Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 200


CHƯƠNG 200

“Sợ cái gì, một ký giả nho nhỏ, dù cô ta có khả năng, cũng không có cách nào giương oai ở đây. Hơn nữa, cậu xem phía sau ai tới?”

Tần Mạn Ny cười chỉ Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy ở sau lưng: “Người phụ nữ ngu ngốc họ Cố đó, bây giờ hận Tiêu Diệp Nhiên muốn chết, nói không chừng tiệc năm tối nay của Thời Thụy, sẽ rất vui đâu.”

“…Nghe cậu nói vậy, mình cũng có chút hứng thú rồi. Nhưng trước đó, đi chào học trưởng một tiếng trước đi.”

Ninh Huyên Huyên cười, đi về phía Bùi Hạo Tuấn, đáy mắt lộ ra mê luyến khó nói thành lời.

“Học trưởng.”

Rất nhanh, Ninh Huyên Huyên đã đứng trước mặt Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy vừa tới, khóe miệng mỉm cười, nhìn hiền dịu nhã nhặn.

“Huyên Huyên, em cũng tới?”

Bùi Hạo Tuấn cười lại, đồng thời lại gật đầu với Tần Mạn Ny bên cạnh Ninh Huyên Huyên, xem như chào hỏi.

“Bùi tổng, đã lâu không gặp, vẫn đẹp trai như vậy, khó trách Ninh Ninh nhà chúng tôi luôn nhớ mãi không quên!”

Tần Mạn Ny yêu kiều cong môi, cười trêu ghẹo, không quan tâm bên cạnh còn có sự tồn tại của Cố Tống Vy.

Sắc mặt Cố Tống Vy khẽ thay đổi, đáy mắt lướt qua tức giận.

Mặc dù thanh danh Bùi Hạo Tuấn không lớn bằng trước đây, nhưng anh vẫn ôn nhuận như ngọc, đẹp trai nhiều tiền, rất nhiều phụ nữ vẫn ái mộ anh không giảm.

Nhưng mà, Cố Tống Vy cũng chỉ là dám giận không dám nói, dù sao hai người trước mắt này, lúc cô tái xuất cũng từng giúp đỡ, mặc dù sự giúp đỡ đó cực kỳ nhỏ không đáng nhắc tới.

“Cậu nói gì vậy, Tống Vy và học trưởng đã kết hôn rồi.”

Ninh Huyên Huyên trừng mắt Tần Mạn Ny, giả vờ tức giận, lập tức cười xin lỗi Cố Tống Vy: “Tống Vy, cô đừng nghe Mạn Ny nói bậy, cô ấy thích đùa, cô đừng tức giận nhé.”

“Tôi sao lại tức giận chứ, mọi người đều là bạn bè.”

Cố Tống Vy cười lắc đầu, ra vẻ tri thức lễ nghĩa, nhưng nụ cười lại không đạt đáy mắt.

Ninh Huyên Huyên cũng không dây dưa lời này nhiều, trực tiếp chuyển đề tài: “Không nghĩ tới học trưởng và Tống Vy cũng tới, tối nay nơi này thật náo nhiệt, còn có không ít đàn anh đàn chị trong giới.”

“Ừ, quả thực có không ít đồng nghiệp trong giới giải trí.”

Ánh mắt Cố Tống Vy cũng có chút nóng bỏng, sau khi trải qua scandal hủy diệt nửa tháng trước, bây giờ cô ta hoàn toàn không có chỗ bộc lộ trong giới giải trí.

Mặc dù cô ta kêu Tiểu Ngải sắp xếp không ít bữa cơm, nhưng kết quả lại không được như ý, không nói thỉnh thoảng trắc trở, những người đó đều là mặt hàng dầu muối không ăn, muốn thu mua một chút, cũng không dễ dàng như vậy.

Tối nay cô ta tới cùng Bùi Hạo Tuấn, vốn chính là muốn mượn lần này để quen biết vài nhà chế tác và đạo diễn lớn trong giới, nói không chừng có thể tranh thủ lần này tìm thấy chút cơ hội lộ mặt.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 201


Chương 201

Ninh Huyên Huyên dường như có thể nhận ra được suy nghĩ của Cố Tống Vy, không khỏi cười nói: “Đúng lúc, lát nữa tôi và Mạn Ny định đi đến chào hỏi bọn họ, nếu có hứng thú, có thể đi cùng với chúng tôi?”

Đôi mắt Cố Tống Vy sáng lên: “Có thể không?”

“Đương nhiên là có thể, chỉ cần học trưởng đồng ý.”

Ninh Huyên Huyên mỉm cười nhìn sang Bùi Hạo Tuấn, tìm kiếm ý kiến của anh ta.

Nghe vậy, lông mày Bùi Hạo Tuấn không khỏi nhíu lại.

Cố Tống Vy mang thai đã gần ba tháng, mặc dù trước mắt bụng vẫn chưa nhô lên, nhưng anh ta thật sự không mong lúc này cô ta vẫn có suy nghĩ muốn quay lại giới giải trí.

Nhất là bây giờ khi tập đoàn Bùi thị đang rối loạn, anh hoàn toàn không thể phân chia sức lực để gải quyết chuyện của cô ta.

Thấy Bùi Hạo Tuấn không nói lời nào, Cố Tống Vy có chút lo lắng, vôi vàng kéo cánh tay anh ta làm nũng nói: “Hạo Tuấn, anh đồng ý đi, tối nay là cơ hội hiếm có, nói không chừng em có thể lợi dụng việc này để tìm một chút cơ hội. Hơn nữa, anh cũng không cần phải lo lắng cho em, có Huyên Huyên ở đây, em và đứa bé sẽ không sao!”

“Cái này. . . Được, một lát nữa anh còn có chuyện phải làm, tự em cẩn thận một chút!”

Bùi Hạo Tuấn dường như không có sức kháng cự với giọng nói mềm mại của Cố Tống Vy, chỉ trầm ngâm một lát, sau đó liền đồng ý.

Anh ta quay đầu, hướng Ninh Huyên Huyên cười cười: “Huyên Huyên, Tống Vy có thể sẽ làm phiền hai người!”

“Đều là người một nhà, học trưởng không cần khách khí như thế.”

Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng đáy mắt Ninh Huyên Huyên lại mang theo vài phần lạnh lẽo.

Cô ta c*̃ng không ngốc, vừa rồi Cố Tống Vy cố gắng tỏ ra thân mật, rõ ràng là muốn cho cô ta thấy.

Nghĩ đến đây, trong lòng Ninh Huyên Huyên càng thêm khinh thường.

Một diễn viên nhỏ hạng bảy tám mà dám mơ mộng hão huyền đi theo những diễn viên và đạo diễn tên tuổi kia tạo mối quan hệ? Quả thực là tự rước lấy nhục!

“Vậy mấy người đi đi, tôi qua bên kia chào hỏi người quen một chút!”

Vẫy tay với ba người phụ nữ, Bùi Hạo Tuấn c*̃ng không ở thêm, quay người đi về phía một người đàn ông trung niên ở cách đó không xa.



“Đợi chút nữa không có chuyện gì, nhớ tránh xa mấy tiện nhân kia một chút, tránh gặp xui xẻo!”

Trong một nơi hẻo lánh ở trong bữa tiệc, Tống An Kỳ bưng một đĩa bánh ngọt trong tay, vừa nhét đồ ăn vào trong miệng vừa lải nhải với Tiêu Diệp Nhiên đang ở bên cạnh.

“Cách xa bọn họ đương nhiên là không thành vấn đề, chỉ cần bọn họ không tìm tớ gây phiền phức!”

Tiêu Diệp Nhiên nhấp một ngụm nước trái cây, miễn cưỡng liếc mắt nhìn mấy người Cố Tống Vy một chút.

“Ha ha, c*̃ng may mà Cố Tống Vy và Bùi Hạo Tuấn vẫn còn có nhã hứng tham gia cuộc họp thường niên, tớ nghe nói, tập toàn Bùi thị gần đây đang lôi kéo đầu tư ở khắp nơi, khắp nơi vấp phải trắc trở.”

Tống An Kỳ kéo tay Tiêu Diệp Nhiên, cầm lấy ly nước của cô, uống một ngụm nước trái cây, trong lời nói tràn đầy vẻ cười trên nỗi đau của người khác.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi có chút kinh ngạc.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 202


Chương 202

Chuyện tập đoàn Bùi thị, nửa tháng trước cô đã nghe Lina nói, nhưng cũng không để tâm đến.

Nói thế nào đi nữa, đó cũng là cơ nghiệp mấy chục năm của nhà họ Bùi, trước đó mặc dù có bê bối khiến cho cổ phiếu không ổn định, nhưng cũng chỉ là trò đùa trẻ con, cho dù thật sự xảy ra chuyện, dựa vào các mối quan hệ và thủ đoạn của bọn họ, có lẽ cũng sẽ giải quyết rất nhanh.

Cô lại không ngờ, việc này kéo dài hơn nửa tháng, vậy mà tập đoàn Bùi thị vẫn chưa giải quyết.

“Hắc hắc, tiện nhân này tự có trời phạt, cậu xem dáng vẻ lo nghĩ và tiều tụy của Bùi Hạo Tuấn, nói không chừng Tập đoàn Bùi thị lần này thật sự sẽ bị phá sản, đến lúc đó giấc mộng được gả vào gia đình giàu có của Cố Tống Vy cũng vỡ vụn!”

Đối với hai vợ chồng kia, Tống An Kỳ hoàn toàn không có một chút đồng tình nào.

Cô nói rất đúng, bây giờ Tập đoàn Bùi thị có lẽ là cách cụ diện phá sản không còn xa nữa.

Mà mục đích tôi nay tới đây của Bùi Hạo Tuấn cũng là vì muốn tìm người đầu tư.

Mặc dù trong nước Bùi thị có sức ảnh hưởng không nhỏ, nhưng gần đây giống như bị nguyền rủa, cho dù bọn họ đã giảm tiêu chuẩn hợp tác, hoặc là hạ thấp giá cả của các hạng mục kia, nhưng không có công ty nào muốn đầu tư.

Đến lúc này, nhà họ Bùi đã hết cách, rơi vào bước đường cùng, Bùi Hạo Tuấn chỉ có thể dùng mọi cách cứu vãn, đi đến nơi này tìm một chút cơ hội.

Nhưng chuyện này, ngoại trừ những nhân viên quan trọng trong nội bộ Bùi thị, người ngoài không hề biết đến.

