Khác Nơi Con Tim Cất Cánh

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,530
Điểm tương tác
0
Điểm
0
385506453-256-k670702.jpg

Nơi Con Tim Cất Cánh
Tác giả: ThoGiap7
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Eugenia Aurora- nữ thiên thần do phạm vào một trong thất hình đại tội mà bị đày xuống nhân giới.

Và mọi chuyện xảy ra liên tiếp, cứ như định mệnh đã được sắp đặt từ trước, cô lần lượt gặp Rogers Evan- một người có tính cách yandere, được cô chữa lành vết thương sau một cuộc xung đột; Theodore Ryan- một kẻ tâm cơ, nhận thấy sự khác biệt giữa cô và người thường, tò mò nên đã luôn theo dõi, bám đuôi cô; Albert Silver- một người lịch lãm, luôn tỏ ra thân thiện, dễ gần, nhưng bất kì ai muốn đến gần đều cảm thấy trái tim mik ko chạm được tới anh, như một khu rừng lộng lẫy mà đầy lạnh lẽo, như một đoá hoa trên đỉnh núi, chỉ có thể ngắm nhìn mà không thể với tới....Người ta thường hay nói rằng: "Tình yêu sẽ khiến con người thay đổi"...Đúng vậy, 3 chàng trai này đã sa vào lưới tình của cô, nhưng trớ trêu thay, điều này lại khiến cho Aurora.....spoil z đủ ròi, đọc truyện ủng hộ mị đy rồi bik🙂)))



yandere​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ANH HOT BOY NÓI YÊU TÔI
  • allhar: đến nơi mang lại hạnh phúc
  • Nghe nói nguyệt thần giới tính nam [ tổng thần...
  • Đánh cương thi, nói chuyện yêu đương
  • [ NaruSasu ] Nơi Chúng Ta Thuộc Về
  • (Dramione) Nơi những câu chuyện nhỏ tồn tại
  • Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 1: Lỗi lầm trên thiên giới


    Eugenia Aurora, một thiên thần trẻ tuổi, đứng trước Hội đồng Thiên giới.

    Cô bị buộc tội vì đã cứu một người phàm khỏi cái chết khi anh ta vi phạm luật trời, làm xáo trộn trật tự tự nhiên.

    Hình phạt dành cho cô là bị đày xuống trần gian, tước bỏ phần lớn sức mạnh thiên thần và phải chuộc lỗi bằng cách giúp đỡ những con người lạc lối.

    Ký ức của Aurora bị phong ấn một phần, và đôi cánh thiên thần chỉ hiện lên khi ánh trăng chiếu sáng.

    Trong đau khổ, cô được thả xuống một thị trấn nhỏ, bắt đầu hành trình trong hình dạng con người.

    Aurora tỉnh lại trong một con hẻm vắng, không biết mình là ai và tại sao mình ở đây.

    Khi lang thang trong thị trấn, cô bắt gặp Evan, một chàng trai bị thương nặng sau một trận đánh nhau.

    Không hiểu vì sao, Aurora cảm thấy bản năng muốn chữa lành cho anh.

    Cô đặt tay lên vết thương, và một ánh sáng nhẹ tỏa ra từ lòng bàn tay.

    Evan tỉnh dậy, ngạc nhiên khi thấy vết thương của mình đã biến mất.

    Anh không nhớ rõ ai đã cứu mình, nhưng ánh mắt ngây thơ và vẻ lạ lùng của Aurora khiến anh chú ý.

    Evan đưa Aurora về nhà anh vì cô nói không nhớ gì về bản thân mình.

    Evan sống một mình trong một căn hộ nhỏ, cuộc sống của anh đầy bí ẩn và có vẻ nguy hiểm.

    Anh bắt đầu nghi ngờ Aurora không phải là một cô gái bình thường.

    Aurora, dù không nhớ mình là ai, vẫn cảm nhận được sự an toàn khi ở bên Evan.

    Tuy nhiên, cô không biết rằng từ giây phút đó, Evan bắt đầu bị ám ảnh cô.

    Aurora chỉ có cảm giác mơ hồ về một cuộc sống đã qua, một thế giới mà cô không thuộc về.

    Cô không biết tại sao mình lại bị đưa xuống trần gian, nhưng mỗi khi nhìn lên bầu trời đêm, những hình ảnh mờ ảo về đôi cánh trắng lại hiện lên trong tâm trí, khiến cô cảm thấy như mình đã từng thuộc về một nơi khác, nơi đầy ánh sáng và vinh quang.

    Trong khi đó, Evan – người đã đưa cô về nhà mình – không thể rời mắt khỏi Aurora.

    Anh quan sát cô trong những giờ phút bình lặng của buổi tối, khi cô ngồi trên ghế, ánh mắt trống rỗng, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó sâu thẳm trong ký ức.

    Anh nhận thấy sự dịu dàng và khác biệt trong cô.

    Những hành động nhỏ như khi cô khẽ vén mái tóc của mình, hay ánh mắt ngây thơ đầy thắc mắc và nở một nụ cười thật dịu dàng khi nhìn lên phía bầu trời kia, tất cả khiến anh cảm thấy một sự cuốn hút khó tả.

    Evan không thể hiểu nổi vì sao mình lại có cảm giác này.

    Anh đã từng trải qua rất nhiều đau khổ và mất mát, nhưng Aurora – cô gái không nhớ gì về bản thân – lại khiến anh cảm thấy như một phần của mình đang bị lôi kéo mạnh mẽ về phía cô.

    Anh bắt đầu tự hỏi liệu cô có thật sự là một cô gái bình thường hay có điều gì đó mà anh chưa biết....
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 2: Mối liên kết vô hình


    Những ngày tiếp theo, Aurora bắt đầu dần quen với cuộc sống mới.

    Evan giúp cô tìm chỗ ở và bắt đầu dạy cô những điều cơ bản về cuộc sống con người, từ cách sử dụng tiền bạc cho đến những khái niệm đơn giản như cảm xúc và mối quan hệ.

    Cô tiếp nhận mọi thứ một cách ngây thơ, như thể mọi thứ đều là mới mẻ đối với cô.

    Nhưng trong lòng, cô luôn cảm thấy có một điều gì đó không đúng, như thể có một phần bản thân mà cô không thể chạm tới.

    Một buổi sáng, khi Aurora đi dạo trong thị trấn, cô vô tình thấy một cánh hoa trắng rơi xuống đất.

    Đó là một dấu hiệu, một ký ức thoáng qua khiến cô cảm thấy trống vắng.

    Lúc này, cô nhìn thấy Evan đang bước đến từ phía xa.

    Trong ánh mắt của Evan, Aurora cũng nhận ra điều gì đó kỳ lạ.

    Anh luôn nhìn cô một cách sâu sắc, đôi khi như thể anh đang tìm kiếm điều gì đó từ cô, như thể anh biết rõ hơn cô về chính mình.

    Cảm giác này khiến Aurora cảm thấy lo lắng, nhưng cô không thể lý giải được lý do.

    Evan ngày càng trở nên kỳ lạ hơn trong hành động.

    Một buổi tối, khi Aurora thức dậy giữa đêm, cô thấy Evan đứng bên cửa sổ, nhìn chăm chú ra ngoài.

    Anh không quay lại khi cô bước vào phòng, nhưng cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể anh.

    "Evan, anh không ngủ sao?"

    Aurora nhẹ nhàng hỏi.

    Evan quay lại, đôi mắt của anh phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt từ ngoài cửa sổ.

    "Anh... chỉ suy nghĩ một chút."

