Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 580


CHƯƠNG 580

Lâm Chí vội giải thích: “Cậu hai Mâu, tình trạng cơ thể của anh hiện nay cần phải tăng liều lượng.”

Mâu Nghiên thấy một vốc nhỏ những viên thuốc đủ màu, nhíu mày bài xích.

“Rót nước.”

Lâm Chí bị dọa toát mồ hôi lạnh, suýt nữa tưởng Mâu Nghiên nhận ra sơ hở gì, vội vàng hoảng hốt chạy đi rót nước.

Nghe tiếng bước chân có hơi rối loạn, mắt của Mâu Nghiên thâm trầm, từ khi nào Lâm Chí cũng trở nên hấp tấp như vậy, anh ta trước giờ vẫn là đứa con cẩn thận chu đáo nhất của nhà họ Thịnh, nếu không cũng sẽ không chọn đi học y.

Lâm Chí sau khi cầm nước tới, Mâu Nghiên vừa uống thuốc vừa thuật miệng hỏi: “Có tâm sự sao?”

“Không, không có.” Lâm Chí bỗng ngẩng đầu, đồng tử to ra, lập tức anh ta bèn nhận ra sự thất thố của mình, cúi đầu che đậy sự kinh sợ trong mắt.

“Đừng căng thẳng, chỉ thuận miệng hỏi thôi, sau này có khó khăn gì thì đi tìm Trữ Trình, anh ta sẽ giúp anh.”

Mâu Nghiên vỗ vai của Lâm Chí, đi về phía hướng thang máy.

“Cậu hai Mâu,” Lâm Chí đột nhiên gọi anh, Mâu Nghiên bị như này rồi còn không quên sắp xếp con đường phía sau cho bọn họ, Lâm Chí không cảm động là không thể nào, một giây này anh ta muốn nói ra hết bí mật trong lòng mình.

“Có chuyện gì sao?” Khi Mâu Nghiên quay đầu lại, can đảm trong lòng anh ta lại biến mất, chỉ có thể lắp bắp nói một câu: “Tôi đưa anh đi.”

“Cũng được, thuận tiện qua kiểm tra cơ thể cho ông cụ.”

Mâu Nghiên không nghi ngờ gì, sải bước đi vào thang máy.

Nhà tổ nhà họ Mâu, ông cụ Mâu nghe nói Mâu Nghiên tới, sự bất ngờ vụt qua trên mặt. Nghĩ tới khoảng thời gian trước Mâu Nghiên nháo muốn chuyển tài sản cho Thương Mẫn, mặt mày của ông cụ Mâu hoàn toàn đen xì.

Đi vào phòng khách, Mâu Nghiên liếc nhìn ông cụ Mâu ngồi trên sô pha, nhanh chóng đuổi mọi người đi.

“Con tới làm gì?”

Trong giọng điệu của ông cụ Mâu tràn ngập sự ghét bỏ và bất mãn.

Mâu Nghiên không muốn đôi co nhiều với ông ta, trực tiếp ném báo cáo kiểm tra sức khỏe của mình cho ông cụ, sau đó đi thẳng vào chuyện chính: “Thời gian của con không còn nhiều nữa, huyết mạch duy nhất của nhà họ Mâu ở trong bụng Thương Mẫn, ba nếu như không muốn nhà họ Mâu tuyệt hậu, tốt nhất đừng động tới mẹ con bọn họ, để tránh phiền phức không cần thiết, nên ký tên thì mau ký đi.”

“Con…, con, chuyện từ khi nào…”

Mặt mày ông cụ xám xịt lại, trong mắt tràn ngập sự đau khổ và tuyệt vọng.

“Vết thương trước đây ở quân đội, đột nhiên chuyển biến xấu.”

Mâu Nghiên đã chấp nhận sự thật này, khi nói ra ngữ khí vô cùng bình tĩnh.

“Con bé đó biết không?”

Hốc mắt của ông cụ Mâu hơi đỏ, ông ta chinh chiến sa trường nhiều năm, thấy quen sinh ly tử biệt, nhưng chuyện này thật sự tới mình thì vẫn đau lòng đến nghẹt thở.

“Tuyệt đối không thể để cô ấy biết.”

Giọng điệu của Mâu Nghiên mạnh mẽ bá bạo, ông cụ Mâu hiếm khi không tức giận, ngược lại đè thấp giọng nói, dò hỏi.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 581


CHƯƠNG 581

“Chúng ta mời bác sĩ gỏi nhất trên thế giới tới, nhất định sẽ có cách.”

“Không cần, con tin y thuật của Lâm Chí.”

Mâu Nghiên nhắc tới Lâm Chí, ông cụ Mâu lại không biết nên trả lời như nào, so với ba của anh, Mâu Nghiên càng coi trọng người đi ra từ nhà họ Thịnh trước đây hơn.

Mâu Nghiên tin tưởng Lâm Chí, ông ta lại không thể không có động tác gì, liên quan tới sự sống chết của đứa con trai duy nhất, không thể có chút sai sót.

Hai người rất lâu không có yên lặng ở chung như vậy, như này cũng có hơi không thích ứng, không biết tiếp theo nên nói chủ đề gì.

Sau khi yên lặng một lúc, Mâu Nghiên gọi luật sư ở bên ngoài vào, một bản văn kiện ngay ngắn đặt trước mặt ông cụ Mâu: “Ký tên đi.”

” Thằng hai…”

Ông cụ Mâu muốn tiếp tục khuyên con trai, anh thật sự từ bỏ như vậy sao? thằng hai sao lại cam tâm, ông ta sao cam tâm.

Mâu Nghiên nhìn sang chỗ khác, không thể nhìn vào ánh mắt bi thương của ông cụ Mâu.

Hồi lâu sau, ông cụ Mâu thở dài bất lực, bàn tay run rẩy ký tên ở chỗ nên ký tên.

Sau khi ký tên xong, ông ta nặng nề ngã ra sô pha, sắc mặt tái xanh, hai mắt vô hồn, giống như trong nháy mắt già đi hơn 10 tuổi.

Thấy ông lão cô đơn trên sô pha, Mâu Nghiên lần đầu tiên cảm nhận rõ, thì ra ba cũng già rồi. Anh muốn mở miệng nói cái gì đó nhưng lại không biết giữa bọn họ còn có thể nói cái gì, cuối cùng chỉ có thể cứng nhắc nói hai chữ: “Bảo trọng.”

Mâu Nghiên cất bước đi ra ngoài, ra hiệu cho Lâm Chí đứng ở bên ngoài đi vào khám sức khỏe cho ông cụ Mâu, Lâm Chí mới vừa bước vào phòng khách, bên trong truyền tới tiếng quát giận dữ của ông cụ Mâu: “Cút ra ngoài!”

Khi mắng người có sức như vậy, xem ra cơ thể của ông cụ Mâu tốt hơn trong tưởng tượng của anh.

Ra khỏi nhà tổ nhà họ Mâu, Mâu Nghiên vốn muốn trực tiếp đi tìm Thương Mẫn thì lại do dự một lát, tình trạng của Kỷ Mộng Hiền chắc đã chuyển biến tốt rồi, anh cần phải đích thân qua xem thử, dặn vài câu.

Suy cho cùng là người thân duy nhất của đội trưởng Kỷ, anh không thể không ngó không ngàng.



Khi điện thoại của Mâu Nghiên được bật lên, trên màn hình máy tính của Bạch Chấp xuất hiện một chấm nhỏ màu xanh, anh ta lập tức nói chuyện này cho Thương Mẫn.

“Điện thoại của Mâu Nghiên mở rồi.”

“Ở đâu?” Trong mắt Thương Mẫn vụt qua tia vui mừng, nôn nóng hỏi.

“Quốc tế Bắc Mậu.”

Thương Mẫn hiểu ra, cô biết nhất định là cơ thể của Mâu Nghiên xảy ra vấn đề, nếu không hành vi khác thường của anh trong khoảng thời gian này không thể giải thích được.

“Cô muốn gọi điện cho anh ta sao?” Bạch Chấp không biết nghĩ tới cái gì, đột nhiên mở miệng.

Thương Mẫn quả quyết từ chối: “Không gọi.”

Dựa vào đâu lần nào cũng là cô cúi đầu cô nhận lỗi, lẽ nào Mâu Nghiên trước giờ chưa từng làm sai sao? Trước đấy có lẽ đều là do cô, cô nhận, nhưng lần này Mâu Nghiên buộc phải cúi đầu giải thích rõ ràng trước mới được, mới vừa kết hôn thì không rõ ràng với người phụ nữ khác, sau này còn được sao.

Cô biết bên cạnh các cậu chủ hào môn trước nay không thiếu phụ nữ, nhưng cô tin Mâu Nghiên không giống, tình cảm của bọn họ không giống.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 582


CHƯƠNG 582

“Anh ấy đây là muốn đi đâu?”

Chấm màu xanh sau khi xuất hiện, rất nhanh bắt đầu di chuyển.

Bạch Chấp liếc nhìn tuyến đường xung quanh: “Chắc là đến nhà tổ nhà họ Mâu.”

Nghe thấy nơi Mâu Nghiên đi là nhà tổ nhà họ Mâu, trái tim treo lơ lửng của Thương Mẫn buông xuống một nửa, vẫn may anh không có lập tức đi tìm những người phụ nữ linh tinh kia.

Thương Mẫn nhàm chán nhìn vào chấm nhỏ màu xanh trên máy tính, thỉnh thoảng bỏ đồ chua vào miệng, sau khi qua thời gian thai nghén, khẩu vị của cô trở nên vô cùng tốt, so với trước đó, lượng đồ ăn của cô đã tăng gấp đôi.

Điều may mắn duy nhất là mặc kệ cô ăn thế nào, tay chân vẫn mảnh khảnh như vậy, ngay cả gương mặt có thịt nhất của cô cũng không có béo ra, hơn nữa khí sắc càng lúc càng hồng nhuận, tinh thần cũng càng lúc càng tốt, bảo bối trong bụng là một đứa trẻ ngoan.

Cơ thể điều dưỡng tốt, cảm xúc không vui do Mâu Nghiên mang lại cũng biến mất không ít, nếu như bây giờ Mâu Nghiên lại quay về, cô chắc có thể bình tĩnh nghe anh giải thích rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Ôm chân ngồi trên sô pha lười nhác phơi nắng, Thương Mẫn rất nhanh đã nhìn thấy chấm nhỏ màu xanh trên màn hình lại chuyển động rồi.

Khi trong lòng cô đang vui sướng đợi Mâu Nghiên đến chung cư tìm cô thì kinh ngạc phát hiện hướng đi của Mâu Nghiên không phải là chung cư của cô, mà là biệt thự Nam Loan của Kỷ Mộng Hiền đang ở hiện nay.

Trong lòng Thương Mẫn tắc nghẹn, đột nhiên sự thất vọng và uất ức ập tới khiến hốc mắt của cô có hơi ươn ướt.

Mâu Nghiên, anh tốt nhất đừng ở biệt thự Nam Loan quá lâu, nếu không không cần tới chỗ tôi nữa.

Biệt thự Nam Loan, Mâu Nghiên vội vàng xuống xe, phớt lờ Kỷ Mộng Hiền đang ngồi một bên kính cẩn bê trà rót nước, trực tiếp gọi bác sĩ chữa trị chính của Kỷ Mộng Hiền tới gọi tình trạng sức khỏe của cô ta bây giờ, sau đó dặn vài câu, bảo Kỷ Mộng Hiền sau này cố gắng sống cuộc sống của mình rồi vội vàng rời khỏi.

Kỷ Mộng Hiền thất vọng nhìn bóng lưng cao lớn của Mâu Nghiên, thở dài bất lực một tiếng, cô ta cuối cùng cũng nhìn rõ rồi, cách biệt giữa bọn họ vô cùng lớn, mà cái gọi là sự cố gắng của cô ta trước đây ở trong mắt Mâu Nghiên chẳng qua chỉ là chú hề tự rước lấy nhục mà thôi.

