Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2682


Chương 2682:

Dương Kim Đậu đột nhiên viền mắt ướt át, bà vươn tay che kín miệng mình, giọt nước mắt nóng bỏng trong nháy mất rơi xuông.

Cảm giác gì?

Thời khắc con gái hạnh phúc như thé, niêm vui mừng của người làm mẹ?

Không phải.

Bà vẫn luôn cho rằng, Diệp Minh không xứng với con gái của bà.

Tên Diệp Minh này bám dai như đỉa, Vĩnh viên không chêt!

Có lẽ là một loại… cực kỳ ngưỡng mộ, đồ kị của phụ nữ đôi với phụ nữ.

Đúng vậy, bà ngưỡng mộ, bà ghen ty.

Bà sống hơn nửa đời, vẫn luôn khát vọng, nhưng không có được gì cả, bà sông thành dáng vẻ bây giờ.

Hiện tại Hà Băng bị Diệp Minh nâng ở lòng bàn tay cưng chiều, tiếng nói cười của cô, dáng vẻ hạnh phúc của cô lúc này, tốt đẹp dường nào, tốt đẹp đến độ khiến người ta sinh lòng khát vọng.

Bà chưa từng có thấy Hà Băng cười như vậy.

Hà Băng chưa từng vui vẻ như vậy.

Bà làm phụ nữ, làm vợ, làm mẹ, toàn bộ đều thất bại.

Dương Kim Đậu lại ở trên mặt Hà Băng của thấy được cái bóng đã từng là của mình, kỳ thực bà đã từng vui vẻ như thế, mẫy năm kết hôn với Hà Tấn, bà cũng được ông nâng ở trong lòng bàn tay đón gió cười to.

Dương Kim Đậu không biệt mình làm sao nữa, e răng tuôi cảng lúc càng lớn, bà luôn sẽ mơ thây quá khứ, luôn tưởng niệm ngày tháng cũ.

Dương Kim Đậu cũng không nhịn được nữa, bà dùng hai tay che kín rồi mình, lệ rơi đầy mặt, bởi vì… thời khắc này bà rốt cuộc đã hiểu, bà đã vứt bỏ phần hạnh phúc đó, bà đã vứt bỏ người kia, cũng vứt bỏ chính mình.

Không biêt khóc bao lâu, Dương Kim Đậu nín khóc, bà. khàn khàn nói: “Trở vệ khách Sạn, Điểm Điểm chắc chờ sốt ruột rồi.

Điểm Điểm cũng tới, Dương Kim Đậu dẫn Điểm Điểm qua đây.

Diệp Minh và Hà Băng về tới trong căn “hộ, ở cửa căn hộ đứng một bóng người, là Trần Cẩm.

Hiện tại Hà Băng còn cưỡi trên vai Diệp Minh, Trần Cẩm nhìn về phía bọn họ.

Hà Băng nhỏ mặt lên, luống cuống tay chân: “Mau thả em xuống!”

Diệp Minh để Hà Băng xuống, ánh mắt Hà Băng né tránh nhìn Trần Cẩm: “Thủ trưởng, sao bác lại tới đây?”

Trần Cẩm nhắc một bình rượu, trong tay : “Hà Băng, con đã nói muốn mời bác ăn cơm, tôi hôm nay bác tới ăn cơm chùa.”

“Ø?” Hà Băng cả kinh, cô không chuẩn bị gì cả.

Trần Cẩm cười: “Làm sao, không chào đón bóng đèn là bác à?”

Nói rồi Trần Cẩm liếc Diệp Minh.

Hià Băng bị trêu càng đỏ mặt hơn, cô lấy chìa khóa ra mở cửa căn hộ: “Thủ trưởng mau vào đi ạ, con đi xem tủ lạnh trong nhà còn có đồ gì đề ăn không, đêm nay nấu đơn giản một chút thủ trưởng sẽ ‘không ghét bỏ chứ ạt Hôm nào con mời bác ăn tiệc lớn!”

Ở nước ngoài, vị thủ trưởng đại nhân này mời cô đi ăn cơm trong căn tin, khu đặc chủng, nơi đó cơm nước rất ngon.

“Được, làm đơn giản thôi, con biết làm cái gì chúng ta liền ăn cái đó.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2683


Chương 2683:

Hà Băng nhanh chóng chạy vào phòng bếp, bắt đầu nâu nướng.

Diệp Minh nhìn bóng dáng cô gái bận rộn, chau lại mày kiêm: “Ống già, chỗ ông không có cơm ăn sao, chạy tới đây náo nhiệt làm cái gì!”

Trần Cẩm võ vai Diệp Minh một cái: “Thật không nhìn ra, cậu cũng theo mốt dữ ha, cũng học thanh niên người ta yêu đương.”

Hai người nói móc lẫn nhau một câu, sau đó đi vào phòng khách.

Trong phòng khách, Diệp Minh và Trần Cẩm mặt đối mặt ngồi ở trên ghế sa lon.

Trần Cẩm uống một ngụm trà, sau đó nhìn về phía Diệp Minh: “Nội gián còn chưa điều tra ra, cậu không nghi ngờ tôi à?”

Diệp Minh câu môi, giễu cợt một tiếng, cặp mắt đen kia ánh lên tia sắc bén, không gì sánh được tà lãnh: “Ông già chằng lẽ tệ đến mức đó?”

Trần Cẩm cười, „ ông thật không nhìn lầm người đàn ông này, anh trầm ổn bình tĩnh, tâm như gương sáng, có trí tuệ.

Diệp Minh híp mắt một cái: “Ai là nội gián, trong lòng ông biết không?”

Trần Cẩm đề chén trà bên trong tay xuÔng: “Tôi hiểu ý của cậu, cậu nghi ngờ Thiến Thiền, nhưng Thiền Thiền còn không có năng lực như thế, trừ phi nó có người bày mưu, kẻ kia nhất định là người bên cạnh tôi.”

Nói rồi Trần Cảm nhướng mày, thấp giọng hỏi: “Có muốn bắt nội gián không?”

Diệp Minh lười biếng dựa vào trên ghề sa lon, vẫn không nói gì, lúc này.

Hà Băng từ trong phòng bếp đi ra, cô câm đ ĩa trái cây trong tay đưa tói trên bàn trà: “Trong tủ lạnh có vài quả cam, con cắt nhỏ rồi, hai người ăn đi, chắc ngọt lắm đó.”

Diệp Minh khom lưng, cầm lên một múi cam, đưa tới bên môi mỏng.

Thế nhưng một giây kế tiếp, động tác anh khựng lại.

“Làm sao vậy?” Trần Cẩm hỏi.

Diệp Minh mặt không chút thay đôi, ngay cả mi tâm cũng không chau, anh trực tiếp ném đem múi cam kia vào trong thùng rác: “Cam hư rôi.’ “Làm sao có thể, anh gạt em à! Để em nềm thử.” Hà Băng vươn tay lấy quả cam trong đ ĩa trái cây.

“Bếp” một tiếng, Diệp Minh nhẹ nhàng đánh mu bàn tay cô, mày kiếm nhướng: “Không nghe lòi2 Nấu cơm đi!”

Nhìn anh hung hăng, Hà Băng tức giận nhưng chỉ đành nghe lời vào phòng bếp.

Hà Băng đi, Trần Câm câm lây một múi cam đặt dưới mũi ngửi một cái, Sắc mặt ngưng trọng: “Cam bị hạ độc, xem ra có vài người không kịp chờ đợi muôn hạ thủ rồi.

Diệp Minh dùng xù xì lòng bàn tay xoa xoa vùng râu dưới căm mình: “Chờ tôi bät được tên nội gián này, nhất định phải lột da hắn, rút gân hăn!”

Dám đặt chủ ý đến trên đầu Hà Băng, hạ độc Hà Băng, anh nhất định g iết chết tên nội gián kia.

“Hiện tại địch ở trong tối, chúng ta ở ngoài chỗ sáng, Hà Băng bât cứ lúc nảo cũng sẽ gặp nguy hiệm, Diệp Minh, cậu có chủ ý gì hay không?”

Diệp Minh chau mày kiếm anh khí, chủ ý hay đương nhiên là có.

Trần Cẩm nhìn dáng vẻ trong lòng đã có dự tính của anh liền cười nói: “Cậu đã đã có chủ ý trong lòng vậy thì nhanh thực thi đi! Tôi rât sớm đã đệ đơn lên tổ chức, còn đích thân đến cấp trên làm báo cáo một lần, phía trên đã phê văn xuông, về sau vị trí của tôi sẽ là của cậu!”

Ba năm nay lánh ở trong núi lớn Diệp Minh, Trần Cảm không quên anh, ngược lại trong lòng ông luôn nhỏ đến anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2684


Chương 2684:

Công văn bên trên cũng đã đến rồi.

Diệp Minh có thể mặc quân trang rồi!

Diệp Minh chậm rãi nhệch môi mỏng, trong gương mặt âm trầm dần dẫn lộ ra sung sướng và vui mừng, ngày này rồt cuộc đã tới.

Không dễ dàng.

Quá khó khăn rồi.

Hà Băng không nấu giỏi lắm, trong nhà vừa không có đô ăn gì, cô làm bắp rang bơ, dưa chuột muôi tỏi, Diệp Minh và Trần Cẩm ăn hai món nhằm uông hết một chai rượu đề, cũng khá CÓ VỊ.

Thư ký riêng đón Trần Cẩm đã uống.

ngã trái ngã phải đi, Hà Băng nhìn về phía Diệp Minh trên ghế sa lon, „người đàn ông cao lớn tựa lưng vào rôi trên ghế sa lon, lười biếng tùy ý, anh dường như đã say, từ từ nhắm hai mặt, ngược lại trầm Ôn an tĩnh, không giông vài người đàn ông uông say liên làm trò điên khùng.

Hà Băng khom lưng dọn dẹp chén đũa trên bàn, định dọn xong sẽ dìu anh vào phòng nghỉ ngơi.

Vào phòng bếp, cô đặt tất cả chén đũa trong bôn rửa chén, mở vòi nước, cô rửa tay trước.

Vừa mới chuẩn bị rửa chén, lúc này hai cánh tay tráng kiện từ phía sau ôm lây, một tay kéo cô vào trong lòng.

