Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 560


Cố Tống Vy bị bảo vệ đưa từ trong thang máy đi ra, trên đường đi rải đầy ánh mất cười cợt trên nỗi đau khổ của người khác từ các nhân viên Tiêu thị.

“Tôi là cổ đông của công ty này, mấy người mau thả tôi ra”

Cố Tống Vy không ngừng giằng co, muốn thoát ra khỏi vòng vây xiềng xích của hai bảo vệ cao to.

Nhưng sức lực có hạn, cô ta chẳng thể làm lay chuyển hai bảo vệ kia một chút nào.

Cuối cùng chỉ có thể chịu bị ném ra khỏi tòa nhà Tiêu thị.

Cả người cô ta còn chưa đứng vững liền ngã xuống dưới đất.

Trước giờ Cố Tống Vy chưa từng phải chịu bị sỉ nhục như thế. này, cô ta hổn hển quát lên với bảo vệ: “Đợi tôi lên làm chủ tịch nhất định sẽ đuối hết mấy người”

Lúc này cô ta hoàn toàn không có một chút khí chất nào, giống hệt như một mụ đàn bà chanh chua đứng ngoài đừng mắng chửi.

“Cô vẫn còn muốn làm chủ tịch cơ à, kiếp sau nhé” Bảo vệ không khách khí mỉa mai lại, hiển nhiên không hề coi cô ta ra gì.

Một tên bảo vệ thấp kém mà cũng dám nói chuyện với cô ta sao, Cố Tống Vy lập tức nổi giận đùng đùng: “Anh có thái độ gì đấy? Tôi phải đuổi việc anh, nhất định phải đuổi Bảo vệ khinh khỉnh liếc cô ta một cái, rồi quay trở lại vị trí của mình, không thèm để ý đến đồ điên làm gì nữa.

Thấy vậy, Cố Tống Vy càng tức giận không nói thành lời, hai má đỏ phừng phừng, lồng ngực phập phồng phẫn nộ.

Cô ta không hề quên, ngày trước khi cô ta đến Tiêu thị, hai tên bảo vệ kia đều nghiêng mình cúi đầu, bộ dạng vô cùng kinh cẩn, bây giờ thì....

Đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh!

Bùi Hạo Tuấn tranh thủ thời gian đến Tiêu thị, định bụng đón. Chủ tịch mới của Tiêu thị - Cố Tống Vy về nhà.

Nhưng ai ngờ lại nhìn thấy Cố Tống Vy đang ngồi bệt dưới đất trước cửa tòa nhà Tiêu thị.

Anh ta sững người một hồi, sau đó vội vã chạy đến.

“Tống Vy?”

Cố Tống Vy đang cố đứng dậy thì nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô ta lập tức ngồi lại xuống dưới đất, ngẩng đầu lên, nhìn anh ta với vẻ buồn bã.

“Hạo Tuấn” Cô ta chu môi, dùng giọng đáng thương gọi tên anh.

“Em làm sao thế này?” Bùi Hạo Tuấn không vội vàng đỡ cô †a dậy, mà cau mày trịch thượng nhìn xuống cô ta.

Thấy anh không đỡ mình dậy, mà chỉ cúi đầu chất vấn cô, trong lòng Cố Tống Vy có chút khó chịu.

Cô ta rũ mắt, đưa tay ra: “Hạo Tuấn, anh phải đỡ em dậy trước đã, xong em mới nói rõ ràng được”

Trong giọng nói đầy vẻ nũng nịu của cô ta, ẩn chứa một tia bất mãn.

Đôi đồng tử của Bùi Hạo Tuấn lóe lên, che đi sóng ngầm mây cuộn nơi đáy mắt, anh liền đỡ cô ta đứng dậy.

Sau khi đã đứng vững, Cố Tống Vy phủi phủi bụi trên người mình, thờ ơ nói một câu: “Tiêu Diệp Nhiên thẳng rồi”

“Cái gì?” Đồng tử Bùi Hạo Tuấn co lại, anh mạnh mẽ nắm chặt lấy cánh tay cô, nghiêm giọng chất vấn: “Chuyện này. rốt cuộc là sao? Không phải em nói chắc chắn thắng được. à”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 561


Cố Tống Vy khẽ nâng mí mắt, ánh nhìn rơi xuống khuôn mặt tuấn tú vì cáu giận mà nhăn nhó của anh, trong ánh mắt lạnh lùng ấy chẳng thể nào nhìn ra được một tia dịu dàng, trong lòng cô không khỏi cảm thấy thê lương.

“Cô tưởng rằng học trưởng còn yêu cô sao? Không, anh ấy đã chán ghét cô rồi, nếu không thì anh ấy cũng sẽ không cùng tôi làm chuyện như thế đâu”

Bên tai cô như vang lên giọng nói đắc ý của Ninh Huyên Huyên, cô nhìn chăm chằm vào khuôn mặt anh tuấn vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy, không trả lời mà hỏi lại anh: “Hạo. Tuấn, anh sẽ lấy em chứ?”

Bùi Hạo Tuấn không đoán được cô sẽ hỏi câu này liền sững người, bàn tay đang nắm lấy cánh tay cô dần dần buông lỏng, anh không trực tiếp trả lời cô mà chỉ nói: “Bây giờ không phải lúc nói chuyện này”

Nhưng Cố Tống Vy đã hiểu rõ ý anh, cô rũ mi che đi nét buồn bã dưới đáy mắt, dùng giọng nói bình tĩnh đáp lại: “Lần nay em thua thảm hại, có khả năng 43% cổ phần trong tay em cũng sẽ bị thu hồi lại hết”

Đây là cục diện mà Bùi Hạo Tuấn không hề ngờ tới, cô lại không nhìn thấy sự lạnh lùng che phủ trong mắt anh.

Sự im lặng giữa hai người cứ kéo dài mãi, rất lâu sau, Bùi Hạo Tuấn mới lên tiếng: “Về nhà nghĩ cách trước đã”

Nói xong, Bùi Hạo Tuấn liền bỏ đi trước.

Cố Tống Vy ngẩng đầu, nhìn lên tòa nhà Tiêu thị, cô hơi nheo. mắt, ánh mắt chói lọi lạnh lùng đột nhiên xuất - Tiêu Diệp Nhiên, sớm muộn sẽ có một ngày tôi cướp Tiêu thị khỏi tay cô.

Một ngày mùa thu, ánh nắng rực rỡ, gió nhẹ thoang thoảng, thật là một ngày đạp thanh đẹp trời.

Ứng Tiêu Tiêu ngáp dài, cô nằm bò ra bàn, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi, đôi mắt xinh đẹp long lanh hướng ra ngoài xuyên qua lớp cửa sổ chạm sàn ở nhà hàng.

Cô nhìn mãi nhìn mãi, mí mắt cũng sắp dính vào nhau rồi. Cố Thanh Chiêu đáng chết, bảo cô ăn mặc xinh đẹp một chút, đến “Dải Ngân Hà” trước đợi anh.

Thế nên cô đã dậy từ sớm, trang điểm tỉ mỉ, cẩn thận hẹn giờ trước nửa tiếng để đến “Dải Ngân Hà”, nhưng bây giờ đã hơn một tiếng trôi qua rồi mà vẫn chưa thấy người đâu.

Gọi anh anh cũng không nghe, cô muốn bỏ đi ngay lập tức, nhưng lại sợ nhỡ anh đến không tìm thấy cô thì phải làm Sao.

Nhìn xem, rõ ràng là anh đến muộn, mà cô vẫn còn nghĩ cho. anh, quả là lương thiện chu đáo biết mấy Ngay vào lúc cô sắp ngủ đến nơi rồi thì bên tai vang lên giọng nói nhiệt tình của phục vụ.

“Anh Cố, chị Dương, mời hai vị đi bên này”

Anh Cố?

Ứng Huyên Huyên giật mình ngồi thẳng dậy, nhìn theo. hướng vừa phát ra tiếng nói, một hình bóng cao lớn quen thuộc lọt vào tầm mắt cô.

Quả nhiên chính là tên Cố Thanh Chiêu đáng chết ấy.

Cô mừng rỡ định đứng dậy tiến đến, nhưng ngay sau đó, nụ cười trên môi cô đã đông cứng lại.

Bởi vì cô nhìn thấy có một người phụ nữ đang quấn lấy cánh tay Cố Thanh Chiêu, ghé sát vào tai Cố Thanh Chiêu thì thầm điều gì, nhìn có vẻ vô cùng thân mật. Ngược lại Cố Thanh Chiêu lại tỏ vẻ chẳng hề để tâm, anh quay đầu nhìn khắp bốn phía như đang tìm kiếm thứ gì đó.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 562


Ứng Huyên Huyên không biết có phải anh đang tìm cô không, nhưng khi anh nhìn về phía cô, cô lại vô thức cúi đầu, mượn một chậu cây để giấu mình đi.

Có lẽ do không tìm thấy người mình muốn, Cố Thanh Chiêu lộ rõ vẻ thất vọng.

Nhưng Ứng Huyên Huyên không nhìn thấy điều đó.

Đợi đến khi cô ngẩng đầu lên lần nữa thì không còn thấy Cố Thanh Chiêu cùng người phụ nữ kia đâu nữa rồi.

Trái tim bỗng chốc trở nên trống rỗng, cực kỳ khó chịu.

Cô ngượng ngùng cắn môi, người phụ nữ đó là ai? Lý do anh đến muộn là vì ở cùng cô ta ư?

Nghĩ đến đây, lửa giận trong lòng cô liền bốc lên ngùn ngụt, được thôi, tên Cố Thanh Chiêu này không chỉ cho cô leo cây, trêu đùa cô, mà còn hẹn hò cùng người phụ nữ khác nữa. Càng nghĩ càng tức, cô nắm chặt cốc nước trên bàn, một hơi uống cạn, sau đó từ từ đặt xuống.

Cô trợn tròn hai mắt, trong ánh mắt chỉ toàn là phần nộ, bàn tay cầm cốc dùng sức nắm rất chặt, đến mức các đầu ngón †ay đều trở nên trắng bệch.

Cố Thanh Chiêu, tôi nhất định sẽ không tha cho anh.

“Thưa cô...” Một người phục vụ nhìn thấy cốc của cô đã hết nước rồi đi đến định rót thêm, nhưng đến gần thì thấy khuôn mặt giận dữ vô cùng đáng sợ của cô, anh ta bị dọa đến mức không nói nên lời.

