu: "Đại ca hẳn là rất khó không say không về há. Rốt cuộc trong nhà có người chờ. Người kết hôn rồi chính là không giống nhau."

"Chúng ta nâng chén chúc mừng đại ca tiến vào nấm mồ hôn nhân, từ đây về sau cuộc sống sẽ không thấy ánh mặt trời."

Hoắc Bắc Cảng nâng chân dài, hướng vào chân Tiểu Tam Nhi cho một đá, mặt đen toàn tập, "Miệng ngứa? Muốn được giáo huấn?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 161


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 161 - Chẳng Lẽ Là Cuộc Sống Hôn Nhân Không Hài Hòa?
https: //gacsach.com

Tiểu Tam Nhi uống một ngụm vang đỏ, đánh lưỡi một cách, "Không khoa học, không phải nói đàn ông kết hôn đều sẽ thay đổi sao? Trước kia đại ca đối với tôi hung dữ như thế, hiện tại thế nhưng vẫn còn hung hăng. Chẳng lẽ là, cuộc sống hôn nhân không hài hòa?"

Hoắc Bắc Cảng một chân lại đạp qua đi.

"Cố Kỳ Nhất! Có phải cậu thiếu dạy dỗ hay không? Ít nhắc tới cái người đáng chết kia đi!"

Nhắc tới cái người phụ nữ chết tiệt kia, Hoắc Bắc Cảng lại nghĩ tới Tiểu Bao nói đêm nay Mộ Sơ Tình đi ra ngoài cùng đàn ông hẹn hò.

Tốt nhất không cần làm cái gì sai, cái gì khác người với hắn, bằng không hắn nhất định b*p ch*t cô!

Tiểu Tam Nhi cảm giác tự mình nói sai, nhanh làm một khuôn mặt nghiêm túc, xin Tô Tam Sinh bên cạnh giúp đỡ.

Tô Tam Sinh lạnh nhạt uống rượu, khó hiểu nhìn hắn.

Tiểu Tam Nhi đi qua bên cạnh Hoắc Bắc Cảng, "Xảy ra chuyện gì, thật sự giận dỗi? Không phải, hai người kết hôn chưa bao lâu à, hiện tại liền giận dỗi."

Hoắc Bắc Cảng đôi mắt mang theo nguy hiểm trừng mắt nhìn Cố Kỳ Nhất, ngữ khí lạnh lẽo: "Miệng cậu là không khép được?"

Tiểu Tam Nhi ăn mệt, ngoan ngoãn không nói nữa.

Cho nên nói rồi mà, hôn nhân không hạnh phúc đối với tính cách một người là có bao nhiêu quan trọng.

Cố Kỳ Nhất vừa di chuyển tầm mắt, lúc này tầm mắt chăm chú vào bên ngoài, người ở trên sân khấu múa cột.

Cô gái kia, liếc mắt một liền hấp dẫn sự chú ý của Tiểu Tam Nhi.

Tiểu Tam Nhi uống một ngụm vang đỏ, theo tiếng nhạc vang dội bên ngoài cũng kích động lên, "Oa, tôi thấy được Sunnyday! Nàng đều biến mất hai tháng nay, đêm nay thế nhưng xuất hiện! Thật là ngạc nhiên!"

Tô Tam Sinh tầm mắt cũng nghe Tiểu Tam Nhi nói mà bị hấp dẫn qua.

Hắn đào hoa, thích chơi gái, cho nên không có khả năng không biết trong miệng Tiểu Tam Nhi nói Sunnyday là ai.

"Sunnyday? Nàng ở chỗ này?"

Tô Tam Sinh tầm mắt bị hấp dẫn.

Vừa thấy, quả nhiên là Sunnyday ở sân khấu khiêu vũ.

Hoắc Bắc Cảng nhàm chán uống một ngụm rượu, tâm tình bực bội, trong đầu nghĩ đến đều là Mộ Sơ Tình.

Hắn vì dời đi lực chú ý của bản thân, cũng đem tầm mắt nhìn về phía sân khấu, đích xác có cô gái đang múa cột.

Bất quá kêu cái gì Sunnyday, Hoắc Bắc Cảng không quen biết.

"Đó là ai?"

Tiểu Tam Nhi giải thích: "Anh không biết à? Bất quá cũng đúng, đại ca rất ít khi quản lý Hoàng Thành, càng ít xử lý chuyện quán bar, không quen biết Sunnyday cũng bình thường. Nàng đứng đầu bảng của quán bar chúng ta, rất nhiều người chính là vì danh tiếng Sunnyday mà đến, Sunnyday múa cột gợi cảm lại mê người, có thể được thấy nàng phong tình một lần, cuộc đời này xem như không uổng phí. Bất quá lúc trước nghe nói trong nhà có việc, liền không có tới quán bar chúng ta, nàng là người cô độc mà thần bí, không phải là vũ công mà quán bar ký hợp đồng, chỉ là nàng muốn tới thì tới, là người tự do."

"Nàng ấy bình thường đều là cùng xuất hiện với cô bạn Fireworks, hai người đều là trụ cột của bar, có các nàng việc làm ăn của quán bar tốt lên rất nhiều, rất nhiều người vung tiền như rác, chính là vì tới nơi này xem các nàng ấy múa cột, tôi vừa rồi nhìn một chút, Fireworks cũng ở đây, quả nhiên hai người là chị em tình thâm, thế nhưng lại đồng thời xuất hiện. Các nàng khiêu vũ, thật sự là quá bạo dạn, hiện tại hai người đều ở chỗ này nhảy, mấy người nhất định phải đến xem. Tôi xem qua vài lần, thật sự là quá quyến rũ, dáng múa dụ hoặc, tôi xem liền phải nổi phản ứng."

Tiểu Tam Nhi nói, làm tầm mắt mấy anh em đều nhìn về phía sân khấu.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 162


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 162 - Ở Trên Người Hắn, Múa Cột
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm dáng cô gái trên sân khấu đang đỡ ống thép nhảy rất gợi cảm, đây còn không phải là cái cô gái đối với hắn giơ ngón tay thối lên sao?

Không biết vì sao, thật sự rất quen thuộc.

Đặc biệt là cái dáng người kia, dáng cao, đặc biệt giống với cái người kia trong nhà hắn.

Trong nháy mắt, trên đài cô gái múa cột kia, xoay người một, chớp mắt Hoắc Bắc Cảng nhìn đến phần đùi trong của cô ta có một bớt.

Cái bớt kia thật sự rất rõ ràng, là cái bớt hình con bướm.

Cái bớt kia, làm Hoắc Bắc Cảng nháy mắt đồng tử co chặt, là Mộ Sơ Tình, không sai, chính là Mộ Sơ Tình!

Hoắc Bắc Cảng đối cái bớt này phi thường quen thuộc, không chỉ từng một lần nhìn thấy qua cái bớt này, hơn nữa 5 năm trước khi hai người bọn họ làm chuyện thân mật kia, Hoắc Bắc Cảng còn tưởng rằng cái bớt kia là cái dấu do hắn hôn phần đùi trong của cô một ngụm mà ra, cho nên không có khả năng sẽ có hai cái bớt giống nhau như đúc, trừ phi đó chính là Mộ Sơ Tình, cho nên hiện tại ở trên đài múa cột câu dẫn đàn ông ở dưới đài, người này chính là...Mộ Sơ Tình!

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên phát hỏa từ chỗ ngồi đứng lên, rồi rời khỏi căn phòng này.

Tiểu Tam Nhi còn đang xem say sưa, nhìn thấy đại ca của bọn họ đột nhiên rời đi liền tò mò, hỏi một câu: "Aizz! Đại ca! Anh muốn đi đâu? Đi WC sao? Trong phòng có WC kìa!"

Tiểu Tam Nhi nói xong, lúc sau thế nhưng nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng đi qua, lúc ấy liền kinh ngạc, sáng mù mắt.

Tiểu Tam Nhi lộ ra khỏi cửa pha lê, nhìn bên ngoài hết thảy, thật sự là quá kinh khủng, đại ca thế nhưng chủ động đi lên sân khấu?

Trời à! Đến tột cùng là bị cái gì k*ch th*ch, đại ca hắn chẳng lẽ là muốn đi lên sân khấu, cùng mấy em gái trên đó nhảy sao?

Tiểu Tam Nhi nhìn chằm chằm mấy anh em bên cạnh, không thể nghi ngờ, hai người kia bên cạnh cũng giống như Tiểu Tam Nhi, đều tò mò đến tròng mắt cũng phải rớt ra luôn rồi.

"Chuyện là thế nào? Đại ca làm sao lại đột nhiên lên đài, chẳng lẽ là coi trọng em nào trên đài sao?" Tiểu Tam Nhi hỏi.

Hai người bên cạnh đã bị dọa đến không biết phải trả lời như thế nào.

Hoắc Bắc Cảng không có quản được nhiều như thế, nhìn đến cái người phụ nữ trên đài kia ở đó vặn mông, vặn rồi vặn, không ngừng ở đó vặn mông, lại còn bắt lấy cái ống thép đong đưa uốn éo ở trên đó, động tác rất nguy hiểm!

Không biết có thể xảy ra chuyện gì bất trắc hay không, cho nên hắn hiện tại liền phải túm lấy cái người phụ nữ kia lôi xuống đài.

Hoắc Bắc Cảng âm trầm một khuôn mặt đi lên đài.

Ngay lúc Mộ Sơ Tình xoay người, đột nhiên liền thấy được Hoắc Bắc Cảng, cô khiếp sợ dừng luôn động tác lại.

Hoắc Bắc Cảng sắc mặt đen toàn tập nhìn chằm chằm vào cô, mắt viết: Cô chết chắc rồi.

Mộ Sơ Tình động tác cứng đờ, bị cảnh tượng đột nhiên này dọa tới rồi, trong chớp mắt không biết phải làm sao bây giờ.

Liền ngay lúc này, dưới đài mọi người thế nhưng hoan hô, thế nhưng huýt sáo, có còn vỗ tay cho bọn họ.

"Cùng nhau! Cùng nhau! Cùng nhau!"

Dưới đài nhốn nháo, có người yêu cầu bọn họ cùng nhau khiêu vũ.

Hoắc Bắc Cảng không có cùng Mộ Sơ Tình nói chuyện, trực tiếp duỗi tay, chế trụ cổ tay cô, chuyện này trong nháy mắt, thật rõ ràng chính là muốn đem cô kéo xuống đài.

Hoắc Bắc Cảng khẳng định không đáp ứng, hiện tại cục diện quá xấu hổ, nếu thật sự cùng hắn xuống đài mà nói, vậy thanh danh của bản thân mình liền bị hủy, cái này thương hiệu của cô liền không còn, ở đây một đường vẫn luôn là bảng hiệu sống của cô, cô không thể đập vỡ được.

Ngay lúc này...

Mộ Sơ Tình thoát khỏi tay Hoắc Bắc Cảng, lại đem hắn trở thành ống thép, rồi ở trên người hắn, múa cột...

Mộ Sơ Tình này, động tác nguy hiểm cũng phải bằng bất cứ giá nào, cô chính là muốn Hoắc Bắc Cảng nếm thử cảm giác bị người trêu đùa không thể động thủ.

Cô bình thường không ít lần bị Hoắc Bắc Cảng trêu đùa lại không thể ngủ với hắn, hiện tại cô muốn trả thù.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 163


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 163 - d*c v*ng Chiếm Hữu Mãnh Liệt, Làm Hắn Thật Sự Nếm Mùi!
https: //gacsach.com

Dùng thân phận lúc trước của Mộ Sơ Tình, không có cách nào trêu ghẹo cho Hoắc Bắc Cảng trở nên dục hỏa đốt người, vậy hiện tại cô sẽ dùng thân phận Sunnyday, chọc cho Hoắc Bắc Cảng ở trên cái sân khấu này, nổi phản ứng!

Hoắc Bắc Cảng trợn mắt giận dữ nhìn cái người phụ nữ này! Đây là muốn tạo phản à!

Vốn dĩ nhảy cái này đã rất không đứng đắn, hắn cũng đã rất tức giận, kết quả hiện tại còn ở trên người hắn nhảy!

Khi Hoắc Bắc Cảng sắp phát giận, tay Mộ Sơ Tình mềm mại như là không xương, lại đột nhiên sờ lên ngực Hoắc Bắc Cảng... Rồi cứ như vậy, thân thể cứ như một chú gấu Koala, tóm lấy "người anh em" của hắn, ở trên người hắn, xoay quanh, v**t v*...

Rồi cô còn đặc biệt nghịch ngợm cắn lỗ tai hắn, l**m cắn hầu kết hắn.

Quả thực chính là động tác quyến rũ mê người!

Dưới đài sôi trào!

Toàn bộ người ở đây cùng nhau hoan hô nhìn hai người bọn họ ở trên đài, vì bọn họ mà hò hét.

Càng muốn cho bọn họ làm ra thêm nhiều hành động mê người, càng thêm nhiều động tác quá phận.

Ở bên trong phòng VIP mấy người kia xem đã trợn mắt há hốc mồm.

