Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 401


Chương 401

Sau khi Mạch Tiểu Miên lên xe, cô nhanh chóng gửi một tin nhắn cho Kiều Mai Kim.

‘Theo chỉ dẫn của Mạch Tiểu Miên, Kiều Minh Húc đi tới con đường ven sông sầm uất nhất thành phố A, dừng trước một quán ăn có tên là “Ông Béo”.

Xuống xe.

Khi Kiều Minh Húc nhìn thấy tên quán ăn này, đã trực tiếp muốn quay đầu đi.

“Mạch Tiểu Miên, em thật sự muốn ăn ở quán này sao? Hay là chúng ta đến nhà hàng Hồng Tường Vi đi, vừa vặn có thể giúp cho công việc làm ăn của Quang Hiển.”

Kiều Minh Húc chỉ vào nhà hàng Hồng Tường Vi ở cách đó không xa.

“Không muốn, tôi chỉ muốn ăn ở đây thôi. Trước kia tôi thường xuyên cùng Diệp Mai ăn ở đây, mùi vị rất ngon, nhất là…”

Mạch Tiểu Miên không nói ra món lòng già xào nghệ, mà cười xấu xa.

Nhìn thấy dáng vẻ mập mờ của cô, Kiều Minh Húc biết sẽ có chuyện chẳng lành.

Tuy nhiên, vì để cô có thể vui vẻ, không đắm chìm trong chuyện của Trình Đông Thành nữa, anh vẫn nên chịu đựng Vậy.

Mạch Tiểu Miên tùy ý tìm một cái bàn, ngồi xuống.

Kiều Minh Húc nhìn thấy mặc dù đã được lau sạch sẽ, nhưng vẫn khó có thể che giấu được sự bẩn thỉu của dầu mỡ dính đầy trên bàn. Còn có mấy chiếc ghế nhựa màu đỏ rẻ tiền đã bị không biết bao nhiêu người ngồi lên, cảm giác rất dơ bẩn.

Anh cứ đứng đó rất lâu không chịu ngồi xuống.

“Ngồi đi!”

Mạch Tiểu Miên buồn cười nhìn anh nói.

“Bẩn quá! Sao có thể ngồi ở chỗ này được chứ?”

Kiều Minh Húc cau mày nói.

“Thưa anh, không bẩn đâu, tôi mới vừa lau xong mà. Hay là để tôi lau lại lần nữa vậy!”

Nhân viên phục vụ lập tức cầm miếng giẻ vừa lau ghế bên cạnh xong sang lau lại cho Kiều Minh Húc, sau đó rất hài lòng nói: “Thưa anh, đã đủ sạch rồi, anh ngồi đi ạ!”

Kiều Minh Húc nhìn cái ghế bị giẻ lau đánh bóng, mặt tối sầm lại, trở về xe của mình, từ bên trong lấy ra một cái đệm, đi tới, lôi một cái ghế nhựa khác, đặt đệm ở bên dưới, sau đó thận trọng ngồi xuống.

Nhưng nhìn dáng vẻ kia của anh, thật sự trông chẳng khác nào ngồi trên thùng thuốc nổ vậy.

“Hai người muốn ăn món gì?”

Nhân viên phục vụ đưa thực đơn trông rất bẩn cho Kiều Minh Húc, hỏi.

Kiều Minh Húc không đưa tay nhận, mà ghét bỏ nhíu mày lại.

Nhân viên phục vụ kia cũng nhìn thấy Kiều Minh Húc là một người mắc bệnh sạch sẽ, mặc dù không nói lời nào nhưng trong lòng đã một bụng khinh bỉ.

Ăn mặc trông như một người có tiền, lái một chiếc xe hơi sang trọng, muốn sạch sẽ thì sao lại đến ăn ở quán này cơ chứ?

Suy nghĩ của người có tiền, thật đúng là không thể giải thích được.

Mạch Tiểu Miên đưa tay nhận lấy thực đơn, liếc mắt nhìn rồi nói: “Một phần mì xào ba chỉ, một phần ốc xào, một phần cá chạch hấp muối tiêu, một phần cải xanh, một phần lòng già xào nghệ. Nhanh mang thức ăn lên nhé, thật là đói quá mà.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 402


Chương 402

“Vâng! Xin hãy đợi!”

Nhân viên phục vụ gọi món rời đi.

“Lòng già xào nghệ?”

Kiều Minh Húc khó tin nổi nhìn Mạch Tiểu Miên, hỏi: “Em muốn ăn lòng già xào nghệ sao?”

“Không phải tôi muốn ăn, mà là chúng ta cùng ăn!”

Mạch Tiểu Miên cười xấu xa nói: “Anh đã hứa với tôi rồi, tôi ăn cái gì thì anh sẽ ăn cái đó. Anh là đàn ông, không được gian dối!”

Lúc này Mạch Tiểu Miên nhìn thấy một cô gái có vóc dáng cao gầy, đội mũ chống nắng, đeo kính râm to che kín mặt mũi…

Cô bé hơi hạ kính râm xuống, tinh nghịch nháy mắt với Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên đã nhận ra, cô gái này chính là Kiều Mai Kim.

Kiều Minh Húc quay lưng lại, vì vậy cũng không phát hiện ra.

Hơn nữa, đầu óc của anh lúc này đã hoàn toàn bị bốn chữ “lòng già xào nghệ” làm cho mụ mị mất rồi. Căn bản không còn lòng dạ nào mà quan tâm đến hoàn cảnh xung quanh, nên đương nhiên không để ý đến cô em gái Kiều Mai Kim thần thần bí bí như một gián điệp kia được.

“Tiểu Miên, chúng ta đừng ăn những thứ này nữa, được không? Nếu em muốn ăn, bây giờ tôi có thể lập tức đưa em đi Paris ăn!”

Kiều Minh Húc bất lực nói với Mạch Tiểu Miên.

“Đi ăn uống ở Paris đúng là rất hấp dẫn, nhưng mà, hiện tại, tôi chỉ muốn ăn lòng già xào nghệ thôi. Ôi chao, cánh tay này của tôi đau quá mà!”

Mạch Tiểu Miên cố ý than thở, r*n r* nói: “Người ta thay anh cản một viên đạn, chẳng lẽ anh ngay cả việc cùng tôi ăn một bữa lòng già xào nghệ thôi mà cũng không được sao?

Bây giờ tôi không có khẩu vị, chỉ muốn ăn mỗi lòng già xào nghệ này mà thôi.”

“Được rồi, được rồi, ăn thì ăn thôi!”

Kiều Minh Húc đã hoàn toàn bất lực với cô rồi.

Anh biết rõ cô đang giả bộ, nhưng anh không thể nào ghét bỏ và từ chối cô được.

Mạch Tiểu Miên được như ý, le lưỡi nhìn Kiều Mai Kim ở phía sau anh.

Kiều Mai Kim làm động tác chữ V với cô, sau đó cúi đầu nhìn xuống, gửi cho cô một tin nhắn: Chị dâu, làm tốt lắm, đợi lát nữa cùng xem kịch vui nào! Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Lúc này cũng không có nhiều khách ra vào, tốc độ dọn thức ăn được phục vụ rất nhanh.

Kiều Minh Húc lấy khăn tay che miệng lại, nhìn đĩa thức ăn trước mặt, lòng già heo xào nghệ vàng ươm, sắc mặt lập tức đen lại.

Mạch Tiểu Miên cầm đũa lên, cố ý gắp một miếng lòng heo bỏ vào trong miệng nhai, hài lòng gật đầu, nói: “Ăn ngon, ăn ngon, Minh Húc à, anh cũng mau ăn một miếng đi.”

Nói xong, cô liền gắp một miếng lòng khác bỏ vào trong bát của Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc chỉ cảm thấy dạ dày mình cuộn trào, phản kháng kịch liệt.

“Tôi không ăn!”

Anh quay mặt đi!
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 403


Chương 403

“Ăn ngon thật đấy, ăn đi, anh đã nói sẽ ăn cùng tôi cơ mà.

Kiều Minh Húc, anh không thể không trượng nghĩa như vậy được.”

Mạch Tiểu Miên dứt khoát gắp tới, đưa tới bên miệng anh, chớp đôi mắt to đáng thương nhìn anh, nói: “Tôi rất muốn nhìn anh ăn!”

“Nếu tôi ăn, em sẽ thế nào chứ?”

Kiều Minh Húc đã hoàn toàn hiểu rõ, cô gái nhỏ này chỉ muốn trêu chọc anh mà thôi.

“Nếu anh ăn, tôi sẽ cảm thấy rất vui vẻ. Ăn đi, chồng à, ăn đi…

Mạch Tiểu Miên lại bắt đầu sử dụng đòn sát thủ, gọi anh là chồng.

Cô phát hiện ra rằng, chỉ cần cô gọi anh là chồng, anh sẽ không hề từ chối yêu cầu của cô.

Quả nhiên, không ngoài dự liệu!

Kiều Minh Húc vừa nghe đến cách xưng hô này của cô, bèn giống như bị dính lời nguyền vậy, vô thức há miệng ra, cắn miếng lòng mà đưa tới miệng.

Kiều Mai Kim ở phía sau lập tức chụp lén.

Kiều Minh Húc cố nén lại cảm giác bưồn nôn, nhai miếng lòng già heo trong miệng, phát hiện thấy mùi vị cũng không tệ lắm, dạ dày cùng miệng lưỡi cũng không bài xích nhiều, bèn thuận thế nuốt miếng lòng già heo kia xuống. Thậm chí còn có cảm giác ngon lành không khác gì những món ăn điều độ trước kia.

“Thấy thế nào, ổn không?”

Thấy anh không nhổ ra, Mạch Tiểu Miên lại gắp thêm một miếng nữa đưa lên miệng anh, nói: ‘Ăn thêm một miếng nữa nhé?”

Có lần đầu tiên rồi, nên lần này Kiều Minh Húc cũng không kháng cự nữa, thậm chí càng ăn càng thấy ngon, còn tự vươn đũa mình lên gắp thêm một miếng nữa.

“Ăn ngon nhỉ!”

Mạch Tiểu Miên nháy mắt hỏi.

“Cũng không tệ.”

