Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2722


Chương 2722:

Thân thê cao lớn của Diệp Minh ngã xuÔng, trong miệng phun tung toé một ngụm máu tươi.

“Thủ trưởng!”

Tất cả mọi ¡người thét lên, bọ họ từ dưới đất liền lần một vòng đứng lên, hợp lực nâng cây đại thụ kia lên.

Thế nhưng, nâng không nồi.

Diệp Minh năm trên mặt đất, nửa người dưới ở dưới tàng cây, toàn thân mật hệt cảm giác, khóe miệng không ngừng hộc mạnh máu ra.

Anh chậm rãi nghiêng mắt, đóa hoa sơn trà. trong túi quân kia đã rơi ra, rơi vào trong vũng máu trộn lẫn nước mưa, đang trôi đi.

Anh chật vật vươn tay, bàn tay tràn đầy vét thương bò trên mặt đất, nhặt đóa hoa sơn trà kia vê, gắt gao năm trong lòng bàn tay.

“Thủ trưởng!”

Không thể nhắc cây đại thụ ra, hết thảy lính Huyết Đồng cũng bắt đầu khóc.

` Tiếng gió lạnh lẽo gảo thét cộng thêm tiếng khóc đau jhương, tràn ra thê lương không diễn tả nồi Diệp Minh đóng rồi mở hàng mi dày, phát động đôi môi mỏng đã ‘bầm đen: “Khóc cái gì khóc, tôi chết rồi à?”

“Thủ trưởng!”

Lính Huyết Đồng lau nước mắt, thé nhưng càng lau càng chảy nhiều hơn.

Nhiều năm như vậy, Huyết Đồng đã là một đại gia đình, Diệp Minh tịnh là anh cả của mọi người, anh giỗng bố giống đại ca che chở bọn họ, giống như chim ưng mẹ che chở mình những chú chim ưng nhỏ, thân hình cao lớn ấy chưa từng rồi ngã xung.

Nhưng bây giờ, anh ngã xuống.

Trời sập.

Linh hồn Huyết Đồng đã tan mắt.

Nên làm cái gì bây giờ?

Bọn họ không biết nên làm sao bây giờ?

“Chu Siêu!” Diệp Minh mở miệng, anh khàn khàn hét to, suy yêu đau đón, nhưng sắc bén lạ thường.

*“A Minh.” Chu Siêu bò qua, nắm thật chặt bàn tay Diệp Minh.

Diệp Minh nhìn Chu Siêu, nước mưa lạnh như băng từ ngũ quan tái nhợt lạnh lùng ây chảy xuông: “Dẫn mấy đứa nó đi đi.”

“Thủ trưởng, bọn em không ởi đâu!”

“Thủ trưởng, bọn em sẽ không đi, anh không đi, Hài em cũng sẽ không đi, một người cũng không thiếu, đây là anh nói mài”

Diệp Minh căn răng, âm trầm chửi: “Một đám ngu, không nghe lời đúng không? Mọi người nghe cho kỹ, đây là mệnh lệnh, năm tay nhau lại, lính Huyết Đồng từ 1 đến 12, sau khi đến nơi an toàn, lập tức điểm danh!”

“Thủ trưởng, bọn em thực sự không đi đâu, van anh đấy.”

“Thủ trưởng, bọn em không muốn đề anh ở lại chỗ này, bọn em muôn mang anh về.

“Thủ trưởng, van anh, bọn em dập đầu lạy anh.”

Tất cả lính Huyết Đồng đều quỳ xuông, dập đâu cho Diệp Minh, hy vọng anh không muốn đuồi bọn hồ đi.

Diệp Minh nhắm mắt lại sau đó mở ra, trong mí mặt anh đã dâng lên tơ máu: “Đều đứng lên cho tôi, đừng quên thân phận của các cậu, các cậu là quân nhân, nêu ai còn dám nói nhảm thêm một câu, là mẹ nó cút khỏi Huyết Đồng Đặc Chủng cho tôi, các cậu không xứng!”

Tất cả lính Huyết Đồng đều rơi nước mắt, bọn họ biển rãi đứng lên, làm sao có thê làm anh thất vọng?

Làm sao có thể làm anh thất vọng?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2723


Chương 2723:

Gân xanh trên trán Chu Siêu bạo nỏ, viền mắt đỏ bừng, quân nhân, đầu tiên là là phục tòng, anh ta cũng đứng lên.

Một đám lính Huyết Đồng đón gió mà đứng, hát vang lên một bài hành khúc tuyệt vọng.

Diệp Minh nghiêng mắt, nhìn về phía Dương Kim Đậu.

Dương Kim Đậu lệ rơi đầy mặt, đều là bà hại anh, nêều như bà không đên thì tốt rồi.

Anh nhìn bà ta, đó là bởi vì anh có chuyện lưu cho Hà Băng.

Hà Băng, là mềm mại ẩn sâu trong lòng anh nhất.

Anh không buông bỏ được.

Dương Kim Đậu tiến lên, nức nở nói: “Con nói đi.”

Diệp Minh lấy sợi dây đỏ trong túi quân kia ra, chiếc nhẫn kim cương vân như cũ rạng rỡ tỏa sáng, anh đưa dây đỏ, còn có đóa hoa sơn trà kia dính máu nát bươm kia cho , Dương Kim Đậu: “Đưa cho em ây.”

“Được, cho con bé.” Dương Kim Đậu gật đầu, dùng sức gật đầu: “Còn gì nữa không?”

Còn gì nữa không?

Diệp Minh nghĩ nghĩ, kỳ thực có rất nhiều, thế nhưng, không nói nên lời.

Anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại: “Hết FỒI..

Dương Kim Đậu che miệng lại, thất thanh khóc rồng: “Vậy… đứa trẻ thì sao?”

Đứa trẻ?

Chỉ thây thân hình cao lớn Diệp Minh cứng một cái, sau đó anh chậm chạp dịu dàng nhếch môi mỏng: “Bảo em ây… phá đi!”

Không nên để lại nữa.

Cô còn trẻ, không nên để lại.

Anh thích có con, nhưng cuối cùng vận yêu cô nhiều hơn, huống hô anh có Điểm Điểm, đã đủ rồi.

Trọn đời anh, vậy là đủ rồi.

Trong óc anh lại hiện lên hình ảnh trước khi cô lên xe, khoảnh khắc đó CÔ rủ mắt, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng đặt ở trên bụng…

Thật là đáng tiếc, bàn tay anh chưa kịp sờ lên bụng cô.

Ba năm nay anh không ở cạnh Điểm Điểm, cho đến giờ không cho con bé được tình thương của bồ, không làm tròn trách nhiệm một người bồ, cái thai này, anh lại đã định trước rời đi.

Kiếp này duyên phận quá cạn.

Dương Kim Đậu quay mạnh đầu lại, bà ta đã không đành lòng nhìn anh nữa.

Diệp Minh mỏ mắt ra, nhìn màn trời đen đặc trên đỉnh đầu: “Lính Huyết Đồng nghe lệnh, năm tay nhau rời đi, lập tức trở về nhà!”

Cuông phong kéo tới, chỉ một phút, một giây nơi đây sẽ biến thành liệt ngục, bọn họ đều đang tranh đoạt thời gian.

Chụ Siêu khóc, lính Huyết Đông khóc, nhiêu năm như vậy, bọn họ trèo đèo lội suối, đã trở thành một đặc chủng vô đánh đâu thắng đó, là truyền kỳ, nhựng bây giờ 12 nam hán tử cứng nhắc lại khóc đến nước mắt nước mũi nhem nhuốc.

Chu Siêu vựơn tay lau nước mắt, sau đó đứng thẳng thân: “Nghỉ, nghiêm, cúi chào!”

Tắt cả lính Huyết Đồng đứng thẳng, đón lầy bóng đêm, hướng về phía Diệp Minh trên đất hành lễ.

Diệp Minh giơ tay lên, chào lại.

Gió lạnh gào thét, là tiếng ai nắc nghẹn xé nát tim can?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2724


Chương 2724:

“Nghỉ, hiện tại xuất phát!”

Chu Siêu vác Dương Kim Đậu trên vai mình, anh ta nhất định sẽ trở về, anh ta nhất định phải mang Dương Kim Đậu vê.

Chu Siêu dẫn đầu nắm tay Tiễn Đao, Tiên Đao dắt một tay một cậu lính khác, mọi người tay trong tay, cất bước.

Bọn họ đi, cách Diệp Minh càng ngày càng xa.

Mưa rền gió dữ đè gãy lưng của bọn họ, bọn họ khom người, trái tim ngập trong đau thương.

Lúc này phía sau truyền đến một thanh âm khàn khàn, Diệp Minh đang hát “Chúng ta là lính.

Có gì khác biệt chứ?

Chỉ bởi vì chúng ta khoác lên Bộ quân trang chất phác.

Nói là khác biệt.

Thật ra cũng đều y hệt cả thôi.

Đều là năm tháng tuồi xuân.

Đều là binh sĩ máu nóng.

Nói không giống.

Kỳ thực cũng giống thôi.

Giống ở dấu chân để lại.

Trên dãy núi cao ngất, dòng sông dài đằng đãng.

Tập trung tại cửa biên, đứng dưới ánh trăng văng vặc.

Người khoác lây mưa tuyết phong sương.

Vì an bình tổ quốc.

Chúng ta nắm chặt súng trong tay.

Nói khác biệt ư?

Kỳ thực đều giống cả thôi.

Đều đang khát vọng huy hoàng.

Đều đang chiến thắng vinh quang.”

Đây là một bài hát trong quân Tôi là lính.

