Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 320


Tiêu Diệp Nhiên nhìn cốc trà trong tay, tiếc hận nhếch môi nói.

“Nhưng đó là nước sôi tớ mới rót”

Tống An Kỳ nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt sợ hãi của mấy người phụ nữ này, mặc dù rất sảng khoái, nhưng cô cũng sợ làm người ta bị bỏng, như vậy chắc chăn sẽ căn lấy Diệp Nhiên không buông.

“Yên tâm đi, hất nước như vậy cũng sẽ không nóng quá, cùng lắm là da bị nóng đỏ mà thôi”

Tiêu Diệp Nhiên nói vô cùng hời hợt, khóe mắt Tống An Kỳ giật giật, cô gái này sau khi ở cùng với Tổng giám đốc Cố, lại có thể làm ra chuyện vừa ác vừa chuẩn, không chút nương tay như thế này, thật không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.

“Tiêu Diệp Nhiên, cô điên rồi?” Lại Hiểu Lan tức giận thở hổn hển chỉ thẳng vào mũi Tiêu Diệp Nhiên mắng.

Vì Lại Tiểu Lan đứng trên đầu, phần lớn nước đều vẩy vào cánh tay cô ta, da trên cánh tay cô ta đều đỏ ửng lên.

Vì vậy, cô ta tức giận đến mức muốn xé xác Tiêu Diệp Nhiên.

“Như cô đã thấy, tôi điên rồi, chính là loại đã điên thì sẽ không để ý đến hậu quả, cô không chịu nổi”

Tiêu Diệp Nhiên cong môi cười lạnh: “Lại Tiểu Lan, tốt nhất cô đừng bắt nạt An Kỳ, nếu không...”

Tiến lên một bước đến gần Lại Tiểu Lan, dùng giọng nói chỉ hai người bọn họ mới có thể nghe thấy: “Tôi sẽ không tha cho cô.”

Nói xong, cô lạnh lùng liếc mắt nhìn Lại Tiểu Lan, sau đó xoay người kéo tay Tống An Kỳ dời đi.

Nhìn thấy Lina đang đứng ở cửa phòng làm việc của mình, Tiêu Diệp Nhiên kéo Tống An Kỳ đi đến.

“Giám đốc, chúng tôi muốn xin nghỉ”

Lina liếc nhìn các cô, lại nhìn về phía mấy người Lại Tiểu Lan, chau mày: “Các cô lại âm ï cái gì?”

“Giám đốc, thật ra.. ”

Tống An Kỳ định giải thích, lại cảm giác thấy Diệp Nhiên đang bóp tay mình, cô lập tức im lặng, không nói tiếp nữa.

“Thật ra cái gì?” Lina hỏi tới.

“Giám đốc, thật ra không có gì. Cô cũng biết Phó giám đốc Lại và tôi vẫn luôn không hợp nhau, vì vậy ầm ï mấy. câu"

“Hóa ra là như vậy”

Lina biết rất rõ Lại Tiểu Lan luôn nhằm vào Tiêu Diệp. Nhiên, vì vậy cũng không hỏi nhiều nữa mà chấp nhận lời nói dối của cô.

“Cảm ơn cô, Lina”

Tiêu Diệp Nhiên nở một nụ cười cảm kích với cô ta, cô ta chỉ mỉm cười mà không nói gì.

"Diệp Nhiên, giám đốc cũng là người tốt."

Sau khi ngồi lên taxi,

Tống An Kỳ nói với vẻ xúc động.

Trước đó, mấy lần Lại Tiểu Lan muốn hãm hại Diệp Nhiên, nếu giám đốc là kẻ ngốc giống như Lại Tiểu Lan, thì có lẽ bây giờ Diệp Nhiên đã rời khỏi Thời Thụy.

"Lina cũng không tệ" Đối với việc Lina giúp đỡ mấy lần, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên vẫn rất cảm động. Có cơ hội phải nói với Tử Dục một chút, có lẽ có thể để cho Lina thăng chức.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 321


"Cậu muốn dẫn tớ đi đâu thế?" Tống An Kỳ nhìn ngoài cửa xe rồi hỏi.

h viện?" Tống An Kỳ kêu lên một tiếng, trong nháy. mắt đã hiểu ra: "Đi thăm Dương Thiên Thiên sao?"

"Ừm, Tiêu Tiêu cũng bắt đầu đi rồi, chúng ta gặp nhau ở cửa bệnh viện."

Biết bọn họ muốn ra mặt giúp mình, mũi Tống An Kỳ chua xót, đôi mắt ẩm ướt.

ô nghẹn ngào nói.

Thấy vành mắt Tống An Kỳ đỏ hoe, Tiêu Diệp Nhiên cũng muốn khóc theo, nhưng cô nhịn được.

"Chúng mình là bạn tốt nhất, cậu chịu uất ức, sao tớ và

"Cám ơn các cậi

Tiêu Tiêu có thể chịu được?”

Tiêu Diệp Nhiên khẽ lau nước mắt trên gò má của Tống An Kỳ: "Một lát nữa, cậu không được khóc trước mặt người đàn ông và phụ nữ cặn bã kia, chúng ta phải cứng rắn hơn bọn họ, cậu biết chưa? Đừng sợ, tớ và Tiêu Tiêu sẽ ở bên cạnh cậu."

"Ừm”" Tống An Kỳ gật đầu, nhưng nước mắt lại rơi càng nhiều.

May mẫn nhất cuộc đời của cô chính là có hai người bạn thân nhất, Diệp Nhiên và Tiêu Tiêu.

"Đồ ngốc, bảo cậu không khóc mà lại khóc nhiều hơn nữa"

Tiêu Diệp Nhiên cười mắng, hốc mắt cũng trở nên ướt đấm.

Lúc hai người đi đến bệnh viện, Tiêu Tiêu đã đến từ sớm, vừa nhìn thấy hai người thì đi lên đón.

"Hai cậu khóc à?" Vừa đến gần đã thấy đôi mắt hai người bọn họ đỏ ngầu.

"Tớ không khóc, chỉ là có hạt cát bay vào mắt thôi” Tiêu Diệp Nhiên phủ nhận.

"Tớ bị các cậu làm cho cảm động” Tống An Kỳ mỉm cười nói.

Nghe như thế, Tiêu Tiêu vỗ đầu Tống An Kỳ: "Đợi chút nữa cậu sẽ càng cảm động hơn” Sau đó, cô nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên: "Tới hỏi rồi, Dương người thứ ba kia ở phòng bệnh VỊP lầu bảy"

"Người phụ nữ đó thật sự đã phỗng tay trên của An Kỳ à" Tiêu Diệp Nhiên nhếch miệng nở nụ cười lạnh: "Vậy chúng ta xác thực tội danh đó đi."

Cô và Tiêu Tiêu nhìn nhau cười một tiếng, trong nụ cười mang theo sự lạnh lẽo.

Dám bắt nạt An Kỳ, thì đợi gánh chịu hậu quả nặng nề đi.

"Chị dâu, các chị tới rồi."

Trong khoảnh khắc nhìn thấy Cố Thanh Chiêu, Tiêu Diệp Nhiên thật sự kinh ngạc.

"Sao cậu lại đến đây?" Cô hỏi.

“Là tớ gọi cậu ấy tới"

Ở bên cạnh, Tiêu Tiêu trả lời.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô với vẻ khó hiểu, chỉ nghe cô giải thích, nói: "Tớ cảm thấy ba cô gái như chúng ta quá yếu ớt, tốt xấu gì cũng phải có một người đàn ông giúp đỡ”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 322


"Việc này không giống với cậu lắm, Tiêu Tiêu."

Cô gái Tiêu Tiêu nay không sợ trời không sợ đất, khi nào cần người giúp đỡ chứ?

Hơn nữa ——

"Không phải cậu rất ghét cậu ấy sao? Sao lại nhờ em ấy giúp đỡ?”

Thật sự đây mới là điều Tiêu Diệp Nhiên tò mò nhất. Trước đó, chẳng phải hai người vừa thấy mặt nhau đã ầm ĩ, nhìn nhau thấy ngứa mắt sao? Sao đột nhiên quan hệ giữ bọn họ lại tốt như thế?

"Bởi vì..."

Tiêu Tiêu cắn môi, trong một lúc cũng không biết giải thích thế nào mới tốt.

Thấy cô khó xử như thế, Cố Thanh Chiêu nhíu mày, sau đó lên tiếng giải thích giúp cô: "Chị dâu, không có chuyện gì một bữa cơm không thể giải quyết. Nếu như không được thì hai bữa, ba bữa, bốn bữa, kiểu gì cũng sẽ giải quyết được."

"Thật sao?" Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy ánh mắt lưỡng lự khi họ nhìn nhau, cô suy nghĩ có phải giữa bọn họ xảy ra chuyện gì mà cô không biết không.

Tiêu Tiêu bị ánh mắt của cô nhìn đến cảm thấy hơi chột

dạ, ra vẻ bực mình nói: "Được rồi, hôm nay đến để trả thù cho An Kỳ, chờ giải quyết xong chuyện này thì hãy nói chuyện khác."

"Đúng thế" Tiêu Diệp Nhiên gật đầu, từ chối cho ý kiến.

Dù sao nếu giữa Tiêu Tiêu và Thanh có xảy ra chuyện gì thì cũng là một chuyện tốt.

Mà khi mấy người các cô chuẩn bị vào thang máy thì đột nhiên Cố Thanh Chiêu lại nói một câu: "Chờ một lát, còn có người chưa đến”

"Ai thế?" Tiêu Diệp Nhiên quay đầu, nghi hoặc nhìn chằm chằm vào anh ta.

Cố Thanh Chiêu cười "Ha ha" một tiếng: “Anh ta tới rồi" Nói xong thì chỉ vê phía cửa tòa nhà, ba cô gái cùng mở †o mắt nhìn.

