Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2824


Chương 2824:

Cô bé kia, nhất định là người Trương Hàn yêu chân thành nhỉ!?

Thật nực cười, người giống như hắn, vậy mà cũng biệt yêu.

Lâm Bất Nhiễm một đường trở vệ bệnh viện, lúc đi tới cửa phòng bệnh cô phát hiện bên trong bật đèn sáng rực, bên trong có người.

Hàng mi Lâm Bật Nhiễm run run, thê nhưng lúc này cô không lựa chọn quay đầu, không lựa chọn chạy trốn, mà là tự tay, đầy ra cửa phòng bệnh.

Quả nhiên, là Trương Hàn.

Trương Hàn tới.

Lúc này Trương Hàn ngồi ở trên giường bệnh, lười biếng tựa lưng vào đầu giường, trong miệng hắn nhai kẹo cao su, câm trong tay mây quyên sách thiết kế cô coi như trân bảo, đang tùy ý lật xem.

Hắn ngắng đầu, nhìn cô một cái, môi mỏng nhến lên ra đường vòng cung nhàn nhạt: “Đã về?”

Lâm Bát Nhiễm đi vào, đóng cửa phòng bệnh lại: “Anh đến đây làm cái gì?”

“Nhiễm Nhiễm, em lạnh băng với tôi như vậy thật đúng là tổn thương trái tim tôi, qua đây, nêu như kinh động đến em trai em cũng không tốt, đúng không?” Trương Hàn tự tay vây vây, giông như gọi chó đến.

Lâm Bắt Nhiễm im lặng vài giây, sau đó nghe lời đi tới.

Trương Hàn kéo tay nhỏ bé của cô, kéo cô ngôi ở bên cạnh mình, hắn ra lệnh nói: “Tựa ở trên vai tôi.”

Lâm Bắt Nhiễm cứng ngắc tựa đầu mình vào bờ vai cao ngất của hắn.

“Nghe lời như vậy là được rồi, chỉ cần em không gây sự, tất cả mọi người đều vui vẻ.

“Trở lại chuyện chính, đêm nay anh qua đây là có một việc phải báo cho em, nửa tháng sau anh sẽ phải rời khỏi nơi này, đến Tây Bộ Hoa Tây, anh muốn mang em cùng đi, hiểu ý anh không?”

Lâm Bát Nhiễm nhẹ nhàng nhắm mắt: “Tôi có thê từ chối sao?”

“Không thể, Nhiễm Nhiễm, anh là tới thông báo em, không phải thương lượng với em, từ giờ trở đi em có đủ thời gian chuẩn bị, mấy thứ như sách thiết kế này, vẫn nên đốt đi thì hơn!”

Trương Hàn “phụt” một tiếng mở bật lửa ra, sau đó đốt sách thiết ké.

Con ngươi Lâm Bắt Nhiễm đột nhiên co rút, cô quý nhất là sách thiết kế, sách thiết kế này cô đặt ở dưới gôi, đầu ngón tay đã từng vô số lần vuốt qua hoa vân trên đó, cái này đã trở thành thiên đường duy nhất trong lòng cô.

Nhưng bây giờ thiên đướng ấy cũng biên mất.

“Đừng mà!” Lâm Bất Nhiễm giật lại.

Trương Hàn nâng cao cánh tay, sau đó ném tàn giây đã đốt thành tro xuống đất.

“Không r muốn! Trả lại cho tôi!” Lâm Bát Nhiễm ngồi xôm người xuông đi nhặt.

Sách rất nhanh hòa vào ánh lửa, hiện tại chỉ còn tro bụi, trên đồng tro tàn còn nhảy múa một ngọn lửa đỏ thắm, Lâm Bát Nhiễm vừa đưa tay liền bị phỏng, thế nhưng cô không để ý, chỉ như nôi điên đi nhặt.

Trương Hàn nhìn dáng vẻ cô liều lĩnh, nhàn nhạt chau mày, ngay lúc cô muôn chạm tới đồng tro tàn làm, phỏng chính mình, hắn bả kéocỗ tay trăng mảnh khảnh của cô lại, ngăn cản cô: “Nhiễm Nhiễm, từ giờ trở đi, em tốt nhất yêu tiếc thân thể của mình cho tôi, tôi cũng không hy vọng mình lên giường với một người phụ nữ cả người là sẹo!”

Sách đã bị đốt, Lâm Bất Nhiễm trơ mắt nhìn ngọn lửa sau cùng đã tắt đi, viền mắt trắng nõn cô ướt át.

Lúc này Trương Hàn nắm khuôn mặt nhỏ nhãn lớn chừng bàn tay của cô, cô ngôi sập xuông đất, hắn nửa ngôi, tư thê như vậy cũng đủ đề hắn từ trên cao nhìn xuống: “Lầm Bất Nhiễm, sửa sang xong em tốt nhất cũng trần an một chút người em trai kia của em, anh đã bao che cho nó hai lần rồi, chuyện bất quá tam, tính mạng của nó chỉ trong một ý niệm của em thôi đấy.”

Lúc này Lâm Bát Nhiễm an tĩnh lại, cô đã chết qua một lần rồi, thiên đường trong lòng bây giờ lại bị hủy, trong lúc tuyệt cảnh lại nảy sinh một ý chí sống mãnh liệt, nêu vận mệnh bât công, vậy cô sẽ đấu tranh với vận mệnh đên cùng!

Coi như vì em trai, cô cũng, muốn dũng cảm đứng lên, sống tốt một lần!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2825


Chương 2825:

Cô căn bản cũng không có thời gian để bi thương, cô muốn thoát khỏi tên ác ma Trương Hàn này!

Lâm Bất Nhiễm nhắm hai , sau đó mở ra, trong con ngươi vồn tái nhọt trồng rỗng của cô bừng lên một ngọn lửa, trong ánh mặt của cô đột nhiên có màu sắc, sặc màu cực kỳ nóng bỏng sáng rực đề cả người cô đều trở nên sinh động.

“Tôi nghe hiểu, có thể buông tay không, anh làm tôi đau rồi.”

Cô nghe lời làm cho Trương Hàn nhướng mày kiếm, hắn chậm rãi buông lỏng tay, sau đó nói: “Làm đau em là lỗi của anh, để tỏ lòng áy náy, Nhiễm Nhiễm, anh hiện tại muôn ở lại bên em, có được không?”

Hắn nói, đêm nay hắn muốn ở lại.

Lâm Bát Nhiễm nhìn một chút chiếc giường bệnh kla: “Ở đây không đủ cho anh ngủ.”

“Không sao, chen chúc một chút cũng được, anh đi tắm trước, năm trên giường chờ anh.” Trương Hàn hôn lên mặt cô một cái, sau đó cởi áo khoác vào phòng tăm.

Lậm Bắt Nhiễm hung hăng siết nắm đấm, cô hận không thê làm cho Trương Hàn đi chêt ngay bây giờ, thế nhưng cô không thể, vì em trai VÌ chính cô, cô Kí có thể nhịn nhục.

Vừa rôi hăn nói muôn dân cô đên Hoa Tây Tây Bộ gì đó vào nửa tháng sau, cô còn có thời gian nửa tháng, cô phải suy nghĩ thật tốt một chút…

Lúc này Lâm Bắt Nhiễm đột nhiên phát hiện quần áo hắn cởi ra thả ở trên giường, một cái ví tiền rớt ra, là ví tiền của hắn.

Lâm Bát Nhiễm suy nghĩ một chút, sau đó tự tay mở ra ví tiên của hắn, trong ví tiền cất kỹ một tắm hình.

Tám hình này đã cũ, phía trên có hai người, một là mẹ của Trương Hàn, còn có một cô gái xinh đẹp thanh thuần.

Cô gái kia ăn mặc chiếc đầm trắng, dụng mạo lại tương tự đến tám phân với Lâm Bất Nhiễm.

Đầu ngón tay Lâm Bất Nhiệm bắt đầu run rẫy, bởi vì cô đã biết, cô chính là thế thân của cô gái này!

Trong hình cô gái này thân mật kéo cánh tay mẹ hăn, rõ ràng rất được mẹ hắn thích, ảnh chắc là do Trương, Hàn chụp, cô bé này chính là người hắn cưng chiêu.

Bởi vì cô và cô bé này giống nhau đến bảy tám phân, cho nên cô “được”

Trương Hàn coi trọng, hợp đồng bao nuôi không thành, hản tính toán một cái chuỗi sự việc, đây cô tới địa ngục.

Lúc này “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, Trương Hàn tắm nước lạnh đi ra.

“Em đang làm cái gì…” Trương Hàn khẽ ngừng nói, bởi vì hắn chứng kiến Lâm Bật Nhiệm năm trong tay bức hình của hắn.

Sắc mặt hắn lạnh lẽo, bước mạnh lên trước, đoạt lấy ảnh chụp trong tay Lậm Bất Nhiệm: “Ai cho cô đụng đến đồ của tôi, Lâm Bất Nhiễm, có phải cô muôn chết hay không?”

Trương Hàn tức giận, hắn nồi điên gào lên, giơ tay định tát Lâm Bắt Nhiệm.

Lâm Bắt Nhiễm không tránh, chẳng những không tránh cô còn dũng cảm tiến lên đón bàn tay hắn: “Anh đánh đi, dù sao cũng không phải anh chưa từng đánh qua.”

Trong một năm hắn giam cầm cô đã từng tát cô, trong xương hắn vô cùng âm u thô bạo, rât đáng sợ.

Tính tình Lâm Bất Nhiễm điềm tính.

hiền lành, mẹ mất sớm khiến cô hiểu chuyện sớm hơn những người bạn đồng trang lứa khác, cô rất hiệu thuận, biết chăm sóc em trai, lòng nhiệt thành đam mê với thiết kế làm cô tràn đầy ảo tưởng, hi vọng chờ mong thê giới này.

Trong xương cô là sạch sẽ ấm áp lại tỉnh khiết, so với Trương Hàn tuyệt nhiên là hai loại người khác biệt.

Trước đây có thể cô sẽ sợ Trương Hàn, nhưng bây giờ, cô không hề sợ nữa.

Người đã chết qua một lần, còn gì để sợ?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2826


Chương 2826:

Cuộc đời này chắc chẳng còn thòi điểm nào đau khổ hơn so với lúc cô cắt cô tay tự sát, nhưng cô đã găng gượng qua tới đây thôi.

Nhìn gương mặt quật cường như thú nhỏ của cô, trong lúc to gan chống đối hắn lại hiện lên vẻ đáng yêu, tay Trương Hàn liền cứng lại ở giữa không trung, tát không nồi nữa.

“Anh không đánh? Nếu như anh không đánh, tôi đi ngủ, tôi mệt rôi.’ Lâm Bất Nhiễm đứng dậy, vén chăn lên liền nằm xuống.

Nghiêng thân, co rúc ở bên giường.

Trương Hàn quả thật điên tiết, tức đến bật nụ cười, hắn phát hiện lá gan của cô càng lúc càng lớn.

Cất ảnh vào trong ví, Trương Hàn vén chăn lên nằm ở bên cạnh cô: “Lộn lại, ngủ trong lòng anh.”

Lâm Bắt Nhiễm không hề động, chỉ cười lạnh nói: “Cô ây cũng thích ngủ trong lòng anh à?”

Mi tâm tuần mỹ của Trương Hàn trực tiếp trầm xuÔng, bầu không khí lần nữa trở nên gay gắt.

“Thảo nào anh thích tôi mặc váy trắng như thế, luôn để cho tôi mặc, ngay từ đầu tôi còn tưởng rằng anh có si mê với váy trắng, bây giờ mới biết hóa ra đó là ánh trăng sáng va vào đều thấy đau trong lòng anh.”

Sắc mặt Trương Hàn rất kém, môi mỏng phát động, hắn đột nhiên cười nói: Làm sao, ghen?”

Nồi máu ghen?

Lâm Bát Nhiễm chẳng qua là cảm thấy chính mình thật đáng buồn, rất đáng thương, thậm chí ngay cả màn cắt cổ tay kia cũng rất nực cười.

Cô chỉ là một cái bóng, một vật bồi táng, một vật kỷ niệm tốt đẹp giữa hắn và cô bé kia.