“Ôi chao, chỗ lòng già heo này chắc là đã từng bị lấp đầy bởi cứt heo nhỉ?”

Mạch Tiểu Miên đột nhiên vừa nói vừa dùng đũa lật miếng lòng già heo.

Kiều Minh Húc đang nhai lòng heo, nghe thấy câu nói này, dạ dày trong nháy mắt cuộn trào buồn nôn, lập tức nôn thốc nôn tháo trên mặt đất, sau đó cầm nước suối lên, ra sức súc miệng.

“Ha ha hai”

Kiều Mai Kim ở phía sau thấy vậy, cũng không thể nhịn được nữa, bèn cười phá lên.

Nghe thấy tiếng cười của cô bé, Kiều Minh Húc quay đầu lại, đương nhiên phát hiện ra cô ngay.

Kiều Mai Kim không còn chỗ nào để trốn, liền dứt khoát thoải mái đi tới, ngồi vào bàn của bọn họ, cười nói: “Anh à, anh thật sự đã ăn lòng già heo cơ đấy, vui chết em rồi.”

Sau đó, cô bé nhìn Mạch Tiểu Miên với ánh mắt sùng bái, nói: “Chị dâu à, chị thật sự quá tài tình mà, lừa anh trai em ăn lòng già heo, còn thành công để anh ấy nôn mửa, ha ha ha…

Kiều Minh Húc nhìn về phía đôi chị dâu em chồng này, liền hiểu chuyện gì xảy ra, mặt đen sậm đứng lên, quát: “Mạch Tiểu Miên, Kiều Mai Kim, hai người các em…”

“Anh à, hai bọn em làm gì cơ chứ? Chuyện gì chúng em cũng không làm!”

Kiều Mai Kim nghịch ngợm nháy mắt, tranh cãi, sau đó cầm đũa lên, bắt đầu gắp lòng già heo bỏ vào trong miệng, nhai ngấu nghiến, nói: “Ừ, ăn ngon thật, chị dâu, chúng ta ăn nhiều vào, để lại một ít cho người vừa ói thôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 404


Chương 404

Mạch Tiểu Miên cố nhịn cười, cũng gắp lên ăn.

Hai người chị dâu em chồng bắt đầu càn quét bàn ăn một cách vô cùng vui vẻ.

Ăn một miếng lòng già heo xào nghệ, rồi lại hứt ốc xào dừa…

Kiều Minh Húc ở bên cạnh cực kỳ tức giận nhưng cũng không thể làm gì được.

Kiều Mai Kim, là cô em gái mà anh yêu thương nhất…

Mạch Tiểu Miên, là người mà anh…

Anh chỉ có thể cạn lời ngồi nhìn hai người bọn họ ngồi cười cười nói nói ăn uống một cách vô cùng vui vẻ…

€ó lẽ bị lây nhiễm bầu không khí đó, Kiều Minh Húc cũng cảm thấy đói, ngửi được mùi thơm bay tới, anh bắt đầu có cảm giác thèm ăn.

“Anh, anh có muốn ăn không?”

Kiều Mai Kim vừa hút một con ốc bươu vàng, vừa hỏi: “Ốc bươu vàng này ăn ngon lắm đấy. Bây giờ em mới phát hiện ra, em cùng chị dâu, trên phương diện ăn uống, thật sự có nhiều sở thích chung. Sau này em phải thường xuyên cùng chị dâu đến chợ đêm mới được. Ăn thật ngon mà, còn có mì xào này nữa, ngon hơn so với nhà hàng Tây nhiều.”

Kiều Minh Húc không khỏi nuốt nước bọt.

“Ăn thử một miếng không?”

Mạch Tiểu Miên quan sát thấy vẻ mặt thèm thuồng của anh, bèn rất qua tâm mà gắp một đữa mì xào đặt vào trong chén của anh.

Kiều Minh Húc nhìn một chút, sau đó đứng lên, nói: “Hai người bọn em cứ ăn đi, tôi đến Hồng Tường Vi đợi các eml”

Nói xong, anh thật sự đứng lên rời đi.

“Anh à, tí nữa nhớ quay lại đây để trả tiền đấy nhé.”

Kiều Mai Kim gọi với theo bóng lưng của anh.

“Biết rồi.”

Kiều Minh Húc buồn rầu đáp lại một tiếng, sau đó tiến vào nhà hàng Hồng Tường Vi.

Cảnh vật xung quanh thư thái sạch sẽ, nhân viên phục vụ ăn mặc chỉnh tề, bàn ghế lịch sự thanh tao, âm nhạc êm tai…

Ăn cơm ở nơi này, mới xem là ăn cơm chứ.Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Anh thật đúng là không hiểu nổi, hai người Mạch Tiểu Miên cùng Kiều Mai Kim kia, sao cứ hết lần này đến lần khác thích thú với chợ đêm kém vệ sinh đó cơ chứ.

Anh gọi một phần bò bít tết, một phần mì Ý, cùng một phần Salad.

“Minh Húc, anh cũng ở đây sao?”

Đang chuẩn bị ăn, anh chợt nhìn thấy Lâm Ngọc cùng hai người phụ nữ khác cùng nhau đi vào.

Cô ta nhìn thấy anh, bèn mừng rỡ tiến đến chào hỏi, sau đó trực tiếp ngồi xuống trước mặt anh, nói: “Một mình tới ăn cơm sao?”

“Ừ, em cũng tới nơi này à?”

“Đúng vậy, em cùng bạn đi dạo phố, đói bụng nên tới đây dùng cơm, không ngờ tới lại có thể gặp được anh. Thật là cao hứng mà, em ăn cơm cùng với anh được không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 405


Chương 405

“Không phải em muốn ăn cùng với bạn sao?”

Kiều Minh Húc nhìn cô ta, nói thêm: “Ăn cùng với anh không tiện lắm đâu. Em hẳn cũng biết, anh không thích ăn cơm cùng người không quen.”

“Minh Húc à, anh biết hai cô ấy mà, là La Liên cùng Hoàng Lyấy”

Lâm Ngọc nhếch miệng nói: “Hay là, để cho hai cô ấy ăn riêng, em ăn cùng anh nhé.”

“Em vẫn nên ăn cùng các cô ấy đi, anh còn có chuyện phải làm”

Kiều Minh Húc gọi nhân viên phục vụ tới, nói anh ta bỏ thức ăn vào túi cho mình.

“Minh Húc à, anh bận rộn vậy sao?”

Lâm Ngọc cũng nhìn ra anh không muốn cùng mình ăn cơm, bèn vô cùng bất đắc dĩ hỏi.

“Ừ, có khách hàng quan trọng cần phải tiếp đón. Anh đi trước, em và các bạn cứ ăn vui vẻ, ghi vào sổ của anh.”

Kiều Minh Húc nói xong, sau đó vội vàng rời đi.

“Ngọc Ngọc à, tổng giám đốc Kiều của cậu không hề liếc mắt nhìn bọn mình một cái, đúng là không thú vị chút nào.

Anh ta yêu cậu như vậy, không phải cũng nên yêu thích bạn bè của cậu sao?”

La Liên cực kỳ bất mãn nói.

“La Liên à, cậu đừng nóng giận, dáng vẻ của anh ấy lúc nào cũng như thế. Đối với người không quen, một câu cũng không nhiều lời, tớ cũng không còn cách nào khác cả.”

Lâm Ngọc không phải là lần đầu tiên gặp loại chuyện này.

“Ngọc Ngọc à, có phải tổng giám đốc Kiều không còn thích cậu nữa không đấy?”

Hoàng Ly ở bên cạnh bĩu môi lên tiếng nói.

Lâm Ngọc mặt hơi biến sắc, biện minh: “Chuyện này sao.

có thể chứ? Tớ cùng anh ấy có mười năm tình cảm, ai mà không biết cơ chứ? Mạch Tiểu Miên chỉ là sự tồn tại tạm thời mà thôi, sớm muộn gì anh ấy cũng là của tớ thôi.”

“Ngọc Ngọc, cậu nhìn xem.”

La Liên đang lướt điện thoại, chợt vô cùng kinh ngạc nhìn tin tức bên trên, nói: “Chuyện bát quái trong vòng tròn ‘Wechat đúng là điên rồ mà, trên đó nói vợ chồng Kiều Thị ở trong phòng bệnh chơi trò SM xé áo sơ mi, bị một nữ y tá nhìn thấy”

Lâm Ngọc liếc mắt nhìn một cái, không cho là đúng nói: “Những chuyện này chỉ là lời đồn đãi mà thôi, Minh Húc không thể nào làm ra chuyện điên cuồng như vậy được.

Anh ấy vẫn luôn giỏi khắc chế bản thân mình. Huống chỉ, anh ấy lại không có tình cảm gì với Mạch Tiểu Miên kia, không thể nào làm ra chuyện khác người thường như vậy được.”

Trong miệng cô ta nói như vậy, nhưng trong lòng lại rất không thoải mái.

Sau khi biết Kiều Minh Húc bị bệnh động kinh, trong lòng cô †a cũng sinh ra chút khoảng cách với anh.

Mới vừa rồi khi Kiều Minh Húc nói không muốn cùng ăn cơm với cô ta, cô ta cũng không giống như dáng vẻ trước đây, cưỡng cầu anh nữa.

Kiều Minh Húc cầm túi thức ăn, trở lại quán ăn chợ đêm Anh Béo kia.

Hai người Mạch Tiểu Miên cùng Kiều Mai Kim chẳng những quét sạch lòng già heo, ốc bươu xào dừa trên bàn, mà còn đang hứng thú bừng bừng uống bia hơi. Vừa uống, vừa nói cười vui vẻ, cũng không biết đang nói chuyện gì, mà mặt hai người bọn họ đều tươi cười hớn hở.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 406


Chương 406

Lúc này Mạch Tiểu Miên lộ ra nụ cười, trông đặc biệt chân thật, giống như dáng vẻ trong tấm hình cũ kia.

Thật hy vọng mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cô vui vẻ như thế.

“Anh trai, đã quay lại rồi sao?”

Kiều Mai Kim nhìn thấy anh, bèn ngoắc ngoắc.

Mạch Tiểu Miên quay đầu lại nhìn anh.

