Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 601: Chương 557


“Có thể nói là vậy.


“Được rồi, anh sẽ không ghen tỵ với bản thân đâu.

Em cảm thấy anh trong gương đẹp trai thì cứ để cho anh ta đẹp trai đi.

Dù sao thì anh cũng nghe em hết!”
Nghe thấy lời này của anh, Mạch Tiểu Miên cười cười, đặt di động sang một bên nhìn anh lau tóc.

Cô nghĩ bản thân từ trước đến nay đều chưa làm được gì cho anh nên nói: “Anh qua đây, em lau khô tóc cho anh.


“Thật à?”
Trong mắt Kiều Minh Húc toát ra sự vui vẻ.

“Ừ.


Mạch Tiểu Miên cầm lấy khăn tắm trong tay anh rồi để anh ngồi trên chiếc ghế hơi thấp trước mặt mình, sau đó bắt đầu lau tóc cho anh.

Chất tóc của anh rất tốt, đen bóng, mềm mại, cũng dài hơn nhiều so với cái đầu đinh lúc gặp lần đầu.

Cô rất dịu dàng lau khô tóc cho anh, sau đó thò tay xoa xoa đầu anh: “Ngày mai anh đi mua một bộ dụng cụ cắt tóc về đây đi, em sẽ cắt tóc cho anh.


“Em cắt được sao?”
“Đương nhiên, tay của em đâu có bị què.


Mạch Tiểu Miên lại nhìn nhìn râu xanh trên cằm anh: “Hay là bây giờ để em cạo râu cho anh đi!”
“Đi!”
Kiều Minh Húc không hề từ chối chút nào, rất là sung sướng đứng dậy đi lấy dao cạo lại đây đưa cho cô.

“Em chưa làm bao giờ.


Mạch Tiểu Miên nhìn nhìn công cụ cạo râu trước mặt rồi nhanh chóng nói với anh: “Anh dạy em đi.


Kiều Minh Húc dạy cô các bước để cạo râu.

Mạch Tiểu Miên chính là cao thủ phẫu thuật.

Bình thường hay cạo tóc cạo râu cho người quá cố để xác định danh tính nên bước này đơn giản cũng dễ hiểu.

Cõi lòng Kiều Minh Húc đầy sự mong chờ ngẩng đầu lên trước mặt cô.

Mạch Tiểu Miên nặn kem cạo râu ra tay rồi nâng tay lên thoa vào cằm Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc bị lòng bàn tay mềm mại của cô chà xát, mặt mềm ra, lòng cũng mềm nhũn.

Lúc này trong lòng Mạch Tiểu Miên cũng tràn ngập và chan chứa tình cảm.

Cảm giác này hoàn toàn khác với lúc cạo tóc cho người quá cố.

Dưới tình huống đó, cô cần phải tôn trọng người đã khuất nên tâm trạng rất trang nghiêm, vẻ mặt cũng nghiêm túc.

Điều giống nhau duy nhất chính là động tác đều rất cẩn thận.

Thoa kem cạo râu xong, cô mở máy cạo râu lên, đặt bàn cạo lên trên mặt anh, cầm dao cạo quơ quơ trước mặt anh rồi cười vô cùng gian trá: “Em chuẩn bị khai đao đây.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 602: Chương 558


Kiều Minh Húc vô thức rùng mình một cái, cứ như thứ cô lấy ra chính là dao giải phẫu vậy.

Chẳng qua lòng anh lại vô cùng chờ mong, bèn nhắm hai mắt lại.

Thấy anh nhắm mắt lại, giơ cằm lên để sát vào mình, sự áy náy trong lòng Mạch Tiểu Miên lại nhảy lên một cái, sau đó tim đập hơi loạn nhịp.

Đường nét rõ ràng như đao khắc, mày kiếm rậm rạp, cái mũi cao thẳng, sống mũi mượt mà, đôi môi mỏng hơi mím…
Thoạt nhìn tất cả đều khiến người ta động lòng.

Muốn hôn một cái quá đi!
Trong lòng Mạch Tiểu Miên nghĩ vậy, rồi lại ngượng ngùng nên đành phải dùng một tay nâng cằm anh, một tay cầm dao cạo bắt đầu vẽ từng đường nét theo làn da bên cạnh, cạo từng chút một, chậm rãi cạo, động tác cực kỳ nhẹ nhàng và ngắn gọn…
Động tác của cô vừa phải khiến Kiều Minh Húc có cảm giác cực kỳ hưởng thụ và thích thú.

Anh chỉ cảm thấy cho dù thời gian có vĩnh viễn dừng lại đây thì cũng đủ rồi.

Lưỡi dao cạo tới bên mặt bên kia, cuối cùng hoàn mỹ cạo hết toàn bộ râu trên mặt anh, không có chút tổn thương nào.

“Xong rồi.


Mạch Tiểu Miên bỏ dao cạo râu xuống, thấy anh vẫn còn nhắm mắt bèn thuận tay vỗ vỗ vào hai má anh rồi nói.

“Rất thư thái, đến nỗi anh không mở nổi mắt nữa.



Kiều Minh Húc vô cùng trẻ con nói.

“Vậy phải làm sao bây giờ?”
Mạch Tiểu Miên cũng cố ý hỏi.

“Ừ, có thể phải thưởng một nụ hôn mới được.


Miệng Kiều Minh Húc hơi chu lên…
Mặt Mạch Tiểu Miên ửng hồng, môi mím lại, không chút do dự dâng môi mình lên, nhẹ nhàng chụt một cái trên đôi môi ấm áp của anh, sau đó lại nhanh chóng rụt về, mặt lại càng đỏ hơn.

Kiều Minh Húc mở to mắt, con ngươi đen láy đầy ý cười nhìn cô, tình cảm dịu dàng lóng lánh đầy mắt.

Loại tình cảm này khiến Mạch Tiểu Miên có cảm giác như bị chết chìm vậy.

Cô cúi đầu tránh đi ánh mắt anh rồi lên tiếng nói: “Vương tử thích sạch sẽ, nhanh đi rửa sạch mặt anh đi, bẩn quá.


“Chờ em có thể đứng lên rồi, anh muốn em rửa mặt cho anh luôn.


Kiều Minh Húc nói như một đứa trẻ bốc đồng.

“Không đâu!”
“Cần! Lần trước anh rửa giúp em rồi!”
“Lần trước là do anh đòi tiền công!”
“Em cũng có thể đòi tiền công anh mà, anh trả gấp đôi luôn!”
Mặt của Mạch Tiểu Miên hơi hồng lên, cô quệt miệng nói: “Ai thèm tiền công của anh?”
“Em cần!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 603: Chương 559


“Em không cần!”
“Không cần cũng phải cần!”
Kiều Minh Húc nói xong thì hỏa tốc giơ miệng lên hôn một cái trên khuôn mặt nhỏ thẹn thùng của cô.

Con ngươi đen láy cảm thấy mỹ mãn híp lại thành một đường chỉ hẹp dài.

Từ khi anh xác nhận được người mình yêu là Mạch Tiểu Miên, trong lòng anh như bị một sợi dây thừng trói lại, cũng có vẻ như là được cởi trói.

Anh hôn môi cô, cũng không cảm thấy kích động đỏ mặt như một đứa trẻ được kẹo nữa, ngược lại bắt đầu hưởng thụ như một điều đương nhiên.

Chẳng qua Mạch Tiểu Miên vẫn chưa thể thả lỏng.

Cho dù cô biết rằng mình đã bắt đầu yêu anh rồi, mà anh đối với cô cũng rất không bình thường.

Nhưng dù sao anh cũng là của Lâm Ngọc, không phải của bản thân.

Thế nên cô không được tự nhiên.

Hai má Mạch Tiểu Miên nóng muốn phỏng lên, bèn chôn mặt vào trong chăn: “Ghét quá đi, anh nhanh rửa mặt mau, chúng ta phải về bệnh viện.


“Được rồi, cục khó chịu.


Kiều Minh Húc đứng dậy.

Loại từ như “cục khó chịu” này vốn không nên xuất hiện từ miệng của Kiều Minh Húc.

Nhưng mà nó lại cố tình phải xuất hiện.

Mạch Tiểu Miên nghe thấy, tâm hồn thiếu nữ lại lâng lâng, có cảm giác được cưng chiều.

Nói thật thì bản thân Kiều Minh Húc cũng cảm thấy rất ngạc nhiên.

Tiến vào phòng tắm, anh nhìn mặt mình trong gương, lại thò tay sờ sờ cằm mình.