    Tuy anh không nói rõ, nhưng Aurora có thể thấy sự lo lắng trong gương mặt anh.

    Một phần trong lòng cô cảm thấy lo sợ khi nghĩ rằng có điều gì đó không ổn, nhưng phần khác lại cảm thấy như có một mối liên kết vô hình giữa họ.

    Cô không thể lý giải được tại sao, nhưng mỗi khi ánh mắt họ gặp nhau, có một cảm giác như họ đã biết nhau từ lâu, như thể có một bí mật nào đó mà cả hai đều chưa sẵn sàng đối diện.

    Trong những ngày tiếp theo, Evan càng trở nên khó đoán hơn.

    Những lần anh nhìn cô lâu hơn bình thường, và mỗi khi cô hỏi về quá khứ của mình, anh lại lảng tránh hoặc thay đổi chủ đề.

    Aurora bắt đầu cảm nhận được rằng không chỉ cô có sự lạ lùng trong cuộc gặp gỡ này, mà Evan cũng đang che giấu điều gì đó.
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 3: Người đàn ông lịch lãm


    Evan bắt đầu thay đổi theo cách mà Aurora không thể lý giải.

    Những lần anh đến gần cô, luôn có sự nắm bắt thật chặt, như thể anh không muốn cô đi đâu, không muốn cô rời khỏi tầm mắt của anh.

    Aurora nhận thấy rằng những lúc như thế, có một ánh sáng kỳ lạ trong mắt Evan, ánh sáng ấy khiến cô cảm thấy sự ám ảnh trong anh.

    Cô bắt đầu cảm thấy không thoải mái, nhưng không thể bỏ đi.

    Đôi khi, cô có cảm giác mình là một phần trong một trò chơi mà cô không hiểu hết được luật chơi.

    Và một phần trong trái tim cô, dù chưa hiểu lý do tại sao, vẫn bị cuốn hút bởi Evan – một người mà cô biết, trong sâu thẳm, đang che giấu một bí mật lớn.

    Từ giây phút đó, sự ám ảnh của Evan trở thành điều không thể tránh khỏi trong cuộc sống của Aurora, và cô bắt đầu hiểu rằng, có thể, cô đã làm một điều gì đó khiến anh không thể dứt ra khỏi mình.

    _______________________________________

    Một hôm nọ, Aurora đang ngồi bên bờ sông, ánh hoàng hôn nhuộm vàng mặt nước, những làn sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ như tiếng thì thầm của vũ trụ.

    Cô cảm thấy bình yên, nhưng trong lòng lại có một khoảng trống không thể lấp đầy.

    Lúc này, ánh mắt cô vô tình hướng về phía một bóng người đang bước tới gần.

    Người đó là Ryan, một chàng trai xuất sắc với phong thái điềm tĩnh và lịch lãm.

    Anh mặc một bộ vest đen sang trọng, mái tóc đen sẫm được chải chuốt tỉ mỉ, và đôi mắt đỏ thẫm sâu hút.

    Cảm giác đầu tiên của Aurora là một sự bí ẩn khó tả toát ra từ anh, như thể anh là một người không thể dễ dàng tiếp cận.

    Ryan dừng lại bên cạnh Aurora, ánh sáng chiều tà phản chiếu trên khuôn mặt anh, tạo ra một vẻ đẹp đầy mê hoặc.

    Anh mỉm cười, nụ cười vừa đủ để không quá kiêu ngạo nhưng cũng không thiếu phần quyến rũ.

    "Khung cảnh này thật tuyệt vời, nhưng không bằng người đang ngắm nó," Ryan lên tiếng, giọng anh trầm ấm, pha chút ngọt ngào nhưng lại có gì đó khiến Aurora cảm thấy một sự mưu mô kín đáo.

    Aurora hơi bối rối, không biết phải đáp lại như thế nào.

    Lần đầu tiên, cô cảm nhận được một sự khó hiểu trong lời nói của anh, nhưng cô vẫn giữ vẻ lịch sự, đáp lại: "Cảm ơn...

    Nhưng tôi chỉ đang thưởng thức những gì mình thấy."

    Ryan không vội vã trả lời, chỉ đứng đó một lúc, ngắm nhìn Aurora với ánh mắt không hề rời đi.

    Anh không nói gì thêm nhưng vẻ mặt anh lại như đang suy tính điều gì đó.

    Aurora cảm thấy có chút không thoải mái trước sự chăm chú của anh, nhưng đồng thời, cũng không thể phủ nhận rằng có một sự lôi cuốn mạnh mẽ từ Ryan mà cô không thể giải thích được.

    "Một cô gái như em chắc chắn không phải là người bình thường, phải không?"

    Ryan đột ngột hỏi, ánh mắt sâu xa nhìn vào đôi mắt ngơ ngác của cô.

    Aurora không trả lời ngay lập tức.

    Cô không hiểu vì sao Ryan lại có thể đoán được điều này chỉ qua một lần gặp mặt.

    Cảm giác khó tả này khiến cô không thể thoát khỏi sự bối rối.

    Nhưng rồi, cô chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, trả lời một cách thật thà: "Tôi không biết... tôi không nhớ gì về mình cả."

    Ryan gật nhẹ, không hề tỏ ra ngạc nhiên.

    Anh chậm rãi tiến lại gần hơn một chút, đến khi chỉ còn cách Aurora một cánh tay.

    "Chắc chắn sẽ có lúc em tìm ra câu trả lời," anh nói, giọng anh đầy ẩn ý, như thể anh đã biết trước điều gì sẽ xảy ra trong tương lai.

    Aurora cảm thấy một sự không yên trong lòng.

    Không phải vì Ryan có vẻ nguy hiểm, mà vì có cái gì đó trong thái độ của anh khiến cô không thể thấu hiểu.

    Lời nói của anh như một lời tiên đoán, khiến cô không thể gạt bỏ cảm giác rằng mọi thứ giữa họ không đơn giản như một cuộc gặp gỡ tình cờ...
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 4: Những câu hỏi không lời đáp


    Mỗi khi Ryan ở gần, Aurora không thể không cảm thấy rằng có một sự tính toán đằng sau mọi hành động của anh.

    Những câu nói của anh luôn nhẹ nhàng, như thể những lời khen ngợi chỉ là một cách để che giấu điều gì đó sâu sắc hơn.

    Cô bắt đầu nhận thấy một sự tương phản kỳ lạ trong Ryan: ngoài vẻ ngoài lịch lãm và sự tự tin, anh có đôi mắt đầy toan tính, như thể mọi hành động của anh đều có mục đích.

    Dù vậy, Ryan luôn giữ thái độ tôn trọng Aurora, không bao giờ áp đặt hay đe dọa cô.

    Anh luôn tỏ ra rất quan tâm đến cô, nhưng mỗi lần nhìn vào đôi mắt đỏ thẫm của anh, Aurora lại có cảm giác như anh đang đọc thấu tâm trí cô, như thể anh biết những điều cô không thể hiểu về chính mình.

    Một ngày nọ, khi Aurora đang ngồi trong quán cà phê, Ryan bất ngờ xuất hiện bên cạnh cô, nở một nụ cười lịch thiệp như mọi khi.

    "Cảm giác của em thế nào, khi sống trong một thế giới mới như thế này?" anh hỏi, ngồi xuống đối diện.

    Aurora nhìn vào đôi mắt anh, cảm nhận rõ một sự thăm dò, như thể anh đang chờ đợi một câu trả lời cụ thể nào đó.

    "Tôi vẫn chưa quen lắm," cô đáp, "nhưng có lẽ tôi sẽ thích dần."