Diệp Minh không biết hát, cũng chưa từng hát, đau đón thiêu cháy giọng nói anh, mưa to giâm thâu thân xác . lạnh thấu xương, thê nhưng anh vẫn hát, bởi vì anh là ánh sáng của bọn họ.

Thân thể anh tuy đã ngã xuống, nhưng linh hồn bắt khuất áy, sẽ chăng bao giờ ngã xuông.

Anh sẽ cùng theo bọn họ trở về.

Trở lại vòng ôm ấm áp của mẹ.

Anh đang cho bọn họ sức mạnh.

Chu Siêu nghe được, lính Huyết Đồng nghe được, ban đầu là hội người hát theo, sau đó cả đoàn người cùng ca vang, càng hát thanh âm càng to rõ.

Dù mưa gió bão bùng thế nào cũng không đánh gãy được tinh thần của bọn họ.

Anh cho họ sức mạnh, giống bàn tay to mạnh mẽ của bố hôn, năng âm mãnh liệt, bọn họ đều cảm nhận được.

Mọi người từ từ ưỡn thẳng lưng, bọn họ ở trong làn nước mắt cười rộ, lộ cả hàm rằng trắng.

Bọn họ hát vang, không quay đầu lại.

Phía trước bắt kể cho màn trời đen đặc đên đâu, bọn họ đêu sẽ đi đến nơi có ánh sáng.

Dần dần, mọi người đã đi xa, ngay cả tiếng ca của bọn họ đều đã biến mắt.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2725


Chương 2725:

Diệp Minh nhắm mắt lại, trên gương mặt trăng nhọt lộ ra sâu đậm mệt mỏi rã rời.

Anh đang nghe.

Nghe tiếng gió mưa rít gào bên tai.

Anh đang nhìn.

Nhìn đêm tối vô biên trước mắt.

Cứ như vậy chết sao?

“Diệp Minh, em chờ anh, em và Điểm Điểm còn có bé con trong bụng sẽ chờ anh trở về.”

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói ngân vang như tiêng chuông, đây đầu Diệp Minh đều là hình ảnh trong phòng khách sạn, cô ngồi xỗm ở trước mặt anh, thành kính hôn lên nơi bị cắt bỏ của anh.

Anh rất muốn rất muồn trở về, bắt lại tia năng âm áp rực rỡ mà cô cho.

Thế nhưng, anh mệt mỏi quá.

Cơn mưa nặng hạt, khiến anh hầu như không mở mắt nỗi.

Anh biết mình một khi nhắm mắt lại, sẽ không tỉnh lại nữa.

“Diệp Minh!” Lúc này phía trước đột nhiền truyền đến giọng Dương Kim Đậu.

Diệp Minh nín thở, anh nghiêm túc nghe, chỉ nghe giọng nói Dương Kim Đâu xuyên qua một đường gió mưa đến bên tai anh: “Diệp Minh, con nhất định phải trở về, bởi vì, nêu con không về, Băng Băng nhất định sẽ tói tìm con, ba năm trước, nó đã từng đi tìm con rồi!”

Vù vù.

Giọng nói Dương Kim Đậu biến mắt trong mưa gió, bên tai chỉ còn lại thanh âm mưa rên gió dữ.

Diệp Minh đột nhiên mở mắt ra, trong bóng tối, đôi mắt đen trận trận co rút lại, anh không biết vừa rồi anh đã nghe được thứ gì.

Dương Kim Đậu nói, ba năm trước Hà Băng đã từng đi tìm anh.

Đây là ý gì?

Về ba năm nay, Hà Băng nhắc tới rất ít, cô chỉ nói cho anh, con gái tên là Điểm Điểm.

Cô chưa từng nói qua… cô đã đi tìm anh.

Cô không phải đã…

Con bé ngốc này!

Diệp Minh siết thành quyền, đồng thời nà ệc lồ ng ngực cũng xông lên một luông sức mạnh, mẹ kiệp, không ngã trên chiến trường, không chêt dưới chân kẻ địch, bây giờ bị một cây đại thụ đè chết, thực Sự quá uất ức!

Anh muốn sống!

Anh phải sống cho tốt!

Anh phải sống cho tốt.

Diệp Minh mở mắt nhìn màn đêm trên đỉnh đầu, trong con ngươi thâm thúy đột nhiên bắn toé ra sanh khát vọng.

Đêm đã phủ xuống, vậy cách bình minh còn xa không?

Anh không muốn vĩnh viễn lưu lại trong bóng tôi!

Anh muốn về nhà!

Anh đã có vợ có con gái, anh có nhà, mẹ kiếp nếu như anh chết, vợ anh Sớm muộn cũng có một ngày cũng sẽ bị thằng đực rựa nào đó lừa chạy.

Nếu thế chắc anh đội mồ sống dậy mật.

Anh phải đi về!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2726


Chương 2726:

Ý niệm muốn Sống tựa như dây leo điên cuông nảy nở trong đầu, anh giơ bàn tay tràn đây máu tươi lên, đầy ra đại thụ trên người.

Thế nhưng, không đầy được.

Nửa người dưới chôn dưới tàng cây, đã không còn tri giác.

Anh làmsao có thể đầy ra táng đại thụ này?

Lúc này một con lốc Xoáy Vù vù kéo đến, đoạn cành khô trên đất toàn bộ bị cuốn đến trong cơn lốc giữa không trung, đại thụ trên người anh cũng đung đưa.

Thật tốt quái Phải nắm lấy cơ hội này!

Lại một trận lốc xoáy quét qua, Diệp Minh chật vật ngồi dậy, anh nương thế n hai tay đè lên đại thụ sau đó dùng lực.

Anh đã bỏ lại Hà Băng một lần, tuyệt đối sẽ không bỏ lại cô thêm lần nảo nữa.

Mới vừa bên nhau ¡nồng tình lưu luyến, cô đã từng ôm cô anh nói nếu có một ngày anh chết, cô nhất định sẽ đuôi theo anh, khi đó anh luôn cảm thầy đó chỉ là lời bông đùa của tuồi trẻ ngây dại.

Hiện tại anh mới hiểu được, tình yêu của cô tựa như AM gắt tháng sáu, sạch sẽ mà nóng cháy.

Trong nháy mắt, bắp thịt cả người cuồn cuộn nỗi lên, ngũ quan tái nhọt cũng trỏ: nên dữ tợn k hủng bố.

Anh dùng hết khí lực cả đời, trong cổ họng phát ra một tiếng hét khàn khàn ~ Aaal Rằầm một tiếng, đại thụ trên người đã được nhắc lên.

Anh lập tức đồ về trên mặt đát, từng ngụm từng ngụm th ở dốc.

Anh thành công.

Anh cuối cùng thành công rồi.

Anh có thể trở về nhà!

Diệp Minh thử đứng lên, thế nhưng nửa người dưới đã chết lặng, không chút cảm giác, không đứng nỗi.

Trên đùi xối xả máu, không thể nào đứng lên.

Thế nhưng, điều này cũng không thể ngăn cản đường về nhà của anh.

Anh bắt đầu bò dưới đất.

Hai bàn tay móc vào bùn đất, anh từng chút một bò về phía trước, bò đên đâu là máu xuôi thành dòng đến đó.

` Cơn mưa lạnh lẽo vẫn còn tầm tã, thế nhưng toàn thân anh nóng rực, chỉ có một ý niệm trong đâu, vê nhà!

Anh chưa bao giò sợ hãi đêm tối và cái chết, không ai có thể giết chét anh, mạng anh rất lớn rất kiên Cường, dao đậm vào trong tim còn có thể lăn lộn mây vòng cơ mà.

Anh là ai chứ?

Anh là Huyết Ưng!

Anh là Diệp Minh!

Đây đâu đều là khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay kia, một tay cô đặt trên vùng bụng còn bằng phẳng của mình, hướng về phía anh mặt cong mày cười.

Điểm Điểm ghé vào đầu vai anh, non nót gọi anh, bồ ơi bồ ơi.

Bên tai đều là tiếng cười khanh khách như chuông bạc của cô Diệp Minh, anh mau trở lại nhé, anh làm bồ rôi, em và bé cưng trong bụng đều đang chờ anh đó.

Anh chậm rãi nhếch đôi môi mỏng khô nút, vẽ ra nụ cười: “Hà Băng.”

Hà Băng.

Anh đang gọi tên cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2727


Chương 2727:

Đời này tình yêu của anh, cuối cùng là không bỏ xuông được.

Anh có thể vì đất nước hy sinh tính mạng, thế nhưng anh sẽ vì cô mà sông.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng dộng không bình thường, Diệp Minh ngâng đầu, phía trên có cái gì vọt xuông tới, là nước biển đã vỡ đề.

Sóng nước cuồn cuộn giống như là một con cự long đáng sợ oanh một tiếng, đánh thẳng tới.

Đen ngòm.

Cả người anh bị bóng tối cắn nuốt.

Hàng lông mi cong dày rung rung, anh hơi hé đôi mát đã dân ctan rả, anh phảng phất ở trong nước biển đen ngòm thấy được một luồng sáng rực rỡ.

Trong ánh rạng đông kia, ba mẹ đi tới hướng anh, bọn họ nói, con trai, con đã về nhà rôi.

Diệp Minh chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.

Bên kia.

Chiệc xe sang trọng dừng trước một nhà dân, Hà Băng dựa vào trên khung cửa nhìn về ngọn Khâu Sơn phía trước, cô cảm thây lạnh lẽo.

Trên người cô còn mặc chiệc áo khoác quân đội Diệp Minh khoác cho cô, thế nhưng áo khoác đã lạnh, đã không còn lưu lại nhiệt độ của anh nữa rôi.