Anh.

Quá uỗng phí rồi.

Lúc này tất cả đau đón uật ức trong lòng Lâm Bất Nhiễm đều biên thành chiệc áo giáp cứng răn nhất, cô có một sức mạnh, cô phải bảo vệ tốt em trai, cô phải rời khỏi nơi này, cô không cho phấn bắt luận kẻ nào tủy ý chà đạp nhục nhã cô nữa.

Thấy cô không nói gì, Trương Hàn vươn tay cánh tay, xoay cô lại, ôm vào trong ngực mình: “Cô ây đã không còn nữa, cho nên vệ sau đừng nhắc lại cô ấy, em nên thấy may mãn anh không quên được cô ây, bởi vì anh càng khó quên cô ấy, sẽ càng đối tốt với em, Nhiễm Nhiễm, có thể giông như cô ấy vài phần đã là phúc của em.”

Ánh trăng sáng trong lòng hắn, không cho phép cô chạm, nói cũng không được.

Rõ ràng cô là vật chôn theo, còn phải mang ơn hắn, Trương Hàn thực sự là chuyên gia tẩy não.

Lâm Bát Nhiễm không nói gì.

Trương Hàn coi như cô nghe lời, hắn cúi đầu, hôn lên đôi môi đỏ mọng của Lâm Bất Nhiễm.

Lâm Bát Nhiễm muốn giấy giụa, thê nhưng Trương Hàn quân chặt thắt lưng mêm của cô: “Đừng nhúc nhích, hửm?”

Lâm Bát Nhiễm thật sự không động nữa, cô nhắm mắt lại, xem như mình lại bị chó cắn một cái.

` Hiện tại cô ngay cả sinh tồn cũng khó khăn, kiểu cách làm giá quá xa vời.

Trương Hàn đã rất lâu không chạm vào cô, tcơ thể hiều nữ luôn là giống như thuốc phiện dễ dàng làm cho hắn nghiện, hắn hồn sâu hơn.

Ngay từ đầu Lâm Bát Nhiễm vẫn còn yên lặng chịu được, khi cô phát hiện ngón tay của hăn rơi vào trên nút áo cô, đang cởi cúc áo cô ra, cô lúc này ngăn cản hắn: “Trương thiếu gia, anh đã đói khát như vây rồi à, tôi mới vừa giải phẫu, nơi này còn là phòng bệnh, có thể đợi vài ngày không?”

Trương Hàn lật cả người, đặt cô ở dưới thân, trong đôi mát kia nhốm vẻ t*nh d*c, ngón tay không ngừng, đại khái chế cúc áo cô vướng bận, hắn trực tiếp giật đút vài cúc: “Làm bằm cái gì, trong lòng anh biết, không làm chết em được.”



” Lâm Bất Nhiễm nỗ lực nhắm nghiền hai mắt, để tránh hắn thấy sát ý trong mắt cô.

Cô cho tới bây giờ chính là đồ chơi của hắn, công cụ tiết dục cỉa hắn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2827


Chương 2827:

Lúc này Trương Hàn cầm tay nhỏ bé của cô. › Lâm Bắt Nhiễm biết hắn muốn làm gì rồi, cô dùng sức hát hắn ra, không muốn hầu hạ hắn.

*Ngoan, để anh sướng mấy ngày kế tiệp anh cũng không tìm em nữa, KÁU không, anh mỗi tối đều sẽ muốn ” Hắn phủ ở bên tai cô nói lời hạ nh Hắn không đến vài ngày sao?

Lâm Bắt Nhiễm bỏ qua giấy giụa, nếu như có thể đổi vài ngày tự do, cô nguyện ý.

Trương Hàn không lừa cô, mấy ngày kế tiếp hắn thật sư không tới, Lậm Bất Nhiễm có được khoảng thời gian tự do thanh sạch ngắn ngủi.

Lúc Lậm Mặc đầy ra cửa phòng bệnh, chỉ thấy. Lâm Bát Nhiễm ngôi trên ghé trước cửa SỐ, cô kéo rèm cửa sổ, đầy cửa số ra, cả người đắm chìm trong ánh mặt trời vàng ươm, tham lam hít thở không khí mới mẻ bên ngoài, hơn nữa, trong tay cô cầm bút, ở trên một tờ giấy trăng múa bút thành văn.

“Trời ạI”*’Ngô Trạch Vũ thực sự sợ ngây người: “A Mặc, chị Bất Nhiễm đây là thế nào, tại sao cứ như thoát thai hoán cốt trọng sinh thế?”

Lâm Mặc đứng ở cạnh cửa, mấy năm này chị đều muốn phong bế mình ở trong căn phòng nhỏ tôi đen âm ướt, không muôn đi ra, đây là lần đầu tiên chị mỏ cửa lòng đi ra.

Lâm Bắt Nhiễm chân chính đi ra rồi.

Lâm Mặc nhìn chị, hiện tại trên người chị có thể chứng kiến cái bóng bồn, năm năm trước, thanh thuần sạch sẽ, ấm áp xinh đẹp, thế nhưng chị cũng không phải chị trước kia nữa, bởi VÌ..

trên người chị dường như nhiều hơn: một sức mạnh vô địch.

Không phá thì không xây được, đôi mặt bởi vì đong đây quá nhiều nước mắt mà càng thêm sáng trong, trái tim bởi vì bão táp phong sương mà càng thêm ôn hoà hiên hậu.

Lâm Mặc đột nhiên cảm thấy, chị không hề cần cậu bảo vệ.

Lâm Mặc đi tới, nhìn về phía chị vẽ, chỉ liếc mắt nhử vậy, cậu đã kinh diễm, rung động.

Lâm Bát Nhiễm vẽ một con bướm, con bướmnày không có chiếc cánh đủ mọi sắc màu, mà toàn thân nó đều là màu đen, nó bị một tắm lưới bao vây, cái võng rậm rạp chẳng chịt trói buộc nó, giam cầm nó.

Thế nhưng con bướm không chịu thua, nó nỗ lực, liều mạng, mở hai cánh, dùng sức tránh thoát gông xiêng trói buộc, vô cánh bay đên ánh dương.

Bức họa này, đánh thẳng. vào linh hồn, không khỏi làm người ta ướt đẫm viền mắt.

“A Mặc, em đã đến rồi? Chị nhớ kì thi thiết kế AIGA sắp bắt đầu rồi, chị vẫn còn kịp dự thi.”

Cuộc thi thiết kế AIGA là cuộc thi thiết kế nồi tiếng nhất toàn cầu, Lâm Bất Nhiễm định lấy, bức con bướm đen này làm tác phẩm dự thị.

Lâm Bát Nhiễm có thiên phú ở lĩnh vực thiết kế nhất là thiết kê thời trang, hơn bốn năm trước nêu như khôngcó Trương Hàn, cô đã sớm chấp nhận lời mời của Milan, đi du học rôi.

Bốn năm không cầm bút, đây là cô lần đầu tiên cầm lại, vốn tưởng răng có vài thứ đã theo thời gian mà trở: nên mới lạ, nhưng cô phát hiện mây thứ này. kỳ thực sớm đã sáp nhập vào trong côt nhục cô.

Trước đây cô vì vẽ mà sống, hiện tại, vẽ bởi vì cô mà sông.

Lâm Bất Nhiễm chẳng những đi ra, mà còn phá vỡ chính mình, phá kén trọng sinh.

Nhìn ý cưới và ánh sáng trong mát chị, Lâm Mặc cũng cong khóe mội, những năm ngày âm u đã qua, vê sau đêu là những tháng ngày rực rỡ: “Chị, em giúp chị đăng ký.”

Lâm Bát Nhiễm lắc đầu: “Không cần, chị đã đăng ký rồi, A Mặc, em nên đến trường đi, chị đã ồn rồi, về sau không cân em nữa.”

Cô đã tính xong, cô sẽ đi một mình.

Không mang theo A Mặc, chân chính đi một mình.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2828


Chương 2828:

Cô biết A Mặc không cân cô, một năm, hai năm, năm năm, mười năm sau đó, cô tin tưởng cô ở bắt kỳ góc XÓ. xỉnh nào trên thê giới này đều có thể nghe được cái tên “Lâm Mặc” này.

Về sau, cô sẽ tự hào vì cậu.

Lâm Mặc bây giò còn không rõ tâm tư chị, cậu chỉ vui mừng, tràn đầy Vui mừng: “Đến giờ ăn cơm trưa rồi, đợi chị cơm nước xong em sẽ đến trường.”

Lâm Bắt Nhiễm đặt giấy bút xuống, xoa xoa bụng mình: “Vậy thì tốt, chị đói rồi.”

Khẩu vị Lâm Bát Nhiễm tốt, ăn tận hai chén cơm, cô ăn đến cái .bụng căng tròn, thấy chị thật sự đã ồn, Lâm Mặc mới yên tâm rời đì.

Lâm Bắt Nhiễm dự thi, gạt Trương Hàn bí mật tiến hành, cô nghĩ, cô nhất định phải có gốc rẻ dựng thân, thiết kể vẫn là đam mê của cô, cô muôn đam mê thành sự chuyên nghiệp.

Lúc xế chiều, Lâm Bất Nhiễm đi tới hành lang gấp khúc hít thở không khí, cảm giác sông sót sau tai nạn thật sự quá tôt.

Lúc này có một người bước nhanh tới, không nhìn đường, lập tức liền đụng phải Lâm Bật Nhiệm.

Lâm Bát Nhiễm không đứng vững, thiếu chút nữa đã ngã vật rồi, người va vào cô là một người đàn ông trung niên, mặc tây trang, vừa nhìn chính ñ người thượng lưu thành công.

“Này, cô mù đầy à, đi đường kiểu gì thế, cô biết cô đụng vào ai không?”

Thủ hạ sau lưng người đàn ông trung niên đã phách lỗi kêu gào.

Lâm Bát Nhiễm chay hàng mày thanh tú, cô là người bị ngã đây, cái kiều kiêu căng phách lôi vừa ăn cướp vừa la làng này thật là làm cho người ta cạn lời.

Người đàn ông trung niên lúc đầu tâm tình cũng không tốt, nhưng khi gã ngắng đầu nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thuần lại sạch sẻ của Lâm Bất Nhiễm, hai mắt gã kahu sáng ngời.

“Nói cho cô biết! Vị này chính là Trương Triêu “Tông Trương tổng, Trương gia cô có nghe nói qua chưa, vị này chính là gia chủ Trương gia.”

Thủ hạ kiêu ngạo nói.

Trương Triêu Tông?

Lâm Bất Nhiễm lúc đâu không định đôi co với hai người kia, thê nhưng nghe được cái tên “Trương Triêu Tông” này, hàng mi cô run lên.

Trương Triêu Tông, bố Trương Hàn!

Không nghĩ tới thế giới nhỏ như vậy, cô dĩ Thiền tại ở nơi này gặp bồ Trương Hàn, xem thủ hạ kiêu căng phách lối như thế, quả nhiên là kiêu của người Trương gia rồi, chắc chắn là người Trương gia.

Ánh mắt Lâm Bắt Nhiệm rơi vào trên mặt Trương Triêu Tông, Trương Hàn không hê giỗng người bố này, gương mặt điền trai của hắn là di truyền từ mẹ.

Trương Triêu Tông si ngốc nhìn Lâm Bất Nhiễm, Lâm Bắt Nhiễm năm nay mới đôi mươi, thanh thuần lại sạch sẽ, dung mạo cực kỳ ưu việt, một đôi mắt to ươn ướt nữa cộng thêm vẻ mảnh mai do ốm đau, thực sự là thấy mà yêu.

Mấy năm nay Trương Triêu Tông ăn tạp, gã nhạnh chóng bị đóa tiêu bạch hoa này hấp dẫn.

Kỳ thực mẹ Trương Hàn chính là con gái rượu đến từ vùng sông nước Giang Nam, khí chật trên người rất giông Lâm Bất Nhiễm, lúc còn trẻ Trương Triêu Tông đã bị vẻ đẹp ây làm cho mê muội, hiện tại người đã trung niên chọt thấy Lâm Bắt Nhiễm, nửa phút đã kéo gã về thời kì phong lưu đa tình kia.

