Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 321


Chương 321

Người giúp việc không có ở đây, nên cô dâu mới là Mạch Tiểu Miên phụ trách thu dọn chén đũa.

Kiều Mai Kim hỗ trợ.

Còn về phần Kiều Minh Húc, vì có bệnh sạch sẽ, nên cũng sẽ không phụ trách công việc này.

Mạch Tiểu Miên phát hiện, Kiều Mai Kim cũng không phải là đại tiểu thư cái gì cũng không biết. ,Mà ngược lại, về phương diện dọn dẹp này, cô bé còn làm tốt hơn người chị dâu là cô nhiều.

“Mai Kim, chẳng lẽ trước kia em cũng thường xuyên làm việc nhà hả?”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được tò mò hỏi.

“Nhà chúng ta có người giúp việc, bình thường là bọn họ làm. Nhưng một tuần em phải giúp bác ấy rửa chén làm việc nhà một lần, anh trai em cũng như thế. Còn đối với những ngày lễ, ông nội sẽ cho người giúp việc nghỉ ngơi, sau đó cả nhà cùng nhau nấu cơm, làm việc nhà. Vì vậy, em cũng sẽ rửa chén, quét nhà, làm thức ăn các kiểu. Anh trai em giỏi làm món Tây, còn em thì lại giỏi làm món ta. Lần sau đến sinh nhật mẹ, em sẽ tự mình xuống bếp làm một bàn thức ăn cho bà ấy”

Kiều Mai Kim cười nói.

“Hóa ra là như vậy. Trước kia chị vẫn cho rằng những người nhà giàu giống như bọn em, mười ngón tay đều không dính nước. Không ngờ, hai anh em các em lại làm thay đổi hoàn toàn cái nhìn của chị. Ngược lại, chị còn phát hiện ra, những người trẻ ở xung quanh chị, nhất là những cô gái đều là cơm bưng nước rót tới miệng. Hơn hai mươi tuổi rồi mà ngay cả một bữa cơm cũng không làm được. Giống như chị vậy.”

Mạch Tiểu Miên cực kỳ cảm thán nói.

“Chị dâu à, chị đây là có thành kiến rồi. Tuy nhiên, một vài bạn bè xung quanh em đúng là cũng không làm việc nhà, tất cả đều có người giúp việc hầu hạ. Nhưng mà nhà chúng †a lại không như thế, gia quy nghiêm khắc, yêu cầu mỗi người đều phải có năng lực tự chủ độc lập. Ông nội em thường xuyên nói, tài sản có thể biến mất trong nháy mắt, nhưng mà, kỹ năng sinh hoạt của bản thân, lại có thể giúp mình tiếp tục sinh tồn trên cuộc đời này. Lúc học trung học, em cùng anh trai đã phải ở nội trú một mình, sau đó ra nước ngoài du học, tự chăm sóc bản thân rồi.

Kiều Mai Kim liếc mắt nhìn bụng cô, rồi nói: “Đợi đến khi cháu gái của em được sinh ra, chị dâu cũng không thể cưng chìu chúng được. Bọn nó phải trải qua việc huấn luyện những kỹ năng sống, cũng cần phải biết nấu cơm giặt quần áo các loại nữa cơ.”

Mạch Tiểu Miên tự cười bản thân mình, nói: “Ừ, tất nhiên phải tuân thủ gia quy của nhà họ Kiều rồi. Nghe em nói, chị càng cảm thấy xấu hổ quá. Từ tiểu học đến lúc lớn lên, chị vân luôn ở thành phố A, cho dù là đi công tác cũng thế.

Bình thường mua quần áo cũng là mẹ chị chọn lựa. Trừ những tình huống rất đặc biệt, còn không mẹ cũng không để chị vào nhà bếp hỗ trợ. Chị được nuông chiều quá mức rồi, ha ha. Trước kia cho là chuyện đương nhiên. Nhưng trên thực tế, lại có vấn đề rất lớn.”

“Chị dâu à, cũng không có vấn đề gì đâu, trông dáng vẻ của chị cũng không phải là bị cưng chìu đến nỗi tính nết hư hỏng. Chuyện nên làm, chị vẫn có thể làm mà. Không giống như Lâm Ngọc kia, luôn đặt mình ở vị trí của một đại tiểu thư, nhìn đã thấy ghét rồi.”

Kiều Mai Kim an ủi cô nói.

Nghe cô bé nhắc tới Lâm Ngọc, Mạch Tiểu Miên bèn không nhịn được hỏi: “Người nhà các em không thích cô ấy là vì cô ấy không biết làm việc nhà sao?”

“Không phải, cô ta cũng có làm việc nhà đấy. Mỗi lần tới nhà chúng ta, dành làm cả. Nhưng dáng vẻ kia là giả bộ, trông có vẻ cố ý lấy lòng chúng em vậy. Dù sao, chỉ nhìn thôi đã thấy không vừa mắt rồi. Thật không nghĩ ra tại sao ông anh trai em lại nhìn cô ta thuận mắt, lại còn nhìn mười năm nữa chứ. Ánh mắt của anh ấy bình thường rất cao, thế mà nhìn trúng cô ta. Đúng là mắt bị tật mà.”

Kiều Mai Kim mặt đầy khinh thường nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 322


Chương 322

“Ha hai”

Mạch Tiểu Miên cười.

Vê phần Lâm Ngọc, cô thật sự không hiểu, lại càng không thể đánh giá cô ta, chỉ có thể mỉm cười cho qua chuyện.

Kiều Minh Húc yêu cô ta nhiều năm như vậy, hẳn là cô ta cũng có ưu điểm của mình.

Ngược lại, cô cảm thấy mình thực sự không có bất kỳ ưu thế gì.

“Chị dâu à, nhưng dựa theo trực giác của em, anh trai em thích chị hơn. Huống chỉ bây giờ hai người đã kết hôn, nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng, anh ấy đã là của riêng chị, còn Lâm Ngọc ấy à, sẽ sớm phai nhạt khỏi thế giới của anh trai em thôi.”

Kiều Mai Kim nháy mắt nói.

Mạch Tiểu Miên không nói gì, nhớ đến cảnh tượng hôm nay ở trung tâm thương mại, lại cảm thấy người sắp phai nhạt không phải Lâm Ngọc mà chính là mình.

Rửa xong bát đũa, cả gia đình ngồi quây quần bên nhau, tán gẫu đôi câu.

“Tối nay, Minh Húc với Tiểu Miên ngủ lại đi.”

Kiều Thanh lên tiếng: “Từ lúc Tiểu Miên vào nhà mình, con bé chưa ở lại nhà chúng ta qua đêm bao giờ.”

“Vâng, ông nội.”

vtd, ving Kiều Minh Húc gật đầu đồng ý, đưa Mạch Tiểu Miên trở về phòng cũ của anh.

Nhìn mặt bàn được trang trí theo phong cách cổ xưa, Mạch Tiểu Miên lại nghĩ tới lần trước làm vỡ quả cầu pha lê, trong lòng vẫn còn sợ hãi, ngồi trên mặt gỗ sưa, cô không dám nhúc nhích chứ đừng nói là vươn tay chạm vào thứ gì đó.

“Sao nhìn em e dè vậy?”

Nhìn thấy bộ dạng của cô, Kiều Minh Húc không khỏi hỏi.

“Tôi…

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không kìm được, ngập ngừng nói: “Tôi sợ làm vỡ đồ của anh.”

Vẻ mặt của Kiều Minh Húc hơi thay đổi, anh liếc nhìn chiếc hộp đựng quả cầu pha lê bị vỡ, biết thái độ của anh đối với cô ngày đó thật sự rất quá đáng.

“Xin lỗi em, ngày đó là tôi không tốt.”

Kiều Minh Húc cầm chiếc hộp lên, đưa tay sờ vào nó rồi nói: “Hôm đó, tôi nằng nặc đòi mẹ mua cho quả cầu pha lê này, trên đường về nhà thì gặp tai nạn giao thông, mẹ vì cứu tôi mà qua đời. Trước đây, với tôi quả cầu này chính là nơi chứa linh hồn của mẹ tôi. Nếu tôi nhớ bà ấy, có gì muốn nói với bà ấy, đều nghĩ chỉ cần nói với quả cầu pha lê này là bà ấy sẽ có thể nghe thấy.”

Nghe đến đây, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vô cùng đau lòng, cảm giác tội lỗi nhân lên gấp bội, cô nói: “Không ngờ quả cầu pha lê này lại quý giá với anh như vậy, tất cả là lỗi của tôi. Tùy tiện cầm lên xem, lại câm không chắc làm vỡ nó, tôi xin lỗi, xin lõi, rất xin lỗi anh.”

€ô liên tục nói xin lỗi ba lần, không biết phải làm sao để bày tỏ sự áy náy của mình vào lúc này.

“Tôi biết, em cũng không phải cố ý, chỉ là lúc đó tôi quá kích động. Bây giờ tôi không còn là trẻ con nữa, tôi biết linh hồn của một người không thể nào ẩn trong một quả cầu pha lê. Chỉ là lúc đó, mẹ vẫn luôn là một nguồn an ủi duy nhất đối với tôi. Dù cho quả cầu pha lê này có vỡ đi chăng nữa, mẹ vẫn luôn ở trong trái tim tôi, mãi mãi không bao giờ tan biến”

Minh Húc cầm khung ảnh bên cạnh, đưa cho cô xem: “Đây là ảnh chụp lúc tôi còn bé với mẹ.”

Mạnh Tiểu Miên nhận lấy.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 323


Chương 323

Trong ảnh là một người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp, so với Trịnh Thái Mai thì đẹp hơn nhiều, trong ngực là một đứa bé kháu khỉnh, đáng yêu.

Lông mày và đôi mắt của đứa bé rất giống với Minh Húc hiện tại, nhưng lúc đó nụ cười trong sáng ngây thơ, lộ ra hai chiếc răng hổ nhỏ xinh, đáng yêu đến mức cô chỉ muốn đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ trong ảnh một cái.