Tiêu Diệp Nhiên nghe xong c*̃ng lơ đễnh: “Mặc kệ đi, Tập đoàn Bùi thị ra sao cũng là chuyện của nhà bọn họ, không liên quan gì đến tớ. Đừng nói đến bọn họ, cuộc họp thường niên sắp bắt đầu…”

Tiêu Diệp Nhiên vừa dứt lời, rất nhanh, một người chủ trì bước lên sân khấu, người chủ trì khai mạc cuộc họp thường niên.

Người chủ trì này được Thời Thụy đặc biệt mời đến, lời nói rất hài hước, rất dễ làm nóng lên bầu không khí ở hiện trường, phía dưới, không ít khách mời đều tiến về sát sân khấu.

Một lát sau, người chủ trì lại mời chủ tịch Thời Thụy lên sân khấu phát biểu, cuối cùng mới tuyên bố cuộc họp thường niên bắt đầu.

Toàn bộ hội trường vô cùng náo nhiệt, một vài người quen biết nhau cùng đứng tụ tập lại một chỗ ân cần thăm hỏi cười nói với nhau.

Sau khi Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ kiểm tra hiện trường không có vấn đề gì, cũng cùng nhau đi hỏi thăm người quen cũ.

Hai người tuy là phóng viên, nhưng quen biết rất nhiều ngôi sao nổi tiếng.

Nhưng không được bao lâu, Tiêu Diệp Nhiên bị một người đàn ông xa lạ ngăn lại: “Thưa cô, rất mạo muội đến làm phiền cô, nhưng vì bị cô hấp dẫn nên tôi muốn hỏi cô một chút, lát nữa có thể làm bạn nhảy của tôi được không?”

Người đàn ông trước mặt, dáng vẻ nhã nhặn, cả người nhìn rất có khí chất, ấn tượng ban đầu về con người cũng không tệ lắm.

Nhưng, Đường Nhược sở không nói hai lời liền mỉm cười lắc đầu: “Thật ngại quá, anh mời người khác đi!”

Cuộc đời này, ngoại trừ lúc trước cô mù mắt từng khiêu vũ với Bùi Hạo Tuấn, đến nay cũng chưa từng khiêu vũ với người đàn ông nào khác.

Cô đã đồng ý với Cố Mặc Đình, sẽ không tiếp xúc quá nhiều với những người đàn ông khác, vậy nên trong tương lai, cô chỉ có thể khiêu vũ với một mình anh.

“Ách, cô đã có bạn nhảy rồi sao?” Người đàn ông vẫn chưa từ bỏ ý định.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 203


Chương 203

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Tạm thời vẫn chưa có, chỉ là rất xin lỗi…”

“Nếu không có, tại sao không cân nhắc đến tôi?”

Người đàn ông vẫn không chịu từ bỏ, rõ ràng là không muốn để Tiêu Diệp Nhiên đi một cách dễ dàng.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi nhíu mày, đang suy nghĩ xem làm thế nào để từ chối anh ta, kết quả đã có người nói thay cô: “Cô ấy rõ ràng là đã từ chối anh!”

Người tới nói chuyện mang theo vẻ lịch sự, người đàn ông quay đầu nhìn lại, không khỏi giật mình: “Anh là?”

Tiêu Diệp Nhiên c*̃ng nhìn sang, mới phát hiện bên cạnh không biết đã xuất hiện thêm một bóng dáng.

Người đàn ông có vẻ ngoài mê hoặc, vô cùng đẹp trai, vẻ mặt mang theo một chút phóng túng, mấy phần tà khí, trên người mặt một bộ lễ phục đuôi tôm anh tuấn, khí chất cao quý trời sinh, khiến cho rất nhiều người phụ nữ vì vậy mà choáng váng, cũng làm cho rất nhiều người đàn ông vì thế mà cảm thấy tự ti.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi có chút kinh ngạc.

Vì người này là Cố Thanh Chiêu!

“Điệu nhảy của cô gái này đã có người đặt trước, phiền anh rời đi được không?”

Cố Thanh Chiêu cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào người đàn ông xa lạ đang mời Tiêu Diệp Nhiên nhảy kia, nhìn có vẻ như ưu nhã lễ độ, nhưng trong lời nói lại có một chút lạnh lùng.

“Ách, nếu như vậy, tôi cũng không dây dưa nữa!”

Người đàn ông bị khí chất của anh ta làm cho giật mình, không khỏi hậm hực sờ mũi, rất biết điều rời đi.

Người kia vừa đi, Tiêu Diệp Nhiên lập tức cười nói với Cố Thanh Chiêu: “Cám ơn.”

“Chị dâu không cần khách sáo, đuổi ruồi cho chị dâu là nghĩa vụ của tôi!”

Cố Thanh Chiêu cười tạo dáng thân sỹ với Tiêu Diệp Nhiên, bộ dáng phong độ nhẹ nhàng kia khiến cho rất người người phụ nữ ở hiện trường phải sáng mắt lên. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu bật cười, “Đừng có dở hơi, tại sao anh lại ở đây?”

“Lão đại đó, lại đẩy tôi ra, giả vờ làm hộ hoa sử giả cho chị dâu!”

Cố Thanh Chiêu có chút bất đắc dĩ thở dài, nhịn không được phàn nàn nói: “Thật sự là thua hai người, quan hệ vợ chồng tốt đẹp, cứ công bố thẳng ra là được, hết lần này đến lần khác lại cứ kết hôn bí mật làm gì, hai người cứ nhàn hạ nhưng cứ tiếp tục như vậy nữa, tôi thật sự nghi ngờ, còn có người phụ nữ nào bằng lòng gả cho tôi hay không!”

Mặc dù Cố Thanh Chiêu nói có chút thê thảm, nhưng Tiêu Diệp Nhiên lại hoàn toàn lơ đễnh.

Với vẻ mặt này, tùy tiện đặt ở đâu cũng có vô số người phụ nữ đến lấy, còn sợ không ai gả?

Tiêu Diệp Nhiên lườm anh ta một cái: “Làm sao? Anh cảm thấy tôi ở bên cạnh ảnh sẽ ảnh hưởng đến sự thoải mái của anh sao?”

Cố Thanh Chiêu nhếch miệng: “Đúng vậy nha, chị dâu ưu tú như vậy, những người phụ nữ khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ cảm thấy thua kém với cô!”

“Thật sao? Nếu tôi ưu tú như vậy, sao anh không cân nhắc đào góc tưởng của anh trai anh?”

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày với anh ta, cười đến mức xấu xa.

Cố Thanh Chiêu nghe xong, khóe miệng hung hăng co quắp hai lần, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ nói: “Chị dâu, cơm có thể ăn bậy, trò đùa đừng làm loạn, cô như vậy sẽ xảy ra án mạng!”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 204


Chương 204

“Không có tiền đồ!”

Tiêu Diệp Nhiên giả vờ khinh bỉ xì một câu, lập tức phốc một cái bật cười: “Xem ra, anh thật sự rất sợ anh trai mình!”

Giọng điệu Cố Thanh Chiêu có chút buồn bực nói: “Hết cách rồi, bản thiếu gia từ nhỏ không sợ trời không sợ đất, duy chỉ có lão đại trấn áp được tôi, lão đại chính là khắc tinh của đời tôi!”

“Đã nhìn ra.”

Tiêu Diệp Nhiên nín cười, khóe mắt liếc nhìn rất nhiều người xung quanh, bọn họ liên tục nhìn về hướng này, cô không khỏi nhíu mày lại, vội vàng kéo Cố Thanh Chiêu đến nơi hẻo lánh.

“Anh trai của anh cũng tới sao?”

“Anh anh tới rồi!”

“Ở đâu?” Ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên sáng lên, vội vàng nhìn bốn phía.

“Đừng tìm, lão đại vẫn chưa đi ra đâu. Lúc trước anh ấy để tôi đi ra từ lối đi đặc biệt, chậc chậc, vẫn may là chưa đi vào từ cửa chính, nếu không sẽ bị bao vây!”

“Có khác biệt sao, bây giờ không phải cũng đang bị người ta vây quanh nhìn?”

Tiêu Diệp Nhiên nhếch miệng, liếc nhìn xung quanh một vòng, nhìn thấy có không ít phụ nữ đã lặng lẽ đi đến gần hướng này, trên mặt mỗi người đều mang dáng vẻ vô cùng hứng thú với Cố Thanh Chiêu.

Mà ở một nơi cách hai người không xa, ánh mắt của mấy người phía Ninh Huyên Huyên cũng bị hấp dẫn.

Ba người phụ nữ, ba phản ứng khác nhau.

Ngoại trừ lúc nhìn thấy Cố Thanh Chiêu, ánh mắt Ninh Huyên Huyên có chút kinh diễm, ngược lại cũng không lộ ra biểu cảm gì khác.

Cố Tống Vy thì khỏi phải nói, sắc mặt chắc chắn rất khó coi và kèm theo chút sợ hãi.

Cô ta vẫn nhớ rất rõ cảm giác đau đớn khi bị người đàn ông kia tát.

Về phần Tần Mạn Ny, thì híp híp mắt: “Người đàn ông kia thật ưu tú! Anh ta là ai? Vì sao lại có vẻ như có quan hệ rất tốt với Tiêu Diệp Nhiên như vậy?”

Khi Cố Thanh Chiêu vừa mới tiến vào, Tần Mạn Ny là người đầu tiên nhìn thấy anh ta.

Mặc dù chỉ lơ đãng một cái, lại bị phong thái của người đàn ông kia hấp dẫn.

Tần Mạn Ny là người có ánh mắt vô cùng kén chọn.

Tiêu chuẩn chọn đàn ông của cô ta, không phải nhiều tiền thì là đẹp trai. Bình thường mặc dù người theo đuổi cô ta rất nhiều, những người đàn ông ở bên cạnh cô ta cũng không ít, nhưng những người đàn ông kia đối với cô ta mà nói, hoặc là máy rút tiền, hoặc chính là có nhu cầu ở phương diện kia, hai bên đều có qua có lại.

Nhưng khoảnh khắc cô ta nhìn thấy Cố Thanh Chiêu, trái tim cô ta không khỏi hung hăng nhảy lên một chút.

Từ trước đến nay cô ta chưa từng biết, hóa ra lại có một người đàn ông có vẻ ngoài vượt qua cả phụ nữ, lại có thể toát ra phong thái hoang dã phóng túng, ngọc thụ lâm phong, quyến rũ mê người…

Trực giác nói cho Tần Mạn Ny biết, thân phận của người đàn ông này tuyệt đối không tầm thường, rõ ràng là thuộc loại có cả tiền bạc và ngoại hình.

Trong lòng cô ta cũng vang lên một giọng nói: Chính là anh ta, cô ta muốn đem người đàn ông này trở thành của mình.

