Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 301


Chương 301

Nghĩ đến đây, trái tim cô chợt trở nên đau đớn, bắt đầu sợ sự chia lìa ba năm sau.

Kiều Minh Húc bỗng lật người lại.

Cô vội vàng nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

Sau khi cô nhắm mắt lại, Kiều Minh Húc lại mở hai mắt ra.

Anh thấy mép chăn của cô có hơi bị tụt xuống, bèn nhẹ nhàng đưa tay giúp cô kéo lên, đắp kín lại, sau đó lại xoay.

người ngủ thiếp đi…

Mạch Tiểu Miên mở mắt ra lần nữa, nhìn anh một cái, sau đó lại nhắm mắt ngủ…

Một đêm không mộng mị.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Kiều Minh Húc vẫn không nằm trên giường, còn cô vẫn nằm đó.

Bởi vì hôm nay phải chuẩn bị bữa tiệc mừng thọ cho ông cụ Kiều, nên cô và Kiều Minh Húc có rất nhiều chuyện phải làm, bèn làm đơn xin nghỉ một hôm.

Án hình sự, nhất là án mạng, không biết được ngày nào sẽ Xảy ra.

Nên lãnh đạo đơn vị cũng rất thoải mái phê duyệt cho cô nghỉ.

Kiều Minh Húc hôm nay cũng sẽ không đi làm.

Vì vậy, cô bèn đặt đồng hồ báo thức, lúc tỉnh dậy phát hiện đã gần tám giờ.

Cô nhanh tay đánh răng rửa mặt, đi xuống lầu. Tuy nhiên lại không thấy Kiều Minh Húc đâu cả, bèn hỏi thím Trương.

“Thiếu gia ăn sáng xong đã đi bơi lội rồi ạ.”

Thím Trương nói cho cô biết.

Đây là biệt thự cấp kim cương, có trang bị hồ bơi tư nhân.

Mạch Tiểu Miên muốn nhìn hình ảnh Kiều Minh Húc bơi lội, nên thuận tay cầm theo một mảnh bánh mì, một ly sữa bò, vừa ăn, vừa đi hồ bơi.

Trong hồ bơi xanh ngắt hình bầu dục kia, Kiều Minh Húc mặc một chiếc quần bơi màu đen, dáng người rất cao, giống như một con cá vậy, di chuyển thoải mái trong nước.

Khi thì chui vào trong nước, khi thì nổi lên mặt nước. Khi thì lật sang một bên, khi thì lại bơi ngửa, rất chuyên nghiệp.

Ánh nắng ngày mùa thu đuổi theo bóng dáng mạnh mẽ của anh, quyến rũ đến nỗi Mạch Tiểu Miên phải nuốt nước bọt vài lần.

Cứ như vậy mà chăm chú nhìn một lúc, cô quả thực không thể bỏ đi được, bèn đứng trước hồ bơi, vừa gặm bánh mì, vừa thưởng thức cảnh đẹp.

Kiều Minh Húc phát hiện thấy cô, bèn bơi về phía cô. Sau đó đỡ lấy lan can, chui lên khỏi mặt nước, một nửa người dưới vẫn còn trong nước, nửa người trên ở trên mặt nước.

Ánh mắt của Mạch Tiểu Miên không tự chủ liếc nhìn về phía đường nhân ngư cùng cơ bụng khỏe mạnh hấp dẫn của anh…

Người đàn ông này, bình thường mặc quần áo vào cũng không thế bao nhiêu cường tráng. Nhưng vừa cởi ra một cái thôi đã không khác gì huấn luyện viên phòng thể hình rồi.

“Nhìn đủ chưa?”

Kiều Minh Húc bị cô nhìn có chút không được tự nhiên, người hơi co rụt lại, để nước tràn đến đôi bờ vai.

Mạch Tiểu Miên hơi đỏ mặt một thoáng, sau đó rất thản nhiên nói: “Còn chưa đủ, đứng lên cho tôi nhìn kỹ một chút là được.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 302


Chương 302

“Người phụ nữ háo sắc này.”

Kiều Minh Húc liếc mắt một cái, nói: “Em biết bơi không?”

“Anh hỏi vấn đề này thật đúng là buồn cười, chẳng lẽ anh không biết từ nhỏ tôi đã là kiện tướng bơi lội rồi sao. Còn có giải thưởng toàn quốc nữa đấy.”

Mạch Tiểu Miên mặt đầy vẻ không cho đúng, nói: “Đợi khi nào rảnh rỗi chúng ta cùng so tài, anh chắc chắn không nhanh bằng tôi đâu!”

“Bây giờ xuống so tài thử xem!”

Kiều Minh Húc ngoắc tay với cô, nói: “Để tôi lãnh hội một chút phong thái của kiện tướng bơi lội nào.”

“Còn chưa ăn no, hơn nữa tôi cũng không có đồ bơi ở đây, chờ lần sau vậy. Đừng quên hôm nay chúng ta còn có chuyện quan trọng phải làm.”

Mạch Tiểu Miên nuốt xong mẩu bánh mì cuối cùng, uống một hớp sữa bò thật to, rồi nói: “Nhìn anh bơi thôi là được rồi”

“Hừ, đợi lát nữa tôi sẽ cho người đưa đồ bơi tới, ngày mai chúng ta cùng nhau so tài.”

Kiều Minh Húc nói xong, lại chúi đầu vào trong nước, bắt đầu tiếp tục vui chơi thỏa thích.

Mạch Tiểu Miên tiếp tục vừa ăn vừa đứng xem, cảm thấy cuộc đời này thật tốt đẹp.

Sau khi Kiều Minh Húc đã bơi lội xong, anh leo cầu thang để lên bờ.

Vừa đi, anh vừa lắc đầu làm nước bắn tung tóe…

Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà lấy điện thoại di động chụp một tấm…

“Lại chụp lén tôi sao?”

Kiều Minh Húc đi tới, đưa tay ra, nói: “Để tôi nhìn một chút nào.”

Mạch Tiểu Miên khẩn trương để điện thoại di động ra sau lưng, đáp: “Nhìn thì được, nhưng không cho phép anh giống như lần trước, ném điện thoại của tôi đi. Tôi chụp ảnh anh là vì động tác vừa rồi của anh rất đẹp trai thôi. Anh yên tâm, bây giờ tôi tuyệt đối sẽ không có suy nghĩ mang hình của anh đi ra ngoài bán nữa đâu, sẽ thuần túy cất giữ cho riêng mình thôi.”

“Đưa xem nào!”

Kiều Minh Húc nói, tuy nhiên tâm trạng lại rất thoải mái, không hề có ý tức giận nói.

Mạch Tiểu Miên bèn đưa điện thoại cho anh xem.

“Ừ, chụp không tệ, đúng là rất đẹp trai! Cất giữ cho tốt đấy!”

Kiều Minh Húc nói xong, liền trả điện thoại đi động lại cho cô.

Mạch Tiểu Miên trợn trắng mắt.

Người đàn ông này, thật đúng là tự luyến mà.

Tuy nhiên, anh thật sự rất tuấn tú, cũng có vốn liếng để tự luyến.

“Tôi đi tắm thay quần áo đây, em chờ tôi một lát. Chúng ta cùng nhau đi siêu thị mua thức ăn,”

Kiều Minh Húc nói với cô.

“Được”

Mạch Tiểu Miên bưng ly sữa bò lên uống sạch, sau đó đi vào nhà, lên lầu thay quần áo rồi chuẩn bị ra cửa.

Cô vừa định thay một bộ quần áo thoải mái thường ngày, nhưng bất chợt lại nhớ đến lời của Lãnh Kiều Thi nói, bèn trả quần áo về chỗ cũ, lựa chọn lại lần nữa.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 303


Chương 303

Bây giờ cô muốn ra ngoài với Kiều Minh Húc, cho dù chỉ là một người vợ trên danh nghĩa của anh, thì cũng không thể ăn mặc giống như một người làm được, sẽ làm mất thể diện của anh.

Nên mặc gì thì tốt đây?

Cô nhìn toàn bộ quần áo trong phòng, cảm thấy có hơi khó để lựa chọn.

Bởi vì muốn đi dạo siêu thị, nên cô cũng không thể nào ăn mặc nghiêm trang như đi làm được.

Ngay lúc còn đang đắn đo khổ sở, Kiều Minh Húc tiến vào.

Anh không mặc âu phục cùng áo sơ mi như bình thường, mà là một bộ quần áo màu xám trắng thường ngày, khiến anh trông cực kỳ có tinh thần, lại đẹp trai đầy sức sống.

Giảm bớt vài phần xa cách của tổng tài bá đạo, có chút cảm giác giống người bình thường hơn.

“Còn chưa chọn quần áo xong à?”

Kiều Minh Húc thấy vẻ mặt đắn đo của cô đang xem xét quần áo, bèn hỏi.

“Ừ, không biết nên mặc gì thì tốt, sợ làm mất thể diện của anh, anh giúp tôi chọn đi.”

Mạch Tiểu Miên ném vấn đề khó khăn này cho Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc nhìn xung quanh một lúc, lất màu trắng thường ngày đưa cho cô, nói: một bộ quần áo màu trắng thường ngày.”

quần áo iống tôi đi, mặc Nhìn thấy anh lựa quần áo thường ngày, Mạch Tiểu Miên vô cùng cao hứng.

