Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 220


Chương 220

Anh chiếm hữu cô từng tấc từng tấc một, khiến cho cô làm như thế nào cũng không thể ngăn được nước mắt.

Anh dịu dàng trấn an bên tai của cô, từng chút từng chút hòa vào tâm hồn của cô, thật lâu vẫn không tiêu tan.

Tối hôm nay, Tiêu Diệp Nhiên mệt mỏi gần như mở mắt không ra, trong ý thức mơ mơ màng màng, cô chỉ biết là có một cơ thể ấm áp luôn ôm cô vào trong ngực, mang đến cho cô sự ấm áp vô hạn.



Hôm sau, Tiêu Diệp Nhiên tỉnh dậy từ trong ngực của Cố Mặc Đình.

Nhìn thấy lồng ngực rắn chắc của người đàn ông ở trước mắt, cô hơi hốt hoảng, trong đầu xuất hiện cảnh tượng ngày hôm qua một cách đứt quãng. Người đàn ông th* d*c, giọt mồ hôi nóng hổi, còn có những hình ảnh khiến cho người ta cảm thấy xấu hổ nữa…

Tiêu Diệp Nhiên cũng không hề hối hận vì quyết định của mình.

Đối với cô bây giờ mà nói, Cố Mặc Đình là tất cả tương lai của cô, cô sẽ không còn cô đơn một mình, cô đã có chỗ để mình dựa vào.

Tiêu Diệp Nhiên ở nhà thủ thỉ ấm áp với Cố Mặc Đình cả một ngày, tắt điện thoại, cũng cắt đứt tất cả tin tức của thế giới bên ngoài.

Nhưng mà cô lại không biết, ngày hôm nay thế giới ở bên ngoài đã lật trời rồi.

Sáng sớm ngày thứ ba, cuộc họp thường niên của Thời Thụy, Tiêu Diệp Nhiên trở lại công ty đi làm như ngày bình thường, kết quả Tống An Kỳ vô cùng lo lắng mà xông lại nói với cô rằng: “Tiêu Diệp Nhiên, cậu đã gây ra họa lớn rồi!”

“Tớ gây ra họa lớn gì vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên mờ mịt không hiểu, trong lòng tự nhủ lúc này mình mới đến công ty, còn chưa có làm chuyện gì hết mà.

“Haiz, tự cậu xem Facebook của cậu một chút đi.”

Tống An Kỳ thở dài, biểu cảm có chút đông cứng.

Tiêu Diệp Nhiên tò mò nhìn cô ấy một chút, vội vàng mở Facebook ra.

Vừa nhìn một cái, cô liền bị giật mình tại chỗ.

Cô chỉ thấy bài viết đầu tiên trên Facebook của mình có nội dung là: Cố Mặc Đình, ông chồng quốc dân, ảnh chụp chính diện tại hiện trường, đẹp trai quá đi thôi hà!

Phía dưới hàng chữ này còn kèm theo hai tấm hình của Cố Mặc Đình.

Rất nhanh, Tiêu Diệp Nhiên liền nhận ra đây là bức ảnh chụp trong bữa tiệc họp mặt thường niên hôm đó.

“Đây là có chuyện gì vậy?” Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên hơi thay đổi một chút.

“Thì như cậu đã thấy đó, sáng sớm ngày hôm trước cậu đăng ảnh chụp của tổng giám đốc Cố lên Facebook, sau đó trên mạng liền sôi trào, với hàng triệu lượt chia sẻ và bình luận, mấy cư dân mạng rất là hào hứng, có điều là tất cả những người trong ngành giải trí đều đang chờ xem sự xui xẻo của cậu đó.”

Tống An Kỳ thở dài, nhìn vẻ mặt không bình thường của Tiêu Diệp Nhiên: “Hôm qua tớ vốn muốn nói cho cậu rồi, nhưng mà vẫn cứ không liên lạc được với cậu.”

Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên hơi âm trầm: “Ảnh chụp này căn bản không phải là do tớ đăng.”

“Tớ biết không phải là do cậu đăng, nhưng mà bây giờ nói những lời này cũng vô dụng thôi. Trước tiên cậu cần phải nghĩ cách để giải quyết những chuyện này.”

Tống An Kỳ dừng lại một chút, thận trọng nói: “Nếu không thì trước tiên cậu thương lượng cách giải quyết với tổng giám đốc Cố nhà cậu trước đi.”

“Bây giờ ngoại trừ tìm anh ấy ra hình như cũng không còn cách nào khác.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 221


Chương 221

Tiêu Diệp Nhiên cười khổ một tiếng, vội vàng gửi tin nhắn qua cho Cố Mặc Đình: “Mặc Đình, chắc là anh đã nhìn thấy bài viết mà em đăng trên Facebook rồi đúng không?”

“Ừ, anh thấy rồi?”

“Ảnh chụp cũng không phải là do em đăng, thật sự xin lỗi, hại anh phải lộ diện trước công chúng.”

Trong lòng của Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy có lỗi, tác phong của Cố Mặc Đình từ trước đến nay đều không ồn ào, càng không thích làm lộ thân phận của mình ra ánh sáng, trước kia anh đã dùng chút thủ đoạn và quyền lực của mình để áp chế các bài báo lớn ở trong nước.

Những tòa soạn này gần như cũng không dám đăng tin tức liên quan đến anh.

Một số trang web tin tức chính thống cũng đã chặn hết tất cả các tin tức về anh.

Đối với người ngoài mà nói, Cố Mặc Đình vẫn luôn là một điều bí ẩn.

Nhưng mà bây giờ bí ẩn đã bị phá vỡ, tạo ra một làn sóng lớn trên internet, mà thủ phạm lại chính là Facebook của cô!

Trong lúc nhất thời, trái tim của Tiêu Diệp Nhiên loạn cào cào.

Sự lộ diện của Cố Mặc Đình, chuyện này nhất định không phải là trùng hợp, chắc chắn là có người đã đánh cắp Facebook của cô để đăng lên.

Sẽ là ai đây chứ?

Mục đích của đối phương làm như vậy căn bản chính là muốn trục xuất cô ra khỏi giới giải trí hoàn toàn.

Bởi vì đã đắc tội với Cố Mặc Đình, vậy thì cơ bản cũng không có duyên với giới giải trí.

Nhưng mà hiển nhiên đối phương đã tính thiếu quan hệ của cô và Cố Mặc Đình, mặc dù kế hoạch thất bại, nhưng mà dụng tâm lại cực kỳ hiểm ác.

“Một chút chuyện nhỏ mà thôi, bà xã không cần phải lo lắng đâu, để anh giải quyết là được rồi.”

Lúc này Tiêu Diệp Nhiên đang suy nghĩ đủ kiểu, Cố Mặc Đình lại gửi một tin nhắn đến nữa.

Mặc dù chỉ là một câu ngắn ngủi, nhưng mà lại làm cho Tiêu Diệp Nhiên yên tâm không ít.

Cô tin tưởng, lấy năng lực của Cố Mặc Đình, còn có sức ảnh hưởng của Hoàng Đình, chắc chắn là chuyện này sẽ được giải quyết rất nhanh.

Mà sự thật cũng y như thế.

Trong lúc mà tất cả mọi người đang chờ để Tiêu Diệp Nhiên gặp xui xẻo, đột nhiên hai tấm ảnh chụp gây chấn động toàn bộ mạng lưới lại bị xử lý sạch sẽ trong vòng một tiếng đồng hồ ngắn ngủi.

Facebook, các trang tin tức lớn, video… chỉ cần là có liên quan đến tin tức đó thì bị chặn và gỡ bỏ hết toàn bộ, không để lại một chút nào.

Sau đó bên phía Hoàng Đình cũng đưa ra câu trả lời thích đáng: “Sau khi công ty của chúng tôi và cô Tiêu thảo luận riêng với nhau, chứng minh lần xuất hiện vô ý này của tổng giám đốc Cố đơn thuần là xảy ra vô ý dưới tình trạng say rượu, vì vậy với tư cách là người liên quan hợp pháp nhất với anh Cố, tôi không có ý định truy cứu trách nhiệm liên quan, chỉ là hi vọng cô Tiêu coi đây là một lời cảnh báo. Đồng thời, tôi cũng mong lấy chuyện này để làm ví dụ, hi vọng là lần sau đừng phạm sai lầm như vậy, nếu không tôi chắc chắn sẽ cứu trách nhiệm đến cùng.”

Mấy câu nói ngắn ngủi thờ ơ bỏ qua sơ suất của Tiêu Diệp Nhiên, trong chốc lát toàn bộ giới giải trí đều xôn xao.

Tất cả mọi người đều cảm thấy Tiêu Diệp Nhiên đã gặp may mắn, lần đầu tiên rơi vào trong tay của Cố Mặc Đình, vậy mà lại có thể an toàn trở ra.

Nhưng mà có một bộ phận số ít lại cảm thấy việc này có chút kỳ lạ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 222


Chương 222

Từ lúc nào mà Cố Mặc Đình… lại dễ nói chuyện như vậy chứ?

Bọn họ đều nhớ rất kỹ, mấy năm trước có một tòa soạn không cẩn thận đưa tin liên quan đến Cố Mặc Đình, kết quả là ngày hôm sau tòa soạn đó liền bị đóng cửa, cũng biến mất bị tâm biệt tích trong giới kể từ khi đó.

Có không ít người đã nhìn ra được một vài manh mối từ chuyện này.

Xem ra là mối quan hệ giữa Tiêu Diệp Nhiên và Hoàng Đình có chút không đơn giản nha!

“Có chỗ dựa quả nhiên rất tốt!”

Nhìn sóng gió mà ai cũng tưởng là kinh thiên động địa, cuối cùng lại được giải quyết yên ổn như vậy, Tống An Kỳ cũng không nhịn được mà chậc lưỡi cảm thán nói.

Tiêu Diệp Nhiên trêu ghẹo nhìn cô ấy: “Cậu cũng có thể tìm một chỗ dựa mà.”

“Tớ cũng muốn lắm chứ bộ, nhưng mà tớ đi đâu để tìm thấy một chỗ dựa lớn giống như tổng giám đốc Cố nhà cậu đây?”

Tống An Kỳ trợn mắt nhìn Tiêu Diệp Nhiên một chút, trong lòng tự nói thầm: Cậu cho rằng cậu đi tìm củ cải trắng hả, tùy tiện nói là có thể tìm được.

“Cũng đúng nhỉ, nhưng mà thật ra thì cậu cũng không cần tìm đâu, chờ sau này tớ phát tài rồi thì tớ sẽ làm chỗ dựa cho cậu.”

“Lấy thân phận bây giờ của cậu cũng đủ để làm chỗ dựa cho tớ rồi.”

Tống An Kỳ cười hì hì một tiếng, chợt nghĩ đến cái gì đó, đột nhiên nói: “À đúng rồi, cậu có thể nghĩ được bài đăng trên Facebook của cậu là do ai đăng không? May mắn bây giờ cậu là bà Lục, nếu không thì tớ nhìn sự cố gắng mấy năm nay của cậu cũng sắp bị tin Facebook này phá hủy, cho nên chuyện này có làm như thế nào cũng không thể bỏ qua như vậy.”

