Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 381


Chương 381

Kiều Minh Húc nhíu mày lại, nói: “Nơi đó không sạch sẽ, đồ ăn cũng không tốt, nhiều người hỗn tạp, có gì ngon mà ăn cơ chứ? Tôi cùng em đến Phong Nhã ăn, em có thể tùy ý chọn bất kỳ món nào cũng được.”

“Không muốn, tôi chỉ muốn tới chợ đêm ăn mà thôi.”

Mạch Tiểu Miên vô cùng kiên quyết yêu cầu, nói: ‘Không phải anh nói đáp ứng một tâm nguyện của tôi sao? Ước muốn nhỏ nhoi như vậy anh cũng không thể đáp ứng được, vậy tôi làm gì còn dám mong đợi đòi hỏi lấy được tâm nguyện gì khác lớn hơn từ anh cơ chứ? Thật là đau lòng mà, tôi không ăn đâu!”

Nói xong, cô cầm lấy chén cháo hơi đẩy về phía anh.

“Được rồi, tôi đồng ý với em, em ăn đi!”

Tổng giám đốc Kiều của chúng ta, cuối cùng vẫn phải cực kì xoắn xuýt đáp ứng tâm nguyện này của cô.

Mạch Tiểu Miên vừa nghe thấy, bèn không khỏi mở cờ trong bụng, vội vàng lấy chén cháo trở về, bắt đầu ăn từng ngụm lớn.

€ó lẽ bởi vì tâm nguyện đã được chấp thuận, tâm tình của cô cũng trở nên tốt hơn. Lần này loại cảm giác không có khẩu vị kia cũng bớt đi rất nhiều, cô đã nếm ra được ít mùi vị tươi ngon.

Nhìn thấy cách ăn của cô trước sau không đồng nhất, Kiều Minh Húc chợt xuất hiện loại cảm giác giống như bị lừa, bèn thở phì phò hỏi: “Mạch Tiểu Miên, có phải em cố ý lừa gạt tôi không đấy?”

“Anh bị ngốc à?”

“Không phải”

“Tôi đây làm sao có thể lừa được tổng giám đốc Kiều ngoan ngoãn chui vào tròng cơ chứ? Tôi còn tự hỏi bản thân mình làm thế nào thông minh được như vậy ấy.”

Mạch Tiểu Miên ăn sạch miếng cháo cuối cùng, sau đó lau miệng nói: “Vừa rồi khẩu vị của tôi thật sự không tốt, nhưng nghe anh đồng ý cùng tôi đi ăn chợ đêm, nên tâm trạng lập tức trở nên thoải mái. Dạ dày cũng bất giác nghe lời.

Kiều Minh Húc à, tôi thật sự không phải lừa gạt anh đâu, anh đừng dùng lòng dạ tiểu nhân đo bụng quân tử như vậy.

Mạch Tiểu Miên tôi làm người quang minh lỗi lạc, đường đường chính chính, anh không thể nghĩ oan cho tôi như vậy được!”

‘Trông cô nói năng đầy lý lẽ hùng hồn như vậy, Kiều Minh Húc chỉ biết đảo trắng mắt.

Tuy nhiên, nhìn thấy cô có thể ăn hết chén cháo này, hơn nữa khẩu khí nói ra còn không đứng đắn như vậy, anh cảm thấy cũng không tệ, bèn nhanh chóng ăn cơm của mình.

“Kiều Minh Húc, anh nhớ đấy, anh không được ăn quyt đâu!”

Mạch Tiểu Miên lo lắng anh sẽ giả vờ như không biết gì, bèn nhấn mạnh nói: “Thím Trương cũng có nghe đấy, thím ấy có thể làm chứng!”

“Tôi cũng chưa nói mình sẽ không làm.”

Kiều Minh Húc sậm mặt lại đáp.

“Không sai, tổng giám đốc Kiều của chúng ta nhất ngôn cửu đỉnh, đại trượng phu nói là làm. Tôi tuyệt đối tin tưởng anh sẽ không bao giờ quyt nợ.”

Tâm tình của Mạch Tiểu Miên rất tốt, đứng lên, nói: “Anh ăn trước đi, tôi lên sân thượng phơi nắng để tiêu hóa một chút.”

Cô vừa mới đi ra khỏi hậu viện, liền nhận được tin nhắn ‘Wechat của Kiều Mai Kim.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 382


Chương 382

Kiều Mai Kim gửi hình ngày hôm đó ở nhà bếp qua cho cô, nói: “Chị dâu à, chị xem hình này, chị cùng anh trai thật đúng là xứng đôi. Hai người đứng chung một chỗ, khiến người ta nhìn thôi cũng đã cảm thấy vui vẻ rồi.”

Mạch Tiểu Miên vô cùng cẩn thận nhìn dáng vẻ Kiều Minh Húc mặc tạp đề ngày đó, khóe môi bất giác mỉm cười.

Những tấm hình này, được chụp rất đẹp, trông vô cùng ấm áp.

Cô vụng trộm lưu vào thư mục riêng trong Wechat.

Đến một ngày nào đó, sau khi hai người chia xa, những tấm hình này, đều là những kỷ niệm đẹp mỗi khi nhớ lại.

“Đúng rồi, Mai Kim, mới vừa rồi anh trai em đã đồng ý với chị, có thể cùng chị đi chợ đêm đấy, hắc hắc!”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà nói với cô em chồng thích hóng chuyện này.

“Thật sao? Thật sao?”

Kiều Minh Húc vô cùng hưng phấn nói.

“Ừ, vừa mới đồng ý xong.”

“Ha ha, chị dâu à, chị thật đúng là quá trâu bò. Chị lại thật sự có thể để cho anh trai em đến chợ đêm cơ đấy. Đến lúc đó, đừng quên món lòng già xào nghệ chị nhé, ha haIl”

“Nhất định, đây là mục tiêu cuối cùng của chị!”

“Ha ha, nhớ chụp hình lại, cảnh mà anh trai em ở chợ đêm ăn lòng già heo ấy!”

“Cái này phải chụp lén mới được, nếu không, anh ấy nhất định sẽ giận mất!”

“Nhiệm vụ chụp lén kia cứ giao cho em, khi nào hai người đi ăn, chị cứ nói với em, em sẽ lặng lẽ đi theo, theo dõi bên cạnh hai người.”

“Mục tiêu này của em lớn quá đấy, nhất định sẽ bị phát hiện mất”

“Không sợ, em có thể hóa trang mài! Đến lúc đó, đừng nói là anh trai em, cho dù là mẹ cũng sẽ không nhận ra đâu. Vừa nghĩ tới chuyện anh trai em có thể ngồi ở chợ đem, sau đó gắp một đũa lòng già, em thật sự quá hưng phấn mà, ha ha ha…

Kiều Mai Kim vô cùng khoa trương nói.

Mạch Tiểu Miên liền quở trách ngay.

“Nhìn điện thoại rồi cười ngốc như vậy, em đang xem gì vậy?”

Sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói của Kiều Minh Húc, Mạch Tiểu Miên sợ hết cả hồn, vội vàng tắt đoạn trò chuyện trên Wechat, cười gượng nói: “Không nhìn gì cả.”

“Không nhìn gì cả?”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn về phía màn hình điện thoại di động của cô, nói: “Đang trò chuyện Wechat với ai thế? Còn cười vui vẻ như vậy?”

“Ừ, đang nói chuyện bát quái với Diệp Mai ấy mà. Anh cũng biết rồi đây, cô ấy là một người vui tính, rất biết cách chọc cười người khác.”

Mạch Tiểu Miên nói dối, không thể để cho anh biết được âm mưu bí mật của hai chị em cô được.

“Ừ, Diệp Mai đúng là có thể làm cho người khác cảm thấy vui vẻ, giống như em vậy. Cái này gọi là rắn chuột một ổ, hay là cấu kết với nhau làm việc xấu?”

“Anh mới rắn chuột một ổ, cấu kết với nhau làm việc xấu ấyt Mạch Tiểu Miên nghe anh miêu tả mình cùng Diệp Mai như vậy, bèn trợn trắng mắt.

“Hửm? Hình như bây giờ tôi cùng em cũng ở cùng một ổ.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 383


Chương 383

Em là rắn? Hay là chuột nhỉ? Không đúng, tôi là chó sói, em là chó nhà mới đúng!”

Kiều Minh Húc cố ý nói.

Mạch Tiểu Miên mặt đầy vạch đen, lần đầu tiên không nói nên lời.

Kiều Minh Húc nhìn thấy dáng vẻ ngây ngô cứng họng của cô, bèn không nhịn được đưa tay búng vào trán cô.

Mạch Tiểu Miên vội vàng che trán lại, trợn trắng mắt nói: “Lúc anh mong đợi tôi tranh cãi lại, tôi cứ hết lần này tới lần khác không muốn cãi vả phản bác lại anh đấy, ha ha.”

“Người phụ nữ giảo hoạt này.”

Kiều Minh Húc nhìn cô, nói: “Không phải em muốn đi dạo một chút sao? Tôi cùng em đi dạo quanh tiểu khu nào, thuận tiện xem thử cha mẹ em thế nào rồi, được chứ?”

“Cũng được, nhưng không cho phép nói với bọn họ chuyện công việc cùng bệnh tình của tôi đâu đấy.”

“Biết rồi.”

Hai người sóng vai nhau tản bộ đi ra khỏi tiểu khu Hoàng Uyển.