Nếu Kiều Minh Húc mặc những loại trang phục sang trọng, cô mặc quần áo thường sẽ tỏ ra tùy tiện.

Nhưng bản thân anh cũng mặc quần áo thường ngày, vậy thì cô cũng mặt, không có vấn đề gì cả.

Mạch Tiểu Miên vào phòng thay quần áo xong đi ra, sau đó nhìn Kiều Minh Húc cười nói: “Quân áo của hai chúng ta trông giống trang phục tình nhân thật đấy.”

Quần áo của hai người bọn họ, cho dù là từ kiểu dáng hay màu sắc, đều rất xứng đôi.

“Khá tốt!”

Kiều Minh Húc quan sát cô từ trên xuống dưới, rồi nói: “Em mặc quần áo thường ngày trông nam tính thật đấy: “Tôi vốn chính là một cô gái đẹp trai mà!”

Mạch Tiểu Miên cũng học theo giọng điệu tự luyến của anh mà nói.

“Được rồi, cô gái đẹp trai à, bây giờ người đàn ông đẹp trai này muốn mời em đi dạo siêu thị cùng!”

Kiều Minh Húc cng cánh tay lên, nói “Tới đây!”

Mạch Tiểu Miên vô cùng vui vẻ khoác lên cánh tay anh.

Hai người cứ như vậy vừa nói vừa cười đi xuống lầu.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, hai người trông xứng đôi thật đấy!”

Thím Trương cười híp mắt nhìn bọn họ, nói: “Cho dù là từ vóc dáng, hay thân hình, đều đúng là tiên đồng ngọc nữ, sự phối hợp tuyệt vời.”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng.

Đây chỉ là một loại tuyệt phối giả tạo mà thôi.

Siêu thị nằm ở ngay bên cạnh nên cũng không cần lái xe làm gì.

Tuy nhiên, lúc đi ra khỏi cửa, Kiều Minh Húc chợt buông tay ra, hai người biến thành kiểu sóng vai cùng đi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 304


Chương 304

Dĩ nhiên, Mạch Tiểu Miên cũng không có thói quen ở trước mặt người khác ân ái giả tạo như vậy.

Dọc đường đi, có không ít người quen biết Kiều Minh Húc.

Bọn họ cũng nhiệt tình tiến đến chào hỏi anh, chúc mừng bọn họ tân hôn vui vẻ.

Và đương nhiên, sau khi xoay lưng lại, bọn họ nói gì thì lại không biết.

Hai người đi ra khỏi cổng khu Hoàng Uyển, tiến vào siêu thị, cùng đẩy một xe đẩy lớn, đi thẳng tới khu thực phẩm.

Mạch Tiểu Miên chỉ là người hỗ trợ, nên cũng không biết cần chọn mua thức ăn gì, tất cả đều do Kiều Minh Húc.

quyết định.

Tuy nhiên, vương tử mắc bệnh sạch sẽ này lại không tự tay đi lấy thức ăn, mà là muốn lấy cái gì, liền sai cô đi lấy, nhất là thịt.

Mạch Tiểu Miên cũng vui vẻ phục vụ.

Hai người chọn một xe đầy thịt cùng thức ăn khác, sau đó chuẩn bị đến khu gia vị bên kia.

Vào lúc này, Lâm Ngọc lại xuất hiện.

Cô ta gắt gao nhìn chằm chằm vào xe đẩy cùng Mạch Tiểu Miên đang vừa nói vừa cười, ngọn lửa ghen tuông như thiêu đốt. Cô ta lập tức khoác tay người đàn ông ngoại quốc cao lớn đẹp trai bên cạnh, giống như thị uy vậy, đi tới trước mặt bọn họ.

Sắc mặt Kiều Minh Húc hơi thay đổi, nói: “Ngọc Ngọc, em…”

“Kiều Minh Húc à, anh còn nhớ Kiệt Đức chứ? Bây giờ anh ấy đến tìm em, muốn em gả cho anh ấy, anh nói xem em có nên đồng ý hay không đây?”

Đôi mắt hạnh của Lâm Ngọc nhìn chằm chằm vào Kiều Minh Húc, nói.

Kiệt Đức này Kiều Minh Húc cũng biết, sinh ra trong một gia tộc lớn ở Hy Lạp, chủ của một doanh nghiệp kinh doanh tàu thủy, cũng thuộc nhà quyền quý.

Ngày đó, anh ta với Lâm Ngọc vừa gặp đã yêu, triển khai đủ thế tấn công với cô ta.

Tuy nhiên, cô ta vấn không đồng ý.

Bây giờ, Kiệt Đức nghe nói Kiều Minh Húc đã kết hôn rồi, liền một lần nữa chạy tới từ Hy Lạp để tìm cô ta.

Lâm Ngọc mang theo lịch sự, còn có cả sự giận dỗi với Kiều Minh Húc, nên liền cố ý đưa anh ta đến siêu thị đi dạo.

Nhưng điều này chỉ làm cho ngọn lửa ghen tuông trong lòng cô ta càng nhiều thêm.

“Xin chào, anh Kiều, cảm ơn anh đã buông tha cho Ngọc Ngọc.”

Kiệt Đức dùng vốn tiếng Trung không thuần thục của mình chào hỏi Kiều Minh Húc. Sau đó đưa tay ôm bờ eo thon của Lâm Ngọc.

Mặt của Kiều Minh Húc hoàn toàn trâm xuống.

“Anh Kiều, Ngọc Ngọc đã đồng ý lời cầu hôn của tôi. Hy vọng anh có thể đến Hy Lạp uống rượu mừng của chúng tôi. Tôi sẽ vì cô ấy mà làm một hôn lễ lãng mạn cùng sang trọng nhất đời này.”

Kiệt Đức hoàn toàn không để ý đến gương mặt đen kịt của Kiều Minh Húc, nói tiếp.

“Kiệt Đức, anh đúng là hiểu rõ trái tim tôi đấy. Nguyện vọng lớn nhất cuộc đời này của tôi, chính là cử hành một hôn lễ lãng mạn nhất trên biển.”

Lâm Ngọc nhìn thấy sắc mặt của Kiều Minh Húc thay đổi, biết anh đã bắt đầu ghen, bèn cố ý nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 305


Chương 305

Trước kia, cô vẫn thường xuyên nói với Kiều Minh Húc rằng mình muốn cử hành một hôn lễ trên biển.

Kiều Minh Húc cũng đã đồng ý với cô.

Vì vậy, khi Kiều Minh Húc nghe thấy những lời này, anh cực kỳ không thoải mái. Vô thức đưa tay kéo Lâm Ngọc lại, nói: “Ngọc Ngọc, đừng tùy hứng như vậy, ba năm sau, anh sế mặc cho em tự quyết định.”

“Kiều Minh Húc, ba năm quá dài, em sợ cuối cùng sẽ biến thành vô ích mà thôi.

Lâm Ngọc dùng ánh mắt cực kỳ ai oán nhìn anh, giọng ưu thương nói: “Anh trông tốt với cô ấy như vậy, em thật sự không yên tâm chút nào. Trừ khi anh đáp ứng với em, mỗi ngày đều cùng em ăn cơm.”

Kiều Minh Húc quay đầu nhìn Mạch Tiểu Miên.

Lúc này mặc dù vẻ mặt của Mạch Tiểu Miên rất tỉnh táo, thế nhưng trong lòng lại giống như có hàng nghìn con ngựa dẫm đạp qua vậy.

“Kiều Minh Húc, em tạm thời không đồng ý lời cầu hôn của Kiệt Đức, để nhìn biểu hiện của anh xem thử đã.”

Lâm Ngọc nói xong liền hất tay anh ra, kéo lấy tay Kiệt Đức nói: “Đi thôi!”

Kiều Minh Húc nhìn chăm chằm vào bóng lưng của hai người bọn họ, sau đó bỗng nhiên tiến lên, lấy cánh tay Lâm Ngọc ra khỏi tay của Kiệt Đức, gắn giọng nói: “Đi theo anh!”

Nói xong, anh kéo tay Lâm Ngọc, đi về một hướng khác.

Trong lòng Lâm Ngọc vô cùng vui vẻ, nhưng làm bộ như bị ủy khuất lắm, cùng anh đi tới một góc vắng của siêu thị.

“Ngọc Ngọc, không cho phép em kết hôn với Kiệt Đức!”

Kiều Minh Húc dùng giọng điệu ra lệnh, bá đạo nói.

“Kiều Minh Húc, lời này của anh thật buồn cười, anh đã kết hôn với Mạch Tiểu Miên rồi, nhưng lại không cho phép em kết hôn. Ý anh là gì đây hả?”

Lâm Ngọc giễu cợt nói.

“Ngọc Ngọc, không phải em không biết, giữa anh cùng Mạch Tiểu Miên chỉ là hợp đồng hôn nhất. Ba năm sau sẽ ly hôn để ở cùng với em cơ mà. Em không thể đợi một chút sao?”

Kiều Minh Húc vội vàng nói.

“Kiều Minh Húc, anh để em chờ bao lâu chứ?”

‘Trên mặt Lâm Ngọc xuất hiện vẻ tuyệt vọng, nói: “Mấy ngày nay, em muốn ăn cùng anh một bữa cơm, anh đều trăm phương ngàn kế kiếm cớ. Ngay cả gọi điện thoại chưa được mấy câu cũng đã cúp máy. Nhưng mà, anh lại có thể cùng cô ý đi mua thức ăn, còn cùng nhau nói đùa nữa chứ.”