“Tớ cũng đã cẩn thận suy nghĩ rồi, có thể hãm hại tới như thế, ngoại trừ Cố Tống Vy thì cũng không còn người nào khác. Nhưng mà bây giờ Cố Tống Vy xuất hiện ở công ty cực kỳ ít, cho nên chắc chắn là cô ta không có cơ hội để ra tay, mà người duy nhất có khả năng…”

Lời nói phía sau của Tiêu Diệp Nhiên mất hút, ánh mắt như có như không liếc nhìn về phía vị trí của Lại Tiểu Lan, trong đôi mắt của cô ẩn chứa sự lạnh lẽo.

“Hình như là cậu nói như vậy cũng có khả năng, cái con nhỏ đê tiện kia cùng một bộ phận với chúng ta, cô ta có thể mở máy vi tính của cậu lên, hơn nữa bình thường trang web Facebook của cậu lại được đăng nhập mật khẩu tự động.”

Sau một lời nhắc nhở của Tiêu Diệp Nhiên, Tống An Kỳ rất nhanh cũng nghĩ đến điểm mấu chốt trong đó.

“Chính là cô ta, chạy không thoát rồi!”

Tiêu Diệp Nhiên híp mắt lại, trong đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa sự nguy hiểm.

Trên mặt của Tống An Kỳ cũng mang theo tức giận: “Cái con nhỏ đê tiện kia sống quá yên ổn rồi, nên tìm chút phiền phức cho cô ta rồi đó.”

“Thật ra so với chuyện này thì tớ càng tò mò hơn là vào đêm hôm trước, ai đã thừa dịp tớ chưa chuẩn bị xong mà nhốt tớ ở trong nhà vệ sinh.”

Nói đến đây, trên gương mặt của Tiêu Diệp Nhiên bao phủ sự lạnh lẽo.

Tống An Kỳ ngẩn người: “Cậu nghi ngờ chuyện này cũng có liên quan đến Lại Tiểu Lan hả?”

Tiêu Diệp Nhiên im lặng trong chốc lát, hơi không xác định mà lắc đầu: “Tớ cũng không chắc nữa, nhưng mà cho dù không phải là cô ta thì chắc chắn cũng không thoát khỏi liên quan với Cố Tống Vy, tớ nghi ngờ là tối ngày hôm đó nhốt tớ ở trong đó cũng chỉ có thể Cố Tống Vy, cùng với Ninh Uyên Uyên và Tần Mạn Ny cùng nhau hợp sức ra tay.”

“Cậu nói như vậy, đột nhiên tớ lại nhớ đến một chuyện.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 223


Chương 223

“Chuyện gì vậy?”

“Hai ngày nay không phải là quản lý đã sắp xếp một nhiệm vụ cho tớ là đi theo quay chụp với đoàn làm phim sao, sau đó rất khéo, ở trong đoàn làm phim đó còn có Tần Mạn Ny. Sáng ngày hôm qua tớ đến đó, tâm trạng của người phụ nữ đó không tốt, sau khi nghe ngóng thì mới biết được ngày hôm qua có khoảng mười công ty quảng cáo hủy bỏ hợp đồng với Tần Mạn Ny, trong số đó còn có rất nhiều đại ngôn của thương hiệu nước ngoài nữa đó.”

Nói đến đây, trên mặt của Tống An Kỳ hiện ra biểu cảm cười trên nỗi đau của người khác.

Trong lòng của cô ấy, chỉ cần là kẻ thù của Tiêu Diệp Nhiên thì cũng chính là kẻ thù của cô ấy.

Kẻ thù gặp xui xẻo, đương nhiên là cô ấy vui còn không kịp.

Tiêu Diệp Nhiên nghe vậy, cũng cảm thấy hơi kinh ngạc.

Nói như thế nào thì Tần Mạn Ny cũng là diễn viên nữ tuyến một, nếu như ép buộc hủy bỏ hợp đồng, ở bên phía công ty quảng cáo cũng phải chi trả không ít phí bồi thường vì vi phạm hợp đồng.

Cả mười công ty quảng cáo đều hủy bỏ hợp đồng trong cùng một lúc, nếu như nói ở bên trong có người âm thầm điều khiển, thủ đoạn này… cũng quá dọa người rồi đó!

Nghĩ đến cái này, trong đầu của Tiêu Diệp Nhiên gần như là lập tức hiện lên bóng dáng của Cố Mặc Đình.

Có thể làm được một bước này, ngoại trừ anh thì còn là ai nữa?

“Hắc hắc, mấy cái con nhỏ thối tha kia, người nào cũng không biết trời cao đất rộng, dùng sức lực để suy nghĩ cách giày vò cậu, sớm muộn gì bọn họ đều sẽ phải trả giá đắt cho hành động ngày hôm nay.”

“Trả giá thì đương nhiên phải trả rồi, chiều nay cậu còn phải đến đoàn làm phim kia quay đúng không? Đến lúc đó tớ đi chung với cậu.”



Hai giờ chiều, Tiêu Diệp Nhiên đi theo Tống An Kỳ đến điểm quay chụp của đoàn làm phim.

Lúc hai người bọn họ đến nơi, các nhân viên làm việc ở hiện trường đều bận rộn đến điên cả đầu.

Sau khi Tống An Kỳ chào hỏi đơn giản với mấy người quen thì liền lôi kéo Tiêu Diệp Nhiên đến một bên đợi.

“Hình như là Tần Mạn Ny vẫn còn chưa đến?” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhìn xung quanh một vòng, không tìm được người mà mình muốn tìm, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi nói thầm một câu.

Tống An Kỳ gật gật đầu, vừa định nói cái gì đó thì liền nghe thấy ở bên cạnh có người đang nhỏ trọng thì thầm.

“Mọi người có nghe nói gì không, những chương trình truyền hình thực tế mà Tần Mạn Ny ký hợp đồng ban đầu đều đã bị rút lại hết rồi.”

“Biết chứ, chuyện này đã sớm không phải là bí mật gì rồi, trong giới đều đang truyền tai nhau ầm ầm luôn đó.”

“Cũng không biết là cô ta đã gặp xui xẻo gì, đang êm đang đẹp tự nhiên lại biến thành như thế này.”

“Nghe nói là đã đắc tội với người không nên đắc tội.”

“Một khi mà cô ta xui xẻo thì ngay cả chúng ta cũng phải chịu tội theo, người phụ nữ kia ỷ vào mình là nhân vật nữ chính mà làm mình làm mảy với mọi người, ngay cả đạo diễn cũng không ngoại lệ.”

“Nếu như mà cô ta lại tiếp tục như thế, chỉ sợ rất nhanh không có người nào ký hợp đồng với cô ta nữa…”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 224


Chương 224

Mặc dù là hai nhân viên kia đã cố gắng làm cho giọng nói của mình nhỏ lại, nhưng mà lời nói của bọn họ vẫn lọt vào trong tai của Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ.

Đối với kết cục của Tần Mạn Ny, hai người bọn họ không bình luận gì.

Đã

Hai người Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đứng tại chỗ đợi nửa tiếng đồng hồ, Tần Mạn Ny mới khoan thai đi đến trễ.

Có lẽ là bị chèn ép, trong hai ngày ngắn ngủi, người phụ nữ kia hoàn toàn không có phong thái giống như lúc trước, vẻ mặt phong tình vô hạn cũng trở nên phờ phạt vô cùng.

Nhân viên làm việc ở hiện trường nhìn thấy cô ta như thế này, trong mắt của bọn họ đều có sự đồng cảm.

“Đây chính là quả báo đó!”

Tống An Kỳ nhìn thấy cảnh này, chỉ lắc đầu cười lạnh, sau đó liền nâng camera lên tự mình chụp ảnh hiện trường quay phim.

Có lẽ là âm thanh chụp ảnh đã hấp dẫn sự chú ý của Tần Mạn Ny, người phụ nữ kia đột nhiên nhìn về phía bên này.

Trong nháy mắt mà cô ta nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên, khuôn mặt tức giận của cô ta lập tức biến thành hận thù.

“Tiêu Diệp Nhiên, con đàn bà đê tiện kia!”

Tần Mạn Ny tức giận mắng to, đồng thời chuyển bước chân đi đến trước mặt của Tiêu Diệp Nhiên, hung dữ đẩy cô một cái.

Tốc độ của cô ta thật sự rất nhanh, nhanh đến mức tất cả những người có mặt ở hiện trường đều không kịp phản ứng lại.

Đối với người phụ nữ điên khùng đột nhiên lại nổi bão, Tiêu Diệp Nhiên cũng rất cảnh giác, bị đẩy mất trọng tâm, dưới chân lảo đảo lui về phía sau mấy bước.

“Tần Mạn Ny, cô bị điên cái gì vậy?”

Tống An Kỳ nhanh tay lẹ mắt đỡ Tiêu Diệp Nhiên, tức giận trừng Tần Mạn Ny.

Tiêu Diệp Nhiên vội vàng ổn định lại thân thể, lạnh lùng nói: “Tần Mạn Ny, cô là chó hả? Quảng cáo và đại ngôn đều bị rút mất, tức giận không có chỗ nào trút, tùy tiện tìm người cắn lung tung à?”

“Tiêu Diệp Nhiên, cô bớt giả ngu cho tôi đi, tôi trở thành như thế này còn không phải là do cô hại hả? Nếu như không phải cô kêu người đàn ông kia đối phó với tôi, làm sao tôi lại rơi vào tình cảnh như thế này?”

Vành mắt của Tần Mạn Ny đỏ bừng, cảm xúc nhìn có chút cuồng loạn.

Người đàn ông đó?

Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, trong lòng không khỏi hơi nghi ngờ một chút.

Nhìn bộ dạng này của Tần Mạn Ny, hình như là cô ta đã biết đại ngôn của mình bị rút mất là có liên quan đến cô.

Người phụ nữ này chẳng lẽ đã biết chuyện là do Cố Mặc Đình làm rồi hả?

Mặc dù là trong lòng của cô hơi nghi ngờ, nhưng mà Tiêu Diệp Nhiên miễn cưỡng bình tĩnh nói: “Tôi chả hiểu cô đang nói cái gì cả.”

“Sao vậy, đến lúc này rồi mà còn muốn giả ngu nữa à, cô đừng nói với tôi là cô không biết người đàn ông đã đứng cùng với cô vào đêm hôm đó. Cố Tống Vy nói là do anh ta đã giúp đỡ cô, âm thầm đối phó với tôi, làm hại tất cả các đại ngôn của tôi đều bị hủy hợp đồng.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 225


Chương 225

Tần Mạn Ny cắn răng nghiến lợi tức giận nói, trên gương mặt dữ tợn kia còn có chỗ nào có vết tích của nữ thần như ngày thường.

Màn đối chọi gay gắt giữa hai người bọn họ đã thu hút sự chú ý của nhân viên ở hiện trường.

