Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 240


Chương 240

Tiêu Diệp Nhiên thở dài, vội vàng trấn an Tống An Kỳ, kêu cô ấy đi rửa mặt, sau đó đi đến tủ lạnh tìm vài thứ cho cô ấy ăn.

Mà trong lúc này, Tiêu Diệp Nhiên cũng nói hết tất cả những gì mà mình biết cho Tiêu Tiêu nghe một lần.

Nghe đến cuối cùng, trên mặt Tiêu Tiêu liền cười lạnh, bên trong đôi mắt đẹp cũng toé ra lửa giận: “Ha ha, Hàn Minh Nhân, Dương Thiên Thiên có đúng không! An Kỳ, cứ giao hai con chó này cho tớ là được rồi, như thế nào? Dù sao thì tớ cũng vừa mới về nước, trong thời gian ngắn cũng không có chuyện gì để làm.”

Lúc mà Tống An Kỳ nghe thấy hai cái tên này, sắc mặt của cô bỗng nhiên ảm đạm, sự đau khổ và oán hận trong đôi mắt tuôn trào.

Sau một lúc lâu, cô ấy cắn răng nghiến lợi nói: “Tớ không có hứng thú với hai người kia, bây giờ tớ chỉ muốn giúp cho ba mẹ của tớ thoát khỏi tội danh thôi.”

“Cô gái ngốc này, trước kia tớ đây không có quay về, chuyện này đối với cậu mà nói có lẽ là sẽ hơi khó giải quyết, nhưng mà bây giờ tớ đây đã về rồi có thể còn trơ mắt nhìn cậu bị người ta ức h**p hả? Hơn nữa, cho dù thật sự không có tớ, Diệp Nhiên cũng sẽ không đứng ở bên ngoài mà nhìn đâu, cái người quyền thế ở sau lưng của cậu ấy cũng không kém so với tớ.”

Tiêu Tiêu vỗ vỗ vào đầu của Tống An Kỳ, đôi mắt mang theo lạnh lùng liếc nhìn với Tiêu Diệp Nhiên.

Trong đôi mắt của Tiêu Diệp Nhiên cũng xẹt qua một tia tàn nhẫn, chợt nói với Tống An Kỳ: “Ban đầu lúc mà tớ khó khăn nhất là do cậu vẫn luôn ở bên cạnh của tớ, bây giờ cứ để cho chúng tớ ở bên cạnh của cậu đi, bên phía của chú và dì chúng tớ sẽ giúp đỡ. Về phần thằng đàn ông cặn bã Hàn Minh Nhân kia, giống như là cậu đã từng nói với tớ, nhận ra sớm bớt đau khổ. Đê tiện, sớm muộn gì đều sẽ gặp báo ứng thôi!”

“Ừm!”

Nghe Tiêu Diệp Nhiên an ủi, trong lòng của Tống An Kỳ cuối cùng cũng dễ chịu được một chút, nhưng mà ít nhiều gì thì trong lòng của cô vẫn hơi đau lòng.

Cho đến lúc này, cô ấy mới hiểu được bị người khác phản bội, bị người khác chà đạp tâm ý và nỗ lực nhiều năm như vậy, rốt cuộc khó chịu biết bao nhiêu.

Cô cũng không hề bình tĩnh như là Tiêu Diệp Nhiên, sau khi bị người khác làm tổn thương, trước tiên có thể cố nhịn nhục rồi phản kích.

Cô sợ là khi mình nhìn thấy đôi nam nữ chó chết kia sẽ tức giận đến mức xông vào mà giết bọn họ!

Sau khi trấn an Tống An Kỳ xong rồi, Tiêu Tiêu liền rời đi trước. Tiêu Diệp Nhiên lo lắng bỏ cô ấy ở nhà một mình thì cô ấy sẽ suy nghĩ lung tung, dứt khoát kéo cô ấy đến công ty làm việc, dự định mượn cơ hội này mà di chuyển lực chú ý của cô ấy.

Tống An Kỳ cũng biết tâm tư của cô, cho nên vì để cho bạn tốt không lo lắng, chỉ có thể miễn cưỡng giữ vững tinh thần làm việc.



Mà trong lúc Tiêu Diệp Nhiên đang vội vàng nghĩ cách giúp cho Tống An Kỳ để giải quyết vấn đề, giới giải trí bỗng nhiên xảy ra một chuyện bê bối kinh thiên động địa.

Ngôi sao trẻ Tần Mạn Ny đang nổi tiếng hẹn hò với tổng giám đốc của công ty bất động sản nổi tiếng nào đó ở thành phố H, nghe nói vị tổng giám đốc này đã kết hôn nhiều năm rồi, trong nhà còn có một trai một gái.

Lúc tin tức này bị tuôn ra, danh từ tuesday lại càn quét trên mạng một lần nữa, cái tên Tần Mạn Ny này cũng đứng ở top mười danh sách được tìm kiếm trên hot search, vô số tiếng chửi rủa lăng mạ, bao gồm cả tiếng nói thất vọng của fan hâm mộ trung thành của cô ta, bùng nổ động trời động đất ở trên internet.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 241


Chương 241

Sự nổi tiếng của Tần Mạn Ny ở trong ngành giải trí hoàn toàn khác nhau một trời một vực so với Cố Tống Vy trước đó, bởi vậy một khi scandal bùng nổ, trình độ ảnh hưởng dữ dội cũng đạt đến mức độ trước nay chưa từng có.

Trong lúc nhất thời, hình ảnh thân mật của Tần Mạn Ny cùng với tổng giám đốc bất động sản đó được lan truyền ở trên mạng một cách điên cuồng, mà hình ảnh thanh thuần thật vất vả mới tạo dựng được cũng hoàn toàn bị hạ xuống mức thấp nhất.

Lúc nhìn thấy tin tức này, Tiêu Diệp Nhiên cũng cảm thấy rất kinh ngạc.

Cô cẩn thận nhìn ảnh chụp ở trên bài đưa tin, phát hiện có không ít ảnh chụp ở Club Mị Âm vào tối ngày hôm qua, ngoài ra còn có vài bức ảnh được chụp ở nơi khác và lúc đi mướn phòng với nhau.

Tổng cộng lại có ít nhất hai mươi tấm ảnh trở lên, hiển nhiên Tần Mạn Ny đã bị truyền không theo dõi đã sớm không phải là chuyện ngày một ngày hai.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi thở dài.

Ngành giải trí quả nhiên là một vũng nước sâu, ngôi sao nhỏ thì cũng thôi đi, loại giống như là Tần Mạn Ny căn bản cũng không có cuộc sống riêng tư thì không nói, một khi bị người khác tóm được điểm yếu thì đó chính là từ thiên đường ngã xuống địa ngục.

Quan trọng nhất là cô ta muốn trở mình thì thật sự rất khó khăn.

Đương nhiên, mặc kệ người ở bên ngoài bởi vì tin tức của Tần Mạn Ny mà ầm ĩ đến bao nhiêu, chuyện này cũng không hề liên quan gì đến cô.

Có điều Tiêu Diệp Nhiên không xem việc này ra cái gì, nhưng không có nghĩa là Tần Mạn Ny cũng không coi việc này ra cái gì.

Lúc này ở trong một phòng nghỉ độc lập trong đoàn làm phim, Tần Mạn Ny đang tức giận ném đồ, bình thường luôn luôn mang một gương mặt tươi cười mê hoặc người khác, giờ phút này lại mang theo vẻ bất mãn, độc ác và dữ tợn.

“Đáng chết, đáng chết, Tiêu Diệp Nhiên đáng chết! Cô lại dám đối xử với tôi như vậy.”

Ở dưới đất có đầy đồ trang điểm, thủy tinh, quần áo… nói chung là những đồ có thể ném được gần như đều bị ném xuống mặt đất, mấy người trợ lý và mấy thợ trang điểm ở bên cạnh thấy thế cũng không dám lên tiếng, rõ ràng không muốn đụng vào Tần Mạn Ny đang tức giận.

Cứ như vậy trôi qua thật lâu, lửa giận của Tần Mạn Ny cuối cùng cũng tiêu tan được một chút, nhưng mà sắc mặt vẫn âm trầm vô cùng như cũ.

Giọng nói của cô ta lạnh lẽo, lạnh lùng hỏi trợ lý: “Bên phía công ty như thế nào?”

“Chuyện lần này quá mức nghiêm trọng, bởi vì những thông tin mà phóng viên đưa ra đều có đầy đủ bằng chứng, công ty cũng chỉ có thể kêu bên phía quan hệ công chúng xử lý đơn giản và gửi một vài bản xin lỗi, nhưng mà hiệu quả cũng không lớn lắm. Hơn nữa, bây giờ bên ngoài công ty và đoàn làm phim, đều bị truyền thông bao vây, chúng ta có muốn rời khỏi, có lẽ cũng không quá dễ dàng.”

Sắc mặt của trợ lý cứng nhắc cẩn thận báo cáo tất cả các tình huống hiện tại cho Tần Mạn Ny nghe

Tần Mạn Ny nghe thấy như vậy, hai tay không khỏi nắm chặt lại: “Chờ một lát nữa một người trong các cô giả trang thành tôi, đi ra ngoài trước để dẫn đám phóng viên kia đi khỏi, mặt khác sắp xếp một chiếc xe, tôi sẽ âm thầm rời khỏi từ phía sau.”

“Tôi lập tức đi làm ngay.”

Trợ lý nhận mệnh vội vàng xoay người đi khỏi.

Trợ lý vừa đi, người đại diện cũng lo lắng nói với Tần Mạn Ny: “Mạn Ny, chuyện lần này chỉ sợ là không có cách nào làm dịu được, buổi sáng ngày hôm nay các kịch bản điện ảnh và truyền hình mà chúng ta đã bàn xong xuôi đều đã bị thông báo đổi vai. Bên cạnh đó, số ít thông cáo và quảng cáo đại ngôn cũng đã bị yêu cầu hủy hợp đồng, lần này công ty tổn thất cho phí bồi thường vi phạm hợp đồng rất lớn, đã làm cho các cấp lãnh đạo tức giận, kết quả xấu nhất chỉ sợ là công ty sẽ trực tiếp loại bỏ cô.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 242


Chương 242

Khi lời nói của người đại diện vừa dứt, một mặt âm trầm của Tần Mạn Ny, khóe miệng cũng không nhịn được mà co giật hai lần.

Cô ta cắn răng, trong lòng có một nỗi sợ hãi.

Thời gian ra mắt của Tần Mạn Ny cũng không ít, tính tới tính lui chắc cũng mười năm rồi, từ một người mới không có tiếng tăm, chật vật cho tới địa vị như hôm nay.

Những năm gần đây, vì có thể đứng vững ở trong ngành giải trí, cô ta đã phải trả giá và bỏ ra sự cố gắng không thể tưởng tượng được.

Năm nay cô ta mới ba mươi tuổi, còn có cơ hội rất lớn và khoảng không để tiến bộ, sau này có muốn vực dậy thì còn khó hơn là một người mới bắt đầu.