Tiểu khu này được xem như cấp bậc năm sao, mỗi cảnh trí ở nơi này được thiết kế vô cùng đẹp đẽ, cây xanh bóng mát, hoa cỏ trải rộng. Hơn nữa còn tham khảo phong cách của lâm viên Tô Châu. Trên đường tản bộ cực kỳ thoải mái dễ chịu.

“Hoàng Uyển là công trình đầu tiên của tập đoàn Kiều Thị mà tôi độc lập đảm nhận. Những thiết kế cơ bản đều là tôi tự mình thiết kế. Lúc ấy, vì để có thể thiết kế Hoàng Uyển thành một tiểu khu cao cấp nhất thành phố A, tôi đã tiêu tốn rất nhiều tâm tư cùng sức lực trên đó, cả đêm không ngủ là chuyện thường tình.

Kiều Minh Húc nói với cô.

“Wow! Nơi này anh cũng tự tay thiết kế sao? Anh lợi hại quá vậy? Tôi còn tưởng rằng anh chỉ là một thương nhân bất động sản, nhưng không ngờ rằng anh còn là một nhà thiết kế cao cấp đấy!”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

“Tôi học đồng thời quản trị kinh doanh và kiến trúc của Đại học Harvard, hơn nữa còn tốt nghiệp loại xuất sắc đấy nh: Nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của cô, Kiều Minh Húc cực kỳ hưởng thụ.

“Không từ ngữ nào có thể hình dung được sự ngưỡng mộ của tôi với anh cả! Đại thần Kiều, xin hãy nhận của tôi một lạy”

Mạch Tiểu Miên giả vờ như muốn quỳ xuống đất để hành lễ.

Kiều Minh Húc vươn tay kéo cô lên, đầu đầy vạch đen nói: “Mạch Tiểu Miên à, em rốt cuộc có thể đứng đắn đừng chọc cười người khác nữa được không đấy?”

“Anh sai rồi.”

Mạch Tiểu Miên xụ mặt, nghiêm túc nói: “Thật ra thì, tôi am hiểu nhất là dùng chuyện nghiêm túc để kết thúc một câu chuyện cười đấy!”

Nha …nha… nha…

‘Trán của Kiều Minh Húc lúc này đã không phải là một vạch đen nữa, mà là một đàn quạ bay qua trước mặt …

Người phụ nữ chết bầm này luôn làm cho người ta cảm thấy vui vẻ như thế đấy!

“Chị, anh rế!”

Một giọng nói vui mừng, còn có hơi ngượng ngùng vang lên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 384


Chương 384

Mạch Đồng Đồng, mặc một bộ đồng phục học sinh mới tinh, mang theo cặp sách, đi chiếc xe đạp màu hồng mà Mạch Tiểu Miên đã mua cho cô bé, dừng lại trước mặt họ.

“Đồng Đồng, em tan học rồi à?”

Mạch Tiểu Miên vô cùng cao hứng đến mức vươn tay ôm lấy eo của Đồng Đồng.

Sau khi trải qua sự điều chỉnh về chế độ ăn uống của mẹ Mạch, mà bản thân cô bé cũng không còn phải sống cuộc sống lang thang, nay đây mai đó nữa, cả người không chỉ tròn trịa hơn, mà còn trông tươi tắn rạng ngời đầy sức sống của một thiếu nữ xinh đẹp. Không còn trông khô héo như cải úa nữa.

Đồng Đồng trời sinh mang theo một vẻ đẹp tự nhiên.

Mạch Tiểu Miên chỉ là mới mấy ngày không gặp cô bé, mà đã cảm thấy cô bé ngày càng trổ mã xinh đẹp.

“Chị ơi, chị và anh rể cùng nhau đi tản bộ đấy à, thật là lãng mạn mà”

Đồng Đồng mặt đầy vẻ hâm mộ nhìn hai người bọn cô.

“Đồng Đồng của chúng ta còn biết nói từ lãng mạn cơ đấy.”

Mạch Tiểu Miên cười nói với Kiều Minh Húc: “Anh có nghe thấy không? Cùng nhau đi tản bộ là một chuyện lãng mạn đấy, sau này nên đi dạo cùng tôi nhiều hơn đấy.”

“Rảnh rỗi sẽ đi ngay.”

Kiều Minh Húc ngược lại rất thành thật trả lời.

“Chị ơi, chị có gặp anh Quang Hiển không? Đã lâu rồi em không thấy anh ấy.”

Mạch Đồng Đồng nhìn về phía số 8 Hoàng Uyển trước mặt, nói: “Anh Quang Hiển không phải ở trong đó sao? Sao em chưa từng gặp anh ấy xuất hiện lần nào nhỉ?”

“Quang Hiển chỉ thỉnh thoảng sống ở đây thôi, chủ yếu là ở trong nhà họ Phùng.”

Kiều Minh Húc lên tiếng nói.

“Vậy sao?”

Mạch Đồng Đồng lại nhìn Mạch Tiểu Miên với vẻ mặt mong đợi, nói: “Chị ơi, hay là lúc nào đó chị mời anh Quang Hiển đến nhà chúng ta ăn cơm đi. Mỗi lần mẹ làm thức ăn đều nhớ anh ấy. Mẹ nói trên đời này, người có thể thưởng thức tài nấu nướng của mẹ nhất, chính là anh Quang Hiển. Làm thức ăn cho anh Quang Hiểm rất có cảm giác thành tựu.”

Mạch Tiểu Miên thầm thở dài nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ánh sáng của Đồng Đồng khi nói về Phùng Quang Hiển.

Lần trước cô đã nói với Phùng Quang Hiển, để anh ấy chú ý khi tiếp xúc với Đồng Đồng.

Phùng Quang Hiển cũng bày tỏ mình đã hiểu, nói sau này sẽ không tùy ý trêu chọc Đồng Đồng nữa.

Nhìn dáng vẻ này của Đồng Đồng, đoán chừng cô bé vẫn chưa chết lòng với Phùng Quang Hiển.

“Quang Hiển đang bận chuẩn bị đám cưới, làm gì có thời gian đến thăm nhà chúng ta cơ chứ?”

Mạch Tiểu Miên muốn dập tắt mộng tưởng của Đồng Đồng, vì vậy đành phải nói về đám cưới của Phùng Quang Hiển vào tuần sau Đồng Đồng vừa nghe thấy vậy, sắc mặt cô bé giống như bị một búa đập vào vậy: “Anh ấy… khi nào thì anh ấy sẽ kết hôn ạ?”

“Thứ ba tới.”

Mạch Đồng Đồng lại một lần nữa bị đả kích, cơ thể chấn động, bàn tay đang vịn vào xe đạp hơi run lên, miệng lẩm bẩm nói: “Anh Quang Hiển sao có thể kết hôn nhanh như vậy cơ chứ? Làm sao có thể như thế được?”

“Đồng Đồng, Quang Hiển đã định ước kết hôn với Lãnh Kiều Thi từ lâu rồi.”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy dáng vẻ này của cô bé, bèn lên tiếng nói: “Anh ấy chỉ xem em giống như em gái của mình mà đối đãi, em đừng suy nghĩ nhiều.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 385


Chương 385

Đồng Đồng mím chặt môi, trong mắt ầng ậng nước, cuối cùng, cô bé gật đầu, nói: “Vâng ạ, chị, em biết mà. Em về nhà trước đây.”

Nói xong, cô bé đạp ghi đông xe, phóng nhanh về phía trước…

Mạch Tiểu Miên nhìn theo bóng lưng của cô bé, quay đầu lại hỏi Kiều Minh Húc: “Anh cảm thấy Đồng Đồng có phải là có chút không bình thường với Quang Hiển không?”

“Thiếu nữ hoài xuân ấy mà, tên nhãi Quang Hiển kia từ nhỏ đã rất thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa từng quan tâm đến hậu quả”.

Kiều Minh Húc có chút xem thường nói: “Loại tình cảm thiếu nữ này, chỉ cần Quang Hiển không trêu chọc cô bé nữa, chắc là sẽ sớm trôi qua thôi.”

“Chỉ hi vọng như vậy.”

vựng thìa vọyc Mạch Tiểu Miên đột nhiên rất muốn biết, rốt cuộc tình cảm nảy sinh giữa Kiều Minh Húc và Lâm Ngọc, là dạng gì.

Tuy nhiên, cô không dám hỏi.

Bởi vì, cô cũng không muốn người khác hỏi về cô và Trình Đông Thành.

Vừa nghĩ đến Trình Đông Thành, ánh mắt của cô cũng trở nên ảm đạm.

Điện thoại của Kiều Minh Húc vang lên, anh liếc nhìn tên người gọi tới, sau đó nói với Mạch Tiểu Miên: “Tôi nhận điện thoại.”

Anh đi sang chỗ khác để nghe điện thoại.

Thấy dáng vẻ bí ẩn nghe điện thoại sau lưng mình, Mạch Tiểu Miên liền đoán được rằng, đó chắc chắn là điện thoại của Lâm Ngọc.

Lòng cô trở nên chua xót, khó chịu vô cùng.

Kiều Minh Húc nghe điện thoại xong, đi tới nói với cô: “Đi thôi, đưa em đến một nơi.”

“Đi đâu?”

Mạch Tiểu Miên không kìm chế được ghen tuông trong lòng, giọng nói cũng trở nên đặc biệt cứng rắn.

“Chỉ cần đi theo tôi là được.”

Kiều Minh Húc lại vươn tay nắm lấy tay cô.Tên miền mới của bên mình Truyen3.one. Cả nhà ủng hộ chúng mình để chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Mạch Tiểu Miên dùng sức hất tay anh ra, có chút nóng nảy nói: “Đừng kéo tay tôi ở nơi công cộng như vậy, muốn tạo.

hình tượng đôi vợ chồng yêu thương đấy à?”