Thân thể nhỏ mềm mại xinh xắn của cô lập tức đánh vào khung xương như làm bằng sắt của anh, dưới mũi thỏ đều là mùi thơm nam tính ngào.

ngạt quen thuộc, bây giờ còn xen lân mùi rượu nhàn nhạt, trái tim cô ngòn ngọt, nhỏ giọng nói: “Anh không phải uông say rôi sao, nhanh đi nghỉ ng ơi đi, em rửa chén xong thì qua Hư Diệp Minh ôm cô thật chặt, anh không có vẻ gì là say. rượu, chôn đầu ở cô cô trong bắt đầu ngửi, ngửi được mùi hương trên mái tóc cô, anh nói giọng khàn khàn: “Trên người sao lại thơm như vậy?”

Khuôn mặt nhỏ của Hà Băng nhanh chóng đỏ lên, thân thể hai người dán thật chặt cùng một chỗ, cô đã cảm thây bắp thịt anh săn chắc, tràn đầy Sức mạnh nam tính: “A Minh, anh thả em ra đi, em muôn rửa chén.”

“Đừng rửa nước, tắm cho anh, hiện tại… hậu hạ anh trước.”

Anh nói cái gì?

Diệp Minh nhắc cánh tay lên, ôm lấy cô: “Về phòng thôi,”

Khuôn mặt nhỏ của Hà Băng đỏ đến sắp nhỏ ra máu, hai tay dùng sức bám trên bồn rửa chén, không chịu đi: “Anh… anh không thể thừa dịp uông say liền bắt nạt người ta, em… em không chuẩn bị, về sau anh… anh phải hẹn trước.”

“Con quỷ nhỏ, còn dám nói nhảm thử xem?” Diệp Minh ở bên tai cô khẽ măng một tiêng, ôm cô lôi cô ra.

Hà Băng gắt gao bám vào bồn rửa chén, căn chát răng lên môi dưới đỏ bừng, rất khó xử.

Anh không nói đạo lý.

Cô đang rửa chén yên lành, còn chưa tam nữa, mới không muôn đâu.

Diệp Minh buông lỏng tay, để hai chân cô rơi lại trên mặt đất, bàn tay khóa eo thon của cô, anh cuông dã tà mị cười nhẹ: “Đây là em tự chọn đó, lát nữa đừng có “n khóc!”

Có ý gì?

Hà Băng không để ý tới tìm hiểu ý anh là gì, lúc này bên tai chỉ nghe thầy tiêng người đàn ông phía sau đã cởi dây lưng…

Con ngươi Hà Băng trong nháy mắt co rụt, lúc này hét lên một tiêng: “Diệp Minh, anh dám!”

Diệp Minh khàn khàn cười: “Hiện tại cứ thử một lần, xem anh có dám hay không.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2685


Chương 2685:

Diệp Minh ôm Hà Băng từ phòng tắm ra, nà nhàng đặt trên giường.

Mái tóc dài của Hà Băng ướt nhẹp, da thịt tỉnh tế trắng nốn, khuôn mặt đã ửng hồng, cả người giỗng như tiểu nữ yêu đi ra từ đáy nước, chuyên câu hồn đàn ông.

Cô vô lực rung động hàng mi tựa cánh ve, toàn thân bủn rủn, từ lúc ở với Diệp Minh, ngày hôm sau cô đều không xuông giường được.

Về sau, cô làm sao đối mặt với phòng bếp đây?

Làm sao còn nấu cơm ở bếp chứ?

Tên đàn ông xấu từ trong xương này!

Hà Băng đang nghĩ ngợi, Diệp Minh đã đi tới, bên giường sụp một khối, trong tay còn câm một cái máy sây: “Xoay qua chỗ khác, anh sấy tóc cho em.

Con gái còn trẻ không thể để tóc ướt đi ngủ, sau này già sẽ đau đầu.

Hà Băng cáu kỉnh xoay người, chừa cho anh tắm lưng đẹp.

Diệp Minh sấy tóc cho cô, trong tầm mắt rủ xuống nhìn là khuôn mặt nhỏ nhắn đó, cô hừ hừ kiều kiều, dáng vẻ vừa tức giận lại nũng nịu, làm anh.

thấy mà gân cốt đều mềm: “Vừa rồi không hầu hạ em thư thản à?”

Anh còn không biết xấu hồ nói lời như vậy?

Hà Băng không để ý tới anh.

Diệp Minh Xuyên tay vào trong sợi tóc mm mại của cô, tóc cô như người cô, mêm mại vô cùng, còn thơm ngát.

Thực sự là mùi thơm của phụ nữ.

“Không để ý tới anh?”

Hà Băng không nói lời nào.

“Thực sự không để ý tới anh?” Diệp Minh lại hỏi một câu.

Hà Băng vẫn không đáp.

“Được, anh đi đây.” Tóc cô đã sấy xong rồi, Diệp Minh cất máy sấy, đứng dậy đi liền.

Anh đi?

Hà Băng nhanh chóng Xoay đầu qua, kéo lây rôi ông tay áo của anh: “Anh đi đâu vậy?”

Diệp Minh rủ mắt nhìn cô: “Đi rửa chén.”

“Đừng rửa, để ngày mai rồi rửa.”

Diệp Minh nhướng mày kiếm anh khí, giơ tay ném máy sấy vào trên ghế sa lon, anh áp thân lên: “Anh cũng là muốn như vậy.”

„ Lúc này chuông điện thoại vang lên, điện thoại của Hà Băng tới.

Cô giương mắt vừa nhìn, là Tiểu Điểm Điềm gọi tới.

Hà Băng suy nghĩ một chút, cô chấp hành nhiệm vụ đã rất lâu rồi, Điểm Điểm nhất định rất nhớ cô.

Tuy Điểm Điểm được bà ngoại chăm sóc tốt, thế nhưng cô con gái cưng này rất dính mẹ.

“Điện thoại của ai, sao không tiếp?”

Lúc này Diệp Minh hỏi.

Hà Băng căng thẳng, cô thật ra rất, muôn nhận cuộc gọi này, nhưng nếu như thế Diệp Minh cũng biệt đến sự tồn tại của Điêm Điểm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2686


Chương 2686:

Điểm Điểm nhưng là bất ngờ lớn nhất cô chuẩn bị cho anh, cũng không thể qua loa xuất hiện trước mặt anh như thê được.

Hà Băng giấu điện thoại trong ngực mình, hồn dỗi liếc anh: “Không tiện tiếp.”

Diệp Minh là người sắc bén bực nào, BI Ï liếc mắt liền nhìn ra Hà Băng không thích hợp: “Là ai gọi điện thoại tới, em có phải không muôn để anh biết người ở bên kia hay không?”

“Cái này…”

“Đưa điện thoại cho anh.” Diệp Minh trực tiếp ngửa tay ra, đòi cô điện thoại.

“Không cho.” Hà Băng từ chối.

Diệp Minh nhíu mày: “Giấu giấu giềm giềm khẳng định có quỷ, Triệu Lôi sao, hay là thẳng khác?”

Nói rồi Diệp Minh liền vươn tay cướp điện thoại trong ngực Hà Băng.

Hà Băng tay lanh mắt lẹ giấu . điện thoại đi, còn giơ tay lên ôm cổ Diệp Minh: “Ảnh đừng cướp đồ của em.

Diệp Minh rất rõ ràng từ chối mỹ nhân kê của cô: “Vậy em nói ,cho anh biết bên kia điện thoại là ai.”

“Được, em có thể nói cho anh biết, nhưng… phải chờ tới ngày mai.”

“Ngày mai?” Diệp Minh không muốn chờ.

“Đúng vậy, ngày mai em chẳng những sẽ nói cho anh biết người đó là ai, còn có thể Sắp xếp để anh và người kia gặp mặt.”

Hà Băng nói thật, ngày mai cô sẽ đón Điểm Điềm, để Điểm Điểm và Diệp Minh làm quen nhau.

Cô muốn nói cho Diệp Minh, anh làm bồ rồi, ba năm trước đã làm bó, anh có con rôi.

Nhìn đôi mắt lóe sáng của Hà Băng, Diệp Minh quyết ‹ định tôn trọng cô một lần: “Vậy được rồi, tất cả nghe theo anh.”

Hà Băng nhanh chóng hôn lên gò má anh tuân của anh một cái.

Tỏ vẻ khen thưởng.

“Chỉ cho chút ngon ngọt ấy thôi, xua chó đấy à?”

“Vậy anh muốn thế nào?”

Diệp Minh vươn tay kéo chăn, trùm kín hai người vào: “Em nói xem…”

Trong đêm khuya, yên lặng không tiêng động.

Hà Băng đang ngủ, đầu nhỏ ghé vào trên ngực người đàn ông, gương mặt lúc ngủ điềm tĩnh xinh đẹp.

Diệp Minh còn chưa ngủ, anh lười biếng dựa vào đầu giường, tóc mái trênn trán đã bị mô hôi làm ướt nhẹp, bọt nước thật nhỏ theo ngũ quan thâm thúy chảy vào trong lông ngực đề trần, trên da thịt màu đồng đều là vết cào mập mờ.

Một cánh tay ôm Hà Băng, anh một bàn tay khác cầm điều thuốc, phun ra làn khỏi, anh hiện tại cuông dã, tà tính.

Sâu kín hút một hơi thuốc, anh rủ mắt nhìn khuôn mặt nhỏ của Hà Băng, ánh mắt thâm thúy phức tạp.

Hà Băng, mặc kệ ngày mai xảy ra chuyện gì, em đừng rời khỏi anh.

Anh dùng lòng bàn tay to mang theo thuốc lá chậm rãi vuôt ve khuôn mặt nhỏ của cô..

Sáng sớm hôm sau.

Lúc Hà Băng rời giường, Diệp Minh đã rời đi, trên tủ giường đè một tờ giây Ảnh đi mùa đồ ăn sáng.

Hà Băng nhéch đôi môi đỏ mọng, sau đó kéo thân thê mệt mỏi Xuông giường, đánh răng rửa mặt, cô vươn tay kéo ra rèm cửa số trong phòng, ánh năng bên ngoài âm áp, cô thích ý vươn người một cái.