Cô vươn cánh tay gầy ôm chặt chính mình, muôn cho chính mình một chút hơi ấm.

“Đội của Diệp thủ trưởng sao còn chưa trở về, cậu nhìn phía trước kìa, lốc xoáy, đã nuốt mắt toàn bộ Khâu Sơn tôi.

“Ù€ ấy, các anh nói, đội của Diệp thủ trưởng có phải… không vê Blide hay không”?”…

Lúc này một tiếng ho nhẹ vang lên, Có Dạ Cần và Diệp Linh đi tới.

Mấy người đang tám chuyện cũng nhanh chóng chột dạ cúi đâu xuống: “Cố. Cố tổng..”

Cố Dạ Cần nhàn nhạt liếc bọn họ: “Đi xuống đi.”

“Vâng.”

Mấy người kia nhanh chóng đi mắt.

Diệp Linh tiên lên đi tới cạnh Hà Băng, ngoài trời u ám mưa rơi liên miên, đường đi cũng đầy bùn sình: “Băng, Băng, vào thôi em, bên ngoài lạnh lăm.”

Hà Băng nhìn về ngọn Khâu Sơn phía trước: “Chị nói xem, bọn họ sẽ trở vê không?”

Diệp Linh ngắng đầu, cũng nhìn ngọn KhẨu Sơn phía. trước, mây giây sau, cô chậm rãi khẳng định: “Sẽ, nhát định sẽ!”

Trước đây anh trai cũng từng bỏ lại cô rời đi, thế nhưng ¡tuyệt cảnh phùng sinh, anh trai đều trở về.

Lần này cũng sẽ không ngoại lệ.

Hà Băng cong môi: “Em cũng tin tưởng, bọn họ đều sẽ trở về, không thiêu một ail”

“Xem kìa, có người đã trở về!” Lúc này đột nhiên có người kêu to.

. Hà Băng giật mình, đã trở về?

Cô nhanh chóng nghiêng mắt, trên đường nhỏ bùn đất phía trước có một nhóm người đi tới, bước ra từ bóng tối.

Đôi mắt đẹp nhanh chóng tràn ra ánh sáng rực rỡ, thực sự đã trở về!

Bọn họ đã trở về!

Cô nhắc đôi chân nhỏ, trực tiếp chạy ra ngoài.

Chu Siêu và lính Huyết Đồng ngừng lại, trên người bọn họ đều là nước mưa, bùn đất còn CÓ máu tươi, nửa tiếng, bọn họ mắt nửa tiếng đồng hồ để về nhà.

Chu Siêu để Dương Kim Đậu xuống: “Hiện tại bắt đầu điểm só!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2728


Chương 2728:

Lính Huyết Đồng xếp thành một hàng, một, hai, ba, bôn… mười một, mười hai.

Trong hộc mất Chu Siêu đêều là tia máu, anh ta đứng nghiêm cúi chào: “Báo cáo thủ trưởng, lính Huyết Đồng đáp lời mười hai người, đây đủ mười hai người, một người cũng không thiếu, chúng tôi đã an toàn về nhà!”

Ánh mắt Hà Băng lướt qua từ gương mặt một, thực sự không thiệu một ai, an toàn, tất cả mọi người đều an toàn, cô rất vui vẻ.

Thế nhưng…

Ánh mắt của cô lại nhìn kỹ một lần gương mặt từ những người. nọ, có phải đã… thiêu một người rồi không?

Diệp Minh đâu?

Cô nâng mắt lên, nhìn về phía sau, cô đang tìm bóng hình cao lớn kia.

Không có.

Anh không trỏ về.

“Diệp Minh,” Khuôn mặt nhỏ Hà Băng thoặt cái trắng bệch, cô lầm bầm hỏi: “Diệp Minh, Diệp. Minh đâu?”

“Chị dâu, xin lỗi!”

Tiễn Đao “cốp” một tiếng quỳ xuống, cậu ta ôm lây chân Hà Băng, khóc ròng: “Chị dâu, thủ trưởng vì bảo vệ bọn em, không về được!”

Không về được?

Ba chữ này “ong” một tiêng nỗ tung bên tai Hà Băng, tay chân cô lạnh ngắt, ngay cả huyết dịch cũng đông cứng, con ngươi trong Suốt dại ra, mờ mịt. Ý gì thế, cô không hiểu.

Không về được, là có ý gì?

“Băng Băng,” Dương Kim Đậu cầm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của Hà Băng, bà đưa mây thứ tới, nức nở nói: “Băng Băng, đây là Diệp Minh bảo mẹ đưa cho con.”

Hà Băng rủ mắt vừa nhìn, là sợi dây đỏ kia, cô đưa tay nhận, chiếc nhữ lí kim cương vân lặng lặng năm trong lòng bàn tay cô.

“Băng Băng, còn có cái này, Diệp Minh tặng cho con… đóa hoa sơn trà nhiễm máu.”

Hà Băng nhẹ nhàng nâng mắt, trong tay Dương Kim Đậu câm một đóa hoa sơn trà, trên hoa dính đầy máu, nhìn kiều diễm đị thường.

Anh chưa từng tặng cô hoa.

Người đàn ông này không hiều lãng mạn, cũng không tặng hoa.

Đây là lần đầu tiên anh tặng hoa.

Hà Băng vươn tay nhận lấy.

“Băng Băng, xin lỗi, đều là mẹ sai, là mẹ hại Diệp Minh.”

“Chị dâu, thủ trưởng không còn nữa rồi, thủ trưởng chúng em đã đi rôi.’ Mọi người đều bật khóc, tất cả mọi người đang nói với cô, Hà Băng cảm thấy đầu váng, cả đầu đã nỗ tung.

Tâm trí hoảng loạn.

“Đủ rồi!”*Nắm chặt chiếc nhẫn kim cương và hoa sơn trà trong lòng bàn tay, cho tới khi lòng bàn tay nắm đến đau, cô rồng lên một tiêng.

Mọi người cứng đờ, kinh ngạc nhìn Hà Bằng.

Trên mặt Hà Băng khô khốc, một giọt lệ cũng không có, đôi mắt trong suôt lướt qua mặt từng người có mắt tại chỗ: “Sông gặp người, chết thấy xác, thu hồi nước mắt của các người, đọi khi tìm được xác của anh, giữ đến tang lễ của anh ấy rồi hãng khóc!!”

Mọi người đều bị khí phách một thân củaHà Băng uy h**p, bọn họ kinh ngạc nhìn Hà Băng, quên mắt phản ứng.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2729


Chương 2729:

Dương Kim Đậu cũng khiếp sợ nhìn Hà Băng, bà tuyệt đôi không ngờ Hà Băng sẽ có loại phản ứng này.

Hà Băng yêu Diệp Minh, sâu tận xương tỦy.

Diệp Minh mắt, cô chưa chắc có thể chịu được.

Mọi người đều lo lắng. cô, lo lắng ‹ cô sẽ bi thương tột độ, sẽ tan vỡ, thế nhưng, cô không có.

Trên mặt cô khô ráo, dù cho viền mắt trắng nõn đã đỏ lên, thế nhưng cô không rơi một giọt nước mắt.

Cô không hoảng loạn, không mềm yêu, một chút cũng không có.

“Hà Băng.” Chu Siêu gạt nước mắt, anh ta đến bây giờ mới hiểu được vì sao Diệp Minh lại yêu Hà Băng, vì Hà Băng đã trở thành người phụ nữ có thể cùng anh sánh vai, đồng cam cộng khô.

Anh Chu, lần này mọi người vì cứu mẹ em mà chịu cực khổ, mọi người mau vào trong nhà dân tắm nước nóng đi, thay quận áo sạch sẽ, uông chút canh gừng, nghỉ ngoïi chút, Diệp Minh sẽ trở lại, chúng ta ở chỗ này đợi anh ấy!” Hà Băng lên giọng nói.

“Vâng.” Chu Siêu dùng sức gật đầu.

“Có tổng, ở đây không có tín hiệu, không liên lạc được bên ngoài, mong anh phái người ‘truyền tin cho lão thủ trưởng, em muôn lập tức thỉnh câu trợ giúp.”

Có Dạ Cần gật đầu: “Được.”

“Hà tiểu thư, cô đang muốn làm gì?”

Có người khó hiệu, hỏi.

Hà Băng nhắc đôi chân nhỏ, tiền lên hai bước, cô ngắng đầu, nhìn về ngọn Khầu Sơn đắm trong cơn mưa to ở phía trước: “Đợi lốc xoáy đi qua, chúng ta liền đi vào núi, cho dù lật tung cả ngọn Khâu Son, tôi cũng phải tìm được anh ây, dù anh ấy còn sông hay đã chết, tôi đều muốn tận mắt nhìn qthầy anh ấy, tôi muốn… dẫn anh ây về nhài”

Cô sẽ không để anh ở lại một người nơi đó.

Cô sẽ đích thân dẫn anh về nhà.

Mọi người đều giật mình, nhát là lính Huyết Đông, huyết dịch đã lạnh như băng của bọn họ vào thời khắc này sông lại, có thể nói nhiệt huyết sôi trào.

Đúng vậy, bọn họ phải tìm ra thủ trưởng.

Bọn họ muốn mang thủ trưởng về nhà!

Có thể bọn họ sẽ đến trễ một chút, thế nhưng bọn họ tuyệt đối sẽ không vắng mặt.

Chỉ là, trận này lốc xoáy từ lúc nào mới dừng?

