Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 441


Chương 441

“Ừ.”

Kiều Minh Húc ủ rũ trả lời.

“Đổi bài hát khác, được không?”

Mạch Tiểu Miên không biết tìm lời gì để nói.

“Muốn nghe gì?”

“Bài nào đó vui vẻ hơn!”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc chuyển bài thành “Beautiful-world”.

Mạch Tiểu Miên đối với bài hát này rất quen thuộc, cũng có thể hát theo được.

Để phá vỡ cục diện lúng túng giữa hai người họ, cô bắt đầu hát theo.

Đầu tiên, là ngân nga nhẹ nhàng, sau đó dần dần hát ra tiếng, khi cô hát, mang theo cảm xúc trong đó…

Kiều Minh Húc lẳng lặng nghe cô hát.

Giọng hát của cô không thể xem là động lòng người, nhưng lại mang một cảm xúc ưu tư nào đó.

Anh nghĩ thầm, bài hát này chắc là trước đây cô đã hát trước mặt Trình Đông Thành rồi nhỉ?

Vì vậy cô mới hát tình cảm như thế!

Nghĩ đến đây, anh chợt bụp một tiếng, tắt nhạc đi.

Nhạc dừng đột ngột, Mạch Tiểu Miên cũng ngừng hát, bối rối nhìn anh.

Cô đang cố gắng hát để anh vui vẻ hơn, anh lại nổi giận như vậy, thật đúng là quá khó hiểu mà.

Mạch Tiểu Miên đứng ở phía sau lưng anh, vươn bàn tay không bị thương của mình ra, đè lên trên bả vai anh, mang theo giọng điệu lấy lòng nói: “Mệt mỏi lắm rồi nhỉ, để tôi giúp anh mát xa nhé.”

“Không cần!”

Kiều Minh Húc dời vai đi, giọng điệu có phần lạnh lùng xa cách, khác hẳn giọng điệu thường ngày.

Đã quen với sự quan tâm ân cần của anh với cô, nay đột nhiên thấy anh lạnh lùng hời hợt như vậy, trái tim Mạch Tiểu Miên như bị một lưỡi dao cắt qua vậy, sống lưng lạnh buốt.

Đã vậy, cô cũng lười dán mặt nóng vào mông lạnh, bực bội ngồi bên cạnh, cầm điều khiển bật tivi lên.

Trên tivi vừa vặn đang chiếu bộ phim truyền hình nổi tiếng gần đây “Vũ Mị Nương”, với trang phục lộng lẫy hoa lệ, b* ng*c lộ ra một nửa, nữ diễn viên có giá trị nhan sắc cực kỳ cao, đến nỗi Mạch Tiểu Miên cũng không nhịn được mà nhìn nhiều thêm vài giây.

Nhìn một lúc, cô không khỏi quay đầu lại hỏi Kiều Minh Húc: “Anh thấy b* ng*c của cô ấy có đẹp không?”

Kiều Minh Húc không ngờ cô lại đột nhiên hỏi câu này, có chút sửng sốt đáp: “Khá được!”

“Đàn ông các anh chắc hẳn đều thích những cô gái ngực bự đúng không?”

Mạch Tiểu Miên không khỏi nhớ đến việc anh thường xuyên cười nhạo cô mang bộ dạng cá trắng, không có nhiều sức hấp dẫn đối với anh, liền không nhịn được hỏi.

“Còn tùy nữa!”

“Tuy gì cơ?”

“Nếu ở trên người em, tôi cũng không thấy thích đâu!”

Kiều Minh Húc lạnh nhạt nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 442


Chương 442

Nghe anh nói như vậy, Mạch Tiểu Miên có chút khó chịu, đứng thẳng dậy, chống nạnh ưỡn ngực đứng trước mặt anh, nói: “Ý của anh là, cho dù tôi có ….. như Vũ Mị Nương kia, anh cũng sẽ không thích tôi sao?”

“Đúng vậy.”

Kiều Minh Húc mặc dù trong miệng đáp như vậy, nhưng khi nhìn thấy b* ngực mềm mại của cô, vẫn cảm thấy môi lưỡi mình khô khốc, rất muốn đưa tay chạm vào.

Mạch Tiểu Miên bị đánh bại, ngồi lại trên ghế sô pha, ủ rũ xem tivi, lẩm bẩm nói: “Tôi biết rồi…”

“Em biết gì cơ?”

“Biết anh chỉ cảm thấy hứng thú với b* ng*c của Ngọc Ngọc thôi. Cô ấy có gương mặt đẹp, làn da đẹp, thân hình đẹp, b* ng*c đẹp 36D, còn tôi ấy à, chỉ là một con cá trắng chệt không có gì hấp dẫn cả.”

Cô chua chát nói.

“Em có 34C.”

Kiều Minh Húc nhìn thấy bộ dạng ghen tị chua chát của cô, không biết vì sao tâm trạng đột nhiên lại tốt hơn một chút, liền nói.

“Hử?”

Mạch Tiểu Miên nghe vậy, đỏ mặt kêu lên một tiếng: “Làm sao anh biết?”

“Liếc mắt thấy vài lần.”

Kiều Minh Húc đáp.

“Đồ lưu manh!”

Mạch Tiểu Miên thấy ánh mắt của anh dường như đang vô ý liếc nhìn mình, liền vội vàng cầm lấy gối ôm che lại, trợn trắng mắt mắng: “Xấu xa, vô liêm sỉ, hạ lưu, đê tiện!”

Đôi môi mỏng của Kiều Minh Húc cong lên thành một nụ cười như không cười, anh muốn nhìn thấy khuôn mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ, vì vậy, nói tiếp: “Một lần trong phòng tắm nhà nghỉ bên bờ biển, một lần trong phòng tắm căn hộ nhỏ của em.”

“A…”

Mạch Tiểu Miên nghĩ lại hai lần đó, cực kỳ lúng túng khi bị anh nhìn thấy cơ thể của mình, liền không nhịn được mà hét lên một tiếng, đưa tay bóp cổ anh, nói: “Anh đừng nói nữa!”

Tay Kiều Minh Húc dùng sức kéo mạnh ra.

Theo quán tính, cả người cô ngã vào người anh.

Mùi thơm đặc biệt của phái nữ, trong nháy mắt làm say sưa cả thần kinh khứu giác cùng thị giác của Kiều Minh Húc, bộ phận nào đó trên cơ thể anh lập tức hóa thành binh lính ngẩng cao, tràn đầy ý chí chiến đấu, căng cứng khó chịu.

Còn Mạch Tiểu Miên lúc này, lại cảm thấy cực kỳ rạo rực.

Hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi anh, còn có nhiệt độ từ đôi môi, khiến cô như bị điện giật vậy, thân thể mềm nhũn, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt đỏ bừng…

Trái tim của cả hai đều đập rất mạnh, giống như những người lính đánh trống ra trận, thình thịch, thình thịch, thình thịch…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 443


Chương 443

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, đã dọn cơm ra rồi!”

Thím Trương từ trong phòng bếp lớn tiếng gọi, đánh thức đôi trai gái đang rơi vào trong lưới tình.

Mạch Tiểu Miên nhanh chóng giãy ra khỏi người anh, đứng thẳng dậy, mặt đỏ như trái cà chua chín.

Sắc mặt của Kiều Minh Húc cũng đặc biệt hồng.

Tất nhiên, d*c v*ng mãnh liệt kia, khiến anh càng phải kìm nén mãnh liệt.

Anh đứng dậy nói với Mạch Tiểu Miên: “Em ăn cơm trước đi, tôi đi vệ sinh đã.”

Nói xong, anh chạy nhanh lên lầu hai, vào phòng tắm, đóng kín cửa lại, dùng tay phải của mình để giải phóng d*c v*ng nhất thời của mình.

Về phương diện này, cô nàng trinh nữ xưa nay vẫn còn khá ngây thơ như Mạch Tiểu Miên, đương nhiên không nghĩ tới tình huống phát sinh của anh.

Mạch Tiểu Miên ngồi vào bàn cơm, đợi anh xuống dùng bữa tối.

Đợi mười phút đồng hồ cũng không thấy anh xuống, cô liền đi lên lầu gõ cửa phòng tắm, hỏi: “Kiều Minh Húc, anh bị táo bón sao? Sao đi vệ sinh lâu quá vậy, không xuống ăn cơm sao? Thức ăn nguội cả rồi này.”

Lúc này Kiều Minh Húc đang chuẩn bị đến giai đoạn cao trào xuất tinh, chợt bị cô gõ cửa đột ngột, sợ hãi đến mềm nhũn cả ra.

“Này, sao anh không trả lời vậy?”

Mạch Tiểu Miên lo lắng anh có chuyện, bèn định mở cửa đi vào trong.

May mắn là Kiều Minh Húc đã khóa trái cửa bên trong lại.

“Cút ngay, lát nữa tôi ra ngoài giờ.”

Kiều Minh Húc bị cô quấy rầy, thật sự không thể thoải mái nổi, trong lòng cực kỳ phẫn nộ mắng: Người phụ nữ thối này, lỡ như tôi bị viêm tuyến tiền liệt, em phải chịu trách nhiệm đấy.

Nghe thấy giọng nói của anh, Mạch Tiểu Miên mới yên tâm, dùng chân đạp cửa nói: “Mau xuống đi, tôi không đợi anh ăn cơm đâu đấy.”

“Em ăn trước đi!”

Kiều Minh Húc khàn giọng nghiến răng nghiến lợi nói!