“Câm miệng!” Trương Triêu Tông quát một câu về phía thủ hạ.

Thủ hạ nhanh chóng câm miệng.

“Cô gái, cô không sao chứ, mới vừa rồi là tôi không đúng, có đụng đau cô hay không?” Trương Triêu Tông vươn tay.

Lâm Bát Nhiễm nhanh chóng lui về sau một bước, tránh khỏi bàn tay d* x*m ấy.

Trương Triêu Tông có chút xấu hồ, gã ho khan một tiêng, lấy ra một tờ danh thiếp đưa cho Lâm Bắt, Nhiễm: “Cô gái, phía trên này có số điện thoại của tôi, nêu như cô có chuyện gì bắt cứ lúc nào đều có thể gọi cho tôi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2829


Chương 2829:

Trương Triêu Tông tràn đây tự tin, dù sao thân phận của gã ở đây, đám ong bướm này đều sẽ không kịp chờ đợi bổ nhào về người gã.

Tim Lâm Bát Nhiễm đập rộn lên, bởi vì cô đã nhìn ra, Trương Triêu Tông đã ưng ý cô.

Không nghĩ tới hai cha con Trương gia đều thích gu con gái như cô.

Trương Triêu Tông bụng phệ, ở vào thân phận nên không kiêng dè thèm thuồng cô khiến gã vô cùng buồn nôn, trong lòng Lâm Bất Nhiễm cực kỳ chán ghét hẳn.

Nếu là lúc trước, cô chắc chắn sẽ không đề ý đến gã, nhưng là bây giờ đã khác.

Trương Triêu Tông xuất hiện, là một cơ hội tuyệt hảo.

Tia điện trong óc Lâm Bất Nhiễm nháy mắt đã bật lên tanh tách, cô nu ra một kế hoạch rất hay, cô tự tay: “bốp” một tiếng trực tiếp đánh rót danh thiếp trong tay Trương Triêu Tông.

Rất rõ ràng cái này là ngoài dự liệu của Trương Triêu Tông, Trương Triêu Tông biên sắc.

Thủ hạ nhanh chóng nói: “Này, cô có ý gì, Trương tông chúng tôi đã để mắt đên cô mới cho cô danh thiếp, cô là ăn gan hùng mật gâu sao, từ xưa tới nay chưa từng có ai dám ngõ nghịch với Trương tông chúng tôi như vậy…

Này, cô quay lại đây!”

Thủ hạ ngạc nhiên phát hiện Lâm Bất Nhiễm vậy mà quay đầu bước đi rồi, con người này lá gan cũng lớn đấy!

Lâm Bát Nhiễm một chữ cũng không đáp, cô đi thẳng vào phòng bệnh, Trương Triêu Tông sau Vài giây kinh ngạc ngắn ngủi lại có hứng thú, tiểu mỹ nhân này thật thú vị.

“Trương : tổng, em tới rồi.” Lúc này thư ký ăn mặc diêm dúa uốn éo cái mông đã đi tới, thân mật khoác lên cánh tay Trương Triêu Tông.

Trương Triêu Tông lúc này vội vã cuống cuồng hỏi: “Thế nào, không mang thai chứ!?”

Trương Triêu Tông đến đây để làm kiểm tra cho thư ký, bởi vì thư ký dường như đã mang thai.

Thư ký lắc đầu: “Không mang thai, chỉ là khẩu vị không tốt lắm, Trương tổng, anh lo lắng em có mang thai làm hay không như vậy cái gì, lẽ nào anh muôn em sinh một đứa con trai cho anh?”

Thư ký cười lộ ra lúm đông tiên như hoa: “Ñhự vậy cũng được, vừa lúc Trương tổng anh vần chưa tái ĐỊỚ nếu như em sinh hạ con trai, liên mẫu dựa tử quý, anh cưới em, đề em làm Trương phu nhân ởi!!”

Thư ký bắt đầu mộng đẹp.

Trương Triêu Tông lại sợ đến run run một cái, gã lúc này đầy thư kí ra: “Mau đánh tiêu tan ý niệm này đi! Nhà tôi có một đại ma vương, nêu như cô muốn chết, tôi không ngăn cô, chỉ cần cô đừng liên lụy tôi là được.”

Nhắc tới Trương Hàn, nụ cười thư ký cứng đờ, đã có bao nhiêu người chết trong tay hắn rồi?

Trương Triêu Tông đã chơi ngán, đã mất đi hứng thú với thư ký, gã thấp giọng nói với thủ hạ: “Nhanh đi tra một chút nội tình của tiểu mỹ nhân KIỂN

Vừa rồi thủ hạ đã nhìn đi ra, chủ tử nhà mình đã phát hiện mục tiêu mới, coi trọng tiêu mỹ nhân kia rồi.

“Vâng.” Thủ hạ làm chuyện này đã đên độ quen tay hay việc, nhanh chóng đi làm.

“Trương tổng” Thư ký còn muốn dựa vào gã.

Trương Triêu Tông nhìn gương mặt trang điểm đậm của thư ký đã cảm thây tục khí, đúng là không có cách nào so với Lâm Bát Nhiệm thanh thuần sạch sẽ, gã ghét bỏ nói: “Ngày mai cô không cần đến công ty, chúng ta cũng: không cân không gặp mặt nhau nữa.

Cái gì?

Thư ký biết mình bị ném bỏ rôi, bị đánh vào lãnh cung, cô ta cuỗng quýt: “Trương tổng, anh cảm ‘thây em phục vụ không tốt sao, em có thê thay đổi, em nhất định đồi.”

“Được rồi, chúng ta sớm tụ sớm tan.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2830


Chương 2830:

Trương Triêu Tông âm thầm uy h**p một câu vôi rời đỉ.

Trong phòng bệnh, Lâm Bát Nhiễm ngôi trên ghê, nêu như không ngoài dự liệu, Trương Triêu Tông nhât định sẽ sai người nghe ngóng tình huống của cô, rất nhanh gã sẽ biết chuyện.

giữa cô và Trương Hàn, cô là người phụ nữ con trai gã.

Những thứ này đều không gạt được, cô cũng không muốn lừa gạt, cô phải rời khỏi nơi này, nhưng không thê liên lụy đến em trai, cho nên cô phải mượn tay Trương Triêu Tông.

Vừa rồi cô cố ý đánh rớt danh thiếp Trương Triêu Tông đưa tới, bởi vì cô biết chỉ có như vậy mới có thể k*ch th*ch ham muôn chỉnh phục của Trương Triêu Tông, mây năm nay gã đã chơi qua đủ hạng phụ nữ, cô không giỗng: người thường dâng đến tận miệng gã, cái gọi là thợ săn giỏi nhất vĩnh viễn là lây phương thức con mồi để ra sân.

Biết được chuyện cô và Trương Hàn, Trương Triêu Tông sẽ lựa chọn thế nào?

Trương Triêu Tông lựa chọn thế nào không trọng yêu, quan trọng II cô sẽ làm như thê nào.

Hai cha con này cô một kẻ cũng sẽ không buông tha, ngày xưa Đồng Trác và Lữ Bồ bởi vị Điêu Thiền tàn sát nhau, lúc này đây cô định dùng mỹ nhân kế, muôn cho cha con bọn hãn chỉa súng vào nhau.

Lâm Bắt Nhiễm an tĩnh ngồi trên ghé, cô cầm bút lên, vẽ một chút trên tờ giấy y trắng, từ từ cô càng vẽ càng nhanh, phụt một tiếng, ngòi chì đã gãy.

Lâm Bát Nhiễm nhắm mắt, lúc mở ra hai mắt của cô đã nhuốm màu máu, mỗi một lần cùng Trương Hàn phát sinh quan hệ thân mật cô đều cảm thấy chán ghét, hiện tại cộng thêm Trương Triêu Tông, cô chỉ cảm thấy buồn nôn, cô muôn cách những kẻ đó rất xa, thế nhưng, cô không làm được!

Cô phải đi làm một vài chuyện mình không muốn làm, vận mệnh của cô đáng thương giống như một con kiến hôi, nêu như không ra sức phản kháng, chỉ có thê mặc cho người giày xéo làm nhục.

Cô đã bị dồn đến bước này, không thể lui được nữa.

Lâm Bát Nhiễm bình phục tâm tình, sức mạnh trong lòng càng thêm cường đại, lúc này cô không mê mang nữa, bởi vì cô biết con đường sau đó nên đi như thế nào.

Bên kia Trương Triêu Tông đã lấy được tất cả tư liệu của Lâm Bát Nhiễm, hắn quá sợ hãi: “Cái gì, Lâm Bất Nhiễm này là người của con trai tôi?”

Thủ hạ nhanh chóng nói: “Không sai ông chủ, ngài còn nhớ rõ ba năm trước đây chuyện thiếu gia ở 1949 bị đâm một đao không, Lâm Bát Nhiễm chính là đôi chị em Lâm gia đó.”

Trương Triêu Tông đương nhiên biết chuyện ba năm trước Trương Hàn bị chị em Lâm gia đâm một đao, lúc đó đoạn tình yêu vê Trương Hàn và Lâm Bát Nhiệm cũng là do một tay Trương gia ép xuông, chỉ là gã còn không biệt tiêu mỹ nhân thanh thuần sạch sẻ này chính l Lâm Bắt Nhiễm.

Làm sao trùng hợp như vậy, gã dĩ nhiên coi trọng người phụ nữ của con trai mình?

“Ông chủ, theo tôi được biết thiếu gia rất thích Lâm Bắt Nhiễm, cô ấy nếu đã là người của thiếu gia, chúng ta cũng biết tính khí thiếu gia, không bằng cho qua đi, mỹ nhân có hàng ngàn hàng vạn, ông chủ muốn mỹ nhân dạng gì mà không có, không cần phải… vì một người phụ nữ mà xích mích với con trai mình.” Thủ hạ nhanh chóng phân tích lợi hại.

Trương Triệu Tông rất sợ hãi Trương Hàn, gã thấy đứa con trai này nhất định đi là một tên quái vật b**n th**, bằng không nhiều năm như vậy gã Không thể chưa tái hôn, cũng không thê chỉ có một đứa con trai như hăn.

Nhớ tới những thủ đoạn kia của Trương Hàn, Trương Triêu Tông đều cảm thây tê cả da đâu, thế nhưng gã cũng không thể thua mặt mũi, đề người ta biệt gã sợ con trai, cho nên gã đường hoàng nói: “Một bên là phụ nữ, một bên là con trai, tôi nhất định phải chọn con trai, hay là thôi đì.”

“Đực, tôi lập tức dựa theo tiêu chuẩn Lâm Bắt Nhiệm tìm vài mỹ nhân tới cho ông chủ.” Thủ hạ vô cùng chuyên nghiệp lấy lòng nói.

Trương Triêu Tông cảm thầy rất mắt hứng, hắn không vui nói: “Dù có đẹp đến đâu cũng không sánh nổi Lâm Bát Nhiễm, lúc đầu tôi còn tò mò người đâm A Hàn một đao là ai, tính tính cô gái này thật đúng là dữ dội.”

Nói rồi Trương Triêu Tông nhớ lại dáng dấp trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lâm Bât Nhiễm, gã thô bỉ liềm l**m môi: “Thảo nào Á Hàn cứ si mê cô ây như vậy, nghĩ đến cảm giác, thuân phục cô ây ở trên giường…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2831


CHương 2831:

Trương Triêu Tông không nói tiếp, nghĩ tới mình và mỹ nhân này vô duyên, gã hận mình đã sinh ra tiểu quái vật như Trương Hàn.

Lâm Bất Nhiễm đợi ba ngày, không có chờ được nơi đó của Trương Triêu Tông có bắt kỳ động tĩnh nào, cái này không kỳ quái, cô sớm biết gã sẽ chọn con trai của mình rôi.

Lâm Bất Nhiễm cũng không sốt ruột, thời gian còn kịp.

Lúc xế chiều điện thoại di động của cô vang chuông lên, điện thoại tói, là Trương Hàn gọi.

Hắn cho cô năm ngày thanh tịnh, sau năm ngày, hăn lại xuât hiện.

