Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 461


Chương 461

Chẳng lẽ bởi vì cô đã kết hôn rồi, nên anh không muốn làm phiền cuộc sống của cô, cho nên mới nói không còn thương nữa sao?

“Chị à, em hiểu ý của chị, sau này em sẽ không quấn lấy Đồng Đồng nữa. Em sẽ luôn bảo vệ cô ấy, cho đến khi cô ấy cần em, lúc đó em mới ngưng.”

Ánh mắt của Hoàng Gia Hưng lóe lên một chút kiên quyết, cúi người chào Mạch Tiểu Miên, sau đó nhìn Mạch Đồng Đồng một cái, rồi mới rời đi.

“Chị à, chị thật lợi hại, chỉ vài ba lời đã có thể để cậu ta đi rồi.”

Mạch Đồng Đồng đầy ngưỡng mộ nhìn cô nói.

Mạch Tiểu Miên mỉm cười, vươn tay xoa đầu cô bé, nói: “Đồng Đồng à, người khác thích em, đó là một điều may mắn, không nên dùng những lời ác ý làm tổn thương họ, phải biết cách xử lý thích hợp.”

“Vâng. Em sẽ chú ý, cảm ơn chị đã chỉ bảo.”

“Đi học đi, chăm chỉ nhé.”

“Vâng, em nhất định sẽ cố gắng, sau này em muốn trở thành một người phụ nữ thật ưu tú.”

Mạch Đồng Đồng gật đầu.

Tương lại, cô ấy nhất định phải trở nên thật lộng lẫy chói mắt, để anh Quang Hiển có thể nhìn thấy cô ấy, yêu cô ấy, ở bên cạnh cô ấy.

Đây là mục tiêu duy nhất trong cuộc sống này của cô bé!

Mạch Tiểu Miên nhìn theo bóng lưng của Đồng Đồng đạp xe đi, cười một tiếng, cúi đầu nhìn điện thoại trên tay, lại nghĩ đến Trình Đông Thành, vì vậy, vội vàng mở hộp thư của anh ra xem.

Kết quả, hệ thống vẫn liên tục nhắc nhở, mật khẩu sai.

Cô thử nhập ngày sinh của Trình Đông Thành, nhưng mật khẩu cũng sai.

Cô chán nản nhìn vào điện thoại di động của mình.

Cuối cùng thì anh cũng muốn cắt đứt liên lạc duy nhất của cô với anh rồi.

Thôi quên đi!

Đúng như anh nói, hãy quên hết những chuyện này đi.

Đó chỉ là một giấc mộng thời thanh xuân mà thôi.

Nên tỉnh mộng rồi!

Cô tiếp tục đi một mình trên đường, đột nhiên, một chiếc xe van màu đen dừng lại bên cạnh cô, một người đàn ông đeo kính râm lớn che gần hết khuôn mặt từ ghế lái ghé đầu ra, hỏi: “Cô gái, có thể cho tôi hỏi đường được không?”

“Ồ?”

Mạch Tiểu Miên dừng bước chân, nghi ngờ nhìn anh, hỏi: “Anh định đi đâu vậy?”

Lúc này, cánh cửa xe van ở hàng ghế sau cũng mở ra, hai người đàn ông cao to vạm vỡ chợt từ bên trong nhanh chóng lao ra, cầm một chiếc túi vải lớn màu đen, sau đó cùng tên tài xế đang hỏi đường chụp lấy đầu của Mạch Tiểu Miên, cô cũng không kịp đề phòng, bị ném vào trong xe.

Cửa xe nhanh chóng đóng lại.

Dưới cái túi màu đen kia chắc chắn có tẩm thuốc mê, Mạch Tiểu Miên vừa ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng đã cảm thấy choáng váng đầu óc, cơ thể yếu ớt, toàn thân bủn rủn vô lực, không còn sức phản kháng, chỉ có thể mặc người ta tùy ý dùng dây thừng trói tay chân lại.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 462


Chương 462

“Các anh muốn làm gì?”

Không hiểu sao cô lại bị người ta bắt cóc như vậy, trong lòng Mạch Tiểu Miên ít nhiều cũng hoảng sợ, liền khàn giọng hỏi.

“Yên lặng một chút, nếu không sẽ c** q**n áo cô ra đấy!”

Giọng nói anh ta khàn đến mức giống như cổ họng vừa bị kim loại đâm thủng vậy, thấp giọng đe dọa.

“Vóc dáng đẹp lắm, rất hấp dẫn.”

Một giọng nói trung tính khác vang lên, mang theo nụ cười ti tiện.

Gương mặt Mạch Tiểu Miên bị anh ta hung hăng s* s**ng vào.

Cả người cô cứng đờ lại, cảm giác chán ghét như thể Kiều Minh Húc ăn lòng già heo vậy.

“Bỏ cái tay rẻ tiền kia của cậu xuống ngay, đây là cục vàng của chúng ta đấy, trước mắt còn chưa tới lúc chạm vào đâu!”

Giọng nói khàn khàn kia nghiêm nghị mắng.

“Sờ một cái cũng không chết mà, mặt mũi mịn màng phết đấy, rất có cảm giác, ha ha…”

Tiếng cười tà ác lại vang lên bên tai Mạch Tiểu Miên, khiến cô vừa xấu hổ vừa tức giận.

Tuy nhiên, thuốc trên người còn chưa hết, cô không thể cử động được, cũng không thể mắng loạn.

Cô biết, nếu như cô lên tiếng chửi bới hay làm loạn, có thể sẽ kích động đối phương trở nên càng tệ hại hơn.

Cô chỉ có thể âm thầm cắn răng chịu đựng…

“Đừng làm chậm trễ đại sự của của chúng ta!”

Người có âm giọng khàn khàn bất mãn nói: “Muốn sờ thì đợi xong chuyện rồi hẵng sờ. Có tiền rồi thì cậu muốn sờ người phụ nữ nào mà không được cơ chứ? Thế quái nào cần phải sờ một nữ pháp y hàng ngày tiếp xúc với tử thi như vậy chứ? Không sợ sẽ ám mùi xui xẻo à?”

“Nữ pháp y cũng là phụ nữ cơ mà, hơn nữa, còn là người phụ nữ nhà giàu nhất, hương vị nhất định sẽ tốt hơn những người phụ nữ khác.”

Người đàn ông kia lại đưa tay chạm vào chân của Mạch Tiểu Miên…

Toàn thân cô đều nổi da gà.

Thật muốn chặt tay của anh ta xuống mà!

May mắn thay, người đàn ông kia chỉ sờ hai cái, sau đó cũng không có thêm động tác nào nữa.

Dựa vào cảm giác, chiếc xe phóng nhanh trên đường bê tông, sau đó băng qua một con đường đá gập ghềnh, xuống dốc, lên dốc, cuối cùng dừng lại.

Mạch Tiểu Miên bị đẩy ra khỏi xe.

Trên đầu cô vẫn bị trùm bởi một chiếc túi vải đen.

Cô bị hai người đàn ông đỡ lấy, ném vào trong một gian phòng, cột vào ghế trói lại.

Túi vải bị xé toạc ra…

Mạch Tiểu Miên dùng sức hít mạnh vài hơi. sau đó đưa mắt nhìn xung quanh.

Đó là một ngôi nhà gỗ vừa tối vừa thấp, trên mặt đất đầy bụi bặm cùng rác rưởi, có không ít gián cùng côn trùng bò lung tung xung quanh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 463


Chương 463

Ở trước mặt cô, có hai người đứng, một người cao, một người thấp, vóc dáng cực kỳ cường tráng, vừa nhìn đã biết luyện võ từ nhỏ.

Người cao kia trên mặt, trên cổ, trên cánh tay đều đầy những vết sẹo xấu xí như giun đất, giống như bị dao cứa qua vậy.

Người thấp kia môi cực kỳ thâm đen, ánh mắt dâm tà, nhìn rất khó chịu.

Mạch Tiểu Miên biết, tên lùn kia chắc chắn là người đã chạm vào mình.

Người đàn ông cao lớn với đôi mắt có sẹo nhìn cô chằm chằm như một con sói hung ác, khàn giọng nói: “Thức thời thì chớ lộn xộn, đợi chồng cô đưa tiền tới, cô có thể trở về!”

Bây giờ Mạch Tiểu Miên mới nhận ra, với tư cách là vợ của người giàu nhất, cô đã bị bắt cóc!

Trước đây, cô vẫn thường nghe nói có người bắt cóc con nhà giàu, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này lại xảy ra trên người mình.

Vấn đề là, những kẻ bắt cóc trước đây đều thường bắt con cái của những người có tiền, mà không phải là vợ.

Tại sao người ta lại không bắt cóc vợ của người giàu có chứ?

Ở thời khắc này, trong đầu Mạch Tiểu Miên lại động kinh nghĩ đến câu hỏi này, sau đó đi đến kết luận: Đoán chừng, những người nhà giàu có lẽ đều muốn vợ mình bị bọn bắt cóc bắt đi, sau đó báo cảnh sát, tên bắt cóc giết con tin, nhà giàu kia có thể cưới những cô vợ trẻ đẹp khác mà không gặp chút áp lực nào. Tên bắt cóc thì chẳng được gì, còn bị cảnh sát truy đuổi nữa.