“Mẹ anh rất đẹp, anh cũng rất dễ thương.”

Mạch Tiểu Miên nói.

Ừ, tất nhiên mẹ tôi rất xinh đẹp, hiểu biết rộng lại lịch sự nhã nhặn, lúc đó bà được mệnh danh là người con gái xinh đẹp và tài hoa nhất thành phố A”

Khi Kiều Minh Húc nhắc đến mẹ, mặt anh đầy vẻ tự hào.

Mạnh Tiểu Miên nhìn tấm ảnh, nghĩ anh lúc đó vẫn còn trẻ con hồn nhiên, vậy mà phải chứng kiến cái chết thương tâm của mẹ mà lòng cô đau nhói, nước mắt liền không kìm được mà chảy xuống.

Nhìn thấy những giọt nước mắt đau lòng trên khuôn mặt cô, Kiều Minh Húc biết là vì anh, anh không kìm được mà trách: “Đúng là cô gái ngốc nghếch!”

Nói xong, anh lấy khăn tay ra lau nước mắt trên khóe mi cô.

Mạch Tiểu Nhiên không ngờ anh lại làm vậy, ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn anh.

“Con vịt ngốc nghếch!”

Ngón tay của Kiều Minh Húc cong lên, búng vào trán cô: “Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi không chịu nổi đâu.”

“Âm Mạch Tiểu Nhiên vội vàng cúi đầu.

“Được rồi, đừng buồn nữa, vào phòng tôi đi.”

Lúc này, Kiều Minh Húc không biết phải nói gì để bầu không khí bớt căng thẳng, đành đứng dậy bước vào phòng.

Mạch Tiểu Nhiên đi theo vào.

Phòng ngủ vẫn được trang trí theo phong cách cổ xưa, chiếc giường lớn giữa phòng cũng là kiểu truyền thống, làm bằng gỗ sưa, chăn gấm màu vàng, thực sự rất lộng lãy, sang trọng.

Tuy nhiên chiếc giường không lớn, chỉ một mét năm.

“Tối nay chúng ta sẽ ngủ ở đây. Nhưng em không thể ngủ trên đất được.”

Sàn phòng ngủ không phải sàn gỗ mà là đá cẩm thạch trắng, cộng thêm hơi lạnh từ đất, ngủ trên sàn rất dễ bị cảm lạnh.

“Tôi có thể ngủ ở băng ghế bên ngoài.”

Mạch Tiểu Nhiên rất tự giác nói.

“Không được.”

Kiều Minh Húc lắc đầu: “Bên ngoài gió lạnh, con bé Mai Kim tính hóng hớt, nhất định sẽ tới nhìn trộm chúng ta. Nếu như phát hiện một người ngủ trên giường, một người ngủ trên ghế, chúng ta nhất định sẽ bị ông nội khiển trách.”

“Chuyện này…”

Mạch Tiểu Nhiên nhìn chiếc giường nhỏ, hơi do dự, nếu như hai người chen chúc nằm lên đó, chẳng phải sẽ rất chật sao?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 324


Chương 324

“Chỉ có thể làm vậy, nhưng tôi cảnh cáo em, nửa đêm đừng ỷ vào mộng du mà trèo lên người tôi.”

Kiều Minh Húc trêu chọc.

Anh vốn dĩ định làm Mạch Tiểu Nhiên xấu hổ, nhưng lỗ tai của chính mình lại đỏ lên trước.

Mạch Tiểu Nhiên nghĩ đến nửa đêm anh lén bế cô lên giường, mà không phải là mộng du, sắc mặt hơi đỏ lên, cũng không tranh cãi cùng anh.

“Chị dâu!”

Lúc này, Kiều Mai Kim ở bên ngoài nói lớn: “Hai người ngủ chưa?”

“Vẫn chưa”

Mạch Tiểu Miên vội vàng đáp lại, bước ra khỏi phòng.

Kiểu Mai Kim đẩy cửa vào, trên tay cầm một bộ đồ ngủ: “Em đoán chị không mang đồ ngủ tới, bộ đồ ngủ này em mới mua, chưa mặc lần nào, chị mặc đi nhé!”

“Ừm, cảm ơn em nhiều.”

Mạch Tiểu Nhiên vui vẻ nhận lấy.

“Hí hí, chị mặc vào, anh trai em nhất định sẽ rất thích.”

Nói xong, Kiều Mai Kim rời đi, để lại một trận gió sau lưng.

“Mai Kim chu đáo thật, không ngờ còn mang đồ ngủ cho mình”

Mạch Tiểu Nhiên nói, vừa giũ bộ đồ ngủ ra, cô lập tức sững cả người.

Bộ đồ ngủ này đâu phải đồ ngủ bình thường, mà là kiểu xuyên thấu s*x*, mặc lên người so với không mặc gì cũng chẳng khác biệt là bao.

Thảo nào con bé Kiều Mai Kim lại cười xấu xa như vậy.

“Thật tình, đồ này sao mà mặc được?”

Mạch Tiểu Nhiên thầm trách.

“Mặc đi, tôi không ngại.”

Kiều Minh Húc đứng một bên, cố nén cười nói.

“Anh không ngại nhưng tôi để ý.”

Mạch Tiểu Nhiên liếc anh một cái: “Vóc dáng tôi đẹp như vậy, không thể để anh nhìn được.”

“Trên người em có chỗ nào tôi chưa nhìn thấy?”

Kiều Minh Húc buột miệng.

Hai người họ ngay lập tức nghĩ đến sự cố bồn tắm khiến người ta đỏ mặt ngày đó.

Mạch Tiểu Nhiên đỏ bừng mặt vì xấu hổ, nuốt một ngụm nước bọt: “Phi, lần đó chỉ là một tai nạn, đừng nhắc lại nữa!”

“Được, tôi sẽ không nhắc nữa.”

Kiều Minh Húc vội vàng mở tủ quần áo bằng gỗ đen của mình ra, lấy ra một bộ đồ ngủ đưa cho cô: ‘Bộ đồ kia em không mặc được, vậy mặc đồ của tôi đi, tuy kích thước khác nhau nhưng em vẫn mặc được.”

“Cái này cũng được.”

Mạch Tiểu Miên nhận lấy: “Dù sao cũng ngủ, không vừa cũng không sao.”

“Vậy tắm rửa rồi ngủ, em tắm trước đi.”

Kiều Minh Húc nói với cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 325


Chương 325

“Khăn tắm đâu?”

“Trong đó có khăn của tôi, em không chê thì có thể dùng”

“Chê ai cũng không dám chê anh, dù sao thì anh cũng có bệnh sạch sẽ, tôi cũng không sợ bẩn”

Mạch Tiểu Miên cầm đồ ngủ vào phòng tắm bên cạnh.

Phòng tắm ở đây không phải kiểu bồn tắm lớn, diện tích cũng không lớn, nhưng cũng rộng rãi sáng sủa.

Sau khi xả nước xong, cô cũng tiện tay rút khăn trên giá lau khô người, sau đó đặt lại, mặc đồ ngủ lớn của Kiều Minh Húc ra ngoài.

Trong lúc cô tắm rửa, Kiều Minh Húc đang thu dọn đồ đạc, thấy cô bước vào cũng ngẩng đầu nhìn cô, thấy cơ thể thon thả của cô núp trong đồ ngủ rộng thùng thình kia của mình, rõ ràng rất dễ thương, rất buồn cười, giống như trẻ con lén mặc đồ người lớn vậy.

Với lại thấy cô mặc đồ ngủ của mình, trong lòng anh còn nảy sinh kích động động lạ thường, rất muốn bổ nhào đến, đẩy ngã cô…

“Tôi tắm xong rồi, đến anh.”

Mạch Tiểu Miên cầm vạt đồ ngủ đến mắt cá chân, đi sang cạnh anh, ngồi lên giường.

Kích động trên người Kiều Minh Húc càng dữ dội hơn, cũng vội vã cầm đồ ngủ mà mình sẽ mặc bước vào phòng tắm.

Một làn nước lạnh dập tắt sự kích động của anh.

Lúc anh tắm xong bước ra phát hiện Mạch Tiểu Miên đang ngồi trên giường, tựa lưng vào mép giường ngủ thiếp đi rồi.

Đối với cô, bộ đồ ngủ này quá rộng, mà tư thế của cô bây giờ, làm cổ áo ngủ trễ xuống thành hình chữ V, có thể lờ mờ nhìn thấy được phần tuyết trắng quyến rũ kia.

Là một người đàn ông bình thường, ánh mắt anh vô thức dừng lại trên đường cong quyến rũ ấy, cảm thấy thật đẹp, rất muốn giơ tay chạm thử.

Nhưng anh không dám, chỉ có thể nắm chặt nắm tay, khống chế sự kích động của bản thân, sau đó kéo chăn đắp lên người cô, che đi đường cong lấp ló ấy, nhẹ nhàng đặt cơ thể cô ngay ngắn trên giường, chèn một chiếc gối vào.

Mạch Tiểu Miên hơi cử động trước bị động tĩnh của anh, đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ. Tuy nhiên cô thật sự quá buồn ngủ, nên cũng chỉ hơi mở hờ đôi mắt nhìn anh, líu ríu một câu: “Tôi buồn ngủ quá, ngủ trước đây.”

Nói xong là ngủ thật, hệt một đứa trẻ.

Kiều Minh Húc nhìn gương mặt lúc ngủ của cô, cười cười, đắp chăn cho cô kỹ càng, nhét kỹ góc chăn xong, liền cầm một các chăn khác đến nằm bên cạnh cô.

Chiếc giường này quá nhỏ, vì vậy khoảng cách giữa hai người chỉ cách nhau một cái chăn mà thôi.

Anh có thể nghe thấy rõ tiếng thở của cô, cũng có thể thấy đôi môi màu mật ong của cô hơi hé ra lúc ngủ dưới ánh đèn lờ mờ.