Râu đã bị Mạch Tiểu Miêu cạo không còn một mảnh, vô cùng trơn mượt.

Nghĩ đến lúc cô cạo râu cho mình, hơi thở mùi hoa lan phảng phất phun lên mặt mình, tay dịu dàng sờ lên cằm mình, sự ngọt ngào lại dâng trào từng đợt trong lòng anh, sung sướng không nhịn được muốn huýt sáo một bài.

Kiều Minh Húc cầm khăn, mở vòi nước, bắt đầu vỗ nước lên mặt, rửa sạch mặt rồi đi ra ngoài.

“Đi thôi, chúng ta đến bệnh viện, mai về rồi, không ở nơi đó nữa.


Kiều Minh Húc nói với Mạch Tiểu Miên, cúi người bế cô lên, bế cô xuống lầu đặt lên xe lăn.

“Anh Kiều, hai người xong chưa?”
Y tá nhìn thấy họ xuống thì vội vàng hỏi, giọng nói còn ngọt ngào hơn bình thường mấy lần, ánh mắt cứ dán lên người Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc hoàn toàn không nhìn đến, nhàn nhạt gật đầu: “Ừm.


Anh đẩy Mạch Tiểu Miên ra cửa.

Y tá cố ý đi cùng hàng với anh và ân cần nói: “Anh Kiều, anh vất vả rồi, để tôi đẩy cô Kiều đi.


“Không cần, cảm ơn.


Kiều Minh Húc nhàn nhạt trả lời, không hề nhìn cô ta một cái, uổng phí cô ta làm ra những hành động dễ thương, phô dáng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 604: Chương 560


Đương nhiên, cô ta vẫn không cam lòng.

Kiều Minh Húc bế Mạch Tiểu Miên lên ghế sau.

“Anh Kiều, tôi có thể ngồi ở ghế phụ được không?”
Y tá hỏi.

“Tùy ý.



Y tá vui mừng.

Trong suy nghĩ của cô ta, ghế phụ của đàn ông bình thường sẽ là nơi người yêu, vợ mình ngồi.

Còn anh lại thường để Mạch Tiểu Miên ngồi phía sau, cho phép mình ngồi ghế phụ, vậy chẳng phải thể hiện mình có cơ hội sao?
Nhưng không biết, trong suy nghĩ của anh, ghế phụ là vị trí nguy hiểm nhất, anh không cho phép Mạch Tiểu Miên ngồi đó.

Còn về người khác, ai muốn ngồi thì ngồi, anh không quan tâm.

Từ lần trước sau khi xảy ra sự cố bắn súng, Mạch Tiểu Miên cũng hiểu ra nguyên nhân anh không cho mình ngồi ở ghế phụ, vì vậy cô cũng không để tâm đến việc y tá ngồi phía trước.

Đương nhiên, là phụ nữ, cô vẫn mẫn cảm nhìn ra được y tá này có hơi lẳng lơ, muốn quyến rũ Kiều Minh Húc.

Nhưng cô không hề ghen, chỉ là cảm thấy buồn cười.

Nếu như những người phụ nữ ở cấp bậc này cũng có thể quyến rũ được Kiều Minh Húc thì anh sẽ không chỉ ở bên Lâm Ngọc đến mười năm mà không có vụ bê bối t*nh d*c nào khác.

Những người đàn ông cao cấp như anh, có lẽ bình thường sẽ có rất nhiều người đẹp quyến rũ nhưng không có ai quyến rũ thành công, vì thế, có gì đáng lo lắng ghen tuông đâu?
Y tá ngồi vào ghế phụ, cố ý dùng dây an toàn thắt chặt 36D đẫy đà của cô ta khiến cho cúc áo sơ mi đang hướng về phía Kiều Minh Húc bung ra, thấp thoáng có thể nhìn xuyên thấu n** m*m m** bên trong của cô ta, sau đó cố ý uốn éo người, dịu dàng nói: “Dây an toàn này thắt người ta chặt ghê.


Kiều Minh Húc liếc cô ta một cái: “Không muốn thắt dây an toàn thì ra sau ngồi.


“Khỏi đi, khỏi đi, không chặt lắm, chỉ là nói vậy thôi.


Y tá nói xong lại ưỡn ngực.

Chỉ đáng tiếc, cô ta lãng phí biểu cảm rồi.

Kiều Minh Húc đã quay đầu nhìn Mạch Tiểu Miên, ân cần hỏi: “Em ngồi ổn chưa? Anh sắp lái xe rồi.


“Ừm, lái đi.


Mạch Tiểu Miên ngồi sau xem kịch, nhìn coi rốt cuộc y tá có thể dùng trò gì để quyến rũ Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc vững vàng, chậm rãi lái xe đi.

“Anh Kiều, dáng vẻ lái xe của anh thật đẹp trai, có thể lái nhanh hơn thì tốt rồi.


Y tá nói.

Đàn ông thích nhất là được phụ nữ khen.

Cho đối phương sự công nhận và tán dương, để đối phương nghĩ mình đang rất hâm mộ anh ấy, đây là một cách để lấy lòng đàn ông.

Đổi lại là một người đàn ông bình thường, được y tá xinh đẹp như cô ta khen như vậy thì chắc chắn hớn hở.

Vấn đề là Kiều Minh Húc không phải đàn ông bình thường.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 605: Chương 561


Anh nhíu mày nói: “Xin lỗi, cô muốn ngồi xe nhanh thì tôi có thể đưa tiền cô bắt taxi.

Sức khỏe vợ tôi không tốt, tôi chỉ lái chậm để cô ấy thoải mái.


Y tá bị tạt gáo nước lạnh, vô cùng gượng gạo nên ho khan một tiếng để giải vây: “Ha ha, xin lỗi, tôi suýt quên sức khỏe cô Kiều đang không tốt.


Kiều Minh Húc không thèm để ý cô ta, tiếp tục lái xe.

Y tá thấy anh không thèm nhìn mình một cái, mặc cho mình xinh thế nào cũng vô dụng, cô ta nghĩ trong lòng, có phải vì cô Kiều đang ở cạnh nên anh giả vờ ngay thẳng?
Trên thế giới này, có người đàn ông nào mà ăn chay?
Cô ta tính toán, tối hành động tiếp.

Về đến bệnh viện.

Sau khi Mạch Tiểu Miên được bác sĩ chữa trị chính kiểm tra qua thì bắt đầu lên giường nghỉ ngơi.

Kiều Minh Húc chưa được sự đồng ý của Mạch Tiểu Miên đang leo thẳng lên giường, chen chúc với cô.

Chiếc giường này chỉ có 1m5, người anh cao ráo và cường tráng mà chen chúc với Mạch Tiểu Miên, thật là chỗ rất nhỏ.

Anh vừa lên đã giơ tay đặt lên chăn của Mạch Tiểu Miên, nghiêng người dùng tư thế ôm cô, để bao cả người cô lại trong lòng.

Trên dưới toàn thân đều bao lấy hơi thở cô, Mạch Tiểu Miên cảm thấy hơi nghẹt thở nên dịch thân người mình ra một chút.

Nhưng Kiều Minh Húc không cho cô di chuyển, cô vừa động đậy, anh đã dùng tay ôm cô về.

“Hay là, anh ngủ trên giường chăm sóc đi!”
Mạch Tiểu Miên rất khó xử nói với anh: “Hai người chúng ta ngủ cùng một giường rất chật chội.



“Anh không thích chiếc giường đó.


“Vậy em ngủ giường đó, anh ngủ giường này.


“Anh cũng không thích em ngủ giường đó.

Chúng ta cùng ngủ giường này đi.


Tay Kiều Minh Húc vẫn ôm chặt cô: “Bây giờ không ngủ cùng em, anh sắp mất ngủ rồi.


Mặt Mạch Tiểu Miên đỏ lên, phân bua: “Mối quan hệ của chúng ta vẫn chưa thân mật đến lúc đó đâu.


“Chúng ta là vợ chồng.

”.

Truyện Phương Tây
“Vợ chồng tạm thời.


“Anh không muốn làm vợ chồng tạm thời với em nữa.


Kiều Minh Húc ôm chặt eo cô, nói trên đỉnh đầu cô: “Anh quyết định ký hợp đồng dài hạn với em, hạn là một đời.


Tim Mạch Tiểu Miên đập mạnh một cái, vô số cảm xúc phức tạp dâng lên, bất ngờ rồi vui mừng.

