Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 600


CHƯƠNG 600

Mâu Nghiên nhắm mắt lại, dựa vào đầu giường, những lời này anh nghe vào tai này lọt ra tai kia, vẫn kiên trì bắt Lâm Chí kê thuốc.

Lâm Chí chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể dùng hết khả năng điều chế ra loại thuốc có hiệu quả như trước kia. Thế nhưng, sau khi Mâu Nghiên uống vào, anh cảm nhận được rất rõ rằng hiệu quả không sánh bằng trước kia, sắc mặt lập tức vô cùng khó coi.

Mâu Nghiên đột nhiên hỏi: “Lâm Chí, tại sao hôm nay tôi lại đột ngột phát bệnh?”

Lâm Chí đơ người trước câu hỏi đột ngột của Mâu Nghiên, anh ta lo lắng quên cả thở, một lúc lâu mới run rẩy giải thích: “Cậu hai, tôi thực sự không biết. Dù có biết thì cũng không dám ra tay với ngài vào ngày quan trọng như vậy.”

Đôi chân Lâm Chí run bần bật, anh ta gần như quỳ gối trước giường của Mâu Nghiên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng rồi rơi trên mặt đất, lúc này thời gian dường như đã ngừng trôi.

Mâu Nghiên ngồi ở trên giường, yên lặng nhìn anh ta.

Lâm Chí có thể cảm nhận rõ ràng mồ hôi trên lưng trượt xuống theo cơ bắp, hô hấp cũng dần dần dồn dập, anh ta âm thầm cảnh cáo bản thân đừng bao giờ nói ra chuyện đó, nếu không sẽ không bao giờ bước ra được cửa lớn nhà họ Mâu này nữa.

Anh ta đã chứng kiến nhà họ Mâu và nhà Họ Thịnh đấu đá tàn sát lẫn nhau từ xưa đến giờ nên anh ta hiểu rõ nhất về sự tàn nhẫn và độc ác của gia tộc này, Lâm Chí biết rằng con đường duy nhất bây giờ chỉ có thể là liều mạng.

Mâu Nghiên cũng nhận ra Lâm Chí rõ ràng đang có ý định cố đấm ăn xôi nên cũng không làm khó anh ta nữa, những người do nhà họ Thịnh bồi dưỡng không phế tới mức chỉ bằng vài ba lời hăm doạ của anh mà lòi đuôi. Bây giờ anh cũng chẳng có thời gian để ép Lâm Chí khai thật. Thấy cũng đã đến lúc rồi, anh nhàn nhạt nói.

“Trong đêm nay có thể đem đến những loại thuốc đó không?”

Nghe những lời này, Lâm Chí thở phào nhẹ nhõm, hai chân lảo đảo rồi vội vàng lau mồ hôi trên mắt: “Tôi sẽ cố gắng hết sức. Tôi nhất định sẽ giúp Cậu hai lấy mấy loại thuốc đó trước sáng mai.”

Mâu Nghiên nhàn nhạt phất tay, như thể không có chuyện gì xảy ra: “Đi làm việc đi.”

Sau khi hớt ha hớt hải đi ra khỏi phòng của Mâu Nghiên, Lâm Chí ngơ ngác bị quản gia-người đã đứng đợi sẵn ở cửa, đưa vào phòng đặc biệt dành cho khách.

Lúc vào phòng, anh ta đột nhiên tỉnh táo trở lại, căn phòng này được bố trí đặc biệt, mọi việc anh ta làm đều sẽ bị giám sát.

Sau khi lau mồ hôi lạnh trên trán, Lâm Chí thầm cảm thấy may mắn vì anh ta chưa từng nghĩ sẽ làm gì Mâu Nghiên.

“Thằng nhóc đó vẫn ngoan ngoãn đấy chứ?” Sau khi đưa Lâm Chí đến căn phòng đặc biệt, người quản gia quay về bên cạnh ông cụ nhà họ Mâu.

“Có thể nói là khá thành thật, chắc là bị Cậu hai doạ sợ rồi.”

“Nếu thằng hai sớm dùng những thủ đoạn như thế này với những người xung quanh nó thì làm gì có chuyện như bây giờ chứ?”

Ánh mắt ông Mâu tối sầm, giọng điệu đầy hối hận.

Nếu không phải suốt bao năm qua ông chỉ lo khống chế thằng hai nổi loạn thì bây giờ đâu tới mức cơ thể của nó có vấn đề lớn như vậy mà ông cũng không biết, còn để mấy kẻ tiểu nhân lợi dụng.

Trong lòng ông Mâu, bệnh tình của Mâu Nghiên trở nên như thế này chắc chắn là do bị người khác hãm hại.

Ông không có bằng chứng hay lý do gì, chỉ dựa trên bản năng của một vị tướng đã nhiều năm chinh chiến trên chiến trường.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 601


CHƯƠNG 601

“Ông chủ, ý của ngài là sức khoẻ cậu hai?” Lão quản gia sắc mặt trầm xuống, đôi mắt lóe lên sát khí, không ngờ lại có người dám động tới cậu hai.

“Hiện tại để cho tên nhãi đó thong dong vài ngày. Quan trọng là phải chữa khỏi cho thằng hai trước.” Ông Mâu siết chặt tay, thề sẽ giúp con trai mình vượt qua rào cản này.

“Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức để thuê những bác sĩ não hàng đầu thế giới.”

Sáu giờ sáng, những ánh mặt trời đầu tiên bắt đầu loé lên, một chiếc trực thăng đáp xuống bãi cỏ trong ngôi nhà cổ của nhà họ Mâu. Lâm Chí lao tới, đôi mắt đỏ ngầu đầy mong đợi, anh ta tóm lấy người đầu tiên bước xuống rồi nóng lòng hỏi: “Đã tìm thấy tất cả thuốc chưa?”

“Bác sĩ Lâm, như anh đã dặn dò, đây là tất cả các loại thuốc mà anh muốn.”

Người thanh niên bước xuống đầu tiên thấy ánh mắt mong chờ của Lâm Chí nên nhanh chóng lấy trong ba lô ra một gói thuốc lớn.

Lâm Chí liếc nhanh chiếc túi trong suốt, hài lòng gật đầu rồi vội vàng nói: “Cảm ơn.” Sau đó xoay người chạy về phòng của Mâu Nghiên.

Khi Lâm Chí nhờ người giúp thu thập loại thuốc mà Mâu Nghiên đã sử dụng trước đó thì ông Mâu bên này cũng biết được ngay. Mặc dù loại thuốc mà Lâm Chí tìm lần này đã hạn chế hơn nhiều so với loại thuốc mà anh ta đã dùng trước đó nhưng ông Mâu vẫn yêu cầu những chuyên gia mà mình mời tới kiểm tra trước là có thật sự hữu dụng hay không.

Đó là loại thuốc giúp phục hồi cơ thể con người về trạng thái tốt nhất chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng lại cực kỳ gây nghiện và cũng có thể làm suy nhược thần kinh.

Đây là thuốc cấm, không được dùng để chữa trị cho bệnh nhân, chỉ được sử dụng khi muốn khống chế thuộc hạ.

Sau khi biết Lâm Chí dùng thuốc gì cho Mâu Nghiên, ông Mâu tức giận đến mức suýt bắn chết Lâm Chí.

Bây giờ anh ta còn dám dùng loại thủ đoạn này với Mâu Nghiên, quản gia cảm thấy đã đến lúc phải nhắc nhở cho anh ta về quy tắc của nhà họ Mâu..

“Thưa ông, Lâm Chí đã tìm được thuốc.”

“Mang người đến cho ta.” Trong mắt ông Mâu không hề có chút cảm xúc nào, ông nhìn về phía trước phòng khách: “Chuẩn bị mọi thứ đi.”

Lâm Chí bị lôi đến trước mặt ông Mâu, tim anh ta đập thình thịch, thình! Thịch! Thình! Rồi hoàn toàn mất kiểm soát.

Vào lúc này, dưới sự kiểm soát của cơ thể, tất cả các lý thuyết y học mà anh ta đã học trước đó dường như không còn hiệu lực, anh ta cố gắng hết sức nhưng cũng không thể làm dịu nhịp tim của mình.

“Thưa ông, ông tìm tôi ạ?”

Trong phòng khách, ông Mâu đang ngồi trong bóng tối, sau khi nhìn rõ nét mặt của ông Mâu, thân thể Lâm Chí lại run lên không ngừng, giống như nhìn thấy lưỡi độc đáng sợ nhất dưới vực sâu.

Bản năng mách bảo anh ta nên quay người chạy ra ngoài.

Lâm Chí vừa thử ngẩng đầu liếc nhìn cửa sổ thủy tinh để ra ngoài, liền đột nhiên bị hai người mặc vest đen không biết từ đâu tới khống chế.

Trong khi còn đang hoảng hốt, anh ta nhìn thấy một cây kim dài đâm vào mạch máu của mình và một ống chất lỏng đầy chất lỏng được tiêm vào cơ thể anh ta.

Cho đến khi mất ý thức, Lâm Chí vẫn không đoán ra được mình sai ở đâu, rõ ràng anh ta đã làm rất tốt, anh ta là bác sĩ đáng tin cậy nhất của Mâu Nghiên, sao ông Mâu lại có thể đối xử với anh ta như thế này.

Khi Mâu Nghiên bị người hầu của nhà họ Mâu đánh thức, anh lập tức cầm điện thoại di động lên nhìn thời gian, may mà mới sáu giờ rưỡi sáng, vẫn còn kịp.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 602


CHƯƠNG 602

Bằng sức lực duy nhất trong người, Mâu Nghiên cố gắng vịn vào giường rồi bước đến trước gương, nghiêm túc nhìn gương mặt mình.

Hiếm khi anh nhìn khuôn mặt của mình một cách nghiêm túc như vậy, nhìn kiểu gì cũng không hài lòng.

Vì dạo gần đây bị bệnh nên anh không còn luyện tập nữa, hai bên má cũng không tinh xảo như trước, nước da cũng rất kém, nếu ra ngoài như thế này, nhìn sơ qua cũng biết anh là bệnh nhân. Tệ hơn là anh thậm chí còn không có sức để bước xuống lầu, cơ thể như vậy làm sao có thể kết hôn với Thương Mẫn?

Đột nhiên nghĩ đến Lâm Chí, Mâu Nghiên cau mày hỏi người hầu xung quanh: “Bác sĩ Lâm Chí bây giờ ở đâu?”

“Bác sĩ Lâm Chí đột nhiên ngất đi, bị ông chủ đưa đi rồi ạ.”

Ông già này đang muốn làm gì? Thời điểm này mà đưa Lâm Chí đi.

Lúc này, Mâu Nghiên rất khó chịu, anh thật sự không nên quay về nhà, đúng là ông già vẫn nhất nhất muốn chống lại anh trong mọi chuyện mà..

Nghĩ đến cơ thể đầy bệnh tật này, đôi mắt của Mâu Nghiên lại trở nên u ám.

“Gọi quản gia đến đây.”

Anh bây giờ không có thời gian để dây dưa với ông già nữa, anh chỉ muốn kết thúc hôn lễ hôm nay một cách suôn sẻ.

Mâu Nghiên lấy điện thoại di động ra, bấm số của Trữ Trình: “Đến nhà cũ chưa?”

“Cậu hai, hai mươi phút nữa sẽ đến.”

“Nhanh lên, phái người đi tìm Lâm Chí.”