Tât cả người bị thương đều được đưa vào xử lý băng bó, Hà Băng còn đứng lặng tại chỗ, trong tay cô gắt gao câm chặt chiếc nhân kim cương Và đóa sơn trà anh tặng.

Có Dạ Cần đứng bên cạnh cô, thấp giọng nói: “Vừa rồi chỗ đài khí tượng tin tức mới nhất, nói là trận này lốc Xoáy, còn một tiếng nữa mới ngưng hăn.”

Một tiếng?

Diệp Minh hiện tại ở Khâu Son, sống chết chưa biết thê nào, hiện tại mỗi một phút mỗi một giây cũng không thể lãng phí.

Thế nhưng còn phải chờ thêm một tiêng nữa.

“Có tổng, anh cảm thấy anh ấy còn sông không?”

Có Dạ Cần cao ngất. như ngọc đứng nghiêm, anh câu môi: “Anh ây nhât định còn sông.”

“Dạ,” Hà Băng gật đầu, ‘hàng mi tựa cánh. ve*+hẽ run: “Em cũng, tin tưởng, anh ấy nhất định còn sống.”

Nói rồi cô chắp hai tay, hướng về Khâu Sơn, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

Nghe nói núi có thần linh, cô muốn thỉnh cầu một điều.

Cầu giữa chốn nguy hiểm có kỳ tích.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2730


Chương 2730:

Cầu may mắn đến bên anh.

Cầu bằng tắt cả thành tâm và thiện nguyện nhất.

Đường nhân gian nhiều tang thương, cuộc đời này của Diệp Minh ngâng đầu với đất trời, đã ròng rã bồn mươi năm: Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão*”, thế nào mới là anh hùng bạch cốt?

*Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão Trời có tình trời hẳn cũng già thôi : Có trong sách Liệu hoa châu nhàn Mạc 7ÿ l$%, được gọi là thần cú vì không ai đối được.

Có Dạ Cần lặng lặng đứng cạnh Hà Băng, anh cũng đón gió nhìn về phía ngọn Khâu Son, lắng nghe.

Nghe một bài hành khúc anh hùng.

Chu Siêu và lính Huyết Đồng đã thay quần áo mới đi ra, Bạn họ đều đứng đôi diện Khâu Sơn câu khẩn.

“Các anh mau nhìn, đó là cái gì?” Có người ngạc nhiên hét lớn.

Mọi người ngước mắt nhìn ra xa, tắm màn đen phương xa như bị một bàn tay lớn đây ra, lưỡi trăng mỏng manh phát ra một tia sáng, sau đó câu vông hiện ra trong tầm mắt.

Cầu hồng đủ mọi màu sắc vậy mà lại xuất hiện!

Hà Băng nghe được tiếng reo vui mừng, hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve nhè nhẹ rung động, sau đó mở mắt ra, cô nhìn thầy.

Cầu vồng dần rõ nét lộng lẫy tỏa sáng nơi chân trời, lưỡi trăng cũng từ từ khuất sau ánh bình minh, mặt trời đã lên rôi.

Lốc xoáy đi qua, ánh dương hừng hực cháy mạnh như lửa, vắt trên đỉnh núi, khoác lên cho cả ngọn Khâu Sơn một dải sáng màu vàng kim ấm áp.

` “Lốc xoáy ngừng rồi! Lốc xoáy ngưng nhanh như thế!”

“Đài thời tiết nói lốc xoáy một tiếng sau mới có thể tan, không nghĩ tới đã kết thúc trước dự tính.”

“Mặt trời mọc rồi, tất cả đều qua To Mọi người đều đang hoan hô.

Hà Băng chậm rãi nhếch môi, chính nghĩa cũng giông như Diệp Minh, ánh dương chiêu khắp.

Mọi người đều vào Khâu Sơn, Trần Cẩm đích thân đến, từng chiếc xe dJeep quân đội rần ri nghiền ép lên con đường lầy lội: “xoát” cửa xe mở ra, đi xuống tật cả đều là binh.

Mọi người bắt đầu xoắn tay áo lên, cầm xẻng bắt đầu đào núi.

Cứu viện khẩn cấp 24 giò đồng hò, giành giật từng giây.

Mọi người đều tới.

Đón Diệp thủ trưởng về nhà.

Vừa rồi tắm màn đen quá lớn, làm mờ mắt anh, hiện tại mọi người đều tới rôi.

Làm sao có thể để anh lại trong bóng đêm mù mịt này chứ?

Trước đây anh đoạt mệnh cùng trời, cùng đất, đã đưa bao nhiêu người về nhà, hiện tại tất cả mọi người tới đón anh về nhà.

Hà Băng đi tới một chỗ, gốc đại thụ che trời kia đã gãy thành hai đoạn, phía trên còn dính máu.

Hà Băng chậm rãi ngồi xỗm người xuông, cô vươn lòng bàn tay mềm mại sờ lên vết máu, vết máu đã lạnh ngắt, cô lại thấy nóng, đây là máu anh.

Nơi này có hơi thở của anh.

Đây là nơi anh từng đi đến.

Hà Băng nhắc chân, đi về phía trước, nơi đây đã bị nước xối trôi, rất nhiều vết tích đều đã phai nhạt, thế nhưng trên con đường bùn sình đề lại một vết bò rất sâu.

Anh từng bò qua nơi đây!

Hà Băng nhắc chân, dọc theo vét tích anh từng bò qua đi về phía trước từng bước một, cô đi trên con đường anh đã từng đi qua.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2731


Chương 2731:

Vết tích quá sâu, thân thể vừa dày vừa nặng đó tha đi trên mặt đất, hai đùi đã phé, thế nhưng cũng không thể ngăn cản bước chân anh, bàn tay của anh cào vào trong đắt, còn đề lại mây vết cào.

Hà Băng cảm nhận được khát vọng muốn sông mãnh liệt.

Cô cũng cảm thấy, anh muốn về nhà.

Anh khát vọng có thể về nhà đến cỡ nào.

Đứng trên nơi bùn đất anh đã từng bò qua cào qua, Hà Băng nhẹ nhàng nhăm mất lại, đã sớm lệ rơi đây mặt.

“Băng Băng,” Dương Kim Đậu cũng.

đi theo: “Diệp Minh còn để lại một câu cho con, cậu ây nói, đứa trẻ này… bỏ đi!”

Anh nói như vậy?

Hà Băng khẽ động khóe môi tái nhọt, bàn tay nhỏ bé đặt ở trên bụng của mình, bé con một chút động tĩnh cũng không có.

Bố gặp nạn, bé con rất ngoan ngoãn rất an tĩnh.

Bé con cùng mẹ, đang đợi bó.

Cô nhẹ nhàng cười nói: “Tên ngốc.”

Quá đần.

Cô lấy chiếc nhẫn kim cương trong túi ra, sau đó chậm rãi xỏ vào ngón áp út tay phải: “Quân hôn không thê hủy, SH nh muôn buông tay em hay sao?”

“Hà Băng.” Trần Cẩm tới, viền mắt ông hồng hồng, không gì sánh được đau lòng nhìn Hà Băng.

“Lão thủ trưởng, bác tới vừa lúc lắm, lính Huyết Đồng có thể làm chứng, Diệp Minh đã câu hôn với con rôi, con cũng đồng ý rội, xin bác hãy trình mong muôn kết hôn của con lên cấp trên, con muôn làm vợ của anh ây.

“Băng Băng…” Dương Kim Đậu tràn đây nước mắt.

Hà Băng dùng bàn tay đeo nhẫn vuốt v e phân bụng dưới bằng phẳng của mình: “Tên ngôc, em và bé con không yêu đuốt như anh tưởng đâu, em làm quân tâu, quân nhân ngã, quân tầu cũng có thể chống đở nửa khoảng trời.”

“Đợi bé con sinh ra, em sẽ nói cho con biết, bố con tên là Diệp Minh, bó là niêm kiêu hãnh của tất cả mọi người chúng ta.”

Dương Kim Đậu nhìn Hà Băng thời khác này, tĩnh lặng mà tốt đẹp, bà nghĩ, ái tình đẹp nhất thế gian chính là thế này! Bọn họ đều ở trong tình yêu trở thành một phiên bản tốt nhát của bản thân.

Hốc mắt Trần Cảm ẩm ướt, ông gật đầu: “Hà Băng, đi làm tất cả chuyện con muôn làm, Diệp Minh chưa bao giờ cô độc, hiện tại cũng thế, con cũng không phải một mình, bọn bác luôn ở bên con.

Hà Băng gật đầu: “Dạ.”

Vì sao trong thời gian anh rời đi cô không rơi vào đau thương, đó là bởi vì, anh để lại sức mạnh.

Xem, những người này đều là sức mạnh anh lưu lại.

Ngắn ngủi năm giờ, toàn bộ Khâu Sơn như bị lật cả gốc. núi, thế nhưng, không tìm được người.

“Lão thủ trưởng, bây giò có thể khẳng định là Diệp thủ trưởng đã không ở ngọn Khâu : Sơn này nữa, anh ấy đã đi đâu đó, chúng ta cân thời gian đi, thăm dò, nơi này có vét tích mưa xối, chúng ta sẽ dọc theo sông Mạc soát toàn thành, đương nhiên cũng không bài trừ khả năng thủ trưởng bị lốc xoáy cuốn đi.”

Nói chung, Diệp Minh hiện tại không rõ tung tích.

Sinh tử chưa biết.