Cô ta hờ hững nhấp một ngụm trà chuẩn bị cho Mâu Nghiên, vào miệng thì hơi đắng, dư vị ngọt, rất ngon, ở một mình một khoảng thời gian cô mới bất ngờ phát hiện, thì ra không có Mâu Nghiên, cuộc sống của cô ta có thể sống thoải mái hơn.

Thương Mẫn mắt thấy chấm nhỏ màu xanh chỉ dừng ở biệt thự Nam Loan khoảng ba phút ngắn ngủi, Thương Mẫn khóe mắt ngấn nước đã đột nhiên mỉm cười.

Cô từ khi nào trở nên nhạy cảm đa nghi, đa sầu đa cảm như vậy chứ, nhất định là do mang thai.

Mọi người đều nói một lần mang thai ngốc ba năm, cô đây là bị ngốc rồi sao?

Thấy chấm nhỏ màu xanh trên màn hình nhanh chóng di chuyển về hướng chung cư cô ở, khóe miệng của Thương Mẫn không nhịn được mà cong lên, trong mắt mang theo ánh sáng chờ mong.

Năm ngày không gặp, cô sốt ruột muốn nhìn thấy anh, muốn ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, muốn nghe giọng nói trầm thấp của anh.

Cuối cùng, vào lúc cô trông chờ mòn mỏi, chấm nhỏ màu xanh đó cuối cùng cũng tới dưới tòa chung cư của cô, Thương Mẫn lặng lẽ tính, Mâu Nghiên đi thang máy lên cần bao lâu, cô nên đi ra cửa đợi trước hay là giả vờ không biết, đợi sau khi anh gõ cửa thì điềm tĩnh đi ra mở cửa.

Thời gian đi thang máy lên tầng đã quá hai lượt, Thương Mẫn vẫn không đợi được tiếng chuông cửa.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 583


CHƯƠNG 583

Cô đợi khoảng 10 phút, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng chuông cửa trong mong mỏi, cô có vô số lời muốn nói với Mâu Nghiên, khoảnh khắc mở cửa ra thì nuốt hết vào trong bụng.

Người đứng ngoài cửa không phải là người đàn ông cô ngày nhớ đêm mong, mà là 5-6 luật sư, Thương Mẫn thấy bọn họ có chút quen mắt, suy nghĩ một lát mới phát hiện mấy người này chính là mấy luật sư lần trước Mâu Nghiên dẫn về.

“Cô Thương, tiện để chúng ta vào không?”

Thương Mẫn đứng ở cửa không nhúc nhích, luật sư dẫn đầu có hơi ngại ngùng hỏi.

“Mời vào.” Cô vội vàng mời họ vào, lúc này mới phát hiện mình vừa rồi thất thố.

“Cô Thương Mẫn, đây là tài sản mà anh Mâu Nghiên chuyển cho cô, thủ tục nên làm đã làm xong hết rồi, sau khi trình lên trên thẩm duyệt thì có thể có hiệu lực, cô Thương Mẫn, đây là hợp đồng cô cần phải giữ, hãy cất cẩn thận.”

Thương Mẫn nhận lấy một tệp hợp đồng, có hơi không phản ứng kịp.

Mâu Nghiên nhanh như vậy đã làm xong rồi, anh làm sao thuyết phục được ông cụ Mâu, ông cụ Mâu ghét cô như vậy, sao lại giương mắt nhìn con trai của mình chuyển hết tài sản cho cô chứ?

Mãi đến khi mấy luật sự rời khỏi, phòng khách lần nữa trở nên trống trải, Thương Mẫn mới phản ứng lại, Mâu Nghiên chạy tới dưới lầu một chuyến lại cho người mang bản thỏa thuận cho cô, bọn họ bây giờ đã tới bước ngay cả mặt cũng không thể gặp được rồi sao?

Thương Mẫn đờ đẫn xông vào phòng của Bạch Chấp, liều mạng tìm kiếm chấm tròn nhỏ màu xanh trên màn hình lớn, nhưng bất luận cô tìm thế nào, chấm nhỏ màu xanh đó đều không xuất hiện nữa.

“Biến mất từ khi nào?” Sắc mặt của cô không tốt lắm quay sang hỏi Bạch Chấp luôn trực ở trước mặt màn hình máy tính.

“Khi chuông cửa vang lên, xe của anh ta đã đi.”

Cơ thể của Mâu Nghiên chắc là xuất hiện tình trạng khẩn cấp, vì không để Thương Mẫn tiếp tục ôm hy vọng ngốc nghếch chờ đợi, Bạch Chấp hoàn toàn chặt đứt sự chờ mong cuối cùng của cô.

“Đi rồi.”

Thương Mẫn siết chặt nắm đấm, tức tới nỗi suýt nữa nổ tung, Mâu Nghiên đây là có ý gì, cũng tới dưới lầu rồi, mặt cũng không lộ thì đã đi rồi.

Nếu Mâu Nghiên không muốn gặp cô, vậy cô đi tìm anh: “Chúng ta đi tìm anh ấy.”

Thương Mẫn khoác một chiếc áo khoác dáng dài, đi một đôi giày đế bằng dẫn theo Bạch Chấp ra ngoài.

Sau khi hai người lên xe, Thương Mẫn rất chắc nịch nói: “Đến quốc tế Bắc Mậu.”

Bạch Chấp quay đầu liếc nhìn cô, không nói nhiều, trầm mặc lái xe. Kỹ thuật lái xe của Bạch Chấp rất tốt, xe lái vừa nhanh vừa ổn định, khi xe của bọn họ đến ngoài cửa quốc tế Bắc Mậu, từ xa nhìn thấy xe của Mâu Nghiên lái tới.

Lâm Chí từ xa nhìn thấy Thương Mẫn và Bạch Chấp đứng ở cửa Quốc Tế Bắc Mậu thì bị dọa giật mình, anh ta thật sự không ngờ Thương Mẫn sẽ đuổi theo tới đây.

Lúc này bên cạnh Lâm Chí, Mâu Nghiên vô lực ngửa đầu dựa vào xe, trán toát mồ hôi lạnh, môi tái nhợt không có chút huyết sắc, mỗi lần hô hấp đều vô cùng khó khăn.

“Cậu hai Mâu, cô Thương tới rồi.”

Thấy Mâu Nghiên ở bên cạnh có trạng thái cực kỳ tệ, sắc mặt của Lâm Chí đã thay đổi.

Anh ta chỉ muốn lặng lẽ làm chuyện nên làm, nhưng tình trạng bây giờ hình như dần dần thoát khỏi tầm kiểm soát, ông cụ Mâu, Thương Mẫn, những người này từng người chạy ra, thật vướng.

“Cho tôi thuốc.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 584


CHƯƠNG 584

Tính khí của Thương Mẫn anh rõ nhất, hôm nay không gặp được anh thì chuyện này không thể kết thúc.

Nuốt một vốc thuốc lớn, sắc mặt của Mâu Nghiên có thể nhìn thấy bằng mắt thường là đã tốt lên, ánh mắt của anh khôi phục sự sắc bén thường ngày, có hơi không cam tâm mà hỏi lần nữa.

“Lâm Chí, cơ thể của tôi…”

“Tuyệt đối không được, Cậu hai Mâu, loại thuốc này không thể cho anh thêm nữa.”

Lâm Chí hiểu ý của Mâu Nghiên, anh ta không cần nghĩ mà từ chối thẳng, hôm nay nếu như Mâu Nghiên không dẫn anh ta đến nhà tổ nhà họ Mâu gặp ông cụ Mâu, anh ta có lẽ còn dám cho anh thêm ít thuốc, nhưng khi anh ta tận mắt nhìn thấy sát ý trong mắt ông cụ Mâu đối với anh ta thì anh ta hoàn toàn từ bỏ suy nghĩ này.

Cho dù kế hoạch đó có quan trọng hơn nữa, tiền đề là anh ta phải có mạng để hưởng thụ, nếu không mọi thứ đều làm cho người khác hưởng.

“Tôi biết rồi.”

Mâu Nghiên vuốt sống mũi, nghĩ lát nữa nên nói chuyện như nào với Thương Mẫn.

“Cậu hai Mâu, anh lát nữa đừng xuống xe.”

Thương Mẫn và Bạch Chấp đứng ở bên đường càng lúc càng gần, Lâm Chí cố gắng nhắc nhở một câu.

Mâu Nghiên vừa muốn hỏi tại sao thì ngại ngùng phát hiện quần của mình đã ướt, anh mất tự nhiên mà ho hai tiếng: “Ừ.”

Mắt thấy xe của Mâu Nghiên càng lúc càng gần, trong lòng Thương Mẫn có vô số lời muốn nói với anh, nhưng lại không biết nói câu nào trước.

Cô còn chưa kịp mở miệng thì nhìn thấy cửa kính của hàng ghế sau từ từ mở ra một khe nhỏ, Mâu Nghiên lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Góc nghiêng gương mặt của anh nhìn trông vô cùng lạnh lùng, Thương Mẫn nhìn khe nhỏ mở ra trên cửa xe, trái tim vốn nóng bỏng lập tức dập tắt trở nên lạnh toát.

“Tới cảm ơn anh, nhiều tài sản như vậy nói cho là cho, Cậu hai Mâu thật hào phóng.”

Hàng ngàn hàng vạn lời nói tình cảm trong lòng đổi thành một câu mỉa mai châm chọc.

“Không cần khách sáo.”

Mâu Nghiên nghiêng đầu liếc nhìn Thương Mẫn, sau đó nhanh chóng quay đi, anh sợ mình còn nhìn thì sẽ mặc kệ mà theo cô quay về.

“Lái xe.” Dựa vào chút nghị lực cuối cùng còn sót lại, Mâu Nghiên lạnh lùng nói ra hai chữ này.

Gần như vào lúc xe của Mâu Nghiên lái đi rời khỏi phạm vi tầm nhìn của Thương Mẫn thì Mâu Nghiên ho dữ dội một trận, nôn ra một ngụm máu ngất ở đằng sau.

Lâm Chí run rẩy đỡ Mâu Nghiên dậy, anh ta biết dùng thuốc như vậy sẽ khiến cơ thể của Mâu Nghiên nhanh chóng chuyển biến xấu, nhưng mức độ ác hóa diễn ra nhanh hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của anh ta, nghĩ tới ánh mắt sắc bén đó của ông cụ Mâu, anh ta bỗng rén rồi.

Nếu cơ thể của Mâu Nghiên đã như này, anh ta không cần ra tay cho rồi, cố gắng chữa bệnh cho anh, anh cũng không kiên trì được bao lâu nữa, đến lúc đó Mâu Nghiên chết, ông cụ Mâu điều tra anh ta cũng không cần nơm nớp lo sợ như vậy.

Nhanh chóng đỡ Mâu Nghiên lên phòng khám của mình, sau một phen vật lộn, tình trạng của Mâu Nghiên cuối cùng cũng ổn định lại, Lâm Chí ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi nghỉ ngơi vài phút, anh ta nhanh chóng dọn dẹp những chuyện làm trước đó, xử lý sạch sẽ những thứ không nên tồn tại, lúc này mới coi như thở phào.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 585


CHƯƠNG 585

Thương Mẫn đã quên hôm qua mình quay về chung cư như thế nào, nhìn đuôi xe của Mâu Nghiên hoàn toàn biến mất, cô đã vô cùng đau lòng, cả người đờ đẫn, hình như là Bạch Chấp đỡ cô trong cả quá trình.

