[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 131,744
- 0
- 0
[On-Going | Đam Mỹ] Bẫy Rắn Mamba Đen - Khốn Tải
Chương 39: Thử đi
Chương 39: Thử đi
Tạ Thành Vẫn cũng không có tâm trí đi suy xét ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tề Diễn Trạch, chỉ coi như tính chiếm hữu của cậu ta lại trỗi dậy mà thôi.
Đêm đó anh không tiếp tục dây dưa với đối phương nữa mà lựa chọn rời đi.
Mấy ngày sau, Tề Diễn Trạch cũng quay lại đi làm, song chỉ cần nhìn vào là biết cậu ta vẫn còn bị cảm, vẫn đeo khẩu trang ở văn phòng để tránh lây cho người khác.
May mà sau đó cậu ta không còn nổi điên trong văn phòng nữa, nên cư xử thế nào trong công việc thì cứ cư xử như thế, cũng không làm ra những chuyện hoang đường xấu hổ như trước.
Cuối tuần, Tạ Thành Vẫn nhận lời mời đến triển lãm tranh của Triệu Thanh.
Đối phương mặc một bộ đồ trắng, toát lên vẻ thanh nhã như cúc, dịu dàng mà thoát tục.
Vốn y đang lặng lẽ đứng trước cửa, vừa nhìn thấy Tạ Thành Vẫn liền vẫy tay lên.
Khoảnh khắc Tạ Thành Vẫn nhìn về phía y, anh thoáng thất thần.
Tạ Thành Vẫn luôn cảm thấy Triệu Thanh giống như một cơn gió, khiến người ta có cảm giác tự do trời sinh, lại có phần khó nắm bắt.
Có lẽ đó là trực giác do khí chất của đối phương mang lại.
Thành thật mà nói, đến giờ anh vẫn chưa có cảm giác rung động mãnh liệt với Triệu Thanh.
Rõ ràng đây là kiểu người mà trước kia anh thích, cảm giác tháng năm tĩnh lặng mà Triệu Thanh mang lại cho anh quá mạnh, đến nỗi chỉ cần một ánh nhìn này cũng đủ khiến anh cảm thấy như đã gặp được hình mẫu người yêu lý tưởng của mình.
Không phải kiểu rung động mãnh liệt khiến tim đập thật mạnh của tuổi trẻ, mà là sự bình dị thong dong, giống như sự khác biệt giữa yêu đương và hôn nhân vậy.
"Xin lỗi, tôi đến hơi muộn một chút."
Tạ Thành Vẫn khẽ gật đầu tỏ ý áy náy.
"Không sao, giữa chúng ta không cần khách sáo như vậy."
"À mà... hôm nay còn có người khác sao?"
Tạ Thành Vẫn nhìn quanh một vòng.
Vốn anh tưởng hôm nay chỉ có mình và Triệu Thanh, song bên trong vẫn có lác đác vài người đang tham quan: "Không phải là vẫn chưa mở cửa chính thức hả?"
"Một số là đồng nghiệp đến tham quan để góp ý, còn một số là đến quay chụp để tiện cho việc tuyên truyền sau này."
"Ra là vậy."
Anh nhìn khắp một lượt phòng triển lãm.
Nói thật, tuy chưa chính thức khai mạc nhưng đã có thể thấy hình dạng tổng thể của nó.
Toàn thể triển lãm trông rất mới lạ, đồng thời cũng mang cảm giác tách biệt rõ rệt: một nửa là phong tục dân gian hơi hướng lãng mạn cổ điển, một nửa là xã hội hiện đại với chủ đạo là bê tông cốt thép.
Giữa hai phần, ngay trung tâm lối vào có một bức tranh khổng lồ làm cầu nối.
Trong tranh, từ trái sang phải là sự chuyển tiếp từ cổ trấn đến sự phồn hoa của đô thị.
Trước giờ Tạ Thành Vẫn chưa từng thấy ý tưởng nào như vậy, nhất thời khen không dứt miệng.
"Trước đây tôi chưa từng thấy bức tranh này, đẹp quá."
Tạ Thành Vẫn tiến lên, cố kìm nén ý muốn chạm tay vào bức tranh: "Ý tưởng thật sự quá tuyệt."
"Đây là bức tranh trước kia tôi đặt ở chỗ khác, mấy hôm nay mới được vận chuyển về."
Triệu Thanh có phần thất thần nhìn bức tranh, không rõ đang nghĩ gì.
"Bức này được sáng tác như thế nào vậy?
Ý tôi là... nó xuất phát từ ý tưởng và cơ duyên nào?"
Triệu Thanh rũ mắt xuống, khẽ cười: "Bắt nguồn từ một người.