“Được rồi, tuổi còn trẻ mà đã táo bón rồi, thật đúng là không thể tưởng tượng nổi mà. Tối nay phải cho anh uống một liều thuốc tiêu chảy nhuận tràng mới được.”

Mạch Tiểu Miên lẩm bẩm đi xuống lầu.

Kiều Minh Húc trong lòng tức giận đến mức mặt đen cả lại, bắt đầu giật nảy cả mình…

Sau khi vất vả giải quyết vấn đề xong, cảm thấy thoải mái hơn nhiều, anh liền rửa tay đi xuống lầu.

Mạch Tiểu Miên cũng không ăn trước, mà nhìn bát canh chờ anh.

“Nào, nhanh lên, đói chết mất.”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh, liền bắt đầu cúi đầu uống canh.

Kiều Minh Húc ngồi xuống bên cạnh cô, cau mày nhìn cô nói: “Không phải nói em ăn cơm trước sao?”

“Tôi muốn ăn cơm trước, nhưng sợ anh tức giận vì tôi không đợi, nên đành phải chờ mà thôi.”

Mạch Tiểu Miên uống xong một bát canh, theo thói quen cầm chén đưa cho anh, nói: “Xới tôi chén cơm nào.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó giúp cô xới một chén cơm.

Mạch Tiểu Miên liền nhanh chóng bắt đầu ăn.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 444


Chương 444

Cảm giác thèm ăn của cô đã quay trở lại lúc trước khi bị bệnh, mặc dù tướng ăn không hề tao nhã chút nào, nhưng Kiều Minh Húc vẫn cảm thấy vô cùng đáng yêu vui vẻ.

Anh thích cô ăn thế này, chứ không phải giống như lúc bị bệnh, cái gì cũng không thèm ăn cả.

Kiều Minh Húc cũng bắt đầu ăn.

Anh theo thói quen gắp thức ăn cho Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên cũng gắp lại thức ăn cho anh.

Hai người như hòa hợp trở lại, hoàn toàn quên hết chuyện xảy ra ngày hôm nay.

Sau khi ăn cơm xong, Mạch Tiểu Miên ngồi trên ghế sa lon, sau đó lại đứng dậy nói: “Đã lâu không về nhà mẹ đẻ rồi, tôi phải đi bộ dạo một vòng để xem cha mẹ thế nào đây.”

“Ừ, có muốn tôi đi chung với em không?”

Kiều Minh Húc ngẩng đầu hỏi.

“Không cần, anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Mạch Tiểu Miên thấy anh cũng đã đủ mệt mỏi rồi, đương nhiên không đành lòng nào bắt anh phải tới nhà mẹ mình để nghe hai ông bà làm phiền nữa.

“Ừ, nhớ về đấy.”

Mạch Tiểu Miên trợn tròn mắt khinh thường, nói: “Biết rồi.”

“Ừ, đúng rồi, nhân tiện mang cái này về cho cha em uống.”

Kiều Minh Húc từ trong tủ rượu lấy ra một chai rượu Mao Đài, đưa cho Mạch Tiểu Miên, nói.

“Bình thường cha tôi chỉ uống rượu trắng thôi, để ông ấy uống rượu đắt tiền như vậy, đoán chừng ông ấy sẽ không bỏ được mất.”

Mạch Tiểu Miên thuận miệng nói như vậy, nhưng tay lại cầm lấy rượu rồi.

“Em cứ nói con rể của ông ấy có thể cung cấp lâu dài.”

Kiều Minh Húc thản nhiên nói.

“Như vậy còn được, con rể tốt của Trung Quốc, cám ơn nhé.”

Tâm trạng Mạch Tiểu Miên trở nên vui vẻ hơn khi thấy anh nhớ đến cha mình như vậy.

Kiều Minh Húc nhìn cô một cái rồi lên lầu. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mạch Tiểu Miên cầm ly rượu Mao Đài, bước ra khỏi khu Hoàng Uyển số 1, đi được một đoạn ngắn không xa, lại nhìn thấy Lâm Ngọc.

Lâm Ngọc tiến lên trước, chặn đường cô lại.

Tình địch gặp nhau đỏ cả mắt.

Đương nhiên, người đỏ mắt chính là Lâm Ngọc.

Trong lòng Mạch Tiểu Miên chỉ có chút không thoải mái mà thôi.

“Mạch Tiểu Miên, cô thật sự cùng Minh Húc ở số 1 Hoàng Uyển sao?”

Vẻ mặt dịu dàng mà Lam Ngọc thể hiện trước mặt Kiều Minh Húc căn bản không còn, thứ còn lại chính là gương mặt méo mó phẫn nộ, chất vấn Mạch Tiểu Miên.

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên hiểu rõ loại tâm tình này của Lâm Ngọc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 445


Chương 445

“Mạch Tiểu Miên, ban đầu khi Minh Húc thiết kế số 1 Hoàng Uyển này, là thiết kế cho anh ấy và tôi. Tất cả phong cách trang trí bên trong đều là thứ tôi yêu thích, đồ đạc và cả giấy dán tường cũng đều do tôi chọn. Làm sao cô có thể sống trong đó được chứ?”

Lâm Ngọc dùng ánh mắt sắc bén chất vấn cô.

“Tôi đã kết hôn cùng với anh ấy, không sống ở trong đó thì nên sống ở nơi nào chứ?”

Mặc dù ngoài mặt Mạch Tiểu Miên tỏ vẻ thờ ơ, nhưng khi nghe Lâm Ngọc nói như vậy, trong lòng cô vẫn rất không thoải mái.

Đúng vậy, ngôi nhà đáng lẽ là tổ ấm của Kiều Minh Húc và Lâm Ngọc, nhưng cô lại xen vào, chiếm lấy tổ ấm của người ta.

“Mạch Tiểu Miên, tôi cảnh cáo cô, Kiều Minh Húc là của tôi, ba năm nữa, tôi nhất định phải kết hôn với anh ấy! Cô nên nhớ rõ thân phận của mình, cô cùng lắm chỉ là vợ chồng trên hợp đồng với anh ấy thôi, đừng giở trò gì cả!”

Lâm Ngọc cực kỳ phẫn nộ nhìn cô nói: “Cái giường lẽ ra thuộc về anh ấy và tôi, cô không được phép nằm lên trên đó.”

“Ồ.”

Mạch Tiểu Miên cảm giác bản thân mình lúc này giống như một Tiểu Tam bị Chính Thất tra hỏi vậy, vì vậy cô cũng không muốn cùng Lâm Ngọc dây dưa nhiều làm gì, liền né người định xoay người rời đi.

Lâm Ngọc nhìn thấy cô muốn đi, đột nhiên duỗi chân ra, định gạt cho Mạch Tiểu Miên té ngã.

Mạch Tiểu Miên cũng không phải là một người phụ nữ bình thường, từ nhỏ cô đã luyện đứng trụ rồi, bàn chân có thể nói là vững như núi Thái Sơn.

Cú gạt kia của Lâm Ngọc, giống như đá vào một tấm sắt vậy, khiến cơ thể cô mất thăng bằng, “phịch” một tiếng, cả người té ngã xuống đất.

Cộng thêm việc cô ta đi giày cao gót, hậu quả của cú ngã này có chút nghiêm trọng.

Ngoại trừ va chạm mạnh ở lưng và mông, cô ta còn bị trẹo chân, không thể nào đứng dậy nổi, liền đau đớn kêu la lên.

Mạch Tiểu Miên nhìn cô ta một cách cực kỳ lạnh lùng, không đưa tay ra đỡ cô ta, mà tiếp tục đi về phía trước.

Lâm Ngọc nhanh chóng bấm điện thoại của Kiều Minh Húc, chưa đợi anh nói gì đã khóc lóc thảm thiết: “Minh Húc à, huhu, em đau quá, huhuhu..”

“Ngọc Ngọc, xảy ra chuyện gì vậy?”

Kiều Minh Húc căng thẳng hỏi.

“Minh Húc, huhu, bây giờ em đang ở trên đường vào Hoàng Uyển, mới vừa gặp phải Mạch Tiểu Miên, cô ta đá em ngã xuống đất, bây giờ toàn thân em đều đau nhức, mông đau, sống lưng đau, chân cũng đau nữa. Huhu, đau quá, anh nhanh tới đây đi.”

Lâm Ngọc gào khóc tố cáo.

“Không thể nào.”

Kiều Minh Húc nói.

“Cái gì không thể cơ chứ? Chính là Mạch Tiểu Miên đã đạp ngã em trên mặt đất đấy, huhu, Minh Húc à, anh không tin em sao? Em đau đến chết đi được này, huhu…”

Lâm Ngọc khóc lóc vô cùng thương tâm.

Mà tiếng khóc này cũng không phải là cô ta giả bộ, là khóc thật.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 446


Chương 446

Thứ nhất, cho tới bây giờ, người nhỏ nhắn xinh xắn, chưa từng chịu phải đau khổ nào như cô ta, cho tới bây giờ vẫn chưa từng ngã đau đến như vậy.

Thứ hai, nghe giọng của Kiều Minh Húc, phản ứng đầu tiên của anh thật sự cho rằng Mạch Tiểu Miên không thể nào gạt ngã cô ta, anh tin tưởng Mạch Tiểu Miên như vậy, điều này khiến cô ta thực sự rất buồn bã cùng căm tức.

“Ngọc Ngọc, trước hết em đừng khóc nữa, nói cho tôi biết, em đang ở đâu?”

Nghe thấy tiếng khóc lóc thương tâm của cô ta, Kiều Minh Húc cũng mềm lòng, vội vàng hỏi.

