Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2844


Chương 2844:

Cát Thành sợ ngây. người, hăn không ngờ tới Lâm Mặc còn đến được, rõ ràng hắn đã gọi điện thoại sai người chặn cậu lại rồi.

Lâm Mặc mặc chiếc áo sơ mi trắng kiểu học viện, tóc mái vụn vặt che khuất đôi mắt Đan Phượng, âm u, khuôn mặt tuần tú có vết trầy nhỏ, lại không tí tỉ ảnh hưởng mị lực của cậu, ngược lại tăng thêm vài phần dã tính cho cậu.

Lâm Mặc nhắc đôi chân dài đi tới, ánh mắt như chim ưng quét đến cái tay Cát Thành còn túm ở trên cỗ tay Mạc Họa, sau đó khẽ nhếch môi mỏng: “Buông cô ây ra.”

Cậu lặp lại.

“Lâm… Lâm Mặc, sao cậu tới…” Cát Thành hơi lắp bắp.

Lâm Mặc nhìn thoáng qua Cát Thành, mới vừa đánh nhau, lệ khí trên người còn chưa tán đi: “Tao không thích nói lần thứ ba, nêu như mày không buông tay, vậy kết cục của mày sẽ giông những người mày thuê, năm trong bệnh viện.”

Cậu… đã biết rồi?

Cát Thành vô thức buông lỏng tay.

Lúc này Lâm Mặc vươn bàn tay rõ ràng khớp xương cầm bàn tay nhỏ bé Mạc Họa, nhẹ nhàng kéo, thân thể nhỏ nhắn mềm mại của Mạc Họa trực tiếp ngã vào trong ngực cậu.

Mạc Họa đứng thẳng người, lúc này cũng cảm giác cánh tay Lâm Mặc đang vòng qua eo cô, khẽ ôm cô.

Trước đây Mạc Họa từng đọc một quyền tạp chí, người đàn ông ôm eo người phụ nữ, đây là sự chiêm hữu và tuyên thệ một cách tr*n tr**.

Cậu đang tuyên thệ cô là của cậu.

Lâm Mặc ôm Mạc Họa rời đi, trước khi rời đi cậu còn đụng phải Gát Thành một cái, thấp giọng nói: “Mày cần thận một chút cho tao.”

Cát Thành muốn nỗ tung tại chỗ, Lâm Mặc này thực sự quá kiêu ngạo.

Thế nhưng trong lòng Cát Thành lại có chút sợ hãi, hắn luôn cảm thầy Lâm Mặc không đơn giản như mặt ngoài, một thăng nhóc nghèo túng, dù cho ở bốn năm trước trong lúc ác chiến với Trương gia quyên thế ngập trời kia cũng có thê toàn thân trở lui, dưới thiên la địa võng lùng bắt của Trương Hàn có thể giâu chị đi, một bước kê một bước lây được trái tim của Công Chúa Mạc Họa, nghĩ tỉ mỉ liên làm người ta sợ run lên.

Trên người Lâm Mặc dường như ẩn dấu rất nhiều bí mật.

“Lâm Mặc, cho dù mày cps đến rôi thì như thế nào, mày đã bỏ lỡ kì thi số học, cuộc tranh tài này tao đã thắng, mày thua rồi!” Cát Thành hét lớn.

Thế nhưng Lâm Mặc phía trước căn bản không dừng bước chân, cậu mang theo Mạc Họa rời đi.

Mạc Họa nhìn vết thương trên mặt Lâm Mặc: “Lâm Mặc, sao cậu bị thương, tôi xem một chút.”

Cô giơ tay lên, nhẹ nhàng v**t v* vệt thương Lâm Mặc: “Có phải tên Cát Thành kia sai người ta làm đúng không? Anh ta sợ cậu thăng anh ta, cho nên phái người đánh cậu có phải không? Thực sự quá ghê tởm, tôi ngay bây giờ sẽ đi tìm anh tai”

“Mạc Họa.” Lâm Mặc kéo lại bàn tay nhỏ bé của cô.

Tay cô vừa nhỏ vừa mêm, mêm như không xương, Lâm Mặc bọc bàn tay cô vào lòng bàn tay của mình trong, nhẹ nhàng bóp một cái: “Đây là chuyện của đàn ông, tôi không cần cậu bảo vệ tôi, nêu không, tôi cảm giác mình như được cậu bao nuôi. “

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Họa đột nhiên đỏ lên, cô nhanh chóng rút tay mình về: “Cái gì mà bao nuôi, cậu Ị”

đừng nói lung tung!

Lâm Mặc câu môi: “Đi thôi, vòng thi thứ hai sắp bắt đầu rồi.”

“Lậm Mặc, cậu đã bỏ lỡ kì thi số học mắt rồi, lH này thi đầu đã không có hy vọng thắng nữa…. Mặt mày Mạc Họa hệt sức ảm đạm.

Lâm Mặc không nói gì, chỉ là nhìn cô chằm chằm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2845


Chương 2845:

“Cậu nhìn cái gì?” Mạc Họa nghỉ hoặc.

Lúc này Lâm Mặc đột nhiên tiền lên, ép tới gân cô.

Nhãn thân cậu bây giờ rât có tính xâm lược, như là một tay thợ săn tâm tư kín đáo nhìn chăm chú vào con môi ngon miệng của mình, từng bước ép sát.

Mạc Họa theo bản nặng lui về phía sau, vừa qui đã lui đên vách tường, không thể lui được nữa.

Lúc này thân thể anh tuần của Lậm Mặc ức h**p đi qua: “Mạc Họa, nêu như tôi thắng, em liền thuộc về tôi, có được không?”

Không đúng?

Cát Thành lộp bộp giật mình, liền nói: “Thầy, không đúng chỗ nào?”

Hắn đứng đầu toàn trường là chuyện ván đã đóng thuyền rồi, làm sao có thể không đúng?

Mạc Họa nhanh chóng nhìn sang: “Thầy ơi, sao vậy ạ?”

Chủ nhiệm cũng hết sức nghỉ hoặc: “Cát Thành hình như không phải , đứng nhất toàn trường, đứng nhất toàn trường là người khác.”

Làm sao có thể?

Tắt cả mọi người vội vây quanh.

“Thầy, thầy nhìn nhầm hay không?”

“Thầy, đứng nhất toàn trường không phải Cát Thành, vậy là ai2”

Thầy chủ nhiệm lắc đầu: ” cũng không biết… để thầy xem..

Thầy chủ nhiệm click chuột, danh sách toàn trường lúc này nhảy vào phạm vi nhìn tật cả mọi người.

Cát Thành hoàn toàn chính xác không phải đứng nhất toàn trường, hán đứng thứ hai, Mạc Họa đứng thứ ba, ở trên bọn họ còn có một người, nhân tài này là người chân chính đứng nhất toàn trường.

Mà người kia chính là… Lâm Mặc!

Mạc Họa lúc thây cái tên này đâu trực tiệp “ong” một cái, không còn suy nghĩ được nữa, là Lâm Mặc, vậy mà lại là Lâm Mặc!

Cô ở hai chữ “Lâm Mặc” này xem đi xem lại, không sai, không nhìn nhầm.

Tảng đá treo trong lòng Mạc Họa rốt cục buông xuông, kết quả này là ngoài dự liệu, nhưng… cũng là kết quả cô mong đợi, vừa rồi cỗ ở bước ngoặt cuôi củng cũng không tin tưởng Cát Thành cứ như vậy thăng, cô luôn cảm thây Lâm Mặc sẽ cho cô một bắt ngờ lớn!

Shhh.

Tât cả mọi người đều hít vào, mọi người nhìn cái tên “Lâm Mặc” này đều lộ ra biểu cảm khiếp sợ: không thệ tin được, Lâm Mặc ư? Sao có thế? ` Cát Thành lập tức trợn to hai mắt, giống như gặp quỷ, Lâm Mặc, đứng nhất toàn trường? Tại sao có thể là cậu?

Lâm Mặc là một tên học dốt, hơn nữa… bài thi số học cậu cũng không có kiểm tra mà.

“Thây, cái này không phải sai đây chứ, tại sao có thê là Lâm Mặc, tại sao là cậu ta?” Cát Thành tâm tình kích động nói.

Chủ nhiệm lớp nhìn thành tích môi môn của Lâm Mặc, giọng nói cũng bắt đầu run rây: “Không sai, là em ây, là Lâm Mặc, các em nhìn thành tích từng môn của em ấy đi, ngữ văn 150, số học 0, tiếng Anh 150, khoa học tổng hợp 300, tổng điểm 600, ngoại trừ sô học, các môn khác của em ây đều là… trọn điểm, trọn điềm đó! Thầy dạy nhiều năm như vậy nhưng chưa từng có gặp qua loại tình huông này.”

Mạc Họa cùng Cát Thành cũng nhìn thấy thành tích mỗi môn của Lâm Mặc, ngoại trừ số học, những môn khác đều là trọn điểm.

Nói cách khác, cậu trên căn bản, không thi môn số học, còn có thể lấy ưu thê một điểm ép Cát Thành tới gắt gao, bạn nói, có làm người giận điên không chứ?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2846


Chương 2846:

Cát Thành không ngừng lắc đầu: “Không có khả năng, bài thi lần này khó như Vậy, Lâm Mặc làm sao có thể thi trọn điểm toàn bộ?”

“Đúng vậy, bài thi lần này khó như vậy, Lâm Mặc vậy mà thi trọn điểm ượ”

“Hơn nữa, hiệu trưởng dành vị trí thi duy nhất của cuộc thi lập trình số học cho Lâm Mặc, đây cũng chính là nói..

môn sở trường nhất của Lâm Mặc phải là số học.”

“Trời ạ, Lâm Mặc rốt cuộc là người nào 2?”

“Bây giờ nghĩ lại, cậu ây vào Nhật Trung một cách quái lạ, hiệu trưởng ba lần bốn lượt che chở cậu ây, đều cũng có nguyên nhân.”

“Lẽ nào Lâm Mặc thâm tàng. bắt lộ, chúng ta đều bị biểu hiện giả dối của cậu ây lừa, kỳ thực cậu ấy là một thiên tài?”

Mọi người nghị luận ầm ï, đều cảm thây Lâm Mặc hiện tại chỉnh là một câu đó.

Sắc mặt Cát Thành khó coi đến cực hạn, hắn vẫn luôn có dự cảm không lành, hiện tại dự cảm này rốt cục đã linh nghiệm, cuộc tranh tài này hắn thua, hơn nữa thua thành một Ð nên cười.

“Hiệu trưởng! Hiệu trưởng, thầy đã đến rồi!” Lúc này hiệu trưởng Dương đi đến.

Các học sinh đều vây lại, bao gôm cả chủ nhiệm lớp, bọn họ không kịp chờ đợi hỏi: “Hiệu trưởng, lân sát hạch này Lâm Mặc không thi môn sô học, các môn khác đều là trọn điểm, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Lâm Mặc rốt cuộc có lai lịch ra sao?”

Hiệu trưởng Dương biết không dồi gạt được, kỳ thực ông không muốn lừa gạt, trước đây ông dụ dỗ Lâm.

Mặc đến Nhất Trung đã hao phí rất nhiều thời gian và tỉnh lực, thê nhưng Lâm Mặc quá khiêm tồn, trước khi vào Nhất Trung muôn ông bảo mật lai lịch của cậu.

Bây giò là Lâm Mặc tự mình tham gia sát hạch nhát chiến thành danh, cũng không phải là ông để lộ bí mật.

Hiệu trưởng Dương cười khoát tay áo: “Tôi biết mọi người đều rất tò mò với Lâm Mặc, lúc trước chuyện Lâm Mặc vào Nhất Trung có rât nhiêu phỏng đoán, tôi đây sẽ không lừa gạt mọi người nữa, Lâm Mặc căn bản cũng không phải học sinh kém, trí thông minh của trò ấy khác hắn với với thường, là một thiên tài sô học.”