Anh nuốt nước bọt, cảm giác miệng lưỡi khô khốc ập đến.

“Ứm…

Mạch Tiểu Miên nói mê một tiếng rồi trở người ngủ tiếp, bây giờ cô lại đang nằm ngửa mặt lên ngủ.

Rất muốn hôn cô!

Rất muốn hôn cô!

Rất muốn hôn cô!
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 326


Chương 326

Trong lòng Kiều Minh Húc lúc này liên tục kêu gào, giống như một con mèo giơ vuốt cào cào, ngứa ngáy khó chịu.

Anh thật sự không kiềm chế được, im lặng dán môi về phía cô, hơi thở dày nặng mang theo sự căng thẳng…

Môi mỏng hơi lạnh cuối cùng cũng chạm đến cánh môi mềm mại như cánh hoa hồng của cô, cảm giác như điện giật khiến lòng anh xúc động không thôi, cảm nhận được một hương thơm thoang thoảng.

Anh không nhịn được dùng môi mình nhẹ nhàng phủ lấy môi anh đào của cô, đầu lưỡi luồn vào trong…

Cảm giác thơm ngọt.

Khiến anh say mê!

Mạch Tiểu Miên vô thức đáp lại trong lúc ngủ…

Lúc này cô cũng mơ một giấc mơ cực dai dẳng.

Trong mơ, cô và Kiều Minh Húc hôn nhau.

Trong lúc đang triền miên thoải mái, chợt phát hiện Kiều Minh Húc biến thành Trình Đông Thành, cả người bị nổ be bét máu thịt, đang gượng cười với cô.

“Aaaaaa.”

Cô hoảng sợ hét lên, dùng sức đẩy ra…

Kiều Minh Húc bị cô đẩy trúng, ngả người ra sau, đập mạnh vào khung giường, đập đến mức choáng váng mặt mày, suýt chấn động não…

Mạch Tiểu Miên tỉnh lại vì ác mộng, cô hoảng hồn hoảng vía, đầu tiên là mở mắt nhìn ngó xung quanh, sau đó phát hiện Kiều Minh Húc ngã ở bên kia giường cực kỳ nhếch nhác, sờ sau đầu với vẻ mặt u ám.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Có phải tôi gặp ác mộng không?”

Cô nắm chặt chăn, nghĩ lại còn rùng mình, nhìn Kiều Minh Húc với vẻ vô tội mù mờ: “Giấc mơ này thật sự rất đáng sợi”

“Em còn đáng sợ hơn!”

Kiều Minh Húc lúng túng ngôi thẳng lên, lẩm bẩm một câu.

“Tôi đáng sợ? Tôi đáng sợ chỗ nào?”

Mạch Tiểu Miên chợt nghĩ đến chuyện gì đó: “Không phải vừa rồi tôi đẩy anh thành thế này chứ?”

“Không phải em thì ai vào đây?”

Kiều Minh Húc sờ gáy vẫn ê ẩm: “Suýt tí biến tôi thành tên ngốc rồi!”

Mạch Tiểu Miên lè lưỡi, vội nói: “Xin lỗi, tôi cũng không biết, vừa nãy gặp ác mộng, hình như trong mơ tôi đang cố sức đẩy người..”

“Ác mộng gì?”

“Cái nà Mặt Mạch Tiểu Miên đỏ lên, cô không thể nói với anh rằng mình mơ thấy mình và anh hôn nhau triền miên, sau đó lại biến thành Trình Đông Thành…

Vừa nghĩ đến nụ cười bi thảm kia của Trình Đông Thành là lòng cô lại rất khó chịu.

Trước nay cô chưa từng mơ thấy Trình Đông Thành, dù là dáng vẻ trước đây hay dáng vẻ sau khi anh ta chết.

Nhưng gần đây cứ mơ đi mơ lại, cũng không biết tại sao.

Cô cảm thấy minh phải tìm đến bác sĩ khoa thần kinh để thông não mất.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 327


Chương 327

Thấy tinh thần cô có điều khác thường, Kiều Minh Húc cũng hỏi theo: “Có phải mơ thấy bạn trai cũ kia của em không?”

Mạch Tiểu Miên gật đầu: “Lại mơ thấy anh ta máu me be bét cười thảm thiết với tôi.”

Nói đến đây, da gà da vịt của Mạch Tiểu Miên cũng nổi lên, sống lưng hơi lành lạnh, nắm chăn chặt hơn.

Làm một pháp y, trước nay cô cực kỳ xem thường sự sợ hãi này, vì thi thể khó coi cỡ nào cô cũng thấy rồi.

Nhưng bây giờ không biết sao cô lại cảm thấy mình bắt đầu biến thành phụ nữ nhát gan.

“Đó chỉ là mơ thôi, đừng sợ, quan trọng là em phải bỏ gánh nặng tâm lý xuống, cái chết của anh ta thật sự không liên quan gì đến lời nguyền rủa ấy của em, người phụ nữ ngốc này.

Nhìn dáng vẻ của cô, Kiều Minh Húc rất đau lòng, giơ tay sờ sờ đầu cô an ủi.

Được bàn tay lớn ấm áp của anh sờ tóc, dường như lòng Mạch Tiểu Miên được an ủi, bình tĩnh hơn nhiều, không nhịn được bèn nói với anh chuyện bác gái bán khoai lang nướng đã nhìn thấy Trình Đông Thành.

Thì ra cô thích ăn khoai lang nướng như vậy, là vì đó là thứ cô và bạn trai cô đã từng thích nhất.

Nghĩ đến đây, Kiều Minh Húc thấy khó chịu trong lòng, song anh vẫn an ủi cô: “Có thể anh ta thật sự chưa chết, nên em không cần phải sa vào áy náy một cách không đáng như vậy.”

“Nhưng lúc đó tôi thấy gương mặt thi thể đó rõ ràng là anh ấy, nhiều năm như thế, sao anh ấy có thể đột ngột xuất hiện trên đời này được? Điều này không khoa học chút nào.”

Mạch Tiểu Miên ngờ vực nhìn Kiều Minh Húc, hy vọng anh có thể giải thích nghi ngờ giúp mình.

“Cuộc sống đâu phải là tiểu thuyết, làm gì có chuyện chết đi rồi sẽ sống lại, trong đó chắc hản là đã có mánh khóe rồi. Nhưng rốt cuộc là mánh khóe gì, vẫn phải đợi ngày mai chúng ta ngủ dậy tìm hiểu thì mới biết được!”

Kiều Minh Húc kéo chăn bông, nằm xuống và nói. Thấy anh không muốn bàn luận với mình về chủ đề này nữa, Mạch Tiểu Miên cũng không nhiều lời, im lặng nằm xuống. Nhận thấy giữa mình và Kiều Minh Húc chỉ cách nhau một tấm chăn bông mỏng manh, cô bỗng thấy hồi hộp căng thẳng, cố gắng nhích người ra xa anh một chút.

“Em muốn ngã khỏi giường à?” Kiều Minh Húc thấy cô rón rén di chuyển thì vừa bực mình, vừa buổi cười cất tiếng hỏi.

“Sao cơ?” Mạch Tiểu Miên nhận ra mình thật sự đã đến sát mép giường, chỉ cần nhích thêm vài mi-li-mét nữa thôi thì sẽ cô sẽ ngã xuống đất. Thế là cô vừa lê người vào trong một chút, vừa ấp úng giải thích: “Lúc tôi ngủ thì ngáy to lắm, nếu nằm gần anh, sợ anh ngủ không được.”

“Đúng vậy, tiếng ngáy của em lớn đến mức cách xa vài mét vẫn có thể nghe thấy.” Kiều Minh Húc bình thản nói.

“Cái gì?” Mạch Tiểu Miên trợn to hai mắt như thể đang rất kích động: “Tôi ngủ ngáy thật à? Không phải đấy chứ? Sao tôi không hề hay biết gì vậy nhỉ?”

“Em biết nói đùa thật đấy, lúc em ngáy o o thì là em đang ngủ say mà.”

Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của cô, Kiều Minh Húc tiếp tục trêu: “Có điều, em thật sự không biết tiếng ngủ ngáy của em to như sấm rền sao? Đặc biệt lại còn trầm bổng du dương đầy nhịp điệu nữa nha. Bộ mẹ em không nói với em hả?”

“Không thể có chuyện như thế đâu?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 328


Chương 328

Mạch Tiểu Miên xấu hổ kéo chăn bông che kín mặt: “Tôi thật sự không biết. Mẹ tôi không nói với tôi, nếu mà ngáy khò khò như sấm rền thì thật sự đáng sợ quá. Ngày mai tôi phải đi khám bác sĩ mới được, xem thử nguyên nhân là do.

đâu”

“Không cần khám bác sĩ”

“Tại sao? Không phải anh nói tôi ngáy to làm ổn anh sao?”

“Mới đầu tôi không quen thì thấy ồn, nhưng giờ quen rồi thì lại thấy tiếng ngáy của em giống như bài hát ru vậy, nghe cũng phiêu và dễ ngủ phết.”

“Không được! Tôi là phụ nữ mà lại ngủ ngáy như đàn ông thì mất mặt lắm. Tôi nhất định phải đi khám bác sĩ mới được!”

“Ha ha!” Kiều Minh Húc không thể nhịn được nữa và bật cười khanh khách.

“Cười gì mà cười?” Mạch Tiểu Miên trừng mắt nhìn anh hỏi: “Anh cho rằng tiếng ngáy của tôi cực kỳ thô bỉ và buồn cười sao?”

“Ha ha ha ha!” Kiều Minh Húc không kìm được, cười đến nỗi cả người vặn vẹo: “Mạch Tiểu Miên, không phải là tiếng ngáy của em rất buồn cười, mà là em rất buồn cười.”

“Tôi buồn cười? Tôi là một phụ nữ vô cùng đứng đắn và đoan trang mà?” Mạch Tiểu Miên cảm thấy bất bình, bèn chí chóe tranh cãi với anh: “Anh nói đi, tôi buồn cười ở chỗ.

nào?”

