Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
Dịch giả: Sam Mạc Anh
---
"Mẹ ơi, mẹ có thể cho chị đến nhà chúng ta ở được không?
Chỗ chị ở là khu ổ chuột đó!"
- Hải Nhạc lo lắng nói với mẹ.
Mẹ Hải Nhạc vuốt tóc cô nói: "Nhạc Nhạc, mẹ cũng đã nghĩ đến chuyện này, nhưng người giám hộ cho con bé không phải mẹ mà là ba của con.
Nếu không có sự đồng ý của ba con, mẹ sợ ông ấy sẽ đi khiếu nại với tòa án."
"Sao có thể như vậy chứ?
Ông ta cũng không thèm quan tâm đến chị mà.
Chị một thân một mình sống ở bên ngoài và sống ở đây với chúng ta có gì khác nhau đâu?"
- Hải Nhạc hỏi.
Mẹ Hải Nhạc thở dài nói: "Hải Nhạc, mẹ nói con nghe, công ty ba con vẫn bị phá sản.
Con và ba con đã chậm một bước rồi.
Công ty của ông ấy đã bị mua lại và tái cơ cấu, nhưng số tiền đó không đủ để trả hết số nợ hiện tại."
"Nhưng mà chuyện này liên quan gì đến chuyện chị ở cùng chúng ta?"
- Hải Nhạc tò mò hỏi.
"Có liên quan chứ, nếu như bây giờ chị con chuyển đến đây ở, mẹ sợ ba con...cái loại người này... haiz!"
- Mẹ Hải Nhạc nặng nề thở dài.
"Nếu con muốn cho chị chuyển đến đây sống như vậy, để mẹ đi nói chuyện với ba con xem có thể chuyển quyền giám hộ chị con sang cho mẹ hay không đã."
"Mẹ, cảm ơn mẹ nhiều lắm!"
- Hải Nhạc mừng rỡ hôn mẹ cái chụt.
"Haiz, hai đứa các con đều là con gái của mẹ, mẹ cũng rất đau lòng khi Hải Hoan phải ra ngoài làm việc để kiếm tiền."
- Mẹ Hải Nhạc nói.
"Mẹ đồng ý rồi, con sẽ có chị bầu bạn."
- Hải Nhạc thật sự rất vui.
Cô vui, nhưng có người lại không vui.
Nếu Trì Hải Hoan bước chân vào ngôi nhà này, hai chị em cứ thường xuyên quấn lấy nhau thì lấy đâu ra thời gian để hắn và cô được ở riêng với nhau đây?
Hơn nữa, hắn không muốn những lúc mình và Hải Nhạc thân mật lạ i bị Trì Hải Hoan nhìn thấy, tuyệt đối không!
Hừ, cô muốn đưa chị gái đến để thoát khỏi hắn à?
Không có cửa đâu!
Mẹ Hải Nhạc muốn đòi quyền giám hộ Hải Hoan về ư?
Ha ha, làm cho bà ta không lấy được là xong!
Quả nhiên, khi mẹ Hải Nhạc tìm ba Hải Nhạc để thương lượng, ông ta không những không đồng ý mà còn đòi mẹ Hải Nhạc đưa cho ông ta 20 triệu, bằng không thì đừng hòng có được quyền nuôi con.
Mẹ Hải Nhạc tức muốn chết, nhưng cũng không thể để Tạ Trường Viên ra mặt với số tiền quá lớn đó.
Nếu dùng pháp luật can thiệp, để lộ danh tính của ba Hải Nhạc trước truyền thông lại sợ ảnh hưởng đến tập đoàn An Thác và Tạ Trường Viên, mẹ Hải Nhạc thật sự lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Mà Hải Nhạc vẫn luôn trông ngóng có thể đón ngày sinh nhật mười sáu tuổi cùng với chị.
Cô không ngờ rằng việc giành lại quyền nuôi chị gái lại khó khăn đến thế.
Trong lòng cô rất lo lắng nhưng lại lực bất tòng tâm, sốt ruột nhưng lại không thể làm gì!
Mắt thấy ngày sinh nhật càng ngày càng đến gần mà vẫn chưa có tiến chuyển gì việc chị gái có thể chuyển đến sống ở Tạ gia, trong lòng Hải Nhạc buồn bực vô cùng.
Chiếc váy đặt may đã được đưa đến Tạ gia.
Vốn ba Tạ định tổ chức một bữa tiệc thật linh đình, nhưng mẹ Hải Nhạc lại ngăn cản, bản thân Hải Nhạc cũng không muốn tổ chức xa hoa phô trương như thế, giống như Nhã Nghiên lần trước là được rồi, chỉ cần mời một vài người bạn thân thiết là đủ.
"Ba, cho con mượn chiếc du thuyền, tiệc sinh nhật Hải Nhạc cứ giao cho con đi."
- Tạ Thư Dật vẫn luôn đứng bên cạnh không phát biểu ý kiến đột nhiên mở miệng nói.
"Ý con là con muốn tổ chức sinh nhật cho Hải Nhạc trên du thuyền?"
- Tạ Trường Viên hỏi.
"Vâng."
- Tạ Thư Dật gật đầu: "Mời thêm các bạn học đến tham dự cho vui vẻ, nghĩ lại thì du thuyền của ba cũng đủ lớn, tổ chức tiệc trên đó là tốt nhất."
"Hiếm khi con suy nghĩ chu đáo như vậy, được rồi, du thuyền sẽ cho con mượn, con đi sắp xếp thật kỹ, cốt là muốn cho Hải Nhạc trải qua ngày sinh nhật mười sáu tuổi khó quên, sinh nhật này cả đời chỉ có một lần, đại diện cho nó chính thức trưởng thành rồi."
- Tạ Trường Viên hào phóng nói.
"Con biết."
- Tạ Thư Dật nói.
"Chỉ có điều, hình như ba mẹ tham gia thì không hay lắm, mấy người trẻ tuổi các con cùng nhau chúc mừng sinh nhật cho em nó đi, ba với dì con thì làm sinh nhật cho con bé trước một ngày."
- Ba Tạ nói.
"Ba, có thể mời chị của con không?
Sinh nhật của con cũng là sinh nhật của chị ấy, có thể mời chị ấy tới cùng không ạ?"
- Hải Nhạc nhẹ nhàng hỏi.
"Cục cưng của ba, tùy con thôi, chỉ cần con vui là được."
- Ba Tạ nói.
"Dạ, vậy tối nay con sẽ mời chị ấy đến đây luôn."
- Tạ Hải Nhạc nói.
"Không được!
Cô ta không được lên du thuyền, em muốn mời thì mời vào ngày mà ba và dì tổ chức cho em đi."
- Tạ Thư Dật nói.
"Tại sao không được?
Tại sao không được?"
- Tạ Hải Nhạc cong miệng lên.
"Anh nói không được là không được, ở trong mắt anh, chỉ có em mới là..."
- Tạ Thư Dật dừng lại một chút nói, "Chỉ có em mới là em gái của anh, cô ta không phải.
Anh không muốn ngày hôm đó cô ta xuất hiện trên thuyền, ngày đó em mới là nhân vật chính!
Anh không cần hai nhân vật chính!"
Hải Nhạc tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, khẩn cầu nhìn ba Tạ: "Ba à, ba nói xem?"
Tạ Trường Viên liếc nhìn con trai một cái, quyết định rút lui khỏi vấn đề này: "Con thương lượng với anh con đi, đây là chuyện mấy người trẻ tuổi các con, ba giao toàn quyền cho anh con quyết định."
"Mẹ!"
- Hải Nhạc nhìn về phía mẹ.
Mẹ Hải Nhạc suy nghĩ sâu xa nhìn Tạ Thư Dật một cái, bà không ngờ Tạ Thư Dật có cảm tình sâu sắc như vậy đối với Hải Nhạc, còn nói Hải Nhạc là em gái của nó nhưng Hải Hoan thì không!
Ai da, xem ra đây chính là phước phần của Hải Nhạc, đáng tiếc Hải Hoan không có phước phần này mà thôi!
"Hải Nhạc, bằng không con cứ nghe lời anh hai đi, chúng ta có thể mời Hải Hoan cùng dự với con trước một ngày, đến ngày hôm sau con có thể cùng anh hai và bạn bè ra biển chơi, tổ chức một buổi tiệc sinh nhật mười sáu tuổi khó quên."
- Mẹ Hải Nhạc nói.
"Mẹ, sao mẹ cũng nói như vậy chứ?"
- Hải Nhạc tức đến nỗi muốn dậm chân.
"Con gái ngoan, anh con là đang thương con mà, con phải cảm ơn anh con mới đúng đó."
- Mẹ Hải Nhạc nói.
Bà không thể cưỡng cầu Tạ Thư Dật yêu thương hai đứa con gái của bà, hắn có thể đối xử tốt với Hải Nhạc, đã xem như là nhượng bộ lớn nhất của Tạ Thư Dật rồi, cũng nhờ Hải Nhạc đứa nhỏ này có thể làm cho mỗi người bên cạnh nó đều yêu thích nó.
Bà vẫn luôn sợ Thư Dật sẽ bắt nạt Hải Nhạc, dù sao ngày đầu tiên bà và Hải Nhạc đến Tạ gia, hắn tỏ đã tỏ ra không ưa hai mẹ con họ rất rõ ràng, nhưng Hải Nhạc lại có thể hóa giải sự thù địch trong lòng hắn.
Đây là chuyện tốt, cho nên dù hắn nói đêm đó chỉ tổ chức sinh nhật cho Hải Nhạc bà cũng không cảm thấy có gì không ổn, bà cảm thấy đây là Hải Nhạc xứng đáng được nhận.