“Không kéo thì không kéo, nổi giận gì chứ, đúng là một người phụ nữ khó hiểu mà!”

Kiều Minh Húc bất mãn nói.

“Đúng vậy, tôi khó hiểu, lại không phải là người dịu dàng khéo léo đấy!”

Mạch Tiểu Miên tức giận nói: “Dù sao, tôi cũng chỉ là một người vợ trên hợp đồng của anh. Một khi hợp đồng kết thúc, chúng ta sẽ giải tán. Tôi cần gì phải đối xử tốt với anh cơ chứ?”

“Đúng là quá khó hiểu mà, không biết phải làm sao với em nữa!”

Kiều Minh Húc thật sự không hiểu, mới vừa rồi rõ ràng cô rất tốt, sự nóng nảy này là từ đâu ra thế này. Anh cũng lười đem mặt nóng dán vào mông lạnh, xụ mặt nói: “Cùng tôi đi nào, tôi đưa em đến gặp một người!”

“Tôi thấy không khỏe, tôi không muốn gặp ai cả!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 386


Chương 386

Mạch Tiểu Miên còn nghỉ ngờ anh dân mình đi gặp Lâm Ngọc, sau đó sẽ thỏa thuận chuyện gì đó, nên kiên quyết từ chối.

“Thật sự không muốn gặp sao?”

Đôi mắt đen của Kiều Minh Húc mang theo sự thăm dò, nói: “Đừng hối hận đấy nhé!”

Nghe giọng điệu của anh, dáng vẻ không giống như là gặp Lâm Ngọc, vẻ mặt Mạch Tiểu Miên mới hơi dịu đi, cô nói: “Vậy anh nói thử xem, rốt cuộc là nhân vật lớn nào vậy!”

“Tạm thời giữ bí mật, chỉ cần đi cùng tôi thôi!”

Kiều Minh Húc vươn tay ra, rồi lại thu về, bước nhanh về phía trước.

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một chút, rồi cũng đuổi theo.

Hai người một trước một sau bước trên đường, ở trong mắt người ngoài nhìn vào, giống hệt như hai đứa trẻ đang giận hờn nhau vậy.

Trở lại bãi đậu xe, Kiều Minh Húc vẫn kéo mở cửa ghế sau xe ra, muốn để Mạch Tiểu Miên ngồi vào.

Nhưng thay vào đó, Mạch Tiểu Miên lại chạy đến ghế phụ, nhanh chóng kéo mở cửa ra, sau đó chui vào ngồi xuống.

Trước giờ cô vẫn luôn ngồi ở phía sau xe, cô phải ngồi ở ghế phụ để xem thử, rốt cuộc anh là vì sự an toàn của cô, hay là bởi vì để lại chỗ ngồi này cho Lâm Ngọc nữa.

“Đừng làm rộn, ngồi trở lại ghế sau đi!”

Kiều Minh Húc ra lệnh nói.

“Tôi muốn ngồi đây!”

Mạch Tiểu Miên cũng quả quyết!

“Ngồi lại!”

Kiều Minh Húc tiếp tục ra lệnh.

“Không!”

“Ngồi về saul”

Mạch Tiểu Miên đột nhiên cau mày, vươn tay đỡ trán anh, nói: “Đầu tôi rất choáng váng, ngồi ở phía sau xe sẽ chóng mặt nôn mửa. Tôi nôn ra thì anh cũng đừng hối hận đấy.”

“Chóng mặt sao?”

“Đúng.”

“Trước kia em ngồi trên xe cũng đâu thấy bị chóng mặt.”

Giọng điệu của Kiều Minh Húc hơi chậm lại.

“Lúc trước tôi không bị bệnh, chao ôi, thật là chóng mặt mà.

Ngồi phía sau không được thật đấy, tôi ngồi ở đây, có được không?”

Mạch Tiểu Miên thấy mình không thể chiếm ưu thế, liền giả bộ đáng thương để cầu xin Kiều Minh Húc.

Dù thế nào đi nữa, hôm nay dù thế nào cô cũng phải ngồi ở đây.

Kiều Minh Húc im lặng m ghế sau, rồi ngồi vào ghế lái, cuối cùng cũng đóng cửa Mạch Tiểu Miên nhìn thấy âm mưu nhỏ của mình được như ý, bèn cười trộm.

Kiều Minh Húc ngồi vào chỗ điều khiển, nhìn cô một cái, sau đó vươn tay kéo dây an toàn của cô, rồi bắt đầu chậm rãi lái xe.

“Đầu vẫn còn choáng váng sao?”

Anh vừa lái xe vừa hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 387


Chương 387

“Ừ, vẫn thế”

Mạch Tiểu Miên đáp.

Tốc độ lái xe của Kiều Minh Húc chậm hơn so với bình thường rất nhiều, không biết là vì lý do an toàn hay là sợ cô bị chóng mặt.

Mạch Tiểu Miên hơi luống cuống xấu hổ vui mừng vì thủ đoạn thành công của mình, nên yên lặng ngồi xuống, không nói nhiều nữa.

Xe chạy đến ngã tư.

Kiều Minh Húc dừng xe, chờ người đi qua đường phía trước đi qua.

Mạch Tiểu Miên bị dây an toàn thắt chặt nên có chút không thoải mái, bèn cúi đầu nới lỏng dây an toàn. Tuy nhiên trong lòng cô đột nhiên có dự cảm không lành, bèn đưa mắt đảo qua người đi đường qua lại trước mặt.

Ánh mắt sắc bén của cô nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc như nông nhân nhập cư, từ trong túi da rắn kia, đột nhiên rút ra một vật màu đen, nhắm ngay vào trong xe của Kiều Minh Húc!

Mạch Tiểu Miên sửng sốt, giật nảy cả mình nghiêng về phía Kiều Minh Húc!

Bang!

Viên đạn phá vỡ cửa kính xe hơi.

Cánh tay Mạch Tiểu Miên đau đến mức suýt ngất đi.

Kiều Minh Húc đẩy cô ra, mở cửa xe, định chạy tới chỗ tên sát thủ đang nhanh chóng bỏ chạy vì bắn trượt, nhưng tay kia của anh lại bị Mạch Tiểu Miên kéo lại, nói: “Đừng đuổi theo nữa, nguy hiểm lắm! Tôi đau quái”

Kiều Minh Húc quay đầu lại, nhìn thấy máu đang túa ra từ cánh tay đang bị cô che kín …

Vào lúc đó, trái tim anh như bị một viên đạn bắn mạnh vào, co giật dữ dội.

“Cố nhịn nào, chúng ta lập tức tới bệnh viện ngay!”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà ủng hộ chúng mình để chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Anh đặt Mạch Tiểu Miên ngồi xuống, nhấn ga, lái xe đến bệnh viện gần nhất với tốc độ tối đa.

Vừa lái xe, anh vừa lo lắng liếc nhìn sắc mặt tái nhợt của Mạch Tiểu Miên.

Tâm trạng của Mạch Tiểu Miên lúc này vẫn chưa hết hoảng sợ…

Cô cũng đã từng giám định các vụ án xả súng, nhưng cô vân nghĩ rằng những việc như vậy, vốn chỉ tồn tại giữa cảnh sát và tội phạm, rất khó có thể xảy ra với cô.

Nhưng thật không ngờ, nó lại thực sự đã xảy ra.

Cũng may bệnh viện ở cách đó không xa, chỉ năm phút đồng hồ, xe đã đến bệnh viện.

Kiều Minh Húc nhanh chóng xuống xe, kéo cửa ghế phụ, vươn tay bế Mạch Tiểu Miên ra ngoài.

“Chân tôi không bị thương.”

Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Còn có thể đi được!”

Kiều Minh Húc không trả lời cô, mà trực tiếp bế cô ra ngoài, chạy như bay vào thẳng phòng cấp cứu…

Bác sĩ trong phòng cấp cứu mặc kệ những bệnh nhân đang xếp hàng chờ, không coi ai ra gì mà cười nói, cùng người yêu tán tỉnh nhau qua điện thoại.

Những bệnh nhân khác đã gấp đến độ muốn mắng cha gọi mẹ, nhưng lại không dám ừ hử gì, lo lắng đụng phải bác sĩ thích ghi thù, đợi lát nữa xem bệnh cho mình thì không xong rồi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 388


Chương 388

Kiều Minh Húc vội vàng ôm Mạch Tiểu Miên vào, đặt cô ngồi xuống ghế, nói với bác sĩ: “Vợ tôi bị trúng đạn, bác sĩ nhanh đến xem thử!”

Bác sĩ giương mắt nhìn cánh tay của Mạch Tiểu Miên, nhàn nhạt nói: “Xếp hàng đi, đều là bệnh nhân cấp cứu cả mà”

Kiều Minh Húc tức giận, đi tới, giật lấy điện thoại của anh †a, ném xuống đất, vươn tay túm lấy cổ áo anh ta, lạnh lùng quát: “Nếu vợ tôi xảy ra chuyện gì, cả nhà anh cũng phải chôn theo!”

Bác sĩ này vốn vần luôn là người bắt nạt kẻ yếu, nhìn thấy Kiều Minh Húc hung dữ cùng quần áo cao cấp như vậy, bèn sợ hãi, vội vàng gật đầu nói: “Được, được, được, để tôi xeml”

Anh ta vội vàng đi kiểm tra cánh tay Mạch Tiểu Miên.