Trần Cẩm nhấp môi một cái: “Hà Băng…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2732


Chương 2732:

Hà Băng ngước mắt nhìn Trần Cảm, sắc mặt tái nhọt không chút huyết sắc nào, thế nhưng mặt mày của cô trong veo như nước, sáng sủa lạ thường: “Không cần lo lắng cho con đâu ạ, kỳ thực không tìm được người đã là tin tức tốt nhất, con tin tưởng anh ấy còn sông, anh ây hiện tại nhất định đang ở trong một góc khác của thế giới, con và bé con sẽ chờ anh ấy, vân sẽ chờ, một ngày nào đó sóm mai khi mở mắt ra, anh ây đang ở bên cạnh con, nói với con răng, Hà Băng, anh đã trở về.”

Đảo mắt, nửa tháng đã trôi qua.

Đáng tiếc, Diệp Minh vẫn âm bặt vô tín.

Đáng vui là, cấp trên đã phê chuẩn nguyện vọng xin kết hôn xin, Hà Băng trở thành vợ Diệp Minh, trở thành một trong hàng vạn quân tấu của Trung Hoa.

Cô dọn vào đại viện quân khu, quyết định này Dương Kim Đậu không đồng ý, bọn họ khống thể tùy tiện ra vào đặc chủng, Hà Băng mang thai, cân người chăm sóc, nêu như cô ở bên cạnh bọn họ mới được chăm sóc tốt nhất.

Thế nhưng Hà Băng nói, cô phải về nhà mình.

Cô nói, cô phải ở nhà đợi Diệp Minh.

Chỉ cần anh trở lại liền có thể lập tức thây cô.

Cô phải đứng ở nơi cách anh gần nhất.

Điểm Điểm vẫn được Dương Kim Đậu mang về, Điểm Điểm thật sự là áo bông nhỏ tri kỷ, cô bé cảm thấy bố chỉ là lại đi ra ngoài bắt người xấu, hiện tại mẹ mang thai em trai, cô bé càng phải ngoan ngoãn.

Quân khu bệnh viện, Hà Băng nằm trên giường, bác sĩ trưởng phụ sinh.

Siêu âm cho cô: “Thái thái, cô bây giờ mang thai ước chừng tám tuần rôi, thai nhi phát triển rất tốt, trở về chủ ý nghỉ ngơi nhiều chút là được.”

Hà Băng dịu dàng vuốt v e bụng mình: “Cảm ơn bác sĩ.”

Diệp Linh vẫn ở cạnh Hà Băng, Hà Băng vừa ra, Diệp Linh quan tâm hỏi: “Băng Băng, bác sĩ nói như thế nào?”

“Tất cả đều tốt ạ.”

Diệp Linh trong lòng cảm tạ trời đất, cô nhìn bụng Hà Băng, Hà Băng có vòng eo thon gọn, người bình thường mang thai hai tháng thường không lộ rõ, nhưng bụng Hà Băng đã nhô lên một chút.

“Băng Băng, cái bụng này nhô lên quá nhanh nhỉ, hai tháng đã lộ vẻ mang thai rồi, vậy sau này bụng chắc còn lớn hơn em ha?” Diệp Linh nghi ngờ nói.

Hà Băng cũng hiểu được bụng của.

mình so với lúc mang thai Điểm Điểm lớn hơn một chút, nhưng bác sĩ nói bé con tất cả bình thường là được.

Lúc này Hà Băng. thấy trên ghế dài hành lang bệnh viện có một người mẹ đã mang thai hơn chín tháng đang ngôi, một anh quân nhân ngôi cạnh cô ây, dán tai trên bụng to nghe: “Vợ ơi, con đang nói chuyện với anh, gọi anh là ba này.”

Người mẹ che miệng cười: “Máy.

ngày nữa là ngày, sinh dự tính rôi, chông ơi, em sợ.”

“Sợ cái gì?”

“Em sợ đau.”

*Vậy anh và em cùng vào phòng sinh, en đạu thì anh đưa tay cho em, em cứ căn mạnh vào.”

Người mẹ bị chọc cười.

“Vợ, đừng sợ, anh sẽ bảo vệ hai mẹ con em.”

“Dạt”

Hà Băng dừng bước, nhìn đôi vợ chông đó.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2733


Chương 2733:

Diệp Linh đau nhói, phụ nữ tới đây siêu âm kiểm tra thai đều có chồng ở cạnh, thế nhưng Hà Băng chỉ có một mình.

Bọn họ đều có thể ở cạnh Hà Băng, thế nhưng có một sô việc, ai cũng không thể thay thế được.

Làm chồng, làm cha.

Ai cũng không thể thay thế được Diệp Minh.

Diệp Linh càng sợ chính là, nếu như anh trai mãi không trở lại, Hà Băng sẽ như thế nào?

Cô không dám nghĩ.

“Băng Băng, em không sao chứ?”

Hà Băng ngoái đâu nhìn lại, thây thân sắc lo lăng quan tâm của Diệp Linh, cô nhàn nhạt nhệch môi: “Không Sao ạ Linh Linh, chị không cần đi theo em nữa đâu, nhanh về nhà đi ạ! Tự em trở về.”

Nói xong, Hà Băng giơ giơ tay chào cô, một mình rời đi.

Diệp Linh đứng tại chỗ nhìn thân ảnh nhor xinh của Hà Băng, thở dài một cái, có đôi khi, bọn họ đều hy vọng Hà Băng có thể đừng kiên cường như vậy.

Cô có thể không cười, cô cũng có thể khóc.

Khóc là cách phát ti3t tốt nhất, cô có thể không che giâu vết thương của mình, cô cũng có thể cần được thương yêu, cần được che chở.

Thế nhưng, từ lúc Diệp Minh gặp chuyện không may, cô một giọt nước mắt cũng không rơi.

Hà Băng tứ bệnh viện quân khu trở về, lúc đi trên sân cỏ, cô nghe được tiếng tập huấn của những chàng lính kia một, hai, một, hai… một…

Cô dừng bước, đứng bên ngoài hàng rào nhìn vào.

Bên trong một nhóm tân binh mặc đồ rằn ri, bọn họ mồ hôi đầm đìa đang chạy nhanh, tuy đã mệt chết thế nhưng tinh thần bọn họ sáng láng, trên mặt đều là nụ cười xán lạn.

Hà Băng đứng bên ngoài hàng rào, trong đầu đều là buổi sớm là một tháng trước, anh mặc quân trang từ đẳng xa đi tới, kinh diễm thời quang.

Hà Băng chậm rãi đưa tay ra, duỗi về hàng rào phía trước, cô khẽ ngắng đâu, thành tín nhìn lá cờ đỏ tung bay giữa ánh dương chói chang.

Vì sao giác mộng của anh, luôn xa vời NI) thể chạm tới đến thế?

Đã nắm vào trong lòng bàn tay, vậy mà vẫn bay đi.

Phần đấu nhiều năm như vậy, anh đã không còn trẻ nữa.

Không thể bắt đầu lại, đã không thể đê mật.

Ở vùng đất mộng tưởng này, anh cắm sâu sinh mệnh và linh hồn mình ở nơi này, thế nhưng nơi đây đã không còn bóng hình anh.

Lưu lạc lại lưu lạc, anh vẫn lưu lạc bên ngoài.

Diệp Minh, anh đang ở đâu?

Hà Băng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, khẽ thủ thỉ trong lòng, Diệp Minh, em rất nhớ anh.

Về tới trong viện, bước chân của Hà Băng đột nhiên khựng lại, bởi vì cô thây cửa đang mở ra.

Trong nhà có người.

Là ai?

Trái tim Hà Băng nhảy loạn, có một ý niệm điên cuồng bừng lên trong đầu, có phải… anh đã trở về hay không?

Hà Băng chạy nhanh vào, trong đôi mắt ánh lên vẻ mừng rỡ mở miệng nói: “Diệp Minh…

Một giây kế tiếp, nụ cười cô khựng lại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2734


CHương 2734:

Không phải Diệp Minh, mà là Tiễn Đao.

Tiễn Đao đến đưa rau xanh, đều là rau quả mới từ trong đồng ruộng hái xuÔng, cậu ta thây Hà Băng liên chào: “Chị dâu, chị đã về?

Hà Băng nhanh chóng kéo khóe môi, sau đó cầm giỏ rau vào phòng bếp, bắt đầu rửa rau: “Tiễn Đao, gân trưa rôi, ở lại ăn cơm đi.”

Tiên Đao ngượng ngùng gãi đâu một cái: “Không được chị dâu, lát nữa chúng em còn có nhiệm vụ, chị dâu em đi trước nhé.”

Tiễn Đao đi ra ngoài, khóa cửa lại.

Bên tai khôi phục thanh tịnh, bàn tay đang lặt rau của Hà Băng khựng lại, cô cúi đầu, viền mắt từ từ biến đỏ.

Tương b thành bệnh, tràn lan xông tói.

Ngay lúc nước mắt sắp rơi xuống, Hà Băng nhanh chóng ngâng đâu, Xuyên qua khung cửa sổ trước mắt nhìn về phía chân trời xa xa.

Nước mắt chảy ngược vào.

Cô không khóc.

Trước khi Diệp Minh trở về, cô sẽ không khóc.

Cô sẽ kiên cường.

Khâu vị Hà Băng tôt, ăn đây một chén cơm, lại ăn một chén canh sườn, từ lúc mang thai, cô mỗi bữa đều sẽ ăn một chén cơm, cô muôn nuôi mình và con trắng trắng tròn tròn.

Buổi tối, cô nằm ở trên giường ngủ.

Lúc ngủ mơ mơ màng màng, bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc, trầm thấp mà dịu dàng, anh đang gọi: “Hà Băng.”

Hà Băng chậm rãi mở mắt ra, CÔ.