Hắn nói muốn dẫn cô đi Tây Bộ Hoa Tậy gì gì đó, nói vậy mây ngày nay hấn nhật định là có chuyện phải xử lý.

Lâm Bát Nhiễm ấn phím nhận nghe điện thoại: “Alo.”

“Anh đã cho tài xê đi đón em, khách sạn Đôn Hoàng phòng 6188, tắm rửa thơm tho rồi chờ anh.” Giọng Trương Hàn truyền tới.

Hắn đã vài ngày không thấy cô rồi, lúc này đây hắn đi thẳng vào vấn đề, nói rất thẳng, trực tiếp mang cô đi thuê phòng.

Lâm Bắt Nhiễm không nói gì.

“Nhiễm Nhiễm, anh đã cho em thời gian, năm ngày này em đã tĩnh dưỡng đủ rồi, đêm nay, anh muốn em, hử?”

Lâm Bát Nhiễm cuộn ngón tay lại, níu chặt điện thoại di động, song cô nỗ lực khắc chế, đạm mạc nói: “có thể, nhưng tôi không muốn đến khách sạn.

“Vì sao?”

“Đến khách sạn làm tôi cảm giác mình là một con đ* giá rẻ, đến nơi ở của anhđi!”

Trương Hàn nhướng mày kiếm: “Được, đến biệt thự của anh.”

Nói xong hắn cúp điện thoại.

Lâm Bắt Nhiễm để điện thoại xuống, cô cởi bệnh nhận quân áo rộng lớn ra, mặc vào quân tráng.

Đây là chiếc váy. trắng Trương Hàn thích nhất, bởi vì cô bé kia liền thích mặc váy trắng.

Nếu như không đoán sai, mẹ Jrương.

Hàn cũng rất thích mặc váy tráng, bởi vì trên tấm hình kia mẹ hắn chỉ mặc chiếc váy trắng, cho nên, đây cũng là kiểu Trương Triêu Tông thích rồi.

Gu của hai cha con lại giống nhau như đúc.

Lâm Bất Nhiệm đên biệt thự tư nhân của Trương Hàn, sinh hoạt cá nhân của Trương Hàn rất là xa hoa lãng phí, biệt thự này tắc đất tấc vàng.

Lậm Bát Nhiễm đi tới phòng ngủ hắn, hắn cònchưa về nhà, cô đang chờ hắn.

Nửa giờ sau, trên sân cỏ phía ngoài hiện lên hai luồng. đèn pha, sau đó iếng người làm nữ vang lên: “Thiếu gia, cậu đã trỏ về?”

Trương Hàn đã trỏ về.

Lâm Bắt Nhiễm nghe được tiếng bước chân của hẳn, bước chân hắn leng keng có lực bước lên bậc thang, từ xa đên gần, sau đó cửa phòng ngủ bị đầy ra.

Lâm Bất Nhiễm ngắng đầu, nhìn về phía Trương Hàn cạnh cửa.

Trương Hàn mặc một chiếc áo gió màu đen, gió bụi mệt mỏi cộng thêm vẻ thanh lạnh trong đêm càng tăng thêm vài phân hàn ý trên gương mặt tuần mỹ ây, hăn đứng lặng ở cạnh cửa, ngón tay kéo cúc áo ở cổ, đôi mắt đang chăm chú vào trên người của cô.

Hắn như là nhìn mình chằm chằm con mồi hợp miệng mình, sau khi bận rộn đi đến thời khắc phóng túng, hưởng dụng mỹ thực.

Lậm Bát Nhiễm đứng lên: “Anh đã về?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2832


Chương 2832:

Trương Hàn đi đến: “cạch” một tiếng trực tiệp đóng cửa phòng lại.

Trong phòng ngủ lớn như vậy, chỉ có hai người bọn họ.

“Qua đây.” Trương Hàn nói.

Lâm Bắt Nhiễm đi tới.

Trương Hàn vươn hai cánh tay của mình ra, tựa như ông lớn ra lệnh: “Giúp anh c** q**n áo.”

Lậm Bắt Nhiễm không ngõ nghịch hắn, mà nghe lời giơ ngón tay lên, giúp hắn c** q**n áo.

“Ngoan như vậy?” Trương Hàn tự tay nâng khuôn mặt nhỏ nhăn của cô lên.

Lâm Bắt Nhiễm thầy cặp mắt hẹp kia chậm rãi híp lại, ý tứ không rõ đánh giá cô, vài phần bê nghề vài phần thăm dò, rất rõ ràng đã chú ý tới thái độ nghe lời và nhu thuận khác thường mấy ngày nay của cô.

Loại đàn ông như hắn, đối với nguy hiểm có một loại khứu giác vô cùng bén nhạy.

Hiện tại, hắn có chút hoài nghỉ cô.

Lâm Bát Nhiễm trần định tự nhiên, còn dũng cảm đón nhận ánh mắt hắn, cô cười lạnh một tiếng: “Trương thiệu gia, tôi không ngoan mà được à?”

Trương Hàn nhìn khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp ấy, cúi đầu liền hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Lâm Bát Nhiễm quay đầu, tránh được. › Trương Hàn siệt chặt eo nhỏ của cô ép cô vào trong ngực mình, khuôn mặt tuần tú chỗn ở cần cổ của cô ngửi một cái, tràn đầy mùi thơm cơ thể thiêu nữ, hắn tràm mê không ngót: “Làm sao vậy?”

“Tôi có điều kiện.”

“Ah, hôm nay qua đây nói điều kiện với anh rôi?”

“Tôi có thể đi theo anh, thế nhưng phải có kỳ hạn, tôi không thê cả đời l*m t*nh nhân của anh được, anh phải nói rõ anh muốn chơi bao lâu, một năm đủ chưa, sau một năm anh thả tôi đi.”

Trương Hàn híp mắt xé quần áo trên người cô, ngày hôm nay cô mặc chiệc váy tráng hắn thích nhất: “Một năm? Quá ngắn, anh phải suy nghĩ thật kỹ, anh làm sao biết từ lúc nào chơi chán em…”

Hắn làm đau cô, Lâm Bất Nhiễm cắn môi chịu đựng Ì hắn nhục nhã, môi một lần thân mật hắn đều phát tiết, lực đạo rất lớn, căn bản cũng không đề ý đến cảm thụ của cô: “Anh không thể lại đi làm khó dễ em trai tôi, còn nữa, anh phải cho ba tôi một sô tiền lón, cho ông ây một tòa nhà lớn.”

Lâm Bát Nhiễm đều là nói càn, chỉ có như vậy mới có thể bỏ đi nghỉ ngờ của hãn.

Trương Hàn bước hai ba bước, trực tiệp đầy cô ngã trên giường lớn, cô muôn giấy giua, hắn một tay không chế được cô, một tay tháo thất lưng mình, tùy ý nói: ` Được được được, em nói gì anh đều bằng lòng, em trai em về sau anh sẽ bảo vệ, ba em anh sẽ chăm sóc cho ông ta đến lúc lâm chung. Được chưa? Có thể cho anh ngủ chưa? Mẹ nó, lần trước ở bệnh viện còn chưa thoải mái đâu.”

Lâm Bát Nhiễm biết đã đủ, song cô chau hàng mày thanh tú: “Anh có thể nhẹ chút hay không, anh có khuynh hướng bạo lực đây à, anh làm tôi đau.”

Thấy cô lải nhải, Trương Hàn trực kiệp kéo qua áo gôi, trùm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Móng tay Lâm Bát Nhiệm vạch ra mây vệt máu trên người hắn.

“Nhiễm Nhiễm…” Lúc này hắn che ở tai cô bờ rù rì nói.

Nhiễm Nhiễm?

Lúc hắn chìm vào kh*** c*m đã kêu tên của một người.

Nhiễm Nhiễm…

Lúc đêm khuya, thủ hạ Trương Hàn vội vã chạy đên, ở ngoài cửa gõ cửa: “Thiều gia… Thiếu gia, bên ngoài xảy ra một chút việc, lão gia tử, bảo anh bây giờ đi về… Thiếu gia…

“Âm” một tiếng, bên trong Trương Hàn không biết câm lên cái gì, đập vào trên cửa.

Thủ hạ sợ đên mô hôi lạnh chảy ròng ròng, cũng không dám nói chuyện nữa, thiếu gia nhà mình lúc cao hứng thời điểm là không thể bị quây rây, bằng không thiếu gia sẽ nôi điên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2833


Chương 2833:

Cho dù việc có gấp đến đâu, thủ hạ cũng chỉ đành chờ ở bên ngoài.

Một lát sau, cửa phòng ph ng ngủ chính được mở ra, Trương Hàn khoác áo sơ mi trắng đi ra, cúc áo áo sơ mi còn chưa cài nút, lộ ra mảng lớn lồng ngực hắn, ở trên có vài vết cào của phụ nữ, nhìn hết sức ám muội. ¬ “Thiếu gia, lão gia tử ngài ấy bảo anh bây giờ đi về…”

Trương Hàn kéo quần lên, ngay cả dây lưng quần cũng không thắt, hắn chau mày, gương mặt mật hứng cùng không vui, giơ lên đôi chân dài đạp thủ hạ một cước, sắc mặt hắn âm u mắng: “Đã biết, anh câm miệng đi!!”

Thủ hạ nhanh chóng ngậm miệng lại.

Trương Hàn lại trở về phòng, trong phòng như một bãi chiên trường, Lâm Bất Nhiễm nằm ở trên giường, một thân đầy mồ hôi.

Trương Hàn cài nút quần: “xoạt” một tiêng cài xong thắt lưng, hắn đưa tay vỗ võ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ trắng đan xen của Lâm Bát Nhiệm: “Anh hiện tại phải đi ra ngoài một chuyến, không. thê ở cạnh em, mây ngày nay anh bề bộn nhiều việc, nhưng anh đã đặt vé máy bay rôi, thứ bảy tuần sau, em đừng đi về, cứ ở chỗ này, thứ bảy tuần sau anh trở về mang em đi.”

Lâm Bắt Nhiễm run rây, ,hàng mị, mở mắt ra: “Tôi muốn trở về bệnh viện một chuyến, mang một ít đồ đạc, được chứ?”

` Trương Hàn gật đầu: “Được, anh bảo tài xế tiễn em.”

Lâm Bát Nhiễm biết, hắn là để người đi theo cô, trước thứ bảy tuần sau hắn đã hạn chế tự do của cô, vây cô ở chỗ này rồi.

“Được.” Lâm Bắt Nhiễm tỏ ra ngoan ngoãn.

Trương Hàn dùng sức hôn một cái trên khuôn mặt cô, sau đó rời đi.

Nghe bãi cỏ bên ngoài mặt truyền tới tiếng ô tô rời đi, Lầm Bắt Nhiễm nhanh chóng vén chăn lên xuông giường, Trương lão gia tử gọi Trương Hàn, vậy khẳng định là trở về nhà cũ Trương gia rồi, mây năm nay Trương gia đã lần qua thương giới và chính trị, ảnh hưởng rất lớn, nêu như Trương Hàn trở vê nhà cũ, vậu Trương Triệu Tông khẳng định cũng đã trên đường trở vê nhà cũ.

Cô đã xem qua bản đồ trước, noi này và Trương gia nhà cũ sẽ giao nhau ở một cột đèn giao thông, nói cách khác, cô có thê ở giao lộ cột đèn đỏ kia đợi Trương Triêu tông.

Đây là cơ hội duy nhất của cô, giải quyết tận gốc thì phải làm ngay lúc này.

Lâm Bất Nhiễm nhanh chóng đi xuông lầu, tài xế đi lên Thế: “Lâm tiêu thư, thiếu gia. bảo tôi đưa cô trở về bệnh viện, mời cô lên xe.”

“Được.”

Rất nhanh xe sang trọng liền đi tới giao lộ đèn đỏ, phía trước là đèn xanh, đường đang thông.

Lâm Bát Nhiễm đột nhiên lên tiếng: “Dừng xe.”

Tài xế đạp rồi phanh lại: “Lâm tiểu thư, có chuyện gì vậy?”

