Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 341


Chương 341

“Vậy sau này em đổi hình tượng, mặc đồ kiểu này được không? Kiệt Đức cũng thấy em mặc chiếc váy này rất quyến rũ: Lâm Ngọc lại cố ý nhắc đến Kiệt Đức, mục đích là muốn khiến anh ghen, xem thử anh phản ứng thế nào, sau đó càng lo lắng hơn.

Quả nhiên, sắc mặt Kiều Minh Húc hơi sa sầm: “Em còn qua lại với Kiệt Đức à?”

“Minh Húc, anh ghen sao?”

Lâm Ngọc chớp mắt, cố ý bày ra điệu bộ vô tội, nũng nịu hỏi.

“Con người Kiệt Đức không đứng đắn, em cũng biết anh ta đã có bốn người vợ rồi.”

Kiều Minh Húc nghiêm túc nhìn cô ta, nói: “Rõ ràng em biết anh ta có ý đồ không đứng đắn với em mà em còn để anh ta đến gần em, anh thật sự rất lo lắng. Lâm Ngọc, em là một cô gái ngây thơ, không biết những tên cao thủ tình trường đó sẽ dùng thủ đoạn gì để có được con mồi mà họ muốn” 1 “Minh Húc, anh đang lo lắng cho em sao?”

“ừ”

“Được rồi, vậy em không gặp anh ấy nữa, em chỉ muốn gặp anh, chỉ yêu mình anh thôi.”

Lâm Ngọc tựa đầu lên bả vai anh, khẽ nói: “Em thật sự hi vọng anh có thể không từ thủ đoạn để bắt lấy em, chứ không phải chuyện gì cũng nghĩ cho em mà không chạm vào em. Minh Húc, chúng ta đã là người trưởng thành rồi, có một vài ràng buộc thực sự không cần thiết nữa.”

Ý của cô ta rất rõ ràng.

Nhưng Kiều Minh Húc ngây thơ của chúng ta cũng hiểu ý của cô ta, sau đó ngạc nhiên nói: “Lâm Ngọc, sao em có thể có suy nghĩ này được? Trước khi chúng ta thật sự kết hôn, anh sẽ tuân thủ nguyên tắc, để em thuần khiết kết hôn với anh.”

Nghe thấy câu này, Lâm Ngọc trợn lớn mắt, chỉ cảm thấy vô cùng tức giận.

Cô ta thật sự rất ghét phải rạch ròi với anh, cô ta muốn hòa làm một với anh.

Chỉ là…

Là một người phụ nữ, cô ta đã nói thẳng đến mức này rồi mà anh vẫn từ chối, cô ta cũng không thể mặt dày nói tiếp được, chỉ đành rụt rè lên tiếng: “Được rồi, em biết anh muốn tốt cho em.”

Hai người đi vào phòng khách.

Lâm Xảo Lâm vừa thấy anh là lập tức tươi cười đón: “Minh Húc đến rồi à? Chào cháu chào cháu.”

“Chào chú Lâm, cô Lâm.”

Kiều Minh Húc lịch sự chào ông bà Lâm.

“Ừ ừ ừ, mau ngồi đây đi”

Lâm Xảo Lâm bảo Kiều Minh Húc ngồi xuống.

Kiều Minh Húc ngồi xuống, tất nhiên anh không quên mục đích hôm nay mình đến đây, chỉ là anh vừa định lên tiếng thì Lâm Xảo Lâm đã rót pha một tách trà cho anh, cười nói: “Uống trà trước đi, đây là lá trà từ cây mẹ Đại Hồng Bao ở núi Vũ Di đấy, chú nhờ nhiều quan hệ lắm mới mua được, cũng không biết có phải hàng thật hay không. Cháu am hiểu về trà, cháu nếm giúp chú xem.”

Kiều Minh Húc có sở thích uống trà, nghe nói trà này là Đại Hồng Bao của núi Vũ Di, được mệnh danh là vua của các loại trà nên cũng không kiềm được mà nâng tách, cẩn thận nhấp một ngụm.

€ó lẽ đúng là trà Đại Hồng Bao của núi Vũ Di, nhưng thoảng trong đó có một vị kỳ lạ.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 342


Chương 342

Vị này khiến anh không phân biệt rõ nên uống thêm mấy ngụm rồi đặt tách xuống nói: “Chắc chắn lá trà này là từ cây mẹ Đại Hồng Bao của núi Vũ Di, chỏ có điều loáng thoáng có vị gì đó không bình thường. Có thể là do khâu bảo quản có vấn đề, nhưng không ảnh hưởng đến hương trà vốn có của nó, là trà ngon.”

“Ha ha, Minh Húc đúng là giỏi, quả nhiên là cao thủ trà đạo.

Lâm Xảo Lâm thấy anh uống mấy ngụm, đáy mắt vụt qua ý cười.

“Chú Lâm quá khen rồi, cháu chỉ là nghiệp dư thích trà đạo mà thôi, không đến mức là cao thủ. À phải rồi, chú Lâm, cháu có chuyện muốn hỏi chú.”

Kiều Minh Húc nhìn Lâm Xảo Lâm rồi nói.

“Minh Húc, khoan hẵng nói chuyện, chú có thứ này muốn cho cháu xem, cháu đi theo chú.”

Lâm Ngọc nũng nịu kéo anh rồi nói: “Đợi xem xong rồi nói chuyện với cha em sau, giờ không vội.”

“Ngọc Ngọc, đợi anh nói chuyện với chú xong rồi xem, được không?”

Kiều Minh Húc hơi mất kiên nhẫn.

“Không được, người ra muốn anh xem ngay bây giờ, anh đợi lát nữa rồi nói chuyện với ba em sau.”

Lâm Ngọc chu cái miệng đỏ, nhìn anh với vẻ vô cùng tủi thân, hói: “Minh Húc, chắc không phải ngay cả chút yêu cầu này của em mà anh cũng không chịu đồng ý đấy chứ? Vậy em còn có thể có lòng tin để đợi anh thêm ba năm sao?”

Nghe thấy câu này, Kiều Minh Húc cũng chỉ đành đứng lên, bị cô ta kéo lên lầu, đi vào phòng của cô ta.

“Xem gì đấy?”

Kiều Minh Húc nghỉ ngờ hỏi.

“Anh ngồi đây trước đi, em đi lấy cho anh xem. Hì hì, anh đợi đây nhé, em quay lại ngay.”

Lâm Ngọc đẩy anh ngồi lên chiếc giường lớn màu hồng của cô ta, sau đó đi ra ngoài.

Kiều Minh Húc ngồi trên giường Lâm Ngọc, nhàm chán quan sát quanh phòng.

So với phòng chỉ có sách và sách của Mạch Tiểu Miên thì căn phòng này thực sự vô cùng nữ tính, hơn nữa trong phòng thoang thoảng hương thơm, ngửi rất dễ chịu, anh không hỏi hít thêm vài hơi.

Đột nhiên Kiều Minh Húc cảm thấy mí mắt hơi trĩu nặng, muốn ngủ một giấc.

Nhìn thấy chiếc giường mềm mại, anh bất giác nằm xuống.

Lúc này, Lâm Ngọc đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Kiều Minh Húc nằm trên giường, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nụ cười nham hiểm.

“Minh Húc…”

Cô ta đi tới trước mặt anh, cúi người, đẩy nhẹ vào bả vai anh, khẽ hỏi: “Anh buồn ngủ lắm à? Có muốn ngủ một giấc không?”

Kiều Minh Húc hơi hé mắt, vì cô ta cúi người xuống nên đúng lúc toàn bộ cảnh xuân trong cổ áo chữ V khoét sâu lọt vào tầm mắt anh, mà lúc này, nụ cười của cô ta cũng trở.

nên vô cùng quyến rũ.

Cảm giác toàn thân nóng bức, nóng đến nỗi anh muốn cởi hết quần áo trên người ra.

“Minh Húc, có phải anh nóng lắm không?”

Lâm Ngọc nhìn đôi mắt đang dần bị d*c v*ng nhuốm đỏ của anh, vừa yêu kiều hỏi vừa duỗi bàn tay mềm mại ra, v**t v* ngực anh, ngón tay khiêu khích nơi nhạy cảm của anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 343


Chương 343

Lúc này, Kiều Minh Húc chỉ cảm thấy máu toàn thân như đang sục sôi, đầy d*c v*ng nào đó, đặc biệt là khi Lâm Ngọc dán sát cơ thể vào người anh, anh có khát khao, khát khao có thể giải phóng cơn nóng bức trên cơ thể mình…

Nhưng anh vẫn giữ được một chút tỉnh táo, bắt đầu vươn tay đẩy cô ta ra.

Ai mà ngờ, bàn tay đó lại chạm vào thứ mềm mại của cô ta.

Xúc cảm quá tuyệt vời khiến ngọn lửa trong anh càng thêm hừng hực.

Lâm Ngọc thấp giọng rên lên một tiếng, vươn tay cởi áo khoác lông chồn, lộ ra chiếc váy hai dây màu đỏ.

Làn da cô ta trắng nõn, n** m*m m** đẫy đà trông như sắp căng rách chiếc váy mỏng, lại càng thêm quyến rũ mê hoặc.

Hơi thở của Kiều Minh Húc bắt đầu nặng nề, ánh mắt nhìn cô ta cũng trở nên mơ màng.