Đợi khi Thương Mẫn tỉnh táo lại đã là 11 giờ trưa ngày hôm sau, bụng của cô kêu ục ục, cái gì cũng không kịp nghĩ nhiều, ăn một bàn đồ ăn ngon.

Dạ dày no rồi, cơ thể ấm áp rồi, Thương Mẫn mới cảm giác mình lại sống lại lần nữa.

“Bạch Chấp, nói xem người đàn ông chó chết đó sao lại nhẫn tâm như vậy.”

Thương Mẫn bị Mâu Nghiên chọc tức, ở trước mặt Bạch Chấp nói ra lời lẽ gay gắt.

Bạch Chấp: …

Người đàn ông chó chết?

Chắc không có liên quan gì tới anh ta đâu nhỉ!

Nếu như có một ngày Thương Mẫn biết thật ra anh ta cũng là đồng lõa của Mâu Nghiên, đoán chắc thái độ đối với anh ta cũng không tốt đi đâu được.

Nhìn thấy sắc mặt của Bạch Chấp khó coi, Thương Mẫn vội an ủi.

“Ài, cậu đừng nghĩ nhiều, người tôi nói là Mâu Nghiên, Bạch Chấp nhà chúng ta giỏi giang đáng yêu như vậy, là chàng trai đáng yêu, đương nhiên là khác với những tên đàn ông chó chết đó.”

Thương Mẫn càng giải thích sắc mặt của Bạch Chấp càng kỳ lạ, cứ yên lặng ngồi ở bên cạnh không nói chuyện, Thương Mẫn ca thán một mình thấy quá vô vị, chỉ có thể tự mình đi tới phòng khách bắt đầu nhàm chán lướt phim.

Cô cầm điều khiển đổi hết kênh này tới kênh khác, càng xem càng cảm thấy nhàm chán, cuối cùng bực tức tắt TV, thuận tay cầm một quyển tạp chí thời trang mới nhất.

Có mấy thiết kế mới thu hút ánh mắt của Thương Mẫn, cảm xúc bực bội của cô rất nhanh đã bình tĩnh lại, trong khách phòng trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách.

“Ting ting!”

Đột nhiên, chuông cửa cửa chung cư vang lên.

Bạch Chấp rảo bước đi tới cửa, sau khi mở ra thì gọi một tiếng: “Anh Mâu, lâu rồi không gặp.”

Mâu Nghiên, mắt của Thương Mẫn chợt sáng lên, mong chờ ngẩng đầu lên.

Khi cô nhìn thấy người đàn ông từ bên ngoài đi vào, ánh sáng trong mắt nhanh chóng dập tắt, sự thật vọng trên mặt không thể che đậy.

“Thất vọng rồi, là đang đợi em hai sao?” Mâu Khải mỉm cười, giọng nói dịu dàng trêu chọc.

“Không có, Cậu Khải sao lại tới đây?”

Giọng nói của Thương Mẫn hờ hững, không muốn nói nhiều chuyện của Mâu Nghiên với Mâu Khải.

“Chân của tôi đã khỏi, thuận đường tới thăm em.”

Trên mặt Mâu Khải vẫn là nụ cười không thể bắt bẻ đó, nhìn không ra bất kỳ cảm xúc gì, nhưng Thương Mẫn lại cứ cảm thấy anh ta hôm nay khác rồi.

Lẽ nào chỉ là vì chân của anh ta khỏi rồi sao?

Trong lòng vụt qua vô số suy đoán, trên mặt lại không có biểu cảm gì, Thương Mẫn nhếch môi, chúc mừng giống như bạn bè bình thường nhất: “Chúc mừng anh, cuối cùng cũng có thể đứng dậy đi đường rồi.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 586


CHƯƠNG 586

Mâu Khải mỉm cười gật đầu, rất không khách sáo mà ngồi ở đối diện Thương Mẫn, Bạch Chấp bất lực, chỉ có thể pha trà tiếp đãi.

“Cô Thương, nghe nói em hai chuyển tất cả tài sản của em ấy sang tên em.”

Thương Mẫn ngẩng đầu hờ hững liếc nhìn Mâu Khải, xem ra thế lực của vị Cậu Khải này ở nhà họ Mâu lớn hơn trong tưởng tượng của cô, thủ tục chuyển tài sản sang cho cô của Mâu Nghiên mới làm xong vào buổi sáng, vị Cậu Khải này buổi chiều đã trực tiếp chạy tới nhà cô hỏi.

Thương Mẫn gật đầu, nếu người ta cũng đã biết thì cũng không có gì phải che giấu cả.

“Tất cả cổ phần dưới tên Mâu Nghiên ở Đạt Phan đều chuyển cho em sao?” Mâu Khải khả năng có hơi sốt ruột, tốc độ nói chuyện nhanh hơn bình thường, thì ra anh ta cũng có lúc không bình tĩnh.

Thương Mẫn mỉm cười hờ hững, tiếp tục gật đầu.

Sắc mặt của Mâu Khải có hơi khó coi, thấp giọng lẩm bẩm: “Cậu ta rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Ở trong lòng Mâu Khải, Mâu Nghiên nháo ra động tĩnh lớn như vậy, khả năng duy nhất chính là muốn có động tác lớn, nghĩ tới Thương Mẫn đã mang thai thì sắc mặt của Mâu Khải càng lúc càng khó coi.

“Em biết em hai bây giờ ở đâu không? Tôi muốn tìm em ấy nói chuyện.”

Bàn tay ở trong tay áo của Mâu Khải siết chặt lại, Thương Mẫn lần đầu tiên phát hiện thì ra ánh mắt vốn dịu dàng của Mâu Khải còn có thể sâu thẳm như vậy, sâu không thấy đáy, khiến người ta không nhìn rõ bất kỳ cảm xúc gì.

“Tôi cũng muốn tìm anh ấy.”

Cô không biết Mâu Khải nghĩ tới khả năng không tốt gì, nhưng cô cảm thấy Mâu Khải nghĩ nhiều rồi, Mâu Nghiên cho dù muốn có động tác lớn gì, cũng không cần chuyển tất cả tài sản riêng cho cô.

Nhưng cô đột nhiên cảm thấy nhìn thấy vẻ thất thố của Mâu Khải khá thú vị, cho nên không có nhắc nhở anh ta nhiều.

Lại nói chuyện phiếm vài câu, Mâu Khải biết anh ta ở chỗ Thương Mẫn không hỏi ra được nhiều thông tin gì nữa thì có hơi tiếc nuối rời đi.

Cảm giác từng người thoát khỏi tầm kiểm soát này thật sự rất tệ.

Nhìn bóng lưng rời đi của Mâu Khải, Thương Mẫn mới phát hiện, thì ra Mâu Khải cũng cao to đẹp trai như vậy, cũng là một cậu chủ giàu có cao cao tại thượng, trước đây rất nhiều người cảm thấy anh ta yếu, đáng thương, chẳng qua chỉ là anh luôn ngồi trên xe lăn mà thôi.

“Bạch Chấp, đi điều tra chân của Mâu Khải chữa khỏi từ khi nào, ai chữa giúp anh ta.”

Nơi có camera thì không thoát được mắt của Bạch Chấp, rất nhanh Bạch Chấp đã tra ra một ít manh mối.

“Khoảng thời gian này Mâu Khải luôn ở dinh thự lưng chừng núi, Lâm Chí tới gần đó hai lần.”

Đáp án liếc qua thấy ngay, chân của Mâu Khải chắc là Lâm Chí chữa khỏi.

Chỉ là Thương Mẫn có hơi tò mò, người đi ra từ nhà họ Thịnh đó không phải đều kiên định đi theo một người sao? Lâm Chí sao lại ăn hai mang giữa hai anh em nhà họ Mâu vậy? Quả nhiên có thủ đoạn.

Nghĩ tới đây Thương Mẫn lại không nhịn được mà lo lắng, Mâu Nghiên tin tưởng Lâm Chí như vậy, ngộ nhỡ Lâm Chí bị Mâu Khải mua chuộc muốn đối phó với anh thì phải làm sao?

Trong đầu Thương Mẫn vụt qua vô số lo lắng, lời trong lòng lại không biết nói sao với Mâu Nghiên, nghĩ tới tính cách cố chấp và tin chắc một chuyện của Mâu Nghiên thì tuyệt đối không quay đầu, Thương Mẫn rất bất lực.

“Bạch Chấp, cậu nói tôi bây giờ phải làm sao?” Thương Mẫn rất băn khoăn.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 587


CHƯƠNG 587

Bạch Chấp không biết cô đang băn khoăn cái gì, muốn nói cái gì nói thẳng không phải là được rồi sao?

“Nói cho anh ta.”

“Điện thoại của Mâu Nghiên bây giờ mở máy không?” Thương Mẫn đang băn khoăn, nếu như điện thoại của Mâu Nghiên khóa máy thì thôi, vậy thì không thể trách cô được.

Bạch Chấp nhanh chóng chạy vào trong phòng liếc nhìn, gật đầu.

Ở trong ánh mắt không hiểu của Bạch Chấp, Thương Mẫn nhắm mắt ấn gọi cho số điện thoại ghi nhớ trong tim.

Trải qua một phen điều trị của Lâm Chí, cơ thể của Mâu Nghiên khôi phục không ít, tuy vẫn phải nghỉ ngơi trên giường, nhưng nói chuyện là tuyệt đối không thành vấn đề, điện thoại của anh mở máy không bao lâu thì nhìn thấy Thương Mẫn gọi tới.

Tay của Mâu Nghiên khựng vài giây ở không trung, nghe máy.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, sự lúng túng khiến cuộc gọi vốn có hơi kỳ quặc càng thấy rõ sự kỳ lạ.

Bỏ đi, Thương Mẫn quyết định gạt qua.

“Anh khỏe chứ?”

Trong lòng có vô số sự uất ức và chất vấn, nhưng thực tế tới khi mở miệng, Thương Mẫn lại không thể nói lời cay nghiệt.

“Rất khỏe.” Giọng nói của Mâu Nghiên lạnh lùng, không có bất kỳ tình cảm gì.

Thương Mẫn bị nghẹn không biết tiếp lời như nào, kìm nén cảm giác muốn khóc mà nói chuyện chính: “Chân của Mâu Khải đã chữa khỏi rồi.”

“Em sao lại biết?”

Giọng nói của Mâu Nghiên cuối cùng cũng có chút dao động, bọn họ liên lạc từ khi nào, bây giờ quan hệ tốt như vậy sao? Mâu Khải trước giờ đều không phải là người tốt gì, anh không cho phép anh ta lại gần Thương Mẫn.

“Anh ta vừa mới tới, nói Lâm Chí chữa chân cho anh ta.”

Cho dù không có chứng cứ chắc chắn, vì có thể khiến Mâu Nghiên nâng cao cảnh giác với Lâm Chí, cô chỉ đành nói như vậy.

“Lâm Chí?” Giọng nói của Mâu Nghiên lại có sự lên xuống, nhưng anh không thể ngốc nghếch mà tin lời của Thương Mẫn: “Mâu Khải sao lại nói với em chân của anh ta là do Lâm Chí chữa khỏi.”

Lời nói dối bị vạch trần, Thương Mẫn không có cảm thấy ngại, ngược lại thẳng thắn nói: “Bạch Chấp đã tra camera giám sát của Dinh thự lưng chừng núi, khoảng thời gian này Mâu Khải luôn không ra khỏi cửa, chỉ có Lâm Chí xuất hiện hai lần ở gần dinh thự lưng chừng núi.”

Mâu Nghiên không tiếp lời nữa, một lúc sau mới nói: “Anh biết rồi.”

Siết chặt chiếc điện thoại bị cúp máy, Thương Mẫn phát tiết ném điện thoại lên sô pha.

“Chảnh cái gì mà chảnh, làm như ai muốn quản anh chắc.”

