Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 481


Chương 481

Mạch Tiểu Miên cảm nhận được anh tới, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Đúng lúc cô nhìn thấy ánh mắt tràn đầy thương tiếc của anh khi nhìn cô, trái tim cô chợt nhảy dựng lên, hơi ngượng ngùng nhìn anh cười một tiếng, nói: “Sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt này vậy? Cứ như tôi đang rơi vào dầu sôi lửa bỏng ấy.”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc dựa vào cửa, nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười ấm áp nói: “Vốn em là như vậy mà, em gả cho Kiều Minh Húc tôi, là có thể không cần làm gì cả, dưới thân phận thiếu phu nhân đó em có thể rảnh rỗi đi du lịch khắp thế giới này, đi dạo phố, mua sắm, ăn những món ăn ngon. Nhưng em cứ hết lần này đến lần khác lại làm một công việc nặng nhọc khô khan như bác sĩ pháp y, tự mình đưa bản thân vào dầu sôi lửa bỏng, tôi không đồng cảm với em, vậy thì ai đồng cảm nữa cơ chứ?”

“Ồ, nghe anh nói như vậy, tôi thấy mình thật đúng là đáng phải được thông cảm mà!”

Mạch Tiểu Miên mỉm cười, đặt con chuột trong tay xuống, tắt máy tính, đứng dậy nói: “Vậy tôi dứt khoát từ chức không đi làm nữa, dùng thẻ của anh chạy vòng quanh thế giới, shopping dạo phố, ăn ngon, thế nào? Có sợ không?”

“Ồ, tôi cam tâm tình nguyện thấy em như vậy đấy. Dù sao tôi cũng có tiền, phung phí thế nào là tùy ý anh!”

Kiều Minh Húc cười nói.

“Quả nhiên, lấy được một người có tiền thật tốt mà. Thảo nào nhiều cô gái dù có phải gọt nhọn đầu đi cũng phải gả vào nhà giàu, hóa ra lại thoải mái như vậy!”

“Bây giờ em cũng có thể thoải mái thế mà!”

“Không được, tôi chỉ có thể thoải mái được ba năm thôi, còn ba năm sau thì sao cơ chứ? Sau khi chia tay với anh, chẳng lẽ tôi còn không biết xấu hổ mà tiếp tục phung phí tiền của anh nữa sao? Cho dù anh có sẵn lòng, Ngọc Ngọc của anh cũng sẽ không chịu đâu. Quên đi, tôi vẫn nên mệnh khổ, tiếp tục làm một nữ pháp y thôi.”

Mạch Tiểu Miên cười khổ nói, trong lòng khẽ nhói đau.

Nghe cô nói về cảnh tượng chia tay ba năm sau của hai người, trong lòng Kiều Minh Húc cũng không nói ra được mùi vị gì.

Anh không muốn chia tay cô nữa.

Anh muốn tiếp tục chung sống với cô.

Nhưng mà, giữa hai người bọn họ còn có bản hợp đồng, còn có cả khế ước giữa anh cùng Lâm Ngọc.

Anh có thể vứt bỏ đoạn tình cảm mười năm cùng Lâm Ngọc sao?

Điều này về đạo đức hay lễ nghĩa đều không hề hợp tình hợp lý!

Nghĩ đến đây, anh liền buồn rầu đến cực điểm.

“Minh Húc à, tôi cũng đã nghỉ ngơi hai ngày rồi, nên đi làm thôi.”

Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Anh không thể xin nghỉ phép giúp tôi mãi như vậy được, nhốt tôi ở nhà thế này mới khiến tôi ngột ngạt đấy.”

“Vết thương trên mặt em vẫn còn chưa lành, rất khó coi. Em cứ như vậy mà đi làm, người khác sẽ chê cười em xấu xí đấy”.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 482


Chương 482

Kiều Minh Húc lo lắng khi cô đi làm, sẽ từ trong miệng người khác biết được hung thủ của vụ án băm thây là Trình Đông Thành, liền nói: “Dù sao bây giờ cũng không có vụ án lớn nào cần em ra tay xử lý. Em không phải nói trợ lý mới tới của em rất có năng lực sao? Những chuyện vặt vãnh bình thường kia cứ để cô ấy giải quyết thôi.”

“Quả nhiên, lấy được một người có tiền thật tốt mà. Thảo nào nhiều cô gái dù có phải gọt nhọn đầu đi cũng phải gả vào nhà giàu, hóa ra lại thoải mái như vậy!”

“Dù nói như vậy, nhưng tôi cứ xin nghỉ mãi thì không tốt lắm đâu. Sẽ khiến cho những người khác trong đơn vị có ý kiến đấy. Dù sao trợ lý của tôi cũng mới tới, dù có năng lực đi nữa thì vẫn cần có sự hướng dẫn của tôi.”

Kiều Minh Húc đứng im bất động, trông như một vị thần gác cổng giữ cửa.

Mạch Tiểu Miên trừng mắt nhìn anh, cô duỗi đầu ngón tay ra, chọc vào nách anh…

“Ha ha.”

Kiều Minh Húc không chịu được cảm giác nhột này, bèn cười to tránh đi.

Mạch Tiểu Miên bước ra ngoài, lè lưỡi nhìn anh nói: “Nếu muốn cản đường tôi, anh vẫn còn non lắm. Con người tôi tinh thông tất cả các điểm kinh mạch ***** ** trên cơ thể, tùy tiện một ngón tay thôi, đã có thể đối phó với anh rồi.”

“Ôi chao, nghe em nói giống như mình là một cao thủ điểm huyệt vậy hả? Em biết vị trí huyệt chết trên cơ thể không? Huyệt di thì sao? Còn cả huyệt cười nữa, em biết không? Ngoài ra còn có huyệt làm tê nữa đấy?”

Kiều Minh Húc cố ý hỏi.

“Không biết, nhưng mà nếu như có ngân châm, tôi vẫn biết chỗ để chọc vào. Tuy rằng không thần kỳ như trong tiểu thuyết võ hiệp, nhưng tôi biết hết các công hiệu của của ***** **.”

“Lợi hại quá nhỉ!”

“Quá khen rồi!”

“Không khiêm tốn chút nào sao?”

“Khiêm tốn là đức tính tốt của tôi, không giống như người nào đó, lúc nào cũng kiêu ngạo tự luyến.”

“Tôi không phải kiêu ngạo tự luyến gì cả, tôi đây là tự tin mới đúng.”

Kiều Minh Húc nhìn, rồi đột nhiên nói: “Tiểu Miên, em có muốn đi nước ngoài chơi không? Giống như nước Mỹ, châu Âu, Ai Cập chẳng hạn?”

“Ai Cập?”

Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng lên, nói: “Chỗ này tôi rất có hứng thú đấy.”

“Có hứng thú với kim tự tháp à?”

“Không phải, tôi rất quan tâm đến xác ướp. Cực kỳ muốn giải phẫu một xác ướp xem thử bọn họ giữ thi thể bằng cách nào. Muốn xem những thi thể từ hàng nghìn năm trước có khác gì so với ngày nay không.”

“Chao ôi, bệnh nghề nghiệp của em thật sự quá nặng rồi, đúng là không chịu nổi mà!”

Kiều Minh Húc lắc đầu tỏ vẻ bất lực, nói: “Nhưng mà, nếu như em muốn đi, bây giờ tôi có thể đặt vé phi cơ ngay, tối nay đưa em đi Ai Cập chơi.”

“Tối nay đi ngay? Vậy chẳng phải tôi lại xin nghỉ làm nữa đấy chứ?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 483


Chương 483

Mạch Tiểu Miên cúi đầu trầm mặc suy nghĩ, nói: “Được rồi, vẫn nên đợi đến kỳ nghỉ lớn rồi đi.”

“Cô gái ngốc này, em yêu công việc của mình đến vậy sao?”

Kiều Minh Húc vươn tay gõ vào trán cô, nói: “Trong đầu em rốt cuộc có chữ “hưởng phúc” không vậy hả?”

“Có chứ. Đối với tôi mà nói, công việc chính là hưởng phúc rồi đấy.”

“Được rồi, đồ tham công tiếc việc.”

Kiều Minh Húc lại suy nghĩ một chút, nói: “Hay là, trong khoảng thời gian em nghỉ làm này, tôi cùng em đến mái ấm tình thương một chuyến. Em đã không tới đó một khoảng thời gian rồi đúng không, chắc hẳn rất nhớ những đứa trẻ cùng cụ già ở nơi đó nhỉ.”

Hai mắt Mạch Tiểu Miên sáng rực lên, nói: “Anh chịu đi cùng tôi sao?”

“Tôi có thể nói ra như vậy, thì đương nhiên là làm được rồi.”

Kiều Minh Húc vươn tay vuốt tóc cô, nói: “Có khi nào tôi thất hứa với em chưa?”

“Được rồi, vậy chúng ta đi thôi, tôi thật sự rất muốn đi mái ấm tình thương một chuyến, nhìn mấy đứa trẻ cùng cụ già ở đó.”

Mạch Tiểu Miên sốt ruột nói: “Chúng ta đi mua quà đi.”

“Muốn mua quà gì nào?”

“Những thứ như đồ chơi, quần áo, quà vặt các thứ ấy.”

