Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 360


Nghe thấy thế, ánh mắt Lina lộ ra vẻ tán thưởng: “Sự bình tĩnh của cô làm cho tôi phục lắm”

Tiêu Diệp Nhiên chỉ cười cười chứ không lên tiếng.

Hai người chuyện trò một lúc về công việc, đến bây giờ Tiêu Diệp Nhiên mới đi ra ngoài.

Vốn dĩ những người ủng hộ Lại Tiểu Lan đang chuyện trò rôm rả, lúc nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên, ai nấy đều ra vẻ như mình gặp quỷ, chỉ biết ngu ngơ nhìn cô lướt qua mình.

Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng nhìn bọn họ, khóe môi cong cong như có như không.

Cô về vị trí của mình, Tống An Kỳ lập tức sấn đến ngay. “Vết thương của cậu đã khỏi rồi chưa? Sao lại về đi làm thế? Sao không nghỉ ngơi thêm một vài ngày nữa?”

Tiêu Diệp Nhiên mở máy tính lên rồi mới quay sang nhìn cô ấy, cô nửa đùa nửa thật: “Tớ nhớ cậu rồi”

“Bớt đi” Tống An Kỳ phì cười: “Cậu có Lục tổng bầu bạn rồi, còn nhớ đến tớ hả?”

Tiêu Diệp Nhiên cũng không khỏi bật cười, cô vươn tay véo mặt cô ấy: “Rồi, không phải tớ nhớ cậu mà là mọi chuyện mỗi lúc một hay ho rồi, thế nên mới mới vội vàng về đi làm đây này”

Tống An Kỳ trợn mắt, làm ra vẻ “tớ biết tỏng, cô ấy cố ý giả vờ thở dài tiếc thương: “Đám người đó tội thật?” “Người đáng thương ắt có chỗ đáng giận” Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy buồn cười, cô liếc nhìn cô ấy, rồi mở trang mạng lên, tờ báo về IP lớn “Thanh phi truyền nhảy ra trước mắt.

Tống An Kỳ ngó nghiêng thử, cô ấy hừ lạnh: “Thật không ngờ Cố Tống Vy lấy được vai nữ phụ”

Cứ nghĩ rằng sau khi Cố Tống Vy sẽ bị bên chế tác từ chối kia chứ, nhưng ai mà ngờ bộ phận chế tác lại vô liêm sỉ như thế, đến một diễn viên hoàn toàn không biết diễn xuất như cô ta mà cũng dám dùng.

“Cô ta có thể lấy được vai này là do bản lĩnh của chính mình. Nhưng có nổi được hay không, ngoại trừ tài năng của bản thân ra, quan trọng hơn cả là mệnh”

Cố Tống Vy cho rằng mình đóng bộ phim này thì có thể nổi thật à? Nghĩ công chúng là đồ ngu sao?

Tặng cho cô ta hai chữ!

Mơ đi!

Xin nghỉ phép mấy ngày, mặc dù có An Kỳ giúp cô gánh vác một phần công việc, nhưng công việc còn tồn đọng rất nhiều.

Bận rộn cả một buổi sáng, không có thời gian nghỉ ngơi. Cuối cùng cũng hoàn thành gần hết công việc quan trọng trước giờ nghỉ trưa.

Khẽ vặn cái cổ có chút cứng của mình, sau đó quay đầu muốn hỏi An Kỳ buổi trưa ăn gì, ánh mắt lại nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.

Cô nhìn một cách chăm chú, trong mắt có chút hứng thú, người chuyên gây rối đã đến rồi.

Nghe tin Tiêu Diệp Nhiên đã đi làm lại, Lại Tiểu Lan không kiềm chế được sự kích động của mình, muốn đến bộ phần truyền thông để làm nhục cô.

Nhưng công việc của thư ký giám đốc rất nhiều, khiến cô †a không thể đi được, chỉ có thể nhân thời gian nghỉ trưa để đến tìm Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ nhìn nhau, sau đó ngồi vào chỗ của mình, đợi Lại Tiểu Lan tự mình đi qua.

Lại Tiểu Lan được vây chặt bởi những người ủng hộ cô ta, giống như một con công kiêu ngạo, từ từ đi đến.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 361


“Trợ lý Lại, đến giám sát công việc sao?” Khi cô ta đến gần, Tiêu Diệp Nhiên tươi cười hỏi.

Lại Tiểu Lan hất cằm, nhìn cô với ánh mắt tràn đầy sự khinh thường.

Cô ta cười khẩy nói: “Có người chắc chắn không ngờ đến †ôi sẽ ngày hôm nay”

Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, rất chân thành hùa theo: “Đúng vậy, quả thật là không ngờ được”

Lại Tiểu Lan không ngờ cô lại nói như vậy, đột nhiên có chút sững sờ, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. “Tiêu Diệp Nhiên, nếu như tôi là cô, tôi sẽ lựa chọn một cách thông minh hơn đó chính là tự mình rời khỏi Thời Thụy. Nếu không một ngày nào đó bị sa thải thì đúng là rất mất mặt”

Tiêu Diệp Nhiên vẫn nở một nụ cười rất ngọt ngào: “Cô đang uy h**p sao? Trợ lý Lại”

“Phó giám đốc Đường thông minh như vậy, cảm thấy là cái gì thì chính là cái đó” Lại Tiểu Lan đắc ý cười.

Tiểu nhân đắc chí! Nhìn dáng vẻ này của Lại Tiểu Lan, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên hiện lên 4 chữ này.

Nhưng cô cũng không dễ chọc.

Tiêu Diệp Nhiên đừng lên, mặc dù trên mặt vẫn nở nụ cười, nhưng đôi mắt hiện lên sự nghiêm nghị: “Trợ lý Lại, có chuyện nếu như vui mừng quá sớm, cẩn thận vui quá

hóa buồn. Hơn nữa...:

Liếc qua mấy người Lại Tiểu Lan, vẻ mặt cao ngạo và lạnh lùng hất cằm lên: “Tô Nhã An tôi còn không coi ra gì, cô cảm thấy tôi sẽ sợ sự uy h**p của cô sao?”

“Gô..” Sắc mặt Lại Tiểu Lan đột nhiên tái nhợt, cô ta tức lêu Diệp.

giận trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi hét lê) Nhiên!”

“Tiêu Diệp Nhiên, cô thật sự rất coi trọng bản thân mình, nhưng cô cũng chỉ là là một nhân tình được bao nuôi, một ngày nào đó Thẩm tổng chơi chán rồi sẽ lập tức đá cô, xem cô còn kiêu ngạo được như này không."

“Một người phụ nữ ỷ vào việc mình có chút nhan sắc để đi quyến rũ đàn ông mà cũng dám ngạo mạn như vậy, sống lâu như vậy tôi thật sự vẫn chưa gặp qua!”

“Vì vậy, người ta mới không sợ chúng ta. Chỉ cần mở rộng hai chân, sẽ có đàn ông nâng đỡ cô ta.”

Nghe thấy những lời giễu cợt của bọn họ, vẻ mặt Tiêu Diệp Nhiên vẫn không thay đổi, nhưng lại nhìn bọn họ với ánh mắt lạnh lùng.

Cái miệng của họ cái mở cái đóng, giống như một con vịt, ồn ào đến mức khiến người khác khó chịu.

Tống An Kỳ ở bên kia không nghe được nữa, trực tiếp lao đến, chỉ vào mũi của bọn họ mắng: “Quả nhiên là tâm sinh tướng, suy nghĩ xấu xa như vậy, chả trách người cũng xấu đến mức khiến người khác buồn nôn”

Nói xong cô còn che miệng lại nôn khan mấy tiếng.

ống An Kỳ!” Mấy người phụ nữ kia sao có thể chịu đựng được khi bị người khác chê xấu chứ, làm ra tư thế muốn xông lên xé xác tống an kì.

Thấy vậy, Tiêu Diệp Nhiên tiến lên một bước, che chắn Tống An Kỳ ở sau lưng mình: “Các người dám ra tay, tôi sẽ khiến các người hôm nay không thể rời khỏi bộ phận truyền thông”

Cô lạnh lùng trừng mắt nhìn bọn họ, cả người toát ra một khí thế bức người, đôi mắt xinh đẹp kia lúc này tràn ngập sự lạnh lẽo, giống như sương giá của mùa đông, khiến người khác cảm thấy có một sự lạnh lẽo từ dưới chân truyền lên, dọa đám người Lại Tiểu Lan sợ đến mức không dám nói gì.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 362


Nói thật, Tống An Kỳ cũng bị vẻ mặt lúc này của Tiêu Diệp Nhiên dọa sợ, Nhiên Nhiên mà cô biết cho dù có tức giận cũng sẽ không lộ ra biểu cảm đáng sợ như vậy.

Vì vậy có thể thấy đám người Lại Tiểu Lan quá đáng đến mức nào.

“Các người còn có thể làm gì khác ngoại việc nói những lời làm nhục tôi?” Tiêu Diệp Nhiên nhếch môi, nở một nụ cười giễu cợt, ánh mắt càng lạnh: “Các người muốn quyến rũ đàn ông, đàn ông nhìn thấy mấy người đều mất hết khẩu vị, cho dù mấy người chủ động dạng ch@n ra, bọn họ cũng chỉ cảm thấy buồn nôn”

Lời nói luôn là thứ gây tổn thương người khác nhất trên thế giới này.

Cô vừa nói xong, đám người Lại Tiểu Lan đã tức giận đến mức mất đi lý trí, trực tiếp lao đến túm tóc Tiêu Diệp Nhiên, đánh một trận.

“Các cô làm gì vậy?”

Nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên bị đánh, Tống An Kỳ không chút do dự tham gia vào, khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Sau này khi nhớ lại chuyện này, Tiêu Diệp Nhiên vừa xúc động vừa vui vẻ nói: “May là An Kỳ học taekwondo từ tiểu học, nếu không tôi có thể đã bị mấy người phụ nữ điên kia xé xác rồi”

Không sai, chính là vì An Kỳ có nền tảng, kết cục của đám người Lại Tiểu Lan rất đặc sắc.

“Rốt cuộc các cô coi công ty là cái gì?”

Tô Nhã An đập mạnh xuống bàn, lớn tiếng hét lên.

Tiêu Diệp Nhiên quay đầu nhìn Tống An Kỳ, hai người cong môi, giữa lông mày hiện lên sự khinh thường với Tô Nhã An.

Tô Nhã An liếc qua động tác nhỏ này của hai người, ánh mắt trở nên lạnh lùng, đi đến trước mặt Lại Tiểu Lan: “Tiểu Lại, cô nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lúc này Lại Tiểu Lan hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo lúc trước, đầu óc bù xù, quần áo nhăn nhúm không nói, dưới mắt còn có quầng thâm, trông vô cùng xấu xì và buồn cười.

“Phụt” Tống An Kỳ không nhịn được mà bật cười.

Lúc này, ánh mắt dữ tợn của Tô Nhã An và ánh mắt phân nộ của Lại Tiểu Lan đều rơi vào người cô.

Tống An Kỳ khẽ ho một tiếng, mỉm cười xin lỗi: “Ngại quá, tôi nhớ đến một chuyện, vì vậy không nhịn được. Mọi người cứ tiếp tục đi, tiếp tục đi”

Tô Nhã An hung hăng trừng mắt với cô: “Có người luôn tự mình giải quyết, đừng tưởng có người chống lưng là có thể gây chuyện”

Sau đó, cô ta nói với Lại Tiểu Lan: “Tiểu Lan, nói cho tôi biết tất cả mọi chuyện”

Cô ta cho Lại Tiểu Lan một cái nhìn đầy thâm ý, người phía sau lập tức hiểu ra, mím môi khóc lớn: “Tô tổng, cô hãy làm chủ cho tôi, tôi vừa nghe thấy phó giám đốc Đường đi làm lại, muốn đến xin lỗi cô ấy chuyện lần trước, nhưng cô ấy không muốn tha thứ cho tôi, cãi qua cãi lại mấy câu, cô ấy liền ra tay đánh tôi”

Tiêu Diệp Nhiên: “....”

Tống An Kỳ: “...”

Thật sự rất phục Lại Tiểu Lan, có thể bóp méo sự thật lợi hại như vậy, sao không đi làm biên kịch đi?

“Cô nhìn đi, Tô tổng” Lại Tiểu Lan vén tóc mình lên, lộ ra những vết bầm tím xung quanh mắt: “Bọn họ đánh tôi thành ra thế này đây”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 363


Tô Nhã An cau mày, quay đầu lại nghiêm giọng nói: “Tiêu Diệp Nhiên, Tống An Kỳ, đây là hai người đánh sao?”

Tiêu Diệp Nhiên thẳng thắn thừa nhận: “Là tôi đánh” “Cũng do tôi đánh” Sau đó Tống An Kỳ bổ sung thêm một câu.

Tô Nhã An nheo mắt lại: “Lúc đầu các cô được nhận vào. Thời Thụy chắc cũng đã đọc nội quy của công ty rồi, bên trong có phải có một điều khoản, nếu như kiếm chuyện, gây chuyện ở công ty sẽ bị đuổi việc?”

“Không nhớ” Tiêu Diệp Nhiên buột miệng nói, sau đó cười khẩy nói: “Cho dù nhớ thì làm sao, dù sao không phải Tô Nhã An cô nói là tính”

Thái độ ngạo mạn của cô khiến Tô Nhã An vô cùng tức giận: “Tiêu Diệp Nhiên, hãy xem xét lại thái độ của mình, xem xem cô đang nói chuyện với ai!”

Lạnh lùng, tức giận liếc nhìn cô, Tiêu Diệp Nhiên cong môi: “Thái độ của tôi chính là như vậy. Cô không tôn trọng tôi, sao tôi phải tôn trọng cô.”

“Được lắm, Tiêu Diệp Nhiên!”

Tô Nhã An vô cùng tức giận, mỉm cười, quay người đi đến phía sau bàn làm việc, cầm điện thoại ở trên bàn lên, ấn số đến mức kêu răng rắc.

“Kêu giám đốc của bộ phận nhân sự lên đây” Cô ra lệnh cho người đang nghe điện thoại.

Sau đó, “bốp” một tiếng, cúp điện thoại.

“Tiêu Diệp Nhiên, bây giờ giám đốc đang đi công tác, cũng không có ai có thể bảo vệ được cô”

Giọng nói của Tô Nhã An rõ ràng mang theo sự đắc ý. “Ö2” Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, vẫn bình tĩnh, điềm đạm nói: “Vậy cũng phải xem Tô tổng có bản lĩnh kia không”

Tô Nhã An lạnh lùng hừ một tiếng: “Vậy cô cứ xem xem tôi có cái bản lĩnh kia không”

Đám người Lại Tiểu Lan ai cũng vui mừng nhìn Tiêu Diệp Nhiên, chỉ cần nghĩ đến việc cô sắp bị đuổi việc, bọn họ liền cảm thấy bản thân mình bị đánh cũng vô cùng có giá TrỊ.

“Nhiên Nhiên, bây giờ phải làm sao?” Tống An Kỳ thật sự rất sợ cô bị đuổi việc.

“Yên tâm đi, cô ta không sa thải được tớ đâu” Tiêu Diệp Nhiên đưa tay lên vỗ vai cô ta.

Tống An Kỳ cau mày, mặc dù Nhiên Nhiên luôn tỏ ra tự tin, nhưng cô vẫn rất lo lắng. Không lâu sau, giám đốc bộ Vừa đi vào đã nhìn thấy một hàng người đang đứng, giám đốc nhân sự đã bị dọa sợ, sau đó vội vàng đi đến trước mặt Tô Nhã An: “Tô tổng, các cô ấy, đây là...”

Ông ta chỉ vào hàng người, nghỉ ngờ nhìn Tô Nhã An. “Giáo huấn” Hai chữ ngắn gọn đã lấp đầy cái bụng tò mò của ông ta.

Điều chỉnh lại cảm xúc, giám đốc bộ phận nhân sự kính cẩn hỏi: “Tô tổng, cô gọi tôi lên là có chuyện gì căn dặn sao?”

“Tiêu Diệp Nhiên làm việc ở công ty mấy năm rồi?” Tô Nhã An hỏi.

Nghe thấy câu hỏi là Tiêu Diệp Nhiên, giám đốc bộ phận nhân sự sững sờ, sau đó thành thật trả lời: “Hai năm ba tháng”

Tô Nhã An gật đầu: “Vậy ông quay về tính toán rõ ràng tiền lương của cô ấy, kêu cô ấy ngày mai không cần phải đi làm nữa”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 364


“Hả?” Giám đốc bộ phận nhân sự nhất thời không phản ứng lại.

“Tôi nói sa thải Tiêu Diệp Nhiên!” Tô Nhã An bực bội lặp lại một lần nữa.

“Nhưng...” Giám đốc bộ phận nhân sự khó xử xoa tay. Thấy ông ta do dự, Tô Nhã An tức giận nói: “Còn do dự cái gì nữa? Không mau đi làm đi”

Đối diện với sự tức giận của cô ta, giám đốc bộ phận nhân sự chỉ có thể cắn răng nhìn vào áp lực, lắp bắp nói: “Ở công ty, trừ chủ tịch, không có ai có quyền sa thải Tiêu Diệp Nhiên”

“Cái gì?” Tô Nhã An hoàn toàn không ngờ đến còn có cả chuyện này.

“Ai nói?” Tô Nhã An hỏi.

“Là điều khoản mà Thẩm tổng đã thêm vào hợp đồng của Tiêu Diệp Nhiên” Dưới ánh mắt mạnh mẽ của Tô Nhã An, giọng nói của giám đốc bộ phận nhân sự ngày càng nhỏ. Rõ ràng là lỗi của giám đốc mới đến, sao ông ta lại cảm thấy như lỗi của mình vậy.

Trong lòng giám đốc bộ phận nhân sự vô cùng ủy khuất.

Lần trước nếu như không phải anh đột nhiên xuất hiện, cô †a đã đuổi Tiêu Diệp Nhiên ra khỏi Thời Thụy. Bây giờ còn cho cô một điều khoản như vậy, quả thật có ý định không để cô ta gây rắc rối.

Giám đốc bộ phận nhân sự cẩn thận nhìn vẻ mặt u ám của cô ta, khuôn mặt hiện lên sự đau khổ, vô cùng sợ hãi lát nữa mình nằm dưới họng súng.

Đám người Lại Tiểu Lan ở bên kia cũng nghe thấy những lời nói của giám đốc bộ phận nhân sự, lập tức sụp đổ, không thể tin được nhìn nhau, vốn là chuyện chắc như đỉnh đóng cột, bây giờ lại trở thành công dã tràng.

Bên phía bọn họ vô cùng u ám, mà bên phía Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ lại là ánh sáng tươi đẹp, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

“Thật sự không ngờ tên Thẩm Tử Dục kia cũng biết lo trước tính sau nha”

Tống An Kỳ rất ngưỡng mộ cái thiên phú đoán trước sự việc của Thẩm Tử Dục.