Chỉ thấy người kia có dáng vẻ cao lớn, bước chân vội vã đi về phía bên này.

"Tư Dục I"

Đợi đến khi người đó tới gần, Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy gương mặt tuấn tú kia mới kêu lên một tiếng.

"Nhiên Nhiên, cậu biết anh ta à?" Tiêu Tiêu đứng bên cạnh hỏi.

"Em họ của Mặc Đình”

Bỗng dưng Tử Dục xuất hiện ở đây, Tiêu Diệp Nhiên nghĩ rằng chắc là Thanh Chiêu gọi người tới giúp đỡ.

Thật sự là thua với bọn họ! Lúc đầu chỉ là mấy cô gái tự mình giải quyết, bây giờ lại thêm hai người đàn ông, không chừng sẽ bị nói thành bọn họ bắt nạt người ta. "Thật xin lỗi, tôi tới chậm." Thẩm Tử Dục thở phì phò, cười ngượng với mấy cô.

"Không sao, tới đúng lúc rồi." Cố Thanh Chiêu vỗ vỗ vai anh ta, lại nói với mấy cô gái: "Người tới đủ rời, chúng ta đi thôi."

Thế là một đám người đông đúc đi đến thang máy, đi vào phòng bệnh nào đó ở lầu bảy.

Trong phòng bệnh chỉ có một mình Dương Thiên Thiên. Thấy bọn họ đến, trên mặt Dương Thiên Thiên lộ vẻ kinh hoàng, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, nghiêm túc hỏi: "Mấy người tới làm gì?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 323


"Đến thăm cô đó""" Tiêu Diệp Nhiên khẽ cười rồi trả lời, sau đó quay đầu nói với nói với Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, lấy hoa quả và hoa tươi cậu đã mua ra đi."

"Cái gì? Hoa tươi và hoa quả?" Vẻ mặt Tiêu Tiêu mờ mịt, sau đó ấm ức nói: "Ôi chao, thật xin lỗi, tớ quên mua rồi” "Sao cậu có thể quên được? Chúng mình là người đến thăm bệnh, sao lại không mang theo đồ chứ?"

Tiêu Diệp Nhiên trách cứ Tiêu Tiêu một chút.

Sau đó giả vờ oan ức: "Không phải nói cô Dương chỉ bị trầy ngoài da thôi sao, cũng không bị bệnh gì nặng lắm” Ngụ ý chính là không cần thiết phải mua hoa quả và hoa Tươi.

"Thật sao?" Tiêu Diệp Nhiên giả vờ không tin nhìn về phía Dương Thiên Thiên: "Cô Dương, cô thật sự chỉ bị thương ngoài da thôi sao? Vậy sao phải nằm viện thế?"

Nhìn hai người bọn họ người tung kẻ hứng, Cố Thanh Chiêu và Thẩm Tử Dục vẫn luôn nhịn cười, đây không phải đang muốn chọc tức người ta sao?

"Nơi này không chào đón mấy người, mời đi ra ngoài!" Vẻ mặt Dương Thiên Thiên âm trầm, làm như không nghe: thấy chuyện kia, ra lệnh đuổi khách.

"Thì ra đây chính là cách đãi khách của nhà họ Dương” Lúc này, Tống An Kỳ đi tới, lạnh lùng trừng mắt nhìn Dương Thiên Thiên đang ở trên giường.

Trong đáy mắt của Dương Thiên Thiên lóe lên vẻ hung ác, đột nhiên biến sắc, vẻ mặt trở nên sợ hãi, thân thể liên tục run rẩy, đau khổ cầu xin: "An Kỳ, thật xin lõi, đều là lỗi của tôi. Tôi không nên cướp Hàn Minh Nhân đi, cô đừng đánh tôi, đừng đánh tôi..."

Đột nhiên Dương Thiên Thiên thay đổi làm cho mấy người Tiêu Diệp Nhiên đều mờ mịt.

Sau đó, Tiêu Diệp Nhiên và Tiêu Tiêu nhìn nhau, rồi hai người cùng đi tới gần Dương Thiên Thiên.

"Dương Thiên Thiên, nếu cô thích diễn đến thế, sao chúng tôi có thể để mình cô diễn kịch được chứ?"

Dương Thiên Thiên thấy mấy người từng bước đi về phía mình, trong đáy mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, lớn tiếng hỏi: "Mấy người muốn làm gì?"

Cùng với tiếng thét chói tai và giấy giụa của Dương Thiên Thiên, Tiêu Diệp Nhiên tháo vải thưa bọc ở cái trán cô ta, lộ ra một vết thương trên trán.

Quả nhiên chính là một vết thương nhỏ.

"Dương Thiên Thiên, cô thật coi cục cảnh sát là của nhà cô mở sao?" Tiêu Diệp Nhiên ném vải thưa lên người Dương Thiên Thiên: “Hay là cô cảm thấy nhà cô rất có tiền, có thể mua được quan hệ đưa An Kỳ vào tù?"

Dương Thiên Thiên thấy mánh khóe của mình bị vạch trần, dứt khoát cũng không giả bộ nữa:" Phải thì sao? Không phải thì thế nào?” Tống An Kỳ trong mắt tôi chẳng qua chỉ là một con kiến hôi, tôi tùy tiện bóp một cái bóp ch3t cô ta"

Dương Thiên Thiên giọng điệu vô cùng cuồng vọng, Tiêu Tiêu giận đến mức nâng tay lên liến muốn tát cô ta, Tiêu Diệp Nhiên vội vàng kéo lại cô: “Tiêu Tiêu, không nên manh động."

"Nhưng là.." Tiêu Tiêu thật sự là tức chết rồi.

Tiêu Diệp Nhiên cười nhẹ: "Tiêu Tiêu, chó căn cậu, chẳng lẽ cậu cũng phải cắn chó một cái sao?"

"Tiêu Diệp Nhiên, cô nói ai là chó a?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 324


Tiêu Tiêu mới chợt hiểu ra, lập tức đáp lai: "Ai thừa nhận người đó chính là chó."

Nói xong, còn làm mặt quỷ với Dương Thiên Thiên, làm cô †a giận đến cả người phát run, trừng to mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Tiêu.

"Dương Thiên Thiên, tôi biết chú Tống cùng dì Tống bị cô hãm hại, vì Hàn Minh Nhân, cô cũng là hao hết tâm tư a” Tiêu Diệp Nhiên khẽ cười một tiếng, tròng mắt nheo lại, bắ n ra một tia lãnh ý: “Bây giờ ngay cả An Kỳ cô cũng không buông tha, một cái tiểu tam lại ngông cuồng đến loại trình độ này, là thật cho là An Kỳ dễ khi dễ phải không?"

"Dám khi dễ An Kỳ An Kỳbổn tiểu thư trả lại gấp mười" Tiêu Tiêu ở một bên phụ họa.

Tống An Kỳ nhìn hai người bạn thân vì cô ra mặt, khóe mắt nóng lên, nước mắt thiếu chút nữa thì rơi xuống.

Vẫn may cô nhịn lại được, Diệp Nhiên đã nói cô tuyệt đối không thể ở trước mặt bọn đểu giả khóc được, cô nhất định không được khóc.

Hít một hơi thật sâu, Tống An Kỳ từ trong túi xách móc ra một chiếc usb: “Dương Thiên Thiên, ba mẹ tôi bị hãm hại, tôi đã thay bọn họ tìm được chứng cớ, chỉ cần tôi đưa cái usb này giao cho cảnh sát, vậy bọn họ có thể được thả ra ngoài"

Dương Thiên Thiên trong mắt thoáng qua vẻ bai rối, nhưng rất nhanh che giấu, cô cười lạnh một tiếng: “Chỉ bằng cái usb đó muốn thay ba mẹ cô lật án, có phải quá ngây thơ rồi hay không?"

"Ngây thơ hay không, để cảnh sát định đoạt”

Tống An Kỳ chậm rãi đến gần cô ta, ánh mắt kiên định lạnh lùng: “Dương Thiên Thiên, đừng tưởng răng cô cùng Hàn Minh Nhân làm chút chuyện bẩn kia sẽ không bị ai biết”

"Cô biết cái gì?" Dương Thiên Thiên trợn mắt nhìn cô, thấy dáng vẻ phấn khích của cô, cô ta không khỏi tim đập rộn lên.

Tống An Kỳ hơi cười nhẹ: “Tôi biết cái gì không liên quan đến cô. Dương Thiên Thiên, ác có ác báo, ba mẹ tôi làm sao bị vào ngục giam, cô cùng Hàn Minh Nhân chờ đi." Nói xong, cô xoay người: “Diệp Nhiên, Tiêu Tiêu, chúng ta đi thôi"

"Chỉ như vậy?" Tiêu Tiêu tựa hồ rất không hài long với cách làm của An Kỳ, cảm thấy quá nhẹ nhàng cho cái tiện nhân kia.

"Tiêu Tiêu, có lúc hành hạ trong lòng so với trên thân thể thống khổ hơn”

Tiêu Diệp Nhiên liếc nhìn rõ ràng Dương Thiên Thiên đã bắt đầu bất an, môi nâng lên một nụ cười ý vị thâm trường.

"Lời thì nói là như vậy, nhưng là bọn họ không phải là đi uổng công rồi sao"

Tiêu Tiêu chỉ chỉ Cố Thanh Chiêu cùng Thẩm Tử Dục, vốn đang cho là sẽ cần bọn họ xuất thủ trợ giúp, ai biết gọi bọn họ tới làm quần chúng ăn dưa.

"Làm sao sẽ tới uổng chứ?"

Tiêu Diệp Nhiên kéo Tống An Kỳ qua, đẩy cô tới trước mặt Thẩm Tử Dục: “ Tử Dục, cô ấy giao cho cậu nhé."

“Chị dâu, em..."