Nhưng khi suy nghĩ này mới nảy ra trong lòng, Tần Mạn Ny lại phát hiện, cô ta thật vất vả mới nhìn thấy người đàn ông mình thích, nhưng anh ta lại đi về phía Tiêu Diệp Nhiên, thậm chí còn cười cười nói nói với cô.

Tiêu Diệp Nhiên… Một chiếc giày rách mà Bùi Hạo Tuấn không muốn, dựa vào cái gì?
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 205


Chương 205

“Sao thế? Cô có hứng thú với anh ta?”

Ninh Huyên Huyên nhíu mày, hơi kinh ngạc nhìn Tần Mạn Ny, giống như bị phản ứng của cô ta làm cho ngạc nhiên.

Tần Mạn Ny không phủ nhận, đáy mắt dâng lên một vòng cuồng nhiệt: “Tôi muốn có được anh ta.”

Phía sau cô ta, Cố Tống Vy vẻ mặt muốn nói lại thôi, giống như muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng cô ta vẫn lựa chọn im miệng.

Cô ta chán ghét Tần Mạn Ny, mặc dù người phụ nữ này nhìn vẻ ngoài giống như rất thân thiết, nhưng Cố Tống Vy lại biết, Tần Mạn Ny hoàn toàn không để mình vào trong mắt.

Điều này, từ khi cô ta đến trước mặt mình, nói đùa với Bùi Hạo Tuấn và Ninh Huyên Huyên cô ta có thể nhìn ra được.

Không chỉ có như thế, vừa rồi khi ba người bọn họ cùng đi đến chào hỏi những ngôi sao nổi tiếng trong ngành giải trí kia, Tần Mạn Ny luôn luôn như có như không gạt cô ta sang một bên, trong lời nói cũng mang theo vẻ kinh thường, miệt thị.

Nghĩ đến điều này, trái tim Cố Tống Vy cũng dâng lên một tia lạnh lẽo.

Kẻ dám coi thường cô ta, luôn luôn phải trả giá!

“Có muốn đi qua chào hỏi chút không, một người đàn ông tốt như vậy thật xứng đôi với Mạn Ny, người phụ nữ Tiêu Diệp Nhiên kia có tư cách gì?”

Lời này của Cố Tống Vy mang theo vài phần châm dầu vào lửa, nhưng cũng chỉ có cô ta biết rõ sự đáng sợ của người đàn ông kia.

“Muốn, tôi thật vất vả mới để ý đến một người đàn ông, dù thế nào cũng muốn đoạt được, không được thì đoạt trong tay Tiêu Diệp Nhiên.”

Tần Mạn Ny luôn rất tự tin với ngoại hình của mình, bản thân cô ta luôn là một người phụ nữ xinh đẹp, hơn nữa toàn thân luôn toát ra một loại quyến rũ như có như không.

Trước kia cô ta luôn dựa vào loại khí chất đặc biệt này để hấp dẫn rất nhiều đàn ông, trong lòng cô ta có tự tin, chỉ cần thể hiển dáng vẻ dịu dàng đáng yêu của mình ra, không có người đàn ông nào có thể thoát khỏi.

“Nếu cô đã có hứng thú, vậy chúng ta hãy đi qua đi!”

Ninh Huyên Huyên trông thấy bạn mình thật sự động lòng, cũng không có ý ngăn cản, lôi kéo Tần Mạn Ny chuẩn bị đi qua, trước khi đi còn hỏi Cố Tống Vy một tiếng: “Tống Vy, cô đi không?”

“Không đi, tôi và Tiêu Diệp Nhiên như nước với lửa, lúc này vẫn là không gặp mặt thì tốt hơn, tránh làm hỏng chuyện tốt của Mạn Ny.”

Cố Tống Vy lắc đầu, lại nói rất dễ nghe, thực thế là lo sợ người đàn ông bên cạnh Tiêu Diệp Nhiên sẽ đối phó với cô ta.

Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny nghe vậy, c*̃ng không miễn cường, tùy ý nhẹ gật đầu, rồi cùng nhau đi về phía Tiêu Diệp Nhiên.

Khi hai người phụ nữ kia đang đến gần, cách đó không xa, Tiêu Diệp Nhiên đang cùng Cố Thanh Chiêu cười nói, dường như cảm giác đươc, không khỏi nghiêng đầu nhìn sang.

Đợi đến khi nhìn thấy hướng hai người kia muốn đi là về phía bên này, đôi lông mày xinh đẹp lập tức nhăn lại: “Có phiền toái.”

Cố Thanh Chiêu c*̃ng nhìn thấy, không khỏi nhếch miệng: “Chị dâu yên tâm, chỉ là hai con tôm tép nhãi nhép mà tôi, lát nữa tôi sẽ giải quyết giúp cô!”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 206


Chương 206

Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny nhanh chóng đứng trước mặt hai người bọn họ.

Ánh mặt hai người kia đặt trên người Cố Thanh Chiêu tước tiên.

Nhìn ở khoảng cách gần, người đàn ông này rất đẹp trai, dù là Tần Mạn Ny và Ninh Huyên Huyên cũng không khỏi kinh ngạc.

Ánh mắt của người phía trước có chút cuồng nhiệt, trực tiếp nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Chiêu, không hề có ý định dời đi.

Ninh Huyên Huyên tốt hơn một chút, đảo mắt nhìn vào Tiêu Diệp Nhiên: “Tiêu Diệp Nhiên, lại gặp nhau.”

“Đúng là lại gặp, hai vị đến đây, không biết là muốn làm gì?”

Tiêu Diệp Nhiên hững hờ lắc lắc ly nước trái cây trong tay, nhàn nhạt hỏi.

“Bạn học cũ khó gặp, chào hỏi mà thôi.”

Ninh Huyên Huyên mím môi cười một tiếng, ánh mắt lại lần nữa chuyển qua người Cố Thanh Chiêu: “Vị này là…?”

Tiêu Diệp Nhiên trừng mắt nhìn, cũng không trả lời, chỉ quan sát hai người trước mặt một chút, lại quay đầu qua nhìn Cố Thanh Chiêu một cái, sau đó, giống như phát hiện ra điều gì đó, vẻ mặt giật mình.

Hai ngời phụ nữ này, lại vì Cố Thanh Chiêu mà tới nha!

Cố Thanh Chiêu nhíu chặt lông mày, đặc biệt là khi bị ánh mắt nóng bóng của Tần Mạn Ny nhìn vào, sắc mặt cũng nhịn không được mà trở lên lạnh lẽo, giống Cố Mặc Đình đến vài phần.

Anh ta c*̃ng không mở miệng, chỉ mang vẻ mặt nghiền ngẫm cùng Tiêu Diệp Nhiên liếc nhau một cái.

Hai người phía đối diện không nói gì, nhưng Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny lại lúng túng.

Đặt câu hỏi cho người ta, nhưng lại không được trả lời, không có gì khó chịu hơn so với việc này.

Sắc mặt Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny cũng có chút thay đổi, nhưng Tần Mạn Ny cũng bình tĩnh rất nhanh chóng, cô ta nở một nụ cười tự cho là quyến rũ, hướng Cố Thanh Chiêu nói: “Thưa ngài, xin chào, tôi là Tần Mạn Ny, có lẽ anh đã từng nghe nói đến tôi? Không biết có vinh hạnh làm quen với anh không?”

Tần Mạn Ny quả thật cũng có chút thủ đoạn, giơ tay nhấc chân, đều thể hiện được khí chất quyến rũ, khiến không ít ánh mắt của những người đàn ông bên cạnh đều nhìn thẳng vào.

Nhưng Cố Thanh Chiêu lại không thèm để ý, lạnh lùng nói: “Không có hứng thú.”

Vẻ mặt Tần Mạn Ny cứng đờ, giống như cảm thấy có chút kinh ngạc với cách đối xử này.

Cô ta vội vàng lấy lại tinh thần, vẫn chưa chịu từ bỏ ý định: “Ách, thưa ngài, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là…”

“Không có hứng thú, nghe không hiểu tiếng người sao?”

Cố Thanh Chiêu không nhịn được ngắt lời cô ta, đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia cuối cùng cũng chuyển đến trên mặt Tần Mạn Ny: “Phấn son dung tục, cũng phải suy nghĩ lại, mắt nhìn người của bản thiếu gia rất cao, không hề hứng thú với loại phụ nữ có gương mặt thẩm mỹ!”

Ninh Huyên Huyên: “…”

Tiêu Diệp Nhiên: “…”

Tuy rằng Tiêu Diệp Nhiên đã sớm được chứng kiến lời nói ác miệng của Cố Thanh Chiêu, nhưng vẫn bị những lời nói kia làm cho kinh ngạc đến mức trợn mắt hốc mồm.

Tần Mạn Ny cũng bị những lời nói ác động này làm cho sững sờ.

Cô ta không thể tin nổi trừng to mắt, dường như không thể tin vào tai mình.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 207


Chương 207

Người phụ nữ có gương mặt thẩm mỹ?

Người đàn ông này lại còn nói cô ta là người phụ nữ có gương mặt thẩm mỹ?

Bây giờ toàn bộ giới giải trí, người dám can đảm nói cô ta chỉnh sửa khuôn mặt đã không có nhiều, có dù có cũng chỉ có lác đác mấy người.

Tần Mạn Ny làm thế nào cũng không ngờ, người đàn ông nhìn như đẹp trai cao quý, cũng là người đầu tiên cô ta chủ động muốn tranh thủ, vậy mà lại nói cô ta không đáng một đồng như vậy!

Sắc mặt Tần Mạn Ny lúc trắng lúc xanh tại chỗ, đổi tới đổi lui, vô cùng đặc sắc.

“Thưa ngài, lời này của anh có phải quá đáng rồi không?”

Lúc này Ninh Huyên Huyên đã bình phục, sắc mặt có chút khó coi.

“Quá đáng?”

Cố Thanh Chiêu nhếch môi, trên mặt mang theo nụ cười có một quý ông vô hại: “Tôi cho rằng mình đã rất lịch sự rồi! Dù sao mặt thẩm mỹ cũng tốt hơn so với chiếc xe buýt mà ai cũng có thể lên được, vế trước rõ ràng là dễ nghe hơn một chút. Hơn nữa, mấy người mù mắt sao? Không thấy bên cạnh tôi đã có một người phụ nữ rất ưu tú rồi sao? Chỉ là hai người các cô, có thể so sánh với Diệp Nhiên sao?”

Lời nói này của Cố Thanh Chiêu cũng không phải là giả.

Tối nay mặc dù Tiêu Diệp Nhiên mặc bộ lễ phục tương đối bảo thủ, nhưng không biết vì sao, đứng trước Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny, cũng rất dễ dàng vượt qua bọn họ.

Không phải nói lễ phục của Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny không đủ xinh đẹp.

