Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 701


Chương 701

Kiều Minh Húc im lặng một chút: “Tiểu Miên, em mong giữ được đứa bé trong bụng cô ta, hay là mong không giữ được?”

“Từ góc độ cá nhân em không mong cô ta có con. Nhưng mà điều kiện tiên quyết là cô ta tự nguyện, chứ không phải là chuyện ngoài ý muốn thế này.”

Mạch Tiểu Miên trả lời.

“Ừ.”

Bàn tay Kiều Minh Húc đặt lên bờ vai cô: “Anh cũng nghĩ vậy.”

“Nhưng nếu cô ta không chịu bỏ đứa bé. Minh Húc, sau này chúng ta phải đối mặt với đứa bé kia như thế nào?”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà hỏi.

“Nếu cô ta chịu giao cho chúng ta nuôi nấng thì chúng ta sẽ nuôi, còn không thì anh sẽ cho cô ta trợ cấp nuôi con.

Kiều Minh Húc nhìn vào đôi mắt cô: “Nhưng anh mong em không suy nghĩ nhiều vì chuyện này. Đứa bé sẽ không ở thành rào cản trong tình cảm của chúng ta. Anh cũng đã hoàn toàn hiểu rõ anh không thể nào sống cùng Ngọc Ngọc được.

Mạch Tiểu Miên gật đầu: “Nếu đứa bé do chúng ta nuôi nấng, em nhất định sẽ coi nó như con mình.

“Anh tin em làm được.”

Kiều Minh Húc cúi đầu hôn lên đôi môi cô: “Em vốn lương thiện như thế.”

Cô đối xử tốt với những đứa bé trong trại trẻ mồ côi như vậy, đối xử với Đồng Đồng cũng tốt như thế, anh tin cô sẽ đối xử tốt với con của anh, cho dù nó là do Lâm Ngọc sinh ra.

“Cảm ơn anh đã tin tưởng. Nhưng cũng có khả năng em sẽ gặp phải trở ngại tâm lý.”

Mạch Tiểu Miên nói thẳng thắn: “Nuôi con của Lâm Ngọc, và nuôi Đồng Đồng là hai tính chất khác nhau. Tương lai sẽ có rất nhiều vấn đề cần phải đối mặt Nhưng mà em chắc chắn sẽ cố gắng cùng khắc phục với anh, dùng hết khả năng của mình.”

“Ừm, anh hiểu. Nếu em không muốn nuôi cũng có thể giao cho cha mẹ anh nuôi.”

“Không, em sẽ tự nuôi con của anh, bởi vì đó là anh chị tương lai của con chúng ta, cần phải lớn lên bên nhau từ nhỏ.”

Kiều Minh Húc nhìn mặt cô, vốn định nói cảm ơn.

Nhưng mà, anh còn có một cách biểu đạt còn tốt hơn.

Anh ôm đầu cô, dán cánh môi cực nóng của mình lên môi cô…

Gió đêm có lạnh cũng chẳng thể nào thổi nguội hai trái tim sôi trào triền miên của hai người họ lúc này.

Môi răng cả hai quấn quýt nhau, triền miên hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng thở hồng hộc thả nhau ra…

Bốn mắt nhìn nhau đầy thâm tình, sau đó đảo mắt nhìn gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ.

Chỉ cảm thấy ngày tốt cảnh đẹp, thật là tốt đẹp.

Kiều Minh Húc ôm chặt cô vào trong lòng, nói với cô: “Sau này, chỉ cần chúng ta rảnh thì sẽ ra ngoài ngồi cùng nhau, nhìn núi, nhìn nước.”

“Dạ.”

Mạch Tiểu Miên hài lòng gật đầu, lúc này mới cảm giác như đã tìm được cảm giác yêu đương thật sự.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 702


Chương 702

“Trời lạnh, anh cõng em về.”

Kiều Minh Húc khom người ngồi chồm hổm trước mặt cô.

Mạch Tiểu Miên chần chờ một lúc, ngồi sau lực anh giả vờ rất sợ hãi: “Minh Húc, thật ra em đang lừa anh

Kiều Minh Húc vừa nghe vậy thì nghi ngờ quay đầu lại hỏi: “Sao vậy?”

“Anh nói anh sẽ tha thứ cho em trước đi.”

Mạch Tiểu Miên thấy anh lập tức nói.

“Rốt cuộc em đã làm chuyện xấu gì mà cần anh tha thứ trước, nghiệm trọng vậy?”

Kiều Minh Húc nhìn cô, nhưng không hề có vẻ gì phẫn nộ, ngược lại trong mắt ngập tràn cưng chiều bao dung.

Cứ như cho dù cô giết người phóng hỏa anh đều có thể tha thứ được vậy.

“Sẽ.”

Kiều Minh Húc trả lời không chút do dự.

“Thật vậy sao?”

“Ừ, ngoại trừ phản bội anh.”

“Hì hì, trừ khi anh phản bội em trước, nếu không, em sẽ không phản bội anh.”

Mạch Tiểu Miên nhe răng vui cười.

“Vậy rốt cuộc em làm chuyện xấu gì muốn anh tha thứ?”

“Anh nhắm mắt lại trước.”

Kiều Minh Húc nhìn chằm chằm vào cô, cho rằng cô muốn tặng mình món quà bất ngờ nào đó, cũng phối hợp nhắm hai mắt lại.

Mạch Tiểu Miên đứng đứng dậy.

Thấy anh nhắm mắt lại, dưới ánh đèn nhạt, có vẻ vô cùng tuấn tú đẹp trai, lại vô cùng ấm áp.

Chớp mắt.

Cởi giày ra, đưa tay ôm lấy cổ anh.

Đôi chân tr*n tr** dẫm lên chân anh, lại hôn lên môi anh lần nữa…

Kiều Minh Húc đưa tay ôm em cô, bắt đầu nhiệt tình đáp lại…

Hôn hôn, anh bắt đầu cảm thấy chuyện này có gì đó khác thường, cũng mở đôi mắt ra.

Nhìn thấy cô gần sát anh cũng đang nhắm mắt lại, đột nhiên anh cảm thấy áy náy.

Mạch Tiểu Miên cũng mở mắt cùng lúc.

Hai môi mắt thâm tình nhìn nhau.

Mạch Tiểu Miên vẫn dẫm lên chân anh như trước, gian xảo chớp mắt: “Có cảm thấy em có gì khác biệt không?”

Kiều Minh Húc cúi đầu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 703


Chương 703

Đôi chân tr*n tr** của cô đạp mạnh lên chân anh, hai chân thẳng tắp.

Khoảnh khắc này, anh không dám tin vào đôi mắt mình.

Cũng không dám nói chuyện.

Sợ vừa nói ra, anh sẽ suy đoán sai.

Thấy biểu cảm ngạc nhiên vui mừng đan xen nhau một cách phức tạp trên khuôn mặt anh, Mạch Tiểu Miên cười khanh khách, thả bàn tay ôm cổ anh ra, bước xuống khỏi chân anh, sau đó đi vài bước trên thảm cỏ, còn nhảy vài cái…

Kiều Minh Húc thấy Mạch Tiểu Miên vừa có thể đi vừa có thể nhảy trước mắt mình…

Anh không lên tiếng, trên mặt cũng không tỏ vẻ rất vui mừng.

Đôi mắt đen của anh vẫn nhìn chằm chằm vào Mạch Tiểu Miên có thể đi lại tự do dước mặt mình.

Mạch Tiểu Miên thấy anh không có bất kỳ phản ứng nào thì thấy hơi thất vọng.

