Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 280


Mạch Tiểu Miên nhìn xung quanh rồi đáp: “Đi làm.


“Không phải ngày mai em mới đi làm sao?”
“Có một vụ án bất ngờ, nhưng vì pháp y thay thế tôi ngày hôm qua đã trở về đơn vị cũ, nên tôi đành phải đi làm trước.

thời hạn.


“Thật là.


Kiều Minh Húc trách móc một câu, rồi hỏi: “Bao giờ em về?”
“Đợi lát nữa sẽ về.


“Tôi đến đón eml”
“Không cần đâu, tự tôi trở về là được rồi.


“Chân em có thể đi bộ rồi sao?”
“Nhờ bôi thuốc đặc hiệu của Phùng Quang Hiển nên lúc thức dậy phát hiện đã đỡ rồi, đi nhanh cũng không thành vấn “Cậu ta đưa thuốc đặc hiệu cho em bao giờ vậy?”
“Ngày hôm qua.


“Được rồi, vậy em cẩn thận một chút, về rồi chúng ta cùng ăn tối”
“ừ”
Mạch Tiểu Miên vừa mới cúp điện thoại của anh, thì lại nhận được cuộc gọi từ số điện thoại đã gọi mấy lần trước.

“Cho hỏi có phải là pháp y Mạch đó không?”
Trong điện thoại là giọng nói của một người đàn ông đã đứng tuổi.

“Vâng, xin hỏi ông là ai?”
“Tôi là Lâm Xảo Lâm, tổng giám đốc của tập đoàn Lâm Thị”
“Ồ2 Xin hỏi ông có chuyện gì vậy?”
† chút, nguyên nhân cái chết của Trần Minh là gì vậy?”
“Thật xin lỗi, tôi không có cách nào tiết lộ chuyện này cả.


“Pháp y Mạch, tôi xem như là ông chủ của cậu ta, muốn quan tâm đến cái chết của nhân viên mình thì có gì mà không tuân theo quy định chứ?”
“Ông không có gì không tuân theo quy định cả, nhưng nếu như tôi nói cho ông biết, tôi sẽ làm trái với quy định của tổ chức.

Thật xin lỗi.

Nếu không có chuyện gì nữa, tôi cúp máy, gặp lại sau.


“Đợi đã”
Giọng nói vốn còn nhẹ nhàng bên kia bỗng nhiên trở nên cứng rắn, ông ta nói: “Pháp y Mạch, cô nên biết, tôi là cha của Lâm Ngọc.

Cô đoạt bạn trai của Lâm Ngọc, làm việc.

không thể quá tuyệt đường như vậy.


Nghe thấy ông ta nói như vậy, trái tim Mạch Tiểu Miên lạnh băng, trực tiếp cúp điện thoại, hơn nữa, còn kéo dãy số này vào danh sách đen.

Cô có chút phiền lòng ngồi trên ghế sô pha, bỗng nhiên nghĩ đến cuộc điện thoại của Lâm Xảo Lâm gọi cho mình, lo lắng muốn biết nguyên nhân cái chết.

Cảm thấy có chút không đúng lắm.


Vì thế cô lập tức gọi điện thoại cho Lâm Khoa, nói chuyện này với anh ta.

“Cảm ơn pháp y Mạch.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 281


“Không cần cảm ơn, tôi chỉ là làm hết chức trách của mình mà thôi.


“Cô là một pháp y ưu tú.


Lâm Khoa cực kỳ áy náy nói: “Ngày đó chỉ trích cô là do tôi thực sự quá mức nông cạn.

Pháp y Mạch không phải là hình cảnh, việc nên làm là tận lực cung cấp các chứng cớ giám định cho cảnh sát, mà không phải là tra án.


“Ha ha, nếu như pháp y của chúng tôi cũng điều tra vụ án, Vậy còn cần cảnh sát các anh làm gì?”
Mạch Tiểu Miên cười nói: “Tuy nhiên, những lời kia của anh vân chạm đến tôi, khiến tôi bắt đầu cố gắng học tập nhiều hơn, thông suốt thấu hiểu, nhận thức mỗi lúc một nâng cao.

“Pháp y Mạch có thể suy nghĩ được như vậy thì tốt quá.

Đúng rồi, tôi còn chưa nói với cô một tiếng, tân hôn vui vẻ nhé, sớm sinh quý tử.


Giọng điệu của Lâm Khoa đã không còn ngại ngùng như lần đưa sách đó, mà bây giờ đã trở nên thản nhiên hơn nhiều.

Không sai, lúc mới bắt đầu anh ta chắc chắn có ôm ấp tình cảm với Mạch Tiểu Miên, nhưng thấy cô kết hôn rồi, anh ta cũng chỉ có thể dập tắt ý niệm đó trong đầu, cố gắng để bản thân chỉ xem cô là một người bạn, một cộng sự tốt.

Anh cũng thật lòng chúc phúc mong cô có thể hạnh phúc.

“Cảm ơn.

“Không cần cảm ơn.

Vậy không làm phiền cô nữa.

Ngày mai gặp nhé.


Lâm Khoa cúp điện thoại.

Mạch Tiểu Miên dọn dẹp sơ qua một chút, sau đó đi xuống lầu, tuy nhiên lại nhìn thấy xe của Kiều Minh Húc ở bên dưới.

Sao anh lại biết cô ở đây nhỉ?
Thật đúng là kỳ lạ.

Có lẽ Kiều Minh Húc cũng nhìn thấy cô, nên lập tức mở cửa xe, từ bên trong bước ra, nhìn cô sải bước về phía mình.

Bước chân vững vàng, trông dáng vẻ hình như không có vấn đề gì.

Người phụ nữ chết bầm này, nếu như vết thương còn chưa lành mà đã chạy loạn đi, anh sẽ b*p ch*t cô ngay.

“Sao anh lại biết tôi ở chỗ này.


Mạch Tiểu Miên tiến đến, đưa mắt nghi hoặc nhìn anh hỏi.

“Mẹ em nói.


Kiều Minh Húc ngửi thấy hương hoa nhàn nhạt không giống bình thường trên người cô, bèn hỏi” “Dùng nước hoa gì vậy, thơm thế?”
“Là tinh dầu hoa hồng được đặc chế, nhưng mà sắp dùng hết mất rồi.


Nói đến sữa tắm này, Mạch Tiểu Miên lại cảm thấy có vài phần ảm đạm.

Mặc dù cô là người hoàn toàn tin vào chủ nghĩa duy vật, nhưng mỗi lần sau khi tiếp xúc với người chết, cô đều cảm thấy trên người mình có âm khí không sạch sẽ.

Vì vậy, nhất định phải tẩy rửa sạch sẽ, dùng mùi nước hoa che giấu.

Tinh dầu hoa hồng này là do một ông chủ vườn hoa hồng dùng bí kíp của mình để bào chế, hơn nữa còn dành tặng riêng cho cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 282


Mỗi lần tắm xong, cô đều có cảm giác mát mẻ vô cùng thoải mái, mùi khí âm trên người cũng biến mất.
Nhưng mà, vào năm ngoái, ông chủ vườn hồng đã quá đời, có để lại cho cô một lọ tinh dầu hoa hồng.

Đến hiện tại đã dùng sắp hết rồi.
Nếu như không có sữa tắm hoa hồng này, cô cũng không biết mình phải làm sao với những khí âm trên người kia nữa.
“Dùng hết thì mua cái khác.”

Kiều Minh Húc nghỉ hoặc nhìn cô nói: “Bình thường lúc tắm em phải dùng tinh dầu hoa hồng sao? Bình thường cũng không thấy em dùng, trên người em cũng không có mùi hoa hồng”
“Bình thường không cần, chỉ khi nào xử lý vụ án xong mới dùng một chút thôi.”
“Muốn che giấu mùi hôi thối của tử thi trên người sao?”
“Anh mới thối ấy!”
Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Trên người anh đầy mùi tiền của thương nhân, nói chuyện đừng làm người ta chán ghét như vậy.”
“Được được được, tôi không nói nữa.”
Kiều Minh Húc suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu nói: “Tôi biết rồi.

Trong ấn tượng của tôi, dáng vẻ của bà nội cũng như vậy.

Tuy nhiên bà không dùng tinh dâu hoa hồng, mà là tinh dầu hoa bách hợp mà ông nội tôi đặc biệt làm cho bà.

Cho.

nên trên người bà nội tôi lúc nào cũng có mùi thơm của hoa bách hợp.
“Ông nội biết làm tinh đầu sao?”
Mạch Tiểu Miên cực kỳ kinh ngạc hỏi.
“Ừ; nghe nói là vì bà nội tôi thích, nên ông mới đi học để làm”
“Bà nội anh thật hạnh phúc.”
Mạch Tiểu Miên mặt đầy hâm mộ nói: “Nếu như có một người có thể vì tôi làm ra một loại tinh đầu đặc biệt như: vậy, tôi sẽ không quan tâm đến đó là tinh đâu hoa hồng hay hoa bách hợp đâu, chỉ cần là tinh đầu là được rồi.”
“Hử?
Kiều Minh Húc nhìn mặt cô, sau đó chợt thốt lên: “Để khi nào trở về tôi sẽ nói ông nội dạy cho mình.
Trong lòng Mạch Tiểu Miên vui mừng, chớp mắt nhìn anh hỏi: “Ý của anh là, anh làm tinh đầu nước hoa vì tôi sao? Tôi không phải nghe nhầm rồi đấy chứ?”
“Em đừng ảo tưởng.”
Kiều Minh Húc lạnh lùng liếc nhìn cô, nói: “Tôi chỉ nói là để ông nội dạy tôi cách pha chế tinh dầu nước hoa, chứ không phải nói làm vì em.

Em đừng tự mình đa tình.”

sô; Ánh sáng trong mắt Mạch Tiểu Miên tối sầm lại, hơi bĩu môi lẩm bẩm nói: “Tôi biết mà, anh chỉ là làm cho Ngọc Ngọc của mình thôi.

