[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 131,744
- 0
- 0
[On-Going | Đam Mỹ] Bẫy Rắn Mamba Đen - Khốn Tải
Chương 19: Ở bên em nhiều hơn đi
Chương 19: Ở bên em nhiều hơn đi
Tạ Thành Vẫn chỉ dùng khuỷu tay huých nhẹ Tề Diễn Trạch một cái rồi bưng bát nước chấm tới quầy bar: "Chuẩn bị xong rồi thì ra đây ăn đi."
"Vâng."
Tề Diễn Trạch cười hì hì bưng đĩa đồ nhúng lẩu tới.
Cậu ta biết phản ứng vừa rồi của Tạ Thành Vẫn đã coi như ngầm đồng ý.
Cậu ta vừa đặt đồ ăn lên bàn chưa được bao lâu thì điện thoại đột nhiên reo lên, trên màn hình hiển thị là Lâm Tử Phàm.
"Có chuyện gì?"
"Tết Trung Thu đang làm gì đấy?
Ra ngoài ăn không, tao đặt một phòng riêng ở Cẩm Các rồi."
"Không đi, tao ăn với luật sư Tạ."
"Chậc, người tình cũ của mày cũng đến đó."
Tề Diễn Trạch khựng lại một chút, hạ giọng đi về phía ban công nhỏ, tiện tay kéo cửa lại rồi mới bật cười: "Người tình cũ của tao là ai nào?"
"Chà, kéo quần lên rồi là không nhận nhau nữa à?"
Giọng Selena vang lên ở đầu dây bên kia: "Ngủ với nhau mấy năm mà không tích được chút tình nghĩa nào hả, ba chữ 'người tình cũ' không xứng với em sao?"
"Không phải ai cũng bảo Selena là bạn gái mày sao?"
Lâm Tử Phàm cười cợt: "Không đến thật hả?
Không đi với anh em, phụ nữ mà lại ở nhà bầu bạn với cái tên luật sư Tạ kia?"
"Luật sư Tạ là ai?"
Selena hơi khó hiểu: "Lần này lại tìm một luật sư làm fwb?"
Tề Diễn Trạch quay lưng lại, liếc nhìn Tạ Thành Vẫn rửa xong bát đũa, đang bắt đầu bày các đĩa đồ nhúng lên bàn.
Anh mặc một chiếc áo trong màu xám, đi dép lê trong nhà, nhưng toàn thân lại toát ra một vẻ trầm ổn, dịu dàng, là kiểu đàn ông vừa nhìn đã khiến người khác cảm thấy yên lòng.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu ta bỗng có chút hoảng hốt, giống như sự trống rỗng trong lòng từ thuở nhỏ đang dần được lấp đầy.
Cậu ta ho khẽ một tiếng: "Đừng nói bậy.
Là cấp trên của tôi, chỉ ăn một bữa cơm thôi."
"Trung Thu mà đi ăn với cấp trên?
Có tình thú quá nhỉ."
Selena bật cười.
Lâm Tử Phàm tặc lưỡi: "Thôi mặc kệ nó đi, nó còn nhiệm vụ phải làm.
Không đến thì thôi vậy, nhớ phải chăm sóc lãnh đạo cho tốt đấy."
Có lẽ Selena đã đi chỗ khác, Lâm Tử Phàm đột nhiên hạ thấp giọng: "Giờ tiến triển đến đâu rồi?"
"Hôn môi."
"Ôi đệt mẹ người anh em à, thật hay giả vậy?
Đỉnh quá thể."
Lâm Tử Phàm nhận ra mình nói hơi lớn tiếng, vội vàng che miệng lại: "Kể chi tiết coi."
"Kể cái gì?
Chỉ là cảm thấy không gớm như trong tưởng tượng thôi, ngược lại còn thấy khá ổn.
Chắc tao là bisexual."
"Ông trời của tao ơi, hôn đàn ông là cảm giác gì vậy?
