Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 361


Chương 361

Mạch Tiểu Miên đi ra khỏi nhà vệ sinh, tiếp tục im lặng ngồi ở một bên.

“Cậu chủ, mợ chủ, có thể ăn cơm rồi.”

Chú Trương đang bận rộn trong phòng bếp bước ra nói.

“Được, cảm ơn chú Trương.”

Kiều Minh Húc đứng dậy.

Mạch Tiểu Miên cũng đứng dậy.

Hai người ngồi vào bàn, đối mặt với nhau.

‘Thím Trương muốn giúp Kiều Minh Húc xới cơm múc canh, nhưng lại bị anh ngăn lại: “Chú Trương, thím Trương, hai người đi nghỉ ngơi đi, để cô ấy làm những việc này.”

Chú Trương và thím Trương rời đi, trong phòng ăn chỉ còn lại hai người bọn họ.

“Xới cơm, múc canh đi.”

Kiều Minh Húc chỉ vào cái chén không rồi nói với Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên đứng dậi chưa kịp ngồi xuống thì đồ ăn cho tôi!”

Giúp anh xới cơm, múc canh, còn lêu Minh Húc lại nói với cô: “Gắp ®?

Vì buổi trưa Mạch Tiểu Miên không ăn cơm, vừa rồi còn bơi trong bể bơi rất lâu, cho nên bây giờ bụng cô đang réo ầm ĩ, nhìn thấy những món ngon đầy đủ sắc hương vị ở trước mặt, cô ước gì có thể ăn hết chỉ trong một ngụm.

Kết quả là cái tên yêu nghiệt Kiều Minh Húc đáng ghét này lại liên tục sai bảo cô, không để cho cô ngồi xuống ăn uống đàng hoàng.

Nhưng vừa rồi cô đã nói rằng mình muốn trở thành một người phụ nữ ngoan ngoãn ít nói, tam tòng tứ đức.

Được rồi!

Cô phải giữ lời hứa!

Vì vậy cô gắp một miếng trứng cá đặt vào bát của anh.

“Cái tôi muốn ăn không phải cái này, gắp lại đi”

Kiều Minh Húc kén chọn nói.

Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh, cố để không mất kiên nhãn, dùng ánh mắt hỏi anh: “Rốt cuộc anh muốn ăn gì?”

“Em tự liệu mà làm.”

Kiều Minh Húc hiểu ánh mắt đang hỏi của cô, anh bèn đáp lời.

Mạch Tiểu Miên nghĩ ngợi rồi gắp một miếng sườn xào chua ngọt.

“Tôi không muốn ăn sườn.”

Mạch Tiểu Miên chỉ đành gắp sườn về, sau đó gắp một con tôm chiên bột cho anh.

Kết quả anh vần chê.

“Kiều Minh Húc!”

Cô thực sự hết chịu nổi, cô đặt đũa xuống, giận dữ nói: “Rốt cuộc anh có thôi đi không hả? Anh có tay có chân, muốn ăn gì thì tự mình gắp. Tôi sắp đói chết rồi, tôi mà còn để ý đến anh nữa thì tôi là con ngốc”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 362


Chương 362

Sau khi xả giận xong, cô cũng bắt đầu động đũa, ăn như hổ đói, không nhìn Kiều Minh Húc nữa.

Kiều Minh Húc buồn cười nhìn cô ăn nhanh, cảm thấy cô ăn cũng kha khá rồi, anh lên tiếng: “Mạch Tiểu Miên, chẳng phải em muốn làm một người phụ nữ ngoan ngoấn kiệm lời à? Em nhìn bộ dạng em đi, lớn tiếng gọi chồng, không nghe lệnh chồng, còn không đợi chồng ăn trước mà đã ăn rồi, hơn nữa còn ăn một cách khó coi như vậy, chậc chậc.”

“Ai để ý đến em là đồ ngốc.”

Mạch Tiểu Miên ngẩng đầu lườm anh, vừa nhai vừa nói: “Vốn dĩ ấy, tôi đã quyết chí làm một người phụ nữ tốt, nhưng biết làm sao được, gặp phải người đàn ông bới móc đủ điều như anh đây nên chỉ đành từ bỏ ý định đó. Từ nay về sau, tôi thích thế nào thì làm thế đó, cùng lắm là anh đuổi tôi ra khỏi nhà thôi.”

“Ô cá tính nhỉ”

Kiều Minh Húc chế nhạo.

“Tôi vốn là người có cá tính mà!”

Mạch Tiểu Miên nhướng mày, ánh mắt đầy khiêu khích: “Không phục thì đấu!”

“Đấu thế nào? Đấu trong nước hay là đấu trên giường?”

Nói xong, chính bản thân anh cũng ngẩn ra, tai đỏ lên.

Câu này là buộc miệng!

Không phải anh cố ý!

“Chậc chậc, Kiều Minh Húc, anh đúng là đồ đàn ông dung tục lại còn buồn nôn! Anh với Ngọc Ngọc của anh đấu trên giường được rồi, đừng kéo tôi vào. Cùng lắm thì tôi đấu trong nước với anh một hiệp, xem thử ai mới là cao thủ bơi lội thực sự”

Mạch Tiểu Miên trừng mắt nói.

“Được, ăn cơm xong chúng ta đấu một trận!”

“Đấu thì đấu, tôi sợ anh chắc?”

Mạch Tiểu Miên lạnh lùng hừ một tiếng, chợt nhớ ra ở đây cô không có đồ bơi: “Đợi ăn xong tôi đến chỗ mẹ tôi lấy đồ bơi sang.”

“Cậu chủ, bên ngoài có người giao hàng đến!”

Đang nói, thím Trương đi vào báo.

“Vâng, bảo họ đợi một lát.”

Kiều Minh Húc biết là đồ bơi tới rồi, anh bèn nói với Mạch Tiểu Miên: “Vứt dần đồ bơi ở nhà mẹ đẻ của em đi cho tôi.”

“Vứt? Anh mua đồ mới cho tôi à?”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh, hỏi.

“Ừm, đồ bơi đã giao rồi đấy, em ăn xong thì đi xem thử có thích không.”

Kiều Minh Húc đáp lời.

“Cái gì? Ngay cả đồ bơi anh cũng mua giúp tôi rồi?”

Mạch Tiểu Miên vô cùng ngạc nhiên hỏi.

“Ừm”

“Tốc độ thật đấy!”

Mạch Tiểu Miên lẩm bẩm một câu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 363


Chương 363

“Chẳng phải em nên nói là chu đáo quá sao?”

Kiều Minh Húc nhìn cô, hỏi.

“Được, anh chu đáo, tôi cảm động!”

Mạch Tiểu Miên nghĩ ngợi rồi lại nhìn anh bằng ánh mắt ngờ vực: “Chắc không phải đồ bơi anh mua đều là bikini hết đấy chứ?”

“Đúng là tôi muốn mua bikini cho em, vấn đề là dáng em mặc bikini được à?”

Kiều Minh Húc buồn cười, hỏi.

“Hừ, lười thảo luận vấn đề này với anh, tóm lại chị đây vẫn khá hài lòng với vóc dáng của mình”

Mạch Tiểu Miên ăn cơm xong, lau khóe miệng, đứng lên nói: “Anh cứ thong thả ăn, tôi đi xem đồ bơi, không hợp thì trả lại: “Đi đi, đi đi”

Kiều Minh Húc phất tay.

Mạch Tiểu Miên đi ra ngoài thì thấy bên ngoài cửa đặt mấy thùng lớn.

Hai nhân viên của cửa hàng đang đợi.

“Mấy thứ này là đồ bơi hết à?”

Mạch Tiểu Miên nghỉ ngờ hỏi.

“Đây là mợ chủ nhà chúng tôi.”

‘Thím Trương nói với hai nhân viên cửa hàng.

“Chào cô Kiều.”

Hai nhân viên vội chào hỏi Mạch Tiểu Miên.

“Chào hai anh.”

Mạch Tiểu Miên gật đầu.

“Cô Kiều, những thứ này đều là đồ bơi, chủ tịch Kiều bảo chúng tôi mang hết đồ bơi size M 34C các kiểu đến cho cô, mời cô xem.”

Hai nhân viên đó mở thùng ra, bên trong xếp đầy đồ bơi các kiểu.

“Anh ấy b**n th** à, mua nhiều đồ bơi vậy.”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được lẩm bẩm, tiện tay cầm một bộ đồ bơi lên, nhìn qua nhìn lại, cảm thấy vẫn khá bảo thủ, cô bèn nói với nhân viên: “Tôi chỉ cần hai bộ là đủ rồi, những bộ khác thì trả về”

“Cái này…”

Nhân viên hơi khó xử: “Là chủ tịch đốc Kiều bảo mua”

“Không trả, để lại hết đi”

Kiều Minh Húc từ phòng ra đi ra, nói: “Tổng cộng hết bao nhiêu, ngày mai đến phòng làm việc của tôi, tìm thư ký của tôi thanh toán”

“Cảm ơn chủ tịch Kiều.”

Nhân viên vui mừng, vội cảm ơn rồi niềm nở hỏi đặt đồ bơi ở chỗ nào.