Lời này hạ xuống, đám người khiếp sợ ngay cả tròng mắt đêu sắp rót xuống, thì ra Lâm Mặc thật sự là một thiên tài.

Nếu như không đoán sai, cậu còn là một thiên tài biên thái.

Cát Thành cảm giác cả thế giới đều huyền ảo, người hắn vẫn luôn coi thường nhân lại là một thiên tài chữ số lQ cao, thảo nào Lâm Mặc ở trước mặt hắn lớn lối như vậy, các trò khiêu khích lúc trước của hãn ở trong mắt Lâm Mặc nhất định rất nực cười, Lâm Mặc nhất định là xem hắn là tên hè rôi.

Cát Thành mặt xám như tro tàn, cuộc tranh tài này hắn đơn giản là tự tìm đường chết, thua rõ đầu rõ đuôi.

Rất nhanh, trường học liền công bố thứ hạng toàn trường, treo trên bảng vàng danh dự, Lâm Mặc đứng đầu còn dùng bút đỏ đánh dấu, làm toàn trường vây xem.

Vưu Linh cảm thây. khó tin, cô ôm cánh tay Mạc Họa: “Họa Họa, đây là thật sao, tất cả mọi người đều nói Lâm Mặc là một thiên tài, đã truyền khắp tất cả trường danh tiếng rồi, còn có rất nhiều người muốn chiềm ngưỡng phong thái thiên tài Lâm Mặc đó.”

Mạc Họa biết Lâm Mặc nhát chiến thành danh, đây là vinh dự cậu có được, cô hãnh diện vì cậu, tự hào vì cậu.

Nhưng Vưu Linh lại nói: “Họa Họa, Lâm Mặc này thâm sâu quá, cậu ây.

rõ ràng là một thiên tài, còn giả bộ là một học sinh kém không phải trốn học thì ngủ gật lừa chúng ta, thực sự quá ghê tởml”

Mạc HọA Hàng mi run lên, Vưu Linh đã nói đến trọng điểm, Lâm Mặc là cố ý.

Cậu cố ý khá rõ ràng.

Đêm hôm đó cô có một bài toán không biết làm, cậu ở trên vở vẽ hình nhắc nhở cô, nhưng cậu nói cậu chỉ tùy tiện vẽ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2847


Chương 2847:

Cậu còn nói thành tích mình không tốt, để cô kèm cậu học, vừa dùng mười mấy loại ngoại ngữ nói” tôi yêu em”, vừa trêu cô là “Cô Mạc Họa”.

Quá đáng hơn chính là lần này, cậu nói nều như cậu thi thắng, cô thuộc về cậu.

Cậu là một thiên tài, làm sao có thể thất bại, cậu là biết mình sẽ thắng.

Cậu rõ ràng đã đặt một cái bẫy lừa gạt cô.

Thực sự rất đáng ghét.

Lúc này bên tai truyện đên động tĩnh, Vưu Linh len lén lôi vạt áo của cô, nhỏ giọng nói: “Họa Họa, cậu mau nhìn, thiên tài Lâm Mặc tới rồi!”

Mạc Họa xoay người, chỉ thây mọi người tự động nhường ra một con đường, thân thê anh tuần Lâm Mặc chậm rãi tiền vào ánh mắt.

Lâm Mặc tới.

Cậu vừa ra sân, trong nháy mắt giống như nam châm hấp dẫn ánh mắt mọi người.

` Hào quang “thiên tài” tỏa trên đỉnh đầu Lâm Mặc cộng thêm khí chất lạnh lùng tự thân đã uy h**p đến mọi người, mọi người nhường con đường, làm cho cậu đi giữa đám người.

Mạc Họa nhìn cậu, Lâm Mặc ngắng đâu, ánh mắt cũng rơi vào trên người (616): Trong biển người mênh mông, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Mạc Họa dời mắt đi trước, cô chau mày, trực tiếp xoay người đi.

Mạc Họa xoay người rời đi, rời xa đoàn người, đi tới hướng phòng học.

Thế nhưng rất nhanh sau lưng truyền tới tiêng bước chân, một bàn tay to vươn qua, kéo lại cô tay cô.

Mạc Họa bị ép dừng bước lại, cô quay đâu, là Lâm Mặc.

“Lâm Mặc, cậu buông rail” Mạc Họa dùng sức rút cô tay mình vê.

Lâm Mặc câu môi: “Mạc Họa, em sao vậy, tôi thắng em không vui sao?”

“Tôi đượng nhiên vui rồi, chúc mừng cậu, thiêu niên thiên tài Lâm Mặc, trước kia là mắt tôi bị mù, không nhìn được mặt thật của thái sơn.

“Mạc Họa, em giận sao? Vì sao, bởi vì tôi lừa em?”

Mạc Họa chau mày, cô nghiêm túc nhìn thiêu niên trước mắt: “Lẽ nào tôi không nên giận sao, Lâm Mặc, tôi ghét nhất người khác lừa tôi!”

Lâm Mặc biết, cô gái như: cô sạch sẻ thuần tủy như vậy ghét nhát lừa dối, cậu đã lừa cô.

Mạc Họa, nếu có một ngày em phát hiện ra lời nói dồi lớn hơn, hoặc là, em vẫn luôn sống trong dỗi trá, kế từ ngày em và tôi quen nhau kia trở đi, tôi vân đang lừa em, em sẽ như thế nào, em có chán ghét tôi, ghê tởm tôi, ròi xa tôi hay không?

“Mạc Họa, em hơi vô lý đấy, cũng không thể tôi vào Nhất Trung thì nói tôi là một thiên tài! Tôi không phải tận lực giấu giềm.” Lâm Mặc giải thích.

Cái này Mạc Họa là có thể hiểu, cậu vốn chính là người khiêm tốn, chắc là sẽ không khác hai chữ “thiên tài” này vào trên mặt mình, nhưng, cậu lừa côi “Lâm Mặc, cậu đừng tránh nặng tìm nhẹ, cậu biết tôi đang nói cái gì, cậu lừa tôi”

Lâm Mặc đột nhiên tiến lên một bước, thân thể anh tuần trực tiếp tới gần cô.

Mạc Họa giật mình: “Cậu… cậu làm cái gì?”

“Mạc Họa, có phải em đồi ý rồi hay không?”

“Cái gì?!

“Nói tới nói lui em chính là chú ý tôi.

lừa em hứa hẹn, có phải em đôi ý rồi không? Chúng ta đã ước định, chỉ cần tôi thắng, em liền thuộc về tôi.”

Lậm Mặc nhìn ánh mắt của cô, thâm trầm mà sắc bén đe dọa nhìn cô, không cho cô cơ hội trốn tránh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2848


Chương 2848:

Mạc Họa mơ hồ cảm thấy đây mới là Lâm Mặc thật sự, cậu chính là tay thợ săn trời sinh, dưới bề ngoài đạm mạc thanh lạnh kỉa sâu không lường được.

“Lẽ nào tôi không thê đổi ý sao, vốn chính là cậu lừa tôi.” Mạc Họa hỏi ngược một câu.

Lâm Mặc muốn nói chuyện, thế nhưng lúc này có một người tới, là Triệu Hàm Hàm.

Triệu Hàm Hàm đã biết Lâm Mặc là một thiếu niên thiên tài, cô ta vội vã chạy tới, cô ta vì chuyện mình bỏ lỡ khôi vàng này. hối tiếc không thôi, tình duyên cô ta với Lâm Mặc sao mà chông chênh.

“Lâm Mặc, chúng ta có thể nói chuyện không?”‘ Triệu Hàm Hàm cắt ngang hai người kia, vẻ mặt mến mộ ân cân nhìn Lâm Mặc.

Mạc Họa vốn là đang tức giận, bây giờ nhìn vẻ mặt dại trai Triệu Hàm Hàm đi đến, hận không. thể nhào tới trên người Lâm Mặc, cô liền không rõ sao càng thêm tức giận.

“Bạn gái cũ tới tìm cậu kia, tôi sẽ không quây rây hai người!” Mạc Họa xoay người rời đi.

Lâm Mặc đứng tại chỗ nhìn bóng hình cô rời đi, nhập môi mỏng một cái.

“Lâm Mặc,” Lúc này Triệu Hàm Hàm đã đi tới: “Lâm Mặc, chúc mừng anh đã thắng, trước đây em đã cảm thấy trên người anh có một loại mị lực và hào quang khiến người ta say mê, hiện tại em rốt cuộc biết đây là cái gì rồi, Mạc Họa căn bản không biết thưởng thức anh, em khác với cô ta, những ngày. này tách khỏi anh em môi thời môi khắc đều nhớ tới anh, em..

Triệu Hàm Hàm đang nồng nhiệt bày tỏ.

Thế nhưng rất đáng tiếc, Lâm Mặc trực tiệp cắt ngang lời cô ta: “Nói xong?”

“Lâm Mặc…”

Lâm Mặc nói không có chút hứng thú nào với cô ta, cậu xoay người rời đi, chỉ chừa cho Triệu Hàm Hàm một bóng lưng lạnh lùng vô tình.

Tan học, Có Vũ nhanh chóng chạy tới, vẻ mặt hóng chuyện nói: “chị Họa Họa, thì ra anh rễ là một. thiếu niên thiên tài, trường cấp 2 của bọn em đều đang lưu truyền truyền thuyết của anh rễ đó.”

Anh… rễ?

“Vũ Vũ, em gọi ai là anh rễ thế hả?”

“Lâm Mặc chứ ai, lễ nào anh ây không phải anh rễ sao, nhưng hai người đã đi khách sạn đã thuê phòng…”

Nhìn đôi mắt to ngây thơ vô tội của Có Vũ , Mạc Họa thật muốn bịt kín miệng cô bé lại, không phải, không phải, cậu mới không phải!

Lúc này hai mắt Cố Vũ sáng ngòi, lớn tiếng nói: “Chị Họa Họa chị xem, anh rễ tới rồi!”

Mạc Họa quay đầu, Lâm Mặc đi ra, cậu nhìn cô, đang đi tới hướng cô.

Tiếng “anh rể” kia của Cố Vũ cậu chắc đã nghe được, Mạc Họa đau đầu, vừa rồi cô thực sự nên bịt miệng Có Vũ lại.

“Vũ Vũ, chúng ta về nhà!” Mạc Họa không có các loại Lâm Mặc, trực tiếp kéo Có Vũ lên xe.

Đợi Lâm Mặc đi tới, chiếc xe sang trọng đã lái đi, rất rõ ràng Mạc Họa vân còn đang giận, không để ý tới cậu.

Trên xe.

Cố Vũ kỳ quái nhìn Mạc Họa: “Chị Họa Họa, chị cãi nhau với anh rễ đây Ti Mạc Họa nghiêm mặt nói: “Vũ Vũ, cậu ta không phải anh rê, đừng gọi lung tung.”

“Ah, em biết rồi.”

“Em biết cái gì?”

“Chị và anh rễ thực sự đã cãi nhau.”

“8 ` “Chị Họa Họa, ngày mai là cuối tuần, chúng ta lại đên 1949 chơi một chút đi!” Cô Vũ nói.

Mạc Họa không muốn đi, thế nhưng Cố Vũ trực tiếp nói với tài xé: “Đến 1949.”

Đến 1949, Mạc Họa và Cố Vũ lại ngồi ở vị trí văng vẻ kia, vị trí này tốt, vừa.

khiêm tốn, vừa có thể quan sát tất cả.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2849


Chương 2849:

“Chị Họa Họa, chị mau nhìn nơi đói”

Lúc này Cố Vũ hưng phần chỉ tay nói.

Mạc Họa theo ngón tay của Có Vũ nhìn lại, chỉ thầy trên quầy bar phía trước tụ tập vài thiếu nam thiếu nữ, nhạn sắc bọn họ cũng rất cao, khí chất còn có chút cao ngạo, vừa nhìn chính là biết ngay đám học giỏi.