“Mục đích các anh bắt cóc tôi, là muốn lấy tiền từ chồng tôi sao?”

Mạch Tiểu Miên tỉnh táo lên tiếng hỏi.

“Đúng vậy! Bây giờ gọi ngay cho chồng cô đi, bảo anh ta gửi 30 triệu nhân dân tệ tới!”

Tên bắt cóc lùn móc điện thoại di động ra khỏi túi áo của Mạch Tiểu Miên, tìm tên của Kiều Minh Húc, đang định bấm số thì Mạch Tiểu Miên bật cười, nói: “Các anh thật là khờ mà!”

“Ý cô là gì?”

Người đàn ông lùn kia dừng động tác lại, nheo mắt nhìn cô.

“Ai cũng biết rằng, chồng tôi cưới tôi chẳng qua là vì gia đình ép buộc, anh ta cũng không thương tôi. Các anh cứ như vậy bắt cóc tôi, vừa vặn đúng mong muốn của anh ta. Thậm chí có khi còn hy vọng các anh g**t ch*t con tin, như vậy, anh ta có thể dễ dàng cưới người phụ nữ khác ấy chứ. Ôi, thật đúng là tôi chưa từng thấy qua kẻ nào bắt cóc vợ của người giàu cả.”

Mạch Tiểu Miên cười khẩy nói.

Biểu cảm của người đàn ông có vết sẹo trên mặt hơi co giật.

“Cho dù chồng cô không đưa, cũng sẽ có người đưa!”

Gã lùn lại nở nụ cười d*m đ*ng, vươn tay nhấc cằm cô lên, nói: “Nếu như chồng cô không đưa tiền, hai anh em chúng tôi liền đem cô chơi đến tàn phế, sau đó bán cô đi làm gà ở Đông Nam Á, vẫn có thể kiếm được ít tiền!”

Bàn tay thô ráp đầy mùi mồ hôi của anh ta đụng vào mặt Mạch Tiểu Miên, khiến cô chán ghét đến phát nôn.

Lại nghĩ đến đôi bàn tay của Kiều Minh Húc, tỉ mỉ nhẹ nhàng, còn thoang thoảng hương thơm của cây tùng dễ chịu…

Liệu Kiều Minh Húc có chịu bỏ ra 30 triệu nhân dân tệ để chuộc cô?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 464


Chương 464

Hay là để mặc cho cô tự sinh tự diệt, sau đó thuận lý thành chương ở bên cạnh Lâm Ngọc mà không gặp bất cứ trở ngại nào?

Gã mặt sẹo vươn tay hất tay gã lùn ra, nói: “Trước khi xong việc, thu hồi ngay suy nghĩ kia của cậu lại, gọi điện thoại đi!”

Người đàn ông thấp bé có vẻ hơi sợ anh ta, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Mạch Tiểu Miên, nuốt từng ngụm nước bọt, sau đó cầm điện thoại di động lên, bấm số của Kiều Minh Húc, mở loa ngoài.

“Chuyện gì?”

Điện thoại nhanh chóng được tiếp thông, giọng Kiều Minh Húc vang lên.

“Ồ, tổng giám đốc Kiều phải không?”

Người đàn ông lùn cười gian, giọng điệu khó nghe nói.

Giọng nói của Kiều Minh Húc bên kia lập tức trở nên lạnh lùng cứng rắn: “Ai?”

“Ồ, anh không cần biết tôi là ai, anh chỉ cần biết, vợ của anh nằm trong tay chúng tôi…”

Nói xong, anh ta bật video lên, quay hướng về phía Mạch Tiểu Miên đang bị trói lại, sau đó tắt máy, cười lạnh nói: “Nếu như anh còn muốn tính mạng của vợ mình được đảm bảo, thì không được phép gọi cảnh sát, nhanh chóng đưa đến đây 30 triệu nhân dân tệ tiền cọc, tôi sẽ thả cô ta ra. Nếu không, tôi sẽ để cho mười mấy anh em của tôi tàn bạo cô ta một cách vô nhân đạo. Chậc chậc, dáng dấp của vợ anh đẹp như vậy, thân hình nuột nà, mới vừa rồi tôi còn sờ một chút, ít nhất cũng là 34C, co giãn mềm mại…”

“Câm miệng!”

Khi Kiều Minh Húc vừa nghe thấy anh ta đã sờ vào ngực Mạch Tiểu Miên, máu toàn thân liền dồn lên người, tức giận hét lên một tiếng!

Tiếng gầm thét của anh lớn đến mức giống như một con rồng bạo chúa, làm tay của tên côn đồ đang cầm điện thoại di động kia cũng phải run lên, ngay cả Mạch Tiểu Miên đang nghe ở bên cạnh cũng bị tiếng hét của anh làm cho giật mình.

Ngay cả lần cô làm vỡ quả cầu pha lê của anh, anh cũng không hét lớn lên như thế này.

“Ba mươi triệu nhân dân tệ, đặt ở thùng rác số 3 phía đông thành phố!”

Người đàn ông mặt sẹo cầm lại điện thoại di động, nói: “Trước 3 giờ chiều, người của chúng tôi phải lấy được tiền, nếu không, hậu quả tự mình gánh chịu!”

Nói xong anh ta liền cúp điện thoại.

“Anh nói xem chồng cô ta có đưa tiền tới không?”

Gã lùn hỏi tên mặt sẹo.

“Đi xem thử! Cho dù anh ta không đưa, cũng sẽ người trả cho chúng ta ba triệu.”

Tên mặt sẹo nhìn Mạch Tiểu Miên nói.

Thường thì một người phụ nữ khi bị bắt cóc phải sợ hãi và hoảng loạn, la hét, chửi bới hoặc khóc lóc, nhưng người phụ nữ trước mặt anh ta này lại trông bình tĩnh thờ ơ đến bất ngờ, như thể cô là người ngoài cuộc vậy.

Sự bình tĩnh này, khiến anh ta cũng phải cảm thấy kính nể.

Thế nên, anh không muốn gã lùn chạm vào người cô.

Tiếng chuông điện thoại gấp gáp reo lên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 465


Chương 465

Từ tiếng chuông này, Mạch Tiểu Miên đoán được đó là điện thoại của Kiều Minh Húc.

Người đàn ông mặt sẹo nghe máy, nói: “Còn có chuyện gì nữa?”

“Bây giờ tôi sẽ đưa ngay cho anh 30 triệu nhân dân tệ ngay lập tức! Tuy nhiên, các anh không được chạm vào một sợi tóc của vợ tôi! Nếu không, tôi sẽ giết không tha!”

Giọng nói trầm thấp của Kiều Minh Húc lọt vào tai Mạch Tiểu Miên thông qua loa ngoài.

“Coi như anh biết thức thời! Một khi phát hiện ra anh báo cảnh sát, vợ anh sẽ chết không có chỗ chôn đâu đấy!”

Người đàn ông mặt sẹo đáp.

“Chắc chắn không báo cảnh sát! Trong một giờ nữa, tôi sẽ cho người đưa 30 triệu nhân dân tệ tiền mặt đến thùng rác mà các anh chỉ định! Tuy nhiên, bây giờ, phải để tôi chắc chắn an nguy của vợ mình trước đã!”

“Được!”

Người đàn ông mặt sẹo bật video lên, hướng camera về phía Mạch Tiểu Miên.

Video bên kia của Kiều Minh Húc cũng mở.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh đang ngồi trong phòng làm việc, nhìn cô với ánh mắt tràn đầy ân cần cùng áy náy.

Cô cười nói với Kiều Minh Húc: “Tôi không sao.”

“Được! Đừng sợ! Có anh ở đây!”

Kiều Minh Húc nói xong câu này, liền đóng video, cúp điện thoại.

“Chậc chậc, xem ra chồng của cô vẫn đủ lo lắng cho cô ấy nhỉ. Ba mươi triệu nhân dân tệ, cũng không hề trả giá, còn lập tức muốn đưa cho bọn tôi. Ôi chao, xem ra công phu trên giường của cô hẳn rất giỏi nhỉ, mới có thể bắt được trái tim của người giàu nhất kia.”

Tên bắt cóc có vóc dáng lùn lại đưa tay chạm vào mặt Mạch Tiểu Miên, cười tà ác nói.

Mạch Tiểu Miên cắn chặt răng, không ừ hử gì, nhưng trong lòng đã sớm muốn cầm dao giải phẫu chém anh ta thành trăm mảnh rồi.

Tuy nhiên, cô rất vui khi nghe được Kiều Minh Húc sẵn sàng đưa 30 triệu nhân dân tệ để đảm bảo an toàn cho cô.

Dù sao anh vẫn quan tâm đến cô.

Những suy nghĩ trước kia của cô đối với anh, thật đúng là có chút lòng tiểu nhân đo bụng quân tử!

“Tôi muốn đi đại tiện!”

Mạch Tiểu Miên lớn tiếng nói với bọn họ: “Tôi không thể nhịn được nữa.”

“Đại tiện? Cô sẽ không mượn cơ hội này để trốn thoát đấy chứ?”

Gã lùn dùng ánh mắt nghi ngờ quan sát cô nói: “Cô đừng có mà giở trò gì trước mặt hai anh em chúng tôi, nếu không, cho dù chồng cô có mang 30 triệu nhân dân tệ tới đây, cô cũng chưa chắc có thể nguyên vẹn trở về!”