“Anh ta nói như nào?” Thông minh đợi tới khi Thương Mẫn bình ổn cơn giận, Bạch Chấp mới từ tốn đi ra hỏi.

“Không nói gì, những gì nên nói tôi nói hết rồi, anh ấy muốn như nào thì tùy anh ấy.”

Vốn tưởng rằng Bạch Chấp sẽ cùng cô phỉ nhổ Mâu Nghiên không biết lòng người tốt xấu, không ngờ anh ta hờ hững ‘ồ’ một câu rồi xoay người đi vào bếp.

Nhìn bóng lưng điềm nhiên của anh ta, Thương Mẫn nghĩ, không nóng nảy thật tốt.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 588


CHƯƠNG 588

Từng ngày trôi qua, sự thay đổi duy nhất mà Thương Mẫn có thể cảm nhận được chính là cái bụng của cô, có thể là do khẩu vị gần đây trở nên càng ngày càng tốt, cô cảm thấy bé cưng trong bụng lớn rất nhanh.

Nháy mắt đã tới tháng năm, nghĩ tới ngày 20 tháng 5 Thương Mẫn bất luận như thế nào cũng không nhịn được mà trở nên kích động và chờ mong.

Trữ Trình vẫn đang tiếp tục chuẩn bị cho đám cưới sao?

Nhưng cô đã rất lâu không có gặp Mâu Nghiên rồi, cũng không biết anh bây giờ như thế nào rồi.

Sau tháng 5, Thương Mẫn và Tô Huệ Phi đã từ trong cuộc trò chuyện của Đồng Tiên, rõ ràng phát hiện tần suất từ Cậu Khải trong lời của hai người xuất hiện càng lúc càng nhiều, Mâu Nghiên sau khi không tiếp tục xuất hiện ở công ty nữa thì hình như mọi người đều mặc nhận Cậu Khải từng dẫn dắt Đạt Phan lật mình lại quay về rồi.

Thương Mẫn thỏa mãn ngủ một giấc buổi trưa, vừa rửa mặt mũi xong thì nhận được điện thoại của Tô Huệ Phi: “Mẫn, Mẫn, mau ra ngoài giúp tớ xem váy cưới, tớ chọn hoa mắt rồi, thấy chiếc nào cũng đẹp.”

Giọng nói của Tô Huệ Phi vui vẻ và hạnh phúc, Thương Mẫn cũng cười theo, có thể nhìn thấy Tô Huệ Phi và Lê Chuẩn cuối cùng cũng thành đôi, cô không khỏi vui cho hai người.

“Gửi định vị cho tớ, tớ tới ngay.”

“Tiệm váy cưới mới mở ở đối diện Đạt Phan, quá đẹp, cậu mau tới đi.”

Thương Mẫn không chần chừ gì cả, dẫn theo Bạch Chấp đến thẳng tiệm váy cưới mà Tô Huệ Phi nói.

Bước vào tiệm váy cưới trang trí xa hoa, thiết kế tinh tế, nhìn những chiếc váy cưới được may thủ công xinh đẹp và độc đáo, Thương Mẫn cũng bị làm cho hoa mắt.

Nhìn thấy trong tiệm váy cưới có giá trị lên tới 12 con số, Thương Mẫn ghen tỵ, ông chủ nào giàu có tới mức mở ra tiệm váy cưới xa hoa như vậy chứ.

“Mẫn, cậu mau tới giúp tớ xem thử đi, chiếc này có đẹp không?”

Thương Mẫn ngạc nhiên là tiệm váy cưới này vậy mà còn chuẩn bị váy cưới màu cam, chiếc váy cưới này thật sự là may theo số đo của Tô Huệ Phi, tôn lên đường cong quyến rũ của cô một cách hoàn hảo, trước ngực có một hình thêu lớn hoàn hảo che đi vết sẹo mà cô để lại trước đây.

Chiếc váy cưới quá vừa người, Thương Mẫn đột nhiên có một suy nghĩ to gan.

“Rất đẹp, Huệ Phi, đây là cậu tự thiết kế sao?”

“Không hổ là bạn thân tốt nhất của tớ, đoán đúng rồi, chiếc váy cưới là tớ chính tay thiết kế, cũng là tớ chính tay cắt may, có điều vải và địa điểm đều là mượn tiệm váy cưới này, chủ của tiệm này siêu tốt, chỉ lấy tiền vải của tớ thôi.”

Tô Huệ Phi kéo Thương Mẫn nói không ngừng, Thương Mẫn rất ngạc nhiên, ông chủ mở ra cái tiệm to như vậy lẽ nào không cần kiếm tiền sao? Cô không nghĩ đó là một ông chủ tốt.

“Tớ đã làm hai chiếc, cậu cũng đi thử đi.” Đôi mắt to linh động của Tô Huệ Phi khẽ đảo rồi cười nói.

“Tớ, không cần đâu.” Thương Mẫn không muốn dày vò, sau khi mang thai cô càng ngày càng lười.

“Aiya, Mẫn cậu đừng như vậy, có phải cảm thấy thiết kế của tớ không có đẹp như của cậu, váy cưới tớ thiết kế ra không xứng cho cậu mặc không.”

Tô Huệ Phi vốn chỉ là muốn dùng kế khích tướng khiến Thương Mẫn đi thử váy cưới, không ngờ nói rồi mũi lại cay cay, càng nói càng tủi thân.

“Sợ cậu rồi, tớ đi thử không phải là được rồi sao?”

Thương Mẫn lấy khăn giấy ra lau khóe mắt hơi đỏ của Tô Huệ Phi, cạn lời đi vào phòng thử quần áo.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 589


CHƯƠNG 589

Nhìn chiếc váy cưới cổ trang màu đỏ và trang sức cài đầu được lấy ra, nước mắt của Thương Mẫn bất giác rơi xuống.

Khoảng thời gian này cô không có thời gian và tận lực làm váy cưới, không ngờ Tô Huệ Phi sớm đã chuẩn bị cho cô rồi.

Vậy có phải ý là người khác đều biết cô và Mâu Nghiên sắp tổ chức đám cưới vào ngày 20 tháng 5 không, chỉ có đương sự là cô vẫn ngốc nghếch không biết.

Kích động lại chờ mong thay chiếc váy cưới màu đỏ, nhìn cô gái xinh đẹp trong gương, Thương Mẫn không khỏi cảm thán, quả nhiên ngày các cô gái mặc váy cưới mới là đẹp nhất.

Hài lòng nhìn tác phẩm của mình được thể hiện một cách hoàn hảo và tinh tế trên người cô bạn thân, Tô Huệ Phi lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui của việc học thiết kế.

Hai người nhìn nhau cười ngốc một lúc, Tô Huệ Phi nói: “Đáng tiếc Lê Chuẩn cứ bận mãi không thấy người đâu, hiệu quả của đồ chú rể tớ còn chưa nhìn thấy.”

Thương Mẫn có chút thức thời im miệng, Huệ Phi đây là đang oán thán Mâu Nghiên bỏ lại Nova, chơi trò mất tích không thèm ngó ngàng, nhưng cô có thể làm sao, cô cũng không gặp được Mâu Nghiên.

“Bỏ đi, đừng nói mấy chuyện không vui đó nữa, ài, tớ thấy vóc dáng của Bạch Chấp và Lê Chuẩn tương đương, có thể làm phiền Bạch Chấp thử giúp tớ được không? Tớ muốn xem hiệu quả tổng thể.”

Thương Mẫn không thể từ chối, chỉ có thể lén dùng một ánh mắt cầu xin với Bạch Chấp, mặt của Bạch Chấp nhăn lại, cuối cùng lặng lẽ cầm một bộ vest đi vào phòng thử đồ.

“Tớ cũng giúp cậu thiết kế đồ chú rể cho chiếc váy của cậu, cùng nhau thử đi, làm tóc cho cậu rồi đội mũ phượng lên.”

Tô Huệ Phi nói rất phấn khởi, Thương Mẫn còn chưa kịp ngăn cản thì cô ấy đã hỏi nhân viên trong tiệm một cách thân quen, ở đây có một người đàn ông cao to nào không, còn đặc biệt nói rõ phải có khí chất tốt.

Thương Mẫn bất lực đỡ trán, Huệ Phi là xem nơi này là nhà mình sao? Không khách sáo như vậy nữa chứ.

Nhưng tuy tính cách của Tô Huệ Phi bỗ bã, nhưng cũng không phải là loại người tự nhiên như vậy, xem ra chủ của nơi này đối với cô ấy thật sự rất tốt rất chiếu cố.

“Ông chủ của chúng tôi sắp tới.” Rất nhanh thì có cô nhân viên đi tới cười tươi nói.

“Ông chủ của các cô đích thân ra trận, tớ trước giờ chưa từng gặp ông chủ của bọn họ luôn, vốn tưởng rằng người thích váy cưới như vậy sẽ là một chị đẹp, không ngờ là nam.”

Tô Huệ Phi ở một bên nói rất hồ hởi, Thương Mẫn lại càng lúc càng cảm thấy kỳ lạ, cứ cảm thấy ông chủ này có chút vấn đề.

Khi Mâu Khải sải bước đi vào, Thương Mẫn và Tô Huệ Phi đều ngây ngốc, nụ cười của anh ta vẫn dịu dàng ấm áp: “Là muốn thử giúp đồ chú rể sao?”

Tô Huệ Phi ngây ngốc gật đầu, Thương Mẫn có loại xúc động muốn bỏ chạy, cứ cảm thấy sắp xảy ra chuyện.

“Bỏ đi, chút chuyện nhỏ như vậy không biết ngại mà làm phiền Cậu Khải sao, lát nữa tớ bảo Bạch Chấp thử.”

“Khách sáo cái gì, đều là người một nhà, vóc dáng của tôi và em hai tương đương.” Mâu Khải nói xong thì ra hiệu nhân viên bên cạnh đưa lễ phục của nam mà Thương Mẫn cầm cho anh ta.

“Huệ Phi, ông chủ của tiệm này sao lại là Cậu Khải.” Trong lòng Thương Mẫn có một vạn câu hỏi vì sao.

Tô Huệ Phi mặt mày mờ mịt: “Tớ…, tớ cũng không biết là sao cả.”

“Aiya, bỏ đi, anh ta đã đi vào rồi, chúng ta đừng ngây ngốc đợi ở đây, thuận tiện đi làm tóc.”

Rất nhanh Tô Huệ Phi lại khôi phục nụ cười vô lo vô nghĩ, Thương Mẫn thật sự cạn lời, bị cô ấy kéo vào khu làm tóc.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 590


CHƯƠNG 590

Kỹ thuật của nhân viên trong tiệm váy cưới rất thuần thục, Thương Mẫn và Tô Huệ Phi chỉ làm kiểu tóc đơn giản nhất, hơn 10 phút là xong.

Khi Thương Mẫn đứng dậy từ trên ghế, không nhịn được mà đưa tay đỡ mũ phượng nặng nề trên đầu, cô thấy Tô Huệ Phi mê mẩn trước vẻ đẹp của mình mà không thể dứt ra, cười hỏi: “Huệ Phi, mũ phượng này không rẻ nhỉ?”

“Giá cả không nằm trong phạm vi suy nghĩ của tớ, cậu nói xem có đẹp không.”

Tô Huệ Phi hơi hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo.

“Xinh.”

Khóe miệng của Thương Mẫn không nhịn được mà nở nụ cười hạnh phúc, mọi sự bất mãn tích lũy khoảng thời gian này đối với Mâu Nghiên lập tức biến mất sạch, yên tâm vui vẻ đợi tới đám cưới của hai người.

Nhìn thấy hai cô gái bước ra với vẻ mặt hạnh phúc, tâm trạng tốt trước đó khi Mâu Khải mặc bộ đồ chú rể lập tức biến mất sạch.

