Khác Nơi gió không chạm tới

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
163,494
0
0
409146261-256-k873603.jpg

Nơi Gió Không Chạm Tới
Tác giả: Randyy_
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giữa những ngày mưa phủ kín vùng biên,
cô - một phóng viên mang theo chiếc máy ảnh và những câu chuyện chưa kể,
gặp anh - một quân nhân sống trong kỷ luật, trách nhiệm... và sự cô độc.

Hai con người.

Hai thế giới.

Cô quen với việc rời đi.

Anh quen với việc ở lại.

Khoảng cách giữa họ không chỉ là vài bước chân,
mà là ranh giới của nghĩa vụ, của lựa chọn... và của những điều không thể nói thành lời.

Có những lần họ đứng rất gần,
nhưng lại không thể chạm tới nhau.

Và rồi họ nhận ra

Tình yêu không phải lúc nào cũng là ở bên.

Đôi khi... chỉ là gặp được nhau giữa một đoạn đời,
rồi lặng lẽ trở thành ký ức không thể thay thế.



ngontinh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dự Đoán Tội Phạm, Tôi Trở Nên Nổi Tiếng Ở Cục Cảnh Sát
  • [Ngược-End] Anh Trai Ác Ma Nói Yêu Tôi
  • [BHTT - EDIT] Nghe Nói Ngươi Là Tiểu Tam
  • TaeKooK [CV] TÔI CHỈ MUỐN NÓI CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG
  • [Xong][BHTT - MX - Edit] Bắt Nàng Làm Phản Diện...
  • 1/[ĐM] Tôi Dựa Vào Viết Truyện Kinh Dị Mà Nổi Tiếng...
  • Nơi Gió Không Chạm Tới
    Chương 1: Cơn Mưa Định Mệnh


    Giữa một chiến khu xa xôi sát biên giới, mưa rơi không ngớt

    Nhã Tịnh kéo chiếc áo khoác mỏng sát người, cố giữ máy quay khỏi ướt

    Đây là lần đầu tiên cô nhận nhiệm vụ tác nghiệp ở vùng quân sự

    Một bài phóng sự về những người lính đóng quân nơi biên giới

    "Cô đi theo tôi"

    Bỗng một giọng nói trầm ấm, dứt khoát vang lên phía sau

    Nhã Tịnh quay lại

    Anh đứng đó - dáng người cao, thẳng, bộ quân phục ướt mưa nhưng vẫn gọn gàng.

    Ánh mắt lạnh và tỉnh táo như thể thời tiết này không liên quan gì đến anh

    "Thiếu tá Lục Xuyên.

    Tôi phụ trách khu vực này"

    Nhã Tịnh gật đầu

    "Phóng viên Nhã"

    "Ở đây không phải chỗ để chụp hình tùy ý"

    - Lục Xuyên nói

    "Vậy... tôi nên làm gì?"

    "Đi theo quy định.

    Và...

    đừng gây rắc rối"

    Câu nói không hề mang ác ý

    Nhưng cũng không có chút thân thiện nào

    Nhã Tịnh khẽ cười

    "Nghe giống cảnh báo hơn là hướng dẫn"

    Lục Xuyên không đáp

    Anh lạnh lùng quay lưng, vóc dáng cao lớn với bờ vai rộng vững chãi bước đi trong màn mưa.

    Từng bước chân chậm rãi mà đanh thép như muốn đạp tan màn đêm, khí chất bức người khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại

    Và Nhã Tịnh...đôi mắt cô dán chặt vào bóng hình xa cách ấy, khẽ thầm gọi cái tên vừa nghe qua.

    Cô lặng lẽ đi theo sau, bước chân ngập ngừng nhưng kiên định, như muốn dùng sự hiện diện nhỏ bé của mình để chạm vào thế giới đầy băng giá và quyền uy mà anh vừa vô tình mở ra trước mắt cô
     
    Nơi Gió Không Chạm Tới
    Chương 2: Hai thế giới


    Những ngày đầu, họ gần như không nói chuyện

    Nhã Tịnh ghi hình, phỏng vấn, viết bài

    Lục Xuyên chỉ xuất hiện khi cần, đảm bảo mọi thứ "đúng quy trình"

    Anh không thích việc có người ngoài ở đây

    Đặc biệt là một phóng viên... nói nhiều như Tịnh

    "Anh lúc nào cũng nghiêm vậy à?"

