[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[On-Going | Đam Mỹ] Quý Ông Và Quý Ông - Sơn Hàm Hảo Nguyệt
Chương 37
Chương 37
George tạm thời không thể quay về Oxford bởi vì ở tu viện Thánh Mary đã xảy ra chuyện gièm pha, một vị nữ tu sĩ ấy vậy mà đã vi phạm lời dạy của thượng đế, vứt bỏ trinh tiết quý giá của mình chỉ để phát sinh quan hệ không minh bạch với một người đánh xe ngựa.
Sau khi biết được tin, sắc mặt của Bá Tước Francisco đang nằm trên giường lúc đỏ lúc trắng, hô hấp cũng trở nên mỏng manh.
Bác sĩ James bị gọi đến một cách đột ngột sau khi chẩn đoán bệnh cho ông xong, phải qua giúp xem bệnh cho phu nhân Vera ở phòng cách vách – vị phu nhân này khi đọc hết bức điện báo kia cũng cứ thế mà ngất xỉu.
Sophia ngồi im ắng bên cạnh mép giường của phu nhân Vera, ánh mắt của cô đóng đinh tại một góc mép giường, giống như một con rối gỗ, cho dù bác sĩ có bước qua cô để xem xét tình hình của phu nhân Vera, cô cũng chẳng cảm thấy gì.
Mà ngay khi Ellen đi theo George tiến vào phòng của phu nhân Vera cùng với bác sĩ James, hai người đã chứng kiến cảnh tượng như trên.
Đối với cô chủ cả của trang viên, Ellen vô cùng đồng cảm.
Với các quý cô nước Anh mà nói, trinh tiết các nàng mới là phẩm hạnh quan trọng nhất, nó đại diện cho sự thuần khiết, đoan trang, và tự biết giữ mình.
Mất đi trinh tiết có ý nghĩa gì?
Nó nghĩa là thể diện trong vòng xã giao hoàn toàn tan nát, danh dự gia đình sụp đổ, các nàng sẽ trở thành đối tượng toàn bộ con em quý tộc từ chối kết hôn.
Mà khi trang viên Field xuất hiện một dâm phụ, chị em các nàng liệu còn có thanh danh tốt nữa sao?
Ai sẽ nguyện ý cưới chị em của ả dâm phụ chứ?
Lisbon đúng là yêu Sophia, tựa chiếc tàu đuổi theo ngọn hải đăng, tựa bươm bướm tìm kiếm hoa tươi, thế nhưng đối mặt với Sophia đã bị hủy danh dự, liệu Hầu Tước Patrick luôn yêu chiều con trai sẽ đồng ý sao?
Evelyn cuối cùng vẫn làm liên lụy đến chị gái của ả.
"Sophia....", George đến bên cạnh chị của mình.
Sophia vẫn không nhúc nhích.
"Sophia", George lại một lần nữa gọi tên cô.
Vào lúc này, tâm trạng hoảng hốt của Sophia thay đổi, cô ngẩng đầu lên, giống như đang nắm lấy ngọn rơm cứu mạng mà cầm lấy cánh tay George: "George, Victor đã quay về rồi sao?"
Victor đã thúc roi giục ngựa chạy đến tu viện Thánh Mary, sau khi Bá Tước Francisco bất tỉnh nhân sự, hắn tự nhiên phải tiếp nhận công việc của trang viên.
George lắc đầu: "Không có, trước mắt chưa có bất kỳ tin tức nào cả."
Đôi môi của Sophia run rẩy, nếu không phải bác sĩ James còn ở đây, Ellen cho rằng cô ấy sẽ lập tức bổ nhào vào lồng ngực của George mà khóc lớn một trận.
"Thiếu gia George, tiểu thư Sophia, Bá Tước và phu nhân không còn gì đáng lo nữa", bác sĩ James tháo ống nghe y tế xuống, "Chỉ là bọn họ cần phải nghỉ ngơi đầy đủ."
George gật gật đầu: "Cảm ơn ngài, bác sĩ."
Hắn quay về phía Ellen ở đằng sau với hàm ý, Ellen lập tức tiến lên: "Vất vả cho ngài, ngài James, xin mời đi theo tôi."
Trong nháy mắt Ellen đóng cửa lại, cậu mơ hồ nghe thấy tiếng khóc áp lực của Sophia, may mắn là bác sĩ bên cạnh có chút luống tuổi, đối phương lãng tai cho nên không có bất kỳ phản ứng gì.