Nhìn thấy trên cánh tay đẫm máu có một viên đạn bị găm vào, lập tức cũng hơi run lên.

Trên đời này, người có liên quan đến súng đạn, ngoại trừ cảnh sát ra, thì cũng là xã hội đen.

Anh ta thật sự lo lắng Kiều Minh Húc sẽ giết người cả nhà mình, nên cũng không dám thờ ơ.

Anh ta hơi khẩn trương, chân tay luống cuống không biết làm cách nào để lấy đầu đạn ra, khiến Mạch Tiểu Miên đau đến muốn chửi thề, nước mắt chảy dài.

Ánh mắt Kiều Minh Húc nhìn bác sĩ kia như muốn giết người, gầm nhẹ: “Lập tức gọi bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất của bệnh viện các anh ra đây cho tôi!”

“Ông ấy.. đang trong phòng giải phẫu. Anh à, chúng ta chỉ là bệnh viện nhỏ, tôi cũng mới tới đây thôi. Y thuật cũng không tốt, mời anh tới bệnh viện lớn hơn có được không?”

Bác sĩ kia bị Kiều Minh Húc dọa đến mức tay cầm kìm cũng phải run cả lên.

“Để tự tôi làm!”

Mạch Tiểu Miên quả thực không chịu được nữa, vươn tay nắm lấy kìm, căn răng kéo ra…

Viên đạn được rút ra, rơi trên mặt đất, máu chảy ra như suối.

“Mạch Tiểu Miên, cô điên rồi!”

Nhìn thấy cảnh tượng kia, trái tim Kiều Minh Húc đau nhói, vội vàng đổ thuốc cầm máu cùng khử trùng lên vết thương cho cô.

“Đưa kim chỉ khâu vết thương cho tôi!”

Mặc dù đau đớn nhưng Mạch Tiểu Miên vẫn cố gắng kìm nén, bảo bác sĩ kia đưa kim khâu cho cô.

“Tôi… để tôi khâu lại cho cô!”

Bác sĩ vội vàng nói.

“Đưa cho tôi.”

Mạch Tiểu Miên không thể tin tưởng anh ta được nữa.

Bên cạnh đó, bản thân cô cũng là một thợ khâu lão luyện.

Thông thường, sau khi giải phẫu thi thể xong, đều là cô tự mình khâu lại.

Vì để cơ thể người đã khuất có thể nguyên vẹn, trên phương diện này cô yêu cầu cực kỳ cao.

Mặc dù cô bị thương ở tay phải, nhưng bản thân cô lại là người thuận tay trái, nên động tác khâu chủ yếu là nhờ vào †ay trái.

“Không … Không cần gây mê sao?”

Bác sĩ hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 389


Chương 389

“Không.”

Mạch Tiểu Miên biết, thuốc gây mê có tác dụng phụ nhất định đối với cơ thể, cô sợ sẽ ảnh hưởng đến độ chính xác của vết khâu.

Bác sĩ kia chỉ có thể làm trợ thủ cho cô, giúp cô kéo chỉ…

Kiều Minh Húc nhìn cô, trên đầu toát hết cả mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt lại kiên định, vẻ mặt bình tĩnh tự khâu lại cho chính mình. Anh thật sự vừa đau lòng vừa khâm phục!

Cứ tưởng cô là một đứa trẻ liều lĩnh l* m*ng, nhưng trong thời khắc nguy cấp, cô vẫn phát huy hết khí chất nữ pháp y của mình.

Chính anh cũng không biết, ánh mắt mà anh nhìn cô, đã dần trở nên nóng bỏng…

Mỗi lần cô châm kim vào cánh tay, trái tim anh lại cũng giống như bị kim đâm vậy, đau nhói!

Cuối cùng Mạch Tiểu Miên cũng đã khâu xong năm mũi cho mình, sau khi đợi bác sĩ băng bó cho cô xong. Cô chợt giống như quả bóng bị xì hơi đi vậy, ngoẹo đầu, trực tiếp ngất đi trong lồng ngực Kiều Minh Húc, hôn mê…

*Đến khi cô tỉnh lại, đã nằm trong bệnh viện tốt nhất thành phố A, khu bệnh VỊP.

Cô mở mắt ra nhìn căn phòng đặc biệt trước mặt được trang hoàng như khách sạn năm sao, cánh tay khế nhúc nhích, cơn đau nhanh chóng lan tràn khắp cơ thể khiến cô không khỏi khẽ rên lên một tiếng.

“Rất đau sao?”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Bên cạnh truyền đến âm thanh khẩn trương của Kiều Minh Húc.

Cô nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện anh đang nằm ở bên người mình, dựa rất gần.

Hai người cứ như vậy chen chúc nhau trên chiếc giường một mét rưỡi. Nhìn thế nào cũng đều rất mập mờ.

Mạch Tiểu Miên hơi lúng túng hỏi: “Đây là bệnh viện nào vậy?”

“Bệnh viện Quân Y thành phố A.”

Kiều Minh Húc từ trên giường ngồi dậy, nhìn vết thương trên cánh tay cô, sau đó hỏi: “Cảm giác còn rất đau sao? Bác sĩ đã kiểm tra qua, đầu đạn may mà chưa chạm đến xương cốt, cho nên cũng không xem là tổn thương quá lớn. Bác sĩ nói, chỉ cần chú ý đổi thuốc, rất nhanh sẽ tốt lên thôi, hơn nữa cũng không ảnh hưởng gì đến hoạt động của cánh tay.”

“Tôi đúng là phúc lớn mạng lớn mà, ha ha.”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, nói: “Có phải vừa rồi tôi đã hôn mê rất lâu không?”

“Hơn hai tiếng đồng hồ.”

“Chảy chút máu thôi mà cũng hôn mê rồi, thân thể tôi đúng thật là càng lúc càng yếu ớt mà.”

Mạch Tiểu Miên tự giễu nói.

“Người phụ nữ ngốc này.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô, nói: “Sao em cứ ngốc như vậy mà đi đỡ đạn cho tôi cơ chứ? Tôi là đàn ông, nếu đạn bay về phía tôi, cứ để tôi cản là được rồi. Sau này không cho phép em liều lĩnh như vậy nữa!”

“Bởi vì tôi là người phụ nữ ngốc cơ mài”

Mạch Tiểu Miên cười khổ nói: “Anh cũng đừng xem tôi vĩ đại quá như vậy. Có thể tôi cũng không phải là giúp anh đỡ đạn đâu. Lúc ấy nhìn thấy người nọ đột nhiên nổ súng, đoán chừng chắc vì tôi sợ quá, cho nên mới chui vào trong ngực anh để được bảo vệ thôi. Kết quả ai ngờ, ha ha, lại biến thành tôi giúp anh đỡ đạn ấy chứ. Tôi thế này có phải là không chiếm được tiện nghi mà còn khoe tài không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 390


Chương 390

“Còn mạnh miệng cãi nữa!”

Kiều Minh Húc đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng búng vào trán cô, nói: “Rõ ràng là làm chuyện tốt, nhưng hết lần này tới lần khác lại không chịu thừa nhận. Trên đời này, còn có người sống theo kiểu Lôi Phong như em sao?”

“Tôi không phải là sống theo kiểu Lôi Phong, mà tôi chỉ là chó ngáp phải ruồi thôi.”

Mạch Tiểu Miên trừng mắt nhìn, nói: “Nhưng mà, cho dù tôi có bắt đầu từ động cơ gì, kết quả đều là tôi đã thay anh cản một viên đạn, anh phải báo đáp thật tốt cho tôi đấy.”

“Em muốn báo đáp thế nào? Nói đi!”

“Vẫn là tâm nguyện lần trước của tôi đó, anh phải cùng tôi đi ăn chợ đêm. Tôi ăn cái gì, anh phải ăn cái đó!”

“Đơn giản như vậy?”

“Ừ ừ, tôi đây là một người phụ nữ không có yêu cầu cao, cho nên anh phải quý trọng.”

Mạch Tiểu Miên miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại đã sớm âm thầm sảng khoái.

Đơn giản sao?

Không sao, đối với người bình thường mà nói, đi chợ đêm ăn lòng xào nghệ, là một món ăn rất đơn giản lại hưởng thụ.

Nhưng đối với công tử mắc bệnh sạch sẽ như Kiều Minh Húc này, chắc chắn không hề đơn giản. Đoán chừng cũng giống như người bình thường muốn vàng vậy.

Ha ha!

Nghĩ tới đây, cô lập tức trở nên vui vẻ.

Trong lòng vui nên gương mặt cô cũng bất giác hơi lộ ra cảm xúc thật.

Kiều Minh Húc nhìn thấy vẻ mặt không có ý tốt, cười một cách giảo hoạt như vậy, bèn trợn mắt hỏi c: ó phải em đang suy nghĩ mưu ma chước quỷ gì đó với tôi không đấy?”

“Gì cơ chứ? Kiều Minh Húc à, hình như tôi chưa từng chỉnh đốn gì anh cả đấy? Còn cái gì mà mưu ma chước quỷ cơ: chứ? Đừng quên, tôi là ân nhân cứu mạng của anh, anh không thể oan uổng tôi như vậy được. Tôi sẽ cảm thấy.

tuyệt vọng với cái thế giới này đấy!”

Mạch Tiểu Miên làm bộ vô cùng đứng đắn, dáng vẻ nghiêm túc nói.

Nhìn dáng vẻ ăn không nói có của cô, trực giác của Kiều Minh Húc cảm thấy có điều gì đó không bình thường.