Ngược lại, lễ phục của hai ngươi này đều là Chanel màu thanh nhã, kiểu dáng cao cấp nhưng vẫn bị hạ thấp, đây là do sự khác biệt về khí chất.

Trên người Tiêu Diệp Nhiên tỏa ra một loại tao nhã mà bọn họ không thể có được.

Trong lúc nhất thời, Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny không biết lấy gì để đáp lại.

Tiêu Diệp Nhiên cũng không còn gì để nói, trong lòng tự nhủ, cậu ba Lục, không nên vạch trần anh không biết sao? Cho dù những lời anh nói là sự thật, anh vẫn nên uyển chuyển một chút nha! Anh ăn nói ngay thẳng như vậy, hai người phụ nữ tính tình cao ngạo này phải sống thế nào đây?

Đang lúc Tiêu Diệp Nhiên không biết nên phản ứng thế nào, sắc mặt Ninh Huyên Huyên và Tần Mạn Ny đột nhiên trở nên âm trầm vô cùng.

Lời nói của Cố Thanh Chiêu không còn là độc ác nữa, mà là đâm trúng cột sống của bọn họ.

Những năm này lặn lộn trong ngành giải trí, ai mà không có chút chuyện không thể nói, bị người khác nói ngay trước mặt như vậy, trong lòng chắc chắn khó chịu.

Tần Mạn Ny tức giận đến mức toàn thân run rẩy: “Tiêu Diệp Nhiên ưu tú? Ha ha, người phụ nữ này không phải chỉ là đôi giày rách của Bùi Hạo Tuấn sao, không biết đã bị chọc nát bao nhiêu lần, cũng chỉ có anh coi cô ta là bảo vật!”

“Tần Mạn Ny, lau miệng sạch sẽ cho tôi một chút!”

Sắc mặt Tiêu Diệp Nhiên trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng đến mức có thể toát ra một lớp sương lạnh.

“Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Cô và Bùi Hạo Tuấn ở bên nhau nhiều năm như vậy, đừng nói với tôi là cô vẫn còn trong sạch.”

Tần Mạn Ny khịt mũi hừ lạnh khinh thường, rõ ràng là đem toàn bộ sự tức giận mà Cố Thanh Chiêu mang tới, ném lên người Tiêu Diệp Nhiên.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 208


Chương 208

Ninh Huyên Huyên nghe vậy, lập tức đi theo giội bồn nước bẩn lên người Tiêu Diệp Nhiên: “Thưa ngài, thời gian tôi biết Tiêu Diệp Nhiên lâu hơn so với anh, cô ta là loại người thế nào, tôi cũng biết nhiều hơn so với anh, tôi thật sự mong anh không bị lừa dối!”

“Bình tĩnh! Cô ấy thế nào, cũng không đến lượt các cô đánh giá. Lúc này, không bằng nghĩ lại xem làm thế nào để nâng cao phẩm chất của bản thân, xem có người đàn ông nào muốn không!”

Khinh thường lườm hai người một cái, Cố Thanh Chiêu lười nói nhảm với bọn họ, trực tiếp kéo Tiêu Diệp Nhiên rời đi.

Phía sau, nhìn bóng lưng hai người đã đi xa, Tần Mạn Ny và Ninh Huyên Huyên tức giận đến mức nghiến răng.

“Đáng chết, tiện nhân Tiêu Diệp Nhiên kia thật đúng là đi đến đâu thì có đàn ông theo tới đó, cô ta rốt cuộc có cái gì tốt?”

“Chị dâu, những lời vừa rồi của hai người phụ nữ kia, cô đừng để trong lòng!”

Hai người vừa tời đi, Cố Thanh Chiêu lập tức an ủi Tiêu Diệp Nhiên.

“Có anh ra mặt cho tôi, tôi có gì phải tức giận sao?” Tiêu Diệp Nhiên buồn cười liếc anh ta một cái: “Tôi lại phát hiện ra một điều, cái miệng này của anh, có đôi khi hoặc là ngọt đến chết người, hoặc chính là độc nghẹn chết người!”

Cố Thanh Chiêu nhún vai: “Cái miệng này của tôi mỗi người mỗi khác, nếu đối với mình cô, dĩ nhiên là phải ngọt một chút. Nhưng nếu như đối phó với hai người phụ nữ kia, tuyệt đối nhất định phải hung ác một chút. Sử dụng một câu mà lão đại thường nói chính là: Cách thức đối xử với kẻ địch tốt nhất chính là khiến bọn họ hoàn toàn không có chỗ nào để phản kháng.”

Tiêu Diệp Nhiên có chút tán đồng gật đầu: “Lời này cũng không sai, anh của anh quả nhiên là người sáng suốt!”

Hai người đang trò chuyện thì bỗng nhiên ở lối vào náo loạn tưng bừng, Tiêu Diệp Nhiên vội vàng nhìn sang, thấy người đàn ông mình vẫn luôn chờ đợi rốt cuộc đã đến.

Đêm nay anh mặc một bộ lễ phục có đường vân màu xanh đậm; đường vân rất đơn giản, chế tác tinh xảo, cà vạt đẹp, khuy măng sét chói mắt, phối trên người anh mang theo cảm giác sáng rực. Mái tóc đen được vuốt cao, lộ ra cái trán trơn bóng, hàng lông mi tỏa ra sự lạnh lẽo nhàn nhạt, trên người mang theo khí chất cấm dục khiến cho người ta bị hấp dẫn say mê vô cùng.

Người đàn ông đi đến, giống như một quả bom thả xuống nước, ngay lập tức khiến toàn hội trước sôi sục.

“Trời! Đó chính là tổng giám đốc Cố của Hoàng Đình sao?”

“Hình như là anh ta! Nhanh nhanh nhanh, không ngờ hôm nay ở đây lại có thể nhìn thấy anh ta, chờ một lát nữa nhất định phải đến hỏi thăm!”

“Không hổ là nam thần cấp bậc đế vương, quả nhất là vô cùng đẹp trai! Khí thế kia, khí chất kia, hoàn toàn khiến cho người ta thần phục! Nếu tôi có thể nói chuyện với anh ta, tôi chết cũng nhắm mắt…”

Rất nhiều ngôi sao nam nữa đều nhao nhao không kìm nén được, rất nhanh đi về phía trước.

Sau khi Cố Mặc Đình tiến vào, chủ tịch Thời Thụy xông lên phía trước chào đón, mặt mùi đầy vẻ ân cần chu đáo: “Tổng giám đốc Cố, cám ơn ngài trong lúc bận rộn đã dành thời gian đến tham dự cuộc họp thường niên của công ty. Trước khi ngài đên, nên nỏi với tôi một tiếng, để tôi ra đón từ bên ngoài!”

“Không cần phiền phức, hôm nay là ngày quan trọng của công ty, nên tới nhìn xem.”

Sắc mặt của Cố Mặc Đình cũng không dao động quá nhiều, vẫn là bộ dáng nước chảy mây trôi, khiến cho rất nhiều phụ nữ xung quanh phải nóng mắt, một số người thậm chí trong mắt còn tràn đầy vẻ ái mộ.

Rõ ràng, rất nhiều người đều không ngờ, đêm nay lại thật sự có thể ở đây nhìn thấy vị nam thần trong truyền thuyết kia!

Lúc Cố Thanh Chiêu nhìn thấy một màn này thì lập tức tố cáo với Tiêu Diệp Nhiên: “Chị dâu chị xem, lão đại vừa xuất hiện liền thu hút ong bướm. Chị về nhà nhất định phải bắt anh ấy quỳ ván giặt đồ.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 209


Chương 209

“Kẻ tám lạng người nửa cân, em có tư cách gì nói lời này?”

Tiêu Diệp Nhiên liết anh ta một cái, thầm nói bản thân anh ta không phải cũng mới vừa trêu giẹo hai người phụ nữ đó sao!

Cố Thanh Chiêu coi như không có chuyện gì xảy ra, nói: “Tại sao không đủ tư cách? So với lão đại, em hiển nhiên được yêu thích hơn. Em không biết khẩu vị của phụ nữ bây giờ như thế nào nữa. Ông đây vừa đẹp trai vừa hài hước, lại còn dễ gần nữa, bọn họ không thích mà lại đi thích cái kiểu khó chung sống của lão đại, suốt ngày thì xụ mặt, một bộ dạng lạnh lùng người lạ chớ lại gần đó.”

Cậu ba Cố Thanh Chiêu cảm thấy khó hiểu với vấn đề này.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi cảm thấy có chút thích thú: “Chuyện này có gì lạ đâu, thứ mà em không có được thì luôn là thứ tốt nhất. Mặc Đình bình thường luôn mang đến cho người khác cảm giác khó có thể có được. Tính cách của anh ấy rất trầm tính nên rất dễ hấp dẫn sự tò mò của phụ nữ. Loại người như anh ấy, không có được thì chỉ có thể ngửa mặt trông lên. Một khi có được anh ấy, giống như đã có được cả thế giới. Đương nhiên càng hấp dẫn phụ nữ hơn một chút.”

“Cho nên chị mới nói suy nghĩ của phụ nữ rất khó hiểu.”

Cố Thanh Chiêu bĩu môi, trong lòng lại đột nhiên nảy ra một chút tò mò: “Chẳng lẽ chị dâu cũng có loại cảm giác này với lão đại?”

“Không thể nào, tình hình của chị và Mặc Đình có hơi đặc biệt.”

“Sao lại đặc biệt.” Cố Thanh Chiêu đột nhiên nổi lên hứng thú: “Rốt cuộc là tại sao lúc đầu chị dâu lại kết hôn với lão đại? Lúc đó anh ấy có cầu hôn chị không? Cầu hôn thế nào?”

“Cầu hôn?”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu, liếc nhìn Cố Thanh Chiêu: “Anh ấy không cầu hôn chị. Ngược lại là chị cầu hôn anh ấy.”

“Hả?” Cố Thanh Chiêu ngẩn người vài giây, sau đó trợn tròn mắt không thể tin được: “Chị cầu hôn? Làm sao có thể? Thật hay giả vậy?”

“Lừa em làm gì.”

“Sao lão đại có thể để chị cầu hôn chứ?” Cố Thanh Chiêu mặt đầy khó tin.

“Cái quỷ gì vậy …”

Nghĩ đến hành động lúc trước bản thân muốn tìm người để kết hôn, Tiêu Diệp Nhiên muốn bật cười: “Tình hình lúc đó tương đối kỳ lạ, cho nên chị đã đề cập đến chuyện kết hôn trước. Tình cờ là Mặc Đình cũng đang tìm người kết hôn nên anh ấy liền đồng ý.”