Anh ta đang vui cái gì, anh ta chỉ là giúp người ta mặc thử đồ chú rể, Thương Mẫn trước giờ đều không phải là cô dâu của anh ta.

Nhân lúc ánh mắt của Thương Mẫn còn chưa đưa qua, Mâu Khải nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm trên mặt, mỉm cười khen: “Cô Thương mặc chiếc váy cưới này rất đẹp.”

“Cảm ơn.”

Thương Mẫn tùy ý đánh giá bộ chú rể trên người Mâu Khải, trực giác nói cho cô biết, Mâu Nghiên mặc lên nhất định sẽ đẹp hơn.

Nhìn thấy ánh mắt của Thương Mẫn không có dừng lâu trên người mình, Mâu Khải đột nhiên cảm thấy trái tim của mình bị bóp nghẹt, tại sao ông trời để anh ta gặp được Thương Mẫn, lại muốn để cô yêu người khác.

Loại tiếc nuối yêu mà không có được này anh ta trải qua một lần đã đau thấu tim gan, bất luận như thế nào cũng không muốn trải qua lần thứ hai.

Tô Huệ Phi nhìn bộ vest chú rể trên người của Bạch Chấp, tìm ra mấy chỗ không hài lòng, nếu không phải là thời gian cấp bách, cô hận không thể làm lại bộ mới.

“Huệ Phi, cậu quá căng thẳng rồi, bộ vest chú rể trên người Bạch Chấp đã rất hoàn hảo rồi, không tin cậu chụp ảnh gửi cho Lê Chuẩn xem thử.”

Tô Huệ Phi nói làm là làm, ở trước chiếc gương lớn trước mặt chụp tách một tấm ảnh, nhanh chóng gửi cho Lê Chuẩn.

Mãi đến khi bức ảnh của Tô Huệ Phi gửi đi, Thương Mẫn mới nghĩ ra trong bức ảnh đó hình như cũng có thể nhìn rõ cô và Mâu Khải.

Sự việc đã tới nước này, Thương Mẫn chỉ có thể cầu nguyện may mắn của cô đừng có quay lưng.

Thương Mẫn thò đầu xem bức ảnh mà Tô Huệ Phi gửi đi, quả nhiên bốn người trong ảnh nhìn thấy rất rõ ràng, cô bị dọa tới mức đột nhiên muốn đi vệ sinh.

Thai phụ kiêng kỵ nhất lúc muốn đi vệ sinh phải nhịn, mặc váy cưới lại không thích hợp để đi, cô chỉ có thể vội vàng chạy vào phòng thay đồ.

“Ài, Mẫn cậu đi đâu.”

“Thay váy.”

“Đợi tớ.”

Tô Huệ Phi nhanh chóng gửi mấy tin nhắn cho Lê Chuẩn rồi để điện thoại xuống đi theo phòng thay đồ, sau khi đi vào vừa hay nhìn thấy Thương Mẫn tay chân luống cuống thay váy.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 591


CHƯƠNG 591

Cô vừa giúp Thương Mẫn vừa càm ràm: “Làm gì mà vội thay ra như vậy, đẹp như vậy mà.”

“Rất đẹp nhưng tớ vội đi vệ sinh.” Nửa câu sau Thương Mẫn ghé vào tai của Tô Huệ Phi rồi nói.

“Hiểu rồi, hiểu rồi.”

Tô Huệ Phi tăng tốc độ của tay, sau khi giúp cô thay đồ xong thì mặc váy cưới cùng cô đến phòng vệ sinh.

Quốc tế Bắc Mậu, phòng khám của Lâm Chí.

Cơ thể của Mâu Nghiên trải qua một khoảng thời gian điều trị cuối cùng đã ổn định lại, cộng thêm đám cưới tới gần, rất nhiều chuyện cần phải dặn trước mặt mấy người anh em, anh bèn hẹn mấy người anh em và Trữ Trình tới.

Mấy người đang thương lượng chuyện đám cưới, điện thoại của Lê Chuẩn đột nhiên vang lên tin nhắn thoại.

“Chồng, chồng.”

“Mau xem ảnh.”

“Bộ đồ chú rể trên người Bạch Chấp anh thích không?”

“Có phải rất xấu không, phải làm sao đây, em không kịp làm lại rồi, phải làm sao.”

Tin nhắn của Tô Huệ Phi nhảy ra liên tục, cô trước đó đặc biệt đã nói bảo Lê Chuẩn nhanh chóng trả lời tin nhắn, tất cả tin nhắn của cô thể hiện sự đặc biệt.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn vào điện thoại của anh ta, Lê Chuẩn có hơi ngại ngùng mở ra.

Trên ảnh Tô Huệ Phi mặc chiếc váy cưới màu cam rất chói mắt, Lê Chuẩn nhìn mà có hơi sững người, nhất thời không chú ý, điện thoại đột nhiên bị Tần Kha ở đối diện giật mất vì tò mò.

“Cái gì đẹp, cho tôi xem thử.” Tần Kha vừa nhìn thấy bức ảnh đó thì sững người, kinh ngạc có chút thất thố: “Hả, chị dâu từ khi nào lại ở bên Cậu Khải rồi, giờ cũng sắp kết hôn rồi, tôi sao không nghe thấy một chút động tĩnh gì vậy.”

Mâu Nghiên ngồi ở trên giường bệnh mặt mày âm trầm cầm lấy chiếc điện thoại trong tay của Tần Kha, sắc mặt tái xanh khi nhìn thấy Thương Mẫn và Mâu Khải trong bức ảnh, lạnh lùng liếc nhìn Tần Kha: “Đây là quần áo của tôi.”

“Á, như vậy à, là tôi hiểu lầm rồi, ha ha ha, xin lỗi anh cả, tôi nói mà, tình cảm của anh và Mẫn tuyệt đối là thật hơn vàng, nhất định sẽ sống tới đầu bạc răng long.”

Tần Kha càng nói thì sắc mặt của Mâu Nghiên càng khó coi, anh ta chỉ có thể lo lắng mà im miệng.

Một khoảng thời gian không gặp, tâm tư của anh cả càng lúc càng khó đoán.

“Không có chuyện gì rồi, các cậu đi đi, chuyện tôi ở đây đừng nói ra, không có chuyện gì không cần tới, có chuyện cũng đừng tới.”

Mâu Nghiên ném điện thoại cho Lê Chuẩn, không khách sáo mà hạ lệnh đuổi khách.

Mấy người buồn bực rời đi, sau khi đi ra thì đưa mắt nhìn nhau.

Bỏ đi, chuyện của anh cả bọn họ cũng không quản được.

Bọn họ vừa rời khỏi, Mâu Nghiên không khống chế được mà gọi điện cho Thương Mẫn, anh không ngờ anh mới không ở bên cạnh Thương Mẫn có chưa đầy 1 tháng, bên Thương Mẫn cũng không xảy ra chuyện gì đặc biệt thì Mâu Khải có thể có bản lĩnh thân thiết với Thương Mẫn tới mức đó.

Nếu như anh thật sự không còn, vậy còn thế nào.

Mâu Nghiên thấy cuộc gọi mãi không có ai nghe thì tâm trạng càng lúc càng bực tức, lật chăn bước xuống giường.

Gọi liên tục hai lần cho Thương Mẫn, mãi không có ai nghe, anh khựng lại, ấn gọi cho Bạch Chấp.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 592


CHƯƠNG 592

“Có chuyện gì sao?” Giọng nói của Bạch Chấp vẫn lạnh lùng như cũ, kèm theo một chút ghét bỏ.

Mâu Nghiên một lòng nghĩ tới Thương Mẫn, không hề chú ý tới giọng điệu của Bạch Chấp: “Bảo Thương Mẫn nghe điện thoại.”

“Cô ấy đang thay đồ.”

“Bảo cô ấy mau gọi lại.” Mâu Nghiên nói xong thì bực tức cúp máy, nhìn dòng xe bên ngoài cửa sổ, trong lòng nghĩ xem nên đề phòng Mâu Khải như nào.

Bạch Chấp nhận được điện thoại của Mâu Nghiên không lâu thì Thương Mẫn và Tô Huệ Phi vội vàng đi qua trước mặt anh ta, đi thẳng về phía phòng vệ sinh. Anh ta quay đầu nhìn thấy quần áo trên người Mâu Khải, có hơi chướng mắt.

“Đi thay quần áo.”

Bạch Chấp hờ hững nói một câu, tự mình đi vào phòng thay đồ trước.

Mâu Khải cho dù được giáo dục tốt nữa thì cũng bị Bạch Chấp nói cho không thể giữ được nụ cười ôn hòa trên mặt, mặt mày âm trầm đi thay đồ.

Đợi khi Thương Mẫn đi ra lần nữa thì cảm thấy bầu không khí giữa hai người rất kỳ lạ, cô còn chưa kịp mở miệng thì Mâu Khải mở miệng trước: “Cô Thương, cô Tô, tôi còn có chuyện đi trước, hai người có cần gì cứ gọi nhân viên.”

Mâu Khải nói xong thì gật đầu với hai người, rảo bước đi ra ngoài.

“Cậu Khải, đây là tức giận rồi sao?”

Tô Huệ Phi hỏi với vẻ mờ mịt, người có tính cách xởi lởi như cô đều có thể nhìn ra sự khác thường của Mâu Khải, Thương Mẫn đương nhiên cũng nhìn ra, nhưng cô không muốn hỏi nhiều, trực tiếp chuyển chủ đề: “Cậu còn muốn đi mua đồ dùng cho đám cưới không? Sắp 5 giờ rồi.”

“Á! Muộn như vậy rồi à, đi chứ đi chứ, tớ bây giờ đi thay váy.”

Sau khi Tô Huệ Phi vội vàng chạy vào phòng thay đồ, Thương Mẫn nhìn Bạch Chấp cười hỏi: “Cậu sao chọc được anh ta tức giận vậy, khá siêu.” Nói xong còn giơ ngón tay cá với anh ta.

Bạch Chấp dửng dưng nhún vai: “Tôi không có chọc anh ta.”

“Cậu chắc chứ?” Thương Mẫn không tin, người như Mâu Khải, nếu không phải thật sự bị chọc tức không nhẹ, chứ bình thường sẽ không như vậy.

“Tôi chỉ là nhắc nhở anh ta đi thay đồ thôi.” Bạch Chấp không hiểu một câu thuận miệng của anh ta sao lại chọc tới Mâu Khải rồi, những người này thật kỳ lạ.

Thương Mẫn nhìn vẻ mặt mờ mịt của Bạch Chấp, nhất thời cô cũng không hiểu sao Mâu Khải tức giận: “Anh ta khả năng là trong công việc gặp phải chuyện gì đó, không liên quan tới chúng ta, bỏ đi, lát nữa chuyên tâm đi mua sắm với Tô Huệ Phi, đám cưới đối với một cô gái mà nói là chuyện quan trọng nhất, không được có chút sai sót.”

Dự cảm được thời gian đi mua sắm sau đó có thể sẽ dài, cô sợ Bạch Chấp sẽ thấy phiền nên nói dạo trước.

“Chị cũng rất để tâm sao?”

“Đương nhiên, lẽ nào ở trong mắt cậu tôi không phải là phụ nữ sao?”

Nói ra câu này cứ cảm thấy có hơi lạ, Thương Mẫn thấy ánh mắt của Bạch Chấp có thêm vài phần khác thường.

Tên này mỗi ngày và cô như hình với bóng, giống như thật sự chưa từng xem cô là phụ nữ, hoặc nói ở trong mắt của Bạch Chấp, giữa bọn họ giống như không tồn tại vấn đề giới tính.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 593


CHƯƠNG 593

Bạch Chấp trầm mặc, anh ta quả thật không quá chú ý vấn đề này.

Thương Mẫn còn muốn hỏi thì Tô Huệ Phi vội vàng chạy ra, kéo Thương Mẫn đi ra ngoài.