Trong cái đầu nhỏ của cô, chắc chắn đang suy nghĩ đến chuyện quái quỷ gì đó rồi.

Tuy nhiên, cứ để cho cô tự do phóng khoáng vậy đi, chỉ cần cô vui vẻ là được rồi!”

“Đúng rồi, không phải anh muốn dẫn tôi đến gặp một người rất quan trọng sao? Có chuyện xảy ra như vậy, có làm lỡ hẹn không?”

Mạch Tiểu Miên đột nhiên nghĩ tới mục đích hai người ra khỏi cửa, bèn không khỏi hỏi thăm.

“Không sao cả, rất nhanh người đó sẽ tới đây gặp chúng ta thôi.”

Giọng nói của Kiều Minh Húc có chút phức tạp nói.

“Rốt cuộc là ai vậy chứ?”

Mạch Tiểu Miên thật sự tò mò, người mà cô sẽ hối hận nếu không gặp được là ai.

Lúc này, chợt bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 391


Chương 391

“Mời vào!”

Kiều Minh Húc lên tiếng nói.

Mạch Tiểu Miên tưởng là y tá, nên cũng không nhìn ra cửa, mà cúi đầu kiểm tra cánh tay mình.

Khi cô ngẩng đầu nhìn lên lần nữa, lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, một đôi mắt quen thuộc, đang nhìn cô.

Mạch Tiểu Miên hoàn toàn sững sờ, có cảm giác như đang ở trong mộng.

Cô ngẩn người nhìn anh ấy, không dám phát ra tiếng động.

Cô sợ nếu mình vừa lên tiếng, người đàn ông trước mặt này sẽ biến mất không dấu vết, sau đó lại nở một nụ cười thảm thiết đãm máu.

Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt biến hóa của cô, trong lòng hoàn toàn không cảm giác được mùi vị gì, bắt đầu hối hận về quyết định này của mình.

Kể từ khi Mạch Tiểu Miên nói đã gặp lại Trình Đông Thành, anh đã treo thưởng lớn, sai người đi tìm kiếm Trình Đông Thành.

Cuối cùng anh cũng tìm được, cũng dò hỏi rõ ràng về quá khứ của Trình Đông Thành và Mạch Tiểu Miên, còn có cái chết của anh ấy.

Vì để giải thoát cho Mạch Tiểu Miên khỏi cơn ác mộng đó, anh quyết định để Mạch Tiểu Miên gặp Trình Đông Thành.

Vì vậy, hôm nay, ngay khi nhận được cuộc gọi đã tìm được Trình Đông Thành, anh mới nóng lòng muốn đưa cô đến gặp.

Nhưng không ngờ, ở trên đường lại gặp phải vụ nổ súng.

Suốt hai tiếng đồng hồ cô hôn mê, anh vẫn luôn nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, quấn quít hồi lâu, cuối cùng vẫn nhờ người đưa Trình Đông Thành đến đây.

“Đông Thành…”

Mạch Tiểu Miên thử nhỏ giọng cố gắng thì thào gọi tên anh ấy: “Anh còn sống sai?”

“ừ”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Trịnh Đông Thành trả lời, nhưng cách anh nhìn cô có chút kỳ lạ, như thể anh chưa từng quen biết Mạch Tiểu Miên vậy.

Cho dù đã nhiều năm trôi qua như vậy, lấy sự quen thuộc của Mạch Tiểu Miên với anh, cô sẽ không nhận nhầm người được.

Tất nhiên, so với trong quá khứ, anh ấy già hơn một chút.

Nhưng nốt ruồi lệ màu đỏ bên khóe mắt vẫn có thể nhận ra rõ ràng.

Còn nữa, mùi hương trên người anh vẫn là mùi hương mà Mạch Tiểu Miên quen thuộc.

Sao có thể nhận nhầm được chứ?

“Đông Thành, anh không nhận ra em sao?”

Mạch Tiểu Miên có chút thất vọng nhìn anh ấy hỏi.

Sau ngần ấy năm, cô vẫn luôn mơ về anh. Nếu như anh đã quên mất cô, như vậy thật sự không công bằng.

Quả nhiên, Trình Đông Thành thật sự lắc đầu, mờ mịt nhìn cô nói: “Nhìn em rất quen mắt, nhưng tôi không nhớ là ai cả, xin lỗi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 392


Chương 392

Nghe thấy như vậy, trái tim Mạch Tiểu Miên chợt chùng xuống, hỏi: “Anh là Trình Đông Thành sao?”

“Thật xin lỗi, tôi không phải là Trình Đông Thành, tôi là Trình Tây Thành. Nhưng mà tôi có một người anh em sinh đôi tên là Trình Đông Thành, đã chết rồi.”

“Trình Tây Thành? Anh em sinh đôi sao?”

Mạch Tiểu Miên hoài nghỉ lắc đầu, nói: “Làm sao có thể chứ? Trình Đông Thành chưa bao giờ nói với tôi rằng anh ấy có anh em sinh đôi, mà cho dù là anh em sinh đôi thì cũng không thể giống nhau hoàn toàn.”

“Cô gái à, nhưng sự thật chính là như vậy.”

Anh ấy lấy chứng minh thư của mình ra, đưa cho cô xem.

Mạch Tiểu Miên nhận lấy.

Quả nhiên, trên đó viết tên của Trình Tây Thành, mà không phải là Trình Đông Thành.

Chuyện này…

Làm sao có thể chứ?

Trước đây, khi cô và Trình Đông Thành yêu nhau, cha mẹ của anh cũng ngầm cho phép. Vì vậy, cô cũng đã nhiều lần ra vào nhà họ Trình, nhưng cho tới bây giờ, cô vẫn chưa bao.

giờ nghe nói rằng anh có một người anh em song sinh.

Hơn nữa, cô còn nghe anh qua, anh là con trai độc nhất cơ mà.

Bây giờ, đột nhiên có một người anh em sinh đôi giống hệt như vậy, thật đúng là kỳ lạ.

“Tôi có thể xem bả vai trái của anh được không?”

Mạch Tiểu Miên hỏi.

Trình Đông Thành hơi do dự một chút, sau đó cởi cúc áo sơ mi ra, để lộ bả vai trái.

Trên bả vai trái của anh ấy dày đặc vết chai, như thể đã trải qua quá trình lao động nặng vậy, còn có một vết sẹo lớn, nhưng không phải vết sẹo cô muốn thấy.

Vào năm lớp mười một, khi ất thích nhân vật Triệu Mẫn trong cuốn tiểu thuyết “Ỷ Thiên Đồ Long Ký”, cô ta đã cắn Trương Vô Ky một cái, để lưu lại con dấu của mình, với hy vọng sau này Trương Vô Ky nhìn thấy vết cắn kia, sẽ nhớ đến cô ấy.

Khi đó, cô còn nói đùa với Trình Đông Thành rằng: “Em cũng muốn học theo Triệu Mẫn, cắn thật mạnh trên người anh, để anh có thể lưu lại dấu ấn của em, sau này sẽ nhớ đến em mãi”.

“Được, anh nguyện ý để em lưu lại dấu ấn trên cơ thể anh.”

Trình Đông Thành sảng khoái đưa tay về phía cô, cười rạng rỡ nói: “Căn đi!”

Mạch Tiểu Miên há miệng định cắn, nhưng nghĩ tới việc cắn vào cánh tay anh sẽ không thuận tiện cho công việc sau này của anh, bèn buông tay anh ra, nói: “Chúng ta đổi sang cắn chỗ khác đi.”

“Toàn thân anh đều mặc cho em xử trí, em muốn cắn ở chỗ nào thì cứ cắn đi.”

Trình Đông Thành cười xấu xa nói: “Dù sao anh cũng là người của em mà.”

Mạch Tiểu Miên khi đó vẫn còn ngây thơ và trẻ con, nghe thấy những lời cực kỳ mập mờ như vậy, liền đỏ bừng mặt phỉ nhổ: “Trình Đông Thành, anh xấu xa quá đấy! Không để ý tới anh nữa!”

“Đàn ông không xấu, phụ nữ không thương mà.”

‘Tròng mắt đen của Trình Đông Thành chợt lóe lên tia sáng nào đó, sau đó nhìn cô nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 393


Chương 393

Mạch Tiểu Miên bất mãn bĩu môi, nói: “Em đã rất yêu anh rồi, có phải anh còn muốn tình yêu của nhiều cô gái khác nữa không? Vậy thì em không thương anh nữa, anh xấu tính như vậy, thế thì cứ để nhiều cô gái khác yêu đi, hừ!”

“Không đâu, anh muốn một mình Mạch Tiểu Miên yêu mà thôi!”

Trình Đông Thành vội vàng kéo tay cô lại, nói.

Lúc này, cúc áo sơ mi của anh ấy chợt bị bung ra, khiến bả vai bị lộ ra ngoài.

Dưới ánh sáng mặt trời, chàng thiếu niên trông trắng lóa.

Mạch Tiểu Miên lúc này có chút ghen tị cùng thẹn thùng, bèn cúi đầu xuống, cắn mạnh vào bả vai anh ấy một cái.

Dấu răng rõ, từ đấy về sau, như một vết sẹo không thể xóa nhòa, vẫn còn trên bả vai Trình Đông Thành…

Tuy nhiên, bây giờ bả vai của người đàn ông này đã bị tổn thương quá nhiều, nên cô không có cách nào tìm được dấu răng trên đó nữa. Cũng không biết là có, hay là không có.