Thẩm Tử Dục không phải là mở miệng muốn cự tuyệt, chỉ thấy một cái ánh mắt của chị dâu nhìn qua, lời đến khóe miệng chỉ có thể đổi lại: "Chị dâu yên tâm, em sẽ đưa cô ấy về nhà an toàn”

"Lúc này mới ngoan chứ" Tiêu Diệp Nhiên lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Làm sao cảm giác chị dâu chính là xem hắn như tiểu hài tử? Thẩm Tử Dục bất đắc dĩ nhíu mày, tầm mắt lơ đấng quét qua Tống An Kỳ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 325


Tâm mắt của hai người đụng phải trong giây phút đó, bọn họ đều sửng sốt một cái, nhưng rất nhanh dời đi.

“Thanh Chiêu, Tiêu Tiêu giao cho em nhé."

Tiêu Diệp Nhiên cũng sắp xếp Tiêu Tiêu cùng Cố Thanh Chiêu xong xuôi.

"Vậy cậu thì sao?" Tiêu Tiêu hỏi.

"Tớ muốn đến thăm ba tớ”

Tiêu Tùng vẫn đang trong trạng thái hôn mê, bác sĩ đã nói, thuốc đối với trung tâm thân kinh đại não tạo thành tổn thương rất lớn, cho nên coi như tỉnh lại, chỉ sợ cũng là người thực vật.

Sau khi mẹ cô qua đời không bao lâu, mẹ con Triệu Uyển Nhan tiến vào cửa Đường gia, điều này làm cho Tiêu Diệp Nhiên khi đó còn bé căn bản không cách nào tiếp nhận ba nhanh như vậy di tình biệt luyến, cho nên trong lòng vẫn có oán giận với ba cô.

Cho nên nhiều năm qua như vậy, quan hệ của cô và ba cô càng ngày càng kém.

Bây giờ suy nghĩ một chút, cô thật ra cũng không đủ thông minh, quan hệ của cô và ba không tốt, không phải là đấy ba cô đến bên người mẹ con Triệu Uyển Nhan sao? Điều này không phải vừa lúc hợp ý của mẹ con cô ta sao. Cô thật là ngu ngốc mà!

Tiêu Diệp Nhiên cười tự giêu một tiếng, sau đó cầm bàn tay hơi lạnh của ba cô, nhẹ giọng nỉ non: "Ba, nếu như ba không thiên vị Cố Tống Vy, có lẽ chúng ta cũng sẽ không đi tới bước này, ba cũng sẽ không bị mẹ con Triệu Uyển Nhan hại thành như vậy."

"Lần này con tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mẹ con Triệu Uyển Nhan, ba cũng không thể thiên vị bọn họ nữa”

"Ba, con kết hôn rồi, anh ấy là một người đàn ông rất ưu tú, rất tốt với con."

"Nếu như ba tỉnh lại, con làm cá kho ba thích ăn, mẹ đã dạy con cách làm rồi. Hẳn là rất lâu rồi ba chưa được ăn đồ ăn mẹ làm đi"

Tiêu Diệp Nhiên nói lải nhải rất nhiều, biết rõ ba cô hôn mê căn bản không nghe được, thế nhưng cô vẫn cố chấp nói rất nhiều, tựa như chỉ có như vậy, cô mới có thể cảm giác được ba vẫn còn ở bên cô.

Cố Mặc Đình đi vào phòng bệnh, thấy người ngủ ở mép giường.

Mày kiếm xinh đẹp nhíu chặt, anh cởi xuống áo khoác trên người, nhẹ nhàng đi tới, nhẹ nhàng khoác áo khoác lên trên người cô.

Mấy lọn tóc rủ xuống che trên cô mặt, anh đưa tay đem nó hất ra, gương mặt ngủ say, điềm tĩnh rơi vào trong mắt anh.

Mâu quang lóe lên, anh cứ như vậy ngưng mắt nhìn cô thật sâu, đáy mắt thâm tình nông đậm như mực.

Tiêu Diệp Nhiên ngủ không an ổn, mơ thấy ác mộng không vui.

Trong mộng, mẹ cô và ba cô cùng Mặc Đình đều rời xa cô, giữ lại một mình cô.

"Đừng!" Tiêu Diệp Nhiên mê sảng nói, sau đó giật mình, bị dọa tỉnh lại.

Nhìn những thứ quen thuộc trước mắt, sự hốt hoảng không chịu nổi trong lòng từ từ bình tĩnh lại.

Thật may chỉ là một giấc mộng.

Thở phào một hơi thật dài, cô lùi về sau dựa vào lưng ghế, giơ tay lên muốn duỗi người một cái, lúc này áo khoác trên người cô rớt xuống.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 326


Cô quay đầu nhặt áo khoác lên: “ Di, đây không phải là áo khoác của Mặc Đình sao?"

Quần áo ở chỗ này, người chắc ở đây mới đúng.

Cô quay đầu, liếc mắt thấy được bóng người trên ghế sa lon.

Anh ngủ rồi.

Tiêu Diệp Nhiên nhấc người, rón rén đi tới, vừa định đem áo khoác đắp trên người anh, anh đột nhiên mở mắt ra. Chống lại tròng mắt đen thâm thúy của anh, Tiêu Diệp Nhiên lập tức ngây ra.

"Sao thế?" Anh mỉm cười.

Nghe được giọng nói trầm thấp mê người của anh, Tiêu Diệp Nhiên lấy lại tinh thần, cong môi, lắc đầu: “ Em thấy anh đang ngủ, muốn khoác áo khoác cho anh"

Tâm mắt của Cố Mặc Đình quét qua áo khoác trong tay cô, nắm tay cô ngồi xuống bên cạnh mình: “Anh không ngủ, chẳng qua là nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút." Giữa mi tâm của anh hiện ra sự mệt mỏi, cô giơ tay lên nhẹ khế vuốt v e mi tâm của anh, ôn nhu hỏi: "Mệt lắm không?”

Thẳng tắp nhìn vào đôi mắt tràn đầy đau lòng của cô, lòng đầy mãn nguyện, anh cầm tay cô, đặt lên môi hôn nhẹ: “ Có em ở bên cạnh, anh không cảm thấy mệt mỏi." “Có em ở bên cạnh, anh không cảm thấy mệt mỏi” Giống như là đè nén cảm xúc mãnh liệt của bản thân, mà giọng của anh hơi khàn đi.

Tiêu Diệp Nhiên mím môi, dùng tay kia ôm chặt ngực, nơi đó hơi đau xót, con ngươi xinh đẹp bắt đầu ngấn nước, xinh đẹp động lòng người.

“Em đừng nhìn anh như vậy, anh sợ sẽ không khống chế được mất”

Cố Mặc Đình cười, nửa đùa nửa thật nói.

Nếu như bây giờ không thích hợp, anh đã ôm cô vào. trong ngực từ lâu, rồi sau đó hung hăng hôn đôi môi mềm mại của cô.

Nghe vậy, Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, đáy mắt lóe lên một tia xảo quyệt.

Sau đó, cô bỗng nhiên đến gần Cố Mặc Đình, rồi sau đó hôn lên môi anh.

Tròng mắt đen lóe lên ánh sáng u ám, tay ôm lấy eo cô, đổi từ bị động sang làm chủ động, đầu lưỡi trong chớp mắt đã cướp đi lý trí của cô.

Cô ngượng ngùng đáp lại anh, mang theo tình cảm của bản thân.

Miệng lưỡi quấn vào nhau, không khí xung quanh dần trở nên mê muội, đang trên đà mất kiểm soát.

Khi lý trí của anh vẫn còn tỉnh táo, Cố Mặc Đình miễn cưỡng rời khỏi môi của cô, nhìn đôi môi ướt át mà xinh đẹp của cô, ánh mắt sâu thảm.

Dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt v e môi cô, môi mỏng khẽ mở: “Hôm nay về nhà sớm”

Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Hai người vuốt v e an úi một lúc, anh ấy mới rời đi.

Mà sau khi Cố Mặc Đình rời đi không lâu, Triệu Uyển Nhan và Cố Tống Vy cùng nhau đi đến.

Tiêu Diệp Nhiên đang ở trong phòng tắm xả nước, tiếng nước chảy khiến cho cô không nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Đến khi cô tắt vòi nước đi, mới bất ngờ nghe thấy động Tĩnh ở bên ngoài.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 327


“Tống Vy, ba con thật sự sẽ không tỉnh lại sao?”

Là giọng nóic ủa Triệu Uyển Nhan

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, cả đời này ông ấy sẽ không tỉnh lại được đâu”

Trong giọng nói của Cố Tống Vy lại hơi ác độc.

“Vậy không có lỡ như lỡ như chứ?” Triệu Uyển Nhan vẫn không yên tâm, lão già chết tiệt kia mà tỉnh lại. Tập đoàn Tiêu thị kia sẽ trở về tay ông và con nhóc chết tiệt Tiêu Diệp Nhiên kia sao.

“Lỡ như?” Cố Tống Vy cười nhạt: “ Nếu thật sự có lỡ như, con cũng sẽ không để cho nó xảy ra đâu”

Thật vất vả mới lấy được Tiêu thị vào tay, cô ta tuyệt đối sẽ không để cho việc ngoài ý muốn xảy ra đâu.

Tiêu thị, cô nhất định phải có được.

“Vậy thì riệu Uyển Nhan thở phào nhẹ nhõm, sau đó chuyển đề tài: “ Gần đây mấy tên giám đốc của Tiêu thị thế nào rồi? Vẫn là có chết cũng không thèm mở miệng sao?”

“Ngoại trừ mấy lão già cứng đầu theo phe Tiêu Tùng, những người khác đều đồng ý ủng hộ chúng ta”

“Không cần phải để ý đến mấy tên ngoan cố kia, dù sao thì trên tay con cũng có cố phần của Đường Tủng, cộng thêm sự ủng hộ của những người khác, vị trí chủ tịch con ngồi chắc rồi”

“Như vậy thì con cũng có thể thuận lợi để gả vào nhà họ Bùi

Đối với Cố Tống Vy mà nói, cô thật ra là để ý đến vị trí mợ chủ của nhà họ Bùi.