“Được rồi, bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại ngay, nhờ người gửi đồ chơi, quần áo cùng một xe quà vặt qua đó nhé.”

Kiều Minh Húc nói xong, lập tức bấm số gọi vào điện thoại của thư ký Hoàng Thanh.

“Được rồi. Chờ tới khi chúng ta đến đó, đồ chơi, quần áo, quà vặt cũng sẽ đến kịp thôi.”

Kiều Minh Húc nhìn cô nói.

“Có tiền thật tự do phóng khoáng mà!”

Mạch Tiểu Miên không khỏi giơ ngón tay cái lên!

“Chỉ cần em thích, lúc nào cũng có thể bày ra dáng vẻ tự do phóng khoáng này với em cả!”

Kiều Minh Húc vừa nói vừa đưa tay sờ đầu cô.

Mạch Tiểu Miên lại cảm động một hồi lâu, vô thức vươn tay nắm lấy cánh tay của anh, nói: “Đi thôi, chúng ta đến mái ấm tình thương nào!”

“Chải đầu, thay quần áo.”

Kiều Minh Húc liếc xéo mái tóc bù xù như ổ gà cùng quần áo ở nhà của cô, nói: “Tôi không muốn bị nói là đi cùng một người điên ra ngoài chơi đâu nhé.”

Mạch Tiểu Miên cúi nhìn xuống quần áo trên người mình, còn có dép lê xuệch xoạc, tiện tay gãi đầu một cái, trách móc nói với anh: “Tôi cũng không phải là người theo xu hướng gì cả, do anh không biết đấy thôi!”

“Nhanh thay về trang phục hợp thời trang cho tôi đi.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 484


Chương 484

“Yes, sir!”

Bởi vì tâm tình của Mạch Tiểu Miên đang rất tốt, liền nghịch ngợm ra dáng chào anh, sau đó nhanh chóng đi vào phòng thay quần áo, đổi một bộ trang phục nhẹ nhàng thoải mái, rồi ngồi xuống bàn trang điểm, cầm lấy lược gỗ lên chải đầu.

Vừa chải, vừa nghĩ tới chiếc lược phỉ thúy đã bị Lâm Ngọc làm gãy kia, động tác trên tay lập tức dừng lại, cười khổ một tiếng.

Kiều Minh Húc ở bên cạnh nhìn cô đang chải đầu.

Thấy cô đột nhiên cười khổ, đại ý cũng đoán được cô đang nghĩ đến điều gì, liền lên tiếng hỏi: “Tôi sẽ mua một chiếc lược mới cho em.”

“Không cần. Lược gỗ của tôi rất tốt, hơn nữa, tôi cũng chỉ thích hợp với lược gỗ mà thôi.”

Mạch Tiểu Miên từ chối nói.

Đôi mắt đen của Kiều Minh Húc hơi nheo lại, anh không nói thêm gì nữa.

Lúc trước, anh muốn tặng cho cô một chiếc lược, nên anh liền nghĩ đến chiếc lược phỉ thúy mà Lâm Ngọc ngày đó ở Thành Ngọc nói rất thích. Lúc ấy anh cho rằng, chỉ cần là phụ nữ thì chắc hẳn đều sẽ thích, vì vậy, anh mới đi mua ngay cho Mạch Tiểu Miên.

Nhưng mà, anh nằm mơ cũng không nghĩ tới, Lâm Ngọc lại nhìn thấy cây lược này, hơn nữa còn vì thế mà gây ra mâu thuẫn lớn như vậy, bẻ gãy cả cây lược đi.

Lúc đó trông Mạch Tiểu Miên rất buồn, đoán chừng là thất vọng vì chiếc lược ấy anh vốn nên cho Lâm Ngọc, mà lại tặng ngược cho cô.

Mạch Tiểu Miên chải đầu xong, đứng dậy nhìn tóc của anh, nói: “Tóc của anh cũng đã mọc nhiều rồi, không phải nên đi cắt ngắn lên hơn một chút sao?”

“Đợi thợ cắt tóc cá nhân là em đấy.”

Kiều Minh Húc nhìn cô nói: “Ngoại trừ em ra, tôi không định để bất kỳ người nào động vào đầu tôi nữa.”

“Ý anh là, nếu như tôi không cắt tóc cho anh, anh cứ để mặc cho tóc dài như thế đấy à?”

Mạch Tiểu Miên trợn mắt hỏi.

“Chính xác!”

“Được rồi, hắc hắc, tôi cũng muốn nhìn thử xem, dáng vẻ anh với mái tóc dài bồng bềnh sẽ trông như thế nào đấy.”

Mạch Tiểu Miên trách móc cười nói.

Trong lòng cô vẫn đang suy nghĩ mình nên đi mua một bộ dụng cụ cắt tóc thế nào đây.

Anh đối xử với bản thân mình tốt như vậy, cho đến bây giờ chưa từng thất hứa, cô cũng không thể luôn làm đội trưởng của đội gian lận được.

“Hừ.”

Kiều Minh Húc khịt mũi, nói: “Tôi thật quá thất vọng về em mà.”

“Hắc hắc, tôi đối với anh không thất vọng là được rồi.”

Mạch Tiểu Miên gian trá cười một tiếng, nói: “Nào, đi thôi, chúng ta đến mái ấm tình thương nào.”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc gật đầu cùng cô đi ra ngoài, mới vừa ra khỏi cổng đã bị mấy cảnh sát chặn lại.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 485


Chương 485

Những cảnh sát này, đều là người đội cảnh sát hình sự, cô cũng biết rõ họ.

“Pháp y Mạch, thật thứ lỗi, chúng tôi có một vụ án cần sự hợp tác điều tra của cô.”

Một trong những cảnh sát tiến lên nói.

“Ồ? Có phải báo cáo giám định xảy ra vấn đề gì rồi không?”

Mạch Tiểu Miên nghi ngờ hỏi.

“Không phải, pháp y Mạch, là về vụ án băm thây xảy ra cách đây vài ngày, có quan hệ nhất định với cô, cần cô trở về hợp tác điều tra.”

“Chính xác!”

Cảnh sát kia dùng dáng vẻ giải quyết công việc chung để nói với Mạch Tiểu Miên.

“Tôi có liên quan đến cả người chết và hung thủ sao?”

Mạch Tiểu Miên khó hiểu cau mày lại, hỏi: “Tôi hoàn toàn không quen biết Dương Xuân Hoa đã chết mà. Còn hung thủ là ai?”

“Hung thủ là…”

Cảnh sát kia vừa định nói ra tên của Trình Đông Thành, thì liền bị Kiều Minh Húc nghiêm giọng ngăn lại, nói: “Im miệng!”

Tiếng gầm bất thình lình này của anh khiến những người có mặt ở đây đều giật bắn cả mình.

“Chuyện gì vậy?”

Mạch Tiểu Miên nghi ngờ nhìn phản ứng thái quá của anh, hỏi: “Hung thủ không phải có liên quan gì đến anh đấy chứ?”

“Hoàn toàn không liên quan gì đến anh Kiều.”

Anh chàng cảnh sát vội vàng giải thích.

“Vậy anh kích động cái gì chứ?”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy Kiều Minh Húc dùng ánh mắt tràn đầy thương tiếc nhìn cô, nghi ngờ càng lớn hơn: “Chẳng lẽ hung thủ là người mà tôi quen biết sao? Hơn nữa còn là một người rất thân thiết?”

Mạch Tiểu Miên dò xét trong đầu những người mà cô gần gũi.

Cha mẹ cô không thể nào là hung thủ được, cho dù có cho bọn họ một trăm lá gan, bọn họ cũng không làm được loại chuyện bi thảm như vậy.

Diệp Bội?

Cũng không có khả năng.

“Hung thủ rốt cuộc là ai cơ chứ?”

Mạch Tiểu Miên nhìn về phía cảnh sát, nói: “Xin lập tức nói ngay cho tôi biết”

“Tiểu Miên, em không cần biết đâu.”

Kiều Minh Húc lo lắng ôm lấy bả vai cô, nói: “Có biết cũng vô ích thôi.”

“Kiều Minh Húc, đừng ngây thơ như vậy, cảnh sát cũng đã tới tìm tôi rồi, anh còn cho là có thể giấu được tôi bao lâu nữa chứ?”

Lúc này Mạch Tiểu Miên mới hiểu được, vì sao vừa rồi Kiều Minh Húc lại hùng hổ ngăn cản cô đi làm như vậy, hóa ra là vì cô sợ cô biết hung thủ thực sự là ai.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 486


Chương 486

“Ôi.”

Kiều Minh Húc thở dài, lại một lần nữa ôm cô vào lòng, vươn tay sờ đầu cô nói: “Nghe đây, em cũng đừng đau lòng quá nhé, tôi sẽ ở bên cạnh em.”

“Rốt cuộc là ai?”

Mạch Tiểu Miên vừa hỏi vừa ngẩng đầu lên từ trong ngực anh, nhìn anh hỏi.

“Pháp y Mạch, kẻ bị tình nghi là mối tình đầu của cô, Trình Đông Thành.”

“Trình Đông Thành?”