Có phải do lâu rồi mày không ngủ với phụ nữ nên quên mùi, thành ra mới thấy hôn môi đàn ông cũng khá ổn không."
"Mày tưởng tao giống mày à?"
Tề Diễn Trạch khẽ cười hai tiếng: "Tao chỉ nghĩ là... nếu có thể khiến anh ta yêu tao, mà giờ trông anh ta cũng khá hài lòng với tao đấy, còn tao thì thuận tiện giải quyết nhu cầu của mình, vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"
"Chỉ để chữa cái bệnh tâm lý của mình mà mày định làm người ta đau khổ.
Chậc chậc... lạnh lùng quá thể, mày đúng là hoàn toàn hòa làm một với con rắn nhà mày rồi."
Tề Diễn Trạch nghe Lâm Tử Phàm càm ràm cũng không phản bác gì.
Hai người trò chuyện thêm một lúc rồi mới cúp máy.
Khi Tạ Thành Vẫn nghe tiếng mở cửa, anh ngẩng đầu nhìn cậu chàng đang bước tới: "Xong rồi à?
Lại đây ăn đi."
Tề Diễn Trạch thấy cả bàn bày biện đẹp mắt, đi sang ôm nhẹ eo Tạ Thành Vẫn một cái.
Người đàn ông có phần nhạy cảm nên khẽ dịch người về phía trước.
"Luật sư Tạ đúng là hợp làm vợ thật."
"Thế thì làm ba của cậu vẫn hơn."
"Ha ha ha ha ha.
Không sao, em làm vợ của luật sư Tạ cũng được."
Mặt Tề Diễn Trạch dày, nói xong thì thản nhiên ngồi xuống.
Bữa ăn của hai người lại hòa hợp ngoài dự đoán, còn trò chuyện khá nhiều về công việc và cuộc sống.
Giữa chừng, ba mẹ Tạ Thành Vẫn còn gọi video cho anh, nói rằng họ mải đi chơi quá nên quên mất hôm nay là Trung Thu ở trong nước, hỏi anh đón lễ thế nào.
"Con ăn cơm ở nhà với đồng nghiệp."
"Mấy người?"
Mẹ Tạ có chút tò mò.
"Một người."
"Chắc không phải đồng nghiệp gì, là người yêu đúng không."
"Mẹ..."
Tạ Thành Vẫn liếc nhìn ánh mắt đầy ý nhị mà Tề Diễn Trạch ném sang, khẽ thở dài.
Khi anh vừa có công việc độc lập liền lập tức come out với gia đình.
Ba mẹ anh mất một thời gian mới dài mới dần dần chấp nhận chuyện này.
Mấy năm nay, họ thấy anh quen không ít người, chỉ là sắp bước sang tuổi ba mươi mà vẫn chưa gặp được ai thật sự phù hợp, thế nên hễ quanh anh có chút động tĩnh gì là họ lại lấy ra trêu chọc.
"Nói đùa thôi mà.
Cho ba mẹ xem thử đi, là vị đồng nghiệp nào của con vậy."
"Ba mẹ tôi muốn gặp cậu, cậu có ngại không?"
Tạ Thành Vẫn hỏi Tề Diễn Trạch.
"Tất nhiên là không, em cũng muốn gặp chú dì."
Ngay khi camera của Tạ Thành Vẫn chuyển sang phía Tề Diễn Trạch, cậu ta như biến thành một người khác, nở nụ cười ngoan ngoãn tươi sáng, lễ phép chào hỏi ba mẹ anh, trông chẳng khác gì đang ra mắt phụ huynh.
Ba Tạ cũng ghé đầu vào màn hình.
Khi nhìn thấy Tề Diễn Trạch, ông cảm thấy gương mặt cậu có phần quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra là đã gặp ở đâu.
Còn mẹ Tạ thấy một chàng trai trẻ vừa đẹp vừa sáng sủa thế này, mắt bà cười cong cả lên.