“Chị Họa Họa, chị còn không biết Sao, mây người ‹ đó chính là học bá” ở chỗ chúng ta, đều là một đường cử đi học, bình thường bọn họ cũng không chơi với người thường, học bá chỉ chơi với học bá chơi, không ngờ bọn họ ở chỗ này ăn uông, em cũng nhìn một lần cHG thỏa.” Cô Vũ giới thiệu.

Học bá: n sinh xuất sắc.

Thì ra mấy người đó đều là học bá, thảo nào khí chất cao ngạo như vậy.

“Chị Họa Họa,” Lúc này Có Vũ lôi Mạc Họa một cái: “Chị mau nhìn, anh rê tới!”

Mạc Họa ngắng đầu, Lâm Mặc vào.

Lâm Mặc tới 194.

9 Song lúc này đây Lâm Mặc không phải tìm đến cô, mà là đi tới đám thiên tài kia.

Ngay từ đầu Mạc Họa đã nhìn ra những học bá kia đang chờ người rồi, thì ra bọn họ đang đợi Lâm Mặc.

Lâm Mặc vừa ra sân đã có người thoái vị rồi, cậu ngồi ở chủ vị, đám học sinh giỏi kia vây quanh cậu.

“Lâm Mặc, cậu rốt cục không giấu nữa rồi, có đôi khi tôi thật bội phục cậu, cả ngày xen lẫn với đám phàm phu tục tử kia, còn bị bọn nó khiêu khích.”

“Nghe nói cậu còn tham gia sát hạch của Nhất Trung, loại sát hạch dành cho thiếu nhi này cũng đáng cho cậu lãng phí:thời gian?”

Những thiên tài này học bá đều rất kiêu ngạo, chướng mất người thường, Cát Thành là vị nào, hoàn toàn không vào mắt của bọn cậu.

Lúc này một cô gái học bá xinh đẹp đã đi tói, rót cho Lâm Mặc một ly rượu: ‘Lâm Mặc, nghe nói cậu đang tán gái, cô gái kia tên là Mạc Họa, còn là hoa khôi Nhất Trung, thê nào, cậu tán đổ chưa?”

Lâm Mặc không nói gì, cậu cầm ly rượu lên, uông một hơi cạn sạch rượu bên trong.

“Các cậu mau nhìn, nơi đó là người nào, bên cạnh tiểu thiên kim Cô gia kia hình như là Mạc Họa!?” Lúc này có một học bá nhận ra Mạc Họa.

Lâm Mặc ngắng đầu, cậu ở trong góc nhỏ mờ tôi thây được Mạc Họa.

Mạc Họa vốn trời sinh là tiêu điểm thu hút ánh nhìn của mọi người, cô và Có Vũ mới vừa tan học đã tới rồi, đồng phục trên người cũng không thay, mặc đồng phục ở địa phương này ít nhiều có chút cầm ky, Mạc Họa ngoan ngoãn ngôi ở chỗ kia, đôi chân nhỏ khép cùng một chỗ, thực sự là thanh thuận có Thể bóp ra nước, nửa phút đã hấp dẫn mắt người khác.

“Tôi còn tưởng rằng Mạc Họa là một bình hoa, không ngờ bình hoa này lại có thể đẹp đên như vậy, xinh đẹp cũng là một loại thiên phú.”

“Lâm Mặc, nhìn Mạc Họa này rất đơn thuần nhỉ, cậu tán cô ta hẳn là dư dải!?”

“Lâm Mặc, ngươi không cua được cô ta nói rõ kỹ thuật cậu tệ, có muốn tôi dạy dỗ cậu hay không, tôi cam đoan dùng thời gian ba ngày là có thể cua được Mạc Họa.”

“Tôi nói có phải cậu cũng coi trọng Mạc Họa này rôi hay không, muốn tán tỉnh người ta?”

Mấy thiên tài học bá bắt đầu ồn ào, dù sao mỹ nhân giống như Mạc Họa như vậy rất hiếm thấy, những thiên tài này học bá cũng là người, còn là đàn ông, bọn họ cũng không thê chạy thoát sắc đẹp của Mạc Họa.

Lúc này “cạch” một tiếng, Lâm Mặc trực tiệp câm ly rượu trong tay dãn xuông quây bar, thanh âm nặng nê mà uy hiệp ây đã nhanh chóng làm cho tiêng ôn ào vừa rôi biên mật.

Mấy thiên tài học bá này nhìn nhau, không dám lại đánh chủ ý đến Mạc Họa, bởi vì h*m m**n chiêm hữu của Lâm Mặc với Mạc Họa quá mạnh mẽ, vừa rôi hàn khí trên người cậu toàn bộ bung ra, làm người ta kinh ngạc run sợ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2850


Chương 2850:

“Lâm Mặc, đừng giận mà, nào, tôi đút cậu uống \yI rượu.” Cô gái học bá kia xinh đẹp ngồi xuống trên đùi Lâm Mặc, một tay ôm cổ Lâm Mặc, một tay đút ly rượu tới bên môi Lâm Mặc.

Một màn mập mờ này làm cho Cố Vũ trọn to hai mặt: “Chị Họa Họa, chị xem, tình địch tới rồi, đoạt anh rễ với chị kìal”

Mạc Họa cũng nhìn thấy một màn này, cô gái học bá kia rất đẹp, ngũ quan khá tinh xảo, mặc trên người mặc chiếc . vậy Lolita đen, hiện tại cô ta ngôi ở trên đùi Lâm Mặc, đang đút Lâm Mặc uống rượu.

“Chị Họa Họa, cô gái học bá kia cũng là một thiên tài số học, lợi hại nhất chính là số học đó, giữa một đám học bá thiên tài khẳng định đều có điểm tương thích, chị Họa Họa cũng nên cân thận, đửng để cho người khác đoạt anh rễ đi, nhanh đi tới làm cho cô gái kia lăn xuồng đùi anh rể!” Có Vũ thở phì phò nói.

Trong lòng Mạc Họa có chút khó chịu, cảm giác này thật L giỏng như trước đây chứng kiến cậu và Triệu Hàm Hàm ở chung với nhau, giỗng như một tảng đá lớn đè ở trong lòng, buồn buôn, chua xót.

Cô gái học bá kia cũng là thiên tài chữ sô sao, cậu cũng là chữ số thiên tài, hai người thật đúng là xứng đôi.

Mà cô, số học kém nhất, lệch môn nghiêm trọng, cậu nhất định từng thầm chê cười côI Mạc Họa tức giận, vừa tức cậu lừa dối mình, về phương diện khác, cô có chút kinh sợ bất an, bởi vì, cô bắt đầu phát hiện Lâm Mặc cũng không phải đơn giản như bề ngoài, cô dường như cho tới bây giờ chưa từng chân chính hiểu cậu.

Cũng tỷ như hiện tại, cậu bị máy thiên tài học bá vờn quanh, điều này cũng, có thể chính là vòng tròn của cậu, thế nhưng cô cảm thây xa lạ.

“Vũ Vũ, chị hơi đau đầu, chúng ta trở vệ thôi.” Mạc Họa nói dối, cô muốn đi về, không muốn ở chỗ này.

“Chị Họa Họa, sao chị lại nhức đầu rồi, vậy chúng ta mau đi về, em gọi bác sĩ đến khám cho chị.” Cố Vũ lộ ra vẻ mặt lo lắng.

Hai cô bé nhanh chóng đứng dậy, rời khỏi nơi này.

Cô gái học bá ngồi trên đùi Lâm Mặc, bên môilà rượu cô ta đút tới, song, cậu không uông, cậu nhìn chăm chằm vào chỗ Mạc Họa, chẳng buồn liếc mắt đến cô gái học bá.

Tự tay, cậu trực tiếp đẩy cô gái học bá ra: “Cút, chớ phiền tôi!”

Cô gái học bá TP đò lại rồi, sắc mặt! rất khó nhìn: “…”

Những người khác cười nói: “Được rôi, tôi thây Lâm Mặc thật sự thích Mạc hoa khôi rồi, chứ không phải tán tỉnh vu vơ nữa, các cậu cần thận đi.”

“Lâm Mặc, tôi thầy hôm nay tâm tình cậu không tốt, có phải đã cãi nhau với Mạc hoa khôi rồi hay không?”

Cãi nhau?

Ừ, cô tức giận, không để ý tới cậu…

Lâm Mặc rót cho mình một chén rượu, uông một hơi cạn sạch.

“Lâm Mặc, cậu trước kia có phải chưa từng yêu đương đúng không, tôi tới dạy cậu, đâu giường cãi nhau cuôi giường hòa, cậu đi tới ôm Mạc hoa khôi rồi cưỡng hôn cô ây, con gái đều thích kiêu đó, không có gì là không giải quyết được.”

Kiss2 Cậu còn chưa từng chạm qua cô.

Kỳ thực cô với cậu đã ngủ chung hai lần rồi, cô chỉ nằm trong ngực của cậu, thế nhưng cậu sẽ không chạm vào cô, là luyễn tiếc, cũng là không dám.

Cậu không dám chạm vào.

Cậu sợ cô sẽ biết mặt mũi thực của cậu, biết cậu tỉ tiện.

Lậm Mặc để ly rượu xuống, trực tiếp cầm một bình rượu, ngửa đầu trực tiếp dốc xuống.

Chốc lát cậu đã uống ba bình rượu.

“Lâm Mặc, cậu uống nhiều rượu như vậy làm cái gì?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2851


Chương 2851:

Trong tròng mắt Đan Phượng kia nổi lên một vài thứ hắc ám, nóng rực rộn rạo: “Các cậu không phải đã nói rôi sao, bảo tôi đi cưỡng hôn cô ấy?”

Oa ah.

Có người huýt sáo một tiếng, xem ra sắp có trò hay để nhìn.

Cô gái học bá kia tức giận đến méo mặt, cô ta chủ động đưa lên Lâm Mặc cũng không muốn, cậu chỉ tâm tâm niệm niệm Mạc Họa kia.

“Nhưng là Lâm Mặc, cái này cùng ngươi uỗông rượu có quan hệ gì?”

Lâm Mặc buông bình rượu xuống, đứng lên: “Uống rượu thêm can đảm chứ gì, bằng không tôi làm sao dám làm chuyện điên cuông như vậy?”

Nói xong, Lâm Mặc liền đi, đuôi theo Mạc Họa rồi.

Vài học bá hai mặt nhìn nhau, bọn họ tuyệt đối hiểu rõ Lâm Mặc hơn những người đó, trong xương Lâm Mặc ngang tàng hơn bất luận kẻ nào, cho tới bây giờ chưa từng biết sợ, thế nhưng lúc này đi cưỡng hôn Mạc Họa, cậu lại muốn uống rượu đánh bạo?

Lâm Mặc mới vừa nói cái gì, cưỡng hôn Mạc Họa là chuyện điền cuồng nhất cậu từng làm.

“Lâm Mặc và Mạc hoa khôi hình như đã ở cùng nhau rất lâu rồi mà nhỉ!

Bọn họ còn chưa từng có gì sao?”

“Nhìn dáng vẻ của Lâm Mặc, nhất định là chưa từng…”

Không biết qua bao lâu, có người bật cười một tiếng: “Lâm Mặc thật sự thích Mạc Họa rồi, thích đến ngay cả hôn một cái cũng luyến tiếc.”

Mạc Họa và Cố Vũ đi ra quán bar, thế nhưng rất nhanh sau lưng truyền tới tiêng bước chân, có người đi theo.

Trái tìm Mạc Họa giật thót, như là có thần giao cách cảm, cô không cân quay đâu lại liền đoán được phía sau là Lâm Mặc, nhất định là cậu.

Cậu cùng ra đây làm gì?

Rượu cô gái học bá kia đút uống không ngon sao 2 Lúc này một chuỗi chuông điện thoại du dương vang lên, điện thoại của Có Vũ tới.

“Chị Họa Họa, em đi nhận điện thoại nha.” Cố Vũ cầm điện thoại di động đi qua một bên.