Hải Nhạc hờn dỗi ngồi trên sô pha.
"Điều này không công bằng với chị con."
- Cô nói.
Tạ Thư Dật liếc nhìn cô nói: "Nếu không tình cờ gặp lại chị em, chẳng phải em vẫn tổ chức sinh nhật một mình sao?"
"Nhưng mà em đã gặp chị ấy."
- Hải Nhạc trợn mắt trừng hắn, bây giờ cô đã có đủ dũng khí để tranh cãi với hắn rồi.
Cô có thể cảm nhận được rằng hắn không còn đối xử với cô như lúc trước nữa, bây giờ hắn có vẻ nhẫn nhịn, dung túng cô nhiều hơn rồi.
----
"Chị, Tạ Thư Dật thật là đáng ghét, em muốn cùng với chị tổ chức sinh nhật vào ngày mai nhưng lại bị anh ta phá rồi!"
- Tạ Hải Nhạc vừa rửa tay vừa nói với chị gái đứng bên cạnh.
Trì Hải Hoan ngạc nhiên: "Cái gì, em còn tổ chức tiệc ngày mai?"
"Đúng vậy, nhưng mà Tạ Thư Dật chết tiệt cứ không cho em mở tiệc chung với chị, còn nói cái gì mà..."
Tạ Hải Nhạc nhận ra hình như mình đã nhiều lời, vội vàng dừng lại.
"Anh ta nói cái gì?"
- Trì Hải Hoan không nhịn được hỏi.
"À không, anh ta không nói gì hết, tóm lại em rất rất ghét anh ta!
Em mà có năng lực đặc biệt thì tốt rồi, em muốn làm cho anh ta vĩnh viễn biến mất, vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt em!"
- Tạ Hải Nhạc tuyên bố.
Ánh mắt Trì Hải Hoan chợt lóe lên.
"Em ghét anh ta lắm sao?
Chị thấy anh ta cũng tốt với em mà, còn không cho chị cùng em tổ chức sinh nhật vào ngày mai!"
- Trong lòng Trì Hải Hoan như bị mèo cào rất khó chịu.
"Anh ta tốt với em chỗ nào chứ?"
Tạ Hải Nhạc kích động nói, vài lời sắp buột ra khỏi miệng những cô vẫn may mắn cản lại kịp thời: "Chị, có rất nhiều chuyện chị chỉ mới nhìn thấy phần nổi của tảng băng thôi!"
Hắn tốt với cô ư?
Chẳng qua là hắn đang diễn mà thôi!
Diễn trò trước mặt ba mẹ và bạn bè của hắn để che đi sự thật phía sau.
Hắn lúc nào cũng chỉ biết bắt nạt cô, thậm chí còn cướp đi nụ hôn đầu của cô, lợi dụng cô bất kể lúc nào cũng đòi hôn cô, hôn đến khi cô không thể nào thở nổi mới chịu buông ra.
Trước đó hắn còn nói phải đổi trò chơi mới, hắn hôn cô, còn sờ soạng khắp người cô, đây chính là cách bắt nạt mới của hắn.
Cô chưa từng gặp tên đàn ông nào khốn nạn như hắn!
Cho dù là mấy kẻ khốn nạn ở trong phim cũng không bao giờ động vào em gái mình như vậy, hắn thậm chí còn khốn nạn hơn cả mấy tên khốn nạn trong phim nữa!
Vừa nghĩ tới hành động quá trớn của Tạ Thư Dật, mặt Hải Nhạc bỗng nóng bừng đỏ rực lên, cũng không biết là đỏ lên vì giận hay vì thẹn thùng đây.
Trì Hải Hoan nhìn ra sắc mặt kỳ lạ của Hải Nhạc, giật mình cố ý hỏi:
"Có phải anh ta làm mấy chuyện đáng ghét với em không?
Như kiểu, anh ta sẽ..."
Cô cố ý dừng lại một chút rồi nói tiếp, "... hôn em?"
Tạ Hải Nhạc vừa nghe chị nói như thế liền bị dọa sợ, hắn hôn là chuyện của hắn, hắn đã cảnh cáo cô không được cho bất cứ ai biết!
Nếu như để cho người khác biết được, hắn sẽ nói với ba mẹ là do cô quyến rũ hắn!
Tiểu Tĩnh trước đây cũng bị hắn gán tội như vậy bắt rời khỏi Tạ gia!
Lỡ như ba thật sự tin lời của hắn...
Đến lúc đó sẽ liên lụy đến mẹ!
Ba sẽ cho rằng mẹ không biết dạy con, để cho con gái mình làm ra chuyện vô sỉ như vậy!
Nhà sẽ không còn là nhà nữa!
Liên lụy đến hạnh phúc của mẹ, sau này mẹ sẽ vì cô mà không dám ngẩng đầu lên nhìn người ta!
Tạ Hải Nhạc không khỏi hoảng sợ lắc đầu, nói: "Không có, không có, anh ta không có làm vậy với em, không có!"
"À, không có là tốt rồi, chị còn tưởng là anh ta sẽ làm ra chuyện như vậy với em, chị tuyệt đối sẽ không tha cho anh ta!
Nếu thật sự là có chuyện đó thì anh ta thật sự là quá khinh thường em, biết rõ đó là em gái mình mà vẫn cố tình làm như vậy!
Anh ta đúng là một tên dâm tặc!
Là một tên khốn nạn!"
- Trì Hải Hoan căm phẫn nói.
Hải Nhạc cảm động nhìn chị, đi tới nhẹ nhàng ôm lấy cô: "Chị, chị đối với em thật tốt."
"Em gái ngốc, em là em của chị, chị không thương em thì thương ai?
Chị không giúp em thì ai sẽ giúp em đây?"
- Trì Hải Hoan vuốt lưng an ủi em gái.
Sau đó hai người cùng ra khỏi toilet, Trì Hải Hoan đột nhiên thoáng nhìn bóng dáng một người đàn ông cũng vừa mới bước ra toilet, cô mở miệng hỏi em: "Em à, thật ra chị cảm thấy Tạ Thư Dật thật sự tốt với em lắm, vì sao em cứ căm ghét anh ta như vậy chứ?
Lại còn muốn anh ta vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt em?"
Hải Nhạc bĩu môi nói: "Chị, sao chị lại nói tốt cho anh ta?
Trong mắt em, anh ta là một kẻ rất tàn nhẫn, vô liêm sỉ và độc ác, anh ta không xứng để chị nói tốt như vậy đâu.
Tất cả những người đàn ông mà em biết đều tốt hơn anh ta.
Bạn của anh ta, Hứa Chí Ngạn, cũng là anh trai của bạn học em, anh ấy rất tốt với em, thầy chủ nhiệm cũng rất tốt với em.
Thế nhưng anh ta lại không cho phép em nói chuyện với bọn họ.
Bực mình chết đi được.
Anh ta quản tất cả mọi thứ của em.
Em thật sự mong một ngày nào đó anh ta biến đi cho khuất mắt em.
Thế giới này sẽ tốt đẹp biết bao nếu như không có anh ta!"
"Ồ?
Chẳng lẽ người em thích chính là Hứa Chí Ngạn?"
- Hải Hoan kinh ngạc hỏi.
"Người em thích chính là Hứa Chí Ngạn sao?"
- Hải Nhạc sửng sốt, không hiểu sao chị gái mình lại đột nhiên hỏi như vậy.
"Ừ, vậy thì em thật sự thích anh ấy rồi.
Thật ra thì em không cần phải xấu hổ đâu.
Trước mặt chị có gì phải xấu hổ chứ?
Thích anh ấy thì cứ nói là thích anh ấy đi."
- Hải Hoan cười nói.
"Không, em không có thích anh ấy, em chỉ ngưỡng mộ anh ấy thôi.
Anh ấy rất dịu dàng và tốt bụng.
Khí chất của anh ấy khiến người khác cảm thấy ấm áp và muốn đến gần.
Ở trước mặt anh ấy em không hề cảm thấy áp lực mà rất thoải mái.
Thực ra thì, nói thế nào nhỉ, có lẽ kiểu đàn ông mà em thích có vẻ khá giống anh ấy.
Sau này em tìm bạn trai, có thể em sẽ tìm kiểu người giống như anh ấy."
- Hải Nhạc cười nói.
"Thôi nào, em còn tỏ vẻ thẹn thùng trước mặt chị làm gì chứ.
Em cứ nói ra là muốn Hứa Chí Ngạn là bạn trai của mình đi, còn nói gì mà tìm bạn trai giống anh ấy chứ!
Trước mặt chị mà còn xấu hổ cái gì?"
"Không phải, em không có nói là em thích anh ấy mà!
Chị, chị thật là...
Thôi, em sẽ không nói cho chị biết nữa."
- Hải Nhạc thấy chị hiểu lầm lời nói của mình, cô dậm chân hờn dỗi.
"Được rồi, được rồi.
Chị biết là em đang ngượng, chị không nói nữa là được chứ gì!"
- Hải Hoan cười nói.
Hai cô gái vừa cười vừa nói đi về phía trước mà không để ý phía sau có một bóng dáng đứng thẳng đơ, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt bừng bừng lửa giận như núi lửa sắp phun trào.
Toàn thân hắn toát ra sự lạnh lùng và sát khí đằng đằng khiến cho mấy người đi ngang qua ai nấy đều cảm thấy run sợ, nép vào bức tường bỏ chạy thật nhanh.
Họ không hiểu tại sao anh chàng này đẹp trai như thế mà lại có vẻ mặt đáng sợ như muốn giết người kia, ai mà không sợ chứ?