Cô làm sao không muốn ký hợp đồng cả đời với anh chứ?
“Nhưng, Lâm Ngọc thì sao? Không phải anh hẹn cô ấy ba năm sau kết hôn sao?”
Mạch Tiểu Miên hỏi.

Kiều Minh Húc nhíu mày lại, tay ôm cô cũng ngừng lại: “Sao em biết?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 606: Chương 562


“Vào sau ngày đầu tiên chúng ta kết hôn, cô ấy đã đến phòng nghỉ tìm em, nói hai người có hợp đồng ba năm sau.


“Ừm.


Kiều Minh Húc không phủ nhận: “Lúc đó, anh nghĩ cô ấy mới là người mà anh nên chung sống cả đời, vì an ủi lòng bất an của cô ấy nên anh đã ký hợp đồng.

“Giữa hai người đã có tình cảm mười năm.


Khi Mạch Tiểu Miên nói câu này, cô thấy lòng mình chua xót, nhớ đến lần đó cô gọi điện thoại cho anh, là Lâm Ngọc bắt máy nói Kiều Minh Húc đang ngủ bên cạnh cô ta.

“Ừm.

Mười năm này, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô ấy, dĩ nhiên nghĩ là nên tiếp tục cùng với cô ấy.


“Vậy anh vẫn nên tiếp tục.


Mạch Tiểu Miên cứng đờ trong lòng anh, mất tự nhiên nói: “Giữa anh và em cũng đâu phải vợ chồng thật sự, hai người không nên vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.

Có lẽ, anh thương hại chân em không thể đi lại được mới ra quyết định như vậy.

Anh yên tâm, em nhất định sẽ đứng dậy nhanh thôi, sẽ không trở thành gánh nặng của anh đâu.


“Người phụ nữ ngốc nghếch…”
Tay của Kiều Minh Húc vẫn ôm chặt cô, không để cô động đậy: “Không phải em ảnh hưởng đến tình cảm của anh và cô ấy, mà là sau khi quen biết em anh mới phát hiện, tình cảm anh đối với cô ấy không phải tình yêu thật sự mà là một thói quen.


“Ý anh là, anh yêu em?”
Mạch Tiểu Miên dè dặt hỏi.

Rất hy vọng nghe anh nói ra ba chữ đó.

Nếu như anh nói, cô cảm thấy mình không cần đạo đức quá cao để quan tâm đến sự tồn tại của Lâm Ngọc.

Dù sao, trên phương diện pháp luật, cô mới là vợ anh, còn Lâm Ngọc chẳng qua chỉ là người yêu trước khi anh kết hôn mà thôi.

Nếu như anh nói yêu cô, cô sẽ không làm thánh mẫu mà giao anh ra, chỉ muốn nắm chặt lấy anh.

“Ừm.



Kiều Minh Húc đáp một tiếng.

Cho dù anh không nói ba chữ đó nhưng tiếng ừm này cũng đại diện anh thừa nhận rồi.

Điều này khiến Mạch Tiểu Miên rất vui.

Nhưng rồi lại đắn đo: “Thời gian quen biết của chúng ta ngắn vậy, sao anh có thể xác định anh yêu em? Sao anh có thể xác định em mới là người anh muốn ký hợp đồng kết hôn dài hạn mà không phải Lâm Ngọc?”
“Em nghĩ sao?”
Kiều Minh Húc không trả lời trực tiếp mà là hỏi ngược lại.

“Sao em biết tấm lòng anh được?”
Nói đến đây, cô lại nhớ đến tấm lòng của Trình Đông Thành, tim lại nhói lên một cái, im lặng không nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 607: Chương 563


Kiều Minh Húc không hề biết cô đang nghĩ gì lúc này.
Đương nhiên, anh tuyệt đối sẽ không nói ra mấy lời ấu trĩ như “Nếu không tin, anh sẽ moi tim ra cho em xem”, mà nhàn nhạt nói: “Thái độ của anh đối với em, đại diện cho tấm lòng của anh.

Nếu như em nghĩ như vậy còn không phải yêu em, vậy thì em nghĩ anh nên làm thế nào mới có thể bày tỏ tình yêu anh dành cho em?”
Thái độ của anh đối với mình đã không còn bắt lỗi được rồi.

Đúng vậy, nếu như đây còn không phải yêu, vậy yêu là gì?
“Tại sao anh lại yêu em? Anh yêu em từ khi nào?”
Sự không chắc chắn trong lòng, thiếu cảm giác an toàn cũng khiến Mạch Tiểu Miên giống những phụ nữ khác trên thế giới, đều không kìm được mà hỏi vấn đề này.
“Không biết.”
“Vậy anh cảm thấy anh bắt đầu rung động với em từ khi nào? Nhanh nhớ lại đi.”
“Chắc là lần đầu tiên gặp em ở nhà hàng Tường Vi, lúc đó anh và Phùng Quang Hiển đang nói chuyện thì đột nhiên cảm thấy lòng có chút bất thường, không kìm được mà quay đầu lại nhìn, vừa khéo nhìn thấy em bước vào, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt.

Khoảnh khắc đó, tim anh như có một tia nắng chiếu qua, xuất hiện cảm giác rung động.”
Kiều Minh Húc nói.
“Ồ?”
Mạch Tiểu Miên ngạc nhiên đáp một tiếng, trong đầu đang nhớ lại cảnh tượng hôm đó.

“Ban đầu em nhận lầm người, thái độ anh lúc đó rất lạnh lùng, rất đáng ghét cứ như em đang cố ý quyến rũ anh vậy, khiến cho em có cảm giác ôn thần cấm đến gần.”
“Ôn thần?”
Mày của Kiều Minh Húc khẽ nhíu lại, bàn tay lớn không nhịn được mà vỗ lên người cô: “Có ai hình dung người khác như em không? Đương nhiên đúng là khi đó anh coi em như là những người phụ nữ cố ý kiếm cái cớ để bắt chuyện với anh.

Không ngờ, em lại nhận lầm người thật, không phải cố ý.”
“Ha ha, xấu hổ ghê.

Lúc đó tình hình xem mắt của em và Trần Diệp Thu, anh và Phùng Quang Hiểu đều thấy hết phải không, nhất định là cười chết luôn?”
“Lúc đó anh có một cảm giác muốn vứt Trần Diệp Thu đó ra ngoài.”
“Ha ha.”
Mạch Tiểu Miên không nhịn được cười: “Lúc đó, cuộc đời em tràn ngập sự khốn nạn khi bị ép hôn.

Khi đó, chỉ cần Trần Diệp Thu không sợ thân phận pháp y của em, đồng ý kết hôn với em, em cũng sẽ gả cho anh ta.”
“Không được!”
Tay Kiều Minh Thiên dùng lực ôm cô chặt hơn: “Em bắt buộc phải gả cho anh!”
“Đúng thật là.

Bây giờ không phải em đã gả cho anh rồi sao? Nhưng lúc đó thì khác, em là gái ế không gả ra ngoài được, cha mẹ em sầu chết đi được.”
“Ừm ừm, vì thế nên em phải cảm ơn anh, là anh giúp em thoát ra khỏi việc gái ế không ai thèm, khiến cha mẹ em nở mặt nở mày, khiến cho em kết thúc đau khổ xem mắt.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 608: Chương 564


“Đúng là phải cảm ơn.

Lúc đó, cha mẹ anh tìm đến nhà em, hỏi cưới em, nhà em có cảm giác như trúng độc đắc năm trăm vạn vậy, nhất là mẹ em, vui mừng đến mức muốn tiễn em đến nhà anh ngay lập tức luôn.


“Ừm hừ…”
Kiều Minh Húc coi thường dùng mũi hừ một tiếng: “Anh và nhà anh tận mấy trăm triệu.



“Woa, không ngờ em vậy mà lại trúng độc đắc một ngàn lần!”
Mạch Tiểu Miên cũng phối hợp với anh, nói rất khoa trương.

“Gặp may quá!”
“Ừm ừm ừm.


“Vậy thì nhanh hôn anh một cái.


Kiều Minh Húc nghiêng người cô lại, đôi mắt đen láy nhìn cô, hơi thở ấm nóng phà vào mặt cô, ngứa ngáy và tê người.

Cho dù anh đã mở lòng với mình nhưng cô vẫn không quen với ánh mắt cháy bỏng này của anh.

Kiều Minh Húc nhìn gương mặt đỏ lên như trái táo của cô, rất đẹp, rất đáng yêu, còn có môi cô, cho dù hơi nhợt nhạt, có hơi khô và bong tróc, anh vẫn muốn hôn một cái.