Mạc Họa tiếp tục đi về phía trước, tiêng bước chân sau lưng còn theo cô, Lâm Mặc một mực phía sau cô.

Mạc Họa nhìn thoáng qua cái bóng bên cạnh, phía sau cái bóng của cô có một thân ảnh anh tuần đi theo, thiếu niên hai tay đút trong túi quân, lặng yên theo sát cô.

Mạc Họa không để ý tới cậu, đi phần mình.

Lúc này một chiếc xe thể thao màu xanh nhạt chạy nhanh đến, dừng ở bên người Mạc Họa, một phú thị đại đeo kỉnh mát trượt cửa số xe xuống, huýt sáo một tiếng về phía Mạc Họa: “Em gái, đi đâu thê, anh đưa em đi.”

Mạc Họa chau mày, lúc này một cánh tay khoác lên trên vai cô, nhẹ nhàng ôm cô.

Mạc Họa ngắng đầu, là Lâm Mặc.

Lâm Mặc một tay đút trong túi quân, một tay ôm Mạc Họa, đôi mắt Đan Phượng nhàn nhạt liếc liếc mắt phú, nhị đại trong xe thê thao, sau đó nhấp đôi môi mỏng: “Đây là bạn gái tôi, anh muốn nói cái gì trực tiếp nói với tôi đi!”

Bạn gái?

Nghe hai chữ đó, phú nhị đại kia liền lái xe thể thao đi, thì ra là hoa đã có chủ.

Hai chữ “bạn gái” làm cho con ngươi Mạc Họa co rụt, cô không phải chập nhận cậu đơn phương tuyên bồ cô là bạn gái cậu, Mạc Họa thoát khỏi ngực cậu, lánh hai bước sang bên cạnh: “Lâm Mặc, tôi từ lúc nào thành bạn gái của cậu, cậu đừng có nói lung tung, phá hư thanh danh của tôi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2852


Chương 2852:

Lâm Mặc nhìn dáng vẻ cô chống cự tránh né, trong tròng mắt lóe lên một tia âm u, song cậu không biêu hiện ra ngoài, vẫn gió êm sóng lặng: “Mạc Họa, em bây giờ còn nói hai chữ “thanh danh” với tôi sao? Trước đó hai ngày gật đâu băng lòng cược, nói thăng sẽ hẹn hò với tôi là người nào?”

Nói đến chỗ này Mạc Họa đã nỗi giận, khi đó cậu diễn thật tốt, Oscar đã nợ cậu tượng vàng rồi! “Cái kia không tính!

“Không tính là em nói, trong lòng tôi, đây là chắc chắn, cho nên bây giờ em là Bế gái của tôi, em thuộc vệ tôi.”

Lâm Mặc bá đạo nói.

Khuôn mặt nhỏ nhắn Mạc Họa đỏ hồng, xâu hỗ: “Lâm Mặc, cậu chính là một tên lường gạt! Tôi không muôn nói chuyện với cậu!”

Nói xong, Mạc Họa nhắc chân định đi.

Lậm Mặc nhìn bóng lưng cô, ánh mắt trâm xuống.

Mạc Họa đi tìm Cố Vũ, Có Vũ đang ở đầu hẻm nghe điện thoại, cô vừa muốn đi tới, lúc này một bàn tay duỗi tới chế trụ cổ tay cô nhẹ nhàng kéo, trực tiếp kéo cô vào trong ngõ hẻm.

Trong ngõ hẻm rất tối, Mạc Họa vừa định thét lên, thế nhưng bàn tay lớn kia vươn tới che kín miệng cô.

“Đừng kêu.” Bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc thấp thuần.

Chỉ là giọng nói này so với càng thêm thấp hơn ngày thường, còn lộ ra khàn khàn nhàn nhạt, là giọng nói khàn khàn từ một cậu bé sang một người đàn ông trưởng thành, rất từ tính, cũng rât nguy hiểm.

Là Lâm Mặc.

Mạc Họa ngắng đầu nhìn Lâm Mặc, trong bóng tôi ánh mắt cậu nhìn cô nóng bỏng vô cùng, dường như đã xé đi ngụy trang, tr*n tr** nhìn cô chằm chăm.

Nhịp tim Mạc Họa đập mạnh, cô từ trước tới nay chưa từng gặp qua Lâm Mặc như vậy, rõ ràng cậu vẫn là cậu, nhưng lại dường như không phải cậu.

Cậu như vậy làm cô sợ.

“Đừng kêu, nhé?” Cậu lại lập lại một câu.

Mạc Họa nhanh chóng gật đầu, ý bảo mình sẽ không kêu loạn.

Lâm Mặc lúc này mới thả cô ra.

Vừa thoát được, Mạc Họa không nói không rằng, nhanh chân chạy.

Cô phải rời khỏi nơi này.

Trong ngõ hẻm tối như vậy, cậu nhìn cô chằm chằm như vậy, cũng làm cho cô nhận ra nguy hiểm.

Cô chỉ muốn rời khỏi nơi này.

Thê nhưng Lâm Mặc là ai, cậu đã trước một bước nhận ra cô có ý định chạy trốn, cho nên cậu vươn cánh tay dài bóp chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô kéo cô trở vê, sau đó buông lỏng đầy tới trên vách tường.

“Lâm Mặc, cậu làm cái gì, mau buông ra, không thì tôi sẽ kêu lên!” Mạc Họa vươn tay nhỏ bé đầy cậu ra.

Lâm Mặc không hề động một chút nào, thiêu niên đã ¡ giồng như một bức tường, trực tiếp vây thiêu nữ ở trong ngực mình: “Tôi không sợ, em cứ kêu đi, kêu rất nhiều người đều sẽ tói vây xem, đến lúc đó bọn họ đều sẽ biết…

em là của tôi!”

Như vậy vừa lúc làm thỏa mãn tâm ý của cậu, chuyện cô là của cậu sẽ lưu truyên ra, sẽ không có người đàn ông nào lại muôn cô.

Về sau, tên của cậu liền cả đời khắc vào trên người cô, làm cho cô vĩnh viên không thoát khỏi.

Mạc Họa vẫn không thể hoàn toàn đoán được cậu suy nghĩ cái gì, thế nhưng cậu không có ý tốt cô đã cảm nhận được, cô tức giận tột cùng, giơ tay lên tát lên khuôn mặt tuần tú ấy.

Chát.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2853


Chương 2853:

Tiếng tát tai thanh thúy vang lên, Lâm Mặc không tránh, cho cô đánh một bạt tai.

Ngón tay của Mạc Họa đều run rấy.

Lâm Mặc không có biểu cảm gì, trước đây cô cũng từng tát cậu, khí lực thiêu nữ chỉ bé tẹo như vậy, thanh thúy đánh vào trên mặt cậu, cậu không cảm thầy đau, ngược lại sinh ra vài phần mềm mại.

Có mấy người đàn ông có thể được Mạc Họa cô tát chứ?

Lâm Mặc xoay mặt lại, nhìn cô chằm chằm.

Ánh mắt của cậu lúc sáng lúc tối, tăng thêm ngụy hiểm, thế nhưng Mạc Họa không hồi hận, ai bảo cậu lưu manh như thế.

“Có đánh đau tay không?” Cậu đột nhiên nói một câu.

Cậu hỏi cô Có đánh đau tay không?

Mạc Họa mặc dù không hối hận đánh cậu, thế nhưng cô nghĩ cậu nhất định sẽ rất tức giận, không ngờ cậu không giận, còn hỏi cô có đánh đau tay không.

Lúc này Lâm Mặc liền cầm bàn tay đánh người của cô lên, cô đã đánh đỏ tay mình.

Thật con mẹ nó… đáng thương.

` Lâm Mặc cúi đầu, bờ môi mỏng liền rơi vào trên bàn tay nhỏ bé của cô.

Cậu hôn tay cô, hôn lòng bàn tay trước, sau đó hôn ngón tay trăng ngân của cô, hôn từng ngón mội.

Hàng mi Mạc Họa rung động, giống nhự “Chủ bướm kinh sợ bất an phe phầy đôi cánh của mình, cậu… cậu đang làm gì thế?

Cậu vậy mà lại hôn ngón tay của côi Môi cậu hơi lạnh, hôn lại nóng hồi, Mạc Họa cảm giác tay mình đã phỏng mật rôi.

Cô trong nháy mắt rút tay mình về.

Lâm Mặc ngắng đầu, nhìn cô: “Không cho hôn?”

Mạc Họa theo phản xạ có điều kiện giầu hai tay nhỏ bé ra phía sau mình: “Lâm Mặc, cậu có phải biên thái hay không!”

Ánh mắt Lâm Mặc từ đôi mắt to ươn ướt đó dời xuông, cuôi cùng rơi vào trên đôi môi đỏ mọng của cô, yết hầu nhô ra khẽ cuộn, cậu nói: “Vậy tôi hôn một nơi khác, được không?”

Cậu muốn làm gì?

Mạc Họa lui về phía sau, muốn chạy trồn, thế nhưng cộ đã quên cô tựa vào vách \ tường, rồi, lúc này trong tầm mắt tối sầm, thiếu niên anh tuần đột nhiên khom. lưng, hai bàn tay to nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đầu ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc bên quai hàm của cô, trực tiêp hôn lên môi cô.

Cậu hôn cô.

Đầu Mạc Họa trong nháy mắt chết máy, lập tức quên mắt suy nghĩ.

Cậu dám…

Mấy giây sau, Mạc Họa phản ứng lại, hai tay nhỏ bé chồng lên lông ngực Ag bắt đầu đầy nên đập: “Buông .. Lâm Mặc…

Cô phản kháng rất kịch liệt, Lâm Mặc lại cảm thây cô đang nũng niu, ngay cả tát cậu cũng giông như liếc mắt đưa tình, thê nhưng lúc này cô phản kháng rất hung, cả người giấy giụa trong lòng cậu.

Rất nhanh, cậu cảm thấy cần cô đau xót, thì ra móng tay của cô đã vạch ra một vết TIỆM ở cần cô cậu.

Chỉ mới hếu một cái đã như vậy, nếu như… nếu như về sau…

Cổ họng Lâm Mặc như lăn qua than lửa, không thể phủ nhận đau đón nơi cổ k*ch th*ch cậu, làm cho cậu máu nóng cuôn cuộn.

Giờ này khắc này cậu tưởng tượng rất nhiều rất nhiều rất nhiều hình ảnh u ám.

Lúc này có thứ ươn ướt chảy vào trong miệng của cậu, Mạc Họa khóc rôi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2854


Chương 2854:

Thấy cô khóc rồi, Lâm Mặc cứng đờ.

Cậu không ngờ sẽ làm cô khóc.

“Sao lại khóc?” Lâm Mặc chậm rãi buông cô ra, nhưng bàn tay to vận còn năm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Mạc Họa muốn đây. cậu ra, cậu còn không thấy ngại mà hỏi, cô vì sao khóc cậu không biết sao, đây chính là nụ hôn đầu của cô, cô cho tới bây giờ chưa từng nghĩ nụ hôn đầu của mình là bị thô bạo ngang ngược cưỡng hôn như vậy.

Đôi mắt trong vắt xinh đẹp của Mạc Họa bốc hơi lên hơi nước trong suốt, nước mắt kia không ngừng rơi xuống đập, cô nức nở nói: “Lâm Mặc, tôi Ị”

ghét cậu!

Lâm Mặc thấy cô khóc động lòng người, cái mũi nho nhỏ hông hông, viên mắt hồng hồng, cánh môi mới vừa rôi bị cậu hôn qua còn hơi rung động, mềm mại vô cùng.

Bàn tay của cậu đang cầm khuôn mặt nhỏ nhắn bạch ngọc của cô, không dám lộnxôn, lòng bàn tay đã chảy ra một lớp mồ hôi, vừa rồi cậu chỉ dán trên môi cô, chưa dám lộn xộn, đây là nụ hôn đầu của cô, cậu thì không phải ư?

