Ngôn Tình Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 624


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 625


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 626


Chương 626

“Cái gì?” Đỗ Thanh Hoa ngạc nhiên hét lên, “Nam Phương, cậu nói gì vậy?

Ai hẹn với chúng †a?”

“Nam Mạc Bá.” Cô kể lại toàn bộ vấn đề.

“Nam Phương, tớ thực sự yêu cậu!”

Đỗ Thanh Hoa hét lên: “Tớ biết rằng điều tốt nhất đối trên thế giới này là cậu À mà.

“Nhưng tớ nghĩ vấn đề này thật kỳ lạ, nếu không, tại sao anh ta lại chủ động làm gì?”

“Anh ta sợ nhà họ Tạ lợi dụng anh ta để đạt được mục đích sao?” Đỗ Thanh Hoa lẩm bẩm: “Khả năng này khá cao, vậy thì chúng ta sẽ không đi”.

“Đó không phải là ý của tớ, chúng ta hãy cẩn thận hơn.” Trần Nam Phương suy nghĩ một chút: “Bọn họ không dám, phải có người nói chuyện này cho Hà Minh Viễn.”

Trần Nam Phương đứng dậy, đi tới cửa, từ bên trong gõ cửa phòng tài vụ.

“Hàn Phong, anh vào trong nghe chưa?” Cô đột ngột mở cửa: “Tôi sợ bên ngoài không nghe rõ.

“Ahahaha.” Tạ Hàn Phong lộ ra vẻ xấu hổ, sau đó cười lớn: “Bé Nam Phương sao càng ngày càng đáng yêu!

Sau đó anh ta chỉ vào Tạ Đình Nam, người đang đứng cách đó hai bước: “Giáo sư Tạ không yên tâm về cô, đã yêu cầu tôi đến.”

“Anh thật làm oan uổng người khác, tôi mới không tin!” Trần Nam Phương cúp điện thoại sau khi đồng ý một hồi với Đỗ Thanh Hoa: “Anh đã quên lời hứa với tôi, muốn lấy lòng ông chủ nghe xong rồi sao? “

Tạ Hàn Phong ngượng ngùng sờ mũi, anh ta thực sự không nói dối, nhưng cô không tin.

Đẩy cho Hà Minh Viễn là được rồi, nên không cần giải thích.

“Vậy thì hãy nói cho anh ấy biết.”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

Trân Nam Phương ôn nhu nói: “Tôi không ngại.”

“Thật không?” Lần này đến lượt Tạ Hàn Phong ngạc nhiên: “Không phải, cô và cô Hoa thật sự là đi thuê bạn trai à?

Cô đảo mắt thầm nghĩ đây không phải là mấu chốt của vấn đề, vấn đề chính là sự kỳ lạ của Nam Mạc Bá, còn có những lời đe dọa trói chặt cô của Tạ Đăng Lâm.

“Đang nói cái gì vậy?” Tạ Đình Nam bước tới, ánh mắt đảo qua hai người bọn họ: “Đi thuê.. Bạn trai?

Lần này đến lượt Trân Nam Phương xấu hổ, cô nhìn xung quanh, cũng may bữa trưa không có mấy đồng nghiệp ở đó, nếu không sẽ không tốt cho người †a nghe thấy mà gây sự mơ hồ.

“Bé Nam Phương, không nhìn ra cô lại như vậy, cô dường như đã làm cho giáo sư Tạ sợ rồi.” Tạ Hàn Phong xem trò vui vẻ.

Trần Nam Phương cười trừ: “Cái này, chuyện dài lắm..”

“Cùng ăn trưa nhé?” Tạ Đình Nam đề nghị, như thể đang nói rằng, ông có thể nói lâu hơn khi đang ăn.

Cô suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý.

Bọn họ chọn một nhà hàng Vân Nam gần công ty, Trân Nam Phương giải thích ngắn gọn đầu đuôi vấn đề: “Chính là như vậy, tôi nói với hai người vì hai người là bạn của tôi.”