“Ở đâu cũng thấy bưồn cười, ha ha, Mạch Tiểu Miên, em đúng là cù lần” Kiều Minh Húc khoái trá cười săng sặc.

“Anh mới cù lần đấy, cả nhà anh đều cù lần.” Mạch Tiểu Miên cũng không chịu thua.

“Ừm ừm, đúng rồi, em là vợ tôi, cả nhà của tôi là bao gồm luôn cả em mà, ngay cả em cũng đã thừa nhận bản thân mình cù lần rồi nhé!” Kiều Minh Húc nhại lại giọng điệu của cô vào ngày hôm đó.

Mạch Tiểu Miên trợn muốn rớt con ngươi ra ngoài, xoay người đi không thèm đếm xỉa đến anh nữa. Nhưng trong lòng lại lo lắng mình sẽ phát ra tiếng ngáy khiếm nhã, nên vùi mặt vào trong chăn để che lại. Che tới che lui một hồi, cuối cùng thấy ngộp thở không chịu nổi, nên cô lại chui ra và hít một hơi thật sâu, sau đó không che mặt nữa.

“Mạch Tiểu Miên, em nhích tới nhích lui làm gì vậy? Trông em như thể bị chết đuối thế kia!” Kiều Minh Húc tiếp tục.

nhìn cô bằng ánh mắt trêu chọc.

“Thi là… tôi sợ mình ngáy làm ồn anh nên bịt mũi lại.”

“Trời ạ!” Kiều Minh Húc nghe xong thì cũng đành bó tay với cô, anh đưa tay kéo chăn bông của cô xuống: “Mau thò đầu ra cho tôi, chẳng lẽ em không biết ngủ mà che kín mặt như vậy sẽ rất hại cho cơ thể, thậm chí còn có thể dẫn tới ngạt thở à?”

“Tôi biết chứ, nhưng tôi biết làm gì đây? Dù sao tôi cũng không thể ngáy to như sấm làm ồn anh được mà, nhỉ?”

Mạch Tiểu Miên kéo chăn bông xuống, hít lấy hít để và nói.

“Tôi nói rồi, tôi không sợ bị em làm ồn, có thể coi như là tiếng hát rul”

“Tôi sợ mình ngủ ngáy trông xấu xí nhục nhã, sợ anh coi tôi là con khỉ cù lần”

“Vốn dĩ em cũng đâu có đẹp, không phải sao?”

“Ý anh nói là tôi rất xấu hả?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 329


Chương 329

Trên đời này làm gì có người phụ nữ nào không quan tâm người khác chê mình xấu xí. Mạch Tiểu Miên cũng là một người phụ nữ bình thường, cho nên vừa nghe được những lời này của anh, cô liền cảm thấy đau lòng, giọng đầy chua xót nói: “Tôi biết trong suy nghĩ của anh, chỉ có Lâm Ngọc của anh là xinh đẹp nhất, đẹp nghiêng thành đổ nước như: tiên nữ giáng trần.”

“Mạch Tiểu Miên, em có thể đừng nhắc về cô ấy vào lúc này được không?”

Vừa nghe thấy cái tên Lâm Ngọc, Kiều Minh Húc chợt cảm thấy như có tảng đá lớn đang đè nặng lên trái tim mình, †âm trạng cũng không thể nào vui nổi nữa.

“Được, được, được! Tôi không nhắc tới cô ấy nữa. Tôi sẽ tự bịt mũi mình cho đến chết là được mà. Nếu tôi chết, anh phải khắc trên bia mộ của tôi dòng chữ “Bởi tiếng ngáy quá †o, vợ tôi đã tự bịt mũi chết, hoàn toàn là vì để chồng được ngủ yên giấc” đó.” Mạch Tiểu Miên có hơi cáu kỉnh nói.

“Phì..” Sau khi nghe thấy lời giận dỗi này của Mạch Tiểu Miên, Kiều Minh Húc không nhịn được nên phì cười thành tiếng: “Em có thể cù lần hơn nữa được không hả Mạch Tiểu Miên?”

“Không thể”

“Được rồi, thật ra em không có ngáy, tôi cố tình trêu em tí thôi.”

Mạch Tiểu Miên bỗng nhiên ngớ người ra: “Thật sao?”

“Thật.”

“Chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn”

“Khá khen cho Kiều Minh Húc anh dám lừa gạt tôi!” Mạch Tiểu Miên tức giận vén chăn bông lên, lấy tay nhéo cổ anh.

Kiều Minh Húc bị cô ngắt nhéo, đang định phản kháng thì chẳng dè đã nhìn thấy cô giống như con mèo hoang nhỏ, ngồi vắt qua eo của anh và ghì chặt anh xuống. Sau hành động này, chiếc thắt lưng lỏng lẻo đang buộc quanh eo của cô bị tuột. Chiếc váy ngủ rộng thùng thình bị bung ra, chẳng mấy chốc nét mơn mởn ở trước ngực của một người con gái xuân thì lộ ra ở trước mặt anh rõ mồn một. Anh chỉ cảm thấy máu nóng đang trào dâng khắp cơ thể…

Đột nhiên Mạch Tiểu Miên thấy trước ngực hơi lạnh, sau đó phía sau mình dường như có vật gì đó đang cứng lên. Cô hơi cúi đầu xuống, nhìn thấy chỗ thầm kín của mình bị hớ hênh thì hoảng tới mức hét “a” lên một tiếng, cô trèo xuống khỏi người anh rồi vội vàng quấn chặt tấm chăn quanh cơ.

thể mình. Sau đó còn phát hiện cái vật đang nhô lên kia chính là… thì cô đỏ ửng cả mặt, cảm giác như có dòng máu đang phụt ra, hoảng hốt kêu lên: “b**n th**!”

Kiều Minh Húc dùng chăn bông quấn lấy thật kĩ cơ thể đang bị phấn khởi, khổ sở gượng cười: “Có vẻ như vừa nấy người muốn gi trò b**n th** là em chứ không phải là tôi đâu Mạch Tiểu Miên à!”

Mạch Tiểu Miên đuối lý, mặt mũi đỏ bừng bừng, nhưng cũng không quên gân cổ phản bác: ‘Ai bảo anh nói dối tôi trước?”

“Đúng là tôi nói dối em, nhưng em cũng không thể nổi máu dê toan c**ng b*c tôi như thế chứ!”

“Tôi nổi máu dê muốn c**ng b*c anh á? Kiều Minh Húc, anh tự đề cao bản thân quá rồi, cho dù đàn ông trên thế giới này đều chết hết và chỉ còn lại mỗi mình anh, tôi cũng sẽ không đói khát tới nỗi c**ng b*c anh đâu!”

“Nếu phụ nữ trên thế giới này đều chết hết, chỉ còn lại mỗi mình em, tôi sẽ nổi lòng h*m m**n với em đấy!” Đôi mắt đen dài của Kiều Minh Húc nhìn cô trông giống như là đang cười.

“Anh..” Mạch Tiểu Miên đỏ mặt.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 330


Chương 330

Trong cuộc cãi vã này, nếu phụ nữ không cấu xé chẳng hề nể nang thì sẽ không cách gì cãi thắng được đàn ông. Cô đành lườm nguýt anh một cái, cuộn mình trong chiếc chăn bông và co quắp ngủ ở cuối giường để tránh phải nằm quá gần với anh.

Kiều Minh Húc vừa bực mình vừa buồn cười nhìn cô, cũng không nói thêm gì nữa, im lặng kéo chăn nhắm mắt lại.

Nhưng mà đầu óc chết tiệt này giống như đang chiếu phim, không ngừng hiện ra cảnh xuân vừa nãy Mạch Tiểu Miên vô ý để lộ, khiến anh ngứa ngáy khó chịu, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được.

Về phần Mạch Tiểu Miên, là đầu sỏ gây tội lại nhanh chóng ngủ say sưa.

Chăn mềm ôm lấy cổ của cô, mà cô thì cuộn mình lại, nhìn rất giống một con mèo, vừa dễ thương vừa đáng yêu.

Cô gái đáng ghét này!

Kiều Minh Húc mắng yêu một câu, sau đó cố gắng chìm vào giấc ngủ…

Ngày hôm sau.

Mạch Tiểu Miên mở mắt, phát hiện một sự thật rất đáng SỢ.

Không biết từ bao giờ mà cái chân dài của đã đạp chiếc chăn sang chỗ khác rồi gác lên người Kiều Minh Húc.

Mà tay của anh, lại đặt trên chân của cô…

Đây là tình huống gì?

Cô căng thẳng, cẩn thận, muốn lặng lẽ rút chân lại.

Cuối cùng cô vừa động Kiều Minh Húc đã tỉnh lại.

Anh cũng trợn mắt há mồm nhì tình hình trước mặt, vội vàng hất cái chân của Mạch Tiểu Miên trên người xuống, bật người ngồi dậy, không vui quát lớn: “Mạch Tiểu Miên, em có buồn nôn hay không?”

“Tôi buồn nôn cái gì?”

Mạch Tiểu Miên rút chân vào lại trong chăn, trợn mắt nói: “Tôi không cố ý. Chẳng phải anh còn dùng tay gác lên chân của tôi hay sao? Nếu nói buồn nôn, thì anh càng buồn nôn hơn đấy?”

Mặt Kiều Minh Húc tối lại, nhìn nhìn tay mình, nhíu mày hỏi: “Tối hôm qua em rửa chân chưa?”

“Ha ha, không rửa. Anh cũng biết, vết thương trên chân của tôi còn chưa lành hẳn, không nên rửa nhiều.”

Mạch Tiểu Miên cố ý cười xấu xa nói.

Kiều Minh Húc ghét đến mức run tay: “Thật sự không chịu được cô gái bẩn thỉu như em mà, nhanh rời giường, chuẩn bị làm bữa ăn sáng!”

“Chịu không được cũng phải chịu, ha ha.”