Chưa tới năm phút đồng hồ, Kiều Minh Húc vội vàng chạy tới, nhìn thấy Lâm Ngọc thật sự chật vật ngồi dưới đất, bộ dạng vô cùng thê thảm, khóc như mưa xuân vậy.

“Ngọc Ngọc, em bị vẹo chân sao?”

Lâm Ngọc gật đầu, nước mắt lã chã nhìn anh, nói: “Ừ, đau quá, huhu…”

Kiều Minh Húc vươn tay định cởi giày cao gót cô ta ra xem thử, nhưng cảm thấy giày kia có chút bẩn, liền thu tay về.

Lâm Ngọc hiểu ý anh, liền tự mình cởi giày cao gót ra, để lộ ra gót chân cô ta.

Từ nhỏ cô ta đã được sống trong nhung lụa, bình thường rất chú ý đến việc bảo dưỡng, vì vậy đôi chân kia vô cùng trắng mịn mềm mại, những ngón chân xinh xắn không chút tì vết nào cả.

Ngược lại, bàn chân của Mạch Tiểu Miên lại hơi thô to, bởi vì cô luyện võ từ nhỏ, hơn nữa cũng không chăm sóc gì nhiều.

Kiều Minh Húc thấy mắt cá chân của Lâm Ngọc sưng đỏ cả lên, đúng là bị vẹo chân thật. Vừa muốn đưa tay ra xoa bóp cho cô ta một chút, nhưng ngay khi tay anh chạm vào da bàn chân đó, lại cảm giác rất bẩn thỉu, đôi tay vô thức co rụt lại.

“Ngọc Ngọc, em chịu đựng một lát, có một bác sĩ chỉnh hình sống ở gần đây, để anh gọi điện thoại cho ông ấy đến xem thử cho em.”

Kiều Minh Húc lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số gọi đi, sau đó nói với Lâm Ngọc: “Chờ một lát, bác sĩ sắp tới rồi.”

Trong lòng Lâm Ngọc vốn tràn đầy vui mừng, muốn chờ anh xoa bóp chân cho mình, nhưng không ngờ, anh lại giống như trước kia, không chịu sờ vào chân mình, cảm thấy chân mình rất dơ bẩn.

Thực sự cảm thấy thất vọng mà! Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Ngọc Ngọc, Tiểu Miên làm sao có thể gạt ngã em được? Có phải em tự ngã xuống không đấy?”

Kiều Minh Húc nhìn cô ta dò hỏi, trong ánh mắt có chút nghi hoặc.

Dáng vẻ hoài nghi này, lại một lần nữa khiến trái tim của Lâm Ngọc tổn thương.

“Minh Húc, sao anh có thể không tin em được chứ? Huhu… Thật sự là cô ấy gạt em ngã mà…”

Lâm Ngọc khóc lóc thương tâm nói: “Dáng vẻ này của anh làm em rất đau lòng, huhu…”

“Ngọc Ngọc, không phải là anh không tin em, nhưng lấy những gì anh biết về Mạch Tiểu Miên, cô ấy sẽ không bao giờ làm ra loại chuyện như cố ý gạt chân em đâu.”

Kiều Minh Húc vội vàng nói: “Giữa hai người các em có phải có hiểu lầm gì không?”

“Hiểu lầm?”

Lâm Ngọc rơm rớm nước mắt nhìn anh nói: “Em tới đây chỉ là muốn tìm Hoàng Ly chơi, kết quả lại bị Mạch Tiểu Miên nhìn thấy, còn tưởng rằng em đến tìm anh, liền ngăn em lại, nói anh cùng cô ta đã kết hôn rồi, muốn em cách xa anh ra, còn mắng em là người thứ ba hồ ly tinh, huhu… Minh Húc à, em là người thứ ba sao? Em là hồ ly tinh à? Em cùng anh đã yêu nhau được mười năm rồi, nếu như không phải vì cô ta, bây giờ người kết hôn với anh chắc hẳn là em rồi. Người thứ ba chân chính phải là cô ta mới đúng, chứ không phải là em, đúng không, huhu…”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 447


Chương 447

Kiều Minh Húc im lặng không nói lời nào.

Trực giác mách bảo anh rằng Mạch Tiểu Miên sẽ không bao giờ làm ra chuyện như thế này được.

Anh muốn nói thay Mạch Tiểu Miên, nhưng lại sợ Lâm Ngọc khó chịu hơn, đành im lặng không nói thêm gì nữa.

Bác sĩ kịp thời chạy tới, ngồi xổm xuống cẩn thận xem xét vết thương ở chân của Lâm Ngọc, giúp cô ta xoa bóp một lát, đỡ hơn nhiều.

“Thử đi đi lại lại một vòng xem sao.”

Bác sĩ nói với Lâm Ngọc.

Kiều Minh Húc đưa tay đỡ Lâm Ngọc dậy.

Lâm Ngọc mềm nhũn dính sát lại gần anh, thử đi mấy bước, thấy không có vấn đề gì nữa, chỉ là lưng và mông vẫn còn hơi đau sau cú ngã.

Bác sĩ thấy cô ta không có vấn đề gì nữa, liền chào tạm biệt rồi ra về.

“Ngọc Ngọc, em còn khó chịu ở đâu nữa không? Anh đưa em về.”

Kiều Minh Húc nhìn thấy Lâm Ngọc đã có thể đi lại được, bèn buông bàn tay đang đỡ cô ta ra.

“Minh Húc à, mông và lưng còn đau quá, em có thể đến nhà anh nghỉ ngơi một chút được không?”

Lâm Ngọc vươn tay ra, nắm lấy cánh tay của anh, cả người mềm nhũn tựa vào người anh, nhíu đôi mày thanh tú lại, nũng nịu hỏi.

“Hay là ngồi ở đây nghỉ ngơi một lát cũng được.”

Kiều Minh Húc chỉ vào một băng ghế dài bên đường nói.

“Em không muốn đâu, em muốn vào nhà anh ngồi một chút. Minh Húc à, em chỉ muốn xem thử, ngôi nhà mà chúng ta đã cùng nhau thiết kế, bây giờ thực tế hiệu quả trông như thế nào rồi thôi, anh còn chưa cho em xem đâu đấy.”

Lâm Ngọc chu cái miệng nhỏ nhắn nói.

Trong lòng Kiều Minh Húc xẹt qua một chút bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Khi Lâm Ngọc thấy anh đồng ý, liền thật kích động mà kéo cánh tay anh, muốn cùng anh quay trở về số 1 Hoàng Uyển.

“Ngọc Ngọc à, quan hệ bây giờ của chúng ta không thể như vậy được đâu.”

Kiều Minh Húc rút bàn tay đang giống như dây leo bám vào cánh tay anh, giữ một khoảng cách nhất định với cô ta.

“Minh Húc à, chúng ta mới thật sự là người yêu của nhau, đây là chuyện ai cũng biết mà, sao lại không tiện cơ chứ?”

Lâm Ngọc vô cùng bất mãn nói.

“Ngọc Ngọc à, đừng tùy hứng như vậy chứ, bây giờ tất cả mọi người đều biết anh là một người đàn ông đã có gia đình.”

Kiều Minh Húc nghiêm túc nói: “Cho đến khi anh giải trừ được hôn ước với Tiểu Miên, những hành động thân mật của anh với em ở nơi công cộng đều là không thích hợp.”

“Ở nơi riêng tư, anh cũng không có hành động thân mật gì với em cả mà.”

Lâm Ngọc cực kỳ buồn bực nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 448


Chương 448

“Ngọc Ngọc à, em ở trong lòng anh, vẫn luôn là một người phụ nữ chu đáo. Em cũng biết, hình ảnh của anh đại diện cho hình ảnh của tập đoàn Kiều Thị. Bất kỳ sự bất cẩn nào cũng sẽ dẫn đến sự biến động giá cổ phiếu.”

Lâm Ngọc bị Kiều Minh Húc đội mũ cao như vậy, nên cũng không thể dây dưa gì nữa. Đành phải tiếp tục vào vai một người phụ nữ ngoan hiền, hiểu chuyện, biết quan tâm người khác.

Cô ta đi theo Kiều Minh Húc vào số 1 Hoàng Uyển.

Mỗi một loài hoa cùng cây cối ở nơi này đều là những thứ cô ta thích.

Cô ta đã vô số lần tưởng tượng mình và Kiều Minh Húc sẽ sống ở đây, cùng sinh hai đứa con, sống một cuộc sống thượng lưu, hạnh phúc.

Tuy nhiên, tất cả những điều này, đều vì sự xuất hiện của người phụ nữ tên Mạch Tiểu Miên đó, đã làm phá vỡ hoàn toàn mọi kế hoạch cùng mộng tưởng của cô ta.

Trong lòng suy nghĩ một chút, nỗi hận đối với Mạch Tiểu Miên lại ập đến.

Vào phòng khách, Kiều Minh Húc bảo cô ngồi xuống.

Thím Trương đi ra, nhìn thấy Lâm Ngọc thì sững sờ cả người. Kiếm Hiệp Hay

“Thím Trương, thím có khỏe không?”

Lâm Ngọc nở nụ cười chào hỏi thím Trương, nói: “Đã lâu không gặp, thím Trương à, thần sắc của thím càng lúc càng tốt đấy.”

“Cô Lâm cũng càng ngày càng xinh đẹp.”

Thím Trương nhìn thấy Lâm Ngọc, trong lòng có chút không tự nhiên lắm.

Bà ấy biết mối quan hệ trước kia của Lâm Ngọc cùng Kiều Minh Húc.