Một ngày mới tốt đẹp đã bắt đầu rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2687


Chương 2687:

Hà Băng lây điện thoại ra, muốn gọi điện thoại cho Điểm Điểm.

Lúc này “ding dong” một tiếng, chuông cửa căn hộ vang lên, có người đang gõ cửa.

Là ai2 Diệp Minh sao?

Anh trở về nhanh thật!

Hà Băng chạy đến mở cửa: “A Minh, anh đã và…”

Một giây kế tiếp, cô khựng lại, bởi vì ngoài cửa không phải Diệp Minh, mà là một nhóm nhân viên cảnh sát mặc đồng phục màu đen.

Hà Băng đúng không? Hà tiểu thư, chào cô, năm giờ rạng sáng hôm nay, thủ trưởng đột nhiên ngất đi, chúng tôi đã đưa thủ trưởng đên bệnh viện rửa ruột, bác sĩ nói thủ trưởng đã trúng độc, hiện tại thủ trưởng đang quan sát trong phòng hồi sức HN.

biệt, đến nay vần chưa tỉnh lại, theo điều tra, thủ ¡ trưởng đêm qua lúc tám giờ ở chỗ cô ăn cơm, chúng tôi bây giờ có lý do nghỉ ngờ hạ độc trong đồ ăn thủ trưởng, chúng tôi muốn bắt cô với thân phận tội phạm tình nghị, mong cô phối hợp điều tra với chúng tôi.

Hà Băng nhanh chóng trắng nhọt mặt, cái gì, thủ trưởng trúng độc, hôn mê bắt tỉnh?

Chuyện gì xảy ra?

Đêm qua thủ trưởng còn rất tốt mà.

Hà Băng thật lòng yêu thích và kính yêu vị thủ trưởng này, bây giờ nghe nói ông đã xảy ra chuyện, hốc mắt của cô nhanh chóng đỏ lên.

Trong đồn cảnh sát.

Hà Băng bị đeo còng số tám, nhân viện cảnh sát lặp đi lặp lại câu hỏi điều tra với cô.

“Nên nói tôi cũng đã nói rõ ràng, tôi không hạ độc thủ trưởng, các , người có thê đi tra, tôi bây giờ có thể gặp thủ trưởng không, tôi muôn gặp ông ây.” Hà Băng mở miệng.

Lúc này bên tai truyền đến một hồi tiêng giày cao gót chói tai, có người tới.

Hà Băng ngước mắt vừa nhìn, là Thiên Thiên.

Thiến Thiến một thân áo đỏ đi tói, vênh váo tự đắc.

Thiến Thiến dừng trước mặt Hà Băng, ánh mặt lạnh như băng nhìn gân nói: “Hà Băng, mày biệt mưu hại thủ trưởng sẽ có hậu quả gì không?”

Hà Băng nhìn Thiến Thiến: “Tôi không làm.”

“Chuyện cho tới bây giò, mày còn muốn chống chế?”

Thiến Thiền giơ tay lên, muốn tát Hà Băng một cái.

Thế nhưng không tát tới, bởi vì Hà Băng nâng tay đeo cồng lên, chế trụ cô tay Thiên Thiên, đột nhiên dùng SỨC.

Thiến Thiến nhất thời cảm giác mình cô tay sắp bị gấy: “Mau buồng tay, Hà Băng, mày mưu hại thủ trưởng còn chưa đủ, bây giờ lại còn dám mưu hại thiên kim của thủ trưởng, người đâu, mau bắt ả lại!”

“Hà Băng, mau buông tay thiên kim ra, không chúng tôi sẽ bản cô.”

Có nhân viên cảnh sát rút súng ra, nhắm ngay đầu Hà Băng.

Hà Băng lạnh mắt nhìn về phía này nhân viền cảnh sát, sau đó vung, Thiến Thiến bị quăng lui lại mấy bước, lảo đảo suýt chút nữa ngã vật.

“Đại tiểu thư, cô không sao chứ?”

Thiên Thiên cảm thây chật vật vừa khó chịu, cô ta thực sự quá chán ghét Hà Băng, hận không thể lập tức khiến Hà Băng biên mất khỏi thê giới này.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2688


Chương 2688:

Nếu như không có Hà Băng, Diệp Minh đã là của cô ta rôi.

Từ khi Hà Băng xuất hiện liền đè ép cô ta khắp nơi, hiện tại Hà Băng gặp rủi ro còn dám phách lối như Vậy, Thiến Thiền chắc chắn không thê nhẫn nhịn, thừa cơ hội này, cô ta phải giáo huần Hà Băng thật †ốt một chút, đề Hà Băng thống khổ cầu xin tha thứ.

Thiến Thiến cầm dùi cui điện, mạnh mẽ gõ lên đầu gối Hà Băng.

Hà Băng đau chảy mồ hôi lạnh cả người, cô quỳ một chân trên đất, một tay chống đất.

Thiên Thiên nhệch môi, ả đạp giày cao gót đi lên trước, đi tới trước mặt Hà Băng, sau đó gio tay lên, hướng vê phía má phải cô liên hung hăng tát…

Không tát đến, bởi vì một bàn tay rộng lớn thò qua đây, cái chế trụ cổ tay Thiên Thiên.

Nếu như vừa rồi Thiền Thiến không gãy xương, vậy bây giờ răng rắc một tiêng, Thiên Thiền cảm thây cơn đau thấu tim, cổ tay của ả đã gẫy.

AI Ä hét lên một tiếng.

Người đến vung tay, trực tiếp hất ả ngã.

Thiến Thiến giống nhự diều rơi xuống, cả người lui về phía sau ngã sống soài.

Đông, một tiếng, trán Thiến Thiền đụng phải tường, đầu váng mắt hoa.

Thiến Thiến ngước mắt nhìn, trong tầm mắt xuất hiện một bóng người cao lớn, đúng là Diệp Minh tới.

Diệp Minh thân cao chân dài đứng nghiêm, đôi mắt như chim Ưng quét sang Thiến Thiền, trong mí mắt anh tuần dâng lên một tầng lo lắng.

Cuối cùng, anh chạy tới trước mặt Hà Băng, vươn tay đỡ Hà Băng: “Anh mới rời đi một hồi, em đã bị người khác bắt nạt?”

Hà Băng nhìn Diệp Minh, lãnh ý trong đôi mắt đã thối lui, lộ ra vài phần mềm mại.

Nơi có anh luôn an tâm như thế.

Thiên Thiên chịu đựng chật vật và đau đớn đứng lên, ả nhìn hướng Diệp Minh: “Huyệt Ứng, bố tôi trúng độc nhập viện rôi, bây giờ còn đang hôn mê, hiện tại người bị tình nghỉ là Hà Băng, nhưng đêm qua hình như anh cũng ở đó nhỉ! Vừa nói như vậy, anh cũng là một trong những người bị tình nghỉ, rất có thê là anh và Hà Băng hợp mưu hạ độc bố tôi!”

Hà Băng lộp bộp giật mình, cô nhanh chóng từ trong lòng bàn tay Diệp Minh rút tay mình về: “Không có, đêm qua anh ây không ở chỗ tôi.”

Thiến Thiến cười nhạt: “Thật không?

Huyết Ưng là bạn trai của mày, anh ta có động cơ gây án.”

Thủ trưởng trúng độc, chuyện này quá kỳ hoặc, chân tướng cần kiểm chứng, lúc này Hà Băng không hy vọng kéo Diệp Minh vào.

Hà Băng nhanh chóng ưỡn thẳng lưng, xoay người nhìn vệ phía Diệp Minh: “A Minh, anh trở vê trước đi.”

Diệp Minh chau mày kiếm, cảnh vật ở đây rất tối, càng tăng thêm độ đáng sợ của cặp mắt đen kia.

Thân hình cao lớn ấy không nhúc nhích, không đi.

Hai tay xuôi ở bên người Hà Băng .

siết thành quyền, cô biết Thiền Thiền vẫn còn ở phía sau nhìn chằm chằm cô, trước mất lại là khúc gồ, sao anh không rõ ý của cô chứ, anh về trước đi, suy nghĩ kỹ rỗi bàn lại sau.

Thủ trưởng bị hại là đại sự, không cần thận sẽ liên lụy đến anh, vêt nhơ’ này rất lớn.

Hà Băng chớp hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve, lặng lẽ dùng ánh mắt chỉ chỉ Diệp Minh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2689


Chương 2689:

Diệp Minh nhìn cô, khuôn mặt nhỏ mới vừa bị dùi cui điện quất trúng đau đến trắng bệch, nhựng trong đôi mắt ây lại rực rỡ như năng âm, óng ánh tỏa sáng.

Anh nhấp môi mỏng một cái, không nói chuyện.

Chẳng lẽ anh không hiểu?

Trong lòng Hà Băng gấp như kiến bò trên chảo nóng, tên ngốc này, cô có thể liên thủ với anh ở trước mặt Thiền Thiến diễn kịch mà.

Anh không phối hợp, cô làm sao bây giờ?

Hà Băng câu môi: “A Minh, anh có thể dẫn em ra ngoài không? Xem, anh không thê, anh bây giờ cái gì cũng không thể, không có quyên thê không có địa vị, căn bản không bảo vệ được em, ngược lại, anh ở lại chỗ này còn tăng thêm phiên phức cho em, cho nên, anh đi về trước đi, đừng lại làm loạn thêm cho em.”

Lời này vừa hạ xuống, ánh mắt Diệp Minh sâu lại, hàn khí trên người anh phát cũng nặng hơn đôi chút.

Hà Băng không biệt anh có tức giận không, nói chung anh ngày hôm nay là lạ, bí hiểm, khiến người ta nhìn không thấu.

Lấy sự thông minh của anh, hẳn đã nhìn ra được cô cô ý nói như vậy nhỉ!?

“Diệp Minh, anh đi đi, trong khoảng thời gian này chúng ta tạm thời đừng gặp mặt, nêu như nêu anh không đi, em liền… liền…

“Liền cái gì?” Lúc này Diệp Minh trầm lặng nói ra ba chữ.

Hà Băng nhất thời thu về lời muốn nói, Bội vì cô ở đáy mắt anh thấy được cảnh cáo sắc bén không vui.