Nhưng mà lúc anh làm ấy, có thể thuận tiện làm cho tôi một lọ không? Bởi vì năm ngoái ông chủ vườn hoa hồng làm cho tôi đã qua đời mất rồi.”
“Để xem tâm trạng thế nào!”
Anh đưa tay khều tóc mình, nói: “Tóc này của tôi cũng sắp đến lúc phải cắt rồi.

Thợ cắt tóc tư nhân kia, có phải em nên tận tụy với công việc của mình một chút rồi không?”
“Được rồi! Anh đúng là gian thương mà, không có lợi ích thì không làm đúng không.

Làm gì cũng phải đổi chác ngang hàng cả!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 283


“Hừ”“
Kiều Minh Húc hừ lạnh một tiếng, ngồi vào ghế đường đường là Kiều Minh Húc, lại trở thành tài xế riêng của em à, em không sợ mình sế bị giảm phúc sao?”
“Thầy bói nói tôi sẽ sống lâu trăm tuổi, cho dù giảm thọ mấy năm thì tôi cảm thấy cũng không thành vấn đề gì.

Đến khi nào tới Diêm Vương để báo danh, tôi có thể trâu bò mà thổi phồng với những tiểu quỷ kia.

Nói rằng tổng giám đốc Kiều giàu có tài sản mấy chục tỉ kia đã từng làm tài xế riêng cho tôi.”
Mạch Tiểu Miên không cho là đúng nói.
Kiều Minh Húc đầy đầy vạch đen, nói: ‘Mạch Tiểu Miên, em thật đúng là biết chém gió mài”
“Đúng vậy đúng ở trên trời có rất nhiều con trâu đang bay tới bay lui kìa, đều là do tôi thổi lên đấy.

Hắc hắc.”
“Phốc.”
Kiều Minh Húc không nhịn được cười phụt ra.
Người phụ nữ chết bầm này, trông thì đứng đắn như vậy, nhưng lúc nói chuyện lại thích chọc cười người khác.

ở chung một chỗ với cô, tâm trạng luôn tự động cảm thấy vui tươi thoải mái.
“Ôi chao, trâu đang cười kìa.

Cười quá nên vấp ngã, rơi từ trên trời xuống, biến thành tổng giám đốc Kiều.”

Mạch Tiểu Miên trách móc nói.
“Mạch Tiểu Miên, em dám cười nhạo tôi đấy à?”
“Tôi cười nhạo em sao?”
Mạch Tiểu Miên mặt đầy ngây thơ vô tội nói: “Tuy nhiên, nếu như anh muốn đổi số vào ngồi chung với tôi, tôi cũng không còn cách nào khác cả.”
Kiều Minh Húc không nói gì, chỉ sậm mặt lại tiếp tục lái xe.
Tuy nhiên tâm trạng lại giống như đang đi xe bay vậy, vô cùng vui vẻ…
Mạch Tiểu Miên thấy anh không lái về phía Hoàng Uyển, bèn nghỉ ngờ hỏi: “Không về nhà ăn cơm chung sao? Anh định đi đâu vậy?”
“Là về nhà, nhưng mà là nhà lớn họ Kiều.”
Kiều Minh Húc đáp.
“Sao anh không nói trước với tôi, tôi không chuẩn bị gì cả, còn mặc đồ thế này nữa chứ.”
Quần áo trên người Mạch Tiểu Miên là lấy từ trong đám quần áo dự phòng, vẫn là những mặt hàng giá rẻ.
Cô không quan tâm mình mặc cái gì, nhưng theo như lời Lãnh Kiều Thi nói lần trước, cô không thể ăn mặc tùy tiện được nữa.
“Không sao cả.

Chỉ là về nhà tôi thôi mà, cũng không phải đi gặp khách gì.

Tuy nhiên, ở trong cái thế giới này chỉ nhìn bề ngoài chứ không nhìn người, em đúng là phải cần chú ý hình tượng một chút.”
Kiều Minh Húc hơi quay đầu liếc nhìn cô, nói: “Vốn dĩ tôi cũng định về nhà ăn cơm, nhưng nhớ tới tinh đâu nước hoa của ông nội nên thuận đường trở về thử xem.

Mọi người cũng nhớ em.”
“Được”
Mạch Tiểu Miên thấy anh nói như vậy, trong lòng cũng vui vẻ.
Anh mạnh miệng nói không học làm tinh dầu nước hoa vì mình, kết quả lại vì mình mà làm.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 284


Lâm Ngọc dùng nước hoa Pháp cao cấp, không cần tinh dầu nước hoa làm gì, ngoại trừ cô.
Trở về nhà họ Kiều, mọi người thấy hai người bọn họ trở về cũng vô cùng cao hứng.
Nhất là Kiều Mai Kim, cô bé ôm chị dâu Mạch Tiểu Miên một tiếng chị dâu, hai tiếng cũng chị dâu.
Mạch Tiểu Miên cũng xem bọn họ giống như người nhà mình, ung dung tự tại thân thiết.

Hơn nữa còn giúp Kiều Thanh, Kiều Hoành Vũ, Trịnh Thái Mai mát xa, giúp giãn cơ, khiến mọi người khen ngợi không dứt.

Sau khi người một nhà hòa hợp ăn cơm xong, Kiều Minh Húc liền nói về chuyện tinh đầu nước hoa.
Có lẽ là Kiều Thanh nhớ vợ nên ánh mắt ông hơi ảm đạm, nói: “Sau khi bà nội con rời đi, mỗi năm ông vẫn đều ở tầng hầm làm một chai tinh dầu.”
Mạch Tiểu Miên cảm động vì tình cảm của ông và Trang Hồng Linh.
Cô không khỏi đưa mắt nhìn Kiều Minh Húc.
Kiều Minh Húc nhàn nhạt nhìn lại về phía cô.
“Tiểu Húc à, bây giờ ông nội sẽ đưa con đi học làm tinh đầu nước hoa, quy trình cũng không phức tạp lắm, chỉ cần tỉ mỉ có lòng là được.

Sau này, mỗi năm con đều làm cho Tiểu Miên một chai lớn nhé.”
Kiều Thanh đứng lên nói.
“Được ạ, cảm ơn ông nội.”
Kiều Minh Húc đi theo Kiều Thanh ra khỏi phòng khách.
“Oa oa oa, chị dâu à, chị đúng thật là hạnh phúc mà, lại có thể cho ông anh trai ngạo mạn kia của em làm tinh dầu nước hoa vì mình.

Thật là lãng mạn mà.”
Vẻ mặt Kiều Mai Kim đầy hâm mộ kêu la.
“Nói không chừng anh ấy không phải làm vì chị đâu.”
Mạch Tiểu Miên lại nghĩ đến Lâm Ngọc.
“Chắc chắn là làm vì chị.

Anh ấy quen Lâm Ngọc đã mười năm, em chưa từng thấy anh làm chút chuyện gì cho cô ta cả.

Ngoại trừ tặng hoa, mời ăn cơm rồi đi chơi với nhau.”
“Ồ, Vậy sao?”
Mạch Tiểu Miên nở nụ cười, trong lòng cũng thấy ngọt ngào.
Khoảng hơn hai tiếng sau, Kiều Minh Húc đi ra, trong tay.
cầm theo một bình thủy tinh nhỏ, bên trong chứa dung dịch màu đỏ nhạt.

“Anh, anh làm tinh dầu thành công rồi sao?”
Kiều Mai Kim nhào qua, muốn lấy lọ thủy tinh kia xem thử, nhưng lại bị Kiều Minh Húc ngăn lại: “Tránh ra nào, không phải cho em!”
“Anh, cho em đi, cho em đi mà…”
Kiều Mai Kim cầu khẩn nói: “Em muốn chai tinh dầu nước hoa đầu tiên này, còn sau đó chai thứ hai, thứ ba đủ loại, tất cả đều cho chị dâu, em không có ý kiến gì cả.”
“Không cho.

Chai thứ hai mới cho em.”
Kiều Minh Húc không hề bị lay động bởi lời năn nỉ của em gái, anh cầm lọ nước hoa trong tay giơ cao lên, nói: “Đây là cho Tiểu Miên”
“Quả nhiên là cho chị dâu mà, em ganh tị quá đi mất.”
Kiều Mai Kim cố ý kêu to lên, thế nhưng trên mặt lại không hề tìm thấy một chút đố ky nào cả.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 285


“Ganh ty thì cứ ganh ty đi, anh mặc kệ.”
Kiều Minh Húc đưa lọ thủy tinh trên tay cho Mạch Tiểu ‘Đây là tác phẩm đầu tiên của tôi, làm không được tốt lắm.”
Mạch Tiểu Miên vui vẻ rạo rực nhận lấy, mở nắp lọ ra, ngửi thử một cái.
Mùi hương bách hợp thoang thoảng xông vào mũi, nhắm mắt lại, giống như đang lạc vào một khu vườn bách hợp vậy.
Tuy nhiên, đúng là bởi vì chưa thành thạo về mặt kỹ thuật lắm, nên vẫn còn sót lại một chút mùi cỏ xanh.
Nhưng cũng không đáng kể lắm.

Đối với cô mà nói, thế này đã đủ để trân quý rồi.
“Chị dâu, để em ngửi thử một cái.”
Kiều Mai Kim sáp lại gần, ngửi một cái thật sâu, sau đó mặt đầy si mê nói: “Anh trai em đúng là cao thủ chế tạo nước hoa mà, lần đầu tiên đã làm tốt như vậy rồi, sau này có thể mang đi bán ra bên ngoài.”
“Bản hạn chế, tuyệt đối không bán ra ngoài.”
Kiều Minh Húc lên tiếng nói.
“Vâng vâng vâng, vẫn là bản hạn chế đặc biệt dành tặng Mạch Tiểu Miên.