“Hóa ra là như vậy.” Tạ Hàn Phong sờ cằm: ‘Bé Nam Phương để tôi nói mấy câu làm phiền chút, tôi biết một chút về gia đình họ Trịnh, tôi không thể so sánh với ông chủ của tôi, nhưng ở Kim Thành thì rất nổi tiếng, cô Hoa rất đẹp, nhưng từ nhỏ đã thuộc dòng họ.. “
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 627


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 628


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 629


Chương 629

Bốp.

Tạ Đình Nam đấm vào mặt ông ta: “Ngọc Hân có người em họ như mày, không, Ngọc Hân sinh ra trong căn nhà ăn thịt người không nhả xương như nhà họ Trần. Hèn gì cô ấy lại đau khổ như vậy!”

“Ông già kia! Vậy mà anh lại dám đánh tôi?” Tạ Đặng Ninh dùng hết sức lực mà giấy dụa, quơ quơ cánh tay thô †o của mình.

Nhưng mà chỉ sau hai giây, ông ta đã bị Tạ Hàn Phong đánh đến mức nằm trên đất.

“Nam Phương, trở về với ta.” Tạ Đình Nam cũng không muốn nói nhảm quá nhiều, kéo tay Trần Nam Phương lôi đi.

“Cái con bé chết tiệt kia, mày thật là tàn nhãn độc ác, tao là cậu của mày đấy, vậy mà khi tao bị đánh, mày lại đứng một bên làm ngơ à?” Tạ Đặng Ninh lớn tiếng lên án, khiến cho rất nhiều người đứng lại nhìn: “Còn có người ba vong ân phụ nghĩa kia của mày đâu rồi?”

“Đúng là mồm chó không nói ra được ngà voi!” Tạ Hàn Phong hung hăng đạp ông ta một cái.

Bước chân của Trần Nam Phương dừng lại, vậy mà bây giờ cô lại do dự.

“Có ai không, cứu mạng với!” Tạ Đặng Ninh hét lớn: “Hai người bọn họ là người xấu, cô bé kia là cháu gái của tôi, mọi người tốt bụng, tuyệt đối đừng để bọn họ dẫn nó đi, bọn họ muốn lợi dụng nó để làm chuyện phi pháp!”

Lời này vừa nói ra thì có một vài người tốt đứng dậy, chặn đường Tạ Đình Nam.

“Ông mau thả người ra! Ban ngày ban mặt mà các người cũng dám giở trò bắt cóc sao?”

“Đúng đấy, còn dám đánh người nữa chứ! Bây giờ là xã hội pháp trị, mau báo cảnh sát đi!”

“Mọi người hiểu lầm rồi, tôi căn bản không biết người đang năm trên mặt đất, là ông ta tự nhiên chặn đường khiêu khích chúng tôi!” Trần Nam Phương giải thích.

Nhưng Tạ Đặng Ninh lại cắn chết không buông: “Mọi người có nhìn thấy không? Cháu gái của tôi cũng không dám đắc tội bọn họ, bị đe dọa nên mới phải nói dối đáy.”

“Ông nói hươu nói vượn!” Tạ Hàn Phong túm cổ ông ta lên, tức giận đạp một cái: “Hiện tại tôi và ông cùng đi đến cục cảnh sát, xem thử rốt cuộc là ai trong chúng ta làm chuyện đáng xấu hổ!”

Đám người hai mặt nhìn nhau, thật sự là hai bên đều quá tự tin, bọn họ thật sự không phân biệt được ai đúng ai sai.

“Đợi một chút!”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

Ngay khi Tạ Hàn Phong kéo Tạ Đặng Ninh rời đi thì đột nhiên một giọng nói dịu dàng vang lên.

Trần Nam Phương nhìn chô giọng nói vang lên, vậy mà lại là Nam Mạc Bái “Tôi mong anh hãy thả bạn của tôi ra” Nam Mạc Bá khách khí nói: “Tôi nghĩ ở đây đã có chút hiểu lâm rồi.”

“Hiểu lầm?” Tạ Hàn Phong nhíu mày: “Khi ông ta nói hươu nói vượn thì cũng đâu có hiểu lâm đâu?”