Không chỉ có như thế, những năm gần đây cô ta cũng có không ít đối thủ ở trong giới, lúc này không biết có bao nhiêu người đang xem trò cười của cô ta trong bóng tối, chờ cô ta bị tiêu diệt tận gốc.

Nghĩ đến đây, Tần Mạn Ny luôn phách lối kiêu ngạo liền cảm giác trong lòng không thể chịu đựng được, thế là hận ý đối với Tiêu Diệp Nhiên càng ngày càng sâu.

“Nếu như lần này tôi không thể vực dậy được nữa, tôi có chết cũng phải kéo Tiêu Diệp Nhiên xuống địa ngục cùng.” Tần Mạn Ny cắn răng nghiến lợi lẩm bẩm.

Người đại diện nghe vậy, ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng: “Mạn Ny, cô có thật sự xác định tin tức này là do Tiêu Diệp Nhiên đã tung ra không? Nếu là như vậy thì chuyện này cho dù như thế nào cũng phải để cho công ty biết, lần này bởi vì có liên quan đến cô ta, công ty tổn thất rất lớn, chắc chắn là bên phía ông chủ sẽ cực kỳ tức giận, đến lúc đó chắc chắn sẽ dạy dỗ Tiêu Diệp Nhiên.”

Mấy người bọn họ đều là trợ thủ đã đi theo Tần Mạn Ny nhiều năm rồi, không nói phương diện tình cảm như thế nào, bởi vì sự nổi tiếng của Tần Mạn Ny, những năm gần đây đãi ngộ của bọn họ cũng rất cao.

Hiện giờ Tần Mạn Ny đã rơi xuống, tiếp theo bọn họ là những người liên quan cũng sẽ không may mắn theo, sợ rằng là bọn họ còn phải tự tìm một lối thoát.

Nhưng mà cho dù bọn họ không sợ không tìm được việc làm, nhưng mà bọn họ muốn ký được hợp đồng với một nghệ sĩ có sự nổi tiếng ngang với Tần Mạn Ny, đó căn bản chính là một giấc mơ.

Nghĩ như vậy, trong lòng của nhân viên cảm thấy rất khó chịu, hung hăng mắng mấy tên paparazi đã tung tin này ra ở trong bụng.

“Chắc chắn là cô ta, không thể sai được, trừ mấy người bọn cô ra cũng chỉ có Tiêu Diệp Nhiên biết mối quan hệ của tôi cùng với tổng giám đốc Triệu.”

Giọng nói của Tần Mạn Ny cực kỳ khẳng định, trực tiếp đẩy tội danh này lên trên đầu của Tiêu Diệp Nhiên.

Suy nghĩ của Tần Mạn Ny rất đơn giản, trước kia lúc mà cô ta với tổng giám đốc Triệu dây dưa với nhau vẫn luôn rất cẩn thận từng li từng tí, hành tung hoàn toàn không bị bại lộ.

Thẳng cho đến khi tới ngày hôm qua gặp Tiêu Diệp Nhiên, mới hoàn toàn bị bại lộ.

Kết quả cách một đêm, tin tức liền bị tung ra ngoài.

Trên đời này cũng không có nhiều sự trùng hợp như vậy, cộng với việc mấy ngày nay giữa cô ta và Tiêu Diệp Nhiên xảy ra chuyện xích mích, cho nên Tần Mạn Ny không hề nghĩ ngợi gì lập tức liền kết luận đây là do Tiêu Diệp Nhiên đã làm.

Người đại diện nghe thấy Tần Mạn Ny nói một cách chắc chắn như vậy, lúc này nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi sẽ báo cáo chuyện này với công ty, dựa vào địa vị của Đường Hải ở trong ngành giải trí, cô ta cũng chỉ là một phóng viên nhỏ bé, muốn tạo ra làn sóng thì chỉ sợ là không có khả năng, cho dù là ở sau lưng của cô ta có người khác làm chỗ dựa.”

“Nói cũng đúng, tuy là Tiêu Diệp Nhiên kia có chút bối cảnh, nhưng mà Đường Hải cũng không phải là người ăn chay, chỉ cần bối cảnh ở sau lưng của cô ta không phải là Hoàng Đình, vậy thì có thể đuổi cô ta ra khỏi cái ngành này cũng là dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, tôi còn nghe nói trước đây không lâu, hình như là Tiêu Diệp Nhiên còn đắc tội với đạo diễn Lâm Thành.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 243


Chương 243

“Các người cũng biết đó, đạo diễn Lâm Thành là một người mang thù tới cỡ nào, trước đó lúc anh ta cùng với Cố Tống Vy đối phó Tiêu Diệp Nhiên, không đạt được kết quả gì lớn, chỉ sợ là trong lòng ghi hận. Nếu như có thể kéo anh ta vào chuyện này, đến lúc đó công ty chắc chắn sẽ cố gắng hết sức mà đối phó với cô ta.”

Lúc này, một người trợ lý khác cũng nghĩ kế cho Tần Mạn Ny.

Tất cả mọi người đều trên một con thuyền, bây giờ thuyền bị lật, đương nhiên cũng sẽ có tâm lý ôm luôn người đã làm thuyền lật chết cùng một chỗ.

Nghe thấy một đám trợ lý mồm năm miệng mười đề nghị, Tần Mạn Ny lại nhíu mày, hình như là đang dao động không ngừng.

Cô ta là người duy nhất tiếp xúc với Tiêu Diệp Nhiên, đối với thế lực của người đàn ông ở sau lưng của cô, cô ta là người rõ ràng nhất.

Có thể lập tức lấy mất nhiều đại ngôn của cô ta như vậy, hiển nhiên đối phương cũng rất thần bí.

Đắc tội với một thế lực như vậy, đối với Tần Mạn Ny không có xuất thân bối cảnh mà nói, vẫn có chút do dự.

Có điều Tần Mạn Ny suy nghĩ lại, lại cảm thấy lời của trợ lý nói cũng có đạo lý.

Ở trong ngành giải trí, ngoại từ Hoàng Đình ra, công ty giải trí Đường Hải được xem là công ty lớn nhất, mà trong tay cũng có một vài át chủ bài. Cho dù phía sau Tiêu Diệp Nhiên có bối cảnh gì, nhưng khi đối mặt với công ty không bỏ qua cho ai như là công ty giải trí Đường Hải, chỉ sợ là không phải dễ dàng như vậy.

Trong ngành giải trí có quy tắc của ngành giải trí, các công ty ở ngoài ngành muốn xâm nhập vào căn bản cũng không đơn giản như vậy.

Tập đoàn Kỷ thị đó chính là một ví dụ sống sờ sờ.

Nếu không dựa vào địa vị của tập đoàn Kỷ thị ở trong nước, sao Cố Tống Vy có thể xuống dốc như vậy được?

Rất rõ ràng, Tiêu Diệp Nhiên đã biết được quy tắc của ngành giải trí, cho nên mới có thể làm cho tập đoàn Kỷ thị và con gà mờ Cố Tống Vy đó chật vật như vậy.

Nghĩ đến đây, hình như là Tần Mạn Ny cũng yên tâm không ít, chợt nói với người đại diện: “Chuyện này giao cho cô đi làm, nhất định phải kéo Lâm Thành đứng cùng một chiến tuyến với chúng ta, tôi muốn phải để cho Tiêu Diệp Nhiên trả một cái giá đau đớn.”

“Được, cứ giao cho tôi đi.”



Mà trong lúc Tần Mạn Ny đang lặng lẽ ghi hận Tiêu Diệp Nhiên, người kia lại hoàn toàn không biết rõ tình hình.

Mặc dù là Tiêu Diệp Nhiên cũng không phải không nghĩ đến muốn tung tin tức này ra, nhưng mà cô cần dựa vào nhược điểm này để khống chế Tần Mạn Ny.

Chỉ cần người phụ nữ đó dám đối phó với mình, vậy thì đến lúc đó cô cũng không cần phải sợ cô ta.

Nhưng mà bây giờ tin tức đã bị tung ra, những hình ảnh nắm ở trong tay đương nhiên cũng mất đi giá trị.

Nhưng cũng bởi vì như thế, cô nằm im mà lại bị dính đạn.

Đương nhiên bây giờ Tiêu Diệp Nhiên cũng không có tâm tư để quan tâm mấy chuyện này, bởi vì ngày hôm sau khi mà tin tức của Tần Mạn Ny bị lan truyền xôn xao, ba mẹ của Tống An Kỳ bị người của cục cảnh sát mang đi.

Cảm xúc của Tống An Kỳ lại bị tác động lớn một lần nữa, Tiêu Diệp Nhiên im lặng bầu bạn ở bên cạnh của cô ấy, trấn an cô ấy, Tiêu Tiêu thì vận dụng bối cảnh của gia tộc để cho ba mẹ của Tống An Kỳ có thể được chăm sóc nhiều một chút ở trong cục cảnh sát, không đến mức bị người bên trong khi dễ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 244


Chương 244

Nhưng mà muốn rửa sạch tội danh của ba mẹ Tống An Kỳ, còn cần phải tìm được chứng cứ, mà một chuyện quan trọng này liền rơi ở trên vai của Tống An Kỳ.

Vì thế, Tống An Kỳ cũng cảm thấy áp lực tăng gấp đôi: “Tớ không phải là nhân viên của tập đoàn Dương thị, phải điều tra như thế nào đây? Hơn nữa, mấy khoản tài vụ kia cơ bản cần phải tiếp xúc với quản lý cấp cao mới có thể lấy được, cộng thêm việc Dương Thiên Thiên và Hàn Minh Nhân âm thầm động tay động chân như thế, căn bản cũng không có hi vọng. Tớ sợ là đến lúc đó còn không tìm được chứng cứ, mà tội danh của ba mẹ tớ lại bị kết luận.”

“Hàn Minh Nhân chết tiệt, uổng công lúc trước tớ móc tim móc phổi cho anh ta, không ngờ đến anh ta lại tuyệt tình như thế. Anh ta muốn chia tay thì trực tiếp nói với tớ là được rồi, tớ cũng sẽ không mong quấn lấy anh ta không buông, tại sao lại khiến ba mẹ tớ liên lụy vào?”

Đến bây giờ, Tống An Kỳ cũng đã hiểu cái gì gọi là trở mặt vô tình nhất.

“Chuyện này quả thật rất khó, nhưng mà chỉ cần có hi vọng, vậy thì không thể từ bỏ được.”

Tiêu Diệp Nhiên biết nỗi khổ ở trong lòng của Tống An Kỳ, vội vàng an ủi vài câu, chợt tỉnh táo mà nói: “An Kỳ, bây giờ cậu nhất định phải tỉnh táo lại mới được, đừng bị Hàn Minh Nhân ảnh hưởng đến tâm trạng, chú và dì còn phải dựa vào cậu, cho nên cậu hãy khôi phục lại tâm trạng đi, tớ sẽ nói cho cậu biết cách để tìm ra chính cứ.”