Phiên bản độc nhất này chỉ dành cho một khách hàng mà thôi.”
Kiều Mai Kim cười đầy mập mờ nói.
Kiều Minh Húc không lên tiếng.
Mạch Tiểu Miên ngượng ngùng cầm lọ nước hoa, trên mặt nở một nụ cười phát ra từ trong nội tâm, thẳng tới đáy mắt.
Thấy nụ cười này của cô, trái tim Kiều Minh Húc cũng rung động theo.

Đột nhiên muốn mang cả thế giới này cho cô, để cô lúc nào cũng có thể cười.
Kiều Thanh đi tới, cười nói với Mạch Tiểu Miên: “Tiểu Húc rất có thiên phú trong phương diện pha chế nước hoa, chỉ cần dạy một lần là hiểu.

Hơn nữa còn rất chăm chỉ, Tiểu Miên à, sau này cháu không cần phải lo lắng về vấ dầu nước hoa nữa đâu.
“Cảm ơn ông nội, cảm ơn Minh Húc.”
“Ha ha, không cần cảm ơn, các cháu vui vẻ là được rồi.”
Kiều Thanh hài lòng nhìn đôi trai gái trẻ tuổi trước mặc.
Mặc dù vị trí giữa bọn họ còn có khoảng cách nhất định, nhưng mà, người ngoài nhìn vào có thể thấy, vô hình trung giữa hai người bọn họ đã có một loại tình cảm đặc biệt đang len lỏi.
“Tiểu Húc, ngày một là đại thọ bảy mươi tuổi của ông.

Cháu cũng biết, từ trước đến nay ông nội luôn không thích bày biện huyên náo.

Ông chỉ muốn vào ngày sinh nhật này có thể cùng người nhà ăn một bữa cơm.

Tuy nhiên, năm nay, ông nội có một yêu cầu.”
Kiều Thanh nhìn Kiều Minh Húc cùng Tiểu Miên nói.
“Vâng, ông nội cứ nói đi ạ.”
“Ông muốn con cùng Tiểu Miền làm một bữa cơm.

Thức ăn phải là con và Tiểu Miên cùng nhau đi siêu thị mua về, sau đó cùng nhau làm.
Kiều Thanh vô cùng nghiêm túc nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 286


“Vâng?”
Kiều Minh Húc không nghĩ tới ông nội lại nói ra yêu cầu này, có hơi kinh ngạc.
“Tiểu Miên, con sẵn lòng làm thức ăn cho ông nội chứ?”
Kiều Thanh nhìn về phía Mạch Tiểu Miên cũng đang kinh ngạc, nói: “Ông già này thật sự muốn ăn một bữa cơm do cháu dâu làm, chứ cũng không có yêu cầu gì nhiều.”
“Ông nội, chỉ cần ông không tài nấu nướng kém cỏi của con, cho dù là mỗi ngày đều là cho ông ăn cũng không thành vấn đề gì ạ” : Mạch Tiểu Miên vội vàng nói.
Mặc dù cô không hề tinh thông nấu nướng, nhưng bởi vì thỉnh thoảng cũng phụ mẹ nên vẫn có thể làm được vào món ăn.
Đương nhiên, nếu phải bày ra một bữa tiệc lớn thì cô không thể làm nổi.

Ngày mai phải về nhà học hỏi mẹ mới được, tạm thời ôm chân Phật.
“Được, ông nội, Tiểu Miên không thành vấn đề thì con cũng không có vấn đề gì cả.”
Kiều Minh Húc nhìn thấy Tiểu Miên đồng ý, lập tức gật đầu nói.
“Được, ha ha, vậy ông đây liền mong đợi cháu trai cùng cháu dâu làm một bữa tiệc mừng thọ cho mình vậy.”
Kiều Thanh cười to nói.
Từ nhà họ Kiều đi ra, Mạch Tiểu Miên ngồi trên xe có hơi lo lăng hỏi Kiều Minh Húc, nói: “Anh biết làm thức ăn sao?”
“Món Trung thì không biết, chỉ biết làm món Tây.

Lúc trước.
đi du học Mỹ tôi thường tự mình nấu ăn.”
Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô, hỏi: “Em biết làm thức ăn sao?”
“Nói thật thì tôi cũng không biết làm.

Bình thường ở trong nhà đều là mẹ nấu ăn.

Cuộc sống của tôi là kiếp cơm dâng tận miệng.

Tuy nhiên làm vài món đơn giản không phức tạp thì vẫn có thể.

Để ngày mai tôi đến nhà mẹ học hỏi một chút mới được.”
“Không cần, ngày mốt tôi sẽ làm món Tây.

Em phụ trách hỗ trợ là được.

Món Tây tôi làm cũng không tệ lắm đây.
Kiều Minh Húc đáp: “Tuy nhiên, mấu chốt là những việc như cắt thịt rửa rau thì em phải phụ trách.”
“Chuyện này không thành vấn đề, cắt thịt là chuyện tôi thành thạo nhất.”
“Em sẽ khâu mang dao giải phẫu thi thể tới để cắt thịt heo thịt bò đấy chứ”
Kiều Minh Húc đổ mồ hôi hỏi.
“Ồ, nghe lời này của anh có vẻ ghét bỏ nhỉ.

Không sai, tôi giải phẫu rất tốt, có thể nói là tương đối hoàn mỹ nữa cơ.

Vì vậy, cắt thịt là chuyện nhỏ.

Tôi sẽ cực kỳ tỉ mỉ giúp anh tách thịt và xương ra, hơn nữa còn rọc theo từng thớ vân.

Có thể chỉnh tê như cắt đậu hũ vậy.
Mạch Tiểu Miên cười nói: “Bình thường nếu mẹ tôi gặp phải một miếng thịt nào đó khó xử lý, thường sẽ gọi tôi đi làm.
Kỹ thuật dùng dao của tôi có thể xem như đỉnh nhất đấy.”
Nghe cô nói như vậy, sống lưng của Kiều Minh Húc chợt có cảm giác rét run.
“Kiều Minh Húc à, anh thật sự có thể làm một bàn toàn món Tây cho cả nhà ăn sao?”
Mạch Tiểu Miên có hơi không tin tưởng lắm, hỏi.
“Đương nhiên.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 287


Kiều Minh Húc cực kỳ tự tin nói: “Chỉ cần có người hỗ trợ, tôi có thể xem như là một đầu bếp đẳng cấp đấy.”
“Đầu bếp đẳng cấp thấp.”
“Đợi mà xem.”
“Được rồi, vậy ngày mốt tôi sẽ đợi nhìn xem phong thái đầu bếp của anh.”
Mạch Tiểu Miên vô cùng cao hứng nói: “Thế ngày mai tôi không cần đến chỗ mẹ học hỏi nhé, tôi giúp anh một tay là được rồi: ‘ừ”
“Đúng rồi, chúng ta có cần tặng quà gì đó cho ông nội không?”
“Chắc chắn rồi.

Tuy nhiên, tôi đã sớm chuẩn bị xong, là một bức điêu khắc Phúc Lộc Thọ, ông cụ hẳn sẽ rất thích.”
“Vậy tôi cũng không cần phải phí tâm nữa.

Ngày một tôi sẽ mát xa cho ông thêm lần nữa, giúp ông thư giãn gân cốt.
Đoán chừng còn tốt hơn so với bất kỳ lễ vật nào.”
“ừ”
“Đúng rồi, tôi muốn hỏi một chuyện liên quan tới bà nội anh.

Trong giới pháp y chúng tôi đều lưu truyền rằng bà nội của anh bị mất tích.

Sự thật có phải như vậy không?”
Mạch Tiểu Miên tò mò hỏi.
“Trong ấn tượng của tôi, đúng là mất tích thật.

Giai đoạn đó ông nội như phát điên lên vậy, lật cả thế giới để tìm bà nội.

Tuy nhiên lại không thể tìm được, bà giống như bị bốc hơi khỏi nhân gian này vậy.

Cuối cùng ông nội chỉ có thể buông tay không tìm kiếm nữa.

Chỉ là trong lòng ông, chắc hẳn vân luôn cho rằng bà nội vẫn chưa chết.

Cho nên hàng năm đều ở đây pha chế tinh dầu hoa bách hợp, ý muốn chờ bà trở về.”
“Hoàn toàn không có dấu vết nào sao?”
“Không có.”
“Vậy đúng thật là kỳ lạ.”
“Ừ, thật ra thì những năm gần đây ông nội tôi vẫn luôn ở ngoài sáng trong tối tìm tung tích của bà nội.

Tuy nhiên vẫn không có tin tức gì cả.

Có lẽ giống như tin đồn bên ngoài kia, có thể bà đã bị vùi thây dưới biển sâu, cho nên mới không thể tìm được.”
“Ôi, ông nội thật sự là một người sỉ tình”

Mạch Tiểu Miên xúc động nói: “Thật là đau lòng cho ông.”
Kiều Minh Húc không nói thêm gì cả, tiếp tục chuyên tâm lái xe.
Lúc này, điện thoại di động của Kiều Minh Húc chợt reo lên.
Anh nhìn số điện thoại gọi tới, sau đó mở Bluetooth lên nghe: “Chú Lâm, có chuyện gì sao?”
“Mạch Tiểu Miên, cho tới bây giờ chú chưa từng nhờ cháu giúp đỡ bất kỳ chuyện gì.

Bây giờ chỉ yêu cầu cháu một chuyện, không biết cháu có thể đồng ý không?”
“Ngọc Ngọc có chuyện gì sao?”
Phản ứng đầu tiên của Kiều Minh Húc chính là nghĩ đến Lâm Ngọc, bèn vội vàng hỏi.
“Không phải, là công ty chú xảy ra chút chuyện.

Sáng sớm hôm nay, một nhân viên trong công ty chú đột nhiên chết.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 288


Pháp y rồi cảnh sát tới giám định nguyên nhân tử vong của cậu ấy”
“Chuyện này thì cần cháu giúp gì cơ?”
Kiều Minh Húc không hiểu hỏi.
“Pháp y giám định lần này là vợ cháu, Mạch Tiểu Miên.