Quả thực là so Tiểu Tam Nhi cạp ba bức tường còn khiếp sợ hơn.

Tiểu Tam Nhi còn tưởng rằng bản thân anh ta nhìn lầm rồi, thật là không nghĩ tới bản thân thế nhưng thấy được một hình ảnh kinh ngạc như thế, hắn thấy được cái gì? Anh ta thế nhưng nhìn thấy đại ca không biết xấu hổ!

Thật sự là quá không biết xấu hổ, đại ca hắn thế nhưng để một cô gái sờ mình, hơn nữa là treo ở trên người mình khiêu vũ, dựa theo bình thường mà nói, Hoắc Bắc Cảng hắn có cái tính nôn nóng, không phải bất cứ phụ nữ nào đụng tới hắn, đều sẽ bị hắn đá bay sao?

Chính là hiện tại, thế nhưng Hoắc Bắc Cảng hắn chủ động làm cho cô gái kia ở trên người mình khiêu vũ, hơn nữa không có bất kỳ hành động phản kháng gì, ngoan ngoãn, biểu tình liền như một con dê con bị sói xám khi dễ.

Vĩnh viễn không cần nhìn xem trình độ phúc hắc b**n th** của một người đàn ông b**n th** ngầm, không chỉ không biết xấu hổ, chỉ có càng không biết xấu hổ!

Tô Tam Sinh lại là một khuôn mặt lạnh tanh, nhìn hình ảnh trên sân khấu, đại khái kết quả đúng như hắn nghĩ vậy, Sunnyday tiểu thư đang múa cột trên sân khấu kia, chính là Mộ Sơ Tình!

Bằng không, Hoắc Bắc Cảng sẽ không có khả năng sẽ cùng cô gái kia có nhiều động tác như vậy, trừ phi cô gái kia chính là Mộ Sơ Tình!

Mộ Sơ Tình nhảy rất đẹp, là một kiểu đẹp mà Hoắc Bắc Cảng trước nay chưa từng gặp qua, Hoắc Bắc Cảng từ trước đến nay không hề biết người phụ nữ này sẽ nhảy cái này, lại còn gợi cảm như thế!

Càng không biết người phụ nữ này khi nhảy kiểu này, thế nhưng lại s*x* như thế! s*x* quyến rũ làm hắn rất muốn đem cô đè ở trên giường, đem cô hoàn toàn xé nát!

Cái ý nghĩ này đã rất mãnh liệt, mãnh liệt đến mức Hoắc Bắc Cảng thật sự muốn nổ tung!

Nhìn khuôn mặt Mộ Sơ Tình yêu diễm như thế, động tác bạo gan như thế, hắn thật sự muốn đem cái đám đàn ông ở dưới đài bắn chết hết, móc hết mắt bọn họ ra? Không muốn để cho bọn họ nhìn thấy vợ hắn lại xinh đẹp như thế!

Cái này chỉ có thể để hắn xem, chỉ cho một mình hắn xem!

d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt, làm hắn thật sự nếm mùi!

Mộ Sơ Tình làm Hoắc Bắc Cảng xoay người, xoay sang chỗ khác, như vậy kế tiếp cô mới có thể muốn làm gì thì làm.

Dưới ánh đèn hắc ám, người dưới đài không có cách nào nhìn thấy trên đài đã xảy ra chuyện gì, Mộ Sơ Tình duỗi tay.

Cứ như vậy, nơi đó ngóc đầu dậy.

"Mộ Sơ Tình!"

Hoắc Bắc Cảng hít ngược một hơi khí lạnh, cảm giác cả người căng thẳng!

Mộ Sơ Tình yêu mị cười, đôi môi đỏ thẫm ở trên cánh môi hắn, đắp lên một hôn, lúc này, hai chân cô ôm lấy bên hông Hoắc Bắc Cảng, cứ như vậy ngồi nhìn hắn.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 164


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 164 - Hoắc Bắc Cảng, Anh Là Đồ Lưu Manh! b**n th**!
https: //gacsach.com

Hắn đỡ mông cô, tránh cho cô ngã xuống.

Tiếng cười cô thanh thúy, thanh âm cười nhạo lại rất nhỏ: "Anh nói xem, anh cứ như vậy bị bọn họ nhìn thấy, có bị mất mặt hay là không đây?"

Mặt Hoắc Bắc Cảng lúc này đã đen trắng khó phân.

Mộ Sơ Tình thật lợi hại, còn dám quang minh chính đại đùa giỡn hắn như vậy.

Hoắc Bắc Cảng không có cách nào xoay người, xoay người lại, hình ảnh dưới thân hắn sẽ bị nhìn thấy rõ ràng.

Quần hắn mặc trên người là quần tây, cái quỷ này, xoay người lại, liền sẽ bị nhìn thấy.

Mất mặt.

Hắn nổi phản ứng, không chỉ là bị Mộ Sơ Tình câu dẫn cho nổi phản ứng, càng là bị cô "xoa bóp" mà ra.

Cái này là tiểu yêu tinh!

Yêu tinh câu hồn!

Bên trong phòng, Tiểu Tam Nhi nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng thế nhưng ở trước mặt mọi người cùng cô gái kia hôn môi, bị dọa liền che lại trái tim nhỏ của mình, duỗi tay bắt được Lệ Hoài Tôn bên cạnh, thanh âm cất cao: "Trời à, trời à, mấy người có nhìn thấy không, hai người bọn họ còn hôn môi! Trời ơi, trái tim nhỏ của tôi chịu không nổi, nhanh lên đỡ tôi lên trên giường của phụ nữ, làm tôi ngủ một giấc!"

Lệ Hoài Tôn ghét bỏ đẩy Tiểu Tam Nhi ra, hắn cũng muốn nhìn cho rõ ràng, liền đi ra bên ngoài muốn nhìn cho thật rõ ràng, "Đồ đàn bà, đcmn!"

Bị chửi là đồ đàn bà, Tiểu Tam Nhi lại một lần nữa chịu đả kích, hắn tức quá nên cũng đi theo ra ngoài, "Ah! Cậu nói ai là đồ đàn bà! Cậu cút trở về cho tôi!"

"Mẹ nó!" Tô Tam Sinh ngồi ngay tại chỗ, nhìn cảnh tượng bên ngoài, rõ ràng thấy được Mộ Sơ Tình hôn Hoắc Bắc Cảng, mà Hoắc Bắc Cảng... Hưởng thụ bị cô hôn, lập tức hắn tức giận mắng to một tiếng, đứng dậy dập tắt điếu thuốc trong tay, sau đó trước khi rời khỏi còn đạp cái bàn bên cạnh một chút, cái bàn đang yên đang lành bị đá dịch đi một đoạn.

Hắn nổi giận.

Hắn cũng đi ra ngoài, muốn nhìn cho rõ đến tột cùng chuyện này là như thế nào.

Ở trong mắt người ngoài, trong mắt bọn họ Mộ Sơ Tình vẫn luôn là một cô gái rất ngoan, làm sao lại có thể ở trong cái quán bar này nhảy... Múa cột.

Hơn nữa, còn nhảy thuần thục như thế, này vừa thấy chính là đã nhảy rất nhiều năm rồi.

Càng thâm hơn chính là, cô thế nhưng ở trước mặt mọi người câu dẫn Hoắc Bắc Cảng.

Thật sự thích Hoắc Bắc Cảng như vậy sao?

Thích đến mức không thể không thích hắn sao?

...

Mộ Sơ Tình ý xấu nổi lên, nhìn Hoắc Bắc Cảng dưới thân phản ứng, đã thật nóng rực, cái hình ảnh này mà làm hắn xoay người đối mặt với những người đó, khẳng định sẽ rất mất mặt.

Ngày thường Hoắc Bắc Cảng khi dễ bản thân cô đã đủ lắm rồi, cô hiện tại muốn khi dễ lại hắn, làm hắn mở to mắt ra mà nhìn xem, cô không phải người dễ bị bắt nạt.

Liền ngay lúc Mộ Sơ Tình di chuyển thân thể hắn, Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn không có bất kì hành động gì, lại đột nhiên duỗi tay đi bóp lấy mông Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình bỗng nhiên giật mình!

Cô không có cách nào di chuyển, Hoắc Bắc Cảng b*p m*ng cô thật mạnh, là lấy hai tay mà bóp!

Mộ Sơ Tình nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Hoắc Bắc Cảng, "Hoắc Bắc Cảng, anh là đồ lưu manh! Đồ b**n th**!"

"..." Cô sờ "người anh em" của tôi, cô không phải lưu manh? Tôi sờ cô, tôi lại chính là lưu manh à?!

"Buông tay ra nhanh lên!" Mộ Sơ Tình muốn tránh thoát hắn.

"Cô làm phản ứng của tôi xẹp xuống, tôi liền buông tay."

"Tôi không làm."

"Cô làm ra tới, cô không làm nó trở về?"

"Chính anh xấu xa ngóc đầu lên, có phải bị vẻ quyến rũ của tôi hấp dẫn, bị tôi câu ra tới? Không phải đối với thân thể tôi không có hứng thú sao? Không phải đối với tôi không có hứng thú sao? Vậy anh nổi phản ứng cái gì!"

Hoắc Bắc Cảng là người không biết xấu hổ nhất trần đời này, rõ ràng rất nhiều lần đều bị cô làm cho có cảm giác, chính là lại luôn không thừa nhận cô đối với hắn rất có sức dụ hoặc.

Thân thể nổi phản ứng, là có thể gạt người sao?

Mỗi lần cô nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng đang tắm rửa kỳ cọ toàn thân, không phải là cũng muốn hung hăng đem hắn đè ở trên giường, "làm thịt" hắn sao!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 165


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 165 - Về Nhà Hoặc Là Thuê Khách Sạn, Cô Chọn Một
https: //gacsach.com

Nếu không phải cô rụt rè, nhẫn nhịn được bản thân mình, phỏng chừng mỗi ngày khi hắn ngủ rồi, cô cũng đã nhịn không được muốn đi vào trong phòng hắn, lên Taobao mua một ít "công cụ", hung hăng "làm" hắn!

Hoắc Bắc Cảng khịt mũi coi thường, "Ai nói là bị cô gợi lên?"

"Bằng không anh đây là như thế nào? Anh không phải ngóc đầu lên sao?"

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt vô tội: "Bị cô dọa lên."

"..." Thật là... Mẹ nó... Có đạo lý!

Mộ Sơ Tình tức giận cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, cảm thấy hắn thật lợi hại.

Cô mang cái mặt nạ, thế nhưng Hoắc Bắc Cảng đều có thể phát hiện ra người trên đài, chính là cô.

Cô kiếp này, là thiếu Hoắc Bắc Cảng cái gì hả?

Mộ Sơ Tình có ý xấu duỗi tay, ngón tay nghịch ngợm búng phía dưới của hắn một chút.

Hoắc Bắc Cảng bị hành động của Mộ Sơ Tình câu dẫn rồi, toàn thân căng cứng, hắn đem sức lực phát tiết ở trên người Mộ Sơ Tình, ra sức véo mông cô như ở nhà.

"Đau..." Mộ Sơ Tình ăn đau nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt như nước vô tội.

Ánh mắt Mộ Sơ Tình, vừa vặn bị Hoắc Bắc Cảng nắm bắt được, đôi mắt to trong veo vô tội như thế.

Liếc mắt một, Hoắc Bắc Cảng liền nghĩ tới thời điểm 5 năm trước, bọn họ làm cái chuyện kia, cô bị hắn làm đau rớt nước mắt, vẫn luôn khóc, khi đó mắt cô cũng giống như bây giờ vậy.

Cô nói, đau... Đau quá... Nhẹ một chút.

Thật là... Muốn lấy mạng người!

Cho nên, cái hình ảnh câu hồn người kia, làm gì còn có chỗ nào có thể buông tha cô?!

Hoắc Bắc Cảng cảnh cáo chụp mông cô một chút, lạnh giọng mở miệng: "Mộ Sơ Tình, mẹ nó, cô lại câu dẫn tôi, tôi liền ở chỗ này đem cô làm."

"..." Mẹ nó, tôi câu dẫn anh chỗ nào?!

Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy ôm mông Mộ Sơ Tình, bay thẳng đến sau sân khấu.

"Anh thả tôi xuống!" Mộ Sơ Tình nhìn đến Hoắc Bắc Cảng muốn rời khỏi, bị dọa nhảy dựng, trừng lớn mắt, cảnh cáo Hoắc Bắc Cảng, cẳng chân hướng trên người hắn đá.

Hoắc Bắc Cảng đi nhanh đi nhanh xuống đài, "Chính cô lên đây, còn muốn đi xuống?"

Rõ ràng là chính cô quấn lên người hắn, thế nào cũng phải câu ở trên eo hắn, muốn đi xuống không có cửa đâu.

Mộ Sơ Tình mắt thấy bản thân bị Hoắc Bắc Cảng mang đi, tức giận, "Hoắc Bắc Cảng, anh làm gì?!"

"Về nhà hoặc là thuê khách sạn, cô chọn một."