Khi mà mọi người nghe thấy nói như vậy, không khỏi xôn xao, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên cũng đều là không thể tưởng tượng được.

Tiêu Diệp Nhiên ngược lại rất bình tĩnh, cô mơ hồ đoán được người đàn ông ở trong miệng của Tần Mạn Ny chắc có lẽ là Cố Thanh Chiêu.

Nghĩ lại, Mặc Đình lại đẩy Cố Thanh Chiêu ra để làm bia đỡ đạn!

Tiêu Diệp Nhiên âm thầm bật cười ở trong lòng, bên ngoài lại hiện ra vẻ lạnh lẽo thấu xương: “Tần Mạn Ny, Cố Tống Vy nói cái gì thì cô liền tin cái đó à? Từ lúc nào mà cô lại trở nên nghe lời như thế? Cô cũng đừng quên, người phụ nữ đó và tôi cũng là kẻ thù không đội trời chung, nói không chừng cô ta chỉ muốn lợi dụng cô để chèn ép tôi mà thôi. Hơn nữa, cô cảm thấy cô còn mặt mũi nào để đến tìm tôi tính sổ? Tối ngày hôm trước, cô và Cố Tống Vy làm chuyện tốt gì, chẳng lẽ là cô đã quên nhanh như vậy?”

Người ở bên ngoài có thể nghe không hiểu lời nói này của Tiêu Diệp Nhiên, nhưng mà Tần Mạn Ny vừa nghe xong thì liền hiểu.

“Cái gì mà làm gì với cô cơ chứ?”

Đáy mắt của cô ta khẽ lóe lên một cái, có chút chột dạ mà nhìn qua chỗ khác, ngay cả khí thế lúc nãy cũng đã giảm đi mấy phần: “Cô đừng có ngậm máu phun người. Tiêu Diệp Nhiên, mặc dù là tôi không biết người đàn ông ở sau lưng của cô rốt cuộc có thân phận gì, nhưng mà cũng không phải là một mình cô mới có bối cảnh. Tôi khuyên cô tốt nhất nên dừng việc chèn ép tôi lại đi, nếu không tôi chắc chắn sẽ không để cho cô yên đâu.”

“Phải vậy không? Vậy thì tôi cũng muốn nhìn thử một chút, cô định làm như thế nào để khiến cho tôi không dễ chịu.”

Đối với lời đe dọa không có sức lực của Tần Mạn Ny, Tiêu Diệp Nhiên chỉ đáp lại bằng một nụ cười lạnh.

Cô cũng không sợ người phụ nữ này gây chuyện, dù sao thì trong tay cô vẫn còn điểm yếu của cô ta, đến cuối cùng ai xui xẻo thì vẫn chưa biết được đâu.

Có điều lúc hai người bọn họ đang đối chọi gay gắt, người đại diện của Tần Mạn Ny lại kéo cô ta trở về, nhỏ giọng nói ở bên tai của cô ta: “Mạn Ny, cũng đã đến lúc này rồi, cô cũng đừng khua môi múa mép nữa. Lần này cô bị đàn áp hung ác như vậy, điều này đã nói rất rõ ràng, cô lại tùy tiện đắc tội với cô ta, nếu như người ta có năng lực phong sát cô, sự cố gắng trong những năm gần đây của cô cũng sẽ trở nên uổng phí, chẳng lẽ cô muốn tự hủy hoại mình như vậy à?”

Không thể không nói, lời nói của người đại diện vẫn có chút lực kiềm chế cô ta lại.

Suy cho cùng, có thể đi đến được vị trí ngày hôm nay ở trong giới giải trí, mặc kệ là dựa vào cái gì, công sức và cái giá mà cô ta phải trả là thứ mà người khác không thể tưởng tượng được.

Ai cũng sẽ không tùy ý lấy tiền đồ của bản thân mình để làm trò đùa, Tần Mạn Ny cũng giống như vậy.

Đại ngôn còn có thể không nhận thêm, nếu như bị phong phát thì đã hoàn toàn tiêu đời rồi.

Sau khi đã nghĩ thông suốt lợi và hại trong đó, Tần Mạn Ny cũng rất nhanh thu hồi lại cảm xúc của mình, sau đó hít một hơi thật sâu, hừ lạnh một tiếng rồi cũng không dây dưa với Tiêu Diệp Nhiên nữa.

Cô ta vừa đi thì quần chúng vây xem cũng nhanh chóng tản ra.

Chờ đến lúc này, Tống An Kỳ mới quan sát Tiêu Diệp Nhiên một chút: “Cậu không sao đó chứ?”

“Không có việc gì đâu.” Cô lắc đầu.

“Vậy thì được.” Tống An Kỳ thở một hơi nhẹ nhõm, nhịn không được mà mắng: “Tớ thật sự không ngờ đến cái con nhỏ điên khùng kia lại đột nhiên nhào tới.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 226


Chương 226

“Tớ cũng không ngờ nữa, nhưng mà nhận phải k*ch th*ch lớn như vậy, có thể hiểu được.”

Tiêu Diệp Nhiên nhếch miệng, chỉnh sửa lại quần áo bị lôi kéo lộn xộn của mình, thản nhiên nói.

Tống An Kỳ nghe vậy, không khỏi bật cười một tiếng: “Vậy thì đúng rồi, nhưng mà nhìn bộ dạng của cô ta cũng không biết sợ hãi, mà cậu phải cẩn thận một chút đó, người phụ nữ này với Cố Tống Vy độc ác có trí thông minh bằng không giống nhau lắm đó.”

“Vậy thì tớ cũng không sợ.”

Cho đến ngày nay, cô đối mặt với kẻ thù chẳng lẽ còn ít hay sao?

Nếu như trước đây không bị hãm hại thì cô cũng sẽ không trở nên chật vật như vậy.

Bàn về trí thông minh, so ra thì cô cũng không thấp hơn người ta đâu!

Nghĩ đến chuyện này, Tiêu Diệp Nhiên cũng cảm thấy bất lực.

Không hiểu sao lại lại có nhiều kẻ thù như vậy, ngày nào cũng phải đối phó với bọn họ, cô cũng sắp biết được thuật phân thân rồi.

Im lặng một hồi, Tiêu Diệp Nhiên đột nhiên nhớ lại cái gì đó: “À mà nè, không phải là lúc trước cậu đã nói Tiêu Tiêu muốn trở về à, sao bây giờ cũng đã trôi qua nửa tháng rồi, tại sao lại không thấy được bóng dáng người đâu vậy?”

“Ai biết đâu, nói không chừng là đang trên đường trở về, chắc là lại đi đến nơi hoang dã nào khác rồi.”

Tống An Kỳ trợn mắt một cái, đối với cô gái ranh ma kia, hiển nhiên cũng không có cách nào.

Hai người đang nói chuyện, kết quả điện thoại của Tiêu Diệp Nhiên lại vang lên vào lúc này.

Cô lấy điện thoại ra nhìn thử, cái tên trên màn hình điện thoại khiến cho cô mỉm cười một tiếng: “Thật đúng là, nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới liền.”

“Cậu nhanh chóng hỏi xem cậu ấy đang ở đâu đi.”

Tống An Kỳ không chờ đợi kịp mà thúc giục.

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu ấn nghe, còn chưa kịp mở miệng thì một âm thanh rất có lực lấn át lấy tiếng nói nhẹ nhàng của cô truyền đến ở đầu dây bên kia: “Diệp Nhiên, cậu đang ở đâu vậy, mau đến cục cảnh sát cứu tớ đi, tớ bị bắt rồi…” Còn chưa dứt lời thì đã vang lên một tiếng bíp, điện thoại đã bị dập máy.

Tiêu Diệp Nhiên ngây ngốc một lát, gương mặt mang theo vẻ bất lực mà bỏ điện thoại xuống.

“Tình huống như thế nào vậy?”

Tống An Kỳ nhìn biểu cảm kỳ lạ của cô, không khỏi nghi ngờ một chút: “Tiêu Tiêu nói cậu ấy đang ở đâu vậy?”

“Cục cảnh sát.” Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng phun ra ba chữ.

Tống An Kỳ trợn mắt há hốc mồm: “Không phải là cậu ấy vừa mới về nước ư? Tại sao lại bị bắt vậy?”

“Tớ cũng không biết nữa, đáng tiếc là còn chưa kịp hỏi.”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu, chỉ có thể bất đắc dĩ đỡ trán, thở dài: “Chúng ta vẫn nên đi thôi, trước tiên xem tình huống như thế nào đã, nếu như đến trễ thì đoán chừng cục cảnh sát cũng bị cậu ấy phá hủy mất.”

Sau khi Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ rời khỏi tổ làm phim, bọn họ lập tức chạy đến đồn công an.

Vào lúc này, trong đồn công an ở thành phố Bắc Ninh, bầu không khí hết sức ồn ào, không ít cảnh sát mặc đồng phục đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại liếc nhìn một vài tội phạm phạm lỗi nhỏ, đang ngồi nghe dạy dỗ, tất thảy đều trông có vẻ rất trật tự nề nếp.

Có điều, sau khi có một giọng nói yêu kiều vang lên, bầu không khí ở nơi này đã bị phá tan sạch sẽ.

“Tôi không quan tâm, nếu như anh không bắt thằng khốn đó vào đây giam giữ hai ngày, tôi sẽ không đi đâu!”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 227


Chương 227

Giọng nói ấy không lớn, nhưng vừa khéo lại lọt vào tai tất thảy mọi người.

Tất thảy mọi người có mặt ở đây đều tò mò quay đầu nhìn về phía ấy.

Chỉ thấy một cô gái xinh đẹp với nước da trắng nõn nà đang ngồi bên chiếc bàn ngoài sảnh. Cô ấy mặc đầm liền vừa người đỏ thắm, dáng người uyển chuyển của cô ta được bao bọc bên trong, cơ thể đầy đặn bốc lửa, trông có vẻ hết sức quyến rũ.

Cô ấy đẹp đẽ vô cùng, đôi mắt đan phượng hẹp dài, quyến rũ bẩm sinh, toát ra vẻ yêu kiều và sang trọng, có điều nghe giọng điệu của cô ấy là biết ngay tính cách của người này cũng rất nóng nảy.

Mọi người vừa nhìn thấy cô ấy là ngẩn ngơ, ai nấy cũng tỏ ra kinh ngạc.

Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, sắc mặt của mọi người lại thay đổi, vốn dĩ ai nấy cũng tấm tắc trước vẻ đẹp của cô ấy, nhưng bây giờ lại bị thay thế bằng sự ngạc nhiên!

Đm, nếu như không nhìn nhầm thì chắc người đàn ông trung niên đứng trước mặt cô ấy là cục trưởng đấy nhỉ?

Chỉ một cô gái nhỏ nhoi thôi mà dám ra lệnh cho cục tưởng à?

Mọi người lập tức cảm thấy kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ cô gái này là thần thánh phương nào mà giỏi thế? Có người còn dụi mắt điên cuồng, dường như không dám tin vào những gì mình nhìn thấy.