Mặc dù ấn tượng của bà đối với Lâm Ngọc không tệ, nhưng bà càng thích Mạch Tiểu Miên hơn, vì vậy, bà liền hỏi Kiều Minh Húc: “Thiếu gia, thiếu phu nhân vẫn chưa trở về sao?”

“Vẫn chưa.”

“Không biết tối nay cô ấy muốn ăn món gì nhỉ? Để tôi làm, hay là thiếu gia vẫn nấu cháo cho cô ấy đây ạ?”

Thím Trương cố ý nói ra như vậy, mục đích là để Lâm Ngọc thấy được tình cảm của Kiều Minh Húc đối với Mạch Tiểu Miên, từ đó biết khó mà lui, tránh ảnh hưởng đến hôn nhân giữa hai người bọn họ.

“Tôi sẽ nấu. Cháo thịt hầm Triều Sán, thím chuẩn bị nguyên liệu thôi là được.”

Kiều Minh Húc đáp. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Được rồi. Tôi cũng biết cháo của thiếu gia nấu hợp với khẩu vị của thiếu phu nhân nhất mà.”

Thím Trương cười ha ha, khóe mắt liếc nhìn về phía Lâm Ngọc, phát hiện sắc mặt của cô ta hơi thay đổi. Biết mình đã đạt được kết quả như mong muốn, bà liền lập tức đi bận bịu công việc của mình.

Nấu cháo cho Tiểu Miên, Kiều Minh Húc vốn nghĩ đây là chuyện đương nhiên nên làm, vì vậy, cũng không nghĩ tới tâm tình phức tạp của Lâm Ngọc, càng không ngờ cô ta sẽ vì chuyện này mà ghen tị.

“Minh Húc, sao anh lại nấu cháo cho Mạch Tiểu Miên?”

Lâm Ngọc không nhịn được, chất vấn: “Anh có cần phải đối xử tốt với cô ta như vậy không hả?”

“Mọi người cùng nhau sống dưới một mái hiên, phải chăm sóc giúp đỡ lẫn nhau chứ.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 449


Chương 449

Kiều Minh Húc thẳng thắn trả lời: “Ngày hôm qua cô ấy bị bệnh ăn không ngon miệng, hơn nữa cánh tay còn bị thương, anh chăm sóc cô ấy một chút, cũng là điều nên làm.”

“Không nên tí nào cả!”

Lâm Ngọc tức giận nói: “Không phải nhà còn có người giúp việc chăm sóc sao, cần gì tới lượt anh phải quan tâm cô ta cơ chứ? Anh còn chưa nấu cháo cho em bao giờ.”

“Ngọc Ngọc, anh đã làm bít tết cho em ăn vài lần rồi cơ mà.”

Kiều Minh Húc thấy thái độ của Lâm Ngọc lúc này có chút bất chấp lý lẽ.

“Em sao có thể so sánh được cơ chứ? Em là người yêu của anh, anh làm bít tết cho em ăn là điều đương nhiên rồi.”

“Ngọc Ngọc, anh không muốn cùng em cãi vả về chuyện này, chú ý cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”

Kiều Minh Húc lo lắng Lâm Ngọc sẽ nói ra chuyện hợp đồng hôn nhân giữa anh và Mạch Tiểu Miên, sau đó sẽ bị thím Trương nghe thấy.

Một khi thím Trương đã biết chuyện, thì chẳng mấy chốc cả nhà của anh cũng sẽ biết. Đến lúc đó, anh không thể nào trốn tránh được cả.

Lâm Ngọc cũng hiểu ý của anh, không nói ra chuyện này, cô ta đứng dậy, nói với Kiều Minh Húc: “Chúng ta lên lầu xem phòng của chúng ta một chút đi, sau khi sửa sang lại, em còn chưa xem thử nữa.”

“Được rồi, trên đó cũng không có gì để xem đâu, giống như bản vẽ ban đầu ấy mà.”

Kiều Minh Húc không đồng ý để cho Lâm Ngọc đi xem phòng.

Bây giờ trong tiềm thức của anh, anh cảm thấy căn phòng đó là lãnh thổ riêng của mình và Mạch Tiểu Miên, tâm lý của anh liền cự tuyệt không cho một người ngoài như cô ta tiến vào.

“Em muốn xem một chút thôi mà!”

Lâm Ngọc nũng nịu, cũng không để ý anh có chịu hay không, thình thịch chạy nhanh lên lầu.

Kiều Minh Húc không thể làm gì khác hơn là đuổi theo cô ta.

Lâm Ngọc nóng lòng muốn xem căn phòng chính kia.

Thật ra cô ta cũng không phải là muốn xem căn phòng kia đã sửa sang thành thế nào, mà là muốn xem trong phòng có dấu vết của Mạch Tiểu Miên hay không.

Khi cánh cửa phòng được mở ra, ánh mắt đầu tiên của cô ta là nhìn về phía trên giường, sau đó, trái tim liền lạnh đi hơn nửa.

Trên giường có hai cái chăn được gấp gọn gàng.

Một cái cùng màu với ga trải giường màu xám trắng, ngoài ra còn một cái trông rất đáng yêu hình công chúa Disney.

Cô ta đi đến trước giường, phát hiện trên gối có một sợi tóc dài.

Mái tóc dài này nhất định không phải kaf của Kiều Minh Húc, vậy thì phải là của Mạch Tiểu Miên.

“Minh Húc, anh ngủ với cô ấy sao?”

Lâm Ngọc hỏi câu này ra, trong lòng cũng đang hơi run rẩy.

“Ngọc Ngọc, em đừng suy nghĩ nhiều. Tiểu Miên gặp ác mộng, không dám ngủ một mình, nên anh mới để cô ấy ngủ ở đây, nhưng mà, bình thường cô ấy vẫn luôn ngủ trên sàn.”

Kiều Minh Húc dù có ngốc cũng biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

“Gặp ác mộng sao? Ha ha…”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 450


Chương 450

Lâm Ngọc không khỏi cười khẩy, nói: “Mạch Tiểu Miên thật đúng là có thủ đoạn mà.”

“Em có ý gì?”

Kiều Minh Húc rất không thích cô ta dùng giọng điệu này để nói về Mạch Tiểu Miên, cau mày hỏi.

“Em nói cô ấy có thủ đoạn đấy! Minh Húc à, anh nghĩ đi, cô ta không phải là bác sĩ pháp y sao? Bình thường cô ta nhìn những thi thể khó coi kia, còn đích thân cầm dao giải phẫu còn không sợ, thế mà lại sợ gặp ác mộng sao? Cô ta cố ý nói sợ, chỉ là muốn ngủ cùng anh thôi, sau đó câu dẫn anh, để bọn anh gạo sống nấu thành cơm chín. Thậm chí thành công mang thai, cho dù ba năm sau hai người ly hôn, cô ta cũng có thể nhờ đứa trẻ mà lấy được một số tiền lớn. Có khi người nhà của anh còn không đồng ý cho anh ly hôn ấy chứ.”

Lâm Ngọc nói vẻ mặt khinh thường xong, liền lo lắng nắm lấy cánh tay Kiều Minh Húc, trong mắt tràn đầy lo lắng bất an: “Minh Húc à, anh đừng bị cô ta dụ dỗ, cùng cô ta phát sinh quan hệ đấy!”

Cả người Kiều Minh Húc cứng đờ lại, nhìn cô ta nói: “Đã biết.”

“Sau này đừng để cô ta ngủ trong phòng của chúng ta nữa, được không? Đây là căn phòng tương lai cùng chiếc giường của anh và em, em không muốn lưu lại dấu vết của người phụ nữ khác.”

Kiều Minh Húc nhíu mày lại, hơi trầm ngâm, nói: “Ngọc Ngọc, tương lai khi chúng ta kết hôn, sẽ chúng ta sẽ sống ở nơi khác, sẽ không có dấu vết của Mạch Tiểu Miên đâu.”

“Không muốn, em phải sống ở nơi này. Đây là nơi tốt nhất mà ban đầu chúng ta đã cùng nhau chọn lựa. Chúng ta đã từng nói, sẽ sống trọn đời ở đây, nuôi dạy hai đứa con, trồng hoa cỏ, hạnh phúc cả đời cơ mà.”

Lâm Ngọc bĩu môi nói: “Anh không thể thất hứa với em như vậy được!”

Kiều Minh Húc nhìn màu son bóng cô ta thoa lên kia, cùng cái miệng nhỏ nhắn đang chu lên, trông có vẻ dễ thương, nhưng lại mang cảm giác hơi ngấy, vì vậy anh bèn tránh ánh mắt của cô ta, nói: “Anh sẽ tìm một nơi tốt hơn.”

“Minh Húc!”

Lâm Ngọc gọi lớn.

“Ngọc Ngọc, anh không muốn nói thêm về chuyện này nữa, lưng của em hẳn cũng đã hết đau rồi nhỉ. Mạch Tiểu Miên sắp về rồi, anh đưa em về trước, tránh để cho hai người bọn em gặp mặt nhau, lại phát sinh tranh chấp cãi vã.”

Kiều Minh Húc không muốn để cô ở đây đợi lâu hơn, liền nói.

Lâm Ngọc nhìn thấy sắc mặt anh có chút chán nản, trong lòng càng lúc càng cảm thấy không thoải mái.

Cho dù không chịu thừa nhận, nhưng chính cô ta rõ ràng cũng cảm nhận được, trái tim anh đã cách cô ta rất xa, còn qua loa lấy lệ với cô ta, chẳng qua chỉ tình cảm mười năm mà thôi.