Nếu không cô cũng sẽ không tìm mọi cách mà cướp Bùi Hạo Tuấn từ tay của Tiêu Diệp Nhiên.

Rất nhanh, cô sẽ trở thành người nắm quyền của tập đoàn Tiêu thị, cũng sẽ trở thành mợ chủ của nhà họ Bùi. Chỉ cần cô liên tục leo lên, mới có thể hung hang giãm Tiêu Diệp Nhiên ở dưới chân.

Nghe hai mẹ con kia đắc ý đối thoại ở ngoài cửa, Tiêu Diệp Nhiên oán hận căn răng, quả nhiên là do chuyện tốt mà bọn họ làm ral

Trước đây, cô vẫn còn thắc mắc là tại sao tự nhiên đang êm đẹp Tiêu thị lại sắn sàng chỉ tiên cho tập đoàn Bùi thị. Bây giờ cuối cùng cũng biết là do ai đang giở trò quỳ.

Đó là giang sơn mà cha cô đã cực khổ xây dựng, cô tuyệt đối sẽ không cho phép người nào có ý đồ xấu với nó.

Cô cũng không ra ngoài mà đối chất với hai mẹ con Triệu Uyển Nhan, mà là chờ bọn họ rời đi thì mới ra ngoài.

Tới trước giường bệnh, cô đưa mắt nhìn gương mặt già nua tiểu tụy của cha, nở nụ cười giễu cợt trên môi: “Ba, người nghe thấy chưa? Ba đối xử với bọn họ thật lòng, mà sau lưng bọn họ lại tính toán với ba”

Cô thấy bất công với cha, mím môi, nói Ba, con sẽ không để Tiêu thị rơi vào trong tay của bọn họ đâu, con sẽ thay ba và mẹ bảo vệ Tiêu thị thật tốt”

Cô kiên định nhìn cha một lúc, sau đó mới xoay người rời đi.

Lúc nàng xoay người ra ngoài, một giọt nước mắt từ khóe. mắt của cha Đường rơi xuống, trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng “tích tích” của máy theo dõi nhịp tim.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Tiêu Diệp Nhiên đến Tiêu thị.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 328


Tại quầy tiếp tân, cô bị người khác chặn lại.

“Vị tiểu thư này, không biết đã hẹn trước chưa?”

Kể từ khi quan hệ với cha trở nên xấu đi, cô gần như là chưa từng tới Tiêu thị. Cho nên ở quầy tiếp tân không ai biết cô cũng là bình thường.

“Tôi không có hẹn trước” Tiêu Diệp Nhiên thành thật trả lời.

“Vậy thì ngài không thể vào trong được” Vị tiểu thư xinh đẹp ở quầy tiếp tân lễ phép cười.

Tiêu Diệp Nhiên nhướn mày: “ Tôi là con gái của Đường chủ tịch, Tiêu Diệp Nhiên”

Cô nói thân phận của mình xong, cô gái đầu tiên là sửng sốt, sau đó nhẹ nhàng nói: “Thật xin lỗi, cho dù cô là ai, không có hẹn trước cũng không thể vào trong được” “Cô đến làm từ khi nào vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên đột nhiên hỏi.

Cô ta ngẩn ra: “ Nửa cuối của năm ngoái"

Đó là thời điểm ba đến làm Tiêu Diệp Nhiên cười với cô: “Tôi thay ba tôi cảm thấy thật kiêu ngạo khi mà có nhân viên tận tâm với công việc như vậy”

Cô gái không nhịn được mà cười lên, không còn là nụ cười lễ phép mà là phát ra từ nội tâm.

“Cô thật sự là con gái của chủ tịch sao?” Cô gái nghỉ ngờ hỏi Bởi vì trong nhận thức của cô, con nhà có khinh thường người khác.

Làm sao có thể hiền lành như vậy.

Tiêu Diệp Nhiên biết suy nghĩ của cô, khẽ mỉm cười: “ Ừ. Tôi thật sự là con gái của ba”

"Vậy ngài cùng với vị tiểu thư ở trên tầng là chị em?” Cô gái lại hỏi.

Trên tầng? Tiêu Diệp Nhiên nhướn màu, dò xét hỏi: “Cố Tống Vy?”

“Đúng, chính là cô ấy. Trên dưới công ty đều đang đồn rằng cô ấy có thể sẽ là chủ tịch tiếp theo”

Cô gái nhìn xung quanh môt chút, không thấy có ai chú ý đến bọn họ bên này, cô nói bên tai Đường, nhỏ giọng nói: “Cô ấy rất là kiêu ngạo, mỗi lần tới là giám đốc trên dưới công ty đều vây quanh cô ấy, nhìn thấy ai không vừa mắt là sa thải luôn, hoàn toàn không nể tình người ta và chủ tịch”

Vừa nói, Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy bóng người quen thuộc từ trong thang máy đi ra.

Cô quay đầu, thấy rõ người kia là ai, phát hiện đó là người mà cô quen biết.

“Chú Dương” Cô gọi người đàn ông.

Người đàn ông nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn cô, trong nhát mắt, gương mặt nặng nề lập tức trở nên sinh động. “Nhiên Nhiên, sao cháu lại ở đây?” Chú Dương đi nhanh đến trước mặt cô.

“Cháu tới xem một chút” Tiêu Diệp Nhiên cười đáp

Cô chú ý tới công văn ông ta đang cầm trên tay, hỏi: “Chú Dương đang định đi ra ngoài sao?”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt chú Dương biến mất, thở dài: “ Chú đây là đang về nhà ăn cơm”

Giọng nói của ông ta hơi không cam lòng và không biết làm sao.

“Giám đốc Dương, ngại bị sa thải sao?” Cô gái ở quầy tiếp tân kinh ngạc.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 329


Ai cũng biết rằng giám đốc Dương từ hồi còn trẻ vẫn luôn đi bên cạnh chủ tịch, cùng chủ tịch tình cảm cũng không tỆ.

“Chú Dương, là Cố Tống Vy đuổi chú sao?”

“Đúng vậy, trừ cô ta ra thì còn ai vào đây chứ?” Chú Dương tức giận: “Cháu nói xem, chủ tịch vẫn luôn khỏe mạnh như vậy, sao tự nhiên lại đổ bệnh chứ? Coi như đổ bệnh cũng không nên giao công ty cho loại người như vậy, chẳng phải ngài ấy còn có đứa con gái này hay sao? Sao lại hô đồ như vậy chứ?”

Nhìn chú Dương lắc đầu than thở, dáng vẻ tức giận, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên cũng rất không dễ chịu, đồng thời trong lòng nàng xuất hiện một suy nghĩ kiên định.

Tập đoàn Tiêu thị, cô tuyệt đối sẽ không để nó rơi vào trong tay của Cố Tống Vy.

Bởi vì đã xác nhận được thân phận của cô, đồng thời cũng bất mãn với Cố Tống Vy, cô gái ở quầy tiếp tân để Tiêu Diệp Nhiên vào trong.

Sau khi cùng chú Dương nói chuyện cũ, Tiêu Diệp Nhiên biết được những nhân viên cũ cùng ba đánh chiếm giang sơn này cũng đầu lần lượt bị sa thải.

Chú Dương nói, cứ tiếp tục như vậy, Tiêu thị thật sự sẽ bị hủy diệt mất.

Tiêu Diệp Nhiên đi thằng đến phòng làm việc của chủ tịch ở trên tầng, cảnh tượng vẫn như cũ vậy, trừ những cô chú luôn thân thiết gọi cô “Nhiên Nhiên” đều không có ở đây.

“Hạo Tuấn, em đối việc giám đốc công ty một chữ cũng không biết gì cả, chờ em tiếp nhận được Tiêu thị, em đưa nó cho anh, được không?

Cửa phòng làm việc cũng không có đóng chặt, để lại một khe hở, cho nên khi vừa đến gần, nghe được thanh âm ở bên trong rất dễ dàng.

“Cái này không được đâu, đây chính là tâm huyết của ba em, giao cho anh không tốt đâu”

Nghe thấy Bùi Hạo Tuấn từ chối, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên mắng một câu, giả mù sa mưa!

“Hạo Tuấn, cái này thì không có gì không tốt cả. Chờ đến khi chúng ta kết hôn rồi, của em chính là của anh, của anh sẽ là của em, không cần phải rõ ràng như vậy đâu” Cố Tống Vy này đầu óc thật sự có bệnh, vì một tên đàn ông mà tập đoàn đã đến tay rồi mà còn muốn nhường cho người khác.

“Nhưng mà..” Bùi Hạo Tuấn còn muốn giả vờ từ chối, lại bị Cố Tống Vy chặn lại: “Được rồi, cứ như vậy đi. Em tin rằng Tiêu thị trong tay anh sẽ phát triển hơn so với bây giờ”

“Vậy cũng được” Bùi Hạo Tuấn miễn cưỡng đồng ý.

Một đôi cẩu nam nữ!

Đáy mắt Tiêu Diệp Nhiên lạnh xuống, ngay sau đó, cô dùng sức đẩy cửa ra.

Hai thanh niên đang ôm nhau trong phòng tự nhiên bị tiếng động này làm sợ rồi lập tức rách ra, khi thấy rõ rang là ai làm, Cố Tống Vy rất nhanh đã bình tĩnh lại, lạnh giọng chất vất: “Tiêu Diệp Nhiên, em tới chỗ này làm gì vậy?”

Khi Bùi Hạo Tuấn nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên, đáy mắt anh †a xuất hiện ánh sáng, mấy ngày không có gặp, cô lại càng xinh đẹp hơn.

Một bộ váy dài, đem thân hình của cô càng nhỏ hơn, mái tóc bện thành xương cá đặt ở một bên cổ, cả người trông rất dịu dàng, khí chất tao nhã, lãnh đạm.