Bị hắn biết chuyện ở đây, cô cũng không có khả năng tiếp tục ở chỗ này nhảy nữa, nếu cô còn tiếp tục nữa, phỏng chừng Hoắc Bắc Cảng sẽ đem nơi này san thành bình địa.

Cô ngoan ngoãn nhận sai, không dám tiếp tục đòi xuống.

Hoắc Bắc Cảng tư tưởng có thể so với xác ướp, yêu cầu vợ hắn phải tuân thủ tam tòng tứ đức.

"Về nhà."

Hoắc Bắc Cảng nhướng mày, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm cô, bỗng nhiên, tà mị cười một chút, tươi cười không thể hiểu, "Khách sạn thuê phòng? Không nghĩ tới, cô háo sắc như thế."

"..." Giờ ngữ văn có phải anh đều ngủ gật hay không vậy?!

...

Tô Tam Sinh nhìn Hoắc Bắc Cảng muốn cùng Mộ Sơ Tình rời đi, sốt ruột, hắn cũng không biết bản thân là bị động kinh cái gì, thế nhưng hướng tới trên đài đi qua.

Tống Yên Hỏa vốn dĩ đã bị Hoắc Bắc Cảng còn có Mộ Sơ Tình vừa rồi diễn tuồng dọa tới, ngay sau đó, thế nhưng thấy được Tô Tam Sinh hướng chỗ cô bên này đi tới.

Đây còn không phải là cái đồ lưu manh lần trước ở yến tiệc trong khách sạn kia sao?

Chính là cái tên đùa giỡn cô, làm cô xấu mặt trước mặt mọi người!

Được đấy, thù này không báo không phải nữ nhi, lúc đó hắn dám lột quần áo cô, thế nào hôm nay cô cũng phải c** q**n hắn tại đây, gậy ông đập lưng ông mới được!

Nghĩ như vậy, Tống Yên Hỏa nén lửa giận, hướng tới cái người đã lên đài, tính toán vòng vèo đi qua chỗ Tô Tam Sinh.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 166


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 166 - Hắn Thế Nhưng Bị Một Cô Gái c** q**n
https: //gacsach.com

Khi Tô Tam Sinh chuẩn bị đi xuống, liền bị cô gái sau lưng ôm lấy bả vai, hắn còn chưa kịp phản ứng lại, cô gái kia đã duỗi tay kéo lại bờ vai hắn, đem hắn kéo đến trên sân khấu.

Tô Tam Sinh ngơ ngáo bị Tống Yên Hỏa kéo đến trên đài.

Liền ngay lúc Tô Tam Sinh muốn đi xuống, lúc này trên sân khấu âm nhạc cuồng nhiệt lại vang lên.

Chân Tống Yên Hỏa chân mới vừa ngoắc lên eo Tô Tam Sinh, đã bị hắn lạnh giọng mắng một câu: "Cô là ai? Cút cho tôi!"

Tống Yên Hỏa tức giận quả thực muốn b*p ch*t hắn, chính là trên mặt không biểu hiện ra, cô tươi cười đầy mặt nhìn Tô Tam Sinh môi đỏ cong lên, tư thái trêu chọc người, dụ hoặc Tô Tam Sinh.

Thanh âm khinh khỉnh mang theo vẻ yêu mị, "Tiên sinh, không cần như vậy, tôi hiện tại muốn mời anh, cùng tôi nhảy một điệu, không thể sao?"

"Biến!" Tô Tam Sinh trực tiếp đẩy cô ra, vẻ mặt chán ghét, không hề có bất cứ tâm tình gì.

Tầm mắt hắn nhìn nhìn ra cách đó không xa, nơi vừa rồi Mộ Sơ Tình còn có Hoắc Bắc Cảng rời đi, đã không thấy tăm hơi hai người bọn họ. Hai bọn họ không biết đã đi nơi nào rồi!

Đáng chết!

Đều là cái người phụ nữ này chọc họa!

Trong nháy mắt Tô Tam Sinh thất thần, Tống Yên Hỏa cả người đã treo ở trên người hắn, như là một em gấu koala.

Tống Yên Hỏa bắt được caravat của Tô Tam Sinh, cái tư thế kia mạnh mẽ thoạt nhìn như là nữ vương dắt lấy nô lệ của mình, Tống Yên Hỏa cảnh cáo hắn một câu: "Tiện nhân, ngoan ngoãn đứng yên cho tôi! Bằng không tôi sẽ làm anh ăn không hết gói đem đi!"

Giọng nói này, Tô Tam Sinh cảm thấy giống như đã từng quen biết, không biết đã nghe qua ở đâu?

Hắn không kịp phản ứng lại được, Tống Yên Hỏa cũng đã ở trên người hắn, nhảy dựng lên.

Hắn thật sự bất đắc dĩ, lễ nghi của đàn ông nhắc nhở hắn, nhất định không thể ở chỗ này đánh phụ nữ, bằng không liền thật sự, thật không phải đàn ông.

Hắn mặc cho Tống Yên Hỏa ở trên người hắn, đong đưa câu dẫn hắn.

Chán ghét, trừ bỏ chán ghét chính là chán ghét, một chút cảm giác đều không có.

Hắn cứ như vậy căng da đầu nhìn người phụ nữ này câu ở trên người mình.

Tống Yên Hỏa nhìn chằm chằm Tô Tam Sinh, trong nháy mắt khi hắn thất thần, chính là lúc này.

Cô đợi lâu như thế, rốt cuộc cũng chờ được rồi.

Tống Yên Hỏa trượt xuống theo thân thể hắn, rồi mới cởi bỏ dây lưng.

Tô Tam Sinh khiếp sợ, Tống Yên Hỏa đem dây lưng hắn cởi bỏ, nhanh chóng đem quần hắn lột xuống dưới.

Trong nháy mắt, toàn trường sôi trào!

"Ah! b**n th** ah!"

Có người ở đây kêu gọi, có người ở đây thét chói tai!

Tô Tam Sinh cũng không rõ được đây là có chuyện gì xảy ra?

Hắn thế nhưng bị một cô gái, c** q**n?

c** q**n?

Là c** q**n đúng không?

Mẹ nó.! Hắn chính là bị người phụ nữ trước mặt này c** q**n.

Tô Tam Sinh nghe được dưới đài toàn là tiếng cười nhạo, mặt mũi đều đã không còn, hắn ngồi xổm người xuống, liền phải đi mặc lại quần tây.

Hắn bị lột quần, bên trong chỉ còn có cái quần sịp.

Ngay lúc này, Tống Yên Hỏa một chân giẫm qua đi, giẫm lên quần Tô Tam Sinh, ngăn cản động tác của hắn.

Tô tam sinh ngẩng đầu, con ngươi mang lửa nhìn chằm chằm Tống Yên Hỏa, Tống Yên Hỏa trên cao nhìn xuống, thái độ cười nhạo hắn, cười vui vẻ, "Như thế nào? Tiện nhân! Cảm giác mất mặt ở trước mặt mọi người không dễ chịu đi!"

"Là cô!" Tô Tam Sinh ở góc độ này nhìn cô, lập tức nghĩ tới cái người này chính là người phụ nữ lần trước ở yến hội bị hắn... Không cẩn thận cởi ra lễ phục!

Người phụ nữ chết tiệt! Cố ý trả thù hắn!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 167


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 167 - Hắn Chưa Từng Gặp Qua Cô Lại Gợi Cảm Như Thế.
https: //gacsach.com

Tô Tam Sinh tức giận sắp nổ tung, hắn muốn đứng dậy, chính là dưới thân quần đã bị Tống Yên Hỏa giẫm đạp, không cách nào đứng lên được.

"Người phụ nữ chết tiệt! Tôi muốn g**t ch*t cô!" Tô Tam Sinh phát giận duỗi tay, kiềm chế Tống Yên Hỏa, đơn thuần chỉ là muốn đem người phụ nữ này lôi đi mà thôi.

Không nghĩ tới, hắn như thế vừa động thủ, nhấc tay liền đem Tống Yên Hỏa kéo đến trước mặt mình.

Tống Yên Hỏa hai chân đột nhiên bị Tô Tam Sinh kiềm kẹp, cô không trụ lực được, tìm không thấy điểm cân bằng, hai chân lung lay, đứng không yên, liền ngay lúc này thân thể nhào tới trước, trực tiếp ngã lên người Tô Tam Sinh, hơn nữa mặt dán ở trên mặt Tô Tam Sinh.

"Thịch" một tiếng, miệng Tống Yên Hỏa che đậy miệng Tô Tam Sinh, hai người... Cứ như vậy, hôn môi!

Giờ phút này, hai người đồng thời đều khiếp sợ, miệng gắt gao dán lên nhau, đều há to miệng, không thể tin nổi!

Cố Kỳ Nhất còn có Lệ Hoài Tôn, ban đầu còn muốn đi cứu Tô Tam Sinh, nhìn đến hình ảnh như vậy, lập tức đình chỉ bước chân mình.

Không có tiến lên trước, không thể quấy rầy nhân gia hôn nhau.

Tiểu Tam Nhi duỗi tay che mắt Lệ Hoài Tôn, "Con nít thụ thụ bất thân."

Lệ Hoài Tôn cũng duỗi tay, che mắt Tiểu Tam Nhi, "Trứng thụ tinh không cần xem, ảnh hưởng cậu ph*t d*c."

Tiểu Tam Nhi: "..."

...

Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng một đường lôi đi, đi ra khỏi quán bar.

Hai người đi tới bên hành lang, Hoắc Bắc Cảng tức giận đột nhiên buông tay, buông lỏng Mộ Sơ Tình ra.

Tiếp theo hắn khí phách cởi bỏ tây trang của mình, hướng tới Mộ Sơ Tình ném qua đi. Miệng lưỡi bá đạo không cho phép cự tuyệt, mãnh liệt mệnh lệnh cho cô: "Mặc vào cho tôi!"

Mộ Sơ Tình cạn lời, cô trực tiếp đẩy Hoắc Bắc Cảng, chính là không mặc, "Không mặc. Hiện tại quần áo tôi không có vấn đề."

Không có vấn đề!

Còn có mặt mũi nói không có vấn đề!

Ăn mặc thành như vậy cùng trực tiếp cởi ra cho người ta xem, có khác nhau sao?

Hoắc Bắc Cảng trực tiếp đánh hai mông Mộ Sơ Tình, giọng nói tức giận đặc biệt lớn: "Mộ Sơ Tình, cô không mặc, tôi liền ở chỗ này, đập chết cô!"

"..."

Mộ Sơ Tình bị dọa tới rồi, lập tức mặc áo khoác của Hoắc Bắc Cảng vào.

Hoắc Bắc Cảng nhìn Mộ Sơ Tình mặc vào quần áo, hiện tại mới miễn cưỡng hoà hoãn lại, kế tiếp mở ra một loạt tính cách cán bộ kỳ cựu, bắt đầu giáo dục Mộ Sơ Tình.

Hoắc Bắc Cảng trực tiếp lại đối với mông Mộ Sơ Tình, lại đánh cho hai cái, giọng nói tức giận nghiến răng nghiến lợi, "Mộ Sơ Tình, cô xem cô hiện tại ăn mặc chính là cái thể loại gì? Tôi là không có tiền cho cô mua quần áo? Tôi bạc đãi cô? Cô mua cái quần áo kiểu quái gì, cắt xén thành như vậy, cô không có tiền mua quần áo có phải hay không? Mặc thứ này lên người, còn không bằng cô không cần mặc, ăn mặc d*m đ*ng như thế, mẹ nó, cô muốn câu dẫn ai?"

Liền mấy miếng vải cũn cỡn có khác gì không mặc đồ. Hơn nữa ở trên sân khấu vẫn luôn vặn mông, vặn rồi vặn, eo nhỏ vặn vặn lắc lư, như thế õng ẹo tạo dáng cho mấy người đàn ông đó xem!

Mẹ nó, hắn muốn b*p ch*t người phụ nữ này!

Nghĩ đến vừa rồi Mộ Sơ Tình ở trên đài làm đủ loại động tác gợi cảm, hắn liền tức giận muốn phát nổ!

Cái này là đồ không biết an phận, kết hôn rồi nên ở nhà hầu hạ hắn cho tốt, đến cái chỗ này thử nói xem là giống cái thứ gì?

Hắn nhìn thấy Mộ Sơ Tình ở trên đài khiêu vũ, trong nháy mắt cái ý nghĩ đầu tiên chính là muốn đánh gãy chân cô! Tiện phụ d*m đ*ng lăng loàn!

Đối với cái kiểu múa cột trên ống thép đó mở ra đúng là chán sống mà!

Hắn chưa từng gặp qua cô lại gợi cảm như thế, cũng không nghĩ tới, hắn cũng gợi cảm như vậy! Cho nên hắn mới có thể tức giận như thế!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 168


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 168 - Hoắc Bắc Cảng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
https: //gacsach.com

"Anh mắng cái gì mà mắng! Tôi làm sai chỗ nào?" Mộ Sơ Tình bạo phát tính tình, không phản kháng hắn, hắn liền đem cô gắt gao ăn, vẫn luôn khi dễ cô. Cô nghe không nổi nữa, cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm khuôn mặt anh tuấn của Hoắc Bắc Cảng, tức giận bộc phát như bom nổ: "Tôi mặc như vậy thì xảy ra chuyện gì? Anh là cái đồ nhà quê, ai tới câu lạc bộ đêm không mặc như vậy?"