Có lẽ cô ấy vì chú là cha của Ngọc Ngọc nên mới không nói cho chú biết về kết quả giám định của Trần Minh.

Hiện tại chú muốn cô ấy giúp mình.”
Lâm Xảo Lâm đi thẳng vào vấn đề, nói.
“Chuyện này…”
Kiều Minh Húc quay đầu nhìn Mạch Tiểu Miên, nói: “Cháu phải trưng cầu ý kiến của cô ấy.”
“Minh Húc à, mong lần này cháu có thể nể mặt Ngọc Ngọc mà giúp chú một tay.”
“Chú Lâm à, không phải cháu không muốn giúp chú, mà chuyện này phụ thuộc vào đạo đức nghề nghiệp của cô ấy.
Cháu không thể thay cô ấy quyết định được.

Để cháu cùng thương lượng với cô ấy một chút, đợi lát nữa sẽ gọi lại cho chú nhé!”
“Được, hy vọng cháu có thể giúp chú.”
Sau khi cúp điện thoại của Lâm Xảo Lâm, còn chưa đợi anh mở miệng, Mạch Tiểu Miên đã lên tiếng trước: “Có phải là cha của Lâm Ngọc không?”
“Ừ, Em biết chuyện gì sao?”
“Biết, ông ta muốn biết kết quả giám định thi thể từ chỗ tôi.
Nhưng bị tôi từ chối.”

“Cho nên, anh đừng nghĩ có thể nghe được điều gì từ trong miệng tôi.”
Mạch Tiểu Miên chăm chú nhìn anh, nói: “Tôi có đạo đức nghề nghiệp riêng của mình, mong anh có thể hiểu được.”
Cô cũng đã nói như vậy rồi, đương nhiên Kiều Minh Húc cũng không thể nói gì nữa.

Anh bèn bấm số điện thoại của Lâm Xảo Lâm, nói: “Chú Lâm, xin lỗi, chuyện này cháu không giúp được chú, cô ấy có quy tắc nghề nghiệp của riêng mình.”
“Minh Húc à, cô ta là vợ của cháu.

Chỉ cần cháu thật lòng chịu giúp chú, thì nhất định có thể được mà.”
“Thật xin lỗi, cháu không giúp được chú.”
“Minh Húc, anh có thể giúp cha em một tay không…”
Lúc này, điện thoại bên kia đổi thành giọng nói của Lâm Ngọc: “Chuyện này vô cùng quan trọng, cầu xin anh.”
“Ngọc Ngọc à.”
Kiều Minh Húc nghe thấy Lâm Ngọc nói như vậy, trong lòng rất không thoải mái, sinh ra cảm xúc mâu thuẫn nói: “Chuyện này không ở trong phạm vi mà anh có thể giúp đỡ được.

Nếu như chuyện kinh doanh của công ty bọn em khó khăn, anh có thể giúp một tay.

Nhưng chuyện này lại liên quan đến quy tắc nghề nghiệp của Mạch Tiểu Miên, anh không thể can thiệp được.

Mong em đừng nhắc lại chuyện này nữa.”
Nói xong, ngay cả lời tạm biệt anh cũng không nói, đã trực.
tiếp cúp điện thoại.
Mạch Tiểu Miên vẫn ở phía sau nhìn vào lưng anh, vô cùng hài lòng nghe câu trả lời này của anh.
“Cảm ơn anh có thể tôn trọng nghề nghiệp của tôi.”
Cô thật lòng nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 289


“Nghề nghiệp của em đáng giá được tôn trọng.


“Cảm ơn!”
Mạch Tiểu Miên không biết dùng ngôn ngữ gì để có thể diễn tả lời cảm ơn của mình với anh.

Trở lại số 1 Hoàng Uyển, phát hiện tất cả hành lý cùng quần áo mới của mình ở bờ biển đều đã được đưa tới nơi này.

Phòng để đồ ở đây to hơn ở nhà nghỉ dưỡng gấp hai, ba lần.

Sắp xếp xong quần áo cũng chỉ mới mất một phần tư diện tích.

Mạch Tiểu Miên dọn dẹp lại đồ dùng cá nhân của mình, sau đó bắt đầu mở máy tính ra xử lý công việc, chỉnh sửa lại vụ án ngày hôm nay.

Kiều Minh Húc cũng bận bịu giải quyết công việc của mình.

Đến mười giờ, sau khi hai người tắm xong, liền chuẩn bị đi ngủ.

Mạch Tiểu Miên rất tự giác đi đến phòng ngủ công chúa, Kiều Minh Húc lập tứ lành lạnh nói sau lưng cô: “Đừng có nửa đêm gặp ác mộng rồi bò tới bên này của tôi đấy.

Tối nay tôi định khóa cửa ngủ.


Mạch Tiểu Miên ngây ra.

Cô liền nhớ tới dáng vẻ cười thê thảm của Trình Đông Thành trong giấc mơ, da gà trên người nổi lên từng lớp một.

Vì vậy, bèn chạy nhanh vào phòng của anh, ngồi dưới sàn nói: “Tôi vẫn quen ngủ dưới sàn nhà hơn.


“Hừ.


Kiều Minh Húc hừ một tiếng, trong bụng cười thầm.

Anh nằm trên giường.

Cô nằm dưới sàn nhà.

Một ngày lao lực, rất nhanh cô đã tiến vào trong mộng đẹp.

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô ngủ say sưa, bèn lặng lẽ đứng dậy, ôm cả người và chăn nhẹ nhàng lên giường.

Mà anh thì ngủ ở một bên khác.

Mạch Tiểu Miên nửa đêm buồn tiểu tỉnh dậy, mở mắt thấy mình lại ở trên giường, liền khẩn trương nhìn Kiều Minh Húc ở bên cạnh.

Gặp quỷ sao, chẳng lẽ cô mộng du thật?
Cô vội vàng xuống giường, ném chăn bông lại xuống sàn, trở về phòng vệ sinh, tiếp tục cuộn trong chăn rồi thiếp đi.

Hôm sau tỉnh dậy, lại kỳ lạ phát hiện ra mình vẫn còn ở trên giường.

Bởi vì phải đi làm nên đồng hồ sinh học của cô hoạt động rất đúng giờ, trước 6 giờ đã tỉnh dậy.

Kiều Minh Húc cũng tỉnh lại vào lúc này.

Hai người gần như đồng thời mở mắt.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy Kiều Minh Húc đã tỉnh, lo lắng anh sẽ nói mình thế này thế nọ, bèn nhanh chóng bọc chăn lại lăn một vòng, rớt xuống đất, sau đó vội vàng giải thích nói: “Tôi thật sự không phải cố ý leo lên giường anh đây, có thể là do tôi gặp mộng du đấy.


 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 290


Kiều Minh Húc cố nhịn cười, cố ý bày ra vẻ mặt cứng nhắc, nói: “Phải không? Tôi thật đúng là sợ…”
“Sợ gì chứ?”
“Sợ em mộng du rồi leo lên người tôi…”
Những lời này của anh, vốn dĩ là muốn làm cho Mạch Tiểu Miên xấu hổ.

Kết quả lại làm tai của chính mình đỏ lên.

Trông anh đột nhiên đỏ mặt, Mạch Tiểu Miên cảm thấy vô cùng đáng yêu, có chút cảm giác kích động muốn nhào tới, mạnh mế cắn lỗ tai đang đỏ bừng kia.

“Cho dù tôi mộng du leo lên người anh đi nữa, thì anh cũng.

là một người đàn ông cường tráng mạnh mẽ mà, chắc chắn sẽ có năng lực phản kháng.


Mạch Tiểu Miên tranh cãi nói.

“Nghe Phùng Quang Hiển nói em biết võ công, có thể một mình quật ngã mấy người đàn ông to lớn.

Tôi là một người đàn ông cường tráng mạnh mẽ không sai, nhưng sức lực.

lại khác xa so với em, yếu không thể địch lại mạnh được.


“Được rồi, lỡ như anh vô lực phản kháng, bị tôi làm cái gì đi nữa thì anh cứ đi kiện tôi đi.

Sau đó có thể danh chính ngôn thuận xin ly hôn, không cần đợi đến ba năm.


Mạch Tiểu Miên mặt đẩy vẻ bất cần nói tiếp: “Tôi cũng rất muốn biết, như vậy tôi có thể bị xử bao nhiêu năm tù.


Kiều Minh Húc đầu đầy vạch đen nói: “Mạch Tiểu Miên, em thắng!”
“Hừ”
Mạch Tiểu Miên cố ý hừ lạnh một tiếng, nói: “Tôi cũng biết tôi sẽ thắng, cho nên, lần sau nếu tôi mộng du tiếp tục leo lên giường của anh, anh không được phép có ý kiến gì cả.

Dĩ nhiên, lúc ý thức của tôi thanh tỉnh, tôi khinh thường leo lên giường của anh”
Kiều Minh Húc hoàn toàn cạn lời, yên lặng xếp chăn lại, sau đó đi đánh răng rửa mặt.

Tuy nhiên trong lúc đánh răng, anh bỗng nhiên buồn cười đến phun cả bọt kem.

Mạch Tiểu Miên cũng định rời giường đi làm, liếc mắt nhìn vào phòng vệ sinh một cái, thấy dáng vẻ này của anh, bèn nghỉ ngờ hỏi: “Anh có biết dáng vẻ ngây ngốc phụt cười này của anh trông rất khôi hài hay không?”
Kiều Minh Húc vội vàng thu lại nụ cười, không để ý tới cô nữa, cúi đầu đánh răng.

“Có vấn đề mà”

Mạch Tiểu Miên lẩm bẩm nói: “Có phải là không nghĩ ra pháp gì để chỉnh đốn tôi nên tâm trạng không thoải Kiều Minh Húc đầu đầy vạch đen, rửa sạch bọt kem trong miệng, tiện tay kéo khăn lông qua, vừa lau mặt vừa nói: “Em cho là tôi sẽ rảnh rỗi để đi chỉnh đốn em sao? Chẳng lẽ em không biết, thời gian của tôi rất quý báu à?”
“Tốt nhất là như vậy.