“Minh Húc, muốn em rồi phải không, em là của anh, em chỉ yêu anh…”

Lâm Ngọc nghiêng người cúi đầu, nỉ non thổi hơi vào tai anh, sau đó đầu lưỡi l**m nhẹ trên đường viền tai của anh…

Ý thức của Kiều Minh Húc hơi hỗn loạn, bị cô ta khiêu khích như vậy nhưng không cách nào khống chế được, anh lật người đè cô ta dưới thân…

Lâm Ngọc vươn tay ôm cổ anh, kề miệng đến muốn hôn anh.

Bị đôi môi tô son phảng phất hương hoa hồng nhàn nhạt của cô ta chạm vào, đầu Kiều Minh Húc chọt tỉnh táo lại, anh ngoảnh mặt đi, tránh nụ hôn của cô ta theo phản xạ có điều kiện.

Môi Lâm Ngọc chỉ có thể rơi trên gò má anh, cô ta nỉ non, ôm càng chặt hơn.

Kiều Minh Húc chỉ cảm thấy cơn nóng trong người càng thêm dữ dội, Lâm Ngọc trước mặt như biến thành Mạch Tiểu Miên.

Anh cũng không kiềm được mà chủ động vươn tay ôm lấy cô ta…

Lâm Ngọc thấy Kiều Minh Húc từ bị động thành chủ động nên càng thêm nhiệt tình, lần nữa muốn hôn lên môi anh.

Nhưng Kiều Minh Húc vừa tiếp xúc với mùi son môi của cô ta là đầu óc lại tỉnh táo, nhận ra người phụ nữ trước mắt là Lâm Ngọc chứ không phải Mạch Tiểu Miên.

Cũng nhờ chút tỉnh táo cuối cùng mà Kiều Minh Húc dùng sức đẩy Lâm Ngọc ra, thấp giọng hét: “Tránh ra!”

“Minh Húc, em muốn anh, anh cũng muốn em, em không tránh!”

Lâm Ngọc cố chấp tiến tới, tay vuốt vẻ nơi nóng bỏng nhất, nhạy cảm nhất của anh.

Kiều Minh Húc run rẩy…

Lâm Ngọc dứt khoát tuột dây váy xuống, để nửa thân trên của cô ta tr*n tr** trước mắt anh…

Kiều Minh Húc dựa vào chút ý thức tỉnh táo đó, cố gắng kiềm nén bản thân..

Lâm Ngọc đè lên trên…

Đột nhiên, cơ thể anh bắt đầu co giật dữ dội, bọt mép sùi ra, tay chân không ngừng run rẩy, khuôn mặt méo mó, vô cùng bất thường…

Anh đột ngột như vậy khiến Lâm Ngọc giật mình, vội xuống khỏi người anh, lay vai anh, gọi: “Minh Húc, Minh Húc, anh sao vậy?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 344


Chương 344

“Cút!”

Kiều Minh Húc thấp giọng nói, anh đẩy cô ta ra, kéo chăn cắn chặt…

Cơ thể vẫn không ngừng co giật, ý thức cũng dân mê man…

Lâm Ngọc sợ hãi dáng vẻ này của anh, vội mặc quần áo lại rồi chạy ra ngoài gọi cha mẹ cô ta: “Không ổn rồi, gay rồi, Minh Húc xảy ra chuyện rồi.”

“Chẳng phải chỉ uống chút thuốc k*ch d*c thôi à, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”

Lâm Xảo Lâm lẩm bẩm đi lên tầng.

Lúc ông ta nhìn thấy Kiều Minh Húc như một con thú bị nhốt nằm trên giường, cả người co giật vô cùng khó coi, ông ta cũng sợ hãi: “Chắc không phải liều thuốc của cha mạnh quá chứ? Hay là nước hoa gợi dục của Ngọc Ngọc nồng quá?”

“Không đúng, ông xã, trông bộ dạng của cậu ta giống như đang động kinh vậy.”

Mẹ Lâm vẫn khá bình tĩnh, nhìn kỹ rồi nói.

“Động kinh? Ấy? Đúng là dáng vẻ động kinh. Ngọc Ngọc, con quen cậu ta mười năm rồi, chắc không phải con không biết cậu ta có bệnh này đấy chứ?”

Lâm Xảo Lâm quay đầu nhìn Lâm Ngọc.

“Con không biết, chưa từng thấy anh ấy thế này bao giờ.”

Lâm Ngọc hoang mang hỏi: “Nên làm thế nào bây giờ?

Chúng ta có cần đưa anh ấy đến bệnh viện không?”

“Đưa đến bệnh viện? Chắc cậu ta không muốn đến bệnh viện đâu.”

Lâm Xảo Lâm nhìn Kiều Minh Húc trên giường, đáy mắt toát vẻ âm u. Ông ta lấy điện thoại ra, quay video Kiều Minh Húc phát bệnh.

“Cha, cha muốn làm gì?”

Lâm Ngọc lo lắng hỏi.

“Không có gì, muốn quay lại bộ dạng chủ tịch Kiều sáng suốt oai phong của chúng ta động kinh thôi, ha ha”

Lâm Xảo Lâm cười gian.

“Cha, anh ấy sẽ tức giận đấy, cha mau xóa đi.”

Lâm Ngọc muốn giật lấy điện thoại của ông ta.

“Ngọc Ngọc, con đừng có ngu ngốc nữa. Với chúng ta mà nói, cái này là vũ khí mạnh đấy.”

Lâm Xảo Lâm khiến trách con gái: “Con biết tại sao mười năm rồi mà con vẫn không thể có được cậu ta không?

Chẳng phải là vì con ngốc quá, không có thủ đoạn gì cả đấy sao?”

“Cha…”

“Cha, bệnh này sẽ lây sao?”

Lâm Ngọc hoảng sợ trước câu này của ông ta, căng thẳng hỏi.

“Lây thì không lây, nếu là bẩm sinh thì có thể sẽ di truyền sang đời sau.” Cũng có thể là thành bệnh sau khi chịu k*ch th*ch nào đó.”

Lâm Xảo Lâm võ vai con gái, nói: “Không sao đâu, chỉ cân cậu ta vẫn có tài sản mấy chục tỷ thì vẫn đáng để cho con kết hôn. Còn thật sự không chịu nổi thì ly hôn, phí trợ cấp cũng không ít đâu.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 345


Chương 345

“Cha, con không phải người như vậ “Con là con gái cha, cha hiểu con là người thế nào nhất. Ha ha, Ngọc Ngọc, con ở đây trông cậu ta đi, đợi cậu ta tỉnh lại thì chăm sóc cho cậu ta. Con biết bệnh của cậu ta, có thế nào thì cậu ta cũng sẽ ở bên con. Cha với mẹ con xuống trước đây”

Lâm Xảo Lâm nói xong rồi cùng vợ đi xuống tầng.

Lâm Ngọc một mình ở lại trong phòng, nhìn Kiều Minh Húc hoàn toàn thay đổi vì bị động kinh, cô ta rất sợ hãi, không biết nên làm thế nào mới tốt.

Lúc này, điện thoại Kiều Minh Húc đổ chuông.

Cô ta vốn muốn mặc kệ, nhưng chuông không ngừng vang lên, thế nên cô ta cưỡng lại nỗi sợ, đi đến gần Kiều Minh Húc, vươn tay lấy điện thoại trong túi quần anh ra.

Điện thoại hiển thị người gọi đến là “Người phụ nữ ngốc”

Người phụ nữ ngốc?

Đây là ai?

Lâm Ngọc cau mày, trong lòng vô cùng khó chịu.

Cô ta bắt máy, trong điện thoại lập tức vang lên một giọng nữ: “Alo, Kiều Minh Húc, khi nào anh về? Tôi ngủ dậy rồi”

Cô ta nhận ra giọng nói đó, là giọng của Mạch Tiểu Miên.

Không ngờ Kiều Minh Húc lại lưu tên Mạch Tiểu Miên là người phụ nữ ngốc.

Hơn nữa giọng điệu của Mạch Tiểu Miên cũng giống như vợ đang nói với chồng.

Cơn ghen xộc lên, cô ta nhìn Kiều Minh Húc vẫn đang co giật trên giường, ý thức mơ hồ, sao đó nói bằng giọng điệu biếng nhác giễu cợt: “Ngại quá, Minh Húc ngủ rồi, đang ở bên cạnh tôi. Cô có việc gì thì đợi anh ấy dậy rồi nói nhé”

Nói xong, cô ta cúp điện thoại.

Mạch Tiểu Miên cầm điện thoại nghe tiếng tút tút vang lên, cảm giác phức tạp trào dâng trong lòng, cô rất khó chịu.

Không ngờ Kiều Minh Húc lại để Lâm Ngọc nghe điện thoại, hơn nữa anh còn ngủ bên cạnh cô ta.

Cô ngẩn người suy nghĩ, sau đó bật cười.

Kiều Minh Húc ngủ với Lâm Ngọc là bình thường mà, họ đã yêu nhau mười năm rồi, sao có thể trong sáng được chứ?

Vả lại họ mới là một đôi thật sự, cô chẳng qua chỉ là cái danh kết hôn trên hợp đồng thôi, đâu phải vợ chồng thật sự.

Cô có lý do gì để mà bày vẻ thế này, trông như đang ghen chứ?

Ha ha, đúng là buồn cười!

Mạch Tiểu Miên im lặng tự giễu một lúc, sau đó ném điện thoại sang một bên, tiếp tục cuộn mình trong chăn, đi ngủ.

Sau khi cúp điện thoại của Mạch Tiểu Miên, Lâm Ngọc nhìn bốn chữ “người phụ nữ ngốc trong điện thoại, cô ta thật sự muốn ném vỡ điện thoại.