Khi Hải Nhạc mặc chiếc đầm được thiết kế riêng chậm rãi bước ra boong tàu, tuy đã biết Hải Nhạc sẽ khiến cho mọi người bất ngờ, nhưng Tạ Thư Dật thật sự không khống chế được mà thất thần vài giây.
Cô ấy thực sự càng ngày càng đẹp.
Đôi mắt trong trẻo long lanh, làn môi đỏ mọng và tươi tắn, cùng với vòng eo thon gọn mảnh mai, toàn thân toát lên khí chất trong sáng và thuần khiết, tất cả tạo nên một Tạ Hải Nhạc độc nhất vô nhị trên đời này!
Chiếc váy lộng lẫy tôn lên vẻ đẹp thanh thuần của cô, dù cho cô đứng ở chỗ nào cũng đều tỏa ra hào quang rực rỡ chói lóa!
Khi Tạ Thư Dật tỉnh lại, nảy ra ý nghĩ che giấu đi sự tỏa sáng xinh đẹp của cô thì đã quá muộn.
Ánh mắt của các chàng trai đều dán vào cô với vẻ mặt ngạc nhiên và đầy ngưỡng mộ.
Trong lòng Tạ Thư Dật hối hận không thôi, biết vậy hắn đã sớm lấy kéo cắt cắt nát chiếc váy này rồi.
Sau đó đầu bếp đẩy chiếc bánh sinh nhật khổng lồ lên, mọi người cùng ùa đến vây quanh Hải Nhạc và hát "Happy Birthday", Hải Nhạc ngượng ngùng ước một điều ước rồi thổi tắt nến trong tiếng hoan hô của mọi người, sau đó, đèn được bật sáng và tiếng nhạc sôi động cũng vang lên.
Tạ Thư Dật đưa tay thọc vào trong túi quần nhẹ nhàng nắm lấy hộp quà, trong hộp là con cá heo nhỏ muốn đeo cho Hải Nhạc.
Hắn còn chưa đi qua thì mọi người đã bắt đầu tặng quà cho Hải Nhạc, trong tay cô lúc này là một núi quà tặng rồi, Hải Nhạc cười vui vẻ đặt hết quà lên cái bàn bên cạnh, sau đó Hứa Chí Ngạn cũng tiến đến tặng quà cho cô.
"Hải Nhạc, sinh nhật vui vẻ."
- Hứa Chí Ngạn nói.
Hải Nhạc nhìn hộp quà màu hồng, tò mò hỏi: "Anh Chí Ngạn, anh tặng cho em cái gì thế?"
"Em mở ra xem sẽ biết."
Hứa Chí Ngạn cười nói.
Hải Nhạc nghe hắn nói vậy nên liền mở ra tại chỗ, thật không ngờ bên trong lại là một chiếc điện thoại màu hồng.
"Anh Chí Ngạn, anh tặng điện thoại cho em?"
- Hải Nhạc vừa mừng vừa sợ.
Cô vốn dĩ cũng muốn đổi chiếc điện thoại khác lâu rồi, mà vừa hay chiếc điện thoại này lại là kiểu cô rất thích, cô từng nói với Nhã Nghiên về chuyện này, hẳn là cậu ấy đã nói với anh trai mình, nhưng thật sự không ngờ Hứa Chí Ngạn lại chu đáo như vậy.
"Chiếc điện thoại này đúng là kiểu em đang muốn mua, anh Chí Ngạn à, anh đỉnh thật đấy!
Thật sự rất cảm ơn anh!"
- Hải Nhạc thích thú cầm lấy điện thoải mái ngắm nghía không ngừng.
Hứa Chí Ngạn nhẹ nhàng nói bên tai cô: "Hải Nhạc, anh đã lưu số của anh trong điện thoại di động rồi, em nhớ gọi điện cho anh đó nha."
Hải Nhạc vui vẻ cười: "Vâng, vâng, em sẽ gọi cho anh."
Cô thật sự rất thích chiếc điện thoại này.
Đúng lúc này đột nhiên vang lên tiếng động cơ du thuyền đang đến gần, mọi người không khỏi tò mò tiến đến bên mạn tàu nhìn xem là ai.
Chiếc thuyền kia chậm rãi dừng lại bên mép du thuyền, sau đó một người từ từ bước lên bậc thang, thật không ngờ đó lại là Thích Hán Lương!
"Thầy?"
- Hải Nhạc thật không ngờ Thích Hán Lương lại tới đây Thích Hán Lương liếc mắt liền thấy cô, mỉm cười đi về phía cô.
"Hải Nhạc, sinh nhật vui vẻ."
- Anh nói.
Hải Nhạc vội vàng ra đón.
"Thầy, sao thầy lại ở đây?"
"Hải Nhạc ngốc, làm sinh nhật cũng không thèm nói với thầy một tiếng, hại thầy phải đi tìm."
- Thích Hán Lương dịu dàng nói với cô.
"Thật ngại quá, không phải là không muốn mời thầy mà là sợ thầy sẽ không rảnh thôi ạ."
- Hải Nhạc ngượng ngùng nói.
Thích Hán Lương giơ cao cái hộp chữ nhật trong tay mình, trịnh trọng đưa cho cô: "Hải Nhạc, sinh nhật vui vẻ, thầy xin tặng em một phần lễ mọn."
Hải Nhạc mở hộp ra, không khỏi giật mình trợn mắt, đó là một cái Macbook mới nhất hiện nay!
Giá rất rất xa xỉ đó!
"Thầy... thầy ra tay hơi bị hào phóng đó ạ."
- Hải Nhạc có chút bất an không yên lòng: "Em có thể không nhận được không ạ?"
Thích Hán Lương xoa xoa đầu cô, nói: "Bé ngốc, làm gì có chuyện không nhận quà sinh nhật chứ?
Em là học trò ngoan nhất, chăm chỉ nhất của thầy.
Sao thế, không thích món quà thầy tặng em sao?"
"Không có, không có, chỉ là cảm thấy nó quá quý giá."
- Hải Nhạc vội vàng lắc đầu nói, đành phải đưa tay nhận lấy món quà.
"Trong máy có sẵn MSN của thầy, em nhớ phải liên lạc với thầy đó nha."
- Thích Hán Lương nói với Hải Nhạc.
"Vâng thưa thầy, cám ơn món quà của thầy, em thật sự rất thích, trước giờ em không có máy tính riêng, mẹ em nói trước Tết Nguyên đán sẽ mua cho em một cái, thật không ngờ bây giờ thầy lại tặng cái này cho em, thật sự rất cảm ơn thầy ạ."
"Thầy nhớ có lần em nhìn thấy laptop của thầy, nói em cũng muốn có một cái, cho nên thầy cũng chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi."
"Thật ạ?
Em có nói như vậy sao?
Chính em cũng quên mất mà thầy vẫn còn nhớ rõ ạ."
Hải Nhạc không khỏi le lưỡi.
Thích Hán Lương sâu sắc nhìn cô, nói: "Mỗi một câu em nói với thầy, thầy đều ghi nhớ trong lòng."
"A?"
- Hải Nhạc sửng sốt một chút, những lời này nghe sao cứ thấy sai sai.
Lúc này, Nhã Nghiên cũng đi tới: "Em chào thầy."
"Chào Nhã Nghiên."
- Thích Hán Lương gật đầu với Nhã Nghiên.
Nhã Nghiên nhìn thấy cái Macbook đời mới trên tay Hải Nhạc, ánh mắt trợn to: "Thầy!
Thầy tặng Macbook cho Hải Nhạc luôn hả?
Ai da, sớm biết vậy mẹ em sinh em trễ thêm mấy tháng thì em cũng sẽ có một phần quà từ thầy rồi.
Hải Nhạc à, hâm mộ cậu thật nha, anh tớ thì tặng điện thoại di dộng mới nhất, thầy thì tặng cậu Macbook xịn, nhưng mà vẫn còn một người lề mề chưa chịu ra mặt, haha, không biết anh Thư Dật sẽ tặng cho cậu báu vật gì đây ta."
Nhã Nghiên vừa nói xong, xoay người liền phát hiện Tạ Thư Dật đang trầm ngâm đứng sau lưng mình, không khỏi thè lưỡi: "Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay, anh Thư Dật, em vẫn chưa thấy anh tặng quà gì cho Hải Nhạc đó."
Tạ Thư Dật mặt không chút thay đổi nhìn Thích Hán Lương, lại liếc nhìn Hải Nhạc một cái, vươn tay cầm lấy món quà trên tay cô.
"Hử?
Là laptop à, lại còn là dòng mới nhất?"
- Tạ Thư Dật nói mỉa.
Vốn dĩ khi Hứa Chí Ngạn đến gần Hải Nhạc tặng quà cho cô, ruột gan hắn đã nóng cồn cào rồi, nhưng vì đó là người anh em tốt của mình nên hắn ráng nhịn xuống.
Không ngờ Thích Hán Lương cũng tới, rất hào phóng tặng Hải Nhạc một món quà đắt đỏ.
Đáng giận hơn là anh ta lại tỏ vẻ dịu dàng nhu tình với Hải Nhạc như thế, điều này làm cho cơn giận đang nhen nhóm trong lòng Tạ Thư Dật đột nhiên bùng cháy dữ dội.
Một người thầy đáng lẽ ra phải làm tấm gương tốt cho học trò mà lại thể hiện tình cảm mập mờ với học trò của mình.
Anh ta tất nhiên là đáng bị đánh!
Tạ Thư Dật trừng mắt nhìn chằm chằm Thích Hán Lương, khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh lẽo.
Thích Hán Lương cũng không hề tỏ ra lép vế, anh ta nhướng mày nhìn thẳng vào hắn.