Nhìn thấy hoàng tử mắc bệnh sạch sẽ ngạc nhiên đến như vậy, Mạch Tiểu Miên rất muốn cười trên nỗi đau của người khác.

Nhưng mà cô cũng không dám dậy muộn.

Bây giờ cô là con dâu của nhà họ Kiều, không thể giống như đang ở trong thế giới hai người thích nằm thì nằm không chịu dậy.

Nhà họ Kiều quan trọng lễ tiết truyền thống, cô cũng không thể để bọn họ thất vọng.

Thế nên cô cũng vén chăn lên.

Kết quả lại xảy ra chuyện.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 331


Chương 331

Tối hôm qua cô cởi đai lưng ra nhưng không buộc lại đã đi ngủ.

Bởi vì, vừa kéo chăn ra đã lộ hết cảnh xuân của cô, không có gì che đậy lộ hết ra trước mắt Sở Minh Húc.

Kiều Minh Húc nhìn không chớp mắt…

Mạch Tiểu Miên cũng phát hiện ra mình không đúng lắm, lại hoảng sợ trốn vào chăn lần nữa, hét lên: “Kiều Minh Húc, anh nhắm mắt lại, nhắm mắt lại!”

“Mạch Tiểu Miên, tôi rất nghi ngờ, em muốn quyến rũ tôi.”

Kiều Minh Húc ngả ngớn nhích lại gần mặt cô: “Hay là tôi bị em quyến rũ nhỉ!”

“Không muốn! Kiều Minh Húc, chắc chắn anh phải là một người chính trực!”

Nhìn gương mặt rất gần của anh, Mạch Tiểu Miên căng thẳng túm chăn, xoay đầu về phía khác, vô cùng hoảng sợ nói.

“Sai rồi, tôi không muốn làm người chính trực nữa!”

Kiểu Minh Húc thấy cô bối rối đến mức mặt đỏ bừng, cảm giác rất đáng yêu, không nhìn được cúi đầu hôn xuống một cái.

Đầu óc Mạch Tiểu Miên trống rỗng, vừa mở to hai mắt vừa há miệng, máu chảy trong người như sôi trào, không dám thở mạnh, trái tim đập ba da bum bum.

Nhìn thấy cô há to miệng, Kiều Minh Húc cảm thấy nếu như: đã giở trò lưu manh vậy dứt khoát làm luôn, miễn cho cô suốt ngày cứ đắc ý mãi.

Chỉ tiếc, khi anh vừa muốn nhắm mục tiêu ngay miệng của cô, giọng nói của Kiều Mai Kim truyền đến: “Anh, chị dâu, hai người dậy chưa? Bữa sáng hôm nay vẫn phải do hai người chuẩn bị đó.”

“Ừm, dậy rồi, đi nấu đồ ăn sáng ngay đây”

Kiều Minh Húc lên tiếng, nhanh chóng rời xa Mạch Tiểu Miên xuống giường, đi vào phòng thay quần áo.

Mạch Tiểu Miên như được tha mạng, vội vàng đứng dậy buộc đai lưng, đi vào phòng tắm, thay áo quần.

Khi đi ra, nhìn thấy Kiều Minh Húc thì mặt của cô không tự chủ được đỏ lên, tránh ánh mắt của anh, không nhìn anh.

“Còn bày ra dáng vẻ xấu hổ như vậy, đừng trách tôi không chính trực.”

Kiều Minh Húc thấy gương mặt và bờ môi đỏ bừng kia, cảm thấy khô nóng cả người. Anh thật muốn đè cô xuống, hôn môi của cô, hít hà hương thơm trên người cô.

Mạch Tiểu Miên vừa nghe thấy anh nói như vậy, cũng căng thẳng lên, vội vàng đẩy cửa chạy ra ngoài.

Kiều Mai Kim còn ở bên ngoài, nhìn thấy cô dùng vẻ mặt mập mờ cười cười: “Chị dâu, có vẻ tối hôm qua chị và anh em rất dữ dội, là do áo ngủ gợi cảm em tặng cho chị đúng không?”

“Khụ khụ khu…

Mạch Tiểu Miên bị cô ấy làm cho xấu hổ kho khan vài tiếng: “Trẻ con không biết gì, bớt nói lại.”

“Chị dâu, em đã hai mươi ba tuổi rồi”

Kiều Mai Kim thấy Mạch Tiểu Miên như bị nung đỏ, đưa tay lên véo một cái: “Ha ha, còn xấu hổ, có nghĩa tối hôm qua chiến đấu rất dữ dội nhỉ, em còn nghe thấy tiếng của chị, thật là khiến cho dì nhỏ là em có mấy suy nghĩ kỳ lạ.

Chị dâu, mau nói cho em biết, có phải chị với anh em chơi cái gì mà S rồi M không? Em không ngờ, anh trai chững chạc đàng hoàng lại có sở thích như vậy, ha ha, xem người không thể xem bề ngoài nha”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 332


Chương 332

“Kiều…Mai…Kim”

Một tiếng rống giận vang lên.

Kiều Minh Húc đen mặt đứng ở sau lưng các cô: “Em là một cô gái, nói những lời đấy không thấy xấu hổ à?”

“Anh, bây giờ là thế kỷ 21, bàn luận những chuyện này rất bình thường.”

Kiều Mai Kim không hề sợ anh, phản bác lại.

“Em thật là hết thuốc chữa, anh phải nói cho ông nội biết, để roi của ông nội phục vụ em mới ph: “Thích nói thì nói, dù sao ông nội rất chiều em, sẽ không trách em đâu, hừ hừ hừ.”

Kiều Mai Kim nói xong, nhanh chóng chạy đi.

Kiều Minh Húc nhìn bóng lưng của cô ấy mắng một câu, sau đó có vẻ lúng túng nói với Mạch Tiểu Miên: “Không cần quan tâm con bé, nó không biết quản cái miệng của mình đâu: “Ha ha…”

Mạch Tiểu Miên cười khan một tiếng: “Đi thôi, chúng ta đi làm đồ ăn sáng”

“Ừm”

Hai người đi vào phòng khách, chào hỏi Kiều Thanh, Kiều Hành Viễn và Trịnh Thái Mai.

Không biết có phải vì những lời Kiều Mai Kim vừa nói hay không, Mạch Tiểu Miên cảm ánh mắt mọi người nhìn cô như có gì đó sâu xa nghĩ đến những chuyển bọn họ đang nghĩ trong đầu không hề giống với sự thật, cô rất xấu hổ trốn vào phòng bếp.

Bởi vì là bữa sáng nên cũng không yêu cầu quá phức tạp.

Chỉ đơn giản nấu cháo, trứng luộc, bánh mì và sữa bò.

Sau khi hai người nấu bữa sáng xong, cả nhà bắt đầu ngồi vào bàn ăn.

Trong khi ăn sáng, Kiều Thanh luôn cười híp mắt nhìn chằm chăm hai người họ.

Khiến cho Mạch Tiểu Miên thấy cả người không được tự nhiên, chỉ muốn nhanh chóng ăn xong, chạy khỏi nhà họ Kiều.

Khó khăn lắm mới ăn sáng xong, hai người vừa sắp sửa đồ xong thì cũng đã đến giờ đi làm.

Hai người tạm biệt già trẻ trong nhà họ rồi vội vàng lên xe.

“Ngại chết mất, ngại quá đi thôi!”

Mạch Tiểu Miên vừa lên trên xe, cô đã không nhịn được: mà than phiền trong sự bực bội: “Ngày hôm qua chúng ta có làm gì đâu, bọn họ lại tưởng rằng chúng ta đã đại chiến mười tám hiệp, trí tưởng tượng đó cũng quá “Chúng ta thật sự không làm gì sao?”

Kiều Minh Húc nhìn khuôn mặt sắp phát điên của cô qua kính chiếu hậu thì cố ý hỏi.

“Chuyện này… “

Mạch Tiểu Miên vừa nghĩ tới vẻ mặt của bản thân khi bị anh hôn lên má thì cũng nghẹn lời. Cô suy nghĩ một chút, không nhịn được lại nói thêm: hôm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, thế nhưng đó cũng chỉ là hiểu nhầm mà thôi. Ông nội của anh thấy biểu hiện của tôi thì lầm tưởng rằng trong bụng tôi đang có đứa con của anh. Làm sao họ có thể biết được vốn dĩ tôi với anh không phải là vợ chồng thật sự, chúng ta không thể nào làm ra chuyện đó được.”

“Ha ha”

Kiều Minh Húc cười không nói gì thêm.

Đúng vậy, hai người cũng không phải là vợ chồng thật sự, cũng không thể vô liêm sỉ mà tiếp xúc thân mật với nhau hơn nữa.

Anh nhất định phải kiềm chế h*m m**n của bản thân đối với cô mới phải.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 333


Chương 333

Anh cũng không biết chính nghĩa là gì, nhưng bình thường, cho dù có một người phụ nữ có quyến rũ như thế nào đứng trước mặt anh, anh cũng sẽ không có loại h*m m**n đấy.

Ví dụ như lần trước, anh gặp nữ thần nóng bỏng nhất của Hoa Hạ, cô ta còn mặc bikini trước mặt anh, phô bày hết dáng người hoàn mỹ của cô ta với anh, còn cố ý khiêu khích trêu chọc anh nhưng anh lại không có hứng thú.

Đối với Lâm Ngọc, anh cũng không có nhiều hứng thú với cô ta, thấy cô ta cũng giống như thấy .Jordan chạy như gió.

Bởi vậy suốt mười năm đó, quan hệ giữa anh và Lâm Ngọc.

chỉ vỏn vẹn là năm tay, ôm eo, hôn trán mà thôi.

‘Thế nhưng anh cũng chưa bao giờ muốn chạm vào bờ môi kia, cũng không hề có ý định đẩy cô ta nằm dưới thân thể của mình.

Phùng Quang Hiển cũng hay cười nhạo anh bởi vì anh quá thích sạch sẽ, nên nhất định là anh bị lãnh cảm rồi.