Cô ta đợi anh mười năm, đến cuối cùng lại bị Mạch Tiểu Miên cướp mất vị trí.

Cô ta không cam tâm, thật sự không cam tâm!

Cô ta nhìn chằm chằm Kiều Minh Húc đang co giật, trong mắt đầy oán hận và mỉa mai.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 346


Chương 346

Kiều Minh Húc, tưởng anh ghê gớm cỡ nào, thì ra anh chẳng qua cũng chỉ là một bệnh nhân động kinh thôi.

Mãi không dám ở bên tôi, thì ra là vì bất lực, sẽ lên cơn động kinh đúng không?

Ha ha, Kiều Minh Húc, anh đúng là biết làm ra vẻ đấy.

Còn tưởng anh đứng đắn thế nào, truyền thống ra sao, thì ra đều là cái cớ cả.

Lâm Ngọc cười khẩy, cầm điện thoại lên chụp tình trạng hiện tại của anh.

Cô ta phải cho anh xem, để anh biết lúc anh phát bệnh khó.

coi thế nào.

Nhưng cô ta không chán ghét anh, cô ta vẫn chỉ yêu anh, sẵn lòng ở bên anh lúc anh phát bệnh, không rời không bỏ.

Anh nghe thấy lời cô ta nói, chắc chắn sẽ rất cảm động.

Trong trái tim anh, cô ta luôn là thiên thần ngây thơ xinh đẹp.

Cuối cùng ý thức của Kiều Minh Húc cũng dần tỉnh táo, anh thôi co giật.

Cũng vì anh phát bệnh nên hiệu quả của thuốc đã giảm đi rất nhiều.

Anh mở mắt, nhìn Lâm Ngọc đang nắm chặt tay mình, chỉ thấy mắt cô ta sưng đỏ, nhìn anh với vẻ mặt thương xót và đau lòng: “Minh Húc, anh làm em sợ muốn chết, hu hu…”

Kiều Minh Húc rút tay ra khỏi tay cô ta, im lặng ngồi dậy, lấy khăn tay ra lau sạch bọt trên khóe miệng, chuẩn bị rời đi.

“Minh Húc…”

Lâm Ngọc vội ôm lấy eo anh từ phía sau, dán mặt vào lưng anh: “Đừng đi được không? Em không bận tâm anh có.

bệnh, cho dù anh trở nên thế nào thì em vẫn yêu anh, sẽ ở bên cạnh anh.”

Cơ thể Kiều Minh Húc cứng đờ, anh khàn giọng nói: “Xin lỗi Ngọc Ngọc, làm em sợ rồi.” ¡ “Không, Minh Húc, em không sợ.”

Lâm Ngọc nói bằng giọng điệu rất quả quyết: “Em sẽ ở bên cạnh anh.”

“Ngọc Ngọc, cảm ơn em”

Kiều Minh Húc xoay người lại, nắm cánh tay Lâm Ngọc, đôi mắt đen láy đau khổ nhìn cô ta, hỏi: “Em thật sự không sợ à”

Lâm Ngọc lắc đầu: “Minh Húc, là thật, em thật sự không sợ.

Cho dù anh trở nên thế nào thì em vẫn sẽ yêu anh”

Kiều Minh Húc cảm động ôm cô ta vào lòng: “Em cũng không cần phải sợ, tần suất phát bệnh của anh không cao”

“Vâng.”

Lâm Ngọc ngước mặt nhìn anh, hỏi: “Minh Húc, anh có thể nói cho em biết, bệnh này của anh là di truyền sao?”

“Không phải, là anh tận mắt nhìn thấy mẹ anh chết, từ đó đã thế này. Lúc nhỏ, chỉ cần nhớ đến mẹ là anh sẽ phát bệnh, về sau dần khắc phục được, hai năm nay chỉ phát bệnh vài lần.”

Kiều Minh Húc lại nhớ đến tình hình lần đó phát bệnh trước mặt Mạch Tiểu Miên.

Lúc đó, vì tiếng hát, anh nhớ đến cảnh mẹ chết trong vũng máu nên ý thức đột ngột đi vào ngã rẽ, bắt đầu phát tác.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 347


Chương 347

Mạch Tiểu Miên rất bình tĩnh cứu anh, xoa bóp giúp anh để anh nhanh chóng hồi phục, vẻ mặt cô chẳng chút hoảng hốt khiến anh rất yên tâm.

Nghe anh nói không phải di truyền, hơn nữa tần suất phát bệnh không cao, Lâm Ngọc hơi yên tâm. Cô ta vươn tay tiếp tục ôm eo anh, giọng điệu đầy yêu thương: “Minh Húc, em sẽ yêu anh hơn, sẽ mãi bên cạnh anh, cùng anh khắc phục căn bệnh này, anh yên tâm.”

“Cảm ơn em”

Kiều Minh Húc vuốt mái tóc suôn mượt của cô ta, ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt khiến đầu óc anh hơi hưng phấn.

Cảm giác sai sai, anh buông Lâm Ngọc ra, hỏi: “Ngọc Ngọc, em đang dùng hương gì vậy?”

“Một loại hương hoa hồng, mua ở Pháp.”

“Hả? Đưa anh xem thử”

“Cái này… đã dùng hết rồi, còn lại chút cuối cùng trong máy: xông thôi, chai em cũng vứt rồi.”

Vẻ mặt Lâm Ngọc hơi hoảng hốt.

Kiều Minh Húc cảm thấy có gì đó không đúng, anh đi tới gần máy xông, cầm lên ngửi.

Nhận ra mùi hương này khiến đầu óc hơi mê man, còn khiến sinh ra ảo tưởng.

Anh nhớ lại cảnh tượng trước khi mình phát bệnh.

Lúc đó ngửi thấy mùi hương này, anh cảm thấy nóng bức một cách khó hiểu, cơ thể cũng có h*m m**n…

Lễ nào là mùi này?

Le nào Lâm Ngọc cố ý lừa anh vào phòng, sau đó dùng hương k*ch d*c này để làm anh h*m m**n?

Nghĩ đến đây, ánh mắt anh nhìn Lâm Ngọc trở nên lạnh lùng.

“Anh đi đây!”

Anh đặt máy xông xuống, lạnh lùng nói với Lâm Ngọc.

“Minh Húc, đây là nước hoa xông hương.”

Dù sao cũng ở bên anh mười năm rồi, ánh mắt anh thay đổi khiến Lâm Ngọc lập tức biết ngay anh đã nhận ra gì đó, cô ta vội lấy chai nước hoa trong ngăn tủ ra đưa cho anh.

Kiều Minh Húc cúi đầu ngửi, là cùng một mùi, cũng khiến đầu óc người ta hơi mê man.

Anh nhìn tiếng Pháp trên lọ nước hoa.

Bên trên ghi nước hoa gợi dục, nhưng là trong phạm vi an toàn, chỉ có tác dụng với lượng vừa phải nhất định.

Theo lý mà nói, thứ này không nên mê hoặc được anh.

Lế nào là vì trước đó ở với Mạch Tiểu Miên anh đã kiềm nén nên mới bộc phát ở chỗ Lâm Ngọc?

“Minh Húc, em nói thật, em chỉ muốn quyến rũ anh thôi. Em muốn anh, em thật sự rất sợ mất đi anh, chỉ muốn khiến anh trở thành người của em, anh không thể tha thứ cho em sao?”

Lâm Ngọc nhìn anh với vẻ cầu xin, thậm chí trong mắt còn rơm rớm nước, vô cùng đáng thương.

Quả thực Kiều Minh Húc biết cô ta không có cảm giác an toàn, cũng hiểu lòng cô ta. Anh thở dài một hơi, nói: “Anh hiểu, không sao đâu, chỉ là sau này đừng ngốc vậy nữa, anh còn có việc phải nói với chú Lâm”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 348


Chương 348

“Cảm ơn anh.”

Lâm Ngọc nhìn anh đi ra cửa, cầm điện thoại, mở ảnh lên.

Nhìn anh trong ảnh hệt như một con chó đang co giật sùi bọt mép, cô ta cũng chán ghét cau mày, cười khẩy một tiếng.

Kiều Minh Húc xuống lầu.

Lâm Xảo Lâm vừa thấy anh đã dùng giọng điệu rất lố: “Ai da Minh Húc à, cuối cùng cháu cũng ổn rồi. Cháu biết không, cháu làm mọi người sợ lắm đấy. Ngọc Ngọc còn muốn đưa cháu đến bệnh viện nữa, chú biết đàn ông giữ thể diện như cháu chắc chắc không thể để người khác biết cháu có bệnh động kinh được, thế nên không đưa đi.

Ôi, Ngọc Ngọc nhà chú thật sự rất lo lắng cho cháu, ở bên cháu mãi đấy. Chú nhìn mà còn cảm động đây này.”

Kiều Minh Húc sầm mặt: “Chú Lâm, làm phiền mọi người rồi.”

“Chúng ta là người nhà mà, có gì phiền đâu, không phiền, ha ha”

Lâm Xảo Lâm vừa cười vừa duõi tay võ lên vai Kiều Minh Húc.

Trước đây ông ta không dám vỗ vai như thế này.

Kiều Minh Húc cau mày, né tránh tay ông ta, nói: “Chú Lâm, cháu muốn biết chuyện chú hợp tác với Trương Hòa hại Mạch Tiểu Miên. Trương Hòa đã thừa nhận và khai tất cả, trước khi mọi chuyện nghiêm trọng hơn, hi vọng chú công khai xin lỗi Mạch Tiểu Miên, nói ra sự thật, cháu sẽ xin cô ấy giúp chú để chuyện này trở thành án dân sự, chú cũng sẽ không phải chịu ảnh hưởng quá lớn.”