Tiêu Diệp Nhiên liếc nhìn cô: “Vậy cũng không nghĩ xem là em họ của ai”

Nhìn thấy vẻ mặt đầy tự hào của cô, Tống An Kỳ bật cười: âng, vâng, là em họ tốt của cậu và Lục tổng”

Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, cười vô cùng rạng rỡ. Thực ra, Mặc Đình sớm đã nói với cô chuyện này, vì vậy

cô mới dám mạnh mẽ bóp nghẹn Tô Nhã An như vậy. Lúc này, chắc chắn Tô Nhã An đang vô cùng tức giận. “Cô quay về làm việc đi” Tô Nhã An kìm nén cơn tức giận nhẹ nhàng nói với giàm đốc bộ phận nhân sự.

Người ở phía sau “vâng” một tiếng, sau đó không chút do dự quay người rời đi.

Dù sao, ông ta cũng muốn rời khỏi đây từ lâu.

Tô Nhã An ngước mắt lên nhìn Tiêu Diệp Nhiên, người kia không hề tỏ ra yếu đuối nhìn cô ta, vẻ mặt rất đắc ý.

Cô ta nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi, từ từ đi đến trước mặt Tiêu Diệp Nhiên.

Lạnh lùng trừng mắt với cô, giọng nói vô cùng lạnh: Diệp Nhiên, đừng đắc ý quá sớm, một ngày nào đó tôi sẽ đuổi cô ra khỏi Thời Thụy.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 365


Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng nói: “Tôi đợi ngày đó”

Lần này, Tô Nhã An đã thua đến mức nát bét, nhưng sự căm hận dành cho Tiêu Diệp Nhiên ngày càng tăng lên.

Giờ nghỉ trưa xảy ra chuyện lớn như vậy, hại Tiêu Diệp. Nhiên và Tống An Kỳ không kịp ăn trưa.

Chỉ có thể pha một cốc yến mạch và bánh quy để làm bữa trưa.

“Cậu nói xem mấy ngày này thật sự khó sống mà” Tống An Kỳ oán hận cắn bánh quy, vẻ mặt hiện lên sự bất lực. “Sao vậy?” Tiêu Diệp Nhiên không hiểu tại sao cô lại cảm thản như vậy.

Tống An Kỳ thở dài, duỗi tay năm soài lên bàn: “Tớ nghĩ có thể là vận khí năm nay của chúng ta quá kém, hôm nào chúng ta tìm một thầy bói xem xem năm nay có phải là năm tuổi không”

Nghe thấy vậy, Tiêu Diệp Nhiên khế cười, nói đùa: “Không ngờ cậu cũng tin cái này”

“Không phải là tin mà là xui xẻo đến mức tớ không thể không tin”

Nhiên Nhiên bị chồng chưa cưới phản bội, năm lần bảy lượt bị người ta hãm hại, còn cô cũng gặp phải sự phản bội của một tên đàn ông cặn bã, ba mẹ thì bị người ta hãm hại vào tù vì tội tham những:

Nghĩ đến đây, Tống An Kỳ cười tự giễu: “Nhiên Nhiên, chúng ta đúng là cặp chị em cùng khổ mà”

Tiêu Diệp Nhiên cười: “Đúng vậy, cặp chị em cùng khổ” “Không đúng!” Tống An Kỳ ngồi thẳng người lên: “Nhiên Nhiên, cậu vẫn may hơn tớ, cậu gặp được Lục tổng, còn tớ không có cái gì cả”

Lúc nói những lời này, hình ảnh của một người đàn ông đã hiện ra trong đầu cô, cô lắc đầu xua đuổi anh ta đi. Sau đó, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, thật sự dọa người mà, sao lại nhớ đến anh ta chứ?

Hành động khó hiểu của cô khiến Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy có chút buồn cười: “Cậu sao vậy? An Kỳ”

Tống An Kỳ lắc đầu: “Tớ không sao”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn chăm chằm vào cô, trực giác nói với cô An Kỳ có chuyện giấu cô và Tiêu Tiêu, nhưng An Kỳ không muốn nói, bọn họ cũng lựa chọn không biết, được

ngày nào đó cô có thể mở lòng với bọn họ.

Bị cô nhìn như vậy, trong lòng Tống An Kỳ có chút áy náy, vội vàng nói tiếp chủ đề lúc nãy: “Nhiên Nhiên, tớ thật sự ngưỡng mộ cậu vì có Lục tổng bên cạnh”

Giọng nói vô cùng ngưỡng mộ.

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười, trong đáy mắt tràn đầy ánh sáng lấp lánh, ẩn ý nói: “Có một ngày bên cạnh cậu cũng sẽ có một người bảo hộ cho cậu”

“Thật sao?” Tống An Kỳ lại nằm bò ra bàn, ánh mắt có chút lạc lõng.

“Tớ cũng hi vọng có một ngày như vậy.” Cô khẽ nói.

So với đám người Lại Tiểu Lan, Tiêu Diệp Nhiên chỉ bị thương nhẹ, trên khuôn mặt trắng nõn có vài vết xước, không sâu nhưng trông rất đáng sợ.

Vì vậy lúc Cố Mặc Đình nhìn thấy mặt cô bị thương, toàn bộ biểu cảm trên khuôn mặt lập tức thay đổi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 366


“Xảy ra chuyện gì?” Anh hỏi.

“Đánh nhau với người ta”

Trước khi trả lời Tiêu Diệp Nhiên có chút do dự, dù sao đánh nhau cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.

Cố Mặc Đình cau mày, ánh mắt u ám rơi trên khuôn mặt của cô, những vết thương trên khuôn mặt trắng nõn và nhỏ nhắn của cô, nhìn thế nào cũng thấy đáng ghét.

“Đau không?” Anh giơ tay lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt v e vết thương, trong đôi mắt đen tràn đầy sự xót xa.

“Chỉ là một vết thương nhỏ, không quá đau”

Thấy vẻ mặt đau lòng của anh, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên có chút khó chịu, hình như từ sau khi kết hôn với anh, bản thân luốn mang đến phiền phức, mang đến đến phiền phức cho anh không nói, còn khiến anh phải lo lắng cho mình.

Tâm tư hơi lay động, đưa tay lên, nắm lấy tay anh, anh rủ mắt xuống nhìn cô.

Nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt anh, Tiêu Diệp Nhiên cong môi cười: “Mặc Đình, xin lỗi, lại khiến anh phải lo lắng rồi”

Đôi mắt luôn sáng ngời và gian xảo lúc này lại vì tội lỗi mà phủ một lớp sương mù ảm đạm.

Nhíu mày chặt hơn, Cố Mặc Đình mím môi, lặng lẽ nhìn cô không nói gì.

Đôi mắt đen sâu như mực, không nhìn ra suy nghĩ lúc này của anh.

Anh đang tức giận!

Tiêu Diệp Nhiên nhạy bén nhìn ra sự không vui trên người anh, đột nhiên có chút hoảng loạn, vội vàng lên tiếng giải thích: “Không phải là em cố ý đánh nhau với người ta, là bọn họ...”

Đột nhiên anh cúi đầu xuống chiếm lấy môi cô, chặt tất cả những lời mà cô chưa kịp nói.

Cài lưỡi dài, nóng bỏng tiến thẳng vào, gần như điên cuồng càn quét trong miệng cô, không bỏ qua bất kỳ một ngóc ngách nào, cuối cùng quấn lấy lưỡi của cô.

Hơi thở mạnh mẽ của anh tràn ngập mọi giác quan của cô. Cô cảm thấy nụ hôn này khác với những nụ hôn trước đây, rất mạnh mẽ rất điên cuồng.

Cô không có cách nào để chống cự, chỉ có thể bám vào vai anh, buộc phải đắm chìm trong nụ hôn như vũ bão của anh.

Không biết qua bao lâu, đến lúc Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy mình sắp chết ngạt anh mới rời khỏi môi cô.

Trái tim của cô đập rất nhanh, rụt rè ngẩng đầu lên nhìn anh.

Ngón tay của anh khế chạm vào đôi môi xinh đẹp của cô, Cố Mặc Đình nhìn cô một cách chăm chú, đôi mắt đen như mực, bên trong tràn ngập quầng sáng làm người khác say.

Đôi môi mỏng khế mở: “Em biết mình sai ở đâu chưa?”

Giọng nói của anh vì áp chế d*c vọng mà trở nên khàn khàn, trầm thấp, trái tim của Tiêu Diệp Nhiên run rẩy, hai †ay nắm chặt, cô cụp mắt xuống, lắp bắp nói: “Em không nên đánh nhau với người ta.”

Cô vừa nói xong, cằm bị anh véo một cái sau đó nâng lên, đối diện với ánh mắt đen sâu thẳm của anh.

“Không đúng” Anh khẽ mở miệng.

Không đúng!! Cô nhướng mày, nói thật, lúc này đầu óc cô giống như hồ dán, ngoài đánh nhau cô hoàn toàn không biết mình sai ở đâu.

Nhìn thấy khuôn mặt không biết gì của cô, anh biết cô không hề biết mình sai ở đâu.

Thực ra cái gọi là sai lầm của cô cũng chỉ là trong lòng anh tự tạo ra.

Anh khế thở dài, một nụ hôn nhẹ như lông mao rơi xuống môi cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 367


“Nhiên Nhiên, anh không muốn thấy em nhìn anh với ánh mắt tội lỗi như vậy, cũng không muốn em nói xin lỗi hoặc cảm ơn với anh, chúng ta là vợ chồng, không phải sao?” Anh áp vào môi cô, khế thì thầm.

Chúng ta là vợ chồng, không phải sao?

Trái tim của cô có chút đau đớn vì những lời nói của anh, cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Ở đó, cô nhìn thấy tình cảm sâu đậm của anh dành cho. mình.

Đôi mắt cô ươn ướt, cảm xúc mãnh kiệt kia từ dưới đáy lòng điên cuồng trào ra, đột nhiên lấp đầy trái tim và cả con người cô.