Chỉ là, tình trạng cô bây giờ, anh sợ hai người vì hôn mà cảm xúc kích động quá, dẫn đến đầu cô xảy ra vấn đề, vì thế không dám động, chỉ l**m môi, yết hầu di chuyển lên xuống vài lần, cảm giác hơi khát.

Anh buông cô ra, ngồi dậy, cầm chiếc cốc của Mạch Tiểu Miên đặt trên bàn, rót một cốc nước uống vào.

“Khát lắm sao?”
Mạch Tiểu Miên thấy anh uống ba cốc nước liền nên không kìm được tò mò.

“Ừm, mỗi lần nhìn thấy môi em đều thấy khát.


Kiều Minh Húc thành thật nói, ánh mắt lo lắng nhìn vào môi cô.

Nghe anh nói vậy, Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy mình rất khát nên thè lưỡi ra l**m môi, nuốt vài ngụm nước bọt rồi cố gắng ngồi dậy: “Em cũng khát nữa.


“Ừm.


Kiều Minh Húc đưa cốc nước còn ít nước lại cho cô.

Mạch Tiểu Miên nhận lấy rồi uống hết, đưa lại cho anh.

“Còn khát không?”
Kiều Minh Húc nhìn đôi môi ẩm ướt của cô, cảm giác khát lại dâng lên.

“Ừm.


Kiều Minh Húc rót thêm một ly, uống hết một nửa, chừa một nửa cho cô.

Nhìn thấy môi cô đặt lên nơi mình vừa uống, anh đột nhiên có cảm giác đang hôn cô, cảm giác khát cũng dần dần biến mất.

Mạch Tiểu Miên uống xong cũng thấy không còn khát nữa.

Cô không muốn uống quá nhiều nước, tránh mình phải đi vệ sinh nhiều.

Cho dù cô được Kiều Minh Húc bế vào nhà vệ sinh đã không còn cảm giác xấu hổ ban đầu nhưng vẫn thấy không được tự nhiên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 609: Chương 565


Vẫn là nên đi ít thôi.

Cô đưa cốc cho Kiều Minh Húc, kéo chăn nằm xuống.

Kiều Minh Húc cũng rút vào chăn cô.

“Không phải có hai cái chăn à?”
“Ừm.


“Anh đắp chiếc kia đi.


“Không muốn.


Kiều Minh Húc nói xong, giơ tay ôm lấy eo cô, tắt đèn, ra lệnh: “Đi ngủ!”
Mạch Tiểu Miên bất lực, chỉ đành mặc cho anh ôm mình.

Cho dù có hơi chật chội nhưng cũng thoải mái.

Cô cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.

Kiều Minh Húc cũng nhanh chóng thiếp đi.

Hai người chen chúc trên chiếc giường nhỏ, vì dựa vào nhau mà ngủ rất ngon.

Y tá đó vốn định nhân cơ hội trực ban đến quyến rũ Kiều Minh Húc, kết quả phát hiện vợ chồng người ta ân ái ngủ cùng nhau, bản thân không hề có kẽ hở nào để chen vào, chỉ đành ngưỡng mộ ghen tị thu lại lòng hoang tưởng của mình.

Ngày thứ hai, qua xác nhận của bác sĩ, Kiều Minh Húc có thể đưa Mạch Tiểu Miên về nhà ở nhưng cần y tá đi theo.

Lần này đổi một y tá khác.

Y tá này không xinh đẹp như người trước nhưng mặt mũi thanh tú, trông rất thuận mắt nhưng không hề ưỡn ẹo trước mặt Kiều Minh Húc.

“Minh Húc, em muốn đến một nơi.


Ăn cơm xong, Kiều Minh Húc đẩy cô tản bộ trên con đường nhỏ, cô nhìn thấy một thiếu niên mặc đồng phục nên nhớ đến Trình Đông Thành.

“Muốn đi đâu?”
“Đến xem mộ của Trình Đông Thành, cúng một chút.


Kiều Minh Húc nghe vậy thì mắt trầm xuống, rất muốn nói không cho cô đi.

Nhưng cuối cùng cũng “ừm” một tiếng.

“Cảm ơn.


Mạch Tiểu Miên không ngờ anh sẽ đồng ý nên rất cảm kích nói: “Cho dù thế nào thì dù sao em cũng từng yêu anh ấy, hơn nữa, anh ấy cũng là do em đích thân tiễn đi, em chỉ muốn đến thăm nơi anh ấy an nghỉ mà thôi.


“Ừm.


Nghe cô nói cô từng yêu Trình Đông Thành, lòng Kiều Minh Húc không vui vẻ gì.

Thật hận bản thân sao không quen biết cô sớm hơn mười năm, theo đuổi cô, như vậy cô sẽ không có cơ hội để ở bên Trình Đông Thành, không cần chịu nỗi đau như hôm nay rồi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 610: Chương 566


Kiều Minh Húc nghe ngóng và tìm được mộ Trình Đông Thành.

Nơi này vốn là do cha mẹ Trình chọn để tương lai làm nơi dừng chân cho hai người họ.

Nhưng không ngờ, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, khiến cho con trai của chính mình nằm xuống đó.

Bọn họ vì cố ý gây thương tích cho Mạch Tiểu Miên mà bị bắt giam.

Mạch Tiểu Miên nhìn tấm bia mộ mới tinh nhưng nhìn đến tấm ảnh trên bia, mặt cô xìu xuống.

Kiều Minh Húc lúc đầu không hề nhìn bia mộ, anh chỉ chú ý đến ánh mặt của cô.

Thấy ánh mắt cô không đúng nên mới liếc mắt qua, rồi tức đến phát run, giơ chân muốn đá qua đó.

Mạch Tiểu Miên giơ tay kéo anh lại, lắc đầu: “Đừng!”
“Tức chết anh rồi!”
Kiều Minh Húc nhìn thấy tấm ảnh trên bia.

Trong tấm ảnh trắng đen không phải một mình Trình Đông Thành mà là tấm ảnh chụp chung của Mạch Tiểu Miên và anh ta thời trung học.

Mạch Tiểu Miên trong tấm ảnh cười rất ngây thơ, Trình Đông Thành cũng tươi trẻ ngời ngời.

Vốn dĩ đây là một tấm ảnh rất đẹp.

Nhưng, đặt ở đây khiến người khác lạnh lòng.

Thì ra cha mẹ Trình đã dự định để cho Mạch Tiểu Miên bồi táng từ lâu, đúng là lòng dạ ác độc.

Mạch Tiểu Miên cũng lạnh lẽo.

Bản thân mình còn sống mà bị người ta làm như vậy.

Hơn nữa, cho dù cô chết rồi cũng không muốn chôn cùng Trình Đông Thành.

Cô không muốn Kiều Minh Húc đá bia mộ vì đây là sự tôn trọng đối với một người chết.

Nếu như Trình Đông Thành dưới đó biết được, anh ấy cũng không thể đồng ý cha mẹ làm như vậy.

Kiều Minh Húc lấy từ dưới đế giày ra một con dao nhỏ phòng khi trường hợp đặc biệt, anh ngồi xổm xuống trước mặt tấm bia, rọc tấm ảnh có Mạch Tiểu Miên xuống, nhíu mày nói với bia mộ: “Một mình cậu lên đường là được, Mạch Tiểu Miên là vợ tôi, tương lai cũng chỉ có thể chôn cùng với tôi!”
Mạch Tiểu Miên lặng lẽ nhìn hành động của anh, nghe anh nói câu này thì trái tim lạnh lẽo cảm nhận được một chút ấm áp.

“Đông Thành, anh nói rồi, anh phải chúc em hạnh phúc đó.


Mạch Tiểu Miên nhìn bia mộ, giọng nói rất nhẹ rất nhạt: “Em không muốn trách anh nữa, từ nay về sau, chúng ta âm dương cách biệt, không ai liên quan tới ai nữa.


Tục ngữ nói, chuyện đáng thương nhất trên đời đó chẳng qua là do suy nghĩ ngu dốt, cố chấp.

Cô vốn còn một chút tình cảm với Trình Đông Thành nhưng lần này, cô đã lạnh lòng triệt để rồi.

“Đi thôi, Minh Húc.


Mạch Tiểu Miên lạnh nhạt nhìn bia mộ một cái, trên đó chỉ còn lại nửa tấm ảnh.

Kiều Minh Húc đứng đằng sau cô, đẩy xe lăn…
Trại giam hình sự.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 611: Chương 567


Đội trưởng Hoàng phụ trách quản lý nhận được một cuộc điện thoại lập tức căng thẳng ngay, vội vàng tập trung những cảnh sát viên trong trại, nói chủ tịch tập đoàn nhà họ Kiều sẽ đến đây.