“Tôi đột nhiên nghĩ đến một việc, tôi muôn xuống xe vào tiệm thuốc mua vài thứ.”

“Lâm tiểu thự, cái này không tốt lắm đâu, chỗ thiếu gia…

“Anh bây giờ gọi điện thoại cho thiếu gia nhà anh, tôi nói với anh ta.”

Tài xế khó xử, anh ta không dám đắc tội Lâm Bát Nhiễm, cho nên lấy điện thoại ra bám SỐ Trửơng Hàn.

Rất nha li bên kia tiếp thông, giọng nói lười biếng từ tính của Trương Hàn truyên tói: “Alo.”

“Thiếu gia, là như vậy, tôi đang trên đường đưa Lâm tiểu thư trở về bệnh viện, thế nhưng Lâm tiểu thư muốn xuống xe vào tiệm thuốc mua vài thứ.” Tài xế báo cáo.

Trương Hàn im lặng hai giây: “Mua cái gì?”

Lâm Bất Nhiễm: “Tôi đi mua thuôc.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2834


Chương 2834:

tránh thai, Trương thiệu gia, vừa rồi anh đã quên cho tôi uông thuốc tránh thai rôi, vì không mang đên phiền phức cho anh, cho nên tự tôi đi mua.”

Bốn năm trước lúc cô ở với hắn, mỗi một lần kết thúc hắn đều sai người đưa thuốc tránh thai cho cô.

Khi đó hắn đã nói ngoan ngoãn uống thuốc, đừng mang đên phiên toái không cân thiệt cho anh, nạo thai đối với cơ thể phụ nữ cũng không tốt.

Quả nhiên Trương Hàn chau mày, hắn đi vội vội vàng vàng, quên khuấy chuyện này: “Được, đi mua đi, nhưng để tài xế đi mual”

Lậm Bắt Nhiễm không nói gì thêm, tài xê cúp điện thoại: “Lâm tiểu thư, cô đợi ở trên xe, tôi đi mua thuốc.”

Nói xong tài xế đã đi xuống xe.

Lâm Bát Nhiễm một mình đợi ở trên Xe, cô quay 4 đầu nhìn ngoài cửa sổ, lúc này xuyên qua kính chiếu hậu rất xa cô liền thấy một chiếc xe sang trọng kèm theo biển số xe không thể dây vào, vừa nhìn chính là series của Trương gia, xe Trương Triêu Tông.

Trương Triêu Tông rốt cuộc đã tới.

Lâm Bât Nhiêm chỉ chờ thời cơ này, cô nhanh chóng cởi hai cúc áo, kéo áo xuống,, bờ vai trắng nõn phía bên phải \ như ân như hiện, mỹ nhân quân áo xốc xéch trong thanh thuần lại lộ ra vài phần quyến rũ, hết sức động lòng người.

Lâm Bất Nhiễm kéo ra cửa sau xe, cô phát hiện trời mưa.

Mưa nặng hạt, lã tã rơi vào trên người cô.

Lúc này xe Trương Triêu Tông đã lái tới đây, Lâm Bất Nhiễm nhanh chóng chạy tới, trực tiếp đụng vào trên xe.

Tiếng thắng xe vang lên chói tai.

Tài xế thắng xe khẩn cấp, Trương Triệu Tông ngôi phía sau không vui ngắng đâu: “Chuyện gì xảy ra, đến cái xe cũng không lái được?”

Tài xế: “Ông… Ông chủ, là một cô gái đột nhiên vọt tới, tôi hình như đã đụng vào cô ây.”

“Vậy xuống xe đi xem, cho ít tiền rồi đuôi đi, tôi còn vội trở về.’ “Vâng thưa ông chủ.” Tài xế chuẩn bị xuông xe.

Thế nhưng một giây kế tiếp ,Irương Triêu Tông liền qua kính chắn gió phía trước thấy được một thân ảnh Sinh thuộc, lân Bắt Nhiễm nỗ lực đứng lên, thế nhưng rất nhanh đã ngã xuống.

“Đừng nhúc nhích!” Trương Triêu Tông lên tiêng.

Tài xế mới vừa định xuống xe trong nháy mắt bắt động, anh ta nghỉ ngờ nhìn ông chủ, ông chủ bị gì vậy?

Trương Triêu Tông nhanh chóng mở ra cửa sau xe, tự chạy xuông.

Lâm Bắt Nhiễm đụng vào xe, song không nghiêm trọng, đầu gối đụng phải thùng bảo hiệm, hơi trầy da, hiện tại cô ngồi sập xuống đất, giông ¡ như một đóa hoa trăng trong mưa, yêu đuối, làm cho người yêu thương.

“Lâm tiểu thư, cô sao rồi, thương thế có nghiêm trọng hay không?” Trương Triêu Tông thầy mỹ nữ không đứng dậy nỗi, hiện tại gã ân cân ngôi xôm người xuống, chân thành hỏi thăm.

Lâm Bát Nhiễm ngắng đầu, nhìn về phía Trương Triêu Tông: “Ông là bố Trương Hàn?”

Trương Triêu Tông nhìn Lâm Bất Nhiễm, cô mặc lây váy trắng, sạch sẽ không nhuôm chút bụi trân, váy áo xốc xêch mở, lộ ra bò vai nhỏ gọn, hiện tại trên vai và xương quai xanh của cô thượng đều là vết hôn.

Trương Triêu Tông tuy đã lựa chọn con trai mình, thế nhưng thứ không có được thường thường luôn khiên người ta xôn xao, cho nên Trương Triêu Tông nhớ mãi không quên Lâm Bất Nhiễm, gã còn sai người nghe ngóng, biết được hôm nay Trương Hàn đưa Lâm Bất Nhiễm đến biệt thự, hai người đã làm gì không cân nói cũng biệt.

Thấy Trương Triêu Tông nhìn mình chằm chằm bờ vai mình, Lâm Bát Nhiễm nhanh chóng lôi áo che kín mình, đôi mắt to tròn ươn ướt nước của cô phòng bị nhìn Trương Triêu Tông: “Con trai ông là một tên cầm thú, ông cũng không phải người tốt, ông là cha của câm thú!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2835


Chương 2835:

Cha của cầm thú Trương Triêu Tông đột nhiên cảm thây chính mình không cách nào phản bác: “…”

Lâm Bát Nhiễm giùng giằng đứng lên: “Cho dù tôi chết, cũng sẽ không chịu các người đùa bốn nữa!”

Nói rồi Lâm Bất Nhiễm bỏ chạy mỏ, trực tiếp, chạy tới bên câu, làm bộ nhảy xuống dưới.

Trương Triêu Tông lại càng, hoảng sợ, gã nào cam lòng đề Lâm Bát Nhiềm nhảy sông, gã chạy tới, từ phía sau ôm lấy Lâm Bát Nhiễm: “Lâm tiểu thư, cô đừng vọng động.”

Bị Trương Triêu Tông ôm, Lâm Bát Nhiễm chỉ thấy buồn nôn, cô nỗ lực đề mình chảy ra TụNHg mắt : “Buông ra, tôi không cần ông lo, các người đều không phải là người tốt.”

Trương Triêu Tông đã cảm tháy Lâm Bất Nhiễm trong ngực mềm như : không khóp, thực sự là hương mêm như ngọc, mùi thơm cơ thể thiếu nữ thoang thoảng trên người cô không ngừng chui vào mũi gã, mùi hương tự nhiên ây làm cho hắn mê muội, hẳn rốt cục hiểu được niềm vui sướng của con trai mình.

“Lâm tiểu thư, cô đừng kích động, tôi là người tốt, tôi thật sự là người tốt, cô nói cho tôi biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?”

“Xảy ra chuyện gì ông không biết sao, con trai ông mạnh mẽ ép người ta làm gái điêm, đề cho tôi l*m t*nh nhân hắn, kỳ thực hắn cũng không yêu, thích tôi, nghe nói dụng mạo tôi rât giồng với cô gái mà hản thích, hắn chỉ là coi tôi là thê thân mà thôi.”

Trương Triêu Tông SUY nghĩ một chút: “Lâm tiểu thư, cô nói là Nhiễm Nhiễm sao?”

Nhiễm Nhiễm”?

*Nhiễm trong tên Lâm Bắt Nhiễm là “št” nghĩa là nhuộm, Bát Nhiễm nghĩa là không nhiễm bụi trần. Nhiễm “§ÿ” trong tên cô gái mà Trương Triêu Tông nhắc đến, có nghĩa là từ từ trôi qua. Hai từ này âm đọc giỗng nhau.

Nhiễm Nhiễm…

Hai chữ này âm đọc giống nhau như đúc.

Lâm Bắt Nhiễm liền nhớ lại lúc Trương Hàn say tình, hắn từng thấp giọng nỉ non, hắn không phải gọi tên cô, mà hắn gọi là Nhiễm Nhiễm.

Thì ra cô bé kia là Nhiễm Nhiễm.

Thảo nào bồn năm trước lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô cứ gọi cô là Nhiễm Nhiễm, Lâm Bát Nhiễm chỉ cần nghĩ đến vừa rôi Trương Hàn ghé vào trên người cô nỉ non tên cô gái khác, cô chỉ muôn ói ra.

“Nhiễm Nhiễm và A Hàn từ nhỏ là thanh mai trúc mã, cùng nhau lón lên, chỉ là sau đó Nhiễm Nhiễm đã qua đời.” Trương Triêu Tông nói.

“Tôi không nghe, tôi không thích nghe những thứ này, tôi và tên câm thú Trương Hàn kia ở chung. với nhau môi một phút môi một giây đều là đau khổ dẫn vặt, không ai có thể giúp tôi, không có ai có thê giải cứu tôi, tôi còn không bằng chết đi cho xong.” Lâm Bát Nhiễm lại muốn nhảy vào trong sông.

Đây là phép khích tướng, lúc này đầu Trương Triêu Tông nóng lên, bị lừa: “Lâm tiêu thư, cô đừng nhảy sông, tôi cứu, tôi có thể cứu cô.”

“Thực ư?” Lâm Bất Nhiễm nhìn về phía Trương Triêu Tông.

“Cái này…” Trương Triêu Tông lại có chút do dự, dù sao gã rất sợ hãi thủ đoạn của Trương Hàn.

Lâm Bắt Nhiễm liên đây Trương Triêu Tông ra, cô mỉa mai nói: “Ong đừng gạt Đôi, theo tôi được biết ông rât sợ: đứa con trai này, con trai ông ở nhà diễu võ dương oai, ông còn thiếu đường gọi hắn một tiêng chal”

Cái gì? ¬ Trương Triêu Tông bị chọc tức, quan hệ của gã và Trương Hàn vôn chính là cây gai căm ở cô họng gã, hiện tại Lâm Bất Nhiễm k*ch th*ch như thế, trực tiếp đâm rách ranh giới, gã giận tím mặt: “Kẻ nào nói, có phải thẳng con bất hiếu Trương Hàn nói cho cô hay không?”

“Người nào nói với tôi cũng không quan trọng, vừa rôi ông do dự là sự thực.”

“Tôi… Tôi chỉ là cảm thấy chuyện này phải muôn thảo luận kỹ hơn.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2836


Chương 2836:

“Thứ bảy tuần sau Trương Hàn sẽ mang tôi rời đi, nêu như ngày đó ông qua đây cướp tôi đi, tôi sẽ tin ông, không thì ông cứ thừa nhận Trương Hàn đã sớm cưỡi ở trên đầu ông ởi, dù sao ông đã uất ức nửa đời, nửa đời sau cứ tiếp tục mà chịu đi.” Lâm Bát Nhiễm bỏ lại một câu nói như vậy cũng không quay đầu lại đi.

Lậm Bắt Nhiễm nhanh chóng đi trỏ vê, tài xê mua xong thuốc tránh thai đang tìm kiếm cô khắp nơi: “Lâm tiểu thư, cô đã vệ rôi, Không phải đã bảo cô ở trên xe rôi sao? Này, sao cô bị thương thé, tôi gọi điện thoại cho thiếu gia.”

Tài xé muốn nhắc máy gọi.