“Ồ, bà cô của tôi ơi, người ta cũng đã nói rồi hai người chỉ hiểu lầm nhau mà thôi, hơn nữa nhìn anh ta cũng đâu có giống như có thù hằn gì với cô, chúng ta đừng làm lớn chuyện nữa có được không? Cô vừa mới quay lại mà, thôi mau về nhà đi.”

Cục trưởng dịu giọng dỗ dành, trong lòng lại than khổ không thôi, chỉ mong sao bây giờ có thể tiễn ma nữ nhỏ trước mắt đi ngay lập tức.

Nghe thấy thế, cô gái xinh đẹp ấy trừng to mắt, giọng điệu có vẻ hết sức ngang ngược: “Không được, lời anh ta nói không được tính là đúng, phải do tôi quyết định mới được! Nếu như hôm nay ông không nhốt anh ta lại, tôi sẽ vào nhà lao ngồi hai ngày, đến lúc đó, tôi muốn xem xem ông sẽ ăn nói thế nào với ông cụ!”

Cục trưởng nghe cô ấy nói vậy, trong lòng dậy lên nỗi chua chát, ông ta mấp máy môi, vừa định nói chuyện thì đột nhiên có giọng nói nhuốm đầy vẻ khó chịu vang lên. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Ê, cô có biết lý lẽ là gì không thế? Tôi đã nói rồi, đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn mà thôi, cũng có phải tôi không xin lỗi cô đâu, hơn nữa tôi cũng bị cô đánh rồi mà sao cô cứ không chịu thôi vậy?”

Người nói chuyện là một thanh niên tuấn tú, cơ thể cao ráo có thể sánh bằng người mẫu, gương mặt cũng có vẻ yêu nghiệt không thua kém gì cô gái ấy, pha lẫn vài phần ngang ngạnh, vài phần ngông cuồng, từ cách ăn mặc của anh ta cũng có thể nhận ra gia thế của người này không bình thường chút nào.

Nếu như Tiêu Diệp Nhiên có mặt ở đây bây giờ, chắc chắn cô sẽ rất ngạc nhiên.

Bởi vì anh ta không phải là ai khác, mà là Cố Thanh Chiêu.

Vào lúc này, Cố Thanh Chiêu cũng hơi bực dọc, trong lòng thầm than xui, sao lại bị gặp phải một cô gái nóng tính như vậy chứ.

“Hừ! Anh sàm sỡ tôi, tôi chưa cắt tay anh đi là tốt lắm rồi đấy, còn muốn bình yên rút lui à, mơ đẹp thế!”

Người phụ nữ ấy khịt mũi hừ lạnh một tiếng, cô ấy nhìn Cố Thanh Chiêu với ánh mắt oán hận.

“Tôi có cố ý đâu kia chứ.”

Cố Thanh Chiêu bất lực trợn mắt, anh lầm bầm trong miệng.

Vốn dĩ chiều nay định ra sân bay đón người, kết quả vì đông đúc quá nên anh bất cẩn sờ phải ngực của cô gái này, hai người lập tức xung đột với nhau ngay.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 228


Chương 228

Rồi chẳng bao lâu sau, hai người bèn bị dẫn đến đây uống trà.

“Ai mà buồn quan tâm xem anh có cố ý hay không.”

Cô gái ấy trợn mắt nhìn Cố Thanh Chiêu, rồi lập tức quay đầu đi, nói chuyện với cục trưởng trung niên tiếp: “Thế nào, cục trưởng, rốt cuộc ông có giam anh ta lại hay không? Nếu không thì tôi vào đây.”

“…”

Cục trưởng than khổ trong lòng, ông không khỏi thầm mắng mỏ cái tay cấp dưới đã bắt ma nữ này vào đây.

Đúng là thứ không có mắt, bắt ai không bắt, lại đi bắt cô gái này, mà trí mạng nhất là đến người nhà họ Lục cũng bắt luôn vào đây.

Hai người trước mặt ông ta, cho dù mà ma nữ giữa trần thế hay là cậu ấm bên cạnh, dù có là ai thì ông cũng không thể đắc tội nổi.

Muốn tiễn hai vị phật này đi, kết quả ma nữ lại khăng khăng không chịu đi!

Nghĩ đến đây, cục trưởng lại thở dài!

Đường đường là cục trưởng của một phân khu, sao ở trước mặt hai người này, mình còn không bằng đồ trang trí nữa kia chứ!

Vào lúc cục trưởng phiền não không biết phải hòa giải như thế nào, đột nhiên có hai tiếng bước chân hối hả vang lên ở bên ngoài cửa.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ chạy vào đồn công an, gần như vừa nhìn đã thấy bóng dáng quen thuộc ấy ngay.

Hai người nhìn nhau rồi nở nụ cười, vội vàng đi nhanh vào trong.

Sau khi đến gần, Tiêu Diệp Nhiên mới gọi mộ tiếng: “Tiêu Tiêu!”

“Hả?”

Nghe thấy giọng nói ấy, cô gái được gọi là Tiêu Tiêu lập tức quay đầu lại, mà sự ngang ngược trên gương mặt của cô ấy lập tức tan biết thành mây khói.

Cô hết sức bất ngờ và mừng rỡ khi nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ, lập tức sấn đến bên bọn họ: “Diệp Nhiên, An Kỳ, rốt cuộc hai cậu cũng đến rồi, tớ nhớ hai cậu muốn chết.”

“Bọn tớ cũng rất nhớ cậu.”

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười ôm Tiêu Tiêu, gương mặt lộ ra niềm vui khi gặp lại sau một khoảng thời gian xa cách.

Đến Tống An Kỳ, cô ấy lại bĩu môi rồi giở giọng trêu ghẹo: “Cách về nước của cậu cũng đặc biệt thật, không ngờ lại bị bắt vào đồn cảnh sát? Là người nào không có mắt mà lại dám bắt cậu thế?”

“Ồ, là cái đồ không có mắt kia kìa.”

Ngón tay mảnh khảnh của Tiêu Tiêu chỉ về phía sau lưng, người bị chỉ là cục trưởng, gương mặt già nua của ông ta co rút, lúng túng vô cùng.

“Rốt cuộc là thế nào vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu, cô cảm thấy hơi buồn cười, rồi lại quay đầu nhìn Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu nghe thấy thế, lông mà lập tức dựng đứng, cô ấy tỏ vẻ khó chịu: “Hồi chiều lúc tớ còn ở sân bay, bị một tên lưu manh sàm sỡ, tớ tức giận quá nên mới xảy ra xung đột với anh ta. Rồi không biết có tên hóng hớt nào rảnh chuyện đi báo cảnh sát, tớ mới bị bắt vào đây…”

“Thế…”

Khóe miệng Tiêu Diệp Nhiên khẽ co rút, cô cảm thấy hơi buồn cười.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 229


Chương 229

Tống An Kỳ ho điên ho cuồng, cố gắng kềm chế cảm giác buồn cười trong lòng mình.

Tiêu Tiêu nhìn hai người bọn họ, ánh mắt lộ ra vẻ hờn giận.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy thế bèn nghiêm túc trở lại, cô ân cần nói: “Bây giờ tên lưu manh ấy đang ở đâu? Không làm gì cậu chứ?”

“Ồ, ở ngay đây đây nè!”

Tiêu Tiêu bực bội trừng mắt nhìn về phía sau lưng.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ rồi đưa mắt nhìn về phía cô ấy chỉ, gương mặt bất đắc dĩ của người kia lập tức đập vào mắt bọn họ.

Tiêu Diệp Nhiên lập tức sững sờ: “Cố Thanh Chiêu à?”

Tống An Kỳ tỏ vẻ ngạc nhiên: “Anh ta chính là tên lưu manh đó sao?”

“Là anh ta đó! Sao hả? Các cậu quen người này à?”

Tiêu Tiêu chớp mắt, nhìn hai người họ với vẻ ngạc nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu, cô nhìn Cố Thanh Chiêu với vẻ đùa bỡn.

Ban nãy nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên xuất hiện ở đây, Cố Thanh Chiêu cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Có điều nghe bọn họ nói chuyện với nhau, anh ta cũng có thể đoán ra được người con gái được gọi là Tiêu Tiêu ấy khá thân với Tiêu Diệp Nhiên, lần này bị cô nhìn thấy, anh ta cứ nhấp nhổm ngồi không yên.

“Chị dâu, chị đừng nghe cô ta nói bậy, chuyện giữa em và cô ta chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Người như tôi đây, muốn phụ nữ như thế nào mà chẳng được? Sao có thể đi sàm sỡ cô ta kia chứ?”

Cố Thanh Chiêu bĩu môi, vội vàng giải thích, cố gắng bảo vệ hình tượng của mình.

Buồn cười!

Mặc dù bình thường anh ta hơi ngang ngược, nhưng cũng không phải là hạng đàn ông đê tiện có thể đùa bỡn phụ nữ, nếu như bị đổ tội danh này lên đầu, anh ta biết phải lăn lộn tiếp thế nào đây!

“Chị dâu?”

Nghe thấy Cố Thanh Chiêu gọi Tiêu Diệp Nhiên như thế, Tiêu Tiêu trừng to mắt, cô ấy cảm thấy hết sức bất ngờ: “Chuyện gì thế Diệp Nhiên, tại sao tên lưu manh lại gọi cậu như thế?”

Tiêu Diệp Nhiên nhún vai: “Bởi vì anh ta là em chồng của tớ, Cố Thanh Chiêu.”

“Thế…”

Tiêu Tiêu sững sờ, uổng công cô ấy nằng nặc không chịu buông tha suốt một buổi trời, kết quả hai người lại là người nhà đấy à?

Mẹ kiếp! Không đúng! Cái tên này không phải là người nhà của mình!

Sau khi ngẩn ra một lúc, cuối cùng Tiêu Tiêu cũng đã bình tĩnh trở lại, cô ấy hừ một tiếng: “Nể tình anh là em chồng của Diệp Nhiên, tôi có thể không tính toán với anh nữa, nhưng đừng nghĩ rằng tôi sẽ tha thứ cho anh như thế, nếu còn có lần sau thì tôi sẽ cắt tay của anh.”

Lời dọa dẫm của Tiêu Tiêu không hề có sức uy h**p gì với cậu ấm như Cố Thanh Chiêu.

Bởi thế, sau khi nghe xong, anh ta dứt khoát bĩu môi: “Yên tâm đi, tôi muốn phụ nữ gì mà không có, lẽ nào lại thiếu cô à?”

“Anh…”

Tiêu Tiêu không khỏi cảm thấy tức giận.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 230


Chương 230

Cái tên khốn kiếp này, nể mặt anh ta mà anh ta còn được đằng chân lên đằng đầu hả?

Chỉ có điều lần này không đợi cho cô nổi cơn thịnh nộ, Tiêu Diệp Nhiên nhanh tay lẹ mắt kéo cô ấy lại, cô quay đầu sang lườm Cố Thanh Chiêu: “Cậu cũng bớt nói vài câu đi.”