Hoắc Bắc Cảng tức giận sắc mặt đỏ bừng, nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, lạnh giọng rống: "Mộ Sơ Tình, cô tới quán bar chơi, cô còn có lý?"

Mộ Sơ Tình cũng rống, thanh âm so Hoắc Bắc Cảng còn muốn to hơn, "Tôi vì cái gì không thể tới? Cuộc đời của tôi tự do, tôi muốn đi đâu, liên quan đến anh cái rắm! Suốt ngày nhiều yêu cầu như thế, anh như thế nào nhiều chuyện muốn quản như thế, anh có phải là công việc quá ít hay không?"

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Hoắc Bắc Cảng bị biểu tình của Mộ Sơ Tình hung hãn như thế dọa sợ rồi, hắn chưa bao giờ biết, Mộ Sơ Tình thế nhưng có thể hung tàn như vậy, hắn tức giận muốn nổ tung ngay tại chỗ, bắt được eo Mộ Sơ Tình, ôm sát vào cô, thật mạnh hướng bên hông cô nhéo một chút!

"Mộ Sơ Tình! Tôi là chồng cô!"

Mộ Sơ Tình cười lạnh, duỗi tay muốn đẩy Hoắc Bắc Cảng ra, "Tôi còn là vợ anh cơ đấy, anh lúc nào thì đem tôi trở thành vợ anh? Một lời không hợp liền hung bạo với tôi, anh lợi hại như thế, anh vênh váo chết bầm đúng không? Vậy được đó, chúng ta ly hôn! Ly hôn! Hiện tại liền ly hôn! Cái hôn này tôi từ bỏ!"

Hoắc Bắc Cảng ngây người vài giây, lúc sau hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn cô, đôi mắt như biển sâu mênh mông, "Mộ Sơ Tình! Cô muốn tạo phản!"

Mộ Sơ Tình bằng bất cứ giá nào, trực tiếp liền hướng trên đùi hắn đá, "Tôi đâu chỉ muốn tạo phản! Tôi còn muốn trời cao! Hoắc Bắc Cảng! Chúng ta ly hôn! Lập tức ly hôn! Tôi không cùng anh trải qua. Kết cái hôn anh cùng quản tôi như là một mụ mẹ chồng già, ai hiếm lạ cùng anh kết cái hôn này hả! Ly hôn, trả tự do cho tôi, anh không ly hôn, tôi kiện lên cấp trên Tổ Dân Phố, nói anh bạo hành!"

Hoắc Bắc Cảng sắc mặt ở thời điểm Mộ Sơ Tình nói ra hai chữ ly hôn, lập tức căng thẳng.

Ly hôn hai chữ vang lên, lúc này trong đầu Hoắc Bắc Cảng đã nhảy ra cái phản ứng đầu tiên...ly hôn cái rắm!

Hắn không thể buông tha Mộ Sơ Tình, hắn còn không có tra tấn Mộ Sơ Tình đủ, trả thù cô đủ, cho nên làm sao cam tâm tình nguyện ly hôn.

Ly hôn?

Ah!

Đi ****** đi!

Liền không buông ra!

Tức chết cô, chính là tức chết cô!

Thời điểm Hoắc Bắc Cảng quyết tâm cùng Mộ Sơ Tình kết hôn, liền không có nghĩ tới muốn ly hôn với cô, một chút ý niệm này cũng đều không có.

Mặc kệ sau này, là cho nhau tra tấn hay là cho nhau chán ghét cũng được, đời này đều chỉ cùng Mộ Sơ Tình trải qua.

Hắn đời này, không có ly hôn, chỉ có tang ngẫu!

Hoắc Bắc Cảng chế trụ Mộ Sơ Tình, tra tấn nắm lấy cằm cô, bức ép cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm đôi mắt hổ phách của hắn, mang theo cơn tức, "Ly hôn? Mộ Sơ Tình, cô thật dám làm? Cô không tính toán muốn Tiểu Bao? Hmm?"

Hoắc Bắc Cảng ngữ khí, miệng lưỡi, mang theo cường thế bá đạo uy h**p.

Hoắc Bắc Cảng biết Tiểu Bao chính là uy h**p của Mộ Sơ Tình.

Cô có khả năng sẽ ly hôn, nhưng không có khả năng không cần Tiểu Bao!

Chính là hắn nào biết đâu rằng, lúc Mộ Sơ Tình tức giận thì cái gì cũng đều mặc kệ.

Mộ Sơ Tình đẩy Hoắc Bắc Cảng ra, cuồng loạn hướng tới hắn gào to: "Tôi nói cho anh biết! Tôi liền ly hôn! Tiểu Bao! Cả ngày lấy Tiểu Bao ra uy h**p tôi! Anh muốn thì anh tự mình đem về nhà nuôi đi! Tôi từ bỏ, Tiểu Bao cho anh, chúng ta ly hôn, ly hôn xong, tôi đi tìm người đàn ông khác, tôi đi theo người đàn ông khác sinh một bầy con, tôi gọi bọn nó là màn thầu, hamburger, thịt lừa lửa đốt, bánh hương tương, quán thang bao, sinh chiên bao, còn có bún xào, sữa đậu nành, bánh quẩy! Đều có thể!"

-----###

Được lắm chị ơi, em ủng hộ.

Quán thang bao: bánh bao nhân bên trong là nước.

Sinh chiên bao: bánh bao nhỏ được chiên một mặt đáy.

Bánh tương hương: bánh làm bằng bột cán dẹp bên trên quệt nước sốt rồi rắc hành lá và mè.

Thịt lừa lửa đốt: thịt lừa xào lăn hoặc nướng rồi kẹp bánh mì.

Hamburger của chị nói là một kiểu bánh kẹp thịt của Trung quốc, cái bánh đây giống bánh bao nhưng thay vì nhồi nhân vô gói lại thì chuyển sang kẹp nhân thịt với rau như hamburger.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 169


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 169 - Thật Sự Một Chưởng Đem Hắn Đánh Bay!
https: //gacsach.com

Không nói, Mộ Sơ Tình cái này không chí khí, thế nhưng nói nói liền đói bụng.

Đặt tên cho con mình cũng đừng lấy tên của mấy thứ có thể ăn, làm không khéo đột nhiên ngày nào đó chết đói, liền đem chính con mình ra ăn thì làm sao bây giờ?

Hoắc Bắc Cảng nghe được Mộ Sơ Tình nói, lúc sau ngây người ước chừng khoảng năm giây.

Chính là năm giây sau, bỗng nhiên thay đổi sắc mặt.

Mộ Sơ Tình cho rằng lúc này Hoắc Bắc Cảng sẽ đối với cô sinh ra giận giữ ngập trời, hắn lại đột nhiên sắc mặt trầm ổn, khói mù u ám đảo qua rồi tan biến.

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên, rất trầm thấp, thanh âm trầm ổn cùng Mộ Sơ Tình xin lỗi: "Tôi sai rồi."

Mộ Sơ Tình: "..."

Anh nên dựa theo kịch bản đi mà! Kịch bản không phải như vậy a...

Mộ Sơ Tình tức khắc đối với Hoắc Bắc Cảng không biết là cái tư vị gì, chính cô cũng không biết vì cái gì Hoắc Bắc Cảng sẽ làm như thế.

Cô cho rằng Hoắc Bắc Cảng nghe được lời cô nói, sẽ mắng cô d*m đ*ng. Kết quả kiểu gì, một câu th* t*c, mắng chửi người đều không nói, liền cùng cô xin lỗi?

Xin lỗi...

Cứu mạng a! Hoắc Bắc Cảng điên rồi a!

Liên lạc cho hắn bệnh viện tâm thần tốt nhất đi!

"Cho nên, em không cần tức giận."

Hoắc Bắc Cảng chưa từng dỗ dành con gái, hơn nữa từ nhỏ đến lớn thân phận địa vị của hắn đều là ở trên đỉnh cao, nơi nào còn dỗ qua con gái chứ? Cứ như vậy, ngay cả ngữ khí để dỗ dành con gái vừa nói ra tới, liền cũng giống như ra lệnh.

Mộ Sơ Tình vừa nghe, giống như bản thân nếu còn tiếp tục tức giận liền sẽ bị Hoắc Bắc Cảng đánh vậy.

Hoắc Bắc Cảng cũng không biết cái này bản thân phản ứng là chuyện như thế nào, tóm lại nếu là bình thường hắn nghe được Mộ Sơ Tình nói muốn ly hôn, khẳng định sẽ phát hỏa muốn đem cô b*p ch*t. Chính là liền vừa rồi, nghe được Mộ Sơ Tình nói muốn ly hôn, hắn phản ứng đầu tiên không phải cùng Mộ Sơ Tình cãi nhau, cũng không phải cảnh cáo cô.

Phản ứng đầu tiên chính là xin lỗi, nhận sai, tóm lại chính là muốn làm Mộ Sơ Tình nguôi giận, không thể ly hôn, chính là không thể ly hôn.

Vì không ly hôn, mặt mũi đều từ bỏ.

Hắn tám phần chính là điên rồi đi...

Mộ Sơ Tình bị ngữ khí của Hoắc Bắc Cảng làm cho có chút sững sờ, cô muốn đẩy Hoắc Bắc Cảng ra, hắn khí chất cường đại, áp bách cô có chút hít thở không thông, đặc biệt là Hoắc Bắc Cảng hiện tại ôm cô, trên người hắn có cái hương vị bạc hà kia, hương vị đàn ông mạnh mẽ thuộc về hắn, hương vị dễ ngửi như thế làm người mê muội.

Thật sâu hấp dẫn cô...

Hơi thở như vậy làm Mộ Sơ Tình hít thở khó khăn, cô muốn đẩy Hoắc Bắc Cảng ra, lại không có cách nào đẩy được.

Cô tức giận dùng sức lực, tính toán đem hắn mạnh mẽ đẩy ra, chính là ngay lúc này, cô đẩy, Hoắc Bắc Cảng cả người bay lên!

Ở không trung vẫn luôn bay!

Rồi thì Hoắc Bắc Cảng bị Mộ Sơ Tình đẩy ra xa gần 500 mét cuối hành lang!

"Rầm..."

Hoắc Bắc Cảng đụng vào vách tường, cả người bị quăng ngã xuống!

"Mộ Sơ Tình!"

Toàn bộ hành lang, vang lên tiếng kêu bạo hoả của Hoắc Bắc Cảng!

Mộ Sơ Tình nhìn thấy chính mình thế nhưng có thể đem Hoắc Bắc Cảng một chưởng đẩy ra đến khoảng cách xa như thế, bản thân cô cũng bị chính cô dọa tới rồi.

Hay là, cô đã từng khổ luyện Hàng Long Thập Bát Chưởng đã nhiều năm, mà chính cô cũng không biết?

Bằng không, cô làm sao có sức lực, một người đem Hoắc Bắc Cảng đẩy bay? Thật là tạo nghiệt a.

Đây chẳng lẽ chính là phiên bản thực của truyền thuyết một chưởng đem người đánh bay?

Mộ Sơ Tình nhìn nhìn chính bàn tay mình, thực xác định cô vừa rồi đích xác chính là dễ dàng đẩy Hoắc Bắc Cảng một chút, rồi Hoắc Bắc Cảng liền bay...

Nếu không có cái đẩy đó, cô vẫn giống như phụ nữ bình thường.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 170


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 170 - Mộ Sơ Tình Một Quyền Đánh Nát Vách Tường.
https: //gacsach.com

Sốt ruột Mộ Sơ Tình liền chạy qua, nhìn nhìn trên đùi cô, Mộ Sơ Tình chột dạ ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu Hoắc Bắc Cảng, trước xem đầu hắn có bị chấn thương hay không.

"Hoắc Bắc Cảng anh không sao chứ? Tôi không phải cố ý, tôi cũng không biết vì cái gì, tôi liền đẩy, anh liền bay."

Hoắc Bắc Cảng ngẩng đầu, trừng mắt Mộ Sơ Tình, "Cô ăn cái gì lớn?"

Nếu như nói ra hắn làm sao mà đi gặp người? Bị vợ hắn một tát đánh bay?!

Mẹ nó!

"Tôi không biết..."

Mộ Sơ Tình khóc không ra nước mắt: "Tôi cũng không biết anh làm sao lại suy yếu như thế, thế nhưng bị tôi một tát liền đẩy bay, thân thể anh là thật không được."

"Mộ Sơ Tình!"

"..." Được, cô không nói nữa.

Hoắc Bắc Cảng nằm im một chút, lúc sau mới từ trên mặt đất đứng thẳng lên.

Hắn đã không có chuyện gì, thể chất quân nhân làm thân thể hắn thoạt nhìn rất cường tráng, vừa rồi Mộ Sơ Tình một chưởng kia, với hắn mà nói cũng không có cái gì thương tổn, rốt cuộc trước kia ở bọn họ trong quân đội, có đủ loại đánh đấm, so với Mộ Sơ Tình ẩu đả nặng hơn đều có.