    - cô hỏi trong một lần hiếm hoi họ đứng cạnh nhau

    "Công việc yêu cầu"

    "Còn ngoài công việc?"

    Xuyên nhìn cô

    "Một quân nhân... không có 'ngoài công việc'"

    Tịnh im lặng vài giây

    "Nghe buồn thật"

    Xuyên không phản ứng

    Nhưng không hiểu sao, câu nói đó...

    ở lại trong đầu anh lâu hơn bình thường
     
    Nơi Gió Không Chạm Tới
    Chương 3: Chạm


    Một buổi tuần tra, Nhã Tịnh nhất quyết xin đi theo

    “Không an toàn.” – Xuyên nói

    “Tôi cần tư liệu thực tế”

    “Không đáng”

    “Đối với anh thì không.

    Nhưng với tôi, nó là công việc”

    Lục Xuyên nhìn cô rất lâu

    Cuối cùng, anh đồng ý

    Nhưng anh không ngờ… mọi chuyện lại xảy ra

    Một tiếng nổ

    Không lớn, nhưng đủ gần để cảm nhận

    Đất đá rung chuyển, khói bụi bốc lên mù mịt.

    Gió rít qua sườn đồi mang theo mùi khét của thuốc nổ còn sót lại, khiến không gian trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở

    Tịnh bị trượt chân, ngã xuống sườn dốc

    Xuyên là người đầu tiên chạy tới

    “Cô bị điên à?” – lần đầu tiên anh mất bình tĩnh

    Tịnh nhăn mặt, cố cười:

    “Ít nhất… có tư liệu thật rồi”

    “Im đi”

    Anh quỳ xuống bên cô, tay siết chặt đến mức nổi cả gân tay

    “Đau ở đâu?” – giọng anh trầm nhưng gấp

    Tịnh không trả lời ngay.

    Cô nhìn anh, lần đầu tiên thấy rõ sự hoảng loạn trong ánh mắt người luôn lạnh lùng đó

    “Chắc là… chưa chết được đâu.” – cô cười nhẹ, nhưng môi run lên

    “Đừng nói linh tinh”

    Anh nhanh chóng băng vết thương cho cô, động tác dứt khoát nhưng cẩn thận.

    Máu thấm ra, đỏ sẫm trên lớp áo đã lấm bụi đất

    Tịnh khẽ rít lên một tiếng

    Tay anh dừng lại một giây

    “Đau à?”

    “…Không” – cô nói dối

    Xuyên nhìn cô, ánh mắt như muốn xuyên thẳng qua lớp vỏ cứng đầu đó

    "Cô không cần phải tỏ ra mạnh mẽ ở đây"

    Câu nói khiến Tịnh sững lại

    Cô quay mặt đi, giọng nhỏ hơn:

    “Không mạnh thì… ai làm việc này?”

    Xuyên không đáp

    Anh chỉ siết lại nút băng, lần này nhẹ hơn

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    Không còn là sự căng thẳng của chiến trường, mà là thứ gì đó… khó gọi tên

    “Lần sau, đừng đi theo nữa” – anh nói, nhưng giọng không còn cứng như trước

    “Không được.” – Tịnh đáp ngay

    “Cô thật sự không sợ chết à?”

    Nhã Tịnh nhìn lên bầu trời xám xịt, khẽ nói:

    “Sợ chứ.

    Nhưng nếu không đi… thì những gì xảy ra ở đây, ai sẽ kể lại?”

    Lục Xuyên im lặng

    Lần đầu tiên, anh không phản bác

    Anh đỡ cô đứng dậy, tay vẫn giữ chặt vai cô như sợ cô lại ngã thêm lần nữa

    “…Tôi sẽ đi cùng cô”

    Tịnh hơi khựng lại

    “Đó là nhiệm vụ của anh à?”