Cố Tống Vy thấy anh nhìn chằm chằm vào Tiêu Diệp Nhiên, trong lòng tức giận, ánh mắt nhìn Tiêu Diệp Nhiên lại càng ác độc.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 330


Tiêu Diệp Nhiên vừa quan sát phòng làm việc vừa chậm rãi đi vào, đi đến trước bàn làm việc rồi dừng lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt dọc mặt bàn bóng láng, tâm mắt rơi vào ghế chủ tịch, đáy mắt xuất hiện một tia mỉa mai.

“Em đến xem ghế của ba có người ngồi hay không”

Cô quay đầu nhìn về phía đôi cầu nam nữ kia, môi đỏ mong cong lên: “ Dù sao thì có rất nhiều người mơ ước cái ghế này”

Ánh mắt Cố Tống Vy nheo lại: “ Tiêu Diệp Nhiên, chẳng nhẽ em cũng muốn ngồi lên cái ghế ki Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày: “ Tất nhiên. Dù gì, sau này. cái ghế kia cũng sẽ thuộc về em”

“Ha ha ha..." Cố Tống Vy cười to, ánh mắt nhìn Tiêu Diệp Nhiên đầy đùa cợt: “Em nghĩ cái ghế này sẽ thuộc về em sao?”

“Nếu không thì sao?” Nụ cười Tiêu Diệp Nhiên sâu hơn mấy phần, có thể ánh mắt cũng rất lạnh, cô từng câu từng chữ nói: “Có người đừng tưởng rằng một tay có thể che được trời, cảm thấy rằng việc mình làm sẽ không có ai biết, cũng đừng có đắc ý nhất thời thì chính là cả đời” Lời này đơn giản chính là cảnh cáo cô không nên vọng tưởng đến Tiêu thị, đáng tiếc, Tiêu thị đã nằm trong tay cô rồi

Chỉ hội đồng quản trị đồng ý, cô chính là chủ tịch mới của Tiêu thị.

Vừa nghĩ đến khi Tiêu Diệp Nhiên nghe rằng Tiêu thị đổi chủ sẽ phát điên thế nào, cả người Cố Tống Vy thật thoải mái.

“Tiêu Diệp Nhiên, chị chờ ngày em có thể ngồi vào được cái ghế kia” Cố Tống Vy vừa cười khanh khách vừa nói, mang theo vẻ đắc ý và khiêu khích.

Nụ cười bên miệng trong nháy mắt biến mất, Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng nhìn cô và Bùi Hẳng Phúc, cô hận giờ không thể tiến lên xé rách gương mặt tươi cười kia của Cố Tống Vy.

€ó thể lý trí nói cho cô biết không thể, bình tĩnh lại, chỉ có bình tĩnh mới có thể phân tích được, cô mới có thể giữ được Tiêu thị.

Hít một hơi thật sâu, Tiêu Diệp Nhiên đưa tay cầm khung ảnh ở trên bàn làm việc.

Trong hình là một nhà ba người, nhìn rất hạnh phúc.

Đó là ba và mẹ của cô, còn có cô khi còn nhỏ.

Hóa ra đã nhiều năm như vậy, hình để trên bàn của ba vẫn không thay đổi.

Chỉ một lúc, trong lòng có nhiều cảm xúc lận lộn, khó mà nói ra được.

Đầu ngón tay vuốt v e người trong hình, ánh mắt trầm xuống, cô trầm giọng nói: “Cố Tống Vy, ba tôi đối với hai mẹ con các người tốt như nào, trong lòng chị hiểu rõ. Nếu như chị cứ như vậy, tôi sẽ không bỏ qua cho chị đâu”

Nói xong, cô cầm theo khung ảnh, không quay đầu lại mà rời khỏi phòng làm việc.

Bùi Hạo Tuấn từ đầu đến cuối cũng không nói câu nào, sau khi Tiêu Diệp Nhiên rời đi, anh vẫn còn nhìn chằm chằm vào cửa. “Hẳng Phúc!" Cố Anh lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn cô, dịu dàng hỏi: vậy?”

ng Vy không vui đẩy anh một cái. “Sao

có phải anh vẫn còn thích Tiêu Diệp Nhiên không?” Cố Tống Vy tức giận trợn mắt nhìn anh ta. Ánh mắt lóe lên, Bùi Hạo Tuấn yên tĩnh nhìn cô.

Hồi lâu, anh mới khẽ cười một tiếng, ôm cô vào trong ngực: “ Làm sao có thể? Chúng ta sắp kết hôn rồi, anh làm sao mà còn thích Tiêu Diệp Nhiên chứ?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 331


“Tốt nhất là không có” Cố Tống Vy ngoan ngoãn nằm trong ngực của anh: “ Em có thể giao Tiêu thị cho anh, Tiêu Diệp Nhiên sẽ không làm điều đó được”

Cô cũng không nhìn thấy trong ánh mắt của Bùi Hẳng Phúc xuất hiện hung ác.

Tiêu thị, anh muốn!

Tiêu Diệp Nhiên, anh cũng muốn!

Sau khi đồng ý với Mặc Đình, Tiêu Diệp Nhiên trở về rất sớm.

Vừa về đến nhà, cô đã bắt tay vào chuẩn bị bữa tối.

Kho cá, cà chua xào trứng, mướp đắng xào, canh cải thịt băm.

Đầu là đồ ăn tự nấu, cô dùng hơn một giờ mới chuẩn bị xong.

Cố Mặc Đình vừa về nhà, đã ngửi thấy mùi thơn của đồ ăn.

Tùy ý ném áo khoác xuống ghế sofa, anh đi thẳng đến phòng ăn, thấy thức ăn đã bầy biện ở trên bàn, môi hơi cong lên.

Đi thắng đến người đang bận rộn trong bếp, anh ôm lấy eo cô. Tiêu Diệp Nhiên đang rửa nồi, tự nhiên bị người phía sau ôm lấy, sợ đến nỗi làm rơi giẻ rửa bát xuống dưới bồn. Ngay sau đó, hơi thở quen thuộc ập đến, cô nhẹ nhàng thở phào, đồng thời cũng cảm thấy mình ngu, ở trong cái nhà này trừ anh ta thì còn ai vào đây chứ.

“Đã về rồi, đói bụng không?” Cô dịu dàng hỏi.

Cố Mặc Đình chôn vào trong cổ cô thật lâu, ngửi mùi thơm thuộc về cô, một ngày mệt mỏi như vậy tự nhiên lại được giảm bớt.

Ánh đèn vàng ấm áp ở trên đỉnh đầu chiếu xuống người bọn họ, tạo nên không khí ấm áp.

Rất lâu, anh mới buồn rầu lên tiếng: “ Nhiên Nhiên, em biết không?”

“Ừz

“Vừa nãy em hỏi anh, giọng giống như là một người vợ hiền vậy”

“Sao lại gọi là giống như?” Tiêu Diệp Nhiên bất mãn đẩy anh ra: “ Em chính là người vợ hiền, đúng chứ?”

Nhìn cô bĩu môi, bộ dáng thởhổn hển, nhìn cực kỳ thoải mái.

Cố Mặc Đình nhẹ cười ra tiếng, tròng mắt đen xuất hiện ánh sang nhàn nhạt.

Anh nói: “Ừ, em chính là người vợ hiền”

Trên gương mặt xinh xắn của Tiêu Diệp Nhiên, xuất hiện một nụ cười rực rỡ.

Sau khi ăn tối xong, Cố Mặc Đình chủ động đi rửa bát, Tiêu Diệp Nhiên thì chịu trách nhiệm lau khô bát đ ĩa đã được rửa sạch sẽ.

Hai người đều không nói gì, bầu không khí trong phòng rất yên tĩnh và ấp áp.

Tiêu Diệp Nhiên nghiêng đầu nhìn dòng nước chảy qua hai tay anh, ngón tay anh thon dài nhìn rất đẹp.

Đôi tay như vậy mà lại dùng để rửa bát, đúng là phung phí của trời.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 332


Nấu cơm rửa bát, những công việc hoàn toàn không phù hợp với thân phận của anh, nhưng anh cũng biết làm. Nếu như cô không quen anh, hai người không kết hôn, nếu như ai đó nói với cô Cố Mặc ĐìnhTổng Giám đốc của Hoàng Đình biết nấu cơm rửa bát, chắc chắn cô sẽ cho. rằng đối phương là kẻ ngốc.

Người không biết làm việc nhà mới đúng là hình tượng của Tổng Giám đốc.

Có điều, sau khi cô kết hôn, ý nghĩ này của cô đã bị phá vỡ hoàn toàn.

Hóa ra con cưng của ông trời như anh cũng có những khía cạnh bình thường như vậy.

Nghĩ đến điều ấy, cô không nhịn được khẽ cười một tiếng. "Sao thế?" Cố Mặc Đình quay đầu lại nhìn cô khẽ hỏi. "Không có u Diệp Nhiên lắc đầu: "Chẳng qua là em cảm thấy anh hơi không chân thật."

Cố Mặc Đình lắng lặng nhìn cô, ánh mắt anh sâu như biển.

Cô bị anh nhìn như vậy thì hơi xấu hổ, vội vàng quay đầu sang một bên rồi giục anh: "Rửa bát đ ĩa nhanh lên”

Bỗng nhiên vòng eo cô bị ôm chặt, cô vừa kinh ngạc quay. đầu lại thì ánh mắt đã bị che phủ, anh cúi đầu xuống hôn lên đôi môi khẽ cong lên của cô.

Môi anh khẽ m*t lấy môi cô, triền miên hết lần này đến lần khác, vô cùng dịu dàng.

Rất lâu sau, anh mới lưu luyến rời khỏi môi cô, rồi kéo cô vào trong ngực mình.

Tiêu Diệp Nhiên ngoan ngoãn dựa vào ngực anh, bên tai cô là tiếng trái tim anh đang đập rất mạnh mẽ.