Cố Thanh Chiêu nghe thấy thế bèn cười ngượng, anh ta đứng dậy: “Được rồi, nếu như chị dâu nói thế thì tôi không nói nữa đâu.”

Sau khi nói dứt lời, anh ta duỗi eo, nhìn cục trưởng rồi mỉm cười: “Cục trưởng Triệu, tôi có thể đi được chưa?”

“Đương nhiên là có thể rồi, mọi người đều có thể đi được rồi.”

Cục trưởng Triệu vội vàng vẫy tay, trông có vẻ rất sốt ruột, khiến cho những người bên cạnh cảm thấy hơi cạn lời.

Nhưng cục trưởng Triệu cứ như không nhìn thấy nhìn cả.

Rốt cuộc hai vị phật lớn ấy cũng đã đi rồi, nếu không phải địa điểm không thích hợp, nói không chừng ông ta còn đốt pháo ăn mừng nữa kia kìa.

Một vở hài kịch, cuối cùng cũng đã hạ màn.

Sau khi bước ra khỏi cục cảnh sát, Cố Thanh Chiêu và Tiêu Diệp Nhiên chia tay nhau ở ngoài cửa.

Anh ta vừa mới bỏ đi, Tống An Kỳ đã hỏi ngay: “Tiếp theo chúng ta phải đi đâu đây?”

Tiêu Diệp Nhiên trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Đem hành lý của Tiêu Tiêu về trước đã, đến tối thì ba chị em ta đến Thịnh Thế Đế Cảnh chơi, cũng coi như là làm tiệc tẩy trần cho Tiêu Tiêu.”

“Thịnh Thế Đế Cảnh hả, lâu lắm không đi rồi. Được thôi, cứ quyết định như vậy đi.”

Tiêu Tiêu phất tay, vui vẻ tiếp nhận lời đề nghị của Tiêu Diệp Nhiên.

vào lúc này, cô ấy hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo giống như lúc ở trong đồn cảnh sát nữa, gương mặt trông có vẻ rất vui vẻ và phóng khoáng.

Ba người họ nhanh chóng đem hành lý về, sau khi trời sụp tối bèn dắt díu nhau đến Thịnh Thế Đế Cảnh.

Trong thành phố Bắc Ninh, không ít người đã nghe đến danh tiếng của Thịnh Thế Đế Cảnh. Đây là một nơi rất xa hoa đắt đỏ, có đủ các loại hình từ nhà nghỉ, câu lạc bộ, nhà hàng, hoạt động giải trí.

Những người ra ngoài nơi này đều là người của giới thượng lưu, trước lúc Tiêu Tiêu ra nước ngoài, thỉnh thoảng ba người bọn họ lại đến đây chơi bời.

Nơi này chứa chan hồi ức ấm áp của ba người bọn họ.

Vào lúc này, ba người Tiêu Diệp Nhiên bước vào cửa Thịnh Thế Đế Cảnh, nhìn thấy bảng hiệu quen thuộc, cô ấy không khỏi than thở: “Lâu rồi không đến, nhớ ghê.”

Tiêu Tiêu đưa chìa khóa cho cậu em giữ xe, cô mỉm cười khoác cánh tay hai người bạn của mình: “Nếu nhớ thì vào đi, đứng ở đây làm gì?”

Bọn họ đi vào trong Thịnh Thế Đế Cảnh một cách thuần thục, Tiêu Diệp Nhiên bấm thang máy kính, lên đến nhà hàng trên tầng 11.

Ba người vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của không ít người. Ánh mắt của rất nhiều người đàn ông đều trở nên nóng bỏng, gương mặt toát ra vẻ kinh ngạc.

Ba người Tiêu Diệp Nhiên chính là người đẹp trời sinh, mỗi người một vẻ.

Tiêu Tiêu là người đẹp sắc sảo, cô đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý của rất nhiều người, nhất là cặp mắt đan phượng xinh đẹp ấy, sóng nước chảy tràn trong mắt tỏa ra sự yêu kiều vô hình.

Còn Tiêu Diệp Nhiên lại tương đối nền nã.

Gương mặt thanh nhã, đôi mắt trong trẻo như nước hồ, dung mạo , trông có vẻ trong trẻo và xinh xắn, cho dù từ cái nhìn đầu tiên, cô không khiến mọi người cảm thấy kinh diễm như Tiêu Tiêu, nhưng không biết vì sao mọi người cứ dán chặt mắt vào cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 231


Chương 231

Còn Tống An Kỳ, cô ấy không sắc sảo và quyến rũ như Tiêu Tiêu, cũng không dịu dàng nền nã như Tiêu Diệp Nhiên, nhưng cô ấy lại có vẻ đẹp trung tính mà hai người bạn mình không có.

Mái tóc ngắn trông có vẻ nhanh nhẹn, gương mặt xinh xắn, nhìn cô ấy có vẻ tùy tiện nhưng thật chất lại có nét độc đáo, quyến rũ của riêng mình cô ấy, nhất là đôi chân dài trắng trẻo của cô ấy, đối với người đàn ông, rất ít người có thể từ chối.

Ba người đi chung với nhau đương nhiên sẽ trở thành cảnh đẹp, hút mắt người khác một cách lạ lùng.

Chỉ có điều, ba người họ hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của mọi người xung quanh, phục vụ đưa bọn họ đến một chiếc bàn gần cửa sổ, gọi món rồi đợi thức ăn được mang lên bàn.

Khoảng chừng mười lăm phút sau, các món ăn được mang lên đủ, ba người vừa ăn vừa hàn huyên tâm sự về những chuyện xảy ra trong mấy năm gần đây.

Đương nhiên, tất thảy những thứ xảy ra giữa ba người bọn họ, chuyện của Tiêu Diệp Nhiên lại thú vị nhất.

Trước giờ Tiêu Diệp Nhiên vẫn luôn không thích nhắc đến chuyện quá khứ, có điều cô gần như chưa từng giữ bí mật gì với Tiêu Tiêu và Tống An Kỳ.

Bởi thế, lúc Tống An Kỳ thao thao bất tuyệt kể về chuyện xảy ra trong vài tháng trước, cô cũng không ngăn cản.

Chỉ có điều, sau khi nghe xong, gương mặt Tiêu Tiêu lập tức sa sầm xuống: “Hay cho một tên Cố Tống Vy, hay cho một tên Bùi Hạo Tuấn, không ngờ lại dám đối xử với cậu như thế!”

“Không sao đâu, dù gì tớ cũng đã không còn để ý nữa rồi.”

Tiêu Diệp Nhiên nhún vai tỏ vẻ chẳng sao cả, gương mặt của cô trông có vẻ rất thờ ơ.

Bây giờ trong lòng cô đã có một người đàn ông khác rồi, Bùi Hạo Tuấn ấy chỉ còn là người lạ mà thôi.

“Cậu không để ý nhưng tớ không thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì được.

Sắc mặt Tiêu Tiêu sa sầm, cô ấy nghiêm túc nhìn Tiêu Diệp Nhiên: “Người đàn ông lăng nhăng như Bùi Hạo Tuấn thì còn dễ đối phó hơn một chút, chứ tâm địa của con ả Cố Tống Vy lại thâm độc quá, nếu như không sớm ngày giải quyết thì chẳng biết sau này sẽ còn làm gì cậu nữa. Cậu là chị em tốt của tớ, tớ không thể trơ mắt ra mà nhìn cậu xảy ra chuyện gì được. Nếu như người khác ức h**p cậu thì tớ sẽ giúp cậu đòi lại công bằng. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tống An Kỳ nghe thấy thế, cô không khỏi phì cười: “Ha ha, Tiêu Tiêu, cậu cũng đánh giá Diệp Nhiên thấp quá đấy, thủ đoạn phản kích của cậu ấy cũng đáng gờm, con ả Cố Tống Vy đê tiện ấy cũng không sống được yên, cậu ấy đâu có yếu ớt chút nào.”

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy như có dòng nước ấm chảy trong lòng cô.

Gia thế của ba người bọn họ không giống nhau, cô là con gái của nhà họ Tiêu, từ nhỏ đã không cần phải lo cơm ăn áo mặc, nhưng mà cô luôn bị Triệu Uyển Nhan và Cố Tống Vy chèn ép, sống không được như ý.

Mặc dù Tống An Kỳ không xuất thân cao như Tiêu Diệp Nhiên, nhưng ba mẹ của cô ấy đều là quản lý của sản nghiệp lớn, gia đình cũng được xem như là khá giả.

Còn Tiêu Tiêu mới thật sự là cành vàng lá ngọc, gia đình cô ấy làm trong quân đội và trong nhà nước, ba mẹ thường xuyên ra nước ngoài công tác, từ lúc còn nhỏ, cô ấy đã là công chúa được mọi người yêu thương, sống tự do tự tại, có biệt danh là ma nữ nhỏ.

Mà trước giờ cô ấy đều không thể để bạn mình bị ức h**p.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi cảm thấy mũi mình xốn xang, mấy năm nay, một mình cô phải gánh chịu biết bao tổn thương, cũng chỉ có An Kỳ và Tiêu Tiêu thật lòng quan tâm đến cô mà thôi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 232


Chương 232

Tiêu Diệp Nhiên cảm động đến mức sụt sùi, cô ráng giữ cho mình bình tĩnh lại, mỉm cười rồi nói: “Các cậu không cần phải ôm đồm nhiều việc đâu, bọn họ muốn chơi thì chúng ta chơi cùng họ là được rồi, cứ coi như tìm chút niềm vui trong cuộc sống đi vậy.”

“Được rồi, nghe cậu nói thế thì tớ cũng cảm thấy hứng thú. Nếu xét về chuyện chơi đùa thì chẳng ai hơn được tớ đâu. Tớ đảm bảo sẽ chơi đến mức bọn họ không còn sức phản kháng nữa.”

Chuyện này được gác tạm lại, Tiêu Tiêu chớp mắt, chợt đổi đề tài: “Không bàn đến mấy chuyện mất hứng này nữa, bây giờ tớ tương đối tò mò về người đã kết hôn với cậu.”

“Anh ấy đối xử với tớ rất tốt.”

Lúc nhắc đến Cố Mặc Đình, ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên dịu dàng như nước, cô cười tủm tỉm: “Bùi Hạo Tuấn không có tư cách so bì với anh ấy đâu.”

“Ồ? Đánh giá cao đến vậy à?”

Tiêu Tiêu nhướn mày tỏ vẻ ngạc nhiên.

Cô biết một khi Tiêu Diệp Nhiên bị thương, cô ấy sẽ khó mà mở cánh cửa lòng ra lần nữa, trước kia nghe Tống An Kỳ nói cô kết hôn với người lạ, cô ấy còn nghĩ cô bốc đồng quá.

“Lần sau nếu có cơ hội thì sẽ giới thiệu cho các cậu làm quen, cậu đừng lo, tớ biết tớ đang làm gì mà. Thật ra bây giờ tớ rất muốn nói Bùi Hạo Tuấn một câu, cảm ơn anh ta vì lúc đầu đã không lấy tớ.”