“…..”

“Ngọc Ngọc à, hôm nay anh cùng Mạch Tiểu Miên đi mua thức ăn, đó là bởi vì hôm nay là sinh nhật ông nội anh. Ông ấy yêu cầu bọn anh phải cùng nhau làm thức ăn để mừng thọ cho ông ấy. Chẳng lẽ ngay cả chuyện này mà em cũng không thể thông cảm sao?”

“Em.

Lâm Ngọc bị lý do này của anh làm cho cứng họng, nói: “Anh có thể đi mua thức ăn cùng cô ấy, nhưng mà, không cho phép anh cùng cô ấy cười cười nói nói như vậy. Nụ cười của anh, chỉ được thuộc về một mình em.”

Kiều Minh Húc mím môi im lặng.

“Minh Húc à.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 306


Chương 306

Lâm Ngọc đột nhiên nhào vào trong ngực anh, đưa tay ra ôm eo anh, đem mặt chôn ở trước ngực anh, u oán nói: “Đồng ý với em, được chứ? Em rất yêu anh, thật sự rất yêu anh, rất sợ mất đi anh.”

Kiều Minh Húc sờ tóc cô ấy, trên mặt đủ loại cảm xúc phức tạp.

Lúc này, ở một góc nào đó, có người cầm điện thoại di động, len lén quay lại…

Hiện tại, Mạch Tiểu Miên đang đẩy chiếc xe đầy ắp đồ ăn, thẫn thờ đi ngang qua các kệ hàng, tới tới lui lui không mục đích. Cảm giác mờ mịt giống như đang bị lạc nơi hoang mạc Vậy.

“Cô gái à, cô muốn tìm gì sao?”

Một nhân viên trong siêu thị thấy cô cứ đi như vậy mà không chọn gì, bèn không nhịn được mà ân cần tiến đến hỏi: “Tôi có thể giúp cô tìm thử”

“Hử?

Mạch Tiểu Miên lúc này mới hồi thần lại, có vẻ hơi lúng túng cười một tiếng, nói: “Tôi xem thử một chút, cũng không biết nên chọn cái gì, thật xin lỗi.”

“Không sao cả, nếu cô cần gì cứ việc nói là được. Tôi rất sẵn lòng phục vụ cho cô.”

Nhân viên siêu thị lễ phép nói.

“Được, cảm ơn cô.”

Mạch Tiểu Miên đưa tay lấy một chai tương ớt trên kệ hàng, sau đó bỏ vào trong xe đẩy, tiếp tục đi quanh quẩn qua lại.

Cô định đợi Kiều Minh Húc trở lại.

Nhưng mà cứ đi tới đi lui như vậy nửa tiếng đồng hồ, vẫn không thấy anh quay về.

Có lẽ là đã đi cùng với Lâm Ngọc rồi.

Cô cười khổ một tiếng, tay đẩy xe đẩy, đi tới quầy tính tiền.

“Ba nghìn năm trăm tệ.”

Cô gái thu ngân nhìn cô nói.

“Được”

Mạch Tiểu Miên theo thói quen sờ ví tiền, nhưng lại phát hiện mình không mang túi, cũng không đem theo ví tiền.

Bởi vì mới vừa rồi cùng Kiều Minh Húc đi ra cửa, anh nhất định sẽ mang tiền, nên cô cũng không cần mang theo làm gì.

Nhưng không nghĩ tới, đồ đã mua, nhưng người thì lại rời đi.

Cô có chút lúng túng nói với thu ngân: “Xin lỗi, tôi quên mang theo ví tiền, bây giờ tôi về nhà lấy ví, những thứ này trước mắt để ở đây được không?”

“Cô gái à, không phải là cô đang đùa đấy chứ?”

Cô gái thu ngân có chút không vui nói.

Mới vừa rồi cô ta vừa đếm giỏ đồ của Mạch Tiểu Miên đến mức đau cả tay, còn tỉ mỉ giúp cô phân loại từng thứ một, kết quả bây giờ lại nói là quên mang ví tiền.

Trước kia cô ta cũng đã từng gặp một vài khách hàng nhàm chán thích làm việc thất đức như vậy rồi.

Vì vậy, cô ta bèn tức giận nói: “Không có tiền thì đừng chọn nhiều đồ như vậy chứ, tôi rất bận đấy.”

“Thật xin lỗi! Những thứ này tôi đều muốn mua, chỉ là quên mang ví tiền thôi.”

Mạch Tiểu Miên đuối lý, bèn vội vàng nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 307


Chương 307

“Bao nhiêu tiền?”

Một tấm thẻ vàng được đặt trước mặt cô thu ngân, một giọng nam dễ nghe vang lên, anh nói: “Tôi trả giúp cô ấy.”

Cô thu ngân kia ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Phùng Quang Hiển anh tuấn đẹp trai, vốn dĩ gương mặt đang đen lại lập tức nở nụ cười tươi như hoa trong nháy mắt. Giọng điệu dịu dàng nói: “Thiếu gia Phùng, là anh sao? Anh muốn trả giúp cô ấy à? Hai người quen biết sao?”

“Đương nhiên quen biết, cô ấy là bạn thân nhất của tôi.”

Đôi mắt hoa đào nhỏ dài tà mị của Phùng Quang Hiển hơi nheo lại, nói.

“Được.”

Cô thu ngân vội vàng quẹt thẻ, sau đó đưa thẻ vàng trả lại cho Phùng Quang Hiển, nói: “Thiếu gia Phùng à, khi nào rảnh rỗi chúng ta đi chơi nhé- “Được”

Phùng Quang Hiển vui vẻ đồng ý, nói: “Tôi thích hẹn đi ra ngoài chơi với cô gái nhỏ xinh đẹp như em nhất.”

Cô thu ngân kia mặt cười đầy rạng rỡ.

Mạch Tiểu Miên ở bên cạnh trợn trắng mắt nhìn.

Ngay cả em gái thu ngân mà cũng không tha nữa, xem ra Phùng Quang Hiển đúng là trêu chọc hoa đào khắp nơi mà.

“Cảm ơn anh, thiếu gia Phùng!”

Mạch Tiểu Miên cũng cố ý gọi anh là thiếu gia Phùng, sau đó nhấc túi thức ăn trên bàn thu ngân lên.

“Không cần cảm ơn. Để anh cho!”

Phùng Quang Hiển đưa tay nhận lấy túi lớn túi nhỏ từ cô, nói: “Nhưng nếu em chịu tự mình làm thức ăn mời anh một bữa, anh sẽ rất cao hứng đấy.”

“Chuyện này phải đợi hôm nào rảnh rỗi đã, hôm nay không thể được rồi. Hơn nữa, thức ăn tôi làm cực kỳ khó ăn, đoán chừng anh ăn không nổi đâu.”

“Chỉ cần là em làm, dù khó ăn đi nữa anh cũng có thể ăn đấy. Ai bảo anh thích em như vậy chứ?”

Phùng Quang Hiển nhấc cao túi đồ ăn lên, nhìn thử vào bên trong, sau đó nói: “Nếu em không biết làm thức ăn vậy mua nhiều thế làm gì chứ? Là mua cho mẹ em làm sao? Anh lại phải đi xin ăn rồi.”

“Không phải, hôm nay là sinh nhật của ông nội Kiều Minh Húc. Anh ấy muốn tự mình làm cơm cho ông ăn, coi như quà tặng. Tôi lại không biết làm cơm, nhưng Kiều Minh Húc nói anh ấy biết làm, tôi chỉ phụ trách hỗ trợ thôi.”

Mạch Tiểu Miên nhàn nhạt đáp.

Vừa nghĩ tới việc Kiều Minh Húc bỏ rơi cô, đi cùng Lâm Ngọc, trái tim cô như bị người ta dùng dao đâm mạnh vào Vậy.

“Ồ? Món Tây Kiều Minh Húc làm không tệ đâu”

Trong mắt Phùng Quang Hiển có hơi mất mác, sau đó nhìn khắp bốn phía nói: “Người đâu rồi? Không cùng em đi mua thức ăn sao?”

“Mới vừa có việc nên đi rồi.”

“Anh ta cũng thật là, dù có việc cũng phải để ví tiền lại cho em chứ”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 308


Chương 308

Phùng Quang Hiển trách cứ, nói tiếp: “Thật may là gặp anh làm anh hùng cứu mỹ nhân đấy. Nếu không, đường đường là một phu nhân của Kiều Thị như em, lại không chỉ trả nổi ba nghìn tệ tiên đồ ăn, người ta sẽ cười nhạo đến thối mũi mất.”

“Anh ấy có việc gấp nên vội vã đi. Cũng là do tôi quên mang ví tiền ra cửa, không liên quan đến anh ấy.”

Nghe thấy lời trách móc Kiều Minh Húc, Mạch Tiểu Miên cũng không vui vẻ gì, giải thích giúp anh.

“Được rồi, được rồi, nhìn dáng vẻ bảo vệ chồng của em kìa, đúng là để cho anh hâm mộ đến ghen tị cơ mà. Đi thôi, anh đưa em về.”

Phùng Quang Hiển bước nhanh về phía trước.

Mạch Tiểu Miên đuổi theo.

Hai người trở lại số 1 Hoàng Uyển.

Phùng Quang Hiển sau khi bỏ đồ xuống thì rời đi.