Ánh mắt của Tạ Thư Dật càng trở nên u ám hơn, trong khoảnh khắc hắn buông tay ra, hộp quà ngay lập tức rơi mạnh xuống sàn dưới sự chứng kiến của bao cặp mắt kinh ngạc xung quanh.
Thích Hán Lương cố gắng bắt lấy hộp quà nhưng vẫn chậm một bước, chiếc hộp không khách khí rơi xuống sàn phát ra âm thanh "bộp" đến mức chói tai.
Tạ Hải Nhạc ngơ ngác nhìn hộp quà trên mặt sàn, không thể tin nổi hét lên: "Tạ Thư Dật, anh đang làm cái gì vậy?"
"Thật ngại quá, tay giữ không chắc.
Cùng lắm anh mua cho em cái khác."
- Tạ Thư Dật nhún vai rồi nhìn Thích Hán Lương đầy khiêu khích.
Đôi tay Thích Hán Lương run rẩy, anh ta đang cố kìm nén cơn tức giận, im lặng không nói gì mà chỉ trừng mắt nhìn Tạ Thư Dật, ánh mắt hai người họ va vào nhau giữa không trung thậm chí còn bắn ra tia lửa điện xẹt xẹt.
"Tạ Thư Dật, anh cố ý!
Anh cố ý làm như thế!"
- Tạ Hải Nhạc tức giận xoay người muốn kiếm tra xem chiếc laptop có bị hỏng không, nhưng Tạ Thư Dật lại không chút khách khí giẫm lên nó, cô có rút thế nào cũng không lấy ra được.
Hải Nhạc đứng dậy mắng Tạ Thư Dật: "Tôi sẽ mách ba, anh cố ý phá hỏng bữa tiệc sinh nhật của tôi!
Tôi nhất định sẽ nói ba phạt anh!
Rõ ràng anh đã hứa với ba ngày hôm nay thuộc về tôi nhưng lại dương phụng âm vi.*"
(*Thành ngữ, có nghĩa là: "Ngoài thì thuận, trong thì chống, trước mặt phục tùng sau lưng chống lại".
Có thể so sánh với câu "Bằng mặt không bằng lòng/ Nói một đằng làm một nẻo" của Việt Nam!"
Nước mắt ấm ức cũng trực trào quanh hốc mắt cô.
Thích Hán Lương đưa tay giữ cô lại, có chút buồn bã, nhưng anh ta vẫn mở miệng an ủi cô:
"Hải Nhạc, có lẽ là do anh em không cẩn thận thôi, đừng như vậy.
Nhiệm vụ tối nay của em là trải qua một đêm sinh nhật thật vui vẻ.
Laptop rớt bể cũng không sao, lần sau thầy sẽ bù cho em cái khác."
Hải Nhạc oán giận liếc Tạ Thư Dật một cái, áy náy nói với Thích Hán Lương: "Thầy ơi, em rất xin lỗi."
Ánh mắt Tạ Thư Dật tối sầm, hắn vươn tay định nắm lấy Tạ Hải Nhạc nhưng Hải Nhạc lại tức giận hất tay hắn ra, sau đó nắm lấy tay Thích Hán Lương nói:
"Thầy, chúng ta đừng đứng ở đây nữa, chúng ta sang bên kia đi, thầy cũng không cần chấp nhặt với kẻ tiểu nhân làm gì."
Thấy Tạ Hải Nhạc kéo Thích Hán Lương thân mật rời đi, hai mắt Tạ Thư Dật đỏ hằn lên cả tia máu như muốn chảy ra ngoài luôn rồi!
"Tạ Hải Nhạc!"
- Tạ Thư Dật hét to, định bước lên nhưng Hứa Chí Ngạn bên cạnh đã nhanh tay kéo hắn lại.
Thích Hán Lương thừa dịp quay đầu lại cười cười với hắn.
Nụ cười này rơi vào trong mắt Tạ Thư Dật chính là nụ cười ngạo nghễ và đắc thắng, càng khiến cho trái tim Tạ Thư Dật muốn nổ tung vì tức giận.
"Tạ Hải Nhạc!
Em có gan!
Em dám làm như vậy với anh!?"
- Tạ Thư Dật rống giận.
"Thư Dật, là cậu không đúng, tại sao cậu lại ném cái laptop thầy Thích tặng cho em ấy chứ?
Em ấy không tức giận mới là lạ!
Cậu đừng có hành xử như vậy, hôm nay là sinh nhật của Hải Nhạc, ít nhất thì cũng để cho em ấy trải qua đêm nay thật vui vẻ."
- Hứa Chí Ngạn nói với hắn.
"Đừng có quản tôi!
Đừng tưởng là tôi không biết, không phải cậu cũng có tư tình với Hải Nhạc hay sao?!"
- Tạ Thư Dật mở miệng chế nhạo Hứa Chí Ngạn.
Lời của hắn khiến cho vẻ mặt của Hứa Chí Ngạn biến sắc, cũng làm cho Nhã Nghiên đang đứng bên cạnh tái mặt vì sốc.
"Tư tình cái gì?
Cho tới bây giờ tôi chưa từng giấu diếm tình cảm của tôi dành cho Hải Nhạc trước mặt cậu."
- Hứa Chí Ngạn trầm giọng nói.
Tạ Thư Dật cười lạnh nói: "Đúng, cậu không có giấu giếm, cậu thậm chí hận không thể nói cho cả thế giới biết tình cảm của cậu dành cho nó kìa!
Tôi nói cho cậu biết, không có cửa đâu, nó còn quá nhỏ, tôi không cho phép cậu với nó yêu đương gì hết."
Vừa nghĩ tới tối hôm qua nghe được Hải Nhạc nói chuyện, lại liên tưởng đến Hứa Chí Ngạn cũng thích cô, rất có thể cô sẽ đồng ý cho hắn theo đuổi, thậm chí có khả năng cô sẽ bị Hứa Chí Ngạn ôm vào trong lòng mà hôn, tim của hắn, lập tức giống bị tạt nước nóng co rút đau đớn.
Hứa Chí Ngạn nghe hắn nói như vậy cũng tức giận: "Tạ Thư Dật, tôi phát hiện càng ngày cậu càng vô lý, cho dù tôi thích em ấy, cho dù em ấy nhận lời theo đuổi của tôi, sao lại phải được cậu cho phép?
Cậu thật sự là quá vô lý!
Qua đêm nay em ấy đủ mười sáu tuổi rồi.
Đừng quên, người đủ mười sáu tuổi chỉ cần được ba mẹ cho phép là đã có thể kết hôn!
Cậu càng như vậy, Thư Dật, tôi quyết định từ ngày mai sẽ bắt đầu theo đuổi em ấy!
Tôi sẽ làm cho Hải Nhạc nguyện ý lấy tôi!
Dù sao ba mẹ hai bên chúng ta đều có ý như vậy!"
Tạ Thư Dật nghe Hứa Chí Ngạn dám nói ngày mai sẽ bắt đầu theo đuổi Hải Nhạc, mà còn nói Hải Nhạc sẽ gả cho hắn, trừng mắt quát to:
"Không được!
Tôi không cho phép!
Tôi không cho phép!
Hứa Chí Ngạn!
Tạ Hải Nhạc nó vĩnh viễn sẽ không lấy cậu!
Nó sẽ lấy ..."
Trong lòng hắn đột nhiên lộp bộp một chút, cô sẽ lấy ai?
Sẽ lấy ai?
Hắn cũng thật không ngờ, có một ngày cô cũng sẽ lập gia đình!
Cũng sẽ kết hôn!
Tạ Thư Dật lảo đảo lui về phía sau vài bước, bàng hoàng trước chuyện mình vừa ngộ nhận ra.
Hứa Chí Ngạn hừ lạnh nói: "Cậu không cho?
Đó là chuyện riêng của Hải Nhạc, cậu không cho phép cũng không làm gì được!
Nếu tôi và em ấy ở bên nhau nhất định sẽ được ba mẹ hai bên chúc phúc!
Bọn tôi không cần cậu cho phép!"
"Cậu đang mơ hả?
Cậu thậm chí còn không biết nó thích hay không thích cậu, đã mơ mộng đến chuyện kết hôn, thật sự nực cười quá đấy!"
- Tạ Thư Dật cười nhạo với Hứa Chí Ngạn.
Hứa Chí Ngạn bị hắn làm nghẹn, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, nhưng vẫn mạnh mẽ nói với Tạ Thư Dật: "Tôi sẽ làm cho em ấy yêu tôi!
Em ấy sẽ trở thành người phụ nữ của tôi!"
"Người phụ nữ của cậu?
Nó sẽ trở thành người phụ nữ của cậu?"
- Hai tay Tạ Thư Dật không khỏi nắm chặt thành nắm đấm.
Không, không, hắn sẽ không để cho cô trở thành người phụ nữ của kẻ khác!
Cô là của hắn!
Là barbie của hắn, là đồ chơi của hắn, cô chỉ có thể là của hắn!
Hắn không cho phép cô rời xa mình chứ đừng nói là nhào vào lòng một gã đàn ông nào khác, kể cả bạn tốt Hứa Chí Ngạn cũng không được!
Nếu cô dám có gan làm ra cử chỉ thân mật với bất kỳ một gã đàn ông nào, hắn nhất định sẽ giết tên khốn đó!
Thậm chí sẽ giết cô!
Tạ Thư Dật nghĩ đến đây, hắn lạnh lùng xoay người lại, vừa hay nhìn thấy Tạ Hải Nhạc đang khiêu vũ cùng với Thích Hán Lương, thoạt trông giống như cả người Hải Nhạc đang dán trong lòng Thích Hán Lương vậy.