    Lục Xuyên lắc đầu, rất khẽ

    “Không”

    Anh không nói thêm

    Nhưng lần này, khoảng cách giữa họ không chỉ là gần… mà là bắt đầu thay đổi
     
    Nơi Gió Không Chạm Tới
    Chương 4: Những Điều Chưa Nói


    Sau hôm đó, mọi thứ thay đổi dần thay đổi

    Xuyên không còn quá lạnh lùng nhưng anh vẫn ít nói

    Nhưng bắt đầu…

    để ý cô phóng viên trẻ

    Anh hay nhắc Tịnh mang áo ấm

    Để sẵn thuốc khi cô bị cảm

    Và một lần, khi Tịnh ngủ gục bên bàn, anh lặng lẽ kéo chăn lên cho cô

    Cô biết,

    Nhưng cô không nói

    Cô chỉ nhìn anh, nhiều hơn một chút

    Những thay đổi của Xuyên không ồn ào

    Chúng nhỏ đến mức nếu không để ý, người ta sẽ bỏ qua

    Nhưng Tịnh thì không

    Cô nhận ra ly cà phê mỗi sáng luôn vừa độ ngọt mình thích, dù chưa từng nói ra

    Nhận ra những lúc trời chuyển gió, áo khoác của cô luôn “tình cờ” nằm ngay tay với

    Ánh mắt anh không còn lạnh lùng như trước nữa.

    Nó trầm lắng , sâu thẳm… như đang giấu một điều gì đó chỉ mình anh biết

    Một buổi chiều, cơn mưa đổ bất chợt

    Bầu trời vùng biên giới không báo trước

    Mây kéo xuống thấp, gió quất ngang, rồi mưa trút như xóa sạch mọi âm thanh

    Tịnh đứng dưới mái hiên, ôm chặt tập tài liệu vào ngực

    Cô không mang theo áo mưa

    “Đợi chút,…Phóng viên Nhã”

    Giọng Xuyên vang lên từ phía sau, trầm và rõ giữa màn mưa dày đặc

    Anh bước tới, đưa cho cô chiếc áo khoác dày vai áo còn ấm

    “Anh không mặc à?”

    Tịnh hỏi, hơi ngập ngừng

    “Không sao”

    Anh nói vậy, rồi quay lưng bước đi

    Như thể chuyện đó chẳng đáng để nhắc

    Nhưng cô biết ngoài kia gió lạnh

    Cô siết nhẹ chiếc áo trong tay

    Không mặc ngay

    Chỉ ôm

    Một cảm giác rất lạ len lỏi vào lòng không phải ấm vì áo, mà là vì người đưa áo



    Đêm đó, điện trong khu chập chờn

    Tịnh ngồi chỉnh lại bài phỏng vấn lúc sáng, ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên gương mặt đầy mệt mỏi

    Cô xoa trán, mắt nhòe đi vì thiếu ngủ

    “Ngủ đi”

    Xuyên đứng ở cửa từ lúc nào mà chẳng ai biết được

    “Còn chút nữa thôi”

    Cô không ngẩng đầu lên

    Anh không nói gì thêm

    Chỉ bước vào, đặt xuống bàn một ly sữa đã hâm nóng

    Rồi đứng đó, như muốn nói gì

    Nhưng cuối cùng, anh vẫn im lặng

    Khi Tịnh ngủ gục lần nữa, lần này không còn trên bàn

    Khi cô tỉnh dậy trên giường

    Chăn kéo gọn gàng

    Bên cạnh là chiếc máy ghi âm đã được tắt

    Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi

    Tịnh nằm im, nhìn lên trần nhà

    Cô biết ai đã làm

    Và lần đầu tiên…

    cô không tự hỏi "tại sao"



    Sáng hôm sau, họ lại gặp nhau như bình thường

    Không ai nhắc về đêm qua

    Không lời cảm ơn

    Không câu hỏi

    Chỉ là khi Tịnh đi ngang qua, cô khẽ dừng lại một giây

    “Anh… ngủ chưa?”

    Xuyên hơi khựng lại

    “Rồi”

    Một câu trả lời đơn giản

    Nhưng quầng thâm dưới mắt anh thì không đơn giản

    Tịnh nhìn anh thêm một chút

    Rồi gật đầu, bước đi

    Cô không nói gì thêm

    Chỉ khẽ siết tay lại, như giữ một điều gì đó rất mong manh trong lòng

    Một điều… cô vẫn chưa gọi tên

    Nhưng lần này,

    cô không còn muốn né tránh nữa.
     
    Nơi Gió Không Chạm Tới
    Chương 5: Chúng ta gần đến mức không thể chạm nhau


    Ngày cuối cùng của Tịnh, bài phóng sự đã hoàn thành

    Cô phải rời đi

    Trời hôm đó không mưa.

    Lần hiếm hoi thấy ở đơn vị

    “Anh có bao giờ rời khỏi đây không?” – Tịnh hỏi

    “Có.

    Khi được lệnh”

    “Còn nếu không có lệnh?”