“Đùng gọi thiếu gia của anh, tôi chỉ là cảm thầy buồn bực, đi ra ngoài hóng gió một chút nên không cần thận bị xe va vào, nêu như anh nói cho thiếu gia anh biết chuyện này, ông giám thị bất lực còn hại tôi bị thương, ông đoán thiếu gia anh sẽ trách phạt anh thế nào?”

Tài xế sợ sắc mặt trắng nhọt, động tác lây điện thoại di động nhanh chóng dừng lại.

Lâm Bắt Nhiễm tiếp tục nói: “Chuyện này anh không nói tôi không nói ti không ai biết, lên xe thôi!”

Tài xế cảm thấy rất có lý, anh ta nhanh chóng kéo ra cửa sau xe, Lâm Bất Nhiễm ngồi xuống.

Tài xế đưa thuốc tránh thai còn có một chai nước suôi tới: “Lâm tiểu thư, tới giờ uống thuốc rồi.”

Trương Hàn ở phương diện con nối dòng này vấn là rất cần thận, cậu bảo tài xẽ nhìn chằm chằm cô uống thuốc.

Lâm Bắt Nhiễm hào phóng mở ra nước khoáng, nuốt một viên thuôc tránh thai xuông.

Mạc Họa đi tới trường học, chuyện đâu tiên cô làm chính là tìm Triệu Hàm Hàm.

Lúc dụ xuân là Triệu Hàm Hàm đầy cô xuống phía dưới, nếu như không có Lâm Mặc, cô cũng không biết mình sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên cô không có khả năng tha thứ cho hung thủ đăng sau Triệu Hàm Hàm này.

Mạc Họa ngăn Triệu Hàm Hàm ở trong phòng vệ sinh: “Triệu Hàm Hàm, tôi có lời nói muôn nói với cô.”

Triệu Hàm Hàm làm chuyện xấu cũng chột dạ, nhất là nhìn Mạc Họa được Lâm Mặc cứu bình an đi lên, cô ta vừa không cam lòng vừa giận điên: “Mạc Họa, cô muôn nói cái gì, tôi hiện tại không có thời gian, tôi còn muôn đi học.”

Triệu Hàm Hàm nói muốn ổi.

Thế nhưng Mạc Họa ngăn lối đi của Triệu Hàm Hàm lại, đồi mắt sáng trong ây đe dọa nhìn Triệu Hàm Hàm: “Triệu Hàm Hàm, cô làm chuyện xâu sẽ chạy, cái này cũng phải hỏi tôi đã đồng ý hay chưa.”

“Mạc Họa, tôi làm chuyện gì xấu, cô tốt nhất đừng ngậm máu phun người.”

“Lúc du xuân cô tự tay đầy tôi xuống phía dưới, ah, cô nói đúng, đây không phải là làm chuyện xâu, mà là có N định giết người, đây là sẽ ngồi tù!”

Sắc mặt Triệu Hàm Hàm trắng nhọt, kỳ thực cô ta căn bản cũng không ý thức được mình phạm tội, cô ta chỉ là đơn thuận muốn Mạc Họa biến mắt: “Mạc Họa, cô nói tôi đầy cô xuống có chứng cứ sao?”

Mạc Họa lắc đầu: “Không có.”

Triệu Hàm Hàm lúc này đắc ý phách lối lên: “Vậy cô chính là vụ oan, cân thận tôi kiện cô tội phỉ báng!”

Mạc Họa nhếch đôi môi đỏ mọng, sau đó nhanh chóng giơ tay lên, dùng sức tát cho Liêu Triệu Hàm Hàm một bạt tai.

Chát.

Tiếng tai thanh thúy vang lên, Triệu Hàm Hàm trực tiệp bị đánh ngu.

Có bạn học vây xem, nhao nhao nói: “Trời ạ, Mạc hoa khôi của chúng ta tát Triệu Hàm Hàm kìa, đây cũng quá…

dữ dội rôi đó”

Triệu Hàm Hàm che má trái bị tát, cô ta lớn như vậy, cho tới bây giò không ai dám tát cô ta, hơn nữa trước mặt nhiều người, cô ta mất hết mặt mũi, cô ta tức giận nói: “Mạc Họa, cô dám?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2837


Chương 2837:

“Tôi dám! Ba mẹ cô không dạy cô đối nhân xử thế, vậy tôi hiện tại liên cần thận dạy cô, tôi muốn đánh cô liền đánh, chẳng lẽ còn muốn tìm thời gian sao, có bản lĩnh kiện tôi à. ” Ánh mắt Mạc Họa lạnh băng nói.

Triệu Hàm Hàm tức đến muốn phun máu ra rôi.

Mạc Họa liếc Liễu Triệu Hàm Hàm, sau đó xoay người rời đi.

Triệu Hàm Hàm: “…”

Mạc Họa không cần quay đầu lại cũng biết Triệu Hàm Hàm hiện tại có bao nhiêu phẫn nộ, cô là cô ý khích cô ta nồi điên.

“Họa Họa,” Lúc này Vưu Linh chạy tới, thân mật khoác lên cánh tay Mạc Họa: “Họa Họa, tớ tin cậu, nhật định là Triệu Hàm Hàm đây cậu xuông, vừa rôi cậu đánh cô ta một bạt tai quá đã.”

“Cô ta đây tớ xuống dưới, không phải bạt tai này là có thê xí xóa, môi người đều phải vì mình phạm sai lầm trả giá thật lớn, mình muốn cô ta chịu trách nhiệm pháp luật.” Mạc Họa mạnh mẽ nói. ` Vưu Linh chính là fan não tàn của Lụcphắn, đương nhiên là toàn lực ủng hộ Mạc Họa, thế nhưng.. “Họa Họa, chúng ta không có chứng CỨ, àm sao đây?”

Mạc Họa không nói gì, bởi vì, cô đã sớm nghĩ tới một kê hoạch.

Cô muốn chọc điên Triệu Hàm Hàm, àm cho Triệu Hàm Hàm lần nữa xuống tay với cô, một bạt tai vừa rồi chính là bắt đầu.

Song, một bạt tai còn thiều rất nhiều, Mạc Họa biết uy h**p của Triệu Hàm Hàm chính là Lâm Mặc.

Nếu như… cô hẹn hò với Lâm Mặc, vậy Triệu Hàm Hàm nhất định sẽ đứng ngôi không yên.

Cô hẹn hò với Lâm Mặc…

Mặc dù là làm bộ, thế nhưng suy nghĩ một chút vận quá. ngượng ngùng, cô phải mở miệng với Lâm Mặc thê nào đây?

Thiếu niên lạnh lùng cao ngạo như Lâm Mặc, sẽ không bằng yêu cầu hoang đường như thế của cô đâu nhỉ!?

Mạc Họa đang miên man suy nghĩ, lúc này Vưu Linh đột nhiên kéo cô một cái: “Họa Họa, cậu xem, Lâm Mặc tới rồi!”

Mạc Họa nhanh chóng, ngâng đầu, ánh mắt của cô bất giác rơi vào trên người Lâm Mặc.

Lậm Mặc tới, ngày hôm nay cậu mặc đồng phục học sinh áo sơ mi lam quần đen, đôi mắt Đan Phượng mỏng lạnh bị tóc mái che khuát, thiếu niên thanh lạnh tuần tú từ xa phương bước đến, hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Cậu mặc quận áo lộ vẻ rất gây, đập vào mặt là cảm giác thiếu niên sạch sẽ, cộng thêm khí chất rong trẻo nhưng lạnh lùng, dù mặc quân áo gì cũng đẹp, toát ra cảm giác của một người mẫu, đây cũng là một trong nguyện nhân trọng yêu cậu luôn có thê nồi bật trong đám người.

Thế nhưng Mạc Họa biết, cậu ch những mặc quân áo lộ vẻ gây, còn..

cởi quân áo có thịt.

Đêm hôm đó ở trong sơn động, cô đã gôi lên cánh tay mạnh mẽ của cậu, cánh tay. nhỏ bé của cô còn ôm vòng hông sắn chắc ấy, hai người cách chiếc váy mỏng trên người cô cùng ôm chặt, cảm giác da thịt dính nhau giống như chạm điện khiến người ta tê dại.

Trời ạ.

Cô suy nghĩ cái gì thế kia?

Mạc Họa nhanh chóng đánh rơi suy nghĩ trong đầu, thế nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã không chịu thua kém đỏ lên.

“Áy, Họa Họa, mặt cậu làm sao đỏ như vậy, khó chịu à?” Vưu Linh kỳ quái hỏi.

Mạc Họa nhanh chóng lắc đầu: “Không có a…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2838


Chương 2838:

Lúc này cô cũng cảm giác được một ánh mắt rơi vào trên người cô, Mạc Họa lại ngắng đầu, liền đụng phải cặp mắt Đan Phượng xinh đẹp chói mắt kia của Lâm Mặc.

Cậu đang nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Mạc Họa chạy trồi chết.

“Ai nha kinh Linh, vào tiết rồi, chúng ta mau trở về lớp.” Mạc Họa kéo Vưu Linh bỏ chạy.

Trong lớp.

Mạc Họa về chỗ ngồi, cô có chút không yên lòng.

Lâm Mặc cùng tổ với cô, thế nhưng, ngôi ở sau cùng, lúc cô quay đầu nói chuyện với bạn ở phía sau lặng lẽ nhìn cậu một cái, Lâm Mặc gục xuống bàn, đang ngủ.

Cậu gió êm sóng lặng, mà cô xao động không ngót.

Mạc Họa không biết nên làm sao mở miệng đề cập với cậu yêu cầu kia, cô đã bô não rật nhiều hình ảnh, cô cũng không thể cầm một bó hoa chạy đên trước mặt của cậu, nói với cậu nói Lâm Mặc, chúng ta hẹn hò đi?

Ah, không đúng, là Lâm Mặc, chúng ta hẹn hò giả đil?2 Lấy tính tình của cậu, cậu sẽ phải lườm cô tóe mắt sau đó quay đâu bước đi.

Tan học; các học sinh Mạc tục rời đỉ, Vưu Linh nói: “Họa Họa, sao cậu chưa về nhà?”

Mạc Họa cầm bút, làm bộ mình đang nghiên cứu một bài toán: “Tớ giải xong bài này liền về.”

Vưu Linh, được rồi, thế giới của học bá cô không hiểu.

Vưu Linh cùng các học sinh đêu rời đi, Mạc Họa bắt an lui về phía sau nhìn mây lần, Lậm Mặc vận chưa đi, cậu còn gục xuống bàn ngủ.

Bình thường cậu đều là người rời đi đầu tiên, ngày hôm nay chắc là quá mệt mỏi, cậu vân luôn trực chị trong bệnh viện mà Tất cả mọi người đã đi, trong phòng học chỉ còn sót lại cô và Lâm Mặc, thời cơ tới rôi.

Mạc Họa chậm rãi đứng dậy, cô ôm một quyền sách đi đến Tông Lâm Mặc…

Cô hỏi Lâm Mặc, cậu lạnh không?

Vấn đề này bảo cậu trả lời thế nào?

Nói thật, Lâm Mặc không lạnh, cậu ở độ tuổi huyết khí phương cương, trong phòng có cô, khắp nơi đêu là mùi thơm ngát trên người cô, không khí cậu thở ra được cô hít vào, ngay cả không khí đều là ngọt, cậu làm sao có thể làn ngược lại, cậu còn rất nóng.

Thế nhưng, cậu im lăng gật đầu: “Ừ, hơi lạnh.”

Cậu lạnh, Mạc Họa nhìn trên người tắm chăn trên người hơi khó xử, chẳng lẽ cô nên mời cậu ngủ chung?

Lúc này Lâm Mặc ho nhẹ một tiếng.

“Cậu làm sao vậy?”

“Cổ họng có hơi khó chịu.” Lâm Mặc nghiêm túc nói.

Mạc Họa cảm thấy gay rồi, cậu nhất định đã bị cảm.

Ngày hôm nay cậu dính mưa lón như vậy, cũng là vì mua đồ cho cô, nếu như vì vậy làm cho cậu bị cảm, cô càng thêm hồ thẹn. Mạc Họa không do dự nữa: “Lâm Mặc, cậu lên đây ngủ đi.”