“Anh cả à, chỉ làm lễ cưới thôi mà, đừng có vội vàng như vậy. Trời còn chưa sáng thì em đã dậy rồi, mắt đầy quầng thâm đây này…” Tần Kha còn chưa nói xong, Mâu Nghiên đã tàn nhẫn cúp điện thoại…

“Gọi bác sĩ ở nhà và chuyên gia trang điểm đến đây.”

Mâu Nghiên biết sau khi anh ngã bệnh, ông Mâu đã mời rất nhiều bác sĩ đến nhà, cơ thể hiện giờ của anh đòi hỏi cần phải uống thuốc ngay mới có thể trụ nổi trong hôn lễ hôm nay.

Nếu nước da không trở lại bình thường, anh chỉ có thể nhờ chuyên gia trang điểm.

Sau khi đứng trước gương vài phút, Mâu Nghiên đã mệt đến mức lưng lấm tấm mồ hôi, hai chân run rẩy, sức khoẻ còn tệ hơn anh nghĩ.

“Ông chủ, Cậu hai vừa gọi bác sĩ qua rồi.”

Động tĩnh từ phía Mâu Nghiên lập tức được báo cáo với ông Mâu, ông nghe vậy khẽ gật đầu, nhưng cũng không ngăn cản. Nếu tình trạng cơ thể của Mâu Nghiên ổn định thì ông cũng sẽ rất vui khi thấy đám cưới hôm nay diễn ra suôn sẻ.

Các chuyên gia não bộ do ông Mâu mời tối hôm qua còn chưa rời đi, sáng sớm lại được mời tới, thấy Mâu Nghiên ngồi ở trên ghế, có chút khó hiểu hỏi: “Cậu Mâu gọi chúng tôi tới có chuyện gì không?”

Đã thức dậy rồi?

Còn muốn làm gì nữa?

“Hôm nay tôi sẽ tổ chức đám cưới. Xin ông hãy kê cho tôi một loại thuốc để phục hồi cơ thể nhanh chóng.”

Mâu Nghiên vừa nói xong, vị bác sĩ đứng phía trước nhìn anh đầy mỉa mai, người trẻ tuổi bây giờ nóng nảy như vậy sao?

“Xin lỗi, hiện tại thân thể của cậu rất kém, không có cách nào nhanh chóng để trị.” Nói xong liền sải bước rời đi, hai vị bác sĩ kia cũng cúi đầu lẳng lặng rời đi, cuối cùng chỉ còn lại một vị bác sĩ trẻ tuổi nhất.

“Có thể kê đơn không?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 603


CHƯƠNG 603

Mâu Nghiên nghiêm túc nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi trước mặt, xem ra còn trẻ hơn Lâm Chí, anh không có ấn tượng gì, nhưng nếu đã được ông Mâu mời tới thì có thể tin tưởng vào năng lực của anh ta.

“Để tôi thử.”

Vị bác sĩ trẻ đẩy chiếc kính gọng vàng trên sống mũi, thắc mắc tại sao mấy vị tiền bối kia đi trước lại không chào một tiếng.

Kỳ thật, anh ta cũng muốn rời đi, nhưng đột nhiên ngẩn người nên còn ở lại.

Anh ta không nhẫn tâm được nhìn Mâu Nghiên bất lực vì bệnh, vì vậy chỉ có thể cắn răng giúp đỡ.

“Anh cần duy trì tình trạng của mình trong bao lâu?” Bác sĩ trẻ tuổi cẩn thận nhìn mặt Mâu Nghiên, giọng điệu đầy chán ghét.

“Tới mười hai giờ đêm.”

Mâu Nghiên suy nghĩ một chút, nếu có thể, anh hy vọng ngày ngọt ngào này có thể kéo dài hơn nữa, để có thể lừa dối chính mình và bớt hối hận.

“Như cô bé lọ lem vậy.”

Vị bác sĩ trẻ tuổi nhỏ giọng nói rồi ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc, sau đó ra hiệu cho người hầu bên cạnh đưa mình đến phòng thuốc.

Tốc độ trở về của anh ta còn nhanh hơn Mâu Nghiên nghĩ, anh ta đặt một đống thuốc lên bàn, giọng điệu thản nhiên: “Uống đi.”

Mâu Nghiên liếc anh ta một cái, cầm lấy nước ấm do người hầu đưa cho rồi uống thuốc.

“Ăn thêm đồ ăn đi, cơ thể của anh sắp chết đói rồi đấy.” Trước khi đi, vị bác sĩ trẻ tuổi chán ghét nhắc nhở.

Không biết có phải do bác sĩ sắp xếp hay không, nhưng bữa sáng trước mặt Mâu Nghiên đặc biệt phong phú.

Vì đám cưới ngày hôm nay, dù Mâu Nghiên không thể nếm được mùi vị của món ăn trước mặt nhưng anh vẫn ăn tới khi nhận thấy bụng mình đã no căng mới buông đĩa.

Lúc Trữ Trình, Tần Kha và Đoàn Quốc đến trạch viên nhà họ Mâu, Mâu Nghiên bước xuống lầu cũng không cảm thấy mệt mỏi nữa, có vẻ như đã khỏe mạnh trở lại, nhưng sắc mặt cũng không tốt lắm Tần Kha vừa nhìn thấy Mâu Nghiên bước xuống lầu, liền nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của anh rồi hỏi: “Anh cả, anh lại chịu gia pháp đấy à? Sắc mặt của anh thảm không nhìn nổi, anh cứ thế này mà tham gia hôn lễ thì sợ sẽ doạ chết Mẫn luôn.”

“Câm miệng!”

Mâu Nghiên bị anh ta bô lô tới đau đầu.

“Cậu hai tự có cách, lão Tần nhà ngươi không cần lo lắng đâu.” Nhìn thấy vẻ mặt bi thương của Tần Kha, Trữ Trình vỗ vai an ủi.

“Anh ấy có thể làm gì.”

Tần Kha vốn đã sắc sảo, sau khi trang điểm kỹ lưỡng còn thêm vài phần cuốn hút, Mâu Nghiên nhìn mặt anh ta rồi hỏi: “Ai trang điểm cho cậu đấy?”

“Anh cả, anh muốn làm gì?”

Tần Kha khiếp sợ, lâu rồi Anh cả không nhìn anh ta nghiêm túc như vậy, lần trước bị nhìn như thế là lúc anh ta mất nửa cái mạng rồi.

“Tôi muốn trang điểm.” Mâu Nghiên nhìn sang chỗ khác, không muốn nhìn phản ứng của họ.

Không khí yên lặng trong chốc lát, nhất thời ai cũng không biết nói gì..

“Cũng tốt, quầng thâm mắt của lão Tần cũng bị che tốt như vậy thì trang điểm cho Cậu hai chắc chắn không thành vấn đề.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 604


CHƯƠNG 604

Lời nói của Trữ Trình khiến bầu không khí bớt căng thẳng đi rất nhiều, Mâu Nghiên gật đầu, ý muốn hỏi Tần Kha có mang theo một chuyên gia trang điểm giỏi hay không.

Nhà cũ nhà họ Mâu nhiều năm qua chỉ có Ông Mâu ở, hình như không có yêu cầu về phương diện này, trong nhà không có thợ trang điểm chuyên nghiệp.

Tần Kha vội vàng gật đầu, hôm nay chuẩn bị làm phù rể một ngày, đương nhiên phải mang theo thợ trang điểm ở bên cạnh để chỉnh lớp trang điểm cả ngày rồi, sau khi nhận được ánh mắt của Mâu Nghiên, anh ta liền gọi điện thoại cho chuyên viên trang điểm trong xe vào nhà.

Chuyên gia trang điểm anh ta mang theo rất chuyên nghiệp, nghe Mâu Nghiên yêu cầu thì nhanh chóng làm được hiệu quả mà Mâu Nghiên mong muốn, hiệu ứng trang điểm rất nhẹ nhàng, màu da nhạt cũng rất tốt.

Nhìn thấy mình trong gương sau khi trang điểm, đôi mắt của Mâu Nghiên sáng bừng lên.

Anh gật đầu hài lòng, người hầu nhà họ Mâu nhanh chóng nhét một phong bì lớn.

“Anh cả, chúng ta đến sớm quá, Em đói quá, ăn sáng một chút được không?”

Bọn họ đến sớm như vậy thực ra là lo lắng cho thân thể của Mâu Nghiên, bây giờ nhìn thấy trạng thái của anh khá tốt, Tần Kha cũng không thể ngồi yên.

“Bữa sáng đã chuẩn bị xong, tôi đưa các cậu đi nhà ăn.”

Hôm nay anh và Lê Chuẩn cử hành hôn lễ, mấy anh em chắc chắn phải vất vả hơn nhiều, sáng sớm, Mâu Nghiên đã nhờ người hầu chuẩn bị bữa sáng, để bày tỏ lòng cảm kích, anh đích thân đưa ba người họ xuống lầu rồi đợi đến khi bữa sáng được đem lên mới quay về phòng.

“Đoán xem anh cả đã làm gì khi trở về phòng?”

Tần Kha vừa ăn sáng vừa cười nham hiểm.

“Có phải lâu rồi không bị anh cả đánh nên cậu ngứa da?” Nhìn thấy Tần Kha hoạt bát khác thường, Đoàn Quốc thật sự không đoán ra được người anh em này cao hứng ở chỗ nào?

“Hôm nay tôi không muốn ra tay với anh, anh không được nhìn tôi thế này.”

Tần Kha cảm giác ánh mắt Đoàn Quốc nhìn mình giống như b**n th**, toàn thân nổi da gà, cảm giác thèm ăn lập tức mất đi, liền ném bánh bao vào bát, rồi xoay người đi đến phòng của Mâu Nghiên.

“Hahaha, anh cả, anh vội như vậy sao?”

Tiếng cười của Tần Kha to tới mức hai người trong phòng ăn đều nghe rất rõ.

“Cậu ăn xong sớm vậy?”

Mâu Nghiên trở về phòng thay lễ phục chú rể, anh không nghĩ bây giờ mặc có cái gì không ổn, vốn anh cũng đã quen với sự cường điệu của Tần Kha nên chỉ nghĩ cậu ta đang làm quá.

Sau khi cười xong, Tần Kha nghiêm túc liếc nhìn Mâu Nghiên: “Em không muốn ăn nữa, anh cả của em mặc bộ này thật đẹp trai!”

Sau khi mặc vào bộ đồ này, khí chất của anh đã thay đổi, như công tử công thành danh toại, xuân khí ngời ngời ôm lấy mỹ nhân thời cổ đại.

Lúc này, Tần Kha lần đầu tiên muốn kết hôn, anh ta thấp giọng lẩm bẩm nói: “Anh cả, em có nên kết hôn không?” Anh ta lúc nào cũng trôi nổi như thế này, có vô số cô gái xinh đẹp vây quanh, nhưng trong thâm tâm anh ta chưa bao giờ có cảm giác sở hữu một ai đó cả, bây giờ đột nhiên Tần Kha cảm thấy mệt rồi.

“Cậu đúng là nên thành gia lập thất rồi, cũng đã trưởng thành như vậy thì nên sống thật tốt.” Mâu Nghiên vỗ vỗ vai Tần Kha, trong mấy anh em bạn bè thì Tần Kha là người khiến anh không yên tâm nhất.

Xung quanh cậu ta là muôn hoa cỏ lạ nhưng thực chất chỉ là một đám chơi cho vui, không có mấy ai thực tâm giúp đỡ cậu ta, nếu không cẩn thận còn có thể bị người xung quanh đâm một đao.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 605


CHƯƠNG 605

Tên nhóc này từng rất ham chơi và suýt gặp chuyện vài lần.