“Đi mau, đi mau, tớ hôm nay vốn định mua rất nhiều đồ trang trí phòng cưới, bây giờ xem ra mua không hết được rồi, ài, ngày mai vẫn phải ra ngoài một chuyến.”

“Đừng vội, vẫn còn thời gian, cậu nếu như bận quá thì bảo Lê Chuẩn sắp xếp hai người tới giúp cậu, cho dù anh ta có bận nữa, chuyện đám cưới cũng không thể ném hết cho cậu được.”

“Tớ không muốn kêu người bên cạnh anh ấy tới giúp, đều là một đám đàn ông cao to, tớ nhìn cũng thấy kỳ.” Tô Huệ Phi còn muốn tiếp tục, đột nhiên liếc nhìn Bạch Chấp ở bên cạnh Thương Mẫn, vội im miệng, cười tươi chớp mắt với Thương Mẫn.

Thương Mẫn không có cảm thấy có gì cả, cô và Bạch Chấp chung đụng rất thoải mái: “Cậu bây giờ bận như vậy, chú và dì sao không qua giúp cậu?”

Dựa theo sự chiều chuộng mà ba mẹ Tô dành cho Tô Huệ Phi, không thể nhìn thấy con gái bảo bối bận thành như này mà không quản được?

“Mẹ tớ khoảng thời gian trước bị bệnh, bây giờ vẫn đang ở nhà điều dưỡng, tớ bảo ba ở nhà chăm sóc mẹ, tớ đã lớn như này rồi, lo được cho đám cưới của mình.”

“Dì bị bệnh sao? Chuyện từ khi nào? Khỏe chưa?” Dì Tô bị bệnh cô vậy mà không hề hay biết, Thương Mẫn có hơi áy náy.

“Chỉ là cảm cúm bình thường thôi, người lớn tuổi tác đã cao, sức đề kháng không tốt, khôi phục rất chậm, kéo dài tới nửa tháng mới khỏi, bây giờ đang trong quá trình điều dưỡng.”

Nói đến đây, gương mặt vốn tươi sáng của Tô Huệ Phi nhiễm một chút u buồn.

Thương Mẫn lúc này mới phát hiện, thì ra cô bạn thân vô lo vô nghĩ bên cạnh cô không biết từ khi nào đã lặng lẽ trưởng thành rồi, từ một cô gái được ba mẹ nâng niu trong tay trở thành chỗ dựa của một gia đình.

“Đừng quá lo lắng, sẽ tốt cả thôi, đợi cậu bận xong hai ngày này, tớ và cậu cùng nhau đi thăm dì. Cậu cũng thật là, dì bị bệnh rồi sao không nói cho tớ biết, tớ hôm nay nếu không hỏi cậu, cậu có phải định không nói phải không?”

Nghe thấy giọng điệu của Thương Mẫn không tốt lắm, Tô Huệ Phi vội giải thích: “Mẫn cậu đừng giận, là mẹ tớ không cho tớ nói với cậu, mẹ tớ nói thai phụ kiêng kỵ nhất là lây nhiễm người bệnh, sẽ mang lại hơi bệnh cho cậu.”

“Cậu có phải bị ngốc không, cách nói mê tín như vậy cậu cũng tin.” Thương Mẫn gõ nhẹ vào trán của Tô Huệ Phi.

“Tớ không muốn để cậu mạo hiểm.” Tô Huệ Phi rất kiên trì, dính tới bé cưng của Thương Mẫn, cho dù thứ không đáng tin nữa cô cũng không dám không tin.

“Phục cậu rồi, mau đi mua đồ, nhân lúc có một người lao động miễn phí thì mua nhiều một chút.”

Ba người lao vào trung tâm thương mại càn quét, may mà Tô Huệ Phi đã viết danh sách chi tiết từ trước, ba người phân công hợp tác, năng suất mua đồ rất cao, càn quét hai tiếng đồng hồ thì mua gần hết đồ trong danh sách của cô.

“Cuối cùng cũng mua xong rồi.” Tô Huệ Phi thở phào nhẹ nhõm: “Mẫn, Bạch Chấp, cảm ơn hai người, chúng ta đi ăn đi, tớ mời hai người.”

Thương Mẫn còn chưa kịp đồng ý, Bạch Chấp động nhiên nhả ra một câu: “Chúng tôi quay về ăn.”

“Á? Hai người muốn quay về ăn, vậy được, tôi hôm khác mời sau.”

Nhìn thấy nụ cười của Tô Huệ Phi có hơi cứng nhắc, Thương Mẫn vội bịa ra một cái cớ, tìm bậc xuống cho đối phương: “Tớ cũng đang điều dưỡng cơ thể, phải ăn đồ dinh dưỡng, không tiện ăn ở bên ngoài, xin lỗi nha Huệ Phi.”

“Như vậy à, là tớ suy nghĩ không chu đáo, Mẫn cậu mau về nghỉ ngơi đi, có phải mệt rồi không?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 594


CHƯƠNG 594

“Tớ không mệt, cậu cũng về sớm nha.”

Sau khi lên xe, khi chỉ còn cô và Bạch Chấp, Thương Mẫn thật sự không nhịn được mà nói một câu: “Bạch Chấp, sau này khi nói chuyện với các cô gái cậu có thể uyển chuyển hơn không?”

“Tôi không biết.” Bạch Chấp sa sầm mặt mày, tâm trạng rõ ràng không tốt lắm.

Hiếm khi nhìn thấy trên mặt Bạch Chấp có biểu cảm như vậy, Thương Mẫn rất tò mò: “Cậu sao vậy? Có bực tức gì à?”

“Không có.”

Bạch Chấp rõ ràng không muốn nói nhiều với cô, ánh mắt chăm chú nhìn phía trước, đạp ga phóng đi.

Nhìn thấy anh ta tập trung lái xe như vậy, Thương Mẫn ngại làm phiền, nhàm chán nhìn bên ngoài cửa sổ, rất nhanh đã ngủ mất.

Đợi khi cô tỉnh lại lần nữa, xe đã dừng ở hầm để xe bên dưới chung cư, cô nhìn giờ thì bị dọa giật mình, cô đã ngủ hơn một tiếng.

“Đến rồi sao không gọi tôi dậy?”

“Lái chậm, mới tới.” Bạch Chấp nói xong thì xuống xe, quay đầu nhìn thấy Thương Mẫn ngồi ở ghế lái phụ không nhúc nhích, nhanh chóng đi tới giúp cô mở cửa xe, để tay ở dưới nóc xe, ra hiệu cô xuống xe.

Quay lại chung cư, Bạch Chấp mới nghĩ ra hình như đã quên nói với Thương Mẫn chuyện gì đó: “Trước đó Mâu Nghiên gọi điện tới, bảo chị gọi lại.”

Thương Mẫn cảm thấy không ổn, vội hỏi: “Bao giờ?”

“Lúc ở tiệm váy cưới.” Bạch Chấp có hơi chột dạ, anh ta là thật sự quên mất, anh ta cảm thấy cần phải giải thích một chút: “Tôi quên mất.”

Nhìn thấy vẻ áy náy của Bạch Chấp, Thương Mẫn không thể trách được anh ta cái gì: “Không sao, đi nấu cơm đi.”

Bạch Chấp lại liếc nhìn Thương Mẫn hai lần, ngập ngừng muốn nói lại thôi, xoay người đi vào bếp, vì để tiện cho Thương Mẫn nói chuyện điện thoại, còn đặc biệt đóng cửa lại.

Thương Mẫn rút điện thoại ra, mở nhật ký cuộc gọi ra thì mới phát hiện Mâu Nghiên đã gọi cho cô hai lần, vừa hay là lúc cô thay đồ trong phòng thử đồ, thì ra là cô không nghe máy, Mâu Nghiên mới gọi điện cho Bạch Chấp.

Cô nhanh chóng gọi lại cho Mâu Nghiên, đầu bên kia chỉ vài giây đã nghe máy, nhưng không lên tiếng.

“Anh gọi điện cho em có chuyện gì?”

Thương Mẫn có hơi chột dạ hỏi, cô đoán, 80-90% là bức ảnh đó bị Mâu Nghiên nhìn thấy, người hay ghen như anh, đoán chắc ghen chết rồi.

“Không định giải thích sao?” Giọng nói của Mâu Nghiên còn lạnh hơn Thương Mẫn.

“Giải thích cái gì, chuyện trong tiệm váy cưới sao? Chỉ là tình cờ gặp, em và Huệ Phi đều không biết ông chủ của tiệm váy cưới đó là Cậu Khải.”

Thương Mẫn giải thích rất thẳng thắn, cô đâu có làm chuyện gì thẹn với lòng chứ, không cần thiết phải chột dạ. Ngược lại là Mâu Nghiên, tự dưng biến mất lâu như vậy, một chút tin tức cũng không có, vừa mở miệng thì hỏi tội như vậy, lương tâm của anh không biết đau sao?

“Tốt nhất là như vậy.”

“Vốn dĩ là như vậy, em đâu giống anh, vận đào hoa vượng như vậy, dạo này có quen cô gái xinh đẹp nào không? Y tá bên cạnh Lâm Chí xinh đẹp không?”

Thương Mẫn vốn rất tủi thân, thái độ nói chuyện của Mâu Nghiên vẫn tệ như vậy, cô tức giận không nhịn được mà kháy lại.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 595


CHƯƠNG 595

Mâu Nghiên chắc không ngờ phản ứng của cô lại lớn như vậy, đầu bên kia rõ ràng yên lặng một lúc lâu: “Khoảng thời gian này anh không có gặp phụ nữ.”

Thương Mẫn có hơi ngạc nhiên, Mâu Nghiên từ bao giờ cũng học được cách giải thích rồi, trước đây mỗi khi cô nổi nóng anh không phải đều trầm mặc, sau đó xoay người rời đi hay sao?

Đợi khi cô phản ứng lại đang muốn nói thì phát hiện cuộc gọi đã bị tắt, nhướn mày nhìn chiếc điện thoại đã đen màn hình, coi như có chút lương tâm, biết mình đã là người có vợ có con rồi.

Ngày 20 tháng 5 tới gần từng ngày, Thương Mẫn mỗi ngày đều sống trong sự chờ mong và thấp thỏm.

Mấy ngày trước khi cùng Tô Huệ Phi đi thăm dì Tô, Tô Huệ Phi đã thuận tiện cầm chiếc váy cưới đó tới cho cô, cô bây giờ mỗi ngày đều phải lấy chiếc váy cưới đó ra xem kỹ vài lần, còn thỉng thoảng không nhịn được mà mặc thử, chiếc váy cưới cũng sắp bị cô vằn cho nhăn rồi.

Cô bây giờ ngoài sự mong chờ và khát khao của một cô dâu bình thường, trong lòng có hơi lo lắng không chắc chắn.

Tuy từ trong giọng điệu của tất cả mọi người bên cạnh cô đều có thể nghe ra là Mâu Nghiên chuẩn bị đám cưới cho cô, nhưng Mâu Nghiên không có nói rõ với cô, cô mong chờ sự bất kỳ tới đột ngột này, nhưng cũng lo lắng sự mong chờ này sẽ như hoa trong gương trăng trong nước, vặn lộn hồi lâu thật ra chỉ là vọng tưởng của bản thân cô.

“Bạch Chấp, cậu nói xem ngày 20 tháng 5 đó, Mâu Nghiên thật sự có chuẩn bị một đám cưới cho tôi không?”

Đây đã là lần thứ N Thương Mẫn hỏi Bạch Chấp câu hỏi này rồi, cho dù Bạch Chấp tính tình có tốt nữa cũng bất giác mà hơi nhíu mày: “Chị dạo này không nghỉ ngơi tử tế, nên ngủ nhiều.” Ý tứ chính là bảo cô bớt suy nghĩ linh tinh.