Mạch Tiểu Miên cực kỳ khổ sở nhìn anh ấy.

Cô hy vọng anh ấy chính là Trình Đông Thành!

Hy vọng người đã chết ở Mỹ kia không phải Trình Đông Thành!

Nhưng mà, người trước mắt này lại nói anh ta là Trình Tây Thành!

Mà cô, lại không có cách nào phân biệt thật giả được cả!

Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt buồn bã của cô mà trái tim bị một bàn tay to nào đó nắm thật chặt, vô cùng khổ sở.

Anh không nhịn được mà ôm cô vào lòng.

Mạch Tiểu Miên lúc này đã buồn đến mức ngã vào trong vòng tay anh, không nhúc nhích.

Giờ phút này, cô cần một vòng tay ấm áp như vậy để vỗ về an ủi.

Trình Đông Thành nhìn hai người bọn họ thật sâu, sau đó nói: “Anh Kiều, chị Kiều, tôi có thể rời khỏi đây bây giờ chưa?”

Kiều Minh Húc khoát tay.

Trình Đông Thành rời khỏi phòng bệnh.

Mạch Tiểu Miên tuy rằng nằm trong ngực Kiều Minh Húc, không nhìn gì cả, nhưng lỗ tai lại vểnh lên, nghe tiếng bước chân nặng nề của Trình Đông Thành càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất.

Nước mắt nhanh chóng trào ra, làm ướt cả ngực áo Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc đau lòng vuốt tóc cô…

Nhưng rồi, Mạch Tiểu Miên lại làm một động tác khiến tim anh thiếu chút nữa tan vỡ.

Mạch Tiểu Miên vốn trước đó đã bị cảm lạnh sổ mũi, bây giờ cô khóc, nước mũi càng chảy ra nhiều hơn.

Lúc này cô đang chìm đắm trong khổ sở cực độ, vì vậy, hồn nhiên không cảm giác mà vừa khóc, vừa dùng áo sơ mi của Kiều Minh Húc lau nước mũi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 394


Chương 394

Kiều Minh Húc nhìn thấy nước mắt cùng nước mũi của cô, tất cả đều lau trên quần áo của mình, cảm giác trên người giống như vừa bị một con ốc sên bò qua vậy, buồn nôn…

Nhưng mà, anh vẫn cố gắng chịu đựng, không đẩy Mạch Tiểu Miên đang khóc ngất trời đẩy ra…

Mạch Tiểu Miên sau khi khóc xong một trận, mới phát hiện hành động này của mình quá khiến người ta ghét bỏ, bèn vội vàng lui khỏi ngực anh, phát hiện áo sơ mi của anh ướt nhẹp, trơn nhầy một mảng lớn nước mắt cùng nước mũi…

Chính cô cũng cảm thấy thật ghê tởm mà. Cô lập tức không để ý tới chuyện khóc lóc khổ sở gì nữa, mà che miệng lại, có hơi sửng sốt đợi Kiều Minh Húc phát cáu lên.

Kiều Minh Húc cúi đầu nhìn áo sơ mi của mình, cả khuôn Anh thật muốn cởi bộ quần áo này xuống quá.

Nhưng lại không biết nên xuống tay từ đâu, trên nút áo dính đầy nước mắt cùng nước mũi trông rất dơ.

Anh đúng là có muốn chạm vào cũng không dám mà!

“Anh…. c** q**n áo ra đi, tôi đi tắm!”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy dáng vẻ như hóa đá của anh, bèn vội vàng nói.

“Em cởi ra giúp tôi!”

Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô nói: ‘Mấy cái nút áo này dơ: quá rồi, tôi không thể chạm vào nổi.”

“Được, tôi cởi!”

Mạch Tiểu Miên đưa bàn tay không bị thương kia ra, muốn giúp anh cởi nút áo sơ mi, nhưng lại không biết làm thế nào. Một tay cởi nút áo thật lòng không cách nào linh hoạt, cũng không biết làm thế nào để mở ra.

“Không cần biết, xé ra đi! Dù sao bộ quần áo này tôi cũng sẽ không mặc nữa!”

Kiều Minh Húc nói với cô.

“Được!”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Mạch Tiểu Miên mới vừa rồi còn rất khó chịu, nhưng đột nhiên lại có chút hưng phấn, dùng sức kéo mạnh.

Xoạt!

Áo sơ mi mới tinh bị cô xé ra thành hai nửa, lộ ra khuôn ngực cơ bắp, màu đồng cường tráng…

Một nửa chiếc áo sơ mị, bị cô kéo mạnh từ trên người anh, sau đó ném xuống đất…

Lúc này, vừa vặn có y tá tới kiểm tra phòng, đổi thuốc.

Cô ta trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, trong đầu nhanh chóng liên tưởng đến một vài tình tiết không phù hợp với thiếu nhi, mặt nhanh chóng đỏ lên, vội vàng đóng cửa, lui ra ngoài…

Đụng phải một đồng nghiệp khác…

“ớt t6 “Tiểu Hồng, sao cô hốt hoảng quá vậy? Kiểm tra phòng số 1 thế nào rồi?”

Đồng nghiệp nhìn thấy dáng vẻ ngượng ngùng đỏ mặt hốt hoảng của cô ta, bèn hỏi.

“Không có.”

Y tá kia nhanh chóng ghé miệng vào tai đồng nghiệp, nhỏ giọng kể lại chuyện mới chứng kiến vừa rồi!

Đồng nghiệp kia tính tình nóng nảy, lớn giọng, bình thường cũng hay trộm lên mạng xem truyện sắc nữ, vô cùng hưng phấn lớn tiếng hỏi: “Thật sao? Phu nhân Kiều kia lại háo sắc đến vậy à? Lại còn chơi trò xé áo sơ mi của tổng giám đốc Kiều sao? Đợi lát nữa có khi nào sẽ đẩy tổng giám đốc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 395


Chương 395

Kiều ngã nhào không? Khó trách cô ta có thể thành công đuổi mối tình đầu mười năm kia của tổng giám đốc Kiều đi.

Hóa ra là vậy, tính cách đúng là đủ dũng mãnh, đủ trực tiếp mà!”

“Hừ, cô nhỏ tiếng lại một chút!”

Y tá kia khẩn trương che miệng cô ta lại.

Nhưng mà, đã muộn rồi, những lời này, đã bị những y tá khác ở cửa nghe thấy.

Chuyện bát quái, lập tức xuất hiện trong nhóm Wechat của bệnh viện…

Kết quả, chuyện này một truyền mười, mười truyền một trăm…

Cuối cùng, lại lên tiêu đề báo mạng.

Về phần hai người trong cuộc kia, lúc này vẫn còn ở trong phòng bệnh.

“Người phụ nữ đáng chết này, em phải đền bộ quần áo này lại cho tôi đấy!”

Kiều Minh Húc đen mặt gầm nhẹ nói.

“Anh là chồng của tôi, quần áo của anh chính là quần áo của tôi, không thể có chuyện bồi thường ở đây được.”

Mạch Tiểu Miên ra vẻ thông thạo nói.

“Hừ”

Kiều Minh Húc hừ lạnh một tiếng, nói: “Em có tin tôi đánh em không?”

“Đánh đi, đánh đi.”

Mạch Tiểu Miên giả vờ bày ra dáng vẻ không sợ, liếc mắt nhìn anh.

Thấy thân hình nhỏ bé kia của cô, không hiểu sao Kiều Minh Húc lại khát khô cả cổ họng, nuốt nước bọt, cầm chai nước suối ở bên cạnh lên, uống ừng ực hết sạch cả một chai. Tuy nhiên vẫn không có cách nào giải quyết được…

Tuy nhiên, cuối cùng anh vẫn phải khắc chế bản thân lại.

Để tránh cho những chuyện lúng túng phát sinh, anh vội vàng cầm áo khoác âu phục đặt ở trên ghế lên, tiến vào phòng tắm của bệnh viện, dội nước lạnh..

Lần tắm rửa này, đầu tiên là cọ rửa sạch sẽ nước mắt cùng nước mũi kia, tiếp theo chính là d*c v*ng sinh lý của anh…

Tắm rửa xong, lau khô người.

Vì không có quần áo dự phòng, nên anh không thể làm gì khác hơn, đành phải không mặc áo sơ mị, trực tiếp cài nút áo khoác âu phục.

Từ phòng tắm đi ra, Mạch Tiểu Miên dùng ánh mắt hơi có vẻ si mê nhìn anh, nói: “Vốn cho rằng thời điểm anh không mặc quần áo là quyến rũ nhất. Không ngờ, anh chỉ cần mặc áo khoác âu phục, dáng vẻ không mặc áo sơ mi càng làm người ta tưởng tượng thêm nhiều hơn.”

Đúng là, dáng vẻ lúc này của Kiều Minh Húc cực kỳ hấp dẫn.

Bởi vì cổ áo khoác âu phục cực kỳ thấp, phía dưới chỉ có mỗi hai nút áo, còn lộ ra bờ ngực săn chắc màu đồng kia.

Thật sự khiến người ta cảm thấy muốn phụt máu mũi vì quá s*x* mà. Mạch Tiểu Miên lại bắt đầu xuất hiện ý nghĩ xúc động muốn xé âu phục của anh xuống.

“Mạch Tiểu Miên!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 396


Chương 396

Kiều Minh Húc đưa ngón tay ra, búng lên trán cô, dáng vẻ cực kỳ đứng đắn nghiêm túc nói: “Đừng quên, em chỉ là vợ trên hợp đồng của tôi thôi. Em không được có bất kỳ suy nghĩ kỳ lạ nào với tôi đâu. Điều này là trái với quy định của hợp đồng đấy nhé.”