Lúc ấy đều là cái dạng này nhịn qua, thân thể bên trong đã sớm đã bất tri bất giác, luyện đến bản lĩnh như vậy, cứng hơn nữa cũng chịu được.

Làm Hoắc Bắc Cảng khiếp sợ nhất chính là, sức lực Mộ Sơ Tình thế nhưng có thể lớn đến như vậy.

Hoắc Bắc Cảng sửa sang lại quần áo, phủi phủi bụi đất trên người, lúc sau khôi phục vốn bộ dáng áo mũ chỉnh tề, vẫn là vẻ đẹp trai quen thuộc, vẫn là anh tuấn như cũ.

Mộ Sơ Tình vì không muốn cho hắn nhớ kỹ chuyện vừa rồi, cho nên lập tức chân chó xun xoe vỗ tay với Hoắc Bắc Cảng, trong lòng nở hoa nhìn hắn, dùng sức khích lệ hắn, "Hoắc Bắc Cảng, anh đẹp trai quá à!"

Hoắc Bắc Cảng liếc cô một, biểu tình nhàn nhạt, nhìn không ra có ý gì, bỗng nhiên Hoắc Bắc Cảng chỉ vào cái vị trí bên cạnh hắn kia một chút, trầm giọng yêu cầu cô: "Mộ Sơ Tình, cô đánh vào bức tường này một chút, tôi nhìn xem có thể vỡ hay không."

Mộ Sơ Tình tức muốn nổi điên, cô làm sao có khả năng đem một bức tường đánh nát?!

Cô thoạt nhìn như là một con trâu sao?

"Hoắc Bắc Cảng! Tôi lại không phải nữ hán tử, tôi làm sao có khả năng sẽ đánh nát!" Mộ Sơ Tình vì chứng minh bản thân mình thật sự là một cô gái nhu nhược, cố ý làm nũng đánh vào vách tường một chút.

Đột nhiên vách tường bị nứt ra!

Đúng vậy! Vách tường màu trắng cứ như vậy nứt ra rồi! Một vết nứt lớn, cứ như vậy lộ ra, vôi vữa trên tường rơi ra đầy đất, vốn vách tường còn trắng nõn bị Mộ Sơ Tình đánh nứt ra rồi.

Mộ Sơ Tình nhìn vách tường vỡ ra, lại nhìn nhìn chính bàn tay mình, giật mình trừng lớn đồng tử, nhìn chằm chằm Hoắc Bắc Cảng.

"..." Tôi sai rồi, phỏng chừng tôi chính là một nữ hán tử đi...

Trong nháy mắt, Hoắc Bắc Cảng trong đôi mắt hiện lên một tia không thể tin, ngay sau đó hắn vươn nắm tay, ở một bên khác cũng làm một quyền.

Vách tường này là thật sự, không phải làm từ đậu hủ, không có khả năng một đấm liền vỡ vụn, hắn đấm một thật là...

Mẹ nó, cứng.

Chính là, Mộ Sơ Tình thế nhưng có thể một quyền liền đem vách tường đánh nát? Một quyền? Là được!

Hoắc Bắc Cảng tức khắc, trong phút chốc ánh mắt nhìn Mộ Sơ Tình liền không giống nhau.

Mộ Sơ Tình khóc không ra nước mắt, bản thân thật vất vả duy trì được hình tượng tiên nữ, chẳng lẽ liền phải như vậy hủy đi trong một sớm sao?

Cô tiến lên hai bước, thanh âm run run muốn giải thích rõ ràng: "Hoắc Bắc Cảng, anh phải tin tưởng tôi, tôi không phải là người như vậy."

Hoắc Bắc Cảng sợ hãi tiếp cận cô, sợ cô tiếp theo lại một quyền đem hắn đánh bay, hắn lạnh giọng, quát bảo cô ngưng lại: "Đừng chạm vào tôi!"

----###

Ad bị nhầm, truyện này là huyền huyễn nha, bọn họ vốn là tiên trên trời phạm thiên quy rồi trốn xuống hạ giới nhưng ko nhớ đc những gì của kiếp trước. Nên chắc ko phải trọng sinh.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 171


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 171 - Tôi Phải Mua Nước Súc Miệng Ngậm 100 Giây!
https: //gacsach.com

Hoàn toàn xong đời, hình tượng tiểu tiên nữ của cô xem như huỷ hoại.

...

Tống Yên Hỏa và Tô Tam Sinh hôn nhau, lúc sau cô nổi bão bóp cổ Tô Tam Sinh, muốn băm rớt "cục cưng" của hắn. (^.^)!

Nếu không phải Tiểu Tam Nhi còn có Lệ Hoài Tôn hai người đúng lúc đuổi tới trên đài đi cứu Tô Tam Sinh, phỏng chừng hiện tại quần Tô Tam Sinh sẽ lại bị Tống Yên Hỏa lột rồi.

Tống Yên Hỏa thấy Tô Tam Sinh tìm đâu ra hai tên đồng lõa, mắng hắn vô sỉ một trận, liền trực tiếp rời đi.

Tô Tam Sinh nhìn Tống Yên Hỏa, có ý muốn đuổi theo, chính là bị Lệ Hoài Tôn còn có Tiểu Tam Nhi ngăn cản.

Tiểu Tam Nhi giữ chặt Tô Tam Sinh, khuyên bảo hắn: "Nhị ca, anh không cần hồ đồ, đàn ông tốt không đấu với phụ nữ, anh làm khó cô gái kia, như vậy nói ra đối với thanh danh của anh cũng không tốt."

"Cậu có nhìn thấy cô ta đến tột cùng có bao nhiêu b**n th**, có bao nhiêu đáng giận hay không! Cô ta không chỉ c** q**n tôi ra, lại còn hôn tôi! Trời à! Miệng tôi đây này đã bị một cỗ mùi lạ xâm nhập, tôi phải mua nước súc miệng ngậm 100 giây."

Tô Tam Sinh cảm thấy nhận thức đều bị huỷ hoại, chính là nụ hôn đầu tiên của hắn, thế nhưng vừa rồi đã bị cô gái kia lấy mất!

Quả thực chính là vô cùng nhục nhã!

Tô Tam Sinh tuy rằng ngày thường thích chơi gái, chính là bản thân vẫn là bảo trì thuần khiết nhất định, chỉ là trong lòng có ý nghĩ đã chiếm được thân thể phụ nữ xong rồi tuyệt đối sẽ không động đến nữa.

Hơn nữa, hắn trước nay không hôn miệng mấy người phụ nữ đó, miệng của mấy người đó, hắn ngại dơ.

Không biết miệng những người phụ nữ đó đã hôn qua bao nhiêu người đàn ông rồi lại tới hôn hắn, cho nên hắn chưa bao giờ hôn mấy người phụ nữ đó! Chính là vừa rồi bị cái con mụ nữ ma đầu kia cướp đi nụ hôn đầu tiên của hắn, hắn giữ lại nụ hôn đầu tiên lâu như vậy, thế nhưng cứ như vậy đã không còn? Hắn làm sao có thể không tức giận!

Lệ Hoài Tôn thấy Tô Tam Sinh còn ở đây tức giận, anh ta cũng khuyên bảo một câu, "Tam Sinh, được rồi, đừng có đuổi theo. Cô ta đeo mặt nạ, cậu cũng không biết cô ta là ai, không khéo là bạn gái cũ của cậu cũng nên, trước kia cậu chơi đùa phụ nữ quá dữ, phỏng chừng vứt bỏ người ta, người ta ghi hận trong lòng, mới trả thù cậu như vậy, bằng không người ta cùng cậu không thù không oán, muốn dựa vào cách này để thu hút sự chú ý của cậu sao?"

Bạn gái cũ?

Tô Tam Sinh đích xác là đối với việc bản thân lúc trước quen biết quá nhiều bạn gái, lại không có bất kỳ ấn tượng gì, hiện tại nói một người bạn gái cũ trông như thế nào, hắn cũng không nhớ gì cả, không khéo thật sự là trước kia hắn quen bạn gái, rồi hắn vứt bỏ người ta, cho nên người ta ghi hận trong lòng đối phó hắn? 2

Cái này chính là phụ nữ âm hiểm!

...

Mộ Oanh Oanh vừa rồi ở dưới đài, thấy được người đàn ông trên đài cùng cô gái kia múa cột, cả người đều giật nảy mình.

Bởi vì cô ta từ trước đến nay đều chưa thấy qua một người đàn ông đẹp trai như thế, người đàn ông kia đẹp trai thật giống như hoàng tử trong mộng bước ra, gương mặt góc cạnh, đẹp trai anh tuấn không giống người bình thường!

Hơn nữa, toàn thân toả ra hơi thở quý tộc, vừa thấy liền biết người kia thân phận bất phàm, không khéo là người có tiền cũng nói không chừng.

Người kia toàn thân ăn mặc đều là hàng hiệu đặc biệt xa xỉ, chỉ người có tiền mới có thể mua.

Mộ Oanh Oanh từ nhỏ liền lập chí phải gả cho người có rất nhiều tiền, sau này sống trong nhung lụa hào môn, làm thiếu phu nhân, cho nên ngày thường tự nhiên đối với các dạng đàn ông có bao nhiêu hiểu biết, vừa thấy chính là hàng hiệu một cây, làm Mộ Oanh Oanh đối với người đàn ông trên đài kia, vừa thấy liền mê mẩn.

Thân phận bất phàm, lớn lên còn đẹp trai như thế, thật là một bánh ngon!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 172


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 172 - Chính Là Chồng Của Mộ Sơ Tình!
https: //gacsach.com

Phú nhị đại chính là mấy tên công tử, đại tiểu thư con nhà giàu. Nói chung là thế hệ giàu có nhờ vào cha mẹ, thường chỉ biết ăn chơi phá phách.

-----###

Cứ như vậy, Mộ Oanh Oanh liền cảm thấy cái tên phú nhị đại bên cạnh cô ta lớn lên nhìn xấu xí, quả thực quá hạ giá, căn bản là không xứng với thân phận của mình.

Cô ta gần đây hốt được một tên phú nhị đại, mục đích chính là muốn cho tên này mang mình tới mấy chỗ gọi là xã hội thượng lưu chơi, nhìn xem có thể có tên phú nhị đại nào ngon hơn không.

Hôm nay cái tên này mang cô ta tới quán bar Hoàng Thành nổi tiếng nhất thành phố.

Mộ Oanh Oanh thật là mở mang tầm mắt cái gì gọi là đỉnh cao của xa hoa, những thứ xa hoa thế này trước nay cô ta đều chưa có nhìn thấy.

Cũng là ngợp trong vàng son, làm cô ta lưu luyến không quên cuộc sống thế này.

Cô ta muốn sau này có cuộc sống như thế, nhất định phải tìm được một người đàn ông ưu tú, cô ta ghét cái tên phú nhị đại bên người này.

Cái tên này so với người đàn ông vừa rồi ở trên đài kia, quả thực chính là một kẻ hèn mọn như là một người ở trong vũng bùn đất, một người lại cao quý như ngôi sao sáng trên bầu trời.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được khác nhau ở chỗ nào?

Chính là, Mộ Oanh Oanh cũng không biết người đàn ông vừa rồi ở trên đài kia là ai, bất quá hắn ưu tú như vậy, hẳn là sẽ không có người không quen biết hắn, cho nên cô ta vừa rồi vì để đề phòng, chụp một bức ảnh, phỏng chừng đi hỏi mẹ cô ta bên kia, hẳn là có thể biết được.

...

Mộ Oanh Oanh đã khuya mới về đến nhà, lúc này đã khuya lơ khuya lắc, cô ta đi nhanh đến phòng mẹ mình, ngã phịch xuống giường.

Trong khi Tần Tâm làm một trận hùng hùng hổ hổ, cô ta cao hứng cầm di động trong tay đưa cho Tần Tâm xem, hỏi bà ta: "Mẹ! Mẹ quen biết nhiều người, cho nên mẹ nói cho con biết, mẹ có quen người này không? Người đàn ông này là ai?"

Tần Tâm ngáp một, sau đó cầm lấy di động của Mộ Oanh Oanh, vừa nhìn thấy Tần Tâm giật nảy mình nhìn cô ta, "Oanh Oanh, cái ảnh này con chụp được ở đâu? Người đàn ông này thế nhưng đi đến quán bar, con biết hắn ta là ai sao?"

Mộ Oanh Oanh một trận cạn lời, lắc đầu, "Mẹ, con cũng không biết, cho nên mới hỏi mẹ mà, mẹ biết người đàn ông này đúng không? Hắn ta là ai? Mẹ nhanh lên, không cần thừa nước đục thả câu, cùng con nói rõ ràng đi."

Tần Tâm thở dài một hơi, "Người đàn ông này, phỏng chừng con cũng quen biết, con không phải đã nghe nói qua cái tên này sao? Đây là Hoắc Bắc Cảng."

Mộ Oanh Oanh tự mình lẩm nhẩm hai lần, cảm thấy cái tên này thật sự là rất quen thuộc.