Mạch Tiểu Miên có cảm giác như mình đang nghe nhầm vậy, cô nói: “Anh nói rõ hơn một chút cho tôi.”

“Vâng, theo điều tra, trước mắt Trình Đông Thành kia đang sống dưới cái mác người anh em sinh đôi Trình Tây Thành của anh ta!”

Mạch Tiểu Miên ngơ ngác nhìn miệng của anh chàng cảnh sát kia, bất chợt cảm thấy máu toàn thân như nguội lạnh, đầu óc thiếu dưỡng khí, ngất đi trong vòng tay của Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc đau lòng ôm lấy cô, gọi lớn tên cô.

Mạch Tiểu Miên tỉnh hồn lại, sau đó khó tin kéo lấy quần áo của anh, nói: “Minh Húc à, anh mau nói cho tôi biết đi, mới vừa rồi là bọn họ đang nói dối tôi, Đông Thành không thể nào là hung thủ được, hơn nữa lại còn là một kẻ sát nhân tàn nhẫn đến vậy.”

Kiều Minh Húc im lặng không nói gì, chỉ nhìn cô bằng một đôi mắt đen láy tràn đầy bi thương.

Anh cũng rất mong đây không phải là sự thật.

Nhưng thực tế kết quả điều tra, lại chính là như vậy.

Hơn nữa, anh cũng điều tra ra được nguyên nhân khiến Trình Đông Thành trở thành Trình Tây Thành, là bởi vì anh ta đã g**t ch*t Trình Tây Thành.

Quá trình này cực kỳ phức tạp.

Thấy anh im lặng không nói gì, trái tim Mạch Tiểu Miên chùng xuống, sau đó lại nguội lạnh từng chút một…

“Pháp y Mạch, mời anh điều chỉnh cảm xúc lại, sau đó trở về đồn cảnh sát cùng chúng tôi. Chúng tôi còn có chuyện cần sự hợp tác điều tra của cô.”

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên cố gắng trấn tĩnh lại, đứng thẳng lên từ trong ngực Kiều Minh Húc, mới đi được hai bước, hai chân liền mềm nhũn, loạng choạng vài bước. Nếu như không phải có Kiều Minh Húc kịp thời đỡ, cô đã ngã lăn trên mặt đất mất rồi.

“Tôi sẽ đi với em!”

Kiều Minh Húc đỡ cô lên xe cảnh sát…

Bên trong đồn cảnh sát.

Mạch Tiểu Miên tiếp nhận thẩm vấn điều tra.

Dương Xuân Hoa khi còn sống đã bắt cóc định mưu sát cô, mà cô lại là mối tình đầu của Trình Đông Thành. Mấy ngày trước cô còn đăng nhập vào email của Trình Đông Thành……

Vì vậy, tất cả những điều này đã trở thành đầu mối để cảnh sát thẩm vấn lần ra dấu vết từ cô.

Tuy nhiên, đó chỉ là một cuộc thẩm vấn thông thường, cô cũng không bị giam giữ vì những điều này, cô chỉ được thông báo là ở nhà chờ tin tức, tùy thời tiếp nhận lệnh triệu tập bất cứ lúc nào.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 487


Chương 487

“Tôi có thể gặp Trình Đông Thành một chút được không?”

Mạch Tiểu Miên nói với Kiều Minh Húc trên đường về nhà.

Bàn tay cầm vô lăng của Kiều Minh Húc hơi nắm chặt lại, anh hỏi: “Gặp anh ta để làm gì cơ chứ?”

“Tôi cũng không biết, chỉ là muốn gặp mặt anh ấy một lần.”

Mạch Tiểu Miên đau lòng nắm tóc, nói: “Trong ấn tượng của tôi, anh ấy hiền lành như vậy, chính trực đến thế, sao lại có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như g**t ch*t anh em ruột thịt của mình, rồi cả án băm thây hung tợn này nữa chứ? Tôi không thể hiểu nổi, người anh em song sinh Trình Tây Thành này rốt cuộc là từ đâu tới, tại sao anh lại phải giả chết, sau đó lấy thân phận của Trình Tây Thành để sống cơ chứ. Còn nữa, Dương Xuân Hoa kia, sao phải thuê người bắt cóc muốn sát hại tôi chứ.”

“Cảnh sát sẽ giúp em điều tra tất cả những chuyện này.”

“Không! Tôi muốn anh ấy tự mình nói cho tôi biết!”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh bằng ánh mắt khẩn cầu nói: “Với thực lực của anh, nhất định sẽ có biện pháp để anh ấy có thể gặp tôi một lần, xin anh đấy, Minh Húc à!”

Kiều Minh Húc suy nghĩ một lúc, sau đó thở dài nói: “Được rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp em.”

“Cảm ơn anh.”

“Đừng khách khí.”

Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt đau lòng của cô, trái tim càng thêm quặn thắt.

Khi trở lại số 1 Hoàng Uyển, trước khi vào cửa, thím Trương đã tiến lên, nói: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, có khách đến thăm, là khách của thiếu phu nhân ạ.”

“Được.”

Kiều Minh Húc gật đầu, vươn tay sờ sờ cái đầu đang rũ xuống kia của cô: “Lấy lại tinh thần lên gặp khách nào.”

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên sợ khách đến là cha mẹ mình, bèn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười vui vẻ.

Nụ cười này của cô, trông vỡ vụn những ưu thương.

Giống như một sợi chỉ kéo qua trái tim Kiều Minh Húc vậy, mỏng manh đau đớn.

Hai người họ bước vào phòng khách.

Khách mời không phải là cha mẹ Mạch, mà là hai người Mạch Tiểu Miên có nằm mơ cũng không nghĩ tới…

Cha mẹ của Trình Đông Thành!

Từ sau chuyến đi Mỹ cùng bọn họ để tận mắt thấy thi thể Trình Đông Thành lần đó, cô vẫn chưa gặp lại bọn họ.

Khi đó, bọn họ cũng không tính là già lắm.

Nhưng chỉ tám năm sau thôi, bọn họ đã trông như già đi mấy chục tuổi vậy.

Tóc cả hai đều bạc trắng, khuôn mặt phờ phạc tiều tụy, thân hình gầy guộc, gương mặt thiếu sức sống…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 488


Chương 488

“Tiểu Miên.”

Khi bọn họ nhìn thấy Mạch Tiểu Miên, vốn đang ngồi, bọn họ cũng vội vàng đứng dậy, rụt rè gọi tên cô.

“Chú, dì…”

Mạch Tiểu Miên thoáng sửng sốt, sau đó vội vàng lễ phép chào hỏi.

“Tiểu Miên, đây là tổng giám đốc Kiều đúng không?”

Cha Trình nhìn Kiều Minh Húc hỏi.

“Vâng, anh ấy là Kiều Minh Húc!”

“Tổng giám đốc Kiều, chào anh!”

Cha Trình vội vàng tiến tới, đưa tay ra, muốn bắt tay Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc vốn không có thói quen bắt tay với người lạ, anh cũng không có đưa tay ra, mà hờ hững nhìn ông ta, đang suy đoán rốt cuộc ông ta có quan hệ gì với Mạch Tiểu Miên?

“Xin lỗi, tổng giám đốc Kiều, chúng tôi đã l* m*ng quấy rầy rồi.”

Cha Trình thấy anh không có ý định bắt tay mình, liền hơi lúng túng rút tay về, rất xin lỗi nói.

“Xin chào.”

Kiều Minh Húc thờ ơ đáp lại một câu: “Xin hỏi hai người là?”

“Minh Húc, bọn họ là cha mẹ của Đông Thành.”

Mạch Tiểu Miên lên tiếng nói.

Kiều Minh Húc cau mày lại, đôi mắt đen trầm xuống, biểu cảm trên mặt lãnh đạm hơn vài phần, còn có chút không vui.

Bởi vì mắc bệnh sạch sẽ, còn có không gian riêng tư của mình, nên anh vốn không thích người ngoài tới nơi này. Thế nên ngay cả cha mẹ Mạch, cũng thức thời không đến.

“Phịch!”

Cha mẹ Trình đột nhiên làm ra một hành động khiến bọn cô cực kỳ sửng sốt, hai người khuỵu gối quỳ xuống trước mặt Kiều Minh Húc và Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên kinh hãi, vội vàng vươn tay kéo bọn họ lên, nói: “Chú, dì, hai người đây là làm gì vậy ạ?”

“Tiểu Miên.”

Mẹ Trình kéo lấy tay cô, nước mắt tuôn trào, nghẹn ngào nức nở cầu xin: “Con hãy nhìn lại nhiều năm tình cảm giữa Đông Thành cùng mình, có thể giúp nó một chút, đừng để nó bị kết án tử hình được không?”

Nghe được những lời này, Mạch Tiểu Miên liền hiểu được ý đồ tới đây của bọn họ.

“Dì à, con làm gì có năng lực để giúp Đông Thành cơ chứ?”

Mạch Tiểu Miên cười khổ, nước mắt cũng rơi lã chã.

Giết người phải đền mạng, đây là điều luật hình phạt của đất nước Trung Hoa này rồi. Huống chi, vụ án này của Trình Đông Thành còn vô cùng tồi tệ, có liên quan đến việc giết hai người, cho dù cô có là quan tòa cũng không thể làm gì được cả.