Kiều Minh Húc bảo thím Trương dẫn họ đến phòng thay đồ ở hồ bơi phía sau.

“Kiều Minh Húc, cho dù anh giàu có cỡ nào đi nữa thì cũng đừng tùy hứng như vậy, mua cho tôi tận mấy chục bộ đồ bơi ư?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 364


Chương 364

“Làm gì mấy chục bộ, chỉ có mười mấy bộ thôi.”

DI Kiều Minh Húc nhìn cô, nói: “Hết cách rồi, tôi có tiền tùy hứng như vậy đấy, không phục thì đấu!”

Mạch Tiểu Miên đầu đầy vạch đen: “Anh học theo người ta nhanh ghê”

“Trước giờ tôi học giỏi vậy đấy”

Chủ tịch Kiều chẳng khiêm tốn chút nào.

Mạch Tiểu Miên nhìn anh với vẻ bất lực rồi đi ra sân sau xem đồ bơi.

Trong phòng thay đồ rộng lớn, đồ bơi đã được lấy ra hết, treo lên đâu vào đấy.

‘Tổng cộng có mười lăm bột!

Quả nhiên là kiểu nào cũng có.

Tất nhiên cũng có bikini ba mảnh.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy đồ bơi thì rất muốn xuống nước bơi.

Cô chọn một bộ màu đen, có thể bọc kín cơ thể, thay đồ, vừa đi ra thì nhìn thấy Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc quan sát cô từ đầu đến chân: “Quả nhiên vóc dáng không đẹp nên không dám mặc bikini.”

“Tôi đã không còn trẻ trung nhiệt huyết nữa, cách khích tướng của anh chẳng có tác dụng đâu. Nào chúng ta đấu một trận, xem rốt cuộc ai mạnh hơn”

“Ừm, em đợi đó.”

Kiều Minh Húc đi vài bước rồi quay đầu nói: “Nếu em thắng thì em có yêu cầu gì?”

Mạch Tiểu Miên nghĩ ngợi: “Anh ngủ dưới đất, tôi ngủ trên giường!”

Kiều Minh Húc cau mày: “Nếu tôi thắng, em ngủ trên giường!”

“Tốt vậy? Còn anh thì sao?”

“Tôi cũng ngủ trên giường!”

“Thèm vào, đang nghĩ sao anh lại có lòng tốt như vậy đấy, nhưng tôi sẽ không để anh có cơ hội thắng đâu.”

Mạch Tiểu Miên nói với vẻ mặt đắc thắng.

“Đấu xong mới biết, vợ khoan hãng đắc ý!”

“Phụt, lại còn vợ cơ đấy, vậy chồng à, anh cũng sắp thành người hài hước ri Mạch Tiểu Miên phì cười.

*Ở với người hài hước lâu rồi nên mưa dầm thấm đất.”

Kiều Minh Húc nhún vai, đi vào phòng thay đồ, chỉ mặc một chiếc quần bơi màu đen rồi đi ra.

Lúc này, Mạch Tiểu Miên đang làm động tác khởi động trước khi xuống nước, vừa nhìn lên thì thấy anh mặc quần bơi bó sát, đôi chân thon dài đang di chuyển, làn da màu lúa mạch sáng lấp lánh trong ánh chiều tà.

Đúng là quyến rũ chết người!

Nhìn cơ bụng săn chắc và những đường nét cơ thể đẹp như tiên cá của anh, Mạch Tiểu Miên không khỏi suy nghĩ bậy bạ.

Nhưng cô nhanh chóng hoàn hồn.

Người đàn ông này có dáng người đẹp thật nhưng không phải là người có thể cùng cô lăn giường.

Anh là của Lâm Ngọc!

Chao ôi, Lâm Ngọc hạnh phúc thật!
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 365


Chương 365

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy có chút ghen tị với Lâm Ngọc, trong lòng buồn bực khó chịu, cô lại lặn xuống nước, bơi chậm vài vòng, chờ đến khi tiến vào trạng thái ứng chiến tốt nhất vì cô rất muốn nhìn thấy dáng vẻ của Kiều Minh Húc lúc ngủ trên sàn.

Kiều Minh Húc đứng trên thành bể, duỗi tay ra, khom người, đá chân…

Những động tác chuẩn bị đơn giản này được anh thực hiện rất đẹp mắt, cả người tràn đầy cảm giác khỏe khoắn và quyến rũ.

Mạch Tiểu Miên ở trong nước nhìn không rời mắt.

Kiều Minh Húc kết thúc bài tập khởi động, sau đó duỗi tay ra, nhảy xuống nước, bơi đến bên cạnh Mạch Tiểu Nhiên như một chú cá đang tung tăng bơi lội. Anh đưa tay lau giọt nước trên mặt: “Chuẩn bị xong chưa?”

“Xong rồi, đang chờ anh đó!”

‘Thấy anh đến gần như vậy, Mạch Tiểu Miên hơi hồi hộp, cảm thấy khắp hồ bơi là một bầu không khí mập mờ khiến người ta có hơi ngột ngạt.

“Chuẩn bị!”

“Bắt đầu!”

Hai người giống như hai con cá, bắt đầu so tốc độ trong làn nước.

Cuộc thi bơi diễn ra.

Tốc độ của hai người tương đương nhau, phần lớn đều là bơi song song, thỉnh thoảng có người nhỉnh hơn một chút, nhưng lại nhanh chóng bị người còn lại đuổi kịp.

Vốn dĩ thể lực và tốc độ của nữ không bằng nam.

Nhưng Mạch Tiểu Miên thì khác, cô từ nhỏ đã tập võ nên thể lực rất tốt, hơn nữa còn được dạy bơi chuyên nghiệp nên tốc độ cũng rất khá.

Tuy nhiên, cánh tay của cô không dài bằng Kiều Minh Húc.

Ở thời điểm nước rút cuối cùng, Kiều Minh Húc đã chạm vạch trước nửa giây.

“Tôi thắng rồi!”

Kiều Minh Húc nhìn vẻ mặt ỉu xìu của Mạch Tiểu Miên, cười như không cười nói.

“Thật không công bằng!”

Mạch Tiểu Miên rất không cam lòng nói: “Nếu nói đến vai, rõ ràng vai tôi cao hơn vai anh hai cm, nhưng tay anh dài, tay tôi ngắn, không chạm vạch nhanh bằng anh được, đây có khác gì là ăn gian không!”

“Ha ha, trong thế thảo có quy định nào thí sinh không được phép có tay dài không? Trước khi tham gia cuộc thi chúng ta đã thương lượng xong xuôi, ai chạm vạch trước thì thắng, tay tôi dài không hề ảnh hưởng đến quy tắc của cuộc thi. Tóm lại, em thua rồi, không được ăn quyt!”

“Một ván không thể quyết định thắng thua, chúng ta đấu ba ván thắng hai đi!”

Mạch Tiểu Miên cũng biết mình đuối lý, chỉ biết lớn tiếng làm loạn.

“Cũng được, anh đây muốn bé con thua tâm phục khẩu phục.”

Kiều Minh Húc trêu chọc nói.

“Mắc ói quá đi, sau này đừng nói hai chữ bé con nữa.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 366


Chương 366

Mạch Tiểu Miên nổi hết da gà da vịt: “Anh vẫn nên duy trì dáng vẻ tổng giám đốc bá đạo, độc đoán, quyến rũ, lạnh lùng của mình đi, đúng là chịu hết nổi mà.”

“Đối với người khác, đương nhiên tôi phải duy trì dáng vẻ tổng giám đốc bá đạo, độc đoán, quyến rũ, lạnh lùng, nhưng đối với em, tôi cảm thấy giả vờ như vậy rất vô vị…

‘Trước mặt người ngoài, em giống như phiên bản Tiểu Long Nữ của Lý Nhược Đồng, còn trước mặt tôi, chẳng phải em chính là phiên bản bánh bao nhỏ tức cười của Trần Nghiên Hy sao? Chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân.”

Kiều Minh Húc cười cợt nói.

“Dám gọi tôi là bánh bao nhỏ? Anh là cái đồ Chân Chí Bình!”

Mạch Tiểu Miên đưa tay bóp cổ Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc dùng tay trái giữ tay cô lại, đôi mắt đen lộ ra nụ cười tà ác, đôi môi mỏng cong lên lạnh lùng: “Em hản là biết Chân Chí Bình làm gì với bánh bao nhỏ đúng không?”

Tim Mạch Tiểu Miên như ngừng đập, cơ bắp căng ra, cả người căng thẳng, cô đẩy mạnh anh ra, nói: “Cút cút cút, anh cái đồ d*m đ*ng này!”

“Ha hai”

Kiều Minh Húc cười xấu xa, nhìn đôi môi cô trắng bệch vì hoảng sợ, cảm giác khô nóng chết tiệt đó lại ập tới.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy yếu hầu của anh di chuyển lên xuống, lập tức nhận ra có gì đó không ổn nên vội vàng dùng đến bàn tay nhỏ…

Tuy rằng thao tác tay ở trong nước không được thuận lợi cho lắm, nhưng vẫn đủ đối phó với một người không biết võ.