Chẳng lẽ anh đã nghe thím Trương nói cô đã đi đứng lại được từ trước rồi sao?

Bởi vậy nên không ngạc nhiên?

Hay là do anh trách cô vừa rồi đã không nói cho anh biết, lừa anh cõng cô?

Cô rầu rĩ đi đến trước mắt anh, đưa tay vỗ nhẹ lên gò má anh, trợn mắt nói: “Chuyện vui lớn vậy mà sao anh không cho em chút phản ứng nào vậy?”

Phát giác mu bàn tay lạnh lạnh, có một giọt nước nhỏ xuống.

Cô giật mình, ngước nhìn đôi mắt anh.

Khóe mắt anh có nước mắt trong veo, sáng lấp lánh dưới ánh đèn rực rỡ.

Thế mà anh lại rơi nước mắt!

Trong lòng Mạch Tiểu Miên vô cùng chấn động, nhìn anh.

Một cảm giác cảm động mãnh liệt khó có thể nói thành lời nảy lên trong lòng cô.

Cô vươn ngón tay lau đi nước mắt còn sót lại trên khóe mắt anh.

Ban dầu cho rằng cô không thể đi đứng được thì chỉ có một mình cô mới là người đau khổ.

Nhưng không ngờ rằng anh cũng giống như cô.

Cũng đau khổ giày vò như thế.

Cũng có khát vọng cô có thể được đứng được giống như cô!

Bởi vậy nên mới xuất hiện phản ứng cực đoan này.

“Thật lòng xin lỗi vì đã để anh lo lắng lâu như vậy.”

Mắt cô ầng ậng nước mắt, nhìn anh và nói.

Kiều Minh Húc nhìn chằm chằm cô một lúc, rồi đột nhiên ôm chặt cô vào lòng ngực của mình.

Tựa như chỉ cần buông ra cô sẽ tan thành mây khói vậy.

Mạch Tiểu Miên bị anh ôm chắc đến mức phải hít sâu.

Chỉ là rất vui vẻ, rất ấm áp!

Phía sau lưng cô, nơi cô không nhìn thấy, nước mắt Kiều Minh Húc vẫn rơi như trước.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 704


Chương 704

Vì cô có thể đi đứng bình thường, anh vui đến bật khóc.

Những ngày qua, sao anh có thể không biết vì không bước đi được mà cô đã rất đau khổ và tự ti chứ?

Anh thường xuyên nhìn cô, thậm chí trong lòng còn nảy sinh một suy nghĩ ước gì mình mới là người không bước đi được thay cô.

Nhưng mà anh muốn chăm sóc cô.

Vậy nên anh phải khỏe mạnh.

Nhưng bây giờ, cuối cùng cô đã có thể đứng dậy được mà không gặp trở ngại gì.

Cuối cùng cô đã có thể là một Mạch Tiểu Miên chân nam đá chân chiêu, hấp tấp như một đứa trẻ trước kia.

Tất cả đều đã có thể khôi phục sức sống!

Thật sự rất vui!

“Có thể đứng dậy từ lúc nào?”

Phát hiện ra cô bị mình ôm chặt, anh thả cô ra, lập tức ôm cô ngồi xuống đùi mình, hôn một cái lên gương mặt cô, nói giọng điệu hơi oán trách: “Sao không nói cho anh ngay?”

“Vô tình đứng lên thôi, không muốn nói cho anh ngay lập tức vì muốn chờ anh về cho anh một niềm vui bất ngờ.”

Mạch Tiểu Miên ôm cổ anh, vô cùng xúc động nói, “Trước đó, em rất sợ em không thể đứng lên được nữa, trở thành gánh nặng của anh mãi.”

“Heo ngốc, từ trước tới nay em chưa bao giờ là gánh nặng của anh.”

Kiều Minh Húc trách mắng: “Sau này không được nói như thế nữa, anh sẵn lòng gánh vác tất cả mọi thứ vì em.”

“Ừm, em cũng sẵn lòng gánh vác tất cả mọi thứ vì anh.”

Mạch Tiểu Miên cảm động gật đầu.

Mặc dù hai bọn họ chưa từng nói lời yêu.

Nhưng, chỉ câu này thôi đã vượt xa khỏi câu anh/em yêu em/anh, càng có ý nghĩa hơn anh/em yêu em/anh, càng ấm áp hơn.

Hơn nữa, trong cuộc sống sau này, bọn họ luôn cố gắng thực hiện lời hứa này, mặc cho mưa gió có to hơn nữa.

Gió mát, hôm nay Mạch Tiểu Miên bị rút mất 600ml máu thấy lạnh nên hắt hơi một cái.

“Chúng ta về nhà thôi.”

Kiều Minh Húc nói với cô.

“Ừm.”

Mạch Tiểu Miên cúi đầu muốn nhặt giày của mình lên để xỏ vào lại bị Kiều Minh Húc lấy trước.

“Ngồi xuống đi, anh xỏ giày cho em.”

Kiều Minh Húc cầm giày nói với cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 705


Chương 705

“Để em tự đi.”

Mạnh Tiểu Miên giơ tay muốn cầm lấy giày.

Kiều Minh Húc ấn cô ngồi xuống ghế rồi ngồi xổm xuống.

Cầm một chân cô trong tay.

Vì vừa nãy giẫm đất nên tất trắng hơi bẩn, hơn nữa còn có mùi nhất định.

Kiều Minh Húc không chê ghét gì cả, xỏ giày rồi buộc chặt dây giày cho cô.

Xỏ xong một chiếc thì xỏ nốt cái còn lại.

Sau đó, anh ngồi xổm trước mặt cô nói: “Nào, anh tiếp tục cõng em về nhà.”

“Em tự đi được rồi, không cần anh phải vất vả.”

Mạch Tiểu Miên hơi ngượng ngùng nói.

“Cõng vợ không vất vả, vả lại, em nhẹ đến mức chỉ còn bộ xương thôi, cõng trên lưng mà như không cõng. Hơn nữa, anh rất thích cảm giác cõng em.”

Kiều Minh Húc dừng một chút, bổ sung một câu: “Lúc cõng em, anh có cảm giác cõng toàn bộ thế giới.”

Nhất thời Mạch Tiểu Miên không hiểu ra ý anh, thầm nói: “Anh đang nói xa nói gần bảo em nặng đó hả?”

“Ừ, em rất nặng.”

“Hừ!”

“Không phải cân nặng cơ thể mà em ở trong trái tim anh rất nặng, rất nặng, một khi không còn em, có lẽ anh sẽ bay lên, không tìm được điểm dừng chân mất.”

“Cảm ơn anh đã nhìn em thành dáng vẻ nặng như thế.”

Mạch Tiểu Miên hoàn toàn bị câu nói này của anh làm cho cảm động.

Cô nằm sấp trên lưng anh.

Kiều Minh Húc nâng hai chân cô, đứng dậy, bỗng hát một câu rất buồn cười: “Tôi cõng a cõng, tôi cõng í cõng, tôi cõng em gái về nhà!”

“Ha ha…” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Mạch Tiểu Miên không nhịn được bật cười khanh khách.

Cô không ngờ anh lại hát kiểu bài hát này, cô cũng cố ý nói: “Anh bóp méo lời bài hát của người ta rồi, phải là ôm cái nào, ôm cái nào, ôm một em gái lên kiệu hoa…”

“Đó là em rập khuôn, không phù hợp với hoàn cảnh, cho đánh giá kém!”

“Được được được, anh rất thức thời, cho đánh giá tốt!”