    “Thì ở lại đơn vị”

    Đơn giản…Như cách anh sống vậy

    Tịnh cười nhẹ.

    “Còn tôi… lúc nào cũng phải đi”

    Hai người đứng cạnh nhau

    …Rất gần

    Nhưng lại xa hơn bao giờ hết

    Gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm còn sót lại sau những ngày mưa dài.

    Không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ cả nhịp thở của nhau.

    Tịnh siết chặt balo, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Xuyên, anh vẫn bình thản, vẫn ít nói, như thể mọi cuộc chia ly trên đời này đều đã được anh quen từ trước

    “Anh… không hỏi khi nào tôi quay lại sao?”

    Xuyên không nhìn cô, chỉ khẽ lắc đầu

    “Không cần”

    Tịnh khựng lại

    “Vì… tôi sẽ không quay lại?”

    Anh im lặng vài giây, rồi nói:

    “Vì nếu cô quay lại, cô sẽ tự đến”

    Câu nói nhẹ như không

    Nhưng lại khiến tim Tịnh chùng xuống

    Cô bật cười, nhưng nụ cười không trọn vẹn

    “Anh lúc nào cũng vậy… nói ít mà làm người ta nghĩ nhiều”

    “Còn cô…”

    Xuyên nhìn sang, lần hiếm hoi ánh mắt anh dừng lại lâu hơn

    “lúc nào cũng nói như thể không để lại gì”

    Gió chợt mạnh hơn

    Một lọn tóc của Tịnh bay ngang mặt

    Cô không chỉnh lại

    “Nhưng thật ra…” — cô thì thầm — “tôi có để lại”

    “Ở đâu?”

    Tịnh nhìn thẳng vào anh

    “Ở đây”

    Một khoảng lặng kéo dài

    Không ai nói thêm.l

    Xa xa, tiếng xe chuẩn bị rời đi vang lên

    Thời gian không đợi một ai

    Tịnh quay người tiến về phía trước

    Bước chân chậm rãi , nhưng không dừng lại

    “Tịnh”

    Cô khựng lại

    Đó là lần đầu tiên anh gọi tên cô

    Cô quay đầu

    Xuyên vẫn đứng đó.

    Nhưng trong ánh mắt không còn dáng vẻ lạnh lùng như trước — mà là một thứ gì đó rất khó gọi tên… như giữ lại, như không muốn buông cô

    "Đi đường cẩn thận"

    Chỉ vậy thôi

    Tịnh gật đầu.

    Đáp:

    “Anh cũng vậy”

    Cô bước đi

    Không quay lại lần nữa

    Khoảng cách giữa họ bắt đầu từ vài bước chân

    Rồi thành con đường

    Rồi thành hai thế giới

    Nhưng có những khoảng cách…không phải vì không thể chạm tới, mà là vì không ai dám bước thêm một bước để tiến về đối phương ❀
     
    Nơi Gió Không Chạm Tới
    Chương 6: Không có "nếu"


    “Lục Xuyên”

    Lần đầu tiên, Nhã Tịnh gọi tên anh mà không kèm theo một danh xưng nào.

    Không “đồng chí”, không “thiếu tá”, không khoảng cách.

    Chỉ là một cái tên

    Anh khựng lại

    Ánh mắt thoáng dao động, rất nhẹ nhưng đủ để người đối diện nhận ra

    “Anh có từng nghĩ…”

    Cô ngập ngừng.

    Gió lùa qua tán cây, làm giọng cô mỏng đi

    “…nếu mình gặp nhau ở một nơi khác không?”

    Không phải chiến khu

    Không phải những ngày mưa nặng hạt

    Không phải giữa ranh giới giữa sống – chết, kỷ luật và cảm xúc

    Lục Xuyên không trả lời ngay

    Anh nhìn cô, rất lâu.

    Lâu hơn bình thường

    Rồi anh quay đi

    “ Không có ‘nếu’ ”

    Bốn chữ thốt lên từ anh.

    Như mệnh lệnh

    Đó là câu trả lời của một người lính

    Nhã Tịnh khẽ gật đầu

    Cô hiểu

    Hiểu rằng trong thế giới của anh, mọi thứ đều có ranh giới

    Hiểu rằng có những điều… không được phép xảy ra

    Hiểu rằng cái “nếu” cô vừa nói ra vốn dĩ chưa từng tồn tại

    Nhưng hiểu… không có nghĩa là không đau

    Cô cười.