“Là do bạn của tôi đã mạo phạm mọi người.” Nam Mạc Bá hơi khom người, cười cười, sau đó quay đầu nhìn Trần Nam Phương: “Cô Nam Phương, em có thể xem như không có chuyện nào được không? Tốt xấu gì ông ta cũng là…”

Câu nói kế tiếp anh ấy không nói ra, nhưng Trần Nam Phương hiểu rõ, nhưng cô vừa nghĩ tới lời nói vừa rồi của Tạ Đăng Ninh, cô tuyệt đối không thể xem như không có chuyện này.

“Nam Phương, nếu như con không muốn thì cũng không sao.” Tạ Đình Nam khích lệ: “Có ta ở đây.”

Trân Nam Phương nhìn ông cảm kích cười một tiếng, cuối cùng vẫn lắc đầu, cô hỏi Nam Mạc Bá: “Có thể, nhưng tôi có một yêu cầu, tôi muốn biết những lời ông ta vừa nói là thật hay giả?”

“Là giả.” Nam Mạc Bá chưa hỏi đã trả lời: “Tôi cam đoan.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 630


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 631


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 632


Chương 632

Nhưng vì tính cách và suy nghĩ khác nhau nên phản ứng của hai cô không giống nhau, trong khi Trần Nam Phương đang còn trầm tư suy nghĩ thì Đỗ Thanh Hoa đã lên tiếng trước.

“Vốn đã thẳng tính thì sao anh không nói thẳng ra là anh có âm mưu gì đi?”

“Chính là muốn lấy em.” Nam Mạc Bá thản nhiên nói.

“..” Đỗ Thanh Hoa nhìn anh như gặp phải quỷ, sau đó tự giêu cười: “Được thôi, chín giờ ngày mai gặp nhau ở cửa cục dân chính.”

“Thanh Hoal” Trân Nam Phương hoảng sợ, vội vàng kéo tay bạn thân: “Chuyện đại sự sao có thể đồng ý bừa bãi như vậy.”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

Không thể lấy sai lâm này để bù đắp cho sai lầm khác được!

“Bây giờ cũng không phải cậu còn một thân một mình, còn em trai cậu thì sao?” Trần Nam Phương nhắc nhở: “Chuyện đại sự thì phải cùng nhau bàn bạc đã…”

Sau khi khuyên bạn thân, cô lại quay sang thuyết phục Nam Mạc Bá: “Anh Nam, tuy rằng hôm nay anh đã cho chúng tôi một bất ngờ lớn nhưng đây là chúng ta đang thương lượng với nhau, nếu anh không đồng ý với chúng tôi có thể nói thắng, chứ đừng tùy tiện lôi chuyện quan trọng như vậy ra để ép chúng tôi.”

“Cô Trần hiểu lầm ý tôi rồi.” Nam Mạc Bá cười, không có vẻ gì là tức giận: “Như đã nói ở trên tôi vốn thẳng tính vậy, tôi đã yêu cô Đỗ ngay từ khi nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên, luôn hy vọng cô ấy cho tôi một cơ hội được theo đuổi, giờ cô ấy nói đi đăng ký kết hôn vậy thì còn gì vui băng.”

“..” Sau khi nghe xong lời này, Trần Nam Phương nghẹn lời, không biết phải đáp lại ra sao.

“Thanh Hoa, tôi gọi em như vậy được chứ?” Nam Mạc Bá ôn hòa nói: “Tôi nghĩ cô Trần nói đúng, chuyện lớn cả đời không thể tùy tiện quyết định, vậy cho tôi gặp em trai em được không? Tôi sẽ không để em phải chịu thiệt thòi.”

Đỗ Thanh Hoa từ đầu đến giờ vân đeo một mặt nạ tươi cười ôn hòa suýt nữa không chịu nổi mà quăng mặt nạ, không cười nổi nữa.

Trần Nam Phương đỡ lời giúp bạn thân, đáp lại: “Tôi thay mặt bạn tôi đồng ý, hôm nào đó chúng tôi sẽ nói chuyện với Ôn Tứ Hiên.”