“Có thưởng chứ?

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên nhanh chóng hôn một cái lên mặt anh: “Đã thưởng!”

“Tạ ân điển của nương nương!”

Kiều Minh Húc dí dỏm nói, sau đó vui vẻ bước nhanh chân hơn cõng Mạch Tiểu Miên về Hoàng Uyển.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 706


Chương 706

Dì Trương nhìn thấy, khó hiểu nhìn Mạch Tiểu Miên, trong ánh mắt đó tràn đầy nghi vấn: “Chẳng lẽ cô vẫn chưa nói cho cậu chủ biết?”

Mạch Tiểu Miên bật cười, tụt xuống khỏi lưng Kiều Minh Húc.

Lúc này dì Trương mới hiểu ra, hai vợ chồng nhà này đang thể hiện tình cảm.

Dì ấy cũng cười nói: “Mợ chủ, tôi vừa nấu canh bồ câu a giao, lát nữa cô uống rồi mới ngủ nhé.”

“Tôi vừa ăn cơm ở chỗ mẹ tôi rồi.”.

Mạch Tiểu Miên sờ cái bình hơi căng: “Ăn nữa liệu có nổ bụng luôn không?”

“Người ta mang thai mười tháng còn không nổ tung bụng đâu, cô uống có một chén canh, sao mà nổ được? Không, cô phải uống, hôm nay cô cho Lâm Ngọc nhiều máu như thế, phải bồi bổ đàng hoàng ít nhất mấy tháng mới được.”

Dì Trương vừa nghĩ tới Lâm Ngọc đã hơi dâng trào căm giận, không nhịn được trách cứ Kiều Minh Húc: “Cậu chủ, tôi thực sự không hiểu, sao khi đó cậu lại nhìn trúng Lâm Ngọc đó chứ, còn ở bên cô ta mười năm liền. Cậu biết cô ta đáng ghét cỡ nào không? Cô ta dám đánh tôi, nói tôi là người làm thấp hèn, không có tư cách nói chuyện với cô ta.”

Kiều Minh Húc hơi nhíu mày: “Có chuyện này nữa sao? Ngọc Ngọc không phải người như thế, không phải trước kia cô ấy đối xử với dì rất tốt sao?”

“Hừ, sao cô ta lại không phải người như thế? Cô ta thấy mợ chủ không đi được còn đá vào xe lăn mợ chủ, hại mợ chủ suýt thì ngã vào ao sen.”

Dì Trương rất tức giận nói: “Nhưng mà mợ chủ chúng ta là người tốt được ông trời giúp đỡ, cô ta đá một cước không những không thể đá mợ chủ chúng ta vào ao sen mà còn giúp mợ chủ chúng ta đứng lên được. Còn cô ta thì sao, chịu báo ứng, tự ngã lăn xuống đất, nếu không phải mợ chủ chúng ta có lòng tốt tới cứu cô ta thì cô ta đã sảy thai từ lâu rồi, thậm chí còn mất mạng luôn ấy chứ. Tôi nói mà, ông trời có mắt!”

Nghe dì Trương kể lại, Kiều Minh Húc sầm mặt xuống.

Anh xấu hổ nhìn sang Mạch Tiểu Miên.

“Thật là, đừng nhìn em với ánh mắt đó mà, em không sao đâu, hơn nữa trong họa có phúc, ha ha, đúng là người tốt được ông trời giúp đỡ.”

Mạch Tiểu Miên hiểu ý anh, tỏ vẻ không sao cười ha ha.

Kiều Minh Húc vươn tay kéo cô vào lòng: “Nếu em có chuyện gì, anh là người đầu tiên không bỏ qua cho cô ta.”

“Chẳng phải em không sao đây ư?”

Mạch Tiểu Miên dựa vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim của anh.

May mà trái tim anh hướng về phía mình.

Nếu không, thực sự sẽ ghen tiếp!

“Cậu chủ, tôi muốn hỏi cậu một câu, nếu như mợ chủ và Lâm Ngọc kia đồng thời rơi xuống nước, cậu sẽ cứu ai trước?”

Dì Trương đột nhiên hỏi.

“Dì Trương, tôi biết bơi.”

Mạch Tiểu Miên buồn cười khi dì Trương hỏi câu ấu trĩ nhàm chán này.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 707


Chương 707

“Ừ, kết quả là cô ấy cứu Ngọc Ngọc, tôi đứng ở trên nhìn.”

Kiều Minh Húc cũng trêu chọc.

“Thật tình. Cậu chủ, tôi muốn hỏi cậu một câu nữa, rốt cuộc cậu cảm thấy mợ chủ quan trọng hay Lâm Ngọc quan trọng?”

“Người mắt sáng đều nhìn ra được, cô ấy nặng hơn Lâm Ngọc, vì thế, tôi cần cô ấy.”

Kiều Minh Húc nói xong thì nháy mắt với Mạch Tiểu Miên, ánh mắt đó đầy mập mờ với đủ kiểu tia phóng điện.”

Mạch Tiểu Miên cũng hiểu ra y anh ngay lập tức, mặt đỏ bừng lên, hơi cúi đầu xuống, tránh khỏi tầm mắt anh.

d*c v*ng nào đó bắt đầu chạy bừa trong cơ thể Kiều Minh Húc…

Không quan tâm dì Trương ở cạnh đó, anh khom người vác Mạch Tiểu Miên lên vai.

Mạch Tiểu Miên căng thẳng kêu oa oa, đập mạnh lên lưng anh.

“Cậu chủ, cậu chủ, hôm nay mợ chủ vừa rút máu, cơ thể yếu ớt, cậu không thể vác cô ấy như thế.”

Dì Trương ở cạnh vội vàng nói: “Còn nữa, nhất định phải để cô ấy nghỉ ngơi thật tốt mới được. Cậu phải chịu đựng mấy ngày.”

Dì Trương đúng là không biết giữ mồm giữ miệng, Mạch Tiểu Miên nghe xong thì xấu hổ muốn chui xuống đất.

“Bỏ em xuống.”

“Không bỏ.”

“Em chóng mặt.”

Mạch Tiểu Miên giả chết, mềm nhũn buông thõng trên vai anh.

Chiêu này có tác dụng, Kiều Minh Húc vội vàng thả cô xuống, bế cô tới ngồi ở ghế sofa.

“Hì hì…”

Mạch Tiểu Miên nhe răng: “Lừa anh đó.”

“Người phụ nữ xấu xa này, đánh mông!”

Kiều Minh Húc nghiến răng nghiến lợi.

“Không được!”

Mạch Tiểu Miên nhanh chóng dịch mông ra.

Kiều Minh Húc đuổi theo.

Cô đứng dậy tránh…

Hai người y như trẻ con, đùa nghịch đuổi nhau trong phòng khách, còn vứt gối ôm vào đối phương, khiến cả gian phòng khách lộn xộn hết cả lên.

Dì Trương nhìn thấy, chẳng những không than vãn mà còn rất vui.

Cuối cùng trong nhà cũng khôi phục sức sống.

Cuối cùng cũng nhìn thấy cậu chủ và mợ chủ vui vẻ đùa nhau.

Trong một tháng trước kia, nhìn thấy hai người khách sáo với nhau, nói chuyện không được mấy câu, trong lòng dì ấy rất khó chịu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 708


Chương 708

Bây giờ thì tốt rồi!

Tất cả mọi thứ đều tốt!

Nhưng đứa trẻ trong bụng Lâm Ngọc vẫn gây phiền phức.