Chuyện đám cưới Mâu Nghiên trước đó có nói với anh ta, nếu hôm đó cơ thể của anh không có xảy ra tình trạng gì lớn, bọn họ sẽ tổ chức một đám cưới rất lớn.

Dù sao thế gia đỉnh cấp như nhà họ Mâu, chỉ khi quang minh chính đại tổ chức đám cưới, Thương Mẫn mới xem như là thật sự bước vào cửa nhà họ Mâu, mới xem như là con dâu được nhà họ Mâu công nhận, Mâu Nghiên không muốn sau này thân phận của Thương Mẫn và đứa trẻ bị người đời bàn tán, cho nên mới mạo hiểm muốn tổ chức đám cưới này.

Nhưng cơ thể hiện nay của Mâu Nghiên không thể khống chế nữa, không tới hôm đó không ai nói chắc được.

Nhìn dáng vẻ không muốn nhiều lời kia của Bạch Chấp, Thương Mẫn biết anh ta bị hỏi đến phiền thật rồi, đành đổi mục tiêu, về phòng gọi điện thoại kể lể với Tô Huệ Phi.

Cũng may Tô Huệ Phi rất là hiểu cảm giác của cô nên vẫn luôn miệng an ủi cô mãi, thậm chí còn lén lút nói cho cô biết một chuyện cực bất ngờ: “Hôm qua tớ lén nói chuyện với Lê Chuẩn rồi. Hôn lễ là do cậu hai Mâu bảo Trữ Trình chuẩn bị cho hai người. Cậu hai Mâu biết quan hệ hai đứa mình tốt nên đã quyết định xuống nước, tổ chức hôn lễ của cậu chung với bọn tớ luôn. Cậu hai Mâu tốt với cậu thật đó.”

“Có thật vậy không?” Thương Mẫn nghe bạn báo tin tốt, gánh nặng treo trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

“Tất nhiên là thật rồi, Lê Chuẩn còn hỏi tớ tại sao hôm chúng ta đi thử áo cưới lại đụng phải cậu Khải, còn nói là cậu hai Mâu nhìn thấy tấm ảnh thì rất tức giận. Tớ thuận miệng hỏi sao cậu hai Mâu lại thấy tấm ảnh kia thì anh ta bảo là cậu hai Mâu từng hẹn họ gặp mặt để bàn chuyện hôn lễ.”

“Bọn họ giấu cũng giỏi lắm. Bên tớ không có chút động tĩnh gì luôn. Hôm trước tớ nghe Đồng Tiên nói mà tớ còn không tin cơ.”

Mặc dù lời nói của tất cả mọi người xung quanh đều đang nhắc nhở cô, Mâu Nghiên cũng đang chuẩn bị cho đám cưới của hai người họ, nhưng Thương Mẫn vẫn luôn cảm thấy có gì đó không chân thực. Giờ nghe chính miệng bạn thân nhất nói ra chuyện này, lòng cô mới vững vàng hơn một chút.

“Ôi chao, Mẫn ơi, cậu thả cục đá trong lòng xuống, nghỉ ngơi cho khỏe đi, cứ yên tâm trở thành cô dâu xinh đẹp nhất là được rồi.” Tô Huệ Phi nói xong lại có hơi tiếc nuối: “Cứ tưởng hôm đó sẽ là ngày tớ đẹp nhất, tỏa sáng nhất. Kết quả cậu vừa bước lên sân khấu một cái, tớ cũng chỉ đành làm người đẹp thứ hai thôi. Cũng may hai đứa mình là bạn thân hơn hai mươi năm, nếu không có lẽ tớ sẽ buồn thúi ruột luôn á.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 596


CHƯƠNG 596

“Ơ, vậy tớ sẽ không trang điểm, để cậu trở thành cô dâu xinh đẹp nhất nha.” Thương Mẫn chẳng thèm để ý mấy chuyện này, chỉ cần có thể kết hôn với Mâu Nghiên thôi là đủ rồi.

“Xí, tớ không cần cậu cố ý nhường đâu, làm gì có cô dâu nào mà không trang điểm chứ. Một ngày quan trọng như vậy, hai chúng ta đều phải là người đẹp nhất.”

“Vậy tớ sẽ chờ để chiêm ngưỡng Tiểu Huệ Phi xinh đẹp nhất.”

Sau khi nấu cháo điện thoại với Tô Huệ Phi xong, tâm trạng của Thương Mẫn tốt hẳn lên, thậm chí còn có xúc động muốn gọi điện hỏi thẳng Mâu Nghiên luôn. Nhưng nhớ đến điện thoại của Mâu Nghiên hai ngày nay luôn hiện là đang ở chỗ nhà cũ của nhà họ Mâu, chắc là anh về đó để xử lý chút chuyện nên cô sợ nếu gọi sẽ quấy rầy đến anh. Với cả cô đã lo lắng mấy ngày nay rồi, đợi thêm hai ba ngày nữa cũng chả sao, chờ đến ngày hai mươi tháng năm rồi nghe anh công bố đáp án cuối cùng sẽ k*ch th*ch hơn nhiều.

Ở nhà cũ của nhà họ Mâu, ông cụ Mâu thấy Mâu Nghiên về nhà thì cũng lấy làm lạ. Đặc biệt lần này anh còn cầm theo đống hành lý to đùng cùng về, đây là tính ở lại luôn sao?

Đứa con đã bao năm không về nhà cũ nay lại đột ngột xuất hiện trong nhà khiến ông cụ Mưu kích động lắm, thiếu chút nữa nước mắt rơi như mưa. Ông ta không nhịn được mà đi ra hành lang đón anh: “Thằng hai, sao lại về thế?”

“Con về nhà ở mấy ngày.”

Mâu Nghiên không nói thêm nữa, xách đống hành lý của mình đi thẳng về căn phòng mình từng ở hồi trước. Anh không nhớ đã bao lâu mình chưa về lại đây rồi, căn phòng vẫn y như trước. Nhìn cách bố trí vẫn giữ nguyên như xưa và tấm poster dán trên tường đã nhuốm màu thời gian, hóa ra những năm anh đi, không ai động tới phòng này cả.

Trong phòng thông thoáng sạch sẽ, không có chút mùi lạ nào, vừa nhìn đã biết là được dọn dẹp thường xuyên. Lúc anh về cũng không gọi điện báo trước với người nhà, thật ra trong lòng cũng có ý muốn thử, không ngờ sẽ nhận được kết quả như thế này.

Mâu Nghiên mở vali, cầm lễ phục của chú rể ra trước, treo lên cẩn thận rồi lấy bàn là là qua, cho đến khi không còn thấy một vết nhăn nào nữa mới thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ mong sức khỏe của anh có thể chịu được tới ngày đó. Rất có thể hôn lễ này chính là chuyện cuối cùng mà anh có thể làm cho Thương Mẫn và đứa con mà anh không biết mình còn cơ hội nhìn mặt nó một lần hay không.

Để đề phòng, ngay cả Lâm Chí – người anh tin tưởng nhất từ trước đến nay nhưng giờ anh cũng bắt đầu có chút nghi ngờ, nên mới cố tình chuyển về nhà cũ nhà họ Mâu.

Mặc dù ông cụ Mâu cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, nhưng chuyện liên quan đến mặt mũi gia tộc, với thân phận là huyết mạch duy nhất của nhà họ Mâu thì ông cụ Mâu biết nên làm thế nào.

Buổi tối, lúc ăn cơm, Mâu Nghiên với ông cụ Mâu đều yên lặng không nói. Sau khi cả hai người đã bỏ bát đũa xuống, ông cụ Mâu mới tỏ ý Mâu Nghiên khoan hãy đi.

“Con đột ngột quay lại thế này có phải là do thân thể xảy ra chuyện gì hay không?” Ông cụ nhà họ Mâu nhìn Mâu Nghiên chằm chằm, trong ánh mắt tang thương chất chứa sự quan tâm và lo lắng.

“Dạ không, hai hôm nữa là con kết hôn rồi, nếu ba rảnh thì có thể đến dự.”

“Được, ba đi, bao giờ?”

“Ngày hai mươi tháng năm.”

“Còn chuyện gì cần giúp không? Để ba bảo quản gia sắp xếp người giúp con.”

“Không cần, đều đã sắp xếp xong cả rồi.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 597


CHƯƠNG 597

Giọng nói Mâu Nghiên cực kỳ lạnh lùng nhưng không hề ảnh hưởng gì đến tâm trạng vui mừng hay sự nhiệt tình của ông cụ Mâu. Nhìn ông ta cứ huyên thuyên mãi với quản gia rằng hôm kết hôn phải trang trí nhà cũ thế nào, hiếm được một lần Mâu Nghiên không thấy phiền.

Sau khi quản gia với đám người làm đi khỏi phòng khách hết rồi, Mâu Nghiên mới nói với giọng nghiêm túc.

“Dạo gần đây con mới biết Lâm Chí và Mâu Khải có liên lạc với nhau. Chắc hẳn Mâu Khải có ý định tiếp cận Thương Mẫn, sau này ba nhớ để mắt đến hai người họ.”

“Mâu Khải và Lâm Chí? Không phải Lâm Chí là người của con sao?”

Ông cụ Mâu ngạc nhiên, nghĩ mãi cũng không ra sao Mâu Nghiên lại vấp phải sơ xuất như thế được.

Mâu Nghiên cũng rất ảo não, nghĩ đến lần trước còn dẫn theo Lâm Chí đến chỗ Thương Mẫn giúp cô điều dưỡng thân thể mà không khỏi lo sợ. Cũng may thân thể Thương Mẫn vẫn còn khỏe mạnh, không xuất hiện dấu hiệu lạ nào.

Lâm Chí ở trước mặt anh không lộ ra chút sơ hở nào. Anh hoàn toàn không hề hay biết hai người họ liên lạc với nhau từ bao giờ.

“Hai người họ hẳn đã liên lạc từ lâu, từ trước lúc con quay về cũng nên.”

Anh ngây người trong bộ đội thời gian dài như thế, quan hệ giữa dì nhỏ và Mâu Khải lại tốt như vậy, vai trò của dì trong Đạt Phan cũng rất quan trọng, Lâm Chí chọn anh ta cũng là điều dễ hiểu. Nhưng nếu bảo Lâm Chí giúp Mâu Khải hãm hại anh thì cũng không đúng.

“Đúng rồi, quan hệ của Lâm Chí với dì con rất tốt.”

Ông cụ Mâu híp mắt, nhớ lại những chuyện rất lâu trước kia.

Mâu Nghiên nghe ông cụ Mâu nhắc đến dì nhỏ thì tức khắc đen mặt, đứng dậy quay người về phòng. Hai ngày tiếp theo anh cứ ở miết trong phòng, đến cả ăn cơm cũng là người hầu bưng lên tận phòng.

Ngay cả ông cụ Mâu nếu muốn gặp con trai thì cũng phải vất mặt mũi tự mình đến phòng của anh xem anh thế nào được.

Trưa ngày mười chín tháng năm, người làm lại đến gõ cửa phòng Mâu Nghiên để đưa cơm cho anh, nhưng người trong phòng không đáp lại. Người làm đứng đó gõ cửa tận bốn năm phút mới cảm thấy hình như đã xảy ra chuyện gì, hốt hoảng gọi người tới.

Sau khi cửa được mở ra, thấy Mâu Nghiên yên lặng nằm trên giường, mặt mày nhợt nhạt không chút máu, dọa hai người làm mới phá cửa xông vào sợ đến hét chói tai.

“Ồn ào cái gì, còn biết quy củ hay không.”

“Quản gia, cậu hai… cậu hai xảy ra chuyện rồi, ông mau lên đây xem thế nào đi ạ.”