    Một nụ cười nhẹ, đủ để che đi sự chênh vênh trong lòng

    “Em biết”

    Chỉ là…

    Có những lời, nếu không nói ra, sẽ day dứt

    Mà nói ra rồi… lại càng không thể giữ lại

    Mưa bắt đầu rơi

    Lần này không lớn

    Chỉ lất phất như chính cảm xúc của cô lúc này, không đủ dữ dội để vỡ òa, nhưng cũng không đủ nhẹ để quên đi

    Lục Xuyên cởi áo khoác, đưa cho cô

    “Khoác vào đi”

    Giọng anh vẫn vậy.

    Trầm và ổn định

    Như chưa từng có gì thay đổi

    Nhã Tịnh nhận lấy

    Vai áo còn ấm

    Cô siết nhẹ tay, như muốn giữ lại chút gì đó.

    Không phải của hiện tại, mà là của một khoảnh khắc sắp trôi qua

    “Anh…”

    Cô định nói thêm

    Nhưng rồi thôi

    Có những lời đến cuối cùng, vẫn không kịp
     
    Nơi Gió Không Chạm Tới
    Chương 7: Sau khoảng cách


    Thành phố đón Nhã Tịnh bằng những âm thanh quen thuộc

    Xe cộ, ánh đèn.

    Những dòng người lướt qua nhau không ngoảnh lại

    Mọi thứ… vẫn như cũ

    Chỉ có cô là không

    Bài phóng sự được đăng.

    Lên trang nhất.

    Tên cô hiện rõ

    Những lời khen đến dồn dập—

    “Xuất sắc”

    “Rất có chiều sâu”

    “Có thể đoạt giải lớn hơn”

    Nhã Tịnh đọc

    Rồi tắt máy

    Cô không thấy vui

    Ít nhất… không giống như trước đây

    Đêm xuống

    Căn phòng nhỏ im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tíc tắc tíc tắc

    Nhã Tịnh mở lại bài viết của mình

    Từng câu chữ sắc sảo, gọn gàng, đúng chuẩn một bài phóng sự hoàn chỉnh

    Không thiếu dữ kiện

    Không thiếu cảm xúc

    Nhưng lại thiếu một điều gì đó…

    Rất thật

    Cô kéo xuống cuối bài

    “…Ghi nhận tại hiện trường”

    Hết

    Không có cái tên nào được nhắc đến

    Không có anh

    Như thể Xuyên chưa từng xuất hiện trong câu chuyện đó

    Nhã Tịnh khẽ bật cười

    “Anh chắc cũng chẳng cần…”

    Cô nói nhỏ

    Nhưng tay lại mở thư mục ảnh

    "Rừng.

    Mưa.

    Đất đỏ"

    Và một tấm hình duy nhất—

    Bóng lưng một người đàn ông đứng giữa màn mưa

    Vững đến mức khiến người khác cảm thấy… dù thế giới có sụp xuống, anh vẫn sẽ đứng đó

    Nhã Tịnh nhìn rất lâu

    Không xóa

    Cũng không dám nhìn kỹ hơn

    Cô tắt màn hình

    Căn phòng chìm vào bóng tối

    Nhưng có một thứ vẫn còn sáng—

    một đoạn ký ức không chịu tắt

    ___

    Ở một nơi khác

    Mưa lại rơi

    Rừng đêm lạnh

    Xuyên đứng gác.

    Như mọi khi

    Không ai biết anh đang nghĩ gì

    “Nghe nói bài của cô phóng viên đó lên báo rồi”

    Một người lính nói

    Xuyên không đáp

    Chỉ khẽ “ừ”

    “Cô ấy giỏi thật”

    Im lặng

    “Anh không xem à?”

    “Không”

    Ngắn gọn

    Như cách anh vẫn luôn như vậy

    Nhưng sau đó—

    anh lấy điện thoại ra

    Màn hình sáng lên trong đêm tối

    Tin tức hiện ra

    Bài viết ở vị trí đầu

    Tên cô.

    Rõ ràng

    Xuyên nhìn rất lâu

    Không đọc

    Chỉ nhìn

    Rồi tắt đi

    Như thể chỉ cần biết cô vẫn ở đó… là đủ



    Hai con người

    Hai nơi khác nhau

    Cùng nhìn về một điều—

    nhưng không ai nói ra

    Khoảng cách vẫn ở đó

    Không ai chạm tới

    Không ai vượt qua

    Và lần này—

    không phải vì không thể

    Mà là vì…

    không ai chọn bước tiếp

    …………
     
    Nơi Gió Không Chạm Tới
    Chương 8: Trước khi quá muộn!