Mười năm tình cảm của mình cùng anh, lại không thắng được tình cảm mới hơn một tháng của anh và Mạch Tiểu Miên.

Sau này, cô ta còn thể thành công giành lại anh sao?

Nghĩ đến đó, trái tim cô ta như bị ngàn con rắn độc cắn vậy.

Ánh mắt cô ta liếc nhìn về bàn trang điểm, thấy trên đó có một chiếc lược ngọc bích màu tím vô cùng xinh đẹp.

Cô ta đã nhìn thấy chiếc lược này lần trước ở thành phố Ngọc Thạch, trị giá hơn 300.000 nhân dân tệ.

Khi đó, cô còn cùng Kiều Minh Húc vào xem thử.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 451


Chương 451

Lúc ấy cô ta rất thích, nhưng dù sao tài chính cũng có hạn, thêm vào đó cô ta cũng muốn Kiều Minh Húc tặng cho mình, nên cô ta bảo người bán hàng đưa cho cô ta xem, dáng vẻ yêu thích không buông tay được, nói với Kiều Minh Húc: “Nghe nói, khi một người đàn ông tặng cho người phụ nữ của mình một chiếc lược, nó tượng trưng cho lễ vật đính ước, cả cuộc đời này chỉ nguyện mãi mãi ở bên cạnh cô ấy.”

“Ồ.”

Khi đó, Kiều Minh Húc chỉ nhàn nhạt đáp lời một tiếng như vậy, sau đó cũng không nói gì nữa, mà nhìn những miếng ngọc thạch khác mà anh thích.

“Sắp đến sinh nhật của em rồi.”

Lâm Ngọc sợ anh không hiểu được ý của mình, bèn nhắc nhở thêm một câu.

“Ừ, anh nhớ.”

Kiều Minh Húc đáp.

Trong lòng Lâm Ngọc vô cùng vui vẻ, đặt lại chiếc lược vào vị trí cũ.

Cô ta hy vọng, vào ngày sinh nhật hôm đó, có thể nhìn thấy chiếc lược này trước mặt mình như một lễ vật vậy.

Kết quả, ngày sinh nhật của cô ta, anh lại đưa cho cô ta một sợi dây chuyền pha lê, vẫn là loại pha lê citrine mà cô ta không thích, khiến cô ta buồn rầu gần chết.

Bây giờ, cô ta lại thấy chiếc lược xuất hiện ở chỗ này, ngay lập tức tiến lên cầm lấy, cẩn thận nhìn thử, thấy đúng là chiếc lược ngọc bích màu tím mà cô ta đã nhìn trúng vào ngày hôm đó.

“Minh Húc, đây là chiếc lược của ai vậy?”

Nhìn thấy xung quanh lược còn có một sợi tóc dài quấn lấy, bàn tay cầm chiếc lược của cô ta cũng hơi run rẩy.

“Là của Mạch Tiểu Miên.”

Kiều Minh Húc cau mày nói: “Em để lược xuống mau đi, đừng đụng vào đồ của người khác.”

“Của Mạch Tiểu Miên sao?”

Lâm Ngọc nhìn anh, hỏi: “Có phải anh tặng cho Mạch Tiểu Miên không?”

“Ừ. Chiếc lược trước kia của cô ấy bị anh làm gãy rồi.”

“Vậy anh cũng không cần phải bồi thường bằng chiếc lược này vậy chứ.”

Lâm Ngọc dùng ánh mắt đau thương nhìn anh, nói: “Chẳng lẽ anh không biết, chiếc lược này em đã nhìn trúng sao? Em đã rất muốn anh tặng chiếc lược này cho em đấy, anh không biết à?”

Kiều Minh Húc nghi ngờ nhìn cô ta, nói: “Anh thật sự không biết em cũng thích chiếc lược này.”

“Kiều Minh Húc, rốt cuộc là anh thật sự không biết, hay là từ trước đến giờ anh chưa từng đặt em trong lòng vậy hả?”

Lâm Ngọc vừa buồn vừa tức giận, nói: “Em vốn tưởng rằng, anh sẽ tặng cây lược này cho em vào ngày sinh nhật. Thế mà cuối cùng anh lại đưa nó cho Mạch Tiểu Miên! Em thấy anh đã yêu cô ta mất rồi đấy!”

“Ngọc Ngọc, tặng lược cùng yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau! Em có thể đừng lẫn lộn những khái niệm đó với nhau không vậy?”

Kiều Minh Húc rất không vui nói: “Anh phát hiện gần đây em càng lúc càng trở nên bất chấp lý lẽ rồi đấy.”

“Bất chấp lý lẽ sao? Kiều Minh Húc à, người vô lý là anh mới đúng đấy!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 452


Chương 452

Lâm Ngọc giơ cây lược trong tay lên, có chút kích động lớn tiếng: “Nếu em mới là người anh thật sự yêu, anh hẳn phải tặng cây lược này cho em, mà không phải là cô ta!”

“Vậy thì đưa cho cô đấy!”

Ngoài cửa vang lên giọng nói lành lạnh của Mạch Tiểu Miên.

Trong lòng Kiều Minh Húc khẽ hoảng loạn, giống như mình vụng trộm bị vợ bắt gặp vậy, khẩn trương nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy khóe môi Mạch Tiểu Miên cong lên một nụ cười giễu cợt, ánh mắt lãnh đạm nhìn anh.

“Đưa cho tôi sao? Mạch Tiểu Miên à, cây lược này vốn dĩ nên là của tôi, căn phòng này cũng là của tôi, cô đem tất cả những gì thuộc về tôi cướp đi, thế mà lại còn làm bộ hào phóng tặng lại cho tôi sao?”

Lâm Ngọc cao giọng cười nhạt nói.

“Là của cô, tôi không hề lấy đi thứ gì cả.”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn cô ta, sau đó đưa mắt nhìn về phía Kiều Minh Húc, trong ánh mắt có vài phần thất vọng, nhưng cũng không nói gì.

“Rắc!”

Một tiếng đứt gãy thanh thúy vang lên, sau đó liền thấy chiếc lược lan phỉ thúy trong tay Lâm Ngọc gãy ra làm đôi, sau đó bị cô ta ném xuống đất, đạp mạnh.

Mạch Tiểu Miên có cảm giác như bị người ta đá vào lòng vậy, trái tim co quắp lại mãnh liệt.

Sắc mặt Kiều Minh Húc cũng thay đổi lớn, rầy la: “Lâm Ngọc, em đang làm gì vậy?”

“Minh Húc, anh la em sao?”

Ánh mắt Lâm Ngọc tràn đầy vẻ tuyệt vọng, nói: “Mười năm qua, anh vẫn luôn đối xử dịu dàng với em, cho tới bây giờ cũng chưa từng lớn tiếng với em bao giờ. Nhưng giờ phút này, anh lại vì cô ấy mà la rầy em, anh thật sự làm em quá thất vọng mà!”

Nói xong, cô ta liền dậm mạnh chân xoay người đi ra khỏi phòng.

Lúc đi ngang qua người Mạch Tiểu Miên, đụng mạnh vào cánh tay đang bị thương của cô, sau đó chạy thình thịch xuống lầu, rời khỏi Số 1 Hoàng Uyển.

Vết thương Mạch Tiểu Miên bị cô ta đụng vào, đau đến sắc mặt trắng bệch, toát ra mồ hôi lạnh.

Tuy nhiên, cô cũng không rên lên, mà cắn răng chịu đựng.

So với vết thương đang đau nhức kia, trái tim cô càng không thoải mái hơn.

Cô nhìn cây lược đã gãy thành hai khúc nằm trên mặt đất, im lặng xoay người tiến vào phòng công chúa, khóa cửa lại, tự giam mình bên trọng.

Kiều Minh Húc thản nhiên dẫn Lâm Ngọc vào trong phòng, điều này thật sự làm cô thất vọng.

Tặng lược cho cô, nhưng vốn dĩ là anh muốn tặng cho Lâm Ngọc, điều này làm cô có cảm giác giống như ăn phải phân vậy!

Tuy nhiên, cô lại không có bất kỳ lý do gì để đi nổi giận hay ghen ghét cả!

Đúng như lời Lâm Ngọc nói, tất cả mọi thứ ở nơi này, vốn là của cô ta, mà không phải của cô. Cô mới là người thứ ba chen chân vào tình yêu, hôn nhân của người khác.

Cô bắt đầu cực kỳ hối hận vì ban đầu mình đã đáp ứng hợp đồng hôn nhân này.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 453


Chương 453

Cô càng thêm sợ, mình sẽ đắm chìm trong sự tốt đẹp của Kiều Minh Húc dành cho cô, từ đó sẽ không thể kiềm chế được.

Cô không nên lưu luyến bất cứ điều gì!

Kiều Minh Húc khom người nhặt cây lược đã bị gãy làm đôi kia lên.

Mới vừa rồi, khi Lâm Ngọc đụng vào Mạch Tiểu Miên, anh cảm giác giống như mình mới là người bị va chạm vậy, bắp thịt lập tức trở nên căng thẳng trong nháy mắt, trái tim đau nhói lên.

Nhìn thấy cô toát mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, rất muốn tiến lên ôm cô.

Tuy nhiên, ánh mắt của cô…

Anh chỉ có thể nhìn cô tự giam mình ở một căn phòng khác bên trong.

Anh cũng không đuổi theo Lâm Ngọc.

Anh đột nhiên phát hiện, bây giờ mình thật giống như một người đang bị rơi vào cục diện vô cùng lúng túng.