Lúc này, Kiều Minh Húc không hề phòng bị, chỉ muốn hôn cô, cảm nhận nhiệt độ trên môi cô, đột nhiên anh cảm thấy cánh tay đau nhói, vốn dĩ ban đầu anh là người chiếm thế thượng phong, nhưng không hiểu sao giờ lại bị cô vặn tay về phía sau, ấn vào thành bể…

Mạch Tiểu Miên vặn cánh tay anh, tay còn lại giữ vai anh, một chân đè lên hông anh, bộ dạng rất hùng dũng.

Nhưng đối với Kiều Minh Húc, đây lại là một cảm giác khác.

Cảm giác này không phải là đau, không phải là nhục nhã, mà là phấn khích không giải thích được…

Để chặn chân anh, khuất phục anh, cơ thể Mạch Tiểu Miên phải dựa vào anh tương đối gần.

Anh chỉ mặc một chiếc quần bơi, phần trên thì để trần.

Cô lại đang mặc áo tắm, nhưng áo tắm là đồ bơi tốt nhất, chất liệu tương đối mềm nhẹ, nhất là xuống nước, cảm giác giống như không mặc gì.

Vì vậy, cả người cô dán sát vào người Kiều Minh Húc.

Giống như trên người cô không có bất kỳ rào cản nào, Kiểu Minh Húc có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ tỏa ra từ người cô.

Máu anh bắt đầu sôi lên, h*m m**n cũng bùng cháy…

Trong khi đó, Mạch Tiểu Miên trước sau vãn không ý thức được điều đó, hồn nhiên không biết tư thế của cô lúc này hấp dẫn, mê hoặc đàn ông đến mức nào.

Cô say sưa với chiến thắng vì lấn áp được Kiều Minh Húc.

“Chân Chí Bình, d*m t*c to gan, muốn tiền hay muốn mạng!”

Mạch Tiểu Miên khit mũi nói lớn.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 367


Chương 367

“Phụt!”

Đang bị d*c v*ng chiếm hữu, Kiều Minh Húc nghe thấy câu thoại hài hước của cô thì bật cười, anh trả lời: “Muốn tiền, em có cho tôi tiền được không?”

đ} “Vô liêm sỉ, đừng giả bộ nghe không hiểu tiếng người. Cô cô đang hỏi mi, mi muốn chết hay là giao hết tiền ra đây?”

“Tôi chết rồi, tiền của tôi không phải đều là của em sao?”

“Vậy thì mi chết đi!”

Mạch Tiểu Miên nói xong, cũng giả bộ giơ cùi chỏ đánh nhẹ Vào gáy anh.

Cơ thể Kiều Minh Húc đột nhiên mềm nhữn, hai mắt nhắm lại, không thấy nhúc nhích.

“Được rồi, không đùa nữa, chúng ta thi đấu tiếp đi.”

Mạch Tiểu Miên buông Kiều Minh Húc ra.

Ai ngờ Kiều Minh Húc vẫn không nhúc nhích, cuối cùng nổi trên mặt nước như một cái xác.

“Này, đừng giả chết nữa.”

Mạch Tiểu Miên đẩy anh.

Nhưng anh vần không có bất kỳ phản ứng gì.

Tim cô lại chùng xuống một lần nữa, cô đưa tay thăm dò tim anh, nhưng vì đang ở trong nước nên sờ không ra…

“Này, Kiều Minh Húc, đừng làm tôi sợ.”

Cô đẩy Kiểu Minh Húc, hét lên: “Nếu anh còn tiếp tục giả chết, tôi sẽ dùng dao mổ anh ra.”

“Được rồi, em đúng là độc ác!”

Kiều Minh Húc mở mắt, liếc cô một cái, đứng thẳng trong nước, cười nói: “Xem ra giả chết trước mặt bác sĩ pháp y đúng là không khả thi, không cẩn thận sẽ bị giải phẫu như chơi.”

“Hừ!” Kiều Minh Húc, anh có biết xấu hổ không? Đã là người trưởng thành rồi còn muốn giả chết hù tôi.”

Nhìn thấy anh giả vờ, lòng Mạch Tiểu Miên nhẹ nhõm hẳn ra, trợn mắt nói: “Đã đủ nhàm chán lắm rồi”

“Tôi đây là phối hợp nhàm chán với em.”

Kiều Minh Húc cười nhạt nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Lỡ như tôi chết rồi, em sẽ làm sao?”

“Nếu như anh không muốn để tài sản rơi vào tay tôi hết thì anh cứ sống cho tốt đi, tôi không muốn nghe đến chữ chết này: Mạch Tiểu Miên nói xong, vụt một tiếng, lặn xuống mặt nước, nín thở dưới nước không lên.

Bởi vì cô lại nhớ đến lời nguyền rủa của mình với Trình Đông Thành.

Vì vậy dù cho có thế nào, cô cũng không muốn phạm phải sai lầm lần thứ hai.

Kiều Minh Húc lặng lẽ nhìn cô đang nín thở dưới nước, chắc là cũng đoán được lúc này cô đang nghĩ gì.

Đột nhiên mặt nước nổi dậy một đợt sóng lớn, chỉ thấy cô như một người không biết bơi, không ngừng lặn ngụp đạp nước dưới nước…

Anh cứ nghĩ cô cố ý đùa, cũng không quan tâm đến cô, tiếp tục nhìn cô đang đạp nước.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 368


Chương 368

Nhìn mãi nhìn mãi đột nhiên cảm giác không đúng, nên vội vàng bơi đến bên cạnh cô, giơ tay giữ chặt cô, kéo cô lên bờ…

Lúc này, mặt của Mạch Tiểu Miên đã tím đen, như người chết đuối, nhắm mắt không động đậy.

Kiều Minh Húc vội vàng cấp cứu cho cô, ép nước từ trong bụng cô ra…

Vân chưa thấy cô tỉnh lại, không nghĩ ngợi nhiều, bóp mũi cô, hôn lên môi cô, làm hô hấp nhân tạo cho cô.

Môi cô lạnh đến đáng sợi Lúc này anh đã không còn cảm giác đói khát như lúc trước, chỉ cảm giác như tim mình như bị kiệt sức, rất lo lắng có thứ gì sắp mất đi rồi.

Cuối cùng dưới sự cố gắng của anh, Mạch Tiểu Miên ho một tiếng, nôn ra một ngụm nước, mở mắt ra…

“Mạch… Tiểu….Miên…”

Kiều Minh Húc nhìn đôi mắt mờ mịt đang chớp của cô, âm thanh gọi tên cô có vài phần run rẩy kích động, thậm chí còn như sắp khóc.

Mạch Tiểu Miên chớp chớp mắt, đầu căng ra ngồi dậy, lẩm bẩm một câu: “Tôi vẫn chưa chết à?”

“Chết cái đầu eml”

Kiều Minh Húc giơ ngón tay búng lên trán cô: “Em có biết là suýt chút nữa đã dọa chết tôi rồi không? Dù gì em cũng là một cao thủ bơi lội, thế mà lại có thể chết đuối, em có mất mặt hay không?”

“Lúc đó chân tôi bị chuột rút!”

Mạch Tiểu Miên bất mãn nhìn anh nói: “Tôi còn chưa nói anh nữa, anh thấy chân tôi bị chuột rút rồi vậy mà còn không qua cứu tôi, có phải anh muốn tôi chết đuối không?

Sau đó anh có thể thẳng thừng mà cưới Lâm Ngọc không hả?”

“Mạch Tiểu Miên!”

Kiều Minh Húc tức ‘Đầu của em cả ngày có thể không vô nước được không? Lúc đầu, tôi cứ nghĩ em cố ý giả vờ gạt tôi, ai mà nghĩ là em chết đuối thật?”

“Ð, đúng là hôm nay đầu của tôi vô nước rồi”

Mạch Tiểu Miên cũng biết là bản thân đuối lý, nói xong lại nằm ra đất, trợn mắt, sau đó nhắm mắt giả chết.

Kiều Minh Húc bị dọa một phen, cứ tưởng là cô xảy ra chuyện gì, vội vàng lay vai của cô, gọi tên cô.

“Không cần gọi tôi, đầu tôi vô quá nhiều nước, chết rồi.”

Mạch Tiểu Miên lên tiếng nói.

“Người phụ nữ đáng chết này!”

Kiều Minh Húc bị cô chọc tức đến mức gầm lên.

“Nhìn xem, anh chính là muốn tôi chết, vậy thì tôi chết cho rồi”

Mạch Tiểu Miên tiếp tục giả chết.

“Chịu hết nổi rồi!”

Kiều Minh Húc đứng dậy, lười quan tâm đến cô, nhảy xuống nước lần nữa bơi đi.

Mạch Tiểu Miên cũng hết vui, ngồi dậy.

Cô mới chết đuối, tình trạng cơ thể vẫn chưa hồi phục, không thích hợp xuống nước, cũng chỉ có thể ngồi trên bờ nhìn Kiều Minh Húc bơi. Một cơn gió lạnh thổi qua, cô hắt xì một cái.

