Ngày hôm nay khá đẹp trời, ánh nắng xuyên qua cửa kính sát đất chiếu xuống sàn nhà, khiến căn phòng như được phủ bởi sự ấm áp đầy thoải mái, sáng sủa mà dễ chịu.
Một người đàn ông đứng trên tấm thảm lông cừu, nhìn những nếp nhăn không mấy rõ ràng nơi khóe mắt trong gương, hơi tiếc nuối nhướng mày.
Nhưng may là tổng thể khuôn mặt anh trông vẫn trầm ổn có thần, ôn hòa nhã nhặn.
Khí chất của anh rất tốt, vóc người cao gầy thẳng thớm, năm tháng trôi qua chỉ như dệt hoa trên gấm, giống như một ly rượu ngon càng để lâu thì hương vị sẽ càng nồng nàn.
Anh nhìn gương, chỉnh lại chiếc nơ đã thắt xong rồi xịt một ít nước hoa lên cổ tay áo.
Hôm qua Tạ Thành Vẫn vừa đón sinh nhật hai mươi chín tuổi, trò chuyện với bạn bè đến tận đêm khuya, nào là chuyện công việc, kỷ niệm từng có khi ở nước ngoài, đến quá trình phát triển sự nghiệp của mỗi người.
Tiếng cụng ly vang lên dưới ánh đèn rực rỡ, nhìn hình bóng bản thân phản chiếu trên đấy, anh mới chợt thấy cảm thán, thời gian trôi qua quá nhanh, chỉ chớp mắt mà mình đã đi lên con đường bước sang tuổi ba mươi rồi.
Sắp ba mươi tuổi, nhưng anh vẫn độc thân.
Khi trước Tạ Thành Vẫn không quá để ý đến việc nhất định phải có ai đó ở bên mình, dù sao một chuyện tình đẹp vốn là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu.
Song đến độ tuổi vàng này, cả sự nghiệp và các mối quan hệ xã giao của anh đều đã phát triển rất tốt, khả năng thăng tiến trong tương lai cũng rõ ràng, thế là bản thân lại xuất hiện những hy vọng xa vời khác.
Anh cảm thấy câu "no cơm, ấm cật, dâm dật mọi nơi" cũng không phải hoàn toàn vô lý.
Tuy mấy năm nay anh từng qua lại với vài người, nhưng cuối cùng đều vì đủ loại lý do mà lựa chọn chia tay trong hòa bình.
Lần gần nhất vừa gặp đã thích người khác là năm ngoái, khi anh đến dự buổi tiệc được tổ chức để chào đón một người bạn vừa từ nước ngoài trở về.
Người nọ là một stylist tên An Địch, trông cực kỳ rực rỡ và xinh đẹp, tự tin phóng khoáng.
Anh rất khích cái khí chất đó của y.
Trong vòng tròn toàn là sự gò bó theo khuôn phép của anh, y càng có vẻ đặc biệt hơn, khiến anh vừa nhìn đã bị thu hút.
Tiếc là đối phương đã có người mình thích, một tên trai thẳng mà trong mắt anh, hắn ta cũng chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch có tính hay ghen tuông.
Song tính đến giờ, họ đã ở bên nhau hơn một năm.
Trước đấy anh còn ác ý đoán rằng mối tình của họ sẽ chẳng đi đến đâu, nào ngờ quan hệ của hai người lại ổn định một cách bất ngờ.
Nhưng may thay, anh là người cầm lên được thì cũng buông xuống được, nay vẫn giữ được mối quan hệ bạn bè khá ổn với An Địch.
Tạ Thành Vẫn thôi suy nghĩ, xách chiếc cặp táp đặt ở ngay huyền quan, đi thẳng từ thang máy xuống hầm gửi xa, lái xe đến hãng luật.
Hằng Lý là một trong những hãng luật có tiếng hàng đầu cả nước, cũng chính là nơi anh đang làm việc, tọa lạc ngay ở trung tâm thành phố A, sát bên khu phố thương mại sầm uất nhất.
Lúc đầu Tạ Thành Vẫn học ở Anh, sau khi tốt nghiệp Cử nhân và Thạc sĩ Luật tại Trường Kinh tế và Khoa học Chính trị London thì thuận lợi đến làm việc ở Magic Circle*.