“Đại ca à, tôi chỉ là một cô gái yếu đuối, hai người đàn ông cao to các anh ở trước mặt đây, tôi có thể giở trò gì được cơ chứ?”

Mạch Tiểu Miên vừa nói, vừa ép buộc mình nhất định phải điểm khí, sau đó bất lịch sự phát ra một tiếng đánh rắm lớn.

Cũng may là mấy ngày nay, tiêu hóa của cô cũng có chút không tốt lắm.

Vừa đánh rắm xong, tiếng rắm cùng mùi hôi lan rộng xung quanh, khiến hai người kia phải lùi về phía sau vài bước.

“Đại ca à, bụng của tôi rất khó chịu, tôi muốn đi vệ sinh, các anh sẽ không để cho một người phụ nữ đã trưởng thành như tôi đại tiện ngay trong quần ở đây đấy chứ?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 466


Chương 466

Mạch Tiểu Miên mang theo vẻ mặt nức nở cầu xin.

“Làm sao đây?”

Gã lùn nhìn tên mặt sẹo hỏi.

Người đàn ông mặt sẹo nhìn vẻ mặt như đang kìm nén đến thống khổ của Mạch Tiểu Miên, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Có một cái hố sau nhà, để cô ta đi giải quyết đi.”

“Cô ta sẽ không chạy trốn đấy chứ?”

“Có hai người chúng ta canh giữ, một cô gái yếu đuối như cô ta có thể trốn đi nơi nào cơ chứ?”

Người đàn ông mặt sẹo khinh thường nói, sau đó tháo sợi dây trói quanh eo Mạch Tiểu Miên, đẩy cô ra khỏi cửa.

Phía sau nhà gỗ quả nhiên có một cái hố lợp tranh đơn sơ.

“Mau giải quyết đi!”

Người đàn ông mặt sẹo nói với cô.

“Đại ca à, tay chân tôi còn bị trói, anh muốn tôi ngồi xổm thế nào đây? Làm sao lau sạch sẽ được chứ?”

Mạch Tiểu Miên nhăn mặt, nói: “Chẳng lẽ hai người đàn ông như các anh lại không có tự tin canh giữ một người phụ nữ yếu đuối như tôi sao?”

Phép khích tướng của cô đã phát huy tác dụng.

Người đàn ông có sẹo vươn tay cởi trói cho cô.

Mạch Tiểu Miên trong lòng mừng như điên.

Tuy nhiên cô cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, duỗi thẳng tay chân ra, cho phép tay chân của mình có thể tự do cử động.

Khi thấy hai người kia buông lỏng cảnh giác, đôi mắt đen của Mạch Tiểu Miên chợt trầm xuống, cô đột nhiên di chuyển như một con thỏ, đạp thẳng đôi chân dài của mình lên, trực tiếp đá vào đ*ng q**n của người đàn ông lùn, mà khuỷu tay còn lại của cô lại đập vào động mạch chủ của người đàn ông mặt sẹo.

Hai người bọn họ căn bản không ngờ Mạch Tiểu Miên lại ra tay như vậy, chợt không kịp đề phòng.

“Ai u!”

Một tiếng hét thảm thiết phát ra từ miệng người đàn ông lùn, anh ta ôm bộ vị, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

Về phần người đàn ông mặt sẹo, anh ta chỉ bị Mạch Tiểu Miên đánh vào vai, chứ không cắt trúng động mạch cảnh, nên anh ta vẫn còn có sức chiến đấu.

“Đúng là tự tìm chỗ chết mà!”

Giọng nói khàn khàn của người đàn ông mặt sẹo vang lên, anh ta vung nắm đấm về phía Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên nhanh nhẹn né tránh…

Thực lực hai người tương đương nhau, anh tới tôi lui.

Người đàn ông mặt sẹo có sức lực rất lớn, lại giàu kinh nghiệm chiến đấu, hơn nữa còn biết một số quyền cước.

Dáng người Mạch Tiểu Miên linh hoạt, nhanh nhẹn, nhưng lại thiếu kinh nghiệm. Thêm vào đó một cánh tay còn bị thương, nên ảnh hưởng không nhỏ đến khả năng chiến đấu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 467


Chương 467

Ban đầu người đàn ông mặt sẹo vẫn còn khinh nhẹ cô, nhưng khi đánh nhau, anh ta mới phát hiện ra rằng thực lực của cô so với mình có khi còn mạnh hơn, thế nên liền bắt đầu toàn lực ứng phó…

Mạch Tiểu Miên đá anh ta vài cú, anh ta đấm Mạch Tiểu Miên vài quyền…

“Đồ thối tha, dám đá tao sao!”

Cơn đau nhức của gã lùn vừa giảm bớt một chút, anh ta lập tức đứng dậy, tức giận vây quanh tấn công Mạch Tiểu Miên.

Để đối phó với tên mặt sẹo kia, Mạch Tiểu Miên miễn cưỡng vẫn có thể đánh tay ngang, bây giờ lại thêm gã lùn vào, cô cũng chỉ biết cố hết sức mà ứng chiến thôi.

Thêm vào đó, vóc người của gã lùn của cũng không hề kém cạnh gì cả!

Cuối cùng, Mạch Tiểu Miên bị hai người bọn họ quật ngã xuống đất.

Tay chân bị giữ chặt lại!

“Con đ* thối này!”

Gã lùn vươn tay tát mạnh vào mặt cô, nói: “Bây giờ tao phải nghiệm chứng xem, có phải tao bị mày làm hỏng rồi hay không!”

Nói xong, anh ta duỗi tay ra, muốn xé toạc quần áo của cô…

“Dừng tay!”

Sau khi người đàn ông mặt sẹo trói chân Mạch Tiểu Miên lại, anh ta bắt lấy tay của gã lùn, cau mày nói: “Đừng làm càng!”

“Lão Đao à, sao anh cứ che chở cho con đàn bà thối này vậy hả?”

Gã lùn rất tức giận hỏi.

“Tôi chỉ không muốn ba mươi triệu nhân dân triệu kia rơi vào hư không mà thôi.”

“Lão Đao à, anh cho rằng khi chúng ta lấy được ba mươi triệu nhân dân tệ xong thì có thể thả cô ta ra sao? Đừng quên mệnh lệnh mà kim chủ đã phân phó! Dù sao cô ta sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy hoại mà thôi, không bằng cứ để tôi vui vẻ trước đã!”

Người đàn ông mặt sẹo không còn gì để nói.

Đôi mắt hung tợn như kền kền của anh ta nhìn về phía Mạch Tiểu Miên, mang theo chút thương hại cùng bất lực.

Nghe những lời này của bọn họ, trái tim Mạch Tiểu Miên gần như lạnh đi hơn nửa.

Hóa ra họ không đơn giản chỉ muốn ba mươi triệu nhân dân tệ kia.

Sau lưng còn có người chỉ đạo, mục đích là muốn đưa cô vào chỗ chết.

Bây giờ tay chân cô đều bị trói chặt cả rồi, hơn nữa toàn thân còn đau nhức như bị xe cán qua, vô lực phản kháng…

Chẳng lẽ, cô thật sự sẽ bị hủy hoại trong tay của người đàn ông ghê tởm này sao?

Nếu sớm biết như vậy, cô đã đem Kiều Minh Húc đè đầu cưỡi cổ trước rồi!

Gã lùn vươn tay về phía áo sơ mi của cô, định xé toạc ra…

Bằng! Bằng!

Hai tiếng súng vang lên!

Bắp chân của hai tên bắt cóc bị trúng đạn, hét lớn lên, sau đó cùng ngã xuống đất…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 468


Chương 468

Mạch Tiểu Miên kinh hãi nhìn theo nơi phát ra tiếng súng.

Chỉ thấy một người mặc bộ đồ màu đen, trên đầu đội một chiếc mũ bảo hiểm đen, tay cầm một khẩu súng lục, giống như đồ chơi vậy. Anh ta bắn liên tiếp mấy phát đạn, bắn vào tay chân của hai người đó, nhưng không phải vào vị trí gây tử vong.

Tay chân hai người bọn họ đều bị thương, nên chỉ có thể ngã vật ra đất như chó vậy, kêu gào thảm thiết.

Người đàn ông kia tiến đến gần cô, cởi mũ bảo hiểm ra, để lộ khuôn mặt lạnh lùng điển trai.

Hóa ra là Kiều Minh Húc!

Mạch Tiểu Miên vừa mừng vừa sợ, ngay khi nhìn thấy chính là anh, cô cũng giống như tất cả những người phụ nữ yếu đuối trên thế gian này, nước mắt cứ rơi lả tả, không kìm được mà tuôn ra…

“Thật xin lỗi, tôi tới muộn!”

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô khóc, đau lòng nâng cô lên khỏi mặt đất, ôm cô vào lòng.

Mạch Tiểu Miên càng khóc nhiều hơn!

Cô cũng là một người phụ nữ, mới vừa rồi thật sự đã bị hù dọa rồi.

Cô không sợ chết, nhưng mà, cô sợ bị người đàn ông ghê tởm đó hủy hoại mình!