“Cậu nói đi, tớ nhất định sẽ dốc hết toàn sức lực mà làm, chỉ cần có thể cứu được ba mẹ của tớ ra khỏi nhà giam.”

Tống An Kỳ nghe vậy, vội vàng lắc đầu, đá hai bóng dáng đáng ghét ở trong đầu ra bên ngoài.

“Thứ nhất, chú và dì đã làm việc ở Dương thị nhiều năm rồi, mối quan hệ rất rộng, tớ nghĩ ở trong đó hẳn có một vài bạn bè có quan hệ không tệ, cho nên việc tiếp theo cậu cần làm là nhờ bọn họ giúp đỡ, để bọn họ âm thầm điều tra thêm những tài vụ đã bị động tay động chân, cũng tìm ra chứng cứ ở trong đó.”

“Đương nhiên bởi vì Dương Thiên Thiên đó chính là cô chủ của tập đoàn, chưa chắc là sẽ có người đồng ý giúp đỡ, đến lúc đó hi vọng có thể sẽ rất xa vời, cho nên bây giờ có cách thứ hai…”

Nói đến đây, Tiêu Diệp Nhiên lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy giới thiệu đưa cho Tống An Kỳ: “Đây là thư giới thiệu, bên trong có chữ ký của nhân viên cấp cao của công ty Thánh Phong. Mặc dù công ty Thánh Phong chỉ là một công ty không nổi tiếng cho lắm, nhưng mà đó là công ty con của tập đoàn nhà họ Lục thuộc bốn gia tộc lớn. Chính vì vậy, đến lúc đó nếu như không được thì cứ gửi thư giới thiệu này cho đối phương, đảm bảo đối phương sẽ không lo lắng bị Dương thị khai trừ mà không có đường lui.”

Nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên đưa thư giới thiệu ra, cho dù là Tống An Kỳ, mặt mũi cũng tràn đầy kinh ngạc.

Cô ấy ngơ ngác sửng sốt thật lâu, cảm động đến nỗi cái mũi đau nhức: “Diệp Nhiên, cảm ơn cậu nha, cũng cảm ơn tổng giám đốc Cố giúp tớ luôn.”

Tống An Kỳ biết thư giới thiệu này nhất định là của Cố Mặc Đình đưa cho Tiêu Diệp Nhiên.

“Khách sáo với tớ cái gì chứ, chú và dì đối xử với tớ rất tốt, tớ cũng không muốn nhìn thấy bọn họ xảy ra chuyện.”

Tiêu Diệp Nhiên cười cười, nhét thư giới thiệu vào trong tay của Tống An Kỳ, nhưng có điều vẫn rất nghiêm túc mà căn dặn: “Nhưng mà cậu phải nhớ kỹ, thư giới thiệu này sau khi nhận được rồi mới có thể đưa ra, nếu không thì khó đảm bảo được đối phương sẽ không tùy tiện đồng ý. Dù sao thì lực hấp dẫn của tập đoàn Lục thị cũng không phải lớn như bình thường.”

Tống An Kỳ nặng nề gật đầu: “Tớ hiểu rồi, tớ biết phải nên làm như thế nào mà, trưa nay tớ sẽ đến tập đoàn Dương thị để tìm bạn bè mà ba mẹ tớ quen biết, cho dù là có một chút hi vọng tớ cũng sẽ không từ bỏ.”

Tiêu Diệp Nhiên cười cười: “Cậu có thể nghĩ như vậy thì tớ an tâm rồi.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 245


Chương 245

Buổi trưa, Tống An Kỳ đi đến tập đoàn Dương thị tìm kiếm người bạn cũ có thể giúp đỡ ba mẹ của cô.

Lúc đầu, Tiêu Diệp Nhiên hẹn Cố Mặc Đình ăn cơm trưa ở chỗ gần công ty, nhưng mà bởi vì không yên lòng về Tống An Kỳ, dứt khoát đổi địa điểm dùng cơm ở một nhà hàng gần với tập đoàn Dương thị.

Phong cách của nhà hàng này hơi lịch sự tao nhã, bởi vì ở trong thành phố, lúc đến giờ cơm, số người đến đây dùng cơm cực kì nhiều.

Sau khi Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đến nơi, hai người chọn hai cái bàn gần nhau rồi im lặng chờ đợi.

Đến lúc khoảng mười hai giờ, Cố Mặc Đình đi đến, có điều phía sau anh còn có Cố Thanh Chiêu đi theo.

Chân mày của Tiêu Diệp Nhiên hơi nhướng lên nhìn chằm chằm vào vẻ mặt đang cười tủm tỉm của Cố Thanh Chiêu, nhịn không được mà bĩu môi nói: “Sao cậu cũng đến đây vậy?”

Cố Thanh Chiêu cười cười nháy mắt với cô, nói chuyện cực kỳ ngay thẳng: “Đến làm bóng đèn đó! Lần nào cũng bị anh cả đẩy ra làm lá chắn cho chị dâu thì cũng thôi đi, anh ấy còn không cho em mập mờ với ngôi sao nữ trong công ty, quả thật không có đạo lý mà, không có tình người. Cho nên em cũng đến đây luôn, đến tìm lãi cho sự độc thân của em.”

“Lặp lại lời nói vừa nãy một lần nữa, nói ai không có tình người hả?”

Đôi mắt âm u của Cố Mặc Đình nghiêng qua, giọng điệu giống như cười mà lại không cười, có nghe như thế nào thì cũng cảm thấy rất nguy hiểm.

Cố Thanh Chiêu lập tức rụt cổ lại, cười trừ nói: “Ha ha, không không không, em đâu có nói ai không có tình người đâu, em có nói hả? Anh cả, chắc chắn là anh đã nghe lầm rồi, nghe lầm rồi…”

“Đồ hèn nhát.”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Chiêu bình thường không sợ trời không sợ đất, nhưng mà ở trước mặt của Cố Mặc Đình thì lại có bộ dạng sợ triệt để, nhịn không được mà buồn cười, ném một ánh mắt khinh bỉ qua.

Cố Thanh Chiêu cũng nhếch nhếch miệng, cũng không giải thích, ánh mắt nhìn lướt qua trên bàn ăn, chợt phàn nàn nói: “Chị dâu cũng thật là bất công, đều chọn những món anh cả thích ăn, hơn nữa còn không có phần của em.”

“Ai biết được cậu sẽ đến đây.”

Tiêu Diệp Nhiên lườm anh ta một cái, đưa một tờ thực đơn ở bên cạnh qua, nói: “Nè, coi coi muốn ăn cái gì, tự mình gọi đi.”

“Chị dâu mời hả?”

“Anh của cậu mời.”

“Vậy thì em sẽ không khách khí nữa.”

Cố Thanh Chiêu hào hứng gọi một đống lớn đồ ăn, xem ra là đói chết rồi.

Tiêu Diệp Nhiên bị bộ dạng không ra làm sao của anh ta chọc cho không nhịn được mà lắc đầu, cũng không tiếp tục để ý nữa, tự mình gắp thức ăn cho Cố Mặc Đình, rồi nói: “Xin lỗi nha, để anh chạy xa như vậy đến đây ăn cơm với em.”

Khoảng cách của Hoàng Đình với bên này, lái xe ít nhất cũng phải bốn mươi phút, Tiêu Diệp Nhiên biết thời gian của Cố Mặc Đình luôn luôn rất quý giá.

“Không có chuyện gì cả, dù sao cũng có người lái xe miễn phí.”

Cố Mặc Đình thâm ý liếc mắt nhìn Cố Thanh Chiêu ở bên cạnh, chợt nói: “Hơn nữa, ăn cơm trưa cùng với bà xã là chuyện nên làm.”

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi giương môi cười một tiếng, đột nhiên nói: “Sau này trưa mỗi ngày đều ăn cơm cùng với nhau đi.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 246


Chương 246

Cố Mặc Đình cong khóe môi một độ cong rất nhỏ, gật gật nói: “Bà xã thích thì anh không có ý kiến.”

“Em nói này chị dâu, anh cả, hai người ăn cơm thì cứ ăn cơm đi có thể đừng ngược đãi mấy người độc thân được không.”

Vô cớ bị show ân ái, biểu cảm Cố Thanh Chiêu cũng buồn bực hơn, trong lòng đang gào thét những người độc thân đều là vô tội, tại sao phải làm tổn thương tôi như thế này chứ.

Mà lúc Cố Thanh Chiêu đang bĩu môi kháng nghị, người mà Tống An Kỳ chờ cuối cùng cũng đã đến.

Người đi đến chính là một người đàn ông trung niên, Tống An Kỳ gọi ông ta là chú Phương, là đồng nghiệp của ba mẹ Tống An Kỳ ở tập đoàn Dương thị.

Rất nhanh, Tống An Kỳ gọi món, cũng không kéo dài, sau đó sắc mặt nghiêm túc đi thẳng vào chủ đề, bắt đầu trò chuyện với đối phương.

“Chú Phương, chú cũng biết tình hình hiện tại của ba mẹ cháu đó, bọn họ đã làm việc ở Dương thị vài chục năm rồi, không nói đến năng lực trước kia như thế nào, nhưng chắc có lẽ là chú hiểu rõ ràng cách làm người của ba mẹ cháu so với ai khác. Ba mẹ cháu tuyệt đối không thể nào tham ô được, đây là vu oan, bây giờ bọn họ đã bị cảnh sát bắt đi rồi, bây giờ ở công ty này cũng chỉ có một mình chú có thể giúp bọn họ.”

“ôi! An Kỳ à, đương nhiên là chú cũng biết ba mẹ của cháu không phải là loại người như vậy, chỉ là không phải chú không muốn giúp, mà là… chú thật sự có nỗi khổ riêng.”

Phương Chí Viễn thở dài, mang theo một loại cảm giác khó xử và bất đắc dĩ sâu sắc.

“Chú Phương à, cháu biết mình yêu cầu chú như thế này là có chút quá đáng, nhưng mà bây giờ cháu thật sự cùng đường rồi, nếu như không tìm được chứng cớ, ba mẹ của cháu sẽ phải ngồi tù, muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do. Dương Thiên Thiên dựa vào địa vị của mình mà hãm hại bọn họ, nếu như tội danh này bị kết luận, chắc chắn là bọn họ sẽ không chịu nổi sự giày vò như thế này.”

Tống An Kỳ nói nói, hốc mắt cũng nhịn không được mà đỏ lên.

Phương Chí Viễn nghe vậy, vẻ mặt cũng hơi thay đổi, chỉ là rất nhanh, ông ta cũng chỉ cười khổ lắc đầu: “Cháu gái à, chuyện này muốn giải quyết cũng không dễ dàng như vậy đâu, bởi vì là người một nhà nên chú cũng nói cho cháu biết chuyện này. Những khoản bị tham ô ở công ty của bọn chú trên thực tế có tồn tại, ba mẹ của cháu gánh tội thay cho người khác, mà người có năng lực thao túng việc này có địa vị không thấp ở trong công ty.”