Đây là...

"Hoắc Bắc Cảng! Chính là chồng của Mộ Sơ Tình! Là anh rể họ!"

Mộ Oanh Oanh bị kết luận của chính mình làm cho hoảng sợ, trăm triệu cũng không nghĩ tới kết quả là cái dạng này, làm sao có khả năng, người ưu tú như thế, lại là chồng của cái cô chị họ mà cô ta ghê tởm kia!

Không cam lòng, thật là không cam lòng, không phục thật sự không phục, người ưu tú như thế làm sao có thể xứng với cái đám bùn lầy kia?

Tần Tâm tức giận bất bình nói: "Đúng vậy! Mẹ nghe thấy cái này cũng bị hoảng sợ, lúc trước mẹ nhận được thiệp mời liền rất tò mò về chồng của Mộ Sơ Tình, Hoắc Bắc Cảng trông như thế nào? Hắn rất ưu tú, chúng ta ở thành phố này, trên thương trường không có người nào là không biết hắn đến tột cùng có bao nhiêu lợi hại. Nhắc tới tên của hắn, tất cả mọi người đều sùng bái. Chính là, mẹ liền rất tò mò, người đàn ông ưu tú như thế làm sao có khả năng sẽ xem trọng Mộ Sơ Tình, thiên sát cô tinh kia, cho nên mẹ còn tưởng rằng cái tên Hoắc Bắc Cảng này, thân thể là có chỗ nào khuyết tật, hoặc là bộ dạng xấu xí như thế nào, liền phái người đi điều tra một chút, kết quả phát hiện hắn thế nhưng lớn lên lại đẹp trai anh tuấn như thế!"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 173


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 173 - Hắn Ta Chơi Đùa Phụ Nữ, Con Liền Có Thể Câu Dẫn Hắn!
https: //gacsach.com

"Hoắc Bắc Cảng đến tột cùng có bao nhiêu đẹp trai phong độ, chính con nhìn ảnh chụp cũng đã nhìn ra đi? Thật là không nghĩ ra được Mộ Sơ Tình đê tiện kia, rốt cuộc là vận mệnh chó má thế nào, lại có thể gặp được một người đàn ông như thế, gả vào hào môn. Mệnh cô ta, thật sự là sau này giống như là khai thông, hiện tại một đường tốt đẹp như thế. Tức chết ta."

Tần Tâm càng nói càng tức, một người ưu tú như thế, sau khi Tần Tâm biết được Hoắc Bắc Cảng cường thế, bà ta liền có dự định làm cho con gái mình vẫn còn độc thân, chưa kết hôn, gả cho Hoắc Bắc Cảng, gả vào hào môn như vậy, mang lợi đến cho nhà bọn họ, cái nhà đã phá sản này sớm hay muộn cũng có thể phục hồi như cũ.

Bà ta liền trông cậy vào con gái mình có thể cho bọn họ trọng chấn huy hoàng, chính là không nghĩ tới, nửa đường bị Mộ Sơ Tình kỹ nữ thối tha kia chặn lại, một người như thế đã bị Mộ Sơ Tình đoạt mất.

Mộ Sơ Tình đáng chết này, làm sao còn không chết đi!

Tần Tâm nói, làm Mộ Oanh Oanh càng thêm cảm thấy Mộ Sơ Tình không xứng với Hoắc Bắc Cảng ưu tú.

Người đàn ông ưu tú như vậy, trời sinh chính là vì cô ta mà chuẩn bị. Cô ta cũng ưu tú, cho nên, người đàn ông như vậy phải dành cho cô ta mới đúng,

Mộ Oanh Oanh kéo tay Tần Tâm, kích động nhắc bà ta "Mẹ, mẹ nói như thế, Mộ Sơ Tình không xứng với Hoắc Bắc Cảng, vậy mẹ cảm thấy, con xứng với Hoắc Bắc Cảng không?"

Tần Tâm sửng sốt, nhìn Mộ Oanh Oanh, lập tức cảm thấy không thích hợp, "Oanh Oanh, con làm sao lại nói như thế, chẳng lẽ con... Con thích Hoắc Bắc Cảng sao?"

Mộ Oanh Oanh cũng không có phủ nhận, trực tiếp ngạo mạn trả lời: "Con thích thì như thế nào? Hoắc Bắc Cảng hắn tốt như thế, con rất khó mà không động tâm, con chính là thích hắn, đối với hắn nhất kiến chung tình, con muốn hắn."

Tần Tâm trầm mặc một chút, nói: "Chính là, Hoắc Bắc Cảng không phải cùng Mộ Sơ Tình kết hôn sao? Hắn kết hôn, lại làm sao cùng con ở bên nhau."

Mộ Oanh Oanh "Hừ" một tiếng, chẳng hề để ý, "Kết hôn thì như thế nào? Kết hôn có thể ly hôn mà, chỉ cần con cùng Hoắc Bắc Cảng ở bên nhau, mẹ cảm thấy hắn sẽ không vứt bỏ Mộ Sơ Tình sao? Hơn nữa, con chắc chắn Hoắc Bắc Cảng căn bản là không thích Mộ Sơ Tình, không chừng Mộ Sơ Tình cùng Hoắc Bắc Cảng ở chung, chỉ là cô ta sử dụng một ít thủ đoạn mà thôi, ép Hoắc Bắc Cảng cưới cô ta, thật sự Hoắc Bắc Cảng một chút đều không thích Mộ Sơ Tình. Bằng không, mẹ xem Hoắc Bắc Cảng làm sao sau khi kết hôn còn đi quán bar ở trên đài trêu ghẹo phụ nữ, còn dây dưa với người phụ nữ khác như thế?"

Mộ Oanh Oanh nhìn đến Hoắc Bắc Cảng ở trên đài cùng người phụ nữ kia múa cột, cô ta liền biết bản thân có cơ hội.

"Bọn họ đều là người của xã hội thượng lưu, ra ngoài đùa giỡn với phụ nữ, không phải bình thường sao? Bọn họ là loại người công thành danh toại, không chơi đùa phụ nữ, mới là giả đó." Tần Tâm nói.

Mộ Oanh Oanh cười ngọt ngào, "Cho nên, hắn ta chơi đùa phụ nữ, con liền có thể câu dẫn hắn."

"Con không sợ sau này hắn cũng..." Tần Tâm lo lắng.

Mộ Oanh Oanh định liệu, trước phủ nhận ý nghĩ của Tần Tâm, cô ta kiêu ngạo nói: "Cũng chơi đùa phụ nữ? Con sợ cái gì chứ, đó là Mộ Sơ Tình không quản người đàn ông đó, nếu là con quản, con cam đoan đem hắn ép khô làm hắn không có thời gian có tinh lực đi ra ngoài chơi đùa phụ nữ, còn nữa, hắn không thích Mộ Sơ Tình nên mới như vậy, hắn nếu là thích con, thì sẽ không như vậy."

Tần Tâm nghĩ thầm, cảm thấy Mộ Oanh Oanh nói cũng đúng.

Bà ta gật gật đầu, trong lòng nghĩ chính là con gái bà ta có thể gả cho Hoắc Bắc Cảng, chỉ cần có thể gả cho Hoắc Bắc Cảng, quá trình như thế nào không quan trọng, kết quả có thể cùng hắn ở bên nhau không phải không được.

Con gái của bà ta không thể kém hơn Mộ Sơ Tình được!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 174


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 174 - Hoắc Bắc Cảng, Anh Không Phải Sợ, Tôi Thật Sự Rất Ôn Nhu
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình một đường đi theo sau lưng Hoắc Bắc Cảng về nhà, cứ như là chú chó con ngoan ngoãn, động đều không dám động một đầu ngón tay vào hắn.

Mộ Sơ Tình muốn kéo góc áo Hoắc Bắc Cảng, đều sẽ bị hắn lớn tiếng quát: "Mộ Sơ Tình! Đừng chạm vào tôi! Muốn thấy tôi chết sao?"

Mộ Sơ Tình: "..." Không cần đem cô nói thành bạo lực như thế có được không!

Cô cũng không biết bản thân tại sao đột nhiên lại mạnh mẽ như thế, một tát đều có thể đem hắn đánh bay, một quyền đều có thể đem vách tường đập nát.

Cô trước kia cũng không biết bản thân có bản lĩnh như thế, làm sao đột nhiên lại như vậy?

Mộ Sơ Tình đi theo Hoắc Bắc Cảng về tới nhà, Hoắc Bắc Cảng cách xa cô ra, như là sợ cô sẽ đem hắn g**t ch*t vậy.

Mộ Sơ Tình cũng bực bội, Hoắc Bắc Cảng nhìn cô, đem cô trở thành quái vật như vậy là có ý gì?

Cô tức giận về nhà, về đến nhà xong liền trở về phòng, đóng sầm cửa lại, không muốn cùng Hoắc Bắc Cảng nói chuyện.

Mộ Sơ Tình trở lại phòng, liền vọt tới trên giường nằm xuống, ghé vào trên giường ngủ.

Cô nhắm mắt lại, nghĩ đến hình ảnh tự mình đem vách tường đấm thủng. Cô không tin, bản thân lại bạo lực như thế, cô vươn nắm tay, nhìn nhìn nắm tay mình, nhỏ như thế, mềm yếu như thế, làm sao có thể đem vách tường đấm vỡ được?

Cô không tin, cho nên dùng chút sức đấm vào ván giường một chút.

Ngay lúc này...

"Rầm..." một tiếng, Hoắc Bắc Cảng cảm giác được trên lầu, tiếng ván giường sụp xuống.

Ngay sau đó chính là tiếng Hoắc Bắc Cảng ở dưới lầu, rống giận: "Mộ Sơ Tình, cô là muốn phá gia sao?"

Mộ Sơ Tình: "..." A a a! tôi thật sự rất ôn nhu!

Lúc này, Mộ Sơ Tình nằm ở trên ván giường đã sụp, nhìn trần nhà, không khỏi hoài nghi giới tính của bản thân.

Cô thật sự là con gái sao?

Vừa rồi cô đấm ván giường một chút, ván giường liền sụp đổ xuống, cô cứ như vậy bị ngã nhào.

Dựa theo cấp độ bình thường một cô gái bị ngã mà nói, hẳn là cô phải rất đau, nhưng mà cô lại không hề cảm giác được một chút gì gọi là đau...

Thế giới này thật là đáng sợ!

Cô gian khổ từ trên ván giường bò dậy, rồi thì đang đứng trước mặt cô chính là... Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình kinh ngạc trừng lớn cặp mắt, nhìn chằm chằm Hoắc Bắc Cảng như là gặp quỷ.

Hình tượng cô bạo lực như thế lại bị Hoắc Bắc Cảng thấy được!

Trời ơi, cô thật sự là con gái yếu đuối mà!

Cô l**m môi dưới khô ráo cực kỳ, vội vàng giải thích rõ ràng với hắn: "Hoắc Bắc Cảng, anh nghe tôi giải thích, cái ván giường này... Là tự nó sập xuống, không phải tôi làm sập."

Cô nhìn thấy biểu tình của Hoắc Bắc Cảng là một bộ: "Tôi đã chịu kinh hách", Mộ Sơ Tình khóc không ra nước mắt, "Hoắc Bắc Cảng, anh không phải sợ tôi, tôi thật sự rất ôn nhu..."

Nhìn Mộ Sơ Tình thật lâu, Hoắc Bắc Cảng không thể phản ứng lại, hắn đột nhiên bước chân lùi về sau vài bước.

Qua một lúc sau, Hoắc Bắc Cảng mới vừa mất tiếng nói, mới trầm giọng lên tiếng với Mộ Sơ Tình: "Mộ Sơ Tình, tôi liên hệ bác sĩ cho cô."

"Không cần!" Mộ Sơ Tình kiên quyết phản kháng, "Tôi không cần đi khám bệnh tâm thần!"

"... Không phải bệnh tâm thần."

"Vậy là?"

"Một phụ nữ, vì sao lại bị bệnh bạo lực như thế."

Mộ Sơ Tình: "..." Tôi đây vẫn là đi khám bệnh tâm thần đi.

...

Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng từ trên giường kéo lên, cô xấu hổ đỏ mặt.

Nửa giờ sau bác sĩ chạy tới.

Vị bác sĩ này là một tiến sĩ chuyên nghiên cứu về thân thể con người, có kinh nghiệm mười mấy năm nghiên cứu.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 175


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 175 - Cô Đánh Một Chút Cho Tôi Nhìn Xem.
https: //gacsach.com

Vị tiến sĩ y học kia nhìn thấy Mộ Sơ Tình, ánh mắt đầu tiên đã bị trên mặt Mộ Sơ Tình dọa tới.

Tiến sĩ y học chỉ vào Mộ Sơ Tình, kinh ngạc nói: "Vị tiểu thư này, tôi thấy cô..."

Mộ Sơ Tình nhìn ông ta chỉ vào mình, bỗng nhiên tiếp miệng nói một câu: "Ông thấy tôi cốt cách đáng ngạc nhiên, là một người luyện tập võ công có tố chất, cho nên ông nơi đó có một bộ pháp thuật, muốn truyền thụ cho tôi có phải hay không?"