Nếu không phải Kiều Minh Húc chạy đến kịp thời, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô khóc, trái tim giống như bị người ta dùng tay bóp chặt đến đau đớn vậy.

Mạch Tiểu Miên khóc một hồi lâu, sau đó nghẹn ngào nói: “Cởi trói tay chân cho tôi đi, đau quá.”

Kiều Minh Húc vội vàng giúp cô tháo dây thừng ra, kiểm tra toàn thân cô một chút, phát hiện không có gì đáng ngại cả, lúc này mới dùng ánh mắt sắc bén của mình nhìn về phía hai tên bắt cóc kia.

“Là ai đã chạm vào em?”

Kiều Minh Húc vừa nghĩ đến cú điện thoại kia, toàn thân đều run lên vì tức giận.

Mạch Tiểu Miên chỉ vào gã lùn….

Đối với người đàn ông này, ngoài hai từ ghê tởm ra, cô cũng không biết dùng từ nào để có thể diễn tả nữa…

Kiều Minh Húc đi về phía người đàn ông kia, duỗi đôi chân đi giày da cứng của mình, giẫm mạnh lên mu bàn tay anh…

Gã lùn hét lớn lên, gần như ngất đi vì đau đớn.

“Chính là bàn tay này của anh đã chạm vào vợ tôi, đúng không?”

Đôi mắt đen láy của Kiều Minh Húc lạnh lùng nhìn anh ta, toàn thân tràn ngập sát khí, lửa giận bùng lên giống như Tu la đến từ địa ngục vậy.

“Không… không phải…”

Gã lùn vội vàng nói.

“Vậy thì là tay này!”

Kiều Minh Húc buông tay, dùng chân khác giẫm lên mu bàn tay anh ta…

Gã lùn đau đến trợn mắt, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.

Vết thương do đạn bắn không ngừng chảy máu, cộng với tay bị giẫm lên. Loại đau đớn này, nếu đã là con người thì không một ai có thể chịu đựng nổi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 469


Chương 469

Tuy nhiên, Kiều Minh Húc không cho rằng như vậy là đủ.

Anh cúi đầu, từ bên mép giày rút ra một con dao nhỏ, đóng vào mu bàn tay của gã lùn…

Gã lùn hét toáng lên một tiếng, sau đó ngất đi.

Kiều Minh Húc duỗi chân ra, đá vào nhân trung của anh ta, để anh ta tỉnh lại!

“Vợ tôi mà anh cũng dám động vào sao!”

Tròng mắt đen của Kiều Minh Húc co rúc lại, giọng điệu lạnh lùng nói: “Tôi sẽ để cho anh dù có tái sinh một trăm lần cũng phải hối hận!”

Nói xong, anh cầm dao nhỏ lên, chặt đứt một ngón tay của gã lùn, sau đó lại một ngón tay khác…

Anh chặt đứt mười ngón tay của anh ta, máu tươi chảy ròng ròng trên mặt đất…

Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh quan sát, mí mắt không ngừng nhảy lên.

Cô chưa bao giờ biết rằng Kiều Minh Húc sẽ còn có một mặt hung bạo như vậy…

Nhưng, thật hả giận mà!

Nhìn từng ngón tay của gã lùn bị chặt đứt, cô cũng có một loại cảm giác hưng phấn vì được trả thù.

“Anh ta có chạm vào em không?”

Con dao còn dính máu của Kiều Minh Húc chĩa vào người đàn ông mặt sẹo kia.

Mạch Tiểu Miên nghĩ đến mấy lần đều nhờ người đàn ông mặt sẹo này ngăn cản gã lùn chạm vào cô, còn có ánh mắt thương tiếc kia, bèn lắc đầu, nói: “Anh ta không làm gì cả.”

Tay cầm dao của Kiều Minh Húc buông xuống, lấy điện thoại di động ra, bấm số gọi cảnh sát.

“Đúng rồi, Minh Húc à, bọn họ còn có người đứng sau lưng chỉ đạo đấy!”

Mạch Tiểu Miên nhắc nhở Kiều Minh Húc nói: “Bọn họ không chỉ muốn 30 triệu nhân dân tệ, mà còn muốn bán tôi đi Đông Nam Á nữa!”

Nghĩ đến số phận này, Mạch Tiểu Miên cảm thấy rợn cả tóc gáy.

Kiều Minh Húc nghe xong cả khuôn mặt tối sầm lại, đen kịt như cuồng phong trên biển…

Anh cầm dao đặt dưới quai hàm của gã lùn, lạnh lùng hỏi: “Nói, ai xúi giục bọn mày bắt cóc hả?”

“Giết tao! Giết tao đi!”

Gã lùn hét lên.

“Giết mày? Sao có thể chứ? Cái mạng này của mày quá rẻ rồi!”

Kiều Minh Húc cười lạnh, dời dao xuống dưới, đưa tới giữa đ*ng q**n của gã lùn, lông mày hơi nhướng lên, khẽ cong môi lên thành một nụ cười nham hiểm, nói: “Mày nói xem, nếu con dao này của tao c*m v** đây, số mạng của mày sẽ thế nào nhỉ?”

“A!”

Gã lùn trợn ngược mắt, cộng thêm việc anh ta mất quá nhiều máu, nên đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Tên mặt sẹo thấy vậy liền sợ hết hồn hết vía, vội vàng nói: “Chúng tôi không biết kim chủ đứng sau lưng là ai cả. Đầu tiên ông ta chuyển vào tài khoản của chúng tôi năm trăm nghìn nhân dân tệ, sau đó nói sau khi xong chuyện, sẽ chuyển thêm vào tài khoản ba triệu nhân dân tệ nữa.”

“Muốn tống tiền của tôi, cũng là do ông ta sai khiến sao?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 470


Chương 470

“Không phải. Đó là kế hoạch mà chúng tôi nhất thời nổi lòng tham. Chúng tôi nghĩ rằng, dù sao cũng đã bắt cóc vợ của anh rồi, nên dứt khoát làm một công đôi chuyện, tống tiền anh ba mươi triệu nhân dân tệ nữa, sau đó cầm tiền rồi bỏ trốn ra nước ngoài.”

Người đàn ông mặt sẹo đáp.

Đôi mắt đen của Kiều Minh Húc co rút lại.

Lúc này, cảnh sát ập đến.

Người dẫn đội là cảnh sát trưởng mà Kiều Minh Húc có quen biết.

Sau khi anh ta cho người đưa hai tên bắt cóc đang bị thương nặng đi, đầu đầy mồ hôi chạy lại báo cáo với Kiều Minh Húc: “Đã bắt được người đến lấy tiền trong thùng rác, chỉ là một tên tài xế xe van thôi.”

“Ừ, điều tra kỹ càng chuyện này cho tôi, nếu không, chiếc ghế cục trưởng này của anh không biết sẽ được ngồi bao lâu đâu.”

Kiều Minh Húc lạnh lùng nói.

“Vâng, tổng giám đốc Kiều, vậy tôi đi phá án đây, khi nào có tin tức mới, tôi sẽ thông báo cho anh trước tiên.”

Cục trưởng vội vàng dẫn người rời đi.

Kiều Minh Húc quay lưng ngồi xổm trước mặt Mạch Tiểu Miên, nói: “Lên đi, tôi cõng em về!”

“Chân tôi không có bị thương mà.”

Mạch Tiểu Miên đứng dậy, phát hiện hai chân của mình lúc nãy vừa bị hai người kia đấm đá, cả người đau đến mức không thể đứng vững được, đành nằm lên lưng anh, để anh cõng đi.

Dù sao nếu như cô không để anh cõng, đoán chừng anh cũng định ôm cô đi.

“Chết mà vẫn còn ngoan cố!”

Kiều Minh Húc nói xong liền bế cô lên, nói: “Nhẹ quá, phải ăn nhiều hơn!”

“Trước kia anh nói tôi quá nặng.”

Mạch Tiểu Miên nhớ tới vết thương ở chân của cô, lần đầu tiên ôm anh đã nói cô quá nặng, bèn phản bác.

“Trước kia là trước kia, nhưng hiện tại tôi cảm thấy em quá nhẹ! Trở về để cho thím Trương hầm canh bổ sung dinh dưỡng cho em mới được, em nhất định phải ăn nhiều vào cho tôi, kẻo người ta nói tôi ngược đãi vợ nữa.”

Kiều Minh Húc nói.

Nghe những lời này của anh, trái tim của Mạch Tiểu Miên chợt cảm thấy vô cùng ấm áp. Nỗi sợ hãi cùng ủy khuất mà cô phải chịu đựng hôm nay dường như đã tan biến thành mây khói, cô tựa đầu vào bờ vai rộng của anh, lặng lẽ nằm trên lưng anh.

Tấm lưng của anh rất dày và ấm áp, giống như có thể gánh cả thế giới, cho cô cảm giác an toàn vậy.

Lần gần nhất được người khác cõng đi, có lẽ là khi còn bé, ở trên lưng cha.

Không ngờ đến ở cái tuổi này, còn có người sẽ cõng cô trên lưng nữa.