Người đó là họa sĩ, cũng có thể xem như một nhà nghiên cứu phong tục dân gian nửa mùa.
Sau này vì công việc nên phải sang Pháp, nhưng người đó vẫn luôn dốc sức tuyên truyền và giữ gìn văn hóa dân gian của quê hương.
Ở nước ngoài, rất nhiều buổi triển lãm về văn hóa trong nước đều do người đó tổ chức."
"Là thầy của cậu à?"
"Là bạn trai cũ của tôi."
Tạ Thành Vẫn có chút bất ngờ: "Vậy ý tưởng này của cậu là vì người đó?"
"Cũng gần như vậy.
Anh ấy cũng biết vẽ.
Thực ra phần lớn bức tranh của tôi đều bị anh ấy ảnh hưởng, chỉ là ít hay nhiều thôi."
Triệu Thanh nhún vai: "Nhưng anh đừng để ý, tôi nói với anh những chuyện này vì giờ nó cũng chẳng còn quan trọng nữa."
"Tôi hiểu.
Nếu vẫn để trong lòng, ngược lại sẽ không muốn nhắc đến."
"Ừm."
Triệu Thanh cười khổ một tiếng: "Rất nhiều người nghĩ tôi tự do, nhưng thật ra anh ấy mới là người tự do nhất.
Tôi cảm thấy tình yêu đối với anh ấy cứ như gia vị trong cuộc sống, là những cuộc gặp gỡ đẹp đẽ nhưng không có tương lai.
Giờ anh ấy giống như một ẩn sĩ, cũng không biết là đang sống ở nước nào.
Song tôi khá hâm mộ người đó.
Đối với anh ấy, cuộc sống là một chuyến đi có thể lên đường bất cứ lúc nào, không có ai nằm trong kế hoạch của anh ấy cả."
"Việc tôi sáng tác những thứ này chỉ vì khi ở bên anh ấy, tôi thật sự cảm nhận được sức hấp dẫn của văn hóa dân gian của quê hương, chứ không phải vì bản thân người nọ."
Triệu Thanh giải thích thêm: "Có lẽ cũng vì đối phương đã khiến tôi nếm đủ sự lãng mạn của nước Pháp, cái cảm giác mơ hồ lúc gần lúc xa, cả những niềm vui bất ngờ.
Nên giờ tôi muốn ổn định lại.
Tất nhiên, mọi thứ đều tùy duyên, chuyện tình cảm thì không thể cưỡng cầu."
Tạ Thành Vẫn nhìn dáng vẻ chăm chú khi Triệu Thanh kể chuyện, dường như có thể hình dung được người nọ là kiểu người thế nào.
"Đôi khi giữ lại chút tiếc nuối cũng tốt, sau này nhớ lại sẽ càng thấy trân trọng hơn."
"Ừm, vậy luật sư Tạ thì sao?"
"Hả?"
"Anh đã từng gặp người nào như vậy chưa?"
Triệu Thanh nghiêm túc nhìn anh.
Tạ Thành Vẫn khựng lại, cẩn thận hồi tưởng xem những mối tình trước đây của mình có ai như vậy không.
Nghĩ một lượt, anh nhận ra bản thân đã gặp rất nhiều người ưu tú, nhưng kiểu người có thể mang lại cảm giác lúc gần lúc xa đầy bất an và sự kích thích mà Triệu Thanh nói lại chỉ có một người duy nhất.
Cuối cùng, anh buộc phải thừa nhận, người đó chính là Tề Diễn Trạch.
Dường như loại người như cậu ta đều biết cách khiến người khác nghiện mình như đang nghiện ma túy, hai yếu tố trên gần như là bí quyết độc quyền.
"Tôi... khó nói lắm."
"Nhưng chắc lòng chiếm hữu mà Tề Diễn Trạch dành cho anh rất mạnh nhỉ."
Triệu Thanh đột nhiên nhắc đến: "Dù là những cuộc gọi bất kể lúc nào, hay những dấu vết kia, tất cả đều muốn để người khác biết rằng anh đã có chủ, giống như tôi trước đây vậy.
Cậu ta... chẳng lẽ là bisexual thật à?"
"Chắc giờ là vậy, tôi cũng không rõ.
Nhưng sao tự nhiên cậu lại nhắc đến cậu ta?"
Nói cho cùng, xu hướng tính dục của Tề Diễn Trạch giờ đã không còn quan trọng nữa.
Cái cách cậu ta đối xử với tình cảm hoàn toàn không phù hợp với anh.
Giá như ngay lại từ đầu, Tề Diễn Trạch chịu nói thẳng là muốn yêu thì tốt biết bao, hai người cũng chẳng đến mức thành ra như bây giờ.