Cô có vẻ uống hơi nhiều, hai gò má đỏ ửng cả lên. Đôi mắt vốn đen bóng kia trông đặc biệt sáng rõ, giống như có một dòng suối trong đó vậy.

Anh đi tới, đoạt cái ly trong tay Mạch Tiểu Miên lại, cực kỳ nghiêm túc nói: “Mạch Tiểu Miên à, em xem bây giờ bộ dạng của em thế nào hả? Lại còn uống bia, muốn chết đấy à?”

Sau đó, anh lại trách cứ Kiều Mai Kim: “Nhất định là nhóc con nhà em ồn ào đòi uống rượu rồi, chị dâu em đêm qua sốt cao, còn chưa hồi phục hoàn toàn. Cánh tay bị trúng đạn mất rất nhiều máu đấy, em lại còn muốn cô ấy uống bia rượu sao, có tin anh đánh chết em không?”

“Hả? Chị dâu trúng đạn? Bị thương sao?”

Kiều Mai Kim chỉ cho rằng cánh tay Mạch Tiểu Miên vô tình đụng phải đâu đó nên bị thương, cũng không hỏi nhiều. Vì vậy, vừa nghe Kiều Minh Húc nói thế, bèn kinh ngạc thốt lên.

Kiều Minh Húc phát hiện mình lỡ lời, sắc mặt hơi biến đổi.

Mạch Tiểu Miên biết ý của anh, biết anh không muốn để Mai Kim biết chuyện anh bị người ta tấn công, bèn cười nói: “Nhìn anh em nói kìa, chị bị trúng đạn là thật, nhưng mà, chỉ là súng đồ chơi của con nít thôi. Bây giờ súng đồ chơi người ta làm thật đúng là không có đạo đức gì cả, súng đồ chơi thôi mà cũng khiến người ta bị thương nữa.”

“Là con cái nhà ai vậy?”

Kiều Mai Kim lớn tiếng tức giận nói: “Anh à, anh có đánh mạnh nó một trận không đấy?”

“Đánh chứ! Anh em còn đánh cả cha của nó nữa cơ.”

Mạch Tiểu Miên nói.

“Hả? Thật sao? Anh em cũng có lúc kích động nóng nảy như vậy à? Chị dâu à, chị kết hôn với anh trai em, đã phá vỡ rất nhiều giới hạn của anh ấy đấy, chị lợi hại quá đi!”

Kiều Mai Kim giơ ngón tay cái lên trước mặt Mạch Tiểu Miên, không khỏi bội phục khen ngợi.

Kiều Minh Húc cảm kích nhìn Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên thấy anh mang theo túi giấy đựng thức ăn, bèn nghi ngờ hỏi: “Anh không ăn cơm ở Hồng Tường Vi sao? Đây là mang về cho chúng tôi ăn đấy à?”

“Một mình ăn buồn quá nên mới mang theo đến đây!”

Kiều Minh Húc mở hộp cơm ra, nói: “Mọi người cùng nhau ăn đi!”

“Em không muốn ăn đâu, em chỉ muốn ăn lòng già heo xào nghệ thôi!”

Kiều Mai Kim chán ghét nhìn hộp cơm Tây cùng mì Ý trước mặt, nói: “Anh à, chúng ta ăn thêm một đĩa lòng heo xào.

nghệ nữa, được không?”

Kiều Minh Húc trầm mặt xuống, nói: “Muốn ăn thì tự em ăn đi, anh không ăn, anh ăn cơm Tây cùng mỳ Ý.”

Nói xong, anh liền cúi đầu xuống ăn.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 407


Chương 407

Kiều Mai Kim vẫn chưa đã thèm, gọi nhân viên phục vụ lại kêu thêm một đĩa lòng già xào nghệ.

Lòng già heo xào nghệ vừa lên bàn, Kiều Minh Húc lại cảm thấy xoắn xuýt trong lòng.

Anh phát hiện có vẻ như mình lại thích ăn món đồ bẩn thỉu này.

Nhưng nghĩ đến khi nó còn sống, lại là nơi chứa phân heo buồn nôn kia, lại không có cách nào cho vào miệng được cả, chỉ có thể tiếp tục ăn cơm Tây của mình thôi.

Mùi vị cơm Tây bình thường cũng không đến nỗi nào, bây giờ ăn vào lại không có chút cảm giác gì cả.

Kiều Mai Kim ở bên cạnh nhiệt tình ăn lòng già heo xào nghệ, vừa uống bia, tiếng động cực kỳ lớn, giống như đang thưởng thức mỹ vị nhân gian gì đó vậy.

Dù sao thân thể của Mạch Tiểu Miên cũng không khỏe lắm, khẩu vị kém hơn so với bình thường rất nhiều, vì vậy cũng không ăn nữa, mà nhìn hai anh em Kiều Minh Húc ăn.

Một người ăn cực kỳ ưu nhã, trông giống hệt một thân sĩ.

Còn một người lại ăn hết sức thoải mái vui sướng.

Ở nhà họ Kiều, Mạch Tiểu Miên cũng từng thấy tác phong ăn uống của Kiều Mai Kim rồi.

Cô ấy không phải giống như bây giờ, mà cũng giống hệt như Kiều Minh Húc vậy, biểu hiện cực kỳ thanh tao.

Tuy nhiên, dáng vẻ của cô bé lúc này, trông như những cô gái bình thường khác.

Thật sự chân thật đáng yêu mà!

Nếu như có Diệp Mai ở đây, đoán chừng cô ấy có thể cực kỳ dễ dàng chơi chung với Kiều Mai Kim.

Lâm Ngọc cùng bạn của cô ta đi ra khỏi Hồng Tường Vi.

“Ngọc Ngọc, đó không phải là Kiều Minh Húc sao?”

La Liên lanh mắt, nhìn thấy Kiều Minh Húc, bèn kinh ngạc hỏi: “Tớ không có nhìn nhầm đấy chứ.”

Lâm Ngọc nhìn sang.

Quả nhiên là Kiều Minh Húc!

Trước giờ anh chưa từng ngồi ở nơi mất vệ sinh như chợ đêm để ăn uống bao giờ. Mà điều quan trọng nhất là, ở bên cạnh anh còn có Mạch Tiểu Miên cùng Kiều Mai Kim.

“Thật là không thể tưởng tượng nổi mà. Ngọc Ngọc, không phải cậu nói Kiều Minh Húc có bệnh sạch sẽ sao? Sao anh ta lại ngồi ăn ở chợ đêm thế kia? Còn nữa, mới vừa rồi không phải anh ta nói có khách hàng quan trọng muốn gặp sao? Hai người phụ nữ kia, không phải là khách hàng quan trọng mà anh ta muốn gặp đấy chứ? Gặp khách hàng ở khu chợ đêm thì có gì mà quan trọng chứ?”

La Liên kinh ngạc nói.

Cô ta chưa từng thấy qua Mạch Tiểu Miên.

“Đó là Mạch Tiểu Miên, vợ của Kiều Minh Húc.”

Hoàng Ly lên tiếng nói “Người nào?”

“Người mặc quân áo bệnh nhân đó! Còn cô gái còn lại là em gái của anh ta, Kiều Mai Kiml”

“Không phải chứ?”

La Liên cẩn thận quan sát lại Mạch Tiểu Miên, nói: “Kiều Minh Húc lại lấy một người phụ nữ có thể nị in ở chợ đêm, hơn nữa anh ta còn ngồi ăn chung, thật đúng là không thể tưởng tượng nổi mà. Ngọc Ngọc à…”

Cô ta quay đầu lại gọi Lâm Ngọc, nhưng lại nhìn thấy gương mặt của Lâm Ngọc đang biến sắc, tay siết chặt lại thành quả đấm.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 408


Chương 408

Cảm giác của Lâm Ngọc lúc này, giống như bị người ta dùng gậy đánh mạnh vào đầu vậy.

Cô ta thật sự có nằm mơ cũng không ngờ, nguyên nhân Kiều Minh Húc không chịu ngồi ăn cơm với cô ta, là vì muốn ở cùng một chỗ với Mạch Tiểu Miên, còn nói dối lừa gạt cô ta.

Hơn nữa còn bị bạn bè của cô ta nhìn thấy.

Điều này làm cho cô ta cảm thấy bản thân đã bị làm nhục một cách nghiêm trọng!

Cô ta thật sự không cam lòng!

Nghĩ tới đây, cô ta không kìm nén được nữa, mà đi thẳng về phía bọn họ, đứng trước mặt Kiều Minh Húc, trong đôi mắt hạnh ngập tràn bi thương cùng thống khổ nhìn anh.

Kiều Minh Húc thấy cô ta đột ngột xuất hiện, lập tức hơi nhíu mày lại.

“Ôi chao, là ai đây nhỉ? Hóa ra là tiểu thư Lâm Ngọc mà.

Đúng rồi, tiểu thư Lâm Ngọc à, cô có muốn ăn lòng già heo xào nghệ chung không?”

Kiều Mai Kim nhìn thấy cô ta, liền dùng giọng điệu khó nghe gắp một miếng lòng già heo lên, đưa tới trước mặt Lâm Ngọc.

Lâm Ngọc chán ghét nhíu mày lại, nói: “Mai Kim, đừng làm rộn, chị không ăn thứ này. Chị có lời muốn nói với anh của em”

Nói xong, cô ta đưa tay kéo lấy cánh tay của Kiều Minh Húc, nói: “Minh Húc, anh đi ra đây với em, chúng ta nói chuyện một chút!”

Kiều Mai Kim lập tức kéo cánh tay còn lại của Kiều Minh Húc, nói: “Anh à, anh không thể đi cùng cô ta được, chị dâu vẫn còn ngồi ở đây cơ mà!” Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Ánh mắt Kiều Minh Húc có chút khẩn trương nhìn về phía Mạch Tiểu Miên.

Vẻ mặt của Mạch Tiểu Miên lúc này lại biểu hiện dáng vẻ nhàn nhạt, trông giống như một người ngoài cuộc đang xem kịch vậy. Hờ hững nhìn bọn họ, trong mắt không hề có chút gợn sóng.