“Thiếu phu nhân, thiếu gia đâu rồi? Không ở cùng một chỗ với cô sao?”

Thím Trương nghỉ ngờ hỏi.

“Ừ, anh ấy còn có chút việc.”

Mạch Tiểu Miên thấy Kiều Minh Húc vẫn chưa về, trong lòng như bị nghẹn lại, bèn ngồi xuống, nhàm chán lấy điều khiển mở tỉ vi ra xem.

Đổi hết chương trình này đến chương trình khác, nhưng làm thế nào cũng không thể tập trung được.

‘Tâm phiền ý loạn.

Điện thoại di động reo lên, là Kiều Thanh gọi điện thoại tới, nói: “Tiểu Miên à, con đừng quên hôm nay là sinh nhật ông nội đấy nhé.”

“Sẽ không quên đâu ông nội à, bọn con vừa mua thức ăn về, đợi một chút sẽ qua ngay ạ.”

“Được được được, ông già này đợi các con đến hiếu thảo.”

Kiều Thành vô cùng cao hứng cúp điện thoại.

Cô ngược lại muốn nhanh chóng tới gặp ông cụ, nhưng vấn đề là, Kiều Minh Húc người này còn chưa thấy trở về. Cũng không biết có bị Lâm Ngọc bắt đi luôn rồi không nữa.

Đang lúc suy nghĩ, điện thoại di động của cô chợt vang lên.

Lần này là Kiều Minh Húc gọi điện tới.

Cô do dự một lúc rồi nhấc máy lên nghe.

“Mạch Tiểu Miên, em ở đâu vậy?”

Giọng nói của Kiều Minh Húc có hơi nóng nảy truy hỏi cô: “Tôi ở siêu thị không tìm thấy em.”

“Tôi về nhà rồi.”

Mạch Tiểu Miên uể oải trả lời lại: “Thức ăn tôi cũng đã mua về rồi, anh còn muốn mua gì nữa thì mua rồi trở về. Ông nội vừa mới gọi điện hối chúng ta đi qua đó.”

“Được.”

Kiều Minh Húc thở phào nhẹ nhõm, cúp điện thoại.

Mới vừa rồi sau khi anh tiễn Lâm Ngọc đi, lập tức quay về siêu thị để tìm Mạch Tiểu Miên. Tuy nhiên tìm khắp nơi đều không được. Đột nhiên có một loại cảm giác bỏ con giữa chợ, bèn vội vàng gọi điện thoại hỏi.

Nghe cô nói đã về nhà, anh mới yên tâm.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 309


Chương 309

Anh vội vàng lấy một vài nguyên liệu chưa chọn, rồi lập tức xách về Hoàng Uyển, lại gặp phải Phùng Quang Hiển.

“Kiều Minh Húc!”

Phùng Quang Hiển nhìn thấy anh, lại nhớ tới vừa rồi Mạch Tiểu Miên ở siêu thị bị em gái thu ngân trách mắng, bèn tức giận ngăn anh lại, ni ó người chồng nào trông giống như anh sao?”

“Làm sao?”

Kiều Minh Húc không hiểu sự tức giận của Phùng Quang Hiển từ đâu tới.

“Anh cùng Mạch Tiểu Miên đi siêu thị mua đồ, sau lại bận việc vội vã rời đi, để cô ấy một mình không mang theo ví tiên ở chỗ đó. Lại còn nhiều đồ như vậy. Anh có biết cô ấy vì không mang tiền, không thể trả được, cuối cùng có bao nhiêu lúng túng không hả?”

Phùng Quang Hiển tức giận trách cứ.

Kiều Minh Húc u ám nhìn anh ấy, nói: “Sau đó thì thế nào?”

“Sau đó tôi giúp cô ấy trả tiền.”

“Bao nhiêu?”

“Ba nghìn năm trăm tệ. May còn có tôi!”

Phùng Quang Hiển vốn không để ý đến chút tiền này, nhưng mà vì tức giận nên bèn đưa tay về phía Kiều Minh Húc.

“Không mang theo nhiều tiền mặt như vậy, lát nữa tôi sẽ chuyển sau.”

Kiều Minh Húc nhìn anh ấy, nói: “Tóm lại, cảm ơn anh, tôi đi trước.”

Nói xong, anh nhanh chóng đi lướt qua bên người Phùng Quang Hiển, tiến vào Hoàng Uyển.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh, bèn làm ra vẻ không thèm quan tâm, cười nhạt hỏi: “Về rồi? Đồ cũng mua xong?”

“ừ”

Kiều Minh Húc nhìn gương mặt bình tĩnh của cô, nói: “Thật xin lỗi, để em một mình ở lại siêu thị.”

“Không sao, tôi cũng không phải trẻ con, vẫn có thể tìm được đường về nhà.”

Mạch Tiểu Miên cố bày ra vẻ mặt thản nhiên, nói: “Lúc đó tôi không mang theo ví, có chút lúng túng. May mà gặp được Phùng Quang Hiển, bèn mượn tiền anh ấy.”

“Đợi lát nữa tôi sẽ trả lại tiền cho Phùng Quang Hiển.”

Kiều Minh Húc gật đầu, nói.

“Chúng ta về đại viện nhà họ Kiều đi, mọi người đều đang đợi chúng ta rồi đấy.”

“Được.”

Kiều Minh Húc đưa thức ăn vừa mua xong cho thím Trương bỏ vào cốp xe.

Hai người lên xe.

Bởi vì trong lòng có trở ngại, nên Mạch Tiểu Miên trở nên có hơi yên lặng, không muốn nói chuyện nhiều, cũng không biết nên nói gì cho phải.

‘Tâm tình của Kiều Minh Húc lại phức tạp.

Dọc đường đi.

Anh yên lặng lái xe.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 310


Chương 310

Mạch Tiểu Miên yên lặng ngồi ở phía sau, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa kính.

Xe chậm rãi lăn bánh trên đường…

“Dừng xe một chút!”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy bác gái ở bên đường đang bày bán khoai lang nướng, đột nhiên rất muốn ăn.

Kiều Minh Húc dừng xe lại, nghi ngờ hỏi: “Muốn làm gì?”

“Tôi muốn ăn khoai lang nướng.”

Mạch Tiểu Miên đẩy cửa xe ra, chạy tới.

“Là Tiểu Miên à!”

Bác gái kia vừa liếc mắt đã nhận ra cô, nhiệt tình chào hỏi: “Muốn ăn khoai lang nướng sao?”

“Muốn ạ. Cho con toàn bộ chỗ này nhé!”

Mạch Tiểu Miên chỉ vào chỗ khoai lang đỏ đang được nướng trên bếp lò kia, nói: “Con mang cho mọi người ăn nữa”

“Được”

Bác gái dùng túi giấy bọc khoai lang nướng vào, đưa cho.

cô, nói: “Đưa bác năm mươi tệ thôi là được.”

Mạch Tiểu Miên đưa tờ một trăm tệ cho bà, nói: “Bác gái à, năm mươi tệ là hời cho con rồi, nhất định phải một trăm tệ mới đủ. Đừng thối lại cho con.”

“Ha ha”

Bác gái kia cười vui vẻ, sau đó nhìn người ngồi trong xe, thấy Kiều Minh Húc mở cửa xe xuống, quay đầu nhìn về phía bên này, bèn hạ thấp giọng, thần bí hỏi: “Người đàn ông trong xe là bạn trai của con sao?”

“Là chồng con ạ!”

Mạch Tiểu Miên mím môi cười một tiếng.

“Dáng dấp trông đẹp trai quá, xe cũng sang nữa. Có vẻ có tiền thật, không tệ, con gả đúng người Bác gái gật đầu khen ngợi nói.

“Cám ơn ạ!”

Mạch Tiểu Miên cười, vừa định xách khoai lang đỏ muốn đi, thì nghe bác gái ở phía sau lưng nói một câu: “Đúng rồi, hôm qua bác nhìn thấy người bạn trai nhỏ trước kia của con. Lần này bác thấy rất rõ, thật sự là cậu ấy. Bác còn gọi cậu ấy lại, hỏi có còn nhớ mình không. Nhưng mà cậu ấy chỉ nhìn bác một cái, cũng không nói lời nào, đã vội vã rời đi. Không hiểu sao cậu ấy lại không lễ phép như vậy, trước.

kia cũng không phải như vậy. Tiểu Miên con không chọn cậu ấy, thật sự là đúng rồi đấy.”

Nghe bà nói như vậy, Mạch Tiểu Miên bèn dừng bước lại, vội vàng quay đầu lại hỏi: “Bác chắc chắn là anh ấy sao?”

“Thật đấy. Khóe mắt cậu ấy không phải có nốt ruồi son sao? Bác chắc chắn không thể nhận nhầm được.”

Bác gái dùng giọng điệu chắc chắn nói.

Đúng vậy, trên mắt trái của Trình Đông Thành có nốt ruồi son giống như con gái vậy, điều này càng làm tăng thêm mấy phần quyến rũ cho đôi mắt của anh ấy, là ký hiệu đặc biệt của bản thân.

Khi đó Mạch Tiểu Miên còn luôn cười anh ấy có nốt rưồi mỹ nhân.

Nếu như bác gái đã nhận ra, mặt mũi giống như Trình Đông Thành, lại còn có nốt rưồi son, vậy chắc hẳn là anh ấy không sai.