Cô ấy thực sự dâng điệu nhảy đầu tiên vào năm mười sáu tuổi của mình cho Thích Hán Lương?
Đó là thứ mà hắn muốn!
Thế mà cô lại dám nhảy cùng với Thích Hán Lương?!?
Máu nhất thời dồn lên não, Tạ Thư Dật sải bước thật nhanh về phía Hải Nhạc và Thích Hán Lương.
Hắn đi đến bên cạnh hai người họ, dùng tay dùng sức rất mạnh kéo Hải Nhạc về phía mình, sau đó dùng tay phải đẩy Thích Hán Lương.
Thích Hán Lương không kịp phòng bị, mà Tạ Thư Dật lại dùng hết sức lực nên anh ta loạng choạng ngã vào mạn thuyền, nhưng còn chưa kịp đưa tay ra nắm lấy lan can thuyền, Tạ Thư Dật đã lao tới túm lấy anh ta, nâng thân thể anh ta lên rồi đẩy anh ta xuống.
Trong tiếng hét thất thanh của Hải Nhạc, Thích Hán Lương ngã khỏi mạn thuyền, "ùm" một tiếng liền rơi xuống biển.
Thích Hán Lương vốn đang vừa khiêu vũ vừa cười đùa với Tạ Hải Nhạc, sự chú ý của anh ta hoàn toàn ở trên người cô, không hề nhận ra Tạ Thư Dật đang đến, cho nên mới bị Tạ Thư Dật thuận nước đẩy thuyền.
Anh ta chật vật cố gắng trồi lên khỏi mặt nước biển, giương mắt nhìn Tạ Thư Dật đang lạnh lùng cười với mình.
Hứa Nhã Nghiên vội vã ném một cái phao cứu sinh cho Thích Hán Lương phía dưới, giờ này nước biển chắc chắn lạnh như băng.
"Tạ Thư Dật!
Anh thật quá đáng!"
- Tạ Hải Nhạc hét lên, xông tới đập Tạ Thư Dật.
Hắn dám đối xử với Thích Hán Lương như vậy, sinh nhật mười sáu tuổi của cô đang yên đang lành, cứ vậy bị hắn làm loạn.
Tạ Thư Dật bắt được tay cô, lạnh lùng nhìn cô, nói: "Em cảm thấy ai cũng tốt hơn tôi, Hứa Chí Ngạn tốt hơn tôi, Thích Hán Lương cũng tốt hơn tôi, chỉ có tôi đối với em không tốt có phải không?
Chẳng lẽ, em hoàn toàn không nhìn ra tôi đối tốt với em thế nào dù chỉ một chút sao?"
Ánh mắt lạnh như băng như đao của hắn làm cho Tạ Hải Nhạc kinh hãi, cô quật cường phản bác: "Anh tốt với tôi chỗ nào?
Anh tốt với tôi bao giờ?
Có ngày nào anh tốt với tôi à?
Anh nói không sai, bất cứ ai cũng tốt hơn anh, anh Chí Ngạn tốt hơn anh, thầy Thích cũng còn hơn anh, cho dù là một đứa con trai tùy tiện đi trên đường, cũng đều hơn anh!"
Bàn tay Tạ Thư Dật dang nắm lấy tay cô, dùng lực càng lúc càng mạnh, Tạ Hải Nhạc đau đến nỗi hít vào, nhưng cô cắn chặt răng để không cho mình không phát ra âm thanh nào.
Vậy sao?
Một tên con trai tùy tiện đi trên đường, cũng tốt hơn hắn à?
Tạ Thư Dật đột nhiên cảm thấy trong lòng đau quá đau, giống như có cái gì đang xoắn chặt trái tim của hắn thành một đống thịt nát, hắn ngỡ ngàng nhìn Tạ Hải Nhạc, không biết cơn đau này đến từ đâu.
Hải Nhạc vẫn cứ quật cường nhìn hắn như vậy, Tạ Thư Dật cố nén đau lòng, nhìn thẳng vào cô, giọng nói có chút chán chường lại pha chút tuyệt tình nói:
"Được, nếu ở trong lòng em, ai cũng tốt hơn tôi, tùy tiện tìm một đứa con trai nào cũng tốt hơn tôi, vậy thì chúng ta quay trở về như trước đi." (SAM: dừa lòng tao lắm, dòng thứ đàn ông tay nhanh hơn não, tính lóng như kem)
Hải Nhạc kinh ngạc nhìn hắn, ánh mắt của hắn... trống rỗng, đau đớn như thế, là cô...đã tổn thương hắn sao?
Sao cô có thể thương tổn được hắn cơ chứ?
Cho tới nay, chỉ có hắn tổn thương cô!
Chẳng lẽ, cảm giác của cô bị gì rồi?
"Thư Dật, mau buông Hải Nhạc ra, hôm nay là sinh nhật của em ấy, cậu không thể nhượng bộ một chút à, cứ phải làm cho mọi người mất hứng bỏ về hay sao?"
- Hứa Chí Ngạn thấy thế, xông lại muốn kéo bàn tay Tạ Thư Dật đang kiềm chế Hải Nhạc ra.
Trong mắt Tạ Thư Dật lóe lên một chút tức giận, hắn hung tợn nói với Hứa Chí Ngạn: "Mất hứng bỏ về?
Tôi đây cũng đang rất mất hứng!
Tất cả các người, đều cút hết cho tôi!
Tôi dạy bảo em gái mình, không một ai được phép can thiệp.
Bất cứ ai dám xía vào thì Thích Hán Lương kia chính là kết quả!"
Nghe hắn nói như vậy, vẻ mặt Hứa Chí Ngạn có chút không nhịn nổi nữa, anh nắm lấy tay em gái nói: "Được rồi, cho thuyền của cậu quay đầu đi, tôi muốn về nhà."
Thích Hàn Lương cả người ướt sũng vừa lên thuyền đã thấy Tạ Thư Dật đang gây hấn với Hứa Chí Ngạn, liền đến bên cạnh thêm dầu vào lửa:
"Tạ Thư Dật, cậu ngoài cái tính công tử bột, ngoài việc đối xử tệ bạc với em gái mình thì còn làm được gì ra hồn không?
Ngay cả bạn thân cũng cảm thấy chướng mắt với hành động của cậu đấy!
Là thằng đàn ông như vậy, đúng là thất bại!" (SAM: Con tôi sai tôi mắng, chứ anh thì hơi quá lời rồi đấy ông anh!)
Tạ Thư Dật nghe anh ta nói vậy, hai mắt trừng lớn, hắn buông Hải Nhạc ra, lại lao về phía Thích Hán Lương.
Tạ Hải Nhạc thấy hắn quá kích động, Thích Hán Lương vừa bị hắn đẩy xuống biển, nếu hắn lại lao vào đánh thầy ấy thì thật không còn gì để nói, cô lớn tiếng quát: "Tạ Thư Dật, đừng!"
Tạ Thư Dật khựng lại, lạnh lùng liếc nhìn cô, nói: "Sao thế?
Đau lòng à?"
"Tạ Thư Dật, cậu cứ đến đây đi, tôi cũng không phải đánh không lại cậu!"
- Thích Hán Lương đứng bên kia mạn thuyền làm bộ khởi động tay chân.
Tạ Hải Nhạc nhìn Thích Hán Lương khẩn cầu: "Thầy Thích, rất xin lỗi, là Hải Nhạc có lỗi với thầy, thầy đi trước được không?"
Thích Hán Lương vừa nghe Hải Nhạc nói như thế, ngẩn người, hơi cúi đầu chán nản nói: "Được rồi, tôi nghe em."
Mà Hứa Chí Ngạn cũng tức giận liếc Tạ Thư Dật một cái, rồi nói với Thích Hán Lương: "Thầy Thích, bọn em đi chung với thầy, em và em gái cũng không muốn ở đây nữa."
Thích Hán Lương gật gật đầu: "Được, vậy chúng ta cùng đi."
Anh ta nhìn phía Tạ Hải Nhạc, mỉm cười với cô rồi nói tạm biệt, sau đó đi dọc theo mạn cầu thang xuống chiếc cano của mình.
Hải Nhạc đột nhiên cũng có cảm giác không muốn ở trên thuyền này nữa, cô không muốn đối mặt với một Tạ Thư Dật như vậy, Tạ Thư Dật như vậy lại bắt đầu làm cô sợ hãi, cô cũng muốn chạy trốn khỏi hắn.
Hải Nhạc không nhịn được chạy về phía cầu thang bên hông, hét lên: "Thầy ơi, đợi em với, em đi với thầy."
Thích Hán Lương vừa mừng vừa sợ quay đầu nhìn cô, dùng sức gật đầu: "Ừ."
Anh ta đưa tay về phía Hải Nhạc, Hải Nhạc đang muốn đi xuống nhưng lại bị Tạ Thư Dật giữ lại, dùng ánh mắt lạnh thấu xương nhìn cô.
"Thả tôi ra, tôi muốn về nhà."
- Hải Nhạc lặng lẽ nhìn hắn, cô tin rằng trước mặt nhiều người như vậy, hắn sẽ có chút e dè, sẽ không dám ra chuyện gì quá phận đâu.
Tạ Thư Dật nói nhỏ bên tai cô: "Bây giờ tôi không cho phép em đi cùng bọn họ!
Nếu muốn chị em vào nhà tôi ở, ngoan ngoãn nghe lời."
"Anh nói gì cơ?"
- Hải Nhạc không tin vào tai mình, chỉ cần nghe lời hắn, chị hai sẽ có thể cùng cô sống ở Tạ gia?