“Không có suy nghĩ gì cả, cũng không muốn, cứ làm như tôi muốn lắm vậy.”

Mặc dù bình thường cô vẫn luôn mở miệng nói mình chỉ là một người vợ trên hợp đồng, nhưng vừa nghe thấy chính anh nói ra, cô lại có cảm giác không thoải mái, nổi giận nói: “Là một thương binh như tôi, cho dù tôi có suy nghĩ kỳ lạ gì đó với anh, cũng không cách nào hành động được đâu, anh đừng quá lo lắng.”

“Em biết võ, có thể bốn lạng đẩy ngàn cân. Mà tôi chỉ là một người tay không trói gà không chặt. Em muốn so sức mạnh với tôi, tôi cũng không có biện pháp nào cả.”

KH thấy dáng vẻ cô dường như đã hoàn toàn quên đi những khổ sở mà Trình Đông Thành mang đến. Vì để điều hòa bầu không khí, làm tâm trạng của cô tốt lên, anh bèn trêu đùa nói.

“Tay trói gà không chặt sao? Kiều Minh Húc, anh là mặt trắng thư sinh đấy à? Đừng khiến người ta chán ghét như thế, nhìn cơ bụng tám múi của anh kia…”

Mạch Tiểu Miên đưa đầu ngón tay ra, chọt chọt vào bắp thịt ở lồng ngực đang lộ ra dưới bộ âu phục lớn của anh, ói: “Ít nhất cũng có thể nâng được mức tạ 100kg mới có thể luyện thành như vậy.”

“Ôi chao, bị em nhìn thấy mất rồi, còn có để người khác sống nữa không đấy?”

Kiều Minh Húc giả vờ dùng giọng điệu thẹn quá hóa giận, tay xếp thành hình hoa lan, đâm vào bả vai cô…

Bất chợt thấy động tác cùng giọng nói khác thường của anh, Mạch Tiểu Miên lập tức hóa đá…

Cô trợn mắt hốc mồm nhìn Kiều Minh Húc, hỏi: “Anh bị nữ quỷ nhập vào người đấy à?”

“Em mới bị nữ quỷ nhập vào người ấy!”

Kiều Minh Húc vừa rồi vì để chọc cho cô cười, mà cố ý làm ra dáng vẻ kia.

Nhưng kết quả, ngay cả chính anh còn bị bản thân mình làm cho nổi cả da gà, bèn vội vàng khôi phục lại giọng điệu cùng thần thái như cũ.

“Ha ha.”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà cười lớn, nói: “Kiều Minh Húc, anh thật đúng là càng ngày càng buồn cười mà.

Nhưng mà, tôi thích!”

Nhìn thấy nụ cười của cô, trái tim Kiều Minh Húc cũng nở ra giống như một đóa hoa vậy…

Mạch Tiểu Miên cười cười, đột nhiên lại nghĩ tới Trình Đông Thành.

Tiếng cười hơi ngừng lại…

Trái tim khó lắm mới kiềm nén lại bắt đầu khó chịu…

Nhìn thấy gương mặt cô trong nháy mắt chuyển từ vui vẻ sang buồn bã, trong lòng Kiều Minh Húc cũng trâm xuống theo.

Anh biết cô khổ sở vì chuyện gì, liền ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay vỗ bả vai cô một cái, bày tỏ sự an ủi.

Anh cũng không biết người kia có phải Trình Đông Thành mà là Trình Tây Thành hay không.

Sớm biết như vậy, còn không bằng không để cô gặp được.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 397


Chương 397

Như vậy, sâu thẩm trong nội tâm của cô, vẫn còn tồn tại chút ảo tưởng, cảm thấy như Trình Đông Thành vẫn còn sống, cảm giác áy náy kia cũng sẽ yếu đi một ít.

Đúng là chuyện ngoài dự tính mà!

“Thật xin lỗi, đều do tôi không điều tra rõ, cứ vậy mà liều lĩnh để cho người kia tới gặp em. Em yên tâm, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng về Trình Đông Thành cùng Trình Tây Thành kia.”

Kiều Minh Húc nói với cô.

“Thôi vậy.”

Mạch Tiểu Miên cảm động vì anh giúp mình tìm hiểu về Trình Đông Thành, nhưng lại buồn bã nói: “Nếu như anh ấy thật sự là Trình Đông Thành, thì không thể nào không nhận ra tôi được. Trình Đông Thành thật sự đã chết rồi, tôi còn vọng tưởng rằng anh ấy còn sống, đúng là điều không thiết thực.”

“Mạch Tiểu Miên à, mỗi một người đều có số mệnh của riêng mình. Cho dù là anh ta còn sống hay đã chết, thì cũng không liên quan gì đến em nữa, trừ khi, em vẫn còn rất…yêu anh ta.”

Kiều Minh Húc nhìn cô nói.

Mạch Tiểu Miên cười khổ, đáp: “Cuộc sống 28 năm này của tôi, cũng chỉ yêu một mình anh ấy. Sinh tử của anh ấy, làm sao có thể không liên quan gì đến tôi cơ chứ?”

Nghe cô nói như vậy, trong lòng Kiều Minh Húc chợt cảm thấy chua chát.

Còn về phần tại sao lại chua như vậy, anh cũng không đi †ìm tòi nghiên cứu làm gì. Chỉ là cảm thấy không thoải mái, rất không thoải mái mà thôi.

Anh đi ra ngoài, gọi điện thoại cho thám tử tư đã đưa Trình Tây Thành tới, đồng thời trách anh ta làm việc không chu toàn.

Thám tử kia tỏ ý sẽ tiếp tục điều tra, cho đến khi tìm hiểu kỹ càng về câu chuyện cặp anh em sinh đôi Trình Đông Thành cùng Trình Tây Thành, rồi sẽ đưa cho anh một câu trả lời xác đáng.

Kiều Minh Húc gọi điện thoại ở ngoài hành lang bệnh viện.

Vì vậy, có không ít y tá đi qua lại, cùng với các cô gái là người thân của bệnh nhân. Khi nhìn thấy anh trực tiếp ở trần mặc âu phục, tận mắt thấy bờ ngực cơ bắp đó, liền ch** n**c miếng. Rất muốn đưa tay sờ thử bắp thịt ở ngực anh sẽ có cảm giác thế nào.

“Anh ơi, chào anh đẹp trai, anh có thể làm bạn trai của em được không?”

Một cô gái nhỏ khoảng chừng 18 tuổi, mặt đầy vẻ si mê, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi anh.

Kiều Minh Húc không để ý tới cô ta, định đi vào phòng bệnh. Nhưng không ngờ, cô gái nhỏ kia lại bắt lấy ống tay áo của anh, nói: “Anh trai à, em là hoa khôi của trường học.

bọn em đấy, rất xinh đẹp đúng không? Vừa dễ thương vừa biết làm ấm giường, em làm bạn gái anh được không?”

Đúng thật là dáng dấp của cô gái nhỏ trước mắt này rất đẹp, đầu tóc đánh rối dễ thương, gương mặt nhỏ nhắn sáng sủa, ngũ quan tinh xảo, da thịt trắng nõn, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Chỉ là, Kiều Minh Húc một chút hứng thú cũng không có, lạnh lùng hất tay cô ta ra, nói: “Thật xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi”

“Kết hôn rồi thì sao chứ? Không có quan hệ gì cả? Tôi chỉ làm bạn gái của anh thôi, cũng không muốn làm vợ của anh mà. Tôi sẽ không phá hư tới hôn nhân của anh đâu.”

Cô gái nhỏ kia nói ra những lời kinh người.

Người luôn có thái độ nghiêm cẩn với tình yêu và hôn nhân như Kiều Minh Húc lập tức nhíu mày, nói: “Tôi có quan hệ, vợ tôi cũng có quan hệ.”

“Phải không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 398


Chương 398

Cô gái nhỏ kia đưa đầu nhìn vào bên trong phòng bệnh, thấy Mạch Tiểu Miên, liền có chút xem thường hỏi: “Người phụ nữ ở bên trong kia là vợ của anh sao?”

“ừ”

Kiều Minh Húc đáp lại, sau đó đi vào phòng bệnh.

Không ngờ, cô gái nhỏ kia cũng đi theo vào, hơn nữa còn bước nhanh tới trước giường bệnh của Mạch Tiểu Miên, quan sát cô từ trên xuống dưới, sau đó bày ra dáng vẻ kiêu ngạo xinh đẹp, vô cùng phách lối nói: “Chị đã già rồi, em chấm trúng chồng chị rồi đấy, chị cùng anh ta ly hôn đi, tôi sẽ đối xử tử tế với con của chị!”

Mạch Tiểu Miên đầu óc mơ hồ nhìn cô ta, nói: “Cô đang nói chuyện gì vậy?”

“Đơn giản như thế mà cũng nghe không hiểu sao, xem ra, không chỉ già, mà chỉ số thông minh cũng có vấn đề, căn bản là không xứng với anh trai đẹp trai này chút nào.”

Cô gái nhỏ mặt đầy khinh bỉ nhìn Mạch Tiểu Miên, nói: “Bà chị à, ý tôi nói là, tôi vừa ý chồng chị đấy, tôi muốn ở cùng anh ấy một chỗ.”

“ồ”

Mạch Tiểu Miên giờ đã hiểu.

Hóa ra, Kiều Minh Húc ở bên ngoài vừa trêu chọc ra một hoa đào.