Cô cố gắng nhớ lại thi thể đã từng nhìn thấy ở Mỹ kia.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 311


Chương 311

Lúc ấy, mặt mũi đều bị nổ tung, loáng thoáng có thể nhận ra đó là dáng vẻ của Trình Đông Thành. Còn về phần nốt ruồi son kia, đã không còn nhìn ra hình dạng nữa.

“Bác gái, bác thật sự thấy rõ sao?”

Cô lo lắng hỏi “Thấy rõ thật mà, bác gái đây dù già rồi, nhưng còn chưa đến nỗi hoa mắt đâu.”

Bác gái cực kỳ khẳng định nói: “Đợi khi nào gặp lại cậu ấy, bác nhất định sẽ chụp lại một tấm hình cho con nhìn. Đúng rồi, Tiểu Miên, con để lại số điện thoại di động cho bác. Khi nào gặp lại cậu ấy, bác sẽ nói cho con.”

Bà liếc mắt nhìn Kiều Minh Húc trong xe, suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Như vậy cũng không tốt lắm, con đã kết hôn rồi, bạn trai trước kia đều đã là quá khứ, cũng nên quên đi thôi, tránh cho hôn nhân của các con ầm ï không vui. Dù sao Trình Đông Thành kia cũng không có gì tốt cả.”

“Không phải như vậy đâu ạ.”

Mạch Tiểu Miên giải thích nói: “Con muốn biết về anh ấy, là bởi vì mấy năm trước, anh ấy đã chết. Con còn nhìn thấy thi thể của anh ấy. Bây giờ anh ấy lại đột nhiên xuất hiện, con rất muốn biết, rốt cuộc có phải là anh ấy hay không, người chết phải chăng lại là người khác.”

“Hả?”

Bác gái kia kinh ngạc sợ hãi kêu lên: “Cậu ấy chết rồi sao?

Bác không phải là gặp quỷ sống đấy chứ?”

“Chắc chắc không phải là quỷ. Con cũng đã từng nhìn thấy anh ấy hai lần. Bác gái à, con đưa số điện thoại của con cho bác. Lần sau nếu bác có cơ hội nhìn thấy anh ấy lần nữa, thì lập tức chụp một tấm hình, rồi liên lạc với con nhé, được không ạ?”

Mạch Tiểu Miên viết số điện thoại di động lại cho bác gái kia.

“Được được được.”

Bác gái vội vàng nhớ kỹ số điện thoại của cô, lẩm bẩm nói: “Trên đời này có người chết sống lại sao, thế giới này thật đúng là kỳ lạ mà” ï Mạch Tiểu Miên nói cảm ơn, sau đó xách khoai lang nướng lên xe ngồi xuống.

“Em thích ăn khoai lang nướng sao?”

Kiều Minh Húc quay đầu liếc mắt nhìn cô hỏi.

“ừ”

Trong đầu Mạch Tiểu Miên đang nhớ tới Trình Đông Thành, nên giọng điệu lúc trả lời anh có vài phần không bình tĩnh lắm.

“Thấy em cùng bác gái kia trò chuyện rất vui vẻ với nhau, khách quen sao?”

“Ừ, lúc trước khi còn đi học, bà ấy thường đến bán khoai lang nướng trước của trường học bọn tôi, thế nên mới quen biết.”

Mạch Tiểu Miên cầm lấy một củ khoai nóng hổi từ túi giấy ra, rồi hỏi anh: “Anh có muốn ăn không?”

“Tôi đang lái xe.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn khoai lang nướng trên tay cô, nói: “Huống chỉ, loại đồ nướng ven đường này rất không hợp vệ sinh, tôi không ăn được đâu.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 312


Chương 312

“Được rồi, vậy tôi ăn.”

Bởi vì tâm trạng của Mạch Tiểu Miên đang ảm đạm, cho nên lúc này rất cần ăn bổ sung thứ gì đó, vì vậy bèn lột vỏ bắt đầu ăn vào.

Mùi thơm của khoai lang nướng nhanh chóng tràn ngập khắp xe.

Trước kia, Kiều Minh Húc ghét nhất là người khác ngồi ở trong xe anh ăn gì đó, cảm thấy vô cùng bẩn.

Nhưng đối với việc Mạch Tiểu Miên ngồi ăn khoai lang nướng, anh lại rất khoan dung, thậm chí còn câu dân con sâu thèm ăn ở trong bụng anh nữa chứ. Anh bỗng nhiên cũng rất muốn ăn một miếng, vậy nên bèn nói: “Nhìn em ăn ngon như vậy, cho tôi ăn thử một miếng xem thử có thật sự thơm ngon như thế không.”

Lúc này trong lòng của Mạch Tiểu Miên cũng không bình tĩnh, nghe anh nói như vậy, dù muốn hay không, cô cũng đưa củ khoai lang lột vỏ mình đã ăn một nửa tới miệng anh.

Kiều Minh Húc nhìn thấy củ khoai lang nóng hổi, thơm ngát kia, bèn cúi đâu căn một miếng.

“Ừ, đúng là rất ngọt ngào, khó trách em lại thích ăn như vậy.

Anh nuốt xuống, gật đầu nói.

Mạch Tiểu Miên rút tay về, cúi đầu cắn một miếng khoai lang nướng.

“Cho tôi thêm một miếng.”

Sau khi tổng giám đốc Kiều ăn một miếng, liền bị hương vị ngọt ngoài của khoai lang đỏ nướng kia hấp dẫn, còn muốn ăn miếng thứ hai.

Mạch Tiểu Miên lại đưa tới.

Kiều Minh Húc cúi đầu cắn một miếng.

Mạch Tiểu Miên lùi về, cũng ăn một miếng, sau đó lại duỗi tay đút cho anh.

Hai người một miếng rồi lại một miếng, ăn xong cả củ khoai lang nướng đỏ.

Sau khi ăn xong, Mạch Tiểu Miên lại phát hiện có gì đó không đúng lắm, bèn nói: Kiều Minh Húc, hình như vừa rồi anh mới ăn phải rất nhiều nước bọt của tôi. Anh không có cảm giác buồn nôn sao?”

“Em cũng ăn rất nhiều nước bọt của tôi.”

Kiều Minh Húc không cho là đúng, nói.

Thật ra thì vừa rồi lúc ăn miếng đầu tiên, anh cũng biết củ khoai lang đỏ kia đã bị Mạch Tiểu Miên cản qua. Tuy nhiên, còn chưa kịp để ý, ngược lại trong lòng anh còn mơ hồ có cảm giác hưng phấn, phát hiện ăn củ khoai lang nướng cô đã ăn qua rồi càng ngon hơn.

“Tôi không có bệnh sạch sẽ.”

Mạch Tiểu Miên tranh cãi nói.

“Đối với em, tôi không có cách nào sạch sẽ cả.”

Kiều Minh Húc nói.

“Là bởi vì tôi rất sạch sẽ sao?”

Mạch Tiểu Miên không nhịn được hỏi.

“Trông em sạch sẽ? Cả người em đầy mùi hôi thối của bác sĩ pháp y thì có ấy!”

Kiều Minh Húc hừ lạnh nói.

“Trên người anh cũng đầy mùi tiền! Cho nên mùi hôi của chúng ta cũng ngang ngửa nhau thôi, đừng ở đó mà chê nhau. Chúng ta tiếp tục ăn khoai lang nướng nào!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 313


Chương 313

Mạch Tiểu Miên nói xong, lại lấy một củ khoai lang nướng khác từ trong túi giấy ra, lột vỏ, bỏ vào miệng mình trước, sau đó lại đưa cho Kiều Minh Húc.

“Tự em ăn đi, tôi lái xe!”

Kiều Minh Húc nhìn củ khoai lang nướng đỏ mềm mịn đã bị cô cắn, đột nhiên lại rất khát nước, bèn vội vàng nói.

“Được rồi, vậy tôi tự ăn. Còn nhiều lắm, đợi lát nữa tới nhà anh ăn sau.”

Mạch Tiểu Miên rụt tay về, vừa ăn khoai lang nướng vừa nói.

“Lại là nhà tôi sao?”

Kiều Minh Húc bất mãn nói.

“Không phải nhà anh, vậy nhà ai hả?”

“Đừng quên, bây giờ em là con dâu của nhà họ Kiều.”

“Ồ ồ ồ, tôi biết rồi, nên là nhà của chúng ta”

Mạch Tiểu Miên vội vàng nói: “Đợi lát nữa tới nhà chúng ta, anh lại tiếp tục ăn nhé. Tổng cộng mua mười củ, đủ cho cả nhà cùng ăn. Chỉ là không biết người nhà anh, à không phải, người nhà chúng ta đều quen ăn đồ cao cấp rồi, không biết có thể ăn khoai lang nướng ven đường không nhỉ?”

“Em gái tôi đặc biệt thích ăn khoai lang nữa. Còn những người khác thì không rõ lắm.”

Kiều Minh Húc đáp.

“Vậy tôi cùng Mai Kim lại có sở thích chung nữa rồi. Ha ha, tôi thật sự rất thích cô bé, nhiệt tình năng động. Nhìn cô bé giống như nhìn thấy mặt trời vậy, không hề có chút mây mù nào cả.

“Cũng được. Từ nhỏ con bé đã rất hoạt bát đáng yêu rồi.”

Kiều Minh Húc nói đến em gái, khóe miệng cũng bất giác mỉm cười nhếch lên.