"Anh nói thật à?
Nhưng ngay cả mẹ tôi cũng không giải quyết được, tôi không tin anh có khả năng đó!"
- Hải Nhạc từ chối.
"Có muốn thử không?
Chỉ cần em không đi theo bọn họ, ở lại bên cạnh tôi, tôi tự nhiên có thể cách để chị em vào Tạ gia chúng ta!"
- Tạ Thư Dật nhẹ nhàng nói.
"Hải Nhạc, nhanh lên, em có muốn đi chung không?"
- Thích Hán Lương sốt ruột.
Thiên thần và ác quỷ trong nội tâm Hải Nhạc đang không ngừng đấu tranh, chị có thể sống ở Tạ Gia, từ nay về sau có chị có em, giao dịch này cám dỗ quá lớn.
"Thầy, không cần nữa.
Em sẽ về cùng với anh trai em, mọi người đi trước đi."
- Hải Nhạc vẻ mặt có lỗi nói với Thích Hán Lương và anh em họ Hứa.
Thích Hán Lương và Hứa Chí Ngạn đều có hơi thất vọng, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của cô, khởi động chiếc cano phóng đi.
Hứa Chí Ngạn nhìn khoảng cách với du thuyền càng ngày càng xa, hơi lo lắng nói: "Haiz, không biết Thư Dật lại muốn làm gì Hải Nhạc nữa đây, tội nghiệp Hải Nhạc, thật không biết Thư Dật nhiều năm như vậy mà vẫn không gỡ được nút thắt trong lòng về mẹ của nó."
"Anh hai, anh sai rồi.
Bây giờ Thư Dật tỏ ra không tốt với Hải Nhạc, không còn vì nút thắt về mẹ anh ấy nữa, mà là, anh ấy thích Hải Nhạc!"
- Nhã Nghiên chua xót nói với anh hai.
Thích Hán Lương liếc mắt nhìn Nhã Nghiên như biểu thị sự đồng tình và thấu hiểu.
"Không, không thể nào?
Sao Thư Dật có thể thích Hải Nhạc cơ chứ!
Em không biết, nó ghét Hải Nhạc đến mức nào đâu!
Trước kia chỉ cần bọn anh nói chuyện nhắc đến Hải Nhạc, nó sẽ nổi giận, bao nhiêu năm rồi, cũng chỉ có năm nay nó mới cho Hải Nhạc tiếp xúc với mọi người, trước kia toàn phớt lờ Hải Nhạc!
Không, anh không tin là nó thích Hải Nhạc!"
- Hứa Chí Ngạn kích động và không thể tin. (SAM: Đại ca à, anh thật đáng thương!"
Thích Hán Lương nói: "Có lẽ trước kia thật sự là căm ghét em ấy, nhưng, bây giờ thì chưa chắc.
Có điều, các em có thể chấp nhận chuyện một người anh trai yêu em gái của mình sao?
Tôi vừa nghĩ đến liền nổi da gà toàn thân, chuyện này quá kinh khủng."
"Không, Hải Nhạc không phải em ruột Thư Dật, bọn họ không cùng ba cũng chẳng cùng mẹ, ba Thư Dật tái hôn với mẹ Hải Nhạc, bọn họ không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào."
- Nhã Nghiên ngạc nhiên nói.
Hôm nay cuối cùng trong lòng cô cũng đã khẳng định được một việc trước đây vẫn không dám chắc chắn, Tạ Thư Dật thích cô em gái trước kia hắn căm ghét nhất!
Mà xem ra, chính bản thân hắn cũng không nhận ra điều đó, và Hải Nhạc, lại càng không biết.
"Cái gì?
Không phải anh em ruột!"
- Đến phiên Thích Hán Lương sửng sốt.
Thì ra không phải anh em ruột, thì ra không phải Tạ Thư Dật quá điên cuồng quá biến thái, thì ra đó vẫn là thứ tình cảm yêu đương thuần túy mà xã hội cho phép?
Trong lòng Thích Hán Lương cũng âm thầm oán thán, không phải anh em ruột, vậy càng thảm hơn, giữa hai người không có bất kỳ cấm kỵ gì, bảo sao Tạ Thư Dật lại chẳng ngán ai, muốn độc chiếm em gái mình như thế.
"Thầy không biết sao?"
- Nhã Nghiên có chút kinh ngạc.
Thích Hán Lương cười khổ lắc đầu: "Thầy ở nước ngoài từ năm mười hai tuổi, lần này trở về, cũng là vì cha mẹ muốn thầy ở lại Trung Quốc.
À nói thế nào đây, haha, đại khái thầy đến Ngũ Châu cũng là bất đắc dĩ."
"Ồ, ra là vậy.
Nói chung những người tầng lớp này đều biết rất rõ, chỉ có điều, thầy phải biết rằng tứ đại gia tộc đều thập phần kín kẽ, người ngoài bình thường sẽ không biết bất cứ chuyện gì trong tứ đại gia tộc."
- Nhã Nghiên nhẹ giọng nói.
Cô cũng có chút mờ mịt nhìn mặt biển, chẳng lẽ, tình yêu cho tới bây giờ vẫn chưa kịp nói ra khỏi miệng này của cô, sẽ chết non nơi đáy lòng sao?
Hứa Chí Ngạn vẫn luôn trầm tư, nhớ lại một vài chuyện nhỏ, khó trách mỗi lần anh vừa nhắc tới việc anh thích Hải Nhạc ở trước mặt Tạ Thư Dật, hắn lập tức trở nên kích động, cũng vì điều này, Chí Ngạn cũng không dám khẳng định Thư Dật không thích Hải Nhạc như trước nữa.
Phải làm sao đây, nếu Tạ Thư Dật cũng thích Hải Nhạc?
Như vậy, hắn theo đuổi Hải Nhạc cũng có khả năng là không thành đúng không?
Ba người trên thuyền đều trở nên lo lắng, nhưng tâm tư đều không khác nhau lắm cũng trăm sông đổ về một biển, vì hai anh em nhà kia.
"Các vị bạn hữu, rát xin lỗi, bởi vì hôm nay bản thiếu gia có chút không vui, cho nên cũng làm cho mọi người mất hứng rồi.
Như vậy đi, tôi sẽ lái thuyền về bờ, tất cả mọi người về nhà đi, mấy ngày nữa tôi sẽ mời mọi người đi Dạ Chi Hoàng Triều, chúng ta lại cùng quẩy hết mình.
Đêm nay, thật là ngại quá."
- Tạ Thư Dật đã khôi phục bộ dạng nho nhã lễ độ, nhìn thế nào cũng không ra dáng vẻ của một tên đầu trâu mặt ngựa lên cơn điên lúc nãy.
Mọi người chỉ có thể gật đầu đồng ý, ai dám lên tiếng phàn nàn cái gì bây giờ?
Tạ Thư Dật phân phó nhân viên trên du thuyền lái thuyền lái về bờ, mọi người chào tạm biệt Tạ Thư Dật cùng Tạ Hải Nhạc ra về, lần lượt giải tán, Thư Dật đuổi tất cả mọi người trên thuyền đi hết, bao gồm cả nhân viên tổ chức buổi tiệc, chỉ còn lại mỗi hắn và Hải Nhạc.
"Tôi cũng muốn về nhà."
- Tạ Hải Nhạc nói.
Cô mệt mỏi quá, những tưởng rằng sẽ trải qua một ngày sinh nhật vui vẻ hạnh phúc, lại bị Tạ Thư Dật quấy phá.
"Không, đêm nay chúng ta sẽ ở lại đây, nghỉ ngơi trên thuyền đi."
- Tạ Thư Dật lười biếng nói.
Hắn không muốn về nhà, hoàn toàn không!
Vốn dĩ hắn đã có ý tưởng sinh nhật mười sáu tuổi của cô, sẽ chỉ trải qua cùng với hắn, hắn không muốn bất kỳ người nào khác đến chia sẻ tuổi mười sáu của cô!
Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Hải Nhạc lóe lên một tia hoảng sợ, cả cái du thuyền lớn thế này cũng chỉ có hắn và cô?
"Không, tôi muốn về nhà!"
Hải Nhạc nhấn mạnh.
Tạ Thư Dật lạnh lùng nhìn cô, nói: "Bây giờ cô không có quyền từ chối trước mặt tôi!
Tạ Hải Nhạc, cô rất không biết tốt xấu, không đáng cho tôi vì cô mà tổn phí bao nhiêu tâm tư, tôi từ bỏ!
Cho nên Tạ Hải Nhạc, cô tốt nhất đừng chọc giận tôi, muốn ở cùng với chị cô thì phải nghe lời tôi!"
Tạ Hải Nhạc tức không nói thành lời, nước mắt lại không nhịn được liền trào ra.
Hắn nói hắn tốt với cô mà cô không để vào mắt, thế nhưng ngoài việc ép buộc, uy hiếp cô, Hải Nhạc thật sự không thấy rốt cuộc hắn tốt với cô chỗ nào!
"Đừng có khóc lóc trước mặt tôi, từ đêm nay trở đi, nước mắt của cô không có tác dụng với tôi đâu!"
- Tạ Thư Dật ghét cay ghét đắng nói.
"Tôi muốn về nhà!
Đưa tôi về nhà!"
- Hải Nhạc ôm mặt khóc nấc lên, đã lâu rồi hắn không đối xử với cô như vậy, khi cô phát hiện hắn thật sự khôi phục lại thái độ với mình như trước kia, trái tim của cô bị đả kích nghiêm trọng, đau đến tan nát, nước mắt không tự chủ được mà trào ra.