“Cho nên, hai người cứ như vậy mà kết hôn sao?” Cố Thanh Chiêu sửng sốt.

“Ừ.”

“…”

Cố Thanh Chiêu cứng họng, một lúc lâu mới định thần lại, lẩm bẩm nói: “lão đại, cái tên đó quá may mắn, hôm khác em cũng đi thử một chút, nói không chừng cũng có thể tìm được một người vợ tốt!”

Tiêu Diệp Nhiên lúc này không nói nên lời.

Sao Cố Thanh Chiêu có thể nghĩ ra một ý tưởng tồi tệ như vậy!

Lúc này, Tống An Kỳ đột nhiên chạy tới chỗ cô, thở hổn hển nói: “Tiêu Diệp Nhiên, sao cậu còn ở đây?”

“Tớ không ở đây thì nên ở đâu? Xảy ra chuyện gì sao?”

“Xảy ra chuyện lớn rồi, tớ vừa nhìn thấy Cố Tống Vy, Ninh Huyên Huyên bọn họ chạy đến bắt chuyện với tổng giám đốc Cố nhà cậu, cậu có muốn đến đó xem không?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 210


Chương 210

Tống An Kỳ chỉ về hướng nào đó ở phía trước, thở ra một hơi rồi nói tiếp: “Một lát nữa đến bữa tiệc khiêu vũ, không ít phụ nữ nóng lòng muốn thử mời tổng giám đốc Cố làm bạn nhảy.”

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi nhướng mày một cái: “Bạn nhảy của anh ấy chỉ có thể là tớ.”

“Tớ biết là cậu, nhưng cậu không tò mò muốn biết ba con đê tiện đó tìm tổng giám Lục làm gì sao? Nhưng mà tơe rất tò mò. Đi đi đi, đi xem thử đi.”

Tống An Kỳ không nói lời nào lôi Tiêu Diệp Nhiên vào trong đám người, hoàn toàn không cho người phía sau chút cơ hội phản ứng lại.

Hai người nhanh chóng đi ngang qua sảnh tiệc, đến khu vực trung tâm.

Lúc này, có rất nhiều người tụ tập xung quanh Cố Mặc Đình.

Khi Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đến nơi, dường như anh cảm nhận được, anh từ từ ngẩng đầu lên, tầm mắt xuyên qua đám người, nhẹ nhàng đảo qua, tầm mắt chính xác rơi vào trên người cô.

Hai người đứng cách nhau hơi xa, Tiêu Diệp Nhiên lập tức nở nụ cười ngọt ngào nhìn anh.

Nụ cười đẹp như hoa khiến cho đôi mắt đen nhánh của người đàn ông đứng cách đó không xa đông cứng lại, khuôn mặt vốn dĩ đang lạnh lùng đột nhiên có vài phần dịu dàng, khóe môi mỏng như có như không nở một nụ cười yếu ớt.

Lúc hai vợ chồng đang liếc mắt đưa tình, Ninh Huyên Huyên lấy can đảm bước đến trước mắt Cố Mặc Đình, nói với anh: “Tổng giám đốc Cố, chào anh, tôi là Ninh Huyên Huyên, là nghệ sĩ của công ty giải trí Thiên Thành. Lát nữa không biết có vinh hạnh được làm bạn nhảy của anh không?”

Lúc cô ta nói câu này, giọng nói của cô ta không cố ý đè nén lại, rất nhiều người xung quanh có thể nghe thấy, bọn họ vô cùng ngạc nhiên, không khỏi có chút tò mò xem phản ứng của Cố Mặc Đình.

Một người là diễn viên mới nổi rất có danh tiếng trong làng giải trí, một người là bậc đế vương được mọi người ngưỡng mộ, ai cũng cảm thấy hai người này đứng chung với nhau thật là cảnh đẹp ý vui.

Tuy nhiên, vẫn có một vài người đang suy đoán liệu Cố Mặc Đình có đồng ý hay không.

Một người đẹp yểu điệu, đoán chừng sẽ không có bất kỳ người đàn ông nào từ chối đúng không?

Mọi người đều đang nghĩ như vậy, kết quả lại nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Cố Mặc Đình nhàn nhạt vang lên trong không khí: “Muốn khiêu vũ với tôi, cô còn chưa đủ tư cách.”

Một câu nói ngắn gọn khiến sắc mặt Ninh Huyên Huyên tái mét.

Những người xung quanh nghe xong cũng im bặt, không dám hé răng nửa lời, chỉ có thể lẩm bẩm trong lòng: “Thật là thô bạo y như trong truyền thuyết!”

Bầu không khí trong lúc nhất thời trở nên có chút xấu hổ, rất nhiều người nổi tiếng trong làng giải trí nhìn Ninh Huyên Huyên với vẻ đồng cảm.

May mắn tối nay chỉ có phương tiện truyền thông Thời Thụy đến. Nếu không thì nếu đoạn video này bị phát tán lên mạng, không biết Ninh Huyên Huyên sẽ bị chê cười đến mức nào.

Ninh Huyên Huyên xấu hổ hít sâu một hơi, miễn cưỡng nhếch lên một nụ cười rồi nói: “Ngại quá, đã quấy rầy tổng giám đốc Cố rồi.”

Nhìn Ninh Huyên Huyên rầu rĩ rời khỏi hiện trường, Tống An Kỳ ở trong đám người cười lên nổi đau của người khác: “Ha ha, mấy đại minh tinh được fan chiều hư này, thật sự tưởng rằng mình được chào đón lắm sao! Tiêu Diệp Nhiên, cậu đi mời tổng giám đốc Cố khiêu vũ để k*ch th*ch bọn họ một chút đi.”

Tiêu Diệp Nhiên có chút do dự: “Thôi đi, như thế quá phô trương.”

“Sợ gì chứ? Ninh Huyên Huyên và Cố Tống Vy đều cùng một hội. Mục đích tiếp cận tổng giám đốc Cố còn không phải là để chèn ép cô sao. Nếu người ta đã làm vậy, cô nhân từ như vậy để làm gì.”

Tống An Kỳ trợn to hai mắt, đẩy Tiêu Diệp Nhiên giống như đuổi ruồi, không ngừng khua tay nói: “Đi đi, đi nhanh đi.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 211


Chương 211

“Hầy, được rồi.”

Cô bất lực lắc đầu, cuối cùng thì Tiêu Diệp Nhiên thực sự không địch lại Tống An Kỳ, đành phải đi về phía Cố Mặc Đình.

“Tổng giám đốc Cố, lát nữa không biết có vinh hạnh được làm bạn nhảy của anh không?”

Giọng nói nhẹ nhàng đột ngột vang lên giữa trung tâm sảnh tiệc.

Ngay khi Tiêu Diệp Nhiên nói ra những lời này liền thu hút vô số ánh mắt kinh ngạc.

Tất cả mọi người đều giống như bị ngốc, nhìn cô, trong lòng tự nhủ, người phụ nữ này không nhìn thấy bộ dạng Ninh Huyên Huyên bị từ chối ra sao sao mà lại liều lĩnh sáp đến gần?

Các vị khách về cơ bản đã có thể hình dung ra được bộ dạng bi thảm của Tiêu Diệp Nhiên vì bị Cố Mặc Đình từ chối.

Nhưng mà cảnh tượng mọi người đang chờ đợi không xuất hiện mà lại nhìn thấy một cảnh tượng khác khiến họ ngẩn người.

Chỉ thấy vẻ mặt Cố Mặc Đình lạnh lùng, một bộ dạng người lạ chớ lại gần, sau khi nhìn chằm chằm Tiêu Diệp Nhiên một lát thì gật đầu nói: “Được.”

Ầm….

Hiện trường xảy ra một trận xôn xao, ai cũng không ngờ kết quả lại tràn đầy kịch tính đến vậy.

Từ chối nữ diễn viên mới nổi Ninh Huyên Huyên, nhưng lại nhận lời mời khiêu vũ từ một phụ nữ không quen biết.

Người phụ nữ này là ai mà lại có bản lĩnh lớn đến như vậy?

Khách khứa không khỏi đổ dồn ánh mắt về phía Tiêu Diệp Nhiên, quan sát cô.

Rồi ngay sau đó, có người nhận ra cô: “Ồ, là Tiêu Diệp Nhiên, phóng viên rất được Hoàng Đình xem trọng.”

“Chẳng trách tổng giám đốc Cố lại đồng ý lời mời khiêu vũ của cô ấy, Tiêu Diệp Nhiên quá hạnh phúc rồi đúng không?”

Không ít người đang đang xì xào bàn tán bên tai, nhưng rơi vào tai Ninh Huyên Huyên lại thật chói tai.

Lại là Tiêu Diệp Nhiên!

“Người phụ nữ này đi đến đâu cũng âm hồn không tan?”

Sắc mặt của Tần Mạn Ny u ám gần như rỉ máu, hiển nhiên vẫn còn thù dai chuyện lúc trước.

“Tiêu Diệp Nhiên chết tiệt, bản lĩnh không nhỏ đấy!”

Cảm xúc Ninh Huyên Huyên không ổn định, cô ta nắm chặt nắm đấm, tức giận run lên.

Cô ta vừa bị mất mặt, Tiêu Diệp Nhiên nhanh như vậy nóng lòng muốn đạp cho cô ta một cước!

“Chẳng lẽ tổng giám đốc Cố thực sự có hứng thú với Tiêu Diệp Nhiên?” Cố Tống Vy nghi ngờ hỏi một câu.

Tần Mạn Ny không chút nghĩ ngợi liền bác bỏ: “Không thể nào. Cố Mặc Đình có thân phận gì? Người giống như anh ta, tiêu chuẩn chọn vợ, không nói đến môn đăng hộ đối, thì ít nhất thân phận, tầm nhìn, năng lực làm việc đều phải ở cùng một đẳng cấp. Mặc dù Tiêu Diệp Nhiên là phóng viên có chút danh tiếng, nhưng dù sao cô ta cũng là một tay săn ảnh những người nổi tiếng. Cô ta muốn trèo cao để trở thành phượng hoàng sao? Thật là mơ mộng hảo huyền!”

“Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Cô không thấy cô ta kiêu ngạo như thế sao?”

“Không được, phải dạy cho cô ta một bài học, khiến cô ta đau khổ một chút.”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 212


Chương 212

“Cô định làm gì? Cô có ý gì hay không…”

Bên này ba người phụ nữ đang tụ tập chuẩn bị âm mưu, mà bên kia Tiêu Diệp Nhiên lại không phát hiện ra.

Thời gian từng chút một trôi qua, đảo mắt một cái, cuối cùng cũng đến bữa tiệc khiêu vũ.