“Em yêu anh” Thì thầm một câu, sau đó trong ánh mắt ngạc nhiên của anh, cô hôn lên môi anh.

Có người quen nhau 10, 20 năm, từng cho răng đó là yêu, sẽ bên nhau trọn đời, nhưng cuối cùng vẫn chia lìa, trở mặt thành thù.

Có người quen nhau không lâu, vừa nhìn thì cho là một người đàn ông lạnh lùng, thờ ơ, nhưng lại cho cô sự quan tâm mà cô chưa từng có.

Cô yêu anh, là điều không cần phải nghi ngờ.

Tính toán của Tô Nhã An lại bị thất bại, lần này, sao cô ta có thể nuốt trôi cục tức này chứ.

Vừa nghĩ đến vẻ mặt ngạo mạn, đắc ý của Tiêu Diệp Nhiên, cô ta tức giận đến mức toàn thân run rẩy, chiếc cốc trong tay bị nắm chặt, các đốt ngón tay đều trắng bệch.

Cố Ngọc Lam và Bùi Hạo Tuấn li †a cẩn thận lên tiếng hỏi: “Chị họ, chị làm sao vậy?”

Nghe thấy vậy, Tô Nhã An quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng rơi trên người Cố Ngọc Lam.

Cố Ngọc Lam sợ đến mức hít thở không thông, nụ cười trên khuôn mặt trở nên có chút miễn cưỡng, cô ta vẫn cố hỏi: “Có phải là vì Tiêu Diệp Nhiên?”

“Bang!” Chiếc cốc bị Tô Nhã An dùng lực đặt lên bàn, cô †a nghiến răng nghiến lợi nói: “Trừ cô ta ra còn ai có thể khiến chị không được yên ổn”

“Cô ta đã làm gì?” Bùi Hạo Tuấn lên tiếng hỏi.

“Làm cái gì?” Tô Nhã An lạnh lùng hừ một tiếng, chủ đề lại đột nhiên thay đổi: “Hạo Tuấn, cậu là một trong những cổ đông của Thời Thụy, chả lẽ lại không có một chút quyền lợi nào ở Thời Thụy?”

Câu hỏi bất ngờ này khiến Bùi Hạo Tuấn rất lúng túng: “Đã xảy ra chuyện gì? Sao đang yên đang lành lại nhắc. đến chuyện này?”

“Thẩm Tử Dục đã thêm một điều khoản vào hợp đồng lao động của Tiêu Diệp Nhiên, ngoại trừ chủ tịch không ai có quyền sa thải Tiêu Diệp Nhiên”

“Cái gì?

Cố Ngọc Lam và Bùi Hạo Tuấn nhìn nhau.

Tô Nhã An lạnh lùng liếc nhìn bọn họ, tiếp tục nói: “Như vậy, Thẩm Tử Dục đột nhiên trở thành chủ tịch của Thời Thụy, đồng thời cũng là ông chủ mới của Thời Thụy không phải là một chuyện ngẫu nhiên, mà là có người cố tình

mua lại Thời Thụy để bảo vệ Tiêu Diệp Nhiên”

“Điều này sao có thể xảy ra chứ?” Cố Ngọc Lam không chấp nhận được phân tích này của cô ta: “Tiêu Diệp Nhiên có thân phận gì, có thể có người vì cô ta mà mua cả Thời Thụy sao?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 368


Cố Ngọc Lam lạnh lùng cười hai tiếng: “Đúng là nằm mơi” Không chỉ cô ta không tin, mà Bùi Hạo Tuấn cũng không tin: “Chị họ, em cảm thấy có lế chỉ là một sự trùng hợp, nói không chừng Tiêu Diệp Nhiên và Thẩm Tử Dục có thỏa thuận riêng tư gì đó”

Cảm giác vượt trội từ khi còn nhỏ khiến Bùi Hạo Tuấn không tin bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên có một người đàn ông lợi hại và ưu tú hơn anh ta.

Tô Nhã An nhìn bọn họ, khẽ thở dài: “Chị cũng hỉ vọng mình nghĩ nhiều. Nhưng nếu như phía sau Tiêu Diệp Nhiên thật sự có người bảo vệ cô ta, thì thân phận chắc. chắn chúng ta không thể coi thường”

Đây cũng là điều mà Tô Nhã An lo lắng.

Cô ta vừa nói xong, Cố Ngọc Lam và Bùi Hạo Tuấn cũng không khỏi cảm thấy lo lắng, nghĩ kỹ lại, từ khi bọn họ đối phó với Tiêu Diệp Nhiên, không nói đến chuyện lần nào. cũng thất bại, còn làm hoen ố thanh danh của chính mình.

Nếu như nói là Tiêu Diệp Nhiên thông minh, cô cũng không thể lần nào cũng trốn thoát thành công.

Lễ nào thật sự giống như chị họ nói, có người ở phía sau bảo vệ cô?

Không được, tuyệt đối không thể để Tiêu Diệp Nhiên đắc. ý như vậy.

Một ý nghĩ nhanh chóng lóe lên trong đầu Cố Ngọc Lam, cô ta căn môi, sau đó nói: “Chị họ, em cần sự giúp đỡ của chị”

Anh năng ban mai xuyên qua cửa sö băng kính tiền vào trong phòng, nhảy nhót trên sàn nhà.

Căn một miếng trứng vừa được rán xong, Tiêu Diệp Nhiên ngước mắt nhìn người đàn ông ngồi đối diện.

Ánh mặt trời sau lưng anh khiến dáng người của anh trở nên cao và thẳng, ngũ quan càng thêm tuấn tú.

Anh vừa uống sữa vừa nhìn tờ báo bên cạnh tay, vẻ mặt rất tập trung và nghiêm túc.

“Lúc ăn cơm phải nghiêm túc, không được một dạ hai lòng, cẩn thận không tiêu hóa được”

Tiêu Diệp Nhiên bất mãn lẩm bẩm, người đàn ông ngồi đối diện nghe thấy, mí mắt hơi nhếch lên, mỉm cười, ánh mắt rơi lên người c‹ “Đây là mẹ em nói” Tiêu Diệp Nhiên bổ sung thêm một câu, nhắc đến người lớn luôn có uy tín nhất định.

Cố Mặc Đình gấp tờ báo lại, đặt sang một bên, sau đó khến ã là lời mẹ nói, sao anh có thể không nghe lời được chứ?”

Tiêu Diệp Nhiên nheo mắt lại: “Anh đang giễu cợt em sao?”

“Không dám” Khóe miệng Cố Mặc Đình cong lên, đôi mắt đen và sâu tràn đầy ánh sáng.

Tiêu Diệp Nhiên tức giận liếc nhìn anh, gắp một miếng trứng rán đặt vào đ ĩa của anh: “Trứng này rán vừa tới, rất ngon, anh thử đi”

Rủ mắt nhìn xuống miếng trứng rán vàng ruộm trên đ ĩa, anh ngước mắt lên nhìn cô, chỉ thấy cô đang nhìn anh với ánh mắt tràn đầy sự mong đợi.

Vì vậy, anh cầm đũa lên, gắp miếng trứng cắn một miếng.

“Thế nào?” Cô háo hức hỏi.

Anh cẩn thận thưởng thức, rất lâu sau dưới ánh mắt chờ mong của cô anh mới nói ra một câu: “Rất ngon”

Niềm vui lan tỏa trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, cô cười híp cả mắt, không khỏi đắc ý nói: “Cái này là em rán đó” Cố Mặc Đình mỉm cười nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.

“Em đúng là một người vợ tốt” Tiêu Diệp Nhiên cười nói.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 369


“Ừ, em là một người vợ tốt”

Nhận được sự khẳng định của anh còn vui hơn cả trúng thưởng.

Cô vô cùng vui vẻ, một hơi uống hết cốc sữa.

“Chậm thôi” Cố Mặc Đình cưng chiều lại mang theo sự bất lực nhìn cô.

Đây chính là buổi sáng thuộc về hai người bọn họ, tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc.

Tiêu Diệp Nhiên vừa đi vào bộ phận truyên thông, ghế còn chưa ngồi ấm, đã bị thông báo giám đốc tìm có việc Tìm cô.

Lúc đó, cô cau mày, Tô Nhã An lại muốn chỉnh cái gì nữa đây.

“Nhiên Nhiên, cậu cẩn thận một chút. Lần trước cô ta không sa thải được cậu, chắc chắn không cam lòng, bây giờ nói không chừng bây giờ lại nghĩ ra chiêu gì đó để đối phó với cậu” Tống An Kỳ lo lắng dặn dò.

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười trấn an cô: “Yên tâm đi, tớ sẽ tùy cơ ứng biến Sau đó, cô quay người, thu lại nụ cười bên khóe miệng, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng.

Có người thật sự không đi vào đường tối sẽ không chết

tâm.

Văn phòng của giám đốc..

Tiêu Diệp Nhiên đứng trước bàn làm việc, ở trước mặt cô, tổng Tô tổng kêu cô lên đang không coi ai ra gì, nghiêm túc xem tài liệu

Từ lúc cô đi lên đến bây giờ, Tô Nhã An chưa từng ngẩng đầu lên nhìn cô, giống như cô không tồn tại.

Giống như đang phân cao thấp, Tô Nhã An không ngẩng đầu lên nhìn cô, vậy cô cũng sẽ không chủ động lên tiếng.

Nhưng xem ra, cô ta gọi cô lên, dùng cách thức này để làm nhục cô.

Tiêu Diệp Nhiên căn chặt môi, lạnh lùng nhìn Tô Nhã An vẫn đang nghiêm túc xem tài liệu, sau đó, cô quay người đi về phía cửa.