đứng trên mảnh cỏ xanh biếc, gió xuân thoảng qua, chim hót hoa nỏ.

“Hà Băng.”

Người nọ vẫn còn đang gọi.

Hà Băng nâng mắt lên, phía trước đứng nghiêm một dáng người cao lớn, là Diệp Minh.

Diệp Minh.

Là Diệp Minh của cô.

Diệp Minh câu môi cười với cô, anh chậm rãi giang rộng hai cánh tay tráng kiện, giọng nói lưu luyến nhu tình: “Qua đây, anh ôm một cái.”

Anh nói, qua đây, anh ôm một cái.

Hà Băng nhắc chân, từng bước một đi tới anh, ánh mắt cô hoảng hốt mù mịt nhìn khuôn mặt anh tuần kia: “Diệp Minh, là… anh sao?”

Diệp Minh gật đầu: “Là anh.”

“Diệp Minh, anh… về nhà rồi?”

“Ừ, anh về nhà rồi Vền mắt Hà Băng đỏ lên, hai chân nhắc lên, trực tiếp vọt vào trong lồ ng ngực rộng rãi kia.

Thế nhưng một giây kế tiếp, Diệp, Minh hóa thành một luồng khói trắng, tan biến.

Không thấy anh.

Anh đi rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2735


Chương 2735:

Hà Băng cứng đờ tại chỗ, cô tìm kiếm anh khắp nơi, hoa lá cấp tốc héo rũ, ánh dương bị, mây đen thế chỗ, thế giới của cô bỗng chốc tối sầm.

Tìm không thấy Diệp Minh.

Không tìm được.

Hà Băng lập tức thức tỉnh.

Hà Băng tỉnh, thế nhưng cô không mở mất ra.

Bên ngoài đã truyền đến tiếng đồng hồ tik tok, bây giờ là sáng sớm 5 giờ, cô từ trong giâc mộng của mình tỉnh lại.

Nửa tháng này, 16 ngày đêm, cô mỗi ngày đêu đang đợi, đợi sóm mai khi mở mắt ra sẽ thấy anh đứng ở trước mặt cô đầu tiên.

Thế nhưng, cô mỗi ngày đều chờ mong trong thât vọng.

Thất vọng nói tiếp thất vọng, sáng sớm hôm nay, cô đã không dám mở mắt ra nữa, cô sợ mình sẽ tuyệt vọng.

Trái tim tựa như dao cắt, đau đớn ở toàn thân lan tràn, khến cô thở không thông.

Cô run rầy vươn tay, sờ vị trí mép giường.

Trống tron, lạnh lẽo.

Không có, anh vẫn chưa về.

Hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve bắt đầu rung động, hàm răng trắng nhỏ c ắn môi dưới thật chặt, cho tới khi môi đỏ mọng cắn ra một vết máu, bi thương chảy ngược thành sông, từng giọt lệ từ khóe mặt đập xuông.

16 ngày.

Cô kiên trì trọn 16 ngày.

Vào sáng sớm ngày 17, cô ngã xuông.

16 ngày này như ởi qua cuộc đời dài đằng đăng.

Xin lỗi, Diệp Minh.

Cô nói sẽ kiên cường, cô nói sẽ không khóc, thê nhưng nơi đây không ai thấy, giọt nước mặt nóng bỏng căn bản không chịu khống ché, trong nháy mắt cô nắc lên nghẹn ngào.

Diệp Minh, anh đã đi đâu?

Diệp Minh, anh mau trở về bên em có được không?

Diệp Minh, rất muốn rất muốn nằm trong vòng tay anh.

Nỗi đau trong lòng e rằng một giây kế tiếp sẽ lăng trì em mật.

Hà Băng vươn hai cánh tay gầy ôm lấy bờ vai gây, cô năm nghiêng người, nức nở tuyệt vọng khóc thành tiếng.

Phòng tắm, Hà Băng đứng ở rửa mặt bên đài nhìn chính mình trong gương, cô đã khóc đỏ hai mắt.

Lúc này. tiếng đập cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng Chủ Siêu: “Chị dâu.”

Chu Siêu mới sáng sớm đã tới?

Hà Băng có dự cảm không lành, cô nhanh chóng đi tới mở cửa: “Anh Chu, xảy ra chuyện gì?”

“Chị dâu, một huyện nhỏ phát hiện : một thi thể nam ngâm trong nước biên.”

Hà Băng triệt để cứng đờ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2736


Chương 2736:

Sau một tiếng.

Xe Jeep dừng bên ngoài sảnh đồn cảnh sát, Hà Băng đi vào phòng kiểm nghiệm xác.

“Đây chính là hi thể sáng sớm hôm nay chúng tôi từ trong sông vót lên, hẳn đã chết nửa tháng, hiện tại mấy người tới xem thử đi.” Đồng chí cảnh sát nói.

Nửa tháng.

Thời gian trùng khớp.

Chu Siêu và Tiễn Đao nhìn về phía i thể đang bị vải trắng đắp lên, nhìn cường tráng cao lớn, rất giống.

Thực sự rất giống.

Hà Băng đi tới bên thí thẻ, nhân viên công tác vươn tay vén vải trắng, Hà Băng đột nhiên lên giọng nói: “Không cần nhìn, không phải anh áy.”

“Chị dâu,” Chu Siêu hạ giọng: “Bọn em có thể hiểu được tâm tình của chị, thế nhưng ít nhất phải vén xuông nhìn một cái, lỡ như…

“Lỡ như cái gì?” Hà Băng quay đầu nhìn về phía Chu Siêu, cặp mắt đẹp tái nhợt lóe ra ánh sáng lạnh lẽo.

Chu Siêu khựng lại.

Nhân viên công tác thấy thế, nhanh chóng mở miệng: “Chúng tôi đã lấy được thông tin vệ người chết, máy người lấy về đối khẳng so sánh đi”

Chu Siêu đưa tay đón.

Một giây kế tiếp: “ba” một tiếng, Hà Băng vươn tay nhỏ bé đánh rớt hồ sơ xuống đá.

“Chị dâu!” Tiễn Đao ch ảy nước mắt.

Viền mắt Chu Siêu cũng đỏ bừng.

“Xin lỗi.” Hà Băng lúc này giơ tay đỡ trán, nhỏ giọng áy náy, cô cảm thấy váng đầu quá.

“Chị dâu, chị không sao chứ?”

“Không sao, tôi không phải xử trí theo cảm tính, đây không phải là anh ây, nêu như các cậu không tin, cầm về đi đối chiếu đi!”

Nói xong, Hà Băng nhắc chân rời đi: “Tôi đi ra ngoài hít thở không khí, đừng đi theo tôi.”

Hà Băng rời khỏi đồn, cô lung tung không mục đích đi trên đường cái, đó không phải là Diệp Minh, cô không cân nhìn cũng biệt.

Chu Siêu bọn họ không tin không sao.

Lúc này cô cảm thấy bụng dưới trướng phòng, hơi đau một chút, bé con của cô.

Khuôn mặt nhỏ của Hà Băng trắng giỗng như một trang giây, ngày hôm nay cô mặc chiếc váy hoa dài, bên ngoài khoác áo cardigan màu vàng nhạt, cả người dịu dàng như nước, thê nhưng trạng thái cô rất không tốt, bé con cũng không ổn.

Hai mắt cô tối sầm, sắp ngắt.

“Này, cô gái, cô không sao chứ?” Hai bác gái kịp thời đỡ Hà Băng.

Hà Băng ồn định người, cảm giác, choáng váng rất nhanh đã biến mát, . thê nhưng cô không dám đi: ‘Con không sao, cám ơn hai bác ạ.”

Hà Băng ngồi trên ghê dài trạm xe buý chờ đám người Chu Siêu.

Hai bác gái xác định Hà Băng không sao, liền xoay người đi, hai người vừa đi vừa nói chuyện “Nghe nói ông nhà bà nửa tháng trước cứu được một người à?”

“Đúng vậy, nửa tháng trước lốc xoáy vừa qua khỏi ông nhà tôi liền đi lên Khâu Sơn đi hái thả nắm, ở đó ngập nước khắp nơi, nhưng bà biết ông nhà tôi nhìn thầy gì không, phía dưới là đại dương mênh mông cao mây thước, trong khe đá phía trên vậy mà có một người kẹt vào đó, thủy triêu mạnh mẽ đập. qua đó, người kia vậy mà không ngã xuông, bị kẹp lại rôi!”

“Ôi trời, mạng người kia lớn thật, nếu như bị đầy ra biên thì chết chắc luôn rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2737


Chương 2737:

“Chứ gì nữa, người nọ thực sự quá may mắn, cậu ta được cứu trở vê, đây người đều là vết thương, chúng tôi cũng nghĩ cậu ta chắc không sống được, nhưng nửa tháng đã đi xuông giường được rồi, thực sự là kỳ tích mà.”

“Người nọ bây giờ đang ở nơi nào?”

“Ở đăng kial” Bác gái chỉ tay, đôi diện đường cá, một chiễc xe buýt gào thét tạt ngang qua, lộ ra một khuôn mặt tuần tú in hằn thê Sự xoay vần.

Là Diệp Minh.

Thuyền lênh đênh trên biển khơi, anh từ nơi phương xa quay về.

Hà Ghi ngồi trên ghế dài ở trạm xe buýt, vươn bàn tay nhỏ lạnh như băng chậm rãi sờ lên bụng mình, Tiểu Diệp Minh, con có phải cũng giống mẹ, cũng sắp không tiệp tục kiên trì được nữa rồi.

Trước hôm nay mong đợi từng sớm mai, sau hôm nay sợ từng ánh bình minh.