Nhưng vì đa phần người nhà và bạn bè đều ở trong nước, thế nên sau một năm thì chuyển sang làm việc ở một hãng luật nước ngoài tại Hồng Kông để làm bước đệm.
Mãi đến vài năm trước mới nhận lời mời của người khác, nghỉ việc về thành phố A, vào làm ở Hằng Lý.
(*): Là thuật ngữ không chính thức dùng để chỉ 5 công ty luật hàng đầu, uy tín và lợi nhuận cao nhất có trụ sở tại London, Vương quốc Anh, gồm Allen & Overy (nay là A&O Shearman), Clifford Chance, Freshfields Bruckhaus Deringer, Linklaters và Slaughter and May.
Anh vừa nhớ lại quá khứ vừa đỗ xe vào chỗ cố định của mình, rồi quẹt thẻ lên lầu.
"Luật sư Tạ, chúc mừng sinh nhật nhé."
Cô gái ở quầy lễ tân vừa thấy Tạ Thành Vẫn bước vào liền vội đứng dậy nói: "Cuối tuần nên không thể nói trực tiếp với anh được."
"Cảm ơn."
Tạ Thành Vẫn mỉm cười gật đầu, tiện thể khen: "Chiếc váy hôm nay khiến cô trông tươi tắn hơn đấy."
"Thật sao!"
Mặt cô gái hơi đỏ lên.
Tạ Thành Vẫn không tỏ vẻ kiêu ngạo gì, tính cách còn dịu dàng lịch thiệp, người nào được anh khen một hai câu đều không khỏi cảm thấy xiêu lòng.
Chỉ tiếc xu hướng tính dục của anh không phải chuyện bí mật trong giới, khiến rất nhiều cô gái trẻ chỉ đành thầm tiếc nuối trong lòng.
"Thật."
Trong mắt Tạ Thành Vẫn mang theo ý cười.
Hôm nay người trong văn phòng không nhiều lắm, phần lớn đều đến đóng quân ở công ty đối tác.
Có người thấy anh bước vào nên lần lượt chào hỏi.
"Chào buổi sáng, partner* Tạ."
(*) Gốc là "par", viết tắt của partner.
Trong các hãng Luật, partner được hiểu là đối tác (một chức vụ cao cấp trong các hãng luật).
Bên Việt dịch cụm từ này là Luật sư thành viên, nhưng nếu để vậy cụm sẽ khá dài, thế nên mình sẽ giữ nguyên theo tác giả nhé.
"Chào buổi sáng, Tiểu Triệu."
Anh có một văn phòng làm việc riêng sát bên phòng trà nước, thoạt nhìn như toàn bộ phần tường đều được làm bằng kính trong suốt, nhưng thực ra bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong, chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài.
Bàn làm việc được sắp xếp rất gọn gàng, còn đặt mấy chậu sen đá nhỏ do các đồng nghiệp nữ trong hãng tặng vào các dịp lễ, cũng xem như khiến căn phòng vốn chẳng có bao nhiêu hơi người của anh thêm chút màu xanh tươi.
"Luật sư Tạ, anh có muốn uống cà phê không?"
Cửa văn phòng đột nhiên bị gõ, rồi có một giọng nam vang lên ngay sau đấy.
"Không cần, tôi tự pha một ly trà là được."
Tạ Thành Vẫn nhìn về phía Trần Tân Vũ, cậu chàng trông có vẻ thư sinh yếu đuối đứng ở cửa: "Cậu đi làm việc của mình đi."
"Ồ, vâng ạ."
Trần Tân Vũ vừa đi được hai bước đã đột ngột quay lại, đưa cho anh một hộp quà: "Quà sinh nhật của luật sư Tạ này.
Hôm qua không giao đến kịp nên em để ở quê luôn."
Tạ Thành Vẫn nhìn hộp quà được đóng gói tinh xảo, nhướng mày: "Nào có chuyện để cậu tặng quà cho tôi."
"Ừm, cũng không đáng bao tiền đâu, chưa chắc đã vừa mắt anh, xem như chút tấm lòng gọi là thôi."
Trần Tân Vũ gãi ót: "Vậy em ra ngoài trước."
Đợi Trần Tân Vũ đi rồi, Tạ Thành Vẫn mới mở hộp quà ra.
Bên trong là một lá bùa bình anh, ở dưới còn đặt một bức thư, nội dung hơi đơn giản nhưng lại được viết rất chân thành.