Biểu cảm lạnh lùng của cô như loại chuyện này không hề liên quan đến mình vậy. Nó tựa như một tảng băng, trực tiếp cắt mạnh vào trái tim Kiều Minh Húc, để anh có cảm giác lành lạnh, có chút mất mát, thất vọng.

Hóa ra, cô thật sự không hề quan tâm đến anh một chút nào cả!

Kiều Minh Húc mang theo tâm trạng tức giận, buông tay Kiều Mai Kim ra, đứng dậy, kéo tay Lâm Ngọc, giọng điệu dịu dàng nói: “Được, Ngọc Ngọc, chúng ta nói chuyện nào.”

Lâm Ngọc nhìn thấy Kiều Minh Húc chịu đi cùng mình, bèn dùng ánh mắt của người thắng cuộc, khiêu khích liếc mắt nhìn Mạch Tiểu Miên đang ngồi bất động.

Mạch Tiểu Miên nhìn hai người bọn họ tay cầm tay, đi về phía tán cây lớn cách đó không xa.

Vẻ mặt trông vốn lạnh nhạt của cô từ từ biến mất.

Lúc này, trái tim cô, giống như đi vào trong sa mạc vậy, hoang vu một vùng trời…

Tay kia cầm đũa của cô hơi siết chặt lại.

Vì để che giấu cảm xúc bản thân, cô bèn đưa đũa lên, gắp một khối lòng già heo bỏ vào trong miệng, sau đó uống một hớp rượu.

“Chị dâu!”

Mặc dù cô đã cố gắng che giấu, nhưng Kiều Mai Kim vẫn nhìn ra cô không ổn, liền ân cần hỏi: “Có phải chị rất khó chịu không?”

“Khó chịu sao? Chị không có mà.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 409


Chương 409

Mạch Tiểu Miên tự giễu cười một tiếng, nói: “Có gì mà phải khổ sở cơ chứ? Bọn họ vốn chính là một đôi mà, chị có tư cách gì để khó chịu cơ chứ?”

“Chị dâu, chị thật đúng là.”

Nghe được những lời này của cô, Kiều Mai Kim cũng rất khó chịu, liền đưa tay giành lại ly rượu trên tay cô, nói: “Chị yên tâm, anh trai cùng chị mới thật sự là một đôi, Lâm Ngọc kia, cùng lắm cũng chỉ là một vai phụ nhỏ mà thôi, rất nhanh sẽ thối lui ra khỏi tâm mắt của anh ngay. Cuối cùng rồi hai người cũng sẽ sống thật hạnh phúc với nhau.”

“Ồ, vậy sao? Người chân chính phải bước ra khỏi tâm mắt của anh trai em, là chị, mà không phải là cô ta mới đúng chứ”

Mạch Tiểu Miên làm bộ như không thèm để ý đến, nói: “Chị cùng anh trai em, chỉ là bị ông nội em ép buộc hợp lại với nhau mà thôi.”

“Chị dâu à, không là người một nhà sế không vào cùng một cửa mà. Chị có thể đi vào cửa nhà họ Kiều chúng ta, đã nói lên đó là duyên phận, không dễ dàng chia lìa. Lấy sự hiểu biết của em với anh trai mình, anh ấy thật sự đối xử với chị không giống những người khác.”

Kiều Mai Kim võ bả vai cô, cười nói: “Chị cứ chờ đi, anh em sau cùng sẽ chỉ biết yêu một người mà thôi.”

“Ha ha.”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, đứng lên nói: “Chị có hơi mệt, chị trở về phòng bệnh trước.”

“Không đợi anh trai em sao?”

Kiều Mai Kim vội vàng kéo cánh tay cô lại, hỏi.

“Em cảm thấy bây giờ chị thích hợp chờ anh ấy sao?”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn hai người ở bên kia.

Chỉ thấy Lâm Ngọc giống như dây leo bám người vậy, dính chặt vào trong ngực Kiều Minh Húc, hai tay ôm chặt lấy thắt lưng anh.

Một người mang vóc dáng cao lớn tuấn kiệt, một người dịu dàng mềm mại, nhìn là thấy đúng là một đôi trời sinh.

Còn cô chỉ là một người không quan trọng, người qua đường giáp mà thôi.

“Thật buồn nôn mài”

Kiều Mai Kim mắng một câu, vô cùng tức giận chạy tới, trực tiếp kéo Lâm Ngọc ra khỏi lồng ngực Kiều Minh Húc, nói: “Tôi nói này cô Lâm Ngọc, anh tôi là một người đã kết hôn rồi, dáng vẻ ôm ấp này của cô ở trước mặt mọi người còn ra thể thống gì chứ?”

Nói xong, cô ấy lại trừng mắt nhìn Kiều Minh Húc, nói: “Anh à, chẳng lẽ anh không hề suy nghĩ một chút nào đến tâm trạng của chị dâu sao?”

Sắc mặt Kiều Minh Húc bỗng nhiên thay đổi, thuận tay gạt tay cô ta ra, lấy tốc độ chạy nước rút 100m, chạy như bay về hướng đối diện đường xe chạy, giống như một cơn gió lốc.

Kiều Mai Kim cùng Lâm Ngọc đều ngẩn cả ra, ánh mắt đuổi theo bóng lưng anh.

Chỉ trong chớp mắt, đã nhìn thấy anh ôm chặt Mạch Tiểu Miên trong lồng ngực, té lăn trên mặt đất.

Một chiếc xe tải lớn ở bên cạnh thắng gấp lại, tài xế thò đầu ra khỏi cửa sổ tức giận măng lớn: “Có muốn chết cũng đừng làm liên lụy đến tao chứ! Mẹ kiếp, thật là xui xẻo mà.”

Lúc này cả người Mạch Tiểu Miên đều được Kiều Minh Húc bảo vệ trong lồng ngực mình, vết thương đau đớn khiến cho cô tỉnh hồn lại.

Mới vừa rồi, cô định bụng đi tới đối diện đường bên kia đón xe. Tuy nhiên trong đầu vẫn còn đang nghĩ tới cảnh tượng Kiều Minh Húc cùng Lâm Ngọc ôm nhau, trong lòng liên không thể bình tĩnh nổi. Cô cũng không nhìn đường mà liều lĩnh đi vào đường xe chạy.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 410


Chương 410

Thật may Kiều Minh Húc xuất hiện kịp tới, kéo cô từ cửa tử trở về.

Cô vội vàng leo dậy khỏi người anh, nhưng lại phát hiện đầu anh đầy mồ hôi, chay mày, mặt mũi đầy vẻ thống khổ, bèn vội vàng hỏi: “Có phải anh bị thương chỗ nào rồi không?”

“Mạch Tiểu Miên, em có sao không?”

Kiều Minh Húc không trả lời cô, mà hỏi đồn dập.

“Em không có sao?”

“Tay tô bị em đè nên trật khớp mất rồi, còn có trây nữa.”

Kiều Minh Húc chậm chạp rũ tay đứng lên.

Kiều Mai Kim cùng Lâm Ngọc chạy như bay tới.

“Minh Húc, cánh tay của anh…”

Lâm Ngọc nhìn bộ âu phục bị va chạm rách bươm kia của anh, cánh tay thì nhỏ máu, hoảng sợ kêu lên, nước mắt lưng tròng.

Mạch Tiểu Miên ngược lại vẫn giữ được tỉnh táo, nhanh chóng đưa tay, bắt lấy cánh tay của anh, dùng sức kéo một cái.

Rắc rắc!

Cánh tay trật khớp kia của Kiều Minh Húc được kéo về vị trí cũ, anh đau đến nỗi phải hét lên: “Mạch Tiểu Miên, em muốn mưu sát chồng sao!”

“Đúng là muốn như vậy đấy.”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Thả tay ra nhìn thử xem.

Kiều Minh Húc thử hất tay, phát hiện nơi trật khớp đã trở về vị trí cũ, chỉ còn lại nơi trầy da hơi nhói lên thôi. Tuy nhiên, cũng không đáng ngại lắm.

“Mạch Tiểu Miên, sao cô có thể độc ác với MH như vậy?

MH, anh có đau không? Bây giờ chúng ta phải đến bệnh viện ngay.”

Lâm Ngọc hung dữ trợn mắt nhìn Mạch Tiểu Miên, sau đó lại đau lòng ôm cánh tay không bị thương bên kia của Kiều Minh Húc, ân cần nói.

“Không sao, chỉ trầy da chút thôi, em không cần lo lắng.”

Kiều Minh Húc nhẹ nhàng an ủi cô ta, sau đó lại sậm mặt hét lên với Mạch Tiểu Miên: “Mạch Tiểu Miên, em đã 28 tuổi rồi đấy, băng qua đường mà cũng không biết nhìn ngó xung quanh sao?”

Nhìn thấy anh lúc nói chuyện với Lâm Ngọc thì dịu dàng, còn đối với mình lại mang vẻ mặt đen thui, như hung thần vậy. Trái tim Mạch Tiểu Miên đã lạnh nay lại càng lạnh hơn, nói: “Tôi không biết nhìn ngó xung quanh thì liên quan quái gì đến anh? Tôi 28 tuổi cũng liên quan con mẹ gì tới anh chứ? Anh chê tôi già thì cứ nói! Chúng ta liền ly hôn!”

“Mạch Tiểu Miên, em có thể đừng suy diễn mỗi lần nói được không? Tôi chê em già lúc nào cơ chứ?”

Kiều Minh Húc bị những lời này của cô làm giận đến phát điên lên, gầm to đến rát cả cổ họng.

“Mới vừa rồi anh chê tôi già đấy thôi! Chê tôi liều lĩnh không hiểu chuyện! Tôi biết rồi, tôi có làm gì thì anh cũng nhìn tôi không vừa mắt mài”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh tức giận mắng mình, giọng điệu cũng tăng lên quãng tám!

Kiều Mai Kim trợn mắt hốc mồm nhìn đôi nam nữ rõ ràng là vô cùng thành thục trầm ổn, nay lại giống những những đôi vợ chồng bình thường khác, ở ngoài đường phố cãi vã, cảm giác rất khó mà tin nổi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 411


Chương 411

Lâm Ngọc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Kiều Minh Húc mất bình tĩnh như vậy, ở nơi công cộng hét lớn không để ý mặt mũi mình.