"Ấy, đây là cậu đồng nghiệp đã cứu con phải không."
Lúc này mẹ Tạ mới để ý đến cánh tay đang băng bó của cậu ta: "Cảm ơn cháu nhé.
Khi nào chúng ta về nước sẽ mời cháu ăn cơm."
"Không có gì đâu dì."
Tề Diễn Trạch mỉm cười gật đầu: "Luật sư Tạ cũng giúp đỡ cháu rất nhiều trong cả công việc lẫn cuộc sống.
Chuyện nhỏ thôi ạ."
"Đó là việc nó nên làm mà, giờ xem như cháu đã là ân nhân cứu mạng của nó rồi.
Sau này hai đứa cứ giao lưu với nhau nhiều hơn, nếu có gì cần chú với dì giúp đỡ thì chúng ta sẽ cố hết sức."
"Cảm ơn dì.
Bình thường bọn cháu cũng 'giao lưu' khá là sâu sắc rồi ạ."
Tạ Thành Vẫn ho khẽ một tiếng, vội vàng xoay camera lại: "Mẹ, thôi không nói mấy chuyện này nữa.
Hai người còn định đi chơi bao lâu?"
"Chơi đến khi nào chán thì về."
Mẹ Tạ làm động tác vẫy tay trong màn hình, ra hiệu cho Tạ Thành Vẫn vặn nhỏ âm lượng rồi nói chuyện riêng với anh.
Tạ Thành Vẫn liếc nhìn Tề Diễn Trạch, thấy cậu ta đang đứng bên nồi lẩu gắp đồ ăn, thế là anh hạ nhỏ âm lượng, ghé sát tai vào điện thoại: "Sao thế ạ?"
"Cậu trai này đẹp thì có đẹp thật, nhưng hình như vẫn là sinh viên đại học.
Con đã đến tuổi này rồi, nếu muốn ổn định thì đừng nên tìm người trẻ quá."
"Mẹ."
Tạ Thành Vẫn dở khóc dở cười: "Mẹ đừng nghĩ nhiều, con tự biết chừng mực mà.
Hai người đi ăn trước đi, con thấy ba sắp chờ không nổi rồi kìa."
"Được rồi, vậy mẹ cúp trước nhé.
Chúc con trai Trung Thu vui vẻ."
"Ba mẹ cũng vậy, Trung Thu vui vẻ."
Tạ Thành Vẫn cúp máy xong thì thở phào một hơi.
Anh đặt điện thoại sang một bên, gắp một ít miến konjac bỏ vào bát.
"Luật sư Tạ thân thiết với gia đình ghê, em thấy hâm mộ quá."
"Rốt cuộc tình hình trong nhà cậu thế nào vậy?"
Vốn Tạ Thành Vẫn luôn cảm thấy không tiện khi dò hỏi chuyện gia đình người khác.
Nhưng Tề Diễn Trạch đã nhắc vài lần, khiến anh có hơi không nhịn được.
"Từ khi em còn nhỏ thì mẹ em đã mất vì bệnh.
Em gần như không có ấn tượng gì về bà.
Còn ba em cũng qua đời vì bệnh khi em đang học đại học."
Tề Diễn Trạch nhún vai: "Luật sư Tạ muốn hỏi điều gì?"
"Tôi muốn hỏi... sao ba cậu lại xăm hình cho cậu, còn chuyện lúc cậu học tiểu học..."
"À, là chuyện đó à."
Tề Diễn Trạch chớp mắt: "Ông ta là kiểu người như vậy đấy, cố chấp, lạnh lùng, giỏi thao túng tâm lý và dùng bạo lực lạnh, chỉ muốn có một đứa con trai hoàn hảo."
"Ý cậu là sao?"
"Ý em là, một người có ham muốn nhưng lại không tiện hoặc không có khả năng tự mình thực hiện, nên cần một người khác thay mình thực hiện những ham muốn đó.