“Lần này người đối phó với ba mẹ của cháu chính là cô Dương, con bé đó chính là đứa con gái được chủ tịch cưng chiều nhất. Mặc dù là địa vị của chú ở trong công ty không thấp, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một người làm công mà thôi, làm việc thay cho người khác. Cháu cũng biết đó, người già trẻ của nhà chú đều phải dựa vào chú để nuôi sống, chuyện này thật sự dính líu rất rộng, nếu như chú nhúng tay vào, chỉ sợ là phía sau không biết lại kéo ra nhân vật như thế nào. Đến lúc đó đừng nói là giúp ba mẹ của cháu, sợ là đến lúc đó bản thân của chú cũng khó bảo đảm được.”

Lời nói này của Phương Chí Viễn cũng không phải là nói dối, thương trường như chiến trường, ở phía sau vấn đề này liên quan rất rộng, nếu như sơ sót một cái, bỏ đi công việc chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu như cũng giống như ba mẹ của Tống An Kỳ, bị gán tội, đến lúc đó cũng coi như khó mà thoát thân.

Tống An Kỳ ngây ngẩn cả người, hiển nhiên cô còn không nghĩ đến phía sau chuyện này còn có nguyên nhân phức tạp như vậy.

Chỉ là trong lòng của cô vẫn không can tâm.

Thật sự chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?

Ba mẹ bị hãm hại đến mức này, bên cạnh còn có sự trợ giúp to lớn của bạn bè tốt dành cho cô, nhưng mà mình vẫn không làm được cái gì ư?

Vào thời khắc này, đột nhiên Tống An Kỳ cảm giác được mình rất vô dụng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 247


Chương 247

Tiêu Diệp Nhiên ở cạnh bàn gửi đến cho cô ấy một cái tin nhắn, nội dung rất đơn giản: “Tiêu Tiêu nói cậu ấy sẽ lo chuyện ở bên cục cảnh sát, cậu cứ việc cố gắng mà làm đi, trước tiên đưa chú với dì ra mới là chuyện quan trọng.”

Tống An Kỳ nhìn đến đây, trong mắt nhịn không được mà xuất hiện một làn sương mù, trong lòng cảm động không thôi.

Nhìn thấy cô ấy như thế này, Phương Chí Viễn hình như cũng không đành lòng, vẻ mặt xoắn xuýt cả nửa ngày.

Nói đến chuyện đó, năm đó lúc ông ta vào tập đoàn Dương thị, ông ta còn được ba mẹ của Tống An Kỳ dẫn dắt rất nhiều.

Nói không ngoa, Phương Chí Viễn có thể có địa vị như hiện tại ở Dương thị, có thể nói là không thể không nói đến công lao của ba mẹ Tống An Kỳ.

Bây giờ ân nhân lại gặp rủi ro, ông ta lại không chịu ra tay giúp đỡ, quả thật là không có đạo đức.

Nghĩ đến chuyện này, biểu cảm bối rối cả nửa ngày của Phương Chí Viễn vào thời khắc này cũng xuất hiện một tia kiên quyết, cuối cùng cắn chặt răng: “An Kỳ, cháu cũng đừng quá đau buồn, chú biết là cháu rất muốn cứu ba mẹ của cháu, thật ra… chuyện này, cũng không phải là không có cách nào.”

“Chú Phương nói vậy là sao ạ?”

Hai mắt của Tống An Kỳ phát sáng, vẻ mặt vốn hơi ảm đạm lại dấy lên ánh sáng hi vọng một lần nữa.

“ôi, đơn giản mà nói, thật ra thì chắc ba mẹ của cháu biết người đã tham ô, có điều bây giờ bọn họ đã bị nhốt lại, cháu không gặp được, muốn tra ra cái gì đương nhiên rất khó. Nhưng mà nếu như cháu có thể gặp được bọn họ, nói không chừng bọn họ còn biết một số chứng cứ, như vậy thì có lẽ bọn họ cũng đã được cứu rồi.”

Nói đến đây, Phương Chí Viễn dừng lại một chút: “Nếu như cháu có thể hỏi ra được cái gì đó từ phía bọn họ, đến lúc đó có lẽ là chú có thể điều tra giúp cho cháu một chút.”

“Cảm ơn chú, chú Phương, cháu nhất định sẽ nghĩ ra cách để gặp được ba mẹ của cháu.”

Nghe thấy đối phương đã đồng ý giúp đỡ, mặt mũi của Tống An Kỳ tràn đầy cảm kích, chợt lại rất trịnh trọng mà nói: “Chú Phương, chú đã giúp cháu, cháu nhất định sẽ báo đáp chú cho thật tốt.”

“Báo đáp thì thôi bỏ đi, chú cũng chỉ cố gắng một phần lực nhỏ mà thôi.”

Phương Chí Viễn cũng chỉ có thể nở một nụ cười bất lực.

Sau khi Tống An Kỳ ở phía bên này nói chuyện xong, Tiêu Diệp Nhiên ở bàn bên kia cũng nhẹ nhàng thở ra.

Vẫn may là chuyện này không phát triển theo chiều hướng xấu, nếu không thật sự cũng không biết làm sao bây giờ.

Bữa cơm trưa này cũng không tiếp tục được bao lâu, Phương Chí Viễn rất nhanh liền nói lời tạm biệt rồi rời đi, sau đó Tống An Kỳ cũng chuẩn bị nhập vào một bàn cơm cùng với bọn người Tiêu Diệp Nhiên.

Kết quả không ngờ đến, đúng lúc này hai bóng dáng kia lại đi vào từ cửa nhà hàng.

Khuôn mặt của Tống An Kỳ cứng đờ tại chỗ, ngay cả động tác đứng dậy cũng bị đóng băng.

Tiêu Diệp Nhiên phát hiện ra sự tồn tại của hai người kia, không khỏi nhíu nhíu mày.

Hai người kia là một nam một nữ, vóc dáng của người nam không tệ, khuôn mặt nhã nhặn, mặc một bộ đồ tây, trông như là hình chó dạng người!

Về phần người phụ nữ kia, trên mặt được trang điểm rất đậm, mái tóc dài xoăn xõa ngang vai, mặc một chiếc váy dây, ở trước ngực là hai gò tuyết trông vô cùng sống động, cả người trông như có yêu khí, cách thật xa cũng có thể nghe thấy mùi nước hoa nồng nặc ở trên người của cô ta.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 248


Chương 248

Đôi nam nữ này đương nhiên là Hàn Minh Nhân và Dương Thiên Thiên!

Một tên đàn ông khốn nạn, một người phụ nữ đê tiện!

Nếu như không phải bọn họ, ba mẹ của Tống An Kỳ cũng sẽ không đến mức rơi vào tình trạng như hiện tại.

Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên lập tức âm trầm mấy phần, chợt muốn đứng dậy đi đến chống đỡ cục diện cho Tống An Kỳ.

Trong trường hợp này lại gặp phải hai người này, đối với Tống An Kỳ vừa nhận phải đả kích mà nói cũng không phải là một chuyện tốt gì.

“Bà xã đừng vội.”

Lúc Tiêu Diệp Nhiên đang chuẩn bị đứng dậy, Cố Mặc Đình đột nhiên giữ cô lại, chất giọng trầm thấp kia dường như mang theo ma lực, không chỉ trấn an lửa giận của cô, đồng thời còn cho cô một loại cảm giác an tâm.

Dường như chỉ cần có anh ở đây, chuyện gì cũng sẽ không còn nữa.

Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống chỗ ngồi.

Trong giây phút ngắn ngủi này, Hàn Minh Nhân và Dương Thiên Thiên cũng từ từ đi về phía này, lúc mà bọn họ đi đến gần, cũng nhìn thấy Tống An Kỳ với sắc mặt âm trầm.

Một nam một nữ cũng sửng sờ tại chỗ!

Khuôn mặt của người đàn ông khẽ thay đổi, ánh mắt hơi né tránh. Nhưng mà Dương Thiên Thiên lại khác biệt, khóe miệng trực tiếp nâng lên một nụ cười đắc ý cay nghiệt!

“Ôi chao, Tống An Kỳ, bây giờ đã đến lúc nào rồi mà cô còn có nhã hứng đến nhà hàng như thế này để ăn cơm? Không phải cô là con gái hiếu thảo hả, bỏ mặc ba mẹ của cô rồi à?”

Dương Thiên Thiên lôi kéo cánh tay của Hàn Minh Nhân đi tới, loại thân mật kia đều mang theo vẻ khoe khoang.

Trong lòng của Tống An Kỳ cực kỳ tức giận, đặc biệt là khi nghe thấy từ trong miệng của Dương Thiên Thiên nói ra chuyện của ba mẹ cô ấy, cô ấy nhịn không được mà muốn nhào tới xé nát mặt của người phụ nữ đê tiện đó.

“Nếu không phải do cặp nam nữ chó chết hai người thì ba mẹ tôi cũng sẽ không như vậy, các người sớm muộn gì cũng sẽ gặp phải báo ứng thôi.”

Tống An Kỳ cố gắng đè nén lửa giận ở trong lòng, sắc mặt tái xanh mà nói.

“Ha ha, tức giận cũng không nhỏ nhỉ.”

Dương Thiên Thiên càng nhìn thấy Tống An Kỳ càng tức giận, biểu cảm của cô ta càng đắc ý: “Nhưng mà tôi và Hàn Minh Nhân có bị báo ứng hay là không thì tôi cũng không biết nữa, nhưng mà tôi biết ba mẹ của cô đã xui xẻo rồi, nói không chừng một cửa ải này chắc phải mấy năm đó chứ.”

“Dương Thiên Thiên, đừng tưởng rằng ỷ vào thân phận cô chủ nhà họ Dương của cô thì có thể muốn làm gì thì làm, trên đời này người có thể xử lý cô còn nhiều lắm.”

Tống An Kỳ nắm chặt hai tay, nghiến răng nghiến lợi nói.

Dương Thiên Thiên nghe thấy như thế, lại che miệng cười một tiếng: “Hoàn toàn chính xác, trên đời này, người có thể xử lý tôi quả thật là rất nhiều, nhưng mà cũng không bao gồm cả cô. Nếu không thì… sao cô lại có thể bị tôi biến thành cái dạng này?”

Nói xong lời cuối cùng, biểu cảm của Dương Thiên Thiên còn trở nên khiêu khích cực kỳ.

“Dương Thiên Thiên, đồ không biết xấu hổ.”

Tống An Kỳ giận dữ, tức giận đến nỗi nâng tay lên, không nhịn được mà muốn tát cho một tát.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 249


Chương 249

Nhưng mà tay còn đang ở giữa không trung đã bị Hàn Minh Nhân nắm lại.

“Tống An Kỳ, đừng có quá đáng, nói chuyện thì cứ nói, cô còn muốn ra tay đánh người à?”