“Tiểu Miên à, tổng giám đốc Kiều lợi hại như vậy, nhất định sẽ có biện pháp, con có thể nhờ cậu ấy giúp đỡ Đông Thành của chúng ta một tay, tranh thủ một bản án tù chung thân cũng tốt rồi.”

Mẹ Trình mắt mũi tèm nhem cầu khẩn.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 489


Chương 489

Mạch Tiểu Miên nhìn về phía Kiều Minh Húc.

Trên mặt Kiều Minh Húc đã lộ ra vẻ chán ghét không hề che giấu.

Đây là chuyện không thể trách anh được, đổi lại thành bất kỳ người nào khác, cũng sẽ chán ghét loại chuyện này mà thôi.

“Chú, dì, hai người mau đứng dậy trước đi đã.”

“Tiểu Miên à, nếu các con không đồng ý, chúng ta sẽ không đứng dậy. Nhà họ Trình hai bác chỉ còn lại một mình huyết mạch là Trình Đông Thành, không thể để nó cứ như vậy mà chết đi được. Đều do chúng ta cả, nếu không, Đông Thành cũng sẽ không đi đến ngày hôm nay, nhất định nó đã cùng con hạnh phúc kết hôn sinh con rồi, hu hu…”

Mẹ Trình nói rồi rưng rưng, khóc lóc đầy tự trách.

Mạch Tiểu Miên nghe thấy lời bà nói có ẩn ý gì đó, không nhịn được hỏi: “Trình Tây Thành rốt cuộc là từ đâu ra vậy ạ? Tại sao trước đây con chưa từng biết Đông Thành có một người anh em song sinh nữa vậy?”

“Ngày đó, sau khi dì sinh hai anh em nó không lâu, liền gặp một thầy bói. Ông ấy nói số mệnh của hai anh em tương khắc với nhau, nếu được nuôi dưỡng cùng nhau, chắc chắn sẽ đấu đá lẫn nhau, dẫn đến tai nạn đổ máu. Thế nên, dì mới gửi Tây Thành nuôi ở bên ngoài, giữ lại Đông Thành. Đông Thành vẫn luôn không biết mình còn có một người anh em sinh đôi. Vào năm mà các con thi vào đại học, Tây Thành xảy ra chuyện, lái xe máy đụng phải người khác. Nó đột nhiên tìm tới chúng ta, cầu xin chúng ta cứu nó. Hơn nữa còn nói nhiều năm qua nó chịu khổ như vậy đều là do hai bác. Dù sao nó cũng là con của chúng ta, thêm vào đó trong lòng cũng ôm áy náy với nó, quả thực không muốn để nó phải vào ngục giam chịu khổ cực. Lúc ấy Đông Thành lại nghe được, liền nói để cho nó thay Tây Thành đối mặt với pháp luật. Hai bác đều rất khiếp sợ, nhưng cũng không biết làm thế nào cả. Tuy nhiên, Đông Thành lại cố ý muốn chịu tội thay em mình, hơn nữa nhìn Tây Thành đáng thương đau khổ như vậy, nên hai bác cuối cùng cũng đồng ý cho Đông Thành đi chịu tội thay, bị kết án ba năm tù. Sau khi Đông Thành bị đưa vào tù, chúng ta đã để nó sống cuộc sống của Đông Thành. Ai biết được, ba năm sau, Đông Thành ra tù, lại g**t ch*t Tây Thành. Còn về phần tại sao Đông Thành lại g**t ch*t Tây Thành, hai bác cũng không biết, hu hu…”

Mẹ Trình khóc xong, cuối cùng cũng không chống đỡ được, mà ngã khụy xuống đất.

Mạch Tiểu Miên cùng cha Trình vội vàng đưa tay ra đỡ bà.

Bà hơi lấy lại tinh thần, níu lấy tay Tiểu Miên cầu khẩn.

“Hai bác đi về trước đi, tôi sẽ cố gắng hết sức, tuy nhiên cũng không thể bảo đảm được là có thể giúp được hay không. Vụ án này quá sức tệ rồi.”

Kiều Minh Húc ở bên cạnh lên tiếng.

Nghe những lời này của anh, cha mẹ Trình vốn dĩ mang ánh mắt tuyệt vọng, đã thoáng qua lên một chút hy vọng, vội vàng dập đầu với Kiều Minh Húc: “Cảm ơn tổng giám đốc Kiều, cám ơn Tiểu Miên.”

“Đứng dậy đi ra ngoài đi!”

Kiều Minh Húc nói với giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: “Nếu không, cái gì tôi cũng sẽ không làm.”

Cha mẹ Trình nghe thấy vậy, liền vội vàng đứng dậy, chào tạm biệt bọn họ rồi ra về.

“Thím Trương, lau sàn nhà đi.”

Nhìn thấy bọn họ đã đi xa, Kiều Minh Húc lập tức lên tiếng gọi thím Trương.

Thím Trương vội vàng mang cây lau sàn đến.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 490


Chương 490

“Xin lỗi.”

Mạch Tiểu Miên áy náy nói với anh: “Tôi thật sự không ngờ bọn họ sẽ tìm tới cửa như vậy, còn đưa ra yêu cầu thế này.”

“Không sao đâu.”

Kiều Minh Húc vuốt tóc cô, nói: “Em không cần phải suy nghĩ nhiều đâu, đi tắm rửa, ăn chút gì đó rồi ngủ một giấc thật ngon, được không?”

Mạch Tiểu Miên lặng lẽ gật đầu rồi đi lên lầu.

Kiều Minh Húc vừa định đi theo thì nhận được điện thoại của Phùng Quang Hiển.

Vừa mới kết nối, Phùng Quang Hiển đã gào thét lên: “Kiều Minh Húc, anh cùng Tiểu Miên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao hôm nay cảnh sát lại tìm tới cửa nhà anh? Có phải anh đã vi phạm vụ án kinh tế nào đó không đấy?”

“Không phải. Chỉ là Tiểu Miên bị liên quan đến một vụ án mà thôi, xét hỏi theo thông lệ ấy mà.”

Kiều Minh Húc giải thích.

“Vậy sao? Nhưng trên mạng xôn xao rằng nhà họ Kiều xảy ra vấn đề, cho nên vợ chồng các anh bị bắt đấy.”

“Hở?”

Trái tim Kiều Minh Húc chùng xuống, sau khi cúp điện thoại của Phùng Quang Hiển, anh vội vàng lên mạng đọc tin tức.

Không biết ai đã chụp ảnh anh và Mạch Tiểu Miên bị cảnh sát hộ tống lên xe cảnh sát, bây giờ đã lọt vào top tìm kiếm hot trên Internet. Cư dân mạng cũng rối rít đồn đoán liệu có phải đã xảy ra chuyện gì với tập đoàn Kiều Thị rồi hay không. Rất nhiều người nói rằng, sáng mai, bọn họ phải nhanh chóng bán tháo cổ phiếu của Kiều Thị, tránh để mất hết cả vốn ban đầu.

Còn chưa đợi đọc xong, anh đã nhận được điện thoại của ông nội Kiều Phong, chất vấn hỏi anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói một số cổ đông lớn đều tập trung ở nhà họ Kiều cả rồi, yêu cầu anh trở về cho một câu trả lời thỏa đáng.

Kiều Minh Húc giải thích nguyên nhân xảy ra vụ việc, nhờ ông nội giải thích giúp cho các cổ đông, đồng thời bày tỏ sẽ lập tức có biện pháp xoa dịu cơn sóng gió vô vị trên mạng kia lại.

“Minh Húc à, con phải biết rằng, bất kỳ hành vi sai trái nào của cá nhân con đều sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ công ty, gây biến động lớn về giá cổ phiếu của công ty. Cho dù con có dùng cách gì đi nữa, con cũng phải làm rõ sự việc, xoa dịu sự hoảng loạn của các cổ đông, tránh để cho bọn họ bất bãn. Con nên biết, trước mắt con vẫn chưa được xem là hoàn toàn đứng vững ở cái công ty này đâu. Cần một thời gian nữa cơ, nên con vẫn cần sự ủng hộ của các cổ đông đấy.”

Kiều Phong nghiêm túc nói xong, lại hỏi: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, tình hình của Tiểu Miên bây giờ thế nào rồi?”. Truyện Kiếm Hiệp

“Nhìn bề ngoài thì có vẻ ổn, nhưng cảm xúc chắc là không ổn định lắm.”

“Những thời điểm như thế này, con phải đặc biệt chú ý đến cảm xúc của con bé, ở bên cạnh bầu bạn với nó, kẻo lại xảy ra bi kịch như bà con năm đó. Lúc ấy nếu như không phải vì ông quá bận rộn với công việc mà bỏ lơ cảm xúc của bà ấy, không có ai bầu bạn bên cạnh bà ấy, bà ấy cũng sẽ không mất tích…”

Kiều Phong nói đến chỗ này, lại có vài phần khổ sở.

“Ông nội, cháu sẽ chú ý.”

“Được rồi, con trông Tiểu Miên đi, ông sẽ giúp con lo chuyện cổ đông bên này. Bên phương tiện truyền thông đó, con mau sớm lắng xuống đi.”