Dì ấy lặng lẽ cầu xin ông trời không để Lâm Ngọc sinh đứa trẻ đó ra để tránh quấy nhiễu tới cuộc sống cân bằng của đôi vợ chồng này.

Nhưng mà nếu mợ chủ có thể nhanh chóng sinh con thì tốt.

Chắc chắn dì ấy sẽ tự mình chăm sóc con cho cô, chăm nom cho đứa trẻ thật xinh đẹp, nuôi lớn đứa này tới đứa khác, đến lúc đó chắc chắn chỗ này sẽ náo nhiệt hơn nữa.

Dù sao sức khỏe Mạch Tiểu Miên khá là yếu, ầm ĩ một trận, đổ mồ hôi lạnh, đầu hơi choáng váng.

Cô ngồi xuống, th* d*c.

Kiều Minh Húc vội vàng lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho cô, sau đó tiện tay kéo bộ tóc giả trên đầu cô xuống, ném qua một bên: “Sau này ở nhà không cần đội mấy cái này, tránh bí bứt không thông thoáng.”

Mạch Tiểu Miên vươn tay sờ mái tóc ngắn đâm tay, cau mày nói: “Anh không cảm thấy em thế này rất xấu sao?”

“Không hề.”

“Không chê thật sao?”

“Có gì đâu mà chê? Dù em thế nào anh vẫn chấp nhận vô điều kiện, không thể vì tóc em hơi ngắn mà chê ghét em.”

“Ái chà chà, trông miễn cưỡng quá đi.”

“Đúng là hơi miễn cưỡng, nhưng không thể trả hàng, đành phải dùng tạm thôi.”

“Hả? Trên tivi có một câu thoại rất nổi, khi người đó xuất hiện, những người khác đều trở thành tạm bợ.”

Mạch Tiểu Miên giả bộ hung dữ, túm chặt cổ áo anh: “Nói, ai biến em thành tạm bợ!”

“Là Mạch Tiểu Miên!”

“Mạch Tiểu Miên là ai?”

“Là người phụ nữ hung dữ đang ở ngay trước mặt anh!”

“Nói cô ấy dịu dàng, đáng yêu, xinh đẹp rung động lòng người!”

“Anh không thể nói lời trái lương tâm!”

“Xì, anh mà nói chẳng lẽ sét đánh anh được chắc?”

“Nghi ngờ có khả năng này.”

“Thế thì càng phải nói, em muốn thấy sét bổ lên người anh, đó là một hiện tượng đồ sộ hùng vĩ!”

“Không nói!”

“Không nói em sẽ khóc!”

“Thế em khóc đi!”

Kiều Minh Húc buồn cười nhìn cô nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 709


Chương 709

Mạch Tiểu Miên lấy lại bình tĩnh, nhìn Kiều Minh Húc trước mặt, mếu máo, sau đó thực sự rặn ra được mấy giọt nước mắt.

Vẻ mặt ấy giả bộ thành vẻ cực kỳ đáng thương.

Dáng vẻ y hệt chó lang thang ngoài đầu đường không nhà để về.

Cô cũng có chút năng khiếu diễn xuất.

Quan trọng là trong đầu cô nhanh chóng tưởng tượng ra những chi tiết nhỏ Kiều Minh Húc làm cô cảm động, nước mắt cứ thế tuôn trào.

“Cô nhóc này, khóc thật luôn.”

Kiều Minh Húc biết rõ cô giả bộ khóc nhưng anh nhìn vẫn thấy đau lòng, vội vàng nói: “Vợ anh Mạch Tiểu Miên là người phụ nữ dịu dàng, lương thiện, đáng yêu, xinh đẹp rung động lòng người nhất trên đời.”

Mạch Tiểu Miên bật cười, giơ tay lau nước mắt: “Hỏi gương thần chưa?”

“Ờ, để anh hỏi.”

Kiều Minh Húc giơ tay cầm dĩa trái cây lên soi rồi nói: “Gương thần gương thần, ai là người phụ nữ dịu dàng lương thiện đáng yêu đẹp động lòng người?”

Mạch Tiểu Miên bên cạnh hét lên: “Chính là vợ của anh – Mạch Tiểu Miên.”

Nói xong, cô tự chịu không được trước, cười khúc khích.

Kiều Minh Húc thấy cô cười lắc lư cũng mỉm cười.

Chỉ cần cô vui vẻ, mình ở bên cô chơi chút trò trẻ con cũng không sao.

Đương nhiên, cô vui vẻ, mình cũng vui vẻ.

Lúc này dì Trương bưng canh bồ câu A Giao hầm cho Mạch Tiểu Miên lên, đặt trên bàn cơm, gọi Mạch Tiểu Miên nhân lúc nóng qua uống.

Mạch Tiểu Miên không nỡ từ chối ý tốt của dì ấy nên đứng dậy đi qua ngồi.

Kiều Minh Húc cũng ngồi cùng cô.

Nhìn thấy thứ canh A Giao đen đen còn tỏa ra mùi khét khét.

Mạch Tiểu Miên thật sự không vui.

Cô dùng muỗng khuấy một hồi, sau đó nhăn mày nhìn Kiều Minh Húc, van nài: “Trông rất khó uống, có thể không uống không.”

“Không thể.”

Kiều Minh Húc nói chắc như đinh đóng cột: “Buộc phải uống hết.”

“Tại sao chứ, em chỉ uống một nửa thôi không được sao?”

Mạch Tiểu Miên cúi đầu húp một ngụm.

Mùi vị không hề khó uống như trong tưởng tượng, ngược lại lại rất dễ uống.

Nhưng vì để lừa Kiều Minh Húc, cô vờ làm ra bộ dạng uống thuốc đắng, Kiều Minh Húc nhìn mà thật muốn uống thay cô.

“Ngoan, A Giao bổ máu, em uống xong, anh có thưởng.”

“Thưởng gì?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 710


Chương 710

Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên, nhớ đến kết quả khen thưởng lần đó, chính là anh cùng mình đi phố ẩm thực ăn ruột heo.

Nhớ đến cảnh tượng của anh khi đó, cô không kìm được mà muốn cười.

Kiều Minh Húc nhìn thấy ánh sáng lấp lánh trong mắt cô, không biết trong đầu cô đang nghĩ đến chuyện xấu xa gì nên trợn mắt với cô một cái rồi: “Thưởng một nụ hôn.”

“Xùy!”

Mạch Tiểu Miên rất thất vọng bĩu môi: “Em còn tưởng anh sẽ thưởng em thứ gì hiếm lạ lắm, chẳng qua chỉ là một cái hôn thôi sao? Em có thể thưởng anh mười tám cái.”

“Được thôi, mau thưởng anh mười tám cái.”

Kiều Minh Húc rất vui vẻ đưa mặt qua.

“Cút, trước mắt anh vẫn chưa làm ra được công lao gì, bổn cung tạm thời không thưởng.”

Mạch Tiểu Miên trợn mắt với anh một cái rồi cúi đầu húp một ngụm canh.

Uống ngụm thứ hai, dường như cảm giác tốt hơn, thậm chí còn có cảm giác thèm ăn.”

Nhưng mà, cô vẫn giả vờ nhăn mày nói: “Đổi phần thưởng, em sẽ uống sạch nó, ví dụ…”

“Tuyệt đối không đến phố ẩm thực ăn ruột heo.”

Kiều Minh Húc nhanh miệng.

“Anh không nói thì thôi, anh vừa nói em lại rất muốn ăn đó, phải làm sao đây? Phải làm sao đây?”