Thiến Thiền rất hài lòng, xem ra Hà Băng này vẫn là một người thông minh.

Đợi ả giải quyết được Hà Băng, Huyết Ứng chính là của ả rồi.

Lúc này cửa phòng cảnh sát bị kéo ra, có người tới. Triệu Lôi tới, đi theo phía sau là hai luật sư.

Triệu Lôi đứng ở trước mặt Hà Băng, quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”

Hà Băng lắc đầu.

“Băng Băng, chúng ta có thể đi, thủ tục liên quan đã làm xong, t†Ìm người bảo lãnh chờ thẩm vấn.

Thiền Thiền nhanh chóng lên tiếng: “Không được, Hà Băng làm hại bô tôi, bối tôi lào Luật sư cầm một phần công văn trong tay đưa tới trước mặt Thiền Thiền: “Thật ngại quá, nơi đây không có quyên cô lên tiếng, trên này đã đóng con dấu rồi.

Thiến Thiến trắng nhợt mặt.

Triệu Lôi dẫn Hà Băng đi ra.

Bên ngoài.

Một chiếc RollsRoyce đậu ở chỗ này, tài xế cung kính kéo ra cửa sau xe.

Hà Băng không lập tức lên xe, cô liếc mắt trong đại sảnh, Diệp Minh vẫn còn ở bên trong.

“Làm sao, lo lắng Diệp Minh?” Triệu Lôi hỏi.

Hà Băng không đáp, cô nhìn Triệu Lôi: “Anh sao đột nhiên tới đây?”

Triệu Lôi đưa tay đút trong túi ‹ quần, cười cười: “Thời thê sắp đồi rồi, anh nhất định phải tới.”

Thời thế sắp đổi?

Có ý gì?

Lúc này một bóng hình cao lớn nhảy vào ánh mắt, Diệp Minh đi ra.

Diệp Minh hai tay đút trong túi quần, đứng ở trên bậc thang, bộ dáng kia có chút ngạo mạn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2690


Chương 2690:

“A…” Hà Băng muốn gọi anh.

Thế nhưng lúc này hai chiếc xe Jeep chống đạn ngừng lại, thư ký riêng đi ra.

Phía sau thự ký riêng theo 4 5 quân nhân mặc đồng phục, huy hiệu vàng trên vai quân nhân sao đong đưa đền đau mắt.

Những người này đều là nhân viên câp cao trong đặc chủng, bọn họ tới nơi này làm cái gì?

Hà Băng căng thẳng, lúc này chỉ thấy thư ký riêng mang 4 5 người quân quân đi tới dưới bậc thang, bọn họ đứng nghiêm, chào quân lễ với Diệp Minh.

Lúc này bên tai truyền đến giọng Triệu Lôi: “Thủ trưởng Trần Cậm thừa dịp lần ngộ độc thức ăn lui xuống vị trí, nghe nói công văn phía trên đã hạ, thủ trưởng mới sắp được nhậm chức rồi.”

Thủ trưởng mới sắp được nhậm chức?

Là ai cơ?

Hà Băng nghiêng mắt, kinh ngạc nhìn vê phía Triệu Lôi.

Triệu Lôi một bộ anh cái gì cũng biết nhưng không nói cho em đâu.

“Anh Lôi…”

“Có người địa vị cực cao, muốn nắm giữ quyền sanh sát rồi.

Trong nháy mắt tim Hà Băng đập rộn lên: “Là…

Triệu Lôi nhún vai: “Tám giờ sáng mai em bật kênh thời sự lên nghe tin quan mới nhậm chức đi, chẳng máy chốc Sẽ cử hành nghỉ thức nhận huân Chương.”

Diệp Minh vẫn luôn đứng ở trên bậc thang, không xuông phía dưới, hai tay anh đút trong túi quân, cũng Ôn, khác gì với ngày thường, nhưng… lại rất bất đồng.

Lúc này Thiền Thiến đi ra: “Huyết Ưng, anh nhìn Hà Băng kìa, đây giữt! là người phụ nữ anh thích đấy à, ä hiện tại đã ghét bỏ anh không quyền không thê không thể bảo hộ ả.”

Nói rồi Thiền Thiền vươn tay ôm cánh tay tráng kiện của Diệp Minh: “Huyết Ưng, em mới là người anh nên lựa chọn, chỉ cân anh cưới em, em có thể cho anh tất cả..

Thiến Thiến còn chưa nói hết, đã cảm giác một ánh mắt âm u lạnh lùng rơi vào trên tay ả.

Diệp Minh nhàn nhạt liếc ả một cái.

Thiến Thiến cứng đờ, hai tay cũng không dám… ôm Diệp Minh nữa rôi.

Diệp Minh nhắc đôi chân dài, từng bước một trầm ồn đi xuông bậc thang, đi tới bên xe Jeep.

Một người lính cung kính kéo ra cửa sau xe, Diệp Minh lên xe.

Thiến Thiền nhìn một màn này đều sợ ngây người, Diệp Minh đây là…

làm sao vậy?

Thiến Thiến len lén nhìn về phía thư ký riêng.

Thư ký riêng hướng về phía Thiến Thiến lắc đầu, sau đó bước nhanh lên chỗ kế bên tài xế xe deep.

Xe Jeep vội vã phóng đi.

Hai chân Thiền Thiên mềm nhữn, trực tiếp ngồi liệt trên mặt đất, ả hít vào từng ngụm, trong lòng đã có một suy đoán to gan, cuôỗi củng vân không ngăn được tiên độ của người đàn ông ‘ này.

Từ lần đầu tiên gặp anh, ả đã biết anh không phải vật trong ao.

Ngày này vậy mà vẫn đến, còn đến nhanh như vậy.

Hà Băng trở về, nhưng đêm nay cô lăn lộn khó ngủ, làm thê nào cũng ngủ không được.

Sáng sớm cô rất sớm đã tỉnh, thật vất vả chịu đựng đến tám giờ, cô mở Tivi lên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2691


Chương 2691:

Kênh quân sự, MC dùng tiếng phổ thông tiêu chuẩn đưa tin Hôm qua, thủ trưởng Trần Cẩm chính thức về hưu, tân thủ trưởng nhậm chức vào hôm nay, vị tân thủ trưởng này thiên hô vạn hoán, anh ây vẫn luôn được tôn vinh là truyền kỳ trong quân Huyết Ưng.”

“Huyết Ưng, tên thật là Diệp Minh, Diệp Minh ba năm trước từng là đệ nhất lão đại Hồng Kông, thân phận thật của anh hiểm có ai biết được…

Hai lỗ tai Hà Băng ong ong, cô không nghe được bất kỳ thanh âm gì nữa, đây đầu đều là, Diệp Minh làm thủ trưởng rôi, Diệp Minh chính tân thủ trưởng!

Thân phận của anh rốt cục đã được công khai.

Anh đi ra ngoài ánh sáng rồi.

Màn hình TV thay đổi sạng một nơi tụ tập rất nhiều ký giả truyện thông, những ký giả này xếp hàng ngay ngăn có thứ tự, không hê dám lớn tiêng ôn ào náo động, hiện trường có kéo ra đường cảnh giới, toàn là những đặc công áo xanh mang súng vũ trang, cục diện nghiêm túc mà trang trọng.

Lúc này một chiếc xe Jeep chống đạn chạy vào, cửa sổ xe phía sau chậm rãi trượt xuống, lộ ra một gương mặt quen thuộc mà xa lạ.

Là Diệp Minh.

Diệp Minh ngồi ở phía sau, hôm nay anh mặc chiễc áo sơ mi đen, cửa số thủy tinh cọ sáng chiều lên mặt anh, hôm nay anh cực kỳ anh tuần.

Ánh mắt Hà Băng rơi trên gương mặt anh, không dời được nửa phân.

Người đàn ông đêm qua còn ngủ bên cạnh cô, hiện tại đã cao không thể chạm.

Cô chỉ có thể thấy anh trên tỉ vi.

“Băng Băng.” Lúc này Triệu Lôi đã đi tói.

Hà Băng nhanh chóng cầm lấy điều khiển từ xa, tắt TV đi.

“Băng Băng, em giấu cái gì, bây giờ còn có ai không biệt Diệp Minh chính là tân thủ trưởng, bên ngoài đều đã ôn ào xôn xao rồi, trong chốc lát sẽ chiếm đây tiêu đề báo chí.”

“Bên ngoài náo nhiệt như thê luôn à anh?”

“Đúng vậy, trong quân đều đang ăn mừng tưng bừng đó, bởi vì bọn họ rốt cục đã gặp được anh hùng của mình.”

Là như thế này đúng không?

Tối hôm qua anh cũng không liên lạc với cô.

Hà Băng về phòng mình, cô cầm điện thoại lên, hàm răng căn môi dưới đỏ bừng một cái, sau đó trong tâm lý bắt định do dự bắm chuỗi số quen thuộc tận xương kia.

Tiếng chuông reo một lần, sau đó bên kia được tiếp rồi, hai mắt Hà Băng sáng ngời: “Alo, A “Chào cô, Diệp thủ trưởng đang họp, xin hỏi cô là vị nào? Tôi là thư ký của Diệp thủ trưởng, cô có lời gì, tôi có thế chuyển lời cho Diệp thủ trưởng.”

Một giọng nói hay mà lịch sự vang lên.

Tay Hà Băng nhanh chóng siết di động, không phải anh, mà là thư ký của anh.

Hiện tại cô đã không gọi được điện thoại của anh rồi.

Đây là thư ký mới của anh?

Nghe chất giọng, cô thư ký nhất định dung mạo rât đẹp đúng không.

Thư ký riêng của lão thủ trưởng Trần Câm người ta là nam, mà thư ký của anh là một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2692


Chương 2692:

Hà Băng không đáp, trực tiếp cúp điện thoại.

Cô ngồi ở trên thảm mép giường đờ ra, hai chân cuộn lên, hai cánh tay ôm chính mình, hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve mắt mác phủ xuống, cô đang suy nghĩ, anh không phải không cân cô nữa chứ?

Ngày đó ở trong sở cảnh sát, cô không phải là cỗ ý nói như vậy.

