[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[On-Going | Đam Mỹ] Quý Ông Và Quý Ông - Sơn Hàm Hảo Nguyệt
Chương 17
Chương 17
Tình yêu đồng tính chính là tội lỗi, nó đi ngược lại với tình yêu của thượng đế, cũng rời xa khái niệm hôn nhân bình thường.
Sở dĩ thành phố Sodom và Gomorrah bị thiêu rụi đến trơ trọi cũng vì người ở đây đã đi ngược lại với ý nguyện của Ngài.
"Anh ấy thật sự không nên hùa theo chủ nhân để làm ra loại chuyện xấu hổ này", Ellen bình luận, "Tuy nhiên ngài Campbell nhìn qua cũng không giống người phạm phải tội ác tày trời, anh ấy trốn đi, có lẽ là để cứu thoát chủ nhân của mình?"
Thái độ của George có chút phức tạp, nhưng hắn cố gắng tỏ ra tự nhiên: "Thật đáng tiếc, đó không phải là nguyên nhân chính."
"Thế là vì cái gì?", Ellen hỏi.
"Chủ nhân cậu ta phản bội tình yêu bọn họ, cậu ta không chịu được người thứ ba, chỉ đơn giản là như vậy", George trả lời.
"Hai người đàn ông thì làm sao có tình yêu?", Ellen không đồng tình nói.
"Vì sao lại không có tình yêu?", George phản bác, "Tình yêu chưa bao giờ phân giới tính, tuổi tác hay sắc tộc.
Thượng đế dạy chúng ta học cách khoan dung, chẳng phải để chúng ta rủ bỏ thành kiến và sự ngạo mạn hay sao?"
Thái độ của George nghiêm túc không giống như đang giả vờ, Ellen nhìn nam chủ nhân trẻ tuổi của mình, trong lòng bỗng sinh ra một ý nghĩ hoang đường: "Cậu chủ George, ngài...."
Cậu dùng từ một cách châm chước, thế nhưng không thể nào che lấp được giọng điệu hoảng loạn: "Ngài sẽ không...."
George ho khan: "Không giống như em đang nghĩ đâu, ta sẽ không yêu một người đàn ông xa lạ khó hiểu nào đó đâu."
Ellen hoài nghi nhìn đối phương.
George bất đắc dĩ thề thốt: "Ta thề với thượng đế, ta chỉ yêu mà người ta nên yêu."
Chỉ là người mà hắn nên yêu là ai, hiển nhiên bây giờ không phải thời điểm thích hợp đế bày tỏ.
George giấu giấu giếm giếm bày tỏ thiện ý làm trái tim Ellen hạ xuống: "Cảm tạ thượng đế, lời ngài nói vừa rồi thật khiến người ta hiểu lầm."
"Nhưng đó thật sự là suy nghĩ của ta", George nói, "Ellen em thì sao?
Em sẽ khinh thường tình yêu đồng tính sao?"
"Đó không phải là vấn đề chính", Ellen có chút cứng họng.
"Thế vấn đề là gì?
Chẳng lẽ Ellen em không cho rằng tình yêu chính là thứ tình cảm tốt đẹp nhất sao?", George nhìn chằm chằm Ellen, bày ra bộ dáng chờ đợi cậu trả lời.
Ellen trong lúc nhất thời nội tâm rối bời.
Đây là chuyện gì thế này?
Là ai đã dẫn dụ cậu chủ vào con đường lạc lối?
Là hai tên khốn khiếp đáng chết trên toa xe lửa kia sao?
Hay là những thiếu gia đào hoa ở trên trường đã đi đến những nơi kia?
Đàn ông sao lại đi yêu đồng loại chứ?
Thượng đế tại sao lại để mặc cho bọn họ phóng túng một cách đáng xấu hổ như vậy?
Trông thấy Ellen không có trả lời, George tỏ vẻ thương tâm: "Ellen, nếu như vậy thì, ta nói là nếu, nếu ta sau này cũng sẽ yêu một người cùng giới tính, liệu em sẽ khinh thường ta, coi ta rẻ mạt, hay thậm chí là phỉ nhổ ta?"