Kiều Phong liền cúp điện thoại.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 491


Chương 491

Kiều Minh Húc lên lầu, đi tới phòng tắm đã đóng chặt cửa trước, không nghe thấy tiếng nước chảy, bèn vội vàng gõ cửa gọi tên cô: “Tiểu Miên.”

“Ừ?”

Giọng nói có chút yếu ớt của Mạch Tiểu Miên từ bên trong truyền ra.

“Còn chưa tắm?”

“Ừ, chuẩn bị tắm đây.”

Lúc này Mạch Tiểu Miên vẫn còn đang tr*n tr**ng đứng dưới vòi hoa sen đã ngập khói, còn chưa bắt đầu tắm rửa.

Nghĩ đến Trình Đông Thành, đến đống thi thể nát bấy bị bằm thây kia…

Đầu óc cô liền rối bời, làm thế nào cũng không thể giải thích được, tại sao Trình Đông Thành lại trở nên như vậy…

“Vậy em cẩn thận đấy nhé.”

Bên trong yên tĩnh đến mức Kiều Minh Húc cảm thấy không đúng lắm, vì vậy anh liền đứng ở cửa phòng tắm, vừa trông chừng cô vừa gọi điện thoại giải quyết chuyện truyền thông trên Internet.

Nghe thấy giọng nói của anh ở bên ngoài, Mạch Tiểu Miên biết anh đang lo lắng cho cô, phiền muộn trong lòng kia liền hơi lắng xuống một chút.

Cô bật nước lên, vội vàng tắm nhanh, rồi mặc quần áo tử tế bước ra.

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô đi ra, liền thở phào nhẹ nhõm. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh ở bên cạnh vừa nói chuyện điện thoại, vừa đưa tay khều mái tóc còn hơi ướt của cô.

Hành động nhỏ diễn ra một cách vô cùng tự nhiên này khiến mắt Mạch Tiểu Miên ươn ướt.

Cô vừa rồi ở trong phòng tắm có nghe thấy anh nói chuyện điện thoại, hình như vì chuyện hôm nay cô lên xe cảnh sát với anh mà tin tức trên mạng trở nên nóng hổi, do vậy mới ảnh hưởng đến lòng tin của các cổ đông trong công ty.

Cô không giúp gì được cho anh, vậy mà còn mang đến dáng vẻ phiền toái cho anh nữa.

Mà giữa bộn bề lo toan này, anh vẫn không quên quan tâm đến bản thân cô.

“Minh Húc à, anh cứ bận chuyện của anh đi, không cần phải để ý đến tôi đâu, tôi không có việc gì cả.”

Cô nhìn anh nói, cố gắng tạo cho mình một vẻ mặt thoải mái nhất.

Nhưng cô không biết rằng, cô càng làm như vậy, trái tim anh càng đau.

“Tôi không bận, những chuyện này có thể giải quyết qua điện thoại, tôi sẽ ở bên cạnh em.”

Kiều Minh Húc bắt cô ngồi xuống ghế, thuận tay cầm lược lên chải tóc cho cô.

Nhìn anh trong gương, cẩn thận giúp cô chải đầu một cách cẩn thận nghiêm túc, hai mắt Mạch Tiểu Miên bắt đầu nhòe lệ…

“Đừng buồn!”

Kiều Minh Húc cũng từ trong gương nhìn thấy cô rơi lệ, liền vươn tay ôm đầu cô vào trong ngực mình, nói: “Mọi chuyện đều có tôi ở đây.”

Mạch Tiểu Miên nằm trong vòng tay ấm áp của anh, ngửi thấy mùi gỗ thông nhẹ nhàng quen thuộc, khiến cô an tâm đến mức nằm im bất động hồi lâu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 492


Chương 492

Lúc này Kiều Minh Húc mới có cảm giác.

Cho dù phải chống chọi với cả thế giới này, anh cũng muốn bảo vệ cô dưới đôi cánh của mình, không để cô phải lang thang, không để cô lo lắng hay sợ hãi gì, càng không để cô không có nơi nào để tựa vào cả.

Ở trong lòng anh, cô không phải là một nữ pháp y không sợ trời, không sợ đất, mà chỉ là một cô gái nhỏ bé cần anh bảo vệ mà thôi.

Anh cúi đầu hôn l*n đ*nh tóc cô.

Đầu cô cảm nhận được sự ấm áp từ đôi môi anh, từ trên xuống dưới giống như bị điện giật nhẹ vậy. Trong lòng chợt sinh ra một cảm giác sợ hãi nào đó, tình cảm dịu dàng bất chợt dâng lên.

Tiếng chuông điện thoại di động của Kiều Minh Húc đã cắt ngang khoảnh khắc ôn nhu ngắn ngủi này.

Anh nghe máy, nói lời cảm ơn, cúp điện thoại, nhìn Mạch Tiểu Miên đã ngẩng đầu lên khỏi cánh tay anh, ánh mắt nghiêm trọng, sau đó vươn tay ôm lấy bả vai cô, nói: “Tiểu Miên, có chuyện này tôi phải nói với em, em phải kiên cường lên nhé. ”

Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh, có một loại dự cảm không lành.

“Cảnh sát bên kia vừa gọi tới, nói là Trình Đông Thành đã tự sát.”

Kiều Minh Húc căng thẳng nhìn Mạch Tiểu Miên.

Đôi mắt to kia của Mạch Tiểu Miên nhìn anh một cách chăm chú trong chốc lát, sau đó nước mắt bắt đầu rơi lã chã, tuôn rơi giống như thác đổ vậy, khóc không thành tiếng. Gương mặt thẫn thờ đến nỗi trái tim Kiều Minh Húc vừa đau vừa sợ.

“Tiểu Miên.”

Kiều Minh Húc vươn tay vỗ vỗ gương mặt lạnh như băng kia của cô, nói: “Anh ta vẫn chưa chết, đang trong phòng cấp cứu, anh ta muốn gặp mặt em.”

Mạch Tiểu Miên giật mình đứng thẳng dậy.

Đỉnh đầu vừa vặn đập vào quai hàm của Kiều Minh Húc, khiến anh đau đến nhăn cả mặt lại, thở hổn hển.

“Thật xin lỗi…”

Mạch Tiểu Miên cũng che đỉnh đầu đau nhức của mình lại, vội vàng nói xin lỗi.

“Tôi không sao cả, đầu của em còn nhức không?”

Kiều Minh Húc vươn tay kiểm tra đỉnh đầu của cô.

“Không sao đâu, Minh Húc à, nhanh lên nào, đưa tôi đi gặp Đông Thành.”

Vẻ mặt Mạch Tiểu Miên lúc này lại lộ ra vẻ bình tĩnh khác thường.

Sự bình tĩnh này, dưới cái nhìn của Kiều Minh Húc, giống như sự bình tĩnh trước cơn bão tố vậy, khiến người ta phải đau lòng, hoảng sợ.

Anh cũng không do dự mà bước nhanh xuống cùng cô, phóng xe thẳng đến bệnh viện nơi Trình Đông Thành đang cấp cứu.

Khi anh đến bệnh viện, phòng cấp cứu vừa mới tắt đèn, cửa mở, các bác sĩ bước ra.

Mạch Tiểu Miên vội vàng tiến lên, hỏi: “Đã cứu được người rồi sao?”

Bác sĩ lắc đầu, nhìn cô hỏi: “Cô chính là bác sĩ pháp y Mạch Tiểu Miên đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Anh ấy không thể cứu được nữa, vài phút nữa thôi sẽ tử vong. Cô chuẩn bị khám nghiệm đi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 493


Chương 493

Bác sĩ mặt đầy vẻ tiếc hận nhìn cô, nói: “Mặc dù chuyện này đối với cô rất tàn nhẫn, nhưng mà, đó là yêu cầu của anh ấy.”

“Có ý gì?”

Kiều Minh Húc ở bên cạnh lên tiếng hỏi.

“Anh Kiều, pháp y Mạch, chuyện là như thế này, trước khi Trình Đông Thành tự sát, anh ấy đã để lại một bức thư tuyệt mệnh, trong đó viết rằng anh ấy muốn cô tự mình giải phẫu thi thể cho mình, lấy nội tạng của anh ấy và hiến tặng cho những người cần nó.”

Cảnh sát đang canh giữ hiện trường đưa di thư cho Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên hai tay run run cầm lấy, đọc:

“Tiểu Miên, thật xin lỗi vì anh lại muốn em làm ra chuyện vô cùng tàn nhẫn này, xin em đừng tha thứ cho anh. Em đã từng nói, em muốn tự mình cầm dao rạch ngực anh ra xem có phải anh không còn trái tim nữa không. Bây giờ, anh không thể không để em đi thực hiện nguyện vọng tàn nhẫn này được. Anh đã phạm phải tội lớn như vậy, không còn mặt mũi nào mà sống trên cõi đời này nữa. Anh thật sự hy vọng mình là Trình Tây Thành, mà không phải là Trình Đông Thành, như vậy, em cũng sẽ không khó khăn đến thế này. Nhưng mà, cuối cùng em vẫn biết được thân phận thật sự của anh, điều này đối với em mà nói, thật tàn khốc. Thật xin lỗi, Tiểu Miên. Anh biết, cho dù anh có chết một trăm lần đi nữa, cũng không thể nào chuộc tội. Chỉ hy vọng có thể được tự tay em, lấy hết những bộ phận hữu dụng trên cơ thể anh đi, quyên tặng nó cho người cần, để bọn họ có thể sống thật tốt trên đời này, giảm bớt một chút tội lỗi của anh. Thật xin lỗi, Tiểu Miên, anh đã không còn yêu em từ lâu rồi, em đừng nhớ đến anh làm gì, cứ giải phẫu như nững người đã chết khác, sau đó trở về ngủ một giấc thật ngon, tiếp tục sống cuộc sống của mình. Chúc em thật hạnh phúc.”