Kiều Minh Húc vừa hay nghe thấy, vội vàng nói: “Người phụ nữ ngốc nghếch kia, mau đi vào thay đồ đi!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 369


Chương 369

Mạch Tiểu Miên cũng cảm nhận được người lành lạnh nổi da gà lên, vội vàng đi tắm nước nóng thay quần áo ra.

Nhưng lại hắt xì không ngừng, dáng vẻ cứ như thật sự không chịu nổi gió lạnh.

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô hắt xì không ngừng cũng không còn lòng dạ nào bơi nữa, lên hỏi: “Cảm lạnh rồi phải không?”

“Có thể”

“Nhanh bảo thím Trương nấu một bát canh gừng cho em đị”

“Ừm”

Mạch Tiểu Miên gật đầu, đi về phòng khách, bảo thím Trương nấu canh gừng.

Cảm thấy mí mắt hơi nặng nề rất buồn ngủ, Mạch Tiểu Miên dựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.

Kết quả, ngủ thiêm thiếp đi.

Kiều Minh Húc thay quần áo xong đi ra, nhìn thấy cô cuộn mình ngủ trên sofa, mắng một câu đồ heo lười, định lấy tấm thảm đắp lên cho cô. Kết quả thấy mặt cô đỏ lên bất thường thì giơ tay gờ thử trán cô, phát hiện rất nóng.

Lúc này thím Trương bưng canh gừng ra, nhìn thấy dáng vẻ phát sốt của Mạch Tiểu Miên thì nói với Kiều Minh Húc: “Cậu chủ, hình như mợ chủ phát sốt rồi, cậu nhanh đưa mợ ấy đến bệnh viện mới đúng”

Không cần thím ấy nhắc nhở, Kiều Minh Húc đã bế Mạch Tiểu Miên vì sốt mà ngủ mê man dậy.

Anh ôm như vậy, Mạch Tiểu Miên bị đánh thức.

Cô cố gắng mở mí mắt nóng rực như bị thiêu đốt, mơ hồ nhìn Kiều Minh Húc hỏi: “Anh muốn bế tôi lên lâu sao?”

“Em sốt rồi, đi bệnh viện.”

“Đi bệnh viện? Ấy, tôi không đi.”

Tỉnh thần của Mạch Tiểu Miên nhanh chóng tỉnh táo lại đôi chút, vùng vây nói: “Chỉ là phát sốt mà thôi, uống nhiều nước chút là được, anh thả tôi xuống đi.”

“Đầu của em vốn dĩ là vô nước, còn bị sốt nữa thì thành não tàn luôn.”

Kiều Minh Húc không yên tâm nói.

“Anh cứ mặc kệ tôi, từ nhỏ đến lớn, cảm sốt gì cũng đều là tự mình khỏi, không sao đâu.”

Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Bế tôi lên phòng ngủ một giấc, lấy cho tôi khăn ướt và nước ấm là được.”

“Được, nhưng tôi phải đo thân nhiệt cho em trước, nếu như cao quá thì phải đi bệnh viện.”

Kiều Minh Húc bế cô đến giường ở lầu hai, thả cô xuống, sau đó lấy nhiệt kế đo thân nhiệt cho cô.

Vân may là 39 độ, không tính là quá cao.

Sau khi anh cho cô uống một ly nước ấm và nằm xuống, thì lấy khăn đắp lên trán giúp cô.

Lúc này, thím Trương mang cồn y tế lên nói với anh: “Cậu chủ, lau chút cồn có thể hạ sốt. Cậu nghỉ ngơi đi, để tôi chăm sóc mợ chủ”

“Không cần đâu, tôi làm là được, thím Trương đi nghỉ ngơi đi”

Kiều Minh Húc nói với thím Trương: “Có chuyện gì tôi sẽ gọi thím”

“Vâng, cậu chủ, vậy vất vả cho cậu rồi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 370


Chương 370

‘Thím Trương lui ra ngoài.

Kiều Minh Húc dùng bông gòn thấm cồn lau lên ***** *+ trên gáy của Mạch Tiểu Miên, lại bảo cô giơ tay ra, giúp cô lau cồn lên lòng bàn tay.

Một tay anh nắm lấy tay cô, một tay cầm bông gòn thấm cồn lau lên lòng bàn tay cô.

Cồn lành lạnh, cảm giác ngứa ngáy, nhói thẳng vào tim …

Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc cuối đầu tập trung lau cồn hạ sốt cho mình, cô vừa ấm áp lại cảm động, trong lòng cô lan tỏa một cảm giác đặc biệt lạ thường…

Cồn lành lạnh, cảm giác ngứa ngáy, nhói thẳng vào tim…

Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc cuối đầu tập trung lau cồn hạ sốt cho mình, cô vừa ấm áp lại cảm động, trong lòng cô lan tỏa một cảm giác đặc biệt lạ thường…

Kiều Minh Húc lau xong tay này cho cô lại lau đến tay kia, sau đó lau lòng bàn chân cho cô, mỏi đến mức cô cười khúc khích…

“Vân còn cười được thì chứng tỏ vẫn chưa sốt đến mức bị ngốc”

Kiều Minh Húc nói.

“Ha ha…”

Mạch Tiểu Miên co chân lại nói: “Anh đừng lau lòng bàn chân tôi nữa, lau lòng bàn tay đi, nhột quá.”

“Không được, lau lòng bàn chân cho mau tản nhiệt, bây giờ em cảm thấy thế nào?”

Kiều Minh Húc đứng dậy thay khăn trên trán cô, anh sờ trán cô hỏi.

“Vẫn ổn, chỉ là hơi buồn ngủ, muốn đi ngủ.”

“Vậy em ngủ đi, tôi trông cho em”

Kiều Minh Húc nói.

“Hay là bảo thím Trương đến chăm sóc tôi đi, anh đã cực khổ nhiều rồi”

Mạch Tiểu Miên nói với anh: “Từ nhỏ cơ thể tôi đã rất khỏe mạnh, cơn sốt bình thường không thể khiến tôi chết được, anh đừng lo lắng. Đợi đến ngày mai.

“Thím Trương bận rộn cả ngày rồi, cũng cần được nghỉ ngơi. Em ngủ đi, em chưa khỏe lại tôi cũng không ngủ được.”

Kiều Minh Húc vừa nói vừa tiếp tục lau tay cho cô.

Nghe thấy câu nói cuối cùng của anh, trái tim của Mạch Tiểu Miên lại được sưởi ấm. Cô nhắm mắt, dân dần chìm vào giấc ngủ…

Trong giấc mơ, có lúc giống như rơi vào hố băng, có lúc lại như bị lửa thiêu đốt…

Trong lúc mơ mơ màng màng, luôn cảm thấy có một bàn tay không ngừng v**t v* trán và tóc của cô, một bàn tay khác thì bị nắm chặt…

Khi tỉnh dậy, cô phát hiện ra rằng đầu mình không còn đau như trước nữa, cơ thể cũng không còn nóng hầm hập như trước, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Cô quay lại tìm kiếm Kiều Minh Húc.

Phát hiện ra anh đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngủ gục bên cạnh giường, mà một tay của anh đang nắm chặt lấy một bàn tay của cô.

Có vẻ anh đã chăm sóc bản thân cô nên đã thức trắng đêm.

Lúc này Mạch Tiểu Miên đã bị anh làm cho cảm động đến mức không thể diễn tả bằng lời.

Cô không khỏi giơ tay ra rồi nhẹ nhàng chạm vào mái tóc ngắn đen nhánh của anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 371


Chương 371

Cô và anh, chẳng qua chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng ngắn ngủi mà thôi. Mà anh, lại cố gắng hết sức để đối xử thật tốt với cô.

Một người chồng như vậy, cô thực sự muốn nổi lòng tham, vươn tay ra giữ lấy anh thật chặt, không nỡ buông tay cho.

Lâm Ngọc.

Chỉ là…

Cô thầm thở dài, nhẹ nhàng muốn rút tay ra khỏi tay anh, chẳng ngờ rằng, anh lại nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn.

Đôi mắt mệt mỏi và buồn ngủ đó nhìn cô có chút căng thẳng: “Khó chịu ở đâu à?”

“Không khó chịu, cơn sốt đã hạ rồi, tôi cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi.”

Kiều Minh Húc đưa tay ra sờ lên trán cô, phát hiện ra nhiệt độ cơ thể đã trở lại bình thường nên thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy rót cho cô một cốc nước ấm rồi bảo cô uống.

Mạch Tiểu Miên uống hết rồi nói với anh: “Anh thức trắng cả đêm qua sao? Mau đi nghỉ ngơi đi, tôi không sao nữa rồi”

Kiều Minh Húc nhìn đồng hồ: “Đã bảy giờ, không còn thời gian ngủ nữa, tôi phải đi làm, hôm nay còn phải gặp một khách hàng lớn.”

Mạch Tiểu Miên nhìn khuôn mặt bởi vì cả đêm không được yên giấc mệt mỏi đến nỗi cả râu ria cũng mọc đầy mặt của anh, cô vừa cảm động vừa áy náy.

“Chờ đã, tôi giúp em xin nghỉ làm. Hôm nay em không được đi đâu hết, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, đợi tôi về. Khó chịu chỗ nào thì gọi điện cho tôi.”