Hơn nữa hoa đào nhỏ này còn là cực phẩm không bình thường!

Kiều Minh Húc vốn muốn ném cô gái này ra ngoài, nhưng ý nghĩ nào đó trong lòng chợt tác quái.

Anh cũng muốn xem thử Mạch Tiểu Miên sẽ phản ứng thế nào trước cô gái nhỏ muốn đập chậu cướp hoa kia.

Liệu có làm đổ bình dấm không nhỉ?

“Bà chị à, bây giờ chị nên hiểu rằng, ly hôn với chồng, con của hai người, tôi sẽ chăm sóc tử tế. Chị cứ yên tâm lập gia đình khác nhé.”

Cô gái nhỏ kia nói.

“ồ, tốt lắm!”

Mạch Tiểu Miên ngược lại cười thay vì tức giận, nói: “Nhưng mà, tôi đây không có con.”

“Không có con? Như vậy còn tốt hơn, có thể trực tiếp ly hôn ngay được.”

Cô gái nhỏ kia vui vẻ nói.Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

“Tôi với anh ấy ly hôn trực tiếp không thành vấn đề. Vấn đề là liệu cô có thể trực tiếp kết hôn với anh ấy không đây?”

Mạch Tiểu Miên thích thú nhìn Kiều Minh Húc, cười nói: “Này chồng à, chúng ta ly hôn đi, đợi khi nào anh cùng cô gái nhỏ này kết hôn rồi, em nhất định sẽ tham dự chúc phúc cho hai người.

Không thấy được hiệu quả như anh mong đợi, trong lòng Kiều Minh Húc chợt có gì đó buồn bực.

Xem ra, cô thực sự không quan tâm đến bản thân anh chút nào, chỉ quan tâm đến Trình Đông Thành kia thôi.

“Anh đẹp trai, anh có nghe không? Vợ anh đồng ý ly hôn với anh đấy. Đây là chuyện tốt nhất, anh có thể lập tức cưới em rồi!”

Cô gái nhỏ kia vươn tay muốn năm lấy cánh tay của Kiều Minh Húc.

“Cút ngay!”

Kiều Minh Húc gầm nhẹ, một tay đưa ra đẩy cô ta.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 399


Chương 399

“Em xinh xắn đáng yêu như thế này, sao anh còn đẩy em ra chứ?”

Cô gái nhỏ vẻ mặt đầy cam chịu nói: “Bàn về mặt mũi thì em đẹp hơn chị ấy, về vóc dáng em cũng tốt hơn chị ấy, hơn nữa em còn trẻ nữa!”.

“Đúng vậy, chồng, chọn cô ấy đi!”

Mạch Tiểu Miên ở một bên vừa cười vừa quạt gió thôi lửa.

Cô đã nhìn thấy rất nhiều cô gái, nhưng thật sự chưa bao giờ gặp một cô gái nào cực phẩm như vậy.

Sắc mặt Kiều Minh Húc tối sầm lại, mắng: ‘Mạch Tiểu Miên, em đủ rồi đấy!”

“Đúng vậy, tôi chịu đủ sự ngược đãi của anh rồi, ngày nào anh cũng đánh tôi, mắng tôi. Hu hu, tôi muốn ly hôn, anh đi mà ngược đãi cô gái nhỏ đó đi. Cô ấy còn trẻ và khỏe, cô ấy có thể chịu đòn được. Tôi già rồi, nếu tiếp tục bị đánh nữa, tôi sẽ bị hủy hoại mất.”

Mạch Tiểu Miên cố ý giả bộ làm ra dáng vẻ một người vợ bị ngược đãi.

Cô gái kia vừa nghe thấy vậy, liền bị dọa sợ, lùi lại mấy bước, chủ động tránh xa Kiều Minh Húc, bất đắc dĩ hỏi Mạch Tiểu Miên: “Anh ta thật sự là một kẻ cuồng ngược đãi sao? Anh ấy đánh cô thường xuyên sao?”

“Đúng vậy, cánh tay của tôi bị anh ấy đánh gãy đấy. Hu hu, cô gái nhỏ à, cô tốt như vậy, thế thì mau kết hôn với anh ấy đi, như vậy tôi liền thoát khỏi bể khổ rồi.”

Mạch Tiểu Miên vừa nói, vừa chỉ vào cánh tay bị thương của mình.

Cô gái trẻ kia vừa nghe vậy, vội vàng xua tay nói: “Quên đi, vẫn để cho cô tiếp tục giấy dụa trong bể khổ này vậy. Tôi sẽ đi lấy người khác.”

Nói xong, cô ta lập tức bỏ trốn, nhanh chóng đi ra khỏi phòng bệnh.

“Ha ha…”

Mạch Tiểu Miên cười đến mức toàn thân đều run lên, nhưng không ngờ, động tác quá lớn, động đến vết thương, bèn ôi chao một tiếng, đau đến nước mắt chảy cả ra…

Kiều Minh Húc vội vàng nhấc cánh tay cô lên hỏi: ‘Lại đau sao?”

“Ừ, có chút.”

Mạch Tiểu Miên gật đầu, sau đó quay đầu về phía anh, cười trách móc nói: “Tôi nói này Kiều Minh Húc, có phải anh nên cảm ơn tôi không? Tôi đã giúp anh đuổi một cái đuôi phiền phức rồi đấy!”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô, khịt mũi nói: “Tôi cuồng ngược đãi bao giờ chứt”

“Ha ha, anh chính là một người cuồng ngược đãi cơ mà.”

Mạch Tiểu Miên cười lớn nói.

“Tôi ngược đãi em bao giờ cơ chứ?”

Kiều Minh Húc nhìn thấy vẻ mặt gian trá giảo hoạt của cô, hận không thể đưa tay ra trực tiếp b*p ch*t cô, bèn tức giận hỏi.

“Không phải là ngược đãi thân thể, mà là về tinh thần. Tôi đã bị ngược đãi vô số lần, ngược tâm, ngược phổi, ngược.

gan, ngược đạ dày, ngược trí tuệ…”

Mạch Tiểu Miên nói với vẻ buộc tội.

Kiều Minh Húc đầu đầy hắc tuyến, uất ức muốn trực tiếp vươn tay lên trời kêu trời đất.

“Ôi tự nhiên đói quá.”

Mạch Tiểu Miên sờ lên cái bụng đang réo lên ầm ï của mình, nói với vẻ mặt đầy đau khổ.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 400


Chương 400

“Em muốn ăn gì? Tôi mua cho eml”

Kiều Minh Húc vội vàng nói.

“Tôi muốn ăn…”

Mạch Tiểu Miên vẫn còn đang nhớ đến món lòng già xào.

nghệ ở chợ đêm, bèn do dự một chút rồi nói: “Chợ đêm.”

“Bây giờ em còn bị thương, không thể đi ra ngoài, tôi đi mua về cho em.”

Kiều Minh Húc nhìn cánh tay của cô rồi nói.

“Tôi chỉ bị thương ở tay, chứ không phải bị thương ở chân.”

Mạch Tiểu Miên bước xuống giường, đi vài bước rồi nói: “Nhìn xem, tôi vẫn còn có thể đi được này.”

“Không được!”

Kiều Minh Húc vẫn cực tuyệt.

“Không được, tôi muốn đi ăn ở chợ đêm! Kiều Minh Húc, anh đổi ý rồi, không muốn giữ lời hứa sao? Anh làm người không thể không biết xấu hổ như thế này được!”

Mạch Tiểu Miên mặt đầy khinh bỉ nhìn anh, nói.

“Tôi đây đang làm vì sức khỏe của em đấy!”

Kiều Minh Húc mặt mày đen lại nói: “Chuyện tôi đã đáp ứng với em, tôi nhất định sẽ thực hiện. Nhưng mà, bây giờ với vết thương hiện tại của em, lỡ lúc đi ra ngoài không cẩn thận bị người ta đụng phải thì sao đây?”

“Vậy anh cẩn thận bảo vệ tôi là được rồi. Dù sao tôi cũng phải đi ra ngoài, nếu không, tôi ngồi ở chỗ này, sẽ đột nhiên nghĩ đến Trình Đông Thành, sau đó lại rất khó chịu…”

“Được được được rồi, bây giờ tôi đi với em ngay!”

Kiều Minh Húc vội vàng gật đầu nói.

Đôi mắt u ám của Mạch Tiểu Miên nhanh chóng sáng lên, nói: “Tôi ăn cái gì, anh cũng phải ăn cái đó!”

“Được!”

“Vậy thì được rồi! Đi thôi!”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

“Em mặc áo bệnh viện ra ngoài như thế này à?”

Kiều Minh Húc đổ mồ hôi hỏi.

“Tôi vốn chính là bệnh nhận, chuyện này có liên quan gì chứ? Vừa vặn nhắc nhở người khác không nên đụng vào tôi!”

Mạch Tiểu Miên không cho là đúng nói.

Kiều Minh Húc không thể làm gì khác, đành mặc kệ cô.

Hai người đi ra khỏi phòng bệnh, xin phép y tá rồi đi xuống cầu thang.

Dọc đường đi, Kiều Minh Húc đều đứng ở phía bên tay trái đang bị thương của Mạch Tiểu Miên, cẩn thận chú ý để người khác không va vào cô.

Đi tới trước đầu xe.

Lần này Kiều Minh Húc không chịu để cô ngồi vào ghế phụ.

Mạch Tiểu Miên cũng không ép bản thân mình nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi ở phía sau.
 
Back
Top Bottom