Ứng Huyên Huyên quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi của phục vụ, đôi môi đỏ châm chậm cong lên.

Nhìn thấy cô cười, người phục vụ lén nuốt nước bột, mặc dù cô rất xinh đẹp, nhưng sao cười lên lại đáng sợ thế này?

Cố Thanh Chiêu thực sự sắp bị cô gái quen được nuông chiều bên cạnh làm cho tức chết mất rồi, ban đầu anh đã hẹn mọi người cùng đến “Dải Ngân Hà” gặp mặt.

Nhưng khi anh vừa ra khỏi cửa, liền nhận được cuộc gọi của cô nàng này, cô ta nói xe của cô ta bị hỏng, muốn anh đến đón.

Anh từ chối ngay, bảo cô ta tự gọi xe đến đi.

Không ngờ cô tiểu thư này lại nói cô ta chưa từng gọi xe bao. giờ, ngộ nhỡ bị người ta lừa thì sao, cô ta nói rất nhiều thứ, còn nói anh chẳng ga lăng phong độ chút nào.

Cuối cùng, anh thực sự bị cô ta làm phiền đến mức không chịu nổi, đành lái xe đến đón cô ta.

Mà lần đón đưa này chưa kết thúc ở đây.

Cô nàng nói có thương hiệu này mới cho ra mắt mẫu mới, phiên bản giới hạn trên toàn thế giới, cô ta phải đi mua nhanh, nếu không sẽ bị người ta mua hết mất.

Được thôi, anh đành cùng cô ta đi mua sảm.

Nhờ sự chậm trễ này, khi hai người đến được nhà hàng thì đã gần 12 giờ rồi.

Cố Thanh Chiêu không hể quên mất Ứng Huyên Huyên, trước khi đi đón cô tiểu thư kia, anh đã gọi cho cô trước, nói rằng anh không tiện đi đón cô, bảo cô tự mình đến nhà hàng đi.

Cô rất vui vẻ đồng ý.

Vừa bước vào nhà hàng, anh liền nhìn khắp nơi tìm cô, xem cô có đến đây đợi anh không.

Kết quả là không thấy đâu.

Khi phát hiện cô đã đi mất rồi, anh thở phào một hơi, nhưng đồng thời cũng cảm thấy có chút thấy vọng. Anh cứ tưởng cô sẽ luôn đợi anh.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 563


Nghĩ đến đây, Cố Thanh Chiêu bị cười chế giêu bản thân mình, anh lấy đâu ra tự tin mà nghĩ rằng anh sẽ luôn chờ đợi anh chứ?

“Thanh Chiêu, anh muốn ăn gì?” Cô nàng yểu điệu đang xem thực đơn thì ngẩng đầu, phát hiện sắc mặt anh rất khó coi, liền vội vàng hỏi han: “Thanh Chiêu, anh sao thế?”

Cố Thanh Chiêu bị giọng nói điệu ch** n**c của cô ta kéo. trở lại thực tại, anh giương mắt nhìn cô, dùng giọng nói vừa lạnh lùng vừa xa cách trả lời: “Tôi không sao. Cô muốn ăn gì thì gọi, tôi thế nào cũng được!”

Cô nàng yểu điệu vừa nghe xong, vô cùng vui mừng nói: “Vậy chúng ta gọi một suất ăn tình nhân đi”

Suất ăn tình nhân?!

Khóe mắt Cố Thanh Chiêu khế giật: “Như vậy e là không tốt đâu”

“Có gì không tốt chứ, dù sao sau hôm nay chúng ta cũng sẽ là người yêu của nhau thôi”

Cô nàng yểu điệu ngại ngùng nhìn anh, cố gắng thể hiện vẻ quyến rũ của phụ nữ.

Cố Thanh Chiêu không nói nên lời, là ai cho cô ta sự tự tin rằng bọn họ sẽ trở thành người yêu của nhau nhứ?

Hỏi qua ý của anh chưa?

“Cô Dương, thật ra tôi Cố Thanh Chiêu muốn giải thích một chút, nhưng lạ cắt ngang: “Ài, anh gọi em Kiều Kiều là được, không cần phải lịch sự thế đâu”

Nói xong, còn vô cùng ngại ngùng cúi thấp đầu.

Cố Thanh Chiêu không ngán ngẩm, anh cũng chẳng muốn nói chuyện nữa.

So với người phụ nữ làm dáng kiểu này, nóng nảy, thẳng thắn như Ứng Tiêu Tiêu vẫn khiến anh thích hơn.

Anh cũng không hỏi ý kiến của cô nàng yểu điệu nữa, nói thẳng với nhân viên phục vụ đang đợi một bên: “Cho hai suất nào đó cũng được, miễn không phải suất tình nhân, cảm ơn!”

“Thanh Chiêu..” Cô nàng yểu điệu ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh: “Em muốn suất ăn tình nhân cơi”

Cố Thanh Chiêu làm như không nghe thấy, lập tức thu menu trên bàn lại rồi đưa cho nhân viên phục vụ.

“Đừng nghe anh ấy, cứ cho chúng tôi một suất ăn tình nhân đi, loại đắt nhất đi Cô nàng yểu điệu không biết tại sao anh đột nhiên lại trở nên như vậy, nhưng cô ta không muốn thỏa hiệp.

Nhân viên phục vụ nhất thời không biết nên nghe theo ai, ngại ngùng đứng đó nhìn người này rồi lại nhìn sang người kia.

Cố Thanh Chiêu hít sâu một hơi, nở một nụ cười với cô nàng yểu điệu, nhẹ nhàng nói: “Kiều Kiều, đợi chúng ta trở thành người yêu rồi hãy ăn suất ăn tình nhân, hôm nay dù sao cũng là lần đầu chúng ta gặp nhau, gọi suất ăn tình nhân luôn quả thực không hay”

Cố Thanh Chiêu vừa trở nên nhẹ nhàng như vậy, cô nàng yểu điệu lại không có sức phản kháng, ngại ngùng gật đầu: “Nghe theo anh hết”

Cố Thanh Chiêu thầm thở phào một hơi, sau đó nói với nhân viên phục vụ: “Làm theo như tôi nói”

Nhân viên phục vụ đáp một tiếng “vâng”, sau đó cầm menu nhanh chóng rời khỏi phòng bao.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 564


Phòng bao trở nên yên tĩnh, cô nàng yểu điệu cúi đầu nghịch móng tay của mình, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên lén nhìn Cố Thanh Chiêu, lúc chạm phải ánh mắt anh, lại lập tức cúi đầu xuống.

Đầu Cố Thanh Chiêu thầm than trời trách đất, đối với việc cô nàng yểu điệu cố ý tỏ vẻ xấu hổ này quả thực anh không còn gì để nói.

Vì vậy, anh đưa tay ra sờ vào túi mình, muốn lấy điện thoại ra xem xem, nhưng lại không tìm thấy.

Anh đột nhiên trừng lớn mắt, sáng nay lúc thay giày ra khỏi cửa, hình như anh tiện tay để điện thoại lên quầy giày.

Anh còn cảm thấy kì lạ sao Ứng Tiêu Tiêu lại chẳng gọi một cuộc điện thoại nào, hóa ra là anh quên cầm điện thoại theo.

Bây giờ, anh muốn giải thích với Ứng Tiêu Tiêu thì càng phiền phức hơn rồi.

Anh cười khổ.

“Mọi người không biết đó thôi, chồng sắp cưới của tôi đáng ghét lắm, chúng tôi sắp kết hôn rồi, hơn nữa tôi cũng có con rồi, nhưng anh ấy vẫn lén gặp người phụ nữ khác ở ngoài. Mọi người nói xem, sao tôi lại đáng thương như vậy chứ?” Ứng Tiêu Tiêu bị vài nhân viên phục vụ vây ở giữa, vừa khóc. vừa nói với bọn họ về tình hình “đáng thương” của mình. “Nhìn không ra anh Cố kia đẹp trai như vậy mà lại cặn bã đến thế?”

Một nhân viên phục vụ trong đó khó tin thốt lên.

Lúc này, một người khác lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Người đẹp trai không biết an phận, ở mình đẹp trai đi tán gái lung tung, đáng ghê tởm thật mà”

“Đúng vậy đúng vậy, người càng đẹp trai càng dễ ngoại tình” Ứng Tiêu Tiêu vừa lau nước mắt, vừa lén nhìn những nhân viên phục vụ đang tức giận, ánh mắt hiện lên một tia ranh mãnh.

Rất tốt, mọi chuyện tiến hành rất thuận lợi, cô nhất định phải dốc sức một l Vì vậy, cô lại lớn tiếng khóc lên, tay đặt trên bụng: “Đứa con đáng thương của tôi, sao con lại đáng thương như vậy chứ, vẫn chưa ra đời mà ba đã không thích con rồi: Cô khóc đến mức vô cùng thương tâm, mấy nhân viên phục vụ kia không khỏi xúc động, cũng không nỡ nhãn tâm.

“Hay là, chúng ta đồng ý với cô ấy đi, cô ấy đáng thương như vậy rồi, nếu như cái gì cũng không có được, không phải càng đáng thương hơn sao” Có người nói như vậy.

“Nhưng mà, nếu như để quản lý biết được, chúng ta sẽ thảm lãm” Cũng có người lo lãng.

“Bây giờ quản lý không ở đây, bảo cô ấy nhanh một chút là được mà”

Nghe bọn họ mỗi người nói một câu, Ứng Tiêu Tiêu cúi thấp đầu cười không ngớt, quả nhiên lòng người vẫn rất lương thiện.

Có điều, cô ngẩng đầu lên nhìn những nhân viên phục vụ lương thiện kia, trong lòng cảm thấy có chút bức bối, dù sao. cũng là cô lợi dụng sự lương thiện của bọn họ.

Cô lau nước mắt, nói với bọn họ: “Cảm ơn mọi người, xin hãy †in tôi, tôi sẽ không gây phiền phức cho mọi người đâu” Những nhân viên phục vụ đó nghe được, họ nhìn nhau rồi cuối cùng đưa ra quyết định.

“Được thôi, vậy cô nhanh chút nhé.

” Ứng Tiêu Tiêu nở một nụ cười: “Cảm ơn mọi người”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 565


Nhân viên phục vụ mang thức ăn vào phòng bao, cô vô thức nhìn về phía Cố Thanh Chiêu, anh đang cúi đầu không biết là đang nghĩ gì.