“Ha ha ha…”

Lâm Xảo Lâm như nghe thấy chuyện buồn cười nhất trên đời, cười lớn nói: “Đúng vậy, chuyện này do chú làm. Nhưng sao chú phải đi xin lỗi Mạch Tiểu Miên chứ? Chẳng phải cháu với cô ta bị ép kết hôn sao? Chỉ cần cô ta vào tù thì cháu có thể hủy hôn với cô ta rồi, chú chỉ đang giúp cháu thôi, sao cháu lại ngốc vậy chứ?”

Ánh mắt Kiều Minh Húc tối l chú giúp!”

“Chú Lâm, cháu không cần “Ha ha, Minh Húc, cháu cần chú giúp.”

Lâm Xảo Lâm cười lớn: “Bằng không, chú thật sự muốn để người dân cả thế giới nhìn thấy cảnh chủ tịch Kiều sáng suốt oai phong của chúng ta lên cơn động kinh đấy. Ha ha”

Nghe câu này của ông ta, ánh mắt Kiều Minh Húc âm u: “Có ý gì?”

“Chẳng có ý gì cả. Chú chỉ muốn nói với cháu, lúc cháu lên cơn động kinh chú bất cẩn quay video rồi, ha ha…”

Lâm Xảo Lâm cười gian nói.

Ánh mắt Kiều Minh Húc trở nên lạnh lếo, lạnh đến mức không còn một chút độ ấm nào: “Xóa ngay!”

“Ai da, Minh Húc à, sao cháu có thể dùng thái độ và giọng nói thế này với chú chứ? Chú sắp trở thành cha vợ của cháu mà, chẳng phải trước nay nhà họ Kiều luôn kính già yêu trẻ sao? Cháu thế này là bất lịch sự, thực sự không tốt đâu.”

Lâm Xảo Lâm nói.

“Nhưng mong ông sẽ không hối hận.”

Kiều Minh Húc lạnh lùng nói: “Nhân lúc tôi chưa nổi giận, tốt nhất là ông ngoan ngoãn giải quyết tất cả mọi chuyện đi, bao gồm cả xóa video.”

“Ôi chao, Minh Húc, có phải cháu đang uy h**p chú không?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 349


Chương 349

Chú sợ quá đi, nhưng mà chú đã đề phòng trước rồi. Chú đã sao lưu rất nhiều cái video đặc sắc đó của cháu, giấu ở vài nơi trên thế giới, chỉ cần chú xảy ra chuyện là nó sẽ được công khai. Đến lúc đó, cả thế giới đều sẽ thưởng thức cảnh tượng cháu phát bệnh. Còn nữa, người nước ngoài khác với Trung Quốc chúng ta, không phải cháu có tiền là có thể bảo người ta xóa mấy thứ trên mạng đâu”

Lâm Xảo Lâm nói vô cùng khó nghe.

“Tôi thật sự thất vọng, không ngờ Ngọc Ngọc lại có người cha như ông!”

Vẻ mặt Kiều Minh Húc càng thêm lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào Lâm Xảo Lâm: “Thì ra ông có chiêu này, được, được lắm! Có điều, cứ tự nhiên đi, ngày mai gặp ở tòa! Vợ tôi – Mạch Tiểu Miên sẽ kiện ông tội phỉ báng, vu khống và hối lộ! Về phần bệnh của tôi, tôi không ngại bị cả thế giới biết đâu!”

Nói xong, anh xoay người, sải bước lớn rời đi, không nhìn Lâm Xảo Lâm lấy một cái.

“Kiều Minh Húc, cháu thật sự không sợ mất mặt à?”

Lâm Xảo Lâm không ngờ Kiều Minh Húc lại không bị ông ta uy h**p, thế nên ông ta hơi hoảng loạn.

Kiều Minh Húc không trả lời ông ta, tiếp tục đi về phía trước.

“Minh Húc, đừng đi!”

Lâm Xảo Lâm thấy không còn đường thương lượng nên vội đi tới ngăn anh lại, vẻ mặt lúng túng nói: “Chú đùa thôi, sao chú có thể quay video cháu chứ, cho dù chú muốn thì Ngọc.

Ngọc cũng không cho.”

Kiều Minh Húc liếc nhìn ông ta, vẫn không muốn nhiều lời với ông ta.

“Minh Húc, xin lỗi.”

Lâm Xảo Lâm quay đầu nhìn Lâm Ngọc đã xuống lầu, vội gọi: “Ngọc Ngọc, còn không giữ Minh Húc lại ăn tối à?

“Cảm ơn”

Kiều Minh Húc quay đầu nhìn Lâm Ngọc.

Không biết tại sao, nhìn thấy cô ta từ trên tầng xuống, anh bồng có cảm giác chán ghét.

Cảm giác chán ghét này khiến anh muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

“Minh Húc, đừng đi, chúng ta thương lượng chuyện có liên quan đến Mạch Tiểu Miên.”

Lâm Xảo Lâm sốt ruột, vươn tay nắm lấy cánh tay Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc hất tay ông ta ra, lạnh lùng nói ông cơ hội rồi.”

“Cho chú thêm một cơ hội nữa, chúng ta bàn bạc, được không?”

Nhìn thấy ánh mắt của Kiều Minh Húc, Lâm Xảo Lâm lạnh toát.

Ông ta vô cùng hối hận vì vừa rồi đã nhất thời để lừa đá vào đầu, không nể nang gì mà nói với Kiều Minh Húc những lời đó.

Ông ta còn cho rằng người như Kiều Minh Húc chắc chắn sẽ rất kiêng ky bệnh động kinh này, sẽ bị khống chế bởi uy h**p của ông ta.

Nhưng không ngờ người ta lại chẳng hề để ý, ngược lại còn nói ra những lời tàn nhẫn, khiến ông ta không còn đường thương lượng nữa.

Đây chẳng khác nào bê đá đập vào chân mình.

“Minh Húc, tha cho cha em, có được không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 350


Chương 350

Lâm Ngọc thấy tình hình không ổn cũng vội vàng bước lên, bày ra vẻ mặt vô cùng đáng thương nói với anh: “Cho dù ông ấy có làm sai điều gì thì ông ấy cũng là cha em, xin anh nể mặt em mà xử lý chuyện Mạch Tiểu Miên trong im lặng, có được không?”

Kiều Minh Húc nhìn Lâm Ngọc, cuối cùng vẫn gật đầu, nói: “Có thể không ra tòa, nhưng mà ông ta cần phải đến chỗ làm của Tiểu Miên công khai xin lỗi, trả lại danh dự cho Tiểu Miên! Đây là giới hạn lớn nhất mà anh có thể dành cho ông ta”

Nói xong, anh lạnh lùng quay lưng đi.

Chờ đến khi anh lên xe, không còn nhìn thấy bóng dáng, Lâm Ngọc mới nôn nóng dậm chân trách mắng cha mình: “Cha, sao cha lại không nhịn được mà nói những lời như vậy trước mặt anh ấy chứ? Anh ấy ghét nhất là bị người khác uy h**p, cha lại cố tình chạm vào điều tối ky của anh ấy, anh ấy đã bắt đầu ghét cha, vừa rồi ánh mắt anh ấy nhìn con cũng ẩn chứa sự chán ghét, cha đúng là hại chết con rồi”

“Ai ngờ rằng cậu ta lại không thích bị uy h**p chứ?”

Lâm Xảo Lâm nhíu mày nói: “Cha thật sự không tin cậu ta không sợ người ta phát hiện cậu ta bị bệnh động kinh, con đã quen cậu ta mười năm mà cậu ta luôn che giấu, chứng minh cậu ta rất để ý chuyện này. Nếu không còn cách nào khác thì chúng ta thật sự vạch mặt nhau cũng được.

“Cha, khuôn mặt này của cha còn muốn con gả vào nhà họ Kiều nữa hay không?”

Lâm Ngọc tức giận trừng mắt lườm ông ta một cái: “Vì gả vào nhà họ Kiều, mà con đã chờ mười năm!”

“Không phải con còn thuyền Vương Kiệt Đức sao? Không gả cho Kiều Minh Húc thì gả cho Kiệt Đức cũng được, dù sao con người cậu ta cũng không tệ, lại thích con.”

Lâm Xảo Lâm cảm thấy chuyện này cũng chẳng vấn đề gì, nói.

“Kiệt Đức thích con chỗ nào chứ, anh ta theo đuổi con giống như theo đuổi một con mồi, cho dù con có kết hôn với anh ta thì con cũng chỉ là bà vợ thứ năm của anh ta mà thôi, sau đó còn sẽ có bà vợ thứ thứ sáu thứ bảy, sao con chịu được?”

Lâm Ngọc nói với vẻ mặt đưa đám: “Ngoại trừ Kiều Minh Húc ra thật sự con không còn lựa chọn nào khác.”

“Mười năm qua thằng nhóc kia cũng chỉ thích một mình con, điều này chứng minh tình cảm cậu ta dành cho con rất sâu nặng. Huống chỉ giữa hai người còn có hợp đồng giấy trắng mực đen ba năm sau sẽ kết hôn, con sợ gì nữa?”

Lâm Xảo Lâm nói với giọng chẳng có vấn đề gì.

“Anh ấy bảo vệ Mạch Tiểu Miên như vậy, con có thể không sợ sao? Con sợ mình sẽ lãng phí thời gian ba năm chờ đợi.”