    Ryan gật đầu, nhưng ánh mắt anh không hề rời khỏi Aurora.

    "Sẽ có lúc em hiểu được, rằng chính bản thân em cũng là một phần của kế hoạch lớn hơn," anh nói, với một giọng điệu khiến Aurora không thể nào đoán được anh thực sự nghĩ gì.

    Câu nói này khiến trái tim Aurora thắt lại, một cảm giác bất an dâng lên.

    Cô không hiểu Ryan đang nói gì, nhưng cô bắt đầu cảm thấy mình đang dần bị cuốn vào một trò chơi mà cô không thể kiểm soát.

    Càng tiếp xúc với Ryan, Aurora càng cảm thấy mình không thể thoát khỏi sự hấp dẫn kỳ lạ mà anh tạo ra.

    Mỗi cuộc trò chuyện với anh đều đầy ẩn ý, những lời khen ngợi của anh lúc thì quá ngọt ngào, lúc lại quá sắc bén, khiến cô không thể phân biệt đâu là sự thật và đâu là sự lừa dối.

    Tuy nhiên, một phần trong cô cảm nhận được một sự an toàn khi ở gần Ryan.

    Anh không giống như Evan, với ánh mắt đầy sự ám ảnh và chiếm hữu.

    Ryan có một cách riêng khiến cô cảm thấy như thể anh đang bảo vệ cô, nhưng đồng thời lại cũng khiến cô cảm thấy bị giám sát, bị điều khiển từ phía anh.

    Aurora không thể giải thích được cảm giác này, nhưng điều cô biết chắc chắn là Ryan không phải là một người đơn giản.

    Và có lẽ, chính anh mới là người có thể mang lại cho cô những câu trả lời mà cô đang tìm kiếm, dù điều đó có thể nguy hiểm đến mức nào....
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 5: Cuộc gặp gỡ tình cờ


    Ngày hôm đó, thị trấn nhỏ mà Aurora đang sống trở nên nhộn nhịp hơn thường lệ.

    Một phiên chợ được tổ chức ở quảng trường, với các gian hàng đầy màu sắc, mùi hương của thức ăn lan tỏa trong không khí, và tiếng cười nói của những người dân địa phương hòa cùng nhịp sống của buổi sáng.

    Aurora không thường xuyên ra ngoài như vậy, nhưng hôm nay, cô cảm thấy có điều gì đó thôi thúc mình bước ra khỏi nhà, hòa mình vào dòng người.

    Cô đi dọc theo con phố, ngắm nhìn những gian hàng sặc sỡ, nhưng rồi bất chợt, cô va phải một người đàn ông đang đi ngang qua.

    Aurora giật mình, vội vàng xin lỗi.

    "Xin lỗi, tôi không cố ý."

    Người đàn ông chỉ thoáng nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt lục như viên ngọc bội.

    Anh nhíu mày, giọng nói trầm thấp vang lên: "Cẩn thận."

    Là Silver.

    Anh không có vẻ gì là quan tâm đến cô, chỉ khẽ lướt qua rồi tiếp tục đi về phía trước.

    Nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra.

    Dù là người duy nhất trong ba chàng trai không chủ động tìm gặp Aurora, Silver lại quay lại nhìn cô một lần nữa, ánh mắt của anh như xuyên thấu qua cô, không hề nể nang hay bộc lộ cảm xúc.

    Cô cảm nhận được cái gì đó sắc bén trong cái nhìn ấy, như thể anh có thể đọc thấu bản chất của cô chỉ trong một khoảnh khắc.

    Dù anh không dừng lại lâu, Aurora vẫn cảm thấy có gì đó lạ lẫm trong cách anh nhìn mình.

    Không phải sự tò mò, mà là một thứ cảm giác không thể giải thích, như thể anh đang giữ một khoảng cách rất xa, nhưng lại vẫn không thể rời mắt khỏi cô.

    Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng khi Silver bước đi, Aurora không thể dứt khỏi suy nghĩ về anh.

    Cảm giác kỳ lạ mà anh để lại trong lòng cô thật khó chịu.

    Làm sao một người chỉ nhìn qua như vậy lại có thể khiến cô cảm thấy như mình bị thăm dò đến tận cùng?

    Cô tiếp tục đi dọc con phố, cố gắng xua đi cảm giác không yên trong lòng.

    Nhưng trong lúc đi qua những gian hàng, ánh mắt của cô vô tình lại hướng về nơi Silver đã đứng trước đó.

    Không hiểu vì sao, cô có cảm giác như anh vẫn đang ở đâu đó, dõi theo từng bước đi của cô.

    Và rồi, bất ngờ, cô quay lại và bắt gặp ánh mắt của Silver từ phía xa.

    Anh đứng giữa đám đông, vẫn giữ khoảng cách, nhưng ánh nhìn của anh lại như một thứ dây thừng vô hình đang kéo cô lại gần.

    Aurora cố gắng không để ý, nhưng không thể phủ nhận rằng trái tim mình lại đập nhanh hơn vì sự lo lắng pha trộn một chút sợ hãi khi nhìn thấy anh.

    Silver không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc.

    Anh luôn giữ cho mình một vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách, như thể mọi thứ xung quanh anh đều không đáng để anh phải quan tâm.

    Tuy nhiên, cảm giác kì lạ về Aurora khiến anh không thể làm ngơ.

    Anh biết rõ bản thân mình không phải là người dễ bị cuốn hút vào bất kỳ ai.

    Họ đều là những người phàm, không có gì đặc biệt, không có gì đáng chú ý.

    Thế nhưng, Aurora lại khiến anh cảm thấy khác biệt.

    Cô không giống như những cô gái anh từng gặp.

    Sự ngây thơ trong mắt cô, sự chân thành trong từng cử chỉ, tất cả tạo ra một mối liên kết vô hình khiến anh không thể bỏ qua.

    Dù vậy, Silver không thể để mình bị lôi kéo vào một mối quan hệ mà anh không thể kiểm soát.

    Anh tự nhủ phải giữ khoảng cách, không để bản thân sa lầy vào cảm xúc.

    Nhưng một phần trong anh lại không thể dứt ra khỏi sự tò mò về cô.

    Những lần sau, mỗi khi thấy Aurora đi ngang qua, Silver lại vô thức dõi theo cô từ xa.

    Anh không tiếp cận, không nói chuyện với cô, nhưng sự hiện diện của cô luôn khiến anh cảm thấy một thứ gì đó xáo trộn trong nội tâm....
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 6: Bối rối


    Dù Silver cố gắng giữ khoảng cách với Aurora, nhưng đôi khi, những tình huống không thể tránh khỏi khiến họ lại gặp nhau.

    Một lần, khi Aurora đang ở chợ, cô tình cờ gặp lại Silver.

    Anh không hề tỏ ra bất ngờ, cũng không nói gì nhiều, chỉ đứng im nhìn cô như mọi lần.

    Lần này, ánh mắt anh không hề rời khỏi cô, nhưng không có sự biểu lộ cảm xúc nào trên khuôn mặt lạnh lùng của anh.

    Aurora cảm thấy mình lại không thể thở nổi dưới cái nhìn ấy.

    Nhưng khi cô nhìn lại anh, cô nhận ra rằng, không chỉ là sự tò mò, mà có một cái gì đó sâu sắc hơn, một cảm giác mà cô không thể xác định được, vẫn đang kéo cô về phía anh.

    Silver quay đi mà không nói lời nào, nhưng lần này, khi anh rời khỏi, Aurora cảm thấy có gì đó chợt xao xuyến trong lòng, như thể mối quan hệ giữa họ không thể đơn giản như vậy.