Tạ Thư Dật thật sự phớt lờ cô, hắn thu hồi thang bên mạn thuyền rồi đến phía trước du thuyền khởi động lần nữa, nhanh chóng cho thuyền rời bờ.
Hải Nhạc đứng trên boong thuyền buồn bã khóc vậy mà Tạ Thư Dật cũng không thèm ngó ngàng gì đến cô, trái tim Hải Nhạc lại vỡ từng mảnh.
Hắn thật sự rất vô tình, giang sơn dễ đổi, và vô tình chính là bản tính của hắn!
Hải Nhạc thấy không còn hi vọng về nhà, đành phải quay vào phòng ngủ nữ trên thuyền.
Hải Nhạc đi vào phòng tắm, đổ nước vào bồn, thấy trên kệ có sẵn tinh dầu hoa hồng và tinh dầu hoa oải hương, cô thuận tay cầm lấy tinh dầu hoa hồng đổ hết cả bình vào bồn tắm.
Trong lòng vẫn còn một cơn tức giận không tên nên đành dùng tinh dầu để làm nơi trút giận.
Cô hận!
Cô hận!
Cô hận Tạ Thư Dật, tiệc sinh nhật đáng lẽ phải diễn ra tốt đẹp cuối cùng lại kết thúc trong sự bất mãn của mọi người, lời đe dọa của hắn và những giọt nước mắt của cô.
Hải Nhạc từ từ cởi lễ phục ra và ngâm mình trong làn nước ấm thơm ngát, cô ngụp trong nước nín thở vài phút rồi mới ngẩng đầu lên.
Trong miệng cô không hề phát ra bất kỳ thanh âm nào, nhưng nước mắt cứ chảy ra, Hải Nhạc cũng không biết tại sao mình lại có nhiều nước mắt như vậy, cứ chảy không ngừng, nhỏ từng giọt vào bồn tắm, phát ra những tiếng tí tách rất nhỏ.
Hải Nhạ khóc, vì cô chợt nhận ra rằng bản thân không chịu nổi khi hắn mắng cô, khi hắn nhìn cô bằng ánh mắt lạnh đến thấu xương đó.
Trái tim cô nhói lên đau đớn từng hồi, cô không muốn hắn nhìn cô bằng ánh mắt như vậy, cô hi vọng hắn có thể giống như thời gian vừa qua, trong mắt tràn đầy ý cười mỗi khi hắn nhìn cô.
Cô không muốn thấy ánh mắt lạnh lùng đó của hắn, cô không muốn!
Trái tim Hải Nhạc thật sự sắp vỡ vụn mất rồi, tại sao?
Tại sao hắn lại đối xử với cô như vậy?
Rõ ràng sinh nhật đang yên đang lành, hắn lại cố tình quấy rối không cho cô được vui vẻ, hắn rõ ràng đã đồng ý ngày này chỉ thuộc về riêng cô!
Hải Nhạc khóc nấc lên, cô khóc vì cuộc sống bất hạnh của chính mình, gặp phải một tên khắc tinh như vậy!
Hắn đúng là khắc tinh mà ông trời phái tới tra tấn cô!
Cả tối nay Hải Nhạc luôn trong trạng thái tinh thần hoảng loạn và tức giận, nên lúc này cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn ngủ nhưng lại không muốn rời khỏi làn nước ấm và thơm mát này, trong lòng tự nhủ chỉ ngâm mình một chút, một chút thôi rồi đi ngủ.
Nhung trong vô thức, Hải Nhạc không thể chống đỡ nổi nữa, cô ngủ thiếp đi trong bồn tắm, hơn nữa còn ngủ rất sâu.
Hải Nhạc cũng không ngờ rằng mình đã bất cẩn vì tức giận mà quên khóa cửa, cũng chính vì vậy mà tạo ra một màn bi kịch giữa cô và Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật uống ngụm Martini cuối cùng từ chai rượu trong tay, đi ra khỏi phòng máy, hắn cảm thấy người lâng lâng hơi say.
Hắn chưa từng nghĩ sẽ uống rượu mạnh như lần này, vốn dĩ chỉ muốn mượn rượu để xoa xịu cơn tức giận trong lòng, cũng như ổn định lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mà thôi.
Không phải không nghe thấy tiếng cô khóc ở trên boong thuyền, mà là hắn ép buộc bản thân phải làm ngơ, hắn không thể mềm lòng với cô nữa.
Hậu quả của việc mềm lòng với cô là khiến cho cô trở nên ngang ngược trước mặt hắn, hắn hi vọng cô vẫn là bé cừu nhỏ ngoan ngoãn của trước kia, chứ không phải con mèo hoang nhỏ nhe nanh múa vuốt như bây giờ!
Mãi đến khi không còn nghe được tiếng khóc của cô nữa, hắn đoán có thể cô đã chịu nhượng bộ và quay trở về phòng của mình rồi.
Tạ Thư Dật ném chai rượu trong tay xuống biển, cơn giận không những không nguôi ngoai, mà ngược lại mượn rượu càng bùng lên dữ dội, càng khiến cho hắn tâm phiền ý loạn.
Rốt cuộc là hắn bị làm vậy?
Tại sao bây giờ cô có thể thao túng cảm xúc của hắn chứ?
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Sao hắn có thể bị cô thao túng?
Hắn quẫn trí cào cào tóc sau đó đi vào bên trong, đi ngang qua cửa phòng Tạ Hải Nhạc thì do dự một chút, hắn vẫn chưa tặng quà cho cô, có nên đưa bây giờ luôn không?
Tạ Thư Dật ngập ngừng gõ cửa nhưng bên trong không có tiếng trả lời, trong lòng hắn nhói lên một nhịp, cô không có ở trong phòng sao?
Tạ Thư Dật thử vặn nắm cửa, nhưng cánh cửa lại dễ dàng được mở ra, hắn lao vào phòng, cũng không thấy cô ở trên giường.
"Tạ Hải Nhạc!"
Hắn gọi lớn.
Lúc này, ánh mắt sắc bén nhìn thấy nước từ trong phòng tắm tràn ra ngoài, một cảm giác bất an khiến tim hắn đập thình thịch, lẽ nào cô nghĩ không thông chuyện tiệc sinh nhật của mình bị phá hỏng sao?
Hắn tuyệt vọng chạy tới, bởi vì nước dưới sàn nhà mà suýt chút nữa trượt chân ngã ngửa ra sau, hắn mở cửa phòng tắm, toàn thân chết lặng!
Tạ Hải Nhạc đang nằm trong bồn tắm, hai mắt nhắm lại, vô cùng an tĩnh!
Tại sao cô lại ngu ngốc như vậy?
Tại sao lại ngu ngốc như vậy chứ?
Hai chân Tạ Thư Dật bất giác khuỵu xuống, hắn bấu víu vào một bên bồn tắm, gắt gao nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, bàn tay run rẩy chạm vào khuôn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhưng cô vẫn không hề phản ứng.
"Không!"
- Tạ Thư Dật tuyệt vọng thốt lên, tay run run vươn tới đầu mũi của cô.
Đúng lúc này, Hải Nhạc đột nhiên mở mắt ra, cô mê man nhìn Tạ Thư Dật, đôi mắt hắn bởi vì khóc quá lâu mà mất đi vẻ đẹp thường ngày, vừa sưng vừa ửng đỏ.
Thấy cô mở mắt nhìn mình, trái tim Tạ Thư Dật rốt cuộc cũng nhẹ nhõm buông xuống, thời khắc này, trong lòng hắn không ngừng cảm tạ trời đất.
Đến khi Hải Nhạc nhìn thấy rõ ràng đó là Tạ Thư Dật, cô há to miệng, sợ hãi la thất thanh: "Aaa!!!!
Anh vào đây làm gì?"
Cô co người chìm vào bồn tắm lớn, hoảng sợ nhìn Tạ Thư Dật đột nhiên xuất hiện trong phòng mình.
Hắn đã vào đây bao lâu?
Hắn đi vào muốn làm gì?
Cô vô cùng hối hận vì sao lại ngủ thiếp đi trong bồn tắm.
Tạ Thư Dật thấy cô không có việc gì, cũng muốn không so đo chuyện cô ghét bỏ hắn, hắn nửa quỳ trên mặt đất, kiểm tra nhiệt độ nước ấm một chút, không khỏi cau mày, nước đã trở nên lạnh như băng rồi.
Hắn ngẩng đầu nhìn cô, chỉ thấy đôi môi của cô đang run lẩy bẩy, mà trong đáy mắt cũng tràn đầy sự sợ hãi, oán hận và chán ghét.
Tim Tạ Thư Dật chợt đau nhói, cô hận hắn!
Cô chán ghét hắn!!
Cô thậm chí còn nói trên đường tùy tiện chọn một đứa con trai cũng tốt hơn hắn!
Hải Nhạc thấy hắn vẫn nhìn mình mà không nói một lời, ánh mắt dần trở nên tối tăm như màn đêm, trong lòng cô càng hoảng sợ hơn.
"Nếu anh dám làm bậy... tôi... tôi... tôi sẽ giết anh!
Tôi nhất định sẽ giết anh!"
- Cô dùng hết sức hét lên với Thư Dật.
Tạ Thư Dật nghe Hải Nhạc nói như vậy, cơn tức giận trong lòng lại trỗi dậy một, hắn bước vào là vì lo lắng cho cô, cô lại nghĩ thành cái gì vậy?
Chẳng lẽ, Hải Nhạc cho rằng hắn đến đây là có ý đồ bất chính với cô sao?
Thật sự là chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt*.