Từ xưa đến giờ, tiền và quyền là mục tiêu mà con người tôn thờ.

Cho dù Kiều Minh Húc không hề có quyền lực cao nhất nhưng lại có tiền mà mọi người đều muốn có, vì thế, anh đi đến đâu cũng được coi là một nhân vật lớn.

Kiều Minh Húc bước xuống từ chiếc Land Rover thì thấy đội trưởng Hoàng dẫn theo vài cảnh sát viên đừng một bên đón chờ.

“Chủ tịch Kiều, xin chào xin chào!”
Đội trưởng Hoàng niềm nở đi lên trước, giơ tay muốn bắt tay với Kiều Minh Húc nhưng lại nhớ đến trên báo nói, Kiều Minh Húc có chứng sạch sẽ, trước giờ không thích bắt tay với ai, nên vội vàng rụt tay về, lau tay lên đồng phục cảnh sát.

“Xin chào!”
Kiều Minh Húc khẽ gật đầu.

“Trước đây đều là nhìn thấy chủ tịch Kiều trên báo, không ngờ bây giờ lại có vinh hạnh gặp chủ tịch Kiều ngoài đời thật.

Chủ tịch Kiều tài trí hơn người, phong độ ngời ngời, quả nhiên là tài năng trẻ…”
Đội trưởng Hoàng đang nịnh bợ.

Ông ta hy vọng có thể làm Kiều Minh Húc vui rồi có thể để con trai mới tốt nghiệp của mình, có thể vào làm chức vụ nào đó trong nhà họ Kiều.

Tập đoàn nhà họ Kiều, yêu cầu với nhân viên tương đối cao, cho dù là lao công cũng phải qua nhiều ải mới được vào.

Đương nhiên lương và phúc lợi của nó cũng là tốt nhất thành phố A.

Là một công ty mà một người làm công chen rách đầu cũng muốn vào.

Một khi có thể vào đó, cho dù là lao công cũng là một chuyện cảm thấy tự hào và kiêu ngạo.

“Được rồi.


Kiều Minh Húc khẽ nhíu mày.

Anh trước giờ luôn rất ghét những người có mưu đồ, nịnh nọt ra mặt: “Dẫn tôi đi gặp vợ chồng Trình Minh Hạo đi!”
“Vâng vâng.


Đội trưởng Hoàng thấy anh không nói nữa, cũng không dám nói tiếp, vội vàng dẫn anh vào.

Vì biết anh muốn đến, đội trưởng Hoàng ban nãy cố ý bảo người dọn dẹp sạch sẽ trại giam, nếu không nơi dơ bẩn mất trật tự này khó mà nhìn được.

Đi đến một phòng giam.

Bên trong giam riêng hai vợ chồng nhà họ Trình.

Hai người dựa sát vào nhau, nương tựa nhau bên góc tường, tóc tai rối bời, tinh thần tiều tụy, mặt mày nhợt nhạt, đôi mắt mất hồn, trông còn thảm thương hơn ăn mày già trên đường.

Khi thấy có người đến, bọn họ vốn đang cúi đầu, khẽ ngẩng đầu lên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 612: Chương 568


“Các người đi ra đi, tôi có chút chuyện riêng muốn nói với hai người họ.


Kiều Minh Húc nói với đội trưởng Hoàng.

“Vâng, anh Kiều, xin chú ý an toàn, đôi vợ chồng già này hơi không bình thường.

Cha mẹ nuôi ra được đứa con b**n th** tàn bạo chặt xác người khác thì chắc chắn tâm lý cũng b**n th** tối tăm.


Đội trưởng Hoàng nói với Kiều Minh Húc.

Mẹ Trình vốn đang cúi đầu, nghe vậy thì lập tức ngẩng đầu lên như điện giật, mắt sáng như đuốc, bỗng nhiên đứng dậy, lao đến trước mặt đội trưởng Hoàng, nắm lấy thanh sắt trên cửa, điên cuồng gào thét: “Đông Thành của tôi không phải b**n th**, không phải b**n th**, ông không thể vu khống cho nó.


“Được được được, cậu ta là người tốt, cậu ta bình thường.


Đội trưởng Hoàng mất kiên nhẫn nói.

Nhưng nghe đến câu này, cảm xúc của mẹ Trình ổn định hơn một chút, ánh mắt tối tăm chuyển qua Kiều Minh Húc.

Ánh mắt đó có cảm giác muốn xé anh ra, g**t ch*t anh rất mãnh liệt.

Kiều Minh Húc nhàn nhạt đón ánh mắt của bà ta, khóe môi mang theo sự khinh bỉ.

Đội trưởng Hoàng dẫn theo người của ông ta ra ngoài.

“Kiều Minh Húc, Mạch Tiểu Miên là con dâu của nhà họ Trình tôi, là của Đông Thành của tôi, cô ta sẽ lên thiên đường cùng Đông Thành nhà tôi, sống những ngày tháng hạnh phúc.


Mẹ Trình kêu la với anh.

Kiều Minh Húc lạnh sống lưng, lạnh lùng nhìn người phụ nữ già đầu óc không được bình thường, chìm vào sự cố chấp trước mặt, thật nghĩ không ra, tại sao bà ta lại có suy nghĩ bất bình thường như vậy.

Thật ra, sự bất bình thường của họ bắt nguồn từ khi bọn họ đến số một Hoàng Uyển tìm Mạch Tiểu Miên.

Khi bọn họ nhìn thấy Mạch Tiểu Miên và Kiều Minh Húc sống rất tốt, trông hai người rất yêu nhau, nhớ đến đứa con trai vốn dĩ đáng lẽ phải cùng cô sống hạnh phúc sinh con đẻ cái, bây giờ lại vì cô mà trở thành tội phạm giết người, đi vào đường cùng thì lòng bọn họ không thể cân bằng được.

Bắt đầu nghĩ là Mạch Tiểu Miên g**t ch*t Trình Đông Thành!
Sau khi Trình Đông Thành chết, bọn họ phát hiện nội tạng của con trai mình không còn, hơn nữa còn là Mạch Tiểu Miên đích thân chịu trách nhiệm giải phẫu.

Cho dù bọn họ biết, đó là di nguyện của Trình Đông Thành.

Nhưng vẫn vô cùng oán hận Mạch Tiểu Miên, cảm thấy vì cô mà cho dù Trình Đông Thành chết cũng không thể nguyên vẹn và an lòng.

Nghĩ đến việc Trình Đông Thành yêu cô như vậy, quan tâm cô như vậy, vậy thì cứ để cô đi bầu bạn với Trình Đông Thành, như thế, Trình Đông Thành sẽ không cảm thấy cô đơn ở dưới mặt đất lạnh lẽo đó, còn cô thì cũng không thể sống hạnh phúc một cách đương nhiên được.

Vì thế nên nảy ra sát ý, lừa Mạch Tiểu Miên qua đó…
Mạch Tiểu Miên làm sao ngờ đến bọn họ lại có lòng dạ độc ác như vậy, nên trúng chiêu rồi.

Kiều Minh Húc vô cùng chán ghét nhìn mẹ Trình một cái, vốn định chất vấn tại sao bọn họ lại đối với Mạch Tiểu Miên như vậy, bây giờ xem ra đã không cần hỏi nhiều nữa.

Tâm lý của đôi vợ chồng già này đã hoàn toàn vặn vẹo, không còn thuốc chữa nữa rồi.

Vì thế, anh không muốn nói thêm câu nào, quay lưng đi thẳng ra ngoài.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 613: Chương 569


“Chủ tịch Kiều, đi nhanh vậy sao?
Đội trưởng Hoàng nhìn thấy anh vào chưa được mấy phút thì đi ra nên vội vàng lên trước hỏi.

“Ừm.


“Vậy chủ tịch Kiều đi thong thả, hoan nghênh khi rảnh lại đến.


Ánh mắt Kiều Minh Húc lạnh lùng: “Một lần cũng không muốn quay lại nữa.


“Đúng vậy đúng vậy, là tôi nói sai rồi.


Đội trưởng Hoàng biết mình nói sai nên vội vàng giơ tay giả vờ tát miệng mình.