Mười năm, anh vẫn luôn cho rằng mình một lòng một dạ yêu Lâm Ngọc, hơn nữa còn nguyện ý làm bạn với cô ta đến già.

Tuy nhiên, khi Mạch Tiểu Miên xông vào, phá vỡ nhiều quy tắc thông thường của anh, khiến anh bắt đầu bận lòng về một Mạch Tiểu Miên lắm lúc liều lĩnh l* m*ng như một đứa con nít, đôi lúc lại tỉnh táo kiên cường như người sắt vậy.

Nhìn thấy môi cô, anh liền muốn hôn.

Cô tới gần mình một chút, anh đã bị k*ch th*ch sinh lý rồi!

Những chuyện không tài nào có thể giải thích nổi xảy ra với anh, luôn là vì cô!

Ban đầu, anh cũng không ý thức được có gì là không đúng.

Mới vừa rồi Lâm Ngọc khản giọng kêu gào chất vấn anh có phải yêu Mạch Tiểu Miên không, anh mới ý thức được bản thân mình đối đãi với Mạch Tiểu Miên thật sự không giống bình thường.

Anh yêu Mạch Tiểu Miên sao?

Điều này sao có thể chứ?

Anh siết chặt cây lược, khẽ lắc đầu.

Anh hẳn là yêu Lâm Ngọc mới đúng!

Không thể nào mới nhanh như vậy mà đã thay lòng đổi dạ rồi được!

Nhất định là vì anh cùng Mạch Tiểu Miên đã cùng nhau ký hợp đồng hôn nhân, nên mới có thể đối xử tử tế với đối phương như vậy. Anh mới có dáng vẻ đó.

Anh dùng mọi cách để chăm sóc Mạch Tiểu Miên, chỉ bởi vì cô giống như một đứa con nít vậy. Anh cũng coi như là một người đàn ông trong nhà, trên danh nghĩa là chồng cô ấy, đương nhiên phải chiếu cố cô.

Về chuyện bị k*ch th*ch sinh lý, nhất định là do anh đói khát quá lâu, lại thường xuyên tiếp xúc với cô, nên mới không nhịn được nảy sinh những suy nghĩ kỳ quái như vậy.

Anh tự an ủi bản thân mình như thế.

Lâm Ngọc sau khi chạy ra khỏi cửa, bước chân liền chậm lại.

Cô ta kỳ vọng Kiều Minh Húc có thể đuổi theo, giải thích với cô ta, xin lỗi cô ta, nói cho cô ta biết, anh yêu cô ta.

Nhưng mà, đi cả một đoạn đường, vẫn không thấy anh đuổi theo ra.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 454


Chương 454

Trái tim cô ta chỉ càng lúc càng lạnh thêm thôi.

“Xin chào, tiểu thư Lâm Ngọc xinh đẹp!”

Một chiếc xe thể thao dừng lại bên cạnh cô ta.

Bên trong xe là Tề Quân, anh chàng nổi danh đào hoa trong giới của bọn họ.

Lâm Ngọc không để ý tới anh ta, tiếp tục đi về phía trước.

“Tiểu thư Lâm Ngọc, sao vậy? Trông dáng vẻ mất mác của em kìa, hay là chúng ta cùng nhau đi uống một ly rượu, giải sầu một chút, thế nào?”

Tề Quân chậm rãi lái xe, đi theo cô ta, nói.

“Không có tâm trạng.”

Lâm Ngọc cực kỳ lạnh lùng đáo lại.

“Ôi chao, tôi cũng biết là em không có tâm trạng tốt mà. Tổng giám đốc Kiều của em bỏ em, kết hôn cùng với người khác. Mấy ngày nay tôi còn thường xuyên nhìn thấy hai người bọn họ tay trong tay ân ái tản bộ ở chỗ này đấy. Chậc chậc, Lâm Ngọc à, tôi thật sự thấy không đáng giá cho em. Em ở trong giới này của chúng ta, dù thế nào em cũng được xem là người xinh đẹp nhất, muốn gương mặt có gương mặt, muốn ngoại hình có ngoại hình, vốn liếng lại không tệ, tính cách thú vị, còn có tài hoa nữa. Tôi vẫn luôn hết lòng cảm mến em, hận không thể đem em làm bạn gái tôi đấy. Chỉ tiếc là, trước đây em cùng tổng giám đốc Kiều vẫn luôn ở chung một chỗ, tôi cũng không dám quấy rầy em. Bây giờ, em độc thân vui tính, tôi lại có cơ hội được theo đuổi em rồi. Nữ thần Lâm Ngọc xinh đẹp nhất của tôi à, có thể cho tôi một cơ hội, để tôi được phép vinh hạnh uống một ly rượu cùng em không?”

Tề Quân nhìn cô ta, cười đùa không nghiêm túc, dáng vẻ thành khẩn nói.

Lâm Ngọc vừa nghe thấy anh ta nói tới Kiều Minh Húc, liền tức giận mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ bên cạnh tài xế.

“Cảm ơn nữ thần đã nể mặt tôi!”

Tề Quân ngả ngớn tặng cô ta một nụ hôn giá, hưng phấn lái xe đi ra ngoài, chạy xe thẳng tới quán bar sang trọng nhất thành phố A…

Lâm Ngọc vừa nghe thấy anh ta nói tới Kiều Minh Húc, liền tức giận mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ bên cạnh tài xế.

Một chiếc xe thể thao dừng lại bên cạnh cô ta.

“Cảm ơn nữ thần đã nể mặt tôi!”

Lâm Ngọc không để ý tới anh ta, tiếp tục đi về phía trước.

Mạch Tiểu Miên vẫn nhốt mình ở trong phòng công chúa chưa chịu ra.

Kiều Minh Húc cũng bực bội ngồi trong phòng chính, tắm rửa, thay quần áo, sau đó lên giường.

Nhìn thấy tấm chăn màu hồng ở trên giường kia, bèn gọi điện thoại cho thím Trương đi lên.

“Thím Trương à, thím đưa chăn này lên phòng công chúa cho thiếu phu nhân đi.”

Thím Trương ôm chăn hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 455


Chương 455

“Thiếu gia à, thiếu phu nhân là phụ nữ, nhìn thấy cậu đưa mối tình đầu của cậu trở về, đương nhiên sẽ nổi cơn ghen lên rồi. Thật ra thì tính tình nóng giận của phụ nữ rất dễ dàng tiêu biến, chỉ cần cậu chịu cúi đầu dỗ dành cô ấy thôi.”

Thím Trương lên tiếng nói: “Hai người các cậu tốt đẹp như vậy, không thể chỉ vì người ngoài mà tan vỡ được. Thứ lỗi cho bà già này nói một câu, từ góc độ của một người ngoài nhìn vào, tôi thật lòng cảm thấy cậu cùng thiếu phu nhân rất xứng đôi. Thiếu gia à, từ sau khi cậu kết hôn, dáng vẻ cũng không phải lạnh lùng âm trầm khiến người khác phải sợ sệt như trước nữa, tôi còn thường xuyên nhìn thấy cậu cười, còn có cùng thiếu phu nhân cãi vã nữa. Đây chính là hạnh phúc đó.”

“Thím Trương, tôi buồn ngủ rồi.”

Kiều Minh Húc không muốn nghe bà dài dòng nữa, liền hạ lệnh đuổi khách: “Bà nhanh đưa chăn lên cho cô ấy đi, tránh cho cô ấy ngủ không đắp chăn.”

“Được rồi. Rõ ràng còn rất quan tâm, lại không chịu cúi đầu, haiz!”

Thím Trương thở dài, cầm chăn công chúa đi tới cửa phòng bên kia, gõ cửa: “Thiếu phu nhân, là tôi đây, cô có thể mở cửa giúp được không?”

Mạch Tiểu Miên mở cửa.

“Đây là chăn thiếu gia bảo tôi đưa tới cho cô.”

Thím Trương nhìn thấy vẻ mặt đầy mệt mỏi của cô, liền cố ý lớn tiếng la lên: “Ôi chao, thiếu phu nhân à, sao cô lại trở nên tiều tụy thế này? Có phải là bị bệnh rồi không đấy?”

Kiều Minh Húc ở trong phòng nghe thím Trương nói chuyện, trái tim lập tức căng thẳng, vội vàng xuống giường, vừa định đi ra ngoài nhìn xem thử, nhưng suy nghĩ lại, liền dừng bước chân, trở về giường, nằm xuống, kéo chăn đắp kín đầu mình.

Cô nói tiều tụy liền tiều tụy, bị bệnh liền bị bệnh đấy à.

Cũng không phải là con nít nữa!

Dù sao, vẫn còn có thím Trương ở đó!

Anh lo nghĩ bậy bạ nhiều như vậy làm gì chứ?

Anh cứ tự nhủ lặp đi lặp lại như thế.

Mục đích thím Trương nói lớn tiếng như vậy cũng là muốn cho Kiều Minh Húc nghe được, muốn để anh chủ động tới quan tâm Mạch Tiểu Miên. Hai người bọn họ có thể phá vỡ lớp băng, hóa giải mâu thuẫn.

Kết quả, lại không thấy Kiều Minh Húc đi ra ngoài.

Xem ra, mâu thuẫn giữa hai người bọn họ đã trở nên lớn chuyện rồi.

“Cảm ơn thím Trương, tôi không bệnh gì cả, chỉ là mệt nên buồn ngủ thôi.”

Mạch Tiểu Miên miễn cưỡng cười một tiếng.