Người dẫn chương trình bước lên sân khấu, ngữ khí hài hước nói với khán giả dưới sân khấu: “Tiếp theo là bữa tiệc khiêu vũ đã được chờ đợi từ lâu. Mỗi người đàn ông sẽ có một bạn nhảy nữ, mời các vị dắt bạn nhảy nữ của mình ra. Nếu các vị không có bạn nhảy nữ thì mau tìm bạn nhảy hợp tác tạm thời. Những người cuối cùng không tìm được bạn nhảy, miễn cưỡng có thể tìm một người bạn đồng giới làm bạn nhảy. Nhưng trước đó, chúng tôi đã mời một vị khách quý tối nay, cũng chính là tổng giám đốc Cố của Hoàng Đình, sẽ nhảy điệu nhảy mở màn trước tiên cho chúng ta.”

Khi giọng nói dõng dạc của người dẫn chương trình vang lên thì có một tràng pháo tay đinh tay nhức óc vang lên dưới sân khấu.

Dưới cái nhìn chăm chú của vô số sự hâm mộ và đố kỵ, Cố Mặc Đình nắm tay Tiêu Diệp Nhiên bước lên sàn nhảy.

Điệu Waltz chậm rãi vang lên trong không khí, tay Tiêu Diệp Nhiên chạm nhẹ vào bả vai Cố Mặc Đình, Cố Mặc Đình thì nhẹ nhàng ôm eo cô, cả hai nhìn nhau và bắt đầu hòa theo điệu nhạc, nhẹ nhàng nhảy.

Ánh sáng đèn chiếu rọi trên cơ thể hai người, tựa như sương mù bao phủ, cô nhìn chằm chằm vào mắt anh, cẩn thận nhìn vào đường nét khuôn mặt anh, ở sâu trong đáy mắt cất giấu một tia dịu dàng.

Cố Mặc Đình cũng nhìn cô, ngoài mặt thì ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng sâu trong đôi mắt đen nhánh lại ẩn chứa một tia dịu dàng khó có thể nhận ra.

Sau đó, tiết tấu âm nhạc bắt đầu trở nên nhanh hơn, nhịp điệu của đôi giày cao gót dưới chân cô càng sống động hơn, như có ma thuật; cô khẽ xoay vòng eo duyên dáng, chiếc váy lắc lư theo điệu nhảy của cô, khí chất lạnh lùng trong trẻo, mang theo mấy phần quyến rũ, đẹp đến nỗi khiến người ta nghẹt thở.

Người đàn ông nắm chặt tay cô, phối hợp ăn ý, mỗi lần tay chân chạm vào nhau thì càng khiến bọn họ kề sát nhau hơn.

Mọi người đều đắm chìm vào khoảnh khắc đó, thậm chí xuất hiện trạng thái ngẩn ngơ.

Trai tài gái sắc, rất xứng đôi, rõ ràng hai người này chỉ là bạn nhảy tạm thời, nhưng dường như … không có từ ngữ nào đủ để diễn tả cặp đôi trước mắt, cứ như thể hai người họ là trời sinh một cặp.

Mọi người đều ngạc nhiên trước cảnh tượng này.

Ngay lúc đó, bản thân Tiêu Diệp Nhiên cũng đang nghĩ, đã rất lâu rồi cô không được đẹp như vậy, cô muốn khắc sâu cảnh tượng này vào trong đầu, cho dù tương lai có già đi, có chậm chạp cũng không quên được.

Bản nhạc kết thúc, khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống không trung, mọi người như bừng tỉnh sau cơn mơ, tiếng vỗ tay như sấm lại một lần nữa vang lên một hồi lâu.

“Phu nhân nhảy thực sự không tệ.”

Giữa tiếng ồn ào, Cố Mặc Đình nói vào tai cô bằng âm thanh mà chỉ có hai người mới có thể nghe thấy.

Tiêu Diệp Nhiên ưỡn ngực cười đắc ý: “Đương nhiên, nhà họ Tiêu tuy không bằng nhà họ Lục, nhưng từ nhỏ em cũng đã từng tham gia các lớp học lễ nghi và vũ đạo, hơn nữa thành tích cũng không tệ.”

“Anh thấy rồi, còn chưa thỏa mãn. Sau này điệu nhảy của phu nhân chỉ thuộc về một mình anh.”

Anh bá đạo tuyên bố chủ quyền của mình, không cho phép người khác xâm phạm.

Tiêu Diệp Nhiên rất sảng khoái gật đầu: “Được thôi, nhưng để công bằng, điệu nhảy của anh chỉ có thể thuộc về một mình em.”

Đối với anh, trong lòng cô cũng bắt đầu có một số phần tử bá đạo quấy phá.

Điệu nhảy vừa rồi, cô cũng không cho phép người phụ nữ khác chiếm đoạt, điệu nhảy đẹp mắt như vậy, chỉ thuộc về một mình cô là đủ rồi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 213


Chương 213

“Tuỳ em.”

Cố Mặc Đình cũng trả lời không chút do dự, sau đó hai người tách ra, cúi chào nhau một cách lịch sự, giống như hai người bạn tôn trọng nhau.

“Một giờ sau anh sẽ về nhà. Đến lúc đó phu nhân có thể kiếm cớ để ra ngoài trước không. Anh sẽ ở dưới lầu đợi em.”

“Được.” Tiêu Diệp Nhiên gật đầu, có chút tiếc nuối nói: “Thật đáng tiếc, ngày đẹp nên rượu ngon, nếu không phải địa điểm không thích hợp, thật sự muốn cùng Mặc Đình uống hai ly.”

“Em có thể uống ở đây, anh sẽ ở chỗ em có thể nhìn thấy, kính rượu em.”

“Ừm.”

Sau khi Cố Mặc Đình tách ra, Tiêu Diệp Nhiên vui vẻ trở về bên cạnh Tống An Kỳ.

Tống An Kỳ giơ điện thoại di động lên nháy mắt với cô nói: “Tiêu Diệp Nhiên, vừa rồi tớ đã quay lại đoạn video khiêu vũ giữa cậu và tổng giám đốc Cố nhà cậu, cậu có muốn xem không?”

Ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên nhất thời sáng lên: “Thật sao? Đương nhiên là muốn rồi, nhanh gửi đến điện thoại của tớ.”

“Không thành vấn đề, tính cho cậu một cái giá hữu nghị, một cái ba triệu được không?”

“Mẹ kiếp!”

Không vui liếc cô một cái, Tiêu Diệp Nhiên đưa điện thoại cho cô, bảo Tống An Kỳ nhanh chóng gửi qua, sau đó cầm lấy hai ly rượu từ trong tay người phục vụ bên cạnh, nói: “Ly rượu này coi như phần thưởng, không cần trả tiền!”

“Dù sao cậu cũng là vợ của tổng giám đốc Hoàng Đình, thật keo kiệt!”

Tống An Kỳ bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn gửi video đến điện thoại cô.

Tiêu Diệp Nhiên nhấp một ngụm rượu, cười với Tống An Kỳ: “Không tìm cậu tính phí xâm phạm quyền hình ảnh cá nhân đã tốt lắm rồi, còn dám dọa dẫm tớ.”

“Không có công lao cũng có khổ lao, nếu nói tớ dọa dẫm cậu, vậy trả video lại cho tớ!”

“Ở trong điện thoại của tớ, thì là của tớ rồi.”

“Tiêu Diệp Nhiên, coi như cậu ác!” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hai người vừa cười vừa nháo, khoảng hai mươi phút sau, Tiêu Diệp Nhiên đã uống hết bảy tám ly rượu vang đỏ lúc nào không biết.

Cô hơi say, đến phòng vệ sinh rửa mặt xong liền đi vào trong buồng vệ sinh, kết quả vừa định đi ra ngoài, liền nghe thấy tiếng cửa phòng vệ sinh phát ra một tiếng “cạch.”

Trong lòng Tiêu Diệp Nhiên sợ hãi, vội vàng mở cửa ra, nhưng lại không thể mở ra được.

Không xong rồi!

Trong lòng Tiêu Diệp Nhiên thầm kêu lên, cô phát hiện có người khóa cửa lại từ bên ngoài, mà cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân dồn dập.

“Người bên ngoài là ai? Các người muốn làm gì? Thả tôi ra!”

Rầm, rầm, rầm —

Tiêu Diệp Nhiên vừa sợ lại tức giận dùng sức gõ cửa.

Cô vừa dùng lực thì lập tức có cảm giác trời đất quay cuồng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 214


Chương 214

Hiển nhiên, vừa rồi cô rửa mặt không những không tỉnh táo, ngược lại tác dụng chậm của rượu ngày càng nặng, hơn nữa lúc nãy lăn lộn qua lại nên sức lực của cô ngày càng yếu đi.

Nhưng người ngoài cửa không trả lời cô.

Tiêu Diệp Nhiên chưa từ bỏ ý định tiếp tục gõ cửa: “Thả tôi ra ngoài, các người là ai, rốt cuộc muốn làm gì?”

“Cứ chờ đợi ở đây đi!”

Lúc này, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ đỉnh đầu.

Tiêu Diệp Nhiên cảnh giác ngẩng đầu lên thì thấy một chậu nước lạnh ào ào đổ xuống từ phía trên.

“A –”

Tiêu Diệp Nhiên kêu sợ hãi kêu lên, cả người ướt nhẹp, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Trong lúc mơ màng cô còn nghe có người đang nói chuyện bên ngoài: “Đi mau, đừng để người khác phát hiện.”

“Có lẽ cô ta không có chuyện gì chứ?”

“Có thể có chuyện gì được, dù sao chỉ nhốt một lúc thôi lại không chết được. Đi nhanh đi, thừa dịp không có người đến.”

Hai người nói xong thì nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

“Này, thả tôi ra ngoài –”

Tiêu Diệp Nhiên tiếp tục gõ cửa, nhưng bên ngoài đã vang lên tiếng đóng cửa, phòng vệ sinh bị khóa cửa, lại còn để một bảng hiệu đang sửa chữa trước nhà vệ sinh.

Lần này Tiêu Diệp Nhiên đúng là gọi trời không thấu, kêu đất chẳng thưa.

Còn thê thảm hơn là, tác dụng chậm của rượu hoàn toàn phát huy, tầm nhìn trước mắt bắt đầu trở nên mông lung, cả người cô giống như có thể bay lên bất cứ lúc nào.

Tiêu Diệp Nhiên liên tục không nhận được lời đáp, cũng chỉ có thể dựa vào trên tường nghỉ ngơi một lát.



Lúc này, trong sảnh tiệc.

Sau khi Tiêu Diệp Nhiên rời đi mấy phút sau, Cố Mặc Đình mới phát hiện cô không ở đây.