Nghĩ đến đây, trong lòng Mạch Tiểu Miên cảm động đến tận xương tủy, nước mắt lập tức xộc tới, rơi lên cổ anh…

Cảm nhận được sự mát lạnh ở cổ, biết cô rơi nước mắt, Kiều Minh Húc liền khẩn trương hỏi: “Có phải đau quá rồi không? Hay là do tôi làm em không thoải mái? Vậy để tôi đặt em xuống rồi bế xuống đồi nhé.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 471


Chương 471

“Không phải.”

Mạch Tiểu Miên nghẹn ngào trả lời: “Tôi chỉ là đột nhiên rất xúc động thôi.”

“Cảm động vì tôi cõng em sao?”

“Ừ.”

Hơi thở ấm áp của Mạch Tiểu Miên quấn quanh cổ anh, khiến anh cảm thấy hơi ngứa ngáy, anh nói: “Cô ngốc này, có gì mà cảm động cơ chứ? Tôi ôm em nhiều lần như vậy, nhưng lại không thấy em cảm động. Chỉ mới cõng trên lưng một chút đã cảm động đến muốn khóc rồi, sau này tôi cõng em thêm mấy lần nữa nhé.”

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên đáp, lớn mật vươn tay ôm cổ anh…

Thân thể Kiều Minh Húc hơi cứng đờ lại, cảm thấy Mạch Tiểu Miên trên lưng càng nhẹ.

Anh cẩn thận cõng cô đi bộ, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất bình yên…

Mới vừa rồi, khi anh nhận được cuộc gọi từ bọn bắt cóc, anh đột nhiên rất sợ cô sẽ xảy ra chuyện.

Vừa nghĩ tới sẽ có chuyện gì đó xảy ra với cô, trong lòng anh liền sinh ra một cảm giác như cả thế giới sẽ sụp đổ vậy.

Vì vậy, anh cũng không hề tiếc mà lập tức lấy ra ba mươi triệu nhân dân tệ, hơn nữa còn nhanh chóng gọi điện thoại, xác định vị trí Mạch Tiểu Miên đang ở, một mình một ngựa tới trước.

Thật may là anh vẫn tới kịp!

Nếu như anh tới chậm một bước thôi, Mạch Tiểu Miên bị tổn thương hay hề hấn gì, anh còn không biết sẽ phát sinh hậu quả gì nữa!

“Khi còn bé, mỗi lần cha cõng tôi, ông đều hát một bài hát.”

Mạch Tiểu Miên ở sau lưng lên tiếng nói: “Mỗi lần nghe ông ấy hát, tôi đều cảm thấy thật ấm áp và yêu đời.”

“Hát bài gì cơ?”

Kiều Minh Húc hỏi.

“Mỗi phút giây đều cần bạn, anh biết hát bài này không?”

Mạch Tiểu Miên nghĩ đến bài hát lần trước anh hát ở căn hộ gần bờ biển, một bài hát mang phong cách đồng quê, nhưng lại vô cùng dễ nghe, thật muốn được nghe anh hát lại lần nữa.

“Ừ.”

Kiều Minh Húc đáp: “Trước kia tôi cũng thường xuyên nghe mẹ hát bài này rồi.”

Nói tới đây, trái tim anh hơi co quắp lại, tuy nhiên lại không dữ dội đến mức khiến anh lên cơn co giật nữa.

“Vậy anh hát cho tôi nghe, có được không?”

“…”

Kiều Minh Húc im lặng không nói gì.

Bởi vì cái chết của mẹ, ca hát đối với anh mà nói, giống như một nút thắt cùng chướng ngại vậy.

“Hát đi mà, chồng ơi.”

Mạch Tiểu Miên cũng không để ý đến nút thắt này trong lòng anh, thấy anh im lặng không chịu hát, liền sử dụng đòn sát thủ.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 472


Chương 472

Quả nhiên, nó vẫn vô cùng hiệu nghiệm.

Ngay khi Kiều Minh Húc vừa nghe thấy tiếng cô gọi chồng, anh đã hoàn toàn không còn tự chủ được nữa mà bắt đầu nhẹ giọng hát lên: “Ước gì tôi có thể lái tên lửa, để đưa bạn bay cao ngút ngàn

Trời mây này chỉ có riêng đôi chúng ta

Ngàn năm vẫn mãi có nhau, khi vui hay khi dỗi hờn

Có bạn bên cạnh tôi, không mong gì hơn cả

Chỉ cần nhìn thấy bạn, quên đi suy tư muộn phiền

Dù trái đất vẫn quay cuồng điên…”

Giọng nói từ tính trầm thấp của anh lúc này trở nên ấm áp lạ thường, khiến trái tim Mạch Tiểu Miên mềm nhũn, như có ai đó khẽ gảy một sợi lông chim nhẹ nhàng trên trái tim cô vậy…

Cô vô thức siết chặt vòng tay đang ôm lấy cổ anh, để mình nằm trên tấm lưng ấm áp của anh với tư thế thoải mái nhất. Tựa như trở lại khi còn bé, là một cô bé nhỏ nằm trên lưng cha vậy.

Kiều Minh Húc cũng ổn định hai chân cô.

Lúc này, anh cũng không có h*m m**n hay thôi thúc về mặt thể xác nào cả.

Có một loại cảm giác dường như chỉ có mỗi hai người bọn họ với nhau, cùng nhau đi đến tận cùng của thế giới này vậy.

“Mặc kệ bão tố phong ba, chỉ cần nhìn thấy bạn

Tựa như ánh mặt trời phía xa vạn dặm

Chỉ cần bạn hạnh phúc, mọi thứ đều sẵn lòng

Vị cá mặn cùng bắp cải cũng ngon hơn…”

Mạch Tiểu Miên nép mình ở phía sau lưng anh cũng nhẹ giọng hát theo…

“Bạn cùng tôi ở bên nhau mãi mãi, mỗi một phút giây đều cần bạn.

Bạn như ánh mặt trời… ”

Sau khi hát xong bài hát này, mỗi người bọn cô đều như có một làn sương mù trong mắt.

Mạch Tiểu Miên cảm động trước sự ấm áp của giây phút này.

Còn Kiều Minh Húc lại nghĩ đến vừa rồi thiếu chút nữa đã mất đi Mạch Tiểu Miên, trong lòng liền có cảm giác vui mừng cùng kích động, như mất đi mà tìm lại được vậy.

Đúng vậy, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, anh bắt đầu cảm thấy mỗi một phút giây mình đều cần có sự hiện diện của Mạch Tiểu Miên.

Không nhìn thấy cô trong tầm mắt của anh, anh vẫn luôn nghĩ xem cô đang làm gì.

Mỗi ngày anh đều phải thức dậy sớm để đi làm, thấy cô vẫn còn cuộn tròn ở trong chăn, anh thậm chí còn có suy nghĩ ấu trĩ là biến cô thành Công chúa ngón cái, bỏ cô vào trong túi của mình.

Sự hời hợt cùng lạnh lùng vào sáng sớm hôm nay đối với anh mà nói, đó là một loại cực hình tàn nhẫn.

Sau khi đi làm, anh vẫn luôn không có cách nào tập trung làm việc được cả. Trong lòng luôn nghĩ, tại sao cô lại xa cách với anh như vậy, có phải là vì Trình Đông Thành đã trở về, cô muốn đi tìm anh ta cho nên mới không cần mình nữa không?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 473


Chương 473

Khi không gặp được cô, anh giống như chú cá lên bờ mà không có nước vậy, ngột ngạt cùng khó chịu.

Được nhìn thấy cô, mặc dù thường bị sự giảo hoạt cùng gian trá của cô làm cho nổi nóng, nhưng trái tim anh lại như bị cảm nắng vậy…

“Có mệt không?”

Mạch Tiểu Miên thấy anh đã cõng mình đi một đoạn khá xa, trên trán rỉ mồ hôi, bèn lên tiếng hỏi: “Để tôi tự xuống đất đi, chân tôi không bị thương đâu.”

“Không mệt.”

Kiều Minh Húc ổn định lại hai chân cô vững vàng hơn.

“Anh toát mồ hôi cả rồi kìa, còn thở hổn hển nữa.”

Mạch Tiểu Miên nhìn cái trán ướt đẫm mồ hôi của anh, đau lòng nói.

“Vậy thì giúp tôi lau mồ hôi đi.”

Kiều Minh Húc không có ý định để cô xuống đất.

Thấy thế, Mạch Tiểu Miên liền rút từ trong túi áo anh ra một chiếc khăn tay màu đen trắng, giúp anh lau mồ hôi…

Trái tim Kiều Minh Húc lại nhẹ nhàng rung động.

Anh cảm thấy dù có cõng cô đi vòng quanh xích đạo cũng không hề mệt đâu.

Gánh nặng trên lưng này khiến anh cảm thấy vừa vững chãi, vừa ấm áp, cảm thấy bản thân mình thật sự cần một ai đó.

Mạch Tiểu Miên lau mồ hôi, trong lòng đột nhiên cảm thấy dáng vẻ anh vô cùng gợi cảm, nhịn không được mà nhướng người tới, hôn lên gò má anh một cái.

Màu đỏ ửng, nhanh chóng lan từ lỗ tai ra toàn bộ gò má anh.

Một bầu không khí rung đầu nhanh chóng nhộn nhạo trong lòng hai người bọn họ…

Kiều Minh Húc bị cô chủ động hôn mình, trái tim anh đầu tiên lệch nửa nhịp, sau đó lại đập mãnh liệt.