    Và trong bóng tối của đám đông, Silver không hề nhận ra rằng chính anh mới là người đang bị cuốn vào trò chơi mà chính anh đang cố gắng tránh xa.

    _______________________________________

    Aurora bắt đầu cảm nhận rằng có một điều gì đó kỳ lạ đang xảy ra xung quanh mình.

    Cô không thể giải thích được, nhưng mỗi lần gặp Ryan hay Evan, cô đều cảm thấy có một sự căng thẳng nào đó đang bao trùm.

    Tuy nhiên, với Silver thì khác.

    Mỗi lần vô tình đối diện với anh, cô lại cảm thấy như một cái bóng mờ ảo đang dõi theo mình, khiến tâm trí cô trở nên bất ổn hơn bao giờ hết.

    Một buổi sáng, Aurora đang dạo bước trên con phố vắng, khi những cảm giác lạ lùng lại ập đến.

    Đột nhiên, cô thấy mình bị kéo vào một con hẻm nhỏ.

    Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện—là Silver.

    Anh đứng tựa vào bức tường, ánh mắt lạnh lùng vẫn không thay đổi.

    "Em cảm thấy thế nào?"

    Silver lên tiếng, giọng nói trầm thấp.

    Aurora không hiểu sao mình lại có thể cảm nhận được một sự đồng điệu trong giọng nói của anh.

    Cảm giác ấy vừa mới lạ, vừa quen thuộc, khiến cô không thể dứt ra khỏi trạng thái ngẩn ngơ.

    "Không tệ lắm," cô đáp nhẹ, "Nhưng sao anh luôn nhìn tôi như vậy?"

    Silver im lặng trong giây lát, rồi trả lời bằng giọng khô khan: "Cứ như là em có một bí mật mà tôi không thể khám phá ra."

    Aurora cảm thấy trong lời nói của anh có một sự mỉa mai nhẹ, như thể anh đang chế giễu cô, nhưng cũng có chút nghiêm túc.

    Những câu hỏi từ trước giờ bắt đầu trở nên sắc bén trong tâm trí cô, và cảm giác bị đe dọa càng lớn hơn.

    Trong khi Aurora bị cuốn vào những suy nghĩ về Silver, thì Ryan không để cô có nhiều thời gian để lảng tránh.

    Anh bắt đầu xuất hiện trong những tình huống bất ngờ, luôn khéo léo tạo cơ hội để trò chuyện và tìm hiểu thêm về cô.

    Một ngày nọ, khi Aurora đang giúp một bà lão mua sắm tại chợ, Ryan xuất hiện trước mặt cô như một cơn gió nhẹ, nở nụ cười hoàn hảo.

    "Chào em, Aurora.

    Bà ấy sao rồi?" anh hỏi, giọng trầm ấm và đầy quan tâm.

    "Ừm... bà ấy không sao, cảm ơn," Aurora trả lời

    Ryan ngồi xuống bên cạnh cô, đưa mắt nhìn bà lão đang rời đi.

    "Em rất tốt bụng, tôi thật sự ngưỡng mộ."

    Anh dừng lại một lúc rồi nói thêm, "Nhưng tôi nghĩ có một điều gì đó em chưa kể cho tôi, đúng không?"

    Aurora nhìn anh, không biết phải phản ứng thế nào.

    Cảm giác rằng Ryan biết nhiều hơn những gì cô thể hiện lại trỗi dậy.

    "Tôi không hiểu anh đang nói gì," cô đáp, nhưng giọng nói có phần không tự tin.

    Ryan mỉm cười, không vội vã trả lời, chỉ nhìn cô với đôi mắt đỏ thẫm như thể đang tìm kiếm một câu trả lời chưa được nói ra.

    "Em sẽ sớm hiểu thôi," anh nói, "Mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy đâu, Aurora.

    Đôi khi, để giải đáp một câu hỏi, chúng ta phải đối mặt với những điều mà chính mình chưa từng nhận thức được."
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 7: Sự bí ẩn


    Trong khi Ryan bắt đầu lôi kéo Aurora vào những câu hỏi về chính bản thân cô, Evan lại tiếp tục theo đuổi cô với một cách khác.

    Anh ta không hề trực tiếp tỏ ra quan tâm hay hỏi han, nhưng mỗi lần cô gặp anh, anh luôn dõi theo cô bằng một ánh mắt đầy ám ảnh, như thể không thể rời mắt khỏi cô dù chỉ một giây.

    Hôm đó, Aurora đến một quán cà phê nhỏ để tìm chút yên bình.

    Khi cô đang nhâm nhi tách cà phê, cảm giác như có ai đó đứng sau mình.

    Không cần quay lại, cô cũng biết đó là Evan.

    Anh ta ngồi xuống bàn đối diện cô mà không nói gì, chỉ nhìn vào đôi mắt của cô.

    "Anh có thể ngừng nhìn tôi như vậy được không?"

    Aurora thở dài, dù không muốn thể hiện sự khó chịu nhưng không thể ngăn được sự căng thẳng trong lòng.

    Evan không đáp lại, chỉ nở một nụ cười nhẹ, nhưng bên trong đôi mắt anh là sự điên cuồng không thể kiểm soát.

    "Em không hiểu đâu," anh nói, giọng như có chút tiếc nuối.

    "Tôi đã nhìn thấy em lần đầu tiên, và từ đó, tôi không thể quên em."

    Những lời nói của Evan như những mũi dao vô hình đâm vào trái tim Aurora.

    Cô không biết phải làm gì để giải thích, để thoát khỏi cảm giác ám ảnh đó.

    Nhưng dù có cố gắng đến đâu, trong ánh mắt của Evan luôn tồn tại một thứ mà cô không thể chối bỏ—sự chiếm hữu tột cùng.

    Những ngày tiếp theo, Aurora càng cảm thấy bị kéo vào một cuộc đấu tranh nội tâm không có lối thoát.

    Cô không thể tìm thấy sự bình yên trong bất kỳ ai trong ba chàng trai, mỗi người đều có một sự hấp dẫn riêng nhưng cũng là một mối nguy hiểm không thể đoán trước.

    Ryan với sự bí ẩn, Silver với cái lạnh khó hiểu, và Evan với tình yêu mù quáng khiến cô không thể tìm được một điểm tựa.

    Một ngày, khi Aurora đang đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đang chuyển sang màu tối, cô chợt nhận ra rằng mọi thứ có thể thay đổi bất cứ lúc nào.

    Cô không chỉ là một cô gái lạc lối, mà đang ở giữa một cuộc chiến vô hình mà chính cô cũng không hiểu hết được.Chính lúc ấy, một quyết định lớn đang chờ đợi cô—một quyết định có thể thay đổi tất cả.

    Nhưng liệu cô có đủ dũng cảm để đối mặt với những điều chưa biết?

    Một buổi tối, khi Aurora đang đi bộ qua con đường dẫn về nhà, một cơn gió lạnh bất ngờ ập đến.

    Không khí yên bình của thị trấn nhỏ bỗng chốc bị thay thế bằng một cảm giác bất an.

    Cô khựng lại, trái tim đập nhanh không rõ lý do.Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

    "Lại đi một mình sao?"

    Aurora quay lại, thấy Evan đứng đó.

    Ánh mắt anh, dù vẫn mang nét dịu dàng thường thấy, lại khiến cô cảm nhận một sự dữ dội đang âm ỉ bên trong.

    Anh bước đến gần hơn, đôi chân anh dường như chậm rãi nhưng đầy quyết đoán, như một con thú săn mồi không muốn để con mồi thoát thân."