Thế giới không có Diệp Minh đã mất đi mọi sắc màu sặc sỡ.

Hà Băng nhẹ nhàng cong khóe môi, sau đó chậm rãi ngước mắt.

Trước mắt, một chiếc xe buýt lướt qua, cô nhìn thấy một bóng người cao lớn trên góc đường đổi diện.

Hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve đột nhiên run lên, con ngươi trong suốt kịch liệt co rút lại.

Cô nhìn thấy cái gì?

Là mơ sao?

Người cô ngày đêm trông ngóng, đứng nơi góc đường đôi diện cô.

Hà Băng nhanh chóng đứng lên, gió đông lạnh phát động Ìàn váy tạo nên một hồi rung động.

Thời gian lúc đó chậm lại, mặc cho thời gian trôi xa, trong mắt trong lòng cô chỉ đong đầy cái bóng của người kia.

Nếu như là mơ, cô nguyện không tỉnh lại nữa.

Từng giọt lệ rơi xuốn, cô trong làn nước mặt câu môi, vừa khóc vừa cười, giống như một kẻ ngốc.

Đối diện, Diệp Minh đang chờ xe.

Trên người anh mặc chiếc áo sơmi màu xám, quần dài màu đen, ông quận nhét vào trong giày, vẫn cao ngât, cường tráng như cũ.

Chỉ là, anh đã lâu không cạo râu, khuôn mặt râu ria, đôi con ngươi tựa chim ưng nhìn lướt qua xe buýt, không đợi tới tuyến xe anh phải đọi, anh thâm trầm không vui nhập môi mỏng một cái.

Lúc này, dư quang trong mắt anh đột nhiên xông vào một thân ảnh nhỏ nhắn mềm mại, anh nâng mắt lên.

Trên góe phó đói diện, cô gái mặc chiếc váy dài, giống như đóa sen vừa nở rộ trong hồ.

Hà Băng.

Bịch, một tiếng, ‹ cái túi nhỏ trên tay anh rơi xuống đất.

Mẹ nó.

Bắp thịt dưới lớp áo sơmi xám lạnh từng cục nhô ra, giỗng như tường đồng vách sắt, anh đăm đăm nhìn bóng hình kia.

Gần như dùng một ánh mắt đề nhào nặn cô vào trong xương cốt của mình.

Một giây kế tiếp, anh nhắc chân đi đên hướng cô.

Tiếng còi chói tai vang lên, xe cộ trên đường bị ép dừng, tài xế kéo xuống cửa số xe: “Này, không muốn sống nữa àI”

Diệp Minh nghiêng mắt, liếc người tài xê kia.

Tài xế da đầu tê rần, rụt cổ lại liền chui vào trong xe, người đàn ông này không chọc được.

` “Trời ạ, mọi người mau nhìn, vị kia hình như là Diệp thủ trưởng.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2738


Chương 2738:

“Thực sự, thật là Diệp thủ trưởng!”

“Thật tốt quá, Diệp thủ trưởng đã trở về, Diệp thủ trưởng về nhà rồi!”…

Tất cả xe cộ đều ngừng lại, đường phố phồn hoa ngựa xe như nước từ từ an tĩnh, tất cả mọi người đang nhìn ra xa.

Một tiếng thắng xe bén nhọn vang lên, Chu Siêu khẩn cập dừng xe, anh ta xoa hai mắt mình: “Tiến Đao, người phía trước kia là ai?”

Tiễn Đao ghé vào cửa sổ xe nhìn: “Là… Là thủ trưởng! Thật là thủ trưởng!”

Nước mắt Chu Siêu lập tức rơi xuông, luôn luôn nhã nhặn chính anh ta cũng mắng tục một câu: “Con mẹ nó, tôi cũng biết A Minh mệnh lớn mài!”

Diệp Minh trầm ổn xuyên qua đường cái, dừng ở trước mặt Hà Băng.

Anh nhìn cô từ đầu đến chân, không vui mím môi, gầy!

Trên khuôn mặt nhỏ ướt đẫm, anh liền chau chặt mày kiếm: “Đừng khóc nữa, chưa chết, còn rất khỏe đây này”

Hà Băng không nghe, vẫn rơi nước mắt.

Vật nhỏ không nghe lời!

Diệp Minh nhướng mày kiếm một cái, trầm giọng khiển trách: “Còn đứng ngây đó làm gì?”

Sợ cô không hiểu, anh lại nói thêm một câu: “Qua đây!”

Đơn giản hai chữ, bá đạo mười phần.

Hà Băng nhắc đôi chân nhỏ, từng bước một đi tới trước mặt anh.

Cô vươn tay sờ khuôn mặt tuần tú của anh.

Anh… thực sự trở về rồi sao?

Nhưng đôi tay nhỏ bé dừng bên mặt anh, không dám đặt lên.

Từng giọt nước mắt đập xuống, cô nức nở nói: “Cảnh gặp nhau thê này em hay mơ tới lắm, thế nhưng ở trong mơ, em vừa chạm vào anh, anh liền biến mắt…

“Em không dám chạm, chỉ cần… có thể nhìn anh như vậy cũng rất tốt rồi, Diệp Minh, đừng đi mà, em và con..

đã không thể nào găng gượng tiếp được nữa rồi…”

Bờ vai gây yêu rung lên, thể như sẽ bay theo giỏ thổi, Diệp Minh đột nhiên vươn bàn tay thô to ra cằm bàn tay lạnh như băng của cô, sau đó dùng lực kéo cô trong lòng.

Cánh tay tráng kiện thu lực, siết chặt lấy khung xương. nhỏ mềm mại trong ngực, đôi môi mỏng dán lên mái tóc cô, ngửi mùi hương trên cơ thê ấy, anh khẽ măng: “Nín đi, khóc sướt.

mướt làm tim anh đau theo luôn rôi.”

“Sợ cái gì, anh đã trở về, về sau, sẽ không đi nữa, mây ngày này, anh muốn em đến chết rồi.”

Hà Băng nín khóc bật cười, thật sự là Diệp Minh, thật sự là Diệp Minh của cô.

Lồ ng ngực anh to lớn, nhiệt độ cơ thể khô nóng, bên tai là thanh âm trầm trầm, hệt như xưa.

Không gì thay đổi.

Hà Băng chậm rãi vươn hai tay ôm lấy anh, cười ngậy ngô, thật tốt, anh rốt cuộc đã trở vê.

Không sớm cũng không chậm, ngay lúc cô và con sắp không chống trụ được, anh trở vê nhà.

Lúc Hà Băng mang thai ba tháng, buổi tối, Diệp Minh trở về từ trong đặc chủng làm cơm tối.

Hà Băng ăn hai chén gạo cơm, cái bụng nhỏ được đút tròn vo, cô năm trên ghế sa lon, Diệp Minh dáng biếng dựa vào ghế, trong tay câm một tâm bản đồ quân sự đang nhìn, Hà Băng gối đầu lên trên bụng anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2739


Chương 2739:

Cô vươn tay sờ sờ cơ bụng bên hông anh, một… hai… ba bốn năm sáu bảy tám, tám khối cơ bụng, cô môi ngày.

gôi đầu lên tám khôi cơ bụng ngủ này có phải quá xa xỉ rồi không?

Cô nâng đầu lên nhìn người đàn ông, anh rủ mắt chuyên chú nhìn bản đồ quân sự, lộ ra uy nghiêm của thủ trưởng.

Quân trang trên người anh còn chưa cỏi, quân trang phăng, mỗi lúc anh đi lại vóc người hệt như giá áo, chỉ là lúc nấu cơm đã cuốn ông tay áo lên.

“Diệp Minh, anh còn đút em như’ vậy, Sau này có khi nào em béo tròn như quả bóng không?” Nhỏ giọng khẽ hỏi.

Ánh mắt Diệp Minh từ bản đồ chuyển qua trên khuôn mặt nhỏ phấn Phận của cô, sau đó vươn tay nhéo nhéo: “Sẽ không đâu.”

Hà Băng nhanh chóng mở cờ trong bụng, anh biết nói ngọt nha~.

Lúc này chợt nghe người đàn ông bồi thêm một câu: “Bóng lăn được, em ngay cả lăn cũng không biết.”

Cái gì?

Anh nói gì cơ?

Hà Băng ngước mắt nhìn anh, ánh mắt anh đã dời lại trên bản đồ.

“Diệp Minh, anh nói rõ đi, có phải anh ghét! bỏ em mập hay không?” Hai tay che tắm bản đồ của anh, cô Xoay người ngôi trên đùi anh, còn năm thắt lưng, dáng vẻ thề không bỏ qua.

Diệp Minh híp mắt nhìn cô, bàn tay câm bản đồ quân sự võ cái mông nhỏ của cô một cái: “Không có quy củ, đi xuông cho anh.”

“Em không muốn!”

Cô mới không đi xuống.

Diệp Minh liếc xuống, vòng eo thon tựa ‘như thắt lưng bình hoa, dáng quá chuẩn, chỉ là cái bụng nhỏ trước mặt hơi nhô lên một chút, lại càng thêm đáng yêu, anh sờ lên trên, ừm, đúng là lớn hơn một chút.

“Không đi xuống dưới thật?”

“Không đi!”

Vừa dứt lời dưới: “ba” một tiếng, Diệp Minh ném bản đồ trên tay, hai bàn n chế trụ eo thon của cô trực tiếp ôm nhắc cô lên, một cước đạp ra cửa phòng, ném cô vào trên giường.

Bị anh ném xuống, Hà Băng hoảng sợ, hai tay nhỏ dùng sức ôm cô anh kêu lên: “Bụng! Diệp Minh, bụng eml”

Sức anh mạnh, có khi ném luôn bé con trong bụng cô mắt.