Cảm giác vừa kích động, vừa ngọt ngào, giống như mới được tiêm một liều thuốc k*ch th*ch vậy, tràn trề sức lực, cảm giác Mạch Tiểu Miên trên lưng càng nhẹ hơn. Dù có cõng cô chạy nhanh bay cũng có thể được ấy chứ.

Mạch Tiểu Miên cũng choáng váng trước hành động to gan này của mình.

Cô lo lắng khẩn trương ngượng ngùng nhìn phản ứng của anh.

Thấy anh chỉ đỏ mặt, không có phản ứng gì khác, cô liền hít một hơi, giải thích: “Hồi còn nhỏ, mỗi lần cha tôi cõng tôi, tôi chính là hôn ông như vậy đấy. Không kìm lòng được mà xem anh thành cha mình, thật xin lỗi, anh đừng suy nghĩ nhiều nhé.”

Sắc mặt Kiều Minh Húc tối sầm lại.

Vốn dĩ trong lòng đang tràn đầy vui mừng, cho rằng cô hôn mình, kết quả lại là cha cô!

Vì vậy, bầu không khí giữa hai người lại bắt đầu rơi vào im lặng.

May mắn thay, rất nhanh đã đi tới trước xe của anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 474


Chương 474

Kiều Minh Húc đặt cô ngồi vào ghế sau xe, bảo cô nằm xuống nếu không thoải mái.

Mạch Tiểu Miên thật sự đau đớn cả toàn thân, cực kỳ không thoải mái, đành nằm xuống sau xe.

Kiều Minh Húc lên xe, bắt đầu chậm rãi lái xe.

Mạch Tiểu Miên bởi vì đêm qua mất ngủ, hôm nay lại vừa bị kinh sợ, vừa phải đánh nhau, nên mới nằm xuống đã ngủ thiếp đi rồi.

“Tiểu Miên.”

Kiều Minh Húc lái xe, cảm thấy phía sau quá yên tĩnh, có chút không bình thường, liền gọi cô một tiếng.

Không nghe thấy tiếng cô đáp lại.

Thế là anh quay đầu lại nhìn thì thấy cô đang ngáy ngủ, cả người co cuộn lại, ôm chặt lấy cơ thể.

“Cô heo ngốc này, lúc nào cũng có thể ngủ được.”

Kiều Minh Húc tức giận nói một câu, sau đó dừng xe lại, bước ra khỏi ghế lái, kéo cửa băng ghế sau ra, cởi áo khoác âu phục màu đen trên người mình, đắp lên bụng của cô.

Anh đưa tay sờ trán cô, phát hiện thấy nhiệt độ cơ thể cô bình thường, liền trở lại ghế lái, bật hơi gió ấm lên, sau đó tiếp tục chậm rãi lái xe về nhà.

Trở về Số 1 Hoàng Uyển.

Mạch Tiểu Miên vẫn còn chưa tỉnh lại, cô ngủ rất say, rất sâu.

Kiều Minh Húc muốn đánh thức cô, nhưng lại không biết làm thế nào cả, suy nghĩ một chút, bèn khom người cẩn thận ôm cô ra.

Mạch Tiểu Miên thật sự quá mệt nhọc, mơ hồ cũng biết anh đang bế cô ra khỏi xe, nhưng lại lười mở mắt ra, tiếp tục ngủ.

Khi Thím Trương nhìn thấy Mạch Tiểu Miên toàn thân rướm máu, mặt mũi bị đánh sưng tím, còn nhắm mắt lại, mềm nhũn nằm trong vòng tay của Kiều Minh Húc, liền sửng sốt thất kinh hỏi: “Thiếu gia, thiếu phu nhân làm sao vậy?”

“Suỵt!”

Kiều Minh Húc tỏ ý bảo bà đừng lên tiếng, nhẹ nhàng bế Mạch Tiểu Miên lên lầu, vào phòng, đặt cô lên chiếc giường lớn kia, giúp cô cởi giày ra.

Đôi giày của cô sau trận đánh nhau đã bốc mùi hôi thối rồi.

Thế nhưng anh lại không ngại một chút nào cả.

Sợ đánh thức cô, anh cẩn thận cởi dây giày cô ra, tháo giày, động tác nhẹ nhàng cởi đôi tất hôi hám của cô xuống, giúp cô đắp kín chăn…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 475


Chương 475

Thấy gương mặt cô có hơi bẩn, anh liền đi đun nước nóng, cẩn thận dùng khăn lông giúp cô lau sạch mặt, sau đó giúp cô bôi thuốc lên vết thương.

Thật ra thì Mạch Tiểu Miên đã tỉnh lại sau khi anh đặt cô lên giường rồi.

Tuy nhiên, cô lại không muốn thức dậy nên vẫn tiếp tục giả vờ ngủ, cảm nhận được sự dịu dàng của anh khi cởi giày, tháo tất, đắp chăn cho cô. Những hành động đó khiến trái tim cô cảm động như mưa to thác đổ.

Không ngờ rằng anh lại còn pha nước rửa mặt rồi bôi thuốc cho mình nữa.

Mức độ chăm sóc đó, có thể so sánh với cha mẹ của cô ấy chí, thậm chí dáng vẻ còn tốt hơn.

Trước đây, mỗi khi cô bị bệnh, mẹ sẽ rửa mặt cho cô như thế này, nhưng chắc chắn không tránh được việc mẹ vừa rửa vừa ở bên cạnh lải nhải.

Tuy nhiên Kiều Minh Húc thì lại khác, anh không ừ hử nói lời nào cả.

Ấm áp như vậy, tốt đẹp đến thế!

Mạch Tiểu Miên lo lắng anh sẽ phát hiện ra nước mắt cô đang trào ra từ khóe mắt, nên giả vờ nỉ non “Ừ hử” vài tiếng, rồi làm bộ như mơ ngủ, xoay úp mặt vào gối, trở mình nằm ngủ.

“Cô heo ngốc này, ngủ như một đứa trẻ mà!”

Kiều Minh Húc trầm giọng nói một câu, sau đó nhặt chăn bông đang rơi nửa chừng lên, một lần nữa đắp lại giúp cô, vuốt từng góc chăn, sau đó đóng cửa lại đi ra ngoài.

Nhận được cuộc gọi từ cảnh sát trưởng gọi tới, nói rằng đã xác định được đầu mối chuyển tiền cho hai kẻ bắt cóc, là một người phụ nữ Trung Quốc sống ở Mỹ.

Mà người phụ nữ này, là Dương Xuân Hoa, nạn nhân của vụ án bị băm thây mấy ngày trước.

“Tổng giám đốc Kiều, có lẽ chuyện này có liên quan đến vụ án băm thây mà phu nhân từng giám định! Nhưng kỳ lạ là năm trăm nghìn nhân dân tệ này, lại xảy ra vào ba ngày trước khi vụ án mạng xảy ra. ”

“Hử?”

Kiều Minh Húc khẽ cau mày.

Người phụ nữ tên Dương Xuân Hoa này, anh không quen biết.

Sau khi cúp điện thoại của cục trưởng, anh liền gọi điện đến nước Mỹ, để điều tra tỉ mỉ lại tất cả các thông tin về Dương Xuân Hoa cùng những mối quan hệ của cô ta. Rốt cuộc chuyện này có dây mơ rễ má gì với anh hoặc với Mạch Tiểu Miên cơ chứ.

Theo lý thuyết, một người vốn sống đơn thuần trong mọi hoàn cảnh như Mạch Tiểu Miên, nếu như không phải nguyên do từ anh, chắc hẳn không ai bỏ ra hàng triệu nhân dân tệ để thuê sát nhân đến tiêu diệt cô cả.

Nghĩ đến đây, trái tim anh liền chùng xuống, anh gọi một cuộc điện thoại khác, phân phó thêm vài chuyện nữa.

Sau khi gọi điện thoại xong, anh trở về phòng của mình.

Mạch Tiểu Miên vốn đang mở mắt ngẩn người, vừa nghe thấy tiếng bước chân của anh, liền nhắm mắt giả vờ ngủ.

Kiều Minh Húc đứng ở trước giường, nhìn cô đang ngủ mà lòng tràn đầy dịu dàng, anh không nhịn được đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mái tóc rối bù của cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 476


Chương 476

Bị anh dịu dàng chạm vào tóc, trái tim cùng cơ thể Mạch Tiểu Miên cũng mềm nhũn ra, chỉ muốn hóa thành một vũng bùn, sau đó tan ra dưới lòng bàn tay anh…

Trong một khách sạn năm sao.

Lâm Ngọc cảm giác toàn thân đau nhức, cô khó khăn mở to đôi mắt còn ngái ngủ ra, xoa xoa huyệt thái dương có chút đau đớn, mờ mịt nhìn màn cửa sổ đang bị gió lay động.

Đây là đâu vậy chứ?

Nghe thấy bên cạnh có tiếng ngáy, cô quay mặt nhìn sang, thì lại thấy một người đàn ông bán khỏa thân, đang đắp chăn, đưa lưng về phía cô đang ngủ.

Cô cúi nhìn xuống bản thân mình, phát hiện mình ở dưới lớp chăn, cũng tr*n tr**ng không mặc gì cả.