Nhỏ thì thành tích phải đứng nhất, lớn thì định hướng cả cuộc đời, mọi thứ đều phải sống trong khuôn khổ và tiêu chuẩn do ông ta đặt ra."
"Trong mắt ông ta, em chỉ là một món hàng, một món hàng có dáng vẻ mà ông nội em cần.
Những mục tiêu mà cả đời ông ta không đạt được, ông ta đều để em hoàn thành thay.
Em phải sống vì ông ta, biết ơn tất cả những gì mà ông ta đã hy sinh cho em.
Nói vậy có phải là dễ hiểu hơn không?"
Tề Diễn Trạch nói rất nhẹ nhàng, cứ như đang kể chuyện của một người xa lạ.
Đến giờ cậu ta vẫn nhớ như in, khi còn bé, hoạt động giải trí duy nhất của cậu ta chính là học tập, ngay cả việc giao tiếp với người khác cũng bị kiểm soát nghiêm ngặt.
Mãi đến khi vào học trường quốc tế, ba cậu ta thấy gia thế của những bạn học xung quanh đủ khiến ông ta hài lòng, lúc đó mới miễn cưỡng nới lỏng sự kiểm soát đối với cậu ta ra một chút.
Cậu ta ấn tượng nhất với câu nói này của ông ta: Mỗi con người đều là cổ phiếu, còn cậu chỉ đơn giản là cổ phiếu được tôi đầu tư nhiều nhất mà thôi.
Lợi nhuận của khoản đầu tư đó chính là khiến tôi hài lòng, nếu không làm tôi hài lòng thì chính là đồ bỏ đi.
Mỗi lần ông ta cảm thấy không hài lòng với Tề Diễn Trạch, ông ta đều bảo dì giúp việc nhốt cậu ta vào một phòng chứa đồ rồi khóa lại.
Lúc đầu cậu ta hoàn toàn không biết chuyện đó là do ba mình sai khiến, còn tưởng rằng bản thân đã làm ra việc gì khiến dì giúp việc không vui.
Căn phòng đó giống hệt một phòng giam kỷ luật chật chội, ngột ngạt, thậm chí còn không có nổi một ngọn đèn, trống rỗng đến mức chỉ còn lại sự âm trầm đáng sợ.
Bóng tối như cơn ác mộng bủa vây tứ phía.
Cậu ta ở bên trong vừa khóc vừa gào, đập cửa loạn xạ, có lúc còn quỳ xuống, đập đầu vào sàn nhà để xin lỗi.
Mãi đến khi máu rịn ra, cổ họng khản đặc cũng chẳng có ai quan tâm.
Những ngày bị cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài khiến tinh thần cậu ta có lúc mơ hồ đến độ không thể nói thành lời.
Đến vài ngày sai, ba cậu ta sẽ bất ngờ mở cửa ra, nói rằng dạo này ông ta bận quá, rồi đến xoa đầu cậu ta, hỏi rốt cuộc cậu ta đã phạm phải lỗi gì, sau này nên làm thế nào.
Khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, bóng hình cao lớn cùng ánh đèn từ phòng khách chiếu vào như tạo thành toàn bộ ký ức tuổi thơ của cậu ta.
Đối với cậu ta của thuở ấy, ba chính là vị Chúa cứu thế duy nhất.
"Nhưng anh biết điều trớ trêu nhất là gì không?
Sau này em mới nhận ra chính ông ta đã sai người nhốt em vào đó.
Mỗi lần em gào khóc trong phòng, ông ta đều ngồi trong phòng làm việc, vừa làm vừa nghe."
Tạ Thành Vẫn hít sâu một hơi.
Anh cảm thấy chuyện này biến thái đến mức khó tưởng.
Trước đây anh biết rằng phương thức khống chế tinh thần thường dựa vào bạo hành tâm lý, thông qua hội chứng Stockholm để khiến đối phương dần dần bị tẩy não và thuần hóa, từ đó củng cố địa vị tuyệt đối của kẻ nắm quyền trong một mối quan hệ.