Kiều Minh Húc đang định lên xe, đội trưởng Hoàng ngập ngừng nói: “Chủ tịch Kiều, tôi có thể cầu xin anh một chuyện không?”
“Nói!”
“Con trai tôi đã tốt nghiệp, trước mắt vẫn chưa tìm được công việc, không biết công ty anh có còn cần người không? Anh yêu tâm, con trai tôi tốt nghiệp đại học A, học ngành quản lý quản trị kinh doanh, học lực xuất sắc, cũng có năng lực.


“Ừm, bảo cậu ta giao CV cho bộ phận nhân sự, là nhân tài, công ty chúng tôi vẫn cần.

Không thích hợp thì tôi sẽ có đề xuất khác.


Kiều Minh Húc khẽ gật đầu.

Đội trưởng Hoàng cho anh một ân tình, anh cũng rộng rãi trả cho ông ta một ân tình.

Nếu như con trai ông ta có năng lực thì có thể để vào công ty, dù sao cũng phải tuyển người.

Đội trưởng Hoàng nghe vậy, vui mừng, vội vàng cảm ơn.

Kiều Minh Húc lái xe rời đi, về số một Hoàng Uyển.

Vì đầu Mạch Tiểu Miên bị thương nên trạng thái tinh thần không tốt, phần lớn thời gian của cô đều dùng vào việc ngủ.

Ngoài ra, theo như bác sĩ nói, cô ngủ trong thời gian dài, ngoài trừ yếu tố sức khỏe và yếu tố về mặt tâm lý thì cô muốn trốn tránh suy nghĩ về sự thật nào đó, rơi vào trạng thái né tránh vấn đề.

Nhưng, đối với những đả kích mà bây giờ cô đang gánh chịu, thì trạng thái này trước mắt vẫn có lợi với phục hồi của cô.

Trước mắt những việc Kiều Minh Húc có thể làm đó chính là để cô cảm nhận được tình yêu của anh, để cô biết mình sống trên đời này rất quan trọng với anh.

Kiều Minh Húc đứng trước giường, nhìn gương mặt đang ngủ của cô.

Trước đây khi cô ngủ trông như một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu, khiến người ta muốn hôn một cái.

Bây giờ, gương mặt khi ngủ của cô hiện rõ sự đau khổ, đôi mày khẽ nhíu lại, đôi môi nhợt nhạt mím chặt, đôi tay nắm chặt góc chăn, cũng không biết cô đang mơ thấy ác mộng hay là cơ thể không thoải mái.

Anh lên giường, nằm xuống, giơ tay khẽ đặt đầu cô lên cánh tay mình, ngón tay nhẹ nhàng xoa mày cô, vuốt thẳng đôi mày đang nhíu chặt lại.

Có lẽ là cảm nhận được vòng tay ấm áp nên mày của Mạch Tiểu Miên cũng giãn ra theo tay của anh, đôi tay không còn nắm chặt lấy góc chăn, buông một bên ra, ngủ an nhàn một chút.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 614: Chương 570


Kiều Minh Húc thấy cô như vậy thì khẽ cười rồi cũng nhắm mắt lại.

Mạch Tiểu Miên tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trên tay anh, còn anh đang nằm nghiêng, hơi thở đều đều đang khẽ vang lên.

Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn yết hầu đang nhô ra của anh, không kìm được mà dùng ngón tay sờ lên.

Cô vừa sờ, Kiều Minh Húc đã tỉnh lại.

Nhưng, anh không hề mở mắt mà tiếp tục giả vờ ngủ.

Ngón tay Mạch Tiểu Miên trượt lên trượt xuống trên yết hầu của anh, không nhịn được mà khẽ cảm thán một câu: “Sao mà cả yết hầu cũng quyến rũ vậy chứ?”
Kiều Minh Húc nghe cô nói vậy thì trong lòng vui như nở hoa, tiếp tục giả ngủ.

Mạch Tiểu Miên sờ đến cằm của anh, yếu ớt nói: “Thật hy vọng, cằm của anh sau này chỉ có em được đụng vào.

Cho dù là cạo râu cũng phải là em cạo.


“Đương nhiên.


Kiều Minh Húc âm thầm trả lời trong lòng.

“Haiz…”
Cũng không biết Mạch Tiểu Miên đột nhiên nghĩ đến việc gì, lấy tay ra khỏi mặt anh, ngán ngẩm thở dài rồi cuộn vào lòng anh, dáng vẻ rất yên tĩnh.

“Ô…”
Kiều Minh Húc cố ý giả vờ nói mê phát ra một tiếng, rồi mượn cớ cúi đầu, khẽ mở mắt nhìn cô trong lòng.

Cô nhắm mắt, đôi mi dài như một chú bướm bị thương đang khẽ động đậy.

Cứ động đậy, động vào tim anh, khiến anh thương xót, khiến anh đau lòng.

Lần đầu tiên anh cảm thấy mình bất lực.

Nếu như có thể đổi lại việc cô đứng lên, đổi lại nụ cười trong sáng ngây thơ của cô trong bức ảnh thời trung học, anh đồng ý cược tất cả mọi thứ mình có.

Nhưng…
Không thể…
Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn sương mù che lấp trái tim cô…
“Tiểu Miên…”

Anh không kìm được mà dịu dàng gọi cô một tiếng, giơ tay nắm lấy tay cô đang đặt trên chăn.

“Ừm.


Mạch Tiểu Miên khẽ đáp một tiếng, mở mắt ngước nhìn anh, ánh mắt trong veo như nước lại có sự đau buồn nhàn nhạt.

“Ngủ đủ chưa?”
“Ừm.


“Vậy chúng ta thức dậy, ra ngoài chơi, muốn không?”
“Đi đâu?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 615: Chương 571


Kiều Minh Húc lấy điện thoại đặt trên bàn qua, mở bản đồ thế giới: “Em muốn đi đâu thì bấm một cái.


“Tốt quá!”
Mạch Tiểu Miên mím môi cười: “Thật muốn để ngón tay bấm bấm lên đó rồi để anh đưa em đi khắp nơi.


“Vậy em bấm bấm lên đó, rồi anh đưa em đi khắp nơi.



Mạch Tiểu Miên nhìn bản đồ.

Khi cô còn trẻ cũng có một ước mơ đó là hy vọng có thể vòng quanh thế giới, để dấu chân của mình có thể đặt lên mọi ngóc ngách trên thế giới, mỗi khi đến một nơi thì thu thập postcard của nơi đó, còn có chụp hình lưu niệm, đợi đến già đi không được sẽ lật postcard và hình ra nhớ lại.

Nhưng, ước mơ khi đó có một nam chính Trình Đông Thành.

Là muốn để cho cả thế giới chứng kiến tình yêu của bọn họ.

Sương mù lại che phủ mắt cô, nhưng nước mắt không hề rơi xuống.

Cô không giơ tay bấm bản đồ mà đẩy điện thoại ra, nhàn nhạt nói: “Em nhớ lời hứa của anh rồi, đợi hai chân em đi lại được, em sẽ tùy ý bấm đại một nơi, anh không được quỵt nợ đâu.


“Có vẻ như em hay ăn vạ, anh không phải.


“Ừm.


Mạch Tiểu Miên suy nghĩ: “Với trạng thái sức khỏe của em trước mắt thì không đi xa được, hay là anh đưa em ra ngoại ô chơi đi.

Hít thở không khí trong lành một lát.


“Được.


Kiều Minh Húc đỡ cô trong lòng mình dậy: “Bắt đầu từ hôm nay, anh muốn hẹn hò với em.


“Ha ha…”
Mạch Tiểu Miên nghe anh nói thì không nhịn được cười: “Anh trai ơi, chúng ta đã kết hôn rồi đó còn hẹn hò gì chứ?”
“Chúng ta vẫn chưa hẹn hò đã trực tiếp kết hôn, như vậy không công bằng với anh.


Kiều Minh Húc nhìn cô nói.

Mạch Tiểu Miên híp mắt cười.

Cô vẫn không ngờ, Kiều Minh Húc lại có suy nghĩ như vậy.

Nhưng lòng cô vẫn rất ngọt ngào.

Trước đây cô có hẹn hò với Trình Đông Thành.

Nhưng, hẹn hò thời trung học cũng khó khăn lắm, ngoại trừ học cùng một phòng, vào cuối tuần, nhiều nhất cũng ra ngoài dạo chơi chút, đơn giản ăn một tô mì gì đó.

Nhưng, lúc đó rất vui vẻ.

Cảm thấy chỉ cần hai người ở bên nhau, cho dù làm gì cũng cảm thấy như đang làm chuyện vĩ đại nhất thế giới, tràn ngập phấn khích và vui sướng.