“Đứng lại Đúng lúc cô đưa tay lên muốn mở cửa, một giọng nói từ phía sau truyền đến.

Trên khóe miệng lộ ra một nụ cười chế giễu, Tiêu Diệp Nhiên thu tay lại, quay người lại, đối diện với khuôn mặt u ám của Tô Nhã An.

“Tôi cho cô đi rồi sao?” Tô Nhã An lạnh lùng lên tiếng. Tiêu Diệp Nhiên cười khẩy: “Tô tổng, tôi rất bận, có chuyện gì thì nói luôn đi, không cần làm những chuyện này”

Bị cô nhìn thấu âm mưu của mình, trong mắt Tô Nhã An lóe lên một tia ảm đạm, cô ta hung hăng trừng mắt với cô, sau đó lấy một tập tài liệu bên cạnh ném mạnh lên mặt bàn.

“ muốn tổ chức một buổi họp báo, cô đi phỏng Tô Nhã An giao công việc một cách đơn giản và rõ ràng. Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày: “Bây giờ tôi là phó giám đốc, có một số phỏng vấn không cần tôi đích thân đi, tôi sẽ để phóng viên bên dưới đi làm”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 370


“Cô phải đích thân đến phỏng vấn” Thái độ của Tô Nhã An rất kiên quyết.

“Nếu như tôi nói không thì sao?”

Tô Nhã An không trả lời, chỉ nhìn chăm chằm vào cô. Chả có chút thú vị nào! Tiêu Diệp Nhiên mím môi, sau đó đi qua cầm tập tài liệu nên.

Lúc liếc qua Tô Nhã An, ánh mắt lóe lên một chút gian xảo. Đột nhiên cô chống một tay xuống bàn, nghiêng người tiến lại gần Tô Nhã An, khóe miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Tô tổng, phỏng vấn tôi sẽ đích thân đi. Dù sao. nếu như tôi không đích thân đi, cô và Bùi Hạo Tuấn còn có Cố Ngọc Lam sẽ không có vở kịch nào để hát”

Cô vừa nói xong, sắc mặt của Tô Nhã An đột nhiên thay đổi.

“Tô tổng, nói với Bùi Hạo Tuấn và Cố Ngọc Lam, tôi rất cảm ơn bọn họ, nếu như không có bọn họ, những ngày tháng của tôi sẽ rất buồn chán”

Tiêu Diệp Nhiên duyên dáng rời đi với tiếng cười đầy ngạo mạn.

Tô Nhã An tức giận đến mức cả người run rẩy, lông ngực nhấp nhô dữ dội.

“Tiêu Diệp Nhiên!”

Cô ta đột nhiên đứng dậy, gạt tất cả những thứ trên bàn xuống đất.

Quay lại bộ phận truyền thông, Tiêu Diệp Nhiên ném tài liệu lên bàn.

Tống An Kỳ nhìn thấy vậy, vội vàng chạy đến cầm tập tài liệu lên, mở ra xem, cau mày: “Họp báo?”

“Đây là cái gì?” Cô hỏi.

“Công việc” Tiêu Diệp Nhiên mở hai tay ra.

“Tô Nhã An kêu cậu đi phỏng vấn sao?”

“Đúng vậy, cô ta vẫn không chịu buông tha cho một người đáng thương như tớ” Tiêu Diệp Nhiên cầm cốc lên, đi về phía phòng nước.

“Vậy cậu thật sự đồng ý” Tống An Kỳ đuổi theo.

“Đương nhiên, nếu như không đồng ý, chuyện này sẽ không thú vị”

Tiêu Diệp Nhiên lấy một gói cafe 3 trong 1 ở trong tủ ra, xé ra, đổ vào trong cốc.

“Nhưng....ngộ nhỡ cậu lại xảy ra chuyện thì phải làm sao?” Tống An Kỳ cảm thấy cô quá mạo hiểm, tâm tư của mấy người Tô Nhã An sâu như vậy, một mình cô sao có thể đối phó được?

Sau khi rót nước nóng vào cốc, Tiêu Diệp Nhiên dùng thìa khuấy nghẹ cafe trong cốc.

Hương thơm của cafe cùng với hơi nóng bay lên, Tiêu Diệp Nhiên hít một hơi thật sâu: “Thơm quá”

Cô lo cho cô gần chết, sao cô vẫn bày ra một cái dáng vẻ thờ ơ như vậy chứ?

Tiêu Diệp Nhiên nhấp một ngụm café, mới chậm rãi nói: “Tớ đã đồng ý, nên chắc chắn sẽ có cách tránh những chuyện xảy ra ngoài ý muốn”

“Thật sao?” Tống An Kỳ không tin.

Lại uống một ngụm cafe: “Thật. Sau lần tớ bị Tân Mạn Ly

bắt cóc, Triệu Dương không yên tâm về tớ nên đã sắp xếp vệ sĩ cho tớ.”

“Vệ sĩ?" Tống An Kỳ nhướng mày: “Sao tớ chưa từng nhìn

thấy?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 371


Cafe này rất ngon. Tiêu Diệp Nhiên thỏa mãn nheo mắt lại. Tống An Kỳ liếc nhìn xung quanh, không phát hiện ra có người nào trốn trong bóng tối, nhưng đã là người Lục tổng sắp xếp chắc chắn sẽ không sai.

“Cho dù có vệ sĩ bảo vệ cậu cũng phải hết sức cẩn thận” Tống An Kỳ không yên tâm lại dặn dò một câu.

“Tớ biết rồi. An Kỳ tốt bụng của tớ” Tiêu Diệp Nhiên cười bóp. má cô.

“you” Tống An Kỳ hất tay cô ra.

Hai người nhìn nhau cười.

Hôm nay là ngày “Thanh Phi Truyện mở họp báo, Tiêu Diệp Nhiên mang theo máy quay đi thẳng đến hiện trường.

Lúc rời khỏi công tu, Tống An Kỳ vẫn không yên tâm dặn dò cô, nếu như giữa chừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhất định phải bảo vệ mình thật tốt.

Sự lo lắng của bản thân khiến Tiêu Diệp Nhiên rất cảm động, chỉ có thể đảm bảo với cô mình nhất định sẽ trở về an toàn. Khi đến khách sạn-nơi tổ chức buổi họp báo, những tấm poster khổng lồ của những diễn viên nổi tiếng được đặt ở cửa, fan hâm mộ bị bảo vệ chặn ở bên ngoài một sợi dây để đảm bảo an toàn.

Mặc dù đã hơn 4h chiều, nhưng ánh nắng mùa hè vẫn rất chói chang, những người kia không hề để ý đến chuyện này, háo hức chờ đợi diễn viên mà mình yêu thích đến.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi có

chút cảm thán, hạnh phúc lớn nhất của một ngôi sao chính là có được một nhóm fan hâm mộ đi theo mình mà không có một lời oán than.

Vừa đi vào khách sạn là có thể nhìn thấy tiếp ứng của các trạm fan của các ngôi sao. Sau khi đi dạo một vòng, trong †ay Tiêu Diệp Nhiên đã có mấy cái túi, đây là quà mà người ặng cho các phóng viên.

Cô quen gần hết các ngôi sao tham gia lần này, ngoại trừ Ngôn Húc- người diễn vai hoàng đế.

Đó là một người vô cùng bí ẩn.

Ba năm trước anh ta đột nhiên xuất hiện trong làn giải trí, xuất đạo với tư cách nam chính của bộ phim ngôn tình, vừa ra mắt đã nổi đình nổi đám trong làng giải trí với vẻ ngoài điển trai và kỹ năng diễn xuất xuất sắc.

hâm mộ

Trong ba năm qua, anh ta đóng tổng cộng năm bộ phim truyền hình và một bộ phim điện ảnh, danh tiếng tương đối tốt.

Chỉ trong vòng ba năm, anh ta đã lọt vào hàng ngũ những mỹ nam hàng đầu, ba năm liền được đánh giá là người đàn ông được mong muốn kết hôn nhất trong làng giải trí.

Một người như vậy đáng lẽ là con cưng trong mắt các phóng viên, nhưng ba năm qua có rất ít tin tức về anh ta. Một khi có tin tức chẳng qua cũng chỉ là tuyên truyền phim. Tất nhiên, không phải truyền thông không muốn đưa tin về anh ta, mà là không đào được tin tức của anh ta.

Lúc quay phim, anh ta luôn giữ mình trong sạch, thường không tiếp xúc riêng với nữ diễn viên trong phim ngoại trừ trong cảnh quay.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 372


Lúc anh ta không quay phim, truyền thông không thể theo dõi tung tích của anh ta, giống như anh ta đã biến mất.

Vì vậy, trong ba năm qua, giới truyền thông rất muốn đào được tin tức bất ngờ của anh ta, nhưng luôn không được như ý.

Đứng trước tấm poster khổng lồ của Ngôn Húc, Tiêu Diệp. Nhiên lặng lẽ nhìn người đàn ông trên tấm poster.

Đường nét khôi ngô, ngũ quan rất tinh xảo, lông mày nhàn nhạt, đôi mắt sạch sẽ đến mức trong suốt, không nhiếm một chút bụi trần.

Trong xã hội bây giờ, đặc biệt là trong chảo nhuộm ngành giải trí có một người khí chất sạch sẽ như vậy thật sự là một điều hiếm có.

Là một người làm truyền thông, cô không khỏi bị anh ta làm cho hiếu kỳ, cô rất muốn bí mật dò xét cuộc sống vẫn được giấu kín của anh ta.

Đây có lẽ là bản tính của một người làm truyền thông.

Cô cười chế nhạo bản thân mình, sau đó quay đầu nhìn những đồng nghiệp lần lượt đi vào hội trường.

Cô vội vàng để ý đến cái máy quay của mình, theo đám đông đi vào trong hội trường.