Sau đó, cô nhìn sang người phụ nữ ngồi đối diện Cố Thanh Chiêu, người phụ nữ đó giống như một bông hoa sỉ ngốc. vậy, nhìn chằm chäm vào Cố Thanh Chiêu, một chút cũng không hiểu sự dè dặt của phụ nữ.

Nhân viên phục vụ nhếch môi nở nụ cười lạnh, bước qua đó, đặt hai đĩa thức ăn xuống trước mặt hai người.

“Mời hai vị từ từ thưởng thức!”

Cố Thanh Chiêu vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm phải một đôi mắt xinh đẹp lạnh lùng. “Ứng..” Anh vô thức gọi thành tiếng, nhưng lập tức nhớ đến cô nàng yểu điệu còn ở đây, nhanh chóng chữa lời: “Chắc là ngon nhỉ?”

Không sai, nhân viên phục vụ trước mắt chính là Ứng Tiêu Tiêu mà anh cho rằng đã rời đi từ lâu.

Biết cô chưa rời đi, anh chợt cảm thấy vui mừng một cách kì lạ.

“Anh nếm thử rồi sẽ biết thôi” Ứng Tiêu Tiêu nở nụ cười với anh, nhưng trong ánh mắt lạnh lùng kia lại không chút ý cười.

Cố Thanh Chiêu nhướng mày, cô như vậy là tức giận rồi. Cũng phải, để cô đợi lâu như vậy, cô tức giận cũng là lẽ đương nhiên.

Cô nàng yểu điệu ngồi đối diện thấy Cố Thanh Chiêu lại nói chuyện với một nhân viên phục vụ, hơn nữa nhân viên đó.

còn rất xinh đẹp, cô ta lập tức lạnh mặt, không vui nói với Ứng Tiêu Tiêu: “Mang món lên xong thì ra ngoài, đừng tưởng rằng xinh đẹp thì có thể quyến rũ bạn trai của người khác” Giọng điệu của cô nàng yểu điệu tỏ vẻ rất khinh thường. Ứng Tiêu Tiêu cũng không phải người dễ chọc vào, bị mỉa mai như vậy, không khí xung quanh cô lập tức trở nên lạnh giá.

Cô nở nụ cười lạnh, châm chọc nhìn cô nàng yểu điệu: “Cô nói anh ấy là bạn trai của cô?”

Cô nàng yểu điệu tốt xấu gì cũng là cô chủ nhà giàu có, sao có thể bị khí thế của Ứng Tiêu Tiêu dọa sợ được, cô ta kiêu ngạo hếch cằm lên: “Đúng, anh ấy chính là bạn trai của tôi” Ứng Tiêu Tiêu khế nhướng mày, quay sang nhìn Cố Thanh Chiêu: “Cô ấy là bạn gái của anh?”

Cố Thanh Chiêu nhún vai: “Tôi nói không phải, cô tin không?” Tin, đương nhiên là cô tin.

Ứng Tiêu Tiêu thầm đáp lại anh, nhưng trên gương mặt cô vẫn là vẻ lạnh lùng, nhìn gương mặt cười như không cười kia của Cố Thanh Chiêu.

Thấy vậy, cô nàng yểu điệu tức giận, đứng thẳng dậy đưa tay kéo Ứng Tiêu Tiêu: “Cô thật sự muốn quyến rũ bạn trai của người khác sao?”

Nghe vậy, Ứng Tiêu Tiêu ngoảnh đầu lại nhìn cô ta, nhếch môi nở nụ cười kì lạ: “Đúng vậy, tôi muốn cướp bạn trai của cô đấy”

Sau đó, cô đột nhiên nghiêng người, hôn lên môi Cố Thanh Chiêu. Đôi môi chợt cảm thấy ấm áp, Cố Thanh Chiêu trợn tròn mắt.

Cô điên rồi sao?III

Ứng Tiêu Tiêu chỉ khẽ chạm vào môi anh rồi rời đi ngay, sau đó cô quay sang nhìn cô nàng yểu điệu, hiển nhiên là đối phương đang cảm thấy kinh ngạc vì hành động của cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 566


Cô bĩu môi, có chút thất vọng, còn tưởng rằng nhìn thấy cô hôn Cố Thanh Chiêu, người phụ nữ này sẽ có phản ứng gì cơ.

Ừm, đúng là có phản ứng, nhưng chỉ ngây ngốc ra đó mà thôi, chẳng có phản ứng gì khác.

Nhạt nhẽo!

Vì vậy, cô quay sang nhìn Cố Thanh Chiêu, thấy ánh mắt anh đang trầm xuống nhìn mình

Cô chợt cảm thấy chột dạ một cách lạ lùng, khẽ ho một tiếng: “Anh đừng nghĩ nhiều, tôi hôn anh không phải là thích anh đâu”

Đáy mắt như có gì đó trào dâng vì lời nói của cô, nhưng rất nhanh đã được giấu đi.

Cố Thanh Chiêu bình tĩnh mở miệng: “Tôi không nghĩ nhiều.” Ứng Tiêu Tiêu nhíu mày, anh nói không nghĩ nhiều, sao cô lại có cảm giác như ban nãy cô đang lạy ông tôi ở bụi này thế. nhỉ?

“Tốt nhất là đừng nghĩ nhiều” Cô híp mắt lại, nở nụ cười lạnh: “Anh dám trêu chọc tôi, vậy phải tự chịu hậu quả đấy” Thấy sắc mặt rất không vui của cô, Cố Thanh Chiêu nhíu mày: “Thật ra..”

Nhưng lúc anh đang định giải thích, anh đột nhiên nhìn thấy cô nàng yểu điệu cầm một ly rượu vang ném về phía Ứng Tiêu Tiêu, sắc mặt anh lập tức thay đổi, vô thức kéo Ứng Tiêu Tiêu vào lòng mình.

Ứng Tiêu Tiêu khế kêu lên một tiếng, bị anh ôm vào trong lòng với vẻ mặt thất thần.

Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng ly thủy tinh vỡ trên mặt đấy, và cả... Âm thanh bị bóp nghẹn của anh.

Cô ngẩng đầu lên, đập vào mắt là gương mặt đau đớn đang nhíu chặt mày của anh.

Dường như cô hiểu ra điều gì, trong lòng chậm rãi dâng lên một cảm giác khó nói thành lời, như là vui mừng, lại như là không nỡ.

Bên tai truyền đến giọng nói tức giận của Cô nàng yểu điệu: “Cố Thanh Chiêu, anh lại dám bảo vệ cô ta! Anh không sợ. em nói với anh cả của anh sao?”

Nghe thấy vậy, Cố Thanh Chiêu bật cười thành tiếng, Ứng Tiêu Tiêu có thể cảm nhận được sự rung động của lồng ngực anh, cô ngẩng đầu lên, có chút thất thần nhìn gương mặt anh tuấn của anh càng trở nên động lòng người hơn vì nụ cười.

Có lẽ cảm nhận được tầm mắt của cô, anh rũ mắt xuống, đối diện với đôi mắt trong trẻo lại có chút mất tập trung của cô, khẽ nhướng mày, ánh mắt hiện lên vẻ hứng thú.

“Sao vậy? Có phải đột nhiên cảm thấy anh rất đẹp trai không?”

Anh cố ý đè thấp giọng xuống kề bên tai cô nói, Ứng Tiêu Tiêu lập tức tỉnh táo lại, cô nghe ra được sự trêu chọc trong lời nói của anh, vì vậy cô trợn mắt lên một cách rất không có khí chất, “xì” một tiếng, khinh thường nói: “Đừng dát vàng lên mặt mình như vậy”

Cố Thanh Chiêu cười, không nói gì nữa.

Anh thả cô ra, sau đó đứng lên, quay người lại đối diện với cô nàng yểu điệu đang tức tối.

Cô nàng yểu điệu đã không còn dáng vẻ giả vờ ngại ngùng như ban đầu nữa, gương mặt ban đầu nhìn vào còn cảm thấy có chút ưa nhìn, bây giờ tức đến mức mắt mũi cũng méo xệch, đôi mắt vốn đã to giờ trừng còn to hơn, giống như mắt bò vậy, vô cùng đáng sợ.

Cố Thanh Chiêu không khỏi cảm thấy oan ức trong lòng, anh cả muốn chọn đối tượng xem mắt cho anh, ít nhất cũng phải chọn một người xinh đẹp chứ.

“Cố Thanh Chiêu, ả tiện nhân kia chỉ hôn anh có một cái thôi mà anh đã bảo vệ cô ta, vậy nếu cô ta mà lên giường với anh, có phải anh giao cả mạng cho cô ta luôn không?" Cô nàng yểu điệu lớn tiếng hét lên.

Cố Thanh Chiêu.

Cái cô nàng yểu điệu này có phải hiểu lầm điều gì rồi hay không? Cô ta chất vấn anh như vậy, giống hệt như một người bạn gái đang chất vấn bạn trai mình ngoại tình vậy. Cố Thanh Chiêu cảm thấy không thể để cô ta tiếp tục hiểu lầm nữa, nếu không đến lúc đó người nào đó cũng sẽ hiểu lầm mất.

Nghĩ đến điều này, Cố Thanh Chiêu nhíu mày, anh sao phải để ý đến người nào đó có hiểu lầm hay không chứ?

Còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, cô nàng yểu điệu thấy anh không nói gì, tức giận ném cái đĩa qua đó.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 567


Anh nhanh chóng kéo Ứng Tiêu Tiêu sang một bên để tránh. Nhưng vẫn chưa hết, ném đĩa xong, lại đến dĩa, dao, thìa canh, đến cả cái lót ly cũng bị ném qua phía bọn họ.

Anh và Ứng Tiêu Tiêu chân tay rối loạn tránh khỏi đống “hung khí” đó, cuối cùng Cô nàng yểu điệu ném hết đến mức không còn gì để ném nữa, định cầm ghế lên đập bọn họ. Nhưng vẫn may, chiếc ghế quá nặng, cô ta không thể cầm lên được.

Ứng Tiêu Tiêu nhìn con dao c*m v** sàn gỗ, trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi.

“Này, Cố Thanh Chiêu, anh tìm người kiểu gì vậy? Sao lại không có tố chất như vậy? Sao lại ngang ngược đến mức này chứ?”