Con ngươi lạnh lẽo nhìn thoáng ra sảnh tiệc một cái, sau đó dừng lại trên người Tống An Kỳ cách đó không xa thì anh cất bước qua đó: “Diệp Nhiên đâu?”

“Hả?”

Tống An Kỳ bất ngờ bị hỏi chuyện nên hoảng sợ, vội vàng lấy lại tinh thần nói: “Thì ra là tổng giám đốc Cố, Diệp Nhiên vừa đi vệ sinh vẫn chưa trở về. Nhưng chắc là sẽ nhanh thôi, anh có thể chờ cô ấy ở đây.”

“Cũng được, cô làm việc của mình đi, không cần để ý đến tôi.”

Cố Mặc Đình nói xong thì thật sự đứng ở đó.

Tống An Kỳ cũng không nói gì, cô biết Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình kết hôn bí mật, nếu thể hiện quá thân thiết thì chắc chắn có người phát hiện ra manh mối.

Nhưng Tiêu Diệp Nhiên đi đúng là hơi lâu.

Khoảng hai mươi mấy phút trôi qua, vẫn không thấy bóng người.

Cố Mặc Đình cũng chú ý tới, anh thỉnh thoảng nhìn lướt qua đồng hồ.

Kết quả hơn mười phút sau, Tiêu Diệp Nhiên vẫn không quay lại.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 215


Chương 215

Cố Mặc Đình nhíu lông mày lại, anh nhớ lúc nãy cô gái nhỏ có uống rượu, anh có chút không yên tâm, chỉ có thể lại đi tới nói với Tống An Kỳ: “Cô có thể giúp tôi đi xem Diệp Nhiên không, đến bây giờ cô ấy vẫn chưa quay lại.”

“Sao lại đi lâu như vậy?”

Tống An Kỳ nhíu mày, vội vàng bỏ chuyện trong tay xuống, gật đầu: “Tôi đi xem một chút.”



Tiêu Diệp Nhiên ở trong phòng vệ sinh một lúc lâu cũng không có ai đáp lại, lúc này trừ khi có người phát hiện, nếu không thì cho dù cô gọi đến rách cổ họng cũng vô dụng.

Nhưng cô bị nhốt ở đây ba mươi phút, rượu hoàn toàn phát huy tác dụng, làm cho cô không phân biệt được đông nam tây bắc.

Tiêu Diệp Nhiên vốn định ngồi như vậy, nhưng thời gian dần trôi qua, cô phát hiện cứ chờ như vậy cũng không phải là cách, ai biết khi nào mới có người phát hiện cô bị nhốt ở trong chứ?

Tiêu Diệp Nhiên suy nghĩ, miễn cưỡng chống đỡ cơ thể, nhìn xung quanh một vòng.

Cuối cùng tầm mắt cô dừng lại ở tấm ngăn phía trên.

Chỉ cần bò lên đó rồi vượt tấm ngăn là có thể đi ra ngoài.

Sau khi cô hạ quyết tâm thì xách váy, cởi giày cao gót, lập tức đứng trên nắp bồn cầu, cả người lung lay, bắt đầu leo lên giống như giẫm mũi dao.

Lúc đầu đương nhiên là không thuận lợi, liên tục rơi xuống mấy lần, nhưng không nghiêm trọng, trên đùi cũng có mấy chỗ bầm tím.

Cơn đau đớn làm cho lý trí của cô tỉnh táo hơn một chút, nhưng tác dụng cồn vẫn thoát ra ngoài.

Cũng may, sau mấy lần thử, cuối cùng cô cũng bò lên trên tấm ngăn.

Độ cao này nói cao không cao, nói thấp cũng không thấp, hơn nữa trên mặt đất còn có nước, nếu nhảy xuống thì có lẽ hơi nghiêm trọng, cô thật sự không dám làm bậy.

Đúng lúc này, Tiêu Diệp Nhiên nghe thấy tay cầm cửa phòng vệ sinh bị người bên ngoài vặn vặn.

Tiếng kêu kia rất nhỏ, cô sợ hãi trượt tay một cái, sau đó cả người không cẩn thận té xuống.

Ầm —

Cú ngã này làm cho Tiêu Diệp Nhiên tỉnh táo không ít.

Cô hít một hơi, hiển nhiên ngã xuống rất đau, nhưng cô lại bất chấp đau đớn, vội vàng kêu về phía cửa: “Bên ngoài có người không? Mở cửa cho tôi.”

“Diệp Nhiên?”

Tống An Kỳ nghe thấy tiếng động ở bên trong thì ngẩn người, vội vàng la lớn: “Diệp Nhiên, cậu ở bên trong sao? Ở đây thì kêu lên một tiếng!”

“An Kỳ, tớ ở đây, tớ ở đây, mau giúp tớ mở cửa, có người nhốt tớ ở bên trong.”

Tiêu Diệp Nhiên mừng rỡ, vội vàng kêu lớn Tống An Kỳ ở ngoài cửa.

Tống An Kỳ nghe vậy, không khỏi tức giận: “Tớ nói mà, cậu đi vệ sinh lâu như vậy, thì ra có người nhốt ở đây. Diệp Nhiên, cậu không sao chứ? Cậu đừng lo lắng, tớ đi tìm chìa khóa cho cậu, thả cậu ra.”

“Ừm, được.”

Tiêu Diệp Nhiên cảm động đến nước mắt rưng rưng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 216


Chương 216

Tống An Kỳ đi nhanh, tới cũng nhanh, Tiêu Diệp Nhiên chờ không bao lâu thì bên ngoài nhanh chóng vang lên tiếng mở khóa.

Cửa nhanh chóng được mở ra, sau đó hai bóng dáng nhanh chóng chạy vào.

Người tới nhìn thấy Đường Ngọc ngã trên mặt đất thì không nhịn được hít một hơi.

“Ông trời ơi, Tiêu Diệp Nhiên, sao cậu lại biến thành như vậy?” Tống An Kỳ che miệng nói.

Tiêu Diệp Nhiên đúng là không phải chật vật bình thường đâu, lễ phục ướt đẫm, tóc tai lộn xộn, trên đùi còn bầm tím.

“Cậu đã đến rồi, An Kỳ.”

Tiêu Diệp Nhiên cười cười với cô, cố gắng giả vờ mình không sao, nhưng khi cô nhìn người đàn ông bên cạnh Tống An Kỳ thì nụ cười bỗng cứng lại.

“Mặc Đình…”

Giọng cô hơi run, sắc mặt tái nhợt, mang theo sự yếu ớt, làm cho người ta nhìn thấy thì cảm thấy đau lòng.

Vẻ mặt Cố Mặc Đình không thay đổi quan sát Tiêu Diệp Nhiên, trong con ngươi lạnh lẽo tràn đầy cơn bão lốc.

Anh đi tới trước mặt cô, chậm rãi cởi áo khoác, ngồi xổm khoác lên người cô.

“Đừng sợ, anh đưa em về nhà.”

Anh nhẹ nhàng nói hai chữ, sau đó hai tay bế ngang cô lên từ dưới đất.

Tiêu Diệp Nhiên vẫn còn hơi say, bản thân cũng không còn nhiều sức lực, cho nên ngoan ngoãn dựa vào lòng anh.

Trong hơi thở đặc biệt của anh và nhiệt độ quần áo ấm áp truyền đến người cô, cảm giác yên tâm này cảm giác lập tức tràn vào trái tim.

Cơ thể của cô bắt đầu run rẩy, bởi vì lạnh cũng bởi vì nghĩ mà sợ.

Mấy năm nay, tuy rằng cô ở trong tối đấu với Cố Tống Vy, nhưng từ trước đến nay cô cũng không sợ cái gì.

Nhưng khi cô uống say, bị người ta nhốt ở phòng vệ sinh, còn bị dội một chậu nước lạnh, cảm giác đó làm cho cô hoảng sợ và bất lực, làm cho lòng người không khỏi trở nên yếu đuối.

Cố Mặc Đình có thể cảm giác cô run rẩy, anh cúi đầu xuống thì thấy sắc mặt Tiêu Diệp Nhiên cực kỳ tái nhợt, cơ thể rúc vào lòng anh, có vẻ vô cùng yếu ớt.

Cố Mặc Đình không nói chuyện, cánh tay nắm chặt lại, ôm Tiêu Diệp Nhiên xoay người đi ra ngoài.

“Tổng giám đốc Cố, Diệp Nhiên không sao chứ? Có cần gọi xe cấp cứu không?”

Tống An Kỳ tràn đầy lo lắng đi theo sau.

“Không sao! Tôi đưa cô ấy về nhà, cô giúp tôi đi tìm Thanh Chiêu, nói cậu ta điều tra ai đã làm chuyện này tối nay!”

Vẻ mặt Cố Mặc Đình rất kh*ng b*, con ngươi đen nhánh tỏa ra hơi thở hủy diệt, giống như ác ma, ai nhìn thấy cũng vô cùng hoảng sợ.

Tống An Kỳ nhìn thấy thì sợ hãi, vội vàng gật đầu: “Được.”



Sau khi Cố Mặc Đình đưa Tiêu Diệp Nhiên rời khỏi bữa tiệc thì chạy thẳng về nhà.

Ý thức của Tiêu Diệp Nhiên mơ hồ, ánh mắt hơi say, trên người ướt đẫm xấu hổ cọ vào người Cố Mặc Đình.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 217


Chương 217

Cố Mặc Đình không quá để ý, sau khi anh ôm cô về phòng, vốn định thả cô lên giường, kết quả bước chân lại chuyển hướng đi vào phòng tắm.

“Bà xã, tắm rửa sạch sẽ trước đó.”

Cố Mặc Đình đặt Tiêu Diệp Nhiên trên mặt đất, anh nhẹ nhàng nói một câu, muốn xoay người giúp Tiêu Diệp Nhiên mở cửa.

Hai chân Tiêu Diệp Nhiên vừa chạm đất thì bước chân lảo đảo ngã xuống bên cạnh.

Cố Mặc Đình nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, phát hiện hô hấp của cô nặng nề, mùi rượu thổi vào mặt anh, cả người lung lay, không đứng vững được.

“Bà xã, em có ổn không?”

Cố Mặc Đình ôm eo cô, có chút lo lắng hỏi.

Hai mắt Tiêu Diệp Nhiên hơi mở, hình ảnh trước mắt mông lung không ngừng chồng lên nhau, một lúc sau cô mới thấy rõ người trước mắt.

“Mặc Đình, may là anh đã đến…”

Cô thấp giọng nói một tiếng, cả người dựa vào lòng anh, nhìn có vẻ yếu đuối.

Cố Mặc Đình ôm chặt lấy cô, giọng nói mang theo áy náy: “Trách anh không bảo vệ em thật tốt.”