Nhưng anh chưa từng nghĩ trên đời lại thật sự có những bậc ba mẹ làm thế.
Anh cũng không thể tưởng tượng được cảnh một Tề Diễn Trạch bé xíu bị nhốt trong căn phòng ấy đã tuyệt vọng gào khóc ra sao.
So với con người trước mặt anh hiện giờ, đúng là có khác biệt rất lớn.
"Đã qua cả rồi, ông ấy cũng đã mất.
Những chuyện như vậy sẽ không xảy ra nữa..."
Biểu cảm của Tề Diễn Trạch thoáng vặn vẹo một chút, như đang nhớ lại điều gì đó khiến cậu ta bắt đầu cảm thấy đau đớn, ngay cả nhịp thở cũng trở nên gấp gáp hơn.
Nhưng rất nhanh, cậu ta đã lắc đầu, hạ mắt xuống khiến người khác không nhìn ra cảm xúc trong mắt.
Cậu ta vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Tạ Thành Vẫn rồi áp má lên đó, khẽ cọ một cách dịu dàng.
"Thế nên luật sư Tạ à, anh phải ở bên em nhiều hơn đi."
Câu nói này thật sự quá yếu đuối.
Tạ Thành Vẫn thấy trái tim mình như bị một sợi dây thừng quấn chặt đến mức quặn đau, tâm trạng cũng theo cậu chàng trước mặt mà dao động lên xuống, khiến anh có chút không còn giống chính mình nữa.
Anh khẽ ho hai tiếng, nhìn gương mặt đang áp lên mu bàn tay mình và hàng mi khẽ run ấy.
Cuối cùng, anh thở dài như chấp nhận số phận: "Tôi sẽ cố gắng, cũng mong cậu có thể bước ra khỏi chuyện đó."
-----------------
Bầu không khí phần còn lại của bữa ăn có phần nặng nề.
Dường như Tề Diễn Trạch cũng không còn hứng thú, chẳng nói thêm câu lả lơi nào nữa.
Trước khi ngủ, cậu ta chỉ nhỏ giọng một câu chúc ngủ ngon với anh.
Đến hai giờ sáng, Tạ Thành Vẫn khát nước nên ra ngoài rót nước.
Khi đi ngang qua phòng ngủ phụ, anh thấy tia sáng nhỏ len lỏi qua cánh cửa khép hờ.
Anh tưởng cậu chàng vẫn chưa ngủ nên định mở miệng hỏi một câu, nào ngờ nhìn vào mới phát hiện cậu ta đang nằm nghiêng, cũng không hề chơi điện thoại.
Tạ Thành Vẫn do dự hai giây, cuối cùng vẫn đẩy cửa bước vào, nhẹ tay nhẹ chân tắt đèn giúp cậu ta.
--------------------------------------
ReK: Chia sẻ chút chuyện khi edit bộ này.
Lúc mới làm giới thiệu thì mình định gọi công là "hắn" (não mình mặc định công là "hắn" hết, cả hai bộ đang làm trước khi đào bộ này mình đều để giống vậy).
Nhưng lần đầu xuất hiện của rắn chúa là trong phần suy nghĩ của luật sư Tạ, mình cảm thấy để luật sư Tạ gọi rắn chúa là "hắn" thì sượng quá nên chuyển sang "cậu ta".
Mình thích thống nhất xưng hô nên mấy chương sau, khi công chính thức xuất hiện cũng để "cậu ta" luôn.
Vốn lúc đó định để là "cậu" thôi, vì "cậu ta" hai chữ mình thấy hơi dài, nhưng nghĩ lại thì nó không hợp với bản chất chó tính của rắn chúa cho lắm, nên cuối cùng vẫn dùng "cậu ta".
Mà dùng một thời gian thì thấy cũng hợp phết.