Đọc xong, bức di thi rơi xuống từ trên tay Tiểu Miên. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Pháp y Mạch, không còn thời gian nữa, nhanh đi vào gặp anh ấy để phẫu thuật thôi!”

Bác sĩ nhìn Mạch Tiểu Miên với vẻ mặt đầy thương cảm, thúc giục: “Nếu tiếp tục chậm trễ, những bộ phận đó sẽ không còn hữu dụng nữa đâu.”

Kiều Minh Húc tức giận trừng mắt nhìn anh ta.

Sao lại dám để Tiểu Miên làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy cơ chứ, anh thật muốn cầm dao chém Trình Đông Thành thành từng mảnh mà.

Một kẻ ích kỷ, độc ác như vậy!

Mạch Tiểu Miên đã yêu anh nhiều năm đến thế!

Chẳng lẽ anh ta lại không hề quan tâm đến tương lai sẽ có bóng đen phủ lên trái tim của cô ấy sao?

Thật không xứng làm đàn ông!

Mạch Tiểu Miên loạng choạng bước vào phòng mổ.

Trình Đông Thành yên tĩnh nằm trên giường, đầu quấn băng gạc, sắc mặt xám xịt đầy hơi thở chết chóc…

Cách anh ta tự sát cũng vô cùng kỳ dị, không phải theo kiểu cắt tĩnh mạch thông thường, mà là dùng một v*t c*ng đâm từ thái dương vào bên trong hộp sọ, dẫn đến chấn thương thần kinh não, không thể nào cấp cứu được, nhưng lại không thể chết nhanh chóng.

Mạch Tiểu Miên sững sờ nhìn anh ấy, trong đầu lại nhớ về thời cấp hai, thiếu niên rạng rỡ tỏa nắng như ánh mặt trời ấy…

Trình Đông Thành hơi hé mắt, nhìn thấy cô, đôi môi tái nhợt khẽ cử động, mơ hồ nghe được câu nói: “Tiểu Miên, thật xin lỗi…”

Nói xong, anh nhìn cô bằng một ánh mắt thật sâu, sau đó nhắm hai mắt lại, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng, có một loại cảm giác im lặng phó mặc cho số phận.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 494


Chương 494

Trái tim của Mạch Tiểu Miên giống như bị một bàn tay to bóp chặt, không cách nào thở nổi.

Cô muốn lay anh ấy dậy, hỏi anh tại sao phải làm như vậy…

“Tiểu Miên, đừng buồn, phẫu thuật đi, có thể được ở bên em những giây phút cuối cùng này, cũng là hạnh phúc của anh.”

Trình Đông Thành lẩm bẩm nhắm mắt lại, nói: “Nhân lúc nội tạng của anh còn hữu dụng, giúp anh giảm bớt một chút tội nghiệt.”

Bác sĩ cũng dẫn một vài y tá vào, cầm trên tay đầy đủ dụng cụ để mổ lấy nội tạng.

Một y tá khoác áo vô trùng cho Mạch Tiểu Miên, đeo mũ phẫu thuật, khẩu trang, đồng thời đưa găng tay cho cô.

Mạch Tiểu Miên đeo găng tay lên, nhận lấy dao giải phẫu mà y tá đưa cho…

Trình Đông Thành ở trên giường nở một nụ cười nhẹ, máy đo nhịp tim bắt đầu phát ra cảnh báo, bắt đầu xuất hiện trạng thái tử vong…

“Pháp y Mạch, bắt đầu đi!”

Bác sĩ đốc thúc: “Đây là tâm nguyện của người chết, cũng là để mang lại lợi ích cho những bệnh nhân khác. Chúng ta không thể bỏ lỡ thời điểm vàng để mổ lấy nội tạng được”.

Mạch Tiểu Miên cắn răng, cố gắng bình tĩnh lại, thời điểm bàn tay cầm dao mổ tìm tới khoang bụng của Trình Đông Thành chợt khẽ khựng lại, không cách nào đưa tay xuống được cả.

“Pháp y Mạch, là một bác sĩ pháp y giỏi, bất luận người nằm trước mặt cô là ai đi nữa, thì hiện tại cũng là người đã chết. Cô phải vứt bỏ hết thảy cảm xúc, dùng thái độ khoa học để đối mặt đi, mở dao ra nào!”

Bác sĩ thấy cô do dự, lại vội vàng thúc giục.

Mạch Tiểu Miên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, không nhìn mặt Trình Đông Thành, bàn tay cầm dao trở nên vững vàng hơn, bắt đầu dùng sức cắt vào da anh ấy….

Máu vẫn còn ấm nóng, rỉ ra từ hai bên dao, chậm rãi loang rộng trên làn da nhợt nhạt đó…

Từ lúc vệt dao cứa vào da, ánh mắt vốn từ tuyệt vọng đau đớn của Mạch Tiểu Miên đã khôi phục lại sự tỉnh táo lãnh đạm, bàn tay cầm dao càng thêm vững vàng chính xác hơn…

Khoang bụng được mở ra, trái tim đỏ thẫm vẫn còn đang đập yếu ớt…

Anh cũng không phải là không có trái tim như những lời cô đã trách móc kia.

Trái tim anh cũng không phải vì giết em trai của mình, băm thây người yêu mình mà biến thành màu đen.

Giống như trái tim của tất cả mọi người trên thế giới này, nó có màu đỏ sẫm cùng máu nóng…

Cô đưa tay ra, cẩn thận tháo trái tim kia xuống…

Cố nén những giọt nước mắt đang chực trào ra, cô đặt trái tim lên khay của y tá đứng bên cạnh, sau đó nó nhanh chóng được vận chuyển ra ngoài, để đặt vào khoang tim của một người khác.

Tim….

Hai quả thận…

Phổi…

….

Sau khi loại bỏ tất cả các cơ quan nội tạng trong lồng ngực, cuối cùng chính là giác mạc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 495


Chương 495

Mạch Tiểu Miên nhìn vào gương mặt quen thuộc đã không còn sự sống của Trình Đông Thành, cô đưa bàn tay đang mang găng tay ra, nhẹ nhàng chạm vào trên đó…

Cái trán đầy đặn của anh.

Lông mày rậm như kiếm.

Lông mi dài đậm.

Mũi cao.

Môi hơi mỏng.

Cằm có vẻ hơi nhọn…

Tất cả mọi thứ, mỗi một gang, một tấc trên gương mặt này, đều là tình yêu mà trước đây cô từng tha thiết.

Trước kia, chỉ cần đưa mắt nhìn thôi, đã khiến cho lòng cô tràn đầy vui sướng.

Khi đó, điều gì cũng dịu dàng ấm áp cả.

Giờ đây, tất cả đều trở nên lạnh lẽo, u ám, xám xịt…

“Đông Thành.”

Trong lòng cô lớn tiếng gọi tên anh, cổ họng như bị gai nhọn đâm vào, khiến cô không thể phát ra tiếng.

Cô khẽ ngẩng đầu để gạt đi những giọt nước mắt chực trào trở về, rơi lại vào trong lòng mình.

“Tiểu Miên, đừng khóc nữa, những giọt nước mắt của em, sẽ lưu lại trong lòng anh đấy.”

Từng lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai…

Đông Thành, anh không muốn em rơi lệ, nhưng sao lại cho em sự tàn nhẫn lớn đến như vậy cơ chứ?

Mạch Tiểu Miên cúi đầu nhìn mặt Trình Đông Thành, trong lòng chất vấn.

Môi Trình Đông Thành vẫn mím chặt. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh đã chết rồi.

Không thể nào trả lời được câu hỏi của cô nữa.

“Pháp y Mạch, lấy giác mạc đi, có một cậu bé rất đáng yêu đang chờ đấy.”

Bác sĩ lên tiếng nói.

Anh ta biết quan hệ giữa Mạch Tiểu Miên cùng Trình Đông Thành, mới vừa rồi, anh ta ở bên cạnh nghiêm túc chú ý tới nhất cử nhất động của cô.

Sự điềm tĩnh chính xác khi cô hạ dao xuống khiến một bác sĩ phẫu thuật với kinh nghiệm hơn hai mươi năm như anh ta phải thán phục cùng kinh ngạc.

Mạch Tiểu Miên khẽ gật đầu, đưa ngón tay chạm vào mi mắt của Trình Đông Thành, mở mí mắt của anh ra.