(*Thành ngữ Trung Hoa, câu thành ngữ này thường được người ta áp dụng cho nhiều tình huống mà những người tốt, tài đức bị thế gian rẻ rúng, ngược đãi, vu oan, ám hại...)
"Cô lặp lại lần nữa?"
- Giọng nói của hắn lạnh như băng, không có một chút biểu cảm.
Ánh mắt của hắn càng trầm xuống, giống như hai đầm nước đen sâu không thấy đáy, chỉ có Hải Nhạc biết, mỗi khi ánh mắt của hắn biến thành như vậy, đó là điềm báo bão táp sắp nổi lên.
Cô sợ, cô thật sự rất sợ, cô không tài nào đoán được tiếp theo hắn sẽ làm ra hành động gì.
Nhưng mà, đâm lao thì phải theo lao, cô vẫn hét vào mặt hắn: "Anh...là đồ háo sắc!
Anh là đồ dâm tặc!
Anh khôn hồn thì đừng chạm vào tôi!
Tôi sẽ giết anh!
Tôi sẽ giết anh!
Tôi sẽ nói cho ba!
Tôi sẽ nói cho mẹ tôi biết!
Nếu anh dám chạm vào tôi, bọn họ nhất định sẽ không tha cho anh!"
Nghe thấy cô nói như vậy, Tạ Thư Dật tức giận quát lớn: "Tạ Hải Nhạc!"
Hắn hung hăng đấm mạnh vào làn nước trong bồn tắm "Rầm!" một tiếng, nước bắn tung tóe lên trên mặt và người hắn, cũng bắn tung tóe lên trên mặt Tạ Hải Nhạc làm mờ mắt của cô, Hải Nhạc vội vàng giơ tay lên để lau khô bọt nước trên mặt.
Lập tức, hai tay của cô bị Tạ Thư Dật bắt lấy, hắn kéo cô tới trước mặt hắn để hai người mặt đối mặt, hung tợn nhìn cô, nói: "Tôi là đồ háo sắc, tôi là dâm tặc?
Được lắm, vậy thì tôi nên làm tròn bổn phận của một kẻ háo sắc và dâm tặc mới phải chứ!"
Nói rồi hắn duỗi tay phải ra, không chút lưu tình kéo cô đi tới phòng ngủ.
Hai tay Tạ Hải Nhạc bị Tạ Thư Dật dùng một bàn tay siết chặt, cô chỉ có thể gào thét giãy dụa lùi về phía sau, hi vọng có thể thoát khỏi tay của hắn.
Làm sao cô có thể thoát khỏi hắn chứ?
Sức hắn khỏe như thế, cô dần cảm thấy đuối sức không thể thoát khỏi Tạ Thư Dật, Tạ Hải Nhạc như muốn ngã khuỵu xuống, cô khàn giọng khóc lớn: "Đừng!
Đừng!
Cầu xin anh!
Tạ Thư Dật, anh muốn tôi làm cái gì tôi cũng bằng lòng, miễn là anh đừng làm như vậy với tôi!"
"Không, muộn rồi!
Nhờ phúc của cô, tôi đã trở thành một kẻ háo sắc và dâm tặc."
- Tạ Thư Dật vô cảm nói, sự dụng chạm ấm áp và trơn mịn dưới lòng bàn tay trong nháy mắt đã châm ngòi dục vọng nguyên thủy nhất vốn vẫn luôn bị hắn mạnh mẽ kìm nén đè xuống tận đáy lòng.
Đúng vậy, hắn luôn khao khát cô, hắn không phải thánh nhân, nhưng vẫn luôn cố kìm nén dục vọng của mình với cô, chính cái loại dục vọng không thể nói ra này, hắn hi vọng có thể phát tiết và hóa giải hết trong nụ hôn mãnh liệt của hai người, hắn không muốn làm cho cô sợ hắn, càng không muốn làm tổn thương cô.
Vậy rồi sao, trong lòng của cô hắn rốt cuộc vẫn chỉ là một tên háo sắc và dâm tặc, vậy hắn còn phải đối tốt với cô làm gì nữa?
Có cần thiết phải tạo dựng hình tượng tốt đẹp trong lòng cô nữa không?
Không, không còn quan trọng nữa rồi!
Hắn còn cần phải thương xót cho cô sao?
Không, cũng không cần nữa rồi!
Hơn nữa, ngay cả khi muốn chính mình dừng lại, hắn cũng không làm được nữa!
Ngọn lửa tình trong cơ thể hắn đang bùng cháy dữ dội vì làn da mịn màng dưới lòng bàn tay.
Lửa là do cô châm ngòi, như vậy công tác dập lửa cũng chỉ có thể giao cho cô mà thôi!
Tạ Thư Dật phớt lờ tiếng khóc của Hải Nhạc, không quan tâm cô giãy dụa và phản kháng ra sao, càng không chút thương tiếc bế sốc cô đi ra khỏi phòng tắm, ném cô lên giường rồi nằm đè lên người cô.
"Đừng!
Đừng!
Tôi cầu xin anh!
Tôi cầu xin anh!
Tôi sai rồi, anh không phải, anh không phải là háo sắc hay dâm tặc gì cả, anh không phải!
Tha cho tôi đi!
Tôi là em gái của anh!
Tôi là em gái của anh mà!
Tôi xin anh, tôi biết anh nhất định đã uống rượu say rồi, chỉ cần anh buông tôi ra, tôi tuyệt đối sẽ không trách anh đâu!
Tôi sẽ đem chuyện đêm nay chôn sâu trong lòng, tôi sẽ không nói với với bất kỳ ai về hành vi anh làm với tôi!
Tạ Thư Dật, tôi cầu xin anh!"
- Tạ Hải Nhạc hoảng loạn cầu xin, không ngừng giãy giụa dưới thân Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, nụ hôn của hắn chi chít từ vành tai rơi xuống xương quai xanh hoàn hảo của cô, sau đó lại đi xuống dưới, xuống chút nữa, dừng lại trên vùng đẫy đà chưa bao giờ bị ai chạm vào của Hải Nhạc.
"Tôi hận anh!
Tạ Thư Dật!
Tôi hận anh!"
- Tạ Hải Nhạc thấy mình hết lời cầu xin hắn như vậy nhưng hắn vẫn cứ tiếp tục, cố gắng dùng cổ họng đã khóc đến mức khan tiếng, lạnh lẽo nói.
Tạ Thư Dật nghe thấy Hải Nhạc nói cô hận hắn, trong lòng thoáng do dự một lát, hắn thật sự muốn tiếp tục sao?
Tuy nhiên, ánh mắt lại rơi vào thân thể thuần khiết như thiên sứ nằm dưới thân mình, dục vọng từ trái tim không ngừng khao khát cô đã nhấn chìm tia lý trí nhỏ bé duy nhất còn sót lại.
"Hận đi, hận đi!
Đó chính là điều mà tôi muốn!"
- Tạ Thư Dật cam chịu nói.
Hắn lại cúi xuống, mở miệng ngậm vào nụ hoa chưa từng nở rộ vì bất cứ ai của cô.
Tạ Hải Nhạc hoàn toàn tuyệt vọng, lần này hắn thật sự sẽ không tha cho cô, lần này cô thật sự xong đời rồi!
Sự trong trắng của cô, cuộc sống hồn nhiên của cô, kể từ đêm nay đã hoàn toàn bị hắn nghiền nát!
Hải Nhạc cắn môi, không để mình rơi một giọt nước mắt nào, cô cố gắng muốn tìm một tia cơ hội thoát khỏi hắn.
Nhân lúc Tạ Thư Dật nâng người lên để cởi quần áo trên người hắn thì Hải Nhạc cũng dùng sức nâng thân thể của mình lên, hai tay liều mạng đẩy Tạ Thư Dật ra.
Tạ Thư Dật bị cô đẩy ngã ở trên giường, cô thục mạng trượt xuống giường, nhưng lại bị Tạ Thư Dật vươn một tay dùng lực kéo trở về, hơn nữa dùng tốc độ cực nhanh đè cô lại một lần nữa.
Khi một cơn đau thấu xương truyền đến từ dưới thân, Hải Nhạc cũng ngừng giãy giụa, cô giống như một con búp bê rối vô hồn nằm chết lặng ở trên giường, mặc cho Tạ Thư Dật như một con ngựa hoang mạnh mẽ điên cuồng rong ruổi trên người cô.
Tạ Thư Dật cũng để mặc cho dục vọng chi phối chính mình, hắn chỉ biết là, cảm giác chân thật dưới thân hắn không phải mơ mà là thật, cô đã thuộc về hắn!
Cô rốt cuộc đã thuộc về hắn!
Cô cuối cùng cũng hoàn toàn thuộc về hắn!
Mãi đến khi, dục vọng trong cơ thể hắn nổ tung như pháo hoa, hắn mới cuồng loạn hét lên: "Hải Nhạc!
Em là của anh!
Em là của anh!
Em là của anh!"
Dục vọng vừa được xoa dịu, lại nhìn người bên cạnh hoàn mỹ như nữ thần Venus, hắn lại hết lần này đến lần khác muốn cô, giống một con dã thú không thể thỏa mãn, không thể kiềm chế nổi mà đòi lấy ngọt ngào của cô.
Hải Nhạc vì không thể chịu nổi đòi hỏi vô độ của hắn mà ngất đi.
Tạ Thư Dật không hề hay biết điều đó, cho đến khi hắn dùng hết sức lực cuối cùng bắn ra, sau đó xoay người ôm lấy Tạ Hải Nhạc rồi ngủ thiếp đi trong sự thỏa mãn tột độ.
(SAM: edit đoạn này mà tao muốn chém thằng con tao quá bây ơi... huhu, tội nghiệp con gái tao!)