Vừa nghĩ đến đây đều là lỗi của Cố Thanh Chiêu, cô lập tức. hét về phía anh, lại quên đi mất trận hỗn loạn này là do cô gây ra.

Cố Thanh Chiêu vẫn không nói gì, cô nàng yểu điệu tức giận xông đến, chỉ vào mũi Ứng Tiêu Tiêu mắng: “Tiện nhân, cô nói ai không có tố chất? Cô quyến rũ bạn trai của người khác là có tố chất sao? Cũng không soi gương xem bản thân có xứng với Cố Thanh Chiêu không.

Vừa dứt lời, Ứng Tiêu Tiêu tức giận đến mức bật cười, quan sát cô nàng yểu điệu một lượt rồi nói: “Với cái tướng mạo. như hiện trường tai nạn này của cô, còn có..” Cô chỉ vào ngực Cô nàng yểu điệu: “Cái sân bay này nữa, dáng người thẳng tuột này là kiểu mà Cố Thanh Chiêu thích sao? Cố Thanh Chiêu người ta thích kiểu như tôi cơ”

Nói xong, cô còn cố ý ưỡn ra, khiến b* ng*c đáng kiêu ngạo kia càng thêm nổi bật.

Thấy vậy, cô nàng yểu điệu vô cùng tức giận, thứ mà một người phụ nữ để ý nhất chính là dung mạo không bằng người ta, dáng người không bằng người ta, nhất là không bằng một kẻ thứ ba đê tiện.

Ứng Tiêu Tiêu đắc ý nhếch môi, cứ để lửa đạn càng mãnh liệt hơn nữa đi, nổ cho cô nàng cô nàng yểu điệu này tan tành xác pháo luôn.

Vì vậy, cô đưa tay ra kéo Cố Thanh Chiêu bên cạnh, dựa vào. ai anh, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh, giọng nói mềm mại hỏi: “Chiêu, anh nói xem có phải anh thích người ta nhất không?”

Vốn dĩ Cố Thanh Chiêu còn cảm thấy rất hứng thú về màn tranh cãi giữa hai người họ, muốn đứng một bên để hóng chuyện, nhưng Ứng Tiêu Tiêu kéo anh như vậy, đã lôi cả anh vào trận chiến rồi.

Nhất là khi nghe thấy giọng nói cố tình ra vẻ mềm mại của Ứng Tiêu Tiêu, anh không khỏi cảm thấy lạnh người, sao anh lại cảm thấy như giọng nói của cô có chút lạnh lẽo kèm theo ý cảnh cáo thế nhỉ?

Nếu như anh đáp là không phải, có phải kết cục sẽ rất thảm không?

Anh sợ hãi: “Đương nhiên là tôi thích em nhất rồi”

Nói xong, anh cầm lấy bàn tay đang vẽ loạn lên ngực mình, đặt đến bên miệng khẽ hôn một cái, sau đó nhìn cô với ánh mắt thâm tình.

Lần này đổi lại là Ứng Tiêu Tiêu cảm thấy lạnh người, người đàn ông này không làm còn tốt, vừa làm lại còn kh*ng b* hơn so với cả phụ nữ.

“Cố Thanh Chiêu... Anh, anh... Hai người..” Cô nàng yểu điệu đúng là tức điên luôn rồi, một câu cũng không thể nói hoàn chỉnh nữa.

Ứng Tiêu Tiêu ngoảnh đầu lại nhìn cô ta, gương mặt khó che giấu vẻ đắc hìn thấy chưa, người Chiêu thích là tôi, nếu như cô còn muốn giữ lại chút mặt mũi thì mau đi đi”

“Cô..” Cô nàng yểu điệu nắm chặt hai tay lại, tức giận trừng mắt nhìn cô.

Ứng Tiêu Tiêu không chút yếu đuối trừng lại, hai người giäng co với nhau.

Cố Thanh Chiêu cảm thấy bản thân nên nói gì đó, khiến trận chiến này có thể kết thúc một cách hoàn hảo.

Anh khẽ ho một tiếng, nhìn cô nàng yểu điệu cười tỏ vẻ xin lỗi: “Cô Dương, rất xin lỗi, hôm nay xem mắt còn để cô gặp phải chuyện này. Thật ra..”

Anh ôm eo Ứng Tiêu Tiêu: “Cô ấy là bạn gái của tôi, chỉ là chúng tôi có chút mâu thuần, đang trong cơn tức nên mới đồng ý xem mắt với cô”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 568


Xem mắt?

Ứng Tiêu Tiêu ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, trong mắt tràn ngập sự không dám tin.

Làm loạn bao lâu, hóa ra anh đang xem mãt!!

“Cố Thanh Chiêu... Đồ khốn nạn!”

Cô tiểu thư quen được nuông chiều tức giận bỏ chạy rồi.

Cả màn kịch náo loạn cuối cùng cũng hạ màn.

Cố Thanh Chiêu hơi nhếch mày, buông Ứng Tiêu Tiêu ra, quay đầu nói với cô: “Cảm ơn nhé, nếu không phải do cô đột nhiên xuất còn đang phải phiền não xem làm thế nào để thoát khỏi cô tiểu thư đó?”

Nghe xong, Ứng Tiêu Tiêu từ từ định thần lại, chau mày: “Anh đang lợi dụng tôi?”

“Đây đâu có tính là lợi dụng, là bạn bè giúp đỡ nhau”

Cố Thanh Chiêu nói rồi, đưa tay khoác vai cô: “Nào, để thể

hiện thành ý cảm ơn của tôi, tôi mời cô ăn một bữa thịnh soạn nhé”

Anh một chút cũng không ý thức được nguy hiểm đang từ từ lại gần.

Bạn bè? Giúp đỡ?

Đã hỏi ý kiến của cô chưa?

Chưa hỏi thì chính là lợi dụng!!

Ứng Tiêu Tiêu ánh mắt ngày càng trầm mặc, nắm chặt lấy hai bàn tay, sau đó mạnh mẽ ngẩng lên, đấm thẳng vào mũi của Cố Thanh Chiêu.

“Mẹ nó!” Cố Thanh Chiêu bị đánh trở tay không kịp, không nhịn được mà buông một câu chửi tục.

“Ứng Tiêu Tiêu! Cô bị điên à?”

Cố Thanh Chiêu xoa chiếc mũi đau mà hét vào mặt cô.

Cô là cô gái bạo lực sao? Nói chuyện không vừa ý là lại động tay động chân, không sợ không ai rước cô ấy sao? Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng trừng mắt nhìn anh: “Cố Thanh Chiêu, hôm qua anh hẹn tôi chắc là vì muốn tôi giúp anh phá hoại buổi xem mắt này nhỉ”

Dưới ánh nhìn sắc lẹm của cô, Cố Thanh Chiêu chột dạ đánh mắt sang hướng khác, anh ta tự biết mình không dám tính toán với cô vụ đấm lúc nãy.

Cô còn đang nghĩ, anh ta tử tế hẹn cô ra làm gì? Hóa ra là có mục đích.

Cảm giác như trái tim vừa rơi xuống hố bắng, lạnh thấu cả người.

Cô biết đây là thất vọng, là sự thất vọng đối với anh.

Ứng Tiêu Tiêu hít một hơi sâu: “Cố Thanh Chiêu, dù cho chúng ta là bạn bè, cũng phải nói trước một tiếng, nếu không, nếu không...”

“Nếu không thì sao?” Cố Thanh Chiêu bồn chồn, khó hiểu hỏi.

Cô sẽ hiểu lầm.

Ứng Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào anh, đáy mắt ánh lên cảm xúc phức tạp, sau đó di dời tầm mắt, nhàn nhạt nói một câu: “Không có gì, anh tự hiểu đi”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 569


Nói xong, cô liền xoay người rời khỏi, để lại một mình Cố

Thanh Chiêu đơ người ở đấy, thế là không sao rš Không đúng, theo tính cách của cô, phát hiện bị lừa sao có thể thoải mái cho qua như này được?

Thực ra, Cố Thanh Chiêu không biết rằng, không phải là Ứng Tiêu Tiêu không muốn tính toán với anh, mà là cô không

cách nào tính toán.

Sau khi biết được chân tướng sự thật, cảm giác bất lực trong lòng đã bị cô che giấu đi.

Cho nên, cô chỉ muốn nhanh chóng chạy khỏi đây, nếu không cô sợ anh sẽ phát hiện cô đã khóc rồi.

Bùi Hạo Tuấn đưa Cố Tống Vy quay lại biệt thự nhà họ Bùi, vừa bước chân vào cửa đã thấy ở ngay cửa vào là cả một đống đồ lộn xộn.

Bùi Hạo Tuấn chau mày, đang định mở miệng hỏi quản gia xem có việc gì.

Đúng lúc đó Cố Tống Vy kinh ngạc lên tiếng: “Đây không phải đều là đồ của em sao? Sao lại ở đây?”

Đồ của cô ấy?

Bùi Hạo Tuấn càng chau mày hơn.

“Chú Trần, có chuyện gì vậy?” Cố Tống Vy nghỉ hoặc hỏi quản gia ở bên cạnh.

Đồ của cô tại sao lại chất đống lộn xộn ở đây, cô không có nói là muốn chuyển nhà hay gì mà.

"Cái này..” Chú Trần nhìn Bùi Hạo Tuấn, dáng vẻ khó nói không biết phải trả lời như thế nào.

Lúc này, có một giọng nói lạnh lùng truyền tới: “Là tôi bảo. người làm chuyển hết ra đây”

Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy nhìn về hướng giọng nói phát ra, chỉ nhìn thấy nữ chủ nhân của nhà họ Bùi bà Tần Thúy Kiều đang từ từ bước xuống cầu thang, sau đó đi đến trước mặt hai người họ. “Dì ơi, dì làm vậy là có ý gì ạ?” Cố Tống Vy chỉ vào đống đồ hỏi.

“Có ý gì?” Tân Thúy Kiều lạnh lùng liếc mắt nhìn cô ta, lạnh giọng nói: “Nhà họ Bùi chúng tôi quá nhỏ bé, chứa không nổi cô”

Tân Thúy Kiều hoàn toàn không dịu dàng thương yêu như vài ngày trước, mà trở nên cay nghiệt sắc lạnh. Cố Tống Vy không phải kẻ ngốc, trong chốc lát liên hiểu tại sao bà lại thay đổi thái độ nhanh như vậy.