Mặt cô đầy vẻ bối rối sầu não.

Kiều Minh Húc thật muốn đánh cô.

“Mợ chủ, cô muốn ăn ruột heo? Vậy ngày mai tôi làm cho cô. Ông Trương nhà tôi cũng thích ăn cái này lắm, món này cũng là món tủ của tôi, chỉ là cậu chủ không chịu ăn món này nên không làm.”

Dì Trương vừa nghe thấy đã vội vàng nói.

“Được thôi được thôi, ngày mai dì làm.”

Mạch Tiểu Miên thật lòng thích ăn ruột heo xào, không phải cố tình chọc tức Kiều Minh Húc.

“Cậu chủ, có muốn làm không?”

Dì Trương cảm thấy nên hỏi ý kiến của Kiều Minh Húc thì tốt hơn, tránh làm anh không vui.

“Ừm, mợ chủ bảo làm thì làm đi, nhưng nhất định phải rửa sạch sẽ cho tôi, không được có mùi lạ.”

Kiều Minh Húc nhớ lại hôm đó ăn ruột heo trên phố ẩm thực, hình như còn có một chút mùi lạ như cức heo vậy.

Vừa nhớ lại, con người muốn ăn ruột đựng cức heo, dạ dày của anh không tự chủ được mà sôi sục kháng nghị.

Mạch Tiểu Miên hài lòng cúi đầu, tích cực uống hết bát canh, nói với dì Trương: “Canh này rất ngon, ngày mai tiếp tục nấu đi.”

“Được thôi, mợ chủ.”

Dì Trương rất vui dọn bát canh đi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 711


Chương 711

Kiều Minh Húc phát hiện, mình lại bị cô lừa thêm lần nữa, tức giận trừng mắt nhưng không làm gì được, kế hoạch duy nhất là đợi chút nữa lên giường trừng phạt cô một phen.

Hai người lên lầu.

Ai nấy tự đi tắm.

Mạch Tiểu Miên tắm xong đi ra, phát hiện đèn trong phòng lại được chỉnh thành màu ấm mập mờ, hơn nữa bên cạnh còn có máy phát nhạc đang mở bài hát vô cùng lãng mạn.

Kiều Minh Húc ngồi trên giường.

Chiếc áo ngủ đen của anh cố tình không thắt chặt, chỉ khoác hờ hững trên người, lộ ra cơ bắp cường tráng chắc nịch, còn có đôi chân dài, một chân trên giường một chân dưới đất.

Ánh mắt đen mang theo tia sáng mập mờ, như cười không cười nhìn cô, khoé môi cong lên…

Vừa tắm xong, Mạch Tiểu Miên thấy hơi lạnh, thoáng chốc máu nóng trào lên.

Cô nuốt nước bọt nhìn Kiều Minh Húc trên giường, có cảm giác muốn lên đó vật anh xuống ngay.

Nhưng cô là một người dè dặt, không thể làm ra hành vi d* x*m đó được.

Vì thế cô giả vờ bình tĩnh ho một tiếng, giả vờ ngây thơ hỏi: “Sao chỉnh đèn thành thế này vậy? Không sáng không tối. Ờ còn nữa, tại sao phải mở nhạc? Đột nhiên lãng mạn thế?”

Cô vừa nói vừa đi đến gần anh.

Càng đến gần, hơi thở trên người anh càng nồng, tim cô đập càng lúc càng mạnh, mặt cũng đỏ lên như có tật giật mình.

Nhưng, may là mở đèn mờ, chắc Kiều Minh Húc không thấy mặt cô căng thẳng và ửng hồng.

Nhưng không biết, bộ dạng của cô đã rơi hết vào mắt anh.

Trong lúc cảm thấy buồn cười anh cũng có chút căng thẳng.

Sợ mình lại như hôm qua, chưa công thành thì binh sĩ đã mềm nhũn, sau đó còn lên cơn động kinh.

Hôm nay trong lúc làm việc có thời gian rảnh rỗi, anh còn âm thầm lên mạng tra rốt cuộc đêm đầu tiên của người ta là như thế nào.

Sau đó tổng kết nghiên cứu một chút, nếu như vừa có thể tấn công cửa thành vừa có thể khiến cô đỡ đau.

Về mặt này, đàn ông luôn luôn là cao thủ không thầy tự thông, hơn nữa, anh còn đặc biệt nghiên cứu.

Vì thế, cũng nghĩ là nắm được nội dung chính rồi.

Chỉ đợi Mạch Tiểu Miên rơi vào lòng, khà khà.

Thấy Mạch Tiểu Miên sắp đi đến trước mặt anh, cô lại đột nhiên đạp trúng dép anh cởi ra.

Trượt.

Cơ thể mất cân bằng, đứng không vững, rồi ầm một tiếng, đầu đập về hướng anh.

Vị trí mặt và đầu đập vào lại chính là nơi quan trọng… Của anh.

Kiều Minh Húc như bị điện giật, cả người chấn động một chút, cơ thể xuất hiện dị dạng…

Mạch Tiểu Miên bỗng chốc cũng cảm nhận được.

Ối trời ơi!

Cô vội vàng ngẩng đầu, đứng vững, đỏ mặt, khàn giọng giải thích: “Không phải em cố ý đâu.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 712


Chương 712

“Anh hy vọng là em cố ý!”

Kiều Minh Húc giơ tay ra ôm cô vào lòng, mờ ám nói.

“A, anh xấu xa quá!”

Mạch Tiểu Miên xấu hổ kêu lên, muốn vùng vẫy khỏi lòng anh nhưng bị anh ôm rất chặt…

“Anh còn muốn xấu xa hơn!”

Anh cười gian, cúi đầu tìm môi cô, bắt đầu tiến công chiếm cứ…

Phút chốc Mạch Tiểu Miên mất đi khả năng phản kháng, vứt đi dáng vẻ thích mà còn ngại đi, nhiệt tình đáp trả…

Hai người đang hôn nồng nhiệt, điện thoại Kiều Minh Húc vang lên, chấn đ*ng t*nh ý mê muội của hai người.

Kiều Minh Húc sầu não muốn tát mình một cái.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong hết lại quên tắt điện thoại.

Đúng là ** quá!

“Bắt máy đi, sợ là có việc gấp.”

Mạch Tiểu Miên đẩy anh ra, bất lực nói. Cập‎ 𝐧hật‎ t𝗋𝘂yệ𝐧‎ 𝐧ha𝐧h‎ tại‎ #‎ t‎ 𝗋‎ 𝘂‎ m‎ t‎ 𝗋‎ 𝘂‎ y‎ e‎ 𝐧.v𝐧‎ ‎ #

Kiều Minh Húc nghe ra tiếng chuông, là Lâm Ngọc gọi đến.

Anh cầm điện thoại lên tắt đi, sau đó, đè cô xuống giường lần nữa…

“Là điện thoại của ai, không bắt sao? Không sợ có việc gấp à? Ưm…ưm…”

Mạch Tiểu Miên khó hiểu hỏi.

Cách Kiều Minh Húc trả lời cô chính là dùng miệng chặn miệng cô lại để cô không nói được.

Mạch Tiểu Miên thất thủ lần nữa, tiếp tục hưởng thụ dịu dàng nồng nhiệt từ anh…

Đột nhiên, điện thoại cô cũng đột ngột vang lên…

Bình thường người liên lạc Mạch Tiểu Miên không nhiều, ngoài người nhà thì là Diệp Mai hay là cơ quan.