“A! Em nói ra miệng rồi sao?”

Tần Kha kinh hãi nhìn Mâu Nghiên, bất giác đỏ mặt, thật xấu hổ, sao lại có thể nói ra những lời như vậy?

Mâu Nghiên quay đầu lại, tiếp tục nhìn mình mặc trang phục chú rể trong gương, anh cẩn thận nhìn đi nhìn lại, hôm nay anh không cho phép có bất kỳ sai sót nào.

Tần Kha hoàn hồn nhưng phát hiện Mâu Nghiên không hề để ý đến mình, anh ta như nhận thêm vạn phần đả kích.

“anh cả, anh nói…”

Tần Kha bước đến bên cạnh Mâu Nghiên, theo thói quen đặt tay lên vai Mâu Nghiên, nhưng bàn tay của anh ta lập tức bị hất đi, đập vào tủ quần áo bên cạnh, đau tới mức đầu óc ong ong.

Lúc Trữ Trình và Đoàn Quốc lên lầu, nhìn thấy Tần Kha đang đau lòng ngồi trên ghế, còn Mâu Nghiên thì đứng trước gương chỉnh trang phục.

Tần Kha buồn bực liếc nhìn hai người rồi nhanh chóng cúi đầu, bọn họ đều là người có vợ, bây giờ anh ta không thèm nói chuyện với ai có vợ.

“Cậu hai, chúng ta có nên tới đó sớm một chút không, những đồ mà chuẩn bị cho cô Thương, có cần anh đích thân sang kiểm tra không?”

“Bây giờ qua đó đi.”

Mới hơn bảy giờ, thời gian cử hành hôn lễ đã là buổi chiều, vẫn còn sớm nhưng tim của Mâu Nghiên đã sớm bay sang đó rồi.

“Anh cả, anh định mặc bộ đồ này rồi qua đó à?”

Tần Kha nhìn thấy Mâu Nghiên đang cười ngốc, không nhìn nổi nữa nên anh ta nhắc nhở anh em nhà mình một chút.

Quần áo quý giá như vậy, cứ mặc mãi thì sợ tới hôn lễ sẽ không chịu nổi mất.

“Bây giờ tôi thay quần áo đây, không thể để bị nhăn được.”

Mâu Nghiên vào phòng thay đồ, gần nửa tiếng sau mới đi ra, ba người đàn ông đợi bên ngoài suýt nữa tưởng rằng anh đã ngất đi, nếu Mâu Nghiên còn không ra thì họ sẽ xông vào.

Mâu Nghiên đã thay một bộ vest đặc biệt tinh xảo và quý phái, anh đưa lễ phục của chú rể cho Trữ Trình, còn không yên tâm nhắc nhở.

“Giữ cẩn thận, đừng để bị nhăn.”

Nhìn anh nâng niu cái túi cứ như bảo bối vậy, làm người ta cứ tưởng trong đó có cô dâu luôn đấy.

Khi xe của họ đến câu lạc bộ Nova, các nhân viên mới bắt đầu dọn dẹp.

Hội trường đám cưới cơ bản đã hoàn thành vào hôm qua, Mâu Nghiên xem qua, quả nhiên vẫn hợp với dự đoán của anh nên anh không ở ngoài nữa mà đi thẳng vào phòng nghỉ của chú rể.

Sau khi đi một vòng, Mâu Nghiên cảm thấy hô hấp có hơi nhanh một chút, đầu cũng có chút nặng nề. Anh ngồi xuống uống cốc nước để thư giãn một lúc rồi mới hỏi Trữ Trình: “Ai sang bên Thương Mẫn rồi?”

“Đồng Tiên.”

Trữ Trình đột nhiên cảm thấy có lỗi, Đồng Tiên đường đường là giám đốc, hiện tại bị sai đi chạy việc “Hỏi cô ấy về tình hình ở đó.”

Đã lâu không gặp Thương Mẫn, Mâu Nghiên vừa mong chờ vừa hồi hộp.

Nếu cô ấy không tha thứ và không muốn tham dự lễ cưới hôm nay thì sao?
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 606


CHƯƠNG 606

Hay là để họ đến sớm nhỉ, anh phải giải thích rõ ràng với Thương Mẫn trước đám cưới, anh không muốn để cô dâu của mình phải lo lắng trong hôn lễ.

“Họ đã khởi hành rồi.”

Khi nhìn thấy Đồng Tiên đích thân đến đón, Thương Mẫn biết mình đã vất vả chờ đợi nhiều ngày như vậy, lo lắng bao nhiêu ngày như vậy cũng không vô ích, cô cũng không lãng phí thời gian, ăn sáng xong là mặc áo cưới rồi đi qua hội trường ngay.

Cô mong đợi đám cưới này nhiều hơn Mâu Nghiên nghĩ, Thương Mẫn rất muốn gặp chú rể của mình, họ đã lâu không gặp nhau, cô cực kỳ nóng lòng muốn gặp anh.

Khi biết Trữ Trình và những người khác đã đến hội trường đám cưới, Đồng Tiên liên tục báo cáo tình hình cho Trữ Trình, để Mâu Nghiên có thể theo dõi động tĩnh của Thương Mẫn bất cứ lúc nào.“Cậu hai, mười phút nữa xe của cô Thương sẽ tới, anh có muốn đích thân ra ngoài đón cô ấy không?” Trữ Trình cảm thấy cần phải đích thân ra đón Thương Mẫn nên vội gọi Mâu Nghiên đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế dậy.

“Đi đón thôi, chúng ta ra ngoài chờ.”

Mâu Nghiên cố nén cơn choáng váng trong đầu, nắm tay vịn ghế sô pha đứng lên.

Anh cố gắng dùng sức nhưng đôi chân không còn chút sức lực nào, đầu óc càng ngày càng choáng váng, anh cố mở mắt ra, nhưng vừa định nói thì anh đột ngột ngã về phía trước, trán đập mạnh vào bàn cà phê trước mặt.“Bang!” Một âm thanh lớn vang lên.

“Cậu hai, cậu hai.”

Trữ Trình đỡ anh dậy, lớp trang điểm trên mặt Mâu Nghiên che đi khuôn mặt tái nhợt của anh, nhưng ánh mắt mệt mỏi cùng thân thể run rẩy vẫn phơi bày ra trạng thái hiện giờ của anh tệ đến mức nào.

Vào thời khắc mấu chốt, Tần Kha vẫn rất hữu dụng, vừa cầm khăn tẩy trang lau mặt Mâu Nghiên, vừa sắp xếp: “Bây giờ em sẽ tẩy trang cho anh cả. Mọi người mau gọi về nhà họ Mâu để gọi bác sĩ tới đây.”

Sau khi Mâu Nghiên khôi phục bộ mặt thật, ba người đều chấn động.

Bọn họ chưa bao giờ thấy Mâu Nghiên ngã bệnh, cũng không thể tưởng tượng được người anh hùng mạnh nhất trong lòng bọn họ lại mỏng manh như thế này, sắc mặt tái nhợt như thể sắp chết, bọn họ còn không dám động vào Mâu Nghiên-người đang ngồi trên sô pha.

Mâu Nghiên cố gắng chống đỡ để mình không ngất xỉu. Anh dùng toàn bộ sức lực của mình để nói: “Đừng để Thương Mẫn nhìn thấy tôi như thế này. Đám cưới hôm nay, nếu cơ thể tôi thực sự không chống đỡ nỗi nữa thì sẽ trở thành đám cưới của Trữ Trình và Đồng Tiên.”

“Cậu hai, đừng nói lung tung nữa, anh nghỉ ngơi thật tốt đi.” Trữ Trình lo lắng sắp khóc, mỗi lời Mâu Nghiên nói lúc này đều như rút cạn sinh mệnh của anh.

“Làm như tôi nói đi, Trữ Trình, cậu đưa Đồng Tiên đi chọn lễ phục và áo cưới càng sớm càng tốt, không thể để mất mặt.”

Chuẩn bị cho hôn lễ lâu như vậy nhưng gần đây sức khoẻ của anh thực sự không ổn, Mâu Nghiên không cam tâm, nhưng hiện tại, anh phải lên kế hoạch cho tình huống xấu nhất.

Lúc này, bên ngoài câu lạc bộ Nova, sau khi xuống xe, Thương Mẫn không thấy Mâu Nghiên, trong mắt cô thoáng qua một tia mất mát, cô nhấc chân đi tới khu nghỉ ngơi của chú rể.

Cô không thể đợi thêm một giây nào, cô sẽ đi gặp Mâu Nghiên ngay bây giờ.

Đẩy cánh cửa phòng nghỉ của chú rể chạm khắc màu trắng ra, một người đàn ông mặc tây trang nghiêng người ngồi trước bàn trang điểm, ánh sáng chờ mong trong mắt cô nhanh chóng tối đi, mất mác hỏi: “Mâu Nghiên đâu?”

Lê Chuẩn ngồi trước bàn trang điểm cố ý ăn mặc, khuôn mặt vốn tinh xảo càng hấp dẫn người, khiến cho người ta vừa nhìn liền không dời được mắt, anh ta nghi ngờ nháy mắt mấy cái.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 607


CHƯƠNG 607

“Tôi vừa mới đến, không thấy anh cả bọn họ? Bọn họ đã tới rồi sao?”

Trên mặt Lê Chuẩn mờ mịt rất chân thật, Thương Mẫn cảm thấy Lê Chuẩn hẳn là không lừa cô.

Nhưng vừa nãy ở trên đường, Trữ Trình rõ ràng nói với Đồng Tiên là bọn họ đã tới rồi.

Mâu Nghiên lại chạy đi đâu rồi?

Thương Mẫn càng nghĩ càng loạn, đứng ở cửa không hề động đậy, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía Lê Chuẩn.

Lê Chuẩn thấy Thương Mẫn tinh thần hốt hoảng, cẩn thận đỡ cô tới sô pha, sau đó gọi điện thoại cho Trữ Trình.

“Trữ Trình, mấy người đến chưa? Chị dâu đang ở phòng nghỉ.”

Phòng nghỉ trên tầng cao nhất của câu lạc bộ Nova, vừa mới đỡ Mâu Nghiên lên giường, Trữ Trình liền nhận được điện thoại của Lê Chuẩn.

“Được, cậu chăm sóc tốt cho cô Thương, phái thêm vài người canh giữ, ngàn vạn lần không thể để xảy ra bất trắc.”

“Biết rồi.”

Trong điện thoại Trữ Trình không đề cập đến Mâu Nghiên, Lê Chuẩn ngầm hiểu ý tứ của anh ta, xem ra hôn lễ hôm nay có chút lộn xộn.

“Mâu Nghiên ở đâu?” Gần như ngay lúc Lê Chuẩn cúp điện thoại, Thương Mẫn liền mở miệng hỏi.

“Trữ Trình cũng không biết anh cả đang ở đâu? Nếu không chị tự gọi cho anh cả một cuộc điện thoại thử.”

Lê Chuẩn bất chấp nói mò, không dám nhìn vẻ mặt của Thương Mẫn, sợ lời nói dối vụng về này bị lật tẩy.

Thương Mẫn hung hăng trừng mắt liếc nhìn Lê Chuẩn đang giả bộ đà điểu, cô biết bọn họ bị kẹp giữa cô và Mâu Nghiên cũng rất khó xử, hai bên đều không thể đắc tội, Thương Mẫn cố nén xúc động nổi giận gọi điện thoại cho Mâu Nghiên.