Kiều Minh Húc dặn dò cô.

“Được.”

“Hay là tôi bảo mẹ em đến chăm sóc em.”

“Đừng nói với mẹ tôi. Bà mà đến thì sẽ chỉ lèm bèm, khiến tai tôi không được yên tĩnh.”

Mạch Tiểu Miên lắc đầu nói: “Anh lo việc của anh đi, tôi không sao, còn có chú Trương thím Trương ở đó mà.”

“Vậy thì chăm sóc cho bản thân thật tốt.”

Kiều Minh Húc định rời đi thì lại dừng bước lại: “Nếu như không có gì thay đổi thì hôm nay Lâm Xảo Lâm sẽ đến đơn vị của em xin lỗi eml”

“Vậy thì để ông ta đến đi, tôi chỉ cần chứng minh được sự trong sạch là đủ, tôi thật sự không muốn nhìn thấy ông ta”

“Ồ, như vậy cũng tốt, tránh xảy ra những xung đột lớn hơn”

Kiều Minh Húc biết rằng cô nói như vậy đều là vì thể diện của bản thân.

Anh thay vest rồi đi xuống lầu, cẩn thận dặn dò thím Trương chăm nom Mạch Tiểu Miên cho tốt, sau đó quay trở lại công ty.

Mạch Tiểu Miên thức dậy.

Mặc dù có chút di chứng sau khi sốt, nhưng cũng không quá nghiêm trọng, chỉ là hơi đau đầu với cơ thể hơi yếu.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô đi xuống lầu ăn sáng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 372


Chương 372

Thím Trương nấu cho cô một bát cháo khá thanh đạm dễ tiêu.

Cô cũng không có cảm giác ngon miệng. Sau khi ăn một bát nhỏ, cô vừa muốn đi lên lầu thì Phùng Quang Hiển tới.

Phùng Quang Hiển nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt xanh xao của cô, môi khô đến nỗi nứt toác ra, ánh mắt u ám, anh cũng tiến đến gần, quan sát mặt cô một cách cẩn thận, đưa tay ra sờ trán cô: “Tiểu Miên, em bị bệnh à?”

“Tối qua cảm lạnh rồi phát sốt, nhưng bây giờ cơn sốt đã giảm rồi”

Mạch Tiểu Miên hất tay anh ra rồi nói một cách lạnh nhạt.

“Lớn như vậy rồi mà còn để cảm lạnh? Thật không biết chú ý gì, Kiều Minh Húc đâu?”

Phùng Quang Hiển tức giận nói.

“Anh ấy đến công ty rồi.”

“Thật là, sao cậu ấy lại có thể vứt một người bệnh như em ở nhà mà đi làm được? Công ty không có cậu ấy vẫn có thể hoạt động như thường. Chẳng may em xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?”

“Ha ha, tôi cũng không phải là trẻ con. Hơn nữa tôi cũng gần khỏi hẳn, không có anh ấy, cũng không chết được.”

“Tóm lại, cậu ta không chăm sóc cho em một cách chu đáo, tôi sẽ không tha cho cậu ta.”

“Tối qua anh ấy đã chăm sóc tôi cả đêm, hôm nay phải gặp khách hàng quan trọng nên bắt buộc phải quay về công ty.”

Mạch Tiểu Miên giải thích.

“Như vậy còn được. Có điều, tôi vẫn không tin tên Kiểu Minh Húc đó có thể chăm sóc cho người khác, nhất định là em nói giúp cậu ấy”

Phùng Quang Hiển nghĩ rồi nói.

Mạch Tiểu Miên cười. Lúc này, điện thoại của cô vang lên, là chủ nhiệm Hoàng, lãnh đạo của đơn vị gọi đến.

Cô do dự một lúc rồi bắt máy.

“Pháp y Mạch, chủ tịch Kiều vừa gọi điện tới xin nghỉ cho cô, nói rằng cô bị ốm, cần phải ở nhà nghỉ ngơi điều dưỡng.

Hiện tại tình trạng sức khỏe của cô thế nào?”

Giọng nói của chủ nhiệm Hoàng thực sự chứa đầy sự quan tâm sâu sắc của cấp trên đối với cấp dưới.

Nếu như không phải trước kia ông ấy có thái độ như vậy với cô thì cô đã thực sự cảm động rồi.

“Vẫn ổn, cảm ơn chủ nhiệm Hoàng đã quan tâm”

Giọng nói của cô lạnh nhạt.

“Ha ha, cấp trên quan tâm đến sức khỏe của cấp dưới là điều nên làm, pháp y Mạch, cô khách sáo rồi”

Chủ nhiệm Hoàng cười gượng hai tiếng rồi nói: “Pháp y Mạch, hiện tại tôi trịnh trọng xin lỗi cô!”

“Hả?”

“Hôm qua, tôi đã tin vào lời nói một chiều của Trương Hòa, không làm rõ mọi chuyện mà đã hiểu nhầm cô không làm tròn bổn phận của mình. Tất cả đều là lỗi của tôi, xin pháp y Mạch coi như tôi già rồi lú lẫn mà tha thứ cho tôi.”

Chủ nhiệm Hoàng nói một cách áy náy.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 373


Chương 373

“Những người trong sạch, dù họ không nói những lời thanh minh cho mình thì họ vẫn là những người trong sạch. Chủ nhiệm Hoàng biết được sự trong sạch của tôi là được rồi.”

Mạch Tiểu Miên trả lời một cách thản nhiên.

“Cảm ơn pháp y Mạch đã hiểu cho tôi. Còn về việc xử lý Trương Hòa, tôi muốn hỏi ý kiến của pháp y Mạch, dù sao.

thì cậu ấy cũng là người của cô.”

Mạch Tiểu Miên nghĩ tới khuôn mặt của Trương Hòa, hơi cau mày, không đáp lại.

“Hôm nay, Lâm Xảo Lâm cũng đã đến đơn vị từ sáng sớm nói công khai xin lỗi cô, chỉ là cô không có mặt. Pháp y Mạch, tôi thấy Lâm Xảo Lâm cũng rất thành khẩn và hối hận. Giữa Lâm Xảo Lâm và Trương Hòa, tạm thời chỉ là quan hệ thỏa thuận bằng lời nói, còn chưa đến mức chuyển tiền mặt. Dù cho có để cục thanh tra đến xử lý cũng không làm gì được Lâm Xảo Lâm, ông ta có thể đổ hết mọi chuyện lên người Trương Hòa.”

“Nhưng Trương Hòa gây ra lỗi không làm tròn chức trách như vậy, cũng không thích hợp ở lại đội ngũ pháp y chúng †a. Tất nhiên, nếu như pháp y Mạch cảm thấy Trương Hòa là một nhân tài không tồi, có thể hối lỗi sửa sai, vậy thì chúng †a vẫn có thể giữ cậu ấy lại để quan sát thêm. Cậu ấy đi hay ở đều phụ thuộc vào thái độ của cô.”

Chủ nhiệm Hoàng, con người có nhiều kinh nghiệm này, đã ném quả tạ Trương Hòa này cho Mạch Tiểu Miên, để cô tự xử lý.

Cho dù Mạch Tiểu Miên đã vô cùng chán ghét Trương Hòa, nhưng cô lại không muốn ép cậu ấy đến đường cùng nên ói: “Xử lý khiêm tốn thôi, để cậu ta tự chủ động từ chức”

“Được, tôi nghe cô.”

“Chủ nhiệm Hoàng, nếu không có việc gì nữa thì tôi cúp.

máy đây, tôi có hơi không khỏe, không muốn nói nhiều.”

“Pháp y Mạch, Trương Hòa đi rồi thì cô không có trợ lý nữa, làm việc sẽ vất vả gấp đôi. Hơn nữa, nếu cô không bồi dưỡng người kế thừa, sau này cô mang thai sinh con các thứ, đơn vị pháp y của chúng ta sẽ thiếu nhân sự, cô nói xem nên làm thế nào?”

Chủ nhiệm Hoàng hỏi bằng giọng thương lượng.

“Ngày mai tôi khỏe hơn thì sẽ đích thân đến đại học A tìm một sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc làm trợ lý cho tôi, nếu chủ nhiệm Hoàng chịu ủy quyền cho tôi tuyển người.”

Mạch Tiểu Miên đáp.

“Cái này…”

Chủ nhiệm Hoàng do dự chốc lát rồi nói: “Tôi có một đứa cháu học chuyên ngành pháp y ở đại học B, không biết pháp y Mạch có bằng lòng phỏng vấn con bé trước không?

Con bé học khá xuất sắc, cũng ngưỡng mộ cô đã lâu, muốn theo cô học tập.”

Nghe thấy thế, Mạch Tiểu Miên hơi khó chịu.

Cô ghét nhất là kiểu đi cửa sau thế này, nghiệp vụ không tốt nhưng lại dựa vào ô dù, đủ thứ vấn đề.

Nhưng chủ nhiệm Hoàng đã mở lời rồi, cô cũng không thể từ chối.