Mặc dù là em gái cùng cha khác mẹ, nhưng anh vẫn rất yêu mến cô bé, cô bé cũng luôn thích dính anh.

Trước kia, mỗi lân nghe cô bé ngọng nghịu gọi anh trai, tâm tình anh liền trở nên tốt hơn, không khỏi ôm hôn cô bé.

Cũng bởi vì là em gái, nên anh đối với mẹ kế Trịnh Thái Mai có vài phần hời hợt, dần dần xem bà như một người mẹ mà đối đãi.

Dĩ nhiên, không thể nào giống như mẹ ruột được.

“Trước đây, tôi thường nghe người khác nói, em chồng rất khó sống chong. Con dâu mới về nhà chồng sợ nhất chính là gặp phải em chồng chanh chua. Mà cô em chồng Mai Kim này lại rất dễ mến, không hề làm khó tôi, tôi đúng là may mắn mà”

Mạch Tiểu Miên nghĩ đến người một nhà họ Kiều thật ra đều vô cùng dễ chung sống, làm người rất khiêm tốn, bèn nói: “Tính cách người nhà họ Kiều các anh đều rất tốt, cũng dễ dàng sống chung. Đoán chừng đây chính là nguyên nhân quyết định bọn anh có thể thành công đứng trên đỉnh như vậy.”

“Nhà chúng tôi vẫn luôn giữ gìn quy của tổ tiên để lại, bầu không khí truyền thống của gia đình xem như không tệ, chỉ có tính cách của tôi hơi khác biệt.”

Kiều Minh Húc đáp.

“Ôi chao! Không ngờ anh còn lại biết mình biết ta như thế đấy.

Mạch Tiểu Miên cười nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 314


Chương 314

“Nhưng mà sau này tính cách của tôi cũng không phải là kém nhất nữa rồi!”

“Vậy là ai?”

Mạch Tiểu Miên nghỉ ngờ hỏi.

“Em đấy, có em đội sổ, tôi cũng không sợ kém nhất.”

Mạch Tiểu Miên dù trợn trắng mắt, nhưng trong lòng bất giác lại cảm thấy ngọt ngào. Bởi vì anh đối xử với cô như người trong nhà.

Tuy nhiên.

Chỉ là người nhà ba năm mà thôi.

ôi Cô phát hiện mình bắt đầu có hơi tham lam rồi.

Khi lòng tham xuất hiện, thì đau khổ cũng đã tới rồi.

Nghĩ tới đây, cô vội vàng cắt đứt suy nghĩ tham lam kia của mình.

Ba năm thì ba năm thôi, trải qua một lần tốt đẹp, đã đủ để cô cảm nhận được không ít ấm áp rồi.

Nghĩ vậy, trong lòng cô cũng thông suốt thoải mái hơn.

Quay lại nhà họ Kiều.

Mạch Tiểu Miên cầm theo khoai lang nướng đỏ, Húc như thấy được bảo bối trân quý nhất thế gian vậy, vui mừng kêu lên: “Khoai lang nướng sao, em thích nhất là khoai lang nướng đấy. Chị dâu à, em yêu chị chết đi được.”

“Rốt cuộc là em yêu khoai lang nướng, hay là yêu chị dâu hả?”

Kiều Minh Húc nhìn thấy dáng vẻ phấn khích của em gái, bèn cười hỏi.

“Yêu khoai lang nướng, cũng yêu cả chị dâu nữa.”

Kiều Mai Kim đáp.

Có phải em không thương người anh này nữa rồi không?”

“Không thương, anh có chị dâu thương yêu là đủ rồi.”

Kiều Minh Húc không kịp chờ đợi mà chia khoai lang nướng cho vợ chồng KHV cùng Kiều Thanh.

Mạch Tiểu Miên cho rằng những người giàu có, từ nhỏ đã ăn sung mặc sướng như bọn họ, một bữa ăn có thể phung phí hơn mười nghìn tệ, sẽ không thích món khoai lang nướng đỏ này.

Không ngờ, bọn họ đều rất thích, ngay cả một phu nhân cao quý như Trịnh Thái Mai cũng ăn rất nhiệt tình.

“Khoai lang nướng không tệ, đã nhiều năm rồi ông chưa ăn lại”

Kiều Thanh vừa ăn vừa gật đầu nói: “Lương thực như khoai lang đỏ này có rất nhiều chất dinh dưỡng, ngày mai phải nói Tiểu Lý đi chợ mua ít khoai lang về mới được.”

“Ông nội, nhớ chia cho con với.”

Kiều Minh Húc cũng cầm một củ khoai lang nướng lên, vừa lột vỏ vừa nói.

“Ôi ôi ôi, mắt em không phải là xuất hiện ảo giác đấy chứ?”

Kiều Minh Húc nhìn thấy Kiều Minh Húc cầm khoai lang nướng lên ăn, bèn nói: “Anh mà cũng ăn đồ bán ven đường sao, đúng là làm người ta giật cả mình mài!”

“Có cần phải nói khoa trương vậy không?”

Kiều Minh Húc đưa tay võ đầu cô một cái, nói: ‘Không có cách nào khác cả, đi theo người thích ăn đồ ven đường như chị dâu của em, anh không ăn thì chỉ có nước để bụng đói thôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 315


Chương 315

“Chậc chậc, sức mạnh của tình yêu đúng thật là vĩ đại mà.”

Kiều Mai Kim cực kỳ hâm mộ nhìn Mạch Tiểu Miên, nói: “Chị dâu à, năng lực khiến người khác thay đổi của chị thật sự quá mạnh rồi. Chị biết không? Trước kia em thích mua khoai lang nướng nhất, muốn chia sẻ với anh ấy. Nhưng mà, cho dù là uy h**p hay dụ dỗ, anh ấy vẫn luôn chê bai, cảm thấy đồ ăn lề đường rất bẩn. Kết quả, chị vừa tới, trong nháy mắt đã khiến anh ấy ăn được khoai lang nướng. Em kiến nghị khi nào chị rảnh rỗi nên mang anh ấy đi ăn mấy món nướng ngoài trời phải xếp hàng để mua ấy, để xem thử anh ấy có thể ăn được hay không.”

“Con bé ngốc này, đừng hòng ở đó mà có ý đồ xấu, mấy sạp nướng lề đường mất vệ sinh như vậy. Cho dù chết đói anh cũng không ăn đâu.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn Kiều Mai Kim nói.

“Chị dâu muốn ăn, anh chắc chắn cũng muốn đi ăn theo, không tin thì cứ đợi mà xem.”

Kiều Mai Kim ghé môi vào tai Mạch Tiểu Miên, nói: “Chị dâu, lúc nào rảnh chị nhất định phải lừa anh ấy đến mấy sạp nướng lề đường, sau đó chọn món ruột già heo mà anh ấy ghét nhất nhé. Hắc hắc.”

“Được”

Trong đầu Mạch Tiểu Miên lúc này đã hiện lên hình ảnh như vậy: Kiều Minh Húc toàn thân sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi trần, ngồi trên chiếc ghế đẩu đầy dầu mỡ của sạp nướng ven đường. Anh che miệng, nhìn đĩa ruột già heo xào vàng ươm mà nôn mửa…

Nghĩ đến cảnh tượng này, cô lập tức cảm thấy vui vẻ hẳn ra.

Thật sự hy vọng một ngày nào đó có thể làm như vậy, để xem thử kết quả phản ứng của anh thế nào.

Kiều Minh Húc nhìn thấy bọn cô ghé tai vào nhau, hơn nữa còn lộ ra nụ cười không có ý tốt gì, liền cau mày n‹ “Không phải là bọn em muốn lập mưu hãm hại gì anh đấy chứ?”

“Không có!”

Kiều Mai Kim cùng Mạch Tiểu Miên đồng thời lên tiếng nói: “Tuyệt đối không dám”

“Còn đồng thanh đồng lòng vậy nữa chứ! Xem ra chắc chắn không phải là chuyện tốt gì. Kiều Mai Kim, em dám xúi giục người đơn thuần như Mạch Tiểu Miên lập mưu hại anh, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho em đâu!”

Kiều Minh Húc dùng giọng điệu đe dọa nói với em gái.

“Chậc chậc, người đơn thuần như Mạch Tiểu Miên à!”

Kiều Mai Kim bất mãn trề môi, nói: “Anh à, anh muốn khen ngợi chị dâu, thì cũng không nên hạ thấp em vậy chứ. Em gái của anh cũng là một người cực kỳ, cực kỳ đơn thuần đấy!”

“Ồ,em đúng là cực kỳ, cực kỳ đơn thuần.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô bé, nói tiếp: “Tóm lại, đừng dạy hư chị dâu của eml”

“Tuân lệnh!”

Kiều Mai Kim làm động tác chào kiểu quân đội, chọc cho mọi người cười lên.

Sau khi mọi người ăn khoai lang nướng xong, Kiều Minh Húc cùng Mạch Tiểu Miên liền tiến vào phòng bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa cho cả nhà.

Đầu bếp gia đình cũng được cho nghỉ.

Trong phòng bếp lúc này cũng chỉ còn có hai người bọn họ.

Sau khi vào bếp, Kiêu Minh Húc lấy một chiếc tạp dề sạch sẽ trên tường xuống, đưa cho Mạch Tiểu Miên, nói: “Đeo vào!”