Ellen phản bác theo bản năng: "Tôi đương nhiên sẽ không!
Ngài đang nói bậy bạ gì thế?!"
"Bởi vì em đã khiển trách thứ tình cảm vô tội thậm chí là cao quý đó thôi?", George đáp.
"Nhưng mà thứ tình yêu này...."
Có chỗ nào mà cao quý?
Biểu cảm của George nhìn qua có chút đáng thương, thật sự làm khó một người trưởng thành như hắn còn có thể biểu lộ sắc mặt thương tâm mất mát như vậy.
Ellen nhìn chủ nhân của mình, thật sự nghi ngờ những lời vừa rồi của đối phương đều là lừa gạt.
Tuy nhiên, lỡ như cậu George thật sự là người đồng tính, ôi thượng đế, việc này thật quá đáng sợ, chẳng lẽ cậu chủ muốn đi trên con đường sai lầm này thật sao?
"Tôi sẽ ngăn ngài", Ellen nói, gần như đang thề thốt, "Bằng hết khả năng của mình."
Hiển nhiên, đây không phải là lời mà George chờ mong.
Dẫu có chuẩn bị từ trước nhưng khi trông thấy vẻ mặt nghiêm túc của Ellen, George vẫn cảm thấy bất đắc dĩ và bất lực.
"Nếu như ta trở nên mê mẩn không quay đầu thì sao?
Em sẽ để ta rơi vào địa ngục một mình sao?", George nói toạt ra, gần như sắp thổ lộ thứ tình yêu không bình thường của mình.
Không khí dần trầm xuống, cảm giác như con kiến đang bò trên chảo nóng, hai người mặt đối mặt, không ai dời đi ánh nhìn – tựa như ai cúi đầu xuống trước thì sẽ là người thua cuộc.
Tuy nhiên, Ellen vẫn không thể lay chuyển chủ nhân của cậu.
"Tôi không hi vọng ngài bất hạnh", rốt cuộc thì Ellen vẫn mềm lòng trước, "Ngài biết đấy, tôi chỉ là hi vọng ngài sẽ luôn hạnh phúc."
"Nhưng niềm hạnh phúc của ta chỉ có thể do ta định nghĩa nó", George kéo tay Ellen lại, "Kết hôn cùng một người phụ nữ ham mê hư vinh, sau đó sinh hạ một con quỷ không ai thương xót giống như ta, Ellen, đây không phải là hạnh phúc."
Ellen đang định phản bác thì George tiếp tục nói: "Nếu ta không theo đuổi thứ mà ta chân chính muốn, vậy thì mỗi ngày sống trên cuộc đời này đều là thống khổ và bất hạnh.
Ellen, nếu ngay cả em cũng không ủng hộ, nếu em cũng rời xa ta, liệu trên đời sẽ còn ai để tâm đến cảm nhận của ta chứ?
Ta lúc ấy cũng thật đáng buồn."
Ellen định nói George vẫn có người thân để tâm đến hắn, nhưng khi nghĩ về vị phu nhân Vera cao cao tại thượng với bộ dạng lãnh đạm, lời này không thể nào nói ra.
George tiến gần lại Ellen, nửa ngồi xổm xuống, nếu không phải Ellen không đồng ý, cả khuôn mặt của hắn đã dán lên trên đầu gối của đối phương rồi – đây chính là một tư thế đặt mình ở thế yếu, cộng thêm biểu cảm đáng thương của George, thành công làm Ellen tước vũ khí đầu hàng.
"Tôi vẫn sẽ luôn ở bên cạnh ngài", Ellen nói.
"Cho dù ta có phạm sai lầm?"
"Đúng vậy, cho dù ngài có phạm sai lầm."
"Nếu thượng đế muốn tuyên án tử cho ta?", George hỏi.
Đối diện với George không chịu từ bỏ, Ellen còn chỗ nào không rõ nữa chứ?