Lâm Ngọc nói với giọng cực kỳ bưồn rầu.

“Ôi, ban đầu định bỏ thuốc cậu ta, để con và cậu ta gạo nấu thành cơm, sau đó mang thai đứa con của cậu ta. Ai ngờ rằng thế mà cậu ta đột nhiên phát bệnh động kinh, đúng là mất hứng, phá sạch kế hoạch này rồi”

Lâm Xảo Lâm nói với giọng cực kỳ buồn rầu.

Lâm Ngọc cũng rất uể oải.

“Mạnh Nghĩa, bây giờ nên làm gì đây ông? Ngộ nhỡ thật sự phải ra hầu tòa, ông sẽ gặp đủ rắc rối”

Mẹ Lâm hỏi với giọng điệu lo lắng.

“Tôi còn có thể làm sao bây giờ? Người thông minh phải biết thức thời. Lần này tôi chỉ có thể nhận thua. Sáng mai tôi sẽ đi xin lỗi Mạch Tiểu Miên! Hừ!”

Lâm Xảo Lâm nói với giọng phẫn nộ: “Thật ra tôi cũng muốn xem cô ta có thể kiêu ngạo đến mức nào! Còn cả Kiều Minh Húc, Lâm Ngọc, cho dù thế nào con cũng phải gả cho cậu ta, sinh con trai cho cậu ta, mưu tính tài sản của cậu ta, cuối cùng dẫm đạp cậu ta đến chết!”

“Cha, cha đang nói tiếng người sao?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 351


Chương 351

Lâm Ngọc nhíu mày: “Nếu con gả cho anh ấy thì muốn hai người yêu thương lần nhau, cùng sống với nhau đến già.”

“Con với cậu ta có thể yêu thương lẫn nhau được rồi nói tiếp”

Lâm Xảo Lâm liếc nhìn con gái, nói: “Tóm lại, cho dù con dùng thủ đoạn gì thì đều phải gả cho cậu ta! Cha muốn cậu †a phải cúi đầu trước mặt cha, ngoan ngoãn gọi cha là cha vợi Nếu không cha nuốt không trôi cục tức này.”

“Được rồi”

Lâm Ngọc buồn bực nhìn thoáng qua cha, sau đó gọi người giúp việc trong nhà vứt hết ra trải giường trên giường cô ta đi.

Kiều Minh Húc về đến Hoàng Uyển số 1.

Khi gặp thím Trương thì hỏi Tiểu Miên đang ở đâu.

“Mợ chủ luôn ngủ trên tầng, chưa từng xuống dưới.”

Thím Trương còn nói thêm với anh: “Hơn nữa cô ấy còn dặn dò tôi là không cần chuẩn bị cơm tối cho cô ấy, cô ấy không muốn ăn gì cả, cứ ngủ suốt. Không biết có phải là bị bệnh rồi hay không.”

“Tôi lên xem thử.”

Kiều Minh Húc vừa nghe nói Mạch Tiểu Miên có thể bị bệnh thì rất nôn nóng, vội vàng đi lên lầu.

‘Vừa mở cửa phòng, thấy Mạch Tiểu Miên cuộn chặt chăn lại nằm trên mặt đất giống như một cái bánh chưng.

Có điều cô cau mày như mơ thấy cái gì không tốt, trông có hơi đau khổ.

Chẳng lẽ lại mơ thấy ác mộng?

Kiều Minh Húc đặt cặp tài liệu xuống, nhẹ nhàng đi qua, khom người muốn bế cô lên giường.

Không ngờ anh vừa ôm thì Mạch Tiểu Miên đã tỉnh giấc.

Thấy anh muốn ôm mình, cô lập tức lăn ra chỗ khác, thoát khỏi cái ôm của anh.

“Không có tôi, em có thể lên giường ngủ.”

Kiều Minh Húc nhìn cô, nói.

“Tôi thấy ngủ dưới sàn thích hợp hơn.”

Mạch Tiểu Miên nghĩ đến việc anh vừa bước xuống từ giường Lâm Ngọc, cũng không tỏ vẻ tức giận với anh, lạnh mặt nói: “Giường ngủ của người khác.”

“Trong lời nói còn giấu kim, đang tức giận với ai vậy?”

Cuối cùng Kiều Minh Húc cũng nhận ra tâm trạng của cô không tốt.

“Tức giận? Tôi tức giận ở đâu chứ? Tôi cũng chỉ nói sự thật mà thôi. Huống chỉ tôi nào dám giận anh? Tôi có tư cách gì mà giận anh, với anh mà nói tôi cũng chỉ là một bản hợp đồng mà thôi.”

Mạch Tiểu Miên nói với giọng điệu giận dỗi.

“Sao lại nói vậy?”

Kiều Minh Húc nhìn cô ấy, muốn tìm tòi nghiên cứu cơn giận của cô bắt nguồn từ đâu.

“Tôi không nói gì cả”

Mạch Tiểu Miên xoay người, đưa lưng về phía anh nói: “Tôi còn chưa ngủ đủ, mời chủ tịch Kiều đừng làm phiền giấc ngủ của tôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 352


Chương 352

“Được thôi”

Kiều Minh Húc bất lực nhìn cô, n‹ nhưng phải ngủ trên giường”

: “Em có thể tiếp tục ngủ, “Tôi không dám ngủ trên giường của anh.”

“Vậy thì sang phòng công chúa bên kia ngủ đi. Lúc trước em từng nói nếu phụ nữ thường xuyên ngủ dưới sàn nhà sẽ bị hơi ẩm xâm nhập mà?”

Kiều Minh Húc tức giận nói: “Đúng là làm ơn mắc oán.”

“Được được được, tôi nhận lòng tốt của anh, tôi qua phòng công chúa ngủ thật ngon.”

Mạch Tiểu Miên đứng dậy khỏi mặt đất, ôm chăn bỏ đi.

“Mạch Tiểu Miên!”

Nhìn thấy dáng vẻ của cô, Kiều Minh Húc thật sự nổi giận: “Rốt cuộc em đang giận dỗi gì đây? Chuyện Lâm Xảo Lâm anh cũng đã giải quyết giúp em. Nếu sáng mai ông ta còn chưa đến chỗ em làm công khai xin lỗi, thì anh sẽ giúp em bắt ông ta ra hầu tòa! Em còn muốn anh làm thế nào?”

Mạch Tiểu Miên không ngờ anh sẽ làm đến mức này, quay người lại hỏi: “Thật sao? Anh thật sự không để chuyện này trôi qua trong im lặng chứ?”

“Đương nhiên là thật. Với hiểu biết của tôi về Lâm Xảo Lâm, sáng mai ông ta chắc chắn sẽ xin lỗi em, mà không gặp nhau ở tòa.”

Kiều Minh Húc gật đầu, nói.

“Được thôi, cho dù tôi rất muốn ông ta ra hầu tòa, nhốt vào cục cảnh sát ngồi vài năm. Nhưng mà ông ta lại là cha của bạn gái anh, anh cũng không tiện làm, có thể làm đến bước này tôi cũng biết ơn anh rồi. Cảm ơn nha, tôi đi ngủ.”

‘Tâm trạng Mạch Tiểu Miên đã tốt lên một chút.

“Thật sự không ăn cơm à?”

Kiều Minh Húc hỏi.

Anh vừa nói, Mạch Tiểu Miên đang định đứng dậy lập tức cảm thấy bụng mình đang kêu rột rột, đúng là có hơi đói.

Bây giờ đã là ba giờ chiều, thật ra cô còn chưa ăn cơm trưa, nếu cơm tối còn không ăn thì sẽ đói chết mất, vì thế nói: “Ăn, đến giờ cơm gọi tôi!”

“Em còn muốn ngủ thật sao?”

Kiều Minh Húc thật sự rất khó hiểu năng lực ngủ siêu mạnh của cô.

“Cần phải ngủ!”

Lúc này tâm trạng của cô vẫn còn rất là buồn bực.

Không ngủ thì sẽ không cách nào loại trừ được nỗi bưồn này.

“Được thôi, heo ham ngủ, tôi đi tắm rửa rồi chuẩn bị ngủ một giấc.”

Kiều Minh Húc nới lỏng cổ áo sơ mị, nói.

Nghe anh nói vậy Mạch Tiểu Miên không khỏi nhổm người dậy, kề sát mũi vào áo sơ mi của anh ngửi một cái, sau đó trừng mắt lườm anh, bỏ đi.

Trên người anh có một mùi hương rất nữ tính, có lẽ bị ám từ trên người Lâm Ngọc.

Đúng rồi, trên má anh còn có dấu môi như ẩn như hiện nữa.

Hai người thật sự vừa ở cạnh nhau.

“Hừ! Mạch Tiểu Miên khó chịu hừ lạnh một tiếng, bỏ đi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 353


Chương 353

Kiều Minh Húc đưa tay giữ cô lạ gì?”

“Mạch Tiểu Miên, em có ý “Không có ý gì, chỉ cảm thấy mùi nước hoa trên người anh đúng là rất quyến rũ đó.”

Mạch Tiểu Miên nói với giọng ghen tuông.

Kiều Minh Húc cúi đầu ngửi quần áo của mình.

Quả nhiên vẫn còn mùi hương nước hoa k*ch th*ch nhàn nhạt, làm anh cảm thấy hơi buồn nôn, anh giải thích với Mạch Tiểu Miên: “Trong phòng Lâm Ngọc có xông hương, tôi có ngồi ở đó một lúc.”

“Chà, làm… một chút sao?”

Lúc Mạch Tiểu Miên nói đến chữ “làm” còn đặc biệt nhấn mạnh, có chút kỳ lạ.