“Được”

Mạch Tiểu Miên nhận lấy, mặc vào người.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 316


Chương 316

“Rất tốt, trông giống một nữ đầu bếp vậy.”

Kiều Minh Húc nhìn cô mang tạp đề hoa nhí kia, cảm giác vô cùng thuận mắt, đặc biệt dịu dàng.

“Anh cũng mang vào đi!”

Mạch Tiểu Miên lấy thêm một chiếc tạp đề khác xuống, đeo vào cho anh, sau đó nói: “Để xem trông anh có giống một ông chồng mẫu mực không nào.”

Kiều Minh Húc mang tạp đề vào xoay một vòng, khiến Mạch Tiểu Miên không nhịn được cười.

Vóc người cao lớn của anh lại mang một chiếc tạp đề hình cá heo nhỏ dễ thương, trông dáng vẻ có mấy phần ngốc.

nghếch.

“Cười cái gì mà cười? Bắt đầu làm việc nào!”

Kiều Minh Húc thấy cô cười, lỗ tai hơi đỏ lên, ra lệnh nói.

“Tuân lệnh!”

Mạch Tiểu Miên cũng học theo dáng vẻ của Kiều Mai Kim, nghịch ngợm chào kiểu quân đội.

Kiều Minh Húc đưa tay qua, búng trên trán cô một cái, nói: “Mai Kim làm động tác này rất dễ thương, em làm động tác.

này lại trông giống hệt một nữ quân nhân nghiêm túc vậy.

Không đáng yêu chút nào cả. Mau rửa rau phối hợp với tôi nào.”

“Được rồi!”

Mạch Tiểu Miên che cái trán bị đạn bắn đỏ bừng của mình, lẩm bẩm nói: “Không đáng yêu thì thôi.”

Nói xong, cô lập tức ngoan ngoãn lấy thức ăn ra, bắt đầu bận rộn.

Kiều Minh Húc xắn tay áo lên, bắt đầu bận bịu công việc của mình.

Mạch Tiểu Miên thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, phát hiện lúc chế biến nguyên liệu, trông anh khá là nghiêm túc, hệt như hoàn toàn không để ý mọi thứ xung quanh vậy.

Ánh mặt trời ấm áp buổi trưa xuyên thấu qua khung cửa sổ, chiếu vào mặt anh, làm tăng thêm mấy phần dịu dàng hiền hòa.

Một người đàn ông nghiêm túc làm việc là đẹp trai nhất!

Cô không khỏi nhớ lại những lời này.

Rửa xong xà lách, cô bèn hỏi anh nên cắt thịt thế nào.

Kiều Minh Húc nói cho cô biết từng bước.

Mạch Tiểu Miên dựa vào hướng dẫn của anh, đem thịt cắt vô cùng đẹp mắt, chỉnh tề. Sau đó phần việc còn lại, là công việc của Kiều Minh Húc.

“Tốt lắm!”

Kiều Minh Húc nhìn những miếng thịt được cắt chỉnh tề kia, bèn nói: ‘Không làm bác sĩ pháp y nữa thì em có thể đi xin làm trợ thủ đặc biệt của đầu bếp, kỹ năng dùng dao đúng là quá điêu luyện.”

“Hắc hắc, bình thường đều nhờ phẫu thuật tử thi huấn luyện ra”

Mạch Tiểu Miên không thể ngăn miệng mình lại.

Kiều Minh Húc cau mày, nói: “Mạch Tiểu Miên, em có biết lúc nấu ăn không nên nói ra từ thi thể không hả? Thật là buồn nôn mà!”

“Được được được, là do thói quen nghề nghiệp của tôi, không kiềm chế được mà thốt ra ấy mà.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 317


Chương 317

Mạch Tiểu Miên cũng biết mình không đúng, bèn vội vàng nhận sai.

Kiều Minh Húc không để ý tới cô nữa, bắt đầu xử lý việc của mình.

“Tạp đề của tôi bị lỏng, em buộc lại giúp tôi một chút.”

Lúc nãy Kiều Minh Húc đang bận tay xử lý nguyên liệu nên tạp đề chưa được buộc chặt, dẫn đến bây giờ đột nhiên lại bị bung ra. Anh bèn kêu Mạch Tiểu Miên tới giúp.

Mạch Tiểu Miên đi tới, đưa hai tay vòng qua thắt lưng anh để cột tạp đề lại…

Ai biết được tay cô lại hơi ngắn, trực tiếp chạm vào hai bên eo anh, dáng vẻ như muốn ôm lấy anh vậy.

Mà khi nhìn thấy sống lưng của anh, Mạch Tiểu Miên đúng là sinh ra một loại cảm giác muốn ôm anh, chợt cảm thấy xúc động.

Đầu óc nghĩ như vậy nên tay chân cũng ma xui quỷ khiến làm theo, ôm anh…

Kiều Minh Húc cứng đờ cả người, trái tim đập hỗn loạn cả lên, hô hấp như ngưng lại. Một luồng nhiệt bốc lên từ bụng dưới…

Mạch Tiểu Miên cũng cảm giác cơ thể anh cứng đờ lại.

Dựa vào hiểu biết của cô đối với cơ thể người, khi ai đó đột nhiên cứng đờ lại, đó là bởi vì khẩn trương đến cao độ.

Dĩ nhiên, khi cô phát hiện hai tay của mình ôm lấy thắt lưng anh thì cũng rất khẩn trương, bèn vội vàng buông ra, đỏ mặt né sang một bên.

Sau khi Kiều Minh Húc đỡ bớt khẩn trương, anh bèn quay đầu nhìn Mạch Tiểu Miên.

Nhìn thấy cô cúi đầu, mặt đỏ bừng như một đứa trẻ làm chuyện gì sai vậy.

Kiểu thẹn thùng như một chú thỏ nhỏ hốt hoảng đó, lập tức rơi vào trong mắt anh, trong lòng nổi lên vô số rung động.

Anh nuốt nước bọt, đột nhiên nghiêng đầu, hôn nhẹ lên gò má cô, nhanh chóng chạm môi…

Mạch Tiểu Miên cả người ngây cả ra, đầu óc như bị thiếu dưỡng khí vậy, trống rỗng, hai mắt trợn to…

Trái tim Kiều Minh Húc lúc này giống như có một chú nai chạy loạn vậy, trực tiếp đập mạnh.

Trên môi hình như còn vương vấn mùi thơm của gò má mềm mại ấy, một sự ngọt ngào khó tả…

Anh đưa tay chạm lên môi mình, hóa giải cảm giác lúng túng, ho khan một tiếng, nói: “Đây là trả lại để trừng phạt em, em đừng đứng đó ngây ngốc nữa, nhanh đi cắt thức ăn cho tôi đi!”

Nói xong, anh bèn vội vàng cầm đũa lên, không ngừng đánh trứng, khuấy trứng…

Mạch Tiểu Miên từ kinh ngạc đến ngây người phản ứng lại, vội vàng cầm một nắm cần tây lên, cắt dọc…

Từ những miếng cần tây được thái không đều, có thể biết được trái tim của cô lúc này còn hồn loạn hơn cả những quả trứng dưới tay Kiều Minh Húc…

Hai người không ai lên tiếng…

Chỉ có âm thanh khuấy trứng, cùng tiếng thái dao trên thớt…

Bầu không khí lại một lần nữa rơi vào trong sự mập mờ lạ lùng…

Kiều Mai Kim ló đầu vào phòng bếp, cầm điện thoại di động lên chụp mấy tấm hình lúc bọn họ đang chăm chú làm việc, sau đó kêu la: “Anh trai, chị dâu, hai người đứng lại gần một chút, thân mật hơn để em chụp tấm hình cho hàng trăm nghìn người hâm mộ đôi vợ chồng son cùng nhau xuống bếp nào.”

“Đừng làm rộn.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 318


Chương 318

Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô, nói: “Nếu còn đến quấy rầy công việc của anh, anh sẽ để em vào đây làm đấy nhé!”

“Em không làm đâu!”

Kiều Mai Kim chu miệng, nói: “Ông nội bảo hai người nấu cơm, em phải nên hiếu thuận, tuyệt đối nghe theo lời của ông nội, không bận bịu vào giúp làm gì, càng không muốn làm kỳ đà cản mũi đâu.”

“Lười tranh cãi với em! Không giúp được việc gì thì nhanh ra ngoài cho anh, đừng cản trở bọn anh làm việc.”

Kiều Minh Húc liếc nhìn cô bé nói.

“Đi ra ngoài thì đi ra ngoài thôi, không phải anh sợ em ở trong phòng bếp làm trở ngại anh “anh anh em em” gì đó với chị dâu đấy chứ? Hừ, hai người phải chú ý có chừng mực nhé, đừng để cảm xúc mạnh mẽ đến nỗi có bé cưng trong phòng bếp đấy!”

Kiều Mai Kim cười đểu nói.

“Kiều Mai Kim, đây là lời một cô gái nhỏ như em nên nói sao?”

Kiều Minh Húc đỏ mắt, nói: “Xem mấy tiểu thuyết trên mạng rồi tư tưởng không thuần khiết chút nào! Mau cút ra ngoài cho anhl”

“Đúng vậy, em không thuần khiết, không thuần khiết chút nào đâu. Anh thì trong sáng lắm. Cút thì cút thôi. Làm cơm nhanh đi, bọn em sắp chết đói rồi đây này.”