Ban đầu, cô ta nhìn thấy anh mắng nhiếc Mạch Tiểu Miên, trong lòng vô cùng cao hứng.

Nhưng mà, càng nghe càng cảm giác không đúng lắm, đây hoàn toàn là dáng vẻ của một đôi vợ chồng mài!

Từ góc độ người đứng xem, cho dù là kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra, anh hét lớn với Mạch Tiểu Miên như vậy, không phải xuất phát từ sự chán ghét, mà là từ nội tâm quan tâm quá mức.

Cô ta lại nhớ đến vừa rồi, anh không để ý đến nguy hiểm mà chạy như bay tới cứu Mạch Tiểu Miên…

Hiện tại cô ta vấn không thể tin nổi, Kiều Minh Húc lại quan †âm tới Mạch Tiểu Miên đến như vậy.

Trong lòng cô ta chợt dâng trào cảm giác đố ky cùng ghen tức.

Kiều Minh Húc là của cô ta, cho dù có mắc bệnh động kinh, cũng phải là của cô ta. Anh không được đối xử tốt với Mạch Tiểu Miên như vậy!

“Minh Húc, rõ ràng anh quan tâm tới cô ấy, nhưng cô ấy không hề cảm kích, vừa cậy mạnh lại còn l* m*ng như vậy, anh quản cô ta làm gì chứ? Chúng ta đi thôi!”

Lâm Ngọc nói với Kiều Minh Húc.

“Đúng đúng đúng, tôi vừa cậy mạnh lại vừa l* m*ng, anh vẫn nên quan tâm đến cô bạn gái vừa hiểu chuyện vừa tri thức lễ nghĩa của anh đi! Tôi tự mình đi được!”

Mạch Tiểu Miên nói xong, lại đi về phía đường quốc lộ!

Kiều Minh Húc dưới tình thế cấp bách, vội vàng kéo lấy tay cô.

Ai ngờ rằng lại kéo trúng cánh tay bị thương kia của cô.

“Ôi chaot”

Mạch Tiểu Miên bị đụng đau, không nhịn được mà kêu lớn lên.

Sắc mặt Kiều Minh Húc chợt biến, vội vàng buông tay, luân phiên nói xin lỗi: “Thật xin lỗi! Thật sự xin lỗi, đau lắm sao!”

“Hừt Mạch Tiểu Miên hừ lạnh, nói: “Đúng, rất đau! Nhưng mà không liên quan tới anh, anh không cần phải xin lỗi!”

Nói xong, cô lại muốn đi!

Cánh tay dài của Kiều Minh Húc lại vươn tới, ôm chặt eo cô, gầm nhẹ: “Mạch Tiểu Miên, đừng làm rộn nữa!”

Bị anh ôm chặt lấy, ngửi được mùi hương quen thuộc trên người anh, tâm trạng đang rối bời kia của Mạch Tiểu Miên cũng hơi yên tĩnh lại.

“Nhìn kìa, anh trai tôi chính là yêu chị dâu của tôi. Cô Lâm Ngọc à, tôi khuyên cô nên biết thức thời, đừng quấn lấy anh tôi nữa, như vậy cũng không có lợi gì với cô đâu. Còn không bằng thừa dịp bây giờ còn trẻ tuổi, tìm một người đàn ông chất lượng tốt nào đó gả đi, tránh cho đến khi già nua, có muốn tìm cũng không được.”

Kiều Mai Kim nhìn thấy vẻ mặt đầy ghen tuông của Lâm Ngọc đang trợn mắt nhìn Kiều Minh Húc cùng Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh, lên tiếng nói thêm: “Hai người bọn họ là vợ chồng hợp pháp đã cưới hỏi đàng hoàng, cho dù cô có nhúng tay vào, cũng là người thứ ba đáng xấu hổ mà thôi.”

Khuôn mặt của Lâm Ngọc đen sậm lại: “Kiều Mai Kim, em đừng có mà thay đổi trắng đen như vậy chứ? Chị và Minh Húc có mười năm tình cảm, người thứ ba là Mạch Tiểu Miên, chứ không phải là chị!”

“Mười năm tình cảm sao? Ha ha! Vậy thì sao chứ?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 412


Chương 412

Kiều Mai Kim cười giễu cợt nói: “Nếu như anh trai tôi thật sự yêu cô sâu đậm, cho dù người nhà tôi có phản đối, vậy thì thế nào? Cô Lâm Ngọc à, tôi khuyên cô vẫn nên sớm dẹp suy nghĩ này đi thôi, cô và anh trai tôi là không thể nào.

Nếu có thể, cũng sẽ không cần kéo dài tới mười năm đâu.”

Những lời này của cô bé, khiến cho toàn thân Lâm Ngọc như rơi vào trong băng cốc.

Kiều Mai Kim nói cũng không sail Nhưng thật sự là Kiều Minh Húc không đủ yêu cô sao?

Mười năm trôi qua, anh không gặp những người phụ nữ khác, chỉ ở cùng một chỗ với cô ta.

Anh dịu dàng với mình như thế.

Làm sao có thể không thương được chứ?

Cô ta cũng không kém cạnh gì!

“Buông tôi ra, Ngọc Ngọc của anh đang nhìn kìa, lỡ như bình giấm bị đổ, tôi không phụ trách nổi đâu.”

Mạch Tiểu Miên thấy Lâm Ngọc đang dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn mình, vội vàng đẩy Kiều Minh Húc ra, nói: “Tôi sẽ đi qua đường thật cẩn thận mài”

“Em không được qua đường, bây giờ tôi sẽ đưa em về bệnh viện.”

Kiều Minh Húc nói với cô: “Tôi đi đến nói với Ngọc Ngọc một tiếng, em đừng có mà chạy loạn đấy.”

“Được rồi.”

Mạch Tiểu Miên gật đầu.

Kiều Minh Húc vẫn không yên lòng, gọi Kiều Mai Kim tới để cô trông Mạch Tiểu Miên, sau khi đã yên tâm, anh mới đi tới chỗ Lâm Ngọc, nói: “Ngọc Ngọc, em trở về với bạn đi, anh phải đưa Mạch Tiểu Miên về bệnh viện, tay của cô ấy bị thương.”

Nghe thấy anh nói như vậy, trái tim Lâm Ngọc lạnh hơn một nửa, rất không cam lòng nói: “Minh Húc, cô ta bị thương ở tay chứ không phải chân. Anh lo lắng cho cô ta thì để Mai Kim đưa cô ta về là được rồi. Em muốn anh đưa em về, được không?”

“Ngọc Ngọc, nhà em ở cách nơi này không xa, em cùng bạn từ từ đi bộ về là được rồi. Em cũng biết, hiện tại anh không thích hợp gặp chú Lâm.”

Nói xong, anh cũng không nói thêm câu nào nữa, đi thẳng đến bên cạnh Mạch Tiểu Miên, để cô theo mình lên xe.

Mạch Tiểu Miên cũng không làm mình làm mẩy khó chịu nữa mà ngoan ngoãn ngồi lên xe.

Lâm Ngọc thấy cô không ngồi bên ghế phụ, trong lòng mới thăng bằng lại một chút.

Cho dù thế nào, Kiều Minh Húc vẫn để lại chỗ ngồi bên cạnh ghế tài cho mình!

Cuối cùng rồi sẽ có một ngày, người mà anh gọi là vợ, vẫn sẽ là cô ta mà thôi.

Nghĩ tới đây, trong lòng cô ta mới dễ chịu hơn đôi chút.

Dọc đường đi.

Mạch Tiểu Miên không nói gì, Kiều Minh Húc cũng không nói gì cả.

Hai người yên lặng trở về bệnh viện.

Mạch Tiểu Miên trực tiếp lên giường, nằm xuống.

iểu Miên, tôi còn có chuyện phải xử lý, tạm thời không ở bên cạnh em được. Hay là để tôi gọi điện thoại cho mẹ em, để bà ấy tới chăm sóc em nhé.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 413


Chương 413

Kiều Minh Húc nhìn đồng hồ đeo tay, nói với cô.

“Đừng nói cho mẹ tôi biết, tránh cho bà ấy lo lắng khẩn trương nữa. Anh cứ bận việc của mình đi, tôi có thể tự chăm sóc mình, huống chỉ còn có các hộ sĩ nữa mà.”

Mạch Tiểu Miên cho rằng anh lại muốn đi tìm Lâm Ngọc, nên dù nói ra vẻ thoải mái, nhưng trong lòng lại chua chát, không nếm ra được mùi vị gì.

“Được rồi, vậy để tôi gọi thím Trương đến.”

Kiều Minh Húc gọi điện thoại về nhà, đợi đến khi thím Trương tới mới rời đi.

Anh vừa rời đi, trong lòng Mạch Tiểu Miên đã cảm thấy vắng vẻ trong nháy mắt, tựa như vừa bị mất đi thứ gì đó Vậy.

Cô thở dài một hơi, sau đó trùm đầu ngủ.

Dường như chỉ cần tỉnh dậy, tất cả đều không còn vấn đề gì nữa.

Lúc này Kiều Minh Húc không phải đi tìm Lâm Ngọc, mà là đi tìm hung thủ muốn tấn công anh.

Đoạn video giám sát trên đường xảy ra tai nạn đã bị hư một cách đầy khó hiểu.

Rất rõ ràng, có người cố ý làm điều đó!

Kiều Minh Húc cũng không hy vọng gì vào việc gửi gắm sở cảnh sát, anh có biện pháp của riêng mình.

Anh không đơn giản chỉ là Kiều Minh Húc, tổng giám đốc tập đoàn Kiều Thị, mà anh còn có một thân phận khác…

Vì để giải quyết chuyện này, anh đã bay đi Mỹ xuyên đêm.

Mạch Tiểu Miên ngủ một giấc sau đó tỉnh lại, mở mắt ra, phản ứng đầu tiên chính là tìm Kiều Minh Húc.

Nhưng anh không có ở đây, chỉ có thím Trương ngồi ngủ gục ở bên ghế.

Cô nhìn đồng hồ, đã ba giờ sáng.