Đôi đồng tử màu đen của anh hiện ra, giống như thể anh đang nhìn cô vậy…

Trái tim Mạch Tiểu Miên khẽ run lên, nhận lấy cái nhíp do y tá đưa tới, cẩn thận kẹp lấy giác mạc…

“Pháp y Mạch, công việc của cô đã hoàn thành, việc còn lại cứ để chúng tôi làm.”

Bác sĩ nhìn cô nói.

Mạch Tiểu Miên lắc đầu, nói: “Cứ để cho tôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 496


Chương 496

Cô đã giải phẫu tháo từng nội tạng trên thi thể của Trình Đông Thành xuống, nên cô cũng muốn đích thân khâu lại thi thể cho anh, để anh có thể trông hoàn chỉnh khi tới một thế giới khác.

Cô cúi đầu xuống, khâu lại từng mũi, nghiêm túc tỉ mỉ hơn bất cứ người nào, thời điểm nào so với trước đây.

“Đúng là một đường khâu hoàn hảo.”

Bác sĩ đứng bên cạnh không thể không khen ngợi.

Mạch Tiểu Miên cũng không để ý đến sự ngưỡng mộ của anh ta.

Giờ đây, ở trong mắt cô, chỉ còn lại anh ấy…

Sau khi khâu xong, thi thể gần như là hoàn chỉnh.

Nhưng chỉ là không có tim, phổi, thận cùng các cơ quan khác…

Cô mặc quần áo vào cho anh, cài cúc áo, kéo tấm vải trắng lên, che mặt anh lại…

Khi y tá vừa định đẩy ra, cô lại không nhịn được mà kéo tấm vải trắng kia ra lần nữa, kiểm tra bả vai của anh.

Lần này, cô đã thấy rõ.

Mặc dù trên bả vai đầy rẫy những vết chai còn lưu lại do lao động khi còn ở trong ngục tù, nhưng mà, dấu răng của cô trên đó, vẫn còn mơ hồ có thể thấy rõ.

Nước mắt không cách nào kiểm soát được nữa, tuôn rơi lã chã, cô vô lực dựa vào tường mà ngồi xuống…

Lúc này, Kiều Minh Húc vẫn luôn đợi sẵn ở bên ngoài bước vào, anh bước đến bên cạnh cô, cởi bỏ găng tay, khẩu trang, trùm đầu cùng quần áo khử trùng trên cơ thể cô xuống, cúi người bế cô lên, đi ra ngoài…

Lúc này, Mạch Tiểu Miên đã hoàn toàn giống như một đứa trẻ vì quá mệt mỏi mà vô lực nép vào vòng tay của Kiều Minh Húc, rất mệt mỏi, cực kỳ mệt mỏi, có một loại cảm giác muốn nhắm mắt rồi chết đi.

“Đông Thành.”

Cha mẹ Trình chạy tới, cởi bỏ tấm vải trắng, nhìn thấy Trình Đông Thành đã chết, dùng hết sức lực khóc đến thấu trời xanh, khiến ai cũng phải xúc động cải.

Mạch Tiểu Miên không đành lòng nhìn thêm lâu, gục đầu vào trong lòng Kiều Minh Húc, yếu ớt nói: “Đưa tôi về nhà.”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc bế cô đi, bước ra khỏi cổng bệnh viện, đặt cô nằm xuống ghế sau của xe, cởi bộ âu phục của mình xuống, phủ lên thêm cho cô, sau đó bình tĩnh lái xe trở về nhà.

“Đưa tôi trở về căn hộ nhỏ để tắm đi.”

Mạch Tiểu Miên nói với anh ta từ phía sau.

“Về nhà tắm rửa, căn hộ nhỏ không có gas, hơn nữa trang thiết bị rất kém.”

Kiều Minh Húc đáp lời.

“Trên người tôi…”

“Tôi không quan tâm trên người em có mùi gì cả, chúng ta về nhà tắm rửa, không có gì là không tắm được cả.”

Kiều Minh Húc quay đầu lại nhìn cô, nói: “Sau này, đừng về căn hộ nhỏ để tắm nữa, biết chưa?”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 497


Chương 497

Lý do cô thuê một căn hộ nhỏ bên ngoài để tắm, cũng là vì mẹ không thích âm khí từ thi thể về nhà, rất xui xẻo.

Cô không ngờ rằng Kiều Minh Húc lại không để tâm đến chuyện này.

“Đừng nhìn tôi như vậy.”

Kiều Minh Húc nhận thấy ánh mắt này của cô, cực kỳ giống như ánh mắt của cún con, trái tim từ đó cũng đập mạnh liên hồi.

“Ồ.”

Mạch Tiểu Miên thu hồi ánh mắt đặt trên người anh lại, rũ thấp mặt xuống, nắm lấy bộ âu phục lớn của anh đang được đắp trên người cô.

Bộ âu phục vẫn còn hơi thở cùng nhiệt độ của anh vươn trên đó.

Thực sự rất cảm ơn anh.

Cô không biết với tình huống của ngày hôm nay, nếu như không có anh cô có thể vượt qua được không.

Điện thoại di động của cô reo lên.

Nghe nhạc chuông đã định sẵn, cô biết đó là của Diệp Mai.

Nhưng lúc này cô không muốn nghe điện thoại, cũng không biết nên nói gì với Diệp Mai nữa.

Tiếng chuông cố chấp vang lên ba lần rồi cuối cùng cũng dừng lại.

Sau đó, điện thoại của Kiều Minh Húc chợt vang lên.

Là một dãy số xa lạ.

Kiều Minh Húc khẽ nhíu mày, nhưng vẫn bật Bluetooth để kết nối.

“Chào tổng giám đốc Kiều, tôi là Diệp Mai, bạn của Tiểu Miên đây.”

Giọng Diệp Mai vang lên qua điện thoại, cô ấy nói: “Thật xin lỗi vì đã l* m*ng gọi điện thoại cho anh. Tôi muốn tìm Tiểu Miên, nhưng cô ấy không nghe máy, anh có biết cô ấy ở đâu không?”

Kiều Minh Húc quay đầu nhìn về phía Mạch Tiểu Miên, nói: “Ừ, cô ấy ở bên cạnh tôi.”

“Ở bên cạnh anh? Được rồi, anh nhớ chăm sóc cô ấy thật tốt nhé.”

Diệp Mai nói xong liền cúp điện thoại.

“Ai vậy?”

Mạch Tiểu Miên dò hỏi.

“Diệp Mai. Cô ấy gọi điện thoại nhưng em không nhận, nên mới gọi tới để hỏi tôi.”

“Ồ.”

Mạch Tiểu Miên đoán nhất định là Diệp Mai đã biết được tin tức Trình Đông Thành là kẻ giết người.

Điện thoại di động của cô có âm báo tin nhắn tới, mở ra là tin nhắn của Diệp Mai: Tiểu Miên, đừng khổ sở, người đó đã không còn liên quan gì đến cậu nữa rồi.

Nhìn tin nhắn này, nước mắt của Mạch Tiểu Miên lại không nhịn được mà trào ra.

Làm sao người đó có thể không liên quan gì đến cô được cơ chứ?

Toàn bộ thời thanh xuân của cô, anh ấy vẫn luôn là người cô yêu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 498


Chương 498

Mới vừa rồi, cô còn đích thân giải phẫu cơ thể anh, lấy đi những cơ quan trọng yếu trên người anh, sau đó tự mình khâu kín lại cho anh.

Vậy làm sao lại có thể không liên quan đến anh ấy?

“Ừ.”

Tuy nhiên cô vẫn trả lời lại cho Diệp Mai một chữ này.

Trên đời này, cho dù là người bạn thân nhất cũng không thể cảm nhận được nỗi đau cắt da cắt thịt trên người mỗi chúng ta được.

Diệp Mai cũng không thể trải qua được nỗi khổ sở của cô.

Sau khi trả lời tin nhắn xong, cô ôm chặt lấy bộ âu phục của Kiều Minh Húc vào người mình, cuộn tròn cơ thể lại, nhắm mắt ngủ.

Tuy nhiên, chỉ cần nhắm mắt lại thôi, trong đầu lại tràn ngập cảnh tượng vừa rồi khám nghiệm tử thi cho Trình Đông Thành. Cô liền kéo cao áo âu phục lên để che mặt lại.

Mùi hương của Kiều Minh Húc trong bộ âu phục khiến tâm tư cô dần yên ổn…

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô ẩn mặt trong bộ âu phục của mình, trong lòng chợt có cảm giác thật khác thường…

Trở lại Hoàng Uyển.

Kiều Minh Húc vẫn ôm cô ra khỏi xe, bế thẳng lên lầu, đi vào trong phòng tắm, sau đó đặt cô lên băng ghế thấp ở bên cạnh.

Sau đó, anh rửa sạch bồn tắm, mở nước, nhỏ tinh dầu nước hoa vào… Ngôn Tình Sủng

Hương thơm của tinh dầu nước hoa nhanh chóng lan tỏa khắp phòng tắm.

Mạch Tiểu Miên ngồi trên băng ghế đẩu thấp, nhìn động tác của anh, đột nhiên có cảm giác mình biến thành một cô bé hai ba tuổi, được anh chăm sóc cẩn thận vậy.