Kiều Minh Thiên nhìn thấy ánh mắt ngẩn ngơ của cô, anh biết chắc chắn cô lại nhớ đến Trình Đông Thành.

Điều này thật khiến anh cảm thấy ghen tị.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 616: Chương 572


Rất muốn moi hết những ký ức liên quan đến Trình Đông Thành trong đầu ra, rồi nhét chính mình vào đầu cô.

Đương nhiên, anh biết đây là việc không thể nào.

Nhưng anh có lòng tin.

Anh muốn dần dần xâm chiếm hết mọi ký ức của cô, dần dần lấp đi hết những ký ức về Trình Đông Thành, ừm hứ!
Anh bế Mạch Tiểu Miên lên xe lăn, đẩy vào phòng quần áo, hỏi cô muốn mặc đồ gì.

“Tùy anh chọn.


Mạch Tiểu Miên nhìn những bộ quần áo rực rỡ đủ kiểu, nhàn nhạt nói.

Cô không kén chọn đối với quần áo.

“Đợi em khỏi rồi, anh mời nhà thiết kế ở Pháp qua đây, làm riêng cho em bộ đồ độc nhất vô nhị.


Kiều Minh Húc cầm một chiếc đầm dài mùa thu màu xanh nước biển hơi dày đưa cho cô, bảo cô thay rồi ra ngoài đợi.

Mạch Tiểu Miên cởi chiếc áo ngủ trên người ra mặc chiếc đầm lên.

Cũng may lực tay cô rất mạnh, cho dù hai chân không thể đứng thẳng nhưng vẫn có thể tựa vào xe lăn mà mặc đầm vào.

Mặc xong, cô gọi Kiều Minh Húc vào.

Mắt Kiều Minh Húc sáng lên.

Da cô trắng ngần, trên người có hơi thở nhàn nhạt mà ưu buồn, mặc chiếc đầm xanh nước biển, rất thu hút người khác.

“Xinh đẹp.


Anh khen lấy khen để.

Mạch Tiểu Miên cười.

Kiều Minh Húc lấy áo khoác da báo màu trắng trên giá xuống, khoác lên vai cô, khiến cô trông vừa trầm ổn vừa đẹp.

Chỉ đáng tiếc đầu vẫn còn chiếc nón len che gió sau khi làm phẫu thuật, không thể phát huy ưu thế của đôi chân dài để đứng lên.

Nhưng, không sao.

Cho dù ra sao, cô trong lòng anh đều là xinh đẹp.

Kiều Minh Húc cũng khoác lên bộ vest xanh nước biển cùng màu với cô.

Anh cao lớn đẹp trai, có khí chất, cho dù mặc đồ màu gì cũng có thể toát ra khí chất và gu thẩm mỹ của anh.

“Cậu chủ, mợ chủ, tôi đã chuẩn bị xong thức ăn để hai người dạo chơi ngoại thành rồi.


Thím Trương thấy bọn họ đi xuống thì xách một cái giỏ tuyệt đẹp đến.

“Cảm ơn.


Kiều Minh Húc nhận lấy cái giỏ, một tay xách giỏ, một tay đẩy Mạch Tiểu Miên ra ngoài.

“Còn dặn thím Trương chuẩn bị sẵn đồ ăn, anh đã lên kế hoạch đi ra ngoài chơi từ sớm à?”
Mạch Tiểu Miên nghi ngờ hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 617: Chương 573


“Ừ, nghĩ em ở nhà mãi sẽ buồn, chắc chắn là muốn ra ngoài đi dạo.

Đương nhiên, quan trọng nhất là anh muốn cùng em hưởng thụ chút cảm giác yêu đương hẹn hò.


“Ủ mưu đã lâu nha.


“Đương nhiên.


“Cáo già xảo quyệt.


“Với em, anh không ngại làm cáo già xảo quyệt.


Kiều Minh Húc đặt giỏ thức ăn lên ghế phụ, sau đó khom người ôm cô vào ghế sau xe, hơn nữa cẩn thận phủ thảm lông lên đầu gối cô, để xe lăn vào cốp xe, lên xe dặn dò cô ngồi cẩn thận, sau đó lái xe đi.

Xe chạy thẳng ra khỏi nội thành phồn hoa náo nhiệt, lên con đường nhỏ chạy ra ngoại ô.

Mạch Tiểu Miên nhìn bên ngoài qua tấm kính cửa sổ.

Con đường nhỏ này, trước kia cô đã từng đạp xe đi qua con đường này cùng Trình Đông Thành, khi đó, hai người đạp xe mất mấy tiếng đồng hồ để ra khỏi nội thành, dù mệt như chó nhưng vẫn thấy rất vui vẻ.

Nghĩ đến đây, trái tim cô hơi nhói lên.

Có điều rất nhanh sau đó Kiều Minh Húc đã lái xe rẽ vào một con đường nhỏ khác mà trước giờ cô chưa từng đi qua.

Con đường này vừa nhỏ vừa ngoằn ngoèo, nhưng phong cảnh hai bên lại cực kỳ động lòng người, được trồng loại hoa cánh bướm vốn dĩ chỉ mọc ở cao nguyên.

Hồng, vàng, trắng…
Hoa cánh bướm đang độ nở rộ, làm cho con đường này càng thêm lãng mạn hơn.

“Chúng ta sẽ đi đâu?”
Mạch Tiểu Miên nghi ngờ hỏi.

“Làng du lịch Shangri-La, em từng đến chưa?”
“Chưa từng.


Về làng du lịch Shangri-La, Mạch Tiểu Miên có từng nghe.

Đây chính là công trình trọng điểm của thành phố A, được chính phủ đầu tư một nửa, tư nhân đầu tư một nửa.

Còn nhà đầu tư tư nhân chính là tập đoàn Kiều thị, số tiền đầu tư đã vượt qua năm trăm triệu.

“Ừ, bây giờ mới xây xong, còn chưa chính thức mở cửa cho người ngoài, trước mắt chỉ có một số ít người được vào.


“Khi nào mở cửa rộng rãi?”
“Mùa xuân sang năm, đến lúc đó em phải tham dự cắt băng với anh.

Anh muốn cho cả thế giới biết Kiều Minh Húc anh cưới được một cô vợ rất đẹp.


“Ngộ nhỡ sang xuân em trở nên xấu hơn thì sao?”
“Không sao, dù sao anh cảm thấy em đẹp là được.


Kiều Minh Húc trả lời.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 618: Chương 574


Xe càng vào sâu, phong cảnh ven đường càng hữu tình, càng rộng rãi thoáng đãng hơn, đúng là khiến người ta có cảm giác được đi vào thiên đường trong mơ… Shangri-La.

“Em đã từng đến Shangri-La thật sự chưa?”
Kiều Minh Húc lại hỏi.

“Chưa từng.



Trước khi vào đại học, cô là một học sinh trung học có gia cảnh bình thường, hơn nữa cha mẹ hiếm khi được nghỉ dài hạn, cô rất ít được đi du lịch.

Lúc vào đại học, bởi vì Trình Đông Thành qua đời đã khiến cô chỉ biết nhốt mình trong thư viện, là học sinh giỏi chỉ biết đi theo giáo sư học tập, không có thời gian rảnh rỗi, cũng không có tâm trạng đi du lịch.

Sau khi tốt nghiệp, cô luôn ép mình ở trong trạng thái con quay.

Cuộc sống hằng ngay của cô luôn là đi làm về nhà, hoặc là đến trại trẻ mồ côi, không hề đi có hoạt động sinh hoạt nào khác.

“Bây giờ anh đưa em đến Shangri-La này, chờ thời gian nữa khi chân của em khỏe lên, chúng ta cùng đi Shangri-La, lên đến đỉnh núi Pudacuo, đi cưỡi ngựa, đi ngắm núi tuyết…”
Nghe thấy anh nói vậy, trong đầu Mạch Tiểu Miên đột nhiên hiện lên những khung cảnh tuyệt đẹp, cô không nhịn được híp mắt lại, nhếch môi mỉm cười nhạt.

Kiều Minh Húc nhìn thoáng qua kính chiếu hậu nhìn thấy nụ cười nhạt trên môi cô.

Nụ cười nhạt này giống hệt như nụ cười nhạt lần đầu tiên anh gặp cô, làm tim anh đập thình thịch, tựa như có ánh mặt trời chiếu rọi vào trong lòng anh.

Mấy ngày nay anh đã nhìn thấy quá nhiều nụ cười yếu ớt miễn cưỡng vì sợ anh lo lắng trên môi cô.