Cô xuống giường, muốn đi vệ sinh, âm thanh lục đục đã đánh thức thím Trương đang ngủ gà ngủ gật.

‘Thím Trương vội vàng đứng dậy, muốn đưa tay ra đỡ lấy cô.

“Thím Trương à, cháu chỉ bị thương ở tay thôi, chân không Sao cả.”

Mạch Tiểu Miên nhìn bà, hỏi: “Sao thím không lên giường mà ngủ?”

Trong phòng có tới hai chiếc giường, ngoại trừ chiếc giường một mét rưỡi Mạch Tiểu Miên đang nằm ngủ, còn có một chiếc giường dài khoảng một mét cho người nhà chăm sóc nữa.

“Thiếu gia để tôi trông coi cô thật tốt, tôi cũng không dám ngủ.”

‘Thím Trương thật thà nói.

“Không sao cả, cháu cũng không phải bệnh nhân bệnh nặng gì. Có cần gì cháu sẽ gọi thím sau, thím cứ đi ngủ thật ngon đi.”

Mạch Tiểu Miên cười nói.

“Được rồi, vậy tôi lên giường nghỉ ngơi một chút, thiếu phu nhân phải cẩn thận đấy, có chuyện gì thì kêu tôi đấy”

Thím Trương vẫn không yên tâm dặn dò.

Mạch Tiểu Miên vừa định đi vệ sinh, vừa quay đầu hỏi: “Thím Trương à, sau khi thím tới, thiếu gia có trở về không?”

“Không có.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 414


Chương 414

Nghe thấy Kiều Minh Húc vẫn chưa tới, trong lòng Mạch Tiểu Miên lập tức thất vọng trầm xuống.

Sau khi đi ra khỏi nhà vệ sinh, cô tiếp tục đi trở về giường., Lần này cô không ngủ được, bèn cầm điện thoại lên lướt ‘Wechat.

Nhìn ảnh đại diện trong Wechat của Kiều Minh Húc, cô rất muốn gửi tin nhắn gì đó cho anh, nhưng vẫn nhịn lại được, chỉ bấm vào trang cá nhân của anh để xem.

Không có gì cả.

Xem ra, Wechat của anh, chỉ dùng để liên lạc với mọi người, không phải nơi bày tỏ tâm trạng bản thân.

Dĩ nhiên, trong vòng tròn Wechat của cô cũng rất ít khi đăng trạng thái gì.

Nhưng mà cô vẫn không nhịn được, đăng một dòng trạng thái: “Không ngủ được, phải làm sao đây?”

Bây giờ đã là hơn nửa đêm, cô cũng không nghĩ sẽ có người nhìn thấy mà bình luận.

Tuy nhiên, rất nhanh, đã có hai phản hồi.

Một người là Phùng Quang Hiển, còn người khác lại là Kiều Minh Húc.

Phùng Quang Hiển: Không ngủ được sao? Anh giúp em!

Kiều Minh Húc: Sao vậy? Mau ngủ đi.

Kiều Minh Húc trả lời Phùng Quang Hiển: Cút xa ra một chút, đi theo mấy em gái xinh đẹp của cậu đi!

Phùng Quang Hiển trả lời Kiều Minh Húc: Cũng là đàn ông mà lại để cho vợ mình không ngủ được, khinh bỉ, vô cùng khinh bi!

Kiều Minh Húc trả lời Phùng Quang Hiển: Cậu rất nhanh thôi cũng sẽ để cho vợ mình không ngủ được cho mà xem.

Phùng Quang Hiển trả lời Kiều Minh Húc:…

Mạch Tiểu Miên kinh ngạc nhìn hai người bọn họ nhắn qua nhắn lại trong Wechat của mình, cảm giác rất buồn cười.

Cô không nhịn được mà gửi cho Kiều Minh Húc một tin nhắn Wechat: Ở nhà sao?

Giây sau Kiều Minh Húc đã trả lời: Không ở nhà.

Mạch Tiểu Miên: Ồ.

‘Tâm trạng của Mạch Tiểu Miên lúc này lại tầm xuống.

Anh không ở nhà, chắc là lại ngủ trên giường của Lâm Ngọc: rồi.

Kiều Minh Húc: Nhanh đi ngủ đi!

Mạch Tiểu Miên: Ồ.

Kiều Minh Húc: Đừng có chỉ biết nói ồ thôi, ngủ đi, người phụ nữ ngốc.

Mạch Tiểu Miên: Ừ.

Kiều Minh Húc: …

Nghĩ đến anh đang nằm trên giường Lâm Ngọc, Mạch Tiểu Miên liền không có tâm trạng để trò chuyện hàn huyên cùng anh nữa, bèn nói: Tôi ngủ đây, ngủ ngon.

Sau đó cô lập tức tắt máy.

‘Thím Trương nằm bên cạnh có lễ vì quá mệt, nên tiếng ngáy bắt đầu giống như tiếng sấm vậy, rất có tiết tấu thay nhau vang lên.

Cô lại nhớ đến nói cô ngáy to…

Rốt cuộc cô có ngáy như thế này không nhỉ?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 415


Chương 415

Mạch Tiểu Miên có hơi buồn bực suy nghĩ.

Nếu như mình thật sự ngáy to ồn ào giống như thím Trương như vậy, anh thật sự không ngại sao, thậm chí còn xem nó như khúc hát ru?

Ôi chao!

Lâm Ngọc kia nhìn có vẻ không giống như sẽ ngáy to nhỉ!

Cơ thể Lâm Ngọc trông cũng đầy đặn, mềm mại, dịu dàng, anh ôm cô ta ngủ, chắc hẳn là rất thoải mái rồi.

Mà cô từ nhỏ đã luyện võ, người ngợm cứng cáp, lúc ôm chắc giống hệt một hòn đá nhỉ.

Haiz!

Cô bất giác thở dài thật nhiều lần.

Đột nhiên lại nghĩ tới Trình Đông Thành cùng Trình Tây Thành, cô liền không nhịn được mà mở điện thoại di động ra lại.

Mở Wechat ra, không thấy Kiều Minh Húc trả lời lại.

Chỉ có Phùng Quang Hiển gửi tới một tin nhắn: Tiểu Miên à, em chưa ngủ sao? Không ngủ được thì anh cùng em nói chuyện phiếm nào.

Cô chưa trả lời lại Phùng Quang Hiển, mà hộp trò chuyện cũ ra.

Từ sau khi gửi tin nhắn cuối cùng đầy oán hận cho Trình Đông Thành, cô vẫn luôn không mở nó ra.

Mật khẩu của hộp trò chuyện kia là ngày sinh nhật của Trình Đông Thành.

Mở hộp trò chuyện ra, cẩn thận kiểm tra những thư đến bên trong. Ngoại trừ tin nhắn spam, cũng không còn gì khác.

nữa.

Bên cạnh còn có hộp trò chuyện của Trình Đông Thành.

Trong đầu cô đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ, bèn bấm lùi ra khỏi hộp thư của mình, nhập mật khẩu hộp trò chuyện của Trình Đông Thành.

Mật khẩu?

Đầu tiên cô nhập ngày sinh nhật của Trình Đông Thành vào, mật khẩu báo không đúng.

Suy nghĩ một chút, cô lại dứt khoát nhập ngày sinh của mình vào.

Kết quả, mở thành công!

Mở được hộp trò chuyện của anh ra, trái tim cô giống như vừa tiến vào một thế giới thần kỳ không ai biết vậy, tràn ngập thấp thỏm cùng bất an. Bàn tay cầm điện thoại của cô cũng đang hơi run rẩy cả lên.

Trong hộp trò chuyện có vài thư đến do chính anh gửi tới!

Nhìn ngày tháng năm, đều là gần đây, thậm chí còn có hôm nay, vẫn còn đánh dấu chưa mở.

Trái tim cô bắt đầu kích động, tay run rẩy, mở thư đến mới nhất vẫn còn chưa đánh dấu đã đọc ra.

“Hôm nay tôi đã gặp Tiểu Miên, cô ấy cùng chồng mình cùng nhau năm trên giường, trông rất hạnh phúc ấm áp, tôi thật lòng chúc phúc cho cô ấy, mong cô ấy có thể vĩnh viễn hạnh phúc như vậy. Hôm nay cũng là ngày đau khổ nhất trong cuộc đời tôi. Rõ ràng đứng trước mặt cô ấy, nhưng phải làm bộ như một người xa lạ không hề quen biết. Nhìn dáng vẻ thương tâm đau khổ của cô ấy, nhưng không thể làm gì được cả. Thật xin lỗi, Tiểu Miên, vì không quấy rầy hạnh phúc của em, hãy để cho Trình Đông Thành kia mãi mãi chết đi.”

Mạch Tiểu Miên đọc đi đọc lại từng dòng chữ một, trong lòng mừng rỡ hò hét như điên lên: Trình Đông Thành vẫn chưa chết! Trình Đông Thành thật sự vẫn chưa chết!
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 416


Chương 416

Nước mắt của cô không có cách nào kiềm chế được mà chảy xuống không ngừng, rơi cả trên màn hình điện thoại di động.

Cô tiếp tục mở thư đến thứ hai ra: “Hôm nay lúc đi trên đường, tôi gặp bác gái bán khoai lang nước ở trước cổng trường trung học trước kia. Bác ấy gọi tên tôi, nhưng tôi làm bộ không quen, cũng không trả lời lại bà ấy mà vội vã rời đi. Mùi thơm khoai lang nướng của bà ấy dường như vẫn quen thuộc như vậy. Trước kia Tiểu Miên thích ăn nhất là khoai lang đỏ nướng, tôi cũng thích nhất là được nhìn dáng vẻ đáng yêu khi ăn khoai lang nướng của cô ấy. Cảm giác như đó là chuyện hạnh phúc nhất trên đời này vậy. Không biết bây giờ cô ấy có còn thích ăn khoai lang nướng nữa hay không. Tôi cũng đã lâu chưa ăn rồi, cũng không dám ăn, sợ ăn một lần thôi, sẽ nhớ lại dáng vẻ của Tiểu Miên.”

Mạch Tiểu Miên mở tiếp thư đến thứ ba: “Hôm nay là kỷ niệm ngày yêu nhau của tôi cùng Tiểu Miên.