Cái ông tiến sĩ kia trắng mắt liếc Mộ Sơ Tình một: "Tôi chỉ là thấy cô không có ngủ đủ, kêu cô đi ngủ sớm một chút mà thôi."

Mộ Sơ Tình: "..."

...

Ông tiến sĩ giúp Mộ Sơ Tình kiểm tra một lần, các loại công năng còn có tim đập mạch đập những cái đó, đều kiểm tra một lần, phát hiện đều rất bình thường, không có vấn đề.

Một chút chuyện đều không có nha.

Tiến sĩ nhìn Hoắc Bắc Cảng, "Hoắc tổng, tôi kiểm tra toàn thân Hoắc phu nhân rồi, không có một chút vấn đề, xin hỏi Hoắc phu nhân có cái vấn đề gì sao?"

Hoắc Bắc Cảng ở bên cạnh hút thuốc, cùng tiến sĩ nói chuyện nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía Mộ Sơ Tình.

"Cô ấy rất mạnh, ông không có nhìn thấy cô ấy, một tát đều có thể đem..."

Đem tôi đánh bay, lời này đã bị Hoắc Bắc Cảng nuốt trở vào trong bụng, không thể nói ra. Hắn tuỳ thời thay đổi gió, giải thích: "Có thể đem tường đánh nát."

Tiến sĩ nhìn Mộ Sơ Tình, vẻ mặt như là xem kỳ tài, rồi mang bao tay cao su vào, ở trên tay Mộ Sơ Tình v**t v* một chút, ông ta yêu cầu Mộ Sơ Tình: "Ah? Phải không? Vậy Hoắc phu nhân, cô đánh một chút cho tôi nhìn xem."

"..." Mộ Sơ Tình cạn lời.

Cô đi tới vách tường, tính toán dùng toàn lực đạo, đem vách tường đánh nát.

Chính là "Bụp..." một tiếng, Mộ Sơ Tình một tay nện ở trên vách tường, thế nhưng cái phản ứng gì cũng đều không có.

Không có phản ứng mà!

Thế nhưng cô đánh không được cái vách tường này!

Không có khả năng a!

Mộ Sơ Tình lại đánh vài cái, không có, đều không có.

Cái tay mạnh mẽ lúc nãy của cô đã không có, hiện tại cô đánh không nát cái vách tường này.

Tiến sĩ cười tủm tỉm nhìn Hoắc Bắc Cảng, thanh âm trầm ổn: "Hoắc tổng, Hoắc phu nhân cái này, không thành vấn đề, là anh nhìn lầm rồi đi..."

Hoắc Bắc Cảng cũng bị cái hành động này của Mộ Sơ Tình làm cho không biết làm sao, hắn đứng dậy, trên người có chút lạnh lùng, hắn chính là không thể tin được, nhìn Mộ Sơ Tình hỏi: "Mộ Sơ Tình, cô đánh không bể cái vách tường này?"

"Tôi đánh không..." Mộ Sơ Tình ủy khuất, "Tôi cũng không biết tại sao tôi đánh không vỡ, tôi vừa rồi rõ ràng có thể mà, hiện tại chính là đánh không nát."

Mộ Sơ Tình chính là không tin, đi tới trước mặt Hoắc Bắc Cảng dùng nguyên sức lức đẩy Hoắc Bắc Cảng, cho rằng hắn sẽ bị cô đánh bay.

Chính là kết quả đều không có...

Hoắc Bắc Cảng thấy cô muốn đánh bay mình, đã làm tốt chuẩn bị cất cánh, chính là đến cuối cùng hắn không chút sứt mẻ.

Mộ Sơ Tình điên cuồng, cô làm sao lại đánh không bay Hoắc Bắc Cảng? Cái này thật không khoa học mà!

Cô nổi bão, đối với Hoắc Bắc Cảng tay đấm chân đá, dùng sức đánh, đem hắn trở thành cọc luyện quyền, vẫn luôn đánh.

"!"

Vẫn là đánh không bay Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng: "..."

Tiến sĩ cười, "Hoắc tổng, Hoắc phu nhân, không có việc gì, vậy tôi đi trước. Ah, bất quá, không ngại nói, tôi đi WC một chút, con người có ba việc cấp bách."

Còn bị Mộ Sơ Tình đánh, Hoắc Bắc Cảng "Ừ" một tiếng, gật đầu.

...

Mộ Sơ Tình sau đó đi vào phòng bếp tính rót nước uống, nghe được bên cạnh có một trận tiếng "Xùy xùy xùy".

Cô cầm ly nước, ngó trái ngó phải, bên phải cách đó không xa thấy được cái ông tiến sĩ kia.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 176


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 176 - Tiên Tử, Ngươi Quên Mất Rồi Sao?
https: //gacsach.com

Tiến sĩ kêu cô sao?

Mộ Sơ Tình tò mò đi qua, tiến sĩ còn ở đó "Xùy xùy xùy".

Mộ Sơ Tình hảo tâm nhắc nhở ông ta: "Tiến sĩ, ông mắc tiểu đúng không? Ông đi sai chỗ rồi, nơi này không phải WC, WC ở bên kia."

"Aizz da, còn có hai người, ngươi không cần làm bộ không quen biết ta." Tiến sĩ cười tủm tỉm nhìn cô, bộ dáng thật hòa ái.

Mộ Sơ Tình có chút ngớ ngẩn, hai người bọn họ quen biết sao?

Tiến sĩ đem Mộ Sơ Tình đẩy đến vách tường bên cạnh, thái độ tận tình khuyên bảo, biểu tình nghiêm túc nhắc nhở cô, từng câu từng chữ đều rất đau lòng: "Tiên Tử, ngươi nhất định phải khống chế tính tình của mình, tránh đem năng lượng mạnh mẽ của mình bộc lộ ra ngoài, ngươi không cần tức giận, chỉ cần vừa giận, liền sẽ biến thành người mạnh mẽ, mọi đồ vật đều chịu đựng không được ngươi đập! Ngươi quên mất năm đó ven hồ Đại Minh, ah không phải, là chuyện năm đó ngươi đánh nát cái bàn ngọc của Ngọc Đế bị giáng xuống hạ giới rồi sao? Ta đã đem năng lượng của ngươi ẩn tàng rồi, cấp trên người ngươi một năng lượng, sau này chỉ cần lúc ngươi mạnh mẽ, ngươi liền mặc niệm "Ta rất xấu, nhưng ta rất ôn nhu", liền sẽ biến mất cái năng lượng này."

"..." Vì cái gì muốn tôi niệm như thế... b**n th** à?!

Mộ Sơ Tình căn bản là không hiểu được ông tiến sĩ thần kinh này lải nhải như vậy là có ý gì?

Cái gì mà Tiên Tử?

Cái gì mà Ngọc Đế?

Cái bàn ngọc gì?

Cái gì mà mạnh mẽ?

Mộ Sơ Tình còn chưa kịp hỏi ông tiến sĩ, ông ta đột nhiên móc ra trong túi một vật, trộm đưa cho Mộ Sơ Tình: "Tiên Tử à, cái này ngươi cầm đi, có việc gì, mở cái túi gấm này ra, có thể cứu ngươi một mạng."

Mộ Sơ Tình nhận lấy cái túi gấm nhìn một chút, không rõ nguyên do, cô tò mò chớp mắt một chút, "Tiến sĩ, cám ơn ông, nhưng mà tại sao ông lại cho tôi cái túi gấm này."

Tiến sĩ nhìn Mộ Sơ Tình, trong mắt đã hàm chứa nước mắt, có chút thương tâm, ông ta rít gào: "Tiên Tử, ngươi quên mất rồi sao? Ta là Đại Thụ gia gia của ngươi đó."(gia gia có nghĩa là cha/ba đó nha mọi người)

"..." Quên mất!

Mẹ nó! Người này có bệnh!

Mộ Sơ Tình mặt đầy vạch đen, trên trán bay bay mấy con quạ đen.

Tiến sĩ đột nhiên run rẩy thân thể một chút, ông ta cảm giác bản thân muốn biến mất, ông khẩn trương bắt lấy tay Mộ Sơ Tình, khẩu khí trải qua tang thương, thanh âm gần như mất tiếng cùng cô nói: "Tiên Tử, gia gia chỉ có thể cùng ngươi nói một câu, không thể đ*ng t*nh, nhớ lấy, ngàn vạn lần không cần đối với Hoắc Bắc Cảng đ*ng t*nh, hắn là người ngươi kiếp..."

Mộ Sơ Tình thấy bộ dáng tiến sĩ như là bị trúng độc, sốt ruột bắt được ông ta, "Gia gia? Ông xảy ra chuyện gì sao?"

Tiến sĩ vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép, hối hận: "Cùng Thái Bạch Kim Tinh cái lão gia hỏa kia mượn năng lượng, nếu không hiện tại ta đã biến mất trở về bầu trời, mẹ nó! Cái này không đáng tin cậy lão ngây thơ, ta không phải thiếu hắn ba cái thần tiên tệ sao? Thế nhưng trả thù ta như thế! Quả nhiên không thể tham tiện nghi, ta tới gặp ngươi, chọn cái phần ăn tiện nghi nhất, chỉ có một thần tiên tệ mà thôi. Hiện tại năng lượng tiêu hao. A... Ta muốn đi... Ngươi nhớ kỹ, nhất định không cần đối với hắn đ*ng t*nh, không cần quên nhiệm vụ ngươi tới nhân gian... cạc... cạc... cạc... cạc..."

Tiến sĩ tự phát ra một loạt tiếng cạc cạc cạc, sau đó tiến sĩ lại đột nhiên run rẩy thân thể một chút.

Rồi thì Mộ Sơ Tình đã bị động tác khiêu vũ của ông tiến sĩ dọa tới rồi.

Tiến sĩ... Đây là bệnh tâm thần sao?

Trong nháy mắt, tiến sĩ đột nhiên ngừng động tác, nhìn Mộ Sơ Tình trước mặt, ông ta vẻ mặt mê mang, "Hoắc phu nhân, cô làm sao lại ở chỗ này? Không đúng, tôi làm sao lại ở chỗ này?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 177


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 177 - Ngươi Xác Định Cô Ta Là Hồ Quả Nhi Tái Sinh Sao?
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình nhìn ông tiến sĩ ở trước mặt, bị dọa đến tròng mắt đều phải rớt ra.

Cái quái gì vậy?

Ông ta hỏi cô tại sao lại ở chỗ này? Ông ta không biết bản thân vừa rồi mới nói cái gì sao?

Không phải ông ta nói bọn họ quen biết sao?

Ông ta là Đại Thụ gia gia, cô là tiểu Tiên nữ sao?

Mộ Sơ Tình giọng điệu trào dâng cùng tiến sĩ nói: "Đại Thụ gia gia, người không nhớ rõ ta sao? Người không nhớ rõ năm đó ven hồ Đại Minh, không phải, người không nhớ rõ Tiên Tử ta sao?"

Tiến sĩ bị Mộ Sơ Tình nói dọa cho ho khan một tiếng, lúc sau thấm thía giải thích với Mộ Sơ Tình: "Hoắc phu nhân, tôi biết hiện đại phụ nữ đều có một loại bệnh xem bản thân là tiểu tiên nữ, tôi cũng lý giải được, chính là cô... Cũng không thể lấy ra mà dọa người. Tôi tới chỗ này làm gì? Tôi là muốn tới WC." Tiến sĩ nói xong, xoay người nhìn WC bên kia, đi qua.

Mộ Sơ Tình: "..."

...

Lúc Mộ Sơ Tình xoay người trở lại phòng, ở phòng bếp sau lưng có hai món rau dưa cùng nhau đối thoại.

Một cái là cà chua đỏ nhảy tới bên cạnh nó là dưa chuột ở trước mặt, hỏi hắn: "Lang Dạ, ngươi xác định cô ta là Hồ Quả Nhi tái sinh sao?"

Dưa chuột gật đầu, giải thích: "Xác định, trên người cô ta có ấn ký con bướm. Mỗi con bướm được đơm hoa kết trái ra thành bướm trên người đều sẽ có khắc ấn ký hình con bướm, bất luận hóa thành người như thế nào, đều sẽ khắc ấn, ta không có nhìn lầm, chính là cô ta."

Cà Chua nhíu mày, nhìn ra bên ngoài, ánh mắt do dự, tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi biết vừa rồi Thụ Thần nói Hoắc Bắc Cảng là ai tái sinh không? Là Ma Đế sao?"

Dưa Chuột do dự một chút, lúc sau lắc đầu, "Không có cách nào biết. Trên người hắn có một loại che chắn đặc biệt, ta không có cách nào có thể biết kiếp trước hắn là ai, tra không ra, chỉ có hai kết quả, một là hắn đặc biệt che giấu kiếp trước của mình, hai hắn chính là một người rất bình thường. Cho nên không thể xác định hắn rốt cuộc có phải Ma Đế hay là một người phàm bình thường đầu thai chuyển thế hay không. Bất quá, vừa rồi Thụ Thần nói hắn là Hồ Quả Nhi kiếp trước, có thể tưởng tượng người này, không đơn giản."