Cho dù cô chọn một người khác thì cuối cùng quyền quyết định nhân sự vẫn nằm trong tay chủ nhiệm Hoàng, chắc chắn ông ấy sẽ đưa ra đủ thứ phủ định, thậm chí sẽ gắn cho cô cái mác nhỏ nhen để bênh vực cho họ hàng của mình.

“Được, nhưng chủ nhiệm Hoàng này, tôi phải nói trước, nếu họ hàng của ông thật sự không thích hợp thì tôi sẽ từ chối.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 374


Chương 374

Còn nữa, ông cũng biết yêu cầu của tôi với trợ lý khá là nghiêm khắc, tôi sợ cô ấy không chịu nổi vất vả này”

Mạch Tiểu Miên chỉ đành đáp lại như vậy.

“Ha ha, pháp y Mạch, chỉ cần cô chịu cho con bé một cơ hội phỏng vấn thôi, còn việc cô có nhận con bé hay không là do cô quyết định, tôi không can thiệp.”

Chủ nhiệm Hoàng cười nói.

“Được, ngày mai tôi đi làm, ông bảo cô ấy đến phòng làm việc của tôi gặp mặ Ông ấy đã nói vậy rồi, Mạch Tiểu Miên cũng thấy không có gì để kiêng ky nữa cả.

Tất nhiên, nếu là người tốt, hợp đi theo cô thì cô sẽ không ngại giữ lại.

Nếu không hợp, cô cũng có thể có lý do để từ chối.

“Cảm ơn pháp y Mạch, chúc cô sớm ngày khỏe lại.”

Chủ nhiệm Hoàng cúp điện thoại xong, Mạch Tiểu Miên thấy Phùng Quang Hiển nhìn mình chằm chằm, cô hơi mất tự nhiên hỏi: “Nhìn gì vậy?”

“Thì nhìn em đấy!”

Phùng Quang Hiển bất mãn nói: “Em không cần cái mạng này nữa hay sao mà ngày mai còn muốn đi làm, cũng đâu phải Kiều Minh Húc không nuôi nổi eml”

“Anh ấy có thể nuôi nổi tôi, nhưng tôi cũng phải có sự nghiệp của mình chứ. Giờ tôi cũng hạ sốt rồi, chắc chắn ngày mai sẽ khỏe thôi, đi làm cũng không có gì to tát.”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh ấy, hỏi: “Anh Phùng của tôi ơi, anh không cần đi làm, rảnh rỗi vậy sao?”

“Tuần sau tôi kết hôn rồi.”

Đôi mắt đào hoa vốn lấp lánh sáng ngời của Phùng Quang Hiển hơi tối lại, anh ấy đưa một tấm thiệp mời cho cô: “Đây là thiệp mời em với Kiều Minh Húc đến tham dự hôn lễ của tôi, là bạn, em nhất định phải có mặt.”

“Nhất định sẽ đến chúc phúc cho anh”

Mạch Tiểu Miên nhận lấy thiệp mời, nhìn ảnh cưới của Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi trên thiệp.

Hai người trong ảnh thật sự là một đôi trời sinh, chỉ có điều ánh mắt hai người nhìn nhau lại hơi hờ hững, có vẻ bằng mặt không bằng lòng.

Rõ ràng có vốn và tự tin, có thể theo đuổi tình yêu hạnh phúc của mình, thế nhưng lời hứa và lợi ích kinh tế của đời trước trói buộc hạnh phúc của họ, ép họ phải ở bên nhau.

Cuộc đời này đúng là có đầy rẫy thương đau.

“Ha ha, cảm ơn! Nhớ đến tham dự với Kiều Minh Húc đấy.”

Phùng Quang Hiển cười, vươn tay ra võ vai cô: “Tôi không hạnh phúc cũng chẳng sao, quan trọng là nhìn thấy em hạnh phúc.”

Một màn sương đọng nơi đáy mắt Mạch Tiểu Miên: “Anh cũng phải hạnh phúc, mọi người đều hạnh phúc mới thật sự là hạnh phúc.”

“Được thôi, tôi sẽ cố hết sức để hạnh phúc.”

Phùng Quang Hiển nhìn xoáy vào cô, nói: “Em nghỉ ngơi đi, tôi phải đi đưa thiệp mời tiếp”

“Được, vất vả rồi.”

Mạch Tiểu Miên nhìn Phùng Quang Hiển đi xa, sau đó lên †ầng, đặt thiệp mời lên bàn. Nhân lúc vẫn còn phấn chấn, cô bắt đầu mở máy tính chỉnh lý lại công việc trước đó đã giao cho Trương Hòa làm.

Từ góc độ của trợ lý mà nói, Trương Hòa tỉ mỉ nghiêm túc, gần như mọi công việc đều hoàn thành một cách hoàn hảo, rất hợp với tiêu chuẩn của cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 375


Chương 375

Hơn nữa hai người đã làm cộng sự hơn một năm, cậu ấy đã quen với những yêu cầu của cô. Trong công việc, hai người hoàn toàn không cần phải nhiều lời cũng có thể phối hợp rất ăn ý.

Chỉ tiếc là cuối cùng cậu ấy vẫn đi sai đường.

Đôi khi nghèo khó sẽ là một loại động lực khiến con người ra tích cực tiến lên, chịu cực chịu khổ.

Nhưng đôi khi, nó cũng sẽ khiến lòng người mất cân bằng, bị ép đến đường cùng.

Không biết sau khi từ chức, Trương Hòa sẽ làm thế nào.

Đang suy nghĩ, điện thoại hiển thị Trương Hòa gọi đến.

Mạch Tiểu Miên cầm điện thoại, tâm trạng hơi phức tạp, không muốn bắt máy.

Nhưng điện thoại cứ cố chấp đổ chuông hết lần này đến lần khác, cuối cùng cô vẫn bắt máy.

“Chị Mạch, xin lỗi.”

Đầu kia điện thoại truyền đến giọng áy náy của Trương Hòa: “Em biết em nói những lời này cũng chẳng ích gì nữa, em đã hại chị, nhưng em vẫn muốn nói với chị một tiếng xin lỗi, cảm ơn chị đã xử lý nhẹ.”

“ừ”

Mạch Tiểu Miên không biết nói gì, chỉ hờ hững đáp một tiếng.

“Tài liệu nên chỉnh lý thì em đã chia ra chỉnh lý hết rồi, trợ lý mới có thể dễ dàng nhận việc. Chị Mạch, hơn một năm qua em theo chị học được rất nhiều thứ, thứ duy nhất chưa học là đạo đức nghề nghiệp. Xin lỗi đã làm chị thất vọng.”

Trương Hòa nói tiếp.

Nghe thấy câu này, Mạch Tiểu Miên mềm lòng. Cảm giác chán ghét và oán hận dành cho cậu ấy trước đó lại giảm đi, cô không kiềm được hỏi: “Sau này cậu định thế nào?”

“Rời khỏi thành phố A, đến một nơi khác, tìm đại một công việc thích hợp rồi làm vậy.”

Trương Hòa cười khổ nói: “Ngoài làm pháp y ra, em cũng không biết nên làm công việc gì mới thích hợp.”

“Tất cả công việc trợ lý đều thích hợp cho cậu làm.”

Mạch Tiểu Miên nói.

“Có lẽ vậy, tương lai của em cũng chỉ là một trợ lý thôi.”

“Cố gắng làm việc, rồi sẽ ổn thôi. Trương Hòa, người không có chữ tín sẽ không có chỗ sinh tồn. Cậu muốn làm tốt thật sự, thành công thật sự, tôi cảm thấy cho dù là lúc nào thì cũng phải giữ đạo đức của mình, như vậy mới có thể có tự tin để cậu trụ đến cuối cùng. Nếu không, cậu vẫn sẽ như quả bóng xì hơi thôi.”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói.

“Vâng, qua bài học đau đớn lần này, em mà còn không tỉnh táo nữa thì không đáng làm người. Chị Mạch, em nhãn tâm với chị như vậy nhưng chị vẫn không quên chỉ dạy em, cảm ơn chị.”

“Con đường tương lai cậu có thể thuận lợi thì hãng đến cảm ơn tôi, giờ tôi đang bận, không nói với cậu nữa.”

Ít nhiều thì Mạch Tiểu Miên vẫn có tâm lý ám ảnh Trương Hòa, cô không muốn nói nhiều với cậu ấy.

“Vâng, chị Mạch, sau này có ngày gặp lại, chúc chị trở thành bác sĩ pháp y xuất sắc như Trang Hồng Linh.”

Trương Hòa cúp điện thoại.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 376


Chương 376

Mạch Tiểu Miên lại QQ Đại học.

Giật mình, cô tiện tay ấn mở nhóm chat Trong nhóm có người hỏi: “Có ai có thể giới thiệu một thợ trang điểm ở nhà tang lễ không? Tiền lương khoảng một vạn trở lên, có trích phần trăm, có thưởng thêm nữa.”

Thấy tin nhắn này, Mạch Tiểu Miên lập tức nghĩ tới Trương Hòa, cô cũng hỏi thăm: “Thật sự cần thợ trang điểm sao?

Chỗ mình có một người muốn giới thiệu cho cậu.”