"Vì hôm qua tôi mới gặp Selena, lúc nói chuyện em ấy thuận miệng nhắc đến chuyện hôm đó tôi dẫn anh theo.
Em ấy nói Tề Diễn Trạch đã hỏi tôi là ai, hai chúng ta quen nhau thế nào.
Tôi đoán chắc là cậu ta biết hiện tại tôi đang qua lại với anh."
Tạ Thành Vẫn thật sự không biết chuyện này: "Còn nói gì nữa không?"
"Không có.
Hẳn Selena cũng không biết gì đâu, chỉ là trò chuyện bình thường thôi."
"Không sao, cậu ta biết thì đã sao."
Tạ Thành Vẫn cũng lười nhắc đến chuyện Tề Diễn Trạch cứ luôn treo tên Triệu Thanh trên miệng: "Cậu ta chỉ là một đứa con nít không chấp nhận được việc có người đụng vào món đồ chơi của mình thôi."
"Vậy anh nghĩ thế nào?
Về tôi và cậu ta ấy?"
Triệu Thanh cứ thế nhìn anh, không mang cảm giác áp lực như Tề Diễn Trạch, nhưng rõ là đang muốn một câu trả lời: "Nếu theo văn hóa hẹn hò ở nước ngoài thì chúng ta đã được coi như exclusive rồi, vậy khi nào mới thành serious relationship đây?"
(*): Giải thích hơi dài nên mình để ở cuối chương nhé.
Tạ Thành Vẫn cũng biết mình chưa từng từ chối lời mời của đối phương.
Thật ra đúng là anh có ý muốn thử phát triển với Triệu Thanh.
Chỉ là mối quan hệ giữa anh và Tề Diễn Trạch vẫn chưa được rõ ràng, đặc biệt là cả hai còn phải gặp nhau liên tục suốt tuần vì công việc.
Anh không chắc như vậy có công bằng với người khác hay không.
Anh rũ mắt xuống, cân nhắc tìm cách nói phù hợp.
Khi đã nghĩ xong, vừa quay đầu định mở lời thì lại bất ngờ bị Triệu Thanh hôn nhẹ lên khóe môi.
Anh sững người tại chỗ, còn Triệu Thanh thì không mấy để ý mà nhìn anh.
May là xung quanh chỉ có lác đác vài người, không ai chú ý đến cả hai.
"Đều là người đồng tính gần ba mươi cả rồi, chẳng lẽ còn quen theo kiểu plato à."
"Cũng không phải."
Tạ Thành Vẫn hoàn hồn, có chút bất lực lắc đầu cười: "Chỉ là tôi cảm thấy như vậy sẽ không công bằng với cậu.
Trước đây tôi đã nói về những lo lắng của mình rồi, tôi cứ nghĩ hai ta sẽ lấy thân phận bạn bè mà ở bên nhau một thời gian.
Giờ nghĩ lại, đó cũng là một sự không công bằng với cậu, tôi còn chưa sắp xếp cảm xúc của mình cẩn thận mà đã bắt đầu một mối quan hệ mới rồi."
"Không phải vấn đề của anh.
Lúc mới quen anh đã nói tôi biết rồi.
Nhưng giờ cũng đã qua một khoảng thời gian, tôi chỉ muốn biết anh nghĩ thế nào."
Triệu Thanh nói chuyện rất thẳng thắn: "Dù sao cách nhanh nhất để quên một người chính là bước vào một mối quan hệ tình cảm mới."
"Thế chẳng phải đang xem anh như công cụ à."
"Sao lại nói vậy, cùng lắm là đôi bên cùng có lợi thôi.
Tôi muốn yêu đương, không thích kiểu quan hệ chỉ dừng lại ở thể xác trong giới này.
Với tôi, luật sư Tạ rất phù hợp, còn anh cũng đang muốn thoát khỏi người khiến mình phiền não, không phải sao?
Đừng quá để ý đến mấy cái đó, tôi chỉ không chấp nhận những vấn đề mang tính nguyên tắc, còn lại thì khá tùy ý."
Trước giờ Tạ Thành Vẫn vẫn biết Triệu Thanh là người thẳng thắn, nhưng nói toạc ra thế này lại khiến anh dở khóc dở cười, đồng thời cũng khiến gánh nặng tâm lý trong lòng anh nhẹ đi không ít.
"Nếu em không ngại, vậy chúng ta thử chút nhé."
"Cuối cùng cũng đợi được câu này."
Triệu Thanh bật cười.
Bên ngoài, ở hành lang sát ban công lớn, một cậu trai dáng người cao ráo đứng dựa vào tường, một chân co lên, trên tay còn kẹp một điếu thuốc.
"Thấy chưa?