Anh cũng đã nghĩ rằng anh bị lãnh cảm.

Nhưng không ngờ, từ khi ở chúng với Mạch Tiểu Miên, anh luôn muốn hôn môi cô, thậm chí chỉ cần cô chạm nhẹ vào anh, chỗ nào đó sâu thẳm của người đàn ông cũng xuất hiện h*m m**n.

Bàn về ngoại hình và dáng người, sự gợi cảm, Mạch Tiểu Miên không thể so sánh với Lâm Ngọc được.

Anh có loại h*m m**n này đối với cô chắc là vì ở chung với nhau lâu nên mới có cảm giác đó.

Thế nhưng trước đây, vào những ngày nghỉ, anh cũng thường xuyên ở cùng với Lâm Ngọc, hai người cùng nằm trên một cái giường nhưng anh cũng chẳng có h*m m**n gì.

Đúng là gặp phải ma rồi!

Mạch Tiểu Miên thấy anh không trả lời cô thì cũng không thấy thú vị, cô chỉ đành im lặng.

Kiều Minh Húc đưa cô đến đơn vị, sau đó anh trở về công ty.

Mạch Tiểu Miên vừa bước vào cửa lớn của đơn vị thì phát hiện ánh mắt mà mọi người nhìn cô không đúng lắm, thậm chí còn có cả sự khinh bỉ trong đó.

Ngay cả ánh mắt của bảo vệ vẫn thường xuyên nhiệt tình chào hỏi và có mối quan hệ tốt với cô cũng nhìn cô giống như nhìn tội phạm.

Có một loại dự cảm không lành lướt qua trong lòng cô.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Cô bước nhanh trở lại phòng làm việc của mình, lại trông thấy lãnh đạo Hoàng đã ở văn phòng chờ cô rồi.

“Chủ nhiệm Hoàng, có chuyện gì sao?”

Mạch Tiểu Miên có phần vội vàng, hỏi.

“Pháp y Mạch…”

Lãnh đạo Hoàng dùng dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, tiếc nuối nhìn cô, nói: “Từ trước tới nay, tôi vốn cho.

rằng cô là một pháp y ưu tú luôn giữ nghiêm đạo đức nghề nghiệp. Thật không ngờ, cô lại có thể làm ra loại chuyện như vậy.”

“Tôi đã làm chuyện gì chứ?”

Mạch Tiểu Miên nghỉ ngờ, hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 334


Chương 334

“Trương Hòa đã báo cáo rồi, cậu ấy nói là cô đã thu mười vạn tệ của Lâm Xảo Lâm để sửa lại báo cáo khám nghiệm tử thi”

Lãnh đạo Hoàng xót xa nói: “Pháp y Mạch, cô phải biết răng việc ghi chép báo cáo khám nghiệm tử thi chính xác là sự tôn trọng lớn nhất đối với người đã khuất. Việc làm này của cô đã thực sự làm tôi thất vọng.”

Vừa nghe thấy câu nói ấy, Mạch Tiểu Miên đã hiểu ra chuyện gì rồi. Hai tay cô run lên vì tức giận.

Cô thật không ngờ, ngày hôm qua cô đã tha thứ cho Trương Hòa, cô vốn cho rằng cậu ấy đã làm rất tốt, nhưng không ngờ, cậu ấy lại đồng lõa với Lâm Xảo Lâm để trả thù cô.

Lòng người trên đời này đúng là khiến trái tim người ta cảm thấy lạnh lẽo.

“Chủ nhiệm Hoàng, ông nghĩ rằng tôi có thể làm chuyện như vậy sao?”

Giọng nói của Mạch Tiểu Miên mang theo sự lạnh nhạt và trào phúng.

“Pháp y Mạch, tôi cũng không tin cô có thể làm như vậy, nhưng mà tất cả chứng cứ đều chỉ về phía cô.”

“Ha ha, thật sao?”

Mạch Tiểu Miên bật cười một tiếng: “Trương Hòa ở đâu?”

“Bởi vì Trương Hòa giúp cô nhận hối lộ, sửa chữa báo cáo khám nghiệm tử thi nên cậu ấy đã bị đình chỉ làm việc. Đây là lời khai của cậu ấy”

Chủ nhiệm Hoàng lấy một phần báo cáo và một đoạn ghi âm rồi đưa cho cô.

Mạch Tiểu Miên mở báo cáo đó ra, đây hoàn toàn là đen trắng lẫn lộn, làm cô giận đến nỗi mặt cũng chuyển sang màu đen.

“Pháp y Mạch, nếu như không có đoạn ghi âm này thì tôi cũng chưa tin Trương Hòa đâu.”

Chủ nhiệm Hoàng thở dài một hơi, nói: “Cô thật sự đã làm tôi thất vọng.”

Mạch Tiểu Miên thật sự không biết cuối cùng là cô đã bị ghi âm cái gì không tốt, cô cũng hỏi chủ nhiệm Hoàng có thể cho cô nghe đoạn ghi âm một chút hay không.

Chủ nhiệm Hoàng cũng đồng ý cho cô nghe.

Bên trong đoạn ghi âm đó, giọng nữ thật sự giống như giọng của cô, thế nhưng cô lại chưa từng nói ra mấy câu nói đó.

“Chủ nhiệm Hoàng, đây tuyệt đối không phải đoạn ghi âm của tôi! Tôi bị vu oanl”

Mạch Tiểu Miên tức giận nói.

“Pháp y Mạch, tất cả mọi người đều biết rõ giọng nói của cô, bất kỳ một người nào gần gũi với cô đều nhận ra rõ ràng đó là giọng nói của cô. Chứng cứ trước mặt đanh thép như vậy mà cô còn phủ nhận, cô càng làm tôi thất vọng thêm.

Cô có biết không, vì để bảo vệ cô, tôi cũng không nộp mấy thứ này lên. Tôi muốn giải quyết trong nội bộ vì dù sao, một pháp y chuyên nghiệp có tay nghề xuất sắc như cô bị mất tiền đồ như vậy, thật sự là rất đáng tiếc. Nhưng thấy cô vẫn cố chấp phủ nhận, vậy thì tôi chỉ có thể giao việc này lên cho cấp trên xử lý thôi.”

“Chủ nhiệm Hoàng, tôi biết, nếu ông không tin tôi thì cho dù tôi có nói nhiều như thế nào cũng vô dụng thôi. Hôm trước Trương Hòa lén xem báo cáo sửa chữa, sau đó đưa đến đội cảnh sát hình sự, là cảnh sát hình sự Lâm Khoa đã tiếp.

nhận báo cáo. Lúc ấy, anh ta phát hiện mọi chuyện không đúng nên cũng trở về tìm tôi, tôi đã nộp một báo cáo chính xác khác cho anh ta. Về chuyện nhận hối lộ, tôi không thẹn với lương tâm, cũng chưa từng nhận một đồng tiền nào. Tất cả mọi chuyện đều là do Trương Hòa thấy tiền sáng mắt, vu oan giá họa cho tôi. Ông có thể tìm Lâm Khoa, cảnh sát hình sự đã điều tra việc này để tìm hiểu”

Mạch Tiểu Miên kiềm chế sự tức giận trong bản thân, cô bình tĩnh nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 335


Chương 335

“Pháp y Mạch, mọi người đều biết cảnh sát Lâm thích cô, anh ta đang theo đuổi cô. Nhất định là vì bảo vệ cô mà anh †a đã không nói thật.”

“Chủ nhiệm Hoàng, ông có thể sỉ nhục tôi, nhưng xin ông đừng sỉ nhục một cảnh sát trẻ chính trực như vậy!”

Thấy chủ nhiệm Hoàng đã nói rõ ràng như vậy, Mạch Tiểu Miên thật sự không còn cách nào để kiềm chế sự phần nộ của cô nữa.

“Được rồi, tôi sẽ báo cho đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự, để cảnh sát Lâm đến hỗ trợ điều tra.”

Hoàng chủ nhiệm cầm bản báo cáo và bản ghi âm trong tay, giọng nói tỏ vẻ giải quyết việc chung: “Tôi cũng thật lòng hy vọng pháp y Mạch cũng không phạm phải sai lầm, nếu không thì thật sự rất đáng tiếc.”

Lúc này, điện thoại của Mạch Tiểu Miên reo lên, là cuộc gọi của Kiều Minh Húc.

Cô vốn dĩ không có tâm trạng nghe điện thoại, nhưng nhìn nghe thấy tiếng chuông gấp gáp cũng bắt máy hỏi: “Có chuyện gì?”

“Tiểu Miên, em xảy ra chuyện à?”

“Ơ? Sao anh biết?”

Mạch Tiểu Miên hơi ngạc nhiên, không hiểu vì sao chuyện này lại truyền tới tai của Kiều Minh Húc nhanh đến vậy.

“Lời đồn đã bắt đầu xuất hiện trên mạng, còn có ghi âm của em nữa”

“Anh có nghĩ là tôi sẽ làm như vậy không?”

Trái tim của Mạch Tiểu Miên như bị gai đâm hỏi anh.

“Sẽ không! Tuy rằng giọng trong đoạn ghi âm đó nghe rất giống em, nhưng tôi tin, tuyệt đối không phải là em! Tôi từng cho em một ngàn vạn tệ, em cũng không cần, làm sao.

có thể vì ba mươi vạn tệ nhỏ nhoi đó mà vi phạm đạo đức nghề nghiệp chứ? Đây tuyệt đối là bị hãm hại!”

Kiều Minh Húc vô cùng kiên định nói.

Nghe thấy anh nói tin mình, cảm giác nhoi nhói trong lòng Mạch Tiểu Miên được an ủi một chút.

“Bây giờ tôi đang ở trước cửa đơn vị của em, nói tôi biết, phòng làm việc của em ở đâu.”

Kiều Minh Húc hỏi.

“Hả, anh đến rồi à?”

Mạch Tiểu Miên ngạc nhiên.