"Là chuyện gì đã làm kinh động đến ngài Bá Tước và phu nhân?", giọng điệu bác sĩ James mang một chút vẻ khó hiểu, "Đặc biệt là ngài Bá Tước, tôi còn chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của ông ấy."
"Chờ ngài Bá Tước tỉnh lại, chúng ta sẽ biết ngay thôi", Ellen nói.
Bởi vì Bá Tước và phu nhân Bá Tước té xỉu trước mặt mọi người, ngoại trừ gia tộc Field ở đó, thì nhóm người hầu bọn họ và hai vị quản gia đều đã biết được chuyện gièm pha của Evelyn.
Bị quản gia Genn nghiêm khắc ra lệnh không được nói năng lung tung, đương nhiên nhóm người hầu sẽ không lộ ra bất kỳ tin tức gì.
"Thượng đế ban ơn", bác sĩ James nói, "Ngài Bá Tước đã là quý tộc mà tôi thấy có cơ thể khỏe mạnh nhất, ngài ấy sẽ không có chuyện gì."
"Cảm ơn ngài, bác sĩ", Ellen thật lòng đáp lời.
Ellen cũng không hi vọng Bá Tước Francisco xảy ra chuyện, vị quý ông cao quý này tuy không đối xử tận tâm tận lực với mỗi người con, nhưng ít ra về mặt vật chất, ông chưa từng để bọn họ túng thiếu.
Nếu Bá Tước qua đời ngoài ý muốn, cậu Victor từ trước đến nay đều lạnh lùng sẽ đối xử với anh chị em của hắn như thế nào, quả là một vấn đề khiến người khác lo lắng.
Bởi vì tình hình của Bá Tước và phu nhân Bá Tước còn chưa ổn định, bác sĩ James được an bài ở căn phòng nhỏ bên trong trang viên, giúp ông ấy có thể xem bệnh vào bất kỳ thời điểm nào.
Sau khi bố trí cho bác sĩ James xong, Ellen không dừng lại mà nâng bước chân quay trở về.
Khi cậu vừa mới đặt chân vào cửa lâu đài, người hầu cấp thấp của trang viên vội vã đuổi theo: "Ngài Howard, điện báo của cậu Victor!"
Ellen chấn động, quay đầu thì thấy được phong thư màu trắng được giơ lên dưới ánh mặt trời.
"Cảm ơn cậu", Ellen nói, cậu nhận lấy bức thư nhẹ đến mức khiến lòng người sợ hãi, cầu nguyện bên trong sẽ mang đến tin tức tốt lành.
Tuy vậy, nguyện vọng của Ellen được định sẵn sẽ thất bại.
George nhận lấy thư trong tay Ellen, trong ánh mắt lo sợ và bất an của Sophia mà mở nó ra.
"Nó viết cái gì?", cơ thể Sophia chao đảo, dường như ngay sau đó cô sẽ té ngã xuống đất, "Em trai tốt của ta, George, em hãy nói cho ta."
George trầm mặc trong một cái chớp mắt, trong ánh mắt van nài của Sophia mà lên tiếng: "Victor sẽ đưa Evelyn đến tu viện Chartreux [1]."
[1] Tu viện Chartreux (hay Dòng Carthusian) là dòng tu chiêm niệm nghiêm ngặt nhất trong Giáo hội Công giáo, nổi tiếng với đời sống ẩn dật, cầu nguyện, im lặng và lao động chân tay.
Các tu sĩ sống đơn độc trong các tịnh cốc (cell) riêng biệt, tuân theo quy tắc nghiêm ngặt nhưng vẫn giữ trí thông minh và trách nhiệm cá nhân, với sự vâng lời đặt trong khuôn khổ.
Tu viện Chartreux, tu viện nổi danh với sự khổ hạnh, nếu nói các tu viện khác chỉ là đóng chặt cửa sổ phòng ở thì tu viện Chartreux chính là ngục giam hoàn toàn bịt kín.
Chỉ có quý tộc đã phạm phải sai lầm cực lớn mới bị lưu đày đến tu viện không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời này, và hơn thế nữa, cả đời người đó không thể bước ra khỏi tu viện này một bước.