Kiều Mai Kim vừa mới chạy ra ngoài, vừa quay đầu nói với Mạch Tiểu Miên một tiếng: “Chị dâu à, đợi tí nữa xem tin nhắn Wechat em gửi nha.”

Nói xong, cô bé bèn nhanh chân chạy trốn mất.

“Con bé này!”

Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên, nói: “Cái miệng kia được nuông chiều quen rồi mà, thật sự không có cách nào bắt chẹt được nó.”

“Đáng yêu thật.”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, nghĩ đến cảm xúc mạnh mẽ trong phòng bếp gì đó mà Kiều Mai Kim nói, suy nghĩ chợt trở nên hơi kỳ quái.

Kiều Minh Húc lại tiếp tục bận rộn…

Hai người phối hợp với nhau, Kiều Minh Húc đầu bếp chính, bắt đầu bày lên bàn trong nhà ăn một bữa tiệc lớn.

Cà ri hải sản, cá tuyết chiên xù, tôm hấp lá chanh, mì spaghetti, bò bít tết sốt tiêu đen, tôm bọc khoai tây nướng, bắp cải xào, xà lách trộn nấm bào ngư, canh hành Paris…

Hương vị cùng màu sắc đều đủ, nhìn vẻ ngoài có thể thấy hoàn toàn không hề kém so với thức ăn ngoài tiệm cơm Tây.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy thôi cũng đã say mê.

Nếu như không phải vì quan tâm đến hình tượng, cô đã ở trong phòng bếp ăn vụng từ lâu rồi.

Trước kia, cô vẫn luôn cho rằng, con cái trong những gia đình giàu có đều là người giúp việc cơm bưng nước rót, quần áo dâng tới tận tay, chỉ cần vui vẻ hưởng thụ sinh hoạt là được, không thể nào xuống phòng bếp được cả.

Vừa rồi lúc nhìn thấy anh bày thức ăn ra đĩa, không hề qua loa chút nào, cũng không cho phép có bất kỳ sự bài trí khó coi nào xuất hiện.

“Ôi, thật lâu rồi chưa được ăn món Tây anh làm, trông ngon quá.”

Kiều Mai Kim khoa trương kêu la.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 319


Chương 319

Mọi người lục tục ngồi vào vị trí của mình.

Mạch Tiểu Miên ngồi xuống bên cạnh Kiều Minh Húc.

“Ừ, không tệ-”

Kiều Mai Kim hài lòng nhìn một bàn thức ăn, nói: “Thức ăn được cắt rất điêu luyện, chắc là công lao của Tiểu Miên nhỉ”

“Đúng vậy, ông nội. Tiêu Miên phụ trách rửa rau, cắt thịt.

Còn con phụ trách xử lý phần còn lại.”

Kiều Minh Húc đáp.

“Ừ, giữa vợ chồng, nhất định phải biết phối hợp lẫn nhau, thế mới có thể làm nên chuyện được. Nếu như không có kỹ thuật cắt thức ăn điêu luyện này, cho dù tài nghệ nấu nướng của con có khá hơn nữa, lúc bày ra, cũng không thể được như vậy. Đương nhiên, cũng phải khen kỹ năng nấu ăn của con rất tốt, nhưng con cũng đừng coi thường người làm công việc trước đó cho mình. Minh Húc, con đừng quên, trong nhà có vợ hiền hỗ trợ, người đàn ông mới có thể yên tâm công tác ở bên ngoài, phát triển tiền đồ. Còn Tiểu Miên à, con làm vợ cũng phải lặng lẽ hỗ trợ cho chồng mình nhé.”

Kiều Thanh bắt đầu dạy dỗ bọn họ trước khi ăn cơm.

“Vâng, thưa ông nội.”

Kiều Minh Húc cùng Mạch Tiểu Miên đồng thanh trả lời.

“Ừ, bát tự của hai con cực kỳ hợp nhau, có thể hỗ trợ lẫn nhau, giúp đối phương thịnh vượng hơn. Tâm tính của bọn con cũng cực kỳ tốt, ở chung một chỗ, người ông nội này cũng rất yên tâm, chỉ còn đợi chắt ra đời nữa thôi, nối dõi tông đường bốn đời nhà chúng ta…”

Kiều Thanh hài lòng nói.

“Ông nội, bọn con sẽ cố gắng.”

Kiều Minh Húc đáp, sau đó nhìn Mạch Tiểu Miên một cái.

Mạch Tiểu Miên mặt hơi đỏ, trong lòng lẩm bẩm nói thầm: Cố gắng cái rắm ấy, hai chúng ta chỉ là vợ chồng giả, trừ khi liếc mắt cũng có thể mang thai. Nếu không, đứa bé từ đâu rơi xuống cơ chứ?

Mà lúc này trong đầu Kiều Minh Húc, cũng không tự chủ mà tưởng tượng ra đứa bé của anh cùng Mạch Tiểu Miên, chắc hẳn sẽ liều lĩnh ngốc nghếch giống như cô vậy. Đến lúc đó, đoán chừng anh sẽ rất nhức đầu đây. Nhưng mà, nhất định sẽ đáng yêu lắm!

Nghĩ tới đây, khóe môi anh bất giác nở một nụ cười.

“Anh trai à, anh đang cười gì vậy? Có phải đang tưởng tượng mình cùng chị dâu sinh một đống con nít không?”

Kiều Mai Kim thấy Kiều Minh Húc mỉm cười một cách khó hiểu, bèn nháy mắt hỏi.

“Gì chứ?”

Kiều Minh Húc bị người ta nói thẳng ra tâm sự trong lòng, lập tức đỏ mặt nói.

Sau đó anh cũng cảm thấy kỳ lạ khi bản thân mình lại nghĩ tới việc sinh con với Mạch Tiểu Miên.

Ba năm sau hai bọn họ mỗi người một hướng rồi, không thể nào có con được cả.

Nếu anh có đứa trẻ, cũng sẽ là cùng Lâm Ngọc sinh.

Nếu là đứa trẻ Lâm Ngọc sinh ra, có lẽ giống cô ấy, khôn khéo hiểu chuyện chăng?
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 320


Chương 320

Nghĩ tới chuyện này, đứa trẻ trong tưởng tượng đó của anh lại hoàn toàn không hề đáng yêu chút nào. Ngược lại anh lại nghĩ tới một đứa trẻ phá phách nghịch ngợm hơn.

“Minh Húc đã 29 tuổi, Tiểu Miên cũng đã 28 tuổi, sự nghiệp riêng cũng đã ổn định, có thể cân nhắc sinh con được rồi.

Đương nhiên là càng nhiều thì càng tốt.”

Kiều Thanh nhìn hai người bọn họ cười nói.

Mạch Tiểu Miên lại hơi đỏ mặt, đáp: “Sẽ cố gắng ạ.”

“Ha ha, có những lời này của con, ông nội yên tâm rồi.

Mong sinh nhật năm sau của ông có thể nhiều thêm một đôi đĩa”

Kiều Thanh cười to.

“Ông nội à, ông nói như vậy thì không khoa học lắm đâu.

Cho dù bây giờ chị dâu lập tức mang thai thì cũng mười tháng sau mới sinh ra được. Đến sinh nhật ông, nó vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh, còn bú sữa mẹ, không thể nào biết cầm đũa được đâu nhỉ?”

Kiều Mai Kim cố ý nói.

“Ha ha, vậy nhiều thêm một bình sữa vậy.”

Kiều Thanh vui vẻ đáp.

Kiều Hoành Vũ cùng Trịnh Thái Mai cũng cười theo.

Chỉ có Mạch Tiểu Miên là đang đau khổ.

Thật là áp lực mà!

Nghĩ tới đây, cô không nhịn được mà liếc mắt nhìn Kiều Minh Húc.

Lúc này vừa vặn Kiều Minh Húc cũng đang dùng tâm tình phức tạp nhìn cô…

Xet xet!

Ánh mắt của hai người bọn họ chạm nhau trên không trung, giống như phát ra tia lửa vậy, tiếng tim trong lồng ngực đập thình thịch. Cả hai vội vàng cúi đầu xuống.

“Không nói nữa, xem hai vợ chồng son bọn chúng xấu hổ kìa, mọi người bắt đầu ăn đi.”

Kiều Thanh đặt vào mắt hình ảnh vừa rồi, bèn cười to nói.

“Ôi có thể được ăn rồi.”

Kiều Mai Kim vô cùng mừng rỡ, bỏ một miếng bít tết thật †o vào miệng mình, nói: “Đúng là bít tết anh làm tuyệt nhất, mùi vị ngon vô cùng. Chị dâu, chị cũng ăn một miếng đi.”

Nhìn thấy cô bé ăn ngon như vậy, Mạch Tiểu Miên vừa định động rĩa, thì Kiều Minh Húc đã xiên sẵn cho cô một miếng, đặt trên đĩa của cô.

“Cảm ơn.”

Mạch Tiểu Miên khách sáo nói, sau đó xiên một con tôm nướng cho anh.

Hai người dáng vẻ anh anh em em tương thân tương ái.

Ở trong mắt người nhà họ Kiều nhìn vào vô cùng vui mừng.

Mạch Tiểu Miên ăn bít tết, trong lòng thật sự xúc động về tài nấu nướng của Kiều Minh Húc, anh nấu còn ngon hơn cả nhà hàng Tây nữa ấy chứ.

Cả nhà trải qua bữa cơm vô cùng vui vẻ.
 
Back
Top Bottom