Đam Mỹ Cổ Đại
Những nụ cười đó làm anh đau lòng, nhưng nụ cười này khiến anh rung động.

Theo phong cảnh dần mở rộng ra trước mắt.

Phồn hoa như gấm, cây xanh thành bóng râm, từng căn nhà màu vàng cách nhau không xa không gần, thấp thoáng giữa hàng cây, trông giống như một bức tranh sơn dầu vẽ cảnh nông thôn, đẹp đến mức khiến người nhìn choáng ngợp.

Kiều Minh Húc mở cửa sổ xe ra.

Không khí trong lành len lỏi hương hoa tường vi ngọt ngào, còn cả hương thơm cỏ xanh thoang thoảng, tất cả xông vào mũi, rất thoải mái.

Mạch Tiểu Miên nhịn không được nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm nhận bầu không khí tươi mát hiếm có này.

Kiều Minh Húc nhìn thoáng qua kính chiếu hậu ngắm cô đang nhắm mắt mê say, mím môi mỉm cười.

Xem ra anh đưa cô đến đây là chính xác.

Xe luôn chạy thẳng một đường l*n đ*nh núi.

Đỉnh núi này càng tuyệt đẹp hơn, làm Mạch Tiểu Miên có cảm giác như lạc vào thế giới cổ tích.

Trên đỉnh núi chỉ có một căn biệt thự nhỏ.

Căn biệt thự này được thiết kế thành một tòa lâu đài màu trắng, khác hoàn toàn với những căn biệt thự màu vàng kia, giống như là lâu đài trong truyện cổ tích, dưới ánh nắng, trông nó cực kỳ nên thơ.

Kiều Minh Húc dừng xe, đầu tiên đẩy xe lăn đến, sau đó ôm Mạch Tiểu Miên ra đặt cô ngồi xuống xe lăn.

“Nơi đây thật là đẹp!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 619: Chương 575


Nhìn từ bên ngoài hoàn toàn khác khi ngồi trong xe, cô không nhịn được mà tán thưởng.

“Sau này căn nhà này sẽ trở thành nhà nghỉ phép của riêng hai ta, ngoại trừ dì quét dọn, không ai được vào trong.


Kiều Minh Húc chỉ vào tòa lâu đài nhỏ kia, nói với Mạch Tiểu Miên.

Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên.

Có một tòa lâu đài dành riêng cho mình, trong căn nhà đó chỉ chứa đựng cuộc sống riêng của mình và người mình thương, đó chính là mơ ước của tất cả phụ nữ.

Huống chi tòa lâu đài này lại còn xinh đẹp như thế, thơ mộng như vậy.

Tuy Mạch Tiểu Miên đã không còn đọc truyện cổ tích từ lâu, nhưng lúc này, cô vẫn có cảm giác mình đã trở thành công chúa trong truyện cổ tích.

Đương nhiên hoàng tử trong câu truyện cổ tích kia chính là Kiều Minh Húc.

“Thích không?”
Kiều Minh Húc cúi đầu giúp cô đắp lại thảm lông, rồi mới ngẩng đầu hỏi cô.

“Ừm, rất thích.


“Vậy là tốt rồi.


Đầu tiên Kiều Minh Húc đẩy cô đi một vòng vườn hoa cánh bướm đầy màu sắc, sau đó hỏi cô thích loại hoa gì nhất.

“Cảm thấy hoa nào cũng đẹp, rất thích.

Có điều hình như em thích nhất hoa cúc họa mi màu trắng.


Mạch Tiểu Miên suy nghĩ rồi nói.

“Được.


Kiều Minh Húc đẩy cô đi ra sau lâu đài.

Phía sau còn có một mảnh đất trống, ngoài những bụi cây thấp ra thì không còn bất kỳ giống hoa cỏ gì nữa.

“Chờ lần sau chúng ta đến, nơi này sẽ trổ đầy hoa cúc họa mi mà em thích.


Kiều Minh Húc cúi đầu nhìn cô, nói: “Thật ra cảm nhận đầu tiên em mang lại cho anh, cũng giống như hoa cúc hoa mi, thanh nhã, thoát tục, tươi đẹp.



“Ha ha…”
Mạch Tiểu Miên mỉm cười, không nhịn được mà tò mò hỏi: “Anh giữ lại mảnh đất trống này, ban đầu định trồng hoa gì?”
“Hoa hồng đi.


“Là bởi vì Lâm Ngọc thích?”
“Ừ, cô ta khá thích hoa hồng.


Kiều Minh Húc không hề e dè mà nói: “Nhưng anh cũng không cố ý thiết kế nơi này vì cô ta.


Dù nghe anh nói thế, nhưng Mạch Tiểu Miên vẫn có cảm giác hơi mất tự nhiên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 620: Chương 576


Hoàng Uyển số 1 vốn chính là tổ ấm tình yêu mà anh đã chuẩn bị vì Lâm Ngọc.

Mảnh đất trống nơi này, trong kế hoạch ban đầu anh cũng định trồng hoa hồng mà Lâm Ngọc thích.

Không thể nghi ngờ gì, tòa lâu đài này được anh chuẩn bị cho Lâm Ngọc, tuy anh nói vậy, chẳng qua là vì không muốn làm cô không vui mà thôi.

Điều này cũng khiến cô cảm thấy hơi khinh bỉ bản thân mình.

Cảm thấy mình giống như tu hú chiếm tổ, giành lấy đồ thuộc về Lâm Ngọc.

Trong lòng cô đột nhiên xuất hiện một cảm giác cực kỳ áy náy.

“Vẫn nên trồng hoa hồng đi.


“Vì sao?”
Kiều Minh Húc sửng sốt: “Không phải em thích hoa cúc họa mi sao?”
“Cuối cùng sẽ có một ngày nơi này phải trồng hoa hồng.


“Sẽ không, nơi này sẽ chỉ trồng hoa cúc họa mi.


Kiều Minh Húc đã rõ suy nghĩ trong lòng cô, ngồi xuống trước mặt cô, đôi mắt đen nhánh của anh nhìn cô đầy chân thành, nói: “Anh quyết định rồi, từ khi hủy bỏ hợp đồng với Lâm Ngọc.

Anh chỉ muốn được sống cùng em.


Nhìn vào đôi mắt anh, trái tim Mạch Tiểu Miên rung lên, nhưng sau đó lại khẽ lắc đầu: “Làm vậy thật không tốt, em có cảm giác như mình đang giành lấy hết tất cả của cô ta.


“Anh sẽ cho cô ta khoản bồi thường thích hợp.


Kiều Minh Húc kéo tay cô: “Cho dù cô ta đòi bồi thường nhiều bao nhiêu, anh cũng sẽ trả cho cô ta.

Từ sau khi em xuất hiện, anh phát hiện anh thật sự không cách nào ở cùng cô ta nữa.


Lời của anh thật sự đã dỗ Mạch Tiểu Miên vui vẻ, nhưng cũng rất lo lắng.

Lâm Ngọc đã ở bên cạnh mười năm, có thể dùng tiền để bồi thường sao?
Ví dụ như ký ức của cô và Trình Đông Thành, nó có thể dùng tiền để xóa đi sao?
Đúng vậy, cô cũng muốn xóa bỏ ký ức với Trình Đông Thành, dù cho đó là quãng thời gian thanh xuân tuyệt đẹp.

“Anh nói anh không thật lòng yêu Lâm Ngọc, vậy trước kia sao lại muốn ở bên cô ta? Lại còn chung tình suốt tận mười năm?”
Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà hỏi.

Kiều Minh Húc im lặng không nói.

Thấy anh không chịu trả lời, Mạch Tiểu Miên hơi thất vọng, cô biết mình hỏi vấn đề này rất là xảo quyệt, bởi vậy nên không truy vấn nữa, mà nói lảng sang chuyện khác: “Đẩy em vào trong nhà đi, em muốn xem bên trong có giống như truyện cổ tích mà em đã tưởng tượng không.


“Ừm.


Kiều Minh Húc đẩy cô đi từ sân sau ra sân trước, mở cửa kính nửa trong suốt của tòa lâu đài ra.

Quả nhiên bên trong đẹp đến mức giống như một bức tranh sơn dầu…
Mạch Tiểu Miên rất là thích.

Kiều Minh Húc đẩy cô đi một vòng, sau đó ôm cô ngồi xuống sô pha.

Mới vừa ngồi xuống, điện thoại của Mạch Tiểu Miên vang lên, Phùng Quang Hiển gọi đến.
 
Back
Top Bottom