Mạc Họa dời vào bên trong, nhường nửa chỗ bên ngoài cho cậu.

Lâm Mặc không hề động, xem ra có chút khó xử: “Như vậy… tốt không?”

“Như vậy có cái gì không tót, cậu yên tâm, cậu ngủ đi tôi sẽ không làm gì với cậu.” Mạc Họa nghiêm túc bảo đảm nói.

Lâm Mặc rồi mới miễn cưỡng chấp nhận: “Vậy được rồi.’ Cậu đứng dậy đi tới bên giường, ngủ ở bên người Mạc Họa.

Hai người dựa vào bên ngủ, ngủ có chút câu nệ, Mạc Họa cho cậu một nửa chăn, còn nghĩ đặt con búp bê bằng bông kia ở giữa hai người.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2839


Chương 2839:

“Xem ra cơn mưa này trong một chốc sẽ không dứt.” Mạc Họa nói.

“Ừ, dự báo nói chắc phải đến sáng sớm ngày mai, khuya lắm rôi, ngủ trước đi.”

Không nghĩ tới một hồi mưa xối xả vây bọn họ ở nơi đây, đêm nay nhất định phải ngủ ở đây rồi, Mạc Họa ngáp n một cái, mí mắt có chút nặng, cô nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Lâm Mặc, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Mạc Họa rất nhanh đã say giác, Lâm Mặc lại không hề buồn ngủ, nghe tiếng hít thỏ khe khẽ của cô, Lâm Mặc quay đầu, ngắm nhìn cô.

Tự tay lây con búp bê ngăn ở giữa ra, Lâm Mặc lấn tới, giơ tay lên muốn chơi đùa lọn tóc bên quai hàm của cô, lúc này thiếu nữ dường như có linh cảm ứng khẽ cựa quậy, vậy, mà cô lại chủ động nhích lại gần, giống nhự con mèo nhỏ vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong ngực cậu.

Ngực cậu thật ấm áp, cô cứ cọ cọ cà cà, tìm được một nơi tốt, bình yên đi vào giấc ngủ.

Lâm Mặc cứng đờ người, sau đó chậm rãi nhệch môi mỏng, lên, cảm giác này thật tốt, khi cậu lắn tới, cô cũng nhích lại gần.

Đêm khuya VÔ ân, cậu thật hy vọng thời gian có thể dừng lại, lén lút hy vọng xa vời từng buổi tối sau này.

đều có cô ngủ ở bên cạnh, nói với cậu một câu “ngủ ngon”.

Lúc này “ding” một tiếng, điện thoại di động Mạc Họa vang lên, lại có tin nhăn.

Lâm Mặc ngắng đầu, cậu từ màn hình sáng lên thầy được tin nhắn Cố Vũ điên cuông gửi đến, chỉ là tin vừa rồi không phải Cố Vũ gửi.

Trên màn hình hiện lên hai chữ La Sâm.

La Sâm Vương Tử, cũng chính là nhân duyên chú định của Mạc Họa, Lâm Mặc cũng. biết, đám cưới vương thất Lan Lâu và La Sâm là lẽ tất nhiên, tương lai Mạc Họa sẽ là đệ nhất Vương phi.

Tin nhắn này chọt tới đột nhiên phá vỡ tất cả tĩnh mịch và ấm áp đêm nay.

Lâm Mặc nhìn khuê nữ ngủ Say trong lòng, mây giây sau cậu câm điện thoại lên, mở điện thoại Mạc Họa ra.

La Sâm Họa Họa, em gần đây khỏe không, sao không liên hệ với tôi?

Một tin nhắn có thể nhìn ra La Sâm nhung nhớ đến Mạc Họa.

Lâm Mặc giật giật ngón tay, trực tiếp thủ tiêu tin nhăn này.

Lúc này tin nhắn Cô Vũ nhảy ra, trong đó có một cái Chị Họa Họa, chị nhất định là đùa mà thành thật, chị thích Lâm Mặc rồi!

Kỳ thực nội dung nói chuyện của hai cô bé Lâm Mặc không mây hứng thú, thế nhưng tin tức này hập dân sự chú ý của Lâm Mặc, Mạc Họa thích cậu sao?

Cậu che giấu chuyện Triệu Hàm Hàm chính là muôn cộ chủ động tiếp cận cậu, cậu muốn lấy được trái tim cô.

Hiện tại La Sâm Vương. Tử nơi đó đã bắt đầu có động tĩnh, cậu không còn nhiều thời gian, cậu phải khiên cô thích cậu.

Lâm Mặc cầm điện thoại của mình lên, ngón tay thọn dài gõ thật nhanh, rất nhanh cậu liền có được ÌP của La Sâm Vương Tử, tiến hành chặn lại đường dây, như Vậy, mỗi một tin nhắn La Sâm Vương Tử gửi tới đều sẽ đá chìm đáy biên, Mạc Họa cũng sẽ không nhận được một cái nào.

Đề điện thoại di động, xuống, Lâm Mặc lần nữa rũ mí mất nhìn thiếu nữ trong ngực, cô ngủ rất ngon lành, một chút đề phòng lòng cảnh giác với cậu cũng không có, điêu này làm cho cậu làm sao xuông tay với cô?

Kỳ thực, hủy đi hôn ước của cô và La Sâm vô cùng đơn giản, bởi vì cậu so với bất luận kẻ nào đều biết nhược điểm của vương thất ở đâu.

Mạc Họa, xin lỗi, tôi chưa bao giờ là một người tốt, ngược lại, tôi rất xấu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2840


Chương 2840:

Vì có được em, tôi có thể không từ thủ đoạn.

Lâm Mặc giơ tay lên, cởi từng nút áo Sơ mi trên người I Mạc Họa ra, làn da trắng nõn của thiếu nữ lúc này lộ ra, hương diễm không gì sánh được.

Tách.

Lâm Mặc chụp một tắm.

Lâm Mặc ghé vào trên người Mạc Họa, lại chụp một tâm chiêu.

Lúc này ưm một tiếng, Mạc Họa ngủ say giật mình.

` Lâm Mặc cứng đờ.

Chỉ thấy Mạc Họa giật mình, sau đó vươn tay nhỏ bé ôm lầy hông cậu, lại say giâc.

Đôi mắt thậm thúy của Lâm Mặc dính vào vài phần đỏ tươi, cô sạch sẽ thuần túy, vận tưởng cậu là người tốt, là một quân tử, cho nên cô có thể ôm cậu tin tưởng cậu, nhưng, cậu lén ở sau lưng cô làm rất nhiều chuyện, nêu có một ngày cô đã biết được bộ mặt thật của cậu, không biết cô sẽ thầy cậu thế nào?

“Mạc Họa, xin lỗi, tôi thích em.” Thiếu niên khàn giọng khẽ nói.

Thế nhưng, Mạc Họa ngủ say đã định trước không nghe được.

Kì sát hạch lần đầu 4iên của Nhất Trung chính thức bắt đầu rồi, đây cũng là ngày mà Lâm Mặc cùng Cát Thành quyết chiến, cái này không những liên quan đến người duy nhất được dự thị cuộc thi toán học, còn liên quan đến chuyện có được Mạc Họa, cho nên Cát Thành tương đối coi trọng.

b*** sáng, Cát Thành mang theo một đám người đi tới trường học thật sớm, lúc này Mạc Họa cũng tới, Cát Thành lúc nảy tiến lên: “Em Mạc Họa, lần sát hạch này em đoán tôi và Lâm Mặc ai sẽ thăng?”

Kì sát hạch này đã oanh động toàn trường rôi, độ chú ý vô cùng cao, Mạc Họa biệt mây ngày. này Cát Thành rất nỗ lực, còn mời giáo viên giỏi phụ đạo một một, mà Lâm Mặc… vân đi học rồi ngủ gật, trong lòng Mạc Họa cũng không năm chắc.

Song, cô vẫn ủng hộ Lâm Mặc, có đôi khi chúng ta tín nhiệm Và ủng hộ với một vài người đều là vô điều kiện.

“Đàn anh Cát Thành, tôi cược Lâm Mặc thắng.” Mạc Họa nói.

“Eml” Cát Thành rất tức giận, hăn và Lâm Mặc một người là rồng, một người chính là gà, người sáng suốt cũng nhìn ra được sự khác biệt: “Em Mạc Họa, vậy em mở mắt nhìn kỹ, tôi nhất định sẽ chữa tốt đôi mắt eml”

Nói rồi Cát Thành mang theo đám người trùng trùng điệp điệp đi: “Chúng ta đi.”

“Đàn anh Cát Thành, vì sao Mạc hoa khôi khẳng định Lâm Mặc sẽ thắn như vậy núi Lâm Mặc đúng là bí ẩn, trước không nói cậu ta làm sao vào Nhất Trung, chỉ riêng hiệu trưởng coi trọng cậu ta như thê cũng rất kỳ quặc.” Có bạn nghỉ ngờ nói.

Cát Thành cũng có chút bất an, cuộc tranh tài này hắn tuyệt không thể thua, nếu như Lâm Mặc không tới dự thi, vậy mọi người đều sẽ cho là cậu lâm trận bỏ chạy…

Cát Thành đặt tất cả vinh dự đều ở cuộc tranh tài này, cho nên hắn căn bản là không thể thua, Lâm Mặc người thiêu niên này Ấn giâu quá nhiều bí mật, nỗi bất an đột nhiên này làm cho hắn sinh ra cảnh giác, cho nên hắn có ý đồ xấu.

Cát Thành mượn cớ đi vệ sinh rời khỏi mọi người, một mình đi tới trong góc hẻo lánh, hắn lấy điện thoại ra bâm một số điện thoại: “Alo, ba à, giúp con một chuyện…

Lâm Bát Nhiễm sắp đi rồi, bởi vì cách ngày Trương Hàn mang cô đi thời gian chỉ còn lại một ngày, lúc sắp đi cô không yên tâm nhật vân là em trai Lâm Mặc, cô gọi điện thoại cho Lâm Mặc.

Thế nhưng tiếng chuông bên kia reo một lần lại một lần, không ai bắt máy.

A Mặc bây giờ đang làm gì?

Lâm Bát Nhiễm bám số điện thoại Lâm Phú, rất nhanh Lâm Phú nghe máy.

*Alo, Nhiễm Nhiễm, con tìm ba à?”

Gần đây Lâm Phú sống khá dễ chịu, bởi vì Trương Hàn phái người cho hắn một số tiên lớn, hắn lãng phí, trực tiếp xem con gái là cây rụng tiền, cho rằng nửa đời sau đều có thể vinh hoa phú quý.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2841


Chương 2841:

Lâm Bât Nhiễm nhìn thâu nhưng không nói gì, cô đã sớm không có một chút xíu tình cảm với người bố này, đợi cô biến mắt, những ngày tháng an nhàn của hắn cũng biến mật.

“Tôi không gọi được A Mặc, ông biết ây giờ A Mặc đang làm gì không, có phải ông lại đi tìm A Mặc đòi tiên hay không?”

Lâm Phú hiện tại không dám làm con gái mình tức giận, liên vội vàng giải thích: “Nhiễm Nhiễm, con oan SỐng ba rôi, con đã dặn ba không đi quã rây A Mặc, cho nên ba không lộ diện ở trước mặt nó, Nhiễm Nhiễm, con không cân lo lắng cho A Mặc rồi, nó sống rất dễ chịu!”

Nghe được câu nói cuối cùng, hai mắt Lâm Bát Nhiễm lạnh xuông: “Tại Sao ông›có thể nói lời như Vậy, bởi vì ông và tôi liên lụy, A Mặc sông rất cực khổ, thằng bé…”

“Được rồi được rồi Nhiễm Nhiễm, A Mặc không phải người một nhà với chúng ta, con đừng rồi hơi quan tâm nó, con cũng không quan tâm được đâu.” Lâm Phú trực tiếp cắt lời Lâm Bất Nhiễm.

Lâm Bất Nhiễm giật mình, bởi vì cô nghe được mờ ám trong lời nói Lâm Phú: “Cái gì mà A Mặc không phải người một nhà với chúng ta, ông nói cho rõ ràng, có phải ông có chuyện gì gạt tôi hay không?”