Cô chớp mắt, có cảm giác không chân thật chút nào.

Đang nằm mơ sao?

Cô đưa tay vỗ vào mặt mình.

Đau!

Khi cử động cơ thể, toàn thân đều bủn rủn đau nhức dữ dội, nhất là chỗ nào đó như bị rách toạc ra…

Ngay lập tức cô đã ý thức được điều gì xảy ra.

Sắc mặt cô thay đổi nhanh chóng.

“A…”

Một tiếng hét chói tai vang lên, đánh thức người đàn ông trên giường kia.

Người đàn ông kia trở mình, duỗi cánh tay dài ra, vòng qua eo cô ta, từ trong miệng phun ra mùi rượu hôi thối, hỏi: “Ngọc Ngọc, sao vậy? Em gặp ác mộng à?”

“Tề Quân?”

Lâm Ngọc kinh hãi khi nhìn thấy gương mặt này của anh ta, cô ta hất tay anh ta ra, kéo chặt chăn, chất vấn: “Anh đã làm gì tôi vậy hả?”

“Ôi Ngọc Ngọc, câu hỏi này của em thật đúng là ngây thơ trẻ con mà, chúng ta là cô nam quả nữ, không mặc quần áo nằm trên giường. Ngoại trừ làm chuyện đó ra, còn có thể làm gì cơ chứ?”

Tề Quân ngồi dậy, cười như không cười nhìn cô ta nói: “Tối hôm qua biểu hiện của em quả thật không tệ, cực kỳ động lòng người, giống như một con mèo hoang nhỏ vậy, muốn b*p ch*t tôi mà. Nhưng mà, tôi thật sự không ngờ, em vẫn là một cô gái trong trắng đấy. Tôi đây đúng là nhặt được bảo vật rồi. Em cùng Kiều Minh Húc yêu đương nhiều năm như vậy, thế mà anh ta vẫn không động vào em, có phải anh ta vô năng rồi không đấy? Đây quả thật là một tin tức chấn động mà, ha ha…

“Vô liêm sỉ!”

Lâm Ngọc vừa vội vừa tức ném gối vào mặt anh ta, nói: “Tề Quân, tôi hận anh!”

“Ha ha…”

Tề Quân bắt lấy gối, cười xấu xa nói: “Hận tôi à, cứ hận đi, càng hận tôi càng chứng minh em yêu tôi nhiều như thế nào. Tôi thế mà lại là người đàn ông đầu tiên của em, tối hôm qua em cũng rất hưởng thụ cơ mà, ôm tôi rồi nói rất yêu tôi…”

Sắc mặt Lâm Ngọc thay đổi.

Cô bình tĩnh lại, cố nhớ những gì đã xảy ra đêm qua.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 477


Chương 477

Từ Hoàng Uyển đi ra, cô ngồi lên xe của Tề Quân.

Anh ta đưa cô đến quán bar để uống rượu khiêu vũ, uống đến say khướt, rồi cô bị anh ta đưa tới nơi này, sau đó…

Cô ta nhìn quần áo vương vãi khắp sàn nhà, cực kỳ tức giận đưa tay đập vào đầu mình…

Cô vì Kiều Minh Húc mà giữ sự trong trắng nhiều năm như vậy, thế mà lại để mất vào tay tên công tử ăn chơi vô độ Tề Quân này…

Nếu Kiều Minh Húc biết chuyện.

Liệu cô còn có chút hy vọng nào không?

Nhiều năm vất vả tâm sức như vậy.

Nhiều năm nhẫn nhịn vì lợi ích toàn cục.

Lại bị Tề Quân phá hủy hoàn toàn!

Nghĩ đến đây, cô liền tức giận vén chăn lên, nhảy lên người anh ta bóp cổ để trút hận.

Lâm Ngọc cũng không phải Mạch Tiểu Miên, cô ta chỉ là một đại tiểu thư tay không trói gà không chặt, làm thế nào có thể đọ sức lại với Tề Quân cơ chứ?

Rất nhanh, cô đã bị Tề Quân hôn lên miệng…

Lúc đầu, cô vẫn có vài phần chống cự lại.

Nhưng, dưới sự khiêu khích của Tề Quân, một cao thủ tình trường, cuối cùng đã biến thành tích cực phối hợp…

Cho đến khi cả hai cùng kiệt sức thở hổn hển…

Một người phụ nữ khi đã bị người đàn ông chinh phục, một lần giận dỗi chỉ giống như quả bóng xì hơi mà thôi, không cách nào tức giận nổi cả.

Huống chi, mới vừa rồi cô ta còn thật sự hưởng thụ nó.

Tề Quân ngồi dựa vào đầu giường, từ trên bàn cầm lên một bao thuốc lá, rút ra một điếu, đưa cho cô ta, hỏi: “Có muốn hút không?”

Lâm Ngọc lắc đầu.

“Ồ, em đúng là một người phụ nữ tốt mà, nhiều năm như vậy, Kiều Minh Húc đúng là đã dạy bảo chăm sóc em rất khá đấy.”

Tề Quân nói với vẻ giễu cợt, đưa điếu thuốc vào miệng, châm lửa, hít một hơi thật mạnh rồi phà ra ngoài…

Nghe anh ta nhắc đến tên Kiều Minh Húc, lòng Lâm Ngọc lại quặn thắt, nghiến răng nghiến lợi, không nói ra lời nào.

“Ôi chao, xem ra, em vẫn còn đang nhớ về người yêu cũ của mình nhỉ.”

Tề Quân phả một ngụm khói vào mặt cô ta, nói: “Ở trên giường anh ta còn không thể thỏa mãn em, vậy thì còn có gì tốt để lưu luyến cơ chứ? Chẳng lẽ là vì tài sản mấy chục tỷ kia của anh ta sao?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 478


Chương 478

“Tôi yêu anh ấy.”

Lâm Ngọc hơi có vẻ chán ghét quay mặt sang chỗ khác, nói: “Đừng phả khói thuốc lá của anh lên mặt tôi nữa, thối chết đi được.”

“Yêu sao? Ôi Ngọc Ngọc à, thời điểm năm em 18 tuổi, tôi sẽ tin tưởng em vẫn còn có tình yêu. Hiện tại em cũng đã 28 tuổi rồi, nói chuyện yêu đương thật buồn cười.”

Tề Quân giễu cợt nói: “Nếu như Kiều Minh Húc yêu em, cho dù anh ta không kết hôn với em, cũng sẽ l*m t*nh với em, mà không phải để em vẫn còn là trinh nữ lớn tuổi như vậy.”

“Anh ấy là một người đàn ông bảo thủ và truyền thống, anh ấy sẽ không vượt quá giới hạn cho đến khi kết hôn đâu.”

“Ha ha, bảo thủ? Truyền thống? Bây giờ là xã hội phong kiến sao? Cho dù là xã hội phong kiến, anh ta vẫn là đàn ông đấy, đối mặt với một cô gái xinh đẹp như em, mà không có bất kỳ động tĩnh gì, chỉ có thể nói rõ hai vấn đề. Một là cơ thể anh ta có vấn đề, hai là đối với em, anh ta căn bản không có hứng thú!”

Tề Quân cười to, nói tiếp: “Ngọc Ngọc à, đừng ngây thơ như vậy. Nhưng mà, tôi hoài nghi thân thể anh ta có tật xấu nhiều hơn. Là một người đàn ông, l*m t*nh cũng không cần tình yêu đâu.”

“Anh ấy… ”

Lâm Ngọc nghĩ đến bệnh động kinh lần trước của Kiều Minh Húc, liền dừng lại một chút, nói: “Căn bản không có tật xấu gì cả, mỗi lần ở trước mặt tôi, anh ấy vẫn luôn kiềm chế bản thân mình lại. Anh ấy là một người đàn ông bình thường.”

“Ồ, vậy sao? Yêu nhau mười năm, cái gì cũng không làm, mà vẫn rất bình thường sao?”

Tề Quân cười cười, vươn tay móc cổ Lâm Ngọc lại gần mình, hôn mạnh lên gò má hồng phấn của cô ta, nói: “Nếu như tôi có bạn gái xinh đẹp như vậy, tôi dù là một ngày cũng không nhịn được đâu.”

Lâm Ngọc đẩy anh ta ra, chìm vào trong im lặng.

“Em vẫn còn nghĩ đến anh ta sao?”

Tề Quân nhìn gương mặt xinh đẹp kia của cô, có chút ghen tị nói: “Ở trên giường của tôi lại nghĩ đến một người đàn ông khác, em cảm thấy như vậy có được không?”

“Tôi cùng anh không có quan hệ gì cả.”

Lâm Ngọc liếc mắt nhìn anh ta, nói: “Bất kể như thế nào, người tôi muốn gả vẫn là Minh Húc! Nếu không, tôi sẽ không cam lòng!”