Lễ nhận huân Chương của Diệp Minh bắt đầu rồi.

Hà Bằng xuống xe, đi tới trước hàng rào sắt, nơi đây có rất nhiều quân chúng vây xem, cô đại khái cũng nhìn thây rât nhiều cô gái, mọi người đều xuyên qua hàng rào sắt nhìn bên trong.

Hà Băng đứng ở trong một cái góc không bắt mát, người ở đậy không tính là nhiều lắm, không cần chen chúc.

Cô nhìn vào bên trong, bên trong đều là quân nhân mặc đô răn ri, MC nói: “Mời Diệp thủ trưởng ở phía dưới lên đài.”

Diệp Minh phải lên sân kháu.

Những quân nhân kia đồng loạt nghiêng đâu, ánh mắt sùng bái kính ngưỡng nhìn về phía trước.

“Oa, Diệp thủ trưởng sắp tới rồi!”

Quần chúng ăn dưa cũng nhìn chòng chọc qua đây.

Hà Băng đứng trong biển người, đuôi theo ánh mắt của mọi người cùng nhau nhìn sang.

Nơi xa xa có một óng hình cao lớn đi tới, mặc quân trang, trên vai là huy hiệu màu vàng có ba ngôi sao, nhất đẳng thượng tướng, thắt lựng bên hông buộc chặt cơ bụng rắn chắc, Diệp Minh bước chân trầm ồn, chậm rãi đi tới.

Hià Băng lập tức đỏ cả vành mắt, cô thường năm mơ, mơ tới dáng vẻ anh mặc quân trang, thì ra, anh có thể vượt quá tưởng tượng của cô.

Cô chậm rãi đưa tay ra, xuyên qua hàng rào sắt, đưa về phía phía trước, cuôi cùng cũng có một ngày như vậy, anh đứng ở trung tâm trong vạn người, hưởng thụ vạn trượng vinh quang thuộc về anh.

Cô câu môi, từng giọt nước mắt châu giáng xuống, trong nháy mắt mơ hồ tâm nhìn.

Cô vui vẻ, cô thực sự thật vui vẻ.

Cùng hưởng vinh quang.

Hai mặt Hà Băng đâm lệ nhìn về phía trước, cái trên bậc thang thật cao kia đứng nghiêm một thân hình cao lớn không gì sánh được, ánh dương lúc này rực rỡ tột cùng, anh đăm chìm trong một ánh sáng vàng kim đẹp mắt mà âm áp kia, được tất cả mọi người chú mục và mễn mộ.

Có nhân sinh người nào thể giống như anh, rất nhiều lần trải qua thăng trầm tang thương, cuối cùng sông thành tâm gương và tín ngưỡng ở đáy lòng người khác.

Anh rốt cuộc đã tìm được bầu trời thuộc về mình, từ nay về sau, anh như Hùng Ưng sải cánh vút cao.

Không ai có thể ngăn cản bước tiến của anh.

Nhiều năm như vậy, anh từ trong bóng tối đi đến quang minh, trong nháy mắt kim quang vạn trượng.

Hà Băng vươn tay đè lên trái tim mình, trong lòng cô mơ hồ đau đớn, ẩn ẩn đau thương, vui mừng tựa như dây leo điên cuỗông nảy nở trong lòng.

Những ái tình ngọt bùi, đều bởi vì anh.

“Cúi chào!”

Lúc này một giọng nói vang lên.

Bóp, hết thảy quân nhân hợp hai chân thành chứ V, sau đó toàn thể cúi chào.

Người đàn ông đứng ở trên bục cao từ trên cao quét xuông toàn trường, sau đó nâng tay phải lên, chào lại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2693


Chương 2693:

Tắt cả huyên náo lập tức yên tĩnh trở lại, tiếng nhạn bay qua phăng phắc, cờ đỏ tung bay trong gió, là nhân ảnh ai vào thời khắc này trở thành vĩnh hằng?

Nghỉ thức nhận huân Chương kết thúc, tất cả quần chúng vây xem cũng bắt đầu rút lui khỏi, có người không cần thận đụng phải Hà Băng một cái, hai mắt Hà Bằng đột nhiên tôi sằm.

“Xin lỗi, cô gái, cô không sao chứ?”

Người chạm phải nhanh chóng xin lỗi.

Hà Băng nhắm mắt sau đó mở ta, cô cảm thầy váng đầu, hoa mắt.

Tay nhỏ đè lên ngực, cô khó chịu muôn ói.

Khuôn mặt lớn chừng bàn tay tái xanh, cô lắc đầu: “Tồi không sao..

“Tất cả mọi người nhường đường, ĐC của Diệp thủ trưởng sắp đên.” Lúc này có người đi ra duy trì trật tự.

Hà Băng lui về phía sau mấy bước, mọi người tự giác nhường ra một con đường.

Lúc này một chiếc xe .Jeep quân đội chống đạn màu xanh chậm rãi chạy đi ra, xe đặc biệt của Diệp Minh đi ra.

Chiếc xe dJeep này là đặt làm tư nhân, trên cửa số Xe cỌ sáng dán tắm màn đen tân tiền nhất, người bên ngoài căn bản nhìn không thây bên trong.

Hà Băng nhìn chiếc xe .Jeep này = deep cách cô gân một chút, lại gần hơn một chút, cô chăm chú nhìn, chằm chằm, nhìn không chớp mắt.

Cô biết, anh đang ở bên trong.

Tuy nhìn không thấy, thế nhưng cô cảm giác một ánh mắt nóng bỏng xuyên qua cửa số xe rơi vào trên người cô.

Anh nhất định đang nhìn cô.

Trong nháy mắt tim Hà Băng đập rộn lên, lúc này xe Jeep lướt qua vai cô, sau đó phóng đi.

Anh đi.

Anh đi rồi.

Hà Băng thõng xuống hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve, kỳ thực, cô muốn trò chuyện với anh.

Cô muốn nói cho anh biết, cô rất vui vẻ.

Cô nghĩ kỹ nhìn anh kỹ một chút, nhìn da Si vẻ anh lần đầu tiên mặc quân trang.

Vừa rồi anh ở trên đài, cô trong đám người, cô không thấy rõ.

Cô một mực mong đợi ngày này, anh khoác lên quân trang, nhưng không giông với với cô tưởng tượng, nêu như… nếu như cô có thê tự tay giú anh mặc vào quân trang thì tốt hơn.

Cô muốn sờ huân Chương trên vai anh, muốn sờ vuốt v e gò má anh tuần đó, muôn nói với anh, Diệp Minh, anh giỏi quá, anh là niêm tự hào của em.

Thế nhưng, cô cái gì cũng làm không được.

Lúc này hai mắt Hà Băng tối sầm, trực tiêp hôn mê.

“Này, cô gì ơi!”

Hà Băng chậm rãi mở mắt ra, cô đang ở trong phòng bệnh.

Cô làm sao vậy?

Đang yên lành sao tự dưng lại hôn mê?

Hà Băng giật giật, muốn ngồi dậy, lúc này bác sĩ đi đên: “Cô gái mau nằm xuông, cô bây giò phải nghỉ ngơi thật tôt.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2694


Chương 2694:

“Bác sĩ, tôi làm sao vậy?”

“Cô gái, chúc mừng cô, cô mang thai rồi.” Bác sĩ đưa một tờ siêu âm cho Hà Băng.

Cô mang thai rồi.

Đầu Hà Băng ong ong, trực tiếp chết máy.

Vừa rồi bác sĩ nói gì cơ?

Cô mang thai rồi?

Hà Băng nhìn tờ giấy siêu âm trên . tay, đã chân đoán chính xác cô trăm phân trăm có thai rồi.

Cô vậy mà đã mang thai?

Diệp Minh muốn có con, máy lần ngủ cùng nhau, bọn họ cũng không làm biện pháp tránh thai.

Thế nhưng… quá nhanh!

Cô còn chưa kịp nói sự tồn tại của Điềm Điềm cho Diệp Minh liền đã mang cái thai thứ hai rồi.

Tuy cô đã chuẩn bị xong việc mang.

thai lần nữa, Diệp Minh vẫn luôn một mình, ngoại trừ em gái ra, bố mẹ anh cũng không còn nữa, cô muốn sinh hai đứa bé cho anh, náo nhiệt một chút.

Thế nhưng, thực sự quá nhanh.

Hà Băng bị giết trở tay không kịp.

Cô vươn tay sờ lên vùng bụng dưới bằng phẳng của mình, nơi đây… lại dựng dục máu thịt của anh sao?

“Bác sĩ, bé con của tôi…”

Nhìn thần sắc khẩn trương của Hà Băng, bác sĩ cười khoát tay áo: “Cô gái đừng lo quá, cô mới vừa mang thai, chỉ mới ba tuần, các .hạng mục đều rất tốt, cô và bé tất cả đều bình thường.”

Hà Băng nhanh chóng nhếch môi: “Thật sao?”

“Thật, không giả đâu! Cô gái, cô trẻ tuổi, thê chât cũng không tệ, dưỡng thai cho tốt. Trong giai đoạn đầu của thai kỳ, cô nên nghỉ ngơi nhiều hơn và tăng cường dinh dưỡng. Nhớ kỹ hạn chê chuyện phòng the lại, định kỳ đề đi kiểm tra thai thì sẽ không. có vân đề gì đâu.” Bác sĩ hiền hòa cười nói.

Hà Băng run hàng mi nhỏ dài tựa cánh ve, trái tim nhanh chóng rạo rực xao động vui mừng.

Cô mang thai.

Cô lại mang thai rồi!

Lần đầu mang thai cô sinh một nàng công chúa, nói không chừng cái thai trong bụng này là một Tiêu Diệp Minh.

Từ nơi sâu xa tự có an bài, ngày hôm nay Diệp Minh đạp gió rẽ Sóng, giương cánh bay lượn, mà cô lại tạo ra huyệt nhục của anh.

Trời xanh đã đem đến bao nhiêu phong sương chồng chồng điệp điệp, hiện tại liên ban ơn bây nhiêu ân phúc viên mãn.

Anh có.

Những thứ người khác có, anh đều CÓ.