Cô bướng bỉnh gọi liên tục ba lần, bên kia vẫn không có ai nhận.

Mâu Nghiên mệt mỏi dựa vào đầu giường, thật sự không có chút sức lực nào để nói chuyện, cố gắng run rẩy nhắn trả lời lại cho Thương Mẫn một tin nhắn: “Có việc?”

Hai chữ ngắn ngủn đánh xong, điện thoại trong tay Mâu Nghiên đã bị mồ hôi trong tay anh làm ướt.

“Hôn lễ hôm nay còn làm không? Mâu Nghiên, em cho anh một cơ hội cuối cùng, hôm nay nếu anh không cưới em, đời này cũng đừng cưới.”

Trái tim Thương Mẫn hoàn toàn lạnh lẽo, hạ quyết tâm hôm nay kết thúc với Mâu Nghiên.

Trong khoảng thời gian này Mâu Nghiên liên tục làm cho cô nếm được ngọt ngào, sau đó lại đột nhiên biến mất, cứ như vậy lặp đi lặp lại hai ba lần, Thương Mẫn thật sự bị giày vò mệt mỏi cả thể xác và tinh thần, đôi khi cô cho rằng là Mâu Nghiên cố ý ngược đãi cô.

Hôn lễ hôm nay càng quá đáng, dọc theo đường đi Đồng Tiên và Trữ Trình liên lạc nhau đã cho cô vô số mong đợi, vốn tưởng rằng khi cô xuống xe, chờ cô chính là hiện trường hôn lễ xa hoa và Mâu Nghiên, không ngờ Mâu Nghiên lại chơi biến mất, còn hỏi cô có chuyện gì không?

Mâu Nghiên bất đắc dĩ cười khổ, cô quả nhiên là tức giận.

“Vậy Mẫn muốn thế nào?”

Thương Mẫn suýt chút nữa tức giận mà cười, lời nói này giống như cô đang cố tình gây sự vậy.

“Mâu Nghiên, anh phải rõ người đem mọi chuyện biến thành như hôm nay chính là anh.”

Thương Mẫn vừa định nói rõ ràng với anh, điện thoại đầu bên kia của Mâu Nghiên bị cắt đứt, chờ khi cô lại gọi qua điện thoại của anh đã tắt máy.

Lại chơi trò biến mất, Mâu Nghiên anh có phải là đàn ông không.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 608


CHƯƠNG 608

Thương Mẫn tức giận mà nói không ra lời, mắng thầm ở trong lòng, động một tí là lại chơi trò biến mất Mâu Nghiên thật sự làm quá tức giận.

Bọn họ vừa rồi vẫn luôn nhắn tin liên lạc, Lê Chuẩn chỉ có thể nhìn thấy vẻ mặt của Thương Mẫn rất tệ, hoàn toàn không biết cụ thể bọn họ đã xảy ra cái gì.

Thương Mẫn nhìn Lê Chuẩn đang rất nghiêm túc chuẩn bị hôn lễ, đột nhiên không phúc hậu nói một câu: “Lê Chuẩn, Thân thể Mâu Nghiên sắp không xong, cậu biết không?”

Thật xin lỗi, Lê Chuẩn, tôi muốn tìm Mâu Nghiên chỉ có thể chọc nổ cậu thử xem.

“Sao có thể, mấy ngày hôm trước em còn gặp qua anh cả, anh ấy thoạt nhìn không có gì khác thường, chắc chắn không phải kiểu cơ thể sắp không xong.”

Lê Chuẩn sợ sững người, không thể tin được nói.

“À, như vậy hả! Vậy có thể là Bạch Chấp nghe lầm.” Thương Mẫn không hề áp lực tâm lý vứt nồi cho Bạch Chấp.

Lê Chuẩn nhíu chặt mày, anh cả xảy ra chuyện lớn như vậy, sao anh ta chưa nghe được chút động tĩnh nào, trong lòng Lê Chuẩn có một loại cảm giác nguy cơ cực lớn, tiết tấu này là anh ta bị mấy anh em vứt bỏ sao?

“Bạch Chấp nghe được từ đâu?”

“Không biết anh ta lấy tin tức từ đâu, có thể là xem tin tức lung tung trên mạng.”

Lê Chuẩn thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại thêm vài phần lo lắng đối với Thương Mẫn.

Bạch Chấp trước kia thoạt nhìn đáng tin cậy, không ngờ thời gian càng dài càng không biết điều chỉnh, loại tin tức vỉa hè này cũng dám nói cho Thương Mẫn.

“Bạch Chấp vẫn còn quá trẻ, sao có thể tin vào thứ này. Qua mấy ngày nữa em giúp chị tìm hai dì đáng tin cậy đi, sau này cũng thuận tiện chăm sóc đứa bé.”

Nhìn thấy bụng hơi lồi lên của Thương Mẫn, Lê Chuẩn càng thêm sốt ruột thay cô, lại hỏi: “Ăn mặc của đứa bé này, chị chuẩn bị làm sao? Cần em bên này chuẩn bị cho chị cái gì không?”

Đề tài chạy lệch bất ngờ không kịp phòng ngự, chờ Thương Mẫn phản ứng lại vội vàng nói: “Lê Chuẩn, tôi có chút đói, đi ăn chút gì đi, chuẩn bị tốt đi, đừng căng thẳng.”

Cô vội vàng tìm cái cớ rời đi, bây giờ cô chỉ thầm nghĩ đi tìm Mâu Nghiên, giáp mặt hỏi cho rõ ràng.

Thương Mẫn ra cửa liền nhìn thấy Bạch Chấp đang canh giữ ở bên ngoài: “Trước khi tín hiệu điện thoại di động của Mâu Nghiên biến mất có phải vẫn luôn ở câu lạc bộ Nova không?”

Bạch Chấp gật đầu, sáng sớm hôm nay Thương Mẫn đã cố ý dặn dò đặt định vị vào điện thoại di động của Mâu Nghiên, anh ta rất chú ý, di động của Mâu Nghiên từ nhà cũ nhà họ Mâu đi ra liền đi thẳng đến câu lạc bộ Nova, mãi đến khi tín hiệu tin tức vừa rồi vẫn chưa đi ra ngoài.

“Cậu tìm phòng nghỉ của tầng này chưa?”

Khi cô đi vào nói chuyện với Lê Chuẩn, Bạch Chấp vẫn luôn ở bên ngoài kiểm tra các phòng khác.

“Tìm, không có ai.”

Thương Mẫn gật đầu, dẫn theo Bạch Chấp vào thang máy, đi thẳng lên phòng nghỉ trên tầng cao nhất của Mâu Nghiên.

Thang máy dừng ở tầng cao nhất của câu lạc bộ Nova, thang máy từ từ mở ra, nhìn cánh cửa quen thuộc trước mặt, bên trong là phỏng nghỉ riêng của Mâu Nghiên ở câu lạc bộ Nova.

Cô điều chỉnh cảm xúc của mình một chút, nhấn ngón tay của mình vào chỗ đọc dấu vân tay.

“Tinh!” một tiếng, cửa từ từ mở ra.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 609


CHƯƠNG 609

Đi qua phòng khách trống rỗng, Thương Mẫn nghe thấy tiếng bước chân của chính mình, càng đi về phía phòng ngủ, càng bước đi khó khăn, giống như đi một bước sẽ tiêu hao hết toàn bộ sức lực của cô.

Từ phòng khách đến cửa phòng ngủ, cô đi giống như đã đi nửa ngày rồi vậy, đầu ngón tay chạm vào nắm cửa hơi lạnh, Thương Mẫn rụt tay trở về trong chớp mắt, lui về sau nửa bước.

Khi không thấy Mâu Nghiên cô cấp bách muốn gặp anh, có vô số câu hỏi muốn hỏi anh, nhưng giờ phút này cô cảm giác rất mãnh liệt là Mâu Nghiên đang ở bên trong, chỉ cần cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa trước mắt này ra là có thể thấy người đàn ông ngày đêm mong nhớ, nhưng cô đột nhiên không dám đi đẩy cánh cửa nhẹ nhàng này.

“Cô sợ hãi?”

Đôi mắt Bạch Chấp sạch sẽ trong suốt, Thương Mẫn chật vật quay đầu, cậu đi sô pha ngồi chờ tôi.

Nhìn Bạch Chấp đi về phía sô pha trong phòng khách, Thương Mẫn rốt cuộc không tìm được cớ lùi bước, nắm chặt tay nắm cửa hơi lạnh, đẩy cửa ra từng bước đi vào.

“Đến rồi”.

Ngữ khí của Mâu Nghiên rất bình tĩnh như thể Thương Mẫn vừa mới đi mua sắm về.

“Đã lâu không gặp”.

Thương Mẫn đi đến bên giường, nhìn rất chăm chú khuôn mặt của Mâu Nghiên, khí sắc không được tính là kém, có điều ánh mắt anh xem ra rất mệt mỏi, đột nhiên cô cảm thấy người đàn ông trước mắt già hơn nhiều, đau lòng đến muốn khóc.

“Ừm”.

Mâu Nghiên nghĩ qua vô số trường hợp khi Thương Mẫn tìm được, nhưng không ngờ đến được cô bây giờ sẽ như vậy, ngồi trước giường không ồn ào, mà viền mắt đỏ lên tủi thân.

Nhìn thấy cô đau lòng như vậy, những lời mà Mâu Nghiên chuẩn bị trước đó bất luận thế nào cũng không thể nói ra được thành lời, chỉ có thể nhắm nghiền mắt hết sức có thể, không sinh ra nhiều yêu thương đối với cô.

“Mâu Nghiên, anh có phải nhờ Trữ Trình giúp chúng ta chuẩn bị hôn lễ, chính là ngày hôm nay không?

Nhìn thấy anh với dáng vẻ đánh chết cũng không mở miệng, Thương Mẫn chỉ có thể lựa chọn đi trước.

“Không có, em hiểu nhầm rồi, hôm nay là hôn lễ của Trữ Trình và Đồng Tiên”.

Vừa nãy bác sĩ bên nhà cũ đó đã đến rồi, thuốc anh vừa uống nhiều nhất cũng chỉ giúp anh chống đỡ được hai tiếng đồng hồ, mà loại thuốc này một ngày chỉ có thể uống được nhiều nhất ba lần, còn sau nữa, anh cũng không có cách nào chống đỡ được tiếp hôn lễ hôm nay và bữa tiệc tối nay.

Anh chỉ có thể để Trữ Trình và Đồng Tiên thay thế hôn lễ vốn là thuộc về anh và Thương Mẫn.

“Anh nói dối, anh sáng sớm đã đích thân đến đón em”.

Thương Mẫn rất rõ Mâu Nghiên vẫn đang giảo biện, nhưng cô không có cách nào để khiến anh nói ra sự thật.

Anh một lời không nói, cô cũng không biết làm thế nào.

“Anh rốt cuộc sao vậy? Có thể nói cho em biết không, em sắp bị anh ép đến điên rồi”.

Đột nhiên, tất cả sự ấm ức trong đoạn thời gian này toàn bộ như từ trong lồng ngực được trào ra, Thương Mẫn ánh mắt phẫn nộ, sống chết nắm lấy tay Mâu Nghiên, không để anh chạy chốn, hùng hổ chất vấn dọa người.

“Mẫn, em ngoan chút, quay về nuôi dưỡng đứa con trong bụng mới là điều thỏa đáng, từ khoảnh khắc em chọn nó thì đã từ bỏ anh rồi, em còn không hiểu sao? Anh sớm đã nói, anh không chấp nhận đứa bé này, có nó thì không có anh”.