Ngày này mười ba năm trước, tôi đã dũng cảm kéo tay cô ấy, nói với cô ấy rằng tôi thích cô ấy. Cô ấy cũng đỏ mặt nói thích tôi. Khi đó, tôi thật sự cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất đời này, cũng thề sẽ cho Tiểu Miên trở thành người thứ hai được hưởng hạnh phúc đó. Tôi muốn nắm †ay cô ấy, cùng đi qua những năm tháng cấp ba, đi qua đại học, sau đó cùng nhau đi qua mưa gió cuộc đời, cho đến khi con cháu sum vầy, ngồi chung trên chiếc ghế xích đu, phe phẩy cây quạt, từ từ cùng nhau già đi. Chỉ là, tôi không thể thực hiện được lời hứa của mình. Cuộc sống hạnh phúc.

của cô ấy sau này, vĩnh viễn đều không có sự tham gia của tôi nữa rồi. Tôi cũng không đáng có được hạnh phúc đó.”

Nhìn những dòng thư này, Mạch Tiểu Miên cũng không thể nhịn được nữa mà nắm chặt lấy chăn, khóc nức nở.

Lo lắng sẽ làm ồn tới thím Trương, cô cũng không dám khóc lớn tiếng.

Nhưng cuối cùng vẫn ồn ào đến thím Trương.

‘Thím Trương mở mắt, nhìn thấy cô đang ôm chăn khóc, lập tức bị dọa sợ, vội vàng đứng dậy truy hỏi: “Thiếu phu nhân, có phải khó chịu ở chỗ nào không? Tôi nhấn chuông gọi bác sĩ sang đây xem thử nhé.”

“Không sao đâu ạ.”

Mạch Tiểu Miên vội vàng ngăn bàn tay định bấm chuông của bà, nói: “Cháu không khó chịu chỗ nào cả.”

“Vậy sao cô lại khóc?”

Thím Trương nhìn đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ của cô, bèn nghi ngờ hỏi: “Không phải là cô đang nhớ thiếu gia đấy chứ?”

“Không phải. Thím Trương à, thím không cần phải để ý đến cháu, cháu chỉ muốn khóc một chút thôi. Thím cứ xem như cháu đang phát điên đa sầu đa cảm là được rồi, thím cứ ngủ tiếp đi”

Mạch Tiểu Miên căn bản không có cách nào giải thích chuyện liên quan đến Trình Đông Thành với bà cả, đành chỉ có thể nói như vậy.

“Trông dáng vẻ này của cô làm sao tôi có thể ngủ được cơ chứ? Thiếu phu nhân à, có chuyện gì cần tâm sự, cứ nói với tôi. Nói ra sẽ bớt khổ sở hơn đấy. Thím Trương tôi mặc dù chuyện gì cũng không biết, nhưng vẫn có thể lắng nghe được.”

Thím Trương ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường, vừa ngáp vừa nói “Thím Trương à, thật sự không sao đâu ạ, cháu không khóc nữa đâu. Thím nhanh lên giường ngủ đi, cháu cũng không cần thím phải trông nom, cũng không cần thím phải ngồi lắng nghe đâu ạ.”

Mạch Tiểu Miên đưa điện thoại di động trong tay lên, nói: “Cháu chỉ là vừa đọc một cuốn tiểu thuyết cảm động ở trên mạng, liền không nhịn được mà khóc thôi, thím không cần phải lo lắng đâu.”

“Thật sao?”

“Vâng, thật ạ.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 417


Chương 417

Mạch Tiểu Miên gật đầu, nói: “Cháu còn chưa đọc xong nữa, phải xem tiếp đây, thím cứ đi ngủ trước đi.”

“Thiếu phu nhân, hay là cô đừng xem nữa, ngủ sớm một chút. Nếu không, thiếu gia nhất định sẽ trách cứ đấy”

Thím Trương nói.

“Thím đừng nói cho anh ấy là được mà. Cháu đi vệ sinh một lát.”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy dáng vẻ trông coi nghiêm ngặt của thím Trương với mình, mà cô lại không tiện ở trước mặt bà xem hộp thư đến, bèn mượn cơ đi vệ sinh.

Đóng cửa lại, nắp bồn cầu cũng không mở ra, cô trực tiếp ngồi lên phía trên, mở thư đến thứ tư ra, tiếp tục đọc: “Hôm nay, trên trang cá nhân của một người bạn cùng lớp, tôi thấy được tin tức Tiểu Miên đã kết hôn. Nước mắt của tôi lại không nhịn được mà rơi xuống. Từ thời đi học bắt đầu thích cô ấy cho đến bây giờ, tôi đã vô số lần tưởng tượng ra dáng vẻ cô ấy trở thành cô dâu của mình, nhất định là cực kỳ xinh đẹp. Tôi muốn ở trước mặt thượng đế, lớn tiếng tuyên thệ với mọi người, Trình Đông Thành tôi, đời này kiếp này chỉ yêu một mình Mạch Tiểu Miên, nguyện ý cả cuộc đời này ở bên cạnh bầu bạn với cô ấy, dắt tay c‹ đi vào trong tòa lâu đài hôn nhân, xây đắp nên hạnh phúc.

của chúng tôi. Chỉ rằng, bây giờ tôi căn bản không có tư cách để trở thành chú rể của cô ấy, chỉ có thể yên lặng chúc cô ấy hạnh phúc mà thôi.”

Thư đến thứ năm, lại là một thư mục đã bị đóng kín, đó chính là bức thư tràn đầy oán hận mà trước kia cô đã gửi: “Trình Đông Thành, được, chúng ta chia tay. Nhưng mà, tôi sẽ không chúc anh hạnh phúc, tôi mong có một ngày nào.

đó, anh sẽ biến thành thi thể nằm trước mặt tôi, tôi sẽ đích thân cầm dao giải phẫu để xem thử anh có trái tim hay không!”

Trình Đông Thành phản hồi lại những dòng tin nhắn của cô ở phía dưới: Tiểu Miên, thật xin l anh đã không thực hiện được lời hứa sẽ cùng em đi hết cuộc đời. Nếu như có một ngày anh thật sự chết đi, em cứ moi trái tim anh ra mà xem. Trái tim kia của anh nhất định vẫn còn yêu em đến cháy bỏng, chứ không phải là không có.

Bức thư này, anh không gửi cho Tiểu Miên, mà gửi cho chính mình.

Mạch Tiểu Miên dùng ống tay áo lau nước mắt đã phủ kín mặt, đôi mắt mơ hồ ngập nước, cô muốn tiếp tục mở xem, nhưng cũng chỉ còn lại những thư đến trước đây cô viết cho anh ấy, không còn bức thư nào anh tự gửi cho bản thân nữa.

Cô bấm mở những lá thư mình đã gửi cho Trình Đông Thành trước kia.

Khi đó hai người bọn cô vẫn chưa chia tay, nội dung của những bức thư đó vô cùng kỳ quặc, những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể. Ngay cả chuyện một hôm nào đó cô gặp được một chú chó nhỏ đáng yêu, cô cũng vô cùng vui vẻ mà viết tới một nghìn chứ.

Đúng vậy, ngày đó cô là một nữ sinh hoạt bát năng động, ở trước mặt anh, luôn cảm thấy không bao giờ hết chuyện để nói. Chuyện gì cô cũng muốn nói với anh, muốn chia sẻ cùng anh, muốn mỗi giây mỗi phút đều cùng anh ở một chỗ.

Mà anh cũng giống như vậy. tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

Tình yêu của hai con người đầy nhiệt huyết thanh xuân, giống như kẹo cao su vậy, dính chặt lấy nhau đến mấy cũng không hề cảm thấy chán.

Nhìn lại những bức thư tràn đầy yêu thương trước kia, trong đầu Mạch Tiểu Miên không khỏi xuất hiện lại những hình ảnh ngày đó của hai người.

Đã từng vui vẻ, hạnh phúc đến như vậy!

Cô nở nụ cười, những nước mắt lại tuôn ra.

“Thiếu phu nhân, cô vẫn khỏe chứ?”

Thấy cô ở trong nhà vệ sinh lâu như vậy, thím Trương lo lắng cô sẽ xảy ra chuyện, bèn vội vàng gõ cửa hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 418


Chương 418

“Thím Trương, cháu không sao ạ, chỉ là có hơi táo bón thôi.

‘Thím không cần phải để ý đến cháu đâu.”

Mạch Tiểu Miên cố gắng để cho giọng điệu của mình trở nên bình thường nhất có thể, trả lời nói.

“Táo bón sao? Vậy thì tốt, hù chết tôi rồi, tôi còn tưởng cô té xỉu ở trong đó rồi nữa chứ”

Thím Trương thở phào nhẹ nhõm nói.

“Thím Trương à, cháu không đến nỗi yếu ớt như vậy đâu, thím cứ yên tâm ngủ một giấc đi ạ.”

Mạch Tiểu Miên lau nước mắt, bình tĩnh kéo cửa đi ra ngoài.

‘Thím Trương vẫn chưa ngủ mà lo lắng ở cửa chờ cô, điều này làm cô cảm thấy vừa áy náy, lại vừa ấm áp.

“Thiếu phu nhân, cô có muốn uống chút nước không?”

‘Thím Trương nhìn thấy đôi mắt hồng hồng của cô, trạng thái tinh thần cũng không thoải mái lắm, bèn nói.

“Được”

Thím Trương đưa cho cô một ly nước ẩm.

Mạch Tiểu Miên uống cạn, cảm giác thoải mái hơn rất nhiều, sau đó cô lên giường nằm, nói: “Thím Trương, cháu ngủ đây, thím cũng ngủ đi.”

“Được.”

‘Thím Trương vô cùng vui vẻ tắt điện, bật đèn ngủ lên.

Lần này, Mạch Tiểu Miên không bị mất ngủ nữa, rất an tâm ngủ một giấc tới rạng sáng. Trong giấc mơ, cô cũng gặp Trình Đông Thành, tuy nhiên, lần này không phải là nụ cười thảm thiết với khuôn mặt nát bấy bê bết máu nữa, mà là gương mặt thời trung học của anh, một thiếu niên tỏa nắng điển trai…

Cô bị tiếng chuông điện thoại di động đánh thức, là chủ nhiệm Hoàng, lãnh đạo của đơn vị gọi điện tới.