Nếu như anh ta không phản bội cô thì cô đã không được gặp Mặc Đình.

Mặc dù bây giờ cô cảm thấy tình cảm mình dành cho Bùi Hạo Tuấn không đáng một chút nào, nhưng thật lòng vẫn phải cảm ơn anh ta.

Tống An Kỳ cũng gật đầu đồng ý: “Đúng là nên cảm ơn anh ta, nếu như cái tên cặn bã ấy không phản bội cậu, cậu sẽ không gặp được người đàn ông tốt như nam thần Lục rồi.”

“Nếu đến cả An Kỳ cũng nói thế thì tớ yên tâm rồi.”

Tiêu Tiêu thở phào nhẹ nhõm, gương mặt cô ấy ánh lên niềm vui, cô cảm thấy mừng thay cho bạn thân của mình.

Ba người họ chuyện trò không ít chuyện trong khoảng thời gian ăn cơm, đợi đến khi cơm nước xong xuôi cũng đã đến tám giờ tối.

Bởi vì đã lâu chưa về nước, Tiêu Tiêu hết sức vui mừng khi được tụ tập với hai người bạn thân của mình, cô ấy dứt khoát kéo cả hai đến một câu lạc bộ có tên ‘Mị Âm’ trong Thịnh Thế Đế Cảnh để uống rượu.

Trong một gian phòng riêng trong câu lạc bộ, nơi này được trang trí hết sức tao nhã, mặt đất được trải thảm cung đình, có đầy đủ các tiết mục, ánh đèn rực rỡ, cực kỳ xa hoa lộng lẫy, đủ khiến cho mọi người muốn chết trong mộng đẹp, không nỡ rời khỏi nơi này.

“Đêm nay không say không về nhé?”

Sau khi khui chai rượu vang đỏ, Tiêu Tiêu rót cho ba người mỗi người một ly, rồi nói một cách khí phách.

Tống An Kỳ nhún vai, nếu như cậu muốn thì tớ sẽ theo đến cùng.

Tiêu Diệp Nhiên trợn mắt nhìn hai người họ: “Cân nhắc đến cảm nhận của người tửu lượng không cao một chút, uống say thì thôi, nếu cả ba đều nằm xuống đây thì ai lôi chúng ta về hả?”

“Sợ cái gì, nằm đây thì nằm đây, lẽ nào có ai dám ném tớ ra ngoài chắc?”

Tiêu Tiêu không sợ trời không sợ đất, tính cách này của cô lại rất giống với Cố Thanh Chiêu.

Lời cô ấy nói cũng đúng, ở nơi này làm gì có ai dám ném cô ấy ra ngoài.

Đại đa số những vị khách đến đây tiêu tiền đều là người có máu mặt, nếu như nhân viên phục vụ có mắt không tròng dám đắc tội người nào, nói không chừng sẽ gặp xui tận mạng.

Huống hồ chi, nhà Tiêu Tiêu còn nắm cổ phần khá lơn của Thịnh Thế Đế Cảnh.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 233


Chương 233

“Được rồi, nếu là thế thì tớ sẽ bán mạng theo cậu đến cùng.”

Ba người vui vẻ cụng ly, vừa nói vừa cười, bầu không khí vẫn thoải mái như lúc bọn họ còn học đại học, cùng ở chung ký tức xá, cùng điên cuồng chơi đùa, đong đầy niềm vui.

Sau khi uống rượu tầm nửa tiếng, Tiêu Diệp Nhiên không thể uống nổi nữa, Tiêu Tiêu và An Kỳ vẫn đang bừng bừng hứng thú, sấn lại bên nhau chơi phạt rượu.

Tiêu Diệp Nhiên ngồi bên cạnh nhìn bọn họ, cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất trong mấy tháng gần đây.

Lúc đang uống giữa chừng, Tiêu Diệp Nhiên vào nhà vệ sinh một chuyến, dạ dày của cô lại sôi trào, cô gục xuống bên bồn cầu, nôn hết một lúc.

Sau khi nôn một hồi lâu, dạ dày cũng thoải mái hơn nhiều, cô rửa mặt rồi lê bước về chỗ cũ.

Nhưng nào ngờ lúc đi đến hành lang, cô bất ngờ gặp phải hai người.

Tần Mạn Ny và một người đàn ông trung niên.

Tần Mạn Ny thân thiết khoác cánh tay người đàn ông, hai người bọn họ kề vai mà đi, chuyện trò rôm rả, trong lúc nói chuyện còn có thể nhìn thấy gương mặt e thẹn của Tần Mạn Ny.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi nhướn mày, cô cũng nhận ra thân phận của người đàn ông ấy.

Đó là người cô đã chụp lại hình ở dưới bãi đậu xe trong tiểu khu thuộc thành phố H.

Trong lúc Tiêu Diệp Nhiên hơi sững sờ, Tần Mạn Ny cũng nhìn thấy cô, sắc mặt cô ta thoắt thay đổi, vội vàng hất cánh tay người đàn ông bên cạnh ra.

“Sao thế?”

Người đàn ông trung niên ấy nhìn cô với vẻ ngạc nhiên, ông ta khẽ nhíu mày lại.

Tần Mạn Ny hoảng hốt, vẻ mặt thay đổi khó lường.

Bởi vì xảy ra mâu thuẫn với Tiêu Diệp Nhiên, tất cả công việc của Tần Mạn Ny đều phải ngừng lại, đối với một người đang trong thời kỳ thăng tiến như cô ta, chuyện này chẳng khác nào một đòn đả kích nặng nề.

Bây giờ là thời khắc mấu chốt của cô ta, người đàn ông trung niên bên cạnh lại là con át chủ bài, và cũng là chỗ dựa của Tần Mạn Ny.

Cô gọi người đàn ông này đến từ thành phố H xa xôi, ăn cơm với ông ta, uống rượu với ông ta, nói không chừng lát nữa còn ngủ chung với ông ta nữa…

Vốn dĩ mọi thứ đều đang tiến hành theo kế hoạch, chỉ cần cô hầu hạ sao cho ông ta hài lòng, người đàn ông nhiều tiền đến mức không đếm hết này sẽ chịu móc hầu bao vì cô ta, thậm chí còn có thể lấy lại được đại ngôn đã mất đi vào lúc trước.

Nhưng nào ngờ lại gặp phải Tiêu Diệp Nhiên trong thời khắc mấu chốt như thế này.

Cô ta là minh tinh, và cũng là người thứ ba, thân phận này phải giữ bí mật chặt chẽ, nếu như để cho người khác biết, vậy thì cô ta sẽ xong đời rồi.

Đột nhiên Tần Mạn Ny hơi sợ hãi.

Cô ta không muốn trở thành Cố Tống Vy thứ hai.

Vào lúc sắc mặt Tần Mạn Ny trắng bệch, Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô ta với vẻ như cười như không, cô chẳng nói gì, chỉ thở dài, lắc đầu rồi lướt qua hai người, toan bỏ đi.

Thấy ánh mắt của Đuờng Diệp Nhiên, trái tim Tần Mạn Ny nhảy lên đến cổ họng, cô ta không hỏi la lớn: “Tiêu Diệp Nhiên, cô đứng lại đó.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 234


Chương 234

Đột nhiên bị Tần Mạn Ny quát to một tiếng, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi dừng bước lại, hờ hững hỏi: “Có việc gì?”

Tần Mạn Ny đi đến, ánh mắt đảo tới đảo lui khắp người của Tiêu Diệp Nhiên, ra vẻ âm trầm mà nói: “Chuyện lúc nãy, cô tốt nhất cứ giả vờ như là chưa nhìn thấy đi.”

“Cô đây là đang ra lệnh cho tôi đó à?”

Nghe thấy giọng điệu của người phụ nữ này, Tiêu Diệp Nhiên nhíu chặt mi tâm.

“Tôi chỉ là đang khuyên cô thôi, là người đứng ngoài lề, đừng làm nhiều việc một cách tuyệt đối như vậy, nếu không thì cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”

Tần Mạn Ny nhìn chằm chằm vào Tiêu Diệp Nhiên, giọng nói cực kỳ cứng rắn.

Đối với sự kiêu ngạo từ trước đến nay của cô ta, muốn cô ta cúi đầu với Tiêu Diệp Nhiên, vậy thì chắc chắn đó là chuyện không thể nào.

“Cô Tần, tôi cảm thấy trước tiên cô vẫn nên làm rõ một chuyện đi. Người nào ở thế yếu thì phải cúi đầu, đừng có bày bộ dạng cao cao tại thượng. Một, tôi không thiếu cô cái gì, hai, tôi chỉ là đi ngang qua, đối với chút chuyện của cô, một chút hứng thú tôi cũng không có. Hơn nữa, xin hãy chú ý giọng điệu của cô, cô có tư cách gì mà ra lệnh với tôi.”

Tiêu Diệp Nhiên mỉa mai nhìn Tần Mạn Ny, căn bản cũng không định phải tính sổ với cô ta.

Muốn cứng rắn thì cô cũng sẽ không thua dưới tay của bất kỳ kẻ nào!

Tần Mạn Ny nghe như vậy, sắc mặt lập tức tái xanh.

Con nhỏ Tiêu Diệp Nhiên khó chơi này, Tần Mạn Ny cũng đã từng nghe thấy, lúc đầu cô ta cũng không thèm để mắt tới, cảm thấy đây chỉ là một phóng viên nhỏ, có lợi hại hơn nữa thì cũng không thể để gây ra sóng gió rất lớn, mà bởi vì như vậy, cô ta càng coi thường Nhiều lần cũng không kém gì so với Cố Tống Vy.

Tuy nhiên, sau một cuộc đối đầu ngắn ngủi, Tần Mạn Ny đã biết được Tiêu Diệp Nhiên rất khó xử lý.

Người phụ nữ này cũng không ngu ngốc giống như trong tưởng tượng của cô ta.

“Rốt cuộc là cô muốn cái gì?”

Tần Mạn Ny suy nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng cũng cắn răng nói.

“Tôi không muốn như thế nào cả, cô đi con đường Dương Quan của cô, tôi đi cầu độc mộc của tôi, nhưng mà tôi vẫn có một câu nói muốn nói với cô, đừng suy nghĩ muốn đối phó với tôi, nếu không nói không chừng cô sẽ biến thành Cố Tống Vy thứ hai đó. Đây là lời khuyên dành cho cô, cũng là một lời cảnh cáo, chuyện mà cô có thể làm cũng chỉ có thể là gió thoảng bên tai, có điều hi vọng đến lúc đó cô sẽ không hối hận.”

Nói xong câu đó, Tiêu Diệp Nhiên cũng lười phải tiếp tục dây dưa với cô ta, trực tiếp lách qua cô ta trở về phòng bao.

Đến lúc mà cô sắp đi, sắc mặt của Tần Mạn Ny cực kỳ khó coi trừng mắt nhìn ở sau lưng của cô, thoáng có chút điên cuồng mà nói: “Tiêu Diệp Nhiên, cô cũng đừng phách lối, đến đường cùng, tôi cũng không sợ cá chết lưới rách cùng với cô.”