Nói rằng đây là lá bùa cậu xin được khi đi du lịch với bạn gái ở Nhật Bản.
Vì anh thường phải bay khắp nơi đi công tác nên đặc biệt xin một cái để tặng anh.
Cuối thư còn cảm ơn sự chăm sóc anh dành cho cậu từ trước đến giờ, nói rằng bản thân đã học được rất nhiều điều ở đây.
Thật ra tính từ lúc tốt nghiệp đến giờ, Trần Tân Vũ vào làm ở đây cũng đã được một khoảng thời gian.
Trước khi anh được thăng làm đối tác, cậu vẫn luôn theo anh xử lý một số dự án IPO*, đến nay đã dần trở thành một luật sư có thể tự mình đảm đương một phía.
Tạ Thành Vẫn cũng xem như nhìn cậu từ thuở non nớt ban đầu từng bước trở nên thành thạo công việc như hiện tại, EQ đã cao hơn không ít so với lúc mới vào làm.
(*)IPO (Initial Public Offering) là việc một công ty lần đầu tiên chào bán cổ phiếu ra công chúng và niêm yết trên sàn chứng khoán để huy động vốn, chuyển từ công ty tư nhân sang công ty đại chúng.
Mục tiêu chính là thu hút nguồn vốn lớn để mở rộng kinh doanh, nâng cao uy tín và thanh khoản.
Anh cười cất hộp quà đi, đặt lá bùa bình an vào trong ngăn kéo rồi mở Wechat gửi cho cậu một câu "Cảm ơn, có lòng rồi."
Rất nhanh đã thấy đối phương trả lời bằng một biểu cảm.
Đợi xử lý xong công việc trong tay, Tạ Thành Vẫn đứng dậy đinh đi vào phòng trà lấy nước thì điện thoại đột nhiên vang lên.
Anh cầm lên xem, là Vương Trí Hòa gọi đến.
Vương Trí Hòa là senior partner của Hằng Lý, có thâm niên hơn anh, tuổi tác cũng lớn hơn anh.
Hai người làm quen nhau trong một buổi tiệc rượu do người khác giới thiệu.
Tuy tuổi tác chênh lệch khá lớn nhưng họ lại có nhiều quan niệm khá hợp nhau, nên không lâu sau đã trở nên thân quen.
Vương Trí Hòa cảm thấy anh là thanh niên tài tuấn, rất thưởng thức anh, bèn mời anh đến Hằng Lý làm việc.
"Tiểu Tạ, sinh nhật thế nào rồi?
Phải bay khắp nơi, lần này không thể chúc mừng sinh nhật cậu được."
"Không sao đâu luật sư Vương, ngày tháng còn dài."
Tạ Thành Vẫn xoa cổ: "Gần đây bên anh có tiến triển gì không?"
"Vẫn vậy thôi, tôi gọi đến là để nói với cậu một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Không phải trước đấy tôi có phỏng vấn online với một thực tập sinh à?
Khá lắm đấy, thi viết cũng ổn.
Song vì giáo viên hướng dẫn của tôi thời học tiến sĩ lại giới thiệu cho tôi một trong số các sinh viên hiện tại của thầy.
Sau khi phỏng vấn thì tôi thấy người thứ hai cũng được.
Tuy rõ là người đầu tiên xuất sắc hơn, nhưng dù sao đó cũng là thầy của tôi, tôi phải nể mặt ông ta chứ.
Bên cậu dạo này khá nhiều việc, nên tôi muốn hỏi xem bên cậu còn cần người không?"
"Gần đây dự án không quá bận, tạm thời team tôi không thiếu người."
"Ấy Tiểu Tạ, tôi phải nói với cậu chuyện này."
Vương Trí Hòa nghe ra lời từ chối khéo của cậu, thấp giọng nói: "Thực tập sinh đầu tiên là do đám bạn cũ của tôi giới thiệu, người bạn này của tôi là giám đốc điều hành của Hải Thận, có quan hệ rất rộng.
Giờ anh ta giới thiệu cháu trai mình cho tôi, thằng nhóc giỏi giang lắm.
Nếu không phải thầy hướng dẫn của tôi gửi cho tôi mấy email liền..."
Tạ Thành Vẫn biết Hải Thận là một công ty chứng khoán khá nổi tiếng ở thành phố B, nhưng vì công việc của anh trước giờ không có liên quan quá nhiều đến nó.