Mâu Nghiên nhắm chặt mắt, anh không dám nhìn sắc mặt của Thương Mẫn, cô bây giờ nhất định là thất vọng tột đỉnh.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 610


CHƯƠNG 610

“Mâu Nghiên, anh khốn nạn, bản thân anh nhu nhược liền thoát thác đứa bé này, anh rốt cuộc gặp phải chuyện gì? Tại sao cứ muốn trốn tránh hết lần này đến lần khác, có gì hôm nay anh nói rõ đi, đừng để em xem thường anh”.

Thương Mẫn nhanh chóng bình tĩnh lại, Mâu Nghiên muốn tìm đứa trẻ để làm cái cớ, có thể thấy không thể tìm thấy lời bào chữa nào nữa, nói không chừng cô kiên trì thêm chút nữa, thì sẽ có thể đem chân tướng ra phơi bày.

“Anh nói là sự thật, anh đã thử hai lần rồi, nhìn thấy bụng của em ngày càng lớn lên, một giây mỗi phút anh đều cảm thấy bản thân như đang ở địa ngục. Loại cảm giác này em không bao giờ hiểu được đâu, mau rời khỏi đây đi, đừng để anh nhìn thấy em nữa”.

Lời nói của Mâu Nghiên lạnh lùng từng câu từng chữ đều nặng nề khuấy đảo trái tim Thương Mẫn.

Cô nhớ ra rồi, Mâu Nghiên trước đây về chung cư hai hôm, cho dù hai bọn họ có tiếp xúc thân mật, anh hình như quả thực không sờ vào bụng, hai người trước nay không hề nói đến chuyện của đứa bé, anh luôn để tâm để ý chỉ có một mình cô.

“Em không tin, em không tin”.

Thương Mẫn hoảng loạn lắc đầu, không để ý đến sắc mắt Mâu Nghiên đang ngồi trên người đột nhiên tái đi rất nhiều.

Cô nhớ đến trước đây Tô Huệ Phi chuẩn bị trang phục cho hôn lễ, đột nhiên đứng dậy phát điên mà lục tìm trong phòng của Mâu Nghiên.

Cô nhất định phải tìm ra bộ quần áo cô dâu đó, phơi bày bộ mặt của Mâu Nghiên, xem anh lúc đó giảo biện ra sao.

“Em đang làm gì vậy? Ra ngoài?”

Mâu Nghiên rất nhanh đã biết Thương Mẫn định tìm gì, một hơi nghẹn trong lồng ngực, vật lộn đứng dậy, nhưng anh càng gấp, cơ thể lại càng khó chống đỡ, gấp gáp quá mà ngã xuống bên giường.

Nghe thấy đằng sau “bịch”! một tiếng, Thương Mẫn hốt hoảng quay đầu, kinh ngạc nhìn thấy Mâu Nghiên ngồi trên thảm bên cạnh giường, quần áo trên người anh có chút loạn, cơ thể không nói rõ được có phần nhếch nhác và yếu đuối.

Nước mắt của Thương Mẫn lại không nhịn được nữa, bắt đầu tí tách rơi xuống.

“Mâu Nghiên, anh đứng dậy…, anh đứng dậy, anh rốt cuộc bị sao thế?”

Viền mắt Thương Mẫn đỏ lên, muốn chạy đến dìu Mâu Nghiên lên, nhưng cô nâng không nổi anh, chỉ có thể gấp gáp đến phòng khách tìm Bạch Chấp, để anh ta mau tới giúp.

Khi Thương Mẫn dẫn Bạch Chấp trở về phòng của Mâu Nghiên, Mâu Nghiên đã lạnh nhạt đứng ở bên giường, ánh mắt anh chứa đầy u ám, ánh mắt lạnh lẽo cực điểm.

“Náo loạn đủ chưa, đưa cô ấy đi”.

Thương Mẫn bị ánh mắt Mâu Nghiên dọa sợ rồi, anh trước nay chưa từng ở trước mặt cô lộ ra biểu cảm như vậy, trong ánh mắt anh lộ tr*n tr** sự chán ghét khiến Thương Mẫn không dám lại gần nửa bước, thậm chí không dám mở miệng nói thêm nửa chữ.

Được một lúc, cô mới tìm lại được giọng nói của mình, môi run rẩy hỏi nhỏ: “Vừa nãy anh sao vậy?”

Cho dù vẫn sợ, cho dù Mâu Nghiên có ghét cô đi nữa, Thương Mẫn cũng muốn hỏi rõ Mâu Nghiên lúc nãy xảy ra chuyện gì?

Tại sao đột nhiên lại ngã xuống giường mà cử động không nổi?

Anh vẫn luôn ở trước mặt cô tỏ vẻ hoàn mỹ, nhưng Thương Mẫn vẫn luôn cảm thấy cơ thể của Mâu Nghiên có vấn đề, lần này tình cờ bắt gặp, cô nhất định phải hỏi cho rõ.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 611


CHƯƠNG 611

“Nằm quá lâu, tê chân”. Trong ngữ khí của Mâu Nghiên chứa sự mất kiên nhẫn và khinh bỉ, nhìn ánh mắt Thương Mẫn như nhìn một chú hề đang biểu diễn hết mình trên sân khấu.

Anh đột nhiên không nói nữa, nhưng Thương Mẫn rõ ràng biết rõ từ trong ánh mắt của anh.

Em đừng dày vò nữa, việc em làm anh đều biết rõ mồn một, vô dụng.

Nơi nào đó trong tim hình như đột nhiên sụp đổ, cảm giác như bị người mình yêu nhất khinh bỉ chế giễu mà vạch trần ra, kinh khủng cực kì, cuộc đời tủi nhục này của Thương Mẫn không muốn gặp lại Mâu Nghiên nữa.

“Bạch Chấp, chúng ta đi”.

Thương Mẫn tức giận ngồi thang máy đi xuống lầu, vừa muốn rời đi lại gặp được Tô Huệ Phi bị mấy người bạn vây quanh, Tô Huệ Phi hôm nay đẹp đến mê người, như bông hoa đẹp nhất quyến rũ nhất của mùa hè.

Khoảnh khắc cô nhìn thấy Tô Huệ Phi, tâm tình không tốt liền bị nén xuống một nửa, cười nói đi tới: “Huệ Phi, tân hôn vui vẻ!”

“Mẫn, cậu đến từ khi nào vậy, đi đi đi, chúng ta đến phòng nghỉ.”

Tô Huệ Phi nhìn thấy Thương Mẫn, ánh mắt vui vẻ lóe sáng, cô ấy vẫn không biết hôn lễ của Thương Mẫn và Mâu Nghiên xảy ra biến cố, vui vui vẻ vẻ kéo Thương Mẫn vào phòng nghỉ của cô dâu.

Thương Mẫn không nỡ làm phiền Tô Huệ Phi, chống đỡ tinh thần cùng cô ấy nói chuyện, vài người ngồi trong phòng, Tô Huệ Phi đổi sang áo cưới so với hôm đi thử váy cưới còn xinh đẹp hơn, trong âm thanh ngưỡng mộ của mọi người, Thương Mẫn đột nhiên cảm thấy bụng dưới có cảm giác đau nhói.

“Huệ Phi, tớ có chút mệt, đi nằm một chút.”

Bên trong phòng nghỉ có một phòng ngủ rất lớn, Thương Mẫn nằm trên chiếc giường êm ái, cơ thể không dám cử động một chút nào.

Chỉ nhìn lên trần nhà trắng xóa trên đầu, bóng dáng Mâu Nghiên bắt đầu điên cuồng hiện hữu trong đầu cô, căn bản không thể khống chế được, mặt của anh hình như có vô số biểu cảm, nhưng không hề có biểu cảm cười với cô, trong đôi mắt thâm trầm đó của Mâu Nghiên chỉ còn sót lại sự chán ghét và xa lánh.

Thương Mẫn đột nhiên mở mắt, đầu đẫm mồ hôi, bụng đau kịch liệt khiến cô lập tức thanh tỉnh.

Cô đã vào phòng nằm được hơn tiếng rồi, bụng không những không giảm mà còn đau thêm, cô hốt hoảng nhận ra, đứa bé có thể đã xảy ra chuyện rồi.

Trước tiên Thương Mẫn gọi điện thoại cho Bạch Chấp: “Bạch Chấp, tôi đang ở phòng chờ tân hôn, anh đến đưa tôi đi bệnh viện, đứa bé xảy ra chuyện, đừng để Tô Huệ Phi biết.”

“Tôi đến ngay.”

Bạch Chấp vẫn luôn ở bên cạnh, nhận đươc điện thoại thì lập tức gõ cửa phòng tân hôn, một người bạn của Tô Huệ Phi ra mở cửa, ngơ ngác nhìn Bạch Chấp, hỏi: “Anh tìm ai?”

“Tô Huệ Phi, tôi tới dẫn Thương Mẫn đi.” Bạch Chấp đi qua người phụ nữ mở cửa, nhìn Tô Huệ Phi nói.

Khi anh ta đến cửa phòng chờ, Thương Mẫn đã thu xếp xong quần áo, bước ra ngoài, cô nhìn Tô Huệ Phi, xin lỗi, cười nói: “Huệ Phi, xin lỗi cậu nhé, đột nhiên có chút việc, tớ sẽ đến buổi lễ sau.”

“Cẩn thận đấy, nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.” Mặt Tô Huệ Phi đầy vẻ lo âu, trực giác nói cho cô biết nhất định đã xảy ra chuyện gì đó rất quan trọng, nếu không Thương Mẫn sẽ không rời đi trong đám cưới của cô như vậy.

Đi tới bên cửa, Tô Huệ Phi đột nhiên ghé vào tai Thương Mẫn, nhỏ giọng hỏi: “Có phải Mâu Nghiên đang đợi để cầu hôn cậu không?” Nói xong cô còn nháy mắt tinh nghịch với Thương Mẫn.

Nước mắt Thương Mẫn thiếu chút nữa là rơi xuống, cô cũng hy vọng có thể ra ngoài để nghe được lời cầu hôn của Mâu Nghiên, nhưng giờ cô phải đến một nơi lạnh lẽo là bệnh viện, đứa con của cô có thể có vấn đề.

“Bí mật.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 612


CHƯƠNG 612

Thương Mẫn cười đầy miễn cưỡng, cô không dám để Tô Huệ Phi nhìn mặt cô lâu hơn nữa, lập tức đẩy người cô vào trong.

Thương Mẫn bước ra khỏi hành lang phòng chờ, không kìm được mà ngã vào vòng tay của Bạch Chấp, Bạch Chấp bế cô lên, bước nhanh về phía xe của họ, nhấn ga hết cỡ, đưa Thương Mẫn đến bệnh viện gần nhất.

Chờ đợi là khoảng thời gian khiến người ta bất an nhất, khi Thương Mẫn ở trong bệnh viện, dù đi hay ngồi chờ kết quả, cô đều cố gắng che chắn bụng mình, dường như làm vậy có thể giúp đứa con trong bụng được an toàn hơn.

Bạch Chấp bận rộn ở bên cạnh cô, trả tiền viện phí, xếp hàng, chuẩn bị nước ấm và đồ ăn, Thương Mẫn có thể thấy anh ta hơi lo lắng, đang cố giảm bớt sự lo lắng ấy bằng cách làm cho bản thân thật bận rộn.

“Số 83, cô Thương Mẫn.”