Tay anh nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc cô, cứ ôm nhau như vậy một lát, sau đó anh mới cất tiếng nói trầm thấp dễ nghe của mình lên phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng bếp. "Như vậy đã cảm thấy chân thật chưa?"

Tiêu Diệp Nhiên sửng sốt một lát sau đó mới kịp phản ứng lại, hóa ra vì câu nói kia cho nên anh mới hôn cô. Cô không nhịn được cất tiếng cười: "Chân thật, vẫn luôn rất chân thật."

Cố Mặc Đình khẽ cười thành tiếng sau đó buông cô ra nói: "Rửa bát đi."

Tiêu Diệp Nhiên: "... Bầu không khí đang rất tình cảm lại bị hai chữ "Rửa bát" kia phá hủy, cô khế thở dài một tiếng như có như không.

Sau khi tắm rửa xong đi ra ngoài, Tiêu Diệp Nhiên nhận ra Cố Mặc Đình không có trong phòng ngủ.

Cô nhíu mày quay người đi ra khỏi phòng.

"Ừ, cho dù đối phương ra giá bao nhiêu đều mua lại hết." Cố Mặc Đình thấp giọng nói với Cố Thanh Chiêu qua điện thoại.

"Anh, như vậy đối phương sẽ cố tình lên giá đó." Giọng nói của Cố Thanh Chiêu mang theo chút lo lắng.

"Không sao cả, chỉ cần người ta sẵn lòng ra tay là được." Anh không sợ đối phương ra giá cao mà chỉ sợ đối phương không muốn bỏ ra.

"Em biết rồi, em sẽ làm như lời anh dặn dò”

Cố Thanh Chiêu trả lời rất nghiêm túc, nhưng ngay sau đó anh ta lại đổi giọng: "Anh, anh vì yêu mà muốn tiêu tiền như rác đấy à"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 333


Giọng nói của anh ta mang theo vẻ chế nhạo.

Yêu?

Ánh mắt Cố Mặc Đình nhìn vào tấm ảnh chụp đang đặt trên bàn, là ảnh chụp chung của anh và Tiêu Diệp Nhiên. Tấm ảnh này được chụp vào hôm anh và cô đi chơi công viên.

Cô cười rất vui vẻ, cười giống như một đứa bé vô cùng ngây thơ trong sáng.

Trái lại, anh chỉ cười mỉm thôi, nhưng cũng có thể thấy rõ, tâm trạng của anh rất tốt.

Sau khi cô đi rửa ảnh, còn cố ý mua một cái khung hình rồi đặt khung ảnh này lên trên bàn làm việc của anh.

Cô nói: "Để tấm ảnh ở đây, sau này khi em không ở bên cạnh, anh cũng có thể nhìn vật nhớ người."

Nghĩ đến điều ấy, anh khẽ cười thầm, đôi mắt anh nhìn chăm chú vào cô gái đang cười sáng lạn trong tấm ảnh, trong mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng.

Cô bước vào thế giới của anh, giống như một mặt trời bé nhỏ sưởi ấm thế giới lạnh như băng này.

Ở đầu bên kia điện thoại, Cố Thanh Chiêu chờ mãi vẫn không nghe thấy tiếng anh trai mình trả lời, anh ta nghi ngờ cất tiếng hỏi: "Anh, anh vẫn đang nghe đó chứ?”

Phía bên kia vẫn im lặng như tờ, ngay khi Cố Thanh Chiêu chuẩn bị cúp điện thoại, thì giọng của anh mới vang lên. "Thanh Chiêu, nếu như cuối cùng Tiêu thị vẫn rơi vào trong tay Cố Tống Vy, thì đến lúc đó em về nhà họ Lục đi."

"Anh, anh quá độc ác!"

Đối với tiếng kêu r3n truyền đến từ bên kia điện thoại, Cố Mặc Đình coi như không nghe thấy, nói xong anh trực tiếp cúp điện thoại.

Lúc ấy ở ngoài cửa ra vào có một dáng người mảnh mai yên lặng đứng ở đó, cánh cửa khép hờ ngăn chặn tầm mắt của Cố Mặc Đình cho nên anh không phát hiện ra. Cô mím chặt môi, trái tim bị những lời anh nói làm rung động, rất lâu sau vẫn chưa thể trở lại bình thường được. Cô đứng thêm một lát nữa, sau đó mới quay người trở về phòng.

Trong căn phòng yên tĩnh, tấm rèm được kéo lại, ánh sáng mờ mờ, chỉ có một bóng đèn treo trên tường là sáng rực rỡ.

Cố Mặc Đình nhẹ nhàng đẩy cửa vào phòng, ánh mắt nhìn về phía chiếc chăn nhô lên trên giường, trong đôi mắt sâu thẳm đen tuyền ấy rất khó để nhận ra một chút cảm xúc nào.

Anh khẽ đóng cửa lại, rồi đi đến bên giường cúi đầu xuống, nhìn vào gương mặt đang ngủ rất ngon của cô. Trái tim anh hơi rung động một chút, anh cúi người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô.

Lông mi hơi run rẩy, Tiêu Diệp Nhiên nắm vội vàng chặt †ay mình lại, dường như cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh đang thở ra trên mặt cô.

Cô rất căng thẳng, lo lắng anh sẽ phát hiện cô đang giả vờ ngủ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 334


May mẫn, rất nhanh sau đó anh đã tránh đi,

Cô thâm thở phào nhẹ nhõm, còn anh thì nằm xuống bên cạnh cô.

Có lẽ vì lo sợ mình sẽ đánh thức cô, cho nên anh cũng không ôm cô ngủ giống như ngày thường.

Tay cô nắm chặt lấy ga trải giường, xiết chặt rồi lại buông ra.

Sau khi lặp đi lặp lại mấy lần, cô hít sâu một hơi rồi xoay. người qua ôm lấy anh.

Cố Mặc Đình sửng sốt một chút, sau đó trên khóe môi anh bỗng nở nụ cười nhẹ nhàng.

Anh kéo cô vào trong ngực: "Sao em vẫn chưa ngủ?" "Không ngủ được." Cô nhăn nhó chui vào ngực anh rồi đáp lời.

"Sao thế?"

Vẫn là giọng nói dịu dàng như trước.

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, cánh tay đang ôm anh không khỏi ôm chặt hơn.

"Mặc Đình" Cô khẽ gọi anh một tiếng.

"ừ"

"Em nghe thấy hết rồi."

Anh yên lặng một lúc lâu, sau đó mới mở miệng hỏi: "Em không vui à?"

Cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Không."

Ngừng một lát, cô lại nói tiếp: "Tiêu thị là tâm huyết của ba em, em không cho phép nó rơi vào tay kẻ khác. Cho dù ba em có tỉnh lại hay không, thì em sẽ giúp ông ấy bảo vệ tốt Tiêu thị...

"Cho nên Cô ngẩng đầu nhìn anh, còn anh thì hơi cúi mặt xuống, hai người mặt đối mặt với nhau.

"Em rất vui vì có anh giúp em”

Anh hơi mỉm cười: "Anh cũng rất vui khi thấy em vui vẻ." Một câu nói hơi vòng vo khiến Tiêu Diệp Nhiên bật cười. Trông thấy chiếc má lúm đồng tiền xinh xinh của cô, trái †im anh bắt đầu nhộn nhạo.

"Vẫn không ngủ được à?" Anh hỏi.

"Hả?" Tiêu Diệp Nhiên vẫn chưa kịp phản ứng lại.

"Vậy chúng ta làm chút việc giúp dễ ngủ hơn nhé."

Khóe môi anh cong lên lộ ra nụ cười mang ý nghĩa sâu xa, rồi sau đó anh lật người đè cô xuống dưới người mình bắt đầu hôn lên môi cô.

Công ty giải trí Đường Hải mua được một cốt truyện đang rất nổi tiếng trên mạng, chuẩn bị tự mình đầu tư để quay một bộ phim truyền hình đắt giá.

Đây là một bộ phim truyền hình chưa quay đã được rất nhiều người chú ý đến.

Dù gì thì đạo diễn của bộ phim cũng là đạo diễn nổi tiếng Lâm Thành, nam chính và nữ chính cũng là diễn viên trẻ đang rất nổi tiếng.

Chẳng trách chưa quay mà đã nổi.

Mỗi công ty giải trí đều đang nghĩ cách để nhét diễn viên nhà mình vào trong bộ phim này, chỉ c ần sau khi bộ phim này nổi tiếng, thì các diễn viên trong phim, dù là vai phụ chắc chắn cũng sẽ nổi tiếng thêm không ít.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 335


Hiện giờ muốn xây dựng một ngôi sao nổi tiếng rất khó, làm gì có ai không muốn mình dần dần nổi tiếng, dần dân được chú ý hơn chứ?

"Tôi nhất định phải diễn vai nữ số hai."

Cố Tống Vy nói với quản lý của mình chắc như đinh đóng cột, giọng điệu rất cứng rắn, không cho ai bàn cãi thêm gì cả.

"Nhưng mà công ty đã giới thiệu một người mới qua đó rồi, chỉ s

ặ phải diễn vai nữ số hai."

Đây là bộ phim chuyển thể từ một quyển tiểu thuyết rất nổi tiếng trên mạng, chỉ cần cô ta có thể diễn vai nữ số hai, vậy thì chắc chắn cô ta sẽ nổi tiếng.

Người đại diện thấy cô ta tỏ thái độ kiên quyết như vậy, không có chỗ để thương lượng thì chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ: "Tôi lại đi nói với cấp trên một chút, xem có còn cơ. hội cứu vãn nào không."

Nói xong cô ta đang định quay người đi khỏi đó.