“Ôn… Tứ Hiên?” Nam Mạc Bá chớp mắt: “Nghe có chút quen tai.”

Nhưng anh ấy cũng không tiếp tục kéo dài đề tài này, bắt đầu hỏi thăm về Thâm Thành, và thuận tiện giới thiệu về quê hương mình.

Mọi người cùng ăn cơm và trò chuyện khá vui vẻ, hòa thuận.

Thế nhưng lòng Trân Nam Phương vẫn cảm thấy lo lắng, nhất là khi biết Nam Mạc Bá đến từ Hàn Quốc thì cô lại nhớ tới ông lớn.

Quay về nhà rồi Trần Nam Phương vẫn lo lắng đứng ngồi không yên, cô vẫn thấy có mùi âm mưu ở đây.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Tạ Hàn Phong: “Xin lỗi vì đã muộn như vậy rồi còn làm phiền, nhưng tôi có hai chuyện muốn nhờ anh.”

“Rất sẵn lòng giúp đỡ bà chủ.” Giọng nói mang theo ý cười châm biếm: “Chỉ cần cô nói tốt cho tôi trước mặt ông chủ thôi.”

“Anh yên tâm, Hà Minh Viên công tâm sáng suốt, anh ấy biết ai là người có năng lực, ai đáng để tin tưởng giao trọng trách quan trọng mà.”

“No No Nol” Tạ Hàn Phong không cho là đúng: “Cô Nam Phương tự coi nhẹ bản thân rồi, gió thổi bên tai luôn có sát thương rất lớn, huống chi cô chỉ cân thổi một hơi bên tai ông chủ thôi.”

“..” Nghe vậy, Trần Nam Phương nhớ đến hồi nãy nhắn tin với Hà Minh Viễn, cô ngượng ngùng đỏ mặt: “Được rồi chúng ta nói chuyện chính đi.”
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 633


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 634


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 635


Chương 635

Thật kỳ lạ!

“Nam Phương, ngủ ngon.” Anh sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Anh hy vọng có thể luôn nhìn thấy em bình yên ngủ.”

Thời gian trôi nhanh chỉ trong nháy mắt đã đến đám cưới của Trịnh Hoàng Bách và Hà Mộc Y.

Mặc dù thời gian chuẩn bị tương đối gấp gáp nhưng sự xa hoa và hoành tráng của toàn bộ khung cảnh đám cưới rất trang trọng, so với độ xa hoa của Hà Minh Kỳ và Ngô Hà còn trang trọng hơn nữa.

Có vẻ như nhà họ Hà đã tốn không ít tiền bạc và công sức.

“Thích không?” Hà Minh Viễn cúi đầu hỏi Trần Nam Phương.

Cô có chút không tập trung nói: “Lê cưới của Hà Mộc Y, cô ta thích là được rồi.”

“Nam Phương” Anh nắm lấy eo mạnh mẽ kéo sự chú ý của cô trở lại nói: “Em không cần tìm Đô Thanh Hoa, cô ấy chưa có đến đâu. Hãy trả lời câu hỏi của anh trước, em thích đám cưới như thế nào?”

“Anh nói Nam Mạc Bá sẽ không lật lọng đi.” Trân Nam Phương không chú ý lời anh, nói: “Hoặc là mời bác sĩ Cố xem sao?”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

Khuôn mặt đẹp trai của ai đó đột nhiên trầm xuống, anh có cảm giác như vợ mình bị cướp mất.

Khó chịu thật.

Đỗ Thanh Hoa nắm lấy cánh tay của Nam Mạc Bá kéo đến.

Trần Nam Phương nhìn thấy bạn thân cô kiêu ngạo đi đến nhưng lại cảm thấy viền mắt ẩm ướt.

Cô ấy rốt cuộc vẫn quan tâm, nếu không với sự kiêu ngạo cô ấy sẽ không đến: “Này.”

“Nam Phương?” Hà Minh Viễn nắm tay cô nhưng anh lại không biết nên nói thế nào.