Cuối cùng thì cũng có kết quả, sau khi Thương Mẫn đi vào, một nữ bác sĩ khoảng 50-60 tuổi, tóc điểm sương, mặt mũi phúc hậu, nhẹ nhàng nói chuyện với cô.

“Cô gái nhỏ, lần đầu tiên làm mẹ, đừng lo lắng quá, cơn đau bụng hiện tại là do tâm trạng dao động quá mức ảnh hưởng đến đứa trẻ. Giờ cô về nghỉ ngơi cho khỏe, đừng nghĩ ngợi gì cả, cứ an tâm tĩnh dưỡng là được. Dinh dưỡng của cô được duy trì rất tốt, không cần phải dùng thuốc gì thêm.”

Giọng nói của bác sĩ rất dịu dàng, câu nói khiến Thương Mẫn cảm thấy ấm lòng, khóe mắt cũng ửng đỏ, cô liên tục nói cảm ơn.

“Sao rồi?”

Thương Mẫn vừa bước ra khỏi văn phòng bác sĩ, Bạch Chấp đang đợi bên ngoài nóng lòng hỏi.

“Đứa bé không sao, là do tâm trạng của tôi dao động quá lớn. Chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi, ăn chú gì đó đi, tôi hơi đói.”

Khoảng thời gian này, Thương Mẫn cảm thấy mình ăn ngon miệng một cách lạ thường, ăn ngon cũng là cách giúp cô tiêu tan những cảm xúc tiêu cực, nhất là khi bị Mâu Nghiên làm cho tức chết.

“Ừ.”

Bạch Chấp lặng yên đỡ Thương Mẫn ra khỏi bệnh viện. Hai người tìm được một nhà hàng có tiếng gần đó. Đây là một nhà hàng nổi tiếng trên mạng, cũng may là họ vừa bước chân vào, ông chủ đã mở cửa tiếp đón, họ vào một cái là đã có thể gọi món luôn.

Thương Mẫn rất thích không khí cổ điển, yên tĩnh trong nhà hàng, cô gọi vài món mình hay ăn, quả nhiên món ăn ở đây không làm cô thất vọng.

Sau khi dùng bữa, cảm xúc cũng gần như được điều chỉnh lại. Thương Mẫn đứng bên con phố đông đúc, đang phân vân không biết có nên trở lại câu lạc bộ Nova không.

Dựa trên tình bạn mấy chục năm giữa cô và người bạn thân Tô Huệ Phi, dù sao thì cô cũng nên đi dự đám cưới duy nhất trong đời của cô bạn thân.

Nhưng cô lại không muốn gặp Mâu Nghiên, gặp lại cô cũng không biết phải đối mặt thế nào.

Dường như có thần giao cách cảm, lúc Thương Mẫn còn đang băn khoăn thì Tô Huệ Phi gọi điện đến.

“Mẫn, hai giờ nữa lễ cưới của tới bắt đầu rồi. Cậu sẽ không bỏ rơi tớ, chưa tặng quà cưới đã chạy mất chứ? Có phải cậu tiếc tiền mua quà cưới cho tớ đúng không?”

Hành động nũng nịu của Tô Huệ Phi khiến cô không thể nào kháng cự được, chỉ có thể bất đắc dĩ nở nụ cười, đồng ý với cô bạn thân.

“Đến câu lạc bộ Nova đi.”

“Sức khỏe của cô?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 613


CHƯƠNG 613

Bạch Chấp không nhúc nhích, ánh mắt có phần không tình nguyện, không muốn Thương Mẫn lấy thân thể đi mạo hiểm, đám cưới có nhiều người như vậy, cho dù có phòng bị đi chăng nữa cũng không thể chắc chắn một trăm phần trăm rằng Thương Mẫn sẽ không xảy ra chuyện, trở về nhà sẽ đỡ lo hơn.

“Tôi không sao, bác sĩ nói đứa bé rất khỏe mạnh, chỉ cần tâm trạng tôi thoải mái thì sẽ không sao, đi mau, tôi không muốn vắng mặt ở hôn lễ của Tô Huệ Phi.”

Bạch Chấp nghĩ mối quan hệ giữa Tô Huệ Phi và Thương Mẫn thực sự rất tốt, đành miễn cưỡng đạp ga đi.

Bên ngoài câu lạc bộ Nova, mức độ náo nhiệt của đám cưới vượt xa trí tưởng tượng của Thương Mẫn. Những người nổi tiếng ở thành phố Nam về cơ bản đều được mời đến. Nhìn thấy dãy siêu xe trước cửa, Thương Mẫn ra hiệu cho Bạch Chấp lái xe sang bên một chút, va quệt vào những chiếc xe này cô sẽ phải nhức nhối mấy ngày mất.

“Cô Thương đến rồi, chỗ để xe của cô ở đây.”

Bạch Chấp chưa kịp mở cửa xe, nhân viên bảo vệ ở cửa đã nhận ra Thương Mẫn.

Sắc mặt anh ta chợt lạnh, anh ta lập tức xuống xe, ném chìa khóe cho nhân viên bảo vệ, sau đó nhanh chóng đi qua nơi đông đúc nhất, trực tiếp đi vào phòng chờ của Tô Huệ Phi.

Nhưng ngay cả khi hai người đã bước rất nhanh, những lời bàn tán của người khác vẫn khiến Thương Mẫn nhíu mày khó chịu.

“Đó là Thương Mẫn đấy hả? Cũng chẳng phải xinh đẹp gì cho cam, sao lại khiến cậu hai Mâu chết mê chết mệt, muốn từ bỏ tất cả gia sản của gia đình được nhỉ?”

“Còn phải nói, nhất định là có bản lĩnh ở trên giường nên cậu hai Mâu mới mắc câu.”

“Đúng đúng đúng, chắc chắn là một con hồ ly tinh, cô ta từng sống ở Dinh thự lưng chừng núi cách đây không lâu, ngay cả cậu chủ Khải cũng không buông tha.”

“Ha ha, ai bảo chúng ta không có bản lĩnh, người ta quyến rũ hai anh em nhà họ Mâu thành thạo như thế, mấy người ấy à, một người cũng không đụng đến nổi.”

“Có bản lĩnh thì cô đến đụng thử xem.”

Thấy một số người nói chuyện ngày càng thái quá, Nova nói với người quản lý phụ trách an ninh công cộng cảnh cáo một vài người. Bị nhân viên bảo vệ được sắp xếp từ trước phát hiện, một số phụ nữ thích buôn dưa lập tức tản ra, sắc mặt vô cùng khó chịu.

“Không ngờ tôi ở trong mắt người khác lại khó coi như vậy.”

Khi đi đến hành lang dài bên ngoài phòng khách, Thương Mẫn hơi bực bội, dường như hôm nay tất cả những điều tồi tệ đều dồn lại một chỗ, Bạch Chấp đang đứng bên người cô không nhịn được nữa, lập tức phun ra một câu.

“Để tôi ra cho họ không có thời gian nhiều chuyện nữa.”

Vừa nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của Bạch Chấp, Thương Mẫn biết mấy người phụ nữ lắm mồm ngoài kia cũng chỉ nói một hồi rồi chán: “Không cần phải tức giận, chỉ cần cho bọn họ một bài học nhỏ là được, đừng đi quá xa.”

Bạch Chấp ra tay luôn không biết kiềm chế, cô không muốn chuyện bé xé ra to, để người khác biết là cô làm thì không hay.

Thương Mẫn vừa gõ cửa, Tô Huệ Phi đã lao ra ôm cô vào lòng, nụ cười trên khóe môi cô còn chưa kịp tắt.

“Mẫn, rốt cuộc cậu cũng trở lại, nhìn thấy cậu vui vẻ như vậy, hẳn là gặp chuyện tốt nên quên tớ rồi.”

“Nói bậy, cậu mới là quan trọng nhất. Quà cưới cho cậu này, tớ không hề keo kiệt, cậu phải cất ngay đi, tớ sợ bản thân sẽ đau lòng mà lấy lại mất.”

Tô Huệ Phi mở hộp ra xem, trong đó có một chiếc hộp đựng đầy đủ quần áo, phụ kiện. Cô gái nhỏ cảm thán, vui sướng ôm chiếc hộp vào ngực, xoay qua xoay lại mấy lần.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 614


CHƯƠNG 614

Thật vất vả mới bình tĩnh lại, cô thần bí nhìn về phía Thương Mẫn, nói: “Vì món quà này, tớ sẽ nói cho cậu một bí mật, bên cạnh có người đang đợi, người mà cậu muốn gặp nhất, mau đi đi.”

Thương Mẫn vẫn còn đang trong trạng thái hoảng hốt đã bị Tô Huệ Phi đẩy ra khỏi phòng chờ.

Mâu Nghiên ở ngay kế bên đợi cô sao?

Sao lại thế được?

Trong đầu đầy thắc mắc, Thương Mẫn đẩy cửa phòng chờ bên cạnh, phòng chờ này tương đối nhỏ, mọi thứ bên trong đều rõ ràng, khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng cao lớn hơn quay lưng về phía cửa, Thương Mẫn chắc chắn rằng người này đúng là Mâu Nghiên.

Ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong phòng, Thương Mẫn nhăn mũi, anh hút thuốc ư?

“Tìm em có việc gì?”

Mỗi lần cô tìm được Mâu Nghiên, người đàn ông này đều bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, không thể với tới, hiện tại lại chủ động đến tìm cô, Thương Mẫn cũng quyết định kiêu ngạo một lần.

Ai mà chẳng có lúc nóng giận!

Mới vừa rồi còn nổi nóng với cô như vậy, nói ra nhiều lời khó nghe như thế, làm hại cô đau bụng, nhất định phải cho anh biết tay mới được.

Mâu Nghiên cứ đứng quay lưng lại bên cửa sổ vào phòng, cho đến khi Mâu Nghiên bước đến sô pha ngồi xuống nhấp một ngụm nước trái cây mới vắt, mới nói ba chữ vàng ngọc: “Không có gì.”

“Không có gì sao lại tới tìm em? Để em thưởng thức tấm lưng hoàn mỹ của anh hả?” Thương Mẫn muốn đứng dậy bỏ đi, kỹ năng chọc tức người khác của Mâu Nghiên ngày càng lợi hại.

“Đừng đi, ở lại với anh một lúc.”

Khi nói ra những lời này, Mâu Nghiên gần như bị rút hết sức lực, giọng nói yếu ớt đến mức khiến Thương Mẫn muốn mặc kệ tất cả mà nhào tới ôm lấy anh.

Thương Mẫn nghĩ vậy và cũng làm như vậy.

Khi thân thể mềm mại của cô áp chặt sau lưng Mâu Nghiên, có thể thấy rõ thân hình cao lớn của người đàn ông run lên, sau đó là một hồi lâu im lặng, hai người cứ ôm nhau như vậy, sinh ra một cảm giác hòa hợp hạnh phúc không thể nào giải thích được .

“Kẻ ngốc này.”

Giọng nói của Thương Mẫn đầy ủy khuất còn có cả sự bao dung, lúc này Mâu Nghiên nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt như chứa đầy hơi nước, nhanh như ảo giác, vài giây sau, mắt anh sáng trở lại, vỗ vào tay Thương Mẫn: “Ngồi xuống đi.”

“Không, em muốn ôm anh.”

Thương Mẫn cảm thấy bây giờ cô càng ngày càng mất mặt, ngây thơ như một cô gái mới yêu, giọng nói vừa mềm mại vừa nũng nịu, sau khi nói xong, vành tai cô đã đỏ bừng.