Suy nghĩ một chút mây năm nay bọn họ đều chung đụng thì ít mà xạ cách thì nhiều, thể nhưng môi một lần ở cạnh nhau cô đều có thê dễ dàng mang thai, cũng không biết là cô lợi hại hay là anh lợi hại.

Hà Băng có chút dở khóc dở cười, cô dịu dàng đảo quanh trên bụng mình, viền mắt trăng nõn lần nữa phiếm hồng, cảm ơn, cảm ơn tiểu sinh mạng này đã đến, hiện tại dù cho Diệp Minh không ở bên cạnh cô, cô sẽ Không cảm thấy cô đơn.

Bởi vì cô có Điểm Điểm, còn có Tiểu Diệp Minh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2695


Chương 2695:

Hà Băng không nói tin mang thai cho bất cứ ai, cô mang thai gian còn quá sớm, lão thủ trưởng vận còn đang hôn mê, cô vẫn nên cần thận một chút thì tốt hơn, cô phải bảo vệ thật tốt bé con.

Hà Băng đi tới biệt thự, mới vừa vào phòng khách cô. liền nghe được tiếng cười nói của Điểm Điểm và bà ngoại, hóa ra là Dương Kim Đậu đang chơi với Điểm Điểm.

Ba năm nay Dương Kim Đậu tiêu tốn tất cả thời gian lên trên Điểm Điểm, Hà Băng nhìn ra được Dương Kim Đậu rất yêu rất yêu Điểm Điểm, cô lúc nhỏ lớn lên với bồ, đây vẫn là tiếc nuối của Dương Kim Đậu, hiện tại bà cho Điểm Điểm tắt cả tình yêu và bầu bạn, cũng bù đắp tiếc nuối đã từng.

“Mẹ.” Điểm Điểm lập tức liền thấy Hà Băng, cô bé nhanh chóng chạy tới.

Hà Băng ngồi xổm người xuống, giang rộng hai cánh tay.

Điểm Điểm nhào vào trong ngực cô.

Hà Băng dùng sức ôm lây Điệm Điêm, còn dùng lực hôn lên khuôn mặt nhỏ của Điểm Điểm, Điểm Điểm đi tới khi cô rơi vào hố sâu tối tăm nhất tuyệt vọng nhất, khi đó nêu như không có Điểm Điểm, cô đã sớm chết rồi.

Cô rất yêu rất yêu Điểm Điểm.

“Điểm Điểm, có nhớ mẹ không, mẹ rất nhớ rất nhớ con đó.”

“Mẹ, Điểm Điểm cũng rất nhớ mẹ.”

Điểm Điểm nói ngọt ngòa.

Dương Kim Đậu nhìn hai mẹ con đang nói lời yêu thương cười nói: “Điêm Điểm, con không phải đã chuẩn bị quà cho mẹ sao, mau mau tặng cho mẹ đi.”

Vừa nhắc nhở như vậy, Điểm Điểm nhanh chóng nói: “Qùa con để ở trên lầu, con đi lây ngay bây giờ.”

Điểm Điểm chạy lên lầu.

Hà Băng đứng dậy: “Mẹ.”

Dương Kim Đậu nhìn con gái mình, kéo cô sang một bên, nhỏ giọng mà nghiêm túc nói: “Băng Băng mẹ hỏi con, con và Diệp Minh hiện tại thế nào?”

Vừa rồi lúc Dương Kim Đậu đầy : Điểm Điểm ra Hà Băng cũng biết bà sẽ hỏi cái này: “Mẹ, chúng con tốt mà.”

Băng Băng, con còn lừa mẹ? Con và Triệu Lôi kết hôn giả tưởng mẹ không biết à, mây ngày này Diệp Minh nhận chức tân thủ trưởng, tin tức đó oanh động khắp nơi, nhưng sao mẹ không nhìn ra động tĩnh các con. Điểm Điểm là con gái Diệp Minh, con không danh không phận theo nó, nó chẳng lẽ phụ trách với con à!’?”

Trong lòng Hà Băng rất cảm động, cô biết mẹ mình đã tiếp nhận được Diệp Minh rồi, từ khoảnh khắc cô tự sát trước mộ Diệp Minh ba năm trước, từ khi Điểm Điểm ra đời kia trở đỉ, Dương Kim Đậu đã thua, bà đã thỏa hiệp.

Trong trận chiến giữa con cái và bố mẹ, chưa từng có bậc sinh thành nào Sẽ thắng.

Hiện tại Diệp Minh thăng quan tiến chức, Dương Kim Đậu dĩ nhiên mừng, thê nhưng bà đợi mãi lại chăng thấy động tĩnh gì, Hà Băng vón sắp xếp cho hai bố con gặp nhau cũng bị hoãn lại, Dương Kim Đậu đương nhiên lo âu.

Có một số việc Hà Băng không tiện nói quá nhiều, cô kéo tay mẹ mình tr@n an nói: “Mẹ, không thể nào, mẹ hiểu lầm rồi, con và Diệp Minh thật sự rất tốt, mẹ cũng thấy đây, anh ấy mới vừa lên chức, chắc chắn rất bận rộn, con chờ anh ấy là được.”

Con chờ anh ấy là được.

Câu này làm Dương Kim Đậu đau lòng, Hà Băng 19 tuổi đã ở cùng Diệp Minh rồi, ba năm nói tiếp ba năm đợi chờ, thanh xuân tốt đẹp nhất của người con gái dần héo mòn trong chờ trong, chỉ có bà biết mấy năm này Hà Băng sống khổ thế nào.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2696


Chương 2696:

“Băng Băng, mẹ đâu phải đứa con nít, con đừng gạt mẹ, hiện tại Diệp Minh đã khác xưa, ai biết nó sẽ suy nghĩ cái gì, ngay. bây giò mẹ sẽ đi tìm nó, Điểm Điểm là con gái của nó thì có gì sail Nếu nó bội tình bạc nghĩa với con mẹ liền kiện nó!”

Dương Kim Đậu xoay người rời đi, muốn đi tìm Diệp Minh tính sổ.

“Mẹ!” Hà Băng kéo lại Dương Kim Đậu, nghiêm mặt nói: “Mẹ, mẹ đừng đi tìm Diệp Minh, mây năm nay con và Diệp Minh trải qua bao gian khổ chia la, con tin tưởng anh ây. Mẹ, nếu nhử mẹ tin tưởng con gái mẹ vậy đừng kích động, xin mẹ hãy cho Diệp Minh một chút thời gian, cũng cho con một chút thời gian.

Dương Kim Đậu dừng bước, bà nhìn Hà Băng sau đó gật đầu nói: “Được, mẹ nghe con thế nhưng, con là cọn gái của mẹ, ngàn vạn lẫn đừng đề đàn ông bắt nạt mình.”

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, không ai có thể bắt nạt con.”

Hà Băng và Triệu Lôi hẹn gặp mặt ở trong quán rượu.

Trong quán rượu.

Triệu Lôi nói: “Băng Băng, chúng ta vốn chỉ là kết hôn giả, phía trên đã giải trừ quan hệ hôn nhân của chúng ta, hiện tại em khôi phục tự do, độc thân rồi nhé.”

“Anh Lôi, cảm ơn anh ạ.” Hà Băng chân thành nói.

Triệu Lôi cười cười, kỳ thực anh ta thích Hà Băng, từ ba năm trước từ lần đầu tiên anh ta thấy Hà Băng, vẻ kiên định mạnh mẽ đan xen mêm dẻo trên người cô đã sâu đậm háp dẫn anh ta.

Thế nhưng, anh ta biết người Hà Băng yêu là Diệp Minh.

Bạ năm nay anh ta yên lặng bảo vệ, dốc sức trao cho cô tình yêu, bây giờ nhìn Hà Băng đã xóa tan mây mù ngăm trăng sáng, anh ta cũng rất vui vẻ.

“Đúng rồi anh, chuyện lần trước em nhờ anh có tin tức chưa ạ?”

“Có rôi.” Triệu Lôi gật đâu: “Lần trước em cho anh kích thước anh đã làm xong chân giả rồi, sản phẩm công nghệ cao tân tiền nhất, Diệp Minh mang vào sẽ hành động Nhụ tự nhiên.”

Lần trước Hà Băng len lén đo kích cỡ chân anh đưa cho Triệu Lôi, nhờ Triệu Lôi giúp cô làm việc này.

Công nghệ cao trên tay Triệu Lôi vẫn chưa được ra mắt trong nước, phóng nhãn ra nước ngoài đều là đứng đâu bảng, anh ta giúp Diệp Minh làm chân giả, chắc chắn sẽ hoàn mỹ.

“Băng Băng, gần đây em và Diệp Minh Thể nào rôi?” Triệu Lôi hỏi.

Hà Băng câu môi: “Tốt a.”

“Băng Băng, em xem, ai tới kìa?”

Triệu Lôi đột nhiên nói.

Hà Băng ngoái đầu nhìn lại, cửa quán bar bị kéo ra, một đám người đi đến, dẫn đầu là một thân ảnh cao lớn…

Là Diệp Minh.

Diệp Minh tới.

Ngày hôm nay Diệp Minh mặc một chiếc áo sơ mi mỏng có cỗ màu đen, quân tây màu xanh quân đội có thắt lưng, chân đi một đôi boot quân đội rất dày, anh ây đứng ở vị trí hàng đầu, vừa ra sân thu hút ánh mắt mọi người.

Người đàn ông thân hình cao lớn, gương mặt anh tuân, khí độ một thân trầm ồn nội liễm, giống như thỏi nam châm lao lao hấp dân mọi người.

Phía sau Diệp Minh là Chu Siêu, sau nữa là lính Huyết Đồng.

Lính Huyết Đồng được sắp xếp vào đặc siữfl tỉnh nhuệ của quân đội,, Diệp Minh vẫn đảm nhiệm chỉ huy cao cấp như trước, sử dụng quyền lãnh đạo trực tiếp.

Bọn họ đi tới một phòng bao vắng vẻ, tất cả mọi người ngồi xuống.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2697


Chương 2697:

Hà Băng nhìn bọn họ, ánh mắt rơi trên người Diệp Minh, cô cảm giác đã lâu không gặp anh, rất nhớ anh.