Cậu cũng trúc trắc lo lắng, lần đầu tiên ở trên người một khuê nữ nêm được ái dục như vậy.

Vừa rồi ở trong quán rượu mượn rượu tăng thêm can đảm, cậu mới dám làm chuyện điên cuông như vậy.

Thây cậu nhìn cô chăm chăm, thiêu niên trầm lãng mà hung mãnh, trong đôi mắt còn dâng sắc đỏ mỏng, nhìn môi cô, lặng yên lại cần thận từng li từng tí thăm dò, hung mãnh lại có xung động muốn hôn cô một lần nữa, Mạc Họa nhanh chóng mở miệng: “Lâm Mặc, cậu còn dám hôn tôi, tôi sẽ không tha thứ cho cậu!”

Yêêt hâu Lâm Mặc khẽ trượt, lòng bàn tay thô to nhẹ nhàng giúp cô lau lệ trên mặt: “Em là bạn gái tôi, tôi hôn bạn gái tôi thì sao?”

Ai là bạn gái cậu, cậu đã làm sai còn lí lẽ hùng hồn như thế!

“Cho dù là bạn gái cậu, cậu có thể làm chuyện như vậy sao?” Mạc Họa hỏi ngược một câu.

Lâm Mặc cảm thấy buồn cười, cậu nhếch đôi môi mỏng, giọng nói khàn khàn: “Chứ không thì sao? Chứ không tôi muôn em làm bạn gái em làm cái gì, bạn gái không phải là dùng để làm những chuyện này sao?”

“…” Mạc Họa tuy đã từng học giáo dục giới tính, nhưng còn chưa tiệp xúc qua khái niệm tr*n tr** như vậy, cô tức đến toàn thân run rây, thì ra Ti lừa cô làm cậu bạn gái cũng là vì..

cái này…

Mạc Họa hận không thê căn cậu một cái, lúc này cô ngửi được mùi rượu nông nặc trên người cậu, vừa rôi cậu ở trong quán rượu uống rất nhiều rượu.

“Lâm Mặc, có phải cậu đã uống say rôi hay không? Cậu buông ra, tôi muốn về nhà, chờ ngươi tỉnh chúng ta bàn lại, tôi không muôn nói chuyện với một con quỷ say lướt khướt!”

“Tôi không say,” Lâm Mặc bá đạo vây cô ở trong ngực mình: “Mạc Họa, thừa nhận đi! Em cũng yêu thích tôi, đúng không?”

“Tôi không có!”

“Em có! Nếu như đổi thành cậu trai khác, em cũng sẽ đột nhiên tìm tới nhà cậu ta, quan tâm chị cậu ta sao?

Nếu như đổi thành cậu trai khác, em cũng sẽ yên tâm đồ mình nằm trong ngực cậu ta sưởi âm cho cậu ta sao?

Nếu như đổi thành những người con trai khác, em cũng sẽ bởi vì một kì sát hạch bằng lòng làm bạn gái của cậu ta sao? Mạc Họa, không thẻ, nguyên do bởi vì người đó là tôi, cho nên em mới làm như vậy, em thích tôi!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2855


Chương 2855:

Mạc Họa rất muốn che lỗ tai của mình không nghe, kỳ thực Có Vũ cũng đã nói cô đã thích Lâm Mặc rồi, lòng của cô rất loạn rất loạn.

“Mạc Họa, là em tự tìm, là em chủ động ; lao vào vòng tay tôi, em đang câu dẫn tôi! Em biết rõ mị lực của mình, biết rõ không có cậu trai nào có thể từ chối em, em còn tiếp cận tôi, ái muội với tôi, cho tôi hy vọng!”

“Được rồi Lâm Mặc, cậu đừng nói nữa! Không phải, không phải, tôi không muôn nghe†” Mạc Họa viên mắt đỏ bừng nhìn cậu chằm chằm, cô không phải, cô không có câu dẫn cậu, cũng không có chơi trò ái muội với cậu.

Cậu tại sao có thể dùng những thứ từ này với cô?

Lâm Mặc khép mi mắt lại, biết mình quá phận, cậu tự tay, dùng sức kéo cô vào trong ngực mình, sau đó buộc chặt cánh tay răn chắc, ôm cô thật chặt.

Cậu đột nhiên ôm lấy cô.

“Lâm Mặc, buông!” Mạc Họa dùng cả tay chân đá cậu ra.

Lâm Mặc không cảm thây đau, cậu chôn khuôn mặt tuần tú ở trong mái tóc cô, tham lam cọ xát cơ thể thơm mêm của cô: “Mạc Họa, xin lỗi, mới vừa rồi là tôi nói bậy bạ, tôi xin lỗi em, xin lỗi em.”

Cậu một hồi dùng ngôn ngữ đả kích cô, một hồi lại xin lỗi cô, rất loạn, Mạc Họa bị cậu ôm thở không. nổi: “Lâm Mặc, cậu buông trước, cậu uống say rôi..

“Mạc Họa, không phải em câu dẫn tôi, là tôi câu dẫn em được chưa? Mỗi một lần em xuất hiện đều làm cho tôi không dời mắt nỗi, tôi muốn mượn cơ’ hội phát sinh với em chút gì, tôi thích em gọi tên tôi, thích em nói ghét tôi, thích em đánh tôi, càng thích em năm trong lòng tôi.”

“Xin lỗi, xin lỗi là tôi lừa em, là tôi lừa em để cho em làm bạn gái tôi, bởi vì ngoại trừ lừa gạt, tôi không biết còn CÓ thể lấy chiều gì, tiểu công chúa của tôi, tôi đã khát vọng em rất lâu rôi, tôi không. biết nên như thế nào để có được em.”

“Tôi hôn em em khóc, là em cảm thấy uất ức sao? Tôi biết em uất ức, là do tôi không xứng với em.”

“Em không thích tôi, đôi với, em không thích tôi, là tôi, là tôi thích em, Mạc Họa, em biết tôi thích em đến mức nào không? Biết rõ là không thẻ, nhưng vân muôn có được, Mạc Họa, tôi yêu em.”

Cậu nói, Mạc Họa, tôi yêu em.

Đêm đó ở trong phòng học cậu đã từng dùng mười mây loại ngoại ngữ nói với cô câu “tôi yêu em” này, thê nhưng cậu không dùng tiêng Trung.

Hiện tại cậu ôm cô thật chặt, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, tiếng hô háp loạn nhịp dán bên bờ tai cô, từng lần một nói cho cô biết Mạc Họa, tôi yêu em.

Con ngươi Mạc Họa chọt co rút lại, càng thêm bắt an, cô không biết nên đôi mặt đáp lại lòï tỏ tình của cậu như thế nào.

“Lâm Mặc, cậu buông ra trước đi, tôi không muốn nghe cái này…” Mạc Họa dùng sức đầy cậu.

Hiện tại thân thể hai người dán nhau chặt chẽ, rất nhanh Mạc Họa đã nhận ra thân thê cậu khác thường, bởi vì có một thứ gì đó đụng tới cô.

Mạc Họa mật mây giây nhanh chóng ý thức được đây là cái gì, cô hít vào một ngụm khí lạnh, cả người giỗng như chim nhỏ đạp nước, vừa bài xích vừa chống cự: “Lâm Mặc!”

Lâm Mặc không. khống chế được chính mình, cô ở trong lòng cậu không ngừng vặn vẹo, ngày Ấy ở trong sơn động cậu cũng có phản ứng sinh lý, song cậu đã tránh cô, không đề cho cô chứng kiến.

Hiện tại cậu biết cô đã biết, cậu đầy cô tới trên vách tường, nói giọng khàn khàn: “Chớ lộn xôn!”

Mạc Họa chịu không nồi cái này: “Lâm Mặc, cậu đừng đụng vào tô, đi ra!”

Lâm Mặc đưa tay chống trên vách tường, cả người lui về sau một chút, không đụng vào cô, sợ cô phản cảm chán ghét.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2856


Chương 2856:

Viền mắt đỏ thắm khẽ khép lại rồi mở ra, cậu cưỡng chế đè Xuông nhiệt huyết sôi trào trong cơ thê: “Xin lỗi, tôi không phải cố ý, em đùng sợ, tôi sẽ không động tói em.”

“Tôi thực sự sẽ không động tới em, cho dù có tiếp tục khó chịu, tôi cũng chỉ sẽ giày vò mình, dù tôi giày vò mình đến chết, tôi cũng luyễn tiếc động tới em một cái.

Cậu đang nói cái gì?

Cậu lại đang nói máy lời mạnh bạo gì thế?

Mạc Họa không muốn nghe, không muôn nghe: “Lâm Mặc, đi ral”

Cô dùng sức đây ra, lân này Lâm Mặc không đứng vững, lui vê sau hai bước: “ầm” một tiếng, trực tiếp ngã ở trên mặt đất.

Cậu sao lại ngã xuống đất rồi?

Mạc Họa nhanh chóng ngồi xổm người xuông, vươn tay đây cậu hai cái: ‘Lâm Mặc, cậu nhanh đứng lên, có phải cậu lại đang giả vờ, lại muốn gạt tôi rồi đúng không?”

Lậm Mặc từ từ nhắm hai mắt, như là uông say đang ngủ, cậu nỉ non một cauU: Ghiiol?

Chị ơi?

Cậu khinh bạc cô sau đó lại gọi chị mình?

Mạc Họa đã biết, cậu thực sự đã uống Say, lúc chạy đến chỗ cô say khướt rôi, sợ räng ngày hôm sau tỉnh lại cậu ngay cả mình làm qua cái gì cũng không nhớ.

So đo gì với một kẻ say không biết trời đất chứ?

Mạc Họa căn đôi môi đỏ mọng một cái, vừa tức vừa buồn vừa giận, cô quyết định mặc kệ cậu, đề cậu nằm ở góc Xó xinh này đi!!

Mạc kiaa đứng dậy bỏ chạy.

Nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa, Lâm Mặc năm dưới đất chậm rãi mở mắt ra, cậu căn bản không say.

cũng không ngủ, ban nãy là cậu giả VỜ.

Nếu như không phải giả vờ, cậu không biết nên kết thúc như thế nào, về sau làm sao đối mặt với Mạc Họa rồi?

Tâm tư cô rất đơn thuần, vẫn dễ bị lừa như vậy!

Cậu đâu phải Say, cậu chỉ là mượn rượu làm một vài chuyện cậu vẫn rất muốn làm nhưng không dám làm.

Lâm Mặc giơ tay lên, che viền mắt đỏ thắm của mình.

Lâm Mặc về nhà, cậu nhanh chóng vào phòng tăm tăm nước lạnh.

Dòng nước lạnh băng: xối xuống bắp thịt cũng không thê giảm bớt xao động trong cơ thể cậu, cậu đầy đầu đêu là một màn ở đậu hẻm hôn cô kia, thời gian rất ngắn, chỉ vài giây, lòng bàn tay đầy mô hôi của cậu dán lên môi của cô, trong đôi mắt sáng trong hoảng sợ đang phóng đại ây hôn lên môi cô.

Miệng của cô rất ngọt.

Phía trên có mùi kẹo dâu, cũng có vị bánh kem.

Cậu từng ăn đồ cô ăn còn dư lại, cậu từng tưởng đồ cô ăn đã là rất ngọt rôi, hiện tại cậu mới phát hiện môi cô mới là ngọt nhát.

Lâm Mặc hơi khom lưng, một tay chống tường, một tay kia chán chường đi xuống với tới..

Sau một tiếng, Lâm Mặc mới đi ra khỏi phòng tắm, trong tròng r mắt thiếu niên nhuộm một lớp huyết sắc, đều là chán chường sau khi phóng thích d*c v*ng.

Cậu để trần nằm trên giường, đây cũng không phải là lần đầu tiên cậu giày vò mình như vậy, còn trẻ mới nếm thử t*nh d*c, cậu cảm thấy sớm muộn có một ngày cô gái tên Mạc Họa kia sẽ dằn vặt phá hủy cậu.