Hơn nữa, cô cũng không có phân loại tiếng chuông cũng không biết là ai, chỉ đành vừa hôn anh vừa làm mất hứng giơ tay tìm điện thoại.

Kiều Minh Húc chỉ đành buông cô ra để cô nghe điện thoại.

Là một số lạ gọi đến.

Mạch Tiểu Miên do dự một lúc vẫn là bắt máy: “A lô, xin chào.”

Giọng nói của cô còn mang theo hơi thở gấp ban nãy.

Lâm Ngọc ở đầu dây bên kia đương nhiên nghe ra được, tức đến bốc khói.

Thảo nào Kiều Minh Húc tắt máy cô ta, chắc là đang nóng bỏng với Mạch Tiểu Miên.

Đúng là ghen tức cực kỳ.

“Là tôi, Lâm Ngọc.”

Cô ta trực tiếp báo họ tên ra.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 713


Chương 713

Nghe thấy là Lâm Ngọc, Mạch Tiểu Miên sững người nhìn sang Kiều Minh Húc rồi nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”

“Bây giờ cô đang làm gì vậy?”

“Cô gọi cho tôi không phải để hỏi bây giờ tôi đang làm gì đúng không?”

Mạch Tiểu Miên thật sự tức giận.

“Tôi tìm Kiều Minh Húc, ban nãy gọi điện thoại cho anh ấy, tắt máy rồi.”

Lâm Ngọc đè nén cơn giận nói: “Nếu bây giờ anh ấy bên cạnh cô, đưa điện thoại cho anh ấy nghe.”

“Ò.”

Mạch Tiểu Miên bực mình cực kỳ, đưa điện thoại cho Kiều Minh Húc: “Ngọc Ngọc của anh tìm anh.”

Mắt Kiều Minh Húc co lại, không tình nguyện nhận lấy điện thoại, giọng hơi lạnh nhạt: “Có chuyện gì?”

“Minh Húc, sao anh cúp điện thoại của em?”

Kiều Minh Húc quả nhiên ở bên cạnh Mạch Tiểu Miên, Lâm Ngọc tức chết rồi, vừa mở miệng đã hùng hổ.

“Có chuyện gì?”

Giọng điệu lạnh nhạt của Kiều Minh Húc tăng lên.

Bây giờ anh vừa nghe thấy giọng nói này đã cảm thấy chán ghét, cứ như trước mặt bày một dĩa thịt mỡ vậy.

“Lẽ nào không có chuyện gì thì em không được gọi điện thoại cho anh? Bây giờ em đang mang thai con của anh. Anh có thể đừng tuyệt tình như thế không?”

Lâm Ngọc rất buồn bã nói: “Anh đúng là có mới nới cũ.”

“Không có gì thì anh ngủ đây.”

Kiều Minh Húc thật không muốn nói nhiều với cô ta thêm một câu nên bạc bẽo bổ sung một câu: “Hơn nữa, con của em, không phải anh đồng ý cho em mang.”

“Kiều Minh Húc, anh là đồ khốn nạn!”

Lâm Ngọc tức điên lên: “Ngủ? Ngủ cùng Mạch Tiểu Miên đúng không? Thật hy vọng mỗi lần anh ngủ cùng cô ta đều lên cơn động kinh!”

Kiều Minh Húc thẳng thừng cúp máy.

Mặt mày u ám.

Lời nói này của Lâm Ngọc đúng là chọc vào vết thương của anh.

Đêm qua lên cơn động kinh đã khiến anh canh cánh trong lòng rất lâu, tự ti một hồi.

Đêm nay, anh vốn đã điều chỉnh được tâm trạng, chuẩn bị biến Mạch Tiểu Miên thật sự trở thành người phụ nữ của anh, vợ của anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 714


Chương 714

Không có tự tin uy phong lần nữa.

“Cô ấy nói gì vậy?”

Mạch Tiểu Miên đặt điện thoại qua một bên, quan tâm hỏi.

“Cô ta thần kinh. Không cần quan tâm cô ta.”

Kiều Minh Húc giơ tay tắt đèn mờ, bật đèn ngủ, rồi kéo chăn đắp lên người nằm xuống, buồn bực nói: “Chúng ta ngủ thôi.”

Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh.

Hơi thất vọng trong lòng.

Cô rất mong đợi thân mật triền miên với anh.

Nhưng thấy anh không có tâm trạng.

Cô cũng chỉ đành tạm bợ.

Buồn bực kéo chăn công chúa của mình qua đắp lên người.

“Đêm nay không có không tiêu đúng không.”

Kiều Minh Húc liếc cô một cái rồi hỏi.

“Không có.”

“Chui vào chăn anh.”

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ rồi đá chăn mình ra, nhanh chóng như con lươn chui vào chăn của anh, giơ tay ôm lấy cánh tay anh.

Kiều Minh Húc dường như rất mãn nguyện với tốc độ phản ứng của cô, có lẽ gần gũi anh có cảm giác an toàn ấm áp yên tâm, cô nhắm mắt lại, chưa đến vài phút đã ngủ thiếp đi.

Kiều Minh Húc nghe tiếng hô hấp đều đều của cô, anh mở mắt ra, nhìn gương mặt áp sát cánh tay mình, mỉm cười rồi yên tâm ngủ.

Nửa đêm, anh thức dậy.

Cúi đầu nhìn thấy cổ áo ngủ của Mạch Tiểu Miên bung ra, lộ ra n** m*m m** của cô đang nhấp nhô theo hơi thở…

Nuốt ngụm nước bọt, không kìm được giơ tay phủ lên đó…

Mạch Tiểu Miên đang trong trạng thái mơ màng.

Nhưng lúc này, giấc mơ của cô đang mơ là mộng xuân.

Mơ thấy cô và Kiều Minh Húc ở bên nhau…

Vì thế cũng không phân biệt được mơ và hiện thực, phát ra âm thanh… Theo hành động của Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc không thể khống chế bản thân được nữa…

Trong cơn mê mẩn, Mạch Tiểu Miên vô cùng phối hợp, cho đến khi cơn đau gay gắt thức tỉnh cô.

Mở mắt ra thấy Kiều Minh Húc…

Thì ra không phải mơ!
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 715


Chương 715

Cuối cùng Kiều Minh Húc cũng có thể dũng cảm tấn công thành trì, như cá gặp nước bơi lội thoả thích bên trong, lúc dùng sức lúc dịu dàng…

Dù Mạch Tiểu Miên đau nhưng được dẫn dắt có cảm giác đau nhưng vui vẻ cực kỳ.

Cuối cùng…

Hai người vô cùng ăn ý, như pháo hoa, đồng thời nở rộ trên không trung…

Vô cùng rực rỡ…

Vô cùng vui vẻ…

Chỉ ngưỡng mộ uyên ương không ngưỡng mộ tiên!

Kiều Minh Húc phóng ra xong, ôm cô không buông.

Không nỡ rời cô nửa bước, tiếp tục cúi đầu hôn môi cô…

“Có hơi đau.”

Mạch Tiểu Miên triệt để tạm biệt thân trinh nữ khẽ động đậy đôi chân, cảm thấy đau dữ dội, cô không kìm được nhăn mày, nói nhẹ nhàng.

Kiều Minh Húc vội vàng ngồi dậy, kiểm tra nơi đau của cô…

Vẫn vết máu loang lổ.

Còn có trên chăn cũng bị máu đỏ nhuộm thành từng đó hoa mai diễm lệ…

Theo tài liệu điều tra được trên mạng, anh biết lần đầu tiên của phụ nữ sẽ đau sẽ chảy máu…

Nhưng không ngờ lại ra nhiều đến thế.