    Anh đang làm gì ở đây?" cô hỏi, giọng nói cố giữ bình tĩnh.Evan cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không còn vẻ hiền lành như trước.

    "Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng em an toàn.

    Gần đây có rất nhiều điều bất thường.

    Em không cảm thấy sao?"

    Aurora hơi rùng mình trước câu nói của anh.

    Đúng là những ngày gần đây, cô luôn cảm nhận được một luồng khí kỳ lạ, như thể cô bị vây quanh bởi những ánh mắt vô hình.

    Nhưng cô không biết phải nói điều đó ra sao, nhất là khi chính Evan cũng là một phần của sự khó hiểu ấy.

    Aurora đứng im trong giây lát, ánh mắt cô dò xét từng cử chỉ của Evan.

    Anh luôn có cách làm cô cảm thấy bối rối, không chỉ bởi ánh mắt đầy ám ảnh mà còn bởi sự bí ẩn mà anh cố che giấu đằng sau nụ cười.

    "Ý anh là gì?

    Những điều bất thường nào chứ?" cô hỏi, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng bên trong đã bắt đầu dao động.

    Evan bước thêm một bước, giờ chỉ còn cách Aurora vài bước chân.

    Gió lạnh thổi qua, làm mái tóc cô bay nhẹ, và ánh trăng mờ nhạt trên bầu trời soi lên khuôn mặt anh.

    "Em không nhận ra sao?"

    Evan thì thầm, như sợ rằng có ai khác đang lắng nghe.

    "Thị trấn này... không bình yên như em nghĩ.

    Có những thứ đang theo dõi chúng ta, đặc biệt là em."

    Aurora cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của anh.

    Đôi mắt anh bỗng trở nên sắc bén, không còn chút dịu dàng nào.

    "Anh đang nói về điều gì?

    Có thứ gì đó đang theo dõi tôi sao?" cô hỏi, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.

    Evan khẽ nghiêng đầu, đôi mắt anh nhìn sâu vào cô, như muốn đọc hết mọi suy nghĩ trong tâm trí cô.

    "Đúng vậy.

    Em nghĩ rằng chúng ta đã thoát khỏi tất cả những điều tồi tệ sao?

    Không, Aurora.

    Những thứ nguy hiểm hơn đang đến gần."

    Aurora cảm thấy trái tim mình thắt lại.

    "Nhưng tại sao tôi lại là mục tiêu?

    Tôi chỉ là một cô gái bình thường, không phải sao?"

    Evan khẽ cười, nhưng nụ cười ấy chứa đầy ẩn ý.

    "Bình thường ư?

    Em thực sự tin điều đó sao?

    Aurora, em không nhận ra rằng em đặc biệt thế nào sao?

    Tất cả chúng ta đều biết điều đó, kể cả những kẻ đang theo đuổi em."

    Lời nói của Evan làm Aurora lạnh sống lưng.

    Cô nhớ lại những lần gặp Silver, Ryan, và cả chính anh, những ánh mắt, những lời nói đều như có gì đó không rõ ràng, như thể họ biết điều gì đó mà cô không biết.

    "Vậy anh định làm gì?" cô hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, cố gắng giữ vững sự tự tin.

    Evan bước thêm một bước nữa, giờ đây chỉ còn cách cô một cánh tay.

    "Tôi sẽ bảo vệ em.

    Bằng bất cứ giá nào."

    Những lời nói ấy vừa khiến cô an tâm, lại vừa khiến cô bất an.

    Aurora không biết liệu cô có thể tin tưởng hoàn toàn vào Evan hay không.

    Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, một giọng nói khác vang lên từ bóng tối.

    "Không cần.

    Tôi cũng sẽ bảo vệ cô ấy."

    Aurora giật mình quay lại, thấy Silver đang đứng đó, đôi mắt lạnh lẽo nhưng đầy quyết đoán.

    Anh xuất hiện từ bóng tối như một cái bóng, với sự im lặng đặc trưng của mình.

    Evan nhướng mày, nụ cười nhạt hiện lên trên môi.

    "Ồ, cậu cũng ở đây sao, Silver?

    Tôi không nghĩ cậu lại hứng thú đến thế."

    Silver không trả lời ngay, chỉ bước tới, đứng chắn trước Aurora, ánh mắt anh không rời khỏi Evan.

    "Tôi ở đây vì tôi biết cậu đang có ý định gì, Evan.

    Và tôi không để cậu kéo Aurora vào bất cứ trò chơi nào của cậu đâu."

    Aurora nhìn giữa hai người, không hiểu điều gì đang xảy ra.

    Nhưng sự căng thẳng giữa Evan và Silver là quá rõ ràng, như thể họ đang chuẩn bị lao vào một cuộc đối đầu.

    "Đủ rồi!"

    Aurora lên tiếng, giọng cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

    "Tôi không phải là thứ để hai người các anh tranh giành hay bảo vệ như một món đồ chơi!

    Tôi có thể tự lo cho mình!"

    Lời nói của cô khiến cả hai người đàn ông khựng lại.

    Aurora bước lên, đứng giữa họ.

    "Nếu có nguy hiểm, tôi cần biết.

    Nhưng nếu các anh định làm mọi chuyện rối tung hơn, thì đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

    Evan im lặng, ánh mắt anh trở nên trầm ngâm.

    Silver cũng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu như thể đồng tình.

    Aurora không đợi câu trả lời từ họ, cô quay người bước đi, để lại hai người đàn ông đứng đó trong sự im lặng đầy căng thẳng.

    Trong bóng tối, Evan khẽ nhếch môi.

    "Cậu biết rằng chúng ta không thể trốn tránh được điều sắp tới, đúng không, Silver?"

    Silver nhìn theo bóng dáng Aurora, ánh mắt anh chứa đựng một nỗi buồn sâu lắng.

    "Tôi biết.

    Nhưng chúng ta không thể làm cô ấy sợ hãi hơn nữa."

    Evan cười khẽ, nhưng trong nụ cười ấy là một điều gì đó sâu xa và khó đoán.

    "Chúng ta phải chờ xem mọi việc sẽ diễn ra như thế nào thôi, Silver."

    Cả hai đứng đó, trong ánh trăng mờ, với những suy nghĩ riêng trong đầu.

    Nhưng một điều mà cả hai đều biết rõ: cơn bão chưa kết thúc, và Aurora vẫn đang ở tâm điểm của nó.
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 8: Kì lạ


    Sáng hôm sau, khi Aurora đang ngồi tại tiệm bánh nhỏ của thị trấn, Ryan bước vào, mang theo phong thái ung dung thường thấy.

    Anh nở nụ cười quyến rũ với mọi người trong tiệm, nhưng ánh mắt anh chỉ tập trung vào cô."

    Chào buổi sáng, Aurora," Ryan nói, giọng nói trầm ấm như rót mật vào tai.

    "Trông em có vẻ lo lắng.

    Mọi thứ ổn chứ?"

    Aurora ngừng tay, cảm giác như Ryan đang cố ý dò xét tâm trạng của mình.

    "Không có gì đâu, chỉ là tôi hơi mệt," cô đáp.Ryan không vội vã phản hồi, anh chỉ đứng đó một lúc lâu, đôi mắt đỏ thẫm đầy bí ẩn như đang tìm kiếm điều gì.

    "Nếu có bất kỳ vấn đề gì, em biết mình có thể nói với tôi mà, đúng không?"

    Aurora gật đầu, nhưng trong lòng cô không thể xóa đi cảm giác rằng Ryan biết nhiều hơn những gì anh thể hiện.