Diệp Minh thấy buồn cười, một bàn tay anh bảo vệ trên eo cô, phía sau là một núi chăn mêm mại, cô sẽ không sao.

Có anh ở đây.

Anh sao cam lòng để cô ngã?

“Kêu kêu kêu mãi, kêu đên nỗi ông đây nghẹn một bụng J Diệp Minh chồng trên người cổ, không đè đến bụng cô, chôn đâu trong cô cô hít sâu một cái, ngửi mùi thơm của cô để thỏa cơn thèm.

Trái tim treo lơ lửng của Hà Băng cũng hạ vệ vị trí cũ, nhưng hai tay cô còn ôm cô anh, cái miệng nhỏ đỏ bừng ¡ nhẹ nhàng hôn trên gò má anh tuân ây mây cái: “Diệp Minh, anh nhịn chút nha! Ngoan nào.”

Cô còn giơ tay lên xoa xoa mái tóc ngắn của anh.

“Thả tay ra!” Diệp Minh ngồi dậy la cô, thực sự là càng ngày càng vô pháp VÔ thiên, xoa đâu anh, xem anh là chó đấy à?

Hà Băng thè lưỡi, đừng tưởng răng mình là chó ngao Tây Tạng mà khoe mẽ, nói cho cùng, chó ngao Tây Tạng cũng chỉ là chó mà thôi”!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2740


Chương 2740:

*Một câu nói thịnh hành trên mạng, ý chỉ đừng cho mình là nhất, bản thân thật sự cũng thường thôi. So với chó Ngao là bởi vì mức giá đề mua một chú Ngao Tây Tạng thuần chủng ngang với mức giá một ngôi nhà đắt tiên hay một xe hơi hạng sang.

“Bao lâu không chạm vào em rồi?”

Diệp Minh từ trên cao nhìn chằm chăm khuôn mặt nhỏ như hoa như ngọc kia.

Hà Băng xòe tay ra, trông có chút hả hê: “Hai tháng.”

Mẹ nó!

Diệp Minh thở hồn hến hai cái, liều mạng hạ thấp cơ thê xuống, đặt hết cơ thê trên người cô.

“Ai, đứng lên, anh đè bụng em rồi!”

“Nhãi con, cảnh cáo con trước, đợi mây tháng nữa, bố xử hết con và mẹ con!” Anh khàn giọng ác độc nói.

Trong lòng Hà Băng ngọt tựa như phêt mật, tay đan vào mái tóc ngắn gọn của anh, xoa nhẹ một cái.

Diệp Minh cọ cọ trên vùng cổ trắng mịn màng của cô, cọ không đủ lại đi cọ vành tai trắng như: tuyệt của cô: “Hà Băng, thật là muốn làm em.”

Toàn thân Hà Băng nóng lên, xong, anh dùng chất giọng trầm khàn kia dụ dỗ cô kìal Mê hoặc chết tiệt!

Diệp Minh cọ xong lập tức đứng dậy, quậy thì quậy, đúng mực vẫn phải có, anh già khụ rôi mới có con, còn lo lắng hơn bắt kỳ ai.

Xuống giường, anh đi đến phòng tắm định tăm nước lạnh.

Hà Băng nhìn bóng lưng anh tuần của người đàn ông, cặp mắt đẹp đảo qua, anh đổi tính rồi hả?

Trở về này cũng đã một tháng, buổi tối hôn cô, ôm cô ngủ, cái kia không được, anh cũng không nói yêu câu khác.

Trước đây anh cũng không phải như vậy.

TUẦN Hà Băng ôm bụng hừ một tiếng.

Bước chân Diệp Minh khựng lại, quay người trở về, bàn tay đặt trên bụng nhô ra của cô, lo lăng xoa xoa: “Có phải do vừa nãy đè em đau không?”

Hà Bản nằm ở trên giường, mái tóc dài đen nhánh xõa tán trên chiếc gồi trắng tỉnh, cô không nói lời nào, chỉ đỏ mặt nhỏ nhìn anh.

Diệp Minh là ai, liếc mắt liền nhìn ra cô không thích hợp.

Dáng vẻ muốn còn không chịu nói ra này của cô, quyên rũ tột cùng.

Yết hầu nam tính lăn vài cái, mày kiếm khẽ nhướng, trong đuôi lông mày hẹp dài nhộn nhạo ra phong tình thành thục mị hoặc của người đàn ông: “Giả vờ?”

Hà Băng gật đầu.

“Muốn làm gì?” Anh hỏi.

Hà Băng khẩn trương, xấu hồ, tim đập rộn lên, cánh tay gây chống trên giường ngôi dậy, cô nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mỏng của anh.

Diệp Minh khẽ khép mắt, bàn tay giữ lại gáy cô, nhanh chóng đảo khách thành chủ.

Mặc dù là cô chủ động, nhưng trông anh cứ như muốn ăn sạch cô.

Bên tai đều là tiếng nước làm người ta mặt đỏ tới mang tai, nhiệt độ trong phòng “cọ” một tiếng tăng cao hơn mười độ.

Diệp Minh đầy ngã cô, vừa hôn cô, vừa giơ tay cởi nút áo quân trang, trong chất giọng khàn khàn lộ ra vui mừng và cưng chiều: “Xót chồng à?”

Hà Băng xấu hồ ôm lầy vòng hông to lớn của anh, yêu kiều cất giọng: “Chồng ơi, anh ăn chay rồi à?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2741


Chương 2741:

“Đéo! Chồng đây là xót em, con phải thương, vợ càng phải thương hơn!” đi Diệp thủ trưởng nói lời tâm tình, sií là… thô lỗ như thế đấy.

Nhưng, ngọt!

Mang thai khổ cực bao nhiêu, anh xót cô, xót để cho cô hầu hạ anh.

Đảo mắt, Hà Băng đã mang thai 12 tuân, hôm nay cô tới bệnh viện quân khu siêu âm.

Vẫn là bác sĩ trưởng kia, bác sĩ trưởng vừa nhìn bụng Hà Băng, lại càng hoảng sợ: “Thủ trưởng thái thái, lân trước cô tới, tháng còn quá nhỏ, tôi không nhìn ra, bây giờ nhìn lại, cô đã mang… song bào thai đấy!”

Song bào thai?

Ba chữ này nỗ tung bên tai Hà Băng, thảo nào, thảo nào bụng cô lớn như vậy! ` Cô sửng sốt vài giây, sau đó từ trên HN đứng phất lên, xỏ giày vào chạy ngay ra ngoài.

“Thủ trưởng thái thái, cô đi đâu thế, chạy chậm chút!” Bác sĩ đuổi theo phía sau kêu.

Hà Băng chạy ra khỏi quân khu bệnh viện, chạy tới nơi sân tập huân.

“Thủ trưởng thái thái, thủ trưởng huân luyện ở bên trong, cô có chuyện gì gâp sao?” Lính gác hỏi.

Hà Băng gật đầu, dùng sức gật đầu: “Đúng, việc gâp.’ Lính gác nhanh chóng mở ra cổng hàng rào sắt.

Hà Băng chạy vào, trên sân tập huấn, một đám đàn ông huân luyện tại nơi đó, đêu cởi áo, phía dưới độc một chiêc quân lính.

Giữa trời đông, bọn họ đang hít đất, không biết làm bao nhiêu cải rồi, trán đố đây mô hôi.

Một, hai, một, hai…

Vẫn là tiếng hô dõng dạc rõ ràng.

Hà Băng phóng mắt nhìn, Diệp Minh đứng đâu, đang hít đất, anh trăn nửa người trên, da thịt màu đồng hiện lên vẻ mạnh mẽ, mô hôi từng giọt theo theo bắp thịt như hàng rào đi xung, lướt qua tám khối cơ bụng, trượt vào trong đường tam giác ngược.

Trên quân còn mang thắt lửng đen, vóc người nam tính khiến ai nhìn cũng máu mũi phun trào.

“Diệp thủ trưởng!” Hà Băng kêu một tiêng.

Tắt cả binh lính “xoát” một cái quay lại xem, bao nhiêu ánh mắt đồ dồn vào cô.

“Các anh mau nhìn, thủ trưởng thái thái tới kìal”

“Oa, thủ trưởng thái thái đẹp quá a, thực sự là trăm nghe không bằng một thấy, thảo nào thủ trưởng chúng ta luôn giấu nhẹm, không cho thái thái lộ diện.”

“Đừng nhìn nữa, anh còn nhìn nữa, thủ trưởng sẽ dùng ánh mắt giế t chết anh.”

Diệp Minh đứng dậy, thấy cô ánh mắt liên trầm xuông, vươn cánh tay tựa sắt vớt bộ đồ rằn ri tròng vào người, mồ hôi như suối, tóc mái dán chặt bên trán anh, người đàn ông một thân mồ hôi gợi cảm chết người.

Bước mạnh vài bước tới trước mặt Hà Băng, anh không vui nhíu mày: “Đồng chí Hà Băng, em có việc gì không?”

Nơi này là sân huấn luyện mà anh chính là thủ trưởng.

“Dạ, có việc.”

“Có việc thì hô lớn, nều như dám nói nhảm, phạt eml”

Hà Băng nhanh chóng đứng nghiêm, lớn giọng nói: “Báo cáo thủ trưởng, em mới từ bệnh viện chạy đên, em mang song bào thai rồi!”

Cô mỗi chữ mỗi câu nói đều rất có khí phách.

Cô nói, cô mang song bào thai.
 
Back
Top Dưới