Cũng sợ mình có phải làm cô bị thương.

“Chúng ta có cần đi bệnh viện không?”

Anh căng thẳng hỏi.

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt: “Anh muốn người ta cười vào mặt chúng ta à?”

“Vậy phải làm sao? Chảy nhiều máu thế này.”

Kiều Minh Húc bó tay hỏi.

“Ha ha, con gái là loại sinh vật tháng nào cũng đổ máu bảy ngày mà còn không chết, anh cảm thấy chút máu này có thể làm em chết sao? Chẳng lẽ hồi trước lần đầu tiên của Lâm Ngọc với anh không chảy máu à?”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà hỏi.

Đáng lẽ, ở loại tình cảnh này, cô không nên nói đến Lâm Ngọc.

Nhưng mà, có lẽ là tâm lý nào đó giật dây, cô cũng bèn buột miệng thốt ra.

Ánh mắt Kiều Minh Húc hơi trầm: “Lần trước anh bị cô ta hạ thuốc ngất đi rồi, còn về chuyện lần đầu tiên với cô ta như thế nào, thật sự thì anh cũng không rõ lắm.”

“Giữa các anh cũng chỉ có một lần đó?”

Mạch Tiểu Miên nghi ngờ hỏi: “Trước khi quen em, đều không hề ở cùng nhau à?”

“Anh với cô ta ngay cả hôn cũng còn chưa từng thử bao giờ.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 716


Chương 716

Kiều Minh Húc biết cô gái nhỏ trước mắt này vẫn luôn canh cánh trong lòng đối với Lâm Ngọc, cho nên cũng thẳng thắn nói với cô: “Hành động thân mật nhất với cô ta, cũng chỉ giới hạn trong ôm một cái, nắm tay, hôn trán.”

“Thật không?”

Mạch Tiểu Miên dùng ánh mắt cực kỳ hoài nghi nhìn anh.

Đúng không thể tin nổi, một đôi nam nữ thành niên yêu nhau mười năm, mà vẫn giữ được mối quan hệ thuần khiết như vậy.

Lời nói dối này cũng hơi lớn đấy chứ.

“Ừ. Anh thề.”

Kiều Minh Húc rất nghiêm túc nhìn cô nói: “Nếu có lời nào là giả, em có thể phạt anh.”

“Vậy anh đã từng ngủ cùng một chiếc giường với cô ta chưa?”

“Đã từng. Nhưng mà, cũng chỉ là mỗi người một cái chăn.”

“Cô ta trông xinh đẹp động lòng người như vậy, dáng người lại đẹp, chẳng lẽ anh lại chưa từng có d*c v*ng sao? Hai người các anh vốn dĩ chính là quan hệ nam nữ, cũng không cần phải dè chừng cái gì mà.”

“Đối với cô ta, anh quả thật không có bao nhiêu d*c v*ng. Anh nhìn thấy miệng em, là cảm thấy khát nước, muốn hôn em. Nhưng mà, thấy miệng cô ta, anh sẽ nghĩ đến nước bọt của cô ta có lẽ là bẩn lắm.

Anh với cô ta vẫn luôn là dùng đũa chung ăn cơm. Về phần d*c v*ng, có đôi lúc sẽ hơi động một chút, nhưng mà không lớn, cảm thấy tự giải quyết vẫn tốt hơn. Hơn nữa, nhà họ Kiều bọn anh răn dạy theo kiểu khá truyền thống bảo thủ, cấm xảy ra hành vi đi quá giới hạn trước khi kết hôn, ông nội nói, đó là một loại hành vi cực đoan thiếu trách nhiệm đối với chính mình và người khác. Bản thân anh cũng cho rằng như vậy.”

Kiều Minh Húc cố gắng giải thích.

Nghe xong những lời này của anh, Mạch Tiểu Miên quả thật cảm thấy cả người đều thoải mái hơn.

Cô không nhịn được mà vươn tay, kéo anh xuống, ôm cổ anh, hôn lên trên mặt anh mấy cái thật mạnh.

Động tác này của cô, làm cho d*c v*ng vừa rồi bởi vì thỏa mãn mà giảm xuống kia của Kiều Minh Húc lại bắt đầu trở nên xúc động…

Hai người lại thể xác và tinh thần giao hòa gắn kết lại với nhau lần nữa, tuy hai mà một, cùng nhau l*n đ*nh…

*

Nặng nề ngủ một giấc rồi tỉnh lại.

Mạch Tiểu Miên thích ý mà duỗi eo lười mấy cái, lại cảm thấy toàn thân eo đau lưng đau, thật giống như xương cốt bị gãy đi vậy, nhức nhối.

Nhưng mà, lại có loại cảm giác sung sướng như thể lỗ chân lông toàn thân đều giãn ra, tâm trạng cũng rất sung sướng.

Cô mở mắt, nghiêng mặt qua nhìn bên cạnh.

Kiều Minh Húc vẫn không ở bên cạnh.

Có vài phần mất mát.

Nếu mỗi ngày mở mắt ta, có thể thấy anh ở bên, hẳn là cảm giác ấy sẽ tốt lắm.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 717


Chương 717

Chỉ tiếc là anh quá bận.

Cô lười biếng mà nằm ở trên giường một lát, cầm lấy điện thoại xem thời gian, lại thấy có mấy tin nhắn của Kiều Minh Húc:

“Bà xã, anh đi làm đây.”

“Bà xã, xe anh rời khỏi thành phố A, đột nhiên rất nhớ em.”

“Bà xã, em đã dậy chưa? Dậy rồi thì hôn anh nhé!”

Nhìn ba tin nhắn này, trong lòng Mạch Tiểu Miên có chút nhộn nhạo, gương mặt ửng đỏ, đưa tay ấn phím, trả lời tin nhắn:

“Ông xã, em dậy rồi, hôn nè.”

Hai chữ hôn nè này, cô đã phải do dự mất một lát mới gửi đi.

Nữ thanh niên đã lớn tuổi có dáng vẻ nghiêm túc rụt rè giống như cô, dòng chữ hôn nè sặc mùi gái teen này, gõ ra được đúng là thật sự có mấy phần ngại ngùng.

Dọa cô giật mình.

Thấy là Kiều Minh Húc, cô cũng bèn ấn mở.

Kiều Minh Húc đứng ở trên đất công trình, bên cạnh có các loại cần cẩu máy trộn bê tông rầm rầm rung động.

Anh đội nón bảo hộ màu vàng trên đầu, nhìn qua tinh thần sáng láng.

“Bà xã…”

Kiều Minh Húc ở trong video gọi cô.

“Ông xã…”

Mạch Tiểu Miên cũng ngọt ngào đáp lại, lại có cảm giác vô cùng mờ ám, hơn nữa cũng có chút ngượng ngùng.

Kiều Minh Húc chu môi, ý bảo cô hôn hôn.

Mạch Tiểu Miên thè lưỡi, cảm thấy dáng vẻ hôn hôn cách video thế này, rất lạ.

“Nhanh nào, anh lại sắp bận rồi. Chờ em cổ vũ tinh thần này.”

Kiều Minh Húc thúc giục.

Mạch Tiểu Miên đành phải rất miễn cưỡng mà làm ra khẩu hình hôn với video.

Kiều Minh Húc cũng đáp lại, “Ngoan lắm, em ngủ tiếp đi, ông xã đây sẽ cố gắng kiếm tiền nuôi em, bye bye.”

“Bye bye.”