Lúc Tiêu Diệp Nhiên trở lại phòng bao, ở bên trong chỉ còn lại một mình Tiêu Tiêu.

Trong tay của cô ấy đang cầm một miếng hoa quả ăn say sưa ngon lành, thấy Tiêu Diệp Nhiên trở về, mập mờ hỏi: “Sao lại đi lâu như vậy chứ?”

“Không có gì đâu, gặp người quen, nói chuyện với nhau một lát.”

Tiêu Diệp Nhiên cười cười ngồi xuống chỗ trống ở bên cạnh cô ấy: “An Kỳ đâu rồi?”

“Bị tớ chuốc say đi vào nhà vệ sinh rồi.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 235


Chương 235

Tiêu Tiêu đắc ý cười một tiếng, bộ dạng kia rõ ràng là rất hài lòng với thành quả của mình.

Tiêu Diệp Nhiên bật cười: “Bàn về uống rượu, hai người bọn tớ không thể đấu lại cậu được.”

Hai người bọn họ nói chuyện phiếm với nhau chờ Tống An Kỳ trở về, kết quả không ngờ đến chờ một cái liền hơn nửa tiếng đồng hồ.

“An Kỳ sẽ không phải xảy ra chuyện gì rồi đó chứ?”

Tiêu Diệp Nhiên hơi lo lắng mà nhìn ra bên ngoài, nói thầm.

Tiêu Tiêu lắc đầu, đứng dậy từ chỗ ngồi: “Đi thôi, ra ngoài tìm thử xem.”

Hai người đi ra khỏi phòng bao, trực tiếp đi đến nhà vệ sinh tìm người, nhưng mà tìm một lượt, sửng sốt ngay cả bóng dáng của Tống An Kỳ cũng không nhìn thấy.

“Chẳng lẽ là đi về trước rồi?” Tiêu Tiêu hơi nghi ngờ một chút mà hỏi.

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Chắc là không đâu.”

“Vậy thì cậu ấy có thể đi đâu chứ?”

“Không biết nữa.”

Trong lúc mà Tiêu Diệp Nhiên đang lo lắng có cần phải chia nhau ra tìm hay không, đột nhiên chuông điện thoại di động lại vang lên vào lúc này.

Tiêu Diệp Nhiên nhận lấy, liền nghe thấy âm thanh của Tống An Kỳ truyền tới từ bên kia: “Diệp Nhiên, thật xin lỗi nha, tớ có việc nên đi về trước rồi, các cậu không cần phải chờ tớ đâu, giúp tớ nói một tiếng xin lỗi với Tiêu Tiêu, mai mốt tớ nhất định sẽ đền bù cho cậu ấy.”

“An Kỳ, cậu sao rồi?”

Tiêu Diệp Nhiên rất thính, rất nhanh liền có thể nghe thấy trong giọng nói của Tống An Kỳ hơi không thích hợp.

“Tớ không sao đâu, không cần lo lắng cho tớ, ngày mai gặp nhau ở công ty.”

Nói xong lời này cũng không đợi Tiêu Diệp Nhiên có phản ứng, liền trực tiếp cúp điện thoại.

Tiêu Diệp Nhiên sửng sờ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại cả nửa ngày, cảm thấy bất đắc dĩ nói với Tiêu Tiêu: “Hình như là cậu ấy thật sự có chuyện gấp, đi về trước rồi…”

“Như vậy hả, thôi được rồi, đã như vậy rồi, vậy thì tối nay chơi tới đây thôi. Dù sao lần này tớ trở về cũng không đi nữa, sau này có nhiều thời gian để hẹn gặp nhau mà.”

“Ừm.”



Lúc Tiêu Diệp Nhiên về đến nhà cũng đã là mười một giờ đêm.

Đèn trong phòng khách của biệt thự vẫn còn sáng, sau khi vừa bước vào cô liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc vẫn còn đang bận rộn.

Người đàn ông ngồi ở trên ghế sofa gõ máy tính, anh mặc một bộ đồ ngủ thật dài, cổ áo ở trước ngực hơi mở ra, lộ ra đường cong căn đầy ở bên trong, màu da dưới ánh đèn chiếu xuống hiện ra màu sắc khỏe mạnh, hai chân bắt chéo lại với nhau, lộ ra tư thế ngồi cực kỳ ưu nhã.

Lúc này, ánh mắt của anh cực kỳ chuyên chú, nhìn từ góc độ của Tiêu Diệp Nhiên có thể nhìn thấy được đường cong rõ ràng từ gương mặt của anh, còn có phong thái quyến rũ thoát ra lúc mà anh nghiêm túc.

Người đàn ông nghiêm túc mãi mãi là người đẹp trai nhất, câu nói này Tiêu Diệp Nhiên lại chứng minh một lần nữa ở trên người của Cố Mặc Đình.

Cô bước nhanh đi đến phía sau của anh, cúi người xuống vòng lấy cổ của anh, đặt cái cằm nhỏ nhắn trên vai của anh, nghịch ngợm thổi hơi ở bên tai của anh: “Muộn như vậy mà còn chưa ngủ, đang chờ em hả?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 236


Chương 236

“Về rồi đó à?”

Người đàn ông cười nhẹ quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng: “Đi chơi có vui không?”

Tiêu Diệp Nhiên thỏa mãn gật đầu: “Vui lắm, uống một chút rượu, nhưng mà không có say.”

“Để anh xem một chút.”

Cố Mặc Đình kéo cô qua, đánh giá cô cẩn thận.

Có lẽ là do nguyên nhân uống rượu, gò má của cô xuất hiện vẻ phấn hồng của đào mật, đôi mắt long lanh xinh đẹp động lòng người hiện ra ánh sáng lấp lánh, mang theo vài phần mê hoặc, hơi thở tản ra mang theo mùi vị nhàn nhạt, cái miệng nhỏ đỏ khiến cho người ta nhịn không được mà có xúc động muốn âu yếm.

Bị anh nhìn chăm chú như vậy, nhịp tim của Tiêu Diệp Nhiên cũng nhịn không được mà tăng nhanh một chút.

Tuy nói hai người đã từng có tiếp xúc da thịt, nhưng mà trời sinh tính tình của Tiêu Diệp Nhiên khá khép kín, bị cặp mắt thâm thúy của anh nhìn chằm chằm như thế, đã không nhịn được mà hơi ngại ngùng.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn vào mắt của Cố Mặc Đình ở một khoảng cách gần như vậy.

Màu sắc đen nhánh, đen như mực lộ ra vẻ thâm thúy khó lường, giống như là biển sâu thần bí khó dò, làm cho người khác hơi khống chế không nổi mà muốn sa vào đó.

Nhưng mà rất nhanh, Tiêu Diệp Nhiên liền phát hiện có chút không đúng.

Đôi mắt màu mực kia trong một nháy mắt nào đó đột nhiên tuôn ra một khát vọng nóng bỏng, ngay sau đó, cánh tay của chủ nhân đôi mắt này duỗi ra kéo Tiêu Diệp Nhiên không có chuẩn bị qua, ngồi xuống ở trên đùi của mình.

Tiêu Diệp Nhiên hốt hoảng hét lên một tiếng, miệng nhỏ khẽ nhếch, đang muốn nói chuyện, nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị chặn lại.

Người đàn ông nhanh chóng chiếm lấy cánh môi mỏng manh của cô, không ngừng cướp lấy hương thơm ở trong miệng của cô, hô hấp của hai người quấn quýt vào nhau, ý thức mông lung, thân thể dính sát lại với nhau, một luồng nhiệt cực kỳ nóng từ từ quấn lấy hai người.

Trong mơ hồ, Tiêu Diệp Nhiên chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể của mình càng ngày càng tăng cao, cả người như đang được tắm trong một ngọn lửa rực cháy, một ngọn lửa nóng đang không ngừng va chạm, dường như thiêu hủy đi lý trí của cô.

Mà nụ hôn của anh lại không hề dừng lại một chút nào, một đường hướng xuống, lưu lại dấu vết đậm đậm nhạt nhạt ở cái cổ tinh tế của cô.

Nút áo ở trên người của cô đã được mở ra, gần như có thể nhìn thấy được một mảnh tuyết trắng đầy đặn mê người, chiếc áo lót màu tím gợi cảm bao bọc nó lại, có một loại cảm giác vô cùng sống động.

Đúng vào lúc này, Cố Mặc Đình rốt cuộc cũng buông cô ra.

Anh đặt môi của mình dán ở bên tai của cô, dùng giọng nói khàn khàn gợi cảm mà nói: “Bà xã anh muốn em.”

Tiêu Diệp Nhiên mềm nhũn nằm ở trong ngực của anh, xấu hổ nhưng mà lại gật đầu: “Trở về phòng đi, có được hay không, không muốn ở đây đâu.”

“Được, theo ý em.”

Anh ôm ngang cô lên, nhanh chóng đi lên lầu, bước vào trong phòng.

Cửa phòng từ từ được đóng lại, ngăn cách một mảnh xuân sắc kiều diễm ở bên trong.



Sáng ngày hôm sau, Tiêu Diệp Nhiên thức dậy một lần nữa từ trong ngực của Cố Mặc Đình, cảm nhận được hơi ấm và sự an tâm từ người ở bên cạnh, cô không khỏi thỏa mãn nở nụ cười.

Hai người bọn họ lần lượt thức dậy tắm rửa, sau đó cùng nhau nắm tay xuống lầu ăn sáng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 237


Chương 237

Trên bàn ăn, Cố Mặc Đình vừa uống sữa vừa giống như lơ đãng mà hỏi: “Bà xã, ngày hôm qua em ở cùng với Tống An Kỳ, có xảy ra chuyện gì hay không vậy?”

“Không có đâu, tại sao anh lại hỏi như vậy?”

Trong miệng của Tiêu Diệp Nhiên đang nhai một miếng trứng gà, nghe anh hỏi như vậy, không khỏi nghi ngờ một chút.

Cố Mặc Đình liếc nhìn cô một cái: “Thật sự không có à, em cẩn thận suy nghĩ lại một lát đi.”

“Ờm, nếu như nói thật thì hình như là có, lúc đầu bọn em nói tối hôm nay uống không say không về, nhưng mà nửa đường An Kỳ lại đột nhiên rời đi, sau đó gọi điện thoại đến, lúc đó em cảm thấy hơi không đúng, nhưng mà cũng không suy nghĩ gì nhiều…”

Giọng nói bỗng nhiên dừng lại, mi tâm của Tiêu Diệp Nhiên nhíu lại: “Chẳng lẽ là An Kỳ thật sự xảy ra chuyện gì à?”