Khi nghe đến tên công ty, anh đã im lặng một lúc.
Thật ra vừa rồi nghe Vương Trí Hòa kể chuyện ông đích thân phỏng vấn cậu ta thì anh đã đoán được đối phương có chút quan hệ.
Dù sao thì bình thường các senior partner cũng không cần phỏng vấn thực tập sinh.
"Cậu dẫn dắt cháu trai anh ta, sau này nó sẽ thành nguồn lực của cậu."
Vương Trí Hòa lấy lý thuyết phục.
"Trong hãng luật cũng có các team làm mảng phi tố tụng khác, mà đây lại là nguồn lực lớn đến vậy, tôi tò mò tại sao luật sư Vương chỉ nghĩ đến tôi."
Tạ Thành Vẫn quả thật khá hiếu kỳ với điểm này.
"Trong đám trẻ tôi chỉ thưởng thức cậu thôi, Tiểu Tạ.
Hơn nữa đây cũng là cháu trai bạn học cũ của tôi, giao cho người khác, tôi không yên tâm."
Vương Trí Hòa hạ giọng thấp hơn: "Huống chi năng lực của thằng nhóc này rất mạnh, lúc phỏng vấn còn nhấn mạnh chuyện đã ngưỡng mộ danh tiếng của cậu từ lâu, chẳng phải đang nói thẳng là muốn vào team cậu à?
Dù sao thực tập sinh đều đến để làm mấy công việc chẳng ai muốn làm, cậu tiện thể chỉ dạy chút là được, thằng nhóc chỉ tranh thủ gap year đến học hỏi chút thôi."
Tạ Thành Vẫn nghĩ cũng đúng, thực tập sinh có tính lưu động cao, đúng là không phải chuyện lớn gì, để một người có kinh nghiệm bình thường dẫn dắt là được: "Được thôi, luật sư Vương đã nói vậy rồi, đối phương lại có năng lực, tôi còn từ chối thì đúng là không ra làm sao."
"Cậu phải tự mình dẫn theo bên cạnh đấy.
Bạn học cũ của tôi nói rồi, xem như trợ lý mà sai bảo cũng không sao."
Vương Trí Hòa như đã nhìn thấu Tạ Thành Vẫn đang nghĩ gì.
"Được, theo tôi, đến rót nước bưng trà cho tôi."
Tạ Thành Vẫn nói đùa.
Vương Trí Hòa nghe giọng điệu bên kia đầu dây của anh thì bật cười: "Vậy tôi gửi sơ yếu lý lịch của thằng nhóc đó cho cậu.
Hôm nay cậu ta sẽ đến báo danh, nhưng hình như vì buổi sáng bị tắc đường nên xin tôi cho đến muộn một chút.
Thế là tôi mới nhớ ra chuyện này, không thì người ta đến rồi lại không tìm được tôi."
"Được, phiền luật sư Vương rồi."
Tạ Thành Vẫn không ngờ Vương Trí Hòa đã sớm tính được mình sẽ không từ chối, trực tiếp bảo người hôm nay đến luôn.
Anh xoa trán, ngắt điện thoại xong thì thở dài, mở sơ yếu lý lịch Vương Trí Hòa vừa gửi ra.
Sơ yếu lý lịch có cả bản tiếng Trung lẫn tiếng Anh, anh đọc sơ qua.
Tên là Tề Diễn Trạch, không có ảnh thẻ, học ở Mỹ, có bằng cử nhân ngành tài chính – át chủ bài Stern.
Chỉ ba năm đã hoàn thành đủ tín chỉ tốt nghiệp sớm, hiện đang học JD, GPA rất cao, điểm LSAT cũng cao, quan trọng là mới hai mươi hai tuổi."
(*)Stern: Trường Kinh doanh Stern (NYU Stern) là một trong những trường kinh doanh danh tiếng và lâu đời hàng đầu tại Mỹ và trên thế giới, thuộc Đại học New York (NYU)
JD: Juris Doctor - bằng luật ở Mỹ.
LSAT: kỳ thi đầu vào trường luật Mỹ.
Chỉ xét riêng về quá trình học tập, thành tích đạt được và kinh nghiệm thực tiễn ở trường thì bản sơ yếu lý lịch này đúng là xuất sắc đến mức không chê vào đâu được.