Người đàn ông kia dùng âm thanh lạnh lùng nói với Tống An Kỳ, Tiêu Diệp Nhiên ngồi ở bên cạnh cũng thay đổi sắc mặt, gương mặt xinh đẹp bị bao phủ sự tức giận, làm cho người khác giật mình.

Cố Mặc Đình và Cố Thanh Chiêu nhìn thấy như vậy đều không nhịn được mà hơi kinh ngạc.

Lúc trước, Tiêu Diệp Nhiên cũng đã bị Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy ức h**p như thế, nhưng mà cô gặp chuyện thì vẫn luôn tỉnh táo đối mặt, hai anh em bọn họ chưa từng nhìn thấy cô tức giận lớn như vậy.

Không ngờ đến Tống An Kỳ bị khi dễ như vậy, cô cũng có chút không kiểm soát được.

Cố Mặc Đình vội vàng ôm cô lại, kề tai nhẹ giọng nói với cô: “Có một số việc hẳn là nên để cô ấy tự xử lý, em xuất hiện ngược lại sẽ làm cho mọi chuyện trở nên phức tạp hơn, chờ một lát nữa nếu như tình huống không tốt thì để Thanh Chiêu ra mặt đi.”

“Tại sao lại là em chứ?”

Cố Thanh Chiêu bất mãn kháng nghị.

Anh là một người phong độ nhẹ nhàng, ưu nhã, tự tin, là một người đàn ông đẹp trai có nhiều tiền, không biết là có bao nhiêu người phụ nữ mong chờ được anh ta chiều chuộng, thậm chí còn muốn gả cho anh ta. Tại sao đến nơi này, không phải bị đẩy ra làm bia đỡ đạn thì lại làm lốp xe dự phòng vậy chứ?

Tại sao chứ? Tại sao chứ?

“Cả ngày chơi bời lêu lổng chính là cậu, đúng lúc tìm một chút chuyện cho cậu làm.”

Cố Mặc Đình không hề dao động chút nào mà nâng mi mắt lên, thản nhiên nói.

“…” Cố Thanh Chiêu đột nhiên có một loại cảm giác không thể phản bác được.

Mà lúc này Tống An Kỳ bị Hàn Minh Nhân kéo tay lại, toàn thân đều đang run rẩy, khuôn mặt xinh đẹp kia cũng dâng lên hận thù.

Đều là người đàn ông này, nếu như không phải mắt của cô bị mù yêu phải một người khốn nạn như vậy thì sao có thể rơi vào tình trạng hiện tại?

Cô xui xẻo thì thôi đi, tại sao lại phải liên lụy đến ba mẹ vô tội của cô?

Người đàn ông này là cái thứ chó không có lương tâm!

Càng nghĩ càng hận, ánh mắt của Tống An Kỳ lập tức hung ác, cắn răng một cái, một bàn tay gần như là dùng hết tất cả sức lực toàn thân mà đánh tới.

Chát…

Tiếng bạt tay thanh thúy vang lên trong nhà hàng to như vậy.

Nhân viên phục vụ và khách khứa ở xung quanh sớm đã bị động tĩnh bên đây thu hút, mấy người bọn họ đều ném cái nhìn chăm chú về phía bên này.

Nhưng mà Tống An Kỳ lại chẳng quan tâm, cô hung hăng nhìn chằm chằm vào Hàn Minh Nhân, nói: “Cái tát này là tôi đánh cho ba mẹ của tôi, con người khốn nạn như anh.”

Chát…

Bạt ta thứ hai không có báo hiệu gì trước lại ném tới một lần nữa, trên mặt của Hàn Minh Nhân rõ ràng in dấu đỏ của năm ngón tay.

“Một cái tát này là đánh cho tôi, hai năm quá khứ coi như là mắt của tôi bị mù, đã coi trọng đồ chết tiệt không có lương tâm giống như anh.”

“Tống An Kỳ, cô đang tìm cái chết đúng không?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 250


Chương 250

Liên tục bị Tống An Kỳ tát hai bàn tay ở trước mặt của mọi người, khuôn mặt của Hàn Minh Nhân cũng vặn vẹo theo.

“Đê tiện, Minh Nhân là người mà cô có thể đánh hả?”

Dương Thiên Thiên cũng rất tức giận, trực tiếp nâng tay lên muốn đánh trả lại một cái.

Quần chúng vây xem ở bên cạnh thấy như thế này, không khỏi cảm thán một tiếng.

Nhưng mà lúc mà tay của Dương Thiên Thiên sắp chạm đến mặt của Tống An Kỳ, một cánh tay to lớn thon dài ngăn cản bàn tay sắp rơi xuống của Dương Thiên Thiên ở trên không, tiếp theo đó một giọng nói lười biếng vang lên: “Tống An Kỳ cũng không phải là người mà các người có thể đánh.”

“Ai?”

Nhìn thấy tay bị cản lại, Dương Thiên Thiên lập tức không vui, giận dữ mắng mỏ, chợt quay đầu nhìn lại.

Chỉ nhìn thấy một bóng dáng cao lớn không biết đã đứng ở bên cạnh của ba người bọn họ từ lúc nào, khí chất ưu nhã cùng với gương mặt tuấn tú của người đàn ông kia gần như khiến cho người ta hoa mắt mê muội.

Vóc dáng cao lớn đứng ở đó, trực tiếp hạ thấp sự tồn tại của Hàn Minh Nhân ở bên cạnh, làm cho anh ta cũng bị lu mờ.

Người này chính là Cố Thanh Chiêu bất thình lình bị Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình đuổi ra ngoài làm bia đỡ đạn.

Mới nhìn thấy người đàn ông có khí chất bất phàm như thế này, trong đôi mắt của Dương Thiên Thiên rõ ràng đã nhuộm một tầng sắc kinh diễm.

Có điều khi cô ta kịp phản ứng lại người đàn ông trước mắt này ra mặt thay cho Tống An Kỳ thì không khỏi nhíu mày nói: “Anh là ai?”

Cố Thanh Chiêu hừ hừ, thô lỗ hất tay của đối phương ra, nói: “Cô quan tâm tôi là ai à? Một Tuesday(tiểu tam) mặt dày vô sỉ, một người đàn ông bám váy phụ nữ mà còn có mặt mũi phách lối ở chỗ này, nhanh chóng đi về nhà soi gương đi, đứng ở đây thật mất mặt xấu hổ.”

Cố Thanh Chiêu mỉa mai người khác vẫn sắc bén giống như trước đây, vừa mới nói ra lời này, có không ít khách khứa vây xem ở bên cạnh cũng dùng một ánh mắt khác thường mà nhìn chằm chằm vào Dương Thiên Thiên và Hàn Minh Nhân.

Bởi vì Cố Thanh Chiêu đã ra tay, Tống An Kỳ cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Nếu như thật sự chịu phải một cái tát lúc nãy, nói không chừng cô ấy sẽ xông tới mà xé xác đôi nam nữ chết tiệt này ra.

Nhưng mà khi nghe thấy lời nói không khách khí của Cố Thanh Chiêu, trong lòng của cô lại bỗng nhiên dâng trào một cảm giác kh*** c*m.

“Anh… anh nói cái gì?”

Ở trước mặt của mọi người mà lại bị Cố Thanh Chiêu nói chuyện trào phúng không khách khí như vậy, sắc mặt của Dương Thiên Thiên gần như lập tức dữ tợn.

Quả thật là cô ta không dám tin trên đời này lại có người đàn ông nỡ đối xử với cô ta như thế.

Dựa vào thân phận của cô ta, dựa vào địa vị của cô ta, không phải là đi đến đâu cũng sẽ được người khác săn đón hả?

Sắc mặt của Hàn Minh Nhân rõ ràng cũng trở nên không dễ nhìn.

Quả thật xuất thân của anh ta hoàn toàn không vang dội, mặc dù có chút năng lực, nhưng mà ở trong xã hội này lại không tên tuổi không địa vị.

Nhưng sau khi yêu đương với Dương Thiên Thiên, bây giờ anh ta đã thăng chức làm giám đốc của Dương thị, chức vị này đã đủ để khiến người ta nể phục, không ngờ đến lại bị trào phúng đến không chịu nổi như thế này.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 251


Chương 251

Sắc mặt của Hàn Minh Nhân lúc trắng lúc xanh, có một loại cảm giác thẹn hóa hóa giận: “Anh này, mong anh nói chuyện có suy nghĩ đi, đừng đắc tội với người không nên đắc tội, nếu không thì kết quả của anh sẽ rất thảm?”

“Chỉ dựa vào Dương thị à?”

Cố Thanh Chiêu cười khẩy, biểu cảm đều là xem thường: “Chỉ là một cái Dương thị mà thôi, tính là cái thá gì chứ? Cũng dám uy h**p ông đây?”

“Haha, khẩu khí thật là lớn.”

Dương Thiên Thiên không khỏi giận dữ, cười lạnh liên tục mà liếc Tống An Kỳ, nói: “Cũng chỉ là một Dương thị đã có thể làm cho người nhà họ Tống nửa sống nửa chết, mặc dù là tôi không biết tại sao anh lại muốn che chở cho người phụ nữ này, nhưng mà tôi có thể nói cho anh biết, chỉ dựa vào Dương thị ở trong miệng của anh cũng có thể làm cho anh không có chỗ đứng ở Bắc Ninh, anh có tin hay không?”

“Mấy cái thứ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng mà cũng dám ở đây nói mấy lời khoa trương, tôi thật sự cũng muốn nhìn xem một chút cô sẽ làm như thế nào để cho tôi không còn chỗ đứng ở thành phố Bắc Ninh này.”

Cố Thanh Chiêu khịt mũi coi thường, giễu cợt nói, cũng không tiếp tục để ý đến Dương Thiên Thiên, quay người cười một tiếng với Tống An Kỳ: “An Kỳ, chúng ta tiếp tục dùng cơm đi, đừng có để ý đến mấy con chó không biết chạy tới từ nơi nào sủa lung tung, tiết kiệm sức lực đi.”

Vóc người đẹp trai, có nhiều khi ngay cả mắng chửi người khác cũng lộ ra vẻ quyến rũ khác thường.

Cố Thanh Chiêu vừa mới nói lời này, lập tức để cho mấy người khác đứng ở ngoài quan sát cũng cười vang lên tiếng.

Rõ ràng khả năng chửi bới của cậu trai trẻ tuổi này đã lên đến đỉnh điểm.

Tiêu Diệp Nhiên ngồi ở gần đó cũng bị chọc cho bật cười không thôi.

Xem ra để Cố Thanh Chiêu đi ra ngoài là một quyết định rất chính xác, có anh ta ở đây, ai cũng đừng nghĩ ngồi lên trên đầu của bọn họ.

Có điều là Dương Thiên Thiên và Hàn Minh Nhân rõ ràng cảm thấy không dễ chịu, những tiếng cười nhạo kia rơi vào trong lỗ tai, làm cho sắc mặt của bọn họ xám ngắt.