Nếu không, đừng trách tôi nửa đêm lại cầm dao giải phẫu!”
Mạch Tiểu Miên nói xong, bèn đưa tay đẩy hông anh một cái, nói: “Đánh răng xong rồi thì mau tránh ra nào, để tôi vào!”
Thắt lưng của đàn ông là một nơi nhạy cảm.

Bị bàn tay nhỏ bé của cô đẩy một cái, Kiều Minh Húc lập.

†ức cảm thấy như bị chạm điện, bên tai đỏ rực lên.

Vì để che giấu dáng vẻ lúng túng lúc này, anh bèn chôn mặt trong khăn lông, để Mạch Tiểu Miên không nhìn thấy gương mặt đang đỏ lên của mình.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 291


“Không được tùy tiện đụng vào thắt lưng tôi!”
Cách một tấm khăn lông, anh nói.
“Tôi cứ đụng vào đấy.”
Mạch Tiểu Miên vẫn luôn mang tính cách trẻ con, hơn nữa cũng không biết mình chạm vào thắt lưng người ta sẽ khiến họ nhạy cảm xuất hiện phản ứng.

Cô đưa tay ra lần nữa, dùng sức véo mạnh vào thắt lưng của anh.

Cô ngắt một cái, giống như đạn được lên nòng vậy, làm cho.
vị trí kia của anh trong nháy mắt giống như một tên lính ngẩng cao đầu đứng thẳng.

Một luồng nhiệt nóng bỏng xộc lên.
Mà Mạch Tiểu Miên vẫn không biết, cảm thấy véo anh một chút thôi mà cả người anh đã cứng đờ rồi.

Cô cảm thấy rất thú vị, lại một lân nữa đưa tay mình ra, ở bên hông anh véo tới véo lui…
“Mạch Tiểu Miên.”
Kiều Minh Húc quả thực không chịu nỗi nữa, thả khăn lông xuống, rống to với cô một tiếng.

Đôi mắt vì cố nén d*c v*ng nào đó mà hăn lên tơ máu, nói: “Em dừng tay lại cho tôi!”
Mạch Tiểu Miên bất thình lình bị anh gầm lên một tiếng, sợ hết hồn, vội vàng rụt tay lại, trợn mắt liếc anh nói: “Đùa một chút cũng không được sao, thật là không biết đùa mà.”

“Đùa à? Vậy để tôi đùa với em!”
Kiều Minh Húc thấy dáng vẻ lý sự của cô, bèn tức giận nói.
“Vậy anh đùa xem nào.

Tôi véo thắt lưng anh bao nhiêu cái, anh liền véo lại tôi bấy nhiêu.

Được chứ? Tôi còn sợ anh sao?”
Cô đứng thẳng người, tỏ ý anh cứ tới mà trả thù đi.
Kiều Minh Húc nhìn bờ eo mềm mại nhỏ nhắn kia của cô, khàn giọng nói: ‘Mạch Tiểu Miên, em đừng dụ dỗ tôi!”
“Tôi dụ dỗ anh? Tôi quyến rũ anh chỗ nào hả? Tôi chỉ để anh véo thắt lưng trả đũa lại thôi mà, cũng không phải c** q**n áo ral”
Mạch Tiểu Miên là gái ế, làm gì biết việc ngắt eo cũng là một cách để dẫn dụ người khác.
Kiều Minh Húc hơi đỏ mặt, liếc mắt nhìn cô, nói: “Mạch Tiểu Miên, em thật đúng là càng ngày càng càn rỡ mà!”
“Tôi càn rỡ thế nào?”

Mạch Tiểu Miên mặt đầy vô tình nói:”Anh mới là người hẹp hòi đấy, bị tôi đẩy tí thôi đã xấu hổ thành giận.

Tôi rộng lượng để anh trả thù anh lại nói tôi càn rỡ, anh thật sự giống hệt tổng tài bá đạo mà trên mạng hay nói đấy!”
Nghe thấy lời này của cô, Kiều Minh Húc cảm thấy trước mắt giống như có một đám quạ đen bay qua…
Người phụ nữ đáng chết này!
Thấy anh bị mình chọc giận tức đến không nói nên lời, Mạch Tiểu Miên lập tức bày ra dáng vẻ của người thắng trận, bắt đầu đánh răng súc miệng.
Nhìn bọt kem dính trên môi cô, Kiều Minh Húc lại có cảm giác khát nước, hơn nữa d*c v*ng còn bành trướng lợi hại hơn.

Anh bèn vội vàng cùng d*c v*ng ấy rời đi nhanh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 292-293


<b>Chương 292</b>

<b>Người phụ nữ ngu ngốc Mạch Tiểu Miên này, cô hoàn toàn không biết chính mình vừa rồi nghịch ngợm cử động, đã câu dẫn d*c v*ng sâu nhất của một người đàn ông, khiến người ta cực kỳ khó chịu.

Rời khỏi phòng vệ sinh, Kiều Minh Húc vào phòng thay quần áo để thay âu phục.

Nhìn d*c v*ng ở trong gương dần dần lắng xuống, Kiều Minh Húc cảm giác thật không thể tưởng tượng nổi.

Trước kia, cho dù Lâm Ngọc có dựa vào anh gần đến thế nào, anh cũng không có d*c v*ng mãnh liệt đến vậy.

Thế mà, Mạch Tiểu Miên chỉ vừa mới tiện tay đụng vào đã khiến anh như bị lửa đốt rồi.

Chuyện này thật sự không thể tưởng tượng nổi mà.

€ó lẽ là do anh không có phụ nữ bên cạnh nên mới bụng đói ăn quàng đây mà.

Biết rõ ba năm sau mỗi người một nơi, nên anh không thể vì để thỏa mãn cảm giác sung sướng nhất thời của mình mà khiến cho cô đau khổ được.

Dĩ nhiên, anh cũng sợ ba năm sau mọi chuyện sẽ dây dưa không dứt khoát.

Vẫn nên nhẫn nhịn thì hơn.

Sau khi thay quần áo đi ra, Mạch Tiểu Miên cũng đã thay xong quần áo của mình.

Quần tây kết hợp áo đồng phục màu xanh dương, giày da cổ cao, tóc ngắn được buộc gọn gàng, khiến cô trông giống hệt như một nữ cường nhân lão luyện, rất có phong độ của một chị đại.

Nếu như không phải anh đã cùng cô tiếp xúc thân mật mấy ngày thì thật sự có thể bị vẻ bề ngoài này của cô che đậy, tưởng rằng cô là một người khôn khéo ấy chứ.

Cuối cùng, dưới tấm mặt nạ này, lại là một đứa con nít liều lĩnh l* m*ng.

“Tại sao lại dùng ánh mắt này để quan sát tôi? Tôi có chỗ nào không đúng sao?”
Mạch Tiểu Miên thấy ánh mắt anh nhìn mình có chút kỳ quái, bèn rất không tự tin hỏi.

“Không có không đúng chỗ nào cả, bây giờ nhìn lại, đúng là trông giống hệt một người phụ nữ 28 tuổi.


Kiều Minh Húc lành lạnh nói một câu.

Mạch Tiểu Miên đầu đầy vạch đen đáo: “Kiều Minh Húc, cái này có tính là anh đang công kích người thân không đấy?”
“Em có thể cho là như vậy cũng được.


Kiều Minh Húc nhín vai, đi xuống lầu, ngồi vào bàn ăn trước, chuẩn bị ăn điểm tâm.

Mạch Tiểu Miên ở sau lưng anh làm mặt quỷ, cũng xuống đi ăn điểm tâm theo.

Kiều Minh Húc ở trước mặt cô, ăn uống cực kỳ ưu nhã, giống như một vương tử điềm tĩnh vậy.

Cô liền không nhịn được mà cố ý phát ra tiếng động lớn khi ăn.

Kiều Minh Húc ngẩng đầu lên nhìn cô nói: “Mạch Tiểu Miên, em có thể chú ý lối ăn uống của mình không đấy?”
“Không thể”
Mạch Tiểu Miên đưa ly lên, thô lỗ phát ra tiếng động thật lớn uống sữa bò.

‘Thấy cô vẫn chưa nuốt sữa xuống, anh cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt một cái, sau đó cúi đầu cầm sữa bò lên uống.

“Sữa bò này uống ngon thật đấy, thật không hổ là sữa từ New Zealand trực tiếp chở tới đây.

Người có tiền đúng là thật tự do phóng khoáng mà.


Mạch Tiểu Miên thả ly xuống, cảm thán nói.

Kiều Minh Húc ngẩng đầu nhìn cô.

Chỉ thấy đôi môi anh đào đỏ mọng kia dính một ít sữa bò, trông cực kỳ hấp dẫn, khiến người ta muốn l**m sạch sữa trên đó giúp cô.

“Trông anh nhìn tôi chằm chằm làm gì vậy?”
Thấy anh vẫn chăm chú nhìn vào miệng mình, Mạch Tiểu Miên vội vàng rút khăn giấy ra, xoa xoa ngoài miệng, phát hiện có dính chút sữa bò, bèn liếc mắt nhìn Kiều Minh Húc nói: “Không phải chỉ là dính chút sữa bò thôi sao, làm tôi giật cả mình, còn tưởng rằng miệng mình bị dơ lắm nữa.

<b>Chương 293</b>

Đúng là không chịu nổi chút khuyết điểm nhỏ nhặt nào cả mà, đồ công tử mắc bệnh sạch sẽ.”

Kiều Minh Húc không nói gì chỉ cúi đầu xuống uống sữa tươi.

Trong miệng là sữa bò đang uống, nhưng trong đầu lại nghĩ tới sữa bò dính trên khóe môi cô lúc nãy…

Sau khi ăn điểm tâm xong, Kiều Minh Húc nói với cô: “Tôi đưa em đi làm.”