Chủ nhân của cậu thật sự là đối với quý cô mỹ lệ mảnh khảnh chẳng có chút hứng thú nào, ngài ấy khát vọng ái tình cấm kỵ cùng tội lỗi.
Đây có lẽ chỉ là hứng thú nhất thời, Ellen hi vọng như vậy, những lỡ không phải....Cậu lần theo từng đường nét trên khuôn mặt nọ, một người đàn ông dũng cảm như thế, hiện tại lại tái nhợt và nhu nhược như vậy.
Từ nhỏ cậu chủ George đã tỏ ra tự lập, bởi vì trong trang viên ngoại trừ cậu và quản gia Genn, không ai để ý đến sự khổ sở và nước mắt của hắn.
Dần dà, Ellen cũng mau chóng quên mất, chủ nhân của cậu cũng đúng lúc trưởng thành.
Trong khi những thiếu gia quý tộc khác vẫn đang nghịch ngợm thì cậu chủ của cậu đã học xong bài học khiêm tốn.
Đúng thế, cậu cần phải ở bên ngài.
Nếu không có cậu George, có lẽ cậu đã sớm chết đói ở bụi cỏ ven đường, thân thể hư thối biến thành thức ăn trong miệng chó hoang, làm gì có thể hưởng thụ sinh hoạt thoải mái như bây giờ?
"Vậy thì tôi sẽ cùng ngài xuống địa ngục", Ellen cười.
Dù có đưa ra lựa chọn trong thời gian ngắn, nhưng cậu vẫn bỗng chốc cảm thấy nhẹ nhõm.
Nếu cậu George có thể kết hôn cùng một vị thiếu nữ, đó là sự tình không thể nào tốt hơn; nhưng nếu ngài không muốn, cậu vẫn sẽ theo hắn đến cùng.
Nhìn thấy đôi mắt trở nên có hồn của George, nhìn thấy dáng vẻ thoải mái mở tung hai cánh tay của đối phương, Ellen biết mình đã lựa chọn chính xác.
"Ta muốn tựa lên người em, Ellen", George nói, khuôn mặt tràn đầy mong chờ.
"Ngài có thể dựa lên vai tôi, cậu chủ", Ellen trả lời.
Thế nhưng, Geoge lại trở tay ôm chầm lấy Ellen, ôm thật chặt người kia.
"Ta rất vui!
Ôi, cảm ơn em, Ellen", George gần như dán chặt cơ thể mình trên người Ellen, hắn cuối cùng đã nở ra nụ cười mà đáng lý tuổi của hắn nên có.
Ellen ôm ngược lại George, trong giây phút cảm thấy sung sướng, tuy nhiên càng nhiều hơn chính là sự lo lắng tựa như bụi gai đang sinh sôi nảy mầm, gần như bao phủ khắp cơ thể cậu.
Màn đêm buông xuống, Ellen mơ thấy ác mộng.
Cậu mơ thấy George cùng một người đàn ông cao lớn không rõ mặt đứng chung với nhau tay trong tay, cử chỉ thân mật.
Ngay sau đó, George bị người kia đẩy ra, như không thể tin tưởng được mà rơi vào vực sâu đen ngòm không thấy đáy.
Tiếng gió rít gào, nghe không rõ nhưng lại mang theo giọng điệu quở trách, cùng Ellen rơi xuống.
Mà ở nơi đáy vực xa xôi, Ellen trông thấy máu tươi lan rộng, trông như một ngọn lửa....
Chỉ là một buổi tối ngắn ngủn, Ellen đã bị dọa cho tỉnh rất nhiều lần.
Mỗi một lần đều là cảnh tượng George chết không được tử tế, thật sự khiến người ta khiếp hồn khiếp vía.
Vì vậy, ngày hôm sau khi thức dậy, Ellen mang theo cơn đau đầu nặng nề, cậu phát hiện so với nỗi sợ George yêu một người đàn ông thì cậu càng sợ hãi George bị người khác lừa gạt, bị người khác tổn thương.
Cậu chủ của cậu ưu tú như thế, ngài ấy đáng giá với người tốt nhất – dẫu cho người kia có là đàn ông.