“Mạch Tiểu Miên, em có biết giọng điệu của em rất kỳ lạ không? Có phải em lại tưởng tượng gì nữa không? Tôi chỉ ngồi, chứ không phải làm!”

Kiều Minh Húc bị giọng điệu kỳ lạ của cô làm cho khó chịu, vì thế vội vàng giải thích.

“Ha ha, anh ngồi hay làm thì có sao? Cũng không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ là một cô vợ trên hợp đồng, cũng không phải người vợ thật sự của anh, anh không cần giải thích với tôi”

Mạch Tiểu Miên nói với giọng trào phúng.

“Nghe giọng điệu của em giống như đang ghen. Mạch Tiểu Miên, em chỉ là vợ trên hợp đồng của tôi, tôi thích ngồi hay là làm đúng là không liên quan gì đến eml”

Kiều Minh Húc nói xong thì đi vào trong phòng tắm tắm rửa.

Mạch Tiểu Miên cảm thấy buồn bực, đúng là tức quá mà!

“Thích ngồi thì ngồi, thích làm thì làm, bà đây mặc kệ anh, bà đây đi ngủ!”

Cô quay mặt về phòng tắm mắng một câu, sau đó chạy.

đến phòng công chúa, đóng cửa một cái râm, sau đó nhảy lên giường lăn qua lộn lại.

Trong hơi thở luôn thoang thoảng mùi hương trên người Kiều Minh Húc dính từ chỗ Lâm Ngọc, làm cho cô không tài nào ngủ được.

Cô chỉ cảm thấy trong lòng có sự buồn bực không thể nào bộc phát…

Cuối cùng, cô không ngủ mà đứng dậy chạy xuống lầu, chạy đến cạnh hồ bơi, sau đó mặc áo ngủ nhảy thẳng xuống, bắt đầu liều mạng bơi…

Kiều Minh Húc tắm rửa xong bước ra ngoài, sau đó đi ra khỏi phòng liếc mắt nhìn sang phòng công chúa.

Rồi phát hiện cánh cửa phòng màu trắng mở rộng, trên giường không có một bóng người.

Không phải cô nói buồn ngủ sao?

Chạy đi đâu rồi?

Kiều Minh Húc nghi ngờ xuống lầu hỏi thím Trương.

“Vừa rồi thấy mợ chủ giống như nổi vàng đi từ trên lầu xuống, rồi đi thẳng ra sau vườn. Tôi hỏi cô ấy có muốn ăn cơm tối không mà cô ấy cũng chảng trả lời tôi, vẻ mặt có hơi kỳ lạ, có phải vừa cãi nhau với cậu chủ không?”

Thím Trương nghỉ ngờ hỏi lại.

“À, tôi đi xem”

Kiều Minh Húc luôn cảm thấy Mạch Tiểu Miên có gì đó không đúng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 354


Chương 354

Theo lý thuyết, với tính cách của cô, anh dùng cách này để xử lý Lâm Xảo Lâm thì cô sẽ không quá bất mãn, chắc chẩn là có chuyện gì đó khiến cô nổi giận.

Anh vội vàng chạy ra sân sau.

Kết quả thấy cô mặc bộ đồ màu hồng nhạt giống áo ngủ, ở dưới nước bơi qua bơi lại giống như một con cá.

Nhìn tư thế bơi lội của cô chính là kiểu được từng được huấn luyện chuyên nghiệp, động tác mạnh mẽ đẹp đẽ, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh…

Anh cầm điện thoại gọi đến một chiếc điện thoại khác: “Lập tức mang tất cả các mãu đồ bơi nữ 34C size M có trong cửa hàng cô đến đây cho tôi!”

“Dạ vâng, anh Kiều.”

Sau khi cúp điện thoại, chủ cửa hàng hào hứng nói với nhân viên: “Bán đơn hàng này chúng ta đã đủ lợi nhuận năm nay.

Chủ tịch Kiều muốn tất cả các kiểu dáng áo tắm nữ, cô nhanh đi chuẩn bị cho tôi đi. “

“Là size M, 34D sao?”

Nhân viên trong cửa hàng vẫn nhớ rõ số đo của Lâm Ngọc.

“Không đúng, hình như anh ta nói là 34C, hay là anh ấy nhớ nhầm số đo của cô Lâm? Hay sai rồi nhỉ?”

“Gọi điện hỏi lại thử, đừng để làm sai”

Nhân viên cửa hàng lại gọi cho Kiều Minh Húc một lần nữa: “Anh Kiều, tôi nhớ số đo của cô Lâm là 34D, vừa rồi anh nói 34C, tôi muốn xác nhận lại một chút.”

“Ai nói là cho Lâm Ngọc? Tôi mua cho vợ tôi, 34C.”

Kiều Minh Húc trả lời.

“Xin lỗi, thành thật xin lỗi, là chúng tôi nhầm, xin lỗi”

Chủ cửa hàng vội vàng xin lỗi.

“Nhanh đưa đến đây!”

Kiều Minh Húc thấy Mạch Tiểu Miên đã sắp trồi lên mặt nước, vì thế cũng cúp điện thoại, đi đến gần cầu thang bước xuống nước, từ trên cao nhìn xuống cái đầu đã trồi lên của Mạch Tiểu Miên Mạch Tiểu Miên đã bơi lội giải tỏa xong, cơ bản là không còn thấy bưồn bực nữa.

Ngay khi cô ngẩng đầu thấy Kiều Minh Húc thì cũng giật mình.

“Xem ra chuyện cô đoạt giải môn bơi lội đúng là danh bất hư truyền”

Đôi mắt phượng của Kiều Minh Húc hơi híp lại, cười như không cười nhìn chằm chằm cô, nói.

“Đương nhiên. Nếu không có bản lĩnh và năng lực, sao dám lên Lương Sơn! Tôi không phải người thích khoác lác.”

Mạch Tiểu Miên lau nước trên mặt, tiện tay vịn lan can, dẫm lên cầu thang muốn bước lên, sau đó phát hiện ánh mắt Kiều Minh Húc nhìn mình bắt đầu trở nên hơi kỳ lạ.

Cô cũng cúi đầu nhìn thử.

Áo ngủ cô mặc được may bằng lụa, tương đối mỏng, vì thế vừa dính nước là dán chặt lên người cô, để lộ dáng người rõ ràng.

‘Tệ nhất là cô kh*ng m*c ** ng*c.

Phụ nữ mặc áo ngực đi ngủ sẽ không tốt cho cơ thể, bởi vậy cô không có thói quen mặc nó.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 355


Chương 355

Cô sợ hãi kêu một tiếng, nhanh chóng đưa tay che kín ngực, sau đó quay lưng, cả người lại chìm xuống nước lần nữa, cuối cùng chỉ lộ ra phần cổ và đầu nhìn Kiều Minh Húc nói: “Anh nhanh đi lấy một cái khăn lông lớn cho tôi!”

Kiều Minh Húc nhìn cô trong nước, thấy miệng hơi khô bèn nuốt nước miếng, anh cảm thấy khô nóng, rất muốn được nhìn.

Anh cố gắng đè nén nỗi xúc động này, rút một cái khăn lông lớn mà anh thường dùng treo trên giá bên cạnh xuống, đặt lên lan can, rồi quay lưng đi.

Mạch Tiểu Miên vội vàng bước lên, dùng khăn lông bao bọc.

kín cả người từ trên xuống dưới: “Được rồi.”

Kiều Minh Húc xoay người lại, nhìn thấy cả người cô được bao bọc bên trong khăn lông trắng tinh, đầu tóc ướt đấm vân còn đang nhỏ nước.

Giọt nước kia chảy dọc theo gương mặt cô, rồi rơi xuống cổ cô…

Bởi vì ở trong nước lâu mà sắc môi của cô hơi tái…

Nhưng dù như thế nào.

Cảm giác cô mang lại cho anh lúc này giống như một cô gái tràn ngập quyến rũ và hấp dẫn.

“Làm gì nhìn tôi dữ vậy? Không nhớ được dáng vẻ vừa nãy của tôi sao?”

Nhìn thấy ánh mắt nhìn chăm chú không hề che giấu của anh, Mạch Tiểu Miên căng thẳng hét lên.

Kiều Minh Húc bị cô quát, vành tai đã bắt đầu đỏ ửng.

“Dáng vẻ vừa rồi của cô có gì đáng mà nhớ? Chẳng phải là một con cá chẳng có chút đường cong nào sao? Thật sự chẳng có hứng để nhìn!”

Kiều Minh Húc gân cổ cãi lại.

“Phải phải phải, tôi không có đường cong đấy, hứng thú của anh chỉ đặt trên người Ngọc Ngọc của anh thôi, còn mấy người phụ nữ khác đều xấu xí cả!”

Mạch Tiểu Miên vừa nghe thấy anh chê bai vóc dáng của mình thì trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịu.

“Có thể nào đừng nhắc đến Ngọc Ngọc được không?”

Kiều Minh Húc nhớ lại những gì phải trải qua ở nhà họ Lâm, tính tình cũng trở nên gắt gỏng.

“Được được được, tôi không nhắc, tôi không so đo với người yêu cũ của anh, tôi chỉ là một người vợ theo hợp đồng, hợp đồng đến hạn thì tôi cũng đi thôi, sau đó anh có thể đợi cưới cô ta về làm vợ chính thức của anh.”

Mạch Tiểu Miên vừa nói vừa vẫy tóc, muốn hất nước ra, nhưng không ngờ giọt nước lại hất đến mặt của Kiểu Minh Húc, vẩy đến cả mặt của anh toàn là nước.