    Ryan kéo ghế ngồi xuống đối diện Aurora, một tay đặt lên bàn, tay kia chống cằm, vẻ ngoài hoàn toàn thư thả.

    Nhưng ánh mắt anh lại không rời khỏi cô, ánh mắt ấy như đang xuyên thấu từng lớp phòng vệ của Aurora.

    "Em biết đấy," Ryan bắt đầu, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý, "đôi khi, việc giấu đi những lo lắng chỉ khiến mọi thứ trở nên nặng nề hơn.

    Tôi có thể không phải người tốt nhất, nhưng tôi biết cách lắng nghe."

    Aurora khẽ nhíu mày.

    Ryan, với bản tính khó đoán, hiếm khi mở lời với vẻ chân thành như vậy.

    Nhưng cô cũng hiểu rõ, dưới sự lịch lãm ấy, Ryan luôn mang trong mình một điều gì đó bí mật, một phần con người mà anh không muốn để ai thấy.

    "Không có gì đâu," Aurora đáp, cố gắng cười để làm nhẹ bầu không khí.

    "Chỉ là mấy ngày qua quá nhiều chuyện xảy ra.

    Tôi cần chút thời gian để suy nghĩ thôi."

    Ryan nhướng mày, như thể không hoàn toàn tin vào lời cô nói.

    Nhưng anh không vặn hỏi thêm, chỉ mỉm cười dịu dàng.

    "Nếu em cần một nơi yên tĩnh, tôi có thể gợi ý vài chỗ.

    Chắc chắn sẽ giúp em thư giãn hơn tiệm bánh ồn ào này."

    Aurora bật cười nhẹ.

    "Tôi nghĩ ở đây khá ổn mà.

    Ít nhất thì tôi không cần phải di chuyển đâu xa."

    Ryan cười theo, nhưng nụ cười ấy mang chút gì đó phảng phất nỗi buồn.

    Anh chống tay lên bàn, nghiêng người lại gần hơn.

    "Aurora, đôi khi, những thứ trông có vẻ yên bình nhất lại là nơi nguy hiểm nhất.

    Em có nghĩ đến điều đó không?"

    Câu nói của anh khiến Aurora chững lại.

    Cô nhìn anh, cố tìm hiểu ý nghĩa đằng sau những lời nói đó, nhưng khuôn mặt của Ryan không biểu lộ thêm gì khác.

    "Ryan, anh có ý gì vậy?" cô hỏi, giọng cô pha chút dè chừng.

    Ryan chỉ cười, lùi người lại và đứng dậy.

    "Chỉ là một suy nghĩ thoáng qua thôi.

    Nhưng hãy nhớ rằng, nếu em cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, tôi sẽ luôn ở đây.

    Chỉ cần gọi tôi."

    Anh bước đi, dáng vẻ điềm nhiên như thể không có gì xảy ra.

    Nhưng Aurora biết rằng Ryan không phải kiểu người nói ra những điều như thế mà không có lý do.

    Tim cô bất giác đập nhanh, một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng.

    Khi anh khuất bóng, Aurora thở dài, quay lại nhìn tách trà của mình đã nguội lạnh từ bao giờ.

    Lời nói của Ryan vang vọng trong đầu cô, khiến cô không thể tập trung vào điều gì khác.

    Điều anh nói có phải là một lời cảnh báo?

    Hay chỉ đơn giản là một câu nói mơ hồ của anh như mọi khi?

    Dù thế nào, cô cũng không thể phủ nhận rằng Ryan luôn khiến cô cảm thấy có một phần sự thật mà cô chưa thể chạm tới.
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 9: Tôi luôn ở đây


    Buổi chiều hôm đó, Aurora đi qua con phố nhỏ nơi cô và Silver từng gặp nhau lần đầu.

    Dường như anh luôn xuất hiện ở những nơi mà cô không ngờ tới.

    Đúng như dự đoán, Silver đứng đó, lặng lẽ tựa vào bức tường, nhìn về phía cô.

    Aurora dừng bước, bất giác nhìn về phía Silver.

    Anh đứng tựa vào bức tường gạch cũ, đôi mắt lục thẫm của anh như đang dò xét, nhưng lại mang theo chút mơ hồ không thể diễn tả.

    Anh không nói gì, chỉ đơn giản nhìn cô, như thể chờ đợi cô tiến lại gần.

    "Silver?"

    Aurora lên tiếng, phá tan sự im lặng.

    "Anh đang làm gì ở đây vậy?"

    Silver khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt thoáng qua.

    "Tôi không biết.

    Có lẽ chỉ tình cờ thôi.

    Nhưng xem ra, em cũng thường hay đi qua đây."

    Aurora bước thêm vài bước, đứng trước mặt anh.

    "Đây là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu.

    Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua."

    Silver gật đầu, ánh mắt dần dịu lại.

    "Thế à.

    Một kỷ niệm thú vị, nhỉ?"

    Giọng nói của anh vẫn đều đều, nhưng có chút gì đó lắng đọng, như thể đang hồi tưởng lại.

    Aurora khẽ mỉm cười.

    "Tôi không nghĩ anh lại nhớ rõ chuyện đó."

    Silver nhún vai, một tay đút vào túi áo.

    "Những điều quan trọng thì khó quên lắm."

    Aurora hơi giật mình trước câu nói bất ngờ đó, nhưng Silver không để cô phản ứng kịp.

    Anh bước lên trước, đôi mắt chăm chú nhìn vào cô.

    "Dạo này trông em có vẻ căng thẳng," anh nói, giọng trầm thấp nhưng đầy sự quan tâm ẩn giấu.

    "Có chuyện gì xảy ra à?"

    Aurora lắc đầu.

    "Không có gì đâu, chỉ là nhiều thứ xảy ra gần đây khiến tôi hơi mệt thôi."

    Silver nghiêng đầu, như thể không hoàn toàn tin vào câu trả lời của cô.

    "Em luôn nói thế.

    Nhưng thực ra, em không giỏi che giấu cảm xúc đâu, Aurora."

    Aurora cảm thấy tim mình chùng xuống.

    Cô nhận ra rằng Silver luôn quan sát cô một cách tinh tế, dù anh ít khi thể hiện điều đó.

    "Tôi chỉ không muốn mọi người lo lắng quá thôi," cô thú nhận, giọng nhẹ hẳn.

    Silver không nói gì, chỉ nhìn cô thêm một lúc lâu.

    Rồi anh thở dài, như đang đưa ra một quyết định khó khăn.

    "Aurora," anh nói, giọng nói dường như mềm mại hơn.

    "Dù em không nói gì, nhưng nếu em cần một người để dựa vào... tôi luôn ở đây.

    Không cần giải thích, không cần phải gồng mình."

    Aurora nhìn anh, lòng cô bất giác ấm áp.

    Silver, dù luôn giữ khoảng cách và tỏ ra lạnh lùng, vẫn luôn xuất hiện đúng lúc, với những lời nói đủ để xoa dịu nỗi bất an trong cô.

    "Cảm ơn anh, Silver," cô nói, nở một nụ cười chân thành.

    Silver khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn dõi theo cô, như muốn bảo vệ cô khỏi bất cứ điều gì, ngay cả khi cô không nhận ra điều đó.
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 10: Giấc mơ


    Đêm hôm đó, Aurora trằn trọc không ngủ được.

    Cô mơ thấy mình đứng trên một ngọn đồi, ánh trăng sáng soi rọi đôi cánh trắng muốt trên lưng cô.