Dưa Chuột nói xong, nhìn Cà Chua bên cạnh, "Nhung An, chúng ta kế hoạch tiếp theo là làm như thế nào, muốn ngăn cản cô ta chuyển kiếp hay là giết cô ta."

Cà Chua lắc đầu, "Người ta muốn tìm là Ma Đế, không phải cô ta, bất quá ta biết chỉ cần cô ta ở đâu, Ma Đế nhất định sẽ ở đó. Chúng ta hiện tại không thể giết cô ta, bằng không, không có cách nào thông qua cô ta tìm được Ma Đế."

Dưa Chuột biểu tình nghiêm túc, nhìn chằm chằm Cà Chua, vẻ mặt sủng nịch, "Vậy ngươi có tính toán?"

Cà Chua ánh mắt chờ mong nhìn Dưa Chuột "Lang Dạ, ngươi đi câu dẫn Mộ Sơ Tình đi."

"A?"

Cà chua nghiến răng nghiến lợi nói: "Ma Đế người kia keo kiệt nhất, lòng dạ hẹp hòi lại thích ghen. Ngươi nếu như theo đuổi Hồ Quả Nhi, hắn khẳng định sẽ xuất hiện, chỉ cần Ma Đế xuất hiện, ngươi liền giải quyết Hồ Quả Nhi, lấy hạt của cô ta đốt thành tro."

Cà Chua ánh mắt nhấp nhoáng âm độc.

Cô ta không cam lòng, thật không cao hứng, người cô ta thích hơn 500 năm, lại thích Hồ Quả Nhi 1314 năm.

Cô ta liều mạng theo đuổi hắn, chính là, hắn lại một lòng chỉ có Hồ Quả Nhi, khẳng định không nhìn đến cô ta!

Ngay lúc này...

Hoắc Tiểu Bao dắt "Độc Thân Cẩu" đi vào phòng bếp.

Vẻ mặt nó cảnh giác nhìn trong phòng bếp, lại phát hiện mọi đồ vật đều không có.

Thằng nhóc kỳ quái, "Ai? Ai đang nói chuyện? Tôi vừa rồi rõ ràng nghe được có người nói chuyện mà, làm sao vừa tiến đến liền không có?"

Hoắc Tiểu Bao nói xong, đi đến tủ lạnh bên kia, lấy ra một hộp sữa, cứ như vậy cầm uống.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 178


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 178 - Hoắc Bắc Cảng. Thật Sự Là Ma Đế Sao?
https: //gacsach.com

"Gâu gâu gâu ∼"

"Độc Thân Cẩu" nhìn rau dưa ở cách đó không xa, sủa ầm một trận.

Hoắc Tiểu Bao dịu dàng vuốt đầu Độc Thân Cẩu rồi dắt nó đi ra ngoài.

Chờ Hoắc Tiểu Bao rời đi, Cà Chua đụng Dưa Chuột bên cạnh một chút, vẻ mặt bi phẫn: "Mẹ kiếp! Ta vừa rồi không có nhìn lầm đi! Đó là Hạo Thiên Khuyển! Nhị Lang Thần Gia Hạo Thiên Khuyển?! Hạo Thiên Khuyển làm sao lại xuống trần!" 7

Dưa Chuột vẻ mặt bất đắc dĩ giải thích: "Ta nhớ rõ hình như là quấy rầy Nhị Lang Thần ngủ, bị hắn một chân đá xuống trần. Nhưng mà ta càng tò mò chính là, cái thằng nhóc kia làm sao lại nghe được chúng ta nói chuyện?"

"Nó là con của Hồ Quả Nhi, có huyết thống của cô ta, làm sao có thể không nghe được lời của chúng ta?"

Phải không?

Chính là Lang Dạ không có nói cho Nhung An, huyết thống của thần tiên truyền cho con chính là phụ thân, không phải mẫu thân.

Đứa nhỏ này, nếu là thật sự có huyết thống của thần tiên, không phải Hồ Quả Nhi, đó là... Phụ thân... Hoắc Bắc Cảng?

Hoắc Bắc Cảng... Thật sự là Ma Đế sao?

...

Mộ Sơ Tình ngày hôm sau đi làm, Mộ Oanh Oanh liền ở cửa văn phòng chờ cô xuất hiện.

Mộ Oanh Oanh trong một đêm đã thay đổi rất lớn, cô ta đem cái đầu tóc tá lả màu nhuộm lại màu đen, lại còn đem cái đầu mì gói duỗi thẳng, rất thẳng màu đen.

Hơn nữa trên mặt bự phấn cũng biến thành trang điểm nhẹ nhàng.

Quần áo đổi thành trang phục của nhân viên bán hàng hay mặc, mang một đôi giày cao gót, váy như là cố ý sửa chữa, giống như là càng ngắn.

Là Lục trà kỹ nữ trong truyền thuyết?

Mộ Sơ Tình không thích Mộ Oanh Oanh, cho nên khi thấy Mộ Oanh Oanh, sắc mặt cô không mấy tốt.

Cô trực tiếp xem nhẹ Mộ Oanh Oanh, lạnh nhạt đi vào trong văn phòng.

Mộ Oanh Oanh cũng không tức giận, đi theo Mộ Sơ Tình vào phòng.

Lúc Mộ Sơ Tình muốn đóng cửa, Mộ Oanh Oanh đứng ở cửa tươi cười, cầm theo bữa sáng trong tay đưa cho Mộ Sơ Tình, cười nói: "Chị họ, đây là bữa sáng tôi mua cho chị."

Mộ Sơ Tình trực tiếp cự tuyệt, ngữ khí lãnh nhạt, "Không cần, cô đem về tự ăn đi."

Mộ Oanh Oanh làm nũng đem bữa sáng nhét vào trong tay Mộ Sơ Tình, "Không cần sao, không cần sao, chị ăn rồi sao, đây là bữa sáng tôi vất vả mua cho chị, đây là tâm ý của tôi."

"Mộ Oanh Oanh, cô nói đi, sáng sớm tới tìm tôi là có ý gì?" Mộ Sơ Tình buông tay, ngữ khí sắc bén lên.

Mộ Oanh Oanh hề hề cười, mặt nóng dán mông lạnh, "Chính là, chị họ, chúng ta đều đã quen biết lâu như thế, chị cũng chưa có mang em đến nhà chị chơi, em muốn đến nhà chị chơi có được không? Hơn nữa chúng ta từ nhỏ đến lớn cũng không có ở chung với nhau, em muốn cùng chị ở chung."

"Không cần, cô biến đi giùm đi, tôi đối với cô không có hứng thú." Mộ Sơ Tình nói lập tức muốn đóng cửa.

Mộ Oanh Oanh lợi dụng sơ hở đi vào, rồi đem bữa sáng cô ta mua đặt ở trên bàn của Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình thật là muốn dùng nắm đấm ngày hôm qua, Ôn Vấn Nguyệt lại vội vội vàng vàng chạy tới, nói với Mộ Sơ Tình: "Mộ giám, không hay rồi, tổng giám đốc mở cuộc họp, 10 nữa."

Mộ Sơ Tình trợn trắng mắt, "Còn không phải là sau 10 phút nữa sao? Sợ cái gì, còn có thời gian mà."

Ôn Vấn Nguyệt vẻ mặt khó chịu chết đi được "Mấu chốt là vừa rồi tôi ở trong WC, quên nhìn thời gian, anh ta nói đã là 10 phút trước... Hiện tại trên lầu đã mở cuộc họp, tổng giám đốc nói trong vòng 3 giây cô không đến trước mặt anh ta, cô liền cút đi!"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 179


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 179 - Duy Nhất Bức Ảnh Này Cô Vẫn Luôn Mang Theo Bên Mình.
https: //gacsach.com

"Mẹ nó Hoắc Bắc Cảng!" Mộ Sơ Tình vội vàng thả túi xách, rồi mới tùy tay cầm lấy tài liệu trên mặt bàn, hướng tới trên lầu, nhanh chóng chạy như bay.

Cái tên chết bầm này, vừa rồi ở nhà, thế nào cũng phải đưa cô đi làm, Mộ Sơ Tình còn tưởng rằng Hoắc Bắc Cảng đột nhiên có một chút nhân tính, cho nên mới đưa cô đi làm, trên đường hắn chẳng nhắc gì tới chuyện họp hành! Hiện tại đột nhiên mở cuộc họp, Mộ Sơ Tình liền biết, Hoắc Bắc Cảng chính là muốn chỉnh cô!

Mộ Sơ Tình vội vàng đi theo Ôn Vấn Nguyệt cùng nhau rời đi, tự nhiên không có nhìn đến Mộ Oanh Oanh sau lưng cô.

Mộ Oanh Oanh sau khi Mộ Sơ Tình rời đi, đi tới cái bàn trước mặt, định xem trên bàn của Mộ Sơ Tình có cái gì về Hoắc Bắc Cảng hay không.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Cô ta muốn theo đuổi Hoắc Bắc Cảng thì phải biết hết thảy về Hoắc Bắc Cảng, phải biết thói quen, biết sở thích của hắn, biết mấy thứ đó mới có thể gãi đúng chỗ ngứa.

Mộ Oanh Oanh ở trên bàn của Mộ Sơ Tình, lật xem lâu như thế, cái gì cũng không tìm được, chính là lại đột nhiên tìm được rồi một bức ảnh là Mộ Sơ Tình còn có Hoắc Bắc Cảng chụp chung với nhau.

Đó là thời điểm hai người bọn họ mới vừa thi đậu cao trung cùng chụp ảnh, lúc đó Hoắc Bắc Cảng chết sống cũng không chịu cùng Mộ Sơ Tình chụp ảnh chung, thật ghét bỏ, chính là bị Hoắc Quốc Chương uy h**p, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn cùng Mộ Sơ Tình chụp ảnh chung.

Hai người chụp ở trước cửa nhà, bộ dáng Mộ Sơ Tình mang theo thẹn thùng của cô gái mới lớn, khuôn mặt tươi cười như hoa, tinh thần thanh xuân hoạt bát phấn chấn, quấn lấy tay Hoắc Bắc Cảng, gần sát hắn một chút. Mà Hoắc Bắc Cảng, vẫn như cũ là khuôn mặt băng sơn lạnh nhạt chết người kia.

Đây là bức ảnh chung duy nhất của hai người bọn họ, trừ bỏ ảnh chụp trên giấy hôn thú sau này, đây cũng là bức ảnh chung duy nhất.

Mộ Sơ Tình rất quý trọng bức ảnh này, những năm gần đây, rất nhiều đồ vật vứt vứt, ném ném, tìm không thấy, duy nhất bức ảnh này cô vẫn luôn mang theo bên mình.

Đem nó trở thành sinh mệnh của mình, trước sau không có cách nào vứt bỏ.

Mộ Oanh Oanh nhìn bức ảnh này, bỗng nhiên cười thật âm hiểm.

Cô ta đem bức ảnh xé nát, đem hình của Hoắc Bắc Cảng giữ lại, hình Mộ Sơ Tình thì vò nát.

Vò nát xong, Mộ Oanh Oanh trực tiếp đem hình chụp của Mộ Sơ Tình bỏ vào trong túi, định chờ một chút đem ra vứt vào thùng rác bên ngoài. Rồi đem ảnh chụp Hoắc Bắc Cảng thật cẩn thận đặt vào một ngăn khác trong túi xách, hoàn hảo không tổn hao chút gì.

Khi Mộ Oanh Oanh định rời đi, bỗng nhiên nhìn đến máy tính của Mộ Sơ Tình, email truyền đến một phần văn kiện, tên văn kiện chính là... Xét duyệt phát tiền lương.

Tiền lương tháng trước của Hoắc thị, ngày hôm nay sẽ phát ra, cho nên bộ phận tài vụ bên kia đem bảng xét duyệt tiền lương gửi cho Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình là giám đốc tài vụ, chỉ cần cô gật đầu xác nhận, liền có thể phát lương cho nhân viên công ty.

Mộ Oanh Oanh cũng không biết bản thân xảy ra chuyện gì, đột nhiên tiện tay tiện click mở văn kiện, tiếp nhận văn kiện, nội dung bên trong văn kiện là tiền lương tháng trước còn có các loại hoa hồng của toàn bộ công ty từ trên xuống dưới.

Cô ta nhìn văn kiện, bật cười, mở hồ sơ ra rồi sửa chữa một ít.

Đem những khoản tiền lương đó đều sửa lại.

Nhiều đổi thành ít, ít đổi thành nhiều.

Mộ Oanh Oanh xử lý xong, đem cái văn kiện này gửi qua email vừa rồi mới gửi tới, phản hồi: Đây là hồ sơ xét duyệt cuối cùng, anh dựa theo nội dung bên trong hồ sơ, phát tiền lương là được.

Người bên kia nhìn xong, cảm giác rất tò mò, xác định hỏi cô: Mộ giám, cô chắc chắn sao? Cái này yêu cầu cô ký tên mới có thể phát, hơn nữa số lượng cũng không khớp.
 
Back
Top Bottom