“Không làm phiền anh chứ? Đi bộ hơn ba mươi phút là tới rồi: Mạch Tiểu Miên cầm túi công văn của mình lên, nói: “Tự tôi đi là được rồi.”

“Không sao cả, thuận đường mà. Chân em vẫn chưa hoàn toàn lành lặn, đi nhiều lại bị thương thì không phải là phiền tôi sao?”

Kiều Minh Húc nói.

“Nếu như anh đã nói như vậy thì tôi cũng chỉ đành cố mà theo vậy.”

Mạch Tiểu Miên biết, chân mình mặc dù không có gì đáng ngại nữa, nhưng cũng không nên đi bộ nhiều.

Còn về phần chiếc Maserati mà nhà họ Kiều làm sính lễ đưa cho cô, cô vẫn chưa có cơ hội dùng đến.

Loại người khiêm tốn thật thà như cô nếu như lập tức lái chiếc xe sang mấy triệu, thì vẫn không thể vượt qua rào cản trong lòng được.

Hai người đi ra khỏi cửa, lên xe.

Mạch Tiểu Miên vẫn ngồi ở sau xe.

Lái xe chưa đến mười phút đã đến cổng đơn vị của cô.

Kiều Minh Húc dừng xe lại, sau đó còn đi ra khỏi ghế lái mở cửa xe cho cô.

Hiện tại là giờ làm việc, trong đơn vị có không ít người quen ngoái nhìn.

Đợi xe của Kiều Minh Húc vừa đi, những cô gái nhỏ quen biết kia lập tức vây lại, mặt đầy hâm mộ nói: “Ôi, pháp y Mạch, cô thật là hạnh phúc mà, có chồng đưa đi làm bằng xe sang, đúng là vừa lịch sự vừa phong độ mà.”

“Chồng đưa vợ đi làm là chuyện hiển nhiên mà.”

Mặc dù Mạch Tiểu Miên trả lời như vậy, nhưng trong lòng vân có chút hư vinh nho nhỏ, tất nhiên cũng hơi thỏa mãn.

“Chuyện hiển nhiên sao, chồng chúng tôi ấy à, một là không có tiền bằng chồng cô, hai là không đẹp trai bằng chồng cô, cũng không có mấy người chịu đưa vợ đi làm đâu.”

“Anh ấy thuận đường thôi mà. Chồng các cô nếu thuận đường cũng sẽ đưa đi thôi.”

“Cho dù đưa đi cũng sẽ không mang dáng vẻ giống như chồng cô, giúp cô mở cửa xe đâu. Ông chồng nhà tôi cho dù là cùng đi dạo phố mua đồ với anh ấy, thì ngay cả túi xách anh ấy cũng không chịu cầm giúp tôi. Còn cảm thấy cái gì mà mất thể diện của đàn ông nữa cơ.”

“Chuyện này…”

Mạch Tiểu Miên không biết trả lời chuyện này thế nào.

Tuy nhiên, cô đột nhiên rất muốn biết, nếu như cô cùng Kiều Minh Húc đi dạo phố, anh ấy có chịu giúp cô xách túi như vậy không nhỉ?

“Đúng rồi, pháp y Mạch, tại sao cô không ngồi bên ghế phụ vậy? Là bởi vì chỗ ngồi bên ghế tài xế của anh ấy đặc biệt để lại cho người nào đó sao?”

“Chỗ ngồi ở ghế phụ không an toàn.”

Mạch Tiểu Miên nhàn nhạt cười một tiếng, n ật xin lỗi, không thể trò chuyện nhiều cùng các cô được nữa, tôi còn phải mau chóng vào làm việc.”

Những người khác cũng không dám nói gì nữa, để cho cô rời đi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 294


Chương 294

“Trên đời này, đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra mà. Rõ ràng là không ai thèm lấy gái ế, bỗng nhiên lại tìm được một con rùa vàng cao cấp. Tôi cảm thấy cuộc đời mình bắt đầu có hi vọng rồi.”

Một cô gái hâm mộ nhìn bóng lưng Mạch Tiểu Miên nói.

“Ôi, chuyện này gọi là mỗi người có mỗi số phận, có hâm mộ cũng không đến lượt mình.”

“Cũng đúng. Mỗi người có một số phận riêng, pháp y Mạch nhờ khả năng giám định của mình đã phá được không biết bao nhiêu vụ án. Nói không chừng đây là phúc báo của cô ấy. Chúng ta cũng phải làm việc thật tối, vận may sẽ tới thôi.

“Nói cũng phải.”

Mọi người rối rít tản đi, mỗi người một việc.

Mạch Tiểu Miên trở lại phòng làm việc, Trương Hòa nhìn thấy cô bèn đem hồ sơ ghi chép hiện trường ngày hôm qua đưa cho cô, để cô ký tên.

Mạch Tiểu Miên cực kỳ cẩn thận kiểm tra mỗi hạng mục ghi chép của Trương Hòa.

Trương Hòa là một trợ lý giỏi, trên phương diện ghi chép.

đặc biệt có sở trường, làm vô cùng tỉ mỉ hoàn hảo.

Kiểm tra xong, cô ký tên mình vào trang cuối cùng, sau đó trả lại cho cậu ta, nói: “Vất vả rồi, có thể đưa hồ sơ qua đội hình cảnh bên kia.”

“Vâng ạ.”

Trương Hòa nhận hồ sơ ghi chép, đi ra ngoài, sau đó rẽ vào.

trong phòng vệ sinh, lấy một trang hồ sơ trong đó ra rồi đi ra ngoài.

Sắp đến giờ tan làm, Mạch Tiểu Miên nhận được điện thoại của Lâm Khoa: “Pháp y Mạch, lúc còn sống Trân Minh kia có bệnh tim sao?”

“Không có. Sao lại hỏi như vậy?”

“Trong hồ sơ giám định của cô có ghi mục này.”

“Không thể nào.”

Trong lòng Mạch Tiểu Miên lộp bộp một tiếng, trâm giọng nói: “Anh đem ghi chép đọc lại cho tôi nghe một chút nào.”

Lâm Khoa lập tức đọc lại.

“Lúc Trương Hòa đưa qua cho tôi, tôi đã kiểm tra cẩn thận lại, không hề báo cáo như thế, để tôi hỏi lại cậu ta một chút.”

Mạch Tiểu Miên có một loại dự cảm bất thường.

Sau khi cúp điện thoại, cô bèn đi ra khỏi phòng làm việc.

Trương Hòa ngồi bên ngoài phòng làm việc của cô, thấy cô mặt đầy lạnh lùng đi ra, trong lòng bèn luống cuống hoảng hốt, sau đó vội vàng cười xòa hỏi: “Chị Mạch, có chuyện gì sao?”

“Cậu đổi ghi chép giám định sao?”

Lúc Mạch Tiểu Miên nói lời này, cả người cô hơi run lên.

Cô thật sự không muốn tin tưởng, Trương Hòa, một người luôn trung thành đi bên cạnh cô nhiều năm, lại có thể làm ra chuyện vi phạm đạo đức nghề nghiệp như thế này.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 295


Chương 295

“Hả? Chị Mạch, chị đang nói gì vậy chứ?”

Mặc dù vẻ mặt của Trương Hòa giả bộ mờ mịt không biết gì, nhưng mà trong mắt cậu ta chợt lóe lên sự bối rối, không cách nào thoát khỏi đôi mắt của Mạch Tiểu Miên.

“Trương Hòa!”

Mạch Tiểu Miên đổi thành giọng điệu nặng nề, nói: “Đừng làm ra chuyện xấu hổ bộ mặt của giới pháp y như vậy! Cậu biết cậu làm cái gì mà. Vừa rồi cảnh sát Lâm Khoa đã gọi điện thoại cho tôi, mọi chuyện vẫn có khả năng xoay chuyển được, hy vọng cậu thành thật khai báo!”

“Chị Mạch!”

Trương Hòa vừa nghe cô nói Lâm Khoa đã bá ạ tức trở nên luống cuống, mặt đầy cầu khẩn nói: “Em sai rồi, mong chị giúp em!”

Có được lời khẳng định này, trong lòng Mạch Tiểu Miên chợt lạnh, cô nói: “Có phải cậu đã nhận gì đó từ chỗ của Lâm Xảo Lâm rồi đúng không?”

“Chuyện này…”

Trương Hòa do dự một chút, sau đó bỗng “phịch” một tiếng, quỳ xuống trước mặt cô, mặt đầy áy náy cùng cầu khẩn nói: “Chị Mạch, em sai rồi, là em nhất thời nảy lòng tham, đã đem quy tắc nghề nghiệp ném ra sau ót. Chị cũng biết đấy, bạn gái em nhất định muốn em mua nhà mới chịu kết hôn.

Em còn có cha mẹ lớn tuổi đau ốm phải chăm sóc. Mà mức lương của em chỉ có hơn 6000 tệ một tháng. Đủ loại áp lực vây quanh, nên em…”

Nghe thấy những lời này của cậu ta, Mạch Tiểu Miên không nói gì.

Đối với tình huống gia đình Trương Hòa, cô cũng rất rõ ràng.

“Trương Hòa, chúng ta dù có nghèo đi nữa, nhưng tối thiểu vân phải tuân thủ quy tắc nghề nghiệp. Dáng vẻ này của cậu sẽ tự hủy hoại bản thân mất.”

Mạch Tiểu Miên lạnh lùng nói: Lâm Xảo Lâm, hơn nữa viết một bản kiểm điểm đưa cho.

lãnh đạo. Tôi sẽ cố gắng nói giúp cậu, để xem thử có thể giảm nhẹ trừng phạt của cậu đến mức thấp nhất hay không.”