“Được được được, Tống An Kỳ, cô giỏi lắm, lại dám tìm một công tử bột đến ra mặt vì cô, xem ra cô thực sự không muốn để cho ba mẹ của cô sống tốt hơn rồi.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ ngưng lên tại web và tập trung lên tại áp nhé.

Bị Cố Thanh Chiêu châm chọc nhiều lần, cảm giác mê mẩn bởi vì tướng mạo của anh ta của Dương Thiên Thiên cũng biến mất không còn tăm tích gì nữa, trực tiếp xem anh trở thành công tử bột chỉ biết khua môi múa mép.

Đối với lời uy h**p của cô ta, Tống An Kỳ cũng cực kỳ tức giận, nhưng mà cô ấy vẫn miễn cưỡng đè xuống lửa giận của mình, khiêu khích nhìn Dương Thiên Thiên một chút.

Nếu như cậu ba nhà họ Lục thật sự là một công tử bột, vậy thì cô ta là cái thá gì?

Cố Thanh Chiêu lại nguy hiểm híp híp mắt lại, giọng điệu phách lối đến nỗi không gì sánh bằng: “Cho dù ông đây thật sự là công tử bột, muốn chơi chết cô thì cũng chỉ là chuyện nhấc đầu ngón tay mà thôi. Không có chuyện gì nữa thì cút nhanh lên đi, đừng có đứng ở chỗ này chướng mắt ông đây.”

“Anh là cái thá gì mà cũng dám kêu tôi cút?”

Dương Thiên Thiên trợn mắt trừng lên, trực tiếp rống họng mà hét ầm lên.

Ánh mắt của Cố Thanh Chiêu cũng từ từ trở nên lạnh lẽo: “Không cút đúng không, vậy thì tôi gọi người đuổi bọn cô đi ra ngoài.”

Dứt lời, cậu ba Lục trực tiếp lấy điện thoại từ trong túi áo ra gọi một cuộc điện thoại: “Còn ở bên ngoài làm cái gì vậy, đi vào đây đuổi cặp nam nữ ồn ào này ra ngoài đi.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 252


Chương 252

Sau đó không đến ba phút, toàn bộ người ở trong nhà hàng đều nhìn thấy hai vệ sĩ mặc bộ đồ tây màu đen xông vào từ bên ngoài lôi Dương Thiên Thiên và Hàn Minh Nhân đi ra.

“Các người làm cái gì vậy hả? Có biết tôi là ai hay không? Thả tôi ra…”

Dương Thiên Thiên tức giận kêu gào, nhưng mà mặc kệ cô ta có la lớn như thế nào, hai vệ sĩ kia đều mắt điếc tai ngơ, một chốc sau liền cưỡng ép Hàn Minh Nhân và Dương Thiên Thiên biến mất ở cửa của nhà hàng.

Trong nhà hàng yên tĩnh, tất cả mọi người đều bị chiêu này của Cố Thanh Chiêu làm cho trợn mắt há hốc mồm.

Mặt mũi của Tiêu Diệp Nhiên cũng tràn đầy khiếp sợ, không nhịn được mà nhìn về phía Cố Mặc Đình: “Hai người kia là ai vậy?”

“Là vệ sĩ trong nhà đã sắp xếp để bảo vệ cho nó.”

Cố Mặc Đình nhếch môi nhẹ giọng giải thích cho cô.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi càng thêm kinh ngạc: “Sao em không biết vậy?”

Cố Mặc Đình cười cười: “Ngày bình thường không có việc gì thì bọn họ sẽ không xuất hiện, bà xã chưa từng nhìn thấy, cho nên không biết cũng là bình thường thôi.”

Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng cảm thán, không hổ là cậu chủ của bốn gia tộc lớn, thân phận không tầm thường, đi ra ngoài lúc nào cũng phải dẫn theo vệ sĩ.

Nghĩ đến đây, cô không khỏi mở to mắt nhìn về phía Cố Mặc Đình: “Mặc Đình, sẽ không phải là anh cũng có đấy chứ?”

“Ừm, lúc đầu anh không muốn, nhưng mà mẹ anh kiên trì, cho nên cũng nghe theo bà luôn.”

Cố Mặc Đình nói rất hời hợt, Tiêu Diệp Nhiên lại nhịn không được mà hơi bất ngờ.

Nói như vậy, đây chẳng phải là đang nói mỗi ngày cô và Cố Mặc Đình ở cùng với nhau thì bị người khác nhìn chằm chằm hả.

Không biết tại sao, Tiêu Diệp Nhiên bỗng nhiên lại có một loại cảm giác không thoải mái.

Dường như có thể cảm nhận được suy nghĩ của cô, Cố Mặc Đình nhìn cô một cái, đột nhiên nói: “Nếu như bà xã cảm thấy không được tự nhiên, anh có thể cho bọn họ rút đi.”

“Không cần đâu, chẳng qua là em cảm thấy làm cái gì cũng bị người ta nhìn chăm chú, có chút kỳ quái mà thôi. Em nghĩ mẹ chồng đã sắp xếp vệ sĩ cho hai anh em anh, chắc chắn là có lý do.”

Nhắc đến mẹ chồng, sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên cũng không nhịn được mà hơi đỏ lên.

Cố Mặc Đình lại kiềm không được mà dịu dàng nhìn cô một cái, dường như cảm thấy rất hài lòng đối với xưng hô này của cô.

Anh nhẹ nhàng gật đầu, thản nhiên nói: “Ừm, chuyện làm ăn ở trong nhà tương đối lớn, khó tránh khỏi sẽ đắc tội với một vài người, an toàn của anh và Thanh Chiêu nhận phải sự uy h**p là chuyện bình thường.”

Cố Mặc Đình nói chuyện này như mây trôi nước chảy, nhưng mà nghe thấy chuyện này, trong lòng của Tiêu Diệp Nhiên lại không khỏi nảy lên một cái.

Nghe lời này, rõ ràng hai anh em này cũng đã từng gặp phải chuyện bắt cóc.

Xem ra sinh ra quá hơn người cũng không phải là chuyện gì tốt, mặc dù không lo ăn không lo mặc, cuộc sống đầy đủ, nhưng an toàn của bản thân lại không có sự bảo đảm, ai cũng không biết có phải là ra cửa cũng sẽ gặp chuyện không may hay không.

Nghĩ đến cái này, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi rùng mình một cái, vội vàng nhìn Cố Mặc Đình với vẻ mặt nghiêm túc: “Vệ sĩ không thể cho đi được, em không muốn nhìn thấy anh xảy ra chuyện.”

“Bà xã đã nói như vậy, vậy thì anh sẽ không kêu bọn họ đi nữa.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 253


Chương 253

Cố Mặc Đình nâng khóe miệng lên, trong mắt bởi vì sự quan tâm của Tiêu Diệp Nhiên và càng ngày càng trở nên mềm mại.

Lúc này Cố Thanh Chiêu và Tống An Kỳ đã xử lý xong chuyện đó, cũng đi đến trước mặt của hai người bọn họ.

Cố Thanh Chiêu trừng mắt nhìn cặp vợ chồng trẻ tình cảm nồng nàn, hơi có chút bất lực mà nói: “Em nói này anh cả, chị dâu, hai người liếc mắt đưa tình xong chưa đó?”

“Xong rồi, cậu làm hộ hoa sứ giả cũng rất được việc đó, nào, cho cậu phần thưởng nè.”

Tiêu Diệp Nhiên cười tủm tỉm đưa một ly nước trái cây qua, lộ ra vẻ tán thưởng nồng đậm.

Cố Thanh Chiêu nhận lấy uống một ngụm, biến sự phẫn uất thành thức ăn: “Đáng chết, em nhất định phải nhanh chóng tìm phụ nữ mới được, như thế này mới sẽ không bị đẩy ra làm bia đỡ đạn.”

Tiêu Diệp Nhiên cười cười, không để ý đến anh ta, lại nhìn về phía Tống An Kỳ: “Cậu không sao đấy chứ?”

Tống An Kỳ gật đầu, cũng ngồi xuống theo: “Không có việc gì đâu, lúc nãy cậu Cố Thanh Chiêu đã trút giận giúp cho tớ rồi, cảm ơn nha.”

Tiêu Diệp Nhiên bắt đầu tức giận trách móc: “Khách sáo cái gì chứ, dù sao cậu ấy cũng nhàn rỗi không có việc gì làm, việc khẩn cấp bây giờ là nhanh chóng gặp được chú với dì, tìm ra chứng cứ chứng minh bọn họ trong sạch. Về phần những chuyện khác, chờ sau này rồi nói sau.”

“Ở bên phía cục cảnh sát, Dương Thiên Thiên có người quen biết, chỉ sợ cần Tiêu Tiêu hỗ trợ nói một tiếng mới có thể gặp ba mẹ của tớ được.” Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé.

Tống An Kỳ cắn cắm môi dưới, sắc mặt có chút ảm đạm.

Đây là lần đầu tiên cô ấy cảm giác được không có thân phận, không có địa vị đau đớn biết bao nhiêu.

Tiêu Diệp Nhiên không nói chuyện, cô cũng biết được sự bất lực trong lòng của Tống An Kỳ.

Có điều Cố Mặc Đình ở bên cạnh lại thản nhiên nói: “Không cần tìm cô ấy đâu, tôi đã chào hỏi với bên phía cục cảnh sát rồi, chờ một lát nữa cơm nước xong xuôi thì cô có thể trực tiếp đi đến đó.”

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đều giật mình, sau đó liền cảm kích nói: “Cảm ơn anh, tổng giám đốc Cố.”

Cố Mặc Đình nhẹ nhàng gật đầu: “Cô là bạn của Diệp Nhiên, không cần phải khách khí.”

Khoảng một giờ chiều, sau khi bốn người bọn họ ăn cơm trưa xong thì cùng nhau rời khỏi nhà hàng.

Sau đó Cố Thanh Chiêu đưa Tống An Kỳ đến cục cảnh sát, Cố Mặc Đình thì phụ trách đưa Tiêu Diệp Nhiên về công ty đi làm.

Kết quả, Tiêu Diệp Nhiên vừa mới trở về phòng làm việc không bao lâu lại bị Lina kêu ra ngoài thu thập tin tức.

Sau khi tin tức về diễn viên trẻ Tần Mạn Ny được tung lên trên mạng đến buổi trưa, một đống scandal tiếp theo không ngừng bị cư dân mạng tung ra, lực ảnh hưởng đã đạt đến trình độ vô cùng kinh hoàng.

Tin tức càng ngày càng rầm rộ, gần như đã đạt đến xu thế không thể ngăn cản được.

Nhưng mà Tần Mạn Ny làm người trong cuộc, từ đầu đến cuối cô ta không hề nói ra nửa lời nào, trông giống như là bốc hơi khỏi cuộc đời này.