Đám người Chu Siêu đang nói chuyện, Diệp Minh ngôi bên trong góc của ghê sa lon, chỗ anh tia sáng rât tối, thầy không rõ thần sắc trên mặt anh, từ trong bao thuốc lá lây ra một.

điều thuốc, sâu kín châm lửa, anh bắt đầu phả ra làn khói trắng.

“Oa, cậu xem một tốp lính đến kìa, thật sự đẹp trai quá đỉ.”

“Bên trong có một anh đang hút thuốc kia kìa, trời ơi ảnh đẹp mà tui muốn xỉu up xỉu down mấy má ơi.”

“Cái gì mà anh, tớ thấy là… chú thì đúng hơn!”

“Kiểu mấy chú lính có tuổi này thật quá mê người, cậu xem cái chân kia kìa, toàn là bắp thịt rắn chắc.”

Các cô gái ở đó líu rít thảo luận, còn thiếu điều ch ảy nước miệng.

Anh mắt Hà Băng chu du trên người Diệp Minh, lúc anh hút thuốc lá đôi chân dài vắt chéo, chân dài thênh thang, lướt mắt đi lên, là thắt lưng đang buộc chặt nơi hông, cơ bụng chặt khít, áo mỏng lộ ra chút bờ ngực câu người kia, người đàn ông nhô ra yết hầu rõ nét gợi cảm, cả người anh lộ ra một mị lực đàn ông khó tả.

Không biết là do đã lâu không gặp anh, hay là anh sau khi thăng chức đã trở nên trầm ồn nội liễm hơn, Hà Băng cảm thấy anh hiện tại khiến người ta không dám nhìn thẳng.

. Năm tháng lắng đọng khí tràng trên người anh, làm anh không giận mà uy, lộ ra một cảm giác áp bách nghiêm nghị.

E rằng, loại khí tràng này chính là khí tràng mà cập trên chân chính mới có.

Anh thực sự là thủ trưởng rồi.

Về sau cô gặp anh đều phải chào một tiêng, thủ trưởng đại nhân, chào ngài.

Hà Băng thõng xuống, ,hàng mi tựa cánh ve, nhẹ nhàng căn răng lên môi, trong lòng vừa vui sướng lại có chút sợ hãi.

Về sau, cũng không biết chung sóng với anh thế nào nữa đây.

Trong đầu cô hiện ra ký ức hơn một tháng trước, cô còn quân trên lưng .

anh muôn anh ôm, anh đặt cô lên đầu vai đưa đi khắp nơi.

Khi đó thật tốt đẹp.

Thế nhưng, anh hiện tại càng tốt đẹp hơn.

Cô yêu cả.

Lúc này bên tai lại vang lên này: tiếng bàn luận xôn xao của mấy cô gái.

“Được rồi, đừng mê trai nữa, chú lính đó vừa nhìn là biết có chức Vụ Cao, không nhìn lọt cậu đâu.”

“Cũng không thể nói như vậy, mặc kệ địa vị chú lính cao thế nào thì chú ấy vẫn là đàn ông, đám đàn ông trong quân đội có vài người mây tháng, nửa năm, một năm không gặp được người phụ nữ nào, trên người nhịn cả bụng lửa đó.”

“Giống như chú lính kia, bè ngoài lạnh lùng lạnh lùng, nhìn rất cắm dục, trong lòng lại nóng bỏng.”

“Mau mau dừng đi! Đừng có nói bậy nữa, ha ha.”

Đám con gái đó vui cười đùa giốn.

Khuôn mặt lớn chừng bàn tay của Hà Băng có chút hồng, nghe các cô nói, liên nhớ lại hình ảnh trước đây cô và anh thân mật.

Triệu Lôi vẫn còn ở bên cạnh đó, Hà Băng VÌ che giấu khuôn mặt đỏ hồng của mình, uỗng một ngụm sữa ướp lạnh.

Hiện tại vì mang thai, cô không thể uông rượu, nên đã gọi một ly sữa ướp lạnh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2698


Chương 2698:

Thế nhưng sữa quá lạnh, cô uống một hớp nhỏ, ngậm trong miệng cho đỡ lạnh bớt rồi mới thận trọng nuốt xuống.

“Băng Băng, thật không ngờ Diệp Minh bây giờ là thủ trưởng rôi, tin tức vệ anh ta anh đều đọc cả rôi, anh hùng của nhân dân, truyền kỳ rong quân, là một con người rắn rỏi thẳng thăng cương nghị, khó trách em trước đây yêu anh ta say đắm, không cân tiên đô, khi đó mọi người còn cảm thấy Diệp Minh quá lăn lộn, không xứng với em.”

Có thể thua trong tay người đàn ông như vậy, Triệu Lỗi tầm phục khẩu phục.

Từ giây phút biết Diệp Minh là Huyết Ưng kia trở đi, anh ta ¡đã bình thường trở lại.

Bất kỳ người đàn ông nào thua bởi tình địch của mình đều sẽ không cam lòng, thê nhưng, anh ta thua tâm phục khẩu phục.

Hà Băng nhéch môi, bạn bè của cô rât ít, Triệu Lôi xem như là một trong SỐ đó, cô mặt cong mày cười: “Anh Lôi, anh nhất định sẽ gặp được cô gái tốt hơn em, cuộc đời của em…. chỉ đủ để yêu một người.”

Kỳ thực tâm tư Triệu Lôi, cô đều hiểu.

Thế nhưng ba năm nay, cô chưa từng cho Triệu Lôi hy vọng, cô rất thản nhiên.

Trong mắt Triệu Lôi lóe lên nỗi ưu sàu vô cớ, trọn đời chỉ đủ yêu một người, anh biết rõ Hà Băng là cô gái tốt nhật trên đời này.

Về sau anh ta cũng sẽ không bao giờ gặp được cô gái thuần túy, sạch sẽ, dũng cảm hơn cô.

“Băng Băng, thế nhưng anh nhìn em và Diệp Minh cứ thây quái quái, Diệp Minh vào cái quán rượu này rôi vậy mà không đến đây.”

Nghe lời này, hàng mi Hà Băng run lên, nhưng ý cười nơi khóe miệng cô không thay đồi, chỉ là nhẹ nhàng nói: “Tuy em không biết anh ấy bây giờ đang làm cái gì, thế nhưng em tin tưởng anh có lý do của mình.”

“Em và anh ấy quen biết nhiều năm như vậy, thật vật vả mới ở bên nhau được, tuy anh ây bây giờ lãnh đạm, xa cách với em, tâm lý ‹ của em cũng hơi mắt mác hơi khổ sở hơi nhớ anh ây, nhưng em sẽ không nghỉ ngờ tình yêu của anh ấy đối với em, em thủy chung tin tưởng anh ây.”

“Anh ấy không qua đây, không sao cả, em sẽ đứng tại chỗ chờ anh ấy, chờ anh ây quay đầu, em sẽ vẫn luôn dõi theo anh ây, mãi đến tận cùng năm tháng.”

Trong phòng bao.

Diệp Minh hút thuốc, đám Chu Siêu đang nói cái gì, anh không biết, cũng không có hứng thú, anh thờ ơ hút thuốc, cặp mắt đen kia xuyên qua tầng tầng khói thuốc rơi vào quầy rượu bên kia.

Trong tâm mắt thây Hà Băng và Triệu Lôi ngôi cạnh nhau, bọn họ đang nói những chuyện gì, Hà Băng cười với Triệu Lôi xán lạn như vậy.

Nụ cười đó, thật gai mắt.

Diệp Minh đút một bàn tay vào trong túi quần, lấy ra điện thoại, anh đổi di động rồi, cải trước bộ nhớ không đủ, đến tải WeChat cũng không được nên anh đã đổi, trên tay anh là chiếc smartphone mỏng tanh.

Anh mở WeChat ra, nhìn thoáng qua.

Anh gửi yêu cầu kết bạn cho cô, cô vẫn chưa đồng ý.

Ngậm nửa đoạn thuốc lá trên môi, anh lại gởi lời mời thêm một lần nữa.

Anh đã gửi quá nhiều lần.

*“A Minh, cùng uống một ly đi! Đừng chơi nữa điện thoại của cậu nữa.

Lúc này Chu Siêu mở miệng.

Lính Huyết Đồng đều nhìn lại, tò mò hỏi: “Thủ trưởng, anh thay điện thoại mới khi nào thê?”

“Thủ trưởng, trong điện thoại anh có bảo bồi gì vậy, bọn em cứ thấy anh hễ rảnh là đi sờ điện thoại hoài à.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2699


Chương 2699:

Chu Siêu cười: “Thủ trưởng người ta lên chức chuyện đầu tiên phải làm nhất định là làm đại sự, mà thủ trưởng các cậu lên chức chuyện đầu tiên làm chính là đổi di động, trong cái điện thoại này nhất định có hông nhan như ngọc nào rồi, mới có thể khiến thủ trưởng. các cậu mắt hồn mất vía như thê.”

Diệp Minh nhíu lại mày kiếm rít vài hơi thuốc, anh nhìn về phía quầy bar bên kia, Hà Băng cúi cải đầu nhỏ, đang nhìn điện thoại của mình.

Rất nhanh, điện thoại của Diệp Minh có động tĩnh.

Anh mở ra vừa nhìn, đối phương đã từ chối yêu cầu của bạn.

Hà Băng từ chối anh.

Vài chục lời mời trước, cô không , thèm nhìn đến, lần này, cô trực tiếp từ chối.

Diệp Minh nhấp môi mỏng một cái, gương mặt anh tuần đột nhiên tồi sằm, anh ném điện thoại vào trên ghế salon, dùng sức hít một hơi thuốc.

Lúc này Hà Băng đứng dậy, đi toilet.

Anh vẫn nhìn bóng lưng. mềm mại của cô, ngày hôm nay cô mặc một chiếc áo cardigan trăng, tua của chiếc áo len che đâu gôi, phía dưới là đôi chân dài vừa mịn vừa trắng, trên chân xỏ đôi boots màu nâu caramel, bên trong giày là một đôi bít tất sọc dài, bộ trang phục này quá thanh thuần, trông cô vẫn như là nữ sinh còn ngồi trền ghế nhà trường vậy.