Thấy giọng người làm hốt hoảng lạ thường, không còn chút dáng vẻ nghiêm túc mà một người sau khi trải qua đợt huấn luyện kỹ càng của nhà họ Mâu nên có, tâm trạng quản gia lập tức tụt xuống đáy cốc. Nhất định là cậu hai đã xảy ra chuyện gì lớn lắm, chứ không người làm cũng sẽ không hoảng đến mức này.

Quản gia vội vàng chạy lên lầu. Lúc tận mắt nhìn thấy dáng vẻ Mâu Nghiên khi nằm trên giường, người quản gia hơn sáu mươi tuổi run rẩy cả hai chân, phải cắn đầu lưỡi để bản thân không ngất xỉu tại chỗ.

Nhập từ khóa tìm kiếm…

“Mau mời bác sĩ tới đây, mời bác sĩ giỏi nhất thành phố Nam tới đây ngay. Còn nữa, tuyệt đối không được để lộ tin tức ra bên ngoài, cứ nói tôi đổ bệnh là được.”

Nghe thấy chỗ phòng của Mâu Nghiên ồn ào như vậy, ông cụ Mâu biết ngay là căn bệnh của con trai mình lại tái phát, vội vàng bước nhanh lên lầu: “Thằng hai thế nào rồi? Có phải lại phát bệnh rồi không, nó có mang theo thuốc không thế?”

Ông cụ Mâu vừa hỏi xong, đám người làm vây quanh phòng Mâu Nghiên mới nhớ tới chuyện tìm thuốc cho anh. Ông cụ Mâu không để ý đến đám người làm đang nháo nhào tìm thuốc, đi thẳng đến bên cạnh Mâu Nghiên.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 598


CHƯƠNG 598

Dù ông ta đã sớm biết sức khỏe của Mâu Nghiên rất yếu, có thể chẳng chống đỡ được bao lâu; dù ông ta là người lính cứng cỏi đã đi ra từ biển máu và thây khô, nhưng khi tận mắt chứng kiến dáng vẻ thoi thóp hơi tàn trên giường của đứa con trai ruột duy nhất, ông ta vẫn không thể nào chịu đựng nổi, sức lực cả người như bị rút cạn trong nháy mắt, ngồi bệt xuống giường.

Ông cụ Mâu bi thương nhìn Mâu Nghiên không có chút sức sống nào hồi lâu, đoạn thấp giọng r*n r*: “Thằng hai, con làm sao thế, ngày mai là hôn lễ của con đó, dù thế nào thì con cũng đâu thể ngủ vậy được? Thương Mẫn vẫn đang chờ con đến cưới nó, con trai con còn đang chờ con đến đón nó về nhà nhận tổ quy tông mà.”

“Ông chủ, cậu hai sẽ ổn thôi, bác sĩ đang trên đường tới đây, tôi đã cho người đi mời tất cả những bác sĩ giỏi nhất ở thành phố Nam rồi.”

Nhà cũ nhà họ Mâu có hai vị bác sĩ gia đình thường xuyên túc trực, chẳng bao lâu hai người đó đã đến nơi, người đứng đầu đám người làm nhà họ Mâu thật cẩn thận chuyển Mâu Nghiên qua phòng y tế trong nhà.

Dưới ánh đèn sáng choang ở phòng y tế, sắc mặt trắng bệch của Mâu Nghiên càng thêm đáng sợ.

Sau khi làm một loại xét nghiệm cơ bản cho Mâu Nghiên, hai vị bác sĩ gia đình đều câm như hến, thật sự không biết nên kê thuốc thế nào.

“Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau chữa trị cho cậu hai.”

Ông cụ Mâu nhìn hai vị bác sĩ đứng ngây như phỗng bên cạnh, tức đến nỗi môi run lên, hai người rác rưởi này, phí công nuôi dưỡng họ nhiều năm như vậy, đến thời khắc mấu chốt thì rõ vô dụng.

“Ông Mâu, tình trạng sức khoẻ của cậu hai rất nguy hiểm, chúng tôi không thể đảm bảo, không dám lấy sức khoẻ cậu hai ra để mạo hiểm.”

Dưới ánh mắt đằng đằng sát khí của ông cụ Mâu, hai vị bác sĩ gia đình run lẩy bẩy, căng da đầu nói.

Tình trạng sức khỏe của Mâu Nghiên bây giờ đã tệ đến cùng cực, họ thật sự không dám hành động thiếu suy nghĩ, lỡ bất cẩn tạo thành thương tổn không thể cứu vãn cho sức khoẻ của cậu hai, vậy họ sẽ chẳng được nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai nữa.

“Cút đi, rặt một lũ rác rưởi.”

Giờ phút này, ông cụ Mâu cũng không dám lấy sức khỏe của Mâu Nghiên ra đánh cược.

Dù không hiểu về y học, nhưng qua sắc mặt trắng bệch và hô hấp yếu ớt của anh, ông ta vẫn có thể nhìn ra được tình trạng Mâu Nghiên tồi tệ đến mức nào. Lá gan ông ta có lớn đi chăng nữa cũng chẳng dám để hai tên lang băm kia làm xằng bậy với thân thể Mâu Nghiên.

Sốt ruột đợi hơn nửa tiếng, rốt cuộc cũng có một bác sĩ chuyên khoa thần kinh nổi tiếng ở thành phố Nam được mời đến đây.

Ánh mắt có phần vẩn đục của ông cụ Mâu bỗng sáng rực lên, cứ như nhìn thấy vị cứu tinh, vội vàng mời người ta vào phòng y tế.

Thiết bị chữa trị trong phòng y tế nhà họ Mâu vô cùng đầy đủ, đã vậy còn toàn là loại tân tiến nhất, bác sĩ vừa vào đã thuần thục bắt tay đo dấu hiệu sinh tồn Mâu Nghiên, sau đó cho anh chụp CT não, rồi làm kiểm tra máu, tóm lại làm tất tần tật tất cả xét nghiệm cơ bản hết một lượt.

Sau khi đã có kết quả kiểm tra, mấy vị bác sĩ nổi danh khác ở thành phố Nam cũng được mời tới, họ cùng nhau xem xét kết quả xét nghiệm của Mâu Nghiên, sắc mặt ai nấy đều rất nghiêm trọng, cuối cùng thống nhất đưa ra kết quả là: kiến nghị nên phẫu thuật ngay lập tức, mau chóng phá vỡ cục huyết khối trong đầu Mâu Nghiên chính là biện pháp tốt nhất lúc này.

Phòng y tế ở nhà cũ nhà họ Mâu hoàn toàn đáp ứng được điều kiện phẫu thuật, mà bác sĩ có thể thực hiện ca mổ cũng có mặt ở đây, nhưng ông cụ Mâu lại do dự, tình trạng hiện giờ của Mâu Nghiên thật sự thích hợp để làm phẫu thuật ư?
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 599


CHƯƠNG 599

Lỡ xui rủi sao phẫu thuật không thành, vậy phải chăng con ông ta sẽ chẳng ra khỏi phòng phẫu thuật được nữa?

“Bác sĩ, tỷ lệ phẫu thuật thành công khoảng bao nhiêu?”

“Bây giờ chỉ có 30% thôi, thế nhưng với sức ảnh hưởng của nhà họ Mâu, có thể tìm một đội bác sĩ thần kinh giỏi nhất thế giới để thực hiện ca mổ, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn nhiều.”

Nghe thấy tỷ lệ thành công chỉ có 30%, ông cụ Mâu vốn đang do dự lại càng không thể đưa ra quyết định. Cuối cùng ông ta quyết định chờ Mâu Nghiên tỉnh lại rồi cùng nhau bàn bạc một chút, lỡ ông ta tự mình quyết định thay cho Mâu Nghiên rồi hại chết con trai duy nhất của mình… ông ta không gánh vác nổi kết quả như vậy.

“Có thể đừng phẫu thuật vội hay không, bây giờ tôi sẽ phái người đi tìm bác sĩ thần kinh giỏi nhất trên thế giới, các ông có thể đánh thức con trai tôi trước được chứ?”

“Ông Mâu cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ làm cậu hai nhanh chóng tỉnh lại.”

Mấy vị bác sĩ bận rộn đến tận lúc đèn đường bật lên mới miễn cưỡng làm cho sắc mặt Mâu Nghiên khá hơn một chút. Anh cũng tỉnh lại rồi, nhưng toàn thân lại không có chút sức lực nào, chỉ có thể nằm trên giường thều thào mấy câu.

Một vị bác sĩ cá tính thẳng thắn còn năm lần bảy lượt muốn hỏi Mâu Nghiên là tại sao có thể lê lết thân tàn đến tận giờ phút này được, thế nhưng nghĩ đến mấy câu chuyện mưa máu gió tanh của giới thượng lưu, nghĩ đến đứa bé nhà mình mới chào đời, vô cùng thức thời ngậm miệng.

Sau khi Mâu Nghiên tỉnh lại thì nói vài câu với ông cụ Mâu, rồi lại nhìn ngày giờ, may quá, ngày mai mới là ngày tổ chức hôn lễ, vẫn kịp.

Nhân lúc không có ai trong phòng, Mâu Nghiên nhanh chóng nhắn tin cho Lâm Chí: “Mang thuốc qua đây, nhà cũ.”

Lâm Chí nhận được tin nhắn của Mâu Nghiên, sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, tại sao Mâu Nghiên lại đột ngột phát bệnh vào lúc này? Anh ta thề, tuyệt đối không phải do anh ta động tay động chân.

Lâm Chí nhức hết cả đầu, toàn bộ thuốc lúc trước đều được anh ta dọn dẹp sạch sẽ rồi, cho dù còn, anh ta cũng chẳng dám đem loại thuốc này đến ngay dưới mí mắt ông cụ Mâu, hành động này có khác gì đưa đầu cho người ta chém chứ: “Cậu hai, trên tay tôi hết loại thuốc lúc trước rồi.”

“Lập tức để nhà cung cấp vận chuyển bằng đường hàng không tới đây, bất kể giá cả.”

Giọng điệu Mâu Nghiên chắc nịch, không cho phép từ chối.

“Cậu hai, loại thuốc thế này không thể lấy bằng con đường chính quy được, đều cần đặt trước cả đấy.”

“Cậu cứ lại đây, tôi không cần biết cậu dùng cách nào, nhưng ngày mai tôi không thể xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn, cậu biết ngày mai là ngày gì mà.”

Lâm Chí:… Anh ta đang đào hố chôn mình ư?

“Cậu hai…”

“Qua đây!”

Mâu Nghiên không còn đủ kiên nhẫn để đôi co với Lâm Chí, hôn lễ ngày mai bằng mọi giá không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn được.

Lâm Chí bị ép buộc, chỉ có thể căng da đầu đến nhà cũ nhà họ Mâu. Quả nhiên không ngoài dự đoán, anh ta vừa bước vào cửa đã bị ông cụ Mâu với vẻ mặt đen thui tra hỏi đầu đuôi một lượt, mãi đến khi Mâu Nghiên cho người xuống gọi thì anh ta mới miễn cưỡng được thả ra.

“Đừng để ý, ông cụ lớn tuổi rồi nên hơi dong dài một chút, cậu mau kê thuốc đi!”

Dù Lâm Chí có là ai, Mâu Nghiên vẫn dành sự tin tưởng tuyệt đối cho y thuật của anh ta. Dù Lâm Chí cố ý muốn giấu giếm anh chuyện gì đó, nhưng ngay lúc này anh cũng chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn, người duy nhất anh có thể dựa vào là Lâm Chí.

“Cậu hai, sức khoẻ của anh thật sự không thích hợp dùng thuốc mạnh nữa đâu.”

Lâm Chí vẫn chưa từ bỏ ý định, đau khổ khuyên can.
 
Back
Top Bottom