“Pháp y Mạch, có phải hôm nay cô xảy ra chuyện gì rồi không? Sao còn chưa đi làm?”

Giọng điệu của chủ nhiệm Hoàng mang theo chút chất vấn, nhưng cũng không dám gay gắt quá.

Mạch Tiểu Miên nhìn đồng hồ đeo tay, phát hiện đã chín giờ rồi. Cô cũng không xin phép nghỉ nên chắc phải đi làm rồi. Hơn nữa hôm nay còn phải khảo hạch cháu gái kia của chủ nhiệm Hoàng nữa.

Hỏng bét rồi!

“Thật xin lỗi, chủ nhiệm hoàng, vì tay bị thương nên tôi đang ở trong bệnh viện, quên mất phải xin nghỉ. Nhưng mà ông yên tâm, bây giờ tôi sẽ đi làm ngay.”

Mạch Tiểu Miên vội vàng giải thích.

“Ở trong bệnh viện sao?”

Giọng điệu chủ nhiệm Hoàng lúc này mới hòa hoãn lại, nói: “Pháp y Mạch à, nếu như cô không thoải mái, hôm nay có thể không cần đến làm đâu. Đợi khi nào cô xuất viện, tôi lại để cho cháu gái mình tới gặp cô vậy.”

“Không sao cả, bây giờ tôi qua đi làm ngay, ông bảo cô bé đợi tôi một lát”

Mạch Tiểu Miên cũng đang sốt ruột muốn tuyển được một trợ thủ đắc lực, cô chỉ bị thương ở cánh tay thôi, cũng không ảnh hưởng gì đến khả năng phán đoán, không cần phải nằm đợi trong bệnh viện mãi thế này.”

“Thím Trương, cháu phải đi làm đã.”

Mạch Tiểu Miên nói với thím Trương.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 419


Chương 419

“Thiếu phu nhân, dáng vẻ cô bây giờ sao có thể đi làm được chứ? Nếu thiếu gia biết sẽ mắng chết đấy.”

Thím Trương vô cùng lo lắng nói.

“Không cần phải sợ anh ấy. Hôm nay cháu còn có truyện quan trọng, nhất định phải đi làm.”

Mạch Tiểu Miên cầm quần áo tiến vào trong phòng vệ sinh, một tay thay quần áo, mang giày xong, liền chuẩn bị đi làm.

“Thiếu phu nhân, bữa sáng cô còn chưa ăn đâu đấy.”

“Cháu sẽ gói lại rồi mang theo ăn sau ạ.”

Mạch Tiểu Miên cầm túi bánh tối hôm qua thím Trương mang tới, vừa ăn vừa đi.

Thím Trương đành phải đi theo cô ra ngoài.

Xuống đến cửa bệnh viện, Mạch Tiểu Miên đưa tay vẫy một chiếc taxi, lên xe đi.

‘Thím Trương vội vàng gọi điện thoại cho Kiều Minh Húc, báo cáo tình huống của Mạch Tiểu Miên.

Kiều Minh Húc ở đầu dây bên kia nghe được tin tức này, hận không thể lập tức bay từ nước Mỹ về, bắt người phụ nữ cưồng công việc kia về nhà rồi trói chặt lại!

Mạch Tiểu Miên trở lại đơn vị.

Chủ nhiệm Hoàng mang theo một cô gái đang đứng đợi.

Thấy cô gái này, Mạch Tiểu Miên cảm giác như nhìn thấy mình ngày đó.

Gương mặt cô ấy xinh đẹp tuyệt trần, tuổi so với cô không chênh lệch nhiều lắm, nhưng trong ánh mắt lại lãnh đạm ưu thương.

“Pháp y Mạch, cô tới rồi?”

Chủ nhiệm Hoàng nhìn thấy cô, bèn vội vàng giới thiệu cô gái bên cạnh cho cô, nói: “Đây là Đàm Thủy Minh, người tôi muốn giới thiệu cho cô.

“Chào pháp y Mạchl”

Đàm Thủy Minh chào cô.

“Chào em Đàm!”

Có lẽ như nhìn thấy bản thân của trước kia, ấn tượng đầu tiên của Mạch Tiểu Miên với Đàm Thủy Minh khá tốt, cô nói: “Em ngồi xuống trước đi, chúng ta trò chuyện một chút.”

“Pháp y Mạch à, đây là người tôi dẫn tới, cô cứ nhìn xem thử có thích hợp hay không nhé. Tôi đi trước, không quấy rầy cô khảo hạch nữa.”

Chủ nhiệm Hoàng vì để tránh hiềm nghi nên cũng rời đi.

Mạch Tiểu Miên ngồi nhìn Đàm Thủy Minh ở trước mặt mình, nói: “Nguyện vọng ban đầu của em khi học chuyên ngành pháp y là gì?”

Đôi mắt Đàm Thủy Minh lóe lên cảm giác khổ sở, nói: “Vào năm em học lớp mười một, một siêu thị đột nhiên bốc cháy, thiêu trụi nhiều người. Trong báo cáo giám định nói vì sai lầm của thợ điện nên mới dẫn đến sự cố đó. Vì vậy, thợ điện kia phải bị xử phạt hình sự, mà người nhà ông ấy lại bị người thân của những người đã chết kia điên cuồng đuổi cùng diệt tận, táng gia bại sản, cuộc sống luôn trong trạng thái nơm nớp lo sợ. Người thợ điện đó, chính là cha của em. Khi em vào nhà tù thăm hỏi sức khỏe ông ấy, ông ấy nói, sự cố phát cháy đó không thể nào vì sai lầm trong công việc của ông mà tạo thành được. Nguyên nhân chính gây ra vụ cháy là từ tiệm internet ở lầu một châm ngòi, cháy thẳng tới lầu hai. Chứ không phải là từ lầu hai lan xuống lầu một. Nhưng mà, ông chủ của tiệm internet kia, phía sau có chỗ dựa, nên người phải gánh chịu hậu quả, chỉ có thể là một thợ điện nhỏ không có bối cảnh gì như ông ấy. Cha em bởi vì thân thể không tốt, còn chưa lãnh xong án tù, đã chết ở trong ngục. Mẹ em cũng bỏ em lại, gả đi nơi khác. Em từ một đứa trẻ hạnh phúc, lại biến thành một cô nhi bất hạnh, chỉ có thể đi theo bà nội sống qua ngày. Lúc ấy, người giám định nguyên nhân bốc cháy của siêu thị kia, là do pháp y cùng cảnh sát cùng nhau giám định. Em nghi ngờ bọn họ đã sửa đổi kết quả giám định thực, từ đó khiến cho bọn em phải tan cửa nát nhà…”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 420


Chương 420

Nghe thấy những lời này, trái tim Mạch Tiểu Miên cũng đau nhói theo.

Về phần chân tướng của vụ cháy kia thế nào, bản thân cô không tham dự vào, nên cũng không biết lời của Đàm Thủy Minh nói, rốt cuộc là lời từ một phía, hay chính là sự thật.

Nhưng cho dù thế nào đi nữa, cô bé này cũng thật sự làm cho người khác phải đau lòng.

“Cho nên, em muốn làm một pháp y, một người có thể tận tâm tận lực giám định được chứng cứ thật sự sao?”

Mạch Tiểu Miên nhìn cô ấy hỏi.

Đối với Mạch Tiểu Miên mà nói, đây là vấn đề quan trọng nhất.

Trình độ kỹ thuật của một người, có thể từ từ đào tạo.

Nhưng mà đạo đức nghề nghiệp của một người, phải xuất phát từ tín niệm trong lòng.

Nếu không, sẽ lại giống như Trương Hòa kia, bị lợi ích che mắt, cuối cùng làm nhục nghề pháp y.

“Vâng, những vụ án nếu đã qua tay em, em chắc chắn sẽ không bao giờ để xuất hiện án chết oan, không sợ cường quyền, không dối gạt lương tâm, kiên định trung thành với kết quả.”

Đàm Thủy Minh rất kiên đình gật đầu nói.

“Được”

Mạch Tiểu Miên sau đó đơn giản chỉ hỏi thăm cô một vài vấn đề chuyên môn.

Câu trả lời cùng cách nhìn nhận vấn đề của Đàm Thủy Minh đều khá xuất sắc, giống như cô năm đó vậy.

Mở tập hồ sơ của Đàm Thủy Minh ra, cô phát hiện cô ấy vân luôn được thầy Hoàng Minh dẫn dắt, thầy lại là một người có danh vọng tương đối cao trong giới pháp y. Ấy thế mà cô bé vẫn nhận được lời khen ngợi từ giáo sư.

Xem ra, tư cách thật sự không tệ.

“Em Đàm Thủy Minh, em sẵn lòng trở thành trợ lý của tôi sao?”

Mạch Tiểu Miên nhìn cô ấy hỏi.

“Em sẵn lòng.”

“Được, em trúng tuyển! Từ nay về sau, sẽ trở thành trợ thủ của chị nhé!”

Mạch Tiểu Miên đứng thẳng người, đưa tay về phía cô.

Đàm Thủy Minh nắm lấy tay cô.

Mạch Tiểu Miên phát hiện, khớp xương tay của cô ấy rất có lực, da thịt trong lòng bàn tay cực kỳ xù xì, bèn không nhịn được mà cầm tay cô lên nhìn.

“Đây là kết quả luyện tập của em.”

Đàm Thủy Minh biết cô đang nhìn cái gì, liền chỉ vào những vết chai sần trong lòng bàn tay cô, nói: “Vào năm nhất đại học, thầy nói lực tay của em quá yếu, khi cầm đao giải phẫu sẽ không thể chắc được, lúc mổ xẻ sẽ không có cách nào.

chuẩn xác được cả. Mỗi ngày em đều cầm rựa bửa củi ít nhất ba giờ, tập luyện trong thời gian dài, nên mới thành như vậy. Nhưng được cái sau đó thầy cũng không nói em cầm dao không chắc, sức lực yếu nữa.”
 
Back
Top Bottom