Thì Cố Tống Vy gọi cô ta lại: "Đợi lát nữa”

Cô ta quay đầu lại, thì nghe thấy Cố Tống Vy nói: "Giúp tôi đặt lịch hẹn với Ninh Huyên Huyên”

Giữa lúc nghỉ trưa.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ vừa ăn cơm trưa ở bên ngoài xong quay về công ty thì trông thấy Cố Tống Vy đang ở sảnh tiếp khách tầng một chuẩn bị đi ra ngoài.

Để tránh phải chạm mặt với nhau, Tiêu Diệp Nhiên kéo. Tống An Kỳ trốn ra sau bồn hoa.

"Cậu làm gì thế?" Tống An Kỳ không hiểu cô làm vậy là có ý dì.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn về phía Cố Tống Vy đã đi đến cửa: "Tớ không muốn gặp phải cô ta, nếu không thì lại phiền phức không dứt."

Tống An Kỳ kêu "A" một tiếng thật dài: "Cậu biết không? Hôm nay Cố Tống Vy đã nói với quản lý công ty, nếu như cô ta không thể lấy được vai trong {Thanh Phi Truyền); nhân vật nữ số hai, thì cô ta sẽ thanh lý hợp đồng với công ty, hơn nữa nếu công ty không có hành động gì, thì cô ta sẽ kiện ra tòa để đòi một số tiền bồi thường hợp đồng rất lớn"

"Mẹ kiếp!"

Tiêu Diệp Nhiên không nhịn nổi cười xùy một tiếng: "Sao cô ta không đi cướp ngân hàng luôn đi?"

"Hơn nữa cô ta lấy đâu là niềm tin để cho rằng công ty nhất định sẽ thỏa hiệp nhỉ? Cô ta cũng không phải ngôi sao đang nổi tiếng, không phải người có thể mang đến nhiều lợi ích cho công ty. Từ khi công ty ký hợp đồng vói cô ta, tớ nghĩ có lẽ đến giờ vẫn đang trong tình trạng lỗ vốn"

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy da mặt của Cố Tống Vy quá dày, quá coi trọng bản thân rồi.

"Tớ nghĩ do cô ta ỷ vào mình có chỗ dựa là Bùi Hạo Tuấn." Nghĩ đến đôi nam nữ chó chết kia, Tống An Kỳ không nhịn được khinh thường.

"Phải không?" Tiêu Diệp Nhiên hừ lạnh nói: "Bây giờ ông chủ của Thời Thụy là Thẩm Tử Dục của nhà họ Thẩm, nhà họ Bùi thì tính là gì chứ. Lần này chỉ sợ Cố Tống Vy tự vác đá nện vào chân mình rồi."

Nghe thấy ba chữ "Thẩm Tử Dục ", trên mặt Tống An Kỳ hơi mất tự nhiên, nhưng được cô che giấu rất nhanh, Tiêu Diệp Nhiên cũng không chú ý tới điều ấy.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 336


"Thế chẳng phải chúng ta sẽ có trò hay để xem sao?" Vừa nghĩ tới việc Cố Tống Vy phải chịu cảnh dã tràng xe cát, Tống An Kỳ đã không nén nổi sự kích động trong lòng.

Thấy dáng vẻ đầy mong chờ của cô ấy, Tiêu Diệp Nhiên không nhịn được cười. Thật ra trong lòng cô cũng rất mong chờ đến cái ngày được trông thấy Cố Tống Vy vỡ mộng.

Ninh Huyên Huyên được đạo diễn Lâm Thành tự mình chọn vào vai nữ chính của 4 Thanh Phi Truyền }, khi ấy các trang báo lớn đều đưa tin về việc này, được mọi người chú ý rất lâu.

Cho nên, Cố Tống Vy muốn bắt tay vào làm từ chỗ Ninh Huyên Huyên, dù sao thì Hạo Tuấn cũng đã bảo Ninh Huyên Huyên giúp đỡ cô ta một chút, chỉ cần mình mở miệng nói muốn vai nữ số hai này, thì cô ta tin chắc Ninh Huyên Huyên sẽ giúp đỡ.

"Xin lỗi cô Cố, lịch trình của Huyên Huyên nhà chúng tôi rất dày đặc, chỉ sợ không bớt ra được chút thời gian nào để tới gặp cô."

Nhưng cô ta không ngờ rằng, mình lại ngoài cửa.

Người ngăn cô ta lại chính là người đại diện của Ninh

¡ từ chối ngay từ

Huyên Huyên, đồng thời cũng là người đại diện xuất sắc của ngành giải trí.

Cố Tống Vy không dám đắc tội với đối phương, nên cô ta chỉ có thể nén giận trong lòng cố gắng nở nụ cười nịnh nọt, rồi nhẹ nhàng nói: "Chị Hân, chị cũng biết quan hệ giữa em và Huyên Huyên không tệ, chỉ giúp em nói một tiếng với cô ấy nhé, bảo cô ấy bớt ra vài phút để gặp mặt em"

"Xin lỗi, Huyên Huyên không có thời gian gặp cô." Thái độ của chị Hân rất kiên quyết, không có chỗ nào để thương lượng cả.

"Chị... Cuối cùng Cố Tống Vy không nhịn được cơn giận trong lòng nữa, ngay lập tức sắc mặt cô ta tái xanh, ánh mắt lạnh lùng trừng chị Hân: "Chị Hân, tôi tôn trọng chị vì chị là người đại diện của Ninh Huyên Huyên, nhưng không có nghĩa là tôi đang sợ chị."

"Cho nên?" Chị Hân nhướng mày.

"Nếu như chị không để tôi gặp Huyên Huyên, thì tôi sẽ...” "Chị Hân”

Cố Tống Vy còn chưa kịp nói dứt lời, thì đã có một giọng nói nhẹ nhàng từ trong nhà truyền đến.

Là tiếng của Ninh Huyên Huyên.

Ngay sau đó, cánh cửa vốn dĩ đang khép hờ ở sau lưng chị Hân được người bên trong mở ra, Ninh Huyên Huyên bước ra ngoài.

Vừa nhìn thấy Cố Tống Vy, cô ta đã tỏ vẻ kinh ngạc nói: "Hóa ra là cô à Tống Vy, tôi còn tưởng chị Hân đang nói chuyện với ai nữa chứ"

Cố Tống Vy nhìn cô ta, trong mắt hơi lạnh lùng thoáng qua, cô ta không biết cô đến sao? Thật hay giả đấy!

Nhưng Cố Tống Vy đang có việc cần nhờ vả người ta cho nên cô ta đành phải nuốt sự sỉ nhục ngày hôm nay xuống. cô ta mang theo khuôn mặt tươi cười nói: "Huyên Huyên, xin lỗi đã làm ồn đến cô, nhưng người đại diện của cô không cho tôi gặp chô, cho nên tôi mới làm ồn với chị ấy vài câu thôi, tôi không có ác ý gì đâu”

Ninh Huyên Huyên nhíu mày, trao đổi ánh mắt với chị Hân sau đó cười nói: "Chị Hân nghĩ rằng tôi đang nghỉ ngơi, nên không muốn ai đến quấy rầy tôi."

Nghe cô ta giải thích như vậy, Cố Tống Vy càng cười tươi hơn: "Tôi hiểu mà."

Hai người đều cười dịu dàng nhìn đối phương, nhưng

sóng ngầm trong ánh mắt thì chỉ tự mình biết mà thôi. " —
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 337


"Cô muốn diễn vai nữ số hai?"

Nghe thấy yêu cầu của Cố Tống Vy, Ninh Huyên Huyên hơi kinh ngạc, ngay sau đó trong lòng cô ta khế mỉa mai. Chỉ dựa vào khả năng diễn xuất như vậy, độ nổi tiếng như vậy của cô ta mà cũng mơ tưởng diễn vai nữ số hai của bộ phim chuyển thể lớn này sao?

Cho cô ta diễn vai nha hoàn là đủ rồi.

"Ừ” Cố Tống Vy gật đầu: "Tôi đã đọc nguyên tác rồi, tôi rất thích nhân vật nữ số hai này, chỉ cần tôi có thể diễn vai này, thì chắc chắn có thể đứng vững gót chân trong ngành giải trí"

"A" Ninh Huyên Huyên khẽ cười một tiếng, sau đó khẽ ngả người dựa vào ghế sofa phía sau: "Cô cảm thấy cô có thể diễn tốt sao?"

"Cô có ý gì?" Ánh mắt Cố Tống Vy bỗng nhiên chuyến sang lạnh lẽo.

Ninh Huyên Huyên khế mỉm cười: "Không có ý gì cả, chẳng qua là tôi cảm thấy nếu cô đã muốn diễn thì cố sức tranh giành đi. Hiện giờ vai diễn nữ số hai vẫn chưa quyết định, cô vẫn còn cơ hội đó."

Chỉ là cơ hội không lớn. Trong lòng Ninh Huyên Huyên bổ sung một câu.

Chuyện này không phải cô không biết, còn cần cô ta nói sao? Trong lòng Cố Tống Vy cười nhạt.

"Tôi muốn cô đề cử giúp với đạo diễn Lâm một lần" Cố Tống Vy nói ra mục đích thật mà mình tìm đến đây.

"Dựa vào đâu chứ?" Hai cô không thân cũng chẳng quen, huống chỉ, đây là một bộ phim lớn, cô ta cũng không muốn đến lúc đó khi nữ số hai diễn quá nát, thì lại ảnh hưởng đến người giới thiệu là cô ta.

"Dựa vào đâu?" Cố Tống Vy nhíu mày, nhất thời không thể nghĩ ra nổi lý do.

Căn bản là Ninh Huyên Huyên không muốn giúp cô ta chuyện này, nên đã nháy mắt ra hiệu với chị Hân.

Người đứng sau lập tức hiểu rõ, nên chị ta khách sáo nói với Cố Tống Vy: "Cô Cố, lát nữa Huyên Huyên còn có một buổi phỏng vấn, chỉ sợ không có thời gian hàn huyên với cô nữa"

Đây là lệnh đuổi khách.