Bây giờ mấy chục phóng viên của các tòa soạn dốc hết toàn bộ sức lực mà mở một cuộc tìm kiếm kịch liệt, hi vọng là có thể tự mình phỏng vấn được Tần Mạn Ny.

Mà chuyến đi này của Tiêu Diệp Nhiên đương nhiên cũng là vì mục đích này.

Có điều, muốn tìm một người cố ý trốn đi, cho dù bạn có bản lĩnh ngất trời thì căn bản cũng không thể nào tìm được.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 254


Chương 254

Bất đắc dĩ, Tiêu Diệp Nhiên cũng chỉ có thể ra tay với các ngôi sao bình thường có mối quan hệ không tệ với Tần Mạn Ny.

Nhưng mà trong loại thời điểm nhạy cảm như thế này, diễn viên nào trong giới cũng cảm thấy lo lắng, căn bản cũng không dám nói về việc này, sợ sẽ dẫn lửa thiêu thân, khó khăn lắm mới nói được hai câu, lại là giọng điệu nói cho qua chuyện.

Mà trong lúc đang bận rộn, Tiêu Diệp Nhiên lại không biết nguy hiểm đang im lặng tới gần cô.

Đến khoảng tám giờ tối, Tiêu Diệp Nhiên bận bịu cả một buổi trưa, tùy ý ăn bữa tối ở bên ngoài liền chuẩn bị đến tập đoàn Lục thị để tìm Cố Mặc Đình, hai người đã hẹn cùng nhau về nhà.

Nhưng mà lúc cô đi đến một cái ngã tư, một chiếc xe bỗng nhiên vọt ra từ chỗ tối ở bên cạnh rồi dừng ở bên cạnh của Tiêu Diệp Nhiên, sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp che tay mà bịt miệng của cô lại, kéo cô lên xe.

Tiêu Diệp Nhiên quá sợ hãi, vùng vẫy muốn kêu cứu mạng, nhưng mà còn chưa kịp mở miệng thì đã cảm giác được mùi thuốc nồng nặc bỗng nhiên xâm nhập vào trong mũi, sau đó mắt cô tối sầm lại, hoàn toàn mất đi tri giác.



Lúc này trong phòng làm việc của tổng giám đốc công ty giải trí Hoàng Đình.

Cố Mặc Đình vẫn đang ngồi trên bàn làm việc như cũ, xử lý vài công việc còn chưa hoàn thành, Tô Lân bưng ly cà phê đi vào từ bên ngoài, cung kính nói: “Tổng giám đốc, cà phê của anh đây.”

Cố Mặc Đình nhẹ nhàng gật đầu, bưng lên, kết quả chẳng biết tại sao lông mày của anh bỗng nhiên lại giật một cái, cà phê ở trong tay cũng không bưng ổn định, cạch một tiếng rơi xuống mặt bàn.

Trong nháy mắt, chất lỏng màu đen đổ lên trên mặt bàn, làm không ít tài liệu quan trọng ở bên cạnh bị ướt.

Tô Lân giật nảy cả mình, vội vàng lấy khăn tay ra lau, đồng thời có chút hốt hoảng mà nhìn Cố Mặc Đình: “Tổng giám đốc không có sao đó chứ?”

Cố Mặc Đình nhíu mày, chỉ cảm thấy trong lòng có một cảm giác bất an, vội vàng đưa tay nhìn đồng hồ một chút.

Thời gian đã tám giờ rưỡi rồi, nhưng mà vẫn không thấy bóng dáng của Tiêu Diệp Nhiên.

Cố Mặc Đình gọi cho Tiêu Diệp Nhiên một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia lại thông báo không kết nối được.

Anh thử liên tục mấy lần vẫn y như cũ.

lông mày của Cố Mặc Đình không khỏi nhăn chặt lại, nhịn không được mà ngẩng đầu hỏi Tô Lân ở trước mặt: “Lúc nãy bà chủ có đến đây không?”

“Không nhìn thấy.”

Tô Lân lắc đầu, nhìn thấy sắc mặt của Cố Mặc Đình hơi không đúng, vội vàng cẩn thận hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao tổng giám đốc, có cần tôi đi xem một chút hay không?”

Cố Mặc Đình chỉ trầm ngâm trong chốc lát, lạnh nhạt nói: “Tạm thời không cần, cậu đi ra ngoài trước đi.”

Nhưng mà trong lòng của anh vẫn cảm thấy không ổn, đầu ngón tay lập tức mở hệ thống định vị trên điện thoại di động.

Lúc trước anh đã lắp đặt hệ thống định vị trên điện thoại của Tiêu Diệp Nhiên, vì để đề phòng vạn nhất, để đảm bảo an toàn cho cô.

Cố Mặc Đình vốn chỉ cho rằng Tiêu Diệp Nhiên có việc cho nên chậm trễ, cho nên mới có thể đến trễ lâu như vậy.

Nhưng mà khi anh nhìn thấy được địa điểm mà định vị của Tiêu Diệp Nhiên hiện ra, bỗng nhiên xuất hiện ở vùng ngoại ô, sắc mặt lập tức thay đổi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 255


Chương 255

“Tô Lân!”

Anh lên tiếng gọi Tô Lân vừa mới đi ra ngoài, giọng nói kia âm trầm đến dọa người.

Trong lòng của Tô Lân hoảng sợ quay đầu lại: “Tổng giám đốc, còn dặn dò gì ạ?”

“Đi lái xe đi, đi ra ngoài với tôi nhanh lên.”

Cố Mặc Đình đứng dậy từ trên ghế làm việc, cũng không giải thích, trực tiếp cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.

Tô Lân đã đi theo bên cạnh anh nhiều năm, thấy sắc mặt của anh cứng ngắt, biết chắc là đã xảy ra chuyện gì rồi, cũng không dám thờ ơ mà vội vàng nhẹ nhàng gật đầu rồi đi theo Cố Mặc Đình ra bên ngoài.



Tiêu Diệp Nhiên không biết là rốt cuộc mình đã hôn mê bao lâu, cô chỉ biết là sau khi mình tỉnh dậy liền phát hiện mình ở một nơi tối tăm, một mùi vị ẩm ướt khó ngửi đập vào trong mặt, khiến cho người ta muốn buồn nôn.

Cô mơ mơ màng màng ngồi dậy từ dưới đất, lại phát hiện hai tay hai chân của mình bị dây thừng trói chặt lại, cả người gần như không thể động đậy được.

Tiêu Diệp Nhiên giật mình cẩn thận nhớ lại một chút, mới bỗng nhiên nhớ tới mình đã xảy ra chuyện gì.

Bắt cóc!

Vốn dĩ cô đã hẹn đi tìm Mặc Đình, thế nhưng nửa đường lại bị bắt cóc.

Một cảm giác sợ hãi xông thẳng lên đầu, Tiêu Diệp Nhiên sợ hãi nhìn bốn phía.

Đập vào trong mắt của cô đều là một màu đen kịt, mượn ánh trăng mờ ảo chiếu vào từ bên ngoài, dường như có thể nhìn thấy được mình đang ở trong một cái nhà kho bị bỏ hoang.

Xung quanh yên ắng, hoàn cảnh lạ lẫm, còn có loại yên tĩnh và đen nhánh của loại cảm giác trí mạng, đều đang cố gắng làm sâu sắc sự khủng hoảng trong lòng của cô.

“Có ai không?”

Cô há to miệng, giọng nói run rẩy vang lên trong nhà kho bỏ hoang.

Âm thanh vang vọng yếu ớt phiêu tán trong không khí, trong lòng của Tiêu Diệp Nhiên càng sợ hãi hơn.

“Có ai ở đây không, thả tôi ra đi, tại sao lại bắt tôi chứ?”

Cả người của Tiêu Diệp Nhiên đều đang run rẩy.

Cô chưa từng phải gặp chuyện như vậy, trong đầu nhất thời có chút hỗn loạn.

Tại sao lại có người bắt cóc cô? Tải ápp ноlа để đọc chương tiếp theo nhé. Link tải nhé các bạn

Bắt cóc cô thì có lợi ích gì?

Chẳng lẽ là Cố Tống Vy ư?

Sẽ không phải đâu, người phụ nữ kia gần đây cực kỳ an phận, chắc không phải là cô ta mới đúng…

Cũng không phải là cô ta thì là ai đây chứ? Rốt cuộc là đối phương có mục đích gì?

Vô số suy nghĩ đang bay nhảy ở trong đầu của Tiêu Diệp Nhiên, nhưng mà tâm trạng sợ hãi lại chỉ càng khiến cho cô thêm bối rối. Lúc này, sự tỉnh táo của cô đã hoàn toàn biến mất không thấy đâu.

Trong lúc Tiêu Diệp Nhiên đang hốt hoảng, ngoài cửa đột nhiên truyền đến âm thanh cửa sắt va chạm, cánh cửa của nhà kho đã bị người khác đẩy ra.

Kèm theo đó chính là một giọng nói thô lỗ vang lên trong nhà kho: “Em gái nhỏ, em đã tỉnh rồi à?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 256


Chương 256

Tiêu Diệp Nhiên giật mình, trong lòng nổi lên một chút cảnh giác, rụt rụt thân thể lại.

Thuận heo âm thanh rơi xuống, đèn ở trong nhà kho cũng được người khác mở lên, sau đó Tiêu Diệp Nhiên lần nhìn thấy bốn người đàn ông vạm vỡ với thân hình cao lớn đang lần lượt đi vào từ bên ngoài.

Từ bộ dáng lưu manh của bọn họ nhìn ra, hiển nhiên là mấy tên lưu manh không biết đến từ nơi nào.

“Tại sao anh lại muốn bắt tôi?”

Tiêu Diệp Nhiên sợ hãi tiếp tục lùi về phía sau, mấy người kia vừa nhìn liền biết không phải là loại người lương thiện gì.

Đặc biệt là khi Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy trên gương mặt của bọn họ nở nụ cười không có ý tốt, trong lòng không khỏi run lên.

“Ha ha ha, bắt cô còn cần có lý do hả?”

Bốn tên đàn ông vạm vỡ liếc nhìn nhau cười ha ha, chợt dùng ánh mắt nhìn Tiêu Diệp Nhiên từ trên xuống dưới.

“Chậc chậc, phóng viên Đường à, đoạn thời gian trước cô rất nổi tiếng đó.”

“Không hổ là con gái của gia đình giàu có, cái nhan sắc này thật sự khiến cho người khác dục hỏa đốt người mà.”

“Ha ha ha, tối nay để bốn anh em bọn tôi chơi đùa với cô, như thế nào?”



Bốn tên đàn ông vạm vỡ mang theo nụ cười gian tà, xoa xoa tay, bước từng bước đi đến gần Tiêu Diệp Nhiên.

Trong lòng của Tiêu Diệp Nhiên liền khẩn trương, trái tim của cô chìm xuống dưới, trên mặt cũng chỉ có thể duy trì lấy vẻ mặt lạnh lùng: “Các người đừng đến đây, nếu không kết cục của các người sẽ rất thảm.”