“Mình rất cần, Tiểu Miên, cậu mau giới thiệu cho mình một người, mình đang cần người gấp. Cậu hẹn người đó đến làm việc vào ngày mai luôn nhé!” Người bạn kia vô cùng mừng rỡ trả lời lại.

“Được, để mình hỏi người đó xem.”

Mạch Tiểu Miên nhanh chóng trở về gọi điện thoại cho Trương Hòa.

“Chị Mạch, có việc gì nữa sao?”

Trương Hòa nghỉ ngờ hỏi.

“Tôi muốn hỏi cậu một chút. Cậu có muốn làm thợ trang điểm ở nhà tang lễ hay không? Tiền lương khoảng một vạn trở lên, có trích phần trăm, có thưởng thêm. Ngày mai đi phỏng vấn sẽ được làm việc ngay.”

“Thật vậy sao?”

Trương Hòa mừng rỡ hỏi lại.

“Ừ, đúng vậy. Nếu như cậu muốn đi thì tôi sẽ giới thiệu cậu.”

“Muốn chứ, em muốn đi.”

Trương Hòa không thể chờ đợi được nói: “Bây giờ em cần công việc gấp, chị Mạch cứ giới thiệu em đi ạ. Lần này em nhất định sẽ làm việc thật chăm chỉ, tôn trọng người chết, tuân thủ điều quan trọng nhất là đạo đức nghề nghiệp.”

“Cậu không cần hứa hẹn với tôi cái gì, dù sao đây cũng là lần cuối cùng tôi giúp cậu. Lát nữa tôi sẽ đưa địa chỉ phỏng vấn cho cậu, cậu tự đến đó phỏng vấn là được.”

Mạch Tiểu Miên cúp điện thoại, hỏi bạn học của cô địa chỉ phỏng vấn rồi nhắn tin cho Trương Hòa.

Sau khi nhận được lời cảm ơn của Trương Hòa, cô cũng xóa bỏ số điện thoại của cậu ấy.

Từ nay về sau, người này có như thế nào cũng không liên quan đến cô nữa.

Sau khi Kiều Minh Húc kiểm tra và ký kết hợp đồng với khách hàng xong, khách hàng muốn mời anh ăn cơm thì lại bị anh từ chối. Anh nói sức khỏe của vợ anh không tốt, anh muốn về nhà ăn cơm với vợ của mình.

“Ha ha, bây giờ không ngờ rằng chủ tịch Kiều của chúng ta lại là một người đàn ông tốt yêu vợ, là tấm gương tốt cho đàn ông chúng ta noi theo!”

Khách hàng cười to.

Kiều Minh Húc cười, lúc này tâm trạng của anh cũng giống như đôi cánh trên trời, anh chỉ hận không thể lập tức trở về nhà để xem xem Mạch Tiểu Miên đã đỡ hơn chưa.

Về đến nhà, anh chưa để cặp xuống đã lập tức hỏi thăm tình hình của cô thông qua thím Trương.

“Cô chủ vẫn khỏe, cô ấy đang làm việc ở trên lầu ạ.”

Thím Trương nói với anh như vậy.

“Người phụ nữ ngu ngốc này!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 377


Chương 377

Kiều Minh Húc mắng một câu rồi vội vàng lên lầu, anh trông thấy Mạch Tiểu Miên đang ngồi trước máy tính. Cô đang nhanh chóng đánh máy, sửa lại tài liệu. Anh thấy vậy thì cũng chỉ tiến lên, trách cứ: “Mạch Tiểu Miên, có phải em đang muốn đạt được danh hiệu chiến sĩ thi đua toàn quốc hay không?”

“Sao anh lại nói tl Mạch Tiểu Miên vẫn còn một chỗ cuối cùng chưa chỉnh sửa xong, cô không hề ngẩng đầu lên, chỉ hỏi anh vậy.

“Trong người có bệnh mà vẫn còn làm việc quên mình, không phải là chiến sĩ thi đua thì là gì?”

Kiều Minh Húc nói xong thì anh mới chú ý tới kiểu tóc lúc này của Mạch Tiểu Miên thật sự hơi xấu.

Chỉ thấy tóc cô bị xoã tung ra, giống như là không hề chải.

Để cho tiện, cô không thả tóc mái xuống che mặt mà dùng một cái kẹp kẹp tóc l*n đ*nh đầu…

Anh nhìn đến đen mặt lại, không nhịn được lấy điện thoại di động ra chụp một tấm ảnh, sau đó đưa cho cô xem, vẻ mặt châm chọc nói: “Mạch Tiểu Miên, em xem bây giờ em xấu thế nào đi?”

Mạch Tiểu Miên liếc qua, sau đó ánh mắt cô tiếp tục tập trung vào máy tính, không hề để ý đến mà thờ ơ nói: “Ừ, đúng là xấu không tưởng tượng được!”

“Em biết rõ em khó coi như vậy mà không hề chú ý đến thay đổi hả?”

Kiều Minh Húc tức giận nói.

“Tôi không để ý đâu, dù sao cô vợ xấu như tôi cũng sắp rời đi rồi. Mạch Tiểu Miên nói xong, cô còn đưa tay lên vuốt tóc một cái.

Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô, anh đưa tay kéo chiếc kẹp tóc của cô ra rồi đi đến bên cạnh cầm lược, nâng mặt cô lên.

Động tác đánh máy của Mạch Tiểu Miên thoáng dừng lại, cảm nhận được sự dịu dàng và thoải mái truyền đến từ người chải tóc cho cô.

Kiều Minh Húc đang chải tóc, đột nhiên anh lại dừng lại, để lược lên bàn rồi tỏ vẻ tức giận nói: “Thật đúng là ki lạ, tôi đường đường là một người đàn ông, sao lại phải chải đầu cho em chứ! Em cũng có thể tự chải mà.”

“Đàn ông chải đầu cho phụ nữ thì sao hả? Ở thời cổ đại vốn bảo thủ như thế, không phải vẫn còn có những người đàn ông kẻ mày, vẽ mắt giúp vợ hay sao? Đó gọi là niềm vui từ hôn nhân đó!”

Mạch Tiểu Miên cầm lược, đưa tới trước mặt của anh nói: “Lại đây, chồng ơi, chải đầu cho em đi!”

“Tôi không chải!”

Kiều Minh Húc từ chối ngay.

“Không chải sao, được lắm!”

Mạch Tiểu Miên đưa tay vò loạn mớ tóc trên đầu cô lên.

Mái tóc vừa được Kiều Minh Húc mới chải gọn gàng được một chút lại trở lên lộn xộn như ổ gà trong nháy mắt, vô cùng khó coi.

Cô cười xấu xa, nhìn về phía anh nói: “Chải hay không chải đây? Anh không chải thì tôi sẽ để như thế này rồi đi ra ngoài!”

“Em đi ra ngoài với bộ dạng đó thì người mất mặt chính là em, chuyện đó đâu có liên quan gì đến tôi?”

Di Kiều Minh Húc liếc xéo cô một cái rồi trả lời.

“Ừ ừ, tôi quên không nói cho người nào đó biết, bây giờ nếu tôi bị mất mặt thì người xấu hổ không chỉ có mình tôi mà còn một người nữa cơ. Tôi bị mất mặt cũng chẳng mất tiền, thế nhưng, mặt mũi của một người nào đó lại vô cùng có giá trị. Anh nói xem, có nên vứt mặt mũi đi không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 378


Chương 378

Mạch Tiểu Miên cố ý nói.

“Mạch Tiểu Miên!”

Kiều Minh Húc cực kỳ tức giận hét tên của cô, anh cầm lược lên: “Em thật không hổ danh là người xuất thân từ hội những người vô liêm sỉ nhất! Trong cái hội đó, em đúng là người vô liêm sỉ nhất trên đời này!”

“Ha ha, anh nói đúng rồi đó. Mau chải đi, chồng yêu.”

Cô lại cố tình gọi hai chữ chồng yêu nững nịu hơn bao giờ hết.

Kiều Minh Húc nghe xong thì khuôn mặt anh xuất hiện các biểu cảm khác nhau, nhưng cuối cùng anh cũng chỉ đành tiếp tục giúp cô chải đầu.

Anh vừa chải đầu vừa than thở, bản thân anh vốn đang đi trên con đường thuận buồm xuôi, sao lại bị người phụ nữ này giày vò khiến nhân sinh của anh bấp bênh như vậy chứ.

Rõ ràng anh là chủ tịch nắm trong tay khối tài sản năm ngàn vạn, nhưng bây giờ anh lại biến thành một anh thợ chải đầu là sao!

Cái tình huống này…

Anh cứ chải rồi lại chải, lại nghĩ tới chiếc lược gấy của Mạch Tiểu Miên là cái mà bạn trai cũ của cô cho cô.

Anh nhìn cây lược gỗ bình thường trên tay mình, đột nhiên lại nghĩ, có phải anh cũng nên đưa cho cô một cái lược để tiễn cô đi hay không?

“Đúng rồi, cuối tuần này Phùng Quang Hiển kết hôn, đây là thiệp mời anh ấy gửi.”

Mạch Tiểu Miên lấy thiệp mời trên bàn, đưa cho anh xem.