“Em không sao.” Nam Phương miền cưỡng cười, thu hồi ánh mắt trên người anh. “Nếu có người bắt nạt em như thế này, em còn lâu mới tha thứ.”

“Cô gái ngốc.” Anh đưa tay chạm lên mũi cô, nói: “Trên đời này còn có ai có thể bắt nạt em sao?”

“Ai biết được?” Cô khit mũi, nắm lấy tay anh và gọi: “Hà Minh Viễn.”

Anh ôm lấy bờ vai cô: “Vợ à, anh ở đây, từ nay trở về sau sau em tùy ý gọi anh, thời hạn sử dụng là năm mươi năm”

“Tại sao lại là năm mươi năm? Chờ chúng ta đến bảy, tám mươi tuổi anh sẽ không quan tâm đến em nữa sao?”

Hà Minh Viên cưng chiều cười nói: “Đến lúc đó sợ rằng vợ tùy ý sai bảo.”

Khi hai người đang nói chuyện, Đỗ Thanh Hoa và Nam Mạc Bá đã đi đến bên cạnh, che giấu sự ảm đạm trong mắt bày ra vẻ mặt nói: “Nam Phương!

Hôm nay cậu thật đẹp!”

Trần Nam Phương lôi kéo tay bạn thân quan sát: “Thanh Hoa cũng rất đẹp, bộ đầm này rất hợp với mái tóc ngắn của cậu.”

“Haha, đám cưới của người khác chúng ta lại ở đây khen nhau.” Đỗ Thanh Hoa cười xong lắc lắc cánh tay Nam Mạc Bá nói: “Đây là Nam Mặc Bá, cậu chắc là đã nghe tiếng tăm của anh ấy”

Nam Mạc Bá gật đầu chào, dường như anh không quan tâm đến Trân Nam Phương toàn bộ tinh thần đều trên người Thanh Hoa.

“Này, dì Tuyết không có tới sao?” Đỗ Thanh Hoa nhìn quanh khi bắt gặp bóng dáng của Trịnh Hoàng Bách ánh mắt cô như bị điện giật tránh né anh ta.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 636


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 637


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 638


Chương 638

“Dì Tuyết… Thời gian qua cô luôn tùy tiện giờ phút này mắt cô đỏ lên: “Sao dì lại gây như vậy? Dì phải ăn thật ngon.”

“Ừ, bé ngoan, bé ngoan.” Đặng Mai Tuyết vỗ nhẹ tay cô nói: “Dì Tuyết sẽ như vậy, con cũng vậy phải nhìn về phía trước, đừng giống như dì Tuyết, cả đời này con sẽ không thoát ra được đâu.”

Đỗ Thanh Hoa đau khổ đến mức nghiêng người ôm bà ta vào lòng nói: “Dì Tuyết, con rất kính trọng dì.”

“Mẹ!”

Giọng nói của Trịnh Hoàng Bách và Hà Mộc Y vang lên cùng một lúc, nếu nghe kỹ thì có thể phát hiện ra họ đang khó chịu.

“Có chuyện gì à?’ Đặng Mai Tuyết nói bằng giọng thờ ơ: “Hai người không chờ ở bên kia mà đi sang chô tôi làm gì?”

“Mẹ, hôm nay là ngày thành hôn của con và Hoàng Bách, cả đời chỉ có một lần thôi.” Mặc dù giọng nói của Hà Mộc Y rất dịu dàng nhưng vẫn đủ lực: ‘Mong mẹ giữ mặt mũi cho chúng con.”

“Mặt mũi cái gì?” Đột nhiên Đặng Mai Tuyết nở một nụ cười lạnh lùng: “Mộc Y à, cô còn trẻ, đến tuổi của tôi thì cô mới hiểu.”

“Mẹ à.” Trịnh Hoàng Bách mở lời: “Mẹ nói chuyện gì vui vẻ một chút đi ạ.”

“Hôm nay là ngày lành tháng tốt, chồng đàn vợ ca, thật đáng chúc mừng.” Đỗ Thanh Hoa nói lớn: “Nghe có lọt tai không? Vẫn chưa được thì nói với tôi.