Đúng rồi, thân là người hầu thân cận của George, cậu có trách nhiệm phải giúp cho chủ nhân hạnh phúc.
Vì vậy, cậu cần tìm ra kẻ đã dẫn dụ cậu chủ, đánh giá xem thử đối phương có phải là người xứng đôi với chủ nhân cao quý của mình không.
Ellen ngay lập tức đưa ra quyết định, chính vì vậy, cậu nhanh chóng trở nên hoài nghi mọi thứ, bất kỳ một người đàn ông tuấn tú nào đều trở thành đối tượng tình nghi của Ellen.
Ngay từ đầu, Ellen đã nghi ngờ Lisbon, rốt cuộc thì người bạn tốt nhất của George chính là anh ta.
Tuy nhiên, Lisbon một lòng nhào lên người của Sophia, mà Ellen cũng tin rằng George sẽ không phải là loại người ái mộ anh rể của mình, Ellen vì vậy đã nhanh chóng thay đổi mục tiêu.
Diện mạo của người hầu nam bên cạnh Lisbon tuy có hơi na ná nhau, nhưng đối với George vẫn rất ân cần.
Vị phó quản gia của Lisbon tuy tuổi tác có chút lớn, nhưng lại trông rất nho nhã điển trai; hay là gã bạn học đã đưa George về nhà cũng là một tên đàn ông có cử chỉ tùy tiện, gã vậy mà lại vai kề vai với George, còn hạ lưu khoa tay múa chân...
George bất đắc dĩ trông thấy Ellen đang bắt đầu hoài nghi người đánh xe ngựa đã 50 tuổi, thốt lên: "Ellen thân mến, bình tĩnh một chút nào, ta sẽ không thèm thuồng đến mức đó."
Ellen ho khan một tiếng, thu hồi tầm mắt đang đặt trên người đánh xe lại: "Cậu chủ, tôi chỉ đang ngắm phong cảnh mà thôi."
"Dùng một thái độ như sắp nuốt chửng người khác để ngắm phong cảnh?", George đùa.
Mặt Ellen ửng hồng: "Tôi...tôi thật lòng xin lỗi, về sau sẽ không xảy ra nữa."
George còn có thể nói gì chứ?
Hắn nhìn thấy Ellen trong khoảng thời gian này đề phòng những người đàn ông tiếp xúc với bản thân hệt như phòng trộm, nhưng Ellen lại chưa bao giờ soi gương, từ trước đến bây giờ vẫn không chú ý đến diện mạo của bản thân đã hấp dẫn bao ánh mắt ái mộ của cả nam lẫn nữ.
George đã từng cảm tạ nhiều lần Ellen chính là người hầu thân cận của mình, để cho cả hai mới có thể thân thiết với nhau đến thế.
Thế nhưng hiện tại, hắn không thể không oán hận thân phận của cả hai – hắn không ngừng nhân lúc tắm rửa mà bày ra dáng người cường tráng trẻ trung của mình trước mắt Ellen, nhưng lần nào cũng bị ngó lơ.
Hắn cũng không ngừng 'vô ý' chạm vào cậu, ôm cậu, thế nhưng Ellen đều cho rằng đó là sự thân cận 'thuần khiết'.
Thậm chí, có một lần George đã vứt bỏ lễ nghĩa mà lớn mật lộ ra khoái cảm sau khi lọ, Ellen vậy mà còn săn sóc đóng cửa phòng cho hắn.
Như ngọn lửa trên đuốc gặp phải mưa to, trong giây phút ấy, George hiểu rõ như thế nào là cảm giác bất lực sâu sắc.
Đây liệu có phải là khảo nghiệm của thượng đế?
Người hắn yêu chấp nhận tính hướng vì hạnh phúc của hắn, nhưng cậu thật sự không cần phòng bị những kẻ râu ria kia, nếu như cậu có thể nhận người đã mê hoặc chủ nhân của mình chính là bản thân, vậy thì không thể nào tốt hơn.
---
Cá: Edit chương này cười sml.