“Mạch Tiểu Miên!”

Kiều Minh Húc gọi tên cô với vẻ không hài lòng: “Chú ý nước của eml”

“Ồ, thiệt ngại quá”

Mạch Tiểu Miên chớp chớp mắt, cố ý nói: “Hình như mấy ngày rồi tôi chưa có gội đầu, không biết nước này có mang theo vô số vi khuẩn vẩy lên trên mặt của chủ tịch Kiều hay không đây?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 356


Chương 356

Cô cứ tưởng chàng hoàng tử thích sạch sẽ Kiều Minh Húc này sẽ nổi giận, kết quả, anh chỉ trợn trắng mắt rồi nói: “Tối hôm kia tôi thấy em đã gội đầu “Ha ha, vậy à? Tôi quên mất”

Mạch Tiểu Miên nói sai cũng chỉ nhếch mép thè lưỡi: “Mặc kệ anh, tôi đi tắm”

Kiều Minh Húc nhìn bóng lưng vung vẫy mái tóc dài của cô, hơi mỉm cười, ý cười kéo dài đến đáy mắt.

Mạch Tiểu Miên tắm xong bước ra, thấy Kiều Minh Húc vẫn còn đứng bên ngoài đợi cô thì cũng nở một nụ cười nhạt với anh.

“Không nổi giận nữa à?”

Kiều Minh Húc thấy cô cười tươi sáng như trời giông vừa xóa tan mây mù thì không nhịn được mà hỏi.

“Nổi giận? Sao tôi lại nổi giận chứ?”

Mạch Tiểu Miên liếc xéo anh, nói: “Một người dịu dàng lương thiện như tôi sao có thể nổi giận được chứ!”

Kiểu Minh Húc sọc đen đầy đầu: “Em dịu dàng lương thiện?

Mới nãy rõ ràng tôi thấy em nổi giận hệt như một con trâu cứng đầu”

“Đó đều là ảo giác của anh thôi. Tôi ấy, sẽ không nổi giận đâu, chẳng lẽ anh muốn bêu xấu tôi, rồi nhân cơ hội này gán cho tôi bảy loại tội lõi gì đó, để tôi có thể giải trừ hợp đồng làm vợ này hả?”

Mạch Tiểu Miên tranh cãi.

Kiều Minh Húc bị lời nói này của cô chọc giận đến mức đảo trắng mắt: “Vu oan giá hoạ, sợ gì thiếu cớ?”

“Kiều Minh Húc, tôi không hề vu oan giá hoạ cho anh, tôi là một người có liêm sỉ! Chẳng qua tôi chỉ giúp anh nói ra lời trong lòng mà thôi. Vê phần anh cảm thấy thẹn quá hoá giận thì chắc chắn là bởi vì một pháp y xuất sắc như tôi, nói một lời đã chọc trúng tâm sự của anh, khiến cho tất cả tội chứng của anh đều không thể che lấp.”

Mạch Tiểu Miên nhướng mày, nói.

Kiều Minh Húc hoàn toàn không tìm được từ ngữ nào để tranh cãi, anh cảm thấy mình bị cô đánh bại rồi, cuối cùng ra vẻ hung tợn hỏi: “Mạch Tiểu Miên, chẳng lẽ em xuất thân từ đội hùng biện à?”

“Không đâu. Tôi chỉ là đội ăn vạ thôi, he he”

Thấy anh bị mình chọc giận đến mức cả khuôn mặt biến thành nhăn nhó, Mạch Tiểu Miên cảm thấy chơi vui, những cảm giác khó chịu với anh trước đây đã được quét sạch hoàn toàn.

“Quả nhiên là ăn vạ chuyên nghiệp!”

Kiều Minh Húc nhìn thấy nét cười tinh nghịch gian trá của cô thì muốn hôn lấy, để xem cô còn dám gian xảo ngụy biện nữa hay không?

Nghĩ vậy, động tác cũng làm ra trong vô thức.

Nhanh chóng đưa miệng qua, thoáng cái đã hôn lên khóe miệng còn đang vểnh lên của cô…

Mạch Tiểu Miên vốn dĩ đang cười đắc ý khi thấy anh nhận thua, lại đột nhiên bị tập kích. Ý cười còn chưa kịp thu lại vẫn còn vương trên môi, đôi mắt trừng lớn, ngạc nhiên như vừa nhìn thấy người ngoài hành tinh, hô hấp ngừng lại, tim phổi cũng đột ngột ngừng lại, dường như máu toàn thân cũng ngừng chảy trong khoảnh khắc ấy…

“Nhắm mắt lại!”

Kiều Minh Húc thấy mắt cô trừng lớn thiệt lớn thì ra lệnh.

Tiếng ra lệnh này của anh khiến cho tỉnh thần đang hốt hoảng lúng túng của cô tỉnh táo lại trong nháy mắt.

Sau đó nhớ đến môi của anh vừa nãy đã hôn Lâm Ngọc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 357


Chương 357

Bây giờ thế mà lại đến hôn mình.

Nghĩ đến đây, dạ dày trào lên một cơn buồn nôn, không nhịn được mà nhấc chân lên đá một cú…

Từ nhỏ cô đã tập luyện nam quyền bắc cước Bả Gia Tử, cú đá này có sức lực không hề nhỏ, suýt chút nữa đã đá vào chỗ hiểm của Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc bị cô đá đến phải giật lùi về sau mấy bước, sau đó rớt thẳng xuống bể bơi…

Tùm!

Một tiếng vang thật lớn!

Bể bơi bắn lên vô số bọt nước văng tung toé!

Kiều Minh Húc nhanh chóng chuyển từ tư thế con chó rơi xuống nước đầy xấu hổ sang tư thế bơi lội.

Anh trồi lên khỏi mặt nước, nhìn Mạch Tiểu Miên với vẻ hung ác, phẫn nộ thét gào: “Mạch Tiểu Miên, có phải em muốn mưu sát chồng mình không?”

Mạch Tiểu Miên cũng không ngờ mình vô thức ra tay mạnh như vậy, cô cũng bị hù sợ.

Chỉ là, cô không chịu nhận sai mà còn đỏ mặt tranh cãi: “Ai bảo anh có ý đồ xấu xa với tôi? Tôi còn chưa phế anh là đã nhẹ tay rồi đó, anh nên cảm thấy vui mừng mới phải!”

“Ý đồ xấu xa?”

Kiều Minh Húc toát mồ hôi.

“Tự nhiên anh hôn trộm tôi, này không phải có ý đồ xấu xa với tôi thì là gì?”

Mạch Tiểu Miên nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

“Em là vợ tôi, tôi hôn một cái thì có ý đồ xấu xa gì chứ?”

Kiều Minh Húc sắp tức tới điên luôn rồi.

“Xin lỗi, tôi chỉ là vợ hợp đồng của anh thôi. Anh muốn hôn thì đi mà hôn Ngọc Ngọc yêu dấu của anh đi, chị đây không thèm hầu, ha ha”

Mạch Tiểu Miên cười một cách khoa trương, rồi xoay người vội vàng rời đi, tránh cho sau khi anh lên bờ thì ra tay với cô.

Kiều Minh Húc đứng trong nước tức đến ngổn ngang.

Cô ả chết tiệt!

Anh thấp giọng mắng một câu rồi lên bờ, bước vào phòng thay đồ của bể bơi tắm rửa thay quần áo.

Kết quả, phát hiện khăn tắm lớn bên trong của mình đã bị Mạch Tiểu Miên dùng qua, hơn nữa còn bị vứt đại sang một bên, nhìn như một mớ hỗn độn.

Cô ả chết tiệt!

Anh lại thấp giọng mắng thêm một câu: “Sao có thể vứt đồ lung tung như thế? Còn là phụ nữ nữa hay sao?”

“Hất xì!”

Mạch Tiểu Miên đang ngồi an ổn trên ghế sofa xem tivi chờ ăn cơm thì bỗng hắt xì liên tục, lại không giống như bị cảm, chẳng lẽ ban nãy làm hung ác quá, bị Kiều Minh Húc ghi thù rồi mắng mình?

Kiều Minh Húc đang tắm cũng hắt xì mấy cái, trong lòng cũng nghỉ ngờ có phải Mạch Tiểu Miên đang mắng anh hay không.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 358


Chương 358

Trong phòng tắm chỉ có một cái khăn tắm lớn, hơn nữa còn là cái khăn tắm đã bị Mạch Tiểu Miên dùng qua.

Anh suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn cầm khăn lên rồi ngửi ngửi.

Trên khăn tắm vẫn còn vương lại mùi hương nhàn nhạt từ cơ thể của cô, không hề có mùi nước hoa gì, rất thoải mái, giống như mùi hương của cỏ thơm.

Anh cầm lòng không đặng mà ngửi thêm mấy lần, d*c v*ng của cơ thể cũng dâng lên mấy phần.

Phát hiện nỗi xao động của mình, anh vội vàng dùng khăn lau khô nước trên người mình, thay bộ quần áo sạch sẽ đã chuẩn bị sẵn ở đây rồi ra ngoài…

Bước vào phòng khách lầu một, thấy Mạch Tiểu Miên đang xem tivi thì cũng ngồi xuống bên cạnh cô.

Ai biết được, anh vừa ngồi xuống thì cô đã nhích mông cách xa anh cả mét, giống như anh là vi khuẩn mầm độc vậy.

Việc này khiến anh cực kỳ khó chịu!