Anh từng nói sau này sẽ không để cô chịu bất kỳ tổn thương gì, nhưng hết lần này đến lần khác để cô bị thương dưới mí mắt của mình.

Cô nghe thấy anh áy náy, không khỏi lắc đầu: “Không trách anh.”

Cố Mặc Đình sờ đầu cô nhẹ nhàng nói: “Thay quần áo trước, em hơi say, cần phải nghỉ ngơi.”

“Nhưng đầu em choáng váng, muốn đi ngủ.” Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu như trống bỏi, làm nũng giống như chơi xấu.

“Cả người em ướt đẫm nên sẽ bị cảm.” Cố Mặc Đình kiên nhẫn, dịu dàng nói.

Tiêu Diệp Nhiên nghe vậy thì không khỏi nghiêng đầu nhìn anh, ha ha cười: “Vậy… Mặc Đình muốn tắm chung với em không?”

Cố Mặc Đình ngẩn ra.

Tắm chung?

“Mặc Đình không tắm thì em cũng không muốn tắm.”

Tiêu Diệp Nhiên nói thầm một tiếng, thuận tiện dựa vào lòng Cố Mặc Đình, đầu cọ cọ tìm một vị trí thoải mái rồi bất động.

Cố Mặc Đình cô gái nhỏ ‘chơi xấu’ dựa vào lòng mình, tâm trạng vốn u ám bỗng nhiên biến mất đi không ít.

“Bà xã tắm là được, nếu không thì anh cũng không dám bảo đảm mình sẽ kiềm chế được.”

Giọng Cố Mặc Đình trầm thấp gợi cảm, nghe có chút trêu người khác.

Anh ôm Tiêu Diệp Nhiên vào trong bồn tắm, điều chỉnh nước ấm, bắt đầu mở nước vào bồn tắm.

Tiêu Diệp Nhiên giãy giụa ngồi trong bồn tắm, định đứng lên.

“Ngồi xuống.”

Cố Mặc Đình đưa tay ấn cô ngồi xuống bồn tắm, sau đó anh ra khỏi phòng tắm đến tủ quần áo lấy một bộ đồ ngủ cho Tiêu Diệp Nhiên rồi quay lại.

Nước trong bồn tắm dâng cao, Tiêu Diệp Nhiên ngồi trong bồn tắm, quần áo trôi nổi trong nước…
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 218


Chương 218

“c** q**n áo không?”

Cố Mặc Đình nhìn Tiêu Diệp Nhiên lười biếng dựa vào bồn tắm thì cảm thấy thú vị, không khỏi cười hỏi.

“c** q**n áo?”

Tiêu Diệp Nhiên chớp mắt, cúi đầu nhìn quần áo của mình, rốt cuộc lúc này hai má tái nhợt lại đỏ ửng lên: “Ồ, được…”

Hai tay cô bắt đầu cởi lễ phục trên người mình, nhưng nửa ngày vẫn không cởi được.

“Bà xã không thể cởi như vậy được.”

Cố Mặc Đình nhìn đến buồn cười, dứt khoát chủ động c** q**n áo giúp cô.

Khi lễ phục hoàn toàn được cởi ra, cảnh xuân đang ngâm mình trong bồn tắm cũng hoàn toàn xuất hiện trong mắt anh.

Cơ thể trắng nõn mềm mại, bọt nước chiếu rọi có chút lóa mắt, nước ấm vừa đủ làm cho làn da cô ửng lên màu hồng, nhìn có vẻ mềm mại mê người.

Hoa sen mọc lên từ nước trong, thiên nhiên không cần phải tạo hình, tự nhiên là vẻ đẹp hoàn mỹ nhất!

Cảnh xuân xinh đẹp trước mắt, Cố Mặc Đình luôn có sức chịu đựng kinh ngạc, trong mắt bỗng dưng nổi lên ngon lửa, bụng nhỏ hiếm khi xuất hiện sự kích động.

Mà lúc Cố Mặc Đình đang cố gắng kiềm chế ngọn lửa trong lòng, Tiêu Diệp Nhiên ngồi trong bồn tắm lại nghiêng đầu, ánh mắt mê ly, nở nụ cười làm say lòng người.

“Em muốn tắm chung với Mặc Đình.”

Cô đưa tay hất nước trong bồn tắm, Cố Mặc Đình ngồi xổm bên cạnh bồn tắm nên không tránh kịp, cả người ướt nhẹp.

Hai mắt Cố Mặc Đình dừng lại, nhìn người trước mắt, khàn giọng nói: “Bà xã, em nghĩ cho kỳ, hiện tại hối hận còn kịp.”

Tiêu Diệp Nhiên nghiêng người về phía trước, đôi tay ôm lấy cổ anh, hơi thở như hoa lan nói: “Không hối hận.”

Cố Mặc Đình hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm cô, sau một lúc lâu anh mới hạ quyết tâm, kéo hai tay cô ra, đứng dậy, c** q**n áo, quấn khăn tắm, bước vào bồn tắm.

Hai người không phải lần đầu tiên thẳng thắn với nhau, nhưng có lẽ bởi vì bầu không khí nên trong phòng tắm nội như có như không tỏa ra hương vị tinh tế. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiêu Diệp Nhiên say không nhẹ không nặng, miễn cưỡng giữ chút lý trí.

Người đàn ông trước mắt có dáng người hoàn mỹ đến mức có thể so sánh với siêu mẫu thế giới, dưới ánh đèn chiếu lên người anh tỏa ra một cảm giác gợi cảm mê người.

Hai má Tiêu Diệp Nhiên nóng bỏng, dưới tác dụng của cồn trong cơ thể, cô lại chủ động vươn tay ra ôm lấy cổ anh, đưa miệng nhỏ tới…

“Mặc Đình, anh còn nhớ những lời em nói trước đó không? Đến khi em chuẩn bị xong sẽ cho anh, em cảm thấy em đã hoàn toàn chuẩn bị xong rồi, chính là bây giờ.”

Cô vụng về hôn môi anh, tiếng cô lẩm bẩm giống như mang theo sức hấp dẫn truyền vào lỗ tai anh.

Cố Mặc Đình chấn động, đẩy cô ra, anh còn chưa kịp mở miệng thì Tiêu Diệp Nhiên đã bịt miệng anh lại.

“Trước tiên anh nghe em nói hết đi có được không?”

Giọng nói của cô nhẹ nhàng mà lại dịu dàng, làm cho người khác không suy nghĩ đến chuyện từ chối.

Anh nhẹ gật đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào cô, dường như đang có một cơn bão bị đè nén từ lâu.

Tiêu Diệp Nhiên tin tưởng, chỉ cần mình không cẩn thận mà nhóm ngọn lửa kia lên, vậy thì chào đón cô chắc chắn là một sự nhiệt tình như dời núi lấp biển.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 219


Chương 219

Gò má của cô nóng hổi, vẻ mặt mang theo chút ngượng ngùng mà nói: “Vốn là em cho rằng em rất khó sẽ để ý đến một người, cho nên lúc ban đầu kết hôn là do em nóng giận, tùy hứng mà thành. Nhưng mà theo thời gian mỗi một ngày trôi qua, em phát hiện em không có cách nào khống chế lòng của mình được, nó càng ngày càng để ý đến anh, cuối cùng sẽ bởi vì một vài lời nói hoặc là một vài cử chỉ của anh mà trái tim đập nhanh lên.”

“Bùi Hạo Tuấn đã từng chiếm một mức độ vô cùng lớn ở trong lòng của em, nhưng mà bây giờ em cực kỳ khẳng định, trong lòng của em đã không còn vị trí của anh ta, chỗ này của em…”

Cô chỉ vào vị trí trái tim, nói với Cố Mặc Đình: “… ở đây chỉ còn lại một mình anh, em có thể xác định được em yêu thích anh, cho nên em mới có thể muốn cùng anh sống hết cả cuộc đời.”

“Trước đó đều là do anh luôn kiềm chế bản thân, bây giờ em rốt cuộc cũng có thể trao cho anh trọn vẹn con người của mình, em nguyện ý giao mình cho anh, anh có chấp nhận không?”

Anh có chấp nhận không…

Khi mà một cô gái chủ động nói ra lời nói này, bạn có thể tưởng tượng được là cô ấy cần phải can đảm bao nhiêu.

Nếu như là bình thường, Tiêu Diệp Nhiên căn bản cũng sẽ không thể nào nói ra nhiều lời nói tình cảm như vậy.

Nhưng mà tối ngày hôm nay, hình như là cô cố ý lấy cớ say rượu, cho nên nói toàn bộ suy nghĩ ở trong phòng của mình ra.

Cô dùng phương thức trực tiếp nhất nói cho Cố Mặc Đình biết rằng mình đã chuẩn bị rất kỹ càng, giao toàn bộ mình cho anh, anh có chấp nhận không, chấp nhận toàn bộ con người của em không?

Trong phòng tắm lại xuất hiện sự yên tĩnh ngắn ngủi.

Cố Mặc Đình im lặng lắng nghe, sau một hồi khá lâu anh mới nâng gương mặt của cô lên, nhẹ giọng cười nói: “Anh đã chờ cái ngày này rất lâu rồi, chỉ cần em đồng ý, anh đều chấp nhận hết tất cả những gì của em.”

Dứt lời, anh bá đạo ôm cô…

Mùi hương của cô rất ngọt, trong miệng lại tràn ngập mùi rượu khiến cho người ta mê say.

Đầu của Tiêu Diệp Nhiên vốn hơi hỗn loạn, lúc này lại càng trống rỗng hơn.

Cô có thể cảm nhận được không khí ở trong phổi của mình rất nhanh liền bị rút sạch, hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập.

Thế là kiềm lòng không đặng…

Tiêu Diệp Nhiên thuần túy dựa vào bản năng của mình mà phối hợp, hành động vô thức này rất nhanh liền làm cho người đàn ông không thể khống chế được khát vọng…

Anh khao khát có được cô, có được mọi thứ của cô.

“Ngày mai xin nghỉ phép ở công ty đi.”

Giọng nói của anh khàn khàn, ôm cô ra khỏi bồn tắm lớn, đi đến trên giường ở trong phòng.

“Tại sao vậy?”

Tiêu Diệp Nhiên ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của anh, giọng nói mềm nhũn làm cho người khác mê muội.

Cố Mặc Đình đè cơ thể của mình lên rồi nhẹ nói: “Bởi vì là anh sợ ngày mai em sẽ không bước xuống giường được.”

Bởi vì lời nói của anh, Tiêu Diệp Nhiên xấu hổ đến nỗi không muốn gặp người.

Đêm nay cô hoàn toàn giao phó mình cho anh.
 
Back
Top Bottom