Kỳ thực hôm nay cô mặc rất rộng rãi thoải mái, không phải kiểu ôm body, thế nhưng áo len rộng thùng thình càng tôn lên dáng người yêu kiều kia, có mặc kiểu gì cũng thây đẹp, đúng là cô nàng có nhan sắc Cao, chính là kiểu “lụa đẹp vì người”.

Ngay cả mái tóc đen dài cũng được cột đuôi ngựa, thanh xuân xinh đẹp, giông như một nụ hoa.

Diệp Minh nhìn cô, ánh mắt dời xuống, rơi vào mông đùi cô, đôi mắt đen thẳm giâu sau làn khói dàn dần híp lại, lãnh mị tà tính, không đứng đắn.

Yết hầu của người đàn ông lăn trên dưới vài cái, miệng đăng lưỡi khô, trong cổ họng giông như lăn qua than lửa.

Mẹ kiếp, điệu thuốc trong tay này mắt mẹ mùi vị rôi.

Diệp Minh vứt thuốc lá đứng dậy: “Các cậu chậm rãi chơi, tôi đi.”

Diệp Minh rất nhanh đã biến mát.

“Này, thủ trưởng!”

“Đừng kêu, thủ trưởng đại nhân của các cậu có chính sự phải làm.” Chu Siêu hiểu nhưng không nói toạc ra, cười nói.

Cái lính Huyết Đông khác cũng hứng thú: “Chính sự gì vậy ạ, thủ trưởng đại nhân sẽ không phải là đi tìm… chị dâu rôi chứ?”

“Nhất định là thế rồi còn gì, ban nãy tôi còn thấy thủ trưởng nhìn chằm chằm vào một chỗ, tôi liếc mắt thì thầy, hình như người đó là chị dâu

“Thảo nào thủ trưởng đột nhiên nói muốn dẫn chúng ta tới quán rượu xả stress, chẳng lẽ thủ trưởng biết trước chị. dâu ở chỗ này nên giương mắt đuổi tới!?2”

Chu Siêu cười cười, vị thủ trưởng đại nhân này đâu chỉ là biết trước người ta ở chỗ này, rõ ràng là biết người ta và “chồng trước” hẹn nhau ở đây, cho nên gâp gáp chạy tới.

Trong khoảng thời gian này mọi cử động của Hà Băng không thoát khỏi con mắt của vị thử trưởng đại nhân kia, chia lìa lâu như vậy, anh mới là người gấp nhất kia kìa.

Anh đã không nhịn được rồi.

Hà Băng lau sạch tay, sau đó ra nhà vệ sinh, cô đi trên hành lang, trước mặt gặp một người quen, là bạn học cũ của cô.

Bạn học cũ này đã kết hôn rồi, hiện tại trong lòng ôm con trai.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2700


Chương 2700:

Hà Băng ởi lên trước, nhìn con trai của người khác, hai mắt bé trai kia sáng rực, vô cùng đáng yêu.

Cô vươn tay nhẹ nhàng vuốt v e một khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé, tựa như đậu hủ nguyên chất.

Trong lòng Hà Băng mêm rồi tỉnh rồi mù, cô vôn thích con nít, trước đây luôn cảm thán Điểm Điểm lớn lên tua nhanh.

“Tớ có thể ôm bé không?” Hà Băng hỏi.

“Đương nhiên có thể.”

Hà Băng thận trọng ôm cậu bé.

“Diệp thủ trưởng, chào anh chào anh.” Lúc này bên tai truyền đến thanh âm.

Hà Băng nhanh chóng ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy phía trước xuất hiện một thân thể cường tráng cao lớn, ngược sáng đứng yên, là Diệp Minh.

Diệp Minh hai tay đút trong túi quần, cặp “nã đen kia đang rơi trên khuôn mặt nhỏ của cô.

Anh tới được một lúc rồi.

Vẫn luôn đứng nhìn cô.

Từ góc độ của anh có thể thấy nửa khuôn mặt nhỏ nghiêng của cô, cái trán mỹ nhân, hiện lên da thịt khỏe mạnh sáng hồng, cô tựa như có gì đó khang Bn dường như so với trước đây càng dịu dàng, mỹ lệ động lòng người hơn đôi chút.

Cô dường như rất thích con nít, ôm vào trong ngực, mặt mày sáng rỡ tươi Cười.

Bốn mắt nhìn nhau, nhất thời tim Hà Băng đập rộn lên.

Có phải anh đã tới rất sớm rồi không, thấy cô ôm con trai người ta, cô nghĩ nghĩ thấy thật là ba chấm mà.

Khuôn mặt nhỏ Hà Băng nóng như lửa đốt, cô trả đứa bé về tay mẹ.

Diệp Minh cùng một quan lớn đứng chung một chỗ nói chuyện, tiếng bọn họ nói chuyện rất thấp, Hà Băng nghe không được bọn họ đang nói cái gì, nhưng cô thấy người kia nhìn vê phía cô, sau đó lịch sự gật đầu về phía cô một sau đó rời đi.

Trong hành lang chỉ còn sót hai người bọn họ, tim Hà Băng đập rộn lên.

Rất nhớ anh, rất muốn tới gần anh, tỉ tê với anh.

Thế nhưng cơ hội tới, cô đột nhiên lại không biệt nói gì.

Lúc này Diệp Minh nhắc đôi chân dài, đi tới cô.

Cô đứng yên không nhúc nhích, theo bước chân anh đến gân, trong tầm mắt dần dần đen, thần hình cao lớn kia đã bá đạo chặn lại tất cả tia sáng.

Cô ngửi được mùi thơm nam tính sạch sẻ ngào ngạt trên người anh, còn có khí tràng áp bách kia, khiến người ta trông đã khiếp sợ.

Anh đến gần.

Từng chút một đến gần.

Sau đó, đi thoáng qua cô, rời đi.

Anh cứ vậy mà đi?

Hai người xa nhau lâu như vậy, hiện tại thật vật vả mới gặp, lẽ nào một câu một chữ anh không có gì đề nói sao?

“Diệp Minh!”

Hà Băng kêu một tiếng.

Diệp Minh dừng bước.

Hà Băng nhanh chóng từ phía sau nhào qua, vươn hai tay nhỏ bé ôm lầy . vòng hông lớn của anh.

Cô từ phía sau ôm lấy anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2701


Chương 2701:

Diệp Minh dừng bước chân lại.

“Diệp Minh,” Hà Băng dán mặt mình trên lưng anh cà cà, giống như con mèo nhỏ nũng nịu: “Em nhớ anh, rất nhớ rất nhớ rất rất nhớ, anh… có nhớ em không?”

Toàn thân Diệp Minh đều cứng lạ, bắp thịt rắn chắc dưới lớp áp nồi lên từng cục như hàng rào.

Phía sau dán lên chính là cơ thể hương mêm của cô, bên tai là giọng nói khe khẽ tỉ tê bày tỏ nỗi long của cô với anh.

Nhới Sao có thể không nhớ chứ?

Anh nhớ cô, sắp phát điên luôn rồi.

Trong lòng trong mắt đều đong đầy cô.

Anh hận không thể xoay người, ôm cô vào trong ngực, dùng sức nhào nặn vào trong cốt nhục mình.

Thế nhưng, bây giờ vẫn chưa được.

Hà Băng lặng lặng ôm anh, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh bình ổn mà âm áp, khoảnh khắc đó tưởng chừng như cả thế giới đều tĩnh lặng, tuyệt vời đến thế.

“Diệp Minh, em ôm anh một chút là đun: rôi, anh đi đi! Không cân lo cho em, em sẽ ổn thôi.”

Hà Băng buông lỏng tay mình ra, sau đó xoay người rời đi.

Cô đi rồi.

Diệp Minh dừng lại tại chỗ trong chốc lát, sau đó đi vào toilet, anh rủ mắt, trong lòng bàn tay lặng lặng nằm một tờ giây nhỏ.

Là vừa rồi cô kín đáo đưa cho anh.

Anh từ từ mở ra, trên giấy có một hàng chữ nhỏ xinh đẹp Đêm mai tám giờ, khách sạn phòng 008, em chờ anh.

Đêm mai, giai nhân ước hẹn.

Cô hẹn anh đến khách sạn.

Diệp Minh lười biếng tựa lưng trên ván cửa, trong lòng bàn tay siệt tờ giây kia, ‘anh ‘ nhướng mày, lộ ra ý cười lưu luyến.

Hà Băng sau khi trở về vẫn luôn ở cùng Điệm Điểm, còn đích thân xuống bếp làm đồ ăn ngon cho Điểm Điểm.

Hà Băng và Dương Kim Đậu bận rộn trong phòng bếp, lúc này Điểm Điểm từ phòng khách chạy tới, non nớt cất giọng: “Mẹ ơi.”

“Sao thế Điểm Điểm?”

“Mẹ ơi, trong TV có một chú. cao ơi là cao, còn đẹp trai lắm luôn ạ”

“Chú? Chú nào vậy con?” Hà Băng tưởng Điểm Điểm bị minh tinh đẹp trai chân dài mặc vest trên TV hấp dẫn, cô vuốt mái tóc dài của Điểm Điểm.

Điểm Điểm kéo tay Hà Băng: “Mẹ, mẹ qua đây, con dẫn mẹ đi xem.”

“Ù”

Hà Băng theo Điểm Điểm vào phòng khách, Điểm Điểm chỉ TV nói: TMẹ xem này, chính là chú kia, chú đẹp trai quá đi mắt.”

Hà Băng ngắng đầu nhìn lên, trong TV là… Diệp Minh.

Đây là kênh quân sự, Diệp Minh mới nhậm chức thủ trưởng. xuất hiện trong màn ảnh, một thân quân trang, đẹp trai làm người ta không cách nào nhìn thẳng.

Hà Băng thực sự không, ngờ Điểm Điểm lại” ‘nhắm trúng” bố mình.

“Mẹ ơi, chú đó thật là đẹp trai, trước đây mẹ nói bố con là người. đàn ông, đẹp trai nhất trên thế giới này, vậy bố con bây giờ đang ở đầu vậy ạ?” Điểm Điểm chớp đôi mắt to đen láy hỏi cô.
 
Back
Top Dưới