Anh thử tiến lại gần cô…

Cô lại nhích ra xa một chút…

Lại đến gần…

Lại nhích ra…

Thẳng đến khi Mạch Tiểu Miên bị đồn sang một cái ghế khác, cô mới hung tợn hỏi anh: “Kiều Minh Húc, rốt cuộc anh muốn làm gì? Trên người tôi không có mùi gì hết, anh đừng có dựa gần như vậy nữa!”

“Đây là sofa của nhà tôi, tôi muốn ngồi ở đâu thì ngồi ở đó.”

Dù cho Kiều Minh Húc có cứng miệng đến thế, nhưng lỗ tai của anh đã hơi đỏ lên rồi.

“Được rồi, anh thắng.”

Mạch Tiểu Miên trợn mắt nhìn anh: “Tôi chỉ là người ở nhờ trong cái nhà này mà thôi, không có quyền lên tiếng.”

“Mợ chủ, cô với cậu chủ lại dỗi nhau sao?”

‘Thím Trương đang bận rộn ở bên cạnh nhìn thấy hai người họ giận dỗi nhau giống như trẻ con, thím ấy không nhịn được buồn cười hỏi.

“Thím Trương à, sao tôi dám giận dõi với cậu cả Kiều được? Anh ấy là người lớn nhất ở cái nhà này, anh ấy mà khó chịu, nói không chừng sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà luôn, tôi nịnh bợ anh ấy còn không kịp nữa kìa.”

Mạch Tiểu Miên lên tiếng.

“Ha ha, mợ chủ, cô nói chuyện thật là thú vị. Nhìn cậu chủ lo lắng cho cô như vậy, sao có thể đuổi cô ra khỏi nhà được.”

Thím Trương cười nói.

“Anh lo lắng cho tôi à?”

Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc.

“Em có phải là trẻ con đâu, ai thèm lo lắng cho em?”

Kiều Minh Húc liếc nhìn cô rồi bình tĩnh nói.

“Thím Trương, thím đã nghe thấy chưa? Anh ấy nói anh ấy không hề lo lắng cho tôi chút nào, ôi, số của tôi khổ quá mà, gả cho một người chồng chẳng hề lo lắng gì cho mình, để mặc tôi tự sinh tự diệt”

Mạch Tiểu Miên cố tình ra vẻ khóc lóc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 359


Chương 359

“Mợ chủ, suy nghĩ này của cô sai rồi, ngoài miệng cậu chủ nói không lo lắng cho cô, nhưng trong lòng lại rất yêu thương cô. Vừa rồi vừa về đến nhà là cậu ấy lập tức hỏi cô đang ở đâu. Tôi nói có lẽ cô không được khỏe, đang ngủ, cậu ấy lập tức trở nên vô cùng lo lắng, đi lên lầu thăm cô.”

‘Thím Trương vội vàng giải thích cho Kiều Minh Húc.

Nghe đến đây, trong lòng Mạch Tiểu Miên trở nên ấm áp.

Từ lúc cô bị thương ở chân khi kết hôn, cô đã biết rất rõ rằng Kiều Minh Húc thực sự rất quan tâm đến cô.

Nhưng vừa nghĩa đến việc anh vừa ở trên giường của Lâm Ngọc thì cô lại cảm thấy khó chịu.

“Thím Trương, có mấy người không có lương tâm, thím không cần phải phí công giải thích với cô ấy.”

Kiều Minh Húc ở bên cạnh lạnh lùng nói.

“Tôi sai rồi”

Ngược lại Mạch Tiểu Miên nhận sai rất nhanh: “ của chúng ta là người có lương tâm nhất trên tÍ còn lương tâm của tôi đã bị chó tha đi mất rồi âu cả Kiều “Đúng vậy, người phụ nữ nào đó, chẳng những không có lương tâm, mà còn cãi lời rất nhiều!”

Kiều Minh Húc nói.

“Được thôi, vậy từ giờ trở đi, tôi sẽ bắt đầu trầm mặc ít nói, sẽ nghe lời anh, làm một người phụ nữ tam tòng tứ đức.”

Mạch Tiểu Miên nói xong lập tức ngậm miệng lại.

“Thật sự có thể sao?”

Kiều Minh Húc hơi nghiêng người nhìn cô.

Để thể hiện sự cương quyết của mình, Mạch Tiểu Miên không trả lời anh, tiếp tục im lặng.

“Thật sự không nói nữa à?”

Mạch Tiểu Miên vẫn không trả lời.

“Được rồi, vợ yêu của tôi, đi rót cho tôi một ly nước nóng.”

Kiều Minh Húc chỉ vào cái ly trên bàn rồi nói.

Mạch Tiểu Miên bước tới, cầm lấy cái ly, rót một ly nước rồi đặt xuống cái bàn trước mặt anh.

“Đặt vào tay tôi”

Mạch Tiểu Miên lại bưng ly đến trước mặt anh.

Kiều Minh Húc nhận lấy, uống mấy ngụm, sau đó nói: “Vai của tôi hơi mỏi, thợ đấm bóp tư nhân như em mau đến xoa bóp cho tôi đi.”

Mạch Tiểu Miên ngoan ngoãn, im lặng đứng sau lưng xoa bóp cho anh.

“Ừ, thoải mái. Bên trái dùng sức một chút.”

Mạch Tiểu Miên dùng sức bên trái.

“Vai phải của tôi hơi ngứa, em gãi giúp tôi đi.”

Mạch Tiểu Miên vẫn im lặng, ngoan ngoãn gãi ngứa giúp anh.

“Ừ, vai cũng đỡ rồi, hai chân của tôi cũng rất mỏi, lại đấm chân cho tôi đi.”

Kiều Minh Húc gác đôi chân dài của mình lên bàn trà.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 360


Chương 360

Mạch Tiểu Miên từ phía sau đi tới trước mặt anh, ngồi xổm xuống, bắt đầu đấm chân cho anh.

Động tác của cô không nặng cũng không nhẹ, thực sự rất thoải mái.

“Ừ, giúp tôi xoa bóp chân đi.”

Kiều Minh Húc lắc lắc chân của mình.

Mạch Tiểu Miên liếc nhìn bàn chân được cắt tỉa gọn gàng, rửa sạch sẽ của anh, biết kiểu người thích sạch sẽ như anh không thể nào có bệnh nấm chân, thế là cô đi tới trước chân anh, vươn tay nắm lấy bàn chân của anh.

Khi cô vừa chạm vào chân của anh, bỗng nhiên anh nhanh chóng co người lại giống như bị điện giật.

Mạch Tiểu Miên chớp mắt nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi anh xảy ra chuyện gì.

“Thôi được rồi, em không cần xoa bóp chân nữa, đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm”

Mạch Tiểu Miên gật đầu rồi đứng dậy đi rửa tay.

Nhưng cô nghĩ mãi mà vẫn không hiểu tại sao anh lại không để cho cô chạm vào chân của anh.

Chẳng lẽ lòng bàn chân của anh rất sợ nhột?

Xem ra cô đã tìm thấy nhược điểm của anh rồi.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được nhìn vào gương trong phòng tắm nở nụ cười.

“Cậu chủ, dáng vẻ này của mợ chủ, hình như thật sự không muốn nói chuyện nữa.”

Thím Trương không quen nói chuyện với Kiều Minh Húc.

“Để xem cô ấy có thể nhịn được bao lâu.”

Kiều Minh Húc vừa nghĩ đến dáng vẻ trầm lặng ngoan ngoãn, vô cùng nghe lời của Mạch Tiểu Miên thì anh lại cảm thấy vô cùng buồn cười.

“Ha ha, cũng phải. Lúc mợ chủ không nói chuyện thì dáng vẻ trông rất lạnh lùng, nhưng khi nói chuyện lại cảm thấy rất dí dỏm, thú vị, rất thân thiện, tôi rất thích mợ chủ, tôi cũng cảm thấy lúc cậu chủ và mợ chủ ở bên nhau rất vui vẻ. Mấy ngày nay tôi thấy cậu chủ cười nhiều hơn mấy năm trước, cũng thích nói chuyện hơn.”

Thím Trương cười nói.

Kiều Minh Húc khẽ cười.

Đúng vậy, kể từ khi chứng kiến cái chết của mẹ, cười đã trở thành thứ xa xỉ đối với anh.

€ó rất ít chuyện có thể khiến anh cười một cách thoải mái, bình thường nhiều nhất chỉ là nhếch miệng giả vờ cười, nụ cười đó không thể nào chạm tới đáy mắt.

Nhưng khi ở cùng Mạch Tiểu Miên, anh luôn cảm thấy tâm trạng rất vui vẻ.

Mặc dù miệng lưỡi bén nhọn của cô khiến anh tức giận đến mức không nói nên lời, nhưng trong lòng anh vần rất vui.

Nói tóm lại, không biết tại sao, nhìn thấy cô ấy trong tâm mắt khiến tâm trạng của anh vô cùng vui vẻ, cũng bắt đầu nói nhiều hơn, rất thích tranh luận với cô, nhìn cô lúc thì gian xảo đến mức ăn vạ, lúc lại trở nên nghiêm túc chững chạc giống như một giáo sư già…

Nhưng những cảm giác này không hề xuất hiện khi anh ở cạnh Lâm Ngọc.

Trước đây anh chỉ cảm thấy so với những người khác thì anh thân với Lâm Ngọc hơn một chút, có cảm giác hơi thoải mái dễ chịu, nhưng lại không có chuyện tâm trạng thay đổi nhanh chóng giống như khi ở bên Mạch Tiểu Miên.
 
Back
Top Bottom