“Nhìn dáng vẻ của em, cũng không phải là yêu anh ta, mà là không cam lòng mới đúng. Không cam lòng tình cảm mười năm của mình trong nháy mắt bị nước cuốn trôi đi, bị người khác cướp đoạt thành quả đúng chứ? Ha ha, người phụ nữ ngốc này, sao lại khổ như vậy chứ? Đàn ông trên thế giới này không phải chỉ có một mình anh ta. Tôi ở trước mặt em đây, cũng là một trong những người đàn ông đẹp trai nhất Trung Quốc này đấy, tuy gia thế không mạnh bằng nhà họ Kiều, nhưng cũng thuộc top 500 cả nước. Xét về năng lực, tôi tuyệt đối là cao thủ, có thể làm cho em mỗi lần đều tận hứng. Tôi không ngại mười năm trước đây của em cùng anh ta, chỉ cần em đồng ý, tôi có thể cưới em làm vợ ngay, kết hôn lập tức.”

Tề Quân thu lại nụ cười đùa giỡn, nắm lấy tay cô ta, nghiêm túc nói: “Tôi ở bên ngoài chơi đùa cũng mệt rồi, sau khi cưới em, tôi đảm bảo sẽ không bông đùa nữa, chuyên tâm cùng em sống qua ngày, đưa em đến những nơi mà em muốn, thế nào?”

Lâm Ngọc rút tay ra khỏi tay anh ta, chán ghét cau mày nói: “Anh cho rằng tôi là một cô gái nhỏ ngây thơ đấy à, sẽ tin tưởng vào những lời hoang đường này của anh sao? Cho dù anh thật sự làm được đi nữa, thì tôi cũng không muốn gả cho anh. Tôi đối với anh không có cảm tình gì, mục tiêu kết hôn của tôi, vẫn là Kiều Minh Húc.”

“Được rồi!”

Tề Quân bật cười, khịt mũi nói: “Vậy để tôi mỏi mắt chờ xem, rốt cuộc em có thể dùng cách nào để gả cho anh ta!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 479


Chương 479

“Tề Quân!”

Lâm Ngọc trợn mắt nhìn anh ta, nói: “Tôi đã cùng anh ấy ước định rồi, ba năm sau sẽ kết hôn! Bây giờ anh lại hủy hoại sự trong trắng của tôi, anh sẽ phải trả cái giá thật lớn!”

“Cái giá gì cơ?”

“Giúp tôi lấy Kiều Minh Húc!”

“Ồ, Lâm Ngọc à, yêu cầu này của em có phải là quá đáng rồi không? Em muốn tôi giúp người phụ nữ mình yêu đi lấy người đàn ông khác sao? Không bao giờ!”

“Người phụ nữ anh yêu sao? Tề Quân à, đừng xem tôi như một cô bé ngây thơ nữa. Bây giờ tôi cùng anh, cùng lắm chỉ là quan hệ bạn giường mà thôi, tình cảm quái gì cũng không có.”

“Được rồi, tôi có thể giúp em, nhưng mà, tôi có một điều kiện!”

“Điều kiện gì?”

Tề Quân vươn tay s* s**ng ngực cô ta, nói: “Một tuần em phải cùng tôi l*m t*nh hai lần.”

“Được!”

Lâm Ngọc gật đầu không chút do dự.

Đúng vậy, không thể phủ nhận rằng, màn ân ái vừa rồi của Tề Quân khiến người chưa từng thử bao giờ như cô ta cảm thấy hưng phấn như hút thuốc phiện vậy.

Hút một hơi thuốc phiền, liền bước vào miệng cọp.

Hơn nữa, cô ta nghĩ, dù sao lần đầu tiên của cô ta đã bị mất đi rồi, cần gì phải quan tâm đến lần thứ hai, thứ ba cơ chứ. Cuộc đời ngắn ngủi như vậy, vẫn nên vui vẻ đúng lúc thì hơn.

Với tâm thái như vậy, tất cả những căng thẳng cùng cố thủ trước kia lập tức tan tành thành mây khói.

“Ha ha, Ngọc Ngọc, em cũng nhanh quá đấy.”

Tề Quân đưa tay ôm lấy cô ta, tay giữ lấy sự mềm mại của cô ta, nói: “Em yên tâm, tôi sẽ biến em trở thành người phụ nữ quyến rũ nhất thành phố A. Đến lúc đó, cho dù Kiều Minh Húc có định lực đến đâu đi nữa, cũng khó lòng mà cưỡng lại được.”. ”

Lâm Ngọc mỉm cười, nhìn anh ta, hỏi: “Vậy anh có kế hoạch gì không?”

“Kế hoạch chính là dụ dỗ vợ của anh ta!”

“Đúng vậy.”

Lâm Ngọc nói với anh ta về hợp đồng hôn nhân giữa Kiều Minh Húc và Mạch Tiểu Miên: “Giữa bọn họ chỉ là một đôi vợ chồng trên danh nghĩa mà thôi, lấy những gì tôi biết về Minh Húc, anh ấy không thể phát sinh bất cứ quan hệ thực sự nào với cô ta được cả. Tuy nhiên, cảm tình của anh ấy dành cho cô ta rất khác, điều đó khiến tôi không thoải mái. Chúng ta nhất định phải ngăn cản mối quan hệ này của bọn họ tốt lên, tốt nhất là để cho Kiều Minh Húc chán ghét Mạch Tiểu Miên. Tốt hơn nữa là khiến thanh danh của Mạch Tiểu Miên bị mất hết. Ngay cả người của nhà họ Kiều cũng không muốn nhìn thấy cô ta, để cho bọn họ ly hôn sớm hơn một chút.”

“Được rồi, cứ giao nhiệm vụ nặng nề này cho tôi đi.”

Tề Quân vỗ ngực nói.

“Anh định tự mình đi dụ dỗ Mạch Tiểu Miên đó sao?”

“Tôi mới không muốn ở cùng một nữ pháp y cả ngày tiếp xúc với thi thể đâu, ngay cả chạm vào cũng không muốn ấy chứ.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 480


Chương 480

Khi Tề Quân nói đến Mạch Tiểu Miên, trên mặt anh ta lộ ra vẻ chán ghét: “Không biết Kiều Minh Húc kia sao khẩu vị lại nặng thế chứ, không phải anh ta nổi tiếng là công tử mắc bệnh sạch sẽ sao? Làm sao có thể chịu đựng được khi sống cùng mái nhà với một người phụ nữ như vậy chứ?”

“Vậy anh muốn ai quyến rũ cô ta?”

“Người anh em tốt của tôi!”

Tề Quân cầm điện thoại di động lên, từ trong đó lấy ra một tấm ảnh.

Trong hình là một người đàn ông lai Tây cực kỳ đẹp trai với thân hình tuyệt mỹ, nụ cười tà mị, trông vô cùng gợi cảm có mị lực.

“Anh ta sẽ bằng lòng chứ?”

“Đương nhiên anh ta sẽ đồng ý rồi, nghề nghiệp của anh ta là tay cao bồi cơ mà. Chỉ cần cho anh ta tiền, loại đàn bà nào anh ta cũng có thể chơi được! Hơn nữa, còn có thể dùng một tay để chơi đùa ấy chứ.”

“Ồ, vậy thì tốt!”

Lâm Ngọc cười to, đáp lại.

Nếu Mạch Tiểu Miên bị một tay cao bồi bắt đi, Kiều Minh Húc nhất định sẽ bỏ rơi cô ta như người mắc bệnh hủi mà thôi, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn ấy chứ.

Tốt hơn hết, phải để Mạch Tiểu Miên mắc phải chứng bệnh gì đó!

Trên mặt cô ta lập tức xuất hiện dáng vẻ u ám.

Sau khi điều tra tỉ mỉ.

Tin tức từ nước Mỹ bên kia đã tới tay Kiều Minh Húc, Dương Xuân Hoa kia hoàn toàn không có quan hệ gì với anh cả, tuy nhiên, lại có liên quan đến một người.

Đó là Trình Tây Thành!

Mà giữa Trình Tây Thành và Trình Đông Thành lại có một mối liên hệ cực lớn.

Anh cũng đã biết, Trình Tây Thành bây giờ, chính là mối tình đầu của Mạch Tiểu Miên, Trình Đông Thành.

Người phụ nữ tên là Dương Xuân Hoa kia, chính là người tình của anh ta ở Mỹ!

Dương Xuân Hoa thuê người bắt cóc Mạch Tiểu Miên, chẳng lẽ xuất phát từ sự ghen ghét của phụ nữ sao?

Kiều Minh Húc vừa định đi tìm Trình Đông Thành, thì tin tức từ cảnh sát hình sự đến.

Hung thủ băm thây vụ án của Dương Xuân Hoa, không ai khác chính là Trình Đông Thành!

Tin tức này khiến Kiều Minh Húc cực kỳ khiếp sợ, anh yêu cầu cảnh sát giữ bí mật với Mạch Tiểu Miên, không công bố hung thủ là ai!

Kiều Minh Húc cúp điện thoại, đi tới trước cửa phòng làm việc.

Mạch Tiểu Miên đang ngồi trước máy tính, rất nghiêm túc sửa sang lại tài liệu.

Nhìn thấy vẻ mặt yên tĩnh của cô, trái tim Kiều Minh Húc chợt nhói đau.

Cô gái ngốc này nếu biết vụ án giết người băm thây tàn nhẫn kia có liên quan đến mối tình đầu từng yêu sâu đậm kia của mình, thì sẽ chịu đả kích biết bao nhiêu cơ chứ?

Liệu cô ấy có thể chịu đựng nổi không?
 
Back
Top Bottom