    Nhưng cô không ở một mình.

    Trước mặt cô là Ryan, Evan và Silver.

    Mỗi người đứng ở một góc, ánh mắt đầy ý nghĩa, như đang đợi cô đưa ra một lựa chọn.

    Trong giấc mơ, Ryan giơ tay về phía cô, ánh mắt dịu dàng nhưng sắc bén.

    "Hãy để tôi dẫn đường cho em," anh nói.

    Evan bước lên, ánh mắt cháy bỏng.

    "Tôi sẽ không để ai khác chạm vào em.

    Em thuộc về tôi."

    Silver chỉ đứng im lặng, nhưng ánh mắt của anh như muốn nói: "Hãy tự quyết định, nhưng đừng phạm sai lầm."

    Khi Aurora tỉnh lại, trái tim cô đập mạnh, mồ hôi thấm ướt trán.

    Giấc mơ ấy quá chân thực, như một lời cảnh báo về điều gì đó sắp xảy ra.

    Aurora biết rằng những bí mật xung quanh ba chàng trai này không chỉ là sự trùng hợp.

    Và sâu thẳm trong lòng, cô bắt đầu cảm thấy rằng số phận của mình đã gắn chặt với họ—những sợi dây không thể tháo gỡ.

    Những ngày sau giấc mơ kỳ lạ, Aurora cảm thấy như mình đang bị bao vây bởi những bí ẩn mà cô không thể lý giải.

    Đêm ấy, khi ánh trăng dần lên cao, một điều bất thường xảy ra.

    Cô nhìn ra cửa sổ và nhận ra đôi cánh trắng của mình đang dần hiện lên, lấp lánh trong ánh sáng dịu dàng.

    Aurora bước ra ngoài, đôi chân đưa cô đến bờ sông nơi cô thường đến để tìm sự yên bình.

    Nhưng lần này, cô không ở một mình.

    Ryan đang đứng đó, như thể anh biết cô sẽ đến.

    "Em biết mình là ai chưa?"

    Ryan hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy ý tứ.

    Aurora giật mình, lùi lại một bước.

    "Anh đang nói gì?"

    Ryan mỉm cười, bước đến gần hơn.

    "Em không phải là một người phàm bình thường.

    Còn tôi thì không đến đây chỉ vì tình cờ."

    Aurora cảm thấy ngực mình thắt lại.

    Cô không thể phủ nhận rằng những gì Ryan nói có lý, nhưng cô không hiểu tại sao anh biết nhiều về cô như vậy.

    "Anh đang muốn gì?" cô hỏi, ánh mắt cảnh giác.

    Ryan cầm lấy tay cô, nhưng không mạnh bạo.

    "Tôi chỉ muốn giúp em tìm lại chính mình.

    Nhưng để làm được điều đó, em phải tin tưởng tôi."

    Sáng hôm sau, Aurora đang thu dọn trong tiệm bánh thì Silver xuất hiện.

    Anh bước vào, gương mặt lạnh lùng nhưng có vẻ nghiêm trọng hơn thường lệ.

    "Ryan đã nói gì với em tối qua?"

    Silver hỏi ngay, không một lời chào hỏi.

    Aurora khựng lại, đôi tay run lên khi nhớ lại buổi gặp gỡ bên bờ sông.

    "Anh làm sao biết được?"

    Silver khoanh tay, ánh mắt sắc như dao.

    "Em nên biết rằng Ryan không phải kiểu người mà em nên tin tưởng.

    Anh ta có thể nói những điều em muốn nghe, nhưng mục đích của anh ta không đơn giản."

    Aurora nhìn Silver, cảm giác lẫn lộn.

    "Vậy còn anh thì sao?

    Anh cũng bí ẩn không kém gì anh ta."

    Silver hơi nhếch môi, như thể cười nhạo chính mình.

    "Có lẽ em đúng.

    Nhưng ít nhất tôi không cố gắng biến em thành một quân cờ trong trò chơi của mình."

    Aurora cảm thấy từng lời của Silver như đâm sâu vào tâm trí cô.

    Cô không biết phải tin ai, nhưng những lời nói của anh khiến cô không thể không suy nghĩ.

    ____________________________________________

    Evan không xuất hiện trước mặt Aurora trong những ngày sau đó, nhưng cô luôn cảm nhận được ánh mắt của anh dõi theo mình từ xa.

    Một buổi tối, khi Aurora đang bước về nhà, cô bất ngờ bị kéo vào một góc tối.

    "Evan?"

    Aurora thốt lên, hoảng hốt khi nhận ra người trước mặt.

    Evan nhìn cô, ánh mắt đầy sự điên cuồng.

    "Em nghĩ gì về hai người họ?

    Ryan và Silver?

    Họ đã nói gì với em?"

    Aurora cố gắng gỡ tay Evan ra, nhưng anh giữ cô lại, giọng nói trầm xuống, gần như thì thầm: "Họ sẽ không bảo vệ em.

    Không ai bảo vệ em như tôi."

    "Anh đang nói gì vậy?"

    Aurora lùi lại, nhưng Evan vẫn không buông tay.

    "Em không hiểu đâu," Evan nói, giọng anh đầy đau khổ.

    "Tôi không thể để mất em...

    Không thể."

    Aurora cảm thấy trái tim mình đau nhói, nhưng không phải vì tình cảm của Evan mà vì cảm giác bất lực trước tình cảnh này.

    Cô không biết làm thế nào để xoa dịu anh mà không khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 11: Hé lộ bí mật


    Ngày hôm sau, Aurora quyết định đối mặt với thực tế.

    Cô đến gặp Ryan tại một quán cà phê vắng.

    Ryan dường như đã đoán trước được việc này, anh ngồi chờ cô với một tách cà phê trên tay.

    "Em đã sẵn sàng để nghe sự thật chưa?"

    Ryan hỏi, không che giấu sự nghiêm túc trong giọng nói.

    Aurora ngồi xuống, đôi mắt đầy quyết tâm.

    "Nói đi.

    Tôi muốn biết."

    Ryan đặt tách cà phê xuống, rồi chậm rãi nói: "Em không phải là người phàm.

    Em là một thiên thần bị trục xuất khỏi Thiên giới.

    Và nhiệm vụ của tôi là đảm bảo em không làm đảo lộn cán cân giữa trời và đất."

    Aurora cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

    Những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu quay về, nhưng chúng vẫn chưa đủ để cô xâu chuỗi mọi chuyện lại.

    "Vậy còn Silver và Evan?

    Họ liên quan gì đến chuyện này?"

    Ryan cười nhẹ, nhưng không trả lời ngay.

    "Họ có những mục đích riêng.

    Nhưng em phải nhớ một điều, Aurora: không ai trong chúng tôi hoàn toàn vô hại.

    Kể cả tôi."

    Aurora bước ra khỏi quán cà phê, lòng cô ngổn ngang những suy nghĩ.

    Nếu những gì Ryan nói là sự thật, thì tại sao cô lại không nhớ gì về quá khứ của mình?

    Và tại sao ba người đàn ông này lại xuất hiện cùng lúc trong cuộc đời cô?

    Khi cô đang chìm trong dòng suy nghĩ, Silver xuất hiện từ một góc tối, như thể anh đã theo dõi cô suốt cả buổi.

    "Ryan, cậu ấy có phải đã nói điều kì lạ gì với em không?"

    Silver hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt đầy sự dò xét.

    Aurora nhìn anh, lòng cô bỗng dưng nhẹ nhõm khi thấy sự hiện diện của anh, dù vẫn không hiểu rõ lý do.

    "Anh ấy nói tôi là một thiên thần.