Màn hình LED lớn ở trung tâm sân khấu của hội trường đang chiếu những tấm poster tạo hình của từng diễn viên.

Thời Thụy là một công ty truyền thông có tiếng trong ngành nên chỗ ngồi được bố trí ở trung tâm, cách các diễn viên chính một hàng ghế.

Tiêu Diệp Nhiên ngồi xuống, lúc ngẩng đầu lên nhìn màn hình đúng lúc chiếu đến poster của Cố Ngọc Lam.

Lần này Cố Ngọc Lam vào vai một nhân vật bi thương, cả đời chỉ yêu hoàng thượng, là một phi tần ngấm ngầm chịu đựng không tranh sủng, cuối cùng đã giúp nữ chính lên ngôi hoàng hậu.

Tiêu Diệp Nhiên không thể không nói lần này Cố Ngọc Lam rất thông minh, chọn một nhân vật làm cho người ta yêu thích như vậy, thật sự muốn dùng bộ phim này để tẩy trắng cho bản thân mình.

“Tại sao nhà sản xuất của bộ phim nay lại chọn Cố Ngọc Lam làm nữ chính số 2 chứ? Không muốn danh tiếng sao?” Tiêu Diệp Nhiên nghe thấy câu hỏi do phóng viên bên cạnh đưa ra, cô thầm nghĩ, câu hỏi này chính là tiếng lòng của tất cả phóng viên có mặt trong hội trường.

“Nghe nói Cố Ngọc Lam đã đầu tư vào tổ phim, vì vậy bây. giờ chỉ cần bạn có tiền, cho dù kỹ năng diễn xuất tệ đến đâu nhà sản xuất vẫn sẽ mua”

“Chồng chưa cưới của Cố Ngọc Lam không phải là Bùi Hạo Tuấn sao? Để nâng đỡ cho vợ chưa cưới của mình, Bùi Hạo. Tuấn cũng thật liều mà”

“Liều thì có tác dụng gì chứ, người như Cố Ngọc Lam có nâng đỡ thế nào cũng không thể nổi được”

Nghe thấy những lời phàn nàn của họ về Cố Ngọc Lam, Tiêu Diệp Nhiên không nhịn được mà bật cười, quả nhiên ánh mắt của khán giả sáng như tuyết.

Cố Ngọc Lam muốn nổi tiếng thì hãy đợi kiếp sau đi.

Buổi họp báo bắt đầu muộn hơn nửa tiếng so với dự kiến ban đầu. Theo phóng viên bên cạnh tiết lộ là do Cố Ngọc.

Lam đến muộn nên khiến buổi họp báo phải lùi lại. “Chưa nổi tiếng đã chảnh như vậy, nếu như nổi tiếng rồi có phải là bắt chúng ta đợi cô ta đến khi trời nhá nhem tối sao.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 373


Nghe đồng nghiệp than vãn, khóe miệng Tiêu Diệp Nhiên từ đầu đến cuối vẫn nở một nụ cười nhạt.

Tiêu Diệp Nhiên đã có thể tưởng tượng được ngày mai chắc. chắn sẽ có một tiêu đề “Một ngôi sao nào đó ở buổi họp báo mắc bệnh ngôi sao, không có khái niệm về thời gian, khiến buổi họp báo bị trì hoãn”

Cố Ngọc Lam tuyệt đối không ngờ đến rõ ràng bản thân muốn dựa vào bộ phim này để tẩy trắng cuối cùng càng đen hơn.

Mà trong phòng dành cho ngôi sao, vẻ mặt Cố Ngọc Lam tái nhợt từ nhà vệ sinh đi ra, trợ lý Tiểu Ngải vội vàng chạy đến đỡ cô ta, quan tâm hỏi: “Chị Ngọc Lam, chị cảm thấy thế nào rồi? Vẫn còn cảm thấy khó chịu sao?”

Cố Ngọc Lam vuốt ngực mình, một lúc sau cảm giác buồn nôn lại dâng lên.

“Mận”

Cô ta cố gắng chịu đựng cơn buồn nôn, kêu trợ lý lấy mận

ra.

Sau khi ăn một quả mận, cảm giác buồn nôn mới được đ è xuống.

“Ngọc Lam, em như thế này mà lên sân khấu sợ là không thích hợp”

Hôm nay có rất nhiều đơn vị truyền thông đến, nếu như cô ta lên sân khấu mà nôn trước ống kính, đầu đề ngày mai sẽ không thể thoát được.

“Chị nghỉ ngơi một chút sẽ tốt thôi.”

Cố Ngọc Lam dựa vào ghế sofa, nhắm mắt lại. Đột nhiên, cô

ta nhớ ra điều gì đó, mở mắt ra.

“Tiêu Diệp Nhiên đến chưa?”

Cô ta hỏi.

Tiểu Ngải gật đầu: “Đến rồi”

“Vậy thì tốt” Cố Ngọc Lam yên tâm nhắm mắt lại.

Các diễn viên lần lượt lên sân khấu, người cuối cùng chính là Cố Ngọc Lam, quả tị Không ngoài ý muốn, xung quanh lại có một người điên cuồng nhổ nước bọt.

Ánh mắt của Tiêu Diệp Nhiên nhìn chảm chằm vào Cố Ngọc Lam được trợ lý đỡ vào, khuôn mặt của cô ta không quá tốt, có vẻ cơ thể không được khỏe.

Rõ ràng đã mang thai lại còn muốn quay phim, thật sự

it còn kênh kiệu hơn cả nam nữ chính.

muốn nổi tiếng đến điên rồi. Sau khi người dẫn chương trình phát biểu khai mạc buổi họp báo, đầu tiên anh ta giới thiệu bên phía sản xuất, sau đó đến các diễn viên.

Lúc Ngôn Húc lên sân khấu, không còn nghi ngờ gì nữa các fan của anh ta vô cùng nhiệt tình, hét vô cùng lớn.

Tiêu Diệp Nhiên lấy máy ảnh ra, điều chỉnh tiêu điểm lên sân khấu, chụp mấy bức liên tiếp.

Người đàn ông trên bức ảnh, lông mày vẫn nhàn nhạt, khóe miệng vẫn nở một nụ cười.

Trong ống kính anh ta đột nhiên quay đầu qua, nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên, dọa Tiêu Diệp Nhiên đến mức bàn tay đang cầm máy ảnh run rẩy.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 374


Nhưng rất nhanh cô đã rời ánh mắt đi, có lẽ chỉ là ảo giác của mình. Bọn họ không quen biết, sao anh ta có thể đặc biệt quay đầu qua nhìn cô chứ?

Đối diện với câu hỏi của người dẫn chương trình, Ngôn Húc trả lời một cách bình tĩnh và nghiêm túc, giống như đã chuẩn bị trước.

Tiêu Diệp Nhiên đột nhiên nảy ra ý định muốn phỏng vấn anh ta, rất bình tĩnh, nói thật trước đây cô chỉ nhìn thấy trên người Mặc Đình, bây giờ gặp thêm anh ta, cô thật sự rất tò mò về anh ta.

Buổi họp báo diễn ra một cách có trật tự, sau khi khởi động nghi thức khởi quay xong, liền tiến vào thời gian phỏng vấn truyền thông.

Mọi người đổ xô đặt câu hỏi, các diễn viên cũng ung dung ứng đối.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn Cố Tống Vy đứng ở bên cạnh Ngôn Húc, đôi con ngươi híp lại, lúc người dẫn chương trình nói còn ai muốn hỏi câu hỏi nữa không, cô liền giơ tay lên. “Nào, cô bạn truyền thông này có gì muốn hỏi?”

Người dẫn chương trình chỉ vào cô và hỏi.

Cô đứng dậy, nhận lấy chiếc micro do người dẫn chương trình đưa tới, ánh mắt sắc bén hướng về phía Cố Tống Vy. “Tôi muốn hỏi cô Cố Tống Vy định làm sao để đóng phim tốt trong thời gian mang thai vậy?”

Câu hỏi rất sắc bén, ngay lập tức, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Những phóng viên truyền thông khác thật ra cũng rất muốn

hỏi câu này, nhưng đều bị bên chế tác chào hỏi qua, nói là không được hỏi, nếu như hỏi rồi thì sẽ bị kiện, cho nên mọi người chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp.

Khi nghe thấy Tiêu Diệp Nhiên hỏi như vậy, những người khác lập tức vô cùng phấn khích, ngoài sự ngưỡng mộ lòng dũng cảm của cô ra, họ cũng mong chờ câu trả lời của Cố Tống Vy.

Sắc mặt của Cố Tống Vy ở trên sân khấu trắng bệch, cô ta nhìn Tiêu Diệp Nhiên, trong mắt nhanh chóng lóe qua một †ia âm u, tuy trong lòng tràn đầy căm hận đối với Tiêu Diệp. Nhiên, nhưng trên mặt vẫn nở ra một nụ cười: “Thời gian quay bộ phim này vốn không dài, và việc quay phim của tôi cũng sẽ được sắp xếp quay xong trước, vì vậy đừng lo lắng là tôi sẽ vì mang thai mà ảnh hưởng đến tiến độ của cả bộ phim”

Câu trả lời rất nghiêm túc, khiến cho Tiêu Diệp Nhiên có chút thất vọng, nhưng cô cũng sẽ không bỏ qua cho cô †a như vậy.

Thế là, sau đó cô lại vứt ra một câu hỏi sắc bén.

“Nghe nói cô Cố Tống Vy lần này là mang theo tiền vốn, để tiến vào đoàn phim, xin hỏi có thật không?”

“Đó không phải là thật”

“Vậy thì cô đã dùng cách gì để đạt được vai diễn quan trọng lần này như vậy?”