Nhưng cô cũng không phải ngọn đèn hết dầu.

Cô quay người, kéo tay của Bùi Hạo Tuấn mà lắc, vô cùng ủy khuất nói: “Hạo Tuấn, anh xem dì kìa, sao dì có thể chuyển đồ của em vứt ra đây chứ?”

Bùi Hạo Tuấn nhìn chằm chằm vào mặt cô ta, sau đó nhìn về phía mẹ mình, vẻ mặt không đồng ý nói: “Mẹ, mẹ không nên tự ý động vào đồ của Tống Vy như vậy”

Tuy rằng tình cảm của anh ta đối với Cố Tống Vy đã nhạt dần, nhưng anh ta cũng không muốn không nể nang gì nhau mà làm mọi chuyện trở nên khó coi.

Nhưng mẹ anh ta có vẻ không nghĩ nhiều như vậy, nhất quyết đuổi Cố Tống Vy ra ngoài.

“Mẹ động vào đồ của cô ta thì sao?” Tân Thúy Kiều căm hận lườm cô ta, ngữ khí vô cùng cay nghiệt nói tiếp: “Mẹ còn chê của cô ta bẩn thỉu làm bẩn tay mẹ”

“Mẹ!” Bùi Hạo Tuấn lộ ra vẻ mặt không vui nhìn bà.

“Sao thế? Mẹ nói sai gì à? Cô ta cũng không thèm nghĩ xem cô ta là con chồng trước của một ả tiểu tam chen chân vào nhà họ Tiêu, có tư cách gì mà làm con dâu của nhà họ Bùi chúng ta? Cũng không biết ban đầu nghĩ thế nào, Tiêu Diệp Nhiên dù thế nào cũng là thiên kim chân chính của nhà họ. Tiêu, là người kế nghiệp chân chính, nếu như con lấy con bé, Tiêu thị cuối cùng còn không phải của con sao”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 570


Nói đến việc này, Tân Thúy Kiều lại tức giận, cảm thấy Cố Tống Vy thật chướng mắt.

Cố Tống Vy cuối cùng cũng nghe thấy lời nói thật lòng của Tần Thúy Kiều, bà ấy đã nói tới mức thế này, thì cô việc gì phải ủy khuất bản thân nữa?

Cô ta hất tay Bùi Hạo Tuấn ra, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía Tân Thúy Kiều, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh: “Dì à, dì là mẹ của Hạo Tuấn, cho nên tôi tôn trọng dì, nhưng bây giờ xem ra, tôi không cần tôn trọng dì nữa rồi”

“Từ lúc ban đầu, tôi biết dì và chú sẽ đồng ý hôn sự của tôi và Hạo Tuấn, nhưng là vì bố tôi hứa rằng khi kết hôn sẽ cho ôi 20% cổ phần của Tiêu thị”

“Lần này các người đồng ý tổ chức hôn lễ, không phải cũng là vì tôi nói tôi là người kế thừa của Tiêu thị, tôi sẽ tiếp quản Tiêu thị sao? Trong mắt các người, tôi cũng chỉ là một quân cờ để các người có được Tiêu thị mà thôi”

Cố Tống Vy nói một hơi nhiều như vậy, Bùi Hạo Tuấn nghe Xong, sắc mặt tối sầm lại, ánh mắt nhìn cô ta vô cùng phức. Tập.

Còn Tần Thúy Kiều ngược lại sắc mặt lúc xanh lúc trắng, rõ ràng không ngờ cái gì cô ta cũng hiểu rõ.

Những lời nói Cố Tống Vy giấu thật sâu trong lòng cuối cùng cũng nói ra hết, có cảm giác rất thoải mái.

Lời muốn nói đã nói xong, như vậy... Cô ta quét mắt qua đống đồ, sau đó nói với quản gia: “Chú Trần, gọi mấy người tới chuyển đồ của tôi lên trên tầng, tôi và Hạo Tuấn đính hôn rồi, tôi sống là người nhà họ Bùi, chết là ma nhà họ Bùi.

” Sau đó, cô quay đầu lại nhìn Tân Thúy Kiều cười: “Dì nói xem có đúng không? Hả dì?”

Tần Thúy Kiều chớp mắt, nghiêm khác nói: “Ai cũng không được chuyển”

Sau đó bà lạnh lùng trừng mắt nhìn Cố Tống Vy: “Hôn ước của cô và Hạo Tuấn đã hủy bỏ rồi, từ nay về sau cô cũng không còn là vị hôn thê của Hạo Tuấn nữa rồi, cho nên mời cút khỏi nhà họ Bùi”

“Hủy bỏ?” Cố Tống Vy không nhìn được nâng cao giọng: “Mấy người hỏi tôi chưa? Tôi đồng ý rồi sao?”

“Cô đồng ý hay không thì vẫn phải hủy bỏ, cô không xứng với Hạo Tuấn”

Lời nói của Tần Thúy Kiều vô cùng cứng rắn.

“Ban đầu lúc tôi mang thai đứa con, sao bà không nói là không xứng?”

Cố Tống Vy cảm thấy lời nói của bà ta vô cùng buồn cười! Cố Tống Vy bị đuổi khỏi biệt thự nhà họ Bùi.

Tân Thúy Kiều thật sự vô cùng nhẫn tâm, trực tiếp cho người ném hết đồ của Cố Tống Vy ra ngoài, sau đó đuổi cổ luôn Cố Tống Vy.

“Cố Tống Vy, từ bây giờ cô và nhà họ Bùi cũng như Hạo Tuấn không còn liên quan gì nữa, hãy cút càng xa càng t‹ Cùng với giọng nói lạnh lẽo của Tân Thúy Kiều, cánh cổng màu đồng tự động của biệt thự cũng từ từ đóng lại

Cố Tống Vy bò trên mặt đất, nhìn bóng dáng của cánh cổng lớn, trong mắt tràn đầy thất vọng.

Từ đầu tới cuối, anh ta không nói hộ cô một câu nào, lúc Tân Thúy Kiều đuổi cô ra ngoài, anh ta chỉ bàng quan đứng nhìn, dù cho cô khóc gào lên: “Hạo Tuấn, em không muốn rời xa anh, em yêu anh” Anh ta đều không làm gì.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 571


Hóa ra một người đàn ông khi đã tuyệt tình lại đáng sợ như vậy.

Cô tự trào phúng mà cười, nước mắt cũng như hạt trân châu không ngừng chảy.

Chỉ trong một ngày, cả thế giới của cô hoàn toàn sụp đổ. Vốn cho rằng cô sẽ được như ý nguyện kế thừa Tiêu thị, sẽ như được ý nguyện gả vào nhà họ Bùi, sẽ được như ý nguyện trở thành vợ của Hạo Tuấn.

Chỉ là một giấc mộng, tới lúc phải tỉnh giấc rồi!

Cô hận!

Hận Tân Thúy Kiều!

Hận Bùi Hạo Tuấn!

Hận tất cả những người đã làm hại cô!

Nhưng cô hận nhất là Tiêu Diệp Nhiên!

Nếu như không phải là Tiêu Diệp Nhiên, cô cũng không tới bước đường này.

Tất cả đều là lỗi của Tiêu Diệp Nhiên!

Nước mắt ngừng chảy, cô ta nắm chặt hai bàn tay, trong mắt tràn ngập sự hận thù.

Cô ta cắn chặt răng: “Tiêu Diệp Nhiên, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”

ng phải biết, Tống Vy là con gái ông, lẽ nào ông muốn con gái ông sống không thoải mái sao?”

“Con gái tôi? Triệu Uyển Nhan, trước đây tôi muốn gặp Tống Vy, bà có cho tôi gặp không? Bà còn bắt tôi quên ïI Vy là con gái tôi, thế nào? Bây giờ gặp chuyện rồi, tới tôi rồi?”

“Tiết Chí Cương, ông cho rằng tôi muốn tìm ông sao? Nếu không phải vì Tống Vy, cả đời này tôi cũng không muốn gặp ông.

Triệu Uyển Nhan sầm mặt, đáy mắt sắc lạnh trừng lên nhìn người đàn ông đang ngồi trong bóng tối.

Người đàn ông đứng dậy, bước nhanh tới gần bà, đưa tay lên ghì chặt lấy cẵm bà ta, ánh sáng cửa sổ làm lộ rõ vết sẹo từ chân mày đến cảm của người đàn ông.

Khiến người ta phải mình!

Triệu Uyển Nhan không nhịn được mà bắt đầu run rẩy, người đàn ông này còn đáng sợ hơn những gì bà ta tưởng.

“Triệu Uyển Nhan, tôi có thể khiến bà cả đời này cũng không gặp được tôi nữa” Ánh mắt người đàn ông lóe lên sự lạnh lùng khát máu.

Bàn tay đang giữ lấy cằm của bà ta trực tiếp đưa xuống cổ, dùng sức ở tay.

Triệu Uyển Nhan lập tức cảm thấy bản thân hô hấp khó khăn, bà kinh sợ mở to mắt.

Hai bàn tay giữ chặt lấy bàn tay đang để ở cổ của bà của ông ta, cố sức muốn gỡ ra, nhưng sức lực của hai người chênh lệch quá lớn, bà căn bản không cách nào dịch chuyển được dù là một chút.

Lúc bà ta tưởng bản thân mình sắp chết thì người đàn ông buông tay ra, bà ta lập tức ngồi bệt xuống đất.

“Khụ khi riệu Uyển Nhan ho kịch liệt.

“Chuyện của Tống Vy tôi sẽ giúp bà, còn về bà, tôi không muốn nhìn thấy bà nữa. Cút cho tôi”

Giọng nói sắc lạnh của người đàn ông khiến cho Triệu Uyển Nhan đang hô hấp không thông đã phải cố gắng bò dậy, sau đó chạy ra ngoài.

“Cương gia, ông thật sự muốn giúp bà ấy sao?” Người vẫn luôn ẩn nấp trong bóng tối bước ra.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 572


Người đàn ông liếc anh ta, ngữ khí lạnh lùng nói: “Có những việc không phải việc anh nên hỏi”

Người này trong lòng kinh ngạc, vội vàng cúi đầu: “Là do thuộc hạ nhiều lời, xin Cương gia trách tội.”

“Anh đi Bắc Ninh trước đi, cố gảng giúp họ một tay” Người đàn ông lại ngồi vào trong góc tối “Vâng” Người này nhận lệnh rời đi.