Sắc mặt Trương Hòa tái nhợt, tiếp tục quỳ xuống nói: “Chị Mạch, xin chị đừng để cho cấp trên biết. Nếu biết thì em xong đời mất. Chị với cảnh sát Lâm quen thuộc như vậy, có thể nói anh ấy hỗ trợ xóa trang giấy đó đi được không. Em sẽ trả lại tiền cho Lâm Xảo Lâm ngay. Xin chị, cầu xin chị…

“Đứng lên rồi nói sau, quỳ khó coi lắm.”

Mạch Tiểu Miên nhìn người đàn ông đang quỳ xuống trước mặt mình, có chút phiền lòng nói: “Đây là vấn đề nguyên tắc.

“Chị Mạch à, cha em bị trúng gió, cần phải dùng thuốc.

thường xuyên. Gia đình em lại không có khoản thu nào khác cả. Lỡ như em bị cách chức, vậy thì người làm pháp.

y giống như chúng ta đi làm ở đâu cũng sẽ bị ghét bỏ mất.

Xin chị mà, sau này em sẽ không để ma quỷ ám ảnh mình nữa. Nhất định sẽ học theo chị, nghiêm khắc tuân theo quy tắc nghề nghiệp của mình. Chị không đồng ý em sẽ không đứng lên đâu.”

Mạch Tiểu Miên lộ vẻ xúc động.

Trương Hòa cùng cô đã ở cùng nhau một năm trời, cậu ta vẫn luôn thân thiết gọi cô là chị Mạch. Mà cô cũng xem cậu †a giống như em trai, hoặc là học trò của mình vậy. Cố gắng đem tất cả những gì mình biết để nói, để dạy dỗ cho cậu ta.

Cô không nỡ lòng nào để cậu ta bị trừng phạt, cho nên bèn mềm lòng gật đầu đồng ý.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 296


Chương 296

Lấy được sự đồng ý của cô, Trương Hòa mừng rỡ, vội vàng cảm ơn, sau đó đứng dậy.

Lúc này, Lâm Khoa đi tới, mặt đầy nghiêm trọng cầm bản ghi chép giám định kia.

“Cảnh sát Lâm.”

Trương Hòa cười híp mắt cúi người gật đầu chào hỏi Lâm Khoa.

Lâm Khoa lạnh lùng quan sát cậu ta, sau đó đưa ghi chép giám định cho Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên nhận lấy, vô cùng cẩn trọng mở ra, quả nhiên có một trang không hề giống bản lúc trước cô xem.

Trước đó cô đã giám định cho Trần Minh là: Ít nhất 30 giờ chưa được nghỉ ngơi, lao lực mà chết.

Nhưng mà kết quả giám định này lại ghi: Nhồi máu cơ tim mà chết, hơn nữa còn ghi rõ người này mắc bệnh tim.

Đây là hai kết quả hoàn toàn bất đồng nhau.

“Pháp y Mạch, chuyện này cô nói nên xử lý như thế nào?”

Lâm Khoa nhìn cô, hỏi.

“Thật xin lỗi.”

Mạch Tiểu Miên vô cùng bất đắc dĩ nói: “Tôi sẽ bổ sung một phần ghi chép giám định lại cho anh ngay.”

“Pháp y Mạch, chúng ta có thể đi ra ngoài nói chuyện được không?”

Lâm Khoa nhìn Trương Hòa, sau đó hỏi.

Mạch Tiểu Miên gật đầu, đưa bản ghi chép giám định cho Trương Hòa, rồi đi ra ngoài cùng Lâm Khoa.

“Pháp y Mạch, có phải cô muốn nhân nhượng cho trợ thủ của mình không?”

Lâm Khia đi thẳng vào vấn đề hỏi.

“Ôi, Trương Hòa chỉ là nhất thời nổi lòng tham, dẫn đến việc bị ma quỷ ám ảnh, vì vậy mới làm ra chuyện không tròn bổn phận như vậy. Tình cảnh của cậu ấy rất đáng thương, cảnh sát Lâm, hy vọng anh có thể nể tình tôi, giúp tôi giấu giếm chuyện này.”

Mạch Tiểu Miên than thở nói.

“Pháp y Mạch, loại chuyện này có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai. Tự tiện sửa đổi kết quả giám định, dẫn đến sự sai lệch quá trình phá án của cảnh sát chúng tôi. Không thể tìm được chân tướng cho người chết. Đây là một chuyện không tôn trọng với người chết, và cả không công băng với người sống nữa”

Cảnh sát Lâm mặt đầy chính nghĩa, nói: “Cậu ta vì lợi ích của bản thân mà làm như vậy, đã không xứng đáng làm nghề y nữa rồi.”

Mạch Tiểu Miên yên lặng.

Điều Lâm Khoa nói đúng là sự thật.

Cô cũng không thể đảm bảo rằng Trương Hòa sẽ không làm ra chuyện này lần thứ hai.

Đến khi cậu ta tự mình đảm đương công việc trong tương lai, có thể tự do nắm trong tay kết quả giám định. Nếu như ý chí không đủ kiên định, hậu quả kia thật sự là không chịu nổi.

Nhưng mà, cô làm sao có thể nhẫn tâm đưa Trương Hòa vào trong tình cảnh khó khăn này được đây?

“Pháp y Mạch, chuyện này nên xử trí như thế nào, cô tự cân nhắc đi, chỉ hi vọng cô sẽ không hối hận vì lựa chọn đó của bản thân.”

Lâm Khoa thấy sự khó xử trên gương mặt cô, bèn hòa hoãn nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 297


Chương 297

“Cảm ơn.”

Lúc này Mạch Tiểu Miên đang rơi vào tình thế khó xử, bên trái cũng không được mà bên phải cũng không xong.

Hai người tiến vào phòng làm việc, Trương Hòa đã chuẩn bị ghi chép giám định xong, sau đó dè dặt đưa cho Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên cực kỳ cẩn thận kiểm tra lại một lần, ký tên xuống, sau đó giao cho Lâm Khoa.

Lâm Khoa tạm biệt rồi rời đi.

Lâm Khoa vừa đi, Trương Hòa đã khẩn trương hỏi: “Chị Mạch, cảnh sát Lâm đồng ý giúp em giữ bí mật sao?”

“Trương Hòa, em thật sự có thể đảm bảo đây là lần cuối cùng em vi phạm quy tắc nghề nghiệp sao?”

Mạch Tiểu Miên cực kỳ chăm chú nhìn anh hỏi.

Trương Hòa vội vàng gật đầu, đưa tay lên thề, mặt đầy thành khẩn nói: “Em đảm bảo, tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa! Nếu tái phạm, em sẽ bị thiên lôi đánh, chết không được tử tế, phơi thây ngoài đường!”

“Được rồi! Đừng nói nữa.” Nghe thấy lời thề này của cậu ta, Mạch Tiểu Miên phiền não ngăn lại.

Những lời này lại khiến cô nhớ tới Trình Đông Thành.

Trước kia, Trình Đông Thành cũng đã từng thề, sẽ yêu cô hết cả cuộc đời này. Rồi cũng thề sẽ bị thiên lôi đánh, phơi thây ngoài đường thế này.

“Chị Mạch, chị chịu tha thứ cho em rồi sao?”

Trương Hòa tràn đầy mong đợi hỏi.

“Nhớ lời thề hôm nay của cậu. Bây giờ lập tức gọi điện thoại cho Lâm Xảo Lâm đi, ngay trước mặt tôi!”

Mạch Tiểu Miên nhìn cậu ta nói.

“Được, em gọi ngay đây!”

Trương Hòa vội vàng bấm số điện thoại của Lâm Xảo Lâm, còn mở loa ngoài cho Mạch Tiểu Miên nghe.

“Tổng giám đốc Lâm, thật xin lỗi.”

“Chuyện gì?” Ở đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Lâm Xảo Lâm.

“Về chuyện kia, tôi thật sự không thể giúp được ông, điều này trái với quy tắc nghề nghiệp của tôi. Tôi sẽ thối lui tiền lại cho ông.”

Trương Hòa nói xong, bèn khẩn trương liếc nhìn Mạch Tiểu Wiên, tuy nhiên trong lòng lại mơ hồ đau nhói.

Hai trăm nghìn tệ đấy, chính là ba bốn năm tiền lương của cậu ta. Mắt thấy là đã tới tay, nhưng lại phải phun ra ngoài.

“Chê ít tiền sao? Ba trăm nghìn!”

Lâm Xảo Lâm nói.

Nghe thấy số tiền này, trong lòng Trương Hòa lại giật mình một cái, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng nói: “Thật xin lỗi, nhiều tiền hơn nữa tôi cũng không thể nào giúp ông được cả. Báo cáo giám định chính xác hôm nay đã giao vào tay đội hình sự rồi…”

Cậu ta vẫn chưa nói hết câu đã bị Lâm Xảo Lâm thô bạo CÚp máy.

Mạch Tiểu Miên vẫn luôn ở bên cạnh quan sát cậu ta.

Thấy lúc cậu ta nghe Lâm Xảo Lâm nói sẽ đưa cho ba trăm nghìn tệ, khóe mắt của cậu ta khẽ giật giật, rất rõ ràng, ý chí lại không kiên định.

Người như vậy có thể giữ vững lập trường tuân theo quy tắc của nghiệp pháp y sao?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 298


Chương 298

Cô hối hận vì đã giúp cậu ta.

“Chị Mạch, bây giờ em sẽ lập tức chuyển tiền cho ông ta.”

Trương Hòa ở trước mặt cô chuyển khoản lại hai trăm nghìn tệ cho Lâm Xảo Lâm.

Nhìn thấy cậu ta như vậy, Mạch Tiểu Miên thực sự không biết phải làm thế nào cả. Cô đành phải dặn dò cùng cảnh cáo cậu ta một lần nữa, làm người nhất định phải có ranh giới cuối cùng của mình.

Trương Hòa liền luôn mồm đáp ứng.

Tuy nhiên, từ đây Mạch Tiểu Miên cũng đã hứa với lòng mình, bắt đầu từ bây giờ phàm là những hồ sơ giám định, cô sẽ tự mình ký, sau đó đưa đến đội hình cảnh mà không để Trương Hòa đưa đi nữa.