“Thằng nhóc đó muốn kết hôn sớm vậy sao? Không phải là định sang năm mới kết hôn à?”

Kiều Minh Húc mở thiệp mời ra, anh nhìn ngày tháng trên thiệp một chút lại nghi ngờ hỏi.

“Tim của ông ngoại anh ấy không tốt lắm, cũng muốn anh ấy kết hôn sớm, sinh cho ông cụ một đứa cháu trai. Tôi đoán rằng đó cũng là tâm nguyện của ông cụ.”

Mạch Tiểu Miên thở dài một hơi nói: “Chỉ tiếc, bọn họ chỉ muốn thực hiện được tâm nguyện của mình mà thực sự không suy nghĩ đến ý muốn của con cháu mình. Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi không hợp nhau, vậy mà cứ bắt bọn họ phải kết hôn, sinh con, sống cùng với nhau cả đời, thật sự là làm khó bọn họ.”

“Em lo lắng quá rồi.”

Thấy cô lo lắng cho Phùng Quang Hiển như vậy, Kiều Minh Húc có hơi ghen, anh lạnh nhạt nói: “Có lẽ, cuộc sống sau này của bọn họ sẽ còn hạnh phúc, vui vẻ hơn so với chúng †a, bởi vì chỉ nhìn bề ngoài chưa chắc là đã vui vẻ thực sự.”

“Đúng là họ hoàn toàn hạnh phúc vui vẻ hơn so với chúng ta, bởi vì cái ràng buộc bọn họ là bản hợp đồng hợp pháp, còn của chúng ta chỉ là một bản hợp đồng lao động, bất cứ lúc nào cũng có thể chia tay.”

Mạch Tiểu Miên chua xót nói.

“Mạch Tiểu Miên, em có thể đừng đề cập đến cụm từ hợp đồng lao động được không?”

Kiều Minh Húc tức giận, anh quăng cái lược lên trên mặt bàn.

“Tôi đã đề cập đến gì đâu, tôi không nói gì hết.”

Mạch Tiểu Miên gõ xong một hàng chữ cuối cùng, cô lưu lại rồi tắt máy tính, sau đó cô đứng dậy, đẩy Kiều Minh Húc ra phía sau nói: “Tôi đi ăn cơm!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 379


Chương 379

Kiều Minh Húc theo cô đi xuống dưới.

‘Thím Trương đã làm thức ăn xong.

Hai người ngồi cạnh nhau trên bàn ăn.

Kiều Minh Húc tự nhiên chủ động múc cho cô một chén canh, nói: “Mới vừa hết bệnh, uống canh nhiều vào để bồi bổ cơ thể”

“Cảm ơn.”

Mạch Tiểu Miên ngược lại cũng không khách khí, cô cúi đầu xuống uống canh.

Sau khi ăn uống no nê xong, cô buông chén xuống, ngồi bất động.

“Không ăn nữa sao?”

Nhìn thấy thái độ ăn cơm của cô không giống với thường ngày, Kiều Minh Húc bèn dừng động tác ăn của mình lại, hỏi.

“No rồi, anh cứ từ từ mà ăi Mạch Tiểu Miên nói.

“Bình thường em ăn ít nhất cũng phải là hai chén cơm, hai chén canh, thêm vô số thịt thà thức ăn nữa mới no, hôm nay chỉ mới húp một chén canh, sao lại no rồi? Chuyện này không khoa học, nhất định là đợi tôi gắp thức ăn cho em đúng không. Được rồi, trông em đáng thương như vậy, tôi đành gắp thức ăn cho em vậy. Tôm hấp em thích ăn nhất này…”

Kiều Minh Húc vừa nói, vừa gắp một con tôm hùm lên, định bỏ vào trong chén của cô, lại bị cô nhanh chóng lấy chén đi, nói: “Thật đấy, tôi không hề đói chút nào. Có thể là do di chứng sau khi bị bệnh, không đói bụng chút nào cả.”

“Dạ dày không thoải mái sao?”

Kiều Minh Húc thả tôm lại vào đĩa, ân cần hỏi.

“Cũng không có gì không thoải mái cả, chỉ là không muốn ăn gì cả”

“Không muốn ăn không có nghĩa là không ăn gì. Không được, cho dù em không có khẩu vị thì vẫn phải ăn nhiều vào.”

Kiều Minh Húc lấy chén của cô lại, múc thêm một chén canh nữa, nói: “Ít nhất cũng phải uống thêm một chén canh nữa, nếu không, không bổ sung đủ năng lượng, vi rút trong cơ thể sẽ phản công lại.”

“Không ăn được nữa, thật sự không ăn được nữa mà.”

Mạch Tiểu Miên rất cố gắng uống một ngụm canh, sau đó ói: “Cảm giác canh thịt có hơi ngấy, dạ dày khó chịu lắm.”

“Thiếu phu nhân, cô thích ăn cháo hải sản, để tôi làm cho cô ăn nhé, món đó giúp k*ch th*ch vị giác lắm.”

Thím Trương ở bên cạnh vội vàng nói.

“Thím Trương à, không cần phải phiền phức như vậy đâu ạ, cháu thật sự không muốn ăn.”

Mạch Tiểu Miên đứng lên, rời khỏi bàn ăn.

“Để tôi nấu cho em ăn, sẽ dùng cách thức riêng để làm. Em ra ngoài xem tivi trước đi.”

Kiều Minh Húc bỏ chén đũa trong tay xuống, nói.

Mạch Tiểu Miên nhìn anh, nói: “Không cần đâu.”

“Cần hay không cũng không phải do em nói. Có tôi ở đây, em phải ăn!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 380


Chương 380

Lúc này Kiều Minh Húc lại bày ra trọn vẹn tư thế của một tổng tài bá đạo, không cho phép người nào được nghỉ ngờ cả.

Anh tiến vào phòng bếp.

Thím Trương đi vào theo, nói: đi, nếu có yêu cầu gì đặc rồi”

“Thiếu gia, cứ để đó cho tôi Cậu cứ sai bảo tôi là được.

“Thím Trương, không sao đâu, để tôi làm cho. Thím phụ trách giúp tôi rửa sạch sẽ nguyên liệu là được rồi.”

Kiều Minh Húc nói.

“Được rồi, thiếu gia à, cậu đúng là đối xử rất tốt với thiếu phu nhân.”

‘Thím Trương hỗ trợ rửa sạch tôm cá, sau đó đi ra ngoài.

Kiều Minh Húc ở trong phòng bếp bận rộn một hồi lâu, sau đó bưng một tô cháo nóng hổi ra ngoài, đặt trên bàn ăn, sau đó gọi Mạch Tiểu Miên tới ăn.

Mạch Tiểu Miên cũng không tiện di chuyển, đành phải ngồi xuống bàn ăn một lần nữa, cúi đầu ăn một miếng.

Mùi vị đúng là rất tốt, chăng qua là trạng thái cơ thể cô đang mệt, vị giác có lẽ đã xảy ra vấn đề. Căn bản không cảm thụ được nhiều sự tươi ngon, dù là cách nêm nếp đặc biệt của Kiều Minh Húc đi chăng nữa.

Tuy nhiên, cô cũng không muốn phụ ý tốt của anh, bèn khó khăn nuốt xuống, chân mày nhíu chặt lại.

“Ăn không ngon sao?”

Kiều Minh Húc nhìn thấy dáng vẻ này của cô, trong nháy mắt liền mất đi lòng tin với tài nấu nướng của mình.

“Không phải anh làm khó ăn, là do khẩu vị của tôi có vấn đề, cho dù thịt rồng ở trước mặt, đoán chừng tôi cũng không ăn được ra mùi vị gì.”

Mạch Tiểu Miên cười khổ nói.

“Ăn không ra mùi vị gì thì cũng phải ăn hết đấy.”

Kiều Minh Húc trông cô không có khẩu vị như vậy, thế nên cảm giác mình cũng không còn đói bụng nữa.

“Có thể chỉ ăn một nửa thôi không?”

“Không thể”

Kiều Minh Húc suy nghĩ một chút, rồi nói: “Em ăn hết chỗ này, tôi sẽ lập tức hoàn thành một tâm nguyện của em ngay.”

Nghe thấy anh nói như vậy, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vô cùng buồn cười.

Anh xem cô là trẻ con đấy à.

Tuy nhiên, cô vẫn có chút cảm động.

Ngoại trừ cha mẹ ra, trên đời này thật đúng là không có người nào quan tâm đến chuyện đói no của cô như vậy cả.

“Nói đi, tâm nguyện của em, sau đó ăn sạch bát cháo này nhé.”

Kiều Minh Húc dỗ dành nói.

Trong đầu Mạch Tiểu Miên đột nhiên nghĩ tới món lòng già xào nghệ mà Kiều Mai Kim đã từng nói, bèn bật thốt lên: “Đợi tôi khỏi bệnh rồi, có khẩu vị, anh cùng tôi đi ăn ở chợ đêm đi. Tôi ăn cái gì, anh cũng phải ăn cái đó. Bây giờ mong ước của tôi cũng chỉ có vậy mà thôi!”

“Chợ đêm sao?”
 
Back
Top Bottom