“Ừm, theo như anh được biết hình như là ba mẹ của Tống An Kỳ đều là quản lý cấp cao của tập đoàn Dương thị, nhưng mà hình như gần đây đã bị cắt chức, nghe nói là tham ô tài chính, rất có thể sẽ bị điều tra theo pháp luật. Nếu như may mắn thì cả hai sẽ thoát khỏi hiềm nghi, nếu như không may mắn thì có thể bọn họ sẽ phải ngồi tù.”

“Cái gì?”

Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên thay đổi, dao nĩa ở trong tay rơi xuống leng keng ở trên bàn: “Không thể nào được, chú Tống với dì sao có thể làm ra chuyện này được chứ? Hai vợ chồng bọn họ vẫn luôn rất an phận thủ thường, làm việc của bản thân mình, tuyệt đối không thể nào làm ra chuyện như vậy được.”

“Trước tiên bà xã đừng kích động, nghe anh nói hết đã.”

Kéo Tiêu Diệp Nhiên trở về vị trí rồi an ủi cô, Cố Mặc Đình im lặng trong chốc lát rồi mới chậm rãi nói: “Quả thật là ba mẹ của Tống An Kỳ đã bị vu oan, nhưng mà thủ đoạn của người hãm hại bọn họ lại không hề đơn giản tí nào, tình huống hiện tại rất bất lợi đối với ba mẹ của Tống An Kỳ.”

“Vậy bây giờ phải làm sao đây?”

Trong lúc nhất thời, Tiêu Diệp Nhiên không có suy nghĩ gì cả.

Cô thầm trách mình sơ ý quá, mỗi ngày sớm chiều ở chung, trong nhà của bạn tốt xảy ra chuyện lớn như vậy, vậy mà cô lại không nhận ra được.

“Bà xã không cần phải tự trách đâu, chuyện này vốn vẫn có chỗ cứu vãn lại được, chỉ cần thu thập đủ chứng cứ chứng minh ba mẹ của Tống An Kỳ trong sạch, như vậy thì đương nhiên không có cách nào chứng thực được tội danh này. Nhưng mà mấy ngày này em trông chừng Tống An Kỳ nhiều một chút, đề phòng cô ấy suy nghĩ quẩn.”

Giọng nói của Cố Mặc Đình nặng nề mấy phần, dường như biểu cảm cũng mang theo mấy phần nghiêm túc.

“Tại sao lại nói như vậy chứ?” Tiêu Diệp Nhiên không hiểu: “An Kỳ cũng không phải là người không có lý trí mà.”

Cố Mặc Đình lắc đầu: “Vậy nếu như anh nói người làm hại ba mẹ của Tống An Kỳ lâm vào mức này là bạn trai của cô ấy, Hàn Minh Nhân thì sao đây?”

“Cái… cái gì chứ?”

Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên liền thay đổi, trong mắt tràn đầy biểu cảm không dám tin: “Anh nói là chú Tống và dì Tống có thể bị như vậy có thể là do Hàn Minh Nhân hại à? Tại sao lại như vậy chứ, tình cảm giữa anh ta với An Kỳ vẫn luôn rất tốt mà…”

“Lúc trước hình như là tình cảm của bà xã với Bùi Hạo Tuấn cũng rất tốt đó nhỉ, sau đó hắn ta đã làm cái gì với em?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 238


Chương 238

Cố Mặc Đình ngắt ngang lời của Tiêu Diệp Nhiên, mặc dù chỉ là một câu ngắn gọn, nhưng mà lại thành công để cho Tiêu Diệp Nhiên ngậm miệng lại.

Đúng vậy, tình cảm tốt thì thế nào chứ, kết hôn còn có thể ly hôn mà, giữa nam và nữ chuyện phản bội đã sớm không phải là chuyện mới mẻ gì rồi.

Nghĩ đến cái này, ánh mắt của Tiêu Diệp Nhiên không khỏi chìm xuống, vẫn có chút nghĩ mãi không ra: “Tại sao Hàn Minh Nhân lại muốn làm vậy chứ?”

“Hàn Minh Nhân phản bội Tống An Kỳ cùng cô con gái nhà giàu của tập đoàn Dương thị là Dương Thiên Thiên ở cùng bên nhau, nói một cách nghiêm túc, ba mẹ của Tống An Kỳ phải chịu liên lụy.”

“Thật quá đáng.”

Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên khó coi, giận không thể kiềm chế được.

Chỉ có tự mình trải qua mới có thể cảm nhận rõ ràng loại cảm giác đau đớn cùng cực khi bị người bên cạnh phản bội.

Lúc trước cô nhận phải sự phản bội gấp hai, thiếu chút nữa kiềm chế không được, nếu như không phải là An Kỳ ở bên cạnh của cô, chỉ sợ là cô sẽ điên mất.

Tiêu Diệp Nhiên thật sự không dám tưởng tượng, biến cố liên tiếp xảy ra, lấy tính tình dễ dàng nóng vội của Tống An Kỳ, có thể hay không thật sự làm ra một vài chuyện xúc động.

“Mặc Đình, bây giờ em phải đến công ty, tính tình của An Kỳ không tỉnh táo giống như em, cũng không gian xảo giống như Tiêu Tiêu, em sợ là cô ấy sẽ làm ra chuyện gì đó mất bình tĩnh.”

Tiêu Diệp Nhiên cũng không để ý đến chuyện ăn sáng, vội vã đứng dậy liền muốn rời khỏi.

Cố Mặc Đình cũng không ngăn cản lại: “Đi thôi, để anh lái xe đưa em đi, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh.”

“Vâng.”



Tiêu Diệp Nhiên hấp ta hấp tấp đi ra khỏi cửa, trên đường đến công ty cô gọi mấy cuộc điện thoại cho Tống An Kỳ, nhưng mà điện thoại đều thông báo tắt máy.

Bất đắc dĩ, Tiêu Diệp Nhiên chỉ có thể chạy đến công ty, kết quả nghe thấy Lina nói là Tống An Kỳ đã xin nghỉ.

“Đáng chết.”

Tiêu Diệp Nhiên chửi rủa một câu, sau đó cũng xin nghỉ với Lina, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và chăm chú của những người ở phía sau mà rời khỏi công ty.

Ra khỏi cửa công ty, Tiêu Diệp Nhiên gọi điện thoại cho Tiêu Tiêu, thông báo địa chỉ của Tống An Kỳ để cô ấy nhanh chóng chạy tới.

Đoán chừng là hai mươi phút sau, hai người bọn họ rốt cuộc cũng gặp nhau ở bên ngoài cư xá của Tống An Kỳ đang ở.

“Gấp gáp tìm tớ tới như vậy là đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tiêu Tiêu tùy tiện dừng xe Maserati ở ven đường, lơ ngơ bước xuống xe.

Tiêu Diệp Nhiên cũng không giải thích gì nhiều, trực tiếp nói: “Đợi một lát nữa tớ sẽ nói cẩn thận cho cậu biết, bây giờ trước tiên phải tìm được An Kỳ cái đã.”

Hai người bọn họ đi thang máy lên trên lầu, đi đến tầng lầu mà Tống An Kỳ đang ở.

Tiêu Diệp Nhiên nhấn chuông cửa ở cửa ra vào, liên tục nhấn bảy tám lần nhưng mà ở trong cửa lại thủy chung không có động tĩnh.

“Có chìa khóa dự bị hay không vậy?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 239


Chương 239

Tiêu Tiêu vừa nhíu mày hỏi, mặc dù không biết là xảy ra chuyện gì, nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt lo lắng kia của Tiêu Diệp Nhiên, biểu cảm của cô ấy cũng dần dần trở nên hơi nghiêm túc.

“Đúng vậy, sao tớ lại không nghĩ tới chứ.”

Tiêu Diệp Nhiên bình tĩnh lại, thầm trách sao mình lại rối tung lên vào thời điểm như thế này chứ, vội vàng đi vòng qua Tiêu Tiêu lấy ra một cái chìa khóa từ đống đá cuội trên chậu cây ở bên ngoài cửa.

“Tìm được rồi nè.”

Tiêu Diệp Nhiên mừng rỡ vội vàng mở cửa nhà của Tiêu Tiêu đi vào.

Lúc mà hai người đi vào nhà của Tống An Kỳ, trong phòng trống rỗng, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Tống An Kỳ.

Nhưng mà Tiêu Diệp Nhiên thấy được cái chìa khóa để ở trên bàn, lập tức nhìn ra được Tống An Kỳ cũng không có đi ra ngoài.

Hai người bọn họ lại đi vào trong phòng ngủ, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng của Tống An Kỳ ở trong phòng ngủ.

Có điều là hình như cô ấy trông không tốt lắm, một mình ngồi cuộn tròn vào trong góc, đầu chôn g*** h** ch*n, nhìn cực kỳ cô đơn và đau khổ, hoàn toàn mất hết vẻ sáng sủa của ngày thường.

Ánh sáng trong phòng mờ ảo, tất cả các màn cửa đều bị kéo lên một chút, ánh nắng cũng không thể lọt vào được.

“An Kỳ.”

Tiêu Diệp Nhiên và Tiêu Tiêu cẩn thận đi đến phía trước của cô rồi ngồi xuống, nhẹ giọng gọi.

Nghe thấy tiếng kêu quen thuộc, thân thể của Tống An Kỳ rõ ràng run lên một cái, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía hai người bọn họ.

Lúc nhìn thấy gương mặt của cô, trong lòng của Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy xót xa.

Đôi mắt sưng đỏ, lớp trang điểm trôi đi hết, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, trên mặt mang đầy nỗi buồn không tả và tự trách.

Tiêu Diệp Nhiên thấy thế, trong lòng của cô cũng không dễ chịu.

Lúc trước gặp chuyện phản bội, cho dù là đau lòng thì đó cũng là chuyện của một mình cô.

Nhưng mà chuyện của Tống An Kỳ còn liên lụy đến ba mẹ phải gánh chịu, thậm chí có thể làm hại hai người bọn họ ngồi tù…

“Tống An Kỳ, cậu thật sự là một người ngu đó, xảy ra chuyện, một mình cậu trốn ở chỗ này để làm cái gì? Chẳng lẽ tớ với Tiêu Tiêu được dùng để trang trí hả?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Miệng thì nói lời trách cứ, nhưng mà Tiêu Diệp Nhiên lại đưa tay ôm lấy cô ấy.

Cô biết lúc này Tống An Kỳ cần có sự ấm áp và quan tâm.

Cái mũi Tống An Kỳ chua xót, nước mắt bắt đầu rơi xuống điên cuồng: “Diệp Nhiên, Tiêu Tiêu, huhu, tớ nên làm cái gì đây, nếu không phải do tớ thì ba mẹ tớ cũng sẽ không biến thành như thế này…”

“Chuyện này cũng không thể trách cậu được.”

Tiêu Diệp Nhiên vỗ sau lưng an ủi cô ấy, trong mắt cũng từ từ dâng lên sự tức giận.

Trên đời này, chuyện có thể làm cho Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy tức giận thật sự không nhiều lắm.

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Nhìn hai người bạn tốt đều như vậy, Tiêu Tiêu thật sự kiềm chế không được mà vội vàng hỏi.
 
Back
Top Bottom