Cố Tống Vy nhíu mày nhìn chị Hân, sau đó lại nhìn về phía Ninh Huyên Huyên, cô ta đang vô dùng dửng dưng, hiên nhiên là không muốn giúp.

Cô cắn môi, giống như đã quyết định điều gì đó, rồi mở miệng nói: "Nếu như cô giúp tôi chuyện này, tôi sẽ bảo. Hạo Tuấn tự mình đến cảm ơn cô."

Không đến mức bất đắc dĩ, thì cô ta tuyệt đối sẽ không đẩy Hạo Tuấn ra, nhưng nhân vật lần này cô ta bắt buộc phải lấy được, cho nên...

Trong lòng cô ta căng thẳng chờ đợi câu trả lời của Ninh Huyên Huyên.

Ninh Huyên Huyên ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào người cô ta, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra: "Cô Cố, cô rất thông minh"

Đây là một câu giễu cợt, không phải Cố Tống Vy không nhận ra, nhưng cô ta vẫn nhìn chằm chằm vào Ninh Huyên Huyên: "Vậy còn cô Huyên Huyên? Cô có thông minh không?"

Sắc mặt Ninh Huyên Huyên cứng lại, nhưng rất nhanh cô ta đã trở lại bình thường, sau đó cô ta lại cười nhẹ nhàng rồi nói: "Tôi đồng ý với cô"

Trái tim vẫn luôn căng thẳng của Cố Tống Vy bây giờ mới thả lỏng ra, cô ta khẽ thở phào một hơi, sau đó đứng dậy: "Tôi sẽ chờ tin tốt của cô."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 338


Sau khi nhìn Ninh Huyên Huyên một cái thật sâu, cô ta mang theo người đại diện của mình cùng nhau rời khỏi đó.

Đợi đến khi cô ta đi khỏi, chị Hân mới lạnh lùng nói: "Cái cô Cố Tống Vy này đúng là cố hết sức để nổi tiếng, hiện giờ ngay cả chồng sắp cười của mình cũng mang ra làm điều kiện được"

Ninh Huyên Huyên nhìn bộ móng tay được sơn màu đỏ của mình, trong mắt hiện ra vẻ đắc ý, khóe môi cô ta khế cong lên: "Rất nhanh thôi, sẽ không còn là chồng sắp cưới của cô ta nữa rồi."

Đáng thương thay cho Bùi Hạo Tuấn, anh ta hoàn toàn không biết chỉ vì một vai diễn mà vợ sắp cưới đã bán rẻ anh ta như vậy.

Kể từ khi biết rõ thân phận của nhau, không có chuyện gì thì Thẩm Tử Dục thường xuyên tìm các loại lý do để gọi Tiêu Diệp Nhiên đến văn phòng chủ tịch tìm anh ta.

Một hai lần thì còn đỡ, nhưng nhiều lần như vậy, khiến mọi người trong công ty đã bắt đầu đồn đoán về chuyện của hai người bọn họ.

Có người nói Tiêu Diệp Nhiên là người tình được Thẩm Tử Dục bao nuôi.

Có người nói, vì Tiêu Diệp Nhiên nên Thẩm Tử Dục mới vung tiền như rác mua lại Thời Thụy.

Càng kỳ lạ hơn, có người còn nghĩ ra một vở kịch ân oán trong nhà giàu.

Nói Tiêu Diệp Nhiên là mối tình đầu của Thẩm Tử Dục, hai người yêu nhau nhưng không được nhà họ Thẩm chấp nhận, thêm vào các loại cốt truyện máu chó khác nữa. Lúc Tống An Kỳ kể chuyện này một cách sinh động cho Tiêu Diệp Nhiên, khóe mắt cô lập tức giật giật, nói rất chán ghét: "Kịch bản máu chó như vậy có viết thành tiểu thuyết cũng chẳng ai thèm đọc.

"Tại sao các cô ấy không nói, thật ra tôi chính là mẹ kế của Thẩm Tử Dục nhỉ? Như vậy mới đủ k1ch thích”

Tống An Kỳ: "..."

Cũng chỉ có cô ấy mới có thể vui vẻ trước những lời đồn đãi gièm pha như vậy thôi.

Thật ra ban đầu Tiêu Diệp Nhiên cũng không vui vẻ gì cả, chẳng qua là cô cảm thấy không cần thiết phải để ý đến chuyện này. Nếu cô để ý ấy, nói

šn những lời đồn thổi ấ không chừng càng có nhiều chuyện kỳ quái hơn truyền ra ấy chứ.

Cây ngay không sợ chết đứng.

Cho nên, cô vẫn làm việc nghỉ ngơi đều đặn, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những tin đồn ấy.

Có người thấy thế thì không nhịn nổi nữa.

"Ôi, đây không phải là phu nhân tương lai của chủ tịch công ty chúng ta sao?"

Lúc Tiêu Diệp Nhiên bê cái cốc đi vào phòng uống nước, thì có một giọng nói quái gở vang lên bên tai cô.

Cô nhìn lại, thì ra là đối thủ của cô Lại Tiểu Lan.

Cô nhướng mày nhìn cô ta, cái loại người như Lại Tiểu Lan này, nếu càng để ý đến cô ta thì cô ta càng phản ứng mạnh hơn.

Cho nên, cô chọn cách mặc kệ cô ta.

Vì vậy, cô đi thắng đến máy đun nước lấy nước.

Cô không muốn để ý đến đối phương, nhưng đối phương lại không muốn buông tha cho cô.

“Tiêu Diệp Nhiên, tôi đang nói chuyện với cô đấy, cô không nghe thấy à? Tai điếc sao?"

Tiêu Diệp Nhiên quay đầu lại, cô liếc mắt nhìn về phía Lại Tiểu Lan, rồi mỉm cười: "Phó giám đốc Lại, vừa rồi là cô đang nói chuyện với tôi sao? Tôi còn tưởng là có con chó đang sủa lung tung nữa chứ"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 339


Sắc mặt Lại Tiểu Lan lập tức sa sầm xuống, sau đó cô ta bước đến trước mặt Tiêu Diệp Nhiên, lạnh lùng trừng mắt lên với cô: "Tiêu Diệp Nhiên, cô thật sự cho rằng Chủ tịch Thẩm vừa ý với cô sao? Buồn cười, cô chẳng qua chỉ là một món đồ chơi của người ta mà thôi."

"Đồ chơi?" Tiêu Diệp Nhiên khẽ cười một tiếng, sau đó cô vuốt v e mái tóc dài của mình, khóe mắt nhếch lên: "Đáng tiếc có người muốn làm đồ chơi cũng không có cơ hội ấy: Bị đâm đúng chỗ đau, Lại Tiểu Lan tức giận trợn ngược. mắt lên, trong mắt cô ta b ắn ra sự thù hận sâu đậm, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Tiêu Diệp Nhiên, đừng quá đắc ý, đến một ngày nào đó tôi sẽ làm cho cô chết rất khó coi."

“Tôi đang chờ đây." Tiêu Diệp Nhiên cười với cô ta một tiếng, sau đó quay người đi khỏi.

Cô hoàn toàn không chú ý tới sự nham hiểm trong mắt Lại Tiểu Lan, đột nhiên, mái tóc dài của cô bị người ta kéo lại từ phía sau khiến cô kêu to một tiếng, bước chân cô. hơi lảo đảo một chút, cốc nước cô đang cầm trong tay cũng theo quán tính đổ hết vào ngực cô.

Bởi vì đang là mùa hè, cho nên cô mặc một bộ váy liền hơi mỏng, nước lại đổ ngay lên người rất nóng.

Da thịt trước ngực cô bị bỏng đến mức đau nhức, cô nhíu mày lại cố nhịn đau, quay đầu tức giận trừng mắt với người khởi xướng.

Lại Tiểu Lan.

"Xin lỗi, tôi không cẩn thận lại cầm phải tóc của cô."

Lại Tiểu Lan giả vờ giả vịt xin lỗi, nhưng trong mắt cô ta đầy vẻ đắc ý.

Bốp!

Một cái tát mạnh rơi thẳng vào khuôn mặt đang đắc ý của Lại Tiểu Lan, khiến cô ta phải che lấy mặt mình. Đúng lúc cô ta đang muốn mở miệng mắng Tiêu Diệp Nhiên, thì trông thấy ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết tháng mười hai của cô, khiến những lời muốn nói bị nuốt vào trong lòng.

"Lại Tiểu Lan, cô muốn tôi chết khó coi sao?" Tiêu Diệp Nhiên đến gần cô ta, gương mặt u ám rất đáng sợ.

Trên mặt Lại Tiểu Lan lộ vẻ sợ hãi, hai chân cô ta không tự chủ được lui về phía sau: "Cô muốn làm gì?" Vì sợ hãi nên giọng nói của cô ta hơi run rẩy.

"Làm gì sao?" Tiêu Diệp Nhiên cười lạnh lùng: "Lại Tiểu Lan, trước khi tôi chết tôi sẽ kéo cô vào địa ngục cùng tôi"

Lại Tiểu Lan nhìn Tiêu Diệp Nhiên đáng sợ giống như quỷ. satan thì nuốt một ngụm nước bọt, một câu cũng không dám nói nữa.

Trước ngực Tiêu Diệp Nhiên lúc này vô cùng đau đớn, cô hít sâu một hơi nhịn đau, lạnh lùng nhìn Lại Tiểu Lan một cái sau đó mới quay người rời khỏi chỗ này.

Sau khi cô đi khỏi, hai chân Lại Tiểu Lan mềm nhữn ngã xuống đất, cô ta có cảm giác như mình vừa mới sống sót sau tai nạn.

"Thật đáng sợ” Cô ta lẩm bẩm.

"An Kỳ, đi cùng tớ tới bệnh viện." Từ phòng uống nước ra ngoài, Tiêu Diệp Nhiên đi thẳng đến bàn làm việc của Tống An Kỳ.
 
Back
Top Bottom