“Là đạo diễn Lâm thấy tư chất của tôi không tồi, mới chọn tôi. Tôi tin sự lựa chọn của đạo diễn Lâm sẽ không có sai?” “Vậy sao? Vậy sao tôi nghe nói đạo diễn Lâm trước đây lại nhìn trúng một nữ diễn viên khác nhỉ? Đối phương ra mắt mấy năm rồi, đã quay không ít phim được đánh giá tốt, xin

hỏi cô cảm thấy mình có ưu thế hơn cô ta ở chỗ nào?”

“Vị phóng viên này, cô cũng đã nói là nghe nói rồi còn gì, vậy thì những tin tức nhỏ không thực này cũng đừng nên tin nữa”

Cố Tống Vy dễ dàng giải quyết mỗi câu hỏi mà Tiêu Diệp Nhiên nhắm đến mình, khuôn mặt không giấu nổi sự đắc ý.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 375


Kết quả như vậy đã sớm nằm trong dự tính của Tiêu Diệp Nhiên, cô cong môi lên một nụ cười lạnh, lại quăng ra một câu hỏi.

“Cô Cố Tống Vy lần này ở trong phim là một nhân vật có thể hy sinh bản thân mình vì gia tộc, cô ta hiếu kính cha mẹ, thương yêu em trai em gái, vậy trong hiện thực cô cũng là người như vậy sao?”

Lời này vừa thốt ra, đã khơi dậy tiếng cười của phóng viên truyền thông.

Cả giới giải trí có ai là không biết Cố Tống Vy đã giật hôn phu của em gái mình, làm gì có chuyện yêu thương em trai em gái a?

Cố Tống Vy còn chưa được đắc ý bao lâu thì đã bị đánh về nguyên hình rồi.

Bầu không khí lúng túng ngượng nghịu, người dẫn chương trình nhận chỉ thị từ bên chế tác, tiến lên trước trực tiếp cầm lấy micro trong tay của Tiêu Diệp Nhiên.

“Nếu như có ai còn muốn đặt câu hỏi, xin hỏi những vấn đề liên quan đến bộ phim, cảm ơn sự phối hợp của mọi người” Micro bị lấy đi, Tiêu Diệp Nhiên không quan tâm mà bĩu môi, tóm lại hiệu quả mà cô muốn tạo đã đạt được rồi.

Tin tức ngày mai chắc sẽ rất đặc sắc.

Cao ngạo đến muộn, mang theo tiền đầu tư, để vào đoàn làm phim, đoạt thành công của tiền bối, mấy cái này cái nào cũng đều có thể thêm vào một chấm vô cùng đen trong cuộc đời diễn viên của Cố Tống Vy.

Phần hỏi đáp của giới truyền thông vẫn đang diễn ra, nhưng

Tiêu Diệp Nhiên lại đứng dậy, mang theo thợ chụp ảnh rời khỏi hội trường.

Cô không có chú ý đến ánh mắt của một người đang theo dõi mình trên sân khấu, mãi đến khi thân ảnh của cô biến mất ở cửa mới thu lại.

Ra khỏi hội trường, Tiêu Diệp Nhiên liền bị chặn đường đi. Cô ngẩng đầu lên, một gương mặt mà cô không muốn nhìn thấy lại rơi vào trong tâm mắt.

Mi tâm nhíu lại, cô lạnh giọng quát: “Chó ngoan không chặn đường, tránh ra!”

Nhưng người trước mặt lại không nhúc nhích, cô hít một hơi thật sâu, quyết định không lãng phí nước bọt với kẻ điên. Thế là cô xê xích qua bên cạnh, muốn đi ngang qua bên cạnh anh ta.

Ai ngờ anh ta lại chặn cô lại.

Cô sang trái, anh ta liền sang trái Cô sang phải, anh ta liền sang phải.

Rắp tâm không cho cô đi.

“Bùi Hạo Tuấn, anh có ý gì đây?”

Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được nữa mà gào lên.

Không sai, người chặn cô chính là người mà cô cực kỳ không muốn nhìn thấy.

“Không có ý gì. Chỉ là muốn mời cô đến tham gia bữa tiệc tối nay”

So với bộ dạng nộ khí phừng phực của cô, Bùi Hạo Tuấn lại trông điềm tĩnh ung dung.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 376


Tiêu Diệp Nhiên mỉa mai mà nhìn anh ta.

“Đây là lần đầu tiên Tống Vy nhận được phim tốt như vậy” “Cho nên?”

“Cô là em gái của cô ấy, nên mừng thay cho cô ấy”

Lời nói của Bùi Hạo Tuấn nghe thật mặt dày vô sỉ.

Tiêu Diệp Nhiên cười lạnh, từng câu từng chữ mà nói: “Liên, quan, cái, rắm, gì, đến, tôi!”

Nói xong, cô liền vòng qua anh ta sải bước lớn đi về phía cửa khách sạn.

“Tiêu Diệp Nhiên, cô sợ rồi sao?”

Thanh âm của Bùi Hạo Tuấn truyền đến từ đằng sau, cô ngừng bước chân, chỉ nghe anh ta nói tiết

chúng tôi sẽ làm gì cô, cho nên cô ngay cả tiệc rượu cũng không dám tham gia không?”

Tiêu Diệp Nhiên biết đây là chiêu khích tướng, mà sự thật cũng như lời anh ta nói, bọn họ đích thực là muốn làm gì đó với cô, nếu không sao lại mời cô tham gia bữa tiệc chứ?

Nếu bọn họ đã muốn chơi, nếu như cô không chơi cùng, thì làm sao mà tận hứng được chứ?

Cô quay người lại, ánh đèn rực rỡ của khách sạn tan thành từng tia sáng nhỏ hiện lên trong mắt cô, từ từ cong khóe môi lên: “Bùi Hạo Tuấn, chẳng qua chỉ là một bữa

tiệc, anh cảm thấy tôi sẽ sợ sao?”

Nghe lời nói của cô, đáy mắt Bùi Hạo Tuấn hiện lên một ánh sáng đắc ý, người mắc câu rồi, kế hoạch này mới có thể thuận lợi hoàn thành.

Tiêu Diệp Nhiên nói chuyện tham gia bữa tiệc cho Cố

Mặc Đình nghe.

Bên đầu dây kia im lặng, Tiêu Diệp Nhiên cắn môi, cẩn Mặc Đình, anh yên tâm, em sẽ bảo vệ

Rất lâu sau, thanh âm của Cố Mặc Đình mới vang lên: “Anh bảo Thanh Chiêu đi cùng với em”

Có người ở bên cạnh cô, anh mới yên tâm.

“Cậu ta không phải ra nước ngoài thăm mẹ anh rồi sao?” Mẹ Lục rất nhớ con trai, Cố Thanh Chiêu bị Mặc Đình đá đi ở với mẹ một thời gian, để nguôi ngoai nỗi nhớ mong của mẹ.

Tiêu Diệp Nhiên biết mẹ Lục thật ra là nhớ Mặc Đình, nhưng Mặc Đình quá bận rồi, căn bản không có thời gian đi ở với mẹ.

“Đó cũng là mẹ của em”

Tiêu Diệp Nhiên: “..”

“Thanh Chiêu hôm nay về nước rồi, anh bảo nó qua đó tìm em”

Nếu như có Thanh Chiêu đi cùng mới khiến anh yên tâm được, vậy cô tại sao lại không nghe chứ?

Bữa tiệc thực ra là do bên chế tác tổ chức để chúc mừng

bộ phim khởi quay. Cũng là để cảm ơn những người bạn truyền thông. “Xin lỗi, bạn gái tôi ở đó”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 377


Đây không biết đã là lân thứ mấy Cố Thanh Chiêu từ chối phụ nữ đến bắt chuyện rt

“Chị dâu, em trước giờ đều không biết thì ra đẹp trai lại là một chuyện rắc rối như vậy đó” Vẻ mặt Cố Thanh Chiêu ai oán, nhưng trong mắt toàn là ý cười.

Tiêu Diệp Nhiên liếc nhìn anh ta một cái, bực bội nói: “Cậu đây là đang nói với tôi cậu đẹp trai sao?”

“Quả nhiên vẫn là chị dâu hiểu em” Cố Thanh Chiêu nháy mắt với Tiêu Diệp Nhiên.

Mẹ ơi! Tiêu Diệp Nhiên rùng mình một cái, da gà toàn bộ đều dựng lên rồi.

Cô không phải là hiểu anh, mà là anh vốn dĩ đã là người bề ngoài thì ngây thơ, nhưng trong lòng thì nham hiểm rồi.

Bên này Cố Thanh Chiêu đang bận từ chối phụ nữ đến bắt chuyện, còn Tiêu Diệp Nhiên thì buồn chán ăn chút điểm tâm.

Bọn họ không biết rằng hành động của mình đều bị vài nam nữ đứng ở không xa nhìn vào mắt.

“Người đàn ông đó là người mà em phí cạn tâm tư cũng không điều tra được đó sao?”

Ánh mắt Tô Nhã An khóa chặt vào thân ảnh cao lớn ở bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên, đáy mắt mang theo kinh diễm.

Ở một khoảng cách xa nhất định, cô ta không thể nhìn rõ dung mạo của anh, nhưng sự ưu nhã của mỗi cái giơ tay nhấc chân, còn có thân hình như một cái móc treo áo đó,

có thể đại khái biết được anh đẹp trai như thế nào rồi. “Không sai, chính là anh ta”

Lại gặp người đàn ông đó, ánh mắt của Bùi Hạo Tuấn rất âmu.

Tô Nhã An khế nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn Cố Thanh Chiêu càng lúc càng thâm trầm.