“Vợ xảy ra chuyện thì đương nhiên chồng phải xuất hiện làm anh hùng cứu mỹ nhân chứ! Nếu không, tôi sợ lại bị tên nhóc Phùng Quang Hiển cướp mất giải đầu!

Kiều Minh Húc nói.

Mạch Tiểu Miên cảm động, nói vị trí của mình đang ở cho anh nghe.

Chưa đến năm phút, bóng dáng cường tráng của Kiều Minh Húc đã xuất hiện trước cửa.

Giây phút nhìn thấy anh xuất hiện trước cửa, Mạch Tiểu Miên cảm giác như trên người anh phát ra ánh sáng vậy, trong phút chốc những ấm ức trong lòng như những đám mây mù xua tan gặp được ánh sáng.

Chủ nhiệm Hoàng vừa nhìn thấy Kiều Minh Húc đến, cũng vội vàng tiến về phía trước bắt tay chào hỏi.

Vốn dĩ Kiều Minh Húc rất ghét bắt tay người khác, nhưng vì những ngày tháng sau này của Mạch Tiểu Miên trôi qua tốt một chút, anh vẫn giơ tay ra bắt nhẹ một cái, sau đó nhanh chóng rút về.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 336


Chương 336

“Chủ tịch Kiều, đến thăm pháp y Mạch à?”

Chủ nhiệm Hoàng biết rõ còn hỏi.

“Đúng vậy. Tôi chỉ muốn tìm hiểu một chút về chuyện của vợ tôi”

Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh, đột nhiên giơ tay nắm lấy tay cô.

Bởi vì ấm ức tức giận mà ngón tay của Mạch Tiểu Miên vẫn luôn ở trạng thái lạnh buốt.

Kiều Minh Húc nắm lấy bàn tay không được coi là mềm mại của cô, trong lòng lại cảm giác thương xót.

Cho dù anh quen biết cô không lâu nhưng chung sống với nhau vài ngày cũng đủ biết cô là một người chính trực đơn thuần, vô cùng yêu thích và trung thành với nghề nghiệp.

của chính bản thân mình.

Bây giờ lại có người muốn vu khống cho cô vi phạm đạo đức nghề nghiệp, nhận hối lộ, tổn thương của việc này còn nghiêm trọng hơn nhiều so với hôm cô gả cho bản thân mình bị người đời mắng là hồ ly tinh, là kẻ thứ ba.

Đương nhiên anh vãn không biết, người bán đứng cô là Trương Hòa – người trợ lý mà cô hằng tin tưởng.

Bị người đời vu khống, Mạch Tiểu Miên có thể không để tâm.

Nhưng bị Trương Hòa bán đứng và vu oan như vậy, đối với cô mà nói thì đó là tổn thương lớn nhất.

“Chủ tịch Kiều, anh đừng vội, chuyện vẫn chưa được làm rõ hoàn toàn, chúng tôi cũng đang cố gắng tìm chứng cứ.

Chỉ là bây giờ những chứng cứ đang có đều gây bất lợi với pháp y Mạch, tôi cũng là giải quyết việc công theo công, cũng không còn cách nào khác.”

Cả mặt chủ nhiệm Hoàng bất lực nói, thái độ đó và thái độ vừa mới nói với Mạch Tiểu Miên hoàn toàn khác nhau.

Vốn dĩ ông ấy cũng nghĩ như lời mà trên mạng nói, Mạch Tiểu Miên vào nhà họ Kiều không hề được cưng chiều, mặc quần áo rẻ tiền, sống cuộc sống bần hàn, vì thế mới nghi ngờ Mạch Tiểu Miên nhận hối lộ.

Nhưng bây giờ nhìn thấy thái độ này của Kiều Minh Húc, có vẻ như tình cảm của hai vợ chồng không tệ.

“Những lời đồn trên mạng đó và cái gọi là ghi âm, tôi cũng nghe qua rồi”

Kiều Minh Húc lạnh lùng nhìn ông ấy nói: “Ông nghĩ là vợ của Kiều Minh Húc sẽ vì ba mươi vạn tệ nhỏ nhoi đó mà làm ra chuyện vi phạm đạo đức nghề nghiệp sao? Ba mươi vạn tệ? Còn không đủ tôi mua một bộ âu phục nữa.”

“Việc này… khụ khụ…”

Chủ nhiệm Hoàng nhẹ nhàng ho khan vài tiếng ngượng ngùng: “Tôi cũng không tin.”

“Vợ tôi có 1% cổ phần của nhà họ Kiều chúng tôi, tôi còn làm cho cô ấy một tấm thẻ thấu chi vàng vô hạn, ba mươi vạn tệ nhỏ nhoi này còn không lọt được vào mắt của cô ấy”

Kiều Minh Húc hừ lạnh, lấy bản sao liên quan đến Mạch Tiểu Miên có 1% cổ phần của nhà họ Kiều ra từ túi tài liệu, còn bảo Mạch Tiểu Miên mang tấm thẻ mà anh đưa cho cô ra.

Chủ nhiệm Hoàng nhìn thấy những thứ này cũng không biết nói gì cho đúng, chỉ ngượng ngùng nói: “Nhưng mà, giọng trong đoạn ghi âm đó, gần giống như giọng của pháp y Mạch, người quen của chúng tôi đều có thể nhận ra đó là giọng của cô ấy”

“Chủ nhiệm Hoàng, mấy thứ như giọng nói có tương tự, có mô phỏng. Tai nghe chưa chắc đã là sự thật, phải truy cứu động cơ gây án.”

Kiều Minh Húc lạnh lùng nói.

Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh nhìn Kiều Minh Húc giúp mình biện hộ từng câu từng câu, trong lòng cảm động khôn xiết.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 337


Chương 337

‘Từng nghĩ là cho dù mưa gió gì đều phải dựa vào một mình mình chống đỡ.

Lại không nghĩ tới, vậy mà lại có anh ấy ở đây!

“Được được được, việc này tôi sẽ giao cho tổ chức nghiêm túc xét xử, nhất định sẽ trả lại trong sạch cho pháp y Mạch”

Chủ nhiệm Hoàng vội vàng đáp.

“Vậy thì tốt, bây giờ tôi mang vợ tôi đi đây.”

Kiều Minh Húc nói xong, kéo Mạch Tiểu Miên đi.

Mạch Tiểu Miên đi theo.

Hai người lên xe.

“Cảm ơn”

Mạch Tiểu Miên cảm kích nói với anh.

“Cảm ơn anh đã tin tưởng tôi, cảm ơn anh đã xuất hiện vào lúc tôi cần.”

“Em là vợ tôi, tôi không tin thì ai tin em? Em gặp chuyện, tôi không xuất hiện thì ai xuất hiện?”

Kiều Minh Húc quay đầu, giơ tay xoa tóc cô: “Tất cả đã có tôi, em yên tâm là được rồi.”

“ừ”

Mạch Tiểu Miên gật đầu, trong lòng xuất hiện sự yên tâm chưa từng có.

Cô lấy điện thoại ra muốn xem xem rốt cuộc lời đồn trên mạng là gì.

Kết quả, không hề tìm thấy tin tức liên quan đến mình.

“Không cần tìm nữa, vừa nấy khi tôi đi tìm em, đã cho người nhanh chóng xóa hết rồi, bây giờ không còn xuất hiện trên mạng nữa đâu.”

Kiều Minh Húc nói với cô: “Còn về Trương Hòa đó, đợi chút nữa là em có thể thấy cậu ta.”

“Tại sao?”

Mạch Tiểu Miên còn chưa hiểu ý của anh.

Kiều Minh Húc không trả lời mà tập trung lái xe.

Xe đến ngoại ô của thành phố A.

Chỉ thấy hai người đàn ông thân hình vạm vỡ kìm chặt cánh tay của một người.

Người đó chính là Trương Hòa.

Kiều Minh Húc và Mạch Tiểu Miên xuống xe.

Trương Hòa nhìn thấy Mạch Tiểu Miên, đầu gối khuyu xuống, hoảng hốt gọi: “Chị Mạch cứu em, xin lỗi, đều là lỗi của em, xin lỗi…”

Nghe lời buồn cười này lần nữa, Mạch Tiểu Miên đã không còn lòng trắc ẩn của hôm qua.

“Một người đàn ông có đầu gối không xương, tim cũng là không xương!”

Kiều Minh Húc vô cùng khinh miệt Trương Hòa – người khóc lóc đang quỳ dưới đất khóc lóc thảm thiết, hối hận không kịp.

Mạch Tiểu Miên không phát ra tiếng nào.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 338


Chương 338

Cô chỉ muốn giao chuyện này cho Kiều Minh Húc xử lý.

“Nói!”

Kiều Minh Húc đi đến gần Trương Hòa, đôi mắt đen nhìn chăm chằm vào cậu ta, hơi thở lạnh lùng cứ như tu la đến từ địa ngục vậy.

“Chủ tịch Kiều, không liên quan gì đến tôi, là Lâm Xảo Lâm ép tôi làm như vậy. Ông ta quay hết lại những cuộc giao dịch trước đây của tôi và ông ta, uy h**p tôi nói nếu như tôi không làm vậy, ông ta sẽ đem hết những thứ này giao cho viện kiểm sát, khiến cho tương lai của tôi mất sạch. Nhưng nếu tôi chịu giúp đỡ ông ta, có thể có ba mươi vạn tệ. Ông †a còn nói, mối quan hệ của ông ta và anh không phải tâm thường, người mà anh thật sự yêu là con gái ông ta, anh sẽ không thiên vị chị Mạch, sẽ chỉ giúp đỡ bọn họ thôi.”

Trương Hòa nói xong rồi lại nhìn Mạch Tiểu Miên: “Chị Mạch, chị cũng biết gia đình em khó khăn, thực sự không thể nào mất đi công việc này được. Em cũng rất bất lực, xin chị tha thứ cho em.”

“Tôi đã tha thứ cho cậu một lần rồi.”