Căn phòng lại trở về với dáng vẻ tĩnh lặng.

Vì không có trở ngại gì lớn, Tiêu Diệp Nhiên để Cố Mặc Đình đưa cô tới bệnh viện ba cô ở.

“Ba, con đã giữ được Tiêu thị rồi” Tiêu Diệp Nhiên nhìn về phía gương mặt đang nhảm chặt mắt của ba mình, khoe miệng cong lên.

“Ba, mấy người bác Trần nói con là đứa con gái có thể khiến ba tự hào, ba thấy thế nào?”

Nói tới đây, Tiêu Diệp Nhiên thấp giọng cười: “Con nghĩ ba không thấy tự hào, chỉ thấy con làm loạn”

Cô ngồi lặng im nhìn ông, nụ cười nơi khóe miệng dần dần biến mất, trong mắt lộ ra vô số bi thương, cô càng hy vọng ba cô lúc này có thể tỉnh lại chỉ vào mặt cô mắt cô làm càn không hiểu chuyện.

Nhưng người ba trước mặt cô, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến cô chua xót.

Cô hít một hơi sâu, mím chặt môi: “Ba, vài ngày nữa ba phải đi Mỹ rồi. Con biết ba nhất định sẽ trách con sao lại đưa ba tới một nơi xa lạ, nhưng chỉ cần ba có thể tỉnh lại, có thể khỏe lên, con bị mảng cũng thấy vui”

Nói rồi, cô cười ngốc nghếch, nước mắt không ngừng rơi. Đôi mắt ngấn lệ khiến gương mặt ba cô ngày càng mơ hồ. Cố Mặc Đình ở ngoài cửa nghe thấy tiếng khóc bị kêm nén của cô thì đôi môi mỏng mím thành một đường.

Anh đẩy cửa bước vào, liền nhìn người con gái đang khóc ở bên giường.

Anh đau lòng đi tới ôm cô vào lòng.

Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy cô, để mặc cô khóc. trong lòng mình.

Có những cảm xúc bị dồn nén quá lâu, bất an quá lâu, sau khi mọi việc chìm xuống, cuối cùng cũng có thể giải tỏa.

Từ bệnh viện về nhà đã là hơn 7h tối rồi, vừa bước vào cửa, Tthím Ngô đã ra đón, mấy người Thẩm Tử Dục cũng tới.

Tiêu Diệp Nhiên nhanh chóng đi vào phòng khách nhưng cô. tinh ý nhận ra bầu không khí có chút kỳ quái.

Thẩm Tử Dục và Cố Mặc Đình ngồi trên sofa đơn, còn Tiêu Tiêu và An Kỳ cùng nhau ngồi trên sofa dài, sắc mặt người nào người nấy đều rất khó coi.

Dù cho nhìn thấy họ trở về, cũng chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Họ về Rất lạ! Vô cùng kỳ lạt!

Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình hai mắt nhìn nhau, sau đó đi tới ngồi bên cạnh Tiêu Tiêu, nhẹ giọng hỏi: “Mọi người có chuyện gì thế? Sao nhìn ai cũng có vẻ tâm trạng không tốt lắm?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 573


Chuyện của An Kỳ và Tử Dục cũng không cần nói

Tiêu Diệp Nhiên nhếch mày, sau đó hỏi: “Mọi người ăn chưa?”

n chưa, chị dâu có muốn ra ngoài chúc mừng không?” Cố Thanh Chiêu liếc mắt nhìn Ứng Tiêu Tiêu, đưa ra lời đề nghị.

“Chúc mừng?” Tiêu Diệp Nhiên chau mày.

"Đúng vậy, chúc mừng chị sau này chính là chủ tịch của Tiêu Thị"

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: “Việc này rất đáng chúc mừng” Sau đó, cô xoay người nói với Cố Mặc Đình, hỏi: “Mặc Đình, anh thấy sao?”

“Anh nghe em” Cố Mặc Đình ấm áp đáp, giao quyền quyết định cho cô.

Thế là, Tiêu Diệp Nhiên đứng dậy, nói: “Nào đi, tôi mời mọi người ăn một bữa lớn”

“Chị dâu, quyết định này quá sáng suốt” Cố Thanh Chiêu nhìn cô giơ ngón tay cái.

Tiêu Diệp Nhiên cười, sau đó quay đầu hỏi Tiêu Tiêu và An Kỳ: “Hai cậu thấy thế nào?”

“Tớ thế nào cũng được” Ứng Tiêu Tiêu nhếch vai.

Còn An Kỳ do dự mới gật đầu: “Tớ cũng đi được”

“Vậy được, chúng ta đi thôi.”

Thế là cả đám người cùng nhau đi tới địa điểm chúc mừng. Bên trong phòng bao được trang trí tao nhã, một bên là bàn tròn lớn và khu vực nghỉ ngơi, chiếc tivi LCD treo trên tường với giấy dán tường thanh lịch lúc này đang phát sóng bộ phim truyền hình nổi tiếng.

Đủ loại trái cây và đồ ăn nhẹ tinh tế bày biện trên bàn, còn có cả trà.

Trên ghế sô pha, Tiêu Diệp Nhiên vươn tay nhón lấy một chiếc bánh kem quế hoa thạch anh, căn một miếng, ngay lập tức mùi hương thơm ngọt ngào của quế hoa tràn ngập trong mũi cô.

“An Kỳ, Tiêu Tiêu, bánh ngon lắm đó, các cậu có muốn... ăn một miếng không?” Tiêu Diệp Nhiên quay đầu lại, giật mình sững lại.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Tống An Kỳ và Ưng Tiêu Tiêu đang khóc, hơn nữa những tiếng nức nở lần lượt vang lên, trông vô cùng buồn bã bi thương.

Tiêu Diệp Nhiên nhanh chóng đặt bánh ngọt trong tay xuống, lau miệng, lo lắng hỏi: "Hai người có chuyện gì vậy?" Ứng Tiêu Tiêu quay đầu nhìn cô, chỉ vào TV rơm rớm nước mắt nói: "Phim cảm động quá, tớ không kìm được nên khóc. đó"

Nhìn theo hướng Tiêu Tiêu chỉ, cô thấy trên màn hình TV là cảnh một đôi nam nữ đang cãi nhau, sau đó người nữ tức giận bỏ chạy từ bên này sang đường bên kia. Bi kịch phát sinh ngay lần bỏ chạy đó.

Cùng với tiếng hét lên của người nam, người nữ bị ô tô tông. vào, cả người bay lên, giống như một con búp bê bị vỡ, cô ta nặng nề ngã xuống đất, rồi máu từ dưới cơ thể từ từ chảy ra. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Tiêu Diệp Nhiên run lên, luống cuống không biết vì sao, vội vàng nói: "Bớt xem mấy. cái loại phim cẩu huyết này đi, dễ bị đần theo lắm đó”

Ứng Tiêu Tiêu: “..”Tống An Kỳ: “.."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 574


Thật ra trong ba người bọn họ, Tiêu Diệp Nhiên mới chính là người thích xem loại phim cẩu huyết này nhất, thế mà bây giờ cô lại bảo hai người bọn họ bớt xem lại, nguyên nhân lại còn là sẽ bị đần độn nữa chứ.

"Nhiên Nhiên; Ứng Tiêu Tiêu lau nước mắt, nghiêm túc nhìn Tiêu Diệp Nhiên: “Cậu xem nhiều phim cẩu huyết đến vậy, cậu đần chưa hả?”

"Tớ..." Tiêu Diệp Nhiên nghẹn ngào không nói nên lời.

“Tiêu, cậu thấy Nhiên Nhiên đần không hả?” Tống An Kỳ cũng nghiêm mặt hỏi. Ứng Tiêu Tiêu xoa cằm nhìn Tiêu Diệp N nghiêm túc trả lời: “Nếu cậu ấy đã nói là xem quá nhiều sẽ bị đần độn, thế thì chắc chẳn là vì cậu ấy đã bị đần thật do

Tiêu Diệp Nhiên nhìn bọn họ, cười "hơ hơ" vài tiếng rồi giận dỗi nói: "Được quá nha, còn dám giễu cợt tớ, đi mà xem phim truyền hình của các cậu đi."

Ứng Tiêu Tiêu và Tống An Kỳ nhìn nhau và cười khúc khích. “Cậu giận à?” Ứng Tiêu Tiêu dùng cùi chỏ đẩy Tiêu Diệp. Nhị Cô liếc xéo: "Tớ là người hẹp hòi vậy sao?”

Ứng Tiêu Tiêu cười, không tiếp tục vặn hỏi chủ đề này, mà quay đầu lại liếc nhìn ba người đàn ông vẫn còn đang uống rượu: “Cậu nghĩ là bọn họ sẽ uống tới khi nào hả?"

Nghe thế, Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đều quay nhìn Sang.

“Thực ra họ không uống nhiều” Tiêu Diệp Nhiên nói: “Họ đều đang bàn chuyện công việc cả”.

Khi cô nói lời này, Ứng Tiêu Tiêu liền không hài lòng nói: "Không phải đã bảo là làm tiệc mừng cho cậu sao, sao giờ lại trở thành buổi gặp mặt trao đổi công việc của ba người họ vậy chứ?"

Tiêu Diệp Nhiên cười, không bận tâm lắm: "Tớ chẳng qua cũng chỉ vừa mới trở thành chủ tịch nhà họ Tiêu thôi mà, có gì đáng phải ăn mừng chứ”

Trên thực tế, đây vẫn là một vấn đề khiến cô đau đầu.

"Tất nhiên là đáng ăn mừng rồi. Cậu nghĩ xem, hôm nay cậu đã thắng rồi, con đê tiện Cố Tống Vy không phải đã thua rồi sao. Lần này coi như đã dạy được cho ả ta một bài học đắt giá. Giật chồng chưa cưới của người khác, lại còn đòi giành luôn tài sản của người ta nữa chứ. Thật đúng là cái thứ mặt dày vô liêm sỉ, tham lam!"

Những lời của Ứng Tiêu Tiêu chưa đầy sự khinh thường dành cho Cố Tống Vy, cứ nghĩ đến dã tâm của Cố Tống Vy bị thất bại là cô lại cảm thấy hả hê.

Tống An Kỳ cau mày hỏi: "Nhiên Nhiên, Cố Tống Vy có thực. sự sẽ từ bỏ một cách đơn giản như vậy không?”