Kiều Minh Húc ở đầu bên kia tắt video.

Mạch Tiểu Miên vẫn còn nhìn điện thoại mà ngẩn người, đôi mắt lấp lánh sóng xuân hưng phấn nào đó…

Một cảm giác ngọt ngào, cứ thế mà nổi lên tràn đầy ở trong lòng.

Cô lập tức cảm thấy cuộc sống, đúng thật là hạnh phúc vui sướng.

Cô nằm xuống một lát, thấy thời gian cũng không còn sớm, cho nên muốn đứng dậy.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 718


Chương 718

Lại nhận ra thân mình thật sự bủn rủn cực kỳ.

Cô đột nhiên nhớ tới một câu thơ ở trong Trường Hận Ca là “Thị nữ nâng dậy người vô lực”.

Nói đến tình huống sau khi Dương Quý Phi được Đường Huyền Tông sủng hạnh.

Lúc trước cô đọc được câu thơ này, cảm thấy những người phụ nữ ở cổ đại này thật sự là quá yếu ớt, chẳng phải chỉ là chuyện phòng the bình thường thôi sao, có đến mức thị nữ nâng dậy mà yếu ớt như không còn sức à?

Bây giờ, chính cô lại đã rơi vào tình huống này.

Xem ra, lời nói của người xưa cũng vẫn có thể tin được.

Có điều, mặc dù cơ thể bủn rủn, nhưng mà tinh thần cũng cực kỳ sung sướng phấn chấn.

Cô xuống giường, cho bản thân tắm nước ấm thoải mái một hồi thật sạch, sau khi thay quần áo xong, hơi duỗi thân mình một chút, cảm giác bủn rủn cũng biến mất, dáng vẻ như thể mãnh hổ vươn mình, có thể chiến đấu thêm cả vài lần vậy.

Cô đi xuống lầu, nhìn thấy dì Trương, cũng rất sảng khoái mà chào hỏi với dì ấy.

“Mợ chủ, hôm nay trạng thái tinh thần của cô rất tốt, xem ra canh hầm bồ câu non đúng là rất có tác dụng.”

Dì Trương thấy trên mặt cô đã lấy lại sắc mặt bình thường, thậm chí còn mang theo chút đỏ ửng, cũng vừa lòng nói: “Giữa trưa tôi sẽ tiếp tục hầm canh đưa đến chỗ làm của cô để cho cô uống.”

“Vâng, dì Trương vất vả rồi.”

Mạch Tiểu Miên rất sung sướng mà ngồi vào ghế ăn cơm.

Dì Trương bưng cháo ra: “Đây là cháo tổ yến vây cá mà cậu chủ làm.”

“Sáng sớm đã ăn đồ bổ như vậy rồi sao?”

“Vâng, cậu chủ nói, cơ thể của cô vẫn chưa khỏi, cần phải được bổ sung nhiều hơn.”

Mạch Tiểu Miên cười khẽ, cúi đầu uống cháo.

Vẫn là mùi vị như cũ mà anh làm, tươi mới thơm ngon.

Ăn vào trong miệng, có một loại cảm giác hạnh phúc.

Mạch Tiểu Miên ăn no xong, rồi cũng đi làm luôn.

Cô không cần chú Trương lái xe đưa đi.

Hôm nay cô muốn chậm rãi đi đường, hưởng thụ sự vui sướng khi đi bộ.

Dì Trương chỉ có thể dặn dò cô đi đường cẩn thận.

Đi ở trên đường cái, nhìn dòng xe qua lại, người đến người đi.

Tâm trạng của cô quả thật là cực kỳ tốt.

Mặc dù có sương mù, nhưng vẫn cứ cảm thấy bầu không khí rất tốt, nhìn mọi người đều thuận mắt, thậm chí còn chủ mỉm cười với người qua đường xa lạ.

Mà hôm nay người qua đường nhìn qua cũng đều cực kỳ hiền lành, ai nấy đều đáp lại nụ cười của cô, thậm chí có người còn khen cô rất xinh đẹp.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 719


Chương 719

Đây là cảm giác mà từ trước đến nay cô đều chưa từng có bao giờ.

Trước kia, cô đi ở trên đường, chỉ có mỗi dáng vẻ một mình một ngựa, lạnh nhạt với tất cả.

Cũng sẽ không chủ động mỉm cười với người xa lạ.

Thế cho nên, người ta cũng sẽ không mỉm cười hiền hòa với cô.

Một chiếc Maybach màu trắng ở bên cạnh người cô giảm dần tốc độ, một cái đầu ngó ra từ bên trong.

“Tiểu Miên!”

Phùng Quang Hiển vui mừng mà gọi tên cô, cũng mặc kệ là có vi phạm luật hay không, dứt khoát mà ngừng xe lại, mở cửa từ bên trong nhảy ra ngoài.

“Quang Hiển, anh đã về rồi à?”

Mạch Tiểu Miên thấy Phùng Quang Hiển, cũng rất vui vẻ.

Sau khi Phùng Quang Hiển kết hôn với Lãnh Kiều Thi, nghe nói là đi du lịch tuần trăng mật vòng quanh trái đất hơn một tháng.

Bởi vậy nên Mạch Tiểu Miên cũng đã không còn gặp anh ta nữa.

Có điều, anh ta vẫn gửi WeChat cho cô hằng ngày, hỏi thăm tình hình của cô.

Nhưng mà lại tránh né không nói đến hành trình của anh ta với Lãnh Kiều Thi.

Mạch Tiểu Miên cũng không cố tình hỏi đến cùng.

“Đúng vậy, tôi đã về rồi.”

Phùng Quang Hiển nhìn cô trên dưới một cái, sau đó mở hai tay ra, ôm chặt lấy cô, xoay tròn vài vòng, rất vui mừng mà lên tiếng nói: “Tiểu Miên, thật tốt quá, em có thể đứng lên được rồi, thật tốt quá, tôi thật sự rất vui.”

Mạch Tiểu Miên bị anh ta đột nhiên ôm lấy như vậy, khiến cho cô ngây người, cực kỳ xấu hổ nói: “Mau thả tôi xuống! Bị người khác nhìn thấy thì không hay đâu!”

“Nhìn thấy thì cứ nhìn thấy đi, tôi rất vui, muốn ôm em một cái đấy, không được sao?”

Mặc dù trong miệng Phùng Quang Hiển thì nói lời như vậy.

Nhưng mà anh ấy vẫn thả cô xuống dưới, cặp mắt đào hoa kia, vẫn không kiềm chế được sự phấn khởi như cũ.

Lúc này, một chiếc xe đạp ở trên đường, có một đôi mắt rất không vui mà nhìn hai người bọn họ.

Đó đúng là Mạch Đồng Đồng. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Cô bé đạp xe đạp chuẩn bị đi học, thấy xe của Phùng Quang Hiển, bèn vội vàng hộc tốc đuổi theo, lại thấy anh ấy dừng xe lại, bế Mạch Tiểu Miên lên đang vui mừng mà xoay tròn.

Điều này làm cho cô bé ghen tức!

Ghen tị Mạch Tiểu Miên có thể được anh ấy ôm như vậy.

Nếu anh Quang Hiển chịu ôm cô bé giống như vậy thì tốt rồi.

Cô bé sẵn lòng ngồi xe lăn hơn một tháng.

Vì sao Mạch Tiểu Miên lại may mắn như vậy?

Có Kiều Minh Húc yêu cô như vậy, còn có cả Phùng Quang Hiển nữa.
 
Back
Top Bottom