Lúc này một chuỗi chuông du dương vang lên, điện thoại của cậu.

Lâm Mặc câm điện thoại lên, nhìn cái tên nhún nhảy trên màn hình, mặt cậu không biến sắc đề điện thoại xuÔng, không nhận.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2857


Chương 2857:

Tiếng chuông điện thoại di động reo một lần lại một lần, Lâm Mặc lạnh lùng xoay người, hai mắt nhắm nghiên.

Sáng sớm hôm sau.

Lúc Lậm Mặc mở mắt ra trong phòng đã xuất hiện một người áo đen, người áo đen cung kính mở miệng nói: “Thiếu chủ.”

Lậm Mặc không có biểu cảm gì, tính cảnh giác của cậu vẫn rất cao dù là đang ngủ, thế nhưng tối hôm qua quá mệt mỏi, cậu ngủ rất say, đây không phải là dấu hiệu tốt gì.

Vén chăn lên xuống giường, Lâm Mặc đi vào trong phòng tăm rửa mặt, cậu không quay đâu, chỉ là mỏng lạnh khẽ động bờ môi: “Ai cho anh tới?”

Người áo đen nói: “Thiêu chủ, tôi hôm qua chủ tử gọi điện thoại cho ngài, ngài không nhận nên chủ tử rất lo lắng ngài nên để tôi tới. Thiếu chủ xin yên tâm, tôi tới vô hình đi vô tung, không ai biết cả, cũng không có ai sẽ biệt thân phận thật của thiêu chủ.”

Lâm Mặc bắt đầu đánh răng.

“Thiếu chủ, cô gái Lâm gia đó tiến hành rất thuận lợi, ước đoán lúc này cha con Trương gia bởi vì cái mỹ nhân kế mà đã xích mích, dựa theo phân phó của ngài, chúng tôi chỉ là đang âm thâm trợ giúp, ngày hôm nay cô gái Lâm gia đó có thê. rời đi, có được lấy cuộc sống mới rồi.’ Lâm Mặc ung dung đánh răng xong, sau đó dùng nước lạnh rửa mặt, cậu nhìn chính mình trong gương, gật đầu: “Để cho chị Lâm di thôi, về sau chị ấy đi đâu cũng không cân phải đi theo, chuyện cũ trước kìa cứ coi như một giâc mơ đi.”

Tất cả những gì Lâm Bát Nhiễm làm Lâm Mặc đều biết, chị sắp rời đi Lâm Mặc cũng biết, như vậy tôt, ngày hôm nay hãy mai táng cái tên “Lâm Bát Nhiễm” này điI Về sau, Lâm Bát Nhiễm đi đến đâu, biến thành người nào, đều sẽ không còn có ai biết, bao gồm cả cậu.

Ở trong mất Lâm Bát Nhiễm, cậu vĩnh viễn là em trai Lâm Mặc của cô là được.

Cái gì cũng không biết đối với cô mà nói mới là an toàn nhất.

“Vâng, thiêu chủ.” Lúc này ánh mắt người áo đen do dự: “Còn nữa thiếu chủ, lân này chủ tử bảo tôi qua đây hỏi ngài một chút, chuyện Lan Lâu Công Chúa Mạc Họa đã tiền triển như thê nào?”

Lâm Mặc dùng khăn mặt lau mặt, nghe được cái tên “Mạc Họa” này, cậu ném khăn mặt vào trên đài rửa mặt, qương mặt tuần tú đã dâng lên một tâng không vui.

Người áo đen bắt đầu đồ mò hôi lạnh: “Thiệu chủ, chủ tử cũng không phải là muốn tới hỏi ngài, ý của chủ tử là…

là… thời gian cho chúng ta đã không còn nhiều lắm, cha mẹ của Lan Lâu Công Chúa Mạc Họa Mạc Tuân và Lê Hương đều không phải là người phàm, anh cả của cô ây Mạc Thân Dịch còn có vị hôn phu La Sâm Vương Tử đều là người tâm tư kín đáo, có quyền cao chức trọng. Máy năm nay bọn họ liên thủ hình thành thế chân vạc, mà Giao Nhân Quốc chúng ta nhiều năm trước đã bị bọn họ đánh tổn thương nguyên khí nặng nề, phải lang thang khắp nơi. Năm đó Công ( Chúa đã đóc hệt toàn lực rong huyết sinh ra thiếu chủ, chính là ủy thác thiếu chủ trọng trách phục quốc, đây là của sứ mệnh và trách nhiệm của ngài, thành thật không thể bởi vì một Mạc Họa mà nhiều loạn tâm trí.”

Khuôn mặt tuần tú kia của Lâm Mặc đã không có chút rung động nào, dáng vẻ bí hiểm khiến người ta không nhìn thấu cậu.

Không sai, cậu chính là thiếu chủ của Giao Nhân Quôc.

Cuộc hỗn chiên năm đó, Mạc Tử Tiên mạnh mẽ nghịch thiên cải mệnh Tút ra Hiên Viên Kiêm, lấy thân mình đổi lầy hiện tại của Lan Lâu, tặng cho Lê Hương một hồi thịnh thế, sau đó dưới sự công kích của nhóm Mạc Tuân, Giao Nhân Quốc đã tan biến, con của Mạc Tuân Mạc Thần Dịch chẳng mấy chốc đã nổi danh khắp thiên hạ, tiệp. quản chính quyền Thượng Quan, quân lâm thiên hạ, mây năm nay. lại có La Sâm vương thất ủng hộ và liên minh, tạo thế chân vạc, kẹp chặt Giao Nhân Quốc kéo dài hơi tàn.

Làm tân Lan Lâu Công Chủ, đám cưới của Mạc Họa cùng La Sâm Vương Tử là sứ mệnh của cô, bởi vì thiên hạ thịnh thế bây giờ là hai đời người thậm chí là mây đời người dùng máu tươi đồi lẫy, cô không có tư cách tùy hứng, cũng không có quyên lựa chọn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2858


Chương 2858:

Thế nhưng, Mạc Họa lại là người được tât cả mọi người cưng chiêu, hiện tại cô còn quá nhỏ nên mọi người vẫn thương yêu, còn không hiệu trách nhiệm trên vai, còn không hiểu gốc rễ sâu xa của quyền lợi, càng không giỗng như cha mẹ cô từng ngửi qua mùi máu tươi, không mất đi chí thân, cho nên, cái này vừa lúc cho cơ hội Giao Nhân Quốc xông vào kẽ hở.

Lâm Mặc, vì Mạc Họa mà đến.

“Thiếu chủ, chủ tử rất lo lắng cho ngài, bởi vì gân đây ngài không liên lạc với chủ tử, Lan Lâu Công Chúa Mạc Họa tính tình ngây thơ, rất dễ bị lừa, thế nhưng thiếu chủ ngài cũng là tuôi ngựa non háu đá, chủ tử cũng sợ thiếu chủ ở trong tình thế thật thật giả giả để tim mình lạc lối.”

“Chủ tử muốn cho thiếu chủ một kế hoạch nhanh hon, hiện tại Mạc Họa đang ở bên tay ngài, dễ như trở bàn tay, phá hư đám cưới cũng trong một một ý niệm của thiếu chủ ngài.”

“Chủ tử nói, mối thâm cừu biển máu diệt quốc đã đã định trước ngăn cách thiệu chủ không cưới được Mạc Họa, ngay cả làm träc phi cũng không được, nhưng nêu như thiêu chủ thật SỰ. thích Mạc Họa, sau này cũng có thể đề Mạc Họa làm hầu gái làm ấm giường cho ngài đến lúc đó muốn chơi thế nào toàn bộ đều nghe thiếu chủ.”

Năm đó Giao Nhân Quốc Công Chúa bị Lê Hương suất lĩnh Lang Chỉ Thiết ky đâm xuyên qua lồng ngực, chết ngay tại chỗ, thê nhưng mọi người không biết là, Giao Nhân Công Chúa có chị em sinh đôi, một vị Công Chúa khác sinh ra Lâm Mặc sau đó bị rong huyết chết.

Tất cả mọi người đều cho là Giao Nhân đã bị diệt, tất cả mọi người không biết Giao. Nhân còn có một mạch vẫn còn tồn tại, đó chính là thiêu chủ Lâm Mặc.

Lâm Mặc khép rồi mở mắt, sau đó nói: “Tôi biết rồi.”

Người áo đen yên tâm, trăm năm trước tổ tiên Lan Lâu đã từng lưu lại tiên đoán, Lan Lâu có nữ, tuyệt diễm thiên hạ, kỳ thực trăm năm trước tổ tiên Giao Nhân cũng từng lưu lại một tiên đoán, tiên đoán răng Giao Nhân Quốc sau khi chết sẽ sinh ra đệ nhất thiếu chủ, vị thiếu chủ này là kiếp nạn của Lan Lâu.

Vận mệnh đã chú định, Lâm Mặc chính là tình kiếp mà cuộc đời này Mạc Họa không trồn khỏi.

Cho nên Lâm Mặc lúc sinh ra đời đã gánh vác toàn bộ hy vọng của Giao Nhân Quốc, đương nhiên Lâm Mặc cũng chưa từng làm ai thất vọng, cậu thận trọng, bày mưu nghĩ kê, thực hiện từng kế hoạch đều rất hoàn mỹ, cậu là thiều chủ cường đại nhát.

Lúc này tiếng đập cửa “cốc cốc cốc”

vang lên, bên ngoài truyền đến thanh âm lo lắng của Ngô Trạch Vũ: “A Mặc!

A Mặc, mở cửa nhanh, không xong rồi, chị đã xảy ra chuyện!”

Kế hoạch, đúng hạn tới.

Lâm Mặc liếc người áo đen kia.

Người áo đen cung kính gật đầu, sau đó như ma quỷ biên mắt trong căn phòng này, cứ như chưa từng tới bao giờ.

Lâm Mặc đi tới mở cửa: “Xảy ra chuyện gì?”

“A Mặc,” Ngô Trạch Vũ kéo lại Lâm Mặc, th* d*c nói: “A Mặc, cậu phải bình tĩnh, chị đã xảy ra chuyện, chị biến mắt không thây đâu nữa!”

Lâm Bát Nhiễm xảy ra chuyện tin tức rất nhanh thì truyền ra, Mạc Họa ngồi ở trong phòng học chợt nghe nói.

Vưu Linh kích động nói: “Họa Họa, lẽ nào cậu vận chưa nghe nói sao, chị Lâm Bất Nhiễm Lâm gia đã xảy ra chuyện!”

Chị Lâm đã xảy ra chuyện?

Mạc Họa lộp bộp giật mình: “Linh Linh, chị Lâm xảy ra chuyện gì?”

“Tớ nghe nói đó, nghe nói cha con Trương gia vì Lầm Bát Nhiễm trở mặt thành thù, hai người Xung Quan giận dữ vì hỏng nhan, vì tranh đoạt Lâm Bất Nhiễm mà máu nhuộm bên tàu.”

Vưu Linh sinh động như thật nói.

Cái gì?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2859


Chương 2859:

Cha con Trương gia vì tranh đoạt chị Lâm mà trở mặt thành thù, máu nhuộm bến tàu?

“Nghe nói hôm nay Trương Hàn muốn dẫn Lâm Bất Nhiễm rời đi, thế nhưng bố Trương Hàn không biết từ lúc nào cũng xem trọng Lâm Bất Nhiễm, len lén nghĩ cách mang Lâm Bát Nhiễm đi, thề nhưng trên bến tàu bị Trương Hàn phát hiện, Trương Hàn trực tiếp nỗ đạn bắn cha mình, cha hắn liền chết tại chỗ.”

Bồ Trương Hàn chết rồi?

Trương Hàn bắn chết bố mình?