    Tin đến vào một buổi sáng rất bình thường.

    Nhã Tịnh đang đứng giữa tòa soạn, tay cầm ly cà phê còn chưa kịp uống, thì điện thoại rung lên

    Một tin nhắn đến

    Chỉ vài dòng

    Nhưng đủ để mọi thứ trong cô chững lại

    “Có biến ở khu vực cũ

    Đơn vị đó…

    đang gặp nguy hiểm”

    Ly cà phê rơi xuống chân cô

    Nhưng cô không cảm nhận được

    “Cho tôi địa điểm”

    Giọng cô khàn đi



    Chuyến xe đi trong đêm

    Con đường quen thuộc

    Nhưng cảm giác không còn giống lần trước.

    Lần này không phải để ghi nhận

    Mà là để tìm một người



    Mưa.

    Vẫn là mưa

    Như ngày cô rời đi

    Rừng tối hơn

    Không khí nặng nề hơn

    Tiếng bộ đàm xen lẫn tiếng gió rít qua tán cây

    “Đội 3 bị tách khỏi đội hình”

    “Liên lạc gián đoạn”

    Nhã Tịnh đứng lặng

    “Đội 3…”

    Cô không cần nghe hết

    Cũng biết



    Cô chạy

    Không còn là phóng viên

    Không còn giữ khoảng cách

    Chỉ là một người…

    đang sợ mất đi một điều gì đó

    Rất quan trọng



    Ở phía bên kia

    Xuyên tựa lưng vào thân cây

    Máu thấm qua lớp áo, nhiều đến ướt đẫm bộ quân phục

    Đủ để anh biết, mình không còn nhiều thời gian

    Tiếng mưa rơi đều

    Anh nhắm mắt một giây

    Trong đầu không phải nhiệm vụ

    Không phải mệnh lệnh

    Mà là một khuôn mặt

    “Lúc nào cũng phải đi…”

    Anh khẽ thở ra

    Lần đầu tiên— anh thấy tiếc một điều gì đó



    “Nhã Tịnh!”

    Tiếng ai đó gọi phía sau

    Nhưng cô không dừng

    Bước chân vấp ngã rồi đứng dậy

    Tay trầy xước

    Không quan trọng

    “Xuyên!”

    Cô gọi

    Lần đầu tiên.

    Giữa rừng

    Không còn giữ lại



    Một khoảng lặng

    Rồi

    “Ở đây”

    Giọng anh

    Khàn.

    Nhưng rõ

    Nhã Tịnh khựng lại

    Cô quay đầu

    Và thấy anh

    Dưới tán cây

    Trong màn mưa

    Vẫn đứng đó

    Nhưng không còn vững như trước



    Cô chạy đến

    Không nói gì

    Chỉ ôm chặt lấy anh

    Như thể chỉ cần buông ra—

    anh sẽ biến mất

    Xuyên khựng lại

    Hai tay anh chậm rãi nâng lên

    Do dự một giây

    Rồi cũng ôm lại

    Nhẹ thôi.

    Nhưng đủ



    “Một bước…” — Nhã Tịnh nói, giọng run — “chỉ cần một bước thôi… sao anh không bước?”

    Xuyên không trả lời ngay

    Anh nhìn cô

    Rất lâu

    “Vì nghĩ… cô sẽ đi”

    “Còn anh?”

    “Ở lại”

    Nhã Tịnh bật cười

    Nước mắt hòa với nước mưa

    “Lần này… em không đi nữa”

    Lần đầu tiên—

    cô không dùng “tôi”

    Xuyên sững lại

    Như thể có điều gì đó trong anh vừa vỡ ra



    Tiếng trực thăng vọng lại từ xa

    Cứu viện đang đến

    Mọi thứ… rồi sẽ ổn



    Nhưng có một điều—

    không cần đợi

    Xuyên đưa tay, giữ lấy cổ tay cô

    Không chặt

    Nhưng cũng không buông

    “Lần này…” — anh nói khẽ — “đừng đứng yên nữa”

    Nhã Tịnh nhìn anh

    Rồi gật đầu



    Mưa vẫn rơi

    Nhưng khoảng cách—

    lần này, đã có người bước qua

    Trước khi quá muộn……
     
    Back
    Top Dưới