Tiêu Diệp Nhiên cười lắc đầu: "Không đâu. Với tính cách của cô ta, có khi bây giờ còn đang bàn với Bùi Hạo Tuấn cách đối phó tớ ấy"

"Vậy thì sao chứ? Trước đây chúng ta không sợ bọn chúng, bây giờ càng không sợ nhé” Ứng Tiêu Tiêu hoàn toàn lãnh đạm, đối với đám hèn hạ Cố Tống Vy và Bùi Hạo Tuấn, thậm chí chỉ cần nhắc đến tên thôi là cô đã cảm thấy buồn nôn rồi.

Vì vậy, cô xua tay: "Được rồi, chúng ta đừng nhắc đến hai người kinh tởm kia nữa. Nói chuyện riêng của chúng ta thôi." "Nếu đã không muốn nói về họ, vậy thì..." Tống An Kỳ nhướng mày nhìn cô, nở một nụ cười ám muội: "Kể chuyện giữa cậu và Cố Thanh Chiêu đi ha"

Tiêu Diệp Nhiên sửng sốt, Tống An Kỳ mà không nhắc tới thì cô cũng quên mất còn có chuyện này.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 575


“Đúng vậy, cậu và Cố Thanh Chiêu sao rồi?” Cô cũng hỏi. Thấy hai đứa tò mò, Ứng Tiêu Tiêu cắn môi, suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói: "Còn có thể xảy ra chuyện gì nữa chứ. Hôm qua không phải anh ấy đã rủ tớ đến "Dải Ngân Hà" đó sao?"

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: “Cái này tớ biết."

Lúc Cố Thanh Chiêu hẹn Ứng Tiêu Tiêu cô cũng tình cờ có mặt ở đó. Nhưng mà sau đó, có vẻ như...

Cô cau mày, nghe Tiêu Tiêu nói tiếp: "Sau đó, tớ đã không đến đúng giờ. Thế mà anh ta thực sự đã bắt tớ đợi cả hơn một tiếng đồng hồ. Trong khoảng thời gian đó tớ đã gọi rất nhiều lần nhưng không ai trả lời hết. Các cậu biết cuối cùng sao không hả?"

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ cùng lắc đầu tỏ ý rằng họ không biết.

"Anh ta dẫn đến một người phụ nữ, mà cô ta còn là đối tượng xem mắt của anh ta nữa chứ!"

Ứng Tiêu Tiêu nghiến răng nói một cách cay đắng, nhìn chằm chằm về phía Cố Thanh Chiêu đầy oán giận. "Y như có linh tính, Cố Thanh Chiêu quay đầu ắt gặp đôi mắt tức giận của cô, anh nhướng đôi mày kiếm, khóe môi nở nụ cười.

Ứng Tiêu Tiêu trợn mắt nhìn anh rồi quay đầu lại.

Cố Thanh Chiêu không khỏi bật cười, tại sao khi tức giận lên, cô gái này lại có chút đáng yêu vậy chứ?

Nhìn thấy anh cười, Thẩm Tử Dục ngồi bên cạnh hướng theo. ánh mắt của anh về phía ba cô gái đang trò chuyện rất hăng say ở bên khu nghỉ ngơi, như thể không có gì bất thường. “Chiêu à, cậu cười gì vậy?” Thẩm Tử Dục nhấp một ngụm rượu, giả bộ thản nhiên hỏi.

“Không có gì đâu” Cố Thanh Chiêu cười đáp lại, không nói gì thêm.

Thẩm Tử Dục không hỏi thêm câu nào, nhấp một ngụm rượu. nhìn qua khu nghỉ ngơi, không biết bọn họ đang nói chuyện gì, Tống An Kỳ cười rất vui vẻ, vô lo vô nghĩ giống như lúc Trước.

€ó điều bây giờ...

Anh thu hồi tâm mắt, hơi cụp mi để che đi vẻ cô đơn trong mắt, sau đó ngẩng đầu uống cạn rượu trong ly.

Khi nghe Ứng Tiêu Tiêu bảo rằng người phụ nữ đó là đối tượng xem mắt của Cố Thanh Chiêu, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi buột miệng hỏi: "Có phải anh ấy yêu cầu cậu đóng giả bạn gái của ảnh và phá hủy buổi xem mắt đúng không?” Ứng Tiêu Tiêu tròn mắt ngạc nhiên: "Làm sao cậu biết?" Tiêu Diệp Nhiên xoa xoa hai tay: “Trong phim đều vậy mà” Tống An Kỳ ở bên nghe xong không khỏi bật cười thành tiếng, không thấy vui chút nào.

“Quả nhiên mấy tình tiết cẩu huyết đều có nguồn gốc trong cuộc sống cả” Tống An Kỳ cảm thán một câu.

Khi nghe thấy lời này, Tiêu Diệp Nhiên và Ứng Tiêu Tiêu đều quay sang nhìn cô, sau đó liếc nhau rồi không khỏi bật cười. Đúng thế, cuộc đời này có chỗ nào là không cẩu huyết chứ hả?

Ăn bữa cơm hết hơn hai tiếng đồng hồ, lúc ra khỏi khách sạn thì đã hơn mười giờ đêm.

Trong đêm thu, tiết trời lạnh như nước.

Một cơn gió thổi qua, Tiêu Diệp Nhiên đột nhiên rùng mình một cái, lạnh cả người.

Đột nhiên, một chiếc áo ấm khoác lên vai cô, giọng nói trầm thấp và quan tâm của Cố Mặc Đình vang lên: "Mặc vào đi đừng để bị cảm”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 576


Tiêu Diệp Nhiên ngẩng đầu cười với anh rồi ngoan ngoãn mặc áo khoác vào.

Chà, như thế này ấm hơn rất nhiều.

"Chủ tịch Lục, không ngờ là anh chu đáo như vậy đó."

Giọng nói trêu chọc của Ứng Tiêu Tiêu từ bên cạnh truyền đến, Tiêu Diệp Nhiên quay đầu lại nhìn cô, trong mắt hiện lên một tia ranh mãnh: "Tiêu Tiêu, cậu cũng lạnh à? Vậy bảo Thanh Chiêu cởi áo khoác cho cậu mặc đi."

Nụ cười trên môi Ứng Tiêu Tiêu lập tức tắt ngúm, này này, chẳng qua cô chỉ trêu chọc chủ tịch Lục có một câu thôi mà, vậy mà Nhiên Nhiên đã lo bảo vệ người ta rồi, còn đem Cố. Thanh Chiêu ra để trêu ngược lại cô nữa chứ, thật tình!

Nhìn thấy điều hai người vậy, Tống An Kỳ cười trộm, đôi mắt trong veo lấp lánh thật sự rất đẹp.

Thẩm Tử Dục có chút ngẩng ngơ, muốn tiến đến vuốt mặt cô.

"Tớ và Mặc Đình về nhà luôn đây, không tiễn các cậu nhé." Lúc này giọng của Tiêu Diệp Nhiên lại vang lên, kéo anh tỉnh táo trở lại.

Sau khi định thần lại, anh phát hiện mình đã vô thức đưa tay ra rồi, đành cười khổ rồi ngượng nghịu buông tay xuống.

Lúc đến khách sạn, An Kỳ và Tiêu Tiêu đi xe của Mặc Đình, còn Tử Dục và Thanh Chiêu tự lái xe.

Tiêu Tiêu vẫn còn giận Thanh Chiêu, còn An Kỳ và Tử Dục thì càng không cần phải nói rồi.

Vậy thì...

Tiêu Diệp Nhiên suy nghĩ một chút rồi sắp xếp cho hợp lý:

"Thế này, Thanh Chiêu tiễn An Kỳ, còn Tử Dục đưa Tiêu Tiêu về, cứ quyết định vui vẻ vậy nha."

Cố Thanh Chiêu liếc nhìn những người còn lại, nhún vai: "Tôi sao cũng ok cải"

Anh hiểu sự sắp xếp ý tứ của chị dâu, nhưng mà thật ra dù anh có tiễn Tiêu Tiêu về thì cũng không vấn đề gì.

Anh ok, cơ mà người nào đó thì chẳng ok chút nào!

sẽ đưa An Kỳ về!” Thẩm Tử Dục bước đến nắm lấy tay Tống An Kỳ, trước khi họ kịp phản ứng, anh đã sải bước về phía xe của mình.

“Thẩm Tử Dục, anh làm gì vậy?” Tống An Kỳ vừa bị kéo đi vừa cố gắng vùng khỏi tay anh, nhưng mà sức anh mạnh hơn nên cô không thể thoát ra được.

Thấy thế, Tiêu Diệp Nhiên và Ứng Tiêu Tiêu liền đã đuổi theo.

Ứng Tiêu Tiêu trực tiếp nắm lấy tay Thẩm Tử Dục, sắc bén hỏi: "Thẩm Tử Dục, anh đang làm gì vậy hả?"

“Đưa cô ấy về nhà” Thẩm Tử Dục thản nhiên đáp.

“Tử Dục, bỏ tay ra!” Tiêu Diệp Nhiên nghiêm nghị nhìn anh. "Chị dâu, tôi...

Thẩm Tử Dục đang định nói gì đó thì Tiêu Diệp Nhiên đã trực tiếp ngắt lời anh: “Thẩm Tử Dục, tránh xa An Kỳ một chút”

Cố Thanh Chiêu đang đi tới cũng cảm nhận được bầu không khí khá tế nhị giữa họ, anh không biết tình hình thế nào, bối rối hỏi: "Mọi người sao vậy hả? Sao mặt ai cũng nghiêm trọng vậy hả?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 577


“Thanh Chiêu!” Cố Mặc Đình gọi nhỏ một tiếng rồi nhìn anh cảnh cáo bảo anh im miệng.

Cố Thanh Chiêu ngượng ngùng im lại, ánh mắt khó hiểu đảo qua lại trên người bọn họ.

Thẩm Tử Dục liếc nhìn chị dâu đang tỏ vẻ không vui, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, bàn tay nắm lấy Tống An Kỳ cũng từ từ buông lỏng.

Cảm thấy xiềng xích trên tay được nới lỏng, Tống An Kỳ nhân cơ hội rút tay về.

Tay vừa bị buông ta, trái tim anh chợt chùng xuống, trống rỗng.