Lâm Phú cũng phát hiện mình nói lỡ miệng, hắn nhanh chóng bịt kín miệng mình, né tránh: “Nhiễm Nhiễm, ba tùy tiện nói càn, con đừng tưởng thật.”

“Ông nhất định là có chuyện gạt tôi, mau nói cho tôi biết, bằng không… tôi tối nay sẽ nói với, Trương Hàn vê sau không cho ông tiền nữa, để ông chết đói đầu đường.” Lâm Bắt Nhiễm uy h**p nói.

Lâm Phú lúc này luông cuông, cô con gái này nhưng là cây rụng tiên của hắn: “Nhiễm Nhiễm, kỳ thực nói cho con biết:cũng được, A Mặc không phải em trai ruột của con, cũng không phải con trai ruột của ba.”

Cái gì?

Lâm Bát Nhiễm sợ ngây người, cô cho tới bây giờ chưa từng nghĩ Lâm Mặc không phải là em trai ruột của mình.

Làm sao có thể?

Song Lâm Phú từ nhỏ đã không thân thiệt gì với Lâm Mặc, không có tình cảm phụ tử gì, Lậm Mặc từ nhỏ còn là thiên tài chữ số, gien tương đối cường đại, chỉ dựa vào dạng người như Lâm Phú, chắc chắn không sinh được đứa con như vậy.

Lâm Bát Nhiễm giật mình: “A Mặc không phải con ông, vậy là con ai?”

Lâm Phú đối với cái đề tài này tượng đối cần thận và lảng tránh: “Cụ thể ba cũng không rõ lãm, song thân thế A Mặc không tầm thường, Nhiễm Nhiễm con đừng hỏi nữa, cái gì cũng không biết mới là an toàn nhất.”

Lâm Phú khó có được nghiêm chỉnh một chút, giọng nói vừa thân bí vừa lo lắng, dường như thân thê thật sự của Lâm Mặc có thể mang đến họa sát thân cho hắn vậy.

Thân thế Lâm Mặc không tầm thường.

Rốt cuộc dạng thân thế nào mới có thể xưng là lồ chữ “không tầm thường” này?

Lâm Bắt Nhiễm cũng không quá hứng thú với vân đề này, cô lo lăng nhất vẫn là em trai Lâm Mặc: Vậy A Mặc biết chuyện này không, ông có bảo thằng bé chú ý an toàn hay không?”

“Nhiễm Nhiễm, đứa con gái ngốc của ba, ba đã nói chuyện A Mặc không cân con quan tâm, nó đã sớm biết thân thế của mình rồi, người thâm trầm như vậy, chúng ta đều không phải là đối thủ của nó.”

A Mặc đã sớm biết thân thế của mình rồi?

Từ lúc nào?

Lậm Bắt Nhiễm suy nghĩ một chút, bốn năm trước đoạn thời gian trước khi cô gặp chuyện không may Lâm Mặc có bỏ đi, thời gian bỏ đi rât lâu, cậu cho tới bây giờ chưa từng nói cậu đi đến đâu, cũng không ai biết cậu đi nơi nào.

Sau đó, A Mặc một mực chăm sóc cô, lúc đầu bọn họ quyết định rời khỏi nơi này, mãi đến khi xảy ra một việc, đó chính là… Mạc Họa tới.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2842


Chương 2842:

Mạc Họa…

Là Mạc Họa làm cho A Mặc dừng bước.

Nhịp tim Lâm Bắt Nhiệm trong nháy mất gia tốc, cô lôi điện thoại thật chặt, cô cảm giác mình dường như rình đến rồi một âm mưu kinh thiên.

Ẩm mưu kinh thiên này chính là một cái miệng to nhự chậu máu, cô không dám ngâm nghĩ nữa, cô sợ tật cả mọi người đều sẽ bị cái miệng to như chậu máu này nuốt chứng.

Mặc kệ thế nào, Lâm Phú nói rất đúng, A Mặc là một người thâm trầm, cùng nhau sinh sống nhiêu năm như vậy, có đôi khi cô cũng không biết cậu đang suy nghĩ cái gì.

Cậu bây giờ đang làm gì, tính toán cái gì, nhật định đã nghĩ nung nghĩ nậu hồi lâu, Lâm Bất Nhiễm biết, chỉ cần thứ cậu muốn có được, đều sẽ đạt được.

Làm người chị, Lâm Bất Nhiễm đã yên tâm.

“Được thôi, tôi không hỏi, mặc kệ A Mặc là ai, thằng bé thủy chung là em trai tôi.”

Lâm Phú bật cười một tiếng, nói rất ý vị thâm trường: “Kẻ sinh ra như vậy, cho tới bây giờ chưa từng thật lòng, Nhiễm Nhiễm, con chỉ là thấy Lâm Mặc bên ngoài, con căn bản không hiệu nó.”

Lâm Bắt Nhiễm chau hàng mày thanh tú, cô hoàn toàn không ủng hộ những lời này, mây năm nay A Mặc cùng chung sống với cô là chân thật, có thể cậu có thân phận khác, thế nhưng mây năm nay không có khả năng giả VỜ.

Lâm Bát Nhiễm không muốn đôi co với Lâm Phú, cô trực tiếp cúp điện thoại.

Kỳ thực Lâm Bát Nhiễm rất bát an, trước khi đi biết được thân thế của em trai đối với cô mà nói quá đột nhiên, trong lòng cô đã loạn.

Suy nghĩ một chút, Lâm Bất Nhiễm lân nữa câm điện thoại lên, bám một dãy số.

Là trao quyền cho Ngô Trạch Vũ.

“Alo, A Vũ, có một việc chị muốn nhờ GÌ, ngàn vạn lần đừng nói cho A Mặc…

Ngày hôm nay thi đấu sát hạch, Lâm Mặc vác cặp ởi học.

Nhưng lúc đi trong ngõ hẻm, một chiệc xe đen chạy nhanh đến, một nhóm người mặc đồ đen đi xuông, trong tay bọn họ cầm gậy gỗ: “Mày chính là Lâm Mặc?”

Lâm Mặc dừng bước, nhẹ nhàng phát động mí mất, cặp mắt Đan Phi ng nhàn nhạt rơi vào đám này khách không mời mà đến này.

“Lâm Mặc, mày muốn đi sát hạch sao, có người bỏ sô tiên lớn sai bọn tao tới bát mày, không cho mày đi sát hạch, nêu như mày ngoạn ngoãn không đi, hết 4hảy đều dê nói, nhưng nêu là mày cô ý phải đi, bọn tao đều sẽ không khách khí.” Đám con trai gõ gõ gậy gô trong tay.

Lâm Mặc không nói gì, cậu nhìn đám người này, sau đó chậm rãi câu môi mỏng…

Nhất Trung.

Loa phát thanh trường học đã vang lên nhiều lần: “Các bạn học sinh, cách kì thi sát hạch còn bạ phút, mời mọi người ổn định chỗ ngồi, kiểm tra đồ dùng trước khi thi.”

Sắp thi rồi, thế nhưng Lâm Mặc còn chưa tới.

“Họa Họa, chuyện gì xảy ra vậy, Lâm Mặc. chưa tới sao, cậu ây không Ị phải sợ rồi làm con rùa đen rút đầu rồi đấy chứ?” Vưu Linh nhỏ giọng nói.

Mạc Họa nhìn thời gian một chút, Lâm Mặc nhất định sẽ đến muộn.

Cậu biết ngày hôm nay sát hạch tranh tài, nhát định sẽ tới, cậu không sợ, cũng không phải con rùa đen rút đầu nào cả.

Thế nhưng mọi người đã nghị luận âm ỉ.

“Các cậu mau nhìn kìa, chỗ ngồi Lâm Mặc trông không, cậu ta chưa tới!”

“Có gì kỳ quái đâu, cậu ta nhất định Sợ rồi, sợ mình thủa quá thảm, cho nên chạy trối chết rồi.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2843


Chương 2843:

“Lúc đầu hiệu trưởng dành vị trí dự thi duy nhất cuộc thi lập trình chữ số cho Lâm Mặc đã khiến mọi người không phục rồi, lần này nhát định phải thay tuyên thủ, đàn anh Cát Thành sẽ thay thể chúng ta xuất chiến.”

Mạc Họa chau hàng mày thanh tú.

Lúc này “ding dong” một tiêng, tiêng chuông sát hạch reo lên, trận đầu sát hạch bắt đầu rồi, vòng thi đầu tiên là SỐ học. ` Lâm Mặc vẫn chưa tới.

“Hiện tại bắt đầu phát bài thi, mời các thí sinh chăm chú làm bài thí.” Thầy giám khảo ở phía trên nhắc nhở.

Mạc Họa nhìn một chút chỗ ngồi Lâm Mặc, nơi đó trồng không, mãi đến sau vòng thi số học một tiếng kết thúc, Lâm Mặc vẫn chưa đến.

Cậu đã bỏ lỡ vòng thi số học.

“Họa Họa, kì thi sô học lân này đúng là khó, tớ đã sớm nghe phong thanh rồi, lần nay có tám giáo viên nổi tiếng ra đề, bài thi rất khỏ, thang điểm trọn là 150 thì tớ chắc đến 100 điểm còn chưa được nữa, hai đề mở rộng tư duy cuôi củng tớ một đề cũng không biết làm.” Vưu Linh uêễ oải nói.

Bài thi sô học lân này quả thực rất khó, Mạc Họa vốn học lệch, cho nên cô thi cũng không được ưng ý lắm, mẫu chốt là, trong lòng cô vẫn nhớ đến Lâm Mặc.

Lâm Mặc làm sao còn chưa tới?

Cậu đã làm gì?

Cậu thực sự không muốn so tài sao?

“Em Mạc Họa,” Lúc này Cát Thành nghênh ngang đã đi tới, vô cùng đắc ý: “Nghe nói Lâm Mặc chưa tới tham gia sát hạch, anh thật không nghĩ tới cậu ta là một con rùa đen rút đâu.”

Mạc Họa nhìn Cát Thành: “Cậu ấy không phải.”

Cát Thành cũng biết Mạc Họa biết che chở Lâm Mặc, cứ như thằng nhóc kia đã bỏ bùa Mạc Họa rôi, khiên cô si mê như vậy.

“Em Mạc Họa, em còn không biệt sao, chúng ta có một VỤ CƯỢC, VỤ cược này chính là em, người nào thi thăng, em liền thuộc về người đó, xem ra Lâm Mặc đã bỏ thi, cũng bỏ em rồi.”

Cát Thành cười nói.

Mạc Họa càng ngày càng chán ghét Cát Thành, cũng không muốn đề ý đến hắn: “Ảnh thực sự quá buồn cười, tôi không thuộc về bất luận người nào, tôi chỉ thuộc về tự tôi.”

Nói xong, Mạc Họa xoay người rời đi.

“Em Mạc Họa!” Cát Thành bả kéo lại cỗ tay trắng mảnh khảnh của Mạc Họa.

Trước đây Lâm Mặc cũng từng kéo cổ tay của cô, thậm chí còn nắm tay.

cô, thê nhưng trong lòng cô không hề mâu thuần, bây giờ bị Cát Thành kéo lại, Mạc Họa đặc biệt phản cảm, quả thực không thê nào chấp nhận được hắn đụng vào.

“Cát Thành, buông ral” Mạc Họa dùng sức hất hắn ra.

“Em Mạc Họa, vì sao em cứ thích Lâm Mặc, cậu ta có gì tốt? Một thằng nghèo rót mồng tơi còn có quá khứ dơ bản, cậu ta có thể mang cho em cái gì?” Cát Thành kích động lần nữa kéo lại Mạc Họa.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Họa đã toàn bộ lạnh xuống, cô muốn nói chuyện, thế nhưng một giây kế tiếp.

bên tai liền truyền đến một giọng nói trầm thấp mà lạnh như băng: “Buông cô ấy ral”

Mạc Họa quay đầu nhìn lại, Lâm Mặc tới rôi.

Cậu rốt cuộc đã tới rồi!

Cô cũng biết, cậu nhất định sẽ tới!

“Lâm Mặc!” Hai mắt Mạc Họa sáng lên.
 
Back
Top Dưới