Tuy Mạc Họa cũng không có ở hiện trường, thế nhưng cô đã cảm thấy cảnh tượng kinh hoàng ở bến tàu.

Trương Hàn tên đó, trời sinh ngang bướng kết thúc, thủ đoạn hung ác cực đoan, thế nhưng đích thân hắn kết thúc cha của mình, đây là điều khiến người ta khiếp sợ.

Đều nói Trương Hàn là một tiểu ác ma, lời này một chút cũng không giả.

Mạc Họa đối không có chút hứng thú nào với cha con Trương gia, cô lo lắng chính là Lâm Bất Nhiễm: “Linh Linh, bây giờ chị Lâm đang ở nơi nào, có bị thương không?”

Mạc Họa thực sự lo lắng cho Lâm Bắt Nhiễm, sự phẫn nộ của Trương Hàn có thể tưởng tượng được, hăn đã bắn chết cha mình, kế tiếp sẽ xử lý Lâm Bát Nhiễm.

Con người Trương Hàn, trước đây vì có được Lâm Bất Nhiễm, trước bán Lâm Bát Nhiễm vào 1949, lại khiến người ta chặt đút đùi phải của Lâm Bắt Nhiệm, vô cùng tàn nhẫn, lần này Lâm Bất Nhiễm tư thông với cha mình, nếu như cô ấy rơi vào trong tay Trương Hàn, khẳng định sống không bằng chết.

“Họa Họa, Lâm Bát Nhiễm biến mất rôi.

“Biến mắt?”

“Đúng vậy, nghe nói trên đường cha con Trương gia bắn nhau Lâm Bất Nhiễm đã biên mát, hiện tại Trương Hàn đang tìm kiếm Lâm Bất Nhiễm khắp mọi nơ, đến nay vẫn chưa có tin tức.

Dây thần kinh căng thẳng của Mạc Họa rột cục đã giãn ra, biến mát là tốt rồi, biên mát là tốt rồi, chị Lâm, mau mau chạy! Đừng trở lại nữa, ngàn vạn lân đừng đề Trương Hàn bắt được.

Nếu có một ngày Trương Hàn bắt được Lâm Bất Nhiễm, như vậy chuỗi ngày địa ngục sẽ bắt đầu.

Mạc Họa bình tĩnh lại, cô cảm thây tât cả mọi thứ hôm nay không bình thường, ‘giống như là chị Lâm tận lực sắp xếp vậy, lẽ nào đây là kế hoạch của chị Lâm sao?

Chị Lâm là một cô gái ngoài mêm trong cứng, trong cô ân giầu năng lượng to lớn, nêu như đây là kê.

hoạch của cô, vậy chị Lâm đã tắm lửa trùng sinh, mặc kệ Chị Lâm bây giờ đang ở nơi nào, cô sẽ tự mình sông rât tôt.

E rằng hai năm sau, năm năm sau, mười năm sau, đợi đến khi cô gặp lại chị Lâm, sẽ không nhận ra được chị ấy nữa.

Lúc này Mạc Họa đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, đó chính là… Lâm Mặc đâu?

Chị Lâm đột nhiên biến mắt, cậu có biết không, đau buồn không?

Trương Hàn tên ma quỷ kia có thê giận chó đánh mèo lên trên Lâm Mặc hay không, cậu có nguy hiệm hay không?

Mạc Họa quay đầu, nhìn về phía chỗ ngôi Lâm Mặc.

Chỗ ngồi trống không, ngày hôm nay Lâm Mặc chưa tới.

“Họa Họa, chị Lâm thực sự rất lợi hại, bốn năm trước Trương Hàn Lâm Mặc vì chị ấy máu nhuộm 1949, bốn năm sau cha con Trương gia vì chị ấy máu nhuộm bến tàu, đây quả thực là sông thành người phụ nữ chúng ta rất muôn trở thành, trở thành truyền thuyết rồi. Tớ đã bắt đầu ngưỡng mộ chị ây rồi… Này, Họa Họa, cậu đang nhìn gì thế?”

Mạc Họa nhanh chóng quay đầu: “Không nhìn gì cả.”

“Ah tớ biết rồi, Họa Họa cậu đang nhìn Lâm Mặc chứ gì!?” Vưu Linh mập mờ liếc mắt.

“Không thể nào, tớ đi vệ sinh.” Mạc Họa nhân cơ hội chạy ra ngoài.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2860


Chương 2860:

Đi ở hành lang gấp, Mạc Họa có chút tâm thần không yên, hiện tại đầy đầu cô đều là Lâm Mặc, cô thừa nhận cô hiện tại rất lo lắng cho cậu.

Mạc Họa hơi tức giận, lần này là giận mình, cô quá không có ý chí tiên thủ rôi, cậu lừa cô rôi đùa giỡn cô, nhưng cô vẫn nhớ đến cậu.

Mạc Họa dựa lưng vào tường, cô nhớ tới đầu hẻm mờ tôi đêm qua, nhiệt độ cơ thể nóng rực ấy, hô hấp loạn nhịp ấy, còn có nụ hôn ây…

Cậu dùng lực ôm cô, khàn khàn nói với cô Mạc Họa, tôi yêu em.

Mạc Họa nhắm hai mắt, cô gắt gạo siết nắm tay sau đó mở ra, lại siêt thừa nhận đi! Mạc Họa, cô cũng thích cậu ấy, cô thích Lâm Mặc.

Mạc Họa thích Lâm Mặc.

Nhà cũ Trương gia.

Căn nhà yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có, bên trong người hầu không dám thở mạnh một tiêng, bầu không khí nặng nê đến kiềm nén, ngay cả thở cũng khó khăn.

Chát.

Trương lão gia tử dùng sức cho Trương Hàn một bạt tai.

Trương Hàn đứng nghiêm ở trong Ặ phòng khách, hắn mặc áo trắng quân đen, quân tây nhét vào ủng da đen, đẹp trai lạnh lùng, rất giống một quân phiệt quý tộc bước ra từ TY.

Hiện tại trên áo sơ mi trắng hắn đều là máu, là máu của cha hắn.

Một bạt tai này của lão gia tử rất dùng sức, Trương Hàn bị đánh trật cả mặt, thế nhưng mặt hắn không chút thay đổi, chậm rãi xoay mặt lại, hắn giơ tay lầy mu bàn tay lau khóe môi, hắn bị đánh chảy máu.

Đầu lưỡi đỉnh hàm phải một cái, hắn cất lời: “Đánh xong chưa? Tôi còn có việc, đi vê trước.”

“Nghịch tử, mày đứng lại đó cho taol hi gấp gáp trở về như vậy làm cái gì?

“Ah,” Trương Hàn nhếch khóe môi lên một đường vòng cung tự tiêu phi tiêu, trong tròng mát âm u đáng. sợ: “Tôi muốn tìm Lâm Bát Nhiễm.”

Lâm Bắt Nhiễm chạy rồi, hắn phải tìm Lâm Bắt Nhiễm về!

Lão gia tử tức giận đến méo cả râu, chỉ vào Trương Hàn măng: “Lâm Bắt Nhiễm Lâm Bắt Nhiễm, mày bây giờ còn nghĩ đến con kia, bởi VÌ con kia, bốn năm trước mày bị thằng nhóc Lâm gia đâm một đao, suýt chút nữa bỏ mạng, vì nó, mày tự tay bắn bố mày, trực tiếp bắn chết bộ mày, tao hỏi mày, mày tìm được con đó sau đó xử trí thế nào?”

Trương Hàn đứng thẳng tắp, giống như một gốc cây thanh tùng, tuy trong xương hán hung tàn, nhưng hán xuât thân cao quý, công tử quý tộc của danh môn thê gia, nâng tay nhắc.

chân đều lộ ra kiêu ngạo bễ nghễ và quý khí.

Đối mặt với lão gia tử chát vấn, Trương Hàn không nói gì.

“Lễ nào bây giờ mày còn không có nhìn ra được sao, đây hết thảy đều là kế hoạch của Lâm Bât Nhiễm, nó noi theo Điêu Thiền cô đại, lợi dụng mỹ nhân kế làm cha con chúng mày tương tàn, sau đó nó nhân cơ hội chạy trốn, người phụ nữ như thế, đối với mày không có một chút thật tình!”

Trương Hàn nhấp môi mỏng một cái: “TỔIGI:.

Hắn bỏ đi.

Thái độ phách lối như vậy không thể nghỉ ngờ Mã lửa cháy đô thêm dâu, lão gia tử trực tiếp rút ra một cây roi da: *xoát” một tiếng quất xuống lưng Trương Hàn.

Ao sơ mi trăng sau lưng Trương Hàn trong nháy mất nứt ra rồi một đường may, một roi này làm cho hắn da tróc thịt bong, áo sơ mi trắng nhanh chóng nhuộm đỏ.

“Thiếu gia!” Thủ hạ lúc này tiến lên.

“Làm cái gì? Chúng mày phản thiên hay sao, hiện tại trong mắt chúng mày chỉ có thiệu gia, không có lão già tiöi rôi đúng không?” Lão gia tử giận dữ nhìn những thủ hạ kia của Trương Hàn.

Những thủ hạ này rât sớm đã theo Trương Hàn rôi, thân thủ cực cao, lại trung thành, lúc này cũng được chọn theo Trương Hàn đi Tây Bộ, chỉ nghe lời mỗi Trương Hàn, thê những lão gia tử hiện tại tạo áp lực xuông, những thủ hạ này khó xử.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2861


Chương 2861:

“Lão gia tử, chúng tôi không dám, nhưng xin ngài thủ hạ lưu tình, tình hình chiên đâu Tây Bộ có nguy cơ, ngài câm roi da dùng gia pháp như Vậy sợ răng sẽ làm bị thương thân thê thiêu gia…”

Lão gia. tử hừ một tiếng: “Nó là cháu tao, ngày hôm nay tao chính là để cho chúng mày phải nhớ kỹ, hết thảy những gì nó có đêu là tao cho, cái nhà này là tao làm chủ!”

Nói xong, lão gia tử lại quơ roi da hung hăng quất tới trên lưng Trương Hàn.

Chát.

Tiếng da tróc thịt bong khiến người ta tê cả da đầu.

“Thiếu gia…” Thủ hạ còn muốn nói.

Thế nhưng lúc này Trương Hàn ngắng đầu, liếc những thủ hạ kia.

Thủ hạ nhanh chóng im bặt, ở lại tại chỗ đợi mệnh.

Cơn giận lão gia tử còn chưa tiêu tan, tuy là lão cũng chướng mắt thằng con trai bất tài vô dụng của mình, nhưng dù sao cũng là con trai mình, hiện tại cháu trai giêt con trai, toàn bộ Trương gia bị một người phụ nữ làm thành như vậy, quả thực thành trò cười.

Chát chát chát.

Lão gia tử lại quât Trương Hàn mây cái: “Mày cái thăng nghịch tử này, tao biệt cánh bây giờ mày cứng cáp rồi, ngay cả tao cũng không dạy được, thi thê cha mày vân còn ở trong bệnh viện, mày còn chẳng. buồn liếc mắt đến, tâm tâm niệm niệm đều là trở về tìm Lâm Bất Nhiễm kia”

“Trương gia Cchúng ta không phải là cái nôi sinh ra kẻ sỉ tình, phụ nữ chỉ là tiêu khiển, tao trước kia đã dạy mày thể nào, cái thằng ngu như mảy kết quả là lại bị một con nhóc đùa bốn!”

Lão gia tử quất năm sáu cái nữa, dù sao lão đã lớn tuổi, trong chốc lát đã mệt thở hồn hến, tay cũng không nhắc lên được, lão ngừng tay.

Quản gia tiến lên thận trọng khuyên nhủ: “Lão gia tử, đừng tức giận, cần thận hại đên thân thể, tôi thây thiếu gia đã bị giáo huấn, coi như xong đi ạ Lão gia tử nhìn Trương Hàn, phía sau lưng Trương Hàn bị đánh đến da tróc thịt bong, da thịt nứt toác lộ ra thịt đỏ tươi bên trong, máu không ngừng chảy ra nhiễm đỏ cả chiễc áo sơmi, bị thương không nhẹ.