Sau khi tan việc.

Mạch Tiểu Miên cũng không nghĩ Kiều Minh Húc sẽ đến đón cô, mà dự định đi bộ về nhà.

Ai biết, cô vẫn chưa ra khỏi cổng đã nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc, anh hỏi: “Em tan việc chưa?”

“Mới vừa xong.”

“Tôi ở cửa đợi em.”

“Bm Mạch Tiểu Miên hơi kinh ngạc, sau đó mừng rỡ nói: “Được, bây giờ tôi đi ra ngoài ngay.”

Đi ra khỏi cửa đơn vị, quả nhiên liền nhìn thấy anh vô cùng đẹp trai anh tuấn đứng trước cửa xe, khiến mấy cô gái đi đường đều nhìn chăm chú.

Mà gương mặt anh lại cực kỳ lạnh lùng, ánh mắt chỉ nhìn chăm chú về phía Mạch Tiểu Miên đang đi ra khỏi cổng.

Còn về phần những người khác, anh không hề liếc nhìn dù chỉ là một chút.

€ó một người phụ nữ trông có vẻ phóng túng đi dạo ngang qua, cố ý bày ra tư thế s*x* trước mặt anh. Tuy nhiên, cô ta không ngờ anh lại không hề chú ý đến, lòng tự ái bị đả kích mạnh, liền cố ý giả vờ như bị rơi giày cao gót, sau đó khom người xuống nhặt trước mắt anh.

Đường cong trước ngực của cô ta như sóng lớn vậy, mãnh liệt phơi bày trước mắt Kiều Minh Húc, tràn đầy sức dụ dõ.

Kiều Minh Húc cũng nhìn thấy.

Là một người đàn ông bình thường, anh không có lý do gì để không liếc nhìn một cái cả.

Nhưng mà, cũng chỉ là liếc một cái thôi, sau đó ánh mắt lại tiếp tục tập trung trên người của Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên cũng nhìn thấy dáng vẻ s*x* của người phụ nữ kia, cho dù là dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được là cô ta muốn câu dẫn Kiều Minh Húc. Thật muốn đưa chân ra đá một cái vào cái mông đang vểnh lên kia sang một bên mà.

“Chồng à, anh tới rồi sao!”

Cũng không biết xuất phát từ điều gì trong lòng, hay là muốn chọc tức người phụ nữ kia, mà cô cố ý lớn tiếng gọi Kiều Minh Húc chồng.

Thấy người đàn ông trước mắt trẻ tuổi đẹp trai, lái xe sang này đã có vợ, người phụ nữ đang uốn mình trên mặt đất kia vội vàng đứng dậy, xoay mặt nhìn Mạch Tiểu Miên một cái.

Cảm thấy dáng dấp của Mạch Tiểu Miên cũng bình thường thôi mà, thật lòng không nghĩ ra, sao cô lại có thể gả cho một anh chàng đẹp trai nhiều tiền như Kiều Minh Húc được cơ chứ.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 299


Chương 299

Kiều Minh Húc nghe thấy cô ngọt ngào gọi mình là chồng, trái tim cũng mềm nhữn đi, cảm giác đặc biệt thoải mái.

“Ừ, đón em tan làm.”

Anh tiến lên, tiện tay nhận lấy cái túi có vẻ hơi nặng nề của Tiểu Miên, mở cửa xe, bỏ vào. Sau đó còn vịn cửa xe để cô đi vào trong.

“Cảm ơn.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh quan tâm mình như vậy, lập tức mặt đầy vui vẻ nói cảm ơn rồi chui vào trong.

Kiều Minh Húc ngồi vào chỗ điều khiển, lái xe.

“Không ngờ anh lại đến đón tôi tan làm cơ đấy, tôi thế này có được tính là một người phụ nữ hạnh phúc không nhỉ?”

Mạch Tiểu Miên cười nói.

“Thuận đường.”

“Vậy thì thật là thất vọng mà, tôi còn tưởng rằng anh đặc.

biệt tới đón tôi nữa đấu.”

Mạch Tiểu Miên cố ý bày ra vẻ buồn rầu như đưa đám, nói: “Đàn ông, quả nhiên là không thể tin được.”

Kiều Minh Húc đầu đầy vạch đen, nói: ‘Không phải là không tin được, mà là tôi cũng có rất nhiều chuyện bận rộn, thường xuyên không thể nào tan làm đúng giờ được cả.

Nếu hôm nào có thể tan làm như bình thường, tôi sẽ ở chỗ này chờ em.”

“Ha ha, tôi nói đùa thôi mà, đừng để ý. Đoạn đường ngắn như vậy tôi có thể tự mình đi được.”

Mạch Tiểu Miên cười to, nói: “Trước đây tốn một giờ đi đường, tôi cũng tự mình ngồi xe buýt thôi, không có gì đáng ngại cả.”

“Trước đây là trước đây, sau này tôi sẽ cố gắng không để em ngồi xe buýt một mình nữa.”

Kiều Minh Húc nói.

Nghe thấy anh nói như vậy, trong lòng Mạch Tiểu Miên chợt cảm thấy ấm áp.

Nhà họ Lâm.

Lâm Xảo Lâm cực kỳ tức giận ngồi đối diện với con gái Lâm Ngọc, nói: “Ngọc Ngọc, con đúng là vô dụng mà, mười năm ròng rã cũng không giữ chân được một người đàn ông, để cho cậu ta kết hôn với người khác.”

“Cha à, giữa con cùng Mạch Tiểu Miên không xuất hiện vấn đề tình cảm gì cả, đều là do người nhà bọn họ. Cũng không biết tại sao, họ vẫn luôn ngăn cản hai bọn con kết hôn. Nên lấy lòng con cũng đã lấy lòng rồi, nhưng chính là không được thích, con có thể làm được gì cơ chứ?”

Lâm Ngọc ủy khuất nói.

“Vốn dĩ lần này muốn lợi dụng chuyện của Trần Minh, làm tới nơi, không để cho người thân của cậu ta tới tìm cha gây rối. Thứ hai là cũng muốn để cho thanh danh của cô ta bởi vì nhận tham ô hối lộ, không tuân theo quy định mà vào tù. Bây giờ lại thất bại, Trương Hòa kia đúng là vô dụng. Có chút chuyện cũng làm không xong.

Lâm Xảo Lâm cực kỳ tức giận nói.

“Cha à, dù không thể sửa được kết quả giám định, nhưng chúng ta vẫn có thể lợi dụng Trương Hòa được mà.”

Lâm Ngọc suy nghĩ một chút, sau đó trong mắt lóe qua một chút xảo trá, nói: “Có thể lợi dụng cậu ta hãm hại Mạch Tiểu Miên”“
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 300


Chương 300

“Làm thế nào?”

“Nhà Trương Hòa rất nghèo, cũng tham tiền. Con tin chỉ cần cho cậu ta năm trăm nghìn tệ, thì chuyện gì cậu ta cũng chịu giúp chúng ta làm cả.”

Tiếp đó Lâm Ngọc đem ý định của mình nói ra.

Lâm Xảo Lâm nghe xong, gật đầu đáp: “Chuyện này không tệ”

Nói xong, hai người nhìn nhau cười một tiếng…

Buổi tối.

Mạch Tiểu Miên vẫn chạy đến phòng của Kiều Minh Húc ngủ dưới sàn.

Nhưng nửa đêm tỉnh lại, cô phát hiện mình vẫn ở trên giường, mà không phải là nằm dưới sàn nữa.

Vì vậy, cô lập tức nhanh chóng lăn xuống sàn.

Nhưng nằm một chút, cô luôn cảm thấy có cảm giác không đúng lắm.

Từ trước đến nay cô ngủ tương đối an ổn, chưa bao giờ xuất hiện tình trạng mộng du cả. Lúc trước ở nhà nghỉ dưỡng cũng chưa từng có thói quen ngủ trên giường như thế.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?

Cô bèn lưu lại trong lòng, giả bộ ngủ.

Khoảng hơn nửa giờ sau, cô nghe thấy Kiều Minh Húc nhẹ giọng hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em ngủ chưa?”

Cô không lên tiếng ừ hử gì cả, mà để cho hô hấp của mình lúc ngủ nghe rất có tiết tấu.

Kiều Minh Húc rón rén từ trên giường xuống, đi tới bên cạnh cô, khom người, ôm cả cô và chăn vào lòng.

Ngửi được mùi tùng hương nhàn nhạt trên người anh, Mạch Tiểu Miên khẩn trương nhắm mắt lại, không ngừng suy đoán.

Anh ôm mình làm gì vậy?

Sẽ không phải là muốn làm gì đấy chứ?

Nghĩ tới đây, trong lòng cô lại sinh ra một loại hưng phấn, khẩn trương cùng mong đợi.

Ai biết rằng, Kiều Minh Húc chỉ nhẹ nhàng đặt cô lên giường, sau đó thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Đồ heo ngốc.

ham ngủ này”, sau đó nằm xuống bên kia của giường thiếp đi.

Chuyện này…

Cuối cùng cô cũng biết tại sao mỗi lần tỉnh lại đều phát hiện mình đang ở trên giường. Hóa ra không phải mình mộng du, mà là do anh làm chuyện tốt.

€ó thể là do ngày đó anh nghe thấy cô nói phụ nữ ngủ trên sàn ảnh hưởng không tốt, nhưng lại cứng miệng, lòng tự ái cao, không thể làm gì khác hơn là thông qua cách này để cô lên giường ngủ.

Người đàn ông này.

Tri kỷ ấm áp như vậy.

Cô đột nhiên rất cảm động, nước mắt cũng chảy ra.

Cô lặng lẽ mở mắt, nhìn sống lưng cao lớn của anh đưa về phía mình, rất muốn ôm một cái.

Nhưng cô không thể.

Bờ lưng đó không phải thuộc về cô.
 
Back
Top Bottom