    Điều đó có đúng không?"

    Silver im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu.

    "Đúng.

    Nhưng đó không phải toàn bộ câu chuyện.

    Có những điều em cần tự tìm hiểu.

    Và điều quan trọng nhất... là em phải học cách tin tưởng chính mình trước khi tin bất kỳ ai trong chúng tôi."

    Những lời nói của Silver như một ngọn gió lạnh thổi qua, nhưng chúng cũng giúp Aurora cảm thấy rõ ràng hơn.

    Cô biết mình phải làm gì tiếp theo: tìm lại ký ức đã mất và giải đáp tất cả những bí mật bao quanh cô.

    Aurora dành cả buổi sáng để suy ngẫm về những lời của Ryan và Silver.

    Mỗi người dường như nắm giữ một phần sự thật, nhưng cả ba đều che giấu nhiều bí mật.

    Cô quyết định bắt đầu hành trình tìm lại ký ức của mình bằng cách quay trở lại nơi cô đã tỉnh dậy lần đầu—con hẻm nhỏ phía sau thị trấn.

    Buổi chiều, cô một mình đi bộ đến nơi đó.

    Không gian yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng gió thổi qua và ánh nắng vàng vọt chiếu xuống.

    Aurora đứng giữa con hẻm, nhắm mắt và cố gắng cảm nhận điều gì đó quen thuộc.

    Đột nhiên, một hình ảnh lóe lên trong tâm trí cô—đôi cánh trắng của chính mình phủ bóng xuống mặt đất, và một giọng nói trầm ấm vang lên: "Ngươi phải chuộc lỗi.

    Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi."

    Aurora mở bừng mắt, cảm giác ngột ngạt và hoảng sợ khiến tim cô đập loạn nhịp.

    Nhưng trước khi cô kịp định thần, một giọng nói vang lên sau lưng: "Em đang tìm gì ở đây?"

    Aurora quay lại và thấy Evan đang đứng đó, ánh mắt đầy nghi ngờ.
     
    Nơi Con Tim Cất Cánh
    Chương 12: Tin tưởng


    Evan bước đến gần, đôi mắt như đang dò xét từng biểu cảm của Aurora.

    "Tại sao em lại quay lại nơi này?

    Em biết điều gì sao?"

    Aurora lắc đầu, cố che giấu sự bối rối của mình.

    "Tôi chỉ muốn xem liệu mình có nhớ được điều gì không."

    Evan nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, rồi nhẹ giọng: "Em không cần phải làm tất cả một mình.

    Tôi ở đây để giúp em."

    Câu nói của anh nghe có vẻ chân thành, nhưng ánh mắt dữ dội của anh khiến Aurora cảm thấy áp lực.

    Khi Evan đưa tay chạm vào vai cô, cô vô thức lùi lại một bước.

    Evan dừng lại, đôi mắt hiện lên một tia đau đớn.

    "Em không tin tôi sao?"

    Aurora không trả lời.

    Cô cảm nhận được một sự bất ổn trong cách Evan hành động—như thể anh đang cố kiểm soát mọi thứ, kể cả cô.

    Aurora cúi mặt, tránh ánh mắt đầy áp lực của Evan.

    Cô không muốn làm tổn thương anh, nhưng sự căng thẳng trong từng hành động của anh khiến cô không thể hoàn toàn thoải mái.

    "Không phải là tôi không tin anh, Evan," cô nói khẽ, giọng run rẩy.

    "Chỉ là tôi cần một chút không gian để tự mình hiểu rõ mọi thứ."

    Evan đứng im, đôi tay siết chặt lại bên hông, nhưng anh cố giữ giọng bình tĩnh.

    "Không gian?

    Em nghĩ rằng tự mình đối mặt với mọi chuyện sẽ tốt hơn sao?

    Em có biết mình đang đùa giỡn với điều gì không?"

    Aurora cảm thấy trái tim thắt lại.

    Ánh mắt của Evan giờ đây không chỉ chứa đựng sự quan tâm mà còn cả sự giận dữ được che giấu kỹ lưỡng.

    Anh tiến thêm một bước, khiến cô không thể lùi thêm được nữa.

    "Evan, tôi..." cô mở lời, nhưng anh cắt ngang.

    "Em không hiểu đâu," Evan nói, giọng trầm thấp nhưng đầy cảm xúc.

    "Tôi không thể đứng yên nhìn em tự làm tổn thương chính mình.

    Em là tất cả đối với tôi.

    Em nghĩ tôi có thể chịu đựng được việc mất em sao?"

    Aurora cảm nhận được sự rung động trong giọng nói của anh.

    Cô biết tình cảm của Evan là thật, nhưng sự mãnh liệt và ám ảnh trong cách anh thể hiện khiến cô khó lòng đáp lại.

    "Evan, tôi cảm kích vì anh luôn ở bên tôi," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

    "Nhưng tôi cần thời gian.

    Tôi không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào khi mọi thứ còn quá mơ hồ."

    Evan im lặng, đôi mắt nhìn cô chằm chằm như muốn tìm kiếm một lời giải thích khác.

    Rồi anh cười nhạt, nhưng nụ cười ấy lại tràn ngập đau đớn.

    "Thời gian à?

    Được thôi," anh nói, giọng đầy chua chát.

    "Nhưng hãy nhớ, Aurora, tôi sẽ không bao giờ từ bỏ.

    Dù em có chạy xa đến đâu, tôi cũng sẽ tìm được em."

    Nói rồi, Evan quay lưng bước đi, để lại Aurora đứng đó, trái tim cô nặng trĩu.

    Cô không biết rằng mỗi bước đi của anh đều mang theo nỗi đau sâu thẳm, và trong lòng Evan, sự ám ảnh dành cho cô ngày một lớn hơn.

    Tối hôm đó, khi Aurora vừa về đến nhà, cô nhận được một lời mời từ Ryan.

    Anh muốn đưa cô đến một nơi đặc biệt để trò chuyện.

    Ban đầu, cô do dự, nhưng sự tò mò về những điều anh biết đã khiến cô đồng ý.

    Ryan đón cô bằng một chiếc xe sang trọng, phong thái lịch lãm thường thấy.

    Anh đưa cô đến một căn biệt thự cổ ở ngoại ô thị trấn.

    Bên trong, mọi thứ được trang trí tinh xảo, nhưng không gian mang đến cảm giác bí ẩn.

    "Đây là nơi tôi thường đến khi muốn yên tĩnh," Ryan nói, dẫn Aurora vào một phòng khách rộng lớn.

    Aurora ngồi xuống ghế, ánh mắt không rời khỏi Ryan.

    "Tôi muốn biết thêm về quá khứ của mình.

    Anh có thể nói rõ hơn không?"

    Ryan mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không hoàn toàn chân thành.

    "Có những thứ em cần tự mình nhớ ra.

    Nhưng tôi có thể nói với em điều này: việc em bị đưa xuống đây không chỉ là trừng phạt.

    Đó còn là một bài kiểm tra."

    "Bài kiểm tra?"

    Aurora nhíu mày.

    Ryan gật đầu.

    "Đúng.

    Một bài kiểm tra để xem liệu em có xứng đáng trở về Thiên giới hay không.

    Nhưng hãy cẩn thận, Aurora.

    Nếu thất bại, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở việc em bị mắc kẹt ở đây."

    Aurora cảm thấy lạnh sống lưng trước lời cảnh báo của Ryan.

    Anh không nói rõ hậu quả là gì, nhưng cô biết nó không hề nhỏ.
     
    Back
    Top Dưới