Lão gia tử nhật thời có chút mềm lòng, lân này lão xuông tay độc ác, nhưng dù sao cũng là cháu trai mình thương yêu nhất, là thịt trong tim mình, về sau tương lai Trương gia đều buộc ở trên người hắn.

“Mày biết sai rồi sao?” Lão gia tử lạnh giọng hỏi, cũng là hạ bậc thang cho Trương Hàn.

Mặt Trương Hàn không chút thay đổi, trong quá trình hản bị đánh không. hề tâm tình sóng lớn, mí mắt tuần mỹ nhẹ nhàng phát động, hắn nhìn về phía lão gia tử: “Đánh xong chưa?

Vậy tôi đi về trước.”

Trương Hàn bỏ đi.

Lão gia tử suýt chút nữa không thở thông, lão tưởng cho Trương Hàn một bậc thang thì hắn sẽ nghe lời, nào ngờ hắn vân phách lôi điên cuông như vậy: “Cái thăng nghịch tử kia, mày đứng lại cho taol”

Trương Hàn khẽ dừng một chút, thân hình cao lớn thẳng tắp ở cửa chậm rãi quay lại, từ trên cao nhìn xuông lão gia tử đang thở hồn hền: “Đánh cũng đánh rôi, măng cũng măng rô, tôi cũng nhận rôi, nêu như ông nội dây dưa tiệp nữa, cũng không có ý nghĩa, dù sao tôi đã hệt kiên nhân với ông.”

“…” Lão gia tử khiệp sợ nhìn Trương Hàn, trong khoảng. thời gian ngắn cũng không biệt nói gì, lão đưa ngón tay ra chỉ vào Trương Hàn, đầu ngón tay đều run rẫy: “Mày… mày…

“Tiết kiệm một chút khí lực, bảo trọng thân thể đi! Ống r nội, tôi chúc ông sống lâu trăm tuổi.” Bỏ lại một câu nói như vậy, Trương Hàn mang theo thủ hạ nghênh ngang mà đi.

Sắc mặt Lão gia tử bắt đầu trướng hồng, phản thiên, thực sự là phản thiên, thăng nghịch tử này thực sự là một thân phản nghịch, không ai có thê quản giáo được hắn!

Trương Hàn dẫn theo người ra nhà cũ, lúc này thủ hạ khoác áo khoác đen lên trên vai hắn, thấp giọng báo cáo: “đông gia, chúng ta đã lật tung toàn bộ thành phó, vẫn là không tìm được Lâm Bắt Nhiễm, Lâm Bắt Nhiễm chắc là… đã rời khỏi nơi này.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2862


Chương 2862:

Đôi tròng mắt kia Trương Hàn đen như mực nước, bên trong bao phủ hẻm vực sâu: thẳm u ám đáng sợ, Lâm Bất Nhiễm… hắn ở trong lòng, một lần lại một lần lập lại tên này, tốt, tốt lắm, lân này cô chơi thật là đẹp!

Lúc này bước chân Trương Hàn dừng lại, bởi vì hắn ở phía trước thầy được một người, là Lâm Mặc.

Lâm Mặc tới.

Thiêu niên một mình đên đây, hiện tại đứng ở dưới đèn đường phô lớn, hai tay cậu đút trong túi quân, nhẹ nhàng tựa vào cột đèn, ánh trăng mông lung càng tô điểm thêm cho cậu vài phân lạnh lùng thần bí.

“Các anh ở lại đây.” Trương Hàn để cho thủ hạ đứng ở tại chỗ, hắn đi tới bên cạnh Lâm Mặc.

Hai người bôn mất nhìn nhau, Trương Hàn câu môi mỏng một cái: “Chuyện chị cậu rời đi cậu đã biết trước?”

Lâm Mặc gật đầu: “Ừ.”

Trương Hàn nhướng mày, không hề bât ngờ, người thiếu niên trước mắt này bí hiểm, cũng không phải đơn giản như mặt ngoài: “Vậy chị cậu bây giờ đang ở nơi nào cậu biết không?”

Lâm Mặc lắc đầu: “Không biết.”

Trương Hàn liêm đôi môi mỏng khô ráo của mình một chút, thật sự bật cười, hắn cười rộ lên lộ ra hàm răng trắng đáng sợ, tiễn lên một bước, hăn che ở bên tai Lâm Mặc thấp giọng nói: “Nếu có một ngày gặp lại cô ta, bảo cô ta nâp, cho kỹ, ngàn vạn lần đừng để tôi bắt được.”

Nói xong, Trương Hàn xoay người rời đi.

Lâm Mặc không nói thêm gì, cậu lẳng lặng nhìn Trương Hàn lên xe, biến mất trong tâm mặt của mình.

Trên xe.

“Thiếu gia, vừa rồi ở trong biệt thự phát hiện, Lâm Bất Nhiễm để lại một thứ cho anh.” Thủ hạ giao một phong thư kín gió cho Trương Hàn.

Lậm Bất Nhiễm đề lại một vật cho hắn.

Trương Hàn vươn tay, nhận lấy túi phong thư đó, sau đó mở ra, bên trong có một tắm hình rót ra.

Trong hình là Lâm Bất Nhiễm và bố Trương Hàn, hai người năm trên giường lớn khách sạn, Lâm Bất Nhiễm bị bó Trương Hàn ôm chặt trong ngực.

Phía dưới ảnh chụp còn kèm một hàng chữ nhỏ xinh đẹp, là Lâm Bất Nhiễm viết đừng quá nhớ đến tôi!

Trương Hàn xem đi xem lại ảnh chụp và dòng chữ nhỏ này, thẳng đến viễn mắt sung huyết, trong lông ngực có gì đó đang cuồn cuộn, rất nhanh phốc một tiêng, hắn trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

“Thiếu gia!” Thủ hạ kinh hãi.

Trương Hàn mặt không chút thay đổi: “xoát xoát” hai cái hắn trực tiêp xé ảnh chụp Lâm Bất Nhiễm, cho dù em có chạy trốn tới chân trời góc biển, tôixiều sẽ bắt em trở vèÌ Chuyện Trương gia nhanh chóng được giải quyết, bỗ Trương Hàn hạ táng, Trương Hàn lên đường đến Tây Bộ Hoa Tây, rời khỏi nơi này, tất cả lời ong tiếng ve đều bị trần áp xuống, từ từ bị lãng quên.

Mạc Họa vẫn chú ý chuyện này, mãi đến khi tất cả gió êm sóng lặng, Lâm Mặc cũng không trở lại trường học.

Từ sau khi chị Lâm biến mắt, cô cũng chưa từng gặp lại cậu.

Cũng chính là từ đêm đó, hai người không còn gặp mặt.

Nhưng, cuộc thi lập trình đó sắp bắt đâu rồi.

Vưu Linh nói: “Họa Họa, Lâm Mặc có phải nghỉ học rồi không, chị Lâm biến mật chắc là quá đả kích với cậu ây, cậu ây cũng không muốn đi học, nhưng cuộc thi lập trình thì phải làm sao bây giờ, cậu ấy chính là đại diện cho Nhất Trung chúng ta xuất chiên cơ mà.”

Mạc Họa khẽ chau hàng mày thanh tú, cô cũng biết tính gấp gáp của cuộc thi lập trình, nhưng theo như tính tình của cậu, chắc là không muốn tham gia.

Mấy ngày nay cậu đang làm gì?

Cậu có khỏe không?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2863


Chương 2863:

Mạc Họa tâm loạn như ma, lo lắng cho cậu, thê nhưng bảo cô lấy điện thoại ra chủ động liên hệ cậu, cô thật sự không làm được.

Tan học, Mạc Họa đi ra khỏi sân trường, lúc này một người đâm đầu ởi tới, là bạn của Lâm Mặc, Ngô Trạch Vũ.

“Mạc hoa khôi.” Ngô Trạch Vũ gọi cô lại.

Mạc Họa dừng bước lại: “Chào cậu.”

“Mạc hoa khôi, A Mặc đã rất nhiều ngày không đi học, cô không lo lắng cho cậu ây sao?”

“Cậu ấy… đã sắp là một người trưởng thành rồi, nên biệt mình đang làm những gì, tôi lo lắng cũng vô ích.” Mạc Họa khâu thị tâm phi nói.

“Nhưng chị Lâm biến mắt, không biết hiện tại đang ở nơi nào, có mạnh khỏe hay không, A Mặc từ nhỏ đã sống nương tựa với chị, chị ấy là thân nhân duy nhất của cậu ấy trên đòi này, hiện tại chị ây bỏ cậu đi, cậu ấy chắc đang đau khô lắm.”

Trái tim Mạc Họa tê rần, như là bị ong mật chích vào, đúng vậy, cậu hẳn đang đau khỏ.

“Mạc hoa khôi, chị đã đi rôi, A Mặc không ở nhà, mây ngày này A Mặc vận luôn ở trong quán bar uông rượu, uống đến váng đầu váng óc, tôi sợ, tiệp tục như vậy nữa thân thể cậu ấy sẽ không chịu được.”

“Cái gì, cậu ấy vẫn luôn ở trong quán bar uông rượu?” Mạc Họa lên tiêng.

“Đúng vậy, Mạc hoa khôi, cô mau đi nhìn Á Mặc đi! A Mặc không thê chán chường như vậy nữa, cô nhát định có thê thức tỉnh A Mặc lại. : Mạc Họa nghe rõ, Ngô Trạch Vũ tìm cô chính là vì đề chò cô đi tìm Lâm Mặc, cậu lại đi uỗng rượu rồi.

Nhớ tới cậu uỗông rượu, Mạc Họa liên không còn cách nào tha thứ chuyện đêm hôm đó cậu say khướt làm ra với mình.

“Tôi không đi.” Mạc Họa xoay người rời đi.

Mạc Họa về tới nhà, cô bắt đầu làm bài tập, thế nhưng cô không tập trung được, một chữ cũng không đọc vào.

“Chị Họa Họal Chị Họa Họa!” Lúc này bên tai truyền đến tiếng Có Vũ kêu.

Mạc Họa nhanh chóng hoàn hồn: “Vũ Vũ, làm sao vậy?”

“Không phải em làm sao vậy, mà là chị làm sao vậy, chị Họa Họa, em đã gọi chị tận mấy lần mà chị cứ ngân người mãi, chị đang nghĩ gì thê?” Có Vũ nghi ngờ nhìn cô.

Mạc Họa có chút chột dạ: “Chị không có ngân người, cái này… đề toán này học quá khó khăn, chị không biết làm.”

Cô Vũ nhìn một chút bài tập số học trong tay Mạc Họa, thật tin tưởng rôi, cô suy nghĩ một chút nói: “Chị Họa.

Họa, chị học lệch như vậy không tốt lắm đâu, như vậy đi, em tìm cho chị giáo viên toán, vê sau môi buổi tồi sau khi tan học phụ đạo cho chị nhé.”

` “Không cần đâu…”

“Chuyện này cứ như vậy quyết định.”

Có Vũ đã giải quyết dứt khoát.

Mạc Họa làm xong bài tập liền đi vào phòng tắm, đợi lúc cô đi ra đã hơn mười giờ, cô dùng khăn mặt lau lau mái tóc dài âm ướt, lúc này một chuỗi chuông du dương vang lên, điện thoại tói.

Mạc Họa ấn phím nhận, giọng nói lo lắng. của Ngô Trạch Vũ nhanh chóng truyền tới: “Mạc hoa khôi, cô mau lại quán bar xem một chút đi, A Mặc uống say như chết rồi.”

Ngón tay của Mạc Họa siết lại, níu chặt điện thoại, uống đi, uống cho chết luôn đi!

Mạc Họa tức giận trực tiếp cúp điện thoại rôi.
 
Back
Top Dưới