“Thật sự không có chuyện gì sao? Nhưng nhìn mắt của cô hồng quá vậy, mặt cũng đỏ lên nữa, không phải là lên cơn sốt rồi đấy chứ!”

Thím Trương lại cố ý lớn tiếng nói.

Kiều Minh Húc ở bên trong nghe thấy, trong lòng giống như bị người ta dùng búa gõ mạnh vào vậy, dỏng tai lên lắng nghe.

“Không sao đâu ạ, thím Trương, cháu không có vấn đề gì cả. Cháu ngủ đây, thím ngủ ngon.”

Mạch Tiểu Miên nhẹ giọng nói.

“Thật sự không có chuyện gì sao? Thiếu phu nhân à, nếu cô khó chịu chỗ nào, phải nói cho tôi đấy, đừng cậy mạnh.”

Thím Trương lải nhải nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 456


Chương 456

“Ừ.”

“Đúng rồi, thiếu phu nhân, vết thương của cô đã đổi thuốc chưa? Tôi giúp cô thay băng nhé.”

Thím Trương nhìn cánh tay còn đang băng bó của Mạch Tiểu Miên, nói: “Nhưng mà tay chân tôi hơi vụng về, không tỉ mỉ lắm, có thể sẽ làm không tốt. Hay là để thiếu gia tới giúp cô đổi thuốc nhé.”

“Tự tôi có thể thay được.”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn cửa phòng vẫn còn đang đóng chặt của Kiều Minh Húc, đáp lại.

“Được rồi.”

Thím Trương nhìn Mạch Tiểu Miên đóng cửa lại, sau đó đi tới trước cửa phòng Kiều Minh Húc, cố ý lẩm bẩm nói: “Trông thiếu phu nhân thật sự không thoải mái lắm, ôi chao, chỉ mong tối nay không bệnh rồi lên cơn sốt. Vết thương vẫn chưa xử lý xong nữa, không biết có nhiễm trùng không.”

Nghe những lời này, Kiều Minh Húc cũng không ngồi yên được nữa, anh nhanh chóng nhảy xuống giường, mở cửa, đi ra ngoài, gõ cửa phòng Mạch Tiểu Miên.

“Thím Trương, cháu không khóa cửa, thím cứ đẩy cửa đi vào là được.”

Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên ghế, chuẩn bị tháo lớp vải thưa trên cánh tay ra, kiểm tra thuốc trên vết thương.

Kiều Minh Húc mở cửa.

Nhìn thấy là anh, Mạch Tiểu Miên có hơi kinh ngạc, sau đó liền xoay người lại, không để ý tới anh nữa.

“Để tôi cho!”

Kiều Minh Húc bắt cánh tay cô lại, cẩn thận giúp cô mở băng gạc ra, sau đó nhẹ nhàng bôi thuốc cho cô, tỉ mỉ băng bó kỹ càng lại.

Mạch Tiểu Miên nhìn gương mặt tuấn tú đẹp trai kia của anh, tròng mắt đen sâu không thấy đáy, trong lòng âm trầm thở dài một tiếng, nói: Anh đừng đối xử tốt với tôi như vậy, được không? Tôi sợ một ngày mình sẽ tham luyến sự tốt đẹp của anh, từ đó sẽ không bỏ được, cũng không thể buông tay.

Kiều Minh Húc băng bó cho cô xong, ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào tròng mắt đen láy của cô, trong lòng đập nhanh mãnh liệt, vội vàng tránh tầm mắt của cô, đứng thẳng người lên, nói: “Được rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Ừ.”

“Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Đoạn đối thoại giữa hai người bọn họ có chút hời hợt cùng xa lạ nào đó, man mác u buồn.

Kiều Minh Húc đi ra ngoài, đóng kỹ cửa phòng của cô lại, trở về phòng của mình.

Mạch Tiểu Miên nằm trên giường, trong đầu không ngừng nhớ lại từng đoạn ký ức từ lúc gặp anh đến giờ…

Tính toán một chút, không cần suy nghĩ nữa.

Anh chung quy cũng không phải là cô.

Đúng như theo lời của Lâm Ngọc nói, cô chỉ là khách trọ tạm thời ở căn phòng này, cũng chỉ là một người vợ có tiếng mà không có miếng của anh mà thôi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 457


Chương 457

Còn suy nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ?

Chỉ làm cho bản thân càng thêm khổ não mà thôi.

Tâm phiền ý loạn, bèn mở điện thoại di động lên xem, không nhịn được mà bấm vào hộp thư đến của Trình Đông Thành.

Bên trong lại có thêm một thư mới, ngày gửi là xế chiều ngày hôm nay, còn có ký hiệu chưa đọc.

“Tiểu Miên, em đã xem được những bức thư này của anh sao? Không nghĩ tới, vẫn bị em phát hiện được. Thật xin lỗi, Tiểu Miên, là anh đã lừa em, để em cảm thấy là anh đã chết, ở bệnh viện cũng không chịu nhận em. Nhưng mà, anh có nỗi khổ riêng, xin đừng hỏi nguyên nhân. Hôm nay ở cửa đơn vị lại nhìn thấy em, trông anh ta đối xử với em thật sự không tệ lắm, bọn em hẳn là có thể hạnh phúc ở bên nhau. Tiểu Miên à, hãy quên anh đi, hãy sống một cuộc đời thật hạnh phúc. Đây là bức thư cuối cùng mà anh gửi cho em, từ đây, giữa hai chúng ta xem như không có quan hệ gì với nhau nữa. Anh chỉ là một Trình Tây Thành, một người không yêu em nữa, cũng không xứng đáng được em yêu. Giữ sức khỏe nhé.”

Mạch Tiểu Miên nhìn điện thư, có chút hít thở không thông.

Trình Đông Thành cuối cùng vẫn muốn cách xa cô.

Anh đã sớm không còn thương cô nữa rồi, vì vậy, mới có cái lý do gọi là chúc em hạnh phúc như thế này.

Cô bấm lui khỏi hộp thư đến, ném điện thoại di động sang một bên, kéo chăn trùm đầu lại, lăn lộn qua lại, nhưng thế nào cũng không thể ngủ được.

Kiều Minh Húc bên kia cũng như vậy, ở trong trạng thái mất ngủ.

Đoán chừng hai người bọn họ cứ thế dày vò đến hai ba giờ sáng mới ngủ được.

Ngày hôm sau, Mạch Tiểu Miên không cần đồng hồ báo thức mà đã tỉnh dậy thật sớm.

Cô đánh răng rửa mặt, thay quần áo xong, kéo cửa ra, nhìn thấy Kiều Minh Húc vừa lúc mở cửa từ bên kia.

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

“Chào buổi sáng!”

Kiều Minh Húc chủ động lên tiếng.

“Chào buổi sáng!” Mạch Tiểu Miên cũng nhàn nhạt hỏi thăm một tiếng.

Đây là lần đầu tiên hai người bọn họ chào nhau buổi sáng.

Trước kia, vẫn luôn là Kiều Minh Húc dậy sớm rời giường trước, đợi cô thức dậy, anh đã đi làm rồi.

Giữa bọn họ, chưa từng có cơ hội chào buổi sáng nhau.

Bây giờ có cơ hội, nhưng lại ở trong trạng thái mất tự nhiên.

Hai người cứ như người xa lạ vậy, nói chào buổi xong, liền mạnh ai người nấy xuống lầu.

Lúc ăn điểm tâm, hai người cũng không nói gì với nhau cả, mỗi người đều cúi đầu xuống ăn phần của mình. Không xuất hiện hình ảnh anh gắp cho em, em gắp lại cho anh vui vẻ như trước đó nữa.

Thím Trương ở bên cạnh không ngừng lắc đầu.

“Tôi đi làm.”

Kiều Minh Húc cầm cặp táp lên, nói với cô.

“Ồ.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 458


Chương 458

Mạch Tiểu Miên nhàn nhạt đáp: “Tí nữa tối đi sau.”

Đơn vị của cô 9 giờ mới vào làm, vì vậy không cần phải gấp gáp gì.

“Để chú Trương đưa em đi làm.”

Kiều Minh Húc nói xong, liền cất bước rời đi.

Mạch Tiểu Miên nhìn bóng lưng của anh, cúi đầu tiếp tục húp cháo, không cảm nhận được mùi vị gì.

“Thiếu phu nhân.”

Thím Trương không nhịn được nói: “Có câu nói, giữa vợ chồng không thể giận nhau qua một đêm, đầu giường đánh nhau, cuối giường hòa ấy mà. Cô còn muốn cùng thiếu gia cãi nhau đến bao giờ cơ chứ? Tôi nhìn còn thấy khó chịu, huống chi là chính cô cậu.”

“Thím Trương à, con không ầm ĩ với thiếu gia nhà bà đâu.”

Mạch Tiểu Miên nhìn bà nói: “Chỉ là giữa chúng cháu có vài việc cần phải suy nghĩ lại thôi.”