Ảnh ttao gửi cho mày ấy, xem ra mày giả vờ đáng thyowng cũng chẳng có tác dụng gì."
Vốn Lâm Tử Phàm đến tòa nhà văn phòng phía trên trung tâm để tìm Lư Kinh, tiện đường ghé qua khu triển lãm này ngó giúp Tề Diễn Trạch một chút.
Ai ngờ lại trùng hợp nhìn thấy cảnh tượng đặc sắc như vậy, hai người đứng hôn nhau ngay trước một bức tranh.
Đầu dây bên kia là một khoảng lặng kỳ lạ.
Một lúc sau, giọng nói không nghe ra chút cảm xúc nào vang lên: "Khi nào hắn ta bắt đầu tuyên truyền?"
"Chắc sắp rồi, tao thấy có người đang quay chụp."
Lâm Tử Phàm tặc lưỡi: "Luật sư Tạ của mày khó xử lý hơn tưởng tượng đấy.
Biết thế nói thẳng ngay từ đầu là muốn yêu đương đi, cứ nhất quyết không muốn chịu trách nhiệm rồi làm ra cái trò này."
Lâm Tử Phàm còn tưởng Tề Diễn Trạch chỉ đơn giản là khó chịu vì sự xuất hiện ngoài ý muốn của Triệu Thanh, song đối phương lại không trả lời hắn.
"Cuối tháng này Tạ Thành Vẫn sẽ đi Hồng Kông, gần như Triệu Thanh cũng tổ chức triển lãm trong khoảng thời gian đó.
Tao thấy người được thuê viết bài cũng hòm hòm rồi, làm ra dáng lắm."
"Giới nghệ thuật bẩn ghê thật."
Lâm Tử Phàm dập tắt điếu thuốc: "Nhưng từ lúc mày dám rút ống thở của ba, tao đã biết thằng nhóc mày là người tàn nhẫn rồi."
-------------------------------------------
Các giai đoạn của Dating và Relationship:
1.
Giai đoạn Dating
- Đây là giai đoạn đầu, có thể tầm 5 buổi đầu tiên hẹn hò
- Cái này có thể đi ăn, đi chơi, cafe... tìm hiểu sơ sơ về nhau
- Giai đoạn này không nhất thiết phải là exclusive 1-1 gì hết.
Gái tìm hiểu 5-7 thằng kệ nó.
Giai quẹt tinder ầm ầm kệ nó
2.
Giai đoạn exclusive dating (tức là chỉ hẹn hò 1-1)
- Sau giai đoạn 1 thì tốt nhất cứ hỏi thẳng nhau.
Đại loại là anh thấy em cũng ổn, em thấy anh có ổn không.
Nếu cả hai ok thì mình exclusive dating nhé em?
- Đây chưa phải là giai đoạn bạn trai, bạn gái (GF, BF) gì nhé.
Tức là về cơ bản nếu tìm hiểu tiếp, thấy không ổn thì hai bên dừng lại, chẳng có gì mà phải ầm ỹ cả lên
- Giai đoạn exclusive dating này quan trọng phết.
Cần tìm hiểu tính cách của nhau, có thể gặp một vài bạn bè của người kia, tìm hiểu nhiều hơn về công việc, cách đối nhân xử thế, để ý các red flag nếu có...
- Nếu giai đoạn này thấy người kia không ổn.
Cứ mạnh dạn kết thúc mối quan hệ này.
Trai mà thấy gái nó lởn vởn thêm mối khác thì sút gái ngay.
Gái mà thấy giai có nhiều Red flag (như vũ phu, cờ bạc...) thì sút trai ngay.
Tốt nhất là nói thẳng với nhau.
Ví dụ: em thấy mình nên dừng việc hẹn hò lại anh ơi, vì em thấy anh cờ bạc quá.
- Lưu ý là dừng ở đây không có nghĩa là chia tay, vì về cơ bản đâu phải GF BF
3.
Giai đoạn Set Relationship (định nghĩa mối quan hệ)
- Sau khi exclusive dating khoảng 2-3 tháng (10-20 lần dating) thì đã đến lúc qua giai đoạn Set Relationship, tức là trai/gái phải hỏi đối phương: em là bạn gái/trai của anh nhé, hoặc một trong hai người phải hỏi người kia: mình là gì của nhau
- Việc mở mồm ra hỏi đối phương làm bạn gái, bạn trai là mốc thời gian quan trọng.
Nó cho phép định nghĩa rõ ràng mối quan hệ GF, BF của cả hai
Cre: MediocreAnybody309 - r/vozforums - reddit (đã rút gọn bài lại và bỏ một số ý không cần thiết, mọi người đọc sơ cho biết nhé)