Sophia xụi lơ trên mặt đất: "Evelyn thật sự đã làm chuyện mất thể diện với một người đánh xe ư?
Vì cái gì chứ?"
"Có lẽ là con bé không chịu nổi cuộc sống khô khan và nhạt nhẽo ở tu viện, muốn để người đánh xe giúp nó thoát khỏi đó", George suy đoán.
Phỏng đoán của George thật ra đã rất gần với sự thật, Evelyn được chiều chuộng từ bé làm sao có thể chịu đựng sinh hoạt đáng sợ bị cắt đứt với thế giới bên ngoài ở tu viện chứ?
Chưa nói đến đồ chay mỗi tuần đều làm Evelyn khó chịu đựng nổi, ngay cả đồng phục của đạo giáo, Evelyn cũng ghét bỏ lớp vải đã ma sát với làn da kiều nộn của cô ả.
Tuy nhiên, thứ khiến Evelyn khó chịu đựng nhất là việc cô ả phải đi làm việc giống như một người dân thường.
Vườn rau, phòng bếp, thậm chí là chuồng bò, rõ ràng cô ta là tiểu thư tôn quý của trang viên Field, làm sao có thể sống một cách thấp hèn, dơ bẩn và ti tiện như vậy chứ?
Nhưng mà Mẹ Bề Trên [2] nghiêm khắc đã cho Evelyn lười biếng một bài học thích đáng.
[2] Convert là nữ tu sĩ ma ma cấp, mình tra thì có thể là Nữ tu Trưởng, Viện Mẫu hay Mẹ Bề Trên.
Nhưng do ở Việt Nam quen gọi Mẹ Bề Trên hơn nên mình để vậy.
Từ đó trở đi, Evelyn không thể không rời giường vào lúc rạng sáng để cầu nguyện, trong đầu cô ả vì vậy đều chất đầy ý định rời khỏi cái chỗ đáng chết này.
Thế nhưng bức tường của tu viện quá cao, thân hình mảnh khảnh của Evelyn làm sao có trèo qua nổi?
Sau đó, ánh mắt của cô ta dần dần hướng về phía người đánh xe ngựa có thể ra vào tu viện mỗi ngày.
Dẫu rằng Evelyn và người đánh xe kia bị phát hiện khi chưa thực hiện xong bước cuối cùng, nhưng bộ dạng quần áo xộc xệch của hai người vẫn khiến mọi người ở đó sợ hãi.
Để lại ô danh ở tu viện - chốn có sự liên thông chặt chẽ với thượng đế, tế đàn thánh thần càng lại không thể bị lây dính nước bùn, vì vậy trước khi Evelyn bị đuổi ra khỏi tu viện, viện trưởng đã đưa điện báo đến trang viên Field: "Ngài Bá Tước tôn kính, con gái ngài đã làm ra chuyện phi thường mất thể diện với một kẻ đánh xe ngựa.
Dù chưa hoàn toàn phạm phải 'tội nghiệt sa đọa', nhưng hãy tha thứ cho chúng tôi, chúng tôi đã quyết định đuổi cô ấy ra khỏi tu viện."
Đó, chính là sự việc đã diễn ra.
Sophia lại một lần nữa đỏ mắt: "Không.....ôi thượng đế, đây chính là sự trừng phạt đối với ta sao...."
"Sẽ không sao đâu, Sophia", George đỡ chị gái mình dậy, tận lực giúp đối phương ngồi lại trên ghế, "Victor sẽ xử lý tốt thôi, chị biết mà, anh ấy để ý đến danh tiếng của trang viên Field hơn bất kỳ ai.
Chuyện này sẽ không bị người khác phát hiện ra đâu."
"Ta đã nói rồi, giấy không bọc được lửa", Sophia rơi nước mắt nói, "Người ở tu viện Thánh Mary thì sao?
Còn kẻ đánh xe thì sao?
Liệu hắn sẽ khoe mẽ với mọi người mình đã từng trải qua một đêm mặn nồng với một tiểu thư quý tộc không?
Đến lúc đó, đời ta sẽ tiêu tùng.
Ôi thượng đế, chắc hẳn ngài muốn ta phải đi vào tu viện.
Rời khỏi chốn này, rời khỏi hết thảy mọi thứ, ít nhất ta có thể giữ lại chút thể diện cuối cùng."