Mâu Nghiên xoay người, ôm Thương Mẫn đến ghế sô pha, hơi tức giận vỗ nhẹ lên trán cô, nghiêm giọng nói: “Tiểu Mẫn, sau này ngoan ngoãn chút được không? Đừng tùy hứng như vậy nữa.”

“Em…”

Thương Mẫn không hiểu sao lại bị dạy dỗ như vậy, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mâu Nghiên, thiếu chút nữa thì cho rằng người sai chính là cô.

Nhưng, trong khoảng thời gian này, chẳng lẽ người gây chuyện không phải là người đàn ông trước mắt này sao?

Vẫn không thể giao tiếp như mọi khi.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 615


CHƯƠNG 615

Nhìn thấy vẻ mặt ủy khuất của cô, sắc mặt Mâu Nghiên càng thêm trầm xuống: “Sao vậy, anh trách lầm em hả, hôm nay người gây chuyện không phải là em sao?”

Nhận thấy Mâu Nghiên đang nghiêm túc xử tội cô, Thương Mẫn nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu, nhìn rất nghiêm túc, hai người cứ nhìn vào mắt nhau như thế, cô bất lực thở dài một hơi.

“Được rồi, coi như là em sai, nhưng sau này làm chuyện gì, anh có thể nói rõ cho em được không, tất cả mọi người xung quanh đều ám chỉ hôm nay là đám cưới của chúng ta, khiến cho em mong đợi quá nhiều, nên mới thất thố như vậy.”

Người ta thường nói ai yêu trước thì người đó thua, nhưng giữa họ, rõ ràng Mâu Nghiên mới là người bước vào cuộc đời cô trước, nhưng lần nào cô cũng là người chịu thua, lần lượt phá bỏ từng ranh giới cuối cùng để nhân nhượng cho anh.

Trước đây, cô làm việc gì cũng cân nhắc đúng sai, nhưng vài lần gần đây, Thương Mẫn biết rất rõ rằng cô đã hoàn toàn thất thủ, cô đã yêu Mâu Nghiên không có thuốc chữa, cam tâm tình nguyện sa vào.

“Sau này không cho phép gây rắc rối như thế nữa. Tổng giám đốc của Đạt Phan lúc nào cũng phải thận trọng. Cho dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được gây rối như vậy.”

“Gì cơ? Cái gì mà tổng giám đốc Đạt Phan? Em chỉ muốn làm một nhà thiết kế nhỏ bé thôi.”

Thương Mẫn vừa nói vừa rút ngón tay út ra, lắc lắc trước mặt Mâu Nghiên, nói một cách chắc chắn rằng cô không có gì để theo đuổi, chỉ cần có thể ở bên những người mình thích, có thể làm những gì mình thích, đời này coi như vô cùng thỏa mãn.

“Em có nhiều cổ phần nhất ở Đạt Phan, đương nhiên phải đảm nhiệm chức tổng giám đốc rồi.”

Mâu Nghiên cũng đã nghĩ đến việc để Thương Mẫn làm nhà thiết kế ở Đạt Phan, tính cách tùy hứng của cô chắc chắn sẽ không thể xử lý đống văn kiện chất đầy như núi mỗi ngày được.

Nhưng khi nhận ra những nguy hiểm xung quanh Thương Mẫn mà cô vẫn còn ngốc nghếch, không phòng bị như vậy, anh hiểu rằng mình phải chuyển nhượng toàn bộ tài sản của mình cho Thương Mẫn, nắm giữ trong tay khối tài sản khổng lồ khiến vô số người ở thành phố Nam phải ghen tị thì Thương Mẫn mới có thể tự mình đứng lên.

Bằng không, sau khi anh rời đi, trong vòng nửa năm, những thứ anh đưa cho Thương Mẫn sẽ bị bầy sói đói vây quanh cắn xé, đánh chén sạch sẽ, thậm chí còn có thể mang đến họa sát thân cho Thương Mẫn.

“Em không cần quá lo lắng, anh sẽ giúp em chọn một người hỗ trợ. Đến lúc đó Trữ Trình, Đồng Tiên, Lê Chuẩn và Bạch Chấp sẽ tận tâm tận lực giúp đỡ em, em chắc chắn có thể ngồi vững vị trí kia.”

“Em từ chối.”

Dù Mâu Nghiên có thuyết phục cô thế nào thì thái độ của Thương Mẫn cũng rất kiên quyết, cô không chấp nhận tiếp quản Đạt Phan, đó là chuyện của Mâu Nghiên, cô không nghĩ cũng không muốn làm, hơn nữa cô không thể làm được, cô không muốn cuộc đời mình bị trói buộc với một vị trí hào nhoáng như vậy.

“Mẫn, coi như em giúp anh trông nom Đạt Phan, được không? Giao nó cho em anh mới có thể yên tâm.”

Đầu Mâu Nghiên đau âm ỉ, anh bắt đầu đổ mồ hôi trên lưng, bệnh sắp tái phát.

Anh ôm chặt Thương Mẫn, không muốn cô nhìn thấy vẻ mặt chật vật của mình, hít sâu một hơi, nhanh chóng lấy điện thoại di động ra chỗ Thương Mẫn không nhìn thấy, gọi Trữ Trình tới.

“Anh tự trông nom Đạt Phan của anh đi. Đó không phải là trách nhiệm của em. Anh cũng biết em ghét nhất là quản lý công ty mà.”

Ngay khi Thương Mẫn nói xong lời này, Mâu Nghiên đột nhiên đặt cô sang một bên, ánh mắt sắc bén và lãnh đạm khiến thân thể Thương Mẫn bất giác run lên, cô rùng mình co rụt lại: “Anh… anh muốn làm gì?”

“Thương Mẫn, ngoan ngoãn nghe lời, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, em đi ra ngoài đi! Anh không nói lại được em.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 616


CHƯƠNG 616

Mới giây trước hai người còn ôm chặt lấy nhau, giây tiếp theo, Mâu Nghiên đã lộ ra biểu cảm vô cùng chán ghét cô. Thương Mẫn nhanh chóng di chuyển đến ghế sô pha bên cạnh, nhưng không đi ra ngoài như lời Mâu Nghiên nói.

Trực giác cho cô biết rằng cô đang ngày càng tiến gần hơn đến một sự thật nào đó, khoảng thời gian này vây quanh cô như một lớp sương mù dày đặc và dường như cô đã đi đến điểm cuối của lớp sương mù kia, chỉ cần cô kiên trì ở lại là có thể có được câu trả lời.

“Đi ra ngoài.”

Cơn đau đầu của Mâu Nghiên càng lúc càng khủng khiếp, mồ hôi trên trán cũng bắt đầu chảy ròng ròng, nhìn thấy Thương Mẫn vẫn đang bám chặt vào ghế sô pha, né tránh anh nhưng nhất quyết không chịu ra ngoài, Mâu Nghiên không biết phải làm sao, chỉ biết cười khổ.

Cô gái nhỏ của anh vào thời khắc trọng yếu vẫn rất thông minh, cô thực sự cảm nhận được rằng hôm nay cô chỉ cần ở lại chỗ này là có thể có được câu trả lời.

Nhưng anh không thể làm theo ý cô, đáp án này tuyệt đối không thể để cô biết.

Mâu Nghiên bấu chặt vào chân mình, thừa dịp cơn đau trên thân thể mang đến tia suy nghĩ rõ ràng, anh sải bước nhấc cánh tay đang vịn chặt ghế của Thương Mẫn, đẩy cô ra khỏi phòng chờ.

“Mâu Nghiên, Mâu Nghiên, anh mau mở cửa ra, mở cửa…”

Thương Mẫn ngồi ngoài cửa, điên cuồng đập cửa.

Trong phòng khách, Mâu Nghiên đã tiêu hao hết sức lực, ngồi trên mặt đất dựa vào cửa, giọng nói bên tai dần dần trở nên mơ hồ, ngay sau đó anh không còn nghe thấy giọng nói của cô nữa.

Anh tưởng mình đã ngất đi, mãi đến khi Trữ Trình dùng chìa khóa mở cửa phòng chờ, Mâu Nghiên mới nhận ra vừa rồi hình như anh vẫn thanh tỉnh, giọng nói của Thương Mẫn đột nhiên biến mất.

Anh cười khổ, hẳn là cô rất thất vọng, đã rời đi rồi!

Sau khi được Trữ Trình dìu lên ghế sô pha, Mâu Nghiên cảm thấy cả người chật vật, nhưng câu đầu tiên anh nói là: “Bảo Bạch Chấp chăm sóc cho Thương Mẫn.”

“Tôi sẽ gọi Bạch Chấp ngay.”

Ban nãy anh ta và Bạch Chấp đang đợi trong cùng một phòng chờ, sau khi Mâu Nghiên gọi thì đã xảy ra sự cố ở đó. Anh ta và Bạch Chấp đều bị kéo lại, vừa rồi anh ta lo Mâu Nghiên sẽ bất chấp xông ra ngoài, lúc anh ta rời đi, dường như Bạch Chấp vẫn bị một vài người vây quanh.

“Bạch Chấp, cô Thương đã rời khỏi chỗ cậu hai rồi, anh mau đi tìm cô ấy càng sớm càng tốt.”

Sắc mặt Mâu Nghiên tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ phiền muộn, có dự cảm không lành.

“Hai người bị chuyện gì giữ chân vậy?”

Đám cưới vốn dĩ là do anh sắp xếp cho Thương Mẫn, công tác chuẩn bị an ninh hầu như không có điểm chết, sao có thể trùng hợp như vậy, anh vừa đưa Thương Mẫn ra ngoài mà Trữ Trình và Bạch Chấp đã bị người khác kéo lại như vậy.

“Một vài người uống say, liên tục gây rối.”

Trữ Trình càng nói sắc mặt càng xấu, hiện tại bữa tiệc còn chưa bắt đầu, mấy cậu ấm đã uống say, còn chạy tới phòng nơi anh ta và Bạch Chấp đang nghỉ ngơi để chọc phá bọn họ.

Nghĩ đến vừa rồi bị mấy người đàn ông giở thủ đoạn, lôi kéo các kiểu, Trữ Trình lại cảm thấy chán ghét.

“Lập tức cho tất cả nhân viên bảo vệ trong câu lạc bộ Nova tìm Thương Mẫn.”

“Cậu hai, ý của anh là, những người đó vì cô Thương mà đến đây.”

Ngay khi Trữ Trình ra lệnh cho nhân viên bảo vệ đi tìm Thương Mẫn, Bạch Chấp đã gọi điện lại: “Không thấy Thương Mẫn đâu.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 617


CHƯƠNG 617

Giọng nói của Bạch Chấp lạnh lùng đến cực điểm, kìm nén tức giận mới không mở miệng mắng người.

“Ngay lập tức phong tỏa câu lạc bộ Nova, không ai được phép ra ngoài.”

Bây giờ Mâu Nghiên chỉ có thể cầu nguyện rằng đối thủ không ra tay quá nhanh và Thương Mẫn vẫn chưa bị đưa đi.

Nửa giờ sau, câu lạc bộ Nova bị lục soát hai ba lượt vẫn không thấy bóng dáng của Thương Mẫn đâu, Bạch Chấp nắm chặt điện thoại của Thương Mẫn mà anh ta tìm được từ ga ra dưới lòng đất, sắc mặt lạnh như băng.

“Anh có những kẻ thù nào?”

Sắc mặt của Bạch Chấp không tốt lắm, anh ta hỏi thẳng Mâu Nghiên.

Những kẻ thù cũ của Thương Mẫn đã được giải quyết từ lâu, bây giờ cô bị bắt đi đột ngột như thế, chỉ có thể là đối thủ của Mâu Nghiên.