“Suy nghĩ gì cơ chứ, cô đừng tưởng thím Trương tôi đây già rồi nên không hiểu được tâm tư của những người trẻ tuổi các cô. Giữa cô với thiếu gia xảy ra mâu thuẫn, nhất định là vì tối hôm qua cô Lâm Ngọc tới. Đều do cô Lâm Ngọc kia cả, thiếu gia cũng đã kết hôn rồi, cô ta còn xông vào làm gì cơ chứ? Còn tùy ý tự tiện chạy lên lầu vào phòng hai người, bây giờ quả nhiên đã xảy ra chuyện rồi, ôi chao! Thiếu phu nhân à, cô cũng phải thông cảm cho thiếu gia nhé. Dù sao thiếu gia cùng cô ta cũng đã có nhiều năm tình cảm, cho dù cô ta có vô lý thế nào đi nữa, cậu ấy cũng không thể nào đối xử quá tàn nhẫn được. Phải cần có thời gian, thiếu phu nhân à, cho dù là vợ chồng, nếu muốn sống hòa thuận lâu dài, thì nhất định cũng phải bao dung và thấu hiểu cho nhau. Thiếu gia là một người cao quý như vậy, vì để chiều theo ý cô, mà còn có thể đi nấu cháo cho cô ăn, sao cô lại không thể thông cảm cho cậu ấy hơn một chút cơ chứ?”

Thím Trương tận tình khuyên nhủ.

“Vâng, cháu biết rồi.”

Mạch Tiểu Miên ủ rũ đáp lại một tiếng.

Nếu như cô cùng Kiều Minh Húc thật sự là vợ chồng, cô có lẽ có thể bao dung và thấu hiểu như lời thím Trương nói vậy.

Hơn nữa, hiện tại cô cũng không phải nóng nảy với Kiều Minh Húc, mà là muốn giữ khoảng cách nhất định với anh, không muốn anh quá tốt với mình, sẽ dẫn đến tham luyến, tăng thêm sự đau khổ sau này.

Đương nhiên, chuyện này thím Trương không thể hiểu được.

“Thiếu phu nhân à, thiếu gia của chúng ta, cùng với những cậu ấm con nhà giàu khác không giống nhau. Những anh chàng nhà giàu kia đều là công tử đào hoa, ăn chơi trác táng, ỷ có tiền thay hết bạn gái này đến bạn gái khác, chơi đùa với không ít phụ nữ. Nhưng thiếu gia của chúng ta cho tới bây giờ vẫn luôn giữ mình sạch sẽ. Nhiều năm qua cũng chỉ có một cô bạn gái là Lâm Ngọc kia, chứ không bao giờ đi ra ngoài quan hệ bừa bãi cả. Đầu năm nay, gặp được một người đàn ông tốt như vậy, cô nhất định phải quý trọng đấy.”

Thím Trương nói tiếp.

“Vâng.”

Cô cũng muốn quý trọng chứ.

Vấn đề là, anh lại không thuộc về riêng cô, dù có quý trọng, cũng không thể dùng được.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 459


Chương 459

Càng quý trọng chỉ càng thống khổ mà thôi!

Không muốn nghe thím Trương càm ràm nữa, cô bèn nhanh chóng uống xong cháo, đứng dậy nói: “Thím Trương à, cháu đi làm đây.”

“Để chú Trương đưa cô đi.”. ngôn tình tổng tài

Thím Trương vừa định gọi chú Trương, thì đã bị Mạch Tiểu Miên ngăn lại: “Cháu không muốn ngồi xe, muốn đi bộ một chút, không cần làm phiền chú Trương đâu ạ. Thím nói chú ấy không cần đón cháu tan làm luôn đâu ạ, cháu còn muốn đi tới chỗ này nữa.”

Mạch Tiểu Miên nhớ tới đã hai tuần rồi cô chưa ghé qua mái ấm tình thương.

Thời điểm mỗi lần buồn phiền, chỉ khi đến cô nhi viện, nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của lũ trẻ, cô mới có thể nguôi ngoai được.

“Cô đi đâu vậy, cứ để chú Trương đưa cô tới đó.”

“Không cần ạ, cháu chỉ muốn đi một mình. Có thể tối nay cháu không về ăn cơm, thím đừng chờ cơm cháu làm gì.”

Buổi sáng, trên con đường Vườn Thượng Uyển vắng lặng, tiếng chim hót hòa lẫn với hương hoa, có một vài cụ già đang tản bộ, những học sinh vội vã đến trường, những người phụ nữ đang chen chúc nhau mua thức ăn…

Tất cả những người này, khi nhìn thấy cô ấy, đều nhiệt tình chào hỏi.

Dường như bọn họ đều biết cô, biết cô là vợ của Kiều Minh Húc.

“Hoàng Gia Hưng, cậu đừng quấn lấy tôi nữa, tôi không thích cậu đâu!”

Mạch Đồng Đồng thẳng thắn nói với anh chàng mang dáng vẻ đẹp trai kia, trông cách ăn mặc cùng khí chất của cậu ấy cũng không tệ lắm. Cô bé nói: “Xin cậu đừng đợi tôi đi học cùng nữa, tôi thật sự không muốn nhìn thấy cậu!”

“Đồng Đồng à, sao cậu lại có thể không thích tớ được chứ? Tớ học giỏi, gia đình tốt, ngoại hình cũng không tệ. Hơn nữa, tớ thề, tớ sẽ đối xử tốt với cậu, cả cuộc đời này chỉ thích một người là cậu thôi.”

Cậu con trai tên là Hoàng Gia Hưng kia rất khẩn trương nói. Truyện Điền Văn

“Cậu có đối xử tốt với tôi cũng vô dụng, dù sao tôi cũng sẽ không thích cậu, tôi đã có người mình thích rồi.”

Mạch Đồng Đồng cau mày nói.

“Anh ta là ai? Là Lý Phỉ? Hay là Trương Hàn?”

“Đều không phải. Làm sao tôi có thể thích một người chưa chín chắn như vậy cơ chứ? Kể cả cậu!”

Mạch Đồng Đồng khinh thường nói: “Các cậu so với đầu ngón tay của anh ấy còn không bằng nữa là, cho nên, xin đừng tới làm phiền tôi nữa.”

“Nói cho tớ biết, anh ta rốt cuộc là ai.”

Hoàng Gia Hưng rất không cam lòng hỏi.

“Tại sao tôi phải nói cho cậu biết? Đúng là lạ lùng mà!”

“Tớ muốn xem thử, rốt cuộc là anh ta tốt hơn, hay là tớ tốt hơn. Nếu không, dù có thất tình tớ cũng không cam lòng được.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 460


Chương 460

Hoàng Gia Hưng tiếp tục dây dưa.

Mạch Tiểu Miên tiến lên, nói: “Đồng Đồng, sao em còn chưa đi học?”

“Chị Tiểu Miên!”

Mạch Đồng Đồng nhìn thấy cô, trên mặt hơi lướt qua chút dáng vẻ bối rối, vội vàng lớn tiếng kêu lên, sau đó nói với Hoàng Gia Hưng: “Chị tôi tới rồi, cậu mau cút đi cho tôi.”

Kết quả, Hoàng Gia Hưng kia chẳng những không đi, mà ngược lại còn tiến lên phía trước, nở nụ cười tỏa nắng chào cô: “Chị ơi, chào chị, em tên là Hoàng Gia Hưng, bạn cùng trường với Đồng Đồng, năm nay học sơ trung ạ!”

“Chào em!”

Mạch Tiểu Miên nhìn Hoàng Gia Hưng, trong lòng có chút cảm thán.

Hoàng Gia Hưng cùng với Trình Đông Thành trước kia có vài phần tương tự nhau, có mái tóc mềm mại, gương mặt đẹp trai tỏa nắng, đôi mắt kiên nghị, nụ cười rạng rỡ trong trẻo.

Vừa nghĩ đến Trịnh Đông Thành, trong lòng cô lại mơ hồ không thoải mái.

Trình Đông Thành muốn cô quên đi anh, cô cũng muốn quên anh ấy.

Nhưng mà, toàn bộ thời thanh xuân tươi đẹp nhất của cô đều tràn ngập bóng dáng anh ấy, làm sao cô có thể dễ dàng quên đi như vậy chứ?

Tất nhiên, tình cảm của cô dành cho anh, cũng không còn mãnh liệt như trước nữa.

Nhưng mà, tạm thời vẫn chưa thể dứt bỏ mà thôi.

“Chị…”

Mạch Đồng Đồng lo lắng sẽ bị Mạch Tiểu Miên trách cứ, vội vàng thanh minh nói: “Chúng em chỉ là bạn cùng lớp, không có gì hơn cả.”

“Ừ, chị biết mà. Bây giờ các em mới học sơ trung thôi, học tập thật tốt mới là chuyện cần quan tâm.”

Mạch Tiểu Miên nghiêm túc nói với Hoàng Gia Hưng: “Nếu em thực sự thích Đồng Đồng nhà chúng ta, thì phải cố gắng học tập, đến khi nào có năng lực, lúc đó hẵng tới tìm cô ấy.”

“Chị ơi, em rất thích Đồng Đồng, em sẽ cố gắng học hành chăm chỉ, sau đó nhất định sẽ trở thành một người đàn ông thật xuất sắc.”

Giọng điệu của Hoàng Gia Hưng tràn đầy tự tin của một người trẻ tuổi, giống hệt như Trình Đông Thành trước kia vậy.

Năm đó, Trình Đông Thành cũng từng đảm bảo với cô như vậy.

“Ừ, rất tốt. Tuy nhiên, thích, không nhất định phải quấy rầy người kia, mà là biết bảo vệ. Bây giờ nếu em hành động hấp tấp, quấy nhiễu bước tiến của Đồng Đồng, em cảm thấy đây có thật sự là thích không? Chỉ là một loại chiếm hữu làm của riêng mà thôi.”

Mạch Tiểu Miên nhìn cậu ta nói.

Cô lại nhớ đến những bức thư đó của Trình Đông Thành.

Mặc dù anh ấy nói rằng anh ấy không còn yêu mình nữa, nhưng lại thành tâm chúc phúc cho cô.
 
Back
Top Bottom