Người đàn ông này, lẽ ra phải kiêu ngạo ngang ngược, là một tổng tài không dính tới khói lửa nhân gian mới đúng.

Tuy nhiên, anh lại hết lần này tới lần khác là một người đàn ông ấm áp chu đáo nhất, chăm sóc cho cô từng chi tiết nhỏ.

Cô nhìn bộ dáng bận rộn của anh, chân thành nói: “Cảm ơn anh!”

Nghe thấy cô nói chuyện, Kiều Minh Húc cũng quay mặt nhìn về phía cô, cười một tiếng với cô.

Đầu óc Mạch Tiểu Miên vẫn còn đang ngây ngẩn, cười lại với anh.

Nụ cười này của cô không phải là một nụ cười miễn cưỡng, mà là một nụ cười xuất phát từ nội tâm, xúc động.

“Cô gái ngốc này!”

Kiều Minh Húc mím môi tức giận, vươn tay kiểm tra nhiệt độ của nước, sau đó nói với cô: “Được rồi, em vào tắm đi.”

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên ngoan ngoãn đứng lên.

“Thật muốn giúp em tắm rửa.”

Kiều Minh Húc vươn tay xoa xoa mái tóc rối bời của cô, đột nhiên nói ra lời này, sau đó, lại tự mình đỏ mặt trước.

Để che giấu sự bối rối này, anh ho khan vài tiếng, bước nhanh ra ngoài, sau đó đóng cửa phòng tắm lại.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 499


Chương 499

Nghĩ đến dáng vẻ vừa bối rối vừa đáng yêu của anh, Mạch Tiểu Miên nheo mắt cười, thật sự muốn nói: “Em muốn anh giúp em tắm mà.”

Cô c** q**n áo ra, thả mình vào bồn tắm.

Nhiệt độ nước ấm vừa vặn, tinh dầu nước hoa thơm ngát, khiến cả cơ thể cô trong thoáng chốc trở nên thư thái hẳn.

Cô cẩn thận kỳ cọ từng tấc da trên cơ thể mình…

Giống như thể đây là cách duy nhất để rửa sạch mọi ký ức về Trình Đông Thành.

Cô ước gì mình có thể quên đi anh, như trong bức thư tuyệt mệnh anh để lại vậy. Từ đây cô có thể sống cuộc sống của riêng mình…

Kiều Minh Húc ở bên ngoài nhận được điện thoại từ phía đồn cảnh sát.

Theo lời khai của Trình Đông Thành, sở dĩ anh ta giết Dương Xuân Hoa, là bởi vì anh ta phát hiện ra Dương Xuân Hoa ra tay mưu hại Mạch Tiểu Miên.

Sau khi anh ta thay thế Trình Tây Thành vào tù, anh ta không muốn Tiểu Miên vì mình mà phải hủy hoại tương lai, bèn để cho Trình Tây Thành viết giúp một bức thư chia tay gửi cho Tiểu Miên.

Ba năm trong tù khiến anh bị tra tấn, làm việc cả ngày lẫn đêm, còn bị những lão đại trong ngục tù bắt nạt, thậm chí còn bị xâm phạm…

Vốn là một người sống trong nhung lụa, có lý tưởng cùng đam mê của riêng mình, còn có một tình yêu khiến người ta phải hâm mộ. Nhưng vì nhất thời nóng máu, nghĩ tới tình thương thân ruột, trở thành tù nhân, sống một cuộc đời không thuộc về mình, điều này khiến cho tâm lý của anh ta dần dần bị mất thăng bằng…

Không dễ dàng mới ra khỏi tù được, nhưng lại phát hiện không thể nào sống ở trong nước được cả, lại còn bị cha mẹ đưa sang Mỹ thông qua con đường nhập cảnh bất hợp pháp, để anh và Trình Tây Thành cùng sống chung một chỗ với nhau.

Khi anh ta biết được Trịnh Tây Thành ở Mỹ cặp kè với cô nàng giàu có Dương Xuân Hoa, sống một cuộc sống tự do thoải mái, suốt ngày ca hát sắc đẹp.

Mà anh ta, cái gì cũng không có…

Trình Tây Thành đối với anh ta chẳng những không cảm kích, mà còn ra sức ghét bỏ.

Giữa lúc tranh chấp cãi vã, tức giận tột độ, khiến anh ta ngoài dã tâm trả thù, liền tạo ra một vụ nổ khí, nổ chết Trình Tây Thành.

Vào thời điểm đó, anh ta cũng biết được tin tức của Mạch Tiểu Miên từ bạn học của mình, vì lời chia tay của anh mà cô đã biến thành một con người khác. Vốn là một cô gái sôi nổi hoạt bát, cô đã trở thành một người lầm lì ít nói, hơn nữa còn theo học ngành pháp y.

Anh muốn làm cho cô hoàn toàn quên mình, liền để cha mẹ đưa cô đến Mỹ, để nhìn thấy anh ta chết, từ đó hoàn toàn từ bỏ việc nhớ nhung.

Thế nhưng, cho tới bây giờ anh ta chưa từng nghĩ đến, những gì anh ta làm với Mạch Tiểu Miên mà nói, là một chuyện tàn nhẫn đến mức nào, biết bao nhiêu cảm giác áy náy, bởi vì cô vẫn luôn nghĩ rằng, cái chết của anh chính là do lời nguyền của cô mà ra.

Sau khi Trình Tây Thành chết, Dương Xuân Hoa lại chuyển sang thích anh ta, thậm chí càng thích hơn, hai người cứ thế ở bên cạnh nhau.

Tháng trước, Trình Đông Thành về nước, bị Dương Xuân Hoa phát hiện, anh ta vẫn còn yêu Mạch Tiểu Miên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 500


Chương 500

Anh ta nói với Dương Xuân Hoa rằng, Tiểu Miên là người phụ nữ thuần khiết nhất trên thế giới này. không một ai có thể sánh bằng cô ấy.

Sự ghen tuông của một người phụ nữ trỗi dậy.

Vì vậy, cô ta liền thuê sát thủ bắt cóc Mạch Tiểu Miên, muốn người ta xâm phạm cô, hơn nữa còn bán cô đến khu đèn đỏ ở Đông Nam Á, biến cô trở thành một gái đ**m bẩn thỉu.

Trình Đông Thành biết được chuyện này, trong cơn tức giận đã g**t ch*t cô ta.

Vì để che đậy sự thật, không muốn cảnh sát tìm thấy, anh ta đã băm thân thể ra, hơn nữa còn nấu chín rồi ném vào thùng rác ở nhiều nơi.

Cuối cùng, lưới trời tuy thưa mà khó lọt.

Khi anh ta đăng nhập vào email, phát hiện hộp thư mới nhất của mình đã được mở ra, lập tức suy đoán ra là Tiểu Miên.

Anh ta biết, mình không còn đủ sức để yêu cô, để làm cho cô hạnh phúc được nữa, còn không bằng để cô thất vọng với mình, không nhớ tới mình nữa. Thế nên ngày đó, anh mới cố ý mang theo một người phụ nữ đi ngang qua đơn vị của cô.

Nhìn thấy cô và Kiều Minh Húc đi ra, hai người liền làm ra dáng vẻ thân mật, để Mạch Tiểu Miên biết rằng, anh ta đã sớm không còn thương cô nữa rồi. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau khi Kiều Minh Húc nghe thấy toàn bộ sự việc từ phía đồn cảnh sát, tâm trạng anh càng cảm thấy nặng nề hơn.

Nếu như cô gái ngốc Mạch Tiểu Miên kia biết được Trình Đông Thành vì mình mà g**t ch*t Dương xuân Hoa, có phải cô sẽ càng thêm khổ sở bất an không?

Vì vậy, anh mãnh liệt yêu cầu phía cảnh sát bên kia, mang tất cả những chuyện này xử lý thành hồ sơ tuyệt mật, không được công khai ra bên ngoài.

Bên phía cảnh sát cũng đáp ứng.

Sau khi cúp điện thoại xong, trở về phòng, phát hiện thấy Mạch Tiểu Miên vẫn còn chưa đi ra khỏi phòng tắm, liền gõ cửa.

Không có ai đáp lại.

“Tiểu Miên!”

Anh hét lớn.

Vẫn không có ai trả lời nên anh vội vàng mở khóa cửa, đẩy cửa đi vào.

Anh nhìn thấy Mạch Tiểu Miên nằm yên lặng trong bồn tắm, đầu tựa vào tường, trên mặt đắp một chiếc khăn màu trắng, nằm im không nhúc nhích.

Trái tim anh cực kỳ hoảng sợ đập loạn cả lên, vội vàng đưa tay kéo chiếc khăn trắng trên mặt cô xuống, dò xét hơi thở của cô.

Hơi thở của cô vẫn còn hơi ấm.

Hóa ra cô chỉ ngủ thôi.

Cô gái ngốc này!

Đúng là bất cứ chỗ nào cũng có thể ngủ được cả.

Anh không khỏi thấp giọng mắng một tiếng, ánh mắt vô thức nhìn về phía bồn tắm.

Làn da cô trắng nõn như bạch ngọc, dưới mặt nước trông càng động lòng người hơn…

Tất cả những điều này, khiến cho máu huyết trong người anh…
 
Back
Top Bottom