Mâu Nghiên bị hỏi thì không biết nói thế nào, trên thương trường anh gặp phải rất nhiều đối thủ, nhưng không đến nỗi uy h**p đến Thương Mẫn.

Người kinh doanh chú trọng sự hòa thuận, dù đối đầu cũng sẽ có lúc hợp tác, sẽ không có người làm ra chuyện như vậy.

Uy h**p tới Thương Mẫn, người duy nhất anh có thể nghĩ tới lúc này là Mâu Khải, về việc tại sao anh ta đột nhiên lại làm như vậy, Mâu Nghiên không thể giải thích được, chỉ có thể cho là đầu anh ta bị trúng gió.

“Đi tìm hiểu xem Mâu Khải giờ đang làm gì.”

Trữ Trình ngừng giây lát, rốt cuộc không nói gì, bước nhanh đi ra ngoài.

Ngay sau đó anh ta bước vào và nói: “Mấy ngày nay cậu Khải vẫn ở Dinh thự lưng chừng núi, anh ta rất an phận, không có bất kỳ dấu vết nào của việc nhân lực được điều động.”

“Những kẻ say rượu gây rối, thường ngày hay qua lại với những ai?”

“Đó đều là những cậu ấm nổi tiếng ở thành phố Nam, ngày ngày chỉ biết ăn chơi đánh bạc, ngày thường không ai thích họ.”

Nói đến những kẻ gây rối, giọng điệu của Trữ Trình bất giác mang theo một chút oán hận cùng bất lực, những thành phần chơi bời lêu lổng, công tử bột chỉ biết phá của kiểu này, chỉ cần là thanh niên có chí tiến thủ sẽ không dính dáng gì đến họ.

“Cậu hai Mâu, những cậu ấm kia không chịu nổi, ngất đi rồi, chúng tôi phát hiện thứ này trên người họ, chắc là một loại m* t** mới chưa từng xuất hiện trên thị trường.”

Mâu Nghiên nhìn những viên thuốc nhỏ màu trắng trong túi ni lông trong suốt, ánh mắt lạnh như băng ngàn năm.

Loại ma tuý mới.

Khi nhìn thấy những viên thuốc này, người đầu tiên anh nghĩ đến là Lâm Chí.

Y thuật của Lâm Chí đứng đầu thế giới, anh ta thích nhất là nghiên cứu những loại thuốc kia, những năm gần đây anh ta đã có không ít bằng sáng chế cho các loại thuốc mới.

Đưa một vài loại thuốc mới ra ngoài dường như không phải là một nhiệm vụ khó khăn đối với một bác sĩ có cấp bậc như anh ta.

“Lâm Chí đâu? Tìm được chưa?”

Anh ta đã bị đưa đi khỏi nhà cũ của nhà họ Mâu từ sáng sớm, Mâu Nghiên sai người tới tìm nhưng mãi không thấy.

“Vẫn chưa.” Nhân viên bảo vệ đứng bên cạnh Mâu Nghiên cúi đầu xấu hổ, lỗ tai càng ngày càng nóng lên.

“Mau đi tìm anh ta.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 618


CHƯƠNG 618

Mười phút sau khi Thương Mẫn mất tích, Mâu Khải, người đang ngồi nhàn nhã trong khu vườn của Dinh thự lưng chừng núi, nhâm nhi tách trà, thì nhận được tin báo. Thật ra hôm nay khi biết chuyện Lâm Chí gặp chuyện ở nhà cũ của gia đình họ Mâu, anh ta liền cảm thấy sắp xảy ra chuyện nhưng không ngờ rằng mục tiêu của Lâm Chí lại là Thương Mẫn.

Anh ta khinh bỉ hành vi bắt nạt kẻ yếu của Lâm Chí, có bản lĩnh thì đi uy h**p Mâu Nghiên và ông cụ Mâu thử xem, lại đi làm khó một người phụ nữ có thai còn ra thể thống gì?

“Cậu Khải, chúng ta có cần phái người đi tìm cô Thương không?” Tiêu Song cung kính đứng sau lưng Mâu Khải.

“Không cần lo lắng, chờ một chút.”

Mâu Khải ung dung pha trà, hiện tại không thể điều động tay chân, theo tính cách của Mâu Nghiên, Thương Mẫn xảy ra chuyện, nhất định sẽ nghi ngờ sự việc liên quan đến mình, trước khi Mâu Nghiên cử người đến kiểm tra Dinh thự lưng chừng núi, anh ta phải giữ bình tĩnh, không thể có bất kỳ hành động nào.

Hy vọng Thương Mẫn có thể chống đỡ được.

“Cậu Khải, anh có biết ai đã bắt cóc cô Thương không?”

Nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của Mâu Khải, Tiêu Song không nhịn được hỏi.

Mâu Khải phẩy tay với Tiêu Song, thản nhiên nói: “Cậu nói nhiều quá.”

“Là em lắm lời.”

Tiêu Song giật mình sợ hãi, đầu óc trở nên tỉnh táo ngay lập tức, không nói một lời nào nữa.

Mâu Khải ra ngoài rất không bắt mắt, chỉ lên một chiếc xe, trừ Tiêu Song còn có ba vệ sĩ có năng lực đi theo.

Mang theo ít người như vậy có chút mạo hiểm, nhưng anh ta không muốn để cho Mâu Nghiên biết tung tích của mình, cứ khiêm tốn ra ngoài như vậy là cách tốt nhất.

Tiêu Song lái xe đi khắp ngoại ô thành phố, dần dần nhà cửa xung quanh trở nên ít đi, chẳng mấy chốc chỉ thấy cây cối rậm rạp, không có một bóng người.

Nhưng anh ta không dám hỏi thêm, chỉ có thể lái xe về phía trước theo hướng Mâu Khải chỉ dẫn.

Hai giờ sau, từ xa nhìn thấy một xưởng bỏ hoang trước mặt, Mâu Khải ra dấu dừng xe, vài người xuống xe, cẩn thận núp vào rừng cây ven đường, lặng lẽ nghiêng người về hướng xưởng.

“Cậu Khải, cô Thương ở đây thật sao?”

Một vệ sĩ mới đến Dinh thự lưng chừng núi được một năm nhìn rừng cây xung quanh không có chim chóc, nghi ngờ hỏi.

“Câm miệng.”

Tiêu Song hung dữ trợn mắt nhìn người trai trẻ không hiểu chuyện trước mặt, thật không biết là ai đã tuyển loại vệ sĩ không đầu óc này vào làm, lại dám nghi ngờ cậu Khải.

“Đi vào xem một chút.”

Mâu Khải không giải thích, anh ta không chắc Thương Mẫn có ở đây hay không.

Vài người lặng lẽ đi đến lối vào của xưởng, nhìn cảnh hoang tàn vắng lặng trước mặt, nhà máy bỏ hoang không một chút hơi người, trái tim Mâu Khải như rơi xuống đáy vực.

Có phải anh ta đã đoán sai?
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 619


CHƯƠNG 619

Mâu Khải dắt theo bốn tên vệ sĩ phía sau lặng lẽ đi vào công xưởng bỏ hoang trước mặt, trên mặt đất trong công xưởng phủ một lớp bụi dày đặc, không có dấu vết của bất kỳ chiếc xe nào chạy qua.

Anh trực tiếp đi về phía bên trái, đẩy một cánh cửa sắt loang lổ nhiều màu, bên trong phô bày một vô số chai lọ thủy tinh và các loại thuốc đủ loại màu sắc, trên bàn làm việc, các dụng cụ dùng làm thí nghiệm đều dính một lớp bụi dày.

“Cậu khải, không tìm thấy ai sao?”

Tiêu Song mang theo ba tên vệ sĩ, nhìn quanh chỗ công xưởng bị bỏ hoang này, không tìm thấy dấu vết có người tới chỗ này cả.

“Lần cuối cùng Lâm Chí nhận được tài trợ cho nghiên cứu khoa học là khi nào?”

Đã nhiều năm như vậy mà Mâu Khải vẫn âm thầm hỗ trợ kinh phí nghiên cứu khoa học cho Lâm Chí, chỉ cần Lâm Chí lên tiếng thì anh ta có thể trực tiếp lấy tiền trong tài khoản của Mâu Khải.

“Nửa năm trước, nói là sẽ sửa sang lại phòng thí nghiệm, đã lấy đi 600 tỉ trong tài khoản.”

Nói đến đây, Tiêu Song vẫn cảm thấy có chút đau lòng, mỗi lần Lâm Chí lấy tiền của Mâu Khải đều sẽ không khách khí như vậy, bây giờ nhìn thấy phòng thí nghiệm trước mặt trong tình trạng hoang tàn như vậy, anh ta cũng không khỏi cảm thán, cảm thấy số tiền này đã bị Lâm Chí tham ô mất rồi.

….

Khi Thương Mẫn đang ở trong câu lạc bộ Nova thì bị Mâu Nghiên c**ng b*c ôm ra ngoài cửa, khi cô đập cửa, đột nhiên cảm thấy sau gáy đau nhức, sau đó bất tỉnh.

Khi tỉnh dậy lần nữa, cô thấy mình đang ở trong một căn phòng thí nghiệm to lớn, những chất lỏng màu sắc rực rỡ trên bàn thí nghiệm khiến cô sởn cả tóc gáy.

Toàn thân cô mất hết sức lực nằm trên ghế sô pha, trước bàn thí nghiệm, Lâm Chí mặc áo khoác trắng, đầu bù tóc rối, đôi mắt đỏ tươi đang chăm chú làm việc, không hề để ý đến cô.

Chẳng mấy chốc, cô nghe thấy mấy giọng nói quen thuộc phát ra từ phía trên, là Mâu Khải và Tiêu Song.

Là bọn họ không thấy cô nên mới đặc biệt tới đây tìm cô sao?

Hay bọn họ thực ra là đồng bọn của nhau.

Thương Mẫn đã sớm nghi ngờ Lâm Chí đi theo không phải là Mâu Nghiên, bây giờ xem ra người mà anh ta lựa chọn chính là Mâu Khải.

“Mâu Khải… Mâu Khải, tôi ở đây.”

Sau khi thân thể cô hồi phục được một tí sức lực, Thương Mẫn lập tức dùng sức kêu lên.

Mặc kệ giờ phút này Mâu Khải là bạn hay kẻ thù, cô đều không còn lựa chọn nào khác chỉ có thể cố gắng thử hết mọi cách.

Cô gọi thêm vài lần nữa, nhưng những người đàn ông ở phía trên kia dường như không nghe thấy giọng nói của cô, bọn họ vẫn đang tìm kiếm người một cách mơ hồ không có mục đích. Thậm chí, cô còn nghe một người nói: “Chắc là cô Thương Mẫn không có ở đây, cậu khải, hay là chúng ta đi tìm chỗ khác được không?”

Thương Mẫn sốt ruột tới nỗi vầng trán lấm tấm vài giọt mồ hôi, cổ họng cô trở nên khàn khàn, nhưng những người bên ngoài vẫn không nhận ra sự tồn tại của cô.

Lâm Chí không kiên nhẫn nhíu mày, để ống nghiệm trong tay xuống: “Cô rất muốn để bọn họ tìm xuống đây à?”

Giọng điệu của anh ta bình tĩnh nhẹ nhàng, tràn đầy tính thương lượng, hệt như bạn bè bình thường gặp nhau trong bữa ăn.

“Rốt cuộc thì anh muốn làm cái gì hả?”
 
Back
Top Bottom