“Anh ta luôn ở bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên, chúng ta căn bản không thể ra tay” Ngữ khí Cố Tống Vy có chút sốt sẵng và lúng túng.

Khó lắm mới có một cơ hội như vậy, Cố Tống Vy không muốn để lỡ đi.

“Em gấp cái gì chứ?” Tô Nhã An không vui mà trừng cô ta một cái: “Càng là những lúc như thế này, chúng ta phải càng bình tĩnh”

Nói đến đây, cô ta nhấc tay lên, không lâu sau có một người phụ nữ đi tới.

“Đây là...”

Đối với người phụ nữ lạ mặt đi tới này, Cố Tống Vy và Bùi Hạo Tuấn đối mắt nhìn nhau, không hiểu cô ta đang muốn làm gì

“Không phải các người nói anh ta luôn ở bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên, chúng ta không tiện ra tay sao? Vậy chị sẽ để anh ta ra khỏi bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên” Khóe môi Tô Nhã An cong lên một nụ cười hiểm.

“Quả nhiên tham gia bữa tiệc gì đó đều là việc buồn tẻ nhất” Cố Thanh Chiêu ngáp một cái, vẻ mặt không còn lưu luyến gì với đời nữa.

“Đúng là chán thật” Tiêu Diệp Nhiên khẽ nhấp rượu trái cây trong tay, nhìn ngó xung quanh, tụm năm tụm bảy, nói chuyện cười đùa, bầu không khí cũng khá náo nhiệt.

“Vậy chúng ta về đi”

Cố Thanh Chiêu mở to đôi mắt nhìn cô, trong đôi con ngươi xinh đẹp đó lấp lóe ánh sáng trông đợi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 378


Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: “Cậu muốn về như vậy à?” “Hôm nay em vừa về nước, liền bị anh cả phái đến bảo vệ chị dâu, còn chưa được nghỉ ngơi nữa”

Nói xong, anh lại ngáp một cái.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy một màu xanh nhàn nhạt bên dưới mắt anh, mà giữa mi tâm cũng tràn đầy sự mệt mỏi, lập tức cảm thấy rất áy náy.

Nếu như mình không phải tham gia bữa tiệc này, thì cũng không cần dày vò anh ta như vậy Trong lòng không nỡ, Tiêu Diệp Nhiên lập tức đưa ra quyết định: “Chúng ta về đi”

“Vẫn là chị dâu thương em”

Cố Thanh Chiêu cười hi hi mà nói.

Nhìn biểu cảm trẻ con của anh ta, Tiêu Diệp Nhiên bất lực mà mỉm cười lắc đầu, rõ ràng tuổi của anh ta lớn hơn mình, nhưng bây giờ sao lại cảm thấy anh ta thật sự giống như em trai mình vậy nhỉ?

Chính vào lúc bọn họ quay người muốn rời khỏi, thì có người không cẩn thận tông vào trong lòng của Cố Thanh Chiêu.

Cố Thanh Chiêu loạng choạng một hồi, vội vàng vươn vươn tay đỡ lấy người đụng vào mình.

“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗ Người phụ nữ tông trúng Cố Thanh Chiêu cúi thấp đầu, không ngừng nói xin lỗi.

Cố Thanh Chiêu buông bàn tay đỡ cô ta ra, sau đó đẩy ra

sau, cất giọng xa cách và lạnh nhạt mà nói: “Không sao, lần sau cẩn thận chút là được rồi”

Sau đó, anh cúi đầu xuống, hồi nấy cảm thấy trước ngực mình mát lạnh, liền có một dự cảm không lành, quả nhiên, áo sơ mi của anh đã bị rượu vang đỏ làm ướt nhẹp cả một mảnh, áo sơ mi trắng và màu đỏ, nhìn trông vô cùng nổi bật.

Mà tên đầu sỏ chính là người phụ nữ luôn cúi đầu ở trước mặt anh.

Tiêu Diệp Nhiên ở bên cạnh lặng lẽ nhìn tất cả những điều đột ngột xảy ra này, đáy mắt hiện lên một tia sáng không biết tên.

Chuyện gì nên tới thì sẽ tới, vậy chỉ băng thuận theo tự nhiên đi.

“Thanh Chiêu, cậu đi nhà vệ sinh rửa chút đi, nếu không cứ như vậy mà đi ra ngoài cũng sẽ tổn hại hình tượng của cậu đó” Tiêu Diệp Nhiên lên tiếng nói.

“Nhưng mà..” Cố Thanh Chiêu khó xử mà cau mày, anh cả đã dặn dò anh là không được rời khỏi bên cạnh chị dâu dù chỉ một bước, lỡ như bây giờ anh ta rời đi rồi, chị dâu xảy ra chuyện gì đó, vậy anh ta cũng không tiện giải thích với anh cả.

“Đi đi, tôi không sao đâu” Tiêu Diệp Nhiên biết anh ta đang lo lắng cái gì, nhưng chuyện gì phải đến cũng sẽ đến thôi, né được một lúc không né được cả đời.

Cố Thanh Chiêu nhìn cô mị mới bất lực mà thở dài một hơi: “Vậy được, em đi rồi về ngay. Chị dâu chị đừng có chạy lung tung đó”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười đáp lại: “Ừm, tôi biết rồi. Mau đi đi”

Cố Thanh Chiêu nhìn người phụ nữ đã tông mình một cái, sau đó chạy về hướng nhà vệ sinh.

“Là ai bảo cô tới?”

Cố Thanh Chiêu vừa rời khỏi, Tiêu Diệp Nhiên thu liễm đi nụ cười trên mặt, ánh mắt sắc bén mà nhìn sang người phụ nữ tông vào Thanh Chiêu.

Lời này vừa hỏi ra, có thể rõ ràng nhìn thấy cơ thể cô ta khẽ run lên.

Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày: “Cô là Thân Ngải Hân, đúng không?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 379


Người phụ nữ đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt chấn kinh mà nhìn cô, có lẽ không ngờ cô lại biết mình.

Tiêu Diệp Nhiên khẽ cười, tiếp tục nói: “Thân Ngải Hân, 19 tuổi, sinh viên năm hai học viện Sân khấu Bắc Ninh, được các tuyển trạch viên nhìn trúng vào năm 18 tuổi vì vẻ ngoài trong sáng và xinh đẹp, ký hợp đồng với Đường Hải, chính thức ra mắt với vai diễn nha hoàn của nữ chính trong bộ phim truyền hình ăn khách “Quay Về Triều Đường”

Đối phương thật sự không ngờ cô lại hiểu mình như vậy, lập tức có chút hoảng loạn: “Cô là ai? Sao lại biết tôi?” Tiêu Diệp Nhiên nhún nhún vai: “Một nhân viên trong ngành truyền thông, nắm trong lòng bàn tay rất nhiều chuyện trong giới giải trí”

Đôi mày xinh đẹp của Thân Ngải Hân nhíu lại, cô ta đánh giá người phụ nữ trước mắt, cứ cảm thấy có chút quen thuộc kỳ lạ.

Đột nhiên, trong não lóe lên kêu lên: “Cô là Tiêu Diệp Nhiên!”

tia sáng, cô ta kinh ngạc

Tiêu Diệp Nhiên cười: “Ừm, là tôi”

“Cô thật sự là Tiêu Diệp Nhiên?!”

Cô ta kích động đến nỗi cả thanh âm cũng run lên.

“Là tôi a, sao thế?” Tiêu Diệp Nhiên không hiểu tại sao cô †a lại kích động.

“Trời ơi, tôi quá là may mắn rồi, vậy mà lại gặp thần tượng mà tôi sùng bái” Nếu như không phải hoàn cảnh không

thích hợp, cô ta chắc chắn sẽ kêu lớn lên.

“Không ngờ tôi vậy mà còn có fan girl nữa” Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy buồn cười một cách kỳ lạ.

Nhìn thấy có người kích động vì gặp cô, nói thật, trong lòng cô cũng có chút kích động nhỏ, hóa ra cảm giác được người ta yêu thích sùng bái lại tốt như vậy.

Chả trách có nhiều người muốn làm minh tinh như vậy. “Chị Diệp Nhiên, chị đợi em một lát” Vứt lại câu này, Thân Ngải Hân liền chạy đi.

Tiêu Diệp Nhiên khó hiểu mà nhìn thân ảnh chạy đi của cô ta, chỉ thấy cô ta chạy đến trước bàn để rượu, không lâu sau, nhìn thấy cô ta cầm lấy hai ly rượu quay lại.

Cô ta đi đến trước mặt, nhìn cô với vẻ tràn đầy chờ mong: “Chị Diệp Nhiên, hôm nay gặp được chị em thật sự rất vui. Em có thể uống một ly rượu với chị không?”

Thân Ngải Hân giống như một cô gái hàng xóm đáng yêu, đôi mắt trong veo sạch sẽ, khiến người ta bất giác sinh ra hảo cảm, không khỏi hạ sự phòng bị trong lòng xuống. “Đương nhiên là được” Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười nhận lấy ly rượu trong tay cô ta.

“Cheers!”

Hai người cụng ly.

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười ôn nhu với Thân Ngải Hân, sau đó ngửa đầu một hơi uống cạn rượu trong ly.

Thân Ngải Hân uống từng ngụm nhỏ, ánh mắt khóa chặt vào Tiêu Diệp Nhiên, nhìn thấy cô uống sạch rượu rồi, ánh mắt liền sáng lên, khẽ thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

. Nóng quá...nóng quá...”

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy mình như đang bị đun trên bếp, rất nóng rất khó chịu.

Nhìn con người đang vặn vẹo trên giường, hai mắt Lâm Thành đỏ lên, nếu như không phải là trong phòng còn có người, anh ta đã lao đến từ lâu rồi.
 
Back
Top Bottom