Cô ấy nói xong thì dìu Đặng Mai Tuyết ngồi xuống ghế: “Dì cứ coi như đang xem hài đi, ăn ngon uống say một chút.”

Hà Mộc Y siết chặt tay thành hình nắm đấm, cô ta nhìn Đỗ Thanh Hoa và Đặng Mai Tuyết bằng ánh mắt căm hận rồi kéo Trịnh Hoàng Bách rời đi. Sau khi xoay người rời đi, Trịnh Hoàng Bách vân quay lại nhìn Đỗ Thanh Hoa một cái thật sâu nhưng chẳng ai biết cái nhìn ấy của anh ta có ý nghĩa gì.

Trân Nam Phương đang định vươn tay ra đẩy đẩy bạn mình thì một bóng dáng xuất hiện trước mặt cô khiến cô ngẩn ra mấy giây rồi mới kịp phản ứng: “Hoàng Phong?”

Đôi mắt của Trịnh Hoàng Phong không còn trong veo như ngày xưa nữa nhưng vẫn dán chặt lên người cô rồi nở một nụ cười yếu ớt: “Nam Phương, đã lâu không gặp.”

Đột nhiên tay cô bị Hà Minh Viên năm thật chặt.Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

“Hoàng Phong.” Đặng Mai Tuyết vẫy tay với anh ta: “Con về rồi đấy à? Con vẫn ổn đấy chứ?”

Trịnh Hoàng Phong ngồi xổm xuống đất, nhìn thẳng vào mặt bà ta rồi nói bằng giọng an ủi: ‘Mẹ không cần phải lo lắng cho con đâu, con vấn ổn mà.”

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.’ Đặng Mai Tuyết rất muốn khóc, có thể nhận ra bà ta đang cố gắng kiềm chế lại: “Ngồi xuống đi, con mau ngồi xuống đi.

Đi máy bay lâu vậy, con có mệt không?”

“Con không mệt mà.’ Trịnh Hoàng Phong ngồi bên cạnh Đặng Mai Tuyết rồi võ nhè nhẹ lên lưng của bà ta: ‘Sức khỏe của mẹ là quan trọng nhất, đừng nghĩ đến những chuyện khác làm gì.”

Đặng Mai Tuyết gật đầu một cái miễn cưỡng.

Chẳng mấy chốc đã có một trợ lý đi qua mời bà ta: ‘Bà chủ, buổi lễ bắt đầu rồi ạ, ông chủ mời bà qua bên đó.”

“Tôi biết rồi, tôi tới ngay đây.” Sau khi Đặng Mai Tuyết đi rồi, Trịnh Hoàng Phong lại nhìn về phía Trân Nam Phương một lần nữa. Ánh mắt anh ta dừng lại trên người cô và Hà Minh Viễn: “Khi nào Nam Phương và Minh Viễn tổ chức lễ thành hôn vậy?”

Cô không ngờ là anh ta lại hỏi câu này nên bông chốc trở nên im lặng, nhưng đồng thời cô cũng có cảm giác răng Trịnh Hoàng Phong đã thay đổi rồi.

Thay đổi hoàn toàn.

Nhưng anh ta thay đổi ở đâu thì cô lại không thể giải thích được.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 639


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 640


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 641


Chương 641

Mặc dù Trân Nam Phương cũng có nhiều hoài nghi nhưng cô vân dặn bạn mình không nên suy nghĩ hay phỏng đoán lung tung. Nếu thực sự có người ra tay đầu độc thì chắc chắn sẽ điều tra ra được là ai đã làm chuyện đó.

“Ai da, bây giờ càng nghĩ tớ lại càng thấy nhà giàu cũng chẳng có gì tốt đẹp cả.” Đỗ Thanh Hoa cảm khái: “Tại sao họ không thể nghĩ mọi chuyện đơn giản và vui vẻ một chút được nhỉ?”

“Đỗ Thanh Hoa.’ Trần Nam Phương nắm tay cô bạn tốt của mình rồi hỏi bằng giọng nghiêm túc: “Có phải cậu vân còn thích bác sĩ Bách hay không?”