"Sẽ không có bất kỳ tin tức nào truyền ra, ta dùng tất cả để thề!", bỗng nhiên vang lên giọng của Bá Tước Francisco được Richard đỡ lấy đang đứng ở bên cạnh cửa, thân thể ông vẫn yếu ớt như vậy nhưng thần thái lại vô cùng kiên định, "George, con mau đi đăng một tin đính chính trên báo chí, tiểu thư thứ hai của trang viên Field đã bị cảm hóa bởi thượng đế, cam chịu vì ngài mà phụng hiến cả đời thuần khiết của nó."
George gật gật đầu: "Vâng, thưa cha."
"Trang viên Field sẽ không có một người không có liêm sỉ như vậy, quá khứ không có, tương lai lại càng không có", Bá Tước Francisco hít một hơi thật sâu, "Cho dù đó là con gái của ta."
Một vị tiểu thư quý tộc yêu đương vụng trộm sẽ phá hoại danh dự của gia tộc, nhưng nếu nàng ta tuyên thệ cả đời không kết hôn với bên ngoài, vì ngài mà bảo trì trinh tiết vĩnh viễn, nàng sẽ mang đến thanh danh tốt đẹp đến cho gia tộc.
Từ phụ nữ có chồng, cho đến tên đánh xe ngựa trơ trẽn, Bá Tước Francisco thống khổ ngẫm nghĩ, có lẽ ông trước giờ không thể hiểu nổi con gái của mình.
Nhưng vì trang viên, cũng vì Evelyn, con bé không thể quay về, hãy để tu viện kia bảo toàn chút danh tiếng cuối cùng của nó đi.
Bá Tước Francisco lại nhìn về phía Sophia tinh thần không ổn định, ông vẫn luôn khoan dung với người con gái cả hiền hòa: "Sophia đáng thương, ta sẽ nói chuyện với trang viên Blenheim, để Lisbon nhanh chóng cưới con."
Sophia cắn môi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng, cô lựa chọn yên lặng.
Bá Tước Francisco vẫn cần phải nghỉ ngơi, mà trước khi Victor gấp gáp trở về, George muốn nhanh hơn một bước mà phát ra tin đính chính.
"Tiểu thư Evelyn không thể quay lại sao?", Ellen đã hỏi George như thế trên xe ngựa.
"Một đứa con gái có thể kéo gia tộc vào địa ngục bất kỳ lúc nào, tuy có được tình yêu thương của cha, nhưng con bé không có khả năng quay về đâu", George ấn ấn giữa hai hàng lông mày, "Giống như Sophia đã nói, chuyện này nhất định sẽ bị truyền ra ngoài."
Không bị đồn đại chỉ là lời nói an ủi, trên đời này làm gì có bức tường có thể cản gió lớn?
Mấy tòa soạn báo lẻ tẻ tựa như con gián trải dài khắp các góc nước Anh, nhìn trộm bí mật của mọi người, chuyện của Evelyn đã bị rất nhiều người chứng kiến, tất nhiên sẽ bị truyền ra ngoài rồi.
Thế nhưng, chỉ cần phát ra thông báo trước mấy tờ báo lá cải, danh dự của trang viên Field ít nhất sẽ không tuột dốc không phanh.
Mà người phụ nữ vì thượng đế cống hiến hết thảy, làm sao có thể là loại người không tuân theo bổn phận của mình chứ?
"Có lẽ phu nhân sẽ cầu xin vì tiểu thư Evelyn", Ellen nói.
So với Bá Tước Francisco lý trí, phu nhân Vera có vẻ cảm tính hơn nhiều.
"Vì tương lai của trang viên, cha sẽ không đồng ý", George bảo, "Trừ phi Evelyn 'chết' và lấy một loại thân phận khác bắt đầu cuộc sống mới ở một đất nước xa xôi."
Có lẽ sau nhiều lần van nài của phu nhân, Evelyn thật sự có được một cuộc đời mới không biết chừng.
Nhưng nếu Evelyn không thể trở nên chín chắn, với sự ngu xuẩn và ngạo mạn của cô ả, rời khỏi sự che chở của gia tộc có thể mang đến kết cục tốt gì sao?
"Chỉ mong nó có thể thông minh hơn một chút", George nói, "Cho dù có chuyện gì, thời gian kế tiếp đây, sinh hoạt trong trang viên sẽ không còn yên bình nữa đâu."