Nền tảng tài chính và pháp luật sẵn có quá phù hợp để làm nghiệp vụ IPO.
Đáng tiếc là số sự án thực tập liên quan đến pháp luật quá ít, chỉ có một phần nhỏ dính đến các công việc pháp lý miễn phí vì cộng đồng, không liên quan gì nhiều đến mảng phi tố tụng.
Tạ Thành Vẫn không hiểu tại sao cậu ta không nộp bản sơ yếu lý lịch này vào các hãng luật nước ngoài, ít nhất thì lương thực tập cũng cao hơn.
Nhưng Vương Trí Hòa đã khen thẳng mặt như vậy, Tạ Thành Vẫn vẫn cảm thấy khá mong chờ với chủ nhân bản sơ yếu lí lịch này.
Dù sao thực tập sinh cũng không cần làm những việc quá sâu xa, lại còn là người có bối cảnh sẵn, chỉ cần không phải loại thiếu gia khó hầu hạ thì sẽ không có vấn đề gì.
Một lúc sau, Tạ Thành Vãn khóa màn hình điện thoại rồi đặt nó lên bàn, đi về phía phòng trà nước.
-------------
Lúc anh bước vào, có hai nữ đồng nghiệp đang pha cà phê trong đó, vừa pha vừa trò chuyện.
"Chị thấy khá đẹp trai.
Lần phỏng vấn trực tiếp, chị gặp cậu ta mà suýt không gồng nổi, đám trẻ các em chắc chắn sẽ thích."
"Đẹp cỡ nào?"
"Đến chất lượng hình ảnh của cuộc họp video mà nhìn còn giống ngôi sao."
"Đẹp trai bằng luật sư Tạ không?"
"Không phải cùng một kiểu."
"Hai người đang nói gì vậy?"
Tạ Thành Vẫn khẽ ho một tiếng, đặt chiếc cốc đã bỏ sẵn túi trà dưới máy lọc nước.
Người trông lớn tuổi hơn một chút là HR của Hằng Lý.
Nghe thấy giọng Tạ Thành Vẫn, cô thoải mái quay người lại: "Khen cậu đẹp trai đấy, luật sư Tạ."
"Cảm ơn."
Tạ Thành Vẫn khẽ bật cười.
"Qua năm nay nữa là sắp ba mươi rồi.
Luật sư Tạ định học theo tôi, đến năm ba mươi lăm mới kết hôn à?
HR nhìn dáng vẻ được bảo dưỡng rất tốt của Tạ Thành Vẫn, có phần ghen tị: "Nói ra thì ai mà tin là cậu sắp ba mươi rồi."
"Chị Lâm, tôi cũng không nhìn ra chị đã ba mươi tám đâu."
Tạ Thành Vẫn uống một ngụm nước: "Chưa gặp được người phù hợp thì kết hôn làm gì."
"Haiz, dị tính muốn tìm người đáng tin còn khó, đồng tính lại càng không dễ gì."
Chị Lâm thở dài: "Nói đùa thôi, chuyện này cứ thuận theo tự nhiên là được."
Tạ Thành Vẫn đang chuẩn bị mở miệng trả lời thì cửa kính phòng trà đột nhiên bị gõ, cô gái lễ tân đứng trước cửa.
"Luật sư Tạ, thực tập sinh của anh đến rồi, em đã dẫn cậu ấy tới chỗ ngồi."
Cô tạm dừng một thoáng rồi giải thích thêm: "Chắc luật sư Vương đã nói với anh rồi."
Tạ Thành Vẫn còn chưa kịp nói gì, liền thấy chị Lâm nhấp một ngụm cà phê, nghiêng đầu nắm tay cô gái bên cạnh, trông có vẻ rất phấn khích: "Tiểu Phùng, lát nữa nhớ ngắm nhiều thêm mấy lần."
------------------------------------------------
Tác giả:
Nếu trước đấy có ai vì bộ "Kẻ si tình tự do" mà xem qua đại cương trên weibo của tôi thì thật ra tôi đã sửa lại rất nhiều rồi, thế nên đừng lấy nó ra để làm chuẩn.
Nêu trong quá trình đọc có bất kỳ đoạn nào khiến bạn thấy không thoải mái hoặc dẫm trúng lôi, trực tiếp tắt đi là được, mong hãy bình luận văn minh.