Mạch Tiểu Miên nhìn vẻ mặt đáng thương của cậu ấy, cảm thấy chán ghét: “Sẽ không cho cơ hội thứ hai, cũng giống như con người chỉ có thể chết một lần vậy.”

Nghe thấy câu này của cô, Trương Hòa tuyệt vọng: “Chị Mạch, em không thể xảy ra chuyện được, cha mẹ em cần em nuôi, cha em đột quy, em trai em dựa vào em để học đại học, nhà em còn phải trả góp. Lỡ như em xảy ra chuyện mất việc, cả nhà em đều không còn chỗ dựa nữa”

“Đã biết bản thân không thể xảy ra chuyện, sao cậu còn làm ra những chuyện mất mặt như vậy?”

Mạch Tiểu Miên đau lòng nhìn cậu ấy nói: “Một năm nay tôi cũng không tệ bạc với cậu, bình thường ở cơ quan có bình chọn nhân viên xuất sắc hay phúc lợi gì thì tôi cũng nhường cậu trước, còn tiến cử cậu trước mặt lãnh đạo, tất cả là vì thấy hoàn cảnh khó khăn của cậu. Bây giờ cậu lại đẩy tôi vào chỗ khó, cậu nói xem tôi còn có thể tha thứ cho cậu sao?”

“Chị Mạch, chị kết hôn với chủ tịch Kiều, cho dù thất nghiệp thì cũng không cần phải sợ gì, có thể tập trung làm mợ chủ, nhưng em sẽ chẳng làm nên trò trống gì cả.”

Trương Hòa nài nỉ nói: “Chị Mạch, cầu xin chị”

“Ha ha, tôi không cần sợ gì cả là cậu có thể tùy tiện bắt tôi gánh hết à? Trương Hòa, tư duy này của cậu thật sự làm tôi thất vọng đấy”

Mạch Tiểu Miên quả thực không muốn nói thêm với Trương Hòa nữa, cô nói với Kiều Minh Húc: “Anh giải quyết chuyện này hợp pháp hợp lý giúp tôi, còn cả Lâm Xảo Lâm nữa”

Nghe thấy ba chữ Lâm Xảo Lâm, ánh mắt Kiều Minh Húc hơi tối lại.

“Muốn sống thì khai hết sự thật ra, tự đi giải thích rõ ràng với cấp trên. Nếu không muốn thì tôi cũng hết cách, cậu phải biết là trên đời này, có tiền thì mua tiên cũng được, cho dù tôi muốn cậu biến mất khỏi thế giới này thì cũng là chuyện dễ như trở bàn tay thôi.”

Kiều Minh Húc lạnh lùng nói.

“Tôi nói! Tôi khai hết! Xin hãy tha cho tôi!”

Trương Hòa vội lên tiếng.

Nghe cậu ấy kể lại xong, Mạch Tiểu Miên và Kiều Minh Húc hiểu ra. Sở dĩ Lâm Xảo Lâm muốn sửa lại báo cáo khám nghiệm tử thi, một là vì ầm ï do gia đình của người chết Trần Minh gây ra, muốn công ty bồi thường khoản kếch xù, cũng sợ gây ảnh hưởng không tốt cho xã hội. Hai là muốn Mạch Tiểu Miên ngồi tù.

Lúc này, Kiều Minh Húc nhận được điện thoại của Lâm Xảo Lâm: “Minh Húc, chú có việc muốn gặp cháu, không biết cháu có thời gian không? Có cả Lâm Ngọc nữa.”

Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên, do dự chốc lát rồi cuối cùng đáp: “Vâng, cháu cũng có việc muốn gặp chú!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 339


Chương 339

“Ừ, vậy cháu đến nhà chú đi.”

“Vâng.”

Kiều Minh Húc cúp điện thoại của Lâm Xảo Lâm, sau đó nói với Mạch Tiểu Miên: “Chuyện này tôi sẽ xử lý ổn thỏa, bây giờ tôi phải đi gặp Lâm Xảo Lâm”

“Kiều Minh Húc…”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống: “Ừm, anh đi đi, tôi về Hoàng Uyển”

“Tôi đưa em về.”

Kiều Minh Húc dặn dò hai cấp dưới giải quyết chuyện Trương Hòa rồi chở Mạch Tiểu Miên về.

Mạch Tiểu Miên im lặng cả quãng đường.

“Tiểu Miên, tôi sẽ không để em chịu oan chỉ vì Lâm Xảo.

Lâm là cha của Lâm Ngọc.”

Kiều Minh Húc đang lái xe đột nhiên nói.

“Cảm ơn anh.”

Mạch Tiểu Miên cười khổ: “Nếu Lâm Ngọc cầu xin anh, chắc anh sẽ rất khó xử nhỉ?”

Kiều Minh Húc trầm ngâm giây lát, cuối cùng nói thẳng: “Quả thực sẽ khó xử, nhưng tôi sẽ cố hết sức để có một lời giải thích thỏa đáng cho em.”

“Nếu anh thật sự cảm thấy khó xử, sợ sẽ phá hỏng tình cảm giữa anh với Lâm Ngọc thì anh cứ lặng lẽ mà giải quyết thôi, Nhưng anh phải nhớ, tôi không muốn nhận bất cứ ấm ức nào.”

Mạch Tiểu Miên lên tiếng.

“Tôi tuyệt đối sẽ không để em nhận bất cứ ấm ức nào.”

Kiều Minh Húc trả lời vô cùng chắc chắn.

€ó câu này của anh, lòng Mạch Tiểu Miên bình tĩnh lại.

‘Vê đến Hoàng Uyển, Mạch Tiểu Miên đi thẳng lên lầu.

Từ nhỏ đến lớn, cô có một thói quen, đó là khi gặp phải chuyện quan trọng không có cách giải quyết thì cô muốn vùi đầu ngủ một giấc.

Giống như chỉ cần ngủ một giấc, tỉnh dậy thì tất cả đều trở nên tốt hơn.

Tất nhiên cô biết đó là tâm lý đà điểu.

“Em ngoan ngoãn ở nhà.”

Kiều Minh Húc hơi không yên tâm, dặn dò.

“Ừm”

“Hay là tôi gọi Diệp Mai đến với em”

“Không cần đâu, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ, anh bận việc của anh đi”

“Em ngủ được à?”

Kiều Minh Húc nhìn cô bằng ánh mắt ngờ vực.

Có điều anh cũng từng thấy bản lĩnh có thể ngủ bất cứ lúc nào của Mạch Tiểu Miên rất nhiều lần rồi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 340


Chương 340

Nhưng hiện tại xuất hiện tình trạng thế này, cô vẫn có thể ngủ thì đúng là kỳ lạ thật.

“Ừm, tôi tin anh sẽ giải quyết ổn thỏa giúp tôi.”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh với ánh mắt vô cùng bình tĩnh, nói: “Đợi tôi ngủ một giấc dậy, chắc chắn anh sẽ cho tôi tin tốt”

Nói xong, cô đi lên tầng hai.

Kiều Minh Húc nhìn bóng lưng cô, nghĩ đến câu cô vừa nói, anh có cảm giác thành tựu khi được tin tưởng.

Đúng vậy, cho dù thế nào thì anh cũng sẽ giải quyết ổn thỏa giúp cô, không để cô phải chịu một chút ấm ức nào.

Anh xoay người ra ngoài, đi thẳng đến nhà họ Lâm.

Mạch Tiểu Miên lên tầng hai, không ngủ trên giường mà trải chăn rồi cuộn chăn lại, nhắm mắt ngủ…

Còn kết quả sẽ thế nào đi nữa, dù sao cô không thẹn với lòng, cũng thực sự tin tưởng Kiều Minh Húc sẽ giải quyết ổn thỏa sự việc.

Hơn nữa trầy trật cả đêm qua, sáng còn dậy sớm, cô chưa ngủ được một giấc ngon, lại buồn ngủ nên lúc này cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Kiều Minh Húc đến nhà họ Lâm.

Lâm Ngọc ở tầng trên, thấy xe anh đến thì vội xuống lầu, đợi ở cửa.

Hôm nay cô ta ăn vận rất khác.

Trước đây cô ta thường mặc váy trơn, trông rất thanh thuần xinh đẹp.

Kiều Minh Húc cũng thích cô ta ăn vận như vậy.

Nhưng hôm nay, lần đầu cô ta mặc một chiếc váy đỏ sặc SỐ.

Váy hai dây, cổ chữ V khoét sâu, khoác áo khoác lông chồn màu trắng, tà váy lá liễu xếp lộn xộn, không mang tất, chỉ mang một đôi boot màu đỏ, đầu đội lệch một chiếc mũ đỏ khiến cô ta trông vô cùng xinh đẹp lanh lợi, cũng toát vẻ gợi cảm quyến rũ.

“Kiều Minh Húc, anh đến rồi à?”

Cô ta nhìn Kiều Minh Húc xuống xe, vui vẻ chạy tới, vươn tay khoác cánh tay anh, dựa vào sát sạt.

Kiều Minh Húc bị thứ mềm mại của cô ta dán sát, anh cúi đầu là có thể nhìn thấy thứ bên trong cổ áo chữ V khoét sâu đó.

Bàn về dáng vóc thì đúng là cô ta đẹp hơn Mạch Tiểu Miên, cơ thể mềm mại, làn da trắng nốn.

Có điều anh không có loại h*m m**n đó với Lâm Ngọc, anh vội dời mắt đi, còn vô thức muốn rút cánh tay ra khỏi tay cô ta.

Nhưng bị Lâm Ngọc ôm chặt không rút ra được, anh chỉ đành thôi.

“Minh Húc, anh thấy chiếc váy này của em thế nào? Có đẹp không?”

Lâm Ngọc vờ như không biết anh muốn giữ khoảng cách với mình, cô ta nở nụ cười ngọt ngào, hơi nâng ngực lên rồi hỏi.

“Đẹp: Kiều Minh Húc trả lời.

“Anh thích không?”

“Thích.”
 
Back
Top Bottom