Đầu ngón tay từ từ cong lên nắm chặt thành nắm đấm, anh ngước mắt nhìn Tống An Kỳ bị Ứng Tiêu Tiêu kéo ra phía sau lưng cô, ánh mắt sâu thẳm xen lẫn một tia cô đơn.

Cổ họng Tống An Kỳ bỗng thấy chán ngắt, cô rũ mắt né tránh ánh mắt của anh, ngón tay khẽ run.

“Cậu về trước đi” Cố Mặc Đình nhẹ giọng nói.

Thẩm Tử Dục từ từ xoay người đi về phía xe của mình, bước. đi rất chậm, đối diện với màn đêm dày đặc, hình bóng lẻ loi để lộ ra một chút cô độc.

Tiêu Diệp Nhiên mím môi im lặng nhìn anh rời đi, trong chốc. lát, cô cảm giác mình đã làm sai điều gì.

Nhưng mà...

Cô quay đầu nhìn Tống An Kỳ rồi khẽ thở dài, sai thì cũng sai rồi, có một số việc nếu không tàn nhãn thì sau này khi tổn thương càng nhiều sẽ hối hận không kịp.

Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên và nói với Cố Mặc Đình: "Chúng ta đưa An Kỳ và Tiêu Tiêu về nhà đi."

Cố Mặc Đình còn chưa trả lời, Cố Thanh Chiêu đã lên tiếng trước: "Chị dâu, tôi có thể đưa bọn họ về. Anh chị về trước. nghỉ ngơi đi."

"Nhưng mà..." Tiêu Diệp Nhiên ngập ngừng nhìn Ứng Tiêu Tiêu.

Cũng không thể làm khó cho Tiêu Tiêu nhỉ?

Nhưng thật không ngờ, Tiêu Tiêu lại đồng ý: "Được, cứ để Cố Thanh Chiêu đưa bọn tớ về."

Nói thật thì hôm nay hết bận rộn hội nghị cổ đông rồi lại vào. bệnh viện, ròng rã một ngày trời, giờ Tiêu Diệp Nhiên cũng đã rất mệt.

Vậy nên cô không từ chối nữa: "Được, Thanh Chiêu, cậu phải đưa họ về nhà an toàn đó."

"Vâng, tôi biết rồi” Cố Thanh Chiêu và Ứng Tiêu Tiêu cùng nhau đi bộ đến chỗ đậu xe.

Mà cảnh tượng xảy ra tiếp theo cũng khiến tất cả bọn họ đều ngây ngốc.

Thẩm Tử Dục vốn tưởng rằng đã đi rồi, thế mà không biết anh từ đâu chạy đến, xông thẳng tới kéo Tống An Kỳ chạy đi. Tống An Kỳ hoàn toàn hốt hoảng trước tình huống bất ngờ. này, tới lúc phản ứng lại thì cô đã bị nhét vào trong xe, xe đã rời khỏi khách sạn.

“Chết tiệt!” Ứng Tiêu Tiêu phản ứng lại trước tiên, không kiềm được bật ra một câu thô lỗ.

“Con mẹ nó, tên Tử Dục này cũng dữ quá rồi đó!” Ngay cả Cố Thanh Chiêu cũng ngẩn ra.

"Dữ cái đầu á! Còn không lo đuổi theo nữa!”

Ứng Tiêu Tiêu kéo anh định lên xe, đúng lúc này, Tiêu Diệp Nhiên đi tới: "Thôi kệ đi, cứ để An Kỳ nói chuyện rõ ràng với cậu ta"

Có một số việc vẫn cần hai người tự mình giải thích rõ ràng, người ngoài không thể giúp gì được. “Thôi được” Ứng Tiêu Tiêu cong môi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 578


Cố Thanh Chiêu nhíu mày: “Chị dâu, có chuyện gì mà tôi không biết sao?"

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: "Sau này sẽ biết."

Nói xong cô xoay người rời đi.

Sau này sẽ biết? Cố Thanh Chiêu có cảm giác bị gạt ra khỏi bọn họ.

Mặc dù không thực sự bị gạt ra một bên, nhưng mà cái cảm giác tất cả mọi người đều biết chuyện trong khi mỗi mình anh không biết gì này vẫn rất là khó chịu

Ứng Tiêu Tiêu thấy anh vẫn đứng ngây ngốc ở đó, không chịu nổi vỗ vai anh, thúc giục: "Anh còn đứng ngẩn ra làm gì vậy? Đi đi, đã muộn rồi."

Cố Thanh Chiêu thu lại suy nghĩ của mình, thấy xe của Cố Mặc Đình đã lái đi rất xa, anh xoay người đi về phía xe của mình.

Tiêu Diệp Nhiên ngắm nhìn cảnh đường phố loáng loáng lướt qua bên ngoài xe, ánh đèn nhảy nhót trên gương mặt xinh đẹp, lúc sáng lúc tối.

Cố Mặc Đình liếc nhìn cô, hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"

“Nghĩ đến An Kỳ và Tử Dục” Tiêu Diệp Nhiên quay nhìn anh, khẽ cười: “Bọn họ đều thích nhau, nhưng lại không thể ở bên nhau. Em luôn cảm thấy thật đáng tiếc”

Cô thở dài, hỏi tiếp: "Hôn ước của Tử Dục thật sự không có. chỗ để xoay sở được sao?"

Trong lúc chờ đèn đỏ, Cố Mặc Đình quay người sang một bên, nhìn cô chăm chú, đôi môi khẽ nhếch lên: "Nếu còn chỗ Xoay sở được thì anh đã giúp rồi. Nhưng mà..."

"Lần này anh thực sự không thể làm gì được”

Việc có thể khiến Mặc Đình nói rằng không thể làm gì được thì chắc chắn thật sự không có cách nào giải quyết được. Tiêu Diệp Nhiên quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Cô sợ Tử Dục và An Kỳ sẽ không dễ dàng từ bỏ mối quan hệ không có kết quả này.

Chiếc SUV màu đen phi nước đại trên đường cao tốc, hướng ra khỏi thành phố.

Bên trong xe, Tống An Kỳ kéo mạnh cánh cửa, cố gắng mở nó ra

Nhưng cửa đã khóa rồi, làm sao cô có thể dễ dàng mở được?

Sau vài lần nỗ lực vô ích, cô bỏ cuộc, quay đầu giận dữ nhìn cái kẻ đang lái xe kia.

"Thẩm Tử Dục, anh đang đe dọa người khác đó biết không? Đang phạm pháp đó biết không hả?" Cô hét lớn.

Thẩm Tử Dục phân tâm nghiêng đầu nhìn cô một cái, khóe môi cong lên: "Vì em mà phạm pháp thì có sao đâu?"

Tống An Kỳ sửng sốt, rồi cô cười lạnh nói: "Anh đừng dùng những lời kiểu vậy để dỗ tôi, tôi không phải đứa nhỏ ba tuổi” Còn nói cái gì mà vì cô thì phạm pháp cũng có làm sao nữa chứ?

Nếu bảo anh giết người anh cũng giết hả?

"Giết!"

Giọng anh chợt vang lên.

Tống An Kỳ kinh ngạc ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt cương nghị của anh, lúc này cô mới nhận ra mình đã vô tình lẩm bẩm thành tiếng ra suy nghĩ của mình.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 579


“Vậy anh giết đi xem” Nói suông thì bao giờ chả dễ hơn làm! “Giết ai?” Anh hỏi.

“AnhI"

Một chữ rất lạnh lùng, không có chút cảm xúc.

“Em thật sự muốn anh chết sao?” Thẩm Tử Dục bình tĩnh hỏi.

“Đúng vậy, anh chết rồi thì tôi sẽ không phải khổ sở thế này nữa!” Tống An Kỳ hét lớn một tiếng như thế bị đánh vào chỗ đau.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm trong xe.

Bàn tay cầm vô lăng của anh khẽ siết chặt, khóe môi nở nụ cười chua xót, anh hỏi: "Anh khiến em đau khổ lắm sao?" Anh khiến em đau khổ lắm sao?

Nghe có vẻ điềm tĩnh, nhưng nó lại xen lẫn sự tĩnh mịch cô đơn.

Cô không khỏi cảm thấy đau lòng, Tống An Kỳ che mặt, nước mắt không kìm được mà trào ra.

Tiếng nức nở trầm thấp của cô vang lên bên tai, Thẩm Tử Dục cũng chẳng dễ chịu gì.

Bao lâu nay, dù là làm chung công ty nhưng cả ngày cũng đều không đụng mặt nhau được một lần.

Đúng, tuy họ cách xa nhau, thế nhưng trong lòng cả hai đều không nhẹ nhõm được.

Nếu hôm nay không phải vì chuyện của chị dâu, e rằng bọn. họ sẽ chẳng gặp mặt nhau được như vầy.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh biết anh nhớ cô đến nhường nào.

Càng nghĩ, anh càng không muốn để cô đi.

Anh đỗ xe bên đường, tháo dây an toàn, xoay người đưa tay ôm cô đang khóc vào lòng.

"Thẩm Tử Dục, anh..."

Tống An Kỳ vừa định vùng ra, bên tai lại vang lên tiếng van xin.

"Cho anh ôm em một chút."

Cánh mũi cay cay, nước mắt cũng giàn giụa.

Tại sao? Tại sao?

Cô không ngừng nức nở bên tai anh, hai tay bấu vào lưng anh, khóc lớn.

Đôi mắt Thẩm Tử Dục nhòe ướt, anh vùi đầu vào cổ cô, ôm cô thật chặt.

Bên ngoài xe, màn đêm đen đặc như mực lặng lẽ phủ xuống, trên bầu trời không một tia sáng.

"Yên tĩnh và vắng vẻ.

Con người, hễ rây vào chuyện tình cảm thì dù có vực thẳm trước mặt cũng sẽ lao vào không chút do dự.

Lúc Tống An Kỳ tỉnh dậy, vừa mở mắt ra là thấy một khuôn mặt đẹp trai đang sát gần mình, chuyện xảy ra đêm qua giống như một cuốn phim, dần dần hiện lên trong đầu cô từng cảnh một.

€ô có hối hận không?

Không, cô không hối hận.

"An Kỳ, dù là vực sâu, anh cũng sẽ ôm em cùng nhảy xuống" Anh thổn thức bên tai cô, vùi sâu người vào cô.

Khoảnh khắc đó, họ chỉ thuộc về nhau, không hôn ước, không vị hôn thê gì nữa cả.
 
Back
Top Bottom