Nhưng mà bốn người đàn ông vạm vỡ kia lại không thèm để ý đến cô, đảo mắt đã đi đến trước mặt của Tiêu Diệp Nhiên, nói: “Ha ha, lời uy h**p này còn chưa đủ, tối ngày hôm nay cô cứ ngoan ngoãn chơi đùa cùng chúng tôi đi, nói không chừng bốn anh em chúng tôi vui vẻ thì còn sẽ thả cô đi.”

“Nằm mơ đi.”

Vẻ mặt của Tiêu Diệp Nhiên khó coi mắng chửi.

Những gương mặt hèn hạ ở trước mắt làm dạ dày của cô cảm thấy buồn nôn.

Cô chỉ cần vừa nghĩ đến nếu như mình bị bọn họ chạm vào, trong đầu liền sẽ phun ra một loại cảm giác chán ghét.

Nếu như quả thật đến mức độ đó, cô tình nguyện chết đi cũng sẽ không để cho bọn họ đụng vào một cọng tóc của mình.

“Cái tính khí của cô cũng thật là bướng bỉnh quá nha, có điều phải như vậy thì mới thú vị được. Haha, các anh em, xem ra là tối nay chúng ta có thể giải tỏa được rồi.”

l**m môi một cái, một gã vạm vỡ đứng ở đầu tiên không nhịn được mà đưa tay ra về phía Tiêu Diệp Nhiên.

Nhìn bàn tay d* x*m của cái tên kia sắp đụng vào mình, sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên trắng bệch trong nháy mắt.

Sự sợ hãi ở trong lòng không ngừng dâng lên, đến cuối cùng, thậm chí trong lòng của cô đã dần tuyệt vọng.

Trong đầu của cô nghĩ đến Cố Mặc Đình.

Người đàn ông đó, có làm thế nào cũng sẽ xuất hiện vào thời điểm mà cô cần anh nhất.

Người đàn ông đó, kiểu gì cũng sẽ che chở cho cô vào thời điểm mà cô cần được bảo vệ nhất.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 257


Chương 257

Người đàn ông đó, rõ ràng rất lạnh lùng, nhưng mà lúc nào đối xử với cô cũng dịu dàng như vậy.

Lúc này, Tiêu Diệp Nhiên phát hiện đầy trong đầu của mình đều là Cố Mặc Đình.

Thời gian mấy tháng ngắn ngủi, anh đã để lại một dấu vết khó phai nhòa ở trong lòng của cô.

“Mặc Đình Mặc Đình… Anh đâu rồi.”

Hốc mắt của Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được mà hơi đỏ lên.

Cả đời này, người đàn ông của cô chỉ có một mình Cố Mặc Đình, cô tuyệt đối sẽ không cho bất kỳ người nào vọng tưởng nhúng chàm cô sẽ có cơ hội.

Trong lúc mà sự tuyệt vọng của Tiêu Diệp Nhiên càng ngày càng dày đặc hơn, đột nhiên cánh cửa lại bị người khác đá văng ra từ bên ngoài.

Vang lên một tiếng, dọa cho tất cả mọi người ở trong nhà kho giật nảy một cái, bốn tên đàn ông vạm vỡ kia cũng hoảng hốt, sắc mặt cũng xuất hiện sự dữ tợn: “Là ai?”

Đáp lại bọn họ chính là một sự im lặng đến nghẹt thở.

Chỉ nhìn thấy ở cửa, người đàn ông có vóc dáng cao lớn, thẳng tắp đứng ở nơi đó, ngũ quan anh tuấn giống như bao trùm một tầng sương lạnh thật dày, trên người toát ra sát khí nồng đậm, ánh mắt kinh khủng đến nỗi khiến cho người ta như rớt vào hầm băng.

Người đàn ông có khuôn mặt đẹp trai và khí chất cao quý, lẽ ra là một công tử quý tộc ở thời trung cổ, nhưng mà lúc này anh lại biến thành sự tồn tại giống như quỷ sa tăng.

Người này chính là Cố Mặc Đình chứ không thể là ai khác.

Cố Mặc Đình lần theo định vị của điện thoại, rốt cuộc cũng đã tìm được Tiêu Diệp Nhiên.

Nhưng mà có làm thế nào, anh cũng không nghĩ đến Tiêu Diệp Nhiên sẽ gặp phải chuyện bắt cóc.

Cố Mặc Đình hít một hơi thật sâu, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên ở dưới mặt đất.

Chỉ nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên thê thảm ngồi ở chỗ đó, tay chân bị dây thừng thô to trói lại, trên gương mặt xinh xắn còn dính chút vết bẩn, cả người sợ hãi núp ở trong góc tường, khuôn mặt còn mang theo hốt hoảng.

Lúc ánh mắt của cô chạm phải gương mặt của anh, sự sợ hãi kiềm chế một hồi lâu cuối cùng cũng hóa thành nước mắt, trong nháy mắt liền rơi xuống.

“Mặc Đình…” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nước mắt của cô rơi như mưa, thân thể của cô cũng hơi run rẩy.

Trái tim của Cố Mặc Đình thắt chặt lại, cảm giác giống như có bàn tay vô hình đang hung hăng bóp lấy trái tim của anh.

Rốt cuộc trên gương mặt anh tuấn của anh cũng đã từ từ xuất hiện một sự dữ tợn, hơi thở kinh khủng đó cũng khiến cho bốn tên vạm vỡ ở trước mặt giật mình.

Người đàn ông này thật sự quá đáng sợ, chỉ cần một ánh mắt cũng có thể g**t ch*t bọn họ.

Bốn người đàn ông vạm vỡ nhịn không được mà nuốt một ngụm nước miếng, trong đó có một tên lấy can đảm nói: “Sợ cái gì chứ, thằng đó cũng chỉ có một mình nó mà thôi, bốn người chúng ta cùng nhau tiến lên, chẳng lẽ còn sợ nó được sao?”

Ba người kia nghe vậy, dường như cảm thấy có đạo lý, trong nháy mắt liền quyết tâm: “Cút đi, nơi này là địa bàn của bốn anh em bọn tao, cũng không phải là nơi cho mày làm anh hùng cứu mỹ nhân.”

Cố Mặc Đình dường như không nghe thấy, anh bước từng bước đi về phía của bọn họ, sự âm trầm nơi đáy mắt làm cho người khác phải rùng mình.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 258


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Тrцуe л 3.оn e cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web copy tự động của Тruуeл 3. оne. Nên nội dung này chỉ là để chống copy tự động, mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 259


Chương 259

Cố Mặc Đình ôm chặt lấy cô, giống như là ôm lấy một bảo vật đã mất đi nhưng đã có lại được, dịu dàng an ủi ở bên tai của cô: “Không sao đâu, đã không sao nữa rồi.”

Ba tên vạm vỡ còn lại nhìn thấy đồng bọn của mình bị gục ngã dưới đất nhanh như vậy, k** r*n không ngừng, dọa đến nỗi co cẳng chạy đi.

“Tô Lân!”

Cố Mặc Đình ôm Tiêu Diệp Nhiên, lớn tiếng tức giận hô lên với người ở phía bên ngoài.

Lúc mà giọng nói của anh vừa dứt, trong chốc lát mười mấy người cảnh sát ở bên ngoài chen nhau tràn vào, giơ súng lên với ba người ở phía trước, quát: “Giơ hai tay lên, tối nay có nghĩ cũng đừng nghĩ thoát khỏi.”

Sau đó, Tô Lân cũng đi vào từ bên ngoài, lúc mà anh ta nhìn thấy gương mặt hốt hoảng của Tiêu Diệp Nhiên, lông mày cũng nhịn không được mà nảy lên một cái, chợt có chút hồi hộp mà phóng ánh mắt đến gương mặt của Cố Mặc Đình.

Gương mặt đó âm trầm làm người ta kinh ngạc, rõ ràng Tiêu Diệp Nhiên chịu tổn thương khiến anh cực kỳ tức giận.

Tô Lân dám thề đây chắc chắn là lần đầu tiên mà anh ta nhìn thấy Cố Mặc Đình tức giận như vậy trong từng ấy năm anh ta đi theo anh.

Lúc này, bốn tên đàn ông vạm vỡ đã hoàn toàn bị khống chế lại, hai tay bị còng lại, mặt mũi tràn đầy vẻ ủ rũ.

Trong lòng của Tô Lân hơi sợ hãi, vội vàng nói với cảnh sát ở bên cạnh: “Cảnh sát Lý, anh hãy chăm sóc cho bốn người này một chút đi, tổng giám đốc của chúng tôi đang rất tức giận, tốt nhất là có thể cạy được chút tin tức quan trọng gì đó từ trong miệng của bọn họ. Bà chủ của chúng tôi không có tranh chấp gì với cái đám lưu manh này.”

“Trợ lý Tô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ dặn dò cấp dưới chăm sóc cho bọn họ thật tốt, về phần tin tức khác, rất nhanh cũng sẽ đưa đến tay của tổng giám đốc Cố, sẽ không để cho bà chủ phải chịu tổn thương vô ích.”

Thái độ của cảnh sát Lý hơi cung kính, đồng thời trong lòng cũng đang thầm mắng bốn cái tên vạm vỡ kia.

Gây chuyện với ai lại không gây, càng muốn chọc vào người của bốn gia tộc lớn, đây không phải là muốn chết sao.

Bốn người bọn họ rất nhanh liền bị cảnh sát mang đi, trong nhà kho bỏ hoang rất nhanh liền khôi phục lại sự yên tĩnh. Cố Mặc Đình cũng không ở lại lâu, trực tiếp ôm ngang Tiêu Diệp Nhiên lên, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Lúc mà Cố Mặc Đình đưa Tiêu Diệp Nhiên về nhà đã là mười một giờ đêm.

Có lẽ là bởi vì bị sợ hãi, Tiêu Diệp Nhiên vẫn luôn nép ở trong ngực của anh, một câu cũng không nói.

Sau khi quay về nhà, Cố Mặc Đình ôm cô vào trong phòng tắm, rửa những vết bẩn thê thảm ở trên người cho cô. Trong quá trình đó, rốt cuộc Tiêu Diệp Nhiên cũng đã tỉnh táo không ít.

Cả người của cô ngâm mình trong bồn tắm lớn, trần như nhộng đối mặt với anh, đôi chân dài trắng như tuyết, vóc dáng của cô trở nên duyên dáng yêu kiều, làm cho người khác say mê. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiêu Diệp Nhiên rùng mình một cái, nhìn người đàn ông ở trước mặt, hai tay nhịn không được mà vòng qua cổ của anh, vụng về hôn lên đôi môi mỏng của anh.

Động tác của cô cực kỳ ngày ngô, học theo bộ dạng của anh hôn mình, cướp lấy hô hấp của anh.

“Mặc Đình, em muốn quên đi chuyện đã xảy ra vào tối ngày hôm nay, anh giúp em đi, có được hay không?”
 
Back
Top Bottom