“Thích thì sao chứ?” Đỗ Thanh Hoa cười khổ: “Lúc anh ấy đồng ý kết hôn với người khác thì cuộc chơi của chúng tớ cũng dừng lại rồi. Mà cậu cũng biết tính cách của tớ rồi đấy, tớ và anh ấy không thể ở bên nhau được nữa đâu.”

“Nhưng mà…’ Nhưng mà họ vẫn chưa trao nhãn cho nhau, hôn lễ cũng chưa trọn vẹn mà.

Đỗ Thanh Hoa hiểu suy nghĩ của Trần Nam Phương nhưng cô ấy chỉ lắc lắc đầu: ‘Không thể nữa rồi, quá khứ cũng chỉ còn là quá khứ mà thôi, không thể thay đổi được hiện thực đang xảy ra trước mắt đâu.”

Bốp bốp.

Đột nhiên nghe thấy tiếng võ tay, hai người họ đồng thời quay đầu sang một bên thì thấy Nam Mạc Bá đang đi về phía bên này.

“Thanh Hoa, em có biết anh thích điểm gì nhất ở em không?” Dường như Nam Mạc Bá đang cảm thấy rất vui: “Chính là sự cởi mở và thẳng thắn này của em đấy.”

Đỗ Thanh Hoa chỉ nhún vai một cái trong im lặng: “Cảm ơn lời khen của anh nhưng làm ơn đừng tỏ ra thân thiết như vậy, tôi và anh quen nhau cũng chưa được hai ngày đâu.”

“Em qua cầu rút ván hả?” Nam Mạc Bá ngồi đối diện hai cô một cách tự nhiên: “Hóa ra phụ nữ thực sự rất có sở trường trong khoản này nhỉ?”Mật Khẩu Chương tiếp theo là 123456. MOng các bạn thông cảm cho sự bất tiện này.

Đỗ Thanh Hoa khoanh hai cánh tay trước ngực: “Lộ ra bộ mặt thật? Phụ nữ đều có sở trường trong chuyện này?

Không biết Chủ tịch Mạc Bá phải tiếp xúc với bao nhiêu người phụ nữ mới có thể đi đến kết luận này được nhỉ?”

Nam Mạc Bá cười cười: “Em yên tâm đi, câu đó là người khác nói cho tôi biết mà. Tôi vẫn chờ Đỗ Thanh Hoa đến khai sáng đầu óc cho tôi đấy.”

Đỗ Thanh Hoa và Trần Nam Phương đều không còn gì để nói, lời nói của anh †a quá trơn tru khiến cho người nghe cảm thấy không thật.

“Em không đến bệnh viện thăm bà Tuyết hả?” Nam Mạc Bá đổi chủ đề một cách đột ngột rồi vươn tay ra với Đồ Thanh Hoa: “Đi, tôi đưa em đi.”

Đỗ Thanh Hoa bèn nhìn về phía Trân Nam Phương.

“Tôi thấy em nên đi cùng tôi đi.”

Nam Mạc Bá đứng lên rồi kéo tay cô: “Có hai lí do. Thứ nhất, lát nữa cậu Minh Viễn sẽ đến đây đón cô Phương. Thứ hai, nếu em còn tiếp tục ngồi đây đợi, đến khi Hà Mộc Y đi ra thì chắc hai người lại cãi vã một trận cho xem.”

Trong lòng Đỗ Thanh Hoa cảm thấy rất có lý nhưng ngoài miệng vẫn tỏ ra không phục: “Ai thèm cãi lộn với cô ta hả? Cô ta là gà trống nhưng tôi thì không nhé.”

“Ừ, em là con gà mái dịu dàng, ngoan ngoãấn.” Nam Mạc Bá nhạo báng cô ấy.

“Này, anh muốn ăn đòn đúng không?” Đỗ Thanh Hoa giơ tay lên làm động tác dứ dứ nắm đấm nhưng cũng không quên vẫy tay chào tạm biệt Trần Nam Phương.
